Khác Cơn Ác mộng về biển cả || British Empire x Spanish Empire || Countryhuman

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #2: Đằng sau sự thật


- Ruốc cuộc là...

- phải, hơn nữa anh nên biết ơn điều đó bởi nếu không có nó anh sẽ bị giật điện đến chết rồi.

- Biết ơn cái con khỉ!

Địt mẹ, đéo ai mượn các người làm vậy với tôi cả !

- Tôi nói một lần nữa, tôi không có liên quan gì đến thí nghiệm này!

Cũng như tham gia hay ủng hộ lẫn phản đối nó.

- Tôi đéo quan tâm !

Great Britain, tôi thà chết còn hơn!

- Sao anh dám?

- Sống chó gì để bị đối xử không khác gì súc vật như thế nàu?

- Fascist Spain, đừng nói như thế...

- Tôi cứ thích nói đấy !

Có ai mà đi thí nghiệm lên cơ thể con người hay không?

Địt mẹ, tôi đéo phải ếch hay chuột đâu ?

Đó là xâm phạm vào quyền con người của tôi đấy!

- Fascist Spain, tôi không nghĩ bây giờ anh lại có cái quyền đó đấy.

- ...Vậy thì để tôi sống làm cái chó gì nữa?

Tôi mất trắng rồi, kể cả danh dự lẫn thể xác.

Nhìn tôi đi, bây giờ tôi còn không phải là một con người.

- Thôi nào Fascist Spain, tôi cũng có phải là con người đâu?

- Địt mẹ, đấy là điều đáng nói đấy.

Bộ anh cảm thấy cô đơn sau cái chết của cha quá nên quyết định biến người bạn thân từ thuở thơ ấu của mình thành người cá à?

- Anh làm tôi bị tổn thương đấy, Fascist Spain.

- Tôi đéo quan tâm !

- Tôi đã phải nhắc bao nhiêu lần rồi, là tôi không hề tham gia vào thí nghiệm hay ủng hộ nó.

- Nhưng anh không phản đối, đặc biệt nạn nhân còn chính là tôi !

- Phải, bởi vì tôi không có tư cách và đủ quyền lực để phản đối nó.

- Anh mà không có tư cách á.

Cậu cười khinh miệt nhìn hắn, rồi quay ngoắt người đi ra chỗ khác.

- Phải, anh biết khó khăn lắm tôi mới cứu được anh không?

- Cứu tôi á?

Này mà là cứu..!?

Á.

Bỗng dưng hắn gạt cái cầu giao bên cạnh, cửa kính mở ra, nước tràn ra hết.

Cậu bị nước đẩy ra bên ngoài, ngã bịch dưới chân hắn.

- Đúng rồi nhưng mà tôi đã đến muộn, xin lỗi anh nhiều nhé tình yêu của tôi.

- Địt mẹ, anh nói cái chó gì đấy?

A!?

Hắn quỳ xuống, xoay người cậu lại đè ra.

- Địt mẹ!

Anh tính làm gì đấy?

Tránh xa tôi ra!

- Fascist Spain, tôi đang cố giúp anh.

- Tôi đéo cần anh giúp, địt mẹ!!

Tránh xa tôi ra!!?

- Bình tĩnh nào.

Cậu vùng vẫy kịch liệt, mặt cậu đỏ ửng ra.

Vẩy móng trên tay cào hết vào áo hắn, đuôi quất túi bụi.

Mặt cậu đỏ ửng hết lên, hoảng loạn hơn

- Không!

Tránh xa tôi ra!

A!?

Bỗng dưng hắn rút kim tiên ra cắm vào người cậu.

- Thấy thế nào rồi?

- Tôi?... tôi trở lại bình thường rồi này...

Đuôi và vẩy của cậu bỗng dưng biến mất đi.

Cả tấm thân trần của cậu lộ hết cả ra, áp sát bên dưới là cả cơ thể hắn đè lên.

- Tôi đã nói rồi, tôi đâu có ý xấu gì với anh mà đúng không?

Vừa dứt câu, hắn đã để đôi tay hư hỏng của mình vuốt xuống cơ thể cậu.

Fascist Spain hét lên, hất mạnh tay hắn ra.

- Địt mẹ !

Đừng có chạm vào người tôi!

- Này này, tôi đã giúp anh đấy.

Không cảm ơn thì thôi mắc gì chửi tôi?

- Tên khốn Great Britain.

- Này chưa ai làm gì anh đâu nhé, tôi chỉ muốn kiểm tra xem anh có bị thương ở đâu không thôi.

Hắn tức giận đứng lên, cởi cái áo khoác trắng dài đến mông của mình ra vứt cho cậu.

- Này, cầm lấy mà mặc đi !

- Great Britain...

- Đàn ông với nhau không biết anh đang nghĩ tôi định làm gì nữa.

- Tôi...

- Đúng là cha nào con nấy, đều thích đàn ông như nhau cả.

- Này này!

Chẳng phải cha anh cũng thích đàn ông sao?

- Phải nhưng tôi có lộ liễu như cậu đâu?

Nằm đấy hét lên như con ả đàn bà bị biến thái xàm sỡ vậy còn gì để chối không?

- Kể cả có là trai thẳng thì đéo có ai làm vậy đâu !

- Được rồi được rồi tôi sai!

Mặc cái áo vào nhanh rồi đi theo tôi!

Cậu càm nhàn đứng dậy, mặc lại cái áo.

Đóng từng cái cúc lại, cố gắn kéo nó xuống thấp dưới phần chân.

- Anh đưa cho tôi mỗi cái áo thôi à?

Rồi quần đâu?

- Fascist Spain, anh định tính để têm khốn này tụt quần ra cho anh mặc thật à?

- Hừ, chả tinh tế gì cả.

- Giống phụ nữ hơn rồi đó.

- Câm mồm.

Cậu đi theo hắn, đến chỗ cánh cửa mở ra.

Có một chiếc xe sang trọng đỗ ngay trước mặt.

- Xin mời người đẹp.

Cậu bước lên xe, ngồi tựa vào ghế.

Người cậu vốn ướt sũng tiếp xúc với cơn gió lạnh bên ngoài trời khiến cậu không ngừng co rúm lại.

- Sao thế, anh bị lạnh à?

- Không.

- Lạnh thì cứ nói cho tôi, tôi có cầm theo chăn đi theo đấy.

- Vãi lồn, anh cầm theo chăn đi làm gì?

Ngủ luôn trên xe đấy à.

- Tất cả là vì anh cả thôi.

- Vậy mà chẳng mang theo nổi cho tôi cái quần.

- Hừ.

Hắn thở dài, lái xe đi.

Không quên nói :

- Từ giờ trở đi ta là người một nhà nhé, tên anh là Fanxitko còn tôi là Grean.

- Khoan đã, từ từ.

Ý là đổi danh tính.

- Chính xác, cả tôi lẫn anh.

Cũng như tôi sẽ thay đổi giao diện của anh, từ giờ trở đi anh sẽ sống với tôi và theo luật của tôi, nên bớt chửi tục lại đi.

Giới quý tộc anh, đó là điều cấm kỵ đó.

- Dưới anh phận là ai chứ?

- Người tình.

- Cái đéo gì?
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #3 : cách 2 ta gặp nhau.


Great Britain và Fascist Spain là hai người bạn thuở thơ ấu, hai người cũng chẳng cách nhau nhiều tuổi mấy.

Great Britain hơn Fascist Spain có 2 tuổi thôi, họ gặp nhau từ lúc mới sinh ra rồi.

Tại hai người cha dấu yêu Spanish Empire và British Empire có một mối quan hệ "đặc biệt" nhưng điều đó cũng tốt, vì nhờ họ mà đã đưa hắn đến với cậu.

Chơi với nhau hơn 20 năm rồi, hiện tại hắn và cậu cũng cận kề tuổi trung niên rồi, nhưng chẳng có nổi một mối tình vắt vai.

Đặc biệt là Great Britain, hắn luôn giữ sự trung thủy với tình yêu đầu đời của mình đến nỗi năm nay đã 27 tuổi rồi mà hắn chẳng có một chút giao động với bất kỳ ai, kể cả nam lẫn nữ.

Fascist Spain có một mối quan hệ khá tốt với cha và cả gia đình cậu cũng vậy, vì vậy sau cái chết của lão.

Cả gia đình cậu đã tan rã ra, mỗi người đi một nơi bởi sự thật khó chấp nhận đau buồn này mà bất hòa.

Trong khi đó, trái ngược với Fascist Spain.

Mối quan hệ của Great Britain với cha mình lại vô cùng tệ, khi sinh ra là đứa con đầu lòng hắn luôn phải chịu sự áp đặt và định kiến nghiêm ngặt về người con cả trong gia đình dáng lên đầu, trừ UK ra thì mối quan hệ anh chị em trong gia đình hắn vô cùng tệ.

Vì British Empire, một kẻ cầm quyền vô cùng lớn trong giới thượng lưu.

Vấn đề 1 vợ là chuyện vô cùng sa sỉ đối với lão, nên cả gia phả British Empire mà có bị so sánh với cái hậu cung bên Trung Hoa thì nó cũng không hề sai.

Vì vậy khi British Empire qua đời, đó không khác gì sự giải thoát cho cả một gia tộc, không một lời tiếc thương không một giọt nước mắt.

Đến dự đám tan và không được nở nụ cười cũng chỉ vì luật từ cái anh làm con của British Empire gắn lên, ngay cả hắn người con trai lão tâm đắc nhất lại sẵn sàng về đầu tiên.

Great Britain và Fascist Spain vốn có mối qua hệ thân thiết với nhau đến nỗi, bọn họ chẳng còn quan tâm cái gọi là vai vế nữa.

Great Britain coi tình Fascist Spain là người quan trọng thứ hai của cuộc đời hắn chỉ đứng sau UK, cũng chỉ vì tình cảm gia đình quan trọng hơn tình yêu và bạn bè thôi.

Vì Great Britain yêu cậu đến nỗi, hắn luôn tìm mọi cơ hội để được nói chuyện với cậu nhiều hơn nhưng nhiều lúc nó lại bị cản trở bởi việc dành thời gian và tình cảm cho người em trai đáng mến, Fascist Spain luôn là người ở bên tâm sự với hắn nhiều nhất.

Từ bé vốn Great Britain không phải người dễ dàng kết bạn, mọi mỗi quan hệ trong xã hội lẫn gia đình ( trừ UK ra) đều là vì lợi ích gia tộc cả.

Chỉ có Fascist Spain, một mối quan hệ thuần khiết nhất hắn từng có đến hiện tại.

Nó thuần khiết đến nỗi, hắn không ít lần suýt xô sát với anh chị em mình vì dám tỏ ra khinh miệt coi thường hoàn cảnh của cậu.

Trước khi Spanish Empire qua đời, hoàn cảnh gia đình cậu được gọi là khá giả nhưng mà đối với người nhà British Empire thì chẳng khác gì hạt bụi nhỏ.

Bởi vậy, nếu như không phải bị British Empire dạy bảo không được như thế này, như thế kia thì có khi bọn họ đã lao vào nhục mạ cậu đến chết rồi.

- British Empire, ngươi có chắc là gen di truyền đủ trội đấy chứ?

- Sao ngươi lại hỏi như thế?

- Bởi ngươi vốn sinh ra đã lai con người rồi, mà những người phụ nữ được gả cho ngươi cũng chẳng phải nhân ngư hay nửa người nửa sinh vật đại dương.

Ta nghĩ rằng, dần qua cái gen cũng bị mất dần chứ.

- Ngươi chắc chứ?

- Có lẽ...

- Ta hỏi lại, ngươi chắc chứ?

- Ta không chắc...

- Rồi là chắc hay không?

- 50/50, nhưng mà ngươi muốn gì...British Empire!!

Bỗng dưng lão nhặt một hòn đá lên quẳng mạnh về phía cậu đang chơi cùng với hắn, Great Britain lấy tấm lưng mình che chắn cho cậu.

Xúc tu bỗng dưng từ trong thò ra xé toạc cả lớp áo, nghiền nát cả hòn đá đó.

Xúc tu to gấp bội chủ nhân của nó khiến cho Spanish Empire không thể không ngỡ ngàng, còn British Empire thì đứng đó cười vô cùng hả hê.

- Ngươi thấy chứ?

- Không được làm hại Fascist Spain...không được làm hại...không được làm hại Fascist Spain....

Great Britain ôm chặt lấy cậu, những xúc tu khó khăn thu lại di chuyển như sắp mất kiểm soát.

- Great Britain... anh ổn không vậy?

- Không được làm hại...Fascist Spain.

- Thằng bé...

Spanish Empire tỏ ra lo lắng.

- Ổn cả thôi, nó toàn bị vậy khi cảm xúc mất kiềm kiểm soát.

- Này!

Ngươi có biết ngươi vừa suýt làm con ta gặp nguy hiểm không hả?

- Yên tâm, trông Great Britain mất kiểm soát cảm xúc như vậy thôi chứ nó chưa bao giờ làm ai bị trọng thương từ xúc tu của nó nói gì đến giết người.

- Ý là mắc đéo gì ném đá vào con của ta hả?

- Vì ta tin rằng Great Britain coi con ngươi quan trọng không kém gì ngươi với Fascist Spain, vậy nên sống chết nó cũng chẳng bao giờ để bạn nó bị thương đâu.

- Ôi chúa ơi, ngươi chỉ giỏi tra tấn tinh thần bọn nhỏ thôi.

- Spainsh Empire cứ làm quá lên, chứ ta thấy như này nhẹ chán.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #4 : Mái ấm


Cậu đi tham quan quanh ngôi nhà của hắn, bước vào ngôi nhà mái đỏ trông có vẻ đơn sơ nên buồn miệng chê.

- Đời lão già anh giàu có bao nhiêu mà sao để thằng con trai cưng của mình thiếu thốn như thế này vậy?

- Ai cần lão ta quan tâm chứ, hơn nữa tôi lười tiêu tiền.

- Lại còn thế nữa?

Đâu?

Đưa đây tôi tiêu cho.

- Anh muốn bao nhiêu nào?

- Có bao nhiêu anh đưa cho tôi hết đi !

- Tôi sợ đưa nhiều quá người yêu tôi vác gãy lưng.

- Ôi vãi cứ-

- Đã bảo là không chửi tục mà.

- Anh có quyền gì cấm tôi chứ...A!?

- Tôi không nhưng mà người trong giới quý tộc thì có.

Đặc biệt là giờ anh là người tình của một gã quý tộc như tôi nữa.

Và bây giờ thứ tôi cần là anh đi vào trong nhà hộ tôi cái, cứ đứng trời trồng như thế này muốn cả thiên hạ xem mông chứ gì?

Cậu đang mải luyên thuyên thì bị cái bóp mông của hắn chặn họng lại, Fascist Spain giận đỏ mặt chỉ muốn quay lại đánh hắn một cái thật mạnh.

- Great Britain !

Anh dám...ư.

Hắn chặn đôi môi cậu lại và nói :

- Grean, tên tôi là Grean.

Anh nhanh quên thật đấy.

Câu trước câu sau đã gọi sai rồi, mà anh còn nhớ tên anh không thế?

- Còn chứ sao không?

Bỗng dưng hắn tiến lại gần ôm lấy eo của cậu, ghé sát bên tai phả cái hơi thở ấm nóng ra đấy.

- Ý tôi là cái danh tính bí mật, chứ không phải tên thật của anh.

- À...ừ tôi hiểu rồi.

Cậu hơi gượng đỏ mặt một chút, Great Britain buông cậu ra rồi hỏi lại :

- Vậy tên anh là gì?

- Fasc...Fas...Fanxitko !

- Đúng rồi, có gì ai hỏi cứ nhớ đến nó nhé.

Anh là Fanxitko, bạn trai của anh là Grean hiểu chưa.

- Được..được rồi.

Nghe vậy Great Britain nở nụ cười rạng rỡ, hắn quằng tay ôm lấy eo cậu kéo vào nhà.

- Đi vào đi nào, tình yêu của tôi.

Bước vào trong, đập vào mắt Fascist Spain là cả một gia tài khổng lồ, bạc tỉ.

Đồng hồ cổ, đèn vàng rồi cả những đôi dày đế đỏ sếp gọn trên giá.

Đệm ghế cổ điển, đắt tiền.

Thảm lông thú trải dài mặt sàn, bất cứ thứ gì mắc tiền nhất đều hội tụ vào trong này hết.

- Ôi chúa ơi...

- Thấy thế nào ?

- Tôi... tôi...chúa ơi, còn đỉnh hơn cả ông già anh nữa.

- Quá khen, quá khen.

Fascist Spain vốn lúc đầu định chê nhưng rồi suy nghĩ lại, việc vờ làm bạn trai của Great Britain và hẹn hò giả với hắn thật sự không tệ.

Hoặc đơn giản xu hướng tính dục của cậu hoàn toàn thoải mái với điều đó, không biết nó có thật sự bất ổn không nữa.

Với cậu, có lẽ là không !

Thời đại càng ngày càng thay đổi, dần vấn đề " tình yêu đồng giới" đã được nới lỏng, hợp pháp hóa về nó hơn.

Nhưng điều đó không có nghĩa là phản ứng của cậu là hợp lí, vốn dĩ Fascist Spain chưa bao giờ có mối tình là nam giới nhưng cậu lại không tỏ ra sợ hãi, ghê tởm một cách cực đoan giống như bao gã đàn ông khác khi hẹn hò với hắn.

Và cậu còn nghĩ đến một điều khủng khiếp hơn thế đó là : cậu thích hắn rồi sao?

" không không, không phải như vậy.

Chỉ có thể do tôi quá lười để phản ứng thôi"- Cậu giữ lấy cánh tay hắn, cố gắng bước vào.

- Sao thế tình yêu, có vấn đề gì à?

- Không...không có gì...

- Tôi khá bất ngờ vì phản ứng của anh hiện tại đấy.

- Tại sao lại bất ngờ..?

- Tôi cứ nghĩ rằng anh sẽ quả quyết từ chối, đánh chửi thậm chí kinh tởm tôi cơ.

- ...

Kể cả người đàn ông khác thì họ cũng vậy thôi, bởi vì anh giàu mà...

- Ồ vậy sao?

Anh chịu mọi sự kinh tởm chỉ để hưởng lợi từ tôi?

Fascist Spain thực sự không biết rằng bản thân đã bị dồn vào phòng tắm lúc nào không hay, cửa cứ thế nhẹ nhàng đóng lại còn hắn thì thao túng tâm lí cậu bằng những lời nói tưởng chừng vô hại

- Great Britain...

ý tôi là Grean, tôi không còn gì để mất nữa.

Ánh mắt của cậu trở nên thật đáng thương, đặc biệt là cảnh hắn dồn cậu vào cái chỗ bồn rửa mặt.

- Tôi hoàn toàn hiểu và đồng cảm cho anh, chỉ là tôi muốn biết anh thực sự có kinh tởn tôi hay không thôi.

Giống như việc một người phụ nữ đồng tính bị ép kết hôn và quan hệ tình dục với một ai đó, tôi cũng phải công nhận kể cả tôi không phải người phụ nữ đó nhưng tôi hiểu cảm giác ghê tởm đáng sợ mà cô ấy gặp phải.

- Grean, không đâu.

Tôi không bao giờ kinh tởm anh đâu.

- Thật sao?

- Thật...

Hắn nhân cơ hội đấy sát lại gần cậu hơn, tay trống lên bồn rửa mặt.

Bờ môi chỉ còn cách vài mm nữa là hôn nhau luôn rồi.

- kể cả là tôi có làm như thế này.

Hắn đưa tay ra véo nhẹ lên eo cậu làm cho Fascist Spain giật nảy mình lên.

- Grean... tôi tưởng ta đang diễn.

- Thì phải làm sao cho thật chứ, hãy coi tôi là người mà cậu đang có tình cảm.

" có tình cảm á?

Hiện tại mình chẳng có tình cảm với ai cả" - nhưng rồi nụ hôn ấy cứ thế tiến tới, Great Britain tháo từng cái cúc áo của cậu ra khẽ kéo nó xuống vào những lúc Fascist Spain mất cảnh giác nhất, mọi thứ diễn ra quá nhẹ nhàng và dễ dàng hơn cả kế hoạch của hắn.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #5 : Sự sụp đổ của 1 đế chế [ H]


Hắn bắt lấy nụ hôn của cậu, dẫu cho dù không phải là nụ hôn đầu tiên nhưng chỉ cần được chạm vào bờ môi người con trai đấy là được rồi.

Great Britain vốn chưa từng quan hệ tình dục với ai, hôn hay hẹn hò trong sáng lành mạnh thì càng không dù trong tầm tuổi này rồi.

Bằng những kỹ năng hắn học được sau không ít lần ngồi như một thẳng tự kỷ mỗi đêm để xem những tước phim truyền hình 18+ trên TV của mình rồi tự thủ râm bằng nó, thật sự điều đó khiến hắn vô cùng mệt mỏi bởi cái thời đại chỉ có vô tuyến truyền hình cáp và báo, việc tìm đến những chương trình như thế này không phải là điều dễ dàng, đặc biệt là lén mua những tạp chí khiêu dâm để xem mà không nhục mới là lạ.

Thôi thì banh mắt ra để xem hàng đêm với cái độ tuổi nổi loạn tò mò của hắn, Great Britain nghĩ sau nàu kiểu gì hắn cũng làm nên xem cho biết.

Nhưng vì lúc đó Great Britain mới 16 tuổi nên hắn luôn phải tìm cách tránh được sự kiểm tra của cha và lọt vào tai của những ả hầu gái nhiều chuyện, nếu không hắn chắc chẳng còn chỗ nào để chui.

Cứ thế dòng dã suốt nhiều năm trời, kể từ ngày British Empire vị cha yêu dấu của hắn còn sống đếm khi lão già đó mất thì số lần hắn xem cũng giảm dần theo thời gian.

Phải, một con người mãi không dứt được mối tình đơn phương từ thuở thơ ấu như hắn thì khó yêu một ai, ngay đúng giai đoạn có nguy cơ bị ép kết hôn chính trị nhất thì "may mắn" thay British Empire đột ngột qua đời không rõ nguyên nhân.

Để lại một gia phả tương tàn nhưng phải sau sự kiện chiến tranh kết thúc một thời gian, thì suốt khoảng thời gian đó Great Britain mới không đụng chạm đến bộ phim đó nữa.

Bởi thà rằng hắn biết người mình yêu còn sống thì kiềm chế cảm giác ghen tức của bản thân nhìn cậu trải qua 7749 mối tình rồi lại chia tay đến phát ngấy, nhưng khi chiến tranh sảy ra thì tung tích của cậu giờ bằng 0.

Hắn không biết sống chết của cậu ra sao cũng như sống chết của chính bản thân hắn, suốt khoảng thời gian đấy đã dày vò Great Britain khủng khiếp cỡ nào thì còn thần chí đâu để hắn nghĩ đến chuyện ấy nữa chứ.

Giờ được chạm vào người mình yêu, được cảm nhận nụ hôn ngọt ngào ấy khiến trái tim hắn đập loạn nhịp.

Thần chí Great Britain sắp mất kiểm soát đến nơi rồi, đầu lưỡi quấn lấy cọ sát vào.

Gò má hắn đổ mồ hôi, Great Britain cảm nhận được sự nóng lên thân nhiệt của bản thân.

Nhưng đây là lần đầu nên chưa gì người dứt đầu tiên là hắn.

- Sao thế?

- Tôi thấy khó thở...

- Khó thở á?

Haha!

Cậu cười phá lên khiến cho hắn hoang mang vô cùng, không biết có chuyện gì khiến cho Fascist Spain cười sặc sụa như vậy.

- Sao...sao anh lại cười.

- Grean !

Anh không nguy hiểm như vẻ bề ngoài của anh nhỉ?

- Hả?

Là sao?

Nguy hiểm.

- Phải, hai cha con anh đéo khác gì nhau.

Cái giai diện nguy hiểm quyền lực bao nhiêu thì cái tính nó vả bốp bốp.

- Fanxitko...không được..

- Thôi tôi biết rồi, tư thế này của anh và tôi còn tục hơn cả lời tôi nói đấy!

- Chậc... ruốc cuộc là tại sao anh lại cười chứ?

- Nói thật đi, đây là lần đầu của anh có phải không?

- Fanxitko... tôi... tôi...

Great Britain như hiểu được vấn đề, mặt hắn đỏ ửng lên vì xấu hổ.

Cúi xuống không biết phải nói gì trong hoàn cảnh này trong khi đó, Fascist Spain lại vô cùng phấn khích.

Cậu thích nhìn đối phương bị động trước bản thân mình, ôm lấy gáy hắn mỉa mai.

- Bị động như thế này thì khó mà top nổi lắm Great Britain.

- Cái...cái gì?.. tôi... tôi là top mà...

Hắn chẳng hiểu rõ cụm từ đó là gì nhưng vẫn hắn vẫn vô thức nhận để che dấu đi nỗi xấu hổ của bản thân, Fascist Spain hôn lên khóe mắt hắn nở nụ cười xinh đẹp đến chết người khiến đối phương đỏ mặt muốn choáng váng đến nơi rồi.

- Vậy anh có biết dùng lưỡi không?

- Tôi... tôi có chứ!

Lưỡi hả?

Trò này đơn giản với hắn, nó rất phổ biến trong giới khiêu dâm.

Great Britain ngần ngại thừa nhận, thế là Fascist Spain chủ động tự lột sạch bộ áo sơ mi mỏng trên cơ thể của mình ra.

Hai tay cậu dang ra như đang vẫy gọi Great Britain, hắn nhẹ nhàng tiến đến hôn lên cổ cậu, rồi liếm nó.

Liếm xuống yết hầu hắn khẽ cắn nhẹ làm cậu khẽ rên lên khiến hắn ngại phát điên, Fascist Spain cứ ưỡn ra phía trước sát đến khuôn mặt hắn, Great Britain vã mồ hôi khẽ cúi xuống liếm nhẹ lên nó cắn nhẹ.

- Này Grean,...ư... dùng tay trước dùng lưỡi sau thì sướng hơn đấy.

Hắn đang ngậm mút lấy cũng phải nhả ra, Great Britain khẽ véo nhẹ lên nắn nó rồi hỏi.

- Nhưng tôi thấy đầy người dùng mỗi lưỡi thôi mà?

- Grean, tôi bảo có bảo là ép buộc đâu?

Ý là làm vậy sướng hơn đấy anh hiểu chứ.

Chứ mình làm thì như thế nào chẳng được.

- À... tôi hiểu rồi.

- Tốt !

Làm nhiều vào nhé.

Ngón tay hắn gẩy nhẹ lên, véo vào nhũ hoa đang cương cứng ấy.

Vừa véo vừa kéo, nắn nó hắn vừa nhìn biểu cảm trên khuôn mặt anh để đảm bảo rằng anh sướng khi được làm vậy.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #6: Giới thượng lưu [ H+]


- A!?

Nhẹ nhàng thôi...

Cậu mất đà ngã phịch xuống sàn, cơ thể cậu trần chuồng đầy những vết hôn cắn đỏ ửng.

Dưới hai chân cậu đã chảy dịch trắng đục ra nhớp nháp nồng nặc cả lên, đôi chân co quắt lại run rẩy.

Khuôn mặt Fascist Spain đỏ ửng lên, vã mồ hôi tô điểm lên vẻ đẹp của mỹ nam nhân đó khiếm cho những kẻ nhìn vào phải nứng phát điên vì cậu.

- Fanxitko...

Hắn đè cậu ra, cắn lấy găng tay ẩm ướt nhớp nháp của mình rồi tút ra.

Mút lấy hai đầu ngón đến nhớp nháp, mặc cho vẻ mặt vừa khó coi vừa ngại ngùng của Fascist Spain lộ rõ ra trước mắt.

- Grean, anh tính làm gì với thứ đó, nhét vào trong lỗ hậu tôi đấy à?...a!?

- Phải, tôi thích làm những điều kinh tởm một cách ngọt ngào nhất.

Hắn nhét ngón tay nhớp nháp vào sâu trong lỗ hậu chật cứng của cậu, ấn ngón tay lên miết nhẹ nó.

Ngón tay nhớp nháp ấy tiếp tục tiến sâu vào trong như đang tìm kiếm thứ gì đó, xong hắn chạm đến một điểm đang nhô lên bắt đầu cảm thấy kỳ lạ.

- A!?...

Grean!!

Sâu...sâu quá rồi đấy!!

- Ủa, cái điểm đang nhô lên là gì vậy, tôi nghĩ mình chưa đến mức chạm vào nội tạng của anh đâu nên đừng lo.

- Nhưng mà.... nhưng mà...ức... khó chịu quá...ư.

Nhìn chàng trai uốn éo muốn phát điên dưới thân mình càng khiến hắn thêm hứng thú.

Hắn bắt đầu ấn ngón tay lên điểm gồ đó, nó làm cho cây gậy của cậu dựng lên một lần nữa.

Great Britain bắt đầu nghĩ đến vị trí sướng nhất của con gái, hắn bắt đầu làm theo thao tác đó.

Ngón tay cứ liên tục rút ra rồi đâm vào, cũng chỉ tấn công nguyên mình điểm đó.

Thao tác của hắn cứ nhanh dần lên theo biểu cảm trên khuôn mặt cậu méo mó dần, Fascist Spain cứ miết đầu ngón tay xuống dưới sàn nhà run rẳy ướt nhẹt như một con đĩ.

Đôi chân cứ bị dạng rộng ra như thế khiến cho Fascist Spain càng khó giữa thăng bằng, đến một điểm nào đó cứ liên tục bị tác động như vậy khiến cậu không chịu nổi được mà bắn cả ra.

- Ôi...ôi chúa ơi...A!?

Hắn nhìn đống tinh dịch ấy dích nhớp nháp trên quần áo mình, cậu nằm lê lết dưới sàn khẽ liếm môi chân quắt lấy eo hắn kéo xuống làm Great Britain mất thăng bằng ngã xuống chỉ kịp trống hai tay lên cách môi cậu vài mm.

- Sao hả?

Một gã quý tộc lần đầu quan hệ với đàn ông nên anh tính chê dơ đúng không?

- Tôi... tôi...ư!?

Cậu đưa tay ra sau gáy hắn kéo hắn áp xuống bờ môi, ngấu nghiến nó cảm nhận từng nhịp đập và đầu lưỡi cọ sát vào nhau.

Rồi nhả ra kéo theo sợi chỉ bạc, với đôi môi đỏ ửng khi bị mút chặt.

- Anh thấy thế nào?

- Tôi thấy.. thật tuyệt.

Hắn áp xuống bờ môi ấy một nụ hôn nồng nhiệt lần nữa, đúng là bản tính của mấy lão "Gay", kể cả mấy thằng trai tân, thứ gọi là " lần đầu" cũng chỉ kéo dài vỏn vẹn vài phút sau đó nó trở nên mãnh liệt hơn, đơn giản vì hắn chính là kẻ "đâm".

Trống tay lên thành bệ rửa tay, hướng thẳng mặt cậu về phía gương.

Tay sờ soạn lên bờ eo của cậu, chạm lên bầu ngực ấy nắn nhẹ.

Véo nó lên, ngón tay của bên tay còn lại của hắn vuốt xuống mông cậu tét nhẹ.

- A!?

Xem kìa.. ha - anh giả nai được mấy giây đầu đấy à?

- Giả gì chứ?

Chẳng qua ngần đấy là đã đủ để tôi tiếp thu tất cả rồi.

- A!?

Vừa dứt câu, hắn cắn ngay vào bờ vai cậu.

Khiến cho cậu rên lên.

Hắn rúc vào gáy cậu, cứ hôn âu yếm ở vị trí đó cho đến khi ánh mắt ấy liếc xuống.

- Fanxitko này.

- Hả.. này này!!

Tôi chưa bao giờ làm bị như thế!!

Khi cậu đang chìm đắm vào cơn kích thích, bỗng dưng hắn ấn đầu cậu xuống.

Bên tay còn lại banh đôi bờ mông của cậu ra, cọ sát đũng quần vào.

Cậu cảm nhận một vật gồ cứng đang nhô ra, khiến thần chí Fascist Spain chợt như tỉnh lại bắt đầu tỏ ra hoảng loạn.

- Sao lại dùng từ "bị"?

Phải là " được" chứ.

- Grean...

đây là lần đầu của anh, cũng như lần đầu của tôi với nam giới... tôi.. tôi thấy cái lỗ đó rất nhỏ và hẹp, không biết chạm vào còn thấy sướng không nữa chứ đau thì chắc chắn là có.

- Không sao cả, là đàn bà phụ nữ đều thấy đau thôi huống gì là đàn ông.

- Đàn bà không lỗ này còn có lỗ kia, tôi có mỗi một lỗ..ức...

- Đâu có đâu, có lỗ bắn tinh đây này.

Hắn chặn lời nói của cậu bằng cách nắm lấy đầu dương vật đó, vuốt vuốt lên nó khiến thứ đó cương lên một lần nữa.

- Địt mẹ anh!!

Chỗ đó là để đút đấy à?ức!?

- Phải thử mới khiến được.

Hắn chặn cổ họng cậu bằng hai đầu ngón đút vào trong đôi môi, dẫu cho dù trước đó đã vuốt ve cái "của quý" của cậu.

Không biết hắn đã tụt cái quần xuống từ bao giờ, một phát cả thứ đó lấn át hết vào trong cơ thể cậu cảm giác như nó sắp chạm đến nội tạng đến nơi khiến Fascist Spain mất thăng bằng gục xuống bồn, yếu ớt rên lên.

- Grean... xin anh đừng A!?

Hắn chưa gì bắt đầu di chuyển rồi, từng nhấp một như sắp giết cậu đến nơi rồi.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện p1 #7 : Bừng tỉnh trốn thiên đường


Fascist Spain bừng tỉnh lại trên chiếc giường êm ái và lớp chăn bông ấm phủ lên cơ thể trần như nhộng của cậu, Fascist Spain kể từ khi chiến tranh sảy ra và kết thúc cậu chưa bao giờ được cảm nhận cảm giác thoải mái như thế này.

Trên chiến trường tàn khốc, không có gì ngoài mất mát và đau thương.

Khói bụi độc hại bao phủ khắp nơi, mùi thuốc súng thay thế cả oxy để thở.

Cậu luôn phải ngủ trong nỗi lo rằng không biết sống chết của bản thân như thế nào, rằng nếu như đang ngủ mà bị phe địch phục kích thì phải làm sao?

Thoải mái nhất vẫn là túp lều, túi ngủ và sàn đất phẳng.

Fascist Spain không thể quên những đợt gió rét, tuyết rơi thời tiết lạnh giá buốt cả tay chân cậu luôn phải ngủ trong ánh lửa dập dờn là hơi ấm, là thứ chống đỡ cho cái mạng nhỏ bé của cậu có thể dập tắt bất kể lúc nào.

Chưa kể cảm giác đói khát và mùi xác thối, khói thuốc, bom độc hại bao phủ khắp nơi tra tấn cậu nhiều đêm mất ngủ.

Bây giờ không chỉ Fascist Spain được trở thành người yêu, người tình của một tên quý tộc giàu có nhất nhì trong giới thượng lưu nước Anh, hậu duệ của British Empire đại đến mà còn được ngủ trên chiếc giường sang trọng không cần phải lo cơm,áo, gạo,tiền nữa cũng như cậu sẽ không cần phải lo rằng có nguy hiểm gì rình rập hay cảm giác có thể chết bất cứ lúc nào nữa, bởi vì cậu đã có một bờ vai vững trãi nhất ngay lúc này sẵn sàng để cho cậu dựa đẫm bất kể lúc nào.

Nhưng có một vấn đề mà khiến cậu luôn phải tự hỏi bản thân rất nhiều...

- Ức...

Great...

ý tôi là Grean..., đêm hôm quá cuồng nhiệt thật đấy....Grean?

Cậu tỉnh lại với cơ thể chi chít đầy những vết hôn nhưng đó là tàn tích duy nhất để lại cho đêm nồng cháy hôm quá, bởi vì khi làm xong hắn đã cẩn thận bế người con trai ấy đang mệt lả ra kia đem đi tắm rửa thật sạch sẽ rồi mới đặt cậu lên giường nằm.

Fascist Spain tỉnh lại trong cảm giác hơi đau nhức và mệt mỏi, cậu mò mẫn hơi ấm từ người tình hôm ấy và nhận ra hắn đã biến mất không chút lời nào.

Điều đó khiến cho Fascist Spain có cảm giác gì đấy có phần bị trống trải, thiếu vắng.

Cạnh đó dưới đuôi giường có đặt một sấp quần áo kèm theo một tờ giấy ghi chú : " sáng nay tôi có chút việc bận, có gì dậy ăn uống đầy đủ vệ sinh sạch sẽ nhé, chiều tôi về.

Quần áo tôi để ở đâu rồi, cần gì thì sử dụng điện thoại bàn gọi cho tôi.

Thân mến, Grean!".

Cậu lặng lẽ gập tờ giấy đó rồi đúc vào trong túi áo trước khi mặc nó lên, đó là một bộ quần áo vô cùng sang trọng vào thoải mái.

Chiếc quần ôm sát eo, bộ áo mỏng trắn đính ngọc trông vô cùng lộng lẫy, hắn cũng không quên để kèm áo khoác nhỏ cho cậu để tránh trường hợp Fascist Spain của hắn bị lạnh, Great Britain đúng là kẻ có gu thẩm mĩ cao.

Không như British Empire, lão cha già tệ bạc của cậu sẵn sàng chi tiêu một khoảng tiền lớn để mua tất cả món đồ đắt nhất trên đời rồi phô chương hết ra, khiến cho căn nhà của lão chật trội đến nỗi lũ trộm tội nghiệp đột nhập vào còn bị mắc kẹp và chết ngắt phân hủy ở trỏng.

Nghĩ lại thôi mà cậu đã rợn cả người rồi, Great Britain cũng không phải người chi tiêu quá tiếp kiệm như một số người anh em của hắn.

Mặc cho việc số tiền bọn họ có cả đời không bao giờ tiêu hết được, họ vẫn bất chấp sống cuộc sống thiếu thốn, nghèo nàn và khó khăn dù trong túi có hàng tỉ đô.

Trong khi đó Great Britain luôn xem xét kỹ lưỡng về khoản chi tiêu, mua đồ cần thiết và hợp lí.

Nhà hắn trông vô cùng đơn giản dễ nhìn nhưng vẫn không làm mất đi cái vẻ sang trọng quyền quý của một kẻ cầm quyền giới thượng lưu.

Cậu bước vào phòng bếp, nhìn ngó xung quanh một lúc rồi nhìn đĩa trứng rán và xúc xích đặt trên bàn còn nóng hổi, bên cạnh còn đặt li nước cam mát lạnh.

Kèm theo đó là một mẩu giấy ghi chú : " Ăn xong thì ra ngoài vườn một lúc ngắm cảnh cho đỡ chán, không thì bật ti vi ngay cạnh phòng khách.

Hãy nhớ không được bơi hồ bơi sau nhà, thuốc vốn chỉ có tác dụng khi người anh khô thôi, dính chút nước vào là mất hết liền!

Ký tên : Grean!"

- Mất hết?

Tác dụng?

Hắn nói gì khó hiểu vậy trời?

Cậu ngáp một hơi định tính cầm cốc đĩa ra bồn rửa, bỗng dưng có người ngăn lại.

- Ngài Fanxitko, để tôi !

Một nữ nhân từ đâu chạy đến, lấy đĩa cốc từ tay cậu.

Khẽ lùi lại cúi đầu xuống, ngượng Chào.

- Ý tôi là tôi thất lễ quá, Chào ngài Fanxitko.

- Cô...cô là ai?

- Tôi xin phép tự giới thiệu, tôi tên là Louis Line.

Một nữ hầu gái của cậu chủ Grean.

- Ồ, hắn có người phục vụ hả?

Vậy mà tôi cứ tưởng tên này chăm thế, tự chăm sóc bản thân sống một mình ở trong đây cơ.

- Ha ha, tại do tôi cũng không ở đây lâu có ra vào liên tục mà.

Hơn nữa, mấy lão giàu tội gì không hưởng, ai rảnh đâu tự hành khổ bản thân làm gì.

- Cô nói rất đúng, ha ha.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #8 : Hẹn hò


Great Britain trở về sau một ngày dài làm việc, thường ngày hắn sẽ phải tăng ca đến tận nửa đêm mới về nhưng hôm nay là dịp đặc biệt, Great Britain không muốn phải lãng phí quá nhiều thời gian cho công việc mà bỏ qua khoảnh khắc quan trọng.

Đêm bên lề đường vắng vẻ, không một bóng người chỉ có một mình hắn lặng lẽ bước đi, hắn bỗng dưng chuyển hướng đường về nhà sang hướng khác, vừa đi vừa rút điếu xì gà ra châm lửa rít một hơi.

Khi đảm bảo đường về nhà đã cách khá xa rồi, hắn lặng vứt điếu xì gà đi và " Bằng" - Tiếng súng vang lên, kẻ đứng đằng sau hắn nổ banh não mà lăn ra chết.

Hắn lặng lẽ rút khẩu súng từ trong áo ra, rồi quay lại.

- Tinh vi thật đấy, xém nữa là tôi bị mắc mưu rồi.

Khi khẩu nòng hạ xuống là lúc từ trong bóng tối, có thêm nhiều tên khác xuất hiện hơn.

Great Britain không những không hoảng sợ, hắn còn thản nhiên liệu mình cười đùa cợt.

- Ồ, còn dẫn theo thêm bạn bè đến chơi à?

Được thôi, thích thì tôi chiều.

Lại đây nào.

Một lát sau, tại một cửa hàng bán hoa.

Chủ tiệm định đóng cửa bỗng dưng từ đâu một gã đàn ông người dính đầy máu đột ngột xuất hiện, đập tập tiền xuống bàn thanh toán khiến cho ông ta hoảng sợ.

- A!?

Anh là ai...?

Anh muốn gì....?

- Tôi là khách, tôi muốn mua một bó hoa này.

Tối hôm đó, hắn trở về với một bó hoa hồng trên tay mặc cho bản thân dính đầy máu.

Great Britain rất là thản nhiên về vấn đề này như thể đây không phải lần đầu tiên chuyện đấy sảy ra, trên tay hắn còn đang ôm một bó hồng tươi thắm với tâm trạng vô cùng hào hứng.

Về đến nhà, hắn khẽ gõ cửa cất tiếng gọi.

- Tình yêu ơi, tôi về rồi này!

Ra mở cửa cho tôi với.

Sau cánh cửa vẫng lặng im hắn liền thở dài.

- Thôi nào, cục cưng à.

Tôi mang quà về cho anh đấy, mở cửa đi nào.

Sau cánh cửa vẫn không chút phản hồi nào.

- Fascist Spain yêu dấu, chìa khóa ở trên bàn phòng ngủ đấy.

Lấy và mở cửa cho tôi đi!

Vẫn vậy, sau cánh cửa đó hắn vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào từ cậu.

Great Britain bắt đầu cảm thấy lo lắng, hắn vẫn cố gắng gõ cửa gọi tên cậu một lần nữa.

- Fanxitko.... mở cửa...Fanxitko... này... anh ổn không đấy?...

Không nhận được một lời hồi đáp nào, Great Britain bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.

"Rình" - Hắn đạp cửa xông vào, nhận ra cậu không ở trong phòng khách.

Sự lo lắn của hắn bắt đầu tăng lên, Great Britain muốn lục tung cả căn nhà ra để tìm kiếm cậu.

- Fanxitko!!!

Fanxitko ơi!

Anh đang ở đâu?...

Hắn chợt nhận ra điều gì đấy, bèn bước tới nhà tắm, bật tung cửa phòng tắm ra.

- Fanxitko !!

- Cái đéo gì...ý tôi là cái gì... mẹ nó chứ...

à không...ý tôi là anh làm cái gì vậy, giật hết cả mình !

- Fanxitko...

Great Britain xững sờ, vì cảnh tượng trước mặt hắn chính là cảnh đôi chân cậu đã biến mất và hóa thành đuôi cá.

Fascist Spain nhìn hắn một cách thẫn thờ, cậu vẫn không hiểu chuyện gì đang sảy ra, vì cậu đã đánh một giấc khá say để đợi hắn trở về trong bộ tắm.

Nhìn thấy hắn đứng che tay lên mặt thở dài càng khiến cậu thêm khó hiểu.

- Làm sao thế, Great Britain?

- E hèm...

- À chết nhầm ý tôi là Grean, ngài Grean.

- Ôi chúa ơi, Fanxitko !

Nếu như nữ hầu gái còn ở đây chắc tôi lại phải chi thêm một khối tiền để đưa cô ta vào bệnh viện chữa bệnh đau tim quá, vì cô ả không chỉ gặp một mà là tận hai cú sốc liền.

- Gì mà nói quá lên vậy?

Mà công nhận, cô ta đáng yêu thật.

- Tôi đáng yêu hơn !

Hắn vừa nói, vừa lấy khăn quấn lấy cơ thể của cậu rồi bế lên.

Fascist Spain ôm lấy cổ hắn, khẽ ngả chiếc đầu ướt nhũn của mình vào.

- Tôi thấy anh đáng ghét hơn thì có.

- Vẫn không đáng ghét hơn một tên ngốc nào đó mặc kệ rằng tôi đã cảnh báo trước điều gì sẽ sảy ra khi tên ngốc đấy tiếp xúc với nước.

- Grean, anh ghét tôi đấy à?

- Ừ.

Hắn đè cậu lên giường, áp xuống bờ môi hôn lấy.

Cậu cũng không ngần ngại đáp lại tình cảm ngọt ngào ấy bằng cách ôm lấy gáy hắn ấn xuống, cọ sát bờ môi một lúc đến khi kéo ra sợi chỉ bạc rời ra mới thôi.

- Grean, do thuốc anh cho tôi hàng dởm quá đấy chứ không phải lỗi của tôi.

- Ôi trời ạ, Fanxitko.

Anh nên biết rằng thuốc tôi đưa cho anh chỉ là khống chế gen cá tạm thời thôi, họ đã cấy một lượng lớn vào cơ thể anh.

Nếu như thật sự tiêu diệt nó hoàn toàn thì lại có nguy cơ ảnh hưởng đến tính mạng của anh đấy, hơn nữa... không phải dễ dàng gì để tôi có được thuốc khắc chế gen ngư đâu.

- Nhưng mà tôi cần tắm, người tôi bẩn.

Tôi đã tập thể dục suốt cả buổi sáng rồi.

- Rồi mắc gì anh phải tập?

- Ơ hay, tôi tập cho cơ thể khỏe mạnh chứ hơn nữa tôi thấy chán.

- Thế sao không mở ti vi lên xem?

- Tại vì tôi thấy chán.

- Thế bộ anh nghĩ tập thể dục đỡ chán hơn xem ti vi chắc?

- Chính xác.

-...

Thôi tôi không cãi nhau với anh nữa...

Nói xong hắn bước vào phòng khách, rồi bước ra với một bó hoa.

- Vậy mai đi hẹn hò với tôi cho đỡ chán đi.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #9 : Nhiều vấn đề


- Đi hẹn hò không?

- Không!

- Ơ, Sao thế?

Cậu khoanh tay, kéo chăn lên xì mặt.

- Rủ đi hẹn hò mà nói kiểu đấy thì ở nhà luôn cho lành, đi làm gì mệt hết cả người.

- Thế anh muốn tôi phải nói như thế nào ?

- Nói gì đó lãng mạng lên, tinh tế lên.

Anh là một gã quý tộc cơ mà?

- Fanxitko, anh là đàn ông mà khó tính vậy sao?

- Thời buổi nào rồi anh còn áp đặt tiêu chuẩn lên giới tính, một người hiện đại như anh phải hiểu mỗi người đều có nhu cầu về tình cảm riêng chứ, chưa kể anh và tôi còn đang trong mối quan hệ tình cảm đồng giới.

- Được rồi được rồi, tôi xin lỗi.

Hắn quỳ xuống cầm bó hoa đưa cho cậu.

- Tặng em, tình yêu của tôi.

- Ôi sến vãi lổn, ewww.

Cậu rụt người lại cau mày, hắn thở dài bất lực đứng lên.

- Rồi anh muốn gì nữa, hay là không thích.

- Đâu có, đây đây.

Tôi thích chứ, thích lắm.

- Được rồi.

Hắn đưa cho cậu bó hoa đấy, Fascist Spain ôm lấy ngửi một cái.

Cậu bỗng dưng hạ nó xuống và bắt đầu đếm.

- Cứ việc đếm, cậu có lôi phong tục tín ngưỡng văn mình của hơn chục nưỡ trên thế giới để bắt lỗi tôi vì bó hoa này thì cứ việc.

- Ha- chuẩn bị kĩ lưỡng đấy, thế anh nên sử lí chiếc đuôi cá này như thế nào đây?

Chuyển cảnh, hắn đang lục tung cả tủ quần áo ra để kiếm bộ đồ hợp với cậu.

Fascist Spain ngồi trên giường, nhìn xuống đôi chân của mình cậu khẽ chạm lên xong một cảm giác rùng mình sợ hãi xượt qua da.

- Grean, thuốc lần này duy trì được bao lâu?

- Anh biết bơi không?

- Ờ sao lại hỏi thế?

- Trả lời đi.

- Ờm.. biết...

- Thế thì tốt.

- Sao lại tốt???

Fascist Spain trả lời bừa dù rằng cậu chẳng bao giờ bơi, đến nỗi hồi bé rủ đi tắm biển cậu còn ngồi một chỗ chơi cát một mình suốt cả thời gian đó.

Thậm chí Fascist Spain đã từng mém chết đuối một lần nếu như không phải vì "bạn thân" của cậu, Great Britain là nửa người nửa bạch tuộc đã cứu sống cậu.

- Bởi vì thuốc sẽ bị phản tác dụng khi anh có dấu hiệu bị chết đuối.

- Vậy hả.

- Ừ, chứ không phải tự nhiên tôi đang muốn hộc cả máu ra vì phải tiêu một đống tiền.

- À thì ra tỷ phú cũng biết tiếc tiền cơ đấy.

- Tiền đứt ruột làm ra đâu phải dễ đâu, ai đâu khốn nạn như bố tôi.

Quyền cao chức cao làm ăn vô trách nhiệm mà tiền cứ vào như nước.

- Vậy là anh nhận anh nghèo hơn cha anh à?

- Nghèo hơn thật, đến nỗi tôi sắp phải thuê một căn hộ mới để chứa nửa số tiền trong tài sản của mình đây này.

- Đề nghị ngài Grean khiêm tốn dùm tôi.

- Biết rồi biết rồi.

Hắn cầm sấp quần áo mới đưa cho cậu, Fascist mặc thử.

Một bộ quần vải ren, thắt eo.

Một bộ áo trắng sâu cổ, xẻ ra lộ hai vai, thắt nơ đen đính ngọc đỏ vô cùng bắt mắt.

Nhưng có vẻ như Fascist Spain không thoải mái với bộ trang phục này cho lắm.

- Sao thế?

Hắn cũng bước ra, mặc trên người bộ vest đen vải sang trọng.

Nổi bật nhất chính là cái nơ cài trên cổ áo và chiếc cà vạt trên ngực.

- Tôi thấy... trang phục này hơi lộ liễu.

Fascist Spain ôm lấy hai cánh tay, đỏ mặt nhìn hắn.

- Lộ liễu?

Ý anh là sao, sợ rằng ra ngoài bị thằng nào vê vãn hay gì?

- Lũ biến thái bệnh hoạn lắm, động vật bọn chúng còn "chơi" được thì nam giới đã là gì?

Chúng nó chỉ lo thỏa mãn những cơn nứng của chúng nó thôi.

- Được rồi, thẳng thắn quá đấy.

Hắn bước lại gần cậu, cởi bỏ chiếc áo khoác trên người xuống khoác lên cơ thể cậu.

Hai tay hắn ôm eo Fascist Spain kéo sát lại gần.

- Thế này thì được chưa?

- Ấm quá.

Cậu ôm lấy cổ hắn kéo sát lại gần bờ môi, xiết chặt gáy.

Như một đôi tình nhân mới cưới, họ phải đắm chìm hôn nhau một lúc mới thôi.

Đêm đến, thành phố nàm chán ban ngày về đêm bỗng trở nên nhộn nhịp vô cùng.

Ánh đèn sập xình trên khu phố ở khắp nơi, nhiều người qua lại.

Cậu và hắn cùng đeo nhẫn, cùng nắm tay nhau dạo quanh thành phố theo danh nghĩa là một cặp tình nhân đích thực.

Thời đại đúng là ngày càng thay đổi, dần con người bắt đầu đối xử với nhau bình đẳng hơn, thứ tình cảm lãng mạng dần được gỡ bỏ khỏi các định kiến nhưng tiêu chuẩn và nhu cầu nó ngày càng cao, đến nỗi con người chẳng ngần ngại chạy theo thứ tình yêu của tiền bạc và sắc đẹp một cách công khai mà bỏ qua những điều thuần khiết nhất, mặc cho điều đó khiến họ phải chịu sự kiểm soát và gò bó thì họ vẫn tự tin nói ra với quan điểm của chính mình.

Nhưng rồi Fascist Spain cũng có tư cách nào để nói được bọn họ đâu?

Bởi đi theo cậu cũng là một gã đàn ông giàu có, tài sắc vẹn toàn.

Thật khó để có thể tránh khỏi việc chịu những lời phán xét của người khác, kèm theo đó là kiềm nén cơn ghen phát điên khi hắn bị không ít ả đàn bà tiếp cận.

- Tôi có người yêu rồi, anh ấy đang đứng cạnh tôi.

- Ôi trời, thật sao?

Tôi vô ý quá.

Trước mặt tử tế vậy, sau tai cậu nghe thấy rõ từng chữ từng câu.

- Anh kia đẹp trai thế mà bị gay, tiếc thật.

- Ê thằng kia cũng chỉ yêu anh ta vì tiền thôi đấy, chứ tôi thấy hắn chẳng có gì đặc biệt cả.

- Không thể tin nổi trên đời có một người vì tiền bạc mà bán rẻ danh dự như vậy.

" thời buổi nào rồi... tệ thật đấy"
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #10 : Lời tâm sự


Cả hai trở về sau một buổi hẹn hò khá vui vẻ nhưng rồi nụ cười trên Fascist Spain bỗng dưng không lâu rồi biến mất, trông cậu có vẻ căng thẳng điều gì đó.

- Sao thế?

Fanxitko.

- Không, tôi ổn.

- Fanxitko, có gì anh không hài lòng trong buổi hẹn hò này à?

- Không, tôi rất thích buổi hẹn hò này.

- Fanxitko, tôi biến và tôi cũng nghe được những điều đó.

Nên nãy giờ tôi đã để lộ sự khó chịu và có phần "cảnh báo" những kẻ đó.

- Grean, anh không nên đe dọa những người phụ nữ như vậy, điều đó không ra dáng một quý ông đâu.

- Fanxitko! ... tôi đang cố gắng bảo vệ anh đấy.

- Grean, tôi biết.

Tôi rất biết ơn và yêu anh vì những điều đó, anh biết đấy... tôi đã lờ nó đi.

- Fanxitko, không phải ai đều đáng kính đáng tôn trọng, cuộc đời luôn đưa ta ra khỏi những giới hạn tiêu chuẩn đạo đức của bản thân.

Giống như việc người

Châu Á luôn đặt chữ " Hiếu" lên đầu, luôn đặt ruột thịt trên hết dù bất kể chuyện gì sảy ra, đó chỉ khi nó chạm đến giới hạn cuối cùng.

Bị người nhà phản bội, ruồng bỏ thậm chí là hại chết.

Ngay cả họ, người đặt chữ hiếu lên tất cả cũng nguôi lòng căm hận cha mẹ mình.

Với tôi, tôi thích tôn trọng những người tôi thấy xứng đáng tôn trọng tôi thôi.

- Sao anh nói lắm thế?

- Fanxitko...

- Anh biết người Châu Á có một câu nói vô cùng nổi tiếng và triết lí là gì không?

Đó là mấy thằng đạo lí thường sống như lồn đấy.

- Fanxitko, không phải là vì anh thì tôi cho anh nằm trong bình ống nghiệm từ lâu rồi đấy.

- Và anh đã không làm vậy.

- Fanxitko, anh đúng là một tên đàn ông láo toét và thô lỗ.

Nhưng tôi yêu anh, anh nên biết ơn vì thứ tình cảm mù quáng đấy của tôi.

- Phải rồi, thứ tình yêu mù quánh đầu tiên tôi chấp nhận đấy, dù tôi từng rất ghét nó vì khiến cho con người ta trở nên ngu ngốc đi.

- Vâng vâng, chỉ có mình anh chấp nhận nó thôi.

- Sao thế?

Grean, anh giận à?

Hắn đứng im nhìn cậu một lúc, không thèm đáp lại lời cậu.

Nhưng Fascist Spain hoàn toàn có thể nhìn thấu được thứ cảm xúc bức bối đó của hắn, Great Britain luôn cố gắng điều chỉnh lại tông giọng nhưng hắn nhưng hắn lại chẳng thể che dấu được cảm xúc của chính bản thân mình thông qua nội dung nói chuyện, dù vậy hắn luôn cố gắng hạn chế nói chuyện nhất có thể, Great Britain sẽ không và không bao giờ muốn cãi nhau với cậu dù chỉ một lần.

Vậy nên hắn cắn răng chịu đựng, cúi gồm mặt xuống không thèm nói chuyện với cậu nữa.

Fascist Spain bước đến ôm lấy vòng eo hắn, Great Britain vẫn tỏ ra khó chịu mà quay mặt đi nhưng không nỡ đẩy cậu ra.

Fascist Spain cũng phải công nhận bản thân thô lỗ với người mình yêu là thật nhưng thật khó hiểu làm sao, một gã đàn ông khó tính tự cao, giàu có như hắn lại sẵn sàng bao dung, dịu dàng yêu chiều cậu như vậy.

Hoặc là cậu đã nhầm, cậu đã nhầm với lão cha của hắn, British Empire.

Vì Great Britain là một quý ngài vô cùng tử tế và lịch sự nhưng hắn không phải là kẻ nhân nhược và thoải mái, bởi cậu đã thấy rõ cách hắn bảo vệ bản thân trước những quý cô, luôn giữ một khoảng cách nhất định, hắn luôn thể hiện sự tử tế và tôn trọng cho bọn họ, ngay cả trong ánh mắt và hành động, hắn luôn toát lên sự thận trọng và tử tế không chút dâm dục như bao gã đàn ông khác

- Thôi nào, Great Britain.

Tôi xin lỗi mà, câu trước tôi đã trên anh hơi quá đáng.

Đó là lỗi của tôi, anh tha thứ cho tôi nhé.

- Fanxitko... anh...ư!?

Hắn chưa kịp nói xong đã bị cậu chặn miệng lại bằng một nụ hôn nhẹ, sau đó vuốt nhẹ lên môi hắn.

Khiến cho Great Britain cảm giác như một ả đàn bà trước mặt, dù cho có là Fascist Spain rất ghét việc áp đặt tiêu chuẩn về giới tính lên cậu nhưng cái sự uốn éo, quyến rũ này không thể không phát điên vì điều đó được.

- Tôi thực sự yêu cái tên thật của anh, Grean à.

Tôi ghét phải gọi anh bằng một cái tên khác, tôi đã gọi anh bằng cái tên này hơn 20 năm rồi.

Gọi bằng cái tên khác, tôi không quen.

- Tôi cũng vậy.

Hắn cúi xuống chạm lên môi của cậu, hắn yêu lấy nụ hôn đấy chỉ là muốn biết cậu thực sự yêu hắn hay không.

Cứ thế hai người đắm đuối ôm hôn nhau, sau đó quay lại là một cuộc trò chuyện trên hồ bơi.

Hắn và cậu, vai dựa vai tay đan vào nhau đầy tình cảm.

- Này Grean, tại sao anh lại thích tôi thế?

- Tôi thích anh hồi nào?

- Ơ...thế mà tôi tưởng.

- Tôi chỉ yêu thôi.

- Cái đ..

- Này này, không chửi thề.

Cậu tức quá, vẩy nước vào mặt hắn.

Hắn vừa cười vừa lau khuôn mặt ướt tèm nhèm.

- Grean, nghiêm túc đi nào.

- Được rồi, Được rồi.

Tôi không biết phải trả lời câu hỏi của anh như thế nào nữa.

Bởi cả hai ta đã gặp nhau từ rất lâu, rất lâu rồi.

Đến nỗi có thể tôi đã quên, mỗi lần tôi chạm vào ánh mắt anh tìm tôi đập nhanh lắm, tôi luôn cảm giác khát khao nào đó mỗi lần ở bên anh.

Đến nỗi tôi luôn cảm thấy áy náy khi muốn yêu một ai khác ... lúc đó tôi đã tự lừa dối bản thân rất nhiều...
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #11: Dĩ vãn


Thời đại càng ngày càng thay đổi, xưa hồi cậu còn bé, cậu cứ nghĩ rằng kiếm đao, cung tên, máy chém là thứ vũ khí đáng sợ nhất rồi.

Nhưng sau này cậu mới biết nhiều thứ còn đáng sợ hơn cả những điều đó, Fascist Spain sợ những quả bom, vũ khí của hải tặc hay là trở thành thức ăn cho con vật nào đó, dần trải qua chiến tranh đau thương khiến cậu muốn phát điên, Fascist Spain bắt đầu sợ hãi nhiều thứ hơn nữa.

Cậu sợ súng, bom đạn, xe tăng hay những cặn bẫy dần cậu bắt đầu cảm thấy sợ hãi những cái chết đau thương, đặc biệt là khi nạn nhân là những kẻ yếu đuối không có khả năng phản kháng, cậu sợ những tiếng chửi rủa trù dập của mọi người xung quanh.

Nhưng rồi tất cả cũng chỉ còn lại là dĩ vãn, bởi một thứ khủng khiếp hơn tất cả những điều đó khiến cậu không còn phải sợ mà quay sang sợ thứ đó chính là" lòng người".

Đó là thứ lạnh lẽo, tàn nhẫn nhất cậu từng thấy và sẽ luôn luôn thay đổi liên tục khiến cậu luôn không ngừng lo lắng, nghi ngờ về thế giới này.

Con người luôn sẵn sàng gây ra những cái chết vô cùng đau đớn cho nhau cũng chẳng vì gì cả, một thú vui bệnh hoạn khó bỏ.

Từ những người cậu luôn cho là tốt bụng, trong sạch nhất sau cùng lòng dạ lại thay đổi.

Họ trở nên méo mó, tàn nhẫn hơn bao giờ hết.

Những thứ vũ khí, những hình thức tra tấn tử hình mà Fascist Spain luôn kể rằng cậu sợ hãi như thế nào trong quá khứ đều ro chính tay con người tạo ra.

Dần những tiêu chuẩn đạo đức của xã hội càng ngày càng méo mó, dần họ không ngần ngại bộc lộ cái xấu một cách thẳng thắng không còn thứ tình cảm, tình yêu thuần khiết màu niệm như xưa nữa.

Nhưng rồi Fascist Spain hiểu ra, trên đời này chẳng bao giờ có hai thứ gọi là " thuần khiết và màu niệm".

Tất cả chỉ là vỏ bọc cho một tâm địa độc ác và ích kỷ của loài người, xã hội đã luôn tàn nhẫn như vậy theo thời gian sẽ chẳng bao giờ dừng lại.

Chỉ có hình thức thay đổi, thế giới này có thể có hai thứ màu sắc hồng và đen.

Đen chính là bên trong, mặt tối và sự thật khủng khiếp về xã hội con người, còn màu hồng chính là lớp vỏ bọc niệm màu nhưng đồng thời cũng là biểu tượng cho hình ảnh con người đứng lên đấu tranh để đòi lấy quyền tự do, bảo vệ cho chính nghĩa và quyền bình đẳng.

Phải nhờ những cuộc đấu tranh đấy đã giúp cho con người ta rất nhiều, kéo nhân loại ra khỏi vực thẳm tối tăm nhất.

Nhưng còn cậu thì sao, người đứng trên đỉnh ánh sáng của cuộc đời với một gia đình hạnh phúc, một người cha yêu thương cậu hết mực và sẵn sàng hi sinh tất cả vì cậu.

Một cậu em trai bé bỏng sẵn sàng lấy thân mình ra che chắn, sống chết vì cậu.

Cuối cùng tất cả đều chỉ sau khăn tang, lò hỏa táng và đền thờ thiên chúa.

Đau thương và mất mát, cậu bị kéo theo con đường chính trị liên quan đến chiến tranh và quân sự, với danh là một người lính thường Fascist Spain không thể tránh việc bị bóp méo suy nghĩ và nhận thức, vì cậu là nhân dân, cậu không thể không tin vào những điều này.

Để rồi từ đó một bước chân đã làm cậu bị kéo xuống vực thẳm tăm tối, để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn.

Từ một nạn nhân cậu lại trở thành nguyên nhân cho những cuộc thảm sát vô cùng khủng khiếp, Great Britain người đã kéo cậu ra khỏi vực thẳm một lần nữa như cách Fascist Spain đã kéo hắn ra khỏi bóng tối của cuộc đời.

Đem cậu trở lại với danh tính mới và thân phận mới, một quý ông đồng tính nam Fanxitko, người tình người yêu của gã quý tộc giàu có Grean.

Liệu rằng sống trong xa hoa và tận hưởng những thú vui đó có khiến cậu mất cảnh giác rồi lại đâm đầu xuống vực thẳm một lần nữa không?

Liệu rằng cậu có nên tin tưởng hắn, coi hắn là người đánh tin cậy nhất không?

Fascist Spain cũng chẳng có tư cách để nghĩ về điều đó, cậu không còn gì để mà mất nữa.

Nếu như không có Great Britain cậu đã phải ngồi trên ghế điện bị giật cho đến chết rồi, nếu như không có Great Britain cậu đã chết một cách đau đớn nhất trong căn phòng thí nghiệm đấy với tư cách là vật thí nghiệm, không khác gì những con chuột bạch.

Những sinh vật khốn khổ và tội nghiệp, sinh ra chỉ để phục vụ lợi ích của nhân loại.

Fascist Spain nghe được tiếng súng ở đằng xa, cậu bắt gặp cảnh hắn tập bắn súng bên đó là nữ hầu thân cận đang bên cạnh hầu hạ Great Britain.

Nhìn Great Britain bên người khác cậu có phần khá khó chịu nhưng nghĩ lại việc nữ hầu đó cũng có người thương trong lòng rồi, cậu đã gạt bỏ những suy nghĩ nhảm nhí đó đi.

Bỗng dưng một giọng nói vang lên :

- Chào buổi sáng ngài Fanxitko.

- Buổi sáng vui vẻ nhé, người yêu dấu.

- Cảm...cảm ơn hai người.

- Fanxitko, nghe nói anh từng tham gia chiến trường.

Anh chắc sử dụng súng thành thạo lắm nhỉ?

- Bây giờ thì không!

- Tại sao thế?

- Những gì làm tôi ám ảnh sợ hãi, tôi đều cho vào dĩ vãn hết rồi.

- Vậy hả, cơ mà cứ thử xem nào.

Great Britain đưa cho cậu khẩu súng đó, Fascist Spain có chút đó dự nhưng mà vẫn cố nhận lấy nó.

Khoảnh khắc cậu run rẩy đưa lên nhắm vào bia đỡ đạn, Fascist Spain nhắm mắt lại mà bắn.

" Pằng" - âm thanh vang lên như xé nát bầu không khí.

- Cái gì...!?

- Woa.

Hắn đặt tay lên vai cậu, một lần bắn đã chúng ngay đích.

- Xem ra anh vẫn không thể dứt được, đúng không?
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #12: Chấp nhận


- Anh...anh đang nói gì vậy, đừng nói linh tinh như thế...

Giọng cậu run rẩy, Fascist Spain cúi gồm mặt xuống muốn hạ khẩu súng bên tay xuống.

Bỗng dưng một bạn tay chạm nhẹ vào vai cậu khiến cho Fascist Spain giật bắn mình, cậu ngước lên nhìn hắn đang nở nụ cười chìu mến với cậu.

- Fanxitko, tôi đồng cảm cho những gì anh đã phải trải qua.

- Grean.. anh không hiểu đâu, tôi cảm thấy tệ lắm đấy.. tôi...

- Fanxitko này, anh có muốn ngồi một chỗ nào đó riêng tư để tâm sự hay không?

Hắn đặt tay chặn lời kịp thốt ra từ đôi môi cậu, nhẹ nhàng ân cần hỏi.

- Tôi.. có..

Hắn dẫn cậu đến một khu vườn xinh đẹp và rất yên tĩnh, không có một bóng người nào đi lại ngoài cậu và hắn.

Chỉ có chim, hoa, cỏ, cây và cá.

Thi thoảng cậu thấy được những con nai nhỏ hiền lành, nhút nhát nhảy qua đây.

Great Britain trải thảm vải mềm mại lên thềm cỏ xanh mướt, cầm hộp đựng thức ăn để lên rồi kéo cậu ngồi xuống một chỗ cùng hắn.

- Fanxitko, anh thấy thế nào rồi.

Fascist Spain nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên cảm nhận được luồn gió mát nhẹ thoảng qua vai, cảm nhận được thứ mùi thơm của cỏ lúa không khí trong lành qua mũi Fascist Spain.

- Grean à, tuyệt quá chắc tôi quên hết mất mấy chuyện đó trong lòng để nói với anh quá.

- Fanxitko, anh quên rồi cũng tốt.

Giữ mấy chuyện buồn đó chỉ thêm mệt mỏi hơn thôi.

- Haha..

Fascist Spain phì cười, đầu tựa vào bờ vai săn chắc của hắn.

- Fanxitko này.

- Hả?

- Fascist Spain.

- Này... anh..

- Không sao, bây giờ ta có thể gọi nhau bằng tên thật.

- Grean...

- Ở đây trước giờ không có bất cứ ai qua lại đâu, chúng ta là người đầu tiên nên sẽ không sao đâu.

- Grean...

ý tôi là Great Britain, tôi khá thích cái mật danh của anh.

Nó ngắn gọn dễ gọi hơn.

- Vậy ý anh là anh chê tên thật của tôi vừa dài vừa khó gọi hả?

- Ờm... thì nói thẳng ra là như vậy, Great Britain, tên của anh rất hay nhưng mỗi lần tôi đọc tên anh, kể cả là một người Tây Ban Nha như tôi cũng phải uốn mỏi cả lưỡi để phát âm nó.

- Ôi chúa ơi, Fascist Spain anh nói thế làm tôi tổn thương quá.

- Great Britain, từ bé đến giờ tôi không biết nói đối ai bao giờ.

- Fascist Spain, vậy là cả khi quân địch tra hỏi đồng minh trốn đâu là anh cũng khai ra hết à?

- Không, tôi chọn cách im lặng.

- Kể cả là khi bị đánh đến gần chết.

- Mấy thứ đó nhằm nhò gì với tôi, tôi không quan tâm đâu.

Chịu đau, chịu khổ quen rồi.

- Tôi lại không nghĩ như vậy, Fascist Spain à.

- Kẻ giàu như anh suy nghĩ khác là đúng rồi.

- Fanxitko...

ý tôi là Fascist Spain, xin lỗi tôi quen miệng quá.

- Không sao, Không sao.

Anh gọi như thế nào cũng được, dù gì cũng đều là tên của tôi cả.

- Được rồi Fascist Spain, kể cả giàu hay nghèo tôi cũng thấy người như anh không đáng phải chịu như vậy.

Kiểu như thế nào nhỉ?

Anh là một người cực kỳ tốt, cuối cùng lại bị lôi kéo vào những cuộc chiến tranh dưới danh nghĩa là những người trẻ yêu nước, cuối cùng thực tế anh lại bị lôi kéo vào một cuộc sâm lược tàn nhẫn nhất lịch sử nhân loại, tham gia vào những cuộc chiến vô nghĩa nhất.

Lợi thì ít mà cảm giác tội lỗi mất mát đau thương thì nhiều, sau đó anh bị lôi kéo vào những hậu quả mà anh không hề xứng đáng phải chịu....anh...

- Great Britain... tất cả là lỗi của tôi cả, đừng cố gắng "an ủi" tôi bằng cách đó.

Đôi bàn tay này của tôi đã trở nên bẩn thỉu, tôi đã cướp đoạt bao nhiêu mạng của người dân vô tội.

Great Britain, anh không nên xen vào !

Anh biết nếu như bị phát hiện thì bản thân anh sẽ phải chịu những hậu quả gì không?

Giải cứu một tử tù bằng tiền bạc và quyền lực là một hành vi vi phạm pháp luật vô cùng nặng nề đấy !

Fascist Spain không thể chịu nổi được nữa, cậu tiến đến bịt miệng hắn lại nhưng rồi bị hắn gỡ mạnh ra.

- Fascist Spain, vậy anh nghĩ việc thí nghiệm lên một con người sống là hợp pháp chắc?

- Great Britain, tôi xin anh.

Đã là tử tù thì quyền được sống còn chẳng có nói gì đến quyền được làm người nữa...

Cậu gục vào bờ vai hắn nức nở nước mắt lã cho, hình ảnh yếu đuối hiền lành của cậu thật khác xa với hình tượng người cha cậu, Spanish Empire.

Một lão thợ săn tiền thưởng khét tiếng, không chỉ nổi tiếng với những chiến tích lừng Lẫy, nỗi sợ của những tên tội phạm khét tiếng bị truy nã hay là người mang đến cho nhân loại những sự kiện bí ẩn mà đến bây giờ chẳng ai có thể giải mã được mà còn là kẻ đứng lên bảo vệ chính nghĩa cho những số phận thấp cổ bé họng trong xã hội, sẵn sàng không ngại lí lẽ với những kẻ có quyền tiếng nói lớn, hay thậm chí là vô cùng nguy hiểm trong thời điểm đó.

Nhưng nổi đình đám nhất là vụ người cá, người bạch tuộc gọi chung là những thực thể lặn dưới biển sâu mang một nửa là sinh vật biển một nửa là con người đến này vẫn gây nhiều tranh cãi mà không bao giờ có một lời giải mã.

Nó đã dính dáng liên quan đến vụ thảm sát trên con tàu, nơi những tên cướp đã bị xé xác vô cùng tàn nhẫn mà không giống như con người gây ra.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #13 : Gặm nhấm


Luôn có một kẻ bị ám ảnh bởi những vi điệu, không có thật.

Với kẻ đó không có gì là không thể, gã sẵn sàng tin và sau đó trở nên ám ảnh vì điều đó.

Trong đầu gã luôn vọng lên hình ảnh một sinh vật nửa trên là người nửa dưới là sinh vật biển, gã không quan tâm người đời nói gì, rằng những người đó sẽ không xinh đẹp như truyện cổ tích đâu.

Ai mà quan tâm chứ, càng xấu càng trở nên ghê rợn gã càng thích.

Vì gã yêu nét đẹp dị dạng, lạ thường của chúng.

Gã thích nhất là đọc về câu truyện tình đồng tính, một cuộc tình giữa một lão già cao bồi Tây Ban Nha và một tên quý tộc Anh Quốc.

Nhưng cuốn sách đó không được bán, sản xuất ra ngoài thị trường mà muốn mua thì phải vào những chỗ buôn lậu, bởi cuốn sách đó đã đả động không ít vấn đề liên quan đến chính trị và xã hội, chưa kể nó còn liên quan đến sinh vật huyền bí mà con người ta luôn tò mò tìm kiếm bấy lâu nay đó chính là người bạch tuộc.

Cốt truyện không ngừng nhấn mạnh về danh phận của lão quý tộc Anh Quốc đó.

" Hắn là một thủy quái, hắn nuốt chọn lấy trái tim người mình yêu.

Xiết chặt lấy tứ chi lão bằng những xúc tu quái dị đấy, bao bọc lấy lão để không một kẻ hạ phàm nào được phép chạm vào.

Hắn yêu lão, hắn yêu lão một cách điên cuồng và ám ảnh.

Tình yêu của hắn dành cho lão không giống như cách người bình thường bày tỏ cho nhau, phải !

Hắn đâu phải con người, hắn đã yêu hắn sẽ lao vào như một con thú.

Đè người bạn đời mình ra sau đó giao phối một cách tàn bạo mặc cho người ấy có muốn hay không, hắn là một tên biến thái nhưng tình cảm hắn dành cho lão là thật, hắn yêu và khao khát.

Hắn tàn nhẫn và khát máu, tất cả cũng chỉ vì người đàn ông ấy, hắn muốn lão là của riêng hắn, hắn muốn ở bên lão mãi mãi.

Mặc cho hiện thực luôn cố gắng chứng minh rằng tất cả cũng chỉ là giấc mơ hão huyền thôi, bởi khi lão đã rời bỏ hắn.

Con quái vật trong hắn đã trỗi dậy, săn bắt và thâu tóm bạn tình.

Kể cả có phải giao phối lão đến chết, hắn cũng sẽ chấp nhận, chỉ cần có được thân xác và linh hồn ấy."

Nhưng cũng bởi những phân cảnh đấy đã gây ra tranh cãi, đặc biệt là mối quan hệ giữa hai nước.

Khi đồng tính thời đó như tội tử hình còn chưa kể quý tộc của người Anh lại bị miêu tả và sử dụng những cụm từ và cách gọi không dành cho con người.

Đó không khác gì một sự xúc phạm vả thẳng vào mặt của người nước họ, đặc biệt người của British Empire.

Vì vào thời điểm đó, mối quan hệ giữa Anh Quốc và Tây Ban Nha không mấy ổn định, vậy mà người trong xã hội lại khá thân thiết với nhau.

Đặc biệt kể đến mối quan hệ giữa British Empire và Spanish Empire, điều đó khiến gã bắt đâu cảm thấy phát cuồng và ám ảnh về mối quan hệ của họ, họ không khác gì trong cuốn truyện mà gã đọc.

Spanish Empire là thợ săn tiền thưởng trong khi đó, British Empire lại là một tên quý tộc quyền quý.

Hai giai cấp hoàn toàn khác nhau, giữa một người thường sống bằng những cuộc săn đẫm máu, ôm chọn lấy số tiền trong tay tiếc từng đồng từng bạc.

Thì British Empire lại là một tên quý tộc giàu có, tiền nhiều đến nỗi kẻ trộm xông vào chưa kịp lấy đi đã đống tiền đè đến chết rồi.

Cho dù mối quan của Spanish Empire với gia phả của British Empire khá bất ổn ( lúc đó là chưa có Great Britain và Fascist Spain) đặc biệt là lão đã từng một lần khiến anh trai của British Empire bị trấn thương nhưng đổi lại mối quan hệ của lão với British Empire lại khá thân thiết và từng bị đồn là họ có mối quan hệ lãng mạng mập mờ với nhau.

Cho đến khi British Empire kết hôn với nhiều người phụ nữ thì lời đồn cũng kết thúc, cũng phải bởi cha British Empire.

England, người đã từng qua lại không dấu diếm về cả mặt tình cảm lẫn thể xác với người đàn ông khác, không ai khác đó lại chính là cha của Spanish Empire.

Đó là một mối quan hệ gây ra tranh cãi khá nhiều, bởi vì England là một người có quyền lực và danh tiếng như ngài lại sẵn sàng từ bỏ tất cả để yêu lấy một gã đàn ông vô điều kiện.

Đã vậy người đàn ông đấy còn bị vợ bỏ, làm cha đơn thân.

Ngày đêm khoác trong mình một giao diện là một mỹ nam nhân xinh đẹp để bao nhiêu kẻ bẩn thỉu khác chà đạp, mỗi lần bị phát hiện là người đàn ông ấy không ít lần bị vằn cho gần chết.

Khiến cho Iberia Union không ít lần phải chuyển đến chỗ khác để sinh sống thoát khỏi vòng tay của những ả vợ đang ghen tuông đến phát điên của khách hàng.

Lẩn trốn nhiều năm mang theo đứa trẻ tội nghiệp cuối cùng có thể giữ chạy khỏi chốn khắc nghiệt của thế giới này.

Cuối cùng người đàn ông duy nhất dang tay ra cứu lấy Iberia Union, người duy nhất đồng cảm với người ấy lại bị rời bỏ một cách tàn nhẫn.

Có rất nhiều tin đồn cho cuộc tình bi kịch này, người thì bảo là Iberia Union đã lợi dụng ngài người thì bảo là Iberia Union mắc bệnh hiểm nghèo, không muốn England biết nên lặng lẽ rời đi.

Kết cục thế nào thì vẫn là đau thương và mất mát....
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #14 : Ám ảnh


Hồi kết của những chuyện tình trong cuốn tiểu thuyết lãng mạn phương Tây luôn có một khía cạnh buồn nào đó khó gỡ được, giữa hai cảm xúc không bao giờ có thể đến được với nhau.

Sự thật rằng thứ gọi là :" tình yêu đích thực " không phải là không tồn tại quan trọng là ta có thể tìm được đến nó hay không.

Hắn nghe kể về vụ thảm sát trên tàu, cảnh sát và các thám tử khác đến giờ cũng chỉ cho rằng đó là sự tấn công của một sinh vật biển thôi nhưng hắn biết rõ đó là ai, bởi sau nhiều nỗ lực điều tra pháp y thu thập lại thì không có dấu hiệu gì của mô con người, hầu hết là của bạch tuộc.

Điều này khiến cho họ cảm thấy kỳ lạ, bởi loài này thường không bao giờ chủ động tấn công con người mà nếu có thì sẽ không bao giờ khủng khiếp đến thế.

Đó không phải lần đầu tiên họ ghi nhận được những vụ như thế này, những xúc từ của những con bạch tuộc không bao giờ cứng và to khủng khiếp như thế.

Mỗi lần như vậy nó lại rấy lên dư luận về sự nghi ngờ về sự tồn tại của một loài sinh vật huyền bí nhưng rồi những vụ đó cứ nổi lên rồi lại chìm xuống như những con tàu mục nát trên biển dần cũng sẽ chẳng có ai có thể tìm ra được sự thật sau đó.

Great Britain biết, Great Britain rất nhiều thứ.

Hắn biết được sự theo đuổi theo tình yêu đến tàn bạo của cha mình, hắn biết được mối tình đầy bi kịch của ông nội.

Hắn biết được họ hàng ruột thịt của mình sử dụng quyền lực để che đậy tội ác của gia tộc, hắn biết rằng người bà phần cáu gắt lại thực chất có tình yêu với con như thế nào, hắn biết cha hắn là người gây ra tất cả các vụ thảm sát vô cùng khủng khiếp bị rơi vào bế tắc đấy, hắn biết những gì khốn nạn mà lão đã dành cho người tình của mình.

Hắn biết hết, biết cả gã đàn ông ám ảnh hình tượng và tin đồn về cha mình đến nỗi lợi dụng những tử tù trong chiến tranh thực chất là những người lính tội nghiệp bị ép tham gia vào chiến trường thảm khốc, bị ép cầm súng tay nhuốm máu sau khi làm những chuyện bẩn thỉu dù họ có muốn hay không nữa.

Đáng ra những gì họ cần sau hòa bình là được trở về bên gia đình ấm êm, cuối cùng lại phải chịu sự tra tấn vô cùng tàn khốc rồi là một bản án tử hình không mong muốn.

Có kẻ đã lợi dụng thứ gọi là "quyền lợi" của những tử tù để lôi kéo họ vào những cuộc thí nghiệm vô nhân tính.

Để rồi những người lính đấy trở thành những quái vật dị dạng nửa người nửa cá và bị giam cầm vào trong những chiếc buồng kính đựng đầy nước, họ mất đi khả năng thở, khả năng di chuyển và khả năng làm một con người.

Great Britain biết, Great Britain nghe thấy và Great Britain chứng kiến.

Hắn cứu lấy người mình yêu vì đó là người cho hắn đủ bản lĩnh, đủ đũng cảm để chấp nhận hi sinh đánh đổi không ngại rủi ro, mất mát.

Great Britain sẵn sàng từ bỏ thân phận mình vì cậu, sẵn sàng làm lá chắn cho cậu và dẫn dắt cậu trở về cuộc sống bình thường vì đó là những gì hắn muốn.

Cuộc đời hắn chỉ có là cậu thôi, nếu như cậu đi rồi hắn không thể sống nổi, bởi vì giờ Fascist Spain đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời hắn, không thể thiếu giống như UK vậy....

Khoảnh khắc ngâm mình xuống hồ bơi, Fascist Spain nhận ra đôi chân đã biến mất nhưng cậu không còn quan tâm cũng như không còn hoảng sợ nữa.

Hiện rõ trong ánh mắt Fascist Spain một sự yên bình khó tả, cậu để bản thân chìm xuống để cho nước từ từ len lỏi vào trong mang của cậu.

Cậu nhìn bản thân, nhìn chiếc đuôi cá tuyệt đẹp đó rồi nhìn lên đôi tay nhiều mang và vẩy trông vô cùng quái dị.

Nhưng rồi những gì cậu nhìn nó cũng là một nụ cười chất chứa sự dịu dàng, hiền từ.

Fascist Spain ngước đầu nhìn lên, cậu nhìn thấy Great Britain qua mặt nước.

Hắn hình như đang cởi bỏ bộ áo khoác trên cơ thể mình ra, rồi "bùm" một cái.

Hắn nhảy xuống nước, từ từ những xúc tu từ trong cơ thể của hắn chui ra.

- Fanxitko, tôi đã từng bảo với anh rằng bể bơi là nơi để bơi thôi chứ chưa chắc phù hợp để "nuôi cá" mà.

- Tôi biết.

- Vậy sao anh lại nhảy xuống với tình trạng hóa nhân ngư như thế này?

Anh biết khi làm sạch bể người ta hầu như phần lớn sẽ đổ hóa chất vào thay vì rút cạn nước ra thay rồi đổ nước mới vào, anh làm như vậy không sợ bị độc vào trong mang chết à?

- Bộ anh muốn hại tôi chắc?

- Không bao giờ, coi như may cho anh là hôm nay tôi thay nước đi.

- Đúng là lũ nhà giàu lười biếng.

Những xúc tu đó từ từ ôm lấy cậu như cách con bạch tuộc đang ôm chọn con mồi của mình.

- Anh tính xé xác tôi luôn hay gì.

- Tôi muốn ăn sạch sẽ anh nhưng theo cách một con người sẽ làm, một lần nữa.

Hắn kéo cậu từ từ vào vòng tay của mình, cậu vòng tay qua gáy hắn.

- Đúng là tham lam, không chừa lại cho người ta tý nào.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #15 : Giao Phối [ H+]


Những xúc tu đó từ từ quấn lấy cậu, không biết trên chiếc đuôi cá này hắn có thể mò ra được nổi lỗ nhị để đâm vào không bởi kết cấu cơ thể sinh học của cá là một chuyện, kết cấu cơ thể của con người cũng là một chuyện khác, kết cấu cơ thể của loài cá lại càng khác nữa.

- Grean, anh đang làm gì đấy.

Trông kì cục lắm, bộ anh đang tìm kiếm điều gì à?

Lần đầu thở và nói chuyện dưới nước khiến cho Fascist Spain khá khó chịu, bởi vì nước cứ chảy vào cổ họng cậu.

Khiến cho Fascist Spain cảm giác như sắp sặc, cậu đã phải cố gắng ngừng thở bằng phổi để cho nước hấp thụ qua mang nhưng cậu vẫn phải cố gắng giữ chút không khí cuối cùng trong cổ họng đủ để cậu có thể tương tác với hắn hàng giờ liền mà không cần phải lúc nào cũng ngó đầu lên mặt nước để thở như lũ cá cảnh mà cha cậu từng nuôi sân sau nhà trước khi bị lũ mèo hoang chết tiệt ăn hết.

- Hả?

Phải nhưng đó với mục đích sờ mó.

Tôi sống đủ lâu dưới danh phận vừa là người vừa là cá để có thể hiểu được kết cấu của loài như anh.

Vừa nói xúc tu dần bao phủ cơ thể cậu, kéo cậu về phía Great Britain một cách từ từ nhẹ nhàng tình cảm.

Đủ gần để hắn không phải mất công với tay tới đã ôm chọn lấy cậu cùng những xúc tu đó ôm không xuể.

Găng tay đen đeo cùng những chiếc nhẫn và đồng hồ vàng vô cùng sang trọng, mặc cho chiếc đồng hồ có thể chập và hỏng bởi nước hắn vẫn nhảy xuống cùng với cậu chỉ để ôm chọn lấy chiếc eo chơn nhớt đầy vẩy đấy" đúng là lũ nhà giàu".

Cậu thốt lên trong lòng, khuôn mặt cậu quay đi để lộ chiếc cổ xinh xắn nõn nà khiến Great Britain sát đôi môi lại gần hơn.

- Great Britain... tôi là một con người...

Ánh mắt và thái độ cậu có phần né tránh, Fascist Spain vòng đôi tay vẩy cá qua cổ hắn.

Không biết lũ bạch tuộc có phụ thuộc vào ít nhiều lượng oxi không nhưng cậu tin rằng người như

- Tôi biết.

- Tôi là con người 100%!

Hụ.

Cậu vừa hét lên, bọt khí cuối cùng của Fascist Spain bay hết ra khiến cho cậu ho hù hụ.

Great Britain vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp đến hớp hồn của cậu, vuốt xuống chiếc mang cá trên cổ đang cố gắng tìm cách chuyển động dưới mặt nước.

- À giờ chỉ còn 50% thôi nhỉ?

- Không!... thực ra là ừ...phải đấy !

Ánh mắt cậu buồn rầu buông xuôi cho xúc tu thoải mái xâm phạm, Fascist Spain nhìn xuống chiếc quần dưới đáy bể bị rơi xuống khi cậu đã hóa thành nhân ngư.

Hắn nở một nụ cười dịu dàng trên môi sờ lên khuôn mặt xinh đẹp của Fascist Spain, vuốt lên bên tai đã hóa vây cá.

Hắn quay khuôn mặt ấy hướng về phía mình rồi đặt nụ hôn lên trên đôi môi đấy, Fascist Spain cũng theo quán tính mà vòng tay ôm lấy cổ hắn áp sát nụ hôn hơn.

Từ từ bọt không khí bắt đầu bay hết ra, hai đầu lưỡi quấn chặt lấy nhau.

Tay hắn cùng lúc luồn xuống dưới eo, sờ mó vào trong lớp áo mỏng tanh bị ngấm nước của cậu.

Cơ thể nam nhân đấy cứ co giật lại, phát ra tiếng rên ư ử bên tai khiến cho hắn rất thích thú.

Great Britain vuốt ve lên eo cậu, rời đôi môi mềm mại đấy ra rồi tiến xuống chiếc cổ xinh xắn.

Hắn nhẹ, ôm lấy eo Fanxitko kéo lại gần hơn nữa rồi mâm mê cái gáy đó bằng đầu lưỡi của mình.

Vuốt nhẹ lên vành tai khiến cho Fascist Spain giật bắn lên, đôi tay mang cá của cậu vô thức cào lên lớp áo đắt tiền của Great Britain.

Nhưng đối với tên nhà giàu như hắn, tiền bạc không thành vấn đề.

Ngón tay từ từ vuốt xuống dưới phần thân cá và...

- A!?

Great Britain!!

A!?

- Cảm giác thế nào, tuyệt chứ?

- Hức.

Đầu ngón hắn bỗng dưng đâm thẳng vào cái lỗ nào đó trên đuôi cá của cậu.

Khiến cho Fascist Spain giật bắn lên, cậu chưa kịp định hình được gì thì hắn đã đâm thêm một ngón nữa vào trong cậu.

- Ức..A!?

Great Britain!!

Bỗng dưng hắn cúi xuống thoát ra khỏi vòng tay của cậu, khiến cho Fascist Spain mất đà suýt ngã bổ ra phía trước thì những xúc tu xiết chặt lấy đôi tay cậu giữ cho Fascist Spain ngửa ra thăng bằng trên mặt nước.

Great Britain cúi xuống hôn nhẹ lên cái lỗ nhỏ ấy, ngón tay thì thi nhau đút nhét vào sâu trong.

Hắn hưởng thụ, thưởng thức nó.

Những mùi vị của nó theo danh nghĩa với người mình yêu, đó là khi đầu lưỡi hắn đâm vào đó là khi ngón tay tách lỗ hậu của mỹ nam ngư ra để thưởng thức từng chút một trong.

- A!?

Cậu thì cứ ngửa cổ lên rên rỉ, đuôi cá của Fascist Spain như cứng lại không ngọ nguậy nổi.

Đầu lưỡi hắn cứ đâm sâu vào bên trong, cảm nhận được mùi hương nồng tanh của cá và chút thơm nhẹ khiến Great Britain càng nổi hứng lên, ngón tay cắm mạnh vào trong đè lên điểm huyệt khiến cho cơ thể cậu rã hết cả ra.

Chẳng biết lũ cá sẽ xuất ra từ đường nào nhưng cậu sắp không kiểm soát được nữa rồi, chỉ muốn gồng lại nắm đầu hắn lôi ra chỉ buồn rằng đôi tay cậu đã bị những xúc tu của hắn giữ chặt.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #16: Vi diệu [ H ]


- Ức...

Cậu cố gắng bò lên khỏi mặt nước thì bị trượt tay ngã xuống một lần nữa, hắn đứng cạnh.

Cơ thể chìm xuống dưới nước chỉ lộ mỗi cái đầu đang cười cười nhìn cậu.

- Mệt mỏi nhỉ?

- Địt mẹ cái tên nhiều tua kia, ra đỡ tôi coi!

Đứng đấy mà còn cười được à?

Ra giúp người yêu bé bỏng của anh đi.

- Giúp kiểu gì đây nhỉ.

Hắn tiến đến, xúc tu ôm lấy sờ soạn lên cơ thể cậu.

- Grean, đỡ tôi lên đi.

Thứ nước trong bể này đã không còn sạch sẽ nữa.

Hấp thụ vào chắc tôi..

- "Tôi thế nào"?

" Tôi có chửa" hả?

- Im đi!

- Haha.

Great Britain bế cậu lên kiểu công chúa, từ từ bước ra khỏi mặt nước.

Fascist Spain cơ thể rã rời cả ra, gục vào bờ ngực săn chắc ấy được hắn bế ra khỏi mặt nước.

Xúc tu không lồ hắn từ từ thu lại, Great Britain hôn nhẹ lên vầng chán chàng trai đang mệt mỏi ấy.

Cậu nhớ lại những giờ phút trước, lúc cả hai đang quấn chặt lấy nhau mãnh liệt như ai con thú.

Nhìn bên ngoài người ta còn tưởng là bạch tuộc khổng lồ đang nuốt chửng con mồi.

- A!?...Great Britain!?

Tôi....Không chịu nổi nữa!?

A!?

Cậu ôm chặt lấy cơ thể của hắn, tiếp tục nhún lên một cách mạnh mẽ trong khi cơ thể ở dưới đã vãi hết cả nước ra.

- Fascist Spain !

Ha, tôi không thể xác định hay chạm được vào vị trí dương vật của anh đâu.

Vậy nên làm gì thì làm, anh cũng phải bắn cùng tôi đừng có tự ý ra trước ra sau để tôi bắn một mình.

Người hắn ngửa ra, dưới mặt nước lúc chìm lúc nổi khá khó chịu khiến cho Great Britain phải vươn những xúc tu ra bám chặt lên thành bồn tắm chỉ để tìm cách cố định lấy cơ thể của bản thân.

Đối với vị trí lỗ hậu như vậy, thì với hắn tư thế nằm ra rồi để đối phương trèo lên nhún là hợp lí nhất rồi.

- Rồi..hức...tôi biết rồi.

Cậu vừa nói vừa cắn răng nhún lên trên cơ thể săn chắc ấy rồi rên lên, lỗ hậu cậu không ngừng nhấp xuống như nuốt chọn thân dưới của hắn.

Cứ như cơ thể nửa người nửa bạch tuộc của Great Britain trao cho hắn khả năng phi thường hơn người thường hay sao, căng cơ bám lấy thành bể chịu đựng một gã đàn ông một chín một mười với cân nặng của hắn nhún lên mà vẫn sung sức làm với người ấy hàng giờ mà không thể hiện chút sự mệt mỏi nào, thực sự không biết lũ bạch tuộc đực trong tự nhiên có khỏe như vậy không chứ người như cậu chỉ ngồi trên bụng hắn mà nhún thôi cũng sắp sửa sức tàn lực kiệt đến nơi rồi.

- A!?... khoan nếu như mà chúng ta ra thì?...Ức!?

Cậu chưa kịp nói gì thêm bỗng dưng Great Britain lại tự ý ôm lấy hông Fascist Spain ấn xuống, tinh dịch cậu bắn hết cả ra.

Hòa tan trong nước trước mặt hắn.

" Ôi chà, tuyệt đẹp làm sao" - Hắn nhìn mấy thứ màu trắng ấy hòa tan ra trước mặt mình, Great Britain lại tỏ ra vô cùng bình thản trước cảnh tượng thô tục hiện ra trước mắt ấy rồi vỗ vào mông cậu.

- Fascist Spain, tôi đã bảo là đừng có mà ra trước tôi rồi mà.

- Great Britain!!!

Đưa tôi lên!!

A!?

Bỗng dưng Fascist Spain tỏ ra hoảng loạn, cố gắng vùng vẫy tìm cách để thoát ra khỏi dương vật của hắn để bơi lên, mà cơ thể cậu đờ ra khó cử động nổi được.

- Sao thế?

Sao thế?

Mang biến mất à?

Hay là cần Oxi gấp.

- Không phải!!

Fascist Spain không dừng lại việc cố gắng dằng ra khỏi cơ thể hắn nhưng rồi lại bị những xúc tu của Great Britain khống chế lại và kéo xuống.

- Sao thế?

Nói với tôi xem, có gì tôi giúp cho.

- Tinh dịch...tinh dịch...

- Tinh dịch thế nào cơ?

Tôi thấy tinh dịch của anh bình thường mà.

- Không phải...!!

- Thế ý anh là như thế nào?

Nói rõ cho tôi nghe nào.

- Tinh dịch....tinh dịch hấp thụ vào trong mang tôi chết mất!!

- Hả??

Hắn đơ ra chưa hiểu chuyện gì, thì lúc đó cậu nhân cơ hội xúc tu của Great Britain buông lỏng ra, cố gắng thoát ra rồi định bơi lên.

- A!!!

Great Britain!!

- Tôi chưa ra anh đừng hòng bỏ đi.

Vậy là cứ thế cậu và hắn "chiến đấu" dưới nước thêm nhiều giờ nữa đến khi rã rời ra và có cảnh hiện tại.

- Grean...

đống hỗn độn này thì xử lí sao đây?

- Yên tâm, Fanxitko.

Có mấy ả nữ hầu lo liệu hết cả rồi.

- Ờ...Họ cũng là những kẻ nửa người nửa cá, nửa người nửa bạch tuộc giống anh đấy à?

- Đâu có, sao anh lại nghĩ như vậy, Fanxitko?

- Vậy thì anh sẽ giải thích thế nào đây về việc họ phát hiện ra quần áo ở dưới đáy bể còn đống tinh trùng thì nổi lềnh bềnh đặc sệt trên mặt nước?

- Chẳng sao, tôi trả tiền cho họ.

Họ phải có trách nhiệm dọn vệ sinh hết, không được phép thắc mắc.

Nếu như phát hiện ra kẻ nào truyền tin ra bên ngoài thì sẽ bị tôi xử lí hết.

- Như thế nào vậy, Grean?

- Bất kỳ hình thức tàn bạo hay nhẹ nhàng nhất anh có thể nghĩ ra, cục cưng à.

- Đúng là những tên "Tư Bản" mà.

Dứt lời hắn bước ra khỏi mặt nước, từ từ bế cậu vào trong phòng cuốn lấy khăn tắm.

Làn gió mát trượt lên da, chân cậu từ từ hiện ra đuôi cá thì biến mất đi.

- Thật là vi diệu mà.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #17: Nguy hiểm rình rập


- Còn bao nhiêu tên lôi hết ra đây !!

Gã ra lệnh cho một tên tay sai của mình sau khi giết chết một ả người cá trước mặt một cách tàn nhẫn, trải qua rất nhiều thính nghiệm vô nhân tính khiến cho tên đó không chịu đựng được mà dãy dụa nôn ra máu đến chết.

Cơ thể người phụ nữ đấy vẫn còn chi chít những vết thương trông vô cùng đáng thương và thê thảm, dẫu cho vậy cô ta cũng là tội phạm tử hình nên đối với gã cô ta chẳng có gì để gã thương hại cả.

Thay vào đó gã muốn lấy cô ta với danh nghĩa là đem lại lợi ích cho nhân loại, vắt kiệt cô ả đó những thính nghiệm vô nhân tính từ sinh vật biển lên cơ thể con người để tạo ra những sinh vật mà người ta thường thấy trong những trang truyện cổ tích hay truyền thuyết mờ ảo, thật giả không rõ ràng.

Gã luôn nhắm đến tội phạm tử hình bởi cho rằng những tội ác của những kẻ đó gây ra trong quá khó hoàn toàn không bao giờ xứng đáng được cứu chuộc và tha thứ, không bằng ép họ làm những việc mà gã cho là "có ích cho nhân loại" như để trả giá cho những gì mà họ gây ra, để rồi khi bị chôn vùi xuống dưới địa ngục tàn khốc sẽ chẳng còn điều gì để nuối tiếc nữa.

Gã lấy việc họ là tội phạm tử hình ra để tước lấy quyền được làm con người của bọn họ, với gã những kẻ đó cái quyền được sống còn chẳng có nói gì đến quyền được làm người.

Vậy thì chẳng có lí do gì để ngăn gã thực hiện những thính nghiệm lên bọn nhằm thỏa mãn nhu cầu sở thích của chính mình cả.

Nhưng rồi những thính nghiệm quá tàn khốc, những kẻ bị đem vào đây cũng chẳng sống được quá một năm cũng đã chết rồi.

Những tên còn sống thì lại bị phát điên ra bởi sau những lần bị bạo hành tra tấn kinh khủng khiếp, bị hủy hoại dung mạo hủy hoại thể xác thậm trí họ còn bị bắt phải "giao phối" với nhau tạo ra những cá thể người cá nhỏ.

Nhưng tiếc là những cá thể đó cũng không sống được quá lâu, cùng lắm là một tuần rồi cũng ra đi ngay sau đó.

Điều đó không khác gì sự tác động tàn nhẫn lên tinh thần của bọn họ, không phát điên lên mà tự tử thì cũng phát dồ quay ra tấn công người trong trụ sở rồi bị đánh đến chết.

- Hết rồi thưa ngài.

- Hết rồi ư?

- Vâng!

- Vậy thì đưa cái bản án ra đây, tôi xem còn tên tội phạm nào hôm nay kết án tử không.

- Rất tiếc thưa ngài.

- Sao thế?

- Chính phủ đã quyết định gỡ án tử hình rồi ạ.

- Gỡ án tử hình?

Tại sao chứ..?

Địt mẹ nó nữa, vậy khác đéo gì đang nhân từ với lũ xúc vật kia không?

- Ngài bình tĩnh ta có thể nghĩ cách mà...

- Nghĩ cách gì chứ, tôi quẳng anh vào làm thính nghiệm thay thế nhé?

- Không!!

Ý tôi là tôi sẽ kiếm đối tượng khác cho ngài... xin ngài đừng làm thế

- Đối tượng nào nữa, ta vẫn còn là người của chính phủ, phục vụ cho nền khoa học dưới lớp vỏ bọc hợp pháp.

Vốn những tên tử tù kia dù gì cũng chết, thì còn có thể lôi ra được.

Nhưng giờ thì sao?

Bọn chúng chỉ là những tên tù nhân chịu án chung thân mấy chục năm sau là sẽ được thả ra thôi, bây giờ nếu như chúng ta bắt bọn họ ra làm vật thí nghiệm thì ta sẽ phải giải thích với người nhà bọn họ về vấn đề này như thế nào?

Đĩ mẹ những tên súc sinh đáng chết đó, không hiểu sao những kẻ đó đáng sống ở chỗ nào.

- Này ngài, tôi nghĩ ta có thể sử dụng những đối tượng có ý định tự tử với nhu cầu được cống hiến hi sinh vì khoa học thì sao?

- Địt mẹ anh bị điên à?

Ôi trời ơi, họ là những kẻ muốn chết chứ đâu phải là những kẻ bị xã hội ruồng bỏ đâu?

Bọn họ vẫn còn người nhà bên cạnh, thậm chí còn là những người còn đang quan tâm lo lắng cho họ nữa.

Chúng ta mà làm như vậy sớm muộn gì cũng bị người ở cục cảnh sát điều tra hay FBI tìm đến, thậm trí là bị dính án hình sự vì tội ác của những thính nghiệm vô nhân đạo là không thể tránh khỏi.

- Này... thực ra...

- Sao?

Thực ra cái gì?

- Năm trước, cái hồi thời điểm ngài bắt đầu bước vào việc thính nghiệm lên các tử tù thì về tội phạm chiến tranh ấy.

- Sao?

Có chuyện gì thế?

- Thực ra thì số lượng lúc đó không phải là 500 phạm nhân đâu, thực ra là 501 phạm nhân.

- Từ từ đã, thật sao?

- Thật...

- Thế sao anh không nói với tôi?

- Bởi vì tôi đã buộc phải giữ bí mật này vì người đứng sau đó là kẻ không hề tầm thường, người ấy đồng thời cũng là người đã mua chuộc người của tổ chức một khoảng tiền vô cùng vô cùng lớn kèm theo việc sẽ phanh phui nơi này nếu như không chấp nhận thỏa thuận để nơi này bị bại lộ.

- ...Trải qua nhiều năm trời, thì luật Pháp vẫn thối nát như vậy.

Những kẻ có quyền có tiền vẫn luôn là những kẻ nắm quyền làm chủ trong xã hội....

Quay trở lại lúc đó, nằm gọn trên giường cùng người mình yêu, chăn ấm đệm êm.

Fascist Spain sẽ không bao giờ có thể nhận ra điều gì kinh khung sắp sửa ập đến.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #18 : tên đó đang đến


Tên đó đang đến, cậu có thể cảm nhận thấy rõ.

Fascist Spain biết rằng gã điên đó có thể đang tìm mình, nhưng cậu lại chẳng có bằng chứng nào chứng minh cho điều đó cả.

Fascist Spain bắt đầu mơ thấy ác mộng, cậu cảm nhận được gã đang tìm đang tìm đến cậu, săn đuổi cậu ngay cả trong giấc mơ.

Cậu sợ hãi nhưng Fascist Spain không dám kể điều đó cho Great Britain, cậu chỉ biết cố gắng chỉnh lại cảm xúc mỗi lần gặp hắn.

Fascist Spain có thể cảm nhận được mùi thuốc, mùi bong gòn và thuốc sát trùng thoang thoảng qua sống mũi khiến cậu cảm thấy rùng mình.

Đặc biệt là mỗi lần Fascist Spain bị trấn thương, khi được hắn sơ cứu cho cậu vẫn tỏ ra e dè co người lại.

Lúc đầu Great Britain chỉ nghĩ rằng cậu có thể bị đau nên hỏi:

- Anh đau à?

Có cần tôi lấy tý thuốc gây tê cho không?

- Tôi không, cũng như tôi không cần.

Cảm ơn anh.

Nhưng rồi hành động cứ co người lại của Fascist Spain khiến cho Great Britain nghĩ rằng cậu thực sự đang nói đối hắn, Great Britain đã định sử dụng ống tiêm chứa thuốc gây tê ra cho cậu.

Fascist Spain bắt đầu tỏ ra sợ hãi hơn, giọng cậu run run.

- Grean...anh...anh tính làm gì đó...?

- Ờ thuốc gây tê, sao thế?

- Thôi...tôi đã bảo là tôi không cần mà...

- Fanxitko tôi tin rằng những cơn đau sắp tới đây đủ để khiến anh phải ngất đi mà bản thân tôi cần anh phải giữ tỉnh táo trong suốt quá trình trị thương nên.

- Được rồi...Được rồi.

Great Britain đã nghĩ lí do cho hành động đó chính là vì nỗi sợ đi đến bác sĩ từ hồi còn bé của cậu vẫn chưa đỡ, nó thật sự không sai.

Vì Fascist Spain đã từng có một khoảng thời gian trong quá khứ, lần đầu đi bác sĩ đã gây ra cho cậu một nỗi sợ mạnh mẽ đến nỗi đôi khi Fascist Spain còn doạ cả cha mình rằng cậu sẽ bỏ nhà đi bụi nếu như tiếp tục lôi cậu đi đến gặp bác sĩ một lần nữa, dù là vậy thì trước sau cùng bệnh của Fascist Spain đổ nặng đến nỗi khó ăn khó ngủ, khó đi lại khiến cậu cũng buộc phải đi .

Nhưng đấy không phải là nguyên nhân hình thành nên nỗi sợ đó trong cậu.

Fascist Spain đã từng tiếp xúc trong phòng giam thính nghiệm đó, mọi sự kinh khủng khiếp đều dồn vào cậu.

Fascist Spain nhớ mãi cảm giác những con dao cắt vào da vào thịt một cách đau đớn, nó còn đau hơn cả những gì quân đối địch đã đánh cậu.

Fascist Spain thậm trí đã thấy cảnh cơ thể mình bị mổ sẻ, giải phẫu một cách tự ý không khác gì những con ếch trong phòng thí nghiệm.

Thuốc tê đôi khi hết cũng chẳng mảy may quan tâm, đôi khi gây mê cũng hết nên trường hợp đối tượng thính nghiệm vùng dậy phản kháng là điều sảy ra không ít và cách bọn họ sử lí là đánh ngất đối phương.

Kinh khủng nhất là màn thử nghiệm mang cá, người thì bị ngạt chết người thì bị đuối nước đến chết.

Fascist Spain vẫn nhớ rõ cảnh tượng đó, cảnh bọn họ thả một người vừa mới hóa đuôi cá xuống nước, mặc cho người đó không có mang.

Họ vẫn để mặc cho anh ta vùng vẫy với niềm tin rằng, cận kề cái chết thì bản năng sinh tồn sẽ được kích hoạt, mang cá sẽ xuất hiện.

Kết quả là mất đi đôi chân khiến cho khả năng bơi của anh ta bị hạn chế, anh ta thậm trí còn không biết sử dụng đuôi và vây kèm theo tâm lí hoảng loạn khi bị đột ngột thả xuống không kịp hít đủ dưỡng khí lấy hơi.

Nước tràn vào hết trong phổi, kèm theo đó bị ném vào nước không ai vớt lên trong khoảng thời dài.

Cuối cùng anh ta đã chết một cách thê thảm dưới mực nước ngập qua đầu.

Còn một lần thính nghiệm nữa, rõ ràng người phụ nữ ấy vốn đã bơi rất tốt.

Đã thành công thở được ở dưới nước nhưng rồi cô ấy vẫn bị vớt lên, phơi khô đến chết.

Chỉ vì cô ấy đã trải qua quá nhiều cuộc thính nghiệm biến dạng đến nỗi không thể nói, không thể tương tác hay cư xử như con người bình thường được nữa, trông vô cùng thảm hại.

Suy cho cùng đối với họ, tử tù không khác gì những tên súc vật không hơn mà kém thì kém hẳn, mặc cho đôi khi trong đó người ấy đơn giản là bị dính sự phân biệt trủng tộc thời đó mà vu oan hay là những người lính tội nghiệp bị vu oan hay những con người đứng lên sau những gì vượt quá sức chịu đựng.

Với gã dù gì cũng phải chết, gã luôn coi mình như là vị thần linh nào đó thay trời thành đạo chừng phạt dáng xuống những kẻ mà gã cho là tội đồ, đánh chết.

Suy cho cùng cũng kinh tởm, bệnh hoạn như nhau...

- Anh không ra ngoài à?

- Không... tôi không muốn...

- Sao thế?

- Không sao cả... chỉ là tôi không muốn thôi...

- Không thích đi chơi với tôi thì nói.

- Không...Không có mà!!

Vừa dứt câu, cậu ôm đầu run rẩy rúc vào một góc.

- Sao thế sao thế?

Anh làm sao thế??

Great Britain bắt đầu cảm thấy lo lắng cho Fascist Spain, hắn tiến đến hỏi thăm lẫn trấn an.

Bỗng dưng bắt gặp bóng người đàn ông vừa quen vừa lạ đang đứng trước cửa nhà hắn thăm dò.

Great Britain như hiểu ra luôn vấn đề.

" Tên đó đang đến rồi !"
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #19 : Chạy trốn


Đợi mãi không thấy bóng người đàn ông đấy đi, gã cứ đứng đó đi xung quanh nhà hắn như tìm một thứ gì đó.

Great Britain không nói gì ngoài nhấp một tách trà, rồi bình thản quan sát gã bên ngoài cửa sổ.

Trong khi đó, Fascist Spain sốt ruột quấn quýt hết cả lên.

- Grean...Grean!!!

Hắn...hắn....

- Uống chút trà không?

Hay ăn bánh.

- Grean!!

Anh nghĩ tôi còn tâm trạng để ăn uống như anh chắc.

- Vậy nên mới dễ chết đấy.

- Anh nói cái gì cơ?

- Ý của tôi là anh cứ tỏ ra sợ hãi, lo lắng như vậy càng dễ bị nghi ngờ, dễ bị phát hiện đấy.

- Grean... vậy giờ tôi phải làm gì?

- Tận hưởng đi tình yêu của tôi, mọi chuyện cứ để tôi lo.

Chỉ cần anh bình tĩnh.

- Grean...

Great Britain vẫn ngồi uống trà cạnh cửa sổ xem gã ta tiếp tục thăm dò nhà hắn, bất chợt tên đó ngước mặt lên nhìn.

Mắt chạm mắt, bốn mắt nhìn nhau.

Great Britain không giật mình hay tỏ ra hoảng sợ, hắn vẫn tiếp tục nhìn gã tay ngấp một ngụm trà với vẻ mặt tỏ ra có chút khó chịu.

Gã giật mình tỏ ra chút lo lắng cúi xuống, Great Britain khẽ nở nụ cười.

Bỗng dưng tên đó lục trong túi đồ của mình một tập hồ sơ, sau đó gã khẽ cau mày dở ra rồi nhìn lên hắn một lúc.

Càng nhìn biểu cảm trên khuôn mặt gã càng nhợt như thể biết là đã làm sai một điều gì đó nhưng gã lại không chấp nhận lỗi sai đó.

Khổ nỗi gã vẫn cố chấp không tin, nên cố nhìn lại một lần nữa.

Fascist Spain vẫn để cho gã tiếp tục kiểm tra tiếp, một lúc sau hắn bắt đầu rời khỏi vị trí.

- Grean!!

Anh đi đâu...

Cậu chưa kịp nói gì thêm đã bị ngón tay hắn chặn lại ngay giữa môi, ngay lúc đó Great Britain tranh thủ cúi xuống hôn Fascist Spain trước khi nhắc nhớ điều gì đó rồi mới rời đi.

- Suỵt, cục cưng à.

Ngồi yên đấy, đây không có ý là mệnh lệnh, chỉ là một lời khuyên.

Cạnh tôi, tôi sẽ bảo vệ anh bằng mọi giá Fanxitko.

- Tôi....

- Vậy nhé.

Nghe câu đó của hắn, Fascist Spain cảm thấy có chút an tâm hơn.

Great Britain bước xuống đi ra trước cửa nhà, gã đứng ở đó có chút lo lắng nhưng vẫn gượng cúi đầu chào hắn.

- Kính chào ngài...

- Grean.

- Ngài Grean???

- Ừ, đó chính là tên của tôi.

- À xin thứ lỗi về sự phiền toái của tôi, nếu như ngài không phiền...

- Tôi cảm thấy phiền!

- À... tôi xin lỗi.

- Thật sự thiếu tôn trọng, vô cùng thiếu tôn trọng khi một kẻ nào đó cứ lảng vảng quanh nhà tôi, như thể đang theo dõi tôi.

Thậm trí khi bị tôi phát hiện còn cố nhìn thẳng vào mắt tôi nữa chứ.

- Thật sự có lỗi quá, mà cho tôi hỏi ngài có biết một quý ông đáng kính nào đó tên là Great Britain.

- Không biết!

- Ngài không biết?

- Phải, tôi chưa bao giờ gặp cũng như tương tác với người đó bao giờ.

Nhưng mà...

- Nhưng mà sao ạ?

- Tôi nghĩ quý ngài đó có vẻ nổi tiếng, đi đến đâu cũng nghe thấy người ta bàn tán về người ấy.

- Phải phải, ngài ấy là một trong những hậu duệ cuối cùng của gia phả giới quý tộc giàu có nhất Anh Quốc, British Empire.

- Ô vậy hả?

Hắn vờ tỏ ra bất ngờ.

- Phải phải, trong đó ngài ấy à không cả gia đình ngài ấy còn dính đến vụ người cá nữa nhưng rồi không bao lâu sau, vụ đó bị người nhà Great Britain phát hiện nên đã dùng tiền thuê người hủy bỏ làm lắng xuống mấy tin đồn đó đi.

- Ừ thì?

- Có vấn đề gì ạ?

- Tôi thấy người nhà Great Britain làm vậy cũng đúng mà, tự nhiên đang yên đang lành bị đồn đoán là sinh vật nửa người nửa cá hay nửa bạch tuộc hay có khi mấy thứ đẩu đâu chỉ xuất hiện trong những câu chuyện truyền miệng đâu không, thời đó nhiều kẻ mê tín lắm nên tôi thấy không lấy gì là lạ với vấn đề này.

Nói chung là tôi mà là họ tôi cũng sẽ làm thế đấy, tin đồn này vừa xúc phạm vừa ảnh hưởng đến họ.

- Ngài...ngài nói phải....

Gã ta bị hắn nói cho nhiều đến nỗi không ngóc đầu lên nổi, chỉ biết cúi xuống gật đầu lắng nghe không khác gì một con cún.

- Mà tôi vốn cũng chẳng muốn quan tâm đến đằng ấy làm gì, có ảnh hưởng gì đến tôi đâu?

- Phải...phiền ngài rồi... tôi chỉ muốn hỏi xem, tại trước đến giờ tôi nghe nói người ấy sống ở đây.

Tôi rất muốn được gặp ngài đấy.

- Tôi nghe nói Great Britain chuyển đi rồi.

- Chuyển đi?

Great Britain có thể chuyển đi đâu chứ?

- Ai mà biết, này là tôi nghe mọi người xung quanh bàn tán như vậy.

Nếu như không nhầm, hình như là chuyển qua thành phố khác sinh sống.

Gã tức cắn môi thầm nghĩ : " Tên này chắc chắn biết mình tìm đến nên mới hành động nhanh như vậy".

- Thế thôi làm phiền ngài rồi, cho tôi xì phép nhé.

Nói xong gã lặng lẽ rời đi, lúc này thoáng chốc biểu cảm trên khuôn mặt Great Britain thay đổi.

Bước lên nhà, Fascist Spain chạy vội lại ôm trầm lấy hắn.

- Grean...anh làm tốt lắm...

- Fanxitko à.

Great Britain xoa đầu cậu, đáp lại cái ôm ấy và hôn nhẹ lên chán Fascist Spain.

- Sao vậy?

- Sắp xếp hành lí đi, mai ta sẽ rời đi.

- Rời đi?

Rời đi đâu??

- Fanxitko, nơi này đã không còn an toàn cho ta.

Để đảm bảo, ta sẽ chạy trốn cùng nhau.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #20 : Chính là hắn !


Gã ngồi mày mò ngày đêm nghiên cứu, nhìn ngắm tập hồ sơ của hắn.

Càng nghĩ gã càng tức trong lòng, vốn người trong gia phả Anh Quốc ngoài British Empire ra chẳng ai lộ mặt bao giờ cả, họ luôn đeo trên mình một chiếc mặt nạ đủ để phủ kín 80% khuôn mặt mỗi lần lên ảnh.

Kèm theo đó chất lượng ảnh cũng mờ nhạt không rõ ràng kể cả là vào giấy căn cước công dân cũng vậy, không biết bọn họ đã làm như thế nào hay British đã đưa cho cảnh sát thời đó bao nhiêu tiền để đồng ý chụp tấm ảnh căn cước cho các con 100% đứa nào đứa đấy đều đeo mặt nạ đầy đủ cả, không biết điều gì khiến lão phải làm như vậy.

Từ khi sinh ra những quý tử nhỏ, British Empire đã bịp mặt những đứa con mình bằng những chiếc khăn mềm mại cho trẻ em mỗi lần lên ảnh, bất kể kẻ nào cố tình chụp được ảnh mặt thật của bọn trẻ đều bị lão sử chết rồi thủ tiêu đi.

British Empire luôn dạy các con rằng đi ra ngoài Lúc nào cũng phải đem theo một chiếc mặt nạ, đặc biệt là khi lên ảnh, nếu như lão phát hiện ra đứa trẻ nào lên ảnh không đeo mặt nạ thì đứa trẻ đấy khi trở về nhà sẽ phải chịu hình phạt vô cùng hà khắc.

Còn người chụp ít nhiều cũng bị liên lụy vì British Empire không muốn những tấm ảnh đó bị phát tán, thực ra lão chẳng ép bọn trẻ phải che dấu danh tính hay gì.

Nhưng mỗi khi lên ảnh bắt buộc phải có mặt nạ đem theo, điều đó khiến cho những đứa con của lão tỏ ra vô cùng khó chịu đặc biệt là những đứa có sở thích chụp ảnh tự sướng.

Không ít đứa con của lão cho rằng hành động của lão đó không khác nào áp đặt bọn chúng, thậm chí tệ hơn nữa là dằn mặt mẹ bọn trẻ.

Bởi vì bọn chúng biết cuộc hôn nhân của lão 100% là chính trị và chẳng có một chút thứ gọi là tình yêu gì trong đó, chỉ có lạm dụng rồi bỏ rơi.

British Empire coi việc kết hôn là hình thức duy trì nòi giống, lão coi mình chỉ có nghĩa vụ quan hệ tình dục với những người phụ nữ đấy để sinh con như cách làm tròn trách nhiệm của bản thân mình trong việc mở rộng thế hệ sau này, còn lại British Empire vẫn lảng vảng quanh mối tình đồng tính hơn 20 năm của mình.

Nhưng rồi trước những lời chỉ trích đấy, lão chỉ đáp lại rằng : " ta làm vậy chỉ là để bảo vệ cho các con của ta".

Nhưng rồi bảo vệ như thế nào chứ, vì vốn thứ duy nhất mà bọn trẻ thấy là lão cố gắng che dấu danh tính của tụi nhỏ mỗi khi lên ảnh.

Nhưng rồi bây giờ hắn phải thừa nhận, British Empire đã đúng.

Great Britain phải thừa nhận hắn cảm thấy may mắn như thế nào khi được sinh ra trong một gia đình quyền lực và giàu có, vì nhớ hắn đã phải thừa nhận rằng cái địa vị và quyền lực trong xã hội nó đáng sợ như thế nào.

Nhưng rồi người hưởng lấy những điều đó lại chính là hắn, Great Britain biết rằng cái gọi là thông tin cá nhân chắc chắn sẽ không còn chỉ cần là người của chính phủ, kể cả họ là người tốt hay kẻ xấu thì việc những kẻ đó có quyền nhúng tay vào xâm nhập vào thông tin cá nhân của người khác là điều không thể nào tránh khỏi.

Ngay cả những chuyện thầm kín nhất, việc British Empire mập mờ với Spanish Empire và chuyện tình giữa người thường và kẻ nửa người nửa bạch tuộc hay thậm trí là những đứa con lai của họ bằng cách nào đó lại bị lộ ra bên ngoài, bị viết dưới dạng những cuốn tiểu thuyết ngang nhiên bán ra bên ngoài như đúng rồi.

Khiến cho British Empire một lần nữa ra tay để bảo vệ thông tin cá nhân của gia đình, đến nỗi để dẹp những hiểu lầm khác.

Lão chấp nhận đi theo "tiêu chuẩn của xã hội" và trở thành gã hoàng đế đa thê bảy thiếp, bỏ mặc những lời hứa được cao chạy xa bay cùng người mình yêu.

Nhưng dẫu cho dù British Empire có thể vô cùng đáng trách nhưng lão cũng vô cùng đáng thương, ngay cả hắn cũng phải công nhận nếu như không nhờ những điều đó thì chắc cũng không có Great Britain ở hiện tại để được gần gũi ở bên Fascist Spain bù đắp cho tất cả những bi kịch của thế hệ đi trước.

Lúc gã trở về, đồng nghiệp của gã bước ra hỏi.

- Sao nào?

Tìm được tung tích gì về hắn chưa?

Gã lắc đầu tỏ vẻ chán nản, lúc đó người đồng nghiệp của gã tỏ ra vẻ khá là thất vọng.

- Không tìm được là không tìm được như thế nào, một trong những kẻ có gia tài to kếch xù như người nhà Great Britain khó mà di chuyển đi đâu được.

- Sao anh lại khẳng định chắc nịch như vậy?

- Tôi là một trong những người đã từng gặp Great Britain từ lúc còn nhỏ đấy, dẫu cho dù tôi không có cơ hội tiếp xúc, tiếp cận gần hay tương tác nhưng tôi thấy rõ hẳn mặt.

- Thấy thì làm ăn được kiểu đéo gì?

Vấn đề mấy người bọn họ đều lên ảnh che mặt hết lại, kể cả là trong căn cước công dân thì tìm được thế nào?

Gã trả lời trong sự bực dọc.

- Thế trước đó anh đã gặp ai?

- Tôi chỉ kịp gặp nói chuyện với một tên quý tộc thô lỗ tên là mr.Grean thôi.

- Grean?

Tôi chưa nghe tên người đó bao giờ.

Đồng nghiệp của gã bắt đầu nghi ngờ, như nhận ra điều gì đó anh ta chạy đến chỗ máy tính điều tra rồi vội thốt lên.

- Chính là hắn!!
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #21 : Đuổi bắt


- Ngài Great Britain !

Ngài đã bị...bắt...Ngài Great Britain???

Cánh cửa lớn vừa đánh sầm xuống, người của gã xông vào.

Nhưng rồi nhìn thoáng qua lại chẳng thấy ai, gã sai người lục tung cả căn nhà ra, cuối cùng cũng chẳng nhận lại được gì.

Đã vậy đống ảnh hay manh mối quan trọng cũng chẳng có, như thể Great Britain đã lường trước được gã sẽ tìm đến đây nên thu xếp hành lí bỏ trốn.

Trong lúc tìm kiếm, gã dò hỏi mới biết Great Britain có một người tình là nam giới, trước đó họ có hay đi cùng nhau.

Gã lại nhớ đến lời kể của người đồng nghiệp của mình, rằng Great Britain đến mua lại cái người ấy, người được mua lại cũng là một nam giới.

Khi nghe mô tả lại càng giống hơn, một người đàn ông khá cao nhưng dáng người mỏng phải gọi là khá gầy, thấp đến vai Great Britain.

Gã tìm hiểu qua nghe nói hắn cao khoảng 1m83, vậy nên ước tính lại vừa khớp với khoảng cách chiều cao với đối tượng người gã đang tìm kiếm.

Nhưng thế thì lại quá ít thông tin, ngoài thông tin ít ỏi ngắn ngủi về Great Britain ra thì gã không thể tìm được gì thêm, gia phả hắn cũng tan nát người nhà cũng chẳng quan tâm đến nhau nữa cách nhau cả vàn dặm.

Còn thông tin người được Great Britain lại càng bí bách hơn, bởi từ khi cậu bị dính án tử, mọi thông tin cá nhân của Fascist Spain đã bị chính phủ xóa sạch đánh dấu là đã chết.

Fascist Spain thậm trí còn không có cơ hội về nước để gặp lại gia đình, ai cũng nghĩ là Fascist Spain thật sự đã chết, đến cả người em trai thân thiết nhất của cậu cũng đã buộc phải đau khổ chấp nhận hiện thực mà làm đám tang cho cậu rồi lặng lẽ rời đi không để lại vết tích, không rõ tung tích đi đâu.

Trong khi đó Great Britain dường như thiếu hụt thông tin khá nặng.

Trong vòng chưa đầy một năm hắn di chuyển chỗ ở nhiều lần, đã vậy thông tin về gia đình hắn không biết ai đã cố ý tô bậy tẩy xóa lên lại càng khiến cho gã điên não.

- Chậc..lại mất dấu hắn một lần nữa rồi.

Trong lúc đó, hắn đang ngồi trên chuyến bay cùng với người tình của mình.

Chìm đắm vào khung cảnh tuyệt đẹp, tay xiết chặt tay ngồi ở vé hạng sang, sử dụng dịch vụ đắt nhất, chất lượng nhất.

- Cảm thấy thế nào rồi, Fanxitko?

- Tôi...tôi thấy....tôi thấy không ổn...

- Thôi nào, đừng lo lắng.

Tên đó không mọc cánh bay lên đây để bắt cậu được đâu.

- Anh cẩn thận miệng đi, nếu như nhỡ đâu tên đấy mọc cánh thật thì làm sao?

- Ôi trời ơi !

Hắn nghe xong cũng phải phì cười, sau đó xoa xoa đầu cậu kéo lại gần hôn một cái.

- Tên ngốc này, nghĩ ít thôi.

- Tôi không ngốc, ta nên phải chuẩn bị cho bất cứ chuyện gì có thể sảy ra được chứ.

- Được rồi được rồi, chiều ý cậu.

Tôi sẽ cẩn trọng.

- Vậy ta sẽ đi đến đâu?

- Pari.

- Paris á?...

- Ừ, sao thế?

- Không...Không có gì.

Nói đến Paris, đó là thủ đô ở Pháp.

Nói đến nước Pháp cậu lại nhớ đến một người.

Free France, đó là người bạn học cùng lớp từ thuở còn nhỏ của cậu.

Cả hai đã từng rất thân cho đến khi thế chiến thứ hai sảy ra, họ từ bạn thân trở thành kẻ thù của nhau.

Đau lòng nhất là Free France một người đã từng thổ lộ rằng có tình cảm với cậu nhưng bị từ chối, kèm theo đó là đập vào mắt anh chính là hiện thực tàn khốc của chiến tranh đã cướp đi chính người thân trong gia đình anh.

Vậy mà Free France nhận lại được là chứng kiến cảnh người bạn thân nhất của mình về phe phát xít, dù cho bất cứ lí do là gì anh cũng phải buông lời thề đoạn tuyệt cậu một cách tàn nhẫn.

Free France ghét Fascist Spain, anh căm hận cậu xuống tận xương tủy nhưng rồi vỏ bọc cứng rắn của người đàn ông ấy cũng nứt ra để lộ những giọt nước mắt đầy đau khổ.

Anh ghét, anh ghét phải chấp nhận một sự thật rằng anh thật sự yêu cậu đến nhường nào.

Vào khoảng thời gian mặt trời dần lặn xuống, cả đoàn người trên máy bay bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Great Britain nắm lấy tay cậu.

- Chúc ngủ ngon, Fanxitko.

- Chúc ngủ ngon...Grean.

- Còn điều gì vương vấn hả?

- Tôi hơi sợ đến Paris...thực ra nói thẳng luôn là tôi sợ phải đặt chân đến nước Pháp.

Tôi sợ gặp lại họ, tôi sợ họ sẽ ghét tôi.

- Fanxitko, hiện giờ không ai ghét anh cả.

- Ai mà biết được, ngay cả tôi cũng chẳng thể lườm trước điều gì.

Khổ nhất người nhà French Empire, gia tộc bất hạnh nhất mà tôi từng biết đến.

- Không hẳn đâu, có một thiên thần nhỏ đang rất hạnh phúc sinh ra ở đó.

- Thiên thần nhỏ?

- Đúng rồi, giờ thì đi ngủ đi.

Nói đến " thiên thần nhỏ" đó, Fascist Spain lại nhớ ngay đến France.

Sinh ra là đứa con duy nhất của French Empire nhưng khoảng cách tuổi của cậu với đứa trẻ đó khá lớn, xưng anh cũng còn khá sượng mồm.

Con bé là đứa con ngoài vòng dã thú của French Empire sau khoảng thời gian lão bỏ rơi Spanish Empire mà rời đi, đau khổ lang thang bên ngoài rồi đắm vào việc làm tình với gái trong quán.

Nhưng khi phát hiện mang thai, thì lúc đó cha đứa trẻ đã từ trần.

- Cũng chẳng hạnh phúc hơn là bao...
 
Back
Top Bottom