Khác Cơn Ác mộng về biển cả || British Empire x Spanish Empire || Countryhuman

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #22 : Đánh úp


- Dậy!

Dậy đi nào ngài Grean.

Cậu lay lay hắn, Great Britain tỉnh dậy mặt vẫn còn đang ngáy ngủ sau một chuyến bay dài.

- Sao thế người yêu, ta đến nơi rồi à?

- Không!!..

à ý tôi là phải nhưng mà nhìn ra bên ngoài đi.

- Sao thế?

Có vấn đề gì à!?

Fascist Spain nắm lấy cằm hắn, hướng về phía cửa máy bay.

Great Britain nhìn ra đang buồn ngủ hắn cũng phải tỉnh, Great Britain vô cùng sửng sốt khi biết bóng người ngoài kia không ai khác chính là gã.

- Ơ..ôi chúa ơi, sao hắn biết được ta đến đây và sao hắn đến được đó.

- Tôi... tôi không biết... tôi chỉ biết gã và đồng minh của gã đã đến đây, tiến hành thăm dò lại tất cả máy bay xung quanh bao đặc biệt là chuyến từ Anh Quốc đến đây.

Great Britain liếc nhìn lên tiếp viên hàng không đang lo lắng không hiểu chuyện gì đang diễn ra, sau đó hướng mắt lại nhìn về phía Fascist Spain.

Hắn ghé sát vào tai cậu khẽ thì thầm.

- Xem ra ta đã trở thành tội phạm bị truy nã rồi.

- Giờ ta phải làm sao đây...?

Cậu run rẩy, bắt đầu mất bình tĩnh, người Fascist Spain bắt đầu đổ đầy mồ hôi.

Ánh mắt cậu đảo liên tục, giọng cũng run rẩy như thể cậu sợ hãi quá mà ngất đến nơi rồi.

- Thở đều, thở đều nào.

- Được rồi..được rồi, hãy nói với tôi rằng là mọi chuyện sẽ ổn thôi đi...làm ơn...

- Mọi chuyện sẽ ổn thôi, chỉ cần anh bình tĩnh và nghe theo tôi.

Khi gã bắt đầu hướng về phía máy bay có Fascist Spain và Great Britain ở trong đó.

Bọn họ bước lên lấy danh nghĩa là cảnh sát đưa tờ giấy tội phạm bị truy nã là hình của Great Britain dưới thân phận là Grean để lên thăm dò.

- Cảnh sát đây !

Đề nghị mọi người ngồi im lại vị trí, không được ai di chuyển ra khỏi vị trí an toàn dù chỉ một bước !

Mọi người ngồi trên xe, ai nấy đều tỏ ra hoang mang sợ hãi.

- Cho hỏi có vị nào trên xe tên là Grean không ạ?

Bỗng dưng một giọng nói của một gã đàn ông vang lên, đàn em của gã bước lại gần ngài đấy nhìn qua.

Quý ngài có vẻ hoang mang, hoảng sợ không biết mình đã làm sai chuyện gì.

- Thưa sếp à nhầm...đội trưởng, có phải là quý ngài này không.

- Các anh tìm tôi có chuyện gì vậy?

Gã ngó nghiêng người đàn ông đó một lúc, sau đó thở dài bất lực cúi đầu.

- Không đúng người chúng tôi tìm rồi, xin lỗi đã làm phiền mọi người.

Gã bước xuống máy bay cùng tên đàn em, tức giận vứt huy hiệu giả xuống chửi thề.

- Địt mẹ !

Lại mất dấu hắn nữa rồi.

Lúc đó tiếp viên hàng không mời các vị khách đi xuống, trong đó có hai cặp vợ chồng một nam một nữ kỳ lạ.

Họ bước xuống, rồi đi ra khỏi sân bay bắt một chuyến xe đi đến khách sạn, đôi vợ chồng đó bước xuống thuê một phòng chung rồi mới vào trong.

Khi người vợ định đưa tay lên làm gì đó thì ông chồng ngăn lại, sau đó rút một thiết bị lạ.

Quét xung quanh, như để đảm bảo mọi thứ đã an toàn họ bắt đầu gỡ lớp ngụy trang ra, thì ra là Fascist Spain và Great Britain đã cải trang là cặp vợ chồng đó trước giờ.

- Phù phù, không thể tin được.

- Tôi đã nói rồi, tên đó chỉ được cái to xác, to quyền chứ bộ não bé như...

- Được rồi được rồi.

Cậu vừa nói vừa phì cười, vỗ vỗ vai hắn.

- Mà cũng không hiểu sao tên đó có được chức quyền lớn như vậy nữa, tôi tưởng những người ở vị trí cao sẽ phải thông minh lắm.

Mà nào ngờ IQ của hắn không bằng một đứa con nít.

- Haha, so sánh thế lại xúc phạm lũ trẻ quá.

- Tính ra ngay từ đầu tôi gặp hắn trước anh mà anh hiểu hắn hơn tôi rồi.

- Tôi đã hiểu ngay từ vụ mua chuộc đồng minh của hắn rồi, tôi nhận ra nhân viên cũng ngu không kém gì ông sếp của chúng.

Đã thế còn tâm lí yếu bày đặt dọa ai, nói vài câu đã cụp vòi vào rồi.

Trong khi rõ ràng cái quyền của bọn chúng còn hơn gã đàn ông đang dọa nạt chúng nó ấy.

- Ấy ấy trừ mười điểm thanh lịch.

- À chết quên mất, quý ông không bao giờ được phép chửi thề.

Cậu phì cười dựa vào bờ vai của hắn.

- Haha, lần đầu tiên tôi thấy anh chửi thề đấy.

- Đâu đâu, thực ra tôi có từng chửi thề khoảng một thời gian nào đó trong quá khứ rồi mà.

- Từ tục tĩu duy nhất tôi từng nghe ở anh trước khi nghe những cụm từ kia là khi anh chửi một tên tiện tì nào đó là " tên khốn" mà tôi cũng không rõ đó có phải là anh chửi hay mắng yêu người ta nữa đấy chứ.

- Tôi đang chửi đấy, chửi một cách vô cùng cay nghiệt.

- Hẳn là vô cùng cay nghiệt.

- Phải.

Hắn tiến lại gần cậu, khẽ dựa nhẹ lên vai.

Fascist Spain khẽ vỗ vỗ nhẹ lên hắn.

- Mà thiết bị nãy anh dùng để làm gì vậy?

- Dò xem đảm bảo không có camera quay lén lắp trong đây.

- Có cả vụ đó nữa hả?

- Tất nhiên rồi, rất nhiều là đằng khác.

- Trời ạ, tôi bắt đầu cảm thấy sợ loài người rồi đấy.

Bỗng dưng chuyển cảnh, trong một căn phòng.

Từ bên loa phát ra những âm thanh, đoạn hội thoại của cậu và hắn đang nói chuyện.

- Ngài coi thường chúng tôi quá rồi đấy, ngài Great Britain.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #23 : Lộ Diện


- Grean...Grean!!

- Sao sao??

Có chuyện gì?

Fascist Spain cùng Great Britain dạo bước trên thành phố Paris vào buổi tối, tại Pháp hiện tại đang là mùa đông nên thời tiết khá lạnh, hắn và cậu khoác trên người những bộ áo khoác dày cộp, đeo găng tay, quàng khăn trông vô cùng ấm cúng.

Great Britain nắm tay Fascist Spain, cậu chạy theo hắn tay thọc vào túi đối phương để cảm nhận hơi ấm.

Bỗng dưng Fascist Spain cảm thấy cái gì đó không ổn, cậu bắt đầu lo lắng người nóng ran lên.

- Tôi cảm thấy lo lắng.

- Không sao mà.

Hắn an ủi, nắm lấy tay cậu hôn lên.

Fascist Spain bặm môi nhìn ngó xung quanh, mọi thứ đúng là không có gì cả.

Nhưng cậu vẫn có cảm giác như bản thân đang bị ai đó theo dõi, dù vậy cậu cũng không rõ người đó là ai hay ở đâu, cậu cũng không thể xác định được vị trí bọn họ đứng là ở đâu, trốn chỗ nào.

Great Britain nhận ra sự bất ổn trên khuôn mặt cậu, liền lo lắng xoa tay lên gò má buốt giá mềm mại ấy hỏi thăm.

- Sao thế?

- Không...Không sao...

- Anh ổn không?

- Tôi ổn mà...ổn mà...

- Anh chắc chứ?

- Tôi vô cùng chắc chắn!

Anh không tin tôi đấy à?

- Không...Không chỉ là tôi lo lắng cho anh....

- Anh đang quan tâm tôi đấy à?

Nghe vậy, Fascist Spain tủm tỉm cười.

- Tất nhiên rồi, tôi là người yêu của anh mà.

Nghe vậy, Fascist Spain cảm thấy an tâm hơn một chút.

Cậu ôm lấy eo hắn, khẽ rúc rúc vào bờ ngực ấy.

- Được rồi, được rồi.

Có vẻ tôi hơi lo lắng thái quá.

- Không sao đâu, vậy chúng ta có thể đi tiếp được không?

- Ừ...được thôi.

Nhưng trong lúc bước đi, cậu càng ngày càng đi nhanh hơn.

Great Britain đằng sau bắt đầu cảm thấy có điều gì đó rất kỳ lạ ở cậu, hắn bắt đầu gọi.

- Fanxitko...Fanxitko, anh đi chậm thôi...Fascist Spain....

Hắn đoán ra được điều bất thường nên mới từ từ dừng chân lại như để phanh lại không cho cậu di chuyển thêm.

Nhưng điều đó không những không ngăn lại mà càng làm Fascist Spain lôi hắn đi nhanh hơn.

- Từ từ thôi....Fascist Spain....Fanxitko!!!

- Hả?

Cậu giật mình bừng tỉnh lại, hơi thở còn gấp gáp trán đẫm mồ hôi cho dù thời tiết đang rất lạnh.

- Mà từ từ, nãy anh vừa gọi tên...

- Fanxitko!!

Đừng lạc đề

Great Britain cắt lời cậu, Fascist Spain hiểu ra vấn đề cậu liền thở dài.

Có chút áy náy.

- Ừ thì tôi nãy tôi hơi quá...bởi vì tôi...tôi...

- Fanxitko, anh có thật sự ổn không vậy?

- Grean... anh nói cái gì vậy?

Thực sự thì tôi ổn mà...

Great Britain đặt tay lên vai cậu, khuôn mặt hắn không dấu nổi được vẻ lo lắng.

- Fanxitko, hãy nói thật với tôi.

- Được rồi...được rồi...tôi cảm thấy không an toàn...tôi cảm thấy...

- Fanxitko!

Anh ruốc cuộc cảm thấy điều gì?

- Tôi cảm giác như chúng ta đang bị theo dõi...

- Được rồi, vậy thì ta đi về nhé.

Great Britain ôm lấy cậu an ủi, hắn và Fascist Spain nắm tay nhau trở về nhà.

Giờ cũng còn khá sớm, họ đi ra cũng không được bao lâu vì vậy do trở về sớm hơn dự định nên số đồ ăn họ mua về còn khá ít.

Great Britain dự định ra ngoài mua thêm thì bị Fascist Spain dữ tay lại.

- Sao thế?

- Đừng đi ra ngoài...nguy hiểm lắm

- Không sao mà, tôi có thể tự vệ được.

Hắn muốn rời đi nhưng Fascist Spain cứ giữ chặt tay Great Britain lại, cậu lắc đầu liên tục, ánh mắt không dấu nổi đi vẻ lo lắng trông tội nghiệp vô cùng.

- Grean !

Làm ơn đấy...xin anh...

đừng rời đi...anh là người duy nhất tôi yêu tại thời điểm hiện tại...tôi không muốn anh gặp nguy hiểm.

- Fanxitko...Không sao...Không sao mà.

Nhìn ánh mắt chất chứa sự quan tâm lo lắng ấy và lời lẽ nài nỉ ngọt ngào, Great Britain có chút mềm lòng.

Hắn thở dài, đôi tay nắm lấy lòng bàn tay cậu hôn nhẹ lên.

- Được rồi, vậy thì ta đặt đồ ăn nhé?

Fascist Spain nghe vậy cũng nhẹ nhõm hẳn, khẽ gật đầu đồng ý.

Trong lúc đó cả hai cũng tranh thủ dọn dẹp đống bừa bộn tại nơi ở, hắn và cậu cũng định mua một căn nhà tại Pháp nhưng do tình hình hiện tại là đang bị truy sát nên thật khó để cố định chỗ ở được.

Fascist Spain và Great Britain bèn chi một lượng tiền nhất định mà họ đang có, dù sao thì quyền chức qua bao nhiêu thế hệ cũng không hết, nên khoảng phí đặt khách sạn, căn hộ sang trọng đắt tiền là không khó đối với họ.

Trong lúc cậu đang bê giổ quần áo đem đi giặt thì Great Britain đã đến, ngăn Fascist Spain lại.

- Fanxitko !

Cái này để tôi.

- Ỏ cảm ơn anh nhé.

Cùng lúc đó, máy giặt cũng vừa giặt đồ xong.

Tranh thủ Great Britain lấy ra phơi, trong lúc lục lọi đồ để phơi, bỗng dưng hắn nhặt được trong giổ quần áo những mảnh vụn nhỏ giống như sắt.

Lúc đó Great Britain cảm thấy điềm chả lành, hắn lục trong máy giặt phát hiện cả dây điện mà những thiết bị như con chíp gì đó.

Great Britain như phát giác ra điều gì đó, tiếng chuông cửa vừa reo lên hắn vội hét lên.

- Fanxitko!!

Không!!!

- Tôi ra đây!

Nhưng mà quá muộn rồi, một tiếng thét thất thanh vang lên, hắn chạy ra bên ngoài thấy cảnh cậu bị đánh bất tỉnh xung quanh là đám lính của gã.

- Xin chào, ngài Great Britain.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #24 : Giọt nước tràn ly


Great Britain đứng run rẩy nhìn xuống, hắn nhìn thấy cảnh người mình yêu nằm lăn lóc dưới mặt đất không rõ sống chết, máu chảy đầm đìa.

Hắn nhìn thấy vết thương trên đầu cậu, xưng tấy trông vô cùng tội nghiệp, Great Britain nhìn sang phía chỗ gã đang đứng.

Đôi giày da quen thuộc mà tên khốn đó đã đeo trong suốt thập kỷ qua, dẫu giờ đã in sâu vào trong ánh mắt hắn, không phải là sự ấn tượng gì, đơn giản vì hắn căm hận, giận không thể nghiền nát gã.

Trong mắt Great Britain gã là cái tên khốn điên loạn tâm thần luôn đội trên mình một lớp vỏ công lí, thay trời thành đạo nhưng thực tế chỉ để thỏa mãn cho thú vui và sự ám ảnh của gã khi hợp pháp hóa những thí nghiệm tàn bạo lên con người, với lí do là những tên tử tù là những kẻ đáng chết.

Nhưng liệu chắc gì gã thực sự đáng sống hơn bọn họ, đôi khi có những con người bị dồn vào đường cùng, có những con người bị dẫn dụ đi theo bóng tối để họ rơi vào trốn tù ngục này, liệu những gì họ bị đối xử có thật sự chính đáng.

Gã chính là người đã từng chửi pháp luật vì quá nhân từ với bọn tội phạm, gã đã từng chửi pháp luật vì họ đã để cho những tên tử tù chết một cách vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại không bao giờ xem lại bản thân gã.

Gã không quan tâm những người đó bị kết án tử vì lí do gì, gã cho rằng tất cả những kẻ bị kết án tử đều đáng chết một cách đau đớn, những kẻ khốn nạn còn nhởn nhơ ngoài kia cậy quyền tránh án tử gã cũng chẳng thèm quan tâm.

Bởi chỉ cần kẻ đó gắn án tử lên người bất kể lí do gì, đều bị gã và đồng bọn đối xử không giống con người.

Bởi vậy mới có vụ gã đã từng để mặc cho đồng bọn tra tấn, hãm hiếp một tử tù nữ vì cô ta là tử tù mặc cho cô ta đã vào vì vùng lên phát điên, giết chết người chồng vũ phu, gia chưởng của mình và bị người nhà tên khốn đó hại dính án tử.

Đó thật là kiếp nạn cho những người lính bị giữ lại mảnh đất này với cái max là "tội phạm chiến tranh " không thể trở về được trốn quê nhà còn những kẻ chỉ huy, cầm quyền lại chẳng bị sao.

Nhưng đó không phải là những gì Great Britain căm hận gã nhất, hắn căm hận những gì gã đối xử với Fascist Spain người hắn yêu.

Hắn căm hận khi biết Fascist Spain đã phải chịu những trận bạo hành, thừa sống thiếu chết của, không bằng một con vật dưới tay tên khốn đó.

Cuối cùng mang nỗi tủi nhục và mất đi quyền được làm con người, Great Britain đã cố hết sức để đưa cậu ra khỏi đó, nỗ lực để cứu Fascist Spain ra khỏi chốn địa ngục đó để rồi lại thấy cậu bị đập cho thảm thương dưới bàn tay của "kẻ đó".

- Ngài Great Britain, Ngài biết rằng bảo vệ bênh vực, bao che cho tội phạm là tội nặng như thế nào không?

Đã vậy còn là tội phạm tử hình, một quý ông cao quý xuất thân có tiền thế là người quyền lực trong giới hoàng gia lại làm những điều như vậy, ngài không sợ rằng nó sẽ vấy bẩn danh dự của gia tộc chỉ vì một tên tử tù bẩn thỉu à?

- Ngươi...

Từng lời nói đi xiên thẳng đâm chọc vào trong tâm gan của hắn, Great Britain cắn răng xiết chặt tay như chỉ muốn nói lời gì đó nhưng rồi lại như bị một thế lực gì đó chặn lại.

Gã mỉn cười, Great Britain ghét nụ cười của gã chỉ muốn xông đến xé toạc nó ra và bây giờ hay sớm muộn điều đó sẽ sảy ra.

- Pearier, anh nghĩ rằng mình là chiến thần công lí, anh nghĩ rằng mình làm thế là đúng ?

- Phải!

Gã cười phá lên, vỗ tay.

Cúi xuống nắm lấy tóc Fascist Spain đang còn hấp hối nhấc lên, như thể đang chọc tức Great Britain phát điên lên vậy.

- Ngài quá khen, sao ngài nói đúng quá vậy?

Và ngài biết tên tôi?

- Sự ám ảnh của anh sẽ không bao giờ dừng lại và anh sẽ tìm mọi giá để thực hiện chúng dưới lớp vỏ bọc hợp pháp và anh cho rằng là mình đúng phải không?

- Vậy ngài nghĩ rằng việc giải cứu một tử tù có phải là đúng hay không?

- Tôi chưa bao giờ coi hành động đó của bản thân là đúng.

Tôi chỉ muốn hỏi anh rằng việc một người dân thường vô tội bị bắt cầm súng ra chiến trường, bị bắt phải giết người dù bản thân họ không mong muốn.

Rồi cuối cùng sau chiến tranh thay vì được trở về quê nhà đoàn tụ họ bị gắn nhãn là tội phạm tử hình, phải chịu kết cục bi thảm trong khi những kẻ chủ mưu vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia mà không phải chịu bất kỳ kết cục nào, đã vậy một cái chết bình Yên còn không có anh còn đẩy người ấy từ địa ngục này sang địa ngục khác, liệu có đáng không?

- Tôi...tôi không quan tâm !

- Phải, anh có bao giờ quan tâm đâu?

Anh chỉ thỏa mãn cho thú vui ám ảnh về người cá của mình, có khi họ gán lên một đứa trẻ vô tội án tử anh cũng sẽ lôi ra làm thí nghiệm luôn đúng không?

Anh chê luật pháp nhưng rồi anh vẫn nghe theo nó một cách mù quáng chỉ để thỏa mãn nhu cầu bản thân thôi đúng không?

Hắn càng ngày càng tiến đến gần, bỗng dưng những tên lính ngoài kia xông vào cầm theo khẩu súng trên tay.

" pằng pằng" - tiếng súng vang lên, là lúc vạn vật đổ máu, là lúc truyền hình đưa tin thảm sát hàng loạt một nhóm người, là lúc hắn ôm em hấp hối ra ngoài bờ biển.

Từng xúc tu quấn chặt lấy chàng trai đang hấp hối ấy, hắn vừa bế em vừa trấn an.

- Fascist Spain... có tôi ở đây rồi, sẽ ổn thôi...sẽ ổn thôi mà...
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P1 #25: Cứu vãn [ Hoàn]


- Fascist Spain... tôi yêu em...đừng bao giờ chết nhé...

Nước biển nhấn chìm cậu và hắn, Great Britain ôm người yêu trên tay chỉ sợ rằng mình sẽ mất đi cậu mãi mãi.

Fascist Spain người đầy máu, ngập nước xuống.

Đuôi cá của cậu từ từ hiện ra, xúc tu hắn xiết chặt lấy như thể lo rằng Fascist Spain sẽ rời ra khỏi vòng tay hắn trong giây phút bất cẩn nhất.

Great Britain nhớ lại hồi tưởng lúc đó, xúc tu của hắn xé toạc lớp áo vest ra, những tên vệ sĩ sung quanh nhìn còn phải hoảng.

Bọn chúng dơ súng lên bắn liên tục vào hắn, Great Britain nhanh như tia chớp tránh được hết phát đạn của chúng.

Trong khi gã vẫn còn đứng đó, buông cho đầu Fascist Spain đập xuống sàn.

Âm thanh vang rất rất to vào tai hắn, đồng tử của Great Britain co rút lại như muốn vỡ cả ra.

Hắn quật ngã những tên lính khác khi nhiều tên bắt đầu xông thẳng vào nhà.

Ngay khoảnh khắc đó, cánh cửa đóng xầm lại.

Những xúc tu mò lên, từng tiếng thét thất thanh vang vọng cả căn phòng, người bị xé rách toạc kẻ thì đổ máu, đạn cứ bay, đèn thì vụt tắt.

Đồng bọn tự giết lẫn nhau trong vô vọng, còn Great Britain rất thản nhiên không lo dính một chút vết thương nào.

Đến khi cả căn phòng đều nhuộm đỏ là lúc Great Britain tiến sát lại gần phía gã.

Pearier còn đang cười toe toét, vui sướng đến mức phấn khích khi được mặt đối mặt trực tiếp thấy một người bạch tuộc ngoài đời thật, thỏa mãn sự thèm khát ám ảnh của gã suốt bấy lâu nay.

- Great Britain, rất hân hạnh khi được gặp ngài.

Gã cúi đầu xuống, khẽ cầm lấy chiếc xúc tu của hắn lên hôn nhẹ.

Mỉm cười phấn khích, mặc trong ánh mắt người đàn ông đó không thể dấu đi được sự ghê tởm.

- Còn tôi thấy thật xui xẻo khi phải nhìn thấy bản mặt đáng nguyền rủa của anh một lần nữa.

Nói xong xúc tu xiên thẳng vào cổ họng gã, máu bắt ra dính lên cả cái mắt kính một bên của hắn.

Pearier đã ngã gục, đồng tử Great Britain cũng dịu xuống.

Hắn quay sang ôm lấy cậu, quấn chặt lấy vết thương giọng mạnh dần.

- Fascist Spain...Fascist Spain !!!

Anh có sao không?...

Fascist Spain !!

Nói mãi nhưng Fascist Spain vẫn không tỉnh lại được, hắn ôm lấy cơ thể cậu đè ra hô hấp nhân tạo tay không ngừng ấn vào ngực cậu.

- Fascist Spain!!

Anh không được chết...Không được chết !!

Vừa nói tay hắn càng ấn mạnh lên, vừa gào khóc gọi người mình yêu một cách thảm thiết vừa hô hấp nhân tạo.

- Tôi chưa chết !!

Tôi đây...gọi hoài....

- Fascist Spain!!

Anh tỉnh lại rồi!

Hắn mừng rỡ ôm chầm lấy cậu nức nở, Fascist Spain vẫn còn yếu ớt hấp hối giận cắn vào cánh tay Great Britain một cách yếu ớt.

- Great Britain...!

- Fascist Spain, không sao mà...mọi chuyện sẽ ổn thôi...

- Ổn cái...địt...anh...tôi...

- Sao thế?...Fascist Spain...trả...trả lời tôi đi !

- Đây..!

Mẹ nó...tôi..đang...hấp hối đây!

- Fascist Spain !

- Gọi tên tôi thì được gì...hụ...

- ...Được...được rồi.

- Hãy cứu tôi...hãy rời khỏi đây càng sớm...càng tốt...

Hắn luồn lách những xúc tu ra, thoáng chốc đã thu dọn hết tất cả hành lí vào vali rồi chuẩn bị trốn thoát, Great Britain ôm chặt lấy chặt lấy cậu lặng lẽ rời đi, không quên xóa sạch hiện trường và dấu vân tay.

Quay trở lại hiện tại, những vết thương trên cơ thể Fascist Spain dần biến mất, đuôi cá và mái tóc xinh đẹp của cậu phản phất qua ánh mắt hắn.

Great Britain xững sờ ngước nhìn mỹ nam nhân ấy đang mỉn cười với mình.

Bất chợt hắn tỉnh lại, phát hiện mình đang ở bệnh viện, Great Britain đang nằm gục cạnh giường bệnh là Fascist Spain.

Hắn bất giác gọi tên cậu, trườn lên áp tai lên trên ngực cậu nghe ngóng.

- Fascist Spain...

Khi cảm nhận được nhịp đập rõ ràng rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

- Ổn rồi...ổn rồi... giờ sẽ không còn ai làm phiền được chúng ta nữa...

- Thật sao...?

Fascist Spain lờ mờ tỉnh dậy, khẽ quay ra nhìn Great Britain, giọng run run.

- Chúng ta đã an toàn chưa...

- Rồi.

Hắn mỉn cười dịu dàng, hôn lên trán cậu.

- Chào mừng đến nơi ở của chị gái tôi.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P2 #1 : Buổi hẹn hò đầu tiên [ H ]


Tại quá bar nổi nhất thành thị, được nhiều kẻ ở giới thượng lưu săn đón.

Đó không phải là vì ở đó có những cô nàng xinh đẹp, thân hình nóng bỏng.

Mà là bởi nơi đó là nơi tụ tập của những gã trai bao, thân hình mảnh mai nhưng vẫn có bắp cơ săn chắc, bọn họ mặc trên người những bộ quần áo bó sát đến hằn cả đầu ti lên tới nỗi những kẻ khác nhìn vào, kể cả là nam lẫn nữ đều không thể rời mắt được nửa phút, khó lòng nào mà kiềm được sự thèm khát mà ngần ngại bỏ ra số tiền khá cao cho điều này.

Tận dụng thời đại công nghệ cao, văn minh nhân loại phát triển, đồng tính dần dần được công nhận nhiều hơn quán bar này đã được mở ra thu hút những vị khách hiếu kỳ và những tên Tư Bản giàu có thèm khát của lạ mà đến thử.

Tại một đêm ở quán bar đấy, tại căn phòng riêng nơi chỉ dành cho các "cặp đôi ", cụ thể là nhân viên và khách hàng trong đó quây quần thỏa thích.

Spain chạm lên cơ bụng săn chắc ấy, mồ hôi cậu vễ vãi từ trên chán chảy xuống thẫm đẫm mảnh áo sơ mi đã bị banh ra, phải rồi Spain chẳng còn gì ngoài mảnh áo sơ mi từ bộ đồng phục bưng bê của chính mình.

Mà chờ đã, cậu chỉ là nhân viên phục vụ bàn chứ đâu phải trai bao đâu, ngoài việc bê nước ra tiếp khách thì ngay cả việc bị sờ vào người cũng là không được phép, vậy tại sao cậu lại trong hoàn cảnh này.

- Quý ngài...A!?

Ngài thật đẹp...ức...ngài có thích không?

A!?

Vừa nói cậu vừa nhấp bờ mông săn chắc xuống thân hình vạng vỡ ấy, chẳng thể biết được lí do là gì.

Có lẽ là Spain đã quên uống thuốc giải rượu rồi nhưng thế thì có làm sao, chẳng phải là cậu chịu đựng được rất tốt sao nhưng có lẽ trong hoàn cảnh này thì không.

Khuôn mặt đỏ bừng vì men rượu xem lẫn sự xấu hổ và dục vọng khó tả, Spain khi say nói chuyện rất ngọt khiến ai nghe xong cũng bị xiêu lòng mà cuốn theo nó.

- Cậu nhún nhanh thật đấy, không sợ làm khách bị thương sao?

Như những gì để nói về cậu cũng rõ, vị khách kia thực sự rất thích.

Đến nỗi mà trên da thịt mềm mại của Spain còn hằn rõ dấu hôn, vết răng hay thậm trí là bàn tay đỏ ửng thấy rõ, có vẻ vị khách này thật sự rất thích điều đó.

- Không sao đâu...A!?

Không sao đâu quý ngài của tôi, cơ thể tôi mềm mại lắm sẽ không khiến ngài bị thương được đâu.

UK nghe vậy phì cười trước sự tự luyến của cậu nhưng ngài phải công nhận, cậu nói không sai.

- Ừ, mềm mại thật.

Chạm lên bờ eo mọng nước đấy, ngài chỉ hận không thể bắn hết vào bên trong bụng Spain.

Men say nổi lên, khoái cảm tăng dần mà khuôn miệng của cậu cứ ngọt sớt vậy thôi, UK thích lắm.

- A!?... ngài thấy sướng chứ...A!?

Cái chất giọng cậu cao vút lên, cảnh trên tuyệt đẹp cảnh dưới kéo theo ngài cảm giác thứ thô kệch mềm mại đè lên cả cơ bụng.

- Tôi không biết.

Thế cậu có thích không?

- Chỉ cần nghe được tiếng thở của ngài là tôi đã rất thích rồi...A!?

- Tốt.

UK mỉn cười hài lòng, vỗ nắm lấy bờ mông ấy rồi bắn ra nhưng đó là vào bao cao su mà ngài mang theo.

" phịch " - Xong việc, cậu đồng thời cũng lịm đi trên giường bởi men say và cơn kiệt quệ sau khi làm tình, UK mặc quần áo tiện tay vứt thẳng bịch bao cao su vừa dùng xong vào thùng rác.

Hôm qua lẫn hôm nay tâm trạng của UK lại rất vui, vốn lúc đầu ngài đến quán bar này cũng chỉ xin ít rượu để giải tỏa áp lực công việc thôi ai ngờ được một mỹ nam nhân hào phóng đến gạ tình ngài như vậy, thật sự UK rất thích.

Nên ngay sau đó khi ra khỏi phòng UK đã gọi quản lí để tính tiền, ngài khen dịch vụ ở đây rất tốt nên hào phòng tip thêm cho chủ quán vài trăm, cả chủ quán lẫn nhân viên đều hoang mang không biết tên đĩ nam nào lại đỉnh như vậy lia được ông khách vừa giàu có vừa hào nhoáng.

Một nhân viên ngó sang phát hiện ra đó là Spain, tệ hơn nữa là cậu chỉ là một nhân viên phục vụ bình thường trong quán.

Nên người ấy định tính mở miệng ra nhắc thì bị gã chủ quán bị tiền làm mờ con mắt bịt miệng lại, gã lườm người nhân viên ấy một cái rồi cúi đầu niềm nở.

- Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của chúng tôi, chúc quý khách có một ngày vui vẻ.

Nhưng chắc chắn có lẽ Spain không có một ngày vui vẻ được bởi khi tỉnh dậy, cậu đã phát hiện ra bản thân mình đầy những vết cắn yêu.

Ngay lập tức Spain đã có một cuộc cãi nhau với ông sếp của mình sau khi UK rời đi được khá lâu rồi, tiếc là hôm đấy do lỗi của cậu quên uống thuốc giải rượu đã vậy lại còn chủ động gạ khách trong lúc sai nữa nên không những không được bồi thường còn bị tên chủ quán đấy đòi thay đổi công việc của cậu sang thành trai bao khiến Spain vô cùng tức giận.

Vừa đi trên đường, cậu vừa chửi.

" Địt mẹ lần đầu tiên của mình, nếu không phải vì tiền thì mình đã khuất xác khỏi gã sếp thối tha biến thái này rồi" - Lúc không để ý, cậu vô tình va phải một người.

- A!

Tôi xin lỗi.

- Không sao, ô ta lại gặp lại nhau rồi này.

Còn nhớ tôi chứ.

Vừa ngước mắt lên, Spain thấy một quý ông lịch thiệp vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P2 #2: Chịu trách nhiệm


- Hả hả...?

Cậu hoang mang nhìn từ trên xuống, nhìn khắp người ngài nhưng mà vẫn không tìm ra được điểm gì quen thuộc.

Spain bắt đầu cảm thấy nghi ngờ, sợ rằng kẻ này đang có ý đồ gì với mình nhưng lời nói ra khỏi miệng lại bị nghẹn lại, trở thành những lời nói chút gượng gạo ấp úng.

- Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi hả?...

Vừa nói xong, cậu bắt gặp ngay ánh mắt xinh đẹp ánh lên sự khó hiểu của ngài.

- Ờ...cậu là nhân viên trong quán bar tối hôm nọ và ta đã...

- Khoan đã !!

Nghe thấy lời đó như sét đánh ngang tai, Spain xững sờ vội cắt ngang lời của ngài, cậu run rẩy chạm lên chiếc cổ đã hằn đầy những vết hôn chi chít của mình mà lắp bắp.

- Tôi...tôi xin lỗi.

- Không sao, không sao...ha...

Cậu nhận ra sự thô lỗ của mình trong lời nói nên vội cúi đầu trước, suy cho cùng thì hôm qua có lẽ là do cơn say khiến Spain đã không kiềm được mà làm hành động ngu ngốc.

Dù gì cũng không phải là lỗi của ngài, đã vậy quý ngài hiền lành dễ tính này còn nào phóng tip thêm một đống tiền cho cậu, thật sự không phải là kẻ biến thái dơ bẩn nào.

- Này...ngài...

- Hửm?

Spain khẽ đưa tay túm nhẹ lấy vạt áo của UK, khuôn mặt cậu có chút đỏ lại khẽ nói.

- Chúng ta....Chúng ta nói chuyện riêng một chút đi...

Thế là UK rất hào phóng, bao luôn cho cậu cả một nhà hàng cao cấp.

Đã vậy còn mua chỗ ngồi đặc biệt nhất cho cậu, khiến Spain cứng người lại khó nói nên lời.

- Sao...sao lại....

- Đừng lo lắng, tôi có đủ tiền để gọi tất cả các món ở đây.

Dù sao tôi cũng không phải dạng thích chi li tính toán.

" Chúa ơi, giới thượng lưu thật sự quá khủng khiếp.

Như thể số tiền họ sở hữu đủ để đè chết họ đến nơi rồi ấy" - Spain cảm thán trong lòng, ngoài mặt lại cười ngượng.

- Ý tôi không phải...ý tôi là tại sao anh lại hào phóng với tôi như vậy...?

- Ờ tôi khá thích anh.

- Thích tôi??

- Vâng, ngay từ đầu gặp tôi đã thấy có nhiều ấn tượng rồi.

Cứ tưởng kiểu nói chuyện đó chỉ để phục vụ khách hàng thôi, ai ngờ gặp anh ở đây vẫn như vậy.

Tôi không biết nữa, không phải ai cũng thích được khen là " dễ thương " nhỉ?

Nên tôi sẽ khen anh là người khiến cho tôi có nhiều thiện cảm.

Càng nói càng khiến cậu tưởng tượng ra cảnh UK bị đống tiềng chồng chất cao như đỉnh Everest đè đến chết, thấy cậu cứ đứng im như pho tượng đồng ngài khẽ hỏi.

- Sao thế?

Anh không thích hả?

- Đâu có đâu có...

- Không thích thì cứ nói ra nhé, tôi không ngại đâu.

- Haha...

Cậu cười trừ rồi nhìn xung quanh, nhìn cả đồng hồ.

Để nhanh chóng vào vấn đề chính, Spain gọi đại một món nhưng lại là món rẻ nhất trong thực đơn, vậy nên khi nhìn lên.

Spain bắt gặp phải ánh mắt không mấy dễ chịu của ngài.

- Ô, cậu sống tiếp kiệm thật đấy.

- Haha...

Spain cười gượng, nghĩ thầm : " Đúng là mấy tên có tiền, chỉ muốn tiêu tiền là chính thôi chứ chẳng bao giờ quan tâm đến việc bản thân chi tiền ra cho thứ gì, liệu có đáng hay không".

- Được rồi vào chuyện chính nhé.

- Ừ.

Dù cho là UK không thoải mái vì lựa chọn của cậu cho lắm nhưng miễn là Spain thích thì ngài thấy vui rồi, Spain bắt đầu mở lời nhắc lại chuyện đêm qua :

- Ờ thực ra tôi chỉ là một nhân viên nam bình thường thôi...hôm đó tôi bị say nên, rất xin lỗi ngài.

Nếu như có gì tôi xin chịu trách nhiệm về hành động của ngài, ngài có thể hoàn tiền kèm theo tiền bồi thường tổn thất...

- Khoan Khoan!!

Ngài cắt ngang lời của Spain.

- Xin lỗi đã phải cắt ngang nhưng mà anh có tài khoản ngân hàng không?

- Ờ...có...nhưng mà để làm gì ạ?

- Cứ đưa đây.

Cậu có chút lo lắng, lấy điện thoại đưa ra.

UK cũng rút ra đưa ra trước và rồi tiếng " tinh " phát ra, tài khoảng ngân hàng của cậu lại nhân thêm 50 đô la nữa.

- Ngài...ngài...

Cậu sốc nỗi người run run, môi mấp máy khó nói nên lời.

- Suỵt, có hai điều.

Thứ nhất tôi thấy số tiền mình bỏ ra là rất xứng đáng, thứ hai người cần phải chịu trách nhiệm chính là tôi không phải là anh, đáng ra tôi ngay từ đầu phải nhận ra thông qua bộ trang phục anh mặc rồi mới đúng, đây là tiền bồi thường và chịu trách nhiệm của tôi dành cho anh.

- Nhưng...nhưng mà...

- Suỵt.

Cậu mấp máy môi muốn nói điều gì đó nhưng rồi vẫn bị ngài chặn miệng tiếp.

- À và còn điều thứ ba nữa, đối với tôi việc trả lại tiền là bất lịch sự lắm đấy.

Nói xong thì Spain cũng cứng đờ cả người rồi, trước những lời của ngài, cậu chẳng thể phản bác được gì.

- À mà anh có muốn gọi món tráng miệng không ?

Trở về nhà cậu xông vào phòng tắm mà kỳ cọ, nhớ lại những gì sáng nay Spain vừa trải qua, cậu cảm thấy thật sự rất kỳ lạ.

Người đàn ông đấy khiến cho cậu có cảm giác rất quen thuộc, đặc biệt khoảnh khắc thanh toán tiền cho dù cậu nhất quyết muốn trả phần của mình nhưng rồi ngài lại đi trước cậu một bước.

- Xin lỗi nhé.

- Không...Không sao đâu.

- À mà này, tôi có thể xin số của anh được không?

Tôi muốn sau này được gặp lại anh nhiều hơn.

- Dạ...Dạ..

Cậu khẽ ghi số ra giấy đưa cho ngài.

- Mà này anh tên là gì nhỉ?

- Tôi tên Spain...

- Ô, đúng là một cái tên đẹp.

- Haha...

Cậu cười gượng.

- Tôi tên United Kingdom, rất vui khi được làm quen với anh.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P2 #3: Tên quý tộc đồng tính


- Ô thì ra những tên quý tộc Anh Quốc cũng có kẻ thích đàn ông sao?

Spain thốt lên trong lòng bởi trước đó, khi nghe đến tên ngài, một loạt ký ức bất giác hiện về trong đầu cậu.

Điều đầu tiên, câu đầu tiên mà Spain đã thốt ra chính xác là như vậy.

Xong Spain nhận ra cái gì đó cứ sai sai, cậu lại ngập ngừng.

- Khoan từ từ, mình vừa nói cái gì đấy nhỉ?...

Spain nhớ lại bữa ăn vừa nãy tại quán với ngài, khi ăn xong hết và chuẩn bị ra về.

UK đã hỏi tên cậu rồi tự giới thiệu bản thân với mục đích nhỏ ý làm quen và rồi nghe thấy tên của ngài, Spain lập tức bị cứng người lại, cậu không hiểu vì sao chỉ vì chuyện đấy thôi mà khiến cho cậu bị bất ngờ đến thế.

Chỉ biết là UK đã lo lắng khua khua tay trước mặt hỏi han.

- Xin chào ? xin lỗi ?

Anh ổn chứ?

Tôi về nhé?...

Spain??

Hay là tôi đưa anh về?

UK hỏi đến câu cuối, Spain mới choàng tỉnh lại.

Cậu xoa xoa chán, cười gượng gạo.

- Xin lỗi... thật sự tôi thô lỗ quá.

Ha ha.

UK thấy vậy, như thở phào nhẹ nhõm.

Ngài nói :

- Không sao, không sao, tôi chỉ sợ anh không thoải mái với tôi thôi .

Tôi không bận tâm đâu, nên đừng quá lo lắng.

Nói xong cả hai Chào nhau ra về, trong Khi UK đi xe sang rời bước dẫu dù nhà ngài rất gần.

Còn Spain thì lại phải đi bộ, dù nhà cậu cách đây đi về cũng không phải dễ dàng gì nhưng mà sao mà biết được, chỉ là tiếc tiền thối ruột kèm theo việc bản thân cậu hay say xe dẫu dù có sử dụng thuốc nên Spain chỉ biết cắn răng mà đi.

Càng đi, đầu cậu lúc đó lại càng hiện lên những phân cảnh vô cùng kỳ lạ, kiểu như một người con trai khá thân thiết với cậu, một lá cờ Anh Quốc và hai người đàn ông, một người là anh trai một người là cha, cả hai đều đã có giấy tử.

Bỗng dưng lòng cậu thấy nhói đau, bản thân bắt đầu cảm thấy bực dọc may là hôm nay không ai xui xẻo va phải cậu, bởi đôi khi thứ cảm xúc mất kiểm soát cũng khiến cho con người ta trở nên thô lỗ vô cùng.

" Tại sao mình lại nhớ đến họ chứ, thật sự không phải lúc này" - Càng nghĩ càng bực cũng chẳng biết chút về đâu, thôi thì về nhà có chuyện gì thì tính sau cũng được.

Quay trở lại hiện tại, Spain bỗng dưng cảm thấy bản thân thật nực cười.

Không hiểu tại sao bản thân cậu lại thốt ra lời như vậy, rõ ràng là cậu cảm thấy người đàn ông đó thật sự rất quen thuộc, đặc biệt khi nghe thấy tên ngài.

Cậu bất giác biết ngài là người Anh, vậy không phải bàn cãi gì nữa, Spain thật sự có quen ngài và ngài cũng vậy.

Câu hỏi đặt ra là : " Ruốc cuộc từ bao giờ?"

- Họ đã quen nhau từ bao giờ, có thể rất lâu rồi nên ký ức cậu mới bị mờ nhạt như vậy, còn mờ nhạt hơn cả ký ức về cha và anh trai.

Điều duy nhất mà giúp Spain gợi nhớ lại ký ức về hình ảnh của hai người họ đó là khi ai đó nhắc đến từ " nhân ngư".

Cơ mà ai mà biết được chứ ?

Cậu cũng không hiểu United Kingdom với người cá có liên quan gì đến nhau, mỗi lần nhắc đến, điều duy nhất hiện lên trong đầu Spain là hình ảnh nàng tiên cá Ariel bước ra từ trong những cuốn truyện cổ tích mà ngày xưa cậu từng được cha đọc cho nghe.

- Lão già rồi mà vẫn còn tin về những câu chuyện tâm linh huyền bí chứ?

Vừa nói cậu vừa bước vào trong phòng tắm, nhìn những làn nước nhỏ xuống da, cậu lại nhớ lại ngày bé thấy cảnh anh trai và cha cãi nhau.

Năm ấy là năm cậu mới bước vào tuổi nổi loạn và anh trai cậu cũng vậy nên mâu thuẫn căng thẳng trong gia đình leo thang là điều khó tránh, quan trọng là hôm ấy là giai đoạn cả hai anh em được nghỉ hè nên cả hai rất vui, khát khao muốn được đi tắm biển vì hơn 10 năm rồi cả hai chưa được thấy biển lần nào nhưng mỗi lần xin thì cha họ lại từ chối và Spanish vẫn lôi cái lí do cũ rích đấy đó là sự tồn tại của người cá như cách ngày xưa lão đã tin vào sự tồn tại của nhân vật Ariel trong lúc đọc truyện cổ tích cho hai anh em nghe.

Fascist Spain lúc ấy đã vô cùng tức giận mà bật lại cha, trong lúc cãi nhau kịch liệt thì anh ta vô tình chửi lão là : " Đồ điên!"

Nên ngay tức khắc bị ăn một cái bạt tay đau điếng, hậu quả sau vụ đó là tối hôm đó chỉ có một mình cậu trên bàn ăn.

" Đúng là một mùa hè tồi tệ" - Spain thở dài một hơi, rồi quấn khăn bước ra ngoài.

Cậu mặc quần áo nằm trên giường cố gắng quên những ký ức buồn đi, bởi sau cái ngày cha cậu mất anh trai bị ép ra chiến trường thế chiến thứ 2 rồi bị bắt làm tử tù, nhận án tử có tên Fascist Spain cậu đã rất suy sụp rồi nhưng còn hơn thế nữa vài năm sau, cậu lại nhận được tin về vụ " thính nghiệm trên tử tù thành nhân ngư".

Dồn hết hy vọng để tìm kiếm anh trai, cái cậu nhận được là trẩn đoán cảnh sát rằng Fascist Spain đã bị chết trong cuộc thí nghiệm tàn nhẫn và không tìm thấy xác.

Điều này khiến cậu vô cùng suy sụp, phải tìm đến biện pháp điều trị tâm lí một thời gian nên mới quên đi được.

Đang nằm trên giường bỗng dưng cậu nhận được tin nhắn của UK.

- Này, mai ra thủy cung chơi với tôi không?
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P2 #4: Thủy Cung


Mặt trời đã cách xa mặt đất, rời khỏi những đỉnh đồi đã không thể che khuất nó, cả thành phố, cả thủ đô đã sáng tưng bừng chỉ còn những bóng râm ít ỏi, nhỏ hé vô hại đang núp dưới mái che và các góc khuất không có ánh sáng trong nhà.

Vậy mà trong mắt Spain, trời chỉ mới ửng sáng, gà trống cũng chỉ đang rỉa cánh quẫy đuôi tìm một chỗ để gáy, chứ không phải là nó bị người ta bắt đi làm thịt để phục vụ cho ngày lễ giáng sinh của mùa đông tháng trước rồi.

Bỗng tiếng chuông báo thức từ điện thoại reo lên ing ỏi kéo cậu ra khỏi giấc nồng, Spain cố gắng tò đầu ra khỏi chăn, banh đôi mí mắt thâm quầng của mình ra chỉ để xác định được vị trí của âm thanh mà cố với lấy, chạm được rồi mà cố tắt đi.

- Mới sáng sớm mà đã...

Nói chưa hết câu cơ thể cậu đã yếu đi, đôi mắt tự động sập mí xuống với suy nghĩ là " nhắm mắt thêm một chút nữa..."

- Xong bỗng dưng cậu bừng tỉnh, mắt mở to ra nhận ra bản thân đã ngủ thêm tận 30 phút.

- Chết mẹ...muộn giờ rồi !!

Spain hốt hoảng bò dậy, hôm nay là thứ bẩy, cái ngày đáng ra là ngày nghỉ của cậu, cậu sẽ được ngủ nướng nhưng cậu lại phải có một buổi hẹn với ngài vào đúng ngày này, một phần là vì UK cứ nài nỉ đòi cậu đi nên Spain buộc phải đồng ý bởi...

- Xin chào ,Spain?

UK gửi tin nhắn đầu tiên cho cậu.

Ngay lập tức, Spain đáp lại ngay lập tức.

- Ừ, tôi đây.

- Mà này, mai đi thủy cùng với tôi không?

UK hỏi, nghe vậy đầu cậu hiện lên rất nhiều câu hỏi nhưng câu hỏi mà bây giờ trong lòng cậu hỏi rằng: " Tại sao anh ta lại rủ mình đi chơ?"

- Bởi họ chỉ mới gặp nhau chưa đầy một ngày, đã vậy còn là cách không thể nào chớ trêu, hớ hênh đó là cảnh nhân viên phục vụ bàn quán bar, tiếp khách nốc cho say quá mà quay sang tiếp khách gây ra tình huống như thế này.

" Nhưng chẳng phải anh ta đã đưa tiền bồi thường, chịu trách nhiệm rồi sao hay anh ta còn muốn như thế nào nữa chứ?".

- Tôi á?

Nhưng mà tại sao?

- Tại tôi thích anh.

Đọc được dòng tin nhắn như vậy, đầu cậu càng xuất hiện thêm nhiều dấu hỏi chấm hơn : " thật sự anh ta muốn hẹn hò với mình sao?".

Sau đó cậu lại nhìn xuống bản thân một lúc rồi cười một cách nhạt nhẽo.

" Một nhân viên quán bar dành cho đồng tính nam, lương tháng ít ỏi không bằng nổi một khe trong đống tài sản không lồ của anh ta và chỉ mới gặp nhau lần đầu, thật sao?".

- Nhưng mà mai tôi bận rồi.

- Bận ?

Thứ bảy mà anh vẫn bận sao?

- Đúng rồi, có bao giờ tôi rảnh đâu toàn làm tăng ca suốt.

- Làm bồi bàn quán bar, giờ tôi mới biết có vụ tăng ca đấy.

" Ý anh ta nói vậy là sao chứ ?"

- Spain cười tít mắt.

Nhưng trông cậu không mấy thoải mái khi nghe câu đó, Spain nghĩ thầm trong lòng khó chịu về ngài nhưng lời ra lại khác.

- Ừ đúng rồi.

- Thế để tôi nói chuyện với ông chủ của anh.

- Ê ê, anh tính làm gì?

- Tip thêm tiền cho ông ta để ông ta khen thưởng và giảm ca làm, lẫn tăng lương cho cậu.

" Đúng là lũ nhà giàu, không biết phung phí là gì cả " - Chửi thầm là thế nhưng dẫu sao thì cũng phải đồng ý thôi,k không dám từ chối được.

- Thôi không cần đâu, mai tôi sẽ đi cùng anh.

- Anh có chắc là không cần không?

- Tôi chắc mà !!

" Địt mẹ tên này mắc gì mà hỏi lắm vậy?"

- Cậu bực bội trong lòng nhưng nghĩ kiểu quái gì mình cũng đi gặp mặt tên "quý tộc thời đại mới " này, lợi thì nhiều mà thiệt thì chẳng có thôi thì không bằng chối nó bất lịch sự quá, nên cứ giữ thái độ hòa nhã với ngài đi vậy.

- Xin lỗi... tôi đến muộn...

Trở lại hiện thực, cậu chạy Thục mạng lên thủy cung quần áo thì xộc xệch, mồ hôi đầm đìa.

Người thì quỵ xuống, thở dốc không ngừng.

- Ngài UK...?

Spain bấu lấy bên tường, suýt thì ngã xuống.

Cậu tìm sung quanh nhìn trước ngó sau không thấy ngài đâu, loay hoay suốt gần 1 giờ đồng hồ cuối cùng cũng thấy UK đến.

Chưa để ngài kịp nhận ra cậu, Spain hớt hả chạy đến.

- Ngài đây rồi !!

UK có phần bất ngờ, đỡ lấy cậu.

- Spain, sao anh đến sớm vậy?

- Đến sớm á?...

- Đúng rồi hôm qua tôi hẹn 7 giờ có mặt, anh chê là sớm quá nên tôi lên làm 9 giờ có mặt.

Không ngờ anh lại đến sớm hơn tôi.

Cậu nghe vậy nhận ra điều gì đó không ổn nên đã mở điện thoại lên, bây giờ chỉ mới tròn 9 giờ thôi.

Không nhầm thì thật sự Spain đã hẹn nhầm giờ đồng hồ báo thức, Spain gào thét rên la trong đau khổ nhưng đấy là trong lòng thôi, còn bên ngoài cậu như sắp đông cứng lại rồi.

UK vẫy tay trước mặt cậu, lo lắng hỏi :

- Spain, cậu có sao không?

Xin chào.

- Tôi...tôi ổn...

- Thế thì tốt !!

UK vui vẻ nắm lấy lòng bàn tay cậu kéo đi, khoảnh khắc đó mọi bất lực và mệt mỏi của Spain bỗng dưng tan biến chỉ còn cảm giác loạn nhịp khó tả.

UK rất tinh tế, không ngại mua đồ ăn cho cậu và đưa cậu đi xem những nơi vô cùng đặc biệt.

Có một nơi ghi là " nàng tiên cá", UK đã dẫn cậu đến và hỏi.

- Này Spain, cậu có tin vào sự tồn tại của nhân ngư không?

- Tôi không biết nữa, vậy còn ngài...?

- 50/50.

Lúc đó có con cá bò biển xuất hiện, thấy vậy cả hai cùng phá lên cười nhưng tay xiết chặt tay không rời.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P2 #5: Còn nhớ


Hôm qua vui thật, cậu và ngài đã đi chơi rất vui.

Đặc biệt là cảm giác hai tay xiết vào nhau, vốn người cùng giới với nhau lại vô cùng thoải mái, đặc biệt là khi họ biết giới hạn của một con người là như thế nào, bởi lẽ vậy nên khi người ngoài nhìn vào họ còn không nhận ra thực chất đó là một đôi tình nhân đồng tính đang tận hưởng buổi hẹn hò, dẫu vậy chỉ có ở với nữ thôi bởi Spain nghĩ rằng bình thường cánh đàn ông với nhau có thói quen ôm vai bá cổ nhiều hơn là nắm tay.

Nhưng cùng lắm chỉ có những kẻ tò mò, không mấy lịch sự sẽ nghĩ rằng họ là những gã đàn ông "ẻo lả" hơn là hai người đàn ông bình thường đang hẹn hò với nhau.

Mà chờ đã, cậu thật sự đang hẹn hò ư?

Cũng thật đáng nghi, có lẽ do suy nghĩ của Spain quá hồn nhiên đến mức cậu đơn thuần nghĩ rằng gã đàn ông xa lạ này chỉ rủ cậu đi chơi thủy cung cho vui thôi nhưng ánh mắt ngài nhìn cậu có vẻ khác với những gì cậu, như thể đây không chỉ là buổi hẹn hò thông thường nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là cảm xúc lãng mạn.

- Anh từng nghe về " Thợ săn tiền thưởng " chưa?

Vừa nói ngài vừa xoa, nắm nhẹ lên mu bàn tay ấm áp đấy bằng cái tay nổi đầy gân gốc của mình đang được che đậy qua chiếc găng tay trắng muốt, đi cùng là nhẫn vàng kim đính đá, kim cương đắt đỏ.

- Hình như là chưa... tôi nghe thấy cũng quen quen.

Người cậu đứng khá gần ngài, đủ để nghe thấy cả nhịp đập lẫn chất giọng trầm ấm của UK.

Cậu vốn được khen là cao ráo đẹp trai vậy mà giờ khi đứng với UK trông Spain lại thật sự nhỏ bé biết bao, như một chú gà đứng cạnh vua sư tử ranh mãnh.

Không được!

Thật nực cười khi vốn linh vật của Tây Ban Nha là bò tót hiếu chiến, còn Pháp mới chính là con gà trống chính hiệu vậy mà khi đứng với cả người Pháp, cậu vẫn còn bị lép vế nói gì đến cạnh một gã quý tộc Anh nhiều đời như ngài.

-...

Ngài nghe vậy có chút ngập ngừng, UK lặng im một chút rồi khẽ từ tốn giải thích.

- Đó là những kẻ thường nhắm vào những tội phạm truy nã đang bỏ trốn với giá cao.

UK ân cần giải thích những gì mà ngài biết cho Spain.

- Ô..!

Nghe vậy bỗng dưng Spain lại có cảm giác như thể có dòng điện nào đó chạy lên não khiến cho một số ký ức mà có lẽ đã phai mờ thậm trí là biến mất trong tiềm thức của cậu bỗng dưng ào về, chớp nháy.

- À và trong suốt khoảng thời gian trong quá khứ có sự xuất hiện của một sinh vật lạ, gây dậy sóng xã hội thời đó.

Spain hơi đơ người một chút xong vẫn buồn miệng trả lời.

- Sinh vật gì vậy?...

- Nhân ngư, nửa người nửa sinh vật biển.

Hay người ta còn gọi chung chung lại là Siren.

Bỗng dưng người cậu như bị đông đá lại một đống ký ức ùa về đưa cậu trở lại một khoảng thời gian từ gần 20 năm về trước.

Lúc đó, Spain chỉ mới là đứa trẻ 12 tuổi, từ bé vốn không biết rõ mặt mẹ mình là ai vì cậu là " sản phẩm " của thứ gọi là dịch vụ " đẻ thuê " thời đó được chính tay Spanish Empire nuôi lớn, nên cậu rất gần gũi với anh trai và cha.

Spanish Empire vốn đã hơn 30 tuổi rồi nhưng lão lại có niềm tin về sự tồn tại của một sinh vật huyền thoại, kỳ ảo mang tên người cá.

Lão rất thích kể cho cậu và Fascist Spain nghe, lúc đầu thì do hồi còn bé thấy nó thú vị cũng như trẻ con mà, hiếu kỳ dễ bị dụ dẫm tin vào những thứ kỳ ảo, vô thực.

Nhưng rồi nó đã thay đổi, bởi rằng càng ngày Spain và anh trai đã lớn và bắt đầu có suy nghĩ trưởng thành hơn, nên họ không còn đặt quá nhiều niềm tin vào thứ sinh vật đó nữa đã vậy càng ngày Spain và Fascist Spain lại càng khó chịu với cha của mình hơn, bởi người đàn ông đã ngoài 40 rồi mà còn ảo mộng hão huyền về những thứ sinh vật chỉ xuất hiện trong những trang tiểu thuyết, sách cổ.

Và đặc biệt là cả hai đã bắt đầu tỏ ra nghi ngờ mối quan hệ không mấy đúng đắn giữa Spanish Empire và gã quý tộc Anh Quốc mà lão cho là " bạn " kia.

Không chỉ trước đó Spanish Empire từng khẳng định mình không hứng thú với nam giới, đã vậy British Empire còn có rất nhiều người vợ đang ở nhà nữa nhưng sự thân thiết quá mức và những hành động đáng ngờ của họ, khiến hai đứa con không thể không nghĩ đến trường hợp khác được.

Đặc biệt là khi câu chuyện đỉnh điểm là hôm đi biển đã khiến mối quan hệ cha con bọn họ càng thêm rạn nứt.

Một hôm Spanish Empire gọi hai đứa con mình ra và nói rằng:

- Ta sẽ khiến các con phải tin ta.

Sau đó dẫn bọn họ đến gặp British Empire mặc sự vùng vẫy, gào thét chửi bới của Fascist Spain.

Không rõ mọi chuyện như thế nào nhưng những gì Spain biết trong đoạn hồi tưởng đấy chỉ là cảnh British Empire đang khoe khoang một đứa trẻ cơ thể thò ra những xúc tu lớn và từ xa đó, có một ánh mắt rất quen thuộc đang nhìn lén cậu.

- Spain?

Spain?

Anh ổn không?

- !?

A, tôi...tôi ổn.

Cậu bị tiếng gọi của UK lôi kéo về thực tại.

Bỗng dưng UK bất ngờ đặt tay lên vai cậu.

- Liệu anh còn nhớ hay là quên rồi, quên luôn cả tôi ư?
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P2 #6 : Hồi lại


- Ờ...thì ngài là UK...United Kingdom... tôi còn nhớ mà... tại sao lại có thể quên được...?

Spain run rẩy nói, giọng cậu có phần run rẩy mấp máy không thành lời.

-...

Chúng ta đã quen nhau bao lâu rồi?

- Ừ...một ngày trước, ý tôi là ta đã quen nhau được tầm 2 ngày trước...

-...

Ta đã quen nhau gần 20 năm về trước rồi.

-... ta đã quen nhau lâu như thế rồi sao?

Nghe vậy, Spain sững sờ, người cứng đờ lại khó nói thành lời, môi cậu run run mấp máy trong sự hoảng loạn, mất bình tĩnh, Spain nhìn lên ánh mắt UK như không thể tin nổi.

Ánh mắt ngài trông vô cùng ảm đạm và nghiêm túc, chắc chắn không giống như đang đùa.

- British Empire, Great Britain, United Kingdom... anh quên họ rồi ư?

- Không...Không...

- Spanish Empire, Fascist Spain... sao anh lại có thể quên được?

- Dừng lại !!

Cậu hét lên trước những câu hỏi dồn dập của UK, Spain bất giác ôm đầu, nước mắt của cậu theo đó cũng tuôn ra.

- Tôi...tôi xin lỗi... tôi thật sự phải đi..

Nói xong, cậu quay ngoắt người định rời đi thì bị UK giữ lại.

Cậu run run, khẽ nắm lấy cổ tay đang giữ chặt lại bên cánh tay còn lại của Spain.

- Này chờ đã !

- Tôi xin lỗi...thật sự vô cùng xin lỗi... tôi thật sự không nhớ được...tôi thật sự không thể nhớ được...tôi đã trải qua một cuộc khủng hoảng, trấn thương tâm lí khủng khiếp khiến tôi phải...tìm đến biện phát điều trị...có lẽ vì đó mà tôi đã quên đi hầu hết những ký ức của mình.

Vừa nói cậu vừa khóc, giọt lệ thấm đẫm khóe mắt khiến Spain sụt xùi lau đi trong sự xấu hổ.

- Anh thật sự coi tôi là trấn thương tâm lí của anh ư?

- Không...Không bao giờ...tôi đã quên đi hết những phần ký ức của tôi...những gì tôi làm trong năm 6 tuổi đến bây giờ tôi đều quên hết !!

Đến thời điểm bây giờ... tôi thật sự chỉ còn lại là những mẩu vụn lẻ tẻ vô dụng về ký ức của tôi về gia đình mình...tôi thật sự không thể nhớ thêm...tôi xin lỗi...hức.

Spain khóc nức lên, gỡ tay ngài ra mà bỏ đi trước sự ngỡ ngàng của UK.

Cậu không biết vì sao cậu lại khóc, cậu đã hơn 20 tuổi rồi chứ có trẻ gì nữa đâu.

Trông thật sự quá trẻ con nhưng cậu lại không thể khống chế được "nó", mỗi lần UK nhắc đến " nó" , ngài lại khóc nức lên, cảm giác nhói đau từ trong sâu thẳm trong lồng ngực khiến cậu không thể tả được đó là gì nhưng rồi...

A cậu nhớ ra rồi !

Cậu nhớ lại người anh trai bị chính phủ lôi kéo vào những cuộc chiến tranh vô nghĩa rồi nhận án tử.

Cậu nhớ ra người cha già đem lòng tương tư lão nửa người nửa bạch tuộc, cậu nhớ ra ngài...người cậu từng yêu...

- United Kingdom...

UK, người con trai thứ của British Empire đồng thời là người con của British Empire mà Spain thân nhất.

Nhưng mà luôn có một điều gì đó, luôn có một sự bất công gì đó dáng xuống người ngài.

Sinh ra từ một người cha là Siren vậy mà ngài lại là một người bình thường trong khi anh trai của ngài, Great Britain lại có một bộ gen nổi trội phi thường của cha.

Không đánh đập, không mắng chửi trù dập hay hành hạ ngài từ thể xác lẫn tinh thần như những nạn nhân của hắn, chỉ có là sự ruồng bỏ.

Phải, chỉ có sự vô cảm của hắn dành cho ngài thôi nhưng nó đủ để tạo thành những vết thương vô hình trên tâm hồn còn non nớt của ngài, cảm giác mặc cảm, nỗi sợ bị ghét bỏ và sự cô đơn xen lẫn khao khát được yêu thương và chú ý.

Suýt nữa UK đã nảy sinh lòng ghen ghét đố kị với anh trai, ngài không bao giờ ghét Great Britain, ngài vốn không ghét bất kỳ ai cả nhưng giữa UK và anh luôn có một sự xa cách, bởi UK luôn giữ một khoảng cách nhất định nào đó với anh, khiến cho cảm giác mối quan hệ anh em máu mủ của họ có phần bị xa cách.

Đó là cho đến khi ngài gặp cậu, lúc đó ngài bắt đầu mắc chứng sợ xã hội.

UK hay có thói quen chỉ dám đứng từ đằng xa quan sát, không bao giờ dám lại gần chủ động bắt chuyện với ai hay mở lời với ai.

Hôm nay cũng vậy, British Empire nói với cả hai rằng hắn sẽ dẫn họ đi gặp một người vô cùng đặc biệt, nói là nói cho cả hai vậy thôi chứ người mà hắn đang nói với chỉ có mỗi mình Great Britain còn ngài thì như vô hình.

Đó là lúc ngài gặp Spain, một chàng trai đẹp đến nỗi khiến người ta phải ngỡ ngàng, nghi ngờ về sự tồn tại của Thiên thần hạ phàm dẫu cho dù UK luôn là người mang tư tưởng Thiên về khoa học hơn.

Spain thiện lương và cởi mở chủ động làm quen nhưng vẫn tôn trọng khoảng cách của ngài, điều đó khiến ngài bắt đầu cởi mở hơn và từ khắc đó, UK nhận ra mình đã yêu rồi.

Trở về thực tại, căn phòng sang trọng trở nên bừa bộn, ngài cũng vậy.

Quần áo xộc xệch, lôi thôi lếch thếch đầu tóc rối bù khác xa vẻ sang trọng vốn có của ngài.

Bỗng một tiếng chuông điện thoại reo lên, tay UK run run ấn vào.

Là tiền chuyển khoản từ Spain, UK cười nhạt định đập luôn chiếc điện thoại đó.

- Chuyển lại thì được gì chứ?

Bỗng dưng một tin nhắn mới xuất hiện.

- Mai ta hẹn nhau ở công viên nhé, lần này là tôi có lỗi.

Tôi vô cùng xin lỗi, tôi sẽ bù đắp lại cho ngài.
 
Cơn Ác Mộng Về Biển Cả || British Empire X Spanish Empire || Countryhuman
Ngoại truyện P2 #7 : Trở lại [ Hoàn ]


Năm ấy, giữa mùa hè nắng gay gắt nhưng nó vẫn không nắng bằng cái thời tiết hiện tại, cái nắng chỉ đủ để làm làn da cậu nóng lên thôi chứ không khiến nó đỏ ửng, bỏng rát như bây giờ.

Không biết có phải do sự biến đội tệ hại từ môi trường vì ô nhiễm nên mới khiến cho ánh nắng của mùa hạ trở nên nóng đến mức bỏng rát như vậy không hay là do đơn giản vì thời đó tâm hồn của Spain chỉ là một đứa trẻ 11 tuổi, ngây thơ hồn nhiên ngã gãy chân cũng không cảm thấy đau, nên đối với cậu lúc đấy cái nắng gay gắt đốt da đốt thịt đấy cũng chỉ như ánh sáng vô hại từ lò sưởi trong chuồng gia súc, chỉ khiến cậu cảm thấy ấm ấm qua làn da.

Nhưng là dù thế nào đi chăng nữa, đứng trước một con người đang nép kín bên trong góc, nhìn chằm chằm vào kẻ ấy khiến con người ấy phát sợ, nếu như không phải nhờ có chiếc mũ cao bồi mà Spanish Empire tặng cho Spain thì chắc cậu đã bị say nắng mà ngất đi rồi.

Thấy bóng hình nhỏ bé ấy đang bẽn lẽn nấp vào trong góc, cậu khẽ nói :

- Xin chào bạn.

Thấy bóng hình ấy cứ im phăng phắc không chịu trả lời, Spain khẽ tiến lại gần người ấy.

- Tớ là Spain, còn cậu.

Spain đưa tay ra muốn làm quen nhưng người ấy không chịu đưa tay ra, cứ rụt rè hơn.

Bỗng dưng có một giọng nói cất lên.

- Spain ơi, con đang làm gì đấy?

Spanish Empire gọi, lúc đấy cậu quay lại trả lời lão.

- Cha ơi, có bạn nào đó đang nấp ở trong góc này.

Con gọi mãi cậu ấy không chịu ra.

British Empire đang nói chuyện vui vẻ, nghe vậy cũng quay lại rồi khẽ cất giọng nói với cậu.

- À Spain à, cậu ấy tên là United Kingdom.

Cậu bé ấy cũng hơi rụt rè, cháu thích cũng có thể làm quen với thằng bé nhé.

- Mà chờ đã, ngươi đã có hai đứa con rồi đấy à?

Spanish Empire có chút bất ngờ, quay ra hỏi British Empire.

- Thực ra là có nhiều hơn thế.

- Vãi chưởng, vợ ngươi là máy đẻ đấy à?

- Không đâu, ta không chỉ có một người vợ.

Mặc cho hai người đang nói nhảm, cậu quay sang khen UK.

- United Kingdom đấy à, cái tên này đẹp thật đấy !

- Thật sao...

UK khẽ cất lời nói đầu tiên, lời nói đầu tiên với người mà không phải là cùng máu mủ với ngài, thực ra United Kingdom vốn đã rất rụt rè rồi ngay cả người nhà như Great Britain với British Empire ngài cũng kiệm lời thì nói gì đến Spain hay những nữ hầu, quản gia trong nhà.

Đứng đối diện với nụ cười và lời khen ấy, bất chợt ngài như thấy tia sáng đầu tiên trong cuộc đời mình.

- Thật thật, tớ thích cái tên của cậu !

Trở lại thời điểm hiện tại, hai bóng hình gặp nhau tại thời điểm như hứa hẹn.

Nhưng cả hai vẫn cứ nhìn nhau im ỉm mãi không ai nói một lời nào, đã vậy ngài còn chủ động đến trước cậu nữa.

Vì muốn phá vỡ không khí ngột ngạt này, Spain buộc phải chủ động mở miệng.

- UK, ta cùng đi dạo nhé?

- Ừ.

Đi dạo quanh một hồi, họ dừng lại nghỉ chân tại ghế đá cho bồ câu ăn.

Cả hai ngồi cạnh nhau một lúc, khoảng cách thì vô cùng gần nhưng cả hai chẳng nói với nhau một lời nào, Spain rủ ngài cho bồ câu ăn cùng thì ngài lại từ chối.

Vì không khí cứ ngột ngạt như vậy mãi, khiến cho cậu không chịu nổi mà mở miệng một lần nữa.

- Này, ngài UK.

UK nghe vậy quay lại nhìn Spain, cậu vừa xé mẩu bánh mì ném cho lũ chim vừa nghẹn ngào nói.

- Xin lỗi ngài vì chuyện hôm qua, thật sự lúc đấy tôi thấy mình mất thô lỗ quá.

Xin lỗi ngài vô cùng nhiều.

Vừa nói, tay cậu vừa run run.

Tay cũng xé mẩu bánh mì rải xuống khá nhiều dù cho là số lượng bồ câu ban đầu cũng không nhiều đến thế nhưng mà không sao, nhiều như vậy không chỉ thu hút thêm nhiều bồ câu hơn mà còn hút thêm một đám chim khác nữa.

Cậu vừa tâm sự, tay không ngừng rải bánh ra cho chúng nó ăn.

- Tôi thật sự...tôi thừa nhận sau những chuyện sảy ra với anh trai và cha tôi, tôi thật sự đã phải trải qua cuộc khủng hoảng với trấn thương tâm lí vô cùng nặng nề.

Vốn sinh ra đã thiếu vắng đi tình cảm của mẹ, tôi có khao khát được yêu vô cùng lớn, vậy nên khi cùng lúc phải chứng kiến hai người tôi yêu thương ra đi khiến tôi không thể chịu được nên... này !!

Cậu định thò tay lấy thêm bánh thì phát hiện ra bánh đã biến mất, thủ phạm là một con vịt đã tự ý lấy nó đi.

- Haha.

UK cười còn Spain tức giận chửi thầm : " lũ vịt chết tiệt".

Thấy nụ cười của ngài, Spain quay lại câu chuyện chính.

UK khẽ đặt lên mu bàn tay cậu, tay ngài rất ấm và mềm mại.

- Vậy nên...

- Spain này.

- Dạ?

- Thực ra anh trai tôi yêu anh trai anh.

- Thật..thật ư?

- Ừ, giống như hai ta thôi chỉ là cuộc tình này thật đầy đau thương và bi kịch.

Từ ngày nghe tin Fascist Spain nhận án tử là lần cuối cùng tôi gặp Great Britain, dù cho không một giọt nước mắt nhưng nói là không buồn là nói dối.

Anh ấy đập phá đồ đạc, đặc biệt là những món quà Fascist Spain tặng, sau đó ngày qua ngày bỏ ăn giam mình trong phòng khóc lóc đau khổ.

- Thật tội cho anh ấy ...

- Ừ, lần cuối cùng tôi gặp anh ấy là lần anh viết giấy xin đoạn tuyệt quan hệ với tôi và cả gia tộc.

Rồi sau đó một đi không trở lại được nữa...

-...

ôi chúa ơi...

- Spain này...

Không phải tôi giận mà tôi đang sợ...

- Ngài sợ?

- Ừ... tôi sợ một ngày nào đó sẽ mất anh .

- United Kingdom à...

Cậu đặt lên tay ngài, khẽ sát môi.

- Tôi vẫn ở đây, bên ngài.

Tôi sẽ không đi đâu cả, tôi hứa.

- Tôi yêu anh, Spain .

- Tôi cũng yêu ngài, United Kingdom.

Nói xong cả hai kết thúc một ngày dài bằng nụ hôn đầy lãng mạn.

- Hết -
 
Back
Top Bottom