Ngôn Tình Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 140: Chương 140


Ác quỷ...
Đây là cảm nhận của ông cụ Diệp đối với cậu nhóc!
Ông ta vốn nghĩ đứa bé này di truyền ác mồm ác miệng từ Diệp Sâm một chút thôi, nhưng không ngờ một đứa bé bảy tuổi lại dám hờ hững nói ra những lời lẽ ớn lạnh khiến người khác khiếp sợ như vậy.
Bảy tuổi, hạ gục hai mươi gã sát thủ đã được huấn luyện bài bản nhưng chỉ bị thương cánh tay, gần như có thể nói là hoàn toàn không bị tổn thương lông tóc, lại còn rất bình tĩnh nói với ông ta muốn làm thịt con trai ông ta.
Kiểu quyết đoán và lạnh lùng này!
Ngoài hai từ ác quỷ ra ông ta không còn từ nào khác để hình dung cậu.
Ông nhớ lại lúc Diệp Sâm mười tuổi, lần đó anh đứng bên cạnh thi thể mẹ, không nói cũng không khóc, Diệp Sâm mười tuổi bằng tuổi Ninh Ninh bây giờ, bởi vì anh lớn lên bên cạnh mẹ trong điều kiện hết sức khó khăn, bị suy dinh dưỡng thời gian dài, mỗi bộ phận trên cơ thể đều phát triển rất chậm, nước da cũng rất xấu, không hồng hào đáng yêu như Ninh Nhinh nhưng cũng thanh tú và đáng yêu không kém.
Mọi người đều nghĩ anh đang sợ hãi, bởi vì ông Diệp đang tức giận nên không có người hầu nào tiến lên an ủi anh, cứ để một mình anh đối mặt với thảm kịch mẹ chết trước mặt mình như vậy.
Bọn họ đều nghĩ đứa nhỏ này bị dọa sợ đến nỗi nói không nên lời.
Nhưng khi mọi người giải tán, Diệp Sâm đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười cực kỳ tao nhã, bình tĩnh nói: "Hai mươi năm sau, tôi sẽ hủy diệt sự kiêu ngạo của các người!"
Câu nói này như một lời nguyền cứ luẩn quẩn trong lòng ông Diệp đến nỗi sau khi xảy ra chuyện, ông ta đã viện cớ Diệp Sâm mắc bệnh tâm lý, đưa đến một viện dưỡng lão ở Mỹ, nơi anh đã bị đối xử khắc nghiệt và tàn nhẫn nhất.
Bây giờ đã hơn mười năm trôi qua, hết thảy mọi thứ đều rất bình yên.
Nhưng ông Diệp chưa từng quên lúc Diệp Sâm nói ra câu nói kia, giọng điệu và sự lạnh lùng cứng rắn kia giống hệt Ninh Ninh lúc này.
Bên trong nụ cười tao nhã là sự lạnh lẽo tột cùng.
Thề đạt được mục tiêu bằng bất cứ giá nào!
Cho nên ông ta sợ.

Sợ một khi Diệp Sâm đủ lông đủ cánh anh sẽ thật sự phá hủy sự kiêu ngạo mà anh đã nói.
Sự kiêu ngạo của ông Diệp là gì?
Chính là MBS!
Đây cũng là lý do vì sao ông ta vừa muốn dựa vào năng lực và thủ đoạn của Diệp Sâm vừa muốn khống chế Diệp Sâm.

Ông ta không cho phép việc này vượt ra khỏi tầm kiểm soát của ông ta, chỉ cần vượt ra, ông ta chắc chắn sẽ b*p ch*t.
Như Ninh Ninh!
Thêm một người thừa kế, biến số quá lớn, ông Diệp không thể để thua biến số này.
Ông ta chưa bao giờ nghĩ đến việc hóa giải hận thù giữa ông ta và Diệp Sâm, ông ta chỉ nghĩ cách đối phó mối hận của Diệp Sâm đối với ông ta và làm thế nào để khống chế Diệp Sâm tốt hơn.
Quả thật Diệp Sâm đã ngoan ngoãn nghe lời hơn mười năm nay nhưng gần đây ông ta phát hiện, đứa nhỏ kia chỉ giả vờ ngoan ngoãn, nghe lời cho nên ông ta ông ta càng không thể nhẫn nhịn, càng không chấp nhận sự phản kháng của Diệp Sâm.
Ông ta vốn định mượn cơ hội này nói cho Diệp Sâm biết, cả đời này của Diệp Sâm đều nằm trong sự khống chế của ông ta, đừng hòng chạy trốn.
Không ngờ con trai anh thực sự tức giận giết hết những gã sát thủ kia, lật đổ mọi kế hoạch của ông ta.
"Ba, không có chuyện gì, xin ba rời đi cho!" Diệp Sâm lạnh lùng nói.

Anh không thích ánh mắt ông Diệp nhìn Ninh Ninh.

Bởi vì ánh mắt đó toát lên vẻ phán đoán, châm biếm, phức tạp.

Điều này khiến anh nhớ lại những năm tháng tủi nhục không thể tả khi vừa trở về nhà họ Diệp.
Phảng phất như có rắn độc bò qua mặt, cực kỳ buồn nôn.
"Ba, không cần vội!" Ninh Ninh mỉm cười đáng yêu, đứng bên cạnh ba cậu, hơi mỉm cười nói: "Ông cụ, cháu là người nói là làm.

Tốt nhất ông đừng thử thách sự kiên nhẫn của cháu.

Chỉ có mẹ cháu mới thay đổi được quyết định của cháu.

Nếu thật sự có một ngày như vậy, cháu sẽ khiến ông quỳ xuống cầu xin mẹ cháu như vậy thì khó coi lắm!"
"Mày..." ông Diệp giận run người, ánh mắt độc ác liếc nhìn một nhà ba người, hừ một tiếng sau đó giận dữ rời đi.
"Chặc chặc, tình tình xấu thật!" Ninh Ninh đáng yêu nhíu mày, xoay người trở lại giường bệnh: "Mẹ, ông ấy có làm gì mẹ không?"
Trình An Nhã lắc đầu nhìn Ninh Ninh thật sâu.

Ninh Ninh bị mẹ nhìn đến nỗi toét miệng cười rạng rỡ, ninh nọt xoa tay: "Mẹ ơi, sao thế, sao thế? Mẹ nói con nghe với!"
Diệp Sâm sững sờ trước dáng vẻ khúm núm của con trai.

Anh trừng mắt với cậu.

Tại sao hễ cứ đến trước mặt Trình An Nhã là con trai lại trở thành thỏ con thế này?
"Chắc không phải con đã cho người làm gì Diệp Vũ Đồng rồi đấy chứ?" Trình An Nhã cau mày hỏi, khuôn mặt thuần khiết của cô tràn đầy sự phản đối, ý tưởng này thực sự nát bét, nhưng...!Phải nói rằng cách suy nghĩ của ba người họ thực sự giống nhau.
Cô, Diệp Sâm, Ninh Ninh đều lấy Diệp Vũ Đồng ra để đe dọa ông Diệp.

Điểm yếu cua ông già này quá dễ tìm, hay là bọn họ cứ nhìn chằm chằm Diệp Vũ Đồng là được?
"Không có, không có, chắc chắn không có chuyện này đâu.

Con chỉ là dọa nó chút thôi." Ninh Ninh cười hì hì: "Cục cưng là người hiền lành sao có thể làm ra những chuyện máu me như vậy?"
Hiền lành?

Khóe mắt Diệp Sâm và Trình An Nhã ăn ý giật giật, Trình An Nhã xắn tay áo Ninh Ninh lên, trên cánh tay nhỏ có mấy vết bầm, vết thương nhẹ, đều là bị thương ngoài da, lúc này cô mới hoàn toàn yên tâm.
"Đúng rồi, ông già kia không làm gì mẹ nhưng lại đánh ba con một gậy đấy." Trình An Nhã đột nhiên chỉ vào Diệp Sâm nói, giọng nói lành lạnh, thành thật cỡ nào, sau đó lại bổ sung thêm một câu: "Đánh đến nỗi ba conđứng không thẳng người được."
Diệp Sâm bực bội.

Cái gì mà gọi là đánh đến nỗi đứng không thẳng lưng nổi luôn.

Móa, bịa đặt mà!
"Không phải tôi vì bảo vệ cô nên mới bị đánh như vậy sao?" Diệp Sâm nhịn không được phản bác: "Nếu không phải tôi, thì đầu của cô đã nát bét từ lâu rồi.

Đúng là người phụ nữ không có lương tâm!"
"Ba, làm tốt lắm!" Ninh Ninh giơ ngón tay cái khen ngợi anh, người đàn ông có thể bảo vệ mẹ cậu mới là đàn ông đích thực!
Diệp Sâm đột nhiên biết mình bị lừa, gắt gao trừng mắt nhìn Trình An Nhã.

Anh hoàn toàn cạn lời.

Nếu cô muốn giúp anh lấy lòng con trai thì cũng không nên giúp kiểu này phải không? Đúng là, tình tình quái gở chả giống ai.
"Ninh Ninh, cánh tay của con có đau không, để ba đưa con đi băng bó." Trình An Nhã nhẹ giọng hỏi.

Cô nuôi đứa nhỏ này từ nhỏ đến lớn, chưa từng để lại một vết sẹo nào trên người cậu.
Ninh Ninh lắc đầu: "Không sao, chuyện nhỏ ấy mà!"
Tuy hơi đau, nhưng cũng không đau lắm, chỉ là vài vết thương nhỏ, hai ngày nữa sẽ không sao.
"Ninh Ninh, buổi chiều còn có tiết không?"
Ninh Ninh gật đầu, sau đó cậu bé kể lại chuyện hai người xui xẻo Vương Duệ và Trần Doanh Doanh bắt cóc cậu.

Diệp Sâm và Trình An Nhã nghe xong cùng im lặng.

Quả nhiên bọn họ xấu bụng làm chuyện tốt đã cứu được con trai cô một lần.
"Để trả nợ ân tình, ba sẽ xem xét lại có nên giúp Vương thị lần này không?" Diệp Sâm do dự một lúc rồi dứt khoát quyết định.
Trình An Nhã không nói gì, dù cô không thích Vương Duệ và Trần Doanh Doanh, thậm chí là chán ghét bọn họ nhưng nể tình bọn họ đã cứu Ninh Ninh nên cô cũng phản đối.
Diệp Sâm muốn giúp đỡ thì tùy anh!

Dù sao cũng không phải là tiền của cô!
"Tổng giám đốc Diệp, nếu ông già của anh lại ra tay với Ninh Ninh nữa thì phải làm sao?" Trình An Nhã cau mày, nặng nề nói.

Vẻ mặt khó chịu.

Đây là vấn đề rất nghiêm trọng.

Cô đúng là rất hối hận vì đã để Ninh Ninh nhận Diệp Sâm, mới chưa được một ngày mà cậu nhóc đã bị đuổi giết rồi.
Nhất định phải giải quyết chuyện của ông Diệp!
"Cô yên tâm, sẽ không có lần sau đâu!" Diệp Sâm nói chắc nịch.

Trong đôi mắt lạnh lùng toát lên tia lửa giận.

Nếu ông ta còn dám ra tay nữa, thì anh sẽ không khách sáo với ông ta.

Kết cục của Diệp Vũ Đường chính là tấm gương trước mắt.
Dựa theo hiểu biết của anh đối với ông Diệp, việc tiếp theo ông ta sẽ làm là khống chế chuyện hôn nhân của anh!
Đúng là nực cười!
Như vậy cũng tốt, ít nhất đã giải quyết được mối nguy của Ninh Ninh.

Bởi vì không phải lần nào cũng may mắn như lần này.
Tuy anh đã đánh một trận vô cùng oanh liệt!
"Ninh Ninh, theo mẹ thấy hay là con dọn về nhà ở đi? Con mới dọn đến nhà ba con chưa được một ngày đã xảy ra chuyện, nếu ở thêm vài ngày nữa chẳng phải sẽ mất mạng sao?" Trình An Nhã trêu chọc nói, vỗ vào khuôn nhỏ nhắn non mềm của con trai: "Con có muốn cân nhắc đề nghị của mẹ không?"
Diệp Sâm bĩu môi, làm như anh muốn xảy ra chuyện này không bằng? Ninh Ninh không dọn về nhà cũng bị đuổi giết giống hệt vậy.

Hai chuyện này không nhất thiết có liên quan với nhau đúng chứ?
Ninh Ninh lắc đầu, nịnh hót đến gần, ôm chặt lấy Diệp Sâm, ngọt ngào cười với Trình An Nhã: "Con muốn ba!"
Câu nói này khiến Diệp Sâm lơ lửng trên mây, cười đến không thấy tổ quốc.

Anh ngửa đầu nhìn Trình Anh Nhã khiêu khích, xem xem con trai của tôi đáng yêu đến cỡ nào?
Ngây thơ!
Trình An Nhã giật giật khóe môi.

Diệp Tam thiếu, anh nên thưởng thức vẻ mặt lúc này của anh đi.

Đúng là ngây thơ không thể tả.

Lẽ nào đàn ông có con, trí thông mình đều trở về mor sao?
Diệp Sâm ở bệnh viện một lúc rồi trở về công ty.
Ninh Ninh tò mò nhặt quả táo dưới đất giơ lên: "Mẹ, sao mẹ lại đối xử với những quả táo ông ngoại mua cho mẹ như vậy? Mẹ muốn trút giận sao?"
"Ném vào thùng rác đi!" Trình An Nhã lạnh nhạt nói, rất bình tĩnh: "Vừa rồi mẹ lấy nó đập ông Diệp đấy.

Con không thấy trán ông ta sưng một cục sao?"
Ninh Ninh: "...!Mẹ, mẹ mạnh lắm!"
Không phải mạnh bình thường!
Quá trâu bò!
Mỹ học bạo lực này một trăm điểm!
"Ông ta nói gì mà khiến mẹ tức giận đập táo vào trán ông ta thế?" Ninh Ninh tò mò hỏi, đúng là vũ khí đáng yêu, uổng cho mẹ cậu cũng nghĩ ra được.
Trình An Nhã hơi đỏ mặt: "Vì Diệp Sâm đỡ cho mẹ một gậy kia nên rất bị đau.

Mẹ nhất thời tức giận liền đập ông ta."
"Trả thù cho ba sao?" Ồ, đây là một hiện tượng tốt, vô cùng tốt!
Trình An Nhã nghe thấy giọng điệu đùa giỡn của con trai, hai má ửng hồng, ho khan hai tiếng: "Ai nói vậy?"
"Đừng giải thích, giải thích chính là che giấu!" Ninh Ninh nhỏ mà ma mãnh hấp háy mắt.
Trình An Nhã đỏ mặt, cắn răng trừng mắt nhìn cậu:"Con, đi mua cho mẹ mấy quả táo nữa đi!"
Tất cả mấy quả táo kia đều đập ông Diệp hết rồi, cô không ăn được quả nào.
"Không có tiền!" Ninh Ninh rất thẳng thắn, ngoài tiền mua thức ăn ra, cậu không mang theo nhiều tiền trên người.

Bây giờ lại không cần mua thức ăn, đương nhiên cậu sẽ không cần mang theo tiền rồi.
"Sao lúc nãy con không xin ba con? Đúng là đồ ngốc!"
"Mẹ lại không nói? Hay là cục cưng sẽ lấy quả này gọt cho mẹ ăn? Dù sao cũng đâu có hư, còn ăn được."
"Con tránh sang một bên, mẹ mới đem ra đập ông Diệp, bây giờ con lại bảo mẹ ăt nó, cút!"
Ninh Ninh lè lưỡi, Trình An Nhã buồn chán, đúng lúc đến giờ, cô xem báo cáo tài chính, ai biết vừa mở TV liền nhìn thấy một mẩu tin, vừa vặn là trận đấu giết và bị giết của Ninh Ninh và hai mươi mấy tên sát thủ kia.
Một số nhân chứng nói họ đã nhìn thấy năm chiếc ô tô đuổi theo một chiếc Lexus.

Cảnh sát đã kiểm tra hiện trường và tìm thấy mười sáu xác chết, phần còn lại là những khúc gỗ và cánh tay bị gãy, bị thổi bay thành nhiều mảnh.
Bởi vì không có camera nào bị hỏng, nên không cách nào chiếu lại được những cảnh trước.

Phía cảnh sát nói đã thành lập đội điều tra, chuyên điều tra việc này.
Trình An Nhã kinh ngạc nhìn báo cáo của người dẫn chương trình, nghiêng đầu, Ninh Ninh nở một nụ cười rất lạ lùng.
Cô run lên, cô luôn cho rằng có người cứu Ninh Ninh, nhưng không ngờ...!"Cục cưng, con...!một mình con giết hết bọn họ?".
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 141: Chương 141


Đêm, đèn rực rỡ mới lên, thành phố được nhuộm một lớp màu lộng lẫy.
Thành phố ban đêm luôn mang theo vẻ đẹp khô nóng, dù là ban đêm cũng không thể giảm bớt sự khô nóng của ban ngày, đồng thời cũng lộ ra tia bí ẩn sâu xa, khiến người ta không nhịn được tò mò.
Trong một nhà hàng kiểu Pháp được bài trí sang trọng, Vân Nhược Hi đang ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng xe cộ tấp nập bên dưới qua lớp kính, khuôn mặt mềm mại thoáng chút buồn bã.
Cô ta mặc chiếc váy màu vàng nhạt, xinh đẹp dịu dàng mà thanh khiết, đôi lông mày thanh tú như được vẽ bởi danh họa nổi tiếng nhất thế giới, dưới ánh đèn càng thêm hoàn mỹ, là vẻ đẹp u buồn hoàn mỹ.
Một người phụ nữ như vậy mới có thể khơi dậy h*m m**n được bảo vệ của đàn ông nhất, yêu kiều, đa sầu đa cảm mang theo chút buồn bã, khiến người ta chỉ muốn đem báu vật tốt nhất trên đời dâng tới trước mặt cô ta để đổi lấy nụ cười của cô ta.
Diệp Sâm đi vào nhà hàng, thoáng chốc đã thấy Vân Nhược Hi, vừa lúc cô ta hơi nghiêng đầu, lộ ra nửa gương mặt hoàn mỹ, không biết cô ta đang nghĩ gì, trên mặt thoáng hiện lên tia đau thương.
Diệp Tam thiếu hơi chau mày, đi tới, "Nhược Hi, chờ lâu chưa?"
Diệp Sâm kéo ghế ngồi xuống.
Trong mắt Vân Nhược Hi toát lên vẻ vui sướng, u buồn tan biến, hai mắt sáng ngời, cả người bừng sáng, phảng phất Diệp Sâm là sự sống của cô ta, cô ta vì anh mà sống.
Mấy năm qua quả thật là như vậy!
"Không lâu!" Vân Nhược Hi dịu dàng đáp, dù cô ta đã đợi hơn một tiếng nhưng cũng không thấy lâu.

Chỉ cần Diệp Sâm tới, đợi bao lâu cô ta cũng bằng lòng.
"Anh muốn ăn gì không, để em gọi cho anh!" Vân Nhược Hi ân cần nói, khuôn mặt xinh đẹp ngập tràn vẻ dịu dàng.
Diệp Sâm lắc đầu, trên khuôn mặt lạnh lùng tinh xảo hiện lên một nụ cười yêu chiều, hờ hững nói: "Không cần, lát nữa tôi về nhà ăn cơm!"
Trước khi nhận ra con trai, Diệp Sâm đã giành hộp cơm trưa của Trình An Nhã, nhưng sau đó cô tự nguyện mang hai phần, dù là món nhà làm nhưng mùi vị rất ngon, không thua gì đầu bếp trong khách sạn năm sao.
Diệp Sâm đã bị nuôi đến kén ăn.
Gần đây anh sống chung với con trai, mỗi ngày đều về nhà ăn cơm chung với Ninh Ninh, chưa bao giờ vắng mặt.

Nếu công việc không bận lắm, anh sẽ để đến hôm sau, anh thà rằng nhín chút thời gian đi siêu thị với Ninh Ninh, sau đó về nhà, hai ba con cùng nấu nướng, cùng ăn cơm.
Anh không biết nấu ăn, gần đây đang học.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"
2.

Triêu Lộ Sanh Ca
3.

Câu Chuyện Phù Sinh
4.

Nô Lệ Của Anh
=====================================
Ninh Ninh nói, một người đàn ông tốt, điều kiện bắt buộc đầu tiên là phải biết nấu ăn.

Cậu bé trẻ con vỗ ngực tự nói mình là tấm gương của người đàn ông tốt hoàn mỹ nhất, khiến Diệp Sâm dở khóc dở cười.
Cục cưng nói, cậu phải huấn luyện ba cậu trở thành cao thủ nấu ăn trong thời gian ngắn nhất, sau đó hầu hạ mẹ cậu.
Nhìn xem, đúng là một đứa trẻ bất công cỡ nào.
Nhưng...

Đối với Diệp Sâm đây là bầu không khí gia đình ấm áp hiếm có, nên anh vô cùng trân trọng.
"Về nhà ăn?" Vân Nhược Hi ngẩn ra, trong lòng tự dưng sốt ruột, thăm dò hỏi: "Anh thuê người giúp việc theo giờ sao?"
"Không phải!" Diệp Sâm nhìn Vân Nhược Hi thật sâu, nghĩ tới có lẽ ông già vẫn chưa nói cho cô ta biết.

Nói cũng phải, ông ta vẫn hy vọng mượn dựa vào giúp đỡ của tài phiệt Vân thị thông qua cuộc hôn nhân của anh và Vân Nhược Hi nên đương nhiên sẽ không nói cho Vân Nhược Hi biết sự thật rồi.
"Nhược Hi...!Quên đi, không có chuyện gì.

Em tìm anh có việc à?"
Khóe môi Vân Nhược Hi xẹt qua nụ cười cay đắng.

Từ lúc nào, mối quan hệ của bọn họ đã trở thành cô có việc mới được tìm anh? Diệp Sâm, em là bạn gái anh, là vợ chưa cưới của anh.

Anh đã nói, nếu kết hôn thì đối tượng chắc chắn phải là người phụ nữ của anh.
Anh đã quên hết rồi sao?
"Gần đây anh rất bận sao?" Vân Nhược Hi che giấu nỗi đau trong lòng, nhẹ giọng hỏi.

Thời gian gần đây, cô tìm anh một là anh khóa máy, hai là nói rất bận.

Cô gọi điện thoại đến MBS, cô Lưu nói thời gian gần đây tổng giám đốc rất ít khi ở công ty, thường xuyên đi muộn về sớm.
Diệp Sâm chưa từng như vậy!

Dù anh bận đến đâu, lẽ nào không thể ăn cùng cô một bữa cơm sao?
"Cũng khá bận!" Diệp Sâm mỉm cười, anh chỉ ước hai mươi bốn tiếng đều ở cạnh con trai.

Vừa nghĩ tới dáng vẻ dáng yêu, xấu bụng của con trai sự lạnh lùng của anh cũng trở nên dịu dàng, tự nhiên lộ ra ra nụ cười cưng chiều.
"Thật sao?" Vân Nhược Hi cười chua xót, đôi mắt u sầu càng lộ ra vẻ buồn bã, khiến cho nhà hàng lãng mạn này càng thêm u buồn.
Anh có người phụ nữ khác sao?
Thời gian này, anh không tham gia bất kỳ hoạt động nào, cũng không có tin đồn anh cặp với cô gái nào.

Vừa tan làm là về nhà ngay.

Đối với bạn gái mà nói, sự thay đổi này của bạn trai đúng là một tín hiệu tích cực.
Nhưng nếu Diệp Sâm thay đổi như vậy.
Vân Nhược Hi chỉ cảm thấy lo lắng, nói dối, phỏng đoán, ghen tuông, nghi ngờ tùy tiện, một loạt phản ứng tiêu cực xông lên não, cô ta cảm thấy nếu không gặp Diệp Sâm hỏi cho rõ, cô ta sẽ điên mất!
Trước đây, dù Diệp Sâm có người phụ nữ khác, anh cũng chưa từng quên cô ta, nhưng lần này đã bao lâu rồi anh không gọi điện thoại cho cô ta?
Một khi phụ nữ cảm thấy có nguy cơ, cô ấy sẽ trở nên rất cuồng loạn.
Vân Nhược Hi rất muốn hỏi người đó là ai, nhưng nhìn thấy sự dịu dàng và tình cảm chưa từng có trên gương mặt Diệp Sâm, cô ta lại không có can đảm để hỏi.

Cô ta sợ mình không chấp nhận được hậu quả.
"Đúng rồi, thư ký giỏi của anh đâu rồi.

Gần đây mỗi lần em gọi điện thoại đều là cô Lưu nghe máy."
Sẽ là cô ấy sao?
Người phụ nữ lọt vào mắt của Diệp Sâm kia, thật trùng hợp, thời gian này cô ấy cũng vắng mặt.
Ánh mắt Diệp Sâm tối sầm nhìn Vân Nhược Hi, sắc mặt hơi lạnh lùng, cô ta đang thăm dò anh?
"Bị tai nạn xe, còn đang nằm trong bệnh viện." Diệp Sâm thản nhiên nói, sau đó giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, đã 7 giờ 30, con trai nên giục rồi: "Em còn việc gì không? Nếu không anh đi trước đây!"

"Sâm..." Vân Nhược Hi hoảng sợ gọi anh, trong giọng nói lộ ra vẻ đau lòng: "Ở cùng em một đêm được không? Đã lâu anh không ở cạnh em!"
Cô gái trời sinh mảnh mai dịu dàng, đôi mắt đáng thương nhìn anh.

Không một người đàn ông nào nỡ lòng từ chối lời mời của cô ta.
Diệp Sâm vô cảm, lạnh lùng từ chối: "Không!"
Diệp Sâm bước lên hai bước rồi quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Vân Nhược Hi thản nhiên nói: "Nhược Hi đừng kỳ vọng quá mức vào anh!"
Lạnh lùng, tàn nhẫn, không có bất kỳ tia cảm xúc nào.

Như thể anh chỉ đang nhẹ nhàng nói ra sự thật.
Diệp Sâm nói xong xoay người rời đi.
Vân Nhược Hi âm thầm nghiến răng nhìn bóng lưng rời đi của anh, đau thấu xương, cô ta bất chợt siết chặt hai bàn tay trắng nõn mềm mại.

Sao anh có thể đối xử với cô ta tàn nhẫn như vậy? Tuy mấy năm nay cô ta chưa từng thấy anh đối xử dịu dàng với bất kỳ ai, nhưng anh chưa từng dùng giọng điệu này nói chuyện với cô ta, khiến cô ta luôn nghĩ mình khác với những người phụ nữ khác.
Nhưng tại sao Diệp Sâm lại thay đổi thái độ nhanh như vậy?
Không cam lòng, cô hoàn toàn không cam lòng!
Ông nội cô ta nói, ông nội và ông Diệp đã định tổ chức hôn lễ của bọn họ.

Cô ta sắp trở thành vợ của anh, trở thành phu nhân tổng giám đốc của MBS, nhưng lúc này lòng của anh đang ở đâu?
Cô ta không cho phép bất kỳ ai phá hoại bọn họ.
Sáu năm, sáu năm dài đằng đẵng, cô ta đi cùng anh, đi một quãng đường dài như vậy, hao mòn tuổi xuân nên sao cô ta có thể cam lòng từ bỏ Diệp Sâm vào lúc này?
Cô ta luôn biết Diệp Sâm không yêu cô ta, anh không yêu ai, lấy ai cũng không quan trọng, vậy tại sao không thể là cô ta?
Vân Nhược Hi đứng dậy, khuôn mặt dịu dàng trở nên ảm đạm hơn mấy phần.
Cô ta muốn nhìn xem, rốt cuộc ai đang đợi anh trong biệt thự mà khiến anh một lòng chỉ muốn về nhà, ngay cả một phút ở cạnh cô ta cũng tiếc..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 142: Chương 142


Mới sáng ra Trình An Nhã đã bảo y tá đẩy cô xuống lầu hít thở không khí, cả ngày nằm trên giường rất nhàm chán.

Mấy năm nay sống quá bận rộn, cô đã quen với nhịp sống vội vã, đột nhiên rảnh rỗi, cô thấy khó chịu, như thể ai đó đã cướp đi một phần cuộc sống của cô.
Sân dưới lầu của bệnh viện được phủ đầy cây xanh, có rất nhiều bệnh nhân đang đi bộ bên dưới, già trẻ lớn bé đều đang phơi nắng, từ khuôn mặt của bọn họ có thể nhìn ra sự tàn phá của những cơn đau, cũng có thể thấy được sự yên bình đến thờ ơ.
Khiến người ta chú ý nhất là một cặp song sinh nam đang đá bóng trong sân, khoảng bảy tám tuổi, trạc tuổi Ninh Ninh, mặt mày trắng nõn, vô cùng đáng yêu.

Động tác của bọn chúng không phải rất nhanh, mà có phần chậm chạp của trẻ con, gương mặt hơi ửng hồng vì chạy nhảy, thoạt nhìn non nớt mịn mạng, đáng yêu cực kỳ.
Mẹ bọn họ ở bên cạnh mỉm cười nhìn hai đứa trẻ chơi đùa, thỉnh thoảng dặn dò bọn chúng cẩn thận ngã, cả khoảng sân nhỏ tràn ngập tiếng cười của thiên thần, quét sạch sự buồn tẻ của bệnh viện.
Ngoài ra có không ít người lớn tuổi đang tập thể dục buổi sáng dưới tàng cây, cũng hứng thú nhìn bọn chúng chơi đùa.
"Hai bé mắc bệnh gì?" Trình An Nhã không khỏi tò mò hỏi người phụ nữ bên cạnh, mẹ bọn họ.

Người mẹ này cũng rất trẻ, khoảng ba mươi tuổi, chăm sóc rất tốt, giữa hai hàng mày lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp của cô ta.
"Bệnh tiểu đường bẩm sinh!" Người phụ nữ mỉm cười, có đau lòng cũng có nhẹ nhõm, cô xót xa vì hai đứa con đều mắc căn bệnh di truyền khó chữa này nhưng điều may mắn là chúng vẫn còn sống trên đời này.
Đây chính là ân huệ lớn nhất mà trời cao đã ban cho cô!

Trình An Nhã hơi giật mình, nhìn bọn chúng rất khỏe mạnh, căn bản không giống với trẻ con bị bệnh, hoạt bát đáng yêu như vậy, mặc dù động tác hơi chậm, nhưng cũng không khác gì những đứa trẻ bình thường.
Bệnh tiểu đường tuýp 1 không thể chữa hết hoàn toàn, chỉ có thể tiêm insulin suốt đời để duy trì sự sống, người bệnh phải phụ thuộc thuốc suốt đời.
"Xin lỗi!" Trình An Nhã xin lỗi, cô vốn không định khơi lên nỗi buồn của người phụ nữ, cô vốn tưởng rằng hai đứa trẻ đã khỏi bệnh, tạm thời nhập viện theo dõi, không ngờ...
Người phụ nữ lắc đầu cười nói: "Không sao, tuy căn bệnh không thể chữa khỏi nhưng chỉ cần tôi chăm sóc tốt thì hai đứa vẫn có thể bình an lớn lên, bây giờ y học tiến bộ như vậy, có lẽ vài năm nữa, con tôi sẽ có cơ hội chữa khỏi hoàn toàn, chỉ cần chúng tôi không từ bỏ, cuối cùng sẽ có cơ hội thôi!"
Người phụ nữ rất mạnh mẽ và lạc quan, luôn nở nụ cười hờ hững trên môi, nhìn những đứa con của mình bằng ánh mắt thương tiếc, như thể đó là tâm điểm của mọi sự chú ý, là tất cả những gì cô ta muốn bảo vệ cả đời này.
Cô ta như vậy rất đẹp!
Trình An Nhã cũng mỉm cười nhìn hai đứa trẻ, đây là vận may của chúng, không...!có lẽ nên nói là vận may của các con, bất kỳ người mẹ nào trên thế giới này khi gặp phải huống tương tự đều sẽ rất mạnh mẽ và luôn tin tưởng có một ngày con của bọn họ sẽ tốt hơn.
Chỉ có như vậy mới có thể tồn tại và tiếp tục sống!
"Cô thì sao? Cô bị gì vậy?" Người phụ nữ quay đầu lại, quan tâm hỏi.
Trình An Nhã nhún vai: "Bị đụng xe, may mắn cứu được hai chân, nhưng phải ngồi xe lăn hai tháng, nghĩ tới cũng rất khó chịu."
Nhưng cô đã rất may mắn rồi, đúng không?
Nghe nói bệnh viện và nhà tù là nơi có thể khơi gợi giác ngộ tâm linh của con người nhất.

Lẽ nào đúng như vậy thật? Trước đó cô chỉ một lòng muốn lột da rút gân Diệp Vũ Đường thôi.

Quả nhiên có so sánh mới biết mình may mắn cỡ nào.
"Ôi, may quá, cô còn trẻ như vậy, nếu mất đi hai chân thì thật đáng tiếc." Người phụ nữ chân thành chúc phúc cho Trình An Nhã.
"Cô biết không tôi cũng có đứa con trai trạc tuổi con cô!" Trình An Nhã chớp mắt, đùa giỡn nói: "Con trai tôi cũng rất đáng yêu, dáng vẻ xinh xắn giống hệt con trai của cô."
Người phụ nữ kêu lên, không thể tin nhìn Trình An Nhã: "Cô nói thật sao? Nhìn cô còn trẻ mà đã con trai lớn như vậy ư?"
Quả thật khuôn mặt này của Trình An Nhã chẳng khác nào sinh viên đại học.
Nếu cô buộc tóc đuôi ngựa, đeo một chiếc cặp sách nhỏ đến trường cấp ba, mọi người sẽ nghĩ cô chỉ là một học sinh cấp ba, dáng vẻ cô quá trẻ, điều quan trọng chính là khí chất xinh lung linh của cô.
Trình An Nhã xấu hổ che miệng cười, vừa đùa giỡn vừa nghịch ngợm nói: "Tôi là cô gái không tốt, mang thai sớm, sinh sớm."
Người phụ nữ mỉm cười, nhíu mày: "Cô gái không tốt? Xem ra không giống."
Lấy con làm cầu nối, hai bà mẹ mới quen đã trò chuyện rất sôi nổi, chỉ mỗi việc kể lại những chuyện thú vị về con trai mình từ nhỏ đến lớn thôi cũng kể hoài không hết.

Trình An Nhã thầm nghĩ, cô ta có một cặp con trai song sinh bị mắc bệnh tiểu đường tuyp 1, chắc chắn chuyện buồn sẽ nhiều hơn chuyện vui.
Không ngờ người phụ nữ đó từ đầu đến cuối không đề cập đến chuyện buồn mà chỉ kể toàn là chuyện thú vị về cô ta và con trai, khiến Trình An Nhã nghe mà vui vẻ trong lòng.

Cô thực sự thích nói chuyện với những người phụ nữ như cô ta, mạnh mẽ, lạc quan, tốt bụng và rất có tu dưỡng.
Hai bà mẹ trẻ hợp rơ trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ, cho đến khi bọn trẻ mệt mỏi, người phụ nữ mới đưa chúng về phòng nghỉ ngơi, hai đứa trẻ đáng yêu miệng ngọt như bôi mật, còn lớn tiếng chào tạm biệt chị Trình An Nhã!
Trình An Nhã sướng rơn người, nghĩ mà xem người phụ nữ có đứa con trai bảy tuổi mà còn được mấy đứa bé gọi bằng chị là chuyện đáng kiêu ngạo cỡ nào.

Cô hoàn toàn không nghĩ tới là do cô quá trẻ.
Trình An Nhã lại đi dạo một vòng quanh sân, rồ nhờ y ta đưa cô trở về.
Hôm nay đúng là một ngày vui vẻ!
Mới vừa trở lại phòng bệnh, cảm giác vui vẻ này tự dưng không cánh mà bay bởi vì sự xuất hiện bất ngờ của một vị khách.
Nếu là khách bất ngờ đương nhiên là kiểu không mời mà đến.
Đó là kiểu khách mà Trình An Nhã cực kỳ không muốn đối mặt.
Vân Nhược Hi!
Bạn gái của Diệp Sâm.
"Cô Trình, tôi ra ngoài trước đây!" Y tá đi ra khỏi phòng bệnh, Trình An Nhã tự mình đẩy xe lăn, khẽ cười nói: "Cô Vân, đúng là hiếm thấy!"
Sắc mặt Vân Nhược Hi cực kỳ kém, trắng bệch.

Cô ta vẫn mặc bộ đồ màu vàng nhạt tối qua, cả người cô ta mang đến cho người khác cảm giác như một đóa hồng vàng không còn màu sắc.
Trình An Nhã không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn cô ta biết gì rồi!
Là do Diệp Sâm quá kiêu ngạo nên bị người khác phát hiện hay do chính cô ta tình cờ phát hiện được?

Cô đoán là vế sau, bởi vì mèo ăn vụng còn biết chùi mép, đâu ai ngu đến mức để lại chứng cứ rõ ràng như vậy, lại còn chạy tới nhà người ta khoe khoang đúng không?
"Trình An Nhã, rốt cuộc cô có quan hệ gì với Diệp Sâm?" Vân Nhược Hi nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Cô ta đã khóc, trong mắt còn hằn lên tia máu, mất đi dáng vẻ xinh đẹp thường ngày, thay vào đó là vẻ u sầu buồn bã.
"Cấp trên, cấp dưới!" Trình An Nhã mỉm cười đáp.

Cô ta muốn ra oai với cô, xin lỗi hình như là tìm sai người rồi!
"Cô nói bậy!" Vân Nhược Hi hơi kích động.

Hai tay run rẩy chỉ vào Trình An Nhã: "Có cấp trên nào lại có con với cấp dưới không? Rõ ràng là cô...!Rốt cuộc cô đến gần Diệp Sâm là có mục đích gì?"
Trình An Nhã vẫn mỉm cười.

Cô đã nói mà, cô nên chặt Diệp Vũ Đồng ra làm tám khúc mới phải, đụng cô bị gãy chân, người ta đến ra oai, cô ta đứng, còn cô thì ngồi, khí thế này làm sao thắng được ai?
Người ta nói thua người không thua trận, giờ cô thua trận thì phải làm sao?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 143: Chương 143


Ông Diệp đã như vậy, Vân Nhược Hi cũng chẳng khác.

Bọn họ đều đã nghĩ kỹ mục đích cho cô rồi mới tới hỏi cô, chỉ đợi cô nói ra, bọn họ sẽ phản bác, sau đó tùy ý nhục nhã, châm biếm cô, như vậy mới thú vị sao?
Bình thường trong phim truyền hình cũ rích lúc tám giờ, khi người thứ ba chen chân vào tình cảm của người khác, chính thất tìm tới cửa, tiểu tam nên làm thế nào?
NO1, tỏ vẻ đáng thương, để lấy thiện cảm, lập tức đồng ý rời xa anh ta mà không nói lời nào, đây là kiểu tiểu tam yếu đuối.

NO2, rất kiêu ngạo, càn rỡ nói tôi là tiểu tam thì đã sao, cô làm gì được tôi? Chống hông, khí thế sục sôi khiến chính thất đến từ đâu thì cút về đó, người đàn ông này là của tôi.

Đây là kiểu mạnh mẽ.
Cô còn gặp NO3, người ta nói bô la ba la một tràng, cô ta im lặng đối phó, là kiểu điếc có chọn lọc, cho đến khi đối phương phát tiết xong, ầm một tiếng đóng sập cửa.

Đây là kiểu trâu bò nhất.
Vậy cô nên làm gì?
Nếu có thể lựa chọn, cô sẽ chọn NO3, một người có thể nói mười câu một ngày, ** câu nào cũng vô nghĩa, màng nghĩ rất khó chịu.

Cô cực kỳ không muốn nghe những lời cuồng loạn của Vân Nhược Hi nữa.
Thế nhưng, Trình An Nhã liếc nhìn cái chân gãy thảm thương của mình, lúc này muốn đuổi người đi chắc phải tốn không ít công sức.
Cô Trình xinh đẹp từ nhỏ đã nổi loạn, sau khi mẹ cô qua đời, ba cô kết hôn với người phụ nữ khác, mang theo người chị gái con của chồng trước về cùng.

Hai mẹ con đều không có ý tốt, ngày đầu tiên đến ở, miễn cưỡng tỏ vẻ yên bình.
Ngày hôm sau, mẹ kế lộ bản chất, sai cô dậy nấu cơm hầu hạ bọn họ.

Trình An Nhã bình tĩnh nhìn bà ta rồi vào bếp nấu hai phần.

Cô ăn xong thì đóng gói phần còn lại mang đến cho bố Trình ở quầy hàng.
Chọc hai mẹ còn bọn họ tức anh ách.
Cao Mỹ chịu hết nổi, ra tay đánh cô.

Đây là lần đầu tiên Trình An Nhã bị đánh nhưng cô cũng rất bình tĩnh.

Thứ nhất cô là một đứa con gái hiếu thảo, cuộc sống trong nhà đã đủ khó khăn, cô không muốn ba Trình lo lắng những chuyện vụn vặt như vậy.

Thứ hai, lúc đó cô còn nhỏ, rất biết điều, nếu có phản kháng cô cũng không đánh lại Cao Mỹ.
Cao Mỹ nghĩ, cô bé này rất dễ bắt nạt, chỉ cần dạy một trận là sau này sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Ai ngờ, tối đó ba Trình đến nhà bạn giúp đỡ, thừa dịp Lâm Lệ ngủ như lợn chết, Trình An Nhã lấy chăn trùm cô ta kín mít rồi đánh tới tấp.

Đánh đau tay rồi, cô lại lấy gậy gỗ đánh tiếp.

Đánh đến nỗi Lâm Lệ mặt mũi bầm dập.

Cô rất thông minh, tránh không đánh vào đầu, chỉ đánh lên lưng, lên chân và mông.
Bởi vì cô sợ đánh vào đầu sẽ bị chấn thương sọ não, phải đưa đến bệnh viện tốn tiền của nhà cô.

Cô chỉ tập trung vào những chỗ có thể đánh mạnh mà không sợ xảy ra chuyện.

Cô đánh mạnh đến nỗi Lâm Lệ khóc thét lên khiến Cao Mỹ giật mình tỉnh dậy.
Lúc này Trình An Nhã mới vứt gậy gỗ, bò lên giường nhỏ của mình, vứt lại một câu.

Bà đánh tôi một bạt tay, tôi sẽ đánh trả lại chị ta mười bạt tay.

Sau đó đắp chân bông ngủ một mạch tới sáng.
Kể từ đó, Lâm Lệ hễ thấy cô là đi đường vòng.

Cao Mỹ ngoài ác mồm ác miệng ra, cũng không dám đụng đến cô nữa, có thể thấy cách răn đe và sự nổi loạn của Trình An Nhã mạnh mẽ cỡ nào, đừng ai bắt nạt được cô.
Thế là Trình An Nhã rất bình tĩnh dựa người ra sau.
"Mục đích à?" Cô hơi dừng lại, như có điều suy nghĩ rồi khẽ mỉm cười nói: "Nói thế nào thì Diệp Tam thiếu cũng đứng đầu bảng xếp hạng những người đàn ông độc thân giàu có ở thành phố A.

Người đã đẹp, gia thế lại khủng.

Tôi ham tiền, mê trai ai cũng biết, trùng hợp Diệp tam thiếu rất gu tôi."
Vân Nhược Hi khó tin trợn trừng mắt, sao Trình An Nhã lại có thể thản nhiên, kiêu ngạo như vậy?
"Cô là đồ vô liểm sỉ!" Không hổ là tiểu thư khuê các, khóe miệng run rẩy một hồi mới mắng ra được ba chữ vô liêm sỉ.

Cô ta giận run người, bảo bối luôn nằm trong lòng bàn tay cô ta bị người khác cướp đi rồi, cảm giác này chẳng khác gì nuốt phải bọ ruồi, vô cùng khó chịu.
Nếu chỉ có một mình Trình An Nhã, Vân Nhược Hi còn tự tin có thể thắng cô.

Cuối cùng Diệp Sâm vẫn sẽ thuộc về cô ta, nhưng bây giờ cô ta lại phát hiện, Trình An Nhã đã có con trai bảy tuổi với Diệp Sâm.
Chỉ mỗi điều này cô cũng đủ thua!
Thua liểng xiểng.
Tối hôm qua, cô lái xe đến gần chỗ biệt thự của Diệp Sâm trước, sau đó kinh ngạc phát hiện biệt thự của anh thắp đèn sáng trưng, nhà Diệp Sâm lúc nào cũng tối om, trừ khi anh ở nhà.
Anh rất coi trọng **, ngoài nhân viên tạp vụ mỗi tuần đến dọn dẹp vệ sinh ra, anh không cho phép người khác bước vào địa bàn của mình!
Lúc đó cô ta đã đoán, rốt cuộc ai đã vào nhà anh!
Nhưng cô ta không ngờ mình lại nhìn thấy một đứa trẻ, xách hai túi rác ra ngoài vứt.

Lúc đó Vân Nhược Hi sững người, ngạc nhiên đến mức tưởng mình đang nằm mơ.

Nếu không, sao cô có thể nhìn thấy một đứa trẻ giống hệt Diệp Sâm như vậy.
Vừa lúc Diệp Sâm trở về, một tiếng “ba” kia suýt chút nữa khiến cho Vân Nhược Hi suy sụp.

Hai ba con vừa cười vừa nói, tình cảm cực kỳ.

Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Diệp Sâm cười rực rỡ, trong sáng như vậy, đôi mắt ánh chứa đầy sự cưng chiều vô tận.
Vân Nhược Hi chạy như bay về nhà họ Vân, sau đó bắt đầu điên cuồng đập phá những thứ mà cô ta có thể đập được để trút giận.
Cô ta khóc hơn nửa đêm khiến người nhà họ Vân không biết phải làm sao.

Nửa đêm nửa hôm cô ta kêu người đi điều tra đứa bé kia.

Sáng sám tin tức đã được đưa đến tay cô ta.

Là con của Trình An Nhã, đồng thời cô ta cũng điều tra được thời gian này Diệp Sâm đi sớm về trễ đều là vì đưa đón con trai đi học, sau đó lại đưa thằng bé đi bệnh viện, hai ba con cùng đi thăm Trình An Nhã.
Những tin tức này như một cái tát lớn đánh vào mặt Vân Nhược Hi, khiến cô ta vừa ghen ghét, vừa căm hận.

Ghen ghét, nhục nhã, căm hận hàng loạt cảm xúc tiêu cực tràn ngập trong đầu cô ta.
Cô ta chỉ thiếu mỗi việc xách súng đi bắn Trình An Nhã và Ninh Ninh mà thôi.
Sau một đêm điên cuồng, tâm trạng của cô ta mới chìm xuống.
Vân Nhược Hi là một cô gái rất thông minh, cô ta biết giờ phút này chỉ có thể giả vờ như không biết gì cả.

Ông Vân và ông Diệp gặp mặt đã đang bàn bạc chuyện cưới xin của bọn họ.

Diệp Sâm cũng không nói gì, không phủ nhận cũng không thừa nhận.

Cô ta nghĩ anh sẽ chấp nhận cuộc hôn nhân này.
Bởi vì anh đã nói, nếu kết hôn anh sẽ cưới cô ta.
Cô ta là người phụ nữ thích hợp nhất với anh, xứng đôi vừa lứa, tài giỏi xinh đẹp, trời sinh một cặp.
Chuyện xảy ra đột ngột rất bất lợi với cuộc hôn nhân này.

Cô không nên mất lý trí như vậy, đợi sau khi kết hôn xong, danh phận của cô đã được xác định, cô chiếm một vị trí thuận lợi hơn, lúc đó cô ta muốn xử lý mẹ con Trình An Nhã thế nào mà chẳng được.
Nhưng cô ta nuốt không trôi cơn tức này.

Cô ta muốn làm rõ rốt cuộc là chuyện gì, vì vậy mới sáng sớm đã chạy đến tìm Trình An Nhã.
"Vô liêm sỉ sao?" Trình An Nhã mỉm cười cũng không tức giận.

So với Vân Nhược Hi đang giận như điên thì rõ ràng cô bình tĩnh hơn nhiều: "Cô Vân đã đổ tội danh này lên người tôi, bất kể tôi nói gì cô đều sẽ không tin.

Vậy tôi dứt khoát nói ra suy nghĩ trong lòng cô đối với tôi không phải tốt hơn sao? Ai cũng lớn hết rồi, nói chuyện không cần vòng vo như vậy."
Lần trước Tiểu Điềm nói cô và Vân Nhược Hi hơi giống nhau cô không hề để ý.

Lần này không biết tại sao cô đột nhiên nhớ lại lời của Tiểu Điềm, nhìn kỹ đúng là thần thái của hai người khá giống nhau.
Trái tim Trình An Nhã thắt lại, cô thấy rất khó chịu, cô ghét kiểu tình huống khó hiểu này, nhưng trên mặt lại vô cùng bình tĩnh.
Vân Nhược Hi như nín thở, kiêu ngạo ngẩng cao đầu lạnh lùng nói: "Cô Trình, cô không đấu lại tôi đâu!"

"Đấu?" Trình An Nhã mỉm cười, nghiêng đầu, giả vờ im lặng, một lúc lâu sau mới nói: "Đấu là gì? Ngang tài ngang sức mới gọi là đấu, nếu thực lực chênh lệch quá nhiều thì đấu chẳng có ý nghĩa gì.

"
Coi như cô biết điều!
Vân Nhược Hi thầm nghĩ, cô ta nghĩ Trình An Nhã thấy khó mà rút lui.

Bởi vì như cô đã nói, thực lực của bọn họ chênh lệch quá nhiều, bất kể từ khía cạnh nào, cô ta đều có thể chèn ép Trình An Nhã, tài phiệt nhà họ Vân đâu phải là thứ mà đám người bình thường như Trình An Nhã có thể thách thức được?
"Nếu cô biết thực lực chênh lệch thì hãy dẫn con trai cô cút khỏi thành phố A này đi!" Vân Nhược Khi tỏ vẻ rộng lượng, thái độ trịch thượng, kiêu ngạo nói: "Chỉ cần cô rời đi, tôi có thể không nhắc lại chuyện xưa!"
Trình An Nhã che miệng cười, nhưng trong đôi mắt sáng ngời lại lộ ra một tia châm chọc lạnh lùng, Vân Nhược Hi, hệ số giãn nở của cô ta đã vượt quá giới hạn rồi à: "Không nhắc lại chuyện xưa? Cô Vân, cho phép tôi hỏi, cô có tư cách gì mà không nhắc lại chuyện xưa? Cô lại không phải là vợ của Diệp Sâm, tuy có tin đồn cô là vợ chưa cưới của anh ấy, nhưng các người vẫn chưa chính thức đính hôn, đầu năm nay tỉ lệ ly hôn đang gia tăng, kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn để tiểu tam lợi dụng sơ hở.

Cô chỉ là một trong số đó những người bạn gái của anh ta thế mà dám tự xưng là bà Diệp, cô có thấy buồn cười không?"
"Cô..." Vân Nhược Hi tức giận run người, gương mặt xinh đẹp dịu dàng vặn vẹo khó coi, cô ta căm giận nhìn Trình An Nhã: "Cô cũng chỉ h*m m**n tiền tài của Diệp Sâm thôi, cô có lý do gì mà nói chuyện với tôi?"
"Vì vậy, chúng ta không ai có tư cách nói ai đúng không?" Trình An Nhã cười khinh khỉnh, có mấy người cãi thắng cô chứ? Thời đi học Trình An Nhã là tay cãi nhau có tiếng: "Hơn nữa, cô cũng phải làm rõ tình hình một chút được không? Là cô chạy tới đây nói chuyện với tôi chứ không phải tôi chạy tới tìm cô nói chuyện.

Nói về lý do, tôi đầy đủ hơn cô, mẹ của con trai Diệp Sâm là tôi, không phải cô, cô nói xem?"
"Cô…" Vân Nhược Hi tức giận đến suýt chút nữa ngất đi, run rẩy chỉ vào Trình An Nhã nhất thời không nói nên lời, chỉ liên tục th* d*c, khuôn mặt tức giận đỏ bừng, hệt như quả cà chua.
Trước giờ cô ta chưa từng gặp đối thủ khó xơi như vậy.
Đừng nhìn Vân Nhược Hi yếu ớt dịu dàng mà lầm, đến lúc cô ta độc ác, thì không ai bằng.
Mấy năm nay Diệp Sâm chưa từng dừng chân bên cạnh bất kỳ người phụ nữ nào, không phải là vì anh không gặp được người hợp ý.

Cái gọi là hợp ý, chính là tính tình của cô gái này đối với anh, có thể giữ được cảm giác mới lạ với anh lâu một chút, hoặc có lẽ cô gái đó có chỗ nào đó giống với cô gái trong trí nhớ của anh nên khiến Diệp Sâm lưu luyến quên lối về.
Một khi Diệp Sâm có hứng thú với cô gái nào hơn hai tuần, Vân Nhược Hi sẽ ra tay.

Đã có hai cô gái như vậy, một cô thì bị Vân Nhược Hi hủy dung, lặng lẽ rời khỏi thành phố A, một cô thì bị cô ta dọa sợ đến nỗi lăn xuống cầu thang, liệt nửa người.
Cô ta vừa dịu dàng ở bên cạnh Diệp Sâm, lại vừa giám sát những cô gái lướt qua người anh.

Một khi xuất hiện những nhân vật có tính đe dọa cao, cô ta sẽ diệt trừ, thủ đoạn vô cùng độc ác.

Bởi vì cô ta là con gái một, từ nhỏ đã được bồi dưỡng thành người nối nghiệp, làm sao sẽ hồn nhiên sạch sẽ như vẻ bề ngoài được.
Kiểuh hành vi này, chúng ta có thể gọi là ghen ghét hoặc là ghen tuông.
Nhưng nói theo cách nguyên thủy hơn thì dã thú tuyệt đối có tính công kích và hủy diệt những sinh vật rình rập bạn đời của nó!
Lần này gặp phải Trình An Nhã coi như cô ta gặp phải đối thủ mạnh nhất!
Trình An Nhã không sợ sự tàn nhẫn của cô ta, cũng không sợ thế lực sau lưng cô ta, ngược lại còn có thể bình tĩnh thốt ra hàng loạt lời nói điên cuồng, cả đời Vân Nhược Hi hô mưa gọi gió quen rồi, sao có thể chịu được cơn tức này?
"Cô Vân!” Trong lúc Vân Nhược Hi bị ép đến sắp phát điên, Trình An Nhã bỗng hờ hững nói: "Thay vì cô ở đây nói với tôi những lời này không bằng cô đi tìm Diệp Sâm ngã bài, bởi vì anh ấy mới là mấu chốt của chuyện này, đúng không?"
Đầu dây mối nhợ của việc này là Diệp Sâm.

Cô cũng không hiểu rõ tình hình đâu!
"Tôi sẽ đi tìm Sâm, cô đừng đắc ý.

Dù cô có sinh con trai cho anh ấy, cô cũng hòng bước chân vào cửa nhà họ Diệp." Vân Nhược Hi nén lửa giận, kiêu ngạo nói.

Có sự ủng hộ của người lớn hai bên, cô sẽ không thua đâu.
Chắc chắn Diệp Sâm biết, ông Diệp và ba cô ta đã bàn bạc chuyện hôn sự.

Anh không phủ nhận chẳng phải là ngầm thừa nhận cuộc hôn nhân này sao?
Cô ta sẽ không thua!
"Ai thèm!" Trình An Nhã nhếch môi lạnh lùng.

Tính tình Diệp tam thiếu b**n th**, vặn vẹo, bụng dạ đen tối.

Ông Diệp lại là bạo chúa, Diệp Vũ Đường chính là bãi rác di động, cộng thêm một Diệp Vũ Đường non nớt.

Một nhà này âm thịnh dương suy, bước chân vào nhà họ Diệp chẳng khác gì bước chân vào địa ngục, có kẻ ngu não úng nước mới gả vào nhà họ Diệp.
Rốt cuộc Trình An Nhã cũng biết tại sao Diệp Sâm có Vân Nhược Hi rồi mà vẫn trêu hoa ghẹo bướm khắp nơi.

Nếu cô đoán không sai, việc này có liên quan đến nhà họ Diệp mà Vân Nhược Hi cứ luôn mồm nhắc tới.
Diệp Sâm căm thù nhà họ Diệp, chỉ muốn phá hủy MBS, thế mà Vân Nhược Hi lại tự hào về nhà họ Diệp, điều này đã phạm tới cấm kỵ của Diệp Sâm.
Chả trách.
Vân Nhược Hi đã ở bên cạnh Diệp Sâm sáu năm, chắc chắn biết cấm kỵ của Diệp Sâm.

Nhưng có thể có thể là do quan niệm thượng lưu đã ăn sâu trong môi trường mà cô ta lớn lên, đã bất cẩn lộ ra trong lúc nói chuyện.
Chậc chậc đúng là không có mắt nhìn!
Thật ra cô Vân à, cô không yêu Diệp Sâm nhiều như cô nghĩ.

Nếu cô yêu Diệp Sâm thật lòng, vậy sáu năm nay cô đã làm gì?
Yêu một người, không phải yên lặng ở cạnh anh ấy là đủ.
Ai cũng có thể bầu bạn, tại sao nhất định phải là cô?
"Cô Trình, cô đúng là dối trá!" Vân Nhược Hi lạnh lùng nói: "Cô cũng đã nói, thực lực của chúng ta quá chênh lệch, cô không tranh lại tôi, bây giờ lại nói không thèm.

Cô không thấy tự mâu thuẫn sao?"
Trình An Nhã mỉm cười: "Làm người đừng ăn dưa bở như thế.

Tôi có nói thực lực của tôi không bằng cô sao? Sợ là một trăm tài phiệt Vân thị cũng không chống lại được một đứa con trai của tôi!"
Một mình con trai của cô, có thể khiến mười tài phiệt Vân thị sụp đổ trong một giờ, ai có thể mạnh hơn thằng bé?
"Hơn nữa, Vân Nhược Hi, cô có chắc Diệp Sâm rất hiếm lạ thế lực đứng sau lưng cô không?"
Diệp Sâm mà cô biết không phải là loại người sẽ bán rẻ cuộc hôn nhân của mình để đổi lấy.

Dù anh muốn cưới Vân Nhược Hi cũng không phải anh thèm muốn gia sản và sức ảnh hưởng của cô ta.

Nói như vậy chỉ sỉ nhục Diệp Sâm thôi!
Vân Nhược Hi tự tin mỉm cười: "Cô Trình, cô đừng ỷ vào con trai rồi ra giá trên trời.

Cô ngây thơ quá đấy, con trai mà, ai sinh khong được, tại sao phải do cô sinh chứ?"
Vẻ mặt Trình An Nhã trở nên lạnh lẽo, cô nhắc tới con trai là chuyện của cô, nhưng nếu người khác nhắc tới cô sẽ rất phản cảm.
Nhất là trong tình huống như vậy.
"Nói một đằng làm một nẻo, tôi không tin là cô không thèm.

Bằng không tại sao cô lại sinh con trai của anh ấy?" Vân Nhược Hi lạnh lùng mỉa mai.
Sắc mặt Trình An Nhã Trình lạnh như tiền "Tôi nói này, tôi sinh con trai thì liên quan gì tới cô? Chuyện nào ra chuyện đó đừng kéo con trai tôi vào đây.

Nhưng dù sao cũng mạnh hơn cô sáu năm chẳng sinh nổi mụn con!"
Sắc mặt Vân Nhược Hi đen kịt!
Câu nói này của Trình An Nhã như một mũi kim nhọn đâm thẳng vào lòng Vân Nhược Hi..
 
Back
Top Bottom