Ngôn Tình Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 20: 20: Xinh Đẹp


Lục Tần Phàm bị bệnh mất mấy ngày nên anh đã cho thư ký của mình chuyển hết tài liệu về nhà để anh giải quyết, trong những ngày này anh cũng trò chuyện với Vương Bảo Châu, anh cũng không biết ở đó quay cảnh gì lại lâu đến vậy, chỉ biết Vương Bảo Châu nói sẽ ở lại hết tuần mới về.
Diệp Vân Ánh và anh mấy ngày nay cũng cũng không nói chuyện, hay ngồi ăn cùng nhau.
Diệp Vân Ánh nấu nướng sẽ để ở dưới phòng ăn, đến giờ anh sẽ xuống nếu không xuống cô sẽ bưng lên để trước cửa và gõ cửa cho anh ra lấy.
/Reng reng!/
Tiếng chuông điện thoại của anh vang lên, Lục Tần Phàm ngừng tay lại nghe máy.
“Bố con nghe!"
Là bố của anh gọi, anh và Lục lão gia tức bố anh trước giờ cũng không mấy hoà thuận nhất là trong công việc, nhưng anh cũng không phải người tệ bạc với bố mẹ, đặc biệt người ủng hộ cho anh và Vương Bảo Châu đến với nhau.
“Hôm nay thằng bé A Chính về, nên ông nội có tổ chức tiệc nhỏ nên con với con bé kia về nhà chính một chuyến!"
“Con biết rồi, còn chuyện gì nữa không?"
“Nếu được con có thể dẫn theo tiểu Châu đến được không?"
Lục lão gia rất thích một người con dâu như Vương Bảo Châu, một người con dâu phù hợp với gia thế và địa vị nhà họ Lục, lại có được một chỗ dựa vững chắc còn là một diễn viên nổi tiếng xinh đẹp, ai lại không muốn người như vậy làm con dâu mình.
“ Cô ấy đang ở ngoại thành không thể về được!"

“Vậy sao, vậy ta cúp máy đây!"
Lục lão gia thất vọng mà cúp máy.
Đâu phải có một mình ông là trông ngóng, đến anh cũng rất nhớ Vương Bảo Châu.
Lục Tần Phàm không muốn về nhà chính chút nào, cứ nghĩ đến việc phải giả tạo thân mật như cặp vợ chồng yêu thương nhau anh lại thấy ghê tởm, ghê tởm đến mức muốn chạy thật xa.
Nhưng mà lần này không về cũng không được, hôm nay em trai của anh đi du học quay về không thể không đến.

Cho dù có giả tạo cũng phải làm, bởi em trai khác với anh lại rất quý người chị dâu vô danh này.
Lục Tần Phàm bước xuống cầu nhà muốn thông báo bảo cô chuẩn bị, Diệp Vân Ánh đang cặm cụi lau dọn bàn ghế, nghe thấy tiếng chân cô liền nhìn lên thấy anh thì vội quay người rời đi.
Không thể để anh ấy giận!
Cô không muốn giận chuyện trước kia cũng không anh giận, cũng không muốn vì chuyện nhỏ mà làm lớn ra.
“Cô tránh cái gì?
Bộ tôi đáng ghét đến vậy sao?"
Anh thấy cô vừa thấy mình đã vội né đi liền khó chịu, trước giờ người muốn đến làm quen với anh rất nhiều, nhiều đến mức phải xếp hàng, vậy mà một người có phước như cô lại muốn né không muốn nhìn thấy mặt anh.
“Không có, em có chút việc!" Cô vội quay lại giải thích nhưng đầu vẫn cúi xuống
“Rõ ràng là tôi thấy cô cố tình tránh né tôi!" Anh ngồi xuống sofa
“Em không có!"
“Thôi khỏi nơi, nghe giọng cô tôi thấy khó chịu quá!
Chuẩn bị đi cùng tôi đến nhà chính!"
Anh lạnh lùng mà nói, những lời nói của anh phát ra dành cho cô đều là những lời vô vị nếu không lạnh lùng thì là đang tức giận, không giống với Vương Bảo Châu nhẹ nhàng, dịu dàng.
“Em sẽ đi chuẩn bị ngay!"
Diệp Vân Ánh không lau dọn nữa mà thay vào đó là đi chuẩn bị mọi thứ để cùng anh đến nhà chính, cũng không thể đến tay không, cô cũng không biết bên nhà chính gọi cô và anh về nhà làm gì, chủ biết là anh bảo cô đi cùng.
Rất nhanh hai người đã có mặt tại nhà chính lúc sáu giờ tối, chỉ là một buổi tiệc gia đình nhưng cũng rất hoành tráng.

Cả căn biệt thự đều được bật đèn từ ngoài vào trong, đến cả những gíc câu cũng được quấn đèn.
Diệp Vân Ánh e dè bước sau anh vào nhà, ba năm qua cũng đã về nhà chính rất nhiều lần nhưng lần nào cô cũng thấy áp lực.
“Anh chị đến rồi!" Từ bên trong một giọng nói có chút quen thuộc vang ra, một hình bóng to lớn nhưng cũng có chút nhỏ bé đi tới phía của Lục Tần Phàm.
“Anh Hai lâu rồi không gặp!"
“Có vẻ lâu nay em sống vẫn tốt!" Giọng nói của anh vang lên không lạnh lùng mà rất ấm áp
“Em đâu có sống tốt, anh biết không ở bên đó em phải tự lập rất nhiều thứ!"
Lục Đình Chính là em trai của anh, là nhị thiếu gia của nhà họ Lục, người thứ hai trong gia đình họ Lục làm anh phải quan tâm nhiều nhất, khác với mọi người anh không quan tâm bố mẹ mà thay vào đó anh chỉ quan tâm đến người ông đáng quý và người em trai của mình.

Không phải vì anh quá vô tâm không biết công dưỡng dục là gì, mà bọn họ quá vô tâm với anh, lúc nhỏ có lần anh bị sốt rất cao cả hai người dường như không quá để ý, mà chỉ biết tìm niềm vui bằng tiền bạc, trong khi đó chỉ có người ông và em trai là ở bên cạnh mình.
“Đừng nói nhiều mau vào trong thôi!"
Anh bước vào trong trước, không để ý đến Lục Đình Chính đang ngóng ra phía sau.

Khi nhìn thấy một dáng người nhỏ nhắn thì liền mỉm cười nghiêng đầu.
“Chị dâu!"
Diệp Vân Ánh từ ngoài cửa đang đi vào thì nghe thấy người gọi mình, khi nhìn rõ liền thấy Đình Chính đang cười chào mình, cô cũng rất vui vẻ mà đi tới tươi cười mà chào lại.
“Em về khi nào vậy?"

“Em vừa mới về thôi, mà dạo này trông chị càng ngày càng xinh thì phải!" Đình Chính quan sát một lượt rồi đánh giá
“Con người mỗi năm sẽ già đi, em lại nói chị trẻ ra có phải là nói xạo không?" Cô thoải mái trả lời vui.
“Em nói thật mà, chị thật sự rất xinh đẹp!"
Đình Chính tỏ ra thành thật để cho cô tin.
Diệp Vân Ánh cuối cùng cũng phải chấp nhận lời ghen này.
“Xinh đẹp?"
Lục Tần Phàm ngồi xa nhưng cũng nghe rõ ràng cuộc trò chuyện của Lục Đình Chính và cô.

Anh không biết em trai mình là khen thật hay giả nhưng điều đó anh không cần biết, anh chỉ cần biết là chỉ cần nhìn thấy cô cho dù có đẹp đến mấy cũng sẽ xấu đi.
Nếu cô ta xinh đẹp thì đến ăn mày ngoài kia cũng trở thành minh tinh!
Chỉ vậy thôi!
Anh nhìn cô và Lục Đình Chính vui vẻ nói chuyện từ bên ngoài mà thầm nói.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 21: 21: Như Một Kí Sinh Trùng!


Trong thư phòng sau khi dùng bữa tối, Lục Tần Phàm cùng nói chuyện với em trai của mình, anh cũng muốn hỏi cậu em trai của mình về nước nước có cần giúp đỡ gì không.

Có lẽ là Lục Đình Chính mãi nói chuyện với chị dâu nên đã vào gặp anh muộn.
“Em xem ra đã quên mất giờ giấc rồi nhỉ?" Anh ngồi hút thuốc ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
“Em xin lỗi, tại lâu ngày không được gặp chị dâu nên em có trò chuyện hơi lâu!"
“Đừng gọi cô ta là chị dâu trước mặt anh!" Anh lập tức dập tắt điếu thuốc lá trên tay
“Anh vẫn không chấp nhận chị ấy sao? Sao anh cứ phải khó chịu khi nhắc đến chị dâu vậy?" Lục Đình Chính không thể hiểu nổi người anh trai của mình, một người yêu mình hết lòng hết dạ luôn nghĩ cho mình và gia định, còn một người chỉ biết đến tiền bạc danh tiếng anh lại yêu hết lòng hết mực.
Thật khó hiểu nổi!
“Anh không quan tâm em nghĩ anh như thế nào, chỉ cần biết là anh không bao giờ chấp nhận cô ta là vợ, hay là yêu cô ta!"
Bởi đối với anh cô chỉ là một con người ở đợ, hay là một vật giá được mang đi để biếu vậy! Không thì cô chỉ là một người mà đã cướp vị trí vốn là của người anh yêu.

“Em nghĩ anh quá mù quáng rồi!" Lục Đình Chính là người hiểu rõ tâm tư của người anh mình nhất, cũng hiểu rõ được mối tình mà anh và cô gái thanh mai trúc mã, nhưng Lục Đình Chính không hề chấp nhận hay đồng ý việc anh yêu người phụ nữ kia.
“Em thì hiểu thứ gì là tình yêu?" Lục Tần Phàm bình thản mà trả lời, hai anh em trước giờ mỗi khi nhắc đến vấn đề yêu đương thì liền trở nên trái ý nhau, mỗi người một ý không anh có quan điểm chung.
“Vậy em cũng không cản anh, nhưng em nói cho anh biết em chỉ có một mình chị dâu là Diệp Vân Ánh!" Lục Đình Chính dứt khoát đứng dậy rời đi.
Thế là cuộc trò chuyện tưởng sẽ ôn lại những kỉ niệm của hai anh em khi rời xa nhau mấy năm, vậy mà lại chỉ tồn tại hai lời nói khác nhau về khái niệm yêu và hận.
______
Vài ngày sau khi Vương Bảo Châu ra ngoại thành quay phim cuối cùng cũng đã quay về, trong thời gian cô ta đi anh và Diệp Vân Ánh cũng không chạm mặt nhau mấy lần, mỗi lần chạm mặt chỉ có cô là nhẹ nhàng còn anh thì luôn dùng ánh mắt ăn sống nuốt tươi mà nhìn cô.
Được yêu cũng là niềm vinh hạnh, sự hạnh phúc khi có người mình yêu, nhưng nó cũng là điều khiến cho con người ta phải sợ hãi.

Bởi cuộc sống trước giờ chưa từng màu hồng như mọi người hay nghĩ, mà nó rất phức tạp, và nhiều lần cuộc đời sẽ đùa giỡn với ta khi cho ta có cơ hội được yêu rồi lại thẳng tay dập tắt nó đi.
Cuộc sống là vậy đấy!
Người hiền lành ngoan ngoãn lại phải gánh chịu những tủi cực, luôn phải gánh chịu sự ức h**p đến từ mọi người, còn người mưu mô xảo quyệt lại được người người tôn trọng yêu thích.
Cũng không thể nói trước được số phận, đời người muốn trôi đi đâu cũng là một phần là quyền chèo thuyền của mình đi về hướng đó, nếu buông mái chèo thì e rằng sẽ bị trôi về một vùng nước xiết.
“A Phàm, em nhớ anh quá!" Cô ta vừa xuống xe đã chạy nhanh về phía anh.
Lục Tần Phàm hôm nay đã dẹp công việc lại để đến đón cô ta, sau khi hai người ôm ấp nhau ở nơi công cộng xong liền lên xe đi đến một nhà hàng để dùng bữa trưa.
“Mới có mấy ngày không thấy em mà em đã gầy đi nhiều rồi!"
Lục Tần Phàm có lẽ quên mất là mình đã không thấy cô ta đã ba năm, vậy mà bây giờ mới vắng mấy ngày lại nhận ra cô ta gầy đi.

Đúng là ánh nhìn của người đàn ông! Luôn phải nhìn về người mà mình thích.
“Thế nào rồi, mấy ngày nay tôi đi vắng có vớt bát gì để làm cho anh ấy chú ý không?" Vương Bảo Châu đi xuống bếp lấy nước thấy cô ở đó không quên nói vài câu trêu chọc.
“Tội gì tôi phải vớt đàng nào anh ấy cũng là chồng của tôi, không giống như ai kia ở nhà người ta cả tháng không chịu rời đi, như ký sinh trùng vậy!" Diệp Vân Ánh dùng lời lẽ sắc bén mà nói lại cô ta, lời nói không chút nào là nhỏ bé mà nó chứng tỏ ra một điều Vương Bảo Châu chả là cái thá gì cả, chỉ là một con người làm bộ l*m t*nh trước mặt người khác.

“Chồng cô nhưng lại yêu tôi muốn ở bên tôi!" Vương Bảo Châu không thua kém nói lại, cô ta không cam tâm để mình bị thua.
“Vậy tôi chắc phải cảm ơn cô Vương đây rồi, vì đã để cho chồng tôi được yêu và có người để chơi đùa!" Diệp Vân Ánh nhả lại, không quên cười mỉm kiêu kích, nụ cười này cũng là do cô học được từ cô ta thôi.
Nói ra những lời này Diệp Vân Ánh cũng không muốn nói, nhưng trong hoàn cảnh như vậy bắt buộc cô phải nói lại, nếu không cô ta sẽ cứ vậy mà leo cao hơn.
Và đương nhiên là nói nhiều hơn!
_______
“Chị dâu….

Chị dâu ơi…!"
Lục Đình Chính hôm nay rảnh rỗi lại đến biệt thự của anh trai mình chơi, nói là tìm anh trai nhưng thực chất là tìm cô đúng hơn.

Lục Đình Chính tính tình khác với anh trai mình ở chỗ tính khí rất nhẹ nhàng, nhưng đó chỉ là nhẹ nhàng với người thân của mình còn bên ngoài vẫn rất lạnh giá.

Lục Đình Chính đến cũng chỉ để ăn những món ngon mà cô nấu thôi.

“Chị dâu, sao chị ở đây mà em gọi không lên tiếng?"
Lục Đình Chính tìm khắp cả biệt thự không thấy, khi ra đến vườn mới thấy cô đang ở đó tưới cây.
“Xin lỗi em nha, tại chị mãi tưới cho cây nên không nghe em gọi!" Diệp Vân Ánh để chiếc vòi tưới cây xuống.
“Chị mau vào trong đi, ở ngoài lâu rất dễ ốm!" Lục Đình Chính đi tới kéo tay cô vào nhà.
Vào đến trong nhà Lục Đình Chính mới buông tay cô ra, ánh mắt quét một lượt khắp căn nhà rồi nhìn về phía cô: “ Nhà có khách sao chị dâu?"
Tại vì ngửi thấy một mùi hương kì lạ nhưng cũng rất quen, nên Lục Đình Chính mới thắc mắc hỏi, trong nhà trước giờ không có mùi nước hoa lạ.
“Em đừng quan tâm, em vào trong ngồi đi chị đi lấy nước cho em!" Diệp Vân Ánh không muốn cho em rể mình biết chuyện trong nhà đang có thanh mai trúc mã của anh, cũng không muốn cho em ấy biết người chị dâu vô dụng này không thể bảo vệ chồng mình được.
Lục Đình Chính cũng không hỏi nữa, theo chị dâu đến bàn rồi ngồi xuống.
Diệp Vân Ánh không mong muốn sự tồn tại của người phụ nữ trong nhà này làm cho mọi sự cố gắng của cô suốt ba năm bị tan vỡ.
“Chị dâu, chị có cảm thấy sống cùng anh trai em rất ngột ngạt không?" Lục Đình Chính rất hiểu người anh trai của mình, trước giờ làm mọi việc đều không hỏi ai, cũng như không nói cho ai biết, dù có rơi vào thế bí, một người tính khí thất thường như vậy người nhà cũng không thể chịu nổi, thì làm sao một người vợ mới ba năm như cô lại không có ý định ly hôn được.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 22: 22: Ngày Anh Hối Hận Sao


Diệp Vân Ánh giấu đi việc mà anh đã mang Vương Bảo Châu về nhà, và xem như một người vợ mà chăm sóc.

Nhưng không thể nào giấu được việc như vậy, trong lúc mà Diệp Vân Ánh và Lục Đình Chính đang nói chuyện cười đùa vui vẻ ở dưới phòng khách thì Vương Bảo Châu lục đục từ trên tầng đi xuống.

Lục Đình Chính nhìn thấy người phụ nữ quen thuộc này từ trên tầng đi xuống, mà là cụ thể là từ phòng của anh trai mình đi ra liền khó hiểu.

“Sao cô lại có mặt ở đây?" Lục Đình Chính đứng dậy mặt không cảm xúc mà hỏi.

“Đình Chính sao? Lâu rồi mới gặp em!" Vương Bảo Châu tươi cười mà hỏi
“Chị trả lời đúng về câu hỏi của tôi!"
“À, chị và a Phàm anh em lâu ngày không gặp nên anh ấy mời chị đến nhà chơi thôi!"
Chỉ đến chơi thôi sao?
Vương Bảo Châu nói mà không ngượng, nếu đến chơi như cô ta thì ai chẳng muốn đến, ở nhà người khác cả tháng mà không có ý rời đi.

“Chị biết anh tôi đã có vợ sao vẫn còn bám lấy anh tôi không buông?"
Trước giờ Lục Đình Chính đã không thích người phụ nữ này, người mà mang trên mình cả hàng ngàn chiếc mặt nạ không biết đâu là bộ mặt thật.

Nhiều lần Lục Đình Chính đã ngăn cản anh trai mình đừng nên tiếp xúc nhiều với loại người đó, nhưng anh không nghe vẫn tiếp tục mà theo đuổi, Lục Đình Chính khuyên ngăn anh trai mãi cũng không thành nên đành phải lờ đi, khi nghe cô ta bỏ ra nước ngoài cùng gia đình mà không có lý do Lục Đình Chính rất vui, vì từ giờ anh sẽ không nhớ đến người phụ nữ đó mà thay vào đó là yêu thương người vợ của mình.

Thật không ngờ ba năm sau cô ta vẫn quay lại, tiếp tục gài bẫy Lục Tần Phàm!
“Là anh em bảo chị đến ở, với lại anh em và chị lúc trước cũng là người yêu!" Vương Bảo Châu từ tốn không mấy bối rối mà ngồi xuống ghế chéo chân mà trả lời
“Người yêu? Chị là cái thá gì mà nói là người yêu, tôi nói cho chị biết nếu chị không rời đi thì đừng trách tôi!" Lục Đình Chính không chịu được tức giận mà nói lớn.

“Em định làm gì? Chị nói cho em biết một điều, nếu chị có bị thương hay có mệnh hệ gì thì người phụ nữ đó sẽ bị đánh đó!" Vương Bảo Châu vừa nói vừa chỉ tay sang Diệp Vân Ánh đang ngồi đó.

“Anh ấy sẽ không phải là hạng người sẽ đánh phụ nữ!"
“Không tin cũng không sao, nhưng em nên tôn trọng chị đi bởi trước sau gì thì chị cũng là chị dâu em, là đại thiếu phu nhân nhà họ Lục thôi!"
Vương Bảo Châu cũng không ngồi lâu, sau khi nói một vèo cô ta lại đứng dậy đánh mông uyển chuyển mà rời đi.

Lục Đình Chính chỉ hận là mình không thể chạy đến tát cho cô ta một cái, cho ả tỉnh mộng ra.

“Chị dâu, sao chị lại phải nhẫn nhịn con người chị ta làm gì? Chị là nữ chủ nhân của gia đình này cần gì phải nhẫn nhịn hạng loại người như vậy?"
“Em đừng nói nữa, chúng ta nói chuyện khác!"
Lục Đình Chính nhìn chị dâu phải chịu nhiều sự quất ức như vậy cũng cảm thấy đau, sự đồng cảm dành cho chị dâu ngày càng tăng lên.

Vì không chịu được khi nhìn chị dâu bị người phụ nữ bên ngoài sỉ nhục nên sau khi rời khỏi biệt thự Lục Đình Chính đã lái xe đến công ty của anh mình, muốn đàm phán về chuyện để người phụ nữ khác trong gia đình, còn bóc lột chị dâu.

Lục Đình Chính cứ vậy đạp cửa phòng làm việc của anh mình, cho dù thư ký có cản cũng không được.

“Thiếu gia, Lục tổng vẫn đang làm việc!"

Chu Dương chạy theo sau ngăn cản thiếu gia lại, nếu chưa có sự cho phép mà đã tự ý vào phòng làm việc của Lục tổng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

“Lục Tần Phàm, anh ra đây cho em!" Lục Đình Chính đi vào gọi thẳng tên anh ra.

“Em vào mà không có sự đồng ý của anh, còn gây loạn nữa sao?" Lục Tần Phàm lên tiếng, ánh mắt nhìn ý bảo Chu Dương ra ngoài, thư ký cũng không muốn ở lại để chịu cảnh lạnh lẽo này, nên khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh cũng đã vội mà xoay người ra ngoài.

“Lục Tần Phàm, anh có phải là con người không vậy?"
Lục Đình Chính đi lại phía bàn làm việc của anh, nói thẳng vào chuyện chính.

“Em nói vậy là bảo anh không phải người sao?"
“Có lẽ anh giống một con chó hơn là một con người, vợ của anh chung sống ba năm nay vậy mà anh lại bắt vợ mình đi chăm sóc một tình nhân ở bên ngoài, vậy hỏi anh có phải là người không?" Lục Đình Chính càng nói càng không thể kiểm soát lại được cơn tức giận trong người.

“Em nói đủ chưa?"
Đặt cây bút trên tay xuống, Lục Tần Phàm thể hiện rõ ra trên mặt những lời nói vừa rồi của em trai làm cho mình khó chịu, gương mặt không cảm xúc, ánh mắt nhìn về phía em trai.

“Nói đủ chưa? Nếu có nói cả tháng cũng không hết những gì mà anh đã làm với chị dâu!" Lục Đình Chính không hơn kém mà nói lại
“Đừng một chị hai chị trước mặt anh, anh nghe rất ghê tởm!"
Lời nói đó của anh nếu để cho Diệp Vân Ánh nghe thấy liệu trong lòng cô sẽ như thế nào? Liệu tim cô cho bị chảy máu không? Liệu cô có rơi nước mắt bởi câu nói này không? Cô có cảm thấy mình bị bạc đãi không?
Câu nói anh nói ra không chút cảm xúc nào lại khiến cho tâm trạng của Lục Đình Chính càng phẫn nộ hơn.

“Ghê tởm sao? Con người của anh chưa khiến chị ấy cảm thấy ghê tởm, thì anh lấy cái tư cách gì nói chị ấy như vậy!"
Diệp Vân Ánh còn không chê anh là kẻ lập dị anh lại nói cô ghê tởm! Cô còn chịu đựng suốt ba năm với một con người được người đời gọi là kẻ lập dị trên cả kẻ lập dị, mà chưa bao giờ than vãn, hay oán trách một lời, ấy vậy mà chỉ có hai tiếng “Chị dâu" của người em trai lại làm cho anh nói ra hai chữ “Ghê tởm"
“Anh chưa có giết cô ta là may mắn lắm rồi, thế nên em đừng có nhắc đến cô ta trước mặt anh!"
“Vậy sao? Để em xem anh và Vương Bảo Châu ở bên cạnh được bao lâu? Em còn muốn nhìn thấy ngày mà anh hối hận với những gì đã với chị dâu, ngày mà anh van xin chị dâu tha thứ!"
Lục Đình Chính không nói thêm trực tiếp xoay người rời đi.

Ngày anh hối hận sao?
Không bao giờ có chuyện đó, có chết cũng không hối hận khi đã đối xử như vậy với Diệp Vân Ánh.

Nếu có ngày anh hối hận thì nó cũng phải đến rồi, đàng này ba năm nay anh không thấy một hối hận nào khi đối xử tàn nhẫn như vậy với cô.

Không bao giờ có ngày Lục Tần Phàm này phải quỳ xin sự tha thứ!
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 23: 23: Anh Trai


Hôm nay bên nhà cô gọi thông báo cho cô hôm nay Diệp thiếu gia và là anh hai của cô sẽ từ nước ngoài trở về, bảo cô cùng anh về nhà một chuyến.Với việc anh hai mình về nước cô rất vui mà muốn đến đó thật nhanh, muốn nhìn thấy anh trước, nhưng trong lòng vẫn tồn tại sự thấp thoáng lo âu trong lòng.Bố mẹ cô muốn người đến là anh chứ không phải cô, họ chỉ qua xem cô là một chiếc cầu để gần lại với Lục tổng đại nhân thôi.Khi cô nói muốn về nhà anh cũng không nói gì, khi cô nói bố mẹ muốn cùng anh về thì anh chỉ đáp lại một câu thờ ơ: “Anh trai của cô thì liên quan gì đến tôi? Tự về, tôi không rảnh với mấy chuyện của các người!"Anh không đi cũng có thể nói nhẹ nhàng đâu phải nói cáu gắt vậy không? cô cũng đâu có ép anh phải đi, người muốn anh đến là Diệp lão gia bố của cô!“Anh không đi thật sao?" Vương Bảo Châu khi nãy nghe cô nói chuyện với anh, nên bây giờ tìm hiểu một chút, lý do tại sao anh không đi thôi! Không phải là ả quan tâm mà là ả hỏi cho có lệ thôi!“Sao có thể đi được, ngày mai là chủ nhật phải dành thời gian ở bên em!" Anh vỗ về ả bằng một câu nói thân mật hơn cắt mật ong nữa, từng câu từ luôn chứa đựng rất nhiều yêu thương.Nếu so sánh lời nói khi anh nói với với tình nhân của mình và khi nói với cô, đúng là khác một trời một vực, một bên nói ngọt như mật một bên lại nói đắng như thuốc vậy.

Nếu người ngoài không biết nhìn vào lại nghĩ cô là tiểu tam mà không phải là chính thất.“Em không muốn anh phải vì em mà làm mất đi hào cảm giữa bố mẹ vợ dành cho anh đâu!"“Anh đâu nhận cô ta là vợ, sao hà tất phải phải đến đó!" Anh nói hẳn ra, bởi đối với anh cô chỉ là một món quà không có giá trị mà bố mẹ cô đã cho đi để dành lại một chút lợi nhuận vậy.“Vậy ngày mai chúng ta đi đâu chơi được?"“Em ở đâu thì anh sẽ ở đó, chỉ cần nơi đó có em là được!"“Anh chỉ có dẻo miệng, vậy ngày mai chúng ta đến nhà hàng ở ngoại ô X dùng bữa nha!" Vương Bảo Châu õng ẹo nói“Được rồi công chúa nhỏ, chúng ta đi ngủ thôi!" Anh ngõ nhẹ vào mũi của ả cưng chiều mà nói.Theo như ý nguyện của cô ta, ngày hôm sau anh và Vương Bảo Châu đã cùng nhau lái xe ra vùng ngoại ô chơi, chỉ có một mình cô là lủi thủi về nhà.Anh hai của cô trái hẳn với em gái và bố mẹ mình rất yêu thương cô em gái cùng cha khác mẹ này.

Hôn lễ của Lục Tần Phàm và cô cũng được anh trai chứng giám, là người duy nhất bên nhà gái cùng tiễn em gái về nhà chồng.Khi mới về nhà chồng anh hai cũng là người hay đến thăm cô nhất, trong những ngày ở một thế giới, một cuộc sống mới với những con người mới anh trai luôn đồng hành với cô, không để cô một mình phải chịu tủi cực.Diệp Vân Ánh được tài xế của anh cử đến đón cô về nhà, hôm nay trời rất đẹp không lạnh cho lắm ánh nắng mặt trời cũng đã lên, trong thời tiết như vậy chỉ muốn cùng ai đó ở bên nhau vừa xem tivi và ăn một chút gì đó.

Mơ ước nhỏ bé đó của cô không biết lúc nào mới thành hiện thực.Diệp Vân Ánh không biết lần này người anh trai của mình về còn có thêm một người mà cô cũng không thể quên cùng về, người mà cô nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại.Ngôi nhà trước giờ chưa bao giờ nhộn nhịp như vậy cả, đúng là đại thiếu gia nhà họ Diệp trở về, luôn được mọi người xem trọng.

Cũng đúng, anh hai cô là người có quyền trong tay, công ty cũng phải có anh mới có được ngày hôm nay.Bước xuống xe, Diệp Vân Ánh đã được anh trai của mình chạy ra đón, người anh luôn che chở cho em gái bé bỏng của mình ở mọi nơi.“Tiểu Ánh, em về rồi!"“Anh hai!" Cô lao đến ôm chặt lấy anh hai của mình.“Lâu rồi không gặp, em có vẻ gầy đi rất nhiều!"“Em vẫn như trước mà, tại anh hai mập lên thôi!"“Cái con bé này!"“Về rồi thì vào nhà đi, đừng đứng ngoài đó!" Diệp lão gia hôm nay trở trời lại nói năng nhẹ nhàng với cô.Cô vui vẻ mà khoắc tay anh trai của mình tung tăng bước vào nhà.Diệp Bạch Vũ là người anh chỉ hơn cô năm tuổi, là một người khác giới đầu tiên khi cô được đưa về nhà họ Diệp này sinh sống yêu thương cô.

Diệp Bạch Vũ có một cơ ngơi cũng rất lớn, tập đoàn họ Diệp cũng được anh cai quản.

Diệp Bạch Vũ lần này về thứ nhất là chính tay nhận nhiệm vụ cai quản lại công ty của gia tộc, thứ hai là xem em gái Tiểu Ánh của mình có hạnh phúc khi được gả đi hay không, thứ ba là đem một người về thăm lại quê hương cũng để cùng nhau hợp tác.Diệp Bạch Vũ không giống người cha của mình chỉ biết đến lợi ích trước mắt mà làm cho người khác đau khổ, anh rất ấm áp hiền lành, rất dễ gần với mọi người.Trên tầng người bí ẩn luôn dõi theo cô ngay từ khi cô đến cho đến khi cô vào nhà, một giây cũng không rời mắt khỏi hình bóng nhỏ bé đó của cô.“Bố mẹ!" Cô lên tiếng chào cả ba người.“Ừm, ngồi xuống đi!"“Hay để em vào bếp phụ nấu ít đồ ăn nha!" Thấy bầu không khí ngột ngạt cô liền muốn đi chỗ khác.“Nấu nướng đã có giúp việc rồi, việc của em là ngồi ở đây nói chuyện với anh, mà hôm nay anh còn có một bất ngờ nữa dành cho em đấy!" Diệp Bạch Vũ nói“Gì vậy anh?" Cô hớn hở nhanh chóng muốn biết món quà đó là gì..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 24: 24: Người Anh Thời Thơ Ấu


Diệp Bạch Vũ nhìn cô em gái của mình hăng hái đòi quà liền mỉm cười, anh ngước mắt lên phía cầu thang rồi nói.

“Quà của em xuống rồi kìa!"Nghe anh hai nói vậy cô vẫn không hiểu.

Quà có chân để đi sao? Chắc anh hai đang lừa mình thôi.

Đó là những lời nói của cô trong lòng, nhưng vẫn ngây ngô ngước mắt nhìn theo lời anh trai nói.

Ánh mắt cô nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc lịch sự, bước từng bước nhẹ nhàng xuống từng bước cầu thang.

Ánh mắt sáng ngời của cô đã hiện lên không kìm chế được mà đứng dậy.

Môi cô mấp máy không nói lên được, ông bà Diệp nhìn thấy cô như vậy ánh mắt chê bai mà nhìn đi chỗ khác, hai người họ cũng đã biết món quà mà Diệp Bạch Vũ con trai họ muốn tặng cho cô là gì rồi.

Có gì đâu mà phải ngạc nhiên như vậy?Hai người ngồi đây và đón cô về nhà cũng chỉ vì đứa con trai của mình, nếu không phải con trai họ có thể đưa Diệp thị ra thư trường chiếm được nhiều lợi thế thì họ cũng sẽ không nghe theo mà cho cô bước chân về nhà.

Người đàn ông lịch lãm đó bước từng bước lại phía cô, nhẹ nhàng gọi tên cô hai chữ thân mật: “ Tiểu Ánh, lâu rồi không gặp!"Cô vẫn chưa định hình được, món quà này quá bất ngờ với cô rồi.

“A Viễn!" Cô vui mừng không xem sắc mặt người bên đã chạy để ôm lấy cô của Cố Thanh Viễn.

Cố Thanh Viễn đưa tay ra ôm lấy cô, một thân hình nhỏ bé cứ vậy nằm trọn trong vòng tay của nam nhân.

Diệp Bạch Vũ nhìn cô em gái của mình hăng hái đòi quà liền mỉm cười, anh ngước mắt lên phía cầu thang rồi nói.

“Giữ ý tứ!" Diệp phu nhân ngồi không nhìn cảnh ngứa mắt lên tiếng nói tránh.

Diệp Vân Ánh chỉ qua là quá ngạc nhiên nên mới quên mất cách ứng xử mà ôm lấy Cố Thành Viễn.

Cô vẫn đang còn rất ngạc nhiên, tưởng mình sẽ không bao giờ gặp lại người anh thơ ấu của mình.

Nói ra cũng đã mười năm kể từ khi Cố Thành Viễn đi ra nước ngoài du học đến giờ, hai người vẫn chưa thể gặp nhau, bây giờ gặp trông đối phương rất khác, đều trở nên lịch lãm và thành công.

“A Viễn anh về sao không nói em một tiếng!"“Nói cho em thì làm còn bất ngờ nữa, anh không ngờ là sẽ gặp lại được em đấy!"Cố Thành Viễn lần này về nước cũng là tìm hiểu thị trường trong nước và thăm lại quên hương cũ của mình, cũng chính là tìm về đến người con gái mình yêu mà nói ra suy nghĩ của mình, nhưng khi nghe Diệp Vân Ánh đã kết hôn từ miệng của Diệp Bạch Vũ anh đã không tin, mà muốn về nhanh để xác nhận lại, không biết thì càng có hi vọng biết rồi hi vọng lại nhỏ đi.

Không sao, Cố Thành Viễn mày đang còn hi vọng mà, cố lên!Những lời động viên của một kẻ đến sau khi biết tin người mình thương bây giờ là vợ của người khác, trong lòng vẫn có hy vọng nếu cuộc hôn nhân của Diệp Vân Ánh không tốt, hay không hạnh phúc đều có thể buông bỏ mà bước đến bên cạnh, Cố Thành Viễn đều có thể chấp nhận được.

“Em thấy món quà di động này thế nào?" Diệp Bạch Vũ lên tiếng.

“Em còn đang bàng hoàng đây, chính em cũng không ngờ là sẽ gặp lại được anh ấy!"Diệp Bạch Vũ muốn để hai người lâu ngày có không khí riêng nên đã liếc mắt ý muốn bảo bố mẹ rời đi, Diệp lão gia và vợ mình không muốn phải đi, bởi họ đang muốn nghe xem cô có nói gì không lỡ nói ra những chuyện ảnh hưởng để tập đoàn họ Diệp, thì sẽ trực tiếp mà ngắt lời.

Bọn họ không cần canh Diệp Vân Ánh cũng biết không nói đến, bởi nếu nói ra cô cũng không còn đường nào đi, tốt nhất là im lặng trong lòng một mình mình đau là được.

Bên phía Lục Tần Phàm, cuộc vui đùa của anh và Vương Bảo Châu không mấy thuận lợi, họ vừa đến nơi chưa kịp tìm nhà hàng đã bị một trận mưa lớn làm mất đi bầu không khí nhiệt huyết của hai người, cả hai chỉ biết tìm một khách sạn để trú mưa chờ mưa tạnh sẽ đi đến nhà hàng dùng bữa, nhưng ông trời không xem trọng ý muốn của bọn họ trực tiếp cho mưa cả ngày ở khu vực đó, khiến cho hai người ra cũng không được mà về cũng không xong.

“Đến ông trời cũng không cho em đi chơi nữa!" Vương Bảo Châu nhìn ra ngoài mà than, cô ta muốn nhân cơ hội lần này đi chơi có thể gạo nấu thành cơm với anh nhưng bây giờ thì…“Ông trời chỉ là đang thấy ghen tị với tình yêu của chúng ta thôi!"Ông trời mà cũng ghen tị sao? Có khi ông trời cho mưa xuống cũng để phá đi cuộc chơi của hai người.

*Reng reng…* tiếng chuông điện thoại của Vương Bảo Châu vang lên ba hồi cô ta mới nghe máy.

“Dạ em nghe!" Giọng nhẹ nhàng mà đáp lại đối phươngLục Tần Phàm nghe cô ta nói điện thoại nhẹ nhàng cũng muốn xem đối phương là ai nên đã cố ngồi lại gần, anh càng gần thì cô liền đứng dậy ra chỗ khác, dường như đang che giấu anh điều gì đó.

“Em biết rồi, anh yên tâm đi!"Cuộc điện thoại kéo dài hơi mười phút là ngắt, Vương Bảo Châu dường như vừa nghe điện thoại của người nào đó, nên khi vừa cúp máy gương mặt liền trở lên rạng rỡ hơn khi nãy.

“Ai gọi vậy em?"Là người nào quan trọng lại không thể để anh biết!“Là một người bạn của em mới về gọi hỏi thăm em thôi!"“Là nam hay nữ?" Anh nghi ngờ mà hỏi“Anh đang nghi ngờ em sao?" Ả ta hỏi ngược lại anh, như đang trách móc anh quên nhau lâu như vậy cũng đã hiểu nhau bây giờ lại nghi ngờ.

“Anh chỉ sợ em bị người khác cướp mất đi thôi!"Vương Bảo Châu nghe vậy liền cười, ả ngồi vào lòng anh khoanh chân lại mà nói: “Em chỉ có mình anh thôi, nếu anh mà không lấy em thì em sẽ sống như vậy cho đến cuối đời!" Vương Bảo Châu đang nhắc khéo anh về việc nhanh ly hôn với Diệp Vân Ánh và cưới cô ta về.

“Anh nhất định sẽ lấy em mà, em thông cảm cho anh ít thời gian!"Ít thời gian là anh sẽ ly hôn với cô mà đường đường chính chính rước người con gái anh thương về nhà, ngôn chính thức mà loan báo cho khắp thiên hạ biết về người phụ nữ chính thức, Lục phu nhân chính thức con dâu nhà họ Lục mãi mãi chỉ có mình Vương Bảo Châu, anh sẽ chờ ngày đó để loan cho mọi người biết.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 25: 25: Tiệc Mừng Thọ


Tháng này là tháng mừng thọ của ông nội, mọi người đều chuẩn bị quà để tặng ông, riêng về phần quà cô đã chuẩn bị cho ông một chiếc khăn len đỏ chính tay cô đan, mặc dù trời không còn lạnh nhưng cũng có thể để sang năm.
Từ khi Cố Thành Viễn trở về cô như được tiếp thêm sức mạnh vậy, buồn lại tìm ảnh để nói chuyện ôn lại chuyện xưa, từ ngày có người hiểu mình trò chuyện cô như biến thành một người mới, đến cả Lục Tần Phàm cũng muốn biết lý do.
Hôm nay là ngày mừng thọ của ông nội, người được mọi người gọi là đại thần trong việc thương trường, trước kia ông cũng tự mình xây dựng lên tập toàn họ Lục, từ những ngày công ty còn nhỏ bé cho đến bây giờ, cái tên đó cũng rất xứng với ông.
Là cháu dâu trưởng Diệp Vân Ánh không thể vắng mặt được, nên mới sáng cô đã muốn đến nhà chính để cùng chuẩn bị tiệc mừng thọ cho ông nội vào tối nay.
“Có chuyện gì?" Đầu dây bên kia bắt máy không được mấy vui vẻ.
“Em muốn về nhà chính để chuẩn bị tiệc mừng thôi cho ông, anh có thể về cùng em được không?" Diệp Vân Ánh ấp úng nói
“Cô đúng là nhiều chuyện, không phải ở đó đã có người làm hết rồi sao? Cô đến đó gây thêm phiền phức cho bọn họ sao?"
“Nhưng mà hai ta cũng là cháu nên về sớm ông sẽ vui hơn, với lại nếu anh không về cùng em mọi người sẽ nghi ngờ!"
Diệp Vân Ánh cũng là nghĩ đến thanh danh của anh và nhà chồng nên mới phải gọi cho anh.
“Cô không hiểu những lời tôi nói sao? Buổi chiều tôi về muốn không đi cùng cô được, cô tự bịa ra lý do mà nói với ông!"
“Nhưng…!"

/ Tút tút /
Diệp Vân Ánh chưa kịp nói đã nghe tiếng cúp máy của anh.
Diệp Vân Ánh có chút hụt hẫng, cô nghĩ anh là người tôn trọng ông sẽ về với ông sớm nhưng không ngờ anh lại nói sẽ về muộn.

Cô chuẩn bị một ít quà cáp,chiếc khăn tay của cô tặng ông cũng được gấp cẩn thận bỏ vào hộp, cô ra bên ngoài bắt một chiếc xe taxi đến biệt thự chính.
Mặc dù cách buổi tiệc đang còn rất nhiều thời gian nhưng biệt thự đã có tiếng cười nói của những người giúp việc, giúp việc vừa thấy thiếu phu nhân đến cũng đi tới giúp cô xách đồ vào trong, Diệp Vân Ánh chỉ để cho họ mang những thứ lặt vặt vào còn hộp quà của mình cô vẫn cầm lấy.
Diệp Vân Ánh đi vào bên trong liền thấy bố mẹ Lục Tần Phàm đang thưởng thức trà sáng, cô liền nhanh lên tiếng chào hỏi.
“Con chào bố mẹ, con mới về!"
“Tôi còn tưởng cô còn không biết đường tới, xem ra vẫn đang còn biết đến thân phận của mình!" Lục phu nhân đến nhìn cô một cái cũng không thèm nhưng đã nói móc rồi.
“Bà này thôi đi, được rồi mau vào trong phụ giúp bếp đi!" Lục lão gia ngắt lời vợ mình, nhưng cũng không quên bảo cô vào bếp.
“ Vâng!" Cô nhẹ nhàng cúi người như một người giúp việc ngoan ngoãn nghe theo chủ vậy.
Cô đang tính vào bếp thì nghe tiếng của Lục Đình Chính gọi mình:
“Chị dâu!"
Lục Đình Chính đi ra còn dìu theo cả ông nội bước ra phòng khách, có vẻ là ông nghe thấy tiếng của cô nên mới đòi ra phòng khách.

Mặc dù ông cũng đã 70 tuổi nhưng tình thần và trạng thái của ông rất mình mẫn, nghe và nhìn đều rất chuẩn.
“Tiểu Ánh, con đến rồi!"
“Ông nội, con vừa đến!" Cô vội đi đến đỡ lấy ông cùng Lục Đình Chính giúp ông ngồi xuống sofa.
“A Phàm đâu? Con về một mình sao?" Ông nhìn xung quanh không thấy anh vội hỏi cô.
“A Phàm, anh ấy nói với con sẽ đến sau công ty anh ấy có chút việc bảo con đến trước!" Cô nói đỡ giúp anh.
“Ta phải có phúc lắm mới có một đứa cháu dâu hiểu chuyện như con, mau ngồi xuống đừng đứng!" Ông nội ánh mắt hiền hậu nhìn cô ý muốn cô ngồi cạnh mình.

“Dạ thôi ông, cháu còn phải vào trong bếp phụ mọi người!"
“Chị là Thiếu phụ nhân sao có thể vào trong đó được, chị mau ngồi xuống với ông cháu em!" Lục Đình Chính kéo tay cô muốn cô ngồi xuống.
“Đình Chính, để chị dâu vào trong đang còn nhiều việc phải làm nữa!" Lục phu nhân lên tiếng
“Con bé không đi đâu hết, bộ người làm hết việc làm rồi sao còn bắt con bé vào làm, nếu thiếu người trực tiếp cử thêm!" Ông nội đập gậy xương nền nhà mà ngắt lời con dâu mình.
“Nhưng bố con bé là con dâu nên phải chuẩn bị bếp núc là điều đương nhiên!"
“Trong nhà này ta là chủ, con bé là con dâu đích tôn nhà họ Lục này không cần phải làm những việc này!" Ánh mắt ông tức giận nhìn con trai và con dâu mình mà nói.
Hai ông bà họ Lục cũng không thể cãi lại dù gì ông cũng đã lớn tuổi, sức khoẻ cũng yếu nên bọn họ đã thôi không nói thêm.
Cô cũng không muốn làm trái lời của ông nên đã ngồi xuống trò chuyện với ông, bố mẹ Lục Tần Phàm càng nhìn cô càng không vừa ý đã tìm cớ mà rời đi.
“Ông nội cháu có món quà tặng ông!" Diệp Vân Ánh lấy món quà đang ôm trên tay đưa đến tận tay cho ông.
“Quà cáp gì, cháu đến nói chuyện với ông là ông vui rồi!"
Ông nội nhận món quà của cô rồi mở ra, chiếc khăn được đan rất cẩn thận, mặc dù không phải là một chiếc khăn cao quý có nhãn hiệu nổi tiếng nhưng đây là tấm lòng mà cô dành cho người ông kính yêu này.
“Woa, là một chiếc khăn đan tay, chị dâu chị khéo tay thật đấy!"
“ Là do hồi nhỏ chị học được thôi, ông nội món quà của cháu không đáng giá là bao nhiêu nhưng mong ông nhận cho cháu vui!"
“ Rất đẹp, cảm ơn cháu nhiều!" Ông có vẻ rất thích chiếc khăn này, nên đã trực tiếp quàng lên cổ ông còn khoe cho cả người giúp việc về chiếc khăn.
Ông vui là cô cũng thấy vui rồi!

Rất nhanh tiệc mừng thọ của ông đã diễn ra, hôm nay đã chọn ở nhà trước một chiếc váy dạ hội màu xanh dương có đính đá nhẹ nhàng không quá nổi bật.

Người cô cũng rất vừa vặn với chiếc váy, chỗ lồi chỗ lõm rất đẹp, đường nét trên cơ thể cô lại một lần nữa được chiếc váy trưng ra.

Mọi đường nét cho thấy con người cô cũng rất thu hút mọi ánh mắt.
Chiếc váy lần này không giống như lần trước, nó không bị xẻ quá lộ liễu mà rất kín đáo.

Phần chân váy được may thêm một lớp vải bên ngoài tạo độ phồng khi đi, đính thêm nhiều đá ở phần hông và phần ngực tạo ra sự quyền quý cho người mặc.
Tiệc mừng thọ của ông được tổ chức rất lớn, nhiều khách có địa vị cao trong giới kinh doanh và cũng không thể thiếu phóng viên của các cánh nhà báo lớn nhỏ đến để đưa tin.
Tiếng người cười nói từ bên ngoài sân vườn biệt thự cho đến bên trong, chỗ nào cũng có tiếng cười nói..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 26: 26: Có Lẽ Nên Dành Cho Cô Ta Thì Đúng Hơn


Diệp Vân Ánh lúc này đang ở bên ngoài để chờ anh đến, cô muốn nhìn thấy anh đến cô mới có thể thoải mái được.

Nhưng cô không ngờ đến một chuyện là anh sẽ đến một mình, bởi khi chiếc xe của anh đến nơi cô nghĩ anh đã đến nên đã đi về phía xe, nhưng không ngờ người bước xuống xe cùng anh là Vương Bảo Châu.

Sao cô ta cũng đến? Còn đi bên cạnh A Phàm nữa?
Nghĩ được một đoạn thì cô mới nhớ, cô ta lúc trước cũng đã quen ông nội bây giờ đến cũng là điều đương nhiên, có gì đâu mà cô phải thắc mắc.

Có điều cô ta đến cũng được sao nhất thiết phải ngồi xe cùng anh, còn khoác tay anh đi vào nữa?
“A Phàm, anh đến rồi ông nội và mọi người đang chờ anh đấy!" Diệp Vân Ánh tươi cười thay đổi sắc mặt để ra chào hỏi anh.

“Tôi biết rồi!"
Anh trả lời lạnh nhạt với cô cũng không bảo cô đi tới khoác tay mình để cùng diễn cảnh vợ chồng trước mặt người khác nữa, anh dẫn Vương Bảo Châu đi vào trong đi qua các phóng viên mà không sợ bọn họ sẽ chụp ảnh mình.

Lục lão gia và Lục phu nhân khi nhìn thấy anh cùng Vương Bảo Châu bước vào hai người không thể ngạc nhiên, còn có phần vui mừng.

“ Tần Phàm, đây có phải cô gái trước kia Vương Bảo Châu không?" Bố anh nhanh chóng hỏi
“ Vâng!"
“Con chào hai bác, rất vui khi được gặp lại hai bác!" Vương Bảo Châu cười nhẹ cúi người lễ phép.

Cô ta về lại nước cũng đã vài tháng bây giờ mới đến thăm gia đình anh cũng đã quá muộn rồi, vậy mà cả hai vợ chồng Lục lão gia không hề nói gì, ấy vậy cô là con dâu họ lại không nhận được sự đối đáp ấy.

“Trong cháu bây giờ thật sự rất xinh rất hợp với Tần Phàm!"
Vương Bảo Châu nghe Lục phu nhân nói vậy miệng không ngừng cười, lỗ mũi cũng nở to ra.

“Dạ cháu cũng nghĩ vậy!"
Ông nội đang chào hỏi khách bên kia khi thấy cháu nội mình đến cũng vội đi lại, nhưng ngay khi vừa thấy Vương Bảo Châu nụ cười trên môi của ông cũng vụt tắt.

“Sao cháu lại đi cùng người phụ nữ khác?"
“Đây là người bạn thời học sinh của cháu, cũng đã có vài lần đến nhà chúng ta chơi ông không nhớ sao?" Lục Tần Phàm vội trả lời.

“Ta biết, nhưng ta hỏi cháu tại sao cô ta lại ở đây!"
“Dạ, mấy năm nay cháu không được gặp mọi người nên khi nghe A Phàm nói ông mừng thọ 70 tuổi cháu cũng muốn đến, nhân tiện chào hỏi mọi người!"
Vương Bảo Châu nhanh chóng giải thích giúp anh, bên cạnh ông nội còn có Bùi Ngôn và Lục Đình Chính rõ ràng trên mặt hai người không mấy hài lòng nhưng vẫn chọn cách im lặng, bởi đây cũng là tiệc mừng thọ có nhiều người và phóng viên không thể để ông nội mất mặt.

“ Con có chút tấm lòng muốn tặng ông, mong ông luôn khỏe mạnh sống lâu vui vẻ với con cháu!"
Vừa nói Vương Bảo Châu vừa đưa một chiếc hộp nhỏ màu xanh lá cây đưa cho ông, ông nội không nhận món quà đó.

“Cảm ơn, nhưng mà tôi không nhận món quà quý như vậy!"
“Dạ, đây chỉ là ít đồ bổ con đặt bên ngoại nên không sao đâu ông!"
“Nhưng tôi dùng đồ nội quen rồi!" Ông nội trả lời rành rọt
Thấy bầu không khí có chút căng thẳng Lục Tần Phàm liền lên tiếng để giải tỏa.

“Vậy bây giờ con dẫn cô ấy ra bữa tiệc!"
“Cháu là đàn ông sẽ uống rượu nhiều không thể đi cùng với Vương tiểu thư được, nên để cho Tiểu Ánh đưa Vương tiểu thư đi, không biết ý kiến thế nào?" Ông quay sang nói
“Dạ, cháu sao cũng được!" Vương Bảo Châu biết ông không thích mình nhưng cũng cố tươi cười.

Diệp Vân Ánh nghe theo lời của ông nội đưa cô ta đi dự tiệc.

Vương Bảo Châu miễn cưỡng đi theo sau Diệp Vân Ánh, sau khi đi thoát khỏi tầm mắt của mọi người Vương Bảo Châu mới lộ ra bản chất thật.

“Sao vậy? Thấy tôi được bố mẹ chồng yêu quý có cảm thấy ghen đố kị không?"
“Vương tiểu thư hỏi vậy là có ý gì?"
“Ý gì mà cô không hiểu sao? Ý muốn nói trước sau gì cô cũng sẽ bị vứt đi thôi, sẽ bị vứt đi như một món đồ cũ vậy! Cô thấy không bố mẹ anh ấy thích tôi, A Phàm còn chuẩn bị cho tôi tất cả mọi thứ tôi mặc trên người, cô không thấy đố kị với tôi sao?"
“Vậy thì Vương tiểu thư sai rồi, cô được bố mẹ chồng tôi yêu quý nhưng cô quên mất ông nội là người luôn đứng phía sau bảo vệ cho tôi, ông ấy chắc chắn sẽ không để loại ký sinh trùng vào nhà mình để làm tổ đâu!" Diệp Vân Ánh không chịu kém thế, nói xong cô trực tiếp quay đi.

“Ông ấy cũng gần đất xa trời rồi, không thể ở phía sau cô để chống lưng cho cô đâu!"
Chủ ít phút trước cô ta đang còn chúc ông nội sống lâu bên cạnh con cháu vậy mà bây giờ lại muốn ông chết sớm.

“Nếu không có ông chống lưng tôi vẫn có vị trí ở trong nhà này, không giống hạng người ăn bám như cô!"
“Ăn bám? Cô mới là loại người ăn bám, sống ba năm không thể ra ngoài, không thể sinh con không thể có được tình cảm của A Phàm, cô mới chính là kẻ ăn bám, bám dai lấy A Phàm không chịu buông!" Vương Bảo Châu nói
Bám dai lấy Lục Tần Phàm sao?
Có lẽ câu này nên dành cho cô ta thì đúng hơn.

Diệp Vân Ánh vờ đi không muốn nghe những lời nói nhảm vô lý của cô ta, trực tiếp rời đi.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 27-28


<b>27: Bảo Bối Giả Tạo</b>

<b>“Cô đứng lại đó cho tôi!"
“Cô làm cái quái gì vậy?!" Diệp Vân Ánh vùng ra khỏi tay của Vương Bảo Châu.
Vương Bảo Châu lúc này đang bực mình như muốn lao vào đánh cô vậy, nhưng ả đang chuẩn bị ra tay thì từ xa đã nhìn thấy Lục Tần Phàm cùng bố mẹ mình đang tiến ra, ả nhìn ba người rồi nhìn sang phía hồ.
Diệp Vân Ánh nhìn nụ cười của ả trong lòng cảm thấy người phụ nữ này chuẩn bị làm điều gì đó xấu với mình.
Diệp Vân Ánh còn chưa suy nghĩ xem cô ta muốn làm gì thì đã bị hành vi của ả làm cho hoảng loạn.
“Cô muốn làm gì?"
Cô còn chưa nói dứt lời đã bị ả nắm lấy tay rồi tự xô mình xuống hồ, dàn cảnh bị cô xuống hồ cho anh và bố mẹ anh nhìn thấy.
Diệp Vân Ánh chưa kịp trở tay đã nghe thấy tiếng thất thanh của ả ta dưới hồ.

“Cứu…cứu…tôi không biết bơi!"
Lục Tần Phàm đang đi cùng bố mẹ khi nghe thấy tiếng kêu cứu và đồng thời nhìn xuống hồ, thấy Vương Bảo Châu đang chới với dưới nước anh liền chạy đến, chạy qua cô còn đẩy cô ngã về phía trước.
Diệp Vân Ánh bị anh đẩy làm đầu đập vào cạnh bàn gần đó.

Mọi người nghe tiếng la thất thanh của ả ta cũng đổ dồn ra phía hồ mà xem.

Diệp Vân Ánh nhìn thấy cảnh này mới định thần lại, cô giờ mới hiểu tại sao lúc đó Vương Bảo Châu lại nắm lấy tay mình về phía ả, muốn làm cho anh hiểu lầm vì đã đẩy cô ta, làm cho cô một lần nữa mất điểm trong mắt mọi người.
“Chị dâu, cháu dâu đã xảy ra chuyện gì vậy?" Lục Đình Chính và ông nội lo lắng mà đi ra.
Diệp Vân Ánh bây giờ ngồi mất động dưới sàn hồ bơi mà không lên tiếng trả lời.
“Chị dâu, đầu chị bị chảy máu rồi rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?" Lục Đình Chính nhìn thấy vết thương trên trán cô.
“Chị không sao!" Cô trả lời yếu ớt.
Chỉ trong vài phút Lục Tần Phàm đã đưa được Vương Bảo Châu lên bờ, anh đặt cô ta nằm trong lòng mình lo lắng mà hỏi hang.
“Bảo bối, em tỉnh lại đi, bảo bối!"
Vương Bảo Châu ho sặc vài lần rồi trả lời anh: “ A Phàm, em…e…m không sao, khụ khụ!"
Lục Tần Phàm ôm cô ta vào lòng tay không ngừng vuốt v3 khuôn mặt ngấm nước của ả, bỗng anh để Vương Bảo Châu sang một bên đi thật nhanh về phía cô mà tát cô hai phát vào mặt.
“Cmn, tại sao cô lại đẩy em ấy xuống hồ? Có phải là cô ghen ghét em ấy được tôi yêu nên cô mới làm vậy phải không? Nếu tôi không ra đây có phải cô hại chết em ấy rồi không?"

Trước mắt báo chí và quan khách anh không nhân nhượng, không xem ai là người đúng người sai đã trực tiếp tát cô.
Diệp Vân Ánh bị anh đánh gương mặt cô sững lại.
Anh không hỏi xem ai là người sai, vậy mà đã ở trước mặt nhiều người đánh cô.
“A Phàm, con sao lại đánh con bé, có phải con bị điên rồi không?" Ông nội nhìn thấy cô bị chính cháu nội của mình đánh vô cùng đau lòng.
“Ông nội, ông cũng thấy đấy là cô ta đẩy tiểu Châu xuống hồ, em ấy không biết bơi sẽ rất nguy hiểm, chỉ tát cô ta hai cái là quá nhẹ rồi!" Lục Tần Phàm tức giận, lửa giận trong ánh chiếm đoạt hết lý trí của anh, anh nói lớn vào ông nội còn chỉ tay thẳng vào mặt cô mà nói.
“Như vậy con cũng không thể đánh con bé, con là chồng con bé sao lại chọn bệnh vực người phụ nữ bên ngoài mà đánh vợ mình!" Ông gõ gẫy xuống bờ hồ tức giận
“Cô ta không phải vợ cháu, em ấy mới là người cháu yêu là người cháu nên cưới về không phải hạng người ngoài dã thú như cô ta!"
“Cháu….!" Ông nội tức giận không thể nói lại
“Ông muốn nói gì thì để mai rồi nói, cháu xin phép đưa tiểu Châu vào bệnh viện kiểm tra sức khỏe!"
Lục Tần Phàm khi đi còn liếc nhìn cô một cái, ánh mắt căm phẫn của anh hiện rõ ra.

Anh bế Vương Bảo Châu lên đi trước mặt phóng viên và quan khách, Diệp Vân Ánh ngồi dưới sàn hồ cô đau đớn mà nhìn bóng lưng, khoé mắt đã chứa đựng đầy giọt nước mà và sự tủi nhục mà anh dành cho cô.

Sự đau lòng của cô rất nhiều bây giờ lại cả sự tủi nhục vào oan ức lòng cô thật sự không còn chỗ để chứa đựng nữa.
Diệp Bạch Vũ nhìn thấy em gái mình đang ngồi dưới bờ hồ lạnh lẽo và khóc thì liền chạy lại.
“Tiểu Ánh, em sao vậy? Sao đầu lại chảy nhiều máu như vậy!"
Khi vừa đến nơi Diệp Bạch Vũ không nhìn thấy mọi người trong biệt thự đâu, mà nghe tiếng xì xào ở phía vườn nên đã đi ra, không ngờ đi ra đụng trúng Lục Tần Phàm đang bế người phụ nữ khác trên tay mà không phải là em mình, linh tính mách bảo em gái nhỏ bé của mình bị bắt nạt nên đã chạy nhanh ra khu hồ bơi.

Không ngờ linh tính là thật, nhìn em gái mình thờ thẫn nhìn ra phía Lục Tần Phàm vừa đi mà người anh trai đau lòng..

<b>28: Kẻ Đáng Ghét Là Kẻ Không Biết Quý Trọng Em
</b>

Diệp Vân Ánh đến khi tỉnh dậy đã là buổi sáng hôm sau, cô mơ màng nhìn lên trần phòng rồi nhìn xung quanh, cả một căn phòng màu trắng rất ít hoạ tiết.

Cô đang ở bệnh viện, tối qua cô ngất đi nên Diệp Bạch Vũ phải đem cô vào bệnh viện. Cả tối Diệp Bạch Vũ không rời đi mà thức trực bên cạnh cô. Anh không hiểu đứa em gái của mình trước giờ luôn khỏe mạnh, trước kia có bỏ đói cũng không bao giờ ngất hay bị sốt, bây giờ sao lại dễ ngất và sốt đến như vậy, trong người còn mang bệnh tật.

Diệp Bạch Vũ vừa thấy em gái tỉnh đã vội chạy lại chỉnh chiếc giường lên.

“Cảm ơn anh!'

“Diệp Vân Ánh, em phải nói rõ cho anh biết có phải em ở đó bị bọn họ bắt nạt nên mới dẫn đến như vậy không?" Diệp Bạch Vũ kéo ghế lại ngồi xuống nghiêm túc hỏi

“Nhà chồng đối xử với em rất tốt, anh không cần lo!" Cô một mực phủ định.

Nhìn đứa em gái của mình ngây thơ luôn bảo vệ người mình thương yêu, lòng Diệp Bạch Vũ lại xoắn lại.

“Em nói thật cho anh biết, chuyện hôm qua là thế nào? Em cứ nói anh hai sẽ bảo vệ em!"

Diệp Vân Ánh nhìn anh trai của mình nước mắt kìm nén đã chảy xuống hai gò má, cô không mất bình tĩnh mà khóc thật lớn, như tìm được chỗ để giải tỏa những tủi nhục và đau đớn mà mình phải giữ trong lòng.

“Anh…anh..!"

“Ngoan đừng khóc!"

“Anh biết không, em thật lòng yêu anh ấy nhưng em không hiểu tại sao anh ấy lại đối xử với em như vậy, hôm qua em không đẩy cô ta xuống hồ, là cô ta tự ngã để vu khống cho em…em không có đẩy!"

“Anh hai hiểu rồi, anh hai sẽ không để em phải chịu đựng những đau thương này nữa!"

______

Hôm nay trên các mặt báo, trang nhất báo là những hàng chữ to “ Con trai trưởng của Lục gia Lục Tần Phàm có nhân tình ở bên ngoài!", “ Lục tổng đánh vợ mình chỉ vì một người phụ nữ lạ!", “ Bữa tiệc mừng thôi bị phá bỏ bởi hai người phụ nữ!".... Và nhiều lời nói khác, bên cạnh những hàng chữ to là những bức ảnh được chọn lựa kỹ càng của bữa tiệc hôm qua tại hồ bơi.

“Mau đi tìm A Phàm về đây cho ta, nhanh lên!" Sáng sớm ông nội đã cập nhật tin tức sớm, rất tức giận khi các tờ báo chỉ để nói đến gia đình họ Lục

“Bố, bố bình tĩnh lại đi, con đã cho người đi chặn và gỡ các bài báo đăng như vậy xuống rồi!" Lục lão gia lên tiếng.

“Xem đứa con trai quý tử của hai người làm gì đến thanh danh nhà họ Lục, chỉ vì một người phụ nữ xưa lại đánh vợ mình ngay trước mặt bao nhiêu người, còn trước mặt cả báo trí, các người xem tôi có giận được không?" Ông nội tức giận hai mắt đã đỏ lên mà nói.

“Bố, chuyện đó sao tránh được bọn con, thằng bé làm vậy cũng là có nguyên nhân cả!"

Ý của Lục lão gia có khác gì đang nói cô là kẻ đáng bị đánh, đánh vì chuyện đã đẩy Vương Bảo Châu con dâu của họ xuống hồ.

“Hai anh chị xem mà dập tắt tin tức nếu tôi còn nhìn thấy thì hai người đừng trách tôi!" Ông nội đứng dậy rời đi.

_______

/ Bụp /

“Một lũ báo chí chỉ biết đưa tin!" Lục Tần Phàm tức giận khi nhìn tờ báo.

“A Phàm, em xin lỗi vì đã làm mất thanh danh nhà anh, tất cả đều là lỗi tại em!" Vương Bảo Châu lên tiếng nhận hết lỗi lầm về phía mình.

“Không phải lỗi của em, lỗi là ở chỗ Diệp Vân Ánh, anh sẽ cho người gỡ xuống em không cần phải lo!"

Lục Tần Phàm lấy điện thoại ra trực tiếp gọi cho thư ký của mình để giải quyết vấn đề này.

Vấn đề anh không cần biết trong chuyện này người đúng người sai là ai, chỉ cần biết những gì anh nhìn thấy là được, anh không cho phép những người khác nói xấu hay bôi nhọ về người phụ nữ của anh, có nói cũng phải nói người phụ nữ nhà Diệp gia kia đã làm sai, là người thứ ba xen vào cuộc hôn nhân của anh và Vương Bảo Châu.

Tại phòng bệnh của Diệp Vân Ánh, Cố Thành Viễn bây giờ cũng đã ở bên cạnh cô thay anh trai để chăm sóc cho cô.

Cố Thành Viễn khi nghe được tin tức về cô liền nhanh chóng gọi đến chỗ Diệp Bạch Vũ để xác nhận, nghe đó là sự thật và cô đang ở bệnh viện Cố Thành Viễn không còn quan tâm đến công việc trực tiếp lái xe đến bệnh viện nơi cô nằm.

“A Viễn, anh…anh xem em có phải là kẻ rất đáng ghét không?" Cô nhìn người anh thời nhỏ của mình nước mắt rưng rưng mà hỏi.

Nếu cô không đáng ghét, tại sao Lục Tần Phàm lại ghét cô đến như vậy? Trong suốt ba năm cũng chưa bao giờ xảy ra những chuyện như vậy, nếu không ghét cô tại sao lại đối xử với cô không bằng người phụ nữ bên ngoài!

Nghe câu hỏi của cô Cố Thành Viễn ngước mắt nhìn, anh đưa tay lau nước mắt đang chảy xuống má mà ân cần nói:

“Em là cô bé rất tốt bụng, là cô bé dịu hiền gần gũi nhất mà anh từng gặp, sao lại đáng ghét được!"

“Anh lừa em…rõ ràng em rất đáng ghét…em rất đáng ghét nên A Phàm mới ghét em, mới bảo em muốn hại chết Vương Bảo Châu…!" Diệp Vân Ánh khi nãy vừa khóc bên Diệp Bạch Vũ bây giờ lại khóc trước mặt người anh thời nhỏ xem ra cô vẫn không thể giải tỏa được nỗi đau trong lòng.

“Đừng khóc, em không đáng ghét, kẻ đáng ghét là kẻ không biết giữ lấy em mới phải!"

Một người phụ nữ hiền lành, biết trước biết sau một lòng vì người thương vậy mà không nhận lại được sự đối xử tốt, kẻ đó mới là kẻ đáng ghét!

Đáng ghét bởi làm cho người phụ nữ yêu mình phải đau, đáng ghét bởi không biết tôn trọng người vợ của mình…
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 29: 29: Vậy Điều Gì Khiến Cô Không Muốn Rời Đi


Từ tiệc mừng thọ cho đến ngày xuất viện của cô Lục Tần Phàm không hề tới thăm hay cho người đem đồ đến chỗ cô.

Những ngày này người ở bên cạnh cô nhiều nhất là Cố Thành Viễn, người tưởng chừng sẽ ít quan tâm đến mình vậy mà khi mình gặp khó khăn hay buồn bã thì người đó sẽ sẵn sàng ở bên, mà không hề nói than một lời.

Người buồn và tức giận nhất có lẽ là ông nội, người tưởng chừng cháu trai của mình sẽ kiến Diệp Vân Ánh hạnh phúc, nhưng không ngờ người cháu đó của mình lại khiến cho cô đau khổ.

Khi biết những lần mình nhìn thấy cháu mình yêu thương cháu dâu trong lòng cũng cảm thấy hạnh phúc.

Tại phòng bệnh của Diệp Vân Ánh, hôm nay là ngày cô xuất viện, bên cạnh cô chỉ có mình Cố Thành Viễn là ở bên.

“Tiểu Ánh, em thật sự muốn quay trở về ngôi nhà làm cho em đau khổ sao?" Cố Thành Viễn đứng bên vừa nghĩ đến cảnh cô sống với người chồng ghét mình,chỉ biết tìm mọi cách để hành hạ cô mà trong lòng anh cảm thấy nhức nhối.

“ Em có ghét hay giận đi chăng nữa thì đó cũng là nhà của em,em không thể không về!"
Ánh mắt trong veo của cô nhìn về Cố Thành Viễn lại càng làm cho anh đau lòng hơn, ánh mắt ngây thơ trước kia bây giờ không còn nữa, thay vào ánh mắt đó là sự lẻ loi giữ cả một bầu trời.

Ở nhà Diệp gia đã không được hạnh phúc bây giờ rời đi vẫn không có được niềm vui.

Vậy điều gì khiến cô không muốn rời đi?
Điều gì làm cho cô một lòng chung thủy với Lục gia, với Lục Tần Phàm?
Câu trả lời cho mọi câu hỏi đó là cô không thể nào làm trái ý của trái tim được, mặc dù trong tim luôn bị hàng vạn chiếc đinh đóng vào nhưng khi nghĩ đến tình yêu mình dành cho Lục Tần Phàm cô lại không thể nào rời đi.

Cố Thành Viễn bây giờ chỉ biết đứng ở bên ngoài mà cổ vũ cô, cũng không thể xen vào mà lôi cô đi khi cô không tự nguyện.

Diệp Vân Ánh không còn là một cô gái mơ mộng về cuộc sống hạnh phúc như trước kia nữa, bây giờ trong lòng cô chỉ có đúng một mục tiêu đó là anh có thể đừng ghét cô mà hãy yêu cô dù chỉ một ngày.

Trùng hợp ngày xuất viện của cô cũng là ngày ra viện của Vương Bảo Châu, Diệp Vân Ánh cũng chỉ nằm viện 2 ngày vì cô không muốn ở trong một môi trường ngột ngạt như vậy.

Cố Thành Viễn đưa cô về đến nhà vừa dừng xe hai người xuống không ngờ lại gặp phải Lục Tần Phàm đang bế Vương Bảo Châu trên tay.

Anh vừa nhìn thấy cô đã dùng ánh mắt căm thù mà nhìn, cũng không xem vết thương trên đầu của cô bị mình làm ngã đã đỡ hay chưa, anh chỉ biết sai người cầm đồ vào còn mình bế Vương Bảo Châu đi vào.

Cố Thành Viễn nhìn cảnh này cũng bị ức máu muốn đi đến dạy cho anh một bài học, nhưng rồi cũng phải nuốt xuống.

“A Phàm, anh không hỏi thăm vợ mình sao? Em thấy trên trán vợ anh có quấn băng gạc!" Vương Bảo Châu kẽ nói
“Em không cần quan tâm loại người đó, em càng nhẫn nhịn thì cô ta càng lấn tới!"
“Anh không để ý người đưa cô ta về sao?"
“Không, anh không nhất thiết phải biết!"
Lục Tần Phàm bế Vương Bảo Châu thẳng lên phòng, biệt thự bây giờ đã có người làm, việc trong nhà cũng không cần cô phải đụng vào, có khi anh không còn tin tưởng vào cô mỗi khi để bảo bối của anh ăn hay dùng những đồ mà cô đụng tới.

Ba năm anh không cho người giúp việc đến chỉ để hành hạ cô trong việc nhà, bây giờ chỉ vì một việc anh không biết nguồn gốc lại cho rằng cô là người muốn ra tay hạm hãi Vương Bảo Châu, mà anh lại cho giúp việc đến.

Anh đây là đang nói, Vương Bảo Châu là thứ quý giá nhất đối với anh sao?
Cố Thành Viễn đưa cô vào đến tận phòng mới yên tâm, Diệp Vân Ánh không muốn anh nhìn thấy căn phòng lạnh lẽo của mình muốn anh ở ngoài phòng khách.

“A Viễn, anh ngồi ở đây để em mang đồ vào là được!"
“Không được, em vừa mới khoẻ dậy để anh cầm vào giúp em!"
Diệp Vân Ánh không thể cản nổi đành dẫn anh vào, Cố Thành Viễn vừa bước vào đã thấy không khí trong phòng có chút ngột ngạt, lại không có một đồ gì gọi là sửi ấm cả.

“Em sống như vậy sao?"
Cố Thành Viễn nhìn mà xót thay, cả căn biệt thự rộng như vậy lại không thể cho cô một căn phòng nào ấm hơn sao?
“Em vẫn ổn mà, căn phòng cũng rất ấm êm không sao!" Cô cười nói trong mắt cũng không cảm thấy căn phòng này khó ở.

“Tiểu Ánh, nếu em sông ở đây không tốt có thể nói với anh, anh sẽ đưa em đi!" Cố Thành Viễn nhẹ nhàng nói.

Diệp Vân Ánh mời anh ở lại uống nước xem như lời cảm ơn, cô vào bếp tự tay pha cho anh một ly nước cam, cô vẫn còn nhớ người anh này hồi nhỏ rất thích uống nước cam đặc biệt là nước cam do cô phá.

Nhìn cách Cố Thành Viễn uống nước cô lại cười, bởi cô thấy được từ người đàn ông lịch lãm trẻ đẹp này một sự ngây ngô của cậu ấm mập lúc nhỏ.

“Trên mặt anh dính thứ gì làm em cười sao?" Cố Thành Viễn lên tiếng nghi hoặc nhìn phía cô.

“ Đâu có, gương mặt này của anh rất đẹp em chỉ cười vì không hiểu tại sao anh lại gầy đi so với trước nhiều vậy!"
Trong trí nhớ của cô Cố Thành Viễn là một cậu ấm lúc nào cũng được bảo vệ chủ đáo, nhưng không vì thế mà ngạo mạn mà thay vào đó là sự hòa đồng với mọi người, một cậu ấm mật map trong mắt mọi người rất dễ thương.

“Cũng tại một câu nói của em mà anh phải quyết định giảm cân!" Cố Thành Viễn nhìn cô nói
Ánh mắt Diệp Vân Ánh nhìn vào khuôn mặt của Cố Thành Viễn suy nghĩ lại hồi ức.

Nếu cô nhớ không lầm câu nói đó là: “ Em thích một anh chàng gầy và khôi ngô!"
Diệp Vân Ánh nghĩ lại càng phì cười, không ngờ một câu nói đó của trẻ con lại làm cho một người hơn mình 5 tuổi để ý và thực hiện.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 30: 30: Đừng Để Tôi Thấy Cô Ấy Phải Khóc


Cố Thành Viễn và Diệp Vân Ánh có thời gian ôn lại những kỉ niệm trước kia, càng kể lại những hồi ức nhỏ cả hai lại cười thành tiếng, do mãi trò chuyện nên cả hai không biết cuộc hội thoại vừa rồi đã bị Lục Tần Phàm ở trên tầng nghe thấy cả.

Cũng là vì có chút băn khoăn và khó chịu điều gì đó nên đã ra, cũng không ngờ là nhìn thấy cảnh cô và người đàn ông khác trong chính căn nhà của mình, anh không quan tâm nhưng lại muốn biết cuộc trò chuyện nên đã nán lại.

Không muốn nhìn cô nhưng lại có cảm giác bứt rứt điều gì đó mà không thể nói.

“Tiểu Ánh, em đừng chọc anh nữa!" Cố Thành Viễn thẹn thùng khi bị Diệp Vân Ánh trêu về thời mình đang còn mập.

“Được rồi em không chọc anh nữa!"
Diệp Vân Ánh nói vậy nhưng miệng vẫn cười, có vẻ nụ cười đó làm cho Cố Thành Viễn mê mẩn không thể rời mắt được, mát mắt say mê đó luôn nhìn vào nụ cười rạng rỡ ánh mặt trăng của cô.

Cô thấy điều gì đấy nên đã quay sang nhìn Cố Thành Viễn, bị cô nhìn anh còn không nhìn đi chỗ khác mà còn nhìn say đắm hơn, Cố Thành Viễn đưa tay ra chỉnh lại tóc cho cô, lấy những cọng tóc còn ở trên má cô ra, sự ân cần đó làm cho Lục Tần Phàm ở trên tầng nhìn thấy cũng cảm thấy bực bội.

Ánh mắt hai người nhìn nhau, như hai mối tình đầu gặp nhau sau bao lâu xa cách vậy.

/ Khụ khụ / Lục Tần Phàm không nhìn được cảnh trước mắt nên đã ho lên một tiếng làm gián đoạn ánh nhìn của hai người.

“Hai người muốn tình tứ thì ra bên ngoài, ở đây ngáng mắt tôi!" Lục Tần Phàm bước xuống cầu thang ánh mắt ghét bỏ kèm sự lạnh lùng nói về phía hai người.

“A Phàm, đây là người anh thời nhỏ của em, bọn em chỉ là đang nói về chuyện lúc nhỏ thôi!" Diệp Vân Ánh vội đứng dậy giải thích
“Tôi không quan tâm mấy người làm gì, chỉ cần đừng ở trước mặt tôi là được!" Lục Tần Phàm bình thản nói
“Anh xuống đúng lúc lắm, tôi đang muốn nói anh về việc anh để Tiểu Ánh ở phòng không có máy sưởi!" Cố Thành Viễn nói
Diệp Vân Ánh nghe Cố Thành Viễn nói thế vội kéo ống tay áo của anh ngăn anh không nói thêm.

“Nhà tôi, chuyện của tôi không liên quan gì đến anh cả, tôi muốn làm gì cũng không liên quan đến anh!"
“Tôi nói cho anh biết, tôi rất ghét loại người bỉ ổi chỉ biết nhìn phía ngoài mà phán xét người khác!" Cố Thành Viễn không kém phần đã nói lại
“Anh ngậm miệng lại cho tôi, hôm nay tâm trạng tôi tốt không muốn đôi có!"
“ Được vậy để tôi xem ảnh và tình nhân của mình ở bên nhau được bao lâu!"
Cố Thành Viễn lần này chọc vào tổ kiến càng rồi, nghe câu vừa rồi hốc mắt Lục Tần Phàm tỏ ra sát khí bước nhanh nắm lấy cổ áo của Cố Thành Viễn.

“Nếu anh chưa ngậm miệng lại, tôi nghe rằng khi tôi điên lên người chịu đòn thay anh e rằng sẽ là cô ta!"
“Anh dám làm gì em ấy tôi sẽ đập anh!" Cố Thành Viễn lên tiếng bảo vệ cô, dù mình có bị đánh cũng không để cô bị hành hạ bởi hạng người này.

“Anh thử xem tôi có làm không!"
Diệp Vân Ánh nhìn hai người như sắp lao vào nhau mà đánh vậy, cô sợ hãi không muốn ai trong hai người bị thương đã vội đi lại mà can ngăn.

“A Viễn, anh mau về đi!"
“Em đi với anh, anh không thể để em ở bên hạng người chó không ra chó này được!" Cố Thành Viễn nắm lấy tay cô nhưng bị cô gạt ra
“Đây là nhà em, anh ấy là chồng em anh mau về đi!"
Cố Thành Viễn cũng không khiến cô phải dằn vặt nên đã chọn buông tay mà xoay người ra về, khi đi không quên để lại không Lục Tần Phàm một cầu: “Đừng để tôi thấy cô ấy phải khóc nếu không tự tay tôi sẽ đem cô ấy đi!"
Lục Tần Phàm trong thâm tâm cũng đang muốn trả lời lại: “Tôi cũng đang muốn anh đem cô ta đi đây! " Nhưng lại không mở lời
Chờ Cố Thành Viễn đi anh mới quay sang mà mắng cô: “ Không ngờ hạng người dơ bẩn như cô lại có kẻ yêu đấy, đúng là ăn mày cũng có thể thành đại gia!" Anh mắng một câu rồi rời đi, tiếng cười chế nhạo của anh vẫn vang lên
_______
Hai ngày sau ông nội cùng Lục Đình Chính cũng đến thăm cô, đó cả hai đều có việc nên không thể đến khi cô xuất viện.

Ông nội từ khi bị anh trai cô trách móc về việc để chị cháu trai mình đánh em gái trước mặt phóng viên, đã rất áy náy mà không dám đến gặp cô, cuộc hôn nhân này là do ông sắp đặt ông cũng nghĩ là cô sẽ được hạnh phúc nhưng không ngờ là đã sai, Diệp Vân Ánh ở trong nhà Lục gia này còn đau khổ hơn là ở chính nhà của mình.

Diệp Vân Ánh hôm nay lại phải hầu hạ anh và Vương Bảo Châu ăn sáng, anh không bắt cô nấu mà để người làm nấu nhưng lại bắt cô đích thân bưng lên hầu hạ nước và khăn cho anh và tình nhân.

Người làm thầy thế cũng phải bất bình nhưng cũng không thể nói, bởi chính họ cũng bị bắt nạt bởi tình nhân của anh trong suốt hai ngày qua.

“A a…a!" Vương Bảo Châu bưng cốc nước lên đã vội thả ra, làm cốc nước rơi xuống đất bể ra
“Sao vậy em?" Lục Tần Phàm nhanh tay lấy khăn lau tay cho ả
“Nước nóng em không biết nên cầm vào, tay chắc bị bỏng rồi!"
Lục Tần Phàm nhìn tay tình nhân mình bị đỏ lên vội quay sang mắng cô: “ Diệp Vân Ánh, cô không biết lấy nước ấm sao? Không biết thử xem nó đã nguội chưa? cô làm cho Tiểu Châu bị bỏng mới hả dạ sao?"
Chính Vương Bảo Châu nói là lấy nước nóng sao bây giờ lại trách cô? Có mắng thì anh cũng phải biết hỏi tại sao biết nước nóng rồi mà Vương Bảo Châu vẫn cầm vào?
“ Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lặt những mảnh vỡ lên đừng để sót lại, nếu để sót làm tiểu Châu dẫm phải tôi sẽ trả lại cô gấp mười!" Anh hét lên ra lệnh cho cô mà không để ý tình nhân ở bên mình đang đắc ý nhìn về phía cô mà cười.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 31: 31: Tự Tay Lấy Đi Một Ngón Tay


Lục Tần Phàm mắng cô bắt cô tự tay phải lặt những mẫu thủy tinh rơi dưới đất, Diệp Vân Ánh không nói gì thầm lặng làm theo, trong lúc cô đang cúi người ngồi xuống đặt đã bị một giọng nói ủy quyền vang lên.

“Dừng lại, con không cần phải lặt!" Ông nội lên tiếng.

Từ bên ngoài ông và Lục Đình Chính bước vào gương mặt không hài lòng mà nhìn về đôi cẩu nam kia.

“Ta không ngờ cháu lại để cho cô ta sống trong nhà, còn cùng một phe hành hạ Tiểu Ánh!" Ông nội đi đến trước mặt anh
“Ông đến sao không báo cho cháu một tiếng!" Lục Tần Phàm nói
“Nếu đến báo trước chắc anh lại bắt chị dâu phải diễn trò âu yếm trước mặt em và ông sao? Cũng không thể tận mắt chứng kiến được màn cảnh này!" Lục Đình Chính bất bình thay cho Diệp Vân Ánh.

Nếu ông và Lục Đình Chính đến mà báo trước cho anh có lẽ đã không tận mắt chứng kiến cảnh hèn mọn này của anh.

Người đời nói đúng anh là kẻ chỉ biết nhìn bên ngoài người phụ nữ mà đánh giá bên trong, chỉ biết nhìn thấy trước mắt còn sau lưng bị đâm hàng ngàn con dao rỉ sét vào người cũng không biết.

Diệp Vân Ánh định mở miệng nói giúp anh nhưng chưa mở lời đã bị Vương Bảo Châu chen trước, cô ta nở một nụ cười thân thiện nghĩ mình có quyền được lên tiếng ở đây:
“Ông và em đừng đứng nữa, mau ngồi xuống dùng bữa cùng bọn con!"
“Không phải chuyện của chị, chị đừng xía vào chuyện của anh chị tôi!" Lục Đình Chính ánh mắt sắc bén nói vào thẳng mặt cô ta
“Em ăn nói vậy sao?" Anh vội lên tiếng bảo vệ tình nhân nhỏ của mình
“Im hết đi, nếu anh hôm nay không giải thích cho lão già này biết mục đích của anh thì đừng trách lão!" Ông nội tức giận
Ông là cần một lời giải thích chính đáng, tại sao nếu không muốn kết hôn thì cũng đừng lấy về mà hành hạ.

Ông nội và anh cùng Diệp Vân Ánh vào phòng sách nói chuyện, bên ngoài Vương Bảo Châu thấp thoảng ngồi không yên, nếu ông bắt anh đuổi cô ta ra khỏi biệt thự này thì ả sẽ phải đi đâu, ả cũng là nhờ đánh tiếng của anh và Lục gia mà đánh tiếng cho bạn thân mình, bây giờ bị ngăn cản e rằng sự nghiệp sẽ đi xuống.

Trong phòng sách bầu không khí căng thẳng ngột ngạt làm cho người ta phải khó thở, Diệp Vân Ánh khép nép ngồi xuống một bên ghế, cô ấm thầm nhìn sắc mặt anh và ông.

Lục Tần Phàm rất có gia quy, khi vào phòng đã tự mình quỳ xuống trước mặt ông, lúc mới vào cô cũng muốn quỳ cùng anh nhưng vừa mới quỳ một gối xuống thù đã bị ông bắt đứng lên và lại ghế ngồi.

Liệu ông có ép hai người ly hôn không?
Hai chữ ly hôn cô chưa bao giờ nghĩ tới trong suốt ba năm nay, chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với anh, bởi cô thật sự rất yêu anh không thể sống nếu không có anh, cho dù có bị ghét bỏ đi chăng nữa chỉ cần ở bên là đủ.

“Nói đi, cháu muốn lão già này vì cháu mà tức chết phải không?"
“Cháu không?"
“Vậy sao cháu lại dẫn Vương Bảo Châu về nhà sống, còn về một phe mà bắt nạt tiểu Ánh!" Ông nội nhìn sắc mặt không tốt của cô mà nói.

“Ông, là do cháu tự nguyện và bảo anh ấy dẫn Vương Bảo Châu về nhà, việc này là do chủ ý của cháu!" Diệp Vân Ánh dè dặt lên tiếng nhận mọi lỗi về mình, không muốn vì chuyện này mà ông và anh mất đi tình ông cháu.

Lục Tần Phàm nghe cô đứng ra nhận mọi thứ về mình cũng ngạc nhiên, bởi nếu bây giờ cô nói ra với ông e rằng sẽ chuộc lợi mà không cần phải chịu đựng.

Tại sao cô ta lại nói giúp cho mình?
Diệp Vân Ánh, cô đây là đang có suy nghĩ gì?
Lục Tần Phàm không thể nào đoán được, nhưng không lên tiếng nhận mọi thứ về mình, mà xem như những gì cô vừa nói ra đều là chuyện nên làm.

“Cháu không cần phải nói giúp, ta đã nhìn thấy cháu bị hai chúng nó ức h**p, cháu nói ra ta sẽ trừng phạt thay cháu!" Ông nội trên tay đã cầm cây gậy chống của mình, sẵn sàng đánh vào người anh để trừng trị thay cho cô
“Cháu nói thật, mọi việc chỉ là hiểu lầm thôi, nếu ông muốn trừng phạt anh ấy thì hãy trừng phạt luôn cả cháu!" Cô vẫn tiếp tục bảo chế, nếu nói thật e ông sẽ đánh anh rất đau, nếu trên lưng anh có vết thương người đau có lẽ là cô.

“Ông muốn đánh thì cứ việc đánh, đừng hỏi lý do tại sao tiểu Châu lại ở trong nhà cháu!" Lục Tần Phàm đã chuẩn bị tinh thần chịu gậy của ông, hồi nhỏ cũng đã từng bị bây giờ chịu thêm cũng hề hấn gì.

“Được, hai đứa không muốn nói cũng không sao chờ lão già này tìm ra được nguyên nhân, lão sẽ không trừng phạt hai đứa mà là trừng trị Vương Bảo Châu!"
Trừng trị vì tột làm cho hạnh phúc của anh và Diệp Vân Ánh bị rạn nứt, làm cho Lục gia phải rối bời.

Sau khi ông ra ngoài anh mới đứng dậy, thấy chân anh quỳ lâu bị tên đứng dậy khó khăn cô đã vội lại đỡ, nhưng bị anh hất ra rồi đẩy vào tường.

Diệp Vân Ánh bị hành động của anh làm cho tâm trạng bất ổn liên tục nhìn đi chỗ khác.

“A Phàm, anh muốn làm gì?"
“Làm gì? Tôi đang muốn hỏi cô tại sao khi nãy lại nói giúp cho tôi mà không vạch trần tôi trước mặt ông?" Anh từ từ bước đến phía cô
“Em chỉ là không muốn nhìn thấy anh bị ông đánh!"
“Haha, cô nghĩ tôi sẽ tin cô sao? Tôi bị ông đánh trước giờ không ai nghĩ sẽ bảo vệ tôi, tôi chỉ là đang nghĩ cô làm vậy chỉ là lấy sự chú ý của tôi mà thôi!"
Sự chú ý của anh đắt giá lắm sao? Lúc đó cô không nghĩ nhiều, khi bị ông gặng hỏi cô chỉ biết nói như vậy, chưa từng nghĩ làm vậy chỉ lấy sự chủ của anh.

Diệp Vân Ánh bị anh làm cho tức, cô đẩy mạnh anh ra: “ Em không nghĩ sẽ muốn lấy sự chú ý của anh qua lời nói đó, nhưng nếu anh muốn nghĩ sao về em cũng được, em không quan tâm!"
“Cô đã đẩy tôi!" Lục Tần Phàm kéo tay cô lại một lần nữa đẩy cô vào tường, tay bóp chặt lấy hàm cô.

“Nếu cô dám nói ra điều gì sơ xuất làm cho ông biết một điều gì về tiểu Châu, tôi sẽ tự tay lấy đi một ngón tay của cô!" Căn dặn bằng những lời nói đe doạ xong anh hất cằm cô ra mà đi ra phòng khách.

Sẽ tự tay lấy đi một ngón tay của cô khi cô nói gì đó với ông sao? Anh nghĩ cô là một hạng người miệng đi trước não sao? Hơn nữa anh lấy đi một ngón tay là gì, anh đã lấy mất đi trái tim của cô còn tự tay bóp gần nát trái tim của cô, như vậy vẫn chưa làm anh hả dạ sao?.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 32: 32: Nhìn Lầm Cô Là Tình Nhân


Trước giờ Lục Tần Phàm chưa bao giờ nghĩ đến những lời nói của mình sẽ gây tổn hại và đau rát cho người khác, chưa từng nghĩ mình nói vậy với một người hết mực yêu thương mình thì người đó có đau lòng hay không, anh chưa từng nghĩ lấy một lần.

Vậy mà Vương Bảo Châu người chỉ có vẻ bề ngoài trắng sáng anh lại mê mẩn mà tin theo những gì mà cô ta nói, hết mực đứng về phía nhân tình khi có người nói đến.

Sau một tuần Vương Bảo Châu cũng đã trở lại phim trường nhưng ả lại phải đi công tác ra nước ngoài để quay phim.

Từ khi Vương Bảo Châu đi anh ít về nhà hẳn cũng không còn ăn cơm cô nấu nữa.

Hôm nay buồn bã vì đã ba ngày chưa được gặp tình nhân nên anh đã đến quán bar của Bùi Ngôn uống rượu giải sầu, nhưng mỗi lần đến anh cũng chỉ nhắc đến Vương Bảo Châu làm cho Bùi Ngôn cũng phải ngán ngẫm, người bạn này cũng không thể khuyên nhủ chỉ biết những gì xảy ra trước mắt mà không để lời nói của người ngoài vào tai, một mực xem sự lựa chọn của mình là đúng.

“Tình nhân của cậu mới đi xa có ba ngày đã như người chết đi sống lại như vậy sao?" Bùi Ngôn kéo ghế ngồi lại bên anh
“Em ấy không phải là tình nhân, tiểu Châu em ấy trước sau gì cũng là vợ của tôi!" Anh hụt hẫng ánh mắt nhìn về phía người bạn của mình mà nói chắc chắn
“Cậu nghĩ Diệp Vân Ánh sẽ đồng ý ly hôn và ông cậu sẽ đồng ý cho Vương Bảo Châu bước chân vào Lục gia sao?"
“Cô ta có đồng ý hay không tôi không biết, nếu không ký tôi chỉ cần vứt cho vài cục tiền thì nói cô ta làm gì cũng sẽ làm theo thôi!"

Anh đắc ý mà nói, một món quà được Diệp gia bán đi không có giá trị to lớn chỉ có một chút lợi ích nhỏ, bây giờ anh có vứt cho một balo tiền thì cũng phải nhận lấy thôi.

“Tiền mà, ai mà chẳng thích có nhiều, cô ta cũng không khác, mê tiền hơn là bản thân mình!" Anh cười chế nhạo cô trước mặt bạn thân mình, không chút thân tình mà nói xấu mọi thứ mà anh không biết về cô cho Bùi Ngôn nghe.

“Chơi với cậu từ khi còn nhỏ, tôi luôn nghĩ cậu là người thông minh nhìn người là nhìn phía trong ai ngờ cậu không bằng một người không học!" Bùi Ngôn tính tình thẳng nói ra, cho dù có mất lòng bạn bè cũng không sao nhưng không thể không nói khi người bạn mình chỉ biết nhìn mặt ngoài.

Anh đắc ý mà nói, một món quà được Diệp gia bán đi không có giá trị to lớn chỉ có một chút lợi ích nhỏ, bây giờ anh có vứt cho một balo tiền thì cũng phải nhận lấy thôi.

“Chơi với cậu từ khi còn nhỏ, tôi luôn nghĩ cậu là người thông minh nhìn người là nhìn phía trong ai ngờ cậu không bằng một người không học!" Bùi Ngôn tính tình thẳng nói ra, cho dù có mất lòng bạn bè cũng không sao nhưng không thể không nói khi người bạn mình chỉ biết nhìn mặt ngoài.

“Chơi với cậu từ khi còn nhỏ, tôi luôn nghĩ cậu là người thông minh nhìn người là nhìn phía trong ai ngờ cậu không bằng một người không học!" Bùi Ngôn tính tình thẳng nói ra, cho dù có mất lòng bạn bè cũng không sao nhưng không thể không nói khi người bạn mình chỉ biết nhìn mặt ngoài.

Lục Tần Phàm không nói mà gục đầu xuống như đã say quá, Bùi Ngôn cũng chủ biết đỡ người bạn mình dậy ra chỗ người lai anh về.

Diệp Vân Ánh khi nhìn thấy anh đã là một giờ sáng, cô vẫn ân cần mà giúp anh về phòng tháo cà vạt và tây nam ra, nhưng lần này một biến cố đã xảy ra.

Trong khi cô đang loay hoay lau tay cho anh thì đã bị anh kéo lại mà hôn vào môi cô.

Cô bị anh cưỡng hôn bất chợt chiếc khăn đang cầm trên tay cũng bị rớt xuống sàn, ánh mắt cô chưa định hình lại đã bị câu nói của anh lại cho tỉnh.

“Tiểu Châu, anh muốn em!"
Mới xa nhau có ba ngày anh đã nhớ Vương Bảo Châu đến vậy sao?
Diệp Vân Ánh đầu anh ra khoé môi cô nở một nụ cười thê lương đau lòng.

“A Phàm, anh tỉnh táo lại cho em…a Phàm anh tỉnh lại xem em là ai? Em là Diệp Vân Ánh không phải là Vương Bảo Châu!" Cô không kìm được cảm xúc mà liên tục lắc anh tỉnh táo lại, nhưng cô có lắc thế nào đi chăng nữa anh cũng không nói lại.

Lục Tần Phàm mở mắt nhìn cô nhưng khuôn mặt của cô lại biến thành Vương Bảo Châu.

Xa ba ngày làm thần trí anh điên đảo vậy sao? Hay là rượu đang làm chủ con người anh?
“A Phàm, em là tiểu Anh không phải Vương Bảo Châu!" Cô tiếp tục hét lên trong vô vọng, nhưng có chống cự vẫn bị anh chiếm hữu một lần nữa.

Từng lớp quần áo bị vơ đi, bây giờ mất đi cánh cửa phòng bị cô đành phải chấp nhận.

Diệp Vân Ánh mặc dù chưa ngủ cùng anh lần này ngủ cùng anh cô không vui mà là sợ hãi, toàn thân run rẩy.

Ánh mắt hưng phấn từ từ chiếm cả cơ thể của cô, theo từng cơn một.

“ A Phàm, đừng mà…!" Diệp Vân Ánh vũng vẫy cảm giác này khiến cô phải nổi da gà.

Lục Tần Phàm đang mê mẩn mà đâm thẳng vào trong cô, một mảng tần mỏng đã bị anh làm rách, cơn đau khiến hai hàng nước mắt cô chảy ròng.

Diệp Vân Ánh cảm giác như có thứ gì đó đang xé rách từng miếng thịt của cô bên trong vậy.

Thứ đó rách ra cũng là khi mà dòng máu đỏ chảy từ bên trong men theo chảy xuống ga giường trắng tinh.

Lục Tần Phàm thấy cô khóc vội lau nước mắt ân cần vỗ về: “ Ngoan, không sao!"
Có lẽ anh nhìn cô ra Vương Bảo Châu nên mới đối xử với cô tốt như vậy, không còn ghét cô hay căm phẫn mà thay vào đó là sự yêu thương đối với cô, tất cả điều này trong suốt ba năm qua cô không hề cảm nhận được.

Nếu ngày mai anh tỉnh, thấy người tối qua cùng mình làm không phải là Vương Bảo Châu mà là cô thì anh có tức giận không?
Thấy người mà mình căm thù nằm bên cạnh anh có tức mà đòi ly hôn với cô không?
Đêm nay cũng là đêm động phòng của hai người trong suốt ba năm cưới nhau, sao Diệp Vân Ánh vẫn thấy đau lòng mà khóc không ngừng.

Có lẽ là vì anh tưởng người trước mắt mình là Vương Bảo Châu nên mới làm, còn nếu nhìn ra cô chắc anh đã đuổi cô đi từ lâu rồi.

Hình ảnh trước mắt cô không còn sáng nữa dần dần mờ đi, một mảng đen bao trùm lấy cô, Diệp Vân Ánh vì đau mà ngất đi trên mắt vẫn hiện rõ hai hàng nước mắt.

Lục Tần Phàm không vì cô ngất đi mà tha, anh vẫn tiếp tục hành hạ cô xem cô như là Vương Bảo Châu mà âu yếm vỗ về chiếm hữu thân thể cô không một chút ngừng nghỉ.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 33: Chương 33


Sáng sớm hôm sau, Lục Tần Phàm mơ màng mà tỉnh dậy, anh cả người tràn đầy sức sống khuôn mặt hồng hào, trong đầu vẫn còn cảnh tượng tối qua giữ mình và Vương Bảo Châu, anh vui vẻ muốn gọi Vương Bảo Châu nhưng khi vừa nhìn thấy người nằm bên mình không phải là bảo bối mình yêu, khuôn mặt anh từ vui trở thành tức, từ mơ màng cho đến bàng hoàng.

Sao cô ta lại nằm trên giường của mình?
Câu hỏi mà anh muốn hỏi nhất bây giờ là người tối qua làm với mình là tiểu Châu sao bây giờ lại thành Diệp Vân Ánh?
Trong đầu anh hỏi nhưng nhìn cảnh trước mắt cũng đã đủ để trả lời.

Người tối qua làm với mình là Diệp Vân Ánh không phải Vương Bảo Châu!
Lục Tần Phàm không đánh thức cô dậy bởi anh không muốn để hạng người như cô phải thấy thân hình anh, cũng không muốn đối mặt với những gì trước mắt.

Anh bước xuống giường đi thẳng vào phòng tắm, tắm đi những dấu vết tối qua, anh hận mình tối quá đã uống quá say để xảy ra điều mà mình không muốn nó xảy ra trong suốt ba năm.

Ba năm qua anh chưa từng thể hiện ra h@m muốn của mình, cũng như chưa từng đụng vào cô kể cả đêm động phòng anh còn chả thèm bén màng, vậy mà chỉ trong một đêm bất cẩn mà anh đã làm ra những chuyện mà mình không muốn nó xảy ra trong ba năm qua.

Nếu để Vương Bảo Châu biết chuyện của anh và Diệp Vân Ánh người tối quá có lẽ sẽ không thể nào chấp nhận được.

Lục Tần Phàm càng nghĩ anh càng tức, cố lấy nước hắt vào mặt để quên đi những điều tối qua.

Chết tiệt!
Anh bước ra khỏi phòng tắm trên mặt lộ rõ sự tức giận đến tột cùng, anh ngồi xuống ghế ánh mắt phẫn nộ nhìn về giường.

“Diệp Vân Ánh, cô dậy ngay cho tôi!" Anh nói lớn
Diệp Vân Ánh bị câu cáu giận của anh làm cho giật mình, cô ngồi dậy ngỡ ngàng.

“ A Phàm!" Cô lên tiếng nhẹ nhàng gọi tên anh
“Cô còn dám gọi tên tôi, cô nhìn xem cô đã làm ra chuyện gì?"
Diệp Vân Ánh mới nghĩ đến chuyện hôm qua, tối qua cô chỉ là giúp anh lên phòng không hề có ý định khác, khi bị anh nhận lầm thành Vương Bảo Châu cô cũng đã cố làm anh tỉnh nhưng vẫn bị anh chiếm hữu giam ở dưới thân mình.

“Chuyện tối qua, anh nghe em nói!"
“Nói cái gì, cũng đáng khen cho cô dám nhân lúc tôi say mà mò lên giường của tôi" Tay anh cầm chiếc bật lửa xoay tròn ánh mắt không cảm xúc mà trách
“Em không có!"
“Tôi nói cho cô biết nếu chuyện hôm qua cô dám nói cho ai biết nhất là tiểu Châu, tôi nhất định sẽ cắt lưỡi cô!"
Anh mắng cô rồi tức giận mà bước ra khỏi phòng.

Diệp Vân Ánh nhìn anh bước ra khỏi cánh cửa nước mắt đã ẩm tới khoé mắt chỉ cần chớp mắt là nó sẽ chảy xuống, cô không biết tại sao anh lại nói vậy, rõ ràng tối qua là anh ép buộc cô, cưỡng ép cô, cô còn chưa tức giận thì anh lấy cớ gì phải giận, càng nghĩ Diệp Vân Ánh càng tủi thân.

Nước mắt cô không thể không rơi, càng nghĩ nước mắt càng rơi xuống nhiều, nỗi đau lần đầu làm chuyện đó làm sao có thể đau bằng nỗi đau trong tim của cô.

Thì ra anh là sợ bảo bối của anh biết.

Anh sợ cô ấy đau lòng vậy còn cô thì sao? Cô cũng biết đau, cô cũng có trái tim mà, trái tim cô cũng là máu là thịt đâu phải là làm bằng xi măng cốt thép đâu mà không biết đau.

Nước mắt của cố chảy từng hàng từng hàng rơi xuống tấm chăn trắng làm ướt cả một vùng.

Lục Tần Phàm, anh không phải là con người, em cũng biết đau mà, tim em thật sự rất đau tại sao anh lại không thể cảm nhận được cơn đau từ tim của em mỗi khi bị anh ngược đãi!
Một lúc sau Diệp Vân Ánh mặc lại quần áo không quên thay ga giường giúp anh rồi mới quay về phòng tắm rửa.

Cô tưởng anh đã đi làm nhưng khi vừa ra đến phòng khách đã gặp anh từ bên ngoài đi vào trên tay còn cầm một chiếc hộp nhỏ, Lục Tần Phàm tiện tay mặt không chút cảm xúc ném hộp thuốc lên bàn trước mắt cô.

Tiêu đề của hộp thuốc đập vào mắt cô là dòng chữ: Thuốc tránh thai.

“Uống đi, tôi không muốn có con với loại hàng đàn bà đê tiện như cô, càng không muốn con của tôi gọi cô bằng mẹ!"
Anh nói xong liền ngồi xuống phải chứng kiến cô uống mới yên tâm.

Diệp Vân Ánh lặng người chân không hề nhúc nhích, ánh mắt nhìn vào hộp thuốc trước mắt.

“Còn chưa uống!" Anh nói lớn ra lệnh cho cô
Diệp Vân Ánh cầm lấy hộp thuốc mà tay run rẩy.

Anh thật sự không muốn có con với cô sao?
Anh không muốn nhưng cô muốn, thứ hôm qua anh cho cô cô nhất định phải giữ.

Diệp Vân Ánh bỏ viên thuốc vào và uống nước nhưng cô không nuốt xuống mà giấu xuống lưỡi.

Lục Tần Phàm nhìn thấy cổ cô đã nuốt mới đứng dậy lấy cặp táp của mình đã đi làm, chỉ chờ anh đi cô vội chạy về phòng của mình mà nhả viên thuốc đó ra.

Nếu anh không muốn con của cô gọi anh bằng bố cũng không sao, nhưng sao lại bắt cô bỏ đi sự làm mẹ!
Lục Tần Phàm hôm nay tâm trạng không vui, đến công ty làm việc với gương mặt đầy sát khí, trong cuộc họp nội bộ của các lãnh đạo mà không ai dám sơ xuất một chỗ nào, cả công ty mỗi ngày đều phải sống trong cảnh thấp thoáng lo âu, sống trong cảnh đi làm phải nhìn sắc mặt của lãnh đạo mà sống, ít ra bọn họ ở công ty cũng sẽ chạm mặt ít với Lục tổng còn cô ngày nào cũng chạm mặt anh, ngày nào cũng có đau khổ.

Đến công ty Lục Tần Phàm trở thành một kẻ nắm dữ mạng sống của các công ty trong và ngoài nước, cũng như nắm dữ hàng ngàn vạn sống của con người vậy.

Chỉ cần nhìn thấy anh là người trong giới phải cúi đầu cũng kính rồi, anh là tổng tài có tiếng trong giới kinh doanh ai dám đụng hay làm trái ý anh thì sợ không còn chỗ đứng mất.

“Chu Dương, cậu sắp xếp lịch trình ngày mai vào hôm nay hết cho tôi!"
“Nếu sắp xếp vào ngày hôm nay cả e rằng sẽ kín hết lịch!"
“Tôi bảo thì làm, sao lắm lời vậy!"
“Dạ vâng!"
Người ở đây đều là làm công ăn lương sao lại lắm lời vậy?
“Lần sau nếu còn nói nhiều thì nghỉ việc luôn đi!" Anh lườm người thư ký thân cận của mình một cái
“Dạ vâng!" Chu Dương nhanh chóng mà chuồn ra ngoài, trong đầu cũng đã biết được người phu nhân ở nhà đã gây chuyện mới làm cho Lục tổng giận như vậy.

Lục Tần Phàm không muốn về nhà để lại phải gặp bản mặt đó của cô, tức giận của anh đều rút hết lên công việc chiếm có vậy anh mới không nghĩ đến tối hôm qua.

Tiểu Châu, xin lỗi em vì đã phản bội em!
Người tối qua là em thì tốt biết mấy!
Anh sợ sẽ phản bội Vương Bảo Châu vậy anh có từng nghĩ ba năm nay mình đã đâm vào tim Diệp Vân Ánh bao nhiêu cái đinh rỉ không?
Cũng đúng cô chỉ là người vợ trên giấy bút có người hai bên và được pháp luật thừa nhận, đâu phải là người anh yêu lấy tư cách gì mà ngăn cản anh không được phép phản bội mình.

Giấy tờ hay người làm chứng cũng có thể bỏ, chỉ cần một vệt bút lên tờ giấy ly hôn là hai người đã không còn là vợ chồng rồi, còn tình yêu nó vĩnh hằng dù không kết hôn đi chăng nữa thì nó vẫn vĩnh cửu không bao giờ phai đi.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 34: 34: Đây Là Nhà Em!


Từ ngày đó trở đi anh đã không về nhà hai ngày, Diệp Vân Ánh ở nhà lo lắng nhưng cũng chỉ biết đi đi lại để mong ngóng, cũng không thể gọi điện mà gọi nguyên nhân ảnh không về, vì cô biết anh đây là đang không muốn về nhà.
Lục Tần Phàm ở công tử đã hai ngày tâm trạng ngày nào cũng lên lên xuống xuống thất thường, nhân viên trong công tỷ đều đi nhẹ nói khẽ không muốn bị liên lụy.
Có ở công ty cũng không ở được lâu, lấy công việc ra làm bàn đỡ để mình quên đi mọi thứ, đến ngày thứ ba tinh thần anh đã mệt mỏi, đầu óc căng thẳng như dây đàn sắp đứt vậy.
“Sếp, cafe của anh!"
Chu Dương ngày nào sáng nào cũng vậy sẽ mang một tách cafe vào phòng của anh, đi theo Lục tổng đã được mười năm, mười năm ấy Chu Dương cũng không ít lần chịu đựng những lời khó nghe từ anh, nhưng sau đó anh cũng sẽ xin lỗi nên Chu Dương cũng đã quen rồi, chịu đựng một chút để có sự yên ổn vậy.
“Cậu hủy bỏ hết lịch trình ngày hôm nay, tôi muốn về nhà nghỉ ngơi!" Anh xoa vùng thái dương đến mức đỏ lên vẫn không ngừng xoa
“Hôm nay và ngày mai đều không có công việc quan trọng, sếp có thể ở nhà nghỉ ngơi!"
Hai ngày nay, anh đã dồn hết công việc đáng ra phải xử lý mấy vài ngày vào một ngày, nên bây giờ thời gian của mấy tuần lại cũng rất rảnh rỗi.

Chu Dương còn nhớ ngày hôm trước anh có một hợp đồng ký với công tỷ C, ngày hôm đó anh khiến cho bên đó phải nhảy đi nhảy lại khắp nơi, bởi anh nhìn vào bản hợp đồng nhìn đâu cũng không vừa ý làm bên công tỷ C được một ngày lo lắng, cũng may lúc đó Vương Bảo Châu gọi đến tâm trạng của anh mới dịu lại mà ký hợp đồng không làm khó công ty C nữa.
“À mà sếp, bữa kia có một bữa tiệc kết hôn của con gái ông chủ cũ trước kia đã hợp tác với công ty chúng ta, sếp cũng được mời không biết sếp có đi không?"
“Không đi! Cho người đem quà tới đó là được!"

“Vâng!"
Lục Tần Phàm sau khi bàn giao công việc ngày hôm nay cho thư ký của mình lập tức lên xe mà về biệt thự.
Diệp Vân Ánh đang dọn dẹp cùng giúp việc thì nghe tiếng động cơ ô tô dừng nghĩ là anh về, cô vội để công việc đó chạy ra nhưng không phải anh về mà là anh hai cô đến thăm cô.
Anh hai khoảng một tuần sẽ đến thăm cô hai lần, lần nào đến cũng vậy sẽ tay xách nách mang như sợ đứa em gái của mình ở nơi đây bị bỏ đói vậy.
Thấy người đến là anh hai cô có chút hụt hẫng, đã hai ngày cô chưa được nhìn thấy anh rồi.
“Sao? thấy anh mà trong em không vui vậy? Không muốn anh tới sao?" Diệp Bạch Vũ tách xách những đồ tẩm bổ cho cô.
“Anh đến thăm em là em vui rồi, anh đem nhiều thứ đến cho em vậy em rất khó nhận!" Cô giấu đi vẻ mặt thất vọng để ra trước mắt anh hai là một gương mặt nhẹ nhàng luôn tươi cười.
“Chỉ là vài món lặt vặt thôi!"
Diệp Vân Ánh giúp anh xách đồ vào cô để đồ lên bàn còn mình vào trong lấy nước ra mời anh.

Diệp Bạch Vũ bước vào nhà đã cảm giác được không khí lạnh lẽo bao trùm lấy, nhà có người ở lại lạnh lẽo như không có người sinh sống vậy.
“Anh uống nước, A Phàm anh ấy đi làm rồi nên không có nhà!" Cô thấy anh nhìn khắp nơi tưởng Diệp Bạch Vũ đến tìm Lục Tần Phàm bàn công việc
“Anh đến thăm em thôi, không có tìm cậu ta!"
Hai anh em cũng đã lớn hết rồi nhưng vẫn còn tính tình trẻ con, nhớ lúc nhỏ cô là đứa trẻ rất nhút nhát bị đám bạn cùng quanh cười và bắt nạt, lúc đó người đến bảo vệ cô chỉ có anh hai.

Có lần do mải chơi mà cô đã làm vỡ một chiếc bình quý giá của mẹ cô mà đã bị đánh, Diệp Bạch Vũ lúc đó cũng là người đứng ra ngăn cản không cho ai được đụng vào người cô.

Sự bao dung và che chở của Diệp Bạch Vũ đó là nguyên nhân mà cô muốn sống nhất.
Diệp Bạch Vũ chưa uống hết cốc nước thì bên ngoài đã có tiếng tắt máy của ô tô
Lần này chính là anh về!
Diệp Vân Ánh vội đi nhanh ra phía cửa trên môi nở một nụ cười rạng rỡ.

Lục Tần Phàm gương mặt mệt mỏi đi vào, trong người anh đã mệt rồi đi vào trong lại nhìn thấy khuôn mặt khó ưa của cô càng làm anh khó chịu hơn.
“A Phàm, anh về rồi!" Nụ cười của cô vẫn rạng rỡ nhìn vào mắt anh nói.
Lục Tần Phàm không tiếp lời cô mà tiếp tục bước vào trong như không thấy cô vậy.
“A Phàm, sao trông sắc mặt anh không được tốt vậy? Có phải là mệt chỗ nào không?" Cô vội chạy lên trước theo bản năng muốn đưa tay ra chạm lên trán anh, nhưng lại không dám chạm vào liền thụt tay lại.
“Cút!" Anh hét thẳng vào mặt cô không một chút cảm xúc nào khác ngoài sự tức giận
Diệp Bạch Vũ nhìn cảnh này không chịu được mà vội đi lại lên tiếng muốn hỏi lý lẽ.
“Cậu quá đáng vừa thôi, em ấy đã có ý tốt muốn hỏi thăm cậu sao cậu lại ăn nói với em ấy như vậy?" Diệp Bạch Vũ đứng cách đó đã nghe và nhìn thấy một màn cảnh vừa rồi không chịu được mà đứng ra thay em gái nói lý.
Nếu mệt không muốn ai làm phiền cũng không nên thốt ra từ cút đó.
“Anh lắm lời muốn lo chuyện bao đồng sao?" Lục Tần Phàm nhìn anh trai cô khoé miệng nhếch mép
“Diệp Vân Ánh là em gái tôi chẳng lẽ tôi không có quyền được lên tiếng sao?"
Diệp Bạch Vũ cũng không muốn xen vào gia đình của em gái mình, nhưng cảnh tượng này lại xảy ra trước mắt của một người anh trai, thì hỏi có người anh trai nào trơ mắt ra nhìn em gái mình bị chồng ức h**p không?
“Nếu cậu không không thể đối tốt với em gái tôi có thể nói một tiếng, tôi trực tiếp sẽ đưa em ấy về!"
“Vậy thì phiền anh đưa em gái của anh biến khỏi mắt tôi đi!" Lục Tần Phàm cũng không muốn đôi co với Diệp gia làm gì, trực tiếp lên phòng sau khi trả lời xong.
“ Cậu được lắm vậy tôi sẽ đem em ấy về!"
Diệp Bạch Vũ nắm lấy tay em gái mình đi ra cửa, Diệp Vân Ánh biết anh hai đây là đang muốn bảo vệ mình không muốn những điều bất công đến với cô, những điều đó cô hiểu nhưng cô thật sự không muốn rời xa anh.
“Sao em không đi?"

“Em không thể đi được, nếu em đi sẽ không ai chăm sóc anh ấy!"
Đã bị Lục Tần Phàm đối xử như vậy rồi cô vẫn không rời đi, đây là do điều gì?
“Em không thấy hắn ta đã đuổi em đi sao? Sao còn muốn ở lại làm gì? Không có em hắn ta cũng không chết được, em lo cho em trước đi!" Diệp Bạch Vũ tức điên lên
Sao em gái của mình lại chỉ biết lo cho một kẻ muốn đuổi mình đi, mà không hề suy nghĩ đến bản thân mình.
Em ngốc chỉ biết lo cho người khác như vậy thì anh hai làm sao mà không lo được!
“Em phải ở đây, đây là nhà em!"
Nghe em gái mình nói đây là nhà mình, Diệp Bạch Vũ càng tức điên lên.
Nếu đây là nhà của cô thì đã không bắt cô phải sống chung và hầu hạ một tình nhân rồi.
Đây không phải là nhà của cô, mà là một chiếc lồ ng sắt giam giữ cô không muốn cô thoát khỏi sự giam giữ của nó.
“Anh không cần biết, hôm nay em nhất định phải theo anh về nhà!"
Diệp Bạch Vũ không giằng co trực tiếp kéo cô về phía xe, bắt cô lên xe trong sự dãy dụa của cô Diệp Bạch Vũ trực tiếp lái xe đưa cô về Diệp gia..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 35: 35: Cô Ta Không Phải Vợ Cháu!


Diệp Vân Ánh cuối cùng cũng phải nghe lời anh trai ngoan ngoãn đi theo anh về Diệp gia, về căn nhà đầu tiên khiến cô đau khổ nhưng cũng là nơi có tình thân của cô, bọn họ đối xử với cô không tốt nhưng bọn họ cũng là bố mẹ và chị của cô, cũng không thể nào trốn tránh suốt đời được.

Lục Tần Phàm cũng không rảnh rỗi mà quan tâm việc của cô, sau khi cô đi anh lên phòng của mình nằm xuống giường mà đánh một giấc thật ngon, khi tỉnh dậy còn rảnh rỗi mà gọi điện nói chuyện với Vương Bảo Châu.

Anh thì nhàn nhã nhưng cô lúc đó thì không, vừa về và đặt chân vào nhà đã bị Diệp lão gia cản lại, mà hỏi lý do tại sao lại về Diệp gia.

“Sao lại quay về đây?" Diệp lão gia không ưa mà nói
“Bố…!" Diệp Vân Ánh khó nói, cô không biết giải thích với người bố xem tiền tài hơn cô như thế nào cả.

Diệp Bạch Vũ nhìn thấy em gái của mình ấp úng lại sợ hãi Diệp lão gia, anh vội lên tiếng giải thích giúp em gái mình:
“Là con bắt em ấy về!"
“Sao con lại đêm con bé về làm gì?"

“Tại sao em ấy không được về? Đây là nhà của em ấy thích thì về cũng không được sao?"
“Ý của bố là con bé đã là dâu nhà Lục gia, không thể tùy tiện về nhà bố mẹ ruột khi chưa được sự cho phép ở bên nhà đó!" Diệp lão gia vội giải thích
“Em ấy sống ở Lục gia không hạnh phúc còn bị Lục Tần phàm ức h**p, những điều đó có lẽ bố cũng đã biết, sao còn để em ấy ở đó?"
Khi Diệp Vân Ánh kết hôn không phải Diệp Bạch Vũ không ngăn cản mà ngăn cản không kịp, bọn họ nhanh tay hơn đã bắt cô kí giấy kết hôn trước rồi mới làm đám cưới, khi Diệp Bạch Vũ biết cũng là ngày kết hôn của cô Và Lục Tần Phàm rồi,anh đành phải chúc phúc cầu cho em gái của mình ở Lục gia được sống hạnh phúc.

Khi nhìn thấy em gái mình trán đầy máu ngồi ở bên cành hồ bơi gương mặt thất thần ở buổi tiệc mừng thọ ông nội, lục đó Diệp Bạch Vũ đã nhìn thấu những uất ức mà em gái mình phải chịu, nhưng cũng vì ông nội đã đảm bảo với anh sau này sẽ đối xử và hứa sẽ không để Diệp Vân Ánh bị thiệt thòi, nên anh mới đồng ý cho em gái tiếp tục sống chung một mái nhà Lục gia.

Không ngờ việc mà Lục gia đồng ý với anh lại không thể thực, anh cũng không thể ngờ đến một con người được nhiều người kính nể lại không biết đối xử tốt với vợ, Diệp Bạch Vũ rất muốn ba năm trước mình có thể ngăn cản được hôn sự đó và đưa Diệp Vân Ánh ra nước ngoài học tập có lẽ cô bây giờ đã có cuộc sống tốt hơn.

“Cũng không thể trách bố, là con bé tự nguyện chịu đựng ở Lục gia, mà điều này cũng là một lẽ thường tình của một người vợ ở nhà chồng, không phải hở một tí là chạy về nhà bố mẹ ruột được!" Diệp lão gia trước giờ đâu xem cô là con gái thì lấy đâu ra sự cảm thông.

Diệp Bạch Vũ nhìn người bố của mình chỉ biết đến trước mặt mà không biết đến sau này, liền trực tiếp tiến vào trong không muốn nói thêm.

Diệp Vân Ánh được anh hai mình kéo vào nhà trong, đang tính kéo cô lên phòng của mình thì bị Diệp Linh Nhược từ trên tầng đi xuống ngáng đường lại.

“Em có tránh ra không?" Diệp Bạch Vũ lớn tiếng nói
“Em không tránh, đây là nhà em em không cho phép một kẻ đã bán đi được vào nhà!" Diệp Linh Nhược khoảnh tay ở cầu thang khinh thường cô mà nói
“Nếu em không tránh ra ngày mai anh lập tức bán em đi giống như em ấy!"
“Em không tránh!"
Diệp Bạch Vũ nhìn đứa em gái cứng đầu của mình ánh mắt đã có sự tức giận, nhìn Diệp Linh Nhược mà lớn tiếng đến mức người làm, Diệp lão gia ở phía dưới cùng phải giật mình.

“Diệp Linh Nhược!"
Diệp Linh Nhược trước giờ chưa thấy anh hai mình tức đến như vậy, bây giờ cũng phải thấy sợ mà tránh ra, khuôn mặt cắt không còn giọt máu của Diệp Linh Nhược cũng đã biết cô ta cũng phải nè dặn sợ người anh của mình.

“Anh…!" Diệp Vân Ánh lên tiếng gọi
“Em đừng đòi về Lục gia, em có xin anh thế nào anh cũng không đồng ý! Em vào phòng nghỉ ngơi anh sẽ cho người đem sữa lên cho em!"
Diệp Bạch Vũ lần này phải xem Lục gia có đến xin lỗi không, điều mà Lục Tần Phàm nói lúc sáng vẫn còn vọng lại trong tai anh không ngừng.

Lục Tần Phàm, cậu muốn tôi đem em gái tôi đi, tôi cũng đã đem, bây giờ để tôi xem cậu ăn nói thế nào với Lục gia.

Rất nhanh bên phía ông nội đã biết đứa cháu trai của mình lại đắc tội với con trai trưởng nhà Diệp gia, ông vội vội đi tới biệt thự của Lục Tần Phàm.

Lên đến phòng của anh ông nội đã tức còn tức hơn, khi ở bên ngoài phòng nghe anh thư giãn nói chuyện với Vương Bảo Châu.

“Lục Tần Phàm, cháu ra đây cho ông!"
Nghe thấy tiếng ông anh vội tắt máy bước xuống giường ra mở cửa cho ông.

“Ông nội!"
Anh còn chưa nói xong đã bị ông tát cho một cái: “Cháu gan mật cũng lớn quá rồi, dám trước mặt anh trai của tiểu Ánh đuổi tiểu Ánh đi, cháu có phải muốn ông già này tức chết không?"

“Cháu không quan tâm là đứng trước mặt ai đuổi cô ta đi, cháu chỉ cần biết cô ta không phải là vợ của cháu là được!"
Anh thờ ơ nói, ông bây giờ sức cùng đã yếu có thể quản được chuyện của anh bao lâu, chỉ cần anh lên tiếng không gì là không thể, tập đoàn của Lục gia cũng là do anh chỉ đạo, ông nội cũng là vì sự tôn trọng là kính trọng ông nên anh mới nghe lời theo sự sắp đặt của ông, lúc trước người anh yêu cũng không ở bên mà đã ra nước ngoài, nghĩ việc ông nội sắp xếp mình lấy người khác là nguyên nhân làm người anh thương bỏ ảnh đi, nên anh mới ra sức mà chèn ép cô.

“Cháu mau đi theo ta đến Diệp gia xin lỗi và đón Tiểu Ánh về màu!" Ông nắm lấy tay anh muốn đưa ánh đến Diệp gia xin lỗi Diệp Bạch Vũ.

“Cháu không đi, bọn họ lấy tư cách gì mà bắt cháu xin lỗi, bọn họ cũng đã có phước phần bấy lâu nay rồi bây giờ chỉ cần ly hôn là đã đủ rồi!"
“Cháu….

!"
Ông nội nghe những lời đó bệnh tim không kìm được mà tái phát liền ngất đi, Lục Tần Phàm hoảng sợ anh biết ông bị bệnh nhưng không nghĩ ông sẽ ngất, anh nhanh cho người gọi điện cho xe cứu thương đưa ông đến bệnh viện.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 36: 36: Nụ Cười Mê Lòng


Bệnh tim của ông đã lâu không tái phát, bây giờ ông vì chuyện hôn nhân của cháu mà tức đến bệnh tim tái phát, bệnh tim một khi tái phát sẽ rất nặng nếu không đến bệnh viện kịp thời có khi tính mạng cũng không thể giữ được.

Nhưng ông may là được đưa đến bệnh viện kịp thời nên tạm thời không có gì nguy hiểm.

Lục lão gia và Lục phu nhân khi nghe bố mình đang cấp cứu, cũng vội bỏ lại công việc để đến bên ông.

“A Phàm, ông nội con sao rồi?" Lục lão gia sốt ruột khuôn mặt đã toát mồ hôi chạy đến hỏi anh.

“Ông nội đã qua cơn nguy hiểm, bây giờ đang ở phòng hồi sức!" Lục Tần Phàm cũng đã bớt được phần nào sự lo lắng trong lòng.

Anh không ngờ chính mình là người đã khiến bệnh tim ông tái phát.

“Bố mẹ vào thăm ông, con còn công việc thì cứ đi giải quyết đi!" Lục lão gia nhẹ nhàng bảo anh, rồi cũng Lục phu nhân vào thăm ông.

Lục Tần Phàm cũng gật đầu mà đồng ý, anh cũng chỉ biết về nhà suy nghĩ là có nên đi xin lỗi Diệp Vân Ánh và bảo cô đến thăm ông hay là không đi?
Đau đầu thật mà!
Không phải vì ông thì mình cũng đã không rơi vào đường này!
Lục Tần Phàm ngồi ngoài ban công hút thuốc, anh than trách số phận đẩy mình vào một con đường mình không thể quyết định.

Tất cả mọi việc trong kinh doanh của công ty đều do anh quyết định, những quyết định của anh luôn đúng tại sao ông lại luôn dồn anh bắt anh phải lấy người con gái anh không yêu.

Diệp Vân Ánh ở nhà Diệp gia cũng không mấy yên ổn, hể cô đi xuống hay đi lên nếu chạm mặt ba người Diệp lão gia đều nhận lại những lời nói vô cớ, nói đây nói đó nhằm đuổi cô đi.

Đến bữa tối cô ngồi vào bàn ăn mà tâm trạng rầu rĩ giống như hồi cô còn nhỏ vậy, mỗi khi ngồi vào bàn ăn là sợ mình sẽ làm sai điều gì đó trên bàn ăn.

“Tưởng thế nào, vẫn là không sống nổi với Lục gia!" Diệp Linh Nhược ngồi đối diện bàn ăn với cô chống tay lên cằm mà nói
Diệp Vân Ánh chỉ biết cúi đầu mà nhìn xuống, hai ngón tay cái không ngừng bấu vào nhau, nếu không có anh hai lên tiếng nói thì có khi hai ngón tay đã bị cô bấu cho chảy máu.

“Nếu em còn nói những chuyện như vậy nữa tốt nhất im lặng đi!"
“Em cũng là người có tiếng nói trong Diệp gia, mắc gì anh bắt em im lặng!" Diệp Linh Nhược cáu.

“Anh là trưởng, nếu em còn nói không đúng nơi đúng chỗ em xem trừng anh sẽ cho em ra nước ngoài!"
“Anh dám!"
“Thôi, ăn cơm thì lo ăn cơm đi nói mãi dẫn đến cãi nhau bây giờ!" Diệp lão gia cuối cùng vẫn không chịu được ồn ào mà lên tiếng.

Diệp Bạch Vũ gắp thức ăn vào bát cho cô, ân cần đặt tay cô lên bàn: “ Em mau dùng bữa đi, đừng suy nghĩ nữa!"
Diệp Vân Ánh kẽ gật đầu nhẹ cảm ơn anh
Trời đã khuya Diệp Vân Ánh ở trong phòng nhà Diệp gia không tài nào chợp mắt được, không hiểu tại sao trong người lại bất an lo lắng đến như vậy.

Mong mọi thứ vẫn ổn!
______
Diệp Vân Ánh khi biết tin ông nội nhập viện đã là sang hai ngày sau, lần này Lục Tần Phàm đích thân lái xe đến đón cô, gương mặt đó của anh khi chờ cô ở ngoài xe cũng đủ biết là anh miễn cưỡng chính ép bản thân mình mãi mới có thể đến Diệp gia.

Anh không phải đến xin lỗi vì những lời nói bất cẩn thô lỗ đó của anh vào hai ngày trước, mà anh chỉ là nghe theo mong muốn của ông nội mà đến.

Diệp Bạch Vũ thấy em gái mình không được Lục gia tôn trọng dù chỉ một chút, nhất quyết không cho cô bước ra khỏi Diệp gia.

“Anh, ông nội của A Phàm bị ốm phải nằm viện em cần đến thăm ông, anh để cho em đi đi!" Diệp Vân Ánh đứng trước mặt anh mà xin phép.

“Anh nói là không, anh đã cho người đến thay em rồi còn em bây giờ lên phòng ngay cho anh!"
“ A Phàm, anh ấy đang chờ em em phải ra!"

Đây là lần đầu tiên Lục Tần Phàm đến đón cô trong suốt ba năm ở bên nhau, thế nên cô không thể để anh đợi được.

“Em lên phòng cho anh, ngày mai anh đưa em đến tiện nói luôn với ông ta về việc ly hôn hôn của em và cháu ông ta!"
Việc ly hôn này Diệp Bạch Vũ đã suy nghĩ rất kỹ rồi, lần này anh sẽ không nhân nhượng với những gì mà Lục gia đã làm với em gái mình.

“Em không đồng ý, em không ly hôn!" Diệp Vân Ánh vung tay, tỏ ra sự cương quyết với quyết định này của anh hai.

Cô sống ba năm như vậy không có ý định ly hôn, bây giờ bảo cô ly hôn khác gì bảo cô đi chết.

Diệp Vân Ánh lần này làm trái lời của anh hai trực tiếp ra ngoài cùng Lục Tần Phàm đến bệnh viện.

“Diệp Vân Ánh!" Diệp Bạch Vũ gọi thế nào cô cũng không quay lại.

“Thấy chưa, em gái bé bỏng của anh đã không nghe lời của anh nữa rồi!" Diệp Linh Nhược ở bên thêm dầu vào lửa
Diệp Bạch Vũ chỉ liếc nhìn Diệp Linh Nhược một cái rồi rời đi.

Lục Tần Phàm ở bên ngoài đã mất kiên nhẫn đang tính rời đi thì thấy cô chạy từ trong nhà chạy ra, anh vứt điếu thuốc trên tay xuống và vào xe trước.

Diệp Vân Ánh biết điều mà ngồi hàng ghế phía sau, cô biết chỉ có người anh cho phép mới được ngồi ở ghế phụ bên cạnh anh.

Trong xe cô muốn hỏi anh về tình hình của ông nội nhưng không tài nào mở miệng ra được, hể nhìn lên lại bắt gặp ánh mắt sắc bén của anh qua gương chiếu hậu, đi được nửa đường cô mới có thể mở lời mà hỏi anh.

“A Phàm, sức khỏe của ông nội bây giờ thế nào rồi?"

Trong khoảng xe yên lặng chỉ nghe tiếng thở d ốc và tiếng tim đậm của Diệp Vân Ánh, cô cúi đầu khi hỏi xong hai tay tiếp tục bấu vào nhau.

“Ông nội bây giờ sức khoẻ cũng đã tốt, cô đến đó lo liệu mà ăn nói đừng để bệnh ông tái phát!"
Diệp Vân Ánh không nghĩ anh lại trả lời cô, được anh trả lời trong lòng cô lại có chút ấm áp nào đó vừa vụt qua.

“Em biết rồi!" Diệp Vân Ánh hạnh phúc tươi cười nhìn vào gương chiếu hậu mà nói.

Lục Tần Phàm lúc này cũng vừa lúc nhìn vào gương chiếu hậu, nhìn thấy nụ cười ngọt ngào đó của cô bất giác anh ta sững người.

Người phụ nữ này cười không ngờ lại mê lòng đến như vậy!
Bất giác trong lòng anh khen nụ cười cô rất ấm, ba năm qua anh đâu có chú ý hay làm điều gì khiến cô hạnh phúc, mỗi khi cô có cười anh cũng đâu thèm nhìn mà chỉ biết chê bai.

Không được, mày đang nghĩ gì vậy? Cô ta chỉ qua là đang lấy lòng mày thôi, chờ ông nội khỏe và tiểu Châu về mình trực tiếp lý hôn với cô ta liền.

Trong đầu anh cũng đã có ý định ly hôn rồi, chỉ cần tháng sau Vương Bảo Châu về nước anh nhất định sẽ ly hôn với cô mà cưới người bạn yêu thanh mai trúc mã của mình.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 37: 37: Xem Cô Như Người Ngoài Rồi Sao


Ông nội đã mấy ngày nằm viện mấy ngày đều không muốn gặp mặt anh hay nói chuyện với anh, Lục Tần Phàm cũng không để ý nhiều về việc đó sau khi đưa cô đến bệnh viện dặn cô vài câu xong trực tiếp xoay người về công ty, trong tháng này anh phải giải quyết xong tất cả công việc, trong đầu anh bây giờ đang tưởng tượng cuộc sống của mình và Vương Bảo Châu sau này.

Ông nội được cháu dâu vào thăm mừng vui nhanh muốn ôm cô.

“Tiểu Ánh, ông nội nhớ cháu quá!" Ông được ôm cô cháu dâu vào lòng giọng nói thủ thỉ như một đứa trẻ vậy.

“Ông à, sao cháu thấy ông càng ngày càng làm nũng như một đứa trẻ vậy?"
Ông nội nghe xong câu này của cô liền buông cô ra không ôm nữa, gương mặt thay đổi trở nên cứng rắn hơn, trưởng thành hơn, làm cô phải phì cười.

“Ông bây giờ lại giống như một ông trùm già mafia trên tivi mà cháu hay xem vậy!"
Nụ cười rạng rỡ của cô càng làm lòng ông vui hơn, ông cảm thấy hôm nay cô rất khác với mọi ngày, thường ngày cô sẽ không cười tươi tự nhiên như vậy, hôm nay lại cười rạng rỡ như ánh nắng có lẽ đã có thế lực mạnh mẽ nào đó làm cô hạnh phúc.

Ông càng muốn nhìn cô cười nhiều hơn nên đã cố tỏ ra một ông trùm mafia mà cô nói.

“Cháu xem ta có giờ giống không: Người đâu mau đem rượu lên mời khách quý!"
Ông diễn rất tròn vai còn không quên lấy thêm một dụng cụ làm điếu thuốc.

“Rất giống, ông của cháu là tuyệt vời nhất!" Diệp Vân Ánh cười không ngớt, cô không quên làm cử chỉ tay tán phục ông.

Cả cảnh này đều bị Lục Tần Phàm đứng ở bên ngoài phòng bệnh nhìn thấy, anh cũng đã trên đường đến công ty rồi nhưng sực nhớ mình có hẹn với bác sĩ, nói một số chuyện liên quan đến sức khỏe của ông nên anh mới quay lại, không ngờ khi đi qua phòng bệnh lại bắt gặp cảnh cô cười nói vui vẻ bên ông.

Ông nội trước giờ luôn là một người ảm đạm như anh, không mấy khi cười đặc biệt là trước người lạ, ấy vậy mà ba năm trở lại đây ông cười rất thường xuyên, đặc biệt là với Diệp Vân Ánh.

Bây giờ anh mới hiểu câu nói: Con người sẽ thay đổi khi ở một môi trường mới, tiếp xúc với một con người mới.

Lục Tần Phàm không trực tiếp vào trong mà đi thẳng đến phòng làm việc của bác sĩ.

Diệp Vân Ánh bên trong không biết sự tồn tại của anh đang ở bên ngoài, cô cứ vậy mà làm những động tác trẻ nhỏ làm ông vui.

“Bác sĩ!" Anh đẩy cửa phòng làm việc của bác sĩ rồi bước vào
“Lục tổng, cậu đến rồi mời ngồi!" Ngô bác sĩ đang làm việc thấy anh vào vội để công việc sang một bên mà tiếp anh.

Ngô bác sĩ là bác sĩ riêng của gia đình Lục gia, tuổi tác cũng đã ngoài năm mươi tuổi nghề rất vững nên mới được làm bác sĩ riêng cho Lục gia.

“Bác sĩ, tình hình ông nội thế nào rồi?"
“Cũng đã có tiến triển hơn trước rồi, nhưng cần chú ý đến tâm trạng và ăn uống ngủ nghỉ đầy đủ, nếu làm cho ông ấy bị sốc thêm một lần nữa e rằng sẽ khó giữ tính mạng!"
“Nếu tâm trạng và sức khoẻ ông tốt lên thì có cải thiện được không?"
Lục Tần Phàm không muốn sang tháng sau khi mình nói với ông về chuyện ly hôn ông lại phát bệnh, cũng không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này của anh lại khiến ông phải nhập viện, nhưng không vì ông đang mắc bệnh mà từ bỏ ý định ly hôn với Diệp Vân Ánh.

“Bệnh của ông cậu bây giờ cũng đã chuyển qua giai đoạn cuối của bệnh tim, e rằng cũng không cải thiện được nhiều, chỉ cần chăm sóc cẩn thận sẽ không sao!"

“Tôi biết rồi!" Lục Tần Phàm trầm ngâm rồi bước ra khỏi phòng.

Khi đi gần đến phòng bệnh của ông, anh dừng chân nhìn vào không còn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của ông và Diệp Vân Ánh, anh liền vội đưa tay mở cửa phòng nhưng bên trong đã có người mở trước anh.

Là Diệp Vân Ánh mở cửa, cô nhìn anh nghi hoặc tại sao anh lại ở đây? Không phải anh đang ở công ty sao?
“A Phàm!" Cô lên tiếng
“Sao cô không chăm ông ra ngoài làm gì?"
“Ông nội đã ngủ rồi, em tranh thủ lúc ông nội muốn ra ngoài mua ít hoa quả tươi cho ông.

Còn anh sao lại ở đây!"
“Tôi chỉ là đến gặp bác sĩ nói chuyện tiện đến thăm ông, nếu ông đã ngủ vậy tôi đến công ty!"
“Anh đến công ty vậy có thể cho em đến siêu thị gần đây được không? Chân em hơi mỏi không đi bộ được!" Diệp Vân Ánh chạy theo phía sau anh vội hỏi
Lục Tần Phàm không trả lời cũng không từ chối cô, để Diệp Vân Ánh đi phía sau mình ra đến xe.

Diệp Vân Ánh chỉ là buộc miệng muốn xin thử anh xem anh có đồng ý không, không ngờ anh lại đồng ý.

Lục Tần Phàm không giống như mọi khi, hể cô mở miệng ra xin hay lại gần làm phiền anh đều bị anh quở trách, khó chịu.

Lục Tần Phàm đưa cô đến siêu thị lớn gần bệnh viện, Diệp Vân Ánh mở cửa bước xuống xe nhưng bị anh gọi lại: “ Diệp Vân Ánh!"
Cô xoay đầu nhìn anh: “ Sao vậy anh?"
“Cầm lấy tấm thẻ này bên trong có tiền cô cầm lấy mua đồ cho ông!" Anh lấy từ trong ví ra một chiếc thẻ màu vàng sang trọng đưa ra.

“Em có rồi, không cần thẻ đâu anh!"
“Tôi nói cầm thì cầm, nếu không dùng đến cũng không cần phải trả xem tiền này như là tiền công cô chăm ông thay tôi.

Anh đây là đã xem cô như người ngoài rồi sao?
Diệp Vân Ánh đành phải nhận, nhưng trong lòng cô không hề muốn nhận tiền từ anh.

Không phải cô chê ít, mà là số tiền này cô thật sự không cần đến.

.
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 38: 38: Vật Định Tình


Diệp Vân Ánh sau khi quay về bệnh viện đã là buổi chiều, cô trên tay xách những túi hoa quả dưỡng chất và đồ ăn vặt cho ông.
Đến cửa phòng bệnh cô đã nghe thấy tiếng của ông đang trò chuyện với anh trai cô Diệp Bạch Vũ.
Cả hai người đanh bàn về vấn đề gì đó, Diệp Vân Ánh đưa tay tính mở cửa thì bên trong có người nói vọng ra: “ Ông đừng lấy bệnh tật ra ràng buộc em gái tôi ở bên cạnh cháu trai ông được, ông cũng thấy trước mặt nhiều người đánh em tôi, còn bênh vực cho người phụ nữ khác, ông nói tôi phải làm sao?"
“Thành thật xin lỗi, tôi sẽ dạy lại cháu!" Ông cúi người xin lỗi anh, vì sao đây cũng là lỗi do ông do ông đã ép anh và cô đến với nhau khi cả hai không có tình cảm
“Mấy lời xin lỗi này tôi nghe cũng đã chán lắm rồi, bây giờ ông bảo cháu trai ông ly hôn với em gái tôi, giấy tờ tôi đã chuẩn bị xong rồi!" Diệp Bạch Vũ lôi tờ giấy ly hôn ra đưa cho ông, ông là người khởi nguồn ra cuộc hôn nhân này cũng nên là người chấm dứt cuộc hôn nhân đau khổ này.

“Không được, em không ly hôn!" Diệp Vân Ánh bên ngoài đẩy cửa bước vào, tay để túi hoa quả lên bàn, đi nhanh tới lấy tờ đơn ly hôn trên tay anh trai mình mà xé thành nhiều mảnh.
“Em đã nói rồi, cuộc hôn nhân này là do em tự nguyện anh đừng ép ông, cũng đừng bảo em ly hôn!" Diệp Vân Ánh nhìn Diệp Bạch Vũ mà nói
“Em nhìn lại đi, suốt ba năm nay em có sống được một ngày nào yên ổn không? Có ngày nàp em được đối xử tốt được hạnh phúc không? Sao em lại cứng đầu như vậy?" Diệp Bạch Vũ tức giận, đứa em gái trước kia không biết cãi lời mình, bây giờ lại chỉ vì một người đàn ông khiến mình đau khổ lại đi cãi lời anh trai.

Diệp Vân Ánh mặc dù sống không hạnh phúc nhưng đó là do cô tự nguyện sống như vậy, Lục Tần Phàm chỉ qua là vẫn đang còn vương vấn tình cũ mới như vậy, anh cũng chưa đi quá chưa gây lỗi lầm to lớn với cô.
“Em không ly hôn, anh à anh đừng xen vào cuộc hôn nhân của em được không?" Ánh mắt cầu xin kèm sự bất lực nhìn vào Diệp Bạch Vũ
“Được anh sẽ không quan tâm em nữa, sống chết cũng đừng gọi cho anh!" Diệp Bạch Vũ lần này tức giận thật rồi, anh vùng Tây thật mạnh mở cửa mạnh rồi ra ngoài.
“Anh hai…!" Diệp Vân Ánh gọi Diệp Bạch Vũ trong vô vọng, những câu nói vừa rồi chỉ là sự buộc miệng của cô, cô không hề muốn nói anh trai mình như vậy, nhưng lời nói cũng đã nói ra rồi cũng không thwer rút lại
“Tiểu Ánh, ông xin lỗi, vì ông mà hai anh em cháu mới cãi nhau!" Ông nội u buồn mà nói.
“Ông, là do cháu không ngoan cãi lại lời anh ấy nên anh trai mới giận!" Cô lao vào người ông mà khóc.
Cũng không thể trách Diệp Vân Ánh được, có trách thì trách cô quá mù quáng trong tình yêu nên mới để xảy ra tình cảnh anh em bất đồng như vậy.
Diệp Bạch Vũ tức giận đùng đùng bỏ về công ty.
Em gái mình mù rồi, dám cãi lại mình để anh xem em có hối hận không?
Những lời nói tức giận của người anh thương em được thốt ra.
Vài ngày sau Diệp Vân Ánh luôn ở bên ông thỉnh thoảng sẽ có Lục lão gia cùng phu nhân tới thăm ông, Lục Đình Chính cũng rất hay tới chỉ có Lục Tần Phàm là không tới kể từ khi có cô đến chăm ông
“Cái thằng đó có đến ông cũng không muốn gặp, một thằng cháu như vậy ông cũng không cần!" Giọng ông cay nghiệt mà nói với cô và Lục Đình Chính
Hôm nay ông xuất viện nên Lục Đình Chính đến giúp ông hoàn thành thủ tục xuất viện, tiện giúp cô thu dẹp đồ đạc của ông.
“Ông à, A Phàm anh ấy chỉ là bận công việc mới không đến thăm ông được thôi, sức khoẻ ông mới tốt lên đừng quá tức giận!" Cô giúp ông chỉnh lại cổ áo ân cần nói giúp cho Lục Tần Phàm.
“Chị dâu nói đúng đấy ông, anh hai chắc là bận việc thôi!" Lục Đình Chính cũng ở bên nói giúp.
Lục Đình Chính trước khi đến bệnh viện có ghé đến Lục thị tìm anh hai mình, muốn cùng anh hai đến mừng ông xuất viện.

Nhưng khi vừa vào phòng làm việc lại thấy anh đang gọi điện nói chuyện với Vương Bảo Châu.

Vương Bảo Châu mặc dù ra đi công tác quay phim nhưng không thể làm Lục Tần Phàm ngừng nhớ.
Không phải tự dưng Lục Tần Phàm yêu say đậm Vương Bảo Châu đến như vậy, tình yêu luôn có lý do cả.

Khi anh đang học cấp ba thì trong một vụ tai nạn làm mắt anh mất đi ánh sáng trong một thời gian, ông nội đã cho anh đến một căn biệt thự thoáng để sống và thư giãn giúp anh nhanh lấy lại thị lực, trong khi anh chìm trong bóng lại gặp một người con gái ân cần, luôn bầu bạn với anh ở mọi nơi.

Hai người cũng đã có tình cảm Lục Tần Phàm cũng đã đưa tín vật là một chiếc vòng tay cho người con gái đó, nhưng khi anh lấy lại được ánh sáng thì lại không thấy người anh thương, anh cố đi tìm khắp khu mà mình sinh sống nhưng vẫn không có kết quả, bỗng một ngày anh đến trường lại thấy người bạn thanh mai trúc mã của mình đang đeo chiếc vòng tay giống cái anh định tình với người đã chăm sóc anh.

Lục Tần Phàm lúc đó không suy nghĩ gì lập tức đến ôm lấy Vương Bảo Châu, Vương Bảo Châu được đà mà tiến tới liền thừa nhận người chăm sóc anh là mình.

Từ đó Lục Tần Phàm ngày đêm bám lấy Vương Bảo Châu không ngừng và tình yêu của hai người bắt đầu từ đó.
Những điều này Lục Đình Chính đều biết, biết anh đưa cho người con gái ngày đêm chăm sóc anh một chiếc vòng định tình, nhưng Lục Đình Chính không tin người luôn ân cần và nho nhã, tốt bụng, hiền lành, như anh trai kể lại trở thành một người con gái xảo trá như vậy.

Lục Đình Chính nhiều lần nói với anh là anh nhận lầm người hoặc Vương Bảo Châu đang lợi dụng anh nhưng Lục Tần Phàm không tin nhất quyết khẳng định Vương Bảo Châu là người phụ nữ đó.
“Anh, hôm nay ông xuất viện anh có đến không?" Lục Đình Chính muốn rời đi nhưng cũng đã đến liền vào hỏi cho có lệ.
“Anh hơi bận, anh đã cho người đến làm thủ tục giúp anh rồi!" Lục Tần Phàm đưa xa điện thoại ra một tay bịt lấy loa mà nói
Lục Đình Chính ừm một tiếng rồi xoay người đến bệnh viện giúp chị dâu mình..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 39: Chương 39


Lục Tần Phàm không phải không quan tâm đến ông nội mình, cũng không đùn đẩy trách nhiệm chăm sóc ông lên một mình Diệp Vân Ánh, anh cũng cho người chăm sóc, giúp cô một vài công việc cũng không quên ngày hôm nay ông xuất viện, sau khi anh hoàn thành công việc liền lái xe đến nhà chính thăm ông.
Ông nội được về nhà tình thần, gương mặt đều hiện rõ ra sự vui vẻ và thoải mái.
Thấy đứa con dâu mình ghét một lòng quan tâm bố mình, Lục lão gia cũng đã bắt đầu có cái nhìn khác về đứa con dâu được xem là ngoài dã thú này.

Khi thấy vợ mình Lục phu nhân bảo cô làm những việc đáng lẽ ra là của giúp việc liền lên tiếng mà ngăn lại.
“Con bé đã ở với bố trong viện mấy ngày qua cũng đã mệt rồi, con lên phòng mình nghỉ ngơi một lát rồi xuống dùng bữa tối!" Lục lão gia ngồi trên ghế tay cầm cốc nước nhìn cô mà nói, từng câu từng chữ rất nhẹ khác hẳn lúc trước
“Bố nó, công việc đang rất nhiều sao có thể lên phòng nghỉ được?" Lục phu nhân nhìn chồng mình mà nói, bà không thể để yên cho người phụ nữ không có danh phận như cô được yên ổn khi làm dâu Lục gia.

“Bà đừng nhiều lời, công việc đã có người giúp việc rồi, chẳng lẽ tôi thuê họ về ngồi chơi để cho cháu dâu Lục gia vào làm việc sao?" Lục lão gia vừa nói vừa đưa ánh mắt đến những người giúp việc tán chuyện, nghe ngóng chuyện của chủ nhân.

Bị Lục lão gia nhìn và nghe nói vậy họ cũng không mong chờ sẽ có người giúp đỡ công việc, mà rời đi làm việc của mình.

Từ khi Diệp Vân Ánh về Lục gia đều phải làm việc, người giúp việc ở biệt thự chính cũng đã quen, khi thấy cô đến đều ra mặt sai này sai nọ.
“Con còn đứng đó làm gì, lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi rồi ăn cơm tối!"
“Dạ vâng, con cảm ơn bố!" Cô cười nhẹ cúi đầu rồi bước về phòng, cuối cùng sau bao lâu chịu cay đắng cố làm một người con dâu tốt, bây giờ cũng đã được đền đáp.

Lòng cô lúc này rất vui, nó chớm nở một hy vọng một ngày nào đó anh cũng sẽ đón nhận cô giống bố anh, dù bây giờ ngày thường anh không còn nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén nhưng cũng không phải là ánh mắt hiền lành.

Nhưng cô hy vọng sẽ có ngày anh hạnh phúc cười nói ôm lấy cô hạnh phúc.
Diệp Vân Ánh về phòng mình vừa tắm rửa thay quần áo xong thì nghe tiếng xe quen thuộc, cô vội chạy ra ban công nhìn.
Là xe anh!
Ánh mắt long lanh của cô nhìn vào bóng người bước xuống xe, một gương mặt một bộ vest cũng đủ làm cô mê mẩn.
Lục Tần Phàm bước xuống xe dường như cảm nhận được có người nhìn mình, liền ngước mắt nhìn về phía linh cảm, không ngờ bắt gặp ánh mắt long lanh của cô đang nhìn mình.

Hai cặp mắt cứ vậy nhìn nhau, anh nhìn đôi mắt long lanh kèm mái tóc đen dài bay trong gió khiến lòng anh rung chuyển, nhưng rất nhanh anh điều chỉnh ánh mắt của mình, bước vào trong nhà.

Diệp Vân Ánh lúc này mới định hình được, khi bắt gặp ánh mắt anh cô lòng cô lúc đó rất khó tả, một thứ nào đó trong tim lúc dừng lúc đập.
Diệp Vân Ánh nhanh chóng làm khô tóc chỉnh lại quần áo gọn gàng rồi xuống nhà.

Anh vừa về đã vào thẳng phòng ông để thăm ông, Diệp Vân Ánh cũng nhanh chóng vào nhưng khi vừa đặt chân vào phòng ông đã thấy trước mắt mình là chiếc gối đang phi đến.

/ Bộp /
Ông nội nhìn thấy cháu dâu mình vừa bị chiếc gối mình ném cháu trai vào mặt, đã luống cuống mà hỏi:
“Tiểu Ánh, cháu có bị sao không?"
“Dạ cháu không sao, chiếc gối cũng mềm.

Sao ông lại tức giận mà ném gối như vậy?" Cô đem chiếc gối để bên cạnh ông
“Ông ném nó, cả tuần không đến thăm ông lấy một lần, cũng vì nó mà ông mới nhập viện lại không thấy mặt mũi nó bây giờ nó đến thăm thì có ích gì!" Ánh mắt ông tức giận nhìn về đứa cháu trai đang ung dung ngồi đó
“Ông à, ông đây có phải đang tức giận hay đang vui? Không phải cả tuần này ngày nào ông cũng nhắc đến A Phàm sao?" Cô vui vẻ mà chọc ông
“Là ông đang mắng nó thôi, đời nào lão già này nhớ nó!" Ông nhìn đi chỗ khác để không phải đối mặt với câu nói vừa rồi cũng như ánh mắt dò xét phản ứng của cô.
Diệp Vân Ánh đã bước chân vào Lục gia cũng đã được ba năm rồi, tính khí mỗi người cô đều nắm rõ, ai thương ai ghét trong Lục gia cô đều biết rõ.
Ông chỉ là đang thấy tủi thân giống cô, cần một người để hiểu mình giải bầy thôi
Sau khi giải vây cho Lục Tần Phàm, Diệp Vân Ánh liền ra khỏi phòng của ông đóng nhẹ cửa để anh và ông bên trong nói chuyện.
“Nếu ông không muốn gặp cháu cũng không sao? Để cháu ra ngoài!" Anh đứng dậy nhìn ông nhưng ông không nhìn lại cũng không nói gì.
“Đứng lại, cháu biết ta tức giận là vì điều gì mà!" Ông quay người nhìn đứa cháu của mình.

“Ta biết cháu không thích tiểu Ánh, nhưng cũng đừng đối xử lạnh nhạt với con bé, ta nhìn được trong ánh mắt của nó được sự tủi thân, ta không mong cháu sẽ yêu con bé nhưng ta mong cháu có thể quan tâm hiểu cho nó!" Từng câu từng chữ của ông muốn đứa cháu của mình ghi nhớ trong tâm.
Lục Tần Phàm mặt lạnh chỉ gật đầu đồng ý với anh.
Trong bữa ăn tối, lần đầu tiên anh bảo cô ngồi bên cạnh mình, trong suốt ba năm chưa từng như vậy.
Lục Đình Chính ngồi đối diện cũng phải nghi hoặc, ông nội nhìn anh mỉm cười nhẹ.
Cả bàn ăn không để ý Diệp Vân Ánh lúc này toàn thân đông cứng, cô không nghĩ hạnh phúc nó lại đến bất ngờ như vậy, nó đến bất ngờ cô không thể chống lại sự hạnh phúc này.
“Sao còn chưa ăn?" Anh nói
“Em ăn ngay!"
Diệp Vân Ánh vội cầm đũa lên, tay chân luống cuống làm rớt chiếc thìa trên tay.

Cô vội cúi người để lấy thì đã thấy anh lấy một chiếc thìa khác đưa cho cô, sự nhẹ nhàng này của anh khiến lòng cô như nở hoa vậy..
 
Cưỡng Cầu Hạnh Phúc Lục Tổng Muốn Quay Lại Với Vợ
Chương 40: 40: Buộc Miệng Nói Ra Hay Là Lời Nói Thật Lòng


Hôm nay nắng lên, bầu trời xanh mây vắng, gió nhẹ hiu hiu.

Tâm trạng Lục Tần Phàm mấy ngày hôm nay tâm trạng anh cũng cải tiến lên được phần nào, anh hiểu được trong câu nói của ông vào mấy ngày trước nên cũng không còn nhìn Diệp Vân Ánh lạnh lùng nữa, nhưng cũng không nói chuyện nhiều với cô.

Hôm nay anh có một buổi hẹn gặp mặt người anh của Diệp Vân Ánh, không phải là Diệp Bạch Vũ mà là người anh thanh mai kia Cố Thành Viễn.

Hai công ty có một hợp đồng cần ký kết vào ngày hôm nay, Cố Thành Viễn đã sắp xếp hẹn gặp nhau bàn việc tại phòng VIP của nhà hàng cách công ty hai người vài km.

Chỉ là một hợp đồng bình thường cũng không cần phải đến tay Lục Tần Phàm giải quyết, nhưng bên phía Cố Thành Viễn lại muốn hẹn anh ra nói một số chuyện nên anh đã chấp thuận.

“Lâu rồi không gặp, mời ngồi!" Cố Thành Viễn đưa tay ra bắt tay anh nhưng Lục Tần Phàm không đáp lại trực tiếp ngồi xuống hai tay đan chéo để lên đùi.

“Xin lỗi tôi không quen bắt tay!"
Không quen bắt tay, anh đây là đang muốn chọc tức tôi!
Cố Thành Viễn cười rồi kéo ghế ngồi xuống, hai tay đan chéo để lên đùi.

“Không sao, đây là phép xã giao cần phải thực hiện thôi!"
Lục Tần Phàm lúc này mới đánh giá toàn diện con người trước mặt, trước kia hai người đã từng chạm mặt nhiều lần nhưng chưa từng nói chuyện quá nhiều, xem như hôm nay gặp mặt giới thiệu xem xét một lần.

“Hợp đồng lần này bên chúng tôi, phiền anh xem qua!" Cố Thành Viễn lấy hợp đồng trên bàn đẩy đến chỗ anh
Lục Tần Phàm cầm lấy không xem mà trực tiếp đưa cho thư ký của mình ở bên xem xét.

“Anh muốn gặp tôi là có chuyện gì?" Lục Tần Phàm vào thẳng việc tiếp theo
Cố Thành Viễn không vội trả lời, đưa tay lấy viên đường bỏ vào ly cafe rồi khuấy đều mới từ từ nói.

“Anh thấy tiểu Ánh là người như thế nào?"
Một câu hỏi không nằm trong công việc được hỏi ra Lục Tần Phàm sẽ không bao giờ trả lời, nhưng lần này thì ngược lại, anh muốn xem nếu mình trả lời rồi thì Cố Thành Viễn sẽ hỏi gì tiếp theo.

“Anh hỏi vậy có ý gì?" Mặt anh nghiêm túc hỏi lại
“Tôi muốn anh trả lời thật lòng!"
“Là một người mưu mô, xảo quyệt dối trá, đặc biệt là giỏi quyến rũ đàn ông!" Lục Tần Phàm nói ra không dừng một câu một chữ
Cố Thành Viễn nghệ xong những lời này tay cầm chiếc thìa đã nắm chặt, nhưng vẫn cố giữ vững bình tĩnh.

“Anh nghĩ em ấy là người như vậy? Anh có nghĩ là mình đã nhìn nhận sai không?"
Cố Thành Viễn để ly cafe xuống, muốn hỏi xem người đàn ông này đã nhìn nhận phẩm giá của một người phụ nữ như thế nào, nhìn ở những góc độ nào mà có thể nói ra được những lời như vậy.

“Trước giờ tôi chưa từng nghĩ những nhìn nhận của mình là sai!"
“Vậy tôi hỏi anh, em ấy một lòng ở bên anh 3 năm, chăm sóc không kêu ca một lời hay phàn nàn nửa câu, anh lại nói em ấy mưu mô xảo quyệt, anh lấy tư cách gì mà nói em ấy như vậy?" Cố Thành Viễn bắt đầu mất bình tĩnh
“Những điều anh nói nó liên quan đến anh sao? Sao anh có vẻ tò mò đến gia đình tôi quá vậy?"
“Tôi không muốn em ấy đặt con tim sai nơi và tổn thương sai người!"
Lục Tần Phàm đứng dậy lấy bản hợp đồng đáng ra phải ký ném xuống bàn: “Xin lỗi, bản hợp đồng này xem ra tôi không thể ký!"

Cố Thành Viễn cũng không coi trọng bản hợp đồng có ký được hay không, trước kia Lục Tần Phàm rời đi Cố Thành Viễn đã nói một câu làm anh phải dừng bước.

“Tôi có thể buông tay để em ấy có được hạnh phúc, nhưng không nhắm mắt để em ấy đi tìm đau khổ, anh nhớ lấy!"
Sau khi nghe câu nói của Cố Thành Viễn anh liền cười rồi đáp lại: “ Vậy thì tốt, phiền anh đem cô ta cút khỏi mắt tôi!" Anh nói xong liền rời đi.

Lục Tần Phàm, tôi nhất định sẽ đưa tiểu Ánh rời khỏi anh rời khỏi kết bạc tình, cho em ấy có hạnh phúc như bao người phụ nữ khác.

Lục Tần Phàm về đến công ty đầu óc vẫn nghĩ đến những câu hỏi của Cố Thành Viễn khi nãy, có lẽ là vì anh quá để ý nên sau khi kết thúc công việc buổi chiều anh liền về nhà sớm.

Về đến nhà anh không thấy cô ra đón mình đã vội đi tìm xem cô đang ở đâu, như thấy trống vắng vậy, nhưng khi thấy anh lại thay đổi.

Diệp Vân Ánh đang loay hoay ở trong bếp làm bữa tối giúp người làm nên không để ý anh về, đến khi nhận ra đã thấy anh ngồi ở bàn ăn và đang đưa ánh mắt nhìn mình.

“A Phàm, hôm nay anh về sớm vậy?" Cô lau tay rót nước đến cho anh.

“Hôm nay cô biết tôi gặp ai không?" Anh nhìn cô hỏi
“Em không, mà có chuyện gì sao anh?"
“Tôi gặp Cố Thành Viễn, người yêu cô!"
Nói đến đây anh còn nhìn cô xem sắc mặt cô có biến sắc không, đột thấy gương mặt cô thay đổi anh liền cười: “ Tôi không làm gì đến người yêu cô cả, không cần nhìn tôi với ánh mắt đó!"

“Anh ấy không phải là người yêu em, hai bọn em chỉ là anh em bình thường!" Cô vội giãi bày
“Không có khái niệm anh em nào mà lại chen chân hỏi người khác về mối quan hệ gia đình và thách thức cả!"
Anh đây là đang ghen hay đang có ý khác?
“Mà tôi cũng không quan tâm đến chuyện của hai người, hai người có yêu nhau thì đó cũng là chuyện tôi nên vui!" Anh tiếp tục nói
“A Phàm, em và anh ấy chỉ là bạn bè…!"
“Tôi có hẹn rồi không ăn ở nhà nên cô không cần nấu!" Anh đứng ngoắt dậy đi về phòng mình.

Anh về chỉ để nói vậy thôi sao?
Diệp Vân Ánh vẫn không từ bỏ việc giải thích mối quan hệ giữa mình và Cố Thành Viễn với anh, khi thấy anh từ cầu thang đi xuống cô đã vội đi theo bên anh mà nói.

“A Phàm, anh đừng để ý những lời A Viễn nói, những lời anh ấy nói chỉ là nói giúp em thôi!"
“Sao cô lèo nhèo quá vậy? Tôi đã nói rồi hai người có ngủ với nhau tôi cũng không quan tâm!" Anh bước nhanh ra xe của mình
Cô ngủ với người khác anh cũng không quan tâm sao?
Đây là lời nói tức giận buộc miệng nói ra hay là lời nói thật lòng?.
 
Back
Top Bottom