Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 80: Thu hoạch ngoài ý muổn (4)


“Nhưng mà, thiết kế này tôi muốn tặng cho một người…”

“Không sao cả!”

Hạ Tịch Nghiên đang muốn nói gì đó, thì bỗng nhiên giọng nói của Mục Chính vang lên sau lưng cô.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, khi cô quay đầu lại thì Mục Chính Hi đã tới gần, anh đứng trước mặt họ, rồi nhìn Alexia cất lời: “Đương nhiện là không vấn đề gì!”

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, cô ngước mắt nhìn Mục Chính Hi, thì thấy anh nháy mắt ý bảo cô cứ yên tâm: “Nếu như Alexia đã thích nó, thì cô có thể đặt tên cho tác phẩm này, tặng cho cô!”

Nghe thấy những.lời này, Alexia hướng mất nhìn sang Mục Chính Hi.

Nhưng mà Mục Chính Hi chỉ cười nhạt một tiếng.

“Được.” Cuối cùng, Alexia mở miệng nói

Sau đó cô ấy quay người tuyên bố: “Quán quân

lần này là tác phẩm Vân Duệ của Hạ Tịch Nghiên!

Nghe thấy điều này, mọi người đều nhìn sang nhau.

Đương nhiên, cũng không ít người bàn tán xôn xao

Cùng lúc ấy, Lăng Tiêu Tường hơi bất mãn, lập tức mở miệng: “Cô Alexia, Hạ Tịch Nghiên không kèm theo bảng chú giải, không hợp với quy cách trong cuộc tranh tài, sao có thế đạt chức quán quân được!”

Sau khí nghe thấy Lăng Tiêu Tường nói như vậy Alexia liếc nhìn cô ta: “Xem ra, cô mới là người trì lần tranh tài này!

Nghe cô ấy nói như thế, sắc mặt Lăng Tiêu Tường trở nên lúng túng: “Tôi chỉ nói một câu công bằng thay tất cả thí sinh dự thi mà thôi!”

“Là nói lời công bằng thay người nhà cô, hay là do trong lòng cô không vừa ý?” “Alexia, cô nói vậy là có ý gì?”

Sau đó, Alexia không nói thêm gì nữa, mà người trợ lý của cô đã mở miệng nói thay: “Ai nói bảng giải thích của cô Hạ Tịch Nghiên không có, nó vẫn luôn

ở đây.” Nói xong cô ta lấy bảng giải thích của Hạ Tịch Nghiên ra.

Khi nhìn thấy bảng giải thích, Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi một cái

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì

Đúng lúc ấy, Alexia nhìn Lăng Tiêu Tường: “Cô Lắng, sau này nếu như có làm chuyện gì, thì làm cho sạch sẽ một chút mới tốt!”

Chỉ một câu thôi, đã gợi lên rất nhiều sự tưởng tượng. Sắc mặt Lăng Tiêu Tường càng khó coọi

Cô ta không ngờ rằng, còn chưa nối để không hạ bệ được Hạ Tịch Nghiên, lại còn nói như vậy trước mặt mọi người.

Nice vấn luôn đứng bên cạnh; đến bây giờ anh ta mới biết đã xảy ra chuyện gì

Theo anh ta hiểu, thì chắc chắn Hạ Tịch Nghiên sẽ không làm qua loa đến mức như vậy, hóa ra là như thế...

“Cô Alexia, những lời này của cô có ý gì?” Lăng Tiêu Tường nhìn Alexia hỏi.

Nghe thấy cô ta nói thế, Alexia cũng lười không muốn đề ý đến cô ta nữa, mà để trợ lý của mình nói thay: “Cô Lăng, lúc cuộc thi diễn ra, cho dù là trong văn phòng, thậm chí là cả hành lang đều có camera theo dõi cả, lần này, Alexia không truy cứu trách nhiệm của cô, tốt nhất cô đừng tiếp tục hỏi nữa.

Trong nháy mắt, Lăng Tiêu Tường sững sờ tại chỗ.

Thế mà cô ta lại quên mất chuyện camera giám sát này.

Lúc này, những người bên dưới sân khấu đều nhìn cô ta với ánh mắt đầy kỳ dị

Ánh mắt Lăng Tiêu Tường nhìn về phía Mục Chính Hi, nhất thời cô ta cũng không biết nên nói gì phải nữa

Sau khi tuyên bố xong chức quán quân, Alexia không nói thêm gì nữa, cô ấy quay người đi khỏi đó, còn trợ lý của cô ấy thì nhỉn Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên: “Hôm khác-Alexia sẽ đích thân tới công ty hai người để bàn bạc kỹ hơn về chuyện tác phẩm này.”

Mục Chính Hi gật đầu.

Sau đó trợ lý nhìn Hạ Tịch Nghiên, cô ấy nghĩ một lát rồi mở miệng: “Cô Hạ, chúc mừng cô!”

Hạ Tịch Nghiên nở nụ cười

Trợ lý lại nói thêm: “Cô Hạ là một cô gái rất thông minh!”

Lời nói này, chỉ sợ cũng chỉ có ba người bọn họ mới hiểu được thôi

“Trùng hợp mà thôi!” Hạ Tịch Nghiên thản nhiên mở miệng, không kiêu căng chút nào.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 81: Đạt được ngoài ý muốn


Trợ lý cười cười, không nói thêm gì nữa mà xoay người rời đi.

Lúc này đã tan cuộc.

Người không đạt được hậm hực bỏ đi, huy chương đồng và á quân không nói gì đã đi rồi, lúc này Nice đi về phía bọn họ.

“Cô Hạ, chúc mừng cô!”‘ Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên cười cười: ”Cảm ơn!”

“Tôi rất thích bản thiết kế của cô; đồng thời cũng bội phục dũng khí của cô nữa!” Nice nói.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: ”Chỉ trùng hợp thôi!”

“Tôi nói rồi, chỉ có tác phẩm có chuyện xưa mới thu hút được sự đồng cảm, cô rất thành công!” Nice thật lòng tán thưởng.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Cảm ơn, Nice!”

Nếu không phải là Nice, có lẽ cô sẽ có linh cảm vẽ nên được tác phẩm trong lúc nhất thời.

Mà tác phẩm không phải vì câu nói đó mà thiết kế ra được.

“No no no, cô không cần cảm ơn tôi, tất cả những thứ này đều là thành quả của cô!”‘ Nice nói.

“Được rồi, tôi không nói chuyện với mọi người nữa,

tôi vẫn còn có chuyện phải xử lý, hôm khác chúng ta nói chuyện!”

“Tạm biệt tổng giám đốc Mục!” Mục Chính Hi đứng đó gật đầu không nói gì.

Sau khi người đi, lúc này Lăng Tiêu Tường bước đến liếc Hạ Tịch Nghiên một cái sau đó ngượng ngùng nhìn Mục Chính Hi.

“Chính Hi…”

Nhìn dáng vẻ của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi không có biểu tình gì.

Chính Hi, có phải anh hiểu lầm gì em không?!”

Nghe thấy lời của Lăng Tiêu:Tường, Mục Chính Hi nhíu mày: “Hửm? Hiểu lầm cái gì?”‘

‘Vừa nghe giọng điệu này, Lăng Tiêu Tường liền biết Mục Chính Hi chắc chắn là hiểu lầm gì đó.

Cô ta lập tức bước qua: “Em không biết sao Alexia lại nói vậy, chắc chắn cô ấy cũng hiểu lầm em gì đó!”

“Phải không?”.Mục Chính Hi cười cười, không nhìn ra được cảm xúc gì:

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên đứng bên cạnh có chút xấu hổ.

“Cái đó, tổng giám đốc Mục, tôi bận nên về công ty trước đây!”‘ Nói rồi Hạ Tịch Nghiên định di.

“Đợi chút!”

Lúc này, cô vừa mới xoay người giọng nói của Mục Chính Hi vang lên từ phía sau, vì thế Hạ Tịch Nghiên liền bất đắc dĩ dừng chân ở đó.

“Về cùng đi!” Nói rồi Mục Chính Hi cũng xoay người.

Lúc này Lăng Tiêu Tường kéo anh: ”Chính Hi…” Dáng vẻ đó toàn là sự sợ mất di.

Mục Chính Hi bình thản nhìn cô ta một cái: ‘Giờ anh về công ty có chút việc, hôm khác hãy nói!” Nói rồï trực tiếp buông tay Lăng Tiêu Tường ra, xoay người rời đi.

“Chính Hi, Chính Hi…”

Lăng Tiêu Tường gọi ở phía sau nhưng Mục Chính Hi cũng không quay lại lấy một cái.

Hạ Tịch Nghiên đứng cạnh nhìn, không khỏi thở dài.

E là Lăng Tiêu Tường này sẽ chĩa mũi nhọn lên đầu cô

đây. Chỉ là lần này Lăng Tiêu Tường có chút quá đáng.

Nếu như cô là cô ta chắc chắn sẽ không làm vậy, bởi vì, không phải chỉ có mình cô, mà còn danh dự của Vân Duệ.

Mục Chính Hi là một người đàn ông có tham vọng trong sự nghiệp, chắc chắn sẽ không lấy chuyện của công ty ra đùa, cho nên e là lần này Lăng Tiêu Tường đã chạm tới điểm mấu chốt của anh rồi.

Phụ nữ ấy à, đôi khi sẽ bị một vài thứ che mắt mà làm ra những chuyện không thể quay đầu lại được.

“Còn chưa đi à?!”‘

Lúc này giọng nói của Mục Chính Hi vang lên từ phía sau, Hạ Tịch Nghiên mới nhớ ra, bước theo phía sau.

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt sắc bén hận không thể thiên đao vạn quả cô ở sau lưng.

Ai da, Hạ Tịch Nghiên có chút nghỉ ngờ Mục Chính Hi đang cố ý!

Chuyện này liên quan gì đến cô chứ!
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 82: Mối quan hệ phức tạp (1)


Sau khi Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi đi ra ngoài, họ lên xe.

Sau khi lên xe, Hạ Tịch Nghiên nhìn góc nghiêng khuôn mặt Mục Chính Hi.

Anh chỉ căng người, không nói gì.

: À ” “Tổng giám đốc Mục, làm vậy có phải không quá tốt không?” Hạ Tịch Nghiên ngập ngừng hỏi:

“Có gì không tốt?”

“Để cô Lăng lại, hai chúng ta rời đi, có phải không quá thích hợp không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Nói thật, nhìn Mục Chính Hi rời đi tuyệt tình như vậy, đứng trên lập trường một người phụ nữ, cô cũng đồng cảm với Lăng Tiêu Tường.

Nghe vậy, Mục Chính Hi nhìn cô: “Cùng nhau về công ty, có gì không thích hợp?”

Hạ Tịch Nghiên: “…” Được thôi, cô hổi nhiều rồi.

“Cô ấy lấy đi thẻ diễn thuyết của cô, chẳng lẽ cô không tức giận sao?” Mục Chính Hi nhìn cô hỏi.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Giận chứ!” Tức giận?

Nhưng Mục Chính Hi không nhìn ra vẻ tức giận trên mặt

“Nhưng giận dữ thì có ích gì?“ Hạ Tịch Nghiên nói: “Chuyện gì nên xảy ra rồi cũng sẽ xảy ra, tốt hơn hết nên bình tĩnh đón nhận những chuyện xảy ra ngoài ý muốn!“

Nghe cô nói, Mục Chính Hi nhếch khóe miệng. “Nếu hôm nay cô không giành được quán quân, cô có

còn nói được như vậy không?” Anh không tin người phụ nữ này thật sự không tức giận chút nào. –

Hạ Tịch Nghiên nghiêm túc nghĩ, quay đầu nhìn Mục Chính Hi: “Thành thật mà nói, nếu không phải vì anh, tôi không nghĩ Lăng Tiêu Tường sẽ làm như vậy!”

“Ý cô là, trách tôi?” Mục Chính Hi nhướng mày hỏi.

“Tôi chỉ nói lý do thực sự!” Xét đến cùng, vẫn là vì Mục Chính Hi.

Nếu không phải vì anh, sao Lăng Tiêu Tường có thể căm ghét cô như vậy. ”

Nghe thấy lời của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi câu lên khóe miệng: “Cô Hạ; một cây làm chẳng nên non.”

Hạ Tịch Nghiên:

Cô đột nhiên.im lặng.

Không biết tại sao, nhưng khi hai người họ nói về chủ đề này, thì trở nền có chút ám muội.

Thấy Hạ Tịch Nghiên không lên tiếng, Mục Chính Hi câu lên khóe miệng.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Chuyện thẻ diễn thuyết là anh làm sao?” Hạ Tịch Nghiên

đột nhiên hỏi. “Không phải!” Mục Chính Hi lắc đầu. “Vậy,…2″ Không phải đã mất rồi sao? Tại sao lại ở chỗ Alexia?

“Nice nói thẻ diễn thuyết là trợ lí của Alexia tì thấy trong toilet!“ Mục Chính Hi nói. (

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên rất ngạc nhiên.

“Xem ra vị trợ lý này là quý nhân của tôi!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Thực ra, cô không ngờ lại có kết quả như vậy.

Khi đi cô chỉ ôm một thái độ tôn trọng, nhưng cô không ngờ quán quân thực sự là mình.

Nói không vui chính là giả, cuộc thi Tân Duệ sẽ tô thêm. màu sắc cho con đường thiết kế của cô, sau này cô sẽ bước đi dễ dàng hơn một chút trên con đường này.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên hít một hơi thật sâu rồi thả lỏng.

Nhìn thấy đáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, khóe miệng Mục Chính Hi hơi nhếch lên.

Đúng lúc này, di động của Hạ Tịch Nghiên vang lên.

Hạ Tịch Nghiên lật máy, nhưng khi nhìn thấy ID người gọi, Hạ Tịch Nghiên nhanh chóng che lại.

Động tác nhỏ đó không thoát khỏi tầm mắt của Mục Chính Hi.

Anh chỉ thờ ơ lái xe, không nói gì.

Hạ Tịch Nghiên không muốn trả lời, nhưng điện thoại cô. thì lại liên tục reo.

Bất lực, Hạ Tịch Nghiên chỉ có thể bấm nút trả lời. “Alo…”

“Tịch Nghiên, xin chúc mừng, em đã giành được hạng nhất rồi!” Trên điện thoại, Hạ Kỳ Lâm nói:

“Nhanh như vậy anh đã biết rồi sao?“ Hạ Tịch Nghiên kinh ngạc hỏi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 83: Mối quan hệ phức tạp (2)


“Miễn là việc của em, anh đều nhận được tin tức ngay ấy mà!” Hạ Kỳ Lâm cười nói.

Hạ Tịch Nghiên cũng cười, nhưng cô liếc nhìn Mục. Chính Hi, cô thậm chí một câu anh cả cũng không dám gọi: “À, em và Tổng giám đốc Mục đang trên đường về công ty, sau khi đến công ty, em sẽ gọi lại cho anhf“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe vậy Hạ Kỳ Lâm sửng sốt, tự nhiên cũng biết Hạ Tịch Nghiên đang ám chỉ cái gì.

“Em ở với Mục Chính Hi sao?!“ “Vâng, phải!“ Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

Hạ Kỳ Lâm im lặng vài giây rồi nói: “Được, anh hiểu rồi, chờ cuộc gọi của em!“

“Vâng!“ Hạ Tịch Nghiên gật đầu, nhanh chóng cúp máy.

Cúp điện thoại xong, hhìn thấy Mục Chính Hi không có phản ứng, Hạ Tịch Nghiên cũng yên lặng thở phào nhẹ nhốm.

“Hạ Kỳ Lâm?“ Mục Chính Hi đột nhiên nhướng mày hỏi. “… Vâng!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

Cuộe trò chuyện ngắn ngủi, chắc chắn Mục Chính Hi không nghe ra cái gì.

“Tin tức của anh ta đến khá nhạy đó!“ Dù không nghe ra

gì, nhưng Mục Chính Hi có thể nghe rõ cuộc trò chuyện

Còn Tịch Nghiên…

Gọi cũng đủ trìu mến, nghĩ đến đây, khóe miệng Mục Chính Hi không khỏi gợi lên một tia giễu cợt.

“Hẹn hò được bao lâu rồi?” Mục Chính Hi đột nhiên hỏi.

Hạ Tịch Nghiên sửng sốt một chút, không ngờ anh lại hỏi chuyện này.

“Tổng giám đốc Mục, đây là chuyện riêng của tôi, tôi có thể từ chối trả lời không?” Hạ Tịch Nghiên nói, cô không muốn nói nhiều như vậy với Mục Chính Hi.

Chuyện riêng… Ha… Toàn thân Mục Chính Hi toát ra khí chất sắc bén.

Hạ Tịch Nghiên đột nhiên cảm thấy nhiệt độ trong xe giảm xuống mấy độ. `

Quả nhiên, Mục Chính Hi không hỏi nữa, nhiệt độ bên trong xe không chỉ giảm, mà tốc độ còn tăng lên!

Xe lái về trước như đang dua…

Tay Hạ Tịch:Nghiên lặng lẽ giữ ở một bên, nhìn vẻ mặt u ám của Mục Chính Hi, cuối cùng mở miệng: “Tổng giám đốc Mục, đây không phải cao tốc, không cần phải lái xe nhanh như vậy chứ?”

“Đầy là chuyện của tôi!“ Mục Chính Hi nói.

Hạ Tịch Nghiên: “…

Nhìn vẻ mặt u ám của Mục Chính Hi, được thôi, Hạ Tịch

Nghiên không hỏi thêm nữa. Tay, nắm chặt một bên, không còn hỏi nữa.

Thế là, không bao lâu, xe đã lao tới công ty, vừa tới nơi, Hạ Tịch Nghiên đã nhanh chóng xuống xe.

“Tổng giám đốc Mục, tôi vào làm việc trước!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Mục Chính Hi đang ngồi trong xe, nhìn bóng lưng Hạ Tịch Nghiên, lông mày nhíu lại thật sâu… À

Việc Hạ Tịch Nghiên giành quán quân đã truyền đến công ty từ lâu…

Ngay khi Hạ Tịch Nghiên bước vào, tất cả đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế đều tụ tập chúc mừng.

Một số đồng nghiệp thậm chí còn chơi lố mua ruy băng. ‘Vừa bước vào cô đã rất ngạc nhiên.

“Tịch Nghiên, chúc mừng cô giành quán quân!“ Khả Khả bước lên đầu tiên, nói.

Nhìn họ: “Mọi người đều biết rồi à2“ “Tất nhiên, bắt:tin nhanh như chớp!“ Khả Khả nói. Nghe lời KHả Khả nói, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười.

‘Vào công ty chưa được bao lâu nhưng cô vẫn rất hòa thuận với nhiều nhân viên.

Ít nhất không có kiêu ngạo, nhưng cũng cho người ta một loại khí thế vô hình, không ai dám bắt nạt.

“Hạ Tịch Nghiên, không ngờ vừa mới vào công ty không: lâu mà cô đã giành được quán quân cho công ty chúng ta, thật là giỏi!”

“Chỉ là may mắn thôi!“ Hạ Tịch Nghiên khiêm tốn nói.

Khiêm tốn luôn là cách tốt nhất để gắn kết mọi người lại gần nhau hơn.

“Đừng khiêm tốn, quán quân mà cô giành được cũng là sự tôn vinh cho công ty chúng ta, Tổng giám đốc Mục. chắc chắn sẽ tổ chức một tiệc rượu để ăn mừng, khi đó cô sẽ là điểm nhấn của toàn công ty!” Khả Khả cười nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 84: Mối quan hệ phức tạp (3)


“Hả? Sẽ có một tiệc rượu?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

“Đúng vậy, đã thành lập được hai năm, mỗi năm đều như thế!” Khả Khả nói, nó đã trở thành một chế độ.

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên rất ngạc nhiên; sau đó cười cười, không nói gì nữa.

Mọi người cũng đang buôn chuyện ở đó.

Lúc này, Mục Chính Hi bước vào, vừa bước vào đã thấy Hạ Tịch Nghiên bị vây quanh.

Khi nhìn thấy Mục Chính Hi, mọi người chào hỏi: “Tổng giám đốc Mục!” “Ừ!” Mục Chính Hi gật đầu không nói gì.

Lúc này, Khả Khả nói: “Tổng giám đốc Mục, Tịch Nghiên đoạt quán quân, có phần: thưởng gì không ạ?”

Nói đến đây, Mục Chính Hi dừng lại một chút, rồi nói: “Tối mai, mọi người phải mặc lễ phục tham dự!” Nói xong, Mục Chính Hi xoay người rời đi. Mọi người. đều sửng sốt. Hỏi về phần thưởng cho Hạ Tịch Nghiên, nhưng Tổng giám đốc Mục nói… Lúc này, Hạ Tịch Nghiên lên tiếng: “Cùng tham gia sự kiện lớn!” Chỉ một câu, tất cả mọi người đủ đều cảm thấy thích thú.

Chơi đùa được một lúc thì mọi người đều về hết.

Lúc này Hạ Tịch Nghiên cũng trở lại vị trí của mình, nghĩ đến chuyện hôm nay, thật sự có chút bất ngờ.

Tuy nhiên Hạ Tịch Nghiên đang có tâm trạng rất tốt vì giành quán quân cuộc thi Tân Duệ.

Ít nhất, lý tưởng của cô, đã coi như hoàn thành!

Đang muốn bắt đầu làm việc, Hạ Tịch Nghiên nhớ tới cô phải gọi lại cho Hạ Kỳ Lâm, nên lập tức bấm $ố của Hạ Kỳ Lâm.

“Alo anh trai!“ Hạ Tịch Nghiên gọi. “Đến công ty rồi?” Hạ Kỳ Lâm hỏi. “Vâng, đến rồi!“ Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Xin chúc mừng, em đã giành được quán quân của cuộc thi Tân Duệ!” Lời chúc xuất phát từ đáy lòng của Hạ Kỳ Lâm.

“Cảm ơn anh cả, em cũng khá bất ngờ!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Anh cả biết thực lực của em, sao, buổi tối có muốn ra ngoài ăn mừng không!”

“Được ạ!“’Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Vậy được, vẫn là chỗ cũ, em có muốn anh đón em không?”

“Không cần, để em tự đi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Ừ, được!”

“Đúng rồi, gọi cho Đô Đô đi, lần trước em đã lỗi hẹn với hai người, lần này em sẽ đãi!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Hạ Kỳ Lâm sửng sốt, sau đó gật đầu: “Được rồi, anh hiểu rồi!“

“Vâng, vậy em dập máy nhé!” Thế là cúp điện thoại, Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó tâm trạng rất tốt.

Cho đến khi tan làm, Hạ Tịch Nghiên trực tiếp rời đi.

Sau khi liên hệ xong nơi đến, Hạ Tịch Nghiên trực tiếp đi qua.

Khi cô đến, Đô Đô và Hạ Kỳ Lâm đã đến. “Hạ, bên này!“ Đô Đô ở đó hét lên ra hiệu.

Khi nhìn thấy họ, Hạ Tịch Nghiên bước tới: “Anh cả, Đô Đô, xin lỗi, đường bị tắc, em đến muộn!”

“Đến muộn cũng không sao, thanh toán nhé!“ Đô Đô cười nói.

“Không vấn đề gì!” Hạ Tịch Nghiên vui vẻ nói: “Năm nay. bà đây vui vẻ, mời hai người!”

“Ai nha, người thắng được giải lớn đúng là khác hẳn!” Đô Đô cười nói.

“Tất nhiên rồi!” Hạ Tịch Nghiên nâng trán nở nụ cười, chỉ khi ở bên Đô Đô, cô mới giống như một đứa trẻ.

“Nhóc con!“ Đô Đô mỉm cười, rồi ngay lập tức đưa

ra: “Được rồi, chúc mừng cậu, Hạ của mình là giỏi nhất!”

Nhìn thấy Đô Đô vươn tay, Hạ Tịch Nghiên cũng vươn tay ôm lấy nhau.

Hạ Kỳ Lâm ngồi đối diện, nhìn họ, cũng mỉm cười theo.

Lúc này đã đùa giỡn đủ, Hạ Tịch Nghiên nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Anh cả, anh gọi món gì chưa?”

“Anh ấy đã gọi món rồi, anh trai của cậu rất yêu cậu, anh ấy biết chính xác cậu thích ăn gì, đã sớm giúp:cậu gọi món rồi!” Đô Đô nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 85: Mối quan hệ phức tạp (4)


Trong lúc nói, Hạ Tịch Nghiên còn nghe thấy giọng điệu chua chua.

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Tất nhiên, anh ấy là anh cả của mình!“

“Phải rồi, anh cả của cậu!” Đô Đô nói.

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười, không nói gì, sau đó nhìn Hạ Kỳ Lâm: “Anh cả, anh có gì muốn nói với em không?“

“Chúc mừng em!“ “Không còn gì nữa?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Quen biết Hạ Kỳ Lâm nhiều năm như vậy, cô vẫn có thể. cảm nhận được cảm giác này.

Khi Hạ Kỳ Lâm định nói. gì đó, người phục vụ đi tới, nhìn họ: “Xin chào, bữa tối:của ngài!”

Thế là Hạ Tịch Nghiên hơi ngả người ra sau để người đó dọn bữa tối lên.

Xong xuôi, họ rút lui.

Hạ Tịch Nghiên nhìn thức ăn: “Thật là đói!”

“Ăn thôi!” Hạ Kỳ Lâm nhìn cô, quan tâm nói.

Hạ Tịch Nghiên cũng không khách khí, nhanh chóng ăn.

Còn có Đô Đô, hai người ăn rất ngon, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Anh cả, anh cũng ăn đi!“ “Ừ”

“Đúng rồi, vừa nấy anh có điều gì muốn nói sao?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Sau khi suy nghĩ, Hạ Kỳ Lâm cuối cùng cũng quyết định nói: “Tịch Nghiên, em đã giành được quán quân,em có muốn từ chức rồi về công ty giúp anh cả không!” Hạ Kỳ. Lâm hỏi.

Nói đến đây, Hạ Tịch Nghiên sửng sốt, suy nghĩ rồi nói: “Anh cả, em không có kinh nghiệm về quản trị kinh doanh, đó không phải chuyên ngành của em!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Không thành vấn đề, em chỉ cần về giúp anh là được rồi!” Hạ Kỳ Lâm nói.

“Anh cả, anh có thể cho em thêm chút thời gian được không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi; cô thật sự không muốn về công ty nhà mình.

Nếu bây giờ cô quay về, thì cũng đồng nghĩa với việc nói rõ thân phận của cô là Hạ Tịch Nghiên.

“Nhưng em ở Vân Duệ, Mục Chính Hi sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra em!” Hạ Kỳ Lâm nói.

“Em biết, nếu anh cả sợ Mục Chính Hi phát hiện ra em, em có thể đi.công ty khác, nhưng em thật sự không muốn về!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Hạ Kỳ Lâm cau mày nhìn Hạ Tịch Nghiên.

Đây là lần đầu tiên anh yêu cầu Hạ Tịch Nghiên làm gì đó. Nhìn họ, Đô Đô đang ăn, suy nghĩ rồi nói: “Thật ra trước

đây Hạ đã nghĩ đến chuyện từ chức, cũng là vì em mà cậu ấy lại đi làm ở Vân Duê!“

Sau khi nghe Đô Đô nói, ánh mắt Hạ Kỳ Lâm nhìn Đô Đô.

Thế là Đô Đô nói với Hạ Kỳ Lâm những gì đã xảy ra.

Nghe xong lời này, Hạ Kỳ Lâm nhíu mày: “Tại sao xảy ra vấn đề này lại không tìm anh?“ À

“Lúc đó không nghĩ tới ạ!“ Đô Đô nói.

Nghe vậy, Hạ Kỳ Lâm nhíu mày.

“Anh cả, dù anh có giúp được thì em cũng không nói cho anh biết đâu!“ Hạ Tịch Nghiên nói rất lý trí.

Hai năm trước vất vả lắm cô mới có thể giải quyết ổn thỏa được chuyện của công:ty Hạ Thị và Mục Chính Hi,

sao có thể để Hạ Kỳ Lâm vì chuyện này mà có khúc mắc với Mục Chính Hi!

“Tịch Nghiên!”

“Anh à, em có sắp xếp cho chuyện của em cả rồi, về nhà là chuyện sớm-muộn, nhưng em yên tâm vì công ty đã có anh!“ Hạ Tịch Nghiên nhìn Hạ Kỳ Lâm nói từng chữ.

Nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên kiên định, Hạ Kỳ Lâm cũng không nói gì nữa.

Từ nhỏ Hạ Tịch Nghiên luôn có chủ kiến riêng, rất bướng bỉnh, không ai có thể kiểm soát được cô.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 86: Mối quan hệ phức tạp (5)


Bây giờ, cô đã nói như vậy rồi, Hạ Kỳ Lâm cũng không. tiện nói gì nữa, không muốn vì mấy chuyện này mà khiến mối quan hệ của bọn họ biến chất.

Suy nghĩ một lát, Hạ Kỳ Lâm gật đầu: “Được thôi, em cũng nói như vậy rồi, anh cả tin tưởng em, cũng ủng hộ em!“ Nghe thấy lời của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Cảm ơn anh cả, nhưng anh yên tâm đi, em sẽ không. có chuyện gì đâu!”

“Ừm!“ Hạ Kỳ Lâm gật đầu, cũng chỉ cỏ thể gật đầu.

“Được rồi, được rồi, mau ăn đi!“ Lúc này, Đô Đô lên tiếng, không muốn nói mấy chủ đề này nữa.

Thế là, ba người vừa ăn, vừa nói cười.

Sau khi ăn cơm xong, Hạ Kỳ Lâm đưa bọn họ về, Hạ Tịch Nghiên nói có chuyện; bảo bọn họ đưa cô về trước.

Không lay chuyển được Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm chỉ đành đưa Hạ Tịch Nghiên về.

Đến cửa tiểu khu, Hạ Tịch Nghiên xuống xe, nhìn bọn họ: “Anh cả, anh nhất định phải đưa Đô Đô về an toàn đó!”

“Ừm!” Hạ Kỳ Lâm ngồi trong xe, gật gật đầu.

Buổi tối uống một chút rượu, tửu lượng của Đô Đô không ổn, uống một chút là say rồi.

“Được rồi, đi đường cẩn thận, em lên trên trước đây!” Hạ Tịch Nghiên nói.

tức đẩy cửa xe đi xuống.

Nghe thấy thanh âm, Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại, nhìn Hạ Kỳ Lâm, lúc này, Hạ Kỳ Lâm đi về phía cô.

“Sao thế anh cả?”

Nhìn ánh mắt mà Hạ Tịch Nghiên nhìn mình, Hạ Kỳ Lâm nhíu mày: “Em…”

“Hửm!?”

Nhìn Hạ Tịch Nghiên cả nửa ngày, Hạ Kỳ Lâm cũng không biết nên nói gì mới tốt, cuối cùng chỉ đành nói ra vài chữ: “Cẩn thận Lăng Tiêu Tường!”

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày: “Sao thế?”

“Nghe anh, cái gì cũng nghĩ cho mình nhiều chút!“ Hạ Kỳ Lâm dặn dò.

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Hạ Kỳ Lâm, Hạ Tịch Nghiên cũng không hỏi gì nhiều nữa, gật gật đầu: “Ừm, em biết rồi!”

“Được rồi, lên trên đi!“ Hạ Kỳ Lâm nói.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Vậy em lên trên trước đây!”

“Chăm sóc tốt cho Đô Đô đó!”

Nói xong, Hạ Tịch Nghiên quay người dĩ lên lầu.

Hạ Kỳ Lâm đứng ở đó, nhìn Hạ Tịch Nghiên lên lầu, ánh mắt rất lâu cũng không thể hồi thần lại.

Mãi đến khi, bóng ảnh của Hạ Tịch Nghiên biến mất trước mắt anh, lúc này mới thu tầm mắt lại, quay người lên xe.

Lúc này, Đô Đô ngồi ở đằng sau, đã có hơi say rồi, Hạ Kỳ Lâm nhìn cô một cái thông qua kính chiếu hậu, cả buổi tối, Hạ Tịch Nghiên đều tác hợp cho anh và Đô Đô, anh làm sao có thể không cảm nhận được chứ.

Chỉ là..

Trái tìm của anh, đã bị chiếm giữ từ lâu rồi… Khoé miệng cong lên một nụ cười khổ sở, sau đó lái xe đưa cô rời khỏi. Sau khi Hạ Tịch Nghiên lên lầu; đ* về phía ban công, nhìn chiếc xe rời đi, lúc này khoé miệng cô mới cong lên…

Cô biết, Đô Đô rất thích Hạ Kỳ Lâm, điều cô có thể làm cũng chỉ được như vậy thôi".

Nghĩ đến đây, cô quay người đi tắm.

Tắm xong, vừa định đi ngủ, lúc này, điện thoại của cô chợt reo lên.

Khi nhìn thấy:số của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, trễ như vậy rồi, anh gọi điện thoại làm gì?

Tuy nghĩ như vậy, nhưng Hạ Tịch Nghiên vẫn nhấc máy nghe.

“Alo….”

Bên kia, Mục Chính Hi vừa định cúp điện thoại, bởi vì trong điện thoại truyền đến, xin lỗi, số điện thoại bạn gọi đã tắt máy…

Trong lúc do dự, Hạ Tịch Nghiên nói: “Tổng giám đốc Mục, muộn như vậy rồi, có chuyện gì sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Đang làm gì vậy?“ Mục Chính Hi hỏi. “Chuẩn bị ngủ a!“

“Cô đang ở nhà?”

“Chứ sao!?".
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 87: Tổ chức tiệc rượu (1)


“Cô đang ở nhà?” “Chứ sao!?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

Nghe thấy cái này, Mục Chính Hi sững sờ một hồi: “Ồ, không có gì, tôi chỉ là muốn thông báo cô một tiếng, ngày mai Alexia sẽ đến công ty, cô tốt nhất là đến sớm đi!”

“Tôi biết rồi!”

“Ừm, còn nữa, tiệc rượu tối mai, nhớ mang theo lễ phục!” Mục Chính Hi dặn dò.

“Vậy nghỉ ngơi sớm đi!“ Nói xong, Mục Chính Hi cúp điện thoại.

Hạ Tịch Nghiên nhìn điện thoại, cau mày, sao cảm giác có chút kỳ lạ vậy nhỉ.

Cũng không nghĩ nhiều như vậy nữa, trực tiếp để điện thoại lên bàn, nằm xuống ngủ.

Đêm nay, chắc chắn là ngủ ngon.

Ngủ một giấc tỉnh dậy, đã là ngày hôm sau.

Ánh mặt trời rực rỡ, Hạ Tịch Nghiên đứng ở trước cửa sổ sát đất duỗi eo lười biếng một cái, đột nhiên cảm thấy tâm trạng hôm nay rất không tệ.

Có kích động muốn ăn vận đẹp một chút.

Thế là, quay người, Hạ Tịch Nghiên tìm một bộ quần áo mà cô cho là không tệ, một chiếc đầm liền thân màu vàng nhạt, chân đì một đôi giày cao gót ba phân màu vàng, uốn mái tóc dài có hơi xoăn của cô càng xoăn thêm một chút nữa, rất có hình gợn sóng.

Trang điểm nhẹ nhàng mà tinh tế, đôi môi hồng nhạt, Hạ Tịch Nghiên ngắm mình trong gương, vô cùng hài lòng.

Làm bữa sáng đơn giản, ăn xong thì đến công ty.

Cũng không biết là tâm trạng của cô tốt, hay là hôm nay thời tiết tốt mà tâm trạng của tất cả mọi người đầu rất tốt.

Sau khi Hạ Tịch Nghiên bước vào, các đồng nghiệp gặp nhau tươi cười chào hỏi.

Hạ Tịch Nghiên đột nhiên cảm thấy, rất thích loại cuộc sống này.

Từ chín đến năm giờ, bận bận rộn rộn, loại cuộc sống chỉ ngửi hương hoa, không nói chuyện phiền muộn.

Lên lầu, còn năm phút nữa mới đến giờ làm việc, sau khi Hạ Tịch Nghiên quẹt thẻ chấm công thì bắt đầu lao vào làm việc.

“Ồ, Tịch Nghiên, hôm nay trông có hơi khác nha!” Khả Khả nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên thì cười nói.

Hạ Tịch Nghiên nhướng mày: “Chỗ nào khác?”

“Rất đẹp a, có trang điểm qua nữa!” Khả Khả cười nói.

Hạ Tịch Nghiên cũng cười: “Trời sinh đã đẹp, hết cách!”

Nhìn thấy bộ dạng tự tin của Hạ Tịch Nghiên, Khả Khả cũng cười cười, chính vào lúc này, cửa thang máy mở ra, nghe thấy một tràng tiếng bước chân dồn dập nặng nề, bọn……

họ cũng biết là gì rồi. Mục Chính Hi đến rồi.

Đằng sau có trợ lý đi theo, không ngừng báo cáo, còn Mục Chính Hi vừa bước vào thì liền nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên ở bàn bên kia.

Không thể không nói, hôm nay cô ăn mặc rất đẹp.

Bình thường cô lúc nào cũng mặc quần ống rộng, hoặc là đồ vest màu trắng, đều có màu nhạt, hôm nay mặc một thân đầm màu vàng, nhìn trông rất đẹp.

Dường như cảm nhận được tầm mắt của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên cũng ngước mắt lên, hai người nhìn nhau một cái, một giây sau, Mục Chính Hi dời tầm mắt di, tiếp tục đi vào bên trong.

Hạ Tịch Nghiên cũng dời mắt đi, bắt đầu làm việc.

Hôm nay, tâm trạng rất không tệ, nhưng cũng bận rộn ngoài ý muốn.

Gần mười giờ sáng, cô Alexia và trợ lý của cô ta đã đến.

Nhìn thấy cô ta đến, Hạ Tịch Nghiên phải vứt bỏ hết công việc trong tay để đi thu xếp.

Trong phòng khách VIP, Alexia nhìn Mục Chính Hi: “Tổng giám đốc Mục, lời mà anh nói lần trước, là thật sao?” À

“Đương nhiên!” Mục Chính Hi gật đầu nói.

“Tôi không muốn thay đổi ý định ban đầu của cô Hạ, vẫn đặt theo tên của cô ấy, tôi chỉ có một yêu cầu!“ Alexia mở miệng nói.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó nhìn Mục Chính Hi một cái: “Có chuyện gì, cô cứ nói đi!”

“Tôi không muốn thay đổi bất cứ điều gì trong tác phẩm này hết, nhưng tôi muốn mua tác phẩm này, hơn nữa sau này cũng không được phép đem bán lại cái này!“ Alexia nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 88: Tổ chức tiệc rượu (2)


“Đương nhiên, người thiết kế tác phẩm này vẫn là Hạ Tịch Nghiên!”

Nghe vậy, Mục Chính Hi mỉm cười: “Được, không thành vấn đề!”

Lúc này, Alexia nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Ý của cô Hạ thì sao?”

“Nếu cô Alexia thích, tôi muốn tặng cho cô, chứ không bán cho cô!”

Hạ Tịch Nghiên vừa nói xong, tất cả mọi người đều kinh ngạc. ˆ

Cô Alexia cũng sửng sốt, nhìn Hạ Tịch Nghiên với vẻ không dám tin, phải biết, số tiền mà Alexia đưa ra, không phải con số nhỏ.

“Cô chắc chắn?”

“Đương nhiên!“ Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Mặc dù linh cảm thiết kế của tôi đến từ người già kia, nhưng chính cô là người thúc đẩy tôi có ý tưởng thiết kế này!”

“Tôi biết rằng người già này cũng có cảnh ngộ tương tự với cô, mà con trai của cô cũng là một nhà thiết kế trang sức vô cùng giỏi, tôi biết có một dạo anh ta muốn thiết kế một tác phẩm cho cô, nhưng chính vào hôm đó đã xảy ra tai nạn, tạo thành sự tiếc nuối của cô, tuy tôi không biết con trai của cô muốn thiết kế ra tác phẩm như thế nào dành cho cô, nhưng lúc đó, tôi tin, con trai của cô nhất định là vô cùng yêu cô, nhớ đến cô, cho nên tôi đã thiết kế tác phẩm như vậy, tên là Tưởng Niệm!”

Lời của Hạ Tịch Nghiên nói xong, cả phòng khách VỊP đều yên tĩnh:

Alexia đúng là có một đứa con trai, hơn nữa vô cùng ưu tú, Hạ Tịch Nghiên nói không sai một chữ.

Nhưng đã qua lâu như vậy rồi, không có ai dám nhắc đến chuyện này trước mặt Alexia, mà Hạ Tịch Nghiên là người đầu tiên.

Ngay giờ phút đó, toàn bộ phòng khách VỊP đều im ắng.

Ngay cả trợ lý cũng có chút kinh ngạc.

“Sao cô lại biết mấy chuyện này?” Alexia nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Đây là tin tức từng gây chấn động một thời, muốn biết cái này, không khó!” Hạ Tịch Nghiên nói thật.

Alexia nhìn Hạ Tịch Nghiên, thật lâu sau mới nói: “Cảm ơn cô!”

Một câu nói, khiến tất cả người ở đây đều thở phào một hơi.

“Leo quả thực là một đứa con rất hiếu thảo, cũng là một nhà thiết kế rất ưu tú!“ Alexia nói, trong ngôn từ đều là niềm nhớ nhung đối với Leo.

“Tôi tin Leo cũng vô cùng hi vọng cô sẽ có lúc được thoải mái một chút, anh ta yêu cô!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nói đến đây, Alexia quay đầu lại, khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, mỉm cười.

Kỳ thật Alexia là một người phụ nữ rất xinh

đẹp, nhưng bởi vì cái chết của con trai, nên cứ luôn căng thẳng, xị mặt, bây giờ cười như vậy, thật sự rất đẹp.

“Cảm ơn cô!” Alexia nói một cách rất chân thành. Hạ Tịch Nghiên cũng cười. Mục Chính Hi đứng ở bên cạnh: “Nếu cô Hạ đã nói như vậy, vậy thì cái này-tặng cho cô!”

Alexia nhìn Mục Chính Hi: “Tổng giám đốc Mục, liên quan đến chuyện hợp tác lần trước, tìm thời gian nói chuyện với trợ lý của tôi một chút đi, chúng ta ký hợp đồng!”

Nghe vậy, Mục Chính Hi nhướng mày, lập tức nói: “Được, không thành vấn đề!”

“Nhưng, tôi muốn mời Hạ Tịch Nghiên đảm nhiệm nhà thiết kế lần này!” Alexia nói.

Nghe thấy cái này, Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi đều khẽ sững sờ.

Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên, đồng ý ngay lập tức: “Được, không thành vấn đề!”

Hạ Tịch Nghiên không biết bọn họ đang nói về case gì, nhưng Alexia đã nói như vậy rồi, nếu cô từ chối thì hơi quá đạo đức giả.

Nhưng nếu không từ chối, cô lại không thể rời khỏi Vân Duệ rồi.

Đúng lúc cô đang do dự, thì Mục Chính Hi đã đồng ý rồi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 89: Tổ chức tiệc rượu (3)


“Được, hẹn ngày khác chúng ta ký hợp đồng!” “OKI” “Nếu vậy thì chúng tôi đi trước!”

Mục Chính Hi gật đầu, thế là cầm bản thảo thiết kế của Hạ Tịch Nghiên đưa cho Alexia.

Alexia gật đầu, sau đó rời đi.

Sau khi bọn họ đi ra ngoài thì Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại nhìn Mục Chính Hi một cái.

Hạ Tịch Nghiên thở phào nhẹ nhõm một hơi, thật ra vừa rồi cô nói những lời đó thì không phải không lo lắng, dù sao vạch nỗi đau của người khác, nhưng Hạ Tịch Nghiên đánh cược một lần, cũng may là cô thắng!

Cô thở phào nhẹ nhõm.

“Sao vậy?-Lo lắng?” Mục Chính Hi nhìn dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên thì nhướng mày hỏi.

“Vạch nỗi đau của người khác, anh không lo lắng sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại.

Nhắc đến chuyện này, Mục Chính Hi nheo mắt lại: “Cô Hạ, không phải cô thi đấu công bằng sao? vì

đáng giá hơn nhiều!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục. Chính Hi nói từng chữ.

Không cần phải nói, hai người có cùng một suy. nghĩ về vấn đề này.

Mục Chính Hi cũng nghĩ như thế, chỉ cần giữ lại bản quyền thiết kế của Hạ Tịch Nghiên thì sau này những thứ này còn đáng giá hơn so. trang sức nhiều.

Huống chỉ Alexia là quý tộc nước ngoài, nhất định

sẽ phát huy hết mức giá trị của trang sức, cho nên đây cũng là mục đích của Mục Chính Hi.

Không nghĩ tới hai người có cùng một suy nghĩ về vấn đề này.

“Hơn nữa, không phải còn kiếm về cho anh hợp đồng sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại.

Tuy rằng cô không biết bọn họ nói chuyện hợp tác thế nào, nhưng trong đó cũng có một nửa công lao của cô!

Mục Chính Hï nghe Hạ Tịch Nghiên nói thì khóe miệng cong lên, liếc cô một cái: “Đôi khi phụ nữ đừng quá thông minh!”

“Không thích nổi!” Mục Chính Hi bổ sung.

Hạ Tịch Nghiên nghe vậy cũng cười mở miệng

nói: “Dù sao tổng giám đốc Mục cũng không thích tôi, tôi cũng không cần phải làm cho anh thích tôi!”

Con ngươi Mục Chính Hi liếc cô một cái.

Lúc này Hạ Tịch Nghiên cười: “Tổng giám đốc Mục, nếu không có việc gì thì tôi đi ra ngoài trước!”

“Chờ đã!” Hạ Tịch Nghiên vừa đi tới cửa; Mục Chính Hi bỗng nhiên mở miệng nói…….

“Còn có chuyện gì sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại.

“Buổi tối cô mặc đồ này tham gia tiệc rượu sao?” Mục Chính Hi hỏi, ánh mắt dừng lại trên người cô.

Tuy rằng rất xinh đẹp, nhưng cô mặc đồ như vậy tham gia tiệc rượu, không cảm thấy quá bình thường sao? À

Hạ Tịch Nghiên nghe Mục Chính Hi thì cũng nhìn quần áo trên người mình: “Không thể sao?”

“Buổi tối cô sẽ biết có thể hay không!” Mục Chính Hi mở miệng không nói nhiều, làm cho cô vô cùng mờ mịt.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, bởi vì cô không biết Mục Chính Hi tổ chức tiệc rượu trang trọng thế nào.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 90: Tổ chức tiệc rượu (4)


“Đúng rồi, đến lúc đó cô có một đoạn đọc diễn văn, chúc cô thuận lợi!” Mục Chính Hi nói.

Đọc diễn văn?

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày.

“Sao vậy? Lúng túng?” Mục Chính Hi Nơi lại.

Hạ Tịch Nghiên nhìn dáng vẻ Mục Chính Hi xem kịch vui thì sao cô có thể chịu được chứ.

Cô hơi mìm cười: “Tôi chỉ cảm thấy đọc diễn văn hơi phiền phức mà thôi!” Cô nói xong, bỏ lại Mục Chính Hi cười khiêu khích xoay người rời di.

Mục Chính Hi nhìn bóng lưng Hạ Tịch Nghiên thì cười cười rồi đi ra ngoài.

Người ta nói những người trong xã hội thượng lưu đều rất xa hoa, đúng là không sai.

Mặc dù chỉ giành được một giải quán quân nhưng lại tổ chức xa hoa như thế, khách sạn chính là của Mục Chính Hi, toàn bộ đã được đặt trước.

Buổi chiều đến giờ tan làm, tập đoàn Vân Duệ vô cùng náo nhiệt, nói khắp nơi vui mừng cũng không sai chút nào.

Nam mặc tây trang, nữ mặc lễ phục, lập tức thay. đồ ở công ty.

Chỉ có Hạ Tịch Nghiên, hiện tại cô cũng hiểu được Mục Chính Hi nói có ý gì!

Lúc này, Khả Khả đi tới nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Tịch Nghiên, cô không mang lễ phục sao?”

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu: “Không có!”.

“Cô cứ mặc như vậy tham gia tiệc rượu?” Khả Khả hỏi.

Hạ Tịch Nghiên lập tức nhìn mình: “Không được. sao?”

Thật ra cô cũng không quá coi trọng chuyện này.

“Không phải là không thể, nhưng… Hôm nay cô cũng là nhân vật chính, cô muốn mặc đồ giản dị như thế à!” Khả Khả nói.

“Sao vậy?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại, sau đó cười nói: “Vẫn tốt mà!”

“Tịch Nghiên, cô quá khiêm tốn!” Khả Khả nói.

Hạ Tịch Nghiên nghe Khả Khả nói thì cười cười: “Không chừng tôi mặc giản dị như thế đứng trong mọi người, tôi lại là người nổi bật nhất thì sao!” Hạ Tịch Nghiên cười đùa nói.

Cô nói làm cho Khả Khả nở nụ cười.

“Cô nhìn bọn họ đi, không phải là lễ phục sao, chỉ có cô mặc đồ như thế!”

“Khiêm tốn chính là sự khoe khoang lớn nhất!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Cô luôn có lý do của mình, Khả Khả cười cười cũng không nói gì nữa.

Đúng lúc này có người gọi ở cửa.

“Xin hỏi ai là cô Hạ Tịch Nghiên?”

“Là tôi!”

Hạ Tịch Nghiên nghe có người gọi tên mình nên gần như mở miệng theo bản năng.

Người nọ nhìn Hạ Tịch Nghiên, sau đó lập tức đi qua: “Đồ của cô!”

Đó là một cái hộp rất lớn.

Đúng lúc này, đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế đều đi qua xem.

“Cái gì Vậy?”

“Tôi cũng không biết, là một người chuẩn bị cho cô!” Người nọ nói.

Hạ Tịch Nghiên nghe vậy thì nhíu mày, nhưng vẫn

ký tên trên tờ đơn, người nọ đặt đồ xuống rồi đi. Hạ Tịch Nghiên nhìn cái hộp, sau đó mở ra. “Wow…”

Cô vừa mở ra thì người bên cạnh kinh ngạc kêu lên.

Trong đó là một bộ lễ phục.

Màu xanh ngọc.

Có vẻ vô cùng sang trọng.

Ngay cả Hạ Tịch Nghiên cũng kinh ngạc.

“Tịch Nghiên, ai hiểu cô như vậy, còn tặng lễ phục cho cô nữa!” Khả Khả ở bên cạnh nói.

Mấy người đồng nghiệp đi tới xem.

“Tôi cũng không biết!” Hạ Tịch Nghiên nói xong thì đặt nắp qua một bên, cầm lên xem.

Lễ phục màu xanh ngọc một bên vai, nhìn có vẻ rất xinh đẹp.

“Không biết? Sao lại không biết, có phải là bạn trai của cô không?” Đồng nghiệp nữ hỏi.

Bạn trai? Hạ Tịch Nghiên nghe thế thì nhíu mày: “Tôi không có bạn trai!”

Một câu nói làm cho đồng nghiệp bộ phận thiết kế kinh ngạc.

“Đó là yêu thầm, là người theo đuổi!” Đồng nghiệp suy đoán nói.

“Đừng quan tâm là ai nữa, mau đi thay đi, để bọn tôi xem thử!” Nói xong, đồng nghiệp xúm nhau bảo.

Hạ Tịch Nghiên đi thay đồ.

Cũng không biết là ai gửi đến mà mặc rồi, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng dưới sự kêu réo của bọn họ, cô vẫn đến nhà vệ sinh thay đồ.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 91: Tổ chức tiệc rượu (5)


“Đừng quan tâm là ai nữa, mau đi thay đi, để bọn tôi xem thử!” Nói xong, đồng nghiệp xúm nhau bảo Hạ Tịch Nghiên di thay đồ.

Cũng không biết là ai gửi đến mà mặc rồi; Hạ Tịch Nghiên cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng đưới sự kêu réo của bọn họ, cô vẫn đến nhà vệ sinh thay đồ.

Nhìn bản thân mình trong gương, Hạ Tịch Nghiên cũng có chút kinh ngạc.

Rốt cuộc là ai gửi đến, ngảy cả số đo của cô mà cũng biết rõ như vậy, mặc lên, lớn nhỏ vừa khít, hơn nữa…

Màu xanh bảo thạch sẽ làm tôn làn da của cô tốt hơn.

Nhìn mình trong gương, Hạ Tịch Nghiên có chút ngẩn ngơ.

Lúc đi ra ngoài, Hạ Tịch Nghiên đã để hất mái tóc xoăn sang một bên, cho nên trông càng quý phái hơn hẳn:

Các đồng nghiệp trong bộ phận thiết kế đứng trong góc tối, cũng không biết là cố ý hay là sao nữa, mà cùng nhau kêu lên một tiếng: “Wow!”

Nhìn bộ dạng của bọn họ, Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Đừng khoa trương như vậy, tôi sẽ nhịn không được mà muốn cười đó!”

“Tịch Nghiên, rất đẹp, thật đó!” Khả Khả nhịn không được mà nói.

Mấy đồng nghiệp cũng gật đầu.

“Wow, gu của ai mà tốt thế, nói thật đi, cô thật sự không biết sao!?“ Khả Khả nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi. Hạ Tịch Nghiên lập tức giơ tay lên: “Thề với trời,

tôi thật sự không biết!”

Nói xong, Hạ Tịch Nghiên cảm thán một lát: “Không biết là ai tặng, mặc lên cứ cảm thấy kỳ kỳ!”

Nhìn biểu cảm của Hạ Tịch Nghiên, Khả Khả cười lên.

Thế là mấy người phụ nữ ồn ào ở bộ phận thiết kế một hồi, vào buổi chiều, có xe chuyên môn đến đón bọn họ đến buổi tiệc.

Sau khi đến đó, Hạ Tịch Nghiên mới biết, lời của Mục Chính Hi là có ý gì.

Bao cả khách sạn, hơn nữa, rất sang trọng.

Tất cả đều là tự phục vụ, trang trí bên trong cũng rất sang trọng, lúc bọn họ vừa đến, ngoài cửa đã

đậu rất nhiều xe.

Ban đầu Hạ Tịch Nghiên còn tưởng rằng sẽ chỉ có người của công ty, nhưng có vẻ là không phải.

Hơn nữa, tính cách Mục Chính Hi làm việc thì hoành tráng, làm người thì không khoa trương, một tiệc rượu cũng sẽ không tổ chức keo kiệt như vậy.

Hạ Tịch Nghiên đôi khi cảm thấy, điều cô nghĩ còn quá đơn giản rồi.

“Tiệc rượu vào những năm trước cũng có nhiều người như vậy sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Khả Khả gật đầu: “Đúng vậy!”

“Đây chỉ là một nửa thôi, người còn chưa tới đủ nữa, đến đủ rồi, thì cô sế biết có bao nhiêu người thôi!”

Nghe Khả Khả nói, Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ, sau đó gật đầu: “Ừm, là tính cách của Tổng giám đốc. Mục!”

Nhưng mà cũng đúng, trong ngành này, đây chính là sự so sánh, chỉ một tiệc rượu cũng là một đòn giáng mạnh vào công ty đối thủ.

Hạ Tịch Nghiên và Khả Khả, còn có một vài đồng

nghiệp nữ bước vào, vừa mới đi vào, bọn họ liền

phân tán ra, chỉ có Khả Khả với Hạ Tịch Nghiên ở cùng nhau.

Lúc này hai người mỗi người cầm một ly rượu đỏ đứng sang một bên.

Lúc này, nhìn những người phục vụ đi qua đi lại giữa đám người, còn có một số lãnh đạo cấp cao đang tiếp khách, duy chỉ có hai người Hạ Tịch Nghiên và Khả Khả là ở đây.

“Tịch Nghiên, cô là quán quân của cuộc thi này, không lẽ cứ mãi ở đây sao?”

“Chứ sao giờ?”

“Cô không đi gặp người khác à?” Khả Khả hỏi.

Hạ Tịch Nghiên lập tức lắc đầu: “Bỏ đi, bọn họ chắc gì biết tôi chứ!”

Nhìn bộ dạng của Hạ Tịch Nghiên, Khả Khả cười.

“Tôi đi vệ sinh chút, cô đi không?” Khả Khả hỏi.

Hạ Tịch Nghiên lắc đầu.

“Vậy tôi đi đây!” Nói xong, Khả Khả xách lễ phục, rời đi.

Để lại một mình Hạ Tịch Nghiên ở đó.

Đúng lúc này, một bóng người bước vào cửa…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 92: Biết chân tướng (1)


Đúng lúc này, một bóng người bước vào cửa.

Mục Chính Hi không biết đã thay quần áo từ lúc nào, vừa bước vào đã lập tức trở thành điểm sáng của toàn hiện trường.

Anh không mặc trang trọng cho lắm, với quần tây

dài, bên trên mặc một bộ âu phục màu xanh lam thoải mái, trông soái khí vô cùng.

Màu xanh lam…

Nhìn thấy anh mặc màu xanh lam, Hạ Tịch Nghiên cũng bất giác nhìn trên người mình, hôm nay, cô cũng mặc đồ màu xanh lam.

Hở.

Là trùng hợp sao?

Đúng lúc này, Mục Chính Hi bước vào, sau khi có người chào hỏi anh vài câu, anh liền tìm kiếm người ở trung tâm, quay đầu lại, liền nhìn thấy cô.

Một nụ cười tà mị hiện lên trên khóe miệng, anh đi về phía cô.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, nhìn thấy Mục Chính

Hi cười như trái tim cô vậy mà lại đập chậm lại

Dời tầm mắt đi, nhìn sang chỗ khác.

Lúc này, Mục Chính Hi đi đến trước mặt cô, nhìn bộ lễ phục trên người cô, khoé miệng cong lên một nụ cười hài lòng: “Cô Hạ, lễ phục rất đẹp!”

Nhìn Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên nhướng mày: “Tổng giám đốc Mục, lúc như thế này, anh không

phải nên khen là tôi rất đẹp sao?“ (

“Ừm, rất đẹp, lễ phục rất hợp với cổ!” Mục Chính. Hi cười nói, nhìn bộ lễ phục trên người Hạ Tịch Nghiên, cứ mãi cười.

Hạ Tịch Nghiên cau mày: “Tổng giám đốc Mục, lễ phục chắc không phải do anh gửi đến đó chứ?” Hạ Tịch Nghiên suy đoán mà nói.

Hai người đứng ở đó, đặc biệt giống như là cố ý mặc đồ tình nhân vậy.

Nghe thấy lời của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi tuỳ ý mà bưng một ly rượu vang đỏ ở trên bàn lên, ưu nhã tự đắc mà nhấp một ngụm, sau đó nhướng mày hỏi: “Gô nói xem?”

Hạ Tịch Nghiên: “…“

Sao cô biết chứ.

Nhưng mà nhìn bộ dạng của Mục Chính Hi, chắc

là như vậy không sai rồi!

Chỉ là, anh cũng mặc một bộ đồ vest màu xanh lam…

Hai người nhìn trông rất giống một cặp đôi, anh đây là có dụng ý gì!

Hạ Tịch Nghiên cũng không nói gì, bưng một ly rượu vang đỏ lên uống, dù gì anh cũng không thừa nhận, cô cũng không cần nói cảm ơn.

“Thế nào, lát nữa lên đó đọc diễn văn, thật sự không căng thẳng sao?“ Mục Chính Hi nhướng mày. hỏi ngược lại.

Nghe vậy, Hạ Tịch Nghiên cười một cái: “Tổng giám đốc Mục hôm nay mời nhiều người như vậy, cho dù có căng thẳng, tôi cũng phải giả vờ a!“

Quen với miệng lưỡi độc địa của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi nhướng mày: “OK, tôi sẽ nhìn cô dưới sân khấu!”

Hạ Tịch Nghiên: “…Anh đừng có nhìn tôi, không được tự nhiên lắm đâu!”

Lời của Hạ Tịch Nghiên vừa nói xong, Mục Chính Hi liền giương một ánh mắt sát phạt tới, Hạ Tịch Nghiên lập tức lộ ra nụ cười nịnh nọt.

Lúc này có người đi tới chào hỏi. “Tổng giám đốc Mục, chúc mừng, chúc mừng!” “Tổng giám đốc Hà? Đã lâu không gặp!”

“Đúng vậy, không ngờ gặp lại lại đúng vào chuyện tốt của Tổng giám đốc Mục!” Hai người bắt tay nói.

Hạ Tịch Nghiên vừa định chuồn đi, lúc này, người đó chợt nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Ơ, vị này Ìà?”

“Đây là nhà thiết kế của công ty.chúng tôi, chính là người đoạt giải quán quân lần này!” Mục Chính Hi giới thiệu ngắn gọn.

Lúc này, người đó nhìn Hạ Tịch Nghiên, có chút kinh ngạc: “Không ngờ còn trẻ như vậy, còn xinh đẹp như vậy nữa!” `

Hạ Tịch Nghiên nhìn ông ta, khế cười một cái: “Tổng giám đốc Hà quá khen rồi!”

“Tổng giám đốc Mục, công ty của cậu đúng là ngọa hổ tàng long a!“ Tổng giám đốc Hà nói.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Thực lực của công ty Tổng giám đốc Hà cũng rất thâm hậu!”

Hai người nói chuyện hoàn toàn hiểu lòng nhau.

“Vậy thôi Tổng giám đốc Mục, cậu bận trước di,

chúng ta lát nữa nói tiếp!” Tổng giám đốc Hà nói. Mục Chính Hi gật đầu, người đó xoay người rời đi.

Thực ra trong ngành này, không thiếu người trẻ tuổi, nhưng có thể làm được đến mức như Mục Chính Hi thì không có nhiều.

Bởi vì những người đến đây chào hỏi cũng đều là những người có tuổi rồi.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 93: Biết chân tướng (2)


Lúc này, Tổng giám đốc Hà vừa đi, tầm mắt của Mục Chính Hi liền rơi trên người Hạ Tịch Nghiên, anh có chút do dự, có phải hôm nay mua lễ phục cho Hạ Tịch Nghiên là một quyết định sai lầm rồi không?

Có thể thấy ánh mắt của những người đó không ngừng nhìn về phía cô, nếu như không có anh ở đây, chỉ e là người muốn bắt chuyện cũng đã đến rồi!

Chính vào lúc này, đằng sau có một giọng nói yếu ớt vang lên.

“Chính Hi…”

Mục Chính Hi đang đối mặt với Hạ Tịch Nghiên, cho nên chỉ cần nhìn một

cái cũng có thể nhìn thấy người đằng sau Mục Chính Hi.

Ngoại trừ Lăng Tiêu Tường ra, còn có ai nữa?

Nghe thấy thanh âm, Mục Chính Hi quay đầu lại, khi nhìn thấy Lăng Tiêu Tường, anh cau mày.

Lăng Tiêu Tường biết Mục Chính Hi giận cô ta, cho nên đặc biệt đến tìm anh, nhưng không ngờ Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi lại ở đây nói nói cười cười, hơn nữa…

Nhìn trang phục của hai người, giống hệt như một đôi vậy.

Lúc đó, đôi con ngươi của Lăng Tiêu Tường lại bốc lên ngọn lửa đố ky.

Ánh mắt hung dữ quét qua Hạ Tịch

Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên biết, Lăng Tiêu Tường lại hiểu lầm rồi!

Vô cùng cầu huyết giống như trong phim truyền hình, lần nào cũng để Lăng Tiêu Tường nhìn thấy, rồi hiểu lầm!

Hạ Tịch Nghiên cảm thấy vận mệnh thật trêu người al

“Tổng giám đốc Mục, không làm phiền hai người trò chuyện nữa, tôi đi trước đây!” Nói xong, Hạ Tịch Nghiên đặt ly rượu trong tay xuống rồi di.

Không muốn kẹp giữa bọn họ, càng không muốn để Lăng Tiêu Tường dùng ánh mắt địch ý nhìn cô.

“Đợi một chút!” Lúc này, Lăng Tiêu Tường đột nhiên mở miệng.

Bước chân của Hạ Tịch Nghiên ngừng lại ở đó.

Lăng Tiêu Tường càng lúc càng không ưa cô rồi.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên quay đầu nhìn cô ta: “Có chuyện gì sao? Cô Lăng?”

“Hạ Tịch Nghiên, cô có thể cách Chính Hi xa chút không?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, từng chữ từng chữ một mà nói, cái ngữ khí đó, giống như là Hạ Tịch Nghiên cố ý tiếp cận Mục Chính Hi vậy.

Nghe thấy lời của Lăng Tiêu Tường xong, Hạ Tịch Nghiên cau mày, có chút buồn cười mà nhìn cô ta: “Cô Lăng, ý là sao?” “Ý tôi là gì, cô chắc hẳn rất rõ!“ Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, hung hăng mà nói.

“Kể từ khi bắt đầu cô đã có âm mưu tiếp cận Chính Hi rồi đúng không, thế nào, nhìn thấy chúng tôi bây giờ trở thành thế này rồi, cô rất vui đúng chứ?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, nói từng chữ từng chữ.

Bây giờ, có rất nhiều người ở hiện trường buổi tiệc rượu, rất là ồn ào, tạm thời vẫn không có ai chú ý đến đây.

Hạ Tịch Nghiên có chút buồn cười, suy nghĩ rồi nói: “Cô Lăng, cô có chứng hoang tưởng bị hại sao?”

“Cô!”

“Tôi đã nói, không phải cô cảm thấy

tốt, là người khác cũng cảm thấy tốt đâu!”

“Tôi khiến các người trở nên như vậy sao? Cô Lăng, làm phiền cô nói cho rõ, tôi đã làm gì rồi vậy? Chuyện cô lấy đi thẻ diễn thuyết của tôi, tôi còn không có truy cứu, cô còn muốn thế nào nữa!?”“ Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ta, từng câu từng chữ mà hỏi.

Nói đến thẻ diễn thuyết, sắc mặt Lăng Tiêu Tường chợt thay đổi, có chút lúng túng.

“Vậy cô cách xa Chính Hi một chút, rời khỏi Vân Duệ đi!” Lăng Tiêu Tường hung dữ mà nhìn cô nói.

Đều bởi vì cô, cô ta mới trở thành bộ dạng này, nếu như không phải cô, thì sẽ không có tất cả những thứ này.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 94: Biết chân tướng (3)


Trước đây, cô không nói, không có nghĩa là cô không biết nổi nóng.

Cô ta công kích lần này đến lần khác, cô đều nhịn, nhưng không có nghĩa, cô sẽ vĩnh viễn nhẫn nhịn.

“Cô—Ý của cô, chính là không chịu đi!?” Lăng Tiêu Tường nhìn Hạ Tịch Nghiên, hỏi.

Hạ Tịch Nghiên nhìn cô ta, không có trả lời.

Thực ra, không cần cô ta nói, cô cũng muốn rời khỏi, nhưng cô ta nói như vậy, Hạ Tịch Nghiên cứ không cho đáp án, để cho đáy lòng cô ta mất tự tin.

“Hạ Tịch Nghiên, cô—”“ Lăng Tiêu Tường tức không chịu nổi, giơ tay lên định đánh cô.

Cùng lúc đó, tay của cô ta bị người đằng sau túm lấy.

Lăng Tiêu Tường quay đầu lại, nhìn Mục Chính Hi, càng tức giận hơn nữa: “Anh buông em ra!”

“Làm loạn đủ chưa!” Mục Chính Hi lạnh giọng quát một tiếng.

“Là em làm loạn sao? Chính Hi, anh còn không nhìn ra sao? Người phụ nữ này chính là cố ý đó!” Lăng Tiêu Tường tức giận tột độ.

Hạ Tịch Nghiên từ đầu đến cuối đứng ở đó, không nói gì cả, khoé miệng cong lên nhàn nhạt, khiến người ta nhìn không thấu cảm xúc của cô.

“Đủ rồi!“ Mục Chính Hi tức giận quát một tiếng, sau đó kéo cô ta đi ra ngoài.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, nhìn bọn họ đi ra ngoài, không nói gì cả, tiếp tục quay lại ăn đồ ăn.

Cô thừa nhận, hồi nãy nói mấy lời đó, sướng chết cô rồi!

Chuyện trước đây, cô luôn nhịn, lại xảy ra chuyện bản thiết kế, cô cũng không so đo, bây giờ lại còn đến khiêu chiến với cô.

Thật sự tưởng cô ăn chay sao!

Chỉ là không muốn chấp nhặt với cô ta, nhưng không ngờ sự nhân nhượng của cô lại trở thành thứ để người ta được nước làm tới.

Nhưng nghĩ đến hồi nãy, sướng chết đi được!

Bên ngoài, Mục Chính Hi kéo Lăng Tiêu Tường đi ra ngoài.

Đến bên ngoài, hất tay cô ta ra: “Em làm loạn đủ chưa?”

Nhìn bộ dạng của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường tức giận vô cùng: “Là em đang làm loạn sao? Chính Hi, tại sao anh lại bảo vệ người phụ nữ đó!?“ Lăng Tiêu Tường hét lên hỏi.

Nhìn thấy bộ dạng của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi cau mày.

Cùng là phụ nữ, tại sao Hạ Tịch Nghiên lại không biểu hiện hỉ nộ ra ngoài chút nào, còn người phụ nữ trước mặt thì lúc này lại nhe nanh múa vuốt như vậy.

“Em lấy thẻ diễn thuyết của người ta đi, cô ấy không báo cảnh sát đã là nhân từ với em rồi, em còn muốn thế nào nữa?” Mục Chính Hi nhìn cô ta hỏi.

Nghe thấy lời của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường sững sờ, nhìn Mục Chính Hi: “Anh cũng tức giận cái này sao?”

Nhìn dáng vẻ của Lăng Tiêu Tường, mi tâm của Mục Chính Hi nhíu lại: “Lăng Tiêu Tường, có phải em cảm thấy mình làm rất đúng không?”

Nhìn bộ dạng giận dữ của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường có chút lo lắng, hít thở sâu một hơi, đi về phía Mục Chính Hi.

“Chính Hi, anh nghe em nói…”

“Em biết, em sai rồi, nhưng, em là vì quan tâm anh, lo lắng anh, anh biết không? Em rất sợ nhìn thấy anh và Hạ Tịch Nghiên đi cùng nhau!” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi nói.

Nghe thấy lời của Lăng Tiêu Tường, Mục Chính Hi quay đầu qua nhìn cô ta.

“Em muốn giúp anh, nhưng mà, lúc đó em chỉ muốn để Hạ Tịch Nghiên rời khỏi anh mà thôi, em không có suy nghĩ nhiều như vậy…” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi nói từng câu từng chữ.

Lúc này đây, Lăng Tiêu Tường hoàn toàn không còn sự tự tin thường ngày nữa.

“Đây không phải là cái cớ để em làm sai mà còn lẽ thẳng khí hùng!” Mục Chính Hi nhìn cô ta nói.“Không, thật sự là như vậy, Chính Hi, em yêu anh, nhưng, em thật sự sợ mất đi anh…” Lăng Tiêu Tường nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 95: Biết chân tướng (4)


Nhìn dáng vẻ này của cô, Mục Chính Hi nhíu mày.

Anh không thể nói mình là một người đàn ông tốt, nhưng đối với Lăng Tiêu Tường…

Anh không có quá nhiều áy náy, vì anh cũng chưa từng thật lòng để tâm.

“Được rồi, Tiêu Tường, hôm nay là tiệc rượu chúc mừng, kết thúc ở đây đi!” Mục Chính Hi nói.

“Vậy anh còn tức giận với em sao?” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi hỏi.

Mục Chính Hi nhìn Lăng Tiêu Tường, nhíu mày: “Tiêu Tường, cho tôi chút thời gian, chúng ta đều bình tĩnh một chút!”

Nghe thấy câu này, Lăng Tiêu Tường sững sốt, nhìn Mục Chính Hi nửa ngày không phản ứng lại: “Ý của anh là, muốn chia tay sao?”

“Tôi chỉ là nói, bình tĩnh vài ngày!” Mục Chính Hi rất bình tĩnh nói.

Lăng Tiêu Tường lắc đầu: “Không, em không muốn bình tĩnh, Chính Hi, anh đừng tức giận có được không!”

Nhìn dáng vẻ này của cô ta, Mục Chính Hi cau mày.

“Em biết, chuyện đó là em không đúng, em sai rồi, có được không, anh đừng giận em nữa!” Lăng Tiêu Tường nhìn Mục Chính Hi nói.

Nghe thấy cô ta nói câu này, Mục Chính Hi cau mày: “Em đi làm giám

khảo, chính là vì chuyện này!?” Mục Chính Hi bỗng nhiên hỏi.

Nghe thấy lời của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường lắc đầu: “Không phải, là ba em kêu em đi!”

“Tại sao làm vậy?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

“Em cũng không biết, em chỉ là không thích anh và Hạ Tịch Nghiên đi bên nhau, Chính Hi, tin em, em thật sự không phải cố ý, lúc đó…em cũng không biết thế nào, liền làm vậy!” Lăng Tiêu Tường nói năng loạn xạ.

“Em chỉ là muốn anh và Hạ Tịch Nghiên chia tay, thật sự không có ý khác!”

“Tiêu Tường, tôi luôn cho rằng cô là một người công tư phân minh, tôi không có ý muốn cô giúp tôi, nhưng không nghĩ tới cô lại làm vậy, cô biết cuộc thi đó có ý nghĩa thế nào với tôi không?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

Nghe lời của Mục Chính Hi, Lăng Tiêu Tường sững sờ.

Cô ta biết, Mục Chính Hi luôn muốn hợp tác dự án kia với Alexia.

Lăng Tiêu Tường lúc này mới phản ứng lại: “Em lúc đó không nghĩ nhiều như vậy…xin lỗi, Chính Hi, thật sự xin lỗi…”

Nhìn Lăng Tiêu Tường xin lỗi hết lần này tới lần khác, Mục Chính Hi nhíu mày.

“Thật sự không muốn tôi tức giận nữa?”

“Dạ dạ!” Lăng Tiêu Tường liên tục gật đầu.

“Vậy được, sau này đừng tìm Hạ Tịch Nghiên gây phiền phức nữa!” Mục Chính Hi nhìn Lăng Tiêu Tường nói từng chữ một.

Nghe thấy câu này, Lăng Tiêu Tường sững sờ, có chút không dám tin nhìn Mục Chính Hi: “Anh, anh thật sự yêu cô ta rồi?”

Nghĩ tới khả năng này, Lăng Tiêu Tường cảm thấy lòng mình sắp đau đến không còn cảm giác.

“Không liên quan tới chuyện này!” Mục Chính Hi nói.

“Vậy là gì?” Lăng Tiêu Tường nhìn anh hỏi. Từ khi Hạ Tịch Nghiên bước ra, ánh mắt anh liền vây quanh trên người cô.

Kêu cô ta làm sao tin, anh không phải yêu cô?

“Sau khi đoạt được quán quân cuộc thi, Alexia đã ký hợp đồng với tôi, chỉ định case đó phải để Hạ Tịch Nghiên làm nhà thiết kế chính, cho nền, tôi bây giờ phải giữ cô ta lại!“ Mục Chính Hi nhìn cô ta nói từng chữ một.

Lăng Tiêu Tường nhìn anh, chớp chớp mắt, nửa tin nửa ngờ: “Chỉ vì chuyện này sao?”

“Nếu không thì sao?”

Lăng Tiêu Tường liên tục gật đầu: “Được, em tin anh, chỉ cần anh nói, em đều tin!“ Lăng Tiêu Tường nói.

Trong tình yêu, vì Mục Chính Hi, cô ta bằng lòng chịu thiệt hết thảy.

Nhưng mà, điều cô ta không biết là, tình yêu vốn chính là chuyện đôi bên, không cần một bên bỏ xuống tự tôn để yêu, có lẽ, đó không phải là yêu.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 96: Biết chân tướng (5)


Trong tình yêu, vì Mục Chính Hi, cô ta bằng lòng thua thiệt hết thảy.

Nhưng mà, điều cô ta không biết là, tình yêu vốn chính là chuyện đôi bên, không cần một bên bỏ xuống tự tôn để yêu, có lẽ, đó không phải là yêu.

Rất nhanh, tiệc rượu đã bắt đầu.

Tất cả mọi người đều tập hợp lại cùng nhau.

Ánh đèn sân khấu chiếu sáng.

Đầu tiên người dẫn chương trình ở trên nói vài câu khách sáo, tiếp đó chính là Mục Chính Hi, nhưng Mục Chính Hi không ở cạnh, bất đắc dĩ, người dẫn chương trình trực tiếp để Hạ Tịch

Nghiên lên nói vài lời chúc mừng.

Hạ Tịch Nghiên luôn ở một bên, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng.

Nghe thấy người dẫn chương trình gọi cô, cô liền đi thẳng lên.

Đứng trên sân khấu, lễ phục màu lam bảo thạch, khiến vóc dáng cô càng thêm thon thả, khí chất ung dung trên người khiến người ta nhìn liền cảm thấy rất thoải mái, yên tĩnh.

“Xin chào mọi người, tôi là Hạ Tịch Nghiên, nhà thiết kế đại diện của công ty Vân Duệ, đầu tiên, rất cảm ơn mọi người đến tham dự tiệc chúc mừng của công ty chúng tôi!” Hạ Tịch Nghiên đứng trên bục phóng khoáng nói.

Thực ra, cô muốn kéo dài thời gian,

đợi Mục Chính Hi xuất hiện.

Mọi người vỗ tay xong, Mục Chính Hi vẫn không xuất hiện, lúc này, Hạ Tịch Nghiên tiếp tục nói.

“Tôi cũng rất bất ngờ rằng mình có thể giành được chức quán quân cho cuộc thi lần này, tôi không có cảm nghĩ gì cho chức quán quân, tôi chỉ muốn nói, cảm ơn thầy hướng dẫn của mình, cảm ơn công ty, cấp trên, cảm ơn họ đã cho tôi cơ hội!” Hạ Tịch Nghiên đứng trên bục ung dung nói.

Nhìn từ góc độ phía dưới, Hạ Tịch Nghiên vô cùng xinh đẹp.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm cũng đứng ở một bên, tay bưng ly rượu vang, nhìn Hạ Tịch Nghiên trên đài, ánh mắt chăm chú trên người cô, khóe miệng cũng cong lên nụ

cười như có như không.

Chính vào lúc này, ở cửa xuất hiện hai bóng dáng.

Lúc nhìn thấy người bên trong, người phụ nữ không nhịn được mở miệng: “Tịch Nghiên?”

“Hạ Nguyên, em không nhìn lầm chứ, người đó chính là Tịch Nghiên không sai chứ?” Người phụ nữ kích động nói.

Hạ Nguyên chính là ba của Hạ Tịch Nghiên, mà người phụ nữ chính là mẹ cô, Hứa Nghi Tuệ, lúc nhìn thấy người trên đài, gật đầu: “Đương nhiên phải, không phải con bé thì còn có ail2”

“Nó quay về lúc nào?”

“Anh làm sao biết!”

Nói rồi, hai người bèn đi vào.

Lúc này, Hạ Kỳ Lâm vừa nghiêng đầu sang, vừa nhìn đã thấy họ.

“Ba, mẹ, sao hai người đến rồi?” Hạ Kỳ Lâm hỏi.

“Chúng ta không thể đến sao?” Hạ Nguyên trả lời.

Nói thế nào, ông cũng là tổng giám đốc của tập đoàn Hạ Thị, nhất định sẽ được mời.

Đặc biệt là, Mục Chính Hi còn là con rề trước đây của ông, nhất định sẽ mời họ

Hạ Kỳ Lâm không nói chuyện, lúc này, Hạ Nguyên nhìn Hạ Tịch Nghiên trên đài: “Kỳ Lâm, con có phải đã sớm biết Tịch Nghiên quay về rồi không?”

Nhìn người trên đài, Hạ Kỳ lâm cau mày, cuối cùng, bất đắc dĩ gật đầu: “Dạ…”

Nhìn dáng vẻ của Hạ Kỳ Lâm liền biết chúng cố ý muốn che giấu họ.

“Tịch Nghiên quay về, sao con cũng không nói với chúng ta!”

“Ba, mẹ, nghe con nói, Tịch Nghiên không nói với hai người, là có nguyên nhân…” Hạ Kỳ Lâm mở miệng, giải thích thay Hạ Tịch Nghiên.

“Có nguyên nhân gì, chúng ta là ba mẹ nó, chẳng lẽ nó còn muốn giấu chúng ta?” Hứa Nghi Tuệ nói.

Lời Hứa Nghi Tuệ vừa nói xong, lúc này, Mục Chính Hi đã xuất hiện đằng sau bà.

Mà lời vừa rồi của bà, Mục Chính Hi cũng nghe thấy toàn bộ.

Hạ Tịch Nghiên là con gái họ?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 97: Trừng phạt thế nào (1)


Hạ Tịch Nghiên là con gái họ?

Nếu anh nhớ không lầm, nhà họ Hạ chỉ có một cô con gái, hơn nữa, vào ba năm trước, đã gả cho anh…

Hạ Tịch Nghiên, Hạ Kỳ Lâm?

Anh sớm nên nghĩ tới!

Hạ Tịch Nghiên, Hạ Tịch Nghiên…

Lúc này, trong đầu anh đang cực lực tìm kiếm cái tên này, nhưng quả thực, anh nghĩ nát óc cũng không ra vợ trước của mình tên gì, nhưng lời của họ, anh xác định trăm phần trăm, Hạ Tịch Nghiên chính là vợ trước của anh! Nghĩ tới đây, ánh mắt anh nhìn Hạ Tịch Nghiên trên đài, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh, con người thâm trầm khẽ híp lại, như đang suy nghĩ gì đó…

Mà Hạ Kỳ Lâm ở bên cạnh nói gì đó với Hạ Nguyên và Hứa Nghĩ Tuệ, hai người nhíu mày, vẫn là gật đầu, mặc dù chuyện này có chút không thỏa, nhưng họ bây giờ cũng không thể nói gì.

Thật sự không nghĩ tới Hạ Tịch Nghiên quay về lại tới làm việc ở chỗ Mục Chính Hi!

Chính vào lúc này, giọng nói Mục Chính Hi từ phía sau vang lên.

“Hạ tổng, bà Hạ, hai người đến rồi!?” Lúc này, Mục Chính Hi cười gian xảo đi tới.

Giọng nói của Mục Chính Hi, khí thế của anh, đều trong vô hình đem lại áp lực cho người khác.

Nghe thấy giọng Mục Chính Hi, Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ nghiêng đầu sang, lúc nhìn thấy anh, sững sốt một chút.

Lúc này, mắt Mục Chính Hi nhìn Hạ Kỳ Lâm ở bên cạnh: “Hạ Kỳ Lâm? Hoan nghênh!”

Lúc Hạ Kỳ Lâm nhìn thấy Mục Chính Hi, nhếch khóe miệng: “Tiệc rượu chúc mừng của Mục tổng, chúng tôi sao lại không tới!?”

Lúc này, Hạ Nguyên cũng nhìn Mục Chính Hi.

Mặc dù nói anh bây giờ đã ly hôn với

Hạ Tịch Nghiên rồi, nhưng hai năm trước, nhà họ Mục giúp đỡ tập đoàn Hạ Thị, đây là sự thực.

Nói tới cùng, Mục Chính Hi ngoại trừ có chút không an phận, cũng không thiếu Hạ Tịch Nghiên thứ gì.

Dù sao lúc này, cuộc liên hôn của họ cũng không phải anh tình nguyện!

“Không sai, tiệc chúc mừng của cậu, chúng tôi sao lại không tới?” Hạ Nguyên mở miệng nói.

“Rất hoan nghênh!” Mục Chính Hi nói, may mắn họ tới, nếu không anh còn không biết, anh bị giấu diếm tới lúc nào đâu.

Giọng Mục Chính Hi có chút quái dị.

“Đúng rồi, ba cậu thế nào?” Hạ

Nguyên nói việc nhà.

“Ba con rất tốt, rất nhớ nhung con dâu ông đâu!” Mục Chính Hi nhàn nhã nói, anh chính là cố ý.

Nghe tới chuyện này, Hạ Nguyên và Hứa Nghi Tuệ sững sốt, ngay cả Hạ Kỳ Lâm bên cạnh cũng sững sờ.

“Vợ trước của con đâu? Mặc dù chúng con đã ly hôn, nhưng một ngày vợ chồng tình nghĩa trăm năm, con muốn gặp cô ấy!“ Mục Chính Hi ngoài cười trong không cười nói.

ràng đã sắp giận đến bùng nổ rồi, nhưng dáng vẻ lại như không có việc gì cả, chỉ là không có dáng vẻ thường ngày, có chút quái đản.

“Nó…“Hứa Nghi Tuệ nghĩ nghĩ mở miệng: “Nó đã xuất ngoại rồi, không ở trong nước, cho nên không có cách nào đến!” Lúc nói những lời này, không đủ khí thế, nói xong, liền nhìn Hạ Nguyên.

Hạ Nguyên không nói gì.

Cách hai năm, họ cũng đã gặp mặt vài lần, nhưng Mục Chính Hi mỗi lần nhìn thấy họ, đều là hận không thể tránh đi, không nghĩ tới hôm nay anh lại hỏi đến Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Nguyên im lặng, không lên tiếng.

Mà khóe môi Mục Chính Hi lại cong lên, cười như có như không gật đầu: “Thì ra là vậy…”

Hứa Nghi Tuệ ngượng ngùng mỉm cười, không nói gì.

Lúc này, Mục Chính Hi cười thâm sâu: “Vậy tốt, mọi người từ từ nói chuyện, con còn có việc, con đi trước!”

Hạ Nguyên vội gật đầu: “Được, cậu đi đi!”

Mục Chính Hi gật đầu, nhướn mày, ánh mắt nhìn Hạ Kỳ Lâm bên cạnh không nói gì, trực tiếp rời đi.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên vẫn đang nói trên đài.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 98: Trừng phạt thế nào (2)


Nơi mà Hạ Tịch Nghiên đứng không nhìn thấy ba Hạ và mẹ Hạ, càng không nhìn thấy Mục Chính Hi và ba mẹ Hạ nói chuyện.

Cho đến khi Mục Chính Hi đi đến gần mình, Hạ Tịch Nghiên nhìn thấy anh mà cảm thấy mình như đã được cứu vậy.

Chỉ có điều, vào lúc nhìn thấy Mục Chính Hi, cô cảm thấy hơi kỳ lạ.

Bởi vì ánh mắt của Mục Chính Hi lại lạnh căm căm.

Hạ Tịch Nghiên nghĩ, cô đắc tội với anh ở đâu rồi đấy nhỉ?

Hay là vì chuyện của Lăng Tiêu

Tường?

Có điều bây giờ cũng không quan tâm được nhiều như thế nữa, Hạ Tịch Nghiên muốn nhanh chóng kết thúc đề tài này, cô muốn đi xuống, nhưng mà cô vẫn chưa nói xong. Vào lúc này, Mục Chính Hi đi lên trên lầu.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, cô nhanh chóng mở miệng phối hợp: “Những chuyện còn lại để cho tổng giám đốc Mục nói với mọi người đi!”.

Đến bây giờ, Mục Chính Hi bước lên, nhìn Hạ Tịch Nghiên, đôi mắt sâu thăm thẳm của anh trở nên sắc lẻm.

“Thực chất cũng chẳng có gì muốn nói, chỉ biết cảm ơn cô Hạ đã giành giải quán quân cho công ty chúng tôi thêm một lần nữa!”.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đấy, cô cảm thấy ánh mắt Mục Chính Hi nhìn mình hơi kỳ lạ, là do cô nghĩ nhiều à?

MC nhanh chóng đi về phía cô: “Mời tổng giám đốc Mục giao giải thưởng cho Hạ Tịch Nghiên đi!”.

Tặng thưởng?

Còn có tiết mục này nữa à?

Mục Chính Hi cười cười, thế là, người bưng quà mang một tấm thẻ lên.

Bên trên có viết ba trăm triệu.

“Cô Hạ, cảm ơn cô đã giành giải quán quân cho công ty của chúng ta!”, Mục Chính Hi nói rồi duỗi tay ra, tỏ ý muốn bắt tay cô.

Đến bây giờ Hạ Tịch Nghiên mới biết, hóa ra đoạt giải quán quân thì sẽ được

thưởng

Cô nhìn Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên cười cười, cũng vươn tay ra nắm lấy tay anh.

Sau khi làm theo trình tự, chuyện gì cần làm cũng đã làm hết cả rồi, Mục Chính Hi nhìn bọn họ rồi nói: “Được rồi, cảm ơn mọi người đã đến đây, tiếp theo chúc mọi người ăn uống, chơi đùa vui vẻ, có chỗ nào phục vụ không chu đáo thì mong mọi người khoan dung cho!”, Mục Chính Hi nói một cách chuyên nghiệp.

Sau khi dứt lời, anh bước xuống, Hạ Tịch Nghiên cũng đi xuống theo.

Thực chất, tiệc rượu cần phải có trình tự như thế.

Trong số những người ở bên dưới, ai cần nói chuyện thì nói chuyện, ai cần móc nối quan hệ thì móc nối quan hệ.

Hạ Tịch Nghiên vừa đi xuống, còn chưa đến thời gian nghỉ ngơi, vào lúc này, âm nhạc vang lên du dương.

Không biết là ai đang gọi ầm lên.

“Tổng giám đốc Mục, có muốn quán quân nhảy một điệu với anh không?”, Mc đang đứng ở trên bục cất tiếng nói: “Đây là điệu múa đầu tiên đấy, tượng trưng cho sự hoàn hảo, Vân Duệ lên như diều gặp gió!”.

Hạ Tịch Nghiên vừa định ăn uống gì đó thì đã nghe thấy câu này.

Có người cố ý làm khó cô à?

Mục Chính Hi lại cho rằng ý kiến này

cũng không tệ.

Anh nhìn về phía Hạ Tịch Nghiên, rồi chậm rãi đi đến gần cô, vươn tay ra một cách lịch sự: “Cô Hạ, tôi có thể mời cô một điệu không?”

“Tôi…”

“Khiêu vũ, khiêu vũ!”.

Vào lúc này, có người cất tiếng phụ họa, thậm chí còn có người vỗ tay.

Nếu như cô từ chối thì có phải sẽ chết thảm lắm không?

Vào lúc này, cho dù có là ai thì cũng không tài nào từ chối được, cho dù không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho đối phương.

Huống hồ chỉ, đối phương lại là Mục Chính Hi.

Từ chối anh, người chết thảm nhất sẽ là cô.

Thế là, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười trong tiếng vỗ tay của công chúng, cuối cùng cô vẫn khoác lấy tay Mục Chính Hi.

Hai người nắm lấy tay nhau, cùng đi vào giữa.

Âm nhạc chậm rãi vút lên, hai người vừa ra đến chính giữa, đột nhiên Mục Chính Hi chìa tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào trong lòng mình.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, cô ngã nhoài vào trong lồng ngực của anh, lúc ngầng đầu lên nhìn Mục Chính Hi, anh cũng đang nhìn lại cô với ánh mắt sâu thăm thẳm…
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 99: Trừng phạt thế nào (3)


Hạ Tịch Nghiên sững sờ, cô ngã nhoài vào trong lồng ngực của anh, lúc ngẩng đầu lên nhìn Mục Chính Hi, anh cũng đang nhìn lại cô với ánh mắt sâu thăm thẳm…

Vào giây phút đó, trái tim Hạ Tịch Nghiên đập thình thịch.

Tại sao cô cứ cảm thấy ánh mắt của Mục Chính Hi là lạ.

Dường như anh có thể nhìn thấu cô

vậy.

Hạ Tịch Nghiên quay đầu đi rồi mới lên tiếng: “Tổng giám đốc Mục, anh không cảm thấy nhảy điệu này thì gần

gũi quá à?”, Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi rồi cất tiếng hỏi.

Mục Chính Hi nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt hẹp dài của anh nhìn cô chăm chú, anh lên tiếng hỏi cô: “Có à?”

“Có!” Hạ Tịch Nghiên nói thẳng.

Cô cứ cảm thấy đêm nay Mục Chính Hi có vẻ lạ lùng khiến cô khó mà diễn tả bằng lời.

Rốt cuộc có chỗ nào đó kỳ quặc chứ?

Cô cũng không nói ra được.

“Chẳng phải khiêu vũ đầu giống như thế này sao?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

Nhưng mỗi một câu anh nói đều khiến cho Hạ Tịch Nghiên cảm thấy, anh đang nghiến răng nghiến lợi.

Là ảo giác của cô sao? Anh càng đến gần, Hạ Tịch Nghiên lại càng lùi ra sau.

“Tổng giám đốc Mục, anh khiêu vũ với người khác đều dán vào cơ thể người ta à?” Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, cô vặc lại anh.

Mục Chính Hi không nói gì.

Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, chỉ mong sao âm nhạc sớm dừng lại!

Nhưng mà Hạ Tịch Nghiên hoàn toàn không nhận ra người đàn ông trước mặt mình chỉ mong có thể khử cô cho rồi.

Hai người khiêu vũ, Hạ Tịch Nghiên không nhìn anh, nhưng ánh mắt của Mục Chính Hi luôn dán chặt vào người cô, Hạ Tịch Nghiên không biết mình

phải làm như thế nào.

Vào lúc này, cô quay đầu đi, nhìn thấy Lăng Tiêu Tường.

Lăng Tiêu Tường đang đứng ở đó, cô ta nhìn bọn họ với vẻ phẫn nộ.

Xem ra lại bị hiểu lầm rồi!

Vào lúc này, Hạ Tịch Nghiên quay đầu sang nhìn Mục Chính Hi: “Tổng giám đốc Mục, bạn gái anh đang nhìn anh kìal”.

“Vậy à?” Mục Chính Hi nhướn mày, anh hỏi lại, giọng điệu thờ ơ như thể không hề quan tâm.

Nghe thấy giọng nói của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên càng cảm thấy đêm nay Mục Chính Hi rất kỳ lạ.

Nói cho chính xác là kể từ lúc ra ngoài

với Lăng Tiêu Tường rồi trở về đây, anh đã rất kỳ lạ.

“Phải, lẽ nào anh không sợ cô ấy giận sao?”, Hạ Tịch Nghiên hỏi anh ta.

“Tại sao tôi lại phải lo?”, Mục Chính Hi hỏi ngược lại.

Nghe anh ta nói thế, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày lại, cô vẫn cảm thấy anh có gì đó là lạ.

Rốt cuộc người đàn ông này quá bạc tình, hay là quá mức tự tin?

Hai người vừa khiêu vũ, vừa trò chuyện câu được câu mất.

Từ lời lẽ của anh, Hạ Tịch Nghiên cảm thấy tâm tư của Mục Chính Hi vốn không dành cho Lăng Tiêu Tường.

“Anh đúng là đồ bạc tình!” Hạ Tịch

Nghiên chợt lên tiếng.

Mục Chính Hi nghe thấy thế, khóe môi anh nhếch lên: “Bạc tình à?”

“Lễ nào không phải sao?” Hạ Tịch Nghiên vặc lại.

Rõ ràng biết Lăng Tiêu Tường hiểu lầm còn kéo cô đi khiêu vũ, không hề quan tâm đến cảm giác của cô ta một chút nào.

Vào lúc này bỗng dưng Mục Chính Hi cất tiếng hỏi: “Hạ Tịch Nghiên, cô đã từng lừa dối tôi bao giờ chưa?”

Nghe anh hỏi như vậy, trái tim Hạ Tịch Nghiên đập chậm đi một nhịp, cô nhìn Mục Chính Hi rồi nói: “Anh nói vậy là ý gì?”

“Cô nói đi, nếu như cô lừa tôi thì tôi

phải trừng phạt cô thế nào đây hả?” Mục Chính Hi vẫn nói ung dung như cũ, giọng nói của anh giống hệt như Satan đến từ địa ngục, lạnh lùng và sắc bén.

Hạ Tịch Nghiên có dự cảm không lành, nhưng cô lại không dám nói gì nhiều.

“Nếu như tôi lừa anh thì cũng là chuyện bình thường mà thôi, chúng ta có phải là gì của nhau đâu, tại sao tôi không thể lừa anh?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

Không phải là gì của nhau?

Nghe thấy thế, Mục Chính Hi nhếch môi cười gian hiểm…
 
Back
Top Bottom