Ngôn Tình Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 20: Chương 20


Ánh mắt khao khát của Vương Duệ rơi xuống người Trình An Nhã, anh ta ném cho Trình An Nhã một ánh mắt với ý rằng cô phải giúp tôi, tốt xấu gì bọn họ cũng đã từng có một đoạn tình, An Nhã sẽ không thấy chết mà không cứu.
Khoé môi Trần Doanh Doanh nhếch lên khinh thường, trong lòng thầm mắng Vương Duệ, còn dám cầu cứu Trình An Nhã ở trước mặt cô ta, không phải là đang nhổ vào mặt mũi của cô ta sao?
Diệp Sâm lạnh lùng nhìn hai người làm trò hề, không nói lời nào, khóe môi lạnh lùng cong lên.
Thư ký của anh rốt cuộc có quan hệ với bao nhiêu người đàn ông?
Dương Trạch Khôn, Vương Duệ...
Không thể trông mặt mà bắt hình dong, quả nhiên là nói cô, anh rất muốn xem xem cô sẽ nói cái gì?
Trình An Nhã nhướng mày, khiêm tốn nói: “Tổng giám đốc, Trình An Nhã chỉ là thư ký, không thể đưa ra quyết định cho mấy vấn đề này, ngài hỏi sai người rồi.

Huống hồ vụ việc đơn giản như vậy mà tổng giám đốc còn cần phải hỏi thư ký, nếu bị truyền ra ngoài, giá cổ phiếu của MBS sẽ bị dao động, An Nhã sẽ trở thành tội nhân mất.”

Diệp Sâm nheo mắt lạnh lùng nhìn Trình An Nhã, cô gái nhỏ này, đây là đang chuyển hướng mắng anh sao, dám nói anh ngu ngốc.
"Như cô đã nói, đối với trường hợp đơn giản như vậy, với tư cách là thư ký trưởng của tôi, vậy mà cô không thể đưa ra bất kỳ lời khuyên nào.

Cô Trình, cô có chắc mình đủ tư cách để đảm nhiệm công việc này không?" Giọng điệu của Diệp Sâm tăng thêm vài phần lãnh đạm lạnh lùng.
Trần Doanh Doanh có thể nghe thấy sự không hài lòng trong lời nói của anh, trong lòng cô ta mừng thầm, chỉ ước rằng Diệp Sâm sẽ lập tức tống cổ Trình An Nhã ra khỏi MBS.
"Vì tổng giám đốc đã nói vậy, An Nhã chỉ có thể cả gan đưa ra một vài ý kiến, ngài có thể tham khảo." Trình An Nhã nói: "Vương Thị là một thương hiệu kinh doanh vật dụng hàng ngày lâu đời, quả thực có rất nhiều khách hàng lâu năm, hình tượng công ty luôn rất tốt, thiên về truyền thống.

Đây là lợi thế cạnh tranh của Vương Thị.

Nhưng mấy năm gần đây, Vương Duệ thường chiếm dụng tiền của công ty để đầu tư vào thị trường chứng khoán, liên tục thua lỗ, dạy mãi không sửa, chất lượng hàng hoá cũng không được như trước.

Làm buôn bán, đặc biệt là mấy công ty truyền thống, vẫn nên làm đến nơi đến chốn, đầu cơ trục lợi như vậy, quá nhiều nguy hiểm, tôi cho rằng, mặc dù có MBS rót vốn, cũng hoàn toàn không thể cải thiện tình trạng trước mắt của Vương thị được, ngược lại là lấy bánh bao thịt đánh chó, có đi mà không có về.”
Trình An Nhã dám lấy chỉ số thông minh của con trai bảo bối ra cược, Diệp tam thiếu, người đàn ông thâm hiểm này đã sớm có chủ ý, cố tình đẩy cô ra làm kẻ chết thay.
Quỷ quyệt, mưu mô.
Thâm độc!
Chết tiệt, có một ông chủ như thế này, chẳng trách lòng dạ cấp dưới đều vô cùng vặn vẹo.
“Trình An Nhã, cô nói hươu nói vượn, còn vu khống tôi!” Vương Duệ thẹn quá hóa giận, bật dậy khỏi ghế sô pha, mắng Trình An Nhã.
Khóe môi Diệp Sâm nhếch lên một nụ cười, cô gái nhỏ này, trông thật đáng yêu, nhìn cô phê phán Vương Duệ đến mức không ra gì, thật là cực kỳ đáng yêu, làm gì biết đáy lòng cô đang mắng anh thế nào.
"Diệp tổng, anh đừng nghe lời nói bậy bạ của An Nhã, cô ta ghen tị vì năm đó Vương Duệ vứt bỏ cô ta mà chọn tôi, cô ta cố ý trả thù Vương Duệ, Diệp tổng đừng nghe cô ta nói láo, cô ta đang ghen ghét chúng tôi, không chịu được khi thấy chúng tôi yên ổn.” Trần Doanh Doanh trừng mắt oán hận nhìn Trình An Nhã, sau đó quay đầu đáng thương phóng điện với Diệp Sâm, cố gắng cứu vãn tình hình đang thất bại.

||||| Truyện đề cử: Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp |||||
Trình An Nhã ⊙﹏⊙! chảy mồ hôi ing..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 21: Chương 21


“Sâm, anh có thật lòng yêu ai bao giờ chưa?” Vân Nhược Hi nhẹ nhàng lên tiếng hỏi, một tay xoa xoa lồ ng ngực anh, nơi này đã từng yêu ai bao giờ chưa?
“Anh yêu em đó!” Ánh nhìn của Diệp Sâm liếc qua bàn tay trắng ngần trước ngực rồi bình tĩnh nói.

Tình yêu là cái gì cơ chứ?
Với anh mà nói thì đó là một thứ quá đỗi xa xỉ.

Tất cả những người yêu anh cuối cùng rồi cũng bỏ anh mà đi, bởi vậy từ khi còn rất nhỏ thì Diệp Sâm đã biết rồi, anh không cần phải yêu ai cả.

Dù gì kết cục cũng chia ly, yêu đương có tác dụng gì nữa chứ?
Không yêu thì tới lúc chia tay nhau cũng không cần đau khổ, không cần khóc, không cần nhốt mình như một đứa ngốc, cũng không cần mất đi dũng khí để sống tiếp.

Anh đã chịu đủ những đau thương mất mát rồi.

Mẹ, em gái… còn có cả… còn có cả ai nữa? Anh cũng nhớ không rõ nữa, anh cứ nhớ là vẫn còn một người, chỉ có điều không nhớ rõ mặt cô, nhưng Diệp Sâm biết cô cũng đã bỏ anh mà đi.

Anh cũng đã từng thử nắm bắt rồi, nhưng đầu ngón tay lại trống rỗng, cô quạnh.

Chẳng thể giữ thứ gì lại cả.

Nếu như quên đi sự cô độc, lạnh lẽo lúc nửa đêm, bầu không khí lẻ loi, Diệp Sâm cảm thấy cả đời này anh cứ sống như vậy cũng không có gì xấu cả, anh không muốn chịu thêm nỗi đau mất mát lần nào nữa.

Với một số người mà nói, có một số đồ vật không thể từ bỏ được, cho nên anh cũng không có đủ can đảm.

Vân Nhược Hi cười cười, gương mặt xinh đẹp tràn ngập sự hạnh phúc và hài lòng: “Bất luận có như thế nào đi nữa, anh để cho em ở cạnh anh nhiều năm như vậy thì em đã rất vui rồ.


Diệp Sâm không hề yêu ai cả, cô ta biết chứ.

Tuy rằng thế giới bên ngoài đồn đại cô ta là cô gái mà anh yêu thương, tình cảm nồng đượm.

Nhưng mà, có người đàn ông nào hết mực yêu thương bạn gái mình mà lại đi đổi bạn gái liên tục đâu chứ? Anh làm vậy sao cô ta có thể chịu đựng nổi.

Vân Nhược Hi biết Diệp Sâm chỉ đang cô đơn mà thôi…
Và còn thiếu đi cảm giác an toàn nữa.

Nói như vậy nhất định là rất buồn cười, Diệp Tam Thiếu hô mưa gọi gió, tác oai tác oái trên thương trường mà lại thiếu cảm giác an toàn sao?
Đây nhất định là chuyện viển vông, nhưng Vân Nhược Hi biết rằng Diệp Tam Thiếu đúng là thiếu thốn thật, vì tự nhốt mình ba năm, mắc bệnh trầm cảm tâm lý nghiêm trọng nên anh luôn lạnh lùng với cả thế giới này.

Nhưng mà thỉnh thoảng cô ta cảm thấy như anh đang đợi ai đó.

Anh thường nhìn vào mắt cô ta rồi thất thần, trước giờ anh chưa từng hôn cô ta, nhưng anh thường hôn lên chân mày cô ta, dịu dàng và luyến tiếc.

Chỉ khi ở khoảnh khắc đó Vân Nhược Hi mới thấy như bản thân mình được che chở.

Trực giác của con gái thường rất đúng, cô ta biết rằng thật ra tất cả mọi người đều là kẻ thế thân của người khác, mà người đó là ai, cô ta đã điều tra nhiều năm rồi nhưng vẫn không rõ.

Rốt cuộc là thần thánh phương nào có thể khiến anh nhớ nhung đến tận bây giờ.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 22: Chương 22


“Nhược Hi, nếu như có một ngày nào đó Diệp Sâm này kết hôn thì sẽ chọn em làm vợ!” Diệp Sâm nói, gương mặt tinh tế toát ra sự bình tĩnh lạnh lùng, anh hứa một cách không hề do dự.

Vân Nhược Hi ngẩng đầu nở nụ cười dịu dàng, như vậy là đủ rồi không phải sao?
Môi của Diệp Sâm chính là nơi cấm kị của anh, cứ như anh giữ nơi đó cho ai vậy, cũng giống như trái tim của anh, nhưng chí ít Diệp Sâm cũng bằng lòng cưới cô ta, thế là đủ rồi.

Không phải sao?
“Cảm ơn anh!” Vân Nhược Hi dịu dàng mỉm cười, Diệp Sâm có chút buồn bực, tâm trạng cả ngày cứ luôn căng thẳng mất kiểm soát, khiến anh hơi mệt mỏi khi đối diện với sự dịu dàng của Vân Nhược Hi.

Anh với cái cà vạt ở bên cạnh vừa thắt vào cổ vừa nói: “Anh đi trước nhé, em ngủ ngon!”
Nói xong Vân Nhược Hi còn chưa nói kịp gì thì anh đã mở cửa rời đi.

Chiếc xe Rolls Royce màu bạc lao thẳng trên đường lớn, đi xuyên qua đường hầm lúc sáng lúc tối, ánh đèn làm nổi bật gương mặt có thêm một phần nguy hiểm của Diệp Sâm.

Anh đột nhiên đạp phanh lại, bánh xe ma sát với đường phố phát ra tiếng kêu chói tai, Diệp Sâm xoay vô lăng, cả người ngã ngửa, ánh đèn màu vàng nhàn nhạt bên vệ đường chiếu sáng tấm lưng anh tuấn của anh.

Khi anh ngẩng đầu lên liền nhìn thấy gương mặt đẹp trai của mình có thêm một phần u ám, cả người nhuốm màu máu ma mị trong màn đêm, anh móc điện thoại di động ra.

Không hề chần chừ ấn phím gọi.

Trong căn hộ của Trình An Nhã, tiếng chuông điện thoại vang lên, Trình An Nhã đang tắm, nên tiện miệng gọi Ninh Ninh đi nghe điện thoại.

Ninh Ninh đang trải giường cho cô thì nhìn sang màn hình điện thoại, Diệp Bi ến Thái?

(⊙o⊙)…
“Cô Trình, cô đi ra quảng trường trung tâm chút đi!” Giọng nói trầm ấm lúc ra lệnh của anh thường ngày.

Khóe môi Ninh Ninh cong lên nở nụ cười tươi tắn, lẽ nào là Diệp Sâm?
“Cô bị câm rồi hả?” Thấy cô lâu vẫn không trả lời lại, Diệp Sâm bực bội chỉ trích.

Hình như tính tình của người bố này không được tốt, hèn gì mỗi lần quay về mặt mẹ mình lúc nào cũng u ám vô cùng.

“Chú là ai?” Lần đầu tiên nghe giọng anh, nói chuyện với anh, tâm trạng của Ninh Ninh có hơi phức tạp.

Có hơi kích động, có chút vui sướng, cứ như đứa trẻ nỗ lực để có được sự tán thưởng vậy, giọng nói của cậu còn nhã nhặn hơn mức nhã nhặn bình thường mấy lần.

Giọng nói đặc trưng của con nít khiến Diệp Sâm ngẩn ngơ một hồi, anh lại nhìn điện thoại thêm lần nữa rồi cau mày: “Cháu là ai?”.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 23: Chương 23


Vũ trụ nhỏ đang bùng cháy, hai mắt cứ nhìn chằm chằm phòng tổng giám đốc, hít sâu nắm chặt nắm đấm, bà nó chứ! Diệp Sâm, tên bi ến thái chết tiệt nhà anh, đồ tim đen, đồ c ầm thú, anh dám xem bổn cô nương đây là vật trang trí đúng không?
Cướp hộp cơm của cô thì thôi đi, còn dám nghĩ cô đứng trước mặt anh thì anh ăn không vào đúng hay không?
Trời ơi, từng gặp người không biết xấu hổ rồi nhưng chưa gặp phải ai không biết nhục như anh.

Chủ tịch đã nói làm người khôn nên khốn nạn như vậy, cẩn thận thiên lôi đánh chết đó đó đó đó!
Cô muốn xông vào trong thì Diệp Tam Thiếu lại cầm hộp cơm bước từ trong phòng tổng giám đốc ra ngoài, tiện tay ném cho cô một thứ gì màu đỏ.

Trình An Nhã giơ tay nhận lấy theo quán tính.

Một gói mì bò kho Master Kong?
Bộ đang quảng cáo hả?
(⊙o⊙)! Diệp bi ến thái à anh nhiều tiền như vậy sao lại đi ăn một loại mì tôm bình dân như vậy chứ? Ít ra anh phải ăn gan hùm gan mật đồ các kiểu, vậy mới xứng với thân phận vô cùng cao quý của anh nhỉ?

“Cô Trình, cô đi ăn mì gói đi!” Mặt của Diệp Tam Thiếu không đỏ, hơi thở cũng không gấp gáp, anh nói một cách rất bình tĩnh, âm thanh đó truyền vào tay của Trình An Nhã, cô hận không thể nhào lên chém cho anh hai phát.

Bộ mặt anh cứ như kiểu, thưởng cho cô gói mì này đó nha!
“Tổng giám đốc Diệp, anh đã cướp cơm hộp của tôi.


“Thân là một cô thư ký đúng chuẩn thì phải nghĩ cho dạ dày của cấp trên.

” Diệp Tam Thiếu nói như đúng rồi đi vào trong ăn cái cánh gà thứ hai, mặc kệ Trình An Nhã đang ch ảy nước bọt.

“Một người cấp trên đàng hoàng thì sẽ không đi cướp cơm hộp đâu ạ!” Trình An Nhã nở nụ cười ngọt ngào nhưng thực chất trong lòng cô đã biến thành một thủy thủy đạp Diệp Tam Thiếu ngã xuống đất.

Ý của câu nói này là anh không đàng hoàng đó!

“Ẩy, cô không biết tôi không đàng hoàng sao?” Diệp Tam Thiếu bình tĩnh trả lời lại, anh khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm, khóe môi cong lên tạo thành hình vòng cung kỳ quặc: “Tôi từng có tiền sử bị bệnh thần kinh đó, cô có muốn coi thử không, coi thử coi thật không?”
Trình An Nhã bị Diệp Tam Thiếu mặt dày làm cho cứng họng một hồi.

Bà nó, rồi sẽ có một ngày tôi sẽ giẫm chết anh!
Làm người phải biết nhìn tình thế, không thể không cúi đầu, Trình An Nhã quay người rời đi, mì gói thì mì gói vậy, đâu phải cô chưa từng ăn bao giờ.

“Cô Trình, cô nhớ xem hạn sử dụng nha, chắc là chưa hết hạn đâu.


Bước chân Trình An Nhã ngưng bặt lại, bà nó chứ, tên ác độc này nhất định là cố ý mà, cố ý mà!
Nếu như có ngày nào đó cô lỡ tay giết người vậy thì nhất định có người đáng chế, quan tòa sẽ không xử cô có tội đâu.

Trình An Nhã cầm gói mì Master Kong, quắn quéo bình tĩnh lại.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 24: Chương 24


Diệp Sâm không hề áy náy, ăn hết hộp cơm một cách ngon lành, rất no rất hài lòng, rất lâu rồi anh chưa từng được ăn cơm nhà ngon như vậy.

Bao lâu rồi nhỉ?
Lâu đến mức anh cũng không còn nhớ nữa rồi.

Cả buổi chiều hôm đó Diệp Sâm cứ nắng mưa thất thường, gương mặt đẹp đến mức có thể vắt ra nước ấy, nếu như nói bình thường gương mặt Diệp Sâm nhã nhặn lạnh lùng vậy thì hôm nay Diệp Sâm lại u ám lãnh đạm.

Vô duyên vô cớ Trình An Nhã lại bị anh mắng cho mấy lần, cả căn phòng thư ký lạnh lẽo như gió mùa đông, ai cũng lo sợ bị anh gọi vào trong, rồi bị anh mắng cho một trận đuổi ra ngoài.

Trình An Nhã nhìn ra tâm trạng của Diệp Sâm rất bực bội.

Sắp đến giờ tan làm, Diệp Sâm bảo Trình An Nhã đi pha cho anh một cốc cà phê, lúc cô mang vào thì Diệp Sâm đang đứng bên cửa sổ, vóc dáng cao ráo thẳng táp của anh khiến người khác sợ sệt.

Trời giờ đã là hoàng hôn, ánh chiều tà rất ấm áp, cả căn phòng làm việc đều tràn ngập bầu không khí ấm áo.

Trình An Nhã khẽ đặt cốc cà phê xuống rồi lên tiếng nhắc nhở anh.

“Cô Trình, mở lịch trình tối nay cho tôi.

” Diệp Tam Thiếu vẫn chưa quay người lại, giọng nói anh khàn khàn, trong căn phòng tổng giám đốc lác đác vài ánh chiều tà này giọng anh nghe có vẻ buồn bã sâu xa.

“Dạ!”
Cô từ từ bước ra khỏi phòng tổng giám đốc, lúc cô đóng cửa, Trình An Nhã không thể không nhìn anh thêm một lần.

Cơ thể người đàn ông này phát ra một sức quyến rũ to lớn, cứ không tự chủ được mà thu hút ánh nhìn của người khác, anh nho nhã, anh lạnh lùng, anh vô tình.

Anh có đủ điều kiện để trở thành tên sát gái.

Theo cô thì Diệp Tam Thiếu vẫn luôn rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức không có gì anh không làm được.

Nhưng mà Diệp Tam Thiếu của ngày hôm nay, trên người anh phát ra một sự bi thương, kết hợp với tâm trạng thương nhớ, hình như anh đang nhớ nhung ai, dường như ánh chiều tà ấm áp không hề liên quan tới anh.

Không thể hòa nhập vào trong sự nhung nhớ và bi thương của anh.

Trong lòng của Trình An Nhã hơi nhói lên, người càng mạnh mẽ thì càng sẽ che giấu hết nhược điểm của bản thân mình, không được khóc, không được tỏ ra yếu đuối, thật ra người như vậy, trong lòng họ có một nơi…
Yếu đuối và dễ vỡ hơn bất kỳ ai.

Trời, góc nhìn đặc biệt như này, người đặc biệt như này, không khí đặc biệt như này, bà nó chứ hợp với vai nam chính trong mấy bộ phim máu chó quá.

Diệp Tam Thiếu à, anh đổi sang đóng phim buồn rồi sao?
Vậy thì đúng là…
Đúng là vui vẻ quá rồi!.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 25: Chương 25


Đây là khu nhà giàu sống, có nhiều biệt thự thời thượng, có cả khu quần thể mang phong cách châu Âu, phong cách quý tộc Anh, phong cách Gothic… tọa lạc bên sườn đồi, đưa mắt nhìn sang đúng là xa hoa và hoành tráng.

Có một chiếc Rolls-Royce màu bạc đôc ngay trước một cái biệt thự theo phong cách châu Âu, Diệp Sâm mở cửa xe rồi nho nhã bước vào trong biệt thự, anh lạnh lùng hơn bình thường, nhưng trông cũng không đáng sợ như ở trên thương trường mà đã tiết chế hơn rất nhiều.

“Tam thiếu, cậu về rồi hả, ông chủ đang đợi cậu đó!” Quản gia lớn tuổi cung kính mời Diệp Sâm vào trong.

Căn biệt thự này được trang trí rất hào hoa, được nhà sư có tiếng đề bút, hào hoa đến mức gần như xa hoa, mấy tia sáng màu vàng gần như làm hoa mắt của Diệp Sâm.

Trong ánh mắt của Diệp Sâm lóe lên sự châm chọc nhợt nhạt đến mức không thể nhìn thấy.

Cái cảm giác mà căn biệt thự này mang đến cho anh ngoài sự lạnh lùng ra thì vẫn là sự lạnh lùng, lạnh lùng đến tận xương cốt.

Diệp Chấn Hùng uy nghiêm ngồi trên ghế chủ nhà, lông mày trắng bệch chống gậy trắng, người già cả cả đời hô mưa gọi gió trên thương trường mày rất uy nghiêm, hai mắt tuy đã mờ nhưng ánh nhìn vẫn rất sắc bén.

Người vợ thứ ba của ông ấy, Nguyễn Thúy Ngọc còn chưa tới ba mươi tuổi đang lạnh lùng ngồi ở một bên, Diệp Vũ Đồng, đứa con trai tám tuổi của cô ta đang yên lặng ngồi đó, trông cậu ta hơi nhút nhát, khiến người khác thấy dễ thương.

Anh hai của anh Diệp Vũ Đường cũng có mặt, gương mặt ngay thẳng không che giấu nỗi sự tham lam trong đôi mắt.

“Bố à con về rồi!” Diệp Sâm lạnh lùng gọi một tiếng, cảm xúc cũng không có gì thay đổi, mỗi tuần phải quay về nhà ăn cơm một lần là quy định của ông chủ nhà.

“Cuối cùng con người bận rộn của nhà ta cũng về rồi, cậu ra vẻ quá, khiến tất cả mọi người chúng tôi phải đợi cậu.

” Nguyễn Thúy Ngọc lạnh lùng nói.

“Người ta là tổng giám đốc MBS dĩ nhiên là phải ra vẻ rồi, hứ!” Diệp Vũ Đường ghen ăn tức ở nói.

Gương mặt Diệp Sâm không cảm xúc: “Bố à, gần đây công ty có nhiều việc lắm, con xin lỗi.


Tuy anh nói như vậy nhưng giọng nói lại không giống như đang xin lỗi gì cả, vẻ mặt thì rất lạnh lùng.

“Ăn cơm đi!” Ông chủ Diệp dùng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn tất cả mọi người, nói ba chữ, tất cả mọi người liền im lặng.

Trong lòng Diệp Sâm cười lạnh lùng.

Diệp Vũ Đồng sợ sệt gọi anh một tiếng anh ba, Diệp Sâm nhìn cậu ta một cái rồi gậy đầu, Diệp Vũ Đồng nở nụ cười, Nguyễn Thúy Ngọc kéo áo cậu ta, cậu ta lại rụt rè cúi đầu xuống.

“Diệp Sâm, Vũ Đường nó muốn mở tiệm bán trang sức, con trích một khoản tiền cho nó, thuận tiện đi làm quen người giùm nó nha.

” Giọng nói uy nghiêm của ông chủ Diệp chính là mệnh lệnh.

“Dạ thưa bố!”
Mỗi lần bước chân vào nơi đây cứ như bước chân vào hầm băng vậy, lạnh lẽo đến khó thở.

Trong mắt của ông chủ Diệp, anh chẳng qua chỉ là công cụ mà thôi, người đàn ông hô mưa gọi gió cả đời này đã quen kiểm soát hết mọi thứ rồi.

Người chủ thật sự của nhà họ Diệp chính là ông Diệp, người kế thừa đích thực chính là Diệp Vũ Đường, đứa con trai mà ông Diệp yêu thương nhất là Diệp Vũ Đồng, còn về anh…
Anh chẳng qua chỉ là thứ ông ấy không cẩn thận để lại lúc vui chơi bên ngoài mà thôi.

Một đứa con rơi không nhìn thấy ánh sáng.

Một hung thủ lỡ tay gi ết chết đứa con trai mà ông ấy yêu thương nhất.

Trong lòng Diệp Sâm cười khẩy, rồi sẽ có một ngày anh sẽ khiến cho ông chủ Diệp nhìn thấy lực phản công của người đàn ông sẽ lớn thế nào!.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 26: Chương 26


Ở một căn hộ nọ, Trình An Nhã mệt mỏi quay về nhà, thấy túi sữa nhỏ hôm này còn chưa quay về thì cô khẽ cau mày.

Ẩy, đáng ra giờ này Ninh Ninh phải đang nấu cơm mới đúng chứ?
Cô đã quen với việc ngửi được mùi thơm thức ăn khi vừa về tới nhà.

Nhưng mà cô chỉ lo lắng chút rồi thôi, Trình An Nhã mệt mỏi nằm trên ghế sô pha giả chế, con trai của cô là thiên tài một trăm phần trăm, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện đi lạc gì đâu.

Cô vui vẻ nằm đó đợi con trai quay về nấu cơm phục vụ mình.

Một ngày không ăn cơm do Ninh Ninh nấu thì toàn thân thấy không thoải mái, buổi chiều còn bị Diệp Tam Thiếu mắng cho một trận ra trò, sắp tan ca còn phải sắp lịch trình, mệt đến nỗi cô còn không muốn cử động đầu ngón tay.

Tự nhiên cô lại nhớ tới cảnh Diệp Tam Thiếu đứng trước khung cửa sổ, cả dáng người thẳng tắp trông rất cô đơn, cứ như cả thế giới này đã bỏ mặc anh rồi vậy.

Diệp Tam Thiếu mà cô quen là một người lạnh lùng, nhã nhặn, hai mặt, tâm tình nham hiểm… Nhưng người này ắt hẳn cũng có lúc buồn chứ nhỉ?
Anh bị làm sao vậy?
Trời, cô giật bắn người ngồi thẳng dậy trên ghế sô pha, Trình An Nhã vỗ vỗ ngực: “Trình An Nhã, mày bị anh ta mắng nhiều quá rồi có xu hướng bị ngược đãi luôn đúng không?”
Có thời gian thì nhớ tới mặt của con trai cưng vẫn hơn nhớ tới Diệp Tam Thiếu nhỉ?
Nghĩ đến gương mặt chỉ khác nhau về kích cỡ của Ninh Ninh và Diệp Tam Thiếu, Trình An Nhã bình tĩnh lại, o(╯□╰)o!
“Mẹ ơi, không phải mẹ có xu hướng thích ngược đãi, là con trai cưng mẹ có xu hướng thích bị ngược đãi.

” Giọng nói đặc trưng của trẻ con bay vào trong, Ninh Ninh đóng cửa lại, cậu cầm hai túi thịt và rau bước vào rồi khinh thường liếc nhìn cô.

“Ninh Ninh, cuối cùng con cũng về rồi, mẹ đói bụng gần chết rồi!” Trình An Nhã không hề biết ngượng tố cáo con trai không cho mình ăn đúng giờ.

Ninh Ninh bỏ balo đi học xuống đưa qua cho cô rồi mỉm cười nói: “Mẹ à mẹ ăn chút gì đó dằn bụng đi, giờ con đi nấu cơm liền.


Ninh Ninh là thiên tài mà, đi học không nghe giảng, bình thường tập sách của cậu rất nhẹ, hôm nay lại nặng một cách lạ thường, Trình An Nhã tò mò mở ra, một đống đồ ăn vặt lộc cộc lăn ra ngoài.

Sô cô la, bánh, kẹo… táo, bánh mì anh đào?
Nhiều đồ quá nhét đầy cả cái balo lớn, phản ứng đầu tiên của Trình An Nhã chính là: “Ninh Ninh, con kiếm được tiền thì nên dùng nó để hiếu thuận với mẹ mới phải, mua đồ lung tung như vậy lãng phí lắm.

”.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 27: Chương 27


Sau khi Ninh Ninh phân loại xong rau và thịt, rửa nồi cắm điện nấu cơm rồi mới đi ra ngoài, cậu nở một nụ cười cực kỳ nhã nhặn, chớp chớp mắt rồi nói một cách thản nhiên: “Ai nói con kiếm được tiền? Đây đều là bạn học nữ trong trường con tặng cho con đó.


“Con làm gì mà người ta tặng con nhiều đồ quá vậy?”
Ngất đi mất, con trai à con học cái gì không học lại đi học bố của con, con học sự đa tình này giống y anh ta, trời ơi! Không lẽ đa tình cũng được di truyền hay sao?.

||||| Truyện đề cử: Chứng Bệnh |||||
Hay là người đào hoa phải được dạy dỗ từ nhỏ nhỉ?
“Con cũng không biết sao nữa!” Ninh Ninh nói một cách rất vô tội: “Bọn họ nói con cười trông rất thu hút, tặng đồ ngỏ ý muốn theo đuổi con.


Mấy đứa con nít bây giờ biết yêu sớm quá rồi nhỉ?

“Không phải mẹ đã nói con đừng có cười lung tung rồi hay sao? Đợi có ngày nào đó hai mẹ con mình không đủ tiền sống nữa thì mẹ sẽ cho con đi ra ngoài bán nụ cười.


Ninh Ninh: “! ”
“Vả lại nụ cười của con chỉ đáng có nhiêu đây, cũng hơi rẻ rồi đó nhỉ?” Trình An Nhã nghiêng đầu suy nghĩ, đột nhiên mắt cô sáng lên: “Đợi ngày nào đó con cười mà đổi lại được một tờ chi phiếu trắng thì mới đáng tiền có hiểu chưa hả?”
“Lỡ là chi phiếu bị trả lại thì sao?”
“Con không biết tìm hiểu cho kỹ càng trước hay sao?”
Ninh Ninh nghiêng đầu chăm chỉ suy nghĩ một hồi rồi gật gật đầu: “Có lý đó, lần sau con sẽ thực hành.


“Ngoan quá!” Trình An Nhã bình tĩnh sờ sờ đầu cậu, cô không hề cảm thấy rằng mình đang hủy diệt một búp măng non của quốc gia.

(Tác giả có điều muốn nói: Hai mẹ con này vặn vẹo quá.

)
“Ninh Ninh, mẹ muốn hỏi con một câu nè, chuyện này…” Mặt của Trình An Nhã hơi nóng, cô ghé sát bên con trai mình, ôm lấy cơ thể nhỏ bé của cậu hỏi: “Con không hề tò mò về bố ruột của con hay sao?”
Gương mặt xinh đẹp của Ninh Ninh nở nụ cười: “Mẹ à, không phải mẹ nói bố con chết rồi hay sao? Còn nói cỏ trên mộ bố còn cao hơn con nữa mà.


Diệp Tam Thiếu đang lạnh lùng ngồi ăn cơm ở một căn biệt thự xa xôi tự nhiên lại hắt xì.

Trình An Nhã: “! ”
Từ lúc Ninh Ninh hiểu chuyện đến nay chỉ hỏi có một lần, tại sao Ninh Ninh lại không có bố?
Lúc đó Ninh Ninh mới có ba tuổi, đi nhà trẻ ở Anh, trong lớp có một cậu bạn sống cạnh nhà bọn họ, lúc ở trường nó đã mắng Ninh Ninh là con hoang, không có bố.

Có một lần Ninh Ninh đánh nhau với nó, đánh thua bắp tay bị bầm xanh cả, cậu khóc lóc chạy về nhà hỏi Trình An Nhã sao Ninh Ninh lại không có bố?
Lúc đó trong lòng Trình An Nhã như bị dao cắt vậy.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 28: Chương 28


Ninh Ninh chính là món thu hoạch lớn nhất của cô ở kiếp này, là miếng thịt trong tim cô, Trình An Nhã không cho phép bất cứ ai làm tổn thương cọng lông nào của cậu, nhưng người làm cậu tổn thương nhiều nhất lại là cô.

Cô vẫn nhớ rất rõ lúc Ninh Ninh hỏi cô, trong mắt cậu có chút oán giận.

Cậu là đứa trẻ thiên tài, từ nhỏ IQ đã cao hơn mấy đứa trẻ khác, nhưng lúc ba tuổi thì cậu vẫn còn bé lắm, cậu hơi nhạy cảm hơn mấy đứa trẻ khác.

Lại bị mấy đứa trẻ khác xúi giục, cậu cứ tưởng cậu không có bố là lỗi của mẹ, trong lòng khó tránh khỏi có chút giận dỗi.

Lúc đó Trình An Nhã nói với cậu bố cậu đã chết rồi, cô còn dệt ra chuyện tình bố mẹ máu chó nữa, người đàn ông bị xe tông chết, người mẹ phải một mình nuôi con phim HE máu chó.

Từ đó về sau Ninh Ninh không hỏi lại chuyện của bố mình nữa.

Mấy năm nay Trình An Nhã tự mình nuôi con đúng là rất cực khổ, đi học, đi làm kiếm tiền đóng học phí cho mình còn phải kiếm tiền mua sữa cho Ninh Ninh.

Ở đất nước Anh đó là chỗ nuốt người không nhả xương, cô lại ở London, học phí đắt chết đi được, lúc cô cực khổ nhất, cô đã từng mỗi ngày không nghỉ ngơi tới bốn tiếng đồng hồ.

Sau này Ninh Ninh lớn lên, cũng biết cách quan tâm sự khổ cực của Trình An Nhã, cậu càng lớn thì IQ lại càng cao, tính cách cũng mạnh mẽ đến mức khiến người khác líu lưỡi.

Chuyện đứa con chỉ có mỗi mẹ không còn tổn thương cậu được nữa, hai mẹ con họ cứ thế mà phớt lờ người đàn ông đã vắng mặt trong cuộc đời của bọn họ.

Giờ đột nhiên lại nhắc tới chuyện người bố mà hai người bọn họ đã phớt lờ mấy năm, Trình An Nhã có chút khó xử, lời nói dối này có hơi quá rồi, sớm biết như vậy thì lúc đầu cứ nói với Ninh Ninh bố của cậu đã đi sao hỏa rồi.

Ít ra còn có thể quay về được.

Bây giờ nói bố cậu sống lại không biết có còn kịp hay không.

Thật ra Trình An Nhã không muốn để Diệp Tam Thiếu biết đến sự tồn tại của Ninh Ninh, nhưng cô cũng không muốn lừa Ninh Ninh nữa.

Trời ơi, chần chừ quá.

“Ninh Ninh, con có thấy ai sống lại bao giờ chưa?”
“Thấy rồi!” Ninh Ninh rất bình tĩnh.

Trình An Nhã im lặng, Ninh Ninh lại nói thêm một câu: “Trên tivi ấy.


Diệp bi ến thái, để ngày nào anh gặp con trai rồi lại nói nữa vậy, tôi không muốn dây dưa với chủ đề này nữa.

“Thôi vậy, không nói nữa, con trau cưng à, lần sau con nói với mấy bạn nữ theo đuổi con là con thích ăn sô cô la nha.

” Trình An Nhã xé bao giấy đẹp đẽ ra rồi nhét viên kẹo sô cô la vào miệng.

Ngon quá!
Con trai tận hiếu với mẹ là chuyện thường tình.

“Con biết rồi, mẹ à, mẹ thích ăn món nào khó khó chút đi, để con thực hành thử.

” Ninh Ninh lắc lắc đầu cười mỉm.

Cậu thích mẹ mình như vậy, mê tiền, hai mặt, thỉnh thoảng còn có hơi ngốc nữa.

“Sầu riêng nha.


Khóe mắt Ninh Ninh giật giật: “ Mẹ à… Mẹ từng thấy ai lấy sầu riêng để tỏ tình với con trai chưa?”
“Bởi vậy mới bảo con thực hành chứ, Đồng chí Đặng Tiểu Bình đã từng nói thực hành chính là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý đó.


“Con hiểu rồi!” Ninh Ninh bình tĩnh đón nhận thử thách, sau đó quay lại hôn vào má cô một cái rồi cười híp mắt nói: “Mẹ à, thật ra có mấy lúc mẹ không phải ngốc bình thường đâu.


Nói xong cậu còn nhã nhặn liếc nhìn Trình An Nhã ra vẻ như kiểu, mẹ yêu yên tâm, bởi vì mẹ là mẹ của con nên con sẽ không bỏ mặc mẹ đâu.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 29: Chương 29


Trong một căn hộ cao cấp nằm ở gần trung tâm thành phố, quần áo vương vãi khắp nơi, áo ngực gợi cảm, váy bị xé rách, cà vạt nam…
Ánh đèn mờ ảo, không khí hỗn loạn, nhiệt độ nóng ran, sự nhiệt tình bùng cháy dữ dội như muốn làm tan vỡ mọi thứ, hòa nhập với tiếng thở d ốc và rên huýt của nam nữ.

Trên chiếc giường lớn màu đen, sự phục tùng của người con gái khiến màn ân ái này trở nên quyến rũ và nóng bỏng.

“Sâm…” Vân Nhược Hi thở d ốc, tối nay Diệp Sâm rất điên cuồng, từ lúc anh bước vào cửa đã kéo cô ta ngược đãi, sắc mặt u tối, cứ như đang trút giận chuyện gì đó.

Cảm xúc của anh đã đi đến đà suy sụp.

Sự thô bạo hiếm có, anh nắm eo cô ta đến đau nhức, khắp nơi đều là vết hằn.

Đôi mắt quyến rũ mảnh như tơ, long lanh nước, Vân Nhược Hi rất đẹp, là một kiểu đẹp sắc sảo đan xen với thuần khiết ngây thơ, Diệp Sâm đột nhiên ngừng lại ngắm nhìn Vân Nhược Hi thật kỹ.

“Sâm à, anh sao vậy?” Cô gái bị đẩy lên đến cao trào không hề thoải mái, cơ thể mềm yếu cọ xát vào người anh, giọng nói hòa với khao khát tình dụ c quyến rũ vô cùng.

Ánh mắt Diệp Sâm tối sầm lại, nhìn gương mặt anh tuấn của anh không biết anh đang có cảm xúc gì.

Khuôn mặt của người con gái bên dưới tự nhiên lại biến thành khuôn mặt cười mỉm của Trình An Nhã, đó cùng là một gương mặt rất ngây thơ.

So với gương mặt của Vân Nhược Hi thì lại càng ngây thơ hơn nhiều.

Cũng có thêm một phần sắc sảo mà Vân Nhược Hi không có được.

Diệp Sâm không kìm lòng được mà suy nghĩ nếu như người đang nằm dưới anh lúc này là Trình An Nhã thì cô sẽ có cảm xúc như thế nào? Anh đã nhìn chán nụ cười mỉm thương hiệu của cô rồi.

“Sâm…” Giọng nói yểu điệu thức tỉnh đam mê cực độ như một gáo nước lạnh dập tắt mọi hứng thú của anh.

Diệp Sâm ngồi dậy rời khỏi cơ thể của Vân Nhược Hi, anh chỉnh lại quần áo chỉ hơi không chỉnh tề của mình, anh đi đến bên cửa sổ mặt không cảm xúc, anh thờ ơ liếc nhìn những ánh đèn mờ ảo bên ngoài.

Anh bị sao vậy chứ?
Sao lại nghĩ đến Trình An Nhã?
Vân Nhược Hi không biết tại sao anh lại dừng lại, cô ta nud3 ôm lấy anh từ phía sau, muốn hôn lấy bờ môi anh, định khơi dậy dụ c vọng của anh lần nữa.

Diệp Sâm không cảm xúc nghiêng đầu sang chỗ khác, môi của Vân Nhược Hi đặt xuống ngay cằm anh.

Người con gái cười khổ, kết cục như này hình như cũng chẳng có gì bất ngờ cả.

Môi của Diệp Sâm là chỗ cấm kị của anh.

Bất luận quan hệ giữa họ thân mật cỡ nào thì trước giờ anh chưa từng hôn cô ta, cũng không cho người khác hôn anh.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 30: Chương 30


Diệp Sâm ngắm nhìn cảnh đêm phồn hoa bên ngoài cửa sổ, gương mặt anh tuấn nhã nhặn lẫn vào với màn đêm u tối, nửa sáng nửa mờ, trông anh càng lạnh lẽo cô đơn hơn.

“Sâm… à anh sao vậy?” Vân Nhược Hi là người biết tình thế, cô ta chỉ thấy đau khổ và ghen ghét một chút, trước mặt của Diệp Sâm, cô ta luôn luôn dịu dàng và ân cần.

“Hôm nay anh đi gặp ông chủ nhà.

” Sự chán ghét lạnh lùng tỏa ra từ trong giọng nói trầm thấp của Diệp Sâm.

Vân Nhược Hi dịu dàng ôm anh từ phía sau, cô ta đã đoán ra được rồi, nhiều năm như thế, mỗi lần sau khi anh về gặp mặt ông chủ thì anh sẽ mất kiểm soát.

“Không sao đâu, không có chuyện gì!”

Giọng người con gái dịu dàng như giọng người mẹ chạm vào trong trái tim của Diệp Sâm, cơ bắp đang căng cũng từ từ thả lỏng.

Vân Nhược Hi chỉ biết Diệp Sâm là con riêng, mẹ của anh là một vũ nữ, tự thân tự mình nuôi anh mười năm, năm anh mười tuổi thì quay về nhà họ Diệp sống.

Vốn dĩ ông chủ Diệp đã định cưới mẹ của anh làm vợ ba rồi, nhưng ai mà ngờ rằng ngày thứ ba sau khi họ quay về nhà họ Diệp, cậu cả nhà họ Diệp là Diệp Vũ Khôn đã bị người ta đâm chết trên giường của ông chủ, lúc chết quần áo không chỉnh tề, mà nghi phạm lại chính là mẹ của Diệp Sâm.

Lúc bị cảnh sát dẫn đi mẹ của Diệp Sâm đột nhiên lại trốn khỏi sự vây giữ của cảnh sát mà đâm đầu vào xe, bị tông chết ngay tại chỗ.

Cái chết của Diệp Vũ Khôn cũng trở thành án treo sau cái chết của mẹ Diệp Sâm, cuối cùng chỉ giải quyết qua loa cho xong.

Dĩ nhiên Diệp Sâm không kể cô ta nghe mấy chuyện này.

Năm đó vụ ân oán hào môn này được lan truyền khắp nơi, một người phụ nữ phục vụ cho cả bố và con, những lời đồn đại tình yêu loạn luân.

tiếng xấu… đồn xa khắp nơi.

Ông chủ Diệp đã lợi dụng mối quan hệ của mình để nhấn chìm mấy tin đồn xấu này, mới mười ngày trôi qua ông ấy đã cưới người vợ hiện tại.

Cơn sóng trào đó mới từ từ chìm lắng dần, chỉ tội mỗi Diệp Sâm, khi vụ án năm đó xảy ra anh cũng có mặt ở đó, lại chứng kiến cảnh mẹ mình bị giải đi, nhảy vồ ra đường bị xe tông chế.

Vì chuyện này mà Diệp Sâm từng im lặng không nói chuyện suốt ba năm, khiến anh bị mắc chứng trầm cảm tâm lý nghiêm trọng.

Vân Nhược Hi đi theo anh mấy năm, trước giờ chưa từng nghe anh nhắc tới người nào của nhà họ Diệp, cũng chưa từng nghe anh nhắc tới mẹ mình, trong thế giới của Diệp Sâm hình như trước giờ chỉ có mỗi mình anh.

Trước giờ chỉ có mỗi một người.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 31: Chương 31


“Sâm, anh có thật lòng yêu ai bao giờ chưa?” Vân Nhược Hi nhẹ nhàng lên tiếng hỏi, một tay xoa xoa lồ ng ngực anh, nơi này đã từng yêu ai bao giờ chưa?
“Anh yêu em đó!” Ánh nhìn của Diệp Sâm liếc qua bàn tay trắng ngần trước ngực rồi bình tĩnh nói.

Tình yêu là cái gì cơ chứ?
Với anh mà nói thì đó là một thứ quá đỗi xa xỉ.

Tất cả những người yêu anh cuối cùng rồi cũng bỏ anh mà đi, bởi vậy từ khi còn rất nhỏ thì Diệp Sâm đã biết rồi, anh không cần phải yêu ai cả.

Dù gì kết cục cũng chia ly, yêu đương có tác dụng gì nữa chứ?
Không yêu thì tới lúc chia tay nhau cũng không cần đau khổ, không cần khóc, không cần nhốt mình như một đứa ngốc, cũng không cần mất đi dũng khí để sống tiếp.

Anh đã chịu đủ những đau thương mất mát rồi.

Mẹ, em gái… còn có cả… còn có cả ai nữa? Anh cũng nhớ không rõ nữa, anh cứ nhớ là vẫn còn một người, chỉ có điều không nhớ rõ mặt cô, nhưng Diệp Sâm biết cô cũng đã bỏ anh mà đi.

Anh cũng đã từng thử nắm bắt rồi, nhưng đầu ngón tay lại trống rỗng, cô quạnh.

Chẳng thể giữ thứ gì lại cả.

Nếu như quên đi sự cô độc, lạnh lẽo lúc nửa đêm, bầu không khí lẻ loi, Diệp Sâm cảm thấy cả đời này anh cứ sống như vậy cũng không có gì xấu cả, anh không muốn chịu thêm nỗi đau mất mát lần nào nữa.

Với một số người mà nói, có một số đồ vật không thể từ bỏ được, cho nên anh cũng không có đủ can đảm.

Vân Nhược Hi cười cười, gương mặt xinh đẹp tràn ngập sự hạnh phúc và hài lòng: “Bất luận có như thế nào đi nữa, anh để cho em ở cạnh anh nhiều năm như vậy thì em đã rất vui rồ.


Diệp Sâm không hề yêu ai cả, cô ta biết chứ.

Tuy rằng thế giới bên ngoài đồn đại cô ta là cô gái mà anh yêu thương, tình cảm nồng đượm.

Nhưng mà, có người đàn ông nào hết mực yêu thương bạn gái mình mà lại đi đổi bạn gái liên tục đâu chứ? Anh làm vậy sao cô ta có thể chịu đựng nổi.

Vân Nhược Hi biết Diệp Sâm chỉ đang cô đơn mà thôi…
Và còn thiếu đi cảm giác an toàn nữa.

Nói như vậy nhất định là rất buồn cười, Diệp Tam Thiếu hô mưa gọi gió, tác oai tác oái trên thương trường mà lại thiếu cảm giác an toàn sao?
Đây nhất định là chuyện viển vông, nhưng Vân Nhược Hi biết rằng Diệp Tam Thiếu đúng là thiếu thốn thật, vì tự nhốt mình ba năm, mắc bệnh trầm cảm tâm lý nghiêm trọng nên anh luôn lạnh lùng với cả thế giới này.

Nhưng mà thỉnh thoảng cô ta cảm thấy như anh đang đợi ai đó.

Anh thường nhìn vào mắt cô ta rồi thất thần, trước giờ anh chưa từng hôn cô ta, nhưng anh thường hôn lên chân mày cô ta, dịu dàng và luyến tiếc.

Chỉ khi ở khoảnh khắc đó Vân Nhược Hi mới thấy như bản thân mình được che chở.

Trực giác của con gái thường rất đúng, cô ta biết rằng thật ra tất cả mọi người đều là kẻ thế thân của người khác, mà người đó là ai, cô ta đã điều tra nhiều năm rồi nhưng vẫn không rõ.

Rốt cuộc là thần thánh phương nào có thể khiến anh nhớ nhung đến tận bây giờ.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 32: Chương 32


“Nhược Hi, nếu như có một ngày nào đó Diệp Sâm này kết hôn thì sẽ chọn em làm vợ!” Diệp Sâm nói, gương mặt tinh tế toát ra sự bình tĩnh lạnh lùng, anh hứa một cách không hề do dự.

Vân Nhược Hi ngẩng đầu nở nụ cười dịu dàng, như vậy là đủ rồi không phải sao?
Môi của Diệp Sâm chính là nơi cấm kị của anh, cứ như anh giữ nơi đó cho ai vậy, cũng giống như trái tim của anh, nhưng chí ít Diệp Sâm cũng bằng lòng cưới cô ta, thế là đủ rồi.

Không phải sao?
“Cảm ơn anh!” Vân Nhược Hi dịu dàng mỉm cười, Diệp Sâm có chút buồn bực, tâm trạng cả ngày cứ luôn căng thẳng mất kiểm soát, khiến anh hơi mệt mỏi khi đối diện với sự dịu dàng của Vân Nhược Hi.

Anh với cái cà vạt ở bên cạnh vừa thắt vào cổ vừa nói: “Anh đi trước nhé, em ngủ ngon!”
Nói xong Vân Nhược Hi còn chưa nói kịp gì thì anh đã mở cửa rời đi.

Chiếc xe Rolls Royce màu bạc lao thẳng trên đường lớn, đi xuyên qua đường hầm lúc sáng lúc tối, ánh đèn làm nổi bật gương mặt có thêm một phần nguy hiểm của Diệp Sâm.

Anh đột nhiên đạp phanh lại, bánh xe ma sát với đường phố phát ra tiếng kêu chói tai, Diệp Sâm xoay vô lăng, cả người ngã ngửa, ánh đèn màu vàng nhàn nhạt bên vệ đường chiếu sáng tấm lưng anh tuấn của anh.

Khi anh ngẩng đầu lên liền nhìn thấy gương mặt đẹp trai của mình có thêm một phần u ám, cả người nhuốm màu máu ma mị trong màn đêm, anh móc điện thoại di động ra.

Không hề chần chừ ấn phím gọi.

Trong căn hộ của Trình An Nhã, tiếng chuông điện thoại vang lên, Trình An Nhã đang tắm, nên tiện miệng gọi Ninh Ninh đi nghe điện thoại.

Ninh Ninh đang trải giường cho cô thì nhìn sang màn hình điện thoại, Diệp Biế n Thái?

(⊙o⊙)…
“Cô Trình, cô đi ra quảng trường trung tâm chút đi!” Giọng nói trầm ấm lúc ra lệnh của anh thường ngày.

Khóe môi Ninh Ninh cong lên nở nụ cười tươi tắn, lẽ nào là Diệp Sâm?
“Cô bị câm rồi hả?” Thấy cô lâu vẫn không trả lời lại, Diệp Sâm bực bội chỉ trích.

Hình như tính tình của người bố này không được tốt, hèn gì mỗi lần quay về mặt mẹ mình lúc nào cũng u ám vô cùng.

“Chú là ai?” Lần đầu tiên nghe giọng anh, nói chuyện với anh, tâm trạng của Ninh Ninh có hơi phức tạp.

Có hơi kích động, có chút vui sướng, cứ như đứa trẻ nỗ lực để có được sự tán thưởng vậy, giọng nói của cậu còn nhã nhặn hơn mức nhã nhặn bình thường mấy lần.

Giọng nói đặc trưng của con nít khiến Diệp Sâm ngẩn ngơ một hồi, anh lại nhìn điện thoại thêm lần nữa rồi cau mày: “Cháu là ai?”.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 33: Chương 33


“Cháu tên là Trình Ninh Viễn.

” Ninh Ninh nói, giọng nói khó che giấu ý cười.

Giọng nói cậu dịu dàng như cơn gió xuân thổi qua, như mưa rơi xuống trên một sa mạc cằn cỗi, tâm trạng vốn đang cáu kỉnh của Diệp Tam Thiếu đột nhiên lại đỡ hơn rất nhiều.

“Bảo chị của cháu nghe điện thoại đi.

” Biết đối phương là con nít, giọng nói của Diệp Tam Thiếu cũng dịu dàng hơn, cậu họ Trình, Trình An Nhã cũng còn trẻ, dị nhiên Diệp Tam Thiếu sẽ tưởng đây là em trai của cô rồi.

Trong lòng anh thấy sai sai, hì hì, đứa bé này lễ phép đến vậy, giọng nói vừa nghe đã khiến người ta thấy thoải mái, sao cùng một mẹ sinh ra mà lại khác xa nhau vậy nhỉ?
⊙﹏⊙
“Chị sao ạ?” Ninh Ninh kéo dài giọng rồi khẽ mỉm cười, đây là do anh nói chứ không phải cậu nói, chẳng qua là cậu không cãi lại thôi.

Pháp luật cũng đâu có quy định phải cãi lại một người có hiểu lầm từ cái nhìn đầu tiên đâu.

Đúng không?
Ninh Ninh là một đứa bé rất lanh lợi, suy nghĩ trưởng thành, người mà cậu yêu thương nhất là Trình An Nhã, cậu sẽ không làm ra những chuyện mà Trình An Nhã hy vọng không xảy ra.

Mặc dù cậu rất tò mò, rất rất tò mò về bố ruột của mình.

Cửa phòng tắm được kéo ra rồi, Ninh Ninh mỉm cười: “Chú đợi chút!”
“Cục cưng à ai gọi vậy?” Trình An Nhã vừa đứng một bên lau tóc vừa hỏi.

“Là người họ Diệp ạ.


Tay của Trình An Nhã ngưng bặt lại, khăn lau rớt xuống đất, cô như chết lặng đi, trong đầu cô đột nhiên xuất hiện hình ảnh Diệp Tam Thiếu siết cổ muốn gi ết chết cô.

Cô bất ngờ vô cùng, cô nhảy vồ qua nhận lấy điện thoại, bịt lỗ nghe lại rồi vô cùng hoảng loạn nhìn Ninh Ninh.

Ninh Ninh mỉm cười nhún nhún vai nhặt khăn lau lên giúp cô lau tóc.

Trình An Nhã thấp thỏm không yên, tâm trạng bồn chồn, vì căng thẳng nên giọng nói của Trình An Nhã có hơi run: “Tổng, tổng giám đốc Diệp, có chuyện gì không ạ?”
“Cô đi ra quảng trường trung tâm chút đi!”
“Khi nãy… anh đợi chút, bây giờ cũng mười giờ đêm rồi.


“Một thư ký thì căn bản phải làm được việc gọi giờ nào thì đến giờ đó.


Sau khi nói xong thì tổng giám đốc diệp quả quyết tắt điện thoại, Trình An Nhã tức giận vô cùng, trời ơi, tôi không làm nữa được hay không?
“Mẹ à, bình tĩnh nha!”
“Ninh Ninh, con nói gì với anh ta vậy?” Trình An Nhã thấp thỏm vô cùng, chuyện gì cô cũng có thể bình tĩnh đối diện, chỉ có mỗi Ninh Ninh khiến cô đứng ngồi không yên.

“Mẹ à, khi nãy chú đó nói, bảo chị của cháu nghe điện thoại, lúc con vừa định nói mẹ là mẹ của con thì mẹ đã bước ra đó.

” Giọng nói dịu dàng của Ninh Ninh kèm thêm một chút an ủi.

Như vậy còn được, trái tim lo lắng của Trình An Nhã cuối cùng cũng có thể bình tĩnh trở lại, cô hồi hộp cứ như vừa đi đến bên vách đá thì được kéo trở lại vậy.

Không muốn xem quảng cáo?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 34: Chương 34


Khi Trình An Nhã đi đến quảng trường trung tâm, cô vừa nhìn đã thấy chiếc Rolls Royce màu bạc của Diệp Tam Thiếu, giờ đã mười một giờ rồi, mấy tiệm bán đồ tạp hóa đều đã đóng cửa, cả cái quảng trường gần như không có người.

Diệp Tam Thiếu đang ngồi trước xe, tư thế ngồi vô cùng kiêu căng, trong sự kiêu căng đó có hơi lười biếng, một làn sương mờ ảo bao trùm lấy anh, khiến cả người anh đều bị bao trùm vào một làn khói mù mịt.

Đồ lưu manh…
Trình An Nhã đứng ở xa nhìn thì đã trách móc trong lòng, những tiêu chuẩn này hợp với mác lưu manh, vẫn là cái kiểu lưu manh kiêu ngạo, giết người không chớp mắt?
Tối vậy rồi còn anh còn không đi ngủ mà đứng ở đây giở trò lưu manh gì chứ?
“Tổng giám đốc diệp, muộn như vậy rồi anh còn có gì cần dặn dò nữa ạ?” Trình An Nhã cười mỉm hỏi, Diệp Tam Thiếu nghiêng đầu, gương mặt soái ca kết hợp với sự yểu điệu và nho nhã tạo ra một sức cuốn hút vô cùng lớn.

Đôi mắt sâu thẳm liếc qua, bớt đi sự lạnh lùng của ban ngày, trong màn đêm đôi mắt này có thêm một sự lung linh lấp lánh, trông anh cứ như Adam lúc dụ dỗ Eva phạm lỗi.

Chỉ cần nhìn một cái đã khiến người ta đắm chìm.

Trong màn đêm ẩm nóng, gió mang theo hơi nóng của mùa hè.

Trong lòng Trình An Nhã thấy bồn chồn, gương mặt cô cũng nóng ran lên, dưới bầu không khí đặc biệt như thế này cứ như có chút cảm xúc bị đè nén bởi lý trí và kiêu ngạo vậy.

Có lúc anh chàng này cũng rất hấp dẫn, trong lòng Trình An Nhã thầm nghĩ.

Diệp Tam Thiếu đứng dậy, dập tắt đầu thuốc rồi dùng bàn chân giẫm mạnh, anh mở cửa xe nghiêng đầu sang ra lệnh: “Lên xe!”
Trình An Nhã rất muốn quăng một câu hỏi đi đâu một cách đầy khí chất, nhưng khi nhìn thấy nét mặt của Diệp Sâm, cô do dự mấy giây rồi ngoan ngoãn lên xe.

Người đàn ông này nắng mưa thất thường, cô vẫn nên ít động độ với anh thì hơn.

Diệp Sâm lên xe liếc nhìn cô một cái, Trình An Nhã ngồi thẳng người, đang cố gắng nở nụ cười mỉm thương hiệu của mình, đột nhiên Diệp Sâm lại nghiêng người sang.

“Anh làm gì vậy?” Tinh thần Trình An Nhã căng thẳng.

Diệp Sâm không nói gì giơ tay kéo dây an toàn thắt vào cho cô.

Hơi thở nam tính xộc qua, kèm theo mùi hương nước hoa “Happy Quin” của Estee Lauder, thân là thư ký trưởng của Diệp Sâm, trong đầu Trình An Nhã chứa đựng hết thông tin về những người con gái mà anh đang hẹn hò.

Bọn họ thích gì, quen dùng cái gì cô đều biết rõ cả.

Nước hoa “Happy Quin “ của Estee Lauder là hiệu của Vân Nhược Hi dùng, tươi mới lịch sự, có thêm chút gợi tình.

Trình An Nhã khẽ cau mày, khóe môi cô cong lên, cô khẽ nghiêng mặt sang chỗ khác, nụ cười mỉm thương hiệu bỗng nhiên có chút cứng đờ.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 35: Chương 35


Anh vừa mới rời khỏi từ chỗ của Vân Nhược Hi sao?
Suy nghĩ này cứ vồ lấy suy nghĩ của Trình An Nhã như ác ma vậy, trong lòng cô có hơi đau đớn, là kiểu chua xót không quá chua xót nhưng rất rõ ràng, rõ ràng cô biết người đàn ông này rất đa tình.

Thay người tình như thay áo, thay tới thay lui, ngoài ra còn có một cô bạn gái cố định thâm tình ở đối diện nhà, trai tài gái gái sắc.

Có điều… không có sự kiêu ngạo và sự tự tôn được che đậy vào ban ngày mà chỉ Trình An Nhã mới có.

Hình như, cảm xúc quá đỗi thật thà cứ bị bộc lộ ra ngoài một cách dễ dàng như vậy.

Người ta nói màn đêm chính là lớp vỏ bọc che giấu tuyệt vời nhất, nhưng cô lại cho rằng màn đêm tối lại khiến người ta để lộ mặt khác của bản thân mình.

Ban ngày ánh dương chói lọi như thế khiến sự kiêu ngạo và phóng khoáng không có chỗ ẩn mình.

Cho đến khi màn đêm sụp xuống, mất đi sự xán lạn của ban ngày, mặt đen tối của con người cứ tự nhiên mà lộ ra, bởi vì màn đêm đủ tối để che đậy sự xấu xí mà không lo sợ bị người khác vạch trần.

Bảy năm trước, bọn họ chỉ có một mối quan hệ ngắn ngủi, không ai quen ai, chuyện duy nhất Trình An Nhã còn nhớ về Diệp Sâm là người đàn ông này cứ như một con thú rừng.

Bảy năm không gặp cũng không nhớ về anh nhiều, có điều khi nhìn thấy gương mặt của Ninh Ninh, cô lại có suy nghĩ thoáng qua không biết con thú rừng kia giờ đang ở đâu.

Vừa gặp đã yêu là gì chứ?
Đó chỉ là truyện cổ tích.

Không hề tồn tại trong hiện thực tàn khốc này, tính tình của Trình An Nhã cũng không máu chó đến nỗi để chuyện vừa gặp để yêu xảy ra.

Bảy năm sau khi quen biết Diệp Sâm, những ngày tháng làm thư ký cho anh.

Hình như…
Cô có chút rung động.

Nhưng cũng chỉ là động lòng, trước giờ cô vẫn luôn rất lý tính, từ nhỏ đến lớn, trừ một lần cô bung xõa ở quán bar đó, cả đời này của Trình An Nhã chưa từng làm ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Sự đa tình của Diệp Sâm đã bóp nghẹt chút động lòng của cô rồi.

Cô, Trình An Nhã không thèm loại tình cảm mà mình không phải là người duy nhất!
Có lẽ mỗi người con gái đều mong muốn trở thành người cuối cùng của những kẻ phong lưu, hy vọng bản thân mình là định mệnh trong cuộc đời anh ta.

Nhưng với Trình An Nhã thì đây là một giấc mơ rất ngu xuẩn.

Bởi vì người phong lưu quanh đi ngoảnh lại thì vẫn đa tình như vậy.

Bảy năm tự mình nuôi dưỡng Ninh Ninh, cô sớm đã thoát ly khỏi độ tuổi ngây ngô rồi, dù là Trình An Nhã của bảy năm trước cũng chưa từng ôm ấp một suy nghĩ ngu ngốc đến vậy.

Bởi vậy.

Động lòng, chỉ động lòng mà thôi chứ không còn gì khác.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 36: Chương 36


Bầu không khí yên lặng trong xe bùng nổ!
Đây là lần đầu tiên Trình An Nhã tiếp xúc với Diệp tam thiếu gần như vậy sau bảy năm.

Ngũ quan của người đàn ông này vô cùng tinh xảo, có những người nhìn từ xa rất đẹp.
Nhưng đến khi tới gần lại không quá xuất sắc.
Còn Diệp tam thiếu là kiểu yêu nghiệt càng nhìn gần càng đẹp đến mức rung động lòng người.

Mỗi đường nét trên gương mặt đều hoàn mỹ như được điêu khắc.
Được rồi!
Được rồi, cô thừa nhận cô là người cuồng tướng mạo.

Cô luôn luôn không có sức đề kháng với sắc đẹp.
Bên ngoài đẹp trai như thế nhưng tính cách lại âm trầm, đúng là uổng phí.

Phải chi giống con trai cô cười.
Lúc ở một mình cô luôn suy nghĩ lung tung.

Ngồi bên cạnh Diệp Sâm, trong lòng hơi áp lực, thần kinh căng thẳng.
Dù sao người đàn ông này cũng có tình một đêm vô cùng nóng bỏng cùng cô.
Hơn nữa còn tạo ra được một thiên tài tên là Trình Ninh Viễn.
Trình An Nhã còn nhớ rõ khi cô nói ra tôi mua anh một đêm mười triệu, khuôn mặt mà ngay cả diêm vương thấy cũng sợ hãi kia kh ủng bố cỡ nào.
Được rồi, anh có nhiều phụ nữ như vậy, mà ai cũng có thân hình quyến lại còn dịu dàng, ngon ngọt hơn cô.

Lần đầu tiên cô trúc trắc đến nỗi cắn một cái cũng rất chua.
Anh không nhớ rõ cũng là chuyện bình thường.
Nhưng sau khi xong việc, Trình An Nhã quăng cho anh một trăm, còn vứt lại một câu nói là tiền bán thân.

Đối với một người kiêu ngạo như Diệp Sâm, đây đúng là sỉ nhục.
Ghi lòng tạc dạ.

Diệp Sâm lại không bị cận thị.

Anh ôm cô cả đêm, mà bảy năm qua cô cũng không đi chỉnh sửa sắc đẹp, vẫn vậy không có gì thay đổi nên không có lý do gì anh quên béng cô đúng không?
Cô thật sự không phải tự sướng! ╯□╰)o.
Quả thật Trình Nhã An hơi xoắn xuýt, tại sao anh lại tỏ ra bình tĩnh đến vậy?
Chẳng lẽ anh có âm mưu gì sao?
Cả người Trình Nhã An run lên, cô bất chợt nhớ tới những tình tiết trong bộ phim truyền hình đạo đức bi kịch máu chó, để trả thù cô, cho nên…
(⊙o⊙)...
Thuyết âm mưu đã lộ ra, quả nhiên trong lòng cô cũng rất đen tối.
"Tổng giám đốc Diệp, tôi có thể hỏi anh một câu hỏi nhỏ không?"
"Nói đi!"
Trình An Nhã cân nhắc giọng điệu, hơi siết chặt ngón tay, lo lắng nắm lấy vạt áo, cố gắng hết sức để xây dựng tâm lý trước khi hỏi: "Anh đã từng bị phụ nữ vứt bỏ chưa?"
Diệp Tam Thiếu phanh xe gấp, cơ thể Trình An Nhã đổ xô về phía trước sau đó bị dây an toàn kéo mạnh về phía sau, nhất thời váng đầu hoa mắt…
Đệt! Dù anh bị sốc cũng không nên tàn nhẫn như vậy chứ?
Trình An Nhã liếc mắt nhìn mấy chữ cái tiếng Anh nhấp nháy, cả người như bị điện giật, cô hốt hoảng nghiêng đầu nhìn Diệp Tam thiếu….

Ra‎ chươ????g‎ ????ha????h‎ ????hấ????‎ ????ại‎ {‎ ????‎ ????‎ ù‎ ????‎ ????‎ ????‎ ????‎ y‎ ệ‎ ????.V????‎ ‎ }
Quán bar bảy năm trước?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 37: Chương 37


Diệp Tam Thiếu dán sát lại, đôi mắt lạnh lẽo che kín ánh sáng nguy hiểm.

Cơ thể cao ngất bao bọc lấy Trình An Nhã trong không gian nhỏ hẹp.
Mùi hương vốn dĩ rất nhạt, dọc theo đường đi đã tan đi rất nhiều.

Hơi thở sạch sẽ trên người Diệp tam thiếu ngập tràn trong khoang mũi của Trình An Nhã, khiến tim cô đập loạn xạ.
"Cô nói gì?" Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo khiến người khác không rét mà run.
Trình Anh Nhã liều mạng co rút người lại, bị vây hãm xung quanh, cô không thể lùi bước được nữa.

Gương mặt đẹp như tạc tượng của Diệp Sâm gần ngay trước mắt, đôi mắt lạnh lùng, sắc bén đang phản chiếu một cơ thể nhỏ bé, hoảng sợ.
Lúc này Trình An Nhã luôn bình tĩnh bỗng trở nên vô cùng hoảng hốt, tim đập thình thịch, sợ hãi nhìn anh.

"Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Cả người Trình An Nhã cứng ngắc, hơi thở mạnh mẽ phả vào mặt, khiến khuôn mặt nóng bừng, cô lo sợ quay đầu đi.
Cô không thích sinh vật có tính đe dọa như vậy.
Anh đến gần như vậy.
Trái tim cô dường như không còn là của mình nữa, đập như trống bỏi, dây thần kinh như muốn đứt ra.
Trên người Trình An Nhã tản mát ra hương thơm nhàn nhạt, tươi mát.

Khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi tươi tắn, ở khoảng cách gần như vậy, Diệp Sâm có thể rõ ràng nghe được tiếng tim đập loạn xạ của cô.
Yết hầu căng lên, mắt Diệp Sâm tối sầm lại, đôi môi đỏ mọng kia như thôi thúc anh hôn lên nó.
Nghĩ sao làm vậy, cổ họng gợi cảm hơi trượt lên trượt xuống.

Trái tim Trình An Nhã bỗng đập nhanh hơn, Diệp tam thiếu này đúng là nhân vật yêu nghiệt, mỗi động tác của anh khiến người ta mê muội đến mất hồn.
"Tim của cô Trình đập nhanh thật? Sao thế? Cô yêu tôi rồi à?" Ngón trỏ của Diệp tam thiếu lướt qua gương mặt cô, mát lạnh…
Hành động này còn khiến người khác rục rà rục rịch hơn so với trực tiếp, muốn mà không được, đây mới chính là khát vọng mê người nhất trong tình yêu.
Diệp Sâm chính là cao thủ thả thính.

Sao một người non và xanh như Trình An Nhã có thể là đối thủ của anh được?
Tuy Trình An Nhã không phải là đối thủ thả thính nhưng không có nghĩa là cô gái dại trai.

Cô vừa nghe lời này, đôi mắt sáng ngời hiện lên tia tức giận, cô đẩy anh ra, nở nụ cười tao nhã: "Tổng giám đốc Diệp, suy nghĩ của anh đều tập trung ở nửa người dưới à? Tim đập nhanh thì thế nào? Mỗi khi đối diện với bút sáp màu Tiểu Tân tim tôi cũng đập nhanh như vậy mà."
Ngụ ý là tổng giám đốc Diệp anh cũng cùng đẳng cấp với bút sáp màu Tiểu Tân mà thôi.
Trình An Nhã vốn nghĩ Diệp Sâm sẽ tức giận hét ầm lên, ai biết anh lại bày ra vẻ mặt mờ mịt, không cam lòng, tức giận bóp cằm cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Bút sáp màu Tiểu Tân là ai?"
Trình An Nhã: "..."
(⊙o⊙)...!Không phải chứ? Anh lạc hậu vậy sao?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 38: Chương 38


Một Dương Trạch Khôn, thêm một Vương Nhuệ còn chưa đủ giờ lại đến một bút sáp màu Tiểu Tân.
Vẻ bề ngoài trong sáng như vậy, chẳng lẽ đây là ảo giác của anh?
So với cơn ghen vô cớ của Diệp Sâm, suy nghĩ của Trình An Nhã đều bị quán bar trước mặt lấn át.

Cô sẽ không bao giờ quên bảy năm trước, chính nơi đây, cô và anh đã trải qua một đêm ngớ ngẩn nhất trong đời.
“Tổng giám đốc Diệp, muộn như vậy, sao anh lại đưa tôi đến quán bar?” Trình An Nhã không biết xấu hổ hỏi, toàn thân căng thẳng, những hình ảnh từ bảy năm trước như cuộn phim chiếu chậm phát đi phát lại trong tâm trí cô.
Trình An Nhã ngạc nhiên phát hiện ấy thế mà cô lại nhớ hết tất cả chi tiết nhỏ nhất giữa hai người vào bảy năm trước.
Sự lỗ m ãng của cô, sự lạnh lẽo của anh.

Cô không chịu thua, anh lại kiêu ngạo…
Rõ ràng bọn họ là người của hai thế giới, lại có thể sinh ra tia lửa điện tình một đêm.

Trái tim Trình An Nhã đập điên cuồng, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, sắc mặt hết nóng lại lạnh.
Cô hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ của Diệp tam thiếu.
Anh có ý gì?
Anh đã nhận ra cô sao?
Diệp Tam thiếu thấy khuôn mặt đỏ lựng của cô, trong lòng khẽ hừ một tiếng.

Chẳng lẽ lúc làm thư ký của Klose cô không đi quán bar à? Chỉ đi quán bar thôi, giả nai làm gì?
"Uống rượu!" Diệp tam thiếu lạnh lùng bỏ lại hai chữ rồi bước vào quán bar.

Trình An Nhã sững sờ, tim đập thình thịch, thần kinh cũng không còn căng thẳng như vậy nữa.
Loại bỏ sự lo lắng về việc Diệp Sâm nhận ra cô, Trình An Nhã tỉnh táo lại.

Sao hôm nay tâm trạng của Diệp Sâm lại khó ở như vậy?
Anh sa sầm mặt suốt đường đi, tâm trạng đứng bên bờ vực sắp mất khống chế.
Tuy từ trước tới nay Diệp Sâm luôn lạnh lùng nhưng Trình An Nhã có thể nhận ra hôm nay tâm trạng anh cực kỳ tệ.
Trình An Nhã mím môi bước vào quán bar nơi cô đã vội vã chạy trốn vào bảy năm trước.
Ánh sáng mờ ảo, mơ hồ, bầu không khí tràn ngập sự quyến rũ quỷ dị *, trên sân khấu, vũ điệu nóng bỏng khiến đàn ông hét lên phấn khích, vòng eo như rắn nước của vũ công uốn éo, khuôn mặt trang điểm đậm lè lộ ra vẻ quyến rũ mê người.
Một mảnh rít gào!
Đây là một quán bar được trang trí cực kỳ cao cấp, theo phong cách quý tộc, trải nghiệm thị giác xa hoa.

Trình An Nhã phát hiện ra những người đến đây hầu như đều là những người có máu mặt.
Đây là một quán bar tư nhân đẳng cấp.

Trình An Nhã bất chợt rơi vào im lặng tự hỏi rốt cuộc bảy năm trước cô đã vào đây bằng cách nào?
“An Nhã? Sao em lại ở đây?” Trình An Nhã đang định tìm Diệp Sâm thì một giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng bỗng lướt tới.
Đàn anh?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 39: Chương 39


Cả người Trình An Nhã cứng ngắc.

Dương Trạch Khôn mặc bộ đồ vest công sở, vóc người cao ngất, khuôn mặt như ngọc.

Ngũ quan dịu dàng như ngọc càng thêm trong sáng như ngọc dưới ánh đèn rực rỡ sắc màu.
Sạch sẽ và tinh khiết, như thể nhìn lâu hơn một chút sẽ khinh nhờn anh.
Hầu hết những người đến đây hưởng thụ đều là giới tinh anh.

Vì ban ngày quá áp lực nên màn đêm vừa buông xuống bọn họ đã xé nát lớp mặt nạ của tầng lớp tinh anh, mặc sức ph át tiết áp lực quá mức.
"Đàn anh, em dẫn người khác đến đây giải sầu, còn anh thì sao?" Trình An Nhã thầm cầu nguyện cho Dương Trạch Khôn đừng gặp mặt Diệp Sâm.
Cô đột nhiên biết, tại sao ngày đó đàn anh bỗng hỏi cô có quen biết Diệp Sâm không? Quá nửa là anh đã phát hiện ra gì rồi.

"Đang bàn bạc mấy vụ làm ăn." Một người đàn ông say rượu loạng choạng, suýt chút nữa đụng phải Trình Anh Nhã, Dương Trạch Khôn nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy vòng eo thon thả của cô, linh hoạt xoay người, tránh va chạm.
"Cẩn thận!"
Hai cơ thể va chạm và áp sát vào nhau, mềm mại và mạnh mẽ kết hợp thành một hình ảnh rất đẹp.

Trình An Nhã còn đang bàng hoàng, mùi nước hoa thoang thoảng phả vào mặt, càng làm tăng thêm vẻ tao nhã cho bầu không khí tràn ngập mùi rượu này.
Đây là hương thơm quen thuộc trên người đàn anh.
Cảnh tượng này rơi vào trong mắt Diệp Sâm, đương nhiên vừa mờ ám lại vừa nóng bỏng.

Anh ngẩng đầu rót đầy một ly Remy Martin Louis XIII.
Đôi mắt lạnh lùng bắ n ra tia sáng lạnh lẽo, một ngọn lửa âm thầm sinh sôi, như cháy lan ra cả đồng cỏ khiến bản thân anh cũng sợ hãi!
Trình An Nhã chết tiệt!

Nếu biết trước sẽ xảy ra việc này anh đã không gọi cô đi cùng.
Diệp Sâm gọi Trình An Nhã đi uống rượu với anh chẳng qua là nổi hứng nhất thời mà thôi.
"Dương thiếu, hân hạnh!" Giọng nói lạnh lùng của Diệp Sâm xen ngang bọn họ.
Trình An Nhã rùng mình, như bị điện giật, cô lập tức thoát khỏi vòng tay của Dương Trạch Khôn, tim đập loạn nhịp.

Tiêu rồi, quả nhiên là trời không chiều lòng người.
“Diệp tam thiếu, ngưỡng mộ đã lâu!” Dương Trạch Khôn vươn tay ra, một tia sáng khác lạ xẹt qua đôi mắt ấm áp của anh nhưng lại bị anh khéo léo che giấu, lịch sự chào hỏi Diệp Sâm.
Hai bên đều là những người tráo trở lật lọng, hai bàn tay quyền thế cao quý đan chặt vào nhau, hai người trong ấm ngoài lạnh, trên mặt lộ ra biểu cảm hoàn mỹ tột độ.
Trình An Nhã bỗng thấy lạnh toát sống lưng.
Hai người vẫn đang so mắt, tiếng ồn ào chỉ còn lại phía sau, lúc này bầu không khí rơi vào trạng thái đối đầu kịch liệt giữa hai người đàn ông.
Lộ rõ mồn một!
Đây là sự hoang dã nguyên thủy nhất giữa giống đực với nhau.
*
Thật ra, Dương Trạch Khôn cũng là một người đàn ông không tệ, nên đương nhiên Diệp Sâm cảm thấy có nguy cơ là đúng rồi..
 
Back
Top Bottom