Trong Linh đường rộng lớn, Athemyts đứng trước các tôn đồ, trên tay cậu là cuốn kinh điển của Linh đường, cậu đọc to các con chữ trên trang giấy.
Chất giọng đều đều, trầm ấm vang lên trong không gian im ắng, như mê dược làm tất cả tôn đồ ở đó đều cúi đầu chắp tay, họ tin tưởng thần linh, tin vào sức mạnh và phước lành mà thần linh mang đến.
Athemyts mặc một chiếc áo choàng đen, che kín quá nửa khuôn mặt và gần như toàn bộ cơ thể.
Cậu chỉ để lộ ra khuôn hàm góc cạnh đầy tinh tế cùng đôi môi nhợt nhạt, hơi phớt hồng như cánh hoa sắp vào độ úa tàn.
Nhìn khí chất của cậu vô cùng thoát tục, các tôn đồ đều coi cậu là hiện thân của thần linh, một mực tôn kính.
Athemyts là linh đồ trẻ tuổi nhất của Linh đường, ai cũng nghĩ cậu vô cùng sùng bái thần linh, hết mực tin tưởng thần và mang lòng yêu thương, kính trọng thần linh cực kì lớn lao.
Trong mắt họ, Athemyts là hiện thân hoàn hảo của một linh đồ sùng đạo, là hình mẫu lý tưởng mà các tôn đồ hướng đến.
Thế nhưng, sâu trong lòng Athemyts, cậu vô cùng sợ hãi vị thần linh này, "thần linh" mà bọn họ hết mực tôn kính, thực chất là một con quỷ ác độc, tàn nhẫn.
Đêm xuống, Athemyts ngồi lặng thinh trong phòng nghỉ.
Căn phòng của cậu nằm ở cuối dãy hành lang, quanh năm ánh sáng không lọt tới, dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện từ hư không, hắn đi đến bên cạnh Athemyts, đặt tay lên vai Athemyts, khẽ hỏi:
"Linh đồ đáng thương của ta, ngươi...
Đang sợ hãi ta sao?".
Athemyts cúi gằm mặt, hốt hoảng trả lời:
"Không, không có.
Sao em lại sợ ngài được chứ.
Em rất kính trọng ngài...".
Càng nói, giọng cậu càng run, chất giọng lạc đi đến chính bản thân còn không nhận ra nổi.
"Vậy sao?
Vậy thì chứng minh lòng thành cửa ngươi đi, linh đồ mà ta yêu thương nhất!"
Athemyts cắn chặt môi, cậu rũ bỏ chiếc áo choàng đen trên người, rồi cởi bỏ bộ quần áo đang mặc, để lộ ra cơ thể lõa lồ toàn vết xanh tím như những bông hoa anh túc xanh nở rộ trên nền tuyết trắng.
Tà thần thấy cậu ngoan ngoãn thì vô cùng hài lòng, hắn vươn tay đẩy cậu xuống giường, kéo cậu vào một nụ hôn sâu.
Chiếc lưỡi như con rắn độc càn quét hết khoang miệng Athemyts, làm cậu nhất thời thần hồn điên đảo.
Nước bọt vì không kịp nuốt mà chảy dài xuống cần cổ trắng nõn.
Một tay hắn giữ chặt gáy cậu, tay còn lại lần mò xuống miệng huyệt e ấp đang rỉ nhễu nhão nước vì bị hôn.
Ngón tay thon dài của hắn vươn tới xoa nắn quanh miệng huyệt, như có như không mà vuốt nhẹ qua hột le, được vài lần như thế, bỗng hắn nhéo mạnh một cái làm cả người cậu co giật, tiếng thét vừa lên đến cổ họng đã bị nụ hôn nuốt trọn.
Phải đến khi cảm thấy Athemyts sắp không thở nổi nữa hắn mới chịu buông tha cho đôi môi của cậu.
Tà thần hài lòng nhìn tác phẩm mình vừa tạo ra, không kìm được mà cảm thán:
"Đúng là dâm thật, nhìn xem, cả miệng trên miệng dưới đều chảy nước này".
Nói đoạn, ngón tay bên dưới lại càng chà mạnh quanh lỗ lồn, gẩy gẩy hột le, miệng huyệt vì chịu kích thích mà rỉ nước nhiều hơn.
"Mới chỉ chà sát bên ngoài thôi mà đã rỉ nhiều nước như vậy rồi, em nói xem, đây không phải dâm đãng thì là gì chứ?".
"Không phải, không phải như vậy mà".
Athemyts lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt trào ra, rõ ràng cậu không phải kẻ dâm đãng như lời hắn nói, chỉ là cơ thể này... quá nhạy cảm thôi.
Bỗng nhiên, hắn cúi đầu, tách mở hai chân của cậu ra rồi ngậm cả cái lồn nhỏ vào miệng.
Athemyts hoảng hốt, cậu muốn đẩy hắn ra mà không được.
Khoang miệng ấm nóng ngậm chặt lồn nhỏ, hắn vươn chiếc lưỡi mút mát lồn non đang rỉ đầy nước.
Chiếc lưỡi như con rắn nhỏ vờn quanh hai múi thịt mọng nước, gặm nhấm như đang mút kẹo ngọt.
Hắn day day hột le đỏ mọng, thỉnh thoảng cắn nhẹ làm cả người cậu giật nảy, bàn chân co quắp lại vì sướng.
Miệng thì mút lồn chùn chụt, tay thì đưa lên xoa nắn hai núm vú đỏ au.
Athemyts không chịu nổi kích thích từ bên dưới, dù biết đây là tội lỗi, nhưng khoái cảm này khiến cậu đê mê sung sướng đến phát điên.
Cậu không kìm được, cứ như vậy mà bắn hết dâm dịch vào miệng hắn.
Tà thần thấy vậy thì ngẩng mặt lên nhìn Athemyts, rồi bón hết đống dâm dịch vào miệng cậu, ép cậu nuốt trọn.
Vị tanh nhẹ và nhờn nhợn lởn vởn quanh cổ họng làm cậu ho khan vài cái.
"Sao hả?
Có ngon không?
Là nước từ lỗ lồn của em cả đấy.
Bị lưỡi của ta chơi đến mức bắn hết ra thế này, dâm không tả nổi".
Nói đoạn, hắn liền bế Athemyts ngồi lên đùi mình, không nói không rằng mà đâm thẳng cây gậy thịt vào lồn nhỏ của cậu.
Cảm giác căng trướng và đau đớn truyền đến khiến cậu thít chặt lại, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã đầy mặt.
"Hức...ư...hức...
đau quá, không được đâu... sẽ rách mất".
Tà thần dùng đôi mắt đỏ như máu nhìn Athemyts, hắn đưa tay vỗ vào chiếc mông căng mẩy đầy thịt của cậu, thấp giọng nói:
"Nếu còn không mau thả lỏng ra, lồn của em sẽ rách thật đó".
Athemyts nghe hắn nói vậy thì sợ hãi không thôi, cậu từ từ thả lỏng người ra, tay vẫn bấu chặt vào vai hắn.
Mỗi lần làm tình với nhau, cậu thật sự rất sợ hãi, bởi vì, hắn hoàn toàn có khả năng chơi hỏng người cậu.
Thấy bên dưới đã thả lỏng, hắn mới khẽ động, lúc đầu hắn còn nhẹ nhàng để cậu từ từ thích nghi, sau đó thì giáng từng cú thúc mạnh bạo khiến cả người cậu liên tục giật nảy.
Tư thế này làm côn thịt phía dưới dễ dàng chạm vào nơi sâu nhất của cậu.
Điểm nhạy cảm liên tục bị côn thịt giã cho như giã gạo, cậu sướng đến phát điên.
Thành vách đỏ au nuốt trọn côn thịt to tướng, mỗi khi gậy thịt định rút ra, lồn nhỏ liền co bóp chặt hơn như muốn giữ lại.
Athemyts biết rõ cơ thể của mình dâm đãng đến mức nào, cậu chỉ đành gục đầu lên vai tên ác ma kia mà nức nở, miệng thì ư a những từ vô nghĩa, còn lồn nhỏ thì chảy nước lênh láng, dâm dịch nhễu nhão rỉ xuống bắp đùi, ga giường.
Mỗi cú thúc đều mang theo tiếng nước nhóp nhép vô cùng rõ ràng, làm người nghe đỏ mặt tía tai.
Bỗng nhiên hắn dừng lại, trầm giọng nói "Em tự nhún đi, nhún đến khi nào ta ra thì mới được dừng lại".
Athemyts dùng đôi mắt ngập nước nhìn hắn, thật sự muốn bỏ chạy.
Tên tà thần nhìn cậu rồi nhếch miệng cười xảo trá, hắn bế thốc cậu lên, đứng dậy từ từ đi về phía cửa.
Athemyts ôm chặt lấy hắn, mỗi bước đi càng khiến côn thịt vào sâu hơn.
Cậu sợ hãi nhìn hắn, hoang mang hỏi:
"Ngài định làm gì vậy?".
"Bế em như thế này đi dọc hành lang, để xem nếu có ai bắt gặp tình cảnh này... kẻ đó sẽ phản ứng ra sao khi Linh đồ Athemyts đáng kính lại dám ngang nhiên dâm loạn ngay trong Linh đường".
Athemyts sợ hãi, cậu khóc lớn, nước mắt tuôn ra như suối chảy, so với dâm dịch bên dưới chỉ có hơn chứ không có kém.
Cả người cậu căng cứng, vì căng thẳng mà lồn nhỏ co thắt dữ dội, dâm dịch đang chảy tí tách xuống sàn cũng bị vách thịt thít chặt giữ lại.
Athemyts khóc lóc cầu xin: "Đừng mà, hức... xin ngài đấy, đừng làm như vậy.
Em sẽ làm bất cứ điều gì ngài yêu cầu... hức... chỉ riêng điều này là không được".
Tà thần cười khẽ, dường như rất hài lòng với sự cầu xin của cậu.
Hắn đưa tay vuốt nhẹ mấy lọn tóc mai đang dính bết trên trán cậu, trầm giọng nói:
"Vậy thì làm đi, làm như lời ta nói, tự mình nhún..."
"Được, được hết ạ".
Athemyts vừa nức nở vừa nói.
Sau đó cậu thật sự đã tự nhún trên người tên ác ma kia, hai chân cậu mỏi nhừ, đầu gối thâm tím một mảng, hai bắp đùi vì bị hắn giữ chặt mà đỏ bầm như hoa hồng bị dập nát.
Riêng lồn non bị chơi đến mức sưng tấy cả lên, múi thịt hồng hào quanh mép lồn bị dập tơi tả đến đáng thương, cậu phải cầu xin đến khàn cả giọng hắn mới chịu tha cho.
Lúc xong việc, Athemyts đã ngất lịm đi.
Cảm giác mệt mỏi rã rời, toàn thân như bị tra tấn đến mức không nhấc nổi tay chân.
Trong đêm tối, đôi mắt đỏ ngầu của tên ác ma kia lặng lẽ nhìn cậu, rồi hắn cúi xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn, đó là một phước lành nho nhỏ mà hắn gửi đến cậu.
Dù bản thân là Tà thần, hắn vẫn mang trong mình quyền năng tối cao.
Một nụ hôn này xem như tiên dược bù đắp cho tối nay.
Bởi hắn biết ngày mai linh đồ của hắn phải làm lễ ban phước cho tất cả các tôn đồ.