Khác Dấu Ấn [bl|song tính|H+]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
98,438
Điểm tương tác
0
Điểm
0
405547794-256-k305672.jpg

Dấu Ấn [Bl|Song Tính|H+]
Tác giả: Jullia12_7
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện thuần sếch.

Có yếu tố nam×nam, song tính, trôn có lài, 18+.

Lưu ý trước khi đọc.



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 Chòm Sao] Lặng.
  • [ TaeGuk | ABO ] Đánh Dấu Rồi ! Đừng Hòng Chạy
  • [BHTT] [EDIT] SAU KHI XUYÊN THƯ TA BỊ NỮ CHỦ ĐÁNH...
  • Cô Dâu Của Họ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • bí mật được dấu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cô dâu ma [Full]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Dấu Ấn [Bl|Song Tính|H+]
    Chap 1


    Trong Linh đường rộng lớn, Athemyts đứng trước các tôn đồ, trên tay cậu là cuốn kinh điển của Linh đường, cậu đọc to các con chữ trên trang giấy.

    Chất giọng đều đều, trầm ấm vang lên trong không gian im ắng, như mê dược làm tất cả tôn đồ ở đó đều cúi đầu chắp tay, họ tin tưởng thần linh, tin vào sức mạnh và phước lành mà thần linh mang đến.

    Athemyts mặc một chiếc áo choàng đen, che kín quá nửa khuôn mặt và gần như toàn bộ cơ thể.

    Cậu chỉ để lộ ra khuôn hàm góc cạnh đầy tinh tế cùng đôi môi nhợt nhạt, hơi phớt hồng như cánh hoa sắp vào độ úa tàn.

    Nhìn khí chất của cậu vô cùng thoát tục, các tôn đồ đều coi cậu là hiện thân của thần linh, một mực tôn kính.

    Athemyts là linh đồ trẻ tuổi nhất của Linh đường, ai cũng nghĩ cậu vô cùng sùng bái thần linh, hết mực tin tưởng thần và mang lòng yêu thương, kính trọng thần linh cực kì lớn lao.

    Trong mắt họ, Athemyts là hiện thân hoàn hảo của một linh đồ sùng đạo, là hình mẫu lý tưởng mà các tôn đồ hướng đến.

    Thế nhưng, sâu trong lòng Athemyts, cậu vô cùng sợ hãi vị thần linh này, "thần linh" mà bọn họ hết mực tôn kính, thực chất là một con quỷ ác độc, tàn nhẫn.

    Đêm xuống, Athemyts ngồi lặng thinh trong phòng nghỉ.

    Căn phòng của cậu nằm ở cuối dãy hành lang, quanh năm ánh sáng không lọt tới, dường như tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

    Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện từ hư không, hắn đi đến bên cạnh Athemyts, đặt tay lên vai Athemyts, khẽ hỏi:

    "Linh đồ đáng thương của ta, ngươi...

    Đang sợ hãi ta sao?".

    Athemyts cúi gằm mặt, hốt hoảng trả lời:

    "Không, không có.

    Sao em lại sợ ngài được chứ.

    Em rất kính trọng ngài...".

    Càng nói, giọng cậu càng run, chất giọng lạc đi đến chính bản thân còn không nhận ra nổi.

    "Vậy sao?

    Vậy thì chứng minh lòng thành cửa ngươi đi, linh đồ mà ta yêu thương nhất!"

    Athemyts cắn chặt môi, cậu rũ bỏ chiếc áo choàng đen trên người, rồi cởi bỏ bộ quần áo đang mặc, để lộ ra cơ thể lõa lồ toàn vết xanh tím như những bông hoa anh túc xanh nở rộ trên nền tuyết trắng.

    Tà thần thấy cậu ngoan ngoãn thì vô cùng hài lòng, hắn vươn tay đẩy cậu xuống giường, kéo cậu vào một nụ hôn sâu.

    Chiếc lưỡi như con rắn độc càn quét hết khoang miệng Athemyts, làm cậu nhất thời thần hồn điên đảo.

    Nước bọt vì không kịp nuốt mà chảy dài xuống cần cổ trắng nõn.

    Một tay hắn giữ chặt gáy cậu, tay còn lại lần mò xuống miệng huyệt e ấp đang rỉ nhễu nhão nước vì bị hôn.

    Ngón tay thon dài của hắn vươn tới xoa nắn quanh miệng huyệt, như có như không mà vuốt nhẹ qua hột le, được vài lần như thế, bỗng hắn nhéo mạnh một cái làm cả người cậu co giật, tiếng thét vừa lên đến cổ họng đã bị nụ hôn nuốt trọn.

    Phải đến khi cảm thấy Athemyts sắp không thở nổi nữa hắn mới chịu buông tha cho đôi môi của cậu.

    Tà thần hài lòng nhìn tác phẩm mình vừa tạo ra, không kìm được mà cảm thán:

    "Đúng là dâm thật, nhìn xem, cả miệng trên miệng dưới đều chảy nước này".

    Nói đoạn, ngón tay bên dưới lại càng chà mạnh quanh lỗ lồn, gẩy gẩy hột le, miệng huyệt vì chịu kích thích mà rỉ nước nhiều hơn.

    "Mới chỉ chà sát bên ngoài thôi mà đã rỉ nhiều nước như vậy rồi, em nói xem, đây không phải dâm đãng thì là gì chứ?".

    "Không phải, không phải như vậy mà".

    Athemyts lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt trào ra, rõ ràng cậu không phải kẻ dâm đãng như lời hắn nói, chỉ là cơ thể này... quá nhạy cảm thôi.

    Bỗng nhiên, hắn cúi đầu, tách mở hai chân của cậu ra rồi ngậm cả cái lồn nhỏ vào miệng.

    Athemyts hoảng hốt, cậu muốn đẩy hắn ra mà không được.

    Khoang miệng ấm nóng ngậm chặt lồn nhỏ, hắn vươn chiếc lưỡi mút mát lồn non đang rỉ đầy nước.

    Chiếc lưỡi như con rắn nhỏ vờn quanh hai múi thịt mọng nước, gặm nhấm như đang mút kẹo ngọt.

    Hắn day day hột le đỏ mọng, thỉnh thoảng cắn nhẹ làm cả người cậu giật nảy, bàn chân co quắp lại vì sướng.

    Miệng thì mút lồn chùn chụt, tay thì đưa lên xoa nắn hai núm vú đỏ au.

    Athemyts không chịu nổi kích thích từ bên dưới, dù biết đây là tội lỗi, nhưng khoái cảm này khiến cậu đê mê sung sướng đến phát điên.

    Cậu không kìm được, cứ như vậy mà bắn hết dâm dịch vào miệng hắn.

    Tà thần thấy vậy thì ngẩng mặt lên nhìn Athemyts, rồi bón hết đống dâm dịch vào miệng cậu, ép cậu nuốt trọn.

    Vị tanh nhẹ và nhờn nhợn lởn vởn quanh cổ họng làm cậu ho khan vài cái.

    "Sao hả?

    Có ngon không?

    Là nước từ lỗ lồn của em cả đấy.

    Bị lưỡi của ta chơi đến mức bắn hết ra thế này, dâm không tả nổi".

    Nói đoạn, hắn liền bế Athemyts ngồi lên đùi mình, không nói không rằng mà đâm thẳng cây gậy thịt vào lồn nhỏ của cậu.

    Cảm giác căng trướng và đau đớn truyền đến khiến cậu thít chặt lại, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã đầy mặt.

    "Hức...ư...hức...

    đau quá, không được đâu... sẽ rách mất".

    Tà thần dùng đôi mắt đỏ như máu nhìn Athemyts, hắn đưa tay vỗ vào chiếc mông căng mẩy đầy thịt của cậu, thấp giọng nói:

    "Nếu còn không mau thả lỏng ra, lồn của em sẽ rách thật đó".

    Athemyts nghe hắn nói vậy thì sợ hãi không thôi, cậu từ từ thả lỏng người ra, tay vẫn bấu chặt vào vai hắn.

    Mỗi lần làm tình với nhau, cậu thật sự rất sợ hãi, bởi vì, hắn hoàn toàn có khả năng chơi hỏng người cậu.

    Thấy bên dưới đã thả lỏng, hắn mới khẽ động, lúc đầu hắn còn nhẹ nhàng để cậu từ từ thích nghi, sau đó thì giáng từng cú thúc mạnh bạo khiến cả người cậu liên tục giật nảy.

    Tư thế này làm côn thịt phía dưới dễ dàng chạm vào nơi sâu nhất của cậu.

    Điểm nhạy cảm liên tục bị côn thịt giã cho như giã gạo, cậu sướng đến phát điên.

    Thành vách đỏ au nuốt trọn côn thịt to tướng, mỗi khi gậy thịt định rút ra, lồn nhỏ liền co bóp chặt hơn như muốn giữ lại.

    Athemyts biết rõ cơ thể của mình dâm đãng đến mức nào, cậu chỉ đành gục đầu lên vai tên ác ma kia mà nức nở, miệng thì ư a những từ vô nghĩa, còn lồn nhỏ thì chảy nước lênh láng, dâm dịch nhễu nhão rỉ xuống bắp đùi, ga giường.

    Mỗi cú thúc đều mang theo tiếng nước nhóp nhép vô cùng rõ ràng, làm người nghe đỏ mặt tía tai.

    Bỗng nhiên hắn dừng lại, trầm giọng nói "Em tự nhún đi, nhún đến khi nào ta ra thì mới được dừng lại".

    Athemyts dùng đôi mắt ngập nước nhìn hắn, thật sự muốn bỏ chạy.

    Tên tà thần nhìn cậu rồi nhếch miệng cười xảo trá, hắn bế thốc cậu lên, đứng dậy từ từ đi về phía cửa.

    Athemyts ôm chặt lấy hắn, mỗi bước đi càng khiến côn thịt vào sâu hơn.

    Cậu sợ hãi nhìn hắn, hoang mang hỏi:

    "Ngài định làm gì vậy?".

    "Bế em như thế này đi dọc hành lang, để xem nếu có ai bắt gặp tình cảnh này... kẻ đó sẽ phản ứng ra sao khi Linh đồ Athemyts đáng kính lại dám ngang nhiên dâm loạn ngay trong Linh đường".

    Athemyts sợ hãi, cậu khóc lớn, nước mắt tuôn ra như suối chảy, so với dâm dịch bên dưới chỉ có hơn chứ không có kém.

    Cả người cậu căng cứng, vì căng thẳng mà lồn nhỏ co thắt dữ dội, dâm dịch đang chảy tí tách xuống sàn cũng bị vách thịt thít chặt giữ lại.

    Athemyts khóc lóc cầu xin: "Đừng mà, hức... xin ngài đấy, đừng làm như vậy.

    Em sẽ làm bất cứ điều gì ngài yêu cầu... hức... chỉ riêng điều này là không được".

    Tà thần cười khẽ, dường như rất hài lòng với sự cầu xin của cậu.

    Hắn đưa tay vuốt nhẹ mấy lọn tóc mai đang dính bết trên trán cậu, trầm giọng nói:

    "Vậy thì làm đi, làm như lời ta nói, tự mình nhún..."

    "Được, được hết ạ".

    Athemyts vừa nức nở vừa nói.

    Sau đó cậu thật sự đã tự nhún trên người tên ác ma kia, hai chân cậu mỏi nhừ, đầu gối thâm tím một mảng, hai bắp đùi vì bị hắn giữ chặt mà đỏ bầm như hoa hồng bị dập nát.

    Riêng lồn non bị chơi đến mức sưng tấy cả lên, múi thịt hồng hào quanh mép lồn bị dập tơi tả đến đáng thương, cậu phải cầu xin đến khàn cả giọng hắn mới chịu tha cho.

    Lúc xong việc, Athemyts đã ngất lịm đi.

    Cảm giác mệt mỏi rã rời, toàn thân như bị tra tấn đến mức không nhấc nổi tay chân.

    Trong đêm tối, đôi mắt đỏ ngầu của tên ác ma kia lặng lẽ nhìn cậu, rồi hắn cúi xuống đặt lên môi cậu một nụ hôn, đó là một phước lành nho nhỏ mà hắn gửi đến cậu.

    Dù bản thân là Tà thần, hắn vẫn mang trong mình quyền năng tối cao.

    Một nụ hôn này xem như tiên dược bù đắp cho tối nay.

    Bởi hắn biết ngày mai linh đồ của hắn phải làm lễ ban phước cho tất cả các tôn đồ.
     
    Dấu Ấn [Bl|Song Tính|H+]
    Chap 2


    Sáng sớm tỉnh dậy, trái với suy nghĩ rằng toàn thân sẽ đau đớn đến mức không cử động nổi tay chân, cơ thể Athemyts hoàn toàn bình thường, một chút cảm giác đau đớn cũng không có, thậm chí cả người cậu vô cùng sạch sẽ, khô ráo, đến cả ga giường cũng được thay mới.

    Xem ra tên ác ma kia vẫn còn chút lương tâm.

    Thế nhưng, Athemyts nhận ra một điều, phía dưới của cậu vẫn chuyền đến cảm giác căng trướng khó chịu.

    Cậu đưa tay sờ thử, vậy mà trong lồn mình lại có một chuỗi hạt châu lạnh lẽo đang nằm im bất động, một nửa chuỗi hạt bị nhét vào trong lồn nhỏ, một nửa ở bên ngoài.

    Trên giường còn có một mẩu giấy, nội dung trên đó khiến Athemyts sa sầm mặt mũi, thật muốn chửi thề một tiếng.

    Athemyts yêu dấu, vì sáng sớm ta có việc nên đành phải đi trước.

    Hôm nay là lễ ban phước cho các tôn đồ nhỉ, cứ ngậm chặt thứ đó như vậy nhé, bên trong vẫn còn tinh dịch của ta đấy.

    Nhớ cẩn thận đấy, thứ này dễ rơi ra ngoài lắm đó.

    Nếu dám tự ý động vào hoặc làm rơi, tự em lãnh hậu quả!

    Athemyts ngồi bần thần trên giường, ánh mắt trở nên ngây dại, phải mất một lúc sau cậu mới định hình được chuyện gì vừa xảy ra, đang xảy ra và sẽ xảy ra với mình.

    Thật sự muốn chết quách đi cho rồi, tại sao tên ác ma đó có thể nghĩ ra cái trò này vậy chứ.

    Athemyts toan đứng lên, chuỗi hạt châu theo từng cử động của cậu mà đung đưa.

    Như sợ nó sẽ thật sự bị rơi ra ngoài, cậu liền khép chặt chân lại, ép sát hai mép đùi căng mẩy lại với nhau.

    Lồn nhỏ thít chặt, không dám thả lỏng một giây nào.

    Toàn thân cậu căng cứng, làn da vốn trắng đến mức nhợt nhạt lập tức nhuộm hồng, cả người cậu nóng hầm hập như bị sốt.

    Athemyts phải vịn tay vào tường mới đứng vững được.

    Cậu khó khăn lê lết từng bước nhỏ về phía tủ quần áo.

    Lúc này Athemyts mới nhận ra một điều kinh hoàng.

    Chuỗi hạt này thật sự rất trơn, cộng với việc lồn nhỏ liên tục rỉ nước vì bị dị vật xâm chiếm nên chuỗi hạt rất dễ bị trôi tuột ra bên ngoài.

    Cậu phải dùng miệng huyệt để kẹp chặt chuỗi hạt, nếu không, nó sẽ theo cử động của cậu mà rơi ra mất.

    Cậu đi đến tủ quần áo, tìm kiếm khắp nơi mà chỉ tìm được một chiếc quần lót ren màu đỏ thẫm.

    Tại sao trong tủ quần áo của cậu lại có thứ này, và chỉ có mỗi một cái quần lót kiểu này thôi chứ!?

    Athemyts hoang mang nhìn thứ trong tay, biết ngay là tên kia đã giở trò, hắn cố tình làm vậy với cậu.

    Athemyts tức giận siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn cắn răng mặc vào.

    Như vậy, ít ra sẽ không sợ chuỗi hạt châu kia bị rơi ra nữa.

    Quần lót ren ôm chặt cánh mông căng mẩy của cậu, càng làm nổi bật lên làn da trắng như sứ phương Đông.

    Nhìn từ góc độ nào cũng thấy... cực kì dâm đãng.

    Đến cả những chiếc quần dài cậu hay mặc cũng bị hắn lấy đi, chỉ để lại cho cậu một chiếc váy đen dài đến tận gót chân, ý đồ rất rõ ràng, hắn muốn cậu mặc thứ này lên người.

    Athemyts đành ngậm ngùi mặc chiếc váy và áo ngoài, cuối cùng là khoác lên mình chiếc áo choàng đen, che kín cả gương mặt.

    Trước ngực cậu đeo một mặt dây chuyền hình con rắn ngậm lá ngải cứu, đây là biểu tượng của Thần linh, là ấn kí của Linh đường, biểu tượng cho sức mạnh, quyền lực và phước lành mà Thần linh mang đến cho các tôn đồ.

    Chiếc áo choàng đen đã che hết gần như toàn bộ cơ thể và bộ đồ phía trong, thế nên người bên ngoài rất khó nhận ra sự bất thường của cậu.

    Athemyts đứng trên đài cao, bên cạnh cậu là sáu linh đồ khác, họ đều hướng mắt về bức tượng Thần linh đặt ở chính giữ Linh đường.

    Ai ai cũng chắp tay cầu nguyện, miệng lẩm bẩm đọc kinh điển của Linh đường.

    Cả không gian vang lên tiếng rầm rì chậm đều đều như tiếng thầm thì của ma quỷ.

    Athemyts cúi gằm mặt, bàn tay hơi run nhẹ, chất giọng trầm ấm hằng ngày trở nên khàn đặc, run rẩy bất thường.

    Cậu không dám ngẩng mặt lên, không dám đối diện với ánh mắt sùng kính của các tôn đồ, thật sự quá xấu hổ.

    Cơ thể Athemyts vì bị dị vật xâm nhập mà trở nên nhạy cảm bất thường.

    Lồn nhỏ căng cứng, vách thịt hồng hào ấm nóng ngậm chặt lấy những viên ngọc châu lạnh buốt.

    Từ sáng đến giờ, nước dâm đã thấm ướt cả chiếc quần lót mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, thậm chí nó còn ra nhiều hơn, chảy dọc xuống đùi non căng mẩy trắng nõn kia.

    Athemyts lập tức khép chặt đôi chân thon dài của mình lại, ép sát hai bắp đùi vào nhau.

    Cậu sợ nước dâm sẽ chảy xuống sàn nhà nên chỉ có thể dùng cách này để ngăn dâm dịch vương vãi khắp nơi.

    Cảm giác khó chịu và căng trướng vì bị dị vật xâm nhập qua đi, khi cơ thể đã dần thích nghi, Athemyts lại cảm thấy không đủ.

    Chuỗi hạt kia chỉ bị nhét qua loa, ngấp nghé gần ngoài cửa huyệt.

    Cảm giác hững hờ, có mà như không này khiến cậu cực kì khó chịu, dù không muốn thừa nhận, nhưng rõ ràng cậu biết rõ bản thân cần nhiều hơn thế.

    Cậu cọ sát hai bắp đùi lại với nhau, cơn nứng làm lồn nhỏ co thắt dữ dội, phun đầy nước, đến cả gậy thịt nhỏ cũng hơi dựng lên, kéo căng chiếc quần lót vốn đã chật ních.

    Athemyts đứng im không dám nhúc nhích, cậu sợ sẽ bị ai đó phát giác ra điều bất thường.

    Một linh đồ phát nứng đến mức phun đầy nước dâm trong buổi lễ ban phước, nếu bị ai đó biết được, chắc chắn cậu sẽ tiêu đời.

    Đến tận chiều tối nghi lễ ban phước mới xong xuôi.

    Athemyts từ chối bữa tiệc tối với lý do cơ thể không khỏe.

    Cậu bước vội về phòng mình, thật sự, cơ thể sắp đến giới hạn chịu đựng.
     
    Dấu Ấn [Bl|Song Tính|H+]
    Chap 3


    Athemyts trở về phòng, thấy trên giường là tên Tà thần đang nằm ngả ngớn nhìn cậu khiến cậu thấy vô cùng ấm ức.

    Không nghĩ gì nhiều, Athemyts lập tức nhào vào lòng gã, nước mắt rơi lã chã, thấp giọng nỉ non:

    "Sao ngài lại làm vậy chứ, ngài mau lấy nó ra cho em đi, em sắp không chịu nổi rồi...".

    Tà thần giật phăng chiếc áo choàng đen của cậu, ném mạnh xuống giường.

    Hắn dùng tay xoa bóp cặp mông căng mẩy đang vểnh cao như miếng thạch pudding, không kìm lòng được mà vỗ nhẹ mấy cái.

    Sao Athemyts của hắn có thể xinh đẹp đến như vậy nhỉ, cả cơ thể cậu mảnh khảnh cao ráo, chỉ riêng cặp mông là căng tròn đầy đặn.

    Làn da mềm mại như tơ lụa, lại trắng đến mức nhợt nhạt, chỉ cần dùng lực hơi mạnh mội chút là đã để lại dấu vết trên làn da.

    Còn gương mặt này, tinh xảo kiều diễm, vì lâu ngày bị nhuốm tràm mà trở nên mị hoặc yêu dị, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn khám phá, bắt nạt.

    Nhìn người đẹp rấm rứt trong lòng, hắn nở nụ cười tà mị, đưa tay đỡ cậu đứng dậy, ra lệnh:

    "Kéo váy lên".

    Athemyts khó hiểu nhìn hắn, rồi từ từ vén váy lên cao.

    Chỉ là vừa kéo đến đầu gối, cậu bỗng dừng lại, hai tay siết chặt chân váy, tỏ ý không muốn.

    "Ngại ngùng cái gì chứ?

    Có chỗ nào trên người em mà ta chưa từng thấy qua sao, nào, kéo cao lên".

    Athemyts cắn chặt môi, nhắm nghiền mắt lại rồi làm theo lời hắn.

    Tà thần nhìn cảnh tượng trước mắt mà bật cười thành tiếng.

    "Gì đây?

    Em ở trước mặt bao nhiêu người mà phát nứng đến mức chảy nước ướt hết hết cả đùi như vậy hả?

    Dâm chết đi được".

    "Ư... hức... không phải...

    ức...vậy đâu... hức..."

    Toàn thân cậu run rẩy, hai bắp đùi trắng nõn khép chặt hòng ngăn dâm dịch chảy xuống sàn.

    Chiếc quần lót chật chội o ép cặp đào căng mọng, bị nước lồn thấm ướt một mảng.

    Chuỗi hạt châu lạnh lẽo nằm im trong lỗ nhỏ, khích thích vách thịt mềm co bóp liên tục, phun đây nước.

    Tà thần đưa tay kéo sát cậu về phía hắn.

    Một tay giữ chặt eo cậu, một tay nhéo mạnh vào đùi non đầy thịt.

    "A... hức...

    đau quá".

    "Kẹp chặt đùi vào".

    Hắn nói, rồi nhét thẳng gậy thịt to tướng vào giữa đùi cậu, thúc nhanh như một cái máy.

    Athemyts hoảng hốt, kiễng chân lên, một bám chặt vào người hắn, một tay giữ chặt vạt váy đen.

    Nơi tư mật vì bị gậy thịt ấm nóng trà sát mà phản ứng dữ dội.

    Cu nhỏ của cậu không chịu nổi kích thích mà bắn ra, càng làm chiếc quần lót ren đỏ ướt thêm.

    Bỗng hắn bế thốc cậu lên cao, một tay ôm eo, một tay giữ chặt hai đùi cậu lại, thúc mạnh bạo như con thú.

    Tiếng da thịt va chạm vang lên bành bạch dồn dập liên hồi.

    "A... aaaa...

    ư... hức, chậm... hức... l... lại..."

    Một lúc lâu sau, hắn bắn ra dòng tinh dịch ấm nóng.

    Cả người cậu mềm nhũn, hai chân run lẩy bẩy, hơi thở hỗn loạn.

    Thịt đùi non mềm bị chà sát đến mức đỏ ửng, đôi chỗ xước nhẹ, nhìn như cánh hoa hồng bị dập nát.

    Hắn kéo chiếc quần lót của cậu xuống, rồi dùng tay lấy chuỗi hạt châu trong lồn cậu ra.

    Nước dâm cùng tinh dịch đồng thời trào ra, chảy nhễu nhão xuống sàn nhà.

    Nhìn vô cùng dâm đãng.

    "Khiếp thật, đây là lồn hay là khe suối mà chảy nhiều nước vậy?

    Nếu nhét hạt đậu vào lồn em, nói không chừng nó sẽ nảy mầm được luôn đó".

    "Không... hức... không thể...".

    Athemyts cũng không hiểu tại sao cơ thể mình lại trở nên như vậy.

    Kể từ lúc bị hắn khai phá, vú cậu bắt đầu trở nên căng tức, nhô cao hơn, còn miệng huyệt e ấp lúc nào cũng rỉ nước, chỉ cần chạm nhẹ là nước dâm sẽ tuôn ra không kiểm soát được.

    Kì thật, đúng như lời hắn nói, cơ thể của cậu đã trở nên vô cùng dâm đãng, dâm không tả nổi.

    Hắn kéo cậu xuống giường, đâm thẳng gậy thịt to lớn gân guốc vào động huyệt của cậu.

    Toàn thân Athemyts căng cứng, dù làm tình bao nhiêu lần, cậu vẫn không quen nổi kích thước này, nhất thời căng thẳng, bên dưới càng thít chặt.

    Tà thần thấy vậy liền xoa nhẹ mái tóc đen dài của cậu, hắn kéo cậu vào nụ hôn sâu, từ từ âu yếm để cậu thích nghi dần.

    Sau đó, hắn nhẹ nhàng di chuyển, từ từ chậm rãi.

    Sau khi Athemyts thả lỏng, tên ác ma gian xảo mới thật sự vào cuộc.

    Hắn nắc mạnh lồn nhỏ, làm nước dâm văng tung tóe.

    Mỗi cú thúc như chày nện vào cối, vừa nhanh vừa mạnh, cứ thế mà đay nghiến điểm nhạy cảm của cậu.

    Lồn non được đút no căng, không tự chủ được mà phun nước ào ào, càng làm hắn ra vào dễ dàng hơn.

    Athemyts sướng đến phát điên, bị hắn chơi đến tận sáng cũng không ý kiến gì, hệt như một chú thỏ con ngoan ngoãn, khác hẳn với cái người đanh đá bướng bỉnh tối hôm qua.
     
    Dấu Ấn [Bl|Song Tính|H+]
    Chap 4


    Đã hai tuần trôi qua, Tà thần không còn đến tìm Athemyts.

    Cậu được sống yên ổn một thời gian, ban ngày thì đứng trước sảnh lớn trong Linh đường làm lễ, ban đêm thì ngồi soạn bài giảng để dạy học cho những đứa trẻ mồ côi ở viện phúc lợi.

    Cuộc sống như vậy thật sự vô cùng bình yên và dễ chịu.

    Mùa hạ đến, thời tiết ban ngày đã nóng hơn, Athemyts không còn mặc áo choàng đen dài như mọi khi nữa, thay vào đó, cậu chỉ dùng một chiếc khăn lụa màu đen choàng lên đầu, vẫn che kín nửa khuôn mặt như mọi khi.

    Đêm xuống, cơn gió hiu hiu len qua cửa sổ, đem theo hương cỏ mới cắt tràn vào phòng ngủ của Athemyts.

    Athemyts vừa tắm xong, cơ thể thấm đẫm hơi nước và mùi dầu thơm ngọt dịu.

    Cậu đứng bên cửa sổ, dùng khăn bông thấm bớt nước trên mái tóc đen dài.

    Cậu chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm, dây lưng buộc lỏng lẻo quanh eo, làn da trắng nõn cùng xương quai xanh tinh tế lộ ra qua phần cổ áo khoét sâu.

    Cậu nghiêng nhẹ đầu, xương hàm tinh tế góc cạnh lộ rõ, kết hợp với sống mũi cao thẳng, trông cậu không khác gì những bức tượng thạch cao tinh xảo được đặt trong tủ kính.

    Kì thực, trước kia, vẻ ngoài của Athemyts vốn đã nổi bật xuất chúng, chỉ là khi ấy tính cách cậu lạnh nhạt, không hay biểu lộ cảm xúc, dù xinh đẹp nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh lùng, xa cách.

    Cậu giống như một con búp bê sứ, tinh tế hoàn mĩ, vô thực thoát tục.

    Các tôn đồ vẫn coi cậu là hiện thân của sự hoàn hảo, nghiêm nghị và đứng đắn.

    Thế nhưng, sau khi bị Tà thần ngày ngày yêu thương âu yếm, dáng vẻ cấm dục của Athemyts hoàn toàn biến mất.

    Thay vào đó, cậu trở nên mị hoặc kiều diễm hơn trước, vành mắt và chóp mũi ửng đỏ như cánh hoa, đôi mắt long lanh ngập nước, nhìn qua như đang mời gọi người ta đến bắt nạt.

    Hai cánh mông tròn đầy vểnh cao, mềm mại như thạch, cảm tưởng chỉ cần ngắt nhẹ một cái là có thể tan ra thành nước.

    Cả người cậu toát ra sự quyến rũ yêu dị cực kì mê người, là kiểu kí chất tỏa ra từ xương cốt.

    Chỉ cần nghĩ kĩ một chút là biết bình thường cậu được "yêu thương" nhiều đến cỡ nào.

    Thế nên Athemyts luôn luôn dùng áo choàng hoặc khăn lớn để che đi toàn bộ cơ thể.

    Đến cả bản thân cậu còn nhận thấy rõ sự thay đổi chết người này thì nói gì là người ngoài cơ chứ.

    Bỗng dưng, một bàn tay to lớn ôm chặt Athemyts từ phía sau, cả người cậu lập tức ngả vào một vòng ngực rộng lớn vững chãi.

    Athemyts hơi giật mình, nhưng vẫn im lặng không phản ứng gì.

    Tà thần hôn nhẹ lên gáy cậu, rồi hít hà mùi hương trên cơ thể Athemyts, đôi khi hắn sẽ để lại mấy dấu hôn đỏ ửng quanh cổ và vai cậu.

    "Sao vậy?

    Em không nhớ ta sao?

    Dù sao ta cũng rời đi lâu như vậy mà".

    Tà thần hỏi, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Athemyts, nghe vừa từ tính vừa quyến rũ, như thôi miên vậy.

    "Có... có chứ.

    Em rất nhớ ngài".

    Nhớ mới là lạ, lúc hắn không có ở đây cuộc sống của cậu nhẹ nhõm biết bao.

    Bây giờ hắn trở lại, thể nào hắn cũng dày vò cậu đến chết đi sống lại.

    "Ồ, ta cũng vậy...".

    Thật sự rất nhớ cơ thể dâm đãng toàn nước này của em.

    Nói đoạn, Tà thần kéo vạt áo choàng tắm của cậu xuống, để lộ ra bờ vai trắng nõn cùng bộ ngực hơi nhô cao.

    Dù kích thước ngực không lớn, nhưng so với đàn ông bình thường vẫn có chút khác biệt.

    "Nào, để ta massage ngực cho em nhé, phải massage nhiều thì ngực mới to được...".

    Không đợi Athemyts trả lời, hắn đã dùng cả bàn tay to lớn áp lên ngực cậu.

    Bàn tay xoa nắn, bóp nhẹ bầu ngực, thỉnh thoảng lại ngắt mạnh hạt đậu đỏ au.

    Chẳng mấy chốc bộ mà bầu ngực trắng nõn đã trở nên đỏ ửng, dựng đứng lên như hai cánh sen úp ngược.

    "Ưm... a... ha... n...nhẹ... chút, s...sẽ...

    ưm... hỏng mất...".

    "Không hỏng được đâu, nào, để ta nếm thử xem ngực em có chảy sữa không nhá".

    Vừa nói hắn vừa xoay người cậu lại, bế thốc lên rồi ngậm lấy một bên ngực mà liếm mút, bên còn lại thì dùng tay xoa nắn một cách thô bạo.

    Khoang miệng ấm nóng ngậm chặt đầu vú, lưỡi hắn đảo quanh hạt đậu nhỏ, day cắn, hút mạnh như thể thật sự sẽ hút được sữa ra ngoài.

    Athemyts sướng rơn người, dù miệng nói không muốn nhưng vẫn ra sức ưỡn ngực ra đằng trước.

    Đôi chân dài của cậu kẹp chặt eo hắn, đôi tay ôm chặt vai đối phương, cần cổ trắng nõn ngẩng cao như một chú thiên nga đang chờ để hiến tế.

    "A~ hức... s...sướng~ aaaa...".

    Tà thần cứ thế bú mút ngực cậu, phải đến tận khi một dòng tinh dịch ấm nóng của cậu bắn ra, hắn mới chịu buông tha cho bầu ngực sưng tấy kia.

    "Ha, được ta massage sướng đến vậy sao?

    Đến nỗi bắn luôn này...

    ".

    "Hức...

    đừng nói nữa...".

    Khuôn mặt cậu phiếm hồng, đôi mắt ngập nước ngây dại nhìn hắn.

    Cánh môi mọng nước mở ra khép vào như một miếng đào tươi.

    Trông chẳng khác gì tiểu yêu tinh gọi mời người ta đến bắt nạt.

    Hắn giữ nguyên tư thế bế cậu đến chiếc giường lớn trong phòng ngủ, để hai người đối diện với nhau.

    Bàn tay hắn đặt lên đùi cậu, xoa nắn đùi non rồi tiến vào sâu hơn, tìm đến địa phương ẩm ướt chật chội kia.

    "Ha?

    Em không mặc quần lót hả?

    Không sợ nước lồn chảy ra khắp nơi sao?"

    "Ứm~ Vừa tắm xong mà".

    "Tắm xong là không mặc gì hả.

    Ta nhớ em cũng có thói quen tắm buổi sáng đó, có phải bình thường em cũng như vậy không?".

    "Hức... không có mà, em không như vậy đâu".

    Athemyts trả lời, cậu vùi mặt vào hõm cổ hắn, khẽ nức nở.

    Tà thần vẫn hì hục bới móc khe suối nhỏ, làm nước rỉ ra mỗi lúc một nhiều.

    Ngón tay hắn thi thoảng lại cào nhẹ vào vách thịt non mềm làm cả người cậu giật nảy vì kích thích.

    Lỗ nhỏ cứ thế hút chặt ngón tay thon dài không chịu buông, dâm dịch chảy dọc ngón tay hắn, làm ướt cả bàn tay.

    "Sướng không hả?

    Mới chỉ dùng tay mà đã như vậy rồi.

    Lát nữa không biết em sẽ chảy ra bao nhiêu nước đây..."

    "Ưm... hức...

    ư~"

    Nói xong, hắn đẩy cậu xuống giường, lấy ra gậy thịt to nóng chà xát bên ngoài cửa huyệt.

    Hắn không đưa vào luôn mà lại dùng đầu khấc chọc nhẹ vào lỗ nhỏ rồi rút ra, tiếp tục chà xát ngoài mép lồn.

    Lỗ nhỏ vì bị trêu đùa mà co bóp dữ dội, phun đầy nước.

    Mông cậu ngúng nguẩy theo từng nhịp cửa động của gậy thịt, trông như một con yêu tinh đi quyến rũ đàn ông.

    "Sao hả?

    Muốn gì thì phải nói ra chứ?

    Cứ im im như vậy, ta không biết đường nào mà lần đâu".

    "Hức... e...em muốn... hức...

    ưm... gậy thịt của ngài...

    đâm vào...

    ức...

    ưm~"

    Nụ cười trầm thấp bật ra, mang theo sự quyến rũ và nguy hiểm.

    Tà thần thúc mạnh vào lỗ nhỏ, nước dâm văng tung tóe.

    Hắn tìm đến điểm nhạy cảm của cậu, cứ thế mà nắc vào.

    Lồn nhỏ được thỏa mãn, tiết ra càng nhiều nước dâm, thành vách co bóp dữ dội, ngậm chặt gậy thịt thô to.

    Cậu rên rỉ nỉ non từng hồi, cần cổ thiên nga ngẩng cao, khóe mắt cong cong đẫm lệ, nhìn vừa đáng thương vừa dâm đãng.

    Mỗi cú thúc đều tạo ra tiếng bạch bạch do da thịt va chạm và tiếng nước nhóp nhép.

    Nếu ai đó vô tình nghe thấy, thể nào cũng đỏ mặt tía tai.

    Tà thần vờn cậu đến gần sáng, hết dùng tư thế này lại đổi qua tư thế nọ.

    Cả người cậu, từ đầu đến chân, chỗ nào cũng thấm đẫm mùi tình dục.

    Nhất là lồn non mọng nước kia, sau khi bị đâm chọc thỏa thích còn bị Tà thần ép ngậm chặt tinh trùng, không cho làm rơi một giọt nào.

    Athemyts phải khổ sở van nài mãi mới được hắn tha cho, cậu mệt lả người, lập tức chìm vào giấc ngủ.

    Để lại bãi chiến trường cho tên ác ma thu dọn.
     
    Back
    Top Dưới