Ngôn Tình Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 61: 61: Cảm Giác Mất Mát


Lục Tần Phàm đưa cô đến bệnh viện, khi nhìn thấy cô nằm trên giường bệnh toàn thân đổ mồ hôi anh càng nhìn, khuôn mặt anh cnagf lộ rõ vẻ sợ hãi lo lắng.

Diệp gia cũng được anh báo tin liền lập tức có mặt, bọn họ không cần biết anh luôn miệng xin lỗi hay không mà chỉ lo lắng đến Diệp Vân Ánh đang nằm trên giường bệnh.

Lục Tần Phàm nhìn cả nhà Diệp gia đứng vây quanh giường bệnh của cô ai nấy đều lộ vẻ lo lăng, trong lòng lỗi lại càng nặng thêm.

“ Tình hình em ấy sao rồi? Sao con bé vẫn còn sốt cao vậy? Còn chưa tỉnh?" Diệp Bạch Vũ thấy cô đổ mồ hôi nhiều liền đưa tay sờ trán cô.

“ Bệnh nhân do sức khoẻ yêu lại chịu tác động ở bên ngoài dẫn đến hôn mê, chúng tôi còn khám ra được bệnh nhân mắc bệnh dạ dày nhưng lại ăn toàn là đồ cay, dẫn đến dạ dày co lại và gây sốt!" Bác sĩ nhìn bệnh án trên tay mà nói
Lục Tần Phàm đứng từ xa cũng nghe thấy những gì mà bác sĩ nói, anh sững người nghe cô mắc bệnh dạ dày.

Không phải trước kia đồ cay em ấy rất thích ăn sao?
“ Ông có khám sai không? Em ấy rất thích ăn đồ cay sao lại bị dạ dày được?" Anh lên tiếng
Bác sĩ thấy anh hỏi vậy nghĩ mình nói sai liền nhìn bệnh án một lần nữa: “ Bệnh nhân đúng thật là mắc bệnh dạ dày!"
Diệp Bạch Vũ nhìn thấy anh máu điên bảo vệ em gái lại nổi lên: “ Cậu là người dẫn con bé đi ăn đồ cay sao?"
Khi trời vừa chập tối, Diệp Vân Ánh đã gọi điện xin anh trai tối ra ngoài ăn cùng người bạn, Diệp Bạch Vũ không nghĩ cô sẽ đi ăn với Lục Tần Phàm nên mới đồng ý, không ngờ chỉ vì sự đồng ý đó mà cô phải nằm viện.

“ Em ấy bị bệnh dạ dày sao không nói cho tôi biết, sao em ấy vẫn ăn?" Lục Tần Phàm chân tay bủn rủn không tin.

Trước kia chính mắt hắn thấy cô ăn những món cay rất ngon, nên mới dẫn cô đến nhà hàng cay.

“ Miệng anh luôn bảo yêu em gái tôi, vậy mà không biết con bé không thể ăn những thứ cay sao?" Diệp Linh Nhược q*** t** nhìn con người luôn miệng nói ra những câu yêu em, xin lỗi vậy mà không biết đối phương bị bệnh dạ dày.

“ Tôi thật sự không biết!"
Khi còn là vợ chồng anh đâu để ý đến những thứ mà cô thích ăn, bây giờ trong trí nhớ của anh thấy cô ăn thứ gì ngon thì mặc định thứ đó cô thích?
“ Mời anh ra ngoài cho con gái tôi nghĩ ngơi!" Diệp phu nhân nói
“Tôi phải ở lại chăm sóc cô ấy!" Lục Tần Phàm sao có thể để người phụ nữ của mình đang hôn mê nằm trong bệnh viện mà có thể rời đi.

“ Anh còn muốn hại chết em ấy mới chịu sao?"
Lục Tần Phàm bị ánh mắt sát khí của Diệp Bạch Vũ làm trũng bước chân, chưa bao giờ bước chân và sự uy nghiêm của anh bị hạ gục cả, bây giờ lại bị những áy náy, cảm giác tội lỗi trong tim làm lùi bước.

Lục Tần Phàm đưa ánh mắt của mình nhìn cô đang nằm trên giyong bệnh, anh cụp ánh mắt xuống không nói mà thẫn thờ ra ngoài.

Lục Tần Phàm không về mà anh đi khuất một chỗ chờ đến gần sáng khi thấy phòng bệnh của cô không có ai, Diệp gia cũng đã về anh mới vào.

Anh ngồi bên cạnh giường bệnh của cô, ánh mắt yêu thương nhìn vào gương mặt xinh đẹp đó.

Anh nghĩ đến chuyện xảy ra ở nhà hàng, lúc nhìn thấy cô cầm dao cứa vào tay không hiểu sao lúc đó tim mình lại sợ hãi như chuẩn bị mất mát vậy.

Anh sợ nếu lúc đó con dao cứa sâu vào tay cô có lẽ anh mất cô rồi! Lục Tần Phàm bây giờ mới có cảm giác sợ hãi là gì? Cảm giác mất mát không thể nào miêu tả.

Anh nắm lấy tay cô, cảm nhận hơi ấm của cô.

Chỉ có những lúc như vậy cô mới để yên cho anh nắm tay, anh nhìn rõ khuôn mặt của cô từng chi tiết nhỏ cũng không để thoát giống như cô trước khi say mê nhìn mình vậy.

“ Tiểu Ánh, nếu em đã muốn cự tuyệt anh đến như vậy thì từ giờ anh sẽ không làm khó em nữa, sẽ không đến tìm em hỏi những chuyện em không thích! Anh không muốn chỉ vì anh mà em sẽ rời xa anh, thà không nhìn thấy em còn hơi nhìn em ra đi!"
Anh càng nói càng nắm chặt lấy tay cô, sợ khi buông ra cô sẽ chạy mất vậy.

Lúc anh đang mê mẩn thì nghe thấy tiếng của cô đang gọi: “ A Viễn, em khát!"
Lục Tần Phàm nghe cô nói muốn uống nước liền đứng lên rót nước rồi đỡ cô ngồi dậy uống, uống sau cô nằm xuống rồi thiếp đi, Diệp Vân Ánh đang buồn ngủ nên không để ý người bên cạnh mình là Lục Tần Phàm không phải là cái tên cô gọi.

“ Cảm ơn A Viễn!"
Lục Tần Phàm không lên tiếng nhưng trong tim lại đau khi nghe cô gọi tên người khác mà không phải là mình.

Sự thật bây giờ nó rất giống với những gì mà trước kia anh đã làm với cô, từ những lần gọi tên người khác mà không phải là người ở bên cạnh mình, những lần vui vẻ cười đùa với nhau mà lại lạnh lùng với mình.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 62: 62: Anh Nhớ Em… Thật Sự Rất Nhớ!


Cố Thành Viễn ở vùng ngoại ô khi nghe tin cô nhập viện sáng sớm cũng đã lái xe về.

Khi nhìn thấy cô mệt mỏi nằm trên giường Cố Thành Viễn đau lòng, sau khi nghe anh trai cô nói đỡ chồng cũ gây ra thì đã lập tức gọi điện hẹn gặp mặt để nói lý.
“ Anh hẹn gặp tôi!" Lục Tần Phàm kéo ghế ngồi xuống
“ Tôi có việc muốn nói với anh, anh và Tiểu Ánh bây giờ là hai người lạ rồi, anh có thể đừng đến làm phiền em ấy được không?" Cố Thành Viễn vào thẳng vấn đề, người trước kia nói mình mang Diệp Vân Ánh đi bây giờ lại đến đòi lại không phải quá đáng sao.
Lục Tần Phàm tai nghe nhưng ánh mắt lại để ý đến chiếc nhẫn mà Cố Thành Viễn đang đeo, chiếc nhẫn này giống với chiếc nhẫn mà Diệp Vân Ánh đeo, ánh mắt anh nhíu lại.

Trong đầu nghĩ đến trước kia mình chưa từng đeo nhẫn cưới với cô cảm giác mất mát đi khoảng thời gian hạnh phúc.
“ Tại sao?" Anh hỏi ngược lại
“ Tôi và em ấy là vợ chồng!" Cố Thành Viễn trả lời
“ Vợ chồng? Chuyện hai người kết hôn đó chỉ là qua mắt, tôi đã điều tra rồi việc cậu và tiểu Ánh kết hôn không là sự thật!"

Lục Tần Phàm trước kia cũng đã tin việc cô cà Cố Thành Viễn đã kết hôn, anh nghĩ mình sẽ không có cơ hội bởi cô và người chồng hiện giờ đều yêu nhau chắc chắn sẽ không ly hôn để cho anh tiến tới, nhưng sau khi điều tra làm rõ anh mới thở phào.
“ Tôi và em ấy mặc dù không phải là vợ chồng trên giấy tờ, nhưng ít ra tôi và em ấy sống vui vẻ không như ở bên anh!"
Kết hôn có giấy tờ, mọi người làm chứng lại xem nhau như người lạ, vợ chồng hợp pháp nhưng tối mỗi người mỗi nơi, ba năm chưa ngủ cùng một giường, còn đem tình nhân về nhà sống chung, đó là hôn nhân sao? Đó chỉ là cuộc hôn nhân ngoài mặt.
“ Chỉ cần tôi hiện giờ còn sống, thì tôi nhất định sẽ cho cô ấy hạnh phúc!" Lục Tần Phàm bình thản đáp, bây giờ ước mơ của anh là Diệp Vân Ánh có thể tha thứ cho những lỗi lầm trước kia của mình, chỉ cần như vậy anh sẵn sàng cho cô một cuộc sống hạnh phúc nhất.
“ Anh cho cô ấy hạnh phúc được một ngày? Hai ngày? Hay cả cả tháng?
Anh chỉ qua là cảm thấy có lỗi nên mới muốn quay lại với tiểu Ánh, sau khi em ấy buông lỏng anh lại hành hạ em ấy nữa?"
Cố Thành Viễn không tin một con người lòng lang dạ sói như anh có thể thay đổi được.
Bản tính của một kẻ máu lạnh vẫn là máu lạnh, có đánh chết cũng sẽ máu lạnh như trước kia.
“Tôi yêu em ấy, sẵn sàng buông bỏ mọi thứ để ở bên tiểu Ánh, cho cô ấy một cuộc sống hạnh phúc!"
Cố Thành Viễn nghe anh nói càng buồn cười: “ Anh yêu đến mức độ làm cho em ấy nhập viện luôn sao?"
Yêu đến mức độ sẵn sàng đưa con dao cho Diệp Vân Ánh để tự kết liễu đời mình sao?
Nếu yêu thì cũng không phải để sau năm năm mới yêu rồi, nếu nhận ra mình có tình cảm với Diệp Vân Ánh đã không ly hôn.
“ Tôi còn có việc, xin phép!"
Lục Tần Phàm không trả lời được, anh buồn bã bước đi nặng nề trên phố.

Anh đứng trước một chiếc cây to ngước lên mà đếm những chiếc lá xanh, đêm xem ba năm làm vợ chồng mình đã đối xử tốt với Diệp Vân Ánh được mấy lần? Đếm xem những lỗi lầm, những ấm ức, đau khổ mà mình Diệp Vân Ánh đã gánh chịu bao nhiêu? Đếm những lần mình nói những điều đau khổ làm cho Diệp Vân Ánh khóc bao nhiêu? Có lẽ những chiếc lá này cũng không đếm nổi những lỗi lầm mình mắc phải.
Lục Tần Phàm về lại biệt thự lại đưa mình vào những cơn say, cứ nhớ đến những gì mà Cố Thành Viễn đã nói anh lại càng hận bản thân mình, hận vì quá ngu ngốc nên mới để tình yêu lọt mất.

Bây giờ có khi thần tình yêu cũng đã cắt đứt mất sợi dây tơ đỏ giữa mình và Diệp Vân Ánh.

“ Tiểu Ánh, anh nhớ em… thật sự rất nhớ!"
Lục Tần Phàm một con người mạnh mẽ giờ lại nhớ đến người thương lại bật khóc.

Chai rượu trên tay cứ vậy uống hết, từng chai rỗng một được vứt xuống nền nhà.
Trong cơn mê mang bởi rượu mang lại Lục Tần Phàm lại nghe thấy tiếng Diệp Vân Ánh đang gọi mình, đến khi mở mắt ra lại không nghe thấy.
“ Tiểu Ánh, em quay lại được không?" Lục Tần Phàm tiếp tục uống rượu.
Lần này anh tiếp tục nghe thấy có người gọi mình, khi nhìn rõ ra là Lục Đình Chính đang gọi.
“ Tiểu Ánh,sao anh nhìn đâu cũng ra em vậy?"
Lục Đình Chính gọi khản cả cổ anh trai vẫn không đáp mà luôn miệng gọi tên chị dâu, liền không nhịn được mà hắt cốc nước vào mặt anh.
“ LỤC TẦN PHÀM, ANH TỈNH LẠI CHO EM!" Lục Đình Chính nắm lấy cổ áo anh trai mình mà lắc mạnh.
Lục Tần Phàm bị nước lạnh tát vào mặt làm tỉnh, anh lấy tay lau nước rồi nhìn em trai: “ Là em sao? Anh còn tưởng tiểu Ánh đã về!"
“ Anh tỉnh lại cho em!" Lục Đình Chính không nhìn nổi người anh trai của mình với tay lấy cả bình nước lọc ở bên đổ lên đầu anh.
Phải đổ đến khi nào Lục Tần Phàm tỉnh thì thôi.
Lục Tần Phàm sau khi bị dội cả hai lần nước mới thật sự tỉnh.

“ Anh có phải bị tâm thần phân liệt rồi không?"
Trước kia ai cũng phản đối việc anh yêu tình nhân mà hành hạ người vợ chính thức của mình, ép người ta đến mức ly hôn bây giờ lại nhớ nhung, thật khiến người xung quanh đau đầu.
“ Đình Chính, tiểu Ánh em ấy không muốn gặp anh nữa, nếu đến làm phiền em ấy sẽ lấy dao tự tử!"
“ Anh, không phải là người sai trước sao? Làm cho chị ấy mất con ép chị ấy đến mức đổ bệnh người nào không hận cho được!"
Lục Tần Phàm nghe đến chữ con điên điên mà đòi đi đến tạ lỗi với Diệp Vân Ánh: “ Anh phải đến xin lỗi cô ấy, có chết cũng phải xin lỗi!"
“ Anh à!" Lục Đình Chính cản anh bằng cái ôm, hơi thở của người thân cũng không làm ảnh vơi bớt nhưng khiến anh bình tĩnh được phần nào.
“ Anh bình tĩnh lại đi, mọi chuyện sẽ có cách giải quyết!"
“ Phải xin lỗi, có chết cũng phải….cũng phải xin lỗi tiểu Ánh!" Lục Tần Phàm nói xong liền ngất đi.
Sau khi được Lục Đình Chính gọi bác sĩ riêng đến nhà anh cũng đã bình tĩnh và thở đều được phần nào.
Lục Tần Phàm ngủ trong mơ anh thấy mình hạnh phúc bên Diệp Vân Ánh và con, khoé miệng anh nhẹ cười..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 63: Anh Muốn Làm Anh Trai Với Người Mình Yêu


Cố Thành Viễn sau khi gặp anh trở về công ty, anh suy nghĩ rất nhiều về việc giữa Diệp Vân Ánh và Lục Tần Phàm, anh sợ Diệp Vân Ánh một lần nữa sẽ tha thứ và yêu Lục Tần Phàm, nếu điều đó là sự thật thì biết đi đâu? Tâm tư của Cố Thành Viễn rất nặng suy nghĩ một hồi cũng đã có quyết định.

Đó là tỏ tình.

Sau khi Diệp Vân Ánh xuất viện cô vui vẻ mà nhận lời dùng bữa tối cùng Cố Thành Viễn.

Cố Thành Viễn không đến đón cô mà đến thẳng điểm hẹn.

Điểm hẹn là một nhà hàng kiểu hoa sang trọng, nhà có cách bố trí rất đẹp, mang chất hoa nhưng lại kèm ít gì đó cổ điển nên lượng khách thường ngày cũng rất đông.

Nhà hàng này cô cũng đã từng đến với gia đình Lục gia trước kia, lúc đó nếu không đặt bàn sẽ không còn chỗ, số người cười nói ngồi rất nhiều, vậy mà hôm nay lại không có một bóng người.

Không phải phá sản rồi đó chứ?
Diệp Vân Ánh nhìn bốn phía sau khi xác định được nơi Cố Thành Viễn đang ngồi cô liền bước đến.

Cố Thành Viễn ngồi chính giữa mặc một âu phục đen lịch lãm, khuôn mặt mỉm cười bước đến chỗ cô, đưa tay lịch sử mời cô vào chỗ ngồi.

“ A Viễn, sao nhà hàng lại vắng người đến vậy?"
Cô còn chưa kịp nói hết câu thì tất cả đèn trong nhà hàng đều tắt, một mảng đen bao trùm cả nhà hàng.

Tay Cố Thành Viễn cũng từ từ bỏ tay cô ra, Diệp Vân Ánh trong bóng tối không thấy tiếng người cũng không thấy ánh sáng liền hỏi:
“ Sao lại mất điện rồi!"
Cô đang nói thì đã cảm giác được ai đó đang hôn lên má mình, một hơi ấm tràn đến má của cô lan tỏ rất lâu mới quyến luyến rời đi.

Bất giác có tiếng nhạc rung nhẹ, tiếng bước chân và ánh sáng của những ngọn nến được xếp thành dòng chữ: “ Anh yêu em, Diệp Vân Ánh!"
Sự bất ngờ này đến quá đột ngột, cô nhìn khắp nơi thế mà xưng quanh cô hoa hồng khắp nơi nó còn đang rơi xuống.

“ A Viễn, anh đâu rồi!"
Cố Thành Viễn bước từ từ đi đến bên cô trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ to được xếp thành hình trái tim, và từ từ được đưa đến trước mặt cô.

“ Anh thích em, em có thể đồng ý cho anh một cơ hội bảo vệ em suốt đời được không?"
Để có được ngày hôm nay Cố Thành Viễn đã phải hao tâm tổn sức để có được, anh không thể cứ chống mắt lên nhìn người mình yêu một lần nữa bị cướp mất đi được.

Diệp Vân Ánh bây giờ mới định hình lại được, nụ hôn vừa rồi cũng là Cố Thành Viễn trao cho cô.

Cô cũng chưa từng nghĩ đến thứ tình cảm này đối với Cố Thành Viễn, cô chỉ xem anh như một người anh hai mà không có khái niệm trai gái giữa hai người.

“ A Viễn…!" Cô muốn nói nhưng bị Cố Thành Viễn cản lại.

“ Em không cần nói chỉ cần trả lời anh là được, em có thể cho anh cơ hội bảo vệ em được không?"
Ánh mắt Cố Thành Viễn mong ngóng câu trả lời từ cô.

“ A Viễn, em xin lỗi…!" Diệp Vân Ánh nhìn anh rồi lại cụp mắt xuống nói, cô không muốn anh đánh mất đi thứ tình cảm yêu đương đấy lên người của cô.

Cô lấy hơi thật dài rồi nhìn vào người anh trước mặt: “ Em…em cảm ơn vì tình cảm anh dành cho em, nhưng thứ tình cảm này thật sự rất cao quý em không dám nhận!"
Nếu Cố Thành Viễn đã nói ra những tình cảm tâm tình dành cho cô, thì cô cũng không thể không trả lời, ít ra trả lời trước sẽ làm cho anh bớt đau về sau.

Cố Thành Viễn không dám nghe, anh run run bước gần đến cô: “ Anh biết anh nói ra những lời này quá đột ngột nên em chưa chuẩn bị được, dù gì chúng ta cũng là thanh mai lớn lên từ nhỏ, em không thể không có tình cảm dành cho anh được!"
Diệp Vân Ánh rút tay ra khỏi tay anh: “ Em thật sự là có tình cảm với anh, nhưng không phải là tình cảm trai gái, em chỉ xem anh như một người anh trai quan tâm và chăm sóc em, chưa từng nghĩ đến việc yêu!"
Diệp Vân Ánh đã cố nói ra ranh giới thầm mong Cố Thành Viễn sẽ chấp nhận được.

“ Anh không tin? Anh yêu em sao em lại không chấp nhận? Giả dối tất cả đều là giả dối?" Cố Thành Viễn toàn thân run rẩy tay cũng không còn cầm chắc bó hoa trên tay mà làm rơi xuống.

Đèn cùng được bận lên, tiếng nhạc cũng dừng lại tất cả đều nhìn hai người, nghe và nhìn thấy những chuyện trước mặt, họ cũng buồn buồn thay buồn vì tình yêu chỉ đến từ một phía.

“ A Viễn, anh bình tĩnh lại, ở bên ngoài kia còn nhiều người phụ nữ tốt hơn em, anh xứng đáng có tình yêu hạnh phúc hơn!"
Cố Thành Viễn càng bị kích động anh nắm lấy hai cánh tay Diệp Vân Ánh: “ Có phải tại hắn ta nên em mới từ chối tình cảm của anh? Có phải em đã động lòng với kẻ đã làm tổn thương em một lần nữa?"
Diệp Vân Ánh trước giờ chưa nhìn thấy tâm trạng bất thường này của Cố Thành Viễn, nhưng cô hiểu được với hoàn cảnh như vậy không mất bình tĩnh mới lấy làm lạ, bởi cô cũng là người từng trải mà.

“Anh ta không liên quan, nếu không có anh ta em vẫn sẽ từ chối tình cảm này của anh!" Cô nhìn vào mắt anh mà trả lời.

Cố Thành Viễn ánh mắt muốn khóc nhìn cô mong cô nói tất cả đều là lời nói dối, nhưng câu nói tiếp theo của cô làm mỗi mong chờ trong anh tan biến.

“ Giữa anh và em chỉ có thể là anh trai em gái, không thể bước thêm bước nữa!"
“ HAHAHA, TÔI KHÔNG TIN LỜI EM NÓI ĐỀU LÀ GIẢ, AI MUỐN LÀM ANH TRAI VỚI NGƯỜI TÔI YÊU, ANH MUỐN LÀM CHỒNG EM, KHÔNG MUỐN LÀM ANH TRAI!"
Cố Thành Viễn hét lớn, anh trước kia luôn nghĩ cô có tình cảm với mình chỉ cần thổ lộ thì cô sẽ đồng ý, nhưng sự thật này thực sự quá phũ phàng rồi.

Đúng vậy ai đời lại muốn làm anh trịa với người mình yêu được, Diệp Vân Ánh nhìn Cố Thành Viễn như vậy trong lòng cũng đau, nhưng cũng không thể làm ảnh vui mà chấp nhận tỉnh cảm này được, cô chỉ có thể ôm anh mà an ủi giữa hai anh em.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 64: Nguy Kịch


Lục Tần Phàm có việc nên đã đi qua nhà hàng pháp, đang thất thần nhìn ra cửa sổ lại thấy Diệp Vân Ánh đang ôm Cố Thành Viễn, anh nhìn khung cảnh nhà hàng liền đoán được bên trong xảy ra chuyện gì.

Lục Tần Phàm lập tức cho dừng xe anh lao xuống như một tên điên, anh lao vào kéo Diệp Vân Ánh ra không cho cô ôm Cố Thành Viễn.

“ Anh làm cái gì vậy?" Diệp Vân Ánh đang vỗ về Cố Thành Viễn có thể chấp nhận được chuyện này, lại bị anh kéo ra.

“ Anh ta cầu hôn em?" Lục Tần Phàm nhìn cách bày trí rồi nhìn vào cô nói.

Vừa rồi trong đầu anh khi thấy cô đang ôm Cố Thành Viễn, lại có đoàn nhạc kèm không khí yên lặng anh liền nghĩ đến Cố Thành Viễn cầu hôn cô, không chịu được mà chạy nhanh vào đến suýt vấp ngã anh cũng không quan tâm.

Diệp Vân Ánh nhìn người đàn ông trước mặt trước bao giờ hỏi cô một điều gì liên quan đến bản thân cô, bây giờ hỏi lại càng khiến cô rùng mình.

“ Điều này có liên quan đến anh?"

Đúng thế, Cố Thành Viễn cầu hôn cô thì liên quan gì đến anh? Sao anh lại phải lo lắng quá mức đến vậy?
“ Rất liên quan, em đã đồng ý anh ta rồi sao?"
“ Đồng ý hay không cũng không liên quan đến công sống hay dành dự của anh!" Cô lạnh lùng mà đáp trả, bàn tay vẫn cố an ủi Cố Thành Viễn.

Lục Tần Phàm khẽ nhíu mày anh dứt quyết nắm lấy tay cô kéo đi: “ Em đi theo anh!"
“ Buông tôi ra…anh có nghe không buông ra!"
Cố Thành Viễn nhanh chóng đã bị tiếng kêu cứu của cô làm tỉnh, anh mơ hồ nắm tay cô giữ lại
“ Anh mau buông tay em ấy ra!" Cố Thành Viễn sắt lạnh nhìn lục Tần Phàm.

“ Tôi với em ấy cần nói chuyện riêng, anh mới là người nên buông tay!" Lục Tần Phàm cũng sắc bén nhìn lại
Mặc dù Diệp Vân Ánh không đáp lại tình cảm của Cố Thành Viễn nhưng không vì thế mà để cô đi với kẻ máu lạnh được, nhưng Cố Thành Viễn có kéo thế nào Lục Tần Phàm cũng không thả ra, Lục Tần Phàm mất hết kiên nhẫn liền kéo mạnh đưa cô vào lòng mình.

“ Em ấy là người của tôi!" Lục Tần Phàm lạnh lùng nhìn Cố Thành Viễn nói
Cứ vậy Diệp Vân Ánh bị anh kéo ra ngoài, Cố Thành Viễn chạy theo vì mãi chạy theo cô không cho Lục Tần Phàm đưa đi nên không để ý khi qua đường có một chiếc tải lao đến.

/ Két…két…rầm /
Diệp Vân Ánh nghe tiếng xe liền quay đầu lại nhìn thì đã thấy Cố Thành Viễn đang nằm trên vũng máu.

Diệp Vân Ánh vùng ra chạy đến bên cạnh Cố Thành Viễn.

Cả người anh bị tông văng vài mét, máu chạy rất nhiều, cả một bộ vest đen cũng bị nhuộm đỏ.

“ A…a Viễn, anh mau nhìn em đi?" Cô chạy đến nhẹ nhàng để đầu anh lên đùi mình.

Lục Tần Phàm cũng ngơ ra, nhìn toàn thấy Cố Thành Viễn toàn là máu cũng sợ hãi mà đi đến.

Cố Thành Viễn hơi thở yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn trìu mến nhẹ nhàng mà nhìn cô, bàn tay đầy máu đưa lên vỗ nhẹ vào bàn tay đang run rẩy của cô.

“ Anh không sao? Đừng khóc!"
“ Sao anh lại ngốc đến như vậy? Chạy theo em làm gì?"
“ Đừng khóc, anh chỉ cần nhìn thấy em hạnh phúc là anh vui rồi, giờ anh cũng mệt rồi muốn ngủ…!"
Thấy Cố Thành Viễn từ từ nhắm mắt Diệp Vân Ánh lại càng hoảng hơn: “ Không được ngủ, anh không được ngủ mau dậy cho em.

.

!"
“ Mau gọi cứu thương, nhanh lên!" Cô quay lại nhìn lại mà nói lớn
Lục Tần Phàm đã gọi từ lâu rồi cũng không dám tiến lên mà an ủi cô, nhìn cô ôm Cố Thành Viễn toàn người đã ngấm máu cũng không nở để xuống.

Chiếc váy màu xanh dương kết hợp cùng màu trắng bây giờ được nhuộm đỏ cả.

Rất nhanh xe cứu thương được đưa đến, Cố Thành Viễn được đưa vào cáng cứu thương đưa lên xe, Diệp Vân Ánh cũng theo sau luôn nắm chặt lấy tay Cố Thành Viễn.

Tai nạn lần này khiến Cố Thành Viễn mất nhiều máu nên phải đưa vào phòng cấp cứu với tình trạng nguy kịch.

Lúc này bố mẹ và anh cô nghe tin cũng chạy tới, họ nhìn thấy cô toàn thân là máu tưởng cô cũng bị xe tông liền lo lắng.

“ Tiểu Ánh, con / em có bị sao không?" Bố mẹ và anh đều đi đến quan sát toàn thân cô mà nói
Diệp Vân Ánh nhìn thấy người nhà liền ôm lấy:
“ Bố mẹ, là do con nên A Viễn…anh ấy mới bị xe tông!"
Bố mẹ cô giờ mới biết người bị xe đụng là A Viễn mà không phải cô mới thở phào, nhưng cũng đầy lo lắng.

“ Tại sao thằng bé lại bị xe đụng? Không phải hai đứa con dùng bữa chung sao?"
“ Đã xảy ra chuyện gì vậy em?"
Diệp Vân Ánh từ từ nghĩ lại, cô liền tức giận mà lao đến tát Lục Tần Phàm một cái.

Lục Tần Phàm đứng yên cho cô đánh cho cô tát và mắng.

“ Tất cả là lo anh, nếu anh không kéo tôi đi thì anh ấy không phải nằm trong đó…đều là do anh!"
“ Là do anh, em mau bình tĩnh lại!" Lục Tần Phàm ôm cô vào lòng mình cố gắng giúp cô giải tỏa, Diệp Vân Ánh vẫn tiếp tục đấm vào ngực anh.

Bác sĩ lúc này đi ra vẻ mặt nghiêm trọng, nhìn bác sĩ đi ra Diệp Vân Ánh vội đi lại hỏi tình hình bên trong.

“ Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi?"
“ Bệnh nhân mất quá nhiều máu, lại thuộc nhóm máu hiếm bệnh viện lại hết loại máu này, bệnh nhân đang trong tình trạng rất nguy kịch cần truyền máu gấp, nếu trong vòng gần 1 giờ không được truyền máu e rằng bệnh nhân khó qua khỏi!"
“ Cả bệnh viện lớn như vậy sao lại không đủ máu?" Diệp Bạch Vũ hỏi
“ Nhóm máu lại rất hiếm rất khó để có được!" bác sĩ cũng trả lời
Diệp Vân Ánh nghe vậy lập tức ngất đi, Lục Tần Phàm vội đỡ lấy cô.

“ Tiểu Ánh! !" Bố mẹ thấy cô ngất lòng như lửa đốt.

Lục Tần Phàm bế cô trên tay bước nhanh đến phòng bệnh.

Chuyện Cố Thành Viễn gặp tai nạn cũng là do anh lúc đó quá hấp tấp mới xảy ra chuyện như vậy, nên anh đã liên hệ các bệnh viện khác bảo họ trong vòng ba mươi phút phải có loại máu anh đang cần.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 65: Vẫn Nên Làm Bạn Bè!


Cố Thành Viễn cuối cùng cũng đã qua cơn nguy kịch, cũng may các bệnh viện lớn đang còn nhóm máu này.
Sau khi qua cơn nguy hiểm Cố Thành Viễn đã được đưa đến phòng hồi sức.

Diệp Vân Ánh vẫn đang trong trạng thái hôn mê, trong thời gian này người ở bên cạnh cô ngoài gia đình còn có cả Lục Tần Phàm.
“ A Viễn…!" Cô gặp ác mộng lập tức bật dậy.
Bố mẹ và anh trai khi thấy cô tỉnh ai nấy đều vui vẻ cũng đã bớt lo được phần nào.
“ Em tỉnh rồi!"
“ Anh, A Viễn anh ấy thế nào rồi, em phải đi thăm anh ấy!" Cô nắm lấy tay của Diệp Bạch Vũ mà nói
“ Em yên tâm cậu ta không sao, bây giờ đã được đưa đến phòng hồi sức rồi!"
Diệp Vân Ánh nghe anh trai mình nói vậy cô cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu Cố Thành Viễn xảy ra chuyện gì đó chắc cô phải ân hận suốt đời.
Lại một ngày trôi qua, Cố Thành Viễn mặc dù đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn hôn mê, Diệp Vân Ánh đến thăm anh còn ở lại cả một buổi để chờ Cố Thành Viễn tỉnh dậy.

Buổi tối khi cô từ phòng bệnh Cố Thành Viễn về phòng bệnh của mình thì thấy trước cửa có một túi kẹo gừng.

Cô không biết ai đêm hôm lại để kẹo trước phòng của mình nhưng cô cũng cầm lên.

cầm túi kẹo gừng lên vừa định quay người vào, đột nhiên một cơn gió từ cửa sổ hành lang thổi qua mang theo mùi khói thuốc cuốn tới đây.

Mùi khói thuốc rất nhẹ, nếu không ngửi kỹ thì hoàn toàn không thể ngửi thấy.

Hơn nữa mùi khói thuốc này...!còn có phần quen thuộc.
Diệp Vân Ánh nhìn xung quanh nhưng không thấy ai cả, cô nhìn thấy khói thuốc bay từ ngã rẽ hành lang nên đã bước tới.
Quả nhiên là có người hút!
Cô rẽ đến liền thấy một bóng người ở cuối hành lang.

Bên khung cửa sổ cuối hành lang, nam nhân yên lặng đứng trong góc tối với điếu thuốc đang cháy rực trên đầu ngón tay, ánh mắt sâu đậm nỗi buồn nhìn ra phía cửa sổ thầm lặng mà không biết cô đến.
Nam nhân nghe thấy tiếng bước chân liền nhìn lại thấy cô đang đi lại vẻ mặt thoáng sửng sốt lập tức dập điếu thuốc đang trên tay.
“ Xin lỗi anh không biết em đến!" Lục Tần Phàm dập tàn thuốc vào gạt tàn nhỏ mình đem theo.
“ Anh cứ hút đi không cần phải như vậy!"
“ Em không thích khói thuốc!" Ánh mắt anh cụp xuống.
“ Trước kia anh cũng đâu quan tâm!" Diệp Vân Ánh cười bất đắc dĩ.
Trước kia anh đâu có quan tâm, cô dù có ho sặc vì mùi thuốc anh chỉ xem đó là giả tạo.
“ Xin lỗi!" Lục Tần Phàm nhìn cô nói
Diệp Vân Ánh cũng không muốn quản nhưng bất giác lại nghĩ đến trước kia anh ho nhiều bác sĩ dặn hút ít thuốc, cuối cùng Diệp Vân Ánh vẫn là nhắc nhở: “ Sức khỏe không tốt đừng hút nhiều!"

“ Anh sẽ bỏ!"! Lục Tần Phàm ánh mắt ngạc nhiên nhưng lại hạnh phúc
“ Kẹo này là anh mua?" Cô nhìn vào túi kẹo mình cầm trên tay
“ Em thích ăn kẹo vị gừng nên anh mua!"
“ Sau không cần phải làm vậy, tôi và anh cũng đã chấm dứt rồi nên buông tay!" Diệp Vân Ánh ánh mắt nhìn xa nói.
“ Không thể buông!"
“ Tại sao? Trước kia anh ép tôi buông tay tôi đã đáp ứng, sao bây giờ anh lại cố níu kéo làm gì?" Diệp Vân Ánh ngạc nhiên nhìn anh
“ Hối hận, vì trước kia đã nhìn sai người bây giờ muốn đền đáp cho em!"
“ Tôi không muốn đền đáp!"
“ Nhưng anh thật sự yêu em không thể sống thiếu em!"
Diệp Vân Ánh không đáp nữa, cô cũng đứng bên cửa sổ, bị gió thổi qua làm nhất thời hơi lạnh một chút.

Diệp Vân Ánh lại ăn mặc mỏng, Lục Tần Phàm vội cởi áo ngoài mình ra khoác lên người cô, còn đóng cửa sổ lại.
“ Lạnh rồi em mau vào nghỉ đi!"
“ Nên rõ ràng, tôi thật sự không muốn đau thêm lần nữa nên xin anh tìm người khác!" Diệp Vân Ánh cởi áo khoác mà anh vừa khoác lên cho mình đưa cho anh.
“ Nên buông bỏ!" Diệp Vân Ánh nhìn anh rồi nói tiếp: “ Kẹo này tôi sẽ nhận nhưng mong lần sau anh không cần mua thứ này cho tôi!"
“ Có thể làm bạn không?"
“ Tốt nhất là đừng làm gì, nên là người dưng sẽ tốt cho đôi bên!" Diệp Vân Ánh xoay người đi về phòng của mình.
“ Tại sao chúng ta không thể quay lại?"
“ Tôi và anh thật sự không thích hợp, vẫn nên làm người dưng không quen biết nhau giống như trước kia!" Diệp Vân Ánh muốn bước tiếp nhưng lại dừng lại: “ Muốn làm bạn vậy chờ khi nào anh bỏ ý định muốn tôi quay lại làm vợ anh!"
Diệp Vân Ánh cũng không thể chấm dứt hẳn được, hai người dù gì cũng đã quen nhau lâu không thể nói trở thành người dưng là trở thành được.
Vẫn nên làm bạn bè!
Chờ đến ngày nào đó Lục Tần Phàm không thích cô nữa, vậy bọn họ vẫn có thể tiếp tục làm bạn.

Chỉ là bây giờ không thích hợp để làm bạn nữa.
Diệp Vân Ánh lần này mới rời đi, Lục Tần Phàm nhìn cô ánh mắt lại muốn khóc.

Vài giây sau anh mới tỉnh vội chạy đến nắm lấy tay cô, sức lực trên tay bất tri bất giác càng ngày càng tăng thêm, cảm xúc cũng sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.
“ Anh có thể ôm em không?" Anh vẫn cố gắng duy trì lý trí, khống chế tốt cảm xúc, chậm rãi hỏi cô.
Diệp Vân Ánh nhìn người nam nhân trước mặt vẫn là mềm lòng đồng ý.
Lục Tần Phàm nhận được sự đồng ý của cô thì lập tức ôm chặt cô vào lòng, sức lực trong tay cũng càng ngày càng mạnh.
Cái ôm chậm trễ này quá xa vời đối với cả hai người, trước kia cô luôn muốn có thể ôm anh một lần nhưng không thể, bây giờ không ngờ người chủ động muốn ôm lại là anh.

Lục Tần Phàm lâu nay luôn muốn ôm cô vào lòng mình một lần, anh hơi cúi đầu ngửi lấy hơi thở đặc trưng đầy quen thuộc của cô, không chịu buông tay.
“ Anh có thể buông không?" Cô lên tiếng
Lục Tần Phàm không nỡ buông như vẫn là nghe theo mà buông cô ra.
“ Ngủ ngon!" Anh cười tươi
“ Anh cũng vẫn, nên về sớm!"
Diệp Vân Ánh trở về phòng đặt túi kẹo gừng trên bàn không nhịn được mà bóc ra ăn.

Mùi kẹo này đã lâu rồi cô chưa ăn lại bây giờ ăn lại có chút nhớ xưa kia..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 66


Diệp Vân Ánh sau khi nói rõ ra con đường của mình và anh, vạch ra ranh giới không thể xâm phạm, nhưng lòng cô cảm giác như mất mát thứ gì đó khó nói.

Diệp Vân Ánh vẫn còn tình cảm với anh, duyên nợ mà! Sao có thể nói hết là hết được, hai người dù gì cũng có khoảng thời gian thân thiết, là vợ chồng mặc dù bây giờ đã chia thành hai đường nhưng tình cảm vẫn có khó có thể nói.

Cô không muốn cho Lục Tần Phàm thêm cơ hội nên cho thêm cô sợ mình sẽ như trước không chịu được đau khổ.

Cũng không muốn Lục Tần Phàm vì được cô tha thứ mà không biết hối cải.

Chỉ hai ngày sau Cố Thành Viễn đã tỉnh và đã có thể ngồi trên xe lăn di chuyển ra ngoài.

Lục Tần Phàm sáng hôm nay đến chủ yếu là để gặp Diệp Vân Ánh, vì cô ở lại bệnh viện để chăm sóc cho Cố Thành Viễn, nhưng khi vào đến bệnh viện lại bắt gặp phải Cố Thành Viễn đang ngồi trên xe lăn ở gần đó tắm nắng.

ngôn tình sủng
Lục Tần Phàm đi tới nhìn theo hướng của Cố Thành Viễn: “ Đã khoẻ hơn chưa?"
“ Cảm ơn Lục tổng đã hỏi thăm, tôi khoẻ hơn nhiều rồi!"
“ Xin lỗi chuyện hôm trước, do tôi mà cậu mới bị như vậy!"
Lúc đó là do anh quá hồ đồ nên mới dẫn đến Cố Thành Viễn bị xe tông, cũng nên xin lỗi, nếu lúc đó anh không mất kiểm soát kéo tay cô đi thì cũng đã không xảy ra chuyện rồi.

“ Anh yêu Tiểu Ánh thật lòng?" Cố Thành Viễn hỏi.

Lục Tần Phàm bị câu hỏi của Cố Thành Viễn ngạc nhiên.

Tại sao lại gọi vậy? Không phải không muốn anh đến gần tiểu ánh sao?
“ Nếu cô ấy đã đồng ý lời cầu hôn của cậu thì tôi sẽ không cản,mà chấp thuận chúc phúc!" Ánh mắt Lục Tần Phàm cúi xuống
“ Em ấy không đồng ý!"
Không phải hai người có tình cảm với nhau sao? Sao Diệp Vân Ánh lại không đồng ý!
“ Em ấy vẫn còn tình cảm với anh, tôi cũng không muốn kéo em ấy nếu ở bên cạnh tôi e rằng sẽ không hạnh phúc!" Không để Lục Tần Phàm kịp trả lời Cố Thành Viễn đã nói tiếp.

Về vấn đề này Cố Thành Viễn đã suy nghĩ rất lâu, cũng không thể kéo một người không có tình cảm của mình về phía mình được, thà giấu thứ tình cảm đó đi để người mình thầm yêu được thoải mái xem ra vẫn hạnh phúc hơn.

“ Cô ấy vẫn có tình cảm với tôi sao?"

“ Mặc dù tiểu Ánh em ấy không nói ra nhưng trong lòng tôi biết em ấy nghĩ gì, chỉ là chuyện trước kia chưa quên được nên mới lạnh nhạt với anh, chỉ cần cố gắng ắt em ấy sẽ tha thứ!"
Ánh mắt, cử chỉ và sự hụt hẫng của Diệp Vân Ánh đối với Lục Tần Phàm đều bị Cố Thành Viễn nhìn thấu, tình yêu đâu có thể nói thôi, nói dứt là có thể bỏ được.

“ Tuần sau tôi sẽ về nước, lúc đó anh có thể chính thức mà theo đuổi em ấy!"
Cố Thành Viễn bây giờ ở lại đây cũng đâu thể làm gì, chi bằng rời xa nơi này tập trung vào công việc sẽ nhanh quên được mối tình vương vấn hơn.

“ Diệp Vân Ánh, cô ấy đã biết cậu đi không?" Lục Tần Phàm hỏi
“ Tôi không cho em ấy biết l, dù gì biết cũng không thể thay đổi còn khiến tôi đau lòng khó rời đi hơn!"
Trong khi hai người đang nói chuyện, Diệp Vân Ánh đã mua xong bánh ngọt cho Cố Thành Viễn và đang đi tới.

Khi thấy Lục Tần Phàm đang ở đây Diệp Vân Ánh cvir cười nhẹ rồi đến bên Cố Thành Viễn.

“ Anh bánh ngọt anh cần!"
Bánh ngọt này là lúc sáng Cố Thành Viễn bỗng muốn anh, anh nghĩ nếu đã đi không báo một tiếng chi bằng ăn cùng nhau một chiếc bánh ngọt, như vậy sẽ đỡ tiếc nuối hơn.

“ Ừm!"
Diệp Vân Ánh đẩy Cố Thành Viễn vào trong, Lục Tần Phàm đứng phía sau không lên tiếng đứng tại chỗ nhìn Diệp Vân Ánh vào trong, nghĩ đến những gì Cố Thành Viễn vừa nói ánh lại có thêm tự tin để theo đuổi cô hơn.

“ Anh và Lục Tần Phàm nói gì vậy?" Diệp Vân Ánh tò mò mà hỏi
“ Nói chuyện phiếm thôi, em mua bánh ngọt ở cửa hàng cũ sao?" Cố Thành Viễn nhìn cách gói bánh mà đoán
“ Vâng, là bánh vị anh thích ăn nhất đấy!"

Vào đến phòng Diệp Vân Ánh lấy bánh cắt thành miếng nhỏ để vào đ ĩa nhỏ rồi đưa cho Cố Thành Viễn.

“ Của anh!"
“ Chiếc bánh này rất to, anh sợ không ăn hết em ăn cùng đi!"
Đúng thật chiếc bánh này cô mua có phần hơi lớn.

“ Vâng!"
Một lúc sau chiếc bánh kem to đó đã bị Diệp Vân Ánh ăn hết, cô cũng không hiểu tại sao mình lại không kìm chế được mà ăn liên tục, nhìn sang đ ĩa của Cố Thành Viễn, miếng bánh nhỏ trên đ ĩa vẫn còn một ít, rồi nhìn phần của mình cô bất lực.

“ Em xin lỗi em ăn hết mất rồi!"
“ Không sao, anh cũng không ăn hết!"
Bánh ngọt là thứ cô thích ăn nhất chỉ cần là vị mình thích thì có thế nào cũng sẽ ăn hết.

Giống như trong tình yêu vậy, mình yêu chưa đủ mà còn phải thật lòng biết rõ đối phương như chính bản thân mình,như vậy hạnh phúc mới bền lâu, mới có thể trọn vẹn ở bên nhau cả đời, sẽ không có điều gì xen vào hay phá vỡ hạnh phúc đó được.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 67: Không Nên Làm Phiền!


Cố Thành Viễn không ở lại nữa mà đã quyết định bay về nước và đương nhiên Diệp Vân Ánh không hề biết điều này.

Nếu để cô biết Cố Thành Viễn lại khó đi hơn, sau khi đã chuẩn bị mọi thứ xong Cố Thành Viễn đứng trước cửa sân bay mà chào Diệp Bạch Vũ.
“ Cậu nhớ đưa thứ này cho tiểu Ánh, gửi lời đến em ấy tôi chúc em ấy sống hạnh phúc vui vẻ!"
Cố Thành Viễn đưa một hộp quà được gói rất cẩn thận cho Diệp Bạch Vũ.
“ Sao không tự tay đưa? Con bé biết cậu đi không chào tạm biệt sẽ rất buồn!"
“ Nếu để em ấy biết sợ tôi không nỡ đi!"
Cố Thành Viễn trước kia còn quá nhỏ bố mẹ lại phải ra nước ngoài định cư nên không thể không đi, lúc đó anh mà biết cô chỉ xem mình là anh trai thì cũng đã không lưu luyến đến chừng này.

Được Diệp Bạch Vũ đồng ý anh mới yên tâm mà bước vào sân bay.
Tạm biệt những thứ lưu luyến.
Diệp Vân Ánh, tạm biệt em!
Diệp Vân Ánh không biết chuyện Cố Thành Viễn đã bay về nước nên vẫn như thường ngày sẽ đến bệnh viện thăm anh, nhưng hôm nay cô đến lại nghe tin anh đã xuất viện.
“ Anh, A Viễn anh ấy xuất viện khi nào vậy?"
Diệp Vân Ánh lo lắng cho một thân bệnh mới khỏi đã xuất viện còn không cho cô biết, cô liền phải gọi cho anh trai để hỏi.
“ Cậu ấy về nước rồi!" Diệp Bạch Vũ xoay chiếc bút trên tay nói
“ Về nước? Không phải anh ấy nói sẽ ở đây làm việc luôn sao? Sao lại về nước?" Cô bàng hoàng mà hỏi
“ Chuyện này có lẽ em nên hiểu rõ hơn anh!
Anh còn có việc nên tốt về nhà rồi nói chuyện!"
“ Vâng!"
Cố Thành Viễn về nước có lẽ cô là người hiểu rõ nhất, tại vì ở đây có nỗi đau khó quên nên mới phải đi, cô cũng không thể níu kéo dù sao cũng đã vạch rõ ranh giới giữa hai người, như vậy cũng sẽ tốt với Cố Thành Viễn hơn, cô chỉ buồn một điều là Cố Thành Viễn đi lại không nói một lời.
Lục Tần Phàm từ khi Diệp Vân Ánh vạch rõ giữa hai người chỉ là bạn bè anh cũng tuân theo những gì mà cô đề ra không đến làm phiền, để có thể giữ vững được tình bạn.
Anh cũng không còn phờ phạc như trước nữa, nhanh chóng lấy lại tinh thần lãnh đạo của mình mà về công ty tiếp quản.
Anh và cô làm bạn bè ít ra anh vẫn có thể gặp cô một hai lần trong tuần như vậy cô cũng không để ý.

Lục Tần Phàm chỉ cần nhìn thấy cô là lòng cũng đã hạnh phúc rồi.

Anh không còn thói quen hút thuốc lá nhiều nữa, một ngày chỉ một điếu nếu có việc suy nghĩ mới tăng lên.
Hôm nay sau khi nghe tin từ Lục Đình Chính việc Cố Thành Viễn đã bay về nước, anh lại có chút vui mừng nhưng lại có chút lo lắng.
Lục Tần Phàm buổi chiều hôm đó đã ghé đến cửa hàng hoa của cô một lát, anh không vào mà lặng lẽ đứng từ xa nhìn vào.

Nhìn thấy cô vẫn vui vẻ chào đón khách hàng anh lại chạnh lòng, vì anh biết trong lòng cô thật sự rất buồn.

Diệp Vân Ánh là người rất để tâ m đến những thứ nhỏ nhặt, đối với việc Cố Thành Viễn rời đi không nói một tiếng cô cũng sẽ buồn.
“ Sếp không vào trong sao?" Chu Dương đứng bên cạnh nhìn theo ánh mắt cũng hiểu anh muốn vào trong ôm cô như thế nào
“Tuần này tôi đã gặp cô ấy đủ hai lần không thể thêm!"
Hai người đã nói một tuần chỉ được gặp nhau hai lần và trò chuyện ít phút và anh cũng đã đồng ý.

Với một người như anh trước giờ chưa từng phải chấp thuận những điều vặt này, vậy mà bây giờ lại tuân thủ thì chỉ có một người làm anh tuân thủ được thôi.
“ Cũng có thể vào mua hoa, phu nhân sẽ không để tâm!" Chu Dương bên cạnh tiếp tục muốn khuyên anh nên vào trong
“ Không nên làm phiền!" Lục Tần Phàm xoay người ngồi vào trong xe
Chiếc xe được chạy đi xa nhưng ánh mắt vẫn không rời được cửa hàng hoa của cô.
Thực ra Diệp Vân Ánh đã nhìn thấy anh đứng đó, cô nghĩ anh sẽ vào nhưng không ngờ anh lại lặng lẽ nhìn vào rời đi, chính Lục Tần Phàm cũng không ngờ mình mỗi lần muốn vào ôm cô nhìn thấy cô, lại có thể chịu đựng được mà không tiến đến.

Diệp Vân Ánh nhìn thấy anh và Chu Dương lúc đó cô muốn ra ngoài bảo hai người vào trong uống trà nhưng khi đi ra lại thấy xe đã chạy, gương mặt có chút thất vọng.

Buổi tối về nhà Diệp Vân Ánh sau khi dùng bữa cùng gia đình cô một mình lên ban công nhà để ngắm cảnh.
Giờ này không biết A Viễn đã đến nơi chưa?
Cô nhìn lên ánh trăng mà thầm hỏi, đang lúc lây điện thoại ra gọi cho anh thì Diệp Bạch Vũ đi đến.
“ Em đã nở quà Cố Thành Viễn tặng chưa?"
Là hộp quà khi sáng khi ra tiễn Cố Thành Viễn đã đưa cho Diệp Bạch Vũ, nhờ đưa tận tay cho cô.
“ Quà?" Cô ngạc nhiên, bởi cô chưa nhận được bất kì món quà nào từ Cố Thành Viễn cả.
“ Em chưa về phòng sao? Anh đã cho người đem lên cho em rồi mà?"
Từ khi về nhà đến giờ quả thật cô vẫn chưa về phòng, nghe anh trai nói cô vội chào rồi chạy về phòng mình.
Chiếc hộp quả thật là ở trên bàn, được đóng gói rất cẩn thận, cô ngồi xuống mở chiếc nơ xinh trên hộp xuống.
Diệp Vân Ánh bất ngờ khi mở hộp quà ra lại là một đôi cao gót rất đẹp lại được đính rất nhiều đá lộng lẫy, đi kèm còn có một bức thiệp.
[ Tiểu Ánh, khi em đọc được tấm thiệp này thì anh cũng đã đi xa, không biết em còn nhớ trước kia em ước mình được một chàng trai yêu mình tặng một đôi cao gót đính đá hay không? Anh tưởng mình sẽ là người tặng và đi vào chân cho em, nhưng có lẽ là không được! Đôi cao gót này xem như là món quà đi xa người anh trai này tặng em, em hãy đi và đứng bên cạnh người em yêu như thế anh sẽ vui! Chúc em hạnh phúc! ]
Một tấm thiệp nhỏ cũng đủ nói lên mọi thứ, tấm chân tình của Cố Thành Viễn cô rất hiểu rõ, đây cũng xem là món quà tặng người mình thầm yêu của anh.
Diệp Vân Ánh vội lấy điện thoại gọi cho anh nhưng không thể gọi được, khi hỏi anh trai mới biết sau khi lên máy bay Cố Thành Viễn đã tháo sim để cắt đứt liên lạc với cô.
Cố Thành Viễn bây giờ đã bắt đầu lại mọi thứ, buông bỏ những thứ đau lòng, tìm cho mình một tình yêu mới, sao cô còn lẵng lặng ngồi đây? Không phải cô cũng nên đi tìm hạnh phúc khác rồi sao?.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 68: Có Thể Chạm Vào!


Cảnh bảo 18 +: Đề nghị những người không muốn đọc và những người chưa 18 không nên đọc, nếu có sai sót hoặc không phù hợp mong mn bỏ qua và không bình luận khiếm nhã!
Một tháng sau mọi thứ đã trở về thực trạng, cũng quên đi những chuyện trước kia.

Diệp Vân Ánh và Lục Tần Phàm vạch rõ ranh giới làm bạn bè, mỗi khi gặp chỉ nói chuyện phiếm vài ba câu rồi rời đi, mặc dù Lục Tần Phàm có lúc sẽ muốn nói thêm, có khi sẽ muốn ôm cô nhưng lại rụt tay bước chân cũng lùi lại mỗi khi tiến lên.
Hôm nay có một buổi tiệc dành cho giới thượng lưu, Diệp Vân Ánh cũng được đến tham gia.
Cô mặc dù không thích mấy buổi tiệc tùng này lắm nhưng cả nhà cô lại đang bận nên cô phải thay mặt đi.

Diệp Vân Ánh mặc rất đơn giản một chiếc váy tím ôm bó cơ thể để lộ ba vòng quyến rũ người nhìn, khi bước vào sảnh mọi ánh mắt đã để dồn lên người cô, có người biết cô là con út nhà Diệp gia được cưng chiều ai cũng đến làm quen, Diệp gia mấy năm nay đều đi lên như diều gặp gió vậy, ai nấy đều mở lời đều khen cô xinh đẹp tài giỏi.

Diệp Vân Ánh chỉ biết cười rồi lấy cớ có việc sang một bên, cô vẫn như thói quen tìm một nơi yên tĩnh để ăn bánh ngọt, cô đi để cho có mặt Diệp gia chứ cô cũng không rành về việc giao tiếp.
Khách mời ở đó lại không biết điều lại rất đến để nói chuyện, Diệp Vân Ánh cũng đành mà giao tiếp bằng vài cốc rượu nặng vì thế mới được bọn họ tha.
Lục Tần Phàm cũng ở đây khi thấy cô đang bị mọi người ép uống rượu liền lên trước mà ngăn cô, lúc đó cô mơ hồ không biết người uống rượu thay mình, là ai chỉ biết xung quanh quay cuồng mơ hồ ngã vào lồ ng ngực người đàn ông.
Lục Tần Phàm đưa cô đến khách sạn, anh đặt một căn phòng VIP rồi đưa cô vào, thành thục mà giúp cô cởi những thứ vướng víu trên người xuống, đến khi đắp chăn anh mới thấy chiếc sẹo bỏng trên đầu gối cô, Lục Tần Phàm trong chốc lát sững người lại.
Vết bỏng này rất quen mắt, là do trước kia anh gây ra.
Lục Tần Phàm kẽ chạm lên, lòng anh lại thắt lại.

Anh suy tư mãi đến khi thấy cô run mới ý thức lấy tay ra và đắp chăn lên cho cô.

Lục Tần Phàm đứng lên tính rời đi nhưng bị Diệp Vân Ánh kéo anh xuống giường.

Diệp Vân Ánh ngồi lên người anh mơ hồ
“Muốn rời đi?"
“ Em phải nghỉ ngơi!"
Diệp Vân Ánh ánh mắt lung linh, tay rờ khuôn mặt anh, Lục Tần Phàm bất chợt bị cô hôn anh tròn mắt nhìn.
“ Không muốn!" Diệp Vân Ánh muốn hôn nhưng anh lại không mở miệng liền ngưng và hỏi

“ Muốn!" Anh trả lời, anh rất muốn nhưng chuyện này hơi bất chợt anh vẫn chưa thích ứng được.
“ Vậy mở miệng!" Diệp Vân Ánh tinh thần không tỉnh táo do rượu có tác dụng rất mạnh, cô không còn có ý thức để làm chủ hành động của mình.
Diệp Vân Ánh hôn rất thành thạo, trước kia là anh chưa tận hưởng được bây giờ mới có thể cảm nhận được hơi thở dồn dập của cô khi hôn.
Lục Tần Phàm theo thứ tự đưa tay luôn lên phía trên của cô, Diệp Vân Ánh cảm nhận được cơn lạnh từ tay anh liền rùng mình ưỡn người lên.

Lục Tần Phàm bình tĩnh đỡ lấy cổ của cô, đôi môi nhẹ nhàng mà quấn lấy cô, hương thơm nhẹ nhàng của cô một lần nữa làm cho anh hưng phấn nhưng vẫn giữ được ý chí.
Lục Tần Phàm thấy cô rùng mình liền đưa tay ra không tiếp tục chạm vào làn da cô, Diệp Vân Ánh do trong người nóng bởi sự kh0ái cảm liền rời môi anh trực tiếp trước đôi mắt anh cởi bộ váy rườm rà ra.

Ánh mắt anh không thể rời mắt được cơ thể trắng nõn của cô, hai bầu sữa liền hiện ra trước mắt khiến anh muốn đưa tay chạm vào.
“ Có thể chạm vào!" Diệp Vân Ánh mất khiên nhẫn mà nói
Dòng ý chí còn sót lại của anh lập tức bị câu nói của cô làm đứt, anh tháo cà vạt ra tay cũng không kìm được mà chạm vào bầu ng ực to tròn của cô, cảm giác đàn hồi và tiếng phát ra của cô làm cho anh thêm hưng phấn.
Diệp Vân Ánh ngồi trên người anh không ngừng ưỡn ẹo phát ra những tiếng khó khăn, anh xoa nắm chơi đùa một bên còn bên kia bị anh cắn đến đỏ lên.

Cơ thể của cô rất nhanh đã có phản ứng, phần chất dịch nhanh chóng tràn ra làm cho cô nổi da gà.
Lục Tần Phàm hết phần trên tiếp tục đưa tay lướt xuống phần eo nhỏ của cô rồi đi xuống, anh vuốt v e phần hông xinh đẹp và đàn hồi của cô, anh liên tục hôn lên những chỗ nhạy cảm trên vùng ngực của cô, Diệp Vân Ánh bị cơn khiêu khích làm cho mê muội.
Một ngón tay nhanh chóng vào cơ thể của cô, trong phút chốc Diệp Vân Ánh kẽ rên:

“ Ứm...!"
Lục Tần Phàm bị cô làm cho phát điên không ngừng tiến thêm ngón thứ hai rồi ngón thứ ba, Lục Tần Phàm tiến sâu vào bên trong cô giúp cô làm quen với việc này.
D**ng vật của anh đã muốn ra ngoài, Lục Tần Phàm xoay người đặt cô dưới thân mình, ánh mắt nhìn cô say mê, đây là lần đầu tiên anh nhìn trực diện cơ thể của cô, trong đầu không ngừng cảm thán đẹp.
Hai cơ thể chà xát vào nhau làm cho Lục Tần Phàm không ngừng nuốt nước bọt, cơ thể cô lại nóng lên khi bị anh chạm vào giữa hai ch@n.
“ Thả lỏng ra, sẽ không đau!" anh nhẹ nhàng vỗ về
Lục Tần Phàm khoá đôi môi của cô giúp cô thả lỏng phía dưới nhưng không được.
“ Chết tiệt"
Anh mất khiên nhẫn mà th úc mạnh.
“ Đau...nhẹ lại!" Diệp Vân Ánh bị anh làm cho nhăn mặt nhưng lại rất dễ chịu.
Lục Tần Phàm nhanh chóng điều chỉnh lại, nhẹ nhàng tiến vào trong cô.

Anh chuyển động rất nhẹ nhàng nhưng nhiều lúc bị tiếng rên của cô làm suýt thì bắn may anh vẫn chịu đựng được.
Diệp Vân Ánh cũng bắt đầu thả lỏng không còn chặt như trước nữa, cô còn chủ động ngồi trên người anh mà chuyển động..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 69: Chịu Trách Nhiệm


Lục Tần Phàm tiến vào bên trong nhẹ nhàng nhưng chỉ được một lúc anh lại đâm mạnh vào, Lục Tần Phàm mỗi khi tiến vào trong cô đều sẽ hưng phấn mà không kìm lại được.

Anh nhích người đem toàn bộ của mình nhồi nhét vào nơi chật hẹp của cô, mong muốn cô giữ lại.

“ Đừng cắn môi, sẽ bị thương!" Lục Tần Phàm đưa tay gỡ đôi môi của cô ra.

Diệp Vân Ánh là quá đau nên mới phải tự mình cắn mình.

“ Đừng cắn, ôm lấy anh nếu đau cắn vào anh đừng tự ý làm mình bị thương!" Lục Tần Phàm ôm cô lên cho cô cắn vào bả vai của mình Ở trên anh dịu dàng nhưng phía dưới lại di chuyển như một chiếc cối dã, âm thanh cũng nhanh hơn, hai thân thể hoà vào nhau tiếng phát ra những âm thanh mê mẩn.

Diệp Vân Ánh đã quá mệt rồi, cô gắng cự mà cản anh lại không thể tiếp tục: “ Dừng lại, tôi mệt rồi!"
Lục Tần Phàm lại như không nghe thấy cứ thế ra rồi vào, vào rồi lại ra, lặp đi lặp lại, Diệp Vân Ánh bị anh hành hạ không còn biết trời đất là gì, chỉ biết thân mình bị anh lật lại.

“Tiểu Ánh sắp xong rồi, anh làm lần cuối!"
Lục Tần Phàm nâng hông cô lên, mà thúc vào trong, đã trải qua bao lần ra vào nên giờ vào trong rất dễ dàng không có nhiều trở ngại.

Lần này anh đã chạm đến đỉnh điểm trong cô làm cho toàn thân Diệp Vân Ánh run lên, anh ngước đầu lên thở mạnh đã thấm mệt nhưng lại không muốn dừng.

Lục Tần Phàm đến khi nhìn lại cô thì đã thầy Diệp Vân Ánh ngất dưới thân mình.

Anh muốn làm nữa, muốn vào trong cô muốn đem hai người hoà trộn vào với nhau nhiều lần, nhưng nhìn thấy cô khoé mắt đã thấm mệt cũng đành buông ra.

Lục Tần Phàm nhẹ nhàng lấy ra, giờ anh mới để ý mình không đeo bao lại bắn vào trong cô rất nhiều lần.

Anh vội bế cô trên tay vào phòng tắm giúp cô rửa sạch, mặc cho cô chiếc váy ngủ mà mình đã bảo trợ lý đem đến.

Sáng ngày hôm sau Diệp Vân Ánh bị ánh sáng chiếu vào làm tỉnh giấc, cô vẫn muốn ngủ thêm liền xoay người ôm chăn ngủ, nhưng chăn thì không thấy đâu lại rờ được một cơ ngực săn chắc, Diệp Vân Ánh bàng hoàng liền ngồi dậy, nhìn vào mình rồi nhìn đến người nằm bên.

“ Sao! sao anh ta lại nằm trên giường mình?"
Diệp Vân Ánh đang bàng hoàng, cô nghĩ đến chuyện tối qua lại vò đầy bứt tóc, cô tưởng đó chỉ là giấc mơ không thực vậy mà bây giờ nó thực thế này.

“ Em dậy rồi sao?" Lục Tần Phàm mở mắt đã hỏi cô
“ Sao anh lại nằm ở bên cạnh tôi?" Cô kéo chăn về phía mình nghiệm trọng hỏi anh
“ Hôm qua là em kéo anh lại!"
Diệp Vân Ánh lục lại trí nhớ, lúc đó đúng thật là cô đã kéo một người đàn ông nhưng chỉ nghĩ đó là giấc mơ không ngờ người đó lại là anh.

“ Sao anh không biết tránh? Còn làm những chuyện như vậy?"
Lục Tần Phàm nhìn cô đang trách mình anh cũng biết là hôm qua mình không kìm lại được nên liền nhận sai: “ Anh xin lỗi, anh sẽ chịu trách nhiệm với em!"
Cô ngồi co ro trong chăn nghe anh nói đến sẽ chịu trách nhiệm cô lại nhói lòng.

Trước kia khi biết cô có con với mình anh không màng mà bỏ đứa bé, còn không xem đó là con, còn không cho cô nhìn mặt con, bây giờ lại muốn chịu trách nhiệm.

Nhớ đến đêm mấy năm về trước đêm mà Lục Tần Phàm uống say nhận lầm cô là tình nhân nhỏ mà cưỡng ép cô, sáng hôm sau lại xem như không có chuyện gì, bây giờ lại nói là chịu trách nhiệm đúng là nực cười.

Diệp Vân Ánh với lấy chiếc váy bên cạnh mà mặc vào, anh thấy cô kéo khoá áo phía sau không được liền muốn giúp nhưng bị cô từ chối: “ Không cần, tôi tự kéo được!"
Lục Tần Phàm bị cô từ chối cũng rút tay lại ánh mắt nhìn cô vội vàng nhưng lại mong đợi.

“ Em chờ anh, anh sẽ chở em về!" Anh cũng vội lấy quần áo mà mặc vào
“ Tôi tự về được không cần phiền đến anh, chuyện tối qua anh hãy quên đi, không cần tự trách bản thân, xem như là tình một đêm là được!"
“ Nhưng anh muốn chịu trách nhiệm!"
“ Lục Tần Phàm, giữa hai chúng ta đã chấm dứt rồi, anh không cần cảm thấy có lỗi mà ép bản thân mình, tôi cũng không ép anh phải chịu trách nhiệm, tôi cũng xem đó là tình một đêm không hơn không kém và không nhớ!"
Nói dứt câu cô liền rời đi, anh đứng lặng người một lúc mới vội thay quần áo mà chạy theo cô, khi ra đến sảnh ngoài đã thấy cô lên xe taxi.

Diệp Vân Ánh ngồi trên xe nhìn qua gương thấy anh đứng đó trong lòng có chút hối hận, nếu hôm qua không uống rượu nặng và nhiều thì cũng không đến nỗi xảy ra chuyện như vậy.

Cô lau đi nước mắt, trong tim thật ra vẫn còn tình cảm yêu đương với Lục Tần Phàm, nhưng nó rất nhỏ bé và mong manh, nhưng cô lại sợ anh không thật lòng với cô mà chỉ xem đó là sự đền đáp mà không hề yêu cô, nên cô không giám trao thứ tình yêu mỏng manh này cho anh.

Diệp Vân Ánh lấy lại tinh thần cô về nhà thay đồ rồi tiếp tục công việc của một ngày mới.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 70: Mang Thai


Từ ngày hôm đó trở đi Lục Tần Phàm và Diệp Vân Ánh rất ít gặp nhau, anh rất muốn gặp cô để xin lỗi nhưng không thể gặp được thời gian cứ vậy trôi qua đến tháng thứ 3.
Diệp Vân Ánh hôm nay cùng Diệp Linh Nhược đi đến bệnh viện khám sức khoẻ, nói là khám sức khoẻ nhưng thật ra là đi khám khoa sản.

Bởi Diệp Linh Nhược thấy trong người không khoẻ kinh nguyệt tháng này lại chưa đến nên đến khám.
“ Sao chị không bảo Trác Viễn, anh ấy đi cùng chị!"
“ Chồng chị anh ấy bận không thể đi được, với lại đây mới là nghi ngờ chưa chắc là thật!"
Hai chị em ngồi ở bên ngoài để chờ số đến lượt, chuẩn bị đến thì Diệp Linh Nhược lại đi vệ sinh khi đi ra khuôn mặt có chút thất vọng.
“ Sao lại thay đổi sắc mặt rồi?" Diệp Vân Ánh vội quan tâm
“ Bà gì đến!"
Thì ra lúc vào đi vệ sinh lại gặp bà gì đến, nên có chút thất vọng.
Diệp Vân Ánh nhìn tờ giấy chuẩn bị khám này lại nhìn đến chị: “ Chúng ta về lần sau hẵng đến!"
Diệp Linh Nhược cũng gật đầu nhưng đi được vài bước thì bác sĩ ra gọi tên, suy nghĩ thế nào Diệp Linh Nhược lại đẩy cô vào khoa phụ sản.

“ Em vào khám thử!"
“ Chị em có sao đâu mà khám!"
Diệp Vân Ánh muốn ra nhưng bị người chị phía ngoài đẩy vào.

không khám thì không biết khám rồi mới biết mình mang thai được 6 tuần tuổi.

Mặc dù kích thước chỉ bằng hạt đậu nhưng nhìn thấy rất rõ các tay chân khuôn mặt đang lộ ra, Diệp Vân Ánh bàng hoàng không nghĩ đến việc mình mang thai, cô bước ra với tờ giấy xác nhận ánh mắt vừa ngạc nhiên kèm theo xúc động.
“ Chị, em...!"
Thấy em gái cứ ấp úng khó nói Diệp Linh Nhược lấy tờ giấy lại xem.
“ Đứa bé này là của ai?"
Chẳng lẽ là của Cố Thành Viễn!
Diệp Vân Ánh loát lại trí nhớ nếu là 6 tuần tuổi chẳng lẽ là của....!của Lục Tần Phàm.
“ Em....!"
“ Thôi em không cần nói chị biết rồi, xem như đứa bé đến bầu bạn với em, chúng ta về nhà thông báo tin tốt này với cả nhà!"
Về nhà cả nhà đều nhìn cô, Diệp Vân Ánh chỉ biết cúi đầu nhận lỗi như một đứa trẻ, Chỉ cần xem sắc mặt của cô là mọi người biết dựa bé trong bụng cô là của ai.

Ngày mà cô qua đêm ở ngoài mãi sáng hôm sau mới về cả nhà cũng không nghĩ đến rằng mọi chuyện lại sảy ra ngoài ý như vậy.
“ Là của tên họ Lục kia?" Diệp lão gia chấn vấn hỏi
Diệp Vân Ánh kẽ gật đầu: “ Bố mẹ con sẽ nuôi đứa bé này thật tốt!"
“ Nếu cậu ta biết đến sự tồn tại của đứa bé này thì con định giải quyết thế nào?"
Trước kia cũng chỉ vì sự ngu ngốc của cô nên mới dẫn đến đứa con chưa nhìn thấy ánh sáng đã phải ra đi, bây giờ để anh biết anh có tha cho đứa trẻ hay sẽ chấp nhận.
“ Con sẽ không cho anh ta hại đứa bé này có chết con cũng phải bảo vệ!"
Nhưng cô có giấu thế nào cũng không thể giấu mãi được, việc cô đi khám ở khoa sản được Lục Đình Chính đến bệnh viện thăm bạn bắt gặp.

Khi thấy cô Lục Đình Chính muốn lại bắt chuyện nhưng đi được vài bước thì thấy cô vẻ mặt lo lắng buồn nên dừng lại.

“.

Anh, hình như chị dâu mang thai!" Lục Đình Chính vẫn quen miệng luôn xưng hô với Diệp Vân Ánh bằng chị dâu.
“ Mang thai?" Lục Tần Phàm dừng tay làm việc
“ Sáng em đến bệnh viện thăm người bạn thấy chị dâu đi từ khoa sản ra, trên tay còn cầm một tờ giấy gương mặt có chút thất thần!"
Lục Tần Phàm nghe em trai nói sự bình tĩnh cũng biến mất.

Tối hai tháng trước lúc đó anh không đeo bảo hộ chẳng lẽ đứa bé là con của anh.
Suy nghĩ một lúc Lục Tần Phàm đứng dậy lần này anh không thể bỏ lỡ cơ hội này.

Lần này cô có không đồng ý anh vẫn phải ở bên.
“Lão gia, bên ngoài có Lục thiếu đến!" Người hầu bước vào thông báo với Diệp lão gia.
Sao Lục Tần Phàm lại đến đây? Tin Diệp Vân Ánh có thai đâu có ai biết ngoài người nhà? Đến đây là vì chuyện gì?
“ Cho cậu ta vào!"
Ở nhà bây giờ chỉ có hai vợ chồng già và Diệp Vân Ánh, anh ta nếu đến gây rối cũng không biết xoay như thế nào?
“ Không biết cơn gió nào lại đưa Lục thiếu đến đây vậy?" vừa thấy anh vào Diệp lão gia đã vội chào hỏi
“ Diệp Vân Ánh? Tôi muốn gặp em ấy!"
Vừa vào đã muốn gặp, chẳng lẻ hắn ta biết được điều gì?
“ Tiểu Ánh con bé không có nhà!"
“ Cô ấy không có ở cửa hàng hoa, nhà cũng không có cô ấy có thể đi đâu?" Lục Tần Phàm xoay vòng sốt ruột
“ Không biết Lục thiếu đến tìm con gái tôi có việc gì?" Diệp lão gia rót trà mời người đàn ông trước mặt
“ Diệp lão gia, ông giúp tôi hàn huyên lại với con gái ông tôi sẽ giúp công ty Diệp gia vươn mạnh!"
Nếu đã không gặp được cô chi bằng thương lượng với bố của cô.

Lần này nếu có người tái hợp anh với Diệp Vân Ánh anh sẽ hứa tự trọng sẽ yêu thương cô hết lòng, không để cô chịu thiệt thòi.

“ Tôi không bán con gái, Lục thiếu!" Diệp lão gia giờ không phải là người bố bội bạc như trước nữa, không lấy con gái ra để trao đổi như một món quà cho ai thích thì lấy không thích thì vứt.
“ Đứa con trong bụng cô ấy không thể không có bố!"
Lục Tần Phàm không nghĩ mình sẽ lấy chịu này ra để ép ai đó nhưng cũng không muốn máu mủ của mình sinh ra trong gia đình không đẩy đủ tình thương.
“ Con của tôi cần mẹ là đủ!"
Từ trên tầng vang xuống giọng nói của cô, Diệp Vân Ánh là muốn xuống lấy ít nước lên uống nhưng lại nghe anh nói vậy, vẻ mặt lạnh như tờ giọng nói kèm theo kim nhọn lao đến tim anh.
“ Tiểu Ánh, em cho anh cơ hội anh sẽ bù đắp cho mẹ con em!"
Diệp Vân Ánh chậm rãi bước đến ánh mắt không cảm xúc nghiêng đầu: “ Anh đủ tư cách sao?"
Đúng, anh làm sao đủ tư cách để làm bố đứa trẻ, người đến cả con ruột của mình cũng nhẫn tâm vứt bỏ nó không chấp nhận,bây giờ lấy tư cách gì để làm bố.
“Anh sẽ sửa sai!_
“Câu nói của anh tôi đã gặp và nghe nhiều rồi, tôi rất chán!"
Lục Tần Phàm không nhận được sự chấp nhận của cô, trong tim lại trào lên một cơn đau xé lòng.

Anh lấy hết dũng khí của một người đàn ông của một kẻ ân hận quỳ xuống trước mặt cô.
“ Anh thật sự muốn ở bên cạnh em chăm sóc em và con, em cho anh cơ hội anh sẽ sửa sai yêu em thật lòng!"
Diệp lão gia và cô đều phải ngạc nhiên một người cao cao tại thượng luôn ngẩng cao đầu không bị khuất phục bởi ai, vậy mà bây giờ đang quỳ dưới đất cầu xin.
Trong lòng cô muốn đến đỡ anh đứng lên nhưng tìm không cho phép.
Một lần nữa cô đứng dậy không nhìn lại anh: “ Anh về đi, đứa con này cần mẹ là đủ!"
Lục Tần Phàm không muốn anh tiếp tục xin: “ Tiểu Ánh em cho anh cơ hội anh hứa mà!"
Anh có khóc cũng không nhận lại được sự nhìn lại của cô..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 71


Lục Tần Phàm không quan tâm việc cô có đồng ý hay không ngày ngày đến phụ cô bưng khiêng những chậu hoa nặng, Diệp Vân Ánh bị anh cướp công việc cũng không nói lặng lẽ cho anh làm, người ngoài nhìn vào còn nghĩ cô và anh là vợ chồng mới cưới nhưng có ai nhìn ra giữa hai người là người cũ của nhau.

Hôm nay ông nội anh ghé đến quán cô, ông chưa biết đến sự tồn tại của đứa bé trong bụng cô.

Hàng tháng ông sẽ ghé đến cửa hàng hoa cô vài lần, cô cũng rất vui mà ngồi trò chuyện với ông, khi rảnh cô còn cắm hoa rơi gửi đến nhà ông nữa.

Diệp Vân Ánh không phải người vì hận một người mà sẽ hận cả những người liên quan, thỉnh thoảng cô sẽ cùng người nhà của Lục Tần Phàm dùng bữa khi không có sự góp mặt của anh.

“Ông mau vào trong đi!"
Sức khoẻ của ông lúc này vẫn còn khá tốt, thỉnh thoảng trời chuyển mùa thì mới ốm không thì ông vẫn còn minh mẫn, ông rất muốn cô và anh tái hợp nhưng không mở lời mà ép buộc cô, để cô và anh tự lựa chọn quyết định như thế nào ông cũng chấp nhận

“ Cháu mới lấy thêm hoa sao?" Ông vừa vào trong đã ngửi thêm một vài hương hoa đặc biệt
“ Vâng, cháu thấy loại hoa này rất thích hợp với mùa này nên cháu nhập thêm!" Cô vui vẻ mà lấy ít hoa mới đến chỗ ông ngồi.

Ông và cô trò chuyện được vài câu thì Lục Tần Phàm đẩy cửa bước trên tay còn cầm một vài hộp bánh ngọt.

“ Ông!"
“ A Phàm cũng đến mua hoa sao?" Ông biết là đứa cháu nội của mình đang theo đuổi cháu dâu nhưng không nói ra mà thầm cỗ vũ
“ Vâng, tiện mua ít bánh đem đến cho tiểu Ánh!"
Lục Tần Phàm rất thành thạo mà bước vào phía trong cửa hàng, lấy đ ĩa và nĩa ra sắp bánh đặt vào và mang ra.

Diệp Vân Ánh và anh không trò chuyện nên Lục Tần Phàm đành phải lấy hành động của mình ra thầm chuộc lỗi.

“ Bánh này anh mua ở cửa hàng em thích nhất đấy, bánh mới nên anh lấy mỗi thứ một loại!" Lục Tần Phàm trong mọi việc luôn cô để lấy lòng của cô nhưng nhận lại được là sự thờ ơ.

Anh biết thời gian này cơ thể người mang thai sẽ rất yếu nên đã hỏi thăm ý kiến của bác sĩ, để mua những thứ tốt cho người mang thai
Sau khi ông rời đi anh vẫn còn ở lại, mặc dù không thích hoa nhưng anh vẫn cố chịu sắp xếp lại chậu hoa, còm cầm chổi lên quét dọn mọi nơi cho dù hắc hơi cũng vì phấn hoa cũng cố chịu.

Buổi trưa thường ngày cô sẽ đến nhà hàng gần để dùng bữa, anh cũng sẽ nắm bắt cơ hội này mà đến nhà hàng quen của cô, cho người dọn dẹp sạch sẽ nơi cô ngồi ăn, đồ ăn nước uống cũng được anh kiểm lại một lượt tốt cho sức khoẻ anh mới yên tâm.

“ Ngồi xuống ăn chung đi!" Diệp Vân Ánh thấy anh đứng mà không ngồi lại muốn rời đi liền nói
Lục Tần Phàm vui mừng như một đứa trẻ vậy, anh ngồi xuống đối diện cô im lặng mà dùng bữa.

“Anh không làm việc sao?"
Ngày có 24 tiếng thì anh đã ở cửa hàng cô mất 16 tiếng thì lấy thời gian đâu để làm việc, công ty Lục gia cần anh phải cai quản.

“ Công ty có A Chính lo rồi nên anh mới rảnh rỗi như vậy!"
Diệp Vân Ánh giờ mới quan sát và để ý đến chiếc khăn quàng cổ của anh.

“ Chiếc khăn?" Nhìn chiếc khăn cô cũng đã đoán được là chiếc nào, khăn len cô đan thường có để ký hiệu chung chỉ mỗi chiếc đó là cô để ký hiệu yêu thương, nên nhìn cái là cô nhận ra chiếc khăn kia đã được anh mở ra.

“ Chiếc khăn này là quà tặng sinh nhật của em!" Lục Tần Phàm rất thích nên mùa đông rất hay lấy ra để quàng.

“ Tôi đâu có tặng?"
“Là quà của em!"
Diệp Vân Ánh nhìn anh thích như vậy trong lòng cũng có chút an ủi, cô không hỏi nữa mà cúi đầu dùng bữa trưa.

Hôm nay cô nghỉ bán sớm nên khoảng năm giờ chiều cô đã đi dạo trên đường, hàng người tấp nập qua đường đi trên đường Diệp Vân Ánh trong tâm lại trống vắng.

“Trời lạnh, đừng nên đi nhiều!" Lục Tần Phàm phía sau cởi áo choàng lông của mình mà khoác lên cho cô.

Đi một đoạn cô lại dừng trước một khu công viên, nhìn những đứa trẻ chơi đùa cô lại thích thú.

Nếu không xảy ra chuyện gì thì cô cũng đã có một đứa con lớn rồi, Lục Tần Phàm đứng bên nhìn theo ánh mắt cô cũng đã hiểu được sự tình nhưng anh lại chọn im lặng.

“ Chúng ta đi dùng bữa tối thôi!" cô thở dài rồi vung tay bước đi, nãy giờ cô cũng đã suy nghĩ rồi.

Ngồi ở nhà hàng này nhìn ra có thể thấy toàn cảnh ở bên ngoài rất đẹp.

Khuôn viên phía trong cũng được trang trí theo cách ấm cúng rất phù hợp với gia đình và hẹn hò.

“ Tối thứ 3 tuần này em có rảnh không?" Lục Tần Phàm lấy hết can đảm mà hỏi
“ Làm gì thế?"
“ Muốn ăn chung với em một bữa!"
“ Không phải đây cũng ăn chung rồi sao?"
“ Không giống!" Ánh mắt anh long lanh như cún con vậy
“ Vậy được rồi, hôm đó gửi địa chỉ tôi sẽ đến!" Diệp Vân Ánh cũng không thể từ chối mà đồng ý
Lục Tần Phàm nhận được câu trả lời rất thích thú mà nhắn tin với ai đó, thì ra Bùi Ngôn đã chỉ cho anh cách này, chỉ cần nhân lúc nào đó tâm trạng đang tốt mở lời ắt sẽ đồng ý.

Lần này nhất định anh phải theo đuổi được em, làm cho em tha thứ cho anh để cho anh một lần nữa làm chồng em, ở bên cạnh em chăm sóc cho em và con.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 72: Cơ Hội Một Tháng Kết Thúc !


Đến chiều ngày thứ 3 Lục Tần Phàm đã gửi địa điểm hẹn rất sớm, anh hẹn cô tại nhà hàng Quang Nam nhà hàng này cô cũng biết nên đã đồng ý.

Lục Tần Phàm hẹn cô vào 6 giờ tối nên 5 giờ cô đã đóng cửa hàng, về nhà tắm và thay đồ đi đến nhà hàng, bởi nhà hàng này cũng không xa nhà cô lắm nên khi cô đến được nhà hàng vẫn còn chưa đến giờ hẹn.

Lục Tần Phàm bên này đang lái xe đến, anh tự lái nên đã chọn con đường khác để đi nhưng sẽ kịp đúng giờ.

Con đường tắt này mọi hôm rất vắng hôm nay không biết xảy ra chuyện gì, trên đường lại xảy ra một vụ tai nạn.

Lúc đầu trên đường chỉ kẹt xe một chút thôi, nhưng càng về sau tốc độ xe lại càng ngày càng chậm hơn, đội ngũ bị ùn tắc cũng càng ngày càng dài, cả đằng trước lẫn đằng sau đều không nhìn thấy điểm cuối.

Lúc này, trên đường đã chật cứng xe.

Lục Tần Phàm khẽ nhíu mày, lại xem thời gian thì thấy đã 5 rưỡi, anh liên tục gõ bô lăng, hứa với cô sẽ đến đúng giờ nếu đến trễ e rằng khó tha thứ.

Lục Tần Phàm không chịu được càng cau mày chặt hơn nhưng cũng không thể làm gì khác, chỉ có thể ngồi im một chỗ gọi điện thoại cho Diệp Vân Ánh.

“ Tiểu Ánh?"
“ Sao vậy?"
“Chỗ anh kẹt xe nên anh đến muộn một chút!" Lục Tần Phàm sợ cô nghĩ mình thất hẹn sẽ tức giận nên đã gọi điện thông báo, anh còn không quên gửi định vị cho cô xem.

“ Hủy hẹn sao?" Cô bất giác hỏi một câu
“ Không, anh sẽ đến đúng giờ!" Buổi hẹn này anh đã chuẩn bị rất nhiều sao có thể hủy
“ Em tới đó rồi phải không?"
“ Đến đã được mười phút!" Cô liếc nhìn đồng hồ của nhà hàng rồi trả lời
“ Xin lỗi!" Lục Tần Phàm giọng nhỏ nhẹ như thất vọng bản thân vậy
“ Không cần xin lỗi, nếu đường không đi được thì có thể hủy hẹn không sao?" Với chuyện thất hẹn này cô đã gặp ở anh nhiều lần rồi đâu phải lần đầu.

“Em chờ anh, nhất định anh sẽ đến đúng giờ!"
Lục Tần Phàm cúp điện thoại nhìn đồng hồ gần đến 6 giờ anh không màng tuyết rơi mở cửa xe xuống và chạy, chỗ anh đến nhà hàng nếu lái xe cũng mất 20 phút bây giờ chạy bộ không thể kịp giờ.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vân Ánh tiếp tục ngồi im tại chỗ vừa uống nước ấm chờ người kia vừa nghịch điện thoại.

Lục Tần Phàm bên này chạy trong tuyết rơi, có lạnh đến mấy anh vẫn cố chạy đi, nhiều lần vấp té anh vẫn đứng dậy hướng về phía của cô mà chạy.

Diệp Vân Ánh nghịch điện thoại mãi cũng chán nên đã ra ngoài ngắm tuyết rơi, thì Lục Tần Phàm cũng từ xa chạy đến.

“ Em sao không ở bên trong cho ấm?" Anh vừa thở vội tay đã lạnh cóng mà co lại
“ Anh chạy bộ đến sao?" Cô ngạc nhiên nhìn toàn thân anh đều là tuyết
“ Không thể lỡ hẹn!"
Diệp Vân Ánh cũng không muốn hỏi thêm trực tiếp cùng anh vào trong, cô còn bảo phục vụ đem máy sưởi đến chỗ anh.

Lục Tần Phàm lần đầu tiên chạy trên bầu trời tuyết lạnh như vậy nên tay chân đều cóng lại, nhưng vẫn sợ cô lạnh.

“ Anh không cần máy sưởi, em sưởi cho ấm!"
“ Anh nhìn lại bản thân mình đi, tay cóng lại không cử động được còn ga lăng cái gì?"
Lục Tần Phàm im lặng, đã lâu rồi anh mới được cô quan tâ m đến như vậy, chạy trong tuyết thêm anh cũng cam tâm.

Truyện Kiếm Hiệp
Sau khi sưởi ấm xong anh mới thoải mái mà cùng cô gọi món dùng bữa.

“ Lần sau nếu trời xấu như vậy thì hủy và hẹn vào bữa khác!"
Lục Tần Phàm tiếp tục chọn cách im lặng, khoảng mười phút sau anh hít thở sâu lấy hết can đảm mà quỳ xuống một tay còn mở ra một hộp quà bên trong là một chiếc nhẫn, không phải cầu hôn mà là xin lỗi.

“ Tha thứ cho anh được không? Anh hứa sẽ thay đổi, ở bên em dù cho em có ở đâu đi chăng nữa, chỉ cần ở đó có em anh sẽ có mặt, chỉ cần em nhận lấy chiếc nhẫn này cho anh cơ hội anh hứa sẽ làm người đàn ông tốt nhất của em!"
“ Tiểu Ánh, anh thật sự không thể sống thiếu em!"
Tay cầm hộp nhẫn vẫn còn run của Lục Tần Phàm nhưng từng câu từng chữ anh lại rất rõ ràng.

Người trong nhà hàng đang dùng bữa cũng phải dừng lại mà nhìn đến chỗ hai người.

“ Bạn hãy nhận đi, người đàn ông đã nhận sai trước người mình yêu thật lòng như vậy ắt anh ấy sẽ biết sửa sai mà cho bạn một cuộc sống mới hạnh phúc!" Một người phụ nữ trẻ nhưng lại chững chạc nhìn về phía cô mà nói
Diệp Vân Ánh không lên tiếng nhưng cũng để ý, lời của người phụ nữ đó nói rất đúng.

Trong lòng cô bây giờ rất rối bời, tim lại nhớ đến những cảnh đau khổ khi trước nhưng những thứ đó lại bị điều mà anh làm khi thay đổi chen vào, từ khi anh nói lời xin lỗi đến giờ đã làm rất nhiều điều tốt cho cô, Diệp Vân Ánh cũng thấy được sự chân thành của anh, nhưng cô vẫn còn một sự lo lắng đó là.

“ Anh thật lòng sao?"
“ Anh hứa vinh dự của bản thân, nếu anh không đối xử tốt với em tính mạng này của anh do em quyết định!"
Diệp Vân Ánh lại ngừng lại suy nghĩ: “ Em cho anh thời gian một tháng, nếu anh làm cho em cảm thấy anh đã thay đổi em sẽ đồng ý, ngược lại nếu trong vòng một tháng anh khiến em thất vọng thì em nghĩ chúng ta nên kết thúc!"
“ Được!"
Đây chỉ là thử thách mà cô dành cho anh, Diệp Vân Ánh muốn chắc chắn sự lựa chọn lần này cô sợ mình lại sai lầm như trước.

“ Còn chiếc nhẫn chờ đến khi em cảm thấy anh biết hối hận sửa sai thật lòng em sẽ nhận, còn giờ anh mau cất và đứng lên!"
“ Vậy anh sẽ chờ đến ngày đó!"
Mặc dù không nhận chiếc nhẫn nhưng cô cũng đã chấp nhận cho anh thêm cơ hội, như vậy đủ cho Lục Tần Phàm có thêm cơ hội.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 73: Kết Thúc 1


( Phần này viết kết cho truyện nhà, HE là chính nên mình viết trước, còn SE là ngoại truyện nha, mn ai không muốn đọc HE thì có thể chờ phần ngoại truyện!)
Bắt đầu từ ngày thứ ba đó, vạch ranh giới của anh và cô đã bị xoá nhưng vẫn còn chút.

Mặc dù Diệp Vân Ánh không nói ra nhưng Lục Tần Phàm cũng hiểu hai tháng đó hẹn hò để xác định đối phương có thật lòng hay không.
Lục Tần Phàm rất quan tâ m đến sức khoẻ của cô, cách vài tuần lại đưa cô đến bệnh viện kiểm tra và xem thai nhi có khoẻ mạnh không.

Thời gian đầu cô rất hay bị nghén ăn không thể ăn được nhiều, anh cũng rất quan tâm mà học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm từ bác sĩ và trên sách vở.
Hôm nay là ngày thứ 20 Diệp Vân Ánh mở con đường nhỏ để anh đi vào, mọi ngày anh đến cửa hàng hoa của cô nên hôm nay Diệp Vân Ánh đã quyết định nấu một bữa trưa đem đến cho anh, Lục Tần Phàm có nhắn có cuộc họp nên không đến được nên cô mới quyết định đến thăm anh.

Đứng dưới sảnh cô lại như trôi và mấy năm trước vậy, tủi tủi một mình đi vào.
“ Cho hỏi cô muốn tìm ai?" Tiếp tân thấy cô vào liền chào và hỏi
“ Tôi muốn gặp Lục tổng!"
Tiếp tân nhìn cô một lượt rồi trả lời: “ Xin lỗi nếu không đặt lịch Trước sẽ không được gặp!"
Diệp Vân Ánh cúi đầu đang tính đi thì gặp Chu Dương tự phía ngoài vào trên tay còn cầm một ly cafe bước vào.
“ Phu nhân...à không, Diệp tiểu thư đến tìm Lục tổng sao?"
“ Tôi đến đưa cơm trưa!"
“ Vậy để tôi đưa tiểu thư lên!" Chu Dương vội mời.
Diệp Vân Ánh còn sợ bữa cơm này phải bỏ đi cũng may gặp Chu Dương.
Chu Dương đi phía sau, dặn lễ tân: “ Nếu thấy cô ấy đến cứ đưa thẳng lên phòng Lục tổng, không cần hẹn trước!"
Tiếp tân và nhân viên xung quanh cũng không biết người phụ nữ mang bầu đó là gì của Lục tổng lại được ưu ái đến vậy?
Diệp Vân Ánh bước vào phòng làm việc của anh sau bao năm xa cách, Chu Dương đã để cô lại còn mình đi thông báo cho Lục tổng.
Căn phòng này cũng không khác xưa là bao nhiêu, vẫn ảm đạm lạnh lẽo,.

cô để hộp cơm trưa xuống bàn còn mình đi xung quanh phòng làm việc, cô dừng chân trước bàn làm việc của anh.

Trên bàn không ngờ lại để ảnh chân dung của cô, trước kia trên chiếc bàn này là bức ảnh khác chưa từng có một thứ gì của cô trên chiếc bàn này.

Diệp Vân Ánh cầm khung ảnh lên, cô thầm nghĩ một bức ảnh xấu như vậy đặt lên bàn làm gì thì Lục Tần Phàm đã mở cửa vào.
Anh đang họp nghe tin cô đến từ Chu Dương vội tan họp mà chạy đến phòng làm việc.
Ngày trước anh có nghe tin cô đến cũng chả may bận tâm, còn để cô chờ rất lâu mới đến, khi đến còn tỏ ra ghét bỏ hiện lên mặt, bây giờ khác xưa, anh bước vào khuôn mặt rất phấn khởi.
Anh thấy cô đang cầm bức ảnh trên bàn bước chân cũng đi chậm đến.
“Anh nhớ em nên mới đặt hình ở đây, khi nào mệt mỏi có thể nhìn thấy em mà cảm nhận được em ở bên, sẽ an ủi được phần nào!"
Diệp Vân Ánh nhìn anh, cô đâu có hỏi mà anh trả lời?
“Sao không lấy ảnh đẹp hơn?" Cô dửng dưng hỏi một câu
“ Ở trong nhà không có ảnh em, tấm này có được vô tình chụp phải em!" Lục Tần Phàm ấp úng mà trả lời.
“ Ngày mai đến nhà lấy ánh khác mà để lên, ảnh xấu sẽ không tập trung được!"
Gương mặt đang thất thần của anh trong phút chốc bị câu nói của cô làm cho bừng tỉnh, anh mới sực nhớ bây giờ cô đang mở lòng tiếp nhận mình.
“ Vậy ngày mai anh sẽ đến lấy!"
“ Được rồi mau ngồi xuống dùng bữa đi!"
Diệp Vân Ánh để từng phần hộp cơm trưa lên bàn cho anh, Lục Tần Phàm ánh mắt đã có nước mắt đọng lại, đã lâu lắm rồi anh mới nhìn thấy những đồ mà cô nấu, anh nhớ cảm giác ngày ngày được ăn cơm cô nấu rất lâu rồi.
Lục Tần Phàm cầm đũa ăn miếng đầu tiên, hương vị không thể nào quên được, một hương vị chứa đựng tình yêu.

Anh lại nghĩ đến những năm tháng kia cô đã tận tâm với mình như thế nào vậy mà lại đối xử tệ bạc với cô.
“ Anh khóc đấy à?"
Lục Tần Phàm vội lau nước mắt quay sang nhìn cô.
“ Đã lâu không ăn món em làm nên có chút xúc động!"
Diệp Vân Ánh nghĩ đến anh trước kia còn không thèm nhìn mặt cô, chê đồ cô nấu luôn toát ra vẻ lạnh lùng đáng sợ, ấy vậy mà giờ đây lại như một đứa trẻ, đã thay đổi quá nhiều.
Hai mươi ngày này anh luôn ở bên cô, dành nhiều thời gian cho cô nếu đến trễ hoặc không đến anh đều nhắn tin hoặc gọi điện, hào cảm ít ỏi của cô trước kia bây giờ đã tăng lên cấp số nhân.
“ Anh nghĩ thế nào, nếu sau 2 tháng mà em vẫn không chấp nhận anh, không muốn anh ở bên?" Diệp Vân Ánh sắp xếp lại mọi thứ thuận tiện hỏi một câu.
Anh đang gắp cũng làm rớt khi nghe cô nói, sự hoảng loạn đã hiện rõ lên mặt anh: “ Em nói thật sao?"
“ Chỉ là ví dụ!"
“ Em không chấp nhận anh cũng sẽ buông bỏ, nhưng vẫn đứng ở phía sau em chỉ cần em quay đầu là có thể thấy anh!"
Lòng cô bỗng chốc vui lên: “ Vậy làm cho tốt vào!"
Lục Tần Phàm cuối cùng cũng thở phào, anh biết là cô đang chọc mình nhưng anh vẫn lo, sợ nếu trong 2 tháng anh vẫn không chứng tỏ ra đủ sự thành thật của mình với cô, Diệp Vân Ánh không chấp nhận ở bên anh thì lúc đó tâm trạng của anh như thế nào?.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 74: Kết Truyện 2 Lễ Cưới


Trong thời gian cô chấp nhận anh, cho anh thêm cơ hội thì hai bên gia đình Diệp gia và Lục gia cũng mở lòng hơn.

Lục lão gia và Lục phu nhân rất biết lấy lòng gia đình cô và cô, chính bản thân cô cũng rất ngại nhưng không thể từ chối sự nhiệt tình này.

Lục lão gia và phu nhân thường xuyên đến nhà của cô, quan tâm cô bởi họ biết trước kia là bọn họ sai nên mới làm cho gia đình con trai họ tận vỡ, họ cũng không biết liệu người Diệp Vân Ánh có tha thứ và quay lại với con trai và chịu làm con dâu Lục gia một lần nữa hay không, cái họ biết bây giờ là bù đắp lại những thứ mà trước kia cô chưa từng được có.
Thời gian thấm thoát đã qua hai tháng, và ngay lúc này Diệp Vân Ánh đang đưa ra sự lựa chọn cho chính bản thân mình.

Chọn tha thứ làm vợ anh thêm lần nữa hay là chọn buông bỏ.
“ Tiểu Ánh, em đã có câu trả lời cho anh chưa?"
Lục Tần Phàm rất mong chờ đến ngày này nhưng cũng có phần không mong chờ câu trả lời của cô.

“ Nếu em không chấp nhận anh cũng không ép, miễn là em hạnh phúc là được mọi thứ em chọn anh đều chấp nhận!"
“ Anh nhìn em có vẻ không chấp nhận sao?"
Đúng, cô sao có thể không chấp nhận, trái tim của cô cũng đã được chính anh làm lành lại.
Anh và cô yêu nhau, sao có thể không đồng ý.
“ Vậy là em đồng ý rồi sao?" Anh vui vẻ nắm lấy tay của cô
Diệp Vân Ánh gật đầu.
Lục Tần Phàm lấy chiếc nhẫn trước kia ra trao cho cô, chứng mình một điều bây giờ bọn họ chính thức là người yêu.

Nhưng giờ còn người yêu gì nữa giờ phải là vợ chồng sắp cưới.
Diệp Vân Ánh ngắm nhìn chiếc nhẫn trên tay rất kĩ mĩ, cô ngắm rất lâu.

Trên ngón tay này cũng đã từng đeo nhẫn nhưng thứ nhẫn đó rất nhiều đinh, làm cô không thể nào đeo được, nhưng giờ đây chiếc nhẫn này lại rất mềm như có một lớp bông quấn quanh vậy, không có cảm giác đau.
Lục Tần Phàm sau khi có đáp án, anh vui đến mức sau khi đưa cô về nhà còn đi đến quán Bùi Ngôn mà khoe.
Anh rất vui, thật sự rất vui.
______
Hai bên gia đình đã chọn ngày gặp mặt nhau bàn về tổ chức hôn lễ cho hai người.

Hôn lễ trước kia không được hoành tráng, bởi đó là hôn lễ ép buộc lại là liên minh giữa hai gia tộc nên làm nhỏ và công bố hỉ sau khi đã tổ chức xong tiệc.

Nhưng lần này thì khác, cuộc hôn nhân này tự nguyện, anh lại muốn cho người mình yêu có được một lễ cưới lớn, nên đã thống nhất với hai gia đình về lễ cưới sẽ hoành tráng đến mức nào.

Không công bố hỉ sau khi tổ chức tiệc xong, mà lần này Lục Tần Phàm công bố hỉ ra bên ngoài rất sớm còn công bố ngày thành hôn cho phía báo trí.

Làm cho cửa hàng của cô luôn có phóng viên bao quanh.
Ngày xuân về cũng là ngày cô về làm vợ anh thêm lần nữa.
Diệp Vân Ánh trang điểm lộng lẫy những đường nét trên gương mặt cô đã cho thấy sự xinh đẹp vốn có.

Nếu nói cô xinh như một nàng tiên bước ra từ trong tiểu thuyết thì điều đó rất xứng đáng với sự xinh đẹp này.
Chiếc váy cưới cô và Lục Tần Phàm đã chọn và bảo thiết kế sữa lại một số chỗ mà cô yêu cầu.

Màu váy xanh dương tượng trưng cho sự trong sáng thuần khiết, với những viên đá lấp lánh đính xung quanh váy, một chiếc nơ to được gắn phía sau trải dài vài mét so với váy.
Chiếc vương miện gắn trên đầu của cô cũng được đính kết rất nhiều đá quý.

Toàn thân của cô toả ra một loại ánh sáng khiến người khác nhìn thấy không thể ngừng nhìn, đến những người thợ trang điểm và người giúp cô mặc váy cưới cũng phải trầm trồ.

Diệp Vân Ánh nhìn mình trong gương cô không tin là mình.

Bởi người trong gương này thật sự rất xinh đẹp.
Đến giờ vào lễ đường, cô khoác tay bố cô, cách của mở ra ra là cả những ánh mắt khen ngợi nhìn về phía cô, ánh sáng của những chiếc máy ảnh liên tục vang lên.

Tiếng nhạc chúc phúc nhẹ nhàng vang lên trong tiếng vỗ tay của mọi người.

Lục Tần Phàm đứng phía trên cũng hồi hộp theo, anh như muốn chạy thật anh đến chỗ cô và khen cô: Hôm nay em thật sự rất xinh đẹp như một nàng tiên, nhưng anh phải kìm lại.
Tay cô đã được trao cho anh và cùng nhau bước đến thánh đường linh thiêng.
Từng lời thề ước được vang lên một lần nữa trong sự vui vẻ của mỗi người.
“ Anh sẽ không bao giờ buông tay em một lần nữa!"
Lục Tần Phàm ôm lấy cô và trao cho cô một nụ hôn sâu.

Khán đài vang lên tiếng vỗ tay rất đều nhưng đã kết thúc mà nụ hôn anh vẫn còn.
Hạnh phúc của cô một lần nữa tràn đến, ông trời không bao giờ cho con người ta đau mãi được.
“ Chăm sóc tốt cho em ấy, chỉ cần con bé rơi nước mắt tôi lập tức đưa em ấy về!" Sau khi kết thúc thánh lễ Diệp Bạch Vũ đã bước đến cảnh báo.
“ Tôi hứa sẽ không để anh phải đến đưa cô ấy về, nếu có khóc thì đó cũng là nước mắt của sự hạnh phúc!"
Lục Tần Phàm giờ nếu có cho anh đứng trước toàn thể thiên hạ muốn anh thề: nếu để Diệp Vân Ánh phải khóc thì thân thể vinh dự này toàn mặc để cho người đời rêu rao, thì anh vẫn sẽ thề.
Bởi anh yêu em!
Anh yêu Diệp Vân Ánh!
Diệp Vân Ánh là của Lục Tần Phàm!
Mãi mãi Lục Tần Phàm và Diệp Vân Ánh là vợ chồng không bao giờ phải rời xa dù chỉ là một phút..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 75: Kết Thúc 3 Chỉ Cần Vợ Nhỏ Là Đủ


Thấm thoát thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, anh và cô kết hôn ở với nhau cũng đã được hơn nửa năm, nửa năm này Lục Tần Phàm đối với cô rất tốt, căn phòng hai người ở cũng được trang trí lại, thêm hoa thêm cây xanh ở vườn, người làm trong nhà cũng nhiều thêm.

Ngày dự sinh của cô vào tháng 9 tính ra cũng chỉ còn một tuần nữa là cô sinh rồi.

Tối nào Lục Tần Phàm cũng sẽ kể truyện đọc sách cho đứa bé nghe, thời gian này cô cũng hiểu được anh thật lòng với cô như thế nào.

Diệp Vân Ánh gần đến ngày sinh nở rồi nhưng cô vẫn muốn được đi dạo trên những con đường đông đúc, Lục Tần Phàm có khuyên cô nhà muốn gì anh cũng chiều nhưng cô không nghe, anh phải bất đắc dĩ mà cùng cô ra ngoài.

Trời đêm xuống mọi người ra đường rất nhiều, các đôi trai gái tay trong tay đi ngắm cảnh, chỉ có một người là đang phải cầm bóng bay hình gấu trúc, kẹo bông trên tay, một cách không tình nguyện.

“ Anh thấy chiếc xước tóc này có hợp với em không?" Diệp Vân Ánh xước lên tạo vẻ dễ thương mà hỏi anh
“ Rất hợp với em!"
Lục Tần Phàm không hiểu cô vợ của mình, ở nhà nhiều đồ hiệu như vậy lại không thích, anh muốn đưa đến khu thương mại lớn cũng không thích, lại như trẻ con mà mua những thứ bên đường mà mình thấy.

Anh còn nhớ có lần cùng cô đi khám thai định kì, khi về đi qua một chiếc xe đẩy bán bóng bay gấp hoa và đủ hình thù khác, lúc đó rõ ràng là cô đang ăn bánh ngon lành vậy mà vẫn thấy được, bắt anh xuống mua cho bằng được, không phải mua một mà mua hết số hàng gấp được trên xe, nhưng những điều đó lại làm cho anh thích bởi chỉ cần người con gái anh yêu thích là được, cho dù là sao trên trời anh cũng sẽ lấy xuống cho bằng được.

Lục Tần Phàm còn chưa nghĩ ngợi xong cô đã đi tới hàng kem.

“ Trời lạnh, em ăn kem không tốt đâu!" Anh đi tới muốn khuyên cô ai ngờ cô chưng ra bộ mặt nũng nịu với anh.

“ Thế mà ai đó bảo chỉ cần em thích, sao trên trời anh cũng sẽ lấy xuống cho em! Ấy vậy mà bây giờ lại không cho ăn!"
Lục Tần Phàm thở dài một tiếng, hết cách anh phải đồng ý với cô mua cho cô hai cây, nhưng khổ cái là cô ăn cắn có vài miếng nhỏ lại đẩy sang cho anh.

Từ khi chăm vợ mang thai, anh từ người đàn ông lịch lãm trăm người nhìn cả trăm người mê, ấy vậy mà giờ nhìn lại mình anh lại ngao ngán.

Lục Tần Phàm sơ xuất một tí là cô đã biến mất, đến khi tìm thấy thì Diệp Vân Ánh đã đang đứng xem người ta ghép đôi ở phố.

“ Em xem gì vậy?" Anh ló đầu vào hỏi.

“ Xem người ta ghép gặp vui nên em ghé lại!"
Lục Tần Phàm chú ý đến phía trước một người đàn ông đang thẹn thùng với người phụ nữ, anh cười.

Cũng may mình không giống vậy!
“ Anh, chú ý một chút!" Anh đưa tay chặn một người đàn ông gần va chạm đến cô vợ của mình.

“ Xin lỗi!"
Hai người đang chăm chú xem người tiếp theo được chọn ghép đôi là ai, thì micro của người dẫn đã ở trước mặt anh.

“ Cho hỏi anh có muốn ghép đôi không?"

Do anh đang đeo khẩu trang nên không ai nhận ra đây là một người nổi tiếng, họ chỉ nhìn thấy người đàn ông này rất đẹp trai.

Lục Tần Phàm đưa tay lên để lộ ra chiếc nhẫn trên ngón áp út: “ Xin lỗi, tôi cần vợ nhỏ là được rồi!"
Anh vừa nói vừa nhìn vào Diệp Vân Ánh đỏ mặt đứng bên.

“ Vậy sao? Chúng tôi còn tưởng anh vẫn còn độc thân!
Không biết anh có muốn nói gì với vợ mình không?"
Người dẫn này cũng rất biết nhìn người ấy chứ!
“ Không!"
Câu trả lời thẳng thừng của anh làm cho người xung quanh bị sốc, đến cả Diệp Vân Ánh còn đen mặt, nắm đấm cũng đã được hình thành cũng may mà anh nói thêm.

“ Tôi muốn nói riêng với vợ nhỏ, để cho vợ nhỏ cảm nhận được tấm chân tình của tôi là đủ!"
Người dẫn biết ý nên đã đổi chủ đề tiếp tục trò chuyện, còn cô và anh đã lủi thủi rời đi.

“ Em còn tưởng! !"
“ Tưởng anh nói không yêu em chứ gì?
Em ngốc quá, chuyện tình cảm chỉ cần hai người biết là được, anh không muốn người khác biết!" Lục Tần Phàm cười xoa đầu cô.

Vợ nhỏ của mình ngốc như vậy không biết sau này con nó có bắt nạt không biết?
Lục Tần Phàm nhìn cô vợ mình suy nghĩ đến tương lai sau này.

_______
Diệp Vân Ánh hôm nay vẫn là ra vườn tưới nước cho hoa lá, do cũng đã đến ngày sinh nên Lục Tần Phàm đã dao mọi công việc cho Lục Đình Chính giải quyết, nếu có công việc gì quan trọng anh mới ra mặt.

“ Vợ, em mau lại ngồi nghỉ ăn hoa quả đi!"
Diệp Vân Ánh nghe chồng gọi liền để bình tưới xuống mà đi vào, Lục Tần Phàm vội tới đỡ cô nhưng khi chuẩn bị ngồi xuống thì cô lại vỡ ối.

“ Tần Phàm!" Cô đâu biết là nước gì, thấy nó chảy xuống sợ hãi
Lục Tần Phàm đã từng đọc qua sách, nếu vỡ nước ối lúc đó là đứa bé chuẩn bị ra.

Anh phân phó người làm lấy đồ đạc cho trẻ và dìu cô ra xe đến bệnh viện.

Nhưng bụng cô không hề đau, chỉ qua là cảm thấy rất sợ khi có dòng nước chảy từ bên trong nhanh và mạnh ra thôi.

Trên xe Lục Tần Phàm thì lo lắng còn cô thì ung dung mà ăn bánh, cũng may là cô hôm qua mới gội đầu nếu không giờ này đang phải gội đầu tắm rửa rồi.

Vào đến Bệnh viện làm thủ tục rồi vào phòng chờ sinh Diệp Vân Ánh vẫn còn vui vẻ mà còn đi lại xung quanh phòng nữa.

Lục Tần Phàm thì sợ cô đi làm động con nên bắt cô ngồi xuống.

“ Em mau nằm xuống đi, đừng đi nhiều!"
“ Anh sao vậy? Không đi nhiều làm sao dễ sinh?"
“ Vẫn nên ngồi xuống!"
Diệp Vân Ánh nghe lời ngồi xuống, tiện bắt anh ngồi xuống gọt dưa hấu, nhưng chưa kịp chờ anh gọt cô đã ăn xong đ ĩa nho và dâu tây.

Trong lòng cô đang phân vân một câu, bởi cô nghe người ta nói sinh con rất đau: “ Mấy người đó nói quá, sinh con làm gì đau đến mức muốn nắm tóc chồng, thật là doạ người mà!".
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 76: Kết Thúc 4 Lục Gia Minh


Diệp Vân Ánh sau 12 tiếng nằm viện vẫn đang có thể đi lại ăn hoa quả được, thì giờ đây cô nằm trên giường chờ sinh với cơn đau bụng dữ dội.

Do mở chưa được nhiều nên đứa bé trong bụng vẫn chưa ra.

Nước mắt cô cứ vậy mà chảy ra, giờ cô mới biết đau như thế nào, nghĩ lại mình nói không đau là quá sớm.

“ Lục Tần Phàm, anh là đồ khốn!" Cô cắn chặt răng mà sinh đứa bé, nhưng con cô vẫn mãi chưa có sự chuyển động, cửa lại mới mở được 5 cm
Lục Tần Phàm ở bên ngoài ruột gan như muốn nhảy ra ngoài vậy, anh đã lường trước là cô sẽ đau như vậy nhưng nghe cô gào khóc trong kia anh không chịu được.

“ Các người nếu không làm cho cô ấy bớt đau tôi sẽ đốt cái bệnh viện giẻ rách này!" Anh cọc luôn với cái Bệnh viện.

Người bênh và người nhà thăm bệnh đều phải nhìn xem là có chuyện gì, khi họ biết là anh đang lo cho vợ sinh thì cười.

“ Sinh đẻ là chuyện thường có cần phải la hét như lợn cắt tiết vậy không?"
Lục Tần Phàm lòng thì như lửa đốt vì phải nghe tiếng vợ đau, lại còn nghe tiếng chế diễu của người ngoài cơn điên anh lại bộc phát.

/ rầm /
“ Nếu để tôi nghe mấy người nói xấu về vợ tôi thì các người biết tay cả lũ!"
Nắm đấm của anh nhẹ nhàng đấm vào tường bên cạnh người vừa nói, ánh mắt quét một lượt làm ai cũng phải run sợ.

Cô trong phòng sinh đã mất 1 tiếng như chưa có gì là mở thêm, các bác sĩ đành phải tiến hành mổ.

Lục Tần Phàm ở ngoài không thấy tiếng la của vợ nữa chân không chịu được mà lại phía cửa.

“ Sao không còn tiếng của vợ nữa? Vợ em sao rồi? Nếu không sinh được thì thôi, không cần con nữa về nhà làm lại là được mà!"
Không kịp để anh đập cửa một chiếc gậy đã gõ vào đầu anh: “ Mày có bị khùng không, cháu dâu sinh anh cũng không để yên sao?"
“ Nhưng cháu cần vợ không cần đứa bé, nếu cô ấy đau quá thì bỏ đi!" Anh ấp úng như muốn khóc vậy
Nếu vợ xảy ra chuyện gì thì anh ở với ai đây? Ai nằm bên cho anh ôm?
Lần này là bác sĩ trực tiếp cho y tá ra bảo anh đi chỗ khác, bởi bên trong không thể nào tập chung cho được.

30 phút sau cửa phòng phẫu thuật đã được mở ra, y tá bước ra trên tay bế một đứa trẻ đỏ.

“ Chúc mừng gia đình, là một bé trai!"
“ Ông nghe không? Chúng ta có cháu bế rồi!" Hai bên gia đình nhảy lên vì vui sướng nhưng không ai để ý một ánh mặt đang lo lắng nhìn vào bên trong.

“ Còn vợ của tôi? Cô ấy sao rồi?"
“ Anh yên tâm, vợ anh sẽ được đẩy ra thôi!"
Lục Tần Phàm vẫn lo khi nhìn thấy Diệp Vân Ánh được đẩy ra anh mới bớt lo, Lục Tần Phàm tiến tới hôn vào trán cô: “ Cảm ơn em, vất vả cho em rồi!"
Vào phòng, giờ anh mới để ý đến đứa con trai của mình.

Nhìn thằng bé nhỏ nhắn trong tay anh không hết phần ca ngợi.

Đứa bé thật giống vợ!
“ Nhìn xem đứa cháu nó giống con bé chưa này!"
Mọi người đều khen đứa bé da trắng, mắt xinh, mũi cao! mọi thử tổng thể đều giống Diệp Vân Ánh.

Về phòng mãi 15 phút sau Diệp Vân Ánh mới tỉnh dậy, do hết thuốc mê nên bụng của cô giờ rất đau.

“ Anh, em muốn nhìn con!" Cô yếu ớt nói
Lục Tần Phàm nhẹ nhàng bế đứa con trên tay, từng bước chậm rãi bước về giường bệnh đặt xuống bên cạnh cô.

Diệp Vân Ánh nhìn đứa con ngủ say có chút nựng con: “ Thằng bé giống anh quá!"
Từ khi đứa bé chào đời mọi người đều toàn khen đứa bé giống cô, đến anh cũng phải khen.

“ Giống anh ở điểm nào?" Lục Tần Phàm rất muốn biết trong mắt cô con mang những nét đẹp nào của anh.

“Đẹp trai, thằng bé chắc chắn sẽ rất đẹp trai khi trưởng thành!"
Mọi người trong phòng đều cười lên, Diệp Linh Nhược còn thêm vào một câu: “ Đẹp trai nhưng đừng lạnh lùng như bố nó là được!"

“ Anh nhất định sẽ dạy nó tốt, không để nó giống anh!"
Bây giờ là giờ phút thiêng liêng để mọi người ngồi lại chọn những cái tên hay ý nghĩa đặt cho con cháu, Lục Tần Phàm cũng đã nghĩ ra một cái tên để đặt cho con nhưng anh vẫn không nói, bởi anh muốn mọi người đều có thể đặt ra những cái tên rồi chọn lựa, một tiếng trôi qua nhưng vẫn chưa ai đồng ý với cái tên nào.

“ Tần Phàm, anh vẫn chưa nói ra tên muốn đặt cho con!"
“ Anh muốn mọi người cùng đặt!" Anh vẫn lưỡng lự chưa nói tên muốn đặt cho con trai
“ Anh nói tên ra!"
“ Lục Gia Minh, em thấy tên có trẻ con lắm không?"
Mọi người trong phòng đang ồn ào nghe tên anh đọc liền yên lặng mà thảo luận.

“ Mọi người sẽ thích cái tên này cho mà xem!"
Diệp Vân Ánh đã đoán đúng, cuối cùng tên Lục Gia Minh là tên con.

“ Lục Gia Minh, ngoan!"
Đứa bé trong tay Diệp Vân Ánh như rất thích cái tên, miệng cười làm cho mọi người xung quanh tim đều rung động theo.

Lục Tần Phàm cúi người hôn hai mẹ con, cái tên này là anh đã suy nghĩ rất lâu mới có, Lục Gia Minh nó tượng trưng cho sự điềm tĩnh, ngoan ngoãn, hiền lành, nhất là sáng suốt cho sự lựa chọn của mình, để không phải hối hận như Lục Tần Phàm đã bỏ lỡ 5 năm vô ích.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 77: Kết Thúc 5 Quà Sinh Nhật Đáng Yêu


Diệp Vân Ánh sau bốn tháng sinh nở hoàn thành, cô bây giờ rất thoải mái nhẹ nhõm cả người, tối ngủ cũng không lo làm con nghẹt thở trong bụng.

Lục Tần Phàm thường sẽ là người thay tã cho con uống sữa mỗi khi con quấy khóc buổi khuya, sáng dậy thay tã cho con ăn rồi mới yên tâm đi làm để cho vợ ngủ thêm một chút, thời gian anh giành cho con nhiều hơn là cho công việc nữa, cũng may mọi người cũng sẽ đến chơi với Lục Gia Minh.

Hôm nay là sinh nhật của Lục Tần Phàm nhưng chả một ai trong hai người nhớ cả, cho đến khi Lục Đình Chính và Bùi Ngôn đến muốn chăm Lục Gia Minh cho hai người có thời gian ăn tối, lúc đó Diệp Vân Ánh vẫn còn nghi hoặc bởi hai người này trước giờ vẫn luôn né chăm Lục Gia Minh, Bùi Ngôn không chịu được nói ra hôm nay là ngày sinh nhật của chồng cô.

Diệp Vân Ánh thả được con như thả được mối nợ tiền kiếp vậy, Lục Tần Phàm cũng không biết đây là ngày sinh nhật của mình hay của cô, mà cô lượn hết hàng này qua hàng khác ở trong khu mua sắm lớn.

“ Vợ, hôm nay là sinh nhật anh chẳng lẽ em không có quà gì cho anh sao?" Lục Tần Phàm cầm đồ đi theo cô phía sau.

“ Anh còn nhỏ lắm sao, sao lại muốn có quà?" Cô phớt lờ anh chạy vào khu mua sắm khác
Lục Tần Phàm muốn đi theo nhưng bị nhân viên cản lại, khi nhìn lên là “ Hàng nội y phụ nữ", anh thở dài một hơi và biết thân biết phận đi tới ghế chờ đối diện.

“ Cô ấy không muốn tặng quà cho mình sao?"
“ Cũng đúng, trước kia cô ấy tặng cho mình mình cũng chẳng thèm nhìn, bây giờ mong chờ gì nữa!"
Lục Tần Phàm vừa hỏi vừa trả lời, ánh mắt thất thần nhìn vào bên trong cửa hàng.

Cuối cùng trời cũng đã tối, Lục Tần Phàm tìm mãi không thấy cô ở đâu, gọi cho ai cũng không biết.

Anh rõ ràng đã ngồi chờ trước cửa hàng nội y sao lại không thấy cô ra?
Lục Tần Phàm không biết Diệp Vân Ánh đã âm thầm chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, ở một khu khách sạn năm sao ở gần biển còn là tầng có hướng đẹp nhất nhìn ra biển.

Chuân bị xong Diệp Vân Ánh mới lấy điện gọi gọi cho anh: “ Chồng, anh mau đến khách sạn K, phòng số 675 nhanh lên anh!"
“ Sao em lại ở đó? Có chuyện gì xảy ra sao?"
“ Nhanh lên anh, áaaa!"
Lục Tần Phàm lộ lắng vì đã không nhìn thấy vợ nhỏ của mình vài giờ đồng hồ,bây giờ nghe tiếng hét thất thanh của cô lòng anh càng trở nên lửa đốt.

Anh nhanh chóng ngồi xe đến bệnh viện cô nói, lao nhanh lên phòng 675, Lục Tần Phàm đạp cửa nhưng cửa lại không khoá, bên trong còn vọng ra tiếng mật ngọt: “ Nhớ khoá trái cửa!"
Lục Tần Phàm không hiểu nhưng vẫn khoá lại: “ Vợ, em có bị làm sao không?"
Lục Tần Phàm bước vào mới để ý ánh nến dưới chân chạy dài thẳng vào phía giường.

Nến thơm?
Lục Tần Phàm nhìn xung quanh, ánh nên trên bàn còn có rượu vang nhưng không thấy vợ: “ Vợ, em đâu rồi!"
Từ đâu một bàn tay phía sau xoay người anh lại tặng kèm một nụ hôn mật: “ Chồng, sinh nhật vui vẻ!"
“ Em! !"
“ Anh mau ngồi xuống đi!" Diệp Vân Ánh kéo anh ngồi xuống, tay nhanh chóng rót rượu vang vào ly và đưa cho anh.

“ Cụng ly, chúc mừng chồng tuổi mới!"
Lục Tần Phàm ngoan ngoãn uống với cô, uống xong mới đến phần bóc quà: “ Quà của anh, em đã chọn rất lâu đấy, anh mau xem có ưng không? Anh mà không ưng là em thật vọng đấy!"
“ Anh nhất định sẽ thích, cho dù nó có là gì đi nữa!"
Lục Tần Phàm nhận lấy và từ từ mở quà, anh tròn mắt khi nhìn thấy thứ bên trong liền đưa tay cầm lên: “ Đồ ngủ gợi cảm?"
“ Anh không thích sao? Em còn tưởng! !"
“ Anh tất nhiên thích rồi, chỉ vậy thôi sao? Em tặng anh đồ ngủ ngợi cảm mà không mặc thử cho anh xem sao?"
Lục Tần Phàm nhìn đồ ngủ này liền trêu ghẹo cô.

“ Vậy em đi mặc cho anh, anh chỉ được nhìn thôi đấy!"
Diệp Vân Ánh giật lấy đồ rồi vội đi theo, cô quên mất người chồng của mình nói miệng khác còn hành động sẽ khác.

Lục Tần Phàm ngồi trên giường chờ cô, ánh mắt mong chờ ngày càng hiện rõ trên mắt anh.

“ Anh không được cười đâu đấy?" Diệp Vân Ánh nấp ló sau của phòng tắm
“ Ừm!"
Cô nhận được sự chắc chắn của anh mới dám bước ra, khoảnh khắc cô bước ra làm tim anh như muốn nhảy ra luôn vậy.

Thật sự quá gợi cảm rồi!
Đường nét trên cơ thể của cô sau sinh vẫn còn nguyên vẹn như chưa có cuộc chia ly vậy, Lục Tần Phàm nhìn thân hình cô đến mức phải trầm trồ muốn chạy đến ôm cô vào lòng mà ngắm nghía vậy.

“ Có phải em mặc xấu lắm không? Đế em đi thay ra!"
Chưa kịp để cô xoay người Lục Tần Phàm đã ôm lấy cô ngã xuống giường, trùng hợp lại nằm dưới mình anh.

“ Không cần thay, nếu em muốn thay để anh giúp!"
Lục Tần Phàm muốn luồn tay vào nhưng anh quên mất một điều: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Mắc câu!
Lục Tần Phàm còn chưa định hình xem cô vừa nói gì đã bị cô vật xuống và trói hai tay qua đầu.

“ Em làm gì vậy?"
“ Anh hỏi mình xem, cái thứ nãy giờ chọc vào người em là thứ gì?"
Diệp Vân Ánh vừa nói vừa chà xát vào chỗ đó của anh.

“ Em gài anh!"
“ Em đâu có gài, em chỉ qua là muốn tặng quà sinh nhật cho anh, tiện thể thử xem anh có thích phụ nữ mặc đồ như vậy không? Xem ra anh rất thích!" Diệp Vân Ánh nhìn xuống bộ đồ ngủ mình đang mặc.

“ Anh chỉ thích nhìn em mặc thôi còn những người khác cho dù họ có không mặc gì anh cũng chẳng thèm!"
“ Em mau cởi trói cho anh đi!"
Diệp Vân Ánh như không nghe thấy còn cố ý chà mạnh vào c@u nhỏ của anh.

“ Em đừng chà nữa!"
Còn chưa nói xong môi cô đã áp vào môi anh.

“ Hôm nay anh nằm yên đó, em tự làm!"

Diệp Vân Ánh nói thì nói nhưng làm thì không được, cô làm rất vụng về, cuối cùng là phải cho anh xử dụng tay.

“ Cho anh dùng tay!"
Lục Tần Phàm được cô cho phép như là hổ dữ vậy, vật cô xuống giường mà vồ lấy ăn thịt.

“ Chậm! chậm! chậm lại!.

á á áaaa!"
“ Vợ, em xem sử nó chảy ra có phải quả phí không?".

.

Không biết anh nói là thứ gì nhưng khi nhìn thấy thứ dính trên tay anh cô liền che mặt lại.

“ Nhớ quá đi!"
Lục Tần Phàm tiếp tục đâm thúc vào phía trong cô, phía trên còn không quên nghịch bầu sữa của cô.

Nhìn bầu sữa căng tròn trăng mịn bị thằng con mất nết cắn nhằn.

“Cái thằng con mất nết, lần này xem bố có cho con cai sữa không?"
“ Anh xoa cái gì, sao giống Gia Minh vậy?"
“ Không được nhắc tên đàn ông khác trước mặt anh khi đang thân mật!"
“ Áaaa, chậm lại! em không nói nữa!_
Cuối cùng anh hành hạ cô không còn cái gì, cả thân có đều có vết tích anh để lại, đến khi tắm cô cũng phải để anh tự quyết.

Lục Tần Phàm ôm cô nằm trong bồn tắm thì thầm vào tai cô một câu yêu thương: “ Cảm ơn em đã ở bên anh!".
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 78: Ngoại Truyện 1 Tình Duyên Đến Đây Lại Đứt!


/ Chú ý: Phần này mình viết kết SE nha /
Lục Tần Phàm khi biết Diệp Vân Ánh mang thai anh tức tốc lao đến tiệm hoa để tìm cô, nhưng không thấy cô, anh liền tìm đến Diệp gia, ở đây trong nhà Diệp lão gia và Diệp phu nhân đang trách mắng cô việc không nên xảy ra này.

Việc mang thai đến Diệp Vân Ánh còn không thể ngờ đến, cô nhớ sau khi về để đảm bảo chắc việc không mang thai, cô đã có uống thuốc tránh thai nhưng lại không ngờ đến nó lại phản tác dụng.

Hai ông bà nhìn đứa con dại khờ của mình lắc đầu, nếu đã có thì phải giữ lại, biết làm sao bây giờ? nó cũng là một sinh linh? Là cháu Diệp gia?
Đang khi cả ba đang gỡ được chút căng thẳng thì người làm vài báo.

“ Thưa lão gia, có Lục thiếu đến hiện đang ở ngoài cổng!"
Diệp lão gia khi nghe tên đã làm con gái của mình đến ông sôi máu muốn ra tính sổ:
“ Để tôi ra cho thằng nhãi đó một trận!"

“ Ông à, bình tĩnh đi!"
“ Bố kệ anh ta đi, không cho anh ta vào cứ bảo mọi người đi vắng hết cả rồi, anh ta sẽ về thôi!" Cô quay ra nói với người làm
Diệp Vân Ánh không ngờ đến Lục Tần Phàm khi nghe trong nhà không có người thì không rời đi mà còn đứng ở đó.

Anh đứng trước cổng ánh mắt luôn nhìn lên tầng hai phòng của cô.

Diệp Vân Ánh không quan tâm là anh về hay đang ở trước cổng, cô mệt mỏi lên giường ngủ.

Bên ngoài bầu trời khi nãy còn nắng bây giờ lại đổ một cơn mưa rào lớn kèm theo gió lạnh, một hình bóng nam nhân đang đứng lặng lẽ dưới mưa, chờ được mở cửa mà không hề di chuyển hay có ý định rời đi.

“ Lục tổng, trời mưa lớn anh mau vào xe đi,tôi nghĩ Diệp gia sẽ không mở cửa!" Chu Dương đứng che ô cho anh lo lắng cho anh bị cảm
“ Không, tôi phải chờ em ấy mở cửa, tiểu Ánh đang mang thai tôi muốn được em ấy tha thứ!"
“ Nhưng!.

!"
“ Cậu về đi, nếu muốn tốt cho tôi thì cậu mau rời khỏi đây!" Anh đẩy Chu Dương ra ánh mắt ra lệnh
Chu Dương nhìn anh quyết tâm, mặc dù không nỡ rời đi nhưng đây là mệnh lệnh cấp trên không thể làm trái.

Lục Tần Phàm vẫn đứng đó, nhưng hại mưa rơi xuống tạo ra những tiếng động lách cách lách cách, nhưng điều đó không thể làm anh phân tâm được.

Anh đứng dưới mưa nghe tiếng từng giọt nước rơi, áo ướt ấm vào người thấy lạnh anh mới có thể nhớ đến những gì trước kia làm với cô.

Anh nhớ đến lần đầu tiên bảo cô đến đón tại quán bar, lúc đó trời tối anh đã say chỉ gọi chơi không ngờ cô lại đến, ăn mặc lại mỏng manh mặc dù trời lạnh.

Anh khi đó không hề biết tình yêu với cô mà chỉ có hận nên đã không cho cô ngồi xe về, Lục Tần Phàm cũng không nghĩ đến việc trời tối không thể bắt được xe, tuyết lại còn rơi.

Anh hiểu được rồi, lúc đó có lẽ em đã hận anh? Đã rất lạnh?
Đợi đến khi Diệp Vân Ánh tỉnh vậy thì cũng đã 6 giờ, cô vươn mình nhìn ra cửa sổ thấy trời mưa, cô rất ghét mưa bởi nó làm vết thương lòng của cô nhớ lại và đau đến.

Trước kia còn ở Lục gia đã chịu lạnh thiếu dinh dưỡng, lại sảy thai mất máu nên sức khoẻ của cô rất xấu,mọi ngày thường nó sẽ không thể hiện ra nhưng trời hể có mưa trong người cô lập tức có phản ứng, đau đầu, nôn, kén ăn.

Diệp Vân Ánh ghét phải nhớ lại những kí ức đau khổ, cô lập tức kéo rèm lại nhưng lại thấy bóng ánh ở trước cổng dưới trời mưa, ánh mắt cô kẽ nhíu lại.

Chưa rời đi? Chờ điều gì?
Diệp Vân Ánh khoác áo đi xuống, người hầu thấy cô vội chạy đến nói: “ Tiểu thư, Lục thiếu đã đứng ở ngoài mưa đã 3 tiếng rồi!"
“ Tôi biết rồi?"
Anh ta đứng dưới trời mưa 3 tiếng? Thật lấy làm lạ.

Cô cầm ô bước ra cổng và mở cửa, anh thấy có người mở cửa vội ngước mắt lên.

“ Em ấy cho tôi vào! là em em sao?" Lục Tần Phàm tưởng người làm ra mở cửa cho anh vào không ngờ đến người mở cửa là Diệp Vân Ánh.

“ Sao chưa về? Anh đứng dưới mưa làm tôi ngạc nhiên đây! Tôi nghĩ con người anh con người anh còn chẳng biết đứng dưới mưa là gì nữa đấy?"
“ Em mang thai?" Mặc dù anh đã biết nhưng vẫn muốn xác định lại lần nữa đặc biệt là nghe cô nói.

“ Đúng, chuyện đó có liên quan gì đến việc anh đứng ở đây không?" Cô nhún vai trả lời
“ Liên quan, vì đó là con anh!"

Diệp Vân Ánh bị anh chọc cho cười: “ Anh lấy bằng chứng gì bảo nó là con anh? Tôi đã ngủ được một người ắt sẽ lên giường với người thứ hai, đứa bé này đâu là của anh?"
“ Em sẽ không làm như vậy, đứa bé chắc chắn là con anh!" Lục Tần Phàm không tin việc cô sẽ lên giường với người khác, con người của cô anh biết rất rõ
“ Nếu nó là con của anh chẳng lẽ tôi phải đưa cho anh?"
“ Không cần đưa, em chỉ cần cho anh cơ hội bù đắp cho em và con là được!"
Diệp Vân Ánh cười đau trong lòng: Là nghĩ mình có lỗi với cô và con nên mới như vậy? chưa thật lòng yêu cô?
“ Cút, anh nghĩ mình bây giờ xứng với tôi sao? Anh nghĩ mình có đủ bản chất để làm chồng và bố con tôi sao? Nếu anh thật sự nghĩ vậy thì anh lầm to rồi, tôi đây không cần hạng người như anh!" Từng câu từng chữ như những nhát dao phí tới tim anh.

“ Tại sao anh không được?"
“ Anh nhìn lại quá khứ và nhìn lại bạn thân mình hiện giờ là có câu trả lời!"
“ Được rồi, không nhiều lời với anh, anh mau về đi từ giờ đừng đến làm phiền tôi!"
Diệp Vân Ánh bước vào và đóng cửa nhưng bị anh cản lại: “ Anh không thể sống mà không có em!"
“ Nhưng tôi không thể sống khi anh ở bên cạnh!"
Diệp Vân Ánh giật mạnh cửa và đóng lại.

Tình duyên đến đây lại đứt!
Mọi thứ đã chấm hết từ khi đích thân anh đưa tờ giấy ly hôn vào vài năm trước.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 79: Ngoại Truyện 2 Thà Buông Tay Miễn Đừng Âm Dương


Lục Tần Phàm có tìm cách nào đi chăng nữa cũng không thể níu kéo được mối lương duyên đã đứt này.
Lục gia khi biết tin cô mang thai đứa con của Lục Tần Phàm cũng chẳng thể làm gì, bọn họ trước kia đã mắng nợ cô nhiều bây giờ họ chỉ muốn làm sao trả hết nợ trước kia mà Lục gia đã làm với cô.

Ông nội còn muốn chuyển 15% cổ phần công ty Lục thị cho cô, nhưng Diệp Vân Ánh đã không nhận, người cô hận không phải là những người trong Lục gia, mà hận người đã lấy đi những ngày tháng thanh xuân của cô.
“ Anh còn đến tìm tôi làm gì nữa? Ngày nào anh cũng đến không thấy mệt sao?" Cô chặn anh lại ở cửa tiệm hoa
Lục Tần Phàm vì muốn cô thay đổi ý định cũng như muốn cô thấy mình đã thay đổi, nên ngày nào anh cũng đúng giờ mà đến tiệm hoa cô, anh không đi tay không mà còn mua đến rất nhiều đồ ngọt nhưng không lần nào cô chịu nhận.
“ Anh không phiền!"

“ Anh không nhưng tôi có!" Diệp Vân Ánh mệt mỏi mà nói lớn, thời gian mang thai rất mệt cộng thêm sức khoẻ không được tốt làm cho tinh thần cô có chút tổn hại, buổi tối không tài nào ngủ được phải dùng thuốc an thần để ngủ, nhưng cô không dám uống nhiều.
“ Xem như tôi xin anh, tha cho mẹ con tôi được không?"
Lục Tần Phàm bất giác đau tim, làm sao có thể bỏ lỡ người mình yêu được?
“ Không thể!" Anh cúi đầu nhẹ nhàng đáp, tay nắm chặt túi bánh ngọt đang cầm.
Diệp Vân Ánh tinh thần mất khống chế liên tục cầm bó hoa bên cạnh đánh anh: “ Tôi phải làm thế nào thì anh mới chịu buông tha cho tôi?"
Lục Tần Phàm bị cô đánh nhưng vẫn đứng yên chịu đòn không tránh né nửa bước, trong lòng còn muốn cô đánh đến lúc nào hả giận thì thôi.
Bó hoa trên tay Diệp Vân Ánh bị dập nát cô mới dừng lại: “ Xin....xin anh làm ơn tha cho tôi được không?"
Diệp Vân Ánh chưa nói hết đã ngất đi may Lục Tần Phàm phản ứng nhanh đã đỡ được cô.
“ Tiểu Ánh, em làm sao vậy? Mau mở mắt nhìn anh đi? Tiểu Ánh!"
Tiếng còi cứu thương lại vang lên trên khu phố bình dị, Lục Tần Phàm trên xe cứu thương không ngừng xoa tay cô, trong tim hiện ra sự lo lắng gì đó làm Lục Tần Phàm phải sợ hãi.
Đến bệnh viện may được đưa đến bệnh viện kịp thời nên tình trạng của cô đã được ổn định, nhưng không thể chịu thêm sự kích động.
“ Trước kia em không phải thích cười sao? Sao trên khuôn mặt của em bây giờ lại không còn cười nữa?"
Lục Tần Phàm trong lòng rất đau, là mình ngu mới để cô ấy chịu khổ biết bao lâu nay.

Khi nghe bác sĩ nói cô uống thuốc an thần, sức khoẻ lại yếu, nếu để thêm đã kích sẽ xảy thay.

/ chát /
Đều tại mày hết, mày là thằng ngu, em ấy không được khoẻ mà mày không biết, còn làm em ấy tức giận, đều tại Lục Tần Phàm mày trước kia đối xử tệ bạc với em ấy làm cho Tiểu Ánh sinh bệnh tật trong người, tất cả đều tại mày.
Lục Tần Phàm tát vào mặt mình cho mình nhớ sau này cần phải tránh xa cô.
Ánh mắt anh lại nhìn xuống chiếc bụng đã nhô lên của cô.

Đứa bé này đã mất đi một lần rồi lúc đó Diệp Vân Ánh cũng đã rời xa hắn, nếu lần này lại bị hắn làm mất chắc chắn cô sẽ bỏ đi một lần nữa.

Lục Tần Phàm không muốn, không muốn cô rời xe khỏi tầm mắt hắn nhưng lại không muốn cô tức giận khi thấy hắn.
Hắn nên làm gì đây? Làm gì mới tốt đây?
Lục Tần Phàm cúi đầu mà khóc, chính bản thân anh cũng không biết phải làm sao cho đúng nữa? Anh muốn ở bên cạnh người mình thương nhưng lại sợ vì điều đó mà cô ấy bỏ mình đi.
Lục Tần Phàm suy nghĩ một hồi lâu cũng đã quyết định buông tay, dù gì cô ấy và con cũng ở gần anh có thể đến đứng từ xa mà nhìn, còn hơn là mất đi tất cả.
Anh gọi điện thông báo cho Diệp gia biết cô nhập viện và để lại tờ giấy xin lỗi mong cô đọc được.
Lục Tần Phàm đi trên hành lang bệnh viện nghe tiếng khóc của một người phụ nữ, anh liền đứng lại.
“ Anh, anh đừng rời xa em? Em sẽ không ép anh kết hôn với anh nữa? Anh muốn lấy ai cũng được nhưng xin anh đừng âm dương với em, xin anh đấy.....!"
Tiếng khóc của người phụ nữ đó vang vẳng cả một hành lang lạnh, có lẽ anh và người phụ nữ đó giống nhau.

Anh nhìn thấy được nỗi tuyệt vọng của người phụ nữ khi đẩy người mình yêu toàn thân là máu vào phòng phẫu thuật, nếu người đó mất đi thì cũng không muốn sống.
Đúng vậy, trên đời tình yêu nó là một thứ khó nói làm cho con người ta phải suy ngẫm khi nghĩ về nó, nếu rời xa cũng được không gặp mặt nhau cũng được nhưng chí ít thì đối phương vẫn đã ở trên đời, không phải chịu cảnh âm dương cách biệt.
Lục Tần Phàm nắm chặt điếu thuốc lá mình vừa châm vào tay, những bước đi nặng nề đau khổ.
Lục Tần Phàm đã quyết định rồi, anh sẽ không tìm đến Diệp Vân Ánh ép cô ấy tha thứ nữa, mà chi bằng để mình đứng từ xa nhìn ngắm cuộc sống hạnh phúc của cô và con.
“ Cậu quyết định rồi sao?" Bùi Ngôn sau khi nghe người bạn mình kể cũng đã ngồi xuống mà uống rượu cùng.
“ Nếu em ấy đã không muốn ở bên thì có níu em ấy cũng sẽ không ở bên mình, tôi không muốn giữa tôi và em ấy phải âm dương cách biệt!"
“Cậu sẽ không hối hận?"
“ Điều mà tôi hối hận nhất là trước kia đã ngược đãi em ấy, bây giờ tôi chỉ ước em ấy hạnh phúc là được!"
Nếu được quay lại, Lục Tần Phàm sẽ chọn về ngày mà hắn và cô kết hôn, lúc đó hắn sẽ hứa với cô yêu thương và quan tâm hết lòng, không phải để cô tổn thương nữa nhưng không được.
Là do hắn quá ngu trong chuyện tình cảm!.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 80: Ngoại Truyện 3 Muốn Vơ Vét Hơi Ấm Gia Đình


Thời gian lại trôi qua kể từ ngày Lục Tần Phàm làm cô phải nhập viện, biết cô trong người mang bệnh không chịu được kích động nên đã chấp nhận rời xa cô.

Cũng kể từ giây phút đó Diệp Vân Ánh đã không còn thấy Lục Tần Phàm ở trong cuộc sống của mình nữa, cô cũng không nghĩ nhiều.

Lục Tần Phàm sau khi buông bỏ mọi thứ với cô anh lao vào công việc của công ty cả ngày, không chăm sóc bản thân, anh ép mình phải làm việc để không tìm đến Diệp Vân Ánh, anh làm và sống tại công ty, đồ dùng Chu Dương sẽ về biệt thự lấy cho anh, một tuần anh mới về biệt thự nghỉ ngơi một lần và cũng trong ngày đó sẽ đi qua cửa tiệm hoa cô, anh chỉ cần nhìn lướt qua thấy cô cũng đã an lòng.

Anh cũng không thể ép mình mãi được nên cuối cùng vì kiệt sức mà ngất đi phải đưa vào bệnh viện.

“ Anh, hay anh đi gặp chị ấy một lần? Chỉ cần nói chuyện hiện giờ là được, anh như vậy sẽ làm cho mọi người trong nhà lo lắng?" Lục Đình Chính luôn là người muốn tán hợp anh hai và chị dâu lại như xưa nhưng không được, cũng đã ngừng lại.

“ Em có thể giúp anh đến đó ghi âm ít giọng nói của em ấy được không?" Hắn bây giờ không cần gặp cũng được nhưng chỉ cần nghe giọng của Diệp Vân Ánh thì hắn đã mãn nguyện rồi.

“ Anh có thể tự đến mà?"
“ Anh không muốn em ấy thấy anh lại kích động!" Lục Tần Phàm lắc đầu, không muốn những gì mình làm để giảm bớt sự nhớ nhung với cô bây lâu nay biến mất.

“ Vậy em sẽ giúp anh, em mua hoa đến cho anh nữa!"
“ Em đừng nói là anh nằm viện, nếu em ấy hỏi anh thì em cứ trả lời anh đã ra nước ngoài rồi!"
Lục Tần Phàm biết cô sẽ không bao giờ hỏi đến hắn nhưng trong tâm gan anh thật sự rất muốn cô hỏi thăm hoặc nhớ về mình một lần.

Lục Đình Chính rất nhanh đã có được giọng nói ghi âm và hoa tươi từ cửa tiệm hoa của Diệp Vân Ánh.

Lục Tần Phàm mở đoạn nghi âm bắt đầu tỉ mỉ mà nghe đi nghe lai, đã lâu rồi hắn mới nghe lại giọng nói của Diệp Vân Ánh cũng đã ba bốn tháng rồi.

Lòng hắn lúc đó rất đau, nhiều tối hắn còn khóc khi uống rượu, lý do hắn không về nhà cũng rất đơn giản vì nhà hắn rất lạnh lẽo không có hơi ấm của gia đình, khi về cả căn nhà bao trùm bởi bóc tối hắn không muốn mở ra, mỗi khi hắn về nhìn vào nhà ước sẽ có bóng đèn đã bật và có người ngồi ở bên trong chờ hắn về ăn cơm tối, hắn cũng ước sau cách cửa đó là nụ cười ấm áp rạng rỡ của Diệp Vân Ánh.

Nhưng mọi thứ đó đều là ước mơ.

Hắn không muốn ước cao sang chỉ cần người con gái ấy gọi tên hắn thì hắn cũng đã mãn nguyện rồi, không cần nhiều chỉ cần như vậy hắn cũng đã đủ nhắm mắt theo đứa con về suối vàng rồi.

Lục Tần Phàm không hề quên đi đứa con mấy tháng vào mấy năm trước bị hắn hại chết, hắn không hề quên.

“ Bảo bối, con có trách ba không? Trách ba đã hại con và mẹ phải rời xa nhau không?"
Cũng may vào năm đó ông bà Lục đã đem đứa bé đó chôn vào phần Lục gia, nếu không hắn cũng không biết tìm con ở chỗ nào.

Buổi chiều lạnh Lục Tần Phàm đã ngồi bên mộ đứa con nhỏ chưa đủ hình hài mà trò chuyện.

Chỉ có vậy hắn mới bớt đi sự tội lỗi, nơi đây đang nằm một linh hồn nhỏ là sự kết duyên của hắn với Diệp Vân Ánh cũng là thứ chấm cứt thứ kết duyên ấy.

Nhìn khu mộ nhỏ không có bia mộ không có tên, không có người lập lòng hắn lại chua chát, hắn vút ve khu mộ nhỏ mà thủ thỉ: “ Con chờ ba, ba cũng sẽ xuống đó với con đền tội với con!"
Hắn nói vậy nhưng cũng không biết khi nào thì hắn mới xuống đó mà đền tội với con hắn.

Chắc đến lúc đó con hắn sẽ hận hắn mà không thèm nhìn mặt người ba nhẫn tâm này.

“ Con biết không, mẹ con đã có em bé tiếp đấy, con bây giờ đã là anh rồi hãy chúc cho em con được sinh ra khoẻ mạnh, mà ba có đem theo giọng nói của mẹ con có muốn nghe không?"
Lục Tần Phàm co ro một bên cảm nhận hơi ấm gia đình, hắn bật máy ghi âm giọng nói của Diệp Vân Ánh để ở bên mộ con, hắn cố cảm nhận chút hơi ấm này, có con có Diệp Vân Ánh một gia đình nhỏ.

Sau khi trở về Lục Tần Phàm đã quyết định sang nước ngoài để làm việc quên đi tất cả, tìm hiểu lại cuộc sống bắt đầu lại từ con số không tròn chĩnh.

Ngày anh đi cũng là ngày mà đứa con của anh cất tiếng khóc, mọi người bên Diệp gia đều vui vẻ mà đón nhận thành viên mới này.

Lục Đình Chính nhờ quan hệ ở trong bệnh viện sinh mà từ tay bác sĩ lấy được ảnh đứa bé, mà không cho ai biết liền gửi cho anh trai đang ở ngoài thấy.

Lục Tần Phàm nhìn đứa bé đỏ hoáy được quấn trọng chăn mỏng niềm hạnh phúc trong lòng tràn về.

Là con của Hắn và Diệp Vân Ánh!.
 
Back
Top Bottom