Ngôn Tình Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 120: Muốn bóp chết cô (6)


Hạ Tịch Nghiên cũng không cưỡng ép, mỉm cười, sau khi từ biệt thì đi ra ngoài.

Khiến cô không ngờ là, vừa đến cửa, chuẩn bị gọi xe thì một chiếc xe quen thuộc đập vào mắt cô.

Không sai, không phải người khác, chính là Mục Chính HỈ.

Anh trực tiếp lái xe đến trước mặt cô, từ trên xe bước xuống.

Hạ Tịch Nghiên đáng nghĩ, nếu như anh ở công ty, đến nơi này, thế nào cũng phải mất hơn 20 phút, từ sau khi chị Chương cúp máy đến bây giờ chẳng qua mới được 10 phút, anh vậy mà đã đến rồi.

Có điều điều này có thể tưởng tượng được, anh đã lái xe như thế nào!

Hạ Tịch Nghiên từng.ngồi xe của anh, cô đã có trải nghiệm rồi!

Lúc này, Mục Chính Hi lái xe đến trước mặt cô, sau đó trực tiếp đẩy cửa xe bước xuống.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó không nhúc nhích, cô rất muốn phớt lờ anh, không để ý anh mà trực tiếp rời di, nhưng xe của anh, vừa hay chắn đường của cô, Hạ Tịch Nghiên có thể chắc chắn, nếu như cô thật sự giả bộ không nhìn thấy anh mà đi mất, Mục Chính Hi nhất định sẽ lao đến, nhất định sẽ b*p ch*t cô!

Anh đi đến trước mặt cô, nhìn cô, phải cần sức nhẫn nại lớn như thế nào Mục Chính Hi mới không xông lên b*p ch*t cô.

“Sao hả? Biết tôi đến thì muốn đi?“ Mục Chính Hi vừa đi, vừa nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi, ánh mắt nhiều thêm vài phần bất lực, giọng điệu tràn đầy sự ẩn nhẫn.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, nhìn anh cười, tóm lại cảm thấy, trong nụ cười có giấu dao, có điều, cô trông điềm tĩnh hơn nhiều: “Tổng giám đốc Mục suy quá nhiều rồi, chỉ là nói xong chuyện rồi, cho nên muốn rời khỏi mà thôi!“ Hạ Tịch Nghiên nhàn nhạt nói.

“Vậy sao?” Nghe đến đây, Mục Chính Hi bước đến một bước, nhìn cô hỏi.

Anh bước lên một bước, Hạ Tịch Nghiên không nhịn được mà lùi về sau một bước.

“Phải!” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, nói rõ ràng, ngữ khí chắc chắn.

“Biến mất hai ngày, tôi còn tưởng rằng, cô lại định không một lời mà đi mất chứ!” Mục Chính Hi nhìn cô nói, anh dám thề, nếu như Hạ Tịch Nghiên lần này tiếp tục không nói một lời mà đi đất, bất luận dùng cách gì, cho dù đuổi đến chân trời góc bể, anh cũng sẽ tìm được cô!

Nghe thấy lời của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên cười cười, sau đó ngước lên nhìn anh: “Tổng giám đốc Mục có phải suy nghĩ quá nhiều rồi hay không, tôi tại sao phải rời khỏi?!”

Hạ Tịch Nghiên càng bình tĩnh thì anh càng muốn

chết cô: “Tại sao? Cô không biết tại sao sao?“ Nói rồi, Mục Chính Hi bước lên một bước, vóc dáng cao to, mang theo áp bức muốn bức cô, Hạ Tịch Nghiên cau mày, không nhịn được lùi về sau một chút: “Mục Chính Hi, anh muốn làm gì?”

“Muốn b*p ch*t cô!“ Mục Chính Hi nhìn cô mà nghiến răng nghiến lợi nói.

Hạ Tịch Nghiên: “…”

Đừng ngây ở đó một lúc, cô nhíu mày: “Mục Chính Hi, nếu như anh vì chuyện tôi lừa anh, vậy thì tổi xin lỗi, nhưng tôi không cho rằng tôi sai, tôi chỉ giấu anh, không có nói cho anh sự tình mà thôi, huống chỉ, là bản thân anh không nhận ra tôi, anh cũng không cần lấy Hạ Thị đến hù dọa tôi!“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh nói rố từng chữ.

“Vậy sao?“ Nói rồi, khóe môi Mục Chính Hi nhếch lên lộ ra một cười lạnh, chầm chậm cúi người xuống, ánh mắt sắc bén như dao nhìn chằm chằm lên người cô: “Vậy thì ba năm trước thì sao? Cũng giấu tôi, không có nói cho tôi biết sao?“ Mục Chính Hi nhìn cô nhấn mạnh từng chữ.

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên hơi sững người, ngước mắt nhìn anh.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 121: Thương lượng thành công (1)


“Vậy sao?” Nói rồi, khóe môi Mục Chính Hi nhếch lên lộ ra một cười lạnh, chầm chậm cúi người xuống, ánh mắt sắc bén như dao nhìn chằm chằm lên người cô: “Vậy thì ba năm trước thì sao? Cũng giấu tôi, không có nói cho tôi biết sao?” Mục Chính Hi nhìn cô nhấn mạnh từng chữ:

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên hơi sững người, ngước mắt nhìn anh.

Anh biết rồi? Anh đã biết! Điều này mới là điều Hạ Tịch Nghiên vẫn luôn lo lắng.

Lúc đầu gả cho Mục Chính Hi; mặc dù nói là cô tự nguyện, nhưng lúc đó cũng vì cứu-Hạ Thị.

Nhìn thấy Mục Chính Hi lạm tình như thế, cô cũng bất đắc dĩ mới nghĩ đến chiêu này:

Không ngờ, trong một năm, anh thật sự rất ít gặp cô. Nhiều nhất hai lần.

Lần đầu đi đăng ký kết hôn, lần thứ hai, chính là anh dẫn cô vào nhà họ:Mục, không có bất kỳ nghỉ thức hôn lễ nào.

Từ đó về sau, cô không có gặp Mục Chính Hi nữa.

Nói chính xác, Mục Chính Hi cũng không gặp được cô nữa, cô lúc đó cách vài ba hôm thì nhìn thấy anh trên tin tức.

Bây giờ, không ngờ Mục Chính Hi vẫn biết…

Thấy ánh mắt của Hạ Tịch Nghiên nhìn mình.

Người phụ nữ này, nhất định đang lo lắng! “Sao hả? Không nói chuyện nữa?” Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Tôi, tôi không biết anh đang nói cái gì!“ Hạ Tịch Nghiên lo lắng nói.

Lúc này phủ nhận, không muộn đâu nhỉ?

“Không biết?” Nghe vậy, khóe môi Mục Chính Hi cong lên lộ ra nụ cười lạnh: “Hạ Tịch Nghiên, cô giả bộ nữa đi, tiếp tục giả vờ đi, tôi sớm muộn sẽ xé rách cái mặt nạ đó của cô!” Mục Chính Hi nhìn mà hận ê răng.

Người phụ nữ này, vậy mà lừa anh lâu như vậy!

Hạ Tịch Nghiên không biết nên nói gì mới ổn, dù sao, cô lừa người ta trước, bây giờ nói cải gì cũng có tật giật mình.

“Tổng giám đốc Mục, anh đến đây có việc nhì, vậy anh làm đi, tôi đi trước đây!” Nói xong, Hạ Tịch Nghiên đứng thằng người muốn đi.

Tuy nhiên một giây sau; Mục Chính Hi túm tay cô lại: “Ai cho phép cô đi?“

Hạ Tịch Nghiên cau mày: “Vậy anh còn muốn như thế nào?”

“Hạ Tịch Nghiên, cô chơi tôi lâu như vậy, như thế này mà muốn thôi rồi!? Mục Chính Hi túm cổ tay của cô hỏi từng chữ.

“Vậy anh muốn như thế nào?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Như thế nào? Cô nói xem?” Mục Chính Hi hỏi ngược lại,

gần như, nghiến răng nghiến lợi.

Đến bây giờ, anh quả thật vẫn chưa nghĩ ra cách nên xử. lý Hạ Tịch Nghiên như thế nào.

Nếu như nghĩ được rồi, cô bây giờ còn có thể đứng ở đây sao?

Ánh mắt của hai người nhìn thằng vào nhau.

Một người bình tĩnh, một người tức giận.

Lúc này, chị Chương ở trong biệt thự nhìn thấy cảnh này, nhịn không được kích động nói: “Ông chủ, thật sự không quản sao?”

Mục Trần ngồi trên sô pha, điểm nhiên, nhưng cực kỳ kiên quyết nói: “Chị Chương, cô cũng coi như không nhìn thấy!”

Chị Chương: “…” Ề Được, cô chỉ có thể không nhìn thấy. Nhưng ánh mắt vấn nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

“Mục Chính Hi, anh không phải cũng không muốn lấy tôi sao? Tôi làm như thế hay không làm như thế, có gì khác biệt sao?“ Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, không vui nhìn Mục. Chính Hi mà nồi.

Lời này; càng chọc giận Mục Chính Hi, anh nhìn cô: “Đương nhiên có!”

“Khác biệt cái gì?”

Lúc này, Mục Chính Hi trực tiếp kéo cô di.

“Anh muốn dẫn tôi đi đâu?”

“Để cô biết khác biệt ở đâu!” Nói rồi, Mục Chính Hi kéo Hạ Tịch Nghiên đi, mở cửa xe, trực tiếp nhét cô vào trong.

“Mục Chính Hi!!” Hạ Tịch Nghiên nổi giận, nhưng với Mục Chính Hi, hoàn toàn không có tác dụng.

Lúc này, chị Chương ở trong có chút kích động: “Ông chủ, mợ chủ bị cậu chủ dẫn di rồi!

“Dẫn đi thì dẫn đi thôi, không sao, thằng.nhóc đó, quỷ kế rất nhiều, không sợ bị thiệt thòi đâu!” Mục Trần dáng vẻ điềm nhiên nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 122: Thương lượng thành công (2)


Thấy Mục Trần điềm nhiên như vậy, chị Chương cũng không nói được gì nữa, ánh mắt nhìn bên ngoài cửa sổ, lúc này, Mục Chính Hi trực tiếp lái xe đi rồi, ngay cả cửa cũng chưa vào.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên ngồi ở tròn xe, nhìn Mục Chính

Hi: “Anh rốt cuộc muốn như thế nào?”

“Hạ Tịch Nghiên, cô lừa tôi bao nhiêu lần, cô nhớ kỹ cho tôi, bây giờ, cô tốt nhất im miệng lại, nếu không, tôi thật sự không đảm bảo có b*p ch*t cô hay không đâu!” Mục Chính Hi lái xe, cảnh cáo.

Vì thế, Hạ Tịch Nghiên ngoan ngoãn im miệng lại. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Lúc này, cô vẫn nên không mở miệng thì tốt hơn. Chiếc xe rất nhanh chạy đến biệt thự của anh. Hạ Tịch Nghiên biết, anh lại muốn dẫn cô trở về.

Nghĩ đến đây, cô vẫn không tránh khỏi có một chút lo lắng, dù sao Mục Chính Hi khi không còn lý trí, cô căn bản không thể ngăn cản.

Suy nghĩ một lát, Hạ Tịch Nghiên mở miệng: “Mục Chính Hi, chúng ta nói chuyện nghiêm túc thì như thế nào?“

Mục Chính Hi không nói chuyện.

Hạ Tịch Nghiên cau mày, cũng không biết anh đang nghĩ gì, dứt khoát không nói nữa, gặp chiêu tiếp chiêu đi!

Rất nhanh, chiếc xe đã đến trước biệt thự của Mục Chính Hi, anh xuống xe, Hạ Tịch Nghiên cũng không cần anh kéo, trực tiếp đẩy cửa xe bước xuống.

Không cần Mục Chính Hi mở miệng, Hạ Tịch Nghiên đi thẳng vào trong biệt thự.

Thấy dáng vẻ của Hạ Tịch Nghiên, Mục Chính Hi thật sự vừa tức vừa hận, anh cũng theo sau đi vào.:

Dì Lý mở miệng, khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên, ngạc nhiên nói: “Cô Hạ…”

Hạ Tịch Nghiên mỉm cười đi vào trong;-theo sau là Mục Chính Hi.

Dì Lý càng thêm sững người.

Lúc này, sau khi Hạ Tịch Nghiên đi vào, nhìn thấy dì Lý: “Dì Lý, làm phiền dì pha hai ly cà phê giúp hai chúng cháu, cháu với tổng giám đốc Mục:có chuyện cần thương lượng!”

Mục Chính Hi vừa đi vào thì nghe thấy câu này của Hạ Tịch Nghiên.

Dì Lý đứng ở đó, nghe thấy lời của Hạ Tịch Nghiên, có chút không hiểu, nhưng vẫn gật đầu: “Được!”

“Cảm ơn dì Lý!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Mục Chính Hi đứng ở đằng sau, nhìn Hạ Tịch Nghiên, tức không chỗ để xả.

“Cô cảm thấy cô vẫn là nữ chủ nhân của nơi này sao?“ Mục Chính Hi nhìn cô nhấn mạnh từng chữ.

“Cho dù là khách, muốn ly cà phê không được sao?“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh không nhanh không chậm hỏi ngược. lại.

Ánh mắt sâu thằm, dường như muốn phóng lửa, Mục Chính Hi nhìn Hạ Tịch Nghiên, không nói hai lời, trực tiếp kéo cô lên lầu.

“Dì Lý, nhớ pha xong cà phê thì mang lên!“ Hạ Tịch

Nghiên không quên bổ sung một câu.

Dì Lý đứng ở đó, mơ màng gật đầu: “Được!”

“Không đưa lên!” Lúc này, Mục Chính:Hi lạnh lùng mở. miệng.

Dì Lý đứng ở đó, sau đó lại mớ màng gật đầu: “Tôi biết rồi!”

Hạ Tịch Nghiên trợn mắt với Mục Chính Hi thì đã bị kéo vào trong phòng. ”

Rầm một tiếng, cánh cửa vô tội, lần nữa bị đá văng.

“Hạ Tịch Nghiên, cô bây giờ còn cho rằng cô là nữ chủ nhân của nơi này sao!?“ Mục Chính Hi hằn học nhìn cô nói.

“Cho dù là khách, Mục Chính Hi anh cũng không cần dùng giọng điệu này!” Hạ Tịch Nghiên đáp trả lại anh.

“Giọng điệu này? Tôi không b*p ch*t cô đã là tốt lắm rồi!” Mục Chính Hi lạnh lùng cảnh cáo.

Hạ Tịch Nghiên:”.. Bạo lực không giải quyết được vấn đề ”

Cô càng điềm tĩnh, Mục Chính Hi càng có suy nghĩ xúc

động muốn hủy đi lớp mặt nạ đó của cô.

“Hạ Tịch Nghiên, cô thật sự không biết sống chết!” Mục Chính Hi nhìn cô mà nghiến răng nghiến lợi nói, đi lên, túm lấy cô.

Hạ Tịch Nghiên ngây người, nhìn anh: “Mục Chính Hị, anh làm tôi đau!”

Mục Chính Hi không có vì thế mà buông tay, mà hằn học nhìn cô: “Hạ Tịch Nghiên, xem ra, cô thật sự không sợ tôi ra tay với Hạ Thị.”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 123: Thương lượng thành công (3)


Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên ngược mắt: “Mục Chính Hi, ban đầu khi ly hôn anh đã nói, sẽ không ra tay với Hạ Thị!” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh nói.

“Cô còn dám nhắc đến chuyện ly hôn!?” Mục Chính Hi nói.

Vừa nghĩ đến chuyện cô lừa anh thì anh hận không thể b*p ch*t cô, cô đến bây giờ còn dám nhắc đến.

“Tôi vì sao không dám? Điều này ban đầu nói rố rồi!“ Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại, dừng một lát, đột nhiên nhớ đến cái gì đó: “Mục Chính Hi, anh trước đây không phải rất muốn ly hôn với tôi sao? Hiện ray. chúng ta đã ly hôn rồi, anh nên vui mừng mới đúng, bây giờ tức giận như vậy, không phải

yêu tôi rồi đấy chứ? cho nên hẹn quá hóa giật Hạ Tịch Nghiên nhìn Hạ Tịch Nghiên nhướn mày hỏi ngược lại

Yêu cô? Nghe thấy điều này, Mục Chính Hi đầu tiên là ngây người, sau đó cười lạnh: “HẠ Tịch Nghiên, cô lấy đâu ra cái tự tin như vậy!”

“Tất cả hành vị của anh nói cho tôi biết, anh rất bất mãn với chuyện ly hôn ‘giữa tôi và anh, lẽ nào lông phải sao?“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi ngược lại.

Cũng có thể nói, cô cố ý k*ch th*ch Mục Chính

Có khi phản kích sẽ có tác dụng hơn nhiều so

với cãi nhau!

Đặt biệt đối diện với loại người cao ngạo như

Mục Chính Hi.

“ôi bất mãn, rất bất mãn, đó là vì cô lừa tôi,

chơi tôi, Hạ Tịch Nghiên, cô coi Mục Chính Hi tôi là cái gì, tôi nhất định bắt cô vì chuyện này mà trả giá!“ Mục Chính Hi nhìn cô nói.

Hạ Tịch Nghiên: ”…” “Tôi cảm thấy, anh nên bình tĩnh một chút!”

“Tối hôm đó vậy mà dám lừa tôi bị đau dạ dày, Hạ Tịch Nghiên, cô thật sự chán sống rồi, một hai ba, lừa tôi liên tiếp!” Mục Chính Hi nhìn cô mà hằn học nói, đến bây giờ còn:chưa có ai khiến anh giận dữ như thế này.

Còn chưa có ai dám chơi cô như thế này.

Hạ Tịch Nghiên: “›. Tôi là vì tự bảo vệ mình, để hai người bình tĩnh một chút!”

“Vậy sao? Vậy tôi nói rõ cho cô biết, tôi không bình tĩnh được!” Mục Chính Hi gần lên.

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên suy nghĩ một lát: “Mục Chính Hi, ai làm người lấy chịu, là tôi lừa

anh, không có liên quan đến Hạ Thị, anh có chuyện gì thì nhằm vào tôi, đừng lấy Hạ Thị ra nói!”

“Cô cảm thấy, một mình cô gánh được không?” Mục Chính Hi nhìn cô hỏi.

“Mục Chính Hi, nếu như là đàn ồng thì anh nên tuân thủ lời hứa của anh, anh đã nói, sẽ không động vào Hạ Thị!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

“Nếu như tôi không tuân thủ thì sao?“ Mục Chính Hi nhìn cô mà trầm thấp hỏi ngược lại, giọng nói không lớn, nhưng lại có thể khiến người ta cảm thấy được hơi thở lạnh lẽo tỏa ra từ trên người anh.

“Nếu như anh thừa nhận anh không phải đàn ông, vậy thì, anh có thể ra tay!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Câu nói này đã chạm đến giới hạn của Mục Chính Hi.

Bởi vì khoảnh khắc đó, Hạ Tịch Nghiên nhìn thấy trên mặt của Mục Chính Hi không phải sự tức giận, mà là nụ cười.

Nụ cười khiến lòng người phát run.

“Hạ Tịch Nghiên, tôi nói cho anh biết, tôi rốt cuộc có phải đàn ông hay không!“ Nói xong, Mục Chính Hi trực tiếp đi về phía Hạ Tịch Nghiên, hôn lên môi của cô.

Khi Hạ Tịch Nghiên còn chưa kịp phản ứng, anh khẽ đẩy, hai người liền ngã ra.

Sức lực của Mục Chính Hi rất lớn, hơn nữa có thể cũng rất nặng, cả người đè lên người Hạ Tịch Nghiên, cô có chút không thở được, chứ đừng nói giấy giụa.

Mục Chính Hi cứ hôn cô như thế, dùng hành động nói cho cô biết, anh rốt cuộc có phải đàn ông hay không!

Càng hôn càng tiến sâu, Hạ Tịch Nghiên tưởng

Mục Chính Hi chỉ muốn hù dọa cô mà thôi, mãi đến—

Nhưng bất luận đẩy anh như thế nào, Hạ Tịch Nghiên đè trên người cô vẫn không có ý đứng lên.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 124: Thương lượng thành công (4)


“Mục…”

Cô chỉ cần mở miệng thì sẽ bị nụ hôn của anh nuốt mất.

Hạ Tịch Nghiên thật sự Khóc không ra nước mắt, dùng sức đẩy Mục Chính Hi: “Mục Chính Hi, anh như thế này, tôi sẽ hận anh!” Hạ Tịch Nghiên trong lúc giấy giụa đột nhiên mở miệng nói.

Cũng chính câu nói đó, Mục Chính Hi đã dừng động tác.

Ngước mắt, nhìn Hạ Tịch Nghiên.

Hai mắt của Hạ Tịch Nghiên cũng nhìn thằng anh: “Anh thật sự muốn c**ng b*c người khác sao?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi.

Sự sắc bén trong ánh mắt cô, khiến Mục Chính Hi hơi sững người.

“Nếu như anh thật sự muốn làm như vậy, về mặt thể lực tôi không chống cự được, những Mục Chính Hi, anh thật sự muốn c**ng b*c một người anh không có cảm giác sao?!“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi.

Mục Chính Hi nhíu mày, nhìn cô.

Thật ra, anh có thể tiếp tục, nhưng không biết tại sao, sau khi nghe lời mà Hạ Tịch Nghiên nói, anh vậy mà ngoài ý muốn cảm thấy trong lòng rất không thoải mái.

“Vậy ý của cô là, tôi nên khiến cô cam tâm tình nguyện?” Mục Chính Hi nhìn cô nhướng mày hỏi.

“Nếu như anh có bản lĩnh thì cứ thử!“ Hạ Tịch Nghiên nhìn anh mà nhàn nhạt mở miệng, trong lời nói mang theo sự khiêu khích.

Nhưng điều nay hình như đã gợi lên hứng thú

của Mục Chính Hi

Nhìn cô, Mục Chính Hi mở miệng: “Hạ Tịch Nghiên, cô thắng rồi, nhưng tôi sẽ khiến cô cam tâm tình nguyện!“ Mục Chính Hi nói, trong

lời nói là sự khẳng định, tự tin

Hạ Tịch: Nghiên mỉm cười: “Vậy thì xem bản lĩnh

của anh rồi!”

“Xem ra, cô muốn chơi trò tình cảm với tôi!”

Mục Chính HÌ nhìn cô nói

“I€hông phải muốn chơi; tôi chỉ là không muốn bị c**ng b*c, Mục Chính Hi anh thật sự có bản lĩnh như thế thì khiết tôi cam tâm tình nguyện, đến lúc đó tôi không nỏi hai lời!” Hạ Tịch Nghiên

nhìn anh nói

Nghe thấy điều này, Mục Chính Hi nhướng mày: “Hạ Tịch Nghiên, cô tốt nhất nhớ kỹ lời mà cô nói ngày hôm nay, nếu như cô còn lừa tôi, tôi nhất định sẽ khiến cô chết rất thảm!” Mục Chính Hi

cảnh cáo.

Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Anh yên tâm, tôi bây giờ cho dù chạy đi làm hòa thượng cũng không chạy đến miếu!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Cô biết thì tốt, có điều cho dù cô đ* rồi, bất luận dùng cách gì, cho dù đuổi đến chân trời góc bể, tôi cũng sẽ tìm được cô!” Hạ Tịch Nghiên nhìn cô nói, nhận lúc còn sớm muốn cô chết tâm muốn chạy.

“Anh yên tâm, nhà của tôi ở nơi này, tôi sẽ không tiếp tục chạy nữa!”

“Tốt nhất là như vậy!” Mục Chính Hi nói. Tóm lại cũng.bớt giận được một ít.

“Vậy bây giờ, anh có thể đứng dậy được hay chưa?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh hỏi.

Hạ Tịch Nghiên liếc nhìn cô, lúc này mới lười nhác từ trên người cô đứng dậy, bộ phận nào đó

như có như không cọ vào người cô, hai người đều có cảm thấy, Hạ Tịch Nghiên lập tức đỏ mặt, nhưng Mục Chính Hi lại như không có chuyện gì, từ trên người cô đứng dậy.

Hạ Tịch Nghiên cũng nhân đó ngồi dậy, chỉnh lại quần áo.

“Nếu đã như thế, Mục Chính Hi, chúng ta nói chuyện đi!” Hạ Tịch Nghiên:mở miệng nói.

Mục Chính Hi ngồi ở một bên, lười nhác nhướng mày, ra hiệu cô nói.

“Mặc kệ giữa chúng ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đều không dây dưa đến gia đình!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi nói.

Mục Chính Hi lười biếng dựa vào, không lên tiếng, chỉ có.ánh mắt đang nhìn cô.

“Anh đã đồng ý với tôi, không được ra tay với Hạ Thị!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Lúc đó, tôi không biết cô lừa tôi, nếu như tôi biết, nhất định sẽ không đáp ứng với cô, hơn nữa, lúc đó nhất định sẽ thu mua Hạ Thị rồi! Mục Chinh Hi đột nhiên tiến sát, nhìn Hạ Tịch Nghiên nói từng chữ.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 125: Thương lượng thành công (5)


Hạ Tịch Nghiên thấy Mục Chính Hi lại gần, không hề lùi lại sau, mà nhìn thằng vào anh, cô không hoài nghỉ lời anh nói.

Mà, tuyệt đối tin.

Cô may mắn, đến bây giờ anh mới biết cô lừa anh chứ không phải 2 năm trước.

Nếu không, Hạ Thị thật sự cũng không tồn tại nữa rồi.

Mặc dù nói như thế, nhưng, dù sao không phải 2 năm trước.

“Vậy bây giờ thì sao?“ Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi hỏi.

Mục Chính Hi lần nữa lười.nhác dựa vào chỗ đó: “Không biết, xem tâm trạng!”

Hạ Tịch Nghiên: “..”

“Nếu như anh cố chấp muốn thu mua Hạ Thị, tôi cũng không có cách. ngắn cản anh, vậy tôi chỉ có thể từ chức!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nghe thấy. điều này, Mục Chính Hi nhíu mày: “Cô uy h**p tôi?”

“Thế nào tính là uy h**p chứ? Nếu như anh muốn thu mua Hạ Thị, tôi thế nào cũng nến tức chức trở về giúp một chút, cho dù không thay đổi được kết quả, tôi cũng nhất định trở về!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Người phụ nữ này biết anh tạm thời cần cô, Vân Duệ cần cô, cho nên mới dám ngông cuồng nói chuyện với anh như vậy.

Nhưng suy nghĩ một chút, Mục Chính Hi nhìn cô: “Cũng không phải không có cách!”

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, Mục Chính Hi cũng nhìn cô: “Giống như 3 năm trước, lại gả cho.

tôi, tôi sẽ buông tay với Hạ Thị!” Hạ Tịch Nghiên: “…”

Mục Chính Hi tuyệt đối là cố ý! Tuyệt đối là vậy!

Hạ Tịch Nghiên nhìn anh, sau đó khẽ mỉm cười: “Tổng giám đốc Mục, vì tránh ác mộng của 3 năm trước, hay là nói điều kiện khác đi!”

Ác mộng? Nói đến đây, ánh mắt của Mục Chính Hi tức. giận nhìn Hạ Tịch Nghiên, Hạ Tịch Nghiên lập tức mỉm cười, mở miệng: “Ác mộng của anh!”

“Như thế còn tạm được!” Hạ Tịch Nghiên; “…”

Thấy dáng Vẻ trẻ con của Mục Chính Hi, Hạ Tịch Nghiên lắc đầu bất lực.

Ở dưới mái nhà của người ta, đạo lý không thể không cúi đầu Hạ Tịch Nghiên vẫn hiểu.

Vì tránh anh đói mà ăn quàng, cô vẫn không nên xung đột trực diện với anh thì tốt hơn.

“Cho nên?” Hạ Tịch Nghiên thấy anh không nói chuyện, nhìn anh hỏi.

“Tôi suy nghĩ đã!“ Mục Chính Hi nói. “Vậy tôi cũng suy nghĩ, có nên từ chức hay không!” Mục Chính Hi ngước mắt, tức giận liếc nhìn cô.

Nhìn thấy ánh mắt của anh, Hạ Tịch Nghiên mở miệng: “Thật ra, thu mua Vân Duệ là giả, anh chỉ muốn bức tôi ra mà thôi!”

Nghe thấy điều này, Mục Chính Hi ngước mắt nhìn Hạ Tịch Nghiên, không thể không thừa nhận, cô nhìn sự việc, rất thấu đáo.

“Bây giờ tôi đã xuất hiện rồi, anh có thể thu tay được rồi chứ?” Hạ Tịch Nghiên hỏi.

Nghe thấy lời của cô, Mục Chính Hi cười lạnh một tiếng: “Hạ Tịch Nghiên, cô có phải quá tự tin rồi hay không!“

“Tổng giám đốc Mục; anh dám nói không phải sao?“ Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại: “Chỉ có tung ra tin tức, nội bộ Hạ Thị căn bản không có nhận được. bất cứ thông tin hay thông báo nào, hơn nữa bây giờ Hạ Thị đang lên sàn, vận hành rất tốt, tại sao đột nhiên muốn thu mua!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, nói từng chữ, phân tích rõ ràng, không đi quản lý công ty thật sự đáng tiếc.

“Nguyên nhân chỉ có một, đó chính là anh muốn ép tôi xuất hiện!“ Hạ Tịch Nghiên cực kỳ khẳng định nhìn Mục Chính Hi nói.

Mục Chính Hi dựa vào chỗ đó, không tức không phiền,

nhìn không ra bất cứ cảm xúc nào.

“Cô biết là tốt, cho nên, cô cũng nên biết, cô nếu như thật sự biến mất rồi, Hạ Thị nhất định cũng biến mất cùng cô, tôi nói được làm được!”

“Vậy tôi nếu như không biến mất, có phải có thể thu hồi tin tức thu mua giả đối với Vân Duệ hay không?” Hạ Tịch Nghiên hỏi. –

“Nếu biết là giả, hà tất còn hỏi tôi!“ Mục Chính Hi nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 126: Thương lượng thành công (6)


Cô biết là tốt, cho nên, cô cũng phải biết rằng nếu cô thực sự biến mất thì Hạ Thị chắc chắn cũng sẽ biến mất cùng cô, tôi nói được làm được!”

“Vậy nếu như tôi không biến mất thì có phải có thể thu hồi lại việc thu mua giả của Vân Duệ không?” HẠ Tịch Nghiên hỏi.

“Nếu đã biết là giả sao còn hỏi tôi!” Mục Chính Hi nói.

“Tất nhiên là phải bắt đầu từ anh ra mặt giải thích, tin tức lần này tung ra cho dù không phải là thực sự thu mua thì cũng để khiến nội bộ của Hạ Thị khủng hoảng rồi. Cứ vậy nhiều đối tác sẽ không hợp tắc nữa, Hạ Thị sẽ tổn thất nghiêm trọng!” Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi, nói rõ từng câu từng chữ về mặt lợi và hại trong đó.

Mục Chính Hi đang dựa Vào đó, vốn dĩ cho là cô chỉ nghĩ đơn giản vì nhà họ Hạ, không ngờ lại nhìn sự việc được rõ ràng như vậy.

Xem ra trước kia anh quá coi thường người phụ nữ này rồi! Lúc này anh nâng mắt lên nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Xem ra, cô rất rõ lợi ích trong đó nhỉ!”

“Tôi đã từng học quản trị kinh doanh, đây chỉ là điều cơ bản nhất thôi!” Hạ Tịch Nghiên nói, cũng không cần giấu diếm mà thằng thắn thừa nhận.

“Nếu đã học quản trị kinh doanh sao lại đổi thành thiết kế?” Mục Chính Hi bống nhiên nhìn cô hỏi.

“”Đến cả chuyện này cũng phải nói đấy chứ?” Hạ Tịch Nghiên hỏi lại.

Nghe vậy, Mục Chính Hi nhướng mày, đổi chủ đề, nhìn cô: ”OK, muốn để tôi ra mặt làm sáng tỏ cũng được, tôi cũng có một điều kiện.”

”Chỉ cần không kết hôn thì thế nào cũng được.” Hạ Tịch Nghiên lập tức mở miệng.:

Mục Chính Hi:”….”

Thấy cô nói, giống như kết hôn với anh trở thành chuyện vô cùng đau khổ, Mục Chính Hi trừng cô một cái, Hạ Tịch Nghiên chuyển tầm mắt, không nhìn qua đó.

Có thế không cãi nhau thì tuyệt đối không cãi nhau.

Sau khi phẫn nộ nhìn cô một cái, Mục Chính Hi mới mở

miệng: “Hợp tác với Alexia, chỉ cần hợp đồng kia xong, tôi sẽ từ bỏ việc thu mua Hạ Thị!”

“Được, không thành vấn đề, nhưng cũng hi vọng anh nói được làm được!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Tất nhiên!’ Mục-Chính Hi gật đầu. Vì thế hiệp thương đã xong.

Thực ra kết quả là anh đồng ý không thu mua Hạ Thị, mà Hạ Tịch Nghiên cũng đáp ứng không từ chứ, chuyện chính là như vậy.

Sau khi thương lượng xong hai người mới đi ra khỏi phòng.

Dì Lý sốt ruột xuống lầu, cà phê đã chuẩn bị từ lâu, bà

do dự không biết lên hay không, mà hiện tại trên lầu lại chẳng có tiếng gì cả, dì Lý có chút lo lắng mà đi tới đi lui dưới lầu.

Lúc bà đang lo lắng thì cửa trên lầu mở ra, chỉ thấy Mục Chính Hi và Hạ Tịch Nghiên từ trên lầu đi xuống.

“Cô yên tâm, tôi đã nói thì chắc chắn làm được, sẽ không giống ai đó nói không giữ lời đâu.” Hạ Tịch Nghiên vừa đi vừa nói

“Nếu đã biết tôi nói không giữ lời, vậy thì anh chuẩn bị

làm vật hi sinh cho tốt!”‘

“Mục Chính Hi, không cần anh phải dạy tôi làm người!” Mục Chính Hi khóe miệng giật giật, đi thằng xuống lầu.

Hạ Tịch Nghiên đi sau anh, trợn trắng mắt nhìn anh sau đó cũng đi xuống.

“Dì Lý, cà phê được chưa?”

Thấy bọn họ hòa hợp đi xuống, dì Lý cảm thấy hình như mình nhầm rồi, mãi đến khi nghe được lời của Hạ Tịch Nghiên dì Lý mới phản ứng lại.

“A? Đã được rồi.”

“Lâu lắm không uống cà phê của dì nấu rồi, cháu muốn thử chút!” Nói rồi Hạ Tịch Nghiên trực tiếp đi qua.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 127: Có liên quan đến vợ cũ (1)


"Lâu lắm không uống cà phê của dì phả rồi, cháu muốn thử chút!” Nói rồi Hạ Tịch Nghiên trực tiếp đi qua.

Dì Lý đứng đó, nhìn tình hình từ đầu đến cuối có chút sửng sốt.

Đây có phải là thay đổi quá nhanh rồi không.

Nhưng thấy bọn họ chẳng có chuyện gì, tìm treo ngược của dì Lý cũng coi như được buông xuống.

Mục Chính Hi ngồi đó uống cà phê, Hạ Tịch Nghiên đi qua, ngồi bên cạnh anh, cũng uống cùng.

“Cậu chủ, cô Hạ, hai người không có chuyện gì

chứ?”‘ Dì Lý hỏi bọn họ.

Nghe thấy lời của dì Lý, Hạ Tịch Nghiên nâng mắt cười cười với bà: ”Dì Lý, dì không cần lo lắng,

bọn cháu không có chuyện gì đâu!”‘

“Thật không?” Dì Lý hỏi.

Bà vẫn còn lo lắng, vì mình nói nhầm gì đó mà liên lụy đến Hạ Tịch Nghiên.

‘Vâng!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu sau đó uống một cốc cà phê: ”Thực sự không có chuyện gì đâu, dì đừng lo lắng!” Nói rồi ánh mắt của cô quét qua Mục Chính Hi.

Mục Chính Hi ngồi đó không nói gì cả, cũng ngầm thừa nhận lời của Hạ Tịch Nghiên.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!’ Dì Lý cũng xem như thả lỏng tâm xuống;

Thấy dáng vẻ lo lắng của dì Lý, Hạ Tịch Nghiên cười cười.

Sau khi uống cà phê, Hạ Tịch Nghiên đứng dậy: ‘Tổng giám đốc Mục, nếu đã bàn xong chuyện rồi vậy tôi về đây!”

“Hi vọng anh tuân thủ lời hứa, mai tôi sẽ đi họp báo với anh.’ Hạ Tịch Nghiên nhìn Mục Chính Hi hơi cười nói.

Giống như là đã tính xong cho Mục Chính Hi.

Mục Chính Hi ngồi đó, sau khi nghe được lời của Hạ Tịch Nghiên, nâng mắt nhìn cô một cái.

Anh không nói gì, cũng coi-như là thừa nhận.

Lúc này Hạ Tịch Nghiên-quay đầu nhìn dì Dì Lý, nếu không còn chuyện gì, vậy cháu về trước đây, hôm khác lại đến thăm dì nhé!”

“Không ở lại ăn:’? Ăn xong cơm hãng đi!” Dì Lý nói, thực:lòng quý Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên cười cười lắc đầu: “Cháu sợ ở đây ăn cơm, người nào đó nuốt không trôi!” Nói

rồi Hạ Tịch Nghiên cười cười: “Cháu đi đây!

Dì Lý chỉ đành gật đầu: ‘”‘Vậy được, cháu đi đường cần thận!”

”Vâng!”‘ Hạ Tịch Nghiên gật đầu, sau đó đi ra ngoài

Mục Chính Hi ngồi đó không động đậy, chỉ sau khi cô đi mới lười biếng nâng mí mắt lên…sau khi tiễn Hạ Tịch Nghiên, dì Lý quay lại, thấy Mục Chính Hi ngồi đó, không nhịn được mở miệng: ‘Đường xa như thế, bên ngoài cũng khó bắt xe, không biết bao giờ cô Hạ mới về được!”

Lời này rõ ràng là nói cho Mục Chính Hi nghe.

Mục Chính Hi ngồi đó nhìn cửa, mở miệng: “Cô ta có nhiều cách lắm!” Nói xong đứng thắng dậy đi lên lầu.

Dì Lý đứng dưới lầu nhìn Mục Chính Hi đi lên, ngẩn người rồi lập tức thu dọn… hôm sau.

Mục Chính Hi đến công ty, Hạ Tịch Nghiên cũng đã đến.

Hơn nữa cuộc họp báo đã được sắp xếp xong rồi.

Theo như Hạ Tịch Nghiên nói thì cô thực sự tham dự cuộc họp báo cùng với Mục Chính Hi.

Mục Chính Hi đứng đó nhìn một đống ký giả, có cảm giác như bị Hạ Tịch Nghiên lừa.

“Chỉ là giải thích rõ chút thôi; có cần phải long trọng thế không?” Mục Chính Hi quay người, nói giọng chỉ đủ hai người nghe.

Hạ Tịch Nghiên đứng bên cạnh, trên mặt cũng mang theo nụ cười: ”Tổng giám đốc Mục, nếu chuyện tự mình làm tất nhiên phải tự mình thu dọn!” Nói rồi, nở nụ cười trước công chúng.

Mục Chính-Hi có loại xúc động muốn b*p ch*t cô.

Nhưng nhiều truyền thông như vậy. anh vẫn phải giữ phong độ.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 128: Có liên quan đến vợ cũ (2)


Lúc này, Hạ Tịch Nghiên đi tới, đứng phía trước Microphone: “Buổi họp báo lần này chủ yếu là vì tin tức gần đây, đối với chuyện thu mua tập đoàn Hạ thị, tiếp theo sẽ làm rõ từng phần!” Sau khi nói xong, Hạ Tịch Nghiên trực tiếp lui ra, nhìn Mục. Chính Hi.

Mục Chính Hi liếc cô một cái sau đó đi tới. Lúc này anh vẫn còn chưa mở lời, phóng viên ở phía dưới đã bắt đầu đặt câu hỏi.

“Tổng giám đốc Mục, chuyện thu mua tập đoàn Hạ thị là thật sao?”

“Hai nhà hoạt động khác nhau, xin hỏi tổng giám đốc Mục lầm như vậy là ý muốn thế nào?”

“Nghe nỗi trước đó ngài cưới thiên kim nhà họ

Hạ, nhưng sau đó lại ly hôn, anh làm như vậy, vợ cũ của anh có biết không?“ Phóng viên phía dưới hỏi một loạt câu hỏi.

Mà khi nhắc đến người vợ cũ này, Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, đột nhiên ngẩn người, lặng lẽ đảo mắt một cái.

Đây là cuộc họp báo để làm sáng tỏ với phóng viên chứ không phải cuộc họp tán chuyện! Nhưng Hạ Tịch Nghiên chỉ có thể điểm nhiên đứng ở đó, coi như không nghe thấy bất cứ điều gì.

Mục Chính Hi đứng ở đó, nhìn bọn họ hỏi từng câu, sau đó nói: “Đối với chuyện tin đồn thu mua Hạ thị ở bên ngoài, đó chỉ là tin đồn!“

“Nói đúng hơn thì chuyện này là giả sao?“ Phóng viên nào đó hỏi.

“Tôi nghĩ, tội đã nói rất rõ ràng!” Mục Chính Hi nhìn phóng viên nói ra từng chữ.

“Vậy xin hỏi chuyện này có liên quan đến vợ cũ

của anh không? Hoặc là vì anh để tâm đến vợ cũ của mình nên mới thu tay lại đúng không?“ Phóng viên nào đó tiếp tục tra hỏi, bọn họ đều tin rằng,

mọi chuyện không có lửa thì làm sao có khói

“Vợ cũ!?” Nghe được điều này, đôi mắt Mục Chính Hi lơ đãng nhìn Hạ Tich Nghiên đang đứng. ở bên cạnh một cái, cô đứng ở đó, bình tĩnh tự nhiên, thật sự giống như người được nhắc đến

không phải là cô vậy!

Lúc này, Mục Chính Hi nghiêng đầu sang chỗ

khác nhìn bọn họ: “Có!””

Câu nói này, được coi là một tin tức rất lớn! Vậy nên phóng viên tiếp tục tra hỏi: “Tổng giám đốc Mục ngài có thể nói tiếp không?“

“Thật xin lỗi, tạm thời không thế trả lời, buổi họp báo đến đấy thôi!” Nói xong, Mục Chính Hi đi xuống sân khấu.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, bất giác mới nhận ra

anh vừa nói gì! Nhìn bóng lưng của anh, hai tay cô nắm chặt lại, người này chắc chắn là cố ý! Chắc chắn là như vậy! Nhìn rất nhiều phóng viên đều có chút không vừa ý, Hạ Tịch Nghiên liền cùng nhân viên bộ phận PR nháy mắt với nhau, lập tức có người đi lên trấn an bọn họ! Hạ Tịch Nghiên theo sát Mục Chính Hi rời khỏi phòng họp:

Mục Chính Hi đi phía trước, Hạ Tịch Nghiên di đằng sau, phải biết rằng Mực Chính Hi rất có thể sẽ để nhiều phóng viên đi tìm hiểu thân phận thiên kim nhà họ Hạ. Từ trước đến:nay Hạ Tịch Nghiên luôn rất ít xuất hiện, mặc dù là thiên kim nhà họ Hạ, nhưng từ sau khi lớn lên, rất ít xuất hiện trước mặt công chúng. Cho-dù xuất hiện, cô cũng chưa từng nói mình là thiên kim tập toàn Hạ thị.

“Tổng giám đốc Mục, cám ơn anh đã hạ thủ lưu tình!“ Hạ Tịch Nghiên bước lên, một câu hai ý nghĩa nói.

Thứ nhất là cám ơn Mục Chính Hi đã nhả Hạ thị

ra, thứ hai chính là đối với chuyện liên quan đến cô mà Mục Chính Hi vừa nói với phóng viên.

Phải biết rằng, phóng viên chỉ cần có một chút như vậy thôi thì sẽ bới móc chuyện của côi Mục Chính Hi đang đi ở phía trước, sau khi nghe được những lời Hạ Tịch Nghiên nói, anh dừng chân lại, quay đầu nhìn về phía cô, vẻ mặt không sao cả, đáp: “Không có gì!“ Nói xong, anh quay người di về phía phòng làm việc của mình.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, nhìn bóng lưng Mục Chính Hi, gật đầu. Được! Cô nhịn! Nghĩ tới đây, cô cũng đi về phía bộ phận thiết kế. Nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên đi qua, Khả Khả lập tức di tới.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 129: Có liên quan đến vợ cũ (3)


“Tịch Nghiên, hai ngày nay cô làm gì đó?“ Khả Khả nhìn Hạ Tịch Nghiên hỏi.

“Xử lý một chút chuyện, sao vậy?” Hạ Tịch Nghiên nghiêng đầu sang chỗ khác, tùy ý nhìn cô ta hỏi.

“Cũng không biết nên nói vận may của cô tốt hay là không tốt!“ Khả Khả thở dài nói.

Nghe được lời này của Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên cười cười nhíu mày: “Rốt cuộc là thế nào?”

“Hai ngày nay tổng giám đốc Mục không biết bị làm sao, mỗi ngày đều là mưa rào sấm chớp, những người tiến vào phòng làm việc của anh ta không có ai là không bị mắng!” Khả Khả nói.

Nói lên điều này, Hạ Tịch Nghiên hơi nhíu mày, cô có thể tưởng tượng được vẻ mặt đang tức giận của Mục Chính Hi, nhưng cũng không nói gì.

“Hôm đó, cô không ở đây, anh ta còn hỏi tôi rằng cô đi đâu, lúc ấy khiến tôi sợ muốn chết!“ Khả Khả nói, nói xong còn tỏ vẻ vô cũng sợ hãi.

Hạ Tịch Nghiên nhìn cô, sau đó cười cười: “Bây

giờ không cần phải sợ, trời âm u đã chuyển trong cách!”

“Không phải là tôi có cách, là đúng lúc hôm nay trời trong xanh!“ Hạ Tịch Nghiên nói, cô vẫn không muốn dính líu liên quan đến Mục Chính Hi quá nhiều.

Khả Khả cười một tiếng: “Được rồi, không thèm nghe cô nói nữa, tôi đi làm việc trước, đến bữa trưa

nói chuyện tiếp!”

“Được!” Hạ Tịch Nghiên lên tiếng, sau đó Khả Khả trở lại vị trí của mình bắt đầu làm việc.

Hạ Tịch Nghiên cũng bắt đầu vùi đầu vào trong công việc.

Mà bên kia, Hạ Kỳ Lâm ngồi trong phòng làm việc, nhìn tin tức phát sóng ngay trước mặt, khuôn mặt ngày thương luôn dịu dàng lúc này nhiều thêm một tia lo lắng. Nhất là khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên và Mục Chính Hi đứng ở đó, đôi mắt của anh ta u ám khó tả! Mục Chính Hi! Một ngày nào đó, Hạ thị sẽ thu mua Vân Duệ! Mà cũng không phải càn rỡ như anh bây giờ!:

Nhà họ Hạ, Hạ Nguyên và Hứa Nghỉ Tuệ ngồi trong phòng khách, cũng đã nhìn thấy cái tin tức này. Lúc này, Hạ Nguyên và Hứa Nghỉ Tuệ cùng nhìn liếc mắt nhìn.

“Bây giờ, Tịch Nghiên và Mục Chính Hi này, rốt cuộc là có quan hệ thế nào?“ Hứa Nghi Tuệ nhìn Hạ Nguyên hỏi.

Hạ Nguyên xụ mặt, không biết nên nói thế nào. Không ngờ tin tức này lại được giải thích như vậy! Nhưng Hạ Nguyên tin rằng, đây chắc chắn là vì Hạ Tịch Nghiên!

“Bọn họ không phải đã ly hôn rồi sao? Chẳng lẽ…”

“Được rồi!” Hứa Nghỉ Tuệ vẫn chưa nói xong, liền bị Hạ Nguyên ngắt lời: “Cho dù thế nào, Tịch Nghiên cũng là một người trưởng thành; nó có lựa chọn và suy nghĩ riêng của mình, chúng ta nên tôn trọng và không nên can thiệp vào chuyện của nó!” Hạ Nguyên nói.

Nghe được điều này, Hứa Nghi Tuệ nhíu mày: “Tôi can thiệp vào nó lúc nào? Tôi quan tâm thì lại là can thiệp, tôi không quan tâm, ông lại trách cứ tôi!“ Hứa Nghi Tuệ có chút tức giận nói.

“Hóa ra là:ông trách móc tôi chuyện gả nó cho Mục Chính Hi sao? Đó là do nó tình nguyện!“ Hứa Nghỉ Tuệ nói.

Nghe được điều này, Hạ Nguyên nhíu mày: “Không ai nói trách bà, chỉ là…’ Chỉ là ông ta cũng

không biết bây giờ rốt cuộc tình huống là thế nào.

“Chỉ là, tôi cũng không biết chuyện này rốt cuộc là thế nào, tốt nhất là đợi Kỳ Lâm trở về sau đó hỏi nó!“ Hạ Nguyên nói.

Hứa Nghi Tuệ ngồi ở đó, cho dù không vui, bây. giờ cũng không thể nói điều gì.

Hai người đều xem TV, Hạ Tịch Nghiên và Mục. Chính Hi đứng chung một chỗ, hai người cũng nhíu mày…

Trong lúc Hạ Tịch Nghiên đang làm việc, điện thoại bàn đổ chuông. Lúc nhìn thấy số điện thoại, Hạ Tịch Nghiên nhấc máy:

“Alo, anh cả…” ` “Tịch Nghiên, đang bận sao?” “Không, sao vậy, anh nói đi!”

“Anh đã thấy tin tức, cho dù thế nào cũng cám ơn em!“ Hạ Kỳ Lâm nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 130: Theo đuổi hạ tịch nghiên (1)


“Anh đã xem tin tức, dù sao thì, cảm ơn em!” Hạ Kỳ Lâm nói.

Sau khi nghe Hạ Kỳ Lâm nói, Hạ Tịch Nghiên mỉm cười: “Anh à, em cũng chẳng làm gì cả, hơn nữa anh còn nói đây chỉ là tin đồn, không có hành động gì nên anh không cần nói lời cảm ơn với em đâu!“

“Anh biết, nhưng đây cũng là công lao của em!” Hạ Kỳ Lâm nói.

Nghe đến đây, Hạ Tịch Nghiên sững sờ: “Là người nhà họ Hạ, em cũng có trách nhiệm bảo vệ gia đình mình!“

Câu này khiến Hạ Kỳ Lâm bên kia đầu dây sững sờ hồi lâu.

“Được rồi, anh cả, em không nói với anh nữa, em vẫn còn việc, hôm khác mình nói chuyện tiếp nhé!”

“Được thôi!“

Dứt lời, anh cúp máy.

Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó, thở dài một hơi rồi đi làm.

Cô là người luôn giữ chữ tín, Mục Chính Hi đã hứa

hợp đồng với Alexia.

Mặc dù đã g*** h*p đồng cho họ, nhưng kết quả sau cùng phụ thuộc vào tác phẩm thiết kế cuối.

Nghĩ đến đây, Hạ Tịch Nghiên hít sâu một hơi rồi chuẩn bị làm việc.

Trong lòng không có chút gánh nặng nàø, Hạ Tịch Nghiên làm việc đặc biệt thuận lợi.

Ít nhất bây giờ, không cần lo lắng Mục Chính Hi sẽ biết chân tướng bất cứ lúc nào!

Nghĩ đến đây, tâm trạng Hạ Tịch Nghiên vui vẻ, cuối cùng mọi chuyện cũng được giải quyết!

Về vấn đề tình cảm mà cô đã nói với Mục Chính Hi, sau này hãy bàn, dù sao anh cũng đã nói rồi, anh sẽ không ép buộc cô!

Lúc này, tâm trạng của Hạ Tịch Nghiên thật sự tốt không nói nên lời:

Cả người dường như tràn đầy năng lượng, thậm chí làm việc Tất hiệu quả.

Cứ thể, một ngày trôi qua.

Buổi chiều tan sở, Hạ Tịch Nghiên thu dọn đồ đạc rời đi.

Mục Chính Hi đi ra ngoài, vừa định rủ cô đi ăn cùng, nhưng không thấy ai, anh nhíu mày, bình thường chưa bao giờ thấy cô làm hiệu quả như vậy!

Dù nghĩ thế nhưng anh vấn rời khỏi công ty.

Buổi Hạ Tịch Nghiên vừa ăn cơm, vừa ngồi bên bản vẽ thiết kế trong phòng khách vừa nhìn máy tính tham khảo, lúc này điện thoại di động của cô

vang lên.

Khi cô nhìn số, thấy đó là số của Mục Chính Hi, cô coi như không thấy, tiếp tục thiết kế bản vẽ.

Nhưng một lúc sau, điện thoại lại reo.

Lúc này Hạ Tịch Nghiên mới nghe máy, sợ người ta lại làm phiền tiếp..

“Alo…”

Còn Mục Chính Hi ‘bên kia thì vừa định cúp máy, bởi vì cuộc gọi vẫn luôn truyền đến thông báo thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…

“Hạ Tịch Ñghiên, điện thoại của cô dùng để trút giận đúng không?” Vừa trả lời điện thoại, Mục Chính Hi rống lên.

Hạ Tịch Nghiên nghe điện thoại, không khỏi phải nó kéo ra xa, cho đến khi bên trong không có tiếng

gì nữa, cô mới đưa lên tai: “Xin lỗi, vừa khởi động máy!” Hạ Tịch Nghiên nói.

“Chẳng lẽ cô không biết là một nhân viên của Vân Duệ, cô phải ở chế độ chờ 24 tiếng một ngày sao?“ Mục Chính Hi gằn từng chữ một, khó chịu nhất chính là khi muốn tìm cô, mà điện thoại di động của cô lại không gọi được!

“Có quy định như vậy sao?” Sau khi nghe Mục Chính Hi nói, Hạ Tịch Nghiên lạnh nhạt hỏi.

“Tất nhiên là có!”

“Sao tôi lại không biết!”

“Đó là bởi vì cô không hiểu quy tắc của Vân Duệ, Hạ Tịch Nghiên, tốt hơn hết cô nên để điện thoại di động của mình mở 24/24, nếu không, nhỡ có

chuyện gì xảy ra, cô sẽ phải chịu trách nhiệm!“ Mục Chính Hi nói, lời nói ngầm mang tính đe dọa.

Hạ Tịch Nghiên vừa nghe vừa lầm bẩm vài câu mà Mục Chính Hi Không nghe được, nói xong liền cầm điện thoại:.“Tôi biết rồi, vậy bây giờ Mục tổng tìm tôi có việc gì sao?”
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 131: Theo đuổi hạ tịch nghiên (2)


“Tôi… Nhất thời, Mục Chính Hi không biết nên nói thế nào.

Vốn dĩ đã cầm điện thoại, còn đang do dự xem có nên gọi hay không, ai ngờ bên trong truyền tới tiếng tất nguồn, anh mất kiên nhẫn, lại gọi thêm lần nữa, ai ngờ, lần thứ hai lại gọi được!

“Có chuyện gì sao?“ Hạ Tịch Nghiên lại bắt máy lần nữa, hỏi.

“Đương nhiên!” Mục Chính Hi nói.

“Chuyện gì, nói đi!” Hạ Tịch Nghiên cầm điện thoại nói.

“Hạ Tịch Nghiên, không phải là cô đang tránh tôi chứ?” Bỗng nhiên Mục Chính Hi hỏi.

Hạ Tịch Nghiên ngồi trên thảm, vừa vẽ bản thiết kế, vừa nói chuyện điện thoại cùng Mục Chính Hi, sau khi nghe thấy câu hỏi này, bỗng sững sờ, tay đang vẽ cũng liền ngừng lại.

“Vì sao tôi phải tránh anh?” Ngừng một lát, Hạ Tịch Nghiên lại vẽ tiếp, chỉ là tay cô đã không còn nghiêm túc vẽ tranh như trước nữa.

“Không hiểu, mong là tổng giám đốc Mục chỉ cho!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Nói chuyện cùng Mục Chính Hi, cách tốt nhất chính là giả câm giả điếc, hoặc là giả vờ không hiểu.

€ó lúc hiểu quá rõ cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.

Vừa nói xong câu này, dường như Hạ Tịch Nghiên đã nghe thấy Mục Chính Hi nghiến răng nghiến lợi ở đầu bên kia, cô cũng đang nghĩ, may là đang nghe máy, nếu mà là đối mặt nói chuyện, nhất định anh sẽ hận không thể b*p ch*t cô!

“Hạ Tịch Nghiên, không phải là cô sợ rằng mình sẽ yêu tôi nên mới tránh tôi chứ?” Mục Chính Hi hỏi.

Nghe thấy câu này, Hạ Tịch Nghiên thật sự hận không thể trào phúng châm biếm anh, Mục Chính Hi, rốt cuộc là lấy đâu ra cái tự tin đấy thế hả?

Thế nhưng để an toàn, tuyệt đối Hạ Tịch Nghiên sẽ không nói như thế!

Nghĩ một lát, cô nói: “Tổng giám đốc Mục, nếu anh thật sự có sức hút như thế, cho dù tôi có ở nhà cũng sẽ yêu anh!”

“Lời này là có ý gì?“ Mục Chính Hi nhíu mày hỏi.

“Chính là ý mà ngài nghe thấy!“ Hạ Tịch Nghiên không giải thích gì nhiều, còn đặc biệt dùng ngôn từ trang trọng, sợ là Mục Chính Hi lại bắt bẻ.

“Hạ Tịch Nghiên, tốt nhất cô nói rõ cho tôi!“ Mục. Chính Hi tức giận, nói.

“Tổng giám đốc Mục, lời tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi không cần phải tránh anh, nếu anh thật Sự có sức hút như thế, cần gì tôi phải tránh anh chứ?”

“Vì cô sợ sẽ yêu tôi, vạn kiếp bất phục!” Mục Chính Hi cực kỳ chắc chắn.

“Nếu biết yêu anh sẽ vạn kiếp bất phục, tôi cần gì phải yêu anh chứ?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

Mục Chính Hi: “…” ˆ

Anh nên đoán được từ sớm, người phụ nữ này mồm mép rất tinh ranh, người thường tuyệt đối không so sánh được.

“Tổng giám đốc Mục, anh cũng từng nói, sẽ để tôi cam tâm tình nguyện, vì thế tôi tin, tuyệt đối anh sẽ không cưỡng ép tôi, đúng không?”

Mục Chính Hi: “…“

“Được rồi, muộn lắm rồi, tổng giám đốc Mục, tôi phải đi nghỉ rồi, mai gặp lại!” Nói xong, Hạ Tịch

Nghiên không cho Mục Chính Hi cơ hội mở miệng, trực tiếp ngắt máy.

Sau khi ngắt máy, Hạ Tịch Nghiên ném thằng điện thoại lên bàn.

Chắc chắn Mục Chính Hi bị động kinh rồi!

Bằng không, sao anh lại gọi điện tới để ói những lời kỳ lạ như này chứ?

Thế nhưng, may là Mục Chính Hi cũng coi như chính nhân quân tử, ít nhất, chữ tín của anh vẫn tin cậy được.

Thế nhưng Hạ Tịch Nghiên có thể tưởng tượng được biểu cảm của Mục Chính Hi sau khi cô ngắt máy. –

Nhất định là hận không thể xông tới b*p ch*t cô!

Thế nhưng bỏ đi, dù sao cũng không nhìn thấy, nghĩ một lát, Hạ Tịch Nghiên đứng dậy di tắm.

Tối đến vẫn nên ngủ sớm mới tốt!

Quả nhiên, Mục Chính Hi bị ngắt máy, tay nắm chặt điện thoại, mặt mày sa sầm.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 132: Theo đuổi hạ tịch nghiên (3)


Người phụ nữ này, dám ngắt máy của anh!

Bao nhiêu phụ nữ hận không thể được anh gọi cho, vậy mà cô lại ngắt máy của anh!

Nếu giờ cô ở bên cạnh, nhất định anh sẽ khiến cô hối hận!

Nghĩ như thế, Hạ Tịch Nghiên đang tắm ở nhà liền hắt hơi vài cái…

Hôm sau.

Hạ Tịch Nghiên đến công ty từ rất sớm.

Vừa đến công ty liền bận đủ chuyện, họp, mãi từ lúc 9 giờ tới 11 giờ.

Sau khi họp xong; Mục Chính Hi nhìn thẳng vào

Hạ Tịch Nghiên: “Hạ Tịch Nghiên, chuyện hợp tác với Alexia như nào rồi?“

“Gần như đã hoàn thành rồi!” Hạ Tịch Nghiên ngồi ở đó, áo dạ quang khiến cô càng thêm vẻ tự tin xinh đẹp.

“Lát nữa đến phòng làm việc của tôi một lát!” Mục Chính Hi nói.

Lúc này, Mục Chính Hi nhìn giám đốc bộ phận nhân sự ở bên cạnh: “Lát nữa đưa một phần sơ yếu lý lịch của Hạ Tịch Nghiên cho tôi!”

“Vâng, tôi biết rồi!” Giám đốc bộ phận nhân sự gật đầu.

“Được rồi, tan họp!” Mục Chính Hi nói xong liền đi

thẳng ra cửa.

Không thể không thừa nhận, khi Mục Chính Hi họp, rất đẹp trai, rất quyến rũ, đều nói khi đàn ông nghiêm túc là đẹp trai nhất, không hề sai chút nào.

Hạ Tịch Nghiên quen Mục Chính Hi lâu như thế, lần đầu tiên bị vẻ bề ngoài của anh thu hút.

Thật ra người đàn ông.này, ngoài khuôn mặt và thủ đoạn, vẫn có chỗ đáng khen.

Nghĩ như thế, nhưng đương nhiên Hạ Tịch Nhiên sẽ không thể hiện ra ngoài.

Sau khi tan.họp, Mục Chính Hi đi thẳng về phòng làm việc, Hạ Tịch Nghiên cũng đi sát theo sau.

“Tổng giám đốc Mục!” Đứng ở cửa, Hạ Tịch Nghiên gõ cửa.

Mặc dù, cô rất không muốn thường xuyên tới phòng làm việc của Mục Chính Hi, nhưng hình như

cứ hết lần này đến lần khác bị anh gọi tới.

“Vào đi!“ Mục Chính Hi nói.

Vì thế, Hạ Tịch Nghiên đi thằng vào.

Hạ Tịch Nghiên đưa bản thiết kế của mình cho anh: “Đây là bản thiết kế tối qua tôi vẽ, mời tổng giám đốc Mục xem qua!”

Sau khi nghe thấy lời Hạ Tịch Nghiên hói, Mục Chính Hi nhướn mày nhìn cô.

Thì ra tối qua ngắt điện thoại là để tập trung làm việc, lúc này Mục Chính Hi mới không nói gì nữa.

Nhận lấy bản thiết kế, sau đó Mục Chính Hi lật ra

xem, Hạ Tịch Nghiên cứ đứng ở đó chờ Mục Chính Hi nhận xét. À

“Cô cảm thấy thế nào?” Mục Chính Hi vừa xem vừa hỏi.

“Đây là bản thiết kế tôi tham khảo từ tác phẩm trong triển lãm của tập đoàn cô ta, tôi cảm thấy, chắc là không có vấn đề gì!”

“OK, tôi sẽ cho người đưa qua cho cô ta xem!” Mục Chính Hi nói.

Nghe thấy vậy, Hạ Tịch Nghiên hơi sững sờ, cô nghĩ thế nào cũng cảm thấy Mục Chính Hi sẽ soi

mói, không ngờ lại qua cửa thuận lợi thế này! “OK rồi?“ Hạ Tịch Nghiên nhướn mày hỏi.

“Bằng không thì sao?” Mục Chính Hi nhìn cô, hỏi lại.

Hạ Tịch Nghiên ngây người, sau đó cười nói: “Không có gì!” `

“Tôi tin tưởng tuyệt đối vào ánh mắt của Alexia, lại càng tin tưởng hơn vào đội ngũ thiết kế của tôi!”

Mặc dù Mục Chính Hi dùng hai chữ đội ngũ, nhưng vẫn vô hình chung khen ngợi Hạ Tịch Nghiên.

Vì cái này, tuyệt đối là do một mình Hạ Tịch Nghiên hoàn thành.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Nếu đã như thế, tôi ra ngoài trước đây!”

“Đến bộ phận nhân sự lấy sơ yếu lý lịch của cô!”

“Lấy sơ yếu lý lịch làm gì?” Hạ Tịch Nhiên bỗng hỏi, lúc họp, Mục Chính Hi đã bảo người của bộ phận nhân sự lấy sơ yếu lý lịch của cô, lúc đó cô cũng không hỏi để làm gì.

“AleXia cần, tôi cảm thấy, cô ta muốn mời cô tham gia vào đội ngũ của Tân Duệ.” Mục Chính Hi nói.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 133: Theo đuổi hạ tịch nghiên (4)


Nói tới điều này, Hạ Tịch Nghiên hơi ngạc nhiên. Nhưng nghĩ kỹ lại: “Tổng giám đốc Mục không sợ tôi nhảy việc?”

“Nếu chút hấp dẫn này mà cô cũng không chịu được, sớm muộn gì cũng sẽ nhảy việc, tôi giữ cô lại còn có tác dụng gì?” Mục Chính Hi nói.

Trước giờ anh luôn dùng người thì không nghi ngờ, nghỉ ngờ thì sẽ không dùng.

Về điểm này, Hạ Tịch Nghiên lại rất khâm phục.

Hạ Tịch Nghiên cười, không nói gì, gật đầu: “Vâng, tôi biết rồi!”

“Ngày kia Alexia sẽ rời đi, có tổ chức lễ chia tay, mời đích danh cô, đến lúc đó cô đi cùng tôi!” Bỗng nhiên Mục Chính Hi nói.

Nghe thấy điểu này, Hạ Tịch Nghiên hơi chẩn chừ, sau đó gật đầu: “Tôi biết rồi!”

Mục Chính Hi gật đầu, vì thế, Hạ Tịch Nghiên đi ra ngoài, vừa tới cửa, Hạ Tịch Nghiên bỗng nhớ ra gì đó.

“Đúng rồi, tổng giám đốc Mục!“ Mục Chính Hi:

“Bên dưới bản thiết kế đưa cho Alexia, còn có một bản thiết kế nữa, là bất ngờ mà tôi hứa với anh lúc trước, cũng chính là quà tặng cho chú Lý!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Nghe thấy điều này, Mục Chính Hi sững sờ.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên cười, xoay người rời di.

Trong lòng, liền rất nhẹ nhõm. (

Sau khi cô ra ngoài, Mục Chính Hï lại mở tài liệu

lần nữa, quả nhiên, bên dưới bản thiết kế đưa cho. Alexia còn có một bản thiết kế nữa.

Mặc dù khác với lúc trước, nhưng dường như Mục Chính Hi có thể vừa nhìn liền thấy được nguyên lý thiết kế của Hạ Tịch Nghiền.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Mục Chính Hi không khỏi giương lên…

Lúc này, sau khi.Hạ Tịch Nghiên ra ngoài, đi thẳng tới bộ phận nhân sự, mà người của bộ phận nhân sự cũng đang xem sơ yếu lý lịch của Hạ Tịch Nghiên.

Hạ Tịch Nghiên gõ cửa, lúc này, một người đàn ông ngước mắt lên, nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Vào đi!”

Vì thế, Hạ Tịch Nhiên liền đi vào.

“Chị Trương đâu?”

“Chị Trương có việc phải đi công tác, tạm thời tôi giữ chức giám đốc bộ phận nhân sự thay cô ấy!” Người đàn ông kia nói.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Đã in xong sơ yếu lý lịch của tôi chưa?”

Lúc này, giám đốc bộ phận nhân sự bỗng nhớ ra gì đó, lập tức đưa sơ yếu lý lịch cho Hạ Tịch Nghiên: “In xong rồi!”

“Cảm ơn!” Hạ Tịch Nghiên cảm ơn đơn giản, vừa định đi, lúc này, giám đốc bộ phận nhân sự bỗng nói: “Cô Hạ từng kết hôn sao?”

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên liền dừng bước.

Thật ra, cô không quá thích nói về vấn đề này với người khác, đặc biệt là người không quá quen thân.

Thế nhưng, hiện giờ người ta hỏi, hơn nữa trên sơ yếu lý lịch của cô cũng viết rất rõ ràng, để giữ phép lịch sự, Hạ Tịch Nghiên cười, gật đầu: “Đúng thế!”

“Xin lỗi, tôi vô tình thấy trên sơ yếu lý lịch của cô viết ly hôn… Cô…”

“Ừ, đúng thế, tôi đã ly hôn rồi!” Hạ Tịch Nghiên thừa nhận một cách thoải mái.

Giám đốc bộ phận nhân sự cười lúng túng: “Thật sự không nhìn ra, cô Hạ trẻ trung như này, hơn nữa còn rất xinh đẹp… Người kia quá không biết trân trọng!”

Hạ Tịch Nghiên cười, không nói gì nữa, có vài chuyện, không giải thích thì sế qua đi.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên đang định đi, gim đốc của bộ phận nhân sự bỗng nói: “Thật tai tôi cũng từng ly hôn…”

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên có một loại cảm giác rất khó chịu.

Không hiểu anh ta nói lời này là có ý gì. Hạ Tịch Nghiên cười: “Vậy sao?“ “Đúng thế!” Giám đốc bộ phận nhân sự gật đầu.

Vốn dĩ cho rằng Hạ Tịch Nghiên sẽ nói tiếp gì đó, không ngờ Hạ Tịch Nghiên lại nói thằng: “Xin lỗi, tôi bỗng nhớ ra còn có chút chuyện, tôi đi làm trước đây!”

Giám đốc bộ phận nhân sự sững sờ, sau đó gật đầu: “Được, cô đi trước đi!”

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Vậy tôi ra ngoài trước đây!”Nói rồi, liền đi thẳng ra ngoài.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 134: Theo đuổi hạ tịch nghiên (5)


Còn giám đốc bộ phận nhân sự đứng ở đó, nhìn bóng lưng Hạ Tịch Nghiên, dường như thầm hạ quyết tâm gì đó…

Sau khi ra khỏi bộ phận nhân sự, Hạ Tịch ‘Nghiên thở phào một hơi. (

Không biết vì sao, cứ cảm thấy lời của người kia có gì đó khang khác.

Mong là bản thân đã nghĩ nhiều, Hạ Tịch Nghiên cầm sơ yếu lý lịch rời đi.

Buổi trưa, Hạ Tịch Nghiên vừa hẹn đi ăn trưa xong, không ngờ lúc này;giám đốc bộ phận nhân sự đi tới.

“Cô Hạ!” Nghe thấy giọng nói này, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên, khi nhìn thấy anh ta, hơi ngây người, nhưng vẫn cười đúng mực.

“Giám đốc Lý, xin hỏi có chuyện gì sao?” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh ta, hỏi.

Thật ra anh ta nhìn cũng chỉ khoảng 30 tuổi, dáng người cao gầy, nhìn rất bình thường, Hạ Tịch Nghiên Ko không có ấn tượng gì về anh ta, ngoài lúc lấy sơ yếu lý lịch ở bộ phận nhân sự hôm nay mới Ể

“Tôi có chuyện muốn nói với cô, không biết có thể mời cô ăn trưa không?” Giám đốc bộ phận nhân sự nói.

Hạ Tịch Nghiên sững sờ, không ngờ đột nhiên anh ta lại nói như này.

Khả Khả đứng bên cạnh, nhìn bọn họ, không nhịn

được mà bật cười. (

Hạ Tịch Nghiên không biết, nhưng bọn họ biết, giám đóc này đã ngắm trúng Hạ Tịch Nghiên rất lâu rồi.

Xem ra, hôm nay anh ta thật sự lấy hết can đảm để mời Hạ Tịch Nghiên di ăn:

Hạ Tịch Nghiên hơi sững sờ, sau đó nói: “Xin lỗi giám đốc Lý, tôi đã hẹn với Khả Khả rồi, chúng tôi cũng có chút chuyện cần bàn, hay là anh có chuyện gì thì nói luôn ở công ty đi!”

Hạ Tịch Nghiên cười nói, cũng đồng nghĩa với việc từ chối khéo anh ta.

Giám đốc Lý đứng ở đó, nghĩ một lát: “Bỏ đi, chờ hôm khác khi cô có thời gian thì tôi lại nói với cô!“ “Vâng!” Hạ Tịch Nghiên gật đầu.

“Vậy cứ thế đã nhé! Tôi không làm phiền nữa!”

Giám đốc Lý cười, sau đó xoay người rời đi.

Anh ta vừa đi, Hạ Tịch Nghiên liền vội vàng kéo Khả Khả rời đi.

Sau khi đến nhà ăn, Khả Khả không nhịn được mà

bật cười: “Hạ Tịch Nghiên, có phải giám đốc Lý muốn theo đuổi cô không?”

Nghe thấy lời này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày: “Không phải chứ, cô nghĩ nhiều rồi!”

“Nào có nghĩ nhiều chứ, cô không biết mà thôi, từ lúc cô vào công ty, anh ta đã quan tâm để ý đến cô rồi!”

“Vậy sao?” Hạ Tịch Nghiên vờ như vô tình hỏi.

Khả Khả gật đầu, sau đó nói: “Thế nhưng, người quan tâm cô ở công ty, cũng khá nhiều!”

Nghe tới đây, Hạ Tịch Nghiên cười: “Nào có khoa trương như cô nói!”

“Tôi nói thật đó, cô có năng lực như này, lại còn xinh đẹp, ba nhiêu người muốn theo đuổi cô nhưng không dám, không ngờ hôm nay giám đốc Lý lại chủ động tìm cô nói chuyện, người tinh mắt đều thấy được, anh ta có ý đồ khác!” Khả Khả cười nói.

Nghe thấy lời Khả Khả nói, Hạ Tịch Nghiên cười:

“Sao tôi lại không biết chứ?”

“Cô dồn hết tâm tư vào công việc, nào có thời gian để ý đến những thứ này!” Khả Khả nói.

Từ sau khi Hạ Tịch Nghiên vào công ty, tất cả các dự án lớn đều ở chỗ Hạ Tịch Nghiên, cô cũng thấy Hạ Tịch Nghiên cực kỳ bận rộn.

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên nhướn mày, không thể phủ nhận.

Đúng là như thế.

May là cuối cùng cũng g*** h*p đồng với Nguyên thị cho Khả Khả, bằng không thật sự là cô bận không kịp thở.

“Thế nhưng, giám đốc Lý từng kết hôn, từng ly hôn, không biết anh ta lấy dũng khí từ đâu mà theo đuổi cô!“ Khả Khả bỗng nói.

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên sững sờ.

Thế nên, giám đốc Lý đọc sơ yếu lý lịch của cô, biết cô đã từng ly hôn, vì thế mới tự tin như này sao?
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 135: Theo đuổi hạ tịch nghiên (6)


Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên sững sờ.

Thế nên, giám đốc Lý đọc sơ yếu lý lịch của cô, biết cô đã từng ly hôn, vì thế mới tự tin như này sao?

Hạ Tịch Nghiên ăn thức ăn, sau khi nghe thấy lời của Khả Khả, cô liền nói: “Có khả năng, anh ta đọc sơ yếu lý lịch của tôi, biết tôi cũng đã từng ly hôn!”

“Phụt…”

Khả Khả đang ăn, suýt chút.nữa thì phun đồ ăn trong miệng ra, may là dừng lại được.

Cũng may là Hạ Tịch Nghiên tránh nhanh, bằng không thật sự là gặp họa.

“Có cần kích động thế này không?” Hạ Tịch Nghiên nhìn Khả Khả, nói. Khả Khả rút một tờ giấy ăn, nhìn Hạ Tịch Nghiên:

“Cô vừa nói gì cơ, cô cũng từng ly hôn? Thật hay giả thế?”

Khả Khả nhìn Hạ Tịch Nghiên, khó mà tin tưởng được.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu, sau đó ăn thức ăn một cách bình thản: “Đương nhiên là thật rồi, sao thếyđãm

“Không phải kỳ lạ, chỉ là…”

Khả Khả nhìn Hạ Tịch Nghiên: “Nghĩ thế nào cũng không ngờ được, cô lại từng ly hôn!”

“Chuyện này có gì mà kỳ lạ chứ?”

Hạ Tịch Nhiên cực kỳ bình tĩnh, nói: “Xã hội hiện giờ, đều kết hôn nhanh ly hôn nhanh, ly hôn đã rất phổ biến rồi, đạt tới 60% đó!” (

“Thế nhưng…“ Khả Khả nhìn Hạ Tịch Nghiên, vẫn không nói ra được kỳ lạ chỗ nào, cuối cùng, ném lại một câu đầy bực bội: “Cái tên nào mà phung phí của trời thế, cô ưu tú như này mà còn ly hôn với cô, tôi tin là tên đàn ông kia chắc chắn không ra gì!“ Khả Khả nói.

Vì thế, Mục Chính Hi ở tít trong phòng làm việc liền hắt xì một cái.

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên gật đầu, sau đó không nhịn được mà bật cười.

Nếu Mục Chính Hi nghe thấy những lời này, nhất định sẽ tức đến méo mặt.

“Người ưu tú như cô, đến người phụ nữ như tôi cũng thích cô, vậy mà tên đàn ông kia lại ly hôn với cô, ánh mắt quá kém rồi!” Khả Khả không nhịn được mà nói.

Vì thế, sau khi nghe thấy lời Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên ngước mắt lên nhìn cô, ngây người.

Nhìn vào ánh mắt của Hạ Tịch Nghiên, Khả Khả cũng hơi ngơ ra, sau đó bỗng ý thức được mình đã nói cái gì, vội vàng bổ sung: “Nếu tôi là tên đàn ông kia, nhất định cũng sẽ thích cô. Tôi chỉ là đang ví dụ… ˆ

Nói tới điều này, Hạ Tịch Nghiên ngây ñgười, sau đó hai người không nhịn được mà bật cười.

“Cô đừng dọa tôi nữa!“ Hạ Tịch Nghiên nói.

Khả Khả cũng cười: “Giờ mà tôi tỏ tình với cô, cô có lập tức chạy mất không?“

“Có!” Hạ Tịch Nghiên gần như không hề do dự chút nào mà trả lời.

Sau đó hai người cùng bật cười.

“Được rồi, nói nghiêm túc này, có phải hôm nay. giám đốc Lý nói gì với cô không?” Khả Khả tò mò, nhìn cô và hỏi.

Hạ Tịch Nghiên nghĩ một lát, sau đó nói: “Anh ta nói, tôi cũng từng ly hôn!”

“Xem ra, người đàn ông này có ý muốn theo đuổi cô!”

Hạ Tịch Nghiên nhướn mày, không nói gì.

“Cô nghĩ thế nào?“ Khả Khả hỏi.

“Cái gì mà nghĩ thế nào?”

“Nhỡ nào người ta tỏ tình với cô thì sao? Cô không có ý nghĩ gì sao?” Khả Khả nhìn cô, hỏi.

“Không phải là vẫn chưa tỏ tình sao? Người †a còn chưa tỏ tình, tôi cần gì phải tự mình đa tÌnh, nghĩ nhiều như thế làm gì!“ Hạ Tịch Nghiên nói, trước giờ cô đều không lãng phí thời gian vào mấy cái này.

Nghe Hạ Tịch Nghiên nói thế, trong đầu Khả Khả chỉ còn hai chữ, bội phục: “Đến lúc anh ta thật sự tỏ tình, xem xem cô làm thế nào!” Khả Khả nói.

Hạ Tịch Nghiên không nhanh không chậm, trả lời cô hai chữ: “Hết cách?”

Khả Khả: “…’

Nói rồi, hai người không nhịn được mà bật cười.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 136: Đồn thổi ẩm ĩ (1)


“Nói này, chuyện cô từng ly hôn, trong công ty không có mấy người biết chứ?“ Khả Khả vừa ăn vừa hỏi.

“Ừ, Ngoài chị Trương, giám đốc Lý thì chỉ có mình cô biết!” Hạ Tịch Nghiên nói. (

Chị Trương là giám đốc bộ phận nhân sự trước kia, vì thế cô vừa vào công ty, chị Trương đã biết chuyện, sau đó, hôm nay giám đốc Lý biết, cô cũng kể với Khả Khả.

Đương nhiên, chuyện này Không bao gồm Mục Chính Hi!

Trước giờ anh chưa từng được Hạ Tịch Nghiên liệt vào danh sách nhân viên!

Nghe thấy điều này, Khả Khả gật đầu: “Tôi biết rồi!”

Thật ra cũng chẳng phải bí mật gì, chỉ là trước giờ Hạ Tịch Nghiên luôn khiêm tốn, trước giờ không kể chuyện của mình mà thôi.

Vì thể, hai người ăn xong rồi rời di.

Khả No cũng không phải người nhiều chuyện ð tin tưởng cô như thể,

nghe thấy lời anh ta, khẽ cười: “Đúng thế, rất trùng hợp!”

“Cô ở gần đây sao?“ Giám đốc Lý hỏi.

Hạ Tịch Nghiên gật đầu, không hề muốn để lộ quá nhiều thông tin, nhưng dường như giám đốc Lý không cam tâm, mở miệng hỏi thẳng: “Mua nhiều đồ như này sao? Lát nữa tôi tiễn cô về nhé, tôi lái xe!”

Hạ Tịch Nghiên cười: “Không cần đâu, tôi ở rất gần, đi vài bước là tới!”

Nghe thấy điều này, sắc mặt giám đốc Lý hơi lúng túng.

“Giám đốc Lý, vậy tôi đi mua đồ trước đây!“ Nói rồi, Hạ Tịch Nghiên đầy xe đẩy rời di.

Lúc này, giám đốc Lý bỗng nhớ ra gì đó: “Cô Hạ…”

Hạ Tịch Nghiên quay đầu lại, nhìn anh ta: “Còn có chuyện gì sao?”

“Cô Hạ, thật ra… Tôi luôn khá thích cô, không biết, cô thấy tôi thế nào?” Giám đốc Lý bỗng nói.

Nghe thấy câu này, Hạ Tịch Nghiên hơi sững sờ một lát, thật ra ý của anh ta, Hạ Tịch Nghiên đã hiểu.

Cô Cười: “Năng lực làm việc của giám đốc

tốt, về sau nhất định có thể thăng chức!”

“Ý của tôi là… cô thấy con người…”

Giám đốc Lý dứt khoát nói thằng ra: “Cô cảm thấy. con người của tôi thế nào?”

Hạ Tịch Nghiên hơi buồn bực, là anh ta nghe không hiểu, hay là cô nói chưa đủ rõ ràng?’

“Giám đốc Lý, anh muốn theo đuổi tôi sao?“ Hạ Tịch Nghiên bỗng nhìn anh ta, hỏi.

Không ngờ Hạ Tịch Nghiên lại thẳng thắn như này, giám đốc Lý hơi khó xử, nhưng cũng gật đầu.

“Xin lỗi giám đốc Lý, tôi không biết vì sao anh lại có suy nghĩ này, nhưng chúng ta không hợp, anh

không phải gu người tôi thích, hơn nữa, tạm thời tôi chưa có loại ý nghĩ này!”

Nhìn anh ta, Hạ Tịch Nghiên nói ra suy nghĩ của mình.

Giám đốc Lý cũng không ngờ, Hạ Tịch Nghiên lại từ chồi dứt khoát như này.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 137: Đồn thổi ẩm ĩ (2)


“Giám đốc Lý, anh mua đồ tiếp di, tôi đi thanh toán đây!” Nói rồi, Hạ Tịch Nghiên đẩy xe đẩy rời đi.

Giám đốc Lý đứng ở đó, mặt mày đỏ bừng, khó xử. Nhìn bóng lưng Hạ Tịch Nghiên, nhíu mày lại…

Đối với Hạ Tịch Nghiên mà nói, không thích một người thì sẽ từ chối thằng, không muốn cho người ta quá nhiều hy vọng, sau đó khiến người ta thất vọng; có gì thì nói rõ ràng mới tốt.

Chỉ là điều Hạ Tịch Nghiên ám thị, anh ta không quá hiểu, Hạ Tịch Nghiên không còn cách nào khác, chỉ đành nói thẳng ra.

Sau khi mua đồ xong, Hạ Tịch Nghiên trực tiếp đi thanh toán, xách đồ rời đi.

Khi ra ngoài, cũng không gặp được giám đốc Lý nữa, Hạ Tịch Nghiên cũng không nghĩ gì nhiều, đi về nhà.

Thế nhưng, ai cũng không ngờ, ngày hôm sau, trong công ty, ai nấy: đều biết Hạ Tịch Nghiên là một người phụ nữ đã từng ly hôn.

Hạ Tịch Nghiên vừa vào công ty, liền thấy có rất nhiều người bàn luận phía sau lưng, cô nhíu mày, sau đó đi thẳng lên tầng, đến bộ phận thiết kế.

“Đúng rồi, không ngờ cô ta lại đã từng ly hôn!”

“Đúng thế, không hề thấy chút nào!“

biết không? Tổng giám đốc Mục coi trọng cô ta như thế, vừa vào công ty đã được nhận dự án lớn như này, chắc chắn là có quan hệ với cô ta!”

“Tôi bảo này, nếu tổng giám đốc Mục biết, còn có thể coi trọng cô ta sao?“ Đồng nghiệp nào đó hỏi.

“Đương nhiên là không rồi…”

“Đúng thế sao có thể chứ, phải biết rằng, khống ai muốn ăn đồ thừa của người khác…”

Hạ Tịch Nghiên vừa ra khỏi thang máy, liền nghe thấy những người xung quanh đang bàn luận:

Hơn nữa, những lời đó, cô đều nghe thấy hết.

Cửa thang máy mở ra, thấy Hạ Tịch Nghiên đi ra, không thèm liếc nhìn bọn họ một cái; lúc này, ba người phụ nữ lắm chuyện ở xung quanh thấy Hạ Tịch Nghiên di ra, vội vàng giải tán. `

Hiện giờ, coi như Hạ Tịch Nghiên đã hiểu là có chuyện gì.

Thế nhưng, đã từng ly hôn, thì sao chứ?

Hạ Tịch Nghiên không nói gì, đi thẳng tới chố của mình.

Một lát sau; Khả Khả đi vào, khi thấy Hạ Tịch Nghiên, đi thằng tới chỗ cô.

“Tịch Nghiêt

Khi thấy Khả Khả, Hạ Tịch Nghiên cười: “Đến rồi à?“

Khả Khả gật đầu, sau đó nhìn cô: “Có phải cô nói gì với

giám đốc Lý không?”

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên nhíu mày, nhìn cô, hỏi: “Sao thế?”

“Tôi không ngờ, anh ta lại đi nói lung tung chuyện cô đã từng ly hôn, hơn nữa, còn rất… Tóm lại, nói rất khó nghe, hiện giờ cả công ty đều đang bàn luận ầm ï!“ Khả Khả nhìn cô, nói. _

Nghe thấy điều này, Hạ Tịch Nghiên hơi ngây người.

Thì ra là như thết

Hạ Tịch Nghiên gật đầu: “Được, tôi biết rồi!”

“Có phải cô đắc tội anh ta rồi không?“ Khả Khả nói.

Vì thế, Hạ Tịch Nghiên kể lại chuyện tối qua gặp giám đốc Lý ở siêu thị vào tối qua cho Khả Khả.

Sau khi nghe chuyện, Khả Khả bình luận: “Phẩm chất người này thật kém, cho đừ có bị từ chối cũng không cần làm như này!”

Hạ Tịch Nghiên cười, không nói gì.

“Cô không biết đâu, anh ta nói khó nghe lắm, hiện giờ cả công ty đều đang bàn luận!” Khả Khả cảm thấy hơi bất mãn thay Hạ Tịch Nghiên.

“Có thể chặn được miệng người khác, nhưng không thể chặn được sự hóng hớt ngóng xem kịch hay của người khác!”

“Chuyện này cũng chỉ có cô mới bình tĩnh như thế, đổi thành người khác, đã sớm xông tới giải quyết anh ta!

Khả nói.

*“Lẽ nào hiện giờ tôi phải xông tới, cho anh ta một cái tát, sau đó mắng anh ta một trận, cuối cùng để cả công ty xem trò hay sao?” Hạ Tịch Nghiên hỏi ngược lại.

Nói như này, cũng đúng.

“Mặc dù là nói như thế, nhưng tôi thật sự thấy bất bình cho cô!” Khả Khả nói.

Hạ Tịch Nghiên cười: “Được rồi, tôi còn khồng tức giận, cô cũng đừng tức nữa, làm việc đi!” Hạ Tịch Nghiên nói.

Lúc này Khả Khả mới gật đầu, quay về làm việc.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 138: Đồn thổi ẩm ĩ (3)


Cả một ngày, chuyện của Hạ Tịch Nghiên đồn thổi ầm ï trong công ty, từ một người phụ nữ đã từng ly hôn, rất nhanh liền biến thành muốn quyến rũ Mục Chính Hi để trèo cao, tóm lại, cái gì cũng có.

Hạ Tịch Nghiên không để ý, mãi cho tới khi Hạ Tịch Nghiên và Khả Khả đi từ trên tầng xuống, liền nhìn thấy giám đốc Lý đang nói chuyện với người khác.

“Hừ, không ngờ cô ta còn giả vờ thanh cao” Cái khác không nghe thấy, chỉ bắt được đúng câu này.

Không cần nghe nhiều, cũng biết được giám đốc Lý. đang nói cái gì.

Khả Khả đứng ngang với Hạ Tịch Nghiên, nghe thấy lời này, cuối cũng cũng không nhịn được: “Các người đang nói cái gì đấy?”

Nghe thấy tiếng Khả Khả, giám đốc Lý và mấy đồng nghiệp đều quay lại, khi nhìn thấy Hạ Tịch Nghiên và Khả Khả, sắc mặt giám đốc Lý hơi thay đổi.

Hạ Tịch Nghiên đứng ở đó, nhìn bọn họ, không có biểu cảm gì.

“Giám đốc Lý, không ăn được thì đạp đổ, tung tin vịt ở đây, anh không cảm thấy buồn nôn sao?“ Khả Khả nhìn anh ta, không nhịn được mà nói.

Nghe thấy điều này, giám đốc Lý nhíu mày: “Cô nói cái gì?”

“Lẽ nào không phải sao, tỏ tình với Tịch Nghiên, bị người ta từ chối, anh liền tung tin vịt, không thấy buồn bôn sao?” Khả Khả hỏi ngược lại.

“Cô nói linh tinh cái gì thế?“ Giám đốc Lý tức giận, gầm lên với Khả Khả.

Lúc này, Hạ Tịch Nghiên cũng không nhịn được nữa, nhìn anh ta: “Giám đốc Lý, Khả Khả có nói sai sao?”

Nghe thấy Hạ Tịch Nghiên mở miệng, lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn lên người bọn họ.

“Giám đốc Lý, con mắt nào của anh nhìn thấy tôi quyến rũ tổng giám đốc Mục? Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi quan hệ bừa bãi? Làm phiền anh đưa là bằng chứng khi nói ra những điều không đúng sự thật như này!” Hạ Tịch Nghiên nhìn anh ta, nói từng chữ một.

“Nếu anh chỉ đơn thuần là vì chuyện hôm qua tôi từ chối anh mà tung tin vịt, vậy tôi cũng không còn gì để nói, đúng, tôi đã từng ly hôn, thì sao chứ? Hiện giờ ly hôn thì rất kỳ lạ sao? Hay là, người đã từng ly hôn thì phải bị người khác coi thường? Vậy giám đốc Lý anh thì sao?“

Sắc mặt giám đốc Lý thay đổi, lúc này, mọi người xung quanh, không còn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Hạ Tịch Nghiên nữa, mà lại nhìn giám đốc Lý.

Thì ra chuyện là như thế.

Hạ Tịch Nghiên vẫn bình tĩnh đứng yên tại chỗ: “Anh tung tin vịt về tôi, không sao, nhưng nói tôi quyến rũ tổng giám đốc Mục, giám đốc Lý, có lúc nói chuyện vẫn phải dùng đầu nghĩ mới được, bằng không, có lúc mình chết

thế nào cũng không biết đâu!”

Nhắc tới cái này, tổng giám đốc Lý ngước mạnh đầu lên, nhìn Hạ Tịch Nhiên bằng ánh mắt không thể tin được, nhưng đúng là đã bị cô nói trúng.

Hạ Tịch Nghiên không nói gì nữa, xoay người rời đi, Khả Khả đứng ở một bên, sau khi nghe thấy lời Hạ Tịch Nghiên nói, cực kỳ sảng khoái.:

Người như này, phải đối phó như thế. Ạ

Nhưng Hạ Tịch Nghiên mới đi được mấy.bước, bỗng nhớ ra, quay đầu nhìn giám đốc Lý: “À, đúng rồi, giám đốc Lý, quên không nói cho anh, không chọn anh, là sự lựa chọn đúng đắn nhất của tôi, bởi vì, đúng là tôi coi thường anh!”

Nói xong, Hạ Tịch Nghiên xoay người rời đi. Cả câu nói, đây chính là điểm nổi bật! Khả Khả cực kỳ hưng phấn.

Cô thích tính cách có thù tất báo này của Hạ Tịch Nghiên, chỉ dùng miệng đã có thể khiến hắn không thể nói được gì!

Lời của Hạ Tịch Nghiên, giống như một cái tát giòn tan, đập lên mặt giám đốc Lý.

Ngẩng đầu, lúc này, tất cả mọi người đầu nhìn ánh mắt kỳ lạ nhìn anh ta.

“Nhìn cái gì!” Lúc này, giám đốc Lý gầm lên một câu. Sau đó, tất cả mọi người đều rời mắt, hậm hực rời di…Khả Khả đi theo phía sau Hạ Tịch Nghiên, mừng muốn chết.
 
Cô Vợ Xấu Xí Hạ Tịch Nghiên
Chương 139: Đồn thổi ẩm ĩ (4)


“Tịch Nghiên, cậu nói những lời kia khiến giám đốc Lý méo cả mặt!” Khả Khả cực kỳ hưng phấn.

“Vậy sao?“ Nghe thấy thế, Hạ Tịch Nghiên nhướn mày: “Chỉ mới dùng 3 phần công lực thôi!”

“Phụt… một tiếng, Khả Khả bật cười.

Hạ Tịch Nghiên chính là như thế, cho dù gặp phải chuyện gì cũng đều rất bình tĩnh, thong dong.

Có câu thế nào nhỉ, không cần giải thích mới gọi là thong dong.

Còn có câu, kẻ mạnh kiệm chữ như vàng, kẻ hèn lắm lời thừa thãi.

Giám đốc Lý tung tin vịt cả ngày, lại bị vài câu ngắn gọn của Hạ Tịch Nghiên khiến cho nghẹn lời không nói được gì.

Khả Khả cực kỳ sảng khoái.

“Không ngờ giám đốc Lý lại buồn nôn đến thế!” Khả Khả không nhịn được mà nói.

“Trên thế giới này, thứ không thiếu nhất chính là những kẻ ghê tởm; vạn tiễn xuyên tim, còn về được là tốt!” Hạ Tịch Nghiên cười nói.

Nghe thấy thế, Khả Khả bật cười: “Nói không biết chừng mực, sớm muộn gì anh ta cũng có chuyện!”

Hạ Tịch Nghiên cười, không nói gì, Khả Khả khôn:

‘Vốn cho rằng chuyện này đến đây là xong.

Nhưng không ngờ, chuyện này lại truyền tới tai Mục Chính Hi.

Hôm nay, anh đến công ty hơi muộn, nhưng vừa vào công ty liền nghe thấy đủ loại chuyện về Hạ Tịch Nghiên.

Mày anh ngày càng nhíu chặt lại.

Mục Chính Hi ngồi ở đó, nhíu mày, nghĩ TA lá, ấn số đường dây nội bộ.

“Tiểu Ca, vào đây!“

“Vâng, tổng giám đốc Mục!“ Thư ký đắp một tiếng, rồi đi thẳng vào trong phòng làm của Mục Chính Hi.

Gõ cửa, thư ký mở cửa đi vào: “Tổng giám đốc Mục, anh tìm tôi!”

“Hôm nay xảy ra chuyện gì thế?“ Mục Chính Hi nhìn cô ta, hỏi.

Thư ký hơi ngây người; cho rằng anh hỏi chuyện công việc, lắc đầu: “Hôm nay không có bất kỳ lịch trình gì!”

“Tôi không nói ©ái này, hôm nay ở công ty bàn luận ầm ï, đang nói chuyện gì thế?” Mục Chính Hi hỏi thằng.

Nhắc tới cái này, Tiểu Ca sững sờ, sau đó liền cười nói: “À, hôm nay-mọi người ở công ty đều đang bàn luận về chuyện cô Hạ đã từng ly hôn!“

Mục Chính Hi nhíu chặt mày: “Chuyện này có gì mà nói chứ?”

Từng ly hôn thì đã làm sao? Anh cũng từng ly hôn!

“Hình như nghe nói, giám đốc Lý theo đuổi cô Hạ, bị cô Hạ từ chối, vì thế giám đốc Lý mới đi nói xấu cô Hạ khắp nơi!“ Tiểu Ca nói.

Cuộc nói chuyện giữa Hạ Tịch Nghiên và giám đốc Lý ngày hôm nay đã sớm truyền khắp cả công ty.

Tất cả đều không phải là điều quan trọng đối Với Mục Chính Hi!

Quan trọng là câu nói, giám đốc Lý theo đuổi Hạ Tịch Nghiên!

Hừ

Khóe miệng Mục Chính Hi vẽ nền nụ cười lạnh. Dựa vào anh ta!

“Nói cái gì?” Mục Chính Hi nhìn thư ký, hỏi.

Tiểu Ca sững sờ, không ngờ tổng giám đốc Mục lại có hứng thú với điều này, cô ta cũng không dám lắm chuyện mà hỏi Mục Chính Hi, chỉ đành thành thật kể lại cuộc đối thoại giữa Hạ Tịch Nghiên và giám đốc Lý ngày hôm nay. cho Mục Chính.Hi.

Sau khi nghe xong, Mục Chính Hi ngồi ở đó, góc mặt đẹp trai mang theo vẻ thần bí.

Lời đó, tuyệt đối không phải là lời mà Hạ Tịch Nghiên có thể nói ra!

Thế nhưng, cũng đủ để xả giận.

Thấy Mục Chính Hi mãi vẫn chưa nói gì, thư ký đang định nói gì đó, lúc này, Mục Chính Hi nói: “Có phải chị Trương vẫn chưa về không?”

“Vâng, vẫn chưa!”

“Đăng bài tuyển giám đốc bộ phận nhân sự!”

“Hả?” Tiểu Ca sững sờ.

“Nghe không hiểu sao?“ Mục Chính Hi hỏi ngược lại. “Tôi hiểu rồi!” Tiểu Ca lập tức gật đầu.

“Ngày mai, tôi không muốn thấy loại. người khua môi múa mép kia ở công ty nữa!“ Mục Chính Huy nhìn Tiểu Ca, nhả từng chữ một.

Tiểu Ca gật đầu: “Tôi biết rồi!“ ¬ “Ra ngoài đi!”

Vì thế, Tiểu Ca lập tức ra ngoài.
 
Back
Top Bottom