Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 420


Chương 420

Nói xong anh ấy cũng không cho Lâm Niệm Sơ cơ hội từ chối, trực tiếp kéo cô ấy đến phòng tắm.

Lâm Niệm Sơ không đồng ý, cô ấy dùng sức chống trả: “Tôi không muốn, tôi không buồn ngủ, tôi chưa muốn ngủ.”

“Vậy cũng tắm trước đã, hay em muốn anh làm giúp em? Hả…?” Anh ấy nheo mắt nhìn Lâm Niệm Sơ.

Đồng thời cũng lạnh giọng dạy dỗ: “Một người toàn mùi rượu, không phải anh đã nói với em đừng uống rượu sao, cuối cùng em lại uống thành dạng này.”

Đúng lúc này điện thoại của Hoắc Ti Yến vang lên, nhân lúc anh ấy đi nghe điện thoại, Lâm Niệm Sơ tức giận đẩy anh ấy ra: “Tự tôi tắm, không cần anh giúp.”

Lục Kiến Thành biết số phòng nên đi qua rất nhanh.

Hoắc Ti Yến mở cửa, thấy anh thì không nhịn được mà trêu chọc: “Nhanh vậy sao, cậu ở cùng phòng với vợ trước, lại còn cô nam quả nữa mà cậu không làm gì sao?”

Lục Kiến Thành lạnh lùng nhìn anh ấy, nhìn bộ vest nghiêm chỉnh trên người anh ấy rồi lạnh giọng hỏi: “Cậu thì làm được gì Lâm Niệm Sơ sao?”

“Cô ấy đã say như vậy rồi, tôi cũng không phải cầm thú.” Hoắc Ti Yến nói.

Lục Kiến Thành nhíu mày: “Vậy cậu cảm thấy tôi là cầm thú sao?”

Hoắc Ti Yến: “…”

Đã nhiều năm như vậy rồi, đừng thấy dáng vẻ thân sĩ ngày thường của Lục Kiến Thành mà hiểu nhầm, lúc anh độc mồm độc miệng thì đúng là muốn mạng người.

Làm bạn với anh nhiều năm như vậy, Hoắc Ti Yến chỉ liên tưởng đến một cụm từ: nhã nhặn bại hoại.

“Cầm đồ rồi đi mau đi.” Hoắc Ti Yến bắt đầu đuổi người.

“Yên tâm, tôi không có hứng thú xem phát sóng trực tiếp, cũng không có đam mê thưởng thức.” Lục Kiến Thành bình tĩnh nói một câu.

Chính câu nói này đã khiến Hoắc Ti Yến tức giận đến mức chửi tục, lập tức đẩy anh ra: “Nhanh đi cho tôi, cút xa một chút.”

Lục Kiến Thành đi tới cửa thì đột nhiên nhớ đến câu nói lúc nãy Nam Khuê mới nói.

“Niệm Niệm, tớ thấy dáng người của tiểu thịt tươi trong điện thoại cậu cũng rất đẹp, đẹp hơn Lục Kiến Thành nhiều, cậu giới thiệu người đó cho tớ đi!”

Cái gì mà tiểu thịt tươi, đại thúc chứ…

Anh lập tức nheo mắt lại: “Nhưng tôi lại cảm thấy dựa vào thân hình của cậu bây giờ, Lâm Niệm Sơ nhìn cũng cảm thấy buồn chán.”

“Cậu có ý gì?”

“Cô ấy thích đàn ông có dáng người đẹp.”

Hoắc Ti Yến không để ý cười một tiếng: “Cậu thấy dáng người tôi chưa đủ đẹp sao?”

“Cũng được.” Lục Kiến Thành hơi nghiêng đầu rồi cười: “Nhưng chắc vẫn không đẹp bằng tiểu thịt tươi và đại thúc trong điện thoại cô ấy. Nghe nói album ảnh của cô ấy rất phong phú, đầy đủ các phong cách khác nhau, cái gì cũng có.”

Sau khi kịp phản ứng, sắc mặt Hoắc Ti Yến lập tức đen lại.

Lục Kiến Thành vừa rời đi thì Lâm Niệm Sơ cũng tắm xong bước ra ngoài, trên người cô ấy là một chiếc khăn tắm, đôi chân dài trắng nõn nà để trần, tóc vẫn còn nhỏ nước.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 421


Chương 421

Vì mới tắm xong nên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy mềm mịn trắng trẻo, trên mặt hơi ửng đỏ.

Cô ấy vốn đã rất xinh đẹp, sau khi bỏ lớp trang điểm đi càng quyến rũ hơn.

Lúc này Hoắc Ti Yến đã miệng đắng lưỡi khô, nhưng vừa nghĩ đến lời Lục Kiến Thành nói, không khí xung quanh người anh đã lạnh đi mấy độ, mắt đen sâu thẳm khó đoán.

Khiến người khác không đoán được anh ấy đang nghĩ gì.

Đột nhiên anh ấy đưa tay ra giữ lấy cằm Lâm Niệm Sơ, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tiểu thịt tươi? Đại thúc?”

“Này này…” Lâm Niệm Sơ bị đau, khuôn mặt nhỏ nhăn lại thành một nắm: “Hoắc Ti Yến, anh làm gì vậy, anh thả tôi ra.”

“Niệm Niệm…” Giọng nói vô cùng nghiêm túc của anh ấy quanh quẩn bên tai Lâm Niệm Sơ: “Ngoài anh ra, anh khuyên em đừng nghĩ đến những người khác.”

“Đương nhiên tôi không nghĩ, bây giờ tôi chỉ muốn đi ngủ.”

Nói xong Lâm Niệm Sơ lập tức nhảy lên giường, cuốn chăn thật chặt.

Nhìn cô ấy như vậy, Hoắc Ti Yến nâng môi cười, tâm trạng tốt hơn nhiều.

Khi Lục Kiến Thành quay về, hai người kia cũng đúng lúc tắm xong cho Nam Khuê.

Anh tìm áo ngủ rồi đưa vào.

Sau khi hai người mặc xong áo ngủ cho Nam Khuê mới mở cửa phòng tắm ra.

Lục Kiến Thành thấy vậy thì trực tiếp đi đến ôm lấy cô, sau đó bế cô lên giường.

Tắm rửa xong người Nam Khuê dễ chịu hơn rất nhiều, cô cựa quậy một chút rồi ngủ say.

Thẳng cho đến sáng hôm sau…

Nam Khuê xoay người “ưm” một tiếng.

Kết quả không có ai trả lời cô.

“Niệm Niệm…” Nam Khuê lại nói: “Niệm Niệm, cậu có đau đầu không? Có chuyện gì xảy ra vậy? Đầu tớ đau quá!”

Mặc dù miệng nói nhưng Nam Khuê vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại, mắt cô vẫn nhắm, chỉ nói chuyện theo ý thức.

Thấy mấy lần đều không có ai trả lời, cô đưa tay ra sờ.

Vừa sờ đã chạm phải áo ngủ bằng vải bông trên người Lục Kiến Thành, cho nên Nam Khuê cũng không cảm thấy có gì khác thường.

“Niệm Niệm, cái giường này thật thoải mái nha!” Cô vừa nói vừa xoay người ôm Lục Kiến Thành vào trong ngực.

Đồng thời cũng duỗi chân ra kẹp lấy anh.

Tiếp đó cô cựa quậy trong ngực anh, Nam Khuê tìm một tư thế thoải mái, cảm thấy vô cùng thoải mái.

Sau đó cô lại nói tiếp: “Niệm Niệm, tại sao tớ cảm thấy cậu cao lên vậy, còn nữa… Thịt trên người cậu cũng chắc hơn, có phải gần đây cậu đang tập luyện không, đang luyện cơ bụng số mười một gì đó sao?”

“Nghe nói cơ bụng số mười một rất quyến rũ, tớ cũng rất thích, cậu cho tớ sờ một chút được không? Tớ hứa chỉ sờ một chút thôi.”

Lời còn chưa dứt thì tay nhỏ của Nam Khuê đã chui vào trong áo ngủ của Lục Kiến Thành, sau đó mò lên trên eo.

Giây phút này, cả người Lục Kiến Thành như bị điện giật, toàn thân giật nảy lên một cái, anh hơi hé môi thở gấp.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 422


Chương 422

Buổi sáng vốn là lúc hormone cao nhất, bị cô đụng chạm như vậy khiến cảm xúc mới bị anh đè nén lại một lần nữa bùng lên.

Hơn nữa còn mãnh liệt hơn trước.

Nam Khuê vẫn nhắm chặt mắt, miệng không ngừng cảm thán: “Oa, Niệm Niệm, hiệu quả quá tốt rồi!”

“Cậu tập thế nào vậy, lúc về tớ cũng muốn tập một chút.”

Lúc chuẩn bị thu tay lại, đột nhiên Nam Khuê như đụng phải thứ gì đó.

Cô cũng không suy nghĩ nhiều mà lập tức thu tay mình lại.

Đúng lúc này trời đất như xoay một vòng, dường như cô bị ai đó ôm lên, sau đó lại bị đè xuống giường.

Tay cô lại lần nữa cảm nhận được sức mạnh mạnh mẽ của người bên cạnh, cô đột nhiên ý thức được chuyện gì đó, lập tức mở mắt ra.

Khi thấy khuôn mặt quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa, cô đã cho rằng mình nhìn nhầm.

Lục Kiến Thành?

Sao có thể?

Anh… Anh… Anh…?

Sao anh lại ở đây?

Nam Khuê kinh hãi đến mức không nói nổi một lời, lúc lâu sau cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Anh… Sao anh lại đến đây? Hơn nữa còn nằm trên giường của tôi?”

“Vì sao anh lại không thể đến đây?” Lục Kiến Thành hỏi lại.

Rồi lập tức nói tiếp: “Đêm qua anh đến.”

“Cái gì?” Nam Khuê lần nữa kinh ngạc.

Mặc dù tối qua cô rất say, uống cũng rất nhiều nhưng sau khi ngủ một giấc, tinh thần của cô đã tốt hơn nhiều.

Cô không phải là hoàn toàn không nhớ chuyện tối hôm qua, hơn nữa cũng có chút ấn tượng.

“Niệm Niệm, cậu biết gì không? Ban nãy mình mới gặp một người đóng giả Lục Kiến Thành.”

“Niệm Niệm, tớ cảm thấy tiểu thịt tươi trog điện thoại cậu có dáng người rất đẹp, còn đẹp hơn cả Lục Kiến Thành, cậu giới thiệu người đó cho tớ đi!”

“Đại thúc cũng được, trưởng thành, ổn định, lại còn biết thương người khác.”

“Đồ khốn, cút đi.”

“Mau cút đi.”

Từng đoạn kí ức ngắt quãng bắt đầu xuất hiện trong đầu Nam Khuê.

Cô lập tức cắn môi đỏ, hận không thể trực tiếp tìm một cái lỗ để chui xuống.

Trời ạ, những lời kia đều do cô nói sao?

Vậy mà cô lại ở trước mặt anh nói dáng người anh không tốt?

Còn nói Niệm Niệm giới thiệu bạn trai mới cho cô?

Ông trời ơi, cô nói những lời này ra sao, cô còn muốn sống đấy có được không hả?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 423


Chương 423

Nam Khuê không để ý đến tư thế mập mờ giữa hai người, trong lòng vẫn còn một vấn đề khác cần giải đáp.

“Sao anh lại đến đây? Còn nữa… sao anh lại biết tôi ở chỗ này?”

Lục Kiến Thành vừa muốn nói thì Nam Khuê đã lập tức cắt lời: “Anh cũng đừng có nói đúng lúc đi công tác ở đây nên mới gặp tôi, tôi còn lâu mới tin những chuyện trùng hợp như vậy.”

“Đúng là không phải trùng hợp.” Anh nói.

“Vậy thì vì sao?”

Nam Khuê hỏi xong lập tức hít sâu một hơi, cố gắng ổn định tâm trạng của mình.

Không biết vì sao sau khi hỏi xong vấn đề này cô lại có một chút chờ mong khó hiểu.

Đúng là điên rồi.

“Nghe nói Lâm Niệm Sơ quay phim ở đây nên Hoắc Ti Yến muốn đến thăm ban, anh ly hôn, tâm trạng không được tốt, cậu ta gọi anh đi giải sầu.”

“Kết quả vừa đến khách sạn đã thấy hai người phụ nữ nào đó vừa ôm nhau vừa khóc lóc, một trong số hai người chính là em.”

Lục Kiến Thành mặt không đỏ tim không loạn trả lời.

Đã có lần thứ nhất chắc chắn sẽ có lần thứ hai, năng lực bịa chuyện của anh lúc này đã ở mức thần thánh.

Chỉ với một chiêu đã ụp xong nồi lên đầu Hoắc Ti Yến.

Hơn nữa không thể không nói lời giải thích này của anh khá logic, Niệm Niệm đúng là đang quay phim ở đây, quan hệ của cô ấy với Hoắc Ti Yến lại là bạn trai bạn gái, Hoắc Ti Yến đến thăm cô ấy cũng là chuyện dễ hiểu.

Nam Khuê tạm thời tin.

“Vậy sao anh lại ở trong phòng tôi?”

“Anh thả tôi ra đã.”

Nam Khuê nói xong giãy dụa muốn thoát ra.

Bọn họ đã ly hôn, đã sớm không phải vợ chồng, sao có thể ngủ chung một chiếc giường được?

“Lúc đầu anh cũng không muốn vào.” Lục Kiến Thành nói: “Nhưng người đó uống say quá nên lôi anh đến phòng mình, còn nhất định phải ngủ chung với anh, nể mặt ai đó uống say nên anh mới miễn cưỡng đồng ý.”

Nam Khuê: “…”

Lừa cô đấy à!

Cô uống say rồi mất giá như vậy sao?

Nam Khuê gãi đầu một cái, đột nhiên cảm thấy bực bội, sau đó đôi mắt đen nhánh nhìn Lục Kiến Thành, nghiêm túc nói: “Anh lừa tôi, sao tôi lại có thể tùy tiện kéo một người đàn ông xa lạ ngủ chung với mình được?”

Lục Kiến Thành ho nhẹ hai tiếng rồi giải thích: “Anh là người đàn ông xa lạ sao?”

Cô không muốn cùng anh nghiên cứu thảo luận về vấn đề này, cô chỉ muốn rời đi.

“Được rồi, coi như tôi chịu thiệt vậy, anh thả tôi ra, tôi muốn đứng lên.”

Nam Khuê nói rồi chuẩn bị đứng dậy.

Khuôn mặt anh tuấn của Lục Kiến Thành đột nhiên tiến lại gần, không ngừng phóng to ra trước mặt cô, khi chỉ còn cách mặt cô khoảng một centimet mới dừng lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 424


Chương 424

“Ngủ với em một đêm, xương sống, thắt lưng và cánh tay của anh đều đau, em không cảm thấy nên đền bù cho anh chút gì đó sao?”

Anh đột nhiên nhích lại gần, hơn nữa tư thế của hai người còn sát nhau như vậy, Nam Khuê không kịp chuẩn bị, nhịp tim chậm mất nửa nhịp.

Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ lên, tay chân luống cuống hỏi: “Đền… Đền bù cái gì?”

Hỏi xong cô đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, cô đẩy anh ra, sau đó nhanh chóng kéo dài khoảng cách với anh.

Nhìn cô như con thỏ nhỏ hoảng sợ tránh xa mình, Lục Kiến Thành nâng môi cười, tâm trạng không hiểu sao lại trở nên tốt hơn: “Sợ anh như vậy sao?”

“Sợ anh ăn em sao?”

Nam Khuê vội vàng nói sang chuyện khác: “Tôi nghĩ, nếu anh đã đến thì để tôi đền cho anh bằng cách mời một bữa đi!”

Nói xong cô vội vàng chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, cô vô cùng bực bội, cô mặc cái gì đây?

Kết quả một giây sau cô đã nhìn thấy hành lí của mình trong phòng, vali bị mở ra, đồ bên trong giống như bị ai đó đảo qua, nhìn khá lộn xộn.

“Anh đụng vào hành lí của tôi sao?” Nam Khuê hỏi.

Lục Kiến Thành ngượng ngùng nói: “Tối hôm qua có nguyên nhân khá khẩn cấp, anh tìm quần áo ngủ cho em xong em đã lập tức quấn lấy anh, anh không kịp dọn đồ lại cho em.”

“Nếu như em cần, lát nữa ăn cơm xong anh sẽ chỉnh sửa hành lí của em về nguyên dạng.”

Nam Khuê: “…”

Trong vali của cô có một số quần áo riêng tư, sao có thể để anh đụng vào được chứ?

Thay quần áo xong, hai người cùng nhau đi xuống.

Vừa đi đến thang máy đã thấy Lâm Niệm Sơ và Hoắc Ti Yến.

Nam Khuê thấy Lâm Niệm Sơ như nhìn thấy cứu tinh, cô chạy đến nắm lấy tay cô ấy.

Hai người mới nhìn nhau đã cùng nói một câu đầy kinh hãi:

“Hoắc Ti Yến đến?”

“Lục Kiến Thành cũng đến?”

Nói xong hai người đều yên lặng.

Hai người đàn ông cao lớn, khí thế bá đạo đứng sau hai người trong thang máy đã nói rõ hết mọi chuyện.

Nói là mời Lục Kiến Thành ăn cơm nhưng thật ra là bữa sáng khách sạn đã chuẩn bị.

Sau khi gặp Lâm Niệm Sơ, hai người lấy một số món rồi tìm một vị trí kín đáo gần cửa sổ ngồi xuống.

Chiếc bàn đó chỉ dành cho hai người.

Cho nên hai người đã tính từ trước, họ căn bản không muốn ngồi với hai người đàn ông kia.

Hoắc Ti Yến và Lục Kiến Thành nhìn mấy món mình đã lấy, sau đó nhìn nhau một cái rồi chỉ có thể tìm chỗ khác để ngồi xuống.

Vì người dưới sảnh khá nhiều nên xung quanh hai người Nam Khuê không có chỗ trống, Lục Kiến Thành và Hoắc Ti Yến chỉ có thể ngồi ở chỗ cách đó khá xa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 425


Chương 425

Lần này hai người lớn gan trò chuyện.

“Hoàn toàn ngoài ý muốn của tớ, Lục Kiến Thành thật sự đuổi theo cậu đến đây sao?” Lâm Niệm Sơ bất ngờ hỏi.

“Tớ cũng rất bất ngờ, nhưng mà cô Lâm, mời cô dùng từ cho cẩn thận, anh ấy không phải là đuổi theo tớ.”

“Sao có thể chứ? Rõ ràng đúng là vậy mà, đây không phải là đến tìm cậu thì là gì?”

Nam Khuê uống một ngụm sữa bò: “Anh ấy nói, Hoắc Ti Yến đến tìm cậu, anh ấy bị Hoắc Ti Yến kéo đi giải sầu, đúng lúc gặp được tớ.”

Lâm Niệm Sơ nghe xong thì khúc khích cười rồi nói: “Khuê Khuê ngốc của tớ, cậu thật là ngây thơ mà, anh ta nói gì cậu tin cái đó sao?”

“Hơn nữa Hoắc Ti Yến căn bản không nói muốn đến thăm ban tớ, nếu như anh ấy có kế hoạch đến thăm ban thì chắc chắn sẽ nói với tớ, theo tớ thấy, không phải Hoắc Ti Yến lôi kéo anh ta đi mà khả năng lớn là anh ta kéo Hoắc Ti Yến đi theo.”

“Sao có thể được?” Nam Khuê mở to hai mắt.

“Không phải tối qua hai người ở với nhau cả đêm sao?” Lâm Niệm Sơ lại hỏi.

Mặt Nam Khuê đỏ lên, lập tức ngượng ngùng gật đầu.

“Vậy thì đúng rồi, chắc chắn là không nỡ bỏ cậu nên mới đuổi theo níu kéo.”

“Không có khả năng.” Nam Khuê lập tức phủ nhận.

Cô căn bản không nhìn ra Lục Kiến Thành lưu luyến mình chỗ nào, hơn nữa bạch nguyệt quang trong lòng anh là Phương Thanh Liên.

“Vậy sao anh ta lại ngủ chung phòng với cậu chứ, anh ta là b**n th** sao?”

Nói đến đây Nam Khuê dù rất xấu hổ nhưng vẫn nói thật với Niệm Niệm: “Anh ấy nói là tớ uống say, nhất định phải kéo anh ấy ngủ cùng với tớ, anh ấy nể tình đã từng là vợ chồng nên mới miễn cưỡng đồng ý.”

Lâm Niệm Sơ: “…”

Sau khi ăn xong, cô ấy bỏ dao nĩa trong tay ra rồi kéo Nam Khuê đi.

“Niệm Niệm, chúng ta đi đâu vậy?”

“Phòng giám sát!”

“Hả?” Nam Khuê khó hiểu.

“Sao tớ có thể tin được lời Lục Kiến Thành chứ? Còn nói cậu quấn lấy anh ta, không thể, tớ lấy nhân cách của mình ra đảm bảo, chắc chắn là anh ta quấn lấy cậu. Phía trước chính là phòng giám sát, chúng ta vào xem video tối hôm qua là biết, cậu có muốn đi không?”

Nam Khuê do dự một chút rồi lập tức gật đầu: “Được, đi.”

Sau khi xem xong mấy phút quan trọng trong video.

Toàn bộ quá trình cô đều say đến mức bất tỉnh nhân sự, ngay cả chút ý thức cũng không có, mà Lục Kiến Thành lại bá đạo ôm lấy cô trực tiếp đi vào phòng.

Nam Khuê nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé của mình, mặt đỏ bừng như táo chín, lao thẳng đến trước mặt Lục Kiến Thành, vô cùng tức giận nhìn anh.

“Sao anh lại lừa tôi?” Khuôn mặt nhỏ của Nam Khuê phồng lên, vô cùng tức giận hỏi.

Hoắc Ti Yến thấy vậy thì rất hiểu chuyện mà rời đi trước.

“Em ngồi xuống trước đã.” Lục Kiến Thành nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 426


Chương 426

So với Nam Khuê đang tức giận, anh lại vô cùng bình tĩnh, giống như tất cả mọi thứ đều không đáng để nhắc đến vậy.

Nhưng anh càng bình tĩnh thì Nam Khuê lại càng cảm thấy tức giận.

“Tôi không ngồi.”

Nam Khuê lắc đầu từ chối, tiếp tục truy hỏi: “Tôi muốn biết vì sao anh lại muốn lừa tôi.”

Cô hỏi xong, Lục Kiến Thành nâng mắt lên, đôi mắt đen như mực nhìn cô.

Một giây sau, anh nói nhỏ đáp án: “Sợ.”

Một chữ.

Chỉ có một chữ.

Nhưng một chữ này lại khiến Nam Khuê ngây người.

“Sao anh lại sợ? Anh sợ cái gì?” Nam Khuê không thể tin được mà hỏi.

Lục Kiến Thành đột nhiên đứng dậy, anh đưa tay nắm lấy tay Nam Khuê, kéo cô đến một chỗ tương đối kín đáo trong khách sạn.

Lục Kiến Thành thở hắt ra một hơi, hai tay giữ bả vai gầy yếu của cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô: “Vì anh sợ sau khi em biết sự thật sẽ xa lánh anh.”

Nam Khuê đẩy anh ra: “Vậy anh cũng không nên lừa tôi, anh như vậy sẽ chỉ làm tôi càng thêm xa lánh anh thôi.”

“Anh có biết rằng tôi thật sự nghĩ bản thân mình mượn rượu phát điên, tùy tiện kéo một người xa lạ để qua đêm không, anh có biết tôi sợ đến mức nào không?”

“Tôi thậm chí còn nghĩ, may mà…”

Nói đến đây, Nam Khuê ý thức được gì đó mà lập tức dừng lại.

“May mắn cái gì?” Lục Kiến Thành hỏi đến cùng.

“Được rồi, không có gì.”

Nói xong cô hạ mắt xuống.

Thậm chí cô còn cảm thấy may mắn, may mắn vì cô không kéo phải ai khác mà chính là anh.

Anh có biết lúc đó cô cảm thấy sợ hãi, lo lắng như thế nào không?

“Tôi có một chuyện muốn hỏi anh.” Nghĩ đến lời của Niệm Niệm, Nam Khuê hỏi.

“Em nói đi.”

“Chuyện đó…” Vừa mở miệng Nam Khuê đã cảm thấy ngại ngùng không muốn nói tiếp.

Nhưng vì muốn tìm hiểu rõ ràng nên cô vẫn lấy hết dũng khí mà nói: “Niệm Niệm nói anh cố ý đến Hải Nam tìm tôi, có đúng không?”

Không thể phủ nhận, lúc hỏi câu hỏi này, trong lòng cô vẫn có sự mong đợi.

Trong mấy giây chờ câu trả lời, trái tim cô bỗng nhiên đập nhanh hơn.

Rất khẩn trương.

Cũng vô cùng căng thẳng.

Anh sẽ trả lời như thế nào?

Đúng sao?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 427


Chương 427

Hay là không phải?

Nam Khuê hỏi xong gần như nín thở chờ đáp án của anh.

Nghĩ đến chuyện mình thiếu chút nữa biến khéo thành vụng dọa cô, Lục Kiến Thành nhìn sang chỗ khác, trả lời: “Không phải, đúng lúc ở đây có công việc cần xử lí, Hoắc Ti Yến nói muốn tạo bất ngờ cho Lâm Niệm Sơ nên tụi anh đi cùng nhau.”

“Trùng hợp nên mới gặp em.”

Đáp án đã nói nhưng đây căn bản không phải là đáp án mà cô muốn.

Chút ánh sáng mới le lói trong lòng cô bỗng nhiên vụt tắt.

Trong lòng chỉ còn lại sự đắng chát.

Cô biết không nên ôm hi vọng, dù sao hi vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều.

Nhưng làm sao bây giờ?

Vẫn cảm thấy trái tim buồn bực, thật khó chịu.

Ép bản thân phải điều chỉnh cảm xúc cho tốt, cô ngẩng đầu, cố gắng nở nụ cười: “Cảm ơn anh đã trả lời thật.”

“Bạn bè cùng nhau đi đúng là rất hợp lí, được rồi, tôi đã biết.”

Nói xong Nam Khuê nhanh chóng xoay người.

Sau đó cô kéo cửa, nhanh chóng chạy ra.

Cô sợ.

Sợ nếu như ở lại đó sẽ bộc lộ hết cảm xúc trong đáy lòng mình, sự thất vọng, sự cô đơn, sự khó chịu của cô.

Đến lúc đó có lẽ anh sẽ nhìn cô với ánh mắt chế giễu mất.

Vốn chỉ là ra ngoài bình thường mà thôi, là cô nghĩ nhiều rồi.

Cũng đúng, hai người đã ly hôn, đã sớm là cô đi cầu gỗ của mình, anh đi con đường sáng chói của anh.

Nam Khuê, mày đúng là đồ ngốc.

Đều đã ly hôn rồi mà mày còn mong chờ cái gì chứ?

Đến khách sạn, cô nhanh chóng thu dọn xong hành lí của mình rồi đi đến sân bay.

Mãi cho đến sân bay cô mới gọi điện thoại cho Lâm Niệm Sơ: “Niệm Niệm, thật xin lỗi, tớ đã đến sân bay rồi, tớ định hôm nay sẽ về.”

“Cái gì?” Lâm Niệm Sơ vô cùng bất ngờ: “Cậu mới đến đây có hai ngày, không phải đã nói mai mới về sao? Tớ đến tiễn cậu.”

“Không được.” Nam Khuê lắc đầu.

Sau đó cô nói tiếp: “Thật ra tớ biết công việc của cậu ở đoàn làm phim rất nhiều, cậu vì tớ mà cố ý nhờ người khác, chắc chắn mấy hôm tới cậu sẽ phải thức trắng quay phim, như vậy rất vất vả.”

“Hơn nữa…”

Nghĩ đến nguyên nhân phía sau, giọng nói của Nam Khuê rõ ràng thấp đi: “Tớ đã hỏi, anh ấy phủ nhận.”

“Anh ấy nói không phải, là Hoắc Ti Yến muốn tạo bất ngờ cho cậu, cho nên mới không nói trước cho cậu biết, anh ấy chỉ đi theo mà thôi.”

Lâm Niệm Sơ nghe xong, đột nhiên cảm thấy vô cùng chán nản.

Đều do cô ấy, nếu như không phải do cô ấy nói thì Khuê Khuê chắc chắn sẽ không đi hỏi, cô cũng sẽ không phải chịu thêm tổn thương như vậy.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 428


Chương 428

“Thật xin lỗi, Khuê Khuê, tớ…” Lâm Niệm Sơ muốn giải thích và an ủi cô.

Nói được một nửa lại không biết nên an ủi như thế nào.

“Niệm Niệm, không sao, tớ biết cậu chỉ vì muốn tốt cho tớ, sao tớ lại trách cậu chứ?”

“Chỉ là bây giờ tớ không muốn gặp anh ấy, chờ cậu quay phim xong, lúc đó có nhiều thời gian hơn, chúng ta lại gặp nhau.”

Lâm Niệm Sơ không còn cách nào ngoài đồng ý: “Được, Khuê Khuê, cậu nhất định phải chú ý an toàn, ở bên đó phải chăm sóc bản thân thật tốt.”

“Yên tâm đi, tớ biết rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Niệm Sơ buồn chán thở dài ra khỏi phòng ngủ.

“Sao vậy?” Hoắc Ti Yến hỏi.

“Lục Kiến Thành.” Lâm Niệm Sơ nghiến răng nghiến lợi nói.

“Cậu ta chọc gì em rồi?”

“Uổng công em nói đỡ cho anh ta, em cho rằng anh ta đuổi theo Khuê Khuê đến đây, cuối cùng thì sao? Căn bản không phải, người ta đi công tác, nhân tiện đến nơi này, trùng hợp gặp được Khuê Khuê.”

“Tra nam, đúng là tức chết em rồi.”

Lâm Niệm Sơ càng nói càng thấy bực bội.

Hoắc Ti Yến nghe xong thì ngạc nhiên, nghi ngờ nói: “Nhân tiện? Ai nói thế?”

“Chính miệng anh ta nói với Khuê Khuê!”

Hoắc Ti Yến lắc đầu, lập tức nói: “Không có chuyện đó, rõ ràng cậu ấy vì muốn đuổi theo Nam Khuê nên mới đến đây.”

“Được rồi, một chữ của mấy người em cũng không dám tin.”

“Anh thề.” Hoắc Ti Yến nghiêm túc nói: “Lục Kiến Thành thật sự theo đuổi Nam Khuê, là đặc biệt đến chứ không phải tiện đường.”

“Được rồi.” Lâm Niệm Sơ lắc đầu: “Bây giờ quan tâm đến mấy chuyện này cũng không còn ý nghĩa nữa, Khuê Khuê đã về rồi.”

“Về rồi? Khi nào?”

“Vừa mới đây.”

Hoắc Ti Yến lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành: “Có một tin xấu muốn báo cho cậu biết, vợ cũ của cậu đã bay về rồi.”

“Cậu nói cái gì?” Lục Kiến Thành hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này, anh vô cùng kinh ngạc.

Sau khi cúp điện thoại, Lục Kiến Thành lập tức gọi điện cho Nam Khuê, nhưng Nam Khuê đã sớm tắt điện thoại.

Máy bay lao thẳng vào mây xanh, Nam Khuê nhắm mắt lại, vùi cả người vào ghế ngồi.

Hành trình kéo dài hai tiếng nhanh chóng kết thúc, vì trên đường không nghỉ ngơi tốt nên sau khi về nhà, Nam Khuê tùy tiện ăn một bát mỳ tôm rồi đi nghỉ ngơi.

Mãi đến khi tiếng chuông cửa điên cuồng vang lên.

Nhìn đồng hồ, đã mười giờ tốt, cô đã ngủ được bốn tiếng rồi sao?

Chuông cửa vẫn điên cuồng vang lên, một lần lại một lần, vô cùng ồn ào.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 429


Chương 429

Chắc chắn sẽ không phải Niệm Niệm, là ai vậy?

Nam Khuê kéo tấm thân mệt mỏi đi mở cửa.

Khi thấy người đứng bên ngoài, cô lập tức ngẩn người, toàn thân như hóa đá.

Lục Kiến Thành?

Là anh?

Không phải anh đang ở Hải Nam sao?

Sao trong nháy mắt đã trở về rồi?

“Anh …” Bởi vì quá bất ngờ, Nam Khuê mới kịp thốt ra một chữ thì đột nhiên cửa bị mở ra, thân ảnh thon dài của Lục Kiến Thành bước vào.

“Tại sao em không nói với anh mà lại quay về một mình?” Đôi mắt đen của Lục Kiến Thành khóa chặt cô lại.

Nam Khuê không nghĩ anh lại hỏi trực tiếp như vậy.

Một lúc sau, cô ngẩng mặt lên nhìn anh, nhẹ giọng nói: “Tổng giám đốc Lục, nếu tôi nhớ không lầm thì mấy ngày trước chúng ta đã có giấy chứng nhận ly hôn rồi.”

“Chúng ta đã sớm không phải là vợ chồng nữa, tôi nghĩ, mình cũng không có nghĩa vụ phải báo cáo với anh.”

Câu nói của Nam Khuê lập tức chặn ngang những lời Lục Kiến Thành định nói.

Anh há miệng không thốt lên lời.

Đúng vậy, Lục Kiến Thành, đã li hôn rồi.

Lục Kiến Thành, sao mày lại quên, mày đã li hôn rồi.

Nói một cách chính xác, hai người đã không còn một chút quan hệ nào nữa.

Nhưng mà, dù sao anh cũng là Lục Kiến Thành, anh rất nhanh đã tìm được cách ứng phó: “Em nói đúng, chúng ta quả thực đã li hôn, nhưng không thể làm bạn sau khi li hôn sao?”

Làm bạn?

Nam Khuê cười.

Cả đời này, cô có thể làm bạn với bất cứ ai, nhưng cô sẽ không làm bạn với Lục Kiến Thành.

Cô không làm được.

Người ta đều nói, thực sự yêu một ai đó thì sau khi chia tay sẽ không thể làm bạn, cho đến bây giờ sau khi ly hôn cô mới hiểu được.

“Không thể.” Nam Khuê nhìn anh, chém đinh chặt sắt nói.

Lục Kiến Thành không ngờ cô sẽ trả lời như vậy, nhất thời sửng sốt: “Vì sao lại không thể?”

“Không có vì sao gì hết? Chỉ là sau khi li hôn nên giữ khoảng cách thì sẽ tốt hơn, hơn nữa tôi và tổng giám đốc Lục vốn không phải là người của cùng một thế giới, anh ở thế giới sa hoa tráng lệ, đẳng cấp lung linh, còn tôi chỉ là một người bình thường, tôi không phải thiên kim tiểu thư, cũng không phải nhà hào môn, tôi chỉ muốn sống những tháng ngày bình thường.”

“Nếu không có ông nội, chúng ta chỉ đơn giản là những người đến từ hai thế giới, bây giờ ông nội không còn nữa, chúng ta cũng nên trở về đúng quỹ đạo ban đầu.”

Nói đến ông nội, ánh mắt Lục Kiến Thành lập tức đen lại, anh nói: “Em nói đúng, cho dù chúng ta đã li hôn nhưng em vẫn là người mà ông nội đã phó thác cho anh, chẳng lẽ anh không quan tâm em được sao?”

Nam Khuê cười nhẹ nói: “Thật sự không cần thiết.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 430


Chương 430

“Lục Kiến Thành, dù sao cũng đã li hôn, chúng ta hợp tan trong yên bình đi.”

“Hơn nữa bây giờ đã khuya rồi, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng cũng không tốt, mong tổng giám đốc Lục sớm rời khỏi.”

Nam Khuê cự tuyệt, quả thực là không lưu tình chút nào.

Lục Kiến Thành siết chặt hai tay, ánh mắt đột nhiên thay đổi: “Nam Khuê, em nhất định phải như vậy sao?”

“Tổng giám đốc Lục, mời đi cho!”

Thấy cô khăng khăng như vậy, hơn nữa thái độ cũng kiên quyết, Lục Kiến Thành cũng không muốn mối quan hệ của hai người căng thẳng hơn.

Dù miễn cưỡng nhưng anh vẫn đứng dậy và đi ra khỏi cửa.

Thấy anh đi ra, Nam Khuê liền duỗi tay đóng cửa.

Lục Kiến Thành chặn tay trên cửa, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn cô: “Khuê Khuê, dù chúng ta có li hôn hay không, em cũng là người nhà họ Lục, anh sẽ chăm sóc em và có trách nhiệm với em.”

“Đừng giận dỗi nữa, hai ngày nữa anh lại đến tìm em.”

Phịch một tiếng, cánh cửa đóng lại.

Một cánh cửa, trong nháy mắt đem hai người ngăn cách với nhau.

Cho đến lúc này, Nam Khuê mới đưa tay lên ngực, thở sâu một hơi.

Nếu chậm hơn một chút, cô sẽ không kiên trì được nữa.

Ngày hôm sau, Nam Khuê đang chuẩn bị cho việc nhận chức.

Sư mẫu liên hệ với cô, nói thứ hai tuần sau sẽ về nước.

Nói cách khác, thứ hai tuần sau cô sẽ chính thức đến bệnh viện để báo cáo có mặt.

Mặc dù có sự giới thiệu của thầy hướng dẫn, nhưng một ngày quan trọng như vậy, cô nhất định phải chuẩn bị đầy đủ, để lại một ấn tượng tốt cho sư mẫu.

Lục Thị.

Lục Kiến Thành từ khi đi làm đã rất bận, cả cuộc họp kéo dài bốn tiếng đồng hồ.

Từ tám giờ sáng đến mười hai giờ trưa.

Vừa đến văn phòng, Lâm Tiêu đã cầm một cái hộp tinh xảo đi qua.

Cái hộp kia làm Lục Kiến Thành có cảm giác quen thuộc.

“Cầm cái gì vậy?”, anh hỏi.

Lâm Tiếu kính cẩn đặt chiếc hộp trong tay lên trên bàn Lục Kiến Thành: “Tổng giám đốc Lục, đây là thiếu phu…”

Lời vừa được một nửa, Lâm Tiêu lập tức sửa lại: “Cô Nam Khuê bảo tôi đưa cho anh, nhưng vì anh đột nhiên ra nước ngoài nên đến hôm nay mới đưa được.”

Lục Kiến Thành thản nhiên mở chiếc hộp ra, tuy nhiên, khi nhìn thấy thứ bên trong, sắc mặt anh lập tức tối sầm lại.

Sau đó, mắt thường cũng có thể thấy ánh mắt anh thay đổi mạnh mẽ.

“Cậu có chắc là cô ấy đưa cho tôi không?” Lục Kiến Thành gần như muốn nghiến răng nghiến lợi hỏi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 431


Chương 431

Lâm Tiêu biết anh đang tức giận, nhưng cũng không dám nói dối, chỉ có thể gật đầu nói thật: “Đúng vậy, cô Nam Khuê nói nhất định phải tận tay đưa cho anh, nói cô ấy rất hổ thẹn.”

“Cô ấy còn nói gì nữa?”

“Cô Nam Khuê nói vật phải về với chủ cũ, nói ngài nhất định phải giữ…” Cẩn thận.

Lâm Tiêu còn chưa kịp nói hết câu, Lục Kiến Thành đã cầm chiếc hộp lao ra cửa.

Chạy một đường đến hầm để xe, Lục Kiến Thành lập tức lái xe đến chỗ Nam Khuê.

Đến nơi rồi, anh dùng sức ấn chuông cửa.

Nam Khuê thu dọn đồ đạc đến tận trưa, đến cơm cũng chưa kịp nấu, nên đã lên mạng đặt đồ ăn.

Khi nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên, cô không nghĩ ngợi nhiều, còn tưởng đồ được giao đến rồi nên lập tức mở cửa.

Kết quả là ngay sau đó, cô nhìn thấy Lục Kiến Thành mặt đầy tức giận, người đến chắc chắn là không có thiện ý đang đứng ngoài cửa.

“Không phải anh nói hai ngày này sẽ không tới…” Tìm tôi sao?

Nam Khuê còn chưa kịp nói xong thì đột nhiên, Lục Kiến Thành dùng sức đặt chiếc hộp lên bàn, sau đó mở ra: “Lâm Tiêu nói, là em đưa những thứ này cho anh.”

“Đúng vậy.”

“Nam Khuê …” Lục Kiến Thành siết chặt nắm tay, hai mắt ửng đỏ, tức giận nhìn cô chằm chằm: “Rốt cuộc em có trái tim không vậy? Em có biết giá trị của những thứ này không? Em có biết ý nghĩa của chúng không?”

“Tôi biết.”

Nam Khuê duỗi tay, cầm một cái vòng cổ bên trong đó, nhíu mày nói: “Lục Kiến Thành, chúng ta kết hôn được hai năm, hầu như tất cả các dịp lễ anh đều chuẩn bị quà cho tôi, hơn nữa đều rất đắt tiền.”

“Nhưng mà không có một món quà nào là anh đích thân chuẩn bị, đều là anh ra lệnh cho Lâm Tiêu chuẩn bị, anh cảm thấy tôi sẽ cần những món quà như vậy sao?”

“Bỏ đi, bây giờ nói những chuyện này cũng không có ý nghĩa gì, tôi từng nói, tôi chưa bao giờ muốn từ anh bất cứ thứ gì trong cuộc hôn nhân này, những món trang sức này, cái nào cũng rất đắt, tôi không thể lấy được, vẫn là để vật về với chủ cũ thì sẽ tốt hơn.”

“Được, kể cả như vậy.”

Đột nhiên, anh cầm chiếc vòng ngọc bích cùng đôi hoa tai ngọc bích lên giơ trước mặt Nam Khuê: “Hai cái này, một cái là của ông nội tặng cho em, một cái là bà nội tặng cho em, em cũng không cần nữa à, nói vứt là vứt à.”

“Tôi không có vứt, tôi chỉ mang vật trả cho chủ cũ thôi.”

“Hừ …” Lục Kiến Thành cười lạnh: “Những thứ này vốn là do ông bà tặng em, giờ em trả lại cho anh thì có khác gì vứt đi chứ.”

“Lục Kiến Thành, anh đừng có quấy nhiễu.”

“Hơn nữa…” Giọng Nam Khuê trầm xuống, cô nghiêm túc gằn từng chữ: “Ông nội và bà nội đúng là tặng cho tôi, nhưng là tặng cho cháu dâu nhà họ Lục, chúng ta đã li hôn rồi, hai món trang sức này không còn thuộc về tôi nữa, tôi cũng không còn thân phận gì để giữ chúng nữa.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 432


Chương 432

“Ông bà đã đưa cho em, thì đây là của em.”

Lục Kiến Thành kiên trì, anh đem hộp trang sức đưa lại cho Nam Khuê.

Nam Khuê không cầm lấy, cũng rất kiên trì: “Tôi sẽ không lấy những thứ không thuộc về mình”.

Hơn nữa, hai người đã li hôn rồi, cô còn cầm cái này làm gì chứ?

“Nếu anh tìm tôi vì chuyện này thì giờ anh đi được rồi!”

“Em muốn đuổi anh đi sao?” Lục Kiến Thành siết tay, vẻ mặt không thể tin được nhìn cô.

Cặp mắt đen kia như sắp phun hỏa.

Anh hừ nhẹ một tiếng, đột nhiên cười thành tiếng, khuôn mặt tuấn tú nhìn cô: “Nam Khuê, anh đúng là tìm nhầm người rồi.”

“Em nói đúng, những thứ đồ này đúng là anh không nên ép em nhận, người muốn nhận quà của Lục Kiến Thành anh có rất nhiều, cũng có rất nhiều cô gái muốn bước vào cửa nhà họ Lục, tại sao anh cứ nhất định phải tìm em chứ?”

“Hay lắm, bây giờ anh sẽ đưa những thứ này cho các cô ấy.”

Người đầu tiên mà Nam Khuê nghĩ đến là Phương Thanh Liên.

Trong nháy mắt, mặt cô liền trắng bệch, không còn một chút máu.

Nếu không phải đang dựa vào ghế sô pha, thì chắc hẳn cô đã không thể đứng vững nữa.

Một lúc sau, cô mới khôi phục lại giọng nói: “Anh nói đúng, tổng giám đốc Lục vốn có rất nhiều người theo đuổi, tôi vốn chẳng là gì cả, căn bản không đáng nhắc tới, huống hồ trong lòng anh còn có bạch nguyệt quang của mình.”

“Lục Kiến Thành, thật ra thì anh đã sớm muốn ly hôn với tôi rồi, chỉ là trong lòng anh vốn không vượt qua được rào cản, anh sợ phụ sự giao phó của ông nội, bây giờ thì tốt rồi, anh có thể đi tìm Phương Thanh Liên, cầu hôn với cô ta, sau đó hai người có thể lập tức ở bên nhau.”

Lục Kiến Thành siết chặt tay, trong mắt gần như có thể phun ra lửa.

Anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Đây là những gì em muốn nói sao?”

“Đây không phải là điều anh muốn làm sao?” Nam Khuê hỏi ngược lại.

Li hôn cũng đã li hôn rồi, hai người đã sớm tự do, vậy thì cô còn có quyền gì mà xen vào chuyện của người ta.

“Hờ…” Lục Kiến Thành cười lạnh, anh nhìn cô với ánh mắt gần như không có chút độ ấm: “Được rồi, tốt lắm.”

“Nam Khuê, nếu đây là điều em muốn, vậy thì anh sẽ làm theo những gì em muốn.”

“Tôi nói đây là điều tôi …” muốn khi nào?

Nam Khuê mở miệng, còn chưa kịp nói hết câu.

Đột nhiên, phịch một tiếng, cửa bị đóng lại, thân hình cao gầy của Lục Kiến Thành như gió biến mất ngoài cửa.

Hờ, đi rồi.

Đi còn dứt khoát hơn cô tưởng tượng.

Nam Khuê tự ôm chặt lấy mình, đột nhiên cảm thấy không khí lạnh lẽo.

Tim cũng thắt lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 433


Chương 433

Cô đi ra khỏi cửa, bước đi trong vô thức.

Cô cũng không biết mình muốn đi đâu, chỉ là tùy tiện đến đâu thì đến.

Đột nhiên đi qua một con phố, bên ngoài đèn màu rực rỡ, đông đúc xe cộ, bài hát này đến bài hát khác mạnh mẽ vang dội như đang đánh vào đầu cô.

Ngay lúc đó, cô cảm thấy rất nhẹ nhõm, cả người cũng nhẹ nhàng thoải mái hơn rất nhiều.

Cô bước chân vào, cũng không suy nghĩ gì nhiều.

Bên trong có chút ồn ào, nhạc sôi động, lại có rất nhiều người, nếu là bình thường, cô nhất định sẽ thấy rất ồn ào, không muốn vào chút nào.

Nhưng hôm nay, cô lại cảm thấy nơi này rất thoải mái, có thể giúp cô dùng âm nhạc lấp đầy suy nghĩ, không cần nghĩ đến gì nữa.

Bước vào quán bar, Nam Khuê tìm một chỗ ngẫu nhiên để ngồi xuống.

Ngay sau đó, một người phục vụ đến và hỏi cô muốn uống gì.

Cô không dám gọi rượu, vì sợ gặp nguy hiểm nên chỉ tùy tiện gọi một ly đồ uống.

“Đồ uống” được đưa lên, trang trí rất đẹp, nhìn rất dễ chịu.

Dưới sự tô điểm của ánh đèn, nó trông càng đẹp hơn.

Nam Khuê nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ, cảm thấy nó rất ngon.

Chẳng mấy chốc, cô đã uống xong hết một ly.

Cô cũng không nghĩ nhiều, lại gọi thêm một ly nữa.

Tuy nhiên, khi uống đến cốc thứ ba, cô cảm thấy rõ ràng có điều gì đó không ổn.

Cô thấy rất chóng mặt, xây xẩm mặt mày.

Chuyện gì vậy?

Cô đâu có uống rượu, chỉ là uống một chút đồ uống mà thôi, sao mà lại say rồi.

Nam Khuê cầm lấy chiếc ly, loạng choạng đi tới quầy bar, đặt nó xuống, môi đỏ mọng nói: “Ông chủ, có phải anh đưa nhầm rượu cho tôi rồi không?”

“Rõ ràng tôi gọi đồ uống mà sao uống một chút đã thấy chóng mặt rồi, anh đổi cho tôi một ly khác đi.”

Ông chủ nhìn thấy cái ly còn chưa uống hết của cô, lập tức hiểu ra.

Loại rượu này, tên giống như đồ uống, mùi vị cũng rất tuyệt, rất giống đồ uống, nhưng là rượu có tác dụng chậm.

Cô gái này trông ngoan ngoãn, chắc là lần đầu đến đây, không hiểu mấy thứ này, nên đã gọi nhầm.

Sau khi nghe giải thích, Nam Khuê nửa hiểu nửa không gật gật đầu.

Sau đó cầm ly rượu, loạng choạng trở về chỗ ngồi khi nãy.

Cô, càng ngày càng chóng mặt.

Bây giờ cô đang có cảm giác đầu thì nặng nhưng chân tay lại nhẹ tênh.

Từng cơn chóng mặt tấn công lấy cô.

Nam Khuê gục đầu lên bàn, muốn đợi đến khi không còn chóng mặt nữa, ít nhất là có thể đứng vững rồi mới rời đi.

Cô móc điện thoại ra, muốn tìm người để nói chuyện nhưng nhớ ra Niệm Niệm đang đóng phim, cô ấy cũng vì cô mà chậm trễ nhiều thứ rồi nên không muốn phiền cô ấy nữa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 434


Chương 434

Hơn nữa Niệm Niệm cũng không ở đây, cô ấy ở cách cô như vậy, cô có gọi cũng vô dụng.

Cô có hai người bạn cũng khá thân, một người ra nước ngoài tiếp tục đào tạo chuyên sâu, người còn lại đang thực tập, mỗi ngày đều rất mệt nên cô cũng không muốn quấy rầy nữa.

Ngón tay cô dừng lại ở cái tên “Kiến Thành”, cô suy nghĩ một lúc lâu, rồi lặng lẽ lướt qua.

Ban ngày anh đi dứt khoát như vậy.

Bây giờ có lẽ anh đã ngồi trên máy bay đi tìm Phương Thanh Liên rồi cũng nên.

Cuối cùng, ánh mắt cô rơi vào ba chữ “Chu Tiễn Nam “.

Kể từ lần cuối hai người gặp nhau, cũng đã qua một thời gian khá dài rồi, không biết nhiệm vụ của anh ấy hoàn thành thế nào rồi? Có nguy hiểm gì không?

Nghĩ đến đây, Nam Khuê lập tức muốn hỏi một chút.

Cô say đến mức muốn bấm máy để gửi tin nhắn nhưng tay cứ bấm loạn xạ.

Cho nên cô chỉ đành gửi bằng tin nhắn thoại.

“Chu Tiễn Nam, hi, anh còn nhớ tôi không? Tôi là Nam Khuê.”

“Đã lâu không liên lạc với anh? Anh thế nào rồi? Có trở về thuận lợi không, tôi còn nợ anh một ly cà phê đấy!”

“Đợi anh bình an trở về rồi, nhất định phải nói với tôi một tiếng đấy!”

Bên kia, Chu Tiễn Nam vừa xuống máy bay, đang ngồi trên xe Đỗ Bằng tới đón.

Đột nhiên, điện thoại kêu ting một tiếng, anh cứ nghĩ là mẹ hoặc chị gửi tin nhắn đến.

Không ngờ mở ra lại thấy là của Nam Khuê.

Nói không kích động là giả, nhưng anh vẫn cố gắng kiềm chế.

Điều làm anh bất ngờ đó là, Nam Khuê vậy mà lại gửi tin nhắn thoại.

Anh không nghĩ nhiều, lập tức mở ra nghe.

Mặc dù chỉ là một lời chào, một lời thăm hỏi bình thường.

Nhưng mà Chu Tiễn Nam nhanh chóng nghe thấy điều gì đó khác lạ, giọng của cô như đang say.

Ở hàng ghế trước, Đỗ Bằng còn kích động hơn cả Chu Tiễn Nam: “Lão đại, đây là giọng của chị dâu sao.”

“Đừng nói bừa.” Chu Tiễn Nam lạnh lùng mắng.

“Lão đại, anh cũng đừng ngại, theo em thấy, anh cũng nên lập gia đình đi, chỉ khi anh lấy vợ rồi thì bọn em mới có khả năng!”

Chu Tiễn Nam cũng không để ý tới cậu ta, nhanh chóng bấm máy, gửi tin nhắn cho Nam Khuê: “Em đang ở đâu?”

Nhìn dòng chữ trước mặt, Nam Khuê trợn tròn mắt.

Cô không nghĩ tới Chu Tiễn Nam sẽ trả lời?

Thực ra, trong khoảng thời gian này, cô cũng đã từng nhắn hỏi anh nhiệm vụ diễn ra như thế nào? Có nguy hiểm gì không?

Tuy nhiên, đều không có hồi âm.

Cô còn tưởng rằng anh đã quên cô.

Vậy mà hôm nay anh lại trả lời lại?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 435


Chương 435

Vậy có phải có nghĩa là anh ấy đã hoàn thành nhiệm vụ và bình an trở về rồi.

“Anh đã về rồi à?” Nam Khuê hỏi.

Chu Tiễn Nam lập tức gõ lại: “Đúng vậy, vừa mới về.”

“Thật tốt, hoan nghênh anh bình an trở về.”

“Bên cạnh cô có người à?” Chu Tiễn Nam lại hỏi, từ giọng nói của cô có thể thấy cô đã khá say, cho nên anh rất lo lắng.

“Người sao?”

Nam Khuê nhìn quanh một vòng rồi ngơ ngác trả lời: “Có chứ, ở đây rất đông người, chỗ nào cũng có người, nhưng họ đều đang nhảy, đang quẩy, tôi không muốn đi, nên đã ngồi ở đây uống đồ uống một mình”.

Đồ uống sao?

Khả năng nhận biết của Chu Tiễn Nam rất nhạy bén, trong quán bar có rất nhiều loại rượu được đặt tên theo đồ uống, tuy mùi vị rất giống đồ uống nhưng lại có tác dụng chậm, các cô gái rất dễ trúng chiêu.

Bây giờ xem ra cô đã say rồi, hơn nữa còn rất say.

“Em đang ở đâu?”

“Tôi à?” Nam Khuê nhìn quanh quán một hồi sau đó mới đọc ra tên quán: “Tôi đang ở quán bar **.”

“Được rồi, em chờ tôi ở đó, đừng chạy lung tung, tôi tới tìm em.”

Nói xong, Chu Tiễn Nam lập tức nói với Đỗ Bằng: “Tới quán bar **.”

“Đại ca, anh định tìm cô ấy à?”

“Cậu đoán xem?” Chu Tiễn Nam hỏi ngược lại.

Đỗ Bằng: “…”

Cậu có vẻ như đã hỏi thừa rồi.

Đặt điện thoại xuống, Nam Khuê nằm gục lên bàn, cô say đến mức choáng váng, cả người đều mềm oặt.

Đừng nói là đi, cô cảm giác mình còn không bò được nữa.

Không chỉ vậy, ngay cả cảnh vật trước mắt cũng trở nên mơ hồ, mờ mờ ảo ảo, tất cả đều quay cuồng.

Đúng lúc này, cô mơ hồ cảm nhận được có vài người đàn ông đi về phía mình.

Trong lòng Nam Khuê có một dự cảm chẳng lành, ngay sau đó, người đàn ông đi tới, nhiệt tình nói: “Em gái, một mình à, em say rồi, để mấy anh đưa em về nào.”

“Không cần, tôi có thể tự về.”

Nhưng mấy tên đàn ông kia đã kìm không được, một người bắt lấy tay cô, một người nhấc vai cô, đem Nam Khuê túm lên.

Mặc dù Nam Khuê rất say nhưng vẫn có thể phân biệt được.

Cô vươn tay đẩy bọn họ ra: “Tránh ra, mấy người tránh ra.”

“Em gái, em rất xinh đẹp đấy, đừng ngại ngùng nữa!” Móng heo của tên kia lại dừng trên người cô.

Nam Khuê vừa giãy giụa vừa khóc: “Đừng, mấy người đừng chạm vào tôi.”

“Tránh ra.”

Nhưng mà, vất vả lắm mấy người kia mới săn được một con mồi thì làm sao có thể buông tha cho được.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 436


Chương 436

Thấy không có người quan tâm, mấy tên kia càng thêm liều lĩnh, dường như muốn kéo Nam Khuê ra ngoài ngay lập tức.

Bị bọn họ lôi kéo, Nam Khuê cũng tỉnh táo ra một chút, cô biết thế nào cũng không thể để mấy tên này lôi đi được, nếu không cô liền xong đời.

“Cút đi, cút đi…”

“Tất cả mấy người cút hết cho tôi.”

Nam Khuê đẩy bọn họ ra, muốn chạy đi.

Nhưng mà cô quá say, mới chạy được hai bước chân đã mềm nhũn, lảo đảo ngã thẳng trên mặt đất.

Nền đất rất cứng.

Trong nháy mắt cô đập mặt vào nền đá hoa, cô cảm thấy rất đau, đau xuyên tim.

Nhìn thấy cô ngã, mấy tên kia lại tiến đến, nụ cười của chúng khiến Nam Khuê không rét mà run.

Cô ôm lấy mình, liên tục lùi về sau.

Lùi một bước, lại lùi một bước.

Nhưng phía sau cô là một chiếc bàn, cô như muốn chui cả vào gầm bàn rồi.

Thấy cô không còn đường lui, mấy tên kia bắt đầu kiên nhẫn, chậm rãi đến gần, chậm rãi giày vò.

“Cầu xin các người, làm ơn…tha cho tôi.”

“Tôi đã kết hôn, không phải mục tiêu mà mấy người đang tìm kiếm.”

Nam Khuê sợ hãi run lên, thanh âm cực kỳ nhỏ, giọng nói cũng không ngừng run rẩy.

“Em gái, nói dối không phải là thói quen tốt, em đẹp như vậy, sao có thể đã lấy chồng được chứ?” Tên đàn ông cười lớn nói.

Nam Khuê ôm chặt lấy mình, đáng thương cầu xin: “Tôi thật sự có chồng rồi, tôi không nói dối mấy người.”

“Mấy người buông tha cho tôi đi!”

Nhưng mấy tên này đã sớm xác định mục tiêu rồi, sao có thể để cô đi dễ dàng như vậy!

Một trong số mấy tên đó đã gấp không chờ nổi nữa, xoa xoa tay cười tủm tỉm đi lên.

Nam Khuê lập tức sợ hãi, ngay lúc đó đầu óc cô trở nên trống rỗng, cô không biết làm gì nữa.

Sợ.

Chỉ có sợ.

Nỗi sợ hãi vô tận.

Nhìn thấy tên đàn ông càng ngày càng đến gần mình, khuôn mặt anh ta không ngừng phóng đại trước mặt cô, theo bản năng của cơ thể, cô sờ được thứ gì đó trên bàn, không chút nghĩ ngợi liền đập thẳng vào tên đó.

Trong nháy mắt, bịch một tiếng.

Tên đàn ông kia che đầu lại, thảm thiết k** r*n, trên mặt đầy đau đớn.

Sau đó Nam Khuê thấy trên đầu anh ta chảy máu, máu chảy càng ngày càng nhiều, cuối cùng chảy đầy xuống mặt anh ta.

Gã ta duỗi tay lau một cái, nhìn thấy vết máu càng thêm phẫn nộ, lớn tiếng mắng: “Cô dám đánh tôi?”

“Hay lắm, có khí phách, mềm yếu quá ta đây cũng không thích, mấy người như cô lại làm tôi thích thuần phục hơn.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 437


Chương 437

Lúc đánh anh ta, Nam Khuê cũng không nghĩ gì nhiều, cô chỉ hành động theo bản năng thôi.

Bây giờ thấy anh ta đã chảy máu, cô thực sự sợ hãi.

Hơn nữa, biểu hiện trên khuôn mặt của tên đàn ông kia tỏ vẻ sẽ không bỏ qua làm Nam Khuê vô cùng sợ hãi, trong tay cô vẫn còn cầm gạt tàn thuốc đang dính đầy máu, máu từ gạt tàn đang chảy xuống nền nhà, từng giọt, từng giọt, vô cùng chói mắt.

Nam Khuê hoàn toàn bị dọa sợ, cô rất sợ, rất sợ.

Tay cô mềm nhũn, gạt tàn thuốc trong tay lập tức rơi xuống, đập thẳng xuống đất phát ra tiếng loảng xoảng loảng xoảng.

Thanh âm đó cực kỳ chói tai, mỗi một tiếng như đánh thẳng vào ngực cô, càng làm cô hoảng sợ hơn.

Lúc này, tên đàn ông kia ngồi xổm xuống, nhặt cái gạt tàn thuốc từ dưới đất lên.

Anh ta cầm gạt tàn trên tay, tay kia thì lau hết vết máu trên gạt tàn.

Sau đó anh ta duỗi tay về phía Nam Khuê.

Nam Khuê sợ đến mức run rẩy toàn thân, cô dùng sức lùi về sau, đến khi lưng dán vào tường, cô cũng không còn chỗ để lùi nữa.

“Không…Đừng mà……”

“Cầu xin anh, tha….tha cho tôi đi…”

Nam Khuê sợ hãi, bất lực đến phát khóc, cô cố gắng cuộn người lại, chỉ hy vọng tên kia sẽ cách xa cô một chút, nhưng mà vô dụng.

Ngay lúc đó, cô mở to mắt, trơ mắt nhìn tên đàn ông kia lau vết máu trên gạt tàn, rồi lau lên mặt cô.

Cảm giác ẩm ướt nhớp nháp ngay lập tức lan tỏa trên mặt cô.

Trong nháy mắt, Nam Khuê cảm thấy buồn nôn.

Nhưng mà, tên kia căn bản không cho cô cơ hội để nôn.

Anh ta dùng một tay bóp chặt cằm Nam Khuê, hung hăng cảnh cáo: “Ngoan ngoãn nghe lời thì cô còn có thể thoải mái chút, nếu không sẽ càng đau khổ.”

Vừa dứt lời, anh ta lại đem bàn tay đang dính đầy máu lau vào váy trắng của Nam Khuê.

Cho đến khi tay đã được lau sạch, anh ta mới nói: “Các anh em, đưa cô ta đi.”

Nam Khuê vô cùng sợ hãi, cô biết xin tha cũng vô dụng.

Nhưng mà, cô thà chết ở đây còn hơn bị chúng bắt đi.

Cô không chút suy nghĩ mà nắm lấy con dao trên bàn.

Bắt được cơ hội, cô không chút do dự cầm con dao lên đặt lên cằm, ép mình bình tĩnh lại, dứt khoát nói: “Tôi biết có cầu xin các người cũng vô dụng, nhưng các người người cũng không muốn tạo ra án mạng đúng không.”

“So với việc bị mấy người mang đi thì tôi tình nguyện chết, nếu các người không muốn xảy ra án mạng thì hãy để tôi đi!”

Con dao rất sắc, lưỡi dao kề vào cổ cũng đã chảy ra một chút máu.

Chu Tiễn Nam và Đỗ Bằng vừa vào cửa đã nhìn thấy một màn này, trong lòng lập tức lo lắng.

“Nam Khuê!”

Sau khi hét lên, Chu Tiễn Nam lập tức chạy tới.

Đỗ Bằng cũng đi theo sau.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 438


Chương 438

Thấy có người tới, mấy tên xung quanh thận trọng hơn chút nhưng vẫn mở miệng, bừa bãi nói: “Mấy người là ai? Tôi khuyên các người không nên nhúng tay vào việc riêng này, đây không phải là lúc để mấy người làm anh hùng.”

“Đỗ Bằng.” Chu Tiễn Nam hét lên một tiếng, ra hiệu cho cậu, ý tứ rất rõ ràng.

“Vâng, lão đại, anh cứ yên tâm.”

Chưa đến vài phút sau, mấy tên đàn ông kia đã nằm loạn xạ trên mặt đất.

Vì sợ hãi, Nam Khuê vẫn ở vị trí vừa rồi, cô ôm chặt lấy mình, giống như một con thỏ trắng đáng thương không nơi nương tựa, khiến người ta cảm thấy xót xa.

Chu Tiễn Nam nhìn về phía cô, bỗng thấy trái tim như bị đâm thủng, vô cùng đau đớn.

Cô đỏ hoe hai mắt, cuộn mình thành quả bóng nhỏ ôm lấy mình, toàn thân run rẩy.

Chu Tiễn Nam bước tới, đưa tay ra muốn kéo cô lên.

Đột nhiên, Nam Khuê run rẩy dữ dội, dùng sức muốn lùi về sau.

Cô nhắm mắt lại, trong lòng vô tận sợ hãi.

Chu Tiễn Nam cũng hiểu, cô vì chuyện này mà trong lòng đã có chút bóng ma tâm lý.

Anh ngồi xổm xuống, đổi một cách khác, nhẹ nhàng nói: “Nam Khuê, em mở mắt ra xem, tôi là Chu Tiễn Nam, mấy tên đó đi rồi, tôi tới đây để cứu em.”

Chu Tiễn Nam?

Là anh ấy?

Nhưng tại sao anh ấy lại ở đây?

Nam Khuê có chút không tin.

Thấy cô nghi ngờ, Chu Tiễn Nam tiếp tục nghiêm túc giải thích: “Tôi đúng là Chu Tiễn Nam, nếu không thì cô cứ mở mắt ra xem thử.”

Lúc này, Nam Khuê mới nhẹ nhàng mở mắt, cô rất cẩn thận, đầu tiên chỉ mở he hé một chút, mãi đến khi chứng thực người trước mắt cô mới mở to hai mắt.

Rất nhanh, hai mắt cô mở thật to, vô cùng trong vắt, giống như thể vừa được vớt lên từ trên mặt nước.

Thấy cô chỉ mở to mắt không nói chuyện, Chu Tiễn Nam có chút lo lắng gọi: “Nam Khuê…”

Nhưng anh ấy chỉ vừa gọi cô một tiếng.

Đột nhiên, nước mắt Nam Khuê rơi xuống không báo trước, một giọt, hai giọt … rồi hết giọt này đến giọt khác.

“Hu hu hu…” Ngay sau đó, cô khóc lớn, khóc thành tiếng, làm càn khóc lóc: “Tôi sợ quá, tôi sợ muốn chết.”

“Cuối cùng anh cũng tới cứu tôi.”

Cô khóc, vươn tay ôm lấy Chu Tiễn Nam, cả người lao vào vòng tay anh.

Bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy anh, cô dùng sức rất mạnh, như sợ anh sẽ bỏ cô ở lại.

“Bọn họ rất đáng sợ, tôi sợ lắm.”

“Cảm ơn anh đã tới cứu tôi!”

“Chu Tiễn Nam, cảm ơn anh, sao mỗi lần tôi gặp nguy hiểm đều gặp được anh chứ, nhất định là kiếp trước tôi đã cứu cả thế giới.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 439


Chương 439

Nam Khuê đang mặc sức phát tiết, chỉ có như vậy, cô mới hết sợ hãi, mới không nghĩ đến những chuyện mới xảy ra nữa.

“Được rồi, đừng nghĩ gì nữa, tôi đưa cô về.”

Chu Tiễn Nam đứng dậy, bế cô lên.

“Được.”

Nhưng mà ngay lúc Chu Tiễn Nam vừa ôm Nam Khuê xoay người lại đã thấy Lục Kiến Thành đứng trước mặt.

Anh nhìn hai người họ, đôi mắt như sắp phát ra lửa.

Trong nháy mắt, anh siết chặt nắm đấm lại, nếu không phải anh cố gắng khắc chế thì đã đấm lên mặt Chu Tiễn Nam rồi.

Tốt lắm, rất tốt.

Đây có phải là lý do tại sao cô trăm phương nghìn kế cự tuyệt anh, nhất quyết muốn trả lại vòng tay mà ông bà tặng cho cô không?

“Cho nên, đây là lý do em tự mình tới quán bar, sau đó gửi tin nhắn cho tôi, để tôi tự đến xem sao? Nam Khuê, em giỏi lắm, em giỏi lắm.” Lục Kiến Thành vừa nói vừa nghiến răng, anh vô cùng tức giận.

Nửa giờ trước, anh nhận được WeChat của cô, nội dung rất đơn giản, chỉ một câu.

“Tôi, tôi đang ở … quán bar.”

Lúc đó anh đang họp, cho nên đã mở tin nhắn thoại thành tin nhắn bình thường, nên đối với tin nhắn không đầu không đuôi này thấy rất nghi ngờ.

Nhưng anh cảm thấy nghi hoặc nên mới click vào nghe.

Khi phát hiện ra cô nói ra giọng nói này trong lúc say rượu, anh nhất thời rất lo lắng, lo lắng không biết cô làm sao về nhà được? Lo lắng rằng cô sẽ gặp nguy hiểm?

Anh còn chưa kịp kết thúc cuộc họp, liền trực tiếp lái xe tới đây.

Nhưng anh đã thấy gì?

Thấy được Chu Tiễn Nam ôm cô.

Cho nên, đây là mục đích của cô sao?

“Nam Khuê, sao em có thể làm vậy?” Hai mắt Lục Kiến Thành đỏ hoe nhìn cô, trong lòng càng thêm tức giận.

Càng không muốn thừa nhận đó là, anh cảm thấy cực kì ghen tuông.

Vào lúc đó, anh ta gần như phát điên, không nói một lời liền cướp lấy Nam Khuê từ tay Chu Tiễn Nam.

“Không, tôi không ……”

“Lục Kiến Thành, buông ra, anh buông tôi ra…”

Nam Khuê không muốn về với anh, cô kịch liệt phản kháng.

Bây giờ cô không muốn nhìn thấy anh chút nào, hơn nữa cô căn bản không biết sao Lục Kiến Thành lại xuất hiện ở đây?

Không phải anh đang đi tìm Phương Thanh Liên, không phải anh đang ở trên máy bay sao?

Nếu đã đi rồi thì còn chạy tới đây làm gì?

“Lục Kiến Thành, anh buông ra.”

Mặc cho Nam Khuê chống cự, Lục Kiến Thành vẫn ôm cô đi.
 
Back
Top Bottom