Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 481


Chương 481

Nhưng Tô Tú Song cũng không thèm nhìn cô ta thêm một lần nào nữa, cúi đầu nghiên cứu kịch bản và những cảnh sẽ quay vào buổi chiều.

Đã sắp quay xong bộ phim này, đây lại là cảnh quay lớn, là điểm nhấn của bộ phim nên cô không dám thả lỏng, lơ là.

Bắt đầu quay phim.

Diễn viên vẫn là Tô Tú Song và Tân Du Du.

Mật báo của Cố Triều Tịch bị Cổ Linh Nhi bí mật lấy đi, chuyện cơ mật bị tiết lộ, hành quân được nửa đường thì bị bao vây trước sau, kẹt trong hẻm núi.

Thương vong thảm thiết, thực sự vô cùng thê thảm.

Lợi dụng lúc Cố Triều Tịch nghị luận với các tướng lĩnh, Nguyệt Lạc bắt Cổ Linh Nhi làm con tin.

“Người còn muốn nối giáo cho giặc!”

Bỏ qua thanh trường kiếm đang kề trên cổ, áo trắng Cổ Linh Nhi mặc trên người bay phiêu phiêu, vẻ mặt cô tràn đầy bình tĩnh.

“Là ta nối giáo cho giặc hay là ngươi có lòng dạ rắn rết? Thiếu gia đối xử tốt với ngươi như vậy mà ngươi lại lòng lang dạ sói muốn giết thiếu gia!”

Vẻ mặt Nguyệt Lạc tràn đầy giận dữ, tiến từng bước lại gần.

“Đây là làm phản, là tội chết, ngươi cam tâm nhìn chiến tranh nổ ra, dân chúng gặp tai ương, trăm họ lầm than sao?”

“Haha..” Nguyệt Lạc ngửa cổ nhìn lên trời cười một tràng dài: “Dân chúng gặp tai ương thì có liên quan gì đến ta?

Trăm họ lầm than thì liên quan gì tới ta?

Nếu đã không liên quan nên thì tôi cần gì phải thương hại?”

“Ngươi đúng thật ngoan cốt! Người như ngươi sẽ bị sét đánh chết.”

Cổ Linh Nhi tát qua một cái tát chứa đầy sự tức giận.

Mặc dù bị tát nhưng Nguyệt Lạc không hề tức giận, khóe miệng nở ra nụ cười: “Ta điên rồi cũng tốt hơn loại người ph0'ng đãng như ngươi! Luẩn quẩn giữa hai người đàn ông, cuối cùng lại trở thành người của thái tử, ta nghe nói ngươi và thái tử mỗi đêm đều phóng túng. Ta nghĩ kỹ nữ cũng không ph0'ng đãng bằng ngươi!”

Tô Tú Song cười chế nhạo, ánh mắt tràn ngập sự khinh thường, giống như đang nhìn cái gì bẩn thỉu.

Tần Du Du bất giác nhớ ra lại khi ở phòng thay đồ cô ta cũng có bộ dạng và giọng điệu như thế này.

Nhất thời quên mất vẫn đang trong cảnh quay, Tân Du Du trừng mắt oán giận nhìn Tô Tú Song.

Tô Tú Song không quan tâm cô ta, cố ý áp diễn.

Dù sao thì nhân vật của cô ấy trong bộ phim này cũng là độc ác và tàn nhãn, cho nên dù lời nói và giọng điệu có ác độc đến đâu thì tất cả đều phù hợp với tính cách nhân vật.

Quả nhiên, Tân Du Du bị cô k1ch thích thì ánh mắt đã biến đổi, cùng với đó, bầu không khí xung quanh cũng bắt đầu thay đổi.

“Cắt!”

Trương Tiến Trung lên tiếng, cắt ngang phân cảnh: “Tần Du Du, chú ý đến biểu cảm trong mắt và trạng thái của cô, đừng để cảm xúc của cô đi xuống”

Hai phút sau, cảnh quay lại bắt đầu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 482


Chương 482

Tô Tú Song vẫn tiếp tục áp diễn, Tân Du Du lại mất phong độ.

Mười lần, hai mươi lần diễn lại vẫn liên tục bị NG khiến cho sự kiên nhẫn của Trương Tấn Trung đã cạn kiệt, anh ta vứt kịch bản sang một bên rồi hét lên: “Tân Du Du, cô là đồ óc heo à, cô là nữ chính, cô nhìn biểu cảm của cô xem. Cô có biết diễn không?”

Lồng ngực Tân Du Du phập phồng, tim đập loạn lên, nghiến răng nghiến lợi.

Cô ta là một ngôi sao hạng A, luôn được người khác nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nhưng kể từ khi đến đây thì ngày nào cũng bị Trương Tấn Trung mắng mỏ.

“Cảnh này sẽ tạm dừng để quay cảnh của Cố Triều Tịch và Cổ Linh Nhi”

Tuy nhiên, cảnh quay này cũng không khá hơn là bao, Cổ Linh Nhi bị hôn mê, Cố Triều Tịch đã nhân cơ hội này để hôn cô.

Nghe nói đó là cảnh hôn với Tân Du Du, Hoắc Dung Thành suýt chút nữa là bùng nổ.

Tô Tú Song nhướng mày, võ nhẹ lên vai Hoắc Dung Thành, rõ ràng là đang hả hê: “Cố lên em trai.”

Hoắc Dung Thành híp mắt, nghiến răng nghiến lợi, rất muốn bóp ch3t cô.

Nhưng ngay lập tức nghĩ đến nụ hôn của hai người bên hồ, ánh mắt tức giận của anh dần trở nên trìu mến, trên mặt lộ ra một tia ửng hồng.

Thái độ nhanh chóng thay đổi, từ một con chim giận dữ trở thành một người yêu bé nhỏ chỉ trong tích tắc.

Trương Vinh Hiển vừa lúc đi tới, Hoắc Dung Thành liền nói: “Đi nói cho Trương Tiến Trung, tôi bị đau bụng nghỉ là đau dạ dày, thắt ngực cũng đau. Chiều nay tôi cần nghỉ ngơi”

“Cậu chủ, cảnh này cậu không thể trốn tránh. Nếu hôm nay không quay thì ngày mai sẽ quay.”

“Ừ” Tô Tú Song khoác tay lên vai Trương Vinh Hiển, cũng gật đầu đồng ý nói: “Tránh được mùng một cũng không tránh khỏi mười lăm”

“Nhưng mà tôi có một cách, có thể thử…”

Cách đó không xa, Trương Tiến Trung và Vương Minh Vũ nhìn ba người đang nói cười có phần lén lút.

Hai người cau mày, suy nghĩ khác nhau nhưng sắc mặt đều âm trầm.

Cách của Trương Vinh Hiển rất bá đạo.

Hoắc Dung Thành ăn một đống thứ nặng mùi như tỏi, gừng, hẹ, thậm chí còn dán chặt ba lớp băng dính trên miệng.

Với cách này thì khi quay cảnh hôn, vừa không phải đụng chạm vào miệng mà còn giáng cho đối phương một đòn chí mạng.

Nhìn thấy cái này, sắc mặt của Tô Tú Song trở nên lạnh lùng, trên trán xẹt qua ba vạch đen: “Cách này có phải hơi ác không?”

“Cậu thì biết cái gì?”

Hoắc Dung Thành trợn mắt tức giận trừng mắt nhìn cô: “Sự thuần khiết của tôi không thể bị hủy hoại loại bởi loại phụ nữ như vậy.”

“Thuần khiết? Đây không phải là nụ hôn đầu tiên của cậu đấy chứ?” Tô Tú Song chớp mắt.

“Đừng nói nhảm, chị đã lấy đi nụ hôn đầu của tôi. Đây là sự thật, đừng có ngụy biện!”

Tô Tú Song: “…”

Lúc đó nên để cho cậu ta chết đuối mới phải!

Quả nhiên, khi quay cảnh này, trạng thái của hai người họ không thể nào gọi là tốt.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 483


Chương 483

Chỉ cần thấy Tân Du Du đến gần anh đã cảm thấy buồn nôn nói gì đến chuyện cúi xuống hôn.

Buổi sáng thì hỏng hai mươi lần, buổi chiều thì NG năm mươi lần.

Khuôn mặt của Trương Tiến Trung đã tối sâm, không còn có thể diễn tả được bằng lời.

Sau khi quay xong, mọi người đều tẩy trang.

Tân Du Du cảm thấy trong bụng không thoải mái, thắt lưng và lưng lại đau nhức, cô ta ngẩng đầu hỏi trợ lý: “Ngày mai diễn cảnh gì?”

“Có cảnh quay cần dây cáp bảo hộ và có một cảnh quay dưới nước”

“Đi nói với Trương Tiến Trung, tôi xin nghỉ phép, ngày mai không quay được”

Dựa trên những biểu hiện này dự kiến ngày mai cô sẽ đến tháng.

“Được”

Trợ lý trả lời, vừa định ra khỏi phòng thì bị Tân Du Du gọi một tiếng: “Thôi bỏ đi, tôi diễn.”

Trong khoảng thời gian này, Trương Tiến Trung đã thấy cô không vừa mắt, ngày nào cũng bới lông tìm vết, không thích cô chút nào.

Nếu lần này cô diễn còn có thể tạo được ấn tượng tốt.

Dù sao thì hôm nay cũng đã khác xưa, từ khi bị vứt bỏ cô ta vẫn chưa tìm được người chống lưng mới, không thể quá kiêu ngạo được.

Diễn viên hạng A, nghe có vẻ êm tai, thực ra cũng chỉ là một diễn viên bình thường, nếu không có gia thế, không có người chống lưng, thì rất nhanh sẽ trở thành một đống phân, đây là hiện thực.

Phòng đạo diễn.

Cửa phòng mở toang.

Trương Tiến Trung và Vương Minh Vũ ngồi đối diện nhau, trên bàn có rượu và các món ăn nhậu.

“Trong thời gian này biểu hiện của Tân Du Du thực sự rất tệ”

“ồ” Trương Tiến Trung nhấp một ngụm rượu: “Biểu hiện của cô ấy và khả năng biểu diễn quá giống nhau, cả hai cảnh diễn đều bị Tô Tú Song lấn át, đúng là không thể xem nổi, đến khi chiếu chắc chắn sẽ bị dìm thê thảm”

Vương Minh Vũ gật đầu tỏ vẻ tán thành: “Vậy giờ anh định làm thế nào?”

“Chỉ có hai cách, một là tăng đất diễn của Liễu Y Y hoặc Tô Tú Song lên, giảm bớt đất diễn của cô ta đi”

“Hôm nay lúc ở phim trường tôi cũng có quan sát khá kỹ, cảm giác CP của Tần Du Du, Trương Vinh Hiển và Hoắc Diệc Phong cũng không quá mạnh, ngược lại cảm giác CP của Tô Tú Song và hai người họ lại rất lớn”

Vương Minh Vũ vừa ăn vừa nói ra cảm nghĩ của chính mình.

“Ừ, tôi cũng cảm thấy như vậy”

“Lúc đầu tôi không quá coi trọng Tô Tú Song, chỉ muốn cho cô ta làm diễn viên đóng thế, không ngờ cô ấy tiến bộ rất nhanh, hoàn toàn có thể đảm nhận được vai chính.” Vương Minh Vũ lại nói.

Bên ngoài cửa, Tân Du Du hơi nép người, lẳng lặng nghe toàn bộ đoạn đối thoại bên trong.

“Tôi nhận được điện thoại báo tối mai tổ chức tiệc ở khách sạn Hỉ Lai Đăng, còn có nhà thiết kế thời trang hàng đầu Smith nữa, anh đi thông báo cho diễn viên và đoàn phim đi”

Vương Minh Vũ gật đầu: “Được, tôi biết rồi, có điều sao Smith lại đến Nam Việt chứ?”

“Đương nhiên là do nhìn trúng thị trường Nam Việt, muốn lấn sân tới thị †rường này, tìm một nữ minh tỉnh Nam Việt làm người đại diện rồi” Trương Tiến Trung nói: “Không cần nói quá nhiều, ngày mai có rất nhiều ngôi sao nổi tiếng tham dự, để Smith tự mình quan sát rồi âm thầm chọn lựa”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 484


Chương 484

“Được”

Tân Du Du mím chặt môi, đôi mắt cô ta khế nheo lại, quay trở vê phòng nghỉ.

Bên trong phòng không có một bóng người, ngay cả trợ lý cũng không thấy bóng dáng đâu.

Tần Du Du vô cùng tức giận, cô ta lập tức mở điện thoại gọi cho trợ lý, năm lần bảy lượt đều không được bắt máy, vẻ mặt cô ta càng thêm tức giận hơn.

Không còn cách nào khác cô ta đành phải tự mình thay quần áo, tháo trang sức.

Đến khi quay trở lại xe, cô ta mới thấy trợ lý thở hổn hển chạy tới.

“Chết giẫm ở đâu vậy? Vẫn còn biết quay về cơ à? Đúng là cái đồ vô trách nhiệm! Đừng có lên xe nữa, tự mình cút về đi!”

Giọng nói của Tân Du Du vô cùng chanh chua, trút hết tất cả giận dữ lên người trợ lý.

Khi nói chuyện còn cố ý đóng cửa lại khiến trợ lý cố gắng chen người vào nói: “Vừa rồi tôi lén lút nghe được Tô Tú Song và Bạch Tĩnh nói chuyện.”

Cánh tay đang kéo cửa của Tần du Du đột nhiên ngừng lại: “Nói mau!”

“Không phải ngày mai sẽ đi đi tham dự buổi tiệc tối sao? Bọn họ đang muốn chọn bộ trang phục này.”

Trợ lý đưa điện thoại di động đến trước mặt Tân Du Du, bên trên màn hình điện thoại là ảnh chụp trang phục.

Tần Du Du liếc mắt nhìn qua, ánh mắt toát lên vẻ khinh thường: “Đúng là đám nhà quê nghèo kiết xác, một bộ trang phục chưa đến trăm triệu mà cũng dám mặc ra bên ngoài?”

Sau đó, cô ta trực tiếp ném điện thoại trên tay lên mặt trợ lý, nói: “Cái loại tin tức này mà cũng ra vẻ báo cáo lập công cái gì chứ?”

Trợ lý bị ném điện thoại trúng mặt đến nỗi tím cả mũi, tức giận nhưng không dám cãi lại chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận.

Đột nhiên, ánh mắt cô ta sáng lên, gọi một cuộc điện thoại: “Báo cho cô một tin này.”

“Ồ, có tin gì vậy?” Liễu Y Y cười lạnh: “Đừng quên chúng ta là kẻ thù đấy”

“Không phải cô cũng thấy Tô Tú Song không vừa mắt sao, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn bè, có muốn đẩy một cái hotsearch lên không?”

Liễu Y Y không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.

“Thì sao?”

“Tô Tú Song chọn trang phục thiết kế của Smith, tôi sẽ gửi ảnh chụp trang phục qua Zalo cho cô, sau đó cô có thể liên hệ với vài tờ báo nổi tiếng”

Liễu Y Y cười lạnh một tiếng: “Cô muốn tôi đụng hàng với cô ta? Hơn nữa bộ trang phục chỉ có trăm triệu ai mà thèm mặc chứ? Nhìn đã thấy đáng ghét!”

“Cô gầy hơn cô ta, mặc bộ trang phục này vào chắc chắn sẽ đẹp hơn cô ta, lẽ nào cô lo mình không bằng một người mới sao?” Tần Du Du cố ý dùng chiêu khích tướng.

“Cô mà có lòng tốt như vậy ư? Còn muốn đẩy hot search cho tôi, không giống tính cách cô cho lắm.”

Tân Du Du cười nói: “Tôi cũng rất muốn lên hot search, nhưng lúc trước lên hot search bị hắc một thời gian, còn bị Trương Tiến Trung giáo huấn cho một trận, tôi không chịu nổi nữa”

Sau khi ngắt điện thoại.

Liễu Y Y đứng trước gương, tự cảm thấy bản thân mình từ khuôn mặt đến vóc dáng đều vô cùng hoàn hảo, không có gì đáng chê cả.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 485


Chương 485

Cuối cùng, cô ta gọi một cuộc điện thoại cho trợ lý nói: “Để ý Tô Tú Song một chút cho tôi, có tin tức gì thì lập tức báo ngay cho tôi.”

Ngày hôm sau.

Đoàn phim tạm ngừng quay, Tô Tú Song tỉnh lại sau một giấc ngủ say.

Bên dưới lầu, Hoắc Lăng Tùng và Hoắc Diệc Phong đang ngồi ở phòng khách.

“Muốn ăn sáng với gì, kiểu Tây hay là kiểu ta?” Hoắc Diệc Phong khẽ hỏi, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại.

Tô Tú Song có chút bất ngờ, nhíu mày nhìn anh ta, đột nhiên thái độ lại trở nên thân thiết như vậy khiến cô có chút không quen.

“Tôi không ăn đâu, tôi đi xem vườn rau một chút”

Cô vừa mới rời đi, Hoắc Diệc Phong lập tức kéo theo Tiểu Bạch chạy theo sau Tô Tú Song.

Vườn rau mọc rất nhanh, xanh tươi mơn mởn, nhìn thấy khiến tâm trạng tốt lên không ít, ngay cả dưa chuột cũng bắt đầu nở hoa rồi, vài bông hoa nhỏ màu vàng nhạt điểm trên các tán lá xanh ri.

“Mấy bông hoa dại này rất xinh đẹp, giống như cô vậy” Đột nhiên Hoắc Diệc Phong cất tiếng, kèm theo tiếng cười vô cùng tà mi.

Tô Tú Song không biết nói gì.

Cái gì mà hoa dại chứ?

Nhìn sắc mặt cô, Hoắc Diệc Phong vội vàng sửa lại lời nói: “Là hoa cúc”

“Đây là dưa chuột!”

Hoắc Diệc Phong không thể tin nổi, ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm đóa hoa mà anh ta cho là hoa cúc: “Đóa hoa cúc thanh thuần như vậy sao khi lớn lên lại trở thành thô tu.c thế chứ, nhìn sởn cả gai ốc”

“Vậy cậu nhìn lại xem, đây là cái gì?”

Tô Tủ Song chỉ vào hai mầm tỏi non.

“Gái này không thể làm khó được tôi đâu!” Hoắc Diệc Phong vỗ võ ngực nói đầy tự hào: “Đây là tỏi, hôm qua vừa mới ăn xong!”

Giọng nói cậu ta vang dội, tự hào, vẻ mặt chờ mong được khen ngợi.

Tô Tú Song im lặng, không nói thêm gì.

Khi nói chuyện, cậu ta còn nắm lấy một cây rau thơm: “Chị xem, cây cỏ này mọc lên nhìn lạ nhỉ”

Tô Tú Song trừng mắt nhìn cậu ta, cô quay đầu lại thấy Tiểu Bạch chạy khắp vườn rau, thậm chí còn giơ chân sau lên, †è lên đó.

Cô im lặng tìm một tờ giấy, sau đó bảo quản gia Trương mang tới một cái bút, viết lên đó một hàng ký tự, cắm xuống rồi rời đi.

Hoắc Diệc Phong tò mò đi tới.

Chỉ thấy trên mặt giấy viết một hàng chữ to đùng: Hoắc Diệc Phong và chó không được đi vào.

Hoắc Diệc Phong cúi đầu lại thấy Tiểu Bạch ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm anh ta.

Một người một chó, trông hòa hợp đến kỳ lạ.

“Đừng nhìn nữa, từ hôm nay mày đổi tên cho tao, gọi là Hoắc Diệc Phong và chó, nghe thấy chưa?”

Tiểu Bạch ngây mặt ra.

Biểu chiều, Bạch Tĩnh lại gọi điện thoại tới: “Trang phục đã chuẩn bị xong, còn giày và thợ trang điểm đâu rồi?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 486


Chương 486

“Giày đã có rồi, còn trang điểm thì tự †úc cũng được. Tô Tú Song vừa mới gội đầu, hiện giờ đang đắp mặt nạ.

“Cậu tự mình trang điểm sao?”

“Tiệc tối tụ hội tất cả các minh tinh, ai sẽ để ý đến hay là chụp ảnh chúng ta chứ? Bình thường thôi là được rồi” Tô Tú Song nhàn nhạt nói.

Bạch Tĩnh không yên tâm, lại dặn dò thêm một câu: “Nhớ là phải trang điểm cho đẹp chút đấy”

Tô Tú Song ậm ừ đáp lại sau đó ngắt điện thoại, cô sẽ không trang điểm cầu kỳ, chỉ cân đơn giản tự nhiên là được rồi.

Sau khi trang điểm và thay trang phục xong xuôi, cô đi xuống lầu.

Hoắc Dung Thành đưa áo khoác cho quản gia Trương, nghe được tiếng bước chân thì quay đầu lại, ánh mắt anh lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hoắc Lăng Tùng và Hoắc Diệc Phong đang ngồi trên sô pha cũng hớn hở quay đầu lại.

Chiếc váy màu đen trùm đến mắt cá chân, chất vải bằng nhung càng nổi bật hơn dưới ánh đèn, làm toát lên vẻ long lanh, lấp lánh.

Cổ áo hình vuông lộ ra chiếc cổ trắng nón và xương quai xanh quyến rũ của cô.

Váy dài ưu nhã động lòng người, ôm sát eo cô làm nổi bật lên đường cong quyến rũ.

Tô Tú Song không búi tóc mà buộc cao kiểu đuôi ngựa làm toát lên khí chất đoan trang và mạnh mẽ của cô.

“Phụt…”

Hoắc Diệc Phong phun ra một ngụm nước trong miệng, không ngờ người phụ này ăn mặc trang điểm xinh đẹp vào lại suýt nữa khiến anh ta bị thu hút.

“Rất phù hợp với em, vô cùng xinh đẹp” Hoắc Lăng Tùng nhẹ nhàng vỗ tay nói.

Hoắc Dung Thành nheo đôi mắt lại, đôi mắt bình tĩnh nhìn làn da trắng nõn như tuyết trước ngực của cô, yết hầu anh không nhịn được mà khe động.

Bị ba người đàn ông nhìn chằm chằm cùng một lúc khiến Tô tú Song có chút xấu hổ, khuôn mặt cô hơi ửng hồng, ngượng ngùng kéo kéo váy.

“Mặc như vậy là muốn đi đâu sao?”

Hoắc Dung Thành hơi cong môi hỏi.

“Tối nay ở khách sạn Hỉ Lai Đăng có tổ chức tiệc, các diễn viên chính của đoàn phim đều tham dự, Hoắc Diệc Phong cũng sẽ đi.” Tô Tú Song mở miệng đáp lại lời anh.

Hoắc Dung Thành nhướng mày, quay đầu nhìn Hoắc Diệc Phong, ánh mắt anh thâm thúy mang theo vài tia dò hỏi.

“Chị ấy không hề nói dối, em có thể làm chứng.

Hoắc Diệc Phong vội vàng giơ hai tay lên.

Hoắc Dung Thành thu hồi ánh mắt: “Cố Hàn đưa hai người đi”

“Sẽ có người của đoàn phim tới đây đón” Tô Tú Song vội vàng nói, xe của Hoắc Dung Thành quá xa hoa, chắc chắn sẽ khiến cho người ta chú ý tới.

Lúc này, di động của Hoắc Diệc Phong vang lên, anh ta nhìn thông báo, là Trương Vinh Hiển gọi tới.

Tài xế tới rồi.

“Anh hai, tài xế tới rồi, bọn em đi trước đây.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 487


Chương 487

“Được”

Hoắc Dung Thành nhàn nhạt đáp lại.

Nhìn bóng dáng hai người cầm tay nhau rời đi, Hoắc Dung Thành lười biếng dựa lên sô pha, ánh mắt vẫn dõi theo Tô Tú Song.

Sau đó, đột nhiên nghĩ ra điều gì, anh cầm lấy áo khoác gió rời khỏi phòng khách.

Khách sạn Hỉ Lai Đăng.

Thảm đỏ dài thượt trải từ xe tới đại sảnh khách sạn.

Khắp viên khắp thành phố cùng với fans hâm mộ đứng thành hai hàng ở hai bên chụp ảnh, không khí vô cùng náo nhiệt.

“Đạo diễn vẫn còn đang trên đường tới, chúng ta đợi chừng mười phút nữa rồi cả đoàn phim cùng đi thảm đỏ”

Trương Vinh Hiển và là tài xế bây giờ còn kiêm cả chức quản lý và giải thích nữa, buồn đến não lòng.

Không ngờ bữa tiệc lại tổ chức long trọng như vậy, Tô Tú Song vô thức nuốt một ngụm nước miếng.

Ngược lại với cô, Hoắc Diệc Phong lại vô cùng nhàn nhã tựa lưng vào sô pha, thoải mái chìm vào giấc ngủ.

Mười phút sau, ba chiếc xe sang chảnh nối đuôi nhau dừng trước thảm đỏ.

Trương Vinh Hiển gọi Hoắc Diệc Phong dậy, Tô Tú Song nhấc váy lên, đi theo hai người họ xuống xe.

Trương Vinh Hiển, Tân Du Du là hai diễn viên chính nên đứng ở vị trí trung tâm còn Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong đứng ở phía ngoài cùng.

Vừa ngẩng đầu lên, đột nhiên thấy Liễu Y Y bất ngờ xuất hiện trên thảm đỏ.

Tô Tú Song nhíu mày lại, đầu óc cô có chút choáng váng Má ơi!

Tình huống này, trong thời khắc này, vậy mà lại bị đụng hàng!

Khóe môi Tân Du Du khẽ nhếch lên, vẻ mặt cô ta giống như đang xem kịch Vui.

Liễu Y nhìn Tô Tú song bằng vẻ khinh bỉ, cô ta đi tới, đứng ở phía bên phải Trương Vinh Hiển, cũng là vị trí trung tâm.

“Mẹ nó chứ! Sao người phụ nữ xấu xa kia lại mặc trang phục giống chị vậy?”

Đôi mắt đào hoa của Hoắc Diệc Phong khẽ nheo lại, cậu ta cúi đầu, ghé sát tai cô nói: “Cô ta mặc xấu lắm, nhìn khó coi chết đi được, không đẹp bằng cø.

Tô Tú Song miễn cưỡng mở miệng đáp lại: “Vậy sao?”

“Chắc chắn là vậy rồi! Ông đây vô cùng có mắt nhìn”

Cả đoàn người bước lên thảm đỏ.

“Du Du cố lên, chúng tôi sẽ mãi ở bên cô!”

“Toàn tâm toàn ý yêu Du Dul”

“Trương Vinh Hiển là thần tiên tái thế, anh là hình mẫu lý tưởng của em.”

“Vinh Hiển ở đâu tôi ở đó, cùng anh đi khắp thế gian này!”

Đám fans hâm mộ đứng ở hai bên điên cuồng gào thét, giọng nói như gà bị cắt tiết, nghe vô cùng chói tai.

Liễu Y Y cũng không hề ít fans hâm mộ, băng rôn màu đỏ bay phấp phới, tiếng hò hét ầm ÿ.

Khiến người ta bất ngờ đó là Hoắc Diệc Phong cũng có kha khá fans hâm mộ tới ủng hộ.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 488


Chương 488

Còn Tô Tú Song có điểm đáng thương hơn, cô chẳng có một fans hâm mộ nào cả.

Tần Du Du vô cùng đắc chí, cô ta kiêu ngạo nhìn về phía Tô Tú Song, trong lòng hả hê nghĩ, cho dù nổi nữ chính thì Tô Tú Song cũng không thể so nổi lượng fan của cô ta.

Hoắc Diệc Phong khẽ nghiêng đầu nói với Tô Tú Song: “Đừng ghen ty, chờ sau này tôi giàu rồi, sẽ chi tiên thuê cho chị một đám fans”

Tô Tú Song khế cong môi nói: “Vậy thì cảm ơn cậu”

Toàn bộ quá trình thảm đỏ đều được phát trực tiếp trên mạng, lúc này, trên đó đã có vô cùng tin nhắn gửi tới.

“Tô Tú Song đúng là không biết xấu hổ, chỗ nào cũng thấy mặt cô ta, lần trước vừa mới được lăng xê, lần này lại tiếp tục”

“Lại còn cố ý mặc đồ giống với Liễu Y Y nữa chứ, đúng là cái đồ ham cọ nhiệt, đáng ghê tởml”

“Người phụ nữ này đúng là không biết xấu hổ, đúng là không đáng để ý đến, cả người đầy mưu mô, quỷ kế”

“Đúng vậy, đúng là đáng ghét”

“Tôi chỉ là một người qua đường, nhưng sao tôi lại cảm thấy Tô Tú Song mặc trong có vẻ đẹp hơn Liễu Y Y nhỉ?”

“Lầu trên chắc chắn mắt mù rồi”

“Người mù mắt còn sáng hơn bạn, Liễu Y Y của chúng tôi là đẹp nhất”

“Wow, không ngờ người đóng vai Cố Triều Tịch lại đẹp trai như vậy, cao quá, chân thật là dài như đường cao tốc vậy”

“Đúng vậy, đúng vậy, đúng vậy, Trương Vinh Hiển cũng đẹp nữa, đẹp trai quá, đẹp muốn xỉu luôn!”

Trên mạng không ngừng hiện lên những bình luận mắng mỏ Tô Tú Song bằng những từ ngữ vô cùng khó nghe.

Bên này, đoàn người đã đi tới cuối thảm đỏ, người dẫn Chương trình câm microphone chuẩn bị phỏng vấn.

Microphone đưa cho Trương Tiến Trung đầu tiên, sau đó chuyển qua Tân Du Du rồi đến Trương Vinh Hiển.

Khi microphone chuyển tới Liễu Y Y, ánh mắt người dẫn chương trình sáng lên, cố ý nói đến vấn đề đụng hàng: “Y Y, hôm nay trang phục của cô và cô gái này giống nhau như đúc”

Ý tứ vô cùng rõ ràng, cô ta cố ý chế nhạo Tô Tú Song.

Hoắc Diệc Phong có chút không kiên nhãn dụi dụi lỗ tai, vẻ mặt bất mãn nhìn về phía người dẫn Chương trình: “Ngay cả tên cả khách mời cũng không nhớ mà còn đòi làm người dẫn Chương trình, trở về nuôi heo đi thì hơn”

Người dẫn Chương trình cầm microphone, cô ta ngây người ra.

Cô ta không ngờ diễn viên mới này lại thẳng thắn như vậy, không chừa cho cô ta chút mặt mũi nào, còn bảo cô ta về cho lợn ăn.

Tô Tú Song ho nhẹ vài tiếng, cô cảm thấy có chút buồn cười.

“Xin lỗi, tôi nhất thời quên mất, là cô Tô Tú Song” Năng lực dẫn Chương trình của MC này không tồi, cô ta điều chỉnh cảm xúc và ứng biến tình hình khá tốt.

Liễu Y Y dịu dàng cười, cô ta ra vẻ hào phóng nói: “Quần áo thiết kế ra là để cho người ta mặc, chọn trang phục giống nhau chứng tỏ sở thích của chúng tôi rất hợp nhau”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 489


Chương 489

“Vậy cô Tô Tú Song, cô có cảm giác gì khi bị đụng hàng với cô Liễu Y Y?”

“Tôi cũng nghĩ giống Y Y, chúng tôi ở trong cùng một đoàn làm phim lâu rồi, không ngờ lại có sở thích giống nhau”

Tô Tú Song chỉ nhàn nhạt nói, cô không muốn nói quá nhiều.

“Cái gì mà sở thích giống nhau chứ, sao có thể không biết xấu hổ mà nói như vậy?”

“Rõ ràng là cố tình bắt chước Liễu Y Y, lại còn muốn cọ nhiệt, giờ lại làm ra vẻ vô tội.”

“Tô Tú Song đúng là không biết xấu hổ, cút khỏi giới giải trí đi!”

“Không có tác phẩm tiêu biểu nào lại còn tới thảm đỏ gây chú ý, không biết cô †a dựa vào cái gì mà vào được giới giải trí nữa!”

Những lời mắng chửi Tô Tú Song ngày càng trở nên gay gắt hơn, tất cả đều co rằng cô là người phụ nữ mưu mô, xảo quyệt, cố ý chọn chiếc váy giống với Liễu Y Y.

Nghe những tiếng chửi nực cười đến chói tai đó, Tô Tú Song hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh cảm xúc, giữ cho bản thân thật bình tĩnh.

Hoắc Diệc Phong mặt mũi cau có, trên mặt hiện rõ bốn chữ – Tôi rất khó chịu!

Một nhóm bà tám thì thà thì thâm lại còn lảm nhảm, mẹ nhà nó thật là bực mình.

Anh ta nhìn Tô Tú Song một cái rồi nắm lấy tay cô “Chờ đấy, cậu đây rồi sẽ chửi bọn nó cho chị”

Nghe vậy Tô Tú Song ngẩng đầu lên, tâm tình không còn trâm uất nữa.

Bên trong sảnh tiệc.

Ánh đèn rực rỡ, tiếng cụng ly lanh canh, rượu vang đỏ thơm nồng.

Các ngôi sao hạng A trong giới giải trí đều có mặt, còn có cả các tiểu thư, thiếu gia thuộc tầng lớp thượng lưu, khung cảnh rất náo nhiệt.

Mục tiêu của những người này rất rõ ràng, họ đều hướng đến Smith.

Sự chú ý dồn vào việc váy của Tô Tú Song và Liễu Y Y giống hệt nhau, tất cả áp đầu ghé tai thì thâm với nhau cười nói sôi nổi.

Rất rõ ràng, cùng một ekip, còn mặc đồ giống nhau thực sự rất khiến người ta chú ý.

Tâng hai.

Mộ Đan Nhan mặc một chiếc váy màu sâm panh, nhẹ nhàng lắc ly rượu đỏ trong tay.

Nhìn thấy Tô Tú Song ở dưới lầu, ánh mắt cô ta u ám, tay không khỏi siết chặt ly rượu.

“Đan Nhan, em đang nhìn cái gì mà ngây ra vậy?”

Mộ Tư Đồng đứng sau lưng cô, vẻ mặt không ác độc như mọi khi mà dịu dàng mê người.

“Người phụ nữ đó.”

Lồng ngực của cô căng tức, đôi môi lạnh lùng phun ra bốn chữ.

Vừa nhìn thấy Tô Tú Song, sắc mặt Mộ Tư Đồng cũng tối sầm lại.

“Anh à, sao anh không đuổi cô ta ra khỏi đoàn phim? Đây là phim do nhà họ Mộ làm mà” Mộ Đan Nhan bất mãn hỏi.

“Ba không cho phép” Mộ Tư Đồng võ võ lưng xoa dịu cô.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 490


Chương 490

Kể từ sau lần trói Tô Tú Song, Mộ An Bảo đã gắt hơn nhiều, không cho làm phiền cô ta nữa.

Nói thật con tiện nhân này đúng là phúc lớn mạng lớn, động tay động chân gây áp lực trước, chờ cho cô ta lên sàn ai ngờ đúng lúc đấy lại đổi người.

Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bị người từ bên ngoài đẩy vào.

Mọi người đều quay đầu, ánh mắt cũng cuốn theo.

Một người đàn ông người Anh cao lớn bước vào. Anh ta mặc một bộ tuxedo màu trắng, đội mũ chóp đen, trông rất quý tộc và lịch lãm.

Ngay khi nhìn thấy Smith, nhiều nữ diễn viên và nam diễn viên tất nhiên không thể chịu đứng yên, họ chạy đến chụp ảnh, bắt tay và chào hỏi.

Bị ép vào giữa, vây giữa một đống người, trên mặt Smith không hề có biểu hiện không vui mà chỉ cười nhạt.

Tô Tú Song liếc vài lần, tỏ vẻ không có hứng thú.

Nhưng Tần Du Du biết rằng Smith sẽ chọn người đại diện trong bữa tiệc này, thế nên trong lòng cảm thấy rất ngứa ngáy.

Đáy lòng muốn nhào tới chào hỏi, lại cảm thấy mình là một nữ hoàng điện ảnh, rõ ràng có đẳng cấp cao hơn những nữ minh tỉnh kia.

Cô ta đứng đó không nhúc nhích, nhưng hai tay luôn ép sát thân mình, thỉnh thoảng lại nhìn Smith.

Mãi một lúc sau, Smith cuối cùng cũng có thể thoát thân.

“Lâu rồi không gặp.”

Anh ta cười ôm lấy Trương Tiến Trung.

“Ừ, đã một năm rồi cơ đấy, chào mừng anh đến Nam Việt. Khi nào có thời gian, tôi sẽ mời anh ăn tối” Trương Tiến Trung nói: “Giới thiệu với anh đây là diễn viên trong bộ phim mới của tôi, Tân Du Du, Trương Vinh Hiển, Liễu Y Y, Hoắc Diệc Phong và Tô Tú Song.”

“Xin chào anh, Smith, ngưỡng mộ đã lâu, giờ mới có cơ hội gặp gỡ”

Tần Du Du nở nụ cười xã giao đúng chuẩn. Cô ta ngẩng đầu, tay giữ trước ngực, thân thiện ôm lấy Smith nhằm tạo ấn tượng tốt đẹp.

“Nói đến ăn vặt ở thủ đô, có khi đạo diễn Trung không hiểu bằng tôi đâu. Tôi lớn lên ở thủ đô nên đường nào ngõ nào có đồ ăn ngon tôi biết hết”

Tân Du Du cười ấm áp.

“Được, nhất định rồi” Smith mỉm cười.

“Loạt thiết kế mới nhất của anh Smith rất đẹp, tôi cũng là một fan hâm mộ lớn của anh đấy. Đây là danh thiếp của tôi, hy vọng có cơ hội được giao lưu cùng cô.”

Trong lúc nói chuyện, cô ta nhân cơ hội lấy danh thiếp ra đưa cho Smith.

Dã tâm không che giấu viết rõ trên mặt cô ta.

Smith gật đầu, lịch sự cầm lấy rồi lần lượt bắt tay Trương Vinh Hiển và Hoắc Diệc Phong.

“Anh rất đẹp trai!”

Anh ta khen ngợi Hoắc Diệc Phong bằng thứ tiếng Việt hơi vụng về, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc.

Hoắc Diệc Phong lười biếng mở miệng ngáp một cái: “Anh có mắt nhìn đấy.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 491


Chương 491

“Váy của hai cô đấy giống nhau sao?” Smith duyên dáng bước lên nói với Tô Tú Song và Liễu Y Y: “Hai người có thể cho tôi biết lý do chọn chiếc váy này không?

Tô Tú Song: ”…

Cô không thể nói rằng lý do cô chọn chiếc váy này là vì cô nghèo, không có tiền, mà bộ này còn là bộ rẻ nhất.

“Đơn giản, đẹp đế và thanh lịch, tôi nghĩ chiếc váy dạ hội này rất đẹp” Cô nói.

Smith không đáp lại, chỉ nhàn nhạt gật đầu rồi nhìn Liễu Y Y.

“Chiếc váy này là chiếc váy đầu tiên trong bộ sưu tập thu đông năm nay của anh Smith. Tôi nghĩ phân đặc biệt và đẹp nhất của nó là ở hình trăng lưỡi liềm nhỏ nơi chân váy. Dù khuyết thiếu nhưng trông nó đẹp hơn nhiều.”

Liễu Y Y chậm rãi nói.

Nghe vậy, Tô Tú Song kinh ngạc chớp chớp mắt, trên gấu váy này còn có hình lưỡi liềm sao?

“Cô nhìn kỹ lắm” Smith vỗ tay tán thưởng: “Viền váy bị rách ngoài ý muốn, nhất thời nghĩ ra ý tưởng biến nó thành hình lưỡi liềm, có điều nó quá nhỏ nên ít người để ý đến. Cô nói rất đúng, khuyết thiếu rõ ràng là đẹp hơn. “

Đột nhiên, trên màn hình xuất hiện một loạt các bình luận.

“Nhìn xem, đích thị là con nhỏ xấu xí hám fame đấy”

“Đúng, chọn trang phục vì đơn giản, xinh đẹp ư, nghe mắc ói!”

“Lại còn nói Liễu Y Y cố ý bắt chước cô ta, có điên mới tin.”

“Nếu so ra thì Liễu Y Y có vẻ hiểu biết hơn nhiều.”

“Hãy đuổi Tô Tú Thanh ra khỏi showbiz đi!”

“Cô Tô, mặc dù cô mặc váy này cũng khá đẹp, nhưng tôi nghĩ cô Liễu hiểu rõ nó hơn, vì vậy tôi đã có quyết định”

Lời nói của Smith hơi dừng lại, cuối cùng anh ta tiếp tục: “Người phát ngôn tại Nam Việt của AL, tôi chọn cô Liễu Y Y”

Mục đích ban đầu của anh ta ta khi làm phục trang là để cho những người hiểu và biết thường thức mặc chúng.

“Không sao, cô là chủ nhân của bộ trang phục. So ra thì cô Y Y đây thật sự hiểu rõ hơn tôi: Tô Tú Song cười nhạt, không có cảm xúc gì dữ dội.

Cô thực sự không hiểu chiếc váy này, cô chỉ mặc bừa thôi, vả lại cô cũng không có hứng thú với nó.

Mà Tần Du Du lúc này rất sửng sốt, đầu óc ong ong, không nghe thấy bất cứ cái gì.

Chuyện gì vậy, tại sao lại chọn Liễu Y Y làm gương mặt đại diện?

Liễu Y Y lúc đầu còn ngây ra, nhưng sau khi phản ứng lại thì vui mừng khôn xiết, miệng không khỏi khép lại: ‘Cảm ơn anh Smith.”

Đây chính là một niềm vui bất ngờ, cô ta không chỉ áp đảo Tô Tú Thanh, lên được hotsearch, thậm chí còn được làm người đại diện của AL!.

Ngay cả Trương Tiến Trung cũng sốc, không ngờ rằng Smith lại đưa ra quyết định nhanh như vậy mà chọn Liễu YY.

Nói thật, anh thích Tô Tú Song hơn, cũng cho rằng cô xinh đẹp, khí phách hơn chứ không hề mềm yếu như Liễu Y Y!

So với sự bình thản của Tô Tú Song, sắc mặt của Tần Du Du thật sự rất xấu, hết xanh rồi lại tím trộn vào nhau y như màu gan heo.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 492


Chương 492

Trong phút chốc, toàn bộ hiện trường đều bàng hoàng náo loạn.

Nhiều nữ diễn viên đang bàn tán: “Hóa ra là Smith đến Nam Việt để chọn người đại diện cho ALI”

“Liễu Y Y thật là may mắn!”

“Ừ, nhìn Tô Tú Song kìa, định học đòi làm Đông Thi bắt chước chau mày, kết quả thì sao, haha, thật là thảm”

“Mặc cùng một bộ váy, kết quả bị chế nhạo nhục như con trùng trục. Loại phụ nữ này thật kinh tởm”“

“Còn phải nói, chuyện buồn nôn cô †a làm còn ít hay sao?”

“Chỉ cần nhìn thôi tôi đã cảm thấy buồn nôn, muốn ói.”

Các nữ diễn viên nói về Tô Tú Song với giọng điệu chế giễu khinh bỉ.

“Loại phụ nữ này bước vào làng giải trí, tôi cảm thấy mình cũng bị ô nhục theo. Liễu Y Y tính tình tốt nên mới không tính toán với cô ta, chứ đổi lại là tôi kiểu gì tôi cũng phải dạy cho cô ta biết thế nào là lễ độ.”

“Smith đúng là có mắt nhìn. Ở trước mặt Liễu Y Y, Tô Tú Song chẳng khác gì một đống phân”

Nghe thấy thế Liễu Y Y cười vô cùng thỏa mãn.

Trên lầu hai, Mộ Đan Nhan và Mộ Tư Đồng cũng khẽ cười, nhìn Tô Tú Song bị mắng đến nhục nhã.

Bị mắng càng gắt , họ càng vui.

“Đạo diễn Trung, anh luôn rất sáng suốt trong việc tuyển chọn vai diễn. Lần này sao anh lại chọn cô ta?”

“Đúng vậy, chọn cô ấy thì thà chọn tôi còn hơn, một người mới vào nghệ, lại còn dính nhiều scandal, đạo diễn Trung không sợ cô ấy sẽ kéo cả đoàn phim xuống sao?”

“Chính vì sự tồn tại của loại người này, ngành công nghiệp giải trí mới biến thành một đống hỗn tạp. Mau biến khỏi showbiz đi.”

“Tẩy chay đi, phế vật, tiện nhân!”

Một số nữ minh tinh hạng hai đã tụ tập lại với nhau thi nhau xúc phạm Tô Tú Song.

Thật ra, tất cả đều là sự đố ky, ghen ghét và hận thù, dù chỉ là vai phụ trong phim của Trương Tiến Trung nhưng nhiều người cũng tranh nhau sứt đầu mẻ trán muốn đóng cho bằng được.

Tô Tú Song cau mày khi bị một nhóm người trong đám đông lăng mạ và chế giêu.

Ước chừng sẽ không có người nổi tiếng nào giống cô, vóc dáng đen nhẻm bẩm sinh như vậy.

Cô nghĩ thầm.

Nhưng sắc mặt Hắc Diệc Phong lại tối sầm lại, cậu ta xắn tay áo chuẩn bị khô máu với đám người đó.

Mụ nội nhà nó chứ, cái đám bà tám này đáng để cắt lưỡi lắm!

“Thứ này xứng đáng xuất hiện ở bữa tiệc ư?”

Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp từ trên cao rơi xuống.

Trong phút chốc, mọi người theo thanh âm nhìn về phía lầu hai.

Tô Tú Song nhíu mày, vỗ nhẹ vào vai Hoắc Diệc Phong nói: “Giọng nói này nghe quen lắm, sao nghe giống như giọng của anh trai cậu thế?”

“Tôi cũng cảm giác thế”

Cả hai quay đầu nhìn.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 493


Chương 493

Trước tầm mắt của mọi người, Hoắc Dung Thành nâng đôi chân dài của mình lên, chậm rãi đi xuống cầu thang.

Anh rất cao, chân rất dài, trên người toát ra khí chất cao quý, gương mặt đẹp như tạc tượng, sống mũi cao thẳng tắp.

Các cô gái trẻ tròn mắt, trong làng giải trí không thiếu nhất chính là những anh chàng đẹp trai.

Tuy nhiên, ngay khi người đàn ông này xuất hiện, những ngôi sao có mặt đều biến thành cặn bã.

Chiều cao, sức hút, khuôn mặt, hoàn toàn cuốn hútI Đặc biệt là sự ngông cuồng cùng khí chất cao quý, thật khiến người ta muốn cúi đầu.

Ngay cả Tần Du Du và Liêu Y Y, những người đã nhìn qua không biết bao nhiêu đàn ông cũng không chịu nổi mà rung động.

“Mẹ ơi! Người này đẹp trai quá, sống mũi chơi cầu trượt được luôn!”

“Không được rồi, chân tôi nhữn ra rồi, để tôi dựa một tí-”

“Người đàn ông này quá mê người, đúng là muốn lấy mạng người ta mài”

Hóa ra là anh ta thật…

Tô Tú Song ngây người nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện.

“Tôi nói cô không biết xấu hổ thật ra vẫn còn coi trọng cô đấy. Nhìn Tô Tú Song ánh mắt vừa đói vừa khát, hận không thể nhào tới vồ lấy người ta kia kìa”

Một số diễn viên nữ cố tình chế giễu.

“Cô Tú Song này, cô tốt xấu gì cũng có người chống lưng, nhìn chằm chằm người đàn ông khác như vậy không sợ người đó tức giận sao?”

“Cô thì biết cái gì? Người bao nuôi cô †a vừa già vừa xấu, vừa trọc vừa béo, sao có thể so với người đàn ông trước mặt chứ.”

Nữ diễn viên đang nói chuyện tranh thủ thời gian liếc nhìn Hoắc Dung Thành, hai má đỏ bừng.

Tô Tú Song: ”…”

Haha, tả rất cặn kẽ, vừa già vừa xấu, vừa hói vừa béo, họ nói như thể họ đã tận mắt chứng kiến vậy.

Thần kinh!

Thần kinh không hề nhẹ!

“Anh Thành”

Trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, Smith bước nhanh đi tới, cung kính chào hỏi: “Anh tới đây đúng là chuyện ngàn năm có một, phúc ba đời nhà tôi rồi.”

Anh ta chỉ thử gửi thư mời chứ không có hy vọng gì cả, ai mà biết Tổng giám đốc Thành đến thật chứ!

Thấy vậy, một đám nữ diễn viên vô cùng kích động.

Có thể khiến cho Smith tôn trọng như vậy, hẳn là anh ta phải có một xuất thân không tâm thường, không giàu thì cũng là quý tộc.

Anh Thành?

Chẳng lẽ là Hoắc Dung Thành của Hoắc Thị?

“Đây là bữa tiệc hay là bãi rác? Cái thứ mùi tanh hôi thế này cũng mời tham dự, không thấy bẩn sao?”

Đôi mắt của Hoắc Dung Thành nheo lại, ánh mắt sâu thẳm, hờ hững liếc nhìn các nữ diễn viên.

Cuối cùng, ánh mắt âm trầm của anh †a rơi vào trên người Tô Tú Song.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 494


Chương 494

Tô Tú Song khẽ ho một tiếng, cổ họng có chút ngứa, nhìn sang chỗ khác.

Một số nữ diễn viên tinh mắt, khi họ nhận ra cảnh tượng trước mắt, họ cười hả hê, sung sướng.

“Đạo diễn Trung, xem đi, tôi đã nói cái gì, người phụ nữ này chính là rác rưởi, sẽ kéo đoàn phim xuống, bây giờ anh tin chưa?”

“Ngay cả anh Thành cũng nghĩ cô ta bẩn thỉu. Nói không chừng cô ta có mùi thật đấy: “Mau đưa cô ta ra ngoài, nếu không không khí bị ô nhiễm mất”

Smith nhìn Hoắc Dung Thành trước, sắc mặt anh ta âm trầm, vẻ mặt lạnh lùng không vui.

Sau đó, quay sang những người khác, chỉ thấy một nhóm nữ diễn viên đều chỉ vào Tô Tú Song chỉ trỏ và bàn tán.

Cô ta nhẹ nhàng nhấc chân, đi tới đứng trước mặt Trương Tiến Trung, trực tiếp ra lệnh đuổi khách: “Xin lỗi, anh đưa người trong đoàn của anh đi đi”

Mặc dù cô ta rất thích phim của Trương Tiến Trung, hơn nữa hai người còn khá có duyên.

Nhưng, tình huống hiện tại …

“Smithl” Trương Tiến Trung không khỏi trầm giọng, đây như một cái tát vào mặt anh ta trước mặt bao người!

“Ảnh hưởng của cô ta không tốt. Mọi người ở đây đều không thích cô ta, mắng cô ta bẩn, chắc chắn là nhân cách của cô ta có vấn đề. Bữa tiệc của tôi không cần người khách như vậy!”

Smith cũng tức giận chỉ vào Tô Tú Song.

Trương Tiến Trung rất tức giận, lồng ngực phập phồng lên xuống.

Thật không ngờ đến giao tình trong quá khứ anh ta cũng không màng!

Tân Du Du vẻ mặt chán ghét nhíu mày, thật đúng là con sâu làm rầu nồi canh, Tô Tú Song trời sinh đúng là cái gậy chọc phân.

Cô ta chỉ nghĩ rằng Liễu Y Y và Tô Tú Song đụng hàng thì sẽ rất náo nhiệt thôi.

Không ngờ rằng không chỉ đụng hàng mà còn có chuyện lớn như vậy khiến cả cô ta cũng liên lụy.

Vẻ mặt của Liễu Y Y cũng không khác gì, vốn dĩ đang rất vui mừng khi được chọn làm người đại diện của AL, giờ tự nhiên lại bị đuổi đi!

Thật mất mặt!

“Vẫn còn chưa đi, ngây ra đấy làm gì, định chờ bảo an đến mời các người đi à?”

“Mau biến đi, đồ mặt dày.”

“Smith đã hạ lệnh đuổi khách mà vẫn còn đứng đấy được. Mặt dày thế?”

“Dày hơn cả tường thành!”

Ngay sau khi điều này được nói ra, tất cả mọi người đều phá lên cười, thậm chí một số nữ diễn viên cười đến mức không đứng thẳng người được.

Thấy Trương Tiến Trung không nhúc nhích, Smith cúi mặt nói nhỏ với trợ lý.

Đây là bữa tiệc đầu tiên của anh ta khi hoạt động ở Nam Việt, nó rất quan trọng, đặc biệt là Hoắc Dung Thành vẫn đang ở đây.

Vì vậy, mọi thứ phải thật hoàn hảo, không thể để người khác phá hỏng.

“Bảo vệ đâu rồi? Để bảo vệ vào đi!
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 495


Chương 495

Mời đạo diễn Trung và những người khác ra ngoài. Nếu bọn họ không muốn rời đi thì nhấc lên ném ra ngoài”

Trợ lý lạnh giọng nói.

Đạo diễn quốc tế Trương Tiến Trung, nữ hoàng điện ảnh Tân Du Du, thần tượng đang hot Trương Vinh Hiển cùng bị ném ra khỏi tiệc, chuyện này nhất định sẽ được lên hot search, khuấy đảo toàn bộ các nên tảng mạng xã hội.

Đến lúc đó fandom của cả bốn năm nhà đoàn kết lại, nhất định sẽ giết ch3t Tô Tú Song.

Đúng lúc này, đám đông càng sôi trào, không ít người võ tay, chờ xem cảnh tượng náo nhiệt.

“Chờ đã…”

Hoắc Dung Thành tùy ý nhét hai tay vào trong quần âu, vẻ mặt âm trầm, bất mãn nhìn Smith: “Tôi nói người bẩn là cô ấy khi nào?”

“Sao cơ?”

Smith sửng sốt, không phải cô ta thì là ai?

Đám người xem cũng sửng sốt, trên mặt đều khó hiểu, không phải anh ta đang nói tới Tô Tú Song sao?

“Vừa rồi người mắng nhiều nhất, hăng hái nhất là ai?” Ánh mắt rơi trên người Hoắc Diệc Phong.

Hoắc Diệc Phong lúc học thoại chính là đầu heo, mỗi một câu mà cả ngày mới xong.

Tuy nhiên, chỉ cân một lời than phiên chửi bới, cậu ta đều rất có năng lực ghi nhớ, thậm chí còn nhắc lại trôi chảy không sai một chữ.

“Đây, cô ta, cô ta, còn cả ba người đang đứng trong góc kia nữa.”

Anh ta vui vẻ hân hoan chỉ từng người một.

“Ném ra ngoài!”

Smith hoàn hồn, không dám dừng lại, trực tiếp nhờ bảo vệ kéo các nữ diễn viên ra ngoài.

“Anh Thành này, anh có chắc là đang nói về chúng tôi chứ không phải cô ta không?”

Nữ diễn viên đứng gần Tô Tú Song nhất bị người ta kéo cánh tay, cô ta kinh ngạc không thể tin được: “Có phải nhầm lẫn gì không?”

Đôi mắt của Hoắc Dung Thành kiêu ngạo cao quý, ngay cả liếc cũng không thèm liếc cô ta một cái.

Não tàn!

Hoắc Diệc Phong khinh thường.

Không ném bọn họ chẳng nhẽ lại đi ném vợ mình?

Dù chỉ là vợ trên danh nghĩa.

Mọi người lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt, đầu óc ong ong chưa kịp hiểu gì.

Sau khi bước qua đám người, Hoắc Dung Thành bước thẳng đến chỗ Tô Tú Song dưới ánh mắt kinh ngạc và sửng sốt của bọn họ: “Chiếc váy đầm này cô ấy mặc rất đẹp, không chọn cô ấy làm người đại diện, mắt anh có vấn đề à?”

Đứng trước đám đông, mặc dù anh đang nói với Smith nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng vào Tô Tú Song.

Tô Tú Song sững người một lúc rồi nghiến răng nghiến lợi.

Người đàn ông này…

Mọi người có mặt đều sửng sốt, đúng là quá bất ngờ.

Ngay cả Trương Tiến Trung, Tân Du Du và Liễu Y Y cũng hoàn toàn chết lặng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 496


Chương 496

“Anh Thành này, tuy cô Tú Song mặc rất lộng lẫy, nhưng tôi đang tìm người đại diện là vì muốn tìm người hiểu về thương hiệu.

Về mặt này, Smith có sự kiên định của riêng mình.

“Tôi nói câu này để nghe anhgiải thích à?”

Hoắc Dung Thành nhướng mày, nhếch môi mỏng, giọng nói trầm thấp, lười biếng nhưng thần sắc lại cao quý, lãnh đạm.

“Vâng, tôi hiểu rồi, anh Thành”

Dù không hài lòng, không cam tâm tình nguyện nhưng Smith cũng phải nhượng bộ: “Xin chúc mừng cô Tú Song, cô đã trở thành người đại diện của AL Nam Việt”

Sau khi Smith nói xong, hiện trường hoàn toàn tĩnh lặng.

Tô Tú Song vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Hoắc Dung Thành đang nhìn cô thật sâu.

Ánh mắt anh sâu thẳm, hơi híp lại, lưu lại trên mặt cô mấy giây liền xoay người đi lên lầu.

Tầng hai.

Mộ Đan Nhan, người đã chứng kiến toàn bộ quá trình đã không thể kiềm chế được cơn tức giận của mình đập cốc rượu trên tay xuống đất.

Hoắc Dung Thành đã giúp cô ta!

Còn nói cô ta xinh đẹp!

Mộ Tử Đồng quàng tay qua vai cô, dịu dàng mà mạnh mẽ đưa cô ta trở về phòng.

“Anh kéo em làm gì!”

“Không phải em muốn ném đồ sao, về phòng rồi muốn quăng thế nào thì quăng. Bên ngoài có rất nhiều người nhìn, ném không sướng.”

Một nhóm người ngồi xuống bàn tiệc, mỗi người một biểu cảm và tâm tư.

Tân Du Du nhìn chằm chằm Tô Tú Song đang ở đối diện, nếu ánh mắt có thể giết người thì cô đã bị giết từ lâu rồi.

Liễu Y Y cũng không khá khẩm gì hơn, ngồi trên ghế, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Không phải đã nói cô ta sẽ là người đại diện sao?

Trương Tiến Trung và Vương Minh Vũ cũng đang đánh giá Tô Tú Song.

Anh Hoắc vừa rồi xuất hiện rõ ràng là để giải vây cho cô.

Danh tính của người đàn ông đó là gì, và mối quan hệ giữa hai người là gì?

Ngược lại, người hiểu rõ nội tình Trương Vinh Hiển lại khá bình tĩnh.

Tô Tú Song nhíu mày, cảm giác sau lưng gai gai, không cần nhìn cũng biết có rất nhiều người đang dõi theo cô.

“Sao, có phải anh tôi rất ngầu không?” Hoắc Diệc Phong nháy mắt, vẻ mặt hí hửng.

Tô Tú Song liếc một cái rồi mặc kệ cậu ta.

Ngầu thì ngầu, nhưng mà lần này đã triệt để khiến cô nổi tiếng rồi.

“Tôi đi vệ sinh.

Tô Tú Song nói nhỏ với Hoắc Diệc Phong rồi nâng váy rời đi.

“Vịt trong nồi sắp chín lại bay đi mất, haha” Tân Du Du cố ý liếc nhìn Liễu Y Y.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 497


Chương 497

“Giễu tôi đấy à?”

Liễu Y Y trừng mắt với cô ta, đúng lúc ôm một bụng tức từ lâu nhưng chưa có chỗ xả.

“Có gì nói nấy thôi, không phải à?”

Liễu Y Y cười lạnh.

“Tôi không muốn cãi nhau với cô, mà là muốn liên minh với cô. Đừng có thù địch tôi như thế” Tần Du Du thấp giọng nói để chỉ hai người mới có thể nghe thấy.

Liên minh?

Liễu Y Y nheo mắt nhìn xung quanh.

Không biết từ lúc nào trên bàn chỉ còn lại có cô và Tân Du Du.

“Vị trí người đại diện của AL vốn dĩ là của cô giờ lại bị giật mất” Tân Du Du nhấp một ngụm rượu vang: “Tôi cũng chẳng tốt hơn cô là mấy”

Liễu Y Y nhìn cô ta.

“Hôm qua trợ lý của tôi vô tình nghe được Trương Tiến Trung có ý để Tô Tú Song thay thế tôi”

“Thay thế?”

“Đúng như cô nghĩ đấy, Tô Tú Song sẽ trở thành nữ chính thay tôi.”

Nghe vậy, Liễu Y Y lộ vẻ sửng sốt: “Thật sao?”

Không ngờ Trương Tiến Trung lại để ý Tô Tú Song đến mức này, thậm chí còn muốn cho cô làm nữ chính.

“Tôi nói dối cô làm gì? Tốt hơn hết là tranh thủ tối nay, hai người chúng ta đoàn kết lại đối phó Tô Tú Song” Tân Du Du nói tiếp.

Liễu Y Y nhướng mày: “Tôi không tin cô, cứ việc nói đi, có âm mưu gì?”

“Cô không phải có chống lưng sao, tôi thân cô thế cô, chỉ muốn mượn ánh sáng của cô, tôi có thể có âm mưu gì?”

Tân Du Du kéo mặt cô xuống nói.

Cuối cùng, cô ta cố ý khen ngợi: “Cô có tầm nhìn xa, chống lưng vừa vững vừa đẹp trai, không giống tôi, không có gì ngoài danh hiệu nữ hoàng điện ảnh”

“Dù sự nghiệp là quan trọng nhưng †ìm được một người đàn ông đáng tin cậy còn quan trọng hơn.

Liễu Y Y dương dương tự đắc.

“Cô nói xem Tô Tú Song có chống lưng hay không? Vừa rồi cô ta và anh Thành có quan hệ gì? Chống lưng của cô cứng hay Tô Tú Song cứng?”

“Người đàn ông đó thực sự không †ồi, nhưng tôi chưa từng thấy nhắc trên các bản tin và tạp chí tài chính. Chắc anh ta là họ hàng của nhà họ Hoắc”“

Nói đến đây, khuôn mặt của Hoắc Dung Thành lại hiện lên trong đầu Liễu Y Y khiến trong lòng cô ta lại gợn sóng.

Dù không có tiên nhưng khuôn mặt cùng thân hình nam tính của anh ta lại khiến cô ta không thể cầm lòng được.

“Thế nào, có muốn hợp tác không?”

Liễu Y Y nghĩ tới vị trí đại diện cho AL vừa mất, hung hăng gật đầu: “Được, cô nói đi”

Tần Du Du ghé sát tai cô, nhỏ giọng nói.

Khi Tô Tú Song quay lại từ nhà vệ sinh, những người khác đều đã trở lại bàn, Smith tay cầm ly đến bàn họ chúc rượu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 498


Chương 498

Bầu không khí có chút xấu hổ, dù sao vừa rồi Smith cũng không nể mặt Trương Tiến Trung mà trực tiếp đuổi người đi.

Thế nhưng, bầu không khí bề ngoài vẫn rất ôn hòa, Smith và Trương Tiến Trung bá vai nhau, nói đôi lời xã giao.

Sau đó lại đi kính rượu mấy người khác.

Đến lượt Tô Tú Song, sự chán ghét hiện rõ trên mặt Smith, ngay cả ly rượu cũng không chạm với cô luôn.

Anh ta cứ thế ngẩng đầu lên, uống cạn ly rượu của mình, không cho cô chút mặt mũi nào.

Vẻ mặt Tô Tú Song vẫn rất bình tĩnh, cô không có phản ứng gì, ly rượu cũng đã thấy đáy.

Người đại diện phát ngôn được chọn vốn dĩ là Liễu Y Y, nhưng điều này sẽ khiến Smith bị cản đường, trong lòng anh ta chắc chắn sẽ không dễ chịu gì, điều này cô có thể hiểu được.

Haiz, đúng là tạo nghiệp mài!

Sau đó, một đám người bắt đầu kính rượu, nói chuyện xã giao với Trương Tiến Trung.

Những người ở hội trường ngày hôm nay đều là người có tiếng trong thương trường và giới chính trị, hơn nữa cũng có không ít những đạo diễn nổi danh.

Qua mấy lượt kính rượu, hai má Tô Tú Song đỏ ửng lên, cả người nóng rực, cô ợ một hơi toàn rượu, không thể nào uống tiếp được nữa rồi.

Trương Tiến Trung quay đầu lại, khi nhìn thấy sắc mặt của cô, anh cũng bị dọa cho giật nảy mình.

Hai má cô đỏ bừng, giống y như toàn máu vậy, rõ ràng tửu lượng của cô rất kém, uống nhiều rượu như vậy sao chịu nổi.

“Hoắc Diệc Phong đâu?”

“Hình như là đi vệ sinh rồi” Vương Minh Vũ quay đầu nhìn một cái, đáp.

“Liễu Y Y, cô đưa cô ấy lên phòng ở tầng hai đi, để cô ấy nghỉ ngơi một lát”

Trương Tiến Trung dặn dò: “Kêu nhân viên khách sạn chuẩn bị thuốc giải rượu nưa.

“Tôi biết rôi thưa đạo diễn Trung”

Liễu Y Y ngoài miệng thì đồng ý nhưng ánh mắt đều là sự chán ghét, đố ky.

Sau đó, cô ta ngẩng đầu lên, tầm mắt Tần Du Du cũng nhìn qua đây, hai người âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau.

Liễu Y Y chán ghét nắm lấy cánh tay Tô Tú Song, đưa cô vào thang máy.

Ánh mắt Tô Tú Song mơ màng, hai chân mềm nhữn, đầu cũng ngày càng mông lung, mặc cho người ta điều khiển.

Lên tới tâng hai, hai người đi vào căn phòng ở trong cùng.

Cô ta vừa đi vừa gọi điện thoại: “Tổng giám đốc Trần, tôi đã đưa người tới phòng rồi, anh tới đi, ừm, đáng ghét mà.

Mộ Đan Nhan đứng ở phía sau, cô ta nghe thấy rõ nội dung cuộc đối thoại.

Lửa giận trong lòng bất chợt nguôi đi một ít, cô ta cong môi, hai tay khoanh trước ngực, lặng lẽ nhìn chằm chằm hai người phía trước.

Xem ra, người muốn hại chết Tô Tú Song không chỉ có một mình cô ta.

Cô ta vô cùng mong đợi vào màn kịch hay tiếp theo.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 499


Chương 499

Liễu Y Y tắt điện thoại, tâm trạng vô cùng tốt.

Chuyện này không thể trách cô ta được, nếu như không phải Tô Tú Song cướp đi quyền làm đại ngôn cho AL của cô ta, cô ta cũng sẽ không thông đồng với Tần Du Du, đối phó cô.

“Muốn trách cũng phải trách chính bản thân cô thôi” Ánh mắt cô ta cay độc, nụ cười thâm hiểm, hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng đằm thắm như bình thường.

Đột nhiên, gáy cô ta truyền tới cơn đau, cô ta còn chưa kịp phản ứng lại thì trước mắt đã tối đen, ngã xuống mặt đất.

Cố Hàn nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy Tô Tú Song sắp ngã xuống đất.

Sau đó, anh nhét một viên thuốc vào miệng Liễu Y Y, kéo chân cô ta một cách vừa thô bạo lại dã man vào trong phòng.

Tiếp đó, anh ta đẩy cửa phòng đối diện ra, đi vào trong.

“Cậu hai” Cố Hàn nói.

Một loạt tiếng bước chân truyền tới, Hoắc Dung Thành bước ra từ phòng tắm, ánh mắt anh liếc nhìn Tô Tú Song, nhíu mày: “Chuyện gì vậy?”

Khi nói câu này, mặt anh trầm hẳn xuống, anh đi về phía hai người.

“Mợ chủ uống không ít rượu, lại còn bị bỏ thuốc nữa” Khi nói lời này, Cố Hàn vội vàng thở phào.

Tô Tú Song sắp sửa quỳ rạp xuống đất thì Hoắc Dung Thành đưa tay đỡ lấy, cơ thể nhỏ nhắn, mềm mại được người đàn ông ôm vào lòng.

Mộ Đan Nhan lén lút đi vào theo, nhìn thấy cảnh tượng này, cô ta không thể nào chấp nhận nổi, cô ta gào lên: “Dung Thành, sao anh có thể ôm cô ta được.”

Hoắc Dung Thanh quay đầu lại, ánh mắt lạnh nhạt, không chút khách sáo nói: “Ai cho phép cô vào đây, cút ra ngoài!”

Khi anh nói lời này, cả người Tô Tú Song nóng rực, cô khó chịu, không ngừng cào loạn lên ở trong lòng anh.

Cánh môi nóng rực của cô chạm vào yết hầu gợi cảm của người đàn ông.

Mềm mại, lại còn có cả mùi thơm nưa.

Trong nháy mắt, Hoắc Dung Thanh lập tức phản ứng lại, yết hâu anh không tự chủ được mà liên tục chuyển động lên xuống, ngọn lửa trong người bốc cháy hừng hực.

“Thứ trơ trẽn, cô không cần mặt mũi nữa hả?” Mộ Đan Nham hoàn toàn mất lý trí, cô ta không nhịn được mà đi tới, định ra tay với Tô Tú Song.

Từ trước tới giờ Hoắc Dung Thành vẫn luôn là người kiêu ngạo, không gần nữ sắc, lúc xã giao với người khác, ngay cả chạm tay với nữ giới anh cũng không muốn, nhưng bây giờ, ngay trước mặt cô †a, anh lại bị một người phụ nữ khác ôm rồi trêu ghẹo như vậy.

Nhưng không đợi cô ta đến gần, Cố Hàn đã nắm chặt lấy bả vai cô ta.

“Đưa cô ta ra ngoài” Hoắc Dung Thanh lười phải nói nhiều, tâm trạng anh cũng đã bị phá hỏng hết, anh cảm thấy người phụ nữ trước mặt này vô cùng ngứa mắt.

“Vâng thưa cậu hai” Cố Hàn nhấc Mộ Đan Nhan đi, thuận tiện nhét một cục giấy vào miệng cô ta, xách ra ngoài.

“Nóng, nóng quá…”

Hai má Tô Tú Song đỏ bừng, miệng không ngừng kêu nóng, đưa tay ra định c** q**n áo.

Bộ váy lễ phục sao có thể chịu được sức kéo của cô được, một lát sau cô đã để lộ ra bộ n9ực của mình.

Cô lại kéo xuống, anh kéo lại lên, hai người y như đang phân cao thấp.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 500


Chương 500

Lúc này, trên đỉnh đầu anh là một lớp mồ hôi mỏng.

Cũng may bác sĩ mà Cố Hàn gọi đã tới: “Cô ấy bị bỏ thuốc kích d*c, tác dụng của thuốc phát tác quá mạnh, ngoại trừ việc lên giường ra thì không còn cách nào nữa”

Hoắc Dung Thanh nhấp nhô lồng ngực, vẻ mặt tối sầm lại.

Bác sĩ bị anh làm cho phát hoảng, ông cũng không dám nói nhiều, run rẩy đi ra khỏi phòng.

Tô Tú Song hoàn toàn không khống chế nổi bản thân mình nữa, cô khó chịu giống như con vật nhỏ phải chịu uất ức vậy, cô không ngừng rên lên, cào loạn lên người Hoắc Dung Thành.

Hoắc Dung Thành bị châm lên ngọn lửa trong người, anh ôm cô vào phòng tắm, đặt cô vào trong bồn tắm toàn là nước lạnh.

Bên ngoài thì lạnh, trong người thì nóng, ngọn lửa trong người cô không thể trút ra hết được, cô khó chịu rên lên: “Tôi muốn, tôi muốn, cho tôi đi.. “

Ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang muốn gì nữa, cảm giác duy nhất cô cảm nhận được là nóng, khó chịu.

Hoắc Dung Thành ngồi bên cạnh bồn tắm, trên mặt đất đã có vô số đầu lọc thuốc lá rồi.

Con ngươi anh sẫm lại, giống như đại dương sâu không thấy đáy, khiến người ta không đoán ra được anh đang nghĩ gì.

Mấy phút sau, anh đứng dậy, ôm Tô Tú Song ra khỏi bồn tắm.

Cô khó chịu đến phát điên, không ngừng rên lên, đột nhiên, có người đè lên cô, người đó rất nặng, hơi thở rất nóng, nhưng lại khiến cô vô cùng dễ chịu.

Tiếp đó, Hoắc Dung Thành hung hăng hôn lấy cô, áp tay cô lên trên đỉnh đầu.

Cơ thể hai người lún sâu xuống đệm, anh đè lên người cô, vùi đầu vào cổ cô, giống như một con sói đói nhìn thấy mồi nhắm vậy, anh hung hăng, mạnh mẽ, khiến người ta không thể nào chống đỡ nổi.

Trong phòng….

Mộ Đan Nhan kêu lên, cô ta liên tục ném mọi đồ đạc trong phòng, kiệt sức rồi, cô ta lại ngồi xuống bên giường, bắt đầu khóc.

“Ngay cả tay anh ấy mà tôi còn chưa được chạm vào bao giờ, vậy mà con tiện nhân kia lại ôm anh ấy, trêu ghẹo anh ấy!”

Mộ Tư Đồng đưa cho cô ta một cốc nước: “Em khản hết cổ rồi, uống ít nước cho thanh giọng đi”

“Em không uống!” Cô ta hất tay, làm cốc nước rơi vỡ.

Mắt cô ta đỏ lên, trong lòng vô cùng đố ky và thù hẳn.

Mộ Tư Đồng ngồi xổm xuống, vẻ mặt dịu dàng, không hề có chút mất kiên nhẫn nào, anh nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan, uống chút nước đi”

“Anh phiền quá đấy!” Giọng nói Mộ Đan Nhan hiện rõ sự giận dữ, một ánh sáng u tối lướt qua đôi mắt cô ta.

Đột nhiên, cô ta giống như phát điên, cánh tay mảnh dẻ của cô ta như con rắn, luồn vào trong cổ áo người đàn ông.

Cô ta quỳ xuống, đôi môi đỏ mọng hôn lên môi Mộ Tư Đồng.

Mộ Tư Đồng sững người.

Nhưng Mộ Đan Nhan lại cười nhẹ một cái, kéo cà vạt người đàn ông, hai người nằm lên giường, nữ trên nam dưới, cô càng hôn mạnh hơn nữa.
 
Back
Top Bottom