Đô Thị Điện Đức Hoàng

Điện Đức Hoàng
Chương 1980: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!


"Không biết, tôi cũng không biết."

Trần Hùng lấy tay dùng hết sức đánh thật mạnh vào trán của mình. Những việc này xảy ra quá đột ngột, thật kì lạ. Vậy nên bây giờ, đầu óc của Trần Hùng đã bị loạn đến mức biến thành bột nhão từ lâu rồi, không thể nào nghĩ được đây rốt cuộc là chuyện gì.

Anh ngẩng đầu, nhìn chằm chằm phế tích của Long Đài đang rơi xuống, ngay lập tức trong lòng trở nên căng thẳng.

"Ông Ương, ông không được xảy ra chuyện gì cả, nhất định không được xảy ra chuyện gì!"

Trần Hùng sải rộng bước chân, bước nhanh về phía phế tích của Long Đài đang rơi. Anh không ngừng tìm kiếm ở bên trong phế tích nhưng ngay cả những gì còn sót lại của Hạng Ương đều không thể kiếm ra được.

Nhưng mà tình hình như vậy lại khiến cho trong lòng Trần Hùng ổn định lại một chút.

Sức mạnh của một quả bom như vậy khi nổ cũng không có khả năng khiến người ta trở thành tro bụi được. Nếu như Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm thật sự bị bom nổ chết tại chỗ như vậy thì nhất định vẫn phải còn sót lại mảnh vụn hay thứ gì đó của bọn họ.

Nhưng ở đây lại không kiếm được gì cả.

Hơn nữa, lúc quả bom ở ngay dưới chân bọn họ, cao thủ đỉnh cao như Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm không thể nào không cảm nhận được cả.

Vậy nên…

Trần Hùng lao thẳng đến vách núi bên cạnh. Phía dưới dưới vách núi rất sâu, chỉ toàn là rừng cây rậm rạp. Mưa rơi tầm tã trong không trung, gió thổi mạnh bốn phía. Từ đây nhìn xuống dưới đó không thể nào thấy được bất kỳ dấu vết gì.

"Tìm cho tôi mau, trên núi dưới núi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác."

Bên kia cách đây không xa, vang lên tiếng gào thét như điên loạn của Ngô Quế Anh. Từ sau khi Trần Hùng và Trần Hành Phong rời khỏi nhà họ Trần, chỉ còn có Hạng Ương là người bảo vệ tuyệt đối nhà họ Trần. Ông ấy cũng chính là át chủ bài mạnh nhất trong tay Ngô Quế Anh.

Hôm nay, Hạng Ương lại gặp phải tai nạn bất ngờ như vậy, dĩ nhiên Ngô Quế Anh sẽ không chịu để yên rồi.

Trước tiên nhà họ Trần phái rất nhiều người ở bên trong ra để tìm kiếm. Đồng thời bên kia cũng có Liễu Nhị Sinh nhà họ Liễu cũng đã ra cái lệnh đầu tiên. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!

"Thủ lĩnh, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?" Gora thấy vẻ đau thương trên mặt Trần Hùng, biết rõ anh và Hạng Ương có quan hệ rất thân thiết vậy nên đã hỏi câu hỏi đầu tiên.

"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!"

Trần Hùng cũng nói ra lời giống như vậy.

Thế là một trận quyết chiến lớn về cường giả đỉnh cao phương Bắc trên núi Long Vương chỉ vì như thế mà đã bước đến đoạn kết thúc.

Quyết chiến đến thời khắc quan trọng thì quả bom phía dưới Lạc Long Đài nổ tung, gây thương tổn cả một vùng lớn đồng thời còn thổi bay cả Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm.

Không ai ngờ được rằng trận quyết đấu đỉnh cao như vầy lại dùng cách này để chấm dứt. Chỉ trong một đêm, chuyện này đã khiến toàn bộ phương Bắc dấy lên một làn sóng ầm ĩ.

Đêm đó cùng ngày, có vài chiếc trực thăng bay trên không xung quanh rừng cây phía sau núi Long Vương. Hơn nữa cả nhà họ Trần và nhà họ Liễu đều chia nhau ra phái rất nhiều người để tìm kiếm. Thậm chí ngay cả phía chính phủ cũng đều đã cho người đến đây hỗ trợ.

Thật sự việc lần này đã gây ra rất nhiều rắc rối.

Hơn nữa, bên phía Thanh Cảnh Môn cũng đã nhận được tin tức đầu tiên. Truy Phong cũng đang cảm thấy kinh hãi, ngay lập tức phái người của Thanh Cảnh Môn đi về phía chân núi Long Vương để tìm kiếm. Hơn nữa anh ta còn kết hợp với phía chính phủ thành lập tiểu đội điều tra đặc biệt để kiểm tra xem việc này rốt cuộc là do ai làm ra.

Xảy ra việc lần này đã ảnh hưởng rất lớn.

Bởi vì một cuộc nổ bom này không chỉ nổ bay hai kẻ quyền thế ở phương Bắc là Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm. Mà nó còn gây thương tổn, nổ chết không ít kẻ quyền quý đỉnh cao ở phương Bắc. Phải hiểu rõ rằng lúc ấy chỉ có chỉ có những người có tư cách mới có thể đi về phía đỉnh núi Long Vương để quan sát trận đại chiến này. Tất cả bọn họ đều là những người đứng ở hàng đầu của phương Bắc.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1981: Tìm kiếm


Dưới chân núi Long Vương vốn là một khu rừng rất lớn, lại cộng thêm việc liên tục mấy ngày kế đây thời tiết vô cùng tệ. Những điều đó đã trở thành trở ngại vô cùng lớn cho việc tìm kiếm.

Liên tục ba ngày nay, thế lực ở khắp nơi điều động hơn nghìn người trong đội ngũ vào khu rừng đó để tìm kiếm nhưng vẫn như cũ, không có chút kết quả nào cả.

Ngô Quế Anh và Trần Tôn Long ở đây xem cũng một ngày rồi. Lúc sau, những người phía dưới sợ bọn họ không nhịn được nên bọn họ đã về nhà trước để nghỉ ngơi và chờ kết quả.

Cùng lúc đó, ở nhà họ Liễu, Liễu Nhị Sinh tự mình dẫn đội tìm kiếm ở chỗ này cũng hai ngày hai đêm rồi nhưng cũng không hề có thêm bất kì kết quả gì. Cuối cùng, thật sự nhịn không được nữa, ông ta mới chịu về nhà trước để nghỉ ngơi rồi chờ kết quả.

Vào ngày thứ ba, đội ngũ tìm kiếm đã ngày càng nhỏ đi, lúc bắt đầu thì quy mô nghìn người giờ cũng chỉ còn lại một hai trăm người vẫn còn ở trong rừng để tiếp tục tìm kiếm.

Bởi vì tất cả mọi người đều đã tuyệt vọng nên ai cũng đều cho rằng dưới tình huống nguy hiểm như vậy Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm không thể nào còn sống được.

Thật đáng buồn thay cho một đời cao thủ đỉnh cao phương Bắc, cuối cùng lại vì cái cách như vầy mà mất mạng, đến cùng thì ngay cả hài cốt cũng không thể giữ được.

Mà lúc này, đoàn người của Trần Hùng gần như đã ở trong rừng tìm kiếm ba ngày ba đêm rồi.

Bây giờ, nhìn sơ qua bọn họ thôi cũng thấy nhếch nhác vô cùng rồi. Nguyên một đám nhìn như tên ăn mày vậy. Nhưng dù nhìn qua có nhếch nhác cỡ nào đi chăng nữa thì đám người bọn họ vẫn là một đám người có tinh thần rất hăng hái.

Sinh tồn ở trong rừng là chương trình học cần thiết lúc tổ chức Thiên Tội huấn luyện. Ngay cả khi phải ở trong một hoàn cảnh tồi tệ như vậy bọn họ vẫn có thể ở trong hoàn cảnh đấy tìm được nhiều loại trái cây, rễ cây và cả thân cây để làm vật tiếp tế. Vậy nên, đừng chỉ nói ở trong rừng nghỉ ngơi ba ngày ba đêm, dù có là ba tháng thì bọn họ vẫn có thể duy trì được mạng sống.

Phía trước xuất hiện một con suối, nước suối trong đến mức thấy cả đáy. Phía dưới đó thậm chí còn có tôm cá bơi qua lại.

Trần Hùng dẫn theo một nhóm thành viên trong Thiên Tội đến dòng suối ở đây để uống ít nước. Sau đó bọn họ giật một nhánh cây bên cạnh xuống, vót nhọn một đầu ở bên trong sau đó nhắm vào con cá ở trong nước rồi phóng tới.

Dường như nhánh cây được bọn họ sử dụng đã trở thành phi tiêu vậy. Một lúc sau, một số lượng lớn tôm cá bị bọn họ bắt từ bên trong con suối trong veo ấy.

Một đoàn người tìm được củi khô, chống một đống củi lửa lên, nướng được trên trăm con cá, quả là một bữa ăn ngon.

Nhưng vào lúc này, Hồ Điệp đột nhiên chỉ vào dòng suối đối diện rồi nói: "Lại đây, hình như ở đó có cái gì đấy!"

Một đám người ngay lập tức quay đầu nhìn theo hướng mà Hồ Điệp chỉ. Ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy trong con suối có một món đồ gì đó chiếu sáng lấp lánh.

Trong lòng Trần Hùng khẽ run lên, chạy về phía đó bằng tốc độ nhanh nhất.

Sau đó, anh nhìn thấy được một nửa thanh kiếm gãy bị cắm trong bùn đất.

Anh lấy thanh kiếm gãy ra khỏi chỗ bùn đất, ngay lập tức vui vẻ: "Là thanh kiếm bị gãy của ông Ương."

Sau đó, Trần Hùng lại cúi xuống nhìn về phía dòng suối, trong lòng giống như đang nghĩ tới chuyện gì, vội vàng nói: "Ông Ương không có bị nổ chết ở trên núi Long Vương mà ông ấy đã nhảy xuống rồi sau đó xuôi theo dòng nước đến đây."

"Đúng vậy, chắc chắn không sai đâu."

"Nhanh lên, mau tìm xuôi theo dòng suối đi!"

Cùng lúc đó, cách vị trí chỗ bọn Trần Hùng tầm mười một mười hai nghìn mét có một nhóm đàn ông dáng người cao to xuất hiện ở bên cạnh dòng suối nhỏ.

"Đầu, mau nhìn xem đây là cái gì này."

Một tên cao to trong đó phát hiện ra một miếng vải rách nhuốm máu ở bên trong con suối nhỏ nên đã hét lớn.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1982: Sống sót


Người đàn ông được gọi là Đầu kia nhanh chóng chạy tới. Ông ta cầm miếng vải rách trong tay, nở một nụ cười: "Quả nhiên là mạng lớn. Nhanh lên, mau tìm xuôi theo con suối."

"Hơn nữa, lấy theo vũ khí, nạp đạn lên nòng đi. Một khi nhìn thấy Hạng Ương thì ngay lập tức giế t chết không tha."

Người đàn ông này không phải ai xa lạ mà chính là La Vũ Phong một trong ngũ hổ tướng của nhà họ Trần.

Từ vị trí của bọn La Vũ Phong nếu tiếp tục đi xuống chừng ba bốn kilomet nữa thì sẽ gặp một cái thác nước cao hơn mười mét.

Vì mưa cứ rơi liên tục hai ngày hai đêm rồi, nước ở trong con suối này càng ngày càng dâng lên mà cái thác nước này cứ liên tục chảy xuống cái đầm lạnh lẽo bên dưới.

Lúc này mưa cũng đã tạnh rồi, bầu trời lại trở nên sáng sủa hơn, toàn bộ rừng cây đều ngập trong sự tươi mát sau cơn mưa.

Ở bên cạnh cái đầm lạnh lẽo, hai người đàn ông cả thân người toàn màu đỏ đang nằm.

Hai người này chính là Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm.

Toàn thân bọn họ đều bị thương, lúc này đang nằm bất tỉnh bên cạnh cái đầm lạnh lẽo này cũng không biết rõ rốt cuộc là còn sống hay đã chết.

Khi vụ nổ bắt đầu ba ngày trước, Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm vô tình cảm nhận được có gì đó không đúng. Với tư cách là một cường giả siêu cấp, khả năng cảm nhận của bọn họ thật sự rất nhạy.

Thêm cả việc Liễu Nhất Kiếm đã tự hủy đi hai con mắt từ lâu, vậy nên cảm giác của ông ta với xung quanh lại càng thêm nhạy cảm.

Thế nên, lúc ông ta ở đây để làm một cuộc quyết đấu cuối cùng với Hạng Ương thì hai người cảm nhận được mặt đất ở dưới chân có sự rung chuyển. Sau đó, bọn họ không ai hẹn ai mà đều dùng tốc độ nhanh nhất phóng qua phía vách núi bên cạnh.

Tất cả những thứ chỉ xảy ra trong chốc lát, khi mới vừa nhảy ra khỏi vách núi thì bên tai ngay lập tức vang lên một tiếng ầm vô cùng lớn.

Sóng xung kích đẩy bọn họ xuống thẳng vách núi, hai người rơi từ không trung xuống dưới đó.

Cũng may ở bên dưới là rừng cây, cây cổ thụ mọc um tùm. Vậy nên, hai người rơi từ trên không xuống, rơi lên những cành lá rậm rạp của mấy cây cổ thụ kia, sau đó dựa vào mấy cây cổ thụ đó mà giảm tốc lại. Thế là hai người rơi vào bên trong con suối nhỏ khá sâu kia.

Cuối cùng, cả hai đều vẫn còn sống một cách vô cùng thần kỳ.

Sau đó, bọn họ xuôi theo dòng nước, rốt cuộc lại trôi đến cái đầm lạnh lẽo ở ngay dưới thác nước này.

Với sự xối nước mãnh liệt ở phía dưới thác nước, hai người đều tỉnh lại trong cơn mê. Sau đó, bọn họ dùng hết toàn bộ sức lực trèo ra khỏi cái đầm lạnh lẽo này, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm đều không rõ bọn họ bị tổn thương nặng đến mức độ nào. Chỉ có điều lúc bọn họ di chuyển lại cảm thấy muốn cử động được ngón tay là một ước muốn xa vời.

Mãi cho đến một lúc lâu sau, cuối cùng Liễu Nhất Kiếm dựa vào thanh kiếm của chính mình chống xuống để đứng lên. Vừa ngồi xuống, trong miệng ông ta hộc ra một ngụm máu lớn.

"Hạng Ương, ông còn ở kế bên tôi không vậy?"

Bên tai của Liễu Nhất Kiếm có hơi nhúc nhích, kêu lên vài tiếng với người bên cạnh.

Hạng Ương vẫn nằm trên mặt đất không nhúc nhích gì như lúc trước. Mãi cho đến khi Liễu Nhất Kiếm kêu đến tiếng thứ mười, rốt cuộc ông ấy cũng có hơi mất kiên nhẫn mà mở mắt ra.

"Đừng kêu nữa, ông có thấy phiền không?"

Nghe được tiếng Hạng Ương đáp lại, Liễu Nhất Kiếm mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

"Thật không ngờ tới mà! Giữa cuộc quyết chiến của tôi và ông cuối cùng lại phải kết thúc như thế này."

Giọng nói của Liễu Nhất Kiếm vẫn bình thường, nhưng người thông minh thì chỉ cần nghe thoáng qua cũng biết trong lời nói của ông ta có sự tức giận: "Hạng Ương, là người của nhà họ Trần đặt bom dưới Lạc Long Đài đấy. Làm như vậy không chỉ muốn nổ chết mỗi tôi mà còn muốn để cho ông chết chung một chỗ với tôi nữa kìa."

Hạng Ương nằm trên mặt đất không có cách nào cử động được. Vết thương của ông ấy thật sự rất nặng.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1983: Có ai muốn đi chết không?


Chỉ là sau khi nghe Liễu Nhất Kiếm nói những lời này, Hạng Ương của lúc ấy rất tức giận. Ông ấy muốn ngồi dậy nhưng lại không cách nào làm được: "Liễu Nhất Kiếm, ông không được nói lung tung bậy bạ. Nếu tôi nói người nhà họ Liễu làm ra cái việc khốn nạn này thì sao chứ."

Hai người ầm ĩ một lúc. Ầm ĩ qua ầm ĩ lại cuối cùng thì lại có máu tươi phun ra khỏi miệng thế nên cuối cùng bọn họ cũng không dám làm gì kích động quá.

Liễu Nhất Kiếm hồi phục lại tâm trạng một chút, nói: "Hạng Ương, việc như thế này có khi nào là do gia tộc khác ở trong đó gây sự không?"

Hạng Ương trả lời: "Tôi cũng không rõ lắm. Nói không chừng cũng có thể là hai nhà Trần, Liễu đó."

"Liễu Nhất Kiếm, bên trong gia tộc của các ông, có ai đặc biệt muốn ông chết đi không?"

Liễu Nhất Kiếm nhíu mày, ngay lập tức trong đầu hiện lên dáng vẻ của Liễu Long Minh. Ông ta đột nhiên giận dữ: "Được lắm Liễu Long Minh, chờ Liễu Nhất Kiếm tôi trở về, chắc chắn sẽ chém một nhát xuống đầu chó của cậu."

Cái sự kích động này của ông ta khiến cho trong miệng lại phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng mà ngay vào lúc này, những tiếng cười nói vô cùng khó nghe cách đây không xa vang tới.

"Ha ha ha, cuối cùng cũng tìm được các người rồi."

"Hay thật, cả hai người đều ở đây."

"Ông Liễu à, ông quả thật là một người thông minh đó nha. Mấy việc này đều bị ông đoán ra hết rồi. Sao mà ông biết được mấy quả bom này là do ông hai sắp đặt vậy?"

Liễu Nhất Kiếm có hơi ngạc nhiên. Cái này ông ta chỉ đoán đại mà thôi, ai ngờ được rằng lại đoán trúng được chứ.

Dù Liễu Nhất Kiếm có mù mắt nhưng giọng nói của đối phương là thứ đầu tiên giúp cho Liễu Nhất Kiếm đoán được thân phận của họ.

"Tiếu Phật!"

Giọng nói của Liễu Nhất Kiếm trở nên lạnh như băng. Người tên Tiếu Phật này là trợ thủ đắc lực bên cạnh Liễu Long Minh. Cánh tay trái là Dạ Hình Nha, cánh tay phải là Tiếu Phật!

"Ha ha ha, ông Liễu à, mạng của ông cũng lớn ghê lắm!"

Mỗi một câu Tiếu Phật nói ra, trong miệng đều phát ra giọng cười vô cùng chói tay khiến cho người khác nghe thấy thì sẽ không cảm thấy thoải mái chút nào.

"Quả bom không thể nào nổ chết ông được, hơn nữa rơi từ nơi cao như vậy xuống mà ông vẫn có thể sống được. Ông thật sự rất trâu bò đó! Không hổ danh là Nhất Kiếm phương Bắc mà. Rất mạnh, ha ha ha, thật sự rất mạnh!"

Trước đây, tên Tiếu Phật này đừng nói tới việc ở trước mặt Liễu Nhất Kiếm nói khoác không biết ngượng như vậy, dù cho có là tiếng cười vô tình bật ra thì cũng phải cố gắng kìm lại.

Lúc ấy, Liễu Nhất Kiếm ở nhà họ Liễu chính là ông trời. Nếu ai khiến ông ta không vui thì trời sẽ đổ xuống.

Nhưng bây giờ, Tiếu Phật không còn chút tôn trọng nào với Liễu Nhất Kiếm nữa. Ngược lại thì chỉ còn toàn là châm chọc, hận không thể khiến cho Liễu Nhất Kiếm nhục nhã một cách tàn nhẫn nhất.

Máu nóng dâng trào trong cơ thể của Liễu Nhất Kiếm. Toàn thân ông ta có hơi run lên.

"Tiếu Phật, chắc có lẽ ông hiểu rõ tính tình của tôi. Nếu đã hiểu rõ mà còn dám thiếu tôn trọng với tôi như vậy, bộ ông đang muốn chết hay gì?"

"Ha ha ha ha, ông Liễu, ông tự xem lời nói của ông kìa." Tiếu Phật cười ha ha mấy tiếng giống như đã nắm được Liễu Nhất Kiếm trong tay vậy: "Ông chủ Liễu tính tình nóng nảy tôi đương nhiên biết rồi. Chính bởi vì tôi hiểu rõ tính tình của ông nên tôi mới dám ăn nói trâng tráo như vậy chứ, ha ha ha."

"Ông chủ Lưu à, không phải ông muốn giết tôi thật chứ? Ha ha ha! Tôi sợ lắm đó nha! Thật sự rất sợ đó!"

"Nhưng nếu như ông Liễu đây muốn thì còn có chuyện phí sức nói những lời này sao, vốn dĩ ông phải tấn công từ sớm rồi chứ. Ông nhìn xem, bây giờ tôi cũng không còn đứng ở nơi này nữa."

Tiếu Phật càng nói càng đắc ý: "Liễu Nhất Kiếm, đừng nhiều lời nói nhảm nữa. Ông đây phải làm theo lời của ông hai, đến đây tiễn ông đi một đoạn."
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1984: Đi chết đi


"Liễu Long Minh!" Liễu Nhất Kiếm nghiến răng nghiến lợi thốt ra cái tên này.

Nhưng Hạng Ương dúng bên cạnh chỉ biết thở dài, nói: "Liễu Nhất Kiếm, ông thấy tôi có nói sai không? Tất cả những chuyện này đều là do nhà họ Liễu ông đấu tranh nội bộ mà thành."

Liễu Nhất Kiếm im lặng không lên tiếng, mà Tiếu Phật bên kia lại cười ha ha nhìn Hạng Ương, nói: "Ồ, ông Hạng, ông vẫn còn sống đó sao. Nhưng có một việc tôi vẫn còn cần phải sửa chữa lại một chút cho đúng, bom bên dưới Lạc Long Nhai này hoàn toàn không phải do chỉ do mấy người chúng tôi quyết định chôn xuống đâu, bà chủ Yến Linh Ngọc của nhà họ Hạ các người cũng có một phần nữa đấy."

"Ha ha ha ha!"

"Cái gì!" lông mày Yến Linh Ngọc hung hăng nhíu chặt lại, nói: "Yến Linh Ngọc vậy mà lại cấu kết cùng với Liễu Long Minh!"

"Nhiều lời nữa cũng vô ích, hai người các ông đi chết đi! Chỉ cần hai người chết rồi thì cho dù là nhà họ Liễu hay nhà họ Trần đều sẽ không còn người nào khiến chúng tôi phải kiêng dè nữa, ha ha ha."

Nói xong thì Tiếu Phật vừa cười ha ha vừa đi về phía Liễu Nhất Kiếm bên kia: "Ông Liễu à, bắt đầu từ ông trước được không?"

"Có thể đồng thời giải quyết được cả người mạnh nhất và người mạnh thứ hai Phương Bắc, thật sự là vinh hạnh của Tiếu Phật tôi, ha ha ha."

Vừa mới dứt lời thì trong tay Tiếu Phật liền xuất hiện một chiếc phật chùy được khắc đầy phật văn, bề mặt chiếc phật chùy này không những được khắc đầy phật văn, mà trên đó cũng đã dính đầy không biết bao nhiêu máu tươi.

Mặc dù Tiếu Phật là một người xuất gia, nhưng nói đến chuyện giết người thì ông ta hoàn toàn không thua kém ai cả, hơn nữa còn ra tay độc ác nham hiểm hơn so với những người khác nhiều.

"Đi chết cả đi!"

Chỉ trong chớp mắt mà nụ cười trên mặt Tiếu Phật đã không thấy tăm hơi đâu nữa, thay vào đó là bộ mặt độc ác, tàn nhẫn, chiếc phật chùy trong tay tay ông ta hung hăng bổ xuống đầu Liễu Nhất Kiếm.

Theo ông ta thấy thì bây giờ cơ thể Liễu Nhất Kiếm đang bị thương nặng, căn bản không thể còn năng lực chống trả được nữa, thế nên khi ông ta giết Liễu Nhất Kiếm thì chắc chắc sẽ không xảy ra bất kì vấn đề gì cả.

Nhưng mà một giây trước khi phật chùy của Tiếu Phật bổ xuống đầu Liễu Nhất Kiếm thì trên người Liễu Nhất Kiếm lại đột nhiên bạo phát ra một cỗ uy thế vô cùng kh ủng bố, ông ta đột nhiên rút thanh kiếm đang cắm bên cạnh lên rồi dùng thanh kiếm đó chắn trước phật chùy của Tiếu Phật.

"Cái gì?"

Lực xung kích thật mạnh đập vào Tiếu Phật khiến ông ta phải lùi về phía sau thật nhiều bước, thậm chí khi ông ta còn chưa kịp phản ứng lại rốt cuộc tình huống này là thế nào thì Liễu Nhất Kiếm đã đột nhiên đứng dậy rồi dịch chuyển tới trước mặt mặt ông ta.

"Ông..."

Tiếu Phật trợn trừng mắt, trên mặt đầu vẻ không thể tin nổi mà nhìn Liễu Nhất Kiếm.

Mà lúc này Liễu Nhất Kiếm đã đâm ra một kiếm nhanh như sấm rền gió cuốn, đâm xuyên qua lồ ng ngực Tiếu Phật.

"Không thể nào!"

Miệng Tiếu Phật phun ra một ngụm máu tươi, ngay sau đó ông ta liền lùi về phía sau vài bước để rút thanh kiếm sắc nhọn ra đó khỏi cơ thể mình. Liễu Nhất Kiếm cười dữ tợn nói: "Chỉ dựa vào bọn đạo chích nhãi nhép như ông mà cũng muốn lấy mạng lão già này sao? Nằm mơ đi!"

Chỉ vừa mới dứt lời thì trong miệng Liễu Nhất Kiếm cũng phun ra một ngụm máu tươi thật lớn, chỉ trong chớp mắt mà tinh thần cả người cũng sa sút đi nhiều.

Lồ ng ngực Tiếu Phật bị đâm một kiếm nên sắc mặt trắng bệch, mồ hôi tuôn ra như mưa, những tên thuộc hạ đi theo ông ta tới đây ai nấy cũng đều khiếp sợ, bọn họ đều bị uy thế đột nhiên bột phát của Liễu Nhất Kiếm dọa cho sững người.

Liễu Nhất Kiếm cố gắng nhịn dòng máu đang cuộn trào trong cơ thể mình xuống, ông ta tiếp tục cầm kiếm đi về phía trước, một kiếm vừa rồi vậy mà lại không thể lấy được mạng Tiếu Phật, vậy thì kiếm thứ hai vậy.

"Ngăn ông ta lại."

Tiếu Phật hoảng loạn rống một tiếng thật to, mấy tên thuộc hạ bên cạnh nghe thế thì liền không màng tất cả cùng xông lên, nhưng toàn bộ đều bị Liễu Nhất Kiếm thuần thục chém chết.

Liễu Nhất Kiếm này không hổ danh là một bậc cao thủ dùng kiếm, ngay cả khi bị thương nặng như thế mà ông ta vẫn có thể duy trì uy thế bá đạo như sấm rền gió cuốn.

Nhưng mà khi Hạng Ương đang nằm bên kia thấy cảnh này thì lại thở dài, mặc dù ông ta và Liễu Nhất Kiếm là đối thủ của nhau, nhưng mà họ cũng được coi như là nửa bạn bè, đây chính là cảm giác anh hùng tiếc thay cho anh hùng.

Mà bây giờ Liễu Nhất Kiếm có thể bày ra khí thế bá đạo như thế thật ra chính là vì ông ta đang thiêu đốt chính tinh nguyên sinh mệnh của mình, đây cũng giống như hồi quang phản chiếu, một khi cỗ khí thế này tiêu tan thì tính mạng của Liễu Nhất Kiếm cũng đi đến hồi kết.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1985: La Vũ Phong


"Đi chết đi."

Phía bên kia lại truyền đến tiếng rống giận dữ của Liễu Nhất Kiếm, kiếm trong tay ông ta chỉ còn cách Tiếu Phật vài centimet.

Tiếu Phật này cũng là một cao thủ siêu cấp cực kỳ cường mạnh nhưng giờ khắc này ông ta đã bị khí thế của Liễu Nhất Kiếm đè ép đến nỗi không thể động đậy được, hơn nữa trên ngực ông ta bây giờ còn đang trúng một kiếm nên trong lúc nhất thời Tiếu Phật liền trở thành cá trên thớt, chỉ có thể mặc cho Liễu Nhất Kiếm muốn giết sao thì giết.

"A..."

Trong thời khắc sinh tử, Tiếu Phật theo bản năng gào lên một tiếng đầy thảm thiết, nhưng kiếm trong tay Liễu Nhất Kiếm lại không thể lấy được mạng ông ta.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợ tóc bỗng có một loạt tiếng đạn vang lên, ngay sau đó Tiếu Phật liền nhìn thấy Liễu Nhất Kiếm bay ra khỏi tầm mắt mình.

Phía đối diện có một đám người khác đang xông tới, người nào cũng cầm súng, mà người dẫn đầu chính là một trong Ngũ Hổ Tướng của nhà họ Trần - La Vũ Phong.

Đạn bắn liên tiếp vào trên người Liễu Nhất Kiếm, chỉ trong chớp mắt thôi mà ông ta đã trúng bảy, tám phát đạn.

Bảy, tám lỗ thủng chảy đầy máu tươi liền xuất hiện trên người Liễu Nhất Kiếm, ông ta đứng im tại chỗ như trời trồng nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ.

Phụt phụt phụt!

Ngay sau đó trong miệng ông ta liền phun ra mấy ngụm máu tươi liên tiếp, kiếm trong tay cũng rơi xuống đất kêu "keng" một tiếng. Một thế hệ cao thủ dùng kiếm nổi danh Phương Bắc như liễu kiếm sơn có lẽ đến nằm mơ cũng không thể ngờ rằng cuối cùng mình vậy mà lại chết bằng một cách nhục nhã như thế này.

Ông ta không chết trong tay Hạng Ương, cũng không chết dưới kiếm của kiếm khách tuyệt thế, mà cuối cùng lại bị người khác dùng vũ khí nóng giế t chết.

Hơn nữa khi đối phương sử dụng vũ khí nóng, đến cả cơ hội né tránh ông ta cũng không hề có, ông ta đã quá kiệt quệ, trên người cũng đã bị thương quá nặng, đồng thời cũng đã quá đau thương.

Kiếm đã rơi xuống đất nhưng liễu nhất sơn vẫn đứng như trời trồng, nhưng cả người ông ta lúc này đã không còn bất cứ khả năng sống sót nào.

Một cao thủ tuyệt thế như vậy, cho dù khi chết cũng phải đứng thẳng người.

La Vũ Phong không chắc chắn Liễu Nhất Kiếm đã chết thật hay chưa, thế nên ông ta lại nhấc cây súng trong tay mình lên lần nữa rồi bắt đầu bắn điên cuồng vào người Liễu Nhất Kiếm, thẳng cho đến khi súng đã hết đạn ông ta mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lại vứt cây súng trong tay sang một bên.

Ông ta đi tới trước mặt Liễu Nhất Kiếm rồi đá ông ta một cái, Liễu Nhất Kiếm thuận thế ngã xuống đất.

Một đời Kiếm Vương Phương Bắc, cứ như vậy mà ngã xuống.

"Tiếu Phật, ông thật sự là càng sống càng thụt lùi, ông nhìn xem, chuyện chỉ cần vài phát đã đã có thể giải quyết được mà lại bị ông làm trở nên phiền phức như thế."

"Ông có sao không? Có sống nổi không đó?"

La Vũ Phong nhìn về phía Tiếu Phật, trong giọng điệu mang theo vẻ đắc ý.

Tiếu Phật hung tợn trừng mắt nhìn La Vũ Phong một cái, Liễu Nhất Kiếm đã chết rồi, nhiệm vụ của ông ta cũng coi như là đã hoàn thành. Ông ta không nói nửa lời, cũng không tiếp tục cười nữa mà lại bụm chặt miệng vết thương của mình, phải nhờ vào hai tên thuộc hạ còn sống dìu đi ông ta mới có thể chật vật rời khỏi nơi này.

Mà lúc này ánh mắt La Vũ Phong lại tập trung trên người Hạng Ương đang nằm trên mặt đất.

"Ông Hạng à, ông còn có thể nhúc nhích được sao?"

Hạng Ương ở đối diện không trả lời, mà khóe miệng La Vũ Phong lại nhếch lên một nụ cười đầy độc ác.

Bởi vì để đề phòng mọi khả năng ngoài ý muốn có thể xảy ra nên La Vũ Phong làm việc gì cũng vô cùng cẩn thận, ông ta phất tay với mấy tiên thuộc hạ đang đứng bên cạnh, một tên trong số đó liền đưa một khẩu súng vào trong ta ông ta.

Sau đó, ông ta giương họng súng nhắm chuẩn về phía Hạng Ương.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1986: La Vũ Phong, ông còn nhớ tôi chứ


Hạng Ương nằm trên mặt đất động đậy người hai cái rồi ngồi dậy: “La Vũ Phong, tôi sẽ không đánh trả. Nhưng tôi hy vọng ông có thể để tôi giữ lại chút tôn nghiêm trước khi chết.”

“Tôn nghiêm?”

La Vũ Phong buông súng trong tay xuống, cười hỏi: “Ông Hạng à, ông cần tôn nghiêm thế nào đây hả?”

Hạng Ương chỉ tay về phía thanh kiếm sắt nằm rơi trên mặt đất của Liễu Nhất Kiếm, nói: “Một cường giả chân chính thì luôn xem thường vũ khí nóng nhất. Tôi không muốn chết dưới họng súng của ông, ông chỉ cần nhặt lấy thanh kiếm kia của Liễu Nhất Kiếm đâm một nhát xuyên ngực tôi là được.”

“Nếu nhỡ ông gài tôi thì làm sao bây giờ?” La Vũ Phong cười như không cười, hỏi ngược lại ông ấy.

Hạng Ương bật cười ha hả, đáp: “La Vũ Phong, Hạng Ương tôi là loại người gì ông còn chưa rõ hay sao? Tôi đây không nói hai lời, tuyệt đối không hề tham sống sợ chết. Ông chỉ cần đâm tôi một nhát kiếm để tôi chết ngọt là xong.”

La Vũ Phong im lặng một lúc, dường như là đang suy ngẫm gì đó. Cuối cùng ông ta ném súng vào tay còn lại, giữ nó trong tay.

Sau đó, ông ta nhặt thanh kiếm sắt của Liễu Nhất Kiếm lên.

Bề ngoài thanh kiếm sắt trông không có gì đặc biệt nhưng lại nặng tay vô cùng. Món đồ này không giống là đồ được chế tạo từ vật liệu bình thường.

Tiếp đó, La Vũ Phong kéo lê thanh kiếm sắt kia, bước từng bước về phía Hạng Ương.

“Ông Hạng, tôi nể mặt ông lần này.”

“Nói đi cũng phải nói lại, cả đời La Vũ Phong tôi đây hiếm khi kính phục một người. Ông Hạng cũng xem như là một trong những người này. Sau khi xuống dưới rồi ông cũng đừng trách tôi. Tôi cũng vì chấp hành nhiệm vụ, vì chủ của mình mà thôi.”

Hạng Ương không đáp lời, ông ấy ngửa đầu lên, nhắm mắt lại.

Thật sự là ông ấy cũng không định liều mạng, đi đến bước đường đôi bên cùng chết như Liễu Nhất Kiếm. Dù sao thì lòng dạ Hạng Ương bình thản ung dung hơn Liễu Nhất Kiếm kia nhiều.

Giống như La Vũ Phong đã nói, đều là vì chủ của mình mà thôi.

“Ông Hạng, tôi tiễn ông lên đường.”

La Vũ Phong gào lên, kiếm sắt trong tay đâm thẳng về phía trái tim Hạng Ương. Còn dáng vẻ Hạng Ương thì không hề có chút ý nghĩ chống cự nào.

Nhưng, hôm nay Hạng Ương chắc chắn không thể chết được.

Trong nháy mắt ngay khi kiếm trong tay La Vũ Phong đâm thẳng vào người Hạng Ương, một vệt sáng đột nhiên xẹt qua, đâm trúng mũi kiếm đang đâm vào người Hạng Ương.

Chỉ nghe thấy một tiếng “Keng!” vang lên, lực tác động to lớn làm mũi kiếm trong tay La Vũ Phong lệch đi, kiếm sắt rơi khỏi tay, bay thẳng ra ngoài.

“Ai?”

La Vũ Phong kinh hãi, ngay giữa con thác ở bên trên đầm nước đột nhiên xuất hiện hơn mười bóng người, trên người từng kẻ một đều toát ra hơi thở của cường giả.

“Cậu là?”

Khi thấy cậu thanh niên hơn hai mươi tuổi dẫn đầu đoàn người, đôi môi La Vũ Phong hơi mím lại. Dường như ông ta đang nhớ đến gì đó, nhưng không thể gọi ra tên người kia trong một chốc được.

Nhóm người của Trần Hùng đứng ở vị trí miệng thác, mặc kệ dòng nước phía sau dội đến, bọn họ vẫn đứng vững tựa như núi Thái Sơn.

“La Vũ Phong, ông còn nhớ tôi chứ.”

“Cậu là Trần Hùng!”

La Vũ Phong sửng sốt, không thể tin nổi, nhanh chóng đưa ra quyết định: “Giết bọn họ.”

“Bằng bằng bằng đoàng…”

Một chuỗi tiếng súng dài dằng dặc vang lên, làn đạn dày đặc bay thẳng về phía đám người Trần Hùng.

Nhưng với khoảng cách như thế, cộng thêm thân thủ của nhóm người Trần Hùng lại vô cùng nhanh nhẹn linh hoạt, những viên đạn rời khỏi họng súng gần như không thể làm bọn họ bị thương chút nào.

Hơn mười người bọn họ tản ra, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất nhảy xuống thác nước rồi lập tức lao về phía đám người La Vũ Phong.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1987: Âm mưu của Liễu Long Minh và Yến Linh Ngọc


Chỉ trong nháy mắt hai bên đã nhào vào tham chiến. Vẻn vẹn trong vài nhịp thở, người của bên La Vũ Phong đã ngã xuống hơn phân nửa.

Vào lúc này, Trần Hùng đã bước đến trước mặt Hạng Ương, bảo vệ ông ấy ở sau lưng mình.

La Vũ Phong giận tím mặt, định xông đến xử lý cả hai người Trần Hùng và Hạng Ương. Chẳng qua ông ta lại không có tư cách để quyết đấu với Trần Hùng.

Ngay khi ông ta vừa nhào lên, một bóng người bất ngờ xuất hiện, chắn lại trước người Trần Hùng. Người này chính là Gora.

Gora nắm thanh đao Đông Dương trong tay, chém về phía La Vũ Phong. Từng nhát chém mạnh mẽ ép La Vũ Phong liên tục lui về sau.

“Dùng đao cũng ghê đấy.”

Vẻ mặt La Vũ Phong thay đổi, ông ta nhìn quanh bốn phía, trong lòng càng thêm run rẩy.

Nếu như chỉ có mỗi ông ta và Gora đấu với nhau, có lẽ phần thắng khi đấu với Gora là năm năm.

Nhưng xung quanh đây lại là cả một đám quái vật như Gora, còn đám thuộc hạ mà ông ta mang đến đã bỏ mạng gần hết.

Tình hình xoay chuyển, La Vũ Phong không dám ham chiến nữa, nhanh chóng rút lui.

“Đuổi theo, giết ông ta.”

Gora nắm lấy trường đao, nhanh chân đuổi theo La Vũ Phong. Mấy người Khôi Huy Thiệu và Hồ Điệp cũng đồng thời bám theo sát phía sau.

Dưới tình huống như thế, theo lý mà nói La Vũ Phong tuyệt đối sẽ không trốn thoát được. Nhưng nhóm Gora còn chưa kịp đuổi theo được bao xa thì từ phía bên kia lại đột nhiên lao ra một nhóm người khác. Nhóm người đó chính là người của nhà họ Trần.

Đụng mặt phải một nhóm người ở trong rừng rất có khả năng là kẻ địch đang truy sát Ngũ Hổ tướng nhà mình, mấy người kia không nói lời nào, xông thẳng về phía nhóm Gora.

Những người đó tất nhiên không phải là đối thủ của nhóm Gora, nhưng đến khi nhóm Gora giải quyết xong bọn họ thì mấy gã phe La Vũ Phong đã chạy mất bóng.

“M* nó, thế mà lại để ông ta trốn thoát!”

Gora chửi thề một câu, sau đó xoay người quay về chỗ thác nước. Lúc này, bên trong đầm nước bên dưới con thác, thi thể nằm rải rác khắp nơi. Nơi thác nước thanh tịnh ban đầu cũng đã bị nhuộm thành một mảng đỏ tươi.

Trần Hùng ngồi xổm ở trước mặt Hạng Ương, trên mặt anh là vẻ sốt ruột.

“Ông Hạng, ông còn chịu đựng nổi không?”

Trần Hùng vừa hỏi thăm tình trạng của Hạng Ương, vừa kiểm tra giúp Hạng Ương. Sau đó anh liền phát hiện nhiều chỗ xương trên người Hạng Ương đã bị gãy, hơn nữa còn bị nội thương nghiêm trọng vô cùng. Nếu là cao thủ bình thường bị thương nặng đến thế, sợ là đã sớm bỏ mạng xuống suối vàng rồi.

Tình trạng của Hạng Ương lúc này đã trở nên vô cùng không ổn. Có lẽ là từ sau khi nhìn thấy đám người Trần Hùng xuất hiện, sự lo lắng kìm nén trong lòng cũng được buông xuống, ông ấy cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mí trên mí dưới giống như bị gắn nam châm, liên tục nhíu lại với nhau!

“Trần Hùng, có thể gặp lại cậu, tốt quá!”

“Ông Hạng, ông đừng nói nữa, tôi sẽ cứu ông. Có tôi ở đây, ông nhất định sẽ không sao hết.”

Hạng Ương gật đầu, nói: “Thật không ngờ nổi mà. Mười năm không gặp, cậu đã lột xác hóa rồng thật rồi.”

“Trần Hùng, vụ nổ lần này là do ông hai Liễu Long Minh nhà họ Liễu và mẹ kế Yến Linh Ngọc của cậu sắp xếp, bọn họ có âm mưu.”

“Cái gì!”

Vẻ mặt Trần Hùng trở nên nghiêm túc hơn hẳn, nhưng với tình hình hiện giờ, anh cũng không có tâm tình đâu để đi hỏi thêm nhiều hơn. Ngay lúc này, Hạng Ương nôn ra một ngụm máu tươi, hai mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

“Thủ lĩnh, ông lão này không sao đấy chứ?”

Nhóm người Gora nhanh chóng lao xuống chỗ đầm nước, hỏi Trần Hùng.

Trần Hùng vẫn giữ vẻ mặt nặng nề, trả lời: “Tất cả mọi người nghe lệnh, canh gác cẩn thận khu vực này. Bất kể là người nào đến gần thì đều xử lý hết cho tôi. Tôi cần phải kéo dài mạng sống cho ông Hạng trước, chắc là sẽ mất rất nhiều thời gian.”

“Vâng.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1988: Kết quả xét nghiệm


Một nhóm thành viên thuộc tổ chức Thiên Tội nhanh chóng tản ra, canh giữ ở xung quanh thác nước. Trên thực tế thì số người còn lục soát trong rừng chẳng còn lại bao nhiêu, bởi vì rất ít người tin rằng dưới tình huống như thế mà Hạng Ương và Liễu Nhất Kiếm còn có thể sống sót.

Trần Hùng lấy Biển Thước thần châm mang theo bên người ra, phong bế mấy huyệt vị quan trọng trên người Hạng Ương. Sau đó trong đâu anh bắt đầu lục lại những kiến thức y học mà ông lão ăn mày đã dạy cho anh, tìm kiếm cách có thể giúp Hạng Ương kéo dài mạng sống.

Tình trạng của Hạng Ương hiện giờ thật sự quá nặng. Với tình hình này, dù cho có được đưa đến bệnh viện tốt nhất trong nước cũng sợ không có cách nào kéo ông ấy trở về từ cửa chết.

Nhưng Trần Hùng thì không giống thế, anh được kế thừa y bát tuyệt đỉnh từ ông lão Cái Hoàng.

Mấy năm nay Trần Hùng làm bất cứ chuyện gì cũng dựa vào vũ lực, chẳng mấy khi dùng đến y thuật. Nhưng đấy không có nghĩa là y thuật của anh vô dụng.

Liên tục suốt gần hai tiếng đồng hồ, Trần Hùng tập trung tinh thần chữa trị cho Hạng Ương. Cuối cùng, sau hai tiếng đồng hồ trôi qua, Trần Hùng đã giải quyết xong hết tất cả những mối nguy có thể xuất hiện trên người Hạng Ương, giúp ông ấy thuận lợi vượt qua được kiếp nạn lần này.

Sắc mặt vốn tái nhợt của ông ấy dần dần trở nên có chút sức sống. Mặc dù ông ấy vẫn còn hôn mê bất tỉnh, nhưng ít ra sẽ không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.

“Nơi này không thể ở lại lâu, chúng ta đưa ông Hạng về biệt thự trước đã.”

Trần Hùng ra lệnh, nhóm người Thiên Tội lấy nhánh cây và dây mây làm thành một cái cáng cứu thương tạm thời. Sau đó bọn họ đặt Hạng Ương lên cáng, đi thẳng về phía ra khỏi khu rừng.

Tốc độ bước chân của bọn họ rất nhanh, cả quãng đường đưa Hạng Ương trở về xung quanh bốn bề an tĩnh lạ thường. Đến tận khi đoàn người quay về đến biệt thự, trời đã tối đen.

Hạng Ương được sắp xếp ở trong một căn phòng lớn. Tiếp đó Trần Hùng lại phái mấy người Lưu Trọng ra ngoài cửa hàng thuốc Đông y để mua một vài loại dược liệu. Trần Hùng cần phải chế ra thuốc để bảo vệ tâm mạch của Hạng Ương.

Sau khi đã làm xong xuôi hết mọi chuyện thì đã là nửa đêm.

Bận bịu trong rừng cả ba ngày, cả đoàn người đều đã khá mệt mỏi. Bọn họ tranh thủ tắm nước nóng rồi đánh một giấc ngon lành.

Vào buổi sáng ngày hôm sau, Hạng Ương vẫn chưa tỉnh lại, Trần Hùng lại kiểm tra toàn thân ông ấy thêm lần nữa. Anh nhận ra mặc dù ông ấy chưa tỉnh lại nhưng cũng đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, đến lúc này anh mới yên lòng.

Hoàng Phương bước từ trên lầu xuống đại sảnh, anh ta đã nấu cháo và mấy loại món ăn kèm xong xuôi, cả nhóm thành viên Thiên Tội đều đang dùng bữa.

Anh ta trông thấy Trần Hùng đi xuống nên vội vàng đưa đến một bát còn lại cho Trần Hùng.

Trần Hùng cầm chén cháo húp liền tù tì hơn phân nửa, nhưng dẫu sao trong lòng vẫn không yên.

“Sao rồi, thủ lĩnh.”

Gora đi tới, quan tâm hỏi han.

Trần Hùng đặt chén cháo trong tay xuống, đáp: “Cứ luôn cảm thấy như sắp tới sẽ xảy ra chuyện lớn gì đó.”

“Đúng rồi!”

Trần Hùng đột nhiên nhớ ra lúc trước anh đã đưa máu của mình và Trần Tôn Long đi xét nghiệm, chắc là đã có kết quả từ lâu rồi. Chẳng qua là mấy ngày nay lại bận bịu, anh không có chút thời gian nào để có thể đến bệnh viện nhận kết quả.

Hiện giờ cuối cùng cũng được rảnh rỗi, anh định cơm nước xong xuôi thì sẽ đến bệnh viện lấy báo cáo, xem kết quả.

Sau khi cơm nước xong, Trần Hùng phân cho mấy người Gora ở lại chăm sóc cho Hạng Ương, còn anh thì tự mình lái xe đến bệnh viện.

Trước đó, vì trên đỉnh núi Long Vương đột nhiên xảy ra một vụ nổ lớn làm cả phương Bắc đều dâng lên từng đợt sóng lớn. Làn sóng này lớn đến mức, thậm chí là một người dân bình thường ở phương Bắc này cũng đang xôn xao bàn tán. Mà khi Trần Hùng đến bệnh viện, trên các tờ báo ở bệnh viện cũng đưa tin liên quan về sự kiện vụ nổ lớn ở núi Long Vương.

Trần Hùng đi thẳng về phía phòng làm việc của bác sĩ. Khi nhìn thấy Trần Hùng đến, vị bác sĩ kia còn đứng bật dậy chào hỏi anh.

“Anh Trần, anh đến rồi.”

“Ừm.” Trần Hùng gật đầu, nói: “Mấy ngày nay tôi bận quá nên mới đến trễ thế này. À đúng rồi, kết quả xét nghiệm thế nào rồi?”

“Đã có kết quả rồi.”

Bác sĩ nhanh chóng lấy ra tờ kết quả xét nghiệm từ trong ngăn kéo của mình, đưa đến cho Trần Hùng: “Anh Trần, kết quả so sánh DNA cho thấy độ tương đồng DNA giữa anh và ông Trần Tôn Long là 99,9%. Vì thế mối quan hệ giữa anh và ông Trần Tôn Long là cha con.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1989: Kết quả xét nghiệm DNA


“Cái gì?”

Trần Hùng nhìn bản báo cáo trong tay mình, sững sờ một hồi lâu.

Bác sĩ thấy hơi kỳ lạ khi nhìn thấy phản ứng này của Trần Hùng.

Tại sao đây là quan hệ cha con mà đối phương lại ngạc nhiên như vậy, lẽ nào cậu ấy không mong đây là quan hệ cha con sao?

“Anh Hùng… anh Hùng?”

Bác sĩ gọi Trần Hùng hai tiếng mới kéo được mạch suy nghĩ đang ngạc nhiên của Trần Hùng trở lại: “Anh Hùng, anh sao thế?”

“À, không có gì.”

Trần Hùng vội vã lắc đầu rồi hỏi lại: “Bác sĩ, bản báo cáo này chính xác 100% đúng không?”

“Điều đó là đương nhiên rồi, anh Hùng, chúng tôi không dám động tay động chân vào những chuyện như thế này đâu. Vậy nên anh hoàn toàn có thể yên tâm, bản báo cáo này sẽ không có sai sót gì đâu.”

“Nếu anh không yên tâm thì có thể đến các bệnh viện khác làm xét nghiệm một lần nữa. Nếu kết quả xét nghiệm không giống với kết quả của bệnh viện chúng tôi thì anh có thể quay lại tìm bệnh viện chúng tôi bất cứ lúc nào!”

“Cảm ơn!”

Trần Hùng cầm bản báo cáo xét nghiệm rời khỏi bệnh viện. Chuyện này không thể là giả được, hơn nữa mấy kiểu xét nghiệm DNA như thế này cũng không phải là chuyện yêu cầu cao gì nên cũng sẽ không có sai sót đâu.

Trần Hùng ngồi vào trong xe, nhìn bản báo cáo xét nghiệm trong tay, trầm mặc một hồi lâu.

Quan hệ của anh với Trần Tôn Long chắc chắn là quan hệ cha con, nhưng Trần Kỳ Lâm với anh lại không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.

Điều này chứng tỏ điều gì?

Chứng tỏ Trần Tôn Long hoàn toàn không phải là cha ruột của Trần Kỳ Lâm.

Bỗng nhiên Trần Hùng cảm thấy thật nực cười, chuyện này thật sự rất nực cười.

Năm đó bà cụ Trần của nhà họ Trần cho rằng anh là sao chổi, và đã đuổi anh ra khỏi nhà họ Trần bằng bất cứ giá nào. Đồng thời cũng bảo vệ Trần Kỳ Lâm ở khắp mọi nơi, cho rằng Trần Kỳ Lâm mới là kỳ lân của nhà họ Trần của bà ta.

Nhưng sự thật thì sao?

Sự thật là Trần Kỳ Lâm căn bản không phải là con của Trần Tôn Long.

“Hahahaha, hahahahaha!”

Bỗng nhiên Trần Hùng bật cười lớn tiếng, anh đập vào vô lăng không ngừng, giống như nghe được trò hề buồn cười nhất thế giới này vậy.

“Ngô Quế Anh, bà thật sự buồn cười quá đó, thật sự rất buồn cười.”

“Không phải bà nói Trần Kỳ Lâm mới là cháu trai của bà sao, hahahaha, kết quả thì sao, Trần Kỳ Lâm hoàn toàn không phải là cháu của nhà họ Trần, hahahaha.”

Trần Hùng càng cười càng khoa trương hơn, cuối cùng là cười đến nỗi nước mắt nước mũi cũng sắp chảy ra cả rồi.

Anh thật sự không biết lúc Ngô Quế Anh biết được chuyện này thì sẽ có phản ứng như thế nào, bà ta sẽ khóc sao? Hahahahaha.

Gặp phải tình huống như thế này, cho dù là một người có tính cách bình tĩnh thì e rằng cũng sẽ có phản ứng như Trần Hùng.

Dù sao năm đó lúc Trần Hùng ở nhà họ Trần đã phải chịu quá nhiều uất ức rồi, vậy nên hôm nay tâm lý báo thù đã nhanh chóng nảy sinh trong lòng Trần Hùng. Thế nên, anh thật sự rất muốn nhìn xem rốt cuộc biểu cảm của Ngô Quế Anh sau khi biết được sự thật sẽ như thư nào.

Tuy nhiên, tâm lý này cũng chỉ duy trì được vài phút mà thôi, Trần Hùng đã khôi phục lại sự bình tĩnh và yên bình rất nhanh chóng.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1990: Rốt cuộc là chuyện quái quỷ gì?


“Trần Kỳ Lâm không phải là con ruột của Trần Tôn Long!”

Trần Hùng nhắm mắt lại và bắt đầu suy nghĩ: “Nhưng mà, năm đó sau khi Yến Linh Ngọc gả cho Trần Tôn Long, chính xác là đã mang thai và sinh Trần Kỳ Lâm vào tháng mười.”

“Cũng có nghĩa là Yến Linh Ngọc đã tráo người của Trần Tôn Long, hay là?”

Bỗng nhiên Trần Hùng nghĩ đến một khả năng vô cùng đáng sợ.

“Yến Linh Ngọc đã mang thai Trần Kỳ Lâm trước khi gả vào nhà họ Trần?”

“Từ lúc bắt đầu, Yến Linh Ngọc vào nhà họ Trần đã có mục đích?”

Bỗng nhiên Trần Hùng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nếu như suy đoán của anh là chính xác, vậy thì đúng thật là quá đáng sợ.

“Hơn nữa, ông Ương cũng nói bom trên núi Long Vương không chỉ liên quan đến ông hai nhà họ Liễu, mà đồng thời cũng có liên quan đến Yến Linh Ngọc. Chẳng lẽ nào?”

Trần Hùng như hiểu ra tất cả mọi chuyện trong phút chốc.

“Cha ruột của Trần Kỳ Lâm thực ra chính là ông hai của nhà họ Liễu, Liễu Long Minh!”

“Con mẹ nó!”

Trần Hùng không khỏi lớn tiếng mắng chửi: “Con mẹ nó, rốt cuộc chuyện này được bố trí cái hố lớn như vậy.”

Bỗng nhiên Trần Hùng cảm thấy có chút thương hại, rốt cuộc chuyện này là sao, rốt cuộc là cái gì với cái gì thế?

Mặc dù từ rất lâu trước đây Trần Hùng đã nói không còn bất kỳ liên quan gì đến nhà họ Trần nữa, nhưng khi gặp tình huống này, anh lại có hơi lung lay.

Nhà họ Trần không chỉ là của Ngô Quế Anh, cũng không phải là chỉ của một mình Tr ần Tôn Long thôi. Mà nó còn là của ông nội Trần Côn Luân của anh, còn là của anh hai Trần Hành Phong của anh nữa.

Mà bản thân Trần Hùng anh cũng là một thành viên của nhà họ Trần.

Cái gọi là một giọt máu đào hơn ao nước lã, cho dù Trần Hùng hận nhà họ Trần đi nữa nhưng người anh hận nhất chính là bà nội không phân biệt được trắng đen, đúng sai của anh.

“Trần Tôn Long, đời này của ông thật sự rất đáng thương.”

Trần Hùng cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi điện thoại cho Trần Tôn Long để nói sự thật này với ông ta.

Để Trần Tôn Long cẩn thận một chút. Nếu đã gây chuyện tới mức như ngày hôm nay rồi thì e rằng sau này Yến Linh Ngọc sẽ lại có hành động lớn khác.

Nhưng Trần Hùng vừa cầm điện thoại lên thì điện thoại của anh lại vang lên.

“Thủ lĩnh, bây giờ anh đang ở đâu vậy, có một người phụ nữ muốn gặp anh, nói là có chuyện vô cùng cấp bách như muốn xin anh giúp đỡ.”

Người gọi điện thoại đến chính là Gora, Trần Hùng sững người một lát, không biết là lúc này rồi còn có người phụ nữ nào đến tìm anh nữa.

“Ai?”

“Cô ấy nói cô ấy tên là Liễu Hồng Ngọc, cô ấy còn nói anh chính là chủ nhân của cô ấy.”

“Liễu Hồng Ngọc.”

Trái tim Trần Hùng bỗng nhiên run lên, và còn hơi ngạc nhiên nữa.

Sao nữ hoàng trang sức của thành phố Bình Minh Liễu Hồng Ngọc lại bất ngờ chạy đến phương Bắc như vậy?

Trong phút chốc, Trần Hùng thật sự có cảm giác bước qua cả thời gian và không gian.

Nhưng anh cũng không nghĩ quá nhiều, cũng không tiếp tục gọi điện thoại cho Trần Tôn Long nữa, mà lái xe trở về biệt thự bên kia.

Vừa về đến biệt thự, Trần Hùng đã nhìn thấy Liễu Hồng Ngọc đang vội vàng chạy về phía anh.

“Liễu Hồng Ngọc xin chào chủ nhân.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1991: Chủ nhân, xin anh giúp tôi


Trước đây khi còn ở Giang thành, Liễu Hồng Ngọc đã từng đánh cược

toàn bộ người nhà của mình để hy vọng Trần Hùng có thể ra mặt giúp đỡ cho nhà

họ Giang đối phó với Lục Đỉnh Thiên, lúc đó Trần Hùng vốn đã từ chối.

Chẳng qua sau này, khi đã biết được Lục Đỉnh Thiên là Lục Tấn, một

trong những Ngũ Hổ Tướng của nhà họ Hạ, cuối cùng anh đã chấp nhận lời thỉnh

cầu này.

Vừa lúc ấy Trần Hùng lại thiếu một món nợ ân tình với Liễu Hồng

Ngọc nên anh cũng nhân cơ hội để trả mối ân tình này cho Liễu Hồng Ngọc.

Cuối cùng, Trần Hùng trợ giúp bốn gia tộc lớn của Giang thành đánh

bại Lục Đỉnh Thiên, còn Liễu Hồng Ngọc thì nhận Trần Hùng là chủ nhân của mình.

Nói cách khác, kể từ khoảnh khắc đó, Liễu Hồng Ngọc đã trở thành

người của Trần Hùng.

Mà vào ngày đó ở Giang thành, Liễu Hồng Ngọc đã biết trước thân

phận của Trần Hùng, cũng chính vì thế nên Liễu Hồng Ngọc mới có gan đi nhờ vả

Trần Hùng giúp đỡ.

Cũng vào lúc đó, Trần Hùng cũng có ý nghĩ hoài nghi bối cảnh của

Liễu Hồng Ngọc chắc hẳn không hề đơn giản. Chỉ là sau này hai người bọn họ

không còn đụng mặt nhau quá nhiều nữa, nên chuyện này cứ thế mà trôi qua.

Nhưng lần này Liễu Hồng Ngọc lại đột nhiên vội vã chạy ngược ra

Bắc, rốt cuộc Trần Hùng mới nhận ra chắc là thân phận của Liễu Hồng Ngọc sắp

được đưa ra ngoài ánh sáng rồi.

“Liễu Hồng Ngọc, sao đột nhiên cô lại chạy ra Bắc thế này?” Trần

Hùng hỏi.

Liễu Hồng Ngọc cũng không định giấu diếm điều gì, cô ta nói thẳng

vào vấn đề: “Chủ nhân, cha tôi gặp nạn, mong chủ nhân ra tay giúp đỡ.”

Trần Hùng nhướng mày, hỏi: “Cha cô là ai?”

Liễu Hồng Ngọc đáp: “Là gia chủ của nhà họ Liễu, Liễu Nhị Sinh.”

“Hả?”

Trần Hùng thầm kinh hãi trong lòng, nhưng rất nhanh đã khôi phục

lại sự bình tĩnh. Khó trách, khó trách trước đây Liễu Hồng Ngọc lại có thể biết

được thân phận cậu ba nhà họ Trần của anh. Hóa ra gia chủ nhà họ Liễu - Liễu

Nhị Sinh là cha của cô ta.

“Liễu Nhị Sinh là cha của cô, vậy tại sao cô lại chạy vào Nam để

lăn lộn kiếm sống?” Trần Hùng thắc mắc.

Liễu Hồng Ngọc trả lời: “Cha tôi mặc dù là gia chủ nhà họ Liễu

nhưng trước giờ nhà họ Liễu vốn trọng nam khinh nữ. Mà tôi thì không muốn sau

khi lớn lên trở thành công cụ móc nối quan hệ, kết thông gia với những gia tộc

khác. Vì vậy tôi ra ngoài bôn ba, kinh doanh trang sức ở phía Nam.”

“Chủ nhân, mặc dù mấy năm nay tôi rất ít khi về nhà họ Liễu, nhưng

trong người tôi vẫn luôn chảy dòng máu của nhà họ Liễu. Hiện giờ chú hai tôi là

Liễu Long Minh đang thừa dịp làm loạn nhà họ Liễu, khiến cả nhà họ Liễu phải

lâm vào hiểm nguy.”

“Đúng lúc, cha tôi cũng đang lâm nguy, ông ấy không còn chống đỡ

được bao lâu nữa. Tôi không còn cách nào khác, vừa lúc biết chủ nhân đang ở

ngoài Bắc, nên tôi chỉ có thể đến tìm anh.”

“Liễu Long Minh làm loạn à.”

Trong lòng Trần Hùng càng thêm kinh hãi, trong chốc lát rất nhiều

chuyện đã được xâu chuỗi hệ thống lại trong đầu mình.

Vụ nổ trên đỉnh núi Long Vương là do Liễu Long Minh và Yến Linh

Ngọc cùng nhau bắt tay sắp đặt, mục đích đáng ra là muốn giế t chết Kiếm Vương

Liễu Nhất Kiếm mạnh nhất nhà họ Liễu và thần bảo hộ của nhà họ Trần.

Hai vị đại thần này một khi chết rồi thì Liễu Long Minh và Yến

Ngọc Linh sẽ không còn gặp phải cản trở nào khác nữa.

Hiện giờ phía Liễu Long Minh đã bắt đầu ra tay với nhà họ Liễu,

thế còn phía nhà họ Trần thì sao?

Nghĩ đến đây, trái tim Trần Hùng cũng đã vọt lên cổ họng.

Liễu Hồng Ngọc biết gì nói nấy, cô ta gật đầu đáp: “Đúng thế, hơn

nửa tháng trước tôi đã nhận được tin mà cha tôi đã gửi đến, làm tôi cảm thấy

bất an vô cùng.”

“Tin gì?” Trần Hùng hỏi.

Liễu Hồng Ngọc trả lời: “Cha tôi nói, khoảng thời gian gần đây chú

hai Liễu Long Minh nhà tôi liên tục gây chuyện. Cha tôi cảm thấy nhà họ Liễu

chắc sắp có biến, nhưng ông ấy lại không nói ra rõ ràng chính xác là gì. Chắc

hẳn vì Liễu Nhất Kiếm sắp xuất quan nên ông ấy đã suy nghĩ quá nhiều."

“Chẳng qua, cha tôi còn cố tình nhắc nhở tôi rằng nếu như nhà họ

Liễu thật sự xảy ra biến cố gì thì tôi mãi mãi không được quay về phương Bắc

nữa.”. Truyện Khoa Huyễn

“Từ đầu đến cuối tôi đều có cảm giác tình hình không được ổn lắm.

Vì vậy tôi lén lút chạy đến, không ngờ là chuyện tôi không muốn nhìn thấy nhất

cuối cùng vẫn xảy ra!”

Trần Hùng hít vào một hơi thật sâu, cảm giác như thể vấn đề hiện

giờ hình như càng ngày càng trở nên nghiêm trọng.

Đây chính là ván cờ lớn. Nhưng may là lúc này Trần Hùng không phải

là một phần trong ván cờ, anh chỉ là một khán giả đứng xem.
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1992: Người đánh cờ ở phía sau


Để chính xác mà nói thì Trần Hùng cũng từng là một quân cờ trong bàn cờ lớn này, đó chính là khi anh còn nhỏ. Nhưng một quân cờ cản đường như anh đã bị người ta nhấc đi, cũng chính là khi mà anh bị đuổi ra khỏi nhà họ Trần.

Chẳng qua là người đứng đằng sau không thể ngờ rằng, quân cờ đã bị bọn họ nhấc ra mười năm trước, bây giờ lại quay trở lại.

Mà Trần Hùng cũng sẽ trở thành biến số lớn nhất để bàn cờ lớn này đóng lại.

Cái mà gọi là người trong cuộc thì mơ hồ mà người ngoài cuộc đã nhìn thấy rõ ràng chính là lúc này. Trần Hùng đứng ở ngoài bàn cờ, anh có thể nhìn thấy rõ ràng tất cả mọi thứ.

Một bàn cờ mà cả hai nhà họ Trần và nhà họ Liễu, thậm chí là cả nhiều nhân vật lớn khác ở toàn bộ Phương Bắc đều ở trong bàn cờ này, tất cả đều chỉ là những quân cờ.

Liễu Nhất Kiếm, Liễu Nhị Sinh, Ngô Quế Anh, Trần Tôn Long hay thậm chí là đại sư khổ độ Cung Artha, Hạng Ương, tất cả cũng đều là quân cờ trong bàn cờ này mà thôi.

Người đánh cờ ở phía sau kia đã sắp xếp thế cờ không hề đơn giản chút nào.

“Người đánh cờ ở phía sau kia, thật sự là Yến Linh Ngọc và Liễu Long Minh sao?”

Trần Hùng tự hỏi lòng mình một câu: “Bọn họ có khả năng làm vậy sao?”

Đột nhiên trong đầu của Trần Hùng nảy ra một suy nghĩ vô cùng đáng sợ. Chẳng lẽ đằng sau Yến Linh Ngọc và Liễu Long Minh còn có một cao thủ lợi hại hơn nữa?

Mà thậm chí người này còn trên cả toàn Phương Bắc này, hoặc có thể nói, người kia đã dành hai mươi năm qua để sắp xếp ra một bàn cờ, là vì để giẫm toàn bộ Phương Bắc ở dưới chân?

Trong lòng Trần Hùng cảm thấy hơi rối, anh cảm giác chuyện này càng ngày càng trở nên mờ mịt.

Mặc dù lúc này Liễu Hồng Ngọc đang cuống cuồng cả lên nhưng cô ấy cũng không khiến Trần Hùng phải nhanh chóng đưa ra quyết định. Bởi vì Liễu Hồng Ngọc rất hiểu tính cách của Trần Hùng, hiểu rằng nếu chủ nhân của mình có làm hay đưa ra bất cứ quyết định nào thì cũng đã có suy nghĩ riêng của anh rồi.

“Thủ lĩnh, ông Ương đã tỉnh rồi ạ!”

Đúng lúc này, đột nhiên Lưu Trọng chạy về phía này, nói với Trần Hùng.

“Ừ.”

Trần Hùng gật nhẹ, sau đó quay người lại nói với Liễu Hồng Ngọc: “Cô lập tức đến tổng bộ Thanh Cảnh Môn Phương Bắc rồi tìm môn chủ Truy Phong, nói là tôi để cô đến tìm anh ta thì anh ta sẽ phối hợp với cô.”

“Nhưng Liễu Hồng Ngọc à, bây giờ tôi chỉ có thể đảm bảo cho cô đưa được cha mẹ cô ra khỏi nhà họ Liễu, còn tất cả những chuyện khác, tôi không bảo đảm được.”

Liễu Hồng Ngọc sửng sốt mấy giây, cuối cùng vẫn gật đầu một cái, nói: “Cảm ơn chủ nhân.”

“Đi đi.”

Trần Hùng phẩy tay một cái: “Đến lúc đó mà cô không còn nơi nào để đi, đưa người đến chỗ này của tôi.”

“Vâng!”

Liễu Hồng Ngọc không nhiều lời, vội vã quay người rời đi.

Sau khi Liễu Hồng Ngọc rời đi, Trần Hùng lên tầng trước, rồi đi đến phòng của Hạng Ương.

“Ông Ương, ông cảm thấy thế nào rồi?”

Anh bước tới trước mặt của Hạng Ương, vội vàng bắt mạch cho ông ấy rồi hỏi han.

Lúc này trông Hạng Ương đã đỡ hơn khá nhiều rồi, nhưng giọng nói vẫn còn yếu ớt, nói: “Trần Hùng, thời gian không còn nhiều nữa rồi. Bây giờ ông cần một câu trả lời chính xác từ cháu.”
 
Điện Đức Hoàng
Chương 1993: Nghe có buồn cười không?


Hạng Ương cũng có thể được coi là một người sống thành tinh luôn rồi. Vì vậy mà khi ông ấy có thể ra từ vụ nổ ở núi Long Vương thì đã có rất nhiều suy đoán.

Hơn nữa, những năm nay, dù Hạng Ương có sống ẩn dật ở nhà họ Trần, ngày thường cũng chỉ thích trồng đủ loại hoa cỏ trong sân vườn. Nhưng trên thực tế, ông ấy nắm rõ không ít chuyện của nhà họ Trần trong lòng bàn tay.

Chẳng qua trong mắt của ông ấy, vì một lời hứa với Trần Côn Luân nên vẫn luôn ở lại nhà họ Trần mười lăm năm. Vì vậy ông ấy mới lười quan tâm đ ến nhiều chuyện như vậy.

Nhưng mọi chuyện đã phát triển đến ngày hôm nay, Hạng Ương cũng bị ảnh hưởng theo. Hơn nữa trong mười lăm năm này, nói Hạng Ương không có tình cảm gì với nhà họ Trần thì chắc chắn là giả. Vì vậy nên bây giờ, Hạng Ương cũng không thể mặc kệ chuyện này ở bên ngoài nữa rồi.

“Ông Ương, ông muốn hỏi gì?” Trần Hùng hỏi.

Hạng Ương trả lời: “Cháu chắc chắn là biết ông muốn hỏi cái gì. Hơn nữa, ông cũng có thể chắc chắn bây giờ cháu đã điều tra được rất nhiều chuyện, chẳng hạn như là thân phận của Trần Kỳ Lâm.”

Trần Hùng ngẩn ra, vội vàng nói: “Ông Ương, hóa ra là ông đã biết lâu rồi sao?”

“Không, ông không biết.” Hạng Ương lắc đầu nói: “Chẳng qua là ông chỉ suy đoán chút thôi. Ông đã đoán ra từ lâu rồi, nhưng ông cũng chẳng buồn quan tâm mà thôi. Dù sao thì đây cũng là chuyện riêng của nhà họ Trần mấy người mà.”

Trần Hùng lấy tờ giám định ra, nói: “Kết quả giám định đã xác định cháu và Trần Tôn Long có quan hệ cha con một trăm phần trăm. Nhưng trước đó, cháu có lấy tủy sống của Trần Kỳ Lâm rồi mang ra nước ngoài cho một người bạn của cháu xét nghiệm thì lại phát hiện ra DNA của cậu ta và cháu lại không hề khớp với nhau.”

“Vậy nên Trần Kỳ Lâm không phải là anh em của cháu, mà đồng thời cũng không phải con ruột của Trần Tôn Long.”

Nói đến đây, Trần Hùng lại không nhịn được mà cười một tiếng, nói: “Ông Ương, ông có cảm thấy chuyện này nghe vô cùng buồn cười không hả?”

“Năm đó bà cụ Ngô Quế Anh đã phí bao nhiêu công sức để đuổi cháu ra khỏi nhà họ Trần, đưa Trần Kỳ Lâm lên làm một bảo bối yêu quý, còn nói Trần Kỳ Lâm chính là kỳ lân của nhà họ Trần, có thể đưa tương lai nhà họ Trần của bà ta ngày càng phát triển ngày hơn nữa. Nhưng kết quả thì bảo bối yêu quý này của bà ta lại chẳng phải người nhà họ Trần. Ông nói xem có buồn cười không cơ chứ?”

“Còn nữa, Trần Tôn Long còn năm lần bảy lượt đến nói với cháu cái gì mà một giọt máu đào hơn ao nước lã. Kết quả thì sao, dòng máu chảy trong người của Trần Kỳ Lâm còn chẳng phải của ông ta. Ông có cảm thấy thật Trần Tôn Long thật đáng thương không?”

“Từ khi gả vào nhà họ Trần, Yến Linh Ngọc cũng đã cho đầu của ông ta xanh biếc luôn rồi, nhưng ông ta lại cứ vui vẻ làm cha đến hai mươi năm liền. Ông Ương, ông nói xem sau khi Trần Tôn Long biết chuyện này rồi sẽ phản ứng thế nào đây. Ông nói xem có phải ông ta sẽ tức đến dựng cả tóc gáy lên không? Ha ha ha.”

Trần Hùng không nhịn được cười, dường như anh đang cố ý cười, nhưng cũng dường như không khống chế được cảm xúc mà mình, càng muốn trút ra nhiều hơn.

Nhưng Hạng Ương năm trên giường lại thở dài một tiếng, cười không nổi.

“Trần Hùng, ông biết trong lòng của cháu có đau khổ, còn có cả tức giận. Cha của cháu, Trần Tôn Long đúng là rất đáng thương. Nhưng cháu có nghĩ rằng thân là con trai của Trần Côn Luân, cũng là cha của Trần Hùng cháu, thì Trần Tôn Long, ông ta còn là người bình thường à?”

“Thật ra thì cháu nên cảm thấy vui và tự hào vì có một người cha như vậy chứ.”

“Ông Ương… Cái này…”

Trong lúc này, đột nhiên đầu óc Trần Hùng có chút rối rắm, bỗng từ trong suy nghĩ của anh lại hiểu ra một ít chuyện.

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, cũng giống như quan hệ mẹ chồng con dâu trong gia đình bình thường vậy, mà người bị kẹp trong tình thế khó xử ấy, lại chính là người con trai cũng như người chồng.

Huống chi, Trần Tôn Long còn ở trong một dòng họ lớn như vậy, đủ loại quan hệ chồng chéo lên nhau, đủ thứ lợi ích dây tơ rễ má, mà đồng thời còn liên quan đến sự cân bằng của dòng họ và vận mệnh.

Không phải là ông ta không có khả năng, cũng không phải là ông ta yếu đuối. Thật ra, ông ta cũng là một người rất có năng lực, chẳng qua là đủ mọi thứ dính vào nhau khiến cho cả người ông ta kẹt lại, cả thể chất lẫn tinh thần đều mệt mỏi. Hơn nữa, đó không chỉ là một thời gian ngắn, mà là đã kéo dài suốt hai mươi năm rồi.

“Ông Ương, ý của ông là ông ta cũng đã biết lâu rồi?”

“Ha ha.”

Hạng Ương cười một tiếng, nói: “Ông ta có biết hay không thì ông không rõ, nhưng trên đời này làm gì có tường nào kín gió. Có một số chuyện, dù chỉ là nghi ngờ thôi, nhưng cũng không dám dễ dàng mà chọc thủng.”
 
Back
Top Dưới