Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 460


Chương 460

Cho đến giây phút cuối cùng, trong thâm tâm cô kêu lên hồi chuông thức tỉnh: Nam Khuê, tỉnh lại đi, mày nhất định phải thật lý trí.

Cô đưa tay đẩy anh ra.

Không màng đến vết thương ở chân, cô kéo quần áo trên người, cơ hồ muốn chạy trối chết.

Sau khi điên cuồng chạy về phòng, cô đóng cửa lại.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, đó là tin nhắn WeChat của Lục Kiến Thành.

“Khuê Khuê, anh không muốn nói xin lỗi, bởi vì anh thật sự muốn hôn em, không phải sự xúc động nhất thời, mà thật sự muốn hôn em.”

Nam Khuê không dám trả lời tin nhắn WeChat này, cũng không dám hỏi anh tại sao?

Cô sợ đáp án nhận được sẽ lại là đáp án đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Hơn nữa, đàn ông khi hôn cũng có nhiều loại, bao gồm cả sự thương hại, bốc đồng và thèm khát …

Cô không dám mong đợi bất cứ điều gì, và cô không dám có bất kỳ suy nghĩ viển vông nào nữa.

Đêm nay, cả hai người đều ngủ rất muộn.

Ngày hôm sau, khi Nam Khuê rời giường và đi ra ngoài, Lục Kiến Thành đã không còn trên ghế sô pha, anh đang bận rộn trong phòng bếp.

Một mùi hương thoang thoảng từ bên trong tỏa ra.

Đột nhiên, chuông cửa vang lên.

Nam Khuê ra mở cửa.

Khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Chu Tiễn Nam, cô sững sờ một lúc mới định thần lại: “Tiễn Nam, anh? Sao anh lại đến đây?”

“Tôi thấy em ở đây một mình, chân lại bị đau, có thể sẽ không tiện, tôi định đưa em bữa sáng rồi tiện đưa em đến bệnh.”

Chu Tiễn Nam bình tĩnh đáp.

Nam Khuê sờ sờ đầu, trong lòng cảm thấy hơi bất an.

Nghĩ đến cảnh Lục Kiến Thành đang ở bên trong, cô bỗng dưng không biết ứng phó thế nào.

“Tiễn Nam, cảm ơn anh, anh…” Anh có lòng quá.

Nam Khuê còn chưa kịp nói hết lời thì đột nhiên Lục Kiến Thành đã đi đến.

Giọng nói của anh lạnh như băng: “Cảnh sát bây giờ đều rảnh rỗi như vậy sao? Còn có thời gian rảnh để đưa bữa sáng cho người khác?”

Nhìn thấy Lục Kiến Thành, Chu Tiễn Nam cũng kinh ngạc.

Ngay sau đó anh mới hiểu rõ, hai người họ vốn dĩ là vợ chồng, Nam Khuê vì giận dỗi nên mới dọn ra đây thôi.

Bây giờ hai người đã làm hòa, ở cùng một chỗ là lẽ đương nhiên.

Đôi mắt sâu thẳm nhắm nghiền, Chu Tiễn Nam khéo léo đáp: “Bạn bè gặp khó khăn tôi cũng sẽ tới giúp một tay, nhưng bây giờ chồng em cũng đã ở đây rồi nên tôi cũng không làm phiền hai người nữa!”

Nói xong, Chu Tiễn Nam chuẩn bị rời đi.

Nhìn bữa sáng trong tay anh, Nam Khuê cảm động, lập tức ngăn lại: “Chờ đã…”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 461


Chương 461

“Nếu tôi đoán không nhầm thì anh cũng chưa ăn sáng, nếu đã là bạn bè thì cùng nhau ngồi ăn đi.”

Chu Tiễn Nam còn chưa kịp phản ứng, Lục Kiến Thành đã trực tiếp tức giận.

Anh cực khổ dậy sớm làm bữa sáng cho cô, kết quả còn không bằng Chu Tiễn Nam mua một phần ăn đến.

Lục Kiến Thành trực tiếp duỗi tay ra đóng cửa lại, sau đó kéo Nam Khuê vào trong phòng.

Phịch một tiếng, cánh cửa đã bị đóng lại.

“Lục Kiến Thành, anh làm…” Cái gì vậy?

Nam Khuê còn chưa kịp nói hết câu, đột nhiên Lục Kiến Thành đã giữ lấy đầu cô, phong bế môi cô.

“Ô, ô… buông ra… ô, ô, buông ra.” Nam Khuê giãy giụa.

Tuy nhiên, cô càng vùng vẫy, Lục Kiến Thành càng hôn sâu.

“Lục Kiến Thành, anh điên rồi.”

Nam Khuê mở miệng nói chuyện, đúng lúc cho anh thành công có cơ hội hôn sâu hơn.

Lúc này, Lục Kiến Thành giống như một con sư tử đang giận dữ, điên cuồng chứng minh sự tồn tại của mình, thậm chí không tiếc dùng cách vụng về và thô bạo nhất.

Nhưng anh không biết rằng anh làm vậy sẽ chỉ đẩy Nam Khuê ra xa hơn.

Cuối cùng lúc buông ra, hai mắt Lục Kiến Thành đã đỏ, mặt tỏ rõ sự mất khống chế.

Nam Khuê cũng đỏ mặt, cúi đầu khóc thút thít, tóc tai, quần áo đều xộc xệch hết.

Nhìn thấy cô khóc, cơn giận của Lục Kiến Thành đã giảm đi rất nhiều.

Nhưng nghĩ đến chuyện cô kháng cự sự thân cận của anh, anh lại càng buồn hơn.

“Em ghét anh đến thế sao?” Anh hỏi.

Nam Khuê cúi đầu sửa sang lại quần áo và đầu tóc.

Một lúc sau, cô mới ngẩng đầu lên, giọng nói nhẹ nhàng đầy xót xa: “Anh xem tôi là gì? Cứ muốn là đè tôi ra hôn, tôi không phải công cụ cho anh phát tiết.”

Hờ, công cụ phát tiết sao?

Cô lại nghĩ anh như vậy?

Khoảnh khắc đó, Lục Kiến Thành cảm thấy mình đúng là một tên ngốc.

Lồng ngực bỗng truyền đến một cơn đau nhói, Lục Kiến Thành lành cười nhạt: “Nam Khuê, có phải bất kể anh làm gì thì trong lòng em, anh vẫn không bằng Chu Tiễn Nam không.”

“Anh là anh, anh ấy là anh ấy, hai người hoàn toàn không thể so sánh được.” Nam Khuê nói.

Anh là thanh xuân của cô, là ký ức của cô, là tình yêu khắc cốt ghi tâm của cô.

Đó là tình yêu sâu đậm, là yêu thầm, cũng là tình cảm không thể thốt lên bằng lời.

Đối với cô, Chu Tiễn Nam chỉ là một người bạn, một người bạn rất tốt, một người bạn cần được trân trọng và quý trọng, một người bạn không thể dễ dàng đánh mất.

Bạn bè và người cô yêu là sự tồn tại hoàn toàn độc lập, làm sao có thể so sánh được!

Nhưng mà, những lời này lọt vào tai Lục Kiến Thành lại thành một ý nghĩa khác.

“Hừ… không thể so sánh sao?” Anh nhìn Nam Khuê, nhỏ giọng lặp lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 462


Chương 462

Nói xong, anh lại cười tự giễu: “Đúng vậy, đúng là không thể so sánh. Em nói đúng, trong lòng em, anh không thể bằng anh ta được, anh ta mới là quan trọng nhất, còn anh không là gì cả.”

Anh xoay người không do dự, bóng lưng cao lớn bước ra ngoài.

Không biết vì sao mà Nam Khuê lại cảm thấy bóng dáng đó của anh tràn ngập bi thương và cô độc? Anh bi thương gì chứ?

Lúc bóng dáng của Lục Kiến Thành chuẩn bị biến mất, Nam Khuê hé miệng gọi: “Kiến…”

Nhưng vừa nói được một chữ, cô lại dừng lại.

Gọi anh lại để làm gì chứ?

Cho dù cô có nói với anh rằng anh đã sai rồi, ở trong lòng cô, anh mới là số một thì có thể thay đổi gì chứ?

Cô và anh đã sớm bỏ lỡ nhau rồi.

Hai năm làm vợ chồng, tuy không phải sớm chiều ở chung nhưng cũng coi như cùng chung chăn gối.

Tình yêu cô dành cho anh bấy lâu nay vẫn chưa thể xóa nhòa.

Nhưng hiện tại có thể làm được gì?

Lục Kiến Thành rời đi, Nam Khuê nhìn nồi cháo vẫn đang đun trong phòng bếp, duỗi tay tắt bếp rồi yên lặng ăn cháo.

Khi ra khỏi cửa, cô quả thật đã rất buồn.

Vết thương ở chân tuy đã thuyên giảm nhiều nhưng vẫn còn hơi đau.

Hơn nữa hôm nay ra cửa hơi muộn, cô sợ sẽ bị muộn làm.

Kết quả, vừa ra khỏi tiểu khu, liền nhìn thấy Chu Tiễm Nam đang dựa vào xe, thân ảnh thon dài đặc biệt hút mắt.

Nam Khuê chạy tới: “Anh vẫn chưa đi sao? Tôi còn tưởng rằng anh đi rồi chứ?”

“Tôi thấy chồng em đã đi rồi, sợ em khó bắt taxi nên quyết định ở lại đợi em.”

“Cảm ơn anh, Tiễn Nam, vẫn là anh chu đáo.”

Sau khi lên xe, Chu Tiễn Nam không nhịn được hỏi: “Chuyện sáng nay, tôi rất xin lỗi.”

Nam Khuê quay đầu lại, kinh ngạc nhìn anh ấy: “Sao anh lại phải xin lỗi?”

“Bởi vì sự xuất hiện của tôi, dường như đã gây ra hiểu lầm giữa hai người.”

Nam Khuê nghe vậy lập tức lắc đầu: “Không có chuyện đó đâu, Tiễn Nam, anh đừng nghĩ nhiều, đây là chuyện giữa tôi và anh ấy, không liên quan đến anh.”

“Thật đấy.” Sợ rằng Chu Tiễn Nam sẽ không tin, cô lại nhấn mạnh.

“Tôi có thể mạo muội hỏi một câu không?” Chu Tiễn Nam hỏi.

“Được.” Nam Khuê nhẹ gật đầu.

“Có phải hai người đang hiểu lầm nhau chuyện gì đó không?”

Hiểu lầm?

Nếu thật sự chỉ là hiểu lầm thì đã tốt, nhưng chuyện của hai người thì một hai câu không thể giải thích rõ được.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 463


Chương 463

Hai người xảy ra quá nhiều chuyện, cũng bỏ lỡ quá nhiều chuyện.

“Tiễn Nam, tôi cũng không muốn giấu anh, đúng là dạo này chúng tôi có xảy ra một vài vấn đề, nhưng những vấn đề này rất nghiêm trọng, không phải một hai câu có thể nói xong được, cũng không phải nói giải quyết là có thể giải quyết được.”

“Vậy, em còn yêu anh ta không?”

Đột nhiên, Chu Tiễn Nam nhìn chằm chằm Nam Khuê.

Nghe được lời này, Nam Khuê đột nhiên cười.

Dường như đã rất lâu rồi không có ai hỏi cô như vậy.

Cô có yêu anh không?

Yêu chứ.

Đương nhiên là có yêu.

Yêu mười năm rồi.

Dù cho bọn họ đã ly hôn rồi, nhưng những ngày tháng này, đêm nào cô cũng nghĩ về anh, nhớ đến anh, yêu anh.

Đậm sâu đến thế, đau đớn đến thế, sao có thể không yêu được?

Gió thổi tung mái tóc dài của Nam Khuê, cô mỉm cười, nhẹ nhàng vén lại tóc, sau đó nhìn Chu Tiễn Nam, trả lời câu hỏi anh vừa hỏi một cách rất nghiêm túc.

“Yêu chứ, đương nhiên là có.”

Khẽ cúi đầu, Nam Khuê nhẹ giọng tiếp tục nói: “Yêu mười năm rồi, làm sao có thể không yêu chứ?”

Mười năm!

Trong phút chốc, hai chữ này đã khắc sâu vào trái tim Chu Tiễn Nam.

Vậy mà đã mười năm?

Từ ánh mắt, từ cách nhìn, từ cử chỉ của cô, từ lâu anh đã nhìn ra cô yêu Lục Kiến Thành.

Nhưng mà, anh không ngờ, cũng chưa từng nghĩ tới rằng cô đã yêu anh ta thời gian lâu đến mười năm.

Mười năm, một người có thể có bao nhiêu cái mười năm!

Đặc biệt là một cô gái, cả thanh xuân cũng chỉ có một cái mười năm.

Vậy mà, cô lại trao tất cả cho người con trai tên Lục Kiến Thành kia, tấm lòng của cô, toàn tâm toàn ý đều là người con trai đó.

Lúc đó, Chu Tiễn Nam nhìn Nam Khuê, đột nhiên cảm thấy bình tĩnh lạ thường và cũng đau khổ đến lạ.

Có thể mười năm sau, mười năm sau nữa, người cô ấy yêu vẫn sẽ là chàng thiếu niên trẻ trung năm nào.

Còn anh, có lẽ chỉ như cát chảy qua thời gian.

Hiện tại, anh rất vui, vui vì cho đến bây giờ anh luôn được ở bên cô như một người bạn, vui vì anh chưa bao giờ để lộ chút tâm tình nào của bản thân.

Nếu không, e rằng giữa họ đến cả làm bạn cũng không làm được.

Không ngờ rằng, Chu Tiễn Nam anh, một nhân vật mà trên chiến trường chỉ cần nhắc tên đã đủ đối thủ phải khiếp sợ, lại có ngày cũng lo sợ bất an như vậy.

“Nam Khuê, cảm ơn em đã trò chuyện với tôi, sau khi nói chuyện với em, tâm trạng của tôi tốt lên nhiều rồi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 464


Chương 464

“Nhưng mà chuyện tôi vừa nói với anh, là bí mật trước nay của tôi, tôi sẵn sàng chia sẻ cùng anh, cũng hy vọng là anh có thể giúp tôi giữ bí mật.”

Chu Tiễn Nam kinh ngạc: “Em nói vậy có nghĩa là anh ta không biết sao?”

Nam Khuê gật đầu: “Ừm, anh ấy không biết.”

“Đã lâu như vậy, tình cảm cũng sâu đậm như vậy, sao em không nói với anh ta?”

“Tôi có nói rồi, tiếc là …” Cô cúi đầu cười, nụ chứa đầy sự khổ sở và buồn bã: “Anh ấy nói anh ấy không muốn nghe, hai lần, tôi đã thử hai lần, nhưng anh ấy đều đã bỏ lỡ.”

Cười rồi, Nam Khuê ngẩng đầu lên, đưa tay ra lau nhẹ khóe mắt, sau đó tiếp tục nói.

“Anh cũng biết mà, tôi là con gái, da mặt mỏng, bị cùng một người, lại là người mình yêu sâu đậm cự tuyệt những hai lần, thì có can đảm đến thế nào cũng chẳng có đủ dũng khí để mở miệng nữa.”

“Hơn nữa …”

Anh ấy cũng không yêu tôi.

Câu sau Nam Khuê không nói ra, chỉ âm thầm giữ trong lòng.

Không nói ra, cô đã đủ buồn rồi.

Nếu nói ra, chắc cô càng đau buồn hơn nữa.

Đến bệnh viện, khi Nam Khuê xuống xe, Chu Tiễn Nam nhận được một cuộc gọi.

Đôi mắt anh nhàn nhạt, dường như điềm tĩnh đến mức giữa trán không có một chút cảm xúc nào.

Không biết đầu dây bên kia đã nói những gì, chỉ nghe được anh ấy đáp lại một câu vô cùng đơn giản: “Được, tôi đi.”

Sau đó liền cúp điện thoại.

Nam Khuê đã bước đến cửa chính của bệnh viện và chuẩn bị đi vào trong.

Đột nhiên, Chu Tiễn Nam cố sức chạy đến và dừng lại trước mặt Nam Khuê.

Nhìn thấy anh chạy tới, Nam Khuê kinh ngạc một phen: “Sao thế?”

“Chỉ là muốn nói với em một tiếng, tôi phải đi làm nhiệm vụ rồi.”

Đần ra vài phút, Nam Khuê mới phản ứng lại: “Không phải là vừa quay về sao? Sao nhanh vậy lại phải đi rồi?”

“Cấp trên sắp xếp.” Chu Tiễn Nam khựng lại một chút, rồi tiếp tục nói: “Nhưng mà, tôi đồng ý rồi.”

Nam Khuê há hốc miệng một lúc rồi mới hỏi: “Có nguy hiểm không?”

“Có lẽ có một chút.”

“Không thể không đi sao?” Cô hỏi

Chu Tiễn Nam mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu cô, nụ cười này chói sáng như ánh mặt trời ban chiều, vừa dịu dàng vừa khiến người ta thấy ấm áp.

“Cô ngốc này, không phải tôi thì cũng sẽ là người khác, đã làm ngành này thì bất kỳ lúc nào cũng không trốn tránh được.”

Lời này Nam Khuê không phải không hiểu.

Cô hiểu rõ.

Nhưng mà bởi vì quá hiểu, nên mới càng cảm thấy buồn hơn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 465


Chương 465

Tại sao trên thế giới này lại có nhiều nguy hiểm như vậy.

Tại sao mọi người không thể bình yên mà sống qua ngày.

Có lẽ do cảm xúc dâng trào, Nam Khuê xoay người, kìm nén sự nghẹn ngào.

“Anh đợi tôi một chút!”

Nói xong, cô đột nhiên chạy đi.

Nam Khuê chạy đến phòng hành chính, lấy ra một hộp kẹo cưới từ trong ngăn tủ, sau đó chạy lại, nhét hết số kẹo vào lòng bàn tay Chu Tiễn Nam.

“Cho anh đó, không cần biết anh đi bao lâu, làm nhiệm vụ gì, tôi đều mong anh bình yên vô sự quay trở về.”

“Đây là kẹo cưới, bên trong chứa toàn là may mắn và phúc phần, tôi chưa ăn một cây nào, hy vọng nó sẽ có thể mang lại may mắn cho anh.”

Nói xong, Nam Khuê càng cảm thấy nghẹn ngào.

Chu Tiễn Nam đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy Nam Khuê.

Toàn bộ quá trình cũng chưa đến ba giây.

Sau đó, họ nhanh chóng tách ra.

“Vậy tôi có thể xin em một tâm nguyện được không?” Chu Tiễn Nam hỏi.

“Tâm nguyện gì?”

“Đợi tôi quay về, em lại mời tôi uống cà phê nhé, cứ uống cà phê ở bệnh viện bọn em đi, tôi cảm thấy nó rất ngon.”

“Được.” Nam Khuê gật đầu lia lịa.

“Chờ khi anh về rồi, đừng nói là một ly, mười ly, hai mươi ly, tôi cũng đợi anh.”

“Còn nữa…” Nam Khuê cười nói: “Tôi có quen một cô gái rất dễ thương, đợi anh trở về, tôi sẽ giới thiệu làm bạn gái cho anh.”

Khoảnh khắc đó, trong lòng Chu Tiễn Nam tràn đầy chua xót.

Trái tim như ngừng đập, rất đau.

Nhưng anh đã kìm nén lại.

Anh cong môi cười nhẹ, giấu đi tất cả sự cô đơn cùng chua xót, chỉ đáp lại một chữ: “Được.”

Một chữ ý nặng ngàn cân.

Sau khi chia ly, Nam Khuê xoay người chạy về phía trước, nhưng Chu Tiễn Nam lại chẳng rời đi.

Anh nhìn về hướng cô rời đi rất rất lâu.

Mãi cho đến khi bóng dáng của Nam Khuê hoàn toàn biến mất, không nhìn thấy gì nữa, anh mới từ từ thu lại ánh mắt, sau đó quay người rời đi.

Nhiệm vụ lần này, tuy là do cấp trên yêu cầu, nhưng thực ra anh có thể nhận, cũng có thể không.

Nhưng mà, lúc đó trong xe anh đã đưa ra quyết định.

Thay vì chờ đợi, một ngày nào đó cô nhận ra được tâm tư của anh, thì anh chọn cách rời xa một cách dứt khoát, và ra đi một cách tự nhiên và bình thản.

Không làm phiền, là sự ấm áp cuối cùng của anh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 466


Chương 466

Nếu sự tồn tại của anh thực sự gây ra rạn nứt trong mối quan hệ giữa cô và Lục Kiến Thành, ảnh hưởng đến tình cảm của họ, thì anh chọn ra đi.

Anh mong cô sống tốt, càng hy vọng cô được hạnh phúc.

Lúc ra khỏi cổng bệnh viện, trong phút chốc Chu Tiễn Nam đã nhìn thấy một bóng người cao ráo dựa vào chiếc xe màu đen.

Với vẻ ngoài ưu tú, dáng người cao ráo, khí chất mạnh mẽ, anh muốn không chú ý đến cũng khó.

Lần này, cả hai dường như đã ngầm hiểu nhau.

Cùng lúc đó Chu Tiễn Nam đi về phía Lục Kiến Thành, Lục Kiến Thành cũng đi về phía Chu Tiễn Nam.

Sau đó, hai người họ nói gần như cùng một lúc: “Nói chuyện đi!”

Đến cả quán cà phê bọn cũng chẳng thèm tìm, liền đứng bên cạnh xe.

Lục Kiến Thành châm một điếu thuốc, dáng vẻ lười biếng tùy ý dựa vào thân xe, trong làn khói mờ ảo, anh lên tiếng trước: “Anh nói trước đi!”

Chỉ với bốn chữ ngắn gọn, khí chất của anh lại được anh bộc lộ ra ngoài.

Nếu là ai khác, bọn họ nhất định sẽ bị dọa trước khí chất này, nhưng đối với Chu Tiễn Nam, điều này không có gì đáng sợ.

“Tôi với Nam Khuê chỉ là bạn.” Chu Tiễn Nam nói.

Nghe vậy, Lục Kiến Thành đột nhiên bật cười.

Nụ cười ấy, lạnh lẽo, như băng vậy.

“Cùng là đàn ông với nhau, anh nghĩ tôi sẽ tin lời anh nói sao?”

Như thể đã lường trước được câu trả lời này, Chu Tiễn Nam cũng không tức giận, tiếp tục nói: “Anh có thể nghi ngờ tôi, dù sao thì hai chúng ta cũng chẳng có bất kỳ tình cảm bạn bè gì, nhưng với Nam Khuê, anh không nên nghi ngờ cô ấy, cô ấy là vợ anh, với tư cách là chồng thì việc anh cần làm là yêu thương và bảo vệ cô ấy.”

Ngừng một chút, đột nhiên đôi mắt ấm áp của Chu Tiễn Nam bất ngờ trở nên sắc bén: “Hơn nữa đó không phải nghi ngờ cô ấy mà là làm tổn thương cô ấy.”

“Lục Kiến Thành, chỉ có người đàn ông không có bản lĩnh mới đi bắt nạt vợ mình.”

Vợ?

Sau khi ngây người trong giây lát, Lục Kiến Thành mới phản ứng lại, nếu như anh đoán không nhầm, Nam Khuê căn bản chưa nói với Chu Tiễn Nam chuyện bọn họ đã ly hôn.

Lúc này, anh đột nhiên cảm thấy may mắn.

Nếu như có thể, anh thực sự hy vọng rằng Chu Tiễn Nam sẽ không bao giờ biết về điều đó.

“Nếu anh thực sự nghĩ như vậy, thì hãy tránh xa cô ấy ra, tôi cũng không muốn bên cạnh vợ mình có một người đàn ông lúc nào cũng nhìn chằm chằm, Chu Tiễn Nam, anh đừng hòng có chút tâm tình gì, đừng nghĩ rằng tôi không thể nhìn thấu suy nghĩ của anh.”

“Tôi sẽ giữ khoảng cách với Nam Khuê, nhưng mà …”

Chu Tiễn Nam nhìn Lục Kiến Thành, giọng điệu đột nhiên cứng rắn: “Tôi giữ khoảng cách, không phải vì những lời đe dọa và cảnh cáo của anh, cũng không phải vì tôi sợ, mà là vì suy nghĩ cho Nam Khuê.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 467


Chương 467

“Lục Kiến Thành, nếu anh yêu Nam Khuê, thì hãy như một người đàn ông yêu thương cô ấy cho thật tốt, bảo vệ cô ấy; nếu không yêu, hãy buông tay càng sớm càng tốt, đừng làm lãng phí cuộc đời của cô ấy.”

Lục Kiến Thành cười nhạt: “Anh yên tâm, tôi sẽ không cho anh có cơ hội này đâu.”

“Tốt nhất là thế.”

Cuộc nói chuyện cuối cùng lại là giương cung bạt kiếm rõ ràng.

Hai người cụt hứng bỏ về.

Đây cũng giống như là kết quả của lần gặp trước đây.

Kể từ lần trước sau khi Lục Kiến Thành bỏ đi trong cơn tức giận, mấy ngày liền anh và Nam Khuê không có bất cứ liên lạc gì.

Thứ sáu, khóa đào tạo nhân viên mới của bệnh viện kết thúc, theo truyền thống, có một bữa tiệc tập thể cho nhân viên mới.

Địa điểm diễn ra bữa tiệc là ở một phòng riêng trong nhà hàng sang trọng.

Nghe nói đây là địa điểm tư nhân được trang trí vô cùng đắt tiền và sang trọng ở thành phố này, nếu không phải là người có tiếng tăm thì căn bản không thể vào được.

Vì vậy, khi mọi người bước vào đều vô cùng sững sờ và ngạc nhiên.

Một vài nhân viên mới hiếu kỳ hỏi: “Chủ quản Lưu, bữa tối này là công ty trả tiền đúng không, sẽ không để chúng tôi tự thanh toán đâu đúng không? Nghe nói chi tiêu ở đây bình quân đầu người đến mấy nghìn, tôi mới đi làm nên trong túi còn không có tiền mà ăn cơm.”

Nhân viên bên cạnh cười nói:” Đừng nói là mới đi làm, dù cho là làm mấy năm rồi tôi cũng chẳng nỡ ăn ở đây, một bữa cơm mà một tháng lương cũng hết.”

Nghe mọi người thắc mắc, chủ quản Lưu liền cười giải thích: “Mọi người không cần lo lắng, toàn bộ bữa tối hôm nay đều do bệnh viện trả, nói chính xác hơn là do Quý Viện trả.”

“Quý Viện?”

Có vài nhân viên đang tán gẫu vừa nghe thấy cái tên này, hai mắt lập tức sáng lên, tràn đầy hứng thú hỏi: “Chủ quản Lưu, chị mau nói đi, sao Quý Viện lại mời chúng tôi bữa ăn này, chúng tôi còn chưa chính thức gặp mặt anh ấy nữa!”

“Chuyện này, nói ra cũng thật là trùng hợp, tôi nghe nói một năm nọ, Quý Viện tình cờ mời nhân viên mới đi ăn tối, sau đó, mọi người đều bày tỏ rằng điều đó là không công bằng, Quý Viện của chúng ta đâu thiếu tiền, vẫy tay một cái, liền trở thành truyền thống của bệnh viện, nhân viên mới mỗi năm, anh ấy đều mời đi ăn.”

“Wow, Quý Viện thật tuyệt vời.”

“Quý Viện thật có khí chất.”

Ngay lập tức, đám đông liền nháo nhào khen ngợi Quý Dạ Bạch.

Lúc này, một nhân viên mới đưa ra câu hỏi mà mọi người quan tâm nhất và cũng là vấn đề được mong chờ nhất: “Chủ quản Lưu, cho tôi hỏi nhỏ một chút là hôm nay Quý Viện có đến không ạ?”

Lời này vừa dứt, toàn bộ nhân viên ở đó, đặc biệt là nhân viên nữ, liền hoan hô reo hò, tất cả đều ngóng chờ câu trả lời.

Chủ quản Lưu liền cười: “Mọi người ai cũng thật là, háo sắc quá đi.”

“Nhưng chuyện Quý Viện có đến không tôi thực sự không dám nói chắc, anh ấy đã từng đến vài lần, nhưng không phải lần nào cũng đến. Nếu có thời gian rảnh, anh ấy thường đến ở lại một lúc.”

Nghe được câu trả lời này, các nữ nhân viên đều thầm cầu nguyện: “Tới đi, nhất định phải tới, tôi thực sự rất mong chờ.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 468


Chương 468

“Đúng vậy, tôi nghe nói Quý Viện rất đẹp trai, vừa anh tuấn vừa phóng khoáng, tôi chỉ mới xem ảnh chụp ở chuyên mục giới thiệu của bệnh viện, thực sự rất muốn gặp người thật một lần.”

Nghe mọi người bàn tán, chủ quản Lưu cũng không nhịn được mà tiết lộ một chút thông tin nội bộ.

Cô ấy hắng giọng và nhận xét về Quý Dạ Bạch với một giọng nghiêm túc và trang trọng.

“Chà, đúng như lời đồn, Quý Viện của chúng ta trước nay vẫn luôn là tiêu chuẩn của bệnh viện, không chỉ về ngoại hình, mà còn về kỹ thuật chuyên môn nữa.”

Các nhân viên nữ vừa nghe xong liền lập tức phấn khích.

Đột nhiên, có người hỏi: “Chủ quản Lưu, Quý Viện của chúng ta có bạn gái chưa ạ?”

Ngay khi lời này vừa nói ra, mọi người tại đó lại được một trận náo động, tất cả mọi người đều đang háo hức chờ đợi, như thể tất cả đều đang tán gẫu.

Tống Dực nắm lấy tay Nam Khuê, trông cũng rất hào hứng: “Một người đẹp trai như vậy, mình đoán anh ấy sớm đã là hoa đã có chủ rồi.”

Nam Khuê đột nhiên nhớ tới cuộc nói chuyện mà cô nghe được trong quán cà phê ngày hôm đó, nếu cô nhớ không lầm thì hình như là mẹ của Quý Viện đang thúc giục anh ta tìm bạn gái.

“Mình không nghĩ vậy.” Nam Khuê thản nhiên nói.

“Không thể nào, đối với một người đàn ông ưu tú như vậy, phụ nữ sớm đã vây quanh anh ấy rồi, làm sao lại chưa có bạn gái chứ? Nhất định là có rồi.”

Nam Khuê cũng kiên quyết: “Mình nói chưa có, cậu có dám cược một tháng cà phê không?”

Tống Dực vừa nghe thấy lời này, bản thân nghĩ chắc chắn đã được hưởng kèo thơm này, lập tức đập tay Nam Khuê một cái: “Được, một lời đã định.”

Ngay sau đó liền nói: “Khuê Khuê, đến lúc đó cậu đừng có trách mình vô tình nha.”

Nam Khuê mỉm cười, hai tay khoanh trước ngực, không nói lời nào.

Lúc này, chủ quản Lưu cười đầy ẩn ý đáp lại: “Chà, một người ưu tú như Quý Viện, tất nhiên, chắc chắn, nhất định là chưa có rồi! Các nhân viên nữ của bệnh viện chúng ta đều nói rằng anh ấy là của chung.”

“Woaaa, thật là vi diệu, Quý Viện vậy mà lại không có bạn gái!”

“Điều này thật là quá bất ngờ! ”

Mọi người ai nấy đều kinh ngạc.

Tống Dực kéo Nam Khuê sang, tò mò hỏi chuyện: “Khuê Khuê, làm sao mà cậu biết được?”

“Mình đoán thôi.” Nam Khuê nói.

Nhưng Tống Dực không tin: “Không, mình cảm thấy cậu đang lừa mình, Khuê Khuê, mau nói cho mình nghe đi, cậu có phải có nội gián không? À, để mình đoán xem, cậu không phải là thiên kim tiểu thư bí mật của viện trưởng chúng ta đó chứ, ôi trời ơi, mình đã làm gì thế này! Liệu mình có vô tình đắc tội gì với người quyền quý không, Khuê Khuê, xin hãy từ bi tha thứ cho mình.”

Tống Dực vốn đã trắng trẻo, xinh xắn, lại có thêm chút rượu, diễn khoa trương như vậy, Nam Khuê lập tức bị cô ấy đùa mà bật cười.

Cười đến đau cả bụng.

Cho nên quyết định khai thật, nói cho cô ấy biết chân tướng sự việc.

“Thực ra không phải, là do mấy ngày trước mình có đến quán cà phê trong bệnh viện, lúc đó vô tình gặp Quý Dạ Bạch và mẹ anh ấy. Mẹ anh ấy hình như đang giục anh ấy tìm bạn gái.”

Nam Khuê nói rất bình tĩnh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 469


Chương 469

Tống Dực thì khác, cô ấy vừa nghe xong liền lập tức muốn nổ tung.

“Ôi trời, Khuê Khuê, cậu có cảm thấy vận khí của cậu rất tốt không, cực kỳ may mắn đấy.”

“Sao lại thế?”

Nam Khuê không nghĩ vậy.

“Chúng ta chỉ mới đến bệnh viện được vài ngày, ngoại trừ chúng ta, có rất nhiều người trong bệnh viện còn chưa nhìn thấy Quý Viện bao giờ, thế nhưng cậu còn gặp tận hai lần, hơn nữa còn toàn gặp lúc anh ấy nói chuyện riêng tư.”

“Hầu như đến giờ ăn ai mà chẳng nhìn thấy anh ấy, hơn nữa giờ tan tầm anh ấy đi uống cà phê cũng rất nhiều người nhìn thấy, cái này cũng quá là…”

Tựa như đoán được Tống Dực chuẩn bị nói gì.

Nam Khuê tay mắt lanh lẹ, duỗi tay bịt kín miệng cô ấy: “Nuốt lại những gì cậu định nói đi.”

Tống Dực dùng sức nháy nháy mắt.

Chờ Nam Khuê buông tay, cô ấy vẫn nhịn không được nói: “Khuê Khuê, nếu đây mà không gọi là duyên phận thì mình cũng chẳng biết thế nào mới là duyên phận nữa.”

“Hai người các cậu không chỉ là duyên phận tầm thường, mà là quá có duyên đi!”

Trong khi nói chuyện, Tống Dực ôm khuôn mặt nhỏ phúng phính của mình, ngọt ngào mà hy vọng nói: “Mình và chân mệnh thiên tử của mình sau này cũng có duyên thế thì tốt rồi!”

Nam Khuê duỗi tay kéo kéo cô ấy: “Được rồi, tỉnh lại đi, đến thời điểm bất ngờ nào đó thì tình yêu sẽ tự đến thôi.”

“Hơn nữa một khi nó đã đến thì cậu ngăn cũng chẳng được đâu, bây giờ cứ tận hưởng cuộc sống độc thân vui vẻ đi, có khi sau này có tình yêu rồi còn chẳng vui như bây giờ đâu.”

Tống Dực nghe vậy liền nghiêm túc nhìn qua: “Khuê Khuê, có phải cậu từng bị tổn thương trong tình yêu không?”

“Sao cậu lại hỏi vậy?”

“Chỉ là nghe giọng điệu của cậu có vẻ rất thương tâm.”

Nam Khuê cúi gằm mặt xuống, không nói gì.

Đâu chỉ tình yêu.

Còn có hôn nhân nữa.

Bây giờ, cô thật sự không có dũng khí, cô giống như một con rùa nhỏ, chỉ biết ẩn mình dưới lớp mai dày, không dám bước ra ngoài.

Bầu không khí trong phòng càng ngày càng náo nhiệt, các đồng nghiệp bắt đầu bày các trò chơi, có người thì ca hát, có người chơi xúc xắc, có người ngồi nói chuyện phiếm với nhau, tóm lại là vô cùng sôi động.

Nam Khuê và Tống Dực cũng cùng họ chơi xúc xắc.

Bên trong, vừa hay cũng có người hóng hớt nói chuyện.

“Tôi nghe nói khi đó Quý Viện không tình cờ mời nhân viên mới đi ăn đâu, bởi vì một trong những nhân viên mới vào làm là bạn gái của anh ấy đấy.”

“Thế sao, nhưng mà không phải chủ quản Lưu nói Quý Viện vẫn còn độc thân, chưa có bạn gái sao?”

Cô gái vừa tiết lộ tin tức kia, lại tiếp lời giải thích: “Tôi nghe nói bạn gái của Quý Viện khăng khăng muốn ra nước ngoài đào tạo sâu hơn, Quý Viện lúc đó rất tức giận, sau đó hai người chia tay.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 470


Chương 470

“Kể từ đó, Quý Viện cũng không có bạn gái mới nữa.”

Tống Dực không khỏi lắc đầu thở dài: “Thật đáng tiếc, một người anh tuấn như anh ấy mà lại còn si tình như vậy.”

“Quả nhiên, đàn ông đẹp trai sẽ sánh đôi cùng mỹ nữ, chúng ta sao dám mơ tưởng chứ.”

Nam Khuê mỉm cười, vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Dực: “Đi tìm mỹ nữ làm gì chứ, người bên cạnh mình là mỹ nữ rồi này.”

“Haha, Nam Khuê, cậu thật biết chọc mình vui vẻ.”

Sau khi chơi xúc xắc một lúc, trong phòng hơi đông nên không khí hơi khó chịu, Nam Khuê liền ra ngoài hít thở không khí.

Vừa bước ra khỏi phòng, cô đã ngây ngẩn cả người.

Trên hành lang dài, cô bắt gặp một khuôn mặt không thể quen thuộc hơn.

Vào lúc đó, Nam Khuê hoàn toàn ngơ ngẩn.

Cô hoàn toàn không ngờ tới, mình sẽ gặp Lục Kiến Thành trong một bữa tiệc tối ở đây.

Kể từ lần trước lúc anh nổi giận đùng đùng bỏ đi, hai người còn không có liên lạc gì chứ đừng nói là nói chuyện.

Lúc này, hai người đột nhiên đụng mặt nhau, cô cũng không biết có nên ra nói chuyện với anh hay không.

Bên ngoài hành lang thật yên tĩnh.

Rõ ràng chỉ mới có mấy ngày mà giờ phút đó cô cảm giác như hai người đã không gặp nhau mấy thế kỷ rồi.

Hai người dường như đã đi qua biển người, vượt qua mấy vạn năm ánh sáng, giờ đây mới gặp được nhau, hai đôi mắt đen nhánh cứ lẳng lặng nhìn đối phương.

Hai người cách nhau không xa, nhưng chỉ đứng đó nhìn nhau, cũng không ai mở miệng nói chuyện.

Kỳ thật khoảng cách của hai người không xa.

Lúc này, chỉ cần một người đi về phía trước một chút thì sẽ có thể đến gần đối phương.

Nhưng, dường như không có ai chịu bước chân.

Cuối cùng, Nam Khuê là người thỏa hiệp.

Cô buông nhẹ lòng bàn tay, mới nhận ra lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.

Cô vừa nhấc chân, vừa định bước một bước, môi vừa hé mở, vừa định gọi anh.

Đột nhiên, cánh cửa phòng bị mở ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, có hai mỹ nữ bước đến với nụ cười quyến rũ, mỗi người bước đến ôm lấy một tay Lục Kiến Thành, nở nụ cười tươi như hoa.

Nam Khuê lại ngẩn cả người, sau đó cô liền thu chân mình lại.

Đồng thời đôi môi đang run run của cô cũng ngậm lại.

Lúc này, cô thực sự vui mừng vì đèn ngoài hành lang khá mờ, vì vậy Lục Kiến Thành không nhìn thấy những động tác vừa nãy của cô.

Nếu không, cô thực sự sẽ bị cười nhạo.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 471


Chương 471

Thực sự không còn chút lòng tự tôn nào cả.

Cô mím môi, bất lực cười cười.

Hóa ra mọi chuyện là do cô suy nghĩ quá nhiều.

Vừa nãy cô còn định lên giải thích nghiêm túc cho anh là cô và Chu Tiễn Nam chỉ là bạn bè bình thường.

Nhưng mà?

Cô đã thấy cái gì?

Thật ra chỉ có mỗi mình cô để ý, cũng chỉ có mình cô nhớ mãi không quên thôi.

Người kia đã sớm quên, hơn nữa còn quên hết sạch rồi.

Đáng thương thay, cô vẫn luôn ghi tạc trong lòng.

Ngẫm lại thì thật buồn cười.

Cho dù là qua làn ánh sáng mờ ảo nhưng Nam Khuê cũng có thể nhìn ra, hai cô gái kia rất xinh đẹp.

Người cao gầy, chân dài, nuột nà thẳng tắp.

Quan trọng hơn là ngoài dáng người hoàn hảo, họ còn có làn da rất trắng. Cô nhớ rõ là Lục Kiến Thành từng nói, anh thích con gái da trắng.

Đúng là nghĩ lại thì người đàn ông nào cũng thích kiểu con gái như vậy.

Anh cũng là đàn ông, đương nhiên sẽ không ngoại lệ.

Hơn nữa, với khả năng của mình, anh hoàn toàn có thể có được những người như vậy.

Lục Kiến Thành không động đậy, cũng không duỗi tay, anh tùy ý để hai mỹ nữ kia kéo cánh tay mình, hơn nữa còn dựa càng ngày càng gần.

Không còn dũng khí để nhìn nữa, Nam Khuê kiên quyết xoay người, đẩy cửa phòng ra nhanh chóng đi vào.

Bây giờ cả người cô bị ép đến không thở nổi, cũng không còn bất kì tâm trạng nào.

Vừa bước vào cửa đã thấy đồng nghiệp rót rượu, ai nấy uống cạn.

Khi nâng ly tới chỗ Nam Khuê, cô cũng không biết là vì sao, liền nâng ly lên, uống một hơi hết sạch.

Sau khi uống xong, trái tim cô còn ngột ngạt hơn.

Cô cảm thấy trong lòng như có một tảng đá to đè lên, rất khó chịu.

Lúc này, không biết là ai hét lên: “Tin tức mới nhất, tin tức mới nhất, Quý Viện đến rồi.”

“Anh ấy vừa vào đến khách sạn, chuẩn bị vào đây rồi, mọi người chuẩn bị nào, chuẩn bị chào đón anh ấy.”

Vừa dứt lời, cửa phòng bị một bàn tay thon dài thẳng tắp mở ra.

Nam Khuê ngơ ngác nhìn, bỗng nhiên đi qua.

Nhưng mà sau khi cô đi qua nhìn rõ người đó mới nhẹ giọng lẩm bẩm một câu: “Anh không phải là anh ấy.”

“Xin lỗi, tôi nhìn nhầm rồi.”

Chiều cao và thân hình của hai người đều không khác nhau lắm, cả hai đều mặc áo trắng và quần đen, ngay lúc đó cho người ta cảm giác hai người đặc biệt giống nhau.

Đều lạnh lùng như nhau.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 472


Chương 472

Hơn nữa, đèn trong phòng mờ ảo, chỉ phác họa ra một hình dáng mơ hồ, Nam Khuê lại đang hơi choáng váng nên ngay lập tức nhận nhầm Quý Dạ Bạch.

Sau khi nhận ra mình đã nhận nhầm người, cô cũng dừng lại rồi xoay người trở về.

Có thể là đi khá nhanh nên đột nhiên cô lảo đảo một chút, toàn bộ cơ thể như ngã xuống sàn.

“A …?” Cô theo bản năng kêu lên một tiếng.

“Khuê Khuê, cẩn thận.” Tống Dực cũng hét lên rồi vội vàng chạy tới.

Nhưng dù sao khoảng cách cũng tương đối xa, cô ấy không chạy đến nhanh như vậy được.

Ngay khi Nam Khuê nghĩ rằng cô sẽ ngã xuống đất thì đột nhiên, một đôi tay mạnh mẽ giữ lấy người cô.

Bị dọa một phen, Nam Khuê cũng tỉnh rượu hơn phân nửa.

Khi thấy người đang giữ mình là Quý Dạ Bạch, cô nhanh chóng rút khỏi vòng tay của anh ấy, cúi đầu nhẹ giọng xin lỗi: “Cảm ơn, Quý Viện!”

Quý Dạ Bạch thu tay lại và chỉ khẽ liếc nhìn cô, từ đầu đến cuối anh ấy đều im lặng, không nói một lời nào.

Tống Dực lập tức chạy tới đỡ Nam Khuê: “Thế nào? Có bị thương không?”

“Không, không sao đâu.”

“Vậy là tốt rồi, chúng ta qua bên kia đi.”

Tống Dực lại đưa Nam Khuê về lại vị trí vừa rồi.

Lúc này, chủ quản Lưu đi đến hàn huyên vài câu với Quý Dạ Bạch.

Quý Dạ Bạch một tay đút túi quần, đôi mắt lành lạnh nhìn thoáng qua toàn bộ căn phòng.

Không hiểu vì sao mà Nam Khuê cảm giác ánh mắt anh ấy đang dừng trên người cô.

Chỉ mong là không phải, hy vọng là do cô nghĩ nhiều.

“Cảm ơn tất cả mọi người đã tham gia, tôi xin mời tất cả một ly.”

Lời vừa dứt, Quý Dạ Bạch lập tức ngẩng đầu uống cạn một ly rượu vang đỏ.

Mấy nữ đồng nghiệp bên cạnh nhìn anh ấy uống rượu, hầu như đều bị mê hoặc.

Nam Khuê cũng ngây ngẩn cả người, nhưng không phải vì thấy động tác của Quý Dạ Bạch quá ngầu mà là vì anh ấy có nhiều khía cạnh khá giống với Lục Kiến Thành.

Đặc biệt là tại không gian ánh sáng mờ mờ này, khi chỉ thấy mơ hồ, cô càng cảm thấy người trước mắt quá giống Lục Kiến Thành.

Giống, thật sự rất giống.

Lúc này cô đang nhìn Quý Dạ Bạch, nhưng trong đầu chỉ toàn nghĩ đến Lục Kiến Thành.

Cho đến khi Tống Dực duỗi tay chọc chọc vào tay cô: “Này, Khuê Khuê, hoàn hồn lại đi.”

Lúc này Nam Khuê mới nhận ra cô đang nhìn chằm chằm Quý Dạ Bạch.

Quan trọng hơn là có một vài đồng nghiệp phát hiện ra điều đó, cứ nhìn về phía cô.

Không chỉ vậy, ngay cả Quý Dạ Bạch cũng nhìn về phía cô, ánh mắt đầy vẻ dò xét.

Cho nên cô vừa ngẩng đầu liền không hẹn mà gặp mà đụng phải ánh mắt của Quý Dạ Bạch, cô hơi ngượng nên lập tức cúi đầu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 473


Chương 473

Hai má cô hơi ửng đỏ, mất tự nhiên ngẩng đầu nhấp một ngụm rượu để chuyển hướng chú ý.

Sau khi chào hỏi xong, mọi người đều nghĩ Quý Dạ Bạch sẽ rời đi, ngay cả chủ quản Lưu cũng nghĩ vậy.

Bởi vì từ trước tới nay, Quý Dạ Bạch luôn giữ truyền thống chỉ đến trả tiền, mấy năm liền không đến rồi.

Cho nên lần này anh ấy đến tham gia làm mọi người rất bất ngờ.

Càng không nói là tới uống rượu, hơn nữa uống xong rượu anh cũng không rời đi ngay.

Mọi người nhìn thấy Quý Dạ Bạch tìm một chỗ ngồi xuống, bắt chéo chân rồi ung dung dựa vào đó, chủ quản Lưu đột nhiên ngẩn cả người, cũng không biết nói gì nữa.

Cuối cùng, chỉ dám hỏi một câu.

“Quý Viện, cậu…Cậu muốn ngồi lại đây một lát sao?”

“Không được sao?” Quý Dạ Bạch ngước mắt lạnh lùng hỏi.

Giọng nói lạnh lẽo của anh ấy làm chủ quản Lưu run cầm cập, vội vàng giải thích: “Không, không phải, Quý Viện, cậu hiểu nhầm ý tôi rồi, ý tôi là tôi biết cậu không thích nơi náo nhiệt, để tôi sắp xếp một chỗ yên tĩnh cho cậu.”

Ánh mắt Quý Dạ Bạch lơ đãng quét một vòng, cuối cùng dừng ở bên người Nam Khuê, mở miệng nói: “Không cần, tôi ngồi đây được rồi.”

“Mọi người không cần câu nệ, cứ chơi tiếp đi.”

“Vâng.”

Chủ quản Lưu đáp sau đó rời đi.

Trong lòng toát hết mồ hôi lạnh, anh ngồi ở đây, mọi người sao có thể tự nhiên chứ.

Quả nhiên, bầu không khí trong phòng đột nhiên lắng xuống, yên lặng hơn rất nhiều. Mọi người cũng ngại chơi tiếp.

Dù sao ở cạnh cũng có một vị lãnh đạo lớn như thế, mọi người ít nhiều cũng có chút căng thẳng.

Tống Dực kéo Nam Khuê đến một góc, sau đó thần thần bí bí hỏi: “Khuê Khuê, không phải cậu nhìn trúng Quý Viện rồi đấy chứ?”

“Cái gì?”

“Mình thích Quý Viện á? Làm sao có thể chứ?” Nam Khuê không thể tin được những gì cô vừa nghe.

“Vậy khi nãy lúc Quý Viện uống rượu, cậu cứ nhìn chằm chằm vào anh ấy, không chỉ mình mà tất cả mọi người đều nhìn thấy. Bây giờ mình sợ không phải chỉ mình mình nghĩ vậy mà tất cả mọi người đều nghĩ vậy.”

Tống Dực nói tiếp: “Còn cái ngã vừa rồi của cậu, chỉ sợ mọi người nghĩ là cậu cố ý.”

Nam Khuê đỡ trán, đau đầu nói: “Mình thật sự không có, mình đã có người mình thích rồi, thật sự không thích Quý Viện.”

“Vậy thì tốt rồi, vậy mình cũng yên tâm rồi, Quý Viện mặc dù rất đẹp trai tuấn tú, nhưng dù sao khoảng cách giữa anh ấy và chúng ta cũng quá lớn, anh ấy làm chức cao, gia đình giàu có, còn có một người bạn gái cũ nhớ mãi không quên, yêu anh ấy chắc chắn sẽ phải chịu khổ, cậu không thích là tốt rồi.”

Bạn gái cũ nhớ mãi không quên?

Kể từ khi trải qua chuyện của Phương Thanh Liên, Nam Khuê đã thực sự sợ hãi cái gọi là bạn gái cũ.

Trong nháy mắt, ấn tượng với Quý Dạ Bạch cũng giảm đi rất nhiều.

Nửa tiếng sau, khi tất cả mọi người để ý thấy sự chú ý của Quý Dạ Bạch không đặt trên người họ, giống như chỉ ngồi đó thôi, mọi người mới dần dần thả lỏng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 474


Chương 474

Tống Dực cũng kéo Nam Khuê đi chơi trò chơi, vốn dĩ Nam Khuê không muốn chơi, vì nếu chơi thua là phải uống rượu.

Nhưng tất cả mọi người đều gọi cô chơi, cô cũng không muốn làm mọi người mất hứng nên gật đầu đồng ý.

Thật ra cô cũng chẳng có tâm trạng để chơi.

Cô vẫn không ngừng nghĩ về hai người phụ nữ bên cạnh Lục Kiến Thành hồi nãy.

Chết tiệt, cô muốn chơi trò chơi, cô muốn được thoải mái, cô mới không thèm nghĩ đến anh.

Nam Khuê lắc đầu dữ dội, tự khuyên nhủ bản thân.

Lúc này, những người xung quanh hét lên: “Nam Khuê, đến lượt cậu rồi, mau xoay đi”.

“Được, được.”

Kết quả vừa xoay, cô đã lập tức thua.

Sau đó bắt buộc phải uống rượu.

Nếu đã đồng ý rồi thì không thể thất hứa, ơn nữa có nhiều người nhìn như vậy, cô không uống không được.

Cho nên chỉ có thể cắn răng, căng da đầu mà uống.

Kết quả là không biết tối đó xảy ra chuyện gì, hoặc là do tâm tình bị ảnh hưởng mà vận may của cô lại cực kì kém.

“Nam Khuê, tới lượt cậu rồi.”

“Nam Khuê, lại tới lượt cậu rồi.”

“Nam Khuê, uống chậm thôi.”

Cuối cùng, cô cảm thấy vận may của mình hôm nay về con số không rồi, cô thua rất nhiều, có lúc còn thua liên tục ba lần.

Có lẽ là do tiếng chơi trò chơi quá ồn ào mà Quý Dạ Bạch có liếc mắt qua một cái, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ.

Nam Khuê xoay người che miệng lại, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Quý Dạ Bạch.

Vào lúc đó, cô nhìn thấy rõ ràng vẻ trào phúng hài hước trong mắt anh ấy.

Đột nhiên, trong đầu cô lại nhớ đến những lời Tống Dực vừa nói.

“Khi nãy lúc Quý Viện uống rượu, cậu cứ nhìn chằm chằm vào anh ấy, không chỉ mình mà tất cả mọi người đều nhìn thấy. Bây giờ mình sợ không phải chỉ mình mình nghĩ vậy mà tất cả mọi người đều nghĩ vậy.”

“Còn cái ngã vừa rồi của cậu, chỉ sợ mọi người nghĩ là cậu cố ý.”

Nhìn vào ánh mắt Quý Dạ Bạch một lần nữa, trong lòng Nam Khuê chợt có một dự cảm không tốt.

Bây giờ chỉ sợ không chỉ có mọi người mà ngay cả Quý Dạ Bạch cũng cho rằng cô cố ý tìm đủ mọi cách để gây chú ý, cố ý quyến rũ anh ấy.

Nhưng mà thời gian sẽ chứng minh tất cả, cô thật sự không có hứng thú với anh ấy.

Cho nên, cô cũng không muốn giải thích nhiều.

Nam Khuê thu lại ánh mắt và tiếp tục chơi trò chơi.

Bên tai lại vang lên tiếng đồng nghiệp nói: “Nam Khuê, lại đến lượt cậu uống rồi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 475


Chương 475

Nam Khuê thực sự đã uống không ít, cuối cùng chỉ có thể nhân lúc còn có chút tỉnh táo mà dặn Tống Dực: “Một lát nữa cậu đưa mình về nhà, hoặc là mình về nhà cậu, đừng có quên đấy, mình đem cả tính mạng giao phó cho cậu.”

Nam Khuê thật sự đã uống rất nhiều.

Mọi người thấy cô thua quá nhiều, uống cũng nhiều rồi nên đều tha cho cô, không bắt cô uống nữa.

Nhưng lúc này, cô cũng đã uống không hề ít rồi.

Một tay cô chống cằm, dựa vào ghế sô pha sau lưng, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Rất chóng mặt, cô không nghĩ về bất cứ điều gì, cô chỉ muốn nghỉ ngơi sau đó ngủ một giấc.

Bên kia, khóe miệng Quý Dạ Bạch lại cong lên lần nữa, lộ ra một nụ cười lạnh.

Với tửu lượng như thế này mà cô còn dám chơi trò uống rượu với bọn họ, anh có nhìn qua một chút, thật sự cô uống cũng không nhiều, nhưng tửu lượng có vẻ rất kém nên mới uống mấy ly đã gục rồi.

Đây không phải là điều quan trọng nhất, điều mà khiến anh ấy mất cảm tình đó là.

Vừa thấy anh ấy vào cửa liền dùng cách vụng về nhất để anh ấy đến anh hùng cứu mỹ nhân.

Lúc anh ấy uống rượu thì cô nhìn không chớp mắt.

Tất cả những điều này, Quý Dạ Bạch đều cảm thấy vô cùng quê mùa.

Thế mà mẹ anh ấy còn coi trọng một cô gái như vậy, đúng là kỳ tích.

Biết bao nhiêu tiểu thư danh gia vọng tộc thì bà không coi trọng, lại đi coi trọng một cô gái tâm cơ như vậy, đúng là không tưởng tượng nổi.

Bữa tiệc chào đón nhân viên mới, đã mấy năm rồi anh ấy không tham gia.

Nếu không lúc trợ lý báo cáo vừa hay bị mẹ anh ấy nghe thấy được, nghe được cô gái này cũng đến, sau đó bắt anh đến thì anh ấy cũng sẽ không bao giờ đến.

Nhưng anh đã đến rồi, vậy thì ngồi lại thêm một lúc, cũng hiểu được nhiều điều hơn.

Cô gái này có sức hút gì mà khiến mẹ anh ấy thích đến vậy.

Nhưng mà kết quả làm anh ấy rất thất vọng.

Không còn kiên nhẫn nữa, Quý Dạ Bạch duỗi chân dài ra, đẩy cửa bước ra ngoài.

Nhìn thấy anh ấy đi ra ngoài, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên rất sôi động, bắt đầu ầm ĩ trở lại.

Nam Khuê rất đau đầu, đầu óc cứ ong ong vang vang, hơn nữa bên trong kín gió nên cô thấy không thoải mái cho nên muốn đi ra ngoài đi dạo một lát.

“Dực Dực, cậu cứ chơi đi, mình đi ra ngoài một lát.” Nam Khuê thấy Tống Dực đang chơi hưng phấn nên nói một lời rồi đi ra ngoài.

“Được.”

Tống Dực đáp lại, sự chú ý của cô ấy đều đặt trong trò chơi trên tay hết rồi.

Vì thấy hơi khó thở nên Nam Khuê liền hỏi phục vụ nơi nào thông thoáng một chút.

Người phục vụ đã chỉ cho cô một nơi, cô cũng không nghĩ nhiều mà đi theo hướng đó.

Vừa đến nơi, liền nghe thấy một giọng nói mềm mại như vắt ra nước: “Quý Viện, em thật sự rất thích anh.”

Nam Khuê nghe vậy lập tức dừng lại, đồng thời nhẹ nhàng bước sang nấp vào một ch* k*n.

“Vậy thì sao? Tôi cũng nên thích cô sao.” Giọng người đàn ông rất kiêu ngạo.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 476


Chương 476

Vừa nghe liền biết đây là giọng Quý Dạ Bạch.

Quả thực lạnh băng vô tình.

“Không, không phải, Quý Viện, em chỉ muốn bày tỏ tình cảm của mình với anh, em cũng không mong là anh cũng thích em, nhưng em…” Cô gái sợ đến mức khóc lên: “Em chỉ muốn nói cho anh biết tâm ý của em thôi.”

“Được rồi, giờ tôi biết rồi, cô cũng có thể đi rồi.” Giọng Quý Dạ Bạch lại càng lạnh lùng hơn.

Cô gái không chịu được nữa, khóc ra tiếng: “Quý Viện, em … em…”

“Anh biết không? Em đã gặp anh từ rất lâu rồi, lúc đó anh tham gia tọa đàm ở bệnh viện bọn em, lúc đó em đã bắt đầu thích anh rồi, em vì anh nên mới đến bệnh viện này đó.”

“Vậy ý của cô là, cô vì tôi đến bệnh viện này nên giờ tôi phải thích cô sao?”

Câu này còn lạnh lùng hơn câu trước.

Từng câu từng chữ như đâm thẳng vào tim cô gái.

Nếu cô là cô gái đó, cô chắc chắn sẽ khó chịu, đau lòng muốn chết.

Nam Khuê thầm mắng một câu: “Đồ tồi, đúng là đồ tồi.”

Chẳng trách lại tên là “Quý” Viện.

Cũng quá lạnh lùng, quá độc miệng rồi.

Cô thấy không phải anh ấy không tìm bạn gái mà là anh ấy không tìm được bạn gái.

Đẹp trai thì có ích gì, ai mà nguyện ý mỗi ngày đều ở cạnh một cục đá lạnh chứ, sớm có ngày đông lạnh mà chết.

“Quý Viện, em…Em xin lỗi, em không nên làm phiền anh.”

Nói xong cô gái cúi đầu, khóc sướt mướt chạy đi.

Bởi vì vừa khóc vừa cúi đầu, cho nên Nam Khuê chỉ thấy một hình dáng nhỏ nhắn, cô cũng chỉ liếc mắt một cái, không nhìn rõ.

Nhưng mà tiếng khóc đó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong cô.

Lại là yêu thầm!

Đó là thứ tình yêu khó chịu và chua xót nhất.

Nếu có thể quang minh chính đại mà yêu, có thể nhận được tình cảm của đối phương thì ai mà muốn yêu thầm!

Hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này, Nam Khuê lại nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra với mình, càng nghĩ lại càng cảm thấy hoang mang và rối loạn.

Cô đã cố gắng hết sức để không nghĩ về Lục Kiến Thành, nhưng luôn xảy ra những việc việc để cô lại suy nghĩ đến anh.

Sau khi nhìn thấy một màn vừa rồi, cũng hít thở không khí xong rồi.

Nam Khuê đang muốn xoay người trở về thì đột nhiên cô cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhìn lại lần nữa, cô thấy chỗ cô đang đứng đang có thêm một bóng người nữa.

Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy người đàn ông đang đứng trước mặt cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 477


Chương 477

Đôi mắt Quý Dạ Bạch lạnh lùng nhìn về phía cô, môi mỏng mím chặt, không khí quanh anh ấy quả thật có thể đông chết người.

Nam Khuê mím môi, cũng không nói gì.

Hai người đứng như vậy một lúc cũng không lên tiếng, cuối cùng Nam Khuê không chịu được loại áp bức này nên chủ động nói: “Quý Viện, thật trùng hợp, không ngờ anh cũng đến chỗ này hóng gió, chuyện vừa nãy chỉ là tôi vô tình nghe được, anh yên tâm, tôi sẽ tuyệt đối giữ bí mật, tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra một câu nào.”

Nam Khuê cho rằng cô đảm bảo như vậy là có thể đi rồi.

Ai ngờ Quý Dạ Bạch vẫn đứng đó chặn, chỉ lạnh nhạt đáp lại.

“Tôi cũng không mất mát gì, hơn nữa nói đúng ra thì tôi là người được thổ lộ, chứng tỏ sức hút của tôi vô cùng lớn, tôi còn lấy đó làm tự hào, sao phải sợ cô tiết lộ chứ?”

Nam Khuê: “…”

Còn có thể mặt dày hơn nữa không?

Quả thật quá mức tự luyến.

Đúng lúc này, Quý Dạ Bạch nhìn chằm chằm vào Nam Khuê, tiến vài bước về phía cô, từng bước ép sát: “Điều tôi quan tâm bây giờ là, tại sao cô lại ở đây?”

Nói xong, ánh mắt anh ấy như chim ưng nhìn chằm chằm vào Nam Khuê.

Nam Khuê lùi lại một bước và trả lời: “Trùng hợp.”

“Trùng hợp?” Quý Dạ Bạch cười nhạt: “Cô cho rằng tôi sẽ tin sao?

“Cố tình gặp tôi trong quán cà phê, cố tình ngã xuống khi tôi bước vào cửa, còn nhìn chằm chằm tôi uống rượu, cô cảm thấy tất cả đều là trùng hợp sao?”

“Cô nghĩ là cô ngốc hay tôi khờ?”

Nghe mấy lời này, Nam Khuê cũng sợ đến ngây người.

Đây vốn là những sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng sau khi được anh ấy nói ra lại biến thành một ý nghĩa khác.

“Quý Viện, anh thật sự hiểu lầm rồi, tôi cũng không có ý thu hút sự chú ý của anh.” Nam Khuê kiên quyết giải thích.

“Tôi sẽ không tin đâu.” Quý Dạ Bạch nhìn chằm chằm cô nói.

Nam Khuê vẫy vẫy tay, tùy ý nói: “Được rồi, nếu anh đã không muốn tin thì tôi cũng không nói nữa.”

Càng nói chỉ càng bôi đen thêm thôi.

Tìm một khe hở, Nam Khuê cúi đầu, linh hoạt chui qua cánh tay của Quý Dạ Bạch ra ngoài.

Cô rời đi rất dứt khoát, không có một chút do dự nào.

Quý Dạ Bạch nhìn theo bóng lưng của cô và cười nhạt: “Hay lắm, muốn dùng chiêu lạt mềm buộc chặt sao.”

Đáng tiếc là anh ấy không trúng chiêu này.

Nam Khuê lại đi vào phòng, cô nhớ là phòng mình đang tụ tập ở bên tay trái nên lần này cô cũng đẩy cửa phòng bên tay trái.

Nhưng mà cửa vừa mở ra, nhìn thấy những người bên trong, Nam Khuê thoáng chốc ngơ cả người.

Cô đã đi nhầm!
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 478


Chương 478

Phòng này không phải là phòng cô đang liên hoan, trong phòng rất ồn ào, có ca hát, có chơi trò chơi, có cả nói chuyện, tóm lại vô cùng náo nhiệt.

Mặc dù đèn trong phòng rất mờ ảo, cũng có không ít người nhưng cô vừa liếc mắt đã nhận ra Lục Kiến Thành.

Anh lười biếng dựa vào ghế sô pha, hai chân nhẹ nhàng duỗi ra, tuy rằng nhìn rất tùy ý nhưng cũng không thể che giấu được khí chất cao quý và tao nhã của anh.

Cô nhìn thấy vị trí của anh – ở chính giữa phòng.

Không cần nghĩ cũng biết đó là nơi tôn quý nhất.

Nhìn thấy có người xông vào, đặc biệt là một cô gái xa lạ, vừa dịu dàng vừa xinh đẹp, tất cả phòng đột nhiên yên tĩnh lại.

Lúc đó, hầu như mọi người đều nhìn về phía Nam Khuê.

Nam Khuê vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Lục Kiến Thành.

Chỉ là ánh mắt anh quá mức thanh lãnh, quá mức bình tĩnh, tựa như một hồ nước xuân không gợn sóng.

Anh rất bình tính, quá bình tĩnh.

Bình tĩnh đến tàn nhẫn.

Nam Khuê rũ mắt xuống, hàng mi dài như cây quạt đang che đi đôi mắt cô, cũng che đi sự mất mát và buồn bã trong ánh mắt.

Nếu anh đã giả vờ không quen biết cô, đã coi cô như người xa lạ.

Vậy cô cần gì mở miệng nói với anh!

Dù thế nào đi nữa thì hai người cũng đã ly hôn, suy cho cùng thì đúng là người xa lạ.

Cho nên anh làm rất đúng, cô không có gì phải buồn cả.

Chỉ là cô không ngờ anh lại bình tĩnh như vậy.

“Thật ngại quá, tôi đi nhầm phòng.”

Nam Khuê nói xong liền muốn lập tức xoay người rời đi.

Đúng lúc này, một giọng nói từ phía sau truyền đến: “Mỹ nữ, phòng của chúng tôi có quy định nghiêm ngặt, không phải lúc nào cô muốn thì vào, muốn ra thì ra đâu.”

Vừa dứt lời, một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh từ trên sô pha bước tới, khuôn mặt tuấn tú nhưng lời nói lại vô cùng nguy hiểm.

“Tôi không cố ý đi vào, chỉ không cẩn thận đi nhầm thôi, phòng của tôi ở đối diện phòng của anh.” Nam Khuê giải thích.

Nhưng mà người đàn ông kia không nghe cô giải thích.

Anh ta bước tới, bóng dáng cao lớn dừng lại trước mặt Nam Khuê, môi mỏng khẽ mở: “Mỹ nữ, tôi không có hứng thú để nghe mấy cái quá trình, tôi chỉ xem kết quả thôi.”

“Kết quả chính là cô đã đi nhầm phòng, vậy nhất định phải đáp ứng yêu cầu của tôi rồi mới được rời đi, nếu không tôi cũng rất mất mặt, cô nhìn xem, hôm nay trong phòng tôi còn có một vị khách quý, cô làm xong yêu cầu, coi như đó là lời xin lỗi rồi mới có thể đi.”

Nam Khuê ngước mắt, ánh mắt dừng trên người Lục Kiến Thành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 479


Chương 479

Chắc chắn vị khách quý anh ta vừa nói là Lục Kiến Thành.

Nhưng mà anh đã coi cô như một người xa lạ, cô cũng không muốn mở miệng cầu xin anh giúp đỡ.

Hơn nữa thấy người đàn ông trước mặt này gây khó dễ cho cô, anh cũng chỉ nhìn chứ không nói gì, thậm chí vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, bày ra vẻ tất cả chuyện này không liên quan đến anh.

Cho nên kể cả cô có mở miệng ra nhờ anh giúp đỡ thì sẽ thế nào chứ?

Chỉ là sự sỉ nhục, anh căn bản sẽ không giúp.

Nếu không, anh cũng sẽ không trơ mắt nhìn người đàn ông này bắt nạt cô như vậy.

Thu mắt lại, Nam Khuê hỏi: “Nhận lỗi bằng cách nào?”

Phương Kiều mỉm cười, sau đó búng tay: “Bưng lên.”

Chẳng mấy chốc, một ly rượu trắng đã được đặt trước mặt Nam Khuê.

Nam Khuê cảm thấy tim đập thình thịch, cô biết bây giờ không còn cách nào khác ngoài việc uống rượu, mặc dù có chút sợ hãi nhưng cô vẫn duỗi tay cầm ly rượu lên.

Cô vừa nâng ly rượu lên, chuẩn bị uống thì Phương Kiều ngăn cô lại: “Chờ đã.”

Nam Khuê nhìn anh ta đầy nghi ngờ.

“Đương nhiên, đây không phải là cách duy nhất.” Đột nhiên Phương Kiều nói.

“Còn có cách gì khác nữa sao?”

“Tôi vừa mới nói, cô đã làm phiền đến khách quý của tôi, nếu cô tình nguyện hôn anh ấy một cái, hoặc làm cách gì khác để anh ấy tha thứ, tôi có thể sẽ…” Tha lỗi cho cô.

Phương Kiều còn chưa nói xong, Nam Khuê đã trực tiếp từ chối: “Không cần. Tôi chọn uống rượu.”

Dứt lời, cô không chút suy nghĩ mà trực tiếp ngửa đầu uống cạn ly rượu trong tay.

Lục Kiến Thành giật giật người, anh muốn đứng dậy ngăn cản cũng đã muộn.

Anh không ngờ cô tình nguyện uống một ly rượu trắng lớn chứ không chịu hôn anh một cái.

Ngẫm lại cũng đủ châm chọc.

“Khuê Khuê, bây giờ em ghét anh đến vậy sao?” Nghĩ đến khả năng này, Lục kiến Thành cảm thấy trong ngực tràn đầy bi thương.

Từ khi nào mà quan hệ giữa anh và cô đã đến mức này?

Sau khi uống xong, Nam Khuê cảm thấy cổ họng mình vừa đau vừa nóng.

Dạ dày cô cũng nóng bừng, khó chịu như bị lửa đốt.

Đầu cũng đau kinh khủng.

Phương Kiều biết mình đã gây họa, lo lắng nhìn về phía Lục Kiến Thành, xem anh bước tiếp theo nên diễn như thế nào.

Lúc này, Nam Khuê hung hăng buông cái ly xuống, ngước mắt nhìn Phương Kiều: “Rượu cũng uống xong rồi, tôi có thể đi rồi chứ?”

Trong toàn bộ quá trình, cô không nhìn Lục Kiến Thành lần nào nữa.

Người xa lạ thì người xa lạ, cô cần gì phải nhìn anh.

“Cô đi đi!” Phương Kiều bất đắc dĩ xua tay.

Như có được tự do, Nam Khuê đã lập tức ôm bụng chạy đi như muốn trốn thoát.

Nam Khuê vừa đi, trong phòng bỗng truyền đến một trận vang lớn.
 
Back
Top Bottom