[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 179: Ta Bỉ Ổi ( 11 )
Chương 179: Ta Bỉ Ổi ( 11 )
【 Nhiệm vụ hiện tại hoàn thành, cập nhật nhiệm vụ chính tuyến 】
Lúc Phong Bất Giác lấy được bình thuốc thứ ba, trong menu trò chơi, nhiệm vụ【 Ở trong hành lang thứ tư, tìm và bắt được con rối Billy, mang đến cho Rabbit để đổi lấy một lọ thuốc hóa học. 】đã được tích vào.
Mà nhiệm vụ【 Tìm kiếm hóa chất (3/4) 】cũng đã được cập nhật.
Một phát này của Phong Bất có phần giống như vắt chanh bỏ vỏ.
Đầu Rabbit bị trúng một viên đạn, vỡ ra như một quả dưa hấu bị dập nát, máu phun ra nhuộm đỏ cả bàn, sàn nhà, tường... và tất nhiên là cả Phong Bất Giác đang đứng gần đó.
Cơ thể của thỏ to bằng một con chuột túi ngã về phía sau, hất văng thành ghế và ngã nặng xuống đất, hai chân thỏ cuộn lại vẫn còn đang co giật.
"Bây giờ là..."
Không biết đây là lần thứ mấy Phong Bất Giác phải lau vết bẩn trên mặt rồi, "phút thứ 65."
Ánh mắt hắn chuyển sang bàn, và con rối Billy đã biến mất..
"Thế nhưng vở kịch này, có vẻ như ngươi không thể diễn được nữa."
Phong Bất Giác cười nói.
Đèn trong phòng giam thứ nhất lúc này tự bật lên, con rối Billy xuất hiện ở bên trong, hắn vẫn ngồi trên cái ghế dựa đó, ngọn đèn trên đầu chiếu rọi bộ dáng ảm đạm của hắn: "Đã lộ sơ hở chỗ nào?
Chẳng lẽ cũng chỉ vì một sai lầm này của Rabbit..."
"Có nhiều sơ hở lắm."
Phong Bất Giác trả lời, "Vừa rồi chỉ là bài kiểm tra cuối cùng của ta dùng để xác nhận mà thôi."
Hắn đơn giản đặt súng lên bàn, đút hai tay vào túi quần, chậm rãi đi đến cửa phòng giam: "Về phần ta bắt đầu nghi ngờ từ khi nào...
Hẳn là ngay từ đầu a."
"Hừ...
Cho dù ngươi xem thấu cục diện thì câu này cũng hơi quá cường điệu a?"
Billy nói.
"Không tin?
Ngươi thật sự không tin, hay là không muốn tin?"
Giọng điệu của Phong Bất Giác đầy ý khiêu khích: "Dù sao thì ta cũng còn tận 27 phút mới bị độc chết, còn nhiều thời gian, để ta từ từ giải thích cho ngươi hiểu."
Hắn bước sang một bên, nhấc chiếc ghế bên cạnh thi thể Rabbit, kéo nó đến cửa phòng giam, ngồi cạnh Billy, hắng giọng, và bắt đầu nói: "Ta sẽ không thuật lại toàn bộ đoạn dạo đầu kia của ngươi, tóm lại...
Ta nghĩ đó là một đoạn văn đã được ngươi trau chuốt kỹ lưỡng, đầy cạm bẫy và sự dụ dỗ, và hoàn toàn nhắm vào ta.
Như ngươi đã nói sau đó, ngươi thực sự có thể 'đo lòng người một cách chính xác', ít nhất ngươi sẽ biết nên dùng cách nào để dẫn đạo hướng suy luận và tiến trình của ta."
Hắn cười, "Thế nhưng, có một câu ngươi không nên nói...
'ngươi sẽ gặp một số người và chứng kiến một số điều, những gì ngươi nhìn thấy và nghe thấy có thể thay đổi hành động của ngươi và cản trở sự phán xét của ngươi'."
"Những lời này...
Chẳng qua là..."
Billy cố gắng xen vào.
Nhưng Phong Bất Giác đã trực tiếp ngắt lời đối phương và tiếp tục: "...
Chỉ là muốn lợi dụng hiệu ứng tâm lý học nghịch đảo, khiến ta không thể chắc chắn rằng những gì ta nhìn thấy là ảo ảnh và những gì ta nghe là dối trá."
Hắn dừng lại một giây, "Nhưng ta và ngươi đều hiểu, đây là một câu nói thật.
Cả đoạn dạo đầu của ngươi, ít nhất theo quan điểm của ngươi, tất cả đều là sự thật.
Ngươi sẽ không lừa người chơi khi tuyên bố quy tắc trò chơi, ta nghĩ đây là một loại kiêu ngạo, một loại cố chấp."
Hắn xòe tay ra và chỉ vào xác Rabbit: "Kể cả đến lúc cần nói dối, ngươi cũng cố gắng không nói trực tiếp, thường thì chỉ im lặng, hoặc nói một vài câu mơ hồ có vẻ như che giấu một vài điều bí ẩn.
Và những lời lừa dối được thực hiện bởi một con thỏ và...
" Phong Bất Giác não bổ một chút hình tượng của Alden: "...và một con quái vật mà ta không biết là gì."
Phong Bất Giác theo thói quen để ngón trỏ và ngón giữa vuốt trán, sờ mũi: "Không hề có mốc thời gian thứ hai, cái gì bốn đoạn hành lang lần lượt là 23, 46, 69, quy luật tăng giảm thời gian khi đi thuận ngược chiều...
đều là bom khói."
Hắn hướng mặt về phía trước dùng ngón tay gõ nhẹ vào thái dương:" Ngươi lợi dụng tính cách thích giải đố của ta, dùng một bộ quy luật giả dối, để điều hướng suy nghĩ cùng hành động của ta.
Ngươi đúng là rất giỏi, các bước lý luận của ta, ngươi hẳn là đã nghĩ trước... từ sự tồn tại của căn phòng, cho đến cách phân bố thuốc, độ dài của hành lang, thời gian đi qua hành lang, v.v...
Ngươi biết chính xác thông tin nào nên cung cấp và thông tin nào không nên cung cấp cho ta.
Theo sự điều hướng của ngươi, ta thật ra chỉ có một đường để lựa chọn."
Phong Bất Giác giơ ngón tay lên: "Trong căn phòng hình quạt ở 'đầu tiên', màn trình diễn ở hành lang đầu tiên rất thành công, và điều đó thực sự khiến ta bối rối trong một thời gian dài.
Ngươi cũng hiểu rằng, theo cách ta nghĩ, sau khi nhìn thấy cảnh đó, nhất định sẽ chọn những hành lang khác để khám phá trước.
Lúc này, hai, ba, bốn...
"Ngón tay hắn đổi số theo: "Dù ta đi cái nào thì cũng giống nhau, chỉ cần các ngươi tùy cơ ứng biến bịa ra các quy tắc là được.
Cho dù ta vào đường nào, ngươi chắc chắn sẽ sắp xếp để ta gặp Alden trước.
Thử thách kể chuyện ma cũng giống như việc để lại một thông điệp kỳ lạ tại hiện trường án mạng để đánh lạc hướng cuộc điều tra, cũng trực tiếp đưa ta đến 'cuối cùng' theo cách đó, nhưng lại cũng có vẻ rất bình thường, bởi vì tình huống càng khó giải thích thì càng ít người đuổi tới nơi tới chốn.
Khi ta đến nơi gọi là 'phòng giam' này, vở kịch bắt đầu, những lời từ Rabbit và Alden, kết hợp với sự xuất hiện của ngươi trong phòng giam, tất cả đều nhằm thuyết phục ta tin vào lý thuyết thời gian hành lang của các ngươi.
Bằng cách này, để không gây ra nghịch lý về thời gian và không gian, và để tránh mất 92 phút thời gian bản đồ, ta chỉ còn một lựa chọn - quay trở lại từ hành lang thứ hai, tới đây từ hành lang thứ tư, và cuối cùng đi qua cái đầu tiên.
Đây là những gì ngươi đang hướng dẫn ta đi theo, và nó cũng là con đường duy nhất mà tất cả các lý luận của Rabbit chỉ ra."
Phong Bất Giác quay đầu nhìn về phía hành lang đầu tiên: "Nói một cách trực quan, ngươi, muốn ta sẽ dùng một loại tư duy quán tính mà cầm khẩu súng ngươi đưa cho ta, đi vào trong hành lang thứ nhất, không chút nghĩ ngợi mà giết chết 'ai đó' ở chỗ cửa."
Hắn lại nhìn về phía Billy: "Theo tính toán của ngươi, vào thời điểm đó, ta đáng lẽ ta chỉ còn một huy chương Contra chứ không phải hai cái như bây giờ; đã có ba bình thuốc, cũng sắp qua cửa; cộng với cảnh ngươi cho ta xem lúc đầu...
Thứ đó như là một quả bom hẹn giờ chôn trong đầu ta.
Đến giây phút cuối cùng, với tính cách của mình, ta phải thừa nhận rằng, dù có chết thì ta cũng nhất định sẽ tìm cách quay ngược một màn kia..."
Hắn lại dùng ngón tay chỉ vào khẩu súng trên bàn: "Tóm lại, dựa theo cốt truyện ngươi tưởng tượng, ta sẽ đi đến hành lang đầu tiên, mở cửa và giết bất cứ thứ gì xuất hiện trước mắt mình." (Hckt: Ý là sẽ cố gắng bắn cái tên đã bắn PBG thứ hai trong cảnh kia.)
Thái độ lúc này của Billy đã trở nên chó cùng rứt giậu, bình tĩnh một cách khác thường: "Ngươi đã suy luận đến mức này rồi thì sao không thử đoán xem tại sao ta lại làm vậy."
"Rất đơn giản a...
Ngươi muốn vượt ngục đúng không?"
Phong Bất Giác nói.
Quả nhiên, sau khi hắn nói ra câu này, mặt Billy hơi ngẩng lên, không nói nên lời.
"Ta nghĩ...
Toàn bộ không gian chúng ta đang ở này chính là một 'nhà tù'."
Phong Bất Giác lại liếc nhìn bốn buồng giam trước mặt: "Bốn buồng giam này chỉ là đồ trang trí."
Hắn dùng tay gõ vào hàng rào sắt của cửa phòng giam, "Thế đấy, nhân tiện có một vài sơ hở rõ như ban ngày a.
Lúc nhìn thấy SCP-173, ta liền rất chắc chắn rằng lời nói của con thỏ kia là vô nghĩa.
Hắn nói rằng ban đầu có bốn tù nhân bị giam ở đây a...
Nhưng làm gì có chuyện phòng giam của 173 dùng hàng rào làm cửa."
Hắn cười đùa, "Bộ con rối không chớp mắt nhà ngươi phụ trách nhìn chằm chằm vào 173 qua hàng rào sắt quanh năm hả?"
"Hơn nữa, Alden và 173 đều có khả năng dịch chuyển, vậy thì ý nghĩa của chiều dài những hành lang này để làm gì?"
Phong Bất Giác lại nói: "Còn nữa, ngươi kêu Rabbit tự xưng là người thay thế cho Satsuma Diehl là hỏng rồi.
Khi ở cùng một phòng, sự hiện diện và áp lực của ngươi nhiều gấp đôi hắn, hắn có thật sự trông ngươi được không?"
Phong Bất Giác lắc đầu và chế nhạo: "Theo ta, tên quản ngục thực sự đang canh giữ lối vào của không gian này, và cổng của nhà tù này nằm ở hành lang đầu tiên."
Hắn xòe lòng bàn tay và chỉ vào Billy: "Không có nghi ngờ gì về khả năng thao túng không gian của ngươi, ta nghĩ... chiều dài của những hành lang này, và tất cả những thay đổi của căn phòng trong không gian này, tất cả chỉ cần một suy nghĩ của ngươi; ta mất bao lâu để chạy qua các hành lang và gặp phòng nào cũng nằm trong bàn tay ngươi.
Thế nhưng, ngươi và đàn em của ngươi, hoặc là nói, đám bạn tù... sắp xếp một vở kịch như vậy, lập quy tắc phức tạp, chế tạo các loại ám chỉ tâm lý, kiểm soát lượng thông tin ta có được, và thiết lập các trò gian lận với sự kiên nhẫn tuyệt vời...
Chỉ để ta làm một việc dễ như vậy?
Súng là ngươi cho ta, Alden có ngón tay để bóp cò súng, Rabbitt cũng có thể thử, vì sao bản thân các ngươi không đi mà làm?"
Phong Bất Giác nâng chân lên bắt chéo: "Lúc đầu suy luận của ta là...
Cánh cửa kia, mấy người các ngươi không thể mở ra, hoặc là căn bản không thể đụng vào, hoặc không thể lại gần."
Hắn lộ ra nụ cười nham hiểm: "Nhưng cẩn thận ngẫm lại, ta liền phát hiện..."
Phong Bất Giác không có nói ra cơ sở suy nghĩ của hắn.
Cơ sở của hắn thực ra là từ giới thiệu cốt truyện【 Thời không trùng điệp, trò chơi chết chóc, kinh hoàng bất tận, ác mộng luân hồi. 】
Đoạn này là lời nhắc của hệ thống ở đầu kịch bản, không được nói bởi bất kỳ NPC hay BOSS nào.
Bốn cụm này là chìa khóa thực sự để mở ra bí mật của kịch bản này.
Cụm từ "Thời không trùng điệp" tình cờ trùng hợp với trò lừa bịp của Billy, theo một cách nào đó, đã khiến Phong Bất Giác bối rối, nhưng đến lúc này, lấy ra thông tin của bốn câu này để phỏng đoán, Phong Bất Giác liền hiểu ra.
"Việc này, các ngươi đã đã làm vô số lần rồi a?"
Phong Bất Giác cười nói: "Sau khi giết tên quản ngục, ngươi không thể trốn thoát đúng không?"
Billy trả lời: "Thật nực cười đúng không?"
Phong Bất Giác nói: "Vậy hãy nói cho ta biết, tại sao lại nực cười?"
Billy trả lời: "Giết tên cai ngục sẽ không những không thoát được mà còn kích hoạt hiện tượng luân hồi.
Sức mạnh mà ta, Rabbit và Alden đã phục hồi trước đó...
đặc biệt là khả năng kiểm soát thời gian và không gian, sẽ trở lại điểm ban đầu, như thể đã quay ngược thời gian, chỉ còn lại ký ức.
SCP-173 ngươi nhắc đến...
Ta thậm chí còn không biết nó được gọi là gì, nó không phải là bạn tù của chúng ta mà là một phần của hình phạt.
Mỗi khi ra khỏi phòng giam, chúng ta sẽ được "đầu thai", và sau đó gặp phải một con quái vật mới toanh như 173 ở trong phòng giam và bị tra tấn và giết chết không biết bao nhiêu lần... cho đến khi sức mạnh của chúng ta được phục hồi và đủ mạnh để kiểm soát nhà tù một lần nữa."
Phong Bất Giác nói: "Cho nên, ngươi muốn sử dụng năng lực của ta để phá vòng tuần hoàn này?"