Ngôn Tình Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 320


Chương 320

Tô Tú Song ngượng ngùng cười: “Tớ sai rồi, hôm khác tớ mời cậu ăn cơm, uống rượu, chúng ta cùng nhau đi nhảy.”

“Thế còn nghe được”

Bạch Tĩnh hờn dỗi, giống như nghĩ đến việc gì, cô ấy lấy ra một chiếc túi: “Nhà các cậu không phải ở khu biệt thự, có đất riêng, cũng có thể trồng rau. Đây là hạt giống cây bầu, đậu cô-ve, rau xà lách”

Tô Tú Song thoáng co giật khóe mắt: “Tớ không có đất, không thể trồng được. Tất cả hạt giống đều do tớ mang từ quê lên, vứt đi thì tiếc lắm”

Tô Tú Song chỉ có thể đưa tay ra nhận.

“Đúng rồi, nói không chừng có một ngày, cậu sẽ thấy tớ trên tivi đấy, đừng có mà kinh ngạc quá nhé.”

Tô Tú Song trừng mắt: “Là sao?”

“Tớ bây giờ đang trong một đoàn phim, nhận đóng một số vai phụ nho „ nhỏ.

Nghe xong, ánh mắt của Tô Tú Song sáng bừng: “Có còn chỗ trống nào không, giúp tớ để ý một chút, tớ cũng muốn đi. “

Bạch Tĩnh ngạc nhiên: “Cậu không đi đến chỗ công ty của chị cậu xin giúp đỡ 2”

“Chị tớ vê nước rồi, tạm thời không đi đâu nữa. Chị ấy cũng đang lo đi tìm công việc mới.”

“Tớ thật sự không biết cậu đang nghĩ gì, công ty nhà mình có thì không đi làm, lại muốn đi tìm việc ở chỗ khác, thật quá khó hiểu”

Tô Tú Song nói: “Con người mà, nhân lúc còn trẻ, thì nên làm một số việc bản thân thích, đến khi già rồi, lúc đó hối hận cũng không kịp.”

“Vậy tớ giúp cậu để ý một chút”

“Yêu cậu, moal”

Trở về nhà họ Hoắc, Tô Tú Song nhìn về phía vườn hoa mà ngây người.

Ánh mặt trời đầy đủ, đất đai phì nhiêu, nhất định có thể trông cây được.

Sau khi hạ quyết tâm, cô quay lại phòng khách.

Bảy giờ, tiếng xe ô tô vang lên, Hoắc Dung Thành nhanh chóng tiến vào phòng khách.

Ngay sau đó, ánh đèn xe chiếu vào cửa sổ, Hoắc Lăng Tùng cũng đã trở về, theo sau cuối cùng là Hoắc Diệc Phong và không thể thiếu tiểu Bạch.

Hoắc Dung Thành mặc áo sơ mi trắng, quần tây màu xám khói, đưa chiếc áo vest cho quản gia Trương.

“Tôi, có thể thương lượng với anh một việc không?” Tô Tú Song nhìn anh chăm chú nói.

Anh ngồi xuống, chân mày nhướng nhẹ: “Ừ?”

Hoắc Diệc Phong ở phía sau vươn cổ, vểnh hai tai lên, nghe trộm ngay tại chỗ.

“Sau vườn hoa, có thể để riêng cho tôi một mảnh đất không, tôi muốn…trồng chút rau xanh..”

Động tác chạm vào hộp thuốc trong tay của Hoắc Dung Thành bị khựng lại, anh nhíu mày.

Thấy dáng vẻ này của anh, Tô Tú Song ngay lập tức bổ sung: “Coi như…

tôi chưa nói gì cả”

“Được…

Dứt lời, anh rũ mắt xuống, rút ra một điếu thuốc đưa trên môi.

“Hử?”

Lần này, người bị kinh ngạc đổi thành Tô Tú Song, cô hoàn toàn không ngờ anh có thể đồng ý dễ dàng như thế.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 321


Chương 321

Hoắc Diệc Phong ở bên cạnh như bị giãm phải đuôi, nhảy cẵng lên: “Cô thật sự dám nghĩ! Thật nực cười, trồng rau sau vườn hoa, cô có biết hoa của nhà tôi đắt cỡ nào hay không?”

Tô Tú Song trừng mắt nhìn qua: “Đồ tọc mạch, thích lo chuyện bao đồng, tôi cũng đâu có hỏi cậu”

“Anh ba, sao anh vẫn còn tâm trạng để uống nước, còn không mau nói với anh hai, vườn hoa xinh đẹp trang nhã của chúng ta sắp trở thành vườn rau xanh biếc rồi”

Hoắc Lăng Tùng đặt cốc nước xuống, khẽ nâng mày, ánh mắt ấm áp, trên môi đầy ý cười, dịu dàng nói: “Anh thấy ý tưởng của cô ấy cũng được đấy chứ.”

Hoắc Diệc Phong: “..”

“Đúng chứ, tôi cũng cảm thấy sáng kiến này rất tốt, rau vận chuyển bằng đường hàng không có tươi đi chăng nữa cũng không thể sánh bằng rau tự mình trồng. Như thế mới thật sự đảm bảo sức khỏe, không độc hại”

Hoắc Dung Thành gảy nhẹ điếu thuốc, nhướng mày, môi mỏng khẽ nói: “Đến lúc đó, em cũng phải đi”

Hoắc Diệc Phong nhíu mày khó hiểu: “Anh hai, em đi làm gì?”

“Đào đất, xới đất, bón phân”

Anh nhẹ nhàng thốt ra một câu.

Hoắc Diệc Phong đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng, huyết áp như tăng lên 180.

Hoắc Lăng Tùng không khỏi cười thành tiếng: “Được đó, vừa hay em cả ngày rảnh rỗi, không có việc gì để làm, đến lúc đó có thể trồng chút rau xanh, nhổ cỏ, cũng coi như tìm cho em một việc tử tế, thời gian còn lại em có thể làm cái đuôi theo sau anh. “

“Em, em cần yên tĩnh!”

Hoắc Diệc Phong bỏ lại một câu, ôm trán, mang vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc đi lên tầng.

Anh ta luôn cảm thấy, người đàn bà chết tiệt, không biết xấu hổ này đã cho anh hai uống bùa mê thuốc lú gì rồi.

Nếu không, anh hai sao có thể đồng ý loại chuyện này?

Ngày hôm sau.

Sáng sớm.

Tô Tú Song còn đang say giấc ngủ, một trận gõ cửa ầm ï vang lên.

Cô khó khăn, giãy dụa đứng dậy, đi ra mở cửa. Hoắc Dung Thành đang đứng ở đó.

Anh dường như vừa tập thể dục xong, mặc trên người bộ quần áo thể thao khiến thân hình thon dài của anh hiện lên càng rắn rỏi.

“Chú Trương hiện đang ở sau vườn hoa, cần bao nhiêu đất, cô xuống tầng nói với chú ấy”

Hoắc Dung Thành nhìn cô, kéo nhẹ môi, chậm rãi nói.

Nghe vậy, Tô Tú Song khẽ mở miệng, giơ tay lên gõ vào đầu hai cái. Đúng rồi, cô suýt chút nữa quên mất chuyện này.

“Được”

Cô đáp. Sau đó, đôi mắt híp lại, khóe miệng nở nụ cười: “Còn nữa, thật lòng rất cảm ơn anh”

Trong khoảnh khắc, ánh mắt của Hoắc Dung Thành trở nên âm trầm, giọng nói khàn khàn: “Thật lòng như thế nào?”

“Cái gì?”

Tô Tú Song giật mình, sờ mái tóc còn hơi rối của mình, nghĩ một lúc, nói: “Có trời đất chứng giám, lời của tôi còn thật hơn vàng.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 322


Chương 322

“Dung tục…”

Hoắc Dung Thành lạnh lùng thốt ra hai chữ, liếc nhìn cô, đáp: “Đừng có mà chỉ nói suông, phải làm gì đó thực dụng hơn chứ”

Thực dụng?

Tô Tú Song nhíu mày: “Anh muốn ăn gì, tôi sẽ nấu cho anh, được không?”

“Một bữa cơm, tôi dễ dàng bị đẩy đi thế sao?”

Vẻ mặt anh trầm xuống: “Ngày kia, ngoại trừ nấu cơm, còn phải có quà nữa, nhớ chưa?”

“Bỗng dưng đòi quà, đây không phải là được một tấc lại muốn tiến lên một thước sao”

Tô Tú Song nhỏ giọng, tự lẩm bẩm một mình.

Một ít rau này cô không trồng nữa là xong rồi, sao cứ cảm thấy không đáng, đúng là tiền mất tật mang.

Hoắc Dung Thành khoanh hai tay trước ngực, chăm chú nhìn cô, gần từng chữ: “được một tấc lại muốn tiến lên một thước?”

Thật là!

Tai gì thính như tai chó!

Tô Tú Song theo bản năng cúi đầu, sau đó lại thấy có gì đó không đúng, lại vội vàng lắc đầu: “Không phải, tuyệt đối không phải. Anh đã cho tôi trồng rau, tôi làm sao có thể không biết tốt xấu mà nói ra những lời như thế, anh nghe nhầm rồi”

“Thế thì tốt” Hoắc Dung Thành nhướng mày, lạnh giọng: “Nhớ kỹ”

“Ừ” Cô gật đầu.

“Thời gian?”

Tô Tú Song cực lực nhịn xúc động muốn trợn mắt: “Ngày kia”

Hoắc Dung Thành tiếp tục lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: “Còn gì nữa?”

“Ngoài nấu cơm còn phải có quà”

Cô nghiến răng nghiến lợi đáp.

“Cô tốt nhất là nhớ cho kỹ, nếu không…” Anh dừng lại một chút, giọng nói đầy ý đe dọa: “Đến lúc đó khóc không kịp đâu.”

“Chắc chắn, hoàn toàn, tuyệt đối nhớ ~*A¿nm kỹ rồi: Tô Tú Song cảm thấy quá khó khăn, gần như muốn giơ tay lên thề.

Cuối cùng, người đàn ông này hài lòng rồi, quay người, đi về phía trước mấy bước, anh dường như nhớ ra điều gì, quay đầu: “Tối qua ngủ thấy thế nào?”

“Rất tốt, ngủ liền một giấc tới sáng”

Tô Tú Song trực tiếp trả lời không chút nghĩ ngợi.

Trong nháy mắt, sắc mặt của Hoắc Dung Thành đen lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chế nhạo: “Đồ con lợn”

Sau đó, chỉ lưu lại bóng lưng lạnh lùng rời đi.

Tô Tú Song bị mắng: “…

Mới sáng sớm, cô đã trêu chọc ai rồi?

Theo cô, nếu phụ nữ bị đến tháng, thì Hoắc Dung Thành mỗi tháng chắc chắn cũng có vài ngày như vậy, dễ cáu gắt, nóng nảy, tâm trạng không ổn định.

Tô Tú Song rửa mặt, thay quần áo xong liền xuống tầng.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 323


Chương 323

Quả nhiên, quản gia Trương đã chờ sẵn ở sau vườn.

Cô vừa mới đến thì Hoắc Diệc Phong đã theo sát phía sau, đằng sau là tiểu bạch.

“Cậu đến làm gì?” Tô Tú Song sa sầm mặt mày.

“Cô tưởng rằng đại gia tôi thích đến đây hay sao?” Hoắc Diệc Phong nheo mắt, hung hăng nhìn cô: “Còn nhìn nữa, tôi nhổ hết tóc cô”

“Nhổ đi, ai sợ ai?”

Tô Tú Song trừng mắt nhìn lại, bắt đầu xắn tay áo.

Hoắc Diệc Phong không chịu thua kém, trực tiếp cởi áo khoác ngoài, cúi đầu, nhìn con chó bên cạnh: “Tiểu Bạch, vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu”

Tô Tú Song giật giật khóe miệng, cậu ta chắc chắn là một tên thiểu năng!

Thế nhưng tiểu Bạch lại như hiểu tiếng người, nhe răng trợn mắt, hung dữ nhìn cô sủa.

Tô Tú Song hơi sợ hãi: “Đừng có mà không biết xấu hổ, cậu sợ không đánh thắng tôi hay sao mà phải cân gọi thêm một con chó gia nhập, còn là đàn ông không vậy?”

“Sao, muốn tôi c** q**n chứng minh cho cô xem à?”

Thấy dáng vẻ không đội trời chung của hai người như sắp sửa lao vào đánh nhau, quản gia Trương vội vàng chạy ra giảng hòa: “Mợ hai, cô trước tiên nhìn xem, cô cần mảnh đất kia đúng không”

Đúng rồi, phải giải quyết chuyện này trước, không so đo với tên ngốc này nữa.

Tô Tú Song thu hồi ánh mắt, nhìn xung quanh một vòng, chỉ vào mảnh đất có đầy đủ ánh mặt trời nhất: “Chú Trương, chỗ kia, được không?”

“Được, cậu hai đã nhắn nhủ trước, chỉ cần cô hài lòng, chỗ nào cũng được”

Quản gia Trương đáp.

Nghe vậy, tim cô run lên, đập ngày càng nhanh.

Những lời này nghe có vẻ rất cưng chiều cô.

“Cô đợi một chút, tôi sẽ cho người nhổ đám hoa ở đây đi”

Hoắc Diệc Phong khịt mũi, trừng mắt, tức đến ói máu, xoa ngực, lớn tiếng ầmĩ: “Chú Trương, anh hai bị ả yêu tinh này cho uống bùa mê thuốc lú rồi, sao chú cũng hồ đồ như thế”

“Bông hồng Juliet kia có giá 17 tỷ rưỡi. Thật nực cười, nhổ đi trồng rau?”

Tô Tú Song đứng bên cạnh cũng bị nghẹn lời, cuộc sống và thú vui của người giàu thật không thể tưởng tượng nổi.

Một bông hoa chẳng có gì đặc biệt trong mắt cô lại đáng giá 17 tỷ rưỡi!

“Chú Trương, hay là đừng nhổ nữa, tôi không trồng rau nữa”

“Mợ hai chờ chút.” Quản gia Trương cười nhẹ, gọi vào điện thoại trong phòng khách, nhờ người làm đưa cho Hoắc Dung Thành.

Trong phòng khách, Hoắc Dung Thành dựa lưng vào ghế sô pha, ngón tay kẹp một điếu thuốc, nheo mắt trái nghe điện thoại của quản gia.

Nghe quản gia nói xong, anh lời ít ý nhiều thốt ra một chữ: “Nhổ”

Điện thoại vừa ngắt, quản gia không nói nhiều, dứt khoát phân phó người làm vườn nhổ sạch cả gốc hoa.

Thấy thế, Tô Tú Song thấy hơi áy náy, tự trách.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 324


Chương 324

Những bông hoa đắt như thế trực tiếp bị hủy hoại trong tay cô.

Hoắc Diệc Phong không nhìn thấy thì còn tốt, nhưng hiện tại cậu đang đứng đây chứng kiến tất cả, cả người bừng bừng lửa giận, xót xa.

Hiệu suất của quản gia Trương và người làm vườn rất nhanh, chỉ trong chốc lát, mảnh vườn hoa to chính giữa đã được nhổ sạch.

Lúc này, điện thoại trong tay quản gia Trương đổ chuông, ông bắt máy nói với giọng cung kính: “Cậu hai.”

“Đưa cho Hoắc Diệc Phong”

Hoắc Diệc Phong cầm điện thoại, đưa lên tai, còn chưa kịp nói câu nào, bên đầu kia đã truyền đến âm thanh lạnh lùng của người đàn ông: “Còn đứng đó làm gì, làm việc đi.”

Sau đó, dứt khoát cúp điện thoại.

Hoắc Diệc Phong ngẩng mặt lên nhìn trời, im lặng xoa mặt, rồi tiến tới cầm lấy dụng cụ trong tay của quản gia Trương, mang bộ mặt nhăn nhó đi xới đất, đào hố.

Tiểu Bạch thấy thế, cũng chạy tới, dùng hai chân vui vẻ đào hố, cực kỳ phấn khích.

Tuy nhiên có phần kích động quá đà, đất xới lên đều bắn tung tóe lên người của Hoắc Diệc Phong.

Cậu ta giận đến dựng thẳng đôi mày, một chân đạp vào mông tiểu Bạch: “Con chó ngu ngốc!”

Một người một chó, trái ngược rõ ràng.

Tô Tú Song đứng sau lưng nhìn vẻ mặt cậu ta, nhịn cười đến đau cả bụng.

Cô cố gắng kìm chế, bờ vai không ngừng run rẩy.

Đứng trước khung cửa sổ chạm đất, nhìn cảnh tượng cách đó không xa, nụ cười rực rỡ trên khuôn mặt của cô khiến Hoắc Dung Thành lộ ra ánh mắt ôn nhu mà đến ngay cả anh cũng không phát hiện.

Dọn dẹp sạch sẽ mảnh đất xong, Tô Tú Song xoay người rời đi, trực tiếp coi nhẹ ánh mắt muốn giết người của Hoắc Diệc Phong.

Ăn xong bữa sáng, Hoắc Dung Thành đã đến công ty.

Tô Tú Song nhàm chán ngồi trên sô pha, bật tivi, lướt điện thoại.

Hoắc Lăng Tùng cầm chìa khóa đi đằng trước, Hoắc Diệc Phong như một cái đuôi nhỏ bám theo sau.

“Anh đi đây.”

Hoắc Lăng Tùng cười nhẹ, chào hỏi “Ừ, anh đi đường cẩn thận, bác sĩ Tùng hôm nay thật đẹp trai. “

Cô cười nhẹ, vẫy tay với anh. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hoắc Diệc Phong không nhìn được cảnh này, khịt mũi, hung dữ trừng mắt nhìn Tô Tú Song: “Đồ yêu tinh! Tai họa Cô chỉ cười to, cố ý khiêu khích cậu: “Như thế chứng minh tôi rất xinh đẹp.”

“Hừ! Thật không biết xấu hổ, cô đúng là mơ tưởng toàn những điều tốt đẹp.”

Đôi mắt đào hoa của Hoắc Diệc Phong nhíu lại, khuôn mặt tuấn tú hiện lên vẻ tà mị, cười lạnh.

“Tôi mơ tưởng được như thế cũng có thể coi như một điều tốt đẹp phải không”

Hoắc Diệc Phong nghe xong, hai tay liền ngứa ngáy.

Hoắc Lăng Tùng lo lắng hai người sẽ lại xông vào đánh nhau, vì vậy nhanh chóng vươn tay, nắm lấy cổ áo của em trai, lôi ra ngoài.

Đúng là một cặp oan gia.

“Em với Tú Song không thể sống chung trong hòa bình được hay sao? Em cũng đã là một người đàn ông trưởng thành rồi, cả ngày gây sự với một cô gái.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 325


Chương 325

Hoắc Lăng Tùng vừa đi về phía trước vừa dịu dàng quở trách, răn dạy cậu.

Hoắc Diệc Phong miệng ngậm cỏ đuôi chó không biết lấy từ đâu, lười biếng vươn vai, sờ lên đôi khuyên đá trên tai: “Anh ba, anh đã từng thấy mèo và chuột chung sống với nhau hòa thuận bao giờ chưa?”

“Thấy rồi, Tom và .Jerry”

Nghe vậy, đôi mắt Hoắc Diệc Phong khẽ giật: “Anh ba, anh đùa gì vậy, chẳng vui chút nào, vừa nhìn thấy cô ta là em chỉ muốn xông lên đánh một trận”

Hoắc Lăng Tùng lắc đầu, anh hết cách rồi.

Tô Tú Song đang chuẩn bị đi ngủ trưa thì thấy tin nhắn của Bạch Tĩnh, nói rằng bên đoàn phim đang thiếu một trợ lý trang phục, hỏi cô muốn làm không.

“Làm chứ”

Cô nhanh chóng trả lời lại hai chữ.

Ngay sau đó, Bạch Tĩnh gửi cho cô địa chỉ và số điện thoại, để cô đi phỏng vấn ứng tuyển.

Một giờ sau.

Tô Tú Song vội vã đến địa điểm quay phim, gọi điện cho Bạch Tĩnh.

Một lát sau, Bạch Tĩnh chạy đến chỗ “Tớ hơi hồi hộp. Tớ không có kinh nghiệm về quần áo, người ta có yêu cầu gì không?” Tô Tú Song lo lắng.

“Công việc này không cần kỹ thuật gì cả, c** đ*, mặc đồ, cậu biết không?”

“Vậy thì không thành vấn đề, đi thôi”

Bạch Tĩnh dẫn cô đi đến gặp phó đạo diễn, cười vô cùng ngọt ngào: “Phó đạo diễn, em mang người đến rồi, anh xem có được không”

Nói xong cô đẩy Tô Tú Song lên phía trước.

Phó đạo diễn nhìn từ trên xuống dưới, đơn giản nhìn qua vài lượt liên vung tay: “Được rồi, đi làm việc đi”

Cảm ơn phó đạo diễn.

Tô Tú Song vui mừng cúi đầu cảm tạ.

“Tớ nói cho câu biết, trong đoàn phim, người phải tránh đắc tội nhất là nữ chính Tân Du Du, nếu không cậu sẽ bị đày đọa thê thảm đấy”

Bạch Tĩnh vừa đi vừa phổ cập kiến thức cho cô: “Nhìn thấy chưa, đó chính là Tàn Du Du, còn có nam chính Trương Vinh Hiển, có phải cực kỳ đẹp trai không?”

Tô Tú Song quay đầu liếc mắt nhìn, vẻ mặt thờ ơ, tâm trạng chẳng có tí phập phồng nào.

Hừm, còn kém Hoắc Dung Thành ngàn dặm.

“Cậu sao có thể phản ứng lạnh nhạt, bình tĩnh như thế, chẳng lẽ không đẹp trai sao?”

Tô Tú Song nhếch môi: “Cũng bình thường”

Bạch Tĩnh trợn tròn mắt: “Theo tớ, cậu chắc chắn là người trời rồi, chúng ta căn bản không sống cùng một chỗ”

“Tớ vẫn muốn sống dưới đất hơn”

Trong phòng có nhân viên đang đợi, nhìn thấy Tô Tú Song liền đưa cho cô mấy bộ quần áo của nữ chính, còn những bộ kia là của người khác.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 326


Chương 326

Quả nhiên, Bạch Tĩnh kết luận về công việc này vô cùng chính xác.

Ngoại trừ giúp mọi người c** q**n áo, thì cũng chỉ giúp mặc quân áo, cả ngày lặp lại mấy động tác này.

Tân Du Du vừa đi vào liền biểu hiện vẻ kênh kiệu.

Tô Tú Song liếc mắt nhìn qua.

Trong khoảnh khắc, trợ lý bên cạnh trừng mắt nhìn cô, giơ tay chỉ về phía cô: “Nhìn cái gì mà nhìn!”

“Nhìn vẻ đẹp của cô ấy”

Tô Tú Song thầm cười lạnh, ngoài miệng lại đáp.

Ai ngờ được, Tân Du Du được khen lại vui như mở cờ trong bụng: “Mắt nhìn người của cô cũng được lắm”

Tô Tú Song rất biết ăn nói, đi với phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy: “Không phải tôi có con mắt nhìn người tốt, là do cô đẹp quá mà thôi”

Cô nghe theo lời khuyên của Bạch Tĩnh, nói ít, làm nhiều, coi bản thân như một người câm càng tốt.

Tần Du Du được khen nên tâm trạng rất tốt, nhỏ giọng hát, không cố tình làm khó nữa.

Dọn dẹp xong bộ quần áo cuối cùng, rốt cuộc cũng được tan làm, Tô Tú Song vươn vai.

Bạch Tĩnh đã chờ ở cửa từ lâu, nhìn thấy cô đi ra liền nhanh chóng chạy qua: “Công việc này thế nào?”

“Ngày nào cũng phải nhìn cơ thể của phụ nữ, tớ đã miễn dịch rồi”

Bạch Tĩnh cười to, dường như nhớ ra điều gì, cô hỏi: “Đúng rồi, cậu đã nhận được thông báo họp lớp chưa?”

“Bảo bối, tỉnh lại đi, chúng ta không phải bạn cùng lớp.” Tô Tú Song trợn trừng mắt.

“Không đúng, năm hai chúng ta học chung một lớp mà. Tối nay họp lớp, đi thôi”

Nghe thế, Tô Tú Song lắc đầu: “Không có gì thú vị cả, nhà tớ có giờ giới nghiêm”

“Tớ có nghe lầm không vậy, cậu đã 22 tuổi rồi, vẫn còn có giờ giới nghiêm?

Đưa điện thoại cho tớ, tớ gọi cho cha cậu:”

Nghe xong câu này, Tô Tú Song ho khan hai tiếng.

Giờ giới nghiêm là do Hoắc Dung Thành lập ra, không phải do cha cô.

“Đừng làm tớ cụt hứng, đi cùng tớ đi mài! Vừa lúc hôm nay cũng là ngày đầu tiên cậu đi làm, coi như chúng ta đi ăn liên hoan nhóm nhỏ, được không?”

Bạch Tĩnh giọng điệu dịu dàng, ngọt ngào làm nũng.

Tô Tú Song là người ăn mềm không ăn cứng, không chịu nổi người khác làm nũng với mình, đành phải bất đắc dĩ gật đầu.

“Không sao, bạn bè trong lần họp lớp này, cậu hầu như đều quen biết hết, không biết chừng có thể tìm được bạn trai và chồng tương lai đấy”

Tô Tú Song nhướng mày, trực tiếp đẩy cô ra: “Không có nhu cầu”

Nơi tổ chức họp lớp là nhà hàng Tùng Hạc nổi tiếng nhất thủ đô.

Trang trí sang trọng, nhưng không mất đi vẻ cổ điển, trang nhã, với những cây cầu nhỏ cùng dòng suối chảy qua, phong cách rất đặc biệt.

“Wow, thật không ngờ, có thể đặt chỗ ở nơi tốt thế này.” Bạch Tĩnh kéo tay Tô Tú Song, ngắm nhìn xung quanh: “À, phòng riêng là phòng 403.”

Tô Tú Song lại đang nghĩ vê việc khác.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 327


Chương 327

Khi ở công ty, cô đã mời công ty đối tác một bữa cơm để đàm phán hợp đồng, kết quả tiêu tốn mất 525 triệu.

Hoắc Lăng Tùng đã thanh toán hóa đơn giúp cô và cô cũng đã viết giấy nợ.

525 triệu là một số tiền cực lớn.

Đẩy cửa phòng, tiếng cười đùa bên trong liền truyền đến, không khí vô cùng náo nhiệt.

“Quả là vui vẻ ha, vừa mở cửa liền nghe thấy điệu cười quen thuộc”

Bạch Tĩnh nói.

Mọi người sôi nổi quay đầu: “A, hai vị mỹ nữ đến rồi, nhanh lại đây ngồi”

Tô Tú Song đi theo Bạch Tĩnh ngồi xuống, một đám người, có lạ có quen.

“Họp lớp hôm nay là do ai chủ trì vậy?”

“Trân Tú Nam, cậu ấy đang trên đường đến, vừa gọi điện thì nói đang tắc đường, chắc cũng sắp đến rồi”

Tô Tú Song nháy mắt mấy cái, không trò chuyện, im lặng rót nước uống.

Bạn học nam có 21 người, nữ có mười mấy người, phân bố cũng rất đồng đều.

Bạn bè gặp nhau, luôn có nhiều chuyện để nói.

Năm bảy người ngồi quây quần với nhau, cười nói vui vẻ không ngới.

Tô Tú Song cũng đang trò chuyện rất vui vẻ với hai bạn nữ ngồi cạnh.

Lúc này, cánh cửa phòng mở ra, Từ Chí Trung bước vào.

Vừa nhận ra anh ấy, có người đã lên tiếng mỉa mai, giọng nói rất to, tất cả mọi người trong phòng đều nghe rõ: “Tên ngốc này sao lại là cậu, Trần Tú Nam đâu rồi?”

“Cậu nói như vậy nghĩa là tớ đến đây là thừa phải không, không hoan nghênh tớ sao?” Từ Chí Trung vừa cười vừa nói đùa: “Lẽ ra tớ không nên xuất hiện ở đây, cậu ấy đi đỗ xe rồi”

“Cậu không nhận ra bọn tớ đang đùa sao? Trần Tú Nam đang lái xe gì vậy?”

“Mercedes-Ben”

z “Ồ, bạn học cũ của chúng ta thật giỏi: Từ Chí Trung vừa cởi áo khoác, vừa nhướng mày nói: “Chứ còn gì nữa, hiện tại cậu ấy đã mở công ty, còn tớ chỉ là cấp dưới của cậu ấy”

“Xem ra hôm nay phải để giám đốc Nam chủ trì rồi.”

Anh ta đang nói thì Trân Tú Nam bước vào phòng, chân mang một đôi giày u chất liệu da, đeo kính gọng vàng, tao nhã lịch sự, thể hiện là người có văn hóa.

“Vừa nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đã tới!”

“Đúng rồi, đến muộn sẽ phạt bị phạt ba cốc, bạn Nam ạ”

“Uống đi, uống đi.. “

Những người đàn ông vây quanh Trân Tú Nam, dồn dập mời rượu.

Tô Tú Song có vẻ không hào hứng lắm, cô liếc mắt nhìn một cái, rồi cúi xuống ăn đĩa sườn xào chua ngọt trước mặt một cách ngon lành.

Vừa dai, vừa chua, vừa ngọt, thật là ngon.

“Này! Đừng ăn nữa!” Bạch Tĩnh huých nhẹ vào tay cô: “Trân Tú Nam thật đẹp trai.”

Tô Tứ Song không ngẩng đầu nhìn, chỉ đáp lại: “Ừm, trông cũng đẹp”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 328


Chương 328

Câu nói này không giống như Bạch Tĩnh mong đợi, cô lấy hai tay kéo đầu Tô Tú Song lại gần, nói: “Cậu thấy không, tất cả các bạn nữ xung quanh đều nhìn chằm chằm vào Trần Tú Nam như những con sói đang đói khát, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cậu ấy ngay lập tức vậy, mỗi cậu là chỉ biết ngồi ăn thôi”

“Họ nhìn chằm chằm vào Trần Tú Nam để làm gì?” Tô Tú Song gạt tay cô xuống.

“Ngốc quái! Tất nhiên là đang tìm cơ hội lâu dài về sau rồi. Trần Tú Nam còn trẻ như vậy mà đã có công ty riêng. Cậu ấy lại còn cao ráo, đẹp trai. Điều quan trọng nhất là cậu ấy giàu có, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của một người chồng lý tưởng”

Bạch Tĩnh cố ý nói nhỏ để chỉ có hai người họ nghe thấy.

Tô Tú Song chỉ nhẹ nhàng đáp lại một tiếng: “ỒI”

Bạch Tĩnh bất lực chống tay lên trán, cô nói nhiều như vậy mà chỉ nhận lại một từ: “Ồ”

“Tú Song, cậu có thể chú ý hơn hộ mình được không.”

Bạch Tĩnh thở dài, lấy tay chọc nhẹ vào eo cô.

Đồ ngon đầy bàn, rượu vang thơm nức, yến tiệc linh đình, mọi người cùng ăn uống vui vẻ.

Tô Tú Song đã no rồi, cô không ăn tiếp nữa. Cô tựa lưng vào ghế, lặng lẽ nghe cả bàn người nói chuyện.

Cô rút ra kết luận, mục đích của buổi họp lớp này không có gì ngoài mấy chuyện lúc nãy.

Những người bạn cùng tầng lớp tụ họp với nhau nếu không phải để kết nối tình cảm thì sẽ là bàn bạc hợp tác và tìm kiếm cơ hội.

Nếu như trình độ giữa họ chênh lệch nhiều thì đây cơ bản chỉ là nơi để phô trương sự giàu có, khoe khoang, nói chuyện phiếm.

Cuối cùng, sau khi ăn uống xong xuôi, có người đề nghị đến KTV để tiếp tục part 2.

Tô Tú Song thực sự không muốn đi.

Tuy nhiên, Bạch Tĩnh sợ cô chuồn mất liền giữ chặt tay cô lại.

“Tớ không chạy đâu” Cô đảo mắt nhìn Bạch Tĩnh.

“Tớ không yên tâm về cậu” Bạch Tĩnh thẳng thừng đáp lại.

Cuối cùng, Bạch Tĩnh kéo Tô Tú Song đi như áp giải tù nhân, bắt cô lên xe của một trong những bạn nam trong lớp.

Không biết Bạch Tĩnh đang trò chuyện với ai, vẻ mặt rất hưng phấn, nụ cười toe toét không ngớt trên khóe miệng.

Tô Tú Song cúi xuống, vô tình liếc nhìn màn hình điện thoại di động của cô.

Thoáng chốc đã 9h10 rồi.

Từ khi đi qua cánh cổng nhà Hoắc Dung Thành đến giờ đã được mười phút rồi.

Hình ảnh người đàn ông lạnh lùng bỗng hiện lên trong tâm trí cô. Đột nhiên, cô cảm thấy đau đầu, cô cắn móng tay và trong lòng có chút bồn chồn đứng ngồi không yên.

Bạch Tĩnh liếc một cái: “Sao vậy, uống nhiều nước quá nên giờ muốn đi vệ sinh à?”

“Cậu im đi!”

Sắc mặt Tô Tú Song trầm hẳn xuống, có nên gọi điện cho Hoắc Dung Thành không?

Cô đang do dự.

Nhà họ Hoắc.

Phòng khách.

Hoắc Dung Thành vừa mới bước vào, quản gia Trương liền đi ra chào hỏi rồi cầm lấy chiếc áo khoác vest mà anh ấy vừa cởi ra.

Sau đó, anh ta bất giác nhìn xung quanh.

Ngoại trừ những người giúp việc, phòng khách đều trống không.

Một lúc sau, anh ta hỏi một cách thờ ơ: “Mợ hai đâu?”

“Lúc ăn sáng xong, cậu hai vừa rời đi, mợ hai cũng nhanh chóng ra ngoài rồi ạ, đến giờ vẫn chưa về”

Thoáng chốc, những đường nét trên quai hàm của Hoắc Dung Thành nhăn nhó lại và sắc mặt anh ta thay đổi.

“Bịch!”

Anh lại đặt cốc nước xuống bàn.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 329


Chương 329

“Loảng xoảng”

Anh ném chiếc điện thoại di động trên tay lên bàn uống trà một cách thô bạo.

Mặt anh tối sâm lại, dáng vẻ như sắp có bão ập đến.

Quản gia Trương bị hai tiếng động lớn làm cho giật mình, ông ta không kìm được, cả người run lên hai lần.

“Được lắm, những lời tôi nói coi như gió thổi ngoài tai, đi mua kệ cái gì chứ, đến khách sạn sao?”

Sắc mặt anh ta u ám, buồn rầu.

Quản gia Trương đi lên nói: “Cậu hai, thỉnh thoảng mợ hai cũng về muộn, chắc không sao đâu.”

Hoắc Dung Thành hung dữ nhìn ông ta.

Ngay lập tức Quản gia Trương im như thóc.

“Khi cô ấy quay lại, hãy cho cô ấy chạy 20 vòng quanh nhà. Ông sẽ đứng bên giám sát” Vừa nói anh vừa dùng những ngón tay thon dài cởi cúc áo sơ mi, giọng nói vô cùng lạnh lùng.

Quản gia Trương gật đầu.

Lúc này, chuông điện thoại di động vang lên.

Hoắc Dung Thành lạnh lùng nhìn, anh bước tới, cầm điện thoại lên, thấy tên người gọi, anh nhìn đắm đuối rồi ấn nút trả lời.

“Alo, Hoắc Dung Thành!”

Giọng của Tô Tú Song vang lên.

Anh không nói gì.

“Anh có đang nghe không vậy?”

“Hừ…”

Lúc này Hoắc Dung Thành mới lạnh lùng thốt ra một chữ, nhưng sắc mặt anh đã dịu đi rất nhiều.

“Là thế này, tối nay có buổi họp lớp, em có thể về muộn một chút được không?” Giọng điệu cô rất nhẹ nhàng và thái độ ôn hòa.

“Được”

Giọng điệu anh vẫn lạnh lùng.

“Vậy nhé, anh nhớ đừng thức khuya đấy, đi ngủ sớm đi, em tắt máy đây”

Vừa dứt lời, cô ấy cúp máy ngay.

Điện thoại phát ra những tiếng cúp máy “Tút tút tút”.

Sắc mặt của Hoắc Dung Thành tốt lên rất nhiều, anh ta cũng không tức giận nữa, thay vào đó, anh ta nói với quản gia Trương: “Không bắt cô ấy chạy nữa Quản gia Trương có chút sững sờ.

Mới giây trước vẫn còn mây đen sấm chớp, giây sau gió lặng mưa tan rồi sao?

Không hiểu, thực sự không hiểu.

Mặt khác. Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tô Tú Song không biết chuyện gì đã xảy ra ở nhà. Cô cúp điện thoại, cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra Hoắc Dung Thành cũng không máu lạnh đến như vậy, vẫn còn tình người, vẫn nói chuyện được.

Bây giờ, cô đã yên tâm.

Khi bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô nhìn thấy Bạch Tĩnh đang đứng trước bồn rửa mặt và trang điểm.

“Thỏi son này là sản phẩm mới được ra mắt của công ty Hương Grandma.

Màu siêu đẹp và dưỡng ẩm cực tốt. Cậu có muốn thử không?”

Tô Tú Song lắc đầu, từ chối thẳng thừng: “Tớ không!”

“Không có hứng thú.”

Bạch Tĩnh lắc đầu.

Họ trở lại phòng, nhiệt độ máy sưởi quá cao, nhiều người đã cởi áo khoác.

Nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, Tô Tú Song lấy ra mở WeChat.

Là tin nhắn của Hoắc Dung Thành.

“Địa chỉ”

Chỉ có hai từ ngắn gọn súc tích, đây đích thực là phong cách lạnh lùng ít nói của anh.

Tô Tú Song nhíu mày, suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

“Đường Giang Nam, số 138, quán bar Greenland”

Nhưng anh ta hỏi địa chỉ làm gì?
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 330


Chương 330

“Cậu xem các cậu đi, vừa mới ra trường, các cậu đã trang điểm đậm như vậy, suýt chút nữa là không nhận ra rồi”

Một bạn nam bắt đầu phàn nàn.

“Cậu thì biết cái gì, cái này gọi là dậy thì thành công, hơn nữa bọn tớ trang điểm cũng không phải để cho cậu nhìn.

Nhiều chuyện!”

Ngay lập tức, các bạn nữ đều không hài lòng, đồng loạt lên tiếng trách móc và nói xua đi.

“Giản dị thuần khiết không tốt sao?

Các cậu nhìn Tô Tú Song đi, thật thuần khiết, cho người ta cảm giác như mối tình đầu” Từ Chí Trung nói.

Anh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Tô Tú Song.

Tô Tú Song sửng sốt, tại sao chủ đề lại đột nhiên chuyển sang cô rồi.

Các bạn học nữ có mặt ở đây đều trang điểm rất kỹ, ăn mặc lịch sự đẹp đẽ, đi giày cao gót hoặc đi bốt dài, không ai là không nhuộm tóc hoặc uốn tóc.

Chỉ có Tô Tú Song, với mái tóc đen dài, áo len trắng, quần jean và một đôi giày trắng.

Giữa nhóm bạn học nữ, trông cô thật tươi tắn và xinh đẹp.

“Đàn ông thì biết gì chứ, chưa nghe qua trang điểm như không sao? Mặt cậu ấy trắng đến mức không nhìn thấy lỗ chân lông như vậy, nhất định phải trang điểm nhẹ rồi” Một bạn nữa ngồi trong góc nói với giọng điệu chua ngoa.

Tô Tú Song chưa kịp lên tiếng, Bạch Tĩnh đã tỏ ra không vui: “Cái gì mà trang điểm như không chứ, biết đâu từ khi sinh ra cậu ấy đã xinh đẹp sẵn rồi thì sao?”

“Ha ha, đúng là đàn ông chẳng phải loại tốt đẹp gì, chỉ giỏi dối trá, phụ nữ ở trước mặt còn giả bộ ra vẻ này kia sao?”

“Ấy chết, tớ lại nổi nóng rồi!”

Bạch Tĩnh mở túi ra, rút ra một tờ khăn giấy ướt, sau đó đi tới chỗ Tô Tú Song: “Bảo bối à, chịu khó chút nha”

“Hả?”

Tô Tú Song giật mình không hiểu ý của cô ấy là gì.

Ngay sau đó, Bạch Tĩnh dùng khăn ướt lau mặt cô, lau kỹ từng lỗ chân lông với lực rất mạnh.

Sắc mặt của Tô Tú Song bị cô làm cho thay đổi hẳn đi.

“Đã thấy chưa? Lấy khăn ướt lau sạch sẽ cũng không có gì. Từ khi sinh ra chúng tôi đã có làn da đẹp sẵn rồi, không cần trang điểm” Sắc mặt Bạch Tĩnh lạnh lùng.

Bạn nữ lúc nãy bị làm mất mặt, không nói lời nào.

Trong chốc lát, bầu không khí trở nên yên ắng và nhiệt độ giảm xuống mức đóng băng.

“Được rồi, được rồi, chủ đề này là do các chàng trai của chúng ta khơi ra trước. Các chàng trai của chúng ta nên xin lỗi. Vì vậy, với tư cách là đại diện của các bạn nam trong lớp, Trân Tú Nam, một người cực kỳ đẹp trai và thành công trong lớp, sẽ nâng cốc chúc mừng các bạn nữ xinh đẹp của chúng ta. Thế nào?”

Từ Chí Trung vội vàng lên tiếng, khuấy động bầu không khí vốn đang nguội lạnh trong căn phòng.

“Tốt, tốt, ý kiến này rất hay”

Các bạn nam đều đồng ý.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 331


Chương 331

Những bạn nữ cũng mỉm cười: “Đúng vậy, chúng tớ chấp nhận lời xin lỗi này”

Trần Tú Nam có chút bất lực, vươn tay ra, chỉnh lại cặp kính gọng vàng lên sống mũi: “Tại sao tớ lại có cấp dưới đi gài bẫy sếp của mình như cậu chứ”

Nghe vậy, mọi người trong căn phòng đều phá lên cười.

Trần Tú Nam cầm ly rượu lên và bắt đầu nâng ly chúc mừng bạn nữ đầu tiên.

Tô Tú Song và Bạch Tĩnh ngồi ở phía cuối ghế sô pha.

“Đồ đàn bà thâm độc, thứ lưỡi dài nhiều chuyện, thật xui xẻo.” Bạch Tĩnh vẫn đang rất khó chịu, tỏ ra bất bình.

Ngược lại, Tô Tú Song ăn miếng dưa hấu trong đĩa trái cây với vẻ mặt bình tính.

Trong thoáng chốc, Trân Tú Nam đã bước đến chỗ Tô Tú Song, niềm nở nói: “Tô Song, tớ mời cậu một cốc.”

Tô Tú Song đặt miếng dưa hấu trong tay xuống, cô nâng cốc nước trái cây lên, sắc mặt vẫn không chút thay đổi: “Thân đã có chồng, không thể uống rượu, tớ xin phép lấy nước trái cây thay rượu.”

Bạch Tĩnh: “…”

Rõ ràng đang nói dối mà mặt lại không đỏ, tim không đập nhanh.

“Vậy là không uống được rượu, thế cậu có muốn uống chút nước nóng hay trà gừng không? Tớ sẽ gọi nhân viên phục vụ chuẩn bị rồi đem lên” Trần Tú Nam ân cần hỏi han.

Khóe miệng Tô Tú Song khẽ mấp máy, ý tứ đáp lại: “Không, cám ơn.”

Lúc này, có rất nhiều bạn đã hát một bài rồi, kể cả Bạch Tuyết cũng đã hát trước khi quay lại từ nhà vệ sinh.

“Bây giờ, chỉ còn Tô Tú Song và Trần Tú Nam là chưa hát, hay là hai người cùng song ca một bài đi?” Từ Chí Trung đề nghị.

“Tớ hát được, nhưng tớ vẫn phải hỏi ý kiến của Tú Song đã” Trần Tú Nam nói.

Ngay lập tức Tô Tú Song lắc đầu từ chối: “Tớ không biết gì về âm nhạc, không hát được đâu, thôi nhé.”

“Thôi mà, mọi người đều là bạn học cũ với nhau, gặp nhau vui là chính.

Không biết hát cũng không sao, điều quan trọng là không làm mọi người mất hứng, phải không?”

Bạn nữ lúc nãy tranh cãi với Bạch Tĩnh nói.

Đến cả từ “mất hứng” cũng nói ra rồi, Tô Tú Song thực sự không thể từ chối.

“Nếu đã như vậy, tớ sẽ hát một đoạn tuồng: Nàng Tô Thị. ” Nói xong cô đứng dậy.

Khi nghe điều này, một nhóm bạn học tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.

Tuồng?

Họ không phải người già, cũng chưa bước sang tuổi trung niên, lại thích nghe tuồng sao?

“Nàng Tô Thị bồng con nhìn về phương xa, người con gái chung thủy đứng chờ chồng đi lính, chờ mãi không thấy chồng về.. “

Tô Tú Song nghẹn ngào, thanh âm vừa nhỏ vừa ngân dài, làn điệu đi sâu vào lòng người.

Những người bạn học mới giây trước còn đang chán ghét giờ đây đã bị lôi cuốn vào, thực sự, tuồng nghe rất hay.

Bạn học nữ ở trong góc lên giọng mỉa mai, lạnh lùng trợn mắt nhìn: “Người khác hát những bài bình thường, cô ta hát tuồng, cô ta nhất định phải khác biệt với mọi người để cố ý thu hút sự chú ý từ người khác.”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 332


Chương 332

“Không phải chứ, da đẹp như vậy mà lại không cần trang điểm, có khi đi tiêm rồi cũng nên, đã âm thầm đi tiêm không biết bao nhiêu tinh chất dưỡng ẩm và tinh chất làm trắng rồi.”

Bạn học nữ bên cạnh cũng hùa theo.

Hai người này đều thấy Tô Tú Song không vừa mắt, hạ giọng nói, tự lẩm bẩm một mình.

Nhạc dừng và Tô Tú Song đặt micro xuống.

“Một bài nữa đi” Rất nhiều bạn học vẫn đang chìm đắm trong giai điệu, họ xôn xao cả lên.

Tô Tú Song lắc đầu từ chối: “Trong người không khỏe, lần sau nếu có cơ hội, tớ nhất định sẽ hát bù cho mọi người nghe.”

Cô quay lại ngồi lên ghế sofa.

Bạch Tĩnh khẽ chớp mắt: “Được đấy, cậu học hát tuồng khi nào vậy?”

“Tớ chưa học, hồi nhỏ bố mẹ tớ rất bận, họ để tớ ở quê sống với bà. Bà nội tớ thích nghe tuồng. Bà nghe nó mỗi ngày. Vì vậy tớ tập hát dân dần”

“Giỏi đấy!”

Bạch Tĩnh giơ ngón tay cái lên.

Đột nhiên, điện thoại đổ chuông.

Tô Tú Song lấy điện thoại di động ra, nhìn thấy tên người gọi, cô sửng sốt.

Hoắc Dung Thành gọi làm gì vậy?

Trong đầu cô đang suy nghĩ lung tung, sau đó cô bấm nút trả lời, đưa lên †ai nghe.

“Ra ngoài.”

Giọng người đàn ông trâm lắng và lạnh lùng.

Sau đó, anh ta ngắt điện thoại, cuộc gọi kết thúc.

Trong toàn bộ quá trình gọi, Tô Tú Song thậm chí không có thời gian để phát ra âm thanh.

“Có chuyện gì vậy?” Bạch Tĩnh nghiêng người quan tâm hỏi.

“Cậu ở lại chơi vui vẻ, tớ phải đi rồi”

Tô Tú Song đứng lên.

Bạch Tĩnh cau mày: “Bố cậu vừa gọi cho cậu sao?”

“Ừ” Tô Tú Song gật đầu, trả lời một cách mơ hồ.

“Tớ sẽ đưa cậu ra ngoài.” Nói xong, Bạch Tĩnh chuẩn bị đứng dậy.

Tô Tú Song nhanh chóng đưa tay ra ngăn cản cô: “Không cần đâu, tớ có phải đứa trẻ lên ba đâu chứ, ngày mai gặp lại nhé”

“Vậy được rồi, hẹn ngày mai gặp.”

Ra khỏi phòng, Tô Tú Song chỉ cảm thấy hai bên tai đỡ ồn ào, cổ thở dài một hơi.

Cô bước ra khỏi khách sạn, đứng ở cửa nhìn xung quanh.

Thật sự khó hiểu, tóm lại là Hoắc Dung Thành gọi cô ra ngoài để làm gì?

Lúc này, một luồng sáng chói mắt đột nhiên chiếu vào mặt cô, sau đó tiếng còi vang lên.

Tô Tú Song bị chiếu rọi vào mắt, không thể mở ra được.

Cô khẽ nhắm mắt, cố mở ra lần nữa và đi vê phía âm thanh.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 333


Chương 333

Chiếc Rolls Royce màu đen đang đậu bên đường.

Mở cửa xe ra, cô đang định ngồi vào ghế sau thì giọng nói không được vui vẻ của người đàn ông đập vào tai cô: “Tôi đang làm gì? Tài xế Lên ngồi ghế trước”

Tô Tú Song không hài lòng, cô lén bĩu môi, đóng cửa lại rồi lên ghế phụ bên trên ngồi.

Hoắc Dung Thành khẽ liếc mắt nhìn cô, trên miệng vẫn đang hút dở điếu thuốc, khói thuốc bay đầy mắt cô: “Dây an toàn!”

“ồ”

Tô Tú Song một tay kéo dây an toàn, cô hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Nghe vậy, Hoắc Dung Thành vừa vẩy tàn thuốc vừa nói: “Tiện đường!”

Cô hơi giật mình.

Tập đoàn Hoắc Thị và quán bar Greenland có thể tiện đường được sao?

Khi xe chuẩn bị chạy, anh bật đèn xi nhan rồi bắt đầu hòa vào dòng xe trên đường.

“Anh tan làm muộn như vậy sao?” Tô Tú Song quay sang phía anh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh: “Ăn cơm tối chưa?

“Chưa ăn!”

Vẻ mặt của Hoắc Dung Thành có vẻ thoải mái hơn, sự tức giận bực bội trong người cũng dần biến mất.

“Vậy anh muốn ăn cái gì, em đãi anh”

Khóe mắt anh ta khẽ nhếch lên, sâu trong đáy mắt hiện lên một vẻ muốn trêu ghẹo cô, lạnh nhạt nói: “Mời anh sao, em có chắc là mình có đủ khả năng không?”

Tô Tú Song: ‘…

Một bữa ăn mấy trăm nghìn, cô thật sự không kham nổi.

“Vậy thì… Nếu không thì quên đi” Cô suy nghĩ một chút rồi nói.

Thoáng chốc, sắc mặt của Hoắc Dung Thành xám xịt lại, anh ta lạnh lùng hừ một cái:” Thật ra em mời hay không cũng vậy mà, em về nhà nấu đi.”

“Cũng được!” Tô Tú Song nheo mặt cười khúc khích “Đồ bên ngoài không tốt cho sức khỏe, tự mình nấu là yên tâm nhất, em nấu mì súp như lần trước mình vẫn ăn được không?”

Anh nhướng mày và liếc cô một cái.

Như vậy người phụ nữ này có vẻ sẽ được lợi, cô rất thông minh.

“Không nói gì tức là đồng ý nhé!”

Chiếc xe vẫn băng băng trên đường, từ từ lăn bánh về phía trước, Tô Tú Song nhìn qua cửa sổ.

Những ánh đèn nê-ông le lói, xe cộ qua lại nườm nượp, quang cảnh thủ đô về đêm nhộn nhịp, bắt mắt, quả là tuyệt.

Dần dần, cơn buồn ngủ ập đến.

Mi mắt cô trở nên nặng trĩu từng chút một, cuối cùng cô không chịu được nữa chìm vào giấc ngủ sâu từ lúc nào không hay.

Những ngón tay thon dài của Hoắc Dung Thành vẫn đang đặt trên vô lăng, anh bình tĩnh lái xe.

Nghe thấy những hơi thở đều đều từ phía bên cạnh mình, trái tim tức giận và khó chịu của anh dần dần bình tĩnh trở lại.

Khi về đến nhà đã là một giờ sáng.

Hoắc Dung Thành dừng xe, rút chìa khóa ra rồi dập điếu thuốc đang hút.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 334


Chương 334

Đương nhiên, Tô Tú Song vẫn chưa tỉnh giấc, cô đang ngủ rất say.

Anh nhướng mày, hơi cúi thân hình cao gầy của mình xuống đến gần người cô, dùng ngón tay thon thắt dây an toàn.

Khoảng cách giữa hai người đang rất gần…

Tô Tú Song vẫn đang ngủ say, dường như cô cảm nhận được hơi thở của ai đó đang phảng phất trước mặt, bất giác dụi đầu xuống ghế xe rồi quay mặt đi.

Đôi môi đỏ mọng của cô khẽ chạm vào má phải của Hoắc Dung Thành.

Đôi môi ấy tựa như sợi lông hồng nhẹ và mềm mại đang m*n tr*n lay động trái tim anh ta, khiến anh rạo rực tận đáy lòng.

Cả người Hoắc Dung Thành cứng đờ, anh đứng im tại chỗ, dồn toàn bộ ánh mắt lên khuôn mặt cô.

Có thể là do nhiệt độ điều hòa quá cao đã khiến khuôn mặt trắng nõn của cô ửng hồng, sống mũi cô vừa cao và thẳng tắp lại nhỏ nhắn thanh tú.

Đôi môi hồng khẽ hé mở như muốn hút hồn người.

Trong thoáng chốc, anh nhớ tới cái chạm nhẹ như kẹo bông vừa rồi.

Hai mắt anh nóng rực, không thể dời đi nơi khác, ánh mắt anh sâu thẳm, yết hầu của anh không ngừng chuyển động lên xuống.

Một lúc lâu sau, Hoắc Dung Thành mới có thể khống chế được tất cả cảm xúc, tháo dây an toàn.

Sau đó, anh xuống xe, đi vòng qua đầu xe, tới chỗ ghế phụ phía trước mở cửa ra.

Anh ôm ngang Tô Tú Song vào lòng và bế cô đi.

Không lấy tay đóng cửa lại được, Hoắc Dung Thành nhấc chân đóng cửa trước lại.

Quản lý Trương vẫn chưa ngủ,khi nhìn thấy bóng dáng của Hoắc Dung Thành ông khẽ nhíu mày, cậu hai đã rời đi lúc nào vậy, tại sao ông lại không biết?

Quay về phòng. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hoắc Dung Thành đứng ở bên giường, hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt Tô Tú Song lên giường. Anh cử động rất khẽ.

Vừa nằm xuống giường, Tô Tú Song dễ chịu hẳn, lăn người sang phải hai vòng, cô ôm lấy chăn, hai chân gác lên chăn bông, vẻ mặt tràn đầy sự thoải mái và thỏa mãn.

Hoắc Dung Thành xỏ tay trái vào túi quần, s* s**ng điếu thuốc, có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó, anh không hút thuốc.

Một lúc sau, Hoắc Dung Thành cởi giày và tất ra, anh lên giường nằm, quay người sang bên phải.

Quả nhiên, khi ngủ say, Tô Tú Song như ngửi thấy hơi người, tự động buông chăn bông ra, lăn người lại gần, hai tay ôm lấy cổ Hoắc Dung Thành, xoa xoa vào cổ anh.

Hoắc Dung Thành nhướng mày, dường như tâm trạng đang rất tốt, trên khuôn mặt lạnh lùng lãnh đạm của anh bỗng nở nụ cười nhẹ.

Sáng sớm hôm sau.

Tô Tú Song bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng hồ báo thức.

Đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, cả người mềm nhữn ủ rũ, thậm chí không muốn nhúc nhích ngón tay.

Lúc đồng hồ báo thức kêu là bảy giờ, nhưng bây giờ đã là tám giờ rồi, đã bắt đầu vào giờ làm việc, chắc chắn cô bị muộn rồi.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 335


Chương 335

Nghĩ đến đây, cô chần chừ một lúc rồi đột ngột ngồi dậy, chân tay luông cuống giẫm lung tung, miệng vẫn đang lẩm bẩm: “Chết rồi, muộn giờ làm rồi!”

Lúc này Hoắc Dung Thành vẫn chùm chăn kín mít nhưng vừa bị cô giãm lên tóc và cánh tay nên đã thức giấc.

Anh ngồi dậy,kéo chăn bông ra, suýt nữa thì chửi thề, vẻ mặt đầy lạnh lùng: “Tại sao lại đặt đồng hồ báo thức, mới sáng sớm đã khiêu vũ à?”

“Aaa!”

Tô Tú Song giật mình khi nghe thấy giọng nói của anh và hét toáng lên.

Cô quay đầu lại, như gặp phải ma, cô nhìn người đàn ông trước mặt, không tin vào mắt mình, lắp bắp nói: “Anh … sao anh lại ở đây?”

“ý em là gì?”

Hoắc Dung Thành ngả người ra sau, hỏi lại.

“Em làm sao mà biết được!”

Cô nhướng mày, nhanh chóng nhìn xuống quần áo của mình.

Chiếc áo len trắng và quần jean mà cô mặc hôm qua vẫn rất gọn gàng chỉn chu.

Ký ức đêm qua dần dần hiện lên trong đầu cô, Tô Tú Song lên tiếng, nhẹ giọng hỏi: “Tối hôm qua anh bế em lên sao?”

“Chẳng lẽ là em tự bò lên sao?”

Hoắc Dung Thành liếc cô một cái.

Tô Tú Song ho nhẹ một tiếng, cô nói tiếp: “Vậy sao anh không đánh thức em?”

“Ngủ say hơn lợn, em nghĩ sẽ gọi được sao?”

Tô Tú Song lặng lẽ hít một hơi thật sâu, kiêm chế ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng. Rồi có một ngày cô sẽ bị người đàn ông này làm cho tức điên đến xuất huyết não mất.

Cô đã muộn giờ làm, và thực sự không còn thời gian để tranh cãi với anh ta nữa. Cô lao vào phòng tắm rửa mặt đánh răng.

Sau đó, cô lại lao ra khỏi phòng như một cơn gió, không để lại dấu vết.

Cô coi Hoắc Dung Thành vẫn đang ngồi trên giường như không khí, hoàn toàn không để ý tới.

Sắc mặt Hoắc Dung Thành tối sầm lại, anh ta ra khỏi giường, đi tới phòng khách.

Trong phòng khách chỉ có quản gia Trương và người hầu.

Anh dùng ngón tay thon dài xoa bóp thái dương, đờ đẫn nói: “Cô ấy đâu rồi?”

“Cậu ba ạ? Cậu ba vừa đi xong, nói rằng sáng nay có ca phẫu thuật, chắc là không ăn sáng.” Quản gia Trương nói.

Hoắc Dung Thành nhìn chằm chằm vào quản gia Trương.

Đúng là càng lớn tuổi ông ta càng trở nên lú lẫn, chẳng hiểu tại sao lại như vậy, anh ta hỏi Hoắc Lăng Tùng làm gì chứ?

Nhìn ánh mắt của anh như vậy, quản gia Trương nghĩ lại, sau đó chợt hiểu ra: “À mợ hai ạ, cô ấy vừa ngồi xe của cậu ba đi luôn rồi, còn nói sắp muộn làm rồi”

Hoắc Dung Thành trừng mắt nhìn ông ta, quay người rời đi.

Quản gia Trương hỏi tiếp: “Cậu hai, hôm nay là sinh nhật của cậu, cậu có muốn mời đối tác và bạn bè đến nhà hoặc đi quán bar không?”

“Không cân!”

Anh ta vừa đi vừa đáp lại, tiếp tục bước lên lầu.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 336


Chương 336

Tiểu Bạch cũng đã thức dậy, nhìn thấy Hoắc Dung Thành, cái đuôi của chú chó không ngừng ngoe nguẩy, vẫy nhanh tít và nhảy lên xung quanh anh ta.

Hoắc Dung Thành cúi đầu lườm nó một cái: “Đuổi theo ta đi!”

Thế là, Tiểu Bạch càng vui mừng, đi theo phía sau anh.

Buổi sáng sau khi chạy mười kilômét, tinh thần Hoắc Dung Thành đã sảng khoái lên nhiều. Tiểu Bạch ngã xuống đất, giơ bốn chân lên để lộ ra phần bụng, lè lưỡi thở hồng hộc.

May mắn thay, không bị tắc đường nên Hoắc Lăng Tùng lái xe rất nhanh, cuối cùng cũng đến đúng giờ, vẫn kịp quẹt thẻ cửa vào.

“Hừ hừ”

Tô Tú Song hơi khom lưng xuống, hai tay chống vào eo, thở hổn hển.

Vừa rồi cô chạy quá nhanh, nhịp tim và hơi thở không theo kịp. Bây giờ cô chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Này, vẫn đến kịp à?”

Đột nhiên Bạch Tĩnh xuất hiện ở phía sau, võ hai cái vào vai cô.

Tô Tú Song xua tay, thậm chí không nói thành lời.

“Cậu sao vậy?”

“Chạy…nhanh quá…vội quá…’ Bạch Tĩnh lắc đầu: “Với vóc dáng yếu ớt này của cậu, thật sự phải rèn luyện và tập thể dục nhiều, thôi không nói nữa, buổi trưa gặp lại nhé!”

“Được!”

Vào phòng thay đồ, trợ lý của Tân Du Du đang giúp cô thay trang phục.

Tô Tú Song nhanh chóng đi tới giúp đỡ.

“Cô đi chết ở chỗ nào vậy? Tại sao bây giờ mới đến?” Người trợ lý tỏ vẻ khó chịu mắng nhiếc cô với sắc mặt lạnh lùng: “Vẫn còn thua xa so với cô gái số 01”

Tô Tú Song không nói câu nào, lặng lẽ giúp Tân Du Du thay trang phục, coi như không nghe thấy gì.

“Còn giả điếc được sao?”

Người trợ lý còn cố tình huých bả vai vào người cô hai lần.

Tô Tú Song nhướng mày, vẫn cố chịu đựng.

Người trợ lý thấy Tô Tú Song không phản ứng gì nên cũng cảm thấy vô vị và không tiếp tục làm khó nữa.

Tuy nhiên, khi rời đi, Tô Tú Song đã tận mắt nhìn thấy trợ lý của Tân Du Du lấy hai cây kim c*m v** một trong những bộ quần áo được treo ở đó.

Tô Tú Song bước tới và nhìn thấy đó là chiếc áo bra cúp ngực mà cô gái số 02 phải mặc hôm nay.

Cô nhíu mày, lấy hai cây kim bên trong ra.

Không cần biết Tần Du Du và cô gái số 02 có hận thù gì với nhau, nhưng Tô Tú Song là người thiết kế trang phục, nếu xảy ra sự cố gì về trang phục thì cô sẽ là người chịu trách nhiệm đầu tiên.

Thoáng chốc đã đến giờ ăn trưa.

Bạch Tĩnh đã đứng đợi cô ở bên ngoài phòng thay đồ từ rất lâu rồi.

Vừa nhìn thấy Tô Tú Song, Bạch Tĩnh liền vẫy tay gọi: “Ở đây! Cậu có đói không?”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 337


Chương 337

“Đói muốn chết rồi đây này!” Tô Tú Song nắm lấy tay Bạch Tĩnh, hai người khoác vai nhau, buổi sáng cả hai đều không ăn, hiện tại dạ dày đã reo lên rồi.

“Ái chà, vòng một của cậu nhìn khá là đầy đặn, thích thật đấy”

Bạch Tĩnh nhân cơ hội chạm một tay vào. Cô không che giấu được sự ngưỡng mộ, đố kị và thậm chí là ghen ghét hiện rõ trong ánh mắt.

Tô Tú Song tức giận nhìn cô một cái: “Làm cái bánh bao nhỏ xinh không tốt à?

Sao cậu cứ muốn phải làm con bò sữa nhỉ?”.

“Nhưng đàn ông không thích nó, lúc chạm vào không có cảm giác gì, và nó cũng không mang lại bất kì chút hưng phấn nào.”

“Nếu không phải là đàn ông dùng thì sẽ để cho em bé dùng, cậu cũng đâu có sử dụng được nó, quan tâm có cảm giác hay không để làm gì chứ”

Bạch Tĩnh thở dài hai tiếng và duõi ngón tay cái ra: “Cũng có lý!”

“Tất nhiên rồi, đừng nói vớ vẩn nữa, mau đi ăn đi!”

Bữa trưa của họ rất đơn giản, đó là một bữa cơm hộp.

Hai người, mỗi người một hộp, ngồi trên bậc thềm.

“Mà này, Tần Du Du có thù hận gì với cô gái số 02 vậy?” Tô Tú Song vừa đưa miếng cơm vào miệng liền hỏi Bạch Tĩnh.

“Tân Du Du làm gì cơ?”

“Sáng nay, sau khi Tân Du Du thay đồ xong và rời đi, trợ lý của cô ấy nhét hai cây kim vào trong bộ đồ của cô gái số 02”

Vẻ mặt của Bạch Tĩnh vẫn bình thường, không có chút bất ngờ hay kinh ngạc nào cả, giọng nói nhỏ nhẹ.

“Có một nhà đầu tư vàng đứng sau chống lưng cho cô gái số 02. Đó là một tay nhà giàu đóng góp phần lớn kinh phí và có tâm ảnh hưởng quan trọng. Sau đó, trước áp lực của gã, đạo diễn đã yêu cầu biên kịch giao cho cô gái số 02 một vai và vai của Tần Du Du bị cắt mất một nửa.

Tô Tú Song lắc đầu: “Đúng là một tên tư bản hiểm ác”

“Không còn cách nào khác, đi đóng phim mà, ai nhiều tiên hơn thì người đó có quyền thôi, à đúng rồi, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?”

“Tớ đã rút kim ra rồi”

Bạch Tĩnh cau mày trừng mắt nhìn cô: “Không phải chứ, cậu rút kim ra làm gì vậy, Tân Du Du mà biết được không giết cậu mới lạ”

“Tớ là nhà thiết kế. Nếu có vấn đề gì với trang phục, kể cả Tần Du Du không giết tớ thì nữ diễn viên số 02 và đạo diễn cũng giết tớ.”

Những gì cô ấy nói rất có lý, đến mức Bạch Tĩnh cũng không biết phản biện thế nào.

“Theo tớ, công việc của cậu không dễ làm đâu. Chúng ta đi dạo một lát đi.

Nếu thực sự không làm được nữa cậu có thể đến công ty của chị cậu làm mà”

Tô Tú Song cúi đầu không nói gì.

Dường như chợt nghĩ tới điều gì đó, Bạch Tĩnh đụng nhẹ vào vai cô: “Mà này, cậu nghĩ sao vê Trân Tú Nam?”

“Có vẻ được đấy, tuổi còn trẻ, ngoại hình cũng không tồi, đẹp trai và đầy triển vọng, sao vậy, cậu có cảm tình với cậu ta sao?” Tô Tú Song liếc cô một cái.

“Tớ rất thích cậu ấy, nhưng người cậu ấy thích không phải tớ, cậu ấy muốn theo đuổi cậu”
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 338


Chương 338

“Phụt”

Tô Tú Song sửng sốt, phun hết canh từ trong miệng ra: “Cậu đừng đùa nữa”

“Không đùa đâu. Hôm qua, Trần Tú Nam chuẩn bị trà gừng đường nâu mang lên cho cậu, sau khi biết cậu đã về rồi, không tưởng tượng được cậu ấy đã thất vọng như nào đâu.” Bạch Tĩnh tiếp tục: “Tối qua cậu ấy đã đặc biệt đưa tớ về nhà, thêm tớ vào WeChat, hy vọng tối nay có thể mời cậu đi uống trà. “

“Uống trà vào buổi tối dễ mất ngủ lắm: Bạch Tĩnh vặn vẹo ngón tay: “Điều đó quan trọng sao? Tan làm mình cùng nhau đi uống trà đi”

“Lúc đấy muộn rồi, tớ không có thời gian!”

“Tan làm mới bảy giờ tối, tại sao lại không có thời gian?” Bạch Tĩnh thuyết phục không thành công.

Tô Tú Song nhíu mày.

Cô cảm thấy hình như hôm nay mình đã quên mất một việc quan trọng nào đó, nhưng mãi không nhớ được đó là việc gì, cô gõ vào đầu mấy cái: “Tớ phải về nhà đúng giờ: “Tớ sẽ nói với bố cậu.”

Nghe vậy, Tô Tú Song cảm thấy thực sự đau đầu: “Tớ không có tình cảm gì với cậu ấy.”

“Tình cảm là thứ có thể vun đắp.

Trân Tú Nam đang điều hành một công ty có quy mô lớn, hai năm nữa nhất định sẽ vượt qua công ty của chị cậu, nếu bỏ lỡ người đàn ông tốt như vậy thì biết đi đâu mà tìm?” Bạch Tĩnh nghiến răng nói.

“Thực ra… Tô Tú Song ngập ngừng: “Tớ đã kết hôn rồi!”

Bạch Tĩnh cười cợt: “Điều khó tin như vậy mà cậu cũng có thể nói dối được sao, cậu nghĩ tớ là đồ ngốc à?”

“Thật mà, tớ không hề nói dối cậu.”

“Chúng ta chơi thân như vậy, chẳng lẽ cậu kết hôn lại không mời tớ sao?”

Bạch Tĩnh hỏi lại.

Tô Tú Song nghẹn ngào không dám nói.

“Vẫn còn nói dối tớ được sao, sao cậu không nói luôn chồng cậu giàu hơn và đẹp trai hơn Trân Tú Nam đi!”

Tô Tú Song liếc nhìn, cười nói: “Chuyện này không cần bịa. Chồng tớ giàu hơn và cũng đẹp trai hơn cậu ấy”

“Tỉnh lại đi, đừng mơ mộng nữa.

Kiểu này chắc là chị cậu giới thiệu cho cậu một gã con nhà tài phiệt rồi. Không phải tớ ăn nói khó nghe đâu. Con nhà tài phiệt được bao nhiêu người có phẩm chất tốt? Con nhà tài phiệt có ai là không thích thác loạn, chơi đùa với phụ nữ?

Trần Tú Nam là một người đi lên từ hai bàn tay trắng, là người chính trực tốt bụng, và chúng ta cũng là bạn học của nhau, biết nguồn gốc của nhau cho nên cậu ấy là người rất đáng tin cậy.”

“Chúng ta có thể dừng chủ đề này ở đây được không, nếu cậu còn nói nữa, tớ sẽ đi trước.”

Bạch Tĩnh vẫn rất kiên trì, không chịu bỏ cuộc: “Vậy tối nay cậu có đi hay không?”

“Không đi!”

Tô Tú Song nuốt nốt miếng cơm cuối cùng, từ chối một cách đơn giản và nhanh gọn, không chút lăn tăn.

“Cậu cậu cậu!”

Bạch Tuyết tức giận chỉ vào Tô Tú Song, cả người nóng bừng lên.
 
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài
Chương 339


Chương 339

Tô Tú Song thờ ơ với dầu và muối.

“Chuyện này coi như xong nhé.”

Nói xong, Bạch Tĩnh khô hết miệng mà vẫn không thuyết phục được, cô cúi gằm mặt xuống thất vọng ủ rũ: “Vậy thì tối nay là sinh nhật của tớ, cậu nhất định sẽ phải đi đúng không?”

Tô Tú Song nghiêng đầu nhìn cô: “Sinh nhật thật hay sinh nhật giả vậy?”

Bạch Tĩnh tức giận đặt tay lên ngực nén hơi thở lại, sau đó lấy chứng minh thư từ trong túi ra, đập vào trong tay Tô Tú Song: “Tự mình xem đi!”

“Là dương lịch hay âm lịch?”

“Âm lịch, chúng ta toàn lấy ngày âm để tổ chức sinh nhật mà”

Tô Tú Song gật đầu: “Ừ!”

Thực ra Bạch Tĩnh cũng không tức giận đến như vậy: “Chiều nay không bận gì thì đến xem tớ diễn nhé!”

“Được!”

Buổi chiều công việc không có gì làm, thời gian rảnh rỗi nhiều, dù sao cũng không bận gì nên Tô Tú Song đi xem đoàn làm phim quay phim.

Tình cờ là đang quay cảnh của Bạch Tĩnh.

Cô đóng vai một cung nữ đi theo hầu hạ công chúa, vô tình bị một kẻ giết người ám sát.

Nhìn thấy bóng đen phản chiếu trên cửa sổ, cô hét lên: “Có thích khách!”

Chưa kịp dứt lời, kẻ giết người đã bắn một phi tiêu vào cổ cô.

Máu văng tung toé trên nền nhà.

Bạch Tĩnh ngã xuống đất và chết.

Tô Tú Song -”…” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Mất hai giờ đồng hồ để trang điểm và chỉ xuất hiện trong hai giây.

Bạch Tĩnh đi ra ngoài, rửa mặt, tẩy trang và đội tóc giả.

Tô Tú Song tựa người vào tường, nói: “Chỉ vậy thôi sao?”

“Vậy cậu muốn thế nào nữa?”

“Ít nhất cũng phải có hai cảnh chứ”

“Hai hôm trước có một cảnh nữa, và tớ đã làm tương đối tốt, ít nhất thì địa vị của cung nữ cũng khá quan trọng.”

Trong lúc hai người nói chuyện, Bạch Tĩnh đã rửa mặt và thay quần áo xong.

Lúc này các vai chính đều đã xong, Tô Tú Song quay về phòng thay đồ, chờ các diễn viên thay quần áo ra, sau đó cô lại treo lên.

Tần Du Du nhìn cô đầy ẩn ý.

Người trợ lý cũng tỏ thái độ, giả vờ bất cẩn rồi giãm lên chân cô vài lần.

Tô Tú Song ra khỏi phòng thay đồ, hai cánh tay đều đã mỏi nhừ.

“Ánh mắt của Tân Du Du không được thiện cảm cho lắm, mấy ngày nữa cậu nên cẩn thận” Bạch Tĩnh có chút lo lắng.

“Phải xem tình hình thế nào đã rồi tớ sẽ có cách ứng phó, đi một bước, canh một bước Vừa đi vừa nói chuyện, họ đã ra khỏi phim trường từ lúc nào không hay.

“Taxi hay xe buýt đây?”

Tô Tú Song lấy điện thoại di động ra hỏi.
 
Back
Top Bottom