Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 340


Chương 340

Bạch Tĩnh không nói gì, đưa mắt nhìn xung quanh, đột nhiên mỉm cười kéo Tô Tú Song chạy đến chỗ chiếc Mercedes màu trắng đang đậu bên đường.

Thấy vậy, sắc mặt Tô Tú Song liên thay đổi.

Trần Tú Nam bước xuống xe, mỉm cười đi về phía hai người họ: “Bạch Tĩnh, Tô Tú Song, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Sắc mặt Tô Tú Song không được tốt cho lắm, khóe miệng hơi nhếch lên nở một nụ cười cứng ngắc.

Tuy nhiên trong thâm tâm cô đang tức giận như muốn băm da xẻo thịt Bạch Tĩnh rồi tiễn cô đi gặp 18 đời tổ tiên rồi.

Tiện nhân!

Trân Tú Nam mở cửa xe rồi cúi người lấy ra hai bó hoa hồng đỏ: “Hai người đẹp, chúc cậu sinh nhật vui vẻ”

“Cảm ơn” Bạch Tĩnh cười tíu tít nhận lấy bó hoa.

Tô Tú Song đứng im không nói nên lời.

Bạch Tĩnh véo nhẹ vào eo cô.

Sau đó Tô Tú Song đưa tay ra cầm lấy bó hoa.

“Lên xe đi!”

Trân Tú Nam mở cửa xe, đứng đợi hai người lên xe một cách ân cân và lịch thiệp.

Tô Tú Song ngồi ở ghế sau nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Bạch Tĩnh, cậu đang muốn chết phải không?”

“Sao chứ, chỉ là cậu đi dự sinh nhật của tớ thôi mà, tớ không thể mời người khác sao? Tớ chỉ mời hai người các cậu, hôm nay là sinh nhật tớ nên cậu đừng làm tớ mất mặt” Bạch Tĩnh lạnh lùng nói.

Nghe vậy Tô Tú Song tức giận đến nỗi không muốn nói chuyện nữa.

Xe đang tiến về phía trước.

Trân Tú Nam nói với một giọng nói ấm áp: “Hôm nay là sinh nhật cậu, muốn ăn gì đây, món Nhật, Hàn Quốc, đồ Tây hay lẩu?”

“Món Tây đi”

“Được, ở Hà Nam có một nhà hàng đồ Tây mới mở. Tớ sẽ đặt bàn trước.”

Trần Tú Nam lấy điện thoại di động ra và gọi điện đặt bàn ngay lập tức.

Tô Tú Song không muốn quan tâm đến Bạch Tĩnh nữa, liền lấy điện thoại ra, không ngờ điện thoại chỉ còn 1% pin.

Cô chỉ biết nhìn màn hình rồi tắt máy.

“Haiz…”

Tô Tú Song thở dài, vừa bực vừa chán nản, cô đành cất điện thoại vào túi xách.

Từ đây cách Hà Nam mất hai giờ lái xe, cộng với tình trạng kẹt xe trên đường, đến nhà hàng đồ Tây kia cũng phải mất thêm nửa giờ.

Nhà hàng đồ Tây này mới khai trương, nằm trên tâng thượng của tòa nhà 63 tầng.

Ngay khi bước vào nhà hàng, bạn sẽ được đứng từ một vị trí đắc địa ngắm nhìn quang cảnh xung quanh về đêm nhộn nhịp và tuyệt đẹp.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 341


Chương 341

Hơn nữa, đây là một nhà hàng xoay, cho dù ngôi ở vị trí nào, nhà hàng sẽ luôn chuyển động giúp bạn có thể thưởng thức cảnh đêm ở ba trăm sáu mươi lăm độ khác nhau mà không có góc chết.

Vì tốc độ quay rất chậm nên bạn sẽ không cảm thấy chóng mặt.

“Ôi! Hôm nay được bạn Nam cho mở mang tâm mắt. Đây là lần đầu tiên tớ đặt chân đến một nhà hàng phương Tây sang trọng như vậy.”

Ánh mắt Bạch Tĩnh tràn đầy kinh ngạc.

Tô Tú Song không có bất kì phản ứng gì, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không bộc lộ cảm xúc gì.

Trần Tú Nam cười mỉm: “Đều là bạn học cũ với nhau, đừng đùa linh tỉnh nữa.”

“Tớ thực sự không hề nói đùa cậu”

Người phục vụ mang thực đơn ra, Trần Tú Nam đẩy tới trước mặt hai bạn nữ: “Hai bạn xinh đẹp gọi trước đi. Tớ có gọi thêm bánh sinh nhật nữa, lát nữa sẽ giao đến sau”

“Ôi, cậu thật chu đáo!”

Vẻ mặt Tô Tú Song dịu đi một chút, không còn khó nhìn như trước nữa, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của Bạch Tĩnh.

Ngoài những thứ đã gọi, Trần Tú Nam còn gọi thêm hai chai rượu Lafite.

Một lúc lâu sau phục vụ mới đem đồ ăn ra.

Món nào cũng được trang trí tinh xảo cầu kì, khiến khách hàng không khỏi thích thú.

“Tú Song, cậu vẫn đang làm việc trong đoàn phim sao?” Trần Tú Nam dịu dàng hỏi cô: “Nếu không tiện, cậu có thể đến làm ở công ty của tớ”

Tô Tú Song khẽ cười: “Cũng tốt nhưng tớ rất thích công việc này, hiện tại cũng không có ý định đổi việc làm”

Trân Tú Nam cũng cười khúc khích và không tiếp tục chủ đề này nữa.

Sau đó, anh đứng dậy, lấy cái đĩa trước mặt cô và cắt miếng bít tết.

Tô Tú Song vội nói: “Không cần đâu, để tớ tự làm”

“Đó là vinh dự của tớ”

Mặt khác.

Ở quán ba.

Hoắc Dung Thành ngồi trên ghế sô pha, hơi nheo mắt, hai chân trùng xuống.

Hàn Văn Thiên và Nam Cố Trạch cũng đang nhàn rỗi không có việc gì làm.

“Hoắc Dung Thành, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của cậu, cứ để trôi qua thế này sao?” Hàn Văn Thiên chán nản nói.

“Đúng vậy!”

Nam Cố Trạch nhíu mày: “Chẳng có gì thú vị cả, sao không gọi vài người bạn nữa đến cho có chút không khí?”

“Ồn ào!”

Hoắc Dung Thành chỉ trả lời bằng một từ, trên khuôn mặt tuấn tú của anh tràn đầy vẻ chán nản.

Anh đưa tay lên liếc nhìn chiếc đồng hồ có đính kim cương: “Chừng nửa tiếng nữa, tôi sẽ vê nhà. Các cậu ở lại chơi nhé, khi nào thanh toán ghi tên tôi vào.”

Nghe vậy, Hàn Văn Thiên và Nam Cố Trạch nhìn nhau mấy lần, có gì đó không ổn, nhất định là có chuyện gì đó đang xảy ra.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 342


Chương 342

“Không đúng, cậu vê sớm như vậy làm gì, để đầu thai sao?” Hàn Văn Thiên mắng nhiếc anh.

Hoắc Dung Thành lạnh lùng liếc anh †a một cái.

Nam Cố Trạch cũng không còn vui vẻ nữa: “Hoắc Dung Thành, để mừng sinh nhật của cậu, tôi đã đặc biệt bay từ Mỹ về”

“Tiền vé để tôi lo. Lát nữa cậu quay về Mỹ đi”

Anh mím môi, tay vẫn đang nghịch chiếc bật lửa, nóng lòng muốn về nhà, tư tưởng đang lơ đãng mất tập trung.

Cô ấy sẽ chuẩn bị món quà gì để tặng anh đây?

Anh rất tò mò khi nghĩ về điều đó.

“Không, cậu là loại người như thế hả? Chết tiệt! Tôi ngồi ê mông mười hai tiếng đồng hồ ở trên máy bay, không dám xì hơi nữa. Vậy mà cậu bảo tôi ngồi thêm mười mấy tiếng nữa để quay về.

Vấn đề không phải ở tiền vé?”

Hoắc Dung Thành suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy cậu đi máy bay riêng của tôi về đi”

Nam Cố Trạch: “…

“Vậy cậu nói cho tôi biết, cậu về sớm như vậy để làm cái gì?” Anh ta hỏi trọng điểm của vấn đề: “Là vì phụ nữ, đúng không?”

Hoắc Dung Thành trừng mắt nhìn anh ta :”Đừng dài dòng nữa.

“Đùa cái gì vậy, Hoắc Dung Thành cho tới bây giờ vẫn còn zin, thịt còn không ăn thì sao có thể là vì phụ nữ được chứ?”

Nam Cố Trạch đưa tay lên chống cằm suy nghĩ, anh cảm thấy những gì Hàn Văn Thiên nói rất có lý.

Hoắc Dung Thành nổi tiếng lạnh lùng, không có hứng thú với phụ nữ, từ trước đến giờ anh ta chưa từng chạm vào phụ nữ.

“Vậy thì cậu nhất định không được về!” Anh nói.

Hàn Văn Thiên gật đầu như gà mổ thóc: “Ai về cũng được ngoại trừ cậu!”

Hoắc Dung Thành liếc nhìn hai người bọn họ: “Vậy cả hai người đi vê đi!”

Nam Cố Trạch: “…”

“Hôm nay, nếu cậu không cho chúng tôi một lời giải thích hợp lý và lý do chính đáng thì đừng hy vọng bước ra khỏi phòng này.” Hàn Văn Thiên cau có không chịu để anh đi.

“Lẽ nào cậu nóng lòng muốn về là vì thèm ăn thịt sao?”

Nam Cố Trạch càng nghĩ càng thấy mọi chuyện không ổn.

Về nhà sớm như vậy quả thực không phải thói quen của anh ta.

“Đừng lảm nhảm nữa, ra tay đi, từng người một hoặc cả hai cùng lên luôn đi.”

Hoắc Dung Thành cũng không muốn nói nhiều nữa, anh đứng dậy, sắc mặt tối sầm lại, giương mắt trừng trừng nhìn hai người bọn họ.

Những lúc thế này không cần phải tốn lời, chỉ cần đánh nhau là có thể giải quyết. Đơn giản, chân thật mà hiệu quải Nghe vậy, Hàn Văn Thiên và Nam Cố Trạch nhìn nhau. Khốn kiếp! Anh ta thật hung dữ, không ngờ muốn đánh nhau thật!

“Cậu lên trước đi!” Hàn Văn Thiên nói.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 343


Chương 343

Nam Cố Trạch lắc đầu: “Hay là cậu lên đi.”

Hàn Văn Thiên suy nghĩ một chút rồi nói ra ý kiến của mình: “Vậy thì… hay là thôi, quên chuyện này đi, để cậu ta đi”

“Ừ, tôi cũng nghĩ vậy!”

Nam Cố Trạch gật đầu, không ngờ anh ta cũng đồng ý.

“Chúng ta ở lại chơi vậy, lát nữa tôi sẽ thanh toán.”

Hoắc Dung Thành đứng dậy, sắc mặt vui tươi hơn hẳn, tâm trạng cũng tốt lên.

Anh ta võ vai hai người bạn rồi sải dài bước chân đi ra ngoài.

Thấy Hoắc Dung Thành rời đi, Hàn Văn Thiên đá vào chân Nam Cố Trạch: “Cậu có đánh được không vậy, sao lúc nãy không tiến lên?

“Không đánh lại được!”

Nam Cố Trạch nói một cách thẳng thắn, không xấu hổ chút nào, sau đó anh ta hỏi lại: “Tại sao cậu không đánh?”

“Đánh không được!”

Hàn Văn Thiên ho nhẹ.

Nam Cố Trạch nhún vai, hehe, anh biết điều đó!

Tại nhà hàng phương Tây.

Sau bữa ăn, bánh sinh nhật đã được giao đến.

Ba chiếc bánh sinh nhật, một chiếc vị trái cây, một chiếc vị sô cô la, và chiếc còn lại phủ một lớp phô mai màu đỏ.

Ngay lập tức, đôi mắt của Bạch Tĩnh sáng lên tràn đầy vẻ thích thú.

Hầu hết con gái đều gục ngã trước đàn ông lãng mạn.

Ngay cả Tô Tú Song cũng có chút ngạc nhiên, ba chiếc bánh sinh nhật tuy rằng nhìn đẹp mắt, nhưng có phải hơi lãng phí rồi không?

“Tớ không biết các cậu thích hương vị gì. Ông chủ cửa hàng bánh nói rằng đây là các hương vị mà con gái yêu thích nhất.” Trân Tú Nam vừa cắm nến vừa nói.

“Bạn học cũ à, đây là lần đầu tiên tớ được tổ chức sinh nhật hoành tráng như thế này”

Bạch Tĩnh thở dài và nháy mắt với Tô Tú Song, điều này thực sự khiến cô cảm động.

Sau khi hát bài hát chúc mừng sinh nhật, ăn bánh gato, họ tiếp tục uống hết ba chai rượu vang.

Tửu lượng rượu của Tô Tú Song rất thấp mà cô lại uống quá nhiều rượu vang rOI.

Cô bắt đầu thấy say, hai má ửng hồng, đầu óc choáng váng, tựa lưng vào ghế sô pha, chóng mặt quay cuồng.

Trần Tú Nam đứng dậy và đi vào nhà vệ sinh.

“Đã thấy chưa,đúng là một người đàn ông tuyệt vời, cậu còn chần chừ gì nữa? Thử yêu một lần xem sao, nhất định sẽ không hối hận.” Bạch Tĩnh quay sang nói với Tô Tú Song.

“Tốt nhất cậu đừng nói gì nữa, nếu không tớ sẽ bóp cổ cậu chết ngay đấy!”

Tô Tú Song trừng mắt nhìn cô: “Kẻ phản bội, dám nói dối mình!”

Bạch Tĩnh cười cười, không dám nói gì nữa.

“Mấy giờ rồi?”

Tô Tú Song vừa xoa xoa thái dương vừa hỏi.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 344


Chương 344

“9 giờ rồi!”

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Trần Tú Nam đã quay lại. Bạch Tĩnh đứng lên đi theo, Tô Tú Song đang chóng mặt cũng đứng lên.

Đâu óc cô quay cuồng, chân mềm nhũn, khó đứng vững.

Thấy vậy, Trần Tú Nam đã vội vàng đỡ cô.

Tô Tú Song né tránh trong tiềm thức: “Không cần đâu, tớ có thể tự đi được”

Bạch Tĩnh trừng mắt nhìn cô, một tay cầm bánh gato, tay khác cầm túi xách của hai người: “Đừng tỏ ra mạnh mẽ nữa, hãy nghe lời cậu ấy đi, tớ không thể giúp cậu được nữa đâu.”

“Chẳng lẽ đối với cậu tớ không quan trọng bằng cái bánh sao?”

Tô Tú Song vừa ợ ra hơi rượu, vừa bắt đầu nói chuyện thiếu tỉnh táo.

Trần Tú Nam nghe xong cảm thấy rất buồn cười, anh nhìn chằm chằm vào hai má trắng nõn của cô, nói với Bạch Tĩnh: “Khi say rượu cậu ấy thật đáng yêu làm sao!”

Bạch Tĩnh gật đầu.

Ba người họ đi tới trước xe, Trần Tú Nam mở cửa xe, cúi người xuống đỡ Tô Tú Song ngồi lên ghế đầu.

Bạch Tĩnh rất tự giác ngồi vào ghế sau.

Chiếc xe nổ máy chạy êm ru trong màn đêm. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Đưa cậu ấy về nhà trước đi” Bạch Tĩnh nói, nhân tiện cô nói cho Trần Tú Nam biết địa chỉ nhà của Tô Tú Song.

Trân Tú Nam nhập địa chỉ trong bảng điều hướng và nhìn lên: “Cô ấy đã nói gì vậy?”

“Tớ không có ý định yêu vào lúc này, tuyệt đối không, không có cách nào thuyết phục được đâu” Bạch Tĩnh thuật lại.

“Không sao, không cần vội đâu, cứ từ từ đi”

Trần Tú Nam cười nói niềm nở, không hề tỏ ra bực bội mà còn có vẻ rất quyết tâm.

Bạch Tĩnh thở dài, bất lực nhún vai: “Muốn thành công đồng chí vẫn cần phải cố gắng nhiều đấy”

“Giúp tớ nói những điều tốt đẹp nhé”

“Không sao, cứ giao cho tớ.”

Một giờ sau, chiếc xe đã tới cửa biệt thự.

Bạch Tĩnh xuống xe nhấn chuông cửa. Sau đó người giúp việc và Tô Trọng Quân ra mở cửa.

“Bác trai, hôm nay là sinh nhật cháu, Tú Song có uống một chút rượu, cháu xin lỗi ạ!” Bạch Tĩnh xin lỗi nói.

“Không sao đâu, tuổi trẻ mà!” Tô Trọng Quân rất thông hiểu tâm lý người trẻ, ổng ta sửng sốt khi nhìn thấy Trần Tú Nam: “Cậu là…?

“Cháu chào chú ạ, cháu tên là Trân Tú Nam, là bạn cùng lớp năm hai đại học của Tô Tú Song, đây là danh thiếp của cháu”

Vừa nói chuyện, Trần Tú Nam vừa lấy danh thiếp của mình ra đưa cho bố của Tô Tú Song, nói tiếp: “Tối nay cháu tới đây hơi gấp, không có thời gian chuẩn bị quà cho gia đình”

“À không sao!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 345


Chương 345

Tô Trọng Quân nhìn từ anh ta từ trên xuống dưới hai lần, rồi cùng với người giúp việc đỡ lấy Tô Tú Song.

Sau đó, Bạch Tĩnh và Trần Tú Nam chào tạm biệt và rời đi.

Lưu Mộ Liên có chút tức giận khi nhìn thấy Tô Tú Song: “Gì mà say như tên nát rượu thế này, đã muộn như vậy rồi sao mày không về nhà họ Hoắc?”

Tô Trọng Quân trừng mắt nhìn bà ta: “Nó là con gái tôi, và đây là nhà của nó.”

“Mẹ, Tú Song ít khi về nhà, mẹ bớt nói vài câu đi”

Tô Tú Duyên đẩy xe lăn và đi ra khỏi phòng.

Sắc mặt Lưu Mộ Liên nghiêm nghị, bà ta không nói gì nữa.

Người giúp việc giúp cô cởi giày, mặc đồ ngủ và đắp chăn bông lên.

Trong phòng khách.

Tô Trọng Quân cầm tấm danh thiếp do Trần Tú Nam đưa và nhìn chằm chằm vào nó: “Chủ tịch tập đoàn AG, Trân Tú Nam.

“AG?”

Tô Tú Duyên cầm cốc nước uống một ngụm, kinh ngạc nói.

“Con biết sao?”

“Nghe nói đó là công ty mới thành lập, đang trên đà phát triển và rất có tương lai, bố có biết không?”

Tô Trọng Quân không để tâm lắm đến những lời đó, nói: “Cậu ta là bạn học của Tú Song, lúc nãy đưa tấm danh thiếp này cho bố”

Cùng lúc đó ở nhà họ Hoắc.

Chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại, Hoắc Dung Thành bước từ trên xe xuống, sải bước về phía trước, đi thẳng vào phòng khách.

Những món ăn được bày đầy trên bàn.

Anh hơi mím môi, những đường nét lãnh đạm và cứng rắn trên khuôn mặt có dấu hiệu dịu đi, tâm trạng anh đã tốt hơn hẳn.

Hoắc Diệc Phong và Hoắc Dung Thành ngồi vào bàn ăn.

Nghe thấy âm thanh cất lên, Hoắc Dung Thành liền quay đầu lại: “Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé!”

“ừ”

Anh ta rất hiếm khi đáp lại một cách dễ chịu và nhẹ nhàng như vậy.

Anh cởi áo khoác ra, quản gia Trương ngay lập tức bước tới, câm lấy bằng cả hai tay.

“Ai làm bữa tối vậy?” Hoắc Dung Thành liếc mắt nhìn hướng phòng bếp, trâm giọng hỏi.

Quản lý Trương sửng sốt, cảm thấy câu hỏi của cậu hai có chút kỳ lạ, nhưng vẫn thành thật đáp: “Đầu bếp làm”

Trong phút chốc, sắc mặt của Hoắc Dung Thành đờ đẫn, cứng đờ.

“Cô ấy đâu rồi?”

Lần này quản lý Trương nhanh chóng trả lời lại: “Mợ hai vẫn chưa đi làm về”

Lồng ngực Hoắc Dung Thành phập phồng, sắc mặt nặng nề, đen kịt như mây, giống như sắp xảy ra bão tố đến nơi rồi.

“Anh hai, mau tới đây đi, trên bàn đều là những món anh yêu thích, sắp nguội hết cả rồi.” Lúc này, Hoắc Lăng Tùng nói.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 346


Chương 346

“ừ”

Hoắc Dung Thành không bộc lộ cảm xúc, anh khó chịu lấy tay kéo nhẹ cà vạt, vẻ mặt lạnh lùng.

Anh ngồi xuống bàn ăn.

“Phù…

Quản gia Trương khẽ vỗ ngực, trong lòng nhẹ nhõm vô cùng. Vừa rồi sắc mặt của cậu hai kinh khủng đến nỗi làm ông ta sợ chết khiếp.

Nhưng nói đi nói lại thì trong thời gian gần đây bất cứ khi nào cậu hai trở về nhà, việc đầu tiên chính là hỏi mợ hai đâu.

“Anh hai, em tặng anh món quà này.’ Hoắc Lăng Tùng đẩy chiếc hộp được đóng gói sang trọng kỹ càng.

Hoắc Dung Thành cầm lấy mở ra, đó là một chiếc đồng hồ. Chiếc đồng hồ có tổng cộng hơn một nghìn viên kim cương, mỗi viên kim cương ba carat.

“Anh cảm ơn chúi”

Vẻ mặt của Hoắc Dung Thành rất bình tĩnh, nhìn chiếc đồng hồ trị giá mấy trăm triệu nhưng tâm trạng anh không hề dao động.

Hoắc Diệc Phong ho nhẹ hait tiếng.

Anh cũng lấy ra món quà của mình. Đó là một chiếc thắt lưng da Hermes màu đen.

Trông chiếc thắt lưng không mới lắm, ở trên còn có vết nhăn.

Hoắc Dung Thành nhướng mắt nhìn: “Vừa tháo ra từ trên eo của chú sao?”

“Hehe!” Hoắc Diệc Phong cười khúc khích: “Anh hai, anh biết rõ bây giờ em rất nghèo, chiếc thắt lưng này em vừa tháo ra, vẫn ấm nhiệt độ cơ thể 38 độ của em, còn có mùi sữa tắm hương cam, rất hân hạnh được tặng nó cho anh”

“Huh….’ Hoắc Dung Thành cười nhạt.

“Anh hai, người ta vẫn thường nói quà ít lòng nhiều mà”

Hoắc Lăng Tùng đành phải ngắt lời anh: “Không phải quà, mà là của, của ít lòng nhiều”

“Không quan trọng là quà hay của, đều là quà em tặng anh, nó tượng trưng cho tình yêu to lớn của em dành cho anh” Đôi mắt đào hoa của Hoắc Diệc Phong hếch lên, chiếc khuyên tai kim cương bên tai trái của anh ta sáng chói.

“Huh…”

Hoắc Dung Thành lại cười nhạt một cái rồi ném chiếc thắt lưng xuống ghế sô pha.

Hoắc Dung Thành không có tâm trạng gì và cũng không muốn ăn, anh không di chuyển đũa nhiều, chỉ ăn hai ba miếng, nhưng lại uống hai tách cà phê đen.

Sau bữa ăn, Hoắc Diệc Phong rất cao hứng: “Anh hai, hôm nay là sinh nhật anh, chúng ta đi bar đi, anh thấy sao?”

Hoắc Dung Thành không thèm nhìn hay để ý gì tới câu nói nó. Anh đi thẳng lên lầu, chỉ để lại bóng lưng vô cùng lãnh đạm.

Hoắc Lăng Tùng đưa tay ra nắm lấy tay Hoắc Diệc Phong, trách móc anh: “Không thấy tâm trạng anh hai không tốt hay sao mà còn cố tình chọc vào tổ ong vậy. Có mắt mà không nhìn ra à?”

“Anh hai như vậy có phải là do món quà em tặng quá tôi không?”

Thật là một chàng trai đơn thuần và ngây thơ! Hoắc Lăng Tùng cũng phải bất lực lắc đầu, anh gõ hai cái lên đầu Hoắc Diệc Phong: “Chú thì, nên đi xem TV đi.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 347


Chương 347

Trong phòng trên tầng.

Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm đồng hồ trên cổ tay, mười giờ rồi vẫn chưa về.

Người phụ nữ đáng chết!

Sắc mặt Hoắc Dung Thành u ám đến cực điểm. Anh lại nổi cáu trong lòng, hừ hừ, dám làm trái quy tắc của anh, cô càng ngày càng có can đảm đấy.

Anh cầm ly nước lên, bàn tay siết chặt lại, giữa hai hàng lông mày hăn lên những nếp nhăn u ám.

Lúc này quản gia Trương bước vào, bưng một bát cháo hoa quế và mì trường thọ: “Cậu hai, cậu ăn thêm chút gì đi.”

“Cút đi!”

Sắc mặt anh ta lãnh đạm, nghiêm nghị nói: “Cô ấy vẫn chưa về sao?”

“Vẫn chưa về !” Quản gia Trương nói: “Không thì cậu hai đi nghỉ trước đi, tôi sẽ chờ mợ hai về. Khi nào cô ấy về tôi sẽ gọi cậu ngay.”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành trừng mắt nhìn ông: “Ai nói tôi đợi cô ấy?”

“Bây giờ đang là giờ cao điểm sau khi tan sở, đi trên đường rất dễ bị tắc nghẽn. Mợ hai về muộn là chuyện bình thường.”

“Đường riêng của nhà họ Hoắc sẽ bị kẹt sao?”

Quản gia Trương vắt óc suy nghĩ một chút rồi nói: “Mợ hai không có xe, có thể cô ấy đã bắt xe buýt hoặc taxi, đi trong thành phố có thể hơi tắc một chút”

“Cô ấy không có xe?”

Quản gia Trương gật đầu: “Trước đây cô ấy đi xe điện, nhưng sau đó bị mất xe.

Có hôm thì cô ấy bắt taxi, hôm thì đi xe của cậu hai”

Hoắc Dung Thành nhíu mày: “Ông nghĩ con gái nên lái loại xe gì? Porsche, Maserati hay Ferrari?”

Quản gia Trương sửng sốt.

Tại sao đề tài của cậu hai lại chuyển hướng nhanh như vậy?

Cậu ấy đang có ý định mua xe cho mợ hai sao?

“Thôi được rồi, đi ra ngoài đi”

Không đợi quản gia Trương trả lời, Hoắc Dung Thành đã xua tay.

Không còn cách nào khác, quản gia Trương đành phải bước ra khỏi phòng với món mì trường thọ và tô cháo hoa quế.

Mười một giờ.

Mười hai giờ.

Tô Tú Song vẫn chưa về.

Hoắc Dung Thành tức giận trong lòng không kìm nén được, ném cốc nước xuống đất vỡ tung tóe thành nhiều mảnh.

Anh đứng trước khung cửa sổ cao trên tâng, lấy điện thoại từ trong túi quần âu ra, ánh mắt mờ mịt, bấm máy.

“Xin lỗi, người dùng bạn gọi đang bận.

Khuya rồi cô ấy không về nhà, tắt máy, trên đường có xảy ra tai nạn không?

Đôi mắt của Hoắc Dung Thành hơi nheo lại, đồng tử đột nhiên khóa chặt, ngay sau đó anh ta bấm điện thoại gọi cho Hàn Văn Thiên: “Kiểm tra xem Tô Tú Song bây giờ đang ở đâu!”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 348


Chương 348

Hàn Văn Thiên lúc này còn đang say rượu nằm trên giường cùng nữ nhân, nhất thời không tỉnh táo, nghe không rõ: “Cậu nói cái gì cơ?”

“Bây giờ, ngay lập tức, đứng dậy ngay cho tôi, kiểm tra xem, Tô, Tú, Song, đang, ở đâu!”

Anh nghiến răng và cố nén từng chữ từng chữ từ kế răng.

Hàn Văn Thiên ở trên giường chỉ kịp cảm thấy có cơn gió thổi qua, còn không kịp mặc q**n l*t, vội vàng bấm điện thoại.

Năm phút sau, anh ta gọi lại cho Hoắc Dung Thành: “Ở khu biệt thự tư nhân trên đường Giang Nam, chủ nhà của biệt thự là Tô Tú Duyên, một người là Tô Tú Duyên, một người là Tô Tú Song, là hai chị em sao?”

“Tút!”

Hoắc Dung Thành cúp máy ngay lập tức.

Đôi mắt anh lạnh lùng, và nở một nụ cười lạnh lùng giễu cợt.

Haha, cô ấy thật to gan và có dũng khí đấy, vì vậy mà cô ấy đã bỏ rơi anh, để anh đợi ba tiếng đồng hồ, thất hẹn với anh và không trở vê nhà dù trời đã khuya.

Anh ném luôn chiếc điện thoại di động đắt tiền xuống đất, khoác lên người một chiếc áo ngủ màu đen rồi đi xuống lầu.

Quản gia Trương vẫn chưa ngủ, ông ta đang ngồi trong phòng khách đợi Tô Tú Song về. Đột nhiên nhìn thấy Hoắc Dung Thành xuất hiện ở cầu thang, ông ta liền sửng sốt.

Sao cậu hai lại im lặng đến như vậy, giống như Diêm Vương đến đây để lấy mạng ông ta vậy.

“Không cho cô ấy bước vào nhà này nữa, nếu không, ông cũng không cần phải ở lại làm việc nữa, chỉ cần chuẩn bị chăn áo đồ đạc và rời đi!”

Khuôn mặt của Hoắc Dung Thành lạnh như băng, quai hàm nghiến chặt.

Quản gia Trương lại giật mình.

Cậu hai làm sao lại tức giận như vậy rồi?

Mới vừa rồi cậu ấy còn đang suy nghĩ mua ô tô cho mợ hai, bây giờ ngay cả vào nhà cũng không cho phép.

“Tôi đã rõ thưa cậu!”

Ông nhẹ nhàng đáp lại.

Ông đã già rồi, thực sự không hiểu được thế giới của những người trẻ.

Chẳng lẽ, nguyên nhân khiến cậu hai tức giận chính là mợ hai không tổ chức sinh nhật cho cậu sao?

Nhưng mà, giọng điệu của cậu hai quá nghiêm túc, không hề đùa giỡn chút nào, nhà họ Hoắc thật sự từ giờ không dám để mợ hai bước vào.

Cả đêm, Hoắc Dung Thành chỉ ngủ được hai tiếng, trên môi đầy khói thuốc, đứng trầm ngâm trước cửa sổ kiểu Pháp.

Sáng sớm, Hoắc Lăng Tùng thấy sắc mặt anh tối sầm và trông rất nặng nề, định tiến lên hỏi nhưng lại thấy quản gia Trương quản sự vấy tay gọi lại, anh đành từ bỏ ý định.

Chắc chắn rồi, từ sáng tới giờ, vẻ mặt u ám và nặng nề của Hoắc Dung Thành vẫn chưa hề dịu đi, lúc nào cũng nhăn nhó tức giận như vậy.

Từ trên xuống dưới, nhà họ Hoắc, ngay cả Tiểu Bạch cũng không ngoại lệ, đều chịu tai ương như nhau.

“Anh hai, có phải đêm qua anh ngủ không ngon không?”

Hoắc Diệc Phong hạ giọng hỏi, thận trọng đến nỗi không dám thở.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 349


Chương 349

Hoắc Lăng Tùng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đôi mắt anh ta đầy những tia đỏ.

Hình như là thức trắng đêm.

“Luật trời khó đổi, hóa ra hôm nay là cuối tuần rồi chứ không phải thứ hai!”

Hoắc Dung Thành than thở, ôm ngực.

Tại nhà họ Tô.

Mười giờ.

Tô Tú Song từ từ mở mắt ra, cô nhìn về phía ngọn đèn chùm rất quen thuộc, sắc mặt sáng ngời, tinh thân sảng khoái lập tức tỉnh lại.

Nhưng tại sao cô lại ở nhà mẹ đẻ thay vì nhà họ Hoắc?

“Tối hôm qua em say rượu, Bạch Tĩnh và Trân Tú Nam đã đưa em về nhà”

Tô Tú Duyên bước vào phòng nói.

Những ký ức dần hiện lên trong đầu cô, Tô Tú Song lúc này mới nhớ ra.

“Nhưng mà, tại sao Bạch Tĩnh lại đưa em về nhà họ Tô? Lễ nào cô ấy không biết em đã kết hôn rồi sao, đã gả cho nhà họ Hoắc sao?”

Tô Tú Song xoa xoa thái dương như vừa bị kim châm vào, cô gật đầu: “Vẫn chưa nói cho cô ấy biết, em cũng không biết nói thế nào nữa”

“Vậy thì em cứ nghĩ đi” Tô Tú Duyên nói tiếp: “Nhân tiện, sáng sớm nay Bạch Tĩnh đã gọi điện thoại, nói hôm nay đoàn phim sẽ không quay, hôm nay nghỉ”

Thật là một tin vui! Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tô Tú Song đang căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng.

Người như cô thật sự không thích hợp để uống rượu, một khi đã uống thì sẽ mắc sai lầm.

“Dậy đi tắm rửa sạch sẽ đi, bữa sáng đã chuẩn bị xong, chỉ chờ em ra ăn”

Sau khi Tô Tú Duyên đi ra ngoài, cô mới sờ đến điện thoại trên chiếc bàn bên cạnh giường, chạm hai lần, không có phản hồi, nó đã sập nguồn rồi. Sau khi †ìm được cục sạc và sạc điện thoại cô mới đi rửa mặt và ăn sáng.

Trên bàn ăn, Tô Trọng Quân cố ý nhắc đến: “Cậu thanh niên Trần Tú Nam kia khá được đấy: “À vâng!”

Tô Tú Song đang ăn cháo không nhìn lên mà trả lời một cách mơ hồ.

“Cậu ta có thể sẽ rất phát triển trong tương lai”

“Bố, ý bố đang muốn con phá vỡ quy tắc trong hôn nhân sao?” Cô ngẩng đầu nhìn ông.

Nghe vậy, Tô Trọng Quân vẻ mặt oán hận trong lòng, thở dài không nói thêm gì nữa.

Ăn sáng xong, Tô Tú Song được Tô Tú Duyên đưa đi chơi. Hai chị em đã lâu không đi mua sắm cùng nhau, bây giờ muốn đi trung tâm thương mại mua ít đồ.

Tô Tú Song chưa kịp từ chối thì đã bị chị kéo lên xe.

Cô ngồi ở ghế sau mở điện thoại lên xem, trên màn hình hiện lên vài cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Hoắc Dung Thành.

Ngay lập tức, cô mím môi nhẹ và cảm thấy da đầu mình ngứa ngáy.

Hôm qua cô không chỉ vượt qua bảo vệ gác cổng đi làm mà còn ở bên ngoài cả đêm, cũng không hề báo trước một tiếng.

Trong đầu cô chợt xuất hiện hình ảnh Hoắc Dung Thành với vẻ mặt lãnh đạm như băng đó khiến cô không khỏi rùng mình.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 350


Chương 350

Tô Tú Duyên liếc cô một cái: “Làm sao vậy?”

Tô Tú Song xua tay không nói gì.

Không phải cả đêm qua cô ấy đã không về nhà sao, Hoắc Dung Thành không giết cô mới lạ?

Dù sao thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi nên cứ để nó thuận theo tự nhiên xem sao.

Mặc dù tự đáy lòng cô nghĩ như vậy, nhưng lúc đến trung tâm mua sắm cô lại vô cùng lơ đãng.

Tô Tú Duyên không hề để ý đến cô.

Vì đã lâu không đến trung tâm mua sắm nên Tô Tú Duyên đã mua rất nhiều, cô mua cả cho Tô Tú Song vài bộ quần áo.

Sau khi tham quan trung tâm mua sắm, hai người đi tiếp đến cửa hàng làm đẹp để làm SPA và chăm sóc sắc đẹp.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi thì đã là năm rưỡi chiều. Sau khi tiễn Tô Tú Duyên lên xe cô mới bắt taxi đi vê nhà họ Hoắc.

Vừa xuống xe đi đến cửa thì cô bị một nhân viên bảo vệ chặn lại.

Tô Tú Song sửng sốt nhìn lên: “Tại sao?”

“Dạ theo lệnh của cậu hai.”

Tô Tú Song: “…

Chỉ vì đêm qua cô ấy không về nhà nên anh đã không cho cô ấy vào nhà?

Người đàn ông này sao có thể vô lí như vậy được?

Cô liếc mắt nhìn xung quanh, thấy nhân viên bảo vệ không chú ý tới mình, chân cô như được bôi một lớp mỡ vậy, nhanh chóng chạy nhanh về phía trước.

Tuy nhiên, nhân viên bảo vệ đã nhanh hơn, nhanh chóng nắm lấy tay và bế cô ra khỏi cửa.

Lồng ngực Tô Tú Song rất đau.

Suy nghĩ một hồi, cô gọi điện cho Hoắc Dung Thành.

“Xin lỗi, người dùng hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau…

Tô Tú Song kiên trì tiếp tục gọi thêm vài ba lần, nhưng âm báo máy bận vẫn luôn vang lên trên điện thoại.

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, cô hẳn đã bị đưa vào danh sách block.

Trong phòng khách.

Vẻ mặt Hoắc Dung Thành vẫn u ám như mây đen xám xịt kéo tới, áp suất không khí giảm xuống cực thấp.

Hoắc Diệc Phong ngồi bên cạnh, không dám nhúc nhích, không nói, cũng không dám thở mạnh, vì sợ trở thành cái bao đấm.

“Cậu hai.” Lúc này quản gia Trương đi tới: “Bảo vệ nói mợ hai đã về, đang đứng trước cổng”

“Những gì tôi nói tối hôm qua ông bị điếc không nghe rõ sao?”

Hoắc Dung Thành giật giật đôi môi mỏng, giọng nói lạnh lùng thấu xương.

Quản gia Trương bạo dạn mỏ miệng nói: “Cậu hai, tuy rằng bây giờ mới bắt đầu xuân, nhưng nhiệt độ ban đêm vẫn rất lạnh”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 351


Chương 351

“Lắm lời!”

Cách nói năng của anh rất khó nghe, và cái nhìn của anh ta cực kỳ mất kiên nhân.

Thì ra, chính người phụ nữ chết tiệt kia đã chọc giận anh hai và biến một ngày của anh trở nên vô dụng.

“Đúng, cứ đóng cửa lại không cho cô ấy vào. Khuôn mặt đó khiến tôi khó chịu khi nhìn vào.”

Hoắc Diệc Phong nheo mắt lại, sờ sờ v**t v* đầu Tiểu Bạch, hừ một cái lạnh lùng.

“Cút đi úp mặt vào tường.”

Hoắc Diệc Phong khẽ liếc ánh mắt buồn bực nhìn anh ta một cái.

“Anh hai, em không làm gì chọc giận anh, sao lúc nào anh cũng đem em ra để trút giận vậy?”

“Mày có muốn tao phải lặp lại lần thứ hai không?”

Nghe được những lời này, Hoắc Diệc Phong ngay lập tức khôn khéo nắm lấy tai của Tiểu Bạch kéo ra khỏi phòng khách một cách thô bạo.

Hoắc Diệc Phong ngồi xổm trong góc, tựa lưng vào tường, cất tiếng hát lớn: “Con trai khóc không phải là tội tội.

Úp mặt vào tường cũng không có tội, khóc đi khóc đi…

Cảm xúc của Tiểu Bạch dường như bị ảnh hưởng bởi cậu ta, sau đó cũng lớn tiếng sủa.

“Thử hát câu nữa tao xem”

Giọng nói của người đàn ông lạnh lùng phát ra, đầy áp chế và răn đe.

Đột nhiên, cả người con chó đều im lặng hoàn toàn không phát ra tiếng động.

Tại lối vào chính.

Vẫn căng thẳng như trước.

Tô Tú Song hai tay ôm ngực: “Quản gia Trương nói gì?”

“Quản gia Trương nói mợ hai không được vào.” Nhân viên bảo vệ thật lòng chuyển lại lời nói.

Tầng hai.

Trước những khung cửa sổ lớn kiểu Pháp.

Trên môi Hoắc Dung Thành đầy khói thuốc, khuôn mặt anh lạnh đến mức không có một chút hơi ấm nào, lạnh lùng nhìn người phụ nữ đứng trước cổng từ một khoảng cách ngắn.

Khoảng cách không xa lắm, cô có thể nhìn rõ mọi thứ.

Từ trên cao nhìn xuống, anh lặng lẽ nhìn cô chằm chằm.

Lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Anh đưa lên để nghe máy.

“Này, không phải, tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, cậu bảo tôi tìm Tô Tú Song làm gì vậy? Chẳng lẽ anh và vợ cãi nhau sao?”

Sau đó Hàn Văn Thiên nhận ra và anh hoàn toàn đoán được Tô Tú Song là ai.

“Cãi nhau cũng cãi nhau rồi, cậu còn tìm cô ta làm gì vậy? Không phải cậu vẫn luôn chán ghét cô ta sao, không thể hiểu được, ngay cả khi cô ta có chết ở trước mặt cậu đi chăng nữa cậu cũng không chớp mắt. Vậy tại sao tối hôm qua đột nhiên lại phát điên lên vì cô ta vậy?”

Tuy nhiên, câu trả lời duy nhất cho anh ta là một âm thanh cúp máy.

Thời gian cứ thế trôi qua, vẻ mặt Tô Tú Song càng ngày càng nóng bừng lên, dần dần trở nên phát cáu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 352


Chương 352

“Tôi sẽ hỏi lần cuối, anh có muốn cho vào không?”

Vẻ mặt Tô Tú Song lạnh lùng, cô nhìn chằm chằm đám bảo vệ đứng hai bên, giọng điệu rất bực bội.

“Thực sự xin lỗi mợ hai” Hai hàng nhân viên bảo vệ đồng thanh đáp.

Tô Tú Song khẽ nhắm mắt lại, cô cười nhạt một cái, là do các người không cho tôi vào đấy nhé, bây giờ có mời tôi cũng sẽ không vào!

Cô quay người lại chuẩn bị rời đi.

Trong phút chốc, ánh mắt của Hoắc Dung Thành trên tầng hai đột nhiên thay đổi, sắc mặt lạnh như băng, dường như có thể đâm sống người ta.

“Cho cô ấy vào!”

Anh ta gắt gỏng và nghiêm khắc.

Quản gia Trương vừa nhận được cuộc gọi liền không dám chậm trễ một chút, nhanh chóng chạy tới cửa: “Còn mặt: “Mợ hai mau vào đi.”

“Không cho tôi vào thì tôi không vào, cho tôi vào thì tôi phải vào, ông nghĩ tôi là cái gì, quả bóng hay là điều khiển từ xa?”

Lồng ngực Tô Tú Song căng lên, ôm bụng bốc hỏa.

Quản gia Trương nhẹ giọng thuyết phục: “Mợ hai, tính tình của cậu hai từ nhỏ đã thay đổi khó lường không đoán trước được. Mợ nhìn mặt của lão già này đi, xin mợ hãy vào nhà đi ạ, buổi tối trời lạnh dễ bị cảm lạnh”

Nhìn thấy vẻ mặt của ông Trương, Tô Tú Song không thể mất bình tĩnh được nữa, đờ đẫn đi theo phía sau.

Hai người lần lượt vào phòng khách.

Trên ghế sô pha, sắc mặt của Hoắc Dung Thành tối sầm lại, cả người toát ra khí thế không ai được tới gần.

Ngọn lửa trong lòng Tô Tú Song vẫn chưa dập tắt, cô rắn mặt không nói tiếng nào.

Hiện trường căng thẳng một lúc.

“Lông cánh đủ rồi và không phải dũng khí mạnh mẽ lắm sao, còn biết quay về nữa cơ đấy?”

Anh nhếch môi giễu cợt.

“Vậy thì tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Tô Tú Song cũng không mấy hài hòa phản bác lại, nên theo ai đây?

“Cô đi thử cho tôi xem” Hoắc Dung Thành quay đầu, dồn toàn bộ ánh mắt vào trên người cô, sắc mặt ảm đạm nhìn xuống dưới: “Xem tôi có đánh gấy chân cô không.”

“Không phải vì không về nhà một đêm mà chúng ta đến mức này chứ?” Tô Tú Song nhíu mày, chuyện nhỏ như vậy mãi không giải quyết xong sao?

Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lãnh đạm và giọng điệu không ăn năn của cô, anh gần như thở không ra hơi.

Đột nhiên, anh ta đứng dậy.

Khuôn mặt và ánh mắt anh ta quá mức kinh hãi, Tô Tú Song có chút sợ hãi, theo bản năng lui vê phía sau.

Trong phút chốc, cô cảm thấy người đàn ông trước mặt muốn b*p ch*t mình.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 353


Chương 353

Quản gia Trương cũng thật sự bị vẻ mặt của Hoắc Dung Thành làm cho kinh sợ, tiến lên can ngăn nói: “Cậu hai, có chuyện gì từ từ nói.”

“Đi chỗ khác!”

Hoắc Dung Thành hét lên, giọng điệu và vẻ mặt vô cùng sốt ruột.

Quản gia Trương đành phải rời đi.

Thấy vậy, Tô Tú Song không né tránh nữa, ngửa cổ nhìn thẳng vào anh.

Ánh sáng lạnh lếo trong mắt tụ lại thành băng, Hoắc Dung Thành dùng những ngón tay thon dài bóp vào cằm cô, gằn từng chữ: “Học đàn ông tưởng mặc váy vào là giả bộ mất trí nhớ được sao. Mấy ngày trước cô đã hứa với tôi những gì?”

“Cái gì?”

Tô Tú Song nhíu mày, bối rối.

Lần này, lông ngực của Hoắc Dung Thành như sắp nổ tung, giọng nói gần như cố nén ra giữa kế răng: ‘Ăn tối, quà”

Tô Tú Song chớp chớp mắt, ngờ ngợ, có chuyện này sao.

“Chỉ là bữa tối và quà thôi sao. Hai ngày nữa, tôi sẽ bù đắp cho anh” Cô nhẹ nhàng nói.

““Huh…

Hoắc Dung Thành chế nhạo, đột nhiên thả bàn tay đang bóp lấy cằm của cô, trên trán hằn lên những đường gân xanh: “Cô cho rằng tôi thiếu người sao?”

Giọng nói vừa dứt, anh ta rời đi với khuôn mặt lạnh lùng.

Tô Tú Song vẫn đứng im tại chỗ.

Sau khi Hoắc Dung Thành rời đi, quản gia Trương nói: “Mợ hai, có phải mợ hứa hôm qua sẽ nấu ăn và tặng quà cho cậu hai không?”

Nhíu mày suy nghĩ kỹ càng, gật đầu hỏi lại: “Sao vậy?”

“Ngày hôm qua là sinh nhật của cậu hai.”

Nghe vậy, Tô Tú Song nhíu mày: “Sinh nhật?”

“Đúng vậy, tối qua cậu hai vừa về đến nhà đã hỏi ai làm bữa tối. Tôi nói là đầu bếp làm, cho nên sắc mặt cậu xấu hẳn đi…

Quản gia Trương đứng bên cạnh tiếp tục nói: “Sau đó hỏi mợ hai đã về chưa, ăn hai miếng xong liền không động đũa nữa, thức trắng cả đêm”

Lúc này Tô Tú Song mới hiểu ra.

Hóa ra không phải anh tức giận vì chuyện đi cả đêm không về, mà là cô đã thất hứa với anh!

“Quản gia Trương, có phải đây là lần đầu tiên anh ấy bị thất hứa như vậy?”

Quản gia Trương gật đầu.

Tô Tú Song lấy tay che mặt than thở, cuối cùng nói: “Quản gia Trương, đi xuống bếp giúp tôi.”

“Dạ vâng thưa mợ hai.”

Cô bắt đầu bận rộn vào bếp.

Một giờ sau, đậu phụ mềm, thịt thăn kho khoai tây, sườn xào chua ngọt và củ sen hầm thuốc bắc đã được chuẩn bị.

“Quản gia Trương, anh kêu đầu bếp làm bánh ngọt đi, để lại chỗ trống trên đó, tôi sẽ tự viết chữ lên đó”

Tranh thủ lúc đầu bếp làm bánh ngọt, cô làm thêm một tô mì trường thọ.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 354


Chương 354

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Tô Tú Song mím môi nhẹ nhàng gõ cửa phòng Hoắc Dung Thành.

Một lúc sau, có tiếng bước chân, sau đó cửa mở ra, Hoắc Dung Thành xuất hiện ở trước mặt cô.

Anh vừa tắm xong, mặc một bộ đồ ngủ màu xanh nước biển, ánh mắt lạnh lùng.

Cô ngập ngừng: “Cái đó…’ “Sầm…

Hoắc Dung Thành làm như không nghe thấy, anh ta đóng sầm cửa lại trước mặt cô không chút do dự.

Tô Tú Song đưa tay sờ cái mũi suýt chút nữa bị cửa đập vào.

Người đàn ông này sao có thể nhỏ mọn như vậy?

Nhìn cánh cửa đã đóng chặt, cô rất tức giận.

Sau đó cô nghĩ lại, quả thật là mình đã có lỗi trước, cô sai rồi!

Với nụ cười trên má cùng hai má lúm đồng tiền, cô vẫn kiên trì gõ cửa.

Tuy nhiên, cánh cửa vẫn đóng chặt.

“Haiz…

Cô thở dài một tiếng, xoay người rời đi, xuống lầu tìm quản gia Trương.

Tiếng gõ cửa đột ngột dừng lại, làn khói thuốc giữa hai ngón tay thon dài của Hoắc Dung Thành cũng theo đó mà ngưng lại. Anh cảm thấy bực bội hơn trước.

Hừ, không thể gõ nổi thêm vài giây nữa sao, đúng là không có thành ý!

Tâng dưới.

“Cậu hai không chịu xuống sao?”

Nhìn thấy Tô Tú Song một mình đi xuống lầu, quản gia Trương hỏi.

Tô Tú Song lắc đầu, sau đó hỏi: “Phòng liền kê phòng Hoắc Dung Thành có ban công không?”

“Thưa không!”

“Còn phòng bên trên?”

“Phòng bên trên có, nhưng mợ hai muốn làm gì?”

Tô Tú Song không trả lời mà chớp chớp mắt một cách bí ẩn: “Đi cùng tôi đi”

Dù bối rối nhưng quản gia Trương vẫn làm theo. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hai người đi lên tâng 3. Quản gia Trương lấy chìa khóa ra, mở một trong những căn phòng trên tâng ba.

Căn phòng cực kỳ sang trọng, tao nhã và quý phái, khắp mọi ngóc ngách đều cắm hoa.

Thoạt nhìn đã biết căn phòng này không bình thường.

“Đây là phòng của ai?” Trong lòng Tô Tú Song có chút tò mò hỏi.

“Phòng bà chủ, mợ hai đừng tùy tiện đụng vào.”

Quản gia Trương trả lời, tỏ vẻ thận trọng: “Bà chủ không thích người khác tùy ý ra vào phòng. Mợ hai, hôm nay ngoại lệ, không có lần sau đâu.”

Bà chủ?

Mẹ của Hoắc Dung Thành?

Lúc đám cưới cũng không thấy mẹ của Hoắc Dung Thành, chú rể Hoắc Dung Thành và mẹ anh cũng không xuất hiện, chuyện này thật kỳ lạ.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 355


Chương 355

Dẹp đi những suy nghĩ lộn xộn kia, Tô Tú Song đi vào vấn đề chính, mở miệng nói: “Đi tìm hai tấm ga trải giường đến đây “Há?”

Quản gia Trương hơi sửng sốt, còn tưởng rằng mình nghe lầm: “ga trải giường?”

Tô Tú Song gật đầu ra hiệu cho ông mau đi tìm, nếu không mỳ sẽ bị nhão.

Quản gia Trương đi ra khỏi phòng rồi lúc quay lại mang theo hai tấm ga trải giường màu trắng.

Tô Tú Song nhận lấy, buộc nút chết hai tấm ga lại rồi buộc vào lan can ban công.

Cuối cùng, hai tay cô giữ chặt tấm ga trải giường rồi trượt xuống dưới.

Quản gia Trương kinh hồn bạt vía: “Cô hai đang làm gì thế này, nếu rơi xuống thì làm thế nào?”

“Yên tâm, tôi trước đây thường làm thế này, không sao đâu”

Trong lúc nói chuyện, Tô Tú Song đã từng chút một theo ga giường tuột xuống dưới.

Quản gia Trương nhìn theo, chóng hết cả mặt, lo lắng nhưng cũng không làm gì được.

Khoảng cách từ lầu ba đến lầu hai không cao lắm, cho nên Tô Tú Song vẫn nắm chắc được.

Từ nhỏ cô đã thích trèo cây, nhảy lên nhảy xuống, chuyện này đối với cô mà nói thì chẳng có gì khó.

Trước cửa sổ sát đất, giữa ngón tay thon dài Hoắc Dung Thành vân vê điếu thuốc, lúc đang hút thuốc, vừa ngẩng đầu lên thì bất ngờ thấy Tô Tú Song đang treo lơ lửng trên không, anh sửng Sốt.

Tô Tú Song vừa cúi đầu xuống, cũng bắt gặp ánh mắt của anh.

Nhất thời có chút xấu hổ.

Khoé miệng cô hơi run run, nặn ra một nụ cười khô khốc rồi nói qua cửa sổ: “Hút thuốc hả?”

Ánh mắt thấp thỏm, lông mầy Hoắc Dung Thành nhướng lên nhìn cô, nóng nảy gắt lên: “muốn chết hả?”

Tô Tú Song: “…”

Cô nhịn.

Dưới lầu.

Hoắc Diệc Phong đang đứng trong góc tường đếm kiến vừa ngẩng đầu thì đúng lúc đối mặt với bóng đen đang treo lơ lửng trên không.

“Đúng là quá ngang ngược rồi, vậy mà dám đến nhà ông đây trộm đồ, Tiểu Bạch theo tao lên bắt trộm”

Cậu ta nhảy về phía trước.

Tiểu Bạch sủa lên hai tiếng rồi đi theo sau.

Lúc này cách mặt đất cũng không còn cao bao nhiêu, hai tay Tô Tú Song buông tấm ga trải giường ra, nhanh nhẹn nhảy xuống, an toàn tiếp đất.

Con ngươi đang co lại, thấy cô xuống đất an toàn rồi hàng lông mầy của Hoắc Dung Thành mới giãn ra.

“Không đầu thai thành khỉ đúng là sỉ nhục cho tài năng của cô”

Anh nhếch môi mỏng, lạnh lùng nhả ra ba chữ, vẻ mặt không chút cảm xúc xoay người, chuẩn bị bỏ đi.

Tô Tú Song nhướng mày, vội vàng chạy tới, túm lấy áo choàng tắm của anh: “Chờ chút, tôi sai rồi”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành dừng bước, quay đầu lại, giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc nhìn cô: “Là lỗi của tôi, chuyện hứa với anh mà không làm, tôi thật sự không cố ý, chỉ là trí nhớ tôi không tốt, quên mất thôi”

Tô Tú Song tốt tính mà nói lời xin lỗi.

Chỉ một câu quên rồi?

Xem anh là đứa nhóc 3 tuổi hay là tên ngốc thế?
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 356


Chương 356

Hoắc Dung Thành trâm mặc không nói, vươn tay kéo cô.

“Xin lỗi”

Tay cô vẫn bị nắm chặt không buông: “Đừng giận nữa, được không?”

“Đừng đụng vào tôi…

Ngực của anh phập phồng, vẻ mặt lạnh lùng, áo ngủ sắp bị cô kéo ra rồi.

“Tôi không đụng vào anh, có phải anh sẽ không giận nữa không?” Tô Tú Song tận dụng cơ hội, nhẹ giọng thương lượng.

Hoắc Dung Thành khế nhắm mắt lại.

Người phụ nữ này, còn ngốc hơn heo.

“Đừng giận nữa, được không? tức giận vừa tổn thương thân thể, lại hao phí tinh thân, mà còn mau già nữa” Cô ngập ngừng mở miệng, kèm theo nụ cười trên mặt: “Tôi làm món đậu hủ non anh thích ăn nhất đấy, xuống lầu ăn cơm trước đi”

Ánh mắt Hoắc Dung Thành lạnh lùng.

Tức no rồi còn ăn được nữa à.

“Tôi còn nhờ thợ làm bánh chuẩn bị bánh sinh nhật, tối nay bù sinh nhật cho anh đó”

Hoắc Dung Thành hừ lạnh một tiếng: “ bù sinh nhật, có gì thú vị? một năm, sinh nhật chỉ có một lần, qua ngày đó rồi thì ngày khác đều không phải nữa”

Tô Tú Song nhắm mắt, kìm cơn giận xuống: “ thế thì anh cũng phải nói trước chứ, anh không nói sao tôi biết là sinh nhật anh?”

“hẹn ăn cơm tối còn có thể quên, thì còn kì vọng gì cô nhớ sinh nhật tôi?”

“Anh…”

Tô Tú Song tức giận, ngực phập phồng: “Tôi hỏi anh lần cuối, có ăn không?”

Anh mím môi mỏng thành một đường thẳng, hút thuốc.

“Không ăn thì thôi!”

Cô bực bội nói, cuối vùng tức giận xông về phía cửa.

Bỏ tay mới kéo ra, Hoắc Diệc Phong với Tiểu Bạch đánh đá lung tung xông vào: “Anh hai, tên trộm đâu?”

Hoắc Dung Thành nhíu mày.

“Em nhìn thấy có tên trộm treo ở ngoài cửa sổ phòng anh, nhìn này, công cụ gây án còn ở đây này” Hoắc Diệc Phong chỉ vào ga trải giường có đang phấp phới trong gió lạnh.

“Em mới là trộm, cả nhà em đều là trộm ấy”

Tô Tú Song thẹn quá hoá giận buông một câu, tức giận đập vào vai Hoắc Diệc Phong rồi bỏ đi.

“Người phụ nữ đáng chết này, bị bệnh thần kinh, tức giận bậy gì đó, không có gì lại đi kiếm chuyện…”

Hoắc Diệc Phong còn chưa kịp nói xong, thì đôi chân dài của Hoắc Dung Thành bước nhanh tới, vô ý va phải vai phải của cậu.

Hoắc Diệc Phong: “…

Chuyện gì thế, sao. mỗi người đều làm khó cho vai của cậu thế?

Trong phòng khách.

Quản gia Trương thấy Tô Tú Song tức giận đi xuống: “Cậu hai không xuống sao?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 357


Chương 357

“Ừ”

“Thế mấy món này làm thế nào?”

“Tự ăn, ăn không hết thì đem đổ”

Vừa nói cô vừa nặng nề ngồi xuống, vừa cầm đũa lên, thì bị người ta rút đôi đũa trong tay đi.

Tô Tú Song nghỉ hoặc quay đầu.

Chỉ thấy Hoắc Dung Thành đã ngồi xuống, động tác nho nhã bắt đầu ăn.

Phút chốc, bầu không khí yên ắng lại, nhưng đã hài hòa hơn rất nhiều.

Cảm xúc của Tô Tú Song cũng bình tĩnh trở lại, liếc nhìn bát mì đó đã lạnh rồi, có chút nhẹ giọng nói: “Mì nguội rồi, nếu không thì tôi làm lại cho anh bát khác nhé?”

“Vẫn ăn được”

Anh không lạnh không nóng nói.

“Thôi bỏ đi, anh đợi hai phút nữa”

Nói rồi cô đứng dậy, mang tất cả mấy món vào bếp, hâm nóng lại.

Ở bên cạnh, quản gia Trương thầm thở phào nhẹ nhõm.

Một trận mưa bão kết thúc như thế, thật tốt.

Hai người đều không nói gì, im lặng ăn cơm.

Hoắc Dung Thành giống như rất đói, ăn rất nhiều nhưng không nhìn ra chút nhếch nhác nào, từ đầu tới cuối vẫn luôn nho nhã, tôn quý.

Ăn cơm tối xong, Tô Tú Song bưng bánh kém ra.

Phía trên bánh kem là mặt của Hoắc Dung Thành làm từ sô cô la, rất trừu tượng, chỉ giống một nửa.

Anh cau mày, liếc xéo, trong mắt đầy vẻ chán ghét: “Xấu chết đi được”

“Rất xấu hả? Gái này là tôi làm theo mặt anh đó, tôi thấy rất giống”

Tô Tú Song không đồng ý, cẩn thận nhìn lên nhìn xuống, cảm thấy rất giống, rất tốt, không tệ như thế mà.

“Ha ha…”

Hoắc Dung Thành xem thường cười lạnh một tiếng Hai tay khoanh trước ngực, anh lại nhìn lần nữa, thế mà lại cảm thấy, nó trông cũng rất… dễ thương…

“Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh. nhật vui vẻ..”

Võ nhẹ hai tay, Tô Tú Song nở nụ cười ngâm nga bài hát chúc mừng sinh nhật, sau đó cắm nến vào rồi nói: “Ước đi”

Hoắc Dung Thành trừng mắt nhìn cô, lơ lời của cô, thân hình cao lớn hơi cúi người xuống, trực tiếp thổi tắt nến.

“Đón sinh nhật rồi, cười một cái đi..”

Tô Tú Song nhìn chằm chằm anh, khuôn mặt lạnh lùng, chả khác gì khối băng, giống như muốn đông chết người khác ấy.

Cô khẽ chớp mắt, nét mặt trở nên khó đoán.

Cô khẽ chớp mắt, nét mặt trở nên khó đoán.

Sau đó, đột ngột cúi xuống, hai tay luồn vào giữa eo anh soạt một tiếng, giống như móng mèo, nhẹ nhàng thọc lét anh.

Cơ thể của Hoắc Dung Thành cực kì nhạy cảm và không chịu được trêu chọc.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 358


Chương 358

Bị Tô Tú Song chọc lét như thế, anh có chút sụp đổ, không nhịn được, môi mỏng nhếch lên, nở nụ cười nhẹ.

Bình thường người đàn ông này luôn mang vẻ lạnh lùng, cấm dục, hiện giờ ánh mắt lại sáng lên, b*n r* xung quanh, giống như vật phát sáng vậy, khiến người ta không thể rời mắt.

Quả nhiên, đàn ông đẹp trai không chỉ có khuôn mặt ưa nhìn mà ngay cả từng sợi tóc cũng đẹp, khi cười lên đúng là chết người mà.

Tô Tú Song hơi ngẩn ra, nhìn chằm chăm.

Đồng thời không khỏi thầm nghĩ, nụ cười của Hoắc Dung Thành đúng là lưỡi dao chết người, là thuốc gây nghiện mà.

Ngay cả cô là người ngày nào sớm tối cũng ở chung mà còn không miễn nhiễm được, nhìn đến choáng váng, huống gì là người ở bên ngoài nhìn thấy, thì điên cuồng cỡ nào chứ?

Đột nhiên, bắt gặp tâm mắt thân thờ của cô, Hoắc Dung Thành nhướng mày, cơn tức giận tích tụ trong lòng cũng bị quét sạch, tâm trạng rất tốt: “Sao, bị mê hoặc hả?”

Tuy giọng điệu trầm thấp nhưng rõ ràng có chút đắc ý với kiêu ngạo.

“Anh đừng nói nhảm”

Gò má Tô Tú Song đỏ lên, có chút không tự nhiên mà dịch chuyển ánh mắt, không nhìn anh nữa.

“Sao lại đỏ mặt?” Hoắc Dung Thành cười nhẹ.

“Nóng… nóng..”

“À..” Anh giễu cợt cô, thong dong nhìn khóe miệng cứng ngắc của cô: “Chỉ cần vừa nói dối thì liền nói lắp, không ai nói cho cô hả?”

… Tô Tú Song cắn răng, khó khăn phản bác: “Tôi không có”

“Thật không có à?”

Đột nhiên, Hoắc Dung Thành tiến lại gần, một bóng người to lớn bao lấy cô, hơi thở nóng rực phun lên tóc cô.

Ánh mắt hai người chạm vào nhau, con ngươi của anh sâu xa, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, vừa đen vừa nồng đậm, tối đen dày đặc, sự mập mờ †uỳ tiện.

Tô Tú Song chỉ cảm thấy khóe miệng khô khốc, khó thở: “ Hoắc…Hoắc Dung Thành, anh đừng có lại gần như thế, nó gì thì đàng hoàng nói.”

“Sờ lâu như thế, còn chưa sờ đủ hả?”

Anh dường như không nghe thấy, vẫn tiếp tục tiến lại gần, tầm mắt rơi xuống thắt lưng.

Tô Tú Song theo ánh mắt của anh nhìn xuống.

Hic!

Hoá ra hai tay mình vẫn đang sờ eo của anh, giống như bị điện giật, cô nhanh chóng rụt tay lại.

Nhìn đôi môi mêm mại hồng nhuận của cô, ánh mắt Hoắc Dung Thành hơi chuyển động, nghiêng người, dần dần đến gần.

“Bịch bịch bịch”

Nhịp tim của Tô Tú Song đập nhanh hơn, nhắm mắt lại.

Ngay khi khoảng cách giữa hai môi chỉ còn một cm, Hoắc Diệc Phong giống như âm hồn đột nhiên xuất hiện: “Anh hai, sao lại có bánh kem?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 359


Chương 359

Phút chốc, Tô Tú Song tỉnh táo lại, đẩy ngực người đàn ông ra.

Hoắc Dung Thành nhướng mày, đứng yên, dùng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Hoắc Diệc Phong: “Chỗ nào có em cũng chướng mắt cả”

Hoắc Diệc Phong vô tội nằm cũng trúng đạn: “…”

Cả ngày, cậu nào có chọc đến ai chứ, sao lại bị đối xử thế này?

Tô Tú Song đỏ mặt, không ở phòng khách nữa, vội vàng trở về phòng.

Hất nước lạnh lên mặt, cô mới cảm thấy nóng hổi trên mặt mới giảm xuống một chút.

Cuối cùng, cô lại giơ tay gõ mạnh vào đầu mình.

Cô bị dụ dỗ nhắm mắt lại, đúng là không có chỉ khí.

Tắm xong, sấy khô tóc, Tô Tú Song nằm trên chiếc giường êm ái sang trọng, sảng khoái, cơ thể thả lỏng.

Lúc này, một tiếng nhắc nhở lanh lảnh vang lên.

Cô nhìn chiếc điện thoại trên tủ cạnh giường, tiện tay cầm lên, mở khóa màn hình và nhấp vào WeChat.

Tin nhắn do Hoắc Dung Thành gửi đến, chỉ có hai chữ: Quà tặng Tô Tú Song cau mầy, trả lời một câu, ngày mai đưa cho anh.

Sau đó cũng không trả lời nữa, tin tức giống như hòn đá chìm vào biển lớn.

Tính xấu của người đàn ông này, ai mà quen chứ.

Sáng sớm hôm sau Sáu giờ đúng.

Tô Tú Song đã tắm rửa sạch sẽ, đi xuống lầu.

Nướng hai lát bánh mì, chiên trứng rồi hâm nóng một cốc sữa, cô ngồi vào bàn.

Đột nhiên, phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Tô Tú Song kinh ngạc quay đầu lại.

Chỉ thấy Hoắc Dung Thành đang mặc áo ngủ, dưới chân đi dép lê, vẻ buồn ngủ vẫn chưa biến mất, dáng vẻ lười biếng: “Mấy giờ rồi?”

“Sáu giờ mười.”

Tô Tú Song liếc qua điện thoại.

“Sớm như thế, định đi mua quà à?”

Hoắc Dung Thành khẽ nhấc mi liếc nhìn cô, vờ như vô ý nói Tô Tú Song nhíu mày.

Có cần phải nhắc nhở rõ ràng thế không?

Trí nhớ không tốt, cô thừa nhận, nhưng cô cũng không đến mức tuổi già giảm trí nhớ đâu.

“Không, phải đi làm.”

“Ừ, đợi tôi 10 phút”

Nói xong, Hoắc Dung Thành lên lầu.

Tô Tú Song ngơ ngác, không biết ý anh là gì.

Vài phút sau, Hoắc Dung Thành lại xuống lầu, đã thay xong áo quần, mặc com-lê và quần tây.

Tô Tú Song cũng vừa ăn xong bữa sáng.

“đi”

Hoắc Dung Thành nói một tiếng rồi bước qua cô, đi về phía trước.

Thấy vậy, Tô Tú Song chỉ đành phải đi theo.
 
Back
Top Bottom