Khác [Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 179: Ta Bỉ Ổi ( 11 )


【 Nhiệm vụ hiện tại hoàn thành, cập nhật nhiệm vụ chính tuyến 】

Lúc Phong Bất Giác lấy được bình thuốc thứ ba, trong menu trò chơi, nhiệm vụ【 Ở trong hành lang thứ tư, tìm và bắt được con rối Billy, mang đến cho Rabbit để đổi lấy một lọ thuốc hóa học. 】đã được tích vào.

Mà nhiệm vụ【 Tìm kiếm hóa chất (3/4) 】cũng đã được cập nhật.

Một phát này của Phong Bất có phần giống như vắt chanh bỏ vỏ.

Đầu Rabbit bị trúng một viên đạn, vỡ ra như một quả dưa hấu bị dập nát, máu phun ra nhuộm đỏ cả bàn, sàn nhà, tường... và tất nhiên là cả Phong Bất Giác đang đứng gần đó.

Cơ thể của thỏ to bằng một con chuột túi ngã về phía sau, hất văng thành ghế và ngã nặng xuống đất, hai chân thỏ cuộn lại vẫn còn đang co giật.

"Bây giờ là..."

Không biết đây là lần thứ mấy Phong Bất Giác phải lau vết bẩn trên mặt rồi, "phút thứ 65."

Ánh mắt hắn chuyển sang bàn, và con rối Billy đã biến mất..

"Thế nhưng vở kịch này, có vẻ như ngươi không thể diễn được nữa."

Phong Bất Giác cười nói.

Đèn trong phòng giam thứ nhất lúc này tự bật lên, con rối Billy xuất hiện ở bên trong, hắn vẫn ngồi trên cái ghế dựa đó, ngọn đèn trên đầu chiếu rọi bộ dáng ảm đạm của hắn: "Đã lộ sơ hở chỗ nào?

Chẳng lẽ cũng chỉ vì một sai lầm này của Rabbit..."

"Có nhiều sơ hở lắm."

Phong Bất Giác trả lời, "Vừa rồi chỉ là bài kiểm tra cuối cùng của ta dùng để xác nhận mà thôi."

Hắn đơn giản đặt súng lên bàn, đút hai tay vào túi quần, chậm rãi đi đến cửa phòng giam: "Về phần ta bắt đầu nghi ngờ từ khi nào...

Hẳn là ngay từ đầu a."

"Hừ...

Cho dù ngươi xem thấu cục diện thì câu này cũng hơi quá cường điệu a?"

Billy nói.

"Không tin?

Ngươi thật sự không tin, hay là không muốn tin?"

Giọng điệu của Phong Bất Giác đầy ý khiêu khích: "Dù sao thì ta cũng còn tận 27 phút mới bị độc chết, còn nhiều thời gian, để ta từ từ giải thích cho ngươi hiểu."

Hắn bước sang một bên, nhấc chiếc ghế bên cạnh thi thể Rabbit, kéo nó đến cửa phòng giam, ngồi cạnh Billy, hắng giọng, và bắt đầu nói: "Ta sẽ không thuật lại toàn bộ đoạn dạo đầu kia của ngươi, tóm lại...

Ta nghĩ đó là một đoạn văn đã được ngươi trau chuốt kỹ lưỡng, đầy cạm bẫy và sự dụ dỗ, và hoàn toàn nhắm vào ta.

Như ngươi đã nói sau đó, ngươi thực sự có thể 'đo lòng người một cách chính xác', ít nhất ngươi sẽ biết nên dùng cách nào để dẫn đạo hướng suy luận và tiến trình của ta."

Hắn cười, "Thế nhưng, có một câu ngươi không nên nói...

'ngươi sẽ gặp một số người và chứng kiến một số điều, những gì ngươi nhìn thấy và nghe thấy có thể thay đổi hành động của ngươi và cản trở sự phán xét của ngươi'."

"Những lời này...

Chẳng qua là..."

Billy cố gắng xen vào.

Nhưng Phong Bất Giác đã trực tiếp ngắt lời đối phương và tiếp tục: "...

Chỉ là muốn lợi dụng hiệu ứng tâm lý học nghịch đảo, khiến ta không thể chắc chắn rằng những gì ta nhìn thấy là ảo ảnh và những gì ta nghe là dối trá."

Hắn dừng lại một giây, "Nhưng ta và ngươi đều hiểu, đây là một câu nói thật.

Cả đoạn dạo đầu của ngươi, ít nhất theo quan điểm của ngươi, tất cả đều là sự thật.

Ngươi sẽ không lừa người chơi khi tuyên bố quy tắc trò chơi, ta nghĩ đây là một loại kiêu ngạo, một loại cố chấp."

Hắn xòe tay ra và chỉ vào xác Rabbit: "Kể cả đến lúc cần nói dối, ngươi cũng cố gắng không nói trực tiếp, thường thì chỉ im lặng, hoặc nói một vài câu mơ hồ có vẻ như che giấu một vài điều bí ẩn.

Và những lời lừa dối được thực hiện bởi một con thỏ và...

" Phong Bất Giác não bổ một chút hình tượng của Alden: "...và một con quái vật mà ta không biết là gì."

Phong Bất Giác theo thói quen để ngón trỏ và ngón giữa vuốt trán, sờ mũi: "Không hề có mốc thời gian thứ hai, cái gì bốn đoạn hành lang lần lượt là 23, 46, 69, quy luật tăng giảm thời gian khi đi thuận ngược chiều...

đều là bom khói."

Hắn hướng mặt về phía trước dùng ngón tay gõ nhẹ vào thái dương:" Ngươi lợi dụng tính cách thích giải đố của ta, dùng một bộ quy luật giả dối, để điều hướng suy nghĩ cùng hành động của ta.

Ngươi đúng là rất giỏi, các bước lý luận của ta, ngươi hẳn là đã nghĩ trước... từ sự tồn tại của căn phòng, cho đến cách phân bố thuốc, độ dài của hành lang, thời gian đi qua hành lang, v.v...

Ngươi biết chính xác thông tin nào nên cung cấp và thông tin nào không nên cung cấp cho ta.

Theo sự điều hướng của ngươi, ta thật ra chỉ có một đường để lựa chọn."

Phong Bất Giác giơ ngón tay lên: "Trong căn phòng hình quạt ở 'đầu tiên', màn trình diễn ở hành lang đầu tiên rất thành công, và điều đó thực sự khiến ta bối rối trong một thời gian dài.

Ngươi cũng hiểu rằng, theo cách ta nghĩ, sau khi nhìn thấy cảnh đó, nhất định sẽ chọn những hành lang khác để khám phá trước.

Lúc này, hai, ba, bốn...

"Ngón tay hắn đổi số theo: "Dù ta đi cái nào thì cũng giống nhau, chỉ cần các ngươi tùy cơ ứng biến bịa ra các quy tắc là được.

Cho dù ta vào đường nào, ngươi chắc chắn sẽ sắp xếp để ta gặp Alden trước.

Thử thách kể chuyện ma cũng giống như việc để lại một thông điệp kỳ lạ tại hiện trường án mạng để đánh lạc hướng cuộc điều tra, cũng trực tiếp đưa ta đến 'cuối cùng' theo cách đó, nhưng lại cũng có vẻ rất bình thường, bởi vì tình huống càng khó giải thích thì càng ít người đuổi tới nơi tới chốn.

Khi ta đến nơi gọi là 'phòng giam' này, vở kịch bắt đầu, những lời từ Rabbit và Alden, kết hợp với sự xuất hiện của ngươi trong phòng giam, tất cả đều nhằm thuyết phục ta tin vào lý thuyết thời gian hành lang của các ngươi.

Bằng cách này, để không gây ra nghịch lý về thời gian và không gian, và để tránh mất 92 phút thời gian bản đồ, ta chỉ còn một lựa chọn - quay trở lại từ hành lang thứ hai, tới đây từ hành lang thứ tư, và cuối cùng đi qua cái đầu tiên.

Đây là những gì ngươi đang hướng dẫn ta đi theo, và nó cũng là con đường duy nhất mà tất cả các lý luận của Rabbit chỉ ra."

Phong Bất Giác quay đầu nhìn về phía hành lang đầu tiên: "Nói một cách trực quan, ngươi, muốn ta sẽ dùng một loại tư duy quán tính mà cầm khẩu súng ngươi đưa cho ta, đi vào trong hành lang thứ nhất, không chút nghĩ ngợi mà giết chết 'ai đó' ở chỗ cửa."

Hắn lại nhìn về phía Billy: "Theo tính toán của ngươi, vào thời điểm đó, ta đáng lẽ ta chỉ còn một huy chương Contra chứ không phải hai cái như bây giờ; đã có ba bình thuốc, cũng sắp qua cửa; cộng với cảnh ngươi cho ta xem lúc đầu...

Thứ đó như là một quả bom hẹn giờ chôn trong đầu ta.

Đến giây phút cuối cùng, với tính cách của mình, ta phải thừa nhận rằng, dù có chết thì ta cũng nhất định sẽ tìm cách quay ngược một màn kia..."

Hắn lại dùng ngón tay chỉ vào khẩu súng trên bàn: "Tóm lại, dựa theo cốt truyện ngươi tưởng tượng, ta sẽ đi đến hành lang đầu tiên, mở cửa và giết bất cứ thứ gì xuất hiện trước mắt mình." (Hckt: Ý là sẽ cố gắng bắn cái tên đã bắn PBG thứ hai trong cảnh kia.)

Thái độ lúc này của Billy đã trở nên chó cùng rứt giậu, bình tĩnh một cách khác thường: "Ngươi đã suy luận đến mức này rồi thì sao không thử đoán xem tại sao ta lại làm vậy."

"Rất đơn giản a...

Ngươi muốn vượt ngục đúng không?"

Phong Bất Giác nói.

Quả nhiên, sau khi hắn nói ra câu này, mặt Billy hơi ngẩng lên, không nói nên lời.

"Ta nghĩ...

Toàn bộ không gian chúng ta đang ở này chính là một 'nhà tù'."

Phong Bất Giác lại liếc nhìn bốn buồng giam trước mặt: "Bốn buồng giam này chỉ là đồ trang trí."

Hắn dùng tay gõ vào hàng rào sắt của cửa phòng giam, "Thế đấy, nhân tiện có một vài sơ hở rõ như ban ngày a.

Lúc nhìn thấy SCP-173, ta liền rất chắc chắn rằng lời nói của con thỏ kia là vô nghĩa.

Hắn nói rằng ban đầu có bốn tù nhân bị giam ở đây a...

Nhưng làm gì có chuyện phòng giam của 173 dùng hàng rào làm cửa."

Hắn cười đùa, "Bộ con rối không chớp mắt nhà ngươi phụ trách nhìn chằm chằm vào 173 qua hàng rào sắt quanh năm hả?"

"Hơn nữa, Alden và 173 đều có khả năng dịch chuyển, vậy thì ý nghĩa của chiều dài những hành lang này để làm gì?"

Phong Bất Giác lại nói: "Còn nữa, ngươi kêu Rabbit tự xưng là người thay thế cho Satsuma Diehl là hỏng rồi.

Khi ở cùng một phòng, sự hiện diện và áp lực của ngươi nhiều gấp đôi hắn, hắn có thật sự trông ngươi được không?"

Phong Bất Giác lắc đầu và chế nhạo: "Theo ta, tên quản ngục thực sự đang canh giữ lối vào của không gian này, và cổng của nhà tù này nằm ở hành lang đầu tiên."

Hắn xòe lòng bàn tay và chỉ vào Billy: "Không có nghi ngờ gì về khả năng thao túng không gian của ngươi, ta nghĩ... chiều dài của những hành lang này, và tất cả những thay đổi của căn phòng trong không gian này, tất cả chỉ cần một suy nghĩ của ngươi; ta mất bao lâu để chạy qua các hành lang và gặp phòng nào cũng nằm trong bàn tay ngươi.

Thế nhưng, ngươi và đàn em của ngươi, hoặc là nói, đám bạn tù... sắp xếp một vở kịch như vậy, lập quy tắc phức tạp, chế tạo các loại ám chỉ tâm lý, kiểm soát lượng thông tin ta có được, và thiết lập các trò gian lận với sự kiên nhẫn tuyệt vời...

Chỉ để ta làm một việc dễ như vậy?

Súng là ngươi cho ta, Alden có ngón tay để bóp cò súng, Rabbitt cũng có thể thử, vì sao bản thân các ngươi không đi mà làm?"

Phong Bất Giác nâng chân lên bắt chéo: "Lúc đầu suy luận của ta là...

Cánh cửa kia, mấy người các ngươi không thể mở ra, hoặc là căn bản không thể đụng vào, hoặc không thể lại gần."

Hắn lộ ra nụ cười nham hiểm: "Nhưng cẩn thận ngẫm lại, ta liền phát hiện..."

Phong Bất Giác không có nói ra cơ sở suy nghĩ của hắn.

Cơ sở của hắn thực ra là từ giới thiệu cốt truyện【 Thời không trùng điệp, trò chơi chết chóc, kinh hoàng bất tận, ác mộng luân hồi. 】

Đoạn này là lời nhắc của hệ thống ở đầu kịch bản, không được nói bởi bất kỳ NPC hay BOSS nào.

Bốn cụm này là chìa khóa thực sự để mở ra bí mật của kịch bản này.

Cụm từ "Thời không trùng điệp" tình cờ trùng hợp với trò lừa bịp của Billy, theo một cách nào đó, đã khiến Phong Bất Giác bối rối, nhưng đến lúc này, lấy ra thông tin của bốn câu này để phỏng đoán, Phong Bất Giác liền hiểu ra.

"Việc này, các ngươi đã đã làm vô số lần rồi a?"

Phong Bất Giác cười nói: "Sau khi giết tên quản ngục, ngươi không thể trốn thoát đúng không?"

Billy trả lời: "Thật nực cười đúng không?"

Phong Bất Giác nói: "Vậy hãy nói cho ta biết, tại sao lại nực cười?"

Billy trả lời: "Giết tên cai ngục sẽ không những không thoát được mà còn kích hoạt hiện tượng luân hồi.

Sức mạnh mà ta, Rabbit và Alden đã phục hồi trước đó...

đặc biệt là khả năng kiểm soát thời gian và không gian, sẽ trở lại điểm ban đầu, như thể đã quay ngược thời gian, chỉ còn lại ký ức.

SCP-173 ngươi nhắc đến...

Ta thậm chí còn không biết nó được gọi là gì, nó không phải là bạn tù của chúng ta mà là một phần của hình phạt.

Mỗi khi ra khỏi phòng giam, chúng ta sẽ được "đầu thai", và sau đó gặp phải một con quái vật mới toanh như 173 ở trong phòng giam và bị tra tấn và giết chết không biết bao nhiêu lần... cho đến khi sức mạnh của chúng ta được phục hồi và đủ mạnh để kiểm soát nhà tù một lần nữa."

Phong Bất Giác nói: "Cho nên, ngươi muốn sử dụng năng lực của ta để phá vòng tuần hoàn này?"
 
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 180: Ta Bỉ Ổi ( 12 )


"Đúng vậy."

Lúc này Alden bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng Phong Bất Giác.

"Việc đã đến nước này, ta không ngại nói thẳng."

Billy nói tiếp: "Nếu như ngươi không hợp tác thì sẽ bị độc chết, dẫn đến qua cửa thất bại.

Ta biết rõ, đối với những du khách từ thế giới khác như các ngươi, đó không phải là một cái giá quá khủng khiếp, nhưng vẫn là điều các ngươi không muốn."

"Vậy Rabbit thì sao?"

Phong Bất Giác hỏi: "Ta đã cho một phát súng bắn chết đồng đội của ngươi, các ngươi cứ như vậy mà bỏ qua cho ta?"

Billy nói: "Không cần phải lo, ngươi không thật sự giết hắn, khẩu súng kia chỉ là một loại năng lực điều khiển mở rộng của ta với cái không gian này, thời điểm ngươi bóp cò, ta đã thay đổi bản chất, viên đạn đó không thể giết được Rabbit."

"Nhưng vẫn rất đau."

Một giọng khác nói tiếp.

Phong Bất Giác quay đầu lại theo tiếng, thấy âm thanh đó phát ra từ phòng giam thứ hai.

Mặc dù tàn tích của cú headshot Rabbit vẫn còn nằm trên mặt đất, nhưng giọng nói đặc biệt của nó đã vang lên trong bóng tối.

"Ồ, thì ra là như vậy..."

Phong Bất Giác đơn giản xoay ghế lại, để hai chân lên bàn, nhàn nhạt nói: "Để ta nghĩ đã, các ngươi cũng có thể dành thời gian này để nói chuyện với ta về những điều mà ta quan tâm."

"Thời gian của ngươi không..."

Billy nói.

Phong Bất Giác cười lắc đầu: "Là thời gian của các ngươi không còn nhiều a?"

Lúc này hắn mới liếc nhìn menu, "Độc tố 92 phút trên người ta cũng không phải là do các ngươi cho ta, mà là một thiết lập được áp đặt bởi một loại 'tồn tại cao hơn' nào đó."

Hắn đây là chỉ thẳng mặt【 Hệ thống 】, "Trước mặt 'Nó', các ngươi không là gì khác ngoài những sinh vật có thể biến thành hư không chỉ bằng một ý niệm."

"Vậy thì sao?

Sự tồn tại mà ngươi đề cập tuân thủ luật pháp hơn cả Chủ Nhân Thời Gian, và sẽ không làm những điều như vậy mà không có lý do."

Alden trả lời.

"Ta không ngụ ý rằng sự tồn tại đó sẽ xóa sổ các ngươi, mà là nói... ngay cả các ngươi cũng không thể ngăn sự tồn tại đó mạt sát ta."

Phong Bất Giác nói: "Ít nhất có một điều các ngươi không thể nói dối, chính là ba người các ngươi quả thực chỉ có ba lọ thuốc."

"Đúng vậy, bình thứ tư ở trong tay【 Faster 】."

Billy trả lời.

"Faster... có phải tên cai ngục ở đây không?"

Phong Bất Giác hỏi.

"Đúng vậy."

"Vậy ngươi đang nói nhảm rồi!"

Phong Bất Giác trực tiếp vạch trần hắn, "Ngươi làm sao có thể biết hắn có thuốc hay không?

Chẳng lẽ hắn chủ động đến nói cho ngươi biết hả?"

Billy không phản bác được, hắn thực sự không biết lọ thuốc thứ 4 có nằm trong tay Faster hay không, hắn nói vậy chỉ để nhắc Phong Bất Giác đi xử tên kia.

"Tuy nhiên... cũng có thể nói là ngươi đoán có lý, bởi vì lọ thuốc thứ tư hiển nhiên không có ở trong không gian này, nếu không đã rơi vào tay ngươi."

Phong Bất Giác quay đầu hỏi: "Nhân tiện, thuốc trên người các ngươi, xuất hiện từ khi nào?"

"Trước khi ngươi bước vào không gian này, mỗi người chúng ta nhận một lọ thuốc và tìm hiểu về tình hình của ngươi cũng như tác dụng của lọ thuốc."

Alden trả lời

Phong Bất Giác thầm nghĩ: Dùng phương thức truyền trực tiếp dữ liệu liên quan vào chúng sao...

Ngoài ra, đối với ta thì đó chỉ là 10 giây ngắn ngủi để tạo ra kịch bản, lại có vẻ là một khoảng thời gian tương đối dài đối với hắn, khi không có người chơi, tốc độ tính toán của các thế giới kịch bản này dường như nhanh hơn rất nhiều...

"Để ta sắp xếp lại toàn bộ sự việc từ đầu đến giờ..."

Phong Bất Giác lười biếng nằm dài ra trên ghế, giây phút thảnh thơi này chính là một loại cảm giác nhẹ nhõm khi hắn nói thẳng suy nghĩ của mình: "Trước khi ta bước vào nhà tù này, các ngươi đã sắp xếp không gian xong, cũng đã nghĩ kỹ bố trí kế hoạch, mọi thứ đã ổn định.

Khi ta xuất hiện, Billy liên lạc với ta qua radio tại điểm xuất phát.

Lúc ta đến căn phòng hình quạt 'đầu tiên'.

Các ngươi đã cho ta thấy một màn trình diễn tuyệt vời, màn ảo giác này..."

Hắn nói đến đây liền dừng lại, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Billy cùng Alden.

"Là do ta tạo ra."

Trả lời hắn lại là Rabbit trong gian phòng giam thứ hai.

"Ha ha...

Good job."

Phong Bất Giác thực sự khen ngợi nó: "Sau đó, ta tiến vào hành lang thứ ba, gặp Alden, sau đó đi tới 'cuối cùng'.

Gặp lại Rabbit và thấy được Billy trong phòng giam.

Ba người các ngươi cố làm ra vẻ huyền bí, giới hạn lộ tuyến kế tiếp của ta, lại tạo ra loại cảm giác như lựa chọn này là do ta tự nghĩ ra.

Sau đó, ta đi vào hành lang thứ hai, gặp SCP-173, người bắt và nhốt nó lại chính là..."

"Ta."

Billy đáp lại một câu, "Sau khi ngươi nghiền nát hắn, chính ta là người làm cho bình thuốc xuất hiện trên mặt đất."

"Chà... xem ra ngươi không chỉ có thể điều chỉnh không gian, mà còn có thể tùy tiện điều động đồ vật ở đây."

Phong Bất Giác nói: "Ở đây có một vấn đề, vì sao ngươi không giết 173 mà nhốt nó lại?"

Mỗi khi chúng ta giết một trong những sinh vật này, 24 giờ sau, một sinh vật khác sẽ được đưa vào."

Billy trả lời: "Và mỗi lần là một loài khác, một số trong số bọn chúng rất đáng sợ."

Bộ mặt kia, với cái giọng này, lại dùng ngữ khí rất bi thương để miêu tả "đáng sợ", có thể tưởng tượng...

Những sinh vật trừng phạt bị ném vào nhà tù này quả thực rất khó đối phó: "173 kia tương đối dễ kiểm soát, độ khó giam giữ cũng không cao.

Nhốt lại cho khỏe."

"Đúng vậy a...

Từng có một ông già trông giống như xác ướp bước vào, hắn có thể sử dụng khả năng của không gian bên trong để thực hiện một cú nhảy chiều không gian cự ly ngắn, các sát thương vật lý trực tiếp dường như cũng không có tác dụng, khi hắn trốn vào động ở không gian khác, chúng ta cũng không thể làm gì, cuối cùng Billy chỉ có thể tạo ra những kiến trúc khổng lồ, phức tạp và được sắp xếp ngẫu nhiên để bao vây hắn, còn chúng ta đi vòng qua hắn để bắt Faster."

Rabbit cũng tiếp một câu.

"Nghe có vẻ như là 106..."

Phong Bất Giác nói với một giọng trầm, nhưng thay vì tiếp tục chủ đề này, hắn tiếp tục những gì vừa nói: "Sau khi đến được hành lang thứ hai, ta thực sự khá nghi ngờ bài hùng biện của ngươi, nhưng với tình hình lúc ấy, ta không muốn mạo hiểm gây ra sự nghịch lý không gian và thời gian, cũng không muốn bại lộ suy nghĩ của mình vì hành vi bất thường, nên ta vẫn bước vào hành lang thứ tư theo theo giả định của các ngươi."

Phong Bất Giác nhìn Billy: "Còn ngươi, lập tức dịch chuyển từ trong phòng giam này đến hành lang thứ tư, tương tác với ta như không có việc gì.

Tuy trò chơi kia trông rất khó, nhưng khi ta thực sự chơi thì ngươi lại khiến ta lấy được thuốc một cách dễ dàng."

"Hành động của ta là vẽ rắn thêm chân sao?"

Billy hỏi.

"Thực ra là không."

Phong Bất Giác nói: "Khi nói đến vận may của ta, ngươi nên hiểu, hành động của ngươi, đối với mọi người chúng ta, là một chuyện tốt."

Hắn dừng lại một chút: "Nhân tiện, bây giờ ngươi có thể làm sạch đống xăng máu các thứ trên người ta không."

Trước khi hắn có thể nói xong, một tia sáng kỳ lạ xuất hiện trong mắt Billy, và cảm giác khó chịu của Phong Bất Giác biến mất ngay lập tức, kể cả vết xăng còn dính trên da hắn cũng đều bốc hơi không còn một chút nào.

"Cảm ơn."

Phong Bất Giác lịch sự cảm ơn rồi tiếp tục: "Ý tưởng ban đầu của ngươi là để cho ta chết trong bể xăng sau khi phát hiện ra lọ thuốc, tiêu thụ huy chương, rồi dịch chuyển đến nơi 'đầu tiên'.

Như vậy độ khó và quá trình trò chơi sẽ chân thật hơn.

Nhưng điều ngươi không ngờ chính là, một người không biết bơi như ta, vậy mà có thể thoát ra trước khi sàn đóng, vì vậy, thời điểm ta 'bắt được' ngươi sớm hơn vài phút so với dự tính của ngươi.

Để phù hợp với những lời giải thích về lý thuyết thời gian, ngươi không thể không tạm thời kéo dài nửa sau của hành lang thứ tư, và ta mất 18 phút mới đi đến 'cuối cùng'."

"Và sau khi ngươi đến 'cuối cùng', liền cố ý không nhắc tới chữ 'thuốc', hơn nữa còn giả bộ rất gấp, khiến ta lộ sơ hở."

Đèn của phòng giam thứ hai bật sáng, Rabit hoàn toàn xuất hiện trong phòng giam, và cái xác trên mặt đất lúc này đã biến mất.

"Ta còn có một việc cần xác nhận."

Phong Bất Giác nói: "Sở dĩ trao huy chương cho ta...

Là để tránh cho ta bị 173 giết sao?"

Billy nói: "Thực ra, miễn là cần ngươi không chết vì 'độc', chúng ta muốn hồi sinh ngươi bao nhiêu lần cũng được.

Thế nhưng...

Nếu làm vậy, ngươi sẽ đặt câu hỏi về bản chất của trò chơi này, và ngươi chắc chắn sẽ đi sâu vào lý do của việc này."

"Cho nên ngươi liền hình tượng hóa năng lực hồi sinh này, cũng giới hạn số lượng, trực tiếp giao cho ta."

Phong Bất Giác nhẹ gật đầu, đưa ngón trỏ đặt ở dưới môi dưới nói: "Được rồi, ta căn bản đã hiểu hết rồi."

Hắn rút chân từ trên mặt bàn xuống, ngồi thẳng lưng và nói: "Thật đáng tiếc, kế hoạch quấy nhiễu toàn diện và phức tạp của chư vị đã thất bại, nhưng...

Ta vẫn có thể giúp các ngươi."

Khi ba tù nhân nghe thấy điều này, tất cả họ đều sững sờ.

Biểu cảm của họ không phong phú lắm, nhưng nếu có khuôn mặt người thì lúc này chắc hẳn họ đều có ánh mắt sáng ngời.

"Ta có hai điều kiện, ngươi nếu có thể làm được..."

Phong Bất Giác giơ hai ngón tay lên: "Các ngươi giúp ta, ta giúp các ngươi."

"Điều kiện?"

Alden lặp lại, có vẻ hơi ngạc nhiên.

"Đương nhiên, tuy ta vốn không phải người của trận doanh Law (Hckt: là trận doanh tuân thủ theo quy tắc trong Dungeons & Dragons), nhưng một khi ta giúp các ngươi hôm nay, chẳng khác nào là trở thành quan hệ đối địch với Chủ Nhân Thời Gian."

Phong Bất Giác nghiêm mặt nói: "Chấp nhận rủi ro bao nhiêu tùy thuộc vào lợi ích có thể nhận lại.

Nếu các ngươi không muốn đàm phán điều kiện với ta, ta cũng không sao cả, nhưng các ngươi phải suy nghĩ kỹ về điều đó, ai sẽ khó chấp nhận kết quả sau đó hơn."

"Tiếp tục đi."

Billy rõ ràng là người chịu trách nhiệm về ba người họ, hắn vừa là người nhiều mưu trí, vừa là người có năng lực nhất.

Đến lúc nói về những điều kiện như thế này, hắn kiên định mà mở miệng.

"Điều kiện thứ nhất."

Ánh mắt của Phong Bất Giác quét qua mặt bọn họ, nói: "Xin hãy nói thật cho ta biết, ba người các ngươi, hoặc là nói...

Không có ý xúc phạm, ba con quái vật các ngươi, tại sao lại bị giam ở chỗ này?

Ngoài ra, Chủ Nhân Thời Gian rốt cuộc là cái quái gì?"

"Tại sao ngươi lại hỏi về điều này?"

Billy hỏi, "Chẳng phải sự tồn tại và quá khứ của chúng ta không có nhiều ý nghĩa đối với các du khách từ thế giới khác?"

"Vậy thì ngươi càng nên nói với ta tất cả những điều không quan trọng này."

Phong Bất Giác trả lời, "Hơn nữa phải thấy may mắn...

Điều kiện thứ nhất lại đơn giản như thế."

Billy ngập ngừng khoảng 10 giây, trong lúc này, hắn cũng trao đổi vài lời với Rabbit và Alden theo cách mà Phong Bất Giác không biết, sau đó hắn mới mở miệng nói: "Chủ Nhân Thời Gian, là một trong Tứ Trụ Thần, tất cả các lãnh thổ không - thời gian có trật tự đều nằm dưới quyền cai trị của hắn."

"Tứ Trụ Thần là?"

Phong Bất Giác xác thật sự rất thích dẫn dắt lời nói của NPC.

"【 Chủ Nhân Thời Gian 】chưởng quản Trật Tự Trường Hà,【 Chúa Tể Yêu Ma 】xưng hùng Vùng đất Hỗn Độn,【 Minh Uyên U Vương 】thống lĩnh Vương Quốc Tử Linh,【 Chân Lý Pháp Đình 】tài quyết chư giới thiện ác."

Billy trả lời: "Đoạn văn này đã được lưu truyền ở nhiều thế giới khác nhau, và ma, quỷ và các vị thần hơi có tiếng hơn một chút đều biết về nó."

"Ừm...

Ngươi có thể tiếp tục."

Lúc này, Phong Bất Giác đã giống như đám quỷ quái ma thần có tiếng kia, ghi tạc thật sâu trong đầu bốn đoạn này...

Billy nói thêm: "Từ lâu, Tứ Trụ Thần kiềm chế lẫn nhau, duy trì sự cân bằng, và có ý thức tránh các tranh chấp và xung đột với nhau.

Chiến tranh là điều mà không ai trong số họ muốn thấy, bởi vì không ai trong số họ chắc chắn sẽ đánh bại đối phương.

Nếu có một cuộc chiến giữa hai vị thần, lập trường của bên thứ ba và thứ tư cũng không rõ.

Mặc dù nhà tù này thuộc quyền quản lý của Chủ Nhân Thời Gian, nhưng xét xử chúng ta lại là Chân Lý Pháp Đình.

Sức mạnh cốt lõi của ta là thao túng không gian, Alden điều khiển nỗi sợ và Rabbit là thao túng ảo ảnh.

Alden và ta bị giam ở đây vì tội 'gieo rắc sự hỗn loạn'.

Còn Rabbit là vì... chuyện khác."

Nghe thấy bên kia ngừng lại một cách không tự nhiên, Phong Bất Giác lập tức hỏi: "Sao vậy?"

"Ừm...

Hắn và em họ hắn vốn là thành viên của bồi thẩm đoàn, nhưng đã bị kết tội khinh thường tòa án."

Billy trả lời.

"Vậy em họ của ngươi đâu?

Ở một nhà tù khác?"

Phong Bất Giác lại hỏi.

"Trên toà án, bọn hắn căn bản không thể bắt được em họ ta."

Rabbit nói.

"Ý ngươi là...

Một con thỏ, dưới con mắt của một tổ chức được gọi là 'Chân Lý Pháp Đình', đã trốn thoát?"

Phong Bất Giác cười lớn.

Rabbit nhún vai, "Em họ ta có thể trốn đi từ bất cứ đâu, hắn chỉ cần vẽ một lỗ đen lớn trên tường và chui vào đó..." (Hckt: Nhớ lúc mới gặp PBG chọc em họ Rabbit là Bugs Bunny không, ừ, jackpot r đó xD)

"A...

Haha..."

Phong Bất Giác giật giật khóe miệng, cười khan.

Chính Billy là người đã đưa chủ đề trở lại đúng hướng: "Trước khi Faster đến, tên cai ngục của chúng ta đúng là Satsuma Diehl, trước khi đào tẩu khỏi Chủ Nhân Thời Gian, hắn đã thả ba người chúng ra ngoài, đó cũng là khoản thời gian ta lần đầu gặp ngươi."

"Chà... thật ra chỉ cách đây năm hay sáu ngày thôi."

Phong Bất Giác trả lời.

"Đó là đối với ngươi..."

Billy nói, hắn tiếp tục kể: "Satsuma Diehl không trốn thoát được bao lâu thì bị Chủ Nhân Thời Gian bắt được.

Hắn nhanh chóng thú nhận hành tung của chúng ta, do đó được miễn tử tội của mình, nghe nói rằng sau đó hắn bị đày đến đảo Trớ Ma...

Mà chúng ta lại bị giam một lần nữa, cai ngục được thay thế thành Faster, mức án được tăng lên nhiều lần.

Thời gian trong phòng giam này là vô định, lâu hơn bất cứ nơi nào, có thể ngươi nghĩ chúng ta gặp nhau 5-6 ngày trước, nhưng đối với ta, cơn ác mộng luân hồi trong nhà tù này đã kéo dài ít nhất một năm hoặc hơn."

Phong Bất Giác đang tiêu hóa thông tin của đối phương, kết hợp các sự kiện của Quỷ Ảnh Mê Thành và Đảo Săn Người, phát hiện thời gian thực sự trùng khớp, e rằng vị tướng giả mạo Sanger Rainsford trong kịch bản Đảo Săn Người không biết tại sao mà trôi dạt đến đảo Trớ Ma và trở thành đàn em của Satsuma Diehl, kẻ đang bị giam ở đó.

"Được rồi, ta nghĩ ngươi không nói dối."

Phong Bất Giác liếm môi và bắt đầu nói điều kiện thứ hai của mình: "Vậy thì, điều kiện thứ hai của ta là..."

Hắn ngực và chỉ vào khẩu súng trên bàn: "Sau khi làm xong việc này, ta muốn đem hai miếng Huy Chương Contra còn lại và Súng Nhất Kích Tất Sát khỏi không gian này."
 
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 181: Ta Bỉ Ổi ( 13 )


"Không thể làm được."

Billy trả lời một cách dứt khoát, bởi vì hắn sự không thể làm điều đó, và hắn không nghĩ rằng nói dối về điều đó sẽ giải quyết được vấn đề.

Phong Bất Giác cũng đoán là sẽ nhận được câu trả lời phủ định, hắn đưa ra yêu cầu như vậy thật ra cũng chỉ là một chiêu để đàm phán.

Trong một mối quan hệ đối tác không cân bằng như vậy, bên có lợi có thể tăng giá ngay từ đầu, sau đó dần dần hạ xuống, để kiểm tra lợi nhuận có thể lấy từ bên kia.

"Tại sao?"

Phong Bất Giác hỏi.

"Khẩu súng này là một phần khả năng mở rộng của ta, nó sẽ biến mất nếu nó rời khỏi phạm vi 'điều khiển' của ta."

Billy trả lời, "Bởi vì ta đã ở trong lần luân hồi này rất lâu, độ tương thích giữa sức mạnh của ta và sức mạnh của không gian này rất cao, vì vậy ngươi mới có thể đi vòng quanh với khẩu súng khắp mọi nơi trong nhà tù.

Nhưng nếu ở trong một môi trường xa lạ mà ngươi mang súng cách xa ta 100m, món vật phẩm này sẽ biến mất " Hắn bổ sung: "Ngoài ra, cái gọi là hiệu ứng nhất kích tất sát và chắc chắn trúng, nói trắng ra, là những điều chỉnh do ta thực hiện bằng khả năng không gian của mình, bởi vì ta có thể điều khiển vật chất trong không gian một cách vô cùng tỉ mỉ, vì vậy lực phá hoại lẫn tỉ lệ chính xác của viên đạn đều nằm trong tầm kiểm soát của ta."

"Không đúng...

Cái tên Faster đang canh gác bên ngoài cổng trại giam.

Dù ngăn cách bởi một cánh cổng nhưng nó vẫn được coi như ở bên ngoài rồi."

Phong Bất Giác nói: "Nếu ta hành động theo kế hoạch ban đầu của các ngươi, dưới một loạt hướng dẫn, cuối cùng đi vào hành lang thứ nhất và đối mặt với tên kia, chẳng phải là ta đang cầm một khẩu súng đã mất đi hiệu lực..."

Billy cắt ngang: "Trong ba người chúng chúng ta, ta là kẻ duy nhất có giới hạn sức mạnh trên Faster.

Bởi vậy ngươi bước ra khỏi cửa ngục cũng không thành vấn đề, chỉ cần ở gần ngươi, ta vẫn có thể cho khẩu súng này đủ sức công phá.

Ngoài ra... cái gọi là 'ngoài cửa' cũng không phải là thế giới thực bên ngoài.

Khu vực nơi Faster tọa lạc có thể được coi là 'cánh cửa' nói chung, và phép thuật của Chủ nhân Thời Gian chính là ổ khóa mạnh nhất."

"Ồ... ta hiểu rồi.

Nhưng...

Khẩu súng kia là năng lực do ngươi biến thành, ta chỉ bóp cò súng thôi.

Cái này có thật là có thể xem như ta giết không?"

Phong Bất Giác hỏi.

"Điều quan trọng không phải là phương pháp, công cụ hay nguồn sức mạnh để giết Faster, điều quan trọng là...

'ai' đã phát động lần tấn công trí mạng kia."

Billy trả lời: "Người sử dụng ma pháp hắc ám, khi niệm chú là đang mượn sức mạnh của Thượng Cổ Ma Vương, những người sử dụng các phép thuật nguyên tố đang dựa vào sức mạnh của tự nhiên...

Vậy, đối với những người bị giết bởi những phép thuật tấn công này, con cháu của họ nên đi tìm người dùng thuật để báo thù hay phải đi tìm Ma Vương, hoặc tìm trời đất để báo thù?"

"Ừm...

Ta hiểu rồi."

Phong Bất Giác đáp: "Tóm lại, miễn là do 'ta' động thủ là được đúng không..."

Hắn ngẩng đầu: "Mà nếu mấy người các ngươi tự mình động thủ giết Faster, thì sẽ lại lần nữa bị luân hồi, mà Faster cũng sẽ hồi sinh ở ngoài cửa như bình thường đúng không?"

Alden nói tiếp: "Không sai, câu thần chú do Chủ nhân Thời Gian vô cùng nham hiểm.

Nếu 'tù nhân' giết 'lính canh ngục', mọi thứ sẽ trở lại như trước.

Faster sẽ lại lần nữa xuất hiện ở ngoài cửa, mà sức mạnh của chúng ta sẽ lùi đến mức thấp nhất, sẽ mất rất nhiều thời gian để trở lại trạng thái hiện tại.

Trước đó, không gian hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta, chúng ta không thể tìm thấy cửa để thoát ra ngoài, không thể thay đổi môi trường xung quanh và cũng không thể dịch chuyển.

Hơn nữa, sau mỗi lần luân hồi, những con quái vật mới sẽ được ném vào để giết chúng ta, và chúng ta thường bị giết nhiều lần trước khi đủ mạnh.

Đáng buồn thay, trong tù, chúng ta thậm chí không thể chết, sau khi bị giết, chúng ta sẽ trở lại trạng thái yếu nhất và sống lại."

Phong Bất Giác nghe thấy những lời đó và quay lại nhìn Rabbit.

Rabbit biết hắn muốn hỏi gì liền nói thẳng: "Đừng có nhìn ta.

Billy đã nói rồi, vừa rồi, ở thời khắc cuối cùng, hắn đã điều chỉnh sức công phá của viên đạn, cho nên phát súng kia của ngươi thật ra cũng không thật sự 'giết' ta.

Tất nhiên... cách ta bỏ chạy trông khá xấu hổ.."

"Nói cách khác... cho dù vừa rồi ta thực sự giết ngươi cũng không thành vấn đề?"

Phong Bất Giác hỏi.

Làm sao có thể không thành vấn đề!

Alden vừa rồi không phải đã nói ta sau khi bị giết sẽ trở về trạng thái yếu nhất, chờ thực lực trở lại cực hạn cũng cần rất nhiều thời gian hay sao."

Rabbit trả lời.

"Nhân tiện, các ngươi đã thử sử dụng những con quái vật như SCP-173 để giết Faster chưa?"

Phong Bất Giác hỏi lại.

"Tất nhiên là đã thử."

Billy trả lời: "Mặc dù những con quái vật đó đều cực kỳ khó kiểm soát và vẫn khá là mối đe dọa đối với chúng ta khi ở trạng thái mạnh nhất, chúng ta vẫn dụ được một hoặc hai con đến gần cổng nhà tù.

Nhưng ngay sau khi những con quái vật đó đi ra khỏi cửa, chúng sẽ biến mất, và một con quái vật mới sẽ được gửi đến ngay lập tức."

"Ồ ..."

Phong Bất Giác gật đầu và nói: "Được rồi, quay lại điều kiện ta đã đề cập, ừm...

Ta không thể mang súng đi, còn【 Huy chương Contra 】thì sao?"

"Cũng tương tự, ta đã nói, ta có quyền kiểm soát tuyệt đối không gian bên trong nhà tù này, chỉ cần ngươi không chết vì 'độc', ta muốn cho ngươi hồi sinh mấy lần cũng được."

Billy nói: "Nhưng đã đi ra khỏi đây...

"

"Vậy thì chúng ta còn có thể đàm phán gì nữa?"

Phong Bất Giác cắt ngang; "Nếu không có đủ lợi ích, ta cần gì phải vì các ngươi mà đắc tội với nhân vật như Chủ nhân Thời Gian?

Các ngươi cũng không phải người thân của ta, ta tại sao phải giúp các ngươi vượt ngục?"

"Chẳng lẽ ngươi không muốn qua cửa..."

Billy vừa mở miệng.

Phong Bất Giác lần nữa tranh nói: "Ta vốn định làm chuyện này, nhưng sau khi biết được tình hình của 'nhà tù' này..."

Hắn làm động tác dấu ngoặc kép bằng cả hai tay, "Ta nghĩ, hợp tác với các ngươi không hề có lợi."

Hắn ra vẻ thoải mái mà nói: "Ta thà bị độc chết dẫn đến qua cửa thất bại hơn là đi chống lại Chủ nhân Thời Gian vì một vài kẻ đang cố gài bẫy ta..."

Hắn dừng một chút, bổ sung một cách vô sỉ: "Nhất là dưới tình huống không có bất kỳ thù lao nào."

"Được rồi..."

Billy do dự vài giây rồi nói, "Chờ một chút..."

Kế tiếp là một phút im lặng.

Billy, Alden và Rabbit dường như đang có một sự giao tiếp tâm linh nào đó.

Vì khó có thể nhìn ra gì đó từ ba khuôn mặt quái dị của bọn hắn, Phong Bất Giác chỉ đơn giản là không chú ý đến nữa.

Hắn bày ra vẻ lợn chết không sợ nước sôi, cứ như qua cửa thất bại thật sự không sao cả, chờ phản hồi của đối phương.

"Ừm...

Tuy rất khó, nhưng chúng ta có thể thử tạo một miếng【 Huy chương Contra 】có thể cho ngươi mang ra ngoài và sử dụng."

Billy cuối cùng mở miệng nói.

"Chính xác thì thế nào?"

Phong Bất Giác lại hỏi.

"Thực ra cũng không phức tạp."

Alden ở bên nói tiếp: "Ba người chúng ta có thể cùng nhau chế tạo ra một huy chương có thể có hiệu lực ngay cả ở thời gian và không gian nằm ngoài nhà tù này."

Phong Bất Giác suy nghĩ trong vài giây: "Đây có phải lợi ích lớn nhất các ngươi có thể cho ta?"

"Ngươi phải hiểu rằng trong một khoảng thời gian có hạn, việc làm ra một món đồ như vậy là vô cùng khó, và nó thậm chí có thể làm lung lay nền tảng sức mạnh của chúng ta."

Billy nói tiếp: "Nếu ngươi thậm chí không chấp nhận điều này, thì..."

"Hảo, ta chấp nhận."

Phong Bất Giác dứt khoát xen vào trước khi đối phương nói ra những lời khó nghe: "Trước tiên đưa thứ đó cho ta, sau đó ta liền cùng các ngươi bắt Faster."

"Vậy thì không ổn..."

Rabbit nói: "Nếu ngươi cầm đồ xong liền đi mất thì sao?"

"Nếu như ta có thể cầm huy chương lại qua cửa, tại sao phải chọn cầm thứ đó liền rời đi?"

Phong Bất Giác hỏi ngược lại.

"Giết Faster là một việc đơn giản, không phải ta chỉ cần cầm khẩu súng do các ngươi chế tạo đi vào, nhắm mục tiêu và bóp cò là được rồi sao?"

Hắn nhìn Billy nói: "Ngược lại, phải là ta đề phòng mấy người các ngươi mới đúng.

Nếu nhỡ ta giúp các ngươi giết Faster trước, các ngươi thoát khỏi luân hồi chẳng những không trả thù lao cho ta mà còn phá hủy bình thuốc trong tay Faster hoặc trực tiếp giết ta..."

Phong Bất Giác nói và duỗi ba ngón tay ra, "Vậy thì, thứ nhất, ta không hề lấy được lợi ích gì phía các ngươi; Thứ hai, ta vô duyên vô cớ vào sổ đen của Chủ nhân Thời Gian; Thứ ba, ta cuối cùng vẫn không thể qua cửa."

Hắn lắc đầu: "Hơn nữa...

Cho dù các ngươi đưa huy chương cho ta trước, cũng không có thể loại trừ khả năng sau khi ta giúp các ngươi làm xong việc, các ngươi ôm tâm tính hại người không lợi mình, liền giết ta cho hả giận, như vậy ta vẫn không nhận được gì.

Rủi ro bên ta rõ ràng là lớn hơn, vì vậy nếu ta không nhận được gì, ta sẽ kiên quyết mặc kệ!"
 
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 182: Ta Bỉ Ổi ( 14 )


Khi cách thời gian độc phát còn 16 phút, Phong Bất Giác đã được như nguyện mà lấy được【 Huy Chương Contra 】do Billy, Alden và Rabbit hiệp lực sửa đổi, Hiệu ứng của vật phẩm không thay đổi, nhưng mục "Có thể mang ra kịch bản" giờ đã biến thành "có", và số lượng cũng chỉ có một.

Sau khi có được những lợi ích thiết thực, Phong Bất Giác tỏ ra hài lòng, lại cầm【 Súng Nhất Kích Tất Sát 】trên bàn và nói, "Ta còn có một việc cần xác nhận, lỡ như, ta đã nói lỡ như...

Ta vừa ra khỏi cửa đã bị Faster giết trong nháy mắt, huy chương này cũng sẽ lập tức phát huy tác dụng và hồi sinh ta đúng không?"

"Đúng, chỉ cần mang theo huy chương này, bất kể là trong hay ngoài cửa, trong hoặc là ngoài nhà tù, kể cả khi ở trên lãnh địa của Tứ Trụ Thần khác, chỉ cần ngươi chết, nó sẽ lập tức có hiệu lực, khiến cho ngươi hồi sinh tại chỗ với trạng thái đầy máu."

Rabbit trả lời.

Billy bổ sung: "Ngươi yên tâm, lúc ngươi mở cửa, chúng ta sẽ cùng đi với ngươi, chúng ta sẽ giúp ngươi chống lại đòn tấn công của Faster, ngươi chỉ cần giơ súng về phía hắn và bóp cò, ta sẽ cho cây súng này lực phá hoại lớn nhất, một phát liền có thể giải quyết hắn."

Alden nói tiếp: "Sau khi giết hắn, ngươi cầm thuốc truyền tống, chúng ta thoát khỏi luân hồi, vượt ngục thành công."

Billy nói: "Sau đó ngươi và chúng ta ai đi đường nấy, nước giếng không phạm nước sông, không ai nợ ai."

"Ừ, thật đúng ý ta."

Phong Bất Giác cười nói và kết luận: "Tuy rằng lúc đầu, các người dùng thủ đoạn để tạo bố cục lừa ta, dẫn dắt hành động của ta, nhưng ta nghĩ tất cả là kết quả của việc chúng ta thiếu hiểu biết và không tin tưởng lẫn nhau...

Nhưng tại thời điểm này, chúng ta đã làm rõ mục tiêu của mình và thỏa thuận đôi bên cùng có lợi.

Đánh giá từ lời nói và việc làm của chư vị, ta nghĩ các ngươi đều là những người rất coi trọng thể diện, trung thực và cao thượng, sẽ không làm hành động trở mặt như trong giả thuyết ta đã nói đúng không?"

"Được rồi, đừng dài dòng nữa!"

Rabbit sốt ruột nói: "Ngươi đừng làm bộ như mình là nạn nhân nữa?

Hiện tại thời gian cũng không nhiều, thù lao ngươi cũng đã cầm trong tay rồi, nhanh làm việc ngươi đã hứa!"

"Không có vấn đề, bây giờ liền lên đường."

Phong Bất Giác quay lại và ngạc nhiên khi thấy tất cả các lối vào bốn hành lang đã biến mất, thay vào đó là một bức tường, và ở giữa bức tường là một cánh cửa.

"Đừng ngạc nhiên, diện mạo và kích thước của không gian chỉ là hình thức."

Giọng Billy vang lên cùng với tiếng kẽo kẹt của cánh cửa sắt phòng giam mở ra.

Phong Bất Giác quay đầu lại, phát hiện con rối đã ngồi trên một chiếc xe ba bánh nhỏ từ nãy giờ, chân đạp bàn đạp từ từ đi đến bên cạnh mình.

Rabbit cũng bước ra từ phòng giam thứ hai, hắn và Alden đều nhìn Phong Bất Giác, chỉ chờ người du hành xa lạ bước tới để mở cửa.

Phong Bất Giác liếc nhìn ba tên này, nhún vai và đi về phía trước.

......

Cánh cửa mở ra, một người và ba con quái vật xông vào, bước vào một không gian xám xịt trông rất đơn điệu.

Faster đứng cách cửa chừng 10m, dáng vẻ giống một người đàn ông mặc áo giáp La Mã cổ đại.

Bộ giáp trên người và làn da, con ngươi, mái tóc, v.v., đều có màu xám như xi măng, nếu không vì hắn quay đầu lại nhìn về phía này, nhìn qua quả thực không khác gì một pho tượng điêu khắc.

"Quả là thế..."

Faster nói: "Du khách đến từ thế giới khác, ngươi đứng về phía tù nhân sao?"

"Hả?"

Phong Bất Giác nghe xong câu này, lập tức suy đoán rất nhiều thứ: "Nói vậy là, ngươi cũng giống mấy người bọn hắn, trước khi ta đến nhà giam đã được nhận thuốc, hơn nữa cũng biết về tình trạng của ta?"

"Không sai."

Faster trả lời: "Ta cũng đoán được, ngươi sẽ đứng về phía bọn hắn.

Với khả năng của ngươi thì không thể đoạt lấy bình thuốc từ trong tay bọn họ chứ đừng nói là tìm được cửa ra."

Hắn dừng một chút: "Cho nên...

Bất kể ngươi đã trải qua những gì trong nhà tù, lúc ngươi đến nơi này, chắc chắn sẽ ở trạng thái đối địch với ta."

"Ngươi có thể hiểu được thì tốt rồi."

Phong Bất Giác nâng súng lên, ánh mắt đầy sát khí, tay cầm súng chắc chắn và có lực.

Đoàng —— tiếng súng vang lên.

Rabbit lại bị headshot một lần nữa.

Ngoại trừ Phong Bất Giác, những người khác đều tràn đầy vẻ kinh ngạc trên mặt, ngay cả Faster cũng phải hỏi trong lòng một câu: "Chuyện gì thế này?"

Sau khi giết Rabbit ở cự ly gần, Phong Bất Giác không dừng lại mà chĩa súng về phía Billy lần nữa, lần này hắn bắn liên nhiều phát đạn.

Bất ngờ và tức giận, phản ứng của Billy vẫn rất nhanh, hắn lập tức khiến khẩu súng trên tay Phong Bất Giác biến mất, quỹ đạo của những viên đạn cũng dịch chuyển theo.

Nhưng ngay cả thế thì vì khoảng cách quá gần và khả năng thể chất của Billy gần như bằng không, và vì Phong Bất Giác đào ngũ không hề có dấu hiệu báo trước và vô cùng đột ngột, nên Billy vẫn bị bắn vào phần bụng phải, khiến hắn bị thương.

"Ngươi..."

Billy hung ác nói: "Alden!

Giết..."

Câu nói này không thể nói hết, bởi vì một luồng sức mạnh tà ác vô song vô song phóng ra từ cơ thể Phong Bất Giác, cảnh tượng này đủ để khiến một con quái vật ở cấp độ Billy phải câm lặng vì e sợ.

"Hừm...

Hình như là thành công kích hoạt rồi a..."

Phong Bất Giác nói với vẻ chế nhạo.

Vào lúc khẩu súng lục biến mất, hắn đã sử dụng sát chiêu duy nhất dùng một lần của mình ——【 Tà Vương Viêm Sát Hắc Long Ba 】

Sở trường linh thuật của Phong Bất Giác mới chỉ là E, tỷ lệ thành công sử dụng kỹ năng chỉ có 40%, tuy nhiên, bởi vì có bonus từ【 Thuật Sĩ Luyện Băng Chấp Nhất 】mà xác suất kích hoạt tất cả kỹ năng của hắn đều được tăng thêm 10%...

Nói một cách đơn giản, thành hay bại đều có xác suất 50%.

Một luồng năng lượng tà ác màu đen bộc phát từ cánh tay phải của Phong Bất Giác, lan rộng và bao phủ toàn bộ cơ thể hắn, xung quanh cơ thể hắn có những vòng xoáy năng lượng giống như sóng, miêu tả Hắc Long Ba một cách sinh động.

Khí thế từ quyền mạnh nhất của Tà Nhãn Sư này rất đặc sắc, chiêu chưa ra, rồng chưa động, đã có bão tố ập đến, bất kể cấp độ của người sử dụng, sức mạnh của chiêu thức này là tuyệt đối không gì sánh được.

Phong Bất Giác dang rộng hai chân ra, trong tư thế trung bình tấn, tay trái ấn vào vai phải, cánh tay phải duỗi thẳng và giơ lên, năm ngón tay hơi cong vào lòng bàn tay thành chưởng (Hckt: chuuni vậy ba, bắt chước không sai tí nào luôn)...

Chỉ nghe thấy tiếng rồng gầm, tuyệt chiêu tung ra, một con Hắc Viêm Long được tạo thành từ năng lượng thình lình phóng ra, há to miệng khổng lồ và nuốt chửng con rối ngồi trên xe ba bánh kia.

Một chiêu này, cực nhanh, cực mạnh, và tất trúng.

Trước khi chiêu xuất ra, Billy đã bị sức mạnh tà ác trấn trụ, cơ bản là không thể nào chạy trốn, ngay cả Alden đứng ở bên cạnh hắn cũng không thể di chuyển.

【 Vật phẩm, huy chương Contra của bạn, đã được tiêu thụ. 】

Lần này, huy chương thật sự là dùng hết rồi, Hắc Long Ba ngốn trọn "100% điểm sinh tồn", cái giá để sử dụng sát chiêu này quả là kinh người, Billy vốn đã bị đánh lén một lần vô lực chống đỡ, bị nổ đến xương cốt cũng không còn.

Sau khi Phong Bất Giác giết Billy, bản thân cũng bị Hắc Viêm nuốt hết, nhưng hắn lập tức sống lại ngay tại chỗ với trạng thái đầy máu, hơn nữa còn nhìn Alden cuối cùng còn sót lại bằng ánh mắt tự mãn và nói: "Trước khi ngươi nhào tới giết với tâm trạng phẫn nộ và xúc động..."

Hắn chậm rãi lui về phía sau, vô sỉ mà đứng ở bên cạnh Faster: "Tốt hơn hết là hãy nghĩ đến tình hình hiện tại một chút..."

Hắn bật cười: "Ta nhớ Billy đã từng nói, trong ba người các ngươi, chỉ có hắn mới có thể thắng được Faster dưới trạng thái sức mạnh đầy đủ...

Cho nên, nếu ta là ngươi, ta sẽ không đi tìm cái chết một cách vô ích mà chọn quay về ngục giam với trạng thái hiện tại, chuẩn bị đón tiếp một con quái vật sẽ vào đó không lâu sau đó."

Faster dường như đã hiểu rõ tình hình trước mắt, hắn quay đầu nhìn Phong Bất Giác ở bên cạnh, nói từ tận đáy lòng: "Ngươi thật là nham hiểm..."

"Ngươi lừa gạt, lừa lối, lợi dụng chúng ta..."

Alden nghiến răng nói.

"Là các ngươi làm vậy với ta trước a?"

Phong Bất Giác nói: "Chỉ có điều các ngươi làm không tốt nên đã thất bại, còn ta thì cho các ngươi xem cách làm chính xác."

"Ngươi dùng súng chúng ta đưa cho ngươi, huy chương chúng ta đưa cho ngươi, để đối phó chúng ta..."

"Ừ...

Các ngươi quả thật đều là những kẻ cực kỳ coi trọng thể diện, trung thực và cao thượng, hầu như đã đưa ra tất cả những thông tin ta muốn biết... chẳng hạn như khả năng của các ngươi, nguyên lý hoạt động của những món này, còn so sánh thực lực của các ngươi với Faster..."

Phong Bất Giác nói tiếp: "Cũng vì đưa những thứ ta muốn cho ta trước, nên ta mới hoàn toàn tự tin thực hiện kế hoạch này".

"Đồ bẩn thỉu, hèn hạ, xấu xa..."

Alden vẫn rất chú ý tìm từ chính xác và văn minh ngay cả khi hắn đang chửi rủa

Lúc Alden mắng chửi người cũng vô cùng chú ý tìm từ từ chuẩn xác cùng văn minh, có vẻ như trong thiết lập của hắn không có khả năng chửi thề.

"Được rồi, Alden."

Faster ngắt lời: "Mối hận thù giữa ngươi và vị du khách từ thế giới khác này không liên quan gì đến ta.

Nhưng ta có nhiệm vụ của mình, và bây giờ ta ra lệnh cho ngươi trở về phòng giam của mình, nếu không, ta sẽ phải đích thân đưa ngươi về."

Đôi mắt xanh biếc của Alden dần dần mờ đi, ánh mắt lưu lại trên người Phong Bất Giác một lúc lâu, tựa hồ muốn khắc sâu hình ảnh của người này mãi mãi trong mắt.

Sau hơn mười giây, hắn hậm hực mà quay về cửa ngục giam, cánh cửa lớn cũng đóng lại một lần nữa...

"Phù..."

Phong Bất Giác thở phào nhẹ nhõm khi thấy Alden rời đi.

Mà vừa hít hơi thứ hai vào phổi, hắn liền mà mở miệng nói với Faster một cách rất thực dụng: "Thứ lỗi, lọ 'thuốc hóa học không rõ thành phần' trên tay ngươi..."

"Hiểu, hiểu..."

Faster duỗi tay đưa lọ thuốc cho Phong Bất Giác.

Phong Bất Giác nhận vật phẩm và nhận được thông báo của hệ thống:

【 Đã thay đổi tiến độ nhiệm vụ chính tuyến 】

【 Tìm kiếm hóa chất (4/4) 】

【 Nhiệm vụ hiện tại hoàn thành, cập nhật nhiệm vụ chính tuyến 】

Nhiệm vụ mới trong menu trò chơi là: 【 Kết hợp bốn thuốc hóa học không rõ thành phần (A), (B), (C), (D) thành thuốc giải để loại bỏ độc tố 】

Giọng nói hệ thống dừng lại hai giây rồi nói tiếp:【 Bạn có muốn kết hợp các vật phẩm nhiệm vụ cụ thể không? 】

Phong Bất Giác nhấp vào OK trong menu bật lên trước mặt, ba bình thuốc còn lại trong bọc hành lý của hắn lập tức biến mất, mà bình trong tay hắn liền biến thành ánh sáng trắng, đợi đến khi số liệu thành hình, liền biến thành một vật phẩm mới:【 Thuốc giải độc 】.

Phong Bất Giác không lập tức uống thuốc mà nói với Faster: "Ta nói...

Vị đại ca này, ta giúp ngươi giải quyết xong vụ vượt ngục này, ngươi không có gì để nói sao?"

Khi nói, hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Faster.

Tuy nhiên, tên cai ngục trước mặt Phong Bất Giác đã thực sự ngừng di chuyển như thể đã thật sự biến thành một pho tượng điêu khắc.

"Ngươi không giúp ta bất cứ chuyện gì, ngươi chẳng qua là giúp bản thân mà thôi."

Giọng của Faster vang lên từ hướng khác.

Phong Bất Giác nghe tiếng quay đầu, phát hiện một Faster khác đang phát ánh sáng bạc khắp người đang đi về phía hắn.

"Cho dù ngươi đứng ở phe nào thì cũng đều như nhau, bọn hắn căn bản không thể trốn thoát."

Faster nói: "Bọn hắn chẳng qua là đến đây hết lần này đến lần khác và giết những con búp bê đất sét do ta tạo ra mà thôi."

"Ngươi..."

Vẻ mặt của Phong Bất Giác hơi đổi, trầm ngâm nói: "Ta hiểu rồi...

Căn bản cũng không có không có phép thuật của Chủ nhân Thời Gian gì cả, từ đầu đến cuối đều do ngươi ở nơi này giở trò."

"Hừ...

Đó là điều hiển nhiên."

Faster cười chế nhạo: "Làm gì có chuyện Chủ nhân để một tên quản ngục yếu hơn tội phạm đi trông tù."

Hắn đi đến trước mặt Phong Bất Giác nói tiếp: "Con búp bê đất sét này được làm bằng vật liệu ma thuật đặc biệt ..."

Faster vỗ về tác phẩm điêu khắc màu xám giống hệt mình, "Thực lực của bản thân ta tất nhiên sẽ không có chuyện thua Billy, bọn chúng không phải là đối thủ của ta.

Nhưng...

Nếu cả ba tên đó hợp lực, quả thật sẽ khá phiền phức..."

"Đó là lý do tại sao ngươi đặt bẫy..."

Phong Bất Giác tiến lên vài bước, nghiêng đầu, nhìn bức tượng điêu khắc Faster màu xám một cách nghiêm túc và nói: "Ai 'giết' con rối đất sét này sẽ bị mất hết sức mạnh đúng không?"

Ánh mắt Faster nhìn theo Phong Bất Giác, khi hắn vừa di chuyển, Faster cũng khẽ xoay người quay lưng về phía cổng trại giam.

"Thực ra ... ai giết con rối đất sét không quan trọng.

Chỉ cần con rối đất sét bị tiêu diệt, tất cả những kẻ trong 'không gian cửa' sẽ bị tước đoạt sức mạnh."

Faster nói: "Vì vậy, ta luôn ở bên ngoài không gian này, điều khiển con rối đất sét từ xa để chiến đấu với bọn hắn, và bọn hắn vẫn luôn ngây thơ tin rằng con rối đất sét là ta.

Haha...

Mỗi khi chúng giết con rối, sức mạnh sẽ trở lại trạng thái rất yếu, để bản thân ta đây có thể đưa chúng trở lại phòng giam mà không cần tốn nhiều sức từ một nơi bí mật gần đó."

"Sau ba phen mấy bận, bọn hắn tự nhiên sẽ nghi ngờ hiện tượng này..."

Phong Bất Giác theo lời của đối phương, bổ sung một câu.

Faster tiếp tục: "Đúng vậy, vì vậy ta liền bịa một cái thuyết 'luân hồi'.

Ta nói với bọn hắn rằng đây là bùa chú của Chủ nhân Thời Gian, cho dù bọn hắn giết ta bao nhiêu lần cũng đều vô dụng, đều sẽ chỉ lâm vào một vòng luân hồi mới mà thôi."

Hắn mở hai tay ra: "Chính bằng phương pháp này, ta đã giải quyết xong vấn đề bọn hắn nhiều lần vượt ngục.

Còn những công việc khác ở đây thì tương đối dễ dàng, chẳng qua là quăng một con quái vật vào đúng lúc, đảm bảo có thứ gì đó 'làm bạn' với bọn hắn."

"Chà..."

Phong Bất Giác liếm môi nói, "Xem ra...

Nếu nói về nham hiểm, ngươi cũng rất đạt chuẩn a."

"Đây là đang giễu cợt ta sao?"

Faster hừ lạnh một tiếng: "Hừ...

Về mặt lừa đảo, so với ngươi, ta... còn kém hơn một chút a."

"Ahaha...

Hahahaha..."

Phong Bất Giác ngẩng đầu lên và cười, trông như một kẻ điên.

Đột nhiên, tiếng cười đột ngột dừng lại, trên mặt hiện lên một nụ cười nham hiểm: "Không...

Không phải kém một chút, mà là kém xa."

Trong chớp mắt này, Faster trông có vẻ choáng váng, hắn chợt cảm thấy một cảm giác lạnh buốt từ nhiều nơi trên cơ thể truyền đến.

Nhìn xuống, những bóng đen đã trói chặt vào cổ, cổ tay, đầu gối và các bộ phận khác của hắn...

"Tốt hơn hết là ngươi không nên cử động, máu của ngươi đang chảy trong huyết quản của ta."

Giọng Alden vang lên bên tai Faster.

Cùng lúc đó, tiếng cạch cạch của chiếc xe ba gác cũng vang lên từ phía sau hắn...

Con rối Billy cưỡi xe ba bánh chậm rãi đi tới trước mặt Faster, ngẩng gương mặt âm u của hắn lên, bình tĩnh hỏi: "Ngươi đã từng bị đá bởi động vật lông dài từ phía sau bao giờ chưa?"

"Cái gì..."

Faster nhận ra điều gì đó khi nghe câu này, hắn quay mặt đi...

Chỉ thấy Rabbit nhảy cao 2m, xoay tròn trong không trung, dùng hai chân sau chắc chắn của mình để nhắm vào mặt Faster bằng một cú đá vòng, và một tiếng gào to kéo dài từ miệng hắn; "TADAAA——"
 
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 183: Ta Bỉ Ổi (Hết)


Rabbit dậm mạnh chân vào mặt Faster, một chất lỏng màu bạc phun ra từ mũi và miệng Faster, đồng thời hai chiếc răng bạc bay ra cùng với nó.

So với nỗi đau thể xác, Faster quan tâm đến mối nghi ngờ trong lòng nhiều hơn: Vì sao?

"Khụ ... khục khục..."

Faster phun ra máu trong miệng, mở to mắt, kinh ngạc nói với Phong Bất Giác: "Chuyện này... chuyện gì xảy ra?

Vừa rồi rõ ràng là ngươi đã..."

"Tất nhiên đó là diễn cho ngươi xem rồi."

Phong Bất Giác nói.

"Không thể nào, ảo ảnh của Rabbit, ta..."

Faster chỉ mới nói được nửa câu.

Rabbit đã ngắt lời hắn và nói: "Đó là chân thân."

Hắn cọ xát lòng bàn chân trên mặt đất và nói: "Ta biết ngươi có thể phân biệt được sự khác nhau giữa ảo ảnh và chân thân, nhưng áp đặt một phần ảo giác lên chân thân, chắc ngươi chưa từng thấy ta dùng bao giờ a?"

Rabbit vừa nói, vừa dùng móng vuốt con thỏ của mình vuốt lên cổ, chỉ thấy trên cổ hắn đột nhiên xuất hiện một vết thương, máu đổ như thác, "Nếu ngươi muốn thấy ảo giác ta trực tiếp móc tim ra, ta cũng có thể diễn cho ngươi xem."

Còn chưa nói hết câu, cảnh hắn tạo ra liền biến mất, miệng vết thương lẫn vết máu đều vô tung vô ảnh, "Thứ ngươi thấy khi nãy...

Chẳng qua là một phát đạn không hề có lực bay về phía mặt ta, rồi ta lập tức tạo ra ảo ảnh bị headshot mà thôi, 'tổn thương' của Billy cũng thế."

"Một trong những sai lầm của ngươi chính là quá tự tin đối với trò xiếc con rối đất sét này, lần nào ngươi cũng để con rối này bị bọn hắn giết một cách dễ dàng, cho nên ngươi cũng chỉ hiểu sơ sơ về khả năng của ba người bọn hắn."

Phong Bất Giác nói tiếp: "Nếu như trong khi điều khiển con rối đất xét chiến đấu từ xa, ngươi có thể chú tâm hơn một chút chứ không làm qua loa thì ngươi sẽ có thêm nhiều thông tin về ba gã tù phạm này, nhất là chi tiết khả năng và biến hóa khi chiến đấu của bọn hắn."

"Đây đều là ngươi gieo gió gặt bão."

Lúc này Billy cũng nói: "Sau khi chúng ta bị trò xiếc của ngươi lừa mấy lần, ngươi bịa ra cái gọi là 'phép thuật của của Chủ nhân Thời Gian'.

Kể từ đó, ngươi càng tỏ thái độ thờ ơ khi chúng ta thử nghiệm cách trốn thoát, thông thường đều là chống cự một chút cho có lệ, sau đó bị giết một cách đơn giản."

Hắn dừng một chút: "Ta cũng từng sinh nghi, vì sao chiến lực của ngươi, quản ngục mới, lại thua Satsuma Diehl nhiều đến vậy, đáng tiếc ta vẫn bị bài phép thuật kia của ngươi lừa mất..."

Faster nói: "Các ngươi...

đã chuẩn bị một màn lừa đảo tường tận này trước khi bước qua cửa?"

"Cũng không thể nói là tường tận."

Phong Bất Giác nói với giọng thoải mái: "Đây không phải là một màn biểu diễn đặc biệt phức tạp, ta chỉ mang tâm tình thử cho biết mà đưa ra đề nghị.

Sự thật chứng minh ta đã đoán đúng, đương nhiên, cho dù ta không đoán đúng thì chúng ta cũng không mất gì, chẳng qua là diễn không công mà thôi.

Mà nếu đúng như lời ngươi nói, chút nữa bọn hắn chỉ cần đi vào lại, đưa súng cho ta, sau đó ta bắn ngươi là xong."

......

10 phút trước...

Phong Bất Giác liếc nhìn ba tên bên cạnh, nhún vai rồi đi về phía trước.

Hắn đi vài bước đến cửa nhà giam, tay đã đặt trên nắm cửa, nhưng vừa định đẩy cửa ra, hắn đột nhiên dừng lại.

Hắn đứng lặng yên ở đó, trầm ngâm.

"Này!

Có chuyện gì vậy?

Rốt cuộc là ngươi chuẩn bị xong chưa?"

Rabbit la lên.

"Không đúng..."

Có gì đó lóe lên trong mắt Phong Bất Giác: "Các người đã bị lừa!"

"Tại sao?

Đừng nói ngươi muốn cầm thù lao mà..."

Giọng của Rabbit cất lên.

"Câm miệng."

Billy quát kêu hắn im lặng, nói với giọng ngập ngừng, "Hắn có ý khác."

Phong Bất Giác buông tay nắm cửa, quay trở lại bàn làm việc lớn, "Sự 'luân hồi' mà các ngươi nói quả thật có khả năng thực hiện, thế nhưng mỗi lần đều được kích hoạt bằng việc 'giết' Faster, điều này có vấn đề..."

"Khả năng hồi sinh vô hạn trong một không gian cụ thể là chuyện rất bình thường, ngay cả ngươi cũng có thể..."

Alden nói.

"Ý ta không phải là vấn đề ở chỗ hắn có thể hồi sinh."

Phong Bất Giác phủ định và ngắt lời hắn: "Nếu thiết lập là phép thuật của Chủ nhân Thời Gian, vì sao hắn không thiết lập hiệu quả thành ngay khi bất kỳ người nào trong ba người các ngươi phát hiện và ra khỏi cánh cửa kia liền sẽ lập tức kích hoạt luân hồi?"

Ánh mắt hắn quét về phía ba người: "Khi đó nói không chừng còn có thể khiến các ngươi nội chiến."

Hắn chỉ ngón tay vào cánh cửa kia: "Vì sao hắn lại thiết lập thành, Faster bị giết, mới kích hoạt luân hồi?"

"Khi quản ngục còn sống, dùng quản ngục để trông giữ tù phạm, quản ngục vừa chết liền kích hoạt luân hồi, có gì bất hợp lý?"

Alden hỏi ngược lại.

"Ha!"

Phong Bất Giác bật cười: "Nếu tên quản ngục đó mạnh hơn các ngươi, đương nhiên hợp lý."

Hắn quay đầu nhìn về phía Billy: "Thế nhưng, tình huống thực tế là, một mình Billy đã có đủ khả năng để giết Faster, mà nếu hai người các ngươi liên thủ với nhau, ta nghĩ cũng khá là chắc a..."

Billy nói: "Ý ngươi là..."

"Có phải kẻ nói cho các ngươi biết về thuyết luân hồi này chính là Faster không?"

Phong Bất Giác hỏi.

"Đúng vậy, chính là hắn."

Billy trả lời.

"Trước khi Faster trở thành quản ngục của các ngươi, các ngươi có biết về thực lực của hắn không?"

Phong Bất Giác nói, "So với Satsuma Diehl thì sao?"

"Mặc dù chưa từng giao thủ, nhưng mọi người đều biết, Faster là cao thủ mạnh gần bằng 'Thập Nhị Thời Quan'."

Billy suy nghĩ một chút rồi nói: "Còn Satsuma Diehl...

Trước kia đứng thứ mười trong 'Thập Nhị Thời Quan' khi hắn còn cái quản nhà tù này...

Không có quái vật, cũng không có luân hồi, ba người chúng ta cũng đều ở trong nhà tù.

Việc phản kháng là vô ích, dù cho chúng ta liên thủ và đánh lén thì cũng không thể nào chống lại Satsuma Diehl."

"Chà..."

Phong Bất Giác khoanh tay trước ngực, gật đầu nói, "Vậy thì xong rồi...

Nếu như quản ngục mới do Chủ nhân Thời Gian phái tới căn bản không có khả năng đảm nhiệm công việc này thì hắn còn phái tới làm gì?

Chẳng phải trực tiếp thiết lập pháp thuật là xong rồi?"

Hắn ngẩng đầu, "Việc Faster đến chứng tỏ Chủ nhân Thời Gian công nhận tên này có khả năng canh giữ các ngươi.

Chỉ có điều...

Cách Faster canh giữ các ngươi cũng không hoàn toàn dựa vào sức mạnh, hắn có cách riêng của hắn..."

Phong Bất Giác bĩu môi: "Hơn nữa... phép thuật này có thật sự tồn tại không?

Từ góc độ của ta là một du khách từ thế giới khác, nếu có, Chủ Nhân Thời gian sẽ đặt một con heo hung dữ ở trước cửa là được rồi, còn đặt một tên quản ngục vào làm gì?"

"Cho nên!"

Phong Bất Giác giơ một ngón tay lên: "Ta cho rằng, chuyện phép thuật, là do Faster bịa ra."

"Vậy thì tại sao..."

Rabbit muốn hỏi tiếp.

Phong Bất Giác vì tiết kiệm thời gian nên nói thẳng: "Ta có một kế hoạch, các ngươi nghe đây..."

......

Quay lại thời điểm hiện tại, cách thời điểm Phong Bất Giác chết vì độc còn chưa đến 10 phút.

"Đương nhiên, ta cũng có lý do riêng."

Phong Bất Giác tiếp tục nói với Faster: "Tuy ta cho rằng một lọ thuốc cuối cùng có lẽ ở chỗ ngươi, nhưng ta lại không chắc liệu sau khi giết ngươi có thể lấy được vật phẩm hay không...

Bởi vậy, ta muốn dùng một cách giải quyết thích hợp để lừa lọ thuốc từ tay ngươi.

Khả năng thương lượng với ngươi rất thấp, chính ngươi đã nói, theo suy luận của ngươi, ta mở cổng ngục đi tới đây, hẳn là đối với ngươi có thái độ thù địch.

Suy đoán của ngươi không sai, nhưng nếu ta biết trước, ta liền có thể lợi dụng.

Ta đã đã lấy được rất nhiều thông tin từ Billy, ta biết rõ khi ngươi nhận thuốc cũng đã nắm giữ thông tin về ta, cũng sẽ dùng cái này để phỏng đoán thực lực và hành động của ta.

Ngươi đã nghĩ rằng ta sẽ hợp tác với ba tên kia, thì ta liền diễn vở kịch phản bội trước mặt ngươi, phá vỡ quan điểm của ngươi.

Tận mắt thấy có sức thuyết phục lớn hơn nhiều so với bất kỳ câu nói nào.

Cho nên ngay sau khi ta bắn lén, ta còn dùng sát chiêu cao cấp như【 Tà Vương Viêm Sát Hắc Long Ba 】.

Vào thời điểm đó, vết thương do đạn bắn của Billy chỉ là giả, thật ra hắn vẫn đang ở trạng thái khỏe mạnh, hơn nữa chúng ta cũng đã thương lượng từ trước rồi, nếu như ta thành công sử dụng kỹ năng, hắn liền chịu khó đón đòn này, sau đó phối hợp hắc viêm và ảo giác để chạy trốn.

Mà mấy câu cuối cùng của Alden đề là nói bóng nói gió để khiến ngươi cảm thấy sự phản bội này của ta là ngoài dự kiến của bọn hắn, cũng khiến việc này chân thật hơn.

Quả nhiên, màn trình diễn không tiếc vốn này đã có hiệu quả.

Thấy Alden rút lui, ngươi không thể không tin, toàn bộ đều là sự thật.

Kết quả là, sau khi Alden rút lui về sau cửa, ngươi từ bỏ phòng bị, đưa thuốc cho ta, hơn nữa còn đắc ý dùng chân thân xuất hiện ở trước mặt ta, bởi vì ngươi không thể chờ để chia sẻ những thủ thuật tuyệt vời của ngươi với ta, người đứng về phía ngươi và cũng là người khó có thể ở đây một lần nữa nên không thể tiết lộ bí mật.

Rốt cuộc là dùng thủ đoạn này để lừa gạt bọn họ lâu như vậy, nếu không tìm được người để khoe khoang thì chẳng phải có cảm giác nhân tài không được trọng dụng sao?"

Mặt Faster nói với vẻ mặt tàn nhẫn: "Cắt...

Chẳng phải giờ ngươi cũng đang làm vậy sao?"

"Hai việc này không giống nhau, ngươi là muốn khoe khoang."

Phong Bất Giác cười nói: "Còn ta đây là sợ đến khi lâm chung thì ngươi vẫn không hiểu gì."

Hắn nói xong, liền sử dụng【 Thuốc giải độc 】, thông báo của hệ thống lập tức vang lên:

【 Hoàn thành nhiệm vụ hiện tại, đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ chính tuyến 】

【 Bạn đã hoàn thành kịch bản, sau 180 giây tự động truyền tống 】

"Hắn nói đúng."

Alden âm trầm thì thầm vào tai Faster: "Ngươi chắc chắn sẽ chết, hơn nữa ta đảm bảo, trước khi ngươi chết, ngươi sẽ được trải nghiệm đầy đủ cái gì gọi là 'kinh khủng'."

Rabbit cũng đang nghiến răng xoa vuốt, trông như đang chuẩn bị luyện thỏ quyền.

Faster cũng biết mình sẽ chết ở đây, oán hận trừng mắt nhìn Phong Bất Giác nói: "Vì sao ngươi muốn giúp bọn hắn?

Ngươi biết cái giá khi đối địch với Chủ nhân Thời Gian là gì không?"

"Ta cũng có một câu hỏi."

Lúc này Billy quay lại và nói với Phong Bất Giác: "Vì sao ngươi không có lâm trận đào ngũ?"

Hắn nghiêm nghị nói, "Nếu hơn 10 phút trước, ngươi chọn trực tiếp đẩy cửa tiến vào mà không bàn luận với chúng ta trước...

Ta nghĩ ngươi cũng sẽ thành công, kết quả việc đột nhiên phản bội cũng không khác mấy với khi diễn kịch với chúng ta.

Đối với ngươi mà nói, chẳng phải vậy cũng có thể qua cửa sao, lại còn đỡ bớt phiền phức việc kết thù kết oán với Chủ nhân Thời Gian?"

"Haha..."

Phong Bất Giác bật cười: "Ta đã xem xét vấn đề ân oán rồi...

Các ngươi không nói, ta không nói, ai sẽ biết sự kiện vượt ngục lần này có liên quan tới ta?"

Hắn mở hai tay ra: "Ta chỉ là một du khách từ thế giới khác, một tiểu nhân vật không đáng nhắc đến.

Miễn là sau khi các ngươi làm thịt Faster rồi chạy trốn, không ai để lộ tin tức, thì đồng nghĩa với việc không liên quan đến ta a..."

Phong Bất Giác nói với một giọng thoải mái: "Nhắc mới nhớ...

Ta làm gì vậy?

Ta cũng không động thủ bắt Faster, ta cũng không giết hắn, vốn là không liên quan đến ta a?"

Hắn vậy mà tỏ ý đồ dùng dăm ba câu chối bỏ mọi việc một cách vô sỉ: "Còn về lý do ta muốn giúp các ngươi, ta đã giải thích từ trước..."

Khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười, trong nụ cười kia lộ ra một vẻ điên cuồng: "Ta vốn cũng không phải là người của trận doanh Law a!"

----------------------

Hoconkut3: Trong trò chơi nhập vai Dragon & Dungeon, trận doanh là một thuộc tính mô tả quan điểm đạo đức và nguyên tắc xử thế của sinh vật hay xã hội.

Trận doanh được phân chia theo trục hoành gồm: Trật tự (Lawful - Tôn trọng luật pháp và danh dự); Hỗn loạn (Chaotic - Ngược lại với trật tự); và Trung lập.

Còn về trục tung thì gồm: Tiện (Good), Ác (Evil), và Trung tính (Neutral), tổng cộng có 9 nhóm chính.

Đối với các bạn không quá hiểu về trận doanh trong DnD thì mình dùng cái bảng này cho dễ hiểu nha!

Và như ta biết, PBG cosplay Joker :d
 
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 184


【 Kịch bản đã hoàn thành, đang tính toán ban thưởng.

Nhận được kinh nghiệm: 5.000 Tiền trò chơi: 50.000

Nhận được vật phẩm/trang bị: Không

Nhiệm vụ hoàn thành/Nhiệm vụ nhận được: 3/3

Nhiệm vụ ẩn, đặc biệt đã hoàn thành: 0

Phá giải thế giới quan: Không

Mức độ sợ hãi tăng vọt: 0 lần

Mức độ sợ hãi cao nhất: 0%

Mức độ sợ hãi trung bình: 0%

Đánh giá mức độ sợ hãi: gan cùng mình, được nhận thưởng thêm hạng nhất, xin lựa chọn sau.

Nhận được điểm kỹ xảo: 630

Điểm kỹ xảo tăng kinh nghiệm thêm: 6.300; Tiền trò chơi: 63.000

Thưởng hoàn thành kịch bản: Ngẫu nhiên rút ra một trang bị cấp tốt có thể sử dụng được

Tổng kết đã xong, mời tiếp tục. 】

Sau khi xem số liệu trên màn hình, bên tai Phong Bất Giác vang lên một thông báo khác:

【 Danh hiệu của bạn đã được cập nhật thành: Cuồng Đồ Khó Lường 】(Hckt: Có thể hiểu là "Tên điên khó đoán")

【 Bạn đã lên cấp 19, đã tăng hạn mức cao nhất của điểm thể lực, hiện tại là 1.900/1.900 】

"Tại sao danh hiệu này nghe không giống một người tốt..."

Phong Bất Giác lẩm bẩm, mở menu trò chơi và chuyển mắt đến cột kỹ năng của danh hiệu, nơi vốn là【Quyết Thắng Thiên Lý 】đã bị kỹ năng mới thay thế, lần này là một kỹ năng chủ động, nhưng hiệu quả...

【 Tên: Xem chiêu!

Thuộc tính: Chủ động

Tiêu hao: ???

Hiệu quả: Người chơi có thể chọn bất kỳ sở trường nào đã được mở khóa, ngẫu nhiên sử dụng một kỹ năng chủ động của sở trường đó (thời gian CD 10 phút, tiêu hao kỹ năng tùy thuộc vào hiệu ứng của kỹ năng và hiệu ứng kỹ năng ngẫu nhiên sẽ không vượt quá cấp và khả năng của người chơi)

Ghi chú: Điên rồ là con đường tắt để con người khám phá tiềm năng của chính mình! 】

"Thật luôn, cái gì mà đường tắt luyện xong liền có võ công tuyệt thế!"

Phong Bất Giác nhìn ghi chú kia la lên: "Đây khác gì move Metronome của Togepi không?

Cơ mà Metronome nói không chừng còn có thể lắc ra Hyper Beam đấy!

Mà thứ này còn không thể vượt qua cấp và khả năng của ta!"

Nhưng nói thật, dù gì thì có vẫn tốt hơn không.

Từ sau khi có được【 Quyết Thắng Thiên Lý 】, Phong Bất Giác vẫn chưa thấy được nhiêu con BOSS bình thường, nếu không phải nhìn không ra thì là thấy mấy thứ OP như Vưu tiên sinh.

Khó lắm mới thấy hai con BOSS có số liệu bình thường một chút, kết quả là không gặp được.

Kỹ năng hiện tại dù gì cũng có thể coi như kỹ năng chiến đấu có thể chủ động sử dụng, chỉ cần khi đối mặt với kẻ địch, chọn "sở trường chiến đấu", sau đó kích hoạt【 Xem Chiêu! 】, dù thế nào đi nữa cũng sẽ hữu ích.

Bây giờ là khoảng 23:20, Phong Bất Giác nhìn mục bạn bè, phát hiện Tự Vũ và Bi Linh đều đã logout, danh sách bạn bè lại lần nữa là một màu xám.

Thời điểm này coi như là khoảng thời gian chuyển giao, những người chơi đang dùng hình thức không ngủ sẽ nhanh chóng chọn logout sau khi hoàn thành kịch bản, chuẩn bị chuyển tới server hình thức giấc ngủ.

Phong Bất Giác cũng chuẩn bị nhận thưởng xong liền logout, hắn nhấn vào nút thang máy, sau khi cửa mở, hắn liền tiến vào phòng chứa đồ.

"Cũng phải nói...

Hai kịch bản gần đây tổn thất quá nhiều trang bị."

Hắn nhìn menu trò chơi rồi đi tới cột thủy tinh bên cạnh: "Trái lại, sở trường lại rất có thu hoạch, trong kịch bản gặp Diễn Sinh Giả luyện linh thuật tới cấp E.

Trong kịch bản vừa rồi, sở trường chữa bệnh cũng tăng một cấp một cách khó hiểu..."

【 Mời chọn thưởng thêm: (1) Ngẫu nhiên rút ra một món trang bị thích hợp với cấp. (2) 50.000 tiền trò chơi. (3) 7.600 điểm kinh nghiệm. 】

"Chọn kinh nghiệm cũng sẽ không tăng cấp.

Ài... lại thêm một món trang bị nữa đi."

Phong Bất Giác lại thử thêm một lần nữa, chọn rút trang bị.

Sau khi ánh sáng trắng ngưng tụ, hình dáng một khẩu súng hiện ra khiến cho Giác ca vô cùng phấn khích.

【 Tên: Miss Moxxi's Bad Touch

Loại: Vũ khí

Phẩm chất: Tốt

Sức tấn công: Trung bình

Thuộc tính: Hỏa

Đặc hiệu: đặc biệt thích hợp để phá hủy thân thể vật lý

Điều kiện trang bị: Bắn súng D, Dụng cụ E

Ghi chú: Độ nóng của thân súng không phải hiện tượng quá nhiệt, việc rung liên tục cũng không phải do lỗi...

Nói tóm lại, xin cứ yên tâm sử dụng. 】

(Hckt: Đây là cây súng ưa thích thứ 2 của Mad Moxxi, súng tiểu liên màu đỏ, mình để ảnh cuối chương.

Mad Moxxi là 1 NPC quan trọng của game Borderlands, là người tổ chức các trận đấu ở Đấu trường La Mã ở Underdome và là chủ của nhiều quán bar khác nhau ở Pandora.

Mad Moxxi có thể được tóm tắt là một người có máu S, dâm đãng, quyến rũ và nguy hiểm, cũng giải thích cho ghi chú vật phẩm trên.)

Phong Bất Giác lấy trang bị xuống, trên mặt lộ ra vẻ thong dong, tự lừa dối bản thân mà bỏ qua câu ghi chú sắc bén kia, "Được rồi...

Giờ ta có một khẩu súng tiểu liên SMG cỡ nòng 9mm rồi, ta còn có thể yêu cầu gì nữa..."

Hắn lại đến trụ kính thứ hai và nhận phần thưởng qua cửa kịch bản.

【Tên: Mặt Nạ Phòng Độc Goblin

Loại: Vũ khí

Phẩm chất: Tốt

Sức tấn công: Yếu

Thuộc tính: Độc

Đặc hiệu: Khi nói chuyện và thở ra ở khoảng cách gần có thể khiến mục tiêu trúng độc (hiệu ứng này được kích hoạt tự động và có thể sử dụng mà không cần hiển thị trang bị trên khuôn mặt.)

Điều kiện trang bị: Dụng cụ D, cấp 17 trở lên

Ghi chú: Ai rồi cũng chết, nhưng bảo hiểm y tế có thể đảm bảo bạn chết trên giường của mình.

Tuy nhiên, nếu việc điều trị của bạn quá tốn kém, bạn có thể bị những người lạ đeo khẩu trang đến thăm...

Còn ai vào đây, chính là nhân viên bán hàng của công ty bảo hiểm vô đạo đức Goblin. 】(Hckt: Này mình k biết ref gì nha :') )

"Aha...

Haha..."

Phong Bất Giác liên tiếp nhận được hai món trang bị phẩm chất tốt không thể không cao hứng.

Hắn mang theo súng và đeo khẩu trang, quay trở lại thang máy, đối mặt với bức tường gương, nhìn bản thân trong bộ đồ màu tím, hình tượng kia...

đại khái là...

đâu đó giữa tên sát nhân điên loạn và tên sát nhân biến thái.

"Cuồng Đồ Khó Lường, thật sự là khá thích hợp..."

Bản thân hắn cũng cảm thấy danh hiệu này ít nhất về mặt hình thức cũng rất đáng tin.

Sau khi lại kết thúc một kịch bản chế độ sinh tồn một người cấp ác mộng khác, số liệu của Phong Bất Giác là:

Danh hiệu:【 Cuồng Đồ Khó Lường 】; Kinh nghiệm: 6.736/19.000, Điểm kỹ xảo: 3.300; Tiền trò chơi: 422.000

Sở trường: Thông dụng D, Dụng cụ D, Điều tra E, Chiến đấu D, Bắn súng D, Chữa bệnh E, Linh thuật E, Triệu hồi N/A

Hành lý (6/10): Cờ lê Mario, Đèn pin, Ghế đẩu gấp, SCP-500 (19/20), Anti-Gravity Catapult, Miss Moxxi's Bad Touch.

Trang bị: Điệu Nhảy Jazz, Deadly Poker (Vũ khí linh năng), Giáp Vọng Âm, Mặt Nạ Phòng Độc Goblin.

Không gian (3/10): Bài mảnh ghép - Khỉ, Bài mảnh ghép - Kính Râm, Máy hút bụi Persephone.

Kỹ năng: 【 Bảo Hành Qua Loa 】【 Linh Thức Tụ Thân Thuật 】【 Thuật Sĩ Luyện Băng Chấp Nhất 】【 Xem Chiêu! 】

Thành thật mà nói, số liệu này rất mạnh, so với những người chơi chưa đến cấp 20 khác trong game thì sở trường và trang bị của hắn đều có thể làm cho người ta líu lưỡi, tuy kỹ năng tương đối kém nhưng cũng không tệ rồi.

Tất nhiên, đây chỉ là thực lực bên ngoài, cũng không đại diện cho tình hình thực tế.

Nếu thực sự muốn chơi chế độ giết chóc 1v1 và để Phong Bất Giác chiến đấu với một người chơi đồng cấp 19 nào đó thì sẽ là một câu chuyện khác.

Có lẽ tùy tiện tìm người chơi cổ cồn xanh từ studio, chỉ cần chuyên về bắn súng hoặc chiến đấu là có thể đánh thắng Phong Bất Giác.

Chiến đấu chính là như vậy...

Không phải người mạnh sẽ thắng, mà là người thắng là kẻ mạnh.

Phong Bất Giác nhận thưởng xong liền chọn logout.

Hắn vẫn cần chuẩn bị và sắp xếp một chút, ví dụ như mua đạn dược mới, dạo chơi cửa hàng, lại đi vào cái Hộp Kinh Hãi để xem【 Súng Nhất Kích Tất Sát 】đã xuất hiện chưa...

Nhưng hắn chuẩn bị làm những việc này trong hình thức giấc ngủ để tiết kiệm thời gian.

-------------

Hoconkut3: Ảnh của Miss Moxxi's Bad Touch đây.
 
[Dịch] Thiên Đường Kinh Hãi (Quyển 1)
Chương 185


Cuồng Tung Kiếm Ảnh thản nhiên bước vào phòng họp của họp hội trưởng.

Lúc này có bốn người đang ngồi trên bàn hội nghị, một trong đó là người anh em của hắn,【 Vô Đao Khách 】, ba người còn lại ngồi ở phía bên kia bàn dài, ID lần lượt là【 Nhất Đao Khuynh Thành 】,【 Nhất Kiếm Khuynh Thành 】, cùng【 Tài Bất Phạ Ni 】(Hckt: đã gặp 3 người này ở kịch bản "Đảo Săn Người").

Dù gì thì Giang Hồ vẫn là hiệp hội nhất lưu, kỷ luật cũng khá tốt, ít nhất cũng không xuất hiện tình trạng thành viên ngồi họp ăn khoai tay chiên mà không kiêng nể gì cả, nhưng bọn hắn cũng không có ngồi không, mỗi người cầm một chai nước uống và nhấp một ngụm.

Đồ ăn nhẹ và đồ uống trong Thiên Đường Kinh Hãi hoàn toàn là để giải tỏa cơn thèm ăn, không có tác dụng tăng sức mạnh cũng như không thể hồi điểm sinh tồn hay thể lực, chứ chưa nói đến việc khiến người chơi thực sự ăn ít hơn.

Tuy nhiên, những vật phẩm này bán chạy một cách đáng ngạc nhiên trong game.

Cho dù đó là một người chơi chuyên nghiệp, một người chơi có tiền, hay một người chơi bình thường bình thường, họ cũng sẽ mua một số để thử.

Bộ đồ ăn ảo mà công ty Mộng bán trong game thực sự hấp dẫn đến vậy sao?

Câu trả lời là có, các sản phẩm mà họ tung ra chủ yếu được chia thành 3 loại: Loại thứ nhất là sản phẩm phổ biến hoặc được ưa chuộng nhất như khoai tây chiên, nước ngọt, thuốc lá, v.v... loại thứ hai là các mặt hàng đắt tiền và cao cấp ngoài đời thật, chẳng hạn như dược liệu quý, chocolate, đồ uống có cồn,v.v ... và thứ ba... là những sản phẩm kỳ lạ không tồn tại trong thực tế, chẳng hạn như "Thịt Khô Cá Sấu Gala" và "Nước Trái Cầu Vồng" (Hckt: Ref Toriko) chỉ xuất hiện trong manga ẩm thực, và các món ăn nhẹ vốn có yếu tố kinh dị trong game, chẳng hạn như "nhãn cầu xiên"," bánh bao bọc băng xác ướp"...

Mặc dù bản Open Beta chưa mở bao lâu và hầu hết các sản phẩm này không đắt, nhưng lợi nhuận của Thiên Đường Kinh Hãi trong lĩnh vực này gần bằng với thu nhập mà các vật phẩm tiêu hao khác (đạn dược, thuốc, pin, v.v.) trong cửa hàng có thể mang lại.

Việc mua bán này đã thực sự trở thành một con đường chính để hệ thống thu hồi tiền trò chơi từ người chơi.

"Tiếu ca vẫn chưa tới à?"

Cuồng Tung Kiếm Ảnh nói khi ngồi xuống.

Ánh mắt anh quét qua khuôn mặt của ba người đối diện, ba người này đều là người của Giang Hồ, nhưng họ không hề quen biết Cuồng Tung Kiếm Ảnh.

Vì lịch sự, Kiếm thiếu khẽ gật đầu về phía bọn hắn, xem như chào hỏi.

Vô Đao Khách đáp: "80% là đang đang bận thu xếp chuyện lúc nãy."

"Phiền phức đến vậy sao?"

Cuồng Tung Kiếm Ảnh hỏi.

"Hả...

Chính ngươi mang thứ đó tới, vung tay một cái liền thành chủ thầu."

Vô Đao Khách cười nói: "Chúng ta thực sự rất bận a, bộ ngươi nghĩ việc luyện sở trường dụng cụ dễ như vậy?

Trừ Trật Tự, liệu còn hiệp hội nào có thể làm được việc hô một tiếng là liền có thể phân công mấy người chuyên cho mỗi sở trường a?"

Cuồng Tung Kiếm Ảnh nhún vai: "Dù sao thì ta cũng chưa luyện thử, độ khó cụ thể cũng không rõ ràng."

Trong lúc nói chuyện, cửa phòng họp lại mở ra, một người đàn ông cao khoảng 1m85, vẻ mặt bình tĩnh và kiên nghị bước vào.

【 Tiếu Vấn Thương Thiên 】, một trong ba ông chủ của studio Giang Hồ, đồng thời cũng kiêm chức hội trưởng hiệp hội Giang Hồ trong game.

Giả sử có một nhóm người bị lưu lạc tới hoang đảo, bị vây khốn trong núi sâu, hoặc bị mắc kẹt trong một không gian vô định và nguy hiểm.

Bọn họ lúc đầu nhất định sẽ gặp khó khăn, lúc này Tiếu Vấn Thương Thiên chắc chắn sẽ là người có thể dựa vào trong đám người này, là người được mong chờ là sẽ đứng lên làm gì đó.

Nói cho văn vẻ, cái này gọi là khí chất lãnh đạo.

Nói cho dễ hiểu, chính là người này trông đáng tin cậy.

Trên thực tế, ba vị Tiếu Vấn Thương Thiên, Vô Đao Khách, và Cuồng Tung Kiếm Ảnh này đều có thể xem như những doanh nhân trẻ, trong thế giới game, họ cũng là những nhân vật nổi tiếng trong giới game thủ chuyên nghiệp.

Nhưng nếu muốn hỏi ai xứng để đại diện cho studio Giang Hồ nhất thì đó chính là Tiếu Vấn Thương Thiên.

Bàn về kỹ năng chơi game, Đao Kiếm Tiếu chỉ sàn sàn nhau.

Trước đây, trong một game online khác, bọn hắn cũng thường xuyên đấu giao hữu, có thắng có bại.

Nếu bỏ qua yếu tố nghề nghiệp và trang bị qua một bên thì chênh lệch giữa ba người trong game không quá rõ ràng.

Nhưng khi nói đến việc điều hành một doanh nghiệp thì mới thấy Vô Đao và Kiếm thiếu kém xa.

Những quyết định quan trọng của studio và con đường phát triển trong tương lai đã được Tiếu Vấn Thương Thiên đưa ra ngay từ những ngày đầu thành lập.

Không quá lời khi nói rằng những người ra quyết định khôn ngoan như vậy chính là nền tảng cho sự thành công của các công ty bắt đầu từ 0 như của bọn hắn.

"Ừm...

Đã đông đủ rồi phải không."

Tiếu Vấn Thương Thiên đi tới vị trí chủ tọa của bàn hội nghị và ngồi xuống, ánh mắt quét qua Vô Đao Khách và Cuồng Tung Kiếm Ảnh bên tay phải rồi lại nhìn qua ba người bên trái, "Đã làm quen với nhau rồi a?"

"Ừ.

Có nói qua vài câu."

Vô Đao Khách trả lời:" Nhưng Kiếm thiếu là vừa mới đến, ngươi chắc phải giới thiệu một chút a."

Tiếu Vấn Thương Thiên lập tức giơ tay phải lên, quay mặt về phía ba người ở bên trái, đưa tay giới thiệu: "Đây là Kiếm thiếu, Cuồng Tung Kiếm Ảnh."

"Đã nghe danh từ lâu!"

Nhất Đao và Nhất Kiếm may cuối cùng cũng may mắn gặp được cao thủ, ngoài hưng phấn còn có vẻ có chút thận trọng.

Cô em Bất Phạ sợ chỉ bĩu môi, bộ dạng từ chối cho ý kiến.

"Haha...

Các ngươi không cần khách sáo như vậy."

Cuồng Tung Kiếm Ảnh cười trả lời.

Tiếu Vấn Thương Thiên nói với Cuồng Tung Kiếm Ảnh: "Tuy Nhất Đao và Nhất Kiếm không phải người chơi chuyên nghiệp, nhưng cả hai người bọn hắn đều có giờ online khá đầy đủ và cố định, ta thấy bọn hắn rất có tiềm lực..."

Hắn ngừng một chút: "Không phải ngươi vẫn luôn phàn nàn việc không có đồng đội phù hợp cùng đi trò chơi giết chóc sao?

Sau này cho bọn hắn đi cùng, ngươi thấy sao?"

"Hảo."

Cuồng Tung Kiếm Ảnh đồng ý một cách sảng khoái.

Hắn cũng rất biết làm người, ở những lúc như thế này, hoặc là dứt khoát từ chối, hoặc một lời đồng ý, nếu hắn bày ra bộ dạng playboy chọn gái, đắn đo một lúc rồi mới trả lời đồng ý thì sẽ lại khiến Nhất Đao và Nhất Kiếm hơi khó chịu.

"Đều là cùng một hội, lại còn được bonus kinh nghiệm, ta không thể đòi gì hơn."

Cuồng Tung Kiếm Ảnh nói.

"Haha, vậy thì sau này xin nhờ Kiếm thiếu chỉ giáo a."

Nhất Đao và Nhất Kiếm cũng lộ rõ vẻ vui mừng trên mặt.

Đối với bọn họ mà nói, có thể tham gia vào loại hiệp hội nổi tiếng như Giang Hồ đã là một chuyện rất tốt, mà việc hội trưởng nói "có tiềm lực" lại càng đủ khiến bọn hắn hứng khởi một hồi.

Bây giờ còn được kêu đi cùng đội với Cuồng Tung Kiếm Ảnh, đó quả thực là cơ hội trời ban.

Cùng là người chơi cận chiến dùng vũ khí lạnh, nếu có thể quan sát cao thủ hàng đầu như Cuồng Tung Kiếm Ảnh chiến đấu ở khoảng cách gần, khi đó skill của mình muốn không tiến bộ cũng khó.

"Mặt khác, vị【 Tài Bất Phạ Ni 】này..."

Sau đó Tiếu Vấn Thương Thiên giới thiệu: "Là cao thủ do Nhất Đao và Nhất Kiếm đề cử, hôm nay vừa mới gia nhập hiệp hội, ta muốn cho các ngươi gặp làm quen một chút..."

Vô Đao và Kiếm thiếu nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi, trong nội tâm đều nghĩ: "Kêu 'gặp làm quen một chút" là có ý gì?

Đừng nói đây là bạn gái hay người thân của ngươi, cho nên mang đến cho hai anh em chúng ta ngó thử?

Từ cách giới thiệu của ngươi cũng không giống a, vậy thì nói cách khác...

Vị mỹ nữ kia tuy không phải người của studio như chúng ta, nhưng cô ta lại là một người chơi bình thường rất có thực lực mà chúng ta cần biết?

"Xin chào."

Tài Bất Phạ Ni thuận miệng nói một câu.

Bộ dạng dễ thương mà cô bày ra khi gặp người lạ trong kịch bản kia lúc này không còn chút nào, mà thay vào đó là khí chất của một chị đại.

Vô Đao bởi vì tới sớm cho nên cũng đã bắt chuyện với cô khi nãy rồi, mà Kiếm thiếu thì là lần đầu gặp Bất Phạ, hắn mới đáp lại: "Xin chào," cũng vừa nghĩ trong lòng: Cho tới bây giờ chưa từng thấy cô ta, cũng chưa từng nghe bất kỳ game thủ chuyên nghiệp nào dùng tên "Tài Bất Phạ Ni", nhưng Tiếu ca lại rất xem trọng cô ta...

Rất thú vị.

"

Sau này Bất Phạ có thể sắp xếp kịch bản cùng với Vô Đao, cố gắng online ổn định, luyện nhanh một chút.

Đến cấp 30, ta sẽ xếp cô vào một đội đặc biệt chuyên giải quyết hình thức sinh tồn đoàn đội độ khó ác mộng."

Tiếu Vấn Thương Thiên nói: "Ngoài ra, có ba 'cuộc chạm trán nhỏ trên bảng xếp hạng' từ cấp 30 đến 39, ta mong ngươi có thể đi cùng đồng đội trong hiệp hội, đến lúc đó ta sẽ sắp xếp tiếp."

...

Cùng lúc đó, ở phòng họp Địa Ngục Tiền Tuyến.

Phong Bất Giác đi vào phòng họp, thấy Tự Vũ đang ôm má bằng cả hai tay, với vẻ mặt bơ phờ, nhìn cảnh tượng nhàm chán xung quanh.

Chỉ thấy Bi Linh ở một bên bàn ném từng nhúm từng nhúm bắp rang về phía tiểu Thán với ý định khiến thật nhiều miếng bắp dính lên tóc tiểu Thán.

"Chờ ta lâu chưa?"

Phong Bất Giác hỏi, giờ phút này bọn hắn đã đăng nhập trò chơi ở hình thức giấc ngủ.

"Thật ra mới chờ mới 10 phút thôi."

Tự Vũ nói.

Phong Bất Giác quay đầu nhìn số lượng bắp rang trên đầu tiểu Thán: "Ta rất tò mò, nếu ta đến trễ hơn một chút, cái trò dùng bắp rang để giết thời gian này sẽ tăng cấp thành cái gì?"

"Có lẽ cổ sẽ kêu ta há miệng đón a."

Tiểu Thán trả lời.

"Ta rất vui vì cuối cùng ngươi đã tìm được một người bạn có độ tuổi tâm hồn tương tự ngươi."

Phong Bất Giác cười nói.

"Vớ vẩn!

Ta trưởng thành hơn hắn rất nhiều!"

Bi Linh không phục nói.

"Đúng vậy, dù ăn nằm ở tiểu học suốt ngày cũng biết bé gái trưởng thành sớm hơn a."

Phong Bất Giác vừa nói vừa ngồi xuống cạnh bàn hội nghị.

Bi Linh liếc nhìn vị hội trưởng lời nói ác độc này, lè lưỡi ra làm mặt quỷ.

"Nghe nói ngươi sắp lên TV?"

Lúc này Tự Vũ mở miệng nói.

"Ah...

Quả nhiên là tiểu tử ngươi đã quảng cáo rồi..."

Câu này của Phong Bất Giác coi như là thừa nhận câu hỏi của Tự Vũ, hắn nói với tiểu Thán: "À!

Đúng rồi, tay trái của ngươi sao rồi?

Cầm vỡ lọ【 Cát Lún Chậm Chạp 】có gây ảnh hưởng gì không?"

Tiểu Thán trả lời: "Không sao a."

Hắn nói xong giơ tay lên: "Không có gì bất thường, sau khi ta tan ca về nhà còn đánh thêm hai cái kịch bản, không thấy bị ảnh hưởng gì cả, có lẽ là sau khi ra khỏi kịch bản Vấn Đáp Tử Vong, hiệu quả của cát liền biến mất a."

"Ảnh hưởng tiêu cực của kịch bản là sẽ không bị mang về không gian đăng nhập."

Bi Linh nói tiếp: "Không phải hội trưởng đã đọc giới thiệu trò chơi rất kỹ rồi sao?

Vì sao lại hỏi lại chuyện này?"

"Bởi vì ta cảm thấy kịch bản kia có vấn đề..."

Phong Bất Giác thầm nghĩ, nhưng hắn không nói.

"Không có việc gì thì tốt."

Lần nào cũng là Tự Vũ đẩy chủ đề về đúng quỹ đạo.

Nếu không có cô, không biết đám người này có thể nói chuyện phiếm đến lúc nào, "Mọi người cũng đã đi được mấy cái kịch bản rồi, trước tiên một lần nữa trao đổi một chút về cấp và trạng thái, sau đó chuẩn bị lên đường."

(Hết quyển 1)

-------------------------------

Hoconkut3: Đến đây là hết quyển 1 rồi, có mấy ngày của người ta nhưng là gần 200 chương truyện (haha).

Vì Wattpad có giới hạn số chương có thể đăng trong 1 truyện, nên mình sẽ để quyển 2 ở truyện khác.

Bấm vào tác phẩm của mình để xem tiếp tập sau nha!
 
Back
Top Dưới