[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 139: Địa Cầu Hoang Tàn ( 12 )
Chương 139: Địa Cầu Hoang Tàn ( 12 )
"Đúng vậy."
Phong Bất Giác trả lời.
Người đàn ông nghe vậy gật gật đầu, "Được rồi, không sao, chúng ta đi đến đường lọc."
Nói xong, anh ta chào bốn người xung quanh mang theo thiết bị tiến hành cấp nhiên liệu và bảo dưỡng cabin.
Hank dẫn Phong Bất Giác và Cuồng Tung Kiếm Ảnh rời sân ga, họ không đi thang máy mà đi xuống cầu thang bên cạnh, thang máy kia là dành riêng cho đội tiếp tế.
Khi đi trên cầu thang, Cuồng Tung Kiếm Ảnh rốt cuộc không nhịn được hỏi: "Không thấy gì lạ hả?"
Hắn nhìn Phong Bất Giác nói: "Ngươi chẳng qua là nói bằng miệng là không có thu hồi được gì, hắn liền tin."
Hắn lập tức quay mặt sang Hank một lần nữa: "Chẳng lẽ các ngươi không cần tiếp nhận kiểm tra vân vân sao?
Nhỡ đâu có tư tàng thì sao?"
Hank ngạc nhiên trả lời: "Tư tàng?
Ngươi đang nói gì vậy...
Ai lại làm vậy?
Môt khi bị phát hiện liền là tử tội a!"
Hắn dừng lại một chút: "Mà tư tàng có được cái gì đâu?"
Cuồng Tung Kiếm Ảnh choáng ngợp trước phản ứng của đối phương đến mức không nói nên lời.
Phong Bất Giác cười nói: "Đừng nói với nô lệ về quyền sở hữu tư nhân đối với tài sản.
Đối với họ, ngay cả tiền bạc cũng vô nghĩa.
Thứ duy nhất có giá trị tư tàng là thức ăn, nhưng trong trường hợp không đến mức chết đói, càng không đáng rủi ro để cắn được thêm vài miếng."
"Nô lệ..."
Hank thì thầm: "Điều đó có nghĩa là gì?
Và... quyền sở hữu tư nhân?"
Cả ba đi hết một đoạn đường, đến tầng trệt thì rẽ vào một lối đi.
Lối đi này trông rất không đáng tin cậy, bởi vì bốn bức tường của lối đi không phải toàn bằng kim loại mà là hỗn hợp đá và giá đỡ.
Thiết bị chiếu sáng phía trên đầu cũng rất đơn giản.
Nhìn chung, lối đi này có vẻ kém an toàn, có bỗng dưng sụp thì cũng không ngạc nhiên.
Đi được khoảng 300m, họ đến một nơi giống như một đồn lính canh, đó là một trạm kiểm soát bằng kim loại hình lục giác, có cửa sổ bên ngoài, trông giống như một trạm thu phí ở bên đường cao tốc, chẳng qua là hình khác mà thôi.
Bọn hắn dừng lại trước cửa sổ, và nhân viên ngồi bên trong nói với giọng công thức: "Số, tên, giờ khởi hành từ làng."
"Tiểu đội Scavenger, số 24.
Hank, Javie, Joy."
Hank trả lời, "Rời khỏi làng sáng nay."
Người bên kia nhìn văn kiện trong tay, liền nhướng mắt nhìn ba người trước mặt: "Mất hai người?"
"Vâng."
Phong Bất Giác đáp.
"Thật đáng tiếc."
Người đàn ông đáp lại, nói: "Có bị mất chìa khóa phòng thay đồ không?"
"Không."
Hank trả lời.
Tiểu đội Scavenger bình thường đều để chìa khóa phòng thay quần áo trong Sandfish Cabin, không có đội viên nào mang ở trên người khi đi ra ngoài.
Người đàn ông nhìn lên thời gian (thời gian của Làng Shenyou chia một ngày thành mười tiết, và có đồng hồ đặc biệt tương ứng), sau đó viết vội vài nét trên tài liệu, và nói: "Vào đi, xin hãy đảm bảo giữ phòng thay đồ sạch sẽ, trong quá trình 'lọc', phải giữ cơ thể bất động để tránh bị thương do tai nạn."
Hắn hơi lơ đãng khi nói những lời này, đoán chừng vài câu này là thuật ngữ quy định, hắn nói nhiều đến mức muốn phun hết ra càng nhanh càng tốt.
Cả ba tiếp tục đi về phía trước, trước mặt là một lối đi khác, tất cả đều làm bằng kim loại, lối đi này không dài khoảng 100m, xung quanh dần trở nên rộng hơn.
Cánh cổng ở cuối cao hơn 5m, và khu vực phía sau cổng rất lớn, giống như sân ga xe lửa, diện tích ít nhất cũng bằng một mẫu đất, hình quạt, đỉnh cao 7-8m.
Có rất nhiều cột kim loại đứng sừng sững ở đó, mỗi cột có một số trên đó.
Dưới sự dẫn dắt của Hank, Phong Bất Giác và Cuồng Tung Kiếm Ảnh đã đi qua khu vực này, ở phía đối diện của hội trường hình quạt, tức là trên "vòng cung", có rất nhiều cửa kim loại cao khoảng 1m9, rộng 1m, những cánh cửa này được đóng lại, và bên trong nghiễm nhiên là phòng thay đồ.
Hank mở cửa bằng chìa khóa, và họ bước vào một trong những căn phòng, bên trong hẹp một cách đáng ngạc nhiên, và có năm ngăn riêng biệt giống như bốt điện thoại, những ngăn này hẳn là để "lọc" những người trong tiểu đội Scavenger.
Hank giải thích: "Ngồi sau khi vào và đợi một lúc là được."
Phong Bất Giác gật đầu và nháy mắt với đồng đội.
Cuồng Tung Kiếm Ảnh lúc này đã thành lợn chết không sợ nước sôi, cảm giác như trò chơi giết chóc giờ đã đã thành sinh tồn đoàn đội, hắn cũng bó tay rồi, dù sao Phong huynh nói cái gì, hắn liền nghe theo a...
Theo ý nào đó mà nói, Doom Strike còn lại cũng không khác gì người chết, cho nên tâm lý Cuồng Tung Kiếm Ảnh bây giờ là sao cũng được.
Hắn cho rằng câu trước của Phong Bất Giác, "Chúng ta phải nghiêm túc hơn một chút, loại bỏ hai con hàng này, để chúng thấy thực lực thật sự là gì", có nghĩa là đánh một trận kinh thiên địa quỷ thần khiếp, phân cao thấp với đối phương về khả năng chiến đấu, để bọn hắn biết cao thủ thật sự vẫn có thể thắng dù cấp thấp hơn, nhưng không ngờ... ba từ "nghiêm túc", "thực lực" và "loại bỏ" trong miệng Phong huynh lại hoàn toàn là những khái niệm khác.
Có một câu nói rằng binh không chiến liền khuất phục (Hckt: không cần đánh vẫn có thể đánh bại kẻ thù), cách làm của Phong Bất Giác là đưa một ai đó vào chỗ chết mà không cần chiến đấu.
Giờ thì Cuồng Tung Kiếm Ảnh đã hiểu, Phong huynh không hổ là người đàn ông "Cười nhìn thương minh thiên quân phá, sách định càn khôn tính nhân quả".
Đối với một người chơi không chuyên chiến đấu mà nói, chiến đấu chính là chiến lược bết bát nhất, là tình huống xấu nhất.
Đạt được mục tiêu mà không chấp nhận rủi ro là một biểu hiện của thực lực chân chính.
Nếu không có Phong Bất Giác, Cuồng Tung Kiếm Ảnh sẽ không bao giờ tưởng tượng rằng mình có thể thắng một trò chơi giết chóc như thế này.
Hắn không khỏi cảm thấy có chút may mắn và sợ hãi, nghĩ đến trận quyết đấu trước, nếu ngay từ đầu hắn và Phong Bất Giác không gặp nhau, hoặc đó là một trận đoàn chiến 2v2, 3v3, lúc đó chỉ sợ kết cục của mình rất có thể cũng giống như hai người Corpse Knife, cho dù có thể đánh tiếp cũng vô dụng.
Trong quá trình tiến hành kịch bản này, Cuồng Tung Kiếm Ảnh càng ngày càng cảm thấy Phong Bất Giác rất có giá trị.
Ở một số game khác, việc đánh giá star-player về cơ bản phụ thuộc vào khả năng mang lại lợi ích thậm chí hơn cả mười người chơi đứng đầu trong bảng xếp hạng chiến lực.
Thật không may, có vẻ như không thể mời Phong Bất Giác gia nhập Giang Hồ được.
Cuồng Tung Kiếm Ảnh tuy không giỏi nhìn người như đoàn trưởng【 Tiếu Vấn Thương Thiên 】(Hckt: Tên này có nghĩa là "cười hỏi trời xanh") của bọn hắn, nhưng trực giác của hắn cũng rất chuẩn.
Hắn biết rõ, trong thế giới trò chơi, người như Phong Bất Giác chắc chắn sẽ không khuất phục trước người khác.
Cho dù hắn tạm thời trở thành cấp dưới của người khác thì cũng sẽ không lâu dài.
Loại người chơi này theo đuổi sự tự do, tự tại và vui vẻ.
Điều khó chịu nhất là bị người khác sai khiến, và tất nhiên họ không thích ép người khác làm gì.
Thật ra bản thân Cuồng Tung Kiếm Ảnh cũng là loại người này,【 Tiếu Vấn Thương Thiên 】và【 Vô Đao Khách 】đều là bạn của hắn trong thực tế, và ba người họ cũng là những người sáng lập studio Giang Hồ, vì vậy hắn mới có thể ở lại.
Nếu hắn được yêu cầu làm việc trong một studio khác, cho dù đãi ngộ tốt đến đâu, hắn cũng sẽ không đi, hắn thà làm việc một mình còn hơn.
Đây là lý do tại sao kế hoạch đào góc tường ba người Đao Kiếm Tiếu thông qua việc thôn tính Giang Hồ của Trật Tự không thể thành công.
Đối với kiểu chơi của Phong Bất Giác này, Cuồng Tung Kiếm Ảnh vẫn đánh giá khá cao, có chút cảm giác cùng chung chí hướng.
Mặc dù mời là vô vọng nhưng vẫn có thể cân nhắc việc lôi kéo và hợp tác.
Kiếm thiếu cũng đã nhớ kỹ huy hiệu của "Địa Ngục Tiền Tuyến", mặc kệ quy mô của hiệp hội này như thế nào, miễn là trong đó có người chơi giống như Phong huynh, tuyệt đối không thể nào là loại tổ chức tập trung của một đám ngu ngốc cặn bã sức chiến đấu 5, dù cho không thể hợp tác thì cũng phải cố gắng tránh gây xung đột.
Tóm lại là một cái ý kiến, dưới tình huống điều kiện cho phép, tốt nhất đừng trở thành kẻ thù với những người như Phong Bất Giác...
...
Cả ba người mỗi người bước vào một buồng, trong buồng chỉ có một chỗ ngồi, khi đã ngồi vào chỗ rồi thì chuyện xảy ra tiếp theo sẽ cực kỳ ác liệt.
Chiếc ghế mà Phong Bất Giác đang ngồi dần dần chìm xuống, và khi xuống đến sát sàn nhà, hắn bắt đầu chậm rãi tiến về phía trước.
Hắn có cảm giác như đang ngồi trên băng chuyền rửa xe, mặc dù trước mặt là bóng tối nhưng cơ thể vẫn có thể cảm nhận được nước và luồng không khí đang cọ rửa.
Nói đây là khử độc, còn không bằng nói là coi người ta như giá áo để tẩy rửa trang phục phòng hộ.
Cũng may quá trình này không dài, cũng không thể gọi là đau đớn, không tới một phút đã "lọc" xong, một tấm kim loại phía trước tự động bay lên, ánh sáng chiếu rọi con đường phía trước.
Lúc này trước mắt ba người mới thật sự là "phòng thay quần áo" theo nghĩa đen.
Phong Bất Giác đứng dậy và bước ra ngoài, tấm kim loại phía sau hắn lại rơi xuống một lần nữa.
Lúc này gian phòng hắn đang đứng rộng khoảng 20m², có một dãy tủ sát tường, giữa phòng có một chiếc ghế dài cố định trên sàn, bốn bức tường cũng bằng kim loại, và ánh sáng chiếu trên trần nhà xuống coi như đầy đủ.
Hank và Cuồng Tung Kiếm Ảnh đến đây gần như cùng lúc, Hank nói: "Bên trong tủ đồ có quần áo để thay, sau khi cởi trang phục phòng hộ có thể để vào trong đó."
Hắn cũng không biết hai gã người chơi này không thể nào thay quần áo trong kịch bản.
Họ có thể mặc đồ hazmat vì đồ hazmat được định nghĩa là các vật phẩm trong cốt truyện có chức năng và có thể thay thế quần áo.
Khi mặc quần áo bảo hộ, trang phục của chính người chơi vẫn không thực sự thay đổi, nhưng quần áo trong những chiếc tủ này không thể mặc vào được.
Phong Bất Giác không nói gì, chỉ bước tới và mở đại một trong năm chiếc tủ, đúng như dự đoán, không chiếc tủ nào bị khóa cả, hơn nữa hắn liền lập tức phát hiện quần áo của tất cả mọi người đều như nhau.
Cuồng Tung Kiếm Ảnh cũng mở một chiếc tủ, lấy quần áo và nói: "Đây là lần đầu tiên ta tìm thấy 'trang phục' trong kịch bản."
Hắn cười: "Nếu như bây giờ còn là Closed Beta, mặc hai bộ này đi ra ngoài chắc chắn sẽ xem như một sinh vật giống như thần thánh."
"Ừ...
Đáng tiếc bây giờ không phải là Closed Beta nữa."
Phong Bất Giác nói, "Loại trang phục kém hấp dẫn này, cho dù có mang ra khỏi kịch bản thì ước tính cũng không bán được bao nhiêu."
Hắn nói không sai, Trang phục tiêu chuẩn của dân làng Shenyou được thiết kế cực kỳ đơn giản.
Áo dài tay và quần dài đều là vải màu nâu xám, không có hoa văn hay họa tiết trên quần áo.
Vị trí và kiểu dáng của các túi cũng khá đúng quy củ.
Cổ áo là một cổ tròn bình thường.
"Giờ sao?
Chúng ta lại không thể điều chỉnh cột trang phục trong kịch bản."
Cuồng Tung Kiếm Ảnh hỏi.
Phong Bất Giác trả lời bằng một giọng điệu tự nhiên: "Tiếp tục mặc quần áo bảo hộ chứ sao."
Hank ở một bên nghe vậy nói: "Nhưng ở bên trong khu dân cư, chúng ta đều mặc..."
Phong Bất Giác xua tay ngắt lời Hank: "Ta có kế hoạch của riêng mình, ngươi cứ tự mình thay quần áo là được."