[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 165,977
- 0
- 0
Đêm Cuối Cùng Của Thế Giới Cũ
Chỉ làm một việc nhỏ
Chỉ làm một việc nhỏ
Lướt qua những ngã rẽ, chiếc xe hòa vào đường lớn, nơi mọi thứ nhộn nhịp.
Nơi cái chất đường phố đúng nghĩa không được thổi phồng.
Nhưng tôi đã nằm lòng cái cảm giác này.
Xe tấp tạm bên đường, cây ATM nhỏ nhắn đặt đối diện.
Gọn gàng trong góc tối, chẳng có gì ngoài cái ánh xanh từ bảng điều khiển.
Tôi vẫn ngồi trong xe một lúc, chân chẳng chịu bước ra.
Mắt tôi dán vào cái nhà hàng đông nghịt người cho đến khi nó chỉ còn lát đát.
Tay tôi mới có tí dũng khí mà mở cửa.
Tôi đưa tay vào túi.
Nó rỗng tuếch.
Tôi lại mò sâu hơn.
Lần này thì không có gì thật.
Có lẽ tôi đã để cái thẻ ngân hàng đâu đó trên bồn rửa mỗi khi lên mây.
Hy vọng là không.
Giờ phút này, tôi mới đứng thẳng lên, bước hẳn ra khỏi xe.
Nhìn kĩ cái ghế cũ, xem nó có lấy của tôi không.
Tôi lọ mọ một lúc, tay gãi đầu, tay kia cố mò dù biết chẳng có gì ở đó.
Nhưng vẫn cứ mò như thể nó là con đường duy nhất.
Hoặc cũng có thể làm ai đó khó chịu.
Lewis thấy cái vẻ lúng túng của tôi, anh ta thở dài một cái.
"Quên hả?..."
Anh ta vươn cổ ra nhìn ra ngoài, gật đầu hả hê trước cái vụng về của tôi.
Giọng không trách nhưng bông đùa.
Tôi gật đầu, nở một nụ cười sượng.
Không rõ là cho anh ta hay cho mình.
"Ngại thật, phiền anh vậy..."
Câu đó được thốt ra trước khi anh ta kịp làm gì.
Anh ta mở cửa, bước ra ngoài.
Cơ thể run từ đầu đến chân trước cái lạnh đêm.
Tôi cũng run.
Nhưng...cũng quen.
Rồi cả hai cùng bước qua đường.
Vừa đi vừa thở ra khói.
Ai chẳng vậy.
Đứng trước cái máy, anh ta đưa tay bấm mấy cái nút mờ mờ, tay kia đập đập lên cái máy như thói quen.
"Ê, đập như vầy có khi rớt mấy đồng ấy."
Anh ta nói kiểu bỡn cợt.
Nhưng biết đâu rớt thật - tôi nghĩ, nửa tin nữa hùa.
"Điêu, có bằng mắt."
Tôi đáp vui, nhưng cũng không muốn đứng ngoài này lâu.
"May cho em đấy."
Nói xong, anh ta móc ra cái thẻ nhám ố.
Nhưng nhìn chung vẫn dùng được.
Rồi quẹt nhẹ một cái, trông rất quen thuộc.
Tôi mở mắt to, cười thầm như thể đã thấy cái động tác này ở đâu đó.
Nhưng rồi thôi.
Sao lại đi cười trên chính cái làm khổ mình - tôi nghĩ.
Lewis cũng quay sang nhìn tôi cười.
Chẳng có gì sảy ra mà vẫn đủ làm cả hai cười khờ.
Như thể chung một suy nghĩ.
Dù những nụ cười đó không ở lại lâu.
Chẳng hay ho gì.
"Bao nhiêu?"
Anh ta hỏi với giọng nhẹ nhàng, không thúc ai.
Tôi vội đưa tay vào áo, lấy hết số tiền của em trai mình.
Tay tôi run run.
Có chút khựng, như muốn thụt lại.
Nhưng rồi cũng đưa.
Lewis nhìn tôi với chút ngờ vực như thể đợi một con số cố định.
"Hết anh ạ..." tôi nói tiếp "Nạp hết chỗ này luôn."
Rồi anh ta gật đầu.
Chép miệng một cái.
Màn hình vẫn sáng đèn.
Rõ hơn mức cần thiết.
Đủ để thu hút một ánh nhìn.
Một con số không hề nhỏ trong số dư tài khoản của Lewis.
Tôi chỉ nhìn thoáng qua, rồi bị anh ta che mất.
Như kiểu sợ bị thấy.
Nhưng mà cái lưng gầy trơ cũng chẳng che được mấy.
Tôi thấy đủ, rồi chủ động quay đi.
Chẳng buồn nhớ hết mấy con số không liên can.
Ngay khi chỗ nhận tiền sáng đèn.
Tôi mới lại gần hơn.
Nhìn từng tờ tiền nhàu nát được đưa vào cái khe bé tí.
Có lẽ nó bị hỏng.
Cho vào mãi mà không vô.
Hoặc chắc nó chậm thật.
Lewis dừng lại, tay vuốt thẳng lại mấy tờ tiền nhàu rồi đưa từng cái vào.
Rồi tôi khựng lại, không phải vì tiền bay mất.
Mà là cái dáng vẻ thản nhiên của anh ta từ lúc chúng tôi mới biết nhau.
Cả cánh tay anh ta chi chít vết rạch.
Không cái nào ngắn.
Có lẽ, anh ta cố che chúng đi lúc trên xe.
Nhưng giờ chúng lộ rồi.
Như cái cách anh ta thôi diễn.
Chỉ có thế, không cần tưởng tượng thêm.
Tôi đành hướng mắt về những tờ tiền.
Từng tờ được cho vào là từng âm thanh "bíp" lạnh sống lưng theo sau.
Tôi quay lưng đi, để Lewis làm nốt.
Không dám nhìn.
Thế rồi, anh ta cho luôn cả cọc mỏng dính vào cái khe to - nơi dành cho mấy tờ tiền sạch, không bị nhàu.
Tôi có chút hụt hẫng pha lẫn thất vọng.
"Rồi, đọc tên với số tài khoản đi em."
Tôi không đáp ngay.
Chỉ nhắm mắt lại, cố nhớ cho ra cái dãy số mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cần giữ kỹ đến thế.
Rồi đọc với giọng dập dờn.
Màn hình sáng lên.
-Frank Carter- Cái tên hiện rõ nét trên màn hình.
Đã xong xuôi.
Tôi đã có thể yên tâm một tí.
Dù không thể cầm cái số tiền đó nữa.
Tôi bước ra xe, trong lòng đã xuất hiện một khoảng trống to tướng.
Không thể nói thành lời.
Chẳng thể vui, chẳng thể buồn.
Tôi cứ mang theo cái tâm trạng ấy vào lại chiếc xe cũ.
Ngồi lên ghế và không nghĩ gì hơn.
Ít ra, tôi đã có thể thở nhẹ.
Với một điều đáng lẽ phải là tốt.