Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 220


Chương 220

Thiếu niên nhíu mày, chần chừ không muốn ra tay, trái lại hắn ta còn nói một câu khiến Giang Húc nổi giận.

“Kỳ chủ nói muốn chuông Phá Hồn, chứ không nói… muốn lấy mạng nàng ta”.

“Người đâu, bắt lấy tên phản nghịch này cho ta”.

Cố Thanh Hy vung tay ném ra một nắm phấn độc, rồi một trái một phải nắm lấy Tiêu Vũ Hiên và thiếu niên: “Đi!”

Tiêu Vũ Hiên vội la lên: “Trên nóc nhà còn có cung thủ”.

“Đã sớm bị ta đánh ngã rồi”.

“Má ơi, cô đánh ngã khi nào vậy? Sao ta không biết”, Tiêu Vũ Hiên nịnh nọt chạy theo sau nàng.

Nhưng thiếu niên vẫn đứng yên tại chỗ, bất kể Cố Thanh Hy có lôi thế nào cũng không được.

“Bị cái khỉ gì vậy, còn không mau trốn đi”.

“Các ngươi đi đi”, thiếu niên cố sức tránh khỏi tay nàng, nhưng lại bị Cố Thanh Hy nắm chặt.

“Nếu ngươi ở lại, bọn họ sẽ không tha cho ngươi”.

“Đó là mạng của ta”, thiếu niên không muốn liên lụy đến bọn họ, bèn dùng tay còn lại đẩy tay Cố Thanh Hy.

Cao thủ quyết chiến quan trọng nhất chính là xuất kỳ bất ý, bởi vì thiếu niên làm chậm trễ nên Cố Thanh Hy lại lần nữa bị người của Ma tộc bao vây.

“Trốn? Chạy đi đâu?”, đám người Giang Húc ngăn cản đường đi của mấy người họ.

Lúc này, trong lòng người Ma tộc đang dậy sóng.

Bọn họ có nhiều cao thủ như vậy, vậy mà lại không hề phát giác cung thủ trên nóc nhà đã bị đánh ngã, con nhóc này đúng là có bản lĩnh hơn so với trong tưởng tượng của bọn họ.

Cố Thanh Hy thở dài như thể đã cam chịu: “Xem ra vận may của ta không được tốt lắm”.

Giang Húc nhìn nàng từ trên cao xuống bằng mắt đầy chế nhạo và khinh bỉ.

Cố Thanh Hy vừa lấy chuông Phá hồn trước ngực ra, vừa lười biếng nói: “Các ngươi chỉ cần chuông Phá hồn thôi chứ gì, ta cho các ngươi là được, dù sao thứ này ở trong tay ta cũng không có tác dụng”.

Nói xong, nàng trở tay ném chuông Phá hồn về phía trước.

“Vù vù vù…”

Người của Ma tộc lao tới giành giật chuông Phá hồn, cùng lúc đó ánh mắt Cố Thanh Hy trở nên lạnh lẽo. Nàng vung tay lên, mấy chục cây ngân châm bắn về phía những người cầm cờ đang bao vây xung quanh, sau đó nàng nhấc Tiêu Vũ Hiên lên bằng một tay, ném hắn ta ra ngoài.

“Đi”.

“Nha đầu xấu xí, ta không đi”.

“Đừng phí lời, đi về gọi viện binh”.

“Bịch…”

Chiếc hộp gỗ mun chạm đất phát ra tiếng động rất lớn, những người cầm cờ đứng gần đó đều bị thương.

Giang Húc cũng bị bụi bám đầy người.

Hắn ta nổi giận: “Nha đầu xấu xí, cô dám giở trò với ta à?”

“Ơ, xin lỗi nhé, nhất thời kích động nên ném nhầm đồ”.

“Bắt nàng ta lại, ta phải băm thây nàng ta”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 221


Chương 221

Không đợi Giang Húc lên tiếng, đám người cầm cờ đã bao vây Cố Thanh Hy, họ quơ những lá cờ thêu hình hoa lan về phía Cố Thanh Hy.

Cờ của họ không phải cờ vải mà là những lưỡi dao mỏng như răng cưa, chỉ cần bị quơ trúng nhất định sẽ chết ngay tại chỗ.

Họ gồm tám người một đội, di chuyển rất nhanh, đồng loạt tấn công theo ngũ hành bát quái.

Cờ phất vù vù, ra tay tàn nhẫn.

Cố Thanh Hy nhón chân bay lên, dùng khinh công thoát khỏi vòng vây của họ.

Nàng không dám liều mạng, bởi vì tám người kia trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, phối hợp rất ăn ý, bất kể là nội công hay khinh công đều rất cao cường, huống hồ bên cạnh họ còn có Giang Húc, hai ông lão và mấy chục người cầm cờ.

Nàng cũng mang theo rất nhiều thuốc độc và châm độc, nhưng sau vụ ám sát đêm qua, nàng chỉ còn lại rất ít.

Hơn nữa khi đối mặt với cao thủ hàng đầu, ám khí bình thường cũng không có tác dụng lớn.

Nhớ lại vừa rồi khi Tiêu Vũ Hiên và thiếu niên đối mặt với nhiều đợt sát thủ ám sát luân phiên, mặc dù nàng không tham gia, nhưng lại dùng cách riêng của mình để giải quyết tất cả kẻ địch trong tối.

Lúc đó ám khí và phấn độc cũng đã sử dụng gần hết.

Cố Thanh Hy tập trung tinh thần, vừa né tránh sự tấn công của họ, vừa tìm cách phá giải trận pháp.

Giang Húc hỏi hai ông lão: “Chẳng phải nói nàng ta không biết võ công à?”

Hai ông lão hơi ngạc nhiên, ánh mắt tối sầm lại.

Tin tức mà họ nhận được là nàng không biết võ công.

Bây giờ thấy nàng cũng không có nội lực.

Một người không có nội lực mà lại có thể thi triển khinh công đến mức xuất thần nhập hoá như thế, chỉ sợ ngay cả cao thủ hàng đầu cũng chưa chắc có thể làm được.

Nếu họ đoán không sai, chắc hẳn khinh công của Cố Thanh Hy đã đạt tới cấp hai.

“Bịch…”

Những nơi cờ đi qua đều trở nên tàn tạ, tất cả mọi thứ đều bị chém thành hai nửa, ngay cả tiệm rèn cũng bị san thành đất bằng.

Cách đó không xa, Tiêu Vũ Hiên đã thoát khỏi vòng vây lại bị bao vây, còn bị đánh lùi lại.

Hắn ta bị thương đầy mình, nhìn mà phát hoảng, hắn ta đi đến đâu, máu đều đọng thành vũng trên mặt đất.

Thấy vậy, một tia sáng lạnh chợt loé qua trong mắt Cố Thanh Hy. Nàng nhặt một cây gậy lên, lấy nhanh đánh nhanh, lấy ác đánh ác, không bận tâm đến tính mạng của mình, từng bước xông về phía Tiêu Vũ Hiên.

Miệng thì lạnh giọng gằn từng câu từng chữ cảnh cáo: “Nếu như Tiêu Vũ Hiên xảy ra chuyện gì, ta sẽ khiến cho cả Ma tộc các ngươi chôn cùng”.

Nàng giận dữ tấn công, trận pháp của tám người cầm cờ bị nàng phá vỡ, họ lập tức bị thương nặng.

Cố Thanh Hy cầm gậy, chân không ngừng bước đi, cầm gậy đánh liên tục về phía các cao thủ bao vây tấn công Tiêu Vũ Hiên.

Nhưng…

Lần nào cũng đánh vào đầu họ.

Ai mà không biết đánh người tập võ không đánh vào đầu, bởi vì đó là cách đánh sỉ nhục nhất.

Thế nhưng Cố Thanh Hy lại làm như vậy hết lần này tới lần khác.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 222


Chương 222

“Ngông cuồng”.

Ông lão hét lên, ngưng tụ nội lực vào lòng bàn tay rồi đánh về phía Cố Thanh Hy.

Một chưởng này ẩn chứa tám phần nội lực, xem ra ông ta căn bản không muốn để Cố Thanh Hy sống.

Tiêu Vũ Hiên bị thương hấp hối, thân mình còn lo chưa xong.

Cố Thanh Hy cũng bị đám người cầm cờ bao vây, con kiến còn chui không lọt, rất khó để tránh được một chưởng đó.

Nếu như đỡ, nàng không có nội lực nên người bị thương nặng vẫn là nàng.

Thiếu niên di chuyển, vừa định ra tay giúp đỡ.

Bỗng nhiên có một chưởng càng bá đạo hơn đánh tới từ phía xa.

“Bùm…”

Hai chưởng va chạm nhau, mặt đất chấn động tạo thành một cái hố thật sâu.

Mọi người lảo đà lảo đảo, suýt chút nữa không đứng vững.

Cùng lúc đó, mấy chục bóng người lần lượt xông đến, mạnh mẽ đánh tan các cao thủ Ma tộc đang vây công Cố Thanh Hy.

Ông lão ngạc nhiên: “Tu La Môn”.

Mấy người nhóm Giang Húc cũng kinh ngạc.

Tu La Môn là một trong những môn phái bí ẩn nhất trên giang hồ, xưa nay rất ít khi lộ diện, không động chạm gì đến Ma tộc. Tại sao hôm nay họ lại đột nhiên xuất hiện, còn giúp đỡ Cố Thanh Hy, lẽ nào họ cũng vì chuông Phá hồn?

Thiếu niên thở phào nhẹ nhõm.

Không cần biết Tu La Môn có ý đồ gì, ít nhất họ đã cứu Cố Thanh Hy một mạng.

Cố Thanh Hy đỡ Tiêu Vũ Hiên đang thoi thóp dậy, lấy thuốc bột cầm máu cho hắn ta: “Sẽ hơi đau, ngươi cố chịu đựng nhé”.

“Cô kệ ta đi, chạy mau”, không biết có phải vì quá đau hay không mà giọng Tiêu Vũ Hiên cũng run rẩy.

Dù có bị thương nặng hơn nữa, hắn ta vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm mọi người, sợ có ai đó gây bất lợi cho Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy vừa cầm máu cho hắn ta, vừa thản nhiên chớp mắt đáp: “Yên tâm, mạng ta cứng lắm, sao người bình thường có thể lấy được?”

Tiêu Vũ Hiên nôn nóng.

Đã lúc nào rồi mà nàng ấy còn cố chịu đựng nữa?

Nếu vừa rồi không có Tu La Môn đột nhiên xuất hiện, nha đầu xấu xí đã mất mạng rồi.

“Shh… Đau chết mất, cô có thể nhẹ hơn một chút không?”

“Ai bảo ngươi chạy về làm gì?”, Cố Thanh Hy tức giận trừng mắt nhìn hắn ta.

Nếu Tiêu Vũ Hiên không tới, với khinh công của nàng, dù không đánh lại họ, nàng cũng có thể dễ dàng bỏ chạy.

“Mẹ kiếp, ta vì cô mà sắp bị chém chết, thế mà cô còn mắng ta, công bằng ở đâu… Shh… Đau đau đau…”

Giang Húc bước lên nhìn đám người Tu La Môn: “Các hạ, Cố Thanh Hy là người mà Lan kỳ chủ của chúng ta muốn bắt, Tu La Môn định giành với chúng ta à?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 223


Chương 223

“Đừng nói là Lan kỳ chủ, cho dù ma chủ của các ngươi đích thân đến, Tu La Môn chúng ta cũng sẽ không để vào mắt”.

Tu La Môn có tổng cộng mười mấy người tới, tất cả họ đều đeo mặt nạ nửa bên mặt, không nhìn ta diện mạo thật sự.

Đứng đầu là một thiếu niên áo xanh ôn tồn lễ độ, dáng người cao ráo, phong thái hiên ngang, tay cầm một cây sáo ngọc bích, dù chỉ lẳng lặng đứng đó cũng đủ khiến người ta không thể coi nhẹ.

Bên trái thiếu niên áo xanh là một nam tử tuấn tú với nụ cười lạnh lùng trên mặt.

Bên phải là một đại hán cao lớn để râu quai nón.

Người vừa đáp lại Giang Húc chính là vị đại hán này.

Dù người của Ma tộc đi đến đâu, tất cả mọi người đều nhượng bộ, không dám chống đối.

Lần này trên cương vị là thủ lĩnh, Giang Húc đến đây để chấp hành mệnh lệnh.

Lần đầu thực hiện nhiệm vụ đã gặp phải người của Tu La Môn, còn bị mắng nên vẻ mặt hắn ta rất khó coi.

Hắn ta kìm nén sự bất mãn trong lòng, lùi lại một bước: “Chuông Phá hồn cho chúng ta, nữ nhân này để cho các ngươi xử trí”.

“Đừng có mơ, nàng ta, chúng ta bắt, chuông Phá hồn cũng không thể cho các ngươi”.

“Chẳng lẽ Tu La Môn muốn trở thành kẻ địch với Ma tộc chúng ta?”, Giang Húc nhấn mạnh hai chữ Ma tộc.

“Kẻ địch thì kẻ địch, ông đây sợ các ngươi chắc?”, ánh mắt Nhậm Hổ hung dữ như muốn xé nát Giang Húc.

Giang Húc nổi giận.

Hắn đang nói chuyện với Thanh tông chủ, không phải nói với tên thô lỗ kia, hắn ta xen vào làm gì?

Hơn nữa hắn cũng đâu có đắc tội hắn ta, thế mà hắn ta lại nói như hắn phạm tội tày trời.

Giang Húc bực tức: “Thanh tông chủ, ngươi dung túng cho thuộc hạ như vậy sao?”

Thanh tông chủ lười biếng nghịch cây sáo ngọc bích, trong ánh mắt hài hước hàm chứa ý lạnh khó nhận ra, giọng hắn ta trong trẻo, êm tai như tiếng suối chảy, nhưng lại nói ra những lời khiến Giang Húc suýt tức hộc máu.

“Thuộc hạ của ta thẳng thắn, thành thật, không giống như một số người nào đó cáo mượn oai hùm, ỷ thế khinh người, Giang đàn chủ nghĩ hắn cần thay đổi điều gì?”

“Ngươi… Tu La Môn các ngươi không dễ chọc, Ma tộc chúng ta cũng không dễ trêu. Nếu thật sự muốn cá chết lưới rách, các ngươi cũng không được lợi gì đâu”.

“Dựa vào ngươi ư? Muốn cá chết lưới rách thì còn hơi sớm, có nhiều thứ cần phải trả cả gốc lẫn lãi”.

“Ngươi có ý gì?”

“Ý nghĩa trên mặt chữ”.

Không đợi Giang Húc kịp phản ứng, cây búa sắt nặng năm mươi cân của Nhậm Hổ đã đánh qua.

Nếu không nhờ hai ông lão bên cạnh Giang Húc nhanh tay lẹ mắt, ra tay kịp thời thì e rằng Giang Húc đã bị một búa này đập chết.

Hai phe bắt đầu hỗn chiến.

Đám người Ma tộc vốn oai phong lẫm liệt, võ công sâu không lường được đã bị đánh áp đảo khi gặp người của Tu La Môn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 224


Chương 224

Nhậm Hổ và Phù Quang dẫn đầu các cao thủ Tu La Môn áp đảo đám người Ma tộc bằng sức mạnh tuyệt đối.

Còn người được gọi là Thanh tông chủ vẫn giữ nụ cười xa cách trên môi, từ đầu đến cuối không hề ra tay, không thể nhìn ra võ công sâu hay cạn.

Tiêu Vũ Hiên nuốt nước bọt, run rẩy nói: “Võ công của Ma tộc đã đủ cao, không ngờ võ công của Tu La Môn càng đáng sợ hơn. Nha đầu xấu xí, nếu họ cũng muốn cướp chuông Phá hồn, ta nghĩ chúng ta nên đưa chuông Phá hồn cho họ luôn đi. Hai người chúng ta cộng lại chắc còn không đánh lại một người của họ”.

Cố Thanh Hy chống cằm, thảnh thơi nhìn cảnh hỗn chiến.

“Đưa cho họ hả?”

Tại sao nàng lại cảm thấy mục tiêu của Tu La Môn không nằm ở chuông Phá hồn nhỉ?

Mấy nhóm sát thủ trước đó đều nhìn chằm chằm vào chuông Phá hồn trước ngực nàng bằng ánh mắt đầy tham lam, nhưng người của Tu La Môn lại không hề để mắt tới chuông Phá hồn trước ngực nàng, ngược lại đa số đều nhìn vào bờ vai bị thương của nàng.

Cố Thanh Hy lại nhìn về phía Nhậm Hổ và Phù Quang, trông họ không lớn lắm, nhưng hành động vừa nhanh vừa chính xác, đặc biệt là Phù Quang, tốc độ ma quỷ và tàn nhẫn kia đến nàng cũng cảm thấy mặc cảm.

Người của Tu La Môn quả nhiên có bản lĩnh.

“Rầm rầm rầm…”

Mấy chục cao thủ mà Giang Húc dẫn tới đều bị g**t ch*t, hai ông lão cũng bị thương nặng, Giang Húc thì đang bị đánh bầm dập.

Chỉ chớp mắt đã chồng chất vết thương.

Nhậm Hổ định đập Giang Húc một búa cho chết, nhưng Thanh tông chủ lại lười biếng bảo: “Về nói với Lan kỳ chủ, có một số người không phải hắn ta muốn là có thể động vào”.

Giang Húc vừa sợ vừa giận nhưng không dám lên tiếng, chỉ có thể dẫn hai ông lão xám xịt bỏ đi, không còn kiêu ngạo như vừa rồi.

Nhậm Hổ tức giận bất bình: “Tông chủ, tại sao chúng ta lại thả hắn ta? Cái tên Giang gì kia không phải thứ gì tốt”.

Thanh tông chủ lạnh lùng nhìn qua, lúc này Nhậm Hổ mới lui ra, chỉ là miệng vẫn còn nhỏ giọng chửi đổng.

Thanh tông chủ mỉm cười, bước từng bước về phía Cố Thanh Hy.

Tiêu Vũ Hiên cố nhịn đau chắn trước mặt Cố Thanh Hy, run giọng hỏi: “Các ngươi muốn làm gì?”

Cố Thanh Hy lườm hắn ta, đi vòng qua hắn ta tới trước mặt Thanh tông chủ, cười duyên dáng: “Soái ca, cây sáo ngọc bích của ngươi đẹp quá, có thể tặng cho ta không?”

Tiêu Vũ Hiên ngất xỉu.

Đã lúc nào rồi mà nàng ấy còn trêu ghẹo mỹ nam, đừng để lát nữa bị người ta đập chết.

Thanh tông chủ cúi đầu nhìn cây sáo ngọc bích trong tay, khoé miệng nở nụ cười dịu dàng.

“Khó được Cố tam tiểu thư thích, đó cũng là phúc khí của cây sáo ngọc này, đây, tặng cô đấy”.

Tiêu Vũ Hiên trợn tròn mắt.

Tặng thật hả?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 225


Chương 225

Lại nhìn Cố Thanh Hy không chút khách sáo nhận lấy, miệng còn liên tục khen ngợi: “Toàn thân ngọc bích, bóng loáng ấm áp, là một cây sáo tốt”.

Nữ nhân này điên rồi.

Nhậm Hổ chạy từ từ tới, toét miệng cười: “Cây búa này của ta được chế tạo từ huyền thiết trong truyền thiết, cô có thích không? Nếu cô thích thì ta cũng tặng cho cô luôn”.

Cố Thanh Hy ghét bỏ: “Vừa nặng vừa thô kệch, ngươi giữ đi”.

Nhớ lại vừa rồi Nhậm Hổ cầm búa đập chết không ít người Ma tộc, Tiêu Vũ Hiên vô cùng sợ hãi, toàn thân cứng đờ, chỉ sợ Nhậm Hổ sẽ nổi giận đập chết Cố Thanh Hy.

Nhưng hắn ta không ngờ Nhậm Hổ không chỉ không tức giận, ngược lại còn cười ngây ngô: “Cũng đúng, một nữ nhân như cô cầm búa sắt lớn quả thật không đẹp lắm, hay là ta nhờ người khác làm búa sắt nhỏ cho cô nhé?”

Ặc…

Tình huống này là thế nào?

Tu La Môn dễ nói chuyện vậy sao?

Cố Thanh Hy không thèm nhìn Nhậm Hổ, bước tới trước mặt Phù Quang.

“Ngươi tên là gì?”

“Phù Quang, Phù trong thăng trầm, Quang trong ánh sáng”, đây là tên mà môn chủ đặt cho hắn ta, nhiều năm qua mọi người trong môn vẫn còn hâm mộ hắn ta được môn chủ ban tên.

“Phù Quang, một cái tên rất hay, tia sáng trong thế giới thăng trầm”.

Phù Quang khẽ run, mắt không khỏi đỏ hoe.

Tia sáng trong thế giới thăng trầm…

Hồi đó lúc môn chủ đặt tên, c*̃ng nói như vậy.

Hắn ta có chút kích động, hô hấp cũng trở nên nặng nề hơn, vừa định nói gì đó liền bị Thanh tông chủ cắt ngang.

“Tam tiểu thư, cô có bảo vật đặc biệt trên người, sợ rằng sẽ dẫn đến họa sát thân, nếu cô không có năng lực phòng thân, nên tính toán trước”.

“Ý c*̉a ngươi là muốn ta giao chuông Phá Hồn cho các ngươi bảo quản?”

Tiêu Vũ Hiên liền sáng tỏ thông suốt.

Hắn ta biết ngay là người của Tu La Môn không dễ nói chuyện, nói tới nói lui chẳng phải bọn chúng tới cũng vì chuông Phá Hồn sao.

“Người trong thiên hạ ai mà không muốn có được chuông Phá Hồn, Tu La Môn chúng ta đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhưng quân tử không đoạt thứ người khác yêu thích, tam tiểu thư đã coi trọng chuông Phá Hồn như vậy, chúng ta đương nhiên sẽ không cướp, chỉ là…thiện ý nhắc nhở mà thôi”, ánh mắt Thanh tông chủ dịu dàng, mang theo nụ cười hiền hậu.

“Vậy chi bằng ngươi tặng Phù Quang cho ta, để hắn bảo vệ ta”, Cố Thanh Hy bỗng buột miệng nói ra.

Lời này vừa nói ra, đến bản thân nàng c*̃ng cảm thấy ngượng ngùng.

Tiêu Vũ Hiên muốn ngất ngay tại chỗ.

Việc này là sao?

Không dưng đòi người c*̉a người ta? Hơn nữa đối phương là địch hay là bạn còn chưa biết.

Yêu cầu vô lý như vậy, ai c*̃ng biết Thanh tông chủ chắc chắn sẽ không đồng ý, nhưng không ngờ hắn ta lại bật cười.

“Có thể được tam tiểu thư chỉ đích danh cần người, đó là vinh dự của Phù Quang, từ nay về sau, Phù Quang sẽ là ám vệ c*̉a cô theo bên người bảo vệ cho cô, có việc gì cô c*̃ng có thể sai Phù Quang đi làm”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 226


Chương 226

Ơ…

Thật sự tặng cho nàng?

Tên đẹp trai đó là báu vật đó.

Nàng dám chắc võ công của Phù Quang ít nhất cũng phải đạt cấp ba trở lên.

“Phù Quang bái kiến Cố chủ tử”.

Phù Quang quỳ một chân xuống, vẻ mặt xúc động, dường như hắn ta đã đợi ngày này từ rất lâu.

“Đứng…đứng dậy đi”.

Tiêu Vũ Hiên giật giật ống tay áo nàng, nhỏ giọng lo lắng nói: “Nha đầu xấu xí, người nào cô c*̃ng dám nhận sao? Cô đến hắn là địch hay là bạn còn không biết, việc này quá khinh suất rồi”.

Phù Quang nghiêm túc đáp lại: “Tiêu công tử, tông chủ đã để Phù Quang theo sát bên người bảo vệ Cố chủ tử, từ nay về sau Cố chủ tử mới là chủ tử c*̉a Phù Quang, Phù Quang chỉ tuân theo mệnh lệnh của Cố chủ tử, vĩnh viễn sẽ không phản bội”.

Lời nói khẽ bị nghe thấy, khuôn mặt c*̉a Tiêu Vũ Hiên đỏ bừng.

Nhưng Phù Quang càng thành thật, hắn ta càng cảm thấy không đáng tin cậy.

“Nha đầu xấu xí, không có miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống đâu, cô…”

“Thịnh tình khó từ chối, chưa kể đối phương còn là một mỹ nam”.

“Hắn là người c*̉a Tu La Môn”, Tiêu Vũ Hiên nghiến răng nhắc nhở.

Phù Quang lại đính chính lần nữa: “Từ nay về sau, Phù Quang chỉ là người c*̉a chủ tử, Phù Quang cũng chỉ có một chủ tử là Cố chủ tử”.

Mẹ kiếp, nói còn hay hơn hát.

Sao Bỗng dưng tên ẻo lả Phù Quang đó lại nhận Cố Thanh Hy làm chủ tử chứ?

Trong này chắc chắn có âm mưu, hơn nữa còn là âm mưu rất lớn.

Nhậm Hổ sáp lại gần, kích động nói: “Tam tiểu thư, cô xem ta có thể làm ám vệ theo sát bên người cô được không? Võ công c*̉a ta c*̃ng không kém hơn Phù Quang, một cái búa này có thể một phát đập chết bảy hoặc tám người”.

Cố Thanh Hy liếc nhìn dáng người cao lớn thô kệch c*̉a hắn ta, khẽ nhếch khóe miệng: “Ngươi quá mập, ta không nuôi nổi”.

“Không cần cô nuôi, ta có thể tự mình nuôi mình”.

“Thôi đi, ngươi nghĩ trong Môn rất nhàn rỗi sao?”, giọng Thanh tông chủ lạnh lùng.

“Nhưng…nhưng…”

“Lui xuống”.

Nhậm Hổ không cam lòng, nhưng cũng không dám làm trái, chỉ có thể dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Phù Quang đang vui vẻ.

“Tam tiểu thư, sau này sẽ gặp lại”.

“Chờ một chút, tại sao các ngươi lại giúp ta?”

Thanh tông chủ cười như tắm trong gió xuân, người không biết còn tưởng hắn ta là thư sinh nho nhã tay trói gà không chặt.

“Có lẽ là có duyên, Tu La Môn coi trọng chính là một chữ duyên”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 227


Chương 227

Cố Thanh Hy muốn hỏi nữa, nhưng người của Tu La Môn đã biến mất.

Bọn họ đến c*̃ng nhanh mà đi c*̃ng nhanh, nhanh đến mức nhìn không rõ cả phương hướng rời đi.

Con hẻm nhỏ vừa rồi còn đông đúc, lúc này chỉ còn lại nàng, Tiêu Vũ Hiên và Phù Quang, đến người thiếu niên rời đi lúc nào các nàng c*̃ng không biết.

Gió lạnh thổi qua, mùi máu tanh bốc lên, xác chết đầy đất khiến người ta nhìn thấy mà phát hoảng.

Tiêu Vũ Hiên chịu đựng đau đớn, khàn giọng nói: “Tên gì kia, ngươi c*̃ng mau đi đi, có ta ở đây, nha đầu xấu xí không cần ngươi bảo vệ”.

“Phù Quang đã là người của chủ tử rồi”.

“Nàng ấy còn chưa thành hôn, lời này c*̉a người truyền ra ngoài há chẳng phải hủy hoại thanh danh của nàng ấy sao?”

Phù Quang đứng ở bên cạnh Cố Thanh Hy, bĩu môi như nàng dâu nhỏ bị ức hiếp, cúi đầu, nhưng không chịu rời đi.

Tiêu Vũ Hiên tức giận, động vào vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt.

Cố Thanh Hy bực tức trừng hắn ta: “Được rồi, bị thương thì ngoan ngoãn im lặng đi. Phù Quang, cõng hắn về phủ Tướng Quân”.

“Vâng”.

Tiêu Vũ Hiên muốn từ chối, nhưng Phù Quang đã cõng hắn ta, đầu mũi chân khẽ điểm liền biến mất ở cuối con hẻm.

“Mẹ kiếp, khinh công này c*̉a ngươi là gì? Ngươi mọc thêm cánh à”.

Tiếng của Tiêu Vũ Hiên vọng trở lại vẫn còn văng vẳng, Cố Thanh Hy suýt chút nữa cắn vào đầu lưỡi của mình, khinh công thật nhanh, chỉ sợ ngay cả nàng c*̃ng theo không kịp.

Nhìn cây sáo ngọc bích trên tay, trong lòng nàng rối bời.

Người của Tu La Môn sẽ không vô duyên vô cớ cứu nàng, càng không vô duyên vô cớ tặng nàng sáo ngọc bích, bọn họ định làm gì đây?

Hay nguyên chủ có quan hệ gì với Tu La Môn?

Cho đến hôm nay, Cố Thanh Hy càng chắc chắn, nguyên chủ không hề đơn thuần ngốc nghếch như bên ngoài.

Nếu nàng ấy thực sự chỉ là tam tiểu thư không được thương yêu c*̉a phủ Thừa Tướng, tại sao Dịch Thần Phi lại quan tâm nàng ấy đủ điều như vậy?

Tại sao nàng ấy không có nội lực, nhưng lại có một thân khinh công nhẹ như chim én?

Ngẩng đầu lên thấy phía đông đã xuất hiện một vệt trắng bạc.

Cố Thanh Hy cười khổ: “Lại là một đêm không ngủ, ngày mai lên lớp tiếp tục ngủ gật vậy”.

Nàng muốn trở về phủ Dạ Vương, nhưng vừa nghĩ đến bức tranh xấu hổ vẽ Thượng Quan phu tử và chiến thần ở học viện Hoàng gia hôm qua, nàng chuyển hướng, dứt khoát đi đến học viện Hoàng gia.

Đùa à, lúc này trở về phủ Dạ Vương, chẳng phải sẽ ầm ĩ thành gà bay chó sủa sao.

Sau khi rẽ qua vài con đường, trên đường lớn vắng vẻ đã xuất hiện một vài người dân dậy sớm bày hàng bán.

Cố Thanh Hy vô tình nghe thấy một giọng nói trong trẻo quen thuộc, bước chân nàng nặng nề không bước nổi, ngước mắt lên nhìn về phía xa.

Đó là một sạp hàng bán mì, động tác c*̉a Diệp Phong thuần thục, đang chăm chỉ nhào bột.

Sắc mặt hắn ta xanh xao, thỉnh thoảng còn ho ra tiếng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 228


Chương 228

Ông chủ quán mì vừa nấu mì, vừa quan tâm nói: “Tiểu Phong, ta thấy sắc mặt cậu không được tốt lắm, có phải không khỏe không? Nếu không khỏe phải đi khám đại phu đấy, đừng có cố chịu, nếu cậu không có tiền, đại thúc cho cậu mượn trước”.

“Ta không sao, chỉ là gần đây không nghỉ ngơi tốt, buổi tối về nghỉ ngơi chút là khỏe thôi”.

“Cậu xem cậu, tuổi còn nhỏ mà làm nhiều việc như vậy, sớm muộn gì cũng kiệt sức, được rồi, được rồi, để ta nhào bột, dù sao hôm nay c*̃ng không có bao nhiêu khách, cậu về nghỉ ngơi cho tốt, tiền công ta vẫn sẽ tính cho cậu”.

Ông chủ quán mì muốn giành lấy việc hắn ta đang làm, nhưng Diệp Phong từ chối: “Lúc này ta về c*̃ng không ngủ được, không bằng ở lại giúp”.

“Đứa trẻ như cậu thật khiến người ta đau lòng, phải rồi, bệnh c*̉a bà cậu có đỡ hơn chút nào không? Ta nghe nói Thành Bắc có một đại phu đi vân du bốn phương, y thuật rất cao, nếu bệnh c*̉a bà cậu vẫn chưa có chuyển biến tốt, thử để vị đại phu đó xem xem, có lẽ sẽ chữa khỏi”.

Động tác trên tay Diệp Phong khẽ dừng lại, trong đôi mắt lạnh lùng lóe lên một tia sáng: “Đại phu đi vân du bốn phương ở Thành Bắc?”

“Đúng vậy, nghe nói chữa được rất nhiều bệnh nan y, hàng xóm nhà ta đi khám không biết bao nhiêu đại phu, c*̃ng không chữa khỏi bệnh ở tai, để vị đại phu đó khám và chữa trị, uống vài lần thuốc đã khỏi rồi, cậu nói có thần thông không?”

“Không biết vị đại phu đó…thu phí có đắt không?”, lúc Diệp Phong hỏi câu này, có chút cẩn thận dè dặt, c*̃ng có chút thấp thỏm.

“Không đắt, không đắt chút nào, hàng xóm nhà ta chỉ tốn một trăm văn”.

“Một trăm văn…quả thực không đắt”, Diệp Phong xoa xoa tay, móc tới móc lui trong người, nhưng chỉ móc ra được mười mấy đồng lẻ.

Ông chủ quán mì dúi vào tay Diệp Phong nửa lượng bạc vụn: “Đại thúc biết cậu không thích mắc nợ người khác, nhưng bệnh của bà cậu không thể kéo dài được nữa, vị đại phu đó vân du bốn phương, mấy ngày nay bày sạp chữa bệnh ở đây, c*̃ng không biết lúc nào sẽ rời đi, nhân lúc trời còn sớm, cậu mau đưa bà cậu đi xem xem”.

“Không được, ta không thể lấy tiền của thúc. Tiền chữa bệnh tự ta sẽ nghĩ cách, vợ thúc vừa sinh, trong nhà trên có già dưới có trẻ, thúc còn thiếu tiền hơn ta”.

“Diệp Phong à Diệp Phong, sao đứa trẻ cậu lại ngoan cố như vậy chứ, cậu cầm lấy trước đi, khi nào có tiền thì trả lại cho ta là được, hơn nữa, nếu không phải có cậu, vợ ta đã khó sinh mà mất rồi, mái nhà nhà ta dột c*̃ng là cậu sửa lại, đại ân đại đức c*̉a cậu, cả nhà chúng ta đều cảm kích không hết”.

Diệp Phong trả lại bạc vụn, mặc kệ ông chủ quán mì nói gì c*̃ng không chịu nhận.

Cố Thanh Hy chau mày.

Đã xảy ra chuyện gì với Diệp Phong?

Đứng thứ hai trong đại hội đấu văn, Hoàng thượng đã ban thưởng nhiều vàng bạc châu báu như vậy, tại sao hắn đến một trăm văn c*̃ng không có?

Vị thiếu niên hôm qua là Diệp Phong sao?

Nếu không phải, tại sao hôm nay sắc mặt Diệp Phong lại tái mét khó coi như vậy?

Thấy Diệp Phong rời khỏi quán mì đi đến Thành Bắc hỏi thăm tin tức của đại phu vân du bốn phương, Cố Thanh Hy đến trước quán mì, hô lớn: “Ông chủ, cho một tô mì”.

“Được, có ngay đây”.

Một tô mì nóng hổi lập tức được bưng lên, Cố Thanh Hy chỉ vào Diệp Phong vừa rời đi, hỏi: “Ông chủ, vừa rồi ta nghe thấy thúc gọi hắn là Diệp Phong, hắn là người đứng thứ hai trong đại hội đấu văn phải không, sao lại bần hàn như vậy?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 229


Chương 229

Ông chủ ngây ra một lúc, sau đó bật cười: “Cậu ấy tên Diệp Phong, tài năng văn chương cũng rất tốt, nhưng cậu ấy không phải là Diệp Phong giành được vị trí thứ hai trong đại hội đấu văn đó, nếu cậu ấy có thể giành được vị trí thứ hai trong đại hội đấu văn, thì sao có thể vì một chút tiền thuốc mà bôn ba vất vả khắp nơi chứ”.

“Ồ…”, Cố Thanh Hy có chút hứng thú.

Với năng lực của Diệp Phong, tuyệt đối không thể khiến bản thân nhếch nhác như vậy được mới đúng.

“Đứa nhỏ Diệp Phong này, đừng nhìn cậu ấy ngày thường lạnh lùng, thực ra cậu ấy rất tốt, mấy tháng trước cậu ấy dẫn theo bà bệnh chỉ còn chút hơi tàn qua thôn chúng ta, rõ ràng là bụng đói cồn cào, cả người không chút sức lực, chúng ta thấy cậu ấy đáng thương, cho cậu ấy một chiếc màn thầu, ban đầu có nói gì cậu ấy cũng không nhận, cuối c*̀ng thấy bà mình sắp đói chết mới miễn cưỡng lấy một cái màn thầu của chúng ta cho bà cậu ấy ăn”.

“Nhưng cô biết không, chỉ bởi vì chúng ta cho cậu ấy một cái màn thầu, mà mấy tháng nay cậu ấy đều làm các công việc đồng áng cho chúng ta, còn sửa lại mái nhà cho chúng ta, vợ ta sinh khó, là cậu ấy cõng vợ ta đi tìm bà đỡ, nên mới giữ được tính mạng c*̉a vợ ta và đứa trẻ”.

Cố Thanh Hy đang ăn mì liền dừng lại.

Nếu thật sự như những gì ông chủ quán mì nói, lòng dạ c*̉a Diệp Phong quả thực không xấu.

“Diệp Phong là người tốt, không chỉ giúp chúng ta, còn giúp người dân trong thôn, chỉ cần cậu ấy có thể giúp được thì đều giúp hết sức, người trong thôn chúng ta đều rất thích Diệp Phong”.

“Thúc nói, hắn mấy tháng trước dẫn theo bà đến thôn c*̉a thúc? Vậy hắn ngoài bà hắn, còn có người thân khác không?”

Ông chủ lắc đầu: “Không có, nghe nói từ nhỏ cậu ấy và bà đã sống nương tựa vào nhau, ở quê gặp nạn mới lưu lạc đến thôn c*̉a chúng ta, lần đầu chúng ta gặp Diệp Phong, trên người cậu ấy đầy vết thương, nhìn thấy mà đau lòng, còn có rất nhiều vết roi và vết bỏng, c*̃ng không biết đã gặp bao nhiêu khó khăn trên đường đến đây”.

Vết roi?

Vết bỏng?

Nghĩ đến sát khí Diệp Phong bất ngờ lộ ra ở Vô Ưu Quan, và âm công bí hiểm của người thiếu niên vừa rồi.

Cố Thanh Hy không tin người bình thường có thể làm hắn bị thương.

“Thúc biết bà c*̉a hắn mắc bệnh gì không?”

“Cái này ta cũng không rõ lắm, chỉ biết bà cậu ấy hay ho, còn ho ra máu, tim c*̃ng có chút vấn đề”.

“Lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy bà cậu ấy, hai mắt bà ấy đều là máu, giống như bị móc mắt, nhưng Diệp Phong lại nói bà của cậu ấy bị bệnh về mắt, trên đường lưu lạc mắt lại bị thương, vì vậy mới chảy máu, chúng ta không ai tin, nhưng cậu ấy không muốn nói, chúng ta c*̃ng không hỏi nhiều”.

Ông chủ quán mì thao thao bất tuyệt về Diệp Phong, không cần Cố Thanh Hy phải hỏi quá nhiều.

“Mấy tháng nay, Diệp Phong đi sớm về tối, bóp mồm bóp miệng, c*̃ng không biết làm bao nhiêu việc, chỉ để dành tiền chữa bệnh cho bà, nhưng đáng tiếc, khám rất nhiều đại phu c*̃ng không chữa khỏi bệnh cho bà cậu ấy”.

“Bệnh của bà cậu ấy rất kỳ lạ, thường xuyên gào khóc đau đớn vào nửa đêm, âm thanh thảm thiết đó thực sự khiến người ta đau lòng, trên trấn chúng ta có một vị đại phu nói bà c*̉a cậu ấy rất có thể là bị trúng độc, chất độc phát tác nên mới sống không bằng chết”.

“Nhưng rốt cuộc là độc gì thì ông ta lại không chẩn đoán ra được, mỗi lần bà cậu ấy lên cơn đau, chính là lúc cậu ấy đau đớn và khổ sở nhất, mấy lần chúng ta còn nhìn thấy cậu ấy khóc thầm”.

“Khóc thầm?”, Cố Thanh Hy nhướng mày.

“Đúng vậy, ngồi co ro trong góc, ôm gối nghẹn ngào khóc, thật khiến người ta xót xa”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 230


Chương 230

“Sức khỏe của Diệp Phong không tốt lắm, chúng ta nấu ít thịt bồi bổ cho cậu ấy, nhưng cô biết cậu ấy nói như nào không? Cậu ấy nói cậu ấy không ăn mặn, chỉ ăn chay”.

“Ban đầu chúng ta nghĩ cậu ấy tiếc tiền mua thịt nên mới viện cớ là không ăn mặn, về sau có mấy lần thôn chúng ta tổ chức cưới hỏi, mời cậu ấy đến uống rượu mừng, nhưng đến một miếng thịt cậu ấy c*̃ng không ăn, chúng ta mới biết cậu ấy thực sự không ăn mặn”.

“Cậu ấy hiền lành tốt bụng đến mức khiến người ta xót xa, ngày thường đến con kiến c*̃ng không nỡ giẫm chết, thật không biết ông trời sao lại để một người tốt như Diệp Phong chịu đựng nhiều trắc trở như vậy”.

“Đôi khi chúng ta rất muốn để cậu ấy từ bỏ bà c*̉a cậu ấy, để bản thân cậu ấy không phải mệt mỏi như vậy, thậm chí đến bà c*̉a cậu ấy c*̃ng cầu xin cậu ấy từ bỏ mình, nhưng đứa trẻ đó lại cố chấp, cho dù bản thân kiệt sức, c*̃ng phải cho bà một cuộc sống tốt nhất”.

Cố Thanh Hy không biết tại sao, trái tim lại có chút nặng trĩu.

“Thúc có biết nhà hắn ở đâu không?”

“Ở cuối thôn Tiểu Hà chúng ta, cậu ấy một nghèo hai trắng, toàn bộ tiền kiếm được đều dùng để chữa bệnh cho bà, c*̃ng không có tiền làm nhà, trưởng thôn tốt bụng cho cậu ấy một căn nhà tranh rách để che mưa tránh gió”.

Cố Thanh Hy bỗng cười nói: “Hắn làm việc chỗ thúc, một ngày thúc trả cho hắn bao nhiêu?”

“Haizz, cậu ấy còn không tính nhận tiền c*̉a ta, ta cố nhét cho cậu ấy, cậu ấy mới nhận năm văn một ngày, nhưng không phải ngày nào cậu ấy c*̃ng đến”.

Nói đến đây, ông chủ ngừng lại một chút, đột nhiên thần thần bí bí nói: “Nói đến đây, có một việc ta rất khó hiểu, đó là Diệp Phong thỉnh thoảng sẽ biến mất mấy ngày, hỏi cậu ấy đã đi đâu, cậu ấy chưa bao giờ nói, mỗi lần chỉ nói đi xa kiếm tiền, nhưng cô biết không, mỗi lần sau khi cậu ấy biến mất trở về, trên người đầy vết thương”.

“Đầy vết thương?”, Cố Thanh Hy ngạc nhiên.

Chẳng lẽ hắn làm sát thủ, bị người ta làm cho bị thương nặng?

“Đúng vậy, rất thảm, quả thực thảm không chịu nổi, hơn nữa có một vài vết thương…”

Ông chủ muốn nói gì đó, nhưng hình như nghĩ đến cái gì lại im lặng, mặc kệ Cố Thanh Hy có nói gì, cũng không nói tiếp, chỉ nói: “Cậu ấy c*̃ng nhận một vài công việc ở thanh lâu, nghe nói bên đó trả nhiều tiền, hẳn là c*̃ng có ít nhiều liên quan đến nơi đó, haizz, đứa trẻ đáng thương”.

Cố Thanh Hy ù hết cả đầu.

Cái này là sao?

Liên quan đến thanh lâu?

Lẽ nào hắn bán thân?

Cố Thanh Hy ném một ít bạc cho ông chủ quán mì, đi thẳng đến thôn Tiểu Hà.

“Cô nương, chỉ một tô mì mà thôi, không cần nhiều tiền như vậy”.

“Không sao, tiền thừa ta thưởng cho thúc”.

Cố Thanh Hy liếc nhìn quán mì vắng vẻ, lại ném thêm một thỏi bạc nữa: “Đưa ta đến nhà Diệp Phong một chuyến”.

Ông chủ nhanh chóng trả lại tiền cho cô, cảnh giác nói: “Cô muốn làm gì? Mặc dù Diệp Phong thành thực hiền lành, nhưng cậu ấy không phải là người ai c*̃ng có thể bắt nạt”.

Cố Thanh Hy dở khóc dở cười: “Thúc cho rằng ta muốn làm gì? Ta chỉ nghe thúc nói tốt về hắn như vậy, muốn mua chút đồ tặng cho bà hắn, coi như cứu trợ”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 231


Chương 231

“Cứu trợ?”

“Chính là đi thăm bà hắn thôi, nếu bà hắn có gì cần giúp đỡ, ta c*̃ng có thể giúp một chút”.

Ông chủ thở phào nhẹ nhõm, ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Thì ra cô nương có ý tốt, thật ngại quá, ta đã hiểu nhầm cô nương, ta sẽ dẫn cô qua đó, nhưng số bạc này ta không thể nhận”.

“Cầm lấy đi, nhà thúc c*̃ng không dễ dàng gì”.

Cố Thanh Hy mua một ít vải và thức ăn, rồi đến thôn Tiểu Hà với ông chủ quán mì.

Thôn Tiểu Hà nằm ở ven Thành Nam, nơi đây non xanh nước biếc, không tranh với đời, nhìn từ xa, dân làng đang bận rộn trên cánh đồng lúa, trẻ con đang chơi đùa vui vẻ thành từng nhóm.

Thấy ông chủ dẫn nàng đến, nhiều người xúm lại hỏi han, có thể nhìn ra được người dân ở đây chất phác giản dị.

Rất nhanh, Cố Thanh Hy đã đến cuối thôn.

Cuối thôn vắng hơn đầu thôn rất nhiều.

“Cô nương, cô nhìn đi, căn nhà đó là nhà của Diệp Phong”.

Cố Thanh Hy ngẩng đầu nhìn đến, trước mắt xuất hiện một căn nhà tranh dột nát ở đằng xa.

Căn nhà tranh rất đơn sơ, vỏn vẹn chỉ có hai gian phòng nhỏ, lại còn xập xệ, khiến người ta không khỏi lo lắng nó có thể sập bất cứ lúc nào.

Khoảng sân của căn nhà tranh khá rộng, phơi khá nhiều dược thảo và dưa muối.

Ánh mắt Cố Thanh Hy bị thu hút bởi một bà lão.

Đó là một bà lão hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc giản dị, trên quần áo có nhiều vết vá, nhưng được giặt sạch đến bạc màu.

Bà ta đang vá quần áo, nhưng mắt có vẻ bị bệnh nên chỉ có thể dùng tay sờ vá lại, lâu lâu lại che miệng ho.

“Bà lão đó chính là bà c*̉a Diệp Phong”.

“Cảm ơn đại thúc”.

“Được rồi, cô tự mình đi đi, ta ở chỗ ruộng hoa màu này, có việc gì thì gọi ta”.

Lời nói của ông chủ quán mì rất khóe léo, nhưng Cố Thanh Hy có thể nghe ra ông ta không yên tâm, vì vậy mới đứng ở một bên quan sát nàng, cảnh cáo nàng đừng có làm gì bà của Diệp Phong.

Cố Thanh Hy không khỏi buồn cười lắc đầu.

Hũ nút như Diệp Phong mà nhân duyên thật tốt.

“Chào bà bà, ta là Cố Thanh Hy bạn đồng môn thâm giao của Diệp Phong, nghe hắn nói về bà, liền đến thăm bà”.

Cố Thanh Hy mới đến gần, Diệp bà đã phát hiện ra, bà ta mò mẫm đứng dậy, có vẻ hơi ngạc nhiên khi nghe thấy những lời của Cố Thanh Hy.

“Cô là bạn đồng môn thâm giao của Tiểu Phong? Nó còn nói với cô về ta?”

“Đúng vậy, chúng ta cùng nhau tham gia đại hội đấu văn, sau đó hắn vào học viện Hoàng gia, không chỉ trở thành bạn đồng môn của ta, mà còn trở thành bạn cùng bàn của ta, bà bảo có phải là rất có duyên không”, Cố Thanh Hy cười nói.

“Cô nương mau ngồi đi, nhà chúng ta có chút đơn sơ, cô nương đừng khách sáo”.

Diệp bà mỉm cười, lấy tay áo lau ghế đá, niềm nở tiếp đãi Cố Thanh Hy, còn mò mẫm rót nước cho nàng uống, hận không thể đem hết những thứ tốt nhất trong nhà ra.

“Nhà chúng ta nghèo, đến trà cũng không có, chỉ có thể để cô nương chịu thiệt uống nước trắng”.

“Bà không phải bận tâm, ta là tới thăm bà, nói chuyện với bà, lát nữa sẽ rời đi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 232


Chương 232

Cố Thanh Hy đỡ bà ta ngồi xuống, không thể để bà ta cứ đứng tiếp đãi mãi thế được.

Trong lúc đỡ bà ta, Cố Thanh Hy tranh thủ bắt mạch trên tay bà ta.

Diệp bà trúng loại độc lạ, hơn nữa còn là nhiều loại độc lẫn lộn với nhau, trong đó còn có một loại là Diêm Vương c*̣.

Trong lòng Cố Thanh Hy liền dậy sóng.

Diêm Vương c*̣ không phải là loại độc chết người, nhưng cứ bảy ngày sẽ phát tác một lần, lúc phát tác sẽ sống không bằng chết, ngay cả Diêm Vương cũng sợ, nên được gọi là Diêm Vương c*̣.

Điều tồi tệ nhất là loại độc này không có thuốc giải.

Ngay đến nàng cũng khó chế ra được thuốc giải.

Là kẻ nào nhẫn tâm như vậy, hạ loại độc tàn nhẫn như thế với một bà lão mù?

Nghe thấy là bạn đồng môn của Diệp Phong, Diệp bà có vẻ cực kỳ vui mừng, bắt đầu nói nhiều hơn.

“Diệp Phong nhà chúng ta là người sống hướng nội, luôn chỉ có một mình, ta còn nghĩ nó vào học viện c*̃ng không có bạn, không ngờ cô nương vậy mà lại không ghét bỏ”.

“Bà nói gì vậy, mặc dù Diệp Phong ít nói, nhưng hắn tốt bụng, tài văn chương xuất sắc, rất nhiều người trong học viện đều thích hắn”.

Diệp bà vui mừng khôn xiết, kích động nắm tay Cố Thanh Hy: “Thật sao? Người c*̉a học viện các cô có thể chấp nhận Diệp Phong sao?”

Bàn tay c*̉a bà ta thô ráp đầy vết chai, có thể thấy ngày xưa đã làm không ít việc nặng nhọc, quan tâm tới Diệp Phong cũng là xuất phát từ trong tim.

“Đương nhiên rồi, mọi người đều đối xử với hắn rất tốt, nhưng hắn không thích ở chung với mọi người lắm”.

Cố Thanh Hy phát hiện ra mắt của Diệp bà bà trống rỗng, hay nói cách khác, mắt của bà ta không có nhãn cầu.

Có vẻ như đúng như những gì ông chủ quán mì nói, là bị người khác móc mất nhãn cầu.

“Nếu sau này Diệp Phong có chỗ nào đắc tội với các cô, xin các cô khoan dung, đứa trẻ này không biết cách nói chuyện, nhưng tâm địa thực sự rất tốt”.

“Chắc chắn rồi, phải rồi, cha mẹ c*̉a Diệp Phong đâu, sao không nhìn thấy bọn họ, cũng không thấy Diệp Phong nhắc tới”.

Diệp bà bà buông tay, niềm vui trên gương mặt bà ta đã nhạt đi rất nhiều: “Đứa trẻ đó mệnh không tốt, từ nhỏ đã không cha không mẹ”.

“Hắn là trẻ mồ côi?”

“Đúng vậy, nhưng nó vẫn luôn tìm kiếm cha mẹ ruột của mình”.

Diệp bà bà thở dài, khuôn mặt hốc hác đầy xót xa: “Từ nhỏ nó đã khao khát tình thân, nhìn thấy những đứa trẻ khác chăm sóc cha mẹ, nó luôn dừng chân nhìn với vẻ hâm mộ, sau này sợ ta lo lắng, không hề thể hiện ra ngoài nữa, nhưng ta biết nó khao khát có cha mẹ hơn ai hết”.

“Bà không phải là bà ruột của hắn sao?”

“Ta cũng mong có được một đứa cháu ruột ngoan như vậy, đáng tiếc ta phúc mỏng, mấy đứa con đều chết yểu cả rồi”.

“Là bà tốt bụng nhận nuôi Diệp Phong sao?”, Cố Thanh Hy cẩn thận dè dặt hỏi.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 233


Chương 233

Nét mặt đau khổ của Diệp bà thoáng qua, dường như không muốn nói thêm về vấn đề này nữa, chỉ nhẹ giọng nói: “c*̃ng xem như là vậy, ta chỉ cho nó một cái màn thầu, đứa trẻ này rất biết ơn, tỉ mỉ chu đáo chăm sóc ta nhiều năm như vậy, có thể nói vì ta mà phải nếm hết mọi khổ cực”.

“Ta có thể vào trong phòng xem một chút không?”

“”Đương nhiên là được”.

Diệp bà muốn đưa nàng vào, nhưng Cố Thanh Hy vội vàng đỡ bà ta ngồi xuống: “Mắt bà không tốt, tay chân cũng không tiện, một mình ta vào là được”.

“Khụ khụ…chủ yếu là trong nhà quá nhỏ, mái nhà có hơi thấp, ta sợ cô nương đụng phải mái nhà”.

“Ta cẩn thận là được”.

Ngôi nhà đơn sơ, chỉ có hai gian, Diệp bà ở gian trong, trên giường trải rơm, còn phủ một lớp thảm dày, còn có một chiếc chăn mỏng.

Gian ngoài kê một chiếc giường gỗ, không có đệm chăn, chỉ có vài lớp rơm khô và một bộ quần áo rách rưới làm chăn.

Vì gian ngoài thông với bếp nên trông đơn sơ hơn, vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thuốc bắc nồng nặc.

“Mùi thuốc hình như hơi nặng, ta thu dọn một chút”.

“Không sao, nhà ta trước đây mở y quán, đã quen với mùi thuốc, mùi thuốc này không tính là gì”.

Gian ngoài còn có một cái bàn nhỏ và hai cái ghế đẩu nhỏ được lau sạch sẽ, trên đó để bút, mực, giấy, nghiên.

Cố Thanh Hy tiện tay cầm một tờ giấy nhỏ, bên trên viết hai dòng chữ theo lối chữ Khải đẹp mắt.

“Thịt nát xương tan chẳng hề sợ, chỉ mong thanh bạch tiếng còn ghi”.

Cố Thanh Hy chau mày, suy ngẫm ý nghĩa c*̉a hai câu mà Diệp Phong đã viết.

“Bà bà, Diệp Phong đứng thứ hai trong đại hội đấu văn, Hoàng Thượng không phải thưởng rất nhiều châu báu sao, sao bà vẫn sống bần hàn như vậy?”

Diệp bà cúi đầu, không biết nghĩ đến điều gì, cơ thể khẽ run lên, hồi lâu khuôn mặt trắng bệch mới miễn cưỡng hé một nụ cười.

“Tại ta yếu ớt nhiều bệnh, ta dùng số tiền đó để khám bệnh rồi”.

Cố Thanh Hy nghi hoặc nhìn bà ta.

Lời nói dối này, bịa ra cũng thật chẳng khéo léo chút nào.

Bao nhiêu vàng bạc châu báu như thế, cho dù mời thần y cái thế xem bệnh, cũng không thể nào tiêu hết trong thời gian ngắn như vậy chứ.

“Cô nương, vẫn còn sớm, ta đi nấu ít cháo, nếu cô không chê, thì ở chỗ ta ăn bữa cơm đạm bạc”.

“Cảm ơn bà, ta đã ăn rồi, không phiền bà nữa, đúng rồi, ta đã mua ít quần áo tặng cho bà, mong bà đừng chê”.

“Không được không được, không có công không hưởng lộc, làm sao ta có thể lấy đồ của cô chứ”.

“Ta và Diệp Phong là bạn, đây chỉ là chút thành ý giữa bạn bè, không đáng bao nhiêu tiền”.

“Khụ khụ… vậy cũng không được, sau này cô nương có thể thường xuyên đến nhà ta chơi, nhưng chúng ta thực sự không thể nhận quà, nếu Tiểu Phong ở đây, nó cũng không nhận”.

Không biết ông chủ quán mì đến từ lúc nào, thấy vậy, cũng không lấy làm lạ: “Cô nương, ta đang định nói với cô, Diệp bà và Diệp Phong không dễ dàng nhận đồ của người khác, kể cả cô tặng cậu ta một cọng cỏ, cậu ta cũng không nhận, nếu có nhận, cũng sẽ trả lại cô gấp ngàn lần trăm lần, ta thấy cô nên mang những thứ này về đi, haiz…”

Ông chủ quán mì tự lẩm bẩm lảm nhảm.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 234


Chương 234

“Còn tưởng rằng Diệp bà nể tình khách từ xa đến, sẽ nhận chút quà, không ngờ vẫn không nhận thứ gì”.

Cố Thanh Hy nghẹn lòng.

Nàng xách lâu như vậy, kết quả người ta không nhận?

Nghĩ đến tính cách của Diệp Phong, Cố Thanh Hy như hiểu ra điều gì.

Cố Thanh Hy nhấc bút soạt soạt viết mấy phương thuốc lên tờ giấy trắng, vừa nghĩ đến bọn họ còn túng thiếu về kinh tế, Cố Thanh Hy thở dài một hơi, đích thân lên thị trấn bốc thuốc cho bà ta, lại đích thân sắc thuốc cho bà ta uống.

Diệp bà từ chối đủ kiểu, Cố Thanh Hy cười nói: “Thuốc đã bốc xong, cũng đã sắc xong, bà không uống, chẳng lẽ để ta uống, hay là đổ đi?”

“Việc này…”

“Cơ thể bà trúng kỳ độc, tuy thuốc này không thể chữa khỏi độc của bà, nhưng có thể giảm đau đớn cho bà, còn nữa, bệnh ho và chân đau của bà cũng có thể chữa khỏi”.

“Cô nương…”, Diệp bà dường như khá bất ngờ, không có mấy người có thể nhìn ra bà ta trúng độc, nhưng nàng còn trẻ tuổi, chưa từng bắt mạch đã có thể biết bệnh của bà ta.

“Ta đã nói, trước đây nhiều đời nhà ta hành nghề y, cho nên ta cũng hiểu đôi chút”.

“Cô là một người tốt, mỗi một thôn dân trong thôn này đều là người tốt”, Diệp bà nghẹn ngào, thỉnh thoảng nâng tay áo lau nước mắt.

Đôi mắt bà ta trống rỗng, thứ chảy xuống không phải nước mắt, mà là máu.

Cố Thanh Hy nhìn mà đau lòng kỳ lạ.

Cuộc sống khó khăn như vậy, cơ thể bệnh tật, với bản lĩnh của Diệp Phong, lại chỉ chăm chỉ thật thà kiếm tiền, sống cuộc sống bình thường của họ.

Từ thôn Tiểu Hà về đến học viện Hoàng gia đã gần chiều tối.

Đúng như dự liệu của nàng, tất cả mọi người trong học viện đều nhìn nàng bằng ánh mắt khác thường.

Dung phu tử chỉ vào mặt nàng mắng mỏ.

“Cố Thanh Hy, trong mắt cô còn có học viện Hoàng gia không? Giờ đã là giờ nào rồi, cô mới lên lớp?”

“Phu tử, hay cho ông còn là phu tử của người ta, sao ông không quan tâm đến học trò chút nào, tối qua con ngõ nhỏ của Đế Đô xảy ra vụ giết người liên hoàn, chắc toàn bộ mọi người Đế Đô đều biết phải không, phu tử cũng nên biết đối tượng bị tấn công là ta, nhưng vừa gặp ta, ông không hỏi ta có bị thương hay không, ngược lại còn chất vấn ta lên lớp muộn, ông nói xem, nếu ta bẩm báo lên hoàng thượng, hoặc là công bố cho tất cả mọi người trong thiên hạ, họ sẽ nghĩ về ông thế nào?”

Sắc mặt Dung phu tử tái nhợt.

Ông ta là phu tử, trước này không ai dám phản bác lời ông ta, nhưng ông ta nói một câu, Cố Thanh Y lại nói một tràng như pháo nổ ông ta thật uổng làm thầy của người ta, vừa vặn ông ta lại không phản bác nổi một chữ.

Không phải ông ta không quan tâm, mà là thói quen từ lâu.

Buổi chiều là tiết cầm lý, Thượng Quan phu tử giảng chính, Dung phu tử trợ giảng.

Thượng Quan phu tử cười nho nhã, thanh tao: “Dung phu tử cũng là quá lo lắng cho sự an toàn của cô, trong lúc sốt ruột mới nói vậy, tam tiểu thư đã không sao, thì mời vào ngồi học đi”.

Vẻ mặt Dung phu tử giãn ra, vội vàng nói thuận theo: “Thượng Quan phu tử nói rất phải”.

Cố Thanh Hy trừng mắt trắng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 235


Chương 235

Ly do thật tồi tệ.

Đương Đương công chúa nhìn thấy nàng, tâm trạng vui vẻ bỗng tan biến.

Cố Sơ Vân đang gảy đàn, trên khuôn mặt sắc nước khuynh thành hiện lên vẻ tức giận nhanh đến mức người ta không thấy được.

Tiếng đàn của nàng ta du dương êm tai, như nước chảy nhẹ nhàng qua chiếc cầu nhỏ, mỗi một âm sắc được đánh đến không có kẽ hở, không ít người trong học viện đều phát hiện ra đều thốt lên khen ngợi kinh ngạc.

“Tiếng đàn của Cố nhị tiểu thư thật hay, nếu cô ấy có thể tham gia đại hội đấu văn, chắc chắn sẽ giành được hạng nhất trong cửa ải cầm kỹ”.

“Đúng thế, nhưng cô ấy xui xẻo, bị Cố Sơ Lan liên lụy, bỏ lỡ cơ hội lần này”.

“Nếu cô ấy có thể tham gia trận chúng kết đại hội đấu văn, thì có thể có chút danh tiếng, tương lai chắc chắn có thể bay lên cành cao trở thành phượng hoàng, đáng tiếc tất cả đã muộn rồi”.

“…”

Cố Thanh Hy cũng không thể không khâm phục, Cố Sơ Vân thực sự gảy đàn rất hay.

Nhưng dưới tiếng đàn du dương, lại mang theo chút u ám không dễ phát giác, tiếng đàn như này, nàng không thích.

Tối qua Tiêu Vũ Hiên bị chém không ít nhát đao, hôm nay quấn băng thật dày lên lớp học,

Cố Thanh Hy huých cánh tay của hắn ta, cười nói: “Ngươi cũng thật liều quá, bị thương nặng như vậy còn lên lớp”.

Tiêu Vũ Hiên ngẩng đầu, mặt hướng lên trời cao, không để ý đến nàng.

“Xùy, còn giận hả, được rồi, vuốt lông cho ngươi, tối qua ngươi bị thương quá nặng, ta sợ ngươi chết tại chỗ mới bảo Phù Quang đưa ngươi về mà”.

Thấy Tiêu Vũ Hiên vẫn không để ý đến nàng, Cố Thanh Hy ghé sát gần hắn ta, ánh mắt lướt nhìn Diệp Phong ngồi bên cạnh chăm chú nghe giảng, thấp giọng nói: “Tiểu Hiên Hiên, ngươi nói xem thiếu niên tối qua đó liệu có phải là Diệp Phong không?”

Gương mặt kiêu ngạo của Tiêu Vũ Hiên hiện lên vẻ nghi ngờ, cũng hạ giọng trả lời: “Ta cũng nghi ngờ như vậy”.

“Vậy chúng ta có cần xác nhận xem không?”

“Xác nhận thế nào?”

“Hôm qua không phải hắn ta cũng bị nhém rất nhiều nhát sao? Ta nhớ trên cánh tay hắn ta có một vết chém, kéo áo hắn ta ra?”

“Nhiều người như vậy, bị nhìn thấy không hay lắm”.

Cố Thanh Hy gõ đầu hắn: “Nghĩ cái gì thế, ta nói là vén tay áo hắn ta lên”.

“Đau đau đau, hôm qua đầu ta bị đập vào vách tường, đến bây giờ vẫn còn sưng, cô có thể nhẹ tay chút không?”

Khả năng đánh đàn luôn là niềm kiêu hãnh của Cố Sơ Vân, đại hội đấu văn nàng ta không đi, trong lòng nàng ta luôn nung nấu một ngọn lửa.

Lần này, mỗi học trò đều phải lên đàn một khúc, nàng ta vô cùng tự tin, quyết tâm phải làm mọi người kinh ngạc.

Quả nhiên, mọi người đều nghe đến say mê.

Trong khi đó, Cố Thanh Hy và Tiêu Vũ Hiên lại thì thầm to nhỏ, Cố Sơ Vân không vui, âm điệu cũng lệch đi.

Trong lúc mọi người đang nghe say sưa, Cố Thanh Hy bỗng nhiên tiến tới phía trước, vén tay áo của Diệp Phong lên. Không biết là nàng dùng sức quá mạnh hay là áo của Diệp Phong quá tệ, chỉ động tác vén ống tay áo lên thôi mà cả ống tay áo đã bị nàng xé xuống.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 236


Chương 236

Cánh tay của Diệp Phong lộ ra trước mặt mọi người.

Không có vết đao chém mới, nhưng lại có không ít vết roi, vết sắt nung, vết kiếm ngang dọc đan xen. Cả cánh tay dường như không có chỗ nào lành lặn, vết thương mới cũ hòa lẫn với nhau, vô cùng đáng sợ.

Diệp Phong kinh ngạc, trong mắt hiện lên vẻ hoảng loạn, mau chóng kéo một góc áo che cánh tay đầy vết thương kia lại.

Tốc độ của hắn ta rất nhanh, nhưng Cố Thanh Hy và Tiêu Vũ Hiên đã nhìn thấy hết toàn bộ.

Đầu óc hai người họ ầm một tiếng, suýt chút nữa chết đứng.

Cánh tay của Diệp Phong vậy là sao?

Sao lại nhiều vết thương như vậy?

Động tĩnh của bọn họ thu hút sự chú ý của mọi người, đám đông sững sờ nhìn Cố Thanh Hy cầm tay áo của Diệp Phong trong tay, hồi lâu vẫn không có phản ứng gì.

Dung phu tử phẫn nộ hỏi: “Cố Thanh Hy, cô đang làm gì vậy hả?”

Thấy trong mắt ông ta lóe lên tia sáng kỳ lạ, Cố Thanh Hy vội vàng vứt tay áo đi, giải thích: “Mọi người hiểu lầm rồi, không phải ta lột áo của Diệp Phong, ta… ta chỉ không cẩn thận xé rách mà thôi”.

Cố Thanh Hy không nói còn đỡ, nàng ta vừa nói như vậy, mọi người càng thêm nghi ngờ.

Nghe nói Cố tam tiểu thư nhìn thấy ai đẹp trai là mắt lại sáng lên. Chẳng lẽ nàng ưng ý Diệp Phong, không đợi được nữa muốn làm này nọ…

Cho nên, trong lúc đang lên lớp lại làm ra chuyện bất lịch sự như vậy?

Má ơi.

Cố tam tiểu thư cũng to gan thật.

Nhìn lại Diệp Phong dáng người gầy gò, mặt mũi thanh tú, đừng nói là bên thụ động chứ?

“Cô… Cô đúng là hoang đường, tan lớp chạy quanh học viện hai mươi vòng cho ta”.

“Cái gì… Lại phạt chạy?”

Có lầm không đó? Hôm qua nàng vừa mới bị phạt chạy kia mà!

Hơn nữa, trong lúc chịu phạt, nàng còn gặp phải sát thủ, có thể suy xét tới an toàn tính mạng của nàng một chút được không?

“Phu tử, bây giờ là Thượng Quan phu tử giảng chính”, Cố Thanh Hy nhắc nhở.

Một phu tử dự thính hình như quản hơi rộng rồi đấy.

Nhưng Thượng Quan phu tử chậm rãi sửa sang lại chiếc áo trắng như tuyết của mình, cười nói: “Lên lớp không nghiêm túc nghe giảng, lại còn trêu đùa bạn học, hành vi này trái với thánh đức, phạt chạy bốn mươi vòng đi!”

Bốn… bốn mươi vòng?

Gấp đôi luôn?

Cố Thanh Hy suýt chút nữa bùng nổ.

Nàng quên mất bề ngoài Thượng Quan Sở trông điềm đạm dễ mến, nhưng thực chất lại là một kẻ tiểu nhân đầy gian trá.

“Phu tử, học trò xin phép đi thay áo”, sắc mặt Diệp Phong hơi tái, có chút khó coi.

“Đi đi!”

Cố Thanh Hy cũng giơ tay: “Phu tử, áo của ta cũng bị rách mất rồi, ta cũng muốn đi thay áo”.

“Không được”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 237


Chương 237

Má!

Thượng Quan Sở này, thật là thiên vị quá!

Mọi người trong học viện cùng cười đùa.

“Xem bộ dạng sốt sắng của Cố tam tiểu thư đi, lại còn muốn xem trộm Diệp Phong thay áo, haizz, uổng cho ta mấy hôm trước còn sùng bái nàng ta như vậy”.

“Còn không phải sao, tài văn của nàng ta đúng là rất tốt, nhưng con người này nhìn thế nào cũng chẳng đáng tin cậy”.

“Ta cảm thấy ta bị lừa rồi, ta còn nghi ngờ những bài thơ đó có phải do nàng ta sáng tác hay không”.

“Một cô nương chưa xuất giá, không những xé áo của đàn ông xuống, mà còn muốn đi nhìn trộm đàn ông thay áo. Đúng là không biết xấu hổ!”

Tiêu Vũ Hiên tức giận nói: “Nói gì đấy! Có giỏi thì nói lại một lần nữa ta xem!”

Cố Thanh Hy cạn lời.

Nàng làm gì muốn đi nhìn trộm Diệp Phong thay áo.

Nàng chỉ muốn xác định xem hắn ta có phải là thiếu niên đó hay không thôi.

“Thái Hậu nương nương giá đáo”.

Mọi người kinh ngạc.

Sao Thái Hậu lại đến đây?

Thượng Quan Sở dẫn đầu mọi người cùng nhau hành lễ: “Bái kiến Thái Hậu, Thái Hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế”.

“Bình thân”.

Thái Hậu mặc áo gấm phượng bào, đi tới trong vòng vây của nhiều người. Đương Đương công chúa chạy tới, kéo cánh tay bà ta, vui mừng hỏi: “Mẫu hậu, sao người lại tới đây, người tới thăm con sao?”.

Thái Hậu khẽ gật đầu, xoa đầu nàng ta.

Thương Quan Sở lên tiếng hỏi: “Không biết Thái Hậu đại giá quang lâm có chuyện gì sao?”

Thái Hậu nhìn về phía Cố Thanh Hy, trên mặt nở nụ cười không đến được đáy mắt: “Bản cung đến tìm Cố tam tiểu thư”.

“Cố tam tiểu thư, mảnh ngọc Nguyệt Nha là di vật của tiên hoàng để lại cho Đương Đương công chúa, có ý nghĩa rất lớn đối với hai mẹ con ta, cho nên… Cố tam tiểu thư, ngươi cứ ra điều kiện, chỉ cần bản cung có thể làm được thì nhất định sẽ làm”.

“Thái Hậu muốn trao đổi ngọc Nguyệt Nha với ta sao?”

Cố Thanh Hy mỉm cười nhàn nhạt.

Nàng dám bảo đảm, trong đám thích khách hôm qua ám sát nàng ít nhất có một nhóm là của Thái Hậu.

Bởi vì không cướp được ngọc Nguyệt Nha, cho nên mới dùng lợi ích trao đổi với nàng.

Thái Hậu mỉm cười, cười một cách hiền hòa đôn hậu: “Phải”.

Người của học viện vô cùng ngưỡng mộ Cố Thanh Hy.

Thái Hậu đại giá quang lâm hai lần, dùng nghìn vàng đổi lấy ngọc Nguyệt Nha của nàng, Cố Thanh Hy còn không chịu hay sao?

Đây là cơ hội tuyệt vời để có mối quan hệ tốt với Thái Hậu.

Hơn nữa, lần trước Thái Hậu đã trả đến năm nghìn vạn lượng bạc.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 238


Chương 238

Cố Thanh Hy hơi buồn rầu: “Thái Hậu đích thân đến tìm ta hai lần, nếu ta còn không đưa thì chẳng phải là không biết điều hay sao?”

Thái Hậu khẽ vui mừng, hơi thở gấp gáp hơn vài phần: “Nói như vậy, ngươi đồng ý giao ra?”

“Đương nhiên, Thái Hậu nương nương, lúc trước không phải người nói năm ngàn vạn lượng bạc đổi lấy ngọc Nguyệt Nha sao? Ta c*̃ng không đòi người nhiều hơn, vẫn là năm ngàn vạn lượng bạc”.

Đương Đương công chúa tức giận đến mức toàn thân run rẩy: “Mẫu hậu, năm ngàn vạn lượng bạc đổi lấy một miếng ngọc, nàng ta đang bắt chẹt”.

Nàng ta không dám nói đừng đổi, bởi vì trước đó mẫu hậu đã nổi cơn thịnh nộ.

Nàng ta có ngốc mấy đi nữa, c*̃ng biết ngọc Nguyệt Nha không đơn giản, chỉ là nàng ta không hiểu, dù là bảo bối gì c*̃ng không thể có giá năm ngàn vạn lượng bạc được.

“Được, năm ngàn vạn lượng thì năm ngàn vạn lượng”, răng c*̉a Thái Hậu c*̃ng phát run vừa vẫy tay, lập tức có người hầu bê từng hòm từng hòm ngân phiếu và châu báu các loại đến trước mặt Cố Thanh Hy.

“Những ngân phiếu này cộng với châu báu đồ cổ đồ trang sức trị giá hơn năm ngàn vạn lượng bạc, Cố tam tiểu thư có thể kiểm trước”.

Mọi người đều biết.

Thái Hậu hết tiền rồi.

Vì vậy mới lấy đồ cổ, châu báu, đồ trang sức ra.

Cố Thanh Hy tiện tay mở một chiếc hòm ra, bên trong toàn là châu báu, mã não, ngọc mắt mèo, thậm chí còn có vài viên dạ minh châu to như trứng chim bồ câu.

Cố Thanh Hy mở từng hòm ra, kiểm hết từng cái một, mỗi hòm đều là những bảo bối vô giá.

“Xì…”

Mọi người đều không thể tin được.

Trái tim Đương Đương công chúa và Thái Hậu đang chảy máu, hận không thể băm vằm Cố Thanh Hy thành trăm ngàn mảnh, để trút nỗi hận trong lòng.

Lấy được tiền thì c*̃ng thôi đi, lại còn kiểm từng hòm từng hòm một trước mặt bọn họ, làm như thế này chẳng phải là đang lăng trì bọn họ sao?

Đương Đương công chúa sốt ruột đến mức xoay mòng mòng, muốn Thái Hậu thu hồi mệnh lệnh, nhưng sợ Thái Hậu lại giáng cho nàng ta một cái tát.

Ngay cả Tiêu Vũ Hiên cũng nhìn không nổi nữa, hắn ta bước lên, nhỏ giọng nói: “Nha đầu xấu xí, một vừa hai phải thôi, sắc mặt của Thái Hậu không được tốt lắm đâu”.

“Một tay giao tiền, một tay giao hàng, nếu không kiểm kỹ, chẳng may bị thiếu, đến lúc đó tìm ai khóc lóc kể lể”, nàng nghiêm túc nói, nhưng ai nấy đều toát mồ hôi hột thay nàng.

Xong rồi.

Mối thù c*̉a Cố Thanh Hy và Thái Hậu chắc hẳn đã rất lớn.

Một lúc lâu sau, Cố Thanh Hy mới hài lòng gật gật đầu, còn nói một câu khiến Thái Hậu nghiến răng nghiến lợi: “c*̃ng được xấp xỉ năm ngàn vạn lượng bạc, nhưng những thứ này vẫn phải đến tiệm cầm đồ đổi ra bạc, thật phiền phức, Thái Hậu nên đưa thẳng ngân phiếu mới đúng”.

“…”

Nếu bà ta có tiền, còn phải vơ đông vét tây nhiều bảo bối vậy cho nàng ta sao?

Đương Đương công chúa tức giận nói: “Cố Thanh Hy, ngươi đừng có quá đáng”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 239


Chương 239

“Công chúa sao có thể nói những lời này, ta có chỗ nào quá đáng chứ, nếu mọi người tiếc số bạc này, thì không đổi nữa là được, dù sao ta c*̃ng rất thích ngọc Nguyệt Nha”.

“Ngươi…”

Thái Hậu ra hiệu cho Đương Đương công chúa câm miệng, bà ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Tam tiểu thư, nếu đã kiểm xong ngân phiếu, vậy có phải nên đưa ngọc Nguyệt Nha cho chúng ta rồi không?”

“Đồng ý đồng ý, nhưng ta muốn hỏi thêm một câu, Thái Hậu, người chắc chắn muốn đổi ngọc Nguyệt Nha với ta phải không?”

Thái Hậu có chút hồi hộp.

Lời này c*̉a nàng ta là có ý gì? Lẽ nào không muốn đổi nữa?

“Đương nhiên”.

“Chắc chắn không hối hận?”

Thái hậu nhướng mày, đoán ý trong lời nói c*̉a nàng: “Đương nhiên không hối hận, Cố tam tiểu thư còn có lo lắng gì sao?”

“Không có, ta chỉ sợ người sẽ hối hận, Thái Hậu đã không hối hận, vậy ta yên tâm rồi”.

Cố Thanh Hy dùng ý niệm mở nhẫn không gian, đống châu báu ngân lượng đều được đưa vào nhẫn không gian.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc kêu lên: “Là nhẫn không gian, nàng ta lại có thể có nhẫn không gian”.

“Trời ơi, đúng là nhẫn không gian, ta dám đảm bảo, nhẫn của nàng ta ít nhất c*̃ng trên năm mươi khối”.

“Nhẫn không gian không phải không thể mua được nữa sao, nàng ta mua ở đâu? Chẳng lẽ là chiến thần đưa cho nàng ta?”

Mọi người đều hâm mộ Cố Thanh Hy.

Một miếng ngọc Nguyệt Nha liên tiếp kiếm mười ngàn vạng lạng bạc, nửa quốc khố đã là c*̉a nàng ta.

“Ngươi đã nhận tiền, có phải nên trả ngọc Nguyệt Nha cho bản cung rồi không”, ngoài mặt Thái Hậu bình tĩnh nói chuyện, nhưng thực ra đã hận Cố Thanh Hy tận trời xanh.

Cố Thanh Hy tìm một hồi trong ngực, cuối c*̀ng tìm được một cái hộp: “Này, cho cô”.

Đương Đương công chúa cầm lấy rồi mở ra, ngọc Nguyệt Nha bên trong đã vỡ thành mười mấy mảnh, vỡ vụn đến mức không thể gắn lại được.

Sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi: “Tại sao ngọc Nguyệt Nha lại bị vỡ, Cố Thanh Hy, ngươi đã làm gì?”

Thái Hậu run rẩy, lung lay sắp ngã, sắc mặt tái nhợt nhìn ngọc Nguyệt Nha đã vỡ nát: “Sao…sao có thể như vậy…ngọc Nguyệt Nha sao lại bị vỡ?”

Cố Thanh Hy hai mắt trong veo, vô tội chớp chớp đôi mắt long lanh, nhún vai nói: “Đêm qua ta bị ám sát nhiều lần, trong lúc chạy thoát thân, ngọc Nguyệt Nha bị rơi ra, sau đó…nó liền vỡ tan”.

Thái Hậu choáng váng, suýt nữa ngã xuống, chỉ vào Cố Thanh Hy, tức giận đến mức rất lâu không nói được lời nào.

Cố Thanh Hy cây ngay không sợ chết đứng, lời lẽ khẩn thiết: “Thái Hậu, dưới chân thiên tử những kẻ đó lại dám tùy ý ám sát học trò của học viện Hoàng gia, đây là coi khinh Thánh Thượng, coi khinh Thái Hậu, coi khinh toàn bộ luật pháp của Dạ Quốc, càng đáng giận hơn là làm hỏng ngọc Nguyệt Nha mà Tiên Hoàng để lại cho Đương Đương công chúa, khẩn cầu Thái Hậu nhất định phải truy bắt hung thủ, nghiêm trị hung thủ”.

“Hỗn xược, Cố Thanh Hy, ngọc Nguyệt Nha là bị hỏng trên tay ngươi, ngươi khó tránh khỏi liên can, người đâu, bắt nữ nhân này lại cho bản cung”.

Thái Hậu vô cùng tức giận, người c*̉a học viện Hoàng gia hoảng sợ, không ít người nhao nhao quỳ xuống.

Tiêu Vũ Hiên vội nói: “Thái Hậu, đêm qua quả thực có rất nhiều nhóm sát thủ truy sát nha đầu xấu xí, nếu không phải nàng ấy chạy nhanh, chỉ sợ sớm đã bị giết chết, ngọc Nguyệt Nha bị vỡ không nên đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu nha đầu xấu xí”.
 
Back
Top Bottom