Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 140: Chương 140


“Chứ còn gì nữa, ta vẫn nghĩ rằng tài hoa của Trạch Vương và Cố Sơ Vân đã kinh tài tuyệt diễm.

Hôm nay thấy thơ của Cố Tam tiểu thư và Diệp Phong mới biết cái gì là ngoài trời còn có khoảng trời khác, người tài ắt có người tài ba hơn”.

“Rốt cuộc thì Diệp Phong là ai? Tại sao trước đây lại chưa bao giờ nghe nói đến tên tuổi của hắn ta vậy?”
“Một hàn môn sĩ tử, chưa có công danh thì lấy đâu ra tên tuổi”.

“Các ngươi nói xem, lần thi thơ này là Diệp Phong hay Cố Tam tiểu thư thắng?”
“Điều này cũng khó mà nói, thơ và thư pháp của hai người họ đều có thể nói là có một không hai.

Nhưng, ta cảm thấy hình như thơ của Cố Tam tiểu thư hay hơn”.

Dạ Hoàng nghĩ Cố Thanh Hy sẽ thắng, trong lòng chợt lạnh lẽo, vừa thấy tài nghệ của Diệp Phong cao siêu như thế lập tức hứng thú nói: “Mau xem Cố Tam tiểu làm được mấy bài thơ?”
“Cố Tam tiểu thư làm được 43 bài”.

Dạ Hoàng thật sự muốn chết.

Kết quả tỷ thí thi thư đã có.

Thư pháp của Cố Thanh Hy và Diệp Phong ngang sức ngang tài, xem như không phân thắng bại.

Cố Thanh Hy làm thơ thắng Diệp Phong một nước, lại nhiều hơn một bài, cho nên Cố Thanh Hy thắng.

Trong năm cuộc tỷ thí, hai trận Cố Thanh Hy hạng nhất, còn hai trận thì cùng đứng đầu với Diệp Phong, dõi mắt toàn trường thi không ai có tư cách khiêu chiến với nàng.

Xung quanh toàn là tiếng xì xào bàn luận.

“Đoán tới đoán lui, duy chỉ không đoán ra Cố Thanh Hy sẽ đứng hạng nhất, thật đáng thương cho ta khi đặt hết tài sản vào Trạch Vương, e là ta sắp táng gia bại sản rồi”.

“Ta cũng không khác gì, ta toàn đặt Trạch Vương và Cố Sơ Vân, Cố Sơ Vân ngay cả tư cách tỷ thí cũng không có, Trạch Vương… Trạch Vương cũng bị treo lên đánh, sao mà ta khổ như vậy chứ, đặt Diệp Phong cũng không đến nỗi thảm như vậy đâu”.

“Xong rồi, ta cũng toàn đặt Trạch Vương, ta còn tưởng rằng Trạch Vương bụng đầy học vấn, chí ít có thể thắng mấy trận, ai ngờ hắn ta liên tiếp đội sổ”.

“Vậy… vậy không ai cược Cố Thanh Hy thắng sao?”

“Hình như có, Thượng Quan phu tử đặt một hai ngàn Cố Thanh Hy thắng, bảo là muốn khích lệ học sinh”.

“Trạch Vương và Cố Sơ Vân không phải học sinh của hắn ta sao? Chẳng lẽ Thượng Quan phu tử đã sớm biết Cố Thanh Hy sẽ thắng, cho nên mới đặt vào?”
“Cái này… Thượng Quan phu tử nhìn cũng không phải người may mắn như vậy đâu”.

“Mặc kệ Thượng Quan phu tử là ai, dù sao thì người trên toàn thiên hạ đều phải thua đến mức khóc cha gọi mẹ”.

Tiêu Vũ Hiên mừng rỡ như điên: “Nha đầu xấu xí được hạng nhất? Hình như tiền của chúng ta đều đặt vào mình nàng ta, trời ơi, có phải chúng ta sắp lời to rồi hay không?”
“Hình… hình như là…”, Liễu Nguyệt và Vu Huy kinh hãi đến mức răng run cầm cập.

Cho dù đã sớm đoán được kết quả, sắc mặt Diệp Phong vẫn hiện vẻ tái nhợt.

Không biết hắn ta đang ngấm ngầm chịu đựng cái gì, móng tay giấu trong tay áo cấu thật sâu vào lòng bàn tay, tạo ra vết máu, nhưng hắn ta vẫn không cảm nhận được đau đớn.

Đôi mắt trong trẻo lạnh lùng kia bất lực nhắm lại.

Mãi hồi lâu mới chầm chậm mở ra.

Đôi bàn tay nắm chặt kia cũng buông lỏng, theo đó là vẻ đau buồn nhàn nhạt, mỗi một bài thơ của hắn ta đều kèm theo vẻ bi thương.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 141: Chương 141


Cố Thanh Hy cười nói với Trạch Vương: “Đã nói đừng đánh cược lớn như vậy, ngươi khăng khăng không nghe, nhìn đi, ngay cả ổ chó cũng không ở được”.

“Ngươi nói ai là chó?”
“Ta nói ngươi là chó sao?”
“Ngươi nói Vương phủ của ta là ổ chó”.

Cố Thanh Hy nghiêm trang hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ nhà ngươi không nuôi chó? Ổ cũng bán rồi, vậy không phải chính là ngay cả ổ chó cũng không được ở”.

Dịch Thần Phi cười hì hì.

Nha đầu này rõ ràng là đang chỉ gà mắng chó.

Lồng ngực Trạch Vương phập phồng bất định.

Tại sao hắn ta cảm thấy lời của nàng lại kỳ quái như vậy?

Không đợi hắn ta cẩn thận phân tích ý tứ trong lời nói của Cố Thanh Hy, lại thấy Cố Thanh Hy đưa tay về phía hắn ta.

“Cái gì?”
“Đương nhiên là khế ước nhà khế ước đất, sao hả, ngươi sẽ không quỵt nợ đó chứ?”
Trạch Vương từ trong kẽ răng hung tợn phun ra một câu: “Nếu bổn vương thua, đương nhiên sẽ không quỵt nợ, nhưng dù sao ngươi cũng phải cho bổn vương mấy ngày chuẩn bị”.

“Có cả vương phủ và sáu tòa biệt viện, ngươi đường đường là Trạch Vương chẳng lẽ còn sợ sau khi ta thu nhà của ngươi, ngươi sẽ không có chỗ ở”.

Cố Thanh Hy không nói còn tốt, vừa nói câu này, Trạch Vương thiếu chút nữa tức đến bất tỉnh.

Mấy trận đánh cược trước hắn ta thua đến táng gia bại sản cũng không bồi thường nổi, lúc này Vương phủ và sáu tòa biệt viện cũng thua rồi, không phải đúng là không có chỗ ở sao?
Chuyện mất mặt như vậy, hắn ta làm sao có thể nói ra khỏi miệng được?
Cố Thanh Hy đồng tình quét mắt nhìn hắn ta, nàng thở dài: “Nhìn ngươi đáng thương như vậy, tạm thời để ngươi dọn đến một căn phòng ở một góc Vương phủ mấy ngày đi, tránh cho người khác nói ta không hợp tình hợp lý”.

Trạch Vương gầm rống: “Không cần”.

Dù hắn ta lưu lạc đầu đường xó chợ cũng sẽ không cần một phần bố thí của nàng.

“Vương Bá, mang khế ước nhà đất đưa cho nàng ta”.

“A… Vương gia… cho thật sao?”
Vương Bá run lẩy bẩy, đây chính là của cải duy nhất của bọn họ, cho thêm thì thật sự mất tất cả.

“Cho”, Trạch Vương cả giận nói, cũng không quan tâm nơi này còn có Dạ Hoàng và sứ thần các nước, hắn ta oán hận rời khỏi đại hội đấu văn, để lại bóng lưng vắng lặng.

Mọi người đều đồng tình với Trạch Vương.

Nghĩ lúc đó Trạch Vương thân phận cao quý, tài hoa vô song, phong hoa tuấn dật, là bạch mã hoàng tử của tất cả nữ tử Dạ Quốc.

Tại đại hội đấu văn hôm nay, Trạch Vương không chỉ có thua táng gia bại sản, mà còn mất sạch mặt mũi, nói hắn ta từ thiên đường rớt xuống địa ngục cũng không quá đáng chút nào.

Dạ Hoàng mặt mày ủ rũ, cho tới thời khắc này, hắn mới biết thế nào gọi là mang đá đập vào chân mình.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 142: Chương 142


Tiểu Lý Tử xúi giục: “Hoàng thượng, mọi người đều biết Tam tiểu thư của Phủ Thừa tướng viết lách không thông thạo, làm sao đột nhiên lại tài tình như vậy? Theo như nô tài thấy, trong này nhất định có mờ ám”.

“Ồ… lời này giải thích thế nào?”, trái tim tro tàn của Dạ Hoàng có một chút hy vọng.

“Thơ của nàng nhất định là trước đó đã tốn một khoản tiền lớn để mời cao thủ làm cho, nếu không, trong một nén hương ngắn ngủi, làm sao nàng có thể làm ra bốn mươi ba tác phẩm thơ tốt như vậy?”
Giọng nói của Tiểu Lý Tử mặc dù không đúng, nhưng vừa đúng lúc khiến cho tất cả mọi người nghe thấy.

Mọi người bàn luận sôi nổi.

“Lý công công nói dường như cũng có đạo lý, Tam tiểu thư là dạng người gì, mọi người cũng có nghe đồn rồi, làm sao có thể đột nhiên thay đổi lớn như vậy?”
“Chẳng lẽ nàng thật sự gian lận? Coi như ngâm thơ là gian lận, nhưng thư pháp của nàng mọi người cũng quá rõ ràng rồi, đây chẳng phải chính là từng nét chữ nàng đích thân viết ra sao”.

“Hay là thư pháp của nàng tốt, nhưng làm thơ căn bản một chữ cũng không biết,nên tốn một khoản tiền lớn mời người khác làm cho nàng?”
Cố Thanh Hy cười lạnh một tiếng.

Xem ra, không để cho tên Tiểu Hoàng đế kia từ bỏ ý định, hạng nhất nàng cầm được rồi, e rằng rất nhanh cũng sẽ bị cướp đi.

Cố Thanh Hy cất giọng: “Nếu chư vị chất vấn, vậy không bằng ra lại một đề thi mới ngay tại đây cho ta đi?”
Dạ Hoàng lập tức đáp: “Đúng, thi ngay tại đây liền biết có ăn gian hay không, Tam tiểu thư, không phải trẫm không tín nhiệm ngươi, mà các chúng thần đều hoài nghi, trẫm cũng không biết làm sao”.

Hay lắm.

Tất cả những điều này vẫn là do Tiểu Hoàng đế này làm ra.

Cố Thanh Hy ném cho hắn một cái nhìn khinh bỉ, nhưng trong miệng vẫn cười nói: “Vậy được, không biết hoàng thượng muốn ta thi cái gì?” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Hôm nay vừa hay đầu xuân, vậy lấy xuân làm đề thi, chỉ cần ngươi làm liên tiếp ba bài thơ trong thời gian một chén trà, trẫm liền…”
Lời Dạ Hoàng còn chưa nói xong, Cố Thanh Hy một hơi liền ngâm ra ba bài thơ, hơn nữa bài này còn hay hơn bài kia.

Mọi người đều trợn tròn mắt.

Dạ Hoàng nuốt nước miếng, hồi lâu nói không ra lời, chỉ có thể ngây ngốc nhìn Cố Thanh Hy.

“Xuân miên bất giác hiểu, xứ xứ văn đề điểu.

Dạ lai phong vũ thanh, hoa lạc tri đa thiểu”.

“Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô, thảo sắc diêu khán cận khước vô.

Tối thị nhất niên xuân hảo xử, tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô”.

“Thảo trường oanh phi nhị nguyệt thiên, phất đê dương liễu túy xuân yên.

Nhi đồng tán học quy lai tảo, mang sấn đông phong phóng chỉ diên”.

“Hoàng thượng, không biết ba bài này có được không?”, Cố Thanh Hy cười xinh đẹp, ngay cả trăm hoa trong học viện cũng mất sắc.

Khóe miệng Dạ Hoàng giật giật, hồi lâu không nói ra được một câu.

Ba bài thơ hay này quả thật là buột miệng nói ra, ngay cả nghĩ cũng không cần nghĩ, đâu cần dùng đến thời gian một chén trà.

Hắn còn có thể nói cái gì.

Tiểu Lý Tử hiểu lòng Dạ Hoàng, mặc dù vô lý, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng để đi gây chuyện.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 143: Chương 143


“Cố tiểu thư dám lấy hoa mai làm đề, lại còn làm những ba bài?”
“Có gì không dám, ngươi nghe cho kỹ đây.

Nhất thụ hàn mai bạch ngọc điều, hồi lâm thôn lộ bàng khê kiều.

Bất tri cận thủy hoa tiên phát, nghi thị kinh đông tuyết vị tiêu.

”.

“Mai tuyết tranh xuân vị khẳng hàng, tao nhân các bút phí bình chương.

Mai tu tốn tuyết tam phân bạch, tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương”.

“Văn đạo mai hoa kỳ hiểu phong, tuyết đôi biến mãn tứ sơn trung.

Hà phương khả hóa thân thiên ức, nhất thụ mai hoa nhất phóng ông”.

Xung quanh yên lặng như tờ, gần như miệng tất cả mọi người đều há thành hình chữ O.

Cố Thanh Hy đã trở thành tiêu điểm của trong mắt vạn người, nàng cũng thoải mái để mặc cho mọi người quan sát, khóe miệng nhếch lên thành đường cong.

Nàng không biết làm thơ, đối thơ nàng cũng không biết sao?
Đừng nói ba bài, ba mươi bài nàng cũng hạ bút thành văn.

Tiểu Hoàng đế muốn giấu mấy ngàn lượng hoàng kim trân bảo kia cũng không có cửa.

“Tiểu công công, không biết ba bài thơ của ta thế nào? Có thể cho qua được không?”
Mặc dù Tiểu Lý Tử còn muốn gây khó khăn cho nàng, nhưng không có lời nào chống đối.

Mọi người phản ứng lại, không khỏi rối rít giơ ngón cái lên, ai ai cũng khen ngợi.

“Trời ơi, Cố Tam tiểu thư quả thực là tiên thơ sống lại, không, nàng còn lợi hại hơn so với tiên thơ, Cố Tam tiểu thư xuất khẩu thành thơ, mỗi một bài thơ có thể nói là tuyệt tác”.

“Ôi mẹ ơi, cõi đời này sao lại có người phụ nữ tài hoa như vậy?”
Diệp Phong lẳng lặng hiểu được thơ mà nàng ngâm.

Mai tu tốn tuyết tam phân bạch, tuyết khước thâu mai nhất đoạn hương.

Thơ hay như vậy há một người bình thường có thể làm ra được.

Hắn ta thua tâm phục khẩu phục.

Hắn ta hai hòa hai thua, cho dù trận thứ năm thắng cũng không thể thay đổi được kết cục.

Trận thứ năm vốn không cần tiếp tục phải thi nữa.

Chẳng biết vì sao, ánh mắt Diệp Phong nhìn Cố Thanh Hy cũng không còn giống như trước kia.

Dạ Hoàng rất khó chịu, chỉ có thể miễn cưỡng nhếch miệng cười, hào phóng thừa nhận nàng đứng hạng nhất.

Mã công công cao giọng tuyên bố: “Lần này đứng đầu đại hội đấu văn là Cố Tam tiểu thư Cố Thanh Hy”.

Trong đại hội, có người cười, có người khóc, có người đập ngực vỗ đầu.

Biểu cảm gì cũng có.

Dạ Hoàng coi như là người nói chữ tín, thưởng cho nàng số lượng lớn hoàng kim trân bảo và một chiếc hộp gỗ đàn hương màu đen.

Trên hộp gỗ đàn hương khắc rất tinh xảo, là hình con phượng hoàng giương cánh muốn bay.

Mã công công thận trọng mang đến đưa tận tay nàng rồi dặn dò: “Tam tiểu thư, thứ trong hộp này chính là chuông Phá Hồn bảo vật trấn quốc của Dạ Quốc, mong Tam tiểu thư cẩn thận cất giữ, quyệt đối không thể để mất”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 144: Chương 144


“Biết rồi”.

Cố Thanh Hy không có một chút hứng thú nào với chuông Phá Hồn.

Ngược lại cảm thấy ánh mắt tất cả mọi người xung quanh đều tập trung vào chiếc hộp gỗ đàn hương.

Có hâm mộ.

Có đố kỵ.

Nhiều hơn chính là muốn chiếm làm của riêng.

Cố Thanh Hy không để lại chút dấu vết ghi nhớ ánh mắt của bọn họ vào trong lòng.

Không biết tại sao, nàng nhận chiếc hộp đựng chuông Phá Hồn giống như cầm không được bỏ không xong, nàng luôn cảm thấy về sau vì chiếc chuông nát này sẽ xảy ra rất nhiều chuyện khó giải quyết.

Cố Thanh Hy rất muốn nói, nàng muốn trân bảo, chiếc chuông Phá Hồn này Tiểu Hoàng Đế tự cầm về đi, nhưng nàng lại sợ nếu nói ra câu này, Tiểu Hoàng đế trong cơn tức giận sẽ thu hồi trân bảo, vậy nên nàng chỉ có nhắm mắt nhận lấy.

Trong mơ hồ, nàng phát hiện tầm mắt của Diệp Phong cũng rơi vào hộp gỗ đàn hương.

Con ngươi hắn ta giống như một dòng suối sâu, khiến người ta không có cách nào nhìn thấy rõ rốt cuộc hắn ta đang suy nghĩ gì, điều có thể biết được chính là hắn ta rất có hứng thú với chuông Phá Hồn.

“Hạng nhì đại hội đấu văn, Diệp tài tử Diệp Phong, chúc mừng Diệp tài tử”, Mã công công cười nói.

Diệp Phong khẽ vuốt cằm, vẫn lạnh lùng yên tĩnh giống như trước đây.

“Theo quy định của Dạ Quốc, Diệp tài tử có thể vào học viện Hoàng gia học một năm, một năm sau được vào triều làm quan, làm phúc cho dân, không biết Diệp tài tử có hứng thú vào học viện Hoàng gia hay không”.

Diệp Phong trầm tư, hồi lâu không trả lời.

Mọi người không khỏi buồn bực.

Học viện Hoàng gia là nơi biết bao nhiêu người cạnh tranh bể đầu cũng không vào được, hoàng thượng phá lệ để cho một sĩ tử nhà nghèo vào học, hắn ta lại còn do dự?

Chẳng lẽ hắn ta không biết người từ học viện Hoàng gia đi ra, tương lai trong triều định nhất định cũng sẽ đám nhiệm chức quan có sức ảnh hưởng lớn?
Lúc mọi người cho rằng Diệp Phong sắp từ chối thì hắn ta nhàn nhạt đáp lại: “Được”.

Ách…
Chỉ một chữ được đơn giản và bình tĩnh như vậy sao?
Ngay cả vẻ kích động mừng rỡ cũng không có?
Mọi người không nhịn được mà cảm thán, sĩ tử nhà nghèo cuối cùng vẫn là sĩ tử nhà nghèo, e rằng ngay cả học viện Hoàng gia có ý nghĩa gì cũng không biết.

Cố Thanh Hy chọc chọc vào cánh tay hắn, cười nói: “Sau này chúng ta là bạn học rồi, gọi một tiếng học tỷ nghe cái coi, sau này ta sẽ bảo kê cho ngươi”.

Diệp Phong hờ hững liếc mắt nhìn nàng một cái, chẳng nói câu nào mà đi thẳng qua nhận lấy kim ngân châu báu mà Dạ Hoàng ban tặng.

Cố Thanh Hy sờ sờ chóp mũi.

Nàng đây là…
Đang bị người ta coi như không khí sao?
Đại hội đấu văn vừa mới kết thúc, Cố Thanh Hy đã trở thành người thắng cuộc.

Bên trong một lớp học nào đó của học viện Hoàng Gia.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 145: Chương 145


Cố Thanh Hy và Tiêu Vũ Hiên đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn chằm chằm vào chuông Phá Hồn bên trong hộp gỗ đàn.

Chuông Phá Hồn có màu đen tuyền, không có gì khác biệt so với loại chuông thông thường.

Chỗ khác biệt duy nhất chính là tiếng vang của nó càng vui tai hơn, hơn nữa xung quanh chuông còn có chi chít các loại văn phù.

Hai người bọn họ nghiên cứu nửa ngày trời mà cũng chẳng tìm ra được thứ gì.

Tiêu Vũ Hiên chống cằm nhíu mày nói: “Truyền thuyết nói chuông Phá Hồn có thể khiến người chết hồi sinh, còn có thể khiến võ công của người ta tăng mạnh, thậm chí người có được chuông Phá Hồn còn có thể nắm được thiên hạ, nhưng ta nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, nhìn thế nào cũng thấy cái chuông này bình thường đến không thể bình thường hơn, cô nói xem, Mã công công có phải lấy nhầm rồi không?”
Cố Thanh Hy lắc đầu.

Việc quan trọng thế này, Mã công công làm sao lại dám làm bừa?
“Hoặc có lẽ những văn phù này chính là bí mật để phá giải chuông Phá Hồn”.

“Những văn phù chi chít chằng chịt, hình thù kỳ quái này rốt cuộc là có ý gì?”
“Ngươi hỏi ta, ta sao biết được.

Tiểu hoàng đế kia sao lại hào phóng dâng tặng chuông Phá Hồn như thế, theo ta thấy, hắn ta cũng không giải được bí mật của văn phù này”.

Tiêu Vũ Hiên gật mạnh đầu, tán thành với lời nói của nàng.

“Chẳng qua, chúng ta cần chuông này để làm gì? Cũng có bán để đổi thành tiền được đâu”.

“Cứ cất đi đã, sau này nói tiếp”.

Cố Thanh Hy thu lại chuông Phá Hồn làm nó phát ra tiếng keng keng, khoé môi lại nở môt nụ cười đầy vẻ đong đưa.

“Đi, kiếm được một món tiền lớn như thế, ngươi nói xem, chúng ta có nên đi ra ngoài chơi bời chút không”.

Tiêu Vũ Hiên nghe vậy liền nổi hứng, đôi mắt to sáng lấp la lấp lánh.

“Liễu Nguyệt với Vu Huy mừng đến phát điên rồi, bọn họ đã bao hết cả tửu lầu Tuý Mộng, giờ này chúng ta đi qua vừa đúng lúc bắt đầu ăn, đi”.

“Tửu lầu Tuý Mộng có gì hay mà đi, chúng ta đổi chỗ khác”, Cố Thanh Hy chớp chớp đôi mắt nhỏ đầy ái muội.

Tiêu Vũ Hiên chẳng hiểu ra làm sao: “Tửu lầu Tuý Mộng không phải là tửu lầu tốt nhất ở đế đô sao? Chẳng lẽ còn có chỗ nào tốt hơn cả chỗ này?”
Đôi con ngươi trắng đen rõ ràng của Cố Thanh Hy nhuốm đầy ý cười khó hiểu: “Có rượu có thịt, đương nhiên phải có mỹ nhân bầu bạn”.

“Bịch…”.

Tiêu Vũ Hiên bị vấp chân.

Hắn ta dè dặt nói: “Không phải cô định nói với ta là cô muốn đi thanh lâu chứ?”
“Thanh lâu nào mà vừa có mỹ nhân lại vừa có tiểu quan thì chúng ta sẽ đi đến đó, đương nhiên, trước giờ sở thích về giới tính của ta vẫn rất bình thường, giữa mỹ nhân và mỹ nam, ta chắc chắn ưu tiên chọn mỹ nam”.

Tiêu Vũ Hiên cảnh cáo: “Nha đầu xấu xí, cô đừng quên mình là vương phi tương lai của Chiến thần, nếu như bị Chiến thần biết được cô còn chưa qua cửa mà đã cho đầu hắn mọc ra một vùng thảo nguyên xanh thì để xem Chiến thần có tha cho cô hay không”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 146: Chương 146


Cố Thanh Hy cười như điên, giữa đầu mày đầy vẻ bá khí nhìn đời bằng nửa con mắt: “Chiến thần? Hắn là cái thá gì? Bà cô đây muốn thương yêu ai thì cũng không cần phải hỏi qua hắn, hừ, đi”.

“Cái đồ đứng núi này trông núi nọ nhà cô, trêu ghẹo xong Dịch Thần Phi lại còn muốn đi thanh lâu tìm tiểu quan, cô…”.

Tiêu Vũ Hiên còn chưa kịp nói hết câu thì Cố Thanh Hy đã vỗ một cái vào trán, nói đầy ảo não: “Ngươi không nói thì ta xém chút quên mất, Dịch Thần Phi không phải nói sẽ ở cùng ta bảy ngày sao? Người đâu rồi? Bảo hắn ta cùng đến thanh lâu luôn, đến uống vài chén cùng với bà cô đây”.

“Cô hết thuốc chữa rồi”.

Dịch Thần Phi là người thế nào, làm sao có thế đi cùng với nàng đến những chỗ ăn chơi đàng đ**m, chốn nam nữ yêu đương như thế chứ.

Thình lình bên ngoài có một âm thanh êm ái dịu dàng cực kỳ dễ nghe truyền tới: “Tam tiểu thư có nhã hứng này, Thần Phi đương nhiên sẽ đi cùng”.

Tiêu Vũ Hiên đẩy mở cửa phòng lại nhìn thấy Dịch Thần Phi đang đứng thẳng người đón gió, tà áo màu trắng tung bay trông vô cùng xuất thần, tựa như tiên tử hạ phàm.

Trên gương mặt hắn ta nở một nụ cười nhàn nhạt, lại thêm dung mạo anh tuấn vô song của hắn ta, làm cho đàn ông đi qua cũng không kiềm chế được mà phải liếc mắt nhìn thêm vài lần.

“Dịch Thần Phi? Sao ngươi lại ở đây?”
“Dịch mỗ nguyện cược nhận thua, nếu đã nói sẽ ở cùng với tam tiểu thư bảy ngày thì sao có thể nuốt lời”.

Tiêu Vũ Hiên trợn trắng mắt.

“Ngươi tốt xấu gì cũng là một đại nhân vật Nho gia đọc sách thánh hiền, chẳng lẽ không biết nam nữ khác biệt hay sao? Nửa đêm nửa hôm còn chạy đến tìm nha đầu xấu xí, ngươi để người ngoài biết được thì nghĩ thế nào?”
“Tiêu công tử lời này sai rồi, cái gọi là bằng hữu giao hảo, nói lời giữ lời, dẫu ai nói rằng chưa học, nhưng tôi bảo rằng đã có học rồi đó”.

Tiêu Vũ Hiên ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thanh Hy, dùng ánh mắt ra hiệu ý bảo Dịch Thần Phi vừa mới nói câu đó là có ý gì.

Cố Thanh Hy vỗ vào đầu hắn ta một cái, quay ra cười xấu xa nói: “Tiểu Dịch Tử, không tệ à nha, ngươi rất hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của ta, cũng rất hợp với khẩu vị của ta, tối nay gia chắc chắn sẽ sủng ngươi”.

Nói xong, Cố Thanh Hy rút ra một xấp tiền lớn từ trong lòng nhét vào tay Dịch Thần Phi, mỗi một tấm ngân phiếu phải đến năm trăm lượng.

“Đi, trước tiên đi cùng ta đến phủ thừa tướng đã, rồi tìm một tiểu quan nào đó ăn mừng một phen”.

Dịch Thần Phi nhìn xấp tiền trong tay mà không biết nên khóc hay cười.

Thật sự coi hắn ta là một tiểu quan trong thanh lâu à?
Phía trước là Tiêu Vũ Hiên đang đuổi theo Cố Thanh Hy càm ràm.

“Nha đầu xấu xí, chẳng lẽ cô thực sự muốn đi thanh lâu tìm tiểu quan thật à?”
“Người ta ở đời khi đắc ý, hãy tận vui hưởng thụ, cuộc đời ngắn ngủi mấy chục năm, phải nên hưởng thụ lạc thú trước mắt”.

“…”.

Dịch Thần Phi đăm chiêu như có điều suy nghĩ.

Mãi một lúc sau mới đuổi theo Cố Thanh Hy.

Trên xà nhà của phủ thừa tướng, Cố Thanh Hy ngồi bắt chéo chân, miệng ngậm cọng cỏ đuôi chó, lặng lẽ cười nhìn nhóm người Cố thừa tướng đang nổi trận lôi đình bên dưới.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 147: Chương 147


Hai bên trái phải của nàng lần lượt là hai đại mỹ nam, một người là Tiêu Vũ Hiên, một người là Dịch Thần Phi.

“Cha, con gái biết sai rồi, con gái sau này chắc chắn sẽ không dám đánh cược với người khác nữa, nhưng đưa hết cả năm mươi vạn lượng bạc này cho nàng thì cũng quá hời cho nàng rồi, con gái bằng lòng tặng năm mươi vạn lượng bạc kia cho cha, chỉ mong cha đừng tức giận, cũng đừng để Cố Thanh Hy lấy đi”.

“Phải đó, lão gia, đây là cả năm mươi vạn lượng bạc đó, chứ không phải là năm trăm lượng, nếu như được dùng cho phủ thừa tướng thì không biết sẽ được nở mày nở mặt biết bao nhiêu đâu”.

“Đủ rồi, trước đó ta từng hỏi hai người, Trương lão còn để lại bao nhiêu bạc cho các người, các người nói với ta là chỉ có hai mươi vạn lượng bạc kia, bây giờ năm mươi vạn lượng bạc này lại từ đâu ra?”, Cố thừa tướng phẫn nộ.

Ngũ di nương và Cố Sơ Lan run lên bần bật.

Năm mươi vạn lượng bạc này là số tiền duy nhất còn sót lại của bọn họ, không đến lúc quan trọng nhất thì bọn họ tuyệt đối sẽ không nói ra, lại càng không thể lấy ra, lần này quả thực là bị con đ* Cố Thanh Hy kia chọc tức, mới trúng phải kế của nàng, đến mức phải thua sạch như vậy.

Nhưng những lời này bọn họ làm sao dám nói với Cố thừa tướng.

Ngũ di nương thút thít nói: “Lão gia, ta cũng mãi sau này mới biết, hoá ra phụ thân còn để lại năm mươi vạn lượng bạc này cho chúng ta.

Lão gia minh giám, chúng ta có đến mười lá gan thì cũng không dám dối gạt lão gia, khi ta biết được phụ thân còn để lại năm mươi vạn lượng bạc thì ta đã định tặng cho lão gia rồi, nhưng chẳng ai ngờ tam tiểu thư từ đâu mà biết được trong tay Lan Nhi có năm mươi vạn lượng bạc, rồi lừa lấy sạch”.

“Cha, con gái biết sai rồi, người tha thứ cho con gái có được không”.

Đại phu nhân lạnh lùng cười: “Nói đúng là dễ nghe, sau này mới biết? Nếu như không xảy ra sự việc lần này chỉ sợ là vĩnh viễn cũng sẽ không có cái sau này chứ hả? Trương lão đã chết bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ ông ta nhảy từ dưới đất lên để lại đưa năm mươi vạn cho các ngươi à”.

Nghe vậy, Cố Sơ Lan vội vàng giải thích: “Không phải như vậy, là…”.

“Bốp…”.

Cố thừa tướng vung tay tát cho Cố Sơ Lan một bạt tai thật mạnh, sức lực kia mạnh đến nỗi răng của Cố Sơ Lan muốn rụng cả ra.

Cùng với cái bạt tai kia là một tràng chửi mắng như tát nước của Cố thừa tướng.

“Đủ rồi, đừng tưởng là ta không biết mẹ con hai người mấy năm này đã làm ra những chuyện gì, có một số việc ta có thể mắt nhắm mắt mở, nhưng bây giờ các người lại dám dở trò ngay trên đầu ta, các người coi ta là kẻ ngu hay sao?”
Cố Sơ Lan bị doạ cho cả người phát run, bàn tay ôm chặt lấy miệng.

Ngũ di nương giật mình kinh hãi.

Bà ta trước giờ chưa từng thấy Cố thừa tướng nổi giận như thế.

Thấp thoáng, trong lòng bà ta còn nổi lên một dự cảm không lành.

Quả nhiên Cố thừa tướng càng mắng thì cơn tức càng tăng: “Ta đã từng cảnh cáo rất nhiều lần rồi, đã mất đi sự trong sạch thì đừng có gây chuyện, ngươi lại không nghe, cứ phải rêu rao khắp nơi gây sự chú ý, bây giờ để cho tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết ngũ tiểu thư của phủ thừa tướng đã làm những chuyện xấu hổ với đám lưu manh du côn, đến hoàng thượng cũng biết đến việc này, bộ mặt già này của ta đúng là đã bị các ngươi làm cho mất sạch cả sĩ diện rồi”.

Ngũ di nương run rẩy nói: “Lão gia, Lan Nhi là bị người ta gài bẫy hãm hại”.

“Ta mặc kệ nó có phải bị gài bẫy hãm hại hay không, ta chỉ biết sĩ diện của phủ thừa tướng này mất sạch vì nó rồi, nếu không phải vì nó, Vân Nhi sao có thể bị huỷ đi tư cách tham gia trận chung kết của đại hội đấu văn? Có một đứa con gái không biết xấu hổ như ngươi, đúng là vết nhơ của phủ thừa tướng”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 148: Chương 148


Ngũ di nương và Cố Sơ Lan hốt hoảng ngẩng đầu.

Lão gia (cha) nói vậy là có ý gì?
Chẳng lẽ… ông ta muốn giết Lan Nhi?
Hổ dữ còn không ăn thịt con, ông ta có lẽ không đến mức tuyệt tình như vậy chứ?
Ngũ di nương bò đến trước mặt thừa tướng, kéo ống tay áo của ông ta, vừa khóc vừa cầu xin, những giọt nước mắt kia tựa như đê vỡ tràn ra, khiến người nhìn không nỡ phải ngoảnh mặt quay đi.

“Lão gia, sự việc trong sạch của Lan Nhi bị truyền ra bên ngoài chắc chắn là có người cố tình gây ra, xin lão gia tha cho Lan Nhi một lần, thiếp thân nhất định sẽ dạy dỗ lại nó, tuyệt đối không để nó lại làm ra những việc đồi phong bại tục nữa”.

Trên xà nhà, Dịch Thần Phi bật cười nhưng lại đẹp đến nao lòng: “Cô đến đây để đòi tiền hay là đến đây để xem trò vui vậy?”
Cố Thanh Hy miệng ngậm cỏ đuôi chó nở nụ cười đầy vẻ lười nhác nói: “Cái này ấy à, thiên cơ không thể tiết lộ”.

Tiêu Vũ Hiên bĩu môi: “Chẳng qua chỉ là một thứ nữ thân bại danh liệt, nếu như cô cảm thấy nàng ta chướng mắt, ta có cách để đối phó nàng ta, chúng ta hà tất phải lãng phí thời gian với bọn họ? Theo ta thấy, chúng ta lấy tiền xong rồi đi có hơn không”.

Cố Thanh Hy bắt chéo chân, nói chắc như đinh đóng cột: “Chỉ e là ngươi sẽ không có cơ hội rồi”.

“Ý gì?”, chẳng lẽ cho rằng hắn ta không đối phó nổi một thứ nữ?
Dịch Thần Phi hảo tâm giải thích: “Cố thừa tướng coi trọng sĩ diện, trước đó ngũ di nương và ngũ tiểu thư cho dù đã làm những chuyện đi quá giới hạn, nhưng những chuyện đó không hề ảnh hưởng đến lợi ích của ông ta, lần này bất kể là tiền bạc hay là việc danh dự bị huỷ đều khiến Cố thừa tướng mất sạch cả sĩ diện, Cố thừa tướng chắc chắn sẽ không để cho bọn họ tiếp tục ở lại bên cạnh mình nữa”.

“Cái gì? Chẳng lẽ ông ta còn muốn giết cả nữ nhân và con gái của mình sao?”
“Ngũ di nương trước giờ có thể được cưng sủng chỉ bởi vì bề ngoài của bà ta giống với thanh mai trúc mã đã qua đời của Cố thừa tướng nhất, cho nên Cố thừa tướng mới nhẫn nhịn bà ta nhiều lần như vậy, nhưng có giống hơn nữa thì rốt cuộc cũng không phải là cùng một người, đợi khi Cố thừa tướng tỉnh ngộ ra thì ngũ di nương cũng sẽ mất hết sủng ái, không còn tác dụng gì, bây giờ Cố thừa tướng có lẽ đã khôi phục lại lý trí rồi”.

Tiêu Vũ Hiên nuốt nước bọt: “Cho nên… Cố thừa tướng thực sự muốn giết bọn họ?”
“Theo ta thấy, Cố thừa tướng sẽ không giết bọn họ, nếu như giết thì ông ta sẽ phải gánh chịu tiếng xấu là giết con”.

Tiêu Vũ Hiên ném một ánh mắt khinh bỉ cho hắn ta, chu miệng nói: “Nói nửa ngày, chẳng khác gì không nói”.

“Mặc dù không giết bọn họ, nhưng… có lẽ sẽ nhốt bọn họ đến một chỗ nào đó xa xôi hẻo lánh, giam cầm cho đến chết”.

“Nói cứ như ngươi chính là Cố thừa tướng vậy”.

Dịch Thần Phi chỉ cười không nói.

Cố Thanh Hy liếc mắt nhìn Dịch Thần Phi.

Bên cạnh có một người đàn ông vừa thông minh vừa đẹp trai đi cùng, hình như… cũng không tệ.

“Ai ở trên nóc nhà?”
Không biết là ai quát lên một câu, hạ nhân của phủ thừa tướng lập tức bao vây bọn họ lại.

Tiêu Vũ Hiên thoáng biến sắc: “Không hay rồi, có cần bỏ chạy không?”
Cố Thanh Hy liếc mắt khinh bỉ.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 149: Chương 149


Đến đây là để đòi tiền, chạy rồi thì còn đòi cái gì nữa?
Vứt cọng cỏ đuôi chó trong miệng đi, Cố Thanh Hy chỉnh lại vạt áo hơi xộc xệch, đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống đám người của phủ thừa tướng.

“Cố Thanh Hy, ngươi đến đây làm gì?”, Cố Sơ Lan thoáng biến sắc.

Mặc dù nàng ta trông vô cùng nhếch nhác nhưng nàng ta cũng không muốn để Cố Thanh Hy nhìn thấy.

Sắc mặt của tất cả mọi người trong phủ thừa tường đều rất khó coi, nhất là Cố thừa tướng.

Dù Cố Thanh Hy đã giành được vị trí đầu, nhưng nàng cũng cắt đứt quan hệ với phủ Thừa Tướng, hơn nữa nàng cũng là nữ nhi mà ông ta ghét nhất.

“Chẳng lẽ bà quên rằng bà còn nợ ta năm mươi vạn lượng bạc sao, ta đến đây đương nhiên là để đòi nợ rồi”.

Dứt lời, Cố Thanh Hy nhẹ nhàng nhảy xuống từ nóc nhà, động tác tựa như nước chảy mây trôi, làm liền một mạch, nhẹ nhàng tung người nhảy một cái đã nhanh nhẹn đáp xuống đất.

Nóc nhà cao mấy mét, dù là một người đàn ông cao to cũng chưa chắc nhảy xuống được.

Nhưng nàng lại nhảy xuống dễ dàng như thế.

Nàng có bản lĩnh như thế từ bao giờ?
Ngũ di nương nói với giọng điệu gần như cầu xin: “Tam tiểu thư, trước kia là chúng ta sai, chúng ta không nên bắt nạt cô, cô có thể rộng lượng đừng so đo với muội muội cô không”.

“Ngũ di nương, chắc bà nói sai rồi, Cố Thanh Hy ta một thân một mình, không cha không mẹ, càng không có huynh đệ tỷ muội, lấy đâu ra muội muội? Ta cũng không muốn nói nhảm quá nhiều, đưa ta năm mươi vạn lượng bạc, ta sẽ lập tức rời đi, còn chuyện nhà các người thì các người tự lo đi”.

“Tam tiểu thư, ta sai rồi, ta xin lỗi cô, ta quỳ xuống với cô có được không, trên đại hội đấu văn, cô thắng được nhiều tiền như thế, chắc cũng không quan tâm đến năm mươi vạn lượng này, nhưng với chúng ta, năm mươi vạn lượng còn lớn hơn cả trời nữa, cô…”
“Theo lời của ngũ di nương thì các người muốn quỵt nợ đúng không?”, Cố Thanh Hy lạnh lùng ngắt lời bà ta.

Ngũ di nương vô cùng sốt ruột.

Nếu Cố Thanh Hy chịu bỏ năm mươi vạn lượng bạc kia, có lẽ lão gia còn có thể tha cho bọn họ một mạng, không thì cả đời này của Lan Nhi sẽ hoàn toàn bị huỷ hoại.

Bà ta vẫn đang nghĩ nên làm thế nào để Cố Thanh Hy chịu từ bỏ.

Cố Thừa Tướng chợt quát to: “Không cha không mẹ? Ngươi cho rằng ta đã chết rồi sao?”
“Ông muốn nói thế thì ta cũng không có ý kiến gì”, Cố Thanh Hy nhún vai.

“Ngươi muốn lật trời rồi đúng không, ta không tin mình không dạy dỗ được ngươi”.

“Cố Thừa Tướng, trước khi dạy dỗ ta, ông đã suy nghĩ kỹ nếu động vào ta sẽ có hậu quả gì chưa?”, Cố Thanh Hy đang cười, nhưng nụ cười lại tràn đầy ý cảnh cáo.

Dịch Thần Phi và Tiêu Vũ Hiên nhanh nhẹn bay xuống từ trên nóc nhà, một trái một phải bảo vệ Cố Thanh Hy, tựa như hộ vệ trung thành nhất.

Cố Thừa Tướng nhìn Dịch Thần Phi, bàn tay đang nâng lên khựng lại giữa không trung, khuôn mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng chỉ có thể không vui nói.

“Nếu ngươi đã có nhiều tiền như thế thì bỏ năm mươi vạn lượng bạc kia đi”.

“Ông nói bỏ là bỏ à? Giấy trắng mực đen viết rõ ràng, nếu hôm nay các người không đưa năm mươi vạn lượng bạc ra, có tin ngày mai ta khiến phủ Thừa Tượng mất mặt trước thiên hạ không”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 150: Chương 150


“Cố Thanh Hy, là ngươi đúng không? Là ngươi cho người đồn rằng ta mất đi sự trong sạch, khiến ta mất hết mặt mũi có đúng không?”
Sắc mặt Cố Sơ Lan vô cùng dữ tợn, nàng ta hung hăng xông về phía Cố Thanh Hy.

Tiêu Vũ Hiên dùng quạt chặn nàng ta lại, khiến nàng ta lùi về sau: “Chó điên từ đâu ra mà cắn loạn sủa bậy thế, phủ Thừa Tướng các người không có dây xích chó à? Có cần phủ Tướng Quân của chúng ta đưa cho các người một cái không…”
Hắn ta nói là phủ Tướng Quân chứ không phải là mình, hàm ý cảnh cáo trong đó vô cùng rõ ràng.

Nếu dám động vào Cố Thanh Hy chính là đối địch với phủ Tướng Quân.

Cố Thừa Tướng vốn không thích Cố Sơ Lan, bây giờ thấy thái độ đanh đá của nàng ta thì càng ghét hơn.

“Ngũ tiểu thư điên rồi, đưa ngũ tiểu thư đến nhà cũ ở quê điều dưỡng, không có lệnh của ta, không ai được thả nó ra ngoài”.

“Con không đi, con không điên, cha, là nàng ta, là nàng ta cho con uống Thiên Nhật Tuý, là nàng ta hại con mất đi trinh tiết, cũng là nàng ta tung tin khắp nơi, khiến con mất hết mặt mũi, cha, cha nhất định phải đòi lại công bằng cho con.

Cố Thanh Hy, đồ nữ nhân đê tiện này, ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi”.

Cố Sơ Lan trợn to mắt, tóc tai bù xù, hoàn toàn mất đi lý trí, chỉ muốn liều mạng với Cố Thanh Hy, mấy hạ nhân thân thể cường tráng suýt không giữ được nàng ta.

Ngũ di nương càng nhìn càng tuyệt vọng.

Đã lúc này rồi mà Lan Nhi còn tự tìm đường chết như thế, chẳng phải là khiến lão gia vứt bỏ nó luôn sao?
Ngũ di nương liên tục dập đầu cầu xin: “Lão gia, nể tình thiếp tận tình hầu hạ ngài nhiều năm, ngài tha cho Lan Nhi có được không?”
“Người đâu, đưa ngũ di nương đến nhà cũ, cho bà ta điều dưỡng cùng tiểu thư”.

“Vâng”.

“Lão gia, sao ngài có thể đối xử với thiếp như vậy, thiếp không về nhà cũ, nếu đi rồi, ngài sẽ không cho thiếp trở về nữa, lão gia…”
“Kéo đi”.

“Lão gia, chúng ta sai rồi, xin người cho chúng ta ở lại, chúng ta nhất định sẽ lấy công chuộc tội, phu nhân, tỷ cầu xin giúp chúng ta đi, phu nhân…”
Đại phu nhân cười châm chọc, ánh mắt tràn đầy khinh thường.

Nếu không vì hai người họ, sao nữ nhi của bà ta lại bị huỷ tư cách tham gia vòng chung kết chứ.

Người nở mày nở mặt hôm nay phải là nữ nhi của bà ta mới đúng.

Nhưng vì bọn họ, nữ nhi của bà ta chẳng những mất đi cơ hội, còn bị gieo tiếng xấu.

Bọn họ khiến Vân Nhi thê thảm như thế còn mặt dày nhờ bà ta cầu xin cho, không có cửa đâu.

Ngũ di nương và Cố Sơ Lan không cam lòng.

Hai người không ngờ rằng sẽ có ngày bị tiện nhân mà mình vẫn luôn xem thường phá huỷ cả đời.

Sau khi biết Cố Thừa Tướng không thể đổi ý, Cố Sơ Lan cười như điên, hung ác nguyền rủa Cố Thanh Hy.

“Cố Thanh Hy, ta nguyền rủa ngươi chết không được tử tế, nguyền rủa ngươi…”
“Chát chát chát…”
Đột nhiên có một bóng trắng loé lên, không ai nhìn thấy Dịch Thần Phi ra tay như thế nào, chỉ thấy Cố Sơ Lan bị Dịch Thần Phi đánh rớt cả răng, máu và răng chậm rãi rơi xuống, nàng ta đau đến mức không nói nên lời, gò má nhanh chóng sưng lên bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Mấy cái tát này mạnh hơn cái tát của Cố Thừa Tướng rất nhiều.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 151


Chương 151

Cố Thanh Hy hơi ngạc nhiên.

Cố Sơ Lan mắng nàng liên quan gì đến Dịch Thần Phi, hắn ta kích động thế làm gì?

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Dịch Thần Phi, lại thấy Dịch Thần Phi trước giờ luôn dịu dàng khiêm tốn đang sa sầm mặt, sắc mặt hắn ta u ám đáng sợ tựa như ác quỷ bò ra từ địa ngục Tu La, hắn ta gằn giọng: “Còn dám nguyền rủa nàng một câu nào nữa, ta lấy mạng ngươi”.

Giọng nói của hắn ta tựa như băng tuyết vạn năm, lạnh lùng đến mức không chứa đựng chút nhiệt độ, xung quanh người cũng có hơi thở lạnh lẽo lượn lờ.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, gần như không thể tin đây là cùng một người.

Mọi người đều sửng sốt.

Nam nhân này là ai, sao khí thế trên người hắn ta lại mạnh mẽ thế?

Ngũ di nương cũng sững sờ, đang định cất lời thì khớp hàm đã bị Dịch Thần Phi tháo ra, khiến bà ta đau đến mức rơi nước mắt, không nói nên lời, chỉ có thể mặc cho hạ nhân kéo xuống.

Ngay sau đó, sát khí lạnh lẽo trên người Dịch Thần Phi biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng nho nhã, khiêm tốn như ngọc.

Tiêu Vũ Hiên nuốt nước miếng, giơ ngón tay cái: “Đúng là tàn nhẫn”.

Dịch Thần Phi cười ấm áp, thuận miệng đáp một câu: “Bọn họ ồn ào quá”.

Trái tim của Cố Thanh Hy trở nên ấm áp.

Tất cả mọi hành động của Dịch Thần Phi khi nãy đều là bản năng.

Hoàn toàn không hề trải qua suy tính.

Nếu nàng đoán không lầm thì quan hệ của nguyên chủ và hắn ta rất tốt.

Cho nên…

Sau khi ch**m l** th*n th* này, nàng mới cảm thấy thân thiết với Dịch Thần Phi một cách khó hiểu.

Dịch Thần Phi bước từng bước tới trước mặt Cố Thừa Tướng, nhìn thẳng vào mắt ông ta, trong mắt mang theo ý cười, nhưng lời hắn ta nói ra lại khiến người ta sởn tóc gáy: “Cố Thừa Tướng, năm mươi vạn lượng mua một chức tướng, ông thấy có lãi không?”

Có người đòi tiền giúp mình, Cố Thanh Hy cũng nhẹ nhàng hơn.

Sắc mặt Cố Thừa Tướng thay đổi.

Lời này của Dịch Thần Phi là có ý gì?

Nếu không trả năm mươi vạn lượng, bọn họ sẽ làm ầm trước mặt Hoàng Thượng sao?

Dịch Thần Phi địa vị cao quý, còn là một trong những sứ thần của Triệu Quốc, Hoàng Thượng không thể nào không nể mặt.

Chuyện đánh cược vui trên đại hội đấu văn vốn đã được ngầm cho phép, huống hồ còn có người của thư viện Hoàng gia làm chứng, nếu làm lớn chuyện, e rằng ông ta thật sự không giữ được chức vị Thừa Tướng này.

Suy xét lợi và hại, Cố Thừa Tướng cố gượng cười: “Dịch công tử nói đùa, Thanh Hy cũng là nữ nhi của ta, năm mươi vạn lượng này dù cho ai thì nó cũng là tài sản của Cố gia, huống hồ cũng chỉ là năm mươi vạn lượng mà thôi”.

Cố Thanh Hy xua tay: “Không không không, ta và ông không phải người một nhà, chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ cha con rồi, ông đừng có làm thân ở đây”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 152


Chương 152

“Ngươi…”

Cố Thanh Hy không chút nể tình ngắt lời ông ta: “Cần tiền hay cần chức quan, ông chọn một đi, bản tiểu thư không có nhiều thời gian để lãng phí với ông đâu”.

Một câu nói khiến Cố Thừa Tướng mất hết mặt mũi.

Nhưng nơi này, một người là con của Tiêu lão Tướng Quân.

Một người là Sứ giả của Triệu Quốc, còn là Thi Tiên nổi danh thiên hạ, nhân vật lớn của nhà Nho.

Cho dù là ai, ông ta cũng không thể tuỳ tiện đắc tội.

Cố Thừa Tướng có không cam lòng đến mấy cũng chỉ có thể cắn răng chắp tay đưa cho Cố Thanh Hy năm mươi vạn lượng bạc.

Vào khoảnh khắc đưa cho Cố Thanh Hy, trái tim ông ta cũng đang rỉ máu.

Trong lòng ông ta hận đến mức cắn răng nghiến lợi, nhưng ngoài mặt lại chỉ có thể gượng cười: “Hy Nhi, cha biết trước kia mình đã bạc đãi con, mới khiến con buồn lòng bỏ nhà ra đi, sau này phụ thân nhất định sẽ yêu thương con, con dọn về nhà ở đi”.

“Thu hồi nụ cười dối trá của ông đi, ta thấy buồn nôn lắm”.

Cố Thừa Tướng nổi trận lôi đình. Nếu không vì Dịch Thần Phi và Tiêu Vũ Hiên ở đây, chắc chắn ông ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy nhìn hai rương ngân phiếu trước mặt, hơi buồn rầu nói: “Nhiều tiền quá, ta sắp không có chỗ để nữa rồi, hay là hai người các ngươi mỗi người lấy một rương về đi”.

Đại phu nhân suýt chút ngã quỵ.

Hai tiện nhân ngũ di nương và Cố Sơ Lan bị đuổi về nhà cũ, bà ta rất vui.

Nhưng đưa cho Cố Thanh Hy năm mươi vạn, bà ta rất đau lòng.

Càng khiến bà ta không thể chấp nhận là tận năm mươi vạn lượng, nàng nói tặng là tặng. Hơn nữa Tiêu Vũ Hiên còn nhảy cẫng lên nói: “Nha đầu xấu xí, cô đừng đưa cho ta nữa, ta cũng không còn chỗ để nữa rồi”.

Không chỉ đại phu nhân, mà tất cả mọi người của phủ Thừa Tướng đều muốn ngất đi.

Còn có người chê tiền quá nhiều nữa à?

Đây là cố ý hành hạ bọn họ đúng không?

Nếu không có chỗ để thì đừng lấy, trả năm mươi vạn lượng lại cho bọn họ đi.

Đại phu nhân đang định cất lời, lại thấy Dịch Thần Phi lấy ra một chiếc nhẫn từ trong lòng đưa cho Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy lùi về sau mấy bước: “Lão huynh, đừng nói ngươi muốn cầu hôn nhé?”

“Nói nhảm gì vậy, đây là nhẫn không gian, dù hơi bé, chỉ khoảng hai trăm thước vuông, nhưng cô cứ dùng tạm đi, sau này ta sẽ cho cô cái lớn hơn”.

Mọi người kinh ngạc thốt lên.

“Nhẫn không gian? Không gian hai trăm thước vuông?”

Nhẫn không gian là thứ rất đắt tiền, dù chỉ có mười thước vuông cũng đã có giá trên trời rồi, người bình thường hoàn toàn không mua nổi, dù có mua cũng có giá rất đắt”

Dịch Thần Phi vừa lấy ra đã là nhẫn không gian hai trăm thước vuông.

Hào phóng thật đấy.

Tiêu Vũ Hiên đến gần, cười nịnh nọt: “Dịch công tử, huynh còn nhẫn không gian không? Tặng cho ta một cái đi, ta không cần lớn lắm đâu, chỉ cần năm mươi thước vuông là được rồi”.

“Không còn”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 154


Chương 154

Trời vừa tối, nơi đây đã bắt đầu ồn ào, náo động, thương nhân giàu có, phú ông lắm tiền nối đuôi nhau không dứt. Có không ít cô gái xinh đẹp, trẻ tuổi đứng ở cửa Vô Ưu Quan ra sức mời gọi khách.

Ba người Cố Thanh Hy vừa xuất hiện liền khiến mọi người dừng hô hấp.

Nguyên nhân không gì khác, đơn giản là vì hai người đàn ông bên cạnh nàng.

Một người khôi ngô, một người tuấn tú, hơn thế nữa, tuy nàng mang mạng che mặt, nhưng mỗi cái giơ tay nhấc chân đều lộ ra khí chất quý phái bẩm sinh.

Dù đứng lẫn trong đám đông, ba người bọn họ vẫn tỏa sáng.

Huống chi, bọn họ đều mặc tơ lụa cao cấp, người của Vô Ưu Quan lại rất có mắt nhìn, sao có thể không nhận ra cho được.

Mấy cô nàng quyến rũ lập tức vây đến, thân thể mềm mại không xương thỉnh thoảng nhoài về phía Tiêu Vũ Hiên.

“Ôi chao, không phải Tiêu công tử đó sao? Đã lâu rồi ngài không đến, làm người ta nhớ chết đi được”.

“Tiêu công tử, lần trước ngài còn nói muốn đưa thiếp đi thả đèn đấy, nào ngờ vừa quay đi, ngài đã cưng chiều Mẫu Đơn tỷ tỷ mất rồi, có phải ngài quên thiếp rồi không?”

Cố Thanh Hy vòng hai tay trước ngực, cười chế nhạo: “Tiểu Hiên Hiên, xem ra ngươi cũng là một tên trăng hoa!”

Sắc mặt Tiêu Vũ Hiên tối sầm.

Đến thanh lâu chơi mà dẫn theo nữ nhân thì đúng là không tự nhiên chút nào.

Hơn nữa, ở đế đô, nào có nữ nhân dám công khai chạy đến Vô Ưu Quan tìm vui chứ?

Tiêu Vũ Hiên ngượng ngùng đẩy mấy cô nàng đang nhào đến, sau đó lấy từ trong ngực ra một chồng ngân phiếu, ném cho bọn họ và nói với giọng không kiên nhẫn: “Hôm nay gia không tìm nữ nhân, tất cả giải tán!”

“Tiêu công tử, không biết hai vị này là… Nhìn có hơi lạ, hay là để thiếp tiếp bọn họ nhé!”, nói xong, một nữ nhân liền dịch đến gần.

Tiêu Vũ Hiên lập tức ngăn cản, lạnh giọng nói: “Đã bảo hôm nay không tìm nữ nhân, đi hết đi!”

Cố Thanh Hy đẩy Tiêu Vũ Hiên ra, bước đến nâng cằm cô nàng kia với thái độ ngả ngớn, sau đó kề sát tai nàng ta, vừa hà hơi vừa cười nói: “Mỹ nhân là để yêu thương mà, đám nam nhân các ngươi đúng là quê mùa, không biết cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc cả. Nào, đi nào, uống với gia vài chén!”

Tiêu Vũ Hiên tức đến giơ chân, quay sang lên án với Dịch Thần Phi: “Ngươi nhìn xem, nàng ta có chút xíu rụt rè nào giống với nữ nhân không? Sao ngươi lại để nàng tùy tiện đến cái nơi dơ bẩn như Vô Ưu Quan này thế hử?”

Dịch Thần Phi cười khổ: “Ta thua nàng, nên trong bảy ngày này đành phải sống phóng tung với nàng, ngay cả tự do còn không có mà. Nàng muốn đến đâu thì đến, ta cũng hết cách!”

“Ngươi không khuyên được à?”

“Một kẻ thất bại thì khuyên nhủ kiểu gì?”

Ôi trời!

Chẳng phải Dịch Thần Phi càng ước nàng mang tiếng xấu à?

Càng nghĩ, Tiêu Vũ Hiên càng cảm thấy có lý.

“Ta lệnh cho ngươi mang nàng đi, đêm nay, nàng có thể đi bất kỳ đâu, chỉ không được ở lại thanh lâu có tiểu quan”.

Vô Ưu Quan quá ồn, Tiêu Vũ Hiên không nghe rõ những lời Dịch Thần Phi vừa nói, chỉ loáng thoáng nghe được tiếng thở dài bất đắc dĩ của hắn ta cùng một câu nói mơ hồ: “Mấy năm nay nàng đã sống quá mệt mỏi, cứ để nàng thả lỏng chút đi!”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 155


Chương 155

Thả… cái gì?

Hắn ta nghe nhầm ư?

Dịch Thần Phi vừa nói gì đó sao?

Trong gian phòng dành cho khách quý, Cố Thanh Hy ngồi bắt chéo chân, đảo mắt nhìn một loạt nữ nhân hoàn phì yến gầy trước mặt, rồi lắc đầu tỏ vẻ ghét bỏ.

Bảo mụ mụ khoát tay ngăn lại, sau đó lập tức đổi một dàn mỹ nhân khác và nở nụ cười nịnh nọt: “Tiểu thư, các nàng đều là mỹ nữ đứng đầu bảng của Vô Ưu Quan chúng ta, nếu không phải do Tiêu công tử là khách quen thì Bảo mụ không nỡ gọi ra đâu. Người xem xem có nàng nào hợp mắt mình không?”

Trên khuôn mặt được trang điểm lòe loẹt của Bảo mụ lộ vẻ đắc ý.

Mỗi một cô nương ở đây đều có vẻ ngoài tuyệt sắc, ngàn dặm mới tìm được một người, bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng phải động lòng.

Các nàng cũng là lá bài tẩy của bà ta, quả thật không tùy tiện tiếp khách.

Cố Thanh Hy nhướng mày hỏi: “Bà cảm thấy một nữ nhân như ta sẽ thích nữ nhân à?”

Bảo mụ liếc nhìn sang bên cạnh, Tiêu Vũ Hiên đang hờn dỗi, còn Dịch Thần Phi thì cười dịu dàng. Bà ta sửng sốt hồi lâu rồi mới vỗ đầu một cái: “Ôi chao, cô xem, là ta sơ sót, ta lập tức đổi một dàn mỹ nam cho cô”.

Bà ta vẫn luôn duy trì nụ cười tiêu chuẩn, nhưng trong lòng thì đang không ngừng suy đoán thân phận của Cố Thanh Hy.

Một nữ nhân dám công khai đến Vô Ưu Quan tìm nam nhân, việc này thật sự không bình thường, huống chi đó còn là một cô gái trẻ tuổi.

Đáng kinh ngạc hơn chính là Tiêu công tử, con trai út của Tiêu lão tướng quân, người có thân phận cực kỳ cao, phóng mắt khắp đế đô chẳng có mấy ai tác động được hắn ta, vậy mà đối với nữ nhân trước mắt, trông hắn ta không khác nào tùy tùng.

“Bộp!”

Cố Thanh Hy đập một chồng ngân phiếu xuống bàn.

Bảo mụ liếc nhìn, không ngờ lại là mười vạn lượng bạc, bà ta kinh ngạc đến mức hít một ngụm khí lạnh.

Mười vạn lượng bạc đủ để mua cả cái Vô Ưu Quan này rồi!

“Nhớ kỹ, ta muốn mỗi một mỹ nam đều đạt đẳng cấp cao nhất, còn nữa, không được gọi ta tiểu thư, ta nghe không quen, gọi là cô nãi nãi đi!”

“Đương nhiên rồi, cô nãi nãi đợi một tí nhé, bọn họ sẽ tới ngay!”

Một dàn mỹ nam được thay đổi.

Có tuấn tú, có gợi cảm, có điển trai, có thanh lịch mà lạnh lùng, có cường tráng, muốn gì có đó, mỗi người đều có vẻ ngoài thượng thừa.

“Cô nãi nãi, trong quan của chúng ta mới ủ một vò rượu Băng Lan, ta cùng cô uống một chén nhé!”, một nam nhân có vẻ ngoài gợi cảm nháy mắt với Cố Thanh Hy, thân thể trơn bóng, mềm mại như không có xương từng chút dịch lại gần nàng.

“Được lắm, tiểu bảo bối của ta!”, Cố Thanh Hy dứt khoát giang tay ra, ôm lấy hai mỹ nam vào ngực. Nhìn động tác thành thạo của nàng, Tiêu Vũ Hiên và Dịch Thần Phi thật sự không tin đây là lần đầu tiên nàng đến thanh lâu có tiểu quan.

“Cô nãi nãi, cô ngồi mỏi không? Để ta xoa bóp cho cô nhé!”

Thấy Cố Thanh Hy không có thái độ bài xích, các mỹ nam cảm thấy rất yên tâm, liền tranh nhau hầu hạ nàng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 156


Chương 156

“Các ngươi ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, cô nãi nãi mời các ngươi ăn kẹo nhé!”

Cố Thanh Hy cầm một xấp ngân phiếu đập xuống bàn, sau đó thưởng cho mỗi người một vạn lượng.

Đám mỹ nam run rẩy nhận một vạn lượng bạc, trong mắt lộ vẻ không dám tin.

Tiện tay thưởng đã là một vạn lượng bạc ư?

Trời ạ, có phải là xa xỉ lắm rồi không?

Bảo mụ nhìn mà đỏ mắt, hận bản thân không thể hóa thành mỹ nam, nếu vậy, bà ta cũng sẽ chạy đến hầu hạ.

Các tiểu quan và cô nương của Vô Ưu Quan cũng nhìn mà đỏ mắt, vội tranh nhau nịnh nọt.

Cố Thanh Hy nhếch mép cười ta, sau đó cầm mười vạn lượng bạc tung lên trời, khiến cho một đám cô nương và tiểu quan ùa đến, điên cuồng cướp đoạt.

Thậm chí, một bộ phận khách cũng chạy đến tranh nhau.

Dịch Thần Phi dở khóc dở cười.

Tiêu Vũ Hiên tức anh ách, hắn hung tợn trừng hai mỹ nam trong ngực Cố Thanh Hy, hận không thể chặt bọn họ ra.

Hắn ta không ngại Cố Thanh Hy vung tiền, nhưng hắn ta để ý khi thấy ánh mắt hệt như một con sói háo sắc của nàng lúc nhìn đám mỹ nam kia.

Càng ghê tởm hơn chính là mấy tên đàn ông đó còn định duỗi tay sờ sẫm nàng.

Má nó!

Không thể nhịn được nữa!

“Bộp…!”, Tiêu Vũ Hiên đập mạnh xuống bàn, đau đến mức khiến hắn ta nhe răng trợn mắt, nhưng hắn ta vẫn cố nhịn và hét lên giận dữ: “Cút, cút hết cho ta!”

Mọi người đồng loạt nhìn hắn ta, không biết tên này mắc chứng gì.

Bảo mụ là người có phản ứng đầu tiên, bà ta vội hòa giải: “Tiêu công tử, trong quan có vài giai nhân tuyệt sắc mới đến, để mụ mụ bảo các nàng đến hầu hạ ngài nhé!”

“Không cần, bà bảo đám nam nhân này cút hết cho ta, không cho phép đến gần nàng!”

Vừa nói, Tiêu Vũ Hiên vừa đẩy người.

Cố Thanh Hy nhếch miệng: “Tiểu Hiên Hiên, ngươi làm vậy sẽ dọa mỹ nam của ta đấy!”

“Cút!”

Các mỹ nam mếu máo nhìn Cố Thanh Hy, thậm chí có người đã lã chã rơi nước mắt.

Cố Thanh Hy hào phóng thưởng cho mỗi người một vạn lượng bạc, rồi dỗ dành: “Ngoan nhé, lần sau cô nãi nãi sẽ đến thăm các ngươi”.

Lại là một vạn lượng bạc.

Đám mỹ nam như mở cờ trong bụng, hận không thể ôm chặt đùi Cố Thanh Hy, nhưng bọn họ cũng biết mối quan hệ giữa nàng và Tiêu công tử không hề tầm thường, nên đành phải rời đi.

Các cô nương trong quan ghen tị đến đỏ mắt.

Ngày thường, các nàng luôn kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng hôm nay, mấy tên này chỉ tùy tiện hầu hạ một phen mà đã được thưởng một vạn lượng bạc. Các nàng làm việc cực lực suốt mấy năm còn không dư ra hai vạn đâu.

Cố Thanh Hy nghiêng đầu, cười mà không cười nhìn Tiêu Vũ Hiên: “Vậy ngươi đã hài lòng chưa?”

Tiêu Vũ Hiên hừ lạnh một tiếng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 157


Chương 157

Cố Thanh Hy cầm bầu rượu, ngửa cổ lên uống từng ngụm rồi nói với giọng điệu bất đắc dĩ: “Ai đó từng nói muốn chúc mừng ta cơ đấy, giờ có rượu lại không có mỹ nam, chả thú vị gì cả!”

“Mắt cô mù rồi à? Chẳng lẽ vẻ ngoài của chúng ta thua đám tiểu quan đó?”

Cố Thanh Hy thành thật gật đầu: “Thần Phi đại ca, ngươi biết đánh đàn không?”

“Biết một chút!”

“Vậy có thể mời ngươi đàn một khúc giúp vui được không?”

“Được tam tiểu thư xem trọng, Dịch mỗ thật sự cảm thấy vinh hạnh”.

“Dễ nói chuyện vậy à?”, Cố Thanh Hy túm lấy ống tay áo hắn ta, cười hề hề: “Vậy ngươi có biết nhảy không? Nhảy mấy cái điệu nóng bỏng ấy!”

Tiêu Vũ Hiên xoa trán.

Giáng một tia sét xuống đánh chết hắn ta đi!

Sao hắn ta lại quen biết một nữ nhân không biết xấu hổ như vậy chứ?

Dịch Thần Phi là một nhân vật lớn thuộc Nho gia, rất coi trọng nhân, lễ, nghĩa, trí, tính. Vậy mà nha đầu xấu xí này lại nói ra chuyện hoang đường như vậy…

Hắn ta không biết sắc mặt Dịch Thần Phi sẽ đen như thế nào nữa.

Tiêu Vũ Hiên lẳng lặng chờ Dịch Thần Phi nổi giận, nhưng không ngờ Dịch Thần Phi chỉ cười khẽ rồi nói: “Tam tiểu thư muốn xem cũng được, tuy nhiên, ngoại trừ tam tiểu thư thì những người khác không đủ tư cách thấy Dịch mỗ nhảy điệu nóng bỏng đâu!”

“Má nó, Dịch Thần Phi, ngươi có còn là Tam tiên sinh của Nho gia không đấy? Ngươi không cảm thấy ngượng khi nói vậy à? Chẳng lẽ ngươi quên mất Nho gia các ngươi đã học cái gì rồi sao?”

“Tiêu công tử, ta là đệ tử Nho gia, chứ không phải đệ tử Thiếu Lâm”.

Một câu thờ ơ nhưng lại khiến Tiêu Vũ Hiên nghẹn cả buổi không đáp lại được, hắn ta chỉ có thể tức giận trừng Dịch Thần Phi.

“Nha đầu xấu xí, người nam nhân này rất xấu, ngươi bớt giao du với hắn đi. Theo ta thấy thì hắn mặt dày mày dạn đi theo ngươi chỉ là vì bảo bối của ngươi mà thôi!”

Cố Thanh Hy buồn cười chọc chọc vào trán hắn ta.

“Ngươi bị ngốc à, nếu hắn thật sự vì vật kia thì sao lại từ bỏ vòng chung kết của đại hội đấu văn”.

“Ta vẫn thấy hắn có mưu đồ!’

Nghe bọn họ đối thoại, trong đám đông đột nhiên có người hô to: “Trời ạ, ta cứ thấy nam nhân bên cạnh Tiêu công tử quen quen, nhưng nhìn mãi không ra, nào ngờ đó lại là tiên thơ Dịch Thần Phi”.

“Cái gì? Hắn là tiên thơ Dịch Thần Phi à? Sao có thể chứ? Dịch Thần Phi không phải Tam tiên sinh của Nho gia sao? Sao hắn lại đến nơi trăng hoa như Vô Ưu Quan được?”

“Đúng là Dịch Thần Phi, ta từng xem qua bức hoạ của hắn ta, ta chắc chắn đó chính là hắn ta”.

“Thi Tiên là nam thần của ta, thực không dám tưởng tượng lại có thể chiêm ngưỡng hắn ta trong hoa lâu thế này”.

“Nữ nhân bên cạnh hắn ta là ai? Hình như có lai lịch không tầm thường”.

“Các ngươi nói, nếu như Cố tam tiểu thư mà gặp phải Thi Tiên thì ai sẽ thắng? Bài thơ của Cố tam tiểu thư trong đại hội đấu văn, đến nay khắp cả thiên hạ này đã không nhà nào không người nào không biết, được liệt vào hàng kinh điển rồi”.

“Việc này cũng khó nói, thơ của Thi Tiên hay, thơ của Cố tam tiểu thư cũng hay mà”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 158


Chương 158

Bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng của Cố Thanh Hy như có như không gõ lên mặt bàn, nghiêng đầu cười nói: “Bị nhận ra rồi, ngươi còn đàn nữa không?”

“Khó có dịp tam tiểu thư có nhã hứng, ta sao có thể làm mất hứng của cô”.

Nói xong, Dịch Thần Phi đứng dậy mượn cây đàn của một cầm sư, tự mình ôm cây đàn màu đen tuyền bước lên đài cao, ưu nhã ngồi xuống.

Mười ngón tay trắng nõn đặt lên mặt đàn, ngẩng đầu, Dịch Thần Phi nở nụ cười cưng nựng, trong đôi mắt sáng trong in rõ gương mặt vừa có chút lười nhác lại vừa quyến rũ hư hỏng của Cố Thanh Hy.

Tất cả mọi người trong Vô Ưu Quan đều nổi hứng, lần lượt nhìn về hướng Dịch Thần Phi trên đài cao.

Nhưng lại thấy ngón tay thanh mảnh của Dịch Thần Phi vung lên, keng một tiếng phát ra âm thanh thử đàn lảnh lót du dương.

Chỉ một âm thanh thử đàn thôi đã khiến cho đôi tai của tất cả mọi người như được làm mới.

Không đợi bọn họ kịp phản ứng lại, từng nốt nhạc ưu nhã từ từ vang lên trên cây đàn, lúc thì ngân vang lúc lại sục sôi, giống như ý chí của thiên quân, vó sắt của vạn mã, phát ra những tiếng thét gào, nhiệt huyết sục sôi.

Lúc thì lại uyển chuyển trầm thấp, giống như tiếng thổn thức chất chứa nỗi niềm tương tư của phu thê lâu ngày trùng phùng.

Lúc thì lại lảnh lót réo rắt, giống như tiếng gió thổi qua rừng trúc khiến người ta như được tắm trong gió xuân.

Tiếng đàn của hắn ta quá mức đẹp đẽ, tất cả mọi người không có ai là không chìm đắm trong đó, cảm xúc trong lòng cũng hoà theo cùng tiếng đàn.

Cố Thanh Hy ở một bên vừa lười biếng uống rượu, vừa nhìn Dịch Thần Phi.

Trên người hắn ta mặc bộ đồ màu trắng, thanh thoát xuất trần, đôi bàn tay mảnh khảnh nhẹ nhàng gảy đàn, như thể đã hoà vào làm một.

Không biết vì sao, Cố Thanh Hy từ trong tiếng đàn ôn hoà của hắn ta lại nghe ra được chút thương cảm, chút bất đắc dĩ, cùng một chút lo lắng.

Hắn ta…

Đang lo lắng cho ai sao?

Tại sao nghe thấy tiếng đàn của hắn ta, trái tim của nàng lại nặng nề đến thế?

Dịch Thần Phi…

Hắn ta rốt cuộc là một người thế nào?

“Chẳng qua cũng chỉ có vậy, Vô Ưu Quán còn có một cầm sư đánh đàn hay hơn hắn ta nhiều”, Tiêu Vũ Hiên đố kị, Dịch Thần Phi có bề ngoài đẹp thì cũng thôi đi, sao đánh đàn cũng hay như thế?

“Ồ… một Vô Ưu Quán nhỏ nhoi mà còn có người đánh đàn hay hơn cả hắn ta?”

Cố Thanh Hy không tin.

Tiếng đàn của Dịch Thần Phi đã được coi như là tiếng đàn hay nhất mà nàng từng được nghe cho đến lúc này.

“Thế nào, cô không tin? Cả thành đế đô này ai mà không biết mấy tháng trước Vô Ưu Quán có một cầm sư mới đến, mỗi một khúc nhạc của người này đều có thể làm tất cả mọi người vô cùng ngạc nhiên và hâm mộ, chỉ tiếc là mỗi tối hắn ta chỉ đàn một khúc”.

Nói xong, Tiêu Vũ Hiên chuyển ánh mắt về phía cầm sư kia thì lại thấy được bóng lưng thẳng tắp quen thuộc.

“Diệp Phong, sao hắn ta lại ở đây?”

Cố Thanh Hy theo hướng ánh mắt hắn ta nhìn qua, quả nhiên…
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 159


Chương 159

Diệp Phong mặc bộ quần áo của cầm sư, nhìn như đang muốn rời đi.

Cố Thanh Hy vội vàng gọi: “Tú bà, ta muốn người đàn ông kia đến uống rượu với ta”.

“Bà cô ơi, xin cô lượng thứ cho, hắn ta… hắn ta không uống rượu với khách”.

“Bốp…”.

Cố Thanh Hy lại ném mười vạn lượng qua: “Hôm nay ta muốn hắn ta uống rượu cùng ta”.

Tú bà căng thẳng nhét mười vạn lượng bạc vào bên trong áo yếm của mình, đôi mắt cười híp lại thành hai đường thẳng: “Bà cô cứ yên tâm, tối nay ta nhất định sẽ khiến hắn ta ngoan ngoãn ở cùng cô”.

Còn chưa nói xong, tú bà đã rảo nhanh bước chân chạy đến trước mặt Diệp Phong, chặn đường hắn ta lại.

Cố Thanh Hy dựng thẳng tai lên, cố gắng nghe xem bọn họ đang nói gì.

Bởi vì khoảng cách quá xa nên nàng nghe không được rõ ràng lắm, chỉ thấp thoáng nghe thấy tú bà đang vận dụng hết tất cả thủ đoạn của mình, gần như cầu xin hắn ta.

“Dạ công tử, ngươi làm ơn làm phước giúp ta đi, chỉ là uống vài ly, sẽ không bắt ngươi phải làm những việc quá đáng, ngươi xem ma ma cũng rất khó xử, mọi chi tiêu trong quán nhiều như thế, cái gì cũng phải dùng đến tiền, còn có không ít cô nương tiểu ca đang nhiễm bệnh đều không thể tiếp khách, ma ma thực sự không dễ gì mới gặp được đại chủ Cố”.

“Xin lỗi, trước đó ta từng nói rồi, không uống rượu cùng khách, không ngồi cùng khách, thời gian hôm nay cũng đã hết rồi, ta phải về.

“Diệp công tử, nếu ngươi mà đi rồi thì ta phải giải thích làm sao, coi như ma ma cầu xin ngươi một lần được không? Ngươi xem, lúc đầu bà nội ngươi bệnh nặng, ngươi cùng đường bí lối cũng là ma ma ta có lòng tốt mời đại phu chữa bệnh cho bà ngươi không phải sao, coi như vì ma ma đã từng giúp đỡ ngươi, lần này ngươi giúp lại ma ma được không?”

Cố Thanh Hy hỏi một tiểu quan bên cạnh.

“Các ngươi có thân với Diệp Phong không?”

“Xin được trả lời bà cô, Diệp Phong tính tình trầm lặng ít nói, ngày thường không nói gì nhiều, cũng không thân cận với người khác, huynh đệ tỷ muội trong quán đều không có ai thân thiết với hắn ta cả, chỉ biết là hoàn cảnh nhà hắn ta bần hàn, có một người bà mù hai người sống nương tựa lẫn nhau”.

“Lúc đầu bà hắn ta bị bệnh nặng hấp hối, là ma ma có lòng tốt giúp hắn ta mời đại phu, Diệp Phong để cảm ơn ơn cứu mạng của ma ma, cũng vì muốn kiếm chút bạc lẻ nên ở lại trong quan đánh đàn, mỗi ngày một khúc, không uống rượu cùng khách, cũng không ngồi cùng khách, mỗi ngày bất kể là có đàn hay không đều sẽ rời đi trước giờ Hợi, nói cái gì mà lo lắng bà hắn ta ở nhà nghĩ ngợi”.

“Vậy ngươi có biết thân thế của Diệp Phong không?”

Tiểu mỹ nam lắc đầu.

Diệp Phong trước giờ không nói, bọn họ cũng không biết.

“Được rồi, ngươi lui đi”.

Cố Thanh Hy thưởng cho hắn ta một nghìn lượng bạc, rồi ngồi sờ cằm suy nghĩ về bối cảnh thân thế của Diệp Phong.

Tiêu Vũ Hiên buồn bực: “Nha đầu xấu xí, đại hội đấu văn sau khi kết thúc, hoàng thượng không phải đã thưởng cho hắn ta không ít kim ngân châu báu sao, ngươi xem cách ăn mặc của hắn ta sao lại vẫn giản dị như thế?”

“Ngươi hỏi ta, làm sao ta biết”.
 
Back
Top Bottom