Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 381


Chương 381

Người đàn ông nổi giận đùng đùng đi tới, hai tay nắm quyền, khớp xương bóp rắc rắc rắc rắc vang dội: “Xem ra mày không muốn sống nữa!”

Mà Hoắc Dung Thành không thèm liếc đến ông ta, lạnh lùng hướng về phía bên trong xe: “Đi ra, giải quyết.”

Lời vừa dứt, Hoắc Diệc Phong xuống xe, híp cặp mắt đào hoa nhẹ nhàng cười một tiếng, khởi động gân cốt, xông lên.

Loại chuyện chửi nhau này, cậu ta luôn luôn thích nhất.

Dưới ba đòn, người đàn ông bị đánh gục ngã xuống đất.

Nhấc chân, Hoắc Diệc Phong một cước giãm lên ngực người đàn ông, khóe miệng nhếch lên: “Có vấn đề, đi tìm luật sư nhà họ Hoắc giải quyết, có điều rất có thể ông sẽ bị luật sư tố cáo đến táng gia bại sản, chọc ai không chọc, cứ phải chọc vào anh hai tôi.”

Nhà họ Hoắc, anh hai, lẽ nào là cậu hai nhà họ Hoắc?

Trong nháy mắt, người đàn ông sợ đến mức sắc mặt ảm đạm, giống như là bị người bóp cổ, một chữ cũng không nói nổi.

Thấy vậy, Hoắc Diệc Phong lại thấp giọng nói: “Có điều, cũng không phải là không có biện pháp giải quyết, cho tôi ba mươi triệu, tôi giúp ông nói vài câu tốt †rước mặt anh hai, có được hay không?”

“Đồng ý, cám ơn cậu chủ.” Người đàn ông lấy lại tinh thần, không ngừng gật đầu.

Hoắc Diệc Phong giật giật mí mắt.

“Gọi điện thoại cho Lăng Tùng, để cho nó tới một chuyến.” Hoắc Dung Thành trầm giọng nói.

“Vâng, anh hai.” Hoắc Diệc Phong nhanh chóng gọi điện thoại đi.

Không lâu sau, một chiếc Bentley màu trắng chậm rãi đi đến.

Hoắc Lăng Tùng trên người còn mặc áo blouse màu trắng, chưa kịp cởi, chân mày nâng lên, dịu dàng nói: “Chuyện gì vậy?”

“Chuyện nhỏ.”

Đôi chân dài của Hoắc Dung Thành đan chéo vào nhau, hời hợt nói.

Hai tay Tô Tú Song bám trên cửa kính xe, vẫn như cũ không thôi nhìn chiếc xe sang trọng mới tinh kia, trong chốc lát đã bị hư hỏng hoàn toàn.

Cô có cảm giác lòng mình đang rỉ máu. Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hoắc Dung Thành nhìn cô chằm chằm hồi lâu, khẽ động môi mỏng: “Một chiếc xe mà thôi, nếu muốn, mua một chiếc nữa”

Tô Tú Song lấy lại tinh thần, lắc đầu: “Không đâu”

“Sinh ly tử biệt, ánh mắt lưu luyến như cũ như vậy cho ai xem chứ?” Hoắc Dung Thành nhíu mày.

“Thật sự không có, chỉ thấy đáng tiếc thôi”

“Một chiếc xe đổi một bài học, không đáng giá sao?”

Khóe miệng Tô Tú Song khế giật, sự giáo huấn này, đổi quả thật không đáng giá lắm!

Thế giới của người có tiền, quả nhiên không thể hiểu nổi.

“Anh hai, em thấy hay là anh đừng mua xe cho chị ấy, tài lái xe của chị ấy, tối hôm nay anh đã được thấy rõ ràng, người khác lái xe thì ngầu, chị ấy lái xe muốn lấy mạng.”

Hoắc Diệc Phong mặt đầy khinh bỉ bóc mẽ cô, cuối cùng, lại nói: “Anh hai, anh xem loại xe Bugatti xem, đẹp mắt, ngầu, đặc biệt rất thích hợp với em.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 382


Chương 382

Trong lúc nói chuyện, cậu ta lại gần, mở quyển tạp chí xe ra, miệng lưỡi lưu loát, giống như một nhân viên chào hàng: “Anh hai, anh nhìn đường nét của nó xem, a, đẹp biết bao, chỉ cân ba mươi tỷ, không mua được thua thiệt không mua được mắc lừa!”

Hoắc Dung Thành liếc cậu ta một cái: “Nếu như để cho anh nghe được một chữ nào từ miệng cậu nữa…”

“Hậu quả tuyệt đối rất nghiêm trọng.”

Hoắc Diệc Phong đối với lời đang nói dở đã rõ như lòng bàn tay, lại tiếc nuối cảm thán thở dài một tiếng, sau đó lại kiên nhãn không thôi chuyển hướng sang Hoắc Lăng Tùng đang lái xe: “Anh ba, hay là anh thương em đi, mua một chiếc nhé?”

Hoắc Lăng Tùng khẽ mỉm cười, khẽ câu khóe miệng: “Nếu như anh hai đồng ý.”

Trong nháy mắt, bả vai Hoắc Diệc Phong sụ xuống.

Đúng vào lúc này, lại có một giọng nói từ ghế ngồi phía sau truyền tới: “Ferrari và Bentley, thích kiểu nào hơn?”

Hoắc Diệc Phong ngạc nhiên quay đầu.

Nhưng mà, Hoắc Dung Thành lại đang nói chuyện với Tô Tú Song.

Không nghi ngờ chút nào, cậu ta nhất định là nhặt được, từ trong đống rác nhặt về!

Sáng sớm hôm sau.

Tô Tú Song dậy rất sớm, mới đến phòng khách, khác thường thấy Hoắc Diệc Phong lại cũng đã thức dậy.

“Xe điện của tôi đâu?”

Hoắc Diệc Phong lười biếng vươn người, ngoắc ngoắc tay với cô, mặt đầy thần bí đi ra ngoài.

Tô Tú Song nhíu mày, đi theo sau.

Rẽ trái rẽ phải, đi tới nhà để xe, rốt cuộc thấy chiếc xe đặt ở trong góc, chiếc xe điện đã phủ một lớp bụi dày.

Xem như cậu ta biết điều!

Tô Tú Song mặt lạnh, đi tới, vỗ bụi trên yên xe, ngồi lên xe, chuẩn bị rời đi.

Dáng người cao lớn, Hoắc Diệc Phong chân dài bước một bước, nhanh chóng ngồi lên.

“Cậu làm gì đó?”

“Thuận đường, cho tôi đi nhờ một đoạn.”

“Nhân lúc tôi chưa trở mặt, cút xuống nhanh”

“A a, tôi cảnh cáo chị, tốt nhất khách khí với tôi chút đi, nếu không, xe của chị chỉ cần dừng ở nhà họ Hoắc, tôi có hàng vạn thủ đoạn để cho nó biến thành đống sắt vụn đó.”

Cậu ta giống như là con cóc ghẻ, bỏ rơi cũng bỏ rơi không được!

Đã sắp trễ rồi, quả thật không có thời gian cãi vã với cậu ta nữa, Tô Tú Song không thể làm gì khác hơn là lái xe đi.

Ngồi ở phía sau, Hoắc Diệc Phong vô cùng nhàm chán, tay cũng không để yên, lúc thì kéo vài sợi tóc trên đầu cô xuống, khi thì cù léc bên eo cô.

Tô Tú Song cắn răng, nhẫn nhịn tên chết dẫm này!

Vừa đến phim trường, Trương Tiến Trung đã đang chờ, để cho hai người đi hóa trang và tập kịch bản, thuận tiện nữa nói một chút về phim.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 383


Chương 383

“Đã rất lâu tôi không thấy đạo diễn Trung xem trọng người mới như vậy đó, trừ thử vai, lại vẫn quyết định kí tên, đây rõ ràng là muốn giành ngôi vị ảnh đế mà”

Tân Du Du nhìn Trương Vinh Hiển một cái: “Vị trí độc địa của cậu khó giữ rồi.

Gương mặt anh tuấn của Trương Vinh Hiển lạnh đi, tâm trạng rất tệ.

“Hơn nữa, người mới này, quả thực rất đẹp, đẹp hơn cậu nhiều, nếu như bị kim chủ của cậu nhìn thấy, thì đúng là không còn việc gì của cậu nữa rồi” Tân Du Du lạnh lùng nói.

Diễn xuất của Trương Vinh Hiển bình thường, vì nhan sắc mà phất lên, vì kim chủ có sở thích đặc biệt, bằng lòng trợ giúp cậu ta.

Trong giới này, đã không tính là bí mật nữa, thậm chí có thể nói là mọi người đều biết.

Bị đâm trúng vào chỗ đau, sắc mặt Trương Vinh Hiển vô cùng kém: “Ha, cô cũng không tốt đẹp hơn gì đâu, ngoài Liễu Y Y, bây giờ lại thêm một người”

Tân Du Du nhấp một ngụm cà phê, nhún nhún vai, không cho là vậy.

Trong lòng Trương Vinh Hiển lại bình tĩnh trở lại.

Buổi chiều lúc diễn đối thủ, Trương Vinh Hiển không tập trung, lại quên hét lời thoại trong lần đầu tiên diễn với Hoắc Diệc Phong.

“Đến một người mới cũng không vượt qua được, heo nái còn mạnh hơn cậu, càng ngày, đầu óc toàn nghĩ gì vậy, đừng làm lỡ dở thời gian của mọi người nữa!”

Trương Tiến Trung không vui, mắng nhiếc Trương Vinh Hiển trước mặt mọi người.

Vốn dĩ vai nam chính, anh ta đã định sẵn rồi, ai ngờ, Trương Vinh Hiển lại được bên đầu tư nhét vào đòi làm nam chính, nhìn cậu ta đã không thuận mắt rồi.

Diễ xuất không có kĩ thuật, còn đòi vượt mặt người mới, đúng là haha.

“Nghe thấy chưa, đừng làm lỡ thời gian nữa” Ngoáy ngoáy tai, Hoắc Diệc Phong cũng lười biếng liếc sang nhìn anh ta.

Rất khó chịu, hai tay Trương Vinh Hiển nắm chặt thành quyền, mặt lúc đỏ lúc trắng, lại có chút đen, quả thực là không kìm được sự tức giận.

Đáng chết, anh ta nhất định phải khiến cho người mới này bế mặt!

Dù gì, cậu ta mới vào nghề, cho chút giáo huấn, đối với cậu ta mà nói, cũng là một chuyện tốt, đàn anh dạy dỗ đàn em, đây là đức tính tốt.

Đến giờ tan làm, Tô Tú Song mới ngồi lên xe, liên cảm nhận được phia sau nặng xuống.

Lười không quay đầu lại, không cần nghĩ, chắc chắn là con cóc ghẻ đó.

“Ngồi xe điện của chị, chị nên cảm thấy vinh hạnh, dù gì, cậu đây phong lưu hào phóng, ngọc thụ lâm phong.”

“Haha, tôi chắc chắn là giãm phải phân chó rồi, cho nên mới đen đủi như vậy, còn phong lưu hào phóng, tối thấy cậu chính là tên thân kinh thì có “

“Tôi nhất định sẽ làm một tên thần kinh phát sáng rực rỡ, trong cuộc đời nhàm chán này của chị!” Hoắc Diệc Phong huýt sáo.

Tô Tú Song: “…”

Xe điện chạy ở trên quốc lộ, quẹo cua một cái, một chiếc Sedan màu đen xuất hiện trước mặt.

Tô Tú Song nhanh chóng phanh xe lại: “Bị điên à!”

“Xem, tôi đã nói ngồi xe chị đúng là đòi mạng, chị còn không tin, hôm qua và hôm nay, cậu đây suýt bị chị làm chết hai lần rồi đó”

Lời nói vừa dứt, cửa chiếc xe mở ra, mấy người đàn ông mặc vest đen từ trên xe bước xuống, không nói lời nào, bắt Hoắc Diệc Phong cùng Tô Tú Song cùng đi, nhét vào trong cốp.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 384


Chương 384

Tất cả xảy ra trong chớp mắt.

Chiếc xe tiếp tục đi về phía trước, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Trong cốp xe, Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong kề sát mặt nhau, bởi vì trong miệng bị nhét khăn bông, không thể phát ra âm thanh gì.

Cũng không biết chiếc xe đã đi về phía trước bao xa, cuối cùng đã dừng lại.

Hai người bị vứt vào trong một xưởng sửa chữa máy cũ, khăn lông được rút ra.

“Không phải là cậu biết… à, lên đi”

Tô Tú Song đè thấp giọng nói, để chỉ có hai người nghe thấy.

“Nhưng, Hoắc Diệc Phong lại nhìn cô giống như bị thần kinh vậy, trừng mắt với cô, dùng âm thanh nhỏ như vậy đáp lại cô. “Chị không thấy như vậy rất k*ch th*ch à?”

Tô Tú Song trâm mặc.

k*ch th*ch cái đầu nhà cậu!

Có điều, không thù không oán, rốt cuộc những người này là ai?

Mười năm phút sau, Trương Vinh Hiển xuất hiện trước mặt hai người.

Văn eo, tay anh ta võ nhẹ vào mặt Hoắc Diệc Phong/’ Lúc ở phim trường, không phải rất ngông cuồng sao, giờ sao lại hèn thế này rồi?”

Hoắc Diệc Phong trợn mắt: “Mày dám thả ông đây ra, ông đây lại ngông cuồng như vậy cho mày xem”

“Không ai dạy mày phải khiêm tốn à, mới vào đoàn phim đã ngông cuồng, cũng không phải là chuyện tốt, hôm nay †ao cho mày một bài học, dạy mày làm người”

Trong lúc nói, Trương Vinh Hiển không hề nương tay dùng chân giẫm lên ngực Hoắc Diệc Phong.

Không hề đau đớn, Hoắc Diệc Phong thuận thế cứ như thế nằm trên đất, lườm anh ta một cái: “Mày xong đời rồi!”

Trương Vinh Hiển không cho là vậy: “Ở đoàn phim mày giẫm lên đầu tao, không phải lúc đó rất thoải mái sao?”

“Này, cho tôi nói chút.”

Tô Tú Song vùng vẫy ngồi dậy, nhìn Trương Vinh Hiển” Người xưa có câu, oan có đầu nợ có chủ, có hải nên thả chúng tôi ra trước hay không?”

Hoắc Diệc Phong: “…”

“Mày có còn là người không, đại nạn ập lên đầu chạy về phía nam”

Nghe vậy, Tô Tú Song trợn mắt lườm cậu ta, là đại nạn ập xuống mỗi người một phía, không phải bay về phía nam”

“Quản nó bay thế nào làm gì, người phụ nữ chết tiệt, chị có chút lương tâm nào không vậy?”

Tô Tú Song giả bộ không nghe thấy, mắt vẫn nhìn chằm chằm Trương Vinh Hiển: “Tôi thề, sẽ không nói cho người khác biết, cũng tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát, thê độc cũng được”

Hoắc Diệc Phong mặt đen như đít nồi, suýt thì tức chết.

“Hai người là cùng một giuộc, coi tưởng rằng, tôi sẽ tin lời của cô à?”

Trương Vinh Hiển cười lạnh.

“Đúng, cô ấy không chỉ là cùng một giuộc với tao, mà còn có quan hệ đó nữa: Ánh mắt Hoắc Diệc Phong ác độc liếc qua cô, trên miệng còn nở nụ cười…
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 385


Chương 385

“Pi! Đừng nói bừa, ai với cậu cùng một giuộc?”

“ Lúc trên giường chị đâu có như vậy, chỉ biết gọi tôi nam thần, bảo bối, khen tôi giỏi và uy mãnh”

“Đáng ghét!” Đầu Tô Tú Song thiếu chút nữa thì bốc khói, tức giận giơ chân đá thẳng vào vào mông Hoắc Diệc Phong.

Hoắc Diệc Phong cực kì khó khăn duỗi chân mình ra để đạp ngược lại.

Trương Vinh Hiển bị qua mắt: ”…

Bọn họ đều bị bắt cóc rồi, có thể tôn trọng anh ta một chút không, không sợ hãi và cầu xin, mà còn có tâm trạng để đánh nhau.

Không thể dập ngọn lửa trong lòng, Trương Vinh Hiển đánh một đòn mạnh vào mặt Hoắc Diệc Phong.

Hết đòn này đến đòn khác, tay đấm chân đá, đánh đến mệt lử, chân trái đạp lên ngực Hoắc Diệc Phong, vừa thở vừa nói: “Tao khuyên mày tốt nhất rời khỏi đoàn phim, nếu không, sau này mày có sống cũng không bằng chết”

Hoắc Diệc Phong hừ lạnh một tiếng: “Tao sợ quá cơ.”

“Hờ, biết sợ là tốt, hôm nay, dạy cho mày một bài học.”

Lời vừa dứt, Trương Vinh Hiển đột nhiên cởi trói cho hai người.

Tô Tú Song quay người đi ra ngoài.

Sau đó, chưa đi được hai bước thì nghe thấy tiếng khóc thảm thiết sau lưng.

Cô quay đầu. Chỉ thấy, Trương Vinh Hiển bị Hoắc Diệc Phong trói lại, đang đánh anh ta, trái một quyền, phải một quyền, cách nhịp còn đá vào người một cái, giống như đang đánh bao cát.

Đột nhiên tiếng còi cảnh sát từ xa vọng đến, một phút sau dừng trước xưởng hoang.

Một vài người cảnh sát bước xuống xe, nhìn Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong “Quỳ xuống, giơ hai tay lên”

Tô Tú Song mặt ngơ ra, không hiểu đang ở tình huống gì.

“Nhanh lên!”

Một cảnh sát rút súng hướng về cô.

Tô Tú Song từ từ quỳ xuống.

“Còn mày nữa!”

Hoắc Diệc Phong lười không quỳ, hai tay đút vào túi áo, thổi thổi vài sợi tóc trước trán.

Vài người cảnh sát tới còng tay Tô Tú Song và Hoắc Diệc Phong “Đợi đã, tại sao lại bắt tôi, bắt tôi thì cũng phải có tội gì chứ, cảnh sát cũng không thể vô duyên vô cớ bắt người” Tô Tú Song cau mày.

“Tống tiền, trói người, bắt cóc, hành hung, những tội này đã đủ chưa ?”

Tô Tú Song mặt nghệt ra: “Tôi tống tiên bắt cóc ai?”

Cảnh sát giơ tay, chỉ Trương Vinh Hiển: “Người nổi tiếng cũng dám bắt cóc, ăn gan cọp rồi à?”

Chốc lát, Tô Tú Song đã ngỡ ra.

Trương Vinh Hiển đúng là xảo quyệt, còn bày hẳn một cái bẫy tốt thế này, thật là bẫy trong bấy.

Bị bắt tới đồn cảnh sát, thân mang tội danh, tiên đồ coi như bị hủy hoại.

“Tôi tống tiền anh ta á hả, có phải bị điên không? Tôi mới là người bị hại, từ lúc nào anh ta lại biến thành người bị hại rồi?” Hoắc Diệc Phong không thể tin được.

Nữ cảnh sát đã cởi trói cho Trương Vinh Hiển, còn đỏ mặt.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 386


Chương 386

“Tôi hi vọng sự việc này hôm nay, có thể cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng, sự tồn tại của loại người này, chính là đang hủy hoại xã hội.” Trương Vinh Hiển liếc Tô Tú Song một cái, mắt đầy sự đắc ý: “Cứ khai báo trung thực không cần quan tâm đến quyền riêng tư của tôi”

“Được”

Hoắc Diệc Phong vẫn còn đang chửi thề.

Nữ cảnh sát nhìn Hoắc Diệc Phong một cái: “Minh tinh bắt cóc anh, đây không phải trò đùa, vậy ý đồ của anh ấy là gì?”

Minh tỉnh có tiền, có danh tiếng, có fans, cái gì cũng không thiếu, còn phải bắt cóc người?

Sau một tiếng, hai người bị bắt vào đồn, bị nhốt trọng đồn để quan sát.

Hoắc Diệc Phong thư thả ngồi trên sàn, mắt nhắm hờ, nhìn vài vị cảnh sát: “Đừng trách tôi không nhắc nhở các người, anh hai tôi là Hoắc Dung Thành”

Hoắc Dung Thành?

Đội trưởng hơi dừng lại, cẩn thận nhìn lên xuống Hoắc Diệc Phong, chiếc áo sơ mi của cậu ta tùy ý xắn lên, đơn giản mà lộng lẫy, có phần khó tả.

Cho dù mặt mũi tái xanh, mặt sưng vù, miệng có vài vết máu, cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cậu ta, có chút cảm giác phóng túng và nổi loạn, còn có chút tôn quý.

“Tôi có thể giúp cậu ta chứng minh điều đó.” Tô Tú Song nói.

Giúp cậu ta chứng minh điều đó sao? Vừa rồi lúc cô bị bắt cóc, cô còn hung ác lắm cơ mà.

Hoắc Diệc Phong chán ghét liếc cô một cái, đứng ở trong góc, thân hình mảnh mai lười biếng dựa vào trên tường.

Khuyên kim cương trên tai vẫn còn nhấp nháy.

“Vì Hoắc Dung Thành là anh hai của cậu, cậu luôn biết số điện thoại của anh ấy sao?”

Nam cảnh sát nhìn cậu ta chằm chằm.

Hoắc Diệc Phong đọc ra một chuỗi số , số của anh hai, cậu đã thuộc lòng TÓI.

Cất điện thoại, anh cảnh sát đi ra ngoài và cố gắng gọi.

Sau một lúc, thông máy. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Xin chào, đây có phải là ông Hoắc Dung Thành không? Đây là Cục Công an.

Anh trai và vợ của ông bị nghi ngờ tống tiền.. “

Anh chưa kịp nói xong, một giọng nói trầm lạnh truyền đến: “Địa chỉ”

Nghe vậy, nam cảnh sát sững sờ, choáng váng.

Có thật là Hoắc Dung Thành không?

Anh ta báo địa chỉ và cúp máy.

Nửa giờ sau, Hoắc Diệc Phong đi vào giữa, giám đốc cùng toàn bộ nhân viên đi theo phía sau, nhìn chằm chằm mặt trăng.

Nhanh chóng, cửa được mở ra và Tô Tú Song bước ra.

Anh quét mắt qua cơ thể cô, giật giật đôi môi mỏng hỏi: “Cũng giỏi lắm. Còn bò được vào đồn cảnh sát cơ đấy. Có chuyện gì vậy?”

“Khó nói lắm, về sau sẽ kể cho anh”

Tô Tú Song nói.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 387


Chương 387

Đội trưởng lúc này vô cùng sửng sốt, nhưng anh ta không ngờ rằng anh ta thật sự có thể nhìn thấy Hoắc Dung Thành thật.

Hoắc Diệc Phong được cưng chiều từ bé, là thiếu gia nhà họ Hoắc, có bao giờ phải chịu oan ức như thế này?

Cậu ta ngồi đó, không muốn cử động.

Hey, cậu ta không phải người dễ dãi bỏ qua đâu nhét!

“Không đi?”

Hoắc Dung Thành nhướng mày, lạnh lùng nhìn Hoắc Diệc Phong vẫn đang ngồi xổm trong góc.

“Mời thần thì dễ tiễn mới khó, em không phải là người dễ dàng như vậy, muốn bắt đến thì bắt, muốn thả đi thì phải đi, xem em là cái gì vậy, Pikachu?”

Hoắc Diệc Phong tức giận đùng đùng, sự tức giận của cậu vẫn chưa tan biến.

Ánh mắt rơi trên người cậu, Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc sang, môi mỏng mấp máy, lời nói ra không hề nể tình: “Dựa vào bản lĩnh của mình vào đồn cảnh sát, vẫn còn mặt mũi ở đây tức giận với anh?”

Vừa nghe câu này, trên gương mặt tuấn mỹ của Hoắc Diệc Phong đầy sự ai oán, mím môi, giống như cô con dâu phải chịu uất ức.

“Hỏi cậu một lần cuối, có đi hay không?”

Sự nhẫn nại trên gương mặt của Hoắc Dung Thành dần dần biến mất, không còn nhẫn nại nữa.

“Không đi!”

Bị oan uổng, sự oán hận trong lòng Hoắc Diệc Phong rất lớn.

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành mặt không biểu cảm quay người, chân dài bước đi, đi ra bên ngoài.

Tô Tú Song nhìn hai mắt Hoắc Diệc Phong, sau đó, đi cùng.

Trong đồn công an.

Nhìn thấy anh hai không quan tâm không hỏi han mà đi thật, tính tình công tử của Hoắc Diệc Phong lại bộc phát ra, bắt đầu làm mưa làm gió.

Trong đồn công an, tổ trưởng, đội trưởng, thậm chí đến cục trưởng đều hết cách với vị công tử được nuông chiều từ nhỏ này.

Ai bảo bắt nhầm người, đắc tội với vị thần này?

“Mấy người đến đây, làm một bàn với tôi, đánh mạt chược, kiểu thắng tiền ấy”

Ngồi trên chiếc ghế da thật, Hoắc Diệc Phong lười biếng vươn người: “Còn nữa, bắt ông đây đến đây thế nào, thì cũng bắt cái tên các người gọi là ngôi sao đó đến đây cho tôi”

Không còn cách nào, để không làm lỡ công việc, cục trưởng chỉ đành tìm ba nhân viên đã tan làm, tạm thời góp thành một bàn.

Không ai dám thắng tiền cả, từng người tranh nhau thua.

Không lâu sau, trước mặt Hoắc Diệc Phong đã chất một đống tiền, có điều số lượng rất nhỏ, từ một đồng đến năm mươi đồng, không có tờ màu đỏ nào.

Hoắc Diệc Phong trợn mắt, cảm thấy không vui, đẩy hết bài ra: “ Không chơi nữa, ngôi sao lớn đó đâu?”

Lập tức có nhân viên dẫn Trương Vinh Hiển đến.

Hoắc Diệc Phong trước giờ chưa hề thua thiệt, có thù chắc chắn báo, đã nghĩ ra trò hay để dày vò người này.

“Quỳ xuống, gọi ông nội”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 388


Chương 388

Ở bên ngoài, đã có nhân viên nói cho Trương Vinh Hiển biết về thân phận của Hoắc Diệc Phong, khiến anh ta muốn vái tổ tiên, chọc giận cậu ta, không có kết cục tốt.

Trương Vinh Hiển nhẫn nhục, quỳ xuống: “Ông nội”

Không ngờ đến, lần đầu đã thành công, tưởng rằng là một người mới, lại không ngờ rằng lại là cậu tư của nhà họ hoắc!

“Nào, để ông nội cưỡi đi dạo hai vòng nhé”

Hoắc Diệc Phong giống như gọi chó vậy, vẫy vẫy tay với anh ta.

Không có cách nào, Trương Vinh Hiển chỉ đành bò qua, Hoắc Diệc Phong giông như ông chủ cưỡi trên lưng anh †a, cưỡi trong đồn công an.

Trương Vinh Hiển không những không dám tức giận, còn phải nói xin lỗi.

Cục trưởng võ chán, chỉ mong ông thân này mau chóng rời khỏi.

Trong xe.

Hoắc Dung Thành tùy ý cởi áo vest ra, khởi động xe.

Tô Tú Song ngồi bên ghế lái phụ, kéo dây an toàn, nghĩ ngợi, vẫn muốn nói: “Thực ra, cậu ấy thực sự là bị oan”

“Nó làm sao mà oan uổng?”

Hoắc Dung Thành quay đầu, liếc cô một cái.

“Cậu ấy thật sự không gây chuyện, là Trương Vinh Hiển đông tay trước, sau đó lại cố ý gài bẫy, chúng tôi mới mắc bấy”

Tô Tú Song giải thích.

“Trương Vinh Hiển là ai?”

Tô Tú Song: “…”

Sự quan tâm của anh ta sao lại kỳ lạ như vậy?

“Một nam ngôi sao.”

“Ừm”

Hoắc Dung Thành mặt bình thản, không có phản ứng gì: “Không có đầu óc, mới bị người khác tính kế, có thêm sự dạy dỗ và bài học đáng nhớ, không có gì là không tốt”

Tô Tú Song lúng túng, lại cảm thấy anh nói cũng có lý.

Mặc dù, Hoắc Diệc Phong ngang ngược phách lối lại cà chớn, nhưng quả thực không có chính kiến gì, đơn thuần giống như một thằng ngốc.

Có một câu để tổng kết, đó chính là tên ngốc.

Ánh mắt cô buồn chán hướng ra cửa sổ, nhìn thấy khoai nướng, mắt sáng lên: “Dừng xe đi.”

Hoắc Dung Thành cau mày, không biết nguyên nhân, lại vẫn dừng xe lại bên lê.

Xe vừa dừng hẳn, Tô Tú Song liền đẩy cửa ra, chặng thẳng về bên hàng khoai nướng bên đường, muốn mua một củ khoai nướng.

Khoai vừa nướng chín, vô cùng nóng, tay trái lăn sang tay phải, không ngừng hút đi cái lạnh, tay đưa lên d** tai.

Thử một miếng, vẻ mặt cô tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn, chính là mùi vị này.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 389


Chương 389

Vừa ngẩng đầu, chỉ thấy Hoắc Dung Thành mặt u ám, đang âm trâm nhìn cô.

Ăn uống bị người khác nhìn chằm chằm như vậy, Tô Tú Song ngại ngùng, cũng không quen, cô bẻ củ khoai làm hai, đưa cho Hoắc Dung Thành: “Muốn ăn không?”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc về phía cô.

Ngượng ngùng cười, Tô Tú Song thu tay về, tự nhiên ăn, vừa thơm vừa mềm.

Hoắc Dung Thành dựa lưng trên ghế xe, ánh mắt rơi trên người phụ nữ, liếc nhìn chiếc miệng nhỏ của cô đang ăn khoai, lại cảm thấy khô miệng khô lưỡi.

Đột nhiên, anh cúi người, cắn một miếng khoai trong tay cô.

Tô Tú Song ngây người mất hai giây, mới hồi tỉnh: “Anh…anh sao lại ăn miếng tôi đang ăn dở?”

“Không được à?” Hoắc Dung Thành nhíu mày.

“Trên đó có nước miếng của tôi rồi”

“Nước miếng của cô, tôi ăn bao nhiêu lần rồi còn ít à?”

Anh mấp máy môi mỏng, giọng nói vừa trầm vừa khàn, còn xen chút ham muon.

Nghe vậy, Tô Tú Song không khỏi nghĩ lại mấy lần hôn trước đó của hai người, trong chớp mắt mặt đỏ lên, anh sao có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?”

Cánh tay đưa về phía trước, ngón tay dài khớp xương rõ ràng lau đi khoai nướng sót lại trên khóe miệng cô đưa vào miệng, Hoắc Dung Thành câu môi: “Ngọt”

“Anh không chê bẩn à?”

Tô Tú Song cảm thấy hành động này quá mờ ám, không dám nhìn thẳng.

“Cô cảm thấy bản thân mình bẩn à?”

Anh tự nhiên hỏi lại.

Tô Tú Song: “…”

Cô không thể cãi lại được gì, không có gì để nói!

Xe khởi động, phần nhiệt nóng trên mặt Tô Tú Song vẫn chưa biến mất.

Đột nhiên, tay bị nắm chặt.

Cô nghiêng đầu.

Ánh nhìn của người đàn ông ở phía trước, tay trái cầm tay lái, tay phải nắm chặt lấy bàn tay cô đùa nghịch.

Tô Tú Song vùng vẫy.

“Đừng động đậy, ảnh hưởng tôi lái xe” Hoắc Dung Thành nhìn về phía trước như cũ, ngữ khí vô cùng độc tài.

“Như vậy mới ảnh hưởng đến việc lái xe đó.”

Phần nhiệt vừa bị đẩy lui xuống lại kéo lên lân nữa, Tô Tú Song cảm nhận được mặt mình lại nóng lên.

Hoắc Dung Thành không để ý đến cô, coi như không nghe thấy.

Tay của phụ nữ quả nhiên không giống với đàn ông, vừa mềm vừa trơn, cho dù là sờ nắn hay đùa nghịch, cảm giác cũng rất tuyệt.

“Nhỏ quá”

Anh tranh thủ liếc mắt, giọng nói trầm thấp.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 390


Chương 390

Tô Tú Song cúi gằm mặt, nhìn tay mình, ngón tay vẫn rất dài mà, nhỏ chỗ nào?”

Có điều, tay anh thật sự rất tô, lòng bàn tay còn có vết chai, ma sát với lòng bàn tay của cô, giống như có dòng điện đang chảy trong cơ thể vậy.

Mười ngón tay đan vào nhau, có thể cảm nhận được nhiệt độ của nhau.

Tô Tú Song cảm thấy nhịp tim của mình đập bình bịch.

Người đàn ông này, chọc ghẹo người khác, đúng là muốn lấy mạng mài “Sau này, tránh xa thằng bốn ra” Anh nói.

“Hả?”

Tô Tú Song không hiểu.

“Tránh bị nó dạy hư” Ngữ khí của Hoắc Dung Thành trầm thấp, biểu cảm trên mặt ghét bỏ lại không vui.

Tô Tú Song khẽ ho hai tiếng, tên ngốc Hoắc Dung Thành này, chắc chỉ có anh mới dạy hư cô.

“Sau này đừng dây vào chuyện như vậy nữa, gọi điện thoại cho tôi.”

“Được”

Cô đột nhiên cảm thấy trong lòng rất đỗi ngọt ngào, còn có cảm giác rung động.

Hoắc Dung Thành lại nói: “Số điện thoại của tôi, bắt buộc phải học thuộc, ngày mai đọc lại tôi nghe.”

Tô Tú Song: “…”

Trở lại nhà họ Hoắc đã 10 giờ tối.

Quản gia Trương đã chuẩn bị bữa tối và đang đợi.

Nhìn thấy hai người đi vào, ông vui mừng tiến lên đón: “Cậu Hai, mợ Hai, bây giờ chuẩn bị dùng bữa tối?”

“Được”

Hoắc Dung Thành khế nhích môi mỏng, nhẹ nhàng đáp lại rồi đi lên tầng.

Tô Tú Song rửa tay xong liền ngồi vào bàn ăn.

Quản gia Trương hỏi: “Mợ Hai, cậu Tư không cùng mợ trở về sao?” Rõ ràng sáng nay hai người cùng ra ngoài.

“Ờm chuyện đó..” Tô Tú Song do dự, không biết nên trả lời như thế nào.

“ Không lạc mất được đâu.”

Một giọng nói trầm thấp vang lên, Hoắc Dung Thành đã thu đôi chân dài ngồi vào chổ.

Do buổi trưa ăn không đủ no nên bữa tối Tô Tú Song ăn không ít, còn Hoắc Dung Thành đến đũa cùng không gắp mấy lần chỉ nếm vài miếng.

Hai người một trước một sau đi lên tầng.

Đi trên hành lang, Tô Tú Song nhìn chắm chằm bóng lưng cao lớn, mở miệng hỏi: “Anh không đói sao?”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành dừng bước, quay đầu lại: “Sao?”

“Tôi thấy anh chỉ ăn hai miếng, xong đũa cũng không động mấy”

Anh nheo mắt, đôi chân dài bước về phía trước, người đã đứng trước mặt cô.

Anh chống tay lên tường giam cả người cô vào giữa ngực mình và bức tường phía sau: “Em lo lắng cho tôi?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 391


Chương 391

Tô Tú Song nhẹ rung lông mị, đôi mắt khẽ chớp, tay chống lên ngực Hoắc Dung Thành: “Anh có thể đừng đứng gần tôi như vậy được không?”

Đi trên hành lang, Tô Tú Song nhìn chắm chằm bóng lưng cao lớn, mở miệng hỏi: “Anh không đói sao?”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành dừng bước, quay đầu lại: “Sao?”

“Tôi thấy anh chỉ ăn hai miếng, xong đũa cũng không động mấy”

Anh nheo mắt, đôi chân dài bước về phía trước, người đã đứng trước mặt cô.

Anh chống tay lên tường giam cả người cô vào giữa ngực mình và bức tường phía sau: “Em lo lắng cho tôi?”

Tô Tú Song nhẹ rung lông mị, đôi mắt khẽ chớp, tay chống lên ngực Hoắc Dung Thành: “Anh có thể đừng đứng gần tôi như vậy được không?”

“Không”

Hoắc Dung Thành trả lời dứt khoát đây ngang ngược.

Tô Tú Song: “…”

“Trả lời đi, em lo lắng cho tôi có đúng không?”

Anh cúi người, đầu cúi thấp, mắt đối mắt nhìn cô chăm chú.

Tô Tú Song mím mím môi không mở miệng.

“Câm rồi sao? Còn không nói, tôi sẽ hôn em…”

Hoắc Dung Thành nhếch mày, ánh mắt nóng bỏng sâu thẳm rơi trên môi cô, giống như một giây sau sẽ hôn cô ngay lập tức.

Tô Tú Song mặt đỏ tía tai, gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, bây giờ anh có thể cách tôi xa một chút được không?”

“Tiếc thật”

Hoắc Dung Thành cong đôi môi mỏng: “Suýt nữa thì hôn được rồi.”

Tô Tú Song thẹn quá hóa giận, tức giận dùng đuôi mắt liếc anh: “Này, giữ chút liêm sỉ đi”

Chỉ một cái liếc mắt mà vô cùng quyến rũ, hầu kết Hoắc Dung Thành cuộn lên lăn xuống, kẽ nhướng mày, chậm rãi nói: “Đầu bếp không nấu ngon bằng em”

Tô Tú Song ngây người. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đầu bếp Hoắc gia đều là những đầu bếp rất nổi tiếng, họ đều đước tuyển chọn kỹ càng từ nhiều quốc gia với mức lương rất cao.

Mà khả năng nấu nướng lại thu kém cô?

“Đừng đùa nữa.”

“Ai đùa với em chứ?” Hoắc Dung Thành nhếch môi mỏng, mày kẽ nhăn, cả khuôn mặt tỏ rõ vẻ chán ghét: “Khó ăn chết đi được, còn không ngon bằng một phần mười em nấu.”

Trái tim Tô Tú Song khẽ động, hồ nước trong tim cô như bị ném vào một hòn đá gợn ra từng đợt từng đợt sóng lăn tăn.

Ai cũng thích được khen, cô cũng vậy, thậm chí cô còn có chút thầm vui vẻ.

Trâm mặc một lúc, nghĩ nghĩ cô lại nói: “Vị giác của anh không phải là có vấn đề chứ, có muốn đi bệnh viện khám không?”

Hoắc Dung Thành khẽ cau mày, một lúc sau vậy mà bị cô chọc tức đến mức bật cười: “Em không tự tin với khả năng nấu nướng của mình sao?”

“Đương nhiên không phải vậy, cơm tôi nấu chắc chắn ngon”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 392


Chương 392

Tô Tú Song cong môi cười rộ lên, trong nháy mắt tràn đầy tự tin, ngẩng đầu vô cùng đắc ý.

“Ừ, rất ngon, vậy sau này mỗi tối em đếu nấu cơm…” Anh cúi người, nhìn xuống cô: “Em nấu cơm, tôi ăn, được không?”

Tô Tú Song vô cùng hối hận, kẽ ho khan hai tiếng, thật lòng thật dạ đáp: “Không được.”

Ngày nào ở đoàn phim cô cũng bận tới bận lui, về đến nhà còn phải nấu cơm tối, nghĩ thôi cũng đã thấy mệt rồi.

Hoắc Dung Thành không hề quan tâm, xấu xa khiêu mày, tự ý quyết định: “Quyết định như vậy đi, bắt đầu từ ngày mai em nấu cơm”

“Thực ra, anh thường xuyên phải đi xã giao, cũng không biết lúc nào về nhà.

Mà người nấu cơm ghét nhất là nấu mà không có ai ăn, hay nấu xong rồi mà để lạnh mất, cảm giác giống như công sức tâm huyết của mình bị lãng phí vậy”

Tô Tú Song nhẹ giọng, cố gắng thuyết phục anh.

“Vậy từ ngày mai, tôi sẽ về nhà trước chín giờ, nếu như có việc đột xuất tôi sẽ gọi điện báo trước cho em.” Hoắc Dung Thành nhướng mày, ánh mắt lười biếng quét qua người cô, không nhanh không chậm cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “

Chín giờ là cấm cửa”

Tô Tú Song c*n m** d***.

Đúng là được một mất mười!

“Nhớ kỹ chưa?”

Hoắc Dung Thành cong ngón tay gõ nhẹ vào bức tường sau lưng cô âm thanh vang lên nhắc nhở cô.

Tô Tú Song miễn cưỡng đáp: “Nhớ rồi.

“Mai nấu cơm tối xong chờ tôi”

Lúc này, Hoắc Lăng Tùng đi ngang qua tầng hai, vô tình nhìn thấy hai người, giọng nói trong trẻo mà ấm áp: “Anh hai, Ai,”

chị dâu.

Tô Tú Song mí mắt giật giật, đứng hình mất hai giây, hai má đỏ bừng, cô nhéo eo Hoắc Dung Thành đẩy anh ra, chạy về phòng.

Hoắc Dung Thành bị hành động của cô làm tâm tư chấn động, chỗ bị nhéo như có một dòng điện chạy qua.

Con mèo hoang này, càng ngày càng †o gan rồi.

Hoắc Lăng Tùng đi đến gần, trên gương mặt ôn nhu hiện ra chút trêu chọc hiếm thấy: “Anh hai, anh học được kabedon từ khi nào vậy?”

“Kabedon?”

“Giống như anh vừa nãy, nghe nói con gái bây giờ rất thích như vậy, rất gợi cảm, thân mật, khiến họ cảm thấy tim đập loạn nhịp nữa” Hoắc Lăng Tùng nhàn nhạt giải thích.

“Ha ha…” Hoắc Dung Thành chế nhạo cười nhạt: “Những việc như vậy còn phải nhìn mặt, đẹp trai thì là kabedon, còn xấu thì chính là quấy rối”

Hoắc Lăng Tùng cười nhẹ, xoa đầu Tiểu Bạch.

“Không đi bệnh viện?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 393


Chương 393

“Hôm nay là ngày nghỉ, ở trong phòng đọc tài liệu cả ngày rồi, vừa mới ngủ dậy, Dung Phong đâu?”

Hoắc Dung Thành không mặn không nhạt đáp: “ Tý nữa sẽ về”

Ngày hôm sau.

Ăn sáng xong, Tô Tú Song ngồi lên xe điện, một bóng người lóe lên, người nọ đã ngồi sau xe cô.

Cô cũng không thèm quay đầu lại, trực tiếp khởi động xe: “ Tôi nói này, anh dù sao cũng là cậu tư nhà họ Hoắc, ngày nào cũng ngồi xe điện của tôi, không thấy ngại sao?”

“Không ngại, xe đi miễn phí, tài xế miễn phí, có gì phải ngại”

Hoắc Diệc Phong, đánh cái ngáp, cố ý nhét hai tay vào túi áo khoác của Tô Tú Song.

Tô Tú Song: “…”

“Này, bà cô, bây giờ đi xe điện có chút lạnh, tai cũng cóng hết rồi, cô nói với anh hai tôi, bảo anh ý mua một chiếc ô tô.

“Một chiến binh thực thụ phải dám đối mặt với cuộc sống rực rỡ, dám nhìn thẳng vào máu tươi đầm đìa, đối mặt với giá lạnh cắt da cắt thịt”

Đang nói, một cơn gió lạnh lướt qua, Tô Tú Song không kìm được hắt hơi một cái, Hoắc Diệc Phong ngồi ở ghế sau cũng rùng mình.

“ Anh có phải bị bệnh rồi không?”

Hoắc Diệc Phong tức giận trợn mắt: “ Có giỏi thì cô đừng hắt hơi”

“Có giỏi thì anh tự đi tìm anh hai của anh, xin anh ta mua xe cho anh.” Tô Tú Song đáp lại.

“Anh hai thiên vị, cô cần gì anh ấy cũng đưa, còn tôi xin gì cũng không cho.

Cô đi làm nũng với anh hai vài câu anh hai nhất định mua”

Tô Tú Song không muốn nghe tiếp: “

Đừng lải nhải nữa, tôi muốn tăng tốc”

Nhìn đồng hồ tốc độ, tốc độ từ 30 km/h cực kỳ khó khăn mới lên đến 40km/h.Mặt Hoắc Diệc Phong có chút co rút, trên trán xuất hiện ba vạch đen, cái này mà gọi là tăng tốc à?

“Anh nặng quá, không tăng tốc được, bằng không còn có thể đi nhanh hơn nhiều.

Tô Tú Song có chút ghét bỏ than thở.

Hoắc Diệc Phong nghiến răng, kiềm chế bản thân không quá kích động đánh ngất cô.

Vừa mới đi vào đoàn phim, đã nhìn thấy một chiếc xe bảo mẫu vô cùng phô trương đỗ lại, Trương Vinh Hiển từ trên xe bước xuống.

Ba người trực tiếp chạm mặt nhau.

“Ông ơi”

Trương Vinh Hiển gật đầu với Hoắc Diệc Phong: “Ừ, cháu ngoan, hôm sau ông sẽ mua kẹo cho cháu, nhớ phải nghe lời nha” Hoắc Diệc Phong nhướng mày, trên khuôn mặt tuấn tú sáng lạn nở nụ cười mang theo chút mỉa mai.

Tô Tú Song nghe vậy, đầu lông mày giật giật.

Trương Vinh Hiển đi rồi, cô mới hỏi: “Sao ông ta vẫn còn ở trong đoàn phim?

Anh không đuổi ông ta đi sao?”

“Hừ, anh đây mà lại là loại người nhỏ mọn, thích tính toán chỉ li với người khác sao?

Tô Tú Song mặt không đổi sắc, đáp lại: “Phải!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 394


Chương 394

“NONONO, vậy là cô có sự hiểu nhầm lớn về tôi rồi đấy”

Hoắc Diệc Phong dáng vẻ cà lơ phất phơ mà gác tay lên vai cô, miểng ngậm kẹo m*t không biết lấy từ đâu ra: “ Ông ta vẫn còn có nhiều chỗ để dùng”

Tô Tú Song cau mày, khuỷu tay kế nâng, bất ngờ huých vào bụng Hoắc Diệc Phong.

Ngay sau đó, cô đã biết thế nào là chân chó và nịnh hót.

Đến cô cũng được hưởng lây, bữa trưa không ăn cơm hộp, mà là bốn món một canh của nhà hàng Tiên Tửu, còn có cả cà phê nữa.

Tân Du Du, Liễu Y Y, tất cả mọi người trong đoàn phim ngay cả đạo diễn cũng vô cùng bất ngờ.

Bạch Tĩnh trong lúc ngạc nhiên cũng không quên gắp một đũa thức ăn cho vào miệng, không biết hỏi: “Trương Vinh Hiển rốt cuộc là muốn làm gì đây?”

“Chậc chậc chậc…” Tô Tú Song liên tục tặc lưỡi: “Đây là tràn đầy khát vọng muốn sống.

Bạch Tĩnh như cũ, không hiểu gì, bối rối: “Ý của cậu là gì?”

Tô Tú Song ra vẻ thần bí: “Phật dạy, không thể nói”

“®..” Bạch Tĩnh dài giọng, đột nhiên bừng tỉnh hiểu ra: “Tớ biết rồi”

Tô Tú Song nhìn về phía cô.

Trương Vinh Hiển vừa ý Hoặc Diệc Phong, muốn theo đuổi anh ta” Bạch Tĩnh nói vô cùng chắc chắn: “Nhất định là như vậy, tuyệt đối không sai, dù sao Hoắc Diệc Phong cũng rất đẹp trai!”

“Phụt.. “

Tô Tú Song không kìm được, phun hết cà phê trong miệng ra ngoài.

Cô hoàn toàn khuất phục trước cái suy nghĩ đầy logic của Bạch Tĩnh. Vừa cười vừa thêm dầu vào lửa, còn không quên thêm mắm dặm muối: “Đúng vậy, tớ cũng cảm thấy như vậy”

Buổi chiều tiếp tục quay.

Bắt đầu là cảnh của Hoắc Diệc Phong, cảnh phải quay không nhiều nhưng lời thoại nhiều và khá khó.

Mà việc nhớ thoại lại là điểm yếu của Hoắc Diệc Phong, liên tục quay, liên tục bị hô cụt. Một cảnh mở đầu đã quay lại những 12 lần rồi.

Trương Tiến Trung sâm mặt, cuối cùng trầm giọng quát: “ Nhập tâm một chút được không vậy, động não chút đi, có tý lời thoại mà cũng không nhớ được?”

“Không hài lòng? Vậy đổi người đi, anh đây vừa hay muốn ngủ bù”

Vừa nói, Hoắc Diệc Phong đã bắt đầu cởi áo, tối qua ở đồn cảnh sát quậy một đêm, sắp mệt chết rồi.

“1 Trương Tiến Trung: “…

Từ trước đến nay, anh chưa gặp bất cứ một diễn viên nào tùy tiện, ngang ngược, nói cũng nói không được như vậy.

Vương Minh Vũ sợ tình hình trở nên căng thẳng, chạy đến bên cạnh Hoắc Diệc Phong nhẹ giọng khuyên bảo, nói hết lời để anh điền tiếp.

Bên này, cảnh quay của Hoắc Diệc Phong vừa kết thúc, đã bắt đầu quay cảnh của Tô Tú Song, là cảnh khóc.

Tuy nhiên, so với Hoắc Diệc Phong cô còn thảm hơn, một cảnh mở đầu bị hô cut hơn 20 lần.

Trương Tiến Trung tức suýt ngất, vứt kịch bản trong tay đi, quát: “ Làm sao vậy, hôm nay hai người hợp tác muốn làm tôi tức chết à?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 395


Chương 395

Tô Tú Song có chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng.

Thật lòng mà nói, cô thật sự không khóc được, nặn mãi cũng không ra nước mắt, mắt cũng đau hết rồi.

“Quay tiếp cho tôi, hôm nay quay không xong ai cũng không được tan làm, tiếp tục quay!”

Trương Tiến Trung bực tức đá vào ghế.

Nháy mắt, không khí tại hiện trường trở lạnh.

Tập đoàn Hoắc thị.

“Cậu hai, tối nay còn hai hội nghị quan trọng.” Cố Hàn đẩy cửa tiến vào.

Ngón tay thon dài nới lỏng cà vạt, Hoắc Dung Thành nâng mắt: “Mấy giờ?”

“Tám giờ mười tối nay”

Tiện tay lật một tập tài liệu để đọc, Hoắc Dung Thành trực tiếp đáp: “ Từ chối hết đi”

Cố Hàn sững người một chút rồi gật đầu: “Vâng”

“Sau tám giờ, bất kể là hội nghị hay yến tiệc tất cả đều từ chối hết” Hoắc Dung Thành bổ sung thêm.

“Vâng.”

Nam Cố Trạch ngồi trên sô pha, lần chuỗi Phật châu trong tay, ngước mắt, không khỏi nhìn anh nhiều hơn: “Sao lại từ chối hết hội nghị với yến hội sau tám giờ vậy?”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành liếc anh một cái, tiện thể nói: “Đúng rồi, cậu với Cô Hàn hẹn tôi cũng không được, qua tám giờ, đừng hẹn tôi.”

Nam Cố Trạch truy hỏi đến cùng: “Vì sao?”

“Có việc.”

“Việc gì?”

“Biết càng nhiều, chết càng nhanh đó.”

Nam Cố Trạch nghĩ một chút, nói: “Tôi là muốn chết nhanh một chút đấy, rốt cuộc là cậu có việc gì?”

Hoắc Dung Thành cũng lười nhìn anh ta, đứng dậy, trực tiếp rời đi.

Nam Cố Trạch: “.. “

Về đến Hoắc gia là 8 giờ 30 phút tồi.

Tô Tú Song vẫn chưa về, Hoắc Dung Thành cở bộ vest, thay một chiếc áo len màu xám và một chiếc quần tây cùng màu, ngồi trên sô pha.

“Cậu hai, có cần tôi bảo nhà bếp chuẩn bị bữa tối?”

“Không cần, sau này không cần chuẩn bị bữa tối nữa, mợ hai sẽ tự mình nấu.”

Nghe vậy, quản gia Trương nở nụ cười: “Mợ hai đối với Cậu hai thật tốt”

Hoắc Dung Thành nhướng mày, môi mỏng câu lên, ngón tay thon dài lật tạp chí, yên lặng chờ đợi.

Một mạch đợi đến 10 giờ vẫn không thấy bóng dáng Tô Tú Song xuất hiện, anh nhíu chặt mày, vẻ mặt vừa nặng nề vừa lạnh lùng.

Quản gia Trương vừa rồi còn tươi cười, bây giờ cẩn thận từng chút một, nhẹ giọng thử nói: “Cậu hai, tối nay có thể là Mợ hai có việc nên về muộn”

“Ừ”

Anh môi mỏng khẽ nhếch, lạnh lùng đáp.

Quản gia Trương lại nói: “ Vậy tôi bảo nhà bếp chuẩn bị bữa tối”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 396


Chương 396

Không cần.

Anh gọi điện cho Tô Tú Song, nhưng âm báo truyền về lại không ai nghe máy, gọi liên tiếp ba cuộc cũng không ai nghe.

Quản gia Trương nín thở, theo tính cách của cậu hai, ông gần như có thể đoán trước được, giây tiếp theo cậu hai nhất định sẽ nổi giận.

Ai ngờ, Hoắc Dung Thành chỉ thả tạp chí xuống, đứng dậy đi lên lầu.

Nhìn bóng dáng biến mất khỏi tâm mắt, quản gia Trương vẫn không dám tin, cậu hai thế mà không nổi giận, thần kỳ thật!

Mười một giờ.

Tô Tú Song cuối cùng cũng quay xong, cô lái xe điện, Hoắc Diệc Phong ngồi ở ghế sau.

Một cảnh khóc mà quay gần ba tiếng đồng hồ, cô gần như mẹt chết rồi.

“Cậu lái xe đi, mắt tôi vẫn đau, nhìn không rõ đường, cậu bôi hơi nhiều ớt”

Hoắc Diệc Phong trừng mắt nhìn cô, ngồi lên phía trước: “ Nếu không phải anh đây bôi ớt lên mắt chị, chị tưởng chị tự khóc được sao, còn dám chê bai!”

Tô Tú Song dụi dụi mắt, nói: “Coi như thù lao cậu giúp tôi, nói cho cậu biết một tin, trong đoàn phim đã đồn rằng Trương Vinh Hiển vừa gặp đã yêu cậu, đang ra sức theo đuổi cậu”

“Đuma!” Hoắc Diệc Phong chửi thê một tiếng: “Đứa nào đồn?”

“Tất cả mọi người trong đoàn phim”

Hoắc Diệc Phong tức đến trợn mắt, anh chẳng qua là tìm cái vé cơm dài hạn thôi, ai biết lại tự biến mình thành đồng tính luyến ái.

Thật là vô lý, vớ vẩn.

Về đến Hoắc gia, Tô Tú Song rửa mặt xong, còn chưa kịp đi tắm đã ngã xuống giường ngủ thiếp đi.

Liên tiếp ba ngày, Hoắc Diệc Phong đúng 8 giờ 30 phút về Hoắc gia nhưng chưa một lần nào đợi được Tô Tú Song.

“Cộp!” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh đặt mạnh ly nước xuống bàn, âm thanh phát ra vang dội, cả người tỏa ra khí lạnh.

Chỉ nghe âm thanh ấy, quản gia Trương đã cảm thấy tê hết da đầu.

Có điều, thật lòng mà nói, lần này cậu hai kiêm chế đến tận ba ngay mới tức giận đã làm đột phá trong lịch sự, là kỳ tích của kỳ tích.

Lặng lẽ nhắm mắt, quản gia Trương đợi chờ bão táp sắp tới.

Còn bên này.

Hôm nay quay phim rất không suôn sẻ, cần quay cảnh Tô Tú Song bị c**ng b*c.

Nhưng khá khó để tìm đúng cảm giác đạo diễn muốn, đã quay liên tiếp ba bốn lần rồi, Trương Tiến Trung vẫn chưa vừa ý.

Tô Tú Song đã mệt rã rời, song vẫn còn chút lo lắng sốt ruột.

Mọi người trong đoàn phim đều đang đợi cô quay xong để tan làm, cứ trì hoãn như vậy, cô cảm thấy ngượng ngùng, có lỗi với mọi người.

Đúng là không qua trường lớp đào tạo, đã trực tiếp đi diễn thực sự có chút khó khăn, lực bất tòng tâm.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 397


Chương 397

“Cứ như thế này, còn quay tiếp, ngày nào cũng phải quay lại hơn trăm lần, thật không biết đạo diễn Thành nhìn trúng cô ta ở điểm nào nữa” Tân Du Du vắt chéo chân, cười đầy châm chọc.

Liễu Y Y hiếm khi đồng tình với cô ta: “Đúng vậy, diễn xuất rất kém”

Tục ngữ nói rất đúng, kẻ thù của kẻ thù là bạn.

Tô Tú Song nghe được rõ từng lời, nhưng không tỏ ra xấu hổ hay bối rồi, mà ngược lại bình thản như không, mặt cũng không đổi sắc.

Hoắc Diệc Phong đá nhẹ vào bắp chân cô, nhướng mày: “Này, bà cô, da mặt cô cũng dày thật đấy, bị người khác nói như vậy, mà mặt cũng không đỏ.

“Người sống trên đời , mặt phải dày chút mới tốt.”

Hoắc Diệc Phong chế nhạo: “Nếu chê cô mập, cô vẫn bình tĩnh như vậy sao?”

Tô Tú Song không thèm để ý đến anh ta, tâm trạng không tốt, không muốn đấu khẩu với anh ta. Cô bực tức túm tóc mình, phiền chết rồi!

“Nào, gọi anh trai, anh trai sẽ chỉ em cách diễn” Hoắc Diệc Phong đá lông nheo, cười trên nỗi đau của người khác”

“Anh trai.”

Hoắc Diệc Phong: “…”

Này cô dù gì cũng phải có chút tự trọng chứ, bảo gọi là gọi luôn sao?

“Đi theo tôi.”

Hoắc Diệc Phong thần bí ra hiệu cho cô đi theo.

Tô Tú Song ngơ ngác đi theo anh ta.

Hai người đi đến một góc tường rồi ngồi xuống.

Hoắc Diệc Phong trực tiếp hỏi: “ Đã xem qua loại phim ấy chưa?”

“1 Tô Tú Song: ”…

Đúng thật là, vừa nãy cô bị ấm đầu mới đi tin lời người này.

“Da mặt cô dày như vậy, lúc này còn tỏ ra ngại ngùng gì nữa” Vừa nói, Hoắc Diệc Phong vừa bấm mở một đoạn phim: “ Nào, xem rồi học theo, học hành chăm chỉ, ngày ngày tiến bộ”

Tô Tú Song họ nhẹ hai tiếng, vẫn còn chút liêm sỉ: “Nếu không bỏ đi, tôi tự mình ngẫm nghĩ”

“Xem đi, nói nhiều lời vô ích làm gì”

Theo tình tiết diễn ra, Tô Tú Song lại xem được, đoạn phim này không đơn thuần chỉ là loại phim đen, mà còn có chút phong cách nghệ thuật.

Từng nét biểu cảm chỉ tiết tinh tế trên gương mặt nữ chính ngay lập tức đã thu hút được sự chú ý của cô.

Hóa ra loại phim này cũng có thể quay tỉnh tế như vậy.

Trong chốc lát, cô đã xem say sưa.

Xem được kha khá, cô ngẩng đầu nhìn Hoắc Diệc Phong: “Phải rồi, anh làm thế nào để nắm bắt được nhân vật?”

Cô cảm thấy anh rất có thiên phú, dù là nội tâm hay biểu cảm gương mặt đều khống chế rất tốt. Ngoại trừ óc bã đậu không nhớ nổi lời thoại.

Hoắc Diệc Phong dáng vẻ lười biếng, vẻ mặt không thèm đếm xỉa: “ Chưa ăn qua thịt heo chả nhẽ lại chưa nhìn thấy heo chạy.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 398


Chương 398

Tô Tú Song không hiểu: “Ý là gì?”

Nâng mắt lên, Hoắc Diệc Phong kẽ liếc cô một cái: “Nhìn anh hai của tôi là được rồi, cần gì phải diễn?”

Tô Tú Song: “…”

Quả nhiên là đề cao anh ta quá rồi.

Cô vẫy vẫy tay: “Cậu có thể cút đi được rồi đấy”

Hoắc Diệc Phong tùy ý dựa vào tường: “Nói theo một cách khác xem nào.”

“Lượn ra chỗ khác nhóc con”

“Như thế cũng được, vậy có thể lịch sự hơn một chút?”

“Đi ra đi, Pikachu.”

“Nâng tầm lên chút nữa”

“Chạy đi nào, anh em.”

“Lên đẳng cấp cao hơn được không?”

“Thế giới lớn như vậy, sao cậu không đi ngắm nhìn đi”

“Thêm chút ý thơ?”

Tô Tú Song nghiến răng trợn mắt, không chịu nổi,: “Được, tôi cút”

Người còn chưa đi ra đằng trước, từ xa đã nghe thấy tiếng gầm như sấm của Trương Tiến Trung: “Người đâu rồi, chết chỗ nào rồi? Là ăn cơm bị nghẹn chết hay là uống nước bị sặc chết?”

“Vẫn còn sống, chỉ đi điều chỉnh cảm xúc một chút, có thể bắt đầu quay được rồi.”

Tô Tú Song sớm bị mắng quen, mặt không biểu cảm, chỉnh lại cổ áo, nhanh chân đi qua.

“Tốt, bắt đầu”

Trương Tiến Trung kìm nén cơn tức của mình.

Vương Minh Vũ đưa cho anh một điếu thuốc: “Bớt nóng, không có kinh nghiệm diễn xuất, diễn như vậy là bình thường.

Tô Tú Song vừa đứng vào vị trí, thì có người cầm một chậu nước tạt qua.

Trong nháy mắt, cả người cô ướt như chuột lột.

Cô không đi giày để chân trần, tóc rũ trên vai ướt đẫm, gương mặt vừa dặm lại phấn hiện ra đỏ ửng, trên người khoác một tầng vải mỏng màu đỏ, bên trong chỉ mặc một cái yếm.

Làn da trắng như tuyết ẩn hiện lộ ra.

Xung quanh là một đám người ăn xin rách rưới, mặt mũi và đầu tóc đều lấm lem, bẩn thịu.

Tô Tú Song bị vậy xung quanh, vẻ mặt những kẻ đó kích động hưng phấn một bầy sói đói cuối cũng tìm được thức ăn, ánh mắt lóe xanh.

Cuối cùng, lão già cầm đầu nhịn không nổi, nuốt nước bọt, trực tiếp lao tới chỗ Tô Tú Song.

Cô không biết võ, Cố Triều Tịch chỉ dạy cô một hai chiêu, đối mặt với một đám nam nhân như sói đói, không hề có chút tác dụng nào.

Trong phút chốc, cô đã bị đè xuống đất.

Lão già ỷ cô không phản kháng được, ngồi lên bụng cô, kích động xé quần áo của cô, để lộ cái yếm bên trong và toàn bộ phần lưng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 399


Chương 399

Tô Tú Song vừa được khơi gợi cảm xúc, bây giờ đã tiến bộ đáng kể.

Đột nhiên, một bóng người từ trên cao đổ xuống.

Cô vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy người đàn ông đứng ngay phía trên cô, hai tay đút túi quần âu.

Mặc dù đeo khẩu trang, nhưng trong đáy mắt một khoảng tối tăm, ánh mắt sắc bén, trong mắt hiện lộ ra khí thế nguy hiểm.

Anh ta… anh ta… sao lại ở đây?

Nháy mắt, đầu Tô Tú Song như bị chết máy, bảy hồn bị dọa bay mất sáu hồn.

Giây tiếp theo, Hoắc Dung Thành nghiêng người, bàn tay to lớn nắm cổ áo lão già nhấc lên, rồi ném xuống đất, thuận thế đạp thêm hai phát.

Lực đạp rất lớn, diễn viên quần chúng bị đau nằm trên mặt đất, mãi mới đứng lên được.

“Này, này, này! Anh làm gì vậy? Ở đây mà phát điên cái gì vậy?”

Trương Tiến Trung bật dậy, chạy qua: “Đầu óc có vấn đề à? Không thấy đang quay phim sao, chạy loạn vào cảnh quay!”

“Cút!”

Hoắc Dung Thành môi mỏng khẽ động.

Đôi mắt người đàn ông đó hung tợn như muốn ăn tươi kẻ khác, Trương Tiến Trung cảm thấy như bị người khác bóp cổ, nhất thời không thốt ra được tiếng nào.

Hoắc Dung Thành cởi áo vest dứt khoát choàng lên người Tô Tú Song.

Tô Tú Song hoảng hốt mới chợt hồi thần lại, còn chưa kịp nói câu nào, cổ tay đã bị Hoắc Dung Thành nắm chặt, mạnh mẽ kéo đi.

Cô bị kéo đi một cách thô bạo.

“Này, Hoắc..

“Câm miệng!”

Hoắc Dung Thành tâm trạng cực kỳ tệ, một chữ cũng không muốn nghe.

Lông mày anh dựng ngược, nắm tay Tô Tú Song càng chặt, cổ tay cô bị bóp đau, chỗ bị nắm đã hẳn đỏ.

Sau đó, chân dài bước đi, cứng rắn kéo cô rời đi.

Lưu lại mọi người trên phim trường hai mặt nhìn nhau, hai mắt mờ mịt, đây..

rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?

Trương Tiến Trung cũng đầy đầu sương mù, mù mờ xoa đầu.

Nhìn hai người càng đi càng xa, bóng người biến mất khỏi tầm mắt, Hoắc Diệc Phong đang núp sau đám người mới thò đầu ra, anh vuốt ngực, nguy hiểm quá!

Tô Tú Song bị đẩy vào trong xe, Hoắc Dung Thành đóng cửa cái “râm.. “

“Anh làm gì vậy?”

Tô Tú Song vừa hỏi vừa xoa cổ tay bị nắm đau.

Đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng, Hoắc Dung Thành im lặng lạnh lùng nhìn cô.

Ánh mắt anh sắc như dao, như muốn đâm thủng cô.

Cả người rùng mình, Tô Tú Song cảm thấy chân răng co rút, da đầu cũng từng đợi tê dại.

Luôn cảm thấy, đây là bình yên trước cơn bão.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 400


Chương 400

Cô muốn phá vỡ sự im lặng này, nhưng vữa nhìn thấy gương mặt thâm trầm đang sợ của người đàn ông bên cạnh giống như Diêm Vương đòi mạng, lời đến bên môi bất giác lại nuốt trở vào.

Thôi đi, những lúc như thế này nói nhiều sai nhiều, tốt nhất vẫn là giữa im lặng.

“Lời tôi nói em vẫn thích coi như gió thoảng bên tai?”

Đột nhiên, Hoắc Dung Thành lạnh lùng mở miệng.

Cô giật mình: “Chuyện gì cơ?”

Nghe vậy, lông mày Hoắc Dung Thành đột nhiên nhảy dựng, sắc mặt đen sì, nắn cằm cô, tức giận bạo phát nên lực tay không nhẹ, nắn cằm cô đến mức biến dạng: “Không muốn tôi xử lý em thì cố mà nhớ lại cho tôi!”

Dĩ nhiên, lời anh nói trong mắt cô chỉ là chém thôi.

“Anh nói là đúng chín giờ phải về nhà, còn phải nấu cơm nữa?” Tô Tú Song nắm tay anh, nói: “Thật sự là lỗi của tôi, mấy hôm nay công việc rất bận, mỗi ngày tan làm về nhà đã mười một giờ rồi, gần như đầu vừa chạm gối là ngủ mất, tôi nhớ là đã nhắn tin cho anh rồi mà”

“Tìm đi!”

Hoắc Dung Thành ngắn gọn phun ra hai chữ, buông tay, vung tay cô ra.

Cô đưa tay nhẹ nhàng xoa cằm, lấy điện thoại ra, mở zalo sau đó lướt qua phần tin nhắn, kết quả không có tin nhắn nào.

“Gửi trong mơ hay là dùng ý niệm để gửi?”

Hoắc Dung Thành lạnh nhạt châm chọc.

“Xin lỗi, thật sự là tôi quên mất, anh rộng lượng khoan dung không chấp nhặt, bỏ qua cho tôi lần này được không?”

Tô Tú Song kẽ chớp chớp mắt, tự biết bản thân làm sai, chắp hai tay, giọng nói mềm nhẹ, làm nũng xin anh tha thứ.

Nhưng mà, Hoắc Dung Thành không lay chuyển, ánh mắt hung dữ, lạnh lùng tàn nhẫn: “Hết lần này đến lần khác thất hẹn với tôi chỉ vì đi làm con hát? Còn để một lão già cưỡi lên người, có thấy buồn nôn không?”

“Chuyện nào ra chuyện nấy, việc tôi đồng ý với anh tôi không làm được, quả thật là tôi sai, nhưng anh dựa vào gì mà chỉ trích công việc của tôi, sỉ nhục tôi?”

Tô Tú Song ngẩng đầu, lồng ngực phập phồng, giọng điệu dần trở nên cứng ran.

“Ha, sỉ nhục? Chỉ là nói sự thật mà cảm thấy như tôi sỉ nhục em? Vậy để cho một lão già cưỡi trên người em, liên tục hôn chỗ này chỗ kia, em tại sao không cảm thấy bị sỉ nhục, mà còn rất hưởng thụ nó, hả?”

Anh nghiến răng, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, đáy mắt toàn bộ là sỉ nhục, châm biếng và tức giận.

“Anh bớt ngậm máu phun người, đó là tình tiết trong kịch bản, tôi là cống hiến vì nghệ thuật, xung quanh còn rất nhiều người trong đoàn phim, là anh suy nghĩ bẩn thỉu!”

Hoắc Dung Thành mỉa mai, cười lạnh.

Đột nhiên , anh duỗi tay, đè cô lên ghế da ở phía sau, cuối cùng ngồi đè lên eo CÔ.

Tô Tú Song sửng sốt.

Cô còn chưa kịp phản ứng lại, đôi môi của anh đã mạnh mẽ áp lên môi cô, thô bạo hôn.

Phút chốc, Tô Tú Song vừa ngượng vừa tức giận, đẩy anh.
 
Back
Top Bottom