Ngôn Tình Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 60: Chương 60


Trong lúc Trình An Nhã không tập trung, cô đã được anh dẫn tới trước mặt cụ Dương.

Đây là lần đầu tiên cô gặp cụ Dương, vị chúa tể ngành thương mại đã từng hô mưa gọi gió trên thương trường.
Ông ta đã ngoài bảy mươi tuổi, xương cốt rất rắn rỏi, hai mắt tuy đục nhưng rất sắc sảo.

Ông ta mặc một bộ sườn xám của nam giới, đứng nghiêm, không còng lưng, tôn lên vóc dáng cao ráo.
Trải qua sự lắng đọng của thời gian, khí khái ngang tàng hơn người được ông ta giấu đi nhưng không hề biến mất, ngược lại còn trở nên mạnh mẽ hơn, đủ để thấy sự lạnh lùng và quyết tuyệt của một người từng hô mưa gọi gió trên thương trường năm nào.
Từ đường nét trên khuôn mặt hiện tại có thể nhận ra vẻ điển trai hồi trẻ ông ta.
Trình An Nhã có cảm tưởng rất kỳ lạ, cô cảm thấy như mình đang nhìn thấy… Diệp Sâm 50 năm nữa.
Dáng mày này thực sự… giống nhau tới lạ lùng.

“Cụ Dương, nhiều ngày không gặp, trông cụ xương cốt càng chắc khỏe hơn xưa, chúc cụ phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn.” Diệp Sâm mỉm cười, giọng điệu nhã nhặn hơn hẳn thường ngày, toát lên sự chân thành và kính trọng của bậc con cháu với thế hệ cha chú.
Trình An Nhã khoác tay anh cũng cảm nhận được rất rõ cơ bắp trên người Diệp Sâm gồng lên, anh giống như một chiếc máy bay chi3n đấu đang bật hệ thống phòng thủ toàn diện.
Sẵn sàng tấn công bất kỳ lúc nào.
Trình An Nhã chưa từng thấy Diệp Sâm như vậy bao giờ.
Anh cười hết sức chân thành, nụ cười đong đầy trong ánh mắt nhưng không thật lòng.
Thời gian cô làm thư ký cho Diệp Sâm chưa lâu, không dám nói là hiểu rõ anh nhưng cô biết rõ hàm nghĩa mọi động tác của Diệp Sâm.
“Cảm ơn, cảm ơn, tổng giám đốc Diệp bận rộn trăm công nghìn việc còn phiền anh phải đích thân tới đây, tôi thực sự rất xin lỗi.

Được tổng giám đốc Diệp chúc như vậy thì xem ra tôi chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi rồi.” Cụ Dương cười ha hả đáp.

Ánh mắt sắc bén liếc nhìn Diệp Sâm mang hàm nghĩa khó hiểu và đầy phức tạp nhanh chóng được ông ta giấu đi sau đôi mắt đục mờ.

“Cụ là nhân vật truyền kỳ của giới kinh doanh, đương nhiên tôi phải đích thân tới chúc mừng sinh nhật của cụ rồi.”
“Già rồi, già rồi, không còn làm được gì nữa rồi, tre già măng mọc, thiên hạ giờ là của lớp trẻ các anh.”
“Cụ Dương khiêm tốn quá.

Có rất nhiều điều Diệp Sâm cần phải học hỏi cụ, không chỉ trong chuyện làm ăn mà còn cả trong những chuyện khác nữa.”
“Ha ha, tổng giám đốc Diệp khách sáo rồi, thủ đoạn của anh cứng rắn hơn tôi hồi trẻ không biết bao nhiêu lần, tôi thì có gì để dạy cho anh chứ.”
“...”
Trình An Nhã đứng cạnh Diệp Sâm, cảm nhận thấy rõ người anh càng ngày càng gồng lên, thật kỳ lạ, cách nói chuyện của hai người này rất kỳ lạ.
Diệu Hoa và MBS đấu nhau suốt nhiều năm cả âm thầm lẫn công khai, oán hận chồng chất, mấy chục năm nay, cụ Dương và cụ Diệp chưa từng qua lại với nhau nhưng mỗi lần tới sinh nhật cụ Dương, Diệp Sâm luôn đích thân tới chúc mừng.
Nhưng…
Cuộc nói chuyện này thực sự quá kỳ lạ, Trình An Nhã thấy rất khó tả, cô mơ hồ cảm thấy trong lòng Diệp tam thiếu lúc này có một sự tàn bạo đang rục rịch ngóc đầu dậy.
“Cụ Dương, giới thiệu với cụ, bạn gái của tôi, cô Trình An Nhã.”
Cụ Dương nhìn về phía Trình An Nhã, mặt lập tức biến sắc….
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 61: Chương 61


"Hiểu Nguyệt..." Cả người ông cụ Dương run lên, như bị ai đó đánh mạnh vào người, sắc mặt tái mét, tay run đến nỗi nạng chống rơi xuống sàn.
Bang bang…
Rất rõ ràng, đôi mắt vẩn đục của ông cụ Dương lóe lên vẻ khiếp sợ và kinh ngạc tột độ…Ông cụ run rẩy muốn đi tới nắm tay Trình An Nhã.
Diệp Sâm khẽ nhếch miệng, trong mắt lóe lên tia sáng khác lạ, cười hờ hững nhìn biểu hiện thất thố của ông cụ Dương.
Đau khổ đúng không?
Đau khổ tột cùng đúng không?
Nhưng nỗi đau của các người không bằng một phần ngàn của tôi năm đó!
Những gì các người nợ tôi, bắt đầu từ bây giờ sẽ từ từ trả lại cho các người gấp ngàn lần!
Trong lòng Trình An Nhã nhảy dựng, cô nghiêng đầu nhìn Diệp Sâm, chỉ thấy khóe môi anh lóe lên tia cười tàn nhẫn, cô lập tức cảm thấy sóng lưng ớn lạnh.
"Ông cụ Dương, ông nhận lầm rồi, tôi..."
"Ông nội, ông sao thế?" Tiếng nạng rớt xuống sàn khiến Dương Trạch Khôn chú ý.

Ông cụ Dương giật mình, cả người bình tĩnh trở lại.
Thời gian cực nhanh, như thể sự kích động và kinh ngạc vừa rồi chỉ là ảo ảnh hoa mắt nhất thời của Trình An Nhã mà thôi.
Diệp Sâm híp mắt, chậm rãi ngồi xổm xuống, cầm lấy chiếc nạng của ông cụ Dương, lúc ngẩng đầu lên trên miệng đã mang theo nụ cười dịu dàng và khiêm tốn vốn có của Diệp tam thiếu.
Phong độ thanh thoát.
"Ông cụ Dương, nạng của ông."
Ông cụ Dương bình tĩnh như không, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Sâm hiện lên vẻ khó đoán, sau đó xoay người trấn an Dương Trạch Khôn đang lo lắng nói: "Trạch Khôn, không sao đâu, ông chỉ lỡ tay thôi."
Trình An Nhã cực kỳ ngạc nhiên nhưng không dám lên tiếng.

Diệp Sâm giống như cố ý, liếc nhìn sợi dây chuyền RoseTear trước ngực cô, khẽ cười nói: "Ông cụ Dương rất kinh ngạc sao? Lại thấy RoseTear."
Dương Trạch Khôn chau mày, lại thấy Rose Tear là sao? Khi sợi dây chuyền này làm mưa làm gió trên toàn thế giới, ông cụ Dương đã nói, người có thể thiết kế ra sợi dây chuyền này chắc phải là một cô gái dịu dàng và đầy tình cảm.
Sau đó anh mới biết người thiết kế ra nó lại là Diệp Sâm.
Ông cụ Dương chỉ mỉm cười chứ không nói gì.
Ngoài tiệc kỷ niệm năm mươi năm thành lập MSB ra, sợi dây chuyền này hầu như chưa bao giờ xuất hiện trước mặt mọi người.

Diệp Sâm nói vậy là có ý gì?
Dường như ông nội anh quá mức dung túng Diệp Sâm thì phải?
"Đúng là rất kinh ngạc.

Ai cũng biết RoseTear là tác phẩm thành danh của tổng giám đốc Diệp đồng thời là tác phẩm duy nhất của cậu.

Sợi dây chuyền quý giá như vậy thế mà lại xuất hiện trong buổi tiệc của tôi, quả thật khiến tôi rất bất ngờ." Ông cụ Diệp nhìn chăm chú Diệp Sâm: "Tổng giám đốc Diệp đúng là nể mặt tôi."
Ông cụ Dương gần gằn giọng nói ra câu này, nhưng trên mặt lại không có bất kỳ biểu cảm nào.
"Nào có." Diệp Sâm ôm eo Trình Nhã An, gần như kéo sát cô vào lòng, nét mặt xinh đẹp tao nhã động lòng người: "Đá quý xứng với người đẹp.

Cô Trình là người phụ nữ quan trọng nhất của tôi, cho nên sợi dây chuyền này rất xứng với cô ấy!"
Diệp Sâm vừa nói xong, sắc mặt Dương Trạch Khôn sa sầm.

Ánh mắt bắ n ra tia sáng lạnh lẽo, còn Trình An Nhã vẻ mặt thờ ơ không lên tiếng, lẳng lặng đứng bên cạnh Diệp Sâm..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 62: Chương 62


"Diệp Tam Thiếu, bạn gái của tôi là trở thành người phụ nữ quan trọng nhất của anh khi nào vậy?" Dương Trạch Khôn cười dịu dàng như gió xuân thổi qua mặt nhưng lại ẩn chứa luồng khí lạnh bức người.
Lời của Dương Trạch Khôn khiến ông cụ Dương kinh ngạc, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Trình An Nhã, gằn giọng nói: "Trạch Khôn, chuyện gì vậy? Bạn gái của con?"
Diệp Tam Thiếu cười ngây ngô, hiền lành như đứa trẻ, bàn tay ôm Trình An Nhã thoáng siết chặt: "Cậu Dương, cô Trình là thư ký riêng của tôi, là trợ thủ đắc lực của tôi, chăm lo mọi việc từ nhỏ đến lớn cho tôi, như vậy có phải cô ấy là người phụ nữ quan trọng nhất của tôi không?"
"Diệp tam thiếu, vợ chưa cưới của cậu đang ở bên kia nhìn đấy.

Cậu nói vậy không thấy chột dạ sao?" Dương Trạch Khôn cười nhã nhặn, có phần châm chọc nói: "Hay là nói, cậu quen như vậy rồi?"
"Vậy thì sao?" Diệp sâm cười khinh khỉnh, cực kỳ phách lối.
Những chuyện anh muốn làm, không ai có thể can thiệp được!
Ánh mắt khiêu khích mang theo vẻ kiêu ngạo và khinh thường thuộc về Diệp Sâm, như thể anh chính là người thống trị cả thế giới này.

Sự tự tin này được rèn luyện từ kinh nghiệm và sự nhẫn nhịn mười mấy năm qua.

Tính tình hoàn mỹ của Dương Trạch Khôn dường như sắp suy sụp, sắc mặt anh càng ngày lúc lạnh lẽo.

Ông cụ Dương liếc nhìn Trình An Nhã, ánh mắt đó khiến cô không biết nên diễn tả thế nào.
Cô luôn cảm thấy đó là ánh mắt rất phức tạp xen lẫn khó hiểu.
Diệp Sâm cười hờ hững, nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt như ác ma lóe lên tia lạnh lẽo, Trình An Nhã hơi tách ra khỏi Diệp Sâm, chào hỏi ông cụ Dương: "Xin chào ông cụ Dương, tôi tên là Trình An Nhã."
Ông cụ Dương nhìn cô thật sâu, ừ một tiếng coi như đáp lời.

Sau đó thu hồi tầm mắt nói: "Con nói tối nay sẽ giới thiệu bạn gái cho ông làm quen, người đó chính là cô Trình đây?"
"Vâng, ông nội!"
Ông cụ Dương gật đầu, lại nhìn Trình An Nhã, giữa lông mày hiện lên dấu vết mệt mỏi: "Ông nội hơi mệt, con giúp ông đi chào hỏi khách."
"Dạ!" Dương Trạch Khôn khó hiểu nhìn ông cụ Dương.

Sau đó anh bảo quản gia dìu ông cụ đi xuống.

Bóng lưng luôn thẳng tắp của ông cụ dường như hơi khom xuống, nhuốm đậm những thăng trầm của cuộc đời.
Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?
Trình An Nhã nghi ngờ nhìn Diệp Sâm.

Tại sao anh lại thách thức ông cụ Dương?
Không, cũng không thể gọi là thách thức mà có vẻ giống trả thù hơn.
Lúc anh cười hờ hững nhìn ông cụ Dương, ánh mắt kia ngập tràn niềm vui được trả thù.
Hiểu Nguyệt?
Người này là ai?
Tại sao ông cụ Dương lại nói ra tên của người đó? Cô và người đó rất giống nhau sao? Còn sợi dây chuyền Rose Tear này lại có bí mật gì đây?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 63: Chương 63


Ông cụ Dương bước khập khiễng lên lầu, cả người như già đi mười tuổi, đau khổ quỳ trên mặt đất, ôm đầu khóc nghẹn ngào…
"Hiểu Nguyệt! "
Màn cửa sổ phòng làm việc được kéo lên, ánh trăng tràn vào, điểm xuyết luồng ánh sáng đau thương xuống bóng dáng của một người đàn ông già nua, tuyệt vọng, cô đơn!
Tiếng khóc nghẹn ngào khiến người khác chua xót.

Một lúc sau, ông cụ Dương mới tỉnh táo lại, mở két sắt trong phòng làm việc, cẩn thận lấy từ trong đó ra một chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo.

Ông cụ run rẩy mở hộp ra, không ngờ bên trong lại là một sợi dây chuyền RoseTear.

Sợi dây chuyền hơi cũ, bị ố vàng, màu đá quý không đều.

Đây là loại đá quý tổng hợp, không quý hiếm, có thể thấy chất liệu chế tác khá thô.

Thiết kế của nó giống hệt với RoseTear do Diệp Sâm thiết kế, thậm chí hoa hồng trên viên đá quý cũng giống nhau như đúc.

"Hiểu Nguyệt! " Ông cụ Dương nhẹ nhàng vuốt v e sợi dây chuyền, lẩm bẩm, nước mắt tuôn rơi!
Dưới lầu, buổi tiệc vẫn tiếp tục.

Dương Trạch Khôn ngăn Diệp Sâm lại, ánh mắt ôn hòa mang theo tia chất vấn hỏi: "Cậu vừa nói gì với ông nội tôi?”
Diệp Sâm mỉm cười, tà ác mà tao nhã: "Dương thiếu, hôm nay là sinh nhật của ông cụ Dương, tôi có thể nói gì ngoài chúc ông ấy sống lâu trăm tuổi?"
Trình An Nhã thoáng đau lòng, rõ ràng Diệp Sâm cười càn rỡ như vậy nhưng tại sao cô lại thấy đau lòng?
Dường như, anh đang che giấu điều gì?
Rõ ràng trên người anh luôn toát ra hơi thở đau khổ đến tuyệt vọng nhưng anh lại cười càn rỡ đến như vậy.

"Tổng giám đóc Diệp chúng ta đã chúc mừng xong rồi, bây giờ có thể rời khỏi nơi này chưa?" Trình An Nhã mỉm cười, cố gắng giữ vững phong thái hoàn mỹ nhất.

Cô biết Diệp Sâm đã lợi dụng cô.

Nhưng cô lại không hề ghét anh, ngược lại còn thấy đau lòng vì anh.

Cho dù Diệp Sâm nói gì, làm gì, nhưng phản ứng của cơ thể là không gạt được người khác.

Diệp Sâm hoàn toàn không muốn ở lại đây.

Diệp Sâm nghiêng đầu, nụ cười trên mặt hơi trầm xuống, nhìn cô thật sâu, sau đó dời mắt.

Cô không tức giận sao?
Từ trước đến nay anh luôn biết Trình Anh Nhã luôn đeo mặt nạ mỉm cười trước mặt mình.

Nhưng anh cũng biết rất rõ cô đang cười giận dữ hay là cười giả tạo.

Nhưng ngay lúc này, cô dường như không tức giận cũng không giả tạo, chỉ mỉm cười hồn nhiên hỏi anh.

Nếu lúc bình thường cô nên cười xiên xỏ anh mới đúng chứ?
Cô nhóc này khiến anh không hiểu nổi.

Đây là lần đầu tiên Diệp Sâm cảm thấy lòng dạ phụ nữ như mò kim đáy biển.

"An Nhã, lát nữa anh đưa em về được không? Đợi ông nội nghỉ ngơi một lát anh sẽ chính thức giới thiệu em với ông.

".
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 64: Chương 64


Trình An Nhã mỉm cười: "Đàn anh à, ngày tháng còn dài, sau này sẽ còn cơ hội khác mà."
"Sợ là ông cụ Dương không thể nghỉ ngơi một chút là khỏe lên được." Diệp Sâm lạnh lùng, mỉa mai.
"Diệp Sâm, cậu có ý gì?" Dương Trạch Khôn hơi tức giận.

Trình Anh Nhã sửng sốt, trước giờ Dương Trạch Khôn luôn dịu dàng như ngọc, rất ít khi nổi giận, nhưng bây giờ cô có thể cảm nhận được cơn tức dữ dội toát ra từ anh.
Cô vừa định ngăn cản nhưng Dương Trạch Khôn đã bước lên một bước.

Hai người đàn ông đối mặt nhau, giương cung bạt kiếm, tạo thành luồng khí thế mạnh mẽ.

Dương Trạch Khôn lạnh lùng nói: "Nhà họ Diệp và họ Dương là kẻ thù không đội trời chung.

Dù đấu đá bí mật hay công khai, tôi cũng không sợ cậu, Nhưng Diệp Sâm à nếu cậu bất kính với ông nội tôi thì đừng trách tôi không khách sáo.

Ông nội tôi dung túng cậu hết lần này đến lần khác không có nghĩ là tôi cũng dung túng cho cậu.

Cậu hãy nghe cho rõ, cậu không muốn đến nhà họ Dương, thì nhà họ Dương tôi cũng chưa chắc đã chào đón cậu!"
Con ngươi của Diệp Sâm như ác ma, gian tà lại nguy hiểm.

Anh nhíu mày, lạnh lẽo cười chế nhạo, mang theo chút ngông cuồng: "Dung túng? Hừ, Dương Trạch Khôn, cậu có biết tại sao mấy năm nay hai nhà Diệp, Dương đấu đến chết đi sống lại không? Cậu có biết tại sao ông ấy dung túng tôi không? Dương Trạch Khôn, cậu đi hỏi ông ấy thử xem, chỉ cần Diệp Sâm tôi còn sống, tôi sẽ không chừa bất kỳ thủ đoạn nào, bằng mọi giá sẽ chơi chết nhà họ Dương!"
Trình An Nhã nghe vậy trong lòng đánh thót.

Diệp Sâm nói ra câu này cực kỳ tàn nhẫn.

Ngũ quan sắc sảo bị bao phủ bởi hơi thở rét lạnh run người.

Đây là thái độ thù hận đến tận xương tủy.
Vì muốn chơi chết nhà họ Dương, Diệp Sâm anh sẽ chết chung với bọn họ!
Dương Trạch Khôn kinh hoàng khiếp sợ, sửng sốt trước thái độ thù địch của Diệp Sâm.

Anh cứ nghĩ ân oán bao năm nay của hai nhà Diệp, Dương chẳng qua chỉ vì tranh giành trên thương trường mà thôi.
Nhưng...
Hình như anh sai rồi!
Diệp Sâm là một người đàn ông kiêu ngạo và tự phụ, nếu anh thua anh sẽ nghĩ mọi cách để gỡ lại.

Anh cũng sẽ kính trọng đối thủ của mình chứ không phải là thù ghét họ.
Ân oán giữa hai nhà, chẳng lẽ có chuyện gì đó mà anh không biết?
Giọng nói của hai người không lớn lắm, nhạc yến tiệc du dương, ngoài Trình An Nhã đang ở bên cạnh ra thì không có ai khác nên mọi người không nghe bọn họ nói gì.
Chỉ là cảnh tượng này khiến nhiều người hiểu lầm.
Người lãnh đạo của hai nhà họ Diệp, Dương, cộng thêm nữ vương thị phi Trình An Nhã tối nay, lại phối hợp với scandal của hai vị thiếu gia với Trình Anh Nhã.

Cảnh tượng này nghiễm nhiên trở thành một màn hai người đàn ông tranh giành một người phụ nữ trong mắt người khác.
"Đàn anh, đừng nói nữa." Trình An Nhã lắc đầu ra hiệu bảo Dương Trạch Khôn tạm thời đừng nói chuyện với Dương Sâm nữa.

Tâm trạng của Diệp tam thiếu rất khác lạ.
Cô đã phát hiện được một vấn đề, Diệp Sâm là một người đàn ông sâu xa khó đoán.

Anh có rất nhiều điều cấm kỵ mà người khác không thể đụng tới, ngày thường tâm trạng của anh rất ít khi dao động.
Tao nhã, lạnh lẽo lại kín đáo.

Nhưng một khi chạm vào điều cấm kỵ của anh, anh rất dễ mất kiểm soát!
Nếu lúc nãy cô đau lòng vì một Diệp Sâm cố gắng nhẫn nhịn trước mặt ông cụ Dương, thì lúc này cô càng lo lắng cho một Diệp tam thiếu sắp mất không chế hơn.
"Tổng giám đốc Diệp, chúng ta ta có thể đi được chưa?" Trình An Nhã mỉm cười hỏi.
Trần Doanh Doanh vừa ghen ghét lại vừa ước ao.

Lúc nãy cô ta nhất thời bị Diệp Sâm dọa sợ, khiến cô ta mất mặt trước mọi người.

Cô ta cực kỳ chán ghét Trình Anh Nhã, thế là mặc kệ sự ngăn cản của Cố Vương Duệ, hung hăng chế nhạo: "Trình An Nhã, con trai cô lớn như vậy rồi mà cô vẫn có bản lĩnh khiến Diệp tam thiếu và Dương thiếu tranh giành.

Cô lợi hại thật đấy! "
Trình An Nhã như bị sét đánh, sắc mặt trắng như tờ giấy..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 65: Chương 65


Cả sảnh tiệc lặng ngắt như tờ.
Rõ ràng Trần Doanh Doanh cố ý làm bẽ mặt Trình An Nhã.

Cho nên cô ta nói rất to, gần như tất cả mọi người đều nghe được.
Bốn bề im lặng, mọi người đều dán mắt vào Trình An Nhã, Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn.
Cảnh tượng này hệt như một trò hề.

Mọi người như đang đợi kết cục của nó, cũng như muốn nhìn xem Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn sẽ bẽ mặt cỡ nào.
Diệp Sâm lạnh lẽo vô tình, Dương Trạch Khôn ôn hòa ấm áp như ngọc.

Hai người này là những nhân vật không dễ trêu chọc trên thương trường.

Tuổi còn trẻ như vậy mà đã hăng hái giẫm đạp tất cả mọi người dưới chân.
Có người thật lòng khâm phục bọn họ nhưng nhiều hơn cả vẫn là ghanh ghét.
Việc Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn cùng tranh giành một người phụ nữ đã được lan truyền trong giới thượng lưu từ lâu.

Mọi người đều rất trông chờ ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc chiến tình cảm này.

Ai ngờ giữa đường lại lòi ra tin tức nữ chính đã có con rồi.
Có thể thấy bọn họ bây giờ đang cười trên nỗi đau của người khác, muốn nhìn thấy trò hề của hai nhà Diệp, Dương.
"Quản gia, kêu người đuổi cô ta ra ngoài!" Dương Trạch Khôn tỉnh táo lại trước, lạnh lùng ra lệnh.
Trần Doanh Doanh nghĩ có lẽ bọn họ sẽ thẹn quá hóa giận mà trút lửa giận lên đầu Trình An Nhã, nhưng không ngờ tự chuốc lấy họa.

Cô ta lập tức hét lên: "Dương thiếu, anh hãy tin tôi.

Những gì tôi nói đều là thật.

Các người đừng bị cô ta gạt.

Con trai của Trình An Nhã đã học tiểu học rồi."
Việc này nói ra đúng là trùng hợp.

Có một lần Trần Doanh Doanh đón cháu gái tan học.
Tình cờ nhìn thấy Trình An Nhã đón Ninh Ninh, từ xa cô ta thấy mẹ con hai người vừa nói vừa cười rời đi.
Trần Doanh Doanh nghĩ bọn họ chỉ là họ hàng xa, nhưng ai ngờ cháu gái của cô ta lại nói Trình An Nhã là mẹ của Trình Ninh Viễn.
Hơn nữa, Trình An Nhã còn là mẹ đơn thân.
Tin tức bùng nổ.

Nhưng khi cô ta tính thời gian thì vừa vặn đó là khoảng thời gian Vương Duệ và Trình An Nhã đã chia tay.
Nhưng Vương Duệ lại nói với cô ta bọn họ thậm chí còn chưa hôn nhau.

Vốn dĩ Trần Doanh Doanh muốn điều tra rõ ràng ai biết cô ta lại bị Diệp Sâm nhục nhã trên buổi tiệc vì Trình An Nhã.

Cho nên lúc này buột miệng nói ra, ý đồ là để Diệp Sâm và Dương Trạch Khôn nhìn rõ con người Trình An Nhã.
"Các người hãy tin tôi.

Tôi nói thật mà!..." Cô ta vừa bị lôi đi vừa điên cuồng gào lên.
Vương Duệ muốn mở miệng cầu xin nhưng Dương Trạch Khôn đã liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"Mọi người có mặt ở đây nghe rõ cho tôi, nếu ai giám giúp đỡ Bách hóa Vương thị thì người đó đang chống đối với Dương Trạch Khôn tôi!"
Một câu nói, đã quyết định bách hóa Vương thị trở thành lịch sử.
Sắc mặt Vương Duệ trắng bệch, bị bảo vệ mời ra ngoài.
Diệp Sâm nhìn chằm chằm Trình An Nhã, còn Trình An Nhã trong lòng hỗn loạn đến mức đầu óc trống rỗng không dám nhìn thẳng vào mắt anh..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 66: Chương 66


Ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng của Diệp Lâm liếc nhìn Trình An Nhã vẫn luôn cúi đầu, sau đó lại nhìn Dương Trạch Khôn không nói lời nào, đôi mắt hơi nheo lại ẩn chứa cơn giận mãnh liệt.
Vân Nhược Hi đứng cách đó không xa, khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp lóe lên vẻ khoái trá.

Trình An Nhã có con rồi?
Đúng là một tin vui!
"Dương thiếu gia, tạm biệt!" Diệp Sâm gằn giọng nói, sau đó không đợi Dương Trạch Khôn trả lời anh đã dẫn Trình An Nhã rời khỏi buổi tiệc.
Dương Trạch Khôn lo lắng nhìn theo bóng dáng của bọn họ.

Vân Nhược Hi muốn đuổi theo nhưng bỗng dừng chân, lộ ra nụ cười chiến thắng.

Nếu Trình An Nhã đã có con, thì chắc chắn cô không phải là mối đe dọa của cô ta.

Diệp Sâm có thân phận gì? Một người phụ nữ đã có con làm gì xứng với anh?
Trong xe, rất yên tĩnh.

Trái tim Trình An Nhã đập thình thịch, như muốn vọt lên tận cổ họng, đầu óc luôn bình tĩnh của cô lúc này không còn bình tĩnh được nữa.
Nếu Diệp Sâm đi điều tra cô, chắc chắn Ninh Ninh sẽ chạy không thoát.

Khi anh nhìn thấy Ninh Ninh anh có liên tưởng đến chuyện gì không?
Cô là người duy nhất nhớ lại quá khứ đã quên đó, còn Diệp Sâm đã quên từ lâu, vì vậy nếu anh nhìn thấy Ninh Ninh có thể anh sẽ nhớ lại.

Đến lúc đó cô phải làm sao?
Ninh Ninh là tất cả của cô.

Bất kỳ ai cũng không thể cướp đi, dù là Diệp Sâm cũng vậy.

Tuyệt đối không thể!
Làm sao bây giờ?
Hoang mang, sợ hãi, tất cả chen chúc trên mặt Trình An Nhã, khiến sắc mặt cô càng thêm trắng bệch.
Xe phanh đột ngột, Trình An Nhã hoảng hồn, đảo mắt thì bắt gặp ánh mắt như ác ma của Diệp Sâm đang nhìn cô: "Năm nay cô bao nhiêu tuổi?"

Anh hỏi câu này với thái độ vô cùng bình tĩnh.
"Hai mươi bốn!" Trình An Nhã lo lắng không yên trả lời thật.
"Hai mươi bốn?" Diệp Sâm cân nhắc số tuổi: "Con trai của cô bao nhiêu tuổi?"
"Tổng giám đốc Diệp, đây là việc riêng của tôi." Trình An Nhã lạnh nhạt nói: "Không phải tổng giám đốc Diệp vẫn luôn nhấn mạnh việc công ra công, việc riêng ra việc riêng sao?"
Giọng điệu gì chứ? Anh chỉ lớn hơn tôi có mấy tuổi, khinh thường tôi còn trẻ vậy mà có con à? Anh cứ tự khinh thường mình thì hay hơn.
O(╯□╰)o!
Diệp Sâm gần như không nghe cô nói gì, dường như nhớ tới gì đó, ánh mắt lộ ra vẻ nguy hiểm: "Người lần trước gọi điện là con trai cô?"
Trìn An Nhã không trả lời xem như ngầm thừa nhận.
Buồng xe chật hẹp tràn ngập bầu không khí nguy hiểm.

Trình An Nhã cố gắng cỡ nào cũng không nở được nụ cười đặc trưng thường ngày của cô.
Phải thì sao?
Lòng bàn tay vì căng thẳng mà đổ đầy mồ hôi, cô sợ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Sâm.
Tay Diệp Sâm chậm rãi gõ lên vô lăng, từng tiếng vang lên rất đều đặn, nhưng đối với Trình An Nhã mỗi tiếng gõ đó như búa tạ gõ vào tim, nặng nề mà nghẹt thở.
Diệp Sâm, đang tức giận!
Không phải tức giận mà là đang giận dữ!
Nếu anh biết sự tồn tại của Ninh Ninh thì mọi việc sẽ diễn biến thế nào?
"Cô Trình, cô thật biết giả vờ!" Diệp Tam Thiếu nghiêng đầu, cười hờ hững nói ra một câu, trong mắt lộ ra tia tức giận nhưng vẻ mặt lại vô cùng gian tà, quyến rũ..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 67: Chương 67


Khuôn mặt xinh đẹp của Trình An Nhã tái nhợt, Diệp tam thiếu nâng cằm cô lên, những ngón tay mảnh khảnh xoa lên làn da mỏng manh, động tác mập mờ, hơi thở nóng rực của đàn ông phả lên mặt khiến cả người cô run rẩy.
Sóng lưng như có luồng điện chạy qua, khoảng cách giữa họ quá gần khiến Trình An Nhã có ảo giác rằng mình sắp bị nuốt chửng.
Hai má đỏ hồng đáng ngờ.
Diệp Sâm liếc nhìn dáng người tinh xảo của cô, trên mặt lộ ra vẻ quyến rũ, tà ác.
"Cô Trình, tôi không nghĩ với khuôn mặt và vóc dáng này mà cô đã có một đứa con trai đang học tiểu học đấy."
Hai mắt Trình An Nhã tối sầm, nụ cười đã mất lại nở rộ trên môi cô lần nữa.

Cô duỗi tay, hất tay Diệp Sâm ra: "Tổng giám đốc Diệp, anh không có quyền tra hỏi cuộc sống riêng tư của tôi."
Diệp Tam Thiếu cười lạnh lẽo, cân nhắc nói: "Tôi có thể đuổi việc cô!"
"Tùy anh, với trình độ của tôi thì đâu sợ mất việc.

Nhưng nếu mất Trình An Nhã tôi thì đó là tổn thất của anh." Trình An Nhã mỉm cười, giữa chân mày lộ ra vẻ tự tin cùng thách thức.
"Đủ tự tin!" Diệp Sâm cười dửng dưng, ánh mắt chìm xuống, ánh mắt kia khiến Trình An Nhã thấp thỏm không yên.
Ai cũng không thấy rõ ánh sáng trong mắt Diệp Tam thiếu chứa đầy sự tức giận và nguy hiểm.
Cô thế mà lại có con rồi!
Diệp Tam Thiếu đúng là đang tức giận, cơn giận như ngọn lửa từ đáy lòng vọt thẳng lên đầu muốn thiêu rụi lý trí của anh.
Diệp Tam thiếu vừa nghĩ tới dáng vẻ xinh đẹp mỹ miều của cô nằm dưới thân người đàn ông khác dịu dàng cầu xin yêu thương, đáy mắt anh xẹt qua tia tức giận muốn hủy diệt tất cả.
Anh rất muốn hủy diệt vẻ đẹp của cô.
Và cả người đàn ông đã từng có được cô.
Nghĩ tới đây Diệp Sâm bỗng giật mình.

Ánh mắt càng sâu hơn, anh điên rồi sao?
Người phụ nữ này là đối thủ một mất một còn của anh.

Gương mặt của người phụ nữ này…rất giống với người phụ nữ đã hại anh cả đời bất hạnh.
Anh sẽ ra sao nếu bọn họ có liên quan với nhau.
Ánh mắt âm u nhìn vào bóng đêm, môi mỏng mím lại, gương mặt nghiêng hoàn mỹ càng thêm lạnh lẽo, vô tình trong bóng đêm.
Trình An Nhã thở dài một hơi, cuối cùng cô cũng đã thành công dời đi sự chú ý của anh.

Việc cô có con, dù Diệp Sâm có biết sợ cũng sẽ ngạc nhiên.
Nhưng việc của nhà họ Dương là cấm kỵ của anh.

Trình An Nhã ép mình không suy nghĩ nữa.

Một người ngoài như cô không thể hiểu được ân oán giữa hai nhà họ Diệp, Dương và những khúc mắc trong đó, cho nên cô vẫn đừng dính vào thì tốt hơn.
"Cô Trình à, cô chưa kết hôn mà đã có con? Vậy ba đứa bé là ai? Là Dương Trạch Khôn sao?" Diệp Sâm bỗng lên tiếng.
Trái tim Trình An Nhã đập thình thịch, bóng đen bao trùm lấy cô, khiến cô ngạt thở.

Cô cứ nghĩ Diệp Sâm đã bỏ qua đề tài này rồi.

Đáng chết!
"Xảy ra tai nạn xe cộ...!Rời đi rồi!" Trình An Nhã hờ hững nói, trên mặt thoáng hiện lên vẻ đau lòng.
Diệp Sâm liếc nhìn cô, không nói gì.

Anh nghĩ tới bản thân cũng lớn lên trong gia đình đơn thân, cho đến năm mười tuổi mới trở lại nhà họ Diệp, trong lòng bỗng dâng lên nỗi xót xa khó hiểu.
Âm u!
Tai nạn xe cộ, mẹ của anh cũng bởi vì…

Anh không khỏi thông cảm với đứa bé kia, nhớ lại cuộc điện thoại hôm đó, là giọng nói trẻ con rất dễ nghe.
Lúc nhỏ vì muốn mẹ khen ngợi, anh rất ngoan ngoãn, lễ phép.
Sợ hãi, chờ đợi, chờ một lời khen của mẹ.
Hôm đó, anh dường như nghe được tâm trạng như vậy.
Bởi vì đã từng chịu tổn thương, nên hiểu được.
Trình An Nhã siết chặt nắm đấm, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lộ rõ sự căng thẳng của cô.

Cô không thể để Diệp Sâm hỏi tiếp nữa, nếu anh nghi ngờ cho người điều tra, thì mọi thứ sẽ bị vạch trần mất.
Gương mặt kia Ninh Ninh, dù cô có nói là người giống người, sợ là sẽ không có ai tin.
"Tổng giám đốc Diệp, sau này anh hãy cử người khác đến dự yến tiệc của nhà họ Dương đi!".
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 68: Chương 68


"Sao vậy? Không thoải mái à?" Diệp Sâm cười lạnh lùng.
"Hai nhà họ Diệp, Dương có ân oán gì là chuyện của các người, đừng lôi tôi vào.

Tổng giám đốc Diệp, tôi chỉ là nhân viên của anh, không phải là công cụ trả thù của anh." Trình An Nhã mỉm cười khinh khỉnh: "Ông cụ Dương và ông cụ Diệp âm thầm đấu đá mấy chục năm, bây giờ lại đến lượt anh và đàn anh tranh đấu.

Vậy thì thế giới của các người không liên quan gì tới tôi.

Mong anh đừng phá hoại cuộc sống yên bình của tôi."
Ánh mắt hơi híp lại của Diệp Tam Thiếu lóe lên tia tàn nhẫn: "Cô nghĩ cô muốn rút lui là được sao? Cô Trình à, cô quá ngây thơ rồi!"
Trình An Nhã cười lạnh lùng, vẻ mặt u ám, ánh mắt như dao, sắc bén liếc nhìn Diệp Sâm: "Có ai từng nói anh rất đê tiện không?"
Diệp Tam Thiếu nở nụ cười kỳ lạ, vừa thờ ơ lại vừa xa cách, như thể khoác lên mình một lớp giáp sắt: "Người nói tôi đê tiện rất nhiều, thêm một người nữa thì có làm sao?"
Đê tiện sao?

Trình An Nhã thế giới của cô quá đơn giản.
Hình như cô vẫn chưa biết cái gì gọi là đê tiện.
Tôi...!đã chìm đắm trong địa ngục từ lâu rồi!
Một đời, đen tối!
Trình An Nhã nghẹt thở.

Cô nổi đóa rồi.

Làm sao người này lại có thể nói ra những lời dửng dửng với giọng điệu lạnh nhạt như vậy được chứ? Rõ ràng anh rất quan tâm nhưng lại rất giỏi giả vờ.
Cô rất ghét một Diệp Sâm như vậy.
Người đàn ông này che giấu mọi chuyện quá sâu, dù không vui đến cỡ nào cũng cố đè nén, giấu hết mọi thứ vào lòng.
Ngay cả khi tâm trạng của anh sắp sụp đổ, dù kế bên có một khúc gỗ có thể cứu anh, anh cũng sẽ kiêu ngạo, chẳng thà tự mình chìm xuống, hủy diệt bản thân mình chứ không thèm duỗi tay ra.
Đồng thời cũng hủy diệt kẻ khác.

Rõ ràng anh rất quan tâm.
Nhưng lại giả vờ chẳng sao cả.

Trình An Nhã rất giận một Diệp Sâm như vậy.
Nhưng sau khi tức xong, đáy lòng hơi chua xót.
Mười mấy năm nay anh vẫn sống như vậy sao?
"Cô Trình, cô rất giống một người!" Diệp Sâm bỗng lên tiếng, hai mắt nhìn chằm chằm gương mặt Trình An Nhã, lóe lên tia dao động: "Nếu tuổi tác không chênh lệch quá nhiều, suýt chút nữa tôi nghĩ...Cô biết không, mấy ngày nay nhìn gương mặt cô, tôi chỉ muốn xé nát mặt cô ra."
Ánh mắt Trình An Nhã thoáng sợ hãi nhưng Diệp Sâm lại như không có gì nhìn vào bóng đêm nói: "Yên tâm, tôi chỉ nói mà thôi."
Trình An Nhã nhảy thót tim.

Hiểu Nguyệt.

Người này là ai? Tại sao lại khiến ông cụ Dương thay đổi sắc mặt.

Bà ấy là người tình cũ của ông cụ Dương sao?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 69: Chương 69


Theo Trình An Nhã biết, ông cụ Dương có ba người tình và một người con trai trong đời.

Sau khi người con trai này ra đời, ông ta đã bỏ tình nhân, nuôi con một mình.

Nhưng đứa trẻ này đã chết trong một vụ tai nạn máy bay vào năm thứ hai của cuộc hôn nhân khi hai vợ chồng đi công tác Luân Đôn, sau khi sinh Dương Trạch Khôn.
Ông cháu nhà họ Dương liền sống nương tựa lẫn nhau.

Ông cụ Dương cả đời cô đơn, chỗ cột vợ chồng để trống cả đời.
Lẽ nào chuyện này có liên quan đến Hiểu Nguyệt?
Nhưng đây là ân oán đời trước, có liên quan gì đến Diệp Sâm? Tại sao Diệp Sâm lại hận nhà họ Dương đến tận xương tủy?

Diệp Sâm lấy một tấm ảnh từ trong túi ra đưa cho Trình An Nhã, trái tim cô thắt lại, giơ tay nhận lấy, sắc mặt hơi thay đổi.
Đây là bức ảnh cũ, hơi ố vàng.
Cô gái trong tấm hình trong sáng đáng yêu, mặc một chiếc váy màu xanh nước biển, kiểu dáng cũng giống cô, mà trên ngực còn đeo RoseTear.
Trình An Nhã kinh ngạc nhìn bức ảnh, gương mặt của cô gái kia đúng là giống cô đến bảy tám phần, nhất là đôi mắt...
"Các người rất giống nhau phải không? Nếu bà ấy không phải là người đã chết cách đây mấy chục năm, có lẽ tôi sẽ nghĩ hai người là chị em đấy."
Khuôn mặt điển trai của người đàn ông nở một nụ cười kỳ lạ, thoạt nhìn hơi xấu xa: "Tôi vẫn luôn nghĩ cô rất quen mặt, chỉ là quên đã gặp ở đâu.

Thì ra là bức ảnh này.

Nếu không phải hôm đó đến nhà tổ nhà họ Diệp, liếc mắt nhìn thấy bức ảnh này trong phòng làm việc thì tôi đúng là đã quên sự tồn tại của người phụ nữ này.”
"Chính là lý do này nên anh mới dẫn tôi tới tiệc rượu của nhà họ Dương?"

"Cô rất thông minh!"
"Cảm ơn tổng giám đốc Diệp quá khen, nhưng trên đời này cũng có rất nhiều người giống nhau." Trình An Nhã cố gắng bình tĩnh lại, xem ra đây là ân oán tình thù giữa ông cụ Diệp và ông cụ Dương.
Bởi vì thù hận đời trước, đã gây ra bất hạnh cho Diệp Sâm nên anh mới hận sao?
Chả trách mấy ngày nay, ánh mắt anh nhìn cô vô cùng âm u, lạnh lẽo.
Nhưng....
Nhưng cô chỉ trùng hợp giống với người trong bức ảnh mà thôi? Diệp tam thiếu anh hơi ác thì phải?
Nói như vậy, tác giả ban đầu của sợi dây chuyền này không phải Diệp Sâm?
(⊙o⊙)...!Nói như vậy, Diệp Tam thiếu anh đang ăn cắp ý tưởng sáng tạo của người khác sao?
Chắn chắn ông cụ Dương và ông cụ Diệp biết, nhưng tại sao lại không nói?.

truyen bac chien
Trình An Nhã hơi sùng bái Diệp tam thiếu, hiếm có tên trộm nào lý lẽ hùng hồn, quang minh chính đại được như vậy.
Đúng là quá trâu!.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 70: Chương 70


"Cô biết Lâm Hiểu Nguyệt không? Mẹ cô tên gì?" Diệp Sâm gằn giọng hỏi.
Trình An Nhã khẽ cau mày, hơi không vui.

Thấy sắc mặt Diệp Sâm cực kỳ không tốt, cô im lặng một hồi.

Anh hỏi chuyện này để làm gì, chẳng lẽ nghi ngờ cô có liên quan gì đến người mà anh ghét?
"Cô Trình, cô không nói, đương nhiên tôi cũng điều tra được? Cô muốn tôi đi điều tra gốc gác của cô sao?" Diệp Sâm lạnh lùng cảnh cáo, ánh mắt sâu hoắm khó lường.
Trình An Nhã nhớ tới cục cưng Ninh Ninh, trong lòng lộp bộp, thoáng do dự nói: "Tôi không quen biết Lâm Hiểu Nguyệt mà anh nói.

Mẹ tôi tên là Trần Niệm Vân, đã bệnh chết từ lúc tôi còn nhỏ.

Tổng giám đốc Diệp, tôi còn không vụng về đến mức ngay cả mẹ ruột của mình mà không nhận ra.

Tôi thật sự chưa từng nghe nói về Lâm Hiểu Nguyệt mà anh nói."
Không có quan hệ sao?
Diệp Sâm đã nghi ngờ Trình An Nhã chính là con gái của Lâm Hiểu Nguyệt, nên anh mới cố ý lấy bức ảnh ra thăm, nhưng kết quả cô vẻ mặt ngơ ngác.
Có chăng chỉ là sự kinh ngạc.
Chỉ là trùng hợp thôi ư?
Trên đời này thật sự có người giống người đến mức như vậy sao?
Khi Diệp Sâm phát hiện Trình An Nhã giống hệt Lâm Hiểu Nguyệt, anh có thể đi điều tra gốc gác của cô thậm chí anh có thể sử dụng mối quan hệ của mình nhưng giữa đường dừng lại.
Diệp Sâm nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh.

Cô có đôi mắt trong suốt, long lanh, dáng vẻ trong sáng, lúc nào cũng cười rộ như gió xuân.

Diệp Sâm biết rõ nụ cười của cô là giả tạo nhưng anh lại thấy rất thoải mái, mỗi khi cô liếc nhìn anh, anh luôn có cảm giác tim đập nhanh như đã từng quen biết.
Diệp Sâm phát hiện, anh thế mà lại sợ kết quả điều tra.
Cho nên dừng lại giữa chừng.
Đúng là mỉa mai.

Một Diệp Sâm không sợ trời, không sợ đất thế mà lại sợ...
Năm tháng trôi qua, thế sự xoay vần.
Chuyện cũ quá nhiều, đã bay theo gió, Diệp Sâm buộc mình không nhớ đến những chuyện dĩ vãng nữa.
Nhưng nửa đêm tỉnh giấc chuyện cũ ùa về ngay trước mắt như mới xảy ra hôm qua, khiến anh muốn quên cũng không quên được.
Hai nhà Diệp, Dương nếu thiên đường do các người xây dựng nên đã lung lay sắp đổ...
Như vậy, mọi người...
Cùng xuống địa ngục đi!
Dựa vào cái gì một mình tôi phải loay hoay dưới địa ngục chứ?
Dù có liên lụy người vô tội anh cũng không hối tiếc..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 71: Chương 71


Diệp Sâm nắm chặt tay lái, đột ngột khởi động xe, tim của Trình An Nhã đập như sấm, cô căng thẳng đến nỗi khuôn mặt thoáng ửng hồng.

Dưới sự bao phủ của màn đêm, tựa như một miếng ngọc bích màu hồng.

Rốt cuộc Diệp Sâm đã gặp phải những chuyện gì?
Tại sao anh lại có nhiều bí mật như vậy? Tại sao anh lại có nhiều nỗi đau đến thế?
Cô còn nhớ cơ thể căng như dây đàn, ánh mắt sâu như giếng cổ của Diệp Sâm trong bữa tiệc.

Dù thỉnh thoảng ánh mắt anh mới lóe lên tia gian ác nhưng cũng đủ để Trình An Nhã cảm nhận được.

Anh đã chịu đựng quá nhiều.

Khiến người khác đau lòng.

Đường đường là một Diệp tam thiếu đầu đội trời chân đạp đất, tác phong mạnh mẽ sao lại có kiểu tuyệt vọng khiến người khác đau lòng kia chứ?
Những suy nghĩ này thực sự vượt lên cả nỗi sợ việc bị Diệp Sâm phát hiện ra Ninh Ninh.

Chắc chắn mình điên rồi!
Nếu không điên, tại sao trong đầu mình lại toàn Diệp Sâm không chứ?
Trình An Nhã thỉnh thoảng ngước mắt nhìn Diệp Sâm, hai mắt lạnh lùng của Diệp Tam thiếu nhìn thẳng phía trước, sâu như giếng cổ, nhìn không ra tâm trạng của anh.

"Khoan đã? Sao anh biết nhà tôi?" Trình An Nhã bất ngờ phát hiện xe của Diệp Sâm đã cách tiểu khu nơi cô ở không xa, lập tức nâng cao cảnh giác lên tới cấp mười hai.

Diệp Sâm lạnh lùng nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc: "Trên lý lịch có viết.

"
"E hèm, vậy anh dừng ở đây là được rồi.

Bên đó không dễ! quay đầu xe.

" Trình An Nhã vội tìm lý do, bình tĩnh yêu cầu xuống xe.

Diệp Sâm dửng dưng như không: "Cô viện cớ à?"
Rõ ràng là một con lộ lớn lại nói khó quay đầu xe? Cô trợn mắt nói dối à? Trình An Nhã cô đang sợ gì?
Xe dừng dưới lầu chỗ Trình An Nhã ở, cô căng thẳng siết chặt lễ phục, sợ đến mức chưa kịp tháo dây an toàn đã xuống xe khiến cả người bật lại phía sau.

Đột nhiên, Diệp Sâm vươn tay ra, dùng một tay đè lên tay Trình An Nhã, nhăn mày, ngăn cô xuống xe.

Lòng bàn tay của Diệp Sâm rất ấm, đặt trên mu bàn tay Trình An Nhã khiến cô cảm thấy chỗ da thịt bị đụng chạm kia nóng như lửa đốt.

Nửa thân trên của người đàn đã đè lên, hơi thở đàn ông thuần khiết phả vào mặt.

Không gian nhỏ hẹp, hơi thở của anh ngập tràn khoang mũi cô.

Cảnh tượng khiến người khác đỏ mặt tía tai.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 72: Chương 72


Trình An Nhã phát hiện trái tim mình càng lúc càng mất sức, hầu như muốn nhảy ra giọng khẩu.
Nhìn ở khoảng cách gần, gương mặt yêu nghiệt tinh xảo của Diệp tam thiếu càng thêm hoàn mỹ không thể xoi mói, hệt như một tác phẩm đắc ý nhất của thượng đế.

Đôi mắt đen như ngọc nổi lên ánh sáng gợn sóng, mang theo hơi thở vừa ma quỷ lại vừa lạnh lùng tao nhã, nhưng nhiều nhất vẫn là dáng vẻ đùa bỡn xấu xa.
"Cô Trình, cô đang sợ gì vậy?"
Tâm trạng của Diệp tam thiếu rất vui.

Cô nhóc này ngoài mỉm cười ra, cũng là mỉm cười, thấy cô căng thẳng, anh thật sự có cảm giác thành công.
Diệp Sâm bỗng rất muốn bắt nạt cô, bắt nạt đến khi cô khóc mới thôi.
Một người phụ nữ như vậy sẽ trông như thế nào khi bị bắt nạt? Chỉ cần nghĩ đến điều đó, máu trong người anh đã sôi lên sùng sục.

Có những người phụ nữ, có thể khơi dậy khát vọng bảo vệ của đàn ông, nhưng cũng có những người phụ nữ lại khơi dậy h@m muốn chinh phục của đàn ông.
Mà Trình An Nhã rõ ràng là kiểu phụ nữ thứ hai.
Tôi sợ anh gặp con trai của tôi.
"Tổng giám đốc Diệp, tôi nghe không hiểu anh đang nói gì?" Trình An Nhã muốn bình tĩnh, liều mạng thu mình lại.
"Nghe không hiểu?" Diệp Tam Thiếu cười xấu xa, thậm chí còn dựa sát vào người cô, thân thể cứng ngắc suýt chút nữa chạm vào nơi m3m mại của cô, giọng nói giống như ngâm nga: "Hình như cô không muốn tôi phát hiện chuyện gì đúng không?"
Nụ cười của Trình An Nhã càng thêm hoàn mỹ nhưng trong lòng lại càng hoảng loạn.

Sao cô lại quên người đàn ông này thông minh, nhạy bén, vô cùng hiểu rõ suy nghĩ của người khác cơ chứ?
Diệp Tam Thiếu, anh cũng quá đáng sợ rồi!
So với suy nghĩ rối bời của Trình An Nhã, lúc này suy nghĩ của Diệp Sâm không phải là ép hỏi bí mật của cô nữa.

Mà là tất cả suy nghĩ của cô đều bị cảnh đẹp trước mắt thu hút.
Bộ lễ phục của Trình An Nhã vốn là thiết kế xẻ ngực.

Cả người Diệp Sâm gần như đè hết lên người cô.

Lợi thế chiều cao giữa nam nữ khiến anh có thể thấy hết cảnh đẹp trước ngực cô.

Làn da trắng trẻo mịn màng tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
Không có gì hấp dẫn ánh mắt đàn ông hơn thứ này.
Ánh mắt người đàn ông tối lại, hai con ngươi lóe lên, nhìn đôi môi non mềm đầy đặn, cổ họng siết chặt, lửa sắp tắt lại cháy bùng lên, cổ họng trượt lên trượt xuống, cuối cùng Diệp Sâm không nhịn được nữa.
Anh hôn mạnh lên đôi môi đã cám dỗ anh cả đêm nay.
Đôi mắt như nước mùa thu của người phụ nữ đột nhiên mở to, ngập tràn kinh ngạc...Tim đập như trống bỏi, tốc độ mất kiểm soát khiến tay chân cô mềm nhũn, cả người không còn sức lực.
Anh điên rồi sao?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 73: Chương 73


Cuối cùng không cam lòng hôn lướt qua, khẽ cạy mở hàm răng, đầu lưỡi linh hoạt bắt đầu công thành đoạt đất, thừa dịp cô thất thần, càn rỡ cướp đoạt sự ngọt ngọt ngào xinh đẹp của cô.

Đó là kiểu cướp đoạt tr@n trụi, gần như muốn đoạt hết hơi thở của cô, hút mất linh hồn cô.

Lúc này người phụ nữ lòng dạ đen tối, luôn bình tĩnh, lý trí tuyên bố bỏ giáp đầu hàng, ngơ ngác bị Diệp Tam thiếu chiếm của hời.

Đây là lần thứ hai cô hôn môi với Diệp Sâm.

Đời này của cô cũng chỉ bị một người đàn ông là anh hôn.

Cảm giác này giống hệt cảm giác bảy năm trước.

Hoang mang, choáng váng.

Đầu óc trống rỗng, không nghĩ được bất cứ thứ gì, như thể cả thế giới chỉ còn lại khuôn mặt, hơi thở thậm chí là mùi của anh.

Luồng điện lướt dọc sống lưng, xông thẳng lên não, xoay một vòng sau đó lan tràn khắp cơ thể.

Diệp Tam thiếu cũng không biết bản thân mình bị gì?
Tại sao lại xốc nổi hôn cô?

Tại sao?
Trong trí nhớ của Diệp Tam Thiếu, anh chưa bao giờ hôn phụ nữ?
Anh nghĩ cùng nhau vượt qua khó khăn là một việc rất thiêng liêng.

Rất nhiều cặp tình nhân có thể mặn nồng một lúc, nhưng có mấy cặp có thể bên nhau trọn đời?
Khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Diệp Tam Thiếu, môi anh đã rời khỏi môi cô.

Hơi thở của hai người hơi hỗn loạn, ánh mắt của Diệp Sâm cứ nhìn chằm chằm Trình An Nhã.

Ánh mắt đó, giống như một vòng xoáy, muốn hút linh hồn của người khác vào.

Khuôn mặt Trình An Nhã đỏ bừng, tim đập như sấm.

Cô bỗng đẩy anh ra, vội vàng tháo dây an toàn, xuống xe.

Gió mát thổi vào mặt, thổi bay sự khô nóng và ửng hồng trên mặt.

Cô thấy nếu không rời khỏi hơi thở của Diệp Sâm, không được hít thở không khí trong lành nữa, cô sẽ chết không có chỗ chôn.

Cái cảm giác này!
Rất đáng sợ.

Nó khiến người khác chờ mong cũng khiến người ta hoảng sợ.

Đáng lẽ ra mình phải tát anh một cái thật mạnh, Trình An Nhã nghĩ thầm, trong lòng hơi tê dại, Diệp Sam đang giở trò gì vậy?
Dám xem cô là kiểu phụ nữ qua đường gặp dịp thì chơi sao? Cô sẽ bảo con trai trừng trị anh đến chết mới thôi.

"Cô Trình, cảm giác của cô rất ngây ngô.

Có thật cô và Dương Trạch Khôn đã hẹn hò bảy năm rồi không?" Diệp Sâm cũng xuống xe theo, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng lưu manh đùa bỡn con gái nhà lành đúng chuẩn, cười hờ hững nói.

Khuôn mặt kia không phải là dạng yêu nghiệt bình thường, ánh mắt sâu thẳm kia như thuốc phiện, xinh đẹp nhưng chết người.

Người ta thường nói đàn ông có đôi mắt sâu là người thâm tình.

Nhưng mà Diệp Sâm, tình của anh ở đâu?
Trình An Nhã mỉm cười, tránh tiếp xúc quá gần xe, lý trí cũng bắt đầu trở lại, cô lạnh nhát nói: "Tổng giám đốc Diệp, thật ra kỹ thuật hôn của anh cũng rất ngây ngô.

Hai chúng ta chẳng qua chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân, lịch mà bày đặt chê lươn vậy thôi.

"
Nói thật, kỹ thuật hôn của Diệp Sâm rất tệ, dường như chẳng tiến bộ gì so với bảy năm trước, mấy lần còn va vào răng cô.

Tuy cô không so sánh kinh nghiệm nhưng tốt xấu gì cũng nhận biết kỹ thuật của người này rất kém.

Bà cô đây cũng không ghét bỏ anh.

.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 74: Chương 74


Ánh mắt như ác ma của Diệp Sâm ngẩn ra, nhất thời khuôn mặt yêu nghiệt đen như than!
Trong con ngươi đen bóng ấp ủ một cơn bão táp.
Người phụ nữ đáng chết này dám ghét bỏ anh!
Tại sao lúc nào cô cũng có thể tươi cười mà đâm người ta một nhát, chỉ cần một phát là trúng ngay chỗ hiểm.
Được rồi, anh thừa nhận.

Kỹ thuật hôn của anh rất tệ, nhưng không phải người ta thường nói quen tay hay việc sao? Trong khi anh đâu có ai để luyện tập, làm sao tiến bộ được chứ?
Điều cấm kỵ nhất của đàn ông là bị chê về kỹ thuật hôn và nghi ngờ năng lực trên giường của anh ta!
Lòng tự trọng bị tổn thương!
Diệp Tam Thiếu hung hăng trừng mắt nhìn cô, rất muốn xé nát lễ phục trên người cô, đè trong xe để chứng minh cho cô thấy anh có làm chuyện đó được không?
Trình An Nhã thấy nguy hiểm đang cận kè, vội hắng giọng nói: "Tổng giám đốc Diệp, tôi tới nhà rồi!"

Diệp Tam Thiếu híp mắt nhìn cô, không nhúc nhích, lạnh lùng đứng đó.
Cả người Trình An Nhã cứng ngắc.
Lệnh đuổi khách rõ ràng như thế mà anh nghe không hiểu sao? Diệp Tam Thiếu anh bị bại não từ khi nào vậy?
Anh đứng yên đó là có ý gì?
Diệp Sâm ngẩng đầu nhìn ánh đèn trên lầu, khẽ nhếch môi nói: "Cô Trình không mời tôi uống một ly nước sao?"
Trình An Nhã hóa đá, máy móc nhìn bóng dáng nhỏ lay động trên lầu…
Nhưng rất nhanh Trình An Nhã đã tỉnh táo lại.

Cô ung dung rút bốn đồng tiền từ trong túi ra, nở nụ cười rực rỡ khiến người khác ngất ngây, thong thả bỏ vào tay Diệp Sâm.
"Tổng giám đốc Diệp, đi về bên trái hai mươi mét sau đó quẹo phải là có một cửa hàng nhỏ, xin anh tự nhiên cứ coi như tôi mời anh.

Chúc ngủ ngon.

Tạm biệt!" Trình An Nhã bày ra tư thế nhìn từ trên xuống phảng phất như mời Diệp Sâm một ly nước là ơn huệ lớn nhất của anh rồi.
Trình An Nhã vừa nói xong đã mất can đảm đối diện với gương mặt lạnh như tiền của Diệp Sâm nên rất biết điều lẩn nhanh vào tiểu khu.
Trình An Nhã vào thang máy thở hổn hển, gương mặt tròn xinh đỏ rực.
Vừa nãy là anh đề nghị lên nhà?
Hay là có hứng thú với con trai cô?
Trình An Nhã cảm xúc lẫn lộn, mặc kệ là kiểu gì đều không phải là chuyện tốt với cô.
"Hai trăm mười triệu..." Trình An Nhã hung hăng nhớ tới tiền lương của mình, xoắn xuýt nghĩ rốt cuộc mình có nên từ chức không?
Nếu cứ tiếp tục thế này cô sẽ bị bệnh tim mất.
"Hẳn là tiền lương quan trọng hơn nhỉ?" Trình An Nhã vỗ ngực, lập tức phát hiện RoseTear vẫn còn trên cổ cô.
Cô nhíu mày, quên đi.

Ngày mai trả lại cũng không muộn.
Thứ này khiến cô có cảm giác không may.
Phảng phất như nó là một viên ngọc quý bị lời nguyền..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 75: Chương 75


"Mẹ ruột của con, mẹ đẹp đến nỗi khiến con lóa mắt rồi." Ninh Ninh tao nhã huýt sáo, hai tay ôm trước ngực nói: "Sau này con tìm vợ phải chọn người giống mẹ mới được."
Trình An Nhã phì cười, tâm trạng bị Diệp Sâm quấy rầy lúc nãy đã được con trai xoa dịu.
"Tìm vợ?" Trình An Nhã không để ý đến hình tượng, kéo Ninh Ninh qua ôm vào lòng, véo lỗ tai con trai, tỏ vẻ không vui: "Không phải con nói con sẽ nuôi mẹ cả đời, không lấy vợ sao?"
Ninh Ninh nhíu mày suy nghĩ một hồi, tỏ vẻ suy nghĩ, sau đó khó xử nói: "Mẹ, với tiêu chuẩn của mẹ, con cũng không tìm được.

Mẹ của con là có một không hai.

Mẹ cứ yên tâm!"
Trong mắt cậu, mẹ ruột của cậu là người đẹp nhất thế giới.
Trình An Nhã cười tươi như hoa: "Trình độ khen người của con càng ngày càng giỏi đấy, đến đây nào, hôn một cái."
Trình An Nhã hôn một cái thật kêu lên mặt Ninh Ninh, tất cả muộn phiền đều bay mất.

"Mẹ, môi mẹ đỏ lắm." Đôi mắt đẹp của Ninh Ninh nheo lại thành một đường thẳng, vừa rồi cậu ở trên lầu có thể nhìn thấy rõ ràng.
Động tác của ba cậu nhanh thật!
Mấy năm nay người theo đuổi mẹ cậu nhiều vô số kể.

Nhưng chưa ai có thể hôn được mẹ cậu ngay cả người quen biết nhiều năm như Dương Trạch Khôn cùng lắm thì cũng chỉ được nắm tay mẹ cậu thôi.
Quả nhiên sức quyến rũ của ba cậu lớn thật.

Dựa vào việc ba cậu có thể hôn được mẹ, nhóc con đã cộng điểm cho ba cậu rồi.
Bởi vì muốn làm được việc này phải rất can đảm.
Trình An Nhã rất bình tĩnh, hắng giọng nói: "Mẹ tô son."
"Có thật không?" Ninh Ninh đáng yêu nhíu mày, dùng vẻ mặt ngây thơ chứng minh sự trong sáng của mình: "Thế tại sao lại bị sưng?"

Gương mặt xinh đẹp của Trình An Nhã không bình tĩnh được nữa, vỗ nhẹ gáy cậu, hai má đỏ rực: "Con nít con nôi không được xem những hình ảnh không thích hợp với trẻ con.

Nếu không sẽ bị đau mắt hột."
"Cái gì mà hình ảnh không thích hợp với trẻ con chứ? Hôn thôi mà, ở công viên đầy.

Mẹ ơi, mẹ đúng là lạc hậu."
"Trình Ninh Viễn..." Trình An Nhã nghiến răng.
"Mẹ, ngoan, mẹ hãy nở nụ cười đặc trưng của mẹ đi, như vậy mới tốt cho da." Ninh Ninh tao nhã sờ đầu Trình An Nhã, dùng giọng điệu của người lớn vỗ vễ Trình An Nhã, nói lời thành khẩn.
Trình An Nhã bỗng nhớ tới Diệp Sâm cũng từng nói cô Trình hãy nở nụ cười đặc trưng của cô đi.

Biểu cảm của hai ba con thực sự giống nhau đến lạ lùng.
Quan hệ huyết thống quả thực là một thứ mơ hồ.
Trình An Nhã sụp bả vai, khóc không ra nước mắt.
"Mẹ, người kia là ai?" Ninh Ninh cố ý hỏi, rốt cuộc cậu vẫn muốn biết xác suất ba và mẹ thành một cặp cao cỡ nào..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 76: Chương 76


Trình An Nhã quay đầu nhìn con trai, nheo mắt lại, dù Ninh Ninh nhìn thấy bọn họ hôn nhau nhưng ở nơi cao như vậy cậu cũng không thể nhìn rõ gương mặt của Diệp Sâm.
Cô thoáng yên tâm, vuốt bụng tỏ vẻ đáng thương: "Cục cưng, mẹ đói quá..."
Ninh Ninh yên lặng nhìn dáng vẻ giả chết trên sô pha của Trình An Nhã, thậm chí còn không quan tâm bộ lễ phục hơi tụt xuống, để lộ một một mảng da thịt trắng ngần, hình ảnh này đúng là xinh đẹp quyến rũ động lòng người.
╮(╯▽╰)╭
Cậu nhóc âm thầm khinh bỉ liếc mắt nhìn Trình An Nhã: "Mẹ, mẹ đúng là thùng cơm!"
Chỉ biết ăn!
Tuy nghĩ vậy nhưng cậu bé vẫn ngoan ngoãn đi xuống phòng bếp hâm lại món mì thịt gà đã chuẩn bị sẵn bưng ra cho Trình An Nhã.
"Cục cưng à, nuôi con thành một đứa bé chu đáo như vậy, mẹ đúng là có cảm giác rất thành công." Trình An Nhã cười.
Ninh Ninh cười nhưng không nói.
Bởi vì Trình An Nhã là người mẹ mà cậu thương nhất cho nên cậu mới săn sóc chu đáo như vậy.
Còn về những người khác cũng đừng hòng.
Xét về bản tính, Diệp Sâm và Ninh Ninh giống hệt nhau, nhưng Ninh Ninh biết cách giả vờ hơn Diệp Sâm, bề ngoài có vẻ hiền hơn thôi.
"Mẹ à, sợi dây chuyền này nhìn quen mắt quá."
Trình An Nhã bị mắc nghẹn thịt gà, ho sặc sụa.

Cô thích ăn cay, nên Ninh Ninh đã cho rất nhiều ớt vào bát mì.
Cô bị nghẹn ho đến nỗi nước mắt ràn rụa.
"Mẹ, mẹ sốt ruột gì chứ?"
Ninh Ninh vội rót cho cô ly nước, lúc này Trình An Nhã mới thở bình thường trở lại.
"Con biết à?"
Con trai của cô nghiên cứu đá quý từ khi nào vậy?
Ninh Ninh lắc đầu: "Con chỉ thấy quen mắt thôi."
"Ồ!" Cũng may.

Hại cô uổng công lo lắng.

Bởi vì bình thường mỗi khi Rosetear xuất hiện thì Diệp Sâm sẽ có mặt.
"Không nói chuyện nữa, chắc mẹ mệt rồi, con đi pha nước tắm cho mẹ đây.

Ăn xong mẹ đi tắm rồi ngủ đi."
Trình An Nhã gật đầu, cậu nhóc lắc lư đi vào phòng tắm,
Trình An Nhã bỗng phát hiện, tiềm năng làm bảo mẫu của con trai cô đã được cô khai quật một cách quá hoàn hảo.
Trong phòng làm việc, Ninh Ninh đăng nhập QQ.
Avatar của cậu ba nhà họ Diệp đang sáng, đôi môi đỏ hồng của Ninh Ninh cong lên, đúng là hiếm thấy.
Ninh Ninh là thiên tài máy tính, thao túng các giao dịch hậu trường trên mạng toàn cầu, như cá gặp nước, muốn có thông tin liên lạc của Diệp Tam Thiếu dễ như trở bàn tay.
Cách đây một tuần, cậu nổi hứng hack nick của Diệp Tam Thiếu.
QQ của Diệp San có thâm niên hơn mười mấy năm, tình cảm khá sâu đậm, khi nick bị hack, ngoài tức giận ra anh còn cảm thấy mình bị thách thức.
Bởi vì anh cũng là thiên tài máy tính, hơn nữa còn là cao thủ hiếm thấy, thế mà có người lại dám hack nick của anh, đương nhiên sẽ khơi gợi tinh thần chiến đấu của anh.
Hai cha con đánh nhau trên mạng hai ngày, Ninh Ninh hoàn toàn chiến thắng, hai người cũng bắt đầu giao lưu rất tình cảm.

Mỗi đêm khuya thanh vắng, thỉnh thoảng Diệp Tam Thiếu cũng sẽ tán gẫu với Ninh Ninh vài câu.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Hi, muộn vậy mà chưa ngủ sao?
Cậu ba nhà họ Diệp: Phiền.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất:?
Cậu ba nhà họ Diệp: Đêm nay hôn một người phụ nữ, phiền.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: (⊙o⊙)......!Lẽ nào hôn mà không ăn thịt được nên phiền?.
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 77: Chương 77


Cậu ba nhà họ Diệp: o(╯□╰)o, cút!
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Diệp Tam Thiếu, xin nói rõ.
Cậu ba nhà họ Diệp: Người phụ nữ này có khuôn mặt mà tôi căm hận.
Ninh Ninh chống cằm suy nghĩ.

Gương mặt của mẹ cậu khiến người khác căm hận từ khi nào vậy? Rõ ràng mẹ cậu là một người phụ nữ xinh đẹp nhất trần đời, chẳng lẽ ba cậu có ánh mắt đặc biệt?
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Căm hận gương mặt người ta, thế ông còn hôn cô ấy làm gì?
Cậu ba nhà họ Diệp: Có trời mới biết.

Nếu tôi mà biết thì tôi còn thấy phiền sao?
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Ông giỏi! Quả nhiên thú hoang dễ kích động.
Cậu ba nhà họ Diệp: Thằng nhóc thối, cậu được lắm, mắng xéo người khác, cẩn thận tôi hack cậu.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Ha ha, tôi dám nói.

Lúc này ông đang kiểm tra ID của tôi.

Có phải có hơn mười triệu ID không? Nếu ông kiểm tra từng cái biết đâu chừng sẽ tìm được tôi.
Cậu ba nhà họ Diệp:...
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Diệp Tam Thiếu, đêm nay người phụ nữ đi cùng với ông thế nào? Rất tuyệt nhỉ? Gương mặt xinh đẹp, vóc người quyến rũ, tính tình cũng tốt.

Biết giặt đồ, biết nấu ăn, rất ra dáng vợ hiền dâu thảo.

Ông có động lòng không?
Ninh Ninh mặt dày chào hàng mẹ cậu với ba cậu.

Dù sao cậu cũng toàn nói sự thật.

Cùng lắm thì giặt giũ, nấu nướng cậu làm là được.

Tóm lại mua một tặng một.

Hời quá còn gì.
Bên kia yên lặng rất lâu, Ninh Ninh chớp mắt.

Diệp Sâm hóa đá rồi à?
Cậu ba nhà họ Diệp: Rốt cuộc cậu là ai?
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Con trai của ông!
Cậu ba nhà họ Diệp: Sao cậu không nói cậu là cháu nội của tôi?
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Ông mới có hai mươi bảy tuổi, có cháu nội được sao? Diệp tam thiếu, tôi sùng bái ông!
Cậu ba nhà họ Diệp:...

Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Diệp tam thiếu, cậu có cần tôi giới thiệu đối tượng cho không?
Cậu ba nhà họ Diệp: Diệp tam thiếu tôi muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng được!
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Anh phải biết kiềm chế lại cho tôi.

Đừng đến lúc đó lại lòi ra một đứa em trai, hoặc em gái.

Tôi sẽ trừ điểm ông đấy.
Cậu ba nhà họ Diệp: Cậu nói nhảm xong chưa.

Giới thiệu đối tượng gì chứ.

Cậu để dành xài đi.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Tôi không muốn đâu.

Nhưng sau này tôi sẽ tìm bạn gái theo tiêu chuẩn của bà ấy.

Mẹ tôi ấy à, giới thiệu bà ấy cho anh mà tôi còn thấy tủi thân cho bà ấy nữa.

Anh không cần thì sau này đừng có hối hận.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Hơn nữa còn là mua một tặng một.

Tặng không một thiên tài máy tính cho ông, ông hời cỡ nào.
Cậu ba nhà họ Diệp: Hàng rẻ không tốt.
Trời đất bao mẹ là lớn nhất:…
Ninh Ninh im lặng, quả nhiên cậu đã đánh giá thấp cách ăn nói độc mồm độc miệng của ba cậu..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 78: Chương 78


Cậu ba nhà họ Diệp: Hôm nào lại tán gẫu tiếp, tôi có cuộc họp qua mạng với Louis.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Là một đứa con nhị thập tứ hiếu, tôi phải nhắc nhở ông một câu, gần đây trong nội bộ Mafia đang xảy ra tranh chấp quyền lực.

Ruth và Louis đen ăn đen.

Con đường buôn lậu kim cương rất nguy hiểm.

Louis vô ơn, hẹp hòi và ích kỷ.

Ông nên cẩn thận.

Bởi vì làm ăn phi pháp, lỡ ông bị sa lưới thì ai sẽ nuôi tôi hả người ba vĩ đại của con? ( ^ __ ^)
Cậu ba nhà họ Diệp: Con trai ngoan, một mình con có thể hack sạch toàn bộ ngân hàng thế giới, mở một tài khoản khống, con muốn chuyển khoản bao nhiêu mà chẳng được? Người ba yêu quý của con không nuôi nổi con đâu.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Ba vĩ đại, ba đúng là độc mồm độc miệng, coi chừng mẹ con sẽ ghét bỏ ba.

Cậu ba nhà họ Diệp: Con trai ngoan, tắm rửa rồi đi ngủ thôi!
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất: Được rồi, quyết định như vậy đi, ba cứ yên tâm đi buôn lậu, nếu xảy ra chuyện con sẽ che chở cho ba.
Cậu ba nhà họ Diệp: Con trai ngoan, con cũng yên tâm thao túng hậu trường giao dịch mạng đi, xảy ra chuyện gì ba sẽ lo cho con.
Trời đất bao la mẹ là lớn nhất:╭(╯^╰)╮!
Ba yêu quý của con, ba nhất định sẽ bị vạ miệng.
Nếu ba xảy ra chuyện, con nhất định sẽ che chở cho ba được.

Bởi vì ba đang chơi trong lĩnh vực của con.

Đây là nghề phụ của ba nhưng lại là nghề chính của con.

Nếu con xảy ra chuyện, sợ là ngoài con ra không ai có thể cứu được con, trừ phi Sở Ly và Jason đánh bom FBI và CIA.

Cậu nhóc ngồi trước máy vi tính, lộ ra nụ cười tao nhã, sau đó mở group chat Bi3n thái hội tụ ra.

Hai tay Diệp Sâm đan lại chống dưới cằm, ánh mắt sâu hoắm dở khóc dở cười nhìn con heo nhỏ màu hồng đang vẫy đuôi trên màn hình máy tính.
Không sai, anh đang điều tra ID của Trời đất bao la mẹ là lớn nhất.

Kết quả đúng là có hơn một triệu nick này.

Ngay sau đó, màn hình tối thui, một con heo con màu hồng lắc mông nhảy ra.
Không ngừng thả tim.
Ba vĩ đại, con đáng yêu không?
May là anh không uống nước, nếu không chắc phun hết lên màn hình rồi.
Rốt cuộc cậu bé là ai? Thông tin cá nhân ghi là bảy tuổi.

Chỗ vị trí địa lý ghi là Luân Đôn.

Bộ tưởng anh ngốc à? Có đứa bé bảy tuổi nào mà có thể thao túng được hậu trường giao dịch mạnh mẽ như vậy không?
Cậu bé đã thao túng gần bảy mươi phần trăm hoạt động buôn bán vũ khí, rửa tiền, buôn lậu kim cương trên thế giới.

Thậm chí ngay cả anh cũng không thể điều tra được cậu bé đã thao túng bao nhiêu..
 
Cô Vợ Tỷ Phú Mua Một Tặng Một
Chương 79: Chương 79


Jason là tay buôn vũ khí lớn nhất và là trùm kh ủng bố số một thế giới, mà cậu bé nghe vậy chỉ mỉm cười, giọng điệu nói chuyện rõ ràng như người quen cũ.
Ngay cả thông tin tuyệt mật về việc buôn lậu kim cương của anh với Louis cũng có thể bị đào ra.
Rốt cuộc cậu bé này là ai?
Nhìn vào danh sách truy nã quốc tế, ba người đứng đầu là Jason, Sở Ly, Hei J, tất cả đều bị loại trừ.

Cậu không nằm trong số đó đúng chứ?
Có thể thấy, cậu bé không có ác ý, ngược lại có vẻ rất thích anh.
Mặc dù bị ngăn cách bởi màn hình, nhưng Diệp tam thiếu cũng có thể nhận thấy ý tốt và sự yêu thích mà đối phương truyền tới cho anh.
Một tâm trạng rất đặc biệt.
Tâm trạng bị xáo trộn bởi bữa tiệc và Trình An Nhã bất ngờ trở lại bình thường, cả người thả lỏng.
Louis vô ơn trở mặt, hẹp hòi và ích kỷ sao?
Diệp Sâm cười lạnh lùng.

Anh bây giờ không còn Diệp Sâm bị người ta làm gì cũng được của năm đó nữa.

Ai có thể chiếm được lợi ích từ anh?
Tập đoàn quốc tế MBS.
Hôm sau đi làm Trình An Nhã vội vã trả lại sợi chuyền RoseTear cho Diệp Sâm.

Sợi dây chuyền này quý giá đến nỗi cô cảm thấy không may.

Trình An Nhã cầm trong tay cũng thấy khó chịu.

Diệp Sâm cong môi cười, ánh mắt rơi lên gương mặt như ngọc của của cô, sau đó dời xuống, ánh mắt tà ác lóe lên tia sáng kỳ quặc.

Hình ảnh nụ hôn đêm qua chợt hiện lên trong đầu Trình An Nhã, trong lòng dâng lên cảm giác bối rối, tâm trạng bấn loạn.
Nụ cười hơi sựng lại.
Cũng may, Diệp Sâm chỉ nhìn cô một lát đã cụp mắt nói: "Cô ra ngoài đi!"
"Vâng!" Trình An Nhã chậm rãi hắt ra, bước ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc.

Lúc này Diệp Sâm mới ngẩng đầu, xoay cây bút trong tay, nhìn thật lâu về phía cửa.
Người phụ nữ này khơi gợi h@m muốn chinh phục của anh.
Vậy phải làm sao bây giờ?
Diệp Tam Thiếu đan hai tay, chống cằm, đôi mắt đen như mực lóe lên chấp niệm quyết thắng.
Trình An Nhã gọi điện thông báo cho quản lý của từng bộ phận đến phòng họp đầu tiên để họp.

Vừa qua chín giờ Diệp Sâm dẫn ba thư ký đi họp, để Trình An Nhã và Lưu Tiểu Điềm ở lại.

KHÔNG Q????ẢNG CÁO, đọc t????????yện tại [ ???? ???? ???? M ???? ???? ???? Y e N.Vn ]
Gần đây MBS đang lên kế hoạch cho dự án khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, từ bộ phận phát triển đến bộ phận thiết kế, đều bận tối tăm mặt mày, đến mức mỗi ngày đều phải họp một lần để báo cáo tiến độ công việc..
 
Back
Top Bottom