Ngôn Tình Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 300


Chương 300

“Anh vẫn nghĩ em là người ngoan ngoãn hiểu chuyện, là một cô bé dịu dàng lễ độ, Nam Khuê, hi vọng em đừng làm anh thay đổi cách nhìn về em.”

“Vậy thì anh hoàn toàn sai rồi, tôi không hề ngoan ngoãn, cũng không hiểu chuyện chút nào, tôi chính là một người phụ nữ tâm địa độc ác.”

Không hiểu sao khi nghe cô nói vậy, trái tim Lục Kiến Thành cảm thấy vô cùng đau, vô cùng không thoải mái.

“Đừng hạ thấp mình như vậy.”

Ha… Hạ thấp.

“Lục Kiến Thành, anh quên rồi sao, đó là lời do chính anh nói mà? Tâm địa tôi ác độc.”

Điện thoại lại lần nữa vang lên giống như đòi mạng.

Lục Kiến Thành không còn kiên nhẫn, anh đưa tay ra nắm lấy tay Nam Khuê, kéo cô sang bên cạnh.

Lúc chân anh mới bước ra cửa, đột nhiên phía sau vang lên một tiếng rất lớn, có thứ gì đó rơi ra khỏi cửa sổ.

“Nam Khuê…”

Anh xoay người, lớn tiếng gọi.

Khi thấy bên cửa sổ không một bóng người, tim anh như ngừng đập.

“Nam Khuê…”

Anh điên cuồng chạy về phía cửa sổ rồi nhìn xuống.

Lúc thấy thứ rơi chỉ là bình hoa, Lục Kiến Thành lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, thở một hơi thật lớn.

Nhưng lúc này đã không còn thấy bóng dáng Nam Khuê.

Lục Kiến Thành trực tiếp cầm điện thoại di động lên gọi một cuộc điện thoại: “Đưa mấy người đến, tôi muốn hai nữ.”

Nam Khuê đi từ phòng tắm ra, không thể tin mà nhìn anh: “Anh có ý gì? Muốn giam lỏng tôi?”

“Không phải giam lỏng, chỉ muốn để người khác chăm sóc em, anh sợ em làm chuyện gì điên rồ.” Lục Kiến Thành nói.

“Tôi sẽ không làm chuyện gì ngu ngốc, nếu anh đã không chờ được nữa thì đi luôn đi, anh yên tâm, tôi sẽ không ngăn cản anh nữa.”

Nam Khuê nói xong, ánh mắt lập tức trở nên ảm đạm.

Ánh sáng mà cô liều mạng theo đuổi, thật ra từng chút từng chút rơi xuống, cuối cùng sẽ có một ngày không còn sáng nữa.

Mãi cho đến khi vệ sĩ đến, Lục Kiến Thâm dặn dò xong rồi mới rời đi.

Nam Khuê đều nghe thấy những lời anh nói.

Rất đơn giản: Để bọn họ đi theo cô từng giây từng phút là được.

Bốn vệ sĩ nam trông giữ ngoài cửa, hai vệ sĩ nữ ở trong phòng với cô.

Dù cô ăn cơm hay đi ngủ đều ở bên cạnh, không được phép rời đi nửa bước.

Khuôn mặt tái nhợt của Nam Khuê cười cười, thật ra cô muốn nói đúng là vẽ vời thêm chuyện, cô sẽ đi đâu chứ?

Cô còn chỗ nào để đi sao?

Cô không có nhà, từ khi mẹ qua đời, cô đã không còn nhà nữa rồi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 301


Chương 301

Lúc Lục Kiến Thành đến bệnh viện, Phương Thanh Liên đang ở tầng cao nhất của bệnh viện, cô ta xõa mái tóc dài của mình ra, tinh thần gần như rơi vào trạng thái điên loạn.

Cô ta ngồi trên xe lăn, hai tay xoay bánh xe, từ từ tiến về phía trước.

Quan trọng là xe lăn lăn về phía mái nhà, lúc này chỉ còn cách rìa mười centimet.

Lục Kiến Thành thấy vậy, trái tim cũng run rẩy theo.

Lục Nhu ở bên cạnh vừa khóc vừa phối hợp diễn: “Chị Thanh Liên, chị mau xuống đây đi, em cầu xin chị mau xuống đây, quá nguy hiểm.”

“Chị không muốn xuống, Nhu Nhu, em biết không? Chị không còn mặt mũi gặp người khác nữa.”

“Chị Thanh Liên, chuyện sẽ được giải quyết, trước tiên chị xuống đây đã, chúng ta cùng nhau nghĩ cách có được không, còn anh em ở đây, anh ấy nhất định sẽ giúp chị, anh ấy sẽ không mặc kệ chị đâu.”

“Không.” Đột nhiên Phương Thanh Liên điên cuồng gào thét: “Sẽ không, anh ấy sẽ không quan tâm đến chị nữa.”

“Bây giờ trong mắt trong lòng Kiến Thành chỉ có Nam Khuê, anh ấy đã sớm ném chị lên chín tầng mây rồi, sống chết của chị anh ấy căn bản không quan tâm chút nào, Nhu Nhu, em biết chị đau lòng biết bao không? Chị yêu anh ấy như vậy, nhưng anh ấy không để ý đến chị chút nào.”

“Nhưng…” Phương Thanh Liên khóc nói: “Em không cần đáng tiếc cho chị, đều tại chị, là chị tùy hứng muốn chia tay với anh ấy, nếu như bọn chị không xa nhau thì chắc chắn chị sẽ là người phụ nữ hạnh phút nhất trên thế giới này.”

“Chị không nên chia tay với anh ấy, chị hối hận, em biết chị hối hận như thế nào không? Chị hận không thể giảm mười năm tuổi thọ để quay lại lúc bọn chị yêu thầm nhau.”

Không thể không nói, kĩ thuật diễn của Phương Thanh Liên vô cùng tốt.

Nhất là lúc cô ta khóc nói ra những lời này, trong lòng Lục Kiến Thành vô cùng khó chịu.

“Thanh Liên…” Cuối cùng Lục Kiến Thành lên tiếng: “Anh đến rồi, anh không hề bỏ rơi em, anh cũng không phải không quan tâm đến sống chết của em.”

“Em mau đến đây, anh hứa anh nhất định giúp em giải quyết chuyện này, anh sẽ không để tổn hại đến danh dự của em.”

“Kiến Thành!” Phương Thanh Liên kích động gọi tên anh: “Sao anh lại đến đây?”

“Em còn tưởng anh sẽ không đến. Anh vẫn quan tâm em, vẫn yêu em đúng không?”

Phương Thanh Liên nín khóc mỉm cười, cô ta đẩy xe lăn về phía Lục Kiến Thành.

Lúc gần đến, Lục Kiến Thành túm lấy xe lăn ôm cô ta xuống, sau đó trực tiếp bế cô ta về phòng bệnh.

Lúc vào phòng bệnh, Phương Thanh Liên phát hiện bên ngoài là một nhóm người mặc vest đen, người nào người nấy đều cao lớn, xem ra Lục Kiến Thành sợ cô ta lại ra ngoài lần nữa.

Sau khi mang Phương Thanh Liên về phòng bệnh, Lục Kiến Thành quay người nhìn Lục Nhu: “Đi tìm bác sĩ đến.”

“Được, anh, em lập tức đi.”

Kiểm tra xong, bác sĩ nói không có gì đáng lo.

Lục Kiến Thành thở dài một hơi.

“Nghỉ ngơi cho tốt.”

Phương Thanh Liên cho rằng cô ta đã thắng, thắng một cách xinh đẹp, nhưng cô ta nằm mơ cũng không ngờ Lục Kiến Thành nói xong câu này thì muốn rời đi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 302


Chương 302

“Kiến Thành…” Cô ta đưa tay, vô cùng đáng thương giữ chặt tay Lục Kiến Thành: “Anh muốn đi sao?”

“Nếu em đã không có việc gì thì anh cũng không tiện ở lại nữa, càng không thích hợp ở qua đêm. Lúc trước anh đã từng nói, anh đã kết hôn, em chưa kết hôn, anh ở lại không tốt cho cả hai chúng ta, Nhu Nhu ở lại với em là được rồi.”

“Có việc gì gọi cho anh.”

Phương Thanh Liên nghe xong thì gần như bật khóc: “Kiến Thành, anh cũng tin vào những bức hình kia đúng không?”

“Anh cũng cảm thấy em là một người lăng nhăng, là một cô gái hư hỏng có thể tùy tiện cặp kè với nhiều người đàn ông khác nhau đúng không?”

“Hu hu… Không phải đâu, Kiến Thành, những tấm hình kia đều là giả, dù là ở trong nước hay ở nước ngoài em cũng chỉ yêu mình anh.”

Phương Thanh Liên khóc lóc thảm thương, nhưng lúc này Lục Kiến Thành chỉ thấy phiền lòng.

Vì anh rất muốn rời khỏi đây, tình trạng của Nam Khuê khiến anh rất lo lắng.

Lục Kiến Thành đẩy tay Phương Thanh Liên ra, môi mỏng lạnh nhạt nói: “Là thật hay giả không quan trọng, anh sẽ giúp em áp chuyện này xuống.”

“Anh nói cái gì? Không quan trọng?” Phương Thanh Liên không thể tin được nhìn Lục Kiến Thành.

Sự quan trọng của một người phụ nữ sao lại không quan trọng với một người đàn ông chứ?

Người đàn ông nào không muốn một người phụ nữ trong sạch chứ?

Vậy mà anh lại nói là không quan trọng.

Cho nên anh thật sự không muốn cô ta sao?

“Kiến Thành, anh không cần em nữa sao?” Phương Thanh Liên ngẩng đầu, nước mắt không ngừng chảy xuống.

“Anh có vợ.” Lục Kiến Thành nghiêm túc nói.

“Vợ?” Phương Thanh Liên cười lạnh: “Cô ta tính là vợ sao, chỉ là một công cụ bằng người mà thôi, vì sao anh tình nguyện muốn cô ta mà lại không cần em chứ?”

“Kiến Thành, em có chỗ nào không bằng cô ta chứ?”

“Em rất tốt, nhưng cô ấy là vợ của anh, anh nhất định phải chịu trách nhiệm với cô ấy.”

Đột nhiên lúc này Lục Kiến Thành nhớ đến những gì ông nội nói lúc trước.

“Con bé là một cô gái nhỏ, ly hôn, còn không có công việc, mẹ thì qua đời nhiều năm, anh em ông bà nội ngoại không có một ai, có thể nói là xung quanh không có người thân, con nghĩ xem, nếu con bé ly hôn thì sau sống như thế nào? Phải đón nhận những lời chế giễu của mọi người ra sao?”

Đúng vậy, anh không thể nào tưởng tượng được.

“Không còn sớm nữa, em nghỉ ngơi sớm đi.”

Lục Kiến Thành nói xong, không chút do dự, dứt khoát rời khỏi bệnh viện.

Vừa lên xe anh đã gọi điện thoại về nhà hỏi tình hình của Nam Khuê.

Nhận được câu trả lời chắc chắn: Thiếu phu nhân rất ổn, mọi thứ đều như thường ngày, không có chút khác lạ.

Nghe vậy, trong lòng Lục Kiến Thành cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng lúc thấy Nam Khuê, Lục Kiến Thành mới biết cái gọi là bình thường này khác thường bao nhiêu.

Lúc anh về, Nam Khuê đang ăn cơm tối.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 303


Chương 303

Cơm tối rất phong phú, một bàn đầy đủ, hơn nữa đều là đồ cô thích ăn.

Lục Kiến Thành cũng đang đói, sau khi rửa tay cũng vào bàn ăn cơm với cô, Nam Khuê ngồi bên trái, anh ngồi bên phải.

Bàn ăn tương đối lớn, hơn nữa sau khi hai người có ngăn cách, bàn ăn càng thêm trống trải.

Từ khi Lục Kiến Thành về nhà đến khi anh rửa xong tay cho đến khi anh ngồi xuống bàn ăn, toàn bộ quá trình Nam Khuê đều như không thấy anh.

Từ đầu đến cuối vẻ mặt của cô đều lạnh nhạt, yên lặng ăn đồ trong bát mình.

Thậm chí cô cũng rất ít khi gắp đồ ăn.

Rõ ràng đồ ăn trước mặt rất phong phú nhưng từ đầu đến cuối Nam Khuê chỉ gắp chút đồ ăn tước mặt mình, về phần những món ăn khác cô không đụng chỉ một chút, ngay cả bàn cô cũng không xoay dù chỉ một chút.

Sau khi phát hiện Lục Kiến Thành ngồi vào bàn ăn, tốc độ ăn cơm của cô rõ ràng nhanh hơn một chút.

Thấy cô cúi đầu ăn, Lục Kiến Thành chủ động gắp một con tôm đặt vào bát cô: “Ăn nhiều một chút, em quá gầy.”

“Hôm nay tôi không muốn ăn tôm.”

Sau khi khách khí nói, Nam Khuê tiếp tục ăn cơm.

Lúc này thậm chí cô không còn tâm trạng nhìn người đàn ông này.

Nhìn thì sao chứ, cũng không thể thay đổi bất cứ việc gì, ngược lại chỉ làm cô cảm thấy đau lòng hơn.

“Vậy ăn chút cá.”

Lục Kiến Thành gắp cho Nam Khuê một miếng đã bỏ hết xương.

“Cảm ơn!”

Cô vẫn lạnh nhạt như cũ.

Sau đó Lục Kiến Thành liên tục gắp đồ ăn bỏ vào trong bát Nam Khuê.

Nam Khuê đều nhận hết, không hề từ chối.

“Tôi ăn xong, anh cứ từ từ ăn.”

Nói xong Nam Khuê bỏ bát đũa xuống, đứng dậy đi lên tầng hai.

Cho đến lúc này, Lục Kiến Thành mới phát hiện những đồ anh gắp cho cô đều bị đặt chỉnh tề ở một góc trong bát, một chút cũng không đụng vào.

“Cô ấy ăn nhiều cơm không?” Lục Kiến Thành hỏi dì Bội.

Dì Bội thởi dài: “Ban nãy chỉ ăn được gần nửa bát, đồ ăn cũng không ăn nhiều, tôi hầm canh cá thiếu phu nhân thích cô ấy cũng không ăn chút nào.”

“Tôi đã biết, dì đi xuống đi.”

Lục Kiến Thành đứng dậy, múc một chén canh cá rồi mang lên tầng hai.

Lúc anh lên tầng hai, Nam Khuê đang tìm đồ ngủ để đi tắm.

Thấy anh đột nhiên đi vào, cô hơi giật mình nhưng sắc mặt nhanh chóng trở nên bình thường.

“Dì Bội nói buổi tối em không ăn, không phải em rất thích canh cá sao, anh mang lên cho em, nhân lúc còn nóng mau uống đi.”

Lục Kiến Thành vẫn vô cùng dịu dàng, nhã nhặn, nho nhã, nhưng sự dịu dàng này lại khiến Nam Khuê cảm thấy châm chọc.

“Không cần, tôi ăn rất ngon.”

“Nếu như em không muốn uống canh cá thì anh sẽ cho người làm canh khác, em muốn ăn canh gì?”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 304


Chương 304

Sau khi Nam Khuê nghe xong thì tiến lên.

Cô đưa tay nhận bát canh cá trong tay Lục Kiến Thành, thấy nhiệt độ thích hợp, cô cũng không suy nghĩ nhiều mà trực tiếp uống hết.

Rất nhanh bát canh cá đã hết.

Sau khi uống xong, cô lạnh lùng nhìn Lục Kiến Thành: “Bây giờ được rồi chứ?”

“…”

Lục Kiến Thành nhìn cô, bỗng nhiên có cảm giác không nói thành lời.

Anh luôn cảm thấy sau ngày hôm nay Nam Khuê đã thay đổi, cô trở nên khách sáo hơn, trở nên lễ phép hơn.

Thậm chí còn giống như không cần đến anh.

Cảm giác này khiến anh vô cùng hoảng sợ.

“Anh không có ý ép em.” Lục Kiến Thành bưng bát chén canh cá, cố gắng giải thích.

Nhưng anh vừa nói xong, Nam Khuê đã che miệng lại, chạy vội vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, cô nôn ọe điên cuồng, nhưng vì không muốn để Lục Kiến Thành nghe thấy nên cô khóa trái cửa phòng tắm, đồng thời cũng mở hết tất cả vòi nước ra, muốn dùng tiếng nước để che tiếng nôn.

Mặc dù khó chịu nhưng cô không muốn dùng cách này để giàh được sự quan tâm và thương hại của anh.

Như thế sẽ chỉ khiến cô cảm thấy mình rất đáng thương.

Vô cùng đáng thương.

Sau khi nôn xong, Nam Khuê đi rửa mặt.

Khi thấy gương mặt lạnh lùng, ánh mắt ảm đạm của mình, cô đột nhiên bật khóc.

Một tay cô che miệng, cuối cùng không thể kiềm chế được nữa mà khóc nấc lên.

Nhưng cho dù khóc cô cũng không dám khóc lớn, chỉ có thể khóc một cách kiềm chế.

Cô sai rồi, vô cùng sai.

Cô không nên có chút kỳ vọng nào với Lục Kiến Thành, cũng không nên kỳ vọng chút nào với cuộc hôn nhân này.

“Ông nội, thật xin lỗi, con rất muốn hoàn thành di nguyện của anh, muốn sống với anh ấy thật tốt, nhưng con thật sự không chịu đựng nổi nữa.”

Quá mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi.

Tắm rửa xong, Nam Khuê từ phòng tắm ra ngoài.

Không ngờ Lục Kiến Thành vẫn còn ở đó, nhưng hiện tại dù họ có cùng một phòng nhưng cũng giống như không còn tiếng nói chung.

Nam Khuê gội đầu, nước vẫn nhỏ xuống từ tóc.

Cô vừa lau đầu vừa đi qua Lục Kiến Thành.

“Anh giúp em.” Lục Kiến Thành đi qua.

“Không cần, tự tôi làm được.”

Lau xong tóc, Nam Khuê lên giường nằm.

Lúc này Lục Kiến Thành đã rời đi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 305


Chương 305

Nam Khuê nhìn bóng lưng rời đi của anh, đột nhiên bật khóc.

Đã nói không khóc nhưng nước mắt như được mở chốt, một khi dây thần kinh đó bị đụng vào thì tự động mở ra, cô căn bản không khống chế được.

Cô sớm biết người kiêu ngạo như anh sao có thể chịu đựng được sự lạnh lùng xa cách của cô chứ?

Từ trước đến nay anh luôn là người được mọi người vây quanh, chưa từng phải làm người khác vui lòng, đã bao giờ anh phải đi lấy lòng người khác đâu?

Rời đi cũng tốt, rời đi thì cô sẽ không cần nhìn thấy anh nữa.

Không thấy, có lẽ sẽ không đau.

Không thấy, có lẽ sẽ không khó chịu như vậy.

Nhưng đã muộn như vậy, anh bỏ nhà đi đâu?

Đáp án rất rõ, giống như không cần suy nghĩ.

Hóa ra dù qua bao lâu, qua bao nhiêu năm, trái tim anh vẫn nằm trên người Phương Thanh Liên.

Trước kia cô luôn cảm giác mình có một trái tim không biết sợ hãi, cô không sợ cố gắng, không sợ khổ, cũng không sợ chờ đợi.

Nhưng sự thật chứng minh, cô sai rồi, thật ra cô nhát gan, sợ hãi hơn tất cả mọi người.

Tắt đèn, Nam Khuê nằm trên giường nhắm mắt lại.

Nói là nằm trên giường, thật ra cô căn bản cũng không ngủ, chỉ mở to mắt nhìn đèn thủy tinh treo trên trần nhà.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên cửa bị ai đó đẩy ra.

Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân.

Là Lục Kiến Thành đi vào.

Vậy mà anh lại không đi?

Không đến bên cạnh Phương Thanh Liên sao?

Tủ quần áo bị mở ra, Lục Kiến Thành cầm quần áo ngủ vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào truyền vào tai Nam Khuê.

Mãi đến khi một mùi hương mát lạnh truyền vào mũi cô, trên eo thon xuất hiện thêm một đôi tay mạnh mẽ, lúc này Nam Khuê mới ý thức được anh đã lên giường, hơn nữa còn ôm cô vào lòng.

“Tôi không quen.” Nam Khuê đẩy anh, nhẹ giọng nói.

“Ôm nhiều sẽ quen.” Anh nói.

Nam Khuê tức giận, tức giận đến mức trực tiếp xoay người, đôi mắt đen nhánh uất hận nhìn anh.

Bỗng nhiên cô cúi đầu xuống, cắn mạnh lên vai anh.

Lúc Nam Khuê cắn xuống rất hung ác, Lục Kiến Thành nhanh chóng cảm thấy đau đớn.

Anh khẽ rên một tiếng, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy eo Nam Khuê, không có ý định muốn buông tay.

Nam Khuê thả ra, đôi mắt đen nhánh lại một lần nữa nhìn người đàn ông trước mặt, vừa tức vừa giận: “Lục Kiến Thành, anh thả tôi ra.”

“Không thả.”

Lần này anh càng dứt khoát, càng trực tiếp hơn.

Nam Khuê lại lần nữa cúi đầu, một lần nữa cắn lên vị trí vừa cắn.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 306


Chương 306

Lần này cô còn dùng sức hơn so với lần trước.

Cô đau, lòng cô đau đến sắp tan nát. Vì sao anh vẫn làm như không xảy ra chuyện gì?

Lục Kiến Thành, anh là đồ khốn khiếp, anh dựa vào cái gì mà làm tôi đau lòng như vậy chứ?

Đột nhiên cô dùng sức hơn, vết thương của Lục Kiến Thành lập tức chảy máu, máu đỏ tươi lập tức thấm qua quần áo, thấm vào trong miệng Nam Khuê.

Mùi máu tanh nồng nặc lập tức xuất hiện trong miệng cô.

Lúc này Nam Khuê mới dừng lại.

Khi cô ngẩng đầu mới phát hiện Lục Kiến Thành đang nhíu chặt mày, vẻ mặt thống khổ và nhẫn nhịn.

“Vì sao không tránh?” Cô sắc bén hỏi.

Lục Kiến Thành không trả lời mà hỏi lại: “Phát tiết xong rồi?”

Lúc nói chuyện anh đưa tay muốn sờ tóc Nam Khuê, nhưng cô lại không chút lưu tình chút nào mà tránh ra.

Cô không phải sủng vật của anh, lúc muốn dỗ sẽ đưa tay xoa xoa, không muốn dỗ thì vứt bỏ lúc nào cũng được.

“Vẫn tức giận?” Lục Kiến Thành lại lên tiếng.

Nam Khuê xoay người, không để ý đến anh.

Nếu anh muốn ôm, cô lại không thể tránh khỏi, thì mặc kệ, để anh ôm đi.

Lúc Lục Kiến Thành tỉnh lại, trời cũng đã sáng.

Quan trọng hơn nữa là bên cạnh anh không có ai, Nam Khuê căn bản không nằm bên cạnh.

Anh lập tức cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại cho Nam Khuê, nhưng cô đã tắt điện thoại.

Trước khi Nam Khuê ra ngoài đã tắt điện thoại.

Vì hôm nay cô không muốn ai quấy rấy mình, chỉ muốn ở một mình.

Khi đi ngang qua một tiệm bánh gato ở quảng trường, cô đột nhiên nghe thấy có người đang nói khẩu hiệu hạ giá, Nam Khuê vô tình nhìn qua, bây giờ cô mới phát hiện hôm nay là sinh nhật mình.

Đúng vậy, sinh nhật cô.

Ngay cả cô cũng quên cả sinh nhật mình.

Lúc trước, sinh nhật là cô mong chờ nhất trong năm.

Khi đó, dù nhà không giàu, hơn nữa còn thường xuyên nợ nần, nhưng chỉ cần là sinh nhật cô, mẹ nhất định sẽ mua cho cô một chiếc bánh gato nhỏ.

Khi đó cô thích ăn nhất là tôm, mẹ sẽ chuẩn bị cho cô một đĩa tôm lớn, tự mình bóc vỏ giúp cô, còn chuẩn bị cả đồ chấm.

Cho đến bây giờ, mặc dù cô đã nếm qua rất nhiều loại tôm, nhưng vẫn cảm thấy đồ chấm mẹ làm là loại ngon nhất trên thế giới, chỉ tiếc cô không còn ăn được nữa.

Buổi tối, đèn trong nhà đều tắt.

Mẹ mang bánh gato đã thắp nến lên, đội vương miện nhỏ cho cô, để cô thổi tắt nến.

Trước sinh nhật mười bốn tuổi, tất cả ước nguyện trong ngày sinh nhật của cô đều giống nhau: Học tập tốt, để mẹ có khoảng thời gian tốt nhất, thoát khỏi người cha nghiện bài bạc.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 307


Chương 307

Sau mười bốn tuổi, cũng chính là từ năm gặp Lục Kiến Thành, ước nguyện trong sinh nhật của cô nhiều thêm một điều: Cô hi vọng có một ngày có thể gặp lại anh, càng hi vọng có một ngày cô có thể ở cạnh chàng trai tỏa sáng khắp nơi này.

Khi đó cô cẩn thận từng li từng tí.

Cô căn bản không dám tưởng tượng có một ngày cô sẽ kết hôn với anh, sẽ trở thành vợ anh.

Đây là ước nguyện ngây ngô cô nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Cô luôn cảm thấy có thể gặp lại để là ân huệ lớn nhất ông trời ban cho cô.

Có khi Nam Khuê nghĩ, nếu như cô không tiếp tục gặp anh, không tiếp tục đến gần cuộc sống anh, có phải mọi thứ sẽ khác không?

Có khả năng anh vẫn sẽ vĩnh viễn là người mà cô ngưỡng mộ, là thế giới xa vời mà cô không thể chạm đến, là ánh sáng trong tim cô.

Nếu như là vậy, có lẽ cô sẽ không mong chờ, cũng sẽ không thất vọng và đau lòng như bây giờ.

Tiệm bánh gato rất náo nhiệt, người ở trong cũng rất nhiều.

Nam Khuê nghe tiếng nhạc mà đi vào.

“Xin chào quý khách, xin hỏi cô cần loại bánh gato như thế nào?”

“Tôi muốn một chiếc bánh gato nhiều bơ.”

Cô không thể ăn ruột bánh gato, cuối cùng nhân viên cửa hàng đề cử cho cô một chiếc bánh ô mai ngàn lớp, mỗi tầng đều là một lớp bơ béo ngậy.

Nam Khuê mang theo bánh gato và bánh trứng ra khỏi cửa hàng, lúc nhìn thấy bóng lưng đưa về phía mình bên ngoài cửa hàng, cô đột nhiên ngẩn người.

Sao anh lại ở đây?

Cô xách bánh gato, bỗng nhiên cảm thấy người mình cứng lại.

Đúng lúc này Lục Kiến Thành xoay người, ngữ khí của anh vẫn dịu dàng như cũ: “Sao em lại tự mình ra ngoài vậy, cũng không nói cho anh một tiếng.”

Tránh cũng không tránh được, Nam Khuê chỉ có thể tiến lên phía trước: “Muốn ra ngoài hít thở không khí nên ra thôi.”

“Điện thoại đâu? Vì sao tắt máy?” Ánh mắt Lục Kiến Thành nhìn về phía điện thoại di động của cô.

Nam Khuê hơi cắn môi, thản nhiên nói: “Chắc hết pin nên tự sập nguồn.”

Cô căn bản không biết rằng Lục Kiến Thâm vì muốn tìm cô mà gần như lật cả thành phố này lên.

Quá trình ồn ào đó anh không nhắc đến dù chỉ một chữ.

Cuối cùng anh chỉ đi lên trước nắm lấy tay cô.

Thấy anh đi đến, Nam Khuê biết mình chạy không thoát được.

Cô không phản kháng, mặc cho anh nắm, đi theo anh ra xe.

Trên đường về đột nhiên có gió lớn, trời như chuẩn bị mưa to, cây cối hai bên đường điên cuồng chao đảo.

Nam Khuê lạnh nhạt nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói lời nào.

Đến khi dừng đèn xanh đèn đỏ cô mới phát hiện có chỗ khác lạ: “Không phải về nhà sao?”

“Mang em đi ăn cơm.” Lục Kiến Thành nói.

“Ồ.”

Cô thản nhiên đáp, vẻ mặt không chút thay đổi, không đồng ý, cũng không từ chối.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 308


Chương 308

Lúc xe dừng ở bên ngoài nhà hàng, bên ngoài đã mưa to như trút nước, hạt mưa lớn như hạt đậu điên cuồng rơi xuống xe.

Vì nhà hàng không có hầm gửi xe nên họ chỉ có thể đi từ ngoài vào.

Nam Khuê đang định mở cửa xe đi xuống thì Lục Kiến Thành nói: “Em đợi một chút.”

Một giây sau, anh xuống xe lấy ô, sau khi chuẩn bị xong mọi thứ mới đưa tay nắm lấy tay Nam Khuê: “Đi thôi.”

“Cảm ơn!”

Nói cảm ơn xong, vẻ mặt Nam Khuê vẫn bình thản như cũ.

Bây giờ cô đã không còn là thiếu nữ ngây thơ năm đó nữa rồi.

Cô cũng đã qua tuổi được anh cho một viên đường thì có thể chìm đắm trong sự ngọt ngào cả mùa hè nữa rồi.

Có thể do đã nhận quá nhiều tổn thương, cũng có thể do sự đau khổ trong lòng quá lớn nên Nam Khuê đột nhiên phát hiện ra rằng những thứ “ngọt ngào” này căn bản không che lấp được sự tổn thương trong lòng cô.

Lòng của cô vẫn rất rất lạnh, cũng rất rất đau.

Đến tầng hai, họ vào một căn phòng VIP.

Trong phòng vô cùng yên tĩnh, hương lan quanh quẩn chóp mũi, nhìn qua cửa sổ có thể thấy vườn hoa nhỏ phía dưới, cũng có thể nghe tiếng mưa rơi bên ngoài.

Họ vừa vào, quản lí đã đi theo vào phía sau, rất cung kính nói: “Tổng giám đốc Lục, bây giờ đã có thể mang thức ăn lên rồi sao?”

“Em đói chưa?” Lục Kiến Thành hỏi Nam Khuê.

“Sao cũng được, tùy anh quyết định.” Được, bây giờ mang lên đi.”

Một bàn đồ ăn tinh xảo nhanh chóng được bày lên, mỗi một món đều vô cùng tinh tế.

Đúng lúc này trong sảnh lớn ở tầng hai vang lên một giai điệu quen thuộc, là tiếng dương cầm, hơn nữa còn là mấy bài mà cô thích.

Nam Khuê không phải người ngốc, nhìn thoáng qua cô cũng biết đây là gì.

Những thứ này đều do anh cho người chuẩn bị.

Đúng lúc này đèn trong phòng phụt tắt.

Nam Khuê còn tưởng rằng mất điện, một giây sau, một chiếc bánh gato xinh đẹp được mang đến, tay Lục Kiến Thành ôm một bó hoa hồng, nhẹ nhàng từ từ đi về phía cô: “Khuê Khuê, sinh nhật vui vẻ!”

Lúc này đáng lẽ cô nên bình lặng như nước.

Cũng không hiểu sao, trái tim cô vẫn mềm thành một vũng nước, cảm thấy mềm mại đến phiền lòng.

“Anh…”

Ngữ khí đã để lộ tâm trạng của cô.

“Anh nhớ sao?” Giọng của cô không nhịn được mà run rẩy.

“Đương nhiên anh vẫn luôn nhớ kỹ, đây đều là những thứ anh đã chuẩn bị từ trước.” Lục Kiến Thành nói.

Kết hôn hai năm, anh không phải không quan tâm đến sinh nhật cô, nhưng lần nào cũng đều chuẩn bị một cách máy móc, ngay cả bánh sinh nhật hay quà sinh nhật cũng là do Lâm Tiêu chọn, Lâm Tiêu đưa tặng.

Mà lần này là anh tự mình chuẩn bị sinh nhật cho cô.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 309


Chương 309

Nhưng đối với Nam Khuê mà nói, sự cảm động, sự vui vẻ này đến quá muộn.

Đúng vậy, muộn, trái tim cô đã không còn dám có bất kỳ sự mong chờ gì từ anh nữa rồi.

Thậm chí lúc Lục Kiến Thành đặt dây chuyền và khuyên tai ở trước mặt cô, cô cũng vô cùng bình tĩnh.

“Anh giúp em đeo.” Anh nói.

Nam Khuê không đồng ý, cũng không từ chối.

Nhưng cho dù như vậy, Lục Kiến Thành vẫn dịu dàng bận trước bận sau vì cô như cũ.

Nếu như không có cuộc điện thoại kia, Nam Khuê nghĩ, có lẽ chưa đến kết thúc, trái tim cô sẽ không còn giá lạnh nữa, trái tim cô vẫn sẽ mềm mại.

Nhưng đâu ai biết trước điều gì, bạn vĩnh viễn không thể biết một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì.

Khi tất cả đồ ăn đều được mang lên, lúc bọn họ cầm đũa chuẩn bị ăn cơm, đột nhiên điện thoại di động của Lục Kiến Thành vang lên.

Nam Khuê cũng không dừng động tác trên tay lại, cô vẫn gắp đồ ăn như cũ, nhẹ nhàng, từ từ ăn.

Đồ ăn rất ngon, chỉ là trái tim cô đã sớm không còn đặt trên đồ ăn nữa.

Lúc này những thứ cô ăn có vị không khác gì sáp nến.

Người gọi điện cho Lục Kiến Thành, là Phương Thanh Liên.

Không biết đối phương nói gì, nhưng lông mày Lục Kiến Thành vẫn luôn nhíu chặt.

Anh nhếch môi, không khí quanh người lập tức lạnh như băng, rõ ràng chẳng nói một câu nhưng lại có thể khiến người khác sợ đến mức không dám lên tiếng.

Cuối cùng, anh cúp điện thoại.

Lục Kiến Thành hơi hé miệng, có chút khó khăn nhìn về phía Nam Khuê.

Anh do dự, đang muốn lên tiếng nói thì Nam Khuê đã nói trước: “Phương Thanh Liên sao, để tôi đoán một chút, có phải lần này cô ta lại gặp nguy hiểm gì không? Hơn nữa không phải anh thì không được.”

“Đúng.” Lục Kiến Thành gật đầu.

Nghe được đáp án của anh, đôi đũa trong tay Nam Khuê dừng lại.

Mắt đẹp hơi nâng lên, cô không khỏi cười châm chọc: “Quả nhiên, chỉ có chiêu này thôi sao, cô Phương dùng mãi cũng không biết chán, còn tôi nhìn đến phát phiền, có thể nghĩ ra trò mới hay không?”

“Nam Khuê, lần này không như vậy.”

“Lần nào anh cũng nói không phải, lúc chúng ta kết hôn, cô ta tai nạn xe cộ, lần trước thì tự sát, lần này thì sao, bị bắt cóc?”

“Thanh Liên đúng là bị bắt cóc.” Lục Kiến Thành nhìn cô, nghiêm túc trả lời.

“Ha…” Nam Khuê cười, vén tóc ra sau tai: “Trải nghiệm của cô ta cũng thật khác người, chuyện gì xấu cô ta cũng có thể gặp được, Lục Kiến Thành, anh có từng nghĩ rằng, thật ra nhiều lần xảy ra chuyện như vậy nhưng không có lần nào là thật mà đều là giả không?”

“Tất cả mọi chuyện đều do cô ta tự biên tự diễn, cô ta chưa từng bị tai nạn xe cộ, cũng sẽ không tự sát, cũng không bị bắt cóc, cô ta chỉ muốn anh bỏ rơi tôi để đến với cô ta mà thôi.”

“Chuyện này không thể coi thường được, anh không muốn đoán mò.” Lục Kiến Thành nghiêm túc nói.

“Nếu tôi đoán không lầm, dù tối nay có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì anh cũng sẽ đi cứu cô ta, đã vậy thì Lục Kiến Thành, anh đi đi.”

“Cái gì?”

Nghe vậy, Lục Kiến Thành khó tin ngẩng đầu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 310


Chương 310

Mấy lần trước khi anh đi cứu Thanh Liên, cô đều phản đối và từ chối.

Hôm nay cô lại không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nói anh rời đi.

Lục Kiến Thành nhìn ánh mắt tỉnh táo của Nam Khuê, anh luôn cảm thấy có chỗ nào đó rất khác thường, nhưng cụ thể là đâu thì anh không nói được.

Nhưng anh có thể xác định một chuyện, hôm nay Nam Khuê quá tỉnh táo, quá hào phóng.

“Sao vậy? Không tin tôi sẽ để anh đi sao?”

Nam Khuê nói xong, lập tức đứng lên mở cửa, chỉ ra bên ngoài: “Đi đi, dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ không ngăn cản anh.”

“Tôi vẫn cho rằng người sai là anh, nhưng thật ra không phải, người sai là tôi, cho nên Lục Kiến Thành, tôi sẽ không ngăn cản anh, anh mau đi đi.”

“Thật xin lỗi, Khuê Khuê, anh không thể bỏ mặc cô ấy được.”

Nói xong câu đó, Lục Kiến Thành đứng dậy rời đi.

Nam Khuê nhìn bóng lưng anh mà bật cười.

Đúng vậy, anh không thể bỏ mặc Phương Thanh Liên được, cho nên chỉ có thể bỏ mặc cô thôi.

Giờ phút này, trong mắt anh, trong lòng anh chỉ còn mình người phụ nữ kia, có khả năng anh đã quên hôm nay mưa gió to như thế nào, cô sợ hãi ra sao.

Sau khi Lục Kiến Thành rời đi, Nam Khuê đứng dậy.

Nhìn từ tầng hai xuống, cô có thể thấy rõ bóng dáng của Lục Kiến Thành.

Anh không dùng ô, cũng không dùng xe, cứ như vậy lao vào trong màn mưa.

Nghĩ đến việc sau này sẽ trở thành người xa lạ với anh, trong cuộc đời hai người sẽ không còn liên quan đến nhau nữa, không biết đột nhiên Nam Khuê lấy dũng khí từ đâu ra, cô đứng dậy, cái gì cũng không quan tâm, điên cuồng chạy xuống dưới.

“Lục Kiến Thành…”

Cô lớn tiếng gọi, giọng nói xuyên qua màn mưa truyền vào tai anh.

Mặc dù giọng của cô đã bị tiếng mưa át đi mất, nhưng Lục Kiến Thành vẫn nghe thấy.

Anh nhanh chóng xoay người, khi nhìn thấy Nam Khuê chạy xuống, hơn nữa còn xuống đến cửa, mưa to đang hắt lên người cô, anh không chút suy nghĩ mà lao thẳng đến.

“Sao lại xuống dưới này?” Anh nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Bên ngoài mưa rất lớn, thời tiết cũng rất lạnh, em mặc ít áo, sao chịu được chứ, mau vào đi.”

Nam Khuê không nói gì, chỉ yên lặng nhìn anh.

“Mau lên đi, xe và ô anh đều để lại, anh cũng đã gọi điện cho Lâm Tiêu, lát nữa cậu ấy sẽ đến đón em.”

“Vậy còn anh? Tự mình đi sao?”

Yêu nhiều đến bao nhiêu mới có thể dũng cảm đến quên mình như vậy chứ?

“Không cần quan tâm đến anh, anh tự có cách của anh.”

Lúc này Lâm Tiêu lái xe đến, cậu ấy xuống xe đi về phía bọn họ.

“Đưa thiếu phu nhân về nhà, chăm sóc cô ấy cho tốt.”

Dặn dò Lâm Tiêu xong, Lục Kiến Thành xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất trong màn mưa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 311


Chương 311

“Thiếu phu nhân, tôi đưa cô về.” Lâm Tiêu cầm một chiếc ô rất to, cung kính nói với Nam Khuê.

Nam Khuê ngẩng đầu nhìn chiếc ô cậu ấy đang cầm, đột nhiên nói: “Đưa ô cho anh ấy đi.”

“Chiếc ô này che mưa che gió vô cùng tốt, tổng giám đốc Lục nói để tôi dùng nó che mưa cho thiếu phu nhân.”

Nam Khuê cười nhưng vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt: “Đưa cho anh ấy đi, tôi không cần.”

Ngay cả anh cô còn không cần chứ nói gì đến một chiếc ô của anh?

“Thiếu phu nhân, chuyện này…” Lâm Tiêu có chút khó xử.

“Vậy tôi tự mình đi.” Nhìn Nam Khuê có vẻ muốn tiến lên cầm ô, Lâm Tiêu lập tức đồng ý: “Thiếu phu nhân, cô chờ một lúc, tôi lập tức đi.”

“Vớ vẩn.”

Lúc Lục Kiến Thành nghe Nam Khuê nhất định muốn đưa ô cho anh thì vô cùng tức giận.

“Tổng giám đốc Lục, tôi thấy thiếu phu nhân rất kiên quyết, chắc cô ấy rất lo cho ngài, ngài vẫn nên nhận thì hơn, cho dù làm ra vẻ chút cũng được.” Lâm Tiêu ở bên cạnh hết lòng khuyên.

Lục Kiến Thành không nhận, cắn răng nhận lại: “Đồ đã đưa rồi tôi cũng không muốn nhận lại, nếu cô ấy đã không cần thì vứt đi.”

Nói xong tay lớn của anh vung lên, chiếc ô kia lập tức rơi xuống mặt đất.

Mặc dù trời đã tối, mưa cũng rất lớn nhưng trong màn mưa dày đặc, Nam Khuê vẫn có thể nhìn thấy rõ chiếc ô kia bị anh ném xuống đất.

Lúc đầu chiếc ô còn bị gió lớn thổi xoay tròn trên mặt đất mấy vòng.

Nhưng chiếc ô nhanh chóng bị mưa làm ướt nhẹp, bên trong chứa càng ngày càng nhiều nước, càng ngày càng nặng.

Cuối cùng không thổi được nữa.

Trái tim Nam Khuê đau đến tê liệt.

Cô cảm thấy cô giống như chiếc ô kia vậy.

Giữa hè cô không sợ nắng nóng, chỉ muốn mang đến cho anh một chút mát mẻ, mùa đông cô không sợ lạnh lẽo, chỉ muốn mang lại cho anh chút ấm áp.

Cô mang theo một trái tim không chút tạp chất chạy về phía anh.

Nhưng anh lại không cần.

Anh cứ như vậy tùy tiện vứt sang một bên.

“Nam Khuê, từ bỏ đi! Anh ấy không yêu mày, hơn nữa vĩnh viễn cũng không yêu mày, chẳng lẽ đến giờ mày vẫn chưa hết hi vọng sao?”

Đúng vậy, đáng lẽ nên hết hi vọng.

Sớm nên hết hi vọng rồi mới phải.

Mưa to như trút nước, càng ngày càng lớn hơn, bóng dáng Lục Kiến Thành biến mất trong xe, sau đó chiếc xe đen kia lập tức biến mất trong màn mưa.

Càng đi càng xa, cuối cùng không còn nhìn thấy gì cả.

Lúc này Lâm Tiêu tiến đến, cậu ấy vừa muốn nói gì đó thì bị Nam Khuê cắt lời: “Cậu không cần đưa tôi về đâu, đi cùng anh ấy đi.”

Lâm Tiêu khó xử: “Thiếu phu nhân, đây là mệnh lệnh của tổng giám đốc Lục.”

“Vậy cậu có biết vì sao anh ấy lại một mình đi ra ngoài không?”

Lâm Tiêu lắc đầu.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 312


Chương 312

“Phương Thanh Liên bị bắt cóc, anh ấy đi cứu Phương Thanh Liên, chắc tôi cũng không cần nói bọn bắt cóc nguy hiểm đến mức nào đúng không, lần này anh ấy đi gặp nguy hiểm như thế nào cũng có thể đoán được, cậu chắc chắn không đi giúp sao?”

Nam Khuê nói xong, Lâm Tiêu vô cùng khiếp sợ nói: “Thiếu phu nhân, cô… cô nói thật sao?”

“Đương nhiên, nếu không thì còn chuyện gì có thể khiến anh ấy sốt ruột như vậy, không màng đến gì hết mà chạy đi?”

“Được, thiếu phu nhân, tôi lập tức đi, cô yên tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ tổng giám đốc Lục thật tốt.”

“Ừm.”

Trước khi đi, Lâm Tiêu gọi một chiếc xe cho Nam Khuê.

Mãi cho đến khi Nam Khuê ngồi lên xe, cậu ấy mới yên tâm lái xe rời đi.

Nhưng nếu như Lâm Tiêu biết chiếc xe kia sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho dù cậu ấy có chết cũng sẽ không để thiếu phu nhân lên chiếc xe đó.

Trên xe, Nam Khuê yên lặng ngồi.

Tay cô đặt trên bụng, từ đầu đến cuối đều bảo vệ thật kĩ.

“Bảo bối, xin lỗi con, mẹ luôn hứa hẹn muốn cho con một mái nhà hoàn chỉnh, nhưng mẹ mệt quá rồi, mẹ không làm được.”

“Con nói mẹ nhát gan cũng được, nói mẹ yếu đuối cũng được, mẹ thật sự không còn dũng khí nữa rồi.”

“Bảo bối, sau này con không có cha nữa, nhưng con yên tâm, một mình mẹ cũng sẽ chăm sóc tốt cho con.”

Mặc dù trái tim đau đớn đến chết lặng nhưng nghĩ đến sinh mệnh bé nhỏ đang lớn lên trong bụng mình, Nam Khuê vẫn tràn đầy lòng tin với cuộc sống.

Vì cô luôn tin tưởng, sau khi bảo bối chào đời, cuộc đời cô sẽ thay đổi.

Nhưng Nam Khuê nằm mơ cũng không ngờ rằng, trên thế giới này lại có nhiều bất ngờ như vậy.

“Cô gái, ngồi chắc nhé.”

Đột nhiên tài xế ngồi trước kêu to một tiếng.

Nam Khuê khiếp sợ ngẩng đầu, cô vừa ngẩng đầu lên đã cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Trong cơn mưa như trút nước, một chiếc xe tải chở hàng lớn đang điên cuồng lao về phía bọn họ, hơn nữa tốc độ vô cùng nhanh, cũng không thấy có dấu hiệu giảm tốc độ.

“Bác tài, xe đối diện…” Nam Khuê nắm chặt lấy thành xe, giọng nói run rẩy sợ hãi.

Trong giây phút đó, trong đầu cô hiện lên rất nhiều suy nghĩ: “Lục Kiến Thành, tạm biệt!”

“Lục Kiến Thành, vĩnh biệt!”

“Mẹ, con là Khuê Khuê, con đến tìm mẹ đây.”

“Bảo bối, mẹ có lỗi với con, nhưng mẹ sẽ cố gắng hết sức bảo vệ con.”

Nam Khuê cầm gối ôm đặt lên bụng, khom người xuống, cố bảo vệ bụng hết mức có thể.

Rầm một tiếng…

Tiếng va chạm vang lên mạnh mẽ, một giây sau, chiếc xe lộn mấy vòng rồi dừng lại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 313


Chương 313

Đầu Nam Khuê mạnh mẽ đập về phía trước.

Không biết xe lộn mấy vòng trên mặt đất, cô chỉ biết đầu và cả người cô đều rất đau, đau đến mức tưởng như sắp chết.

Cơ thể cô như muốn phân ra từng mảnh nhỏ.

Cuối cùng chiếc xe không lăn lộn nữa.

Xuyên qua kính chiếu hậu, Nam Khuê thấy chiếc xe gây tai nạn xe cộ bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra, càng đi càng xa.

Đầu đau đến mức như muốn nổ tung, nhưng Nam Khuê vẫn còn chút tỉnh táo.

Cô khó khăn nghiêng đầu nhìn, lúc này cô mới phát hiện lái xe ngồi bên cạnh đã gục đầu xuống tay lái, máu chảy rất nhiều.

“Bác tài… Bác… tài…” Nam Khuê cố gắng chống đỡ cơ thể, gần như dùng hết tất cả sức lực của mình mà gọi.

“Bác tài, tỉnh, mau tỉnh lại đi, bác phải kiên trì, bác phải cố gắng chịu đựng.”

Nam Khuê khóc, lớn tiếng nói.

Nhưng cũng không có chút tác dụng nào, tài xế vẫn hôn mê như cũ.

Hơn nữa máu trên đầu ông ấy ngày càng nhiều, trong không gian xe đóng chặt đều là mùi máu tươi.

Nam Khuê vẫn cho rằng mùi máu tươi là từ người tài xế, mãi đến khi bụng dưới cô bắt đầu đau nhức, bên dưới như có gì đó chảy ra.

Đột nhiên trong lòng cô có cảm giác không tốt chút nào.

“Bảo bối…”

“Bảo bối…”

Nam Khuê gào khóc.

Cô muốn kêu cứu, muốn ra ngoài, muốn đến bệnh viện.

Nhưng cửa xe đã bị phá hỏng, trời mưa quá lớn, trên đường vốn không có xe, tiếng kêu cứu của cô càng không có ai nghe được.

Làm sao bây giờ? Cô có thể làm gì bây giờ?

“Bảo bối, con đừng xảy ra chuyện gì nhé, con tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì, con có chuyện thì mẹ phải làm sao bây giờ?”

“Bảo bối, con cố gắng lên, mẹ nhất định sẽ cứu con.”

“Bảo bối, mẹ van xin con, đừng xảy ra chuyện gì, đừng bỏ mẹ mà đi.”

Nước mắt Nam Khuê tuôn như mưa.

Cô vô cùng vô cùng sợ, cô sợ chết.

Trái tim như rơi vào vực sâu vạn trượng, dọa cô sợ đến mức đầu óc không còn tỉnh táo.

“Không được, Nam Khuê, mày không thể hoảng loạn, không thể loạn được, mày nhất định phải bình tĩnh.”

“Chỉ bình tĩnh mới có thể cứu được bản thân và bảo bối.”

Nam Khuê hít một hơi thật sâu, cô véo tay mình, cố gắng để bản thân giữ tỉnh táo.

Bối rối sẽ không cứu được người, chỉ có thể bình tĩnh thì cô mới có thể nghĩ cách được.

Đúng rồi, điện thoại.

Cô còn có điện thoại, có thể gọi điện thoại.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 314


Chương 314

Nhưng sau cú va chạm mạnh vừa rồi, không biết điện thoại của cô đã rơi ra chỗ nào.

Nam Khuê cố gắng tỉnh táo tìm điện thoại.

Cuối cùng cô cũng thấy điện thoại ở mặt thảm cách đó không xa, giây phút này cô kích động đến mức rơi lệ, nhưng điện thoại cách cô quá xa, cô muốn cầm được nghe có vẻ dễ nhưng làm thì không sẽ chút nào.

Cô sụp đổ, vừa khóc vừa cảm thấy tuyệt vọng.

Lúc này tất cả cảm xúc trong lòng đều từ từ xuất hiện.

Nam Khuê dùng hết sức rướn người về phía trước, muốn nhặt điện thoại ở sau lưng.

Tay không đủ dài, cô cởi giày ra, bỏ tay vào trong giày, lợi dụng mũi nhọn của giày để kéo di động về phía mình.

Bên ngoài mưa rơi xối xả, nhiệt độ vô cùng thấp, gió lớn không ngừng thổi.

Bên trong cửa sổ, người Nam Khuê cong lại, đầu đầy mồ hôi, tay của cô cố gắng rướn về phía trước, tiếp tục rướn về phía trước…

Vì đau nên người cô đổ mồ hôi lạnh, nhất là dưới bụng giống như có người đang dùng châm đâm vào vậy, vô cùng đau nhức.

Nhưng cô không thể từ bỏ.

Cuối cùng cô cũng lấy được điện thoại.

Giây phút chạm được vào điện thoại, Nam Khuê vui đến mức ch** n**c mắt.

Nhưng cô nhanh chóng phát hiện điện thoại đã hỏng, chắc do cú va đập mạnh lúc nãy làm hư.

Cô nắm lấy điện thoại, khởi động đi khởi động lại, cuối cùng không biết sau bao nhiêu lần thử, màn hình điện thoại sáng lên.

Lúc đó cô không chút suy nghĩ, tất cả đều theo bản năng mà gọi điện thoại cho Lục Kiến Thành.

Sau hai tiếng chuông, bên kia nghe máy.

“Kiến Thành, cứu tôi.” Nam Khuê dùng sức nói.

Lục Kiến Thành ở đầu dây bên kia nhận ra có chuyện khác thường, lo lắng hỏi: “Nam Khuê, em sao vậy?”

“Tôi… Tôi bị tai nạn xe cộ, bây giờ đang ở trong xe không ra được, Kiến Thành, anh mau đến đi, mau đến cứu tôi.”

Nhanh lên, nhất định phải nhanh lên, chậm chút nữa thì bảo bối của cô sẽ gặp nguy hiểm.

Lúc điện thoại được bắt máy, Nam Khuê đã ôm tất cả hi vọng, cô một lần nữa cho rằng cho dù Phương Thanh Liên bị bắt cọc, nhưng chỉ cần bọn bắt cóc chưa lấy được tiền thì ít nhất sẽ không lập tức nguy hiểm đến tính mạng.

Hơn nữa, tại sao Phương Thanh Liên lại bị bắt cóc? Nếu như cô đoán không lầm thì khả năng cao là do một mình Phương Thanh Liên tự biên tự diễn, cũng chỉ vì muốn lừa Lục Kiến Thành đi mà thôi.

Nhưng cô thì sao?

Cô không như vậy, cô bị tai nạn xe cộ, tính mạng cô đang gặp nguy hiểm, nếu không được chữa trị kịp thời, cô sẽ thật sự chết mất.

Nhưng cô không ngờ rằng Lục Kiến Thành sẽ nghi ngờ cô.

“Nam Khuê, anh không cảm thấy đây là một chuyện hay để đùa đâu.”

Lúc câu này truyền vào tai Nam Khuê, khóe miệng cô hơi động đậy, cuối cùng vẻ mặt trở nên cứng đờ.

Cô muốn cười, nhưng cô cười không nổi.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 315


Chương 315

Cô muốn khóc, nhưng cũng không khóc được.

Trò đùa?

“Lục Kiến Thành, anh đang nói, tôi lừa anh sao?”

Hóa ra đây chính là kết luận anh đưa ra cho cô.

Đây chính là câu trả lời cho cuộc điện thoại mà cô dùng cả tính mạng của mình để gọi.

Trong không gian chật chội đều là hơi nóng, hơi nóng từ động cơ tỏa ra, hơi nóng của máu tươi, hơi nóng từ hô hấp của con người trong không gian kín, nhưng Nam Khuê lại cảm thấy mình như đang trong một hầm băng vậy, lạnh đến buốt giá con tim.

Lạnh, thật lạnh.

Lạnh đến mức cô phải đưa tay lên chạm vào tim mình xem có bị thương hay không.

Đầu càng ngày càng đau, nhưng Nam Khuê vẫn có thể chịu được sự đau đớn này.

Đáng sợ nhất là cơn đau nhức truyền đến từ bụng cô, hô hấp của cô càng ngày càng rối loạn, cô chỉ có thể th* d*c từng hơi lớn để làm dịu sự đau đớn này.

“Lục Kiến Thành, tôi không lừa anh, tôi căn bản không cần lừa anh.”

“Tôi bị thương, thật sự, tôi và lái xe đều bị tai nạn xe cộ, hiện tại tôi rất đau, toàn thân đều đau nhức, tôi xin anh, cứu tôi.”

Nói một câu quá dài khiến Nam Khuê đau đến mức r*n r*.

Quá đau, cơn đau nhức kéo đến từng cơn, mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm trí cô.

“Nam Khuê…” Giọng Lục Kiến Thành lạnh xuống: “Rõ ràng anh đã nói Lâm Tiêu đưa em về, lái xe ở đâu ra? Anh biết em không muốn anh đi tìm Thanh Liên, nhưng anh không đi thì cô ấy sẽ chết.”

“Em đã nói sẽ không ngăn cản anh đi, vậy bây giờ thì sao? Em đang làm cái gì vậy?”

Ha ha… Nam Khuê muốn cười nhưng cô cười không nổi.

Hóa ra anh cảm thấy tất cả những gì cô làm là diễn, đều là giả, mục đích là để ngăn cản anh đi cứu Phương Thanh Liên.

“Lục Kiến Thành, tôi không có lừa anh, tôi thật sự bị tai nạn, Phương Thanh Liên sẽ chết, vậy tôi thì sao?”

“Nếu như tôi nói tôi sẽ chết thì sao? Còn có bảo bối nữa.”

“Bảo bối?”

Nam Khuê nắm chặt điện thoại, vì bảo bối, trong giây phút cuối cùng, cô quyết định nói ra bí mất đã giấu trong lòng: “Đúng vậy, bảo bối, Kiến Thành, tôi không nói cho anh biết tôi đã mang thai, đã ba tháng.”

“Bây giờ tôi đau quá, tôi đang chảy máu, Kiến Thành, xin anh, cứu chúng tôi, cứu lấy con của chúng ta, van xin anh…”

Máu càng ngày càng chảy nhiều hơn, Nam Khuê sợ đến mức không còn nói chuyện liền mạch được nữa.

Nói ra việc mang thai đã là vốn liếng cuối cùng của cô.

Nếu như ngay cả việc này mà anh cũng không tin, không thể khiến anh nói ra lời sẽ đến cứu cô thì cô sẽ hoàn toàn hết hi vọng, sẽ không còn ôm chút hi vọng nào với anh nữa.

“Nam Khuê, từ khi chúng ta chung phòng đều dùng biện pháp tránh thai, nếu như em nói những chuyện khác thì có lẽ anh còn tin.”

Lúc giọng Lục Kiến Thành lại lần nữa vang lên, Nam Khuê chỉ cảm thấy thế giới hoàn toàn trở nên u ám, không còn chút ánh sáng nào nữa.

Mặt trời trong thế giới của cô đã tắt.

Vĩnh viễn ngừng chiếu sáng, sẽ không còn chiếu sáng nữa.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 316


Chương 316

Nam Khuê nắm chặt lấy điện thoại, cứng rắn nói một câu cuối cùng: “Lục Kiến Thành, anh muốn tin cũng được, không muốn tin cũng được, nhưng tôi không lừa anh, tôi thật sự bị tai nạn, con của tôi cũng gặp nguy hiểu, nếu như có một ngày anh biết được sự thật, tôi sẽ không tha thứ cho anh.”

Nói xong Nam Khuê trực tiếp cúp máy.

Cô lập tức gọi 120.

Cô muốn sống, cô nhất định phải sống, chỉ có như vậy bảo bối mới có thể bình yên vô sự.

Nhưng vừa nhấn xong ba số 120, Nam Khuê lập tức tuyệt vọng, màn hình điện thoại đã biến thành màu đen.

Cô thử tắt máy, thử khởi động lại, một lần, hai lần, ba lần…

Nhưng tất cả đều không có tác dụng.

Chiếc điện thoại giờ phút này giống như một cục kim loại vô dụng trong bàn tay cô, không còn chút tác dụng nào.

Nếu như biết trước câu trả lời của anh là vậy, cô nhất định sẽ không lãng phí hi vọng sống cuối cùng trên người anh.

Cô sẽ trực tiếp gọi 120.

Nhưng trên đời này không có “nếu”, cũng không có thuốc hối hận.

Ném điện thoại sang một bên, Nam Khuê cắn chặt răng, đau đớn khóc thành tiếng.

Sau khi khóc xong, cô không quan tâm hình tượng mà lau sạch nước mắt vì cô biết lúc này sẽ không có ai cứu cô trừ chính bản thân mình.

“Bảo bối, con cố gắng lên, cố gắng lên.”

“Mẹ sẽ nghĩ cách, mẹ nhất định sẽ không để con xảy ra việc.

Cô muốn ra ngoài, nhất định phải ra được khỏi xe, như vậy mới có chút hi vọng sống.

Nhìn cánh cửa xe bên trái, Nam Khuê dùng hết sức bò qua mở chốt cửa.

Mưa vẫn lớn như cũ.

Nam Khuê vừa mở cửa đã bị mưa to xối vào người, toàn thân cô đều ướt đẫm, máu tươi hòa vào với nước mưa chảy xuống.

Chiếc váy trắng của Nam Khuê lúc này dính đầy máu, từng vết máu dính trên váy cô như những đóa hoa nhỏ diêm dúa nở rộ.

Chướng mắt đến độ thê lương.

Mưa rất to, nhiệt độ thấp khiến Nam Khuê run rẩy, thật lạnh.

Hai tay cô bị lạnh đến không còn cảm giác, toàn thân đều băng cứng, cả người như mới bò ra từ trong hầm băng.

Cuối cùng cô cũng bò được từ trong xe ra ngoài.

Lúc cô muốn đứng lên mới cảm nhận được sự đau đớn truyền đến từ bắp đùi.

Nếu như cô đoán không sai, chân cô gãy xương rồi.

Rất rất đau.

Nhưng cho dù đau đến đâu cũng không sánh được với nỗi đau trong tim cô.

Những đau đớn mà Lục Kiến Thành mang lại cho cô, những thứ đó giống như có lưỡi dao đâm thẳng vào tim cô vậy, từng nhát từng nhát một.

Cho nên chút đau đớn này thì có là gì chứ?
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 317


Chương 317

Xe trên đường rất ít, nhưng không phải không có chiếc xe nào.

Nam Khuê dồn hết sức lực đi đến ven đường, điên cuồng lắc lư tay, muốn xe ven đường dừng lại giúp cô đến bệnh viện, hoặc cho cô gọi nhờ điện thoại cũng được.

Nhưng mưa quá lớn, có xe căn bản không thấy cô vẫy tay.

Có xe thấy tình trạng tai nạn nghiêm trọng, sợ rước họa vào thân nên không dám dừng lại.

Nam Khuê không còn cách nào khác, đành phải làm liều.

Lúc thấy một chiếc xe đang đi đến, Nam Khuê nhắm hai mắt lại, quyết định lê lết bên chân bị gãy xương của mình chạy ra giữa đường, trực tiếp giang hai tay ra ngăn cản chiếc xe đang lao nhanh đến.

Tiếng thắng xe vang lên rõ ràng, xe dừng lại cách cô mấy centimet.

Nói cách khác, chỉ cần chiếc xe này đi nhanh hơn chút nữa, hoặc không giảm tốc độ, hoặc cô đứng gần hơn một chút thì cô đã chết rồi.

Khi biết mình thoát chết, Nam Khuê mở to mắt, vui vẻ cười tươi.

Cô lập tức đi đến cạnh cửa xe, đau khổ khẩn cầu: “Tôi bị tai nạn xe, có thể gọi 120 giúp tôi được không? Cầu xin anh.”

Cô vừa dứt lời, cửa xe đột nhiên mở ra, một giây sau, một người đàn ông to béo đi xuống, anh ta nhìn Nam Khuê thì trực tiếp đưa tay đẩy cô ngã xuống đất.

Vì quá bất ngờ nên Nam Khuê lập tức bị anh ta đẩy ra rất xa.

Phần xương cụt đau nhức, quan trọng hơn nữa là lần đẩy này càng khiến bên dưới cô chảy nhiều máu hơn.

Cô rất đau, đau đến mức không đứng lên nổi.

Thấy cả người cô đầy vết máu, hơn nữa toàn thân còn ướt đẫm, người đàn ông kia chửi ầm lên: “Con đàn bà điên này, mày muốn chết thì tìm xe của người khác mà lao vào, quấn lấy tao làm gì?”

“Một người toàn là máu, hôm nay ông đây đúng là ra ngoài xui xẻo, đen muốn chết.”

“Con đàn bà chết tiệt này, cút ra cút ra, mau cút xa ra cho ông.”

Người đàn ông hùng hổ lên xe.

Sau đó Nam Khuê cứ thế nhìn chiếc xe kia rời đi, thậm chí lúc anh ta rời đi còn cố ý đi qua vũng nước để nước bắn lên người Nam Khuê.

Người cô lập tức dính đầy nước bẩn, trên mặt cũng bẩn thỉu, vô cùng chật vật.

Nam Khuê muốn đi dọc đường, cô biết rõ giữa đường nguy hiểm đến mức nào.

Nhưng cô đã không còn sức, cô đau đến mức chỉ thở thôi cũng đau.

Cô rất nhớ mẹ, rất nhớ ông.

Có lẽ lần này ông trời sẽ không quan tâm đến cô nữa, cô thật sự muốn đi với họ.

Như vậy cũng tốt, có lẽ cô sẽ hạnh phúc ở thiên đường hơn là ở nơi này.

Ít nhất trên thiên đường cũng có mẹ yêu cô, có ông nội thương cô, bọn họ đều sẽ cưng chiều cô, che chở cho cô, bảo vệ cô, sẽ không để cô chịu một chút tổn thương hay uất ức nào.

Còn có bảo bối nữa, bảo bối cũng sẽ ở bên cạnh cô.

“Thật xin lỗi bé yêu, mẹ thất hứa mất rồi, mẹ không bảo vệ tốt cho con.”

“Nhưng con yên tâm, cho dù thế nào mẹ cũng sẽ ở bên cạnh con.”
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 318


Chương 318

Trên khuôn mặt lấm lem hiện lên nụ cười, Nam Khuê đặt tay lên bụng, hoàn toàn mất đi h*m m**n sống tiếp.

Vì cô biết sẽ không có người, sẽ không có ai đến cứu cô.

Mẹ qua đời, ông nội cũng đã ra đi.

Cô cũng không trông đợi gì vào người cha bài bạc của mình.

Người thân nhất với cô trên thế giới này là chồng lại nghi ngờ tất cả mọi thứ đều do cô tự biên tự diễn, căn bản không tin cô.

Cũng có thể đây là một cái cớ mà Lục Kiến Thành tự tìm cho mình đi!

Cho dù anh tin, cho dù anh biết cô bị tai nạn, biết bé con của cô gặp nguy hiểm, anh vẫn không thay đổi mà chọn Phương Thanh Liên, chọn người phụ nữ trong lòng mình.

Nam Khuê, mày thua rồi, thua một cách thảm hại, thua một cách triệt để.

Cho nên cô cũng tỉnh táo lại rồi.

“Lục Kiến Thành, nếu có kiếp sau, chúng ta đừng gặp lại.”

“Lục Kiến Thành, vĩnh biệt, lần này là thật.”

Anh yên tâm, sau này tôi sẽ không quấn lấy anh nữa, cũng sẽ không biết tự lượng sức mình mà ganh đua cao thấp vì một vị trí trong lòng anh nữa.

Loại đau đớn đến mức không còn muốn sống này cô trải qua một lần là đủ rồi, đủ để khiến cả đời này cô cũng không quên được.

Toàn thân không còn chút sức lực, cuối cùng Nam Khuê không chịu nổi nữa.

Phịch một tiếng, cả người cô trực tiếp ngã xuống đất,

Trên mặt đất đều là nước, nước bắn tung tóe vào mặt cô.

Lúc ngã xuống vẫn rất đau, nhưng cô đã không còn cảm nhận được nữa.

Mưa vẫn rất lớn.

Trời càng lúc càng tối, xe trên đường càng ngày càng ít.

Trên một chiếc xe Jeep cách đó một đoạn, hai tay Đỗ Bằng chống lên tay lái, đột nhiên cậu ấy mạnh mẽ dụi mắt.

“Sếp, hình như phía trước xảy ra tai nạn xe cộ, mưa lớn quá nên em nhìn không rõ, anh thử nhìn xem.”

Nghe thấy mấy chữ “tai nạn xe cộ”, Chu Tiễn Nam vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi lập tức ngồi nghiêm túc lại, ánh mắt đen nhánh nhìn về phía trước.

Khi thấy chiếc xe lật nghiêng ven đường, trái tim anh ấy lập tức xiết lại, nói: “Tai nạn xe cộ, nhanh lái qua đó.”

“Vâng, sếp.”

Xe dừng lại, hai người lập tức lại gần chiếc xe bị tai nạn, bọn họ nhanh chóng phát hiện tài xế ngồi ở vị trí lá xe.

Đồng thời Đỗ Bằng cũng phát hiện được một người mặc đồ trắng nằm ven đường.

May mắn hôm nay Nam Khuê mặc váy trắng nên không bị chìm vào bóng tối, vẫn tương đối dễ phát hiện.

“Sếp, bên kia còn một người bất tỉnh.” Đỗ Bằng chỉ về phía Nam Khuê.

“Tôi sang đó, cậu mang người tài xế này ra.”

Chu Tiễn Nam nói xong nhanh chóng chạy về phía Nam Khuê.
 
Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu
Chương 319


Chương 319

Lúc bế cô gái ở trên đất lên, khi thấy rõ mặt cô, trái tim Chu Tiễn Nam cứng lại.

Nam Khuê?

Sao lại là cô?

Người bị tai nạn xe cộ lại là cô.

Chu Tiễn Nam cố gắng bình ổn lại trái tim đang điên cuồng đập loạn của mình, anh ấy vừa vỗ mặt cô vừa lớn tiếng gọi: “Nam Khuê, tỉnh… Mau tỉnh lại…”

“Nam Khuê, tỉnh lại.”

Anh ấy nhanh chóng mang Nam Khuê vào xe, đồng thời nói với Đỗ Bằng: “Cô ấy bị thương rất nghiêm trọng, có khả năng nguy hiểm đến tính mạng, tôi cần mang cô ấy đến bệnh viện ngay.”

“Tôi đã xem qua vết thương của tài xế, dù hôn mê nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, cậu ở đây đợi 120 đến.”

“Được rồi sếp, anh cẩn thận một chút.”

Đỗ Bằng vừa dứt lời đã thấy Chu Tiễn Nam ôm cô gái trong ngực lên xe, sau đó lập tức lái xe đi.

Lúc này cậu ấy còn không biết cô gái Chu Tiễn Nam ôm trong ngực là Nam Khuê.

Chu Tiễn Nam nhấn ga, nhanh chóng lái xe đi.

Hôm nay mưa rất to, đêm cũng đã khuya, trên đường gần như không có xe.

Nhưng thời tiết như vậy cũng không làm khó được Chu Tiễn Nam, kĩ thuật lái xe của anh ấy vẫn tốt như cũ.

Tay anh ấy run run, anh ấy nhấn điện thoại gọi cho Chu Cẩm.

Vì mưa to nên Chu Cẩm đi ngủ rất sớm, giọng cô ấy vẫn còn ngái ngủ: “Này, nửa đêm không ngủ được chạy đến quấy rầy chị à, tốt nhất em nên có chuyện quan trọng cần nói vào giờ này.”

“Vâng, chị, chuyện gấp, vô cùng quan trọng.” Chu Tiễn Nam bình thường vẫn luôn bình tĩnh nhưng bây giờ lại có chút run rẩy.

Chu Cẩm lập tức nhận ra điều này: “Sao vậy? Tiễn Nam, có phải em bị thương khi làm nhiệm vụ không?”

Chu Tiễn Nam bị thương là điều mà nhà họ Chu sợ nhất.

“Chị, không phải em, chị đừng lo lắng, nhưng bây giờ em cần chị giúp, em nhớ chị có bạn thân là giáo sư khoa sản, chị gọi giúp em một cuộc, em có người bạn cần cô ấy đích thân chẩn trị, em đang trên đường đến.”

“Tình hình thế nào?” Chu Cẩm không hiểu gì nên tất nhiên muốn hỏi.

“Nói ra rất dài, chị lập tức sắp xếp giúp em đi.”

Nhận ra được sự vội vàng của Chu Tiễn Nam, Chu Cẩm không hỏi tiếp, vội vàng nói: “Được, em đừng gấp, chị lập tức đi sắp xếp cho em.”

“Cảm ơn chị.”

Sau khi cúp điện thoại, Chu Tiễn Nam nhìn Nam Khuê, tiếp tục cao giọng gọi cô: “Nam Khuê, tỉnh lại đi.”

“Nam Khuê, đừng ngủ, tỉnh lại đi…”

Lúc này cô nên tỉnh táo, ý chí sống sót càng mạnh thì nguy hiểm càng thấp, khả năng sống tiếp càng lớn hơn.

Cho nên anh ấy muốn đánh thức cô, nhất định phải đánh thức cô.

Trên đường đến bệnh viện, Chu Tiễn Nam không ngừng gọi tên Nam Khuê.

Trong lúc mê mang, Nam Khuê cảm thấy người mình như ấm hơn, xung quanh rất ấp áp và mềm mại.
 
Back
Top Bottom