Khác ( Countryhumans ) Vị Vua

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
309448306-256-k64783.jpg

( Countryhumans ) Vị Vua
Tác giả: Jigoku303
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Việt Nam, quốc vương của đất nước Crion, một kẻ vô tâm sẵn sàng hi sinh bất kỳ ai để đạt được mục đích mình mong muốn, kể cả đó là cha mình đi chăng nữa.

Khi đang chuẩn bị chiến đấu với quốc gia thù địch, Pess, bỗng bị triệu hồi sang một thế giới fantasy kỳ lạ.

Chuyện gì đã xảy ra ?

Liệu một kẻ vô cảm thực dụng sẽ có suy nghĩ thế nào về việc bị triệu hồi qua thế giới khác ?

Tại sao y lại trở thành một kẻ vô cảm như hiện tại ?

Quốc gia của y sẽ ra sao khi quốc vương không còn ?

+Tất cả chỉ là viễn tưởng

+ Không lịch sử

+ Không có bất kỳ lịch sử nào liên quan đến thế giới ( nếu có chỉ là trùng hợp )

+ AU nặng ( nặng nề )

+ AllNam không rõ



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • ( Stilu ) Mãi Mãi Là Bạn
  • Nanh Xám ( B3 )
  • (huy khang) tình đầu
  • (allvietnam)lỗ hỗng vô tận
  • ( Countryhumans ) Vị Vua
    Cuộc gặp gỡ của những vị vua


    Từ thời xa xưa, khi những "Chone" còn chưa xuất hiện, những thế lực mạnh mẽ khác đã dần hình thành.

    Quốc gia của ánh sáng, Lape, nơi được xem là phát triển mạnh mẽ nhất về quân sự.

    Tại đây, quốc vua trị vì nó không như cái tên, kẻ đó lại là một người độc đoán và có nhiều dã tâm, chính quyết định sai lầm của ông đã khiến cho đất nước trở nên kiệt quệ, đó là chiến tranh.

    Ông ta đã chọn chiến tranh với hai quốc gia còn lại là Diom và Deny.

    Diom từng là một quốc gia hoà bình, nơi đây phát triển nhất là về kinh tế, với lúa gạo, lương thực được giao thương và buôn bán qua lại ở các cảng ven biển, đã từng là quốc gia có quan hệ tốt nhất và là nơi hoà giải của Deny và Lape.

    Nhưng đến một ngày khi Lape sang xâm lấn đất nước, quốc vương của quốc gia ấy đã băng hà, tương truyền rằng quốc vương kế nhiệm đã ký khế ước với quỷ, cho đến hiện tại, hắn vẫn là kẻ trị vì.

    Từ một quốc gia của hoà bình, sau khi quốc vương kế nhiệm lên ngôi nó đã trở thành cái nôi của chiến tranh, với những cuộc chiến đang dần có lợi thế hơn với Lape.

    Deny, một quốc gia trung lập cung cấp vũ khí cho cả hai quốc gia còn lại, là nơi yên bình nhất cho đến hiện tại, mạnh về vũ khí quân sự và phát triển năng lực.

    Tại thế giới này, rồng là một loài vật có tồn tại, những thứ tưởng chừng như không thể ngờ đến đều có ở đây, nhưng chỉ có một thứ duy nhất mà họ không có, đó là siêu năng lực.

    Chính vì lẽ đó, các quốc gia đã miệt mài nghiên cứu về điều đó, và họ đã tìm ra cách, đó chính là triệu hồi Chone.

    Chone là những kẻ đến từ các thế giới khác nhau, các thời đại khác nhau, có những kẻ đến từ thế giới có năng lực, có những kẻ đến từ thế giới khoa học kỹ thuật số, mỗi Chone đều có một lịch sử khác nhau, tính cách khác nhau, có thể trong thế giới của một Chone, người ấy gặp một kẻ, kẻ đó rất hung hăng và dữ tợn, nhưng đối với thế giới của một Chone khác, kẻ đó lại là một người dễ tính hoặc không tồn tại.

    Số lượng Chone được triệu hồi ra cũng là có giới hạn, bởi vì họ chỉ có thể được triệu hồi bởi "điều ước" hoặc năng lượng mà chỉ có người đứng đầu mới có, thứ năng lượng ấy nếu cạn kiệt thì sẽ không thể tạo lại được và những quốc vương cũng sẽ ra đi vì sự cạn kiệt đó.

    __________________________________

    Tại một đất nước mang tên Crion, trong một nơi giống như một tòa tháp của trung tâm quốc gia, một kẻ có làn da đỏ xẫm dường như đang ngắm nhìn thứ gì đó.

    Việt Nam, quốc vương của đất nước có nền khoa học tiên tiến nhất, là một kẻ vô tâm.

    Cánh cửa máy trong căn phòng bỗng nhiên mở ra với một tiếng động lớn, một kẻ dường như là binh lính chạy vào với một tâm thế hoảng loạn.

    – Quốc vương !!

    Bọn Pess đang chuyển sang thế tấn công thưa ngài !!!

    –... tại sao ngươi lại hoảng loạn như vậy ?

    -Việt Nam-

    – T..tôi...!

    Chầm chậm quay lưng lại, cậu nói.

    – Giết hết lũ chúng nó đi !

    -Việt Nam-

    Không một tiếng động vang lên, dường như thấy một sự kỳ lạ cậu liền mở mắt ra...kế bên bỗng phát ra một âm thanh của ai đó.

    – Ểh !?

    Việt Nam ?

    Sao cậu lại ở đây ?

    -...-

    Khuôn mặt lạnh nhìn xung quanh, không một chút bất ngờ cậu nhìn xuống bên dưới, nơi mà có rất nhiều kẻ đang đứng đó nhìn cậu.

    Bỗng một giọng nói dường như phát ra trong cơ thể cậu.

    [ Xác định cá thể lạ ]

    [ Tiến hành phân tích cá thể ]

    [ Phân loại : Dangerous ]

    Nhìn thấy những dòng chữ hiện ra trước mắt mình, cậu cũng không một lời mà lập tức giơ tay lên, một luồng năng lượng màu xanh kỳ lạ xuất hiện trên bàn tay máy ấy, khuôn mặt vẫn không tý cảm xúc nhìn kẻ đang dè chừng bên dưới.

    'BÙM', tiếng nổ lớn vang lên trong không gian, cái kẻ bên dưới dường như bình yên vô sự mà thoát chết nhờ ai đó, là một kẻ có bịt mắt búa liềm và đang đeo một cái áo choàng lớn...

    [ Xác định cá thể lạ ]

    [ Tiến hành phân tích cá thể ]

    [ Phân loại : KETER !! ]

    Thấy những dòng chữ đó cậu cũng dè chừng hơn, kẻ kia liền nói.

    – Hai vị có lẽ đang rất bất ngờ về điều này !

    Nhưng đừng lo !

    Tôi sẽ giải thích cho các vị sau !

    Hãy đi theo tôi !

    -...-

    – Ussr...sao lại...?!

    -...-

    Kẻ kế bên lúc nãy gọi cậu nói lớn, cậu nghe vậy thì chỉ chầm chậm đi lại gần tên ấy, khuôn mặt vẫn vậy, giọng nói lành lạnh vang lên.

    – Ngươi là ai ?

    Mục đích của ngươi là gì ?

    -Việt Nam-

    – Tôi là Ussr !

    Còn mục đích của tôi là gì thì hãy đi theo tôi trước đã !

    -Ussr-

    Cậu không nói gì, cũng không nhút nhít, chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm hắn, thấy vậy hắn ta cũng dường như hiểu ý mà rút đi thứ gì đó.

    [ Cá thể : Ussr ]

    [ Phân loại : Safe ]

    Thấy vậy cậu cũng liền nói một câu.

    – Được !

    -Việt Nam-

    Dường như không chút bất ngờ với những việc xảy ra từ nãy đến giờ, cậu chỉ để khuôn mặt lạnh ấy mà đi theo kẻ khả nghi tự xưng là Ussr kia cùng với...kẻ kến bên mình.

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Robot


    Hiện tại, Việt Nam đang đi cùng với Ussr và kẻ kế bên mình đến một căn phòng nhìn có vẻ lộng lẫy, bên trong là bốn kẻ kỳ lạ đang nhìn chằm chằm cậu và kẻ kế bên, một tên trong đó khi thấy kẻ kế bên cậu liền nhanh chóng đẩy cậu qua một bên mà như vui mừng khi gặp kẻ kia.

    - Ồ !

    SK đấy à ?

    -...-

    - C.. cậu là ai ?

    Sao lại biết tên tôi ?

    -SK-

    Người kia nghe vậy thì chỉ khoác vai tên được gọi là SK đấy đi đến chỗ đám kia trong khi bỏ mặt cậu đứng đó nhìn, thấy vậy nhưng dường như cậu cũng không quan tâm, hiện tại bọn chúng đều xếp vào safe nên cậu không cần phải bận tâm chúng, thấy cái tên lúc đầu tự xưng là Ussr kia đi lại ghế ngồi thì cậu cũng bình tĩnh mà bước đến, ngồi đối diện tên đó với khuôn mặt giữ nguyên như cũ, cậu chờ đợi hắn giải thích cho cậu.

    - Để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện !

    -Ussr-

    - Không cần !

    Mau giải thích đi !

    -Việt Nam-

    Nghe thấy điều đó Ussr dường như có chút bất ngờ, chưa từng có ai nói chuyện với hắn như thế, tự thắc mắc không biết kẻ trước mặt là ai mà lại dám tự cao như vậy.

    - Thế giới này có ba thế lực là ánh sáng !

    Bóng tối và siêu năng lực !

    Siêu năng lực chính là các bạn !

    Những chone !

    Các bạn có quyền chọn một trong hai phe hoặc theo trung lập !

    Và hãy nhớ !

    Tôi là người triệu hồi ra các bạn !

    -Ussr-

    Nói rồi Ussr cũng nhìn cậu một cái, lại thêm một sự bất ngờ khác, không có một chút bất ngờ sao ?

    Theo như phản ứng mà y đã coi được của từng thành viên thì rõ ràng họ rất bất ngờ, hoang mang hoặc sợ hãi, nhưng cậu thì chỉ để một khuôn mặt lạnh nhìn y, có lẽ là một kẻ đặc biệt.

    Cậu dường như không quan tâm mà nói.

    - Làm sao để về ?

    -Việt Nam-

    - Cái đó...tôi không thể làm được !

    -Ussr-

    Lại là một sự im lặng, bỗng đằng sau cậu vang lên tiếng nói.

    - Tao không nghĩ là boss lại có thể triệu hồi ra một thằng như mày đấy Việt Nam !

    Thật ô nhục mà~!!

    -...-

    Cậu im lặng, không một sự biến sắc được thể hiện, dường như bơ đi lời nói đó cậu nhìn Ussr mà hỏi.

    - Kẻ thù là ai ?

    -Việt Nam-

    - Hiện tại tôi không thể cho cậu biết được !

    Cậu chỉ cần biết những người xung quanh hiện tại không phải là kẻ thù thôi !

    -Ussr-

    Thấy vậy cậu cũng đứng dậy, bình tĩnh lấy ra một quả cầu từ một con chip kỳ lạ trên đầu.

    Lấy ra nó lại biến lớn thành một con robot dường như vô hại.

    Dường như định biến sang một hình thái khác của robot bỗng lại có một vấn đề đến với cậu, Ussr bỗng chạm tay vào người cậu khiến cậu nhanh chóng sai khiến con robot, lập tức một luồn tia laze nóng hổi phóng đến chỗ y, nhanh chóng bất ngờ y lập tức được một kẻ có cái bịt mắt bảo vệ bằng một lá chắn kỳ lạ, với khuôn mặt đầy tức giận kẻ đó nói.

    - NGƯƠI BIẾT MÌNH ĐANG LÀM GÌ KHÔNG VIỆT NAM !!!

    -...-

    -...!

    -Việt Nam-

    Cậu vẫn im lặng, không có bất kỳ câu trả lời nào được đưa ra, Ussr liền nói.

    - Tôi hiểu rồi !

    Tôi sẽ cố gắng thu xếp về việc trở về của cậu !

    Bây giờ tôi sẽ giới thiệu cho cậu những người ở đây !

    -Ussr-

    Nói rồi y nhanh chóng đặt tay lên vai cái kẻ đeo bịt mắt mà nói.

    - Đây là Cuba !

    Một vị bác sĩ tại thế giới của cậu ta !

    -Ussr-

    Nói rồi Ussr lại chỉ qua một tên có năm ngôi sao trên đầu lúc nãy chửi cậu mà nói.

    - Cậu ta là China !

    Một kẻ có võ thuật tại thế giới của cậu ta !

    -Ussr-

    Rồi hắn lại chỉ qua một kẻ có bộ quân phục kỳ lạ.

    - Đây là Lào !

    Một chiến binh trong thế giới của cậu ta !

    -Ussr-

    - Và đây là Russia !

    Một con quái vật của thế giới cậu ta !

    -Ussr-

    Hắn vừa nói vừa chỉ qua một tên có cái mũ uskanka dày dường như có chút cục súc.

    Cậu dường như không quan tâm mà nhìn hắn hỏi.

    - Phòng ở đâu ?

    -Việt Nam-

    - À..hả ?

    À phòng của cậu một hồi sẽ có người sắp xếp !

    Tôi sẽ đi gọi họ ngay !

    -Ussr-

    Nhìn bóng hình to cao đi mất, cậu cũng chỉ nhìn rồi quay lại chỗ ngồi, ngồi đó im lặng mà đợi hắn quay về đưa phòng cho cậu.

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Kiêu ngạo


    Hiện tại Việt Nam đang ở trong phòng của mình, căn phòng khá nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, xét về tạo hình nó có lẽ mang phong cách của thế kỷ 17-19, với tông màu chủ đạo là màu vàng và một chiếc giường ở giữa, bên trái là một cái tủ nhỏ, bên phải là một tấm gương khá lớn, cạnh đó là một cái cửa sổ giúp nhìn ra bên ngoài.

    Cậu đang ngồi trên chiếc giường cổ điển ấy với một tấm bảng lớn trước mặt, dường như đang cố gắng làm điều gì đó, cứ nhìn vào cái bảng màu xanh với những vệt trắng kỳ lạ.

    Cánh cửa phòng bỗng mở ra, cái kẻ lúc trước tự xưng là SK bước vào, hắn nhìn cậu rồi hỏi.

    – Việt Nam...c.. cậu đừng để tâm đến thái độ của họ nhé !!

    -SK- lúng túng-

    –...!

    -Việt Nam-

    Cậu im lặng, không một câu trả lời được vang lên.

    Lúc nãy khi đang ngồi im đợi kẻ tự xưng là Ussr đem thông tin đến cho cậu thì cậu lại bị lũ kia đến gần gây sự, đầu tiên là tên được gọi là China.

    – Tch !

    Ta không nghĩ boss lại thật sự triệu hồi ra ngươi đấy Việt Nam !

    Tên vô dụng !

    -China bực tức-

    – T..thôi nào China !

    Sao cậu lại nói như vậy chứ...!

    -SK-

    – SK !

    Đừng có lại gần tên đó !

    Hắn có khi lại phóng cái thứ màu đỏ đó vào người cậu đấy !!

    -Lào lên tiếng-

    – Ngươi sợ hắn à Lào ?

    Ta không nghĩ ngươi lại sợ thứ vô dụng này đấy !

    -China cười cợt-

    – Tch !

    Đó là thế giới của ngươi thôi !

    Nên nhớ rằng thế giới của ta khác ngươi !

    -Lào-

    – À !

    Nói về thế giới mới nhớ !

    Thế giới của các ngươi tên vô dụng đấy như nào vậy ?

    -China chỉ vào Việt Nam-

    – Này...tớ đã bảo là đừng nói vậy mà...!

    -SK-

    – Thế giới của ta hắn là chỉ huy của quân phát xít !

    Chính hắn là kẻ đã giết ta đấy !

    -Lào khó chịu-

    – Còn đối với ta hắn chỉ là một tên vô tích sự suốt ngày lẻo đẻo theo ta thôi !

    Ta đã giết hắn đấy !!

    -China khoe khoang-

    – Đ..đối với tớ cậu ta là sếp..hahaha !

    -SK cười gượng-

    – Tch !

    Nó không quan trọng đến vậy đâu !

    -Cuba-

    – Còn ngươi thì sao ?

    Russia !

    -China-

    – Cậu ta không tồn tại trong thế giới của ta !

    -Russia-

    *Ồn ào quá* đó là dòng suy nghĩ hiện lên trong đầu cậu lúc đó, một giọng nói vang lên.

    [ Tiến hành loại bỏ các tạp chất âm thanh ]

    [ Máy chủ có muốn thực hiện điều đó ? ]

    Cái bảng thông báo hiện lên ngay đôi kính của cậu, nhắm mắt lại một cái.

    [ Có ]

    [ Tiến hành loại bỏ âm thanh ]

    [ Máy chủ có nhu cầu đặc biệt không ? ]

    [...điền vào đây...]

    Mở mắt ra, một bảng điền màu xanh liền hiện lên trước mặt cậu, khuôn mặt bình tĩnh không cảm xúc mà bấm vào nó trước sự kinh ngạc của lũ đằng sau.

    Sau khi bấm xong cái bảng cũng nhanh chóng biến mất, một dòng thông báo hiện lên trước mắt cậu.

    [ Tiến hành loại bỏ tạp âm ]

    [ Xác nhận yêu cầu ]

    [ Loại bỏ các tạp âm không cần thiết ]

    [ Hoàn tất ]

    Bên tai cậu đã không còn nghe bất kỳ âm thanh nào, không gian đối với cậu chỉ còn là sự tĩnh mịch, tiếng kéo cửa vang lên, nhìn sang bên vừa phát ra tiếng động, lập tức đứng dậy, đó là Ussr.

    Ussr nhanh chóng nói.

    – Đi thôi !

    Phòng của cậu đã dọn xong rồi !

    -Ussr-

    Không nói gì cậu bỗng nhìn sang con robot của mình, lập tức như nhận được hiệu lệnh nó liền biến thành một cái phương tiện kỳ lạ.

    Bình tĩnh đứng lên thứ đang lơ lửng ấy, cậu nhìn Ussr đang trợn mắt kinh ngạc mà nói.

    – Đi !

    -Việt Nam-

    Ussr nghe vậy cũng giật mình rồi ậm ừ đi ra, cậu không hề nhấc chân đi mà để cho cái máy dưới chân mình duy chuyển, kẻ như cậu không việc gì phải đặt chân xuống nền nhà dơ bẩn cả, nó chả xứng với cậu.

    _________________________________

    Nếu các bạn muốn xem công dụng của những món đồ Việt Nam dùng có thể qua nick Ronal101 của tôi để xem các công dụng nhé ^^ nếu có thay đổi hay đồ vật mới tôi cũng sẽ để các công dụng ở đó nhé.

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Không xứng


    Trước mặt Việt Nam hiện tại là một căn phòng lớn với những kẻ ồn ào ban nãy, đôi mắt chúng nhìn cậu dường như có phần tức giận, bình tĩnh lướt đến với sự kiêu ngạo trên "phương tiện" của mình, nhìn chúng với đôi mắt đầy khinh bỉ, cậu không nói gì chỉ ngồi xuống trước cái bàn lớn, tên Ussr kia thấy vậy cũng không nói gì thêm mà đi đến ngồi ngay đầu bàn phía đối diện cậu, tên được gọi là China lập tức đứng lên đập bàn nhìn qua cậu mà nói.

    – NGƯƠI MUỐN CHẾT HAY SAO MÀ DÁM CẢ GAN NGỒI VỚI BỌN TA !?

    -China-

    –...!

    -Việt Nam-

    Vẫn là một sự im lặng, bỗng cậu nhìn sang Ussr, khuôn mặt lạnh băng không tý cảm xúc nói.

    – Địch đâu ?

    -Việt Nam-

    Ussr dường như bất ngờ với biểu hiện ấy, tự hỏi không lẽ cậu không có chút thắc mắc gì về việc "bản chất" của địch sao ?

    Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, y lập tức ho một cái rồi nói.

    – E hèm !

    Tôi nghĩ hiện tại ta nên nói về "bản chất" của địch chứ không phả-!

    -Ussr-

    Lập tức bị cắt lời bởi người trước mặt, cậu lên tiếng mà không nể nang ai.

    – Nói hoặc chết !

    Tôi không rảnh !

    -Việt Nam-

    Không khí dường như trùng xuống, không có bất kỳ câu trả lời được đưa ra cho cậu, nhíu mày dường như rất tức giận, Ussr lập tức phóng ra thứ sát khí đáng sợ về phía cậu, thứ sát khí ấy dường như khiến người khác cảm thấy một sự rùng mình lớn, nó dường như mạnh đến nổi tác động đến căn phòng, vì căn phòng bây giờ cũng chỉ mang lại cảm giác u tối lạ thường, điềm tĩnh với thứ sát khí ấy cậu dường như không tý cảm xúc mà vẫn im lặng.

    – Cậu đừng nghĩ mình là chủ ở đây !

    Kẻ như cậu đừng nên kiêu ngạo thì hơn !!

    -Ussr-

    – Ngu xuẩn !

    -Việt Nam-

    Ussr nghe vậy lập tức đứng dậy, cầm trên tay là cây trượng kỳ lạ có hình một cây thánh giá và một cái lưỡi liềm được buộc với nhau cùng một quả cầu trên đầu cây thánh giá.

    Nhanh chóng gọi ra một luồn năng lượng màu đỏ lớn định phóng đi thì bỗng như có thứ gì đó ngăn lại, mở to mắt nhìn thứ trước mắt y không thể tin nổi vào mắt mình, cậu lại tiếp tục nói.

    – Một vị vua không thể tự cứu lấy đất nước mà phải nhờ lấy sự giúp đỡ của kẻ khác.... ngươi thật không xứng để làm vua !

    -Việt Nam bình thản-

    Hiện tại cậu đã đứng ngay trước mặt Ussr, con robot của cậu dường như đã chuẩn bị để phóng tia laze vào y, bàn tay trái của cậu để lên trước cây trượng của y mà làm điều gì đó, quả cầu của y cũng dường như sắp nguội lạnh, bất ngờ lập tức rút lại cây trượng, bỗng y lại ọc ra một ngụm máu, tên tự xưng là Cuba thấy vậy lập tức hoảng loạn mà lấy ra mấy đồ dùng y tế của hắn, căn phòng đã không còn sát khí, nhưng bây giờ nó lại đầy tiếng ồn và sự hoảng loạn, tên Lào dường như là tỉnh táo nhất mà nói.

    – Cuba ngươi mau chữa thương cho Ussr !

    China người lập tức gọi cho binh lính đi !!

    Russia ngươi đem tên Việt Nam đó ra kẻo hắn lại giết nhà vua mất !!!

    -Lào-

    Dường như bình tĩnh, không đợi tên Russia kia kêu cậu đi, cậu lập tức đi ra khỏi nơi ồn ào ấy, Lào bỗng lại nói.

    – Ngươi giám sát hắn cho ta !

    Russia !

    -Lào-

    Nghe vậy tên Russia kia cũng liền đi theo cậu, nghĩ trong đầu câu thật phiền phức khi nghe thấy tên Lào nói thế, cậu nhanh chóng lướt nhanh nhất để tên Russia không đuổi kịp, dù sao máy móc cũng có tốc độ nhanh hơn con người.

    Chiếc phương tiện của cậu cứ thế mà lướt chậm rãi lại khi đã cách xa tên Russia, trước mặt cậu hiện tại... là nơi được gọi là "xã hội"

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Nhẫn tâm


    Đi vào nơi nhìn như một kinh đô lớn, Việt Nam không có chút gì gọi là bất ngờ, một giọng nói quen thuộc bỗng lại lần nữa vang lên trong đầu cậu.

    [ Xác định khu vực ]

    [ Tiến hành kiểm tra khu vực ]

    [ Vui lòng chờ tải thông tin ]

    Dường như mặc kệ những ánh nhìn kỳ lạ xung quanh, cậu nhanh chóng đi đến một nơi nhìn có vẻ có nhiều thông tin quan trọng, mở cánh cửa gỗ nhìn khá cổ ra, bên trong là một nơi rộng lớn với khá nhiều người, đi đến trước một quầy gần đó, cậu lập tức lấy một cuốn sách trên bàn mà không nói gì, không khí đột nhiên im lặng đến lạ, không một tiếng động được vang lên, mọi người xung quanh đều nhìn cậu với đôi mắt quái lạ, một người có dáng trung niên bước ra với vẻ mặt cực kỳ tức giận, ông ta thấy cậu cầm quyển sách thì liền hét lên.

    – CẬU ĐANG LÀM GÌ CUỐN SÁCH HIẾM CỦA TÔI VẬY HẢ ?!

    -Ông chú-

    –...!

    -Việt Nam-

    Liếc nhìn qua với vẻ mặt tỉnh bơ, chầm chậm cậu tiếp tục quay lại đọc sách, ông chú kia thấy thế liền bực tức mà lấy ra một cây kiếm phát sáng kỳ lạ, nhìn thấy nó đôi mắt cậu lại có chút phản ứng lại, lập tức đặt cuốn sách xuống mà nhìn qua tên đó, để bàn tay lên cao lần nữa định phóng ra nguồn năng lượng kỳ lạ, cánh cửa lần nữa mở sầm ra với một bóng hình quen thuộc, là tên tự xưng Russia, hắn thấy cậu lập tức hét lên.

    – CẬU ĐANG LÀM LOẠN GÌ Ở QUÁN NGƯỜI TA VẬY HẢ ??!

    -Russia-

    – N.. ngài Russia !

    Giúp tôi với !!

    Tên kỳ lạ này lấy cuốn sách gia truyền của tôi !!!

    -Ông chú-

    Tên Russia ấy nghe vậy thì lập tức đi đến chỗ cậu mà định mạnh bạo đem cậu đi, lập tức một nguồn lực lớn khiến hắn phải bật ra theo bản năng, vài giọt mồ hôi trên mặt biểu hiện sự lo lắng của hắn, còn cậu hiện tại vẫn là khuôn mặt vô cảm ấy, vẫn im lặng và không nói một lời, cậu thậm chí còn không thèm ngước mắt nhìn hắn, hắn tặc lưỡi một cái rồi nói.

    – Nếu ngươi thật sự thích sách như vậy thì có thể đi đến nhà sách của cung điện mà ?

    Cần gì phải xuống tận đây chứ ?!

    -Russia-

    –...!

    -Việt Nam-

    Vẫn không nói gì, bỗng một tiếng la thất thanh vang lên trong kinh đô lớn, cùng lúc ấy giọng nói cậu nghe một lần nữa vang lên.

    [ Đã tiếp nhận đủ thông tin cần thiết ]

    [ Cảnh báo : vật thể với nguồn năng lượng cực lớn đang đến ]

    Nghe thế cậu cũng lập tức đặt cuốn sách xuống rồi từ từ lướt ra ngoài, khi đến chỗ tiếng hét thất thanh ấy vang lên... là một con rồng... màu đen ?

    Hình minh họa :

    Con rồng khổng lồ ấy đang cầm trên tay mình một đứa bé gái đang oà khóc, tên Russia thấy vậy chỉ tặc lưỡi rồi bỗng từ mắt hắn những dòng màu đen như máu chảy ra ngày một nhiều hơn và dường như nó cũng đặc sệt, nhanh chóng thứ chất lỏng ấy như muốn hình thành cái gì đó, bỗng hắn nhìn qua cậu, đôi mắt mở to, cái chất lỏng ấy cũng rơi xuống đất khiến mặt đất như bị ăn mòn, hắn lập tức nói cậu.

    – NÀY !

    KHOAN ĐÃ- !?

    -Russia-

    Chưa kịp nói xong một nguồn năng lượng xanh lớn lập tức bắn vào con rồng.... cùng đứa bé gái ấy, một ánh sáng xanh loé sáng khiến tên Russia kia bị chói mắt, sau khi ánh sáng kết thúc, thứ nhìn thấy là...USSR ?!

    Kẻ tự xưng là Ussr kia đang ẵm đứa bé gái đã xay xát trên tay mà nhìn cậu với đôi mắt khó chịu, khuôn mặt cậu nãy giờ... thì vẫn vậy, sự vô cảm ấy dường như khiến con người ta không thể chấp nhận được, nó cứ như một sự tàn nhẫn vậy, cậu từ từ lướt đến cái xác của con rồng ấy, nhìn thứ chất lỏng đang chảy ra không chút bất ngờ có lẽ còn không quan tâm đến nó, giọng nói lần nữa vang lên.

    [ Xác định cá thể : Dangerous ]

    [ Có năng lượng phù hợp ]

    [ Người sở hữu có muốn thực hiện chuyển đổi năng lượng ? ]

    [ Yes ]

    [ No ]

    Nhanh chóng lần nữa nhắm mắt lại.

    [ No ]

    [ Xác nhận không chuyển hóa năng lượng ]

    [ Máy chủ có yêu cầu đặc biệt nào ? ]

    [...điền vào đây...]

    Cái bảng lần nữa hiện lên trước mắt cậu, nhìn nó không nói gì cậu nhanh chóng điền vào lần nữa cùng với ánh mắt ngạc nhiên của nhiều người khác.

    [ Phân tích kỹ lưỡng các bộ phận của rồng.

    Phân tích kỹ lưỡng nguồn năng lượng của rồng ]

    Sau khi làm xong xuôi mọi việc, cậu lần nữa nhìn lên với đôi mắt vô cảm, Ussr thấy thế liền đi đến trước mặt cậu với vẻ khó chịu, trên tay là đứa bé gái đã bất tỉnh hiện đang chảy máu, nhưng dường như có thứ gì đó như chữa lành cho đứa bé, y nói.

    – Việt Nam !

    Cậu vừa nãy có phải đã có ý định giết đứa bé này cùng con rồng phải không ?

    -Ussr-

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Quốc vương


    Việt Nam hiện tại đang ở trong căn phòng nhỏ của mình, đặt tay lên cái kính cậu như chỉnh sửa cái gì đó, trên khuôn mặt vẫn thể hiện là một sự vô cảm, cậu cất tiếng, giọng nói hiếm thấy vang lên trong căn phòng.

    - ROBO !

    Liên lạc sao rồi ?

    -Việt Nam-

    Cái giọng nói robot lúc trước vang lên một cách rõ rệt, nhưng nó không phải nằm trong đầu cậu mà lại vang lên khắp cả căn phòng.

    [[ Không có tín hiệu đặc biệt ]]

    Nghe thế cậu cũng đứng dậy, vẫn vậy không một lời vang lên, định mở cửa ra ngoài để tìm kiếm thứ gì đó thì chợt cánh cửa lại mở ra một cách đường đột, kẻ bên ngoài dường như là rất bực tức, cánh cửa bị đẩy ra một cách mạnh bạo, cái kẻ lúc đầu che chắn cho tên "nhà vua" khi hắn chọc tức cậu hiện ngay trước mặt, là kẻ được gọi là Cuba.

    Hắn thấy cậu thì nói.

    - Ngươi muốn tìm khu để sách à ?

    -Cuba nhíu mày-

    -...!

    -Việt Nam-

    Hắn dường như là khó chịu ra mặt với cậu, nhưng cậu thì chẳng quan tâm đến điều đó, chỉ là im lặng đứng lên phương tiện của mình rồi lướt qua hắn.

    Thấy cậu như vậy hắn lập tức nắm chặt tay, nhanh chóng tặc lưỡi rồi nói.

    - Nếu muốn gì thì bảo Ussr !

    Đừng có đi lung tung bên ngoài rồi làm loạn nữa !

    Nhờ ngươi mà ta có thêm đống việc để làm đấy !!

    -Cuba bực bội-

    Không nói gì cứ thế mà lướt đi, dừng lại dường như suy nghĩ gì đó, giọng nói lại vang lên trong đầu cậu.

    [ Tiến hành tìm sự sống của cá thể Ussr ]

    [ Phát hiện cá thể ]

    [ Hướng Đông Bắc ]

    Nghe thấy vậy cậu cũng lập tức ra hiệu lệnh cho cái phương tiện của mình bằng một cách nào đó, dường như cảm nhận được hiệu lệnh cái phương tiện ấy cũng nhanh chóng duy chuyển đến chỗ cần đến.

    'BÙM' tiếng động lớn vang lên trong một căn phòng lớn, có một kẻ đang nằm hổn hển giữa sàn dường như vừa làm điều gì đó rất kinh khủng, một tiếng cười như tự mãn vang lên, đó là Ussr.

    - Hahahaha !!

    Russia à !

    Cậu còn yếu lắm đấy !

    -Ussr-

    - Tch !

    Im đi lão già !

    -Russia bực tức-

    - Tôi đã bảo tôi không phải là cha cậu rồi mà Russia !

    Tôi là Ussr !

    Vua của vương quốc Lape !

    -Ussr thở dài-

    - Tôi cứ thích gọi như vậy đấy thì làm sao ?!

    Ông có tin tôi giết ông luôn không !!

    -Russia-

    Ussr đang định nói gì đó thì bỗng cảm giác như ai đó đứng sau mình, bình tĩnh quay lại y liền trầm mặt.

    - Việt Nam...cơn gió nào đưa cậu đến đây ?

    -Ussr-

    Từ sau vụ cô bé gái ấy y dường như đã không còn chút thiện cảm nào với kẻ trước mặt, giá như lúc đó cậu không xuất hiện thì hơn, triệu hồi một mà được hai, tưởng lời nhưng thật ra là lỗ.

    Cậu... thật là một chone vô dụng, y còn chả biết chone của cậu là gì, dù cậu rất mạnh nhưng... cái suy nghĩ của cậu thật quá tàn độc... cứ như...tên vua kế nhiệm của Diom vậy.

    Cậu cất lên giọng nói hiếm thấy của mình mà dường như vô cảm đến lạ.

    - Ngươi có biết tín hiệu ở đâu không ?

    -Việt Nam-

    - Sao cơ ?

    -Ussr-

    Trên mặt y lúc này thể hiện rõ sự hoang mang hiếm thấy, nhưng dường như có một người biết về nó, SK đi đến với một khuôn mặt niềm nở, cậu ta nói.

    - À tín hiệu bắt sóng phải không ?

    Nếu là nó thì tớ giúp cậu được đấy !

    -SK-

    Liếc nhìn qua với đôi mắt vô cảm, cậu không nói gì mà nhìn cậu ta vẫn như vậy.

    Không khí im lặng bao trùm xung quanh hai người, một kẻ im lặng vì thích, một kẻ im lặng vì ngại ngùng mà chả biết nói gì hơn...cậu ta bỗng nghĩ ra gì đó rồi nói.

    - Bây giờ cậu thử làm điều gì đó với tín hiệu đi !

    Đã có lại rồi đấy !

    -SK cười-

    Không nói gì cậu cũng quay lại mà làm thử, cái phương tiện của cậu lại trở lại hình dáng robot lơ lửng ban đầu, lần nữa làm như lúc nãy, đặt tay lên kính rồi từ từ nói.

    - Liên lạc sao rồi ?

    -Việt Nam-

    Một giọng nói vang lên khiến cả đám bất ngờ.

    [[ Tín hiệu đã ổn định ]]

    [[ Chuẩn bị kết nối với máy chủ tại tần số khác ]]

    Một màn hình lớn hiện ra trước mắt cậu, là... một khung cảnh hoang tàn... và hỗn loạn.

    - QUỐC VƯƠNG !!

    CUỐI CÙNG NGÀI CŨNG LIÊN LẠC LẠI RỒI !!!

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Thanh kiếm


    Hiện tại Việt Nam đang ở trong một phòng giống như phòng họp, dường như có một sự sôi nổi trong căn phòng và có lẽ... nó đang bàn tán về cậu, tên tự xưng là Ussr kia ho một cái rồi nói.

    – È hèm !

    Đầu tiên thì...

    Việt Nam !

    Cho tôi xin lỗi vì sự việc này !

    Xin lỗi vì đã triệu hồi cậu đến đây !!

    Tôi không nghĩ... cậu lại là một quốc vương !

    -Ussr hối lỗi-

    – Lũ vô dụng ấy nên chết đi !

    -Việt Nam điềm tĩnh-

    Không có một sự lo lắng hay đau buồn nào được thể hiện qua khuôn mặt của kẻ tên Việt Nam ấy, nó...vẫn chỉ là một sự vô cảm.

    Những kẻ ở đó thấy vậy thì liền có chút bất ngờ, nó không chỉ là bất ngờ, nó dường như còn xen lẫn một phần của phẫn nộ, không chấp nhận và bất lực.

    Tên được gọi là Russia, kẻ mà cậu không tiếp xúc thường xuyên lên tiếng.

    – MÀY RỐT CUỘC LÀ ĐANG SỐNG VÌ CÁI THÁ GÌ VẬY ?!

    CẢ NGƯỜI DÂN CỦA MÀY MÀ MÀY CÒN KHÔNG CẢM THẤY THƯƠNG TIẾC KHI HỌ RA ĐI SAO ??!

    -Russia bực tức-

    –...!

    -Việt Nam-

    Vẫn như cũ, một sự im lặng, căn phòng bây giờ chỉ toàn là bầu không khí khó xử, Russia thấy cậu như thế thì nắm chặt tay mà đùng đùng đi lại chỗ cậu, đập xuống bàn rồi nói.

    – ĐỪNG CÓ MÀ CÓ THÁI ĐỘ IM LẶNG ẤY VỚI BỌN TAO !!!

    MÀY NÊN NHỚ AI MỚI LÀ CHỦ Ở ĐÂY !!!!

    -Russia-

    Không nói lời nào, cũng không muốn phí thời gian với bọn chúng, cậu lập tức đứng dậy mà đi ra ngoài, Ussr thấy vậy liền nói.

    – Ngày mai sẽ là ngày "kiểm tra" của cậu !

    Ngày mai hãy đến "khu chiến đấu" lúc nãy cậu đã đến gặp bọn tôi !

    -Ussr-

    Cậu không nói gì chỉ là lướt đi ra ngoài với tâm thế bình thản đến lạ, dường như còn không nghĩ đến việc hồi nãy người dân của đất nước đã kêu cứu mình thế nào, đi xuống lại cái nơi như kinh đô kia, lần này có một kẻ đi theo cậu, nhưng cậu thì dường như không từ chối hắn, là SK.

    – Việt Nam !

    Cậu muốn đi đâu không !

    Tớ sẽ dẫn cậu đi !!

    -SK-

    –...!

    -Việt Nam-

    Vẫn là một sự im lặng, cậu nhẹ nhàng lướt đi mà không quan tâm đến kẻ kia, thấy thế tên SK ấy cũng nhanh chóng đi theo cậu, đi đến trước cái quán có cuốn sách lúc trước, tên SK thấy cái quán ấy thì nói.

    – À !

    Đây là bang hội cho mạo hiểm giả !

    Mà cậu thích mấy cái mạo hiểm à ?

    Tớ cũng rất thích nó ấy !!

    Ban đầu sẽ hơi khó khăn một chút !

    Nhưng đừng lo !!

    Tớ sẽ luôn giúp đỡ cậu !!

    Cố lên nha !!!

    -SK-

    –...!

    -Việt Nam-

    Cậu không nói gì mà điềm tĩnh bước vào trong, vừa mở cửa ra đập vào mắt cậu đã là ánh mắt lo ngại của những kẻ xung quanh, ông chủ tiệm lần nữa đứng ra trước mặt cậu mà cầm trên tay thanh kiếm lúc trước, nhìn thấy nó đôi mắt cậu dường như có chút phản ứng lại, đi đến gần bình tĩnh nhìn ông ta, ông ta thấy cậu đi lại gần thì lập tức vào thế phòng thủ, kẻ trước mặt ông không phải là dạng vừa...

    SK thấy cậu bơ mình mà bước vào cũng nhanh chóng bước vào theo, vừa vào đã thấy cảnh tượng sắp đánh nhau thì hoảng hốt nói.

    – V..

    Việt Nam !

    Cậu làm gì vậy !

    Quán của người ta mà sao cậu lại gây sự thế này !!

    -SK hốt hoảng-

    Không nói gì đi lại gần ông chủ tiệm đang rất dè chừng cậu, đưa tay lên như muốn làm gì đó, không khí trong phòng lập tức im lặng đến rợn người, một thứ gì đó bỗng như được phóng ra, ông chủ tiệm chưa kịp nói gì đã nằm gục xuống, những người xung quanh thấy thế thì không nói gì mà phòng thủ cho chính mình bằng những vũ khí kỳ lạ, cứ thế mà quan sát cậu.

    Cậu điềm tĩnh đưa tay xuống thanh kiếm của ông ta, lập tức nó liền biến mất một cách từ từ cùng đó là một hàng chữ số kỳ lạ và thứ ánh sáng xanh ấy.

    [ Nhận đuợc năng lượng lạ ]

    [ Tiến hành phân tích năng lượng ]

    __________________________________

    Sơ đồ cung điện.

    – Khu tập trung : nơi dành cho những sự kiện đặc biệt và những bữa tiệc.

    – Khu chiến đấu : nơi dành cho những trận quyết chiến, sinh tử hoặc đơn giản là tập luyện.

    – Khu đặc biệt : nơi ở của các chone.

    – Khu nghiên cứu : nơi có thư viện và các khu nghiên cứu khác nhau.

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    South Korea


    Sau khi đã hoàn thành việc lấy đi thanh kiếm, Việt Nam cũng lập tức quay ra sau bỏ mặc ông chủ tiệm và tên SK ở đó, một giọng nói dường như của một cô gái vang lên.

    – Này cậu kia !!

    Cậu đang làm gì thế hả ?!

    Đó là vật gia truyền nhà tôi đấy !!!

    Nó tận bốn xu đêm đấy !?

    -Cô gái-

    Cậu không nói gì, nhìn qua tên SK với đôi mắt ra lệnh, cậu ta thấy thế liền ấp úng.

    – À..

    ừ thì...xu đêm trong thế này !

    -SK-

    Cậu ta đưa lên một đồng xu có hình mặt trăng màu bạc và dường như có chút lấp lánh.

    Nhìn nó một hồi cậu lập tức đưa bàn tay máy mình lên, nhanh chóng một xu đêm xuất hiện trên tay cậu nhưng dường như nó chỉ là sự sao chép,

    Sau đó cậu lập tức sao chép thêm bốn xu đêm nữa rồi đưa cho cô gái, trong cả quá trình cậu đều không nhìn mặt cô gái, dường như đó là một sự khinh thường.

    Sau khi đưa cho cô gái xong cậu liền lướt đi với sự ngỡ ngàng của những người ở đó, bỏ mặc cả tên SK ở đó mà đi ra ngoài tìm kiếm cái gì đó xung quanh, bỗng một giọng nói vang lên lần nữa.

    [ Đã xác định được tần số ]

    [ Thông báo : tần số nhiễu loạn ]

    [ Cảnh báo !!

    Tần số không xác định được ]

    [ Xác nhận ]

    [ Đây không phải trái đất ]

    [ Xác nhận ]

    [ Đây không phải vũ trụ ]

    [ Kết luận ]

    [ Thế giới khác ]

    Đôi mắt lần này... cũng không chút bất ngờ, nhanh chóng quay lại chỗ tên SK, hiện tại cậu ta đang cố gắng tìm cậu ở khắp nơi nhưng chả thấy đâu, đến lúc sắp bỏ cuộc thì...

    – A !

    -SK-

    Một bàn tay lạnh cứng đụng vào lưng cậu ta, quay đầu lại nhìn... là Việt Nam.

    – A !

    Cậu đây rồi Việt Nam !

    Tôi đã tìm cậu suốt đấy !!

    -SK vui mừng-

    Không nói gì cậu chỉ nhìn cậu ta với đôi mắt vô cảm, cậu ta thấy thế thì nói.

    – C.. cậu muốn đi đến thư viện không ?

    -SK-

    Khẽ gật đầu, SK thấy cậu phản ứng lại thì liền vui sướng đến lạ, lập tức nắm tay cậu, nhanh chóng bị bật ra mà úp mặt xuống đất với một tiếng kêu đau đớn.

    – ẶC !?

    -SK-

    Không nói gì nhìn cậu ta vẫn là đôi mắt vô hồn ấy, mặc cậu ta đang đau đớn ôm đầu mình cậu cũng không chút giúp đỡ, cậu ta liền nói.

    – À..

    ừm...tớ hiểu rồi !

    Tớ không đụng vào người cậu nữa...!

    Hahaha...!

    -SK-

    Không nói gì chỉ là một khuôn mặt lạnh cùng không gian yên tĩnh, SK thấy thế cũng đành quay đầu lại mà đi, trên suốt chặng đường cậu ta cứ luyên thuyên cái gì đó về việc lúc trước từng là một ca sĩ nổi tiếng và cậu là sếp của cậu ta, kiêm người đì cậu ta từ ngày này qua tháng nọ, cùng với cái tình yêu bị cấm gì gì ấy khi cậu ta yêu một anh MC tên North Korea trong showbiz.

    Còn cậu thì vẫn là một sự im lặng, và cứ mỗi khi cậu ta định đến gần cậu thì một cái gì đó liền khiến cậu ta bật ra rồi lại ụp mặt xuống đất.

    Sau khi cậu ta đưa cậu đến cái nơi cậu ta gọi là thư viện thì cậu ta cũng nói.

    – Nếu cậu có thắc mắc gì hãy hỏi người trong mấy khu nghiên cứu gần đó nhé !

    Họ sẽ rất vui khi được bắt chuyện đấy !!

    -SK-

    Nói rồi cậu ta cũng nhanh chóng đi mất, thấy thế cậu cũng đi lại đống sách gần đó, một người đàn ông già cỗi đi đến chỗ cậu với khuôn mặt cộc cằn, ông ta nói.

    – Nếu cậu đã vào đây thì đừng có phát ra tiếng động !!

    Còn không thì cút !

    -Ông già-

    Không nói gì, không khí đột nhiên im lặng đến lạ, cậu cũng nhanh mà lướt qua ông ta, đi đến lấy một đống sách về địa hình và các thứ kỳ lạ khác, cứ thế cậu đọc...trong sự im lặng đến đáng sợ.

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Thiên tài


    Hiện tại tên tự xưng là China đang đi tìm cậu với cảm xúc không mấy vui vẻ, hắn vẫn tự hỏi vì sao mình lại phải tìm cái kẻ vô dụng ấy trong khi mọi người đang xem một trận đấu kịch tính giữa Lào và SK, hắn thật sự muốn xem cậu SK đó làm được gì khi sử dụng tài năng của mình, dù sao tại thế giới của hắn thì SK cũng là một đối thủ đáng gờm.

    Nghĩ rồi hắn cũng đi đến khu nghiên cứu để tìm cậu, mở sầm cánh cửa của khu ra hắn nhanh chóng nhìn thấy cậu, lập tức đi đến với đôi mắt chán ghét hắn nói.

    – Này tên ngu ngốc kia !

    Mau đi đến khu chiến đấu đi !

    Ussr kêu ngươi kìa !!

    -China-

    –...!

    -Việt Nam-

    Vẫn là một sự im lặng, một nhà nghiên cứu ở đó nghe vậy thì lập tức đi đến chỗ China mà nói.

    – Thưa ngài China !

    Tôi xin mạn phép được giữ ngài ấy lại !

    -Nhà nghiên cứu-

    – Hửm ?

    -China thắc mắc-

    – Thưa ngài !

    Người tên Việt Nam này có một kiến thức thật sự sâu rộng về lĩnh vực khoa học và dường như vượt bậc hơn tất cả chúng tôi !

    Thật thô lỗ khi phải nói rằng tôi muốn "sử dụng" bộ não thiên tài của ngài ấy !

    Nhưng thật sự chúng tôi đang cần ngài ấy rất nhiều !

    Liệu ngài có thể cho chúng tôi mạn phép được giữ ngài ấy lại ở đây một thời gian nữa không ?

    -Nhà nghiên cứu-

    Im lặng một chút tên China lại nói.

    –...ta sẽ nhắn lại điều này với Ussr !

    -China-

    Nói rồi hắn cũng bỏ đi mà đóng cửa nhẹ nhàng, trước khi đóng cửa còn lườm cậu một cái.

    Thật ra thì vừa nãy khi đang ngồi đọc sách yên tĩnh thì bỗng một tiếng nổ lớn vang lên, nghe thấy tiếng nổ ấy hệ thống của cậu đã thông báo.

    [ Phát hiện tiếng nổ lớn ]

    [ Tiến hành phân tích ]

    [ Xác nhận ]

    [ Nguồn năng lượng quen thuộc !!]

    [ Xác định tần số ]

    [ Trùng khớp ]

    Nhìn thấy những dòng ấy cậu cũng bình tĩnh đứng dậy mà đứng lên chiến phương tiện của mình để đi đến chỗ phát ra âm thanh lớn ấy, là một chiếc máy kỳ lạ, các nhà nghiên cứu thì đang nói với nhau những từ khó hiểu.

    – Năng lượng có vẻ đã xảy ra xung đột nào đó chăng ?

    -Nhà nghiên cứu-

    – Không thể nào !!

    Không lẽ công sức trước giờ lại đổ bể như thế ?!

    -Nhà nghiên cứu 2-

    – Tch !

    Ngay từ đầu chuyện này đã không thể thành hiện thực rồi !

    Cái gì mà phát minh vĩ đại rồi "máy tạo năng lượng vĩnh cửu" chứ !!!

    Tất cả chỉ là hoang đường !!!!

    -Nhà nghiên cứu 3-

    Cuộc hội thoại của các nhà khoa học đều được lưu trữ lại bởi một con chíp sau đầu cậu, nhìn lên chiếc máy to lớn trước mặt, giọng nói ấy lần nữa vang lên.

    [ Xác nhận ]

    [ Máy tạo năng lượng tạm thời ]

    [ Phân tích ]

    [ Vẫn chưa hoàn thiện ]

    Nghe đến từ "máy tạo năng lượng" đôi mắt cậu lại như lấp loá một chút ánh sáng gì đó, nhanh chóng đi đến chỗ chiếc máy, một nhà nghiên cứu thấy vậy liền nói.

    – NÀY CẬU KIA !!

    MAU TRÁNH XA KHỎI CHỖ ĐÓ NGAY !!!

    CẬU MUỐN CHẾT À ?!

    -Nhà nghiên cứu-

    Dường như không quan tâm đến lời nói ấy, cậu đi đến rồi chỉnh chỉnh gì đó trước sự ngăn cản của các nhà khoa học, nhưng đều bị một lực mạnh tác động mà bật ra.

    Bỗng chiếc máy lại loá sáng như được hoạt động trở lại, trước sự kinh ngạc của mọi người cậu lấy ra một nguồn năng lượng kỳ lạ rồi lại khiến nó biến mất, đó là một nguồn năng lượng màu tím.

    – Mana sao...?!

    -Nhà nghiên cứu thốt lên-

    Dường như ẩn chứa trong câu nói đó có một phần thán phục, kinh ngạc và không chắc chắn, một sự không ngờ như hiện rõ lên trên khuôn mặt của các nhà nghiên cứu, cậu cứ thế bình tĩnh quay đầu lại, lướt trên phương tiện mà bình tĩnh quay lại đọc sách, nhưng chưa kịp đi lại chỗ thư viện một nhà nghiên cứu đã nắm lấy tay cậu, dường như nhận định nó là một cuộc tấn công bất ngờ một lực khá mạnh đã đẩy nhà nghiên cứu ấy ra, dừng lướt cậu quay đầu lại mà nhìn họ với đôi mắt vô cảm, một trong số họ lên tiếng.

    – Đ...

    đó là năng lượng ánh trăng... phải không ?!

    -Nhà nghiên cứu kinh ngạc-

    Nhà nghiên cứu thốt lên câu ấy có vẻ là một người thông thái hơn cả, cậu không nói gì chỉ nhìn họ với đôi mắt vô cảm, nhà thông thái ấy thấy vậy thì nói.

    – Cậu... có thể giúp chúng tôi không ?

    -Nhà thông thái-

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Trao đổi


    Tên China hiện tại đang đi đến chỗ Ussr để kể lại vụ của các nhà khoa học cho y nghe, trên đường đi hắn dường như bực tức đến nổi không để ý rằng vừa nãy có một ánh nhìn kỳ lạ hướng vào hắn.

    Hắn cứ thế đem theo cục tức mà đi đến chỗ Ussr, vừa vào khu chiến đấu đã thấy cảnh SK ngồi dưới sàn và Lào thì đang dùng con mắt điên dại nhìn SK, Ussr thấy hắn đi một mình thì liền hỏi.

    – Việt Nam đâu ?

    -Ussr-

    – Họ không muốn cho cậu ta đi vì cậu ta có một bộ não thiên tài và họ xin ngài cho họ thêm thời gian để tìm hiểu cậu ta !

    -China chán đời-

    – Họ ?

    -Ussr-

    – Các nhà nghiên cứu ở đó thưa ngài !

    -China-

    Nói rồi China cũng từ từ bước đến chỗ SK mà dòm ngó qua, sau đó lại lập tức đá cậu ta một cái mà nói.

    – Sao ngươi nằm giữa sàn vậy SK ?

    -China-

    – ẶC !!

    -SK-

    Tiếng la của SK dường như thể hiện sự đau đớn đến không ngờ khi bị đá một cái ngay bụng, ôm bụng mình mà quằn quại, người cậu ta cứ thế run rẩy, Ussr thấy vậy thì cũng không nói gì lại nhìn China mà nói.

    – Cậu có chắc là các nhà nghiên cứu ấy khen cậu ta thiên tài không ?

    -Ussr-

    Họ dù sao cũng là những thiên tài của đất nước... nếu nói vậy.... cậu có lẽ sẽ giúp được y rất nhiều.

    China gật đầu một cái rồi nói với SK.

    – Này SK !

    Ngươi muốn ăn sủi cảo không ?

    -China-

    – S..sủi gì cơ ?

    -SK hoang mang-

    – Là sủi cảo !

    Món ăn phổ biến ở nước tôi !

    Là ngon nhất thế giới đấy !

    -China tự hào-

    – À...

    ừm... có lẽ khẩu vị sẽ không hợp nhỉ ?

    -SK cười gượng-

    – Đừng lo tôi chắc rằng cậu sẽ thích nó !

    Đi thôi !

    -China-

    Nói rồi China lập tức nắm tay SK mà dắt đi xuống bếp ở khu của các chone.

    Còn Ussr thì liền gấp rút đi đến chỗ cậu để xem có thật là cậu được họ gọi là thiên tài không...

    Lào...bị ăn bơ.

    Còn chỗ cậu hiện tại thì đang có một kiểu giao tiếp kỳ lạ giữa cậu và các nhà nghiên cứu ở đó.

    – C... cái này phải làm sao thế ?

    -Nhà nghiên cứu-

    –...!

    -Việt Nam-

    Vẫn là sự im lặng quen thuộc, bỗng một giọng nói vang lên.

    [ Thiếu năng lượng để hoạt động ]

    [ Hãy cho thêm năng lượng ]

    – Ồ !

    Hiểu rồi hiểu rồi !

    Cảm ơn rất nhiều !!

    -Nhà nghiên cứu-

    Nhà nghiên cứu ấy dường như rất vui vẻ và tin tưởng cậu, lập tức đi đến một chiếc máy to rồi dùng năng lượng làm gì đó, bỗng cậu quay qua cái nhà thông thái lúc trước mà cất lên giọng nói hiếm thấy.

    – Mana là gì ?

    -Việt Nam-

    – Đó là nguồn năng lượng màu xanh có thể giúp tác động vật lí vào một vật !

    Và cũng có thể tác động nó lên tinh thần và nhiều thứ khác !

    -Nhà thông thái-

    – Thứ đó trong ra sao ?

    -Việt Nam-

    – Um... hết điểm để trả lời rồi !

    -Nhà thông thái-

    Không nói gì cậu lại qua tiếp tục với một công trình nghiên cứu khác.

    Đây chính là cách mà cậu và họ trao đổi, cậu sẽ giúp họ làm điều gì đó, và họ sẽ cho cậu một kiến thức ngoài lề không có trong sách, điều kiện trao đổi sẽ khác nhau tùy theo nghiên cứu đó ra sao, dù đối với cậu tất cả nghiên cứu ở đây đều là thứ tối cổ, nhưng chắc chắn cậu sẽ không nói ra vì như thế sẽ không thể lợi dụng được họ nữa.

    Ussr chứng kiến cách thức trao đổi kỳ lạ này qua lời của nhà thông thái thì đã nhìn cậu với con mắt khác, nhưng sự không có thiện cảm vẫn luôn giữ trên khuôn mặt y, y thật sự ghét kiểu người như cậu, cực, cực ghét.

    Một người vì công lý như y sao có thể bỏ qua việc này được chứ, thể loại người vô tâm như vậy đối với y chỉ là sự vô dụng mà thôi, dù cậu có thông minh đến cỡ nào.

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Chịu thiệt


    Hiện tại là ngày mà Việt Nam sẽ đến khu chiến đấu để chiến đấu và xem xét xem cậu có đủ tiêu chuẩn để trở thành một chiến binh của đất nước hay không, nếu không thì cậu sẽ bị đào thải, tất nhiên các chone đến đây đều có số lượng ít ỏi và họ đều đã có thể vượt qua vòng thi đấu này, việc một chone bị đào thải là chưa từng xảy ra, kể cả việc gọi ra hai chone cùng lúc cũng vậy.

    Tiếng hò reo dường như khiến không khí xung quanh trở nên náo nhiệt, hiện tại thì SK đang chiến đấu với một chiến binh của quốc gia Lape, Ussr là người đã cử anh ta lên, đây là tục lệ trước khi một cuộc chiến khốc liệt diễn ra, các chone cần thể hiện rằng mình đủ năng lực để có được danh dự tiến bước đến vị trí mà Ussr công nhận, đương nhiên thử thách của mỗi chone là khác nhau tùy thuộc vào đặc tính của chone mà "nhà vua" nhận thấy.

    SK đấu với tên lính ấy dường như khá chật vật, cậu thì chỉ im lặng mà đi vào nơi gọi là phòng chờ, thật ra đơn giản là một căn phòng tụ họp các chone ngồi tán gẫu.

    Dù không thích nơi này nhưng ít nhất nó không ồn ào như bên ngoài khán đài.

    Không nói lời nào cậu cứ thế lặng lẽ ngồi một góc với khuôn mặt không mấy thiện cảm mà nhìn lũ chone đang tán gẫu với nhau, một tên đi đến trước mặt cậu với đôi mắt đầy sát khí, đó là kẻ tự xưng là Lào.

    – Việt Nam nhỉ ?

    Ta nghĩ ngươi nên chuẩn bị tinh thần chịu thua trước khi gặp ta đi !

    -Lào-

    –...!

    -Việt Nam-

    Vẫn là một sự im lặng, cậu còn không nhìn thẳng mặt tên Lào ấy, tiếng chuông lớn bỗng vang lên như báo hiệu điều gì đó, cậu lập tức đứng dậy, con robot của cậu cũng nhanh chóng trở thành cái phương tiện lúc trước, đặt chân lên nó cậu từ từ lướt ra ngoài, trong lúc đó giọng nói đã thầm lặng vang lên trong đầu cậu.

    [ Xác định cá thể ]

    [ Lào ]

    [ Có sát khí xung quanh ]

    [ Nhận định Lào : bạn ]

    [ TỪ CHỐI NHẬN ĐỊNH !!!]

    [ Tiến hành nhận định lại ]

    [ Xin vui lòng đợi ]

    Việt Nam cũng không nói gì mà đi ra khỏi phòng chờ ấy, tiếng hò reo của mọi người vang lên, khung cảnh trước mắt là SK đã làm cho người chiến binh kia bị chảy máu lỗ tai bằng một cách nào đó, cậu từ từ đi lên sàn đấu ấy, lần này dường như có nhiều người hơn lần trước, nhưng họ có lẽ không có ý định phản kháng cậu, khán đài như im lặng một cách kỳ lạ, ai cũng tò mò vì sao không tên nào tấn công cậu, bỗng chúng lại làm một cảnh tượng kinh hoàng.

    Ussr nhìn cảnh đó như khẽ mỉm cười, nếu Việt Nam cậu đã tàn nhẫn như vậy.... thì y sẽ cho cậu hiểu thế nào là bất lực thật sự.

    [ Xác định ]

    [ Năng lượng kỳ lạ tác động ]

    [ Tiến hành phân tích ]

    [ Thất bại !!]

    [ Không đủ dữ liệu ]

    [ Cảnh báo ]

    [ Hãy mau thoát ra ]

    Cứ như nhận được hiệu lệnh cậu lập tức bước ra đằng sau, nhìn thấy cậu duy chuyển được y liền mở to mắt, đó là vòng tròn ảo ảnh chính y tạo ra... thế nào mà cậu lại như không có tý bất ngờ như vậy.....

    Ussr tặc lưỡi một cái rồi liền đứng dậy nói.

    – Việt Nam !

    Thử thách của cậu lần này là miêu tả lại những thứ kinh khủng nhất cậu đã từng trải qua !

    Hãy cho chúng tôi xem điều đó !

    -Ussr-

    Khán đài im lặng một cách đáng sợ, các chone đằng xa nghe vậy cũng dường như nhíu mày, ai cũng biết rằng đây là một yêu cầu quá đáng... nó... thật tàn nhẫn, nhưng không ai lên tiếng được về điều đấy, vì có lẽ trong thâm tâm mọi người đều hiểu...cãi lại "nhà vua" đồng nghĩa với cái chết.

    Nào Việt Nam...hãy cho ta thấy.....khuôn mặt đau khổ của ngươi khi trải nghiệm cảm giác khủng khiếp nhất.... hoặc khuôn mặt tủi nhục của ngươi khi thứ đau khổ nhất là thứ tẻ nhạt nhất, tất cả... ngươi đều sẽ phải chịu thiệt...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Chắc chứ ?

    Ussr...kẻ chịu thiệt... sẽ là ngươi.

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Vương Quang Ám Sắc


    Đứng trước yêu cầu vô lý của Ussr cùng ánh nhìn bất mãn của những người xung quanh, Việt Nam vẫn là giữ một sự im lặng, bỗng cậu nhìn thẳng vào mắt "nhà vua" một cách vô cảm, nhưng dường như trong đôi mắt đó lại chứa đựng một phần gì đó khiến người khác nhìn kỹ vào lại lạnh sống lưng đến lạ.

    Chất giọng trầm trầm đặc trưng vang lên càng khiến không khí trở nên thật nặng nề.

    - Tại sao ?

    -Việt Nam-

    Bầu không khí đang im lặng dần trở nên náo nhiệt đến lạ, nhưng bầu không khí đó lại không có chút vui vẻ hay hạnh phúc, bầu không khí náo nhiệt ấy....chỉ toàn là cảm xúc hoang mang và sợ hãi, dường như ai cũng hoang mang với những gì cậu nói, không nghĩ rằng lại có kẻ làm trái lệnh của "nhà vua", thật quá kiêu ngạo rồi...

    - Này tên kia vừa hỏi tại sao à ?

    - Trong trường hợp đó thì ai chả hỏi thế chứ...yêu cầu đó hết sức vô lý mà !

    - Dù biết vậy nhưng mà....

    đó là đức vua đấy...!

    - Tên đó rốt cuộc kiêu ngạo đến mức nào mà dám hỏi trống không như vậy chứ ?!

    - Thật sự quá hỗn xược rồi....!!

    - Này... hắn có thật sự là chone không thế ?!

    - Quả đúng như lời đồn !

    Chone lỗi chỉ mãi là lỗi mà thôi !!

    ...v...v....

    Cậu dường như không có bất kỳ phản ứng nào bởi các tác động ở xung quanh, dường như chỉ nhìn chằm chằm vào Ussr mà không chớp mắt.

    Ussr thấy thế liền để tay lên như ra hiệu im lặng, không khí lập tức trở lại bình thường, không có bất kỳ ai lên tiếng nữa, bầu không khí....

    đã trở lại như lúc ban đầu, Ussr nhìn cậu rồi hỏi.

    - Tại sao cậu lại hỏi như vậy ?

    -Ussr-

    - Quá khứ của ta....liên quan gì đến việc bảo vệ vương quốc này ?

    -Việt Nam-

    Tiếng bàn tán lần nữa lại vang lên càng dữ dội hơn, quả thật nếu xem xét lại thì yêu cầu "miêu tả lại những thứ kinh khủng nhất đã từng trải qua" thật sự không liên quan gì đến việc bảo vệ vương quốc cả, thế thì tại sao nhà vua của họ lại ra cái yêu cầu như vậy chứ ?

    Vòng này không phải là tục lệ để xem chone có thể xứng đáng với danh nghĩa của họ không sao ?

    Tại sao lại hỏi về việc quá khứ như vậy chứ ?

    Ussr nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh liền tức giận mà đập mạnh cây trượng của mình xuống, một tiếng động lớn vang lên khiến cả khán đài lần nữa im lặng, Ussr liền ho một cái rồi nói.

    - E hèm !

    Cậu phải vượt qua quá khứ thì mới có thể trở thành một chiến binh không ngần ngại chiến đấu vì đất nước chứ phải không ?

    -Ussr-

    - NGU XUẨN !!!

    -Việt Nam nói to-

    Ussr nghe vậy lập tức đập mạnh cây trượng xuống mà khiến cho xung quanh như rung chuyển, đôi mắt đỏ hoe không còn dịu dàng như lúc trước, y thật sự không thể chịu nổi kẻ này được rồi, cậu đã chửi y, chửi y tận hai lần, đến cả kẻ thù truyền kiếp của y là quốc vương của Diom còn chưa từng chửi y lần nào, thế mà một chone lỗi lại dám lên tiếng chửi rủa y tận hai lần ?!

    Thật sự là không thể chịu nổi nữa.

    - Nghiệt chủng !!

    Ngươi đây là đang muốn chiến tranh với ta đấy sao ?!

    VIỆT NAM !!

    MỘT CHONE LỖI NHƯ NGƯƠI NGAY TỪ ĐẦU ĐÃ KHÔNG CÓ CÁI QUYỀN GÌ ĐỂ LÊN TIẾNG RỒI !!!

    -Ussr-

    -...!

    -Việt Nam-

    Cậu chỉ im lặng mà nhìn kẻ đang mất bình tĩnh trước mặt mình, trong đôi mắt của cậu dường như lại ẩn chứa một phần khinh bỉ trong ấy, Ussr thấy thế dường như đắc thắng, có vẻ cậu đã bị y làm cho cứng họng rồi, chắc chắn "tiếng tăm" lần này của cậu sẽ vang xa lắm đây..."một chone lỗi dám chống đối quốc vương và bị giết" chăng ?

    Nghĩ đến lời đồn đại ác ý đó lại dường như khiến nhà vua trở nên hưng phấn đến lạ, quả thật đúng như lời đồn....vị vua của Lape, Ussr, kẻ được mang danh Vương Quang Ám Sắc.

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Robo


    Việt Nam hiện tại vẫn là nhìn Ussr với sự im lặng, bỗng chất giọng trầm trầm vang lên.

    – Tại sao ta phải là chiến binh cống hiến cho đất nước này ?

    -Việt Nam bình thản-

    Xung quanh lần nữa là tiếng ồn ào, cậu thì vẫn giữ sự bình thản trên khuôn mặt ấy như thật sự không có chút bối rối hay tức giận mà nhìn Ussr đang trợn mắt nhìn cậu, y như tặc lưỡi một cái mà nói.

    – Vì TA là người triệu hồi ngươi ?!

    -Ussr nhấn mạnh-

    – Nhưng ta không muốn ?

    -Việt Nam-

    Một sự im lặng đến đáng sợ xuất hiện trong khán đài đông đúc người.... tưởng chừng như có thể nghe được cả nhịp thở của từng người, vị vua nhìn kẻ trước mặt với đôi mắt mãnh hổ, tưởng chừng như con mãnh hổ ấy có thể vồ lấy con mồi bất kỳ lúc nào... nhưng....ai mới thật sự là con mồi ở đây ?

    Ussr nhanh chóng đứng dậy mà nhìn cậu với đôi mắt sắc lẹm, nhanh chóng nói.

    – Nhưng hiện tại và ngay lúc này ngươi chính là đã được ta triệu hồi !!

    Số phận đã sắp đặt sẵn rằng ngươi phải phục vụ cho đất nước này !!!!

    -Ussr-

    Khuôn mặt bình thản cùng giọng nói có phần khinh bỉ, tưởng chừng như con người ấy không có tý quan tâm gì đến lời người kia, vô tâm, khinh bỉ và thượng đẳng, cứ như một con rồng rực lửa kiêu hãnh xuất hiện trên thiên giới, nhìn xuống con hổ đang đói khát muốn vồ lấy con mồi.

    – Phế vật !!

    Vậy là ngươi không thể tự quyết định số phận của mình sao ?

    -Việt Nam-

    Ussr nhìn cậu với đôi mắt đầy tức giận, tưởng chừng có thể lập tức cho cậu xuống âm giới bất kỳ lúc nào, bỗng...y cười, cười lớn một cách điên dại.

    – HAHAHA !!

    VIỆT NAM...

    NGƯƠI THẬT SỰ NGHĨ RẰNG MÌNH CÓ QUYỀN ĐỂ QUYẾT ĐỊNH SỐ PHẬN SAO ?

    -Ussr-

    –...!

    -Việt Nam-

    Cậu im lặng không nói gì, bỗng một giọng nói lại vang lên trong đầu cậu.

    [ Cảnh báo ]

    [ Cá thể Ussr : KETER ]

    [ Xác nhận sự thù địch ]

    [ Đề nghị phân loại lại ]

    [ Được ]

    [ Không ]

    Nhìn vào chiếc bảng vô hình bên mắt kính của mình, lại nhìn lên Ussr cậu dường như suy nghĩ gì đó, cậu nhanh chóng nói.

    – Ngươi... sẽ tấn công ?

    -Việt Nam-

    – Nếu ngươi dám chống đối ta nữa...ta BUỘC PHẢI tấn công !!

    -Ussr-

    Lập tức giọng nói robot kia liền vang lên trong đầu cậu.

    [ Xác nhận cá thể Ussr ]

    [ Có nguy cơ tấn công máy chủ ]

    [ Ước tính thiệt hại ]

    [ "A.I thông minh" có thể bị phá hủy ]

    [ "Tay máy" sẽ bị phá hủy ]

    [ "ROBO" sẽ bị thiệt hại nặng ]

    [ "Mắt ma" sẽ bị xóa sổ ]

    [ Kết luận : Ussr ]

    [ Vật thể nguy hiểm đáng báo động ]

    Nhìn lên kẻ trước mặt với lời cảnh báo ấy, khuôn mặt không tý cảm xúc dường như cũng chẳng bất ngờ gì, cậu nhanh chóng đặt tay lên cái kính của mình mà im lặng.

    [ Xác nhận ]

    [ Chưa biết cá thể có ý định tấn công hay không ]

    [ Chuẩn bị chuyển giao nhận xét ]

    [ Ước tính phục hồi sau 3 ngày ]

    [ Yêu cầu máy chủ nhanh chóng tắt nguồn ]

    Nghe xong câu ấy cậu bỗng nhắm nhẹ mắt lại, lập tức mở mắt ra với đôi mắt vô hồn đến lạ, cái giọng nói robot vang lên khiến Ussr đang hồi hộp liền bất ngờ.

    – [ Xin chào cá thể Ussr ] -...-

    – Việt Nam....ĐỪNG CÓ MÀ GIẢ MA GIẢ QUỶ TRƯỚC MẶT TA !?

    -Ussr tức giận-

    – [ Xác nhận !

    Tôi không phải quốc vương !

    Xin hãy bình tĩnh ] -...-

    – Hử.... vậy ngươi ruốc cuộc là ai cơ chứ !!

    -Ussr khó chịu-

    – [ Tôi là Robo !

    Cá thể Ussr !

    Có phải ngươi đang có ý định thù địch ? ] -Robo-

    – Sao cơ ?

    -Ussr-

    – [ Hãy trả lời câu hỏi !] -Robo-

    Bỗng Ussr chưa kịp nói gì thì China liền xông ra mà tát thẳng vào mặt cậu, tức giận hắn nói.

    – NGƯƠI LÁO QUÁ RỒI ĐẤY NHÉ !!!

    NGƯƠI CÓ BIẾT MÌNH ĐANG ĐỨNG TRƯỚC MẶT AI KHÔNG HẢ ?!

    -China-

    __________________________________

    "Tay máy", "Robo", "Mắt ma", "A.I thông minh" đều đã được giải thích bên nick phụ của tôi, Ronal101 nhé.

    Từ hôm nay ( 11/7/2022 ) tôi sẽ đăng chap vào thứ 2,4,6 lúc 12h nhé.

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Lựa chọn


    Hiện tại Robo đang nhìn thẳng vào China một cách kỳ lạ, sau đó liền quay qua Ussr mà nói.

    – [ Xác nhận lại !

    Cá thể Ussr có định tấn công hay không ? ] -Robo-

    – NGƯƠI !!!

    -China-

    – China thôi đi !

    Tên đó có thể giết cậu đấy !

    -Ussr lên tiếng-

    China nghe vậy liền cảm thấy bất ngờ mà nhìn sang, đầu dường như toàn dấu chấm hỏi.

    – Ngài nghĩ sao vậy boss !

    Cái thứ phế vật này mà giết được tôi á ?

    -China-

    – Ta bảo thôi đi !

    -Ussr gằn giọng-

    –...vâng thưa boss !

    -China-

    Nói rồi hắn nhìn thứ robot ấy một cái liền tặc lưỡi mà đi ra xa đứng nhìn, SK thấy hắn ra thì cũng hỏi.

    – Cậu không sao chứ China ?

    -SK-

    – Ờ không sao !

    Nhưng ta chắc chắn rằng thứ đó sẽ không giết được ta !

    -China-

    – Việt Nam ấy à ?

    -SK thắc mắc-

    – Không !

    Là Robo !

    -China-

    Nghe vậy SK cậu ta cũng có chút thắc mắc nhưng thật sự không dám hỏi cái người đang toát ra thứ sát khí đáng sợ trước mặt, cậu ta đành phải đi ra xa nếu không chắc sẽ không chịu nổi nữa.

    Robo đứng trước mặt Ussr mà hỏi.

    – [ Cá thể Ussr hãy trả lời câu hỏi !] -Robo-

    – Nếu ngươi dám chọc tức ta nữ- !!

    -Ussr bị ngắt lời-

    – [ Câu trả lời quá mơ hồ !

    Không tiếp nhận !] -Robo-

    – Ngươi.... ngươi dám cắt lời ta !!

    -Ussr-

    – [ Đó không phải câu trả lời !

    Không tiếp nhận !] -Robo-

    –....chỉ cần ngươi thể hiện rằng mình đủ khả năng ta sẽ không tấn công ngươi !

    -Ussr-

    – [ Thể hiện điều gì ?] -Robo-

    – Thể hiện rằng ngươi xứng đáng trở thành một chone chân chính !

    -Ussr cười-

    – [... chuẩn bị tấn công !] -Robo-

    – C... cái quái gì cơ ?!

    Tại sao lại tấn công !!

    -Ussr-

    – [ Theo thông tin nhận được

    ...máy chủ là một chone lỗi !

    Chone lỗi thì không thể hoàn thiện ! ] -Robo-

    Ussr nghe vậy thì im lặng mà nhìn sang đám người ngồi trên khán đài.

    Nhìn thấy đức vua đang nhìn mình với đôi mắt hung tợn họ cũng nhanh chóng liếc mắt sang chỗ khác mà không dám nhìn thẳng vào đức vua của họ, tch !

    Biết vậy y đã không la lớn rằng cậu là một chone lỗi rồi, nhanh chóng ngồi thẳng dậy mà nói với giọng điệu tôn nghiêm.

    – Ta không có ý định thù địch với ngươi Robo !

    Ta chỉ là có hơi quá lời !

    -Ussr-

    Mọi người dường như kinh ngạc với điều mà đức vua của họ nói, tự hỏi đức vua của họ thật sự sẽ nhượng bộ như vậy sao ?

    Còn con robot hiện tại....đang nhìn chằm chằm Ussr mà không nói gì, bỗng nó cất tiếng.

    – [ Đã hiểu !

    Vậy điều kiện là gì ? ] -Robo-

    Dường như im lặng đôi chút, Ussr cũng đang rất dè chừng với người trước mặt, không phải ghét mà là dè chừng, dè chừng kẻ trước mặt dường như cảm thấy không còn an toàn như trước, y hình như cũng đang bắt đầu công nhận kẻ đó đứng ngang hàng với mình, nhưng lại quên mất một điều quan trọng....."máy chủ" cũng là một vị vua.

    – Vậy ta hỏi ngươi một điều !

    Nếu bây giờ ta và người quý trọng nhất của ngươi cùng rơi xuống nước thì ngươi sẽ chọn cứu ai ?

    -Ussr-

    – [ Tiếp nhận câu hỏi !] -Robo-

    Sau khi nói xong cái máy ấy lại như im trong vài phút dường như là để tìm kiếm câu trả lời thích hợp, trong lúc đó bên trên khán đài cũng là một sự náo nhiệt, mặc dù đây là một câu hỏi bình thường không có sự khó khăn nào để lựa chọn, nhưng dường như nó lại làm khó mọi người, kể cả dân chúng bên ngoài vì thế mà cũng náo nhiệt, có người thì nghĩ là chọn đức vua vì đó là người trị vì đất nước, thà hi sinh một người để cứu cả vương quốc còn hơn hi sinh cả vương quốc chỉ để cứu một người, có người thì lại chọn người mình yêu quý nhất vì đó là người họ trân quý nhất, nếu họ cứu quốc vương họ sẽ được tiền nhưng người yêu quý nhất của họ ra đi rồi thì số tiền ấy cũng chẳng thể lắp đầy được khoảng trống của họ.

    Robo sau khi đã xử lý thông tin xong liền ngẩng đầu lên mà nói.

    – [ Tôi sẽ không cứu ai cả !] -Robo-

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Rắc rối


    Ussr nghe câu trả lời ấy dường như lại xem đó là một lời thách thức mà nhăn mặt, giọng nói như có đôi phần khó chịu vang lên.

    – Tại sao ?

    -Ussr-

    – [ Vì không nhận thấy bất kỳ lợi ích nào !] -Robo-

    – Không nhận thấy ?

    Ý ngươi là sao ?

    -Ussr bình tĩnh-

    Y dường như đã trở nên bình tĩnh hơn một chút vì dù sao y cũng là một quốc vương, việc nghĩ đến lợi ích không phải là không có.

    – [ Máy chủ cũng là một vị vua !

    Vì vậy nên nếu cứu một vị vua khác ngoài máy chủ đó chính là phản chủ !] -Robo-

    – Thế tại sao không cứu người yêu quý nhất của ngươi ?

    -Ussr-

    – [ Thân là một con robot tôi không có quyền có thứ cảm xúc thương nhớ hay tiếc nuối thứ gì !

    Vì vậy nên người tôi yêu quý nhất là không tồn tại và tôi cũng không thể chịu được quá nhiều nước !] -Robo-

    – Vậy là Việt Nam không phải người quý trọng nhất của ngươi ?

    -Ussr thắc mắc-

    – [ Tôi chỉ là một hình thức trí tuệ nhân tạo nên không thể có cảm xúc !

    Vậy nên không có bất kỳ ai là người quý trọng nhất của tôi !] -Robo-

    –...

    được !

    Ngươi được qua !

    -Ussr-

    Bỗng con robot ấy lại đứng yên một cách kỳ lạ, nhìn lên dường như muốn nói gì đó, chưa kịp mở miệng lại lập tức bị một cảm giác nguy hiểm ập đến, nhìn quanh một chút liền thấy hình bóng của tên Lào, thấy tên đấy đang nhào đến chỗ mình nó lập tức tránh né mà bỗng nghĩ trong đầu.

    [ Đã xác định được cá thể ]

    [ Nhận định Lào : bạn ]

    [ Đã bị từ chối ]

    [ Đã nhận định lại ]

    [ Nhận định Lào : Địch ]

    Lập tức như nhận được hiệu lệnh, Robo nhanh chóng nhảy đến chỗ Lào mà từ đâu ra một thanh kiếm phát sáng kỳ lạ xẹt ngang qua Lào.

    Nhanh chóng lùi lại Lào dường như đã may mắn mà thoát khỏi, có điều trên mặt anh lại có một vết xước nhỏ, nhìn thấy vết xước ấy anh liền tặc lưỡi rồi lập tức lao lên chỗ Robo, nhanh chóng nòng súng đã được đặt trước mặt nó, dường như khả năng phân tích được tăng lên khiến nó phân tích nhanh chóng cây súng trên tay Lào mà lặp tức cắt nó ra làm đôi, nhanh chóng bất ngờ khi thanh kiếm của nó có thể chém đứt cả cây súng, Lào lập tức phản ứng mà lùi lại phía sau, vào thế phòng thủ anh ta dường như đã bắt đầu nghiêm túc, không nói gì nó lập tức đưa bàn tay máy lên mà làm gì đó, bỗng đôi mắt Lào mở to rồi lại đứng yên ở đó, bỗng anh ngã gục xuống trước sự bàng hoàng của mọi người, nó thì chỉ bình thản mà nói.

    – [ Bắt đầu tiêu hủy cá thể thù địch !] -Robo-

    Đưa bàn tay lên dường như nó muốn làm lại cái tia sáng màu xanh lúc trước, Ussr thấy hành động quen thuộc ấy liền nhanh chóng mà chắn ngang Lào đã bất tỉnh, y liền nói.

    – Khoan đã !

    Ngươi đã hoàn thành nghi thức rồi !

    Và cậu ta là bạn không phải thù !

    -Ussr-

    – [ Đã nhận định cá thể có ác ý !

    Yêu cầu nhận định lại bị từ chối !] -Robo-

    – Ác ý của cậu ta chỉ là để trêu ngươi thôi !

    Không phải sự thật đâu !

    -Ussr-

    – [ Ra vậy !

    Đó là lý do hợp lý !

    Yêu cầu nhận định được đồng ý !] -Robo-

    Ussr dường như nhẹ nhõm mà thở dài một hơi, có điều hôm nay y có lẽ đã không còn là một vị vua tốt nữa, y hiểu rõ hiện giờ dân chúng đang bắt đầu lung lay suy nghĩ về y rồi....xì... tất cả cũng là tại tên Việt Nam đó.... nếu không vô tình mà triệu hồi cậu có lẽ y đã có thể thoải mái hơn chút rồi.... từ khi có cậu thì đống rắc rối lại càng lúc càng nhiều, các nghiên cứu thành công và yêu cầu thăng chức cứ thế mà ập vào đầu y, đến cả người dân cũng phàn nàn về việc có một kẻ cứ tự tiện mà phá hết chỗ này đến chỗ khác, haizz thật sự quá nhiều vấn đề cần y giải quyết mà...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    – Hửm.... có lẽ như Lape đang có xung đột về một chone lỗi phải không ?

    -...-

    – Hình như là thế !

    Mà ngươi định làm gì à ?

    -???-

    – Không có gì quá đặc biệt đâu...đi thăm chúng nào~ !

    -...-

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Quý tộc


    Hiện tại Robo vẫn còn đang ở trong cơ thể của Việt Nam, nó đang ở trong căn phòng của cậu và hình như đang làm gì đó, bỗng cánh cửa mở ra một cách đột ngột, một giọng nói quen thuộc vang lên, là Ussr.

    – Ngươi thật sự không muốn ăn mừng việc trở thành một chone sao ?

    -Ussr-

    – [ Robot thì không có cảm xúc !] -Robo-

    – Nhưng rõ là ngươi cũng biết tức giận mà ?

    -Ussr-

    – [ Tôi chỉ đang mô phỏng lại "trợ lý" trong các trường hợp khác nhau thôi !] -Robo-

    – Trợ lý ?

    -Ussr-

    – [ Là hầu cận của chủ nhân !] -Robo-

    Không khí trở nên im lặng, Robo cũng dường như là không quan tâm đến kẻ kia, cánh cửa lần nữa bật mở ra một cách mạnh bạo, tiếng ồn dường như muốn lấn át mọi thứ, một giọng nói xen lẫn tức giận và vui mừng vang lên.

    – NÀY CHONE MỚI !!

    MAU RA NGOÀI VÀ PHÁT BIỂU CẢM NGHĨ CỦA NGƯƠI ĐI !!!

    VÀ CHÚC MỪNG THÀNH CÔNG !

    -China-

    Ngay lập tức một giọng nói nhẹ nhàng đằng sau lại vang lên, là SK.

    – Thôi nào China...nhẹ giọng lại đi !

    -SK-

    Robo dường như không nói gì, Ussr thấy thế liền nói.

    – Dù sao cũng là ngày vui của chủ nhân ngươi !

    Ít nhất cũng phải giúp chủ nhân ngươi vui lên chứ ?

    -Ussr cười trừ-

    – [...

    được...bổn phận của tôi là làm hài lòng chủ nhân mà...!] -Robo-

    Từ từ đứng dậy mà bước đi ra ngoài, SK thấy vậy cũng có chút bất ngờ, bình thường thì cậu sẽ đi trên phương tiện của mình, nhưng Robo dường như là không xài đến, có lẽ như cái phương tiện ấy là của một mình Việt Nam chăng ?

    Nếu thế thì cậu đỉnh ghê.

    Nhanh chóng đi đến một nơi được gọi là "khu trung tâm" cũng được coi là nơi tiệc tùng của hoàng gia, Robo vừa mở cánh cửa gỗ lộng lẫy ra liền bắt gặp rất nhiều ánh mắt dòm ngó, dường như bình tĩnh mà nhìn quanh, bỗng một bàn tay liền nhanh chóng kéo nó đi, SK vừa vào thấy cảnh đó liền để lộ biểu cảm sợ hãi thất thần, nhắm mắt lại như sợ hãi điều gì đó, theo như cậu ta nhớ thì Việt Nam đã từng muốn giết cậu ta khi cậu ta định nắm tay cậu, đằng này kẻ kia còn kéo cậu đi, cứ cảm giác như mọi thứ sắp tan tành vậy.

    ... không có gì xảy ra cả, bất ngờ mà từ từ mở mắt ra,...

    à phải rồi...đây là Robo... không phải Việt Nam...SK như thở phào nhẹ nhõm mà đi vào.

    Trước mặt Robo hiện tại là một đám người mà hay được Việt Nam gọi là "lũ ngu học ăn bám" hay còn được gọi với cái tên thân thuộc hơn là quý tộc, đứng trên một nơi cao hơn chúng dường như Robo nhớ lại cảnh tượng huy hoàng của đức vua khi hào hùng tuyên bố rằng ngài ấy sẽ trở thành quốc vương mới của quốc gia, nhanh chóng Robo liền nói.

    – [ Chào các vị quý tộc !

    Cảm ơn các vị đã đến chung vui cùng tôi trong ngày chủ nhân tôi chính thức là một chone !

    Xin hết !] -Robo-

    Nó nói với một khuôn mặt không vui vẻ cũng không buồn bã, nó vô hồn.... cứ như cậu vậy, nhưng cũng phải thôi vì hiện tại người nó đang mô phỏng chính là Việt Nam mà, lý do là khi tìm trong dữ liệu thì "trợ lý" chưa từng đứng ở trường hợp như này, nhanh chóng đi xuống với khuôn mặt bình thản, vừa bước xuống nó đã bị một đám ngu học vây lấy xung quanh.

    – Ngài là chone mới sao ?

    Thật sự hợp gu em lắm đấy~!

    – Con gái tôi rất thích những người mạnh mẽ !

    Cậu đã có đủ điều kiện thành con tôi rồi đấy !

    – Ngài tên Việt Nam ạ~ !

    Cái tên ấy thật mạnh mẽ thưa ngài !

    – Chúng ta có thể xếp một buổi chiều trà với nhau không thưa ngài ?

    – tôi đã chấm ngài trong nghi thức rồi~ !

    ..v..v...

    Nhanh chóng khi chưa kịp xử lý hết đống thông tin vừa ập vào đầu, một giọng nói tức giận như quát lớn vào mặt họ, là Lào.

    – CÁC NGƯỜI CÓ THÔI NGAY KHÔNG !!

    KHÔNG THẤY PHIỀN NGƯỜI KHÁC À ?!

    -Lào quát-

    Cùng lúc ấy một bàn tay liền chụp lấy nó mà kéo đi, là Russia.

    – Ngươi hơi mất cảnh giác rồi đấy !

    -Russia-

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Chơi khăm


    Robo sau khi đã được kéo đến một khu kỳ lạ liền nhìn quanh, nó giống như.... một khu vườn ?

    Nhưng theo như dữ liệu nó nghiên cứu trong sơ đồ của cái lâu đài này thì làm gì có căn phòng như vầy ?

    Theo nó nhớ thì "khu tập trung" này chỉ có ba khu duy nhất, đó là "khu giàu có", "khu quý tộc" và "khu hoàng gia" thôi mà ?

    Đôi mắt có chút khó hiểu nhìn xung quanh, Lào thấy thế thì hỏi.

    – Ngươi thắc mắc gì à ?

    Chone mới !

    -Lào-

    – [ Đây là đâu ?

    Và chắc cá thể đã hiểu nhầm rồi !

    Chone mới là chủ nhân tôi !

    Tôi không phải chone mới ! ] -Robo-

    – Ngươi thì khác gì chủ nhân ngươi chứ ?! *Đều hóng hách như nhau cả thôi !* -Lào tức giận-

    – [ Khác nhau hoàn toàn !

    Tôi chỉ là A.I thông minh do máy chủ tạo ra !

    Sẽ không thể có cảm xúc nào !

    Còn ngài ấy thì có ! ] -Robo-

    – Cảm xúc gì cơ ?

    -Lào thắc mắc-

    – [...bị khoá quyền truy cập !

    Tôi không thể truy cập vào cảm xúc của chủ nhân ! ] -Robo-

    – Tch... vậy nghĩa là không có đấy đồ ngu !

    -Lào hụt hẫng-

    – [ Nhưng ngài ấy có mục tiêu ! ] -Robo-

    Nghe đến đây dường như ai trong căn phòng cũng chú ý đến, Việt Nam... có mục tiêu ?

    Nghe lạ thật.

    – Vậy mục tiêu là ?

    -Lào-

    – [ Thống trị thế giới bằng trí thông minh nhân tạo ! ] -Robo-

    Mọi người im lặng, Robo cũng im lặng, nhanh chóng Russia liền nói.

    – Vừa nãy cậu hỏi gì ấy nhỉ ?

    -Russia-

    – [ Đây là đâu ? ] -Robo-

    – À cái đó...đây là khu đặc biệt không được để trong sách !

    Nó được cách ly bằng một loại ma thuật đặc biệt nên không bị phát hiện !

    Có lẽ vì thế nên cậu không thể thấy nó !

    -Russia-

    – [...tôi sẽ tiến hành quét lại địa hình ! ] -Robo-

    Nói rồi Robo lại bỗng trở nên vô hồn đến lạ, nó im lặng gục đầu xuống rồi cứ đứng yên ở đó, China thấy thế liền nghĩ ra ý tưởng, lập tức thực hành mà nhanh chóng lấy ra cây cọ trong cây quạt, Russia thấy thế liền nói.

    – China... ngươi lại định giở trò gì vậy ?

    Ussr sắp đến rồi đấy !

    -Russia quan ngại-

    – Hehe... ngươi cứ coi đi sẽ hiểu !

    Ta chắc chắn nó sẽ vui lắm !

    -China-

    Nói xong hắn liền nâng khuôn mặt Việt Nam lên mà không có chút chần chừ, lập tức quẹt quẹt gì đó vào khuôn mặt.

    Sau khi mở mắt ra, thứ Robo thấy trước mắt lại là một không gian đen kịt, nhanh chóng làm một việc như thật sự không có chút sợ hãi nào.

    [ Xác nhận không gian ]

    [ Nhận định ]

    [ Vẫn đang ở chỗ cũ ]

    [ Xác định góc nhìn ]

    [ Yêu cầu chuyển đổi góc nhìn ]

    [ Xác nhận chuyển sang vật thể bay ]

    Lập tức có góc nhìn của một thứ đồ nho nhỏ lại có màu trắng tinh kỳ lạ.

    Viên ngọc ở giữa dường như biết duy chuyển mà duy chuyển qua lại, nó cũng nhanh chóng đổi hướng liên tục, xác định được mục tiêu là cơ thể Việt Nam, nó lập tức lao thẳng đến tên China gần đó, lập tức như có một cảm giác đau điếng, hắn la lên một tiếng.

    – Ặc !

    -China-

    Nhanh chóng cũng bị đám người trong phòng chú ý, SK liền hỏi.

    – Sao thế China ?

    -SK-

    – À à không sao !

    Tự nhiên cổ ta lại đau điếng lên làm giật cả mình thôi !

    -China-

    – Ngươi bị loãng xương à ?

    Đồ già !

    -Cuba trêu chọc-

    – Này !!

    Ta mới 37 thôi !!

    Làm quái gì bị loãng xương hả ?!

    -China tức giận-

    Bỗng cơ thể của Việt Nam liền nhút nhít một lần nữa, lập tức bỗng dùng tay mà để lên mặt mình quẹt ra, ánh sáng cuối cùng đã mở ra khiến Robo nhìn thấy được, China thấy thế liền nói.

    – Ố ồ ngươi tỉnh rồi à ?

    Bỗng nhiên ngươi ngất làm bọn ta hoảng lắm đấy !

    À với bây giờ ngươi đi rửa mặt đi có vẻ ngươi không được tỉnh táo lắm đấy !

    Bồn rửa mặt ở bên ngoài khu hoàng tộc kia kìa !

    -China cười gian-

    __________________________________

    Sơ đồ ( đã sửa đổi ) của khu tập trung.

    _ khu nhà giàu : dành cho dân thường có tiền vào cung điện, là tầng lớp thấp nhất của quý tộc trong cung điện.

    _ khu quý tộc : là khu dành cho những người con cháu của gia đình đã từng có công cho đất nước, đa số họ đều biết dùng ma pháp, không biết thì cũng đống góp công lao rất lớn.

    _ khu hoàng gia : những người có huyết thống với hoàng tộc hoặc có quan hệ từ xa xưa, tất cả đều được lên miễn là có quan hệ từ xưa, bất chấp việc người đó có vô dụng cỡ nào vẫn sẽ được tôn trọng hết mực.

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Mặc kệ


    Hiện tại Ussr vừa mới từ chỗ đám quý tộc lộn xộn về với trạng thái hoàn toàn mệt mỏi, vừa bước vào đã thấy một cảnh tượng hoang tàn.

    Robo hiện tại đang chỉa thẳng cánh tay của Việt Nam vào mặt tên China đang ôm cánh tay vừa bị chém cho phát hiện đang chảy máu, khuôn mặt hắn thì bầm dập và trầy xước vì lý do gì đó, Cuba đang cố bảo vệ China với cái chân đang từ từ chữa lành, vì vừa nãy định khuyên ngăn Robo nhưng nó lập tức lại chém một cái vào chân cậu ta, SK thì vẫn đang bối rối trước khung cảnh hỗn loạn vừa bình yên 10 phút trước, Russia thì có lẽ không lên tiếng gì, vì anh ta hình như hiểu rằng kẻ tên Robo kia sẽ thật sự giết anh, Lào thì cũng đứng cùng Russia thôi, tất nhiên là kèm theo một cây lương khô để nhai và hóng drama, giống như bắp rang vậy.

    Ussr thấy cảnh này liền mệt mỏi mà nói.

    – Dừng lại đi....ta mệt lắm rồi đấy....!

    -Ussr mệt mỏi-

    Robo liền nhìn qua mà nói.

    – [ Cá thể China đã được phân loại lại ! ] -Robo-

    – Haizz...Robo nhỉ ?

    Tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện !

    -Ussr-

    Nhanh chóng Ussr cũng đi đến cái bàn lớn hình chữ nhật trống trơn trong phòng mà ngồi xuống ngay đầu bàn, thấy thế các chone khác cũng lập tức đi đến chỗ ngồi như đã quen với việc này, Robo vì thế cũng đi đến một chỗ trống cạnh tên Russia mà ngồi xuống.

    – Đầu tiên !

    Robo cậu đã có bao nhiêu thông tin về thế giới rồi ?

    -Ussr-

    Ussr dường như hỏi một cách nghiêm túc đến lạ, dù sao y cũng là một vị vua, không thể cứ xem thường kẻ địch như vậy, thế nên biết người, biết ta, trăm trận trăm thắng, hiện tại y nên lợi dụng cổ máy này để biết thêm về kẻ địch, thầm cười trong lòng, một kẻ chỉ quan tâm đến lợi ích mà không nghĩ về cảm xúc.... sẽ bị lợi dụng triệt để vì họ không hề biết đến "sợ hãi".

    – [ Thế giới này có ba vương quốc !

    Được chia thành ba lãnh thổ khác nhau !

    Lape !

    Diom !

    Deny ! ] -Robo-

    –....chỉ vậy thôi sao ?

    -Ussr-

    – [ Theo dữ liệu thì là vậy ! ] -Robo-

    – Dữ liệu ?

    Ý cậu là sao ?

    -Ussr-

    – [ Dữ liệu là thông tin dưới dạng ký hiệu !

    Chữ viết !

    Chữ số !

    Hình ảnh !

    Âm thanh hoặc dạng tương tự ! ] -Robo-

    Ussr im lặng nhìn Robo đang khá bình tĩnh, nó dường như nghĩ đó thật sự là một lời giải thích hợp lý, Russia bên cạnh thấy nó dường như thật sự không hiểu ý của Ussr liền nói.

    – Ý của ổng là tại sao lại dựa theo dữ liệu !

    -Russia-

    – [... vì chủ nhân có thể đã khoá các dữ liệu khác !

    Ngài ấy chỉ cho tôi truy cập vào những thông tin có thể truyền ra được ! ] -Robo-

    Mọi người dường như im lặng, Ussr y có lẽ đã chọn ra quyết định sáng suốt nhất của mình lúc này, hiện tại chỉ còn cách hợp tác với Việt Nam thì mới có thể sống sót được, y sẽ không muốn có thêm một vị vua đối nghịch với mình đâu, hai người là quá đủ rồi.

    SK bỗng giơ nhẹ cánh tay lên như muốn phát biểu, Ussr thấy thế liền nói.

    – Có chuyện gì sao ?

    SK !

    -Ussr-

    – À thì....dù biết là có hơi tế nhị nhưng... không lẽ Việt Nam không lo cho người dân đất nước của mình sao...?

    N.. nếu không muốn trả lời cũng không sao nhé !

    -SK-

    Mọi người đều im lặng, tất cả đều chờ đợi Robo lên tiếng, nó thấy thế cũng chỉ để lộ bộ mặt bình thản, hiện tại là đang mô phỏng lại Việt Nam, dù sao cậu cũng đã gặp trường hợp này rất nhiều lần, nhớ lại câu trả lời như văn mẫu của Việt Nam khi ở trong hoàn cảnh này, nó liền nói.

    – [ Mặc kệ chúng !

    Một lũ vô dụng chỉ biết cầu cứu quốc vương... thì sống làm gì chứ ? ] -Robo-

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã bình chọn.
     
    ( Countryhumans ) Vị Vua
    Vị khách


    Đã ba ngày trôi qua kể từ hôm đó, Robo cũng đã dần thu thập được nhiều dữ liệu khác từ các cá thể khác nhau, nhưng sau 6 giờ tối nó dường như sẽ không ra ngoài, chỉ ở trong phòng im lặng làm gì đó, và hôm nay... là ngày Việt Nam hồi phục.

    SK mở cánh cửa ra vào lúc 6 giờ sáng như mọi ngày để kêu Robo dậy, vừa mở cửa liền hớn hở nói.

    – Robo !!

    Hôm nay tôi sẽ chỉ cậu về thủ đô tiếp nhé !!

    -SK-

    –...!

    -Việt Nam-

    Nhận thấy sự im lặng kỳ lạ, SK nhanh chóng có chút hoang mang, lập tức nhìn xuống xem Robo bị gì mà im lặng như vậy, liền nhìn thấy đôi mắt vô hồn của Việt Nam thì giật mình, liếc sang kế bên lập tức thấy bàn tay robot của cậu đang chỉa về hướng mình mà lên nòng sẵn, cái mắt kính cũng chuyển sang màu đỏ.

    [ Phát hiện kẻ xâm nhập ]

    [ Chuẩn bị bài trừ ]

    SK lập tức hoảng hốt mà nhanh chóng đóng cửa lại rồi kéo Russia kế bên đang chờ đợi, cánh cửa lập tức nổ tung tạo ra một âm thanh lớn, cậu ở trong lại không chút biến sắc nhanh chóng bước lên cái phương tiện của mình mà lướt ra ngoài, nhìn SK đang ôm chặt Russia mơ mơ màng màng cậu cũng chỉ im lặng một cách đáng sợ, nhanh chóng các chone khác cũng nghe thấy tiếng động mà đi đến, China thì đang gật gù do mới sáng sớm đã phải thức dậy, trên tay là một ly cà phê tự làm từ hạt cà phê do hắn trồng trong khu nghiên cứu, Lào thì cũng vừa đó mà đi đến với khẩu tiểu liên trên tay dường như đã sẵn sàng chiến đấu, lập tức chạy đến mà hét lên.

    – ĐỊCH TẤN CÔNG À ?!

    -Lào-

    – À không...đồng đội tấn công !

    Không phải địch !

    -Russia bình thản-

    Lào nghe vậy cũng đi chậm lại mà nói.

    – Việt Nam ?

    -Lào-

    – Ừ !

    -Russia-

    Lào đi đến chỗ cậu cũng nhìn thấy cái cửa đã nổ tung liền hiểu ý của Russia, đôi mắt nhìn cậu dường như không còn ác cảm như trước, nó giờ chỉ là một sự bất lực vui vẻ, cảm giác như mọi người đã ít có ác ý với cậu hơn, nhưng cậu thì dường như cũng không có chút gì thay đổi, nhanh chóng một tiếng nói phát ra trong không gian một cách khá lớn, đó hình như là Ussr.

    – Yêu cầu các chone mau tập hợp lại ở sảnh !

    Ta sẽ tiếp đón "khách" !

    Dường như hiểu được gì đó, khuôn mặt của các chone dần biến sắc, China tặc lưỡi một cái mà uống một ngụm cà phê rồi nhanh chóng đặt nó tại một góc lập tức chạy thẳng ra sảnh, các chone khác cũng dường như cấp tốc mà chạy ra sảnh, SK thấy vậy cũng bối rối mà chạy theo, chỉ có cậu là đứng ở đó, lại từ từ lướt đi một cách bình tĩnh, đi đến cái cốc cà phê đã vơi đi một nửa cậu liền cho Robo phân tích nó, nhanh chóng một ly cà phê nhân bản liền đặt xuống ngay tay cậu, uống thử một ngụm rồi lập tức khiến nó tan biến, cậu liền nói nhỏ một từ.

    – Lạt...!

    -Việt Nam-

    Bình tĩnh mà đi theo chỉ dẫn của Robo để đến chỗ Ussr, vừa đến nơi đã thấy y ngồi chễm trệ trên một chiếc ghế giống như các bộ bàn ghế kiểu cổ, hai bên phía sau là Lào và Russia, thấy cậu ở đây hai người họ dường như rất hoang mang, lại có chút sợ hãi điều gì đó, bỗng một giọng nói vang lên.

    – Ố ồ...đây là chone trong lời đồn sao ?

    -...-

    – Ừ !

    Và ngươi đừng có chạm vào cậu ta America !

    Ngươi sẽ chết đấy !

    -Ussr-

    – Ồ... chào !

    Cậu là Việt Nam phải không ?

    -America-

    –...ờ !

    -Việt Nam-

    Ussr nghe thấy cậu trả lời thì liền cảm thấy bất ngờ, không nghĩ rằng cậu lại trả lời cái kẻ đó trong lần đầu tiên gặp trong khi đã định tấn công y lúc y triệu hồi.... và y cũng không nghĩ rằng cậu lại nói chuyện với ai khác ngoài y.

    __________________________________

    Cảm ơn vì đã đọc.
     
    Back
    Top Bottom