Ngôn Tình Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,790
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cuong-cau-hanh-phuc-luc-tong-muon-quay-lai-voi-vo-364616.jpg

Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Tác giả: Kang Ha Jin
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Kang Ha Jin

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Cô và anh đến với nhau cũng vì đó sắp đặt từ người nhà.

Tình yêu cô dành cho anh trong ba năm rất say đậm, cô hi sinh rất nhiều anh một lòng muốn giữ vững hạnh phúc gia đình, nhưng lại chẳng thể có được sự dịu dàng của anh.

Cô tưởng chừng cuộc hôn nhân này sẽ hạnh phúc như những cặp đôi khác, nhưng có lẽ cô đã sai, vì mọi thứ đều trái ngược lại...

Anh không xem cô ra gì, trái lại còn hận cô khi cô đã cướp đi vị trí vốn thuộc về người con gái anh yêu.

Cô lúc đó cũng nghĩ có ngày anh sẽ yêu thương mình, nhưng mọi thứ đã sụp đổ khi anh tự tay phá vỡ hạnh phúc mà cô đã xây dựng.

“Cô nên, nhớ vĩnh viễn cô không phải là con dâu nhà họ Lục, là vợ tôi!"​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đặc Công Cuồng Phi
  • Cường Giả Đô Thị
  • Cương Thi Niên Niên
  • Cuồng Si
  • Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 1: 1: Vẫn Như Vậy Nhớ Người Cũ


    Cạch
    Tiếng mở cửa và tiếng bước chân nặng nề vang lên, Diệp Vân Ánh đang ngủ trên sofa giật mình tỉnh dậy.

    Cô đã ngủ quên rồi sao?
    Diệp Vân Ánh nhìn ra phía cửa chính một hình bóng quen thuộc hiện ra, anh đã về rồi sao?
    Tối nào cô cũng ở dưới nhà chờ anh, có tối thì anh về có tối thì không, cô cũng không nắm được khi nào anh về nên luôn xuống dưới sofa chờ anh.

    Dần dần cô cũng trở nên quen thuộc mỗi tối luôn phải chờ anh nhìn thấy anh trở về mới yên tâm.

    Lần này anh về cũng đã say khướt, thấy anh đi xiêu vẹo Vân Ánh vội chạy lại đỡ lấy anh.

    Chắc anh đã say không biết trời đất nên mới để cho cô dìu, mỗi lần cô muốn đỡ anh nhưng anh liền hất hủi.

    Tối nào anh cũng say như vậy nên cô cũng đã quen với việc này rồi!
    Thật nặng!
    Vân Ánh than trong lòng, một người đàn ông cao 1m8 chí ít cũng phải 65 đến 70kg huống hồ cô chỉ cao 1m65, chiều cao này với cơ thể này chênh lệch nhau quá nhiều rồi.

    Phòng của anh ở trên tầng hai, cô phải chật vật lắm mới có thể đưa được anh lên.

    Đặt được anh nằm xuống giường cô vội chạy lại cởi giày để chân anh lên giường, giúp anh tháo cà vạt và áo vest ngoài, cô gấp gọn gàng để sang một bên.

    Anh về nhà cũng đã 12 giờ đêm, giờ này còn có ai thức đâu, chỉ có cô là đang thức để giúp anh lau đi mùi rượu trên người, còn ân cần giúp anh uống một ít nước cam.

    Diệp Vân Ánh ngồi xuống bên anh ngắm nhìn khuôn mặt anh đang ngủ.

    Gương mặt anh ngủ mà cũng đẹp!
    Gương mặt anh đẹp đến lạ thường, mang khuôn mặt của Châu Á, cái mũi cao, nói chung khuôn mặt của anh như người ta đúc thành vậy, đẹp không tùy vết!
    Thường ngày cô rất muốn nhìn khuôn mặt này kĩ hơn nhưng không thể được.

    Vậy thì nhìn kĩ hơn mới được
    Nhìn lâu hơn một chút
    Bởi khi anh ngủ sẽ không tàn nhẫn khi thấy cô, sẽ không mắng mỏ như vậy cũng rất tốt.

    Diệp Vân Ánh đưa tay muốn sờ lên mặt anh đã bị một cánh tay nắm chặt lại.

    “A Phàm, em xin lỗi!" Cô hoảng loạn sợ anh sẽ mắng mình nhưng không anh nắm lấy tay cô, trong vô thức Vân Ánh cảm giác thật hạnh phúc.

    “Tiểu Châu, anh nhớ em…anh thật sự nhớ em…!" Anh mơ màng nói.

    Thì ra anh nhận lầm cô với Vương Bảo Châu thanh mai trúc mã với anh.

    Gương mặt cô lại u buồn, rõ ràng là cô chăm anh sao tối nào anh cũng gọi tên người con gái khác, cô vội tự khuyên bản thân hãy phấn chấn lên không cần buồn nhưng tim cô vẫn thấy đau, thật sự rất đau.

    Anh và cô đã kết hôn được ba năm, sống chung với nhau ba năm cô cũng đã có cảm tình với người đàn ông lạnh lùng này, Diệp Vân Ánh biết cho dù cô có yêu anh thật lòng đi chăng nữa anh cũng không hồi đáp lại tình cảm của cô.

    Diệp Vân Ánh để tay như vậy cho anh nắm, cô có muốn rút tay ra cũng không được.

    Diệp Vân Ánh ngủ gục bên giường của anh đến sáng, đồng hồ sinh lí trong người của cô luôn dậy đúng giờ, cho dù có mệt đến đâu cũng phải dậy nấu bữa sáng cho anh, mặc dù biết anh không đụng đũa đến.

    Diệp Vân Ánh vội ngồi dậy gỡ nhẹ tay anh ra, trên tay đã in đỏ những dấu tay.

    Cô vội để nhẹ ghế sang một bên rồi đi nhẹ về phòng ở dưới tầng.

    Hai người mặc dù là vợ chồng nhưng khái niệm về vợ chồng đều không tồn tại, hai người ngủ riêng, ăn cũng vậy, cô nấu anh nhìn vậy thôi.

    Cô nấu để đó có chờ anh muốn anh ăn thử nhưng chỉ nhận được ánh mắt ghét bỏ.

    Anh ghét cô đương nhiên sẽ ghét những thứ liên quan đến cô.

    Cô làm bữa sáng thanh đạm cho anh, dạ dày anh không tốt nên chú ý một chút, cô còn pha chút trà giải rượu cho anh, tối qua anh uống nhiều như vậy chắc hẳn sẽ rất đau đầu.

    Trên lầu Lục Tần Phàm lờ mờ tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ cơ thể đau nhức, anh nhìn áo vest và cà vạt được gấp hẳn trên ghế liền nhíu mày.

    Anh bước xuống giường đi vào phòng tắm, tiện tay vứt luôn áo vest và cà vạt vào thùng rác.

    Anh không muốn bất kì người nào đụng vào đồ của anh, đặc biệt là cô.

    Một lúc sau anh đã đi ra, áo vest quần âu một sự kết hợp hoàn mỹ làm cho body anh đẹp còn trở nên đẹp hơn.

    Anh vừa đặt chân xuống cầu thang đã ngửi thấy mùi đồ anh, hốc mắt anh càng thêm lạnh.

    Diệp Vân Ánh đang lau dọn thấy anh xuống cũng vội ngước mắt nhìn, nhưng không quá lâu cô đã nhận được ánh mắt sắc bén của anh mà liền nhìn xuống.

    Anh vừa đặt chân xuống hết cầu thang cô vội đi lại dịu dàng:
    “Em nấu bữa sáng rồi, anh chờ em một lát em sẽ dọn ngay cho anh, hôm qua anh uống hơi nhiều….

    "
    “Câm miệng!"
    Cô còn chưa nói xong anh đã tạt một gáo nước lạnh vào người cô.

    Diệp Vân Ánh không biết mình đã làm sai điều gì nhưng vẫn im lặng.

    “Đừng quyến rũ tôi bằng cách như vậy? Tôi thấy rất ghê tởm!" Anh càng nói về phía sau bốn chữ anh cố nhấn mạnh.

    Từng câu từng chữ của anh đều được anh nhấn mạnh ý muốn nói với cô, cô có đối tốt cố lấy lòng anh đi nữa anh vẫn cảm thấy rất ghê tởm.

    Anh tà ác lạnh lùng mắng cô một câu rồi ung dung rời đi.

    Anh nói cô quyến rũ anh, nếu cô quyến rũ được anh chắc hẳn đã quyến rũ từ lâu không phải chờ đến ngày này, cô biết dù mình có quyến rũ hay làm điều gì đó đều khiến cho anh cảm thấy ghê tởm, nhưng cô chỉ muốn làm chọn bổn phận của mình thôi!
    Diệp Vân Ánh cũng đã nghe câu này suốt ba năm cũng đã quen với việc anh mắng cô, cô cũng rất vui vì anh mắng cô cũng được xem là anh đang nói chuyện với cô.

    Diệp Vân Ánh tự nhủ sẽ không khóc nhưng lần nào cô cũng tủi thân mà nằm trên giường trong phòng khóc.

    Cô sống với anh như vậy cũng đã rất hạnh phúc rồi, bố cô Diệp lão gia đã muốn đá cô ra khỏi nhà họ Diệp từ lâu, nên khi nghe ông nội anh muốn bố cô gả con gái thì gia đình họ Diệp đã nhắm vào cô rồi, chị cô Diệp Linh Nhược là người phải gả đi nhưng do đã biết tính khí thất thường của Lục Tần Phàm và mối quan hệ thanh mai trúc mã biết lấy về sẽ sống khổ sở nên đã đùn cho cô.

    Diệp Vân Ánh chỉ là con rơi của Diệp lão gia nên đành phải chịu toàn mọi sắp đặt.

    Diệp gia cứ vậy mà đuổi được một con người hoang dã đi mà còn thu được lợi nhuận.

    Bọn họ vốn đã không quan tâm đến việc sống chết của cô, bởi với họ cô chỉ là một món hàng bán đi sẽ không trả lại.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 2: 2: Anh Đã Động Lòng Với Cô Rồi Sao


    Lục Tần Phàm mang con giận đến cty, sắc mặt anh đều được nhân viên nhìn thấy, chắc hẳn ở nhà đã xảy ra chuyện gì đó.

    Anh lại vùi đầu vào công việc để quên đi cơn tức giận.

    Mỗi tối anh đều không muốn về nhà, không muốn về gặp hình bóng chán ghét đó.

    Người anh yêu là Vương Bảo Châu, người anh muốn cưới cũng là cô bạn thanh mai trúc mã kia chứ không phải cô, anh chỉ vì sự ép buộc đến từ ông nội của anh, trước lúc anh kết hôn ba năm trước anh nhận được tin Vương Bảo Châu người con gái anh yêu đã biến mất, anh chỉ nhận được một tin nhắn là do sự có mặt của cô mới làm cho cô ta phải rời đi, anh cứ vậy mà tin mà dẫn đến thù hận cô.

    Ba năm cưới nhau anh chưa từng ngồi ăn cùng bàn với cô khi chỉ có hai người, anh cũng chưa từng hỏi cảm nhận của cô mà tự mình quyết định tất cả.

    Cốc cốc cốc
    Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng, anh vẫn làm việc không nhìn lên.

    “Vào đi!"
    Người bước vào là trợ lý của anh cũng là người mà anh tin tưởng giao phó mọi việc nhất Chu Dương.

    Chu Dương đẩy cửa bước vào, tiến đến gần bàn làm việc của anh.

    “Có chuyện gì mau nói đi?"
    “Đã tìm được chỗ ở Vương tiểu thư!"
    Anh nghe được câu nói này kích động mà dùng bút ngước nhìn Chu Dương.

    “Vậy bây giờ cô ấy đang ở đâu?"
    Anh rất nóng lòng để được gặp Vương Bảo Châu.

    Anh đã chờ đợi tin tức của cô ấy suốt ba năm cuối cùng cũng có kết quả.

    “Có người đã gặp Vương tiểu thư, vị trí vẫn chưa xác định rõ!"
    Nghe câu này ánh mắt anh liền trở nên thất vọng: “Tiếp tục tìm, tìm được báo tôi!"
    “Vâng!"
    Chu Dương vừa lui ra anh đã nhìn dùng gõ bàn phím, ánh mắt thẫn thờ nhìn bức ảnh bên.

    Trên ảnh là một nụ cười rạng rỡ thuần khiết của một cô gái, anh bất giác sờ lên bức ảnh.

    Anh nhớ em, tiểu Châu!
    Trên mặt anh hiện rõ u buồn, anh đã cố tìm Vương Bảo Châu suốt ba năm nhưng vẫn không tìm được.

    Chỉ cần nhìn thấy mặt của cô là anh lại hận mình không thể xé cô ra từng mảnh, bởi vì cô mà bảo bối của anh mới phải rời đi.

    ______
    Tối đến anh tiếp tục uống rượu tại một quán bar của bạn thân.

    Ở đây mới có người hiểu anh, bạn thân anh cũng rất hiểu cho mối tình bị chia cắt của anh và Vương Bảo Châu.

    Bạn thân của anh là chủ của quán bar này cũng rất có tiếng - Bùi Ngôn
    “Đừng uống nữa!" Bùi Ngôn ngày nào cũng gặp phải cảnh này cũng không biết khuyên ngăn sao.

    “Cậu biết không Bùi Ngôn, tôi đã tìm cô ấy suốt ba năm vẫn không có được kết quả!"
    “Nếu đã không tìm được chi bằng cậu sống với cô vợ hiền lành không được sao?"
    Bùi Ngôn cũng đã chán với cảnh nhớ thương một người cho dù đến chết cũng phải tìm được người mình yêu.

    Bùi Ngôn cũng cảm thấy số của Diệp Vân Ánh rất xấu mới có thể lấy người như anh.

    “Tôi thà sống cô đơn còn hơn phải sống như vậy với một người ghê tởm!"
    Con người này đúng là hết thuốc chữa rồi, có thể mắng người khác như vậy được sao?
    Bùi Ngôn cũng không nói nữa mà trực tiếp đứng dậy rời đi.

    Lục Tần Phàm tiếp tục uống, anh uống không ngừng.

    Diệp Vân Ánh vẫn không biết anh đã đi đâu mà tiếp tục chờ anh trong căn biệt thự lạnh lẽo này.

    Cô đang suy nghĩ tối nay anh sẽ sẽ sớm hay về muộn, có say nhiều không, thì tiếng chuông điện thoại vang lên cắt dòng suy nghĩ của cô.

    Diệp Vân Ánh vội cầm điện thoại lên nhìn chữ “ Chồng " một tiếng mà cô ba năm nay chưa từng gọi.

    Anh hôm nay lại tự chủ động gọi cô sao?
    Môi cô bất giác cười lòng đầy vui vẻ.

    Chỉ cần như vậy là cô đã quên hết những khó khăn buồn tủi trong ba năm qua đều sẽ bị cô bỏ vào một góc, cô sẵn sàng quên đi mọi thứ trong quá khứ để đón nhận hiện tại, cô cũng luôn tự mình chữa lành vết thương, trong suốt ba năm cô không giận dỗi hay mắng mỏ anh lấy một câu, tự mình nhận tất cả, có phải cô là một đứa ngốc nghếch không?
    Cũng là vì cô thật sự yêu anh quá sâu đậm.

    “A Phàm, em đây!" Cô dịu dàng bấm máy nghe
    “Có bắt máy cũng lâu vậy sao?" Anh lạnh lùng nói, anh ghét nhất là hạng người bắt anh chờ điện thoại chuông reo quá một hồi.

    “Em xin lỗi!" Cô vội xin lỗi anh, tại do cô chìm đắm trong vui mừng khi được anh gọi điện tìm.

    “Cô bắt xe đến quán bar X đón tôi!" Đầu dây bên kia lạnh lùng quen thuộc.

    Cô ngơ ra, anh lại bảo cô đến đón sao?
    “Vâng em đến ngay!"
    Cô chưa kịp nói đầu dây bên kia cúp máy, Diệp Vân Ánh nghe tiếng tút vội đi lấy một chiếc áo khoác mỏng rồi mở cửa chạy ra ngoài bắt xe, cô không muốn để anh phải chờ lâu.

    Anh đã động lòng với cô rồi sao?
    Trong suốt ba năm đây là lần đầu tiên anh gọi điện cho cô đến đón nên cô thật sự rất vui.

    Cho dù anh chưa động lòng với cô nhưng như vậy cũng rất tốt, anh trong ba năm qua chưa từng chủ động với cô một việc gì hôm nay lại gọi điện cho cô, như vậy là vui rồi.

    Xe vừa dừng lại trước quán bar X, Diệp Vân Ánh đã vội xuống xe, khi cô chạy lại đến cửa đã thấy anh đứng đó đợi cô.

    “A Phàm, em xin lỗi vì đã đến trễ!" Cô vội xin lỗi anh
    Con đường từ biệt thự đến quán bar cũng không xa chỉ cần đi xe ba mươi phút là tới nơi, nhưng do đường đó đang sửa nên phải đi đường khác nên có hơi xa phải mất một tiếng mới tới nơi.

    Lục Tần Phàm không thèm nhìn cô một cái đã đi thẳng về phía trước, anh lên chiếc xe đen sang trọng, cô cũng đi sau anh muốn vào xe đi về cùng anh.

    “Cô định lên xe của tôi!" Anh lên xe nhìn ra phía cửa xe
    Diệp Vân Ánh vội gật đầu rồi muốn bước tiếp nhưng bị câu nói của anh làm khự lại:
    “Tôi không muốn chiếc xe của mình bị làm bẩn!"
    Anh nói một câu, tài xế liền đóng cửa xe lại rồi lên xe rời đi.

    Chỉ cần câu nói đó cũng đã đủ để cô hiểu.

    Diệp Vân Ánh buồn bã cô ra trước muốn bắt xe về nhưng trời cũng đã tối cộng thêm giá rét như vậy rất khó để bắt xe.

    Trời cũng đã khuya bên ngoài trời rất lạnh cô lại chỉ mặc một chiếc áo mỏng như vậy rất dễ cảm, Diệp Vân Ánh đứng mãi vẫn không bắt được xe cô đành đi bộ về lại biệt thự.

    Mặc dù trời vẫn đang giữa mùa đông cái giá lạnh cắt xương cắt thịt, nhưng đối với cô cái giá lạnh đó chỉ có ở bên ngoài da thịt, nó không lạnh bằng tim cô hiện giờ.

    Thật sự rất lạnh!.
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 3: 3: Về Nhà Chính Dùng Bữa


    Đã là 12 giờ đêm rồi, vậy mà vẫn còn một cô gái đang ở trên đường cam chịu cái giá lạnh để đi bộ về nhà.

    Tiếng gió lạnh từng đợt từng đợt thổi qua chiếc áo mỏng của cô, tiếng xào xạc của lá cây cũng khiến cô sợ hãi khi đi qua những con hẻm tối.

    Cô tự nhủ với lòng hãy kiên cường lên để tiếp tục đi.

    Trời cũng đã bắt đầu rơi tuyết nhìn những giọt tuyết rơi cô lại càng thấy tủi thân, ngước nhìn những bông tuyết đầu mùa rơi trắng tinh từng bông rơi xuống rất đẹp, nhưng chúng chỉ đẹp một thời gian rồi lại bị con người ghét mà muốn chúng nhanh biết mất.

    Chúng rất giống với cô, tưởng sẽ được đến một thế giới mới sẽ được mọi người tôn trọng nhưng không đó chỉ là mơ ước thôi, đến rồi mới thấy thế giới nó khác với tưởng tượng ra sao, nó còn đáng sợ và cô đơn hơn là ở thế giới cũ.

    Trên đường không còn một bóng người, các khu nhà đều đã tắt điện không ai còn thức để chú ý đến cô bị người chồng bỏ rơi.

    Như vậy cũng tốt, nếu cô chết ở đây bông tuyết lấp cô lại luôn.

    Nhiều lần cô cũng đã từng nghĩ đến cái chết nhưng cô không có đủ dũng khí để chết.

    Tôn Diệu Uy về nhà cũng không quan tâm đến cô giờ đã bắt xe về được hay chưa mà ung dung đi tắm.

    Anh tắm xong nhàn nhã ngồi trên sofa ngắm lại kỉ niệm của anh và Vương Bảo Châu.

    Anh không biết trong khi anh đang ngồi trong máy sưởi uống rượu vang thì cô vẫn đang cực nhọc đi trong cái rét để về nhà.

    Tầm một giờ sáng cô mới có thể về đến nhà, cô không còn sức lực để đi tiếp nhưng vẫn phải đi.

    Vào phòng của mình ở dưới tầng cô đã nằm trong chăn mà run rẩy vì rét.

    Bàn chân của cô đã sưng lên vì lạnh, cô cố nhịn xoa bóp đầu ngón chân để lấy lại cảm giác rồi mệt nhọc mà nằm trong chăn thiếp đi.

    _____
    Sáng hôm sau lúc sáu giờ sáng cô đã tỉnh dậy, đầu rất đau cơ thể cũng không muốn dậy nhưng vì bữa sáng của anh nên cô vẫn kiên cường để dậy làm bữa sáng.

    Cô trong khi làm bữa sáng thì liên tục ho, chắc là do hôm qua đi dưới trời lạnh nên đã bị cảm.

    Cô làm bữa sáng rất nhanh đã xong, cô dọn ra rồi đứng xa ra chờ anh xuống.

    Cơn ho của cô lại tiếp tục kéo đến, cô ho liên tục không ngừng.

    Lục Tần Phàm Lúc này cũng vừa đi xuống thấy cô ho như vậy anh cũng không cảm thấy tối qua mình quá đáng mà còn đi lại để mắng mỏ cô:
    “Đứng xa những vật dụng của tôi ra, tôi không muốn bị loại người như cô lây bệnh đâu!" Anh đi lại tủ lấy một chai nước lọc rồi rời đi.

    Sau khi anh đi cô lại lủi thủi ngồi ăn một mình, thường anh sẽ không ăn cơm trưa nên bữa sáng nếu còn thừa cô sẽ để buổi chiều ăn vì dù gì đây cũng không phải là tiền của cô.

    Ăn xong cô lại đi dọn dẹp, cả căn biệt thự rộng lớn chỉ có cô và anh không có bất kì người giúp việc nào khác nên mỗi ngày cô phải làm rất nhiều việc.

    Diệp Vân Ánh biết mình đã bị ốm nhưng không dám đến bệnh viện khám như vậy sẽ càng làm anh giận hơn.

    Ba năm nay cũng không phải là lần đầu cô bị sốt, mỗi lần sốt cô chỉ cần hoà một ít gừng nóng uống, cô không uống thuốc bởi trong nhà chỉ có ở trên phòng của anh mới có thuốc.

    Có lần cô không biết anh ghét người khác đụng vào đồ của mình nên cô đã vào phòng anh tìm thuốc, khi anh về liền sai người đến thay hết những đồ mà cô đã chạm vào, từ đó cô cũng không tự ý vào phòng anh tìm đồ.

    ______
    Tại công ty.

    Lục Tần Phàm Vẫn là vùi đầu vào công việc như thường ngày, tốc độ nhanh dứt khoát.

    Anh đang chăm chú làm việc thì điện thoại lại đổ chuông, anh nhấc máy lên nghe
    “Cháu nghe đây ông nội!"
    “Tối nay cháu với tiểu Ánh về nhà chính ăn cơm, lâu rồi ông chưa gặp con bé!" Ông nội sức cũng đã yếu đi lại rất khó khăn, đi xung quanh nhà vẫn cần người phải đỡ.

    “Nhưng tối nay cháu có việc!"
    “Không nhưng nhị gì hết, tối nay hai đứa phải về!" Ông nội anh cáu lên rồi cúp máy.

    Anh cũng phải nghe theo, bởi trước giờ người hiểu anh nhất chỉ có ông nội, nhưng anh vẫn không hiểu tại sao người hiểu anh như ông nội lại ép anh phải lấy một cô gái con ngoài dã thú vậy.

    Anh bảo trợ lý gọi về thông báo cho cô mà không tự mình gọi.

    Ở biệt thự, Diệp Vân Ánh đang phơi quần áo nghe tiếng điện thoại trong túi áo vội nghe máy, cô không dám chậm trễ sợ là cuộc gọi của anh, sợ vì mình chậm trễ mà làm anh giận.

    “Thiếu phu nhân, Lục tổng nói tối sẽ cùng thiếu phu nhân về nhà chính ăn cơm nên dặn thiếu phu nhân ăn mặc gọn gàng đúng sáu giờ sẽ cho người tới đón!" Chu Dương ân cần nói chậm lại cho cô nghe.

    “Tôi biết rồi, cảm ơn cậu!" Cô nhẹ nhàng cảm ơn, trong lòng vẫn có chút thất vọng bởi cô tưởng cuộc gọi đó là anh gọi đến.

    Diệp Vân Ánh tắt máy xong liền nhanh chóng đi làm những việc còn chưa làm.

    Ngày nào cô cũng làm nhưng ngày nào cũng còn việc, nhưng như vậy cũng đỡ cô sẽ không phải buồn khi nghĩ đến việc bị ghẻ lạnh.

    Đến bốn giờ chiều cô đã ăn lót dạ một ít đồ ăn nhẹ rồi tắm rửa ủi quần áo, làm xong cũng đã năm giờ.

    Quần áo của cô không nhiều, những bộ sang trọng sẽ dành cho những lần đi chung với anh nên cô rất quý chúng.

    Cô mặc một chiếc đầm liền thân không quá ngắn cũng không quá dài.

    Chiếc váy này cô còn nhớ đó là chiếc váy đầu tiên mà anh đã tự chọn cho cô.

    Diệp Vân Ánh cũng không biết trang điểm mấy với ông nội anh cũng không thích cô trang điểm quá, nên cô chỉ làm sơ.

    Cô trang điểm sơ sài nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thuần khiết của một cô gái.

    Gần sáu giờ cô đã ra bên ngoài cổng đợi xe của anh tới đón.

    Hiệu suất nhân viên của anh làm việc rất cao, đồng hồ vừa điểm sáu giờ đã có mặt để đón cô không nhanh không chậm.

    Diệp Vân Ánh ngồi trên xe tâm trạng rất bồn chồn, không biết mình ăn mặc vậy có làm anh thất vọng không?
    Chiếc xe dừng lại trước cửa của biệt thự chính, biệt thự của anh đã to rồi biệt thự chính còn to và lộng lẫy hơn.

    Cô bước xuống đã nhìn thấy anh đã đứng đó.

    “A Phàm!" Cô cười dịu dàng bước lại chỗ anh
    Lục Tần Phàm không nói lời nào đưa tay ôm eo cô, Diệp Vân Ánh có chút bất ngờ vội lùi về phía sau.

    “Có chuyện gì?" Anh bất kiên nhẫn khi cô lùi về phía sau
    “Không có!"
    “Tôi không muốn người khác biệt mối quan hệ không tốt của cô và tôi, nên tự mà biết thân phận!"

    Cô gật đầu nghe theo anh, Lục Tần Phàm ôm eo cô một lần nữa rồi bước vào trong nhà chính.

    Anh nhẹ nhàng với cô như vậy, môi cô khẽ cong lên vì mãn nguyện.

    Nụ cười đẹp như vậy nhưng lại khiến người ta đau lòng.

    “Đại thiếu gia, thiếu phu nhân!" Quản gia vội ra đón tiếp
    Lục lão gia và ông nội anh đang ngồi thưởng thức trà, thấy anh và cháu dâu vào đã để lý trà xuống vui vẻ.

    “Hai đứa đến rồi, ta chờ hai đứa mãi!" Ông nội anh vui vẻ
    “Vâng ông nội!" Anh chỉ chào hỏi một mình ông nội còn Lục lão gia ngồi đó anh không muốn chào
    Trước giờ quan hệ hai cha con của anh không được tốt, nên cô cũng biết ý.

    “Bố mẹ, ông nội con mới về!" Cô cúi người chào hỏi
    “Ta chờ hai đứa mãi!"
    “Đông đủ rồi chúng ta vào dùng bữa tối thôi!" Ông nội chống gậy bước vào phòng ăn, thấy ông vất vả nên cô đã chủ động đến dìu ông vào bếp.

    Ông nội vỗ nhẹ vào tay cô ý cảm ơn.

    Trong bữa ăn ông nôi cố ý nói đến chuyện con cái và muốn có chắt để bế, nhưng mỗi lần ông nói ra anh đều không muốn bàn đến, người mà anh yêu không phải là cô đương nhiên con cũng không muốn gọi cô là mẹ.

    Để tránh ông nội hỏi về việc con cái nên anh đã chuyển chủ đề về công việc, nếu bàn về công việc cô cũng không hiểu nên chỉ biết cúi đầu ăn.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 4: 4: Vô Cảm


    Anh và cô sau khi dùng bữa ở nhà chính xong trời cũng đã tối, bên ngoài lại đang mưa tuyết, ông nội sợ hãi người đi trên đường trơn gặp nguy hiểm đã bảo hai người ở lại qua đêm.

    Lục Tần Phàm cũng không muốn ở lại nhưng ông nội khuyên bảo với anh nhìn ra bên ngoài trời càng ngày càng nhiều tuyết nên đã ở lại.

    Không phải vì lo cho cô mà là anh sợ, sợ mình xảy ra chuyện gì đó sẽ không tìm được Vương Bảo Châu.

    Giúp việc dọn dẹp lại một chút phòng ốc cho hai người.

    Diệp Vân Ánh ngồi trò chuyện với ông nội trong phòng khách phụ, còn anh và ba mẹ ngồi ở bên ngoài.

    Bố mẹ anh cũng không mấy thích người con dâu ngoan hiền này, thứ họ cần là một người phụ nữ xứng với con trai họ, xứng với dòng tộc họ chứ không cần một người con gái ngoan hiền ngoài dã thú như cô.

    Ba năm qua cô cũng phải chịu những lời nói khó nghe đến từ mẹ chồng.

    Mỗi lần nghe bố mẹ chồng đang nói mắng mình với ông nội cô đều thầm lặng không lên tiếng, chịu đựng là thứ tất yếu để giữ vững hạnh phúc.

    Thầm lặng và âm thầm chịu đựng, dù sao bọn họ cũng là bố mẹ chồng của mình, dù gì cô cũng là con dâu nhà họ không chỉ vì những lời lẽ của bố mẹ chồng mà đi ra nói cho bên ngoài được.

    Dù gì thì bọn họ cũng đâu có thích cô, cứ để mặc theo tự nhiên vậy.

    Để mặc cho số phận quyết định cho tương lai, chỉ cần chú trọng những việc trước mắt là được.

    “Cháu dâu, sao trông sắc mặt cháu kém vậy?" Ông nội nhìn sắc mặt phờ phạc của cô mà đau lòng hỏi thăm.

    “Dạ cháu không sao, cũng đã khuya rồi ông nội mau đi nghỉ thôi!"
    Diệp Vân Ánh đứng dậy ân cần dìu ông vào phòng nghỉ.

    Đến khi về phòng của mình đã thấy anh ngồi ở sofa xem tài liệu, anh và cô mặc dù đã là vợ chồng hợp pháp nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài của cuộc hôn nhân đó còn bên trong nó không khác gì là một cuộc hôn nhân tan vỡ, mà cũng không đúng bởi trước nó cũng đâu có hạnh phúc đâu mà tan vỡ.

    Sống chung một nhà nhưng 3 năm cũng không ngủ chung một giường, trước mặt mọi người giả làm vợ chồng sau lưng lại là người dưng.

    Đó là cuộc sống sau hôn nhân của cô, ở ngoài giả tạo nhưng hạnh phúc, về nhà thành thật nhưng lại đau khổ.

    Diệp Vân Ánh không lên tiếng nhẹ nhàng bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa làm một cách thận trọng để không phát ra tiếng động.

    Cô cởi áo khoác ngoài ra rồi lên giường cô nằm một góc nhỏ ở mép giường không dám nằm vào chính giữa.

    Diệp Vân Ánh chìm vào giấc ngủ đến khi tỉnh dậy nhìn đồng hồ đã là ba giờ sáng, cô nhìn xung quanh để tìm anh nhưng không thấy.

    Có lẽ anh đã về biệt thự của mình rồi.

    Bên ngoài cũng đã ngừng rơi tuyết.

    Anh lại bỏ cô lại một mình rồi.

    Sáng hôm sau, sau khi dùng bữa xong với ông nội cô đã xin phép về, bố mẹ chồng không lên tiếng cũng không ngồi nghe cô nói chuyện mà đứng dậy đi ra.

    “Sao nó có thể để cháu lại một mình mà về trước vậy không biết, lúc nào ta gặp nó ta phải dạy bảo lại mới được!"
    “Không sao đâu ông, anh ấy về sớm là có việc con cũng không trách anh ấy!"
    “Thôi được rồi, ta biết cháu là đứa cháu hiểu chuyện mà!"
    Ông nội cho tài xế chở cô về nhà, về đến nhà cô lại bắt tay vào việc dọn dẹp không một chút lười biếng.

    Đến chiều cô đi ra ngoài đi dạo, dạo này cô cũng không đi ra ngoài nhiều nên cảm thấy trong người rất ngột ngạt.

    Diệp Vân Ánh ngồi xe buýt đi đến một trạm không xa, cô vừa bước xuống đi được vài bước lại gặp một người mà cô không hề muốn gặp là chị của cô Diệp Linh Nhược.

    Diệp Linh Nhược đang đi cùng bạn trai mình Trác Viễn, hai người tay trong tay đi đối diện cô, thấy hai người họ cô vội tránh mặt, cô quay người sang hướng cầu mong hai người họ sẽ không nhìn thấy mình.

    Mỗi lần nhìn thấy họ toàn thân cô run lên, cũng không biết là vì sợ thứ gì nhưng khi nhìn thấy cô lại nhớ về những đòn đánh trước kia, mặc dù những lần bị đánh đó không mạnh nhưng đánh nhiều lần cùng với lời mắng mỏ cũng đủ khiến cho người ta phải sợ hãi.

    .

    “Ồ ai đây, không phải phu nhân Lục gia sao?" Trác Viễn nhìn thấy cô
    “Đúng thật nè!" Diệp Linh Nhược đi đến trước mặt cô vẻ mặt như là gặp được người nổi tiếng vậy.

    Diệp Vân Ánh không muốn nói chuyện nên đã không chào hỏi mà cúi đầu đi về phía trước.

    “Nè em gái, lâu rồi mới gặp đứng lại cho chị hỏi thăm tí!" Chị ta lại cố tình đi lên phía trước cố tỏ ra một người chị lâu rồi không gặp em gái vậy.

    “Sống ở đó ba năm mà chưa chết, tôi cũng phải lạy cô, một kẻ sạch sẽ tính tính nóng lại không thích phụ nữ vậy mà lại ở được với cô ba năm đúng là tài mà!" Trác Viễn khoanh tay đánh giá người cô
    Diệp Vân Ánh đẩy hai người ra rồi chạy đi nhưng không đẩy được mà lại còn bị Diệp Linh Nhược đẩy ngã.

    “Chạy sao? Tôi đã đàng hoàng hỏi thăm vậy mà dám phớt lờ sao?" Cô ta thu chân về sau khi làm cô ngã, ánh mắt khinh bỉ mà nhìn cô.

    “Tôi còn phải về!" Cô vất vả đứng dậy
    “Về nhà? Không ngờ ở đó cô có thể sống và xem nó là nhà được!"
    Nếu đó không phải là nhà của cô chẳng lẽ nhà họ Diệp mới là nhà của cô, nơi cô đang ở mặc dù luôn nhận được sự ghẻ lạnh không quan tâm nhưng ở đó ít ra cô còn là con người, không giống như nhà họ Diệp ngoài mặt là quan tâm cô nhưng bên trong không khác là ăn trôi nuốt sống cô, ở đó cô không khác là một con súc vật, cả ngày chỉ biết vâng lời nghe những lời mắng mỏ và đánh đập, ở đó họ không xem cô là người luôn sai bảo cô làm việc một cách quá đáng.

    “Các người đừng cản đường tôi, tôi còn phải về!" Cô tiếp tục muốn rời đi
    “Nếu muốn đi thì mau cúi người xuống lau giày cho tôi rồi đi!" Diệp Linh Nhược đưa chân ra.

    Diệp Vân Ánh nhìn xuống, nhìn đôi giày cô ta đi lượn khắp nơi bây giờ lại bắt cô quỳ xuống lau, có khác gì là đang sỉ nhục cô trước đám đông.

    Nhất định không thể để bọn họ muốn làm gì thì làm được.

    Lần này Diệp Vân Ánh lấy hết can đảm đẩy mạnh cô ta ra rồi chạy đi, ả ta ngã xuống đất không thể chặn cô lại được chỉ biết tức giận tại chỗ.

    Con ả chết tiệt!

    Ả ta được Trác Viễn đỡ đứng dậy, vẻ mặt đầy tức giận khi bị cô sô ngã.

    “Nhìn cái gì mà nhìn, tôi ăn hết cơm nhà mấy người sao.

    Sao còn chưa đi!" Diệp Linh Nhược đang tức giận khi thấy mấy người đứng xem liền nổi giận hơn.

    Xem ra lần này cô đã làm cho cô ta bẽ mặt trước nhiều người như vậy lần sau gặp chắc sẽ lôi cô ta dạy bảo mất.

    Diệp Vân Ánh chạy mãi không dám nhìn về phía sau sợ nhìn quay lại sẽ bị bọn họ tóm được.

    Cô chạy xa không thể chạy được nữa mới dám dừng lại, nhìn về phía sau không thấy người đuổi theo cô mới dám nghỉ ngơi.

    Nếu cô không chạy đi chắc giờ đang làm trò cười cho hai người họ.

    Diệp Vân Ánh nghỉ ngơi một lát rồi cũng bắt xe để về.

    Lần sau có lẽ cô không dám ra ngoài nữa.

    Nếu lần sau còn gặp lại ắt hẳn sẽ bị hai người đó dạy dỗ vì chuyện hôm nay.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 5: 5: Người Cũ Trở Về!


    Hai tuần sau.

    Hôm nay cũng giống như bao hôm trước một mình lủi thủi trong một căn nhà rộng lớn, mặc dù không cần phải lo lắng về chỗ ăn chỗ ở nhưng ở đây lại không khiến cô vui vẻ lên mấy.

    Sáng anh đi từ sớm tối muộn mới về, ở nhà cả ngày Diệp Vân Ánh chỉ biết bầu bạn với hoa lá ngoài vườn, tự tạo cho mình việc làm ở nhà.

    Cốc cốc cốc
    Ba tiếng gõ cửa vang lên đều đặn.

    “ Vào đi!" Anh đứng gần cửa kính nhìn ra tay còn cầm một điếu thuốc lá.

    “Lục tổng, đã tìm được Vương tiểu thư rồi!" Chu Dương đẩy cửa bước vào nhanh chóng báo tin cho anh biết.

    Lục Tần Phàm tâm trạng không tốt vừa nghe được tin này khuôn mặt có chút vui vẻ, anh dập tắt điếu thuốc trên tay.

    “Cô ấy đang ở đâu?"
    “Theo như điều tra được ngày mai 9 giờ sáng Vương tiểu thư sẽ bay về nước!"
    “ Vậy cậu sắp xếp lịch trình, ngày mai tôi đi đón cô ấy!"
    “ Vâng thưa Lục tổng!"
    Cuối cùng thì sau ba năm thì anh cũng được gặp em rồi!
    Lục Tần Phàm cả ngày hôm đó rất vui vẻ còn thưởng cho cả nhân viên nữa.

    Từ khi kết hôn với Diệp Vân Ánh ba năm trước đến này anh chưa bao giờ có tâm trạng vui vẻ lấy một ngày.

    Ngày mai là ngày mà anh đã chờ đợi suốt ba năm để được người con gái anh yêu thương nhất.

    Mặc dù cả ngày anh đều vui vẻ nhưng khi về đến nhà nhìn cô ở dưới nhà chờ mình anh lại thu lại sự hạnh phúc lại, thấy vào đó là sự lạnh lùng, chán ghét không thèm hỏi hay nhìn cô lấy một lần mà cứ vậy đi lên phòng.

    Ba năm cô đều chờ anh về, ba năm đều nhìn thấy vẻ mặt chán ghét của anh, ba năm chờ đợi sự đáp lại của anh, ba năm ấy cô luôn tươi cười chờ anh vậy mà chỉ nhận lại được những ánh mắt ghét bỏ của anh.

    Tại sao?
    Tại sao?
    Tại sao lại đối xử với cô như vậy?
    Tại sao không cười với cô lấy một cái?
    Lòng cô cũng đau lắm, nhưng cũng cố phải chịu, bởi cô cũng là vợ anh.

    Nhìn thấy anh về nhà an toàn và không say xỉn là cô cảm thấy an tâm rồi.

    Không thấy anh về lòng cô lại thấp thoảng lo âu, sợ điều xấu sẽ đến với anh.

    Nhìn anh lên phòng rồi cô mới về phòng của mình, căn phòng nằm ở dưới tầng một căn phòng không có ánh sáng, chỉ có một chiếc đèn bàn nhỏ để cho cô đọc sách hoặc nhìn thấy mọi thứ.

    Căn phòng này là do cô tự dọn xuống sau khi kết hôn với anh, căn phòng này nhỏ có giường như dành cho giúp việc vậy, cả căn biệt thự rộng lớn như vậy không có chỗ để cô nghỉ ngơi, chỉ có căn phòng nhỏ này là đúng với cô.

    Ngày hôm sau, bầu trời thời tiết rất đẹp cũng đã có nắng lên những ánh mắt ban mai, ánh nắng giúp cho băng giá tan đi giống như lòng người vậy, lạnh lẽo rồi i cũng có ngày sẽ tan chảy.

    Diệp Vân Ánh vẫn như mọi ngày làm việc và bầu bạn với hoa lá.

    Khi cô đang vui vẻ chăm sóc những chậu hoa của cô thì phía trước có tiếng động cơ xe dừng nên cô đã vội chạy ra.

    Là ông nội đến thăm cô.

    Mỗi tháng ông nội sẽ đến thăm cháu dâu một lần, mỗi lần đến ông còn mua rất nhiều thứ cho cô.

    Ông biết cô gả vào nhà họ Lục này là kột điều thiệt thòi, nên ông rất quý đứa cháu dâu này.

    “Ông nội!" Cô từ bên trong chạy ra
    “Từ từ thôi kẻo ngã!"
    Tuyết tan nên một số chỗ rất trơn trượt, ông nội đã già lại không lo mình bị ngã mà lại lo cho cháu dâu bị ngã sẽ rất đau.

    “Ông đến mà không nói với cháu một tiếng để cháu ra bên ngoài đón ông!"
    Mỗi khi ông nội đến cô sẽ chạy ra bên ngoài cổng để đích thân đón ông nội.

    Đây cũng là lý do mà nội rất quý đứa cháu dâu này.

    Diệp Vân Ánh cẩn thận dìu nội vào nhà, ân cần đi lấy nước nóng cho nội uống.

    “Ông uống nước cho người ấm;"

    “Ừm, cảm ơn cháu!"
    “Hai đứa dạo này sống tốt không?"
    “ Dạ bọn cháu sống rất tốt, anh ấy thấy thương cháu!"
    Cô luôn phải dối lòng với ông, biết ông là người đầu đầu tiên trong nhà thương yêu cô nhất, nhưng cô vẫn phải là nói dối ông, vì cô không muốn ông đổ bệnh vì chuyện hôn nhân của cô và anh
    “Hai đứa sống tốt là ông vui rồi!"
    Hai ông cháu ngồi trò chuyện với nhau cả một buổi sáng, cô còn mời ông ở lại dùng cơm trưa với mình.

    Lâu rồi cô mới có người để trò chuyện nên cô rất quý những thời gian này, không dám quên dù chỉ một ít.

    Buổi tối cô vẫn ngồi ở sofa đợi anh về nhưng lần này anh không về một mà là về hai.

    Nhìn người phụ nữ đi bên anh rất xinh đẹp lại ăn mặc lịch sự, chắc hẳn là một người có tầm quan trọng với anh nên anh mới đi phía sau kéo Bali.

    “A Phàm…" Coi nhẹ nhàng gọi anh
    Lục Tần Phàm không để ý cô mà cũng cô gái đi bên cạnh thân mật đi lên tầng.

    “A Phàm, cô gái này là ai vậy?"
    Lần đầu tiên cô thấy có một người phụ nữ đi bên cạnh anh còn rất thân mật, cũng là lần đầu tiên mà cô hỏi anh.

    Lục Tần Phàm dùng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn cô một cái rồi cùng người phụ nữ bên cạnh đi lên phòng, mà không quan tâm đến câu hỏi của cô.

    Diệp Vân Ánh nhìn hai người đi lên phòng, lúc đi ngang qua cô người phụ nữ đó còn liếc mắt với cô một cái tỏ ra khiêu khích.

    Diệp Vân Ánh như đã cảm nhận được gì đó, cô chạy đến nắm lấy cánh tay của anh mà gặng hỏi.

    “ A Phàm, cô gái này là ai sao lại vào nhà của chúng ta?"
    Lục Tần Phàm giật tay ra ánh mắt chán ghét nhìn cô: “Chuyện của tôi không liên quan đến cô, tôi muốn đưa ai về nhà phải hỏi ý kiến cô sao?"
    “ Nhưng đây là nhà của chúng ta em không cho phép người phụ nữ khác vào!" Cô mất bình tĩnh, lần đầu tiên cô mất bình tĩnh sau ba năm sống với anh, có lẽ là do ánh mắt khiêu khích kia của người phụ nữ.

    “Tiểu Châu em lên phòng anh trước, chờ anh rồi anh sẽ lên sau!" Anh đưa Bali cho cô gái, giọng ngọt nói
    “ Vâng!" Cô gái đó liền nhận lấy Bali rồi rời đi.

    Sau khi cô ta đi lên phòng, Lục Tần Phàm mới tức giận mà đẩy mạnh khiến cô ngã xuống đất:
    “ Tôi nói cho cô biết đây là nhà của tôi, tôi chưa bao giờ chấp nhận cô là vợ và là chủ của căn nhà này, hiểu chưa?"
    Diệp Vân Ánh chống tay ngồi dậy, giọng cô run run nói: “ Nhưng anh không thể đưa phụ nữ khác về nhà được!"
    “ Cô ấy là bạn gái của tôi, cô có ý gì sao?"
    “Bạn gái? Em mới là vợ của anh mà sao cô ta lại là bạn gái anh được?" Cô vung tay giọng run rẩy hơn
    “ Tôi cưới cô là vì ông nội, ba năm nay tôi sống với cô là quá đủ rồi, bây giờ tiểu Châu cũng đã về tôi có thể lấy cô ấy về làm vợ!" Anh bình thản nói.

    “ Vậy còn em!"
    “Ba năm trước ở đâu thì bây giờ quay về đó!" Anh nói xong ung dung rời đi.

    Lục Tần Phàm nói rõ ràng từng chữ không bị cắt đoạn, như một bài tuyên ngôn đã được soạn thảo từ trước vậy, tim Diệp Vân Ánh bây giờ rất đau.

    Ba năm qua cô đã chịu đựng được tất cả, nhưng tại sao bây giờ thấy anh cùng một người phụ nữ khác đứng trước mặt mình thân mật thì cô lại không chịu được.

    Tại sao?
    Chẳng lẽ là cô đã yêu anh quá nhiều!
    Một lần thương vạn lần đau là thật.

    Ngày anh tìm thấy được người mình thương cũng là ngày mà cô đau nhất.

    Yêu càng sâu thì trái tim càng tổn thương, nhưng cô thật sự đã yêu anh quá sâu đậm bây giờ muốn bứt cũng không thể bứt được.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 6: 6: Cô Độc Càng Thêm Cô Độc


    Diệp Vân Ánh lủi thủi một mình cuộn tròn lại một góc trong căn phòng tối mà khóc, càng nghĩ cô càng tủi thân nhưng chỉ dám khóc không ra tiếng.

    Chẳng lẽ cô sinh ra là để chịu đau sao? Biết vậy cô đã chết đi khi còn nhỏ rồi!
    Cuộc đời của cô không buồn thì đau, không cười thì khóc, những lần nụ cười trên môi nhưng trong lòng lại đang khóc cho số phận của mình.

    Vương Bảo Châu bây giờ cũng đã về, tim của anh là dành cho Vương Bảo Châu không phải dành cho cô.

    Có khóc cũng không được gì!
    Sáng hôm sau cô vẫn theo sinh lí mà dậy làm bữa sáng cho anh, khi nhìn thấy anh tay nắm tay cùng Vương Bảo Châu đi xuống nhà.

    Cảnh tượng đó người không biết lại nghĩ bọn họ là vợ chồng còn cô chỉ là người giúp việc.

    “A Phàm em nấu bữa sáng rồi, anh lại ăn một chút!"
    Vẫn như mọi khi vẫn là từ đó của anh đối với đồ cô nấu: “ Không ăn!"
    Vương Bảo Châu nhìn bàn ăn thịnh soạn của cô lại nở nụ cười bên cạnh anh: “ Anh, em cũng đói rồi chúng ta ăn một chút được không?"
    “Miễn em thích là được!" Anh quay sang nhéo má nhẹ cô ta
    Bữa sáng cô làm rất đơn giản không phải anh không ăn là cô nấu cẩu thả, ba năm nay cô đều nấu rất dinh dưỡng sợ anh sáng nào đó sẽ ăn.

    Bữa sáng với Trứng Benedict, trứng chần lòng đào vàng thơm béo ngậy ăn cùng với thịt xông khói chiên và bánh mì nướng giòn và một ly sữa nóng.

    Trên bàn chỉ có hai phần ăn của cô và của anh, vậy mà anh lại lấy phần ăn của cô đưa cho cô ta.

    “ Ăn xong anh đưa em tới phim trường!"
    “ A Phàm…!" Cô lên tiếng gọi anh
    “ Cô đi chỗ khác đừng đứng đó làm hỏng bữa ăn của tôi!"
    Vương Bảo Châu nhìn cô lần nữa mỉm cười khinh bỉ.

    Diệp Vân Ánh nhịn vậy cô đi chỗ khác cũng không quan tâm đến cẩu đôi nam nữ đó nữa.

    “ Không chịu đâu, người ta là ảnh hậu đấy, những thứ này toàn là dầu mỡ ăn vào sẽ không tốt!" Cô ta vừa ăn một miếng đã tỏ ra nũng nịu, cũng phải cô ta là một diễn viên nổi tiếng mà.

    “ Vậy chúng ta không ăn nữa, ra ngoài ăn!" Anh chiều theo ý cô ta, những câu từ đều rất ngọt ngào, giọng chiều chuộng chỉ dành riêng cho Vương Bảo Châu
    Sau khi bọn họ rời đi cô mới từ phía ngoài đi vào, Diệp Vân Ánh ngồi xuống bàn ăn nhìn đồ ăn cũng không nuốt trôi, cô tủi thân khóc.

    Tại sao anh lại không nghĩ đến cảm xúc của cô?
    Cô vừa khóc vừa thu dọn lại bàn ăn, những món ăn không bao giờ được đụng tới.

    Buổi tối cô cũng như mọi ngày nấu nướng đầy đủ rồi chờ anh về, hôm nay anh về sớm mới gần 8 giờ anh đã về rồi.

    Lục Tần Phàm làm việc nhưng không quên thời gian đến đón Vương Bảo Châu từ phim trường về.

    Vào đến cửa là hai người lại thân mật như đôi tình nhân mới cưới vậy.

    “ A Phàm, cảm ơn anh đã giúp em nhận được vai diễn trong bộ phim này!"
    Vương Bảo Châu vẫn như ba năm về trước cứ nũng nịu cảm ơn điều gì đó đều phải thơm vào má anh.

    “ Vai diễn đó sinh ra là dành cho em rồi, chúng ta mau lên phòng thay đồ rồi đi ăn tối!" Lục Tần Phàm trả lời bằng giọng đầy cưng chiều
    Diệp Vân Ánh thầm lặng ngồi xuống bàn ăn một mình một bàn ăn hai người suốt ba năm, cô đơn bây giờ lại càng cô đơn hơn.

    Lục Tần Phàm và Vương Bảo Châu lên phòng thay đồ khi đi xuống vẫn là tay trong tay.

    Cô không muốn nhìn nhưng vẫn phải chấp nhận là anh không hề yêu cô.

    “ Cô còn non lắm, tưởng sẽ chiếm giữ được anh ấy sao?" Vương Bảo Châu không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh cô.

    Diệp Vân Ánh không hề ngước mắt lên nhìn cô ta, cô cũng đã từng nghĩ sẽ chiếm giữ anh cho riêng mình nhưng vẫn không tài nào làm được.

    Cô ta lấy cớ uống nước chỉ để đi lại chỗ cô để chế nhạo.

    Hai người vừa bước qua cánh cửa cô lại khóc.

    Cô trở về phòng cố chìm ép mình chìm vào giấc ngủ, cố ép mình quên đi những điều không tốt.

    Cuộc hôn nhân này là do gia đình sắp đặt cho cô, nhưng tình yêu là do cô tự chọn không được nản lòng hay oán trách ai được cả.

    Tất cả là do cô, bởi biết trái tim anh không hề dành cho cô nhưng lại mù oán mà đâm đầu yêu anh.

    Tình yêu không có lỗi lỗi là ở cô, do cô đã ngu ngốc yêu một người đàn ông vốn không thuộc về mình.

    Một đêm dài cứ vậy trôi qua, sáng hôm sau cô thực dậy từ sớm chuẩn bị bữa sáng rồi ra ngoài để không phải nhìn hai người đó thân mật.

    Buổi sáng thật lạnh, nhìn dòng người đi qua thật nhanh nhưng không nhanh bằng lòng người.

    Tình yêu vốn không dành cho cô, ba năm nay là do cô tự đâm đầu yêu anh mong anh có thể cảm nhận được một chút, nhưng không, anh không hề cảm nhận thấy.

    Cô cứ vậy lang thang trên đường giá lạnh cho đến trưa cô dừng lại trước một ngôi nhà thờ.

    Cô bước chân vào nhà thờ, nơi đây rất tĩnh lặng rất phù hợp với tâm trạng u buồn của cô.

    Diệp Vân Ánh ngồi xuống ghế ánh mắt ngước nhìn lên, trong đầu thầm nói ra những sự ấm ức trong lòng mình ra, cô muốn giải toả tâm trạng trước khi về nhà.

    Lúc cô ra khỏi nhà thờ cũng đã là nửa chiều, cô bắt taxi về nhà.

    Bữa sáng trên bàn vẫn còn nguyên dường như công sức cô bỏ ra đối với anh không hề tồn tại vậy.

    Thời gian cứ vậy trôi qua một tháng, một tháng nay cô sống trong nhà như một cô hồn vậy, lượn lờ trong căn biệt thự to lớn nhưng lại không ai thấy cô.

    Hôm nay như mọi tháng cô và anh phải về nhà chính dùng bữa.

    Diệp Vân Ánh lại phải đóng kịch với anh đi về nhà chính, cô cũng muốn vậy để cho ông nội không phải tức giận mà lâm bệnh.

    Vương Bảo Châu phải ở nhà một mình, khi đi cô ta cũng muốn đi theo làm nũng với anh nhưng không được anh đồng ý.

    Lục Tần Phàm cũng chán cảnh đóng kịch với cô ba năm nay nhưng khi nghĩ về hạnh phúc của mình với Vương Bảo Châu thì anh lại cố chịu.

    Trên đường đến nhà chính cô không hề nói chuyện, cô lâu lâu cũng muốn liếc nhìn anh nhưng lại sợ.

    Bầu không khí ngột ngạt vậy cô rất muốn nhanh đến nhà chính để trò chuyện với nội, đến nơi cô lấy làn hoa quả mà ông thích ăn nhất để cùng anh đi vào.

    “Nếu cô dám nói về chuyện của tôi với tiểu Châu với ông thì cô biết tay với tôi!"
    Anh sợ cô mỏng miệng đi mách lẻo sao? Anh không dặn thì cô cũng không muốn nói.

    Nói ra ông nội lại tức giận sinh bệnh, người khác lại bảo cô không biết giữ chồng để chồng đi với người con gái khác.

    Cô và anh khoác tay nhau cùng đi vào, ba năm khoác tay nhưng đó chỉ là giả tạo trước mọi người thôi.

    Trong bữa ăn ông nội anh lại nhắc đến chuyện sinh chắt, lần này anh không lãng tránh mà đáp lại.

    “ Ông yên tâm, sang năm ông nhất định sẽ có chắt!"
    Diệp Vân Ánh và ông bà Lục rất bất ngờ đều nhìn về phía anh
    “ Cháu hứa đấy, sang năm nhất định phải có chắt cho ta!" Ông nội cười.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 7: 7: Đối Tốt Với Tình Nhân


    Ông bà Lục sau khi dùng bữa xong đã gọi anh vào thư phòng nói chuyện.

    Mặc dù cô không biết là có chuyện gì nhưng chắc chắn là họ sẽ nói về cô.

    Diệp Vân Ánh như mọi khi ngồi cùng ông nội nói chuyện, ông hôm nay có vẻ rất vui nên khi nói chuyện với cô luôn cười.

    Ông cũng đã lớn tuổi rồi nên rất muốn nhìn thấy mặt chắt, ba năm nay ông luôn nhắc về chuyện đó nhưng không thúc giục hai người, bởi ông biết mọi thứ cần phải chuẩn bị trước thì khi đón nhận mới có thể hạnh phúc.

    Trong thư phòng ông bà Lục đang trách anh vì chuyện không suy nghĩ trước khi nói về việc có con.

    “Con muốn có con với con nhỏ ngoài dã thú đó sao?" Lục phu nhân không thể chấp nhận được máu mủ của mình lại chảy chúng với loại hạng người thấp kém.

    “A Phàm, ba năm qua con không đồng ý với ông nội về chuyện con cháu, sao bây giờ lại đồng ý?" Lục lão gia cũng không chấp nhận
    Trong gia đình nhà họ Lục này có ai chấp nhận một người con dâu ngoài dã thú ngoài ông nội.

    “Bố mẹ, con nói muốn cả con nhưng không có nghĩa là có còn với cô ta!" Anh nhàn nhã uống trà rồi trả lời bố mẹ
    “Vậy người con muốn có con là ai?"
    “Tiểu Châu, em ấy về rồi!"

    Lục Tần Phàm bình thản nói, trong đầu anh bây giờ chỉ có hình bóng của Vương Bảo Châu, anh không quan tâm là cô có sống bờ sống bụi hay không chỉ cần anh và tiểu Châu sống hạnh phúc là được, mọi thứ anh đều không quan tâm.

    “Nhưng con định nói thế nào với ông nội!"
    Ông bà Lục cũng biết đến Vương Bảo Châu, từ khi hai người đang là bạn học là thanh mai hai ông bà rất ưng ý rồi, cũng đã muốn Vương Bảo Châu về làm dâu nhưng nhà là ông nội đứng đầu không thể làm trái.

    “Con sẽ chọn thời cơ để nói cho ông nội hiểu!"
    “Chỉ cần ông nội con đồng ý thì con bé kia không còn trở ngại gì nữa!"
    Tầm mười giờ là anh đã xin phép được về, Lục Tần Phàm lấy lý do là có công việc cần phải giải quyết nên về sớm, nhưng trong lòng anh là đang lo cho tiểu Châu ở nhà một mình buồn.

    Về đến nhà thấy cả căn biệt thự chìm vào trong bóng tối căn phòng của anh cũng không thấy anh đèn, lòng anh thấy bất an nên anh đã chạy thẳng về phòng mà không cần biết là cô có để ý hay không.

    “Tiểu Châu, anh về rồi đây!
    Em đang ở đâu đừng làm anh sợ!" Lục Tần Phàm vừa tìm xung quanh phòng vừa gọi tên Vương Bảo Châu
    Vương Bảo Châu từ nhỏ đã sợ bóng tối, lại ở nhà một mình chắc chắn là rất sợ hãi mà trốn đâu đó.

    Là tại anh không tốt nên mới để tiểu Châu của mình ở nhà một mình.

    “ Tiểu Châu!" Anh chạy sang phòng làm việc của mình thì thấy Vương Bảo Châu đang co ro một góc ở bàn.

    Lục Tần Phàm lòng đầy lo lắng mà chạy đến ôm cô ta vào lòng, miệng không ngừng xin lỗi.

    “ Anh xin lỗi, không nên để em ở nhà một mình!"
    Vương Bảo Châu cũng rất biết cách để giả, cô ta làm rất chân thật khi thấy anh ôm mình cố run rẩy lên, làm anh càng lo lắng hơn qua giọng nói đầy sợ hãi.

    “A Phàm, anh về rồi…
    Em thật sự rất sợ!"
    Cô ta nằm trong lòng của anh không ngừng nói mình sợ, cả người run rẩy lên càng lúc càng mạnh
    “ Anh đây, không cần phải sợ!" Lục Tần Phàm bế cô ta lên đi ra phía cửa rồi về phòng, đặt cô ta nằm lên giường cẩn thận rồi đi ra phía cửa.

    “ Diệp Vân Ánh, cô đâu rồi!" Anh gọi tên cô.

    Diệp Vân Ánh đang ở trong phòng mình cố tìm một cây nến để thắp sáng nhưng mãi không thấy, trong nhà cũng chỉ có phòng anh là có đèn phim.

    Cô đang tìm thì nghe thấy tiếng anh gọi vội cô tưởng anh bị vấp ngã nên đã vội chạy lên, cô do chạy vội nên đã va vào cạnh bàn, cơn đau ập nhanh đến nhưng cô không có thời gian để ý, cô phải chạy lên xem ảnh thế nào đã.

    “ A Phàm, em đây anh có bị sao không?"
    Diệp Vân Ánh chạy vào phòng anh nhưng thứ chờ cô lại là cảnh anh đang xoa bóp chân cho cô ta.

    “Sao bây giờ mới thấy cô, cô còn không mau đi nấu ít nước nóng cho Tiểu Châu ngâm chân!" Anh nhìn ra phía cô ra lệnh
    “Nhà mất điện rồi, anh có thể cho em mượn một chiếc đèn được không?" Cô nhẹ nhàng nhìn ba bốn chiếc đèn pin trong phòng anh
    “Cô không thấy em ấy sợ tối sao? Bây giờ chân em ấy đã cóng lại rồi cô mau đi nấu ít nước nóng đây!"
    Thì ra cô ta không đi tất để giữ ấm cho chân còn ngồi ở dưới sàn nên bây giờ mới bị lạnh, nhưng những điều đó đâu có liên quan đến cô, sao cô phải làm?
    “Cô ta lạnh thì tự đi mà nấu, em cũng đnag rất lạnh không nấu được!" Cô phản bác lại, lần đầu cô phản bác hay làm trái lại ý với anh
    “Được thôi, vậy mai cô cút về nhà họ Diệp cho tôi?" Anh tức giận quát lớn
    Diệp Vân Ánh không ngờ anh lại tức giận đến vậy, ánh mắt cô chứa đựng đầy nước mắt cố nén lại vào trong, ánh mắt nhìn xuống không dám nhìn vào ánh mắt sắt lạnh của anh.

    Vương Bảo Châu nhìn nãy giờ cũng lên tiếng cố tỏ ra một cô gái tốt bụng trước mặt anh: “ Thôi, em cũng không còn lạnh nữa không cần bắt cô ấy đi nấu đâu!"
    “Không được, chân em đang rất lạnh phải ngâm nước nóng mới tốt!
    Cô còn ngây ra đó làm gì mau đi nấu đi!" Giọng anh thay đổi rất nhanh, vừa rồi còn ngọt ngào nhẹ nhàng bây giờ lại cáu kỉnh.

    Diệp Vân Ánh lần này cũng phải nhịn mà đi nấu nước nóng cho cô ta, cơn đau ở chân vẫn còn, cô phải lết vết thương ở chân đi xuống nhà.

    Trong nhà bày rất nhiều bình quý đắt không cẩn thận dễ đụng trúng, cô phải mày mò mãi mới đến được bếp.

    Phải rất lâu xong cô mới nấu được nước nóng rồi mang lên phòng cho cô ta.

    Lần này cô không vào trong mà để ở ngoài cửa phòng rồi gọi anh ra lấy, còn cô sẽ rời đi.

    Anh cũng không quan tâm ra bưng chậu nước nóng ấm vào cho tiểu yêu tinh của mình ngâm chân.

    Diệp Vân Ánh u buồn, bước chân nặng nề đi về phòng.

    Cô ngồi lên giường nhỏ của phòng mình, tay mò mẫn ở đầu gối chân trái.

    Chắc vết thương đụng vào cạnh bàn khi nãy đã sưng lên rồi!
    Trong bóng tối cô chỉ biết rời để cảm nhận rồi lấy dầu xoa vào.

    Nếu anh đối tốt với cô như thanh mai trúc mã của anh thì tốt biết mấy!
    Cô thầm nghĩ trong lòng, chỉ cần anh thật lòng đốt tốt, yêu thương cô thì cô sẽ sẵn sàng dâng cả mạng sống này cho anh, sẽ không bao giờ hối tiếc.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 8: 8: Tại Sao Lại Là Lỗi Của Cô


    Diệp Vân Ánh xóa dầu xong liền nằm xuống giường mà ngủ, chỉ có trong giấc ngủ cô mới có thể tưởng tượng ra hạnh phúc của mình, cô cảm thấy vô cùng tủi thân mỗi khi anh dành cho Vương Bảo Châu sự ân cần, lo lắng.
    Rồi lại một ngày mới bắt đầu.

    Diệp Vân Ánh lại thức dậy như mọi khi và chuẩn bị bữa sáng cho anh và cả cô tình nhân bé bỏng của anh nữa.
    Cô cũng muốn bỏ bữa sáng không muốn nấu nhưng cô cũng phải nấu.
    Trong khi cô đang loay hoay ở trong bếp thì Vương Bảo Châu bước vào, trên người vẫn còn mặc đồ ngủ toát lên vẻ quyến rũ.
    Diệp Vân Ánh nghĩ là anh xuống vội quay người nhưng khi thấy cô ta cô đã quay đi tỏ vẻ thất vọng.
    “ Cô nghĩ là A Phàm xuống sao?
    Haha, cô đang nghĩ cái gì vậy?
    Diệp Vân Ánh không quan tâm tiếp tục làm bữa sáng.
    “ Tôi thấy cô giống một osin hơn là vợ của chủ căn nhà này, ngoài cái danh phận Lục phu nhân cô không có cái quái gì trong tay cả!" Cô ta không thấy cô lên tiếng thì rất khó chịu mà tiếp tục nói móc
    Diệp Vân Ánh quay lại trên tay đang cầm chiếc môi, cô nhìn về phía cô ta bình thản nhưng phải có chút đau khổ để cho cô ta vui: “ Tôi im lặng không có nghĩa là tôi để cô thích nói gì thì nói, đúng là cô nói đúng nhưng mà tôi nói thêm, tôi có danh phận trong nhà họ Lục còn hơn là cô không có một chút danh phận nào cả.

    À mà quên cô có danh phận là tình nhân mà!" Cô vừa nói vừa vung chiếc môi chỉ về phía cô ta, như một người mẹ dạy lại con vậy.

    Cô là một người hiền lành nhưng con người mà cũng phải có lúc để phản bác chứ!
    “ Cô…"
    “ Tiểu Châu, em đang làm gì vậy?"
    Vương Bảo Châu đang muốn nói điều gì đó thì nghe thấy tiếng của Lục Tần Phàm ở gần, cô ta liền nhanh tay quay người cô lại còn mình thì ngã xuống đất miệng không ngừng nói:
    “ Diệp Vân Ánh, tôi biết là tôi sai khi chen chân vào cuộc sống của cô và A Phàm, nhưng mà tôi thật sự yêu anh ấy nếu cô không muốn tôi ở bên anh ấy thì cô cứ nói sao lại đánh tôi!"
    Cô ta còn xảo quyệt hơn là lấy tay Diệp Vân Ánh tát vào mặt mình, tự biên tự diễn.
    “ Tôi xin lỗi, cô đừng đánh tôi nữa, aaa…!"
    Diệp Vân Ánh không biết cô ta làm vậy là có ý gì, còn chưa hết bàng hoàng thì cô ta đã lấy tay cô bắt cầm tóc cô.
    “Tôi xin lỗi, aaaa…"
    Lục Tần Phàm nghe thấy tiếng ả ta kêu lên liền vội chạy xuống.

    Chạy vào đến bếp thấy cô đang nắm tóc của ả anh liền đẩy cô ra mà quát lớn vào mặt cô.
    “Người là do tôi đưa về sao cô lại dám đánh cô ấy?"
    Anh không hiểu sự tình đã trách móc cô rồi, Diệp Vân Ánh vẫn cố thanh minh cho mình.
    “A Phàm, em không có đánh cô ta là cô ta tự…!"
    Cô còn chưa nói xong Vương Bảo Châu đã nhanh chân chen vào sợ cô kể ra sự tình mọi việc.
    “A Phàm, là lỗi của em đã đến vào cuộc hôn nhân của cô ấy và anh, nên anh đừng trách cô ấy…!"
    “Nếu tôi còn thấy cô nói hay đánh em ấy tôi sẽ cho cô biết tay!"
    Lục Tần Phàm không nghe những lời mà cô muốn giải thích, khăng khăng là cô đã đánh cô ta.

    Lục Tần Phàm ân cần dìu cô dậy đi ra phòng khách, khi được anh dìu đi Vương Bảo Châu còn liếc mắt khiêu khích cô.
    Cô nghĩ dễ đấu với tôi lắm sao?
    Diệp Vân Ánh nhìn anh dìu cô ta đi lòng đau như cắt, tim đau như bị đứt mạch máu vậy.

    nước mắt cô cũng cứ thế mà trào ra không ngừng.

    Là cô ta tự làm, sao anh chỉ biết trách móc cô mà không hỏi nguyên nhân?
    Tại sao người luôn có lỗi là cô?
    Liệu lựa chọn yêu anh có phải là lựa chọn đúng đắn?
    Bữa sáng cô cũng không muốn nấu nữa, một mình ra ngoài vườn thư giãn bớt đi buồn phiền.
    Vết thương hôm qua cũng chưa khỏi, vẫn đang còn sưng lên, vùng tụ máu đã chuyển sang màu tím thẫm Diệp Vân Ánh chỉ biết mặc váy quá đầu gối để che đi.
    Còn anh và Vương Bảo Châu cũng đã lên phòng thay quần áo rồi cùng nhau đi ăn sáng, anh còn đích thân lái xe chở cô ta đến phim trường.
    Suốt ba năm anh chưa từng tận tình với cô như vậy một lần nào cả.
    Đến chiều người bên nhà họ Diệp bảo cô về nhà một chuyến, Diệp Vân Ánh không biết là bọn họ bảo cô về làm gì nhưng trong lòng cô rất bất an.
    Trên đường về cô liên tục bấu hai tay vào nhau, cảm giác bất an lúc này lại kéo đến khi xe dừng trước biệt thự họ Diệp.

    Nơi mà cô sinh sống mấy chục năm, nơi mà nói đến là cô rùng mình, tuổi thơ của cô chỉ toàn là những lời mắng mỏ hay đánh đập cô phải chịu đựng mà sống trong hoàn cảnh đó, đến khi được gả đi cô tưởng mình sẽ không còn phải chịu đau thương nữa, nhưng trải qua rồi mới biết nó không giống như tưởng tượng.
    Bước vào đến nhà bầu không khí bắt đầu trở nên ngột ngạt hơn.
    “Nhìn xem Lục phu nhân của ta về rồi kìa!" Cẩm Duệ Dung ngồi bên trong nhà vừa thấy cô vào đã sỉ bám.
    Cẩm Duệ Dung là người mẹ kế đáng sợ nhất, là người vợ thứ hai của Diệp Lăng cũng là bố cô.
    “Bố mẹ con về rồi!" Cô nhẹ nhàng lễ phép lên tiếng.
    “Chúng tôi đâu có mù không thấy thấy cô về!" Diệp Linh Nhược ngồi bắt chéo chân liếc nhìn cô một cái rồi tỏ ra ghét bỏ.
    “Được rồi, con mau ngồi xuống đi" Diệp lão gia Diệp Quân nhẹ nhàng bảo cô ngồi xuống, sự nhẹ nhàng này lại càng kiến cô sợ hãi hơn, trước giờ Diệp lão gia chưa bao giờ nói nhẹ nhàng với cô như vậy, cũng chưa từng bảo cô về khi nhà không có tiệc tùng.
    “Bố nghe nói chồng con mang một người phụ nữ về nhà và sống lại luôn sao?"

    Diệp Vân Ánh không biết thông tin này bố cô lấy đâu ra, cô cũng không ngờ lại có người biết được.
    “Vâng!"
    “Vậy là người phụ nữ đó đã chiếm hết sự tồn tại của con trong căn nhà đó rồi sao?"
    Diệp lão gia càng nhẹ nhàng cô càng sợ, tay đặt trên đùi không ngừng run cô cố trả lời.
    “Anh ấy vẫn như trước!"
    “Bố nói cho con biết nếu không giữ được chồng con thì cũng đừng quay về căn nhà này nữa!"
    Diệp lão gia đây là đang cảnh bảo cô sao?
    Căn nhà này dù sao cũng đâu có cần sự tồn tại của cô, bọn họ chỉ là muốn lợi dụng cô để thu về lợi nhuận của mình thông qua cô mà thôi.
    Bọn họ đâu cần biết cô sống ở đó có tốt hay không, chỉ cần cô vẫn còn thân phận con dâu nhà họ Lục là được.
    Diệp Vân Ánh đứng trước lời cảnh báo của bố cô cũng không thể trả lời được, Diệp Quân liếc nhìn cô một cái rồi đứng dậy đi vào phòng.
    “Cố mà giữ cho chắc vào!" Diệp Linh Nhược đi qua vỗ vai cô.
    Giữ sao được?
    Lục Tần Phàm cũng đâu xem cô là vợ, cho dù cô có cố gắng làm tốt đi chăng nữa anh cũng chỉ liếc một cái, cho đó là bổn phận của cô..
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 9: 9: Thông Minh Mấy Cũng Sẽ Bị Lừa


    Diệp Vân Ánh về đến nhà rồi mà tâm trạng vẫn trên mây, những lời mà bố cô vừa nói luôn hiện ra trong đầu cô, quá khứ ông ấy cũng đã từng nói với cô những lời nói đó vào ngày thành hôn của cô và Lục Tần Phàm vào ba năm về trước.

    Về đến nhà cô cũng phải lăn vào bếp để nấu bữa tối, cô chỉ nấu phần một mình cô ăn bởi cô chắc chắn là anh sẽ cùng Vương Bảo Châu ở bên ngoài ăn rồi mới về
    Diệp Vân Ánh dọn xong bữa ăn của mình cô chuẩn bị ăn thì nghe tiếng trò chuyện của anh và Vương Bảo Châu.

    Hôm nay sao anh lại về sớm vậy?
    Diệp Vân Ánh để đũa xuống đi ra đón anh, Lục Tần Phàm bước vào đang trò chuyện với Vương Bảo Châu vui vẻ nhìn thấy cô lại tỏ ra lạnh lùng.

    “ A Phàm, em đói rồi chúng ta mau ăn tối thôi!" Vương Bảo Châu kéo tay anh đi về phía phòng ăn.

    Nhìn lên bàn ăn chỉ đủ phần vừa cho một người ăn, anh nhíu mày nhìn về phía cô.

    “ Bữa tối của tôi đâu?"
    “ Em xin lỗi, em tưởng anh sẽ ăn ở ngoài nên chỉ bưng ra đủ cho em dùng bữa, anh ngồi chờ em một lát em vào bưng bữa tối cho anh ngày!" Diệp Vân Ánh vội xin lỗi anh rồi đi nhanh vào bếp lấy bữa tối cho anh, cũng may là cô nấu có điều nếu không cũng không đủ.

    Lục Tần Phàm đang trò chuyện với Vương Bảo Châu khi thấy cô mang bữa tối ra, cọp nhanh nhẹn xới cơm vào bát cho anh, Lục Tần Phàm cầm đũa định gắp thức ăn thì dừng lại, anh ngước mắt lên:
    “Bữa tối của tiểu Châu đâu?"

    Trong nhà này suốt ba năm cô chỉ nấu ba bữa một ngày mỗi bữa chỉ đủ cho hai người ăn, bây giờ cô cũng vậy không thể nấu lên ba được, huống hồ Vương Bảo Châu cũng đâu phải là người nhà của cô sao cô lại phải nấu cho cô ta ăn?
    “Em quen nấu cho hai người ăn, với lại em nghĩ cô ấy không thích ăn món em nấu nên em không nấu phần cô ta!" Diệp Vân Ánh đáp.

    “Cô ấy có thích hay không thì cô vẫn phải nấu đầy đủ bữa cho cô ấy ăn!" Anh đập đũa xuống bàn.

    “A Phàm, em sẽ ăn chung với anh anh đừng trách cô ấy, sẽ khiến cô ấy tổn thương!" Vương Bảo Châu ở bên lên tiếng giả tạo bảo vệ cô.

    “Tiểu Châu, em cứ như vậy sẽ làm cho cô ta càng ngày càng đối xử tệ bạc với em mà thôi!"
    Lục Tần Phàm quay sang nói, anh đang muốn nhắc đến chuyện lúc sáng.

    Cũng không biết là ai có thể bắt nạt được một người mưu mô giống như cô ta.

    “Em không sao, chúng ta mau dùng bữa thôi!"
    Lục Tần Phàm và Vương Bảo Châu cùng nhau dùng bữa tối, hai người tình tứ trước mắt cô xem cô là không khí không tồn tại vậy.

    Sáng ngày hôm sau chỉ có một mình Lục Tần Phàm đi làm còn Vương Bảo Châu hôm nay không có cảnh quay nên được nghỉ một ngày.

    Cô ta giống như người vợ vậy lẽo đẽo theo sau anh còn cân cần chỉnh cà vạt cho anh, khi đi còn thơm anh một cái.

    “Anh đi làm!"
    “Em ở nhà cô ta có làm gì em thì em cứ gọi điện cho anh!" Anh xoa mái tóc Vương Bảo Châu
    “Vâng, anh đi cẩn thận!"
    Diệp Vân Ánh đứng từ xa nhìn thấy hết toàn cảnh này, cô không ngờ người chồng ba năm chung sống dưới một căn nhà với mình lại chưa bao giờ nhìn mình với ánh mắt dịu dàng khi cô chào anh buổi sáng trước khi đi làm, vậy mà bây giờ lại vui vẻ còn lo lắng cho người khác.

    Ba năm anh không thể quên được sao?
    Vương Bảo Châu sau khi tiễn anh đi làm liền lộ ra bản chất thật sự, cô ta ngồi xem tivi tay không ngừng bóc cam và ăn, vỏ và hạt được cô ta nhổ ra lung tung, giống như cái tính của ả vậy.

    Sau khi nhìn thấy cô đi phơi quần áo vào cô ta liền gọi cô lại.

    “Diệp Vân Ánh, cô lại đây!"
    Diệp Vân Ánh đâu có rảnh mà lại cô lại tìm việc ra làm, Vương Bảo Châu thấy cô không lại cũng không gọi nữa mà bày nhiều hơn.

    “Vương Bảo Châu, cô có thể bỏ lại một chỗ được không?" Diệp Vân Ánh đi ngang qua nhìn thấy vỏ đủ loại quả ở dưới đất, thầm nghĩ người này không được bố mẹ dạy là ăn ở sạch sẽ sao?
    “Tôi thích bỏ đâu tôi bỏ, đây cũng đâu phải nhà của cô!" Tay Vương Bảo Châu lại bóc hướng dương
    Diệp Vân Ánh bình thản mà đi: “A Phàm, anh ấy có lắp camera ở nhà nên tôi không chắc là cô sẽ giải thích được đâu!" Nói xong cô đi ra ngoài vườn.

    Vương Bảo Châu vừa nghe cô nói Lục Tần Phàm có lắp camera ở nhà cô ta liền nhìn xung quanh rồi đứng dậy dọn dẹp.

    Diệp Vân Ánh ở ngoài vườn tưới cây xong khi bước vào nhìn thấy cô ta đang lau lại chỗ mà mình vừa bầy ra cô liền cười.

    Tối đến cô ta nằm trong lòng anh vì tò mò và sợ anh nhìn thấy những gì mà mình đã làm với Diệp Vân Ánh nên đã hỏi anh về chuyện có lắp camera trong nhà không.

    “A Phàm, anh có lắp camera trong nhà không?"
    “Sao em lại hỏi vậy?"
    “Em chỉ là tò mò thôi!"
    “Anh chưa từng lắp đặt camera trong nhà!"
    Vương Bảo Châu bây giờ mới biết là mình bị lừa, cô ta không ngờ mình lại có thể tin lời của cô như vậy.

    Thông minh đến mấy cuối cùng vẫn bị lừa thôi.

    Diệp Vân Ánh, cô dám lừa tôi!
    Vương Bảo Châu đem nỗi căm thù đó vào giấc ngủ.

    Ngày hôm sau tại Lục thị.

    Vương Bảo Châu sau khi quay phim xong liền đến công ty của anh, Vương Bảo Châu muốn qua những lần xuất hiện cùng anh trước mọi người để biết anh yêu cô ta đến chừng nào.

    Nhân viên công ty cũng chưa biết cô nên khi nghe cô muốn gặp Lục tổng đã đưa cô đến phòng chờ ngồi.

    Vương Bảo Châu đâu có muốn chờ đợi, nhất quyết muốn gặp anh đành nhân viên nội bộ phải gọi điện báo cho anh, như vậy cô ta mới được đưa đến phòng làm việc của anh.

    Sau khi vào cô ta ngồi xuống kể nể với anh những bất công mà nhân viên đem lại cho ả.

    “Em chỉ là nhớ anh muốn đến thăm anh không ngờ lại bị nhân viên cản lại, còn muốn đuổi em về nữa!"
    Thấy tiểu Châu của mình không vui anh đã bỏ công việc lại mà đi đến ngồi bên cạnh cô ta.

    “Lần sau anh sẽ thông báo cho họ biết khi thấy em đến sẽ đưa lên phòng anh ngay, em đừng giận nữa!"
    Cũng không biết là cô ta giải bộ hay không lại nói là đau chân, Lục Tần Phàm cũng không màng đến thân phận Lục tổng của mình mà xoa bóp chân cho ả.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 10: 10: Giống Kĩ Nữ Hơn Là Lục Phu Nhân


    Vài ngày sau, mọi thứ vẫn diễn ra một cách tốt đẹp, ngày ngày anh và Vương Bảo Châu đều dích lấy nhau không rời cũng chỉ có một mình Diệp Vân Ánh là buồn tủi.

    Từ khi Vương Bảo Châu về anh cũng thường xuyên về nhà dùng bữa tối, cũng không còn say xỉn nữa.

    Mặc dù cô biết những lần anh về dùng bữa là do chỉ định của Vương Bảo Châu nhưng cô cũng đỡ lo vì anh không ăn đủ bữa.

    Bữa tối của cô nấu luôn theo ý của anh chỉ định, nếu cô nấu sai nấu những món mà Vương Bảo Châu không thích anh liền nổi giận.

    Lục Tần Phàm ngồi trong phòng làm việc rất say mê cũng hay nhìn sang bức ảnh của Vương Bảo Châu để lấy động lực.

    Cốc cốc cốc
    “ Vào đi!"
    “ Lục tổng, anh có thư mời dự tiệc của Giang thị!" Chu Dương bước đến rồi nhẹ nhàng đẩy một phong thiệp mời sang trọng.

    Lục Tần Phàm ánh mắt và tay đều làm việc, anh không quan tâm đến tấm thiệp đó lạnh nhạt nói.

    “Tôi biết rồi, nếu không còn việc gì nữa thì ra ngoài đi!"
    “Bên Giang thị muốn có cả phu nhân đến cùng!" Chu Dương lên tiếng
    “Tôi biết rồi, câun ra ngoài đi!"
    “Vâng!"
    Chu Dương ra ngoài anh liền xoay chiếc ghế ra phía sau, tay đưa lên thái dương mà xoa.

    Diệp Vân Ánh đang loay hoay ở ngoài xúc từng xẻng tuyết sang một bên, tối qua trời rơi nhiều tuyết nên phía trước đều đã đọng nhiều.

    Đây cũng là đợt tuyết cuối cùng của mùa đông rồi,về sau sẽ không còn tuyết rơi nữa.

    Cô đang loay hoay thì nghe tiếng reo của chuông điện thoại, cô vội bỏ xẻng xuống tay lấy điện thoại trong bao áo.

    Là anh gọi.

    Lần này cô không dám nghĩ nhiều mà lập tức ấn máy nghe
    “A Phàm,em nghe!"
    “ Hôm này có tiệc nên cô chuẩn bị, đến 4 giờ tôi sẽ cho người đến chuẩn bị cho cô 7 giờ cùng tôi đi dựa tiệc!" Vẫn là giọng nói thân quen.

    “Vâng, mà anh….

    !" Không đợi cô kịp trả lời bên kia đã vắng lên âm thanh “ tút tút" của điện thoại.

    Trước giờ vẫn vậy, anh được nói nhưng cô thì không, mỗi lần anh nói xong thì lập tức ngắt máy như không muốn nghe giọng của cô vậy.

    Dự tiệc với anh sao?
    Từ khi lấy anh cô cũng hay đi dự tiệc nhưng cô vẫn không hết lo lắng, khi chưa lấy anh mỗi khi có tiệc mời bố mẹ cô đều dẫn Diệp Linh Nhược đi theo, bọn họ sợ cô đi theo sẽ làm họ xấu mặt.

    Diệp Vân Ánh cũng không thích mấy chỗ ồn ào, nhạc và đèn màu, cô vẫn thích ở nhà nơi bình yên hơn.

    Tiệc cô hay được đi nhất cùng là tiếc nhà tổ chức, mỗi lần như vậy cô chỉ xuất hiện ít phút hoặc không xuất hiện, cô thường lẫn ra chỗ bình yên.

    Nhưng dự tiệc cùng anh cô sẽ cố chịu đựng, cô nhất định phải biểu hiện thật tốt không thể vì mình mà làm anh mất mặt được như vậy anh sẽ rất giận.

    Đến giờ người trang điểm đã có mặt, cô ngồi đó mặc cho bọn họ trang điểm và làm tóc.

    Bữa tiệc hôm nay chắc phải rất sang trọng anh mới cho người đến trang điểm cho cô thế này.

    Sau vài tiếng trang điểm và thay lễ phục cuối cùng cũng đã xong.

    Diệp Vân Ánh ngồi trước gương mà nghĩ hoặc.

    Thật sự là mình sao?
    Trước giờ cô cũng chưa bao giờ trang điểm đậm bây giờ trang điểm đậm như vậy làm gương mặt cô trở nên lạ lẫm, nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp thuần khiết của viên ngọc như cô.

    Gương mặt tô điểm là một đôi môi màu đỏ quyến rũ như mời gọi vậy.

    Mái tóc được uốn lượn thả xuống toát ra vẻ dịu dàng thanh cao.

    Phía trên cô nhìn rất đẹp nhưng chiếc váy màu đỏ có phần cắt xé quá táo bạo rồi.

    Một đường xẻ lên làm lộ ra một đôi chân trắng dài, chiếc báy này nếu xẻ ít thì không sao đàng này nó được cắt xẻ như lòi cả cặp mông vậy.

    Trời lại se lạnh chẳng lẽ anh bắt cô mặc vậy sao?
    Cô chưa từng mặc chiếc váy cắt xẻ táo bạo như vậy, trước giờ vẫn là kín cổng cao tường chưa từng ăn mặc quá hở hang, bây giờ mặc vậy cô có cảm giác như gió lùa lạnh qua vậy.

    “Tôi có thể thấy chiếc váy khác không?" Cô kéo tà váy lại
    “Phu nhân, đây là lễ phục đỏ Lục tổng chọn không thể đổi!"
    “ Tôi biết rồi!"
    Nếu là Anh chọn thì không thể đổi được, cô đành phải chịu lạnh để mặc vậy.

    Xe đã đã đậu phía trước nhà chở cô đi, anh ở công ty sẽ đến thẳng bữa tiệc luôn nên chỉ có một mình cô đi đến đó.

    Khi đến nơi anh cũng đã ở đó, khi thấy anh cô đã vội đi lại: “ A Phàm, em đến rồi!" Giọng nói nhẹ nhàng trên môi còn nở một nụ cười phải làm cho nhiều người rung động.

    “ Đừng để tôi mất mặt!" Khác với sự dịu dàng của cô anh lại rất lạnh lùng.

    Cô gật đầu, anh đưa tay ra cho cô khoắc vào rồi cùng nhau vào trong.

    Khi đi qua những ánh mắt luôn nhìn vào cô, bọn họ luôn thì thầm bên tai cô, cũng có lời khen và lời chê.

    Chiếc váy này nhìn rất giống những kĩ nữ thanh lâu.

    Diệp Vân Ánh cũng chỉ là chịu đựng mà đưa tay cố kéo hai tà váy lại với nhau.

    Nhìn bờ vai trắng đó xem, càng nhìn càng giống!

    Nếu cho tôi cô gái như này tôi sẽ rất quý đây, hahaha
    Lại là một tràn lời nói từ những người cao quý nhưng đức lại thối rữa liên tục vang lên.

    Lục Tần Phàm như không nghe thấy vậy tiếp tục tiến về phía trước.

    Một làn gió thổi đến, Diệp Vân Ánh rùng mình, đã vào bên trong rồi mà vẫn có gió lạnh vậy sao?
    Càng vào trong sảnh chính lại càng nhiều người nhìn vào cô hơn.

    Chiếc váy này cũng quá kiêu gợi, đường nét quyến rũ của cô được nó bày ra hết.

    Bờ vai trắng, đôi chân dài…
    Làm cho những phu nhân khác đều phải ghen tị nhưng cùng kinh bỉ.

    Tâm trnagj cô bây giờ rất bối rối, lo lắng, lại sợ hãi, bây giời nếu được cho cô chọn giữ tiếp tục dự tiệc hay ngất xỉu thì chắc cô sẽ chọn ngất xỉu để được đưa đi.

    Lục Tần Phàm ôm eo cô bước đến chính giữa sảnh, mọi người đều đi đến để làm quen.

    Bởi họ biết Lục Tần Phàm là người mạnh và quyền thế không thể đắc tội như thế nào.

    Họ hết sức muốn lấy được lòng của anh để ra thương trường không cần phải sợ.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 11: 11: Sao Bây Giờ Lại Quan Tâm Đến Như Vậy


    Hết người này rồi đến người khác liên tục đến mời rượu anh.
    “Lục tổng, Lục phu nhân!" Một người đàn ông lịch lãm bước đến gần hai người.
    “Giang tổng lâu rồi không gặp!" Anh nở một nụ cười công việc.
    Diệp Vân Ánh đứng bên cũng nở một nụ cười chào lại.
    “Lục tổng, chúng ta có thể lại đằng kia nói chuyện được không?" Giang tổng đưa tay ra mời anh
    “Được!" Anh buông eo cô ra rồi theo Giang tổng lại phía nhiều người, cũng không quay lại nhìn cô một cái.
    Diệp Vân Ánh bị vứt giữa vùng người xa lạ, cũng phải cô đâu có biết mấy chuyện về công việc ở lại đây cũng tốt.
    Cảm giác lạc lõng bơ vơ giữa dòng người không quen biết.
    Diệp Vân Ánh đi vòng tìm một nơi yên lặng nhưng khắp nơi đều là người lấy đâu ra nơi yên tĩnh.
    Buổi tiệc này cũng quá đông rồi!
    Một mình cầm ly rượu vang đỏ trên tay đứng một chỗ nhìn ra.
    Diệp Vân Ánh không biết uống rượu nhưng trong tình cảnh một mình bơ vơ thế này cô cũng thử.
    Cảm giác rượu này rất khó uống, quá đắng không tài nào uống được.
    Diệp Vân Ánh ngồi xuống một chỗ chờ đợi buổi tiệc sẽ kết thúc.

    Ngồi một chỗ mãi cũng chán nên cô đã đứng dậy muốn đi tìm anh.
    Một người không biết kết cấu của bữa tiệc như cô rất nhanh đã bị lạc ra đến hồ bơi.
    Diệp Vân Ánh xoay người đi vào lại thấy một thân ảnh cách đó không xa rất thân thuộc.
    Là A Phàm!
    Diệp Vân Ánh bước chân đi đến chỗ anh lại thấy Vương Bảo Châu.
    Vương Bảo Châu sao lại ở bên cạnh anh?
    Chỉ có hai người Lục Tần Phàm ngồi trò chuyện, những người khi nãy cũng không còn nói chuyện nữa.
    Ngoài bờ hồ cũng không có nhiều người, hai người ngồi đó cũng không mấy ai để ý tới.

    Diệp Vân Ánh tìm một chỗ để đứng vào nhưng ánh mắt vẫn nhìn về Lục Tần Phàm.
    Vương Bảo Châu cũng là con nhà có thế mạnh nên được mời đến là đương nhiên rồi, thế mà cô còn nghĩ cô ta sẽ không được mời đến.
    “Trăng đêm nay thật đẹp!" Vương Bảo Châu nhìn ánh trăng
    “ Em vào trong đừng để bị cảm!" Lục Tần Phàm nhìn cô ta mặc một chiếc váy mỏng lại còn lộ vùng vai trong lòng rất xót.
    “Cho em ngắm trăng một lát em sẽ vào!" Cô ta dựa vào vai anh, Lục Tần Phàm cũng đưa tay lên vai cô ta rồi cùng ngắm trăng.
    Mà cách đó không xa, Diệp Vân Ánh nhìn một màn này đột nhiên chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo.

    Rõ ràng cậu mới là người thân cận bên cạnh Lục Tần Phàm, nhưng anh lại nhẹ nhàng chăm sóc chu đáo với người khác.
    Diệp Vân Ánh chú ý nhìn khuôn mặt của Lục Tần Phàm, bỗng cảm giác người trước mắt thực xa lạ.

    Từ trước đến nay cô chưa từng thấy qua dáng vẻ này của anh, chưa từng.

    Thật giống như trong mắt của kẻ si tình chỉ chứa một mình người kia vậy, thậm chí đều hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô.
    Hai người hạnh phúc nhưng chỉ duy nhất một mình cô là cảm thấy mình lạnh lẽo và bất công.
    Diệp Vân Ánh cố ngẩng đầu lên để hít không khí, vừa rồi cô như không thể thở được vậy.
    Một cơn gió lạnh lại thổi đến, Diệp Vân Ánh bị gió lạnh thổi vào khiến toàn thân run lên.
    Cũng tại cô mặc quá mỏng.
    Vương Bảo Châu cũng bị cơn gió làm run, cô ta ôm hai tay lại luôn giữ nhiệt.

    Lục Tần Phàm không suy nghĩ nhiều đã cởi áo khoác của mình ra khoác lên người cô ta.
    “Lạnh rồi, chúng ta đi về!"
    Lục Tần Phàm đi vào nói vài ba câu với Giảng tổng rồi cùng Vương Bảo Châu ra ngoài xe.
    Anh quên cô vẫn đang ở phía trong sao?
    Diệp Vân Ánh theo ra, vừa nhìn thấy cô anh lại nhướm mày.
    Là vì không thích cô quấy rầy!
    Diệp Vân Ánh cũng không để ý đến khuôn mặt khó chịu của anh, bây giờ cô cũng rất lạnh rồi nên Diệp Vân Ánh đã vào trong xe, nhưng cô phải ngồi ghế phụ.
    Trên đường trở về, anh liền tục xoa tay cho Vương Bảo Châu để giữ nhiệt, còn cô toàn thân đã cóng lại rồi, đến tài xế cũng phải thương cô số phận lục đục.
    _______
    Đêm hôm đó cô đã phát sốt, lần này cô không thể gắng dậy mà uống thuốc được nữa, tẩy trang và thay y phục xong cô liền ngả mình xuống giường.

    Cơn sốt khiến đầu cô rất đau như ai đó đang dùng búa bổ vào đầu cô vậy.
    Cô nằm trong phòng không máy sưởi ấm một mình nằm trên giường mà run rẩy vì lạnh, đầu óc mơ hồ không biết đâu là thực đâu là mơ.
    Có lẽ là do nhiều lần cô cảm mạo không được điều trị nên bây giờ bệnh đã nằm trong người hễ bị lạnh là sốt.
    Lúc tâm trí mơ màng cô lại nghe được anh gọi cô, Diệp Vân Ánh theo bản năng mà cố ngồi dậy, cô chật vật ra đến bên ngoài phòng.
    “Diệp Vân Ánh, cô mau rót cho tôi cốc nước nóng mau lên!" Lục Tần Phàm đứng trên tầng mà nói.
    Diệp Vân Ánh đi vào bếp đầu óc quay cuồng vừa rót được lý nước muốn mang lên, nhưng đầu óc cô lúc lâng lâng, mắt thì hoa không thể nhìn rõ và ngất đi, toàn thân nằm trên nền lạnh lẽo.
    Lục Tần Phàm ở trên lầu chờ mãi không thấy cô lên mà tức giận đi xuống nhà.
    “Diệp Vân Ánh, cô đâu rồi?"
    Anh đi về phía bếp vừa vào dưới chân đã cảm nhận được thứ gì đó đã ngấm vào dép lông.

    Là nước!
    Lục Tần Phàm nhíu mày nhìn xa thì thấy cô nằm dưới sàn gần đó còn có lý nước.
    Hình ảnh cô nằm ra sàn đập vào mắt anh: “Diệp Vân Ánh, cô đừng giả ngất máy đứng dâỵ cho tôi!"
    Anh nhìn thấy vậy vẫn nghĩ là cô đang làm giả cho đến khi gọi vài ba tiếng không thấy cô phản ứng anh mới đi lại mà rờ lên trán cô.
    Sốt?
    Lục Tần Phàm nhanh chóng bế cô lên, khuôn mặt lo lắng.
    Vương Bảo Châu đi xuống nhìn thấy anh đang bế cô trên tay liền không vui.
    “A Phàm, cô ấy sao vậy?"
    “Cô ta bị sốt rồi, anh phải đưa đến bệnh viện!"
    “Anh có thể để cô ấy ở nhà và gọi điện cho bác sĩ mà!"
    “Không được, nếu ông nội biết cô ta sốt cao không được đưa đến bệnh viện sẽ trách anh!"
    Lục Tần Phàm bế cô vào xe rồi đi thẳng đến bệnh viện, cũng không nhìn xem Vương Bảo Châu lúc đó có phản ứng thế nào.
    Sao anh bây giờ lại quan tâm đến cô như vậy?
    Một câu hỏi mà trong vô thức cô rất muốn hỏi anh, muốn hỏi anh nếu cô chết thì anh có đau lòng khôn, cô rất muốn hỏi..
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 12: 12: Thật Phiền Phức!


    Trong đêm tối Diệp Vân Ánh đã được Lục Tần Phàm đưa vào trong bệnh viện, trong tình trạng hôn mê và sốt cao.

    Cũng may được đưa đến bệnh viện kịp thời nên cũng không còn trở ngại.
    Lục Tần Phàm chỉ là một đoạn lý trí nhất thời nên mới biểu hiện như vậy, trong ba năm mới thấy cô ốm mà ngất trước mặt mình nên mới lo lắng mà đưa cô vào bệnh viện.
    Ở viện đã có người hộ tá chăm sóc nên sau khi đưa cô đến bệnh viện và giao lại cho bác sĩ, còn anh thì đã về nhà với Vương Bảo Châu.

    Vương Bảo Châu khi thấy anh lo lắng mà đưa cô vào bệnh viện, ả nằm trên giường không tài nào ngủ được, rõ ràng mọi khi đâu quan tâm, sao bây giờ lại quan tâm đến vậy?
    Cạch
    Tiếng mở cửa phòng vang lên, Vương Bảo Châu kéo chăn che đi nửa khuôn mặt, tỏ ra đang hờn dỗi anh.
    “Em ngủ chưa, tiểu Châu?"
    Lục Tần Phàm nằm bên cô ta nói nhỏ.
    “Giận sao?" Anh lay nhẹ người cô ta
    “Em nhất thiết phải giận sao? Hai người là vợ chồng đương nhiên là phải lo lắng khi thấy đối phương ngã bệnh rồi!" Giọng cô ta nói nhỏ như đang ghen vậy.

    Lục Tần Phàm nở nụ cười, xoay người cô ta lại ôm vào lòng còn không quên thơm lên má ả: “ Lần đầu tiên anh thấy cô ta ngất nên mới sợ cô ta xảy mệnh hệ gì, thì ông nội sẽ rất trách anh!"
    Cưới Diệp Vân Ánh cũng vì ông nội, lo lắng cho cô cũng vì ông nội, trong lòng anh thật sự không dành cho cô một góc nào sao?
    Sáng hôm sau, anh xuống nhà nhìn ngôi nhà thiếu đi một hình bóng anh, tại sao trong lòng lại thấy trống trãi?
    Bữa sáng mọi khi được chuẩn bị anh lại không thiết để nhìn huống hồ ăn, vậy mà bây giờ lại muốn có bữa sáng ở trên bàn.
    Đây là do đã quen với việc dùng bữa sáng, hay là còn nguyên nhân khác.
    Lục Tần Phàm cũng không đến bệnh viện thăm cô, mà chỉ gọi qua hộ lý xem cô đã tỉnh hay chưa.
    Anh muốn giấu ông nội không cho ông biết cô đang sốt hôn mê nằm bệnh viện, nhưng trời tính không bằng ánh tính, rất nhanh ông nội anh đã biết tin và đã đến bệnh viện.

    Lục Tần Phàm khi nghe tin ông đã biết cũng phải bỏ việc mà đến bệnh viện một chuyến.
    “Nếu ông không nghe bác sĩ nói lại thì cháu định giấu ta chuyện con bé nhập viện đến bao lâu?" Ông vừa thấy anh đến đã tức giận mà gõ gậy chống xuống sàn.
    “Con bận việc quá nên chưa thể báo cho ông biết được!"
    “ Bác sĩ, cháu dâu tôi tình hình thế nào rồi?" Ông thấy bác sĩ khám cho cô xong liền vội hỏi.
    “ Cũng may tối qua người nhà đưa đến viện kịp thời nên không còn đáng lo ngại, nhưng do sức khoẻ yếu và từng chịu lạnh nhiều khiến bệnh đã tồn tại trong người dẫn đến sốt cao liên miên! Bác sĩ dừng chân giải thích.
    “ Đã chịu lạnh nhiều sao?" Cái này anh thật sự không biết đến bởi anh ba năm nay anh đâu có quan tâm đến cô đâu, phòng không có máy sưởi ấm, lại thường mặc mỏng còn bị nhiều lần anh bắt đi dưới trời lạnh và mưa để về nhà.
    “ Lục tổng, anh không biết phu nhân phải cố chịu lạnh vì chuyện gì đó sao?" Bác sĩ thấy anh ngạc nhiên tiếp tục hỏi, lời này làm anh ngơ ra, ba năm anh không quan tâm cô sống hay chết đến chỗ ở của cô cũng chưa từng vào.

    Chẳng lẽ là do đêm tuyết rơi anh bảo cô đến quán Bar đón sao? Nhưng mọi ngày vẫn thấy bình thường mà?
    Bác sĩ cũng rời đi sau đó, ông nội nhìn cháu dâu hôn mê sâu gương mặt nhợt nhạt đi rất nhiều.
    “Ta không hiểu cháu tại sao lại không biết con bé mang bệnh trong người bấy lâu nay!"
    “Cháu xin lỗi, là do công việc cháu quá nhiều với hôm qua cháu có việc bận nên không về nhà đến khi về đã thấy cô ấy nằm dưới sàn!"
    Gương mặt anh khi nói rất bình thản, ông khi nhìn thấy đứa cháu nội của mình vì làm việc mà không quan tâm đến vợ bệnh, ông cáu gắt mà nói.
    “Cháu lúc nào cũng nghĩ đến công việc thôi sao? Nghỉ ngơi một ngày không làm việc thì làm chết cháu à!"
    Lục Tần Phàm thấy ông tức giận cũng không nói nhiều mà im lặng.

    Bây giờ anh đứng cùng ông mới có thời gian nhìn rõ cô toàn thân gầy gương mặt Diệp Vân Ánh tỉnh dậy toàn thân mệt mỏi mắt nằm ra giường không muốn cử động.
    Sao lại là bệnh viện?
    Cô không nghĩ là lại có người đưa cô đến bệnh viện, cô cũng không dám mơ đến là anh sẽ bỏ thời gian đến thăm cô.
    “Cháu dâu, cháu thấy trong người thế nào rồi?" Ông vừa thấy cô tỉnh đã vội hỏi thăm.
    Cô mỉm cười ráng mà trả lời ông: “ Cháu không sao? Bây giờ cháu thấy khỏe hơn khi thấy ông đến thăm!"
    Lục Tần Phàm cũng không hỏi cô mà ngồi đó nhìn ông và cô trò chuyện.
    Anh chỉ đến đây là do có ông, chứ không bao giờ anh lại đi quan tâm một người con gái đã cướp đi vị trí của Vương Bảo Châu cả.
    Anh cũng không thấy trong lòng có lỗi với cô, mà thay vào đó là cái nhíu mày than phiền của anh.
    Vì cô mà buổi trưa hôm nay anh đã không đi ăn cùng với Vương Bảo Châu.
    Anh đang bực bội, ánh mắt nhìn về phía cô thì ông nội liền nhìn anh:
    “A Phàm, con mau lấy cho tiểu Ánh cốc nước nóng!"
    Thật phiền phức!
    Anh vâng theo ông nội mà đứng dậy không tự nguyện đi lại bàn rót nước cho cô.
    “Cảm ơn anh!" Diệp Vân Ánh nhận lấy cốc nước của anh
    Chỉ đứng trước mặt người mà anh tôn trọng anh mới có thể đối tốt với cô như vậy.
    Lục Tần Phàm sau khi đưa nước cho cô liền quay lại ghế ngồi ánh mắt vẫn vậy, nhìn cô như muốn nuốt sống luôn vậy.
    Tiếng chuông tin nhắn đã cắt đứt ánh mắt đó của anh, Lục Tần Phàm đưa tay lấy điện thoại trong túi ra những dòng tin nhắn.

    “ A Phàm, em bị thương ở chân lúc quay phim nên anh có thể đến đưa em về được không?"
    Tự dưng sao lại bị thương?
    Anh đọc xong lập tức đứng dậy: “ Ông nội công tỷ cháu có việc gấp cần cháu đến giải quyết nên cháu xin phép!" Anh nói xong liền đi về phía cửa
    “Đứng lại!" Ông nội nói to khi nghe anh nói vậy.
    “ Cháu không thể để công việc sang một bên và chú tâm chăm sóc tiểu Ánh được sao?"
    “ Ông, công việc này rất quan trọng với cháu nên cháu phải đi bây giờ!"
    Diệp Vân Ánh chỉ cần nhìn ánh mắt anh là biết được anh đang nói dối ông nhưng cô không vạch trần anh, mà còn nói giúp anh.
    “Ông, cháu không sao, để anh ấy đi giải quyết công việc gấp trước!"
    “Không được, cháu ốm như vậy phải ở bên cạnh chăm sóc cháu, sao có thể rời đi!" Ông nội vẫn không đồng ý, dù sao thì cô vẫn là đứa cháu dâu ông thương yêu nhất sao có thể để cô bị thiệt.
    “Cháu thật sự không sao mà!" Ánh mắt năn nỉ của cô cuối cùng cũng đã làm cho ông nội mền lòng mà đồng ý.
    Lục Tần Phàm không có cảm kích tấm lòng của cô mà trực tiếp mở cửa đi ra.
    Ở phim trường người phụ nữ của anh đang bị thương sao anh dám chậm trễ, trên đường anh lái xe như một tên điên nhanh nhất có thể để đến được phim trường..
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 13: 13: Chỉ Là Vợ Trên Danh Nghĩa


    Diệp Vân Ánh nói giúp anh nhưng không có lẽ là trong lòng cô muốn anh đi, trái lại cô còn muốn anh ở bên với mình là đàng khác.

    Khi nhìn thấy anh lo lắng như vậy cô cũng đã hiểu được sự tình, nếu là công việc gấp anh cũng sẽ không vội vàng như vậy, trong lòng cô chắc chắn một điều là anh đang lo lắng cho Vương Bảo Châu vì điều gì đó.

    Diệp Vân Ánh nhìn cánh cửa đóng lại sau khi anh đi, lòng cô trùng xuống và cảm thấy buồn.

    “Tiểu Ánh, cháu có đói không để ta cho người mang ít đồ gì đó cho cháu vào lót bụng!" Ông nhìn sắc mặt cô trùng xuống liền hỏi
    “Dạ, cháu không đói, hôm qua cháu ăn nhiều nên bây giờ vẫn chưa thấy đói!" Cô vội thay đổi gương mặt, từ một gương mặt u buồn như có chuyện muốn nói lại chuyển sang một gương mặt vui vẻ không có chuyện gì, chỉ để làm ông yên lòng.

    “ Nếu thằng bé có làm gì có lỗi với cháu thì cháu cứ tìm đến ông đừng tự giữ trong lòng!"
    Ông nội đâu có biết anh đã không coi cô là vợ từ khi lấy cô, nếu nói anh làm điều gì có lỗi với cô thì chắc người có lỗi trước là cô vì cô đã đồng ý lấy anh.

    Diệp Vân Ánh nhìn người ông yêu thương mình hơn cả cháu ruột thì rất hạnh phúc, chủ cần một chút quan tâm khi cô buồn cô cũng đã cảm thấy lòng mình được giải toả rồi.

    “Cháu cảm ơn ông nhiều!" Cô với người ôm lấy người ông
    “Đứa bé này, có gì đâu mà cảm ơn!" Ông nhẹ nhàng vỗ vai cô
    ______
    Lục Tần Phàm sau khi đến phim trường đã chạy một mạch đến phòng nghỉ riêng của Vương Bảo Châu, khi nhìn thấy cô ta với chiếc chân bị băng bó ở bắp chân lòng anh lại đau.

    Anh vội chạy đến xem xét, trợ lý của cô ta Lâm Thiên Yến thấy anh đến cũng biết mà đi ra để hai người có không gian.

    “Sao em lại bị thương?" Anh đau lòng nhìn cô ta mà nói.

    Rõ ràng khi sáng vẫn còn có thể chạy nhảy và đi lại bình thường bây giờ lại phải chống nạng.

    “Chỉ là do sơ suất trong khi quay phim thôi, sẽ nhanh lành nên anh không cần phải lo!"
    “Bọn họ quay phim làm em bị thương lại không biết cử người đưa em đến bệnh viện sao?"
    “Không sao mà chỉ là vết thương nhẹ cũng đã bôi thuốc và băng bó lại rồi, nên anh mau đưa em về nhà đi!"
    Vương Bảo Châu đứng dậy tay chống nạng đi, Lục Tần Phàm nhìn thấy vậy vội bế cô ta lên đi thẳng ra xe.

    Về đến biệt thự anh cũng không nỡ mà để cô ta đi lại một mình chăm sóc cô ta, xuống bếp nấu cháo và gọt hoa quả cho Vương Bảo Châu rất thành thục.

    Làm xong mọi thứ anh còn mang lên phòng bón cho cô ta từng thìa cháo một, chỉ là một vết thương nhỏ ở chân anh đã chăm sóc vậy rồi, còn cô ốm vì bị anh hành hạ lại không có sự cảm thông của anh.

    Cuộc sống luôn là thứ bất công với những người lương thiện!
    Sau một tuần ở bệnh viện thì cô cũng đã khỏe hẳn, những ngày này ông nội sẽ đến thăm cô một vài giờ rồi mới rời đi, cả một tuần anh chỉ đến thăm cô đúng một lần vào ngày đầu tiên, khi ông nội hỏi cô anh có đến chăm sóc cho cô không cô đều trả lời là có.

    Có phải là cô quý ngu khi nói vậy không?
    Cũng may cô được xuất viện sớm, cô đã muốn xuất viện lâu rồi nhưng ông nội đã căn dặn bác sĩ không được cho cô xuất viện sớm, thế nên cô phải ở bệnh viện cả tuần.

    Khi về đến nhà việc đầu tiên là dọn dẹp, nhưng cả căn biệt thự rộng lớn vậy mà cô ốm một tuần vẫn sạch sẽ, chẳng lẽ là có chị Tấm sao?
    Không để cô nghỉ nhiều, khi nhìn thấy anh và Vương Bảo Châu với chiếc chân bị thương ở trong bếp cô cũng đã hiểu.

    Những ngày cô ốm phải ở bệnh viện ảnh đã cho giúp việc đến dọn dẹp theo giờ, để Vương Bảo Châu ở nhà không cần làm việc.

    Anh cả tuần cũng rất ít đến công ty chỉ đến khi có công việc đột xuất, còn lại anh đều ở bên cạnh cô ta trò chuyện.

    Cảnh tượng anh đang bón từng thìa cháo cho Vương Bảo Châu, lòng cô như muốn xé ra vậy.

    Cả tuần anh không đến thăm cô hay gọi điện hỏi thăm nhưng cô vẫn luôn nói là anh đến để anh không bị ông mắng, vậy mà…vậy mà anh lại ở bên cạnh Vương Bảo Châu.

    Diệp Vân Ánh nhìn không chịu được nên cô đã đi đến hất thìa cháo trên tay anh ra, thìa cháo rơi xuống đất, cô vẫn chưa bình tĩnh, cô nhìn thẳng vào anh mà nói:
    “Em bị bệnh cũng là vì anh, sao anh lại ở bên cạnh cô ta chăm sóc trong khi em mới là vợ anh!"
    Lục Tần Phàm nhìn thấy cô như một con điên làm loạn mà nhíu mày: “ Đúng cô là vợ tôi nhưng không có nghĩa là tôi có nghĩa vụ chăm sóc cho cô, cô chỉ là giả bệnh để được có sự quan tâm của tôi, cô tưởng tôi không biết!"
    “ Sao anh có thể nói vậy? Em là vợ anh mà!" Giọng cô run rẩy
    “ Cuộc hôn nhân này không phải do tôi tự nguyện, cô cũng chỉ là vợ trên danh nghĩa, đừng nghĩ như vậy tôi sẽ yêu cô, người tôi yêu và cần chăm sóc là Vương Bảo Châu, không phải cô!"
    Vương Bảo Châu trong lòng đắc ý vì được anh quan tâm nhưng vẫn cố diễn mà kéo áo anh, giọng nói nhỏ như bị tuổi thân vậy:

    “ Em muốn lên phòng!"
    “Được rồi, làm em phải nghe những lời khó nghe này!" Anh cúi người bế cô ta lên phòng trước mắt cô.

    Diệp Vân Ánh bị những lời nói của anh làm cho mơ hồ, cô ngồi gục xuống nước mắt cứ vậy mà trải dài trên má.

    Thật sự chỉ là vợ trên danh nghĩa thôi sao?
    Vương Bảo Châu khi nhìn thấy cô ngồi dưới đất khóc trong lòng như nở hoa vậy.

    Vết thương ở chân của cô ta là thật nhưng chỉ là một vết thương ngoài da, đó nghĩ đến cô bị ốm anh nhất định cũng sẽ ở bên cạnh cô để chăm sóc, nên khi bị thương cô ta nhân cơ hội này để anh có thể ở bên ngày đêm mà chăm sóc ả, để anh không phải đến chăm sóc cô, khi xử lý vết thương cô ta đã bảo trợ lý quấn nhiều băng gạc vào và nói là bị gãy chân để đạo diễn cho cô ta nghĩ vài tuần.

    Mặc dù đạo diễn và các nhân viên ở đó biết đó chỉ là lời nói dối của cô ta nhưng không ai dám vạch trần sự nói dối đó, dù gì bọn họ cũng cần phải sinh sống nên không muốn chỉ vì lời nói thật mà mất đi công việc, cô ta có anh chống lưng nên ai cũng phải sợ, sợ chọc giận ả sẽ mất việc, còn trút hoạ vào thân nữa.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 14: 14: Vết Bỏng Không Hề Nhẹ


    Vài ngày khi xuất viện anh đã đi làm và còn không quên dặn cô nấu cháo và đem lên phòng cho cô.
    Diệp Vân Ánh không ngờ đối xử thật lòng với anh ba năm lại chỉ nhận lại xử đối đãi và được coi như một người osin trong nhà.

    Bữa sáng anh cũng đã ăn đồ cô nấu, Vương Bảo Châu vì diễn tròn vai diễn một người ở nhà và đang bị đau chân nên không xuống ăn cùng, bữa sáng anh ăn đồ của cô không chê hay nói bất cứ điều gì cả, ăn rồi đi làm.
    Nghĩ đến anh cũng đã chịu ăn đồ ăn mình nấu trong ba năm qua nên cô đã một lòng nữa mà không trách anh, sẽ chôn sâu nó vào một góc.
    Diệp Vân Ánh nấu một bát cháo để lên bàn cho Vương Bảo Châu, mặc dù cô không thích ả nhưng cũng không thể làm trái ý anh.

    Vương Bảo Châu ung dung đi từ ngoài vào trong, vết thương ở chân là giả nhưng ả vẫn phải diễn khi có anh ở nhà và không ở nhà, ả đều phải diễn.
    Vương Bảo Châu ngồi xuống ăn cháo cô vừa nấu ra, nhưng khi ăn thìa đầu tiên ả nhăn mặt lại như thứ cháo này rất khó ăn vậy.

    Ả vứt thìa xuống đất, tay kia hất bát cháo.
    Diệp Vân Ánh đang dọn dẹp gần đó bị bát cháo hất vào tay, cơn nóng truyền đến khiến cô phải gắt lên.
    “Cô đang làm cái gì vậy?"
    “ Cô còn hỏi tôi, thứ cháo vừa nóng vừa khó ăn vậy sao cô dám để tôi ăn!"
    “ Cháo tất nhiên là phải nóng, cô không biết thổi trước khi ăn sao? Cô làm tôi phải bỏng cô còn không chịu xin lỗi!"

    “ Diệp Vân Ánh, cô bắt tôi xin lỗi, vậy tôi nói cho cô biết con này chưa từng phải xin lỗi ai!" Cô ta nói lại xong liền ung dung mà rời đi.
    Diệp Vân Ánh như muốn lao đến mà đánh cô ta vậy.
    Vùng tay cô bị đỏ lên do bị bỏng cô cũng chỉ biết xử lý và băng bó vết thương lại.
    Diệp Vân Ánh bực mình vì đã nấu cho ả ăn ả lại không biết trân trọng nên ngày hôm đó cô đã không nấu cơm, cho cô ta nhịn đói.

    Cho dù Vương Bảo Châu có đặt đồ ăn cô cũng không cho lấy sẵn sàng muốn đối đầu với cô ta.
    Vương Bảo Châu cả ngày không có gì bỏ vào bụng chủ biết uống nước lọc chờ Lục Tần Phàm về để mách.
    “ Diệp Vân Ánh, cô định để tôi chết đói sao?" Ả đi xuống thấy cô đang dọn dẹp liền nói.
    Diệp Vân Ánh không trả lời làm ngơ đi tiếp tục làm việc.
    “Nếu cô còn không chịu đi nấu cho tôi, tôi sẽ đi nói với A Phàm là cô đối xử với tôi tệ bạc!"
    Diệp Vân Ánh bực mình vứt chiếc dẻ trên tay xuống bàn, ánh mắt hung dữ chưa từng nhìn ai nhìn lên cô ta.
    “Vương tiểu thư, cô cũng có tay có chân đầy đủ sao không tự mà nấu, chẳng lẽ bố mẹ cô không dạy cô tay chân sinh ra là để hoạt động chứ không phải trưng à!"
    Diệp Vân Ánh từng câu từng chữ nói ra cũng phải khiến ả phải tròn mắt, nhưng cũng phải kiêu ngạo.
    “ Nếu cô không nấu thì tôi sẽ đi nói với A Phàm!"
    “ Cô cứ việc nói!" Diệp Vân Ánh không nghiên nể loại người cô ta, trực tiếp đi vào phòng của mình.
    “Cô đứng đó cho tôi!"
    Diệp Vân Ánh ngu gì mà đứng lại, cô cũng không muốn nhiều lời với loại người nấu cho ăn rồi còn chê.
    Ả cũng không xuống bếp mà chọn nhịn đói.
    Tối đến mãi đến 8 giờ tối anh mới về, Diệp Vân Ánh vẫn như ngày thường chờ anh về lần này anh còn chủ động nói chuyện với cô nữa.
    “Đã nấu bữa tối chưa?"
    Diệp Vân Ánh lần đầu tiên được anh hỏi trong suốt ba năm, cô nở một nụ cười trên môi nhẹ nhàng mà trả lời anh:
    “Em nấu rồi, anh lại ăn một chút rồi đi nghỉ!"
    “Tiểu Châu, cô ấy đã ăn gì chưa?"
    Vẫn là quan tâm cô ta
    “Cô ấy ăn và đã ngủ rồi!"
    Lục Tần Phàm ừm một tiếng rồi tháo rộng cà vạt ra rồi đi đến bàn ăn, trên bàn ăn đã bày ra rất nhiều đồ ăn mà anh thích, Lục Tần Phàm từ khi Vương Bảo Châu nói muốn ăn đồ cô nấu anh cũng đã ăn và cũng đã bắt đầu quen với việc ăn đồ cô nấu.

    Anh cũng không biết tại sao anh chưa từng ăn hay nói cho cô biết những món mà mình thích ăn, tại sao cô lại biết được?
    Lục Tần Phàm vừa ngồi xuống ăn được một đũa thì dừng lại, ánh mắt nhìn lên Diệp Vân Ánh đang đứng bên cạnh.
    “Cô không định ngồi xuống ăn sao?"
    Đây là anh đang muốn cô ngồi xuống ăn cùng sao?
    “Anh ăn trước đi tí nữa em sẽ ăn sau?"
    Trước giờ cũng chưa từng ngồi ăn chung nên cô cũng có hơi ngượng ngạo.
    “Đừng để tôi nói đến lần thứ 2!" Anh nghiêm nghị nhìn cô không cảm xúc
    Diệp Vân Ánh kéo ghế ngồi xuống đối diện anh dùng bữa, bầu không khí lúc này giữa hai người có chút ngột ngạt nhưng trong lòng Diệp Vân Ánh bây giờ đang rất vui, dường như cô đang ở trong thiên đường hạnh phúc với anh vậy.
    Ba năm chờ đợi sự đón nhận của anh có phải bây giờ đã được đền đáp lại phải không?
    Tưởng chừng sẽ dùng bữa với anh trong bầu không khí hai người, nhưng không biết Vương Bảo Châu đã xuống từ lúc nào, khi thấy hai người vốn đã không nói chuyện vậy mà bây giờ lại cùng ngồi dùng bữa với nhau, khiến cô ta khó chịu nhất là anh đã về nhưng không lên phòng lại ngồi ở dưới đây ăn tối, trong khi cả một ngày cô ta chưa ăn được gì.
    Lục Tần Phàm nghe thấy tiếng bước chân vội nhìn sang, thấy cô ta bước lại anh liền bỏ đũa xuống mà đi lại đỡ cô ta.
    “ Sao em lại dậy rồi?"
    Vương Bảo Châu liếc nhìn cô nhíu mày nhưng giọng vẫn ngọt: “ Em cảm thấy có chút đói nên muốn xuống tìm thứ gì đó ăn!"
    Nghe cô ta nói vậy anh liền kéo ghế cho ả ngồi xuống còn mình thì ngồi bên: “ Em chưa ăn tối sao?"
    Vương Bảo Châu nghe câu hỏi này liền nhìn cô mỉm cười như đã chờ đợi câu hỏi này lâu lắm rồi vậy: “ Cả ngày hôm nay vợ anh không nấu cho em một thứ gì để lót bụng cả!" Cô ta vừa nói vừa lấy tay lau nước mắt như rất tủi thân vậy.
    “ Diệp Vân Ánh, tôi bảo cô ở nhà chăm sóc cho em ấy sao lại để em ấy nhịn đói?" Lục Tần Phàm nghe bảo bối của mình phải nhịn đói cả ngày liền lớn tiếng với cô.
    Trước câu hỏi này của anh Diệp Vân Ánh cũng đã chuẩn bị được câu trả lời để trả lời anh: “ Em có làm theo những lời anh nói phải chăm sóc cho cô ấy, nhưng em nấu mà cô ấy nói không ăn được, em cũng có đặt rất nhiều đồ ăn ở bên ngoài cho cô ấy nhưng mà cô ấy lại không ăn, anh xem đi có cả hoá đơn nữa này!"
    Để ứng chiến với một kẻ mưu mô thì phải mưu mô hơn mới có thể chiến thắng!

    Những mưu mô này cũng là do cô học được từ người mẹ kế và chị gái cùng cha khác mẹ mà có được, tưởng chừng nó vô ích nhưng bây giờ mới thấy lợi ích của nó.
    Khi thấy người giao đồ ăn đến trong đầu cô mới có suy nghĩ đó, cô đã thanh toán phần đồ ăn và xin lại hoá đơn nhằm biện mình cho mình, Diệp Vân Ánh cũng không ngờ cô ta lại có thể đặt nhiều đến như vậy, bốn đơn giao đến đều bị cô cản lại ở ngoài cổng.
    “A Phàm, em không có chê đồ ăn cô ấy nấu không ăn được, là cô ấy cô đổ lỗi cho em!" Vương Bảo Châu từ khóc lóc chuyển sang van xin
    Lục Tần Phàm nhìn những tờ hoá đơn không biết phải giải thích như thế nào.
    “A Phàm, em thật sự không làm như vậy!" Cô ta ôm lấy anh
    Diệp Vân Ánh suy nghĩ đến những lần mưu mô của chị gái rồi bắt đầu bắt chước theo.
    “Em biết anh không tin em nhưng em thật sự không có nói dối!" Nước mắt và những lời thật lòng của cô đã khiến anh để ý.
    Diệp Vân Ánh đứng dậy cầm những tờ hoá đơn trước mặt anh đi tay không quên lau nước mắt.
    Lục Tần Phàm nắm lấy tay cô đang lấy tờ hoá đơn khi vừa nắm cô đã la đau.
    “A Phàm, tay em đau!"
    Anh vội bỏ tay cô ra ánh mắt nhìn vào cổ tay của cô nhíu mày: “ Bị sao?"
    “Em không sao, chỉ là vết thương nhỏ!"
    “Hỏi cô thì cô trả lời!"
    “Là…!".
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 15: 15: Hộp Sơ Cứu Anh Đưa!


    Diệp Vân Ánh còn chưa nói kịp thì đã bị Vương Bảo Châu chen vào nói, vết thương trên tay cô là do ả làm đương nhiên ả phải sợ rồi.

    “Là lúc sáng cô ấy nấu không may bị thương!"
    “Là thật sao?"
    “Đương nhiên là thật rồi, anh phải tin em chứ!"
    Diệp Vân Ánh cũng không đáp lại mà rời đi nhưng tay cô lại bị nắm lại, Lục Tần Phàm đưa tay cô lên nhìn vết bỏng sơ cứu một cách đơn sơ anh lại nhíu mày
    “Cô không biết tự bôi thuốc sao?"
    Anh đây là đang mắng cô hay đang lo cho cô?
    “ Tại ở dưới nhà không có thuốc nên em chỉ xử lý sơ qua!" Cô cười ngượng
    “ Cô không biết lên phòng tôi lấy sao?"
    Cô nhìn anh ánh mắt đã nói lên tất cả, cô không ngờ anh lại có thể quên được những điều mà mình đã tuyên bố nói ra vào ba năm trước, trong nhà này người nói cô không được lên tầng trên hay vào những căn phòng là anh, sao bây giờ anh lại quên
    Lục Tần Phàm nhìn vào ánh mắt đó cũng đã nhớ lại được những gì mà mình nói trước kia.

    Trong lòng anh bây giờ lại đang suy nghĩ không biết ba năm nay nếu bị thương hay sốt thì cô lấy gì để sơ cứu.

    Xem ra là mình rất ích kỉ!
    Vương Bảo Châu nhìn ánh mắt anh nhìn cô liền không vui, cô ta đứng dậy cô ý va vào cạnh bàn và ngã xuống nhằm lấy sự chú ý của anh.

    / Phịch /
    Tiếng ngã của cô ta cuối cùng cũng đã được như ý nguyện, Lục Tần Phàm xoay người thấy cô ta ngã ở dưới sàn vội chạy vội lại đỡ ả.

    “Em có bị đau ở đâu không?"
    “Em không sao, em muốn đi lên phòng lấy thuốc xuống cho cô ấy bôi lại không may bị ngã!"
    Lục Tần Phàm không nói nhiều đã bế cô ta trên tay rồi lên thẳng phòng, bữa toiis cứ vậy bị bỏ dở, anh còn chưa ăn hết phần của mình.

    Nhìn anh và ả mặt cô buồn bã.

    “Lên phòng tôi lấy thuốc!" Anh từ trên cầu thang nhìn xuống nói
    Diệp Vân Ánh dọn dẹp và rửa bát xong liền lên phòng anh, cô ở bên ngoài từ nốn gõ nhẹ vào cửa, anh mở cửa trên người khoác áo tắm mùi hương thơm trên người anh bay ra, từng giọt nước từ mái tóc anh rơi xuống làm cô phải để ý đến từ chi tiết nhỏ cô cũng không bỏ qua, cô nhìn anh đắm đuối không muốn rời mắt.

    “Nhìn đủ chưa?" Anh lạnh lùng lên tiếng nói
    “Em xin lỗi!" Cô vội thu hồi ánh mắt của mình rồi nhìn đi chỗ khác nhưng vẫn còn lưu luyến thân hình vừa rồi
    “Cầm lấy đi, không cần phải trả lại cho tôi!" Anh đưa hộp sơ cứu cho cô, Diệp Vân Ánh nhận lấy từ tay anh.

    “Em bôi thuốc xong sẽ trả lại ngay cho anh!"
    “Tôi nói không phải trả cô bị điếc sao?"
    “Em xin lỗi!"
    Không chờ nghe câu xin lỗi vô ích của cô anh đã đóng cửa lại.

    Cũng phải trước giờ anh đâu dùng lại những thứ mà cô đụng vào, ngay cả quần áo anh cũng sẽ vứt bỏ khi bị cô đụng vào.

    Nhưng như vậy cô cũng rất trân quý khi cầm nó trên tay, hộp sơ cứu mà anh đã từng dùng qua bây giờ anh lại đích thân đưa cho cô, đây là niềm vui hạnh phúc nhất của cô trong ngày.

    Cô không dám dùng nhiều chỉ dùng một ít rồi cất đi, cô không muốn dùng hết nhanh, để phòng khi nhớ anh có thể nhìn vào hộp sơ cứu để nhớ đến anh.

    Càng nhìn cô càng thấy vui, trên môi còn nở một nụ cười hạnh phúc, cô đặt một nụ hôn nhẹ lên đó.

    Hạnh phúc chút nhiêu đây cũng đã đủ để tối đó cô tương tư cả buổi.

    Từ khi nhìn thấy anh trong buổi lễ kết hôn của hai người cô đã phải động lòng trước vẻ đẹp như tạc tượng đó, khi sống chung với anh một con người khiến người trong giới kinh doanh nghe thấy là sợ hãi vậy mà cô lại không sợ hãi khi trước mặt anh, có khi cô cũng sẽ sợ nhưng vẫn sợ nhất là sự lạnh lùng và ánh mắt chán ghét mà anh dành cho cô.

    Trưa hôm sau Lục Tần Phàm gọi cô đem cơm đến công ty cho anh, lần đầu tiên trong suốt ba năm anh bảo cô đem cơm trưa đến công ty cho anh, chỉ vì sự hạnh phúc đó mà cô đã vui vẻ cả một buổi sáng, cô làm việc rất nhanh để có nhiều thời gian nấu bữa trưa thật ngon miệng cho anh.

    Vương Bảo Châu có lẽ không biết anh đã bảo cô làm cơm trưa đem đến công ty nên mới không xuống ngăn cản.

    Trong bếp cô làm theo phần thực đơn khác với mọi ngày, cô cũng không biết bữa trưa anh sẽ ăn những món nào nên cô nấu những món đơn giản nhưng lại rất tốt cho sức khỏe, rau xanh, hoa quả tráng miệng, một ít trứng rán đủ lửa và thịt… cô để gọn gàng vào hộp cơm trưa.

    Bữa trưa mọi ngày cô nấu chỉ mất vài phút bây giờ lại cả một tiếng đồng hồ vẫn chưa xong.

    Diệp Vân Ánh đi về phòng chọn một bộ đồ giữ ấm một chút chiếc khăn mỏng được quàng trên cổ mặc dù không ấm nhưng cũng giúp cô chống lỡ một chút cái lạnh.

    Cầm hộp cơm trên tay cô cẩn thận để nó ở trên đùi khi ngồi xe đến công ty, trước một tòa nhà cao chọc trời này cô giống như một chú kiến bị lạc khỏi bầy đàn vậy, trong dòng người đi đi đi lại trước sảnh cô không biết tìm ai để hỏi phòng nơi anh đang làm việc, đây cũng là lần đầu cô đến công ty anh trong suốt ba năm.

    “Cho hỏi cô tìm ai?" Một nhân viên gọi cô
    “Tôi muốn tìm Lục tổng!" Cô rụt rè nói nhỏ
    “Vậy cho tôi hỏi cô có lịch hẹn hay gì không?"
    “Không có, anh ấy chỉ bảo tôi đem cơm đến thôi!"
    “Vậy thì xin lỗi cô rồi, nếu không có lịch hẹn trước thì sẽ không được gặp!" Nhân viên nhìn cô một lượt đánh giá
    Đang lúc cô không biết phải giải thích với cô nhân viên đó như thế nào mới có thể lên đưa bữa trưa cho anh, thì đã có người gọi cô.

    “ Diệp tiểu thư!"
    Cô nhìn sang phía giọng nói gọi mình, nhìn mãi cô vẫn không nhận ra đó là ai.

    “ Lục tổng đang bận nên nhờ tôi xuống đón Diệp tiểu thư!"
    Là thư ký của anh, Chu Dương không phải không muốn gọi cô là Lục phu nhân mà cậu sợ gọi vậy sẽ bị Lục tổng trách phạt, đã có lần Chu Dương gọi là Lục phu nhân đã bị anh mắng cho một trận, nên mới không dám gọi.

    Diệp Vân Ánh theo người thư ký của anh vào phòng làm việc của anh, khi cô trong phòng không biết làm gì nên đã đứng dậy đi lại bàn làm việc của anh, trên bàn mọi thứ rất gọn gàng nhìn về phía góc bàn cô thấy một khung ảnh bị úp xuống nên cô đã đưa tay để nó lại.

    Là ảnh của ai vậy?
    Tay cô cầm bức ảnh để lại muốn xem trên ảnh là hình của anh nhưng chưa kịp lật lại thì đã nghe thấy tiếng bước chân đang dồn dập, Diệp Vân Ánh hoảng loạn vội để tấm ảnh lại chỗ cũ còn mình đi về chỗ ngồi.

    “Ông nội, ông thấy kế hoạch lần này thế nào?"
    “Cũng không tồi, cháu cứ tiến hành như vậy!"
    Từ bên ngoài tiếng của Lục Tần Phàm và ông nội chuyền vào bên trong, Diệp Vân Ánh không biết ông cũng có ở đây.

    Ông cũng có ở đây sao? Phải làm sao đây?
    Anh không có nói cho cô biết là ông cũng có mặt ở công ty để cô còn biết đường chuẩn bị.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 16: 16: Lục Tần Phàm Anh Là Đồ Khốn


    Cô hai tay bấu chặt vào chiếc váy ánh mắt nhìn ra phía cửa lo lắng, trước giờ mỗi khi gặp ông cô đều phải chuẩn bị mọi thứ tương tất bây giờ gặp bất chợt vậy trong lòng cô rất lo lắng.

    “Tiểu Ánh, cháu cũng ở đây sao?" Ông nội vừa thấy cô gương mặt đã vui vẻ lên.

    Ông đến đây cũng là vì công ty có chút việc cần có sự đồng ý của ông nên ông mới đến, mặc dù tập đoàn này là do anh đứng đầu nhưng anh vẫn tôn trọng ông, khi có việc liên quan anh đều sẽ mời ông đến làm cố vấn.

    “Cháu chào ông!" Cô đứng dậy vội cúi người lễ phép chào.

    “Cháu đến đem bữa trưa cho tiểu Phàm sao?" Ông nhìn hộp vơm được gói bọc cẩn thận hỏi
    “Vâng!"
    “Hai đứa như vậy mà lại rất tình tứ với nhau đấy, rất tốt!"
    Cũng phải ông nội lâu rồi mới thấy hai người như vậy mà, nếu để ông thấy được cảnh ở nhà có thêm một người phụ nữ, và trong ba năm anh và cô chưa hề ngủ chung không biết lúc đó ông sẽ sốc đến mức nào, chỉ cần nghĩ vậy là cô không dám nghĩ nữa rồi, cô cam chịu tất cả mọi nỗi đau chỉ cần người mà cô thương yêu nhất được vui vẻ là được, mọi thứ cô không quan tâm!
    Sau khi qua mặt được ông thì anh cũng đã từ một người chồng hiền hậu, đối xử ân cần với vợ trở thành một người mặt lạnh băng như ngày thường.

    “Cô có thể về rồi!" Anh ngồi vào bàn làm việc lạnh lùng nói

    “Nhưng anh không ăn trưa sao?" Nhìn hộp cơm trưa cô phải chuẩn bị cả một bữa sáng anh lại không đụng đũa
    “Tôi không có thói quen ăn trưa!"
    “Nhưng mà anh cũng phải ăn một chút, em nấu rất nhiều đồ bổ cho anh!" Diệp Vân Ánh may mắn mới được nấu bữa trưa và đem đến cho anh sao có thể trở về với hộp cơm đầy.

    “ Nếu không muốn mang về thì để đó thư ký sẽ vứt giúp cô!"
    Anh thật sự không nghĩ đến tấm lòng và tình yêu của cô trong hộp cơm trưa này sao?
    “Vậy tại sao anh còn bảo em nấu?"
    Nếu không muốn ăn có thể nói cô không cần nấu, tại sao bảo cô nấu rồi lại không ăn?
    “Tôi muốn ông nội thấy được cảnh cô đem cơm đến cho tôi vậy thôi!"
    Tay anh gõ máy tính một chút cảm trên gương mặt cũng không tồn tại.

    Chỉ để qua mặt ông thôi sao?
    “Anh làm vậy chỉ là vì ông nội thôi sao? Anh không hề nghĩ đến cảm nhận của em sao?" Cô cố kìm cảm xúc
    Lúc này anh ngừng gõ bàn phím ánh mắt lạnh lùng kèm độ dữ tợn nhìn cô như muốn nuốt sống cô vậy: “Cảm xúc của cô liên quan gì đến tôi?"
    “Anh, vậy từ giờ đừng bảo em làm gì cả!"
    Ánh mắt cô đã chứa đựng những giọt nước mắt, cố kìm nén để những giọt nước mắt đó không rơi xuống trước mặt anh, nhưng không được nó vẫn rơi xuống rất nhiều.

    Diệp Vân Ánh tay lau nước mắt chạy nhanh ra khỏi phòng, hộp cơm cô cũng không cần, cả một buổi sáng vui vẻ hạnh phúc bây giờ lại trở thành đau khổ.

    Lục Tần Phàm cũng không để ý chỉ nghĩ là cô lấy nước mắt ra để lấy sự chú ý của mình, anh rất ghét loại người đó.

    Lục Tần Phàm, anh là đồ khốn.

    Cô vừa chạy vừa lau những giọt nước mắt trên má, nhân viên nhìn chạy từ phòng Lục tổng ra khóc lóc cũng rất tò mò nhưng cũng không ai dám lên tiếng.

    Lục Tần Phàm trong phòng làm việc, những câu nói vừa rồi của cô không hề chạm vào lòng suy tư của anh, cho đến khi Chu Dương vào phòng hỏi anh về việc xử lý hộp cơm anh mới bàng hoàng mà nhìn hộp cơm trên bàn.

    “ Lục tổng, hộp cơm này xem ra đã chuẩn bị rất tỉ mỉ, cách trang trí cũng cho rằng Diệp tiểu thư rất tâm huyết vào hộp cơm này!"

    “Cậu có vẻ nhiều chuyện quá nhỉ?" Anh không vui
    “Xin lỗi Lục tổng, bây giờ tôi sẽ đem đi bỏ ngay!" Chu Dương đậy hộp cơm lại rồi cầm lên
    “Cậu để đó rồi ra ngoài đi!"
    “Không bỏ sao Lục tổng?"
    “Cậu nhiều chuyện vậy, tôi nói để lại thì để?" Anh tức giận nói lớn, nhân viên bên ngoài nghe thấy cũng phải run thay cho Chu Dương
    “Xin lỗi Lục tổng, vậy tôi xin phép!"
    Chu Dương vội đi ra khỏi phòng, tim vẫn còn đang đập nhanh vì chuyện hồi nãy.

    Là do Lục phu nhân làm Lục tổng giận sao?
    Lục Tần Phàm từ xa nhìn vào hộp cơm mà Diệp Vân Ánh đã làm nhưng chủ nhìn vài giây rồi tiếp tục làm việc, có lẽ là bụng đói hay là muốn ăn mà anh không thể tập trung vào công việc được.

    Thật sự phiền mà!
    Anh bỏ bàn phím ra, đứng dậy đi lại chỗ hộp cơm trên bàn.

    Lục Tần Phàm ngồi xuống ánh mắt nhìn vào hộp cơm được trang trí và bao bọc bằng vải rất cẩn thận, anh nhìn vào miếng trứng được cô trang trí thành mặt cười anh liền nhíu mày.

    Lấy lòng sao?
    Hộp cơm này có phải là đang lấy lòng của Diệp Vân Ánh đối với anh!
    Trước hộp cơm như vậy anh trong lòng có cảm giác gần nhưng lại xa, trước giờ cũng chưa có người nào từng nghĩ đến anh như vậy, kể cả Vương Bảo Châu cũng chưa từng.

    Còn về Diệp Vân Ánh sau khi nghe những lời nói đó của anh cô đã không tin vào tai mình, những gì anh làm với cô chỉ xem cô là vật để đề phòng khi gặp rắc rối thôi sao?
    Có lẽ cô phải xem xét lại liệu mình có yêu sai người không? Liệu sự lựa chọn của mình là đúng khi đã yêu anh và đã gả cho anh không?
    Diệp Vân Ánh cả ngày ngồi ở một dòng sông lớn, nơi nhộn nhịp những người qua lại, ai nấy đều cười nói vui vẻ với nhau lại chỉ có một mình cô là đang rơi nước mắt.

    Cô biết tình yêu sẽ tồn tại giữa đau và hạnh phúc nhưng cô không ngờ cuộc sống của cô lại toàn là đau khổ, sống hai mươi mấy năm cũng chỉ để sống dưới sự chán ghét của người khác, hạnh phúc cũng không ở lâu.

    Cô tự nghĩ có phải cuộc sống này đang trả thù cô không?
    Trả thù vì sự ngu dốt của cô khi đã chen chân vào tình yêu của anh và Vương Bảo Châu không?
    Có phải trả thù vì sự mê muội trong tình yêu không?
    Diệp Vân Ánh khóc rồi lại lau cứ vậy hai mắt của cô đã sưng lên, chiều xuống hoàng hôn bên sông đúng là cảnh tượng khiến người khác phải hạnh phúc, những màu sắc đỏ cam một chút màu tối của đen như muốn nói với cô rằng cô ít màu đen đó là của cô, màu của sự đau khổ, sẽ không thể hòa nhập được với những màu khác, nếu cố gắng hoà vào nhau ắt sẽ làm đen đi màu còn lại.

    Cho dù cô có cố hòa đồng với anh nhưng cô và anh là hai thứ màu khác nhau, anh được mọi người biết đến như là một màu đỏ vậy còn cô chỉ là một màu đen luôn nấp mình trong tối sao có thể cùng anh hoà lẫn được.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 17: 17: Dù Gì Cũng Không Phải Vợ Anh!


    Diệp Vân Ánh nhìn bầu trời từ từ lặn xuống bóng tối bắt đầu bao trùm, bây giờ có lẽ là thời gian dành cho những người cô độc bất hạnh như cô.

    Diệp Vân Ánh không về nhà mà cô chọn đi vòng quanh trên những con đường đông đúc, cô muốn mình có thể hòa nhập được với bên ngoài, không muốn mình bị gò bó với bóng tối.

    Nhưng có lẽ là do sức khỏe của cô không tốt nên mới tám giờ tối cô đã cảm giác trong người rất lạnh, mệt mỏi cơn ho cũng kéo đến liên tục cô chỉ biết dùng chân lại ngồi lại ở chiếc ghế đá lạnh mà ho.

    Người qua lại nhìn thấy cô ho dữ dội như vậy cũng chỉ có thể giúp cô bằng một ly nước ấm.

    Bên ngoài cũng có người đối tốt với cô khi cô ho sao anh lại không thể đối tốt với cô?
    Có phải anh quá cao quý không?
    Tay cô cầm ly nước ấm được người qua đường đưa mà chìm vào suy tư.

    “Giờ này anh có lẽ đã về rồi? Không biết anh đã ăn gì chưa? Liệu anh về không thấy mình có lo lắng không?"
    Diệp Vân Ánh giận anh nhưng lại rất lo cho anh, cũng muốn anh về khi không thấy mình thì anh có lo lắng không?
    Lục Tần Phàm lúc này cũng đã trở về, vào bên trong căn nhà vẫn vậy nhưng anh vậy thấy thiếu gì đó nhưng không biết là thiếu thứ gì, Vương Bảo Châu từ trên phòng cũng chạy xuống, chân của cô ta cũng đã tháo bột do ả không chịu được phải giả tạo nên đã nhanh chóng đi gỡ.

    “A Phàm, anh về rồi!" Ả lao nhanh đến ôm lấy anh, Lục Tần Phàm cũng dang rộng đôi tay của mình ra ôm cô ta vào lòng.

    “ Anh có nhớ em không?"
    “ Có, anh đi làm mà tâm trí ở chỗ em nè!" Lục Tần Phàm cúi xuống hôn lên má cô ta
    Hai người như một cặp vợ chồng mới cưới vậy, người vợ nũng nịu nhớ chồng khi mới xa nhau.

    “ Anh ăn tối chưa? Chúng ta cùng nhau ăn nhà, hôm nay em tự xuống bếp nấu những món anh thích đó!" Cô ta kéo tay anh về phía bếp
    Ngồi vào bàn ăn khi cầm đũa lên anh mới sực nhớ ra là không nhìn thấy Diệp Vân Ánh mà hỏi: “ Diệp Vân Ánh, cô ta đi đâu rồi em?"
    Vương Bảo Châu đang bới cơm cho anh nghe anh hỏi vậy cũng không vui nhưng vẫn trả lời nhẹ nhàng: “ Dạ em không biết, lúc trưa cô ấy ra ngoài rồi đến giờ vẫn chưa về!"
    “Ăn mau ăn đi, bữa tối hôm nay là em làm cho anh nên anh phải ăn hết đó!"
    “Nhất định anh sẽ ăn hết rồi!"
    Lục Tần Phàm cùng dùng bữa tối với Vương Bảo Châu, khác với khi dùng chung bữa với cô lạnh lùng bầu không khí ngột ngạt thì bây giờ bầu không khí lại hạnh phúc.

    Lục Tần Phàm đã dùng món của Vương Bảo Châu nấu nhưng vẫn thấy trong miệng của mình rất đắng, toàn là những món mình thích và là do người mình yêu thương nấu tại sao lại cảm giác không ngon?
    Anh cố ăn hết, dù gì thì cũng là do thanh mai trúc mã của anh nấu, anh không thể bỏ được.

    Dùng bữa xong anh làm việc còn Vương Bảo Châu nằm trên giường nghịch điện thoại.

    Lục Tần Phàm trên mặt vẫn không chút lo lắng về việc cô ra ngoài cả một ngày mà vẫn chưa về, anh vẫn hăng hái làm việc thật nhanh để còn đi ngủ với bảo bối của mình.

    Mãi đến mười một giờ công việc anh mới hết, gập máy tính lại ánh mắt nhìn về phía giường, Vương Bảo Châu đã ngủ say.

    Anh nhìn đồng hồ bàn.

    “Cô ta vẫn chưa về sao?"
    Anh đi ra cửa phòng nhìn xuống dưới nhà.

    “Phụ nữ đã có chồng cô ta ra ngoài đến giờ này không sợ ở bên ngoài sao?"
    “Làm điều đó liên quan gì đến mình, cô ta chết hay sống cũng không liên quan, có khi cô ta chết đi mình mới có thể lấy tiểu Châu!"
    Câu trước anh quan tâm nhưng câu sau anh lại mong cô chết sớm để anh còn có cớ lấy Vương Bảo Châu.

    Lục Tần Phàm cũng không suy nghĩ nhiều nữa trực tiếp vào phòng ôm bảo bối của mình đi ngủ.

    Thế mà Diệp Vân Ánh còn sợ anh không thấy mình ở nhà sẽ lo lắng, bây giờ anh lại đang ấm áp ngủ bên người thương, mặc cho người vợ của mình bỏ nhà ra đi.

    Diệp Vân Ánh không phải là không muốn về mà thật sự trên người cô không có một chút tiền để bắt xe về, lúc sáng khi đi đưa cơm cho anh cô tưởng anh đã thả lỏng với mình nên chỉ đem đủ tiền bắt xe khi đi, còn khi về Diệp Vân Ánh nghĩ là anh sẽ cho người chở mình về, nhưng không sau khi nghe những lời nói đó cô đã rất tức giận mà chạy nhanh ra khó công tỷ anh, muốn tìm một nơi nào đó yên tĩnh để giải toả ra.

    Bây giờ cô bơ vơ ở ngoài đường lạnh, Diệp Vân Ánh mệt mỏi cũng không muốn đi, cô tìm đến nơi ít người qua lại rồi ngồi một góc mà thiếp đi.

    Sáng ngày hôm sau cô bị đánh thức bởi tiếng người qua lại, cô mệt mỏi mà ngồi dậy nhanh chóng đứng dậy để đi về.

    Hôm qua do trong lúc tức giận cô đã bắt xe đi quá xa bây giờ phải đi bộ về biệt thự cũng là một vấn đề.

    “Cô ta vẫn chưa về sao?" Anh bước xuống cầu thang không còn ngửi thấy mùi của đồ ăn liền thầm hỏi.

    Ba năm chí ít cũng đã quen với việc sáng sớm đã nghe mùi đồ ăn, bây giờ không ngửi thấy cũng thấy trống vắng là đương nhiên.

    “ A Phàm, chúng ta mau đi ăn sáng thôi!" Vương Bảo Châu ăn mặc sang trọng toát ra vẻ thanh cao của một diễn viên nổi tiếng.

    “ Được rồi em đi cẩn thẩn!" Anh nhẹ nhàng đỡ ả ta rồi cũng ra xe.

    Đến một nhà hàng sang trọng Vương Bảo Châu chọn chỗ ngồi gần cửa sổ để được ngắm cảnh bên ngoài.

    Lúc này Diệp Vân Ánh cũng đã đi đến gần đó, đến chỗ cửa kính cô lại đưa ánh mắt nhìn vào, Lục Tần Phàm bên trong không hiểu sao lúc đó lại đưa ánh mắt ra bên ngoài phía cửa sổ, hai cặp mắt nhìn nhau.

    Vương Bảo Châu không biết ở bên ngoài cửa sổ ánh mắt Diệp Vân Ánh vẫn đang nhìn hai người.

    “A Phàm, anh mau ăn đi kẻo nguội sẽ không ngon!"
    “Anh biết rồi!"

    Diệp Vân Ánh cũng không ở lại lâu để nhìn cảnh này, cô bước chân rời đi.

    Lục Tần Phàm thấy cô đã đi cũng đứng dậy: “ Anh đi vệ sinh một lát!" Anh nói đi vệ sinh nhưng thực chất là đuổi theo Diệp Vân Ánh hỏi lý do tối qua cô không về nhà:
    “Diệp Vân Ánh, cô đứng lại đó cho tôi!"
    Diệp Vân Ánh muốn bước nhưng lòng lại không cho bước, cô dừng chân lại xoay người nhìn anh: “ A Phàm!"
    “Tối qua cô ở đâu không về?"
    “Em chỉ là đi dạo muốn ở bên ngoài một đêm cho thoải mái thôi!"
    “Ở bên ngoài cho thoải mái? Vậy cô không biết mình đã có chồng sao? Sao vẫn ở bên ngoài cả đêm?" Anh khó chịu nói
    “Anh đang quan tâm em?" Cô bàng hoàng hỏi ngược lại anh
    Điều này đúng thật là đang quan tâm cô rồi!
    “Cô đừng quá tự luyến, tôi không muốn con dâu của họ Lục phải ngủ ở ngoài đường lên trang nhất báo nên mới hỏi!"
    “Vậy thì em cũng không quan tâm là em có lên trang nhất báo hay không, dù gì em cũng không phải vợ anh nên em không quan tâm lắm!"
    Diệp Vân Ánh nghe anh chỉ quan tâm đến thanh danh của mình cô liền đáp lại anh gay gắt một câu.

    Nếu cô đã quan tâm hay chú trọng việc mình là con dâu, nhà tài phiệt nổi tiếng trong và ngoài nước thì cô đã không để mình phải sống cực khổ trong suốt ba năm, mà phải ăn chơi rồi.

    .
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 18: 18: Bực Bội Vì Điều Gì


    Nếu như những người phụ nữ khác được làm con dâu nhà anh ắt đã tiêu tiền giúp anh rồi, chứ không phải là ngày đêm cặm cụi với việc nhà như cô.
    Diệp Vân Ánh cũng không nói gì thẳng người mà đi, bây giờ cô có nói thì cũng không nói được, cũng đâu nói trách hay nói gì.
    Lục Tần Phàm đứng lặng người không thể nói được gì nhìn cô đi khỏi tầm mắt, cuối cùng là suy nghĩ mà đi vào trong.

    Vương Bảo Châu có lẽ là không thấy anh và cọp nói chuyện ở bên ngoài cách đó không xa, khi thấy anh đi lâu cô ta đã tỏ ra lo lắng mà hỏi anh.
    “Sao anh đi lâu quá vậy? Anh thấy mệt chỗ nào sao?"
    “Anh không sao, chúng ta mau ăn thôi!" Anh kéo ghế ngồi xuống dùng bữa.
    Bữa sáng tưởng chừng sẽ vui vẻ mà cùng dùng bữa với Vương Bảo Châu, nhưng không ngờ bị câu nói của cô làm ảnh phải suy tư cả một buổi, đưa Vương Bảo Châu đến phim trường rồi anh đến công ty nhưng trong đầu vẫn luôn hiện ra hình ảnh ánh mắt sâu thẳm và lời nói của cô, ánh mắt khiến anh nhìn vào phải suy tư, ánh mắt chỉ sự tủi thân, có lời muốn nói nhưng không thể mở lời luôn tồn tại dưới ánh mắt của cô.
    “ Sếp,cafe của anh đây!" Chu Dương đẩy ly cafe lại chỗ anh.
    “Ừm!" Anh tay gõ bàn phím miệng nhỏ ừm một tiếng
    “ Sếp, trông anh hôm nay không được khoẻ, có phải trong người có chỗ nào không tốt sao?" Chu Dương nhìn sắc mặt anh hỏi, trước giờ người ảm đạm quan trọng về mọi thứ phải tỉ mỉ vậy mà lại mang luôn mặt có phần mệt mỏi đến công ty đúng là chuyện bất bình thường.
    “Tôi có chút mệt!" Anh dừng công việc còn dở của mình lại, tay cầm tách cafe lên uống

    “Vậy có cần tôi gọi bác sĩ đến khám cho sếp không?"
    “Không cần, công việc ngày hôm nay hủy hết để sang ngày mai!"
    “Vâng!"
    ______
    Diệp Vân Ánh từ khi gặp anh ở nhà hàng đó cô cũng như người mất hồn mà quay về nhà, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại được tâm trạng mà làm việc.

    Ông nội ở bên nhà chính lại cho người mang đồ bổ và những hoa quả mà cô thích ăn đến, nhìn những món đồ bổ và hoa quả mà ông đã tự tay đóng gói lòng cô lại rối bời.
    Ông là người đầu tiên cho cô hơi ấm của một gia đình lạ, là người yêu thương cô nhất khi cô mới đặt chân vào gia đình chồng, là người đã tán hợp cho cô và anh đến với nhau , giúp cô có cơ hội nhìn ra thế giới bên ngoài.

    Ông rất hiểu cho cô, ông biết cô gã vào giá định họ Lục cũng là vì sắp đặt , đến với Lục Tần Phàm cũng là vì sắp xếp của gia đình, cũng biết cô ở bên anh ít nhiều cũng sẽ bị đối xử lạnh nhạt, thấy vì phản kháng khi bị ép hôn thì cô lại đồng ý, một lòng một dạ xây dựng hạnh phúc gia đình, những điều này làm cho ông càng có hào cảm với cô hơn.
    Những đồ mà ông gửi đến cũng rất nhiều, những đồ bổ cô sẽ để mà chế biến nấu bữa tối cho anh, còn hoa quả cô rửa sạch rồi cắt sẵn và cho vào tủ lạnh.

    Sau khi bỏ hoa quả vào tủ lạnh cô lại tiếp tục làm bữa tối cho anh.

    Bữa tối hôm nay cô không nấu nhiều chỉ nấu một bát canh bổ cho anh, Diệp Vân Ánh hôm nay cũng không chờ anh như mọi hôm mà cô đã dùng bữa, còn phần của anh và cô tình nhân nhỏ cô nấu rồi để lên bàn.
    Khi nghe tiếng động cơ xe, Diệp Vân Ánh cũng không còn vui vẻ như trước mà chạy ra ngoài cửa chính đón anh, thay vào đó là cô đi chỗ khác để không còn nhìn thấy anh và Vương Bảo Châu.
    Vương Bảo Châu lần này không về cùng anh, cô ta vừa mới gọi điện cho anh nói mình sẽ ở ngoài ngoại thành quay phim hai ngày không thể về.

    Lục Tần Phàm xuống xe bước vào trong, vẻ mặt có phần mệt mỏi, ánh mắt lạnh lùng chán ghét bước vào bên trong như không muốn về vậy, nhưng khi mới bước vào trong ánh ngạc nhiên khi không thấy cô ngồi ở sofa chờ mình, Lục Tần Phàm nhíu mày nhìn chiếc ghế trống.

    Anh bước về phía cầu thang cũng không quan tâm mấy, mùi thơm của bữa tối đã khiến anh dừng bước, bước chân của anh di chuyển đến trước bàn ăn rồi dừng lại.

    Trên bàn không nhiều đồ ăn như trước kia, chỉ có hai bát canh đậy nắp để gần nhau.

    “Cô ta nấu xong không chờ mình lại chạy đi đâu rồi?"
    Anh kéo ghế ngồi xuống, dường như sự mệt mỏi trong người đã biến mất khi ngửi mùi thơm từ bát canh.

    Lục Tần Phàm ăn thử một miếng, toàn thân trở lên đầy năng lực mọi mệt nhọc biến mất.

    Anh cứ vậy mà ăn hết bát canh, cũng không biết mình ăn ngon như vậy là do nguyên nhân gì.
    Lục Tần Phàm ăn xong vẫn không bất giác ra điều gì, anh đưa ánh mắt rà soát một lượt căn nhà nhưng vẫn không thấy cô.
    Lần đầu tiên trong ba năm anh về nhà lại không thấy cô cho mình, trước kia dù có nửa đêm hay rạng sáng cô đều ở sofa đợi.
    “ Mặc kệ cô ta đi, phải gọi điện cho tiểu Châu xem cô ấy đã ăn tối chưa?"
    Lục Tần Phàm ra phòng khách ngồi xuống nới lỏng cà vạt ra, tay còn lại lấy điện thoại nhấn tìm số Vương Bảo Châu mà gọi.
    Tiếng chuông đầu dây bên kia réo lên hồi lâu Vương Bảo Châu mới nhấc máy.
    “ Tiểu Châu, em là gì sao nghe máy anh lâu vậy?" Lục Tần Phàm sốt ruột
    “ Em xin lỗi, tại em đang tắm lại để máy ở ngoài nên không thể nghe được!" Vương Bảo Châu ở đâu dây bên kia vừa sấy tóc vừa trả lời anh
    “ Không cần xin lỗi, em đã ăn gì chưa?"
    “ Em ăn rồi, còn anh có ăn uống đầy đủ không đấy?" Vương Bảo Châu nói không hề ngượng hỏi quan tâm một chút đến anh
    “ Anh nhớ em nên không ăn nổi!"

    “ Không được, anh phải ăn không là em giận đấy!"
    “ Anh biết rồi!"
    Cuộc gọi của anh và Vương Bảo Châu kéo dài khoảng ba mươi phút, sau khi cúp máy ảnh liền lập tức đi thẳng lên phòng, đi qua phòng của Diệp Vân Ánh cửa phòng vẫn còn mở ánh bất giác mà đưa ánh mắt từ xa nhìn vào bên trong, từ xa anh vẫn không thấy cô đâu.

    Lục Tần Phàm cũng không để ý nhiều lập tức lên phòng tắm và thay quần áo.

    Đến khi anh ngồi vào bàn làm việc đã gần mười giờ, ngồi nhìn bàn phím anh mệt mỏi mà đứng dậy ra phía ban công hóng gió.
    “Chết tiệt, sao mình lại lo cho cô?"
    Anh lấy một điếu thuốc lá ra rồi hút, ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ.
    Bực bội vì lí do gì?
    Chính anh cũng không biết là mình đang bực vì lí do gì, từ khi về nhà nhìn chiếc sofa trống anh đã cảm thấy khó chịu trong người rồi..
     
    Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
    Chương 19: 19: Tôi Bị Sốt Chứ Chưa Có Chết!


    Diệp Vân Ánh lúc này đang ở trên thân thương ngắm trăng, ở trên đây cô mới có được sự thoải mái, không phải đối mặt với sự ghét bỏ và chán ghét của anh dành cho cô, cũng không phải thấy cảnh anh ân cần với thanh mai trúc mã của mình.
    Ánh mắt cô nhìn ánh trăng đều hiện ra nỗi suy tư, dường như ánh trăng cũng cô đơn giống cô vậy, một mình lẻ loi giữ một bầu trời rộng lớn.
    Đến khi ngửi thấy mùi của thuốc lá cô mới thoát khỏi cảnh tượng vu vơ, biệt thự chỉ có hai tầng nên cô ngửi thấy mùi thuốc là cũng là đương nhiên.
    Trong căn biệt thự này nếu có mùi thuốc lá cũng chỉ có mỗi anh là người hút, cô là người không thích mùi thuốc là nhưng ở trong một nhà mà, ba năm cũng không thể không ngửi thấy mùi thuốc lá, có khi cô dọn dẹp ở ngoài sân vườn nơi anh hay ngồi cô mới biết anh hút nhiều đến chừng nào.

    Diệp Vân Ánh rất muốn khuyên anh bỏ thuốc nhưng nhiều lần muốn nói anh lại cố tình mà lơ cô, không muốn nghe lời dơ bẩn từ miệng cô phát ra.
    Diệp Vân Ánh lúc này mới rời sân thượng mà xuống, cô đi đến phòng ăn muốn dọn dẹp lại bát đũa ăn vừa ăn, nhưng ngạc nhiên chúng đã được rửa và để ngay ngắn.

    “Anh rửa bát sao?" Cô hoài nghi mà hỏi
    Cô chưa từng thấy anh xuống bếp hay đụng vào những dụng cụ của bếp, đặc biệt là bát đũa, anh chưa từng đụng vào.
    Diệp Vân Ánh lại nhìn sang bát canh vẫn đang còn ở trên bàn mà tự hỏi: “ Anh và Vương Bảo Châu ăn chung sao?"
    Đó chỉ là câu hỏi mà cô buộc miệng muốn nói mà thôi.

    Diệp Vân Ánh cũng không biết hôm nay Vương Bảo Châu không về mà ở ngoại thành quay phim.
    Sau khi dọn dẹp lại phòng ăn cô mới quay về phòng của mình, Diệp Vân Ánh không ngủ mà cô đang ngồi để đan len, bộ dụng cụ đan len và len không phải là do cô mua, tại khi ngồi trò chuyện với ông cô buộc miệng nói ra mình thích đan len nên ông mới cho người mua và gửi đến cho cô, Diệp Vân Ánh không ngờ lời nói lúc đó của mình lại làm cho một người già để ý đến vậy.
    Chiếc khăn này cô dự tính sẽ tặng cho ông nội vào lần mừng thọ sắp tới này, cô cũng đã đan xong cho anh một chiếc khăn màu nâu, Diệp Vân Ánh rất muốn anh có thể đeo chiếc khăn của mình vào những ngày lạnh giá, nhưng có lẽ đó là chuyện xa vời.
    Sáng hôm sau cũng như bình thường mọi ngày cô dậy nấu bữa sáng nhưng hôm nay rất lạ, đã hơn bảy giờ sáng anh vẫn chưa rời khỏi phòng, thường ngày anh không bao giờ đến công ty sau bảy giờ, vậy mà bây giờ đã hơn bảy giờ anh vẫn chưa xuống nhà.

    Diệp Vân Ánh có dự cảm không lành cô liền can đảm mà bước chân lên tầng hai phòng của anh, Diệp Vân Ánh đứng bên ngoài gõ cửa và gọi anh.
    “A Phàm, bữa sáng chuẩn bị xong rồi anh mau xuống ăn sáng đi!"
    “A Phàm, anh dậy chưa?"
    Diệp Vân Ánh gọi mấy tiếng liền vẫn không thấy anh trả lời lại hay mở cửa phòng bước ra, cô cầm tay cầm rồi mở cửa đẩy vào, bước chân cô chậm rãi bước vào trong lòng lo lắng mong anh sẽ không xảy ra chuyện gì.
    “A Phàm!" Cô bước vào gọi tên anh nhưng vẫn không thấy hồi đáp.
    Cô bước đến giường thì hoảng sợ, toàn người anh đang đổ mồ hôi, trán cũng rất nóng.
    “Anh ấy bị sốt rồi!" Cô đưa tay đặt lên trán anh tay còn lại để lên trán mình mà đo nhiệt độ.
    Diệp Vân Ánh vội chạy xuống nhà giặt khăn giúp anh lau mồ hôi.

    Vẫn không thấy anh đỡ sốt cô luống cuống không biết phải làm thế nào, cô muốn đứng dậy để lấy điện thoại gọi cho bác sĩ riêng của gia đình đến khám, chưa để cô ngồi dậy anh đã nắm lấy tay cô không buông.
    “Đừng đi!"
    Diệp Vân Ánh chùn bước mà ngồi lại, cô an ủi anh nhẹ nhàng: “Em không đi sẽ ở lại với anh!"
    Diệp Vân Ánh ngồi bên anh không rời đi nửa bước, cô ân cần mà lau đi những giọt mồ hôi trên trán và tay anh, mong anh có thể giảm bớt được phần nào.

    Cứ vậy từ sáng đến trưa rồi lại đến chiều Diệp Vân Ánh vẫn ở bên cạnh anh không rời, lúc bầu trời đêm xuống đã bâu phủ cả một mảng trời lúc này anh mới tỉnh, mở mắt ra là khoảng không mờ ảo ảnh ngồi dậy chập chờn nghĩ đến hôm qua, tối qua anh cảm thấy người có chút khác lạ, hút được vài điếu thuốc anh đã phải đi vào trong rồi nằm xuống, cũng không biết mình đã ngủ bao lâu.

    Khi mở đèn lên anh mới phát hiện ra cô đang gối đầu lên giường anh mà ngủ.
    Khuôn mặt xanh nhạt tiều tụy cũng không mấy phần xinh đẹp, nhưng khi ngủ lại làm khiến cho ánh mắt của người khác không thể rời mắt.

    “Diệp Vân Ánh!" Anh nhíu mày đánh thức cô dậy.
    Diệp Vân Ánh nghe mờ anh gọi mình liền vội lồm cồm dậy: “ A Phàm anh cần gì sao?"
    “Sao cô lại tự ý vào phòng tôi?" Ánh mắt của anh không mất thiện ý nhìn vào cô
    “Anh tỉnh rồi!" Thấy anh tỉnh táo như vậy lòng cô cũng nhẹ nhõm, lúc chiều anh vẫn chưa hạ sốt lúc đó cô cũng rất lo, nếu đến tối anh vẫn chưa hạ sốt cô sẽ gọi điện cho bác sĩ, không ngờ bây giờ anh đã tỉnh rồi.
    Diệp Vân Ánh ngồi dậy cúi người lại phía anh, đưa tay đến trán anh và đo nhiệt độ giữa anh và mình.
    “Cô đang làm cái quái gì vậy hả?" Anh bất cần đời không chịu mà đã nổi giận hất tay cô ra, đưa ánh mắt dữ dằn nhìn cô.
    Diệp Vân Ánh bị anh làm sợ vội đưa tay bấu vào nhau, ấp úng xin lỗi anh: “Em xin lỗi, tại em muốn xác nhận anh đã đỡ sốt hơn chưa nên mới làm như vậy, chứ em không hề có ý khác!"
    “Tôi bị sốt chứ chưa có chết!" " Anh bất mãn đứng dậy đi về phía nhà tắm.
    “Trời tối rồi anh đừng tắm như vậy bệnh sẽ lâu khỏi hơn!" Cô vội lên tiếng ngăn anh lại, cô không muốn anh mới hạ sốt đã đi tắm như vậy sẽ rất ảnh hưởng đến thân thể
    “Không cần cô quản!" Anh không quan tâm tiếp tục bước vào phòng tắm
    Lục Tần Phàm trước giờ chưa từng nghe lời khuyên của cô, cho nên bây giờ cô có nói thế nào anh cũng không nghe.

    Cũng phải thôi, những lời cô nói ra là những lời nói bẩn thỉu đâu được anh để vào tai.
    Lục Tần Phàm tắm xong đến khi đi ra vẫn thấy cô đứng đó anh liền khó chịu.
    “Sao cô còn chưa đi?" Anh bước đến ghế sofa ngồi xuống tay lấy một điếu thuốc gần đó mà hút, không quan tâm là mình có ốm hay không.
    “Em muốn ở lại xem anh đã đỡ sốt hẳn chưa?" Cô ấp úng mà nói
    “Cô có bị mù không? Không thấy tôi đã khoẻ rồi sao?" Ánh mắt dữ tợn nhìn cô
    Diệp Vân Ánh bị câu nói của anh làm giật mình, có vẻ anh đang rất tức giận.
    “Vậy em sẽ về phòng, nếu anh cần gì cứ gọi cho em!"
    “Thôi khỏi, cô mau biến khỏi mắt tôi là được!" Anh phẩy tay xua đuổi cô thật nhanh.
    Diệp Vân Ánh cũng không để anh phải chướng mắt nhiều, sau khi dọn dẹp chậu nước và khăn lau ở trên bàn rồi rời đi.

    Diệp Vân Ánh xem những lời nói đó của anh là giận quá mới nói vậy, cô âm thầm đóng cửa nhẹ không làm ồn đến anh.
     
    Back
    Top Bottom