Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 260


Chương 260

Nam Khuê đương nhiên biết trong lòng anh đang bốc hỏa, cho nên cố ý tiến đến nắm lấy tay anh.

Muốn dùng từ “về nhà” để dời đi sự chú ý của anh.

Tiễn Nam thực sự đã giúp cô quá nhiều.

Hơn nữa nếu như hôm nay anh ấy không xuất hiện, không có sự giúp đỡ của anh, thì có lẽ giờ này cô vẫn đang bị mắc kẹt trên núi.

Gió lớn như đang rống lên giận dữ, mây đen bao phủ, toàn bộ ngọn núi tối tăm như bị màn đêm bao trùm.

Xung quanh lại toàn là những ngôi mộ, chắc chắn cô sẽ vô cùng sợ hãi .

“Ông xã, quần áo của em đều bị ướt hết rồi, trên người lạnh quá, hơn nữa cũng rất mệt mỏi, chúng ta về nhà đi .” Nam Khuê mềm giọng, giọng nói trầm thấp dịu dàng, nhẹ nhàng lướt qua tựa như cọng lông vũ .

Đây rõ ràng là “làm nũng” mà Lục Kiến Thành mong chờ đã lâu, vốn dĩ, anh là phải vô cùng vui mừng mới đúng.

Nhưng vừa nghĩ tới chuyện cô làm nũng với anh vì một người đàn ông khác, sự dịu dàng trong lòng Lục Kiến Thành nhất thời đông cứng thành cột băng, lạnh băng không có chút độ ấm nào.

Anh dừng bước, con ngươi lạnh như băng nhìn về phía Nam Khuê: “Cứ vội vàng mà muốn anh rời đi như vậy? Nam Khuê, em muốn bảo vệ anh ta như đến vậy sao?”

Nam Khuê mím môi, cúi đầu không nói.

Thấy cô không nói gì, Lục Kiến Thành càng lúc càng tức giận, anh đưa tay, nắm lấy cánh tay cô: “Nam Khuê, nói đi! ”

Nam Khuê ngẩng đầu, đôi mắt trong veo như nước nhìn Lục Kiến Thành, lạnh lùng trả lời: “Vậy anh muốn thế nào? Xông lên đánh nhau à? ”

“Nếu như anh thực sự có suy nghĩ này thì sao?” Lục Kiến Thành nghiến răng nghiến lợi nhìn Chu Tiễn Nam.

Nam Khuê kiên quyết trả lời : “Có tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không cho phép anh động đến anh ấy. ”

Hơn nữa, tuy thân thủ Lục Kiến Thành không tệ, nhưng trước người là cảnh sát đặc nhiệm Chu Tiễn Nam, sẽ tuyệt đối không chiếm được ưu thế.

Nhưng Lục Kiến Thành có động được vào Chu Tiễn Nam hay không là một chuyện.

Cô bảo vệ Chu Tiễn Nam lại là một chuyện khác.

“Được, được lắm, Nam Khuê, em quả nhiên rất giỏi .”

Lục Kiến Thành nhìn cô, giọng nói ra khỏi miệng quả thực có cảm giác muốn b*p ch*t cô.

Vợ anh, người kết hôn cùng anh, trong tình huống nguy cấp, bảo vệ cho một người đàn ông khác.

Hơn nữa, không màng tất cả mà bảo vệ cho một người đàn ông khác.

Thật sự quá được!

Bây giờ Lục Kiến Thành thực sự có cảm giác tức giận muốn nổ tung, lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy tức giận đến như vậy.

Anh nắm thật chặt nắm đấm, liều mạng mà khống chế bản thân mình.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện trong lòng Nam Khuê tràn đầy hình ảnh Chu Tiễn Nam, anh liền cảm thấy ghen tị phát điên.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 261


Chương 261

Cuối cùng Lục Kiến Thành vẫn không nhịn được, tiến đến túm chặt lấy quần áo của Chu Tiễn Nam, cuộn chặt tay lại chuẩn bị đấm xuống.

“Lục Kiến Thành, đừng.”

Nam Khuê hét lớn, không chút nghĩ ngợi mà lập tức tiến đến đứng chắn trước mặt Chu Tiễn Nam.

Nắm đấm đang được vung ra của Lục Kiến Thành dừng ngay trước mặt Nam Khuê.

Chỉ cách có vài cm nữa là chạm đến cô.

Nói cách khác, chỉ cần anh nhanh một chút nữa là đã đánh vào mặt cô.

“Nam Khuê, tránh ra!” Đôi mắt sâu thăm thẳm của Lục Kiến Thành nhìn thẳng vào cô, anh lạnh lùng ra lệnh.

Nam Khuê vẫn nhất quyết chắn trước mặt Chu Tiễn Nam. Cô đứng thẳng eo, giương mắt kiên định nói: “Anh buông tay xuống thì tôi sẽ tránh.”

“Nếu anh không buông thì sao?”

“Vậy thì tôi cũng sẽ không tránh.”

Hai người cứ đứng đối mắt như vậy, trong mắt không có ôn nhu, cũng không hề nhẹ nhàng, chỉ thấy sự đối chọi gay gắt.

Một giây, hai giây, ba giây …

Một phút sau, vẫn là Lục Kiến Thành chấp nhận buông tay.

Anh nhìn về phía Nam Khuê: “Anh có thể cho anh ta đi, cũng sẽ không đánh anh ta, nhưng anh anh muốn em lập tức trở về cùng anh.”

“Được.”

Nam Khuê không chút do dự gật đầu đồng ý.

“Phịch” một tiếng, tay Lục Kiến Thành xuyên qua tai Nam Khuê đấm mạnh vào cột chòi một cái, cô sợ hãi đến run rẩy.

Cô nghĩ rằng anh sẽ không làm gì nữa, không ngờ anh lại dồn hết sức đấm mạnh vào cây cột.

Cột chòi này được làm bằng sắt và cực kỳ cứng.

Lục Kiến Thành đấm như vậy, cho dù tay có cứng đến đâu thì cũng rất đau.

Cô thấy anh thu nắm tay lại, nhíu chặt mày.

Không cần nghĩ cũng biết nhất định anh rất đau.

“Nam Khuê nhìn anh, có chút lo lắng, lời nói trong miệng suýt chút đã thốt ra.

Sao anh ……?”

Tuy nhiên nghĩ đến mối quan hệ hiện tại giữa hai người, căng thẳng và lo lắng của cô đều thu lại, tất cả đều đè xuống trong lòng.

Nhìn thấy sự thờ ơ của cô, Lục Kiến Thành cảm thấy khó chịu.

Anh vươn tay ra, kéo quần áo trên người Nam Khuê xuống vứt cho Chu Tiễn Nam.

Sau đó anh ôm gọn Nam Khuê vào lòng, mở áo khoác rồi quấn chặt lấy cô.

Trong nháy mắt, Nam Khuê đã ngửi thấy mùi quen thuộc trên cơ thể anh.

Ngay sau đó, cả hai lên xe.

Lục Kiến Thành đặt Nam Khuê vào ghế sau, cả người toát ra khí thế lạnh băng, sắc mặt âm trầm, một câu anh cũng không nói.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 262


Chương 262

Nam Khuê lên tiếng trước: “Khi đến anh có mang theo ô không?”

“Để làm gì?” Lục Kiến Thành tức giận hỏi.

“Lục Kiến Thành, tôi biết anh đang tức giận, nhưng xin anh đừng có nhỏ nhen như thế được không, nếu như hôm nay không phải Tiễn Nam, chắc tôi đã bị lạc trên núi luôn rồi, anh có biết tôi sẽ gặp phải những thứ gì, sẽ sợ đến mức nào không?”

“Anh ấy năm lần bảy lượt cứu tôi, về tình về lý anh đều không nên đánh nhau với anh ấy. Tôi sẽ về nhà với anh, nhưng mà tôi muốn đưa ô cho anh ấy trước đã.”

“Rồi sao, em cảm thấy rằng anh sẽ đồng ý với em ư?” Lục Kiến Thành nhíu mày nhìn cô.

Cái nhìn này, trong nháy mắt anh thấy được áo của Nam Khuê dường như hơi trong suốt, mờ mờ ảo ảo, màu sắc của đồ lót bên trong còn đang như ẩn như hiện.

Vừa mới nghĩ tới việc Nam Khuê ở trong bộ dạng này mặc quần áo của Chu Tiễn Nam, anh liền kích động ghen tới phát điên.

“Em vừa đứng ở trước mặt anh ta với bộ dạng như này sao?”

Nam Khuê: “….”

Cô cũng không rõ ý của Lục Kiến Thành là gì, nhíu nhíu mày lại không trả lời.

Con ngươi đen tuyền của Lục Kiến Thành vừa sâu lại vừa thẫm, sau đó anh cởi áo khoác ngoài ra khoác lên trên người Nam Khuê.

Cái áo anh mặc là áo coat dáng dài, anh cao như thế mà cũng đã dài tới đầu gối, bây giờ khoác lên trên người Nam Khuê dường như đã chạm tới mắt cá chân.

“Áo dài quá.” Nam Khuê nhíu mày, không đoán được người đàn ông này đang muốn làm gì.

“Đồ của anh ta thì vừa vặn, đồ của anh thì dài lắm đúng không?” Lục Kiến Thành không vui nói: “Đồ của anh ta còn ướt, còn đồ của anh thì sạch sẽ khô cong đây này.”

“Ý của tôi là áo dài quá thì chạm đất dễ bẩn, anh chẳng phải ghét nhất là người khác làm bẩn đồ của anh còn gì?”

“Em là người khác sao?”

Nam Khuê cạn lời, không muốn nói nữa.

Khoác áo cho Nam Khuê xong, Lục Kiến Thành lại vội trước vội sau, ngoảnh đi ngoảnh lại hết đông lại tây, dòm từ bên phải sang bên trái nhìn một lần, vẫn luôn cảm thấy không yên lòng.

“Duỗi tay ra.” Lục Kiến Thành đột nhiên nói.

“Duỗi làm gì?”

Nam Khuê mặc dù không hiểu lắm nhưng vẫn cứ làm theo.

Lục Kiến Thành vừa bắt lấy cổ tay của cô vừa giúp cô mặc hẳn cái áo vào.

Vẫn luôn cảm thấy khoác lên người như thế thì không an toàn, lỡ đâu đột nhiên rơi xuống đất thì sao?

Vẫn là mặc hẳn lên thì hơn.

Cuối cùng Lục Kiến Thành hận không thể đem Nam Khuê bọc thành ba tầng trong ba lớp ngoài vào, cô cảm thấy chính mình cũng không hít thở được nữa rồi.

“Cái xe này cũng chỉ có hai người chúng ta, anh bọc tôi chặt thế để làm gì?” Nam Khuê chau mày lại.

Lục Kiến Thành không có ý tốt đáp lại: “Không phải em nói là anh không thân thiện, muốn đi xuống đưa ô cho anh ta sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 263


Chương 263

Nam Khuê khiếp sợ ngẩng đầu, cười vui vẻ nói: “Cho nên anh đồng ý sao?”

Cô thật sự rất rất bất ngờ, từ sau khi lên xe, Lục Kiến Thành luôn đen mặt, hoàn toàn không ngờ anh vậy mà lại đồng ý.

“Nếu như anh không đồng ý thì em có thể ngoan ngoãn về nhà sao?”

Lục Kiến Thành đẩy cửa xe ra, lấy hai cái ô đã chuẩn bị ở phía sau ra.

Anh mở một cái ô ra, sau đó đưa một chiếc khác cho Nam Khuê: “Đi đi, anh ở chỗ này chờ em.”

“Cảm ơn anh!” Giờ phút này Nam Khuê thật lòng cảm ơn anh.

Chu Tiễn Nam đã cứu cô rất nhiều lần, nếu như hôm nay không thể tạm biệt tử tế thì trong lòng cô sẽ rất áy náy.

Vì mưa gió lớn nên chiếc ô trong tay Nam Khuê bị thổi cho lệch trái lệch phải, cộng với áo khoác dài của Lục Kiến Thành nên cô đi từng bước rất chậm.

Thấy cô đi đến, Chu Tiễn Nam đứng dậy.

“Mưa lớn như vậy sao còn đến đây, cô về nhà nghỉ ngơi sớm đi!” Giọng nói của anh ấy vẫn là sự quan tâm như cũ.

Nam Khuê đưa chiếc ô trong tay cho anh ấy.

Sau đó lại nhìn chiếc xe đón anh ấy cách đó không xa: “Mặc dù có người mang ô cho anh, anh cũng không nhất định sẽ dùng nhưng đây là lòng biết ơn của tôi, dù có có ích với anh hay không thì tôi cũng đều muốn tặng anh.”

“Được, tôi nhận chiếc ô này, cảm ơn.”

Nam Khuê lại nhìn Chu Phượng Kiều đứng sát phía sau anh ấy, do dự một chút rồi nói: “Tôi có mấy lời muốn nói riêng với anh.”

Chu Tiễn Nam nhìn về phía Chu Phượng Kiều: “Em vào xe chờ anh.”

“Không nha, em muốn ở chỗ này chờ anh.” Chu Phượng Kiều vội kéo cánh tay Chu Tiễn Nam làm nũng.

Chu Tiễn Nam rút tay ra, đồng thời dắt Chu Phượng Kiều ra, cẩn thận nói: “Phượng Kiều, đừng tùy hứng, em đi trước đi, lát nữa anh sẽ qua.”

Chu Phượng Kiều bĩu môi, không quá đồng ý.

Nhưng cô ấy nhanh chóng nghĩ đến điều gì đó, lập tức tươi cười nói: “Anh, chị nói anh có biến, em vốn không tin, không ngờ lại là thật, anh, anh mau nói đi, có phải anh thích chị ấy không?”

“Đừng có gây chuyện nữa, về đi.”

“Em thấy anh thích chị ấy rồi, em chưa từng thấy anh dịu dàng, cẩn thận với người con gái nào như vậy đâu, những người lúc trước theo đuổi anh đều bị anh không chút nể nang từ chối.”

“Được rồi, về đi.”

Cuối cùng cũng đẩy được Chu Phượng Kiều vào trong xe, Chu Tiễn Nam lại một lần nữa đi về phía Nam Khuê.

“Để cô đợi lâu rồi.”

“Không sao, chỉ một chút mà thôi.”

Sau khi nói xong, hai người đột nhiên yên lặng.

Nam Khuê điều chỉnh trong lòng rồi mới lên tiếng: “Tiễn Nam, thật xin lỗi, vừa rồi Kiến Thành thiếu chút nữa đã làm anh bị thương, tôi muốn nói với anh một câu xin lỗi, thật sự thật sự xin lỗi.”

“Đúng rồi, còn chưa giới thiệu với anh nữa, anh ấy tên Lục Kiến Thành, là chồng tôi.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 264


Chương 264

Mặc dù đã biết nhưng nghe chính miệng cô nói ra lại là một chuyện khác.

Lúc Chu Tiễn Nam biết chuyện này, anh ấy vô cùng bình tĩnh.

Nhưng giờ phút này, nghe những lời này, trong lòng anh vẫn không nhịn được mà nhấp nhô lên xuống mạnh mẽ.

“Có thể hỏi hai người kết hôn bao lâu rồi không?”

“Hai năm.” Nam Khuê nói, sau đó giả vờ lơ đãng cười, nói: “Vợ chồng hai năm, vốn nên tình sâu ý đậm, vô cùng ân ái mới đúng, nhưng tôi và anh ấy giống như…”

Nam Khuê cố gắng giữ nụ cười trên khuôn mặt: “Có khả năng không giống với như những cuộc hôn nhân khác của mọi người. Tôi rất yêu anh ấy, nhưng lòng anh ấy đã thuộc về người khác, cho nên quan hệ của tôi và anh ấy mới có chút kỳ quái.”

“Vậy chuyện cô mang thai thì sao? Anh ta có biết không?” Chu Tiễn Nam hỏi.

Nam Khuê lắc đầu: “Anh ấy vẫn chưa bết, cho nên cũng hi vọng anh có thể giúp tôi giữ bí mật này.”

“Vì sao lại không nói cho anh ta biết, anh ta là cha đứa bé, lẽ ra nên có trách nhiệm trong chuyện này, bây giờ cơ thể cô đang rất yếu, tình trạng cũng không quá tốt.”

“Không cần thiết.” Nam Khuê nói: “Tôi không muốn lấy đứa bé ra để đánh cược, cưng chiều cũng được, thiên vị cũng được, là của chính bản thân tôi mà thôi, cướp đoạt có ý nghĩa gì chứ?”

“Tiễn Nam, cảm ơn anh, tôi không ngờ sẽ nói với anh nhiều như vậy.”

“Tôi đi trước.”

Bóng dáng của Nam Khuê nhanh chóng biến mất trong màn mưa.

Mưa to tạo nên vô số đường cong rơi xuống dày đặc.

Bóng dáng của cô càng đi càng xa, càng đi càng trở nên mơ hồ.

Cuối cùng Chu Tiễn Nam không nhìn thấy gì nữa.

Xe của bọn họ nhanh chóng biến mất trong màn mưa.

Về đến nhà, Nam Khuê lập tức đi tắm nước nóng.

Vì dính mưa nên cô sợ sẽ cảm mạo, cho nên ngâm nước nóng lâu hơn một chút, muốn xua tan hơi lạnh trên người.

Cuối cùng lúc ra khỏi phòng tắm, trên người cô vô cùng ấm áp, cả người cũng nhẹ nhõm hơn, cảm thấy dễ chịu hơn không ít.

Nhưng cô không ngờ vừa ra khỏi phòng tắm đã gặp Lục Kiến Thành.

Anh đẩy cửa đi vào, hình như cũng vừa tắm xong, trên người cũng mặc đồ ngủ, tóc đen vẫn còn nhỏ nước.

Một bộ đồ ngủ màu xám càng làm nổi bật ngũ quan tuấn tú của anh, dưới ánh đèn càng trở nên sắc nét hơn, nhất là hơi thở nam tính từ người anh tỏa ra càng rõ hơn.

Tim Nam Khuê căng chặt.

Lúc cô ngẩng đầu đúng lúc thấy ánh mắt nóng rực của Lục Kiến Thành nhìn cô.

Nam Khuê không chút suy nghĩ túm lấy đồ ngủ của mình, đồng thời vòng hai tay lên trước ngực.

Bầu không khí đột nhiên trở nên yếu ớt, dưới ánh đèn vàng ấm áp, không ai nói gì.

Nam Khuê l**m môi, nâng chân đi qua người Lục Kiến Thành.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 265


Chương 265

Lúc đi qua người Lục Kiến Thành, anh đột nhiên đưa tay giữ lấy cô.

Ánh mắt Lục Kiến Thành sâu thẳm, ánh mắt như lửa rơi lên người Nam Khuê.

Có trời mới biết dáng vẻ lúc này của cô đẹp đến mức nào, mê người đến mức nào.

Mái tóc dài của cô tùy tiện xõa ra, gió thổi qua nên có chút lộn xộn nhưng vẫn rất đẹp, vừa dịu dàng vừa gợi cảm.

Vì mới tắm nước nóng xong nên khuôn mặt nhỏ trắng trẻo của Nam Khuê lúc này giống như hoa sen mới nở.

Lúc đầu Lục Kiến Thành vẫn luôn cố gắng kiềm chế.

Nhưng lúc thấy hành động l**m môi của cô, dây cung kéo căng trong lòng anh đã đứt.

Giây phút đó trong đầu anh hiện lên tất cả hình ảnh hôn cô lần trước, môi cô vừa mềm vừa non, mũm mĩm hồng hồng, mê người như thạch vậy.

Xưa nay Lục Kiến Thành cảm thấy mình không phải là người túng dục, kết hôn hai năm, số lần bọn họ cùng phòng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Số lần anh hôn cô lại càng ít hơn.

Nhưng sau hai lần hôn cô hôm trước, anh cảm giác mình như bị nghiện vậy, anh trở nên mê muội, tham lam một cách điên cuồng.

Nam Khuê không kịp chuẩn bị, trời đất đột nhiên quay cuồng, cơ thể cô xoay tròn 360 độ.

Một giây sau eo nhỏ của Nam Khuê bị Lục Kiến Thành mạnh mẽ ôm vào ngực.

Ánh mắt của anh vẫn nóng bỏng như cũ.

“Tôi mệt, muốn đi ngủ, anh buông ra.” Nam Khuê hơi hé miệng, nhẹ nhàng nói.

Lục Kiến Thành trực tiếp ôm cô lên giường, ánh mắt sâu thẳm lại một lần nữa nhìn cô: “Đúng lúc anh cũng buồn ngủ, anh ngủ với em.”

“Nhưng tôi muốn ngủ một mình.” Nam Khuê nói.

Cô vừa dứt lời, Lục Kiến Thành đã cúi người, trực tiếp hôn lên môi cô.

Lần này anh hôn rất từ từ, rất dịu dàng. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Có cảm tưởng lần này và người đàn ông vội vàng xao động, nổi giận, bá đạo kia là hai người vậy.

Nam Khuê chớp mắt, trong nháy mắt bị sự dịu dàng của anh bao vây, suýt thì quên đẩy anh ra.

Sau khi kịp phản ứng, cô lập tức đưa tay muốn đẩy anh ra.

Nhưng cô vừa đưa tay đã bị Lục Kiến Thành giữ lấy cổ tay, động tác của anh vẫn nhẹ nhàng như cũ, giống như một thân sĩ khiến người khác không tìm được chỗ bắt bẻ.

Mấy lần đẩy qua đẩy lại như vậy, cuối cùng Nam Khuê vẫn thua trận.

Việc cô có thể làm là cắn chặt răng, giữ vững trận địa, không cho anh xâm nhập.

Lục Kiến Thành đương nhiên biết, anh cười cười, đôi mắt đào hoa kia trở nên vô cùng mê người trong bóng tối.

Anh cũng không tức giận, vẫn kiên nhẫn dịu dàng hôn như cũ, giống như đang chờ Nam Khuê chủ động bỏ vũ khí đầu hàng.

Đột nhiên Lục Kiến Thành cúi đầu, anh lại gần tai Nam Khuê thổi nhẹ một hơi, cười quyến rũ nói: “Khuê Khuê, em không kịp chờ như vậy sao, ngay cả quần áo anh cũng cởi rồi.”

Giọng nói này, hơi thở này, đúng là muốn mạng người mà.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 266


Chương 266

Nam Khuê nghe xong toàn thân không nhịn được mà run rẩy, dường như có chút không khống chế nổi chính mình.

Sau khi nghe mình c** q**n áo của anh, Nam Khuê vội vàng cúi đầu.

Nhìn rồi cô mới phát hiện áo choàng tắm trên người Lục Kiến Thành đúng là không biết cởi từ khi nào.

Dây buộc áo choàng tắm lỏng ra, cơ ngực và cơ bụng của anh lập tức lọt vào tầm mắt cô, dáng người rắn chắc mạnh mẽ, gợi cảm, khỏe mạnh kia nhanh chóng khiến Nam Khuê đỏ mặt.

Làn da màu lúa mạch mê hoặc, cơ bụng tám múi và đường nhân ngư gợi cảm.

Mặt Nam Khuê lập tức đỏ như tôm luộc.

Tuy số lần hai người làm không nhiều nhưng từ trước đến nay người đàn ông này đều biết làm thế nào để điều khiển tâm trạng của cô, cũng biết làm thế nào để khiến cô thẹn thùng, khiến cô đ*ng t*nh.

Ổn định lại tâm trạng, Nam Khuê lập tức giải thích: “Anh đừng có vu oan cho người khác.”

“Áo choàng tắm của anh bị lỏng ra do chúng ta giãy dụa cử động, không phải tôi làm.”

“Do ai giãy dụa?” Ánh mắt sâu thẳm của Lục Kiến Thành nhìn về phía cô.

“Là tôi giãy dụa, không sai, nhưng là vì anh…”

Nhân lúc Nam Khuê nói chuyện, Lục Kiến Thành chớp lấy cơ hội, lại lần nữa bịt kín môi cô.

Lần này anh đã được như mong muốn.

Nam Khuê hối hận đến mức muốn cắn chết chính mình.

Không thể không nói, đêm nay Lục Kiến Thành dịu dàng không thể tin được, anh từng chút từng chút dẫn dắt Nam Khuê, lúc nào cũng quan tâm đến cảm nhận của Nam Khuê.

Nam Khuê thừa nhận, cô chìm sâu vào điều này.

Chìm sâu vào nụ hôn của anh, chìm sâu vào sự dịu dàng trí mạng của anh.

Dù những ngày gần đây cô luôn tức giận với anh, dù cô giận dỗi không ngủ cùng một chỗ với anh, nhưng cho dù có một ngàn lí do, một vạn lí do đi chăng nữa, có một chuyện không thể thay đổi được.

Đó chính là, cô vẫn yêu anh.

Vô cùng yêu anh.

Mười năm, một lần yêu tận mười năm, cả thanh xuân và tuổi trẻ của cô đều trôi qua với tình yêu này, sao có thể dễ dàng nói quên là quên, nói không yêu là không yêu được?

Nhiều khi cô thậm chí còn nghĩ, nếu như trên đời thật sự có nước vong tình thì có phải uống một chén sẽ quên đi anh, sẽ không nhớ đến tình yêu thầm mười năm này nữa không?

Nhưng cô vẫn mềm lòng.

Thời điểm quan trọng nhất, Nam Khuê vẫn rất tỉnh táo.

Khi tay anh tiếp tục hướng lên trên, Nam Khuê run lên một cái, sau đó lập tức đẩy Lục Kiến Thành ra.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt đen láy trong vắt: “Anh nghĩ rõ chưa? Lúc này anh muốn tôi hay là cơ thể của tôi?”

Cái trước liên quan đến yêu.

Cái sau không liên quan đến yêu, có khả năng chỉ là hành động nhất thời hoặc d*c v*ng mà thôi.

“Nhất định phải rõ ràng như vậy sao?” Lục Kiến Thành hỏi lại.

Nam Khuê gật đầu: “Chuyện này đối với tôi rất quan trọng, tôi nhất định phải phân rõ.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 267


Chương 267

“Nhưng đối với anh mà nói, hai thứ này đều giống nhau.”

Ánh mắt Nam Khuê dần dần tối xuống.

Có lẽ do từ đầu đã không hi vọng nên nhận được câu trả lời cũng không quá khó chịu.

“Cảm ơn anh đã trả lời thật lòng.”

Lúc tay Lục Kiến Thành đi lên, Nam Khuê không từ chối.

Cô mở to mắt, bình tĩnh nhìn lên trần nhà.

Rõ ràng nhiệt độ trong phòng vô cùng nóng bỏng nhưng cô lại không có chút cảm giác ấm áp nào.

Vì tim cô rất lạnh, vô cùng vô cùng lạnh.

Ánh mắt cô cũng lạnh như vậy, lạnh buốt không có chút nhiệt độ, lạnh đến mức lúc Lục Kiến Thành nhìn qua còn tưởng mình nhìn lầm.

Trước kia cô luôn vô cùng thẹn thùng, lúc nào cũng sẽ ngượng ngùng nhắm mắt lại, cơ thể cũng sẽ mềm mại yếu ớt nằm trên người anh, mặc cho anh muốn làm gì cũng được.

Nhưng bây giờ ánh mắt của cô lại vô cùng lạnh.

Chỉ ánh nhìn này cũng khiến Lục Kiến Thành cảm thấy như có ai đó đổ một chậu nước lạnh lên người mình.

Nước rất rất lạnh khiến anh lập tức tỉnh táo lại.

Lần tiếp theo ngẩng đầu lên, trong mắt anh đã không còn sự xúc động và nóng bỏng như vừa rồi.

Lòng anh cũng lạnh lẽo như vậy.

“Cứ không muốn như vậy sao?” Anh nhìn về phía Nam Khuê, nặng nề lên tiếng.

“Ừm, không muốn.”

Lần này Nam Khuê trả lời vô cùng chắc chắn.

Ánh mắt Lục Kiến Thành càng lạnh hơn, bên trong như chứa băng vậy.

Hai cánh tay anh vẫn chống trên giường như cũ, anh nhìn Nam Khuê từ trên xuống, bốn mắt nhìn nhau, trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió và tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

Một lúc lâu sau, anh nâng môi, khinh thường cười nói: “Được, Lục Kiến Thành anh chưa đến mức phải ép buộc người của một người đàn ông khác, đã không cam tâm tình nguyện thì anh có muốn cũng không còn ý nghĩa.”

“Rất tốt, như em mong muốn!”

Nói xong anh đứng dậy đi ra cửa.

Ngay sau đó, Nam Khuê nghe thấy tiếng cửa đóng mạnh.

Anh đi không nói một tiếng chào, mang theo sự tức giận, trực tiếp rời đi.

Sau khi anh rời đi, trong phòng càng yên tĩnh hơn.

Nam Khuê ôm chăn, cố gắng nhắm chặt hai mắt, tự nhủ bản thân không nên suy nghĩ nhiều, đồng thời ép bản thân mình phải nhanh chóng đi ngủ.

Ra khỏi phòng, lúc xuống cầu thang, Lục Kiến Thành mới ý thức được một chuyện.

Anh chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm, còn đi chân trần, ngay cả dép cũng không đi.

Lúc trước, dù cho anh có tức giận đến đâu cũng chưa từng thất thố như vậy, vừa rồi anh đúng là bị Nam Khuê chọc tức phát điên rồi nên mới trực tiếp đóng cửa ra ngoài.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 268


Chương 268

Phòng khách tầng một, Lục Kiến Thành rút một điếu thuốc ra.

Nói là hút thuốc nhưng thật ra hút cũng không chuyên tâm, mãi cho đến khi thuốc cháy chạm vào đầu ngón tay, cảm giác được sự nóng bỏng anh mới phản ứng được, châm thuốc nhưng chỉ hút một hơi.

Lục Kiến Thành gạt tàn thuốc rồi cầm điếu thuốc lên hút mạnh một hơi, sau đó trực tiếp lấy ra dập.

Hiện tại anh vô cùng bực bội, tâm trạng hút thuốc cũng không có.

Mưa to và sấm chớp ngoài cửa gần như chưa từng dừng lại, mưa như trút nước.

Nghĩ đến chuyện xưa nay cô sợ sấm sét và mưa to, tim Lục Kiến Thành lập tức mềm xuống.

Đột nhiên anh có chút ảo não và hối hận, đáng lẽ anh không nên rời đi như vậy.

Mưa lớn như vậy, căn phòng lại còn vừa lớn vừa trống trải, lại còn tối, không biết cô có sợ không? Có khóc đến mức nghẹt mũi không?

Hoặc giống như trước đây sợ hãi trốn trong chăn, lo lắng đến phát run, cả đêm đều không ngủ ngon.

Nghĩ đến đây, Lục Kiến Thành càng hối hận hơn.

Anh đúng là không nên xúc động đóng cửa rời đi để cô một mình ở trong phòng.

Nhưng anh là một người đàn ông, làm gì cũng phải có lòng tự trọng.

Đã đi ra rồi, hơn nữa còn tức giận đi ra, sao có thể nói về là về được?

Ít nhất thì cô cũng phải giữ anh lại một chút mới đúng.

Sau đó người nào đó bắt đầu tự an ủi mình, chỉ cần Nam Khuê hơi giữ anh lại, xuống tìm anh, hoặc yếu ớt một chút, dù anh có tức giận thế nào cũng sẽ lập tức quay về.

Nhưng Lục Kiến Thành chờ một lúc, chờ mấy phút thì thứ đợi được cũng chỉ là cầu thang yên tĩnh.

Chẳng lẽ cô ngủ rồi?

Lục Kiến Thành ngồi không yên, sải dài bước, đi nhẹ nhàng lên tầng hai.

Phòng ngủ tầng hai, phòng tân hôn của hai người lúc này đang đóng chặt cửa, không có một chút dấu hiệu động đậy nào.

Tim Lục Kiến Thành lạnh đi một nửa.

Hóa ra là anh suy nghĩ nhiều rồi, có khả năng cô cứ như vậy nhìn anh rời đi, giường cũng không xuống, cửa cũng không mở ra nhìn chứ nói gì đến chuyện đi tìm anh.

Người cố chấp cũng chỉ có mình anh mà thôi.

Lục Kiến Thành cười khổ một tiếng rồi đi xuống dưới.

Nếu cô đã không cần anh thì anh cũng không cần phải mặt dày mà quấn lấy cô.

Lục Kiến Thành thay một bộ quần áo khác, trực tiếp đến nhà xe lái một chiếc xe rời đi.

Trong màn mưa, anh nhấn ga đi trên con đường không bóng người, vừa đi vừa gọi một cuộc điện thoại.

“Ngủ chưa? Đi uống mấy ly.”

Hoắc Ti Yến nhìn đồng hồ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lục Kiến Thành, hai giờ sáng, cậu nói xem tôi đã ngủ chưa?”

“Không phải cậu toàn thức đêm sao?”

Nghe Lục Kiến Thành nói vậy, đột nhiên Hoắc Ti Yến nhớ đến một chuyện ngày trước.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 269


Chương 269

Đó là một buổi sáng, mặt trời chiếu vào phòng, mặc dù có rèm cửa nhưng trong phòng vẫn sáng bừng.

Lâm Niệm Sơ đã sớm tỉnh dậy, còn anh ta vẫn ngủ.

Lúc đó Lâm Niệm Sơ gọi anh ta dậy, hơn nữa còn gọi rất nhiều lần, nhưng anh ta vẫn ngủ.

Cuối cùng sau buổi sáng hôm đó Lâm Niệm Sơ tức giận, ăn sáng cũng không ăn mà đã bực tức đi về.

Quan trọng là lần đi này cô ấy trực tiếp đến đoàn làm phim, hơn nữa đó còn là một nơi hoang vu vắng vẻ, giao thông khó khăn.

Cho nên ròng rã một tháng trời hai người không gặp nhau.

Sau đó khi Lâm Niệm Sơ quay về, Hoắc Ti Yến lập tức đi nhận sai.

Lâm Niệm Sơ nằm bên cạnh anh ta, lúc đó cô ấy như cô vợ nhỏ oán hận, véo chiếc mũi cao ráo của anh ta, nghiêm túc nói: “Hoắc Ti Yến, đây chính là lời anh hứa đấy, sau này không cho phép thức suốt đêm nữa.”

“Nếu bị em bắt được, em sẽ không để ý đến anh nữa.”

“Hơn nữa với số tuổi này của anh cũng nên chăm sóc bản thân tốt hơn đi, những tiểu thịt tươi trong đoàn làm phim của em ngày nào cũng tự kiềm chế bản thân, vừa ăn uống điều độ khống chế dáng người lại còn vận động rèn luyện, còn chưa nói đến chuyện chăm sóc da mặt sớm tối nữa, da còn đẹp hơn cả da em.”

“Hoắc Ti Yến, anh nhìn lại anh mà xem.” Lâm Niệm Sơ cố ý chọc mặt anh ta: “Da anh đã lão hóa rồi, không chăm sóc nữa thì sau này sẽ thành ông chú lớn tuổi đấy.”

Lúc đó Hoắc Ti Yến đen mặt lại, từ đó về sau anh ta thật sự bỏ thói quen thức suốt đêm.

Đương nhiên ngoài những lần làm ăn và tình huống đặc biệt ra.

“Đó là trước kia, bây giờ tôi thay đổi rồi.” Hoắc Ti Yến nói.

“Đừng có nói nhảm nữa, ra uống mấy ly.” Lục Kiến Thành nói thẳng.

Nghe thấy tâm trạng anh không tốt, Hoắc Ti Yến vẫn rời giường thay quần áo.

Mười phút sau Lục Kiến Thành đã đến câu lạc bộ.

Anh gọi mấy chai rượu, rượu vang càng gọi nhiều hơn.

Lúc Hoắc Ti Yến đi vào phòng bao, ngoài rượu ra thì vẫn chỉ thấy rượu.

“Đêm hôm khuya khoắt lại gọi tôi ra, làm sao? Nhìn dáng vẻ này của cậu giống như thất tình vậy.”

Hoắc Ti Yến đi đến cầm một ly rượu lên, đụng vào ly của Lục Kiến Thành một cái, trực tiếp ngẩng đầu uống cạn.

Lục Kiến Thành ngồi trên sopha, tay anh vuốt cái ly, một tay khác khoác hờ lên chỗ dựa lưng của ghế sopha.

“Phương Thanh Liên không để ý đến cậu sao?” Hoắc Ti Yến hỏi.

“Không liên quan đến cô ấy.”

Hoắc Ti Yến lập tức có hứng thú, anh ta cầm ly rượu lên, ngồi xuống bên cạnh Lục Kiến Thành: “Nói vậy thì là liên quan đến Nam Khuê sao?”

Lục Kiến Thành không quan tâm đến anh ta, ngửa đầu uống thêm ly rượu nữa, sau đó nắm chặt lấy ly: “Phụ nữ đúng là dễ thay đổi, một giây trước vẫn là thỏ trắng mềm mại đáng yêu, giây sau có thể biến thành một con hổ máu lạnh vô tình rồi.”

“Cậu nói xem, sao lại trở mặt nhanh như vậy chứ?”

Lúc anh đóng sập cửa đi, cô cứ như vậy để anh đi, không thèm níu kéo một chút.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 270


Chương 270

Nghĩ đến đây, trong lòng Lục Kiến Thành càng nặng nề hơn.

Dù thế nào thì anh cũng là chồng cô, trong lòng cô có anh hay không?

“Tôi lại cảm thấy như vậy không kỳ lạ chút nào.” Hoắc Ti Yến nói.

Lục Kiến Thành nhíu mày.

Hoắc Ti Yến nói tiếp: “Bây giờ Nam Khuê mới bùng nổ, có thể đã nhịn đủ rồi, không người phụ nữ nào có thể chịu được chuyện chồng mình có người khác ở bên ngoài cả.”

“Vậy nếu thật sự nhẫn nhịn thì sao?”

“Nếu như vậy thì chỉ có hai khả năng. Một là quá yêu, không muốn mất đi, tình nguyện không chịu thay đổi, thứ hai là căn bản không yêu, cho nên một chút cũng không quan tâm, vậy còn cậu? Cậu hi vọng Nam Khuê thuộc về khả năng nào?”

Hoắc Ti Yến nói xong, Lục Kiến Thành im lặng một lúc.

Khả năng nào sao?

Anh không hi vọng khả năng nào cả, anh thậm chí còn hi vọng cô có thể ồn ào, có thể làm loạn, cho dù là chạy đến trước mặt anh lên án, tìm anh muốn một câu trả lời thì cũng khiến anh vui vẻ hơn.

Nhưng hết lần này đến lần khác, cô lại vô cùng bình tĩnh, giống như không có gì xảy ra vậy.

Hoắc Ti Yến nhìn dáng vẻ này của anh, thở dài nói: “Đừng trách trước đây tôi không nhắc cậu, Phương Thanh Liên không hợp với cậu, Nam Khuê hợp hơn cô ta nhiều.”

“Có một số việc tôi vốn không muốn nhúng tay vào, cũng không muốn nói lại với cậu, nhưng nhìn cậu như vậy, tôi thấy vẫn nên để cậu biết thì hơn. Lần trước mưa to, Nam Khuê khóc cả đường đến tìm Niệm Sơ, lúc đến cả người ướt đẫm, thần bay phách lạc, giống như mất hồn vậy, vô cùng đau lòng.”

Lần mưa to trước?

Trong đầu Lục Kiến Thành nhanh chóng nhớ lại, anh nhanh chóng nhớ ra.

Là lần Thanh Liên xảy ra chuyện, lần nửa đêm anh đến bệnh viện.

Anh vẫn cho rằng lúc mình rời đi Nam Khuê không biết.

Trước khi rời đi, anh thậm chí còn nghĩ xong cách xử lí mọi chuyện, chỉ cần rạng sáng hôm sau anh trở về nằm bên cạnh cô, vậy thì có thể xem như không có chuyện gì xảy ra.

Không ngờ người ngốc nghếch chính là anh.

Nam Khuê biết, vậy mà cô lại biết hết mọi chuyện.

Có lẽ đó hôm đó cô chưa từng ngủ, anh vừa rời đi cô đã biết.

Cho nên ngày hôm sau cô mới có thể bình tĩnh như vậy, mới đau buồn nhìn anh như vậy.

Hóa ra người làm cô tổn thương là anh.

Người đã làm sai cũng là anh.

Tất cả đều do anh.

Nếu như không phải Hoắc Ti Yến nói thì có lẽ đến giờ anh cũng không biết rằng lúc trước mình đã tàn nhẫn làm cô tổn thương như thế nào.

Thương tổn như vậy không khác nào cầm dao đâm vào ngực cô, cô đã đau thế nào, khó chịu biết bao!

Bây giờ anh muốn quay về, không thể chờ được nữa mà muốn quay về ôm cô thật chặt vào lòng.

Lần này dù cô có nói gì, có từ chối anh thế nào thì anh cũng sẽ không buông ra.

Trước khi đi, khi ánh đèn sáng bừng chiếu xuống, Lục Kiến Thành thấy âu phục Hoắc Ti Yến mặc trên người thì thuận miệng hỏi một câu: “Quần áo ở đâu ra vậy?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 271


Chương 271

“Đẹp đúng không!” Hoắc Ti Yến tự hào khoe khoang.

Sau đó lại nói thêm một câu: “Niệm Sơ tặng tôi, nói chính xác hơn là Nam Khuê tặng.”

“Cái gì?”

Lục Kiến Thành xoay người lại, khó tin nhìn Hoắc Ti Yến: “Cậu nói lại lần nữa, ai tặng?”

“Vợ cậu đưa cho Niệm Sơ, Niệm Sơ đưa cho tôi, có vấn đề gì sao?” Hoắc Ti Yến nhíu mày.

Anh ta cảm thấy bản thân diễn đạt vô cùng rõ ràng mà?

“Đi đây.”

Lục Kiến Thành ném lại một câu rồi rời đi.

Lúc lên xe, anh nhanh chóng khởi động rồi nhấn ga rời đi, chiếc xe lao như bay trong màn mưa.

Về đến nhà, Lục Kiến Thành rón rén mở cửa.

Trong phòng ngủ chỉ có ánh sáng nhạt từ chiếc đèn trên tường.

Nam Khuê ngủ trên giường, chiếc giường đôi kiểu Pháp vừa to vừa rộng, nhưng cô chỉ chiếm một diện tích rất nhỏ.

Lục Kiến Thành đến gần mới phát hiện cô ôm lấy bản thân, co lại thành một cục nhỏ trên giường.

Anh nhìn thấy vậy, đột nhiên cảm thấy tim chua xót.

Trong lòng càng ảo não hơn.

Dù như thế nào anh cũng không nên để một mình cô ở lại chỗ này, huống hồ lại còn trong lúc trời mưa to, sấm sét ầm ầm mà cô sợ nhất.

Thay quần áo xong, Lục Kiến Thành nhẹ nhàng lên giường, sau đó ôm Nam Khuê vào ngực.

Có thể do quá sợ hãi cho nên khi được một vòng tay ấm áp ôm lấy, sau khi ngửi được mùi hương quen thuộc, Nam Khuê không từ chối, cơ thể hơi động đậy trong ngực anh.

Sáng hôm sau, lúc Nam Khuê mở mắt thấy Lục Kiến Thành thì vô cùng khiếp sợ.

Sao anh lại quay về?

Quay về lúc nào?

Cô nhớ rõ lúc anh rời đi rất tức giận cơ mà? Sao trong một đêm lại ngủ trên giường cô thế này?

Không thể không nói chuyện này phát triển theo chiều hướng vô cùng kỳ lạ.

Mặc dù trong lòng thắc mắc nhưng Nam Khuê cũng không đánh thức Lục Kiến Thành.

Cô nhẹ nhàng lấy tay anh ở trên eo mình xuống, Nam Khuê rón rén bước xuống giường, kết quả người còn chưa rời giường thì eo đã bị xiết chặt.

Một giây sau, cô đã bị Lục Kiến Thành ôm vào trong ngực.

“Sao lại dậy sớm vậy? Ngủ ngon không?”

Vì chưa tỉnh ngủ nên giọng Lục Kiến Thành vô cùng trầm thấp gợi cảm, nhất là cảm giác lười biếng kia khiến người khác vô cùng say mê.

Tim Nam Khuê chậm một nửa nhịp, vội vàng nói: “Ngủ…Ngủ ngon.”

“Tôi phải rời giường, nếu như anh ngủ chưa đủ thì ngủ thêm lúc nữa đi.”

Nói xong cô tiếp tục trèo xuống giường.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 272


Chương 272

Nhưng bàn tay to lớn của Lục Kiến Thành lại kéo cô nằm xuống giường, hai tay lại một lần nữa vòng lên eo cô: “Em ngủ cùng với anh, em không bên cạnh anh không ngủ được.”

Nghe vậy, trái tim Nam Khuê đập điên cuồng.

Đây rõ ràng là những lời ngày trước cô thường xuyên nói với anh, là lời kịch của cô có được không?

Anh ghi nhớ lúc nào vậy?

Hơn nữa lại còn nói y nguyên lại với cô.

“Lục Kiến Thành, anh đang chơi đểu đấy có biết không hả?”

“Ừm…”

Lục Kiến Thành kéo dài âm cuối, thấp giọng đáp.

m điệu trầm thấp vẫn gợi cảm như trước đây.

“Vì người đẹp, chơi xấu một lần cũng không sao cả, đáng giá.”

Anh vẫn nhắm chặt mắt, làm như vẫn còn ngủ say, hai tay bá đạo ôm lấy eo Nam Khuê, cố chấp nói.

Không hiểu sao Nam Khuê luôn cảm thấy lúc này anh giống như đang làm nũng.

Nhưng cô nhanh chóng vứt suy nghĩ này ra khỏi đầu.

Làm nũng?

Lục Kiến Thành làm nũng?

Sao có thể chứ?

Chắc chắn không có khả năng.

Nhất định là do cô suy nghĩ nhiều.

Cuối cùng hôm đó hai người ngủ đến gần trưa mới dậy.

Lúc rời giường, bụng Nam Khuê đã đói cồn cào, cho nên lúc ăn cơm cô cũng không quan tâm đến hình tượng, cũng không khéo léo mà bắt đầu ăn như gió cuốn.

Lục Kiến Thành thấy cô ăn vội vàng thì ở bên cạnh nhắc nhở: “Chậm một chút, không có ai giành ăn với em đâu, ăn nhanh như vậy rất dễ nghẹn.”

“Không sao, tôi tự biết điểm dừng.” Nam Khuê nói.

Sau khi ăn hết một miếng bánh mì lớn, hai bắt cơm, sau đó lại uống thêm một cốc sữa bò, Nam Khuê mới có cảm giác bụng được lấp đầy, cả người lúc này mới dễ chịu hơn.

Lúc đặt cốc sữa bò xuống, cô cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nghĩ đến em bé lúc này đang ăn cơm nhanh như gió cuốn giống mình, Nam Khuê hạnh phúc mỉm cười.

Nụ cười này trực tiếp khiến Lục Kiến Thành ngẩn người.

Nụ cười của cô dưới ánh nắng lại tươi đẹp như lúc ban đầu, ấm áp mà tươi sáng, là một cảnh vô cùng đẹp.

Giờ phút này, nụ cười dịu dàng, khuôn mặt động lòng người, cần cổ thiên nga mỹ lệ, bờ môi mềm mại của cô, tất cả đều hiện rõ trước mắt Lục Kiến Thành.

Cuối cùng ánh mắt anh nhìn về vệt trắng trên khóe miệng cô.

Lớp sữa trắng nhàn nhạt dính trên khóe miệng Nam Khuê.

Do mới uống sữa bò nên không cẩn thận dính vào một chút.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 273


Chương 273

“Nam Khuê…” Lục Kiến Thành lên tiếng, giọng nói vô cùng dịu dàng.

“Ừm?” Cô ngẩng đầu, khó hiểu nhìn về phía anh.

Lục Kiến Thành đưa tay sờ khóe miệng mình, dùng cách này để nhắc nhở.

Nam Khuê cũng nhanh chóng phản ứng lại, cô đưa tay lau miệng theo bản năng, nhưng do không biết rõ vị trí nên ngược lại không lau hết vết sữa mà còn làm cả bờ môi bị dính sữa.

Lục Kiến Thành đứng dậy, dáng người cao lớn đi đến bên người Nam Khuê, sau đó dừng lại.

Anh đột nhiên cúi người, lòng bàn tay ấm áp chạm vào khóe miệng Nam Khuê, nhẹ nhàng lau vết sữa đi.

Trái tim Nam Khuê điên cuồng đập.

Dù sao cũng là người đàn ông cô yêu mười năm, đột nhiên đối xử dịu dàng với mình, lại còn có hành động thân mật với mình như vậy, trái tim cô không thể nào bình lặng như nước được.

Nhưng tim đập loạn như hươu lại là một chuyện.

Bên ngoài, Nam Khuê vẫn ngồi thẳng người, vẻ mặt bình tĩnh, không nhìn được ra tâm trạng đang dao động lúc này.

Sau khi dùng ngón tay lau vết sữa đi, Lục Kiến Thành lại rút một tờ giấy, nhẹ nhàng lau miệng cho Nam Khuê.

Từ đầu đến cuối anh đều cúi người, không nói lời nào, cứ như vậy cẩn thận lau cho cô.

Trong một giây phút nào đó Nam Khuê nghi ngờ mình là một món đồ cổ quý giá, mà Lục Kiến Thành chính là người yêu đồ cổ, vì muốn đánh bóng món đồ cổ đó nên mới nghiêm túc như vậy.

Mãi cho đến khi lau xong miệng cho cô Lục Kiến Thành mới đứng dậy, khóe miệng nâng lên tạo thành một nụ cười cưng chiều: “Cũng không phải đứa nhỏ nữa, sao lại tự biến mình thành mèo hoa thế này?”

“Mèo hoa không tốt sao, tôi cảm thấy mèo hoa đẹp hơn mèo trắng nhiều.” Nam Khuê cố tình nói.

Lục Kiến Thành hơi gật đầu: “Ừm, mèo hoa rất tốt, rất xinh đẹp.”

Nam Khuê: “…”

Hôm nay anh bị sao vậy?

Lại còn hùa theo cô, không giống anh chút nào.

Cơm nước xong xuôi, Lục Kiến Thành đến công ty, Nam Khuê ở trong nhà nghỉ ngơi.

Vì sắp chuẩn bị đi làm, bước lên con đường mới trong đời, hơn nữa công việc ở bệnh viện một khi bắt đầu sẽ vô cùng bận rộn nên mấy hôm nay cô muốn bản thân nghỉ ngơi thật tốt.

Lục Kiến Thành mới rời đi được mấy phút thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Nam Khuê cho là anh quên đồ, cũng không suy nghĩ nhiều mà trực tiếp đi mở cửa.

Kết quả người trước mặt cô là Đỗ Quốc Khôn.

Nhìn thấy ông ta, Nam Khuê gần như muốn lập tức đóng cửa lại.

Nhưng đã muộn, Đỗ Quốc Khôn đứng chắn trước cửa, một tay mạnh mẽ giữ cửa lại: “Không chào đón cha như vậy sao?”

“Cha cũng không còn cách nào khác, nếu như không phải cha gọi cho con nhiều như vậy nhưng con không nghe thì cha cũng sẽ không tìm đến đây.”

“Tôi hiểu ông quá rồi, ông gọi cho tôi ngoài đòi tiền ra thì còn chuyện gì khác sao?” Nam Khuê lạnh lùng nói.

Đỗ Quốc Khôn lập tức giải thích: “Nam Khuê, lần này con hiểu lầm cha rồi, cha không đến để đòi tiền con, cha có chuyện quan trọng muốn nói với con.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 274


Chương 274

“Chuyện quan trọng gì?”

“Một lúc cũng không thể nói xong được, con để cha đi vào rồi nói.”

“Đứng ở đây nói.” Thái độ Nam Khuê rất kiên quyết.

Đỗ Quốc Khôn vẫn kiên trì nói: “Con yên tâm, hôm nay cha tuyệt đối không vay tiền, nơi này của con rất khó tìm, cha tìm mấy tiếng mới thấy, bây giờ miệng đắng lưỡi khô, vừa mệt vừa khát, con gái, con để cha vào ngồi một lúc uống chén nước được không?”

Ông ta đã nói như vậy, Nam Khuê cũng không thể quá nhẫn tâm được.

Hơn nữa nói cho cùng thì đây cũng là cha cô.

Cô mở cửa ra, Nam Khuê đi vào trong, sau đó ngồi xuống sopha.

Đỗ Quốc Khôn thấy vậy, biết là cô đã đồng ý thì vui vẻ đẩy cửa ra đi vào.

Vừa thấy ghế sopha xa hoa nhập khẩu trong phòng khách, hai mắt ông ta lập tức sáng lên, không chờ được mà lập tức đi vào, dùng sức ngồi xuống.

Sau đó ông ta cười nịnh nọt: “Con xem, đồ của người có tiền đúng là khác hẳn, ghế sopha cũng thoải mái hơn nhiều.”

“Có chuyện gì mau nói đi, tôi chỉ cho ông mười phút.”

Đỗ Quốc Khôn nhìn cô: “Nước, nước đâu?”

Nam Khuê không nói gì mà đứng dậy rót nước cho ông ta, sau đó đặt xuống trước mặt ông ta: “Uống mau đi, uống xong thì nói luôn đi, bây giờ ông chỉ còn chín phút thôi.”

Cuối cùng lần này Đỗ Quốc Khôn cũng có chút cảm giác ngột ngạt.

Ông ta lập tức ngẩng đầu uống xong nước, sau đó buông chén xuống, cuối cùng lấy đồ ở trong bọc ra để xuống trước mặt Nam Khuê.

Nam Khuê nhìn báo chí và một tập ảnh chụp dày cộp trước mặt, lạnh lùng hỏi: “Đây là cái gì?”

“Con gái ngốc, xem ra con không biết gì cả, đến bây giờ vẫn còn chưa biết gì, Lục Kiến Thành, cậu ta ngoại tình, ở bên ngoài có người phụ nữ khác.”

“Ông nói cái gì?”

Nam Khuê nghe vậy thì không còn giữ được bình tĩnh nữa, lập tức đứng lên.

Cô bất ngờ không phải vì lời của Đỗ Quốc Khôn mà là vì sao Đỗ Quốc Khôn lại biết được?

Càng quan trọng hơn nữa, sao ông ta lại dám chắc chắn với cô như vậy?

Đỗ Quốc Khôn nhìn về phía đồ trước mắt ra hiệu: “Chứng cứ đều ở đây, con xem thử đi.”

Thứ đầu tiên Nam Khuê cầm lên là tập phong bì dày kia, bên trong đều là ảnh chụp, từng tấm đều là ảnh chụp của Lục Kiến Thành và Phương Thanh Liên.

Một bức chụp bọn họ ở trung tâm thương mại.

Bức khác là bọn họ ở trong bệnh viện.

Những tấm hình này đều chụp sau khi Phương Thanh Liên về nước, mấy cảnh này Nam Khuê cũng không còn xa lạ.

Cho nên cô đều biết, cũng không có gì khác.

Mở tờ báo trước mặt ra, tiêu đề rõ ràng bắt mắt lập tức xuất hiện: Lục Kiến Thành đứng đầu giới thượng lưu say mê tiểu thư nhà họ Phương, cho dù tàn tật cũng không thay đổi tình cảm.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 275


Chương 275

Sau đó chính là những lời văn mùi mẫn miêu tả Lục Kiến Thành và Phương Thanh Liên yêu nhau đến cỡ nào, mọi người ao ước đến mức nào, ngay cả Phương Thanh Liên bị què thì Lục Kiến Thành cũng không rời không bỏ, từ đầu đến cuối vẫn như cũ.

Rưng rưng ca ngợi tình yêu vĩ đại của bọn họ.

Đây là lần đầu tiên Nam Khuê thấy bài báo này.

Ngày hôm sau khi tiệc sinh nhật của Phương Thanh Liên kết thúc, cô ta đã thuê nhà báo khoe khoang khắp nơi.

Ngày hôm đó điện thoại cô cũng nhận được rất nhiều rất nhiều thông báo.

Nhưng cô do dự rất nhiều lần cũng không có dũng khí đọc.

Nam Khuê cho rằng chuyện này đã kết thúc, không ngờ Đỗ Quốc Khôn lại thu thập hết lại, sau đó đột ngột đưa ra trước mặt cô, không cho cô một đường lui.

Ngày hôm đó, cô luôn nói với mình: Đừng hốt hoảng, đừng tức giận.

Dù sao cô mới là vợ của Lục Kiến Thành, là người anh cưới hỏi đàng hoàng, là người vợ hợp pháp của anh.

Cô vẫn luôn cho rằng tâm lí mình rất vững chắc.

Nhưng chỉ qua mấy ngày, lúc tin tức đó hiện ra trước mặt cô không chút che giấu, Nam Khuê phát hiện tim mình vẫn đau như muốn mạng mình.

Tiệc sinh nhật của Nam Khuê thật đẹp!

Hóa ra sau khi cô rời đi, Phương Thanh Liên xuất hiện giống như công chúa, ngồi trên xe lăn dùng hai tay để múa một điệu.

Nam Khuê nhắm mắt lại, cảnh tượng ngày hôm đó xuất hiện trong đầu cô như một thước phim ngắn.

Đỗ Quốc Khôn chớp cơ hội, lập tức lên tiếng: “Thế nào? Cha đã bảo cha có bằng chứng mà! Lục Kiến Thành đúng là ở bên ngoài nuôi người phụ nữ khác.”

Nam Khuê từ từ nhắm mắt lại, không quan tâm đến ông ta.

Mấy phút sau, Nam Khuê đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Đỗ Quốc Khôn: “Ông lấy những bức hình này từ đâu?”

“Những hình này sao, đều là cha chụp lén.” Đỗ Quốc Khôn trả lời rất thoải mái, không chút giấu diếm nào.

“Cái gì, chụp lén?”

Đáp án này hoàn toàn vượt ra ngoài dự đoán của Nam Khuê.

“Ý của ông là, ông theo dõi Lục Kiến Thành rồi chụp lén?”

“Đúng.”

“Ông điên rồi.” Nam Khuê giận tím mặt: “Lục Kiến Thành là người thế nào, là người có thể tùy tiện chụp hình được sao? Lần này ông gặp may không bị anh ấy phát hiện, lỡ như bị anh ấy phát hiện, anh ấy tuyệt đối không tha cho ông.”

Đỗ Quốc Khôn xem thường: “Vậy nó còn có thể làm gì chứ? Bắt cha vào tù sao? Tốt xấu gì cha cũng là cha vợ của nó.”

Nam Khuê cười lạnh: “Nếu như ông không tin thì có thể thử một chút, đến lúc đó ngay cả tôi cũng không cứu được ông.”

“Còn nữa, tôi khuyên ông đừng có đi theo anh ấy nữa, những hình có trong tay lập tức tiêu hủy hết đi cho tôi, nếu không ông không gánh nổi hậu quả đâu.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 276


Chương 276

“Con đó cái đứa nhỏ này, con còn có lương tâm không vậy, cha làm những điều này đều là vì con, nếu như Lục Kiến Thành bị người phụ nữ khác bên ngoài quyến rũ, muốn ly hôn thì con cứ đợi mà khóc đi, cha làm những chuyện này để làm gì? Còn không phải là vì muốn bảo vệ cuộc hôn nhân của hai đứa, vì hạnh phúc của hai đứa sao?”

Đỗ Quốc Khôn nói xong, Nam Khuê bật cười.

Nụ cười của cô vô cùng chói mắt: “Ông cảm thấy tôi sẽ tin những lời này của ông sao?”

“Vì tôi? Ông chắc chắn vì tôi mà không phải vì túi tiền của mình sao? Ông sợ tôi với anh ấy ly hôn thì sẽ không còn người cho ông tiền, không còn người tạo điều kiện cho ông tiêu tiền thì đúng hơn! Đỗ Quốc Khôn, bỏ mấy cái suy nghĩ kia của ông đi, cũng đừng có lấy danh nghĩa tốt với tôi mà làm loạn, ông không xứng.”

“Đi đi, bây giờ ông đi khỏi đây cho tôi.”

Nam Khuê lạnh lùng đuổi khác.

“Con cái đứa nhỏ này, đúng là không biết tốt xấu, lãng phí sự dụng tâm này của cha.” Đỗ Quốc Khôn hùng hổ bỏ đi.

Sau khi rời khỏi đây, nghĩ đến chuyện này càng khiến ông ta tức giận hơn.

Ông ta đã nghèo rớt mùng tơi cả nửa đời người, vất vả lắm mới có người con rể có tiên, nếu như họ thật sự ly hôn thì nửa đời sau của ông ta làm sao bây giờ?

Không được, ông ta không thể ngồi chờ chết được, ông ta phải làm gì đó mới được.

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Đỗ Quốc Khôn nảy ra một ý.

Ngày hôm sau, lúc Lục Kiến Thành nhìn thấy tin tức, mặt cũng tái lại.

Lâm Tiêu đứng bên cạnh không dám thở mạnh.

Tiêu đề trên trang nhất là: Lục Kiến Thành là tra nam!

Tin hot, Lục Kiến Thành kết hôn!

Lục Kiến Thành ẩn hôn hai năm, vượt quá giới hạn với mối tình đầu!

Lục Kiến Thành ngoại tình!

Các loại tin tức mọc lên như mưa, nhanh chóng chiếm lĩnh bảng hotsearch, mà tất cả đều là tin “hot”.

“Tra, lập tức đi điều tra, rốt cuộc là ai tung tin, còn nữa, những bức ảnh kia, tất cả đều xóa đi cho tôi.” Lục Kiến Thành tức đến phát điên.

Dám nhổ tóc trên đầu anh, anh cũng muốn xem là ai chán sống.

Nam Khuê ngủ một giấc lấy sức, tỉnh lại đã thấy những hotsearch này, cô cũng ngẩn người.

Cô không chút suy nghĩ, lập tức gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành.

Điện thoại vừa được kết nối, Nam Khuê đã lập tức hỏi: “Anh xem tin tức ngày hôm nay chưa?”

“Xem rồi.”

Giọng của anh vô cùng thấp.

“Vậy anh… có phải rất tức giận không?” Nam Khuê thử thăm dò.

“Đúng, rất tức giận.”

Đối với Nam Khuê, Lục Kiến Thành đã kiềm chế rất nhiều, anh cố gắng khống chế lửa giận của mình.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 277


Chương 277

“Nếu như anh tìm được người kia, anh sẽ làm gì?” Nam Khuê lại hỏi.

“Khởi tố tội danh làm tổn hại danh dự của anh, còn lại giao cho đoàn luật sư, ngồi tù là chuyện không thể tránh khỏi.”

Nghe đến đây, trái tim Nam Khuê chìm xuống.

Mặc dù cô đã sớm đoán được Lục Kiến Thành sẽ không bỏ qua, nhưng làm đến tình trạng “ngồi tù” là chuyện ngoài dự đoán của cô.

Lúc mẹ rời đi đã từng dặn cô, nếu như Đỗ Quốc Khôn thật sự làm ra chuyện gì sai, chỉ cần không quá nghiêm trọng, nể tình cha con, cô nhất định phải cứu ông ta, không được buông tay mặc kệ.

Đây là di ngôn của mẹ, sao cô có thể nhẫn tâm từ chối chứ?

Huống hồ dù thế nào ông ta cũng là cha cô, là máu mủ tình thâm của cô.

Cô có thể làm được chuyện không cho ông ta tiên, cũng có thể không đi gặp ông ta, thậm chí cũng có thể xem như không có người cha này.

Nhưng nếu như ông ta thật sự đứng trước án tù, sao cô có thể khoanh tay đứng nhìn được?

Hơn nữa…

Nam Khuê đưa tay sờ bụng mình, nơi này đã có một sinh mệnh nhỏ nhắn.

Nếu như ông ngoại thật sự đi tù, có tiền án cũng ảnh hưởng đến em bé mới sinh ra.

Là một người mẹ, cô tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.

Nam Khuê hít một hơi thật sâu, cô nói vào điện thoại: “Thật xin lỗi Kiến Thành, chuyện này do cha tôi làm.”

“Em nói cái gì?”

Nếu như không phải do chính mình nghe Nam Khuê nói, Lục Kiến Thành còn cho rằng mình đã nghe nhầm.

“Anh không có nghe nhầm, chuyện này là do ông ấy làm. Hôm qua ông ấy đến tìm tôi, nói có chụp lén ảnh anh ở cùng một chỗ với Phương Thanh Liên, ông ấy cho rằng anh ngoại tình cho nên rất tức giận, trong lòng cũng chỉ muốn bênh vực người ở thế yếu là tôi.”

“Tôi đã đuổi ông ấy đi, không ngờ…”

Câu tiếp theo, dù Nam Khuê không nói thì cũng đã rõ.

“Sao lại muốn nói cho anh?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Dựa vào năng lực của anh, cho dù tôi không nói thì cũng nhanh chóng điều tra được. Hơn nữa…”

Cô lên tiếng, giọng nói đắng chát: “Tốt xấu gì ông ấy cũng là cha tôi, tôi chưa máu lạnh đến mức trơ mắt nhìn ông ấy đi tù.”

“Cho nên em gọi cuộc điện thoại này là mong anh có thể bỏ qua cho ông ta?”

“Ừm.”

Nam Khuê nói xong, tay cầm điện thoại nắm chặt hơn.

Trong lúc chờ đợi, trong lòng cô rất lo lắng, lòng bàn tay cũng đều là mồ hôi lạnh.

Anh sẽ đồng ý sao?

Dù sao đây không phải là một thỉnh cầu nhỏ.

Trong lòng Nam Khuê hiểu rõ, nếu như là những người khác, Lục Kiến Thành sẽ tuyệt đối khởi tố, hơn nữa còn không chút nương tay nào.

Vậy đối với cô thì sao?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 278


Chương 278

Cô có là ngoại lệ với anh không?

Trái tim Nam Khuê lo lắng thấp thỏm, lúc tim cô như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, đột nhiên giọng Lục Kiến Thành vang lên ở bên kia điện thoại.

“Được!”

Được?

Anh nói được?

Nam Khuê giật mình, cầm điện thoại ngẩn người mấy giây mới phản ứng lại được, cô hỏi lại: “Anh nói thật chứ? Anh đồng ý không truy cứu sao?”

“Ừm!”

Mặc dù ngắn gọn nhưng giọng anh vô cùng kiên định và dứt khoát.

Nam Khuê vô cùng hưng phấn, có thể do quá kích động nên nước mắt cô đột nhiên chảy ra.

“Cảm ơn anh, Lục Kiến Thành, thật sự cảm ơn anh!” Nam Khuê vô cùng kích động, đáp án của Lục Kiến Thành hoàn toàn ngoài dự đoán của cô.

Cô vốn cho rằng phải tốn rất nhiều sức để thuyết phục anh, thậm chí cô còn chuẩn bị rất nhiều.

Không ngờ lại không cần dùng.

“Không phải anh đã đồng ý rồi sao? Sao em còn khóc?”

Qua điện thoại, Lục Kiến Thành nghe thấy tiếng khóc của cô, anh dịu dàng nói.

Nam Khuê lập tức lau khô nước mắt, cười nói: “Do tôi quá vui, cũng quá bất ngờ, không ngờ anh sẽ đồng ý.”

“Ồ! Vậy anh rất tò mò, nếu như anh không đồng ý thì sao?”

“Vậy tôi cũng chỉ có thể cố gắng hết sức, làm hết sức mình, nghe theo ý trời mà thôi.”

Sau khi cúp điện thoại, Nam Khuê lập tức gọi điện thoại cho Đỗ Quốc Khôn.

Nhận được điện thoại của cô, Đỗ Quốc Khôn vô cùng vui vẻ: “Con gái bảo bối, con có xem hotsearch hôm nay không, một chiêu này của cha thế nào? Có phải rất hay không?”

“Cha nói con nghe này, chỉ cần một chiêu này thôi, nhân dân cả nước đều biết Lục Kiến Thành là người đã kết hôn, nếu như nó thật sự ly hôn rồi ở cùng với con yêu nữ Phương Thanh Liên kia thì sẽ bị mang tiếng ngoại tình làm chuyện xấu, đến lúc đó cho dù là thưa kiện ly hôn thì quan tòa cũng nhất định đứng về phía con.”

“Nói xong chưa?” Nam Khuê lạnh lùng hỏi.

Sau đó cô nói tiếp: “Những chuyện ông làm, tôi đã nói hết cho Lục Kiến Thành rồi.”

“Cái gì?” Đỗ Quốc Khôn không thể tin vào những gì mình vừa nghe, sau khi phản ứng kịp, ông ta lập tức chửi ầm lên: “Nam Khuê, mày đúng là đồ vô ơn, mày đúng là đồ không tim không phổi, vậy mà mày lại bán đứng tao, mày còn là người không?”

Nam Khuê cười lạnh: “Nếu như tôi không phải người thì ông đã sớm bị tống vào tù rồi.”

“Tù?” Đỗ Quốc Khôn căn bản không tin: “Sao có thể chứ, tao chỉ đăng một bài, bán mấy bức ảnh đi mà thôi, mày đừng có dọa tao.”

“Tôi không dọa ông, những hành động này của ông làm ảnh hưởng đến hình tượng của Lục Kiến Thành, giá cổ phiếu của Lục thị bị giảm mạnh, ông đã phạm vào tội làm tổn hại danh dự người khác, đoàn luật sư của Lục thị cả nước đều biết, chỉ cần bọn họ ra trận, ông nhất định vào tù ngồi.”

Đỗ Quốc Khôn vẫn không tin như cũ: “Mày đừng có làm tao sợ, mày cho rẳng chỉ cần dùng mấy lời ngồi tù dọa tao là tao sẽ sợ sao?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 279


Chương 279

“Tốt nhất là đừng có sợ, nếu ông tiếp tục làm loạn thì đến lúc đó đừng trách tôi không cứu ông.” Nam Khuê tức giận.

“Đỗ Quốc Khôn, tôi cảnh cáo ông lần cuối cùng, cho dù tôi cứu được ông một lần cũng không thể cứu được ông cả một đời, ông đừng có đi khiêu chiến Lục Kiến Thành nữa, cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy đấy.”

Nói xong cũng không đợi Đỗ Quốc Khôn trả lời, Nam Khuê trực tiếp cúp điện thoại.

Gọi xong hai cuộc điện thoại, sức lực của cô như bị cạn sạch.

Mệt mỏi.

Vô cùng mệt mỏi.

Đến trưa, Nam Khuê ngủ một giấc.

Nhưng cô cũng không ngủ lâu như ngày thường.

Sau khi tỉnh dậy, Nam Khuê thay quần áo, nói lái xe đưa mình đến siêu thị.

Lục Kiến Thành giơ cao đánh khẽ tha cho Đỗ Quốc Khôn một lần, dù thế nào cô cũng muốn cảm ơn anh một chút, cô cũng không hiểu về những thứ khác, điều duy nhất cô có thể làm đó chính là tự mình nấu một bữa cơm cho anh.

Mặc dù cô nấu cũng không quá tốt, nhưng thành ý là quan trọng nhất.

Mua xong đồ ăn, Nam Khuê vẫn luôn bận rộn trong nhà bếp.

Dì Bội cũng đến, biến Nam Khuê muốn nấu cơm, bà ấy lập tức tưởng mình không cẩn thận ở chỗ nào đó, hoặc nấu đồ ăn không hợp khẩu vị.

Nam Khuê cười an ủi bà ấy: “Không phải, dì Bội, đồ ăn dì làm rất ngon, chỉ là hôm nay tâm trạng con tốt nên muốn tự mình nấu bữa cơm thôi.”

“Vậy sao, thiếu phu nhân dọa sợ tôi rồi đó.”

Nam Khuê để dì Bội về trước, khoảng sáu giờ tối, Lục Kiến Thành về nhà.

Vừa về đến nhà, anh đã ngửi thấy một mùi hương thơm đậm đà.

Anh tưởng rằng dì Bội ở trong bếp nấu cơm, muốn vào trong xem tối nay bà ấy nấu món gì ngon.

Kết quả vừa vào đã thấy bóng dáng yêu kiều bận rộn trong phòng bếp, Lục Kiến Thành ngẩn người.

Là cô?

Là cô tự xuống bếp?

Là vì muốn cảm ơn anh đã tha thứ cho Đỗ Quốc Khôn sao?

Nghĩ tới đây Lục Kiến Thành liền cảm thấy có chút mất mát không nói thành lời, nhưng mà anh vứt những suy nghĩ này ra sau gáy ngay lập tức rồi tự an ủi mình: ‘Lục Kiến Thành, mày phải học cách bằng lòng, không cần biết là vì gì, tóm lại, bây giờ mọi thứ mà mày muốn đều đủ rồi.’

Anh thả nhẹ bước chân tiến về phía Nam Khuê, đúng lúc cô vừa quay người lại đột nhiên nhìn thấy Lục Kiến Thành đang đứng ngay trước mặt mình, hơn nữa còn gần tới như vậy, cô giật bắn cả mình.

Vừa định gọi anh, Lục Kiến Thành đã đưa tay ra ôm lấy cô, bao chặt lấy cô vào lòng.

“Bị doạ rồi?” Lục Kiến Thành hỏi.

“Ừm!” Nam Khuê gật đầu, không thay đổi sắc mặt mà rời khỏi lòng anh.

“Sao anh đi đường lại không có chút tiếng động nào?”

Lục Kiến Thành vốn nói vì em quá chăm chú rồi, thế nên mới không biết anh đi vào. Nhưng vừa nhìn thấy ai đó phồng má lên, mở to mắt nhìn, hai con ngươi trong veo thì trong lòng lập tức mềm nhũn, cười nói: “Đúng, tại anh, tất cả đều tại anh.”
 
Back
Top Bottom