Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 480


Chương 480

Lục Kiến Thành đứng dậy, anh dùng một chân đá bỏ bàn trà trước mặt, tiếng vang lớn làm tất cả mọi người đều hoảng sợ, cả căn phòng đều trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều đứng im tại chỗ, đứng ngơ ngác, không ai dám nhúc nhích, cũng không ai dám thở mạnh.

“Tất cả đều cút hết cho tôi.”

Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong phòng đều khẽ thở phào, nhanh chóng rời đi.

Ngay sau đó, trong phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn lại hai người Lục Kiến Thành và Phương Kiều.

Phương Kiều thở dài, anh có thể nhìn ra tâm trạng Lục Kiến Thành không tốt nên chủ động nói: “Anh Lục, theo em thấy, nếu anh muốn làm hòa với chị dâu thì cứ nhận sai thôi, sau đó mua trang sức tặng chị ấy, cô gái nào mà không yêu thích trang sức chứ. Nếu mà không có tác dụng nữa thì đưa lên giường, đảm bảo xong chuyện chị ấy sẽ tha thứ cho anh.”

“Anh phải nhớ là trái tim phụ nữ đều rất yếu mềm, không phải chỉ là cãi nhau thôi sao, vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa.”

Phương Kiều vừa nói xong, Lục Kiến Thành liền bắn ánh mắt về phía anh ta.

Ánh mắt ấy giống như giếng cổ, mặt bình lặng không gợn sóng nhưng bên trong lại mãnh liệt cuộn trào.

Anh không nói gì, chỉ đơn giản là nhìn Phương Kiều.

Nhưng trong lòng đã đặt ra vô vàn câu hỏi: Cãi nhau sao?

Nếu chỉ là cãi nhau thì tốt rồi, nhưng đáng tiếc là không phải cãi nhau, mà là ly hôn.

“Nông cạn.” Sau một hồi im lặng, Lục Kiến Thành nói: “Cậu nghĩ chỉ một chiếc vòng cổ hay vòng tay là có thể khiến cô ấy nguôi giận sao, cậu cho rằng phụ nữ ai cũng hám tiền hay sao.”

Phương Kiều sờ sờ chóp mũi, quyết định giữ im lặng.

Thật ra những người phụ nữ trước đây anh ta theo đuổi đều rất dễ dàng đổ gục, chẳng cần tặng gì cả, có khi chỉ là một bữa cơm và vài lời ngon tiếng ngọt là xong rồi.

Nếu có cãi nhau thì chỉ cần vài chiếc túi xách, hơn chút thì là một chiếc xe thể thao hoặc cùng lắm là một căn nhà là sẽ giải quyết xong.

Cho nên cũng không thể trách Phương Kiều, dù sao thì trong suy nghĩ của anh thì phụ nữ có thể dễ dàng dùng tiền thu phục.

“Anh Lục, em thấy anh khổ quá rồi, anh xem diễn một lúc như vậy, tìm nhiều người như vậy, còn có em phối hợp cùng với anh mà chỉ một cái hôn thôi người ta cũng không chịu.”

“Theo em thấy, anh cứ trực tiếp diễn vai tổng tài bá đạo, đi lên ôm chị ấy về nhà đóng cửa lại, qua một đêm là giải quyết xong.”

“Cậu không hiểu.” Lục Kiến Thành nói.

Nếu không ly hôn, anh còn có khả năng làm vậy.

Nhưng bây giờ hai người không còn là vợ chồng, nếu anh dùng vũ lực thì cô sẽ nghĩ gì về anh?

Trong lòng cô, anh sẽ chẳng khác mấy tên lưu manh là mấy.

“Haiz, được rồi, đừng nói đến chuyện này nữa, em cảm thấy chị dâu uống khá nhiều rượu rồi, lại còn là rượu mạnh, anh tốt nhất nên đi đưa chị ấy về đi.” Phương Kiều nói.

“Ừ.”

Lục Kiến Thành đẩy cửa đi ra ngoài.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 481


Chương 481

Nam Khuê vừa mới rời khỏi phòng của Lục Kiến Thành liền đi về phòng các đồng nghiệp đang liên hoan.

Kết quả là khi cô bước vào, không còn ai trong phòng nữa.

“Dực Dực…” Nam Khuê vừa nhìn quanh phòng vừa gọi.

Nhưng mà không có ai trả lời cô.

Một lúc sau, có mấy người phục vụ vào nói rằng phòng này đã thanh toán xong, muốn mời cô rời đi để họ bắt đầu quét dọn.

Nam Khuê chỉ có thể rời đi, cô không còn nơi nào để đi liền ngồi xổm xuống bên ngoài phòng gọi điện thoại cho Tống Dực.

Khi lấy điện thoại di động ra, cô mới biết Tống Dực đã gọi cho mình mấy cuộc.

Lúc đó cô đang ở trong phòng bên Lục Kiến Thành, có lẽ vì quá ồn ào nên cô không nghe thấy có cuộc gọi đến.

Cô lập tức gọi lại, bên đầu kia Tống Dực không nghe máy.

Nam Khuê lại gọi thêm vài lần nữa, vẫn không ai nghe máy.

Nếu cô đoán không lầm, Tống Dực có lẽ đoán cô đã về nhà, gọi điện thoại cho cô cũng không được nên đã đi trước rồi.

“Thôi, tự mình đi về cũng được!”

Nam Khuê lẩm bẩm, cất điện thoại và bước ra ngoài.

Lúc này đầu cô đau kinh khủng, toàn thân nóng như lửa đốt, vừa đi vừa phải kéo quần áo.

Dù vậy, cô vẫn cảm thấy bức bối khắp người.

Trước đây khi chơi với đồng nghiệp, vì đa số là phụ nữ nên đều uống bia, tuy rằng có chút say nhưng đi ra ngoài gặp gió mạnh cũng tỉnh táo rất nhiều.

Lúc nãy cô bị Quý Dạ Bạch dọa một trận, cô cũng đã tỉnh táo không ít.

Nhưng sau đó cô lại bị ép uống một ly rượu nữa., mà ly rượu này khác các loại rượu kia, đây là ly rượu trắng nồng độ cao.

Nuốt xuống bụng, cô liền cảm thấy rất cay và khó uống.

Bây giờ cô cảm thấy đầu óc ngày càng nặng nề, toàn thân nóng ran và choáng váng, ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ.

Trong bụng như đang cuồn cuộn khó chịu, vừa nóng vừa khó chịu.

Cố gắng chống cự, cô đi ra cửa khách sạn với một ý nghĩ duy nhất là về nhà.

Ở đây rất nhiều loại người, cô phải nhanh chóng về nhà.

Nếu không sẽ rất nguy hiểm.

Nhưng cơ thể cô bây giờ quá khó chịu.

Nam Khuê vẫn đang cố gắng kiên trì, nhưng đi được vài bước, cô liền hoa hết mắt, cả người như không còn chút sức lực nào.

Cuối cùng, cô chỉ có thể bám vào một cây cột ở sảnh khách sạn và miễn cưỡng dựa vào đó.

Lúc này Quý Dạ Bạch và trợ lý mới bước đến sảnh khách sạn, chuẩn bị rời đi.

Trợ lý liếc mắt một cái đã thấy Nam Khuê, lập tức nói: “Tổng giám đốc Quý, cô gái đó hình như uống nhiều rồi, phu nhân muốn anh đến để ý cô gái kia, giờ chúng ta có nên đưa cô ấy đi một đoạn không?”

Sở dĩ Quý Dạ Bạch ngoan ngoãn đến đây là vì mẹ anh đã yêu cầu trợ lý này đi theo và giám sát, muốn anh nhất định phải đến.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 482


Chương 482

“Cậu tốt bụng như vậy từ bao giờ thế, nếu cậu muốn giúp thì tự mình giúp đi, đừng nói với tôi.” Quý Dạ Bạch lạnh nhạt nói.

Nói xong, anh bỏ đi, cũng không liếc mắt nhìn Nam Khuê lấy một cái.

Trợ lý: “……”

Nghỉ ngơi một chút, Nam Khuê lại bắt đầu bước ra ngoài.

Cô cực kỳ chóng mặt nên bước đi cũng lảo đảo.

Đột nhiên cô va phải Quý Dạ Bạch, Quý Dạ Bạch không ngờ cô lại đi đến trước mặt mình nên vô tình cũng đụng vào cô.

“Thật ngại quá.”

Nam Khuê xin lỗi theo bản năng sau đó lại tiếp tục đi.

Khi ra khỏi cửa, đáng lẽ cô phải dừng lại nhưng cô phát hiện hai chân không nghe theo đại não chỉ huy, cứ như vậy trực tiếp đi thẳng ra con đường trước khách sạn.

Đột nhiên có một chiếc ô tô chạy tới, trợ lý hoảng sợ hô to: “Cẩn thận!”

Nam Khuê chóng mặt đến mức không thể nhận ra, ở thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Quý Dạ Bạch kéo lấy tay cô, kéo cô vào bên cạnh mình.

Trợ lý cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Đi đường mà không nhìn đường, cô muốn chết rồi sao.” Dù sao cũng là bác sĩ, Quý Dạ Bạch không thể thấy chết mà không cứu.

Sau khi kéo Nam Khuê về, anh ấy không nhịn được mà quát.

Thấy cô say đến mất ý thức, anh dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn cô, hơn nữa ngửi thấy trên người cô toàn mùi rượu, ánh mắt anh ấy lại càng thêm ghét bỏ.

Trợ lý nhìn kỹ ánh mắt của anh, suy nghĩ xem có nên nói hay không.

Lúc này, Quý Dạ Bạch mở miệng, anh ấy chỉ vào Nam Khuê sau đó phân phó cho trợ lý: “Đưa cô ấy lên xe đi.”

“Hả?” Trợ lý có chút phản ứng không kịp.

Quý Dạ Bạch lạnh lùng liếc nhìn: “Chẳng lẽ cậu để tôi đích thân đỡ một tên say rượu lên xe?”

Lần này, cuối cùng trợ lý cũng có phản ứng, lập tức vui vẻ nói: “Tổng giám đốc Quý, dạ được, anh yên tâm, để tôi đỡ cô ấy lên xe.”

Nam Khuê mặc dù say nhưng dù sao cô cũng nhẹ cân, nên trợ lý đưa cô vào xe cũng không khó khăn gì.

Sau đó cậu nhìn về phía Quý Dạ Bạch: “Tổng giám đốc Quý, mời.”

Quý Dạ Bạch đứng bên ngoài một lúc, rồi đột nhiên đưa tay ra phía cửa trước, giống như lấy cái gì đó từ trong tay tài xế.

Người trợ lý thắc mắc, sau đó liền thấy Quý Dạ Bạch xịt cồn lên người Nam Khuê.

Trợ lý: Tổng giám đốc Quý, như này có phải hơi quá rồi không.

Nếu cô gái này tỉnh dậy mà biết chuyện này thì sẽ vô cùng xấu hổ.

Xịt xong, Quý Dạ Bạch vứt lọ cồn cho trợ lý.

Trợ lý nhận lấy, vừa định ngồi lên xe.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 483


Chương 483

Đột nhiên, cánh cửa đóng lại, giọng nói lạnh lùng của Quý Dạ Bạch truyền đến: “Hơi chật, cậu tự mình bắt taxi về đi.”

“Tổng giám đốc Quý, anh cũng quá…quá vô tình rồi!” Chỉ còn lại trợ lý trong cơn gió hỗn độn.

Lúc này, Lục Kiến Thành từ trong đại sảnh điên cuồng chạy ra.

Khi nhìn thấy chiếc xe đã lái đi, đặc biệt là khi nhìn thấy biển số xe, ánh mắt của anh đột nhiên lạnh xuống âm độ, hơi thở xung quanh người dường như có thể đem tất cả mọi người xung quanh đông cứng lại vậy.

Quay về rồi?

Cậu ta thực sự đã từ nước ngoài về rồi?

Hừ, lúc trước hứa hẹn nhất định sẽ không về nước nữa, bây giờ đổi ý nhanh như trở bàn tay, đúng là lời từ miệng cậu ta không thể làm người ta tin tưởng được.

Lục Kiến Thành lấy điện thoại ra, Lâm Tiêu nhanh chóng lái xe chạy tới.

Lên xe, hai người điên cuồng đuổi theo.

Nam Khuê bên kia vẫn đang say, tài xế ngồi lái xe ở hàng ghế trước, cô và Quý Dạ Bạch ngồi ở hàng ghế sau.

Vốn dĩ Quý Dạ Bạch ghét bỏ mùi rượu trên người cô nên ngồi cách cô khá xa.

Nhưng mà trên đường có mấy khúc cua, Nam Khuê ngồi đó cứ nghiêng nghiêng ngả ngả, sau đó liền ngồi gần vị trí của Quý Dạ Bạch.

Đột nhiên tài xế rẽ gấp, Nam Khuê không để ý liền bị đụng mạnh vào người Quý Dạ Bạch.

Quý Dạ Bạch ghét bỏ đẩy cô ra: “Này, tránh ra.”

Nam Khuê vốn muốn di chuyển nhưng cô thật sự không còn chút sức nào để cử động nữa.

Nhắm mắt lại, cô tiếp tục dựa vào người Quý Dạ Bạch.

Sau khi liếc nhìn cô vài lần, Quý Dạ Bạch cuối cùng cũng không kìm được, anh ta đỡ Nam Khuê ngồi thẳng dậy rồi đẩy cô ngồi cách xa anh ra.

Sau đó anh ấy nhìn về phía tài xế, lạnh lùng dặn dò: “Lái xe từ từ thôi, cậu gấp gáp làm gì vậy?”

Tài xế ngồi phía trước vừa nghe thấy vậy liền lập tức giảm tốc độ lại.

Chính cú phanh gấp này đã khiến cơ thể của Nam Khuê lại nghiêng về phía Quý Dạ Bạch.

Quý Dạ Bạch lại một lần nữa đẩy đầu Nam Khuê ra, vừa đẩy vừa mở miệng: “Tại sao tôi cảm giác như tôi bị chiếm tiện nghi vậy chứ, quá hối hận khi để cô lên xe.”

“Nam Khuê…” Quý Dạ Bạch nghiêm nghị nói: “Cô ngồi xa ra, ngồi thẳng lưng lên.”

Những lời này Nam Khuê mơ mơ màng màng nghe thấy được.

Hơn nữa, cô cảm thấy giọng nói đó rất quen thuộc.

Rất giống giọng nói của anh.

Nhưng mà? Không phải anh vẫn ở trong khách sạn sao?

Sao lại đến bên cạnh cô rồi.

Thôi bỏ đi, cô cũng không muốn nghĩ nhiều nữa.

“Tôi cũng muốn ngồi thẳng nhưng đầu tôi rất đau, tôi không ngồi được, anh không cần keo kiệt như vậy, cho tôi dựa một chút, tôi đảm bảo ngày mai tỉnh dậy sẽ không làm phiền anh nữa, bây giờ cho tôi dựa một chút.”

“Tôi muốn dựa một chút có được không? Tôi…Tôi đau đầu quá.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 484


Chương 484

Nói xong, Nam Khuê dựa hẳn vào người Quý Dạ Bạch, sau đó gục đầu xuống ngủ.

Nhìn vào trạng thái của cô, lần này Quý Dạ Bạch mới thật sự tin cô đã uống say, thần chí không rõ nữa rồi.

Lại nhìn về phía cô, Quý Dạ Bạch không nhịn được phàn nàn:

“Một cô gái không có việc gì sao lại uống nhiều rượu như vậy?”

“May là cô gặp được tôi, chứ nếu gặp phải những người khác là nguy hiểm rồi.”

Vừa dứt lời, đột nhiên anh ấy cảm thấy tay mình nặng hơn.

Ngay sau đó liền thấy Nam Khuê bấu lấy cánh tay anh, đồng thời chu cái miệng nhỏ lên, bất mãn lên án: “Anh còn dám nói tôi? Anh còn có lương tâm không?”

“Anh hỏi tôi tại sao lại uống nhiều rượu như vậy? Anh là tên khốn, tại anh, tất cả là do anh, anh tưởng rằng tôi muốn uống sao, bây giờ đầu tôi đau muốn chết,…”

Nam Khuê vừa nói vừa đưa tay đập lên đầu mình đầy đau khổ.

Nhưng mà cô có đập thế nào thì đầu vẫn đau.

“Đồ xấu xa, rõ ràng anh có thể giúp tôi, nhưng anh chỉ lạnh lùng nhìn, không nói gì cả, anh biết không? Trái tim tôi gần như vỡ nát rồi.”

“Tôi không có lựa chọn nào khác, tôi chỉ có thể uống.”

Vừa nói Nam Khuê vừa rơi nước mắt.

Cô cũng không suy nghĩ chút nào, lập tức kéo ống tay áo của Quý Dạ Bạch lên lau nước mắt trên mặt.

Ngay lúc đó, Quý Dạ Bạch: “…”

Trong lòng vô cùng tức giận.

Nếu không phải dùng tư tưởng tu dưỡng tốt đẹp của mình, anh ấy đã lập tức ném cô xuống xe rồi.

Quả nhiên cứu cô là một sai lầm.

Một sai lầm lớn.

“Cô ngồi im đi, nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về.” Quý Dạ Bạch hỏi.

Nam Khuê chớp chớp đôi mắt mơ hồ, đột nhiên vươn tay vỗ nhẹ lên má Quý Dạ Bạch: “Anh trở nên ngốc rồi, còn hỏi nhà tôi ở đâu, không phải anh đã đến rồi sao?”

Quý Dạ Bạch cực kì buồn bực, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc nhìn cô.

Anh đến nhà cô khi nào chứ.

Cô đúng là nói dối trắng trợn.

“Tôi quên mất, nói cho tôi biết địa chỉ lần nữa đi.” Quý Dạ Bạch nói.

Nam Khuê mơ mơ màng màng nói ra một chuỗi địa chỉ, Quý Dạ Bạch nghe xong liền bảo với tài xế ở hàng ghế trước, đồng thời nói: “Có biết địa chỉ đó không? Đưa cô ấy đến đó ngay đi.”

“Vâng, tổng giám đốc Quý.”

Ầm ĩ một phen, cuối cùng Nam Khuê cũng yên tĩnh hơn một chút.

Chỉ là đầu cô vẫn dựa vào người của Quý Dạ Bạch, trên đường đi, Quý Dạ Bạch đã nhiều lần muốn đẩy đầu cô ra nhưng anh ta vừa động vào, Nam Khuê lại như tỉnh lại ngay.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 485


Chương 485

Vì để cô im lặng nên anh ta chỉ có thể để cô dựa vào vai mình.

Vừa đến nơi, Quý Dạ Bạch đã xuống trước, đỡ Nam Khuê xuống xe.

Anh ta vừa mở miệng muốn bảo tài xế dìu cô lên thì quay đầu lại thấy tài xế đã lái xe đi rồi.

Giờ phút này, cho dù có giáo dưỡng đến đâu, anh ta cũng không nhịn được chửi thề một câu.

Liếc mắt nhìn Nam Khuê một cái, Quý Dạ Bạch chỉ có thể đỡ cô lên.

Đến cửa nhà, Quý Dạ Bạch thấy Nam Khuê vẫn nhắm mắt ngủ liền cao giọng hỏi: “Chìa khóa ở đâu?”

“…”

Nam Khuê ngủ say đến mức hoàn toàn không nghe thấy gì.

Quý Dạ Bạch chỉ có thể vươn tay vỗ mạnh vào mặt cô, đánh thức cô rồi hỏi: “Chìa khóa nhà ở đâu, nói cho tôi biết.”

Lần này Nam Khuê đã nghe thấy, bất mãn mắng: “Sao anh lại quên hết mọi chuyện vậy, không phải tôi đã nói với anh rồi sao? Tôi không có chìa khóa, mật khẩu là vân tay ngón cái của tôi.”

Quý Dạ Bạch đưa tay cầm lấy ngón cái của Nam Khuê để thử vân tay.

Thử hết bên phải rồi sang bên trái, cuối cùng cũng thành công.

Khi nghe thấy tiếng ding-dong, Quý Dạ Bạch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó đỡ Nam Khuê vào rồi ném cô lên ghế sô pha.

Ai ngờ tay còn chưa kịp rút ra đã bị người phụ nữ trên sô pha trực tiếp ôm lấy.

“Nam Khuê, cô buông ra.” Quý Dạ Bạch lạnh lùng nói.

Càng nghe giọng nói lạnh như băng của anh, Nam Khuê càng cảm thấy bất mãn.

Cô cau mày, ôm chặt lấy cánh tay Quý Dạ Bạch: “Bây giờ anh đối xử với tôi càng ngày càng lạnh lùng, trước đây anh đâu như thế này.”

Quý Dạ Bạch cau mày: Chẳng lẽ trước đây anh ta đối xử với cô rất tốt, rất dịu dàng sao?

“Anh là đồ xấu xa, tôi không thích anh.” Nam Khuê lại lẩm bẩm một câu.

Nghe đến đây, Quý Dạ Bạch nhướng mày tự mãn, anh ta cho rằng người phụ nữ này nhất định là thích anh ta nên mới dùng đủ các loại biện pháp để thu hút sự chú ý của anh.

Chỉ sợ lần say rượu này cũng chỉ là để thu hút sự chú ý của anh ấy, thật đúng là để đạt được mục đích thì việc gì khổ cũng có thể làm.

Nếu đã như vậy, anh còn muốn xem tiếp theo cô còn có thể làm gì?

“Nhưng mà tôi không khống chế được chính mình, sao tôi có thể không thích anh chứ?”

“Chồng à…”

Vừa nói xong, Nam Khuê cũng bị cách gọi này của mình dọa sợ, cô bối rối mở miệng, mơ hồ lắc đầu nói: “Không phải, bây giờ anh không phải nữa, tôi gọi sai rồi, xin lỗi!”

Trong đầu cô lại chợt hiện lên hình ảnh lúc ban tối.

Anh đứng đó, hai người phụ nữ quyến rũ lần lượt ôm lấy cánh tay, nhưng anh cũng không từ chối.

“Có phải anh rất thích các cô ấy không?” Đột nhiên Nam Khuê hỏi.

Vừa nhớ đến hình ảnh kia, trái tim Nam Khuê như bị đâm một nhát.

Vết thương rỉ máu, đau đến mức khiến cô th* d*c, phải thở từng hơi lớn mới có bớt đau hơn.

Nhưng cho dù là như vậy cô vẫn vô cùng đau đớn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 486


Chương 486

Thật ra cô rất muốn hỏi, vẫn luôn muốn hỏi.

Nhưng cô không có dũng khí, cũng không có tư cách.

Sau khi hỏi xong, trái tim Nam Khuê vẫn lơ lửng trên không trung.

Dáng người cao lớn của Quý Dạ Bạch hơi ngẩn ra, vậy mà cô lại gọi anh ấy là “chồng”, suy nghĩ gì cũng có thể đoán rõ được.

Thích các cô ấy?

Thích ai?

Quý Dạ Bạch khó hiểu, anh ấy cũng không đáp lại, chỉ giữ yên lặng.

Rất rất lâu nhưng Nam Khuê cũng không nhận được đáp án.

Cô hạ ánh mắt, từ từ thả tay Quý Dạ Bạch ra, nhắm mắt lại rồi nghiêng người dựa vào ghế, cười chế giễu: “Không phủ nhận, quả nhiên anh thích.”

“Thật xin lỗi, em không nên hỏi như vậy.”

Đúng vậy, bề ngoài xinh đẹp, dáng người cũng hoàn hảo, người đàn ông nào cũng thích mẫu phụ nữ như vậy, sao anh lại có thể không thích được chứ?

Anh nói rất đúng, anh căn bản không thiếu những người khác.

Anh vẫn có thể vui vẻ, thoải mái như cũ.

Người lưu luyến không quên chỉ có mình cô mà thôi.

“Nam Khuê, mày là đồ đần, mày đúng là đồ ngốc.”

“Vì sao mày nhất định phải yêu một người như vậy chứ? Vì sao mày không từ bỏ được chứ?”

Trong lòng cô đã tự mắng bản thân đến hàng ngàn hàng vạn lần.

Nhưng không được, cô không từ bỏ được, cô vẫn không thể từ bỏ được.

Cô vẫn yêu anh làm sao bây giờ? Vẫn cứ yêu như vậy.

Khi thấy anh ở bên những người phụ nữ khác, trái tim cô đau muốn chết, đau đến mức muốn rỉ máu.

Cô muốn khóc.

Rất muốn rất muốn khóc.

Nhưng cô không muốn khóc trước mặt anh, cũng không muốn bị anh xem thường một lần nữa.

“Anh đi đi!” Nam Khuê kiềm chế sự khó chịu, cô nói.

Quý Dạ Bạch có chút lo lắng cho trạng thái hiện tại của cô: “Một mình cô có thể chứ?”

“Có thể, em có thể.”

“Được.”

Quý Dạ Bạch gật đầu rồi đi ra ngoài.

m thanh đóng cửa lập tức truyền vào tai Nam Khuê.

Anh đi rồi!

Quả nhiên anh vẫn rời đi!

Nước mắt Nam Khuê ngay lập tức rơi xuống.

Trái tim của cô rất đau, đau như có người cầm ngàn sợi dây xiết chặt lại vậy, đau đến mức hít thở bình thường cũng khó khăn vô cùng.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 487


Chương 487

Nam Khuê lảo đảo chạy đến phòng tắm, mở vòi hoa sen ra rồi trực tiếp ngồi bên dưới vòi nước.

Nước mới chảy ra rất lạnh.

Nam Khuê bị lạnh đến mức run lẩy bẩy, chỉ có thể mạnh mẽ ôm chặt lấy mình.

Sau đó nước dần ấm hơn, có chút độ ấm, thân thể Nam Khuê cũng theo đó mà ấm áp hơn.

Nước nóng cứ như vậy xối vào người cô, hơi nóng cũng dần bốc lên.

Mãi cho đến bây giờ Nam Khuê mới cảm giác nhịp tim mình quay lại, nếu không cô cảm giác như bản thân đã như chết vậy.

Nhưng cho dù như vậy thì trái tim vẫn rất đau.

Rất đau rất đau.

Quý Dạ Bạch vừa ra ngoài thì xe của Lục Kiến Thành đến.

Đôi mắt đen nhánh của anh hơi nheo lại, nhìn chằm chằm vào bóng dáng cao lớn kia, may thay anh không xuống xe, nếu không nhất định sẽ không bỏ qua cho người đàn ông kia.

Sau đó Lục Kiến Thành xuống xe, nhanh chóng đi vào nhà Nam Khuê.

Cửa là cửa từ, được khóa rất cẩn thận, may mà lần trước khi đến đây anh có mang theo chút suy nghĩ riêng của mình, đã tự lưu vân tay của mình lại.

Cho nên anh dễ dàng mở được cửa.

Vừa mở cửa, Lục Kiến Thành đã không kịp chờ đợi mà gọi to: “Nam Khuê…”

Anh vừa tìm vừa gọi to: “Nam Khuê…”

Nhưng trong phòng khách và phòng ngủ đều không có bóng dáng của cô, Lục Kiến Thành bị dọa sợ, tiếp tục lớn tiếng gọi: “Khuê Khuê…”

Đột nhiên anh nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm.

Lục Kiến Thành không chút nghĩ ngợi, trực tiếp đẩy cửa phòng tắm ra.

Khi thấy Nam Khuê vẫn còn mặc quần áo, đầu tóc bù xù ngồi dưới vòi hoa sen, anh vội vàng chạy đến, đau lòng ôm lấy cô.

“Khuê Khuê, em làm sao vậy?”

Lục Kiến Thành ôm lấy cô, phản ứng đầu tiên là cô cảm thấy không thoải mái ở đâu.

“Nói anh biết, em có khó chịu ở đâu không?”

Cuối cùng lần này Nam Khuê cũng mở mắt ra, khi thấy khuôn mặt của Lục Kiến Thành ở trước mắt, hơn nữa còn ngày càng rõ ràng, cô không nhịn được nữa mà òa khóc.

Chỉ là nước mắt nhanh chóng bị nước cuốn đi.

Nhưng Lục Kiến Thành vẫn v**t v* khuôn mặt cô như một món đồ quý giá dễ vỡ, cẩn thận từng chút một, nhẹ nhàng lau đi.

Giọng nói của anh cũng nhẹ nhàng như vậy.

Vừa lau vừa hỏi: “Khuê Khuê, em khó chịu ở đâu?”

Không phải trong phòng bao rất lạnh nhạt, rất xa cách, ánh mắt lúc nhìn cô như một người lạ sao?

Sao lại đột nhiên đối xử tốt với cô như vậy?

Nam Khuê nhìn anh, nước mắt rơi không ngừng, vô cùng đáng thương nói: “Chỗ nào cũng khó chịu.”

Cô đưa tay ra nắm lấy quần áo trước ngực: “Nhưng chỗ này, chỗ này khó chịu nhất, Lục Kiến Thành, anh biết không? Nơi này đau.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 488


Chương 488

“Nó đau quá, em không muốn nó đau chút nào, nhưng… Em lại không khống chế được, em thật sự không khống chế được.”

Cô càng nói càng khóc to hơn.

“Anh nói cho em biết đi, làm sao nó mới có thể hết đau? Làm thế nào mới hết khó chịu?”

“Thật xin lỗi Khuê Khuê, là anh sai rồi, anh không nên để em uống rượu, bây giờ anh sẽ đưa em đến chỗ bác sĩ.”

Lục Kiến Thành cho rằng cô uống rượu nên mới đau tim, nên mới khó chịu.

Nam Khuê cười cười, kéo anh một cái: “Lục Kiến Thành, anh đúng là tên ngốc, em không đau thân thể, em đau lòng.”

“Trái tim, chỗ trái tim đau, anh hiểu không?”

Nói xong cô ngẩng đầu lên, để mặc cho nước xả vào mặt mình.

Dường như làm như vậy mới có thể khiến nỗi đau dịu đi.

Nhưng như vậy cũng chỉ xoa dịu trong một lúc.

Nam Khuê một lần nữa ôm chặt lấy mình, cô tiếp tục ngồi dưới vòi hoa sen, cúi thấp đầu, trong lòng vẫn vô cùng khó chịu.

Đột nhiên một tiếng nghẹn ngào hòa vào cùng tiếng nước vang lên, dù rất nhỏ nhưng Lục Kiến Thành vẫn có thể nghe thấy được.

Cô ngẩng đầu, khóc nấc lên: “Lục Kiến Thành, sao anh có thể làm như vậy với em chứ? Anh biết em khó chịu đến mức nào không?”

“Thật xin lỗi, Khuê Khuê.” Anh không ngừng v**t v* khuôn mặt cô, ngoài xin lỗi ra cũng không biết nói lời gì khác.

Chỉ có thể không ngừng nói xin lỗi.

“Em không cần lời xin lỗi đó, nói xin lỗi thì được ích gì chứ?”

“Em thích anh như vậy, thích đến nỗi trái tim cũng đau, nhưng anh chỉ làm em đau lòng, chỉ khiến em khó chịu.”

“Anh ôm hai người phụ nữ kia, đối xử lạnh nhạt với em, anh chỉ coi em là người lạ, anh không lo lắng cho em, em đau, Lục Kiến Thành, tim em đau đến chết mất.”

“Hu hu…” Nam Khuê càng nói càng cảm thấy đau lòng.

Có lẽ do cồn nên cô không kiềm chế bản thân, nghĩ cái gì đều nói ra hết.

“Ông nội mất, em không có người thân, em không có mẹ, không có cha, cũng không có họ hàng, em cho rằng anh sẽ bảo vệ em, nhưng anh lại không, anh không những không bảo vệ em mà còn luôn khiến em đau lòng.”

“Lục Kiến Thành, anh có biết không, em không còn gì nữa, nhưng em không sợ, vì em biết em còn có anh, nhưng bây giờ ngay cả anh cũng không thuộc về em.”

“Em thích anh, rất thích rất thích, anh đừng không quan tâm em có được không?” Nói xong, nước mắt cô đong đầy đôi mắt.

Lục Kiến Thành nghe đến đó thì ngẩn người, cả người giống như tượng đá.

Anh mới nghe được gì vậy?

Cô nói thích anh?

Vậy nên người cô thích là anh sao?

Nhưng sao có thể chứ?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 489


Chương 489

Nếu như không phải do tự mình nghe được thì anh cũng không tin.

“Khuê Khuê…” Lục Kiến Thành cúi đầu, anh nhẹ nhàng, kích động gọi tên cô.

Giây phút này trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, kích động đến mức không biết diễn đạt như thế nào.

“Anh có nghe nhầm không? Em thật sự thích anh sao?” Anh nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô, vô cùng kiên nhẫn hỏi.

Nam Khuê ngẩng đầu, hai mắt đều là nước mắt, cô nhẹ nhàng nhìn anh, còn chưa nói gì nước mắt đã lăn xuống như trân châu.

“Đừng khóc.”

“Khuê Khuê đừng khóc.”

Thấy cô khóc, trái tim Lục Kiến Thành vô cùng đau, anh ôm lấy mặt Nam Khuê, kéo cô đến bên cạnh mình rồi cúi đầu xuống, môi chạm vào mặt cô, nhẹ nhàng hôn từng giọt nước mắt của cô đi.

Một giọt, hai giọt…

Anh nhẹ nhàng hôn hết từng giọt nước mắt trên mặt cô.

Toàn bộ quá trình anh đều vô cùng nhẹ nhàng.

Nhưng anh càng làm vậy thì Nam Khuê càng khóc to hơn.

Cô thậm chí còn cho rằng mình đang nằm mơ, vì chỉ có trong mơ anh mới có thể nhẹ nhàng với cô như vậy.

Cả ngày hôm nay anh đều đối xử với cô rất lạnh nhạt, hoàn toàn xem cô là người xa lạ, sao đột nhiên lại tốt như vậy với cô chứ?

“Lục Kiến Thành…” Nam Khuê nhẹ giọng sụt sịt, kéo tay anh: “Có phải em đang nằm mơ không?”

“Đồ ngốc, anh ở ngay cạnh em, sao lại là nằm mơ được chứ?”

“Nhưng mà…” Nam Khuê ôm lấy người mình, co lại thành một cục nhỏ, đáng thương nói: “Anh rõ ràng xem em là người xa lạ, ngay cả lúc em uống rượu anh cũng không quan tâm, anh cứ như vậy nhìn người khác bắt nạt em.”

“Lục Kiến Thành, ban ngày anh vừa mới bắt nạt em xong, sao bây giờ anh lại đột nhiên tốt với em như vậy chứ?”

Vừa nghĩ đến những hình ảnh kia, Nam Khuê đã cảm thấy cả đời này mình cũng không quên được.

Ánh mắt và ngữ khí của anh trong phòng bao vô cùng lạnh lùng, giống như một thanh kiếm đâu vào lòng cô vậy.

“Thật xin lỗi, Khuê Khuê, anh sai rồi, là anh sai rồi.” Lục Kiến Thành ôm lấy mặt cô, lúc này đây anh cảm thấy hối hận đến chết mất.

Phương Kiều nói rất đúng, anh thật ngu ngốc, rõ ràng có nhiều cách như vậy mà anh lại luôn lựa chọn cách ngốc nghếch nhất.

Không chỉ làm mình tổn thương mà còn làm cô tổn thương.

“Nếu như em khó chịu thì em đánh anh đi, em phạt anh đi có được không, cái gì cũng được, nhưng đừng mặc kệ anh.” Lục Kiến Thành nhẹ nhàng dịu dàng.

Nam Khuê nhìn anh, bỗng nhiên cô đưa tay ra, ngón tay thon dài mềm mại chạm vào mặt anh.

Lông mày, mũi, cuối cùng rơi xuống đôi môi mỏng.

“Nhưng sao em lại có thể không để ý đến anh được chứ?”

Cô yêu anh còn không hết, sao lại không để ý đến anh được?

Ngón tay của Nam Khuê nhẹ nhàng v**t v* đôi môi của Lục Kiến Thành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 490


Chương 490

Cảm giác nhẹ nhàng này, anh ở bên cạnh cô, chăm sóc cô, nhưng cho dù như vậy cô vẫn cảm thấy trống vắng trong lòng.

Giây phút này, khi nhìn thấy đôi môi của anh, đột nhiên Nam Khuê không muốn gì hết, đầu óc cô như trống rỗng, lại giống như cố ý muốn làm gì đó.

Cô chỉ làm theo cảm giác của bản thân, Nam Khuê nghiêng người, đôi môi mềm mại hôn lên môi Lục Kiến Thành.

Trong quá khứ, anh luôn là người chủ động.

Nhưng lúc này Nam Khuê như muốn chứng minh gì đó mà vô cùng vội vàng.

Nụ hôn của cô có chút gấp gáp, dường như đã hoàn toàn vứt bỏ sự xấu hổ và thẹn thùng thường ngày của mình, lấy hết dũng khí của mình ra, hoàn toàn đánh cược vào lần này.

Cô chỉ muốn làm theo trái tim mình, chỉ muốn để mình phóng túng một lần, cố gắng thể hiện tình cảm chân thực trong lòng mình.

Nhưng sau khi chủ động một lúc, cô nhận ra có gì đó khác lạ.

Cơ thể Lục Kiến Thành vẫn luôn cứng ngắc, cả người anh như pho tượng, ngoài hô hấp ra thì trên người không cử động chút nào.

Cơ thể Nam Khuê cũng lập tức cứng lại, trong lòng cũng dần lạnh đi.

Cảm giác này giống như có một chậu nước đá lạnh lẽo mạnh mẽ giội thẳng xuống đầu cô.

Cả người cô lập tức ướt đẫm.

Không chỉ người mà trái tim cũng lạnh buốt.

Quả nhiên anh không thích cô.

Cho nên ngay cả khi cô hạ thấp bản thân như vậy, cứ như vậy mà hôn anh, bỏ hết tất cả kiêu ngạo và bướng bỉnh của mình đi cũng không có tác dụng.

Quả nhiên không yêu chính là không yêu.

Không yêu thì có miễn cưỡng cũng không thể.

Cô nâng môi lên, cười khổ sở.

Giờ phút này chỉ có thể dùng nụ cười để che giấu nỗi lòng đau đớn.

Cô muốn rời đi, trong phòng đều là hơi nóng, sương mù lượn lờ khiến cô cảm thấy vô cùng chật chội, ngột ngạt đến mức khó thở.

Nhưng cô còn chưa xoay người thì Lục Kiến Thành đã giữ tay cô lại.

Anh đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô, nhẹ nhàng hỏi: “Khuê Khuê, có thể nói lại cho anh nghe được không?”

“Nghe cái gì?”

“Vừa rồi em nói thích anh, rất thích anh, là thật sao?” Lục Kiến Thành cẩn thận hỏi, giống như sợ làm phiền cô.

“Xin lỗi.” Nam Khuê hạ mắt.

Cô không nên nói, cô đã giấu được lâu như vậy rồi mà.

Nếu như không phải ban nãy quá say, quá đau lòng thì cô cũng sẽ không nói ra.

Cô yêu anh, nhưng anh lại không thích cô chút nào, cô cũng không muốn tình yêu của mình trở nên rẻ mạt.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 491


Chương 491

“Em không có, anh nghe nhầm rồi.” Nam Khuê lắc đầu.

Lục Kiến Thành dùng cả hai tay giữ cô lại: “Không, Khuê Khuê, anh nghe được, anh nghe thấy rất rõ, em nói thích anh.”

“Em không có!” Nam Khuê kiên trì.

Lục Kiến Thành lại không quan tâm, anh kiên nhẫn: “Không sao, cho dù nói sai thì cũng là thích!”

Lời này khiến Nam Khuê hoàn toàn sụp đổ, cô đã cố gắng cứu vãn, tại sao vẫn ép cô phải thừa nhận chứ?

Cô không muốn nói, cũng không muốn yêu!

Cô đau, vô cùng đau đớn.

Cô không yêu nổi nữa, cô từ bỏ rồi còn không được sao?

Trái tim cô đã chịu đủ sự đau đớn rồi, vì sao còn muốn khiến cô càng đau lòng hơn nữa vậy?

Cuối cùng Nam Khuê không kiềm chế được sự đau lòng nữa, nói to: “Được, em thừa nhận, em có nói, em thích anh, em thích anh đấy thì sao?”

“Nhưng mà Lục Kiến Thành…” Nam Khuê đột nhiên bình tĩnh trở lại, đôi mắt u buồn, giọng nói yếu ớt: “Yêu vốn là chuyện của một người, em thích anh, nhưng em không muốn quấy rầy anh, cũng không muốn dây dưa không ngừng với anh, đây là chuyện riêng của em, chỉ là chuyện của riêng em.”

Cô đã từng thử nói cho anh biết, nhưng sau mấy lần không có kết quả, cô đã hoàn toàn từ bỏ!

Thay vì bị từ chối, cô thà chôn chặt tình cảm này trong lòng còn hơn, ít nhất còn có thể giữ lại được chút kí ức đẹp đẽ cho mình, không đến mức quá thê thảm.

“Đồ ngốc, vậy em đã chuẩn bị xong chưa?” Đột nhiên Lục Kiến Thành nghiêng người về phía trước, giữ lấy mặt cô, nhẹ nhàng hỏi.

“Chuẩn bị cái gì?”

“Em nói cho anh biết suy nghĩ của mình rồi mà không muốn câu trả lời của anh sao?”

Nam Khuê lập tức lắc đầu.

Không muốn, một chút cô cũng không muốn.

Đã sớm đoán được câu trả lời, đã sớm đoán được sẽ bị từ chối, dù là ai đi chăng nữa cũng không muốn nghe.

Trái tim cô không mạnh mẽ như vậy, cô chỉ là một cô gái bình thường, cũng biết đau, cũng biết tổn thương mà thôi.

Nhất định phải tàn nhẫn với cô như thế sao?

Nam Khuê hạ mắt, lúc này cô nghe thấy giọng nói kiên định của Lục Kiến Thành: “Nhưng anh nhất định phải nói cho em biết đáp án của anh!”

???

“Lục Kiến Thành, em không muốn nghe, anh đừng có nói cho em.” Nam Khuê chống cự lắc đầu.

Lục Kiến Thành giữ cô lại, cúi đầu chạm mũi với cô, sau đó nhẹ nhàng cười.

Cô gái ngốc, anh biết cô chắc chắn đang hiểu lầm.

“Khuê Khuê…” Lục Kiến Thành nhìn cô, giây phút này đôi mắt anh sáng như sao, dường như bên trong đang có muôn ngàn vì sao lấp lánh.

Anh lên tiếng, môi mỏng hơi hé ra, dường như dùng giọng nói dịu dàng nhất để nói với cô: “Em nghe cho kĩ, anh chưa từng cảm thấy việc em thích anh là chuyện phiền não, ngược lại anh còn cảm thấy rất vui, vô cùng vui.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 492


Chương 492

“Vì sao?” Nam Khuê ngơ ngác hỏi.

Cô cảm thấy dung lượng não của mình lúc này không đủ để dùng, không thể suy nghĩ như bình thường được.

“Đồ ngốc, vì anh cũng thích em!”

Câu nói này như nổ tung trong đầu Nam Khuê, phản ứng đầu tiên của cô khi nghe thấy chính là mình đang nằm mơ.

Nếu không thì sao cô lại nghe được câu nói này chứ?

Thích cô?

Lục Kiến Thành thích cô thật sao?

Mười năm, đây dường như là chuyện cô nằm mơ cũng không dám nghĩ.

Lúc gả cho anh, cô chỉ hi vọng hai người có thể cùng ở bên nhau, cùng nhau đi hết cuộc đời này, chỉ cần có thể ở bên cạnh anh cô đã cảm thấy đó là sự vui sướng và thỏa mãn vô cùng lớn đối với mình.

Sau đó khi thấy được sự cưng chiều và che chở của anh đối với Phương Thanh Liên, cô càng không dám mơ mộng hão huyền.

Nhưng bây giờ anh lại đang tự mình nói thích cô.

Nam Khuê lập tức ngẩn người, cô gần như không thể suy nghĩ nổi.

Một lúc lâu sau cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Nhưng mà người anh thích không phải là…”

Cô còn chưa nói xong thì Lục Kiến Thành đã cắt lời: “Khuê Khuê, đó là quá khứ, anh biết, quá khứ anh đối xử với em không tốt, luôn khiến em đau lòng, khiến em tổn thương, nhưng bây giờ không như vậy, anh hiểu rõ, người anh thích là em.”

“Xin lỗi em, anh không nên làm nhiều chuyện sai như vậy, càng không nên tổn thương em.”

Nói rồi Lục Kiến Thành cầm lấy tay cô đưa lên môi hôn.

“Trách anh, đều do anh. Lúc em nói ly hôn, em có biết anh đau lòng đến mức nào không? Anh không muốn rời xa em chút nào, nhưng em đã quyết tâm, em kiên định như vậy, thậm chí anh còn nghĩ đến chuyện sẽ dùng cách không tử tế để giữ em lại, chỉ cần giữ em lại bên cạnh anh là được rồi.”

“Nhưng mà Khuê Khuê, dù là ngày trước hay bây giờ, anh đều không muốn ép buộc em.”

“Anh biết anh làm sai, em đang trách anh, em muốn anh làm gì cũng được, nhưng đừng không để ý đến anh.”

Nam Khuê mở to mắt, nếu như không phải bản thân nghe thì cô cũng không dám tin vào tai mình.

Đây là cảnh mà cô đã mơ không biết bao nhiêu lần.

Nhưng khi mọi chuyện xảy ra cô lại không biết nên phản ứng như thế nào.

Lúc lâu sau cô mới tìm lại được suy nghĩ của mình, một giây sau cô ngẩng đầu lên, đôi mắt lập tức ướt ướt, sau đó nước mắt lập tức rơi xuống.

Mười năm.

Cô yêu anh mười năm.

Gả cho anh, cũng rời xa anh.

Ngay lúc cô cho rằng tất cả đều là vở kịch do một mình mình đóng vai thì anh lại nói với cô rằng anh cũng thích cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 493


Chương 493

Lúc kịp phản ứng lại, cô không thể kiềm chế đực cảm xúc của mình nữa.

Giống như hơn ba ngàn đem yêu thầm đều được giãy bày.

Nhiều ngày như vậy, thậm chí cô còn không biết mình đã trải qua như thế nào.

Cô còn tưởng rằng cả đời này sẽ mãi như vậy, cô sẽ mang theo mối tình yêu thầm này già đi, thậm chí là đến lúc cô chết.

Nhưng lúc này cô mới hiểu ra rằng tất cả những nỗ lực của mình đều có ý nghĩa.

Đủ.

Đủ rồi.

“Sao em lại khóc, có phải do anh nói không hay không? Hay anh làm em tức giận?” Thấy Nam Khuê khóc, Lục Kiến Thành vô cùng đau lòng.

Không phải.” Nam Khuê lắc đầu sau đó giải thích: “Em không có đau lòng, em chỉ…”

Cô đột nhiên phát hiện mình không biết dùng từ ngữ như thế nào để diễn tả.

Cô nhào lên phía trước, lao vào trong lòng Lục Kiến Thành, vùi thân thể nhỏ xinh của mình vào lồng ngực rộng lớn của anh.

Cô muốn ôm anh, ôm thật chặt, thật thật chặt.

Phải ôm thật chặt để cảm nhận hơi ấm từ anh.

Hóa ra đây chính là cảm giác yêu đương.

An tâm như vậy.

Ngọt như mật vậy.

Cuối cùng cũng không còn là một mình cô đơn phương, một mình cô chịu đựng.

Cô yêu anh, rất rất rất yêu anh.

“Lục Kiến Thành…” Nam Khuê gọi tên anh.

Thật ra cô cũng không biết mình muốn nói gì, chỉ đơn giản là muốn gọi tên anh mà thôi.

“Hửm?” Lục Kiến Thành nhẹ giọng trả lời, âm cuối hơi nâng lên, yên lặng chờ cô nói tiếp.

Kết quả đợi một lúc lâu cũng không thấy Nam Khuê nói gì.

Anh cúi đầu, dịu dàng hỏi: “Sao không nói gì vậy, anh vẫn đợi em.”

Nam Khuê cười, một lần nữa cựa quậy trong lòng anh, nói thật nhỏ: “Không có gì, chỉ muốn gọi tên anh mà thôi!”

“Thật sự không muốn nói gì sao?” Lục Kiến Thành hỏi lại.

Nam Khuê nhẹ nhàng lắc đầu.

Lúc này đây, có thể nằm trong lòng anh, cảm nhận được hơi thở của anh, nghe được tiếng nhịp tim của anh, cô đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi.

Đây là lần đầu tiên cô biết hai bên tình nguyện, suy nghĩ giống nhau hạnh phúc đến thế nào.

Dù hai người không làm gì, chỉ yên lặng ôm nhau cũng đã thấy vô cùng thỏa mãn.

Nhưng rõ ràng Lục Kiến Thành không nghĩ vậy.

“Khuê Khuê…” Lần này là Lục Kiến Thành gọi tên cô.

“Ừm!”

Nam Khuê cho rằng anh cũng giống cô, chỉ đơn giản là gọi tên nhau.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 494


Chương 494

Nhưng một giây sau cô mới biết mình đã sai.

Lục Kiến Thành mở vòi hoa sen ra, ôm cô đứng dưới dòng nước.

Nước nóng lập tức xối lên người hai người, dòng nước ấm áp vô cùng dễ chịu.

“Lạnh không?” Lục Kiến Thành hỏi.

Nam Khuê lắc đầu nói: “Không lạnh, rất thoải mái!”

“Vậy em có muốn thoải mái hơn không?”

“Hả?” Nam Khuê ngẩng đầu, có chút khó hiểu.

“Khuê Khuê, anh muốn làm chuyện chưa làm xong với em, em chuẩn bị xong chưa?”

“Chuyện…” Gì?

Nam Khuê còn chưa nói hết câu, trên môi đã truyền đến xúc cảm mềm mại, vô cùng dễ chịu.

Hóa ra đây chính là thoải mái hơn mà anh nói.

Nam Khuê kịp phản ứng lại, một giây sau, cô đã bị Lục Kiến Thành áp vào tường, một tay anh ôm lấy eo cô, hoàn toàn không cho cô đường lui, hôn cô thật sâu.

Nụ hôn của anh rất mạnh mẽ, giống như cuồng phong bão táp, dường như muốn nhấn chìm cô vậy.

Hoàn toàn không nhẹ nhàng như lúc trước, cũng không phải là một cái chạm nhẹ.

Anh dùng sức như muốn khảm cô vào người mình, lưu giữ cô vào trong cuộc sống của mình.

Nam Khuê thở hổn hển, cô cảm thấy não mình hết không khí, gò má ửng đỏ như đánh phấn, đáng yêu động lòng người.

Cả người cô không còn chút sức nào.

“Kiến Thành, này… Anh nhẹ một chút, em…” Nam Khuê nắm lấy áo anh, thở hổn hển nói.

Giọng nói đó mềm mại như nước khiến trái tim Lục Kiến Thành không ngừng rung động, trái tim anh càng ngứa hơn, người cũng cảm thấy khó chịu.

“Khuê Khuê…”

Lục Kiến Thành cũng như cô, hơi thở khi th* d*c cũng nóng đến mức dọa người.

“Khuê Khuê, anh muốn…” Lục Kiến Thành đỡ lấy đầu Nam Khuê, câu tiếp theo không cần nói cũng hiểu.

Khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê lập tức đỏ bừng.

Hơi nóng trong phòng tắm vẫn không ngừng tăng cao, nhiệt độ vốn đã cao, cộng với việc trong người cô có cồn, bây giờ lại bị Lục Kiến Thành trêu chọc, khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê đỏ như máu.

Cô thừa nhận, cô thích anh.

Cô cũng muốn làm những chuyện hạnh phúc, ngọt ngào mà sung sướng kia với anh.

Nhưng cô không muốn nhanh như vậy.

Họ chỉ vừa mới nói rõ tấm lòng của nhau, cũng chỉ mới vừa thổ lộ với nhau, mặc dù hai người đã kết hôn, đã làm những chuyện thân mật kia.

Nhưng lúc kết hôn không giống bây giờ.

Khi đó ít nhiều gì cũng có chút cảm giác như đang thực hiện nhiệm vụ, cho nên không dám mong chờ gì.

Nhưng hiện tại, cô vừa hi vọng vừa mong chờ vào tình cảm này.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 495


Chương 495

Cô hi vọng tất cả đều đẹp đẽ, là nước chảy thành sông chứ không phải sự vội vàng.

Thấy Nam Khuê không trả lời mà chỉ cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại còn đỏ bừng, Lục Kiến Thành lập tức hiểu rõ: “Đồ ngốc, không muốn thì không muốn, không cần ngại, em có thể nói cho anh.”

“Vậy… anh sẽ không tức giận sao?” Nam Khuê cẩn thận hỏi.

Lục Kiến Thành cười một tiếng vô cùng gợi cảm, nhẹ nhàng nói: “Đồ ngốc, tại sao anh lại tức giận chứ?”

“Vì…” Nam Khuê cắn môi, khuôn mặt mềm mại giống như một đóa hoa hồng nở rộ

Câu kế tiếp khiến cô cảm thấy rất thẹn thùng, cho nên có chút khó khăn nói: “Vì bọn họ nói, nếu như lúc đàn ông muốn thì rất khó để chịu đựng.”

“Đúng là rất khó chịu đựng.” Lục Kiến Thành nói.

“Hả?” Nam Khuê ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ đều là sự lo lắng.

“Nhưng anh càng không muốn ép buộc em hơn, đồ ngốc, anh thừa nhận anh muốn, nhưng anh muốn không phải vì do xúc động mà vì ôm em thế này khiến anh không kiềm chế được.”

“Anh muốn không phải lần này hoặc lần sau, anh muốn ở bên cạnh em, càng muốn quý trọng em, chờ đến ngày em cam tâm tình nguyện hơn.”

Lục Kiến Thành nói xong, hôn lên trán Nam Khuê một cái.

Sau đó lập tức quay người chuẩn bị rời đi.

Thấy anh xoay người, không biết vì sao lúc này Nam Khuê đột nhiên cảm thấy rất hoảng loạn.

Cô gần như không suy nghĩ mà lập tức ôm chặt lấy eo Lục Kiến Thành, có chút vội vàng nói: “Anh muốn đi đâu?”

Lục Kiến Thành cưng chiều vuốt tóc cô: “Thật ngang ngược, không cho anh ăn no cũng không cho anh rời đi, Khuê Khuê, em biết bây giờ em quyến rũ đến mức nào không? Anh chỉ sợ nếu mình tiếp tục ở lại thì sẽ không chịu được mất.”

“Em tắm trước đi, anh muốn ra ngoài hóng gió để bình tĩnh lại, nếu không anh sợ anh sẽ không kiềm chế được bản thân.”

Nghe anh nói xong, Nam Khuê cúi đầu, lúc này mới phát hiện quần áo mình đã ướt đẫm.

Quần áo cô mặc là sa mỏng, gặp nước nóng nên đã trở nên trong suốt.

Dưới ánh đèn càng thêm mờ ảo, quyến rũ hơn.

Ý thức được chuyện này, cô vội vàng ôm chặt lấy bản thân, sau đó nhanh chóng xoay người.

Lục Kiến Thành buồn cười nhìn cô thẹn thùng.

“Anh chờ em bên ngoài.”

Nói xong câu đó, anh đi ra khỏi phòng tắm.

Vừa ra khỏi phòng tắm, Lục Kiến Thành lập tức đến tủ lạnh tìm nước lạnh, sau đó cởi áo khoác trên người ra, hạ nhiệt độ trong phòng xuống.

Tiếp theo đó anh rút một điếu thuốc, cố gắng ép bản thân tỉnh táo lại.

Nhưng tất cả đều thất bại khi anh thấy Nam Khuê quấn khăn tắm đi từ phòng tắm ra.

Cho dù đã cố gắng nhiều như vậy, nhưng khi nhìn thấy cô, ngọn lửa trong lòng anh lập tức bùng lên, cả người cũng nóng bừng.

“Kiến Thành, em tắm xong rồi, anh có muốn đi…” Tắm không?

Nam Khuê còn chưa nói xong, đôi môi mềm mại lại lần nữa bị chặn lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 496


Chương 496

Nụ hôn này của anh còn mạnh mẽ hơn ban nãy, giống như một con sư tử hung dữ.

Nam Khuê không có chỗ trốn, toàn bộ đều bị anh làm chủ, chỉ có thể cố gắng nhón chân lên để phù hợp với chiều cao của anh.

Một lúc sau, chân Nam Khuê có chút đau nhức.

Lục Kiến Thành nhanh chóng phát hiện ra, anh không nói lời thừa thãi, động tác trên miệng cũng không dừng lại, trực tiếp ôm Nam Khuê đặt lên sopha.

Lần này độ cao của hai người lập tức thay đổi thành Nam Khuê cao hơn, Lục Kiến Thành thấp hơn.

Nhưng cho dù như vậy thì anh vẫn luôn giữ quyền chủ động.

Cuối cùng, không rõ bao lâu, Lục Kiến Thành mới lưu luyến không rời buông cô ra, nhẹ nhàng dùng chóp mũi đụng vào chóp mũi cô, hơi thở vẫn nóng rực như cũ: “Hôn cũng không đủ, làm sao bây giờ?”

Bị anh trêu chọc như vậy, khuôn mặt mới trở lại bình thường của Nam Khuê lại đỏ bừng lên.

“Sau này còn rất nhiều cơ hội.”

Nói xong câu đó, Nam Khuê thẹn thùng cúi đầu.

Đồng thời trong lòng cũng như được ăn mật vậy, ngọt lan khắp trái tim.

Hóa ra tình yêu lại ngọt ngào như vậy, cho dù chưa ăn gì cũng vô cùng dễ chịu, trái tim cũng cảm thấy hạnh phúc sung sướng.

Bây giờ cô cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Ngọt ngào đến mức cô còn nghi ngờ những chuyện trước mắt là giả.

“Ngoan ngoãn ở chỗ này đợi anh, anh tắm xong sẽ ra.” Lục Kiến Thành cưng chiều vuốt tóc cô, nhẹ nhàng dặn dò.

“Ừm!” Nam Khuê ngoan ngoãn gật đầu.

Trong phòng tắm, Lục Kiến Thành chỉnh nhiệt độ nước về mức lạnh nhất.

Trong người anh đều là lửa, chỉ có thể không ngừng tắm nước lạnh, một lần lại một lần.

Mãi đến khi hơi nóng trong người được xua đi hết, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn, anh mới bước ra khỏi phòng tắm.

Lúc ra ngoài, Lục Kiến Thành còn lo sợ rằng vừa nhìn thấy cô thì sẽ lại một lần nữa thất bại.

Nhưng lúc thấy trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có âm thanh truyền ra từ tivi, Nam Khuê đã nghiêng đầu ngủ gật trên sopha, trái tim anh cảm thấy vô cùng ấm áp.

Lục Kiến Thành bước nhẹ qua đó.

Thấy khóe miệng mỉm cười khi say ngủ của Nam Khuê, anh cũng không kiềm chế được mà cười.

Anh cúi người bế Nam Khuê lên, sau đó đi vào phòng ngủ.

Nghĩ đến sự khẩn trương và do dự của cô trong lúc đ*ng t*nh ban nãy, Lục Kiến Thành đắp chăn cho Nam Khuê xong thì ra khỏi phòng ngủ.

Bỏ dép ra, một mình anh ngủ trên sopha.

Trước kia là anh bỏ lỡ quá nhiều.

Lần này anh muốn quý trọng cô thật tốt.

Cũng đồng ý đi chậm hơn cùng cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 497


Chương 497

Sáng hôm sau khi tỉnh lại, Nam Khuê cảm thấy đầu vô cùng đau.

Cô dùng sức đập đầu, đột nhiên những chuyện xảy ra tối qua trở nên rõ ràng.

Cô nhớ rằng, hình như cô đã tỏ tình.

Sau đó Lục Kiến Thành cũng tỏ tình.

Anh nói anh cũng thích cô, sau đó hai người thiếu chút nữa…

Tiếp đó là gì cô cũng không có ấn tượng.

Nhưng anh đâu rồi?

Chẳng lẽ tất cả đều là mơ, chỉ là một giấc mơ của cô thôi sao?

Nghĩ đến đây, Nam Khuê có chút vội vàng, cô vội vàng vén chăn lên chạy ra phòng khách muốn tìm bóng dáng Lục Kiến Thành, để chứng minh những gì xảy ra trước đó là sự thật.

Là thật, không phải là ảo tưởng của cô.

“Kiến Thành…”

Nhưng lúc Nam Khuê đi ra phòng khách lại không còn ai cả.

“Kiến Thành…”

Nam Khuê lại gọi thêm một tiếng.

Nhưng phòng khách vẫn trống vắng như cũ, không một bóng người.

Nam Khuê không tin, cô đến nhà vệ sinh, ban công, phòng bếp, nhưng kết quả vẫn giống nhau.

Nơi nào cũng trống rỗng, ngay cả bóng của anh cũng không thấy.

Chẳng lẽ tất cả thật sự chỉ là một giấc mộng thôi sao?

Bây giờ đã tỉnh mông, cô cũng nên chấp nhận sự thật.

Trái tim của Nam Khuê lập tức chìm xuống, tâm trạng cũng trở nên vô cùng kém.

Cô đúng là điên rồi, mơ mà cũng xem như thật.

Cô đưa tay sờ lên môi mình.

Tối qua họ hôn rất nhiều, họ hôn nhau rất nhiều, nhất là hai lần cuối cùng, nụ hôn của anh nóng như lửa vậy, vừa vội vàng vừa điên cuồng.

Cô thậm chí còn nhớ rõ cảm giác của những nụ hôn dày đặc kia, nhớ kĩ hơi thở nóng rực của anh, nhớ kĩ giọng nói gợi cảm của anh, cũng nhớ kĩ cả giọng nói khàn khàn của anh khi đ*ng t*nh, nhưng cho dù kí ức của cô chân thật như vậy thì tất cả cũng đều là giả.

“Nam Khuê, mày đúng là hết thuốc chữa rồi.”

Cô đánh vào đầu mình, trong lòng vô cùng buồn bực.

Nhưng vì sao cô cảm giác nụ hôn kia lại không giống là mơ, cảm giác của cô rõ ràng chân thật như vậy mà?

Đột nhiên Nam Khuê nghĩ đến chuyện gì đó, cô lập tức chạy đến phòng tắm.

Cô nhớ rõ hôm qua sau khi cô tắm xong là anh vào tắm.

Anh đã tắm thì chắc chắn sẽ để lại quần áo.

Nhưng cô gần như lật tung cả phòng tắm lên cũng không thấy quần áo của anh.

Không có quần áo.

Cho nên anh căn bản không có đến, cũng không tới chỗ này tắm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 498


Chương 498

Quả nhiên đúng là cô bị điên rồi, mơ cũng chân thật như vậy.

Ngay lúc Nam Khuê không còn hi vọng gì, cho rằng tất cả đều là một giấc mơ thì đột nhiên cửa phòng mở ra.

Một giây sau, cô thấy Lục Kiến Thành mặc quần áo thoải mái, sải chân dài đi vào.

Nam Khuê nhìn thấy anh thì không để ý đến gì nữa, cô vội vàng chạy đến ôm lấy Lục Kiến Thành.

Vì chạy quá nhanh nên lúc cô gần như là lao về phía Lục Kiến Thành.

Mãi cho đến khi ôm anh, dựa vào ngực anh, nghe tiếng hít thở của anh, ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, Nam Khuê mới tin tất cả những gì đã xảy ra đều là thật.

Cô không có nằm mơ.

Cô thật sự không nằm mơ.

Nghĩ đến đây, trong lòng Nam Khuê cảm thấy vô cùng vui vẻ, giống như có pháo hoa nở rộ vậy.

Giờ phút này, thế giới của cô vô cùng xinh đẹp.

“Anh đi đâu vậy? Em còn nghĩ rằng anh đã bỏ em lại.”

Mãi đến khi tâm trạng ổn định, Nam Khuê mới ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt linh động chớp chớp, nước mắt lưng tròng, khiến người khác vô cùng đau lòng.

Nhất là ánh mắt uất ức và giọng nói tủi thân kia khiến ai cũng mềm nhũn.

Lúc nói chuyện, hai tay nhỏ của cô ôm Lục Kiến Thành chặt hơn một chút.

Giống như sợ anh rời đi vậy.

“Đồ ngốc, sợ em dậy sẽ đói nên anh đi mua bữa sáng cho em.”

Lục Kiến Thành nâng tay, cưng chiều vuốt tóc Nam Khuê.

“Vậy sao anh không nói cho em, làm hại em tưởng tối hôm qua chỉ là một giấc mơ, còn tưởng rằng anh chưa từng xuất hiện ở đây.”

Nam Khuê càng nói càng cảm thấy tủi thân.

Vừa tỉnh dậy đã không thấy anh, thậm chí lúc không tìm được anh, cô đúng là đã bị dọa sợ.

Biết người trong ngực mình bị dọa không nhẹ, Lục Kiến Thành lập tức xin lỗi: “Được rồi, là tại anh, là do anh sai, là anh suy nghĩ không cẩn thận.”

“Lần sau không cho phép anh như vậy nữa.”

Nam Khuê bĩu môi, vừa đáng yêu vừa bá đạo nói.

“Được.” Lục Kiến Thành nghiêm túc gật đầu: “Anh đồng ý với em, sau này sẽ không có chuyện anh không nói gì mà đột nhiên rời đi.’

“Ừm, như vậy còn tạm được.”

Lúc này Nam Khuê mới hài lòng.

Đột nhiên cô nghĩ đến chuyện gì đó rồi nói: “Còn nữa, sau này dù có chuyện gì xảy ra anh cũng không được bỏ em lại một mình.”

“Được.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Thấy anh đồng ý nhanh như vậy, Nam Khuê không vui, cô cố ý dậm chân, nghiêm mặt nói: “Lục Kiến Thành, em đang nói nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc, nếu như sau này anh bỏ một mình em lại, em sẽ không tha thứ cho anh.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 499


Chương 499

“Được, cô Nam Khuê, anh cũng vô cùng chăm chú.”

Làm sao bây giờ?

Anh đột nhiên cảm thấy người trong lòng bắt đầu dài dòng.

Nhưng ngay cả khi cô dài dòng anh cũng cảm thấy đáng yêu, chỉ muốn hôn cô một cái.

Nghĩ đến đây, Lục Kiến Thành cũng làm như vậy.

Anh cúi đầu, trực tiếp hôn lên đôi môi đang líu lo không ngừng của Nam Khuê.

Sau đó càng hôn càng sâu.

Phản ứng đầu tiên của Nam Khuê là ngẩn người, sau đó được anh dẫn dắt thì càng tự nhiên, càng thuần thục hơn.

Lúc hai người buông nhau ra, khuôn mặt Nam Khuê đỏ như ánh bình minh nhìn vô cùng đẹp mắt.

“Anh…” Hơi thở của cô không ổn định, cô thở hổn hển rồi nói: “Anh lại hôn em?”

Lục Kiến Thành cười, anh lại gần hôn nhẹ lên môi cô một cái rồi đáp: “Đồ ngốc, không phải người yêu thường như vậy sao? Luôn không khống chế được mà muốn hôn đối phương, muốn quấn lấy đối phương.”

“Nhưng anh…” Nam Khuê chỉ vào môi Lục Kiến Thành rồi lại chỉ vào môi mình: “Hai ngày nay anh hôn em rất nhiều.”

“Nhiều sao?” Lục Kiến Thành cố ý hỏi, sau đó lại trả lời: “Anh cảm thấy không nhiều chút nào.”

“Khuê Khuê, đây mới gọi là yêu đương, mới gọi là tình yêu cuồng nhiệt, đừng nói là ba năm lần, một ngày ba mươi, năm mươi lần cũng không nhiều, hay là em không muốn nhiều như vậy?”

“Em…em không có.”

Nói xong mặt Nam Khuê càng đỏ hơn.

Dù ngoài miệng nói không nhưng trong lòng cô rất thích, rất rất thích anh hôn.

Cô đỏ mặt như vậy còn anh lại vô cùng bình tĩnh, không đỏ mặt chút nào.

Đột nhiên Nam Khuê như phát hiện ra một đại lục mới.

Cô phát hiện dù mặt Lục Kiến Thành không đỏ nhưng tai lại vô cùng đỏ.

Nam Khuê nhìn lỗ tai đỏ hồng của anh, đột nhiên cô cảm thấy anh rất đáng yêu.

Cô đưa tay sờ lỗ tai Lục Kiến Thành như sờ thỏ nhỏ, dường như cô mới phát hiện ra chuyện gì rất lạ, bất ngờ nói: “Oa, Lục Kiến Thành, lỗ tai anh đỏ này, anh đang thẹn sao?”

“Không có.” Người nào đó không thừa nhận.

Nam Khuê không tin, cố ý hừ nhẹ: “Hừ, lừa em sao, anh đang xấu hổ.”

“Đây là lần đầu tiên em thấy lỗ tai anh đỏ đó!” Nam Khuê vừa nói vừa đưa tay sờ.

Lần này Lục Kiến Thành thật sự tức giận, anh trực tiếp kéo Nam Khuê vào ngực rồi cúi đầu ngậm lấy vành tai của cô.

Vành tai lập tức cảm thấy ấm áp, cơ thể Nam Khuê tê dại, cả người cô như chìm vào một hồ nước, mềm mại yếu ớt dựa vào ngực anh.

Thủ đoạn của anh lúc nào cũng cao siêu như vậy, anh biết rõ cô rất ngây ngô, căn bản cô không chịu được một chiêu này của anh.

Xấu xa, anh cố ý.

Chắc chắn anh đang cố ý.

Anh chắc chắn muốn thấy cô thẹn thùng, muốn thấy cô xấu hổ.
 
Back
Top Bottom