Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 180


Chương 180

Nàng ta siết chặt tay, cắn răng nghiến lợi: “Được, một vạn lượng thì một vạn lượng”.

Tiêu Vũ Hiên, Liễu Nguyệt và Vu Huy chạy đến trước mặt Cố Thanh Hy, nhìn bóng lưng tức giận rời đi của Đương Đương công chúa, Tiêu Vũ Hiên cười nói: “Tiểu nha đầu, cô đúng là xấu xa, thắng của người ta mấy vạn lượng mà cả một vạn cũng không cho”.

“Một vạn đã có thể uống được bao nhiêu rượu hoa rồi, nếu người ta đã muốn đưa thì sao chúng ta lại không lấy?”

“Nàng ta có muốn đưa đâu, rõ ràng là cô ép người ta. Đúng rồi, tối qua trở về, chiến thần có làm khó cô không?”

Tiêu Vũ Hiên thầm thấy căng thẳng, tối qua hắn ta vẫn luôn trông chừng bên ngoài phủ Dạ Vương, nhưng đến khi trời sắp sáng, cha hắn ta phái người đến đưa hắn ta về.

Cả đêm hắn ta đều không được nghỉ ngơi, sợ cô gái xấu xí này sẽ xảy ra chuyện.

Cố Thanh Hy nhìn hắn ta như nhìn một tên ngốc: “Lão đại của ngươi nhìn giống quả hồng mềm mặc cho người khác bắt nạt không?”

Nghe thấy câu này, Tiêu Vũ Hiên mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cô cắm cái sừng to như thế cho chiến thần mà chiến thần lại không làm gì cô? Chậc chậc… Thật khó tin”.

Liễu Nguyệt và Vu Huy oán trách: “Lão đại, hôm qua hai chúng ta đợi cô ở tửu lầu Tuý Mộng suốt cả đêm, không ngờ cô đi uống rượu hoa cũng không dẫn chúng ta theo, cô thật không có nghĩa khí”.

Cố Thanh Hy khí phách vỗ lên bả vai hai người họ một cái, cười nói: “Được, vậy lần sau sẽ dẫn hai người các ngươi theo”.

“Phịch…”

Chân của Liễu Nguyệt và Vu Huy như nhũn ra.

Đi uống rượu hoa với vị hôn thê của chiến thần?

Có đánh chết bọn họ cũng không dám.

Chiến thần b*p ch*t bọn họ thì sao.

“Đúng rồi, hôm qua Vô Ưu Quan xảy ra chuyện lớn như thế, sao hôm nay lại không có chút tin tức gì vậy?”

Cố Thanh Hy đáp lời: “Chuyện này còn cần phải đoán ư? Chắc chắn là chiến thần phong toả tin tức rồi, đây cũng đâu phải chuyện vẻ vang gì với bọn họ”.

“Lão đại, cô nhìn kìa, đó không phải là Diệp Phong sao?”, Vu Huy đột nhiên la to.

Cố Thanh Hy ngước mắt nhìn lên, tuy nam nhân trước mắt mặc áo gai vải thô, nhưng lại có dung mạo tuấn tú, vóc người cao gầy, phong độ của người trí thức và sự lạnh nhạt hờ hững.

Ngũ quan của hắn ta góc cạnh rõ ràng, trông rất đẹp trai nhưng trên mặt lại có vẻ tái nhợt vì bị bệnh.

Tiêu Vũ Hiên lẩm bẩm: “Lạ thế, không phải hôm qua Diệp Phong khoẻ lắm à, hay vì cô hùng hổ đẩy ngã hắn ta, khiến hắn ta sợ đến mức bệnh luôn”.

Khoé miệng Cố Thanh Hy khẽ giật.

Nàng vì vấp phải chân bàn nên mới vô tình đụng ngã hắn ta thôi.

Hơn nữa, dù Diệp Phong cố hết sức khiến mình trông giống một người bình thường, nhưng hơi thở của hắn ta không ổn định, rõ ràng là bị thương nặng.

Hôm qua sau khi bọn họ rời đi, có người làm Diệp Phong trọng thương?

Cố Thanh Hy nhớ tới sự đáng sợ và sát khí thoáng xuất hiện trên người Diệp Phong tối qua lúc cô đụng ngã hắn ta.

Nếu cô đoán không lầm, có lẽ Diệp Phong có võ công.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 181


Chương 181

Người không có võ công chắc chắn không thể có sát khí mạnh như vậy được, càng không thể khiến sát khí xuất hiện trong nháy mắt, sau đó biến mất ngay.

“Thiếu niên kia chính là Diệp đại tài tử Diệp Phong, đứng hạng hai trong đại hội đấu văn đúng không? Đẹp trai thật đấy, chỉ tiếc hắn ta nghèo quá, nếu không ta đã bảo cha đi hỏi cưới hắn ta rồi”.

“Hôm qua trên đại hội đấu văn, hắn ta khiến ta vô cùng ngạc nhiên, chỉ tiếc cha ta cũng không đồng ý gả ta cho một tên nghèo”.

“Hắn ta đứng hạng nhì trong đại hội đấu văn, còn vào được học viện Hoàng gia, sau này chắc chắn sẽ làm quan, dù của cải hơi ít, nhưng cũng không đến mức nghèo rớt mồng tơi”.

“Hôm qua Hoàng Thượng ban thưởng cho hắn ta biết bao nhiêu tiền bạc của cải, hôm nay là ngày đầu tiên đến học viện Hoàng gia, sao hắn ta lại ăn mặc giản dị thế, chẳng lẽ hắn ta không mua nổi quần áo đẹp hơn à?”

Không ít thiên kim tiểu thư trong học viện Hoàng gia tụm năm tụm ba, chỉ trỏ về phía Diệp Phong.

Diệp Phong không quan tâm đến những người khác, vẫn thẳng lưng bước từng bước đến lớp học.

Cố Thanh Hy bước tới sóng vai cùng hắn ta: “Trông sắc mặt của ngươi hơi khó coi, tối qua nhớ ta sao?”

“…”

Đáp lại Cố Thanh Hy là sự im lặng của Diệp Phong.

Liễu Nguyệt lập tức nổi giận: “Nam nhân này nghĩ rằng có chút học vấn là có thể coi thường người khác à? Ở học viện Hoàng gia còn làm ra vẻ kiêu căng, xem ta dạy dỗ hắn ta thế nào”.

“Chát…”

Cố Thanh Hy vỗ lên gáy Liễu Nguyệt một cái: “Nói chuyện nhẹ nhàng với mỹ nam một chút, cẩn thận làm hắn sợ đấy”.

“Nhưng hắn ta…”

“Im lặng có thể tượng trưng cho muôn vàn lời nói mà”.

Mấy người Tiêu Vũ Hiên đồng loạt cạn lời.

Nàng còn có thể tự kỷ hơn không?

Trong một góc nào đó, Cố Sơ Vân trừng Cố Thanh Hy bằng ánh mắt độc ác, hai tay siết chặt.

Cố Thanh Hy…

Nếu không vì nàng ta, sao nàng không thể tham gia đại hội đấu văn chứ.

Nàng ta huỷ hoại Cố Sơ Lan, cũng huỷ hoại cả nàng.

Trong học đường của học viện Hoàng gia, các học sinh lục tục ngồi xuống, Diệp Phong đảo mắt nhìn một vòng.

Trong lớp học rộng lớn, ngoài một vị trí bên cạnh Cố Thanh Hy thì không còn chỗ nào khác nữa.

Hắn ta không muốn ngồi bên cạnh Cố Thanh Hy, nhưng chỉ có thể ngồi bên cạnh nàng.

Cố Thanh Hy chống cằm cười nói: “Ta đã nói là chúng ta có duyên rồi, không chỉ cùng lớp mà còn là bạn cùng bàn nữa”.

“…”

Cố Thanh Hy nhìn Diệp Phong không chớp mắt, ý muốn chinh phục trong mắt vô cùng rõ ràng.

Không ít người có thiện cảm với cô vì đại hội đấu văn đều tỏ vẻ thất vọng.

Làm gì có nữ nhân nào ngang nhiên nhìn một nam nhân như thế chứ?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 182


Chương 182

“Cố tam tiểu thư, đây là canh hạt sen ta bảo người nấu cho ngươi, mát gan giải nhiệt, ngươi nếm thử đi”.

Đương Đương công chúa đột nhiên bưng một bát canh hạt sen đến trước mặt Cố Thanh Hy, trên mặt là nụ cười ngây thơ hồn nhiên.

Mọi người đều sửng sốt.

Khi nãy Đương Đương cô chúa vừa tranh cãi với Cố tam tiểu thư, bây giờ lại tự mình bưng canh cho nàng, thay đổi thái độ nhanh thế.

Tiêu Vũ Hiên ngồi bên cạnh Cố Thanh Hy cau mày, dùng quạt chặn canh của nàng ta lại: “Công chúa, trong canh hạt sen này có thêm thứ gì vào đúng không”.

“Chuyện trước đây là bản công chúa không đúng, ta không nên nhằm vào ngươi, cho nên ta bảo người nấu bát canh này, muốn làm lành với ngươi, Cố tam tiểu thư, ngươi là người rộng lượng, có lẽ sẽ không giận ta đâu”.

Đương Đương công chúa tỏ vẻ đáng yêu, nũng nịu chu môi, trông càng ngây thơ hơn, nếu không phải biết rõ tính cách đanh đá của nàng ta, e rằng tất cả mọi người đều đã bị vẻ ngoài của nàng ta lừa.

Cố Thanh Hy nhìn canh hạt sen trong tay nàng ta, nàng híp mắt lại, nhìn về phía Cố Sơ Vân ở góc Đông Nam, nở một nụ cười xấu xa.

Nàng hào phóng nhận lấy canh hạt sen, cười nói: “Công chúa đơn thuần tốt bụng, sao ta có thể giận cô được”.

Dứt lời, nàng cầm muỗng lên, múc một muỗng canh muốn ăn vào.

Diệp Phong luôn im lặng ít nói chợt cất lời: “Canh hạt sen nguội rồi, cẩn thận uống vào đau bụng”.

Cố Thanh Hy hơi cong môi, cười mập mờ: “Tiểu Phong Phong đang quan tâm ta sao?”

Nàng vừa nói vừa uống thìa canh hạt sen, miệng phát ra tiếng chẹp chẹp: “Ừm, được đấy, còn rất ngọt”.

Cố Thanh Hy thấy hết phản ứng của mọi người.

Tiêu Vũ Hiên, Liễu Nguyệt và Vu Huy căng thẳng đứng dậy ngăn cản.

Diệp Phong thở gấp gáp, nâng tay dường như muốn ngăn cản nàng.

Đương Đương công chúa thì vừa mừng vừa sợ.

Cố Sơ Vân hả giận cong môi.

Và các học sinh khiếp sợ nhìn nàng.

Cố Thanh Hy “ực” một tiếng uống cạn bát canh hạt sen, dường như vẫn chưa thoả mãn: “Còn nữa không?”

Đương Đương công chúa trợn tròn mắt, khó chịu trả lời: “Hết rồi”.

Uống cạn cả bát?

Nàng không sợ tiêu chảy chết trong nhà xí sao.

Tiêu Vũ Hiên hoảng sợ: “Nha đầu xấu xí, cô có thấy khó chịu ở đâu không?”

“Ta có thể khó chịu ở đâu được, canh hạt sen của Đương Đương công chúa ngon lắm, từ khi nhị tỷ nói Đương Đương công chúa muốn tặng canh hạt sen, ta vẫn luôn chờ mong, ngay cả bữa sáng cũng không ăn bao nhiêu, hầy, quả nhiên tỷ tỷ ruột của ta thật tốt, cho dù có bao nhiêu mâu thuẫn thì vẫn quan tâm đến ta”.

Nghe vậy, Đương Đương công chúa lập tức đen mặt, tức giận trừng Cố Sơ Vân.

Sắc mặt Cố Sơ Vân hơi thay đổi.

Cố Thanh Hy nói vậy là có ý gì?

Đổ tội cho nàng sao?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 183


Chương 183

Nàng nói với Cố Thanh Hy rằng Đương Đương công chúa muốn bỏ thuốc nàng ta bao giờ?

“Cố Sơ Vân, ngươi đúng là tiểu nhân nham hiểm, ngươi ra đây cho ta”.

Đương Đương công chúa thét to, không quan tâm trong học đường có bao nhiêu bạn học đang nhìn mình, lập tức kéo Cố Sơ Vân ra ngoài.

Cố Thanh Hy cười nhạt.

Bỏ thuốc nàng?

Còn non lắm.

“Nha đầu xấu xí, cô thật sự không sao à?”

“Không sao, ngươi trách ta không để lại cho ngươi ít canh à?”

“…”

Tiêu Vũ Hiên tức giận trừng nàng.

“Ăn ăn ăn, cô là quỷ chết đói đầu thai sao? Cái gì cũng dám ăn, cô không sợ bị bỏ độc chết à”.

Cố Thanh Hy bất đắc dĩ lắc đầu, quay đầu nhìn về phía Diệp Phong lạnh lùng ít nói.

Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều mang vẻ tìm tòi nghiên cứu.

“Tiểu Phong Phong, quê của ngươi ở đâu?”

Diệp Phong cúi đầu lật sách, cứ thế làm lơ nàng.

Diệp Phong quá ít nói khiến Cố Thanh Hy thấy chán, nàng duỗi người, cảm giác buồn ngủ kéo đến: “Ta chợp mắt một lát, đến giờ học gọi ta dậy”.

Nói xong, nàng tìm một tư thế thoải mái, chìm vào giấc ngủ say.

Mọi người sững sờ.

Lại ngủ?

Sao hôm nào nàng cũng ngủ trong giờ học vậy?

Chẳng lẽ người học giỏi đều học trong mơ à?

Lúc Cố Thanh Hy mơ màng tỉnh lại, Từ phu tử đang thao thao bất tuyệt cái gì đó.

Cơn buồn ngủ của nàng lập tức bay đi.

Không phải đã bảo Tiêu Vũ Hiên đến giờ học gọi nàng dậy sao?

Giờ thì hay rồi, không biết Từ lão đầu lại muốn làm khó gì nàng đây.

“Quân tử học tập, nghe vào tai, nhớ vào lòng, biểu hiện ở hành động, thể hiện ở cử chỉ…”

Cố Thanh Hy dụi mắt cho tỉnh, còn chưa kịp nắm rõ tình hình đã nghe Từ phu tử mừng rỡ nói.

“Cố tam tiểu thư dậy rồi sao, vậy thì mời Cố tam tiểu thư nói tiếp”.

Nói?

Nói gì?

Cố Thanh Hy nhìn với phía Tiêu Vũ Hiên, chớp mắt.

Tiêu Vũ Hiên dùng sách che mắt, quay đầu sang chỗ khác.

Từ phu tử giảng nhiều như thế, sao hắn ta biết Từ phu tử đang giảng cái gì được.

Cố Thanh Hy nhìn về phía Diệp Phong, không ngừng dùng mắt ra hiệu, nhưng Diệp Phong lại xem nàng như không khí, coi thường sự tồn tại của nàng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 184


Chương 184

Từ phu tử bước tới trước mặt nàng, cười nói: “Tam tiểu thư, biểu hiện ở hành động, thể hiện ở cử chỉ, tiếp theo là cái gì, xin tam tiểu thư giảng cho mọi người nghe”.

Cái gì?

Bảo nàng đọc văn?

Đây không phải là thiên Khuyến Học của Tuân Tử sao?

Cố Thanh Hy thử đọc: “Lời nói đoan chính, hành động tao nhã, đều có thể làm gương. Tiểu nhân học tập, học bằng tai, nói bằng miệng. Giữa tai và miệng chỉ cách nhau bốn tấc. . .”

Từ phu tử chợt nhảy cẫng lên như gặp phải chuyện vui gì đó, kích động chỉ vào nàng.

“Lão phu đã nói với các ngươi rồi, dù Cố tam tiểu thư đang nghỉ ngơi, nhưng những gì lão phu nói, nàng đều nghe không sót chữ nào, Cố tam tiểu thư tập trung học tập hơn các ngươi nhiều, các ngươi phải học theo nàng. Đúng là một hạt giống tốt, trẻ con dễ dạy, trẻ con dễ dạy”.

Cố Thanh Hy đen mặt.

Ông già này, rốt cuộc đang khen nàng hay đang mắng nàng vậy?

“Không phải ta nói khoác đâu, từ lần đầu tiên Cố tam tiểu thư đến lớp học, ta đã thấy nàng đặc biệt hơn người khác rồi, có tiềm lực vô hạn, thử hỏi ai có thể đọc thuộc lòng được Thử Ly chứ? Lão phu cũng xem như người thầy đầu tiên của Cố ta tiểu thư ở học viện Hoàng gia, nhìn xem học sinh giỏi lão phu dạy dỗ đi, thật sự khiến học viện phải nở mày nở mặt mà”.

Từ phu tử không ngừng khen ngợi, còn kể lại chuyện nàng đã chiến thắng tài tử tài nữ các nước trên đại hội đấu thơ.

Thậm chí còn đọc lại bài thơ mà nàng viết.

Cuối cùng Cố Thanh Hy cũng hiểu rồi.

Từ phu tử không phải đang mắng, mà là đang khen nàng.

Nhìn thấy ông ta nói mãi không xong, Cố Thanh Hy vội chen miệng vào: “Phu tử, ý của ông là ta có thể ngủ tiếp sao?”

“Đương nhiên là được, ngươi ngủ cũng có thể nghe giảng giỏi hơn bọn họ, lão phu cho phép”.

Cố Thanh Hy ngáp một cái.

Sao không nói sớm.

Hại nàng căng thẳng mất một lúc.

“Tiếp theo là Thượng Quan phu tử sẽ tiếp tục dạy các ngươi”.

Thượng Quan phu tử?

Thượng Quan Sở?

Phu tử xấu xa nham hiểm đó?

Thôi kệ, ngủ tiếp.

“Cố Thanh Hy ngủ gật trong giờ học, sau khi tan học vẽ lại tranh hôm nay năm mươi lần, chưa vẽ xong chưa cho về”.

Cố Thanh Hy bật dậy.

“Không phải Từ phu tử đã đồng ý cho ta ngủ rồi à?”

“Khi nãy là giờ học của Từ phu tử, Từ phu tử cho cô ngủ, nhưng ta thì không?”

Thượng Quan Sở cười dịu dàng, nét mặt hiền lành.

Cố Thanh Hy chỉ muốn xé rách mặt hắn ta.

Rõ ràng Thượng Quan Sở cố ý làm khó nàng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 185


Chương 185

Mỗi lần tới tiết của hắn ta đều bị bắt ở lại.

Cố Thanh Hy bực bội cầm bút lên, ai biết khi nãy hắn ta dạy vẽ cái gì chứ.

Nhưng nàng chợt cong môi, nâng bút vẽ soạt soạt lên giấy.

Tiêu Vũ Hiên nghiêng đầu, nhỏ giọng nói: “Đừng nói cô thật sự sẽ vẽ năm mươi lần đấy?”

“Ta là học sinh ngoan, sao có thể không cố gắng hoàn thành bài tập mà phu tử giao được”.

Nếu người khác nói ra câu này thì còn không sao, nhưng Cố Thanh Hy nói ra, khiến ai cũng cảm thấy hơi không hợp lý.

Cố Thanh Hy ngồi giữa, Diệp Phong và Tiêu Vũ Hiên ngồi hai bên trái phải của nàng.

Hai người đều nhìn xuống bức tranh.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, mặt Diệp Phong thoáng chốc ửng đỏ, Tiêu Vũ Hiên đứng bật dậy, sợ hãi nói: “Nha đầu xấu xí, sao cô lại vẽ… tranh cấm hạ tiện như thế chứ?”

Giọng nói của Tiêu Vũ Hiên quá lớn, tất cả mọi người ở học đường đều nghe thấy, mọi người đồng loạt nhìn về phía này.

Cố Thanh Hy trừng hắn ta.

Đồ miệng rộng này nói nhảm gì vậy.

Nàng còn chưa loan truyền bức tranh này khắp học viện, thậm chí là toàn bộ Đế Đô, cho mọi người nhìn thấy vẻ ngoài của chiến thần và Thượng Quan phu tử làm điên đảo chúng sinh đến mức nào nữa.

“Cố Thanh Hy, nộp bức vẽ của cô đây”, Thượng Quan phu tử ngồi trên ghế đầu, đôi chân mày đen hơi nhíu lại, mơ hồ cảm thấy bức vẽ này chắc chắn có liên quan đến hắn ta?

“Phu tử, khi nãy ta ngủ gật quá lâu, chân tê rồi, không đi được nữa, hay là ta mở ra cho ngài xem luôn nhé”.

Dứt lời, nàng cũng không quan tâm Thượng Quan Sở có đồng ý hay không, lập tức mở bức vẽ ra trước mặt mọi người.

“Shhh…”

Trong lớp lập tức vang lên tiếng hít sâu.

Nữ tử đồng loạt đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu.

Mấy nam tử trợn to mắt, nhìn bức vẽ trong tay Cố Thanh Hy với vẻ khó tin

Đây đây đây…

Không ngờ Cố tam tiểu thư lại vẽ… vẽ một bức tranh khó coi như vậy…

Trời ạ…

Đây chẳng phải là chiến thần và Thượng Quan phu tử sao?

Đây là tranh người lớn mà.

Tranh người lớn của hai người đàn ông.

Nhìn kỹ thì thấy chiến thần nằm dưới, Thượng Quan phu tử nằm trên, chiến thần nét mặt khó diễn tả, Thượng Quan phu tử mồ hôi đầm đìa.

Trên mặt hai người đều mang theo màu đỏ khả nghi.

Cái này cái này cái này…

Cố tam tiểu thư muốn chết à?

Sao nàng lại dám vẽ chiến thần và Thượng Quan phu tử như thế.

Còn mở ra trước mặt mọi người nữa.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 186


Chương 186

Nàng ăn gan hùm mật báo rồi ư?

Mọi người đều thấy sợ hãi, gần như không dám nhìn vào sắc mặt của Thượng Quan phu tử.

Đương Đương công chúa tức giận mắng: “Cố Thanh Hy, ngươi đúng là không biết xấu hổ, ngươi có phải nữ nhân không vậy, tranh thế này mà ngươi cũng dám vẽ, cha mẹ ngươi không dạy người hai chữ liêm sỉ viết thế nào sao?”

Cố Thanh Hy nhún vai, lười nhác nói: “Mẹ ta chết sớm, còn người cha kia, ông ta thật sự không dạy ta, nhưng cô có thể hỏi Cố Sơ Vân, xem ông ta có từng dạy dỗ nàng ta không”.

“Ngươi… cái đồ nữ nhân không cần mặt mũi này”.

“Khuôn mặt ta xấu xí thế này, ta đúng là không cần, nếu công chúa muốn thì ta tặng cô, miễn phí luôn”.

Đương Đương công chúa tức đến mức giậm chân.

Bàn về tài mắng người, nàng ta không thể đấu lại loại nữ nhân đê tiện không được dạy dỗ kia.

Thượng Quan phu tử đứng dậy, bước từng bước đến trước mặt Cố Thanh Hy, giơ bàn tay mềm mại cầm lấy bức vẽ trong tay nàng, khuôn mặt dịu dàng bình tĩnh đến mức khiến người khác sợ hãi.

Mọi người đều chuẩn bị xem trò hay.

Bức vẽ sỉ nhục như thế, dù là nam nhân nào cũng sẽ bị chọc giận.

Ngay cả Cố Thanh Hy cũng đã chuẩn bị tâm lý bị Thượng Quan Sở trách phạt một trận.

Nhưng không ngờ Thượng Quan Sở chỉ đóng bức vẽ lại, bình tĩnh thốt lên một câu.

“Tài vẽ tranh của tam tiểu thư không tệ, ta sẽ cho người gửi bức vẽ này đến cho chiến thần”.

Nà ní?

Đáng lẽ hắn ta nên thay đổi hình tượng dịu dàng, biến thành một kẻ hung ác mắng nàng một trận, sau đó xé rách bức vẽ mới đúng chứ?

Nếu thật sự đưa nó cho chiến thần, Cố Thanh Hy gần như không dám tưởng tượng nam nhân thù dai đó sẽ tức giận đến mức nào.

Cố Thanh Hy cười ngượng ngùng: “Ta thấy bức vẽ này không đẹp lắm, hay là ta vẽ một bức khác”.

“Ta thấy đẹp mà, cứ gửi bức này thôi”.

Cố Thanh Hy hỗn loạn trong gió.

Nàng muốn giật lại bức vẽ, nhưng Thượng Quan Sở đã cất nó vào lòng rồi.

Trước mặt các học sinh, nàng cũng ngại lấy lại bức vẽ từ trong lòng phu tử.

Sau đó, nàng lại thấy Thượng Quan Sở cười ung dung nói: “Cố tam tiểu thư vẽ ta tỉ mỉ như thế, chắc hẳn dung mạo của ta đã in sâu vào đầu tam tiểu thư rồi, nếu đã thế, vậy tam tiểu thư vẽ thêm một trăm bức vẽ của ta đi, nếu trước giờ học buổi chiều còn chưa vẽ xong, ha… Cô phải chạy năm trăm vòng quanh học viện Hoàng gia”.

Rõ ràng đang là đầu xuân, nụ cười của Thượng Quan phu tử cũng như tắm gió xuân, nhưng mọi người lại không khỏi rùng mình.

Cố Thanh Hy vỗ đầu mình.

Nàng tính sai rồi.

Nam nhân này còn mặt dày hơn trong tưởng tượng của nàng nhiều.

Năm trăm vòng?

Sao hắn ta không bảo nàng chạy đến chết luôn đi.

“Tan học, Diệp Phong đi theo ta lấy đồng phục học sinh mới”, Thượng Quan phu tử nói, sau đó rời khỏi lớp học.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 187


Chương 187

Cố Thanh Hy buồn rầu ngồi xuống.

Mọi người trong học đường bàn tán sôi nổi.

“Các ngươi đoán xem chiến thần có ăn tươi nuốt sống nàng không”.

“Chắc chắn là có rồi, chiến thần giết người không chớp mắt, huống hồ tam tiểu thư còn vẽ ngài nằm dưới, hình ảnh đó, chậc chậc chậc, ta cũng ngại không dám nhìn, cũng không tiện nói nữa”.

“Còn nữa… phải vẽ một trăm bức vẽ của phu tử trong thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi, ai có thể làm được chứ? Dù nàng không bị chiến thần giết thì chiều nay cũng sẽ chạy đến chết”.

“Đắc tội chiến thần thì thôi đi, sao lại đắc tội với cả Thượng Quan phu tử thế này, Thượng Quan phu tử là người mà cả Hoàng Thượng cũng phải nể mặt đấy”.

Trên mặt Cố Sơ Vân có ba dấu tát rõ ràng, là bị Đương Đương công chúa đánh.

Nàng ta vốn nên thẹn quá hoá giận, nhưng tưởng tượng đến việc chiến thần sẽ không tha cho Cố Thanh Hy, cuối cùng nàng ta cũng cảm thấy được an ủi.

Đương Đương công chúa cười nhạt: “Tự tạo nghiệp không thể sống, ngươi chờ hoàng thúc của ta g**t ch*t ngươi đi”.

Cố Thanh Hy chống cằm, lười nhìn Đương Đương công chúa dù là một cái.

Mọi người đều nhìn Cố Thanh Hy với ánh mắt cảm thông.

Tiêu Vũ Hiên và những người khác đều tụ tập lại.

“Lão đại, bây giờ phải làm sao đây? Hay là ngươi trốn tới nhà ta? Chiến thần dù kiêu ngạo đến đâu cũng không dám ngang nhiên chạy đến nhà ta giết người đâu?”

“Ngươi chưa nghe câu tránh được mùng một cũng không tránh được ngày rằm à?”

“Vậy phải làm thế nào? Đi tìm chiến thần để cầu xin sao?”

Van xin chiến thần?

Cố Thanh Hy phá lên cười điên cuồng, trong giọng cười còn hàm chứa sự khinh thường.

Trong từ điển của nàng không hề có hai chữ ‘cầu xin’ này.

Chỉ là một tên chiến thần cỏn con mà thôi, người khác sợ hãi hắn, nhưng nàng thì không.

Liễu Nguyệt lo lắng nói: “Chiến thần bên đó khó giải quyết, Thượng Quan phu tử ở đây cũng nan giải, nếu ngươi không lấy ra được một trăm bức vẽ đó, sợ rằng ngay cả cánh cửa này ngươi cũng không bước chân ra nổi, hơn nữa vào buổi chiều toàn bộ người của học viện chắc chắn đều sẽ nhìn chăm chăm ngươi chạy năm trăm vòng”.

“Nghiêm trọng như vậy sao?”

“Đó là đương nhiên, trước kia cũng có kẻ không làm theo lời của Thượng Quan phu tử, kết quả ngày thứ hai chức quan của cả nhà hắn đều bị bãi bỏ rồi, còn bị tịch thu tài sản, thậm chí tên học sinh đó còn bị đánh năm mươi gậy đó”.

Cố Thanh Hy nhìn ra ngoài cửa, lại thấy bên ngoài đã có không ít thị vệ vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài, ánh mắt từng người đều không lương thiện gì cho cam.

Nàng lúc này mới phản ứng lại, kết hợp với ánh mắt mọi người nhìn nàng vừa rồi đều tràn đầy đồng cảm, ngoại trừ nguyên nhân chiến thần, mà còn vì Thượng Quan phu tử.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 188


Chương 188

Vu Huy sốt ruột hỏi: “Một trăm bức vẽ? Vậy phải vẽ tới khi nào?”

“Cũng chỉ là một trăm bức mà thôi, nôn nóng cái gì, cho dù là một nghìn bức ta cũng vẫn vẽ ra được như thường”, Cố Thanh Hy nói với bộ dáng uể oải, không hề cho rằng đó là một vấn đề lớn.

Mấy người Tiêu Vũ Hiên đồng loạt té nhào.

“Lão đại, côi có thể đừng đùa nữa có được không, là một trăm bức đó, Thượng Quan phu tử yêu cầu rất cao, cho dù cô có một bức vẽ không đẹp thôi, hắn cũng có thể có đủ mọi cách bới móc”.

Khóe miệng Cố Thanh Hy nhếch lên, chớp chớp đôi mắt đen trắng rõ ràng.

“Lấy một miếng gỗ tới đây, cả một con dao nhỏ nữa”.

“Ngươi không phải là muốn tự tử đó chứ?”

“Nói vớ vẩn gì đó, mau đi lấy đồ đi”, Cố Thanh Hy đạp Liễu Nguyệt một phát, bực tức nói.

Cố Thanh Hy vẽ bức chân dung ám muội giữa chiến thần cùng Thượng Quan phu tử, sau đó lan truyền khắp học viện, bao gồm cả sự kiện nàng bị Thượng Quan phu tử trừng phạt vẽ một trăm bức tranh cũng bị toàn bộ người biết đến.

Không ít người tò mò chạy tới, muốn nhìn xem Cố tam tiểu thư tài tình nhất trong truyền thuyết này sẽ làm thế nào vẽ một trăm bức chân dung của Thượng Quan phu tử trong giờ nghỉ trưa ngắn ngủi.

Học đường bị vây kín tới chật như nêm cối.

Họ nghĩ rằng Cố tam tiểu thư nhất định là đang liều mạng vẽ tranh.

Chẳng ngờ tới nàng lại đang nhàn nhã vô tư dùng bữa, sau khi ăn xong lại lấy một con dao nhỏ chạm khắc gì đó lên tấm gỗ.

Mọi người đều tỏ ra khó hiểu.

“Không lẽ Cố tam tiểu thư vì chịu k*ch th*ch quá lớn nên cam chịu rồi sao?”

“Ta thấy cũng có khả năng, là một trăm bức tranh đó, cho dù là thần tiên cũng không vẽ nổi, huống hồ cho dù vẽ ra được, chiến thần cũng sẽ không buông tha cho nàng ta, nếu ta là nàng ta cũng sẽ không lãng phí những giờ phút cuối cùng của cuộc đời mình một cách vô ích như vậy”.

“Kỳ quái, sao ta cứ cảm thấy Cố tam tiểu thư dường như không sợ hãi chút nào? Chẳng lẽ là ảo giác của ta”.

“Cố tam tiểu thư đang khắc gì vậy?”

“Còn có thể khắc cái gì, đương nhiên là khắc bia mộ cho bản thân rồi, nếu không ai sẽ thu thập xác cho nàng ta, phải biết là nàng ta thế nhưng đã tách rời quan hệ với phủ thừa tướng, cũng không thể chờ mong phủ thừa tướng đến dọn xác cho nàng ta đi?”

“Đúng là đáng thương, ở độ tuổi còn trẻ lại có tài năng học vấn tốt cứ như vậy lại cứ rơi vào cảnh hồng nhan bạc mệnh, ài…”

Dường như tất cả mọi người đều nhìn nàng với ánh mắt thương cảm.

Đương Đương công chúa ăn xong cơm trưa cũng hào hứng chạy tới, gương mặt nàng ta treo nụ cười đắc ý: “Yên tâm, nếu ngươi chết, bổn công chúa nhất định sẽ rủ lòng nhân từ thay ngươi dọn xác”.

Cố Thanh Hy thổi bay mùn cưa khỏi tấm ván, lười biếng quăng cho Đương Đương công chúa một cái trợn trắng mắt: “Công chúa, cô có tin cho dù cô lìa đời ta cũng không chết không”.

“Cố Thanh Hy, ngươi dám nguyền rủa ta”.

“Ta có sao? Ta chỉ là đang lấy ví dụ, phập phồng nóng nảy, hấp tấp vội vàng, nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng cô cũng sẽ đoản mệnh như Trạch Vương huynh của côi thôi. Đúng rồi, sao hôm nay lại không thấy

Trạch Vương đâu, không lẽ bị ong đốt một nhát, suốt đêm chịu giày vò không gượng dậy nổi rồi? Hắn thế nhưng vẫn thiếu nợ ta vài triệu lượng bạc đó”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 189


Chương 189

“Hỗn xược, lá gan của ngươi cũng lớn quá rồi đó, vậy mà dám nhục mạ vương gia công chúa ngay trước đám đông”.

“Cô mới là thứ hỗn láo, hoàng thẩm đang nói chuyện cũng dám chen mồm vào, ta mắng các người thì đã thế nào, cho dù ta đánh cô cũng không ai dám nói gì”.

Bối phận vẫn đè ép ở đó, Đương Đương công chúa chỉ có thể tức giận đến xanh mặt.

Thực sự không biết tại sao hoàng huynh lại hứa hôn loại phụ nữ đanh đá này với hoàng thúc, hại nàng ta bị ràng buộc khắp nơi như vậy.

Lúc nàng ta định nổi cơn lôi đình, học viện lại vang lên tiếng chuông báo ‘đinh đinh đinh’.

Điều này có nghĩa là giờ nghỉ trưa đã kết thúc và đã đến lúc chuẩn bị vào lớp.

Nghe thấy tiếng chuông, Đương Đương công chúa liền nở nụ cười hả hê: “Lớp học sắp bắt đầu rồi, để ta nhìn xem một lát nữa ngươi sẽ báo cáo kết quả với Thượng Quan phu tử như thế nào”

“Ài, tóc dài não ngắn đúng là đáng sợ”.

Cố Thanh Hy lắc đầu, vẻ giễu cợt trên mặt hiện ra quá rõ ràng.

Mọi người đều ngơ ngác.

Đã đến lúc này rồi nàng ta vẫn lấy đâu ra tự tin cảm thấy bản thân còn có thể vẽ đủ một trăm bức họa?

Không lẽ sẽ có ẩn khuất gì sao?

“Tiểu công chúa, hay là chúng ta lại cược một ván? Nếu ta có thể vẽ ra một trăm bức chân dung của Thượng Quan phu tử, vậy cô liền đưa ngọc bội đeo trên eo cho ta, ngược lại nếu ta thua cuộc ta sẽ nợ cô một triệu lượng bạc, nếu cô vẫn không vừa ý, ta sẽ đưa thêm cho cô mười triệu lượng bạc nữa, thế nào?”

“Oa…”

Đám đông choáng váng.

Cố Thanh Hy điên rồi sao?

Cách thời điểm lên lớp chỉ còn mười lăm phút nữa.

Chỉ trong mười lăm phút ngắn ngủi, một bức tranh cũng chưa chắc có thể vẽ được hoàn chỉnh đẹp đẽ thì làm sao có thể vẽ ra một trăm bức đây?

Hơn nữa….

Mười triệu lượng bạc cũng quá nhiều rồi chăng…

Cố tam tiểu thư cũng quá xa xỉ rồi.

Tiêu Vũ Hiên ở bên cạnh nghe được lời này liền túm chặt lấy nàng, vội vàng nói: “Nha đầu xấu xí, cô điên rồi à? Mười triệu lượng bạc không phải là số tiền nhỏ đâu”.

“Yên tâm, bà đây đã đánh cược tất sẽ thắng, thua không nổi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 190


Chương 190

“Không chỉ là một miếng ngọc bội thôi sao, ta sẽ tặng cho cô bao nhiêu tùy thích, chúng ta không cần đánh cược hơn mười triệu lượng để cược một miếng ngọc bội với nàng ta”.

“Ngàn vàng khó mua nổi sự yêu thích của ta”.

Khóe mắt Cố Thanh Hy lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Ngay từ lần đầu tiên gặp Đương Đương công chúa, nàng đã chú ý tới miếng ngọc phỉ thúy hình lưỡi liềm mà nàng ta đeo trên eo.

Miếng ngọc này đơn giản không cầu kỳ, dù ném vào trong một đống ngọc bích cũn sẽ bị nhấn chìm trong tích tắc, không biết vì lý do gì chỉ với một cái liếc mắt nàng đã yêu thích nó, đặc biệt sau khi giành được chuông Phá hồn, nàng còn lờ mờ cảm thấy hơi thở của nó có điểm tương đồng với chuông Phá hồn.

Đương Đương công chúa theo phản ứng có điều kiện muốn đồng ý.

Nhưng vừa nghĩ tới việc Cố Thanh Hy có thể giở chiêu trò, cộng thêm việc ngọc bội này có ý nghĩa vô cùng quan trọng với nàng ta, đó là di vật duy nhất mà phụ hoàng để lại cho nàng ta, mẫu hậu cũng từng căn dặn nhiều lần phải giữ gìn nó như tính mạng của mình, tuyệt đối không thể làm mất.

Nàng ta có chút do dự.

Cố Thanh Hy ‘tốt bụng’ nhắc nhở: “Sắp đến giờ lên lớp rồi, Đương Đương công chúa không muốn đánh cược cũng không sao, vừa hay ta cũng có chút đau lòng cho mười triệu lượng bạc đó”.

“Được, ta đánh cược với người, Cố Thanh Hy, nếu ngươi thua đừng có hối hận”.

Nàng ta không tin trong thời gian mười lăm phút ngắn ngủi Cố Thanh Hy có thể vẽ ra một trăm bức họa.

Cố Thanh Hy nghe được câu trả lời này thì hài lòng cười gian xảo, mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng.

“Đừng lo, có nhiều người như vậy ta cũng cần thể diện chứ, làm sao có thể hối hận đây, ngược lại là công chúa cô, nếu thua đừng quỵt nợ, mọi người đều đang nhìn đó”.

“Hừ”, Đương Đương công chúa hừ lạnh một tiếng, khoanh tay đợi xem chuyện cười của nàng.

Cố Thanh Hy lắc đầu.

Rốt cuộc là vẫn còn quá non trẻ, tùy tiện lừa gạt vài câu liền mắc bẫy.

Cầm lên tấm gỗ đã khắc xong bên cạnh lên, Cố Thanh Hy gọn gàng đổ mực lên tấm ván sau đó rồi trực tiếp cầm một tờ giấy Tuyên Thành phủ lên trên.

Sau đó nàng ngay lập tức lấy bức tranh ra và in lên tờ giấy Tuyên Thành trắng, bất ngờ chân dung của Thượng Quan phu tử hiện lên.

Bức chân dung đó sống động như thật, từng động tác từng cử động đều cực giống với Thượng Quan Sở, ngay cả nét cười cũng ẩn chứa sự ôn hòa phảng phất chút giảo hoạt, như được tạc ra từ trong khuôn vậy.

Mọi người sững sờ.

Đây… cứ như vậy vẽ xong rồi?

Nàng ta không phải khắc bia mộ lên tấm gỗ mà là chân dung của Thượng Quan phu tử sao?

Chỉ trong chớp mắt, Cố Thanh Hy đã sao chép hơn chục bức chân dung.

Đương Đương công chúa thấy cảnh này thì phẫn nộ hét lên: “Cố Thanh Hy, ngươi chơi xỏ ta, đó căn bản không phải là vẽ”.

“Sao ta không phải là vẽ? Vừa rồi cô không nhìn thấy ta dùng dao vẽ lâu như vậy rồi sao?”

“Ngươi rõ ràng là in lên”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 191


Chương 191

Cố Thanh Hy vô tội chớp mắt: “Công chúa à, chúng ta chỉ đánh cược liệu ta có thể vẽ ra một trăm bức chân dung của Thượng Quan phu tử hay không, cũng không có giới hạn về việc ta sẽ vẽ như thế nào”.

“Ngươi già mồm át lẽ phải!”

“Để ta phân tích cho cô nghe, đầu tiên, trên tấm gỗ có hình chân dung, là do ta vẽ ra, phải không? Có ai giúp ta không? Không có”.

“Thứ hai, ta có thể nghĩ tới việc chạm khắc và sao chép trên ván gỗ đều là do đầu óc ta thông minh, cũng không có ai giúp đỡ ta đúng chứ? Công chúa, cô nói rằng đây không phải là do ta vẽ ra, ta có chút tủi thân đó”.

Đương Đương công chúa ôm bụng đau đớn, gương mặt cũng đã tái mét thành màu gan heo vì tức giận.

“Nếu đã tới tháng thì cũng không cần phô trương thanh thế nữa, trở về uống chút cây ích mẫu, nghỉ ngơi cho tốt đi”.

Một cô gái đến kỳ kinh nguyệt là một điều tương đối xấu hổ, nhưng Cố Thanh Hy lại cứ như vậy khơi ra trước mặt các học sinh của học viện khiến mặt mũi nàng ta biết giấu vào đâu đây?

Huống hồ…

Huống hồ đây còn là lần đầu tiên nàng ta tới tháng, vốn dĩ cũng đã cảm thấy rất ngại ngùng rồi.

Đương Đương công chúa chợt nhận ra tất cả mọi người đều đang đổ dồn những ánh mắt khác nhau về phía mình, nàng ta lúc này chỉ cảm thấy nhục nhã vô cùng.

“Cố Thanh Hy, ngươi đang nói bậy bạ gì đó, ta lúc nào thì đến tháng cơ chứ”.

Cố Thanh Hy bĩu môi thong thả đi về phía sau người nàng ta: “Váy trên mông đều đã dính máu rồi, không lẽ là ngươi bị thương?”

Đương Đương công chúa vội vã ngoảnh đầu nhin ra sau, làn váy trắng như tuyết của nàng ta không biết từ lúc nào đã lấm tấm một giọt máu, chỉ một giọt, nếu không quan sát kỹ càng căn bản nhìn không ra.

Nhưng chỉ một giọt máu như vậy cũng đủ khiến nàng ta sụp đổ, chưa kể lời nói của Cố Thanh Hy còn thẳng thắn khó nghe như vậy, Đương Đương công chúa thẹn quá hoá giận, cuồng loạn gầm lên: “Á…”

Vừa quay đầu nàng ta đã điên cuồng chạy ra ngoài.

Nhưng lời nói kịp thời của Cố Thanh Hy đã chặn đứng đường lui của nàng ta, nàng cười ha hả tiếp tục: “Ừm, một trăm bức vẽ xong rồi, ngoài ra ta còn tặng kèm ngươi một trăm bức, không cần cảm ơn, giao ngọc bội ra đây đi”.

Đương Đương công chúa không muốn đưa cho nàng, tuy rằng nàng ta cũng không yêu thích gì miếng ngọc bội này nhưng mẫu hậu lại coi nó như báu vật, yêu cầu nàng ta phải ngày ngày mang theo bên người, hơn nữa mỗi lần gặp mặt mẫu hậu đều sẽ kiểm tra xem ngọc bội có còn hay không.

Nếu bị mẫu hậu biết được việc nàng ta đem ngọc bội ra đánh cược rồi thua cuộc, bà chắc chắn sẽ đánh chết nàng ta.

Cố Thanh Hy phì cười chế nhạo một tiếng: “Công chúa, ngươi sẽ không phải là muốn quỵt nợ đó chứ?”

Cố Thanh Hy cùng Tiêu Vũ Hiên một trước một sau chắn đường của nàng ta, cộng thêm việc còn có nhiều người đang vây xem như vậy khiến gương mặt của Đương Đương công chúa nóng như thiêu đốt, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ có thể miễn cưỡng gỡ xuống miếng ngọc bội trên eo rồi ném cho Cố Thanh Hy một cách đầy bực dọc.

“Không phải chỉ là một miếng ngọc thôi sao, bản công chúa cũng không phải là không lấy ra được”.

Cố Thanh Hy nhận lấy ngọc bội, xúc cảm ấm nhuận, ngọc lưỡi liềm dường như có một luồng ma lực, chỉ cần nắm ngọc trong tay, hơi ấm sẽ lan tỏa đến mọi ngóc ngách trên cơ thể đem đến cho nàng cảm giác vô cùng thoải mái.

Tiêu Vũ Hiên ghé đầu nhìn tới, không kìm được nghi hoặc mà hỏi: “Nha đầu xấu xí, ta thấy miếng ngọc này cũng không có điểm gì đặc biệt, sao cô lại ném nhiều tiền như vậy để đánh cược nó?”

Cố Thanh Hy thu lại miếng ngọc hình trăng lưỡi liềm vào trong ngực, cũng không cho hắn ta có cơ hội đánh giá, chỉ mỉm cười đầy thách đố: “Đã nói rồi, ngàn vàng khó mua được sự yêu thích của ta”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 192


Chương 192

Mặc dù đang ở trong học viện nhưng nàng vẫn loáng thoáng cảm nhận được không ít ánh mắt đều đang thăm dò miếng ngọc bội trong tay mình.

Bao gồm… cả Diệp Phong.

Diệp Phong lúc này đã thay áo quần của học viện Hoàng gia, một thân kết hợp hai màu trắng lam trông có vẻ vô cùng uy nghiêm oai phong, khôi ngô tuấn tú không diễn tả thành lời.

Hắn như đang nghiền ngẫm điều gì đó, không biết có phải là đã dấy lên hoài nghi đối với miếng ngọc hình lưỡi liềm này hay không.

“Thượng Quan phu tử tới…”

Mọi người nhanh chóng đứng dậy, đồng thanh hô vang: “Xin chào phu tử”.

Cố Thanh Hy nhanh nhẹn cướp lời trước khi Thượng Quan Sở kịp mở lời, nàng cầm bức chân dung trước mặt hắn nói: “Phu tử, một trăm bức chân dung ngài kêu ta vẽ ta đều vẽ xong rồi, mời kiểm tra”.

Đôi tay mảnh khảnh của Thượng Quan Sở lật xem tập chân dung, con ngươi hiền hòa của hắn khẽ giật giật, dường như không ngờ tới nàng vậy mà thực sự có thể vẽ ra một trăm bức tranh, hơn nữa mỗi bức đều giống hệt nhau.

Chỉ là tại sao nụ cười ôn tồn trên bức vẽ còn xen lẫn một tia gian manh?

“Phu tử, ngài xem ta đã hoàn thành bài tập mà ngài giao, món nợ giữa chúng ta xoá bỏ được rồi phải không?”

Thượng Quan Sở chậm rãi bước tới trước mặt Cố Thanh Hy, bàn tay trắng nõn cầm miếng gỗ dưới mặt bàn của nàng lên, nở một nụ cười tựa cười mà không phải cười.

“Tam tiểu thử thật lắm trò”.

“Ngài đâu có bảo không được dùng bảng khắc gỗ để sao chép, vậy nên ta cũng không bị tính là làm trái quy tắc đúng không?”

Mọi người thẹn mướt mồ hôi.

Không ai có thể tìm ra được lỗi trong chiêu này của Cố tam tiểu thư.

Dùng bảng khắc gỗ để sao chép, nàng nghĩ ra được cũng hay.

Không biết trong đầu nàng chứa thứ gì mà lại có thể nghĩ ra ý tưởng kì quái này.

Quả nhiên…

Thượng Quan phu tử không bắt được lỗi của nàng, chỉ có thể từ tốn nói: “Tiết học chiều nay của ta sẽ huỷ, Viện trưởng và Kỳ Thánh sẽ đến giảng về cờ cho mọi người”.

Thượng Quan Sở vừa dứt lời, bên ngoài có người hét lên: “Viện trưởng đến, Kỳ Thánh đến, Từ phu tử đến, Dung phu tử đến…”

Mọi người đều ngạc nhiên.

Chuyện gì thế này?

Tại sao ngay cả Viện trưởng cũng đến? Phải biết rằng Viện trưởng rất ít khi xuất hiện.

“Xin mời Kỳ Thánh tiền bối”, mọi người trong học viện cung kính mời Kỳ Thánh vào.

Ngay cả Viện trưởng cũng tỏ ra khá là kính trọng với ông ta.

Cố Thanh Hy vỗ trán.

Nàng không quan tâm ai đến, nhưng khi nghe thấy hai chữ Kỳ Thánh, đầu nàng lại bắt đầu đau.

“Chào Viện trưởng ạ, chào Kỳ Thánh ạ…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 193


Chương 193

Mọi người lần lượt thi lễ, Cố Thanh Hy cũng cúi đầu thi lễ theo, chỉ mong Kỳ Thánh đừng nhìn thấy nàng.

Thế nhưng đôi mắt Kỳ Thánh lại sáng rực lên, vừa nhìn thấy nàng, ông ta mừng rỡ la lên: “Sư phụ, quả nhiên cô đang ở đây. Hôm qua ta đã đợi cô rất lâu mà không thấy cô đến, làm ta lo lắng muốn chết”.

Nói nhảm.

Đại hội đấu văn vừa kết thúc đã bám theo đòi nàng dạy ông ta đánh cờ, nàng có thể không tránh à?

Mọi người hâm mộ nhìn Cố Thanh Hy.

Có thể làm cho Kỳ Thánh gọi nàng là sư phụ, nàng thật may mắn.

“Sư phụ, hôm qua cô đã giải ván cờ Linh Lung bằng cách nào vậy, có thể dạy cho ta không? Còn nữa, cô đã làm sao để một mình phân tâm đánh cờ với mấy người chúng ta thế?”

Kỳ Thánh có thân phận cao quý, dù đi đến đâu cũng là nhân vật lớn ăn trên ngồi trước, nhưng khi đối mặt với Cố Thanh Hy, một ông lão đã sáu mươi như ông ta lại giống như một đứa trẻ khiêm tốn hỏi bài, líu ríu hỏi một tràng, còn vui vẻ gọi một tiếng sư phụ, hai tiếng sư phụ, hoàn toàn không để ý tới thân phận của mình.

Mọi người lập tức ngơ ngác nhìn Kỳ Thánh.

Họ không khỏi kinh ngạc, hình tượng của Kỳ Thánh quá khác so với trong tưởng tượng của họ, họ cứ tưởng Kỳ Thánh rất lạnh lùng.

Cố Thanh Hy lười nhác trả lời: “Ông không thấy Viện trưởng và các phu tử đều ở đây à? Họ gọi ông là tiền bối, ông gọi ta là sư phụ, mà ta lại gọi họ là phu tử, vai vế lộn xộn như nồi cháo lợn luôn rồi kìa”.

Hàm ý là ông đừng gọi ta là sư phụ, ta sợ tổn thọ.

Nhưng Kỳ Thánh không hề quan tâm, ông ta vung tay lên, hào sảng đáp: “Đâu có, sau này ta sẽ gọi họ là tổ phu tử là được rồi”.

Ầm…

Từ phu tử, Dung phu tử và những người khác sợ chết khiếp.

Tổ phu tử?

Sao họ có thể nhận nổi?

“Kỳ Thánh tiền bối, không thể được. Ngài là Kỳ Thánh lừng danh thiên hạ, thân phận cao quý, hơn nữa còn lớn tuổi hơn chúng ta, sao chúng ta dám…”

“Dông dài cái gì, chẳng lẽ các ngươi muốn ta khi sư diệt tổ à?”

“Chuyện này…”

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Viện trưởng.

Viện trưởng đã gần bảy mươi tuổi nhưng vẫn tràn đầy sức sống, nét mặt rạng rỡ, phong thái và cốt cách như thần tiên, toát lên chính khí lẫm liệt, sừng sững không thể xâm phạm.

Viện trưởng cười bảo: “Kỳ Thánh hào sảng, tính tình thoải mái, lão phu rất khâm phục, nhưng một câu tổ phu tử của ông chắc sẽ doạ họ sợ, hay ông cứ như mọi người, gọi phu tử là được rồi”.

“Sư phụ, cô thấy được không?”, Kỳ Thánh hỏi Cố Thanh Hy, như thể chỉ cần Cố Thanh Hy trả lời không được, ông ta sẽ trở mặt mặc kệ ngay.

Cố Thanh Hy lười biếng đáp: “Tuỳ ông, hỏi ta làm gì?”

Kỳ Thánh cảnh cáo đám người Từ phu tử: “Gọi các ngươi là phu tử cũng được, nhưng sau này các ngươi không được gọi ta là tiền bối, nếu không sư phụ của ta sẽ tức giận”.

Từ phu tử và những người khác lau mồ hôi.

Tư duy của Kỳ Thánh quá kì lạ.

“Hai người các ngươi là người đứng nhất và đứng thứ hai của đại hội đấu văn phải không?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 194


Chương 194

Viện trưởng vuốt chòm râu trắng như tuyết, hỏi Cố Thanh Hy và Diệp Phong, trong mắt tràn đầy ý cười hài lòng: “Còn trẻ mà đã có tài học như thế, thật quý hoá, giỏi, giỏi lắm”.

“A Hy, bất luận cô đến từ đâu, hãy nhớ có một số chuyện không nên cố chấp quá, cố chấp quá sẽ dễ bị thù hận che mắt”.

Viện trưởng đột nhiên nói một câu khiến Cố Thanh Hy sững sờ tại chỗ.

Lời này của Viện trưởng có ý gì?

Lẽ nào ông ta biết nàng không phải người của thế giới này?

Vả lại nửa câu sau của ông ta có ý gì?

Cố Thanh Hy ngước lên nhìn chằm chằm vào Viện trưởng, nhưng chỉ thấy trên mặt ông ta là nụ cười nhân hậu, không có gì khác.

Chẳng qua khi nhìn Diệp Phong, trong đôi mắt già nua kia thoáng qua vẻ đau lòng. Ông ta run rẩy duỗi đôi tay nhăn nheo ra, lấy Ôn Nguyên Châu trong ngực đặt vào tay Diệp Phong.

Ông ta thậm chí còn sờ đầu Diệp Phong, đau lòng nói: “Đứa trẻ đáng thương, trước đây cậu nhất định đã chịu rất nhiều đau khổ. Cậu không phải sợ, sau khi vào học viện, cậu không còn một mình nữa”.

Cố Thanh Hy nheo mắt lại, suy đoán hàm ý trong lời Viện trưởng nói.

Tất cả mọi người trong học viện đều kinh hãi.

Không ngờ Viện trưởng lại đưa Ôn Nguyên Châu cho Diệp Phong…

Ôn Nguyên Châu là thánh phẩm cấp cao, chỉ cần sử dụng Ôn Nguyên Châu, dù vết thương nặng đến đâu cũng có thể nhanh chóng lành lặn trong thời gian ngắn.

Cả thiên hạ chỉ có hai viên Ôn Nguyên Châu, một viên ở trong tay hoàng hậu Sở Quốc, một viên ở trong tay Viện trưởng.

Ngày thường Viện trưởng rất quý Ôn Nguyên Châu, chưa bao giờ tuỳ tiện lấy ra, người khác muốn nhìn cũng khó, nhưng bây giờ ông ta lại chắp tay đưa cho một người chỉ mới gặp một lần.

Này…

Hào phóng thật đấy.

Từ phu tử nhắc nhở: “Viện trưởng, đây là Ôn Nguyên Châu, ngài có lấy nhầm không ạ?”

“Ta chưa bị lẫn đâu”.

Diệp Phong cầm Ôn Nguyên Châu trong tay mà cảm giác như nặng nghìn cân.

Hắn ta ngước lên thì thấy Viện trưởng trong bộ áo bào trắng, ba nghìn sợi tóc trắng xoã trên vai, trên mặt là nụ cười hiền lành, không có một chút tính toán, chỉ có đau lòng và thương tiếc.

Nhìn thấy nụ cười ấy, sự bình tĩnh ở nơi đáy lòng hắn ta như bị ném vào một tảng đá lớn, hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.

Bấy lâu nay sự quan tâm này chưa từng xuất hiện trong cuộc đời hắn ta.

“Ôn Nguyên Châu quá quý giá, Diệp Phong… không thể nhận”.

Hắn ta trả Ôn Nguyên Châu cho Viện trưởng.

“Chỉ là một viên Ôn Nguyên Châu thôi, coi như là quà gặp mặt ta tặng cho cậu”.

Viện trưởng đẩy Ôn Nguyên Châu về, cười bảo: “Cậu cứ coi học viện như nhà của mình. Nếu có ai bắt nạt cậu thì cứ đến tìm ta, gia gia sẽ trút giận giúp cậu”.

Diệp Phong khẽ run rẩy.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 195


Chương 195

Những người khác kinh ngạc thốt lên: “Gia gia? Chẳng lẽ Viện trưởng muốn nhận hắn ta làm cháu trai?”

“Trời ạ, Diệp Phong quá may mắn, thế mà lại được Viện trưởng nhận làm cháu trai, sao ta không có mệnh tốt như vậy chứ?”

Cố Thanh Hy lầm bầm trong miệng: “Lão đầu, ông bất công quá đi, người đứng nhất đại hội đấu văn là ta, sao không thấy ông tặng quà gặp mặt cho ta nhỉ?”

“Tam tiểu thư nói đùa, chẳng phải vừa rồi ta mới tặng cô một câu sao?”

“…”

Một câu khó hiểu như thế, nàng còn không biết nó có nghĩa gì được không nào?

Kỳ Thánh lấy một quân cờ đen trắng có chất lượng bình thường từ trong ngực ra, chắp tay đưa tới trước mặt Cố Thanh Hy, nghiêm túc nói: “Sư phụ, đây là quân cờ ta đã dùng khi mới học cờ. Nó có ý nghĩa rất lớn đối với ta, ta xin tặng nó cho cô”.

Cố Thanh Hy trợn trắng mắt.

Nàng lấy cờ của ông ta để làm gì?

Có ăn như cơm được không?

Vả lại, nếu nhận cờ của ông ta, nói không chừng còn bị ông ta bám theo hơn cả đỉa.

“Cảm ơn ông nhiều lắm, nhưng ta đã bỏ cờ rồi, ông cứ giữ quân cờ của mình đi”.

“Sư phụ, sao cô có thể bỏ cờ được, đánh cờ là…”

“Dừng dừng, ta đau đầu”.

“Vậy ta sẽ đi tìm đại phu ngay”.

Nói xong, không đợi Cố Thanh Hy trả lời, Kỳ Thánh đã đi ra ngoài tìm đại phu.

Mọi người tiếp tục hâm mộ Cố Thanh Hy.

Nhưng Cố Thanh Hy lại dở khóc dở cười.

“Viện trưởng…”, khoé miệng Diệp Phong khẽ giật, hắn ta muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì.

Viện trưởng vỗ vai hắn ta, rầu rĩ thở dài: “Con là đứa trẻ ngoan, ông trời sẽ chiếu cố cho con. Nếu con không nhận Ôn Nguyên Châu thì là coi thường lão đầu ta đây”.

Diệp Phong cầm chặt Ôn Nguyên Châu, một nụ cười đã lâu chưa xuất hiện hiện trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn ta. Nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Viện trưởng, trái tim băng giá của hắn ta cũng trở nên ấm áp.

“Cảm ơn ngài”.

Một câu cảm ơn rất ngắn gọn nhưng lại xuất phát từ tận đáy lòng.

Cố Thanh Hy nghiêng đầu nhìn sang Tiêu Vũ Hiên, nhỏ giọng hỏi: “Sao ta cứ cảm thấy lão già này thần bí thế nhỉ? Ngoài chức viện trưởng ra thì ông ta còn thân phận nào khác không?”

“Ngay cả thân phận của Viện trưởng mà cô cũng không biết á? Ông ấy là quốc sư của Dạ Quốc chúng ta, có thể biết được quá khứ và tương lai. Nếu Viện trưởng đã nói trước kia Diệp Phong từng chịu rất nhiều đau khổ, vậy thì quá khứ của hắn ta không tốt lắm đâu”.

“Nói mơ hồ như thế, thật hay giả đấy?”

“Đương nhiên là thật, nha đầu xấu xí, trong lòng cô đang chấp nhất chuyện gì à? Tại sao Viện trưởng lại nói cô như vậy?”

Chấp nhất?

Nàng có thể chấp nhất với chuyện gì?

Khôi phục dung mạo?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 196


Chương 196

Cái này không thể tính là chấp nhất được không nào?

“Những lời mơ hồ như thế mà ngươi cũng tin được à? Nếu ông ta lợi hại như thế, vậy ông ta có biết khi nào mình chết không?”

Tiêu Vũ Hiên muốn bịt miệng nàng lại.

Sao cái gì nha đầu này cũng nói được hết vậy?

Ở Dạ Quốc Viện trưởng rất được dân chúng kính yêu, câu nói này đủ để nàng chết đuối trong nước miếng của tất cả dân chúng Dạ Quốc.

“Cô không biết người đoán mệnh có thể tính cho người khác, nhưng không thể tính cho chính mình sao?”, Tiêu Vũ Hiên tức giận trợn mắt nhìn cô.

“Hai cô cậu đang thì thầm to nhỏ gì đó?”, Dung phu tử đột nhiên hỏi.

Tiêu Vũ Hiên duỗi lưng, viện một lý do không mấy thuyết phục: “Tối qua ta và nha đầu xấu xí đều ngủ không ngon, hôm nay đứng mà cũng nói mớ được, chúng ta đành bó tay”.

“…”

Một đàn quạ đen bay qua trên đầu Cố Thanh Hy.

Lý do này còn không bằng đừng giải thích.

Đúng như dự đoán, Dung phu tử lớn tiếng trách mắng: “Vô sỉ, ngoài ăn uống chơi bời, tình yêu trai gái ra thì cậu còn biết gì không hả? Còn cô nữa, đừng tưởng cô đạt hạng nhất đại hội đấu văn, giúp học viện nở mày nở mặt là có thể coi trời bằng vung, không biết lễ phép. Hôm nay sau khi tan học, hai người chạy mười vòng học viện cho ta”.

Lão già chết tiệt này, xuất hiện ở đâu cũng không đáng yêu chút nào.

“Hài tử, tối mai con có rảnh không? Nếu rảnh thì đến Tàng Thư Các, ta có vài lời muốn nói với con”, Viện trưởng có vẻ rất thiên vị và cưng chiều Diệp Phong.

Khoé miệng Diệp Phong khẽ giật, hắn ta trả lời một chữ: “Vâng”.

“Thái Hậu nương nương giá lâm…”

Vèo…

Mọi người đều ngạc nhiên.

Thái Hậu đến đây làm gì?

Đứng đầu là Viện trưởng, mọi người đồng loạt thi lễ.

“Bái kiến Thái Hậu nương nương, nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế”.

“Đứng lên đi”.

Thái Hậu mặc bộ Phượng bào màu đen thêu mấy con Phượng Hoàng giương cánh bay cao, tuy đã có tuổi nhưng không hề nhìn ra dấu vết của năm tháng trên mặt bà ta, chăm sóc rất tốt.

Cử chỉ và điệu bộ của bà ta rất thong dong cao quý, chỉ là vẻ sốt ruột thoáng qua trong mắt vẫn không thể giấu được Cố Thanh Hy.

Sau lưng Thái Hậu là Đương Đương công chúa.

Không biết có phải vì bị mắng hay không mà mắt Đương Đương công chúa đỏ hoe, trên khuôn mặt nhỏ nhắn bầu bĩnh tràn đầy ấm ức.

“Không biết Thái Hậu đến học viện có việc gì không…”, Viện trưởng dò hỏi.

“Là thế này, Đương Đương công chúa còn nhỏ, kiêu căng thiếu hiểu biết, không ngờ con bé lại lấy ngọc Nguyệt Nha mà tiên hoàng tặng cược thua Cố tam tiểu thư. Miếng ngọc đó có chất lượng bình thường, không được tính là cao cấp, nhưng dù sao cũng là di vật mà tiên hoàng để lại, nó có ý nghĩa rất lớn đối với cô nhi quả mẫu chúng ta, không biết Cố tam tiểu thư có thể trả lại hay không?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 197


Chương 197

Mọi người hiểu ra.

Nhưng họ không ngờ chỉ vì một miếng ngọc mà lại làm phiền Thái Hậu đích thân đại giá quang lâm.

Chẳng phải bà ta chỉ cần truyền ý chỉ xuống là được sao?

Cố Thanh Hy cười mỉa mai.

Thái Hậu đang giấu đầu hở đuôi đây mà.

Nếu miếng ngọc này thật sự bình thường, vậy thì bà ta sốt ruột làm gì?

Đồ tiên hoàng thưởng cho Đương Đương công chúa không chỉ có một thứ này. Trong số ngân lượng mà Đương Đương công chúa trả cho nàng có không ít thứ là của tiên hoàng để lại cho nàng ta.

Cố Thanh Hy không nói gì.

Thái Hậu như hiểu ra điều gì đó, cười bảo: “Tất nhiên bản cung sẽ không lấy không. Chẳng phải Đương Đương thua ngươi một nghìn một trăm vạn lượng bạc sao? Bản cung sẽ đổi hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc lấy ngọc Nguyệt Nha của ngươi”.

Shh…

Xung quanh vang lên tiếng hít vào của mọi người.

Hai nghìn bốn trăm vạn lượng…

Có nhiều quá không?

Đương Đương công chúa nhảy cẫng lên: “Mẫu hậu, chỉ là một miếng ngọc Nguyệt Nha thôi mà, làm sao đáng giá hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc ạ?”

Thái Hậu khiển trách: “Con thì biết gì, đây là món quà do tiên hoàng tặng đấy”.

“Nhưng…”

Đương Đương công chúa còn muốn nói gì đó, Thái Hậu lập tức sầm mặt lại, ý cảnh cáo trong ánh mắt ấy hết sức rõ ràng khiến Đương Đương công chúa sợ không dám lên tiếng.

Nàng ta thật sự không hiểu.

Chẳng phải chỉ là một miếng ngọc thôi ư, có cần sốt sắng như vậy không?

Nàng ta đã muốn vứt miếng ngọc vỡ kia từ lâu lắm rồi.

Tiêu Vũ Hiên sợ đến mức suýt nhảy cẫng lên, kéo mạnh tay áo Cố Thanh Hy, vội vàng bảo: “Nha đầu xấu xí, cô còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đồng ý đi, tận hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc, không ít đâu”.

Cố Thanh Hy hất tay hắn ta ra.

Không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như lợn, câu này nói không sai chút nào.

Thái Hậu càng sốt ruột thì chứng tỏ miếng ngọc kia càng không đơn giản.

Nếu như lúc trước chỉ là nghi ngờ, vậy thì bây giờ nàng đã có thể khẳng định miếng ngọc Nguyệt Nha đó không đơn giản.

Cố Thanh Hy cười ung dung, ra vẻ buồn phiền: “Thái Hậu nương nương, người đã nói như vậy, đáng lý ra ta nên trả ngọc Nguyệt Nha lại cho người, nhưng ta càng nhìn càng thích miếng ngọc đó, thực sự không nỡ”.

Đương Đương công chúa chỉ thẳng vào mũi nàng, mắng: “Cố Thanh Hy, ngươi đừng có mà được nể mặt mà vô sỉ, hai nghìn bốn trăm vạn lượng bạc mà ngươi còn dám chê à?”

“Công chúa nói thật lạ lùng, ta thắng được ngọc Nguyệt Nha thì bây giờ chủ nhân của nó là ta. Ta muốn đổi với các cô thì đổi, không muốn đổi thì ta cũng không có gì không hợp lí cả. Chẳng lẽ các cô có thân phận cao quý hơn ta là có thể ép buộc ta đổi với các cô?”

Đương Đương công chúa giậm chân: “Mẫu hậu, con đã bảo nàng ta sẽ không dễ dàng trả lại ngọc Nguyệt Nha cho chúng ta rồi mà. Nữ nhân này là một người đanh đá, đanh đá không chịu nhịn ai cả”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 198


Chương 198

Thái Hậu không nén được giận, bà ta khẽ hé môi son: “Ba nghìn sáu trăm vạn lượng bạc, bản cung ra giá ba nghìn sáu trăm vạn lượng bạc để đổi lấy miếng ngọc này của ngươi”.

Shh…

Mọi người trong học viện Hoàng gia lại kinh ngạc.

Ngay cả mấy người nhóm Diệp Phong và Thượng Quan Sở cũng nhìn Thái Hậu bằng ánh mắt khác thường.

Ba nghìn sáu trăm vạn lượng bạc đổi lấy một miếng ngọc?

Cho dù đằng sau miếng ngọc này có ý nghĩa gì thì cũng không thể đáng giá ba nghìn sáu trăm vạn lượng bạc.

Đương Đương công chúa chỉ cảm thấy mẫu hậu của mình điên thật rồi.

Một miếng ngọc vỡ mà nàng ta đã định vứt đi từ lâu, mấy năm nay đeo trên người từng bị những công chúa và thiên kim khác cười nhạo, bây giờ còn phải bỏ ra nhiều bạc như thế để đổi.

Nàng ta càng nghĩ càng thấy lỗ.

Tiêu Vũ Hiên nôn nóng muốn chết: “Nha đầu xấu xí, vừa phải thôi, ba nghìn sáu trăm vạn lượng bạc, cô cũng lời gấp đôi rồi”.

Liễu Nguyệt, Vu Huy và tất cả mọi người trong học viện đều lo lắng thay Cố Thanh Hy.

Họ chỉ sợ nếu Cố Thanh Hy tiếp tục do dự, Thái Hậu sẽ đổi ý.

Nhưng đương sự Cố Thanh Hy lại không hề sốt ruột, nàng tỏ ra lười nhác, thỉnh thoảng còn gật gù đắc ý: “Ba nghìn sáu trăm vạn lượng bạc, đúng là không ít, có điều… Hôm qua ta đã thắng được rất nhiều tiền trong đại hội đấu văn, bây giờ cũng không thiếu tiền lắm, mà ta lại thật sự thích miếng ngọc này, phân vân quá”.

“Bốn nghìn vạn lượng bạc”.

Shh…

Bốn nghìn vạn lượng bạc…

Trời ạ…

Thái Hậu điên rồi ư?

Một miếng ngọc vỡ mà lại đưa ra cái giá lớn như vậy?

Cố Thanh Hy bị lừa đá vào đầu hả, sao không đồng ý nhanh lên, còn ở đây bẻ ngón tay tính gì nữa?

Khi nói ra con số bốn nghìn vạn lượng bạc, tim Thái Hậu cũng run rẩy.

Bốn nghìn vạn lượng bạc, sắp đào hết của cải nhà bà ta luôn rồi.

Khi tất cả mọi người nghĩ Cố Thanh Hy sẽ đồng ý đổi với Thái Hậu, nàng lại chậm rì nói ra một câu khiến người ta muốn đánh nàng bẹp dí.

“Bốn nghìn vạn lượng bạc, ta vẫn không muốn đổi cho lắm, nếu là năm nghìn vạn lượng bạc thì có lẽ ta sẽ đổi”.

Mẹ nó.

Rõ ràng Cố Thanh Hy đang nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.

Năm nghìn vạn lượng bạc, sao nàng không đi cướp đi?

Dù có cướp cũng không cướp được năm nghìn vạn lượng bạc.

Thái Hậu suýt thì phun ra một ngụm máu.

Nhưng Thượng Quan Sở lại cười, trong đôi mắt dịu dàng phản chiếu đôi mắt sáng như sao của Cố Thanh Hy. Dường như hắn ta đoán được việc Cố Thanh Hy sẽ tiếp tục gài bẫy Thái Hậu, cho nên cũng im lặng xem trò vui.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 199


Chương 199

“Cố Thanh Hy, ngươi đừng có quá đáng”, Đương Đương công chúa cắn răng nghiến lợi, chỉ muốn xé xác nàng.

Cố Thanh Hy tỏ vẻ vô tội: “Sao ta lại quá đáng? Là hai người muốn đổi ngọc Nguyệt Nha với ta, chứ đâu phải ta ép hai người đổi, nếu hai người không muốn đổi thì thôi, vừa khéo ta cũng không muốn đổi”.

“Năm nghìn vạn lượng bạc”, giọng nói của Thái Hậu run rẩy, không biết bà ta đang đau lòng hay là đang tức giận.

Mọi người im lặng.

Cố Thanh Hy đúng là có bản lĩnh, không ngờ có thể ép Thái Hậu bỏ ra năm nghìn vạn lượng bạc mua một miếng ngọc đểu của nàng.

Viện trưởng nhìn Cố Thanh Hy bằng ánh mắt hứng thú, vẫn đứng im ở một bên không nói gì.

Mấy người nhóm Từ phu tử và Dung phu tử đều trợn tròn mắt.

Tiêu Vũ Hiên đứng lặng trong gió.

Có thể chém giá như thế à?

Đạo hạnh năm của hắn ta thật sự còn không bằng một ngón tay của cô gái xấu xí này.

“Năm nghìn vạn lượng, vừa lòng rồi chứ”, Thượng Quan Sở cười nói.

Cố Thanh Hy liếc hắn ta.

Tiểu nhân này nói như kiểu nàng xấu xa lắm vậy.

Thái Hậu nén giận, cố giữ nụ cười: “Cố tam tiểu thư, năm nghìn vạn lượng đổi một miếng ngọc của ngươi, không biết ngươi có đồng ý không?”

Tất cả mọi người đều cho rằng Cố Thanh Hy sẽ không từ chối nữa, ai cũng hâm mộ vì nàng thu được một khoản tiền lớn.

Ngay cả Thái Hậu cũng cho rằng chắc chắn Cố Thanh Hy sẽ đồng ý.

Nhưng Cố Thanh Hy lại chỉ ra ngoài cửa: “Kỳ Thánh về rồi”.

“Đại phu, mau lên, sư phụ của ta bị đau đầu”.

Kỳ Thánh ở bên ngoài vừa kéo vừa lôi mấy đại phu đi vào.

Vừa mới đi vào, Kỳ Thánh đã bị Cố Thanh Hy kéo qua.

“Tiểu đồ đệ, vi sư không đau đầu nữa, ông thật hiếu thuận, mấy người kia, mọi người có thể đi rồi”.

Kỳ Thánh ngây người: “Không đau nữa? Sư phụ, đồ nhi cảm thấy để cho an toàn, người vẫn nên kiểm tra xem sao”.

Mọi người nghe mà thấy kỳ quặc, một người đức cao vọng trọng gọi một thiếu nữ là sư phụ, quá mất tự nhiên.

Cố Thanh Hy đuổi mấy đại phu đi, sau đó chỉ về phía Tiêu Vũ Hiên: “Lão Kỳ, có phải ông muốn học đánh cờ không?”

Mắt Kỳ Thánh sáng lên: “Muốn”.

“Vậy ông có tin một mình Tiêu Vũ Hiên có thể xử ông không?”

“Xử?”

“Chính là thắng”.

Kỳ Thánh lắc đầu, trong mắt là vẻ khinh thường.

Tiêu Vũ Hiên nổi giận: “Ông già, ông khinh thường người khác à?”

Cố Thanh Hy nhìn Thái Hậu, cười nói: “Thái Hậu nương nương, người có tin nếu hai người thi đánh cờ, Tiêu Vũ Hiên có thể đánh thắng Kỳ Thánh trong thời gian một nén hương không?”
 
Back
Top Bottom