Ngôn Tình Chú Xấu Xa Biết Thả Thính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 80: 80: Trong Cơn Say 1


"Nói chú nghe, giờ cháu có muốn gì không?”
Sao chú lại hỏi vậy nhỉ?
“Muốn gì cũng được ạ?”
“Có lẽ vậy...”
Sao lại trả lời mông lung vậy nhỉ? Ừm, muốn gì...!Rốt cuộc bây giờ Ngân đang muốn gì nhỉ? Từ khi gặp chú, cuộc sống của cô có thiếu thốn thứ gì đâu, mọi thứ đều đủ cả.

Thậm chí chú còn cho cô quá nhiều thứ đến nỗi thừa.
Phải rồi, mọi thứ đều đủ cả, giờ chỉ thiếu mỗi chủ nhân của thứ đó thôi!
Ngân không do dự, đáp luôn:
“Muốn chú!”
Ha, nhóc con này học ai mấy câu nói vừa bá đạo vừa ngọt ngào thế này nhưng mà không sao, miễn là hắn thích là được!
“Ngân này...”
“Dạ?”

Sao bỗng dưng gọi hẳn tên cô như vậy nhỉ? Hay có chuyện gì quan trọng muốn nói đây, hồi hộp quá trời ơi...
“Đợi chú, chú sẽ không lấy bất kì người con gái nào khác làm vợ ngoại trừ...”
Ngoại trừ? Sao từ đằng sau chú đột nhiên nói nhỏ thế...
Nhưng mà nhỏ như vậy cũng đủ để Ngân nghe được rồi.

A, chú nói cái gì thế này...
Á, cô chưa kịp hỏi gì thì chú tắt luôn rồi.

Thật là...!Liệu từ đằng sau có phải như thế không nhỉ? Hay là cô nghe nhầm?
...
Hắn nhìn màn hình điện thoại hồi lâu, miệng không kìm được mà bật cười ngốc nghếch.

Phụt, thật tò mò xem biểu cảm của nhóc con khi nghe hắn nói vậy.
[...]
7 năm sau
Tại một quán bia
Ngân đặt cốc bia xuống bàn và ngước lên nhìn đồng hồ treo trên tường, ôi, đã muộn như vậy rồi à.

Còn cả tá việc đang chất đống ở nhà cần phải làm vả lại hôm nay ăn chơi như vậy cũng đủ rồi, Ngân đứng dậy, cố tách khỏi đám bạn đại học, xin về trước.

Đang định bước ra ngoài thì có tiếng gọi với lại từ đằng sau, Ngân quay lại.
“Ngân, bà tự về được không đó?”
Tùng- bạn nam xinh xẻo năm nào tỏ tình với cô dưới chân cầu thang và bị hắn từ chối thẳng thừng, cậu thấy cô trong tình trạng không còn giữ được tỉnh táo, tay chân vung loạn xạ, đi nghiêng ngả, cậu chạy lại, kéo tay Ngân hỏi.
Ngân rút tay lại, từ chối khéo:

“Thôi, tôi có người đón ngoài qua rồi, ông về trước đi”
Rồi không đợi Tùng trả lời, Ngân đi ra ngoài luôn.
Cậu nhìn theo bóng lưng Ngân mỗi lúc một xa dần, rõ ràng làm gì có ai đón cô đâu ta? Chả nhẽ cô từ chối khéo cậu?
Tùng bất giác thở dài, cậu không đuổi theo cô nữa, ngồi lại xuống bàn và gọi bà chủ thêm mấy cốc bia nữa.

Đêm nay, cậu phải nhậu cho đã mới thôi! Bia được bà chủ đưa đến, Tùng cầm lấy, nốc cạn một hơi rồi cậu ngẩng đầu nhìn lên trần nhà nghĩ ngợi.
7 năm rồi, cậu mất từng ấy năm để theo đuổi một cô gái mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Ha, nói vậy ai mà tin vì giờ làm gì còn cái gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên? Giờ kiểu đó chỉ có trong phim, muốn tìm được ở ngoài đời ư? Khó lắm!
Tùng bật cười như một kẻ điên.

Phải rồi, lúc đầu cậu cũng có suy nghĩ y vậy, suy nghĩ đơn giản rằng: chỉ là một cảm giác thoáng qua như vậy, thì cảm giác đó nó cũng chóng đi mà thôi!
Nhưng nực cười thay, hệt như một chất gây nghiện, con nghiện cứ lao đầu vào như con thiêu thây và chẳng biết đến ngày mai.

Tùng cũng vậy, tình yêu cậu dành cho cô ngày một nhiều hơn, chưa giảm đi một chút gì, cậu đâm đầu như một kẻ mù quáng.
Mất nhiều năm như vậy để theo đuổi, có nhiều lúc cậu cũng có chút hi vọng chiếm được trái tim của cô gái đó, những năm đó là tất cả công sức, tâm tư và tình cảm của thanh xuân, mọi thứ đều đủ cả.
Nhưng...
Chỉ vừa nãy thôi, tất cả những hi vọng bé nhỏ ấy của cậu đều tan biến cả.

[...]
10 phút trước
Tùng nhìn Ngân đang nằm gục trên bàn, tay vẫn cầm cốc bia, miệng lẩm bẩm gì đó, cậu nhìn cô với ánh mắt trìu mến.

Tùng rời khỏi chỗ ngồi của mình và đến ngồi xuống cạnh cô.
Trời ơi, đáng yêu chết mất! Tay cậu vô thức đưa lên xoa nhẹ mái tóc của Ngân làm cô chợt nhíu mày, thấy vậy Tùng liền bỏ tay ra vì sợ làm cô không thoải mái.
Miệng Ngân mấp máy gì đó, Tùng nghe không rõ nên cậu cúi gần cô hơn và cậu chợt sững người.

Trong cơn say, Ngân gọi tên một người đàn ông một cách rất dịu dàng và yêu thương.

Một cái tên Tùng chưa bao giờ nghe qua nhưng nó lại gây cho cậu cảm giác khó chịu vô cùng.
“Tuấn...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 81: 81: Trong Cơn Say 2


10 phút trước
Tùng nhìn Ngân đang nằm gục trên bàn, tay vẫn cầm cốc bia, miệng lẩm bẩm gì đó, cậu nhìn cô với ánh mắt trìu mến.

Tùng rời khỏi chỗ ngồi của mình và đến ngồi xuống cạnh cô.
Trời ơi, đáng yêu chết mất! Tay cậu vô thức đưa lên xoa nhẹ mái tóc của Ngân làm cô chợt nhíu mày, thấy vậy Tùng liền bỏ tay ra vì sợ làm cô không thoải mái.
Miệng Ngân mấp máy gì đó, Tùng nghe không rõ nên cậu cúi gần cô hơn và cậu chợt sững người.

Trong cơn say, Ngân gọi tên một người đàn ông một cách rất dịu dàng và yêu thương.

Một cái tên Tùng chưa bao giờ nghe qua nhưng nó lại gây cho cậu cảm giác khó chịu vô cùng.
“Tuấn...”
[...]

Càng nghĩ lại càng bực, càng sầu, Tùng lắc mạnh đầu, cầm cốc bia lên uống cạn một hơi rồi để mạnh xuống bàn.

Hộc, không ngờ có một ngày cậu lại suy sụp như vậy chỉ vì một thứ tình cảm đơn phương.
Tại sao? Tại sao tình cảm suốt bao nhiêu năm qua của cậu không được đáp lại kia chứ?
Ha, Tùng ơi là Tùng, sao mày khờ thế không biết? Vậy mà có lúc lại nghĩ người đó cũng thích mình cơ đấy, thật nực cười!
Ôi, ông trời ơi là ông trời! Sao người lại ác với con đến thế? Sao người không cho con một tình yêu từ hai phía, sao người lại để con dính vào một tình yêu đơn phương mà khi dính vào đã biết trước là đau khổ?
Sao trong câu chuyện của cô ấy con chỉ là nam phụ mà không phải là bạch mã hoàng tử kia?
A, cậu không chấp nhận nổi việc người con gái mình yêu sâu đậm lại yêu một chàng trai khác chứ không phải là mình...
Đau...!Một cảm xúc đắng cay khó tả...
Tùng dựa vào thành ghế, ngẩng lên nhìn trần nhà suy nghĩ vu vơ chuyện gì đó.
[...]
A, đau đầu quá...
Ngân dựa người vào bức tường gần đó, cô nhíu mày và ôm đầu.

Ngân ngẩng lên nhìn xung quanh và tự hỏi: đây là đâu? A, hay là cô đi lạc mất rồi? Ngân hoảng loạn, bàn tay siết chặt dây túi.
Chậc, biết thế cô không đi nhậu nhẹt với đám bạn làm gì...!Ôi, bước đi quá sai lầm!
Giờ phải làm sao? Chả nhẽ cô cứ đánh liều, đi về phía trước? À không, kẻo càng đi về phía trước thì càng đi lạc hơn ấy!
Ước gì...
Không, đừng có ước nữa...!Người ta đi rồi, đi mãi rồi, không về đâu...
Biết là vậy nhưng cớ sao...!cớ sao Ngân vẫn cứ mong, cứ chờ? Rõ là ngu xuẩn!
“Em gái, đêm khuya như vậy sao lại đi một mình thế kia? Lại đây tụi anh đưa về”
Cái gì? Ngân quay đầu lại nhìn, một lũ nào đây? Cô lùi lại mấy bước thì bị một bàn tay ẩn lại phía trước.

Chết tiệt, cô bị bao vây rồi sao?
Một tên trong đám khoảng 3, 4 thanh niên nhìn Ngân với ánh mắt thích thú, hắn l**m môi, xem ra tên điên này không đợi được nữa rồi! Hắn tiến lại gần, nâng cầm cô lên, hỏi:
“Em gái định trốn khỏi tụi anh sao?”
Em gái? Ai là em gái của đám các người hả? Ngân gạt mạnh tay của hắn ta khỏi cằm mình.

Bực hết cả mình, nếu bây giờ cô mà không say thì cô đập tụi này ra bã rồi!
Một tên trong đám đó hùa theo, nói:
“Em gái cũng gan phết đấy, vậy mà lại dám từ chối đại ca”
“Yên tâm, tụi anh sẽ nhẹ nhàng với em”
Rồi cả đám bật cười thành tiếng to làm Ngân buồn nôn.

Hai từ “nhẹ nhàng” mà tên kia phát ra thật kinh tởm! Thật đáng ghê tởm!
“Tiếc quá, nhưng em gái này không hứng các anh đâu!”
Ngân mỉm cười, nói làm đám kia giận tím mặt.

Con ranh, mày dám khịa tụi này? Xem ra mày tìm đường chết rồi!
Ngân quay người, nhân lúc tên đằng sau quá bất ngờ trước hành động của mình, cô tháo giày cao gót, đập mạnh vào đầu gã kia.

Lúc gã cúi xuống ôm đầu, Ngân đẩy mạnh làm gã ngã dúi dụi, cô dẫm lên người gã, chạy đi.
Chạy được một quãng thì Ngân đuối hẳn, cô dừng lại, lấy tay lau mồ hôi.

Biết thế hồi xưa cô chăm chỉ học thể dục, không thường xuyên cúp tiết thì có lẽ bây giờ cô đã chạy nhanh và xa như ngựa rồi...
Mặc dù rất muốn tiếp tục chạy nhưng cô không thể, Ngân ngã xuống, gọi nhỏ tên người đàn ông mà bấy lâu nay mình luôn ao ước được gặp lại:
“Tuấn...”
“Ừ, tôi đây!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 82: 82: Thức Ăn Ngon 1


Chạy được một quãng thì Ngân đuối hẳn, cô dừng lại, lấy tay lau mồ hôi.

Biết thế hồi xưa cô chăm chỉ học thể dục, không thường xuyên cúp tiết thì có lẽ bây giờ cô đã chạy nhanh và xa như ngựa rồi...
Mặc dù rất muốn tiếp tục chạy nhưng cô không thể, Ngân ngã xuống, gọi nhỏ tên người đàn ông mà bấy lâu nay mình luôn ao ước được gặp lại:
“Tuấn...”
“Ừ, tôi đây!"
[...]
Cạch
Hắn đóng cửa, đi lại gần giường rồi cúi xuống, đặt cô nằm xuống giường.

Hắn ngồi xuống cạnh cô, say sưa ngắm nhìn khuôn mặt đáng yêu đang ngủ say không biết gì ấy.
Nhóc con này càng lớn càng xinh!
Cô khẽ nhíu mày rồi xoay người, miệng vô thức gọi tên hắn:
"Tuấn..."
Hắn cúi xuống, nói nhỏ bên tai cô:
"Nhóc con, từ khi nào em lại gọi hẳn tên tôi ra như vậy? Thế là hư lắm đó!"

“Mà hư thì...”
Hắn ngừng lại, khóe miệng cong lên:
“Sẽ bị phạt!”
Ngân, tôi về rồi, suốt mấy năm qua, ở bên Anh, tôi không ngừng nhớ đến em.

Từ khi đặt chân xuống sân bay, tôi đã tìm mọi cách tôi cho là nhanh nhất có thể để gặp được em.

Tôi cũng có nghe Kiệt nói rằng, bạn nam sinh tỏ tình với em dưới chân cầu năm đó vẫn không ngừng theo đuổi em...
Chậc, trong những năm vừa qua, khi không có tôi bên cạnh, không biết cậu ta đã làm gì em chưa?
Cũng may, vừa nãy hắn đến kịp, nếu không, không biết rằng những kẻ đê tiện kia sẽ làm gì cô, tâm hồn trong trắng và thuần khiết của cô sẽ bị vấy bẩn.

Và hắn thì không bao giờ chấp nhận chuyện đó, hắn sẽ b*p ch*t những kẻ dám làm vấy bẩn cô!
[...]
“A!”
Ngân giật mình, bật dậy, cô th* d*c khi nghĩ về giấc mơ kì lạ vừa xuất hiện kia.

Hộc, cái giấc mơ quái quỷ gì thế kia? Ngân cố gắng nhớ lại từng chút một về giấc mơ đó.

Trong giấc mơ, có một người đàn ông, cô không nhìn rõ mặt cho lắm, người đàn ông đó tiến gần lại phía cô và nói:
“Ngân, tôi về rồi đây, tôi đã về bên em rồi đây!”
Về bên cô? Cái gì mà về bên cô kia chứ? Làm gì có ai về bên cô đâu? Họ chỉ biết ra đi chứ chẳng bao giờ biết quay về, họ cứ thế rời xa cô, mãi mãi rời xa cô...
À mà khoan! Ngân giật bắn mình, thoát khỏi những u sầu và suy nghĩ về giấc mơ kì lạ kia, cô nhìn xung quanh với ánh mắt lạ lẫm.

Đây là đâu? Cô đang ở đâu thế này?
A, tối hôm qua...
Tối hôm qua?
Hình như tối qua cô uống say rồi bị một lũ đê tiện quấy rối, cô nhanh chóng đạp được một hay hai kẻ gì đó trong nhóm đấy và bỏ chạy...!Ờm, cố chạy lắm rồi nhưng vẫn không tài nào cắt đuôi được lũ đó.
A, phải rồi, cô có ngất đi và hình như trước lúc ngất đi còn gọi tên người ấy, người mà suốt mấy năm qua cô luôn chờ đợi nhưng người đó không về...!Thôi nào, đừng có nhớ về người ta nữa, quên đi, quên đi, mau quên đi! Mà hình như có người đỡ cô thì phải rồi người đó nói gì, cô không rõ, hay là cô nhầm ta?
Ấy, mà khoan, kẻo căn nhà cô đang ở đây cũng là nhà của lũ đê tiện kia cũng nên! Chết, chết, sao cô có thể ngủ ngon lành như thế trong căn nhà của lũ đó chứ?
Ngân nhíu mày, cố nghĩ xem giờ làm sao để ra khỏi được căn nhà này.

Rượu bia chết tiệt, mi hại ta đầu đau như búa bổ!
Ngân kéo chăn, định bước xuống giường thì cánh cửa phòng bật mở làm cô giật mình.
Hắn mở cửa phòng, một tay cầm nắm đấm cửa, một tay cầm khăn lau đầu, hắn chỉ quấn khăn đúng phần dưới, còn đâu phần trên để hở hết 6 múi men lì.

Ủa, trong lúc hắn đi tắm thì nhóc này đã dậy rồi à?
Hắn nhìn Ngân từ trên xuống dưới rồi nói:
“Em như vậy là đang thử thách tôi đó à? Em nên biết tôi là đàn ông!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 83: 83: Thức Ăn Ngon 2


Ngân nhíu mày, cố nghĩ xem giờ làm sao để ra khỏi được căn nhà này.

Rượu bia chết tiệt, mi hại ta đầu đau như búa bổ!
Ngân kéo chăn, định bước xuống giường thì cánh cửa phòng bật mở làm cô giật mình.
Hắn mở cửa phòng, một tay cầm nắm đấm cửa, một tay cầm khăn lau đầu, hắn chỉ quấn khăn đúng phần dưới, còn đâu phần trên để hở hết 6 múi men lì.

Ủa, trong lúc hắn đi tắm thì nhóc này đã dậy rồi à?
Hắn nhìn Ngân từ trên xuống dưới rồi nói:
“Em như vậy là đang thử thách tôi đó à? Em nên biết tôi cũng là đàn ông!”
Ngân đã chẳng để tâm đến bât kì câu nói nào của hắn từ khi cô ngẩng đầu lên nhìn.

Không hẹn, từng dòng kí ức cứ liên tục ào về trong đầu cô.

Câu hỏi của hắn ở sân bay năm nào hiện về khiến Ngân tưởng rằng mọi việc chỉ vừa diễn ra dăm phút trước mà thôi.
“Chờ chú được không?”
Rồi khi đó cô cầm lấy đuôi áo của hắn và nói dứt khoát rằng dù có 5 năm hay 10 năm đi chăng nữa, cô vẫn sẽ chờ, luôn luôn chờ hắn trở về!
Có thứ gì đó ươn ướt, mặn mặn chảy xuống rồi lướt qua bờ môi cô.

Ngân cúi xuống, đưa tay ra hứng, thì ra cô đã khóc mất rồi...
“Sao lại khóc?”
Hắn chạy đến, ngồi xổm xuống trước mặt cô, giọng lo lắng.

Ngân lắc nhẹ đầu, lau nước mặt.

Chú đã về, vậy là mọi chuyện đều ổn cả rồi, cô sẽ không phải mong chờ một cách vô ích một người nào nữa.

Ngân hít một hơi thật sâu, mỉm cười và nói:
“Chú, i love you!”
Chà, xem ra mới có 7 năm thôi mà nhóc con của hắn đã chịu không nổi rồi.

Không sao, hắn cũng chịu không nổi rồi đây.

Khi cả hai tâm đồng ý hợp như vậy thì triển luôn, cần chần chừ gì nữa!
Một niềm vui thoáng hiện qua khuôn mặt của hắn, hắn giơ tay v**t v* khuôn mặt đẫm lệ của cô, nói:
“Được, nửa tháng nữa chúng ta kết hôn!”

Hả? Kết hôn? Sao...!sao cơ, kết hôn cái gì mà kết hôn? Ôi, hắn hiểu sai câu nói của cô mất rồi! Ngân đỏ mặt, cúi xuống, nói lí nhí:
“I love you ở đây là mừng chú về”
“...”
Quê! Ôi con sông quê, con sông quê.

Trời má, quê chết khiếp! Trời ơi, sao hắn lại tưởng câu “i love you” đó của cô là tỏ tình với hắn kia chứ? Bỏ mẹ, hắn muốn đào hố để nhảy xuống quá.

Vừa nãy, hắn lại còn nói nửa tháng sau sẽ tổ chức đám cưới kia chứ...
Ngân chẳng thèm quan tâm đến hắn nữa, tự dưng thấy đoi đói nên cô định đứng dậy đi đồ ăn thì bị hắn kéo lại, đè xuống giường.

Ngân tròn xoe mắt nhìn hắn, nghĩ bụng: chú lại định giở trò gì nữa đây?
“Chú, cháu đói rồi”
Hắn trả lời, vẻ hờ hững lắm:
“Đó là việc của em, đâu liên quan gì đến tôi?”
Không liên quan cái đầu chú ý, chú đè cô như thế này thì làm sao cô cựa quậy được hả? Ủa, sao từ khi nào chú xưng tôi với cô luôn rồi? Kệ đi, cô không rảnh quan tâm, chắc chú xem phim ngôn tình nhiều quá nên lú rồi ý mà.
“Chú đè cháu như này thì làm sao cháu đi tìm đồ ăn được?”
“Ngân, tôi cũng đói rồi”
Ừ kệ chú chứ, chú đói đâu liên quan gì đến cô? Chú đói thì phải tự đi tìm thức ăn mới no được, chú cứ đè cô như thế này thì làm sao mà no cho được? Người gì đâu mà kì, đói thì không đi tìm đồ ăn, cứ thích ở đây đè người ta ra mới chịu cơ! Kì quá trời!
“Thế thì chú bỏ cháu ra rồi đi tìm thức ăn đi”
Ồ không, nhóc con ngây thơ của hắn ơi, hắn đã nói như vậy rồi mà sao cô vẫn không hiểu.

Đây là cố tình không hiểu hay thật sự không hiểu đây? Hắn l**m môi, nói:
“Không cần, thức ăn ở ngay trước mặt đây rồi!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 84: 84: Cả Đời Này


"Ngân, tôi cũng đói rồi”
Ừ kệ chú chứ, chú đói đâu liên quan gì đến cô? Chú đói thì phải tự đi tìm thức ăn mới no được, chú cứ đè cô như thế này thì làm sao mà no cho được? Người gì đâu mà kì, đói thì không đi tìm đồ ăn, cứ thích ở đây đè người ta ra mới chịu cơ! Kì quá trời!
“Thế thì chú bỏ cháu ra rồi đi tìm thức ăn đi”
Ồ không, nhóc con ngây thơ của hắn ơi, hắn đã nói như vậy rồi mà sao cô vẫn không hiểu.

Đây là cố tình không hiểu hay thật sự không hiểu đây? Hắn l**m môi, nói:
“Không cần, thức ăn ở ngay trước mặt đây rồi!”
“Hả? Đâu?”
Ngân xoay đầu nhìn nhưng chẳng thấy gì, làm quái gì có thức ăn nào đâu? Hắn cúi xuống sát mặt cô, ở cái khoảng cách này, môi chạm môi là chuyện rất dễ xảy ra.
“Ngân, thức ăn ở trong mắt tôi đây!”
Ơ, trong mắt của hắn bây giờ là cô mà! Dở hơi, cô đâu phải là đồ ăn! Ngân định đấm cho hắn một phát thì có giọng đùa cợt quen thuộc ở ngoài cửa.
“Chậc, chậc! Mới gặp nhau thôi mà đã muốn làm người ta có em bé rồi, anh hai cũng ghê thật!”
“Anh Quang, mau qua đây xem này!”
Rồi chẳng biết từ đâu, Quang chạy lại đứng ở ngoài cửa, nở nụ cười thích thú và nói:
“Xem ra anh hai không chờ được nữa rồi!”

Anh Kiệt và anh Quang...!Quái gì đây? Hai anh đến từ khi nào thế? Ngân vội đẩy hắn ra, cô ngồi dậy, chỉnh lại đầu tóc, quần áo rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Hắn bị cô đẩy mạnh quá lăn luôn xuống đất, mãi một lúc sau mới định thần lại và ngồi dậy, giở giọng hờn trách Kiệt và Quang:
“Hai đứa làm hỏng chuyện tốt của anh rồi đấy!”
Kiệt và Quang nhìn nhau rồi đồng loạt lắc đầu, nhún vai, nghĩ bụng: tụi em có làm gì đâu!
[...]
Cạch
Ngân đóng cửa phòng tắm, ra ngoài thấy hắn đang nấu ăn trong bếp, còn lại Quang với Kiệt thì biến mất tiêu đâu không biết.

Ngân nhìn xuống, ngại ngùng, biết thế lần sau cô luôn mang một bộ quần áo dự phòng để thay lúc cần thiết, giờ không có quần áo dự phòng...!Hức, cô phải mượn áo của hắn đây này!
Mà khổ nỗi, người gì đâu cao thế không biết, cao hết phần thiên hạ luôn rồi, thành ra quần áo cũng dài, Ngân mặc áo mà khỏi mặc quần luôn, áo nó dài đến đùi, cánh tay áo cũng dài quá...!Cô thì hí hoáy nãy giờ không xắn nữa đành vác xác ra phòng bếp nhờ hắn vậy.
[...]
Hắn đang nếm thử xem thức ăn có vừa miệng không thì cô đi vào với cái áo dài che gần nửa đùi của hắn, hắn bật cười nhìn cô làm Ngân đỏ bừng mặt.
Cười cái gì? Cô biết mình lùn rồi, không cần cười đâu...
Ngân giơ hai tay lên trước mặt hắn, nói lí nhỉ:
“Xắn tay áo...”

Hắn để thìa xuống bát, ngoan ngoãn xắn tay áo cho cô.

Ngân có chút ngại ngùng với khoảng cách gần như vậy và cô thấy bản thân thật khó hiểu.

Rõ ràng lúc nhỏ cô đâu có cảm giác ngại ngùng, xấu hổ như này khi ở bên chú.

Thôi kệ đi, có lẽ từng ấy năm không gặp, giờ gặp lại thấy ngại ngùng, xấu hổ cũng là bình thường thôi.

Cảm giác bình thường ấy mà...
Ngân quay mặt nhìn về phía đồ ăn mà muốn vồ tới ngay để ăn.

A, đói quá đi! Xắn xong tay áo, hắn bất ngờ ôm chầm lấy Ngân, cô không đẩy hắn ra vì đầu óc đã quay cuồng trước hành động này, chẳng còn sức lực đâu để đẩy hắn ra.
A...!A, sao tự nhiên ôm cô chặt cô như vậy...
“Ngân...”
Đột nhiên hắn gọi tên làm cô giật bắn mình.

Sở thích gần đây là của hắn là gọi tên cô hay gì mà gọi tên cô hoài vậy, không biết ngại hay sao...!Hắn không ngại nhưng cô ngại lắm đó.
“Vâng?”
“Em không biết xắn tay áo, không sao, cả đời này tôi xắn tay áo cho em!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 85: 85: Nhanh Kiếm Vợ!


Ngân quay mặt nhìn về phía đồ ăn mà muốn vồ tới ngay để ăn.

A, đói quá đi! Xắn xong tay áo, hắn bất ngờ ôm chầm lấy Ngân, cô không đẩy hắn ra vì đầu óc đã quay cuồng trước hành động này, chẳng còn sức lực đâu để đẩy hắn ra.
A...!A, sao tự nhiên ôm cô chặt cô như vậy...
“Ngân...”
Đột nhiên hắn gọi tên làm cô giật bắn mình.

Sở thích gần đây là của hắn là gọi tên cô hay gì mà gọi tên cô hoài vậy, không biết ngại hay sao...!Hắn không ngại nhưng cô ngại lắm đó.
“Vâng?”
“Em không biết xắn tay áo, không sao, cả đời này tôi xắn tay áo cho em!”
Hể? Sao tự dưng lại nói kiểu sến sẩm như vậy? Chẳng biết sao nhưng cô có cảm giác đây là câu nói chê bai hơn là câu nói lãng mạn, hoặc là không phải như cô nghĩ...
Haha, chắc cô nghĩ nhiều rồi, hắn mà cũng biết ăn nói lãng mạn sao, có mà mặt trời mọc đằng Tây nghe còn dễ tin hơn! Ngân đẩy hắn ra, thể hiện rằng không có hắn thì cô cũng vẫn có thể tự xắn tay áo được.

Hứ, xem nữ chính ta thể hiện đây!
Ngân kéo lại tay áo làm hắn có chút khó hiểu.

Không phải đòi hắn xắn tay áo lên sao, sao giờ lại kéo hết xuống rồi? Hắn im lặng đứng nhìn cô tự xắn tay áo, để xem nhóc con này giỏi giang đến đâu!
Một lúc sau
Hắn phì cười, cốc nhẹ vào đầu cô và nói:
“Thôi được rồi, không cần cố làm nữa, để tôi làm cho!”
Hức, Ngân chưa bao giờ thấy mình ăn hại đến như thế! Sống hơn 20 năm của cuộc đời rồi mà có tay áo thôi cũng không biết xắn.

A, cô thua cả một đứa con nít!
[...]
Sau khi ăn sáng xong, Ngân hỏi hắn có bận việc gì không, nếu không thì trở cô đến kí túc xá của trường thu dọn đồ đạc.

Hôm qua, sau khi tổ chức tiệc chia tay do lớp tổ chức thì Ngân lại cùng đám bạn hay chơi đi nhậu một bữa nữa.

Do say quá, cô đi lung tung rồi ai ngờ gặp lại hắn, hắn lại đưa cô về nhà, thành ra sách vở, quần áo, các thứ đồ của Ngân vẫn còn nguyên ở kí túc xá, phải nhanh về dọn dẹp không lại không có thời gian mất.
Hắn vui vẻ đồng ý ngay, dù sao hắn cũng đang rảnh vả lại hắn cũng muốn đi qua xem trường đại học cô học một lần.
...
Roẹt
Ngân kéo khóa túi đồ, định đeo lên vai thì bị hắn giành mất túi, hắn nói để hắn cầm cho, cô chẳng ngu gì mà từ chối, cái túi đồ đó của cô nặng muốn chết, cô làm oai vậy thôi chứ cô mà đeo thì tụt vai!
Cô và hắn đi dọc hành lang kí túc xá, đi được gần ra ngoài thì thấy tiếng nói chuyện có phần quen thuộc nên Ngân chủ động dừng lại trước, đứng lại nghe ngóng.

Ngân kéo hắn núp sau bức tường, cô lộ nửa mặt ra ngoài xem tiếng nói quen thuộc kia là của ai.
Ủa, tưởng ai, hóa ra là cái Trang, bạn thân của cô đây mà.
Sao nghe giọng cái Trang nó bực bội thế nhỉ, đang cãi nhau với ai thì phải.

Ngân cố gắng nhích thêm một tí nữa để nhìn được người còn lại đang nói chuyện với Trang.
Ôi dào, tưởng ai, thì ra là người quen cả! Đó chẳng phải người xa lạ nào, là anh Kiệt! Ủa, mà anh Kiệt với cái Trang có quen nhau à? Sao cô không biết nhỉ, cũng chưa từng nghe cái Trang nó nói gì...

Hừm, xem ra có ẩn tình rồi!
“Sáng nay anh đi đâu mà người toàn mùi phụ nữ thế này?”
Cái Trang nó chống nạnh, giọng trách móc.

À, nghe được câu này thì cô cũng hiểu phần nào câu chuyện rồi, thảo nào cái Trang bình thường nó hiền lành, không bực bội, cáu kỉnh với ai, nay lại tỏ thái độ như thế.
Nghe nói sáng nay anh Kiệt phải đi xem mắt, mặc dù đã cố gắng từ chối đủ kiểu nhưng đối tượng dai như đỉa, lúc anh Kiệt định đứng dậy, rời đi còn cố níu kéo, xong lại còn ôm anh ấy nữa.

Hành động như vậy thì thảo nào người anh Kiệt toàn mùi phụ nữ...
Mà xem ra cái Trang nó vẫn chưa biết chuyện anh Kiệt bị bố mẹ bắt đi xem mắt nên mới trách anh ấy như thế...
Kiệt nhìn Trang vẻ hối lỗi, cậu biết là người mình toàn mùi phụ nữ nên cũng cố chạy nhảy đủ kiểu để hết mùi rồi ấy, nhưng mà khiếp quá trời, cái mùi ấy nó không lan đi được.

Cậu chịu đấy, hết cách làm mùi đó lan đi, cũng sắp đến giờ hẹn bạn gái nên Kiệt lái xe đi luôn, đến đó rồi giải thích với cô ấy cũng được, chứ đến đón muộn lại tội cô ấy đứng chờ, mỏi chân ra.
Thấy dáng vẻ hối lỗi nhưng lại chẳng nói năng gì của Kiệt mà Trang phát bực.

Đúng ra sai hay không sai thì cũng phải mở miệng mà nói chứ, chả lẽ còn đợi cô cạy miệng mới nói?
Hừ, không ngờ bạn trai yêu từng ấy năm nay lại chán cơm, thèm phở.

Mặc dù biết trước sẽ có ngày như này nhưng Trang vẫn cứ thấy đau đau.

Chán cô rồi đúng không? Được, thế thì chia tay! Từ giờ mỗi người một đường!
“Chia tay đi!”
“Không!”
Kiệt dứt khoát nói.
Ồ, lần đầu tiên Ngân thấy anh Kiệt ngầu kiểu vậy nha! Xem ra tình cảm của anh Kiệt đối với cái Trang là thật lòng rồi! Anh Kiệt phải mau giải thích đi thôi chứ không mất một tình yêu đẹp đấy.
Trang chẳng thèm để ý đến lời từ chối của Kiệt, cô giật vali đựng đồ đạc cá nhân của mình và lướt qua người Kiệt.

Hừ, đồ tồi! Để cái Trang này chống mắt lên mà xem thiếu đây anh sống có nổi không, cái Trang này cho anh lụy chết đi!
Kiệt quay phắt lại, kéo tay Trang về phía mình, nhanh trí, cậu áp sát môi mình vào môi cô.

Xem ra chỉ còn cách này cậu mới trị được nhóc con bướng bỉnh này!
Hắn núp sau tường chứng kiến thầm giơ ngón cái lên, hành động bá đạo lần này của Kiệt, hắn đánh giá 5 sao!
Hắn nói nhỏ:
“Em trai mình cũng ok phết đấy! Mình cũng phải nhanh chóng hành động thì mới nghĩ tới việc nhanh có vợ!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 86: 86: Hành Hạ Trên Giường


Trang chẳng thèm để ý đến lời từ chối của Kiệt, cô giật vali đựng đồ đạc cá nhân của mình và lướt qua người Kiệt.

Hừ, đồ tồi! Để cái Trang này chống mắt lên mà xem thiếu đây anh sống có nổi không, cái Trang này cho anh lụy chết đi!
Kiệt quay phắt lại, kéo tay Trang về phía mình, nhanh trí, cậu áp sát môi mình vào môi cô.

Xem ra chỉ còn cách này cậu mới trị được nhóc con bướng bỉnh này!
Hắn núp sau tường chứng kiến thầm giơ ngón cái lên, hành động bá đạo lần này của Kiệt, hắn đánh giá 5 sao!
Hắn nói nhỏ:
“Em trai mình cũng ok phết đấy! Mình cũng phải nhanh chóng hành động thì mới nghĩ tới việc nhanh có vợ!”
“Chú im xem nào, cháu còn đang nghe”
Ngân vỗ bộp vào tay hắn, giọng trách móc.

Quay lại với hành động phải gọi là vô cùng, vô cùng bá đạo của Kiệt, Ngân đánh giá rất cao.

Hôn rồi, hôn rồi, cuối cùng cũng hôn rồi! Sớm muộn gì thì hai người cũng sẽ có em bé mà thôi!
Không biết cái Trang nó sẽ thế nào đây?
Trang vội đẩy Kiệt ra, cô lấy hai tay che mặt xấu hổ.

Má, cô vừa bị ép hôn, đây là hành vi bất hợp pháp, phải gọi cảnh sát!
Hức, cô còn nhỏ mà, hôn như vậy có mang thai hay không?
Kiệt gỡ hai tay đang che mặt của Trang ra, hỏi:
“Bình tĩnh lại chưa? Rồi thì nghe anh giải thích”
Bình tĩnh cái đầu anh ý! Làm vậy với người ta mà còn đòi bình tĩnh được à! Trời ơi là trời, ước gì bây giờ anh ấy là một con gà, Trang sẽ vặt sạch lông rồi quẳng anh vào nồi để luộc...
Đồ lưu manh!
[...]
Ố là la! Phần hay tới rồi đây, không biết anh Kiệt sẽ giải thích như thế nào để cái Trang nó hết hiểu lầm ta.
Ngân hoàn toàn bị cuộc đối thoại của Kiệt và Trang cuốn hút đến nỗi cô chẳng còn quan tâm đến sự hiện diện của người đằng sau, bản thân bị ngó lơ làm hắn khó chịu vô cùng.

Hắn chẳng hứng đứng hóng hớt chuyện của Kiệt và Trang nữa, giơ tay kéo cô đi mặc cho cô gào thét đủ kiểu như là:
“A, chú bỏ cháu ra!”
“Không, cháu không về đâu! Cháu muốn hóng tiếp!”
Nhức đầu thật đấy!
Út à, em lo giải thích với bạn gái em cho tốt vào, còn anh sẽ lo chuyện với vợ anh!
[...]
Mặc dù đã về đến nhà rồi nhưng cục tức trong Ngân vẫn không nuốt nổi.

Đứng đó có muỗi đốt, hơi đau một chút nhưng mà nó đáng gì đâu á.

Huhu, Ngân đã bỏ lỡ quá nhiều thứ hay ho trong cuộc sống rồi...
Cô ngồi trên giường, khoanh tay lườm nguýt hắn một hồi lâu.

Phải mãi đến lúc hắn đưa cho cô gói bimbim, cô mới thôi không lườm nguýt hắn nữa mà ngoan ngoãn ngồi ăn hết gói bimbim.
Hehe, có đồ ăn đến rồi thì tạm dẹp mọi bực tức qua một bên, xử lí xong đồ ăn rồi bực tức tiếp cũng chưa muộn!
Ngân đã chán ngấy khi phải ngồi im trên giường của hắn, cô đứng dậy đi ra ngoài phòng khách ngồi, vừa ăn vừa mở tivi lên xem.

Ú ù u, cô có duyên với trai đẹp phết à nha!
Vừa mở tivi lên xem thì cũng là lúc chương trình trước kết thúc, chương trình tiếp theo đây là một bộ phim mới nổi gì đó, cô nhớ không rõ tên, thứ nhất là vì phim đó tên nó dài, thứ hai cô não cá vàng, thứ ba, cái này quan trọng nhất này, cô mải ngắm dàn diễn viên quá nên không còn tâm tư nào để ý đến tên phim nữa rồi!
Khoan nói về nội dung phim, thứ đầu tiên phải nhắc tới là dàn diễn viên toàn trai xinh, gái đẹp không à.

Úi trời, nhìn mà mê!
“Chú qua đây, cùng cháu xem phim này nè”
Ngân chẳng quan tâm hắn đang bận chuyện gì, hôm nay cô phải kéo hắn xem phim cùng bằng được mới thôi! Nghe đâu hôm nay có tiểu tam xuất hiện, mà mỗi khi phim xuất hiện tiểu tam là cô sẽ không kìm chế được bực bội, cô sẽ giơ tay, giơ chân đấm đá gì đó một cách khùng điên, đấm đá như vậy cũng chẳng bõ nên là phải rủ hắn qua đây, có gì thì...!đấm đá hắn cho đã cái tay!
[...]

A, tức chết con tiểu tam mà, tại sao nó mặt dày thế không biết! Trời ơi, lạy con tiểu tam, mày về nhà chơi đi, đừng hành anh chị tao đau khổ như thế.
Hức, nhìn nữ chính khóc mà thương ghê luôn ý.

Ước gì Ngân bay vô được cái màn hình tivi kia, nếu được thì cô sẽ tặng nữ chính một cái ôm thật chặt.
Ngân giận cá chém thớt, cô siết chặt tay của hắn, miệng không ngừng chửi thề.

Hắn cũng chẳng cản gì cô đâu, bởi hắn quen quá với cái tính khùng điên này của cô rồi.

Một suy nghĩ hay ho vừa xoẹt qua, hắn liền nắm tay cô rồi chỉ vào phòng ngủ, nói:
“Hành hạ tôi ở đây không được hay cho lắm.

Hay là tôi và em vào trong phòng ngủ? Rồi khi đó em hành hạ tôi trên giường cũng được!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 87: 87: Thách Thức


Ngân giận cá chém thớt, cô siết chặt tay của hắn, miệng không ngừng chửi thề.

Hắn cũng chẳng cản gì cô đâu, bởi hắn quen quá với cái tính khùng điên này của cô rồi.

Một suy nghĩ hay ho vừa xoẹt qua, hắn liền nắm tay cô rồi chỉ vào phòng ngủ, nói:
“Hành hạ tôi ở đây không được hay cho lắm.

Hay là tôi và em vào trong phòng ngủ? Rồi khi đó em hành hạ tôi trên giường cũng được!”
Hức, đồ...!đồ b**n th**!
Ngân đỏ mặt, đá vào mông đẩy hắn xuống đất.

Biết thế cô không gọi hắn ra đây ngồi xem phim cùng, thôi hắn biến đi giùm để cô còn xem phim.
A, cái mông của hắn muốn vỡ ra...!Trong cùng một ngày, bị cùng một người tác động dẫn đến việc lăn xuống đất.

Lần đầu là bị đẩy lăn từ giường xuống đất, ok, hắn ổn! Lần hai là bị đá từ ghế lăn đất, ok, hắn ổn...
[...]
Hắn đặt chậu quần áo định đem phơi xuống đất, đi rửa qua tay rồi đem chăn từ phòng ngủ ra đắp cho cô.

Haiz, nhóc con này...!ăn xong là ngủ, lớn vậy rồi mà chẳng biết lo nghĩ điều gì hết, cứ như đứa con nít ý!
“Ưm...”

Ngân xoay người, chẳng hiểu mơ ngủ thấy anh đẹp trai hay gì tự nhiên kéo tay hắn khiến hắn mất đà ngã, may sao hắn chống tay kịp thời, không thì ngã đè xuống cô rồi.

Ngân mỉm cười, nói:
“A, anh đẹp trai...”
Cái quái gì vậy trời? Hóa ra là nhóc con này mơ ngủ thấy anh đẹp trai hả? Vậy mà...!vậy mà hắn lại cứ tưởng rằng cô nằm ngủ mơ thấy hắn nên mới kéo tay hắn như vậy...
Hóa ra là hắn ảo tưởng! Đắng!
Đồ mê trai! Đồ mê trai! Đồ mê trai! Ba từ này hắn muốn hét lên cho cả thế giới biết được cô là người như thế nào! Hừ, trước kia cô còn bé, còn nhỏ, mê trai ư, hắn không chấp, không phạt! Giờ cô lớn rồi, mê trai ư, ha, đương nhiên hắn phạt! Nhưng mà phạt ở đâu không phải là cầm roi mây các kiểu rồi quật mấy quật đâu nha...
Hehe, phạt như nào thì chỉ có hắn mới biết được.
Bực mình, hắn đứng dậy, không thèm quan tâm dáng vẻ ngủ dễ thương của cô nữa mà tiếp tục đi phơi quần áo.
[...]
Oái, mình ngủ quên từ lúc nào không biết...
Như có một lực đẩy vô hình, Ngân bật dậy.

Trời đất, tiếc ghê cơ! Cô đang có một giấc mơ đẹp bên một soái ca và trong mơ, cô cùng soái ca đang đi du lịch nữa chứ.

Ôi, lãng mạn làm sao!
Nhưng mà...
Đúng lúc soái ca kia định đeo nhẫn vào tay cô thì...
Thì cô tỉnh dậy...
Ôi, ông trời bất công, sao người không để con tiếp tục chìm đắm trong giấc mơ lãng mạn kia?

“Dậy rồi hả? Mơ đến đâu với anh đẹp trai của em rồi?”
Oái, giật hết cả mình! Hắn cứ ẩn cứ hiện như con ma ý, hù một người con gái yếu đuối, nhu nhược như cô phải rớt tim mấy lần.

Ủa? Sao hắn biết? Sao hắn biết cô ngủ mơ thấy soái ca? Bộ hắn là thần hả trời?
Ngân bực dọc, nói:
“Chẳng đến đâu cả, tự dưng lại bật dậy”
Thế mới cay!
Hắn bật cười, hắn cười như chưa bao giờ được cười vậy.
“Chú đừng có cười nữa”
Nay xem phim đã bực rồi, tại con tiểu tam hết đấy, huhu.

Giờ lại còn bực hơn.

Bực mình chết đi được, không an ủi người ta thì thôi, đây lại cười to như thế, người gì đâu kì.

Hắn cố nhịn cười, nói:
“Cười đâu...”
Đó, hắn lại còn chối nữa...!Hức, tổn thương sâu sắc, cái kiểu nhịn cười cố nói kia mà nói không cười.

Hừ!
Ủa, sao hắn mới chọc có tí thôi đã xù hết lông lên rồi? Mà thôi kệ, dù sao cũng dễ thương.

Càng nghĩ lại càng bực, cô không chịu bị chọc như này đâu, cô cũng không phải dạng vừa, hắn nghĩ gì cô chịu thiệt.
Ngân cầm cổ áo hắn, kéo lại gần, giọng thách thức:
“Chú có tin, chú còn cười nữa là tôi hôn chết chú không?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 88: 88: Đẩy Nhanh Tiến Độ 1


Ủa, sao hắn mới chọc có tí thôi đã xù hết lông lên rồi? Mà thôi kệ, dù sao cũng dễ thương.

Càng nghĩ lại càng bực, cô không chịu bị chọc như này đâu, cô cũng không phải dạng vừa, hắn nghĩ gì cô chịu thiệt.
Ngân cầm cổ áo hắn, kéo lại gần, giọng thách thức:
“Chú có tin, chú còn cười nữa là tôi hôn chết chú không?”
Hể, nhóc con dạo này phát ngôn toàn những câu đi vào lòng người thôi à nha! không sao, hắn thích! Hắn vuốt má cô, giọng không kém phần thách thức:
“Ồ, em thử xem?”
Được, đây là hắn thách cô đấy nhá! Bà con gần xa đi qua xin đừng hiểu nhầm gì thêm! Ngân nhắm mắt, kéo hắn lại gần.

Hôm nay, cô thử chơi liều một phen!
Hắn rất ngạc nhiên với hành động của cô và suýt chút nữa bản thân đã bị quấn vào nó.

Mặc dù rất muốn nhưng hắn phải ngăn bản thân lại, hắn giơ tay bịt miệng cô và nói:
“Ngân, giờ không phải lúc”
Đúng vậy, giờ không phải lúc, hắn đợi một ngày cô tự nguyện dâng hiến, chứ không phải vì một lời thách thức mà làm liều.
“Thôi được rồi, em ra đằng kia rửa mặt cho tỉnh táo đi rồi chúng ta đi ăn trưa”
Ngân gật đầu rồi đứng dậy đi rửa mặt, tâm trạng cô lúc này khá hỗn loạn.

Vào phòng tắm, Ngân đứng soi mình hồi lâu trong gương và tự giơ tay tát mình một cái rõ đau nhằm giúp bản thân tỉnh táo lại.
Nếu vừa nãy, hắn không ngăn hành động của cô lại, có lẽ...!có lẽ cô và hắn đã chạm môi rồi!
Còn nữa, hắn nói giờ không phải lúc, nghĩa là sao? Cô không hiểu gì hết!
Ngân ngẩng lên, véo mạnh hai má của mình rồi mở cửa đi ra ngoài.
[...]
Hắn trở cô đến ăn tại một quán phở gần đó, kì lạ thay món phở của quán này chính là món mà Ngân đang thèm, liệu có phải trùng hợp quá không? Thôi kệ, ăn rồi hỏi sau cũng được, lấp đầy cái bụng đói đã.
Hắn cùng cô đi vào và cả hai ngồi xuống bàn trống duy nhất còn lại trong quán.

Ôi chao, sao hôm nay quán nhiều khách thế không biết!
Hắn dặn cô ngồi đó trông chỗ, còn hắn thì đi gọi món.

Ngân ngồi xuống, nhìn xung quanh quán mấy lượt, quán giờ khác trước quá...
Cạch
Đặt bát phở gà đang còn nóng xuống trước mặt cô, hắn lấy đôi đũa và thìa đựng trong khay, dùng giấy lau đi lau lại mấy lượt rồi đưa cho cô.

Ngân đã quá quen với hành động kiểu này của hắn nên cô cũng chẳng ngại ngùng gì liền cầm lấy thìa và đũa ăn luôn.

Hồi còn nhỏ, hắn làm y vậy, mỗi tội hồi đó, nhiều khi hắn còn súc cho cô ăn, nhưng giờ lớn rồi, không súc, không đút gì nữa, ngại chết.

[...]
Hắn quay lại lấy thêm một suất phở nữa cho mình thì bị chị Hương, chủ quán phở trêu rằng:
“Lần đầu thấy em mang người theo cùng đến ăn đó nha.

Ồ, phải rồi...!”
Chị Hương đảo mắt một vòng rồi dừng lại ở bàn cô đang ngồi, chị nói tiếp:
“Lại còn là con gái nữa”
Không phải là có ẩn tình ở đây sao? Và mọi hành động ân cần lúc nãy của hắn đều đã lọt hết vào tầm ngắm của chị Hương rồi.

Một người có kinh nghiệm lâu năm như chị Hương đây không tin trong chuyện này không có ẩn tình đâu nha.
Hehe, tốt nhất là mau khai hết ea đi!
“Đúng là chị Hương kinh nghiệm, đều bị chị nhìn thấy hết rồi”
Xời, chị mày mà lị, không siêu sao được! Haiz, nhưng mà cũng vì có nhiều kinh nghiệm quá nên đến tuổi này rồi, chị đây vẫn FA...
Đắng quá, huhu...
À, phải rồi, xém nữa thì quên, không biết bao giờ thì khách quen của quán mới dám bày tỏ tình cảm với con gái nhà người ta đây.

Còn chần chừ là người ta bỏ đi theo người khác mất đấy, phải hành động nhanh gọn lẹ lên thôi mới chiếm được trái tim nàng.

Phải hỏi mới được!
“Vậy em định khi nào bày tỏ?”
“Chắc còn lâu lắm chị ạ”
Hửm, vậy là không được nha! Chị Hương xoắn lọn tóc rơi xuống, nghiêng đầu nói:
“Nhanh nhanh kẻo con gái nhà người ta có người khác đó”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 89: 89: Đẩy Nhanh Tiến Độ 2


À, phải rồi, xém nữa thì quên, không biết bao giờ thì khách quen của quán mới dám bày tỏ tình cảm với con gái nhà người ta đây.

Còn chần chừ là người ta bỏ đi theo người khác mất đấy, phải hành động nhanh gọn lẹ lên thôi mới chiếm được trái tim nàng.

Phải hỏi mới được!
“Vậy em định khi nào bày tỏ?”
“Chắc còn lâu lắm chị ạ”
Hửm, vậy là không được nha! Chị Hương xoắn lọn tóc rơi xuống, nghiêng đầu nói:
“Nhanh nhanh kẻo con gái nhà người ta có người khác đó”
"Em sẽ cố chị ạ"
Hắn không muốn buôn dưa lê, bán dưa chuột gì thêm nên trả lời rồi cầm bát phở về bàn ăn.
Hắn bê bát phở về rồi để đó, chẳng động chạm gì vào mà ngồi nhìn cô.

Hừm, nhóc con này nhìn vậy chắc không đi theo ai được đâu nhỉ?
Ngân thấy hắn về định mặc kệ, thân ai người ấy lo nhưng tự dưng ngẩng lên thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mình, cô nghẹn luôn.
"Khụ...!khụ..."

Rất nhanh, hắn chạy sang bên cô, vuốt lưng rồi giở giọng trách móc:
"Sao lại nghẹn thế?"
Hừ, còn không phải tại hắn hả? Tự dưng nhìn chằm chằm cô làm gì không biết, mà cái ánh mắt đó như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy...!Hức, đáng sợ quá!
Ngân đẩy hắn ra mặc dù bản thân vẫn ho khù khụ.

Hừ, hắn cứ coi cô như đứa con nít ý, có tí việc cỏn con này cô tự túc được, khỏi cần nhờ ai!
Lòng tốt bị gạt đi khiến hắn có chút tủi thân nhưng mà thôi kệ, chắc nhóc đang ngại với hành động kiểu vậy của hắn thôi, sau này tiếp xúc nhiều, hắn thường hay làm vậy là nhóc quen liền à!
[...]
A, no nê quá đi! Quá đã! Ngân dựa người về phía sau, hắn lấy giấy lau miệng cho cô.

Ngân cũng chẳng dám nghĩ gì quá xa, chẳng hiểu sao lúc này cô cảm giác hành động của hắn giống như một người cha đối xử với con gái hơn là một người bạn trai đối xử với bạn gái.
Người cha à...?
Ngân cụp mắt, mím chặt môi nhớ lại rằng đã lâu mình chưa về thăm nhà nội, không biết giờ bố sao rồi...!Không biết có ai nhớ mong gì cô không?
"Nghĩ gì thế?"
"Dạ, không..."
Ngân nói dối vậy cho qua chuyện, cô cũng không muốn nhắc lại nhiều nữa vì đó chỉ là những kí ức đau buồn chứ chẳng có vui vẻ gì.
"Ăn xong thì về thôi"

Về? Về đâu? A, phải rồi, giờ Ngân đâu còn chỗ nào để về...
Hồi học đại học thì có kí túc xá để ở, giờ học xong rồi biết về đâu mà ở.

Hay là...? Không, nơi đó không có chỗ cho mình! Ngân lắc mạnh đầu nhằm xua tan auy nghĩ vớ vẩn đang xuất hiện trong đầu.
Nhà của hắn thì chắc không còn chỗ cho cô đâu, bé tí bé tẹo vậy nà.

Có lẽ hắn ở tạm một lúc nãy thôi, giờ chắc hắn đèo cô ra bãi rác rồi quẳng luôn ở đó quá!
"Về đâu hả chú?"
Lúc đó Ngân không hiểu sao mình lại hỏi một câu ngu ngốc đến vậy.

Hắn quay lại, cốc nhẹ vào đầu cô và nói:
"Em ngốc thật hay ngốc giả thế? Đương nhiên là về nhà tôi ở rồi.

Tôi nuôi em mà!"
Hử? Thật đó chứ? Tự dưng lúc này cô cảm giác xúc động vô cùng.

Vậy là một lần nữa, cô lại được hắn nuôi rồi! Ngân nắm chặt tay hắn, nói:
"Cảm ơn chú rất nhiều! Tôi hứa về đó ở tôi sẽ ngoan, chú nói gì cũng nghe!"
Hehe, vậy từ giờ khỏi lo chuyện mở mắt ra là cơm áo gạo tiền nữa rồi, mọi chuyện đã có hắn lo!
Ồ, nói gì cũng nghe cơ đấy! Bỗng dưng một ý nghĩa chợt loé qua và hắn cảm thấy bản thân có chút xấu xa nhưng mà không sao, thời tới cản không kịp!
"Tôi nói em làm vợ tôi, em có nghe không?".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 90: 90: Bày Tỏ 1


"Cảm ơn chú rất nhiều! Tôi hứa về đó ở tôi sẽ ngoan, chú nói gì cũng nghe!"
Hehe, vậy từ giờ khỏi lo chuyện mở mắt ra là cơm áo gạo tiền nữa rồi, mọi chuyện đã có hắn lo!
Ồ, nói gì cũng nghe cơ đấy! Bỗng dưng một ý nghĩa chợt loé qua và hắn cảm thấy bản thân có chút xấu xa nhưng mà không sao, thời tới cản không kịp!
"Tôi nói em làm vợ tôi, em có nghe không?"
"Lưu manh!"
Ngân đấm nhẹ vào ngực hắn, chu mỏ nói.

A, bỗng dưng thấy hối hận khi nói với hắn rằng hắn nói gì cô cũng nghe mà cô thì lại không ngờ hắn sẽ đáp lại như vậy.

Tốt nhất là không nên thề thốt mấy lời kiểu đó với một tên lưu manh như hắn!
Phải rồi, cũng chẳng biết từ khi nào cô lại xưng tôi khi nói chuyện với hắn, giờ xưng cháu khi nói chuyện với hắn, cô lại cảm thấy ngượng ngượng, có chút không quen...
Thôi kệ, chắc hắn không để ý đâu, hắn chắc cũng giống như cô mà thôi, hắn xưng tôi với cô, cô cũng đâu có nói gì.

Giờ hắn không xưng chú với cô nữa, xưng lại có lẽ thấy ngượng, có chút không quen.
[...]
1 tháng sau
"Chú, tôi đói rồi..."
Hắn lườm xéo cô, hỏi:
"Vừa ăn rồi còn gì?"
"Chưa no!"
Cô lắc đầu, nói.
Hắn thở dài nhìn cô.

Cũng được một tháng kể từ khi cô về đây ở cùng hắn rồi và hắn thấy bản thân thật sai lầm khi ngỏ ý muốn cô về đây ở, thậm chí hắn còn nói sẽ nuôi cô nữa...
Hắn định nuôi cô để lấy làm vợ, ai ngờ nuôi cô lại thành heo...
Hắn gập quyển sách lại, đi ra ngoài lấy đồ ăn cho cô.
Ngân ngồi một mình trong phòng hắn đợi mãi mà chẳng thấy hắn quay lại, cô nghĩ bụng rằng có lẽ hắn đi mua đồ ăn nên không đi tìm, ngược lại lục lọi trong phòng hắn xem có gì hay ho để lấy ra chơi không.
Hử, có tờ giấy còn chưa viết gì nè, có lẽ hắn không dùng, mà bỏ đi thì tiếc quá nên Ngân lấy ra vẽ chơi.

Nói là vẽ chơi vậy thôi chứ Ngân cẩn thận lắm đó nha, cô chỉnh chu đến từng nét vẽ.

Khi hoàn thành cô vẽ một hình trái tim nhỏ ở góc bên trái của tờ giấy kèm theo dòng chữ "i love you".
Các bạn độc giả chớ tò mò rằng Ngân đã vẽ gì lên tờ giấy đó bởi vì tình tiết này mà tiết lộ ở đây sẽ mất đi phần thú vị nhất mà các bạn độc giả luôn mong chờ!
"Vẽ gì thế?"
"Á!"
Như có tật giật mình, Ngân thốt lên một tiếng, một lúc sau cô mới hoàn hồn lại và cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Ngân gấp tờ giấy đó lại rồi giấu ra phía sau, nói:
"Không có gì, tôi chỉ nháp tí mà thôi!"
Hắn biết cô đã đói rồi nên không muốn giằng co gì nhiều chỉ vì một tờ giấy.

Hắn đặt túi đựng toàn đồ ăn mình mới chạy qua siêu thị mua cho Ngân, không quên đòi công, hắn cúi xuống, chỉ vào má mình và nói:
"Thơm cái nào!"
"Thần kinh!"
Ngân gạt hắn qua một bên rồi vui vẻ cầm túi đồ ăn ra ngoài phòng bếp để đánh chén.

Đồ ăn, ta tới xơi mi đây!
[...]
Vài ngày sau
Soạt
Tờ giấy vẽ hôm nọ cô lấy được ở phòng hắn được cô gấp làm tư để trên bàn bên phòng mình, chẳng biết hắn đi qua có động vào hay không mà bỗng dưng tờ giấy đó rơi xuống đất.
Hắn cúi xuống nhặt lên, hắn không định mở ra xem đâu vì hắn tôn trọng quyền riêng tư của mỗi người, nhưng tờ giấy đó lại tung ra luôn rồi.
Đây là...? Nhóc con này cũng thật là! Vậy mà dám nói dối hắn là chỉ nháp tí thôi, rõ điêu! Làm gì có ai nháp mà gấp làm tư một cách cẩn thận như này, rồi lại kể đến từng nét vẽ tỉ mỉ và chau chuốt thế này nữa...
Hắn phải đi hỏi cho ra nhẽ mới được!

Hắn đi ra ngoài thấy Ngân đang ngồi xem tivi liền gọi:
"Ngân"
"Hả?"
Ngân quay đầu lại, đáp.

Thấy hắn cứ nhìn mình chằm chằm, cô híp mắt nói tiếp:
"Chú gọi gì nói đi, tôi còn đang bận xem phim"
"Tôi không cho em xem phim nữa! Ngân, trả lời tôi!"
Hắn lại gần, cầm lấy điều khiển tivi rồi tắt tivi đi.

Ngân cũng muốn phản đối lắm nhưng lúc sau cô câm như hến ngay khi thấy hắn giơ tờ giấy mà mấy hôm trước cô mới vẽ ở phòng hắn khi đang chờ đồ ăn tới, hắn hỏi:
"Ngân, em cũng yêu tôi như tôi yêu em, có phải không?".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 91: 91: Bày Tỏ 2


"Chú gọi gì nói đi, tôi còn đang bận xem phim"
"Tôi không cho em xem phim nữa! Ngân, trả lời tôi!"
Hắn lại gần, cầm lấy điều khiển tivi rồi tắt tivi đi.

Ngân cũng muốn phản đối lắm nhưng lúc sau cô câm như hến ngay khi thấy hắn giơ tờ giấy mà mấy hôm trước cô mới vẽ ở phòng hắn khi đang chờ đồ ăn tới, hắn hỏi:
"Ngân, em cũng yêu tôi như tôi yêu em, có phải không?"
Hả? Cái gì cơ? Sao hắn lại có tờ giấy đó? Cô nhớ rõ ràng hôm đó cô gập làm tư rồi để lên bàn trong phòng mình cơ mà? Tờ giấy đó cũng không thể có chân để chạy đến bên hắn.

Trừ khi hắn lục lọi đồ trong phòng cô! Ngân lườm hắn, hỏi:
"Chú lục đồ trong phòng tôi?"
"Tôi không lục! Chẳng phải vừa nãy em bảo tôi vào dọn phòng hộ em sao? Nó rơi xuống đất, tôi nhặt lên cho em thì thấy"
Oái, hóa ra là đều tại cô chứu chẳng tại ai! Bố khỉ, sai lầm nhất cuộc đời của cô là nhờ hắn vào dọn phòng hộ mình, biết thế lần sau không nhờ nữa, cô tự làm cho xong!
Chết cha, tờ giấy đó cô vẽ hắn, đã thế cô lại còn bày tỏ hết tình cảm bao lâu nay luôn giấu kín lên tờ giấy đó nữa, để rồi giờ mọi thứ đều bại lộ! Giờ phải làm sao? Cô nên trả lời sao đây?
Đúng thật là cô yêu hắn, nhưng cô sợ, một nỗi sợ vô hình luôn quấn lấy cô mỗi khi cô nghĩ về tình cảm của mình dành cho hắn.

Nỗi sợ này là gì? Cô thật sự không biết, nói đúng hơn là cô không muốn biết!

Như đã hết sự kiên nhẫn, hắn nói:
"Ngân, em mau trả lời tôi!"
"Chú, chú đừng bày ra vẻ mặt đó nhìn tôi, nó làm tôi căng thẳng"
"Tôi nói là được chứ gì? Tôi yêu chú đấy, chú có yêu tôi không?"
Liệu hắn có nghe nhầm không đây? Cô nói cô yêu hắn ư? Hắn ôm chầm lấy cô, nói:
"Ngân, em nói lại một lần nữa đi, tôi muốn nghe lại!"
Gì thế? Sao lại bắt cô nói lại vậy? Cô đã ngại lắm rồi...!Mặc dù không muốn nhưng cô vẫn phải ngoan ngoãn làm theo, lần này Ngân nói nhỏ hơn:
"Tôi yêu chú!"
"Ngân, tôi yêu em!"
Ơ, bỗng dưng có gì đó mặn mặn chảy xuống, có lẽ là nước mắt...!Cô khóc luôn rồi? Thấy vậy hắn mỉm cười rồi hắn đặt một nụ hôn lên những giọt nước mắt đang không ngừng rơi xuống kia.
Hắn cọ cằm vào hõm cổ cô khiến Ngân có phần thấy nhột, không kìm được, cô rên lên một tiếng.

Rồi bàn tay hư hỏng của hắn cứ thế di chuyển hết từ trên xuống dưới cơ thể cô, Ngân đỏ mặt, nắm lấy bàn tay hư hỏng kia, nói:
“Chú, đừng nghịch nữa...”
Hắn xoay người cô lại, nhìn vào khuôn mặt đang đỏ bừng kia, không kìm được nhoẻn miệng cười và nói:
“Ngân, gọi tên anh đi”

“Tuấn...”
Ngân lí nhí tên của hắn.

Hức, chỉ là gọi tên mà thôi thì việc gì cô phải xấu hổ như thế.

A, ngại chết thôi! Nếu lúc này cô mà có gương bên cạnh thì cô đã lấy luôn ra để soi xem biểu cảm của mình bây giờ trông như nào...
Hắn thích! Hắn thích cô gọi tên hắn, hắn cắn mạnh vào cổ cô một phát, Ngân giật mình tính đẩy hắn ra nhưng hắn ôm chặt quá, cô không đẩy nổi mà cứ thế chìm vào sự u mê không đáy của tình yêu.
Hết nghịch ngợm ở phần cổ, cái miệng kia lại lần mò đến miệng cô, khuấy động tất cả.

Ngân nhắm tịt mắt, vòng tay ôm cổ hắn.

Hôm nay, cô biết mình không thoát được rồi, cừu non như cô bị dụ vào hang sói của hắn mất rồi.
Hắn đứng dậy, bế cô về phòng.

Vào đến phòng hắn đóng sầm cửa lại, để cô lên giường, tiếp tục làm chuyện cần làm.
“Ưm...”
A, một lần nữa cô lại rên lên một tiếng thật quái quỷ! Nhưng đau, cô không chịu được...
Chết tiệt, nhóc con này...! Thật là, toàn tạo ra những tiếng kêu mê hoặc người khác...
Hắn cắn nhẹ vào tai cô, giọng khàn khàn hỏi:
“Ngân, cho anh được không?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 92: 92: Thuộc Về Nhau H


Hết nghịch ngợm ở phần cổ, cái miệng kia lại lần mò đến miệng cô, khuấy động tất cả.

Ngân nhắm tịt mắt, vòng tay ôm cổ hắn.

Hôm nay, cô biết mình không thoát được rồi, cừu non như cô bị dụ vào hang sói của hắn mất rồi.
Hắn đứng dậy, bế cô về phòng.

Vào đến phòng hắn đóng sầm cửa lại, để cô lên giường, tiếp tục làm chuyện cần làm.
“Ưm...”
A, một lần nữa cô lại rên lên một tiếng thật quái quỷ! Nhưng đau, cô không chịu được...
Chết tiệt, nhóc con này...! Thật là, toàn tạo ra những tiếng kêu mê hoặc người khác...
Hắn cắn nhẹ vào tai cô, giọng khàn khàn hỏi:
“Ngân, cho anh được không?”
“Ngân, anh tôn trọng quyết định của em, chỉ cần em không đồng ý anh lập tức không làm gì nữa”
Ngân rúc vào người hắn, nhỏ giọng:
“Nhanh đi trước khi em thay đổi ý định”

Chỉ đợi có vậy, hắn vui vẻ làm tiếp chuyện của mình.

Nhìn thấy phần áo đang che hết cơ thể của cô, hắn thấy thật chướng mắt liền xé toạc nó ra rồi ném qua một bên.
“Ưm...!A, đừng...”
Ngân rung mạnh người, rên lên đau đớn, khóe mắt cô ươn ướt do quá đau.

Hắn nắm chặt tay cô, tham lam độc chiếm tất cả hương vị trên cơ thể Ngân.

Như một con sói đã đói lâu ngày, hắn hút hết mật ngọt trong khoang miệng của cô thì lại di chuyển xuống dưới, đặt một nụ hôn ấm áp lên đôi gò bông nóng bỏng kia.
Hắn giật mạnh áo, cọ cơ thể mình vào với cơ thể cô, hai người như hòa làm một.

Ngân không ngừng rên lên những tiếng đau đớn rồi lại ướn người theo từng hành động của hắn, cô đặt một nụ hôn ấm áp lên bờ môi đang đói khát kia, hành động đó chẳng khác nào đang tạo thêm phần kịch tính.
Ngân, là em chủ động, đừng trách anh làm em đau!
“A...”
Sau khi có một cơn đau từ thân d.ưới truyền lên, Ngân bám vào người hắn và khẽ rên lên một tiếng.

Cô thật sự rất ngại khi không ngừng rên lên những tiếng quái dị nhưng đối với hắn thì hắn lại rất thích thú, hắn nhìn khuôn mặt đỏ phừng phừng lên từ khi nào của cô, nhìn bờ môi đỏ lên từ khi nào khi nãy giờ bị hắn tham lam độc chiếm, nhìn đôi mắt ươn ướt của cô, tất cả hắn đều thích!
“Ngân, đừng sợ, một tí nữa thôi là sẽ hết đau!”
Hắn đảm bảo như vậy rồi tiếp tục cúi xuống, húc mạnh “tiểu đồ đệ” của mình vào bên trong.

Ngân mím chặt môi để ngừng rên lên những tiếng quái dị, nhưng vì không chịu nổi, cô cào và cắn mạnh vào cổ hắn.
Trong căn phòng đóng kín, bóng của hai con người hiện lên, mờ mờ, ảo ảo, người nằm dưới đau đớn và không ngừng rên lên những tiếng thật mê muội, còn người ở trên lại mạnh mẽ chiếm chọn lấy người nằm dưới.
[...]
Chíp chíp
Ánh sáng từ ngoài hắt vào chiếu vào mắt cô tỉnh dậy, Ngân nhíu mày rồi từ mở mắt.

Thấy người trong lòng khẽ động đậy, hắn cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô, nói:
“Bà xã, chào buổi sáng!”

Bà xã...!Bà xã gì cơ chứ? Ngân đỏ mặt, ấp úng:
“Ừm...”
Rồi cô dang rộng vòng tay ôm lấy hắn, hành động này của cô khiến hắn sững người.

Vì dưới lớp chăn mỏng, cả cô và hắn còn đang trần như nhộng nên khi cô ôm hắn như thế, đôi gò bông quyến rũ kia cứ thế mà cọ vào người hắn.

Vậy mà cô chẳng hề hay biết, vẫn cứ dửng dưng như không, hắn nghiến răng kiềm chế bản thân.

Nhóc con này thật là!
“A...”
Thấy th*n d*** của hắn động đậy, Ngân đỏ bừng mặt khi phát hiện ra và cô khẽ rên lên.

Chết tiệt, tiếng rên đó...!Cô có biết làm vậy là khiến hắn không kiềm chế được không hả? Hắn nghiến răng, cố cho bàn tay của mình không di chuyển xuống phần dưới của cô mà chỉ xoa bóp đôi gò bông kia, hắn như vậy là đang kiềm chế lắm rồi!
“Đừng mà...”
Ngân giữ tay hắn lại và nói.

Hắn cũng thật là, nãy giờ đùa nghịch ở chỗ đó mà chưa chán hả...
“Im nào, anh đang kiềm chế lắm rồi đấy!”
A, đã nhắc vậy rồi, không những không buông ra mà còn cố tình làm mạnh hơn.

Đồ lưu manh! Đồ cầ.m thú! Hắn dùng tay xoa đi xoa lại vùng đó vẻ thích thú, rồi hắn cọ cằm vào cổ cô.

Nhóc con này luôn làm hắn mất kiểm soát!
“A...!Tuấn, đừng...”
Ngân rướn người, gọi tên hắn, đôi gò bông cứ thế vô tình cọ mạnh vào người hắn.

Hức, hắn vẫn chưa chịu tha cho cô hay sao? Hắn hài lòng khi để lại một dấu vết rất đáng ghi nhớ trên cổ cô, hắn di chuyển tay lên phần cổ trắng nõn ấy, xoa nhẹ an ủi.

Thôi được rồi, hắn không trêu cô nữa, nhìn cô đau đớn và không ngừng rên la như vậy, hắn không đành.
“Đau không?”
“Đau...”
Hừ, hành người ta như vậy mà còn hỏi đau hay không? Vô tâm! Hắn ngồi dậy kéo cô ngồi theo, hắn để mặc bản thân trần tr.uồng, dùng chăn quấy quanh người cô và bế cô ra khỏi phòng.
[...]
Hắn kéo mảnh chăn ra và để vào giỏ rồi đặt Ngân xuống bồn tắm đã chuẩn bị nước nóng từ trước, hắn kì cọ người cho cô rồi ngước lên, nhìn cô bằng ánh mắt trêu chọc, nói:
“Ngân, anh vẫn còn sung sức lắm, bất cứ khi nào em có nhu cầu anh đều đáp ứng được”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 93: 93: Trò Chơi Trời Sinh Một Cặp


Hừ, hành người ta như vậy mà còn hỏi đau hay không? Vô tâm! Hắn ngồi dậy kéo cô ngồi theo, hắn để mặc bản thân tr*n tr**ng, dùng chăn quấy quanh người cô và bế cô ra khỏi phòng.
[...]
Hắn kéo mảnh chăn ra và để vào giỏ rồi đặt Ngân xuống bồn tắm đã chuẩn bị nước nóng từ trước, hắn kì cọ người cho cô rồi ngước lên, nhìn cô bằng ánh mắt trêu chọc, nói:
“Ngân, anh vẫn còn sung sức lắm, bất cứ khi nào em có nhu cầu anh đều đáp ứng được”
Trời ơi, rốt cuộc hắn còn bao nhiêu sức thế không biết? Hành cô cả tối qua như vậy rồi mà vẫn không có ý định tha hay sao? Chưa nói tới nhiều vấn đề khác nhau, chỉ rên và la hoài như vậy thôi cô đã thấy kiệt sức rồi.

Hức, vậy mà hắn vẫn còn đòi hỏi như thế...
Ngân đánh liên tục vào ngực hắn và nói:
“Ra ngoài đi, em tự tắm được!”
Hắn không có ý định rời đi, bám tay cô, giọng nũng nịu:

“Thôi em mệt rồi, để anh tắm cho”
Hức, hắn muốn tắm cho cô cơ! Ứ, chịu đâu...
Mơ! Cả tối qua đụng chạm cô như vậy là đủ rồi đó nha, cô không có nhu cầu nữa.

Ngân lườm hắn, giọng như ra lệnh:
“Ra ngoài!”
Không thể trái mệnh lệnh, hắn đành ủ rũ đi ra ngoài, trước đi bước ra, hắn còn cố níu lại và nói:
“Mệt thì cứ để anh tắm cho nha...”
Trời ơi, nghe xong mà cô phát cáu luôn ý! Ngân nhắm mắt, dựa người vào bồn tắm, nghĩ ngợi điều gì đó.
Liệu đây có phải là một giấc mơ? Nếu đúng là như vậy thì cô sẽ không bao giờ muốn tỉnh lại! Hắn nói hắn yêu cô...!Còn cô cũng yêu hắn...!Vậy là...!vậy là tình cảm từ hai phía rồi!
Hừ, tính sở hữu của hắn cao quá! Mới tỏ tình vài giây xong đã đè cô ra luôn rồi, xem ra hắn chờ đã lâu rồi...!Khổ thân!
[...]
“Ngồi đó đợi anh!”
Hắn ấn cô ngồi xuống ghế đá, nói vội rồi chạy đi cũng vội.

Thật là, đi đâu, làm gì cũng phải nói cho người ta một tiếng chứ? Vừa mới đến đây chẳng biết hắn thấy gì thú vị liền bỏ cô đi ngay.
Ngân ngoan ngoãn ngồi trên ghế đá, nhìn xung quanh bằng ánh mắt tò mò.

Đây là công viên nào mà cô chưa từng qua thế nhỉ? Có lẽ tổ chức nào đó vừa mới xây ở đây nên cô không biết.
Ngân thấy hắn cứ kì kì, tự dưng ăn sáng xong liền phải rủ cô đi bằng được mặc cho cô từ chối, hắn làm đủ mọi chuyện, nào là nịnh, rồi ăn vạ, đe dọa,...!tóm lại tất cả mọi hành động có thể khiến cô gật đầu đồng ý đi công viên thì hắn đều làm.

Công viên thì hôm nào đi chả được, cứ phải nhất quyết là hôm nay hắn mới chịu cơ.

Hay là hôm nay công viên có tổ chức sự kiện gì đó nên hắn rủ cô đi? Chắc không đâu! Hừm, hắn thì hứng thú gì mấy cái sự kiện chứ...
“A”
Đột nhiên tầm nhìn bị che mất, Ngân kêu lên.

Tự dưng ai trêu cái gì vậy trời? Ngân bực dọc kéo nó lên rồi quay ra đằng sau và thấy gương mặt cười tinh ranh như một đứa nhóc của hắn, hắn đưa cốc nước cho cô, nói:
“Em uống đi”
Hử, sao hắn biết hay quá vậy? Sao biết cô đang khát mà đưa nước cho cô nhỉ? Ngân cắm vừa ống hút vừa nói:
“Anh vội bỏ em ngồi đây chỉ để đi mua nước thôi hả?”
“Có đâu, anh đi mua cặp vé này nữa”
Hắn rút từ trong túi ra cặp vé vừa mới mua được, Ngân đặt cốc nước xuống, lấy một vé, ngắm nghía trước sau và hỏi:
“Vé gì thế?”

Hử, tham gia trò chơi?
“Trò chơi ‘trời sinh một cặp’ đấy”
Ồ, thì ra là trò chơi “trời sinh một cặp”...!Hửm, cái gì? Trời sinh một cặp? Ngân giật bắn mình khi đã hiểu được chuyện.

Hóa ra hắn bỏ đi mua vé để chơi trò chơi...!Lại còn là trò chơi “trời sinh một cặp” nữa...
Hắn chỉ vào phần giải thưởng của tấm vé trên tay mình và nói:
“Em nhìn xem, giải thưởng khi thắng trò chơi này là đi tuần trăng mật”
Tuần trăng mật? Hể? Sao hắn tính vội thế, cô và hắn còn chưa kết hôn kia mà...
Hắn nói tiếp, giọng thích thú:
“Điểm nhấn ở đây là hệ thống của khách sạn đó rất tốt, sẽ giúp quan hệ của cặp vợ chồng trẻ thêm ngọt ngào”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 94: 94: The End


"Em nhìn xem, giải thưởng khi thắng trò chơi này là đi tuần trăng mật”
Tuần trăng mật? Hể? Sao hắn tính vội thế, cô và hắn còn chưa kết hôn kia mà...
Hắn nói tiếp, giọng thích thú:
“Điểm nhấn ở đây là hệ thống của khách sạn đó rất tốt, sẽ giúp quan hệ của cặp vợ chồng trẻ thêm ngọt ngào”
Ngân nhíu mày, giải thưởng cũng xứng phết đấy nhưng mà...!rất tiếc rằng cô không hứng chơi trò chơi kiểu này chút nào.

Thấy Ngân nhíu mày, hắn hiểu ra ngay, ngồi xuống ghế đá, ôm eo cô và nói bằng giọng nũng nịu:
“Đi mà...”
“Thôi được rồi"
Ngân thở dài ngao ngán và nói.

Dù sao thì hắn cũng làm nhiều điều cho cô rồi, chả nhẽ chơi một trò chơi cùng thôi cô cũng không đồng ý? Thế thì không phải cho lắm.

Cuối cùng Ngân cũng đồng ý, hắn vui vẻ dẫn cô vào nơi để dự trò chơi.

[...]
“Kẹo?”
“Đúng vậy, ở thử thách đầu tiên, các cặp đôi sẽ dùng cách ngọt ngào nhất để làm sao đưa kẹo được vào miệng đối phương”
Sau khi đăng ký đủ kiểu để đủ tư cách tham gia dự thi trò chơi, mỗi đôi sẽ được đưa đến một căn phòng khác nhau để biểu diễn bài thi.
Ban tổ chức bắt đầu phổ biến luật chơi rằng có tất cả 5 thử thách, có tất cả 5 đôi tham gia trò chơi, sau mỗi thử thách sẽ loại một đôi và đôi cuối cùng được giữ lại sẽ là đôi giành chiến thắng.

Mỗi đôi sẽ có 1 phút để hoàn thành thử thách, nếu quá thời gian thì sẽ bị loại.

Thử thách đầu tiên là với kẹo!
Cùng chờ xem đôi nào sẽ có vé đi tiếp, đôi nào sẽ dừng chân ở thử thách này đây!
Ngân hết nhìn viên kẹo đang đặt trên bàn thì lại nhìn hắn, hỏi:
“Giờ sao?”
“Đằng nào cũng cũng tham gia rồi, phải ẵm bằng được giải về thôi”
Hừm, với kẹo à? Mà lại còn là trò chơi “trời sinh một cặp” nữa...!Vậy thì...
Thật sự thì còn nhiều cách khác đấy nhưng mà cách ngọt ngào nhất thì chỉ còn cách này thôi, Ngân bóc kẹo rồi cho vào miệng.

Cô quay lại, kéo hắn lại gần, nhắm mắt và truyền kẹo qua miệng bằng cách “truyền miệng”.
Lúc đầu hắn có phần bất ngờ vì hành động của cô nhưng lúc sau liền tiếp nhận, khi cô đã truyền kẹo được vào miệng hắn, Ngân định thoát ra thì bị hắn kéo sát lại, hôn tới tấp.

Đúng là cao thủ không bằng tranh thủ!
Sau một hồi hôn hít tới tấp, hắn mới tha cho Ngân khi cô sắp tắt thở.

Ngân rút điện thoại từ trong túi ra để soi gương thì thấy miệng đã đỏ tấy hết cả lên.

Hứ, ra ngoài như này ngại chết, ai nhìn qua cũng biết ngay...
[...]
Sau khi thực hiện xong xuôi tất cả thử thách, các cặp đôi bao gồm cả đôi đã bị loại và đôi chưa bị loại sẽ tập trung lại trong một phòng lớn để công bố công khai giải thưởng sẽ thuộc về cặp nào.

“Chúc mừng hai bạn, giải thưởng đi tuần trăng mật vào mấy tháng nữa thuộc về hai bạn”
Hả? Cô và hắn cùng ngây người rồi quay qua nhìn nhau không tin được.

Hả, vậy là cũng giành được giải ư? Cô và hắn làm trò hề rồi chứ đâu phải thực hiện thử thách một cách ngọt ngào nhất đâu.
Thấy được biểu cảm bất ngờ có phần thái quá của hắn và cô, một thành viên trong ban tổ chức phì cười và nói:
“Trong trò chơi, các cặp khác chỉ chú ý làm sao để thực hiện thử thách một cách ngọt ngào nhất mà quên mất rằng hài hước, các biểu cảm ngại ngùng cũng là điều không thể thiếu trong tình yêu.

Và hai bạn đã có đủ tát cả những điều đó.

Vậy thì...!không có lí do nào mà giải thưởng không thuộc về các bạn được”
[...]
Khi đã về đến nhà rồi nhưng câu nói của thành viên trong ban tổ chức vẫn còn vang vảng bên tai cô như thể rằng nó chỉ vừa mới xảy ra cách đây vài giây thôi.

Ngân lén liếc nhìn sang người đang ngồi bên cạnh mình, mỉm cười, cô ngả đầu vào bờ vai của hắn, nói:
“Tuấn, em hạnh phúc lắm”
Hắn đan tay mình vào tay cô, nói:
“Ngân, anh cũng vậy!”
Ngân ngẩng lên, nhìn thật kĩ gương mặt của hắn, người đàn ông mà cô yêu.

Cô thơm nhẹ vào má hắn thể hiện chút tình yêu nhỏ.

Thật là! Nhóc con này toàn trêu hắn là giỏi...
"Anh sẽ dẫn em về ra mắt bố mẹ rồi gả cho em!"
Hắn v**t v* khuôn mặt của cô, ánh mắt trìu mến, nói.

Ngân phì cười, hỏi:
"Em đã đồng ý cưới chưa mà anh vội thế?"
Hử? Lại còn đùa hắn như thế?
"Không đồng ý cũng phải đồng ý!"
Trời đất! Bá đạo hết phần thiên hạ luôn! Thôi, cô đến chịu thôi với anh đó! Ngân nhe răng cười, đáp:
"Em đồng ý mà, cô dâu của anh, chỉ có thể là em mà thôi!"
Hết..
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 95: 95: Ngoại Truyện 1 Game Show 1


Người dẫn chương trình: “Xin chào các độc giả yêu quý, hôm nay tôi được vinh dự tới đây nhận nhiệm vụ làm người dẫn chương trình của Game Show lần này, những câu hỏi mà tôi đưa ra với người chơi, hẳn sẽ không làm độc giả thất vọng.

Tiếp theo đây tôi xin phép được phổ biến luật chơi!”
LUẬT CHƠI GAME SHOW CỦA NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH VUI TÍNH:
Có tổng 4 người chơi, lần lượt họ tên người chơi như sau: Đức, Kiệt, Quang và Tuấn.

Người dẫn chương trình sẽ đưa ra các câu hỏi, nhiệm vụ của người chơi sẽ trả lời câu hỏi đó sao cho đúng nhất, ngọt ngào nhất và báo đạo nhất! Người thắng cuộc khi có lượt bình chọn nhiều nhất sẽ được trao vương miện và được gắn biệt danh là “ÔNG VUA BÁ ĐẠO TRÊN MỌI MẶT TRẬN!”
Ha ha, thấy thú vị chưa nào? Đã đến lúc!

Độc giả: “Khoan đã nào! Vậy còn độc giả chúng tôi làm gì? Ngồi không coi Game Show? Không, chán chết!”
Người dẫn chương trình: “Ấy chết, ấy chết! Xin thứ lỗi cho tôi vì sơ suất không đáng có này! Độc giả ư? Đúng thật là ngồi không coi Game Show thì chán chết! Đừng lo, có nhiệm vụ cho các bạn ngay đây!
Sau mỗi câu hỏi, độc giả sẽ dùng phiếu bình chọn trong tay để bình chọn cho người chơi có câu trả lời mà bạn cho là đúng nhất, ngọt ngào nhất và bá đạo nhất!
Tôi sẽ tổng hợp lại tất cả lượt bình chọn đó để quyết định xem ai là người thắng cuộc.

Vậy nên vai trò của độc giả có sức ảnh hưởng vô cùng to lớn đó nha!”
Đến hẹn lại lên! Và giờ là thời gian cho Game Show bắt đầu rồi!
CÂU HỎI SỐ 1: “Khi đối phương giận dỗi mình một chuyện gì đó mà chính bản thân mình cũng không nghĩ ra, bạn sẽ làm cách nào để đối phương nguôi giận?”

Đức: “Salvia nhà tôi rất thích những nụ hôn kiểu Pháp.

Mỗi khi cô ấy giận dỗi tôi chuyện gì đó, tôi sẽ dùng chính sở thích của cô ấy để dỗ dành cô ấy”
Kiệt: “Trang nhà tôi rất thích ăn đồ ăn vặt, vậy nên mỗi khi cô ấy giận dỗi tôi chuyện gì đó, tôi sẽ phi ngay đi mua cho ấy một túi đồ ăn vặt và cô ấy sẽ xí xóa cho tôi mọi chuyện!”
Trang khi nghe thấy Kiệt nói vậy, kiểu: “Ai là của anh hả?”
Quang: “Phương nhà tôi rất thích đi du lịch, mỗi khi cô ấy giận dỗi tôi chuyện gì đó, tôi sẽ lập tức lên mạng tìm kiếm địa điểm du lịch và đặt vé đi ngay”
Tuấn: “Giận dỗi sao? Tôi dỗ cô ấy trên giường!”
Người dẫn chương trình: “! ”
Bá đạo quá, hết sức bá đạo!
Cùng viết bình luận dưới đây bình chọn xem ông chồng nào có câu trả lời đúng nhất, ngọt ngào nhất và báo đạo nhất nhé!.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 96: 96: Ngoại Truyện 1 Game Show 2


Người dẫn chương trình: “Sau khi tổng lại tất cả lượt bình chọn của độc giả, tôi đã có được kết quả người thắng cuộc ở câu hỏi số 1.

Và Tuấn, nam chính của truyện, con trai cưng của tác giả là người giành chiến thắng!”
Đức: “Chúc mừng em trai nhé!”
Kiệt: “Tiếc thật đấy! Chúc mừng anh hai!”
Quang: “Ở câu hỏi tiếp theo, em nhất định sẽ không thua anh đâu, anh hai à!”
Tuấn: “Cảm ơn mọi người!”
Được rồi, đã đến lúc chuyển qua câu hỏi tiếp theo!
CÂU HỎI SỐ 2: “Điều gì ở đối phương khiến bạn thích nhất?”
Đức: “Tôi thích nụ cười của Salvia, nụ cười của cô ấy như tia nắng của buổi sớm chiếu rọi vào tâm hồn u ám của tôi, nụ cười của cô ấy sưởi ấm, làm tan chảy trái tim băng giá của tôi!”
Người dẫn chương trình: “Oa, Đức có câu trả lời ngọt ngào thật đó nha!”
Kiệt: “Trang là một cô gái tốt bụng, cô ấy luôn nghĩ và đặt người khác lên hàng đầu.

Đó là điểm mà tôi thích ở cô ấy!”
Người dẫn chương trình: “Oa, tuyệt đấy!”

Quang: “Tôi thích những câu nói yêu thương mà cô ấy dành cho tôi, nó đem lại cho tôi cảm giác yên bình một cách lạ kì khi sống trong cái thế giới ồn ào và tấp nập này!”
Người dẫn chương trình: “Không tệ à nha!”
Chà, xem ra người chơi khi đi qua câu hỏi số 1 đã trưởng thành, chín chắn hơn nhiều rồi! Giờ chỉ hóng nốt câu trả lời của trùm cuối nữa là xong!
Tuấn: “Tất cả của cô ấy, tôi đều thích!”
Người dẫn chương trình: “Hay hay!”
Oh my God! Trên cả tuyệt vời à nha! Hừm, câu trả lời lần này của tất cả người chơi đều rất hay và ý nghĩa, thật tò mò xem ai sẽ là người giành được số lượt bình chọn cao nhất đây!
Các bạn độc giả bình luận phía dưới sẽ người dẫn chương trình như tôi biết nhé!
[...]
CÂU HỎI SỐ 3: “Kể về kỉ niệm với đối phương khiến bạn nhớ nhất”
Đức: “Có lần tôi và Salvia về thăm lại trường cũ, cô ấy rủ tôi lên sân thượng và rồi cô ấy nói yêu tôi”
Kiệt: “Buổi sáng hôm đó, sau khi ba chân bốn cẳng chạy khỏi buổi xem mắt do ba mẹ sắp xếp, tôi đến đón Trang, cô ấy ngửi thấy nước hoa phụ nữ trên người tôi liền giận dữ.

Tôi dỗ mãi cũng không nghe, nói hết nước hết cái mà cô ấy vẫn chưa tha thứ.

Tôi làm liều, hôn cô ấy...”

Tuấn nghe vậy liền tranh thủ vào khịa: “Út nhà ta cũng bạo phết”
Kiệt đỏ mặt, nói: “Anh im đi”
Quang: “Cô ấy tổ chức sinh nhật cho tôi, tôi được ăn bánh kem do chính cô ấy làm.

Kỉ niệm đó làm tôi nhớ nhất vì đó là lần đầu tiên có người nhớ và đến và tổ chức sinh nhật cho tôi”
Tuấn: “Lần chơi thử thách ‘trời sinh một cặp’, cô ấy chủ động hôn tôi”
[...]
Người dẫn chương trình: "Giờ là câu hỏi cuối cùng!"
CÂU HỎI SỐ 4: "Nêu một lí do mà đối phương bắt buộc phải thích bạn"
Đức: "Salvia bắt buộc phải thích tôi vì tình cảm tôi dành cho cô ấy là thật lòng, không một chút giả dối"
Kiệt: "Dù có là mặt trăng hay mặt trời, chỉ cần cô ấy thích, tôi sẽ mang về bằng được!"
Quang: "Phương bắt buộc phải thích tôi vì cô ấy sẽ không tìm được người đàn ông thứ hai trên trái đất này xem cô ấy là ngoại lệ đâu!"
Tuấn: "Nếu như cô ấy muốn, tôi có thể chiều cô ấy mọi lúc, mọi nơi!"
Người dẫn chương trình: "Ặc...!người chơi lần này bá đạo quá!"
Độc giả viết bình luận ở dưới để tôi biết người thắng cuộc sẽ được trao vương miện và được gắn biệt danh là ÔNG VUA BÁ ĐẠO TRÊN MỌI MẶT TRẬN! nha! Tạm biệt mọi người ở những chương trình sau.

Bye!"
[...]
Được rồi, được rồi! Game Show của chúng ta đến đây thôi, ngoại truyện ngày mai sẽ kể về tổ ấm nhỏ của Ngân và Tuấn nha mọi người! Những lần thả thính tùm lum giữa cặp vợ chồng trẻ, giận dỗi vu vơ như các cặp đôi mới yêu sẽ không khiến độc giả phải thất vọng đâu nha!.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 97: 97: Ngoại Truyện 2 Tổ Ấm Nhỏ 1


“Bà xã, anh mang giải thưởng về nè”
Hắn về được đến nhà phát là khoe ngay, chơi Game Show xong được gắn cái biệt danh “ÔNG VUA BÁ ĐẠO TRÊN MỌI MẶT TRẬN!”, oách phết chứ đùa.

Hihi, chắc chắn cô sẽ hỏi hắn muốn thưởng gì cho mà coi, phải viết sẵn ra giấy mới được...
“Bố nhanh trốn đi, mẹ đang đi tìm gậy đánh bố đó”
Mặt hắn biến dạng khi nghe câu nói của cậu con trai.

Hể? Sao cô lại tìm gậy hắn? Hắn...!hắn có làm gì sai đâu chứ...
Hay tại...? Hay tại thằng nhóc con này mách lẻo chuyện gì của hắn cho cô? Hừ, hắn biết thừa đấy nha! Hu hu, biết ngay mà, trong nhà này chẳng ai thương yêu gì hắn hết, từ khi thằng nhóc con xấu tính này sinh ra, cô cũng không yêu hắn nữa rồi.

Hở tí là cục cưng, bảo bối, lúc nào cũng chơi đùa với nó, chẳng dành tí thời gian nào cho hắn cả...
Giờ lại còn đi tìm gậy đánh hắn nữa...!Không được! Phen này hắn phải nổi dậy đòi lại công bằng cho bản thân, không thể cứ thế này mãi được! Tiến lên nào!
[...]
Vài phút sau
Khác với cảnh hào húng, đầy ý chí tiến lên lúc nãy thì bây giờ lại yếu đuối nhu nhược biết bao.

Hắn khóc lóc, ngồi quỳ gối trước cửa phòng cô, cầu xin tha thiết:
“Bà xã, anh sai rồi mà...”
Cô trừng mắt, quát:
“Giờ biết sai cũng muộn rồi! Anh hay lắm, được lên truyền hình, nói linh ta linh tinh cái gì không biết”
Vừa quát, cô vừa đập cây gập lên xuống thể hiện sự tức giận, hắn thấy vậy mà run sợ, chỉ dám thút thít chứ không dám nói gì.

Người ngoài nhìn vào họ lại nhầm rằng trong gia đình, người đáng ra là vợ phải thay là chồng mới phải, còn người đáng ra là chồng, phải thay là vợ mới đúng!
Ngân thở dài, đi đến và ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

Cô chẳng thèm quan tâm hắn nữa mặc cho hắn cho hết kéo tay, kéo áo, khóc lóc nãy giờ.
Sớm biết là hắn b**n th**, lại còn khùng điên như vậy thì cô vứt quách hắn ra chuồng gà ở cho rồi.

Đúng là câu “ai rồi cũng khác” có lần cô đọc trên facebook không sai đi đâu được, rõ ràng lúc chưa yêu, hắn ga lăng, lạnh lùng, trầm tính bao nhiêu thì lúc yêu nhau, hắn có tính chiếm đoạt, sở hữu, khùng điên bấy nhiêu!
Haiz, giờ mà được thì cô không thương tiếc gì mà ném hắn ra chuồng gà chơi đấy.
Ngân ngẩng lên nhìn đồng hồ rồi té ngửa ra, thời gian trôi nhanh thật, vậy mà cũng sắp trưa rồi, cô phải nhanh nhanh đi chuẩn bị bữa trưa thôi.

Ngân đứng dậy đi vào phòng bếp chuẩn bị bữa trưa, trước lúc đi vào phòng bếp, cô không quên ném cho hắn một từ là:
“Nhịn!”
Một từ thôi, chỉ một từ thôi mà như muốn móc tim, móc gan hắn ra.

Hu hu, cô cần ác với hắn vậy không? Tuy là đàn ông hẳn hoi nhưng hắn cũng có trái tim mà, cũng biết đau khổ, tổn thương nữa...
Và người vinh dự đứng vị trí thứ nhất trong bảng xếp hạng người luôn làm hắn tổn thương chính là cô! Hức...
[...]
Không được! Trưa nhịn, hắn chịu được! Nhưng tối mà không được nằm ngủ cạnh cô thì hắn không chịu được, hắn xin đầu hàng! Trưa mà cô cho nhịn thì rất có thể tối cô cho ra sopha nằm, hắn bị một lần như vậy rồi, nằm ngủ trên sopha hắn mới biết không ấm và hạnh phúc bằng được nằm ngủ cạnh cô.
Nằm ngủ trên sopha lạnh lắm, hu hu...
Phải nghĩ cách, nghĩ cách...
“Con trai yêu”
Hắn đi lại, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu con trai, cậu bé quay lại nhìn bố và hỏi:
“Bố định nhờ vả con chuyện gì hả?”
Ách, sao suy nghĩ của hắn đều bị thằng nhóc con này đọc hết sạch vậy?
“Con trai yêu, con giúp bố đi chứ bố không nghĩ ra cách gì để dỗ mẹ con hết”
Nói như vậy chắc đủ chân thành rồi nhỉ? Chắc chắn cậu con trai của hắn sẽ mủi lòng mà giúp hắn thôi.

Nhưng không, câu trả lời của thằng nhóc khiến hắn hoàn toàn sụp đổ.

Cậu con trai nhìn hắn, nói:
“Chẳng phải trong Game Show bố bảo khi mẹ giận dỗi thì bố dỗ mẹ trên giường đấy thôi? Đấy, cách đấy, bố dỗ mẹ đi”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 98: 98: Ngoại Truyện 3 Tổ Ấm Nhỏ 2


“Chẳng phải trong Game Show bố bảo khi mẹ giận dỗi thì bố dỗ mẹ trên giường đấy thôi? Đấy, cách đấy, bố dỗ mẹ đi”
Không ngờ mình lại hại chính mình, biết thế trong Game Show không trả lời linh tinh, rồi giờ tự dưng vác hại vào thân...!Biết thế không vì cái vương miện và cái biệt danh vớ vẩn gì đó mà trả lời ngớ ngẩn.

A, lúc này ngồi hối cũng không kịp nữa rồi.
Hừ, biết thế không hỏi thằng nhóc con này, nó có trả lời cũng như không.

Mệt và mất công!
Ông trời ơi, nước đi của con sai lầm quá, cho con đi lại được không?
[...]
Dù đã cố dỗ cô bằng mọi cách hắn có thể nhưng cô vẫn cứ lạnh như băng.

Hắn ngồi ngẫm lại và rút ra một kết luận rằng: Làm gì thì làm nhưng không bao giờ được chọc giận vợ!
Phải, kết luận rất thuyết phục đấy!
“Bố, mẹ hỏi bố có muốn cùng mẹ và con đi siêu thị không?”
Thời tới cản không kịp! Hắn đứng bật dậy, chạy vào nói với cô mà quên mất rằng chưa trả lời cậu con trai của mình.

Cậu bé nhìn bố mình nhảy tung tăng đến chỗ mẹ mà rùng mình, nghĩ bụng: Đàn ông khi yêu ai cũng khùng điên và sến sẩm như vậy sao?
“Có, anh đi!”
Ngân đang định cầm lược lên chải tóc thì chẳng biết hắn từ đâu phi tới và giật lấy lược trên tay cô.

Hắn càng ngày càng hư rồi đấy, xem ra cô phải dạy hắn lại từ đầu rồi.

Chẳng quan tâm tới vẻ cau có của Ngân, hắn vừa chải tóc vừa khen:
“Tóc bà xã thơm ơi là thơm”
Ách, sến súa! Ngân nổi hết cả da gà, cô đến bó tay với hắn luôn.
[...]
“Ôi, đẹp trai quá!”
“Có nên chạy lên ra số điện thoại không nhỉ?”
“Thôi đừng, hình như người ta có chủ rồi”
Tiếng xì xào chủ yếu đến từ phái nữ đang đi mua đồ trong siêu thị, Ngân siết chặt tay, nếu biết đem hắn đến siêu thị rồi thu hút nhiều người như vậy thì cô để hắn ở nhà cho xong.

Hừ, giận thì giận thật nhưng mà người khác giới cứ soi soi chồng mình thế này, một từ bây giờ có thể nói hết cảm xúc trong cô bây giờ là: ghen!

Cậu con trai hết ngước lên nhìn mẹ, lại ngược lên nhìn bố, cậu bé lắc đầu ngán ngẩm.

Bố chẳng biết gì hết, vẫn cứ tươi cười như không mà nhìn mẹ kìa...!như muốn cầm giao đâm người khác ý...
Ái chà chà, bố mà cứ có sức hút với người khác giới như này kẻo có ngày mẹ nhốt bố trong nhà, không cho đi đâu cũng nên.
“Anh gì ơi, anh không phiền thì có thể cho em xin số...?”
“Không em nhé, anh ấy phiền”
Ơ, chưa kịp nói hết câu mà...
Không để cô gái trẻ kia hỏi hết câu, Ngân ôm tay hắn, nở ra một nụ cười thánh thiện nhìn cô gái trẻ kia và nói.

Biết điều thì tránh xa chồng bà ra nha con, đụng vào chồng bà, bà nhai đầu mày!
Cô gái trẻ kia ngượng quá khi bị từ chối liền đỏ mặt quay đi, lúc cô gái kia đi xa rồi, Ngân véo mạnh vào tay hắn, nói:
“Đáng ghét!”
Ủa, hắn có làm gì sai đâu mà bảo hắn đáng ghét vậy? Kì quá à, có biết nói vậy là hắn tổn thương lắm không? Hắn ôm eo cô, hỏi:
“Bà xã ghen đấy à?”
Như bị nói trúng tim đen, Ngân đỏ bừng mặt, ú ớ chẳng nói được gì.

Làm gì có chứ...!cô không có ghen gì hết á, không có ghen gì hết!
Về phần hắn thì vui vẻ vô cùng, cô biết ghen là còn yêu hắn rồi, hạnh phúc quá trời luôn! Hành động từ chối người khác giới có ý định tiếp cận chồng mình bằng sáu từ đơn giản của Ngân hôm nay thật đáng lên báo chí!
Cả ngày hôm đó, hắn cứ nhai đi nhai lại câu hỏi như là “bà xã ghen à?”, “bà xã ghen đấy ư?” hoặc đại loại thế làm cô phát bực.

Thế đấy, hai vợ chồng trẻ chỉ nói chuyện xoay quanh đến buổi đi siêu thị là hết giận dỗi nhau luôn rồi..
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 99: 99: Ngoại Truyện 4 Tổ Ấm Nhỏ 3


“Mẹ, con về rồi”
“Ôi, cục cưng của mẹ, lại đây mẹ thơm cái nào”
Ngân dang rộng cánh tay đón cậu con trai vừa đi học về, cô đặt một nụ hôn lên má nó, hỏi:
“Hôm nay cục cưng ở lớp có vui không?”
Cậu bé ôm chầm lấy cô, cười tít mắt nói:
“Vui lắm ạ!”
“Thay quần áo đi rồi ra đây với mẹ”
Ngân nhắc nhở cậu con trai, cậu bé vâng lời rồi ngoan ngoãn đi về phòng thay quần áo.

Hắn để ba lô của cậu con trai xuống ghế rồi cố ý đứng sát lại gần cô, nói:
“Bà xã, anh cũng muốn được thơm”
Ngân hừ lạnh rồi dẫm mạnh vào chân hắn.

Đồ khùng! Đã khùng lại còn thích đòi hỏi! Haiz, chẳng biết người nào xấu xa cứ nhân lúc hai mẹ con cô đã ngủ say rồi đẩy cậu con trai bé bỏng của cô xuống cuối giường nằm, còn mình thì nằm cạnh và ôm cô đến nghẹt thở mới chịu buông.
Hắn nhìn cô, vừa ra vẻ đáng thương, vừa ra vẻ đòi hỏi nhưng khổ thân thay, cô chẳng thèm để mắt đến, chỉ bận tâm vào việc của mình.
[...]
“Tuấn, ra đây buộc tóc giúp em”
Ngân từ trong phòng bếp nói vọng ra, nghe lệnh bà xã, hắn từ bỏ đống tài liệu đang làm dở, đứng dậy chạy ra phòng bếp giúp cô.

Cậu con trai cũng chạy vào theo hóng hớt.
Buộc tóc xong, hắn muốn có thời gian riêng tư với cô một tí mà có cậu con trai đáng yêu ở đây nên không tiện cho lắm, hắn nghĩ cách phải đánh lạc hướng nó, bèn nói:
“Oa, đến đoạn siêu nhân đánh yêu quái rồi kìa”
Hồi còn con nít, ai chả mê phim siêu nhân, đến cả hắn nhìn vậy thôi chứ hồi xưa cũng mê siêu nhân lắm nha, mê đến nỗi bị ảo tưởng sức mạnh! Vì ba mẹ không cho mua đồ chơi bạo lực như súng, kiếm mà các siêu nhân hay dùng nên hắn chỉ có thể tưởng tượng cây thước kẻ, đôi đũa là súng, là kiếm.

Nhớ lại tự dưng thấy ngượng!
Thằng nhóc Minh, cậu con trai của hắn cũng không ngoại lệ, thậm chí nó còn mê siêu nhân hơn cả hắn hồi bé.

Trước giờ hắn luôn nghĩ mình là fan cuồng, fan cứng nhất không ai sánh bằng, giờ tự dưng có người fan cuồng, fan cứng hơn mình, nghĩ mà thấy ghét!
Nghe bố nói đến đúng đoạn gây cấn mà mình thích, nhóc Minh tin ngay, cậu bé không hứng hóng hớt nữa mà chạy ra phòng khách xem siêu nhân.

Chỉ đợi có vậy, hắn nhanh chóng hành động, hắn vuốt gọn tóc cô qua một bên và cắn mạnh vào cô Ngân.

Ngân đỏ bừng mặt, con dao trên tay cô rơi xuống đất kêu “keng” một tiếng.
Đau...

“Thôi nào, em còn nấu ăn”
Ngân đẩy hắn rồi cúi xuống nhặt con dao, hắn vẫn chưa có ý định quay về phòng nên nán lại phòng bếp cùng với cô, hắn cứ mân mê vết cắn do mình gây ra trên cổ cô.

Cũng đã lâu rồi hắn và cô mới có không gian riêng tư như vậy.
[...]
Cạch
“Cục cưng, đến giờ ăn rồi”
Ngân đặt bát được sườn xào chua ngọt xuống bàn rồi đi lại vỗ nhẹ vào vai nhóc Minh, cậu bé tuy còn mải xem siêu nhân nhưng nghe lời mẹ liền đứng dậy đi rửa tay, chân và ngồi vào bàn ăn.
Hắn kéo ghế cho nhóc Minh, cô ngồi trước rồi mới kéo ghế cho mình ngồi.

Xới cơm cho cả nhà xong, hắn gắp sườn vào bát cô và nói:
“Ăn nhiều vào, dạo này em gầy đi rồi đấy!”
Hắn không muốn thiên hạ đặt cho biệt danh “hút máu vợ” đâu, kết hôn rồi không những tăng cân mà cô còn sụt đi, trông đến là thương! Và còn một lí do khác nữa, hihi, cô đầy đủ thì hắn “ăn” mới thích!
Ngân chớp chớp mắt nhìn hắn vẻ không tin vào bản thân khi nghe được câu như vậy.

Nhóc Minh không muốn mẹ cứ dán chặt mắt vào bố như thế nên cũng bắt chước theo hắn, cậu bé gắp một miếng sườn vào bát cô, nói:

“Mẹ ăn nhiều vào, nhìn mẹ béo lên mới xinh!”
Ngân quay sang nhìn cậu con trai 5 tuổi cầm đũa có phần chưa quen đã học thói bắt bước thì bật cười, cô xoa đầu cậu bé, hỏi:
“Vậy mẹ như này không xinh hả?”
Nhóc Minh lập tức lắc đầu, nói:
“Vẫn xinh nhưng béo lên xinh hơn”
Hừ, thằng nhóc con đáng ghét, cô mới để ý hắn một tí thôi mà đã quay phắt sang thằng nhóc con kia rồi...!Trời ơi, hắn ứ chịu đâu!
[...]
Trong căn nhà của một tòa chung cư vang lên tiếng nói của tất cả thành viên, thật ấm cúng và hạnh phúc biết bao.
“Bà xã nấu ngon nhất!”
“Mẹ của con nấu ngon nhất quả đất!”
“Khiếp, hai bố con chỉ giỏi nịnh thôi”.
 
Back
Top Bottom