Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 280


Chương 280

Anh vừa nói như vậy, Nam Khuê liền thấy ngại ngùng, vội vàng nói: “Mau rửa tay đi, tôi đã nấu cơm xong rồi.”

“Được.”

Rất nhanh sau đó, cả một bàn đồ ăn hấp dẫn đã được dọn lên.

Món chính là bít tết và mì ống, còn thêm cả vài món Tây?” ăn kèm nữa.

“Em làm món Tây?” Lục Kiến Thành có chút ngạc nhiên.

Nam Khuê gật đầu: “Ừm, nghĩ do anh thích ăn.”

Thực ra cô đang nói dối. Vốn dĩ cô muốn làm mấy món Trung, nhưng tìm một số công thức nấu ăn thì phát hiện phải chuẩn bị quá nhiều nguyên liệu rồi, hơn nữa các gia vị cần dùng thì đủ loại, có một số thứ cô thậm chí còn không biết.

So sánh một chút, bít tết thì chỉ cần nấu một chút, trong nhà cũng có dụng cụ nấu ăn chuyên nghiệp, hơn nữa gia vị cần dùng cũng dễ tìm hơn nhiều.

Khi dọn đồ ăn lên bàn, dưới tác dụng của ánh đèn, nhìn màu sắc tươi tắn của miếng thịt bò, đột nhiên Nam Khuê lại có chút cảm giác thành tựu.

“Muốn uống rượu vang không?” Nam Khuê chủ động hỏi.

“Được.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Anh ngồi trên ghế, chống một tay lên bàn, ống tay áo được sắn gọn lên, lộ ra cánh tay săn chắc, trên khoé miệng còn vương một nụ cười nhàn nhạt, hướng ánh mắt dịu dàng về phía Nam Khuê.

Rất nhanh Nam Khuê đã mang bình rượu vang đến, chuẩn bị xong cả ly rượu, đích thân rót rượu cho Lục Kiến Thành.

Chuẩn bị xong hết thảy mọi thứ, cô mới lên tiếng: “Có thể bắt đầu ăn rồi!”

Lục Kiến Thành hạ mắt nhìn rượu vang bên trong ly rượu, lại nhìn Nam Khuê, ly trước mặt cô là một ly rỗng.

“Em không uống một chút sao?”

Nghĩ tới em bé ở trong bụng, Nam Khuê lập tức lắc đầu: “Tôi không uống, dẽ say, nhìn anh uống là được rồi.”

Tưởng tượng hết thảy đều rất tuyệt vời. Thế nhưng khi Nam Khuê cúi đầu cắn miếng bò đầu tiên, sắc mặt cô liền lập tức biến đổi.

Cái miếng bò này cũng… quá… quá quá quá là cứng rồi đó!

Nói cái gì mà tươi ngon mềm mịn chứ? Cái mùi vị này hoàn toàn không liên quan gì đến mềm mịn tươi ngon cả. Hơn nữa vị nước sốt cũng khó chút khó nói thành lời.

Không biết nấu cơm, quả nhiên là một nỗi buồn. Ngẩng đầu lên, cô phát hiện Lục Kiến Thành vừa cắt thịt bò xong, đang chuẩn bị ăn miếng đầu tiên, Nam Khuê lập tức bước đến ngăn anh lại: “Đừng ăn.”

“Sao thế?” Lục Kiến Thành ngẩng đầu lên, ngờ vực nhìn cô hỏi.

Nam Khuê chỉ đứng cắn môi, nói đúng sự thật: “Xin lỗi anh, vốn dĩ là muốn cảm ơn anh, muốn đích thân chuẩn bị một bữa cơm, không ngờ được vậy mà lại thất bại, miếng thịt bò này quá cứng rồi, không cắn được.”

Trong lòng Lục Kiến Thành nghĩ ‘chắc không đến nỗi như vậy đâu chứ.’

“Để anh thử xem!” anh kiên trì muốn ăn thử.

“Thôi anh đừng thử nữa.” Nam Khuê khuyên anh.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 281


Chương 281

Lúc này, Lục Kiến Thành đưa một miếng lên đến miệng, vừa cắn thử thì nháy mắt anh cũng sửng sốt. Còn cứng hơn anh tưởng tượng nhiều.

Vừa nhìn thấy sắc mặt anh, Nam Khuê liền hiểu ra, lập tức nói: “Nếu không thì tôi mời anh đi ăn nhé?”

“Không cần đâu.” Nói xong, Lục Kiến Thành buông dao dĩa xuống, cởi bộ đồ Tây trên người ra, đồng thời bước tới bên Nam Khuê hỏi: “Có còn thịt mới không?”

“Ừm, vẫn còn, tôi mua khá nhiều.” Nam Khuê gật đầu.

Giây tiếp theo, tay cô bị Lục Kiến Thành nắm lấy, sau đó tiến đến nhà bếp.

“Làm gì đấy?” Nam Khuê thắc mắc.

“Em giúp anh bỏ miếng thịt ra rã đông rồi đi ngâm mì ống đi.”

Lúc này, Nam Khuê vẫn chậm chạp chưa phản ứng lại. Cô nhìn Lục Kiến Thành với vẻ nghi hoặc: “Anh muốn tự mình làm sao?’

“Ừ!”

“Anh biết làm?” Trong ánh mắt Nam Khuê tràn đầy vẻ ngờ vực.

Cái cảm giác bị chính vợ mình xem nhẹ này, Lục Kiến Thành thấy cực kì không vui, anh xắn ống tay áo lên, ánh mắt chắc chắn nói: “Rửa mắt trông chờ.”

Tiếp theo. Lục Kiến Thành làm đầu bếp chính, Nam Khuê đứng bên cạnh giúp anh một tay.

Tuy phải làm lại từ đầu nhưng bữa cơm này vẫn được hoàn thành rất nhanh.

Nửa tiếng sau, khi bày đĩa thịt bò và mì ống mà Lục Kiến Thành làm lên bàn, đột nhiên Nam Khuê lại cảm thấy bản thân đang bị trêu đùa.

“Thử xem?” ánh mắt anh vẫn dán lên Nam Khuê, nhẹ giọng dịu dàng nói.

Nam Khuê cắt một miếng thịt đưa lên miệng, khi miếng thịt mềm mọng và nước sốt vừa miệng chạm vào đầu lưỡi tạo nên cảm giác hoà hợp, Nam Khuê thoả mãn gật đầu: “Ngon.”

“Chỉ ngon thôi sao?” Lục Kiến Thành có chút mất mát.

Nam Khuê cười lên, hàng lông mi cong vút nói: “Là cực kỳ ngon, quả thực có thể so sánh với nhà hàng năm sao, không biết Lục tiên sinh đã hài lòng với lời khen này chưa.”

“Ừm, thế còn tạm được.” Lục Kiến Thành cúi đầu, một tay anh cầm dĩa, tay còn lại thì cầm dao, ngón tay thon dài dịu dàng cắt miếng thịt bò trên đĩa.

Nhìn anh ưu nhã như vậy, Nam Khuê cảm thấy mình có chút không thục nữ. Nam Khuê cứ cắt một miếng, ăn một miếng, còn Lục Kiến Thành thì cắt hết luôn một lần.

Vài phút sau, đột nhiên chiếc đĩa trước mặt bị bưng đi. Nam Khuê nghi hoặc, giây tiếp theo, Lục Kiến Thành đặt đĩa bít tết đã cắt của mình đến trước mặt cô, giọng nói dịu dàng khiến người ta đắm đuối: “Ăn đĩa này, anh đã cắt xong rồi.”

“Không cần.” Nam Khuê vô thức từ chối.

Nhưng Lục Kiến Thành đã mang đĩa thịt của cô đi rồi.

“Hay là đổi lại đi. Đĩa đó tôi ăn qua rồi.” Nam Khuê nói, trong lòng lại có chút lúng túng, ngượng ngùng.

Không ngờ Lục Kiến Thành lại làm như không nghe thấy gì, cho đến khi anh cắt thịt bò xong, đưa một miếng lên miệng mới nhìn Nam Khuê, chậm rãi lên tiếng: “Anh biết, anh không để ý.”

“Nhưng mà…” Nam Khuê đang định nói, nhưng mà cô để ý!

Nhưng đến cuối cùng, khi nhìn ai đó đang ăn đến là thích thú, cô lại nuốt hết những lời định nói xuống bụng.

Sau khi ăn xong, Lục Kiến Thành rửa bát ở trong bếp, Nam Khuê ngồi trên sofa xem TV.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 282


Chương 282

Đột nhiên chuông điện thoại reo lên. Cô liếc nhìn, không phải của cô, là của Lục Kiến Thành.

Càng quan trọng hơn, phía trên màn hình hiển thị tên Phương Thanh Liên.

Nếu như là lúc trước, Nam Khuê sẽ làm bộ như không nhìn thấy, thế nhưng hôm nay, không biết vì sao ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại nhận cuộc điện thoại này.

Nhìn thấy đã kết nối được, Phương Thanh Liên vui mừng phát điên, cô ta lập tức gào lên: “Kiến Thành, cuối cùng thì anh…”

“Không phải anh ấy, là tôi, Nam Khuê.”

“Tại sao cô lại nhận điện thoại? Kiến Thành đâu?” Phương Thanh Liêm lạnh lùng chất vấn.

“Anh ấy đang rửa bát.”

Vậy mà Kiến Thành lại đích thân rửa bát?

Vừa nghĩ đến những ngày mà cô ta không có ở đây, những va chạm giữa Nam Khuê và Kiến Thành, cô ta lại tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Nếu như cô Phương không có chuyện gì khác thì tôi cúp máy đây.”

“Sao cô biết tôi không có chuyện? Nếu như tôi có chuyện thì sao?”

“Thế à?” Nam Khuê cười lạnh: “Vậy rốt cuộc thì chuyện cô Phương muốn nói là chuyện gì? Tôi và Kiến Thành là vợ chồng, cô nói với tôi thì cũng như nhau thôi.”

“Đáng tiếc, tôi muốn tự mình nói với Kiến Thành.”

Phương Thanh Liên cố ý gằn hai chữ ‘tự mình’ xuống rõ ràng.

Nam Khuê không cáu giận, cô cười: “Vậy cô Phương phải có cơ hội thì mới được, theo như tôi biết thì Kiến Thành căn bản không muốn nhận điện thoại của cô, vừa hay, tôi cũng khuyên cô Phương một câu, con gái vẫn nên giữ lại chút lòng tự trọng, cái tội danh dụ dỗ đàn ông có vợ này, không cần biết vào thời nào thì cũng đều rất khó nghe.”

“Nếu như cô Phương tự biết giữ mình, tôi cũng không muốn làm cho khó coi như vậy, nhưng nếu cô vẫn không chịu thay đổi, ba lần bảy lượt phá hoại hôn nhân của tôi, tôi sẽ không hạ thủ lưu tình đâu.”

Dụ dỗ!

“Nam Khuê, cô nói rõ ràng ra một chút, cô nói ai dụ dỗ?”

Phương Thanh Liên bị hai chữ ‘dụ dỗ’ này làm cho tức suýt chết.

“Ai dụ dỗ ai thì trong lòng người đó tự biết rõ.” Nói xong, không cho Phương Thanh Liên trả lời lại, Nam Khuê trực tiếp cúp máy.

Vừa bỏ điện thoại xuống liền phát hiện Lục Kiến Thành đã đứng bên cạnh từ bao giờ. Nam Khuê đưa điện thoại cho anh: “Tôi nhận điện thoại của anh rồi, nếu như anh đau lòng thì có thể gọi lại giải thích rõ ràng.”

“Không cần.” Lục Kiến Thành nói, căn bản không định lấy điện thoại. Lúc này anh ngồi xuống bên cạnh Nam Khuê.

Khó có được thời gian hai người cùng ngồi ở phòng khách xem TV. Bộ phim mà Nam Khuê xem là phim thần tượng ngọt sủng, Lục Kiến Thành cũng ngồi xem cùng cô. Bởi vì là bộ phim ngọt ngào nhẹ nhàng, thế nên Nam Khuê xem rất vui vẻ, luôn cười haha.

Lục Kiến Thành lẳng lặng ngồi một bên ngắm nhìn nụ cười của cô, tươi tắn tới như vậy, đẹp đẽ tới như vậy.

Giây phút đó, anh có cảm giác thật bình yên. Thế nhưng nửa tiếng sau, phong cách của bộ phim truyền hình rõ ràng đã khác.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 283


Chương 283

Rõ ràng là một bộ phim vui vẻ tạo tiếng cười. Nhưng kể từ khi xảy ra biến cố, nam nữ chính bắt đầu mở lòng với nhau, họ điên cuồng nhồi cẩu lương và ngược cẩu độc thân một cách tàn bạo.

Cả hai người lúc thì ôm, lúc thì nhìn nhau đắm đuối, một hồi sau lại hôn.

Hơn nữa nam chính bắt đầu tán tỉnh mọi lúc mọi nơi, mấu chốt là kỹ năng dụ dỗ nữ chính của anh ta còn làm cho người khác đỏ mặt tim run.

Khi nam nữ chính trao nhau nụ hôn thì mặt Nam Khuê đã đỏ bừng rồi. Đặc biệt là nghĩ đến Lục Kiến Thành vẫn còn đang ngồi bên cạnh, cô cảm thấy bản thân cứ như một con tôm luộc vậy, da cô ửng đỏ từ đầu đến chân, xấu hổ chết đi được.

Hối hận rồi.

Bây giờ cô thật sự cực kỳ hối hận khi ngồi xem bộ phim này với Lục Kiến Thành. Quan trọng là cô vẫn không thể tuỳ tiện chuyển kênh khác, nếu không thì cũng rõ ràng quá rồi.

Lại nhìn sang ai đó, dáng ngồi nghiêm chỉnh, hai chân thon dài bắt chéo vào nhau, nghiêm túc xem TV, không hề có ý rời mắt đi.

Nam Khuê thầm thở phào một hơn, đàn ông với phụ nữ quả nhiên là không giống nhau.

Đúng là do da mặt cô quá mỏng rồi.

Hơn nữa, nam nữ chính yêu đương thì yêu đương, có cần thiết phải ôm hôn như vậy không? Có điều cô vẫn chưa được trải nghiệm qua cảm giác yêu đương nghiêm túc lần nào.

Nghe nói nếu người yêu đang trong thời điểm tình cảm mặn nồng thì đều hận không thể quấn lấy nhau mỗi giây mỗi phút, có thể đó là thật nhỉ.

Khi Nam Khuê đang thất thần nhìn Lục Kiến Thành tự hỏi những câu này thì đột nhiên Lục Kiến Thành thu ánh mắt lại nhìn cô: “Nhìn anh làm gì?”

“À…” Nam Khuê lập tức phản ứng lại, vội vàng nói: “Không…không có …”

“Sao lại không có, rõ ràng em đang nhìn anh chằm chằm.”

Nam Khuê: “…”

Thật sự muốn như vậy sao! Lúc này hai người cùng nhường nhau một bước không phải được rồi sao? Nhất định cứ phải khiến cô đỏ mặt như muốn nổ tung mới được hả?

“Tôi…” Nam Khuê lại nhìn qua TV, cố gắng suy nghĩ tìm một lý do sứt sẹo: “Chỉ là tôi cảm thấy có chút giống với nam chính trong phim.”

“Vậy là do mắt nhìn của em có vấn đề!” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê đang định nói cũng đúng, dù gì người ta là minh tinh, lại còn là tiểu thịt tươi đang hot, hơn nữa còn nổi tiếng vì đẹp trai, dù anh có đẹp trai cũng không thể đẹp hơn minh tinh được.

Kết quả, thanh âm của Lục Kiến Thành truyền tới bên tai cô: “Nhan sắc của anh ta cũng bình thường, anh còn đẹp trai hơn anh ta nhiều, nhìn không ra giống nhau chỗ nào.”

Nam Khuê: “…” người đàn ông này quả thực quá tự luyến rồi, đúng là không còn gì để nói.

Nam Khuê không muốn để ý tới anh nữa, cô quay mắt đi tiếp tục xem TV.

Nhưng cô vừa xem thì liền hối hận rồi. Trời ạ, bộ phim hôm nay đang chống đối lại cô đó đúng không.

Nam nữ chính này… tốc độ phát triển cũng quá nhanh rồi đó. Không phải chỉ vừa mới mở lòng với nhau hay sao? Sao nhanh như vậy đã ‘củi khô bén lửa’ rồi, không thể tìm từ ngữ nào phù hợp để miêu tả được, chính là đã bên nhau âu yếm rồi.

Trên TV, nụ hôn của nam nữ chính hoàn toàn quên mình, nếu như hai lần trước chỉ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng lần này khác hoàn toàn, tình huống càng ngày càng mất khống chế.

Ngọn lửa giữa nam nữ chính càng ngày càng bùng cháy, Nam Khuê cũng cảm thấy hơi thở xung quanh mình trở nên âm trầm, càng ngày càng nóng rực.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 284


Chương 284

Khi bộ quần áo trên người nữ chính rơi xuống, lộ ra bờ vai trắng nõn mịn màng, Nam Khuê càng không thể ngồi yên được nữa.

Cô nghĩ cũng không nghĩ cuống quýt đứng dậy. Đột nhiên cổ tay cô bị nắm lấy, Lục Kiến Thành cũng đứng lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô: “Sao lại đứng lên?”

“Tôi…tôi…” Nam Khuê l**m nhẹ môi: “Tôi khát, đi rót cốc nước.”

Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô ngồi lại lên sofa rồi lên tiếng: “Em ngồi đi, anh đi.”

“Ừm!” trong đầu Nam Khuê đã lộn lên thành mớ bòng bong, mờ mịt trả lời.

Đợi rồi đợi…

Nam Khuê ngồi chờ, nhưng trong lúc đợi cô căn bản không có dũng khí tiếp tục xem TV nữa. Nhưng mặc dù không xem, những âm thanh trong TV vẫn truyền tới tai cô.

Quá ngại ngùng rồi.

Sắc hồng trên mặt nhạt đi một chút, nhưng tai cô vẫn tiếp tục đỏ lên như đang nhỏ máu vậy.

Cuối cùng, Lục Kiến Thành cũng quay trở lại, đưa tới một ly nước. Không đợi anh lên tiếng, Nam Khuê liền nhanh chóng nhận lấy ly nước, cô ngửa đầu một hơi uống hết ly nước.

Có thể do uống hơi vội vàng, có vài giọt nước vương ra bên ngoài, nó thuận theo động tác ngẩng đầu lên của cô, từ trên cằm chảy dần xuống cổ thon gọn xinh đẹp của cô.

Da của cô rất trắng, rất mềm, những giọt nước rơi xuống cổ gàng khiến cô càng xinh đẹp hơn, cực kỳ động lòng người.

Lục Kiến Thành nhìn cô, chỉ cảm thấy trên người ngày càng nóng, yết hầu không khống chế nổi mà liên tục chuyển động lên xuống, sóng ngầm trong lòng dần trở nên cuồn cuộn.

Tuy rằng đã sớm lường trước được rồi, chỉ là đang phải cố gắng để bản thân giữ bình tĩnh, nhưng vào giây phút này, tất cả cảm lúc lập tức đạt tới điểm cao nhất.

Mắt của anh, nóng lên rồi.

Trong lòng, nóng lên rồi.

Thân thể thì càng nóng hơn nữa.

Đặt ly nước xuống, Nam Khuê hít một hơi thật sâu: “Cảm ơn nhé!”

“Còn muốn uống không?” Lục Kiến Thành hỏi, hai mắt trở nên sâu thẳm.

“Không uống nữa.”

Nghe được câu trả lời của cô, Lục Kiến Thành lập tức nắm lấy tay cô, vội vàng đi lên lầu.

“Lục Kiến Thành, anh làm gì vậy?”

Anh bước rất nhanh, khiến Nam Khuê có chút không theo kịp.

Hơn nữa, cô hoàn toàn không đoán được anh đột nhiên kéo cô lên tầng để làm gì.

“Anh đi chậm chút, TV còn chưa tắt.” Nam Khuê nói.

Lục Kiến Thành hô một tiếng, TV ngay lập tức được tắt.

Vừa vào đến phòng ngủ, Lục Kiến Thành liền đóng cửa lại, sau đó nắm tay cô ấn vào cửa.

Đôi mắt đen của anh sâu thẳm nhìn Nam Khuê.

“Anh hơi khát.”

“Vậy, em đi rót nước cho anh.”

“Không cần đâu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 285


Chương 285

Nói xong, Lục Kiến Thành liền cúi đầu, trực tiếp hôn lên môi cô.

Nam Khuê mở to hai mắt, gần như không thể tin được.

Cho nên, anh vội vàng kéo cô lên tầng như vậy, hoàn toàn không phải vì chuyện khác, mà chỉ muốn … muốn … hôn cô.

Nếu không phải vì nắm lấy áo của anh và dựa lưng vào cửa, Nam Khuê nghi ngờ rằng mình đã ngã mất rồi.

Chưa từng thấy sự dịu dàng và điên cuồng cùng tồn tại ở cô, mấy lần đều khiến cô không chịu nổi.

Thế nhưng, cho dù có sa vào thêm lần nữa, có một số thứ cô luôn có thể phân biệt rõ ràng.

Lúc chia tay, hai mắt của Lục Kiến Thành đỏ như máu, chứa đầy lửa, hy vọng thẳng thắn và khẩn thiết như vậy, cô không còn là một cô gái hai mươi tuổi nữa, làm sao có thể không hiểu?

“Khuê Khuê…”

Trán anh áp vào trán cô, gọi một cách dịu dàng âu yếm.

“Có phải em vẫn còn sợ không?”

Ngón tay anh nhẹ nhàng nhặt những lọn tóc trên trán cô rồi vén ra sau tai.

Sau đó, ngón tay anh lướt xuống má cô, nhẹ nhàng v**t v*.

Anh thật dịu dàng, bàn tay và đôi mắt, mọi thứ đều tràn đầy sự dịu dàng.

“Xin lỗi em, trước đây là anh không tốt, em yên tâm, anh nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn.”

Nam Khuê cúi đầu, không nói gì cả.

Nhưng mặt cô đã đỏ thành một đám mây màu rồi.

Cô thừa nhận, cô chưa bao giờ có sức chống cự đối với anh.

Ngay cả sau khi anh làm tổn thương cô hết lần này đến lần khác, cô vẫn có rất nhiều tưởng tượng viển vông về người đàn ông trước mặt mình.

Tưởng tượng khi hai người yêu nhau thì sẽ như thế nào?

Tưởng tượng đám cưới của hai người sẽ ra sao?

Tưởng tượng hai người cùng đưa em bé đi du lịch sẽ như thế nào?

Tóm lại, có rất nhiều rất nhiều….

Rõ ràng là nên từ bỏ, không nên yêu nữa, nhưng sao lại không học được!

Nam Khuê à Nam Khuê, mày đúng là hết thuốc chữa mà, thừa nhận đi, mày yêu anh ấy, yêu đến mức không còn thuốc chữa, yêu đến nỗi không chừa lại cho mình con đường lui nào.

Lần đầu tiên gặp mặt, cô cảm thấy Lục Kiến Thành là ánh mặt trời, chiếu sáng thế giới của cô, làm dịu đi cuộc sống của cô, và mang đến cho cô hy vọng tươi đẹp và rực rỡ.

Sau đó, anh chính là người cứu rỗi cô.

Vì cuộc hôn nhân này, giúp cô thoát khỏi Đỗ Quốc Khôn, từ cuộc sống khó khăn không có nơi sống ổn định trước đây, trở nên không cần lo nghĩ, thậm chí còn trở thành Lục thiếu phu nhân mà bao người ngưỡng mộ.

Nhưng hiện tại, anh chính là thuốc độc.

Rõ ràng khiến trái tim cô, cơ thể cô bị tổn thương, thậm chí khiến lục phủ ngũ tạng của cô không còn nguyên vẹn.

Nhưng cô vẫn nghiện, có học thế nào cũng học không nổi, không thể bỏ được.

“Khuê Khuê….”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 286


Chương 286

Anh một lần nữa gọi tên cô, vẫn cứ dịu dàng như nước, Nam Khuê giờ đây đã không thể chịu nổi nữa.

“Nhưng mà, em vẫn chưa tắm.”

“Chúng ta tắm chung!”

Lục Kiến Thành nói rồi liền bế cô vào trong phòng tắm.

Nước trong phòng tắm xối xả.

Bên trong hơi nóng bốc lên.

Tiếng hô hấp trở nên nóng bỏng.

Trái tim của hai người cũng trở nên nóng bỏng.

Nam Khuê chưa bao giờ cảm thấy mình ở gần anh như vậy, nhưng giây phút đó, rất gần, rất gần.

Đầu cô dán ngay trên vị trí trái tim anh, cô có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh đập mạnh mẽ từ lồng ngực anh.

Nó rất rõ ràng và nhiệt liệt.

Cuối cùng, cô cũng không nhớ làm thế nào để trở lại giường.

Tóm lại, vừa mới đặt lưng xuống giường cô đã ngủ luôn rồi.

Lúc tỉnh lại, cả người mỏi nhừ không chút sức lực, Lục Kiến Thành thì nằm ở bên cạnh.

Các đường nét trên khuôn mặt của anh sâu như cắt, mũi cao, mắt sâu, lông mày đen rậm, chỗ nào cũng hoàn hảo đến gần như không thể bắt bẻ.

Nam Khuê nhìn anh, đột nhiên cảm thấy giây phút này thật sự rất bình yên.

Cô dường như cũng đã trở nên tham lam.

Cô bắt đầu muốn nhiều hơn nữa, muốn sự chiều chuộng của anh, sự dịu dàng của anh và cả tình yêu duy nhất của anh.

“Nắm lấy tay anh, chung sống đến già.”

Đây là tình yêu mà cô mong muốn nhất, nếu có thể, cô rất muốn nắm lấy tay anh và cùng anh đi đến già!

Tay của Nam Khuê nhẹ nhàng v**t v* lông mày của anh và dò xét một cách cẩn thận.

Trong lòng không khỏi nghĩ: “Đồ ngốc, đại ngốc.”

“Lục Kiến Thành, tên đại ngốc nhà anh.”

“Người em thích chính là anh, sao anh lại có thể không cảm nhận được chứ! Đúng là ngốc chết mất.”

Nam Khuê đang mê mẩn suy nghĩ, thì đột nhiên, Lục Kiến Thành bỗng nhiên mở mắt, dùng giọng nói gợi cảm chầm chậm nói: “Nhìn trộm anh?”

Nam Khuê lập tức rụt tay lại: “Vớ vẩn, đâu có nhìn trộm, rõ ràng là nhìn công khai.”

“Vậy sao?” Anh khẽ cao giọng.

“Đương nhiên rồi.”

“Ồ?” Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô đặt lên môi hôn: “Vậy thì em nói xem, anh với người đàn ông trong phim kia, ai đẹp trai hơn?”

Nam Khuê vừa hé môi muốn trả lời.

Lục Kiến Thành cố ý dọa nói: “Nghĩ kỹ rồi hẵng nói nha, nếu không anh sẽ trừng phạt đó.”

Nam Khuê cười trả lời: “Ừmm, đều đẹp, mỗi người đẹp một kiểu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 287


Chương 287

Quả nhiên, ai đó đã ngay lập tức đen mặt.

Lục Kiến Thành đưa tay về phía Nam Khuê, ngay sau đó, Nam Khuê đã cười và xin tha: “Anh đẹp trai, anh đẹp trai, anh là người đẹp trai nhất.”

“Đẹp trai nhất trên đời.”

“Không được rồi Lục Kiến Thành, mau dừng lại, em cười đau cả bụng rồi.”

Nam Khuê nhẹ giọng xin tha, cuối cùng, Lục Kiến Thành mới bỏ qua cho cô.

Ăn xong bữa sáng, Lục Kiến Thành đi làm, trước khi đi anh đột nhiên hỏi cô một cách khó hiểu: “Hôm nay em ở nhà cả ngày à?”

“Ừm, đúng vậy!”

Lúc đó, Nam Khuê vẫn còn chưa hiểu gì.

Thế nhưng, một giờ sau, khi Lâm Tiêu đứng trước cổng, Nam Khuê cuối cùng cũng hiểu ra.

Hóa ra là phái Lâm Tiêu đến tìm cô.

“Thiếu phu nhân, tổng giám đốc Lục bảo tôi đến, ngài ấy đã chuẩn bị cho cô một món quà nhỏ.” Lâm Tiêu cười cung kính nói.

Nam Khuê nhìn những chiếc hộp lớn nhỏ phía sau cậu, thì nghi hoặc hỏi: “Cậu có chắc là món quà nhỏ không?”

“Vâng, tổng giám đốc Lục nói như vậy ạ, nhưng mà thiếu phu nhân, cô phải đợi thêm một chút rồi, để chúng tôi sắp xếp một chút đã.”

Quà gì mà còn phải sắp xếp nữa.

Làm gì mà bí ẩn như vậy.

“Vậy các cậu cần bao lâu?”

“Khoảng một tiếng ạ.”

“Được.”

Sau đó, Nam Khuê nhìn Lâm Tiêu sai người lần lượt mang những chiếc hộp lên tầng hai.

Cô đếm qua những chiếc hộp lớn nhỏ, ừmmm, chắc phải có tầm trăm cái.

May mà có nhiều người, nếu không thì không biết mấy cái hộp này phải bê đến khi nào!

Nam Khuê đến thư phòng để đọc sách, bởi vì đang đắm chìm trong việc phân tích ca bệnh, cho nên thời gian trôi qua cũng rất nhanh.

Rất nhanh, đã được một giờ đồng hồ.

Cửa thư phòng vang lên, Nam Khuê đứng dậy đi mở cửa.

“Sao anh lại về rồi? Không phải anh đi làm rồi sao?” Nhìn thấy Lục Kiến Thành đứng cười ngoài cửa, Nam Khuê khá bất ngờ.

“Về để đưa em đi tự tay mở quà!” Lục Kiến Thành nói.

Lục Kiến Thành dẫn Nam Khuê đến cửa phòng rồi dừng lại, sau đó xoay người nói: “Nhắm mắt lại, đưa tay cho anh.”

“Thần bí vậy sao?”

Nam Khuê nói xong liền đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt tay mình vào lòng bàn tay Lục Kiến Thành.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, trắng nõn của cô đặt trong bàn tay to lớn của Lục Kiến Thành, tạo nên sự đối lập rõ ràng.

Càng nổi bật lên sự tinh tế mềm mại của cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 288


Chương 288

Lục Kiến Thành nắm lấy, lòng bàn tay như bao bọc hết tay cô.

“Em đã sẵn sàng chưa?”

Nghe anh hỏi như vậy, Nam Khuê cảm thấy hơi căng thẳng, đồng thời cũng có một chút mong đợi.

“Ừm, đã sẵn sàng rồi.” Nam Khuê gật đầu.

“Vậy thì nhắm mắt lại.”

“Được.”

Nói xong, Nam Khuê nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Lông mi như cây quạt nhỏ của cô cứ chớp chớp liên hồi, trông cực kì đáng yêu.

Lục Kiến Thành một tay nắm tay cô, tay kia đẩy cửa phòng ra.

Khi mọi thứ đã được lên kế hoạch hoàn hảo bày ra trước mặt, anh hài lòng gật đầu, đồng thời nhìn Nam Khuê, nhẹ nhàng nói: “Em có thể mở mắt ra rồi.”

“Vậy em mở đây!”

Vừa dứt lời, Nam Khuê nhẹ nhàng mở mắt.

Có thể là có chút sợ hãi, sợ rằng hy vọng của mình sẽ biến mất, cho nên Nam Khuê có chút lo lắng, nên cô nhẹ nhàng hé mắt một chút trước.

Khi nhìn thấy toàn bộ khung cảnh trước mắt thật hoành tráng, thơ mộng và vô cùng lãng mạn, cô mới lập tức to mở mắt ra.

Nhìn xung quanh một hồi, khi mọi thứ trong mơ thực sự hiện ra trước mắt, Nam Khuê tựa hồ không thể tin được.

Giờ khắc này, cô cứ ngỡ mình đang lạc vào giấc mơ.

Cảnh đẹp như vậy, chắc chắn chỉ có thể xuất hiện trong mơ thôi.

Hiện thực làm sao có được chứ?

Nam Khuê mở to mắt, cô tham lam nhìn những con búp bê khác nhau được trưng bày trong phòng, thậm chí cô còn không dám chớp mắt.

Giống như sợ chỉ cần nháy mắt, mọi thứ trước mắt đều biến mất.

Thực sự có quá nhiều búp bê trong nhà, có lớn, có nhỏ, có đủ hình dáng và kích cỡ.

Con búp bê lớn thậm chí còn cao hơn cô, trông rất tinh xảo và giống y như thật.

Không chỉ tóc mà ngay cả lông mi của búp bê cũng được làm siêu chi tiết, đúng là không khác gì người thật.

Những con búp bê nhỏ cũng rất xinh xắn, cô thích tất cả đều có.

Quan trọng hơn là, ngoài những con búp bê thịnh hành lúc cô còn nhỏ, còn có rất nhiều búp bê mang phong cách cổ xưa mà bây giờ cô thích.

Và một số búp bê phiên bản giới hạn trong những bộ anime nổi tiếng, tất cả đều thực sự xuất hiện trước mặt cô vào lúc này.

Rực rỡ đủ loại, mọi thứ trước mắt đẹp như một giấc mơ vậy.

“Lục Kiến Thành, mau đánh em một cái cho em tỉnh lại đi.”

Mất một hồi lâu, Nam Khuê thốt ra lời.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 289


Chương 289

Lục Kiến Thành thấp giọng cười một tiếng, đồng thời đứng sát gần cô: “Đồ ngốc, không cần nghi ngờ gì hết, mọi thứ trước mắt đều là thật, không phải là mơ.”

“Thật vậy sao?”

Nam Khuê vẫn không thể tin được.

Lục Kiến Thành đi vòng ra sau cô, đột nhiên duỗi tay ra, nhẹ nhàng che mắt Nam Khuê lại.

“Mười, chín, tám …” Anh thầm đếm.

Khi đếm đến “một”, Lục Kiến Thành chợt buông tay xuống.

Lúc này đây, Nam Khuê thấy tất cả những con búp bê đó vẫn xuất hiện trước mặt mình.

“Wow, Lục Kiến Thành, không phải là giả, là sự thật, và tất cả đều là thật.”

“Thật thần kỳ, có nhiều búp bê quá. Đều là những con búp bê em yêu thích đấy, sao anh làm được vậy?”

Nam Khuê hào hứng chạy vào.

Lần này, cô không còn phải gò bó nữa, cô ôm khư khư con búp bê mình yêu thích, trong lòng tràn đầy hạnh phúc và vui sướng.

Lang thang trong thế giới búp bê, Nam Khuê giống như một chú thỏ nhỏ xinh xắn đang tung tăng chạy nhảy.

Cô ôm lấy búp bê, lúc thì chạy sang trái, lúc lại nhảy sang phải.

Trên mặt là nụ cười rạng rỡ hạnh phúc.

Trong lòng giống như ăn phải mật ngọt vậy.

Cô nhìn thấy một con búp bê phong cách cổ xưa mà cô yêu thích gần đây, hơn nữa nó còn là bản giới hạn, rất khó mua.

Nam Khuê lập tức ôm nó đi về phía Lục Kiến Thành: “Ôi, anh còn có thể mua được cả con búp bê này.”

“Lục Kiến Thành, sao anh mua được vậy, sao em không biết anh lợi hại thế này nhỉ?”

Niềm vui của Nam Khuê không thể nói thành lời.

Sự ngưỡng mộ của cô cũng không thể nói thành lời.

Nhìn thấy vẻ ngưỡng mộ như cô gái nhỏ, đặc biệt là đôi mắt sáng lấp lánh của cô, Lục Kiến Thành đột nhiên cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.

Dù khó khăn đến đâu cũng đều có ý nghĩa.

“Thích cái này sao?” Lục Kiến Thành đút một tay vào túi, khóe miệng cười tươi, hài lòng nói.

“Ừm ừm.” Nam Khuê gật đầu lia lịa: “Em thích, rất thích. Dạo này em rất thích con búp bê này. Sao anh biết em thích nó?”

“Bởi vì……”

Lục Kiến Thành nói nửa chừng, sau đó cố ý dừng lại: “Bí mật.”

Thấy anh thần bí như vậy, Nam Khuê lập tức lắc lắc cánh tay anh: “Nói đi mà, nói đi mà. Sao anh lại nói nửa chừng như thế, anh không nói hết làm em tò mò muốn chết.”

“Thật sự muốn biết sao?”

“Đúng vậy, rất rất muốn biết.”

“Vậy hôn anh một cái đi.” Lục Kiến Thành chỉ chỉ vào mặt mình.

Nam Khuê đỏ mặt, có chút do dự.

Nhưng nghĩ đến điều gì đó, cô vẫn lấy hết can đảm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 290


Chương 290

Khẽ nhón chân, Nam Khuê nghiêng người về phía trước, qua loa hôn Lục Kiến Thành một cái.

Thế nhưng, khi nhìn thấy cô muốn rời đi, Lục Kiến Thành bỗng vòng tay qua eo cô, đôi môi gợi cảm lập tức tìm đến đôi môi anh đào của Nam Khuê.

Vài phút sau, Lục Kiến Thành mới buông Nam Khuê ra.

Môi Nam Khuê sưng sưng hồng hồng, khuôn mặt cũng đỏ hết lên.

“Anh là người xấu, dám lừa em.” Bàn tay nhỏ bé của Nam Khuê đấm đánh liên tục vào người Lục Kiến Thành.

Lục Kiến Thành siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô, cười ngọt ngào: “Được, tại anh.”

“Vậy bây giờ có thể nói cho em biết được rồi chứ!” Nam Khuê nói.

“Thực ra rất đơn giản, anh lướt Weibo của em, thấy em có like bài về loại búp bê này nên đoán rằng chắc em thích nó.”

Hóa ra là như vậy.

Thời gian này cô không vào Weibo nhiều, thỉnh thoảng mới vào xem một chút.

Không ngờ một chi tiết nhỏ vậy mà anh cũng phát hiện ra.

Nam Khuê nghe thấy vậy, trong lòng bỗng rất cảm động.

Nếu không thì sao lại có câu, trên đời có một kiểu đàn ông khi nghiêm túc lên sẽ khiến người ta nghiện đến mức không dứt bỏ được chứ?

Lục Kiến Thành có lẽ là kiểu người này.

“Vậy, bà Lục, em có hài lòng với món quà hôm nay anh tặng không?”

Nghe anh nói, đặc biệt là nghe cách anh xưng hô, tim Nam Khuê bỗng lệch một nhịp.

Kết hôn lâu như thế, những người hầu trong nhà đều gọi cô là Lục thiếu phu nhân. Lâm Tiêu cũng rất hay gọi cô là Lục thiếu phu nhân.

Nhưng từ trước đến giờ anh dường như chưa từng thừa nhận danh phận của cô.

Bây giờ lại đột nhiên gọi cô là “bà Lục”, là muốn thừa nhận thân phận của cô sao?

“Có phải anh gọi nhầm rồi không?” Nam Khuê nhìn về phía anh.

Lục Kiến Thành nghiêm túc nhìn cô, trả lời: “Không nhầm, anh đang gọi em đấy, bà Lục.”

Khi tên gọi ấy lại vang lên bên tai một lần nữa, trái tim Nam Khuê như rung lên điên loạn mà ấm áp.

Mấy năm nay, vì đợi một câu “bà Lục” của anh, cô thực sự đã phải hy sinh rất nhiều.

Chính lúc cô nghĩ chẳng còn cơ hội nào nữa, lúc đã vô cùng tuyệt vọng, anh lại cho cô câu trả lời tuyệt nhất.

“Thích, rất thích.”

Nam Khuê khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định nhìn Lục Kiến Thành.

“Cảm ơn anh, Lục Kiến Thành, cảm ơn anh đã tặng quà cho em.”

Lục Kiến Thành lại nhíu mày, có chút không vui: “Em gọi anh là Lục Kiến Thành?”

“Kiến Thành.” Nam Khuê đổi lại cách xưng hô.

Lục Kiến Thành: “…”

Gương mặt vẫn như cũ, không hề vui vẻ.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 291


Chương 291

Nam Khuê thực ra đoán được cách xưng hô mà anh muốn nghe, nhưng cô thực sự không thể gọi được.

Hai người kết hôn đã lâu như vậy, tuy từ đầu cô đã mong được gọi anh như thế, nhưng lại luôn cảm thấy rất ngượng ngùng, cho nên vẫn luôn không thể gọi thành lời.

Nhưng bây giờ là một cơ hội rất tốt.

Không khí, mọi thứ xung quanh… tất cả đều vô cùng thích hợp.

Có nên gọi không?

Gọi? Hay là không gọi?

Thực ra trong lòng Nam Khuê cũng rất rối rắm.

Bàn tay nhỏ bé của cô, nắm lấy hai ngón tay một cách bất lực, trái tim như đập ra khỏi lồng ngực, cả người ngày càng đung đưa qua lại hai bên.

Lục Kiến Thành biết cô đang do dự, anh cũng biết, việc anh có thể làm chính là cho cô thời gian, cho cô không gian, để cô suy nghĩ kỹ càng, chứ không phải là ép cô.

Nhưng mà, thời gian đang trôi qua từng giây từng phút.

Khi mà Lục Kiến Thành đã từ bỏ cơ hội lần này, thì đột nhiên, Nam Khuê ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ấm áp nhìn anh: “Cảm ơn anh, chồng yêu.”

Lục Kiến Thành vừa nghe, liền cảm thấy trong tim giống như có tiếng của ngàn vạn đóa hoa đang nở rộ.

Ai nói hoa nở không có âm thanh?

Hoa nở trong lòng anh có âm thanh.

Mỗi đóa đều tươi đẹp, rực rỡ, làm rung động lòng người như thế.

“Anh chưa nghe rõ.”

Thế nhưng, người nào đó lại cố ý nói.

Nam Khuê cảm thấy Lục Kiến Thành rất lươn lẹo, hệt như một chú sói, lúc nào cũng lừa cô.

“Chồng yêu.”

Lần này, Nam Khuê nói to hơn.

Sau khi gọi xong, cả gương mặt cô đều ửng đỏ, nếu như có thể soi gương, cô dám bảo đảm gương mặt ấy nhất định đỏ đến mức có nước b*n r* ngoài.

Cũng may là cô không nhìn thấy, nếu không chắc là thẹn chết mất.

“Lần này rất rõ, anh nghe thấy rồi.”

Lục Kiến Thành nói xong, đi đến bên cạnh Nam Khuê.

Tay của anh đặt lên vai Nam Khuê, sau đó cúi người xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn: “Vợ à, hôm nay em thật đáng yêu!”

“Anh còn phải đi làm, em ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về nhé.”

Nói xong, Lục Kiến Thành liền rời đi.

Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại mình Nam Khuê đứng bất động ở đó.

Vợ?

Đáng yêu?

Anh vậy mà lại gọi cô như thế, lại còn khen cô đáng yêu?

Mấy điều này đều là lời thật lòng đúng không?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 292


Chương 292

Nam Khuê xấu hổ lấy tay tự vỗ mặt mình, vỗ xong mới biết, gương mặt nhỏ của cô thực sự rất nóng, nóng luôn cả tay rồi.

Sau khi Lục Kiến Thành rời đi không lâu, Nam Khuê liền nhận được điện thoại của Lục Minh Bác .

“Khuê Khuê à, hôm nay con có rảnh không, cha có chút chuyện muốn nói với con.”

“Dạ cha, vậy con quay về nhà cũ gặp người.”

“Được, cha đã sắp xếp người đến đón con rồi, con ngồi xe đến nhé.”

“Dạ vâng thưa cha.”

Sau khi cúp máy, không biết tại sao, trong lòng Nam Khuê lại cảm thấy thấp thỏm không yên.

Sao đột nhiên cha lại tìm mình? Hơn nữa ngay cả xe cũng đã chuẩn bị xong cả rồi, xem ra, tất cả đều đã được chuẩn bị từ trước.

Sau khi ngồi lên xe, Nam Khuê đi thẳng một mạch đến nhà cũ.

Nhìn thấy Vân Thư cũng ở đó, Nam Khuê càng cảm thấy bất ngờ và quái lạ.

Nhiều năm nay, theo như cô biết, ngoài vài chuyện quan trọng ra, cha mẹ đã rất hiếm khi cùng nhau xuất hiện, càng không thể cùng lúc lại ở chung một chỗ.

Mà bây giờ họ lại cùng lúc xuất hiện, chứng tỏ không phải chuyện đơn giản.

“Mẹ.” Nhìn thấy Vân Thư, Nam Khuê liền cất tiếng gọi đầy ngọt ngào.

“Đi lên đi, cha đang đợi con ở thư phòng đấy.”

“Vâng ạ.”

Đứng ở ngoài cửa thư phòng, trái tim Nam Khuê đập loạn xạ, vô cùng lo lắng.

Hít một hơi thật sâu, cô gõ cửa.

Chẳng mấy chốc, một giọng nói trầm ấm vang lên từ bên trong: “Khuê Khuê à, vào đi.”

Đẩy cửa ra, hương thơm tỏa khắp thư phòng, tràn ngập mùi sách.

Nam Khuê có chút không thoải mái bước vào: “Cha, cha tìm con có việc gì vậy ạ?”

“Khuê Khuê, ngồi đi, ngồi rồi nói.” Lục Minh Bác chỉ vào chiếc ghế sô pha đối diện ông.

Sau khi Nam Khuê ngồi xuống, Lục Minh Bác liền mở lời trước: “Gần đây, thằng khốn Kiến Thành đối xử với con thế nào?”

“Anh ấy đối xử với con rất tốt.”

Nghĩ đến mối quan hệ giữa hai người vào trong hai ngày này, Nam Khuê lại một lần nữa nhen nhóm tia hy vọng.

“Khuê Khuê, cha mẹ chắc chắn sẽ đứng về phía con, cho nên con không cần sợ, nếu nó dám ức h**p con, con cứ nói với cha mẹ.”

“Cha à, thực sự không có mà.”

Cho dù là tại thời điểm nào, cho dù quan hệ giữa cô và Lục Kiến Thành có tốt hay xấu, thì trước nay cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện nói xấu anh trước mặt người nhà anh.

Lục Minh Bác thở dài một hơi, ánh mắt đầy đau lòng nhìn Nam Khuê: “Đứa trẻ ngốc, con nghĩ thằng nhóc này gần đây làm gì, bọn ta không biết sao?”

“Chính con, lúc nào cũng bảo vệ nó, lúc nào cũng nói giúp cho nó.”

Nam Khuê cúi đầu, không nói gì.

Đúng như vậy, cô yêu anh, thì làm sao có thể không bảo vệ anh được!
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 293


Chương 293

“Cha à, con biết cha mẹ quan tâm con, con xin lỗi, để cha mẹ phải lo lắng rồi.”

“Ông nội nói đúng, tính cách con quá hiền lành lương thiện cho nên cứ chiều theo nó. Chuyện dạo trước nó tổ chức sinh nhật cho Phương Thanh Liên, bọn ta đều biết cả rồi, con yên tâm, mẹ con đã đuổi người phụ nữ họ Phương kia đi rồi, trong thời gian ngắn cô ta sẽ không tới quấy rầy bọn con nữa đâu.”

Thì ra Phương Thanh Liên đã bị đuổi đi, chẳng trách gần đây lại biến đâu mất.

Nam Khuê lại nhớ đến cuộc gọi mà Phương Thanh Liên đã gọi cho Lục Kiến Thành, chắc là để Lục Kiến Thành đón cô ta quay về.

Bây giờ xem ra, Lục Kiến Thành không hề đón cô ta trở về.

Lúc này, Lục Minh Bác lấy từ trong ngăn kéo ra một phong bì đưa cho Nam Khuê: “Con xem đi.”

Nam Khuê vốn dĩ nghĩ rằng là đồ ông nội gửi cho cô, nên nhanh chóng mở ra.

Nhưng mà, khi nhìn thấy những tấm ảnh bên trong, cô trợn tròn mắt, rất lâu sau cũng không nói một lời.

“Cha, đây… đây đều là thật sao? Người ở trong ảnh thực sự là Phương Thanh Liên sao?”

Nam Khuê nhìn chăm chú vào người trong ảnh, gần như không dám tin.

Mặc dù cô biết Phương Thanh Liên không trong sáng thuần khiết như cô tưởng tượng, nhưng mà, cô cũng không ngờ rằng Phương Thanh Liên ở nước ngoài lại ăn chơi bung xõa như vậy.

Trong mấy tấm ảnh, đều là hình ảnh Phương Thanh Liên và những người đàn ông khác.

Có tấm ôm nhau, có tấm xăm người, còn có tấm hôn nhau thắm thiết, thậm chí có những tấm ảnh cỡ lớn.

Tóm lại, những bức ảnh bên trong có những bức không thể nhìn nổi.

“Cha điều tra rồi, người trong này chính xác là Phương Thanh Liên.”

Lục Minh Bác cầm lại mấy tấm ảnh, sau đó đưa phong bì đó cho Nam Khuê: “Bây giờ, cha giao tất cả cho con, xử lý mấy tấm này thế nào là tùy con, Khuê Khuê, không cần biết con muốn làm gì, cha mẹ tuyệt đối luôn ủng hộ con.”

“Giao cho con sao?”

“Ừ, giao cho con, nếu có một ngày, hôn nhân của bọn con không thể cứu vãn được nữa, cha tin rằng đây sẽ là quân bài cuối cùng.” Lục Minh Bác nói.

“Cha, cha đã đem mấy thứ này giao cho con, con có thể hiểu là từ bây giờ sẽ để con tùy ý giải quyết nó đúng không ạ?” Nam Khuê nghiêm túc hỏi.

Lục Minh Bác thận trọng gật đầu:” Đúng vậy, tùy con giải quyết.”

Nghe thấy lời này Nam Khuê cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

“Cha, mấy tấm ảnh này cha đưa cho Lục Kiến Thành xem chưa ạ?”

“Vẫn chưa.”

“Nếu anh ấy đã chưa thấy thì con hy vọng anh ấy vĩnh viễn đừng nhìn thấy mấy thứ này.”

Vừa nói dứt lời, một tay cô cầm lấy góc của tấm ảnh, tay khác cầm lấy một bên khác, nhanh như chớp xé tấm ảnh thành hai nửa.

“Khuê Khuê, con đã nghĩ kỹ chưa, đây có lẽ là quân bài duy nhất mà chúng ta có thể cho con, thật sự muốn hủy nó đi sao?”

“Cha, cảm ơn lời nhắc nhở của người, con đã nghĩ kỹ rồi ạ.”

Nam Khuê lôi mấy tấm ảnh còn lại ra rồi cũng xé chúng nó thành hai mảnh, sau đó lại xé vụn thêm mấy lần nữa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 294


Chương 294

Chờ tới lúc mấy tấm ảnh chỉ còn là một đám giấy vụn li ti, Nam Khuê mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Lục Minh Bác: “Cha, con thật sự rất biết ơn cha và mẹ đã vất vả dụng tâm như vậy, con biết hai người cũng là vì muốn tốt cho con.”

“Thế nhưng con không muốn dùng cách thức đáng buồn như vậy để ràng buộc cuộc hôn nhân giữa con với Kiến Thành, nếu như chúng con có tình cảm với nhau thì con không cần dùng tới cách như vậy, còn nếu đã không có tình cảm gì, con dùng cách này để trói buộc anh ấy về với con thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi.”

“Cuộc hôn nhân không có tình yêu thì cũng là một vũng nước đọng ao tù mà thôi, nếu như có một ngày con và anh ấy rạn nứt, thế thì chia tay là kết cục tốt nhất rồi.”

Mấy lời này Lục Minh Bác hết sức đồng cảm.

Ông làm sao mà không biết chứ, cuộc hôn nhân không có tình yêu thì cũng chỉ là một vũng nước đọng, giống như ông và Vân Thư vậy.

“Thôi bỏ đi, nếu con đã nói như thế thì cha đây cũng không ép buộc con, nhưng chúng ta vẫn hy vọng các con có thể ở bên nhau.”

“Cha cứ yên tâm, con sẽ cố gắng ạ.”

Lúc từ nhà họ Lục đi ra, Nam Khuê bất ngờ nhìn thấy Lục Nhu.

Lần gặp nhau này, Lục Nhu đã ngoan ngoãn hơn trước kia rất nhiều, hiếm khi thấy cô ta không đâm chọc khiêu khích gì.

Nam Khuê đoán, không có nhà họ Lục làm chỗ dựa, cuộc sống của cô ta với mẹ trôi qua chắc cũng không tốt lắm.

Chứ không thì chắc chắn sẽ không đối xử ôn hòa như thế với cô đâu, lại còn chủ động đánh tiếng chào hỏi nữa chứ.

Nam Khuê đoán không sai, lần này Lục Nhu tới nhà họ Lục cũng là vì hy vọng Lục Minh Bác sẽ để ý tới mối quan hệ máu mủ này mà giúp đỡ cho mẹ con cô ta một chút.

Những ngày này cô ta cùng mẹ sống rất khắc khổ bần cùng, nhất là khi đã tiêu hết sạch số tiền dự phòng, cuộc sống càng thêm túng quẫn.

Thế nhưng Lục Nhu cũng không đạt được kết quả như ý nguyện, ngược lại còn bị trách móc thê thảm.

Vì thế lúc từ thư phòng của Lục Minh Bác đi ra, cô ta nghiến chặt răng, trong mắt đầy vẻ hận thù.

“Nam Khuê, là cô, tất cả đều tại cô.”

“Nếu như không phải tại cô, thì tôi sẽ vẫn còn là đại tiểu thư tôn quý của nhà họ Lục, tất cả đều là cô gây ra, tôi sẽ không để cô sống yên ổn đâu.”

Đúng lúc này, người hầu đem rác đã quét dọn xong từ trong thư phòng đi ra đem vứt vào trong thùng rác.

Lục Nhu lơ đãng nhìn liếc qua một cái, đột nhiên cô ta mở bừng hai mắt, nếu như cô ta không nhìn nhầm thì người trong ảnh này chính là chị Thanh Liên.

Lạ thật đấy?

Ảnh của chị Thanh Liên sao lại ở đây được nhỉ?

Chờ người hầu rời đi, cô ta lén lút nhìn xung quanh, nhanh như chớp đưa tay xuống nhặt tấm ảnh lên.

Sau đó rời khỏi nhà họ Lục lén lút như một tên ăn trộm.

Về tới nhà, lúc cô ta ghép tất cả tấm ảnh lại thành một tấm hoàn chỉnh, cô giật mình một phen, ngay lập tức gọi điện cho Phương Thanh Liên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 295


Chương 295

“Chị Thanh Liên, ở chỗ em có mấy tấm ảnh của chị ở nước ngoài.”

“Cái gì cơ? Nước ngoài?”

Vừa nhắc tới nước ngoài, Phương Thanh Liên bắt đầu run rẩy không bình tĩnh được.

Cuộc sống ở nước ngoài là thứ mà cô ta muốn giấu đi nhất, đây cũng là tâm ma mà cô ta không buông bỏ được.

“Em gửi ảnh cho chị xem.” Phương Thanh Liên lập tức nói.

“Được, để em gửi qua wechat cho chị.”

Lúc cô ta nhìn thấy mấy tấm ảnh trên wechat, đầu óc cô ta bắt đầu ong ong từng tiếng, cả người như đang phát điên vậy.

Nam Khuê đúng là có bản lĩnh thật, ngay cả mấy tấm hình như này cũng chụp ra được.

Còn mạnh mồm nói không muốn tranh Kiến Thành với cô ta, xem ra mấy năm trước cô đã sớm sắp xếp người rồi, nếu không thì mấy bức ảnh này ở đâu chui ra được chứ?

Thật sự là làm đổ nhận thức của cô ta, bề ngoài thì tỏ ra văn vẻ trầm lặng, yếu đuối nhu nhược chân yếu tay mềm, không ngờ bên trong lại nham hiểm thâm độc như thế.

Nam Khuê, được thôi, nếu cô đã vô tình, thì cũng đừng trách tôi vô nghĩa.

“Nhu Nhu, em vẫn còn đứng về phía chị không?”

“Tất nhiên rồi chị Thanh Liên, nếu không thì em chụp mấy tấm ảnh này gửi chị làm gì.”

“Tốt lắm, vậy bây giờ em làm theo lời chị nói, đem mấy tấm ảnh này gửi cho bên truyền thông, tất cả đều để lộ hết ra ngoài.”

Nghe xong lời của Phương Thanh Liên, Lục Nhu thật sự không dám tin vào tai mình.

“Gì cơ chị Thanh Liên, chị điên rồi sao? Nếu để đám truyền thông đó biết được, thế thì anh Kiến Thành không phải cũng biết à, hai người còn có thể ở bên nhau được sao?”

“Chị chính là muốn để anh ấy biết, Nhu Nhu à, có một câu nói gọi là tìm đường sống trong chỗ chết, chị bây giờ đã không còn đường sống rồi, chỉ còn cách này chị mới có một chút hy vọng sống được.”

“Chị Thanh Liên…chị chắc chắn muốn gửi sao?” Lục Nhu vẫn hơi do dự.

“Ừ, gửi luôn bây giờ.”

Trong đôi mắt mơ màng của Phương Thanh Liên tràn đầy sự ung dung và hận thù: “Em yên tâm đi, lần này chị sẽ khiến cho Kiến Thành đích thân đón chị trở về.”

“Nam Khuê không phải muốn chị thân bại danh liệt sao, lần này chị sẽ làm cô ta triệt để mất đi Kiến Thành.”

Thấy Phương Thanh Liên nắm chắc như thế, tràn đầy sự tự tin, Lục Nhu cũng hăng hái hẳn lên: “Được, em đi làm ngay đây.”

Sau khi rời khỏi nhà họ Lục, Nam Khuê liền trở về nhà.

Tính toán một chút, cô hiện tại đã hơn ba tháng rồi.

Dạo gần đây khá là thích ngủ, thế nên cô vừa ăn trưa xong đã đi ngủ rồi.

Trong mơ cô ngủ cũng không được an ổn lắm, luôn có cảm giác có bóng ma đang đuổi theo mình.

Cô rất sợ, cứ chạy mãi, chạy không ngừng nghỉ, hết chạy lại trốn.

Đột nhiên từ ngoài cổng truyền tới một tiếng động lớn, Nam Khuê giật mình mở bừng mắt dậy.

Thấy là Lục Kiến Thành đã trở về, khóe mắt hiện lên ý cười, cô đứng dậy.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 296


Chương 296

Thế nhưng khi cô đi tới, lúc nhìn thấy biểu cảm trên mặt Lục Kiến Thành, cô bỗng nhiên liền ngẩn cả người.

Toàn thân anh mang theo một sự tức giận đáng sợ, không khí xung quanh lạnh lẽo như băng, lông mày anh nghiêm nghị nhíu chặt lại, bờ môi mím chặt, đứng đó không nói lời nào.

Rõ ràng không nói câu gì thế mà toàn thân lại bao phủ một luồng khí kinh người.

“Kiến Thành, anh làm sao thế?” Nam Khuê hỏi.

Hai con mắt của Lục Kiến Thành lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô, vẫn không nói không rằng.

“Có phải công ty xảy ra chuyện gì rồi không? Anh nói gì đi chứ, đừng dọa em.” Nam Khuê đưa tay, muốn nắm lấy tay anh.

Thế nhưng ngay vừa lúc tay cô sắp chạm vào tay anh, Lục Kiến Thành bỗng nhiên hất văng ra.

Sức lực của anh rất lớn, Nam Khuê không kịp chuẩn bị gì, lảo đảo một chút, cô ngẩng đầu lên luống cuống gọi tên anh: “Kiến Thành…”

Thấy anh không để ý.

Nam Khuê lại nhẹ giọng hỏi: “Chồng à, anh đừng có dọa em, anh bị làm sao thế?”

“Anh rất ổn.” Lục Kiến Thành nói.

Nam Khuê đang định thở phào một hơi, thì đột nhiên, giọng của Lục Kiến Thành lại lần nữa truyền tới: “Nhưng mà Thanh Liên thì rất không ổn, cô ấy chút nữa là chết rồi.”

“Cái gì cơ? Sao lại như vậy?”

Cô vừa dứt lời, đột nhiên Lục Kiến Thành đưa tay ra nắm chặt lấy cánh tay Nam Khuê: “Em dám nói, em không ngờ đến những thứ này sao?”

“Anh có ý gì thế, em làm sao biết được chuyện của Phương Thanh Liên cơ chứ?”

“Ha ha….” Lục Kiến Thành cười lạnh: “Em không biết sao?”

“Em còn nói được hai chữ không biết này.”

“Nam Khuê, tôi vốn tưởng qua hai ngày này chúng ta đã đồng lòng với nhau, sẽ cố giữ gìn cuộc hôn nhân này thật tốt đẹp, cùng nhau an ổn dắt tay đi tiếp. Tôi cũng đã sớm nói rồi, tôi sẽ không ly hôn, cũng sẽ không cưới Thanh Liên, nhưng tại sao em vẫn không chịu bỏ qua cho cô ấy, thậm chí còn dùng thủ đoạn độc ác như vậy hả?”

Lục Kiến Thành chất vấn cô, từng câu từng chữ tựa như một con dao sắc hung hăng cắm phập vào tim của Nam Khuê.

Cô hoàn toàn vô tội, cô thậm chí còn không biết mình đã làm gì?

Lại làm sai điều gì ư?

Nam Khuê mở miệng, nhưng lại phát hiện một chữ cũng nói không ra.

Đúng là buồn cười.

Mỉa mai đến cùng cực.

Cô vừa mới tỉnh dậy, còn tưởng anh gấp gáp trở về để nhìn mình một cái, cho nên trong lòng mới tràn đầy vui vẻ nhảy từ trên giường xuống, dép còn chưa xỏ đã vội chạy về phía anh.

Thế rồi sao?

Cô nhận được cái gì đây?

Là lời chất vấn từ anh, sự châm chọc mỉa mai của anh, thêm chút mười phần lạnh nhạt xa cách nữa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 297


Chương 297

“Lục Kiến Thành, em rốt cuộc đã làm gì, đáng để anh dùng hai từ độc ác này hình dung em sao?” Cô cười, trái tim đau xót đầy bi thương.

“Làm cái gì sao?” Lục Kiến Thành cũng cười, điệu bộ mỉa mai nhìn về phía cô: “Đã đến lúc này rồi mà em còn hỏi tôi mình đã làm gì sao?”

Ánh mắt của anh rơi trên giường, anh cười lạnh: “Em thì an nhàn nhỉ, việc cũng đã làm rồi, chỉ cần đợi nó phát giác, còn mình thì có thể ở nhà đánh một giấc.”

“Nam Khuê, tôi thật sự càng ngày càng không hiểu nổi em rồi.”

Lời vừa dứt, anh ném điện thoại lên trên giường: “Em tự mình xem đi, xem chuyện tốt mà em làm này.”

Nam Khuê nhặt điện thoại lên, lúc nhìn thấy trên Weibo khắp nơi đều là hình ảnh của Phương Thanh Liên lúc ở nước ngoài, cô ngơ ngác kinh ngạc, mắt trợn to lên, thật sự không thể tin được.

Làm sao có thể như thế được?

Mấy tấm ảnh này cô rõ ràng đã xé chúng đi rồi mà?

Cha mẹ cũng đã nói sẽ tôn trọng quyết định lựa chọn của cô, thì chắc chắn sẽ không thể truyền lên trên mạng được.

Vậy thì, rốt cuộc là ai làm?

Sao lại có thể ám hại cô như thế?

Bên Weibo đã bạo đỏ rồi, mấy hotsearch đầu tiên đều là tin tức về Phương Thanh Liên, hơn nữa mấy tấm ảnh thật sự quá nổi bật, muốn lờ đi cũng không được.

Nam Khuê nhìn về phía Lục Kiến Thành, vội vàng muốn giải thích: “Kiến…”

Thế nhưng cô vừa mở miệng nói được một chữ, Lục Kiến Thành đã không chút lưu tình mà từ chối nghe: “Ý em muốn nói là chuyện này không liên quan đến mình, không phải là em làm có đúng không?”

“Thật sự không phải em làm.” Nam Khuê lắc đầu chối.

Lục Kiến Thành cắn chặt răng, tức giận nhìn chằm chằm cô: “Buổi trưa hôm nay em đi tới nhà cha, cha đưa cho em mấy tấm ảnh này, tới buổi chiều mấy tấm ảnh này đã được phát ra rồi, Nam Khuê, em nói không phải mình làm, em nghĩ tôi sẽ tin sao?”

Hóa ra, đây là lý do, đây mới là nguyên nhân.

“Cho nên, anh đã điều tra sự tình rõ ràng rồi, cũng phán án tử luôn cho em rồi, không phải sao?”

“Vậy bây giờ anh đùng đùng nổi giận trở về chỉ là để chất vấn em thôi, có đúng không?”

Giọng của Nam Khuê càng ngày càng nhỏ.

Cô muốn mở miệng giải thích, thế nhưng anh đến cả cơ hội cho cô giải thích cũng không muốn cho.

“Nam Khuê, trước kia em làm chút chuyện cỏn con, chỉ cần không ảnh hưởng gì đến mọi người tôi sẽ không tính toán gì với em, thế nhưng em làm ra chuyện này khiến tôi quá thất vọng rồi. Em có từng nghĩ tới việc chuyện này sẽ gây ra tổn thương gì cho Thanh Liên không, cho dù tôi không cưới cô ấy, tôi cũng hy vọng cô ấy có thể tìm được một người tốt để gả đi.”

“Vậy thì lòng anh cũng hào phóng quá nhỉ, còn muốn phụ trách tìm chồng cho bạn gái cũ nữa cơ à?”

“Nam Khuê……”

Lục Kiến Thành nghiến răng gọi tên cô, giọng nói phát ra lại nổi giận lần nữa.

“Bây giờ chuyện đã phát giác, cô ấy cũng trở thành đối tượng công kích của tất cả mọi người trên mạng, bọn họ đều đang bôi đen, đang mắng chửi cô ấy, em có biết mấy lời đó khó nghe như thế nào không?”

Dân mạng mắng chửi Phương Thanh Liên như thế nào cô không biết, nhưng cô biết rõ anh dùng mấy lời lẽ như thế kia nói với cô, từng câu từng chữ đều là đâm thẳng xuyên qua trái tim của cô vậy.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 298


Chương 298

Anh chỉ biết nghĩ tới Phương Thanh Liên có khó chịu hay không, có đau hay không?

Vậy anh có từng nghĩ cô cũng sẽ đau, sẽ buồn không??

Đáp án không phải rất rõ ràng rồi sao.

Hai ngày nay, Nam Khuê vẫn luôn tưởng rằng mình đang sống trong mơ, bởi vì tất cả mọi thứ đều đẹp đến ngỡ ngàng, không chân thực chút nào, mỹ mãn như đang trong một giấc mơ vậy.

Quả nhiên, cô chỉ là nằm mơ hai ngày mà thôi.

Bây giờ đến giờ rồi, cũng nên tỉnh mộng thôi.

“Lục Kiến Thành, sao anh phải tức giận như thế chứ?” Giọng Nam Khuê bình tĩnh lại nhìn về phía anh: “Thực ra thì có một cách rất hiệu quả, đó là anh ly hôn với tôi, sau đó cưới Phương Thanh Liên về, thế thì tất cả các vấn đề đều sẽ được giải quyết một cách dễ dàng rồi.”

“Anh cũng có thể đi giải thích với cô ta, là do cô vợ lòng dạ rắn rết độc ác của anh mua hot search bôi đen, hàm oan một người băng thanh ngọc khiết, yếu đuối nhu nhược như cô ta, chỉ cần hai người nắm tay nhau đi giải thích với truyền thông, tôi cam đoan chắc chắn cô ta sẽ không bị người ta bạo lực mạng nữa, thậm chí ngay cả mấy dòng mắng chửi trên mạng cũng đều sẽ biến thành mấy dòng chúc phúc cho hai người đầu bạc đến già, trăm năm hòa hợp cũng nên.”

“Lục Kiến Thành anh nhìn xem, đến cả cách giải quyết chuyện này tôi cũng đã nghĩ xong cho anh rồi. Vừa có thể thoát khỏi được mụ vợ ác độc lại còn có thể cưới được bạch nguyệt quang trong lòng, nhất cử lưỡng tiện, tốt thế còn gì nữa!”

Nam Khuê nói xong, cũng không muốn phí thêm lời nào nữa.

Cô quay người muốn rời đi.

Thế nhưng đến rời đi Lục Kiến Thành cũng không cho phép cô rời.

“Bỏ ra.” Cô gằn nhẹ.

“Nam Khuê, đây là cách em giải quyết vấn đề sao?” Lục Kiến Thành nhìn cô chằm chằm chất vấn.

“Miệng thì luôn nói không muốn ly hôn, nhưng thực ra em mới là người muốn ly hôn để lao tới vòng tay của tên đàn ông khác nhất đó nhỉ?” Lục Kiến Thành cười lạnh trào phúng.

Nam Khuê cười cười thuận theo anh: “Đúng thế, vốn dĩ lúc đầu không muốn thừa nhận, thế mà bị anh đoán trúng rồi, thế thì tôi đành dứt khoát gật đầu vậy.”

“Hay tổng giám đốc Lục vẫn tưởng rằng tôi muốn chôn chân mãi ở cái cây này hay sao?”

Điện thoại Lục Kiến Thành đột nhiên vang lên, tiếng chuông lanh lảnh gấp gáp.

Đầu dây bên kia là tiếng của Lục Nhu, giọng nói rất to, nghe ra có vẻ rất sốt ruột: “Anh, không hay rồi, không thấy chị Thanh Liên đâu nữa.”

“Không phải bảo cô trông chừng à, sao lại không thấy đâu nữa?”

“Vừa có một nhóm người xông vào bệnh viện chửi mắng chị Thanh Liên, nói ra mấy lời cực kỳ khó nghe, em thấy chị ấy vẫn một mực kiên cường cam chịu, lại còn an ủi ngược lại em nữa, em tưởng chị ấy bỏ ngoài tai hết, không ngờ tới lúc em đi ra ngoài mua nước về liền không thấy chị ấy đâu nữa rồi.”

Đầu dây bên kia Lục Nhu gấp gáp như sắp khóc đến nơi.

“Cô nhanh chóng đi tìm trong bệnh viện đi, bây giờ tôi sẽ đi qua đó ngay.”

Lục Kiến Thành cúp máy, hai chân duỗi ra chuẩn bị đi.

“Kiến Thành……”

Đúng lúc này bỗng dưng Nam Khuê gọi anh lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 299


Chương 299

Lục Kiến Thành vừa quay người liền thấy Nam Khuê đang đứng bên cạnh cửa sổ, cô mở tung cửa ra, ngay lúc đó có cơn gió lớn thổi vào trong phòng.

“Lại sao nữa?” Lục Kiến Thành nhíu mày.

Nam Khuê nhìn ra cửa sổ tầng hai cao cao, lại nhìn Lục Kiến Thành một chút, “Lỡ như tôi bất cẩn ngã xuống từ chỗ này thì sao? Anh sẽ đi cứu cô ta, hay là cứu tôi?”

“Đừng đùa cái kiểu này.” Lục Kiến Thành nghiêm nghị nhìn cô.

Nam Khuê cười nói: “Tôi không đùa, tôi đang rất nghiêm túc.”

Lục Kiến Thành nhíu chặt mày, đúng lúc này điện thoại lại reo lên lần nữa, thanh âm vội vàng của Lục Nhu truyền tới: “Anh, em tìm thấy chị ấy rồi, chị ấy đang ngồi trên sân thượng, nguy hiểm lắm anh ơi nhanh tới đi, em sợ quá!”

“Anh, em cầu xin anh, anh nhanh tới cứu chị Thanh Liên đi, hiện tại chỉ có anh mới cứu được chị ấy thôi.”

“Anh đến ngay.”

Lục Kiến Thành lạnh nhạt cúp điện thoại.

Không biết lúc này Nam Khuê lấy dũng khí ở đâu ra, cô đột nhiên lao đến trước mặt Lục Kiến Thành, đưa hai tay ra, như một con mèo nổi giận ngăn cản anh.

“Nam Khuê, em làm cái gì vậy?”

“Không được đi.” Nam Khuê ngẩng đầu, bướng bỉnh nhìn anh.

Sắc mặt Lục Kiến Thành lạnh đi, lời nói ra cũng cứng rắn hơn: “Tránh ra.”

“Tôi nói, không cho phép anh đi.”

“Lục Kiến Thành, anh là chồng của tôi, chúng ta là vợ chồng, tôi không cho phép anh bỏ tôi ở lại để đi tìm tiểu tam phá hoại cuộc hôn nhân này của chúng ta.”

Cuối cùng Nam Khuê cũng đã nói mấy từ “tiểu tam” thành lời.

Lúc trước cho dù cô có tức giận đến mức nào thì cũng chưa từng mắng Phương Thanh Liên trước mặt Lục Kiến Thành.

Nhưng lần này cô không cần.

Cuối cùng cô cũng có thể không kiêng dè gì mà nói ra sự tức giận trong lòng mình.

“Nam Khuê, em nói chuyện sắc bén như thế từ khi nào vậy?”

Nam Khuê cười trả lời anh: “Từ trước đến nay tôi đều rất sắc bén, giống như một con nhím vậy, toàn thân đều là gai, tổng giám đốc Lục không biết sao?”

Cô không phải là người lương thiện, nếu không thì với hoàn cảnh tuổi thơ như vậy, cô căn bản không sống được đến ngày hôm nay.

Cô biến thành dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn như vậy chỉ vì yêu anh mà thôi!

Nhưng anh thì sao?

Hết lần này đến lần khác xem đó là điều đương nhiên.

Vì anh mà cô đã phải nhổ hết gai nhọn toàn thân, chỉ để lại thân thể mềm mại và trái tim mềm yếu, nhưng anh không chỉ không bảo vệ cô, cũng không là lá chắn cho cô mà chỉ mang đến những sóng gió, những sự tổn thương.

Mỗi một lần đều trực tiếp đánh thẳng vào tim cô.

Từ trước đến nay Nam Khuê không phải người cố tình gây sự, nhưng giây phút này cô càng muốn gây sự.
 
Back
Top Bottom