Lão tỉnh lại, thấy bản thân đang chìm dưới mặt biển.
Một đống xúc tu từ đâu thò lên muốn tấn công lão, lão cố bơi lên trèo lên được ván gỗ.
Cố gắng thở hít lấy không khí, xúc tu chạm vào cơ thể lão, nó xé toạc luôn chiếc quần bên dưới cố mò mẫn lên luồn cả trong áo lão.
- Chó chết !!
địt mẹ đừng hòng có cơ hội
Lão vội chụp con dao rơi ra từ trong quần rơi ra, đâm thẳng vào xúc tu đấy rạch đường khiến nó đứt ra.
Những xúc tu còn lại giật lên, cũng lui lại buôn khỏi cơ thể lão.
Lão nín thở lặn xuống bơi thật nhanh, trước sau lão là những xúc tu đuổi theo, hắn ngoi lên trên mặt nước nhìn thấy lão đứng trên mỏn đá liền mỉn cười như bắt được con mồi mà lao đến.
Trên tay cầm sẵn ván gỗ trên tay đập mạnh vào đầu hắn, khiến hắn nằm ngã ra ôm đầu chảy máu đau đớn.
Lão chớp thời cơ vật ngửa hắn ra, khống chế.
- Hãy cẩn thận khi đối mặt với ta..
Ngươi thật thảm hại !
- Cái điều sai lầm lớn nhất của một thợ săn đó chính là quá coi thường con mồi của mình .
- !? hự
Một xúc tu từ sau đâm xuyên qua cơ thể lão, một phát nó lôi nguyên bộ xương trong lão ra.
Cảnh tượng khủng khiếp diễn ra trước ánh mắt hắn như một kiệt tác nghệ thuật, máu rơi xuống khuôn mặt điển trai đấy, trước bóng thợ săn chết đau đớn gục xuống người hắn.
" Ôi chúa ơi, ta chưa chết sao ?"
- Lão tỉnh lại, nhìn mập mờ xung quay khung cảnh quen thuộc, không xa lạ.
Ký ức hơn 30 năm về trước ùa về, lão cảm nhận sự ấm áp trong căn nhà thân thương ùa về, nội thất cũ kỹ, sự ấm áp và mái tóc bạc màu quen thuộc.
" Chờ đã !?"
- Lão nghe thấy tiếng khóc thút thít, phải chăng lão đã trở về quá khứ nơi Iberia Union còn sống.
- Ta xin lỗi.. có lẽ ta không nên mắng các con.. ta xin lỗi mà..
Lão nhìn sang người anh trai bên cạnh, gã ta xoa xoa lên mái tóc bạc của người hôn lên một cách an ủi.
Lão cảm nhận từng hơi ấm đó, vuốt lên làn da tái đi vì căn bệnh cận kề cái chết càng gần, gò má người ướt lại không dấu nổi vẻ yếu ớt vứt đi cả hình tượng mạnh mẽ của một nam nhân.
- Ta chỉ còn hai con ở bên ta mà thôi...Ta chờ đợi điều gì chứ?
Có phải chăng người ấy đã tổn thương..người ấy đã rất đau khổ khi chịu đựng sự vô cảm lạnh nhạt của ta không ?..ta thấy ghét bản thân, ta thật ngu ngốc khi nghĩ rằng rời bỏ để khiến người ta yêu không còn thấy sự đau khổ.
Lão thở dài, xoa đôi tay bé nhỏ lên lau đi giọt nước mắt đau khổ của người.
Lão ghét việc người liên tục nhắc lại tên " Englands" đó, nhưng trước nỗi đau dày vò, người thật khó kiếm cho mình sự lạc quan để tiếp tục sống.
Bỗng dưng người lão nhói đau, ngã khỏi vòng tay cha mình.
- Spanish Empire !!
Bừng tỉnh khỏi giấc mơ, lão ngã xuống giường cào xuống mặt sàn rên la đau đớn.
- Địt mẹ, ôi mới sáng sướm!!
A..
- Ngài Spanish ổn không ạ..?
Nữ nô lệ bên ngoài nghe tiếng động lớn, giật mình run tay khẽ nói vào trong.
- Ta ổn..chuột rút thôi..
Lão nhịn cơn đau thấu dưới hông, gắng lết vào trong phòng tắm cố đứng dậy hét ra bên ngoài.
- Muốn thì mang đồ ăn sẵn vào để bên trong cho ta !
- Dạ dạ thưa ngài
Nữ nô lệ run rẩy bước vào, khẽ đặp khay thức ăn lên bàn lùi lại bước đi.
- Chúc ngài ăn ngon miệng !
Lão trống tay lên thành bể, nhìn vào gương chạm lên cơ thể nóng rực lên, mệt mỏi khó đứng vững.
Lão cố gắng nhớ lại những gì sảy ra tối hôm qua, hiện hữu trong đầu lão ký ức về hắn mờ ảo không rõ thật giả ấy.
Càng cố nhớ, càng chả nhận được gì, mà giờ cơ thể lão đau mệt bất thường.
- Lũ Anh Quốc khốn khiếp, lũ thùng trà xấu xa
nhìn bộ đồ hôm qua hắn cho mặc mà càng thấy tức, dù lão chả biết vì sao.
Miệng không ngừng chửi mắng hắn, bực nỗi dội nước ướt cả bộ đấy cầm lên quẳng luôn vào thùng rác cạnh bồn.
Lão bước ra với tình trạng không đứng nổi, nằm bệt lên giường người còn choàng áo ngủ buộc chặt dưới eo.
Cơ thể lão mệt rã ra, đến nỗi thưởng thức bữa sáng cũng phải ăn trên giường.
Nữ nô lệ bước vào dọn khay, lão nhìn lên mái tóc xoắn đen của cô, lão thấy một cuống hoa hồng cài xen vào mái tóc ấy, màu cánh đỏ ngọc tô điểm nét đẹp làn da ngăm nâu ấy.
- Bông hồng này đẹp nhỉ ?
Nữ nô lệ giật thót lên, run lẩy bẩy suýt làm rơi mất dao dĩa trên khay rơi xuống.
Cô run giọng đầy lo lắng, tay đỡ khay tay khẽ chạm lên chiếc châm hồng ngọc bích ấy.
- Cảm ơn ngài vì đã khen món quà của người đàn bà quá cố tôi để lại...
- Người đàn bà quá cố ?
- Thưa ngài...chúng tôi cái quyền còn chả có, là người cũng bị chà đạp hơn cả một con thú cưng thề hứa không bao giờ khôn hồn trộm đồ của quý tộc ạ..
Cô bỗng dưng tỏ ra quá khích, ôm lấy khay lẩy bẩy cúi xầm mặt xuống vừa nói mà nước mắt bất giác ứa lệ ra lăn dài trên khuôn mặt tái nhợt.
- Không, ta không có nói gì đâu.
Ta rất tiếc về những gì sảy ra với cô.
- Dạ ngài Spanish, cho tôi xin phép ạ
Cô lùi lại, khẽ đẩy cửa đằng sau rời đi.
Lão nghe lấy hơi thở nặng nề của kẻ nô lệ mà cảm thấy thật đáng nghi, nhưng cơn đau dưới hông khiến lão tựa ra sau muốn lấy sự mền mại của gối lụa làm dịu đi nó.
" Cốc cốc"- Tiếng gõ cửa lại vang lên, nữ nô lệ định ra mở cửa thì lão trên phòng nói lớn.
- Này này !!
Ta nay không tiện đón khách, đuổi kẻ đó về đi.
Cô ta mở cửa ra, chưa kịp cúi đầu chào vị khách nói gì đến việc báo tin, cô đã bị anh đẩy sang bên.
Anh đi vào, tự ý bước lên gọi lão.
- Spanish Empire!!
Người ổn không !
Như một phản xạ nào tự có, lão cứ nghe thấy tên anh mà như nổi máu điên lên mặc cơn đau bước xuống mở cửa ra.
- Sư bố ngươi muốn gì ?
- Ồ may quá, người về đến nhà rồi à ?
Ta lại tưởng người đi đâu
- Ta có đi đâu đâu ?
Mà chờ đã hôm qua đã có chuyện gì sảy ra ?
- Người đã bỏ đi ngay khi cuộc thi nhảy kết thúc, ta đã rất lo lắng vì người đi về một mình có thể gặp nguy hiểm.
- Ngươi coi thường ta quá rồi đấy, nhưng hôm qua ta làm gì có đi về ?
- Người đã đi đâu ?
Lão nhớ lại tối hôm qua, liền giật mình túm lấy áo anh lắc mạnh.
- Ta đã thấy nó !
- "Thấy nó "?
Thấy thứ gì cơ ?
- Lũ bạch tuộc, bọn chúng thật ngu ngốc khi để lộ xúc tu trên cửa sổ..nếu ta nhớ không nhầm thì chính là hắn ta !
British Empire, ta suýt nữa bắt được hắn..ưm !?
Bỗng dưng anh ta đặt tay lên môi lão, hôn nhẹ lên bờ trán trước sự khó hiểu của đối phương mà thở dài.
- Thẩn nào..haizz
- Thẩn nào cái đéo gì ?
- Người bị ốm rồi, ta đã bảo ta chở về không nghe.
Uống cho lắm vào rồi tự đi một mình về, bảo sao bệnh nó sinh ra ảo giác.
- ...
Ngươi đéo tin ta thì thôi, địt mẹ ai cần ngươi quan tâm chứ
Lão đưa tay phản kháng lại thì bị anh đỡ đòn nắm chặt lấy cổ tay, vòng tay ôm lấy eo lão hạ cánh tay cứng ngắt ấy xuống dưới, cằm đặt lên bờ vai của lão.
- Ta đâu thù ghét gì ?
Đừng cố gắng tỏ ra phũ phàng với sự tử tế của ta chứ
- Ngươi...
Lão bực lắm, nhưng cũng dịu lại xị mặt ra hầm hừ bên tai anh.
Anh bỗng dưng đẩy lão ra sau, đột ngột khống chế lại, mặc lão bất ngờ hét toáng lên.
- Sư cha nhà ngươi !!
Làm cái quái gì thế ??
- Ngồi im, đừng bỏ đi đâu !
Nay tiện ta rảnh sẽ chăm sóc người.
Lão bị trói chặt lại, vòng vẫy hầm hừ quát vào mặt anh.
- Ai cần ngươi chăm sóc chứ ??
- Im nào, kể cả cần hay không thì tình trạng của người còn thật khó để tự bảo vệ bản thân nói gì lũ kẻ hầu người hạ có thể chăm sóc tận tâm đến vậy.
Lão định tính mắng lại anh, nhưng nhìn vào cơ thể bị trói chặt trước ánh mắt dịu dàng quan tâm của anh, lão cúi xuống nghĩ trong đầu : " Chắc tối mới lẻn ra được với tình trạng này".
- Dù không thêm nổi một cái quần, nhưng ít ra không phải là một chiếc áo sơ mi ngắn mỏng tanh nhỉ ?
- Mẹ ngươi !
Quay sang chỗ khác!!
Lão khép chân lại quát tiếp vào mặt anh, góc phòng nữ nô lệ lúc nãy đang nhìn xem tình hình.
Cô ta gỡ châm cài tóc xuống ôm trước ngực.
Tối hôm qua, tiếng gõ cửa vang lên.
Cô chạy ra mở ngỡ rằng đó là lão, nhưng không.
Một quý ngài xa lạ trước mắt cô,đỡ lấy tên chủ nhân yếu đuối đẩy vào cơ thể cô đỡ lấy, khi bờ môi thâm lắp bắp khó nói nên lời, châm hoa hồng đưa trước mắt cô với đôi tay đặt trên môi yêu cầu sự im lặng.
Cô tay đỡ lấy lão đang bất tỉnh, cầm lấy bông hồng đỏ hai gò má tô đậm trên làn da nâu của cô.
Mặt trời lặn đằng Tây, ngay lúc anh đang pha thuốc.
Lão vết dịch cả chăn ga tiến đến con dao găm trên bàn, ngậm lấy nhả rơi xuống bàn tay rạch ra thoát khỏi đống dây dựa loằng ngoằng, lão nhảy khỏi cửa sổ ngã vào mái che rồi ngã xuống đất đau đớn bước khập khiễng, cái số tiền thưởng lớn trước mặt khiến lão không muốn bỏ cuộc.
Lão chạy tới chỗ hắn, lúc hắn đang ngồi một mình nắm phong cảnh.
" Xoẹt" - Xé toạc lớp vải dày sau lưng hắn ra, lộ ra xúc tu lớn gây cả sự chú ý cho lũ thợ săn khác đang rình mò vô tình thấy phải sửng sốt.
- Thật bất lịch sự quá quý ông à
Thấy bị săn lùng đuổi theo, hắn không thể làm gì ngoài vươn những xúc tu ẩn mình vào bóng tối thật nhanh.
Trong lúc lũ thợ săn đang cố tản ra tìm dấu vết của hắn, bỗng dưng lão chạy qua kịp dừng chân lại nhìn thấy trong bóng tối có xuất hiện xúc tu lớn quấn lấy lão chưa kịp phản ứng gì lôi vào trong.
- Ngươi!?
địt mẹ..
- Suỵt, quý ông thích xé đồ người khác lắm nhỉ?
Xúc tu bám chặt vào trong phục lão, xé rách ra không chừa lấy một mảnh vải nào.
- Hét lên đi, hét lên cho lũ thợ săn nó thấy ngươi trong bộ dạng này xem
- Không !?
A!
Lão cố gắng vùng vẫy phản kháng lại, nhưng những xúc tu xiết chặt cổ tay lão không cựa nổi, cắn mạnh sau gáy lão giật lên, liếm xuống vết cắn khi luồn cảm giác tê liệt đôi bàn tay hắn đang nắn đầu ti lão véo đỏ lên mân mê nó cương lên mền mại bóp kích thích đầu ngón.
- Buông ta ra...tên khốn này...chó khốn khiếp!!
Hắn bỗng dưng buông xúc tu ra, bám trên góc tường cách xa mặt đất lão theo phản xạ cố bám vào không muốn bị tụt xuống, những xúc tu vẫn còn trên cơ thể lão, nó thi nhau cắm sâu vào lỗ hậu lão, cắm sâu nó chèn vào ướt át ra trong cái nơi khó khăn tiết dịch đấy.
- Tên khốn ..!! ta ngã
- Ngươi bảo buông mà ?
- Không !!
ứ hức..
Căn bệnh phát ra, mà những xúc tu càng cắm thẳng cái lỗ đít lão, nó lấn vào đến đỏ lên.
Đầu dương vật cũng không tránh khỏi, bọ quấn chặt lấy thi nhau nó chèn ép chặt vào, có thứ tàn nhẫn đó còn muốn lấn vào lỗ nhỏ trên đầu quy.
Ngón tay, ngón chân lão bấu chặt vào tường, bấu đến nó rớm máu ra, cắn môi nhịn thứ tiếng nhục nhã nhất đấy, nhưng rồi chịu không nổi buột miệng phát ra.
- KHốn nạn!! rút nó ra.. nó rách mất !!
Hắn không để tâm, mà buông cho xúc tu đó nó hành hạ lão.
Luồn lên bám trên khuôn mặt lão, banh cái bờ môi cắn đến rớm máu ra, luồn vào quấn lấy bắt nạt đầu lưỡi tội nghiệp.
Lão đau đớn, lấp đầy đầu dương vật bị nghẹt chặt xuống bởi những xúc tu, cơ thể đã yếu ớt thêm nóng hực lên.
- Ứ hức..!?
ưm..
Nước mắt lăn xuống gò má đầy căm phẫn, lão đuối sức co quắt lại, ngón tay trơn trượt xuống như sắp ngã đến nơi tạo trên tường những vết máu hằn trên, bỗng dưng xúc tu rút ra tựa cơ thể lão thả lọng lại, gồng người lên lấy lực bám thì một cú thúc mạnh kinh khủng ra đằng sau.
- A!?
Đau..A!? chúa ơi!!
Ta chết mất !!
Ah~ đau quá!!
Lão thốt lên, mắt trợn lên đồng tử khô lệ lại cảm nhận như bên dưới sưng tấy chảy máu bởi sự tra tấn tàn bạo của con cặc tên người bạch tuộc ấy, thứ to tướng hành hạ lão giọt máu xuống dưới mặt cát lạnh lẽo trời đêm, lão đau đớn uốn éo lại hét lên mong lấy sự hồi đáp nương tay ở hắn.
- Ta chết mất !!
A!?
Ta chết thật đấy ...A~!?
Lão rên lên, mồ hôi đầm đìa rối bù mái tóc lão mệt mỏi.
Giòng tinh trùng đục trắng đổ xuống khóe mông, lúc lão run rẩy yếu ớt mà buông ngã xuống.
Xúc tu đỡ lấy cơ thể lão, ánh mắt mờ dần còn tràn ngập sự căm phẫn nhìn hắn, bỗng dưng một cái xúc tu cắm vào lòng bàn tay lão, chảy máu ra xuống mặt cát.
- Tên khốn khiếp !
Ha..ngươi muốn giết ta..cứ giết đi..
đâu mình ta săn ngươi đâu !!
- Bất kể tên thợ săn nào nhắm vào ta kết cục cũng chả tốt đẹp gì, nhưng với ngươi ta sẽ không bao giờ làm điều đấy đâu .
- Ngươi..
Lão cố gắng đưa tay lên muốn nắm lấy hắn, nhưng vì mất quá nhiều máu mà ngất đi, ảo ảnh mờ đi chỉ còn hình bóng của hắn phản phất trước khi mọi thứ tê liệt lại.