Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 100: Đồ Gian trá thâm hiểm (1)


Không phải là gì cả?

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi nhếch môi nở nụ cười gian tà.

“Không phải là gì cả?” Anh nhướn mày hỏi ngược lại cô, ánh mắt vẫn dán vào người Hạ Tịch Nghiên.

Không biết vì sao, Hạ Tịch Nghiên cứ cảm thấy lời nói của Mục Chính Hi còn có ẩn ý khác, thật kỳ quặc.

“Không phải thế hay sao?” Hạ Tịch Nghiên vờ ra vẻ bình tĩnh, thực chất trong lòng cô đã bắt đầu thấy hoang mang.

Thấy dáng vẻ cây ngay không sợ chết

đứng của cô, Mục Chính Hi cười lạnh: “Thế à?”“

Câu hỏi của anh khiến cho Hạ Tịch Nghiên không biết phải làm sao, lẽ nào anh biết cái gì rồi?

Không, không thể nào!

Hạ Tịch Nghiên thầm an ủi chính mình.

Cô nhìn Mục Chính Hi, Mục Chính Hi cũng nhìn lại cô.

Hạ Tịch Nghiên cảm thấy mình không thể khiêu vũ nổi nữa, rốt cuộc một người thâm sâu khó dò như Mục Chính Hi đang nghĩ gì, sao cô lại biết được?

Cô sẽ điên mất!

Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên nhìn anh

rồi nói: “Tổng giám đốc Mục, tôi không

biết rốt cuộc anh có ý gì, để bạn gái của anh khiêu vũ với anh với ca khúc tiếp theo đi, tôi mệt rồi, phải đi nghỉ!” Sau khi nói dứt lời, Hạ Tịch Nghiên đẩy tay Mục Chính Hi ra, cô định bỏ đi.

Cùng lúc đó, Mục Chính Hi chợt kéo cô lại, bắt đầu khiêu vũ.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, cô cảm thấy hơi bất mãn: “Mục Chính Hi, tôi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi!”

Mục Chính Hi không đoái hoài đến cô mà vẫn nhảy tiếp, anh ôm Hạ Tịch Nghiên, tiếp tục khiêu vũ, cho dù cô có vùng vẫy thế nào thì anh cũng không chịu buông tay.

Ánh mắt của Lăng Tiêu Tường đã tóe ra lửa từ lâu.

Bàn tay siết lại thật chặt.

Cô ta cho rằng Hạ Tịch Nghiên cố ý quyến rũ Mục Chính Hi.

Nhưng mà sao Hạ Tịch Nghiên không muốn vùng ra cho được kia chứ, nhưng Mục Chính Hi vẫn ôm chặt cô đề cùng khiêu vũ.

Hạ Tịch Nghiên hết sức bất mãn, nhưng cô lại không dám làm lớn chuyện, dù gì vẫn có rất nhiều người đang nhìn.

“Anh bỏ tôi ra…” Hạ Tịch Nghiên thì thầm.

“Bỏ ra? Bỏ ra thì cô đi đâu? Hả? Vợ cũ của tôi…“ Vào lúc này, âm nhạc chấm dứt, Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên rồi lên tiếng hỏi cô.

Vợ cũ…

Nghe Mục Chính Hi nói thế, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy như thể sét đánh vào đầu.

Cô ngầng đầu nhìn Mục Chính Hi, dường như khó lòng tin tưởng nổi.

Anh, anh biết rồi?

Vào giây phút đó, Hạ Tịch Nghiên thật sự hoang mang, không biết phải làm Sao.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, cô không hề phòng bị một chút nào.

“Anh…” Hạ Tịch Nghiên không biết phải nói gì.

“Có phải ngạc nhiên lắm không, không biết vì sao tôi lại biết chuyện này?” Thấy Hạ Tịch Nghiên sững sờ,

Mục Chính Hi bèn hỏi.

“Tôi…tôi không biết anh đang nói cái gì!” Sau khi nói dứt lời, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy chột dạ, cô quay người muốn bỏ đi.

Bây giờ không đi thì còn đợi đến lúc nào nữa?

Thấy Hạ Tịch Nghiên muốn đi, Mục Chính Hi cũng thong thả bám theo, lúc Hạ Tịch Nghiên sắp bước chân qua ngưỡng cửa, Mục Chính Hi chợt giữ cô lại.

“Muốn đi đâu?” Hạ Chính Hi hỏi, anh đè Hạ Tịch Nghiên vào tường.

Vào lúc này, tiệc rượu vẫn còn đang diễn ra, cũng không có ai chú ý đến bọn họ.

“Anh làm gì đấy?” Hạ Tịch Nghiên nghe Mục Chính Hi hỏi, trái tim cô đập thình thịch, không biết phải làm sao.

“Làm gì à?!” Nghe thấy thế, Mục Chính Hi nhếch môi cười lạnh, anh chậm rãi sấn đến bên cạnh cô: “Hạ Tịch Nghiên, câu này phải do tôi hỏi cô mới đúng, cô mai phục bên cạnh tôi lâu như thế là để làm gì?”

“TÔI”

“Chết tiệt, không ngờ lại dám trù ẻo tôi chết đi, lừa tôi lâu đến như thế!”

Hạ Tịch Nghiên: ”…“

Hình như cô có nói như thế thật.

Thấy gương mặt sa sầm của Mục Chính Hi, cô thật sự không biết mình phải nói làm sao mới được.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 101: Âm trầm đen tối (2)


“Cô nói tôi nên trừng phạt cô thế nào đây?” Mục Chính Hi đột nhiên dịu dàng nói, nhưng anh nhìn Hạ Tịch Nghiên như vậy, giống như một tên tội phạm giết người nói chuyện với người sắp chết đi, làm cho người ta rùng mình.

“Mục Chính Hi, tôi thừa nhận tôi đã lừa anh, nhưng chúng ta đã ly hôn, anh dựa vào cái gì trừng phạt tôi chứ!?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi lại.

Ly hôn - từ này k*ch th*ch Mục Chính Hi. “Câm miệng!”

“Xem ra cô chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!” Mục Chính Hi nói xong thì kéo cô đi.

“Mục Chính Hi, anh làm gì vậy?”

“Hạ Tịch Nghiên, cô nên câm miệng lại cho tôi, nếu không thì tôi không biết mình sẽ làm chuyện gì với cô đâu!” Mục Chính Hi lạnh lùng quát.

Anh định kéo Hạ Tịch Nghiên đi, đúng lúc này sau lưng vang lên một giọng nói.

“Mục Chính Hi, anh làm gì thế!?” Lúc này Hạ Kỳ Lâm lập tức đi tới nhìn Mục Chính Hi hỏi.

Lâm thì gọi một tiếng.

Hạ Kỳ Lâm nhíu mày, sau đó nhìn Mục Chính Hi: “Anh làm gì thế!?”

“Đây là chuyện của tôi, anh đừng nhúng tay vào!” “Buông em ấy ra!”

“Tôi không buông thì sao!?” Mục Chính. Hi nhìn anh hỏi lại, giọng không lớn nhưng lại rất có lực uy h**p.

“Anh–” Hạ Kỳ Lâm nhìn Mục Chính Hi lại không biết nên nói gì mới tốt.

“Hạ Kỳ Lâm, anh đừng xen vào chuyện này, đừng ép tôi phải ra tay!” Mục Chính Hi nhìn Hạ Kỳ Lâm gần từng chữ cảnh cáo. ˆ

Lúc này trong lòng.Hạ Tịch Nghiên lộp bộp một cái. Sắc mặt Hạ Kỳ Lâm cũng không tốt.

Bây giờ Hạ Tịch Nghiên lập tức nhìn Hạ Kỳ Lâm mở miệng nói: “Anh cả, anh đừng quan tâm em, em sẽ không sao đâu!”

Mục Chính Hi nói xong thì kéo Hạ Tịch Nghiên rời đi.

Hạ Kỳ Lâm đứng ở đó trơ mắt nhìn Mục Chính Hi đưa Hạ Tịch Nghiên lên xe, lại không thể làm gì được.

Lúc này Mục Chính Hi nhét Hạ Tịch Nghiên vào xe rồi lái đi. Bọn họ vừa đi thì Lăng Tiêu Tường chạy tới.

“Chính Hi, Chính Hi…” Cô ta gọi mãi cũng không thấy anh. Lúc này Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm đứng bên cạnh: “Mục Chính Hi đâu?”

“Có phải anh ấy và Hạ Tịch Nghiên ở bên nhau đúng không?” Hạ Kỳ Lâm đứng yên ở đó, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía chiếc xe biến mất:

Nhưng Lăng Tiêu Tường nhìn vẻ mặt Hạ Kỳ Lâm thì đã hiểu, anh nhất định biết bọn họ ở đâu.

“Anh nói cho tôi biết bọn họ đi đâu?” Lăng Tiêu Tường lại hỏi. Hạ Kỳ Lâm. đứng đó không nhúc. nhích.

Lăng Tiêu TườnG tức giận: “Hạ Kỳ Lâm, rốt cuộc. anh có phải là đàn ông hay không, anh nhìn cô gái mình thích ở bên một người đàn ông khác, mà còn có thể đứng ở đây không nhúc nhích!” Lăng Tiêu Tường nói. ì

Hạ Kỳ Lâm nghe thấy Lăng Tiêu Tường nói xong thì giống như lập tức bị k*ch th*ch. Anh ngẩng đầu lên, dường như không nhìn thấy Lăng Tiêu Tường, xoay người chạy ra ngoài khởi động xe rồi lái di..

Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Kỳ Lâm lái xe rời đi thì cũng chạy tới lái xe đi theo… mà bên kia.

Mục Chính Hi nhét Hạ Tịch Nghiên vào trong xe xong thì lái xe chạy ra ngoài. Tốc độ nhanh đến mức tối đa.

Hạ Tịch Nghiên nghĩ cũng may là buổi tối nên xe không nhiều lắm, cũng không có cảnh sát giao thông, nếu không thì Hạ Tịch Nghiên cảm thấy bọn họ nhất định sẽ bị giữ lại! Cô xoay đầu nhìn Mục. Chính Hi, sắc mặt anh đen đến mức làm cho người khác không dám nói một câu.

Đúng lúc này, một chiếc xe tải ngược chiều phía trước chạy tới, nhưng Mục Chính Hi không những không giảm tốc độ, thậm-chí còn tăng tốc.

Con ngươi Hạ Tịch Nghiên lập tức trợn to: “Mục Chính Hi, anh điên rồi, lái chậm một chút!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 102: Âm trầm đen tối (3)


Lúc hai xe sắp đụng vào nhau thì Hạ Tịch Nghiên sợ tới mức nhắm mắt lại, nhưng cô bỗng nhiên cảm giác được chiếc xe đột nhiên cua nhanh, Hạ Tịch Nghiên nghiêng người qua một chút.

Khi cô mở mắt ra thì trước mặt đã không thấy xe tải, Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại nhìn phía sau cũng không thấy.

Nhưng cô cảm giác trái tim giống như bị thứ gì đó nắm lấy, cô xoay đầu nhìn Mục Chính Hi: “Anh điên rồi sao?”

Lúc đó cô thật sự dọa sợ! Nhưng Mục Chính Hi cũng không mở miệng, vẫn lái nhanh như bay về phía trước.

“Anh muốn đưa tôi đi đâu?” Lúc này Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi. Nhưng Mục Chính Hi vẫn không thèm nhìn cô một cái, sắc mặt rất khó coi.

Hạ Tịch Nghiên thấy anh không nói lời nào thì cũng không hỏi nữa. Rất nhanh xe chạy đến một nơi không tệ.

Không phải chỗ nào khác mà chính là nhà của Mục Chính Hi. Ba năm trước bọn họ kết hôn sống ở.

Sau khi xe dừng lại thì Mục Chính Hi xuống xe nhìn cô: “Xuống xe!”

Hạ Tịch Nghiên không muốn xuống: “Mục Chính Hi, tôi biết hiện tại anh rất tức giận, anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng!”

Mục Chính Hi không nhiều lời với cô, anh đi qua

bên kia mở cửa xe kéo cô xuống. (

Hạ Tịch Nghiên mặc lễ phục, không tiện lắm, suýt nữa ngã xuống: “Mục Chính Hi, anh điên rồi? Chậm một chút…”

Mục Chính Hi không quan: tâm, kéo cô đi vào nhà. Dì Lý nghe tiếng chuông cửa thì nhanh chóng đi tới mở cửa.

..*’Mục Chính Hi kéo Hạ Tịch

“Cậu chủ, cậu đã v: Nghiên đi vào.

Dì Lý nhìn bọn họ thì sửng sốt một chút: “Cậu chủ, cô Hạ, hai người…” Cô Hạ?

Mục Chính Hi không coi nhẹ lời Dì Lý nói. Cho dù hiện tại Hạ Tịch Nghiên nháy mắt ra hiệu cho dì Lý cũng không kịp nữa rồi.

Lúc này Mục Chính Hi quay đầu lại nhìn Dì Lý, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh: “Dì Lý, xem ra dì cũng đã sớm biết!”

Mục Chính Hi nghiến răng nghiến lợi nói. Mọi người đều biết, chỉ có anh không biết. Anh nghĩ vậy thì trong lòng càng tức giận!

Dì Lý nghe Mục Chính Hi nói thì sửng sốt, Mục Chính Hi có ý gì, sao anh lại không biết: “Cậu chủ, tôi…”

“Ngày cũng là cô ấy mang trái cây đến đúng không!?” Mục Chính Hi nhìn Dì Lý hỏi.

Hạ Tịch Nghiên thấy dáng vẻ Mục-Chính Hi muốn ăn thịt người thì lập tức mở miệng nói: “Mục Chính Hi, anh không cần hung dữ với dì Lý, là tôi đã yêu cầu Dì Lý làm như vậy!”

“Câm miệng, hiện tại cô nên cầu phúc cho mình đi!” Mục Chính Hi nói xong thì kéo Hạ Tịch Nghiên đi lên lầu.

“Cậu chủ, Hạ Tịch Nghiên…”

“Dì Lý, khuya rồi, dì có thể nghỉ ngơi!” Mục Chính Hi vừa đi lên lầu vừa nói.

Dì Lý sửng sốt đứng ở đó, xem ra Mục Chính Hi

thật sự tức giận. Nhưng bà càng lo lắng cho Hạ Tịch Nghiên hơn…

Lúc này Hạ Tịch Nghiên nhìn bà: “Dì Lý, dì đừng lo lắng, cháu không sao…” Hạ Tịch Nghiên nói như vậy

nhưng vẫn bị kéo lên lầu. Cô mặc lễ phục nên đi đứng không tiện lắm.

Tuy rằng Hạ Tịch Nghiên nói như thế nhưng dì Lý vẫn có chút lo lắng.

Dì Lý đứng ở dưới lầu do dự, hay là gọi điện thoại thông báo cho ông ngoại? Dì Lý suy nghĩ! „

Lúc này dì Lý nghe thấy tiếng ầm trên lầu thì không chút do dự di về phía điện thoại…

Mà trên lầu Mục Chính Hi kéo Hạ Tịch Nghiên vào phòng. Sau đó anh ném cô lên giường. Mà anh vừa đá mạnh vào cửa sầm một tiếng đóng lại.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 103: Lại bị lừa (1)


Sau đó anh ném cô lên giường. Mà anh vừa đá mạnh vào cửa sầm một tiếng đóng lại.

Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi thì nhíu mày lại, cô xoa xoa cổ tay bị nắm tay: “Mục Chính Hi, anh muốn làm gì?”

“Có phải anh điên rồi đúng không?” Hạ Tịch Nghiên mở miệng, không vui nói.

“Làm gì sao!?” Mục Chính Hi nghe vậy thì khóe miệng cười lạnh, chậm rãi đi về phía cô.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó nhìn Mục Chính Hi từ từ tới gần, đáy lòng không khỏi hoảng sợ.

Người đàn ông này càng khó đối phó hơn hai năm trước.

Cô cũng không chắc sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng cô nhìn anh từ từ tới gần thì cũng cảm nhận được.

“Hạ Tịch Nghiên, cô lừa tôi lâu như vậy, còn nguyền rủa tôi đã chết, cô nói tôi nên làm gì?” Mục Chính Hi nhìn cô nghiến răng nghiến lợi hỏi. Có trời mới biết lúc anh biết được sự thật thì đã kiểm nén kích động muốn b*p ch*t cô thế nào.

nhìn anh: “Mục Chính Hi, tôi chỉ không nói thật với anh mà thôi, sao gọi là lừa anh chứ?” Hạ Tịch Nghiên hỏi. Cô thử vòng vo với anh xem sao. Nếu cô giải thích thì Mục Chính Hi đều nghĩ là nói dối.

“Hạ Tịch Nghiên, cô có biết tôi muốn g**t ch*t cô thế nào không!” Mục Chính Hi nhìn Hạ Dịch Nghiên gắn từng chữ nói.

Hạ Tịch Nghiên: “… Đây là hành vi phạm tội!” Mục Chính Hi: “…”

Anh biết Hạ Tịch Nghiên hiểu lời mình nói, nhưng cô lại nghiêm túc nói câu này làm cho Mục Chính Hi vừa tò mò vừa buồn cười.

Hai người không ai nói. chuyện, Mục Chính Hi đi tới gần nhìn Hạ Tịch Nghiên. Không thể không thừa nhận cô rất xinh đẹp:

Làn da trắng nõn, khuôn mặt tinh tế, mỗi nơi đều giống như được điêu khắc.

Nhất là hiện tại trên người cô còn mặc lễ phục do anh cố ý tặng cho cô, lộ ra xương quai xanh tinh xảo.

Vì cái gì hai năm trước, cô liền không phát hiện cô mỹ đâu. Mục Chính Hi con ngươi hơi hơi nheo lại, chậm rãi tới gần.

Hạ Tịch Nghiên không bỏ qua con ngươi Mục Chính Hi đầy lửa giận, cô sợ tới mức cả người lùi về phía sau… Anh tới gần, cô lùi về phía sau…

Nhưng trên giường chỉ có bấy nhiêu chỗ, cô còn có thể lùi tới chỗ nào chứ?

“Mục, Mục Chính Hi… Anh muốn làm gì?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi hỏi, không thể không thừa nhận bây giờ cô có chút sợ hãi.

Khóe miệng Mục Chính Hi nở nụ cười đè cô xuống dưới người: “Tôi chưa bao giờ phát hiện vợ mình lại mê người như thế, cách hai năm, có phải cô nên thực hiện nghĩa vụ của người vợ hay không…” Nghĩa vụ của người vợ?

Hạ Tịch Nghiên nghe vậy thì đáy lòng run lên, cô nhìn Mục Chính Hi rồi đẩy anh ra: “Mục Chính Hi, anh biến thá

b**n th**? Mục Chính Hi nghe lời này thì ngược lại không tức giận:

Khóe miệng lạnh lùng cong lên: “Bây giờ tôi b**n th** cho cô xem!” Anh nói xong thì cúi người hôn lên môi Hạ Tịch Nghiên.

“Ưm…” Hạ Tịch Nghiên bất ngờ bị anh đè dưới người nên không phản kháng lại được: “Mục…

Ưm…”

Hạ Tịch Nghiên muốn nói gì đó lại bị Mục Chính Hi hôn nuốt vào bụng.

Lúc Mục Chính Hi hôn Hạ Tịch Nghiên thì trong lòng sinh ra cảm giác thỏa mãn, anh đã sớm muốn làm như vậy.

Hiện tại, rốt cuộc anh đã làm được. Cảm giác hôn cô còn tuyệt vời hơn so với trong tưởng tượng

“Ưm…” Người phát ra âm thanh này không phải là Hạ Tịch Nghiên mà là Mục Chính Hi.

Anh chịu đau rời khỏi môi Hạ Tịch Nghiên, anh nhìn cô, trong mắt đầy lửa giận, trên môi mỏng lập tức nở rộ một đóa hoa đỏ tươi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 104: Lại bị lừa (2)


“Hạ Tịch Nghiên!!!” Mục Chính Hi nhìn cô, bây. giờ cô thật to gan, lại dám cắn anh.

“Mục Chính Hi, chúng ta đã ly hôn rồi, đây là sự thật, anh làm như vậy, cũng giống như đang cưỡng h**p!“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh nói, từng từ từng chữ nhắc nhở anh.

Một người thông minh như Mục Chính Huy sao có. thể không biết cái lợi cái hại trong đó chứ.

Nhưng lúc này Mục Chính Hi làm sao mà còn lý trí nữa, bây giờ hận không thể hung hăng trừng phạt người phụ nữ này. Hung hăng muốn cô!

“Vậy kêu bọn họ đến bắt tôi đi!“ Nói xong, Mục Chính Hi nghiêng người, lại hôn lên môi cô.

Hai tay cũng bị anh giam cầm, Hạ Tịch Nghiên căn bản không có cách nào để phản kháng. Lẽ nào, thật sự phải như vậy sao? Không! Hai năm trước không dễ gì cô mới trốn thoát được, Hạ Tịch Nghiên nhanh chóng nghĩ cách, nhưng Mục Chính Hi giở trò trên người cô, làm rối loạn suy nghĩ của cô, cô thật sự sắp phát điên rồi!

“Mục Chính Hi, anh buông tôi ra, anh điên rồi.

nói của cô, hành động của cô, trong mắt Mục Chính Hi chả là cái gì cả.

“Đúng, tôi điên rồi, chính là bị cô bức đến điên rồi!”

Hạ Tịch Nghiên cũng sắp phát điên rồi: “Mục Chính Hi, tên khốn nạn này! Buông tôi ra!” Hạ Tịch Nghiên hét lên, chửi bới, nhưng đối với Mục Chính Hi mà nói giống như không nghe thấy,

Dù sao, cô càng mắng, anh càng hưng phấn. Sau đó, lúc tay của anh muốn kéo khóa váy của Hạ Tịch Nghiên xuống, bàn tay của anh như có như không chạm vào lưng cô, lúc này Hạ Tịch Nghiên giống như bị sét đánh.

Lúc đó, trong đầu cô đột nhiên nảy ra một ý tưởng. Không vùng vẫy-nữa, cũng không la hét nữa, nằm ở đó, không nói gì, Mục Chính Hi đang hưng phấn, cảm thấy Hạ Tịch Nghiên đột nhiên không giấy giụa nữa, thấy có chút kỳ lạ ngẩng đầu lên nhìn cô.

Lúc này, Hạ Tịch Du nằm ở đó, hơi cau mày.

“Sao vậy? Không phản kháng nữa?” Mục Chính Hi lên tiếng nói, sau đó tiếp tục phủ lên người cô, hôn cô

Nhưng, ngày càng cảm thấy có gì đó không đúng. Hạ Tịch Nghiên nằm ở đó, cơ thể có chút run rẩy. Mục Chính Hi cau mày, đứng dậy nhìn cô: “Cô sao. vậy?”

Hạ Tịch Nghiên nằm ở đó, tay ấn vào bùng, cau mày, trông rất đau đớn: “Đau…”

Đau? Mục Chính Hi cau mày, nhìn Hạ Tịch Nghiêm: “Đau ở đâu?“

“Đau dạ dày, Mục Chính Hi, bụng tôi đau quá!” Hạ Tịch Nghiên nằm ở đó, lẩm bầm.

Thấy dáng vẻ đau đớn của cô, Mục Chính Hi có chút căng thằng, đang định đứng dậy, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nhìn cô: “Hạ Tịch Nghiên, không phải cô đang lừa tôi đấy chứ?”

Hạ Tịch Nghiên nằm ở đó, tay che bụng: “Lừa anh? Mục Chính Hi, dù sao chúng ta cũng kết hôn 1 năm, tôi thường xuyên bị đau dạ dày mà anh cũng không biết saø?” Hạ Tịch Nghiên chịu đựng cơn đau hỏi.

Mục Chính Hi: “….” Ngay cả cô anh còn không nhận ra, sao có thể biết cô thường xuyên bị đau dạ dày chứ.

Thấy Mục Chính Hi vẫn chưa tin, Hạ Tịch Nghiên cau mày: “Nếu như không tin, anh có thể hỏi dì Lý, dì ấy chưa bao giờ lừa anh!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Mục Chính Hi đứng ở đó, nghe thấy những lời nói của Hạ Tịch Nghiên, đang suy nghĩ xem những lời cô nói là thật hay giả.

“Ưm…“ Hạ Tịch Nghiên đau đớn, lại kêu lên một tiếng.

Mục Chính Hi lập tức trở nên lo lắng nghiêng người qua: “Cô cố chịu đựng một chút, tôi lập tức gọi điện thoại cho bác sĩ!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 105: Lại bị lừa (3)


Lúc này, Mục Chính Hi vội vàng lấy điện thoại ra, tìm số điện thoại của bác sĩ tư nhân gọi qua.

Nhưng trong điện thoại lại truyền đến: “Xin lỗi, số điện thoại nằm ngoài vùng phủ sóng….”

“Shit!” Mục Chính Hi vô cùng lo lắng. ‘

Lúc này, thấy Hạ Tịch Nghiên nằm trên giường: “Tôi đưa cô đến bệnh viện!“ Nói xong, Mục Chính Hi lập tức đi lấy quần áo.

“Đợi đã!“ Hạ Tịch Nghiên lên tiếng.

Mục Chính Hi quay đầu lại, nhìn cô: “Giúp tôi mặc quần áo, lẽ nào anh muốn để tôi như này mà đi đến bệnh viện sao?“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh lạnh lùng nói.

Mục Chính Hi: “-:"” Nếu như không phải cô đang bị đau dạ dày, anh sẽ để cô biết hậu quả của việc quát anh là như thế nào!

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Mục Chính Hi vẫn đi qua,giúp cô mặc quần áo, lại kéo khóa lên. Giúp cô

mặc quân áo xong, Mục Chính Hi cũng mặc áo lên, không nói không rằng, ôm Hạ Tịch Nghiên đi ra ngoài.

Dì Lý đang ở dưới tầng vô cùng lo lắng, không hề biết trên tầng đang xảy ra chuyện gì, lo lắng không thôi.

Đúng lúc này, chỉ thấy cánh cửa mở ra, Mục Chính Hi ôm Hạ Tịch Nghiên đi ra.

Nhìn thấy cảnh tượng này, dì Lý sững sờ; “Cậu chủ, cô Hạ, xảy ra chuyện gì thế?” Dì Lýb lắng hỏi.

Lúc này, Mục Chính Hi đang ôm Hạ Tịch Nghiên, nhìn dì Lý: “Cô ấy bị đau dạ dày, tôi đưa cô ấy đến bệnh viện!” Nói xong lập tức rời đi.

Đau dạ dày? Dì Lý sững sờ một lúc, khi phản ứng lại vội vạng đi mở cửa.

“Hay là tôi đi theo nhá!” Dì Lý lo lắng hỏi. “Không cần, dì ở nhà là được rồi!“ Mục Chính Hi

nói, sau đó ôm Hạ Tịch Nghiên đi thằng về phía xe. Đặt cô vào trong xe, Mục Chính Hi lên xe, phóng đi.

Hạ Tịch Nghiên ngồi phía sau, tay che bụng, khuôn mặt tái nhợt, trên trán đổ một tầng mồ hôi mỏng, trông có vẻ rất đau đớn.

Mục Chính Hi nhìn cô qua gương chiếu hậu, lái xe nhanh hơn. Đi đến thành phố thường phải hết 20 phút, nhưng Mục Chính Hi chỉ dùng có 10 phút.

Hạ Tịch Nghiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ xem tiếp theo phải làm như thế nào, đúng lúc đó, Hạ Tịch Nghiên nhìn thấy bên ngoài có một tiệm thuốc.

“Đau quá…“ Hạ Tịch Nghiên lại kêu một tiếng.

Sau khi Mục Chính Hi nghe thấy thì vô cùng lo lắng: “Cô chịu đựng một chút, sắp đến bệnh viện

rồi!”

“Không được, rất đau, Mục Chính Hi, giúp tôi đi mua một chút thuốc…“ Hạ Tịch Nghiên ngồi phía sau, chịu đựng cơn đau nói từng chữ.

Mua thuốc?

Nghe thấy vậy, Mục Chính Hi lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc này, anh gật đầu: “Được!”

Vì vậy, lập tức lái xe qua bên kia, sau khi đến cửa tiệm thuốc, anh nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Cô đợi một chút, tôi lập tức quay lại!”

Nói xong, anh đẩy cửa, xuống xe. Hạ Tịch Nghiên ngồi trong xe, nhìn bóng lưng của Mục Chính Hi, trong lòng lại dâng lên một tia không cam lòng…

Sau khi anh rời đi, dáng vẻ đau đớn của Hạ Tịch Nghiên cũng lập tức biến mất. Bỏ đi, bảo vệ mình quan trọng hơn!

Hơn nữa, nếu như không làm như vậy, cô thật sự sẽ bị Mục Chính Hi ăn sống, bây giờ bọn họ cần phải lý trí! Nghĩ đến đây, tay của Hạ Tịch Nghiên trực tiếp mở cửa ra, đi xuống xe. Vừa xuống xe, vừa nhìn về phía bên kia, sợ Mục Chính Hi sẽ đột nhiên quay lại. Vì vậy cô lặng lẽ đi về phía kia, đúng lúc có một chiếc taxi chạy đến, Hạ Tịch Nghiên vẫy tay, chiếc xe dừng lại, Hạ Tịch Nghiên không nói lời nào, vội vàng lên xe: “Bác tài, đi nhanh lên!” Hạ Tịch Nghiên vội vàng nói. Sợ Mục Chính Hi sẽ trở lại.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 106: Lại bị lừa (4)


Mà bên kia, Mục Chính Hi lao vào tiệm thuốc, mua thuốc dạ dày cũng không biết phải mua loại gì, tùy. tiện lấy hai hộp thuốc giảm đau, sau đó lại mua một chai nước, sau khi mua xong, vội vàng chạy ra ngoài.

Chạy đến trước xe, anh trực tiếp mở cửa xe ra.

“Tôi mua thuốc về rồi…..“ Vấn chưa nói xong, nhìn thấy bên trong trống rỗng, Mục Chính Hi đột nhiên sững sờ. Đứng ở đó, một tay cầm thuốc, một tay cầm nước, biểu cảm của anh lúc này không có cách nào có thể hình dung được.

Giây phút đó, dường như anh đã hiểu ra điều gì đó.

“Chết tiệt!“ Các cơ trên khuôn mặt đang tức giận đến mức run rầy, đôi mắt giống như phát ra lửa. Cuối cùng, Mục Chính Hi hung hăng ném chai nước trong tay xuống đất! Hạ Tịch Nghiên! Lần này, cô chết chắc rồi!!! Trong lòng anh cũng đang gào thét! Hận không thể nhìn thấy người phụ nữ kia, cắn chết cô!

Mà ở phía bên kia.

hơi. Cô có thể tượng tượng ra được sau khi Mục Chính Hi đi ra phát hiện cô không có ở trên xe sẽ có biểu cảm như thế nào, dáng vẻ như thế nào! Có lẽ, ý nghĩ muốn giết cô cũng có đi! Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên vội vàng lắc đầu, không thể nghĩ tiếp! Cho. dù thế nào, cô cũng phải bảo vệ bản thân mình, Mục Chính Hi hôm nay quá thiếu lý trí.

Giữa hai người bọn họ nhất định phải bình tĩnh, nhất định phải tỉnh táo! Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên thở ra một hơi, ngồi trong Xe; nghĩ xem sau này phải làm sao….cô nên sớm nghĩ đến sẽ là như thế này, chỉ là phản ứng của anh vẫn nằm ngoài sự đoán của cô.

Mục Chính Hi ngồi trong xe, chết tiệt, không ngờ lại bị người phụ nữ kia lừa! Nghĩ đến đây, nắm tay. của anh đấm mạnh vào vô lăng. Hạ Tịch Nghiên, đừng để tôi gặp cô! Đang nghĩ đến đây, lúc này, điện thoại trong tay anh vang lên. Lúc nhìn thấy số điện thoại, Mục Chính Hi cau mày, vô cùng miễn cưỡng nhận điện thoại.

“Alo, ba…” Giọng nói của Mục Chính Hi có chút cáu kỉnh.

“Tiểu tử thối, ba nghe nói Hạ Tịch Nghiên về rồi?” Đầu bên kia đương nhiên là ba của Mục Chính Hi,

Mục Trần. Nghe thấy vậy, Mục Chính Hi cau mày, hỏi ngược lại: “Sao ba lại biết được?”

“Đừng quan tâm sao ba lại biết, Hạ Tịch Nghiên đó? Ba nói cho con biết, con bé là một người phụ nữ tốt, không dễ dàng gì con bé mới quay lại, nếu như con dám làm gì nó, ba sẽ không tha cho con đâu!” Trong điện thoại, Mục Trần lạnh lùng nói. ˆ

Người phụ nữ tốt? Người phụ nữ tốt mà lừa anh hết lần này đến lần khác? Mục Chính Hí cau mày. Chắc chắn là một người phụ nữ lòng:dạ đủ sâu, lừa anh hết lần này đến lần khác! Cũng không biết sao ông già lại xem trọng người phụ nữ kia như vậy!

Chuyện kết hôn hai năm trước, sau khi bị ông ấy biết được, nghiêm khắc giáo huấn anh một trận. Lúc đầu cũng chính là Mục Trần ép anh lấy Hạ Tịch Nghiên, lúc đó anh.không thể không đồng ý! Ai không biết còn cho là Hạ Tịch Nghiên cho Mục Trần uống bùa mê thuốc lú gì.

“Con biết rôi!?” Mục Chính Hi khó chịu trả lời.

“Tìm một ngày nào đó đưa con bé về gặp ba!” Giọng nói của Mục Trần vô cùng mạnh mẽ.

“Nói sau đi!” Mục Chinh Hi bực mình trả lời: “Con có có việc, con cúp máy trước đây!” Nói xong,

không cho Mục Trần cơ hội nói lại, trực tiếp cúp máy. Ngồi ở đó, Mục Chính Hi càng nghĩ càng tức giận, càng buồn bực. Trong đầu không ngừng hiện lên khuôn mặt của Hạ Tịch Nghiên! Người phụ nữ đáng chết này, anh sẽ không bỏ qua một cách dễ dàng! Nghĩ đến đây, anh phóng xe rời khỏi nơi này.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 107: Lừa dối hết lần này đến lần khác


Dù sao, chạy được một lúc cũng không thể chạy. trốn được cả đời, anh không tin Hạ Tịch Nghiên có thể chạy đến chân trời góc bể! Nghĩ đến đây, anh khởi động xe, rời khỏi đây.

Lúc về đến nhà đã là 11h tối, dì Lý Mì lo lắng, cũng không có cảm giác buồn ngủ, vẫn ngồi đợi ở trong phòng. Đến tận khi Mục Chính Hi quay về.

“Cậu chủ, cô Hạ sao rồi?” Dì Lý vội vàng hỏi.

Cô Hạ? Nghe đến cái tên này, Mục Chính Hi biết chắc chắn bọn họ đã biết nhau. Nhớ lại ngày hôm đó gặp ở công ty, Hạ Tịch Nghiên hoảng loạn như vậy, hóa ra là như vậy! Anh nên cảnh giác từ sớm. Người phụ nữ đáng chết kia, quá biết giả vờ! Vậy mà lại ẩn nấp ở bên cạnh anh lâu như vậy nhưng anh lại không biết.

Dì Lý ở bên cạnh quan sát, nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Mục Chính Hi, không nhịn được mà giúp Hạ Tịch Nghiên nói mấy câu công bằng: “Cậu chủ, cậu đừng tức giận, mặc dù hai năm trước cô Hạ đã lừa

Nghe thấy vậy, Mục Chính Hi sững sờ. Ba năm trước cô lừa anh? Ý gì? Mục Chính Hi cau mày, đáng chết, người phụ nữ này rốt cuộc lừa anh bao nhiêu chuyện.

Lúc này, Mục Chính Hi quay đầu lại nhìn dì Lý: “Hai năm trước? Hai năm trước xảy ra chuyện gì?” Mục Chính Hi hỏi.

“Không phải là chuyện cô Hạ giả vờ trang điểm xấu đi để gả cho cậu sao?” Dì Lý theo bản năng nói.

Làm mình xấu đi? Nghe thấy vậy, trong đầu Mục Chính Hi nhớ đến dáng vẻ lần đầu tiên gặp Hạ Tịch Nghiên, cô mặc một bộ đồ màu xanh xám, đôi giày. cao gót màu đen, tóc buộc hết phía sau đầu, trên mặt còn có một cặp kính. Lúc nhìn thấy anh, khuôn mặt không có biểu cảm gì, không có sức sống, kêu làm cái gì thì làm cái đó! Ngay cả khi anh kêu cô cút, cô cũng vô cùng nghe lời rời đi. Vì vậy, anh kháng nghị với Mục Trần 10 ngày, cuối cùng vô hiệu, vẫn phải cưới cô. Nhưng không tổ chức hôn lễ, trực tiếp đăng ký kết hôn, vì vậy bên ngoài không biết Mục. Chính Hi.anh đã kết hôn. Có một số tin đồn nhưng cũng không chắc chắn.

Mục Chính Hi càng không nhắc đến với người ngoài, anh cười một người phụ nữ vừa xấu vừa

nhàm chán, thậm chí còn ăn mặc như một bà già. Không có ai nhìn thấy vợ của Mục Chính Hi. Vì vậy, bên ngoài chỉ có thể đồn đoán, không thể chắc chắn.

Thực tế, từ sau khi kết hôn, anh cũng không trở về, đừng nói đến chuyện gặp Hạ Tịch Nghiên. Vì vậy, kết hôn được một năm, anh hoàn toàn không nhớ được dáng vẻ của cô. Thậm chí, ngay cả tên của cô anh cũng không biết. Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi lập tức tỉnh táo lại, tình ra tất cả những điều đó đều là Hạ Tịch Nghiên cố ý giả bộ?

“Dì Lý, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?“ Lúc này, Mục Chính Hi nhìn dì Lý, gần từng chữ hỏi.

Lẽ nào, không phải là vì chuyện này mà tức giận sao? Vậy là vì….? Dì Lý nghĩ một lúc, lẽ nào bà lại nói hớ sao?

“Tôi, tôi không biết gì hết…” Dì Lý vội vàng lên tiếng.

“Dì Lý!” Lúc này, Mục Chính Hi gọi một tiếng, dì Lý đứng ở đó, ngại ngùng nhìn Mục Chính Hi, nói cũng không được không nói cũng không được.

“Dì Lý, từ năm cháu 5 tuổi, dì đã bắt đầu chăm sóc tôi, đến tận bây giờ, bây giờ, tôi vẫn có thể tin tưởng dì không?” Mục Chính Hi nhìn dì Lý hỏi.

Lời nói của Mục Chính Hi, vừa mềm vừa cứng, một người dễ mềm lòng như dì Lý sao có thể không nhân nhượng chứ. Cuối cùng, dì Lý nghĩ một lúc: “Được rồi, tôi sẽ nói với cậu, chuyện là như thế này…” Vì vậy, bà kể lại cho Mục Chính Hi nghe chuyện của hai năm trước, chuyện Hạ Tịch Nghiên rời đi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 108: Lừa dối hết lần này đến lần khác (2)


Sau khi nghe xong, sắc mặt của Mục Chính Hi càng đen hơn.

Người phụ nữ này quả thật không sợ chết mà!

Trách không được anh nhìn thấy cô mà một chút ấn tượng cũng không có.

Trách không được cô lại trở nên thay đổi như vậy…

Hóa ra tất cả đều là lớp ñgùy trang của cô, cô không đồng ý gả cho anh mới cố ý ngụy trang thành dáng vẻ đó. Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi hận không thể lao ra mà tìm người phụ nữ kia hung hăng trừng phạt cô đến chết!

Lúc mà cô Hạ đi khỏi, vào lúc đó tôi cũng mới nhìn thấy được dáng vẻ đó của cô ấy, cho nên tôi đã đoán ra được:” Dì Lý nhìn Mục Chính Hi mà nói.

Mục Chính Hi đứng ở nơi đó, đang đắm chìm trong sự phẫn nộ trừng phạt đối với Hạ Tịch Nghiên.

Nhìn bộ dạng tức giận của Mục Chính Hi, Dì Lý lại nhanh chóng ở miệng nói: “Cậu chủ, thật ra thì cô.

cậu cùng với mấy cô gái khác, tôi cũng chưa từng nhìn thấy cô ấy cười. Tối ngày hôm đó cô ấy còn cố ý tự mình làm một bàn đồ ăn chờ cậu về… nhưng mà không ngờ đến lại biến thành như vậy” Dì Lý nói.

Nghe thấy lời của Dì Lý, Mục Chính Hi nghiêng đầu qua nhìn bà ta, đôi mắt âm trầm.

Dì Lý đứng ở đó, cũng không sợ Mục Ghính Hi trách móc, dù sao thì chuyện này không phải do một mình Hạ Tịch Nghiên sai hết, trong đó cũng có lỗi của Mục Chính Hi.

Dù là bảo mẫu thì bà ta gững phải xử lý việc này công bằng.

Huống hồ gì lúc Hạ Tịch’Nghiên ở đây, hai người bọn họ vẫn luôn làm bạn với nhau, mỗi ngày đều nói chuyện với nhau, giống như là mẹ con, bà thật sự rất thích Hạ Tịch Nghiên.

Cũng rất xem trọng cô.

Nhìn Dì Lý cả nửa ngày, lúc này Mục Chính Hi mới lên tiếng nói: “Tôi biết rồi, dì cũng đi nghỉ ngơi luôn đi”

“Vậy cô Hạ đâu rồi?“ Dì Lý vẫn rất lo lắng.

“Chạy rồi!” Mục Chính Hi nói.

“Chạy?“ Dì Lý sửng sốt một chút.

Nhưng mà nghĩ đến Hạ Tịch Nghiên không có chuyện thì cũng được.

“Vậy thì tốt rồi, vậy tôi đi nghỉ ngơi trước đây.” Nói xong Dì Lý liền đi.

Lúc này, Mục Chính Hi bỗng nhiên nhớ có cái gì đó: “Dì Lý, Hạ Tịch Nghiên thường xuyên uống thuốc dạ dày gì đó à?”

“Thuốc dạ dày?” Nghe thấy cái này, Dì Lý hơi nhíu mày lại: “Tôi cũng không biết nữa, dạ dày của cô Hạ rất tốt, đâu có thấy cô ấy uống gì đâu.

“..

Giờ phút này, anh quả thật có xúc động muốn b*p ch*t cô ta: “Tôi biết rồi, dì đi nghỉ ngơi đi.“ Mục Chính Hi nói.

Dì Lý gật gật đầu, quay người đi lên lầu.

Mà Mục Chính Hi đứng ở nơi đó, nghĩ đến Hạ Tịch Nghiên, ánh mắt tĩnh mịch, khóe miệng cũng cong lên một nụ cười tà ác…

Mà ở bên phía của Hạ Tịch Nghiên.

Sau khi ngồi lên xe taxi thì trực tiếp trở về.

Sau khi đến dưới lầu, lúc này mới phát hiện trên người của cô không mang theo tiền.

Ví tiền cũng đã để ở nhà họ Mục.

Chết tiệt!

“Bác tài à, thật sự xin lỗi, bác có thể chờ tôi ở chỗ này một chút được không? Tôi đi lên lấy tiền rồi sau đó đưa cho bác.” Hạ Tịch Nghiên nhìn tài xế lái xe, hết sức khó xử mà mở miệng nói….. `

Nhìn Hạ Tịch Nghiên ăn mặc xinh đẹp như thế, tài xế cũng không cho rằng Hạ Tịch Nghiên cố ý, gật gật đầu: “Được rồi.”

“Cảm ơn bác tài, bác đợi tôi một chút nha.” Nói xong rồi Hạ Tịch Nghiên đẩy cửa xe ra liền bước xuống xe. `

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm ngồi ở trong xe, nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên bước xuống từ trên xe, lập tức đẩy cửa xe ra đi xuống:

“Tịch Nghiên.” Hạ Kỳ Lâm gọi lên một tiếng.

Nghe thấy âm thanh, Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại, lúc nhìn thấy Hạ Kỳ Lâm thì nhíu mày: “Anh cả.”

“Sao anh lại ở đây vậy?”

“Anh lo lắng cho em, nhưng mà lại không tìm được em, chỉ có thể chờ em ở chỗ này.“ Hạ Kỳ Lâm
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 109: Lừa dối hết lần này đến lần khác (3)


“Sao vậy, em không sao đó chứ?” Hạ Kỳ Lâm lo lắng nhìn Hạ Tịch Nghiên.

“Em không sao đâu.” Hạ Tịch Nghiên nói, sau đó nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Anh cả, trên người anh có tiền lẻ không vậy?”

“Sao vậy?“

Ngón tay của Hạ Tịch NghiỀn chỉ về phía taxi: “Em làm mất ví tiền rồi.“

Hạ Kỳ Lâm nhìn thoáng qua chiếc taxi ở sau lưng liền hiểu ngay, nhẹ nhàng gật đầu, lập tức đi qua lấy tiền từ trong túi ra đưa cho tài xế.

“Không cần tiền thối.“ Hạ Kỳ Lâm nói. Tài xế gật đầu; sau đó lái xe đi khỏi.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm mới đi đến trước mặt của Hạ Tịch Nghiên: “Thật sự không có chuyện gì đó chứ?”

“Vâng.” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

Hạ Kỳ Lâm nhìn quần áo Hạ Tịch Nghiên mặc ở trên người: “Có muốn đi lên lầu thay xong rồi °) nói.

Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng gật đầu, thế là hai người bọn họ cùng nhau đi lên lầu.

Vừa đi vào phòng, Hạ Tịch Nghiên lên tiếng nói: “Anh cả, anh cứ ngồi ở đâu đó đi, em đi thay quần áo.”

“Ừ”“ Hạ Kỳ Lâm gật đầu, thế là Hạ Tịch Nghiên trực tiếp trở về phòng của mình. `

Đây là lần đầu tiên mà Hạ Kỳ Lâm đến đây, nhìn trang trí ở nơi đây vẫn đơn giản thoải mái y như cũ, nhìn rất dễ chịu.

Anh đi đến ghế sofa ngồi xuống.

Mà Hạ Tịch Nghiên đi vào trong phòng, nhanh nhẹn thay một bộ quần áo xong liền đi ra.

“Anh cả, anh uống cải gì đây?” Hạ Tịch Nghiên mở miệng hỏi. “Cái gì cũng được.”

Hạ Tịch Nghiên cũng không nói nữa, trực tiếp pha hai tách cà phê bưng qua.

“Anh cả, Mục Chính Hi đã biết thân phận của em rồi: Hạ Tịch Nghiên nhìn anh rồi nói.

Nghe thấy lời nói của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm cũng không thấy bất ng; đầu: “Anh biết rồi, anh

ta lôi em đi không làm gì với em đó chứ?” Hạ Kỳ Lâm hỏi.

Bọn họ đi ở phía trước, anh đuổi theo ở phía sau, nhưng mà lại không tìm thấy dấu vết của Mục Chính Hi.

Nơi ở của Mục Chính Hi quá nhiều, anh căn bản cũng không có cách nào mà đi tìm từng cải một, cho nên mới trở về chỗ của Hạ Tịch Nghiên mà chờ đợi.

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Em không sao đâu, anh ta không làm gì với em cả, chỉ là sao anh lại biết vậy?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh rồi hỏi.

Đến bây giờ cô vẫn không biết là tại sao Mục Chính Hi lại biết được..

Nhìn Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm suy nghĩ một chút: “Anh nghĩ là có lẽ là vì ngày hôm nay ba mẹ đã đến đó, bọn họ nhìn thấy em, lúc nói chuyện với nhau thì Mục Chính Hi nghe thấy”

Nghe đến chỗ này, Hạ Tịch Nghiên ngớ ra. Hóa ra là như vậy.

Chẳng trách trước đó lúc anh đi ra ngoài với Lăng Tiêu Tường thì vẫn còn bình thường, lúc trở lại thì lại trở nên như thế..

“Ba và mẹ đã đi rồi à?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Hạ Kỳ Lâm gật gật đầu: “Hai năm gần đây, Mục thị và Vân Duệ có hoạt động gì thì đều sẽ mời Hạ thị, chỉ có điều là anh đại diễn ra mặt, anh không nghĩ là hôm nay ba mẹ cũng đến.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên hơi suy tư một chút. ˆ

Chuyện cũng đã xảy ra rồi, không có.cách nào thay đổi được, cũng không thể nào trách cứ ai.

Huống hồ gì lúc nhìn thấy Mục Chính Hi, cô đã biết là một ngày nào đó anh sẽ biết, chỉ là không ngờ đến lại đột nhiên như Vậy; nhanh như vậy.

Nghĩ đến lúc bọn họ khiêu vũ với nhau, Mục Chính Hi đều có một loại xúc động muốn b*p ch*t cô, Hạ Tịch Nghiên thở dài.

“Chuyện này phải trách anh.” Hạ Kỳ Lâm trách móc mở miệng nói.

Nghe thấy lời của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên nhìn anh: “Anh ‘cả, chuyện này cũng không thể trách anh được, anh cũng không cần phải tự trách. Huống hồ gì em trở về sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Mục Chính Hi, tại anh ta biết cũng tốt thôi, em khỏi phải lo lắng đề phòng.”

“Chỉ là…” Điều mà cô lo lắng duy nhất đó chính là Hạ thị!

Cô cũng không muốn bởi vì cô mà lại làm liên lụy đến Hạ thị.

Nhìn bộ dạng lo lắng của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm hỏi: “Em đang lo lắng cho Hạ thị sao?”

Ngước mắt lên nhìn về phía Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng gật đầu: “Không biết là chuyện này sẽ liên lụy đến Hạ thị hay không nữa”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 110: Lừa dối hết lần này đến lần khác (4)


Nhìn bộ dạng lo lắng của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm hỏi: “Em đang lo lắng cho Hạ thị sao?“

Ngước mắt lên nhìn về phía Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng gật đầu: “Không biết là chuyện này sẽ liên lụy đến Hạ thị hay không nữa.”

“Em yên tâm đi, Hạ thị của ngày hôm nay đã không yếu đến mức không thể chịu nổi một đòn như ba năm trước, cho dù Mục Chính Hi thật sự muốn đối phó với Hạ thị thì cũng không phải gọi một tiếng liền ra tay được.” Hạ Kỳ Lâm nói, cố gắng để cho tỉnh thần của Hạ Tịch Nghiên thoải mái.

Nghe thấy lời nói của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Sau này em có dự định gì không? Mục Chính Hi đã biết thân phận của em, em muốn làm gì? Có muốn trở về công ty giúp anh không?” Hạ Kỳ Lâm hỏi.

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu, nhìn Hạ Kỳ Lâm rồi nói chắc chắn: “Anh cả, công ty có anh là được rồi, huống hồ gì em vẫn còn rất nhiều công việc chưa hoàn thành,

em đi dễ dàng như vậy đâu, nếu em trở sẽ trở về Hạ thị thì đó mới là liên lụy cho Hạ thị.“

Suy cho cùng, Hạ Tịch Nghiên cũng không muốn trở về Hạ thị.

Nhìn bộ dạng của Hạ Tịch Nghiên, anh ta nhớ kỹ trước đó Hạ Tịch Nghiên học quản trị kinh doanh, vậy mà một ngày nào đó bỗng nhiên lại nói muốn học thiết kế, chuyện này khiến cho anh ta cảm thấy bối rối thật lâu. Nhưng cuối cùng cũng không lay. chuyển được cô, cho nên để cho.cô học thiết kế.

Đến bây giờ, Hạ Kỳ Lâm cũng không biết là tại Sao. ẹ

Chẳng lẽ là bởi vì… Nghĩ đến đây, anh ta lập tức vứt bỏ suy nghĩ kia, không thể nào đâu! Em ấy sẽ không biết đâu!

Hạ Kỳ Lâm nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Vậy thì được rồi, anh sẽ không miễn cưỡng em nữa, nhưng mà em phải nhớ kỹ nhà họ Hạ chính là nhà của chúng ta, Hạ thị cũng là của chúng ta.“ Hạ Kỳ Lâm nhìn Hạ Tịch Nghiên nói ra từng câu từng chữ.

Nghe lời nói của anh, Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng, em đã biết rồi anh cả.”

“Em dự định như thế nào, vẫn chưa về nhà hay

sao? Ba mẹ cũng đã biết em trở về rồi.“ Hạ Kỳ Lâm nói. Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ, mở miệng nói: “Về chứ.” “Ngày mai em sẽ trở về.” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Thật sự?“ Hạ Kỳ Lâm nhướng mày hỏi.

Hạ Tịch Nghiên gật gật ‘Đương nhiên, em về nhà mình mà còn phải xem là thật hay giả nữa hả?”

Nghe lời nói của Hạ Tịch Nghiên, lúc này Hạ Kỳ Lâm mới yên tâm được một chút: “Vậy được rồi, anh chờ em ở nhà.”

“Vâng Hạ Tịch Nghiên gật gật đầu.

Hạ Kỳ Lâm nhìn đồng hồ: “Đã muộn rồi, anh về

đây. ` Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Vâng.”

Thế là Hạ Kỳ Lâm đứng dậy đi ra tới cửa, Hạ Tịch Nghiên tiễn anh:ra đến cửa: “Anh cả, đi đường cẩn thận.”

“Ừm.” Hạ kỳ Lâm gật gật đầu: “Ngày mai anh chờ em ở nhà”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Em biết rồi.”

Thế là Hạ Kỳ Lâm cười cười quay người rời đi.

Sau khi nhìn Hạ Kỳ Lâm đi rồi, lúc này Hạ Tịch Nghiên mới đóng cửa lại trở lại trong phòng khách, nằm ở trên ghế nghĩ đến chuyện đã xảy ra ngày hôm nay.

Chính bản thân cô cũng cảm thấy hơi hỗn loạn.

Cũng nghĩ đến chuyện hôm nay mình chạy trốn có thể sẽ chọc giận đến Mục Chính Hi, chắc là phải nên nghĩ cách để giải quyết mới được.

Cô không thể liên lụy Hạ thị được:

Lúc trước cô gả cho Mục Chính Hi chính là vì để bảo vệ Hạ thị, ly hôn cũng đã nhận được hứa hẹn của Mục Chính Hi, bây giờ eô càng không thể liên lụy. Cuộn người trên ghế Sofa và suy nghĩ, trong đầu đều là bộ dạng cắn răng nghiến lợi của Mục Chính Hi nhìn mình, căn bản cũng không nghĩ đến cái gì được nữa.

Hạ Tịch Nghiên đột nhiên ngồi dậy từ trên ghế sofa, lắc đầu.

Thôi bỏ đi, vẫn là không suy nghĩ nữa, làm tới đâu hay tới đó, sau đó cô đi tắm rửa rồi ngủ một giấc.

Chuyện của ngày mai thì ngày mai lại nói, nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên đứng dậy đi vào trong phòng tắm.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 111: Hoàn mỹ (1)


Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm thì Mục Chính Hi đã đi đến công ty.

Nhưng mà lúc mới vào-công ty thì cũng không nhìn thấy được người mà anh muốn gặp.

Nhìn thấy vị trí trống rỗng, lông mày của anh nhíu. lại.

Liên quan đến chuyện xảy ra vào ngày hôm qua, không có ai biết được.

“Hạ Tịch Nghiên đâu rồi?” Anh trực tiếp hỏi.

Khả Khả là người ngồi gần chỗ với Hạ Tịch Nghiên nhất, nghe thấy Mục Chính Hi hỏi, lên tiếng nói: “Nghe nói là có chuyện, đã xin nghỉ rồi.”

Xin phép nghỉ? Lại là xin phép nghỉ, người phụ nữ đáng chết này, sẽ không phải là sợ nhìn thấy anh cho nên mới cố ý không đi làm? Không cần nghĩ cũng biết chính là như vậy!

Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi xoay người đi vào phòng làm việc.

Ngọn lửa kia cũng không bởi một đêm tối hôm qua mà biến mất, chỉ là cả người tỉnh táo hơn rất.

Hạ Tịch Nghiên không có ở đây, anh cũng hơi đứng ngồi không yên. Vừa muốn đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, lúc này cửa lại bị đẩy ra.

Lăng Tiêu Tường đang đứng ở cửa.

“Chính Hi.” Lúc nhìn thấy Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường yếu ớt gọi một tiếng.

Mục Chính Hi muốn đi ra ngoài nhìn thấy Lăng Tiêu Tường đang đứng ở cửa, nhíu mày: “Sao em lại đến đây?”

“Anh muốn đi ra ngoài hả. Lăng Tiêu Tường nhìn áo ở trong tay của anh rồi hỏi.

“Ừ”“Mục Chính Hi hờ hững trả lời: “Ra ngoài có chút việc.”

Lăng Tiêu Tường đi đến nhìn Mục Chính Hi: “Sao hôm qua anh lại không nhận điện thoại của em?” Lăng Tiêu Tường hỏi.

Thật ra thì cô ta rất muốn hỏi thằng có phải là ngày hôm qua anh ở cùng với Hạ Tịch Nghiên hay không, nhưng mà lại sợ Mục Chính Hi tức giận, cho nên cô ta đành phải nhịn.

“Hôm qua có một vài chuyện, không mang theo

điện thoại, có chuyện gì không?” Mục Chính Hi hỏi lại.

Có một vài chuyện? Không phải là ở cùng một chỗ với Hạ Tịch Nghiên sao? Trái tim của Lăng Tiêu Tường nhịn không được mà co rút đau đớn từng cơn, nhưng mà cô ta lại.cố gắng nhịn để không cãi nhau cùng với anh.

Cô ta bước về phía trước, ôm lấy Mục Chính Hi từ phía sau, bàn tay tinh tế quấn chặt ở bên hông của anh.

“Chính Hi…” Cô ta nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Mục Chính Hi sững sờ, cúi đầu nhìn bàn tay ở trước mặt, lông mày hơi cau lại.

“Chính Hi, chúng ta kết hôn đi.“ Lăng Tiêu Tường bỗng nhiên nói.

Nghe thấy cái này, Mục Chính Hi bất ngờ: “Em nói cái gì?”

“Chúng ta kết hôn đi.“ Lăng Tiêu Tường lặp lại một lần nữa, cô ta thật sự rất sợ hãi mất đi anh, rất sợ hãi. Nói đến đây, cô ta ôm Mục Chính Hi chặt thêm.

Mục Chính Hi lại nhíu mày, lúc này anh tách tay của cô ta ra: “Tiêu Tường, đừng có nói đùa!”

“Em không có nói đùa, em nghiêm túc.” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi nói ra từng câu từng chữ.

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi cũng nhìn cô ta: “Tiêu Tường, chắc em cũng biết tạm thời anh không có quyết định này” ~

“Là vẫn chưa dự định, hay là vẫn không có ý định kết hôn cùng với em?” Lăng Tiêu Tường hỏi Mục Chính Hi, cô ta cũng đã chủ động mở miệng rồi, còn phải làm thế nảo nữa?

Nhìn dáng vẻ của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi cau chặt mày: “Chắc là em cũng biết trước khi chuyện của anh chưa hoàn thành thì anh sẽ không kết hôn.” Mục Chính Hi nhìn cô ta nói ra từng chữ.

“Em biết là anh rất muốn làm Vân Duệ lớn mạnh, nhưng mà bây giờ Vân Duệ rất mạnh rồi, hơn nữa kết hôn cũng không có ảnh hưởng xấu gì đến chuyện này…“ Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi rồi nói.

“Tiêu Tường.” Lúc này nhìn thấy Lăng Tiêu Tường kích động như vậy, Mục Chính Hi đánh gãy lời của cô ta.

Nhìn cô ta: “Ngay từ lúc đầu em bên cạnh anh thì em phải biết rằng, suy nghĩ này sẽ không được thay đổi!”

Nhìn bộ dạng kiên định của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường đột nhiên cảm giác được mọi sự cố gắng của cô ta đều là uổng phí.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 112: Hoàn mỹ (2)


Nhưng mà cô ta thật sự rất ÿêu Mục Chính Hi, quá sợ hãi mất đi anh, cho nên mới có thể như thế này.

Lăng Tiêu Tường đứng ở đối diện của Mục Chính Hi, mọi thứ của anh, sự quyết tâm của anh đều đang nói cho cô ta biết, những gì lúc nãy cô ta nói đã bị từ chối.

Dù cho như thế này, dù cho trong lòng của cô ta rất đau khổ, nhưng cô ta vẫn yêu người đàn ông trước mắt, ‘

Lăng Tiêu Tường cười cười gật đầu: “Được, em sẽ chờ anh.”

“Cho dù có bao lâu đi nữa thì em cũng sẽ chờ anh!” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi, nói một cách kiên định.

Nghe lời nói của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi nghiêng đầu qua nhìn cô ta. Sự nhượng bộ của cô ta, nụ cười của cô ta, sự nhường nhịn của cô ta cũng không làm cho anh đau lòng, ngược lại khiến cho Mục Chính Hi cảm thấy bất đắc dĩ.

Mở ở bên phía của Hạ Tịch Nghiên.

Bởi vì xin nghỉ cho nên ngủ một giấc liền.

Sau khi thức dậy thì đi rửa mặt, lúc này mới đi ra ngoài, đến cửa hàng mua vài thứ sau đó mới đón xe về nhà họ Hạ.

Mới vừa lên xe, Hạ Kỳ Lâm liền gọi điện thoại đến.

“Tịch Nghiên, em đến đâu rồi? Có cần anh đi đón em hay không?“ Hạ Kỳ Lâm nói trong điện thoại.

“Không cần đâu, em đang trên đường rồi, chắc là gần hai mươi phút nữa có thể đến đó. Anh cả, anh cứ ở nhà chờ erm là được rồi’ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Vậy được rồi, em đi đường cẩn thận đó nha!“ Hạ Kỳ Lâm dặn dò.

“Vâng em biết rồi.“ Hạ Tịch Nghiên đáp lời, sau đó cúp điện thoại.

Lúc này, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mọi người đi tới đi lui nói đùa, còn có mấy chiếc xe chạy xẹt qua, buổi sáng lần đầu tiên không đi làm lại có loại cảm giác này.

Chắc là lúc này Mục Chính Hi đã đến công ty rồi nhỉ? Nhìn thấy cô cũng không có ở đó, hẳn sẽ phát điên lên rồi. Cũng không phải là muốn cố hết sức mà né tránh, chỉ là muốn bình tĩnh vài ngày, dù sao thì cũng tốt hơn tối ngày hôm đó.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên hít sâu một hơi, cố

gắng để cho mình thả lỏng được một chút.

Xe chậm rãi chạy ở trên đường, rất nhanh liền đến nhà họ Hạ.

Hạ Tịch Nghiên bước xuống từ trên xe, cầm túi đồ rồi đi thằng vào nhà.

Ấn chuông cửa, rất nhanh cửa liền được mở ra.

“Cô chủ, cô đã về rồi đấy à!” Lúc này thím Trương ~ bảo mẫu đang đứng ở bên trong vui mừng nói.

“Thím Trương.” Hạ Tịch Nghiên ngọt ngào kêu

một tiếng: “Con rất nhớ thím đó!” Nói xong, cô vươn tay ra ôm thím Trương một lát.

Thím Trương cười cười, mặc dù Hạ Tịch Nghiên chính là cô con gái cưng của nhà họ Hạ, nhưng mà lại không hề phách lối chút nào, quan hệ của bọn họ vần luôn rất tốt.

“Cô chủ, coi như là cô đã về nhà rồi: Thím Trương nói.

“Ba mẹ đâu rồi?” Lúc này Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Sau đó, nghe thấy được giọng nói của Hứa Nghi Tuệ và Hạ Nguyên truyền ra từ bên trong.

“Con vẫn còn nhớ người mẹ này đó à.“ Hứa Nghỉ Tuệ đi đến cửa với giọng điệu mang theo mấy phần

trách cứ.

Nhìn thấy Hứa Nghỉ Tuệ, Hạ Tịch Nghiên cười cười bước đi qua: “Mẹ, sao con có thể không nhớ mẹ được chứ, con yêu mẹ nhất mà. Nói nói, Hạ Tịch Nghiên đưa đồ qua cho thím Trương, đi lên phía trước nhẹ nhàng ôm Hứa Nghỉ Tuệ.

Sau đó cũng ôm Hạ Nguyên một chút: “Ba, con cũng nhớ ba lắm.

“Nhớ ba mà trở về rồi cũng không chịu đến để gặp ba!“ Hạ Nguyên cũng nói.

“Người ta có nguyên nhân đặc biệt mà.” Hạ Tịch Nghiên cười nói, lúc đứng trước mặt của ba mẹ, cô nhìn giống như vẫn là một cô gái nhỏ.

Lúc này, Hứa Nghỉ Tuệ nhìn thấy trong tay của thím Trương đang cầm đồ, nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Ở đâu có người về nhà của mình mà còn mua đồ nữa chứ.”

“Con đây không phải là hiếu kính với mẹ đó ư, ở bên trong đều là những món ăn mà mẹ với ba với anh cả thích đó.” Hạ Tịch Nghiên nói, sau đó nghiêng đầu qua nhìn thím Trương: “Thím Trương, thím cũng có phần nữa á.”

“Tôi cảm ơn cô chủ!” Thím Trương lập tức cười nói.

Hạ Tịch Nghiên cũng cười cười
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 113: Hoàn mỹ (3)


Thiệt tình, Hạ Kỳ Lâm bước nhanh từ bên trong ra: “Tịch Nghiên, em đã về rồi à?“

Lúc nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, hai mắt của anh ta đều sáng lên.

“Anh cả!” Hạ Tịch Nghiên cũng cười cười bước đến cho anh ta một cái ôm.

“Về là tốt rồi:’ Hạ Kỳ Lâm nói, sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng của Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Đây được xem như là một cái ôm gặp mặt chính thức.”

Nhìn gương mặt tươi cười hoạt bát của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm cũng không nhịn được mà nở nụ cười.

Lúc này, người một nhà đi vào trong phòng khách.

Người mở miệng trước là Hứa Nghi Tuệ: “Nếu như. ngày hôm qua không phải mẹ với ba của con đi tham gia tiệc mừng của Mục Chính Hi mẹ còn không biết là con đã trở về rồi nữa đó.“ Hứa Nghi Tuệ nói, đối với chuyện này, bà vẫn cảm thấy không Vui Vẻ.

Nghe được cái nầy, Hứa Tịch Nghiên hơi sửng sốt,

một chút.

Hạ Nguyên lại mở miệng nói: “Thôi được rồi, người trở về là được rồi:

Nhìn Hứa Nghỉ Tuệ rồi lại nhìn Hạ Nguyên một chút, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười đi đến đó ngồi: “Mẹ, con biết là mẹ rất tức giận, hai năm trước không nói lời từ biệt tự tiện ly hôn với Mục Chính Hi, trở về con sợ gặp Mục Chính Hi cho nên mới không dám về nhà, cũng không phải là không nhớ mẹ mà.” Hạ Tịch Nghiên cười nói, nhưng mà thái độ đối với Hứa Nghi Tuệ ít nhiều gì cũng có khoảng cách cung kính.

“Mẹ, mẹ cũng đừng trách Tịch Nghiên mà, em ấy làm như vậy cũng là vì tốt cho gia đình thôi. Hạ Kỳ Lâm ngồi ở một bên cũng nói đỡ.

Nhìn bọn họ một xướng một họa, Hứa Nghỉ Tuệ cười nói: “Được rồi, mẹ không giận nữa, các con cùng một phe với nhau nếu như mà mẹ lại tức giận nữa thì là cái gì chứ.”

Thấy Hứa Nghi Tuệ cười, Hạ Tịch Nghiên cũng cười tươi.

Lúc này, Hạ Nguyên hỏi Hạ Tịch Nghiên: “Sao con lại đến Vân Duệ làm việc vậy?”

Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên hơi do dự

bọn họ cảm thấy rằng là bởi vì bọn họ nên Mục Chính Hi mới biết.

Đối với nhà họ Hạ, Hạ Tịch Nghiên vẫn còn thiếu rất nhiều.

Trong nụ cười cũng không phải là tự nhiên như Vậy.

Nghe thấy lời nói của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ đều nhẹ nhàng gật đầu:

Hạ Tịch Nghiên vẫn luôn mỉm cười, chỉ có Hạ Kỳ Lâm ở bên cạnh mới biết được Mục Chính Hi đã biết sự thật…

Nhưng mà Hạ Tịch Nghiên lại không nói cái gì cả… lông mày của anh ta càng nhíu chặt thêm.

Bọn họ ngồi ở đó nói chuyện với nhau thật lâu, thím Trương nói cớm đã xong rồi, bọn họ mới đi vào trong bàn ăn.

“Ăn cơm thôi, đã lâu lắm rồi không được ăn cơm do thím Trương làm.” Hạ Tịch Nghiên cười nói, sau đó ôm Hứa Nghĩ Tuệ đi đến cạnh bàn ăn.

Nghe lời nói của Hạ Tịch Nghiên, thím Trương cười cười: “Phần lớn các món ăn ngày hôm nay đều là món cô chủ thích đó, là cậu chủ và bà chủ cố ý dặn dò tôi làm cô chủ, cô ăn nhiều một chút nha“

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Cảm ơn thím Trương.

“Cảm ơn mẹ, cảm ơn anh cả!” Hạ Tịch Nghiên cười ngọt ngào.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 114: Hoàn mỹ (4)


Không cần phải nói, Hạ Tịch Nghiên ở nhà họ Hạ không làm ra một chuyện gì khiến cho người ta bắt bẻ.

Ngoại trừ hai năm trước tự tiện ly hôn với Mục Chính Hi, sau đó đi không từ mà biệt, ngoại trừ những chuyện này thì cô thật sự không làm ra chuyện thiếu suy nghĩ gì.

Nhưng mà càng như vậy thì khoảng cách càng xa… bởi vì từ xưa đến nay Hạ Tịch Nghiên không hề làm phiền nhà họ Hạ cái gì. Lúc ăn cơm, Hạ Tịch Nghiên không ngừng khen đồ ăn của thím Trương làm rất ngon, nhìn cô giống như là không có chuyện gì vậy.

Chỉ có một mình Hạ Kỳ Lâm biết là cô đang tự chịu đựng một mình.

“À đúng tồi, bây giờ con ở đâu vậy?“ Hạ Nguyên bỗng nhiên hỏi Hạ Tịch Nghiên.

“Dạ, Đô Đô đã tìm phòng ở cho con, tạm thời còn ở bên kia.”

“Đã trở về rồi thì chuyển về nhà ở luôn đi.“

Nói đến chuyện này, Hạ Tịch Nghiên giật mình: “Chờ thêm một đoạn thời gian nữa đi ạ, hiện tại Mục. Chính Hi vẫn còn chưa biết, con không muốn bởi vì chuyện này mà làm liên lụy đến Hạ thị.“ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Nói cái gì mà liên lụy với không liên lụy chứ, em cũng là người của nhà họ Hạ mà.” Hạ Kỳ Lâm ở một bên sửa lời, đối với việc Hạ Tịch Nghiên có một khoảng cách nhất định như gần như xa với nhà họ Hạ, anh cảm thấy rất không thoải mái.

Hơn nữa, lại rất đau lòng cho Hạ Tịch Nghiên.

Trôi qua lâu như vậy, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, bắt đầu từ một năm qua bỗng nhiên lại chuyển sang học thiết kế, đột nhiên anh không hiểu rốt cuộc là Hạ Tịch Nghiên đang suy nghĩ cái gì…

Nghe thấy lời của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên cười nói: “Chính là bởi vì em là người nhà họ Hạ, cho nên em mới muốn bảo vệ Hạ thị.“ Nói xong, Hạ Tịch Nghiên gắp một đũa đồ ăn đặt vào trong chén của Hạ Kỳ Lâm: “Anh cả, anh ăn cơm đi.”

Nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm bất đắc dĩ ăn cơm, không nói cái gì nữa.

“Cho dù không trở lại thì cũng phải thường xuyên

về thăm nhà một chút chứ.“ Hứa Nghỉ Tuệ nhìn cô, lên tiếng nói.

“Tuân mệnh.” Hạ Tịch Nghiên cười một tiếng, làm một động tác chào, lập tức chọc bọn họ cười vang.

Bữa cơm này coi như cũng ăn khá là vui vẻ.

Sau khi cơm nước xong xuôi, bọn họ lại Ngồi đó nói chuyện phiếm với nhau, Hạ Tịch Nghiên lại trở về căn phòng của mình mà nhìn thử, ăn cơm tối xong Hạ Tịch Nghiên mới đi khỏi.

“Tịch Nghiên, trời đã tối rồi, để anh đưa em về.” Hạ Kỳ Lâm nhìn Hạ Tịch Nghiên, hói xong liền bắt đầu mặc áo khoác.

“Không cần đâu anh cả, em ra ngoài gọi xe là được rồi.”

“Con cứ để anh đưa con về đi.“ Hứa Nghi Tuệ mở miệng nói: “Bây giờ đã như vậy rồi, một mình con về mẹ với ba cũng rất lo lắng.”

Nghe thấy lời của Hứa Nghi Tuệ, Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng gật đầu: “Được rồi, vậy phải làm phiền anh cả thôi.”

“Được thôi, đi nào.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Thế là Hạ Tịch Nghiên cười cười vươn tay ra ôm

Hứa Nghi Tuệ một lát: “Mẹ, hôm nào đó con lại đến thăm mẹ.”

“Ừm, nhớ kỹ lời con đã nói đó!“ Hứa Nghi Tuệ dặn dò.

“Con nhớ mà.” Hạ Tịch Nghiên cười cười, sau đó nhìn về phía Hạ Nguyên: “Ba, con về đây”..

Hạ Nguyên gật gật đầu, lúc này Hạ Tịch Nghiên mới đi ra bên ngoài.

Hai người bọn họ đi ra ngoài, bước lên xe, Hạ Kỳ Lâm lái xe, Hạ Tịch Nghiên ngồi ở bên cạnh dựa lưng ra ghế mà nghỉ ngơi, cơ mặt hơi cứng nhắc, còn khổ cực hơn là so với đi làm! Nhưng mà Hạ Tịch Nghiên lại không phàn nàn cái gì, cái gì cũng không nói, mà dựa lưng nghỉ ngơi ở nơi đó.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm nghiêng đầu qua nhìn cô một cái: “Sao cảm giác như là em đánh một trận chiến vậy?”

“Vậy hả? Chỉ là mấy ngày nay khá mệt mỏi mà thôi.“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Hạ Kỳ Lâm cũng không tiếp tục truy cứu vấn đề này nữa, mà là nhìn cô: “Tại sao lại không cho ba mẹ biết vậy?“
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 115: Muốn bóp chết cô (1)


Hạ Kỳ Lâm cũng không tiếp tục truy cứu vấn đề này nữa, mà là nhìn cô: “Tại sao lại không cho ba mẹ biết vậy?”

Đương nhiên là Hạ Tịch Nghiên biết Hạ Kỳ Lâm đang nói đến chuyện gì, suy nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Không muốn để cho bọn họ lo lắng.”

“Tịch Nghiên, em là con gái của bọn họ, bọn họ lo lắng cho em, quan tâm em, biết chuyện của em là chuyện nên làm mà.” Hạ Kỳ Lâm nhìn Hạ Tịch Nghiên rồi nói.

Cứ luôn cảm giác cô đối với tất cả những người ở trong nhà đều có một khoảng cách.

Nghe thấy lời của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên nghiêng đầu qua nhìn anh: “Anh cả, anh sao vậy?”

“Em chỉ là không muốn để cho ba mẹ lo lắng mà thôi, nếu như để bọn họ biết được Mục Chính Hi đã biết thân phận của em là bởi vì vấn đề mà ngày hôm qua bọn họ đã nói, nếu như Hạ thị xảy ra chuyện gì bọn họ nhất định sẽ rất tự trách, em làm như vậy đã sai chỗ nào rồi à?“

Hạ Tịch Nghiên nói rất có lý, nhưng mà Hạ Kỳ Lâm...

khoảng cách với nhà họ Hạ.

Mặc dù là nhìn cô như rất thân mật, nhưng mà trong sự thân mật đó lại mang theo sự dung túng, mang theo thỏa hiệp, mang theo cung kính… anh ta cảm giác nói không thành lời.

“Là do anh đã nghĩ nhiều rồi. Tịch Nghiên, anh vẫn hy vọng là em có chuyện gì thì cũng nói với

người trong nhà, ít nhất thì chúng ta là người một nhà.” Hạ Kỳ Lâm nói.

Người một nhà…

Nghe thấy cái này, ánh mắt của Hạ Tịch Nghiên nhìn thoáng qua Hạ Kỳ Lâm; nhẹ nhàng gật đầu: “Em biết rồi.”

“Ừm Thấy Hạ Tịch Nghiên đã đáp lời, Hạ Kỳ Lâm cũng không nói cái gì nữa.

Đúng vào lúc này, điện thoại di động của Hạ Tịch Nghiên lại vang lên.

Nhìn số điện thoại, là của Mục Chính Hi.

Hôm nay lúc ở cửa nhà họ Hạ, Mục Chính Hi đã gọi qua vô số cuộc điện thoại, nhưng mà cô cũng không nhận một cuộc nào, thậm chí là tắt máy.

Ra khỏi nhà họ Hạ, cô mới khởi động máy, không

ngờ vừa mới khởi động máy thì Mục Chính Hi lại gọi đến một lần nữa.

Cô nhìn qua, trực tiếp ấn yên lặng, cứ để cho anh ta gọi đi.

Hạ Kỳ Lâm cũng đã nhìn thấy, nhìn Hạ Tịch Nghiên không nói lời nào, anh cũng không hỏi.

Rất nhanh liền đến dưới đầu của Hạ Tịch Nghiên, Hạ Tịch Nghiên nhìn anh: “Anh, em đi lên nha, anh đi đường cẩn thận đó.”

“Ừm”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu, xoay người di lên.

“Tịch Nghiên.” Hạ Kỳ Lâm ngồi ở trong xe gọi một tiếng, Hạ Tịch Nghiên vừa mới đi lên nghe được âm thanh thì quay đầu lại.

“Nhớ kỹ đó, có chuyện gì thì bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho anh trai:

Nghe lời nói của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên gật đầu cười: “Vâng.” Sau đó mới quay người lại đi lên đầu.

Nhìn Hạ Tịch Nghiên đi khỏi, lúc này Hạ Kỳ Lâm mới lái xe rời đi.

Sau khi trở về, Hạ Tịch Nghiên tắm rửa nằm ở trên

ghế sofa xem tivi.

Nhưng mà tâm tư của cô lại hoàn toàn không đặt trên tivi, trong đầu nhớ đến chuyện mấy năm trước…

Vừa mới bắt đầu, cô cũng cho rằng mình có một gia đình rất hạnh phúc, nhưng mà càng về sau cô mới biết được cũng không phải là như thế.

Nghĩ đến đây, nhớ đến những lời nói kia, cô không khỏi hít sâu một hơi.

Cảm giác có chút bối rối, Hạ Tịch Nghiên đứng dậy đi ngủ, không muốn phải nghĩ nhiều như vậy.

Lúc này, Mục Chính Hi gọi điện thoại cả một ngày. thật sự muốn điên rồi, người phụ nữ này cũng dám không nhận điện thoại của anh! Không nhận điện thoại của anh thì được thôi, anh luôn có cách để cô ra mặt.

Thế là, anh cầm điện thoại di động lên gọi qua `.: một số điện thoại. “A lô, giúp tôi một chuyện, tuyên bố với người ở bên ngoài Vân Duệ muốn thu mua tập đoàn Hạ thị…”

Nói xong, Mục Chính Hi cúp điện thoại ngồi ở trong phòng, cặp mắt sắc bén như chim ưng khiến cho người ta run sợ…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 116: Muốn bóp chết cô (2)


Ngày hôm sau thức dậy.

Hạ Tịch Nghiên liền nhìn thấy một tin tức như thế này, Vân Duệ muốn thu mua Hạ thị. Nhìn thấy tin tức này, Hạ Tịch Nghiên kích động thiếu chút nữa cầm điện thoại di động lên muốn gọi qua cho Mục Chính Hi, nhưng mà suy nghĩ lại, không đúng.

Nếu như Mục Chính Hi thật sự muốn thu mua, cho dù có gọi điện thoại thì cũng phải chịu chết thôi, Mục Chính Hi cũng sẽ không bởi vì cô mà thay đổi suy nghĩ của chính mình.

Nghĩ đến đây, cô lập tức cầm điện thoại di động lên gọi cho Hạ Kỳ Lâm một cuộc điện thoại.

Rất nhanh, điện thoại liền được kết nối.

Hạ Tịch Nghiên cũng có thể đoán được tin tức như thế này, chắc chắn là Hạ Kỳ Lâm đang trấn an cổ đông.

“Anh cả.”

“Tịch Nghiên.” Nói xong, Hạ Kỳ Lâm cầm điện thoại đi qua một bên.

“Em đã nhìn thấy tin tức rồi, là thật sao?” Hạ Tịch.

“Không phải.” Hạ Kỳ Lâm kiên quyết từ chối: “Anh không nhận hợp đồng của Vân Duệ.”

“Thật sự hả?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Anh sẽ lấy chuyện này ra mà lừa gạt em ư?” Hạ Kỳ Lâm cũng nói.

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên nhẹ ñhàng gật

đầu: “Được, em biết rồi, nhưng mà cổ đông có tin tưởng không?”

“Đó chỉ là những chuyện không có căn cứ, bọn họ lo lắng cũng không tránh khỏi, bọn họ cũng là cổ đông, muốn nhìn thấy chứng cứ thực tế thì mới được.” Hạ Kỳ Lâm nói.

“Em yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.” Hạ Kỳ Lâm an ủi Hạ Tịch Nghiên.

“Vâng, em đã biết rồi, nếu như có chuyện gì thì nhất định phải gọi điện thoại cho em.” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Ừ được rồi, em cũng tự cẩn thận nha.”

“Vâng”

Trả lời lại xong liền cúp điện thoại.

Hạ Tịch Nghiên nằm ở trên giường suy nghĩ, lúc này mới đứng dậy, nhịn xuống xúc động muốn gọi

cho Mục Chính Hi, thức dậy sửa soạn rồi ăn sáng. Trông có vẻ như là không có việc gì.

Nếu như Mục Chính Hi thật sự muốn thu mua Hạ thị, vậy thì cô có lo lắng cũng vô dụng thôi.

Chẳng bằng suy nghĩ phải giải quyết như thế nào mới tốt. `

Đúng lúc này, điện thoại di động để ở trên bàn đột nhiên vang lên.

Lúc nhìn đến số điện thoại, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, vẫn là nhận.

“A lô, ba.”

“Tịch Nghiên, con đã nhìn thấy tin tức chưa?” Hạ Nguyên ở phía bên kia điện thoại trực tiếp hỏi.

“Dạ con đã thấy rồi:’ Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng ời: “Lúc nấy con đã gọi điện thoại cho anh cả,

chuyện này cũng chỉ là một chuyện không có căn cứ. Ba, ba không cần phải lo lắng đâu.”

“Không eó lửa thì sao có khói, chắc chắn là Mục Chính Hi có tâm tư gì đó, nếu không thì sao có thể

tung ra tin tức như thế này, mà đến hiện tại Vân Duệ cũng không đứng ra có bất kỳ hành động bác bỏ tin đồn nào.” Hạ Nguyên nói.

Hạ Tịch Nghiên có thể hiểu được lời của Hạ Nguyên.

Cô suy nghĩ một lát rồi lên tiếng nói: “Ba, ba yên tâm đi, con sẽ không để cho Hạ thị có chuyện gì đâu. Ba cho con hai ngày, con nhất định sẽ làm cho chuyện này êm đẹp.” Hạ Tịch Nghiên nói chắc chắn.

Nghe thấy như vậy, Hạ Nguyên giật mình: “Con có cách gì hả?“

“Ba hãy tin tưởng con.”

“Tịch Nghiên, ba gọi điện thoại cho con chỉ là muốn hiểu rõ tình hình, không có ý gì khác đâu. Chuyện ba năm trước, ba sẽ càng không cho nó xuất hiện lần nữa!“ Hạ Nguyên nói một cách chắc chắn ở phía bên kia điện thoại.

Sau khi nghe được thì Hạ Tịch Nghiên hơi giậi mình một chút, lập tức lên tiếng nói: “Con biết rồi ba, ba yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”

Nghe giọng điệu của Hạ Tịch Nghiên chắc chắn như thế, Hạ Nguyên nhíu mày: “Có phải là con có cách gì đó không?”

“Cách thì con không biết là tạm thời có suy nghĩ được hay không, nhưng mà ba à, ba tin tưởng con đi, sẽ không có chuyện gì đâu.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Hạ Tịch Nghiên đã nói như vậy rồi, Hạ Nguyên còn có thể nói cái gì nữa: “Vậy thì được rồi, nếu như con có tin tức gì thì nhất định phải gọi điện thoại cho. ba đó.”

“Dạ con đã biết rồi.“ Hạ Tịch Nghiên trả lời lại.

Thế là sau khi cúp điện thoại, Hạ Tịch Nghiên để điện thoại lên trên bàn, suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 117: Muốn bóp chết cô (3)


Ăn sáng xong, cô cũng không đi đến công ty mà là thay quần áo rồi đi ra ngoài.

Đến trung tâm thương mại mua trà, cô đón xe đi đến một nơi.

Đây cũng được coi là mảnh đất tốt nhất ở thành phố, từng căn biệt thự ở đây cũng bộc lộ ra người ở chỗ này không phú thì quý.

Đến trước cửa một căn biệt thự, Hạ Tịch Nghiên bước. xuống xe cầm đồ trực tiếp đi tới.

Ấn chuông cửa, cửa liền được. mở ra rất nhanh.

Lúc nhìn thấy người ở cửa, người ở bên trong hơi giật mình một chút: “Cho hỏi cô là?”

“Chị Trương, không nhớ tôi hả?” Hạ Tịch Nghiên nhìn người phụ nữ ở đối diện, nở một nụ cười.

“Cô là?“ Chị trương nhíu mày nhìn người ở trước mặt, chỉ là nhìn khá quen mắt, nhưng mà lại cảm giác là chưa từng thấy qua:

“Là tôi, Hạ Tịch Nghiên.” Hạ Tịch Nghiên mở miệng cười nói.

Hạ Tịch Nghiên? Nghe thấy cái tên này, chị trương hơi kinh ngạc: “Mợ chủ, mợ… mợ không giống như trước kia.” Chị trương nói.

“Phải vậy không?” Hạ Tịch Nghiên cười nhạt một tiếng nói. Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Chủ tịch Mục có ở nhà không?” “Có có có, đang ăn sáng ở trong nhà á.” Chị trương nói. Sau đó lập tức né qua một bên. “Ai đến vậy?” Lúc này, Mục Trần vừa ăn vừa hỏi. (

“Chủ tịch Mục, là cháu, Hạ Tịch Nghiên.” Hạ Tịch Nghiên đứng ở cửa nhẹ giọng trả lời lại:

Nghe thấy cái tên này, Mục Trần liền sửng sờ, lập tức đi ra, lúc mà nhìn thấy người ở cửa thì lập tức nở nụ cười.

“Tịch Nghiên, sao cháu lại đến đây vậy? Cháu còn biết đến đây thăm bác à.” Mục Trần cười nói.

“Đương nhiên rồi, cháu còn cố ý mua trà mà bác thích nhất: Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Nhìn trà mà Hạ Tịch Nghiên mua: “Bác thấy cháu có

chuyện gì mới đến nhà thì có.

Nghe thấy lời của Mục Trần, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Quả nhiên không có chuyện gì có thể giấu được con mắt của bác hết!

“Bác đã sớm nghĩ đến ngày hôm nay con sẽ đến thăm bác mà.” Mục Trần nói.

Lúc nãy nhìn thấy tin tức thì ông cũng đã đưa ra kết luận.

“Vậy chắc là bác cũng đã biết cháu đến đây tìm bác là có chuyện gì.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Vừa nói, hai người bọn họ vừa đi vào phòng khách.

“Bây giờ cháu cũng đã bắt đầu gọi bác là chủ tịch Mục rồi!” Mục Trần nhịn không được mà nói.

“Cháu với Mục Chính Hi đã ly hôn rồi, chuyện này bác chắc biết rồi!“ Hạ Tịch Nghiên nói, nếu mà gọi bã chỉ sợ là hơi không thích hợp. Ạ

Nghe được chuyện này, Mục Trần thở dài: “Thằng nhóc. thối đó thật sự không biết tốt xấu mà; cưới một người vợ thông minh giống như cháu mà còn này nọ.”

Nghe thấy như vậy, Hạ Tịch Nghiên cười một tiếng: “Đàn ông đều không thích những người phụ nữ khôn khéo, huống hồ gì sao cháu có cảm giác là bác đang khen cháu vậy.” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy lời nói của Hạ Tịch Nghiên, Mục Trần giật mình, lập tức cười ha hả.

“Quả thật không nói lại cái miệng này của cháu mà.” Mục Trần cười nói.

Hạ Tịch Nghiên cũng cười cười.

“Bây giờ đang đi làm ở Vân Duệ à?” “Dạ” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Vẫn là nhà thiết kế cấp cao?” Mục Trần hỏi. Hạ Tịch Nghiên nhẹ nhàng gật đầu.

“Vậy tại sao lại như thế này? Chính Hi bỗng nhiên lại nói thu mua Hạ thị, hơi đột ngột quá rồi.“ Mục Trần hỏi.

“Nếu như cháu đoán không sai, chắc là anh ấy ép cháu ra mặt.“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy như vậy, Mục Trần nhíu mày, nghiêng đầu qua nhìn cô.

“Cháu trở về từ nước ngoài liền vào Vân Duệ lầm việc, nhưng mà rất đáng tiếc, con trai cưng của bác cũng không nhận ra người vợ trước là cháu, thế là cháu cũng cứ như thế thôi, vẫn tiếp tục làm việc ở Vân Duệ-” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy như vậy, Mục Trần bỗng nhiên hơi hứng thú. “Sau đó thì sao?“

“Sau đó thì thuận lợi giúp Vân Duệ giành được chức vô địch, lại lấy được hợp đồng của Alexia. Trong buổi tiệc chúc mừng vào tối ngày hôm trước, không cẩn thận thì ba mẹ nói ra làm lộ chuyện, thế là anh ấy biết được sự thật.”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 118: Muốn bóp chết cô (4)


“Vậy thằng nhóc này không phải điên lên sao!?” Mục Trần nói, trong lời nói còn xen lẫn sự kích động.

Sau đó nhớ đến, hôm đó là lúc dì Lý gọi cho cô… thì ra là như thế.

“Sau đó thì sao?“ Mục Trần nói.

“Thì ra anh ta biết sự thật, nói muốn thu mua Vân Duệ!” Hạ Tịch Nghiên nói, nên bớt cái gì thì cũng bớt cả rồi.

Thật ra, cô cho dù không giản lược, Mục Trần cũng biết. “Không có vác cháu về nhà?“’Mục Trần đột nhiên hỏi.

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên sững người, sau đó nhìn ông ta: “Thì ra bác đều biết!”

“Cháu cảm thấy, có chuyện gì có thể giấu được bác?” Mục Trục cười nói.

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười, cũng không giải thích nhiều, có lúc, giải thích chỉ là một sự che đậy.

Dù sao, cô ngay thẳng, cũng chả sợ cái gì.

“Nếu đã giấu không được, xảy ra loại chuyện này, bác có phải nên ra mặt giải quyết một chút!?” Hạ Tịch Nghiên nhìn ông.ta hỏi.

“Cháu muốn bác giải quyết như thế nào?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Anh ta nghe lời bác nhất, chỉ cần bác mở miệng, anh ta

tuyệt đối sẽ không thu mua vân Duệ.” Hạ Tịch Nghiên

chắc chắn nói.

Nghe thấy lời của Hạ Tịch Nghiên, Mục Trần khẽ gật đầu, Mục Chính Hi cái gì cũng không tốt, ngược lại có một điểm, chính là rất để ý suy nghĩ của ông ta.

Chỉ cần là ông ta nói, 90% Mục Chính Hi sẽ nghe theo.

Cũng vì thế, Mục Trần rất ít can dự vào chuyện anh muốn làm cái gì! `

“Điều này thì đúng, thằng nhóc này cái gì dũng không. tốt, nhưng chỉ cần bác mở miệng, nó vẫn sẽ không làm trái!”

“Cho nên, cháu mới tìm bác!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe đến điều này, Mục Trần nhướn mày, quay đầu nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Hiện nay cháu-đã không phải con dâu của bác nữa, bác tại sao phải giúp cháu, không bằng, cháu về làm con dâu của bác lần nữa thì bác giúp cháu, như thế nào!?” Mục Trần nhìn Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Nghe đến đây, Hạ Tịch’Nghiên lập tức mở miệng: “Bác chừa cháu ra đi mà, cháu vừa thoát khỏi ma chưởng chưa được hai năm, tha cho cháu đi!”

Nghe thấy lời này, Mục Trần cũng cười ha hả.

Nói chuyện với Hạ Tịch Nghiên rất thú vị, cô rất khéo miệng, cũng rất hài hước.

Chỉ là không hiểu thẳng nhóc đó tại sao không nhìn trúng Hạ Tịch Nghiên.

“Bác tin, chỉ cần cháu có thể ở được với thằng nhóc

này!“ Mục Trần mói.

“Bác lại chê cười cháu rồi, chúng cháu kết hôn một năm, anh ta không có về nhà một ngày nào!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Nhưng bởi vì cháu không phải dáng vẻ như bây giờ!”

“Vậy ý của bác là, dùng vẻ ngoài trói buộc anh.ta sao? Nếu như là như vậy, cháu ngược lại tình nguyện không cần, phụ nữ đẹp hơn cháu còn rất nhiều, trở lại anh ta lại đứng núi này trông núi nọ, cháu không muốn làm oán phụ khuê phòng!”

Từng câu từng câu này của cô, Mục Trần vốn dĩ không phải có ý này, nhưng lại bị Hạ Tịch Nghiên nói mà không biết nên nói gì mới tốt.

“Cái miệng này của cháu ấy!” Mục Trần cười nói.

“Cháu nói không đúng sa9?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Mặc dù nói, vẻ ngoài là ấn tượng đầu tiên của một cô gái, nhưng nội hàm càng quan trọng, bác tin Chính Hi không phải người đặt nặng vẻ ngoài!” Mục Trần nói từng chữ.

Con trai của ông ta, ông ta rất hiểu.

Hạ Tịch Nghiên nghe đến đây liền bật cười: “Bác nói lời này, bản thân cũng có chút lo lắng phải không!“ Mực Trần hơi sững người, sau đó mỉm cười bất lực:

“Cháu vẫn không hiểu nó, đợi một ngày cháu hiểu rồi, thì sẽ không nói như vậy nữa!”

này!“ Mục Trần mói.

“Bác lại chê cười cháu rồi, chúng cháu kết hôn một năm, anh ta không có về nhà một ngày nào!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Nhưng bởi vì cháu không phải dáng vẻ như bây giờ!”

“Vậy ý của bác là, dùng vẻ ngoài trói buộc anh.ta sao? Nếu như là như vậy, cháu ngược lại tình nguyện không cần, phụ nữ đẹp hơn cháu còn rất nhiều, trở lại anh ta lại đứng núi này trông núi nọ, cháu không muốn làm oán phụ khuê phòng!”

Từng câu từng câu này của cô, Mục Trần vốn dĩ không phải có ý này, nhưng lại bị Hạ Tịch Nghiên nói mà không biết nên nói gì mới tốt.

“Cái miệng này của cháu ấy!” Mục Trần cười nói.

“Cháu nói không đúng sa9?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Mặc dù nói, vẻ ngoài là ấn tượng đầu tiên của một cô gái, nhưng nội hàm càng quan trọng, bác tin Chính Hi không phải người đặt nặng vẻ ngoài!” Mục Trần nói từng chữ.

Con trai của ông ta, ông ta rất hiểu.

Hạ Tịch Nghiên nghe đến đây liền bật cười: “Bác nói lời này, bản thân cũng có chút lo lắng phải không!“ Mực Trần hơi sững người, sau đó mỉm cười bất lực:

“Cháu vẫn không hiểu nó, đợi một ngày cháu hiểu rồi, thì sẽ không nói như vậy nữa!”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 119: Muốn bóp chết cô (5)


Mà bên phía Mục Chính Hi.

Ngồi trong văn phòng làm việc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại, không thèm động đậy, đã nửa ngày, vẫn không đổ chuông.

Anh cau mày, tin tức đã truyền ra rồi, cho’dù cô bây giờ tỉnh lại, cũng nên xem tin tức rồi, vậy mà không chút động tĩnh! Người phụ nữ đó không để tâm, hay là cô quá bình tĩnh, cho rằng anh không dám thu mua Vân Duệ.

Mục Chính Hi có chút không kiên nhẫn rồi, thật sự hận không thể b*p ch*t cô.

Nhìn điện thoại, nhưng vẫn:’không có đổ chuông, càng không nhận được cuộc gọi của người phụ nữ đó.

Anh cũng từng đến dưới tòa nhà nơi cô ở, nhưng cũng không thấy cô từ đó bước ra.

Cô có thể đi đâu? Bên phía hãng hàng không anh cũng kiểm tra rồi, không cỏ bất kỳ thông tin cô xuất nhập cảnh cả.

Cô có thể đi đâu? Mục Chính Hi suy nghĩ, sau đó, trong đầu đột nhiên xuất hiện một khả năng! Vì thế, anh lập tức cầm diện thoại, ấn một dãy số.

Rất nhanh, điện thoại được kết nối.

“Alo, chị Chương, ba tôi đâu?”

“Ồ, ông chủ đang nói chuyện với mợ chủ!” Chị Chương nói.

Mợ chủ…

Quả nhiên, người phụ nữ đó ở bên đó!

Người phụ nữ đó…

Anh sớm nên đoán ra _ Nghĩ đến đây, Mục Chính Hi đáp một tiếng: “Tôi biết rồi!” `

“Cậu chủ, cậu muốn về sao?“ Chị Chương hỏi.

“Ừm, tôi lập tức quay về!” Mục Chính.Hi.nóï từng chữ. Chị Chương gật đầu: “Được, tôi biết rồi!”

Vì thế, cúp máy.

Ánh mắt nhìn Mục Trần và Hạ Tịch Nghiên, chị ta cũng cảm thấy Hạ Tịch Nghiên không tệ, chỉ đáng tiếc… Haizzz.

Cậu chủ không biết trân trọng! Lúc này, Mục Trần ngầng đầu, nhìn chị Chương: “Điện thoại của ai?”

“Là cậu chủ!” Chị Chương nói. Nói đến đây, cơ thể của Hạ Tịch Nghiên hơi cứng lại.

Mục Trần mỉm cười, quay đầu nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Xem ra, thằng nhóc đó là vì nhắm vào cháu!”

“Sao có thể chứ, anh ta đến thăm bác!”

“Được rồi, bác ở chỗ này, cả tháng nó mới đến một lần!” Mục Trần nói.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Cho dù đến tìm cháu, cũng để xưng sư vấn tội!”

Chuyện tối hôm đó, rõ rành rành như thế, cô không muốn sớm như thế đã rơi vào trong tay của Mục Chính Hi.

Thấy bộ dạng của Hạ Tịch Nghiên, Mục Trần nín cười, tại sao ông ta cảm thấy, chuyện giữa Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi sẽ không đơn giản như thế.

Hai năm trước, ông ta vẫn cảm thấy đáng tiếc, bây giờ, ông ta đột nhiên cảm thấy, có lẽ, sự tình không cỏ nhanh

như vậy mà đã xong.

“Nếu đã như thế, vậy cháu đi trước đây,/hôm khác cháu.

lại đến thăm bác!” “Không đợi nó đến rồi hãng đi sao?”

“Cháu vẫn muốn sống thêm vài năm!“ Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Thấy biểu cảm của Hạ Tịch Nghiên, Mục Trần lại bật cười, thích tính cách sảng khoái không tha ai này của Hạ Tịch Nghiên.

Trấn giữ nhà họ Mục, không vấn đề gì!

Đương nhiên, những lời này, ông ta chỉ suy nghĩ trong lòng.

“Vậy được, bác nghỉ ngơi đi, cháu đi trước đây, hôm khác lại đến thăm bác!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Mục Trần cũng không có cố líu giữ, mọi thứ cứ thuận thế mà phát triển, ông ta khẽ gật đầu: “Được!”

Vì thế, Hạ Tịch Nghiên đứng lên, cầm chiếc túi: “Đừng quên chuyện bác đáp ứng cháu, nói lời phải giữ lời nha!”

Hạ Tịch Nghiên cười nói. “Bác xem tình hình mà quyết!“ Mục Trần nói. Cũng không có đáp ứng ngay, chỉ nói xem thử.

Hạ Tịch Nghiên cũng không cưỡng ép, mỉm cười, sau khi từ biệt thì đi ra ngoài.

Khiến cô không ngờ là, vừa đến cửa, chuẩn bị gọi xe thì một chiếc xe quen thuộc đập vào mắt cô.

Không sai, không phải người khác, chính là Mục Chính Hi.

Anh trực tiếp lái xe đến trước mặt cô, từ trên xe bước xuống.
 
Back
Top Bottom