Trong căn phòng tắm nhỏ chật hẹp, chỉ có mình tôi, tiều tụy.
Nay đã gượng dậy nhưng vẫn lảo đảo, tay không rời khỏi bức tường.
Mắt nhắm chặt, tự trấn an.
Tôi để dòng nước gột rửa tất cả, rửa đi cái cảm giác vặn vẹo vừa rồi.
Nhưng không tài nào trôi.
Giờ đây, lòng tôi bị thay thế bởi cảm giác trống rỗng.
Tôi cố liếc nhìn xung quanh, nhìn ánh đèn dưới chung cư.
Ánh đèn mờ khuếch tán khắp nơi.
Không ai đứng đó như mọi khi.
New York giờ trở nên xa cách, dẫu rộng lớn.
Tôi cắm mặt xuống, nhìn những ngón chân thô, dài bị dòng nước trôi qua.
Tôi cứ như vậy một lúc, đến khi mắt mình đảo lên.
Tay tôi xiết chặt.
Mắt mở to như vừa thấy thứ gì đó kinh hoàng.
Tôi thở hổn hển, như sắp chết.
Dòng nước đã xoa dịu cơn đau trong cơ thể, nhưng đồng thời nó cũng cuốn đi số thuốc xuống bồn rửa.
Tôi nghiến răng, hét mạnh nhưng tiếng chỉ the thé.
Cơn giận truyền đi khắp người.
Tôi ôm đầu, đấm mạnh vào tường.
Nhưng người đau là tôi.
Nó đau đến mức khiến tay tôi tự thụt lại.
Không còn gì cả.
Khi tôi kịp nhận ra, thuốc đã trôi một nửa.
Và giờ đây, tôi chỉ còn biết nhìn nó trôi hết.
Tôi ngơ người, cố gắng kiếm một thứ gì đó thay thế nhưng không thành.
Tôi chẳng nghĩ được gì khác ngoài nó.
Không gì thay thế được nó.
Nó cho tôi tự do, cho tôi quyền kiểm soát — tôi thoáng nghĩ.
Nhưng chỉ vừa nghĩ đến, tôi dừng lại, quay nhìn xung quanh, mắt khẽ đảo.
Chỉ là những bức tường xanh lam nhạt nhẽo, nhưng tôi vẫn liếc quanh như thể có ai đó đang theo dõi.
Người đó không có ở đây.
Số thuốc đã trôi sạch.
Tôi bĩu môi, cau mày nuối tiếc.
Nhưng lòng lại thấy nhẹ nhõm.
Và tôi cho rằng điều đó là đúng.
Căn phòng vốn đã hẹp nay còn chớp đèn.
Tôi thầm nghĩ, nếu ở đây quá lâu, tôi sẽ bị nó dìm chết vì tội lỗi.
Cuốn vội chiếc khăn tắm, tôi lao ra ngoài, cố né chiếc gương đối diện, mặc tạm cái áo nhạt màu, cái quần nỉ chai xạm.
Tôi cố kiếm thứ gì đó làm mát cổ họng.
Không còn sức, tôi ngồi bệt xuống, vai tựa chiếc sofa, tay run run cố giữ ly nước.
Thoáng qua cửa sổ là cơn gió nhẹ.
New York đã bớt cái vẻ phán xét, giờ đây nó như một bản nhạc buồn.
Những tòa nhà như những phím đàn trôi nổi.
Chúng không tồn tại để phô trương.
Chúng méo mó nhưng không vặn vẹo.
Trái lại, chúng như một dàn hợp xướng đang chơi bản nhạc buồn, đều răm rắp, nhịp đều như hơi thở.
Tiếng dòng người lướt qua nhau, chẳng ngoảnh lại nhìn, xen lẫn nhạc jazz các nghệ sĩ hay chơi dưới phố, hòa cùng tiếng tiền rơi vào túi — tất cả đều có ý nghĩa.
Nó đượm buồn.
Nỗi buồn ấy như vắt kiệt sự lạc quan cuối ngày của tôi.
Tôi ngồi đó như đang đợi chờ điều gì.
Chờ một ai đó sẽ tới, ai đó đủ khoan dung mà không phán xét.
Cửa chính tôi cứ để đó, không đóng, cũng không mở toang.
Chỉ hé, vừa đủ cho ánh sáng bên ngoài chiếu vào, soi khẽ một góc phòng.
Đôi lúc, tôi thường để cửa hé như vậy để "họ" biết tôi còn hiện diện.
Nhiều khi tôi ước họ đến thăm tôi.
Chỉ ghé qua thôi.
Tôi sẽ không nói dối, sẽ kể hết.
Mặc họ muốn đưa tôi đi.
Nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra.
Tôi lại luôn phải chủ động.
Những bước chân thô gõ nhẹ trên nền đất, tôi nghe rõ mồn một.
Dường như đang tiến lên cầu thang, gần phòng tôi.
Trong thoáng chốc, tôi đã nghĩ đến điều đó.
Âm thanh cứ thế tiến gần, kéo theo sau là cái bóng lớn.
Tôi thầm ước có cái bóng nhỏ theo sau thì càng tốt.
Nó đã đến trước cửa.
Tôi lại thất vọng.
Như mọi khi.
Đó là Tommy Russo — đám sinh viên thường gọi nó là Tommy khờ, tôi cũng hay lấy cái tên đó ra trêu.
Chúng tôi học chung ngành, chung luôn cái thói ham chơi, nghiện ngập.
Mọi người chỉ thấy nó ngủ gật trên giảng đường.
Nó hay ghé chỗ tôi chơi, toàn mấy trò rỗng tuếch.
Ngay khi nó bước tới cửa, tôi nhận ra ngay: cái vai thô kệch, dáng bè, cổ hơi chúi về phía trước.
Cao cũng chỉ đến tai tôi.
Mùi thuốc lá nồng nặc phản phất trong không khí, ám lên cái áo khoác xanh cộm, nhăn nhún.
Nó bước tới ngoài cửa, miệng vẫn phì phèo điếu thuốc.
Thẳng thừng mở toang cửa rồi bước vào, tự nhiên như nhà mình.
Tay nó cầm theo một lốc bia, níu theo ít tiền thừa, chắc vừa mua dưới chung cư.
"Hóa ra mày ở đây à."
"Đêm qua tao đến lấy thuốc, không thấy mày."
Tôi nhìn nó một cái.
Lòng vốn đã bực, giờ càng thêm tức.
"Sao căng vậy?
Uống không?"
"Tao bao mày trầu này."
Vừa nói, nó vừa ngoe nguẩy điếu thuốc, cười hào sảng.
Nó gật đầu nhẹ một cái, tỏ vẻ thách thức, rồi tiện tay vứt luôn điếu thuốc xuống bồn rửa.
"Tao không có tâm trạng, Tommy."
"Dỗi à?
Bình thường mày có thế đâu."
Nó đáp bằng cái giọng thản nhiên, như thể tôi chẳng có cảm xúc gì.
"Vậy hôm nay tao trông có bình thường không?
Nhìn tao xem."
Tôi cau mày.
Giọng cố đanh lại nhưng rời rạc, không kết lại được.
"Mày lại làm quá.
Hay tao rủ mấy em qua nhé?"
Tôi không trả lời, để nó tự giải quyết câu hỏi của mình.
Tommy ngồi thản nhiên lên cái ghế đối diện, chân rung rung theo thói quen.
Nó quay qua quay lại như tìm thứ gì đó, thỉnh thoảng nhún nhún trên lớp nệm.
Tôi như tức điên với cái thái độ cợt nhả ấy.
Không chắc từ nãy đến giờ, có câu nào của tôi thật sự lọt vào tai nó không.
"Thế... còn thuốc không?"
"Anh em mình lại làm một cữ, như mọi khi ấy."
Tôi bất lực, nhìn về phía phòng tắm, tiếc nó đã lấy hết, không chừa tôi hạt nào.
Lấy tay che mặt, tôi đáp:
"Hết thuốc rồi, Tommy."
"Tao thua rồi."
"Đi chỗ khác chơi."
Tommy ngỡ ngàng.
Mắt nó nhìn về phía phòng tắm, rồi quay lại nhìn tôi, vẫn không tin được.
"Sao...?"
Nó không nói nên lời.
Dường như lúc này nó mới thật sự nhìn thấy bộ dạng của tôi.
Nó nuốt nước miếng, cố giấu vẻ bàng hoàng.
Tôi quay phắt đi khi nó vẫn nhìn chằm chằm vào cái bộ dạng thảm hại ấy.
"Này anh bạn, mày ổn chứ?"
Tôi không nói nổi.
Không còn sức.
Nó đặt lốc bia lên bàn, người nghiêng về phía tôi, không còn dựa ghế nữa.
Nó không làm căng.
Không dám nhắc đến thuốc nữa.
"Mày buồn chuyện học hành à?"
Bầu không khí dần trở nên nặng nề, bao trùm cả căn phòng.
Tôi không thèm trả lời.
"Thôi, xoắn làm gì.
Cuối năm thi đại, cái bằng khá rồi cũng đâu lại vào đó."
Nó nói bằng giọng vô tư vô lo, càng làm tôi ghét nó hơn.
Tôi nhăn mặt, ánh mắt như lưỡi dao nhìn nó.
"Mày..."
"Bằng khá kỹ sư ở New York là thứ vứt đi, mày hiểu không."
Tommy cười sượng, quay đi, cố che giấu vẻ lúng túng.