Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 60: Trả giá đắt


“Vậy thì sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại cô ta. Vậy thì sao?

Nghe được câu này, Lăng Tiêu Tường chợt cười lạnh: “Anh ấy đưa cô về mà hai người rất lâu cũng không xuống xe, cô đừng cho là tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, Hạ Tịch Nghiên, tôi cảnh cáo cô tốt nhất nên cách Mục Chính Hi xa một chút nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo với cô!” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên gầm rú lên.

Không khách sáo ư?

Nghe được câu này Hạ Tịch Nghiên cũng cười lạnh, nhưng nhìn ra được cô còn có chút tức giận.

“Lăng Tiêu Tường, tôi không biết cô nhìn thấy cái gì nhưng xin đừng tưởng tượng tôi thành tình địch của cô nữa, tôi không hề có hứng thú gì với Mục Chính Hi hết, tôi nói rồi, không phải người nào cô cảm thấy hứng thú thì người khác cũng sẽ thích!”

“Còn nữa, một cái tát này tôi nhận nhưng nếu như lại có lần tiếp theo thì tôi cũng sẽ không khách sáo nữa đâu!” Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ta gần ra từng chữ.

Lăng Tiêu Tường nhìn cô: “Xem ra, cô thật sự chưa từ bỏ ý định!”

Hạ Tịch Nghiên không nói gì thêm nữa, cô cảm thấy cô đã nói rất rõ ràng rồi.

"Cô sẽ phải trả giá đắt cho chuyện này!” Nói xong Lăng Tiêu Tường liền xoay người rời đi.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở cổng nhà trọ nhìn bóng lưng Lăng Tiêu Tường đang thở phì phò lên xe rời đi.

Mà cô chỉ nở nụ cười giễu cợt xong cũng quay người đi về nhà trọ.

Thế giới này luôn nhỏ như vậy, còn hay trùng hợp như vậy.

Sau khi trở về, Hạ Tịch Nghiên tẩy trang rồi rửa mặt qua loa một chút, nhìn mặt mình trong gương thấy có dấu bàn tay thì hơi nhăn mày lại, thật sự là điên rồi.

Sau khi bôi kem dưỡng da xong; Hạ Tịch Nghiên liền leo lên giường nghỉ ngơi.

Trước kia cô đều rất dễ chìm vào giấc ngủ nhưng tối hôm nay Hạ Tịch Nghiên nằm ở trên giường lại trằn trọc lăn lộn, làm cách nào cũng không ngủ được, nhắm mắt lại chính là cảnh tượng lúc ở trong xe với Mục Chính Hi, anh đang từ từ lại gần…

Vừa nghĩ tới đó, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên liền mở mắt.

Nhìn lên trần nhà, Hạ Tịch Nghiên cũng cảm thấy toàn thân mình đổ mồ hôi.

Đáng chết! Thật sự là sắp điên rồi!

Bất đắc dĩ, Hạ Tịch Nghiên đành đứng dậy đi rót cho mình một ly rượu vang, đứng ở ban công uống, ánh mắt nhìn bóng đêm nhưng trong đầu lại vang lên lời nói của Lăng Tiêu Tường.

Sau khi nghĩ ngợi rất lâu cô liền đưa ra một quyết định là sau khi thi đấu xong cô sẽ rời khỏi Vân Duệ.

Cô thật sự không muốn chen vào giữa bọn họ.

Huống chỉ cô lại càng không muốn để Mục Chính Hi lại gần mình. `

Nghĩ như vậy, Hạ Tịch Nghiên thở dài một hơi, đặt cái ly lên mặt tủ đầu giường, lúc này mới nằm vật xuống giường

ngủ. Một giấc này ngủ thẳng đến tận sáng hôm sau. Hạ Tịch Nghiên tỉnh dậy, trực tiếp tới công ty. Trên mặt vẫn có thể nhìn ra hơi khác lạ, cô đã trang điểm qua một lượt nhưng vẫn có thể nhìn ra một bên mặt

hơi sưng lên, Hạ Tịch Nghiên cũng không để ý trực tiếp đi tới công ty.

Sau khi đến công ty lại là đủ mọi loại việc liên quan tới chuyện thi đấu và hợp tác với Nguyên Thức, bây giờ tất cả đều dồn lên trên người Hạ Tịch Nghiên.

Thật sự là Hạ Tịch Nghiên bận rộn đến mức không ngẩng đầu lên được.

Lúc Mục Chính Hi đi vào phòng họp, tất cả mọi người đều đã có mặt.

Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên ngồi bên cạnh một chút liền để ý thấy mặt của cô hơi là lạ nhưng đang trong

cuộc họp nên cũng không nói gì.

Chỉ nhìn Khả Khả bên kia nói: “Bây giờ trong tay Hạ Tịch Nghiên đang có hai công việc, Khả Khả, bây giờ cô và cô. ấy cùng nhau xử lý chuyện của Nguyên Thị đi!”

Khả Khả gật đầu: “Được, tôi biết rồi!”

Nếu chia sẻ bớt công việc đi thì Hạ Tịch D9USy cũng sẽ không mệt mỏi như vậy nữa.

Hạ Tịch Nghiên cũng đồng ý, như thế này èô cũng sẽ có thời gian tập trung vào chuyện thi đấu hơn.

Thế là, cuộc họp tiến hành khoảng hơn nửa giờ liền kết thúc.

Vừa kết thúc, Mục Chính Hi đứng dậy mở miệng nói: “Hạ Tịch Nghiên, cô theo tôi tới văn.😛hòng một chuyến, chuyện này liên quan tới một chí tiết nhỏ trong cuộc thi nên tôi muốn bàn bạc với cô một chút!”

“Được!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu sau đó đi theo Mục Chính Hi tới văn phòng.

Những người khác tan họp trở về với công việc của mình.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 61: Linh cảm vô tận


Những người khác tan họp, trở về vị trí của mình.

Đến văn phòng của Mục Chính Hi rồi, anh vòng qua cái bàn, ngồi xuống chỗ chuyên thuộc về mình.

“Tổng Giám đốc Mục, tìm tôi có chuyện gì sao?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi. ` Ạ Mục Chính Hi ngồi tại chỗ, anh nâng mắt lên, vừa định nói gì đó lại thấy mặt của Hạ Tịch Nghiền không đúng lắm, nhíu mày: “Mặt của cô sao thế?”

Nghe thấy lời của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên cũng không né tránh: “Không có gì, hôm qua không cẩn thận bị kẻ điên cào một cái mà thôi!“

Kẻ điên?

Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên, nghe ra trong lời nói của cô mang theo ý châm chọc.

“Cô cũng có lúc chịu thiệt nữa à?” Anh nói.

Không phải những điều này đều nhờ Mục Chính Hi ban tặng sao, nếu không phải anh, sao Lăng Tiêu Tường có thể xông lên không hỏi hai lời đã đánh cô như kẻ điên chứ!

“Chẳng lẽ tôi phải chấp nhặt với kẻ điên sao?“ Hạ Tịch Nghiên hồi lại.

Miệng lưỡi của cô vẫn luôn lợi hại như thế. Mục Chính Hi nâng mắt nhìn cô: “Không khiến THỊNH chịu

thiệt, mới là cách tốt nhất.”

“Lời của Tổng Giám đốc Mục tôi nhớ kỹ, nếu có lần sau, chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua như vậy đâu!”

Vì sao Mục Chính Hi cứ cảm thấy lời này có mấy phần nhằm vào anh nhỉ?

Hạ Tịch Nghiên hoàn toàn không cho anh có cơ hội hỏi tiếp, lại nói: “Tổng Giám đốc Mục, anh tìm tôi có chuyện gì Sao?” `

Lại vòng về chủ đề này, Mục Chính Hi cũng không tiếp. tục dây dưa nữa: “Thời gian của trận đấu đã được xác định rồi!”

Nói đến cái này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày: “Lúc nào?“ “Thứ bảy tuần này!” “Chỉ còn năm ngày nữa!?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Mục Chính Hi gật đầu: “Đúng Vậy, trong vòng năm ngày phải nộp bản thiết kế lên!”

Hạ Tịch Nghiên ngẫm nghĩ, sau đó gật đầu: “Được, tôi biết rồi!”

“Không cần quá căng thẳng, cố hết sức mình là được!” Mục Chính Hi nói, không muốn tăng thêm áp lực cho cô.

Sau khi nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên cười cười, hiếm khi Mục Chính Hi quan tâm cấp dưới như vậy đấy: “Tôi biết rồi!“ Cô cười nhạt.

“Có gì không hiểu cứ hỏi tôi!” Hỏi anh?

Anh cũng biết thiết kế sao? Hạ Tịch Nghiên thầm nghĩ trong lòng.

Lúc này, chỉ thấy Mục Chính Hi nâng mắt cười, pha trò nói: “Ít nhất, tôi có thể cho cô linh cảm vô tận và động lực…”

Thấy nụ cười kia của Mục Chính Hi, trong đấu cô lại hiện lên hình ảnh trong xe hôm qua.

Hạ Tịch Nghiên nói: “Tổng Giám đốc Mục, hếu không còn gì nữa thì tôi ra ngoài trước đây!” Nói xong thì không cho Mục Chính Hi cơ hội mở miệng nữa;xøay người đi ra ngoài.

Thấy dáng vẻ của cô, Mục Chính Hi không nhịn được cười.

Chỉ sợ ngay cả chính anh cũng không biết nụ cười của mình tự nhiên đến mức nào:

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên vừa ra ngoài, Mục Chính Hi đột nhiên nhớ đến điều gì đỏ; cầm lấy điện thoại trên bàn gọi nội tuyến.

“A lô, đến hiệu thuốc mua một tuýp thuốc mỡ giúp tôi!“ “Ừ, đúng!” _ “Lát nữa đưa đến phòng làm việc của tôi!”

Sau khỉ nói xong thì cúp máy, nghĩ đến hình ảnh khi nãy, khoé miệng của Mục Chính Hi hơi cong lên, sau đó mới bắt đầu làm việc…

Sau khi Hạ Tịch Nghiên ra ngoài đã bắt đầu thiết kế,

nhưng trong đầu vẫn không ngừng nhớ lại lời của Nice.

Chỉ thiết kế có cố sự, mới có thể mang đến cộng hưởng…

Nhưng cô là một người chỉ có trải qua, chứ không có cố SỰ.

Kẻ duy nhất thêm một nét bút trên người cô ENOD là người đàn ông Mục Chính Hi này!

Nhưng giữa bọn họ cũng không có điểm:giao nhau, nên Hạ Tịch Nghiên cũng hơi khó hạ bút.

Lần đầu tiên cô cảm thấy, thiết kế ra một thứ thật sự cần có linh cảm.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 62: Viên đạn bọc đường


Mục Chính Hi đưa tuýp thuốc mỡ cho Hạ Tịch Nghiên, hỏi “Tại sao cô bị thương? Cô với Lăng Tiêu Tường xảy ra chuyện gì rồi?”

“Chỉ nói chút chuyện thôi, cũng không có s2 gì.” Cô ta lại nói thêm một câu.

“Nhưng không muốn khiến bạn gái của anh hiểu lầm nữa, khuôn mặt này của tôi cũng không.chịu nổi đòn của cô tai”

Những lời cuối cùng này mới là trọng điểm.

Mục Chính Hi quay đầu nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Cô ta đánh?”

Hạ Tịch Nghiên không. phủ nhận gật đầu: “Đương nhiên!”

“Vì sao!?”

“Tổng Giám đốc Mục, anh không biết mình hỏi câu này quá cố ý sao?“ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Vì tôi!?“ “Biết rõ còn cố hỏi làm gì!”

“Cô để cô ta đánh?“ Mục Chính Hi cũng không tức giận, nhìn ©ô. hỏi lại.

“Ý của Tổng Giám đốc Mục là tôi nên đánh trả lại à?“

“Đây mới là tính cách của cô không phải sao?”

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên không muốn nói gì thêm nữa, chỉ mìm cười: “Tôi biết rồi, lần sau chắc chắn tôi sẽ không khách sáo vậy nữa đâu!”

Thấy nụ cười của cô, Mục Chính Hi chợt cảm thấy bụng dạ của người phụ nữ này thật đen tối!

Cái gì cũng không thể hiện ra ngoài mặt.

Mục Chính Hi cũng không nói thêm gì nữa, sau khi quét mắt nhìn cô một cái thì khởi động xe chạy di.

Hạ Tịch Nghiên cũng không nói nữa, dù sao anh cũng nói thế rồi, cô cũng không cần phải khách sáo!

Chỉ là, Hạ Tịch Nghiên thật lòng cảm thấy, làm người phụ nữ của Mục Chính Hi là một.chuyện rất đau xót, nếu Lăng Tiêu Tường nghe thấy lời nầy, chỉ sợ sẽ tức chết cho. xeml `

Người đàn ông này đúng là bạc tình!

Thấy Hạ Tịch Nghiên vẫn không nói gì, Mục Chính Hi hỏi: “Nghĩ gì vậy!?”

Anh biết thuật đọc tâm sao?

Hạ Tịch Nghiên nghi ngờ, chỉ cần cô nghĩ xấu anh, anh sẽ luôn hỏi cô nghĩ gì vậy!

Nhưng người ta không nói rõ, đương nhiên Hạ Tịch Nghiên cũng sẽ không lạy ông tôi ở bụi này, cười đáp: “Không có gì!”

“Đúng rồi, chúng ta đi đâu vậy?”

^ Con ngươi sâu thằm của Mục Chính Hi nhìn thoáng qua cô một cái, sau đó nở nụ cười sâu xa: “Đến rồi cô sẽ biết!”

Nếu đã nói như thế rồi, Hạ Tịch Nghiên cũng không hỏi nhiều nữa, xe vẫn đang chạy trên đường.

Khoảng bốn mươi phút sau, xe dừng lại. “Đến rồi?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Mục Chính Hi gật đầu, vì thế cô nhìn ra ngoài cửa sổ, đây là một nơi không giàu có lắm, hoặc có thể nói là một nơi rất nghèo.

Nhưng bầu không khí rất tốt, nhìn qua khiến người ta có cảm giác rất thoải mái.

“Đây là…”

“Linh cảm bắt nguồn từ câu chuyện, câu chuyện bắt nguồn từ thực tế, chỉ có tiếp xúc với cuộc sống, mới có linh cảm!” Mục Chính Hi nói.

Anh có thể nói ra những lời này khiến Hạ Tịch Nghiên rất bất ngờ.

Có thể dẫn cô đến đây đã vượt ngoài dự đoán của cô rồi.

Nhưng, không thể không thừa nhận là, Hạ Tịch Nghiên rất thích.

Vì thế, cô đẩy cửa xuống xe.

Có lẽ nơi này là một con phố nhỏ, rất đông người, trên con phố đều là người mua đồ.

Nhìn qua rất giống con phố nhỏ ở Lệ Giang Vân Nam, rất náo nhiệt.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Có muốn đi vào không?”

“Đương nhiên!“ Cô sảng khoái đồng ý, vì thế, Mục Chính Hi chạy xe đỗ ở một bên, sau đó đi vào theo cô.

Ai biết sẽ nghĩ bọn họ đang tìm linh cảm, ai không biết còn tưởng bọn họ đang hẹn hò ấy chứ!

Hạ Tịch Nghiên rất vui vẻ, tâm trạng cũng thả lỏng, đi cùng với Mục Chính Hi, sự xuất hiện của bọn họ khiến không ít người quay đầu nhìn lại.

Vì cho dù từ khí chất, diện mạo, ay quần áo đều có thể nhìn ra bọn họ không giàu thì quý.

“Không ngờ anh sẽ biết một nơi như vậy!“ Hạ Tịch Nghiên hơi ngạc nhiên nói. ~

Nghe thấy lời của cô, Mục Chính Hi cười tất cả mọi người trời sinh đều hơn người!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 63: Luôn là chân lý


“Hả?” Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên theo bản năng nâng mắt nhìn anh ta.

“Không có gì, đi thôi, tôi dẫn cô đi tới đẳng trước!“ Mục Chính Hi nói.

Mục Chính Hi không nói tiếp, Hạ Tịch Nghiên cũng không hỏi nữa, cô không thích hỏi đến sự riêng tư của người khác lắm.

Vì thế, hai người tiếp tục đi về phía trước.

Tuy nơi này cũng không giàu có, nhưng trên mặt mỗi người đều nở nụ cười thoả mãn,nhìn ra được bọn họ đều rất thoả mãn với tình trạng hiện giờ.

Thật ra có đôi khi, yên bình cũng là một loại may mắn.

Ít nhất không có quá nhiều đấu đá, không cần so bì quá nhiều, lòng dạ đơn giản; người cũng sẽ trở nên đơn giản và Vui vẻ.

Đi đến đây, Hạ Tịch Nghiên không nhịn được bị bầu không khí ở đây-ảnh hưởng, tâm trạng trở nên rất vui vẻ, cô cũng lớn lên ở thành phố A từ nhỏ, nhưng trước giờ lại không biết có một nơi thế này.

Điểm này thật sự phải cảm ơn Mục Chính Hi, nếu không. nhờ anh, chỉ sợ cô cũng không biết sẽ có một nơi như vậy.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên đi nơi nơi, cảm nhận sự đơn giản, yên bình của nơi này, còn có ý cười bên khoé môi của cô, mỗi một nơi đều khiến người ta thoải mái đến lạ.

Nếu là người khác đến nơi này, chắc chắn sẽ chê nó bẩn!

Nhưng cô thì không, còn rất hưởng thụ nơi này nữa.

Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi nở nụ cười…

“Rất thoải mái đúng không!?2“ Mục Chính Hï thuận miệng hỏi. ì

“Ừm!“ Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Có đôi khi, người càng đơn giản, thứ thiết kế ra lại càng có ý nghĩa hơn!”

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên không thể phủ nhận gật đầu, bọn họ sống ở thành phố lớn, mỗi ngày phải gánh vách quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều, cho nên lúc suy nghĩ mọi thứ đều sẽ trở nên rất phức tạp.

Cho nên còn không bằng trở về gốc rễ, lúc đó, thứ thiết kế ra mới có thể thuần tuý,

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên quay đầu nhìn Mục Chính Hi: “Tổng Giám đốc Mục, hôm nay anh sao thế?“

“Sao thế cái gì?”

“Phát hiện hôm nay anh nói chuyện rất cảm khái, chân lý!”

“Lời của tôi nói, vẫn luôn là chân lý!”

Hạ Tịch Nghiên:”…”

Người đúng là không thể ghen.

Nhất là không thể khen Mục Chính Hi! Cho chút ánh mặt trời đã muốn rực sáng lên rồi!

Hạ Tịch Nghiên không nói gì với Mục Chính Hi nữa, nhìn thấy trước mặt có bán đồ nên bèn đi qua.

Bên trên bán một vài món đồ chơi nhỏ, nhìn rất đẹp, Hạ Tịch Nghiên cầm lấy một cái vòng tay, nói chính xác là một cái xích tay nhỏ, bên trên là mấy thứ giống như San hô nhỏ, trông rất xinh đẹp. (

Hạ Tịch Nghiên cẩm lấy đeo trên tay, còn rất xinh nữa, làn da của cô vốn đã trắng, đeo lên càng:tăng thêm chút màu sắc hơn.

“Đẹp không?” Hạ Tịch Nghiên quay đầu nhìn Mục Chính Hi hỏi.

“Ừm, đẹp!“ Mục Chính Hi gật đầu.

Hạ Tịch Nghiên cười, lúc. này người bán đồ kia nói: “Cô gái, cô đeo thật sự rất đẹp, tuy mấy thứ đồ của chúng tôi không phải đồ quý giá gì; nhưng chắc chắn là thuần thiên nhiên!”

Nghe thấy lời người đó, Hạ Tịch Nghiên cười: “Bao nhiêu tiền?”

“Bốn mươi In nghìn!”

“Được, tôi mua!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Không hề chê thứ này rẻ chút nào.

Hạ Tịch Nghiên lấy tiền từ trong ví ra, đưa cho người kia.

Người kia cười: “Cảm ơn!” “Không cần khách sáo!” Cô cũng cười nói.

Sau đó Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại nhìn Mục Chính Hi: “Đi thôi!”

Hai người bèn rời di.

Mới đi chưa được mấy bước, Mục Chính Hi hỏi: “Thích

ăn”

“Đẹp lắm không phải sao?”

Ông ấy vẫn ngồi ở đó, hình như trong tay đang cầm cái gì đó, quan sát rất nghiêm túc rất cẩn thận.

“Nhìn gì vậy?” Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên hất cằm ra hiệu, Mục Chính Hi cũng nhìn qua, lúc nhìn thấy người kia, anh nhíu mày: đi thẳng tới.

“Chú Lý!” Anh gọi một tiếng

Hạ Tịch Nghiên hơi ngạc nhiên, Mục Chính Hi quen à?

Người kia ngầng đầu lên, khi nhìn thấy Mục Chính Hi thì nở nụ cười: “Tiểu Hi? Tiểu Hi, cháu về rồi Sao?”

“Vâng cháu về rồi đây, dạo này chú thế nào!?“

“Chú khoẻ lắm; khoẻ lắm!” Người được Mục Chính Hi gọi là chú Lý kia có hơi kích động, cũng có vui vẻ, nhìn anh không rời mắt

Mà Mục Chính Hi chỉ cười nhạt, mặc cho người kia nhìn mình.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, dùng khẩu hình hỏi: “Quên hả!?”

Lúc này, chú Lý cũng chú ý tới Hạ Tịch Nghiên ở một bên: “Đây là?”

Lúc ông ấy nhìn về phía Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi ngẫm nghĩ rồi nhướng mày: “À, đây là bạn gái của cháu!” Nói xong, Mục Chính Hi không cho giải thích ôm lấy bả vai Hạ Tịch Nghiên, kéo cô vào lòng.

Bạn gái?

Hạ Tịch Nghiên sững sờ nhìn Mục Chính Hi, biết anh cố ý nói thế, nhưng khổng hiểu vì sao anh phải nói thế!

“Rất đẹp, rất đẹp, không ngờ Tiểu Hi lại có bản lĩnh thế, tìm được một bạn gái xinh đẹp như vậy! Chú Lý nhìn Hạ Tịch Nghiên, gật đầu tán thưởng.

“Thật ra cháu …”

Hạ Tịch Nghiên vừa định giải thích, Mục Chính Hi đột nhiên kéo cô đến gần, kề sát bên tai cô nói: “Cho chú Lý hy vọng đi, thần kinh của chú ấy có chút vấn đề.

Tuy Hạ Tịch Nghiên không biết anh nói thế là có ý gì, nhưng trong lời nói của anh có chứa quá nhiều điều, trong khoảng thời gian ngắn cô cũng không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể cười gật đầu: “Vâng, phả

Vì thế, cả buổi chiều, bọn họ đều ở bên người tên chú Lý này, Hạ Tịch Nghiên phát hiện, quan hệ giữa bọn họ tất vi diệu.

Mục Chính Hi gọi ông ấy là chú Lý, nhưng cảm giác của chú Lý với Mục Chính Hi giống như đang đối xử với con trai mình vậy.

Hạ Tịch Nghiên ôm rất nhiều sự nghi ngờ ở cùng Mục Chính Hi bên đó cả buổi chiều, cô có hơi nghĩ ngờ anh lấy việc công làm việc tư.

Nhưng cũng may là.cồ chơi rất vui, chú Lý rất hiếu khách, đối xử với bọn họ cực kỳ tốt, trong I! Tịch Nghiên mới cân bằng được một chút

Mãi khi sắp đến buổi tối, bọn họ mới trở về.

Lục ánh đèn rực rỡ sáng lên, bọn họ mới rời khỏi chú Lý tiễn bọn họ đến lên xe mới lưu luyến rời đi

Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi ngồi trong xe nhìn chú Lý. đứng trông bọn họ qua kính phản quang; HẠ Tịch Nghiên đột nhiên cảm thấy hơi buồn.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 64: Bạn gái tôi


“Không đáng cái giá đó!” Mục Chính Hi nói, mặc dù chỉ bốn mươi lắm nghìn, không đắt đỏ gì, nhưng nhìn ra được thứ này không đáng giá.

“Thứ này phải xem anh nhìn nó thế nào, anh thích thì nó sẽ đáng, anh không thích; nó sẽ không có giá, trị!” Hạ Tịch Nghiên cười nói: “Bốn mươi lăm nghìn chẳng là gì với tôi cả, nhưng với bà ấy lại là một khoản thu nhập, giúp người mình vui không phải Sao?! Hạ Tịch Nghiên:hỏi lại.

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi cười

Trước giờ Hạ Tích Nghiên nhìn thứ gì cũng rất tích cực.

Mục Chính Hi không hỏi tiếp nữa, hai người lại đi về phía trước:

Lúc nãy, rất nhiều trẻ con đang chơi đùa ở bên kia, thấy bọn chúng cười vui vẻ như vậy, Hạ Tịch Nghiên cũng không nhịn được vui vẻ theo.

Đúng lúc này, Hạ Tịch Nghiên chú ý tới ông cụ ở một bên.

Ông ấy vẫn ngồi ở đó, hình như trong tay đang cầm cái gì đó, quan sát rất nghiêm túc rất cẩn thận.

“Nhìn gì vậy?” Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên hất cằm ra hiệu, Mục Chính Hi cũng nhìn qua, lúc nhìn thấy người kia, anh nhíu mày: đi thẳng tới.

“Chú Lý!” Anh gọi một tiếng

Hạ Tịch Nghiên hơi ngạc nhiên, Mục Chính Hi quen à?

Người kia ngầng đầu lên, khi nhìn thấy Mục Chính Hi thì nở nụ cười: “Tiểu Hi? Tiểu Hi, cháu về rồi Sao?”

“Vâng cháu về rồi đây, dạo này chú thế nào!?“

“Chú khoẻ lắm; khoẻ lắm!” Người được Mục Chính Hi gọi là chú Lý kia có hơi kích động, cũng có vui vẻ, nhìn anh không rời mắt

Mà Mục Chính Hi chỉ cười nhạt, mặc cho người kia nhìn mình.

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, dùng khẩu hình hỏi: “Quên hả!?”

Lúc này, chú Lý cũng chú ý tới Hạ Tịch Nghiên ở một bên: “Đây là?”

Lúc ông ấy nhìn về phía Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi ngẫm nghĩ rồi nhướng mày: “À, đây là bạn gái của cháu!” Nói xong, Mục Chính Hi không cho giải thích ôm lấy bả vai Hạ Tịch Nghiên, kéo cô vào lòng.

Bạn gái?

Hạ Tịch Nghiên sững sờ nhìn Mục Chính Hi, biết anh cố ý nói thế, nhưng khổng hiểu vì sao anh phải nói thế!

“Rất đẹp, rất đẹp, không ngờ Tiểu Hi lại có bản lĩnh thế, tìm được một bạn gái xinh đẹp như vậy! Chú Lý nhìn Hạ Tịch Nghiên, gật đầu tán thưởng.

“Thật ra cháu …”

Hạ Tịch Nghiên vừa định giải thích, Mục Chính Hi đột nhiên kéo cô đến gần, kề sát bên tai cô nói: “Cho chú Lý hy vọng đi, thần kinh của chú ấy có

chút vấn đề.

Tuy Hạ Tịch Nghiên không biết anh nói thế là có ý gì, nhưng trong lời nói của anh có chứa quá nhiều điều, trong khoảng thời gian ngắn cô cũng không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể cười gật đầu: “Vâng, phả

Vì thế, cả buổi chiều, bọn họ đều ở bên người tên

chú Lý này,

Hạ Tịch Nghiên phát hiện, quan hệ giữa bọn họ tất vi diệu.

Mục Chính Hi gọi ông ấy là chú Lý,’nhưng cảm giác của chú Lý với Mục Chính Hi giống như đang đối xử với con trai mình vậy.

Hạ Tịch Nghiên ôm rất nhiều sự nghi ngờ ở cùng Mục Chính Hi bên đó cả buổi chiều, cô có hơi nghĩ ngờ anh lấy việc công làm việc tư.

Nhưng cũng may là cô chơi rất vui, chú Lý rất hiếu khách, đối xử với bọn họ cực kỳ tốt, Hạ Tịch Nghiên mới cân bằng được một chút

Mãi khi sắp đến buổi tối, bọn họ mới trở về.

Lúc ánh đèn rực rỡ sáng lên, bọn họ mới rời khỏi chú Lý tiễn bọn họ đến lên xe mới lưu luyến rời đi

Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi ngồi trong xe nhìn chú Lý đứng trông bọn họ qua kính phản quang; Hạ Tịch Nghiên đột nhiên cảm thấy hơi buồn.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 65: Một mặt khác của con người


Mục Chính Hi cũng nhìn kính phản quang, đến khi không nhìn thấy người nữa, anh mới thu hồi tầm mắt. “Chú Lý chỉ ở một mình thôi sao?” Đi xa, Hạ Tịch Nghiên mới hỏi Mục Chính Hi gật đầu: “Ừm!”

“Xem ra anh thường xuyên tới đây nhỉ!”

“Chỉ thỉnh thoảng mà thôi!” Mục Chính Hi ngẫm nghĩ, sau đó nói: “Lúe tôi còn nhỏ, chú Lý từng làm quản gia ở nhà chúng tôi, nhưng sau khi con trai chú ấy qua đời, tinh thần của chú ấy vẫn hơi không bình thường, chúng tôi muốn chăm sóc chú ấy đàng hoàng, nhưng chú ấy cứ muốn trở về đây…

Nghe thấy.thế, Hạ Tịch Nghiên chấn động, “Vậy chú ấy..”

“Đầu óc chú ấy không rõ ràng lắm, cho nên xem tôi nhử con mình!” Mục Chính Hi nói

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên mới gật đầu, nói như thế, thái độ của chú lý với Mục Chính Hi cũng dễ hiểu

Nhưng dù vậy, trong lòng Hạ Tịch Nghiên vẫn hơi không thoải mái lắm, chú Lý thật sự rất khiến người ta đồng cảm.

Nhưng hôm nay, Hạ Tịch Nghiên,cũng thấy được một Mục Chính Hi khác với mọi khi

“Lúc trước anh cũng thường:xuyên tới đây sao?“ Hạ Tịch Nghiên đột nhiên hỏi anh.

“Ừm, hàng năm đều sẽ đến đây mấy lần!” Mục Chính Hi đáp.

Hạ Tịch Nghiên thật có hơi bất ngờ, lúc trước kết hôn với anh một năm cũng chưa từng biết anh còn

có một mặt như vậy.

Có thể nói, hiểu biết của cô với Mục Chính Hi không đủ sâu!

Hạ Tịch Nghiên im lặng một lát, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nhìn Mục Chính Hi: “Vậy trong tay chú Lý vất luôn cầm cái gì vậy?”

Từ Khi nhìn thấy chú Lý, trong tay ông ấy đã luôn nắm chặt một thứ chưa từng.buông ra.

“Đó là một cái mặt dây chuyền!”

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

“Thứ duy nhất con trai của chú Lý để lại khi chết!” Mục Chính Hi nói

Nghe thế, Hạ Tịch Nghiên càng chẩn động hơn.

Bọn họ đến đây là để tìm kiếm linh cảm, tìm kiếm Chuyện xưa, nhưng chuyện như vậy khiến đáy lòng cô rất khiếp sợ.

Xe chạy trên đường, Hạ Tịch Nghiên vẫn luôn không nói gì, tựa như còn đắm chìm trong chuyện Xưa của chú Lý

Ngay cả xe chạy vào nội thành cô vẫn không phát hiện.

Mục Chính Hi cũng không làm phiền, vẫn im lặng lái xe.

Vừa vào nội thành không bao lâu, điện thoại của Mục Chính Hi đã reo lên.

Anh nghe bằng tai nghe Bluetooth.

*A lô…

“Tổng Giám đốc Mục, tra ra tài liệu anh cần rồi!”

“Tra ra rồi?”

“ừm, bên tổ chức lần này là ai?“

‘Alexia của tập đoàn nước ngoài Shakespearel“

Nghe vậy, Mục Chính Hi gật đầu: “Được, tôi biết rồi!“ Dứt lời, anh cúp máy.

Hạ Tịch Nghiên ngồi bên cạnh lắng hghe, thấy Mục Chính Hi cúp máy mới không nhịn được hỏi “Bên tổ chức đứng sau trận đấu Tân Duệ lần này?”

Mục Chính Hi cũng không phử nhận, gật đầu “Đúng vậy!

“Anh điều tra người ta làm gì? Đừng nói là… Hạ Tịch Nghiên nhìn anh với ánh mắt nghỉ ngờ.

“Cái gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng!”

“Đường ngang ngõ tắt!”

“Cô cho rằng chỉ có một mình tôi nghe ngóng thôi sao? Tất cả những người tham gia trận đấu, ai mà không vắt hết óc muốn có được thông tin của bên t: chức, chỉ là bền tôi thuận tiện hơn một chút thôi, huống hồ; tôi cũng không làm gì!” Mục Chính Hi nói

Anh nói đúng.

Gần như tất cả mọi người đều sẽ nghĩ hết cách vì trận đấu, ngoài cô ra mà thôi!

Nhưng Hạ Tịch Nghiên vẫn hy vọng trận đấu thuận lợi

Nhìn Mục Chính Hi “Tổng Giám đốc Mục, nếu anh tin tôi, tôi nhất địch sẽ thi đấu hết Sức mình,

Nếu anh muốn làm gì đó, vậy xin anh đổi người khác đi thi đấu!” Cô không muốn tham giấtmột trận đấu trộn lẫn quá nhiều sự giả dối, nhưag Vậy trận đấu sẽ không có gì thú vị nữa!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 66: Cô trốn anh đuổi


Nhìn Mục Chính Hi: “Tổng Giám đốc Mục, nếu anh tin tôi, tôi nhất địch sẽ thi đấu hết.sức mình, Nếu anh muốn làm gì đó, vậy xin ảnh đổi người khác đi thì đấu!” Cô không muốn tham gia một trận đấu trộn lẫn quá nhiều sự giả dối, nhưng vậy trận đấu sẽ không có gì thú vị nữa!

Nghe thấy lời của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hị cười ” xem ra cô rất có lòng tin!”

“Nếu trận đấu trộn lẫn quá nhiều thứ, như vậy tôi cũng không cần phải trả giá điều gì vì nó!” Cô cực kỳ kiên định nói

Nghe thế, Mục Chính Hi gật đầu: “ok tôi sẽ mỏi mắt mong chờ thực thực của cô”

“Cảm ơi Tổng Giám đốc Mục ” Hạ Tich Nghiêm đáp. “Thể nào, đi ăn gì?” Anh nói sang chuyện khác “Không cần, tôi muốn về!” Cô cũng không muốn ăn một bữa cơm với Mục Chính Hi lại trêu chọc Lăng. Tiêu Tường kia. Bài học hôm qua cô còn nhớ rất rõ.

Đi một đàng khôn một dặm, cô nhớ rất rõ mình bị người phụ nữ kia dạy dỗ thể nào.

“Nhưng vẫn chưa ăn gì mà!”

“Mẩy món chú Lý chiêu đãi tôi có ăn Một chút cho nên không đói, tự anh đi ăn đi, bây giờ tôi có Chút linh cảm, cho nên phải về vẽ bản thiết kế!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nói đến đây, Mục Chính Hi quay đầu nhìn cô, nhưng đang phân biệt thật giả trong lời nói của cô.

Cuối cùng anh gật đầu; khởi động xe đưa cô về.

Mãi khi đến dưới tiểu khu, Hạ Tịch Nghiên không có cơ hội tiếp xúc với Mục Chính Hi nữa, đẩy cửa xe đi xuống

“Tổng Giám ‘đốc Mục, anh đi cẩn thận, tôi lên trước đây!” Hạ Tịch Nghiên cười nhạo

Mục Chính Hi quan sát người phụ nữ này, cô càng gần, cô càng muốn rời bây giờ anh cũng không nóng lòng.

“Được!” Mục Chính Hi cong môi, sau đó khởi động xe rời khỏi.

Thấy anh rời đi dứt khoát như vậy, Hạ Tịch Nghiên cũng thở phào nhẹ nhõm, đi lên lầu.

Sau khi trở về, thay bộ đồ ngủ thoải mái, rửa mặt chải đầu qua loa một lúc, sau đi lầu ngồi trên thảm vẽ bản thiết kế

Trên khuôn mặt trắng ngần đeo một gọng kính, nhìn qua rất dễ chịu.

Trong lúc mở máy tính, không biết vì sao trong đầu Hạ Tịch Nghiêm vẫn luôn quanh quẩn lời Mục Chính Hi nói mình hôm nay, còn cả chuyện của chú Lý

Ngẫm nghĩ trong đầu xuất hiện tên một người.

Ngẫm nghĩ cô đặt tay lên máy tính mở Google, không nhịn được nhịn được nhập cái tên này vào

Alexia.

Vừa tìm đã thấy rất nhiều tin tức xuất viện.

Còn có ảnh.chụp của Alexia nữa, là một người phụ nữ nước ngoài, rất gầy, cũng rất đẹp, già dặn vừa nhìn đã thấy khí chất của một người phụ nữ thành công.

Ha Tích Nghiên nhìn tài liệu của chị ta, trong lúc vô tình lại phát hiện một tin tức.

Cô nhìn chăm chú vào màn hình máy tính, sau đó lật xem những tấm ảnh này, phát hiện ra một chí tiết bên trong đi

Cũng ngay khoảnh khắc đó, trong đầu cô đột nhiên xuất hiện một ý tưởng

Vì đảm bảo là thật, cô kiểm tra rất lâu, cuối cùng cầm điện thoại gọi cho Mục Chính Hi

Mục Chính Hi vừa vào nhà đã nhìn thấy Hạ Tịch

Nghiên gọi đến, lập tức nghe máy:” Alo” “Tổng Giám đốc Mục!”

“Sao, nhanh thế đã nhớ tôi ra à!?

Hạ Tịch Nghiên lười nói nhảm với anh, nói thẳng: “Có phải Alexia từng có một đứa con trai chết ngoài ý muốn không?”

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi hơi giật mình nói “Hình như là có chuyện như vậy

“Được, tôi biết rồi!” Không đợi Mục Chính Hi nói gì thêm Hạ Tịch Nghiên đã cúp máy

Mục Chỉnh Hi nhìn điện thoại, hơi nhíu mày, nhưng không Bồi gì cả, khoé miệng cong lên.

VÌ thế, Hạ Tịch Nghiên chỉ dùng cả đi Bản thiết kế sơ lược.

Cô cười nhìn bản thiết kế mình vẽ ra, tuy không biết bản thiết kế này có thành công không, nhưng nó chắc chắn là một bản thiết kế có ý nghĩa. Hạ Tịch Nghiên thật cần thận kẹp bản thiết kế ở giữa bìa kẹp rồi cất kỹ, cả đêm không ngủ, cô vội Vàng rửa mặt đi tới công ty

Hai người cứ thế trùng hợp gặp nhau trong thang máy.

Thấy mắt Hạ Tịch Nghiên đỏ ngầu, Mục Chính Hi nhíu mày:

“sao vậy, cô cả đêm không ngủ à?

“Ừm”, Hạ Tịch Nghiên gật đầu. ” cái này cũng có thể nhìn ra được à ”

“Nhìn mắt cô là biết rồi” Mục Chính Hi đáp.

” Bản thiết sao rồi” Mục Chính Hi vừa nói, cửa thanh máy định một tiếng

Hạ Tịch Nghiên lập tức bước ra ngoài: “Tổng Giám đốc Mục, anh yên tâm, tôi chắc chắn sẽ nộp bản thiết kế đúng hạn.”

Nói xong, cô cười, xoay người đi đến bộ phận thiết kế.

Mục Chính Hi vẫn đứng trong thang máy nhìn cô không nhịn được cong môi, cũng đi ra ngoài bước đến phòng làm việc

Hạ Tịch Nghiên rất ít thức đêm, hôm qua cả đêm không ngủ thật sự có hơi không chịu nổi, đầu ở cứ choáng váng mãi

Thật sự không chịu nổi nữa, cô đi xuống dưới muốn mua chút đồ ăn.

Nhưng lúc này, một bóng người đi vào, khi nhìn Hạ Tịch Nghiên thì nhíu mày; vốn còn muốn đị tới xem thử, nhưng Mục Chính Hi cần tài liệu gấp, bà

mới không thể không đi đưa nhanh,

“Cậu chủ, tài liệu của cậu!” Trong phòng làm đì Lý nhìn Mục Chính Hi nói

Nhìn thấy dì Lý đến, anh cười: “Tôi đã nói đi di lấy rồi, dì còn cố ý đưa tới dây!”

không phải tôi sợ bọn họ vứt bừa bãi sao! Dì Lý nói, cực kỳ quan tâm Mục Chính Hi

Mục Chính Hí cười: “Để tôi kêu tài xế đưa dì về”

Dì Lý gật đầu, vừa định di, đột nhiên nhớ đến gì

đó: “Đúng rồi cậu chủ, cậu và mợ chủ vẫn còn liên lạc sao?” DÌ LÝ đột nhiên hỏi.

Đương nhiên Mục Chính Hi biết mợ chủ trong miệng bà là ai

“Không có, sao vậy? Sao đột nhiên lại hỏi thế!

Anh đáp,

Thấy vẻ mặt của anh giống như không biết thật, chẳng lẽ bà nhìn nhầm rồi?

DĨ Lý cũng không nói nhiều nữa, cười lắc đầu

“Không có gì, tôi đi trước đây” “Ừm!” Mục Chính Hi cùng không nghĩ nhiều. Vì thế, dì Lý đi ra ngoài

Mục Chính Hị vốn muốn tiễn, nhưng điện thoại trên bàn lại reo lên.

Dì Lý bèn đi thang máy xuống một mình.

Vừa đi tới ảnh lớn, Hạ Tịch Nghiên đúng lúc trở về từ bên ngoài, dì Lý đã vội vàng đi tới, muốn xem thử có phải không.

Cuối cùng, vẫn không nhịn được tò mò đi lên.

“Mợ chủ?” Lúc này, giọng nói vừa ôn hòa vừa thăm dò vang lên sau lưng Hạ Tịch Nghiên.

Mợ chủ?

Nghe thấy thế, cô xoay người, nhưng khi nhìn thấy người trước mặt thì lập tức ngơ ngác.

“Di Lý?“ Nói thật, nhìn thấy dì Lý ở đây cũng khiến

Cô rất ngạc nhiên.

Thật là cô sao mợ chủ!” Di Lý cười nói, nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên nên rất vui vẻ, lần gặp mặt trước đã cách hai năm lúc đó khi Hạ Tịch Nghiên cô cũng rất xinh đẹp, nhưng không ngờ cách hai năm, tô lại càng có khí chất hơn, khiển bà suýt chút không nhận ra.

‘Ở nhà họ Mục một năm, Hạ Tịch Nghiền chưa bao giờ quên sự chăm sóc của dì Lý với mình, nhưng lúc này, cô lại cười nói: “Dì Lý, tôi và Mục Chính Hi đã ly hôn lâu lắm rồi, dì gọi tôi Tịch Nghiên là được rồi”

Nói đến đây, dì Lý hơi sửng Sốt, sau đó gật đầu “Được, nhưng mà, không phải cô đi rồi ư, sao bây giờ lại ở đây”

“Tội…” Lúc này Hạ’Tịch Nghiên mới nhớ tới gì đó nhìn dì Lý: “Dì Lý, chuyện này nói ra rất dài, sau này tôi sẽ giải thích với dì sau, nhưng bây giờ tôi có thể nhờ dì một việc không? Dì Lý chớp mất, sau đó cười nói: “Chuyện gì thế?”

“Mục Chínhh Hi không nhận ra là tôi, dì có thể không nói Với anh ta không?”

Nghe thấy thế, dì Lý hơi ngạc nhiên, nhưng thấy người phụ nữ trước mặt thay-đổi rất nhiều, không nhận ra cũng là bình thường.

“Nhưng mà.

“DÌ Lý, xin dì đó… Nếu bị anh ta biết sống không dễ chịu đâu!” Hạ Tịch Nghiên làm nũng.

Đương nhiên dì Lý biết chuyện lúc trước của bọn họ, cuối cùng ngẫm nghĩ rồi gật đầu:-“Được, tôi đồng ý với cô, nhưng giấy cũng không thể gói được lửa mãi đâu!” Dì Lý có lòng nhắc nhở.

“Tôi biết, chuyện này tôi sẽ cân nhắc, cảm ơn dì”

Hạ Tịch Nghiên vội cưởi nói Dì Lý cũng cười.

“Hai người đang nói gì đấy?” đúng lúc này giọng nói lạnh lùng của Mục Chính Hi vang lên ở phía sau.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 67: Nghe được đoạn đối thoại (1)


Nghe thấy giọng nói quen thuộc mà lạnh nhạt này, Hạ Tịch Nghiên sững sờ tại chỗ.

Nhìn theo ánh mắt dì Lý, cô thấy Mục Chính Hi đang chầm chậm bước về phía này.

Mỗi bước đi của Mục Chính Hi như đang bước trên trái tim của Hạ Tịch Nghiên.

Cô hoàn toàn không biết anh đứng đó từ lúc nào, cũng không biết có phải anh đã nghe nói cuộc đối thoại của họ hay không, giờ phút này trái tim Hạ Tịch Nghiên bất ổn, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, nếu bị Mục Chính Hi biết thì chắc chắn cô sẽ không gánh chịu nổi…

Đang lúc suy nghĩ thì Mục Chính Hi đã tới trước mặt hai người bọn cô.

Đôi mắt sâu thẳm quan sát họ: “Hai người đang nói gì?”

Rõ ràng trong lòng đã cực kỳ kích động, lo lắng muốn chết nhưng ngoài mặt Hạ Tịch Nghiên vẫn vờ như không có chuyện gì, cô mỉm cười: “Không có gì, chỉ là buồn ngủ quá nên xuống dưới mua ít đồ, đúng lúc cô này lại hỏi tôi nhà vệ sinh ở đâu!” Hạ Tịch Nghiên nói dối, cũng không biết có phải Mục Chính Hi đã nghe thấy lời hai người nói rồi hay không!

Nghe thấy lời Hạ Tịch Nghiên nói, Mục Chính Hi hơi nhíu mày, con ngươi tĩnh mịch quan sát cô, hỏi ngược lại:

Hạ Tịch Nghiên vô cùng khẳng định gật đầu, mặt mang theo nụ cười, giờ phút này cô hoàn toàn không còn buồn ngủ, chỉ có căng thẳng và giả vờ bình tĩnh.

Lúc này, Mục Chính Hi lại nhìn sang dì Lý: “Dì Lý, dì không biết nhà vệ sinh ở đâu?“ Anh thuận miệng hỏi ngược lại, dì Lý cũng không phải lần đầu tới, sao có thể không biết nhà vệ sinh ở đâu.

Dì Lý đứng tại chỗ, trong lòng cũng đang bất ổn, dù sao giấu Mục Chính Hi thì bà cũng rất lo lắng, nhừng đã đồng ý. với Hạ Tịch Nghiên thì bà còn có thể nói gì, vì vậy bà cũng cười gượng một tiếng: “Rất lâu rồi không tới nên tôi không nhớ nữa!”

Nghe thấy câu này, Mục Chính Hï chỉ gật đầu, nhìn lướt qua hai người.

‘Vẻ mặt đó cũng không biết là tin hay không tin.

Nhưng có lẽ hẳn là anh không nghe thấy đâu nhỉ, nếu không sao anh có thể bình tĩnh đến thế?

“Hai người quen nhau?! Nói rồi, mắt Mục Chính Hi dừng trên cánh tay Hạ Tịch Nghiên đang khoác tay dì Lý.

Không thể không thừa nhận khả năng quan sát của anh quá tốt.

Động tác nhỏ thế này mà anh cũng nhìn thấy.

Hạ Tịch Nghiên tự nhiên rút tay lại: “Chỉ là dìu một chút thôi mà! Vậy tôi không làm phiền hai người nữa, lên lầu trước đây!” Nói rồi Hạ Tịch Nghiên mỉm cười, sau đó lễ phép gật đầu với dì Lý, quay người lên lầu.

Dì Lý cũng cười gật đầu.

Sau khi Hạ Tịch Nghiên đi, dì Lý nhìn Mục Chính Hi: “Vậy: cậu chủ, nếu không có việc gì thì tôi về trước đây!”

Mục Chính Hi vẫn đứng đó, gật đầu: “Tài xế đã chờ ở cửa rồi!”

“Được!” Dì Lý gật đầu rồi đi về.

Mục Chính Hi nhìn theo bóng lưng dì Lý, rồi lại nhìn bóng lưng Hạ Tịch Nghiên đi về, như có điều suy nghĩ...

Sau khi Hạ Tịch Nghiên đi vào thang máy, cánh cửa khép lại mới thở phào nhẹ nhõm một hơi!

Đi làm ở Vân Duệ, bất cứ lúc nào cũng có thể đối với Mục Chính Hi, nỗi lo anh sẽ biết chân tướng bất cứ lúc nào, giống như mỗi ngày sống trên lưỡi dao, vô cùng căng thẳng!

Nhưng có vẻ Mục Chính. Hi không nghe thấy đoạn đối thoại họ nói!

Nếu không cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy! Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên lại nhẹ nhàng thở ra. Nhưng bây giờ thì hay rồi, cô chẳng còn buồn ngủ nữa. Bị giật TU tỉnh cả ngủ.

Thang máy đã mở, Hạ Tịch Nghiên bước ra.

Đồ mua rồi cũng chẳng động tới, cô đi vào phòng giải khát pha một ly cà phê để bình tĩnh lại.

Sau khi uống xong một ly cà phê trong phòng giải khát, Hạ Tịch Nghiên lại pha thêm ly nữa rồi bưng ra ngoài, vừa ra thì chạm mặt Mục Chính Hi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 68: Nghe được đoạn đối thoại (2)


Lòng Hạ Tịch Nghiên không khỏi lại trở nên căng thẳng

“Tổng giám đốc Mục!” Cô rất bình tĩnh chào một tiếng.

Nhìn ly cà phê trong tay cô, Mục Chính Hi nhướn mày: “Buồn ngủ à?”“

“Vẫn ổn!” Hạ Tịch Nghiên đáp.

“Nếu thật sự buồn ngủ thì về nghỉ ngơi đi!” Mục Chính Hi nói

Nghe thấy câu này, Hạ Tịch Nghiên hơi ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười: “Không sao, tôi vẫn trụ được!”

“Vậy thì tốt!“ Mục Chính Hi gật đầu, không nói gì nữa mà đi thằng về phòng làm việc

Thấy anh đi, Hạ Tịch Nghiên thở nhẹ một hơi, chuyện này coi như đã qua, sau đó eô cũng đi về phía bộ phận thiết kế.

Bị giật mình nên cả buổi sáng Hạ Tịch Nghiên không hể buồn ngủ, cũng đã:nghĩ gần xong bản thiết kế của mình, cùng Khả Khả xử lý trường hợp của Nguyên Thị, hai người cũng rất ăn ý.

Buổi trưa, họ vừa định đi ăn trưa thì Lăng Tiêu Tường tới

Mỗi lần cô ta tới đều khiến bộ phận thiết kể tò mò.

Đương nhiên cô ta tới đây chắc chắn là để tìm Mục Chính Hi cùng đi ăn!

Người của bộ phận thiết kế đều biết.

Đến văn phòng của Mục Chính Hi phải đến phận thiết kế, nên khi Lăng Tiêu Tường nhìn đã thấy Hạ Tịch Nghiên, nghĩ tới hôm đó, cô ta hung tợn trừng mắt.

Hạ Tịch Nghiên cảm thấy cực kỳ cạn lời, địch ý của Lăng Tiêu Tường với cô đúng là không bình thường, cô chỉ coi như không nhìn thấy,

Chỉ thấy Lăng Tiêu Tường đi vào văn phòng của Mục Chính Hi. Mục Chính Hi vừa định gọi Hạ Tịch Nghiên cùng đi ăn thì có người gõ cửa, sau đó Lăng Tiêu Tường bước vào.

Sau khi nhìn thấy cô ta, Mục Chính Hi nhướn mày:

“Sao em lại tới đây?” Sau khi nhìn thấy Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường lập tức nhoẻn miệng cười, bước tới gần:

“Chính Mi, mấy ngày nay nếu em không tìm anh thì em cũng không biết tìm em đúng không?!”

Lúc này Mục Chính Hi mới nhớ ra đã mấy ngày mình không gọi cho cô ta

“Mấy ngày nay công ty bận chuyện dự thi nên hơi bận!” Mục Chính Hi hờ hững nói

“Vậy sao?“ Lăng Tiêu Tường hỏi ngược lại: “Em còn tường anh thay lòng rồi chứ!”

Nghe thấy câu này, Mục Chính Hi nhíu mày, ngoái nhìn cô ta: “Em đang phàn nàn với anh đấy hả?"

Như sợ Mục Chính Hi sẽ giận, Lăng Tiêu Tường vội vàng nói: “Người ta cũng là sợ mất anh thôi mà, đi ăn trưa cùng em được không?” Cô ta vòng tay lên cổ Mục Chính Hi, nũng nịu nói

Đã nói tới tức này rồi, Mục Chính Hi còn có thể nói gì, chỉ đành gật đầu: “Ừ!”

“Em đã đặt nhà hàng rồi!” Lăng Tiêu Tường cười nói.

Vì thế Mục Chính Hi đứng dậy, Lăng Tiêu Tường lập tức giúp anh cầm áo khoác ngoài, dáng vẻ đó như một cô vợ nhỏ nhanh nhẹn hoạt bát.

Mục Chính Hi mặc áo khoác xong thì hai người cũng đi ra.

Tới bộ phận thiết Lăng Tiêu Tường cố ý khoác tay Mục Chính Hi. Hạ Tich Nghiên đang đứng ở nơi xa cô định đi ăn cùng Khá Khá, vừa lướt qua thấy cảnh này mà Lăng Tiêu Tường lại nhìn cô bằng ánh mắt khiêu khích, tuyên bố quyền sở hữu của mình

Hạ Tịch Nghiên chỉ là hờ hững nhìn thoáng qua cứ như không nhìn thấy.

Cô thật sự Không có hứng với sự khiêu khích của Lăng Tiêu Tường

Lúc này Lăng Tiêu Tường dã đi tới, khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên thì khẽ nở nụ cười: “Cô Hạ!

Nghe thấy giọng cô ta, dù Hạ Tịch Nghiên muốn không nhìn cũng khó

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên cũng nhếch miệng cười: “Cô Lăng!”

“Thế nào? Có muốn cùng đi ăn với chúng tôi không?” Lăng Tiêu Tường hỏi, vẻ khoe khoang quá rõ ràng.

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Không cần đâu, tôi ăn trong bầu không khí ngột ngạt, tôi đã hẹn với đồng nghiệp rồi, không quấy rầy nữa!” Nói rồi, Nghiên mỉm cười, sau đó nhìn sang Khả Khả: “Chúng ta đi thôi”

Không cho họ cơ hội lên tiếng, Hạ Tịch Nghiên đã kéo Khả Khả rời đi.

Câu nói này khiến cho sắc mặt Lăng Tiêu Tường thay đối
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 69: Nghe được đoạn đối thoại (3)


Lời Hạ Tịch Nghiên nói thật sự đủ khiến người khác. nghẹn họng, nhưng khoé môi Mục Chính Hi lại nở nụ cười nhẹ khó phát hiện…

“Không biết tốt xấu!” Lăng Tiêu Tường lầm bầm một câu rồi nhìn Mục Chính Hi: “Chúng ta đi thôi!“.. `

Mục Chính Hi không nói gì, trực tiếp bước di. Bên kia, Khả Khả đi xuống cùng Hạ Tịch Nghiên.

Vừa nãy Hạ Tịch Nghiên nói rõ như thế, sao cô có thể không hiểu!

Nhưng nghe thấy Hạ Tịch Nghiên nói vậy, lòng Khả Khả lại thật sự có cảm giác lo lắng và kích động nói không ra lời, sợ là cả bộ phận thiết kế chỉ có Hạ Tịch Nghiên dám nói với Lăng Tiêu Tường như thế thôi.

“Tịch Nghiên, cô rất thân với Lăng Tiêu Tường à?” Khả Khả hỏi.

“Không thân!” Hạ Tịch Nghiên thản nhiên đáp.

“Vậy vừa nãy cô nói thế không sợ đắc tội Lăng Tiêu Tường à?!“ Khả Khả lo lắng hỏi.

Mọi người đều biết Lăng Tiêu Tường là thiên kim Tập đoàn Lăng thị, bây giờ là bạn gái Mục Chính Hi, nói không

chừng còn là phu nhân tổng giám đốc Tập đoàn Vân Duệ ấy chứ.

Hạ Tịch Nghiên nói.

Huống hồ, cô ta cũng không thật sự mời cô, chỉ đơn giản là khoe khoang mà thôi, việc gì cô phải nể mặt cô ta hết lần này đến lần khác?!

“Nhưng cô ta là bạn gái tổng giám đốc Mục, cô không sợ cô ta châm ngòi thổi gió trước mặt tổng giám đốc Mục. à?” Khả Khả hỏi. `

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Bạn gái? Tổng giám đốc Mục đã kết hôn rồi, vợ còn có thể không cần thì một cô bạn gái có tính là gì? Hơn nữa nếu anh ấy thật sự nghe lời thổi gió bên gối thì sớm muộn gì tôi cũng phải rời khỏi Vân Duệ, có gì khác nhau?!“ Hạ.Tịch Nghiên nói rõ ràng từng chữ.

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói vậy; đầu tiên Khả Khả ngẩn người, sau đó không nhịn được bật cười.

Quen biết Hạ Tịch Nghiên đã một thời gian, đến hôm nay Khả Khả mới phát hiện, miệng lưỡi Hạ Tịch Nghiên thật sự rất lợi hại.

“Tịch Nghiên, tôi phục cô rồi!” Khả Khả cười nói.

“Tôi chỉ nói sự thật mà thôi!” Hạ Tịch Nghiên khiêm tốn nói, cô cũng nở nụ cười, không thể không thừa nhận vừa. nãy nói như vậy đúng là khiến lòng cô rất thoải mái.

Nhất là còn nói trước mặt Mục Chính Hi.

Chí ít eô cũng phải để Lăng Tiêu Tường biết, cô không phải người hiền lành, trong thế giới mạnh h**p yếu này cô không phải kẻ yếu, chỉ là cô khinh thường tranh đấu cùng cô ta mà thôi.

Khả Khả mỉm cười đi vào nhà ăn cùng Hạ Tịch Nghiên, mua đồ ăn xong, hai người ngồi ở đó: “Thật ra hôm nay cô nói vậy, tôi cũng thấy rất đã!

“Hử?!“ Nghe thấy lời này của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt nhìn.

“Cô không biết đâu, rất nhiều người ở bộ phậP thiết kế đều không ưa cô ta, chỉ là dám giận mà không đám nói!”

Hạ Tịch Nghiên đang ăn, nghe thấy Khả Khả nói vậy thì tỏ ý bằng lòng rửa tai lắng nghe.

“Lần trước một đồng nghiệp nữ không biết đắc tội cô ta thế nào mà bị cô ta mắng cho máu chó đầy đầu, khóc nguyên một ngày, bây giờ cô ta đã tự cho rằng mình là nữ chủ nhân rồi!” Khả Khả nói.

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên nhướn mày: “Cho nên vứt thân phận thiên kim Tập đoàn Lăng thị, bạn gái tổng giám đốc Mục đi thì cô ta vẫn khiến người khác ghét!“ Khả Khả nói.

Nghe câu này của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên không nhịn được cười: “Quả nhiên người đáng ghét thì nhìn thế nào cũng thấy ghét!”

“Đúng thể, hếu không phải có bổi cảnh phía sau thì cô. ta thật sự chẳng là cái gì hết, nhưng hôm nay nghe cô nói vậy thật sự thoải mái quá, thật sự rất đã!” Khả Khả cười nói.

Nghe Khả Khả nói thế, Hạ Tịch Nghiên cũng cười.

Hai người đang ăn, bỗng nhiên Khả Khả nhìn Hạ Tịch Nghiên nói: “Vì sao tôi luôn cảm thấy cô ta nhằm vào cô nhỉ?!”

Từ sau khi Hạ Tịch Nghiên vào công ty, dường như Lăng Tiêu Tường không còn nổi giận với những người khác nữa, mà mỗi lần nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên là lại cắn răng nghiến lợi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 70: Nghe được đoạn đối thoại (4)


Người của bộ phận thiết kế đều nhìn thấy nhưng không nói gì, chuyện có thể không dây vào thì quyết không dính dáng.

Nhưng Khả Khả không nhịn được nên hỏi:

Hạ Tịch Nghiên nghiêm túc suy nghĩ: “Có lễ cô ta cảm thấy tôi xinh đẹp hơn cô ta!”

Nghe câu này, Khả Khả không nhịn được bật cười ra tiếng.

Bây giờ cô không chỉ cảm thấy.Hạ Tịch Nghiên miệng lưỡi lợi hãi mà còn rất hài hước.

Mặc dù là sự thật, nhưng-Hạ Tịch Nghiên nói ra như vậy, Khả Khả cảm thấy rất buồn cười.

Lúc này Hạ Tịch Nghiên lại nhìn cô ấy, vừa ăn vừa hỏi: “Không phải sao?”

Khả Khả gật đầu liên tục: “Tịch Nghiên, càng ngày tôi càng phát hiện, cô rất hợp khẩu vị của tôi!“

“Vậy rốt cuộc có đúng hay không?!”

“Đúng! Khả Khả gật đầu, cô thích sự tự tin này của Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên cũng cười, không nói gì nữa, hai người tiếp tục ăn trưa.

cảm thấy quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn rất nhiều.

Hai người cười cười nói nói, lập tức có rất nhiều đề tài chung.

Ăn cơm xong, hai người cùng nhau về công ty.

Mà bên phía Mục Chính Hi và Lăng Tiêu Tường.

Hai người ăn đồ Tây, Mục Chính Hi vẫn luôn’im lăng, không hề chủ động lên tiếng, Lăng Tiêu Tườrlg ngồi đối diện anh, lần đầu tiên cảm thấy người đàn ông này ở trước mặt mình nhưng lòng lại không ở đây:

“Anh đang nghĩ gì vậy?!“ Lăng Tiêu Tường lên tiếng,

nhìn anh hỏi.

“Không có gì!“ Mục Chính Hi hờ hững đáp, sau đó nhìn cô ta: “Sao hôm nay lại nhớ ra tới tìm anh đi ăn thế?”

Nghe thấy câu này, Lăng Tiêu Tường ngước mắt: “Đương nhiên là nhớ anh rồi, trước kia em vẫn thường. xuyên ra ngoài ăn cơm!”

Nói đến đây, Mục Chính Hi nhướn mày, lần đầu tiên cảm. thấy ăn cơm cùng Lăng Tiêu Tường rất vô vị, ngồi cùng nhau mà toàn nói cái gì mà nhớ anh, yêu anh này nọ, thật nhàm chán. Le này, trong đầu anh lại hiện lên gương mặt Hạ Tịch Nghiên.

Bây giờ cô đang ăn gì? Anh đang nhớ!

Nhà hàng này cũng là nhà hàng lần trước anh và Hạ

Nghiên đã ăn cùng nhau.

Mặc dù lần trước hai người không nói nhiều nhưng cảm thấy vẫn chưa thoả mãn, rất có ý nghĩa…

Thấy Mục Chính Hi không để tâm đến mình, Lăng Tiêu Tường càng cảm thấy có nguy cơ.

“Chính Hi!“ Đột nhiên Lăng Tiêu Tường buông dao dĩa trong tay xuống, cầm lấy tay Mục Chính Hi, nhìranh rồi hơi đau lòng hỏi: “Chính Hi, có phải anh hết yêu em rồi không?”

Thấy Lăng Tiêu Tường như vậy, Mục Chính Hi nghĩ một lát rồi nói: “Sao có thể, đừng nghĩ nhiều!”

“Nhưng vì sao em cảm thấy tấm tư của anh không ở chỗ em?!” Lăng Tiêu Tường lo lắng hỏi, trước kia vẫn chưa thấy gì nhưng hôm nay, cô ta lại càng cảm thấy lo lắng.

Mục Chính Hi nhìn Lăng Tiêu Tường nói: “Nghĩ quá nhiều rồi, chỉ là gần đây công việc hơi bận nên không chú ý tới em mà thôi!“

Nghe Mục Chính Hi nói vậy, Lăng Tiêu Tường chớp chớp. đôi mắt: “Là vậy sao?”

Mục Chính Hi gật đầu. Nếu Mục Chính Hi đã nói vậy thì Lăng Tiêu Tường sẽ tin.

Cô ta tin chắc, cho dù Mục Chính Hi lừa mình thì cũng là yêu mình, nếu có một người đàn ông ngay cả lừa bạn cũng chẳng thèm thì nói lên, anh ta đã hết yêu bạn rồi.

“Được rồi, mau ăn đi, đừng suy nghĩ nữa!“ Mục Chính Hi

nói rồi rút tay ra, vỗ về cô ta.

Nhìn Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường mỉm cười gật đầu: “Vâng!”

Vì thế lại tiếp tục ăn cơm.

“Đúng rồi, Chính Hi, chuyện hợp tác của Lăng thị với Vân Duệ, ba em đã nói với anh chưa?” Lăng “so Tường tìm để tài để nói.

“Ừm, nói rồi!“ Mục Chính Hi thản nhiên đáp: “Anh nghĩ thể nào?!” Lăng Tiêu Tường hỏi.

Nói đến đây, Mục Chính Hi ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu Tường, đây mới là mục đích hôm nay cô ta tới tìm anh nhỉ!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 71


Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi nói: “Miếng đất đó chính phủ không ký nên không thể khai phá, cho nên anh nghĩ đợi thêm một thời gian nữa rồi nói!” Anh nói vô cùng tuỳ tính. `

“Muốn chính phủ ký với anh mà nói chẳng phải chỉ là một việc cỏn con thôi sao?” Lăng Tiêu Tường cười hỏi ngược lại.

“Không ai biết chính sách quốc gia đi như thế nào, lỡ như có gì thay đổi, đến khi đó người chịu thiệt chỉ là chính ta, cho nên để một thời gian nữa rồi nói đi!” Mục Chính Hi nói, cũng không muốn tiếp tục chủ đề này với cô ta nữa.

Mục Chính Hi đã nói vậy rồi thì Lăng Tiêu Tường cũng không tiện nói gì nữa, cô ta gật đầu: “Ừm, chuyện này anh với ba em xem xét rồi xử lý đi, em không hỏi nhiều nữa, tin rằng hai người sẽ làm tốt thôi!”

“Ừm!” Mục Chính Hi nhẹ gật đầu, xem ra cũng không có bao nhiêu cảm xúc.

Lăng Tiêu Tường nhìn anh, bỗng nhiên nhớ tới điều gì bèn thuận thế hỏi: “Đúng rồi, ba em nói lâu lắm rồi anh không tới nhà em ăn cơm, bảo anh bớt chút thời gian qua đó!” Cô ta nũng nịu nói.

Mục Chính Hi nhíu mày, một hồi lâu sau mới lên tiếng: “Ừ, anh biết rồi, đợi kết thúc cuộc thi sẽ bớt chút thời gian

tới đó!“ Anh nghiêm túc nói, anh không từ chối chuyện

Nghe Mục Chính Hi nói vậy, Lăng Tiêu Tường mới yên tâm.

“Được, em sẽ nói lại với ba!” Cô ta cười nói. Mục Chính Hi nhìn cô ta rồi không nói gì nữa.

Một bữa cơm khiến Lăng Tiêu Tường tháo gỡ không ít khúc mắc.

Khi Mục Chính Hi đưa Lăng Tiêu Tường về, cô ta thuận thế ôm anh: “Chính Hi, tối nay anh có thời giản không?” Giọng nói nững nịu của cô ta vang lên.

Nhìn dáng vẻ này của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi biết là ý gì, nhưng bây giờ anh hoàn toàn không có tâm tư.

“Ừm, tối nay còn có hai bữa tiệc!”

Nghe vậy, Lăng Tiêu Tường hơi bất mãn chu miệng, ôm lấy cổ anh: “Đã rất lâu rồi anh không ở bên em đó!”

“Sao? Muốn à?!“ Mục Chính Hi nhướn mày, trêu tức nhìn cô ta hỏi.

Sau khi nghe thấy lời Mục Chính Hi, mặt Lăng Tiêu Tường đỏ lên: “Đáng ghét!” Mặc dù nói như vậy nhưng lại ngầm thừa nhận lời anh nói.

“Khi nào thÌ’anh ở cùng em được?!” Lăng Tiêu Tường hỏi anh.

Nhìn cô ta như vậy, trong đầu Mục Chính Hi lại hiện lên gương mặt Hạ Tịch Nghiên lần nữa, có lẽ cô gái kia sẽ không xuất hiện dáng vẻ này đâu.

Đúng là gặp quỷ!

Cả buổi tối trong đầu anh không ngừng hiện lên gương mặt cô!

Nhìn tay Lăng Tiêu Tường đang di chuyển trên người mình, thậm chí còn có xu hướng di chuyển xuống th*n d*** mình, Mục Chính Hi nói: “Tiêu Tường, bây giờ là ban ngày!”

“Anh sẽ để tâm tới vấn đề này sao?“ Lăng Tiêu Tường nhìn anh mị hoặc hỏi, tay càng sờ xuống dưới: Lá gan càng ngày càng lớn. Khi sắp chạm tới, Mục Chính Hi lại ngăn cản, túm lấy tay cô ta.

Lăng Tiêu Tường chau mày nhìn anh, lúc này Mục Chính Hi lại nâng mặt cô ta lên: “Ngoan, bây giờ anh có việc phải về công ty, hôm khác tìm em sau”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 72: Cô đang ghen? (1)


Lăng Tiêu Tường nhíu mày nhìn anh, lúc này Mục Chính Hi nâng mặt của cô ta lên: “Ngoan, anh bây giờ có việc phải về công ty, hôm khác anh sẽ đến tìm em”

“Nhưng…”

“Ngoan, nghe lời!“ Mặc dù giọng điệu nghe như đang dỗ dành nhưng giọng nói lại kiên định, quả quyết.

Sợ làm anh không vui, Lăng Tiêu Tường đành phải bỏ cuộc: “Thôi được, nhớ gọi điện thoại cho em!“

“Ù!” Mục Chính Hi gật đầu.

Vì vậy Lăng Tiêu Tường đặt một nụ hôn lên môi của Mục

Chính Hi trước khi đi: “Vậy em về nhà đây!”

“Ừ!” Mục Chính Hi gật đầu.

Sau đó Lăng Tiêu Tường xuống xe một cách miễn cưỡng.

Nhìn thấy Lăng Tiêu Tường xuống xe, Mục Chính Hi không dừng lại nữa, lái xe đi.

Lăng Tiêu Tường đứng đó, nhìn thân ảnh của Mục Chính Hi biến mất, nụ cười trên mặt hơi sụp đổ.

Không phải cô ta đa nghi, mà là bởi vì cồ ta rõ ràng cảm thấy Mục Chính Hi đang từ chối cô ta.

Trước đây chỉ cần không phải ở trong phòng làm việc cô ta chủ động sẽ khiến anh rất vui, nhưng hiện tại…

Phản ứng của anh quá lạnh lùng, hơn nữa anh lơ đễnh khi ở bên cô ta…

Nghĩ đến điều này, Lăng Tiêu Tường cảm thấy hoảng sợ không thể giải thích được.

Cô ta sắp mất anh…

Hơn nữa, tất cả những cảm giác này đều bắt nguồn từ khi có sự xuất hiện của một người! Hạ Tịch Nghiên!

Nghĩ vậy, bàn tay của Lăng Tiêu Tường nắm lại thật chặt!

Nỗi hận tràn đầy trong đôi mắt của cô ta…

Cô ta nhất định sẽ không để Hạ Tịch Nghiên phá hỏng hạnh phúc của mình! `

Sau khi Mục Chính Hi trở về, anh vô tình nhìn về phía chỗ ngồi của Hạ Tịch Nghiên, nhưng cô đã không còn ở đó nữa.

Anh khế nhíu mày. Cô đi đâu rồi?

Nghĩ như vậy, anh đi về phía phòng làm việc.

Ngồi vào vị trí, anh luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nghĩ một chặp, rồi gọi một cuộc điện thoại nội bộ.

“Tiểu Ca, bảo Hạ Tịch Nghiên vào đây một chuyến!”

“Vâng!” Đáp một tiếng, thư ký đi tìm Hạ Tịch Nghiên.

Một lúc sau, cửa bị gõ, Mục Chính Hi tưởng là Hạ Tịch Nghiên đến, ngẩng đầu bảo đi vào. Nhưng người đẩy cửa vào lại là thư ký.

“Tổng giám đốc Mục, cô Hạ xin nghỉ rồi!”

“Nghỉ?” Mục Chính Hi nhíu mày.

Sao anh không biết?

“Nghe nói là cô ấy cảm thấy không thoải mái nên xin phép về nhà!” Thư ký nói.

Nghe đến đây, Mục Chính Hi nhíu mày.

Buổi sáng hỏi cô muốn về nhà nghì ngơi không, cô nói không cần, bây giờ cảm thấy khó chịu nên về nhà?

“Được rồi, tôi biết rồi, cô ra ngoài trước đi!“ Mục Chính Hi bất mãn nói một câu.

Thư ký gật đầu và bước ra ngoài.

Mục Chính Hi ngồi ở đó, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, sau khi suy nghĩ lung tung, cuối cùng anh cũng nhấc điện thoại bấm sổ của Hạ Tịch Nghiên.

Nhưng trong điện thoại lại truyền đến giọng nói: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy…”

Tắt máy?

Mục Chính Hi càng chau mày, cái quái gì vậy!

Anh không vui nghĩ, chẳng lẽ cô ẩy đang ghen?

Hạ Tịch Nghiên biết Mục Chính Hi và Lăng Tiêu Tường sẽ đi ăn tối, một lát nữa bọn họ sẽ không thể trở về.

Dù có quay lại thì anh cũng sẽ đến công ty.

Thế là cô xin nghỉ!

Trở về lâu như vậy, cô quả thật cũng chưa về nhà thăm dì Lý.

Thế là cô đi mua rất nhiều trái cây đến thăm dì Lý.

Vẫn là căn biệt thự trước đây, dì Lý vẫn lúôn ở đó chăm sóc cho Mục Chính Hi.

Nhưng không ngờ Mục Chính Hi lại gọi điện thoại cho cô, cô dứt khoát không bắt máy.

Sau đó cô bắt taxi đến nơi cô từng ở.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 73: Cô đang ghen? (2)


Ở đây cũng không có gì thay đổi so với hai năm trước, chỉ có trồng thêm một số cây trong sân, phía ngoài của biệt thự vẫn vậy.

Lúc này, cô đứng trước cổng biệt thự, tâm trạng hoàn toàn khác với trước đây.

Hai năm trước, có lẽ cô cũng có hận, thậm chí khi rời đi, cô còn có ý muốn trả thù, nhưng bây giờ, đứng ở đây, cô cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.

Những chuyện xảy ra của hai nắm trước vẫn rõ rành rành trước mắt, cô vẫn chưa quên, nhưng trong lòng lại không còn cảm giác mãnh liệt như trước nữa.

Hạ Tịch Nghiên hít sâu một hơi, đi tới, bấm chuông cửa. Rất nhanh cánh cửa đã được mở ra.

“Dì Lý!” Hạ Tịch Nghiên cười khanh khách khi nhìn thấy dì Lý.

Dì Lý không ngờ rằng Hạ Tịch Nghiên sẽ ở đây.

“Mợ… không, Tịch Nghiên!” Dì Lý cũng vui vẻ hét lên:

“Sao cháu lại ở đây?”

“Đương nhiên là tới thăm dì!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Mau vào đi, mau vào đi!“ Dì Lý vội vàng nghênh đón cô vào.

Người trong nhà họ Mục rất kính trọng bà, vì vậy bà được nhờ chăm sóc cho Mục Chính Hi.

Ngay cả người kiêu ngạo như Mục Chính Hi cũng rất tôn trọng bà!

“Dì Lý, cái này cháu tặng dì!”. “Còn mua quà nữa, mau vào đi nào!” Dì Lý vội nói.

Hạ Tịch Nghiên cười cười, sau đó đi vào trong. Trang trí bên trong vẫn vậy, vẫn y như cũ, chỉ là hai năm qua đi, ở đây nhìn vẫn sạch sẽ, mới mẻ!

“Có dì Lý ở đây, mọi thứ vẫn như trước:’ Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Dì Lý mỉm cười: “Mau ngồi đi, dì đ* rót trà cho cháu!”

“Không cần đâu dì!“ Nói xong, Hạ Tịch Nghiên nắm lấy tay dì Lý: “Cháu đến tìm dì, một là để thăm dì, thứ hai là có một số chuyện muốn dặn dò dì, dì không cần phải bận bịu vậy đâu!”

Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, dì Lý gật đầu, thế là

hai người cùng ngồi Xuống. Hạ Tịch Nghiên kể cho dì Lý nghe toàn bộ câu chuyện.

Sau khi dì Lỷ nghe xong thì cũng kinh ngạc, nhưng cũng không quá mức ngạc nhiên.

Dì Sao thì Mục Chính Hi cũng không biết Hạ Tịch Nghiên lúc rời đi vào hai năm trước như thế nào, cho nên hiện tại nhận không ra cũng đúng.

Nhưng không ngờ rằng duyên số của họ lại sâu nặng đến mức hai năm sau vẫn có thể gặp nhau trong hoàn cảnh này.

“Hóa ra là như thế này, dì đã rất sốc khi nhìn thấy cháu ở công ty!”Dì Lý nói.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Di Lý, cháu đã biết chuyện xảy ra hai năm trước, dì nhớ phải giữ bí mật cho cháu, cháu cảm ơn!”

Nghe thấy lời của Hạ Tịch Nghiên, dì Lý mìm cười: “Có những chuyện, vẫn phải dựa vào duyên phận!” Dù bà nói như thế nào thì hai năm Hạ Tịch Nghiên ra nước ngoài, Mục Chính Hi cũng không chạm vào ai.

Bây giờ, cô không nói gì cả, hai người vẫn chạm mặt nhau, vẫn ở trong cùng một công ty, không phải duyên phận thì là gì!

Lời của dì Lý có ý gì, Hạ Tịch Nghiên cũng biết, cô cũng không nói nhiều mà nhìn dì Lý: “Cho nên bây giờ, dì vẫn phải giúp cháu giữ bí mật!”

Dì Lý gật đầu: “Ừm, dì biết rồi, nhưng giấy cũng không giữ được lửa, cháu phải luôn chuẩn bị tâm lý!”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Vâng, cháu biết rồi!”. Cô phải rời đi trước khi Mục Chính Hi phát hiện ra.

Nhưng cô không thể nào ngờ được kế hoạch mãi mãi không theo kịp những thay đổi…

Sau đó, Hạ Tịch Nghiên và dì Lý nói chuyện ở đó một lúc rồi rời đi.Cũng sợ Mục Chính Hi trở về đột ngột, Hạ Tịch Nghiên không dám ở lại lâu nên về luôn.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 74: Cô đang ghen? (3)


"Dì Lý, dì phải bảo trọng!”

Dì Lý gật đầu: “Cháu cũng tự lo cho mình nhé! Hạ Tịch Nghiên gật đầu, sau đó rời di.

Dì Lý đứng ở trong nhà nhìn bóng lưng Hạ Tịch Nghiên, bất lực lắc đầu.

Có bao người được như vậy nhưng cậu chủ lại không trân trọng…

Không lâu sau khi Hạ Tịch Nghiên rời đi, điện thoại lại vang lên.

Khi nhìn thấy cuộc gọi của Mục Chính Hi, cô mới bắt máy…

“AIo…”

Mục Chính Hi vừa định dập máy, bởi vì điện thoại truyền đến tiếng thuê bao tắt máy.

Anh không nghĩ nhiều, nói: “Cuối cùng cũng nhận điện thoại rồi?”

“Tổng giám đốc Mục, có chuyện gì không?” Hạ Tịch Nghiên hồi thẳng.

“Cô đang ở đâu?”

“Ở nhà!”

“ÙỪ!” Hạ Tịch Nghiên đáp lại một tiếng, cũng không nói nhiều.

“Có chuyện gì không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

“Không có gì, chỉ muốn xem bản thiết kế của cô đã hoàn thành chưa thôi!“

Hạ Tịch Nghiên: đúng hẹn!”

Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ nộp

“Vậy được!” `

“Không có việc gì nữa, tôi cúp điện thoại đây!” Nói xong, không cho Mục Chính Hi cơ hội mở miệng, cô tắt máy.

Mục Chính Hi cầm.

thoại, vô cùng tức giận.

Lần đầu tiên có một người phụ hữ không đợi được mà cúp điện thoại của anh!

Trong lòng của Mục Chính:Hi vô cùng bất mãn.

Sau khi cúp điện thoại, trong lòng của Hạ Tịch Nghiên vô cùng thoải mái.

Cơn buồn ngủ lại ập đến, cô bắt taxi về, tắm rửa một chút rồi lăn ra ngử sau khi bò lên giường.

Buổi tối, Mục Chính Hi không tham gia bữa tiệc nào, đi thẳng về nhà.

Anh:hiểm khi về sớm như vậy, dì Lý cảm thấy hơi ngạc nhiên.

“Cậu chủ, cậu ăn chưa? Có cần dì nấu cho cậu không!”

“Vâng, dì làm đi!” Mục Chính Hi nhàn nhạt nói, thoại

nhìn tâm trạng không quá tốt.

Đang ngồi bỗng thấy trên bàn có một bao trái cây, anh nhíu mày hỏi: “Hôm nay có ai đến đây hả dì?”

Nói đến đây, dì Lý sửng sốt, sau đó nhanh chóng cất bao hoa quả dĩ: “Ừ, hôm nay có một người thân của dì đến thăm, cậu chủ, dì đi gọt hoa quả cho cậu!” Sau đó, dì Lý nhanh chóng bưng hoa quả vào bếp. `

Mục Chính Hi ngồi đó và không nói

Ngày hôm sau…

Hạ Tịch Nghiên ngủ một giấc đến rạng sáng, mặc dù buổi tối chỉ ăn một ít nhưng cô ngủ rất thoải mái.

Sau khi thức dậy, cô uống một.chút sữa, ăn một quả trứng rán và chút dăm bông rồi đi làm.

Đối với Hạ Tịch Nghiên mà nói, cô vẫn rất chú ý đến cuộc sống của mình, bữa sáng là thứ nhất định phải có trong ngày, thời gian hai năm, cuộc sống của cô càng ngày càng tốt lên.

Ăn sáng xong, Hạ Tịch Nghiên cầm bản thiết kế đi đến công ty.

Hai ngày nay có quá nhiều việc phải làm, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi cũng không gặp nhau nhiều lắm, mỗi người đều bận việc riêng.

Chớp mắt đã đến ngày cuối cùng, bản thiết kế phải do. nhà thiết kế và tổng giám đốc của công ty cùng nhau gửi qua.

Hơn nữa, phải được bảo mật.

“Sao rồi? Vẽ xong chưa?” Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Rồi!” “Vậy đi thôi!” Vì vậy, cả hai cùng đến nơi do Nice chỉ định...

Hạ Tịch Nghiên vẫn luôn cầm bản thiết kế trên tay, tâm trạng rất vui.

Từ trước đến nay, kết quả của cuộc thi.như thế nào đối với cô không quan trọng lắm.

Điều quan trọng nhất là bản thiết kế này, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy cho dù không phải là người đứng nhất, thì cũng sẽ không bị chôn vùi.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Hạ Tịch Nghiên cũng thả lỏng rất nhiều.

Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Xem ra cô rất có lòng tin đối với bản thiết kế này!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 75: Cô đang ghen? (4)


Nghe được lời nói của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Tôi không biết kết quả sẽ như thế nào, nhưng với bản thiết kế này, tôi hy vọng sẽ cho anh một sự bất ngời”

“Cho tôi bất ngờ?” Mục Chính Hi cau mày khi nghe Hạ Tịch Nghiên nói. Anh không nghe lầm đấy chứ!

Hạ Tịch Nghiên luôn trốn tránh anh, vậy mà bây giờ lại muốn cho anh bất ngờ?

“Là sao?” Mục Chính Hi nhìn cô hỏi, tâm trạng cũng tốt lên không ít.

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Tạm thời giữ bí mật, khi nào. có thông báo anh sẽ biết!” –

Cho dù Hạ Tịch Nghiên muốn thừa nước đục thả câu, Mục Chính Hi đương nhiên cũng sẽ cho cô thể diện, anh nhíu mày, không nói’gì nữa, tiếp tục lái xe đi về phía trước.

Chẳng bao lâu, họ đến nơi mà Nice đã chỉ định.

Nghe thấy Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi đến, Nice tự mình xuống lầu để đón họ.

“Tổng giám đốc Mục, cô Hạ!” Nice mỉm cười chào họ, sau đó bắt tay với hai người.

Vừa nói vừa đi lên lầu.

“Cô Hạ, sao rồi, cô có lòng tin với cuộc thí lần này không?” Nice nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Anh ta đối xử với Hạ Tịch Nghiên tương đối tốt.

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Theo như lời anh nói, tôi chỉ thiết kế thứ mà tôi thích, thứ này có một câu chuyện. Về phần chuyện sau đó như thế nào thì vẫn phải tùy vào giám khảo!” Hạ Tịch Nghiên cười nhạt nói.

Nice mỉm cười, tán thưởng thái độ bình tĩnh và thong dong của cô. Á

Lúc này, có vài người đang đi lên lầu:

Hạ Tử Du đưa bản vẽ thiết kế cho Niee: “Đây là thiết kế của tôi!” ¬

Nhìn bản thiết kế được bọc trong tập hồ sơ, Nice nhận lấy, cười nói: “Cô Hạ, rất morig chờ bản thiết kế của cô!”

Hạ Tịch Nghiên cười cười, không nói gì nữa.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn Nice nói: “Mấy ngày sẽ tiết lộ đáp án?”

“Hai ngày.“ Nghe đến đây, Mục Chính Hi gật đầu.

Vì vậy, sau khi nói chuyện được một lúc trong phòng làm việc, Mục Chính Hi cùng Hạ Tịch Nghiên rời đi.

Vừa bước tới cửa đã gặp được một người. Hạ Tịch Nghiên thật sự cảm thấy duyên phận của cô và

Lăng Tiêu Tường đủ sâu, ở đây mà cũng gặp được!

Lăng Tiêu Tường đi giày cao gót màu sáng, quần tây màu xám, áo vest màu trắng.

Khó mà nhìn thấy cô ta có lúc nề nếp như vậy.

Khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường dừng lại.

Nhìn thẳng vào Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi. Biết rằng họ sẽ đi cùng với nhau, nhưng khi nhìn thấy họ

đứng cạnh nhau, trái tim của cô ta không khỏi cảm thấy. đau nhói! Mi

‘Vì đứng cùng nhau nên trông họ rất xứng đôi!

Xứng đôi! ì

Tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng chính là như Vậy. ~

Cho dù như thế nào, Lăng Tiêu Tường vẫn đứng đó với

dáng vẻ giả vờ không biết gì:.

AM)

Mà ngược lại là Mục Chính Hi nhìn cô ta và nói: “Tiểu Tường, sao em lại ở đây?”

Sau khi nghe Mục Chính Hi nói, Lăng Tiêu Tường chỉ mỉm cười, lúc nà ice bước ra và giới thiệu: “Đây là một trong những. giám khảo trong cuộc thi của chúng tôi, con gái của tập đöàn Lăng thị!”

Giám khảo? _ Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính hi đều hơi kinh ngạc.

Chỉ là Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó không lên tiếng.

Mặc dù cô cho rằng đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Mục Chính Hi cũng nhìn Lăng Tiêu Tường: “Em là giám khảo cuộc thi này? Sao anh không biết?”

Lăng Tiêu Tường mìm cười: “Chuyện làm giám khảo này là chuyện bí mật, không phải em không muốn nói, Chính Hi, anh là người luôn phân biệt rõ ràng chuyện &ồng và chuyện tư, em tin rằng anh sẽ không tức giận, đúng không?” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi nói.

Mục Chính Hi nhìn Lăng Tiêu Tường; ánh mắt thẳng tắp, khóe miệng nở nụ cười: “Đương nhiên!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 76: Cô đang ghen (5)


Lúc này Mục Chính Hi quay đầu nhìn Nice, nở nụ cười: “Nice, cậu biết quan hệ của tôi với Lăng Tiêu tường chứ?“

Nice cau mày: “Hai người là?“

“Toàn thành phố A này đều biết chúng tôi đaïg hẹn hò!” Mục Chính Hi cố ý tuyên bố. ( Nice sửng sốt.

Lăng Tiêu tường không biết tại sao anh lại nói điều này, nhưng cô ta rất vui khi nghe anh nói vậy.

Theo cô ta thấy, anh đã dám nói bọn họ đang hẹn hò, đây chính là một sự công nhận đối Với cô ta…

Nhưng chuyện này chỉ có MNice biết thì làm được gì!

Hạ Tịch Nghiên vẫn luồn lằng lặng đứng ở đó, khóe miệng mang theo ý cười nhưng không dám cười!

Đây là, Mục Chính. Hï cười, bắt tay với Nice: “Nếu không có chuyện gì nữa, chúng tôi đi trước đây!”

Nice gật đầu. –

Lúc này, Mục Chính Hi bước tới, đi đến bên cạnh Lăng

Tiêu Tường, khẽ nói: “Anh tin tưởng vào thực lực của em!” Nói xong, khóe miệng nở nụ cười, bước ra ngoài.

Những lời của Mục Chính Hi nói với Lăng Tiêu Tường, chỉ có hai người họ nghe thấy.

người đi tới, nói gì đó vào tai Nice, Nice gật đầu, quay người bước ra ngoài.

Nhìn Nice rời đi, Lăng Tiêu Tường cũng vừa bước đến cửa của một phòng VỊP khác, sau khi nhìn Nice bước vào. thang máy, Lăng Tiêu Tường xoay người lại.

Nếu cô ta đoán không sai thì vừa rồi Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên vừa bước ra khỏi căn phòng này!

Cũng khôïfg thấy Nice cầm hồ sơ, cho nên tất cả bản thiết kế đầu ở trong này!

Nghĩ như vậy, Lăng Tiêu Tường nhìn đám người bên ngoài, lúc này không có ai, cô ta nghĩ thầm rồi mở cửa bước vào phòng.

Sau khi bước vào, cô ta nhìn bản. thiết kế trên bàn. Không sai, tất cả bản thiết kế đều ở đây.

Mà bản của Hạ Tịch Nghiên đang ở trên cùng! Thực sự là dốc công!

Vì vậy, Lăng Tiêu Tường vội vàng mở tập hồ sơ ra, sau khi rút bản thiết kế ra xem, thật ra cô ta không quá am hiểu về việc thiết kế, bản Hạ T?ịch Nghiên m cô ta chỉ cảm thấy nó rất đẹp.

À Nếu mang đi, họ có thể sẽ yêu cầu Hạ Tịch Nghiên giao một bản sao mới, hơn nữa Nice sẽ phát hiện..

Nếu nó bị hủy, chắc chắn sẽ có người tìm ra kẻ đứng sau làm việc này. h

Vậy nên làm sao? `

Cô ta nghĩ, cảm thấy hơi lo lắng. Đúng lúc này, cô ta nhìn. thấy có một tấm thẻ bên trong.

Cô ta cầm lên xem.

Khi cô ta nhìn thấy thứ trên đó, khóe miệng cô ta nở một nụ cười.

Sau đó, cô ta lấy thẻ giải thích ra, đặt bản thiết kế trở lại vị trí ban đầu; để lại trong tập hồ sơ.

Đi đến cửa, nhìn xung quanh vẫn không thấy ai trở lại, cô ta đẩy cửa đi ra ngoài.

Vừa đi tới cổng, lúc này có người đang đi đến.

” Cô Lăng, cô làm gì ở đây vậy?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 77: Thu hoạch ngoài ý muốn (1)


“Cô Lăng, cô làm gì ở đây vậy?” Lúc này, có một nhân viên hỏi cô ta.

Nghe thấy giọng nói, Lăng Tiêu Tường giật mình, quay lại nhìn người kia rồi mỉm cười: “Không có gì, tôi đang tìm nhà vệ sinh, nhà vệ sinh ở đâu!?” Lăng Tiêu Tường giả vờ. bình tĩnh hỏi. À

“À, ở bên kia!” Người nhân viên cười nói:

Lăng Tiêu Tường gật đầu, sợ bại lộ nên đi vào nhà vệ sinh.

Cô ta thở phào nhẹ nhõm sau khi vào nhà vệ sinh. Nhìn tấm thẻ trong tay, cô ta cười lạnh rồi ném nó đi.

“Hạ Tịch Nghiên, tôi nhất định sẽ khiến cô không thể ở lại thành phố A. Nếu không có thẻ giải thích, thiết kế của cô cũng chỉ được xem thư một bức tranh, xem cô làm sao. giải thích với Mục Chính Hi!“ Khóe miệng Lăng Tiêu Tường. cong lên, rửa tay xong, cô ta quay lưng rời di.

Mà tấm thẻ đó bị vứt xuống đất.

Cô ta vừa. mới rời đi, lúc này cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, một người phụ nữ từ trong đó bước ra, hiển nhiên là vừa rồi Lăng Tiêu Tường nói gì, cô ta đều nghe thấy, lúc này ánh mắt.cô ta nhìn thấy tấm thẻ trên mặt đất, cúi người, nhặt lên…

Mà Hạ Tich Nghiên và Mục Chính Hi đang ở bên kia.

Sau khi hai người đi ra ngoài, họ lên xe đi mất,

Không ai trong số họ nghĩ rằng Lăng Tiêu Tường lại trở thành một trong những giám khảo lần này, thực sự quá ngạc nhiên.

Lúc này, Mục Chính Hi lái xe, không nói chuyện, Hạ Tịch Nghiên liếc anh, thấy anh không muốn nói, Hạ Tịch Nghiên cũng không mở miệng.

Hai người đều im lặng.

Lúc này, Mục Chính Hi quay đầu: “Cô không có gì muốn

Nghe được lời nói của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên sửng sốt gật đầu: “À, bạn gái của tổng giám đốc Mục làm giám khảo, nếu thua cũng không quá thảm!”

“Cô đang cười nhạo tôi à?”—

“Tôi đang tự giễu mình thôi!” Hạ Tịch Nghiên sửa lại.

Mục Chính Hi: “..“.

Thật ra, Hạ Tịch Nghiên biết rằng Mục Chính Hi cố tình nói điều đó là vì anh sợ Lăng Tiêu Tường làm những việc để đối phó với cô, anh có lẽ cũng biết Lăng Tiêu Tường đã chĩa mũi nhọn vào. cô hai lần, mà lời nói đó. rõ ràng là dành cho Nice.

Bất kể Lăng Tiêu Tường có ủng hộ tác phẩm của cô hay không, Nice cũng sẽ cân nhắc.

Chỉ có Lăng Tiêu Tường nghĩ rằng Mục Chính Hi đang tuyên bố mối quan hệ của bọn họ.

Đương nhiên, Hạ Tịch Nghiên không cho rằng anh làm điều đó vì cô, anh làm vì danh tiếng của Vân Duệ mà thôi.

Nếu cô không có vị trí trong cuộc thi lần này, thì Vân Duệ cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Hạ Tịch Nghiên thực sự cảm thấy lòng dạ của Mục. Chính Hi quá sâu, Lăng Tiêu Tường hoàn toàn không phải. là đối thủ của anh. Có lẽ Lăng Tiêu Tường vẫn còn đắm chìm trong những lời mà Mục Chính Hi nói. —

Không phải Hạ Tịch Nghiên hiểu rõ Mục Chính Hi, nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt vừa rồi của Nice, cô biết lời nói của Mục Chính Hi có ý gì. N

Sau khi nhìn Hạ Tịch Nghiên một cái, Mục Chính Hi nói: “Thực ra đừng lo lắng quá. Ban giám khảo chỉ chiếm 30% quyết định cuối cùng thôi!”

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên nhướng mày: “Tôi không lo. lắng!” ụ

Tuy vẫn còn lo lắng một chút, nhưng khi nhìn thấy Lăng Tiêu Tường, cô cũng đã bình tĩnh trở lại.

Không cần biết kết quả là gì, cũng không biết Lăng Tiêu Tường sẽ giở trò gì trong đó, cô đều sẽ nhận.

Hơn nữa, cô cũng tin rằng Lăng Tiêu Tường cũng không phải là một tảy che trời.

Vì vậy Hạ Tịch Nghiên không lo lắng chút nào.

Cho dù Lăng Tiêu tường không cho cô thể diện, nhưng cũng sẽ suy nghĩ đến mặt mũi của Mục Chính Hi.

Nghe được lời của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi quay. đầu liếc nhìn cô, nhìn nụ cười của cô, vẻ mặt của anh cũng bình tĩnh lại.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 78: Thu hoạch ngoài ý muốn (2)


Lúc đầu cũng hơi tức giận, nhưng bây giờ thì cũng đã nguôi ngoai.

“Vậy thì chờ tin tức, sẽ sớm có kết quả!” Mục Chính Hi nói, Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

Vì vậy, cả hai đều không nói gì, chiếc xe chạy trên đường và nhanh chóng đến tập đoàn Vân Duệ.

Cả hai người họ đều bận rộn.

Ngày đầu tiên cứ như vậy mà trôi qua, khi Hạ Tịch Nghiên đến công ty vào ngày hôm sau, cô đã bị Mục Chính Hi gọi đến phòng làm việc.

“Hạ Tịch Nghiên, bản thiết kế của cô có chắc là đã chuẩn bị tốt chưa?“ Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Nhìn vẻ mặt của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên biết rằng có gì đó không ổn!

“Chắc chắn rồi!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi nói vồ cùng chắc chắn.

“Tôi nhận được cuộc gọi từ Nice, thẻ giải thích của cô đã biến mất!” Mục Chính Hi nói.

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, sau đó cô nói: “Tôi đặt thẻ giải thích cùng với bản thiết kế, tất cả đều để trong đó!” Hạ Tịch Nghiên khẳng định nói.

Nhìn thấy dáng vẻ kiên quyết như vậy của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi nhíu mày, trầm ngâm.

“Chỉ một mình thẻ giải thích biến mất?”-Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

Mục Chính Hi gật đầu.

“Nếu bây giờ tôi viết bản khác, còn có thể nộp được không?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, bình tĩnh hỏi, dường như hôm qua khi nhìn thấy Lăng Tiêu Tường, cô luôn có linh tính sẽ xảy ra chuyện, không ngờ thật sự có chuyện.

Cho nên, cô phải bình tĩnh!

Mục Chính Hi lắc đầu: “Đã hết hạn rồi!”

Ý này rõ ràng là không qua được.

Hạ Tịch Nghiên đứng đó, suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Tổng giám đốc Mục, tôi xin lỗi, tôi không biết tại sao lại xảy ra chuyện này, nhưng tôi đã đưa thẻ giải thích vào trong đó. Nếu vì vậy mà làm mất uy tín của công ty, tôi nguyện ý chịu toàn bộ trách nhiệm!”

Nghe được lời của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi nhướng mắt liếc cô một cái.

Hạ Tịch Nghiên đứng đó, vô cùng bình tĩnh, giống như sớm đã đoán trước được.

“Chuyện này tôi sẽ tìm cách, cô đi ra ngoài trước đi!” Mục Chính Hi nói.

“Được!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu, quay người đi ra ngoài. Hạ Tịch Nghiên tin rằng ngay khi cô không nói gì,

Mục Chính Hi cũng biết chuyện gì đang xảy ra, vì vậy cô không nói gì cả.

Nhưng mà, nghĩ đến thẻ giải thích, khóe miệng Hạ Tịch Nghiên hiện lên một tia giễu cợt, cô thật sự rất mệt mỏi.

Trong một ngày.

Hạ Tịch Nghiên bận bịu công việc, không có thời gian quan tâm đến cuộc thi chút nào.

Không phải không lo lắng, đó là ước mơ của cô, làm sao mà không lo lắng được.

Nhưng bây giờ chuyện đã xảy ra như vậy thì không thể thay đổi được, nên cứ thuận theo tự nhiên đi.

Huống chi, còn có Mục Chính Hi ở đó.

Bây giờ, đó không phải chỉ là ước mơ của cô mà đó còn là danh dự của toàn bộ công ty, Mục Chính Hi càng thêm quan tâm hơn!

Mục Chính Hi rời công ty, cô cũng không gặp anh trong một ngày này.

Toàn bộ công ty, ngoại trừ Mục Chính HÏ và Hạ Tịch Nghiên ra, không ai biết chuyện này, nếu có người biết chuyện, nhất định sẽ khâm phục sự bình tĩnh của Hạ Tịch Nghiên.

Thực ra, trong lòng cô đã dự tính đến kết quả xấu nhất.

Vì vậy, một ngày này, cứ trôi qua như thế. Ngày hôm sau, cũng là lúc đáp án được công bố.

Tất cả các nhà thiết kế phải đến đó, để công bố danh sách cuộc thi.

Sau cuộc tuyển chọn nhà thiết kế, có gần hơn 20 nhà thiết kế ở đó, Hạ Tịch Nghiên cũng nằm trong số đó.

Bởi vì biết chuyện mất thẻ giải thích nên Hạ Tịch Nghiên cũng không hy vọng nhiều, nhưng cô vẫn phải đến, vẫn phải xem.

Ở đó, Hạ Tịch Nghiên nhìn thấy người phụ nữ kia.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 79: Thu hoạch ngoài ý muốn (3)


Alexia

Cô ấy chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tóc buộc gọn ra sau đầu bằng một chiếc dây buộc màu vàng, chỉ nhìn gương mặt ấy và đôi mắt kia thôi cũng biết là một cô gái nước ngoài. Nhìn vẻ bề ngoài, rất giỏi giang.

Lần đầu trông thấy cô ấy, Hạ Tịch Nghiên đã nhận ra ngay.

Quả nhiên là người phụ nữ mạnh mẽ

Khiến người ta có cảm giác rất khác

Lúc này, cộ ấy đi thẳng đến vị trí chủ trì

Bắt đầu tuyên bố kết quả.

Từ hạng ba, rồi đến vị trí á quân đều đã được công bố.

Nhưng mà đến giải thưởng cao nhất, Alexia cầm một tập tài liệu trong tay, cô ấy nhìn xuống phía mở miệng hỏi: “Hạ Tịch Nghiên?”

Nghe thấy tên mình, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt đúng lúc ấy, căn cứ theo suy đoán của mình Alexia cũng nhìn về phía cô.

Hạ Tịch Nghiên đứng dậy.

Cô Hạ, cô có thể nói một chút về ý tưởng thiết kế của mình không?” Alexia mở miệng nói

Nghe thấy câu hỏi.này, Hạ Tịch Nghiên hơi giật mình, nhưng vì tôn trọng tác phẩm thiết kế này, Hạ Tịch Nghiền:vẫn quyết định nói về nó một chút

“Tác phẩm thiết kế này, thật ra, tôi muốn tặng cho một người lớn tuổi”. Khi Hạ Tịch Nghiên vừa nói ra câu ấy thì tất cả mọi người đều nhìn về phía cô.

” Linh cảm thiết kế cảu tôi bắt nguồn từ ông ấy, ông ấy là một nguời rất bình thường, làm quản gia cho nhà người khác, còn con ông ấy thì rất ưu tú, đã du học nước ngoài trở về, có thể thấy sự nghiệp thành công ở ngay trước mắt. Nhưng mà, rất không may, một vụ tai nạn xe cộ đã cướp mất người con gái ấy, thứ duy nhất mà anh để lại chính là chiếc vòng cổ mà ông ấy đã đưa cho anh trước khi anh ra nước ngoài.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Hiện giờ đầu óc của ông ấy đã không còn minh mẫn nữa, nhưng vẫn luôn cầm chiếc vòng cổ ấy không rời tay. Nó là nỗi nhớ về người con trai của mình. Nếu như con trai ông ấy mà biết nhất định cũng sẽ rất nhớ ông, cho nên tôi đã thiết kế ra chiếc vòng cổ này, và đặt tên nó là ‘Tưởng niệm’.

Khi Hạ Tịch Nghiên đang nói chuyện, từng từ từng chữ đều khiến cho sắc mặt Alexia thay đổi Cô ấy nhìn chằm chằm vào Hạ Tịch Nghiên

Sau khi nói xong, Hạ Tịch Nghiên nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Alexia: “Đây chính là ý tưởng thiết kế của tôi, tuy rằng chỉ là một câu chuyện xưa rất bình thường, nhưng mà tôi tin, nó có thể khiến người khác cảm động, nhất định mọi người sẽ hiểu được cái cảm giác ấy!”

Sau khi Hạ Tịch Nghiên nói xong; thì Alexia vẫn không nói gì mà chỉ nhìn thẳng vào cô.

Alexia không nói gì, nên người có mặt ở đây cũng không có ai dám nói chuyện

Nói cho cùng, thì cô ấy mới là người đứng ra tổ chức cuộc thi này, hơn nữa, quyền quyết định cũng nằm trong tay cô ấy.

Nhìn thời gian trôi qua từng chút một, nhưng vẫn không ai mở miệng. Hạ Tịch Nghiên vẫn đứng yên tại chỗ, không nóng vội, ánh mắt nhìn Alexia cũng rất bình thản, mặc dù cô ấy là người nước ngoài, nhưng lại nói tiếng nước T rất giỏi.

Cuối cùng, người không chịu nổi nữa là Lăng Tiêu Tường

Cô ta không ngờ rằng, thế mà Alexia lại để cô giải thích trước mặt mọi người.

” Cô Hạ, trong bản thiết kế của cô, chỉ có riêng bản vẽ, không có phần giải thích thêm, dù nói thế nào thì trong cuộc thi này, cô cũng thua rồi.”

Cô Hạ, nếu như tôi bỏ ra ba tỷ muốn mua ý tưởng của cô thì sao?” Lúc này, Alexia bỗng nhiên mở miệng nói.

Lời Alexia nói ra lúc ấy, khiển tất cả mọi người đều sững sờ Ngay cả Hạ Tịch Nghiên cũng sửng sốt.

Cô đã từng nghĩ tới việc mình sẽ thua cuộc, bởi vì không có phần chú thích, nhưng mà cô không ngờ, vậy mà Alexia lại nói ra những lời này.

Lăng Tiêu Tường càng kinh ngạc hơn, Alexia nói như vậy, chằng khác nào tát mạnh một cái vào mặt cô ta cả

Sau đó, Alexia bước từ trên bục xuống, chấm chậm đi về phía Hạ Tịch Nghiên: “Tôi mua tác phẩm của cô!”
 
Back
Top Bottom