Ngôn Tình Chú Xấu Xa Biết Thả Thính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 20: 20: Đưa Chị Dâu Đi Khám


Hắn ngơ ngác hỏi lại:
"Không được cái gì?"
Ai da, anh hai cứ thích làm người ngu ngơ là sao? Đừng tưởng tụi em không biết, thật ra tụi em biết thừa nha! Quang và Kiệt vẫn tiếp tục cười, nói:
"Nhóc còn bé mà anh hai vẫn không tha, ghê thật cơ đấy!"
Hử? Sao hai đứa này cứ thích nói ẩn ý thế nhỉ? Nghe mà không hiểu nổi, hắn gạt tay Quang và Kiệt ra, nói:
“Làm bữa sáng đi, tí nữa còn phải đưa nhóc này đi khám nữa!”
Oa, mới tối qua thôi mà nay đã đưa vợ đi khám rồi! Anh hai cũng thật là một người chồng tuyệt vời nha! Thế là suốt bao nhiêu năm Quang và Kiệt cũng có cháu bế rồi, hạnh phúc! Thế từ giờ phải gọi nhóc kia là chị dâu à? Chậc, cũng khá là ngượng mồm đây!
[…]
"Anh hai, nếu là bé gái thì anh định đặt tên là gì?"
Nhớ ra đứa cháu bản thân luôn mong chờ, Quang gặng hỏi.

Dù sao thì đứa trẻ nào sinh ra cũng phải có tên, có tuổi, tốt nhất là nên nghĩ đặt tên từ bây giờ.
Hắn đang ăn mà suýt chút nữa sặc.

Con gái? Con gái nào? Hắn định trả lời rồi lại thôi vì nghĩ đơn giản Quang chỉ đang đùa mình.
Không thấy hắn trả lời, Quang hiểu luôn, biết ngay anh hai chưa có sự chuẩn bị gì mà.

Sắp được làm bố rồi mà còn thế đấy!
Chưa nghĩ ra tên cho con gái thì chắc con trai cũng đã nghĩ ra rồi nhỉ? Quang hỏi tiếp:
"Con trai anh định tên như thế nào?"
Khụ khụ! Cùng một bữa ăn, hắn suýt sặc tận hai lần, hắn lấy giấy khô lau mồm, hỏi:
"Con trai, con gái nào ở đây?"
Quang và Kiệt nhìn nhau rồi cùng thở dài ngao ngán.

Mọi chuyện rõ rành rành ra đấy rồi mà anh hai vẫn còn giấu diếm.

Nhìn sơ qua vậy thôi chứ Quang và Kiệt đây hiểu biết nhiều lắm.
Vậy nên hot search nào hai anh em chả biết, chả nghe, thuộc nằm lòng luôn ý chứ!
Hôm nay cô có vẻ không chõ mồm vào mọi chuyện như mọi khi, cô ngồi im một cách lạ thường.

Vì sao cô không dám nói gì? Không phải vì sợ ai hay gì đâu!
Mà cái răng nó phản chủ bà nó rồi! Chỉ cần cử động nhẹ thôi là á...ôi cha mẹ ơi, đau muốn chết ý! Chợt cảm nhận được có cơn đau, Ngân nhíu mày, túm chặt lấy gấu quần.
Đúng lúc hắn quay lại thấy vậy liền ôm lấy Ngân, vừa xoa lưng vừa an ủi:
"Không sao đâu, một tí là hết ngay thôi"

Cảm giác đau buốt không còn nữa, tất cả đều đã dịu đi...
Cơm...chó! Đích thị là cơm chó rồi, cơm chó siêu chất lượng luôn ý.
Lúc đầu Kiệt cũng không định kiếm người yêu hay lập gia đình gì đâu nhưng mà nhìn thế này tự dưng muốn có ghê...!Hức, ước ao...
Hắn nhăn mặt khó chịu khi nhìn thấy cô cuộn tròn trong lòng mình đau đớn.

Phải nhanh nhanh đưa nhóc con này đi khám thôi!
Hắn kêu Quang và Kiệt nhanh chóng dọn bữa rồi lái xe đưa Ngân đi khám.

Kiệt và Quang không phản đối mà lập tức đứng dậy dọn bát đĩa rồi nhanh nhanh chuẩn bị xe để chở cô đi khám.
Hi sinh bữa ăn vì đứa bé trong bụng, vì sức khoẻ của "chị dâu".
Trên xe
Hú, anh hai nhìn vậy mà cũng chu đáo phết ha! Mới hôm qua mà hôm nay anh đã đưa "chị dâu" đi khám rồi.
Mà thôi kệ, đi khám để xem mọi chuyện sẽ đi về đâu.

Kiệt quay xuống hóng hớt không khí giữa đôi vợ chồng trẻ.

Chà, thật ngọt ngào!
Thấy Ngân cứ rúc trong lòng hắn, Kiệt hỏi đùa mặc dù đã biết trước câu trả lời:
"Nhóc đau gì thế anh hai?"
"Đau răng!"
Hể? Cái gì? Thế tối qua thực sự không...? Thực sự không phải là đau vì chuyện đấy à?.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 21: 21: Một Đêm Mạnh Mẽ


"Nhóc đau gì thế anh hai?"
"Đau răng!"
Hể? Cái gì? Thế tối qua thực sự không...? Thực sự không phải là đau vì chuyện đấy à? Tối qua thực sự không có chuyện gì cả? Sao có thể chứ? Cậu không chịu đâu, muốn có cháu bé cơ.
À đúng rồi, cậu quên mất một điều là anh hai thiếu gì người con gái để theo đuổi đâu, việc gì phải là nhóc kia, huống hồ nhóc con đang thiếu nhi.

Mà anh hai thì cần đếch gì thiếu nhi cơ chứ? Chết rồi, nghĩ sai về anh hai mất rồi.
Kiệt nhìn hắn vẻ ăn năn, hối lỗi lắm.

Huhu, xin lỗi vì nghĩ sai về anh hai nha!
Mặc dù biểu cảm bên ngoài Quang thản nhiên lắm nhưng sâu bên trong rối loạn hết lên.

Vậy là lại lỡ mất một cơ hội có cháu bế rồi, tiếc quá!
A, khoan đã! Vậy còn vết răng trên cổ anh hai? Vết đấy...từ đâu mà ra? Chả nhẽ đợi lúc cả nhà ngủ hết, anh hai trốn đi quẩy bar? Thôi thì hỏi cho chắc, ngồi suy diễn đến quái bao giờ.
Kiệt chỉ vào cổ hắn, hỏi:
“Dấu hickey yêu thương gì thế anh hai?”
Hắn đỏ bừng mặt, rốt cuộc vẫn bị phát hiện à? Rõ ràng che rất kĩ rồi mà nhỉ? Hắn nhìn xuống, ách, nhóc con đáng ghét này...nhóc kéo cổ áo của hắn xuống từ bao giờ thế? Hắn quay qua chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào mặt Kiệt, nói nhỏ:
“Tối qua nhóc này cắn...”
Ồ, nhóc này bị đau răng mà vẫn rất là bạo à nha! Kiểu con gái táo bạo như này, bây giờ hiếm lắm cơ.
[...]
“Nguyễn Hoài Ngân, mời vào trong!”

"Ư..."
Ngân sợ hãi túm chặt lấy áo hắn, khẽ kêu lên.

Hức, đau răng đã đáng sợ rồi, đi khám răng còn đáng sợ hơn...
Phụt, nhóc con này nhiều lúc trông cũng đáng yêu thật đấy! Cứ tưởng mạnh mẽ, rắn rỏi, ngờ đâu cũng có một mặt yếu đuối như vậy.

Hắn vuốt lưng cô, nhẹ nhàng nói:
"Không phải sợ, chú vào cùng cháu!"
Ngân khẽ gật đầu đồng ý, có chú là tuyệt vời nhất!
[…]
"Huhu..."
Nhìn thấy quá nhiều máy móc được đặt trong phòng, Ngân sợ đến mức phát khóc.
Sao nhiều người quá vậy? Còn nhiều máy móc nữa, tất cả sẽ dùng cho việc khám răng ư? Không, cô sợ...
Ngân ôm chặt lấy hắn không rời, chỉ sợ hắn đi mất.
Hắn không đẩy cô ra mà bế cô đến chỗ ngồi để khám.

Khi nào nhìn thấy ánh sáng lóe lên trước mặt, Ngân sợ hãi nắm chặt tay hắn.

Hắn nhẹ nhàng, nói:
“Nhắm chặt mắt lại, một tí là xong ngay”

Nghe lời hắn, Ngân nhắm chặt mắt, không sao đâu, chỉ một tí là hết thôi.

Nếu không hết nhanh thì chú là kẻ nói dối!
Quả nhiên, niềm tin không đặt nhầm chỗ, chỉ vài thao tác đã xong hết mọi việc.

Phù, thế là cái răng đau đáng ghét đã không còn nữa...
Nhổ răng xong, người đi cùng phải thanh toán và làm một số việc nên hắn bế Ngân ra chỗ Kiệt và Quang, còn mình thì đi theo cô bác sĩ nha khoa.

Ngân một phần vì đang kẹp bông trong mồm và vừa mới nhổ răng nên còn đau, chẳng nói được gì.

Nhưng...có cảm giác chú sắp bị ăn thịt!
[...]
Oa, đẹp trai quá luôn! Đúng là mĩ nam nhân mà...
Cô bác sĩ nha khoa nhìn hắn vẻ trầm trồ, thán phục, bác sĩ thì vẫn là bác sĩ, đâu ra cái chuyện bác sĩ nha khoa không được mê trai kia chứ? Chẳng nói đâu xa, tất cả người đang có ở đây mọi ánh nhìn đều hướng vào hắn mất rồi.
Đi vào được một lúc mà chẳng thấy bác sĩ nha khoa nói gì, hắn ngẩng đầu lên hỏi:
“Bác sĩ này...tôi thanh toán được chưa?”
Cô bác sĩ nha khoa kia sực tỉnh khi nghe câu hỏi của hắn, chết cha, mê trai quá nên quên mất việc phải làm rồi.

Cô bác sĩ ho khù khụ mấy tiếng rồi đưa cho hắn một tờ giấy, nói:
“Khụ khụ...!Phiền anh ký vào đây”
Hắn gật đầu cúi xuống ký vào tờ giấy.

Lúc hắn cúi xuống, cô bác sĩ vô tình để ý được có dấu hickey trên cổ...
Anh đẹp trai này có người yêu rồi ư? À không, lập gia đình và có vợ mới phải chứ! Cô nhóc vừa nhổ răng chắc là con gái của họ nhỉ?
Nhìn dấu hickey mới thế kia chắc là tối qua mạnh mẽ lắm ha?.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 22: 22: Bị Bắt Cóc 1


"Khụ khụ...!Phiền anh ký vào đây”
Hắn gật đầu cúi xuống ký vào tờ giấy.

Lúc hắn cúi xuống, cô bác sĩ vô tình để ý được có dấu hickey trên cổ...
Anh đẹp trai này có người yêu rồi ư? À không, lập gia đình và có vợ mới phải chứ! Cô nhóc vừa nhổ răng chắc là con gái của họ nhỉ?
Nhìn dấu hickey mới thế kia chắc là tối qua mạnh mẽ lắm ha?
Ai da, đầu óc đen tối quá! Tỉnh lại, tỉnh lại.

Không được nghĩ chuyện bậy bạ như vậy nữa, a...
Cô bác sĩ nha khoa đập bộp vào hai bên má của mình để giúp bản thân tỉnh táo lại.
Hắn rút từ trong ví ra một số tiền kẹp vào tờ giấy mình vừa ký, quay sang nói với cô bác sĩ nha khoa:
“Xong xuôi rồi, cảm ơn bác sĩ”
Cô bác sĩ nha khoa cầm lấy tiền và tờ giấy, gật đầu với hắn.

Chẳng còn lý do gì ở lại nên hắn ra về luôn.
[...]
“A, sao anh hai đi đâu mà lâu thế?”
Kiệt nằm ườn ra ghế đá, thở dài than vãn.

Nóng muốn chết, muốn về nhà, muốn ăn kem, muốn ăn đá bào,...tóm lại là không muốn nằm ở ngoài trời nóng như thế này! Ai mà chịu cho nổi! Vừa nóng lại còn vừa khát nữa, hức...
Ngân cũng sốt ruột không kém gì Kiệt nhưng mà không phải vì trời nóng hay gì đâu, sốt ruột là vì chú kia kìa.

Chú đi đâu mà lề mề thế không biết, hay là chú đi vụng trộm với chị nào? À không, phải có một niềm tin to lớn dành cho chú, chắc chắn chú bị ai ăn thịt mất rồi!
Chậc, mồm đang ngậm cục bông to bự như này thì làm sao ăn nói được gì, phiền thế không biết.

Cô lại có một suy nghĩ ngây thơ thoáng qua: Ước gì được là những cụ già.

Vì sao ư? Vì hầu như những cụ già đều móm mà móm thì làm gì có răng để đau, cũng đâu có phải nhổ răng.
“Anh Quang, em chịu hết nổi rồi.

Anh đi mua giùm em chai nước lạnh với”
Kiệt chọc tay Quang, thều thào nói với anh.

Quang cũng mệt đâu kém, mồ hôi mồ kê ướt đẫm cả lưng áo, chỉ là không thích than thở giống Kiệt mà thôi.

Quang níu mày khi nghe lời nhờ vả của Kiệt, cốc vào đầu cậu một cái, nói:
“Chỉ biết sai vặt là giỏi thôi!”
Dù nói vậy nhưng Quang vẫn đứng dậy đi mua nước giúp Kiệt.

Hức, lúc khó khăn mới biết ai là bạn, Kiệt yêu anh ba nhất luôn ý!
Mười phút sau
Mặt Kiệt tối sầm lại, lại một người đi mất hút không thấy về, rõ sầu.

Anh ba ơi là anh ba, anh đi mua chai nước có cần lâu vậy không? Anh ba đang thử thách thằng út này à? Thằng út thua rồi, anh ba mau mua nước về cứu em...
A, càng chờ càng mất mà...!Anh Quang giờ cũng chạy biến đâu rồi không biết, còn chú giờ thì chẳng ai biết ở đâu.

Hay là chú bị bắt cóc nhưng bị anh Quang phát hiện, thấy anh mình bị nhét giẻ vào mồm, Quang liền làm anh hùng cứu nam nhân.

Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, Quang là người tiếp theo bị nhét giẻ vào mồm...!Thật là một cái kết buồn.
Không được, Ngân không thể ngồi đây nhìn họ như vậy (rõ ràng là chính bản thân mình vẽ truyện ra), phải đi cứu họ.

Ngân quay qua nói với Kiệt:
“A Iệt,...em a ỗ ày ó út iệc...” (Anh Kiệt,...em ra chỗ này có chút việc...)
Kiệt đang mệt nên không muốn nói dài dòng mất thì giờ, cậu đáp bừa một câu:
“Ừ...”
Thật ra xin phép chỉ cho có, không đợi Kiệt đồng ý, Ngân đã chạy đi mất rồi.
[...]
“Đại ca có nhìn thấy con bé kia không?”
Một tên áo đen, che gần hết mặt chỉ để lộ mỗi mũi ló ra từ bức tường không xa cô cho lắm, hắn nhìn cô rồi quay lại nói với đại ca của mình.

Tên trùm sỏ kia cũng nhìn theo rồi gật đầu, ra lệnh:
“Thấy, tóm nó lại đi!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 23: 23: Bị Bắt Cóc 2


“Đại ca có nhìn thấy con bé kia không?”
Một tên áo đen, che gần hết mặt chỉ để lộ mỗi mũi ló ra từ bức tường không xa cô cho lắm, hắn nhìn cô rồi quay lại nói với đại ca của mình.

Tên trùm sỏ kia cũng nhìn theo rồi gật đầu, ra lệnh:
“Thấy, tóm nó lại đi!”
[...]
Một tiếng sau
Kiệt ngẩng lên nhìn hắn rồi lại buồn bã cúi xuống, hai tay cậu đan chặt vào nhau, mồ hôi từ tay cứ thế mà chảy ra.

Chắc anh hai bây giờ đang tức giận lắm nhỉ? Tất nhiên là vậy rồi,vì Kiệt trông chừng nhóc kia không cẩn thận, thế nên mới...
“Kiệt, kể rõ anh nghe”
Kiệt “dạ” nhẹ một cái rồi kể rõ cho hắn nghe:
“A Iệt,...em a ỗ ày ó út iệc...” (Anh Kiệt,...em ra chỗ này có chút việc...)
Kiệt đang mệt nên không muốn nói dài dòng mất thì giờ, cậu đáp bừa một câu:
“Ừ...”
Ngân vừa mới chạy đi thì cũng là lúc hắn và Quang quay lại.

Thật ra chẳng phải vì hắn bị bắt cóc xong Quang nhìn thấy giúp đỡ gì đâu.

Hắn đang đi thì thấy tiếng hét kêu có trộm, hắn không hề đắn đo suy nghĩ liền đuổi theo luôn, khi sắp dồn trộm được vào một con ngõ thì chẳng biết oái oăm thế nào cũng là lúc Quang đi mua nước ra.

Và thế là đâm sầm vào nhau...
Trong lúc Quang ngã oạch ra đấy, tên trộm nhân cơ hội chạy thoát, chỉ là thoát thân chứ không thoát vật, đồ bị cướp bị vứt lại.

Thôi kệ, lấy lại đồ bị cướp cũng tốt rồi! Có duyên gặp lại hắn sẽ đích thân quật ngã tên trộm kia.
Một lúc sau hắn hỏi mới biết thì ra chỉ trong ngõ này mới b*n n**c, cũng không xa phòng khám cho lắm, tên trộm vào ngõ này để trốn, cũng chả dám đi đâu xa.

Thế thì tóm lại dễ rồi.
Không ngờ lại gặp sớm đến như vậy...
Kẻ bắt cóc Ngân chính là tên trộm đồ kia!
Lần này mày chết chắc dưới tay ông rồi!
Kiệt ngẩng lên nhìn hắn, nói:
“Anh hai, em...”
Nhưng cậu chưa kịp nói hết câu đã bị hắn chặn họng.
“Không cần phải nói gì cả”
Anh hai...sao anh lạnh lùng với em như thế? Bỗng dưng trái tim Kiệt nhói đau, sống mũi cay cay, muốn khóc quá!
[...]
“Đại ca, chúng ta sẽ không bị phát hiện chứ?”
“Mày đừng có xoắn lên như thế, không sao đâu!”
Một tên khẳng định chắc nịch với đồng bọn.

Hơ? Đây là đâu? Á, cảm giác đầu tự dưng nhói một cái...
Sau khi bị đánh ngất đi thì cô được đưa đến một cách xa phòng khám không xa, Ngân bị đánh thức bởi cuộc nói chuyện giữa hai tên áo đen lạ mặt.

Chậc, xui xẻo thế nào từ anh hùng lại bị biến thành con tin thế này? Không chịu đâu mà!
Tay chân bị trói ra đằng sau, mồm bị dán băng dính, còn cái gì bất lực hơn thế không?
“Ủa, mày tỉnh rồi à?”
Một tên áo đen đi lại về phía cô, nở nụ cười giễu cợt.

Ngân trừng mắt nhìn hắn, mồm mấp máy gì đó.

Chết tiệt, cái băng dính khốn khiếp! Bị bịt mồm như thế này có mồm cũng như không.
Ngân mấp máy môi, nói: Tháo băng dính khỏi mồm ta!
Mong rằng tên áo đen đang đi lại đây hiểu được cô đang nói gì, làm ơn hãy là một kẻ bắt cóc thông minh.

Quả nhiên không phụ sự kì vọng của cô, tên áo đen đã hiểu được lời cô nói.

Hắn ta xé toạc băng dính khỏi mồm cô, không hề nương tay với một con nhóc.

Hắn ta ngồi xổm xuống ngay trước mặt cô, gọi bằng giọng giễu cợt:
“Haha, này con nhóc kia”
Không có mồm đáp chứng tỏ bị câm! Ngân trừng mắt, gằn giọng đáp lại:
“Ngươi gọi gì bổn tiểu thư?”
Haha, được, được lắm! Gan dạ, ta rất thích! Hắn ta nâng cằm cô lên, l**m môi, nói:
“Cũng không đến nỗi.

Mày đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của tao rồi đấy!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 24: 24: Bị Bắt Cóc 3


“Haha, này con nhóc kia”
Không có mồm đáp chứng tỏ bị câm! Ngân trừng mắt, gằn giọng đáp lại:
“Ngươi gọi gì bổn tiểu thư?”
Haha, được, được lắm! Gan dạ, ta rất thích! Hắn ta nâng cằm cô lên, l**m môi, nói:
“Cũng không đến nỗi.

Mày đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của tao rồi đấy!”
Cái beep gì? Tên này bị khùng à? Đẹp trai bà đây còn chê chứ nói đếch gì tới cái tên xấu trai như này? Thật là, bệnh tự luyến cần chữa khẩn cấp!
“Mày đừng có làm bậy”
“Dạ vâng!”
Bị đại ca cảnh cáo, hắn ta liền bỏ cằm cô ra, Ngân nhân lúc này cắn mạnh vào ngón trỏ của hắn làm hắn hét toáng lên.

Không thể kiềm chề nổi cơn tức giận, hắn ta vung mạnh tay hất cô ra khiến Ngân ngã nhào ra đất.

Vì hắn ta ra lực mạnh nên cô cũng xây xát không ít.
Hừ, chẳng biết nương tay với con nít gì cả.

Độc ác, quá độc ác!
Hắn ta không thèm đếm xỉa gì đến cô nữa, bực bội mang ghế ra cổng ngồi hút điếu thuốc.

Giờ trong khoảng trống mênh mông này chỉ còn Ngân và tên kia gọi là “đại ca”.
Ngân ngẩng lên nhìn tên “đại ca” kia, sao cảm giác tên này hiền hơn tên tự luyến kia thế nhỉ? Và lại có cảm giác gì đó quen quen nữa...!Ai đây?
Mà ai thì cũng không quan trọng, cái chính giờ là cô còn phải ở đây đến bao giờ? Hức, tự dưng nhớ mọi người và chú ghê!
Liệu mọi người có nhớ cô không nhỉ? Hay là mọi người quên mất cô rồi? Không không, chắc chắc mọi người không phải người như vậy! Ừm, mong là như vậy!
[...]
“Quang, tìm được chưa?”
Sau một lúc đợi kết quả tìm kiếm của Quang, hắn sốt ruột hỏi.

Quang thở dài đầy ngao ngán, nói:
“Không được anh à!”
Hắn chửi thầm một câu rồi đập mạnh tay xuống vô lăng.

Chợt nhớ ra có một thiên tài đang ngồi ngay phía sau, hắn quay lại, nhìn Kiệt đang cúi gằm mặt xuống, nói:
“Thay vì ngồi đấy trách bản thân sao không tìm nhóc cùng anh hai và ba đi?”
Kiệt lập tức gật đầu nhận ngay việc, không hề nề hà một chút nào.

Anh hai đã tạo cơ hội như vậy, sao cậu có thể từ chối chứ? Anh hai còn nhờ là còn nhớ, còn quan tâm cậu.

Việc dù có bé tí hay to lớn cỡ nào, cậu cũng nhận.

Đơn giản vì họ là những người cậu yêu quý và họ là những người cậu không muốn mất đi.
[...]
Chậc, làm sao để thoát khỏi đây? Ngân ngó trái ngó phải nhưng chả tìm được cách nào đành bất lực nằm ra sàn.

Với tình trạng như thế này thì đi đâu được?
Mọi người ơi...sao mọi người lâu đến vậy?
[…]
"Anh hai, anh ba, em tìm ra rồi!"
Kiệt mừng quá đến nổi đứng bật dậy thì cụng đầu trúng trần xe khiến cậu phải vội vàng ngồi xuống kêu đau.
Quang che miệng cười trước hành động ngớ ngẩn của cậu.

Anh ba! Vậy mà lại cười mình...(xấu hổ).
Hắn yên lòng được phần nào, quay xuống lấy máy tính từ tay Kiệt.

Thấy anh hai lấy máy tính, Kiệt cũng không giữ làm gì, liền đưa cho hắn.
Hắn sau một hồi nhìn vào màn hình máy tính liên tục thì đã thuộc nằm lòng đường đi đến nơi Ngân bị bắt cóc.

Chậc, xa tận chân trời gần ngay trước mắt! Vậy mà hắn lại không nghĩ ra, sơ suất quá!
Cũng tại hắn hoàn toàn loại chỗ này khỏi tầm ngắm.

Lần sau phải rút kinh nghiệm mới được.
Sơ hở quá, sơ hở quá!
Hắn nhìn vào màn hình máy tính, chợt nghĩ ra được ý hay, hắn nở nụ cười tà mị, nói nhỏ:
“Lần này mày không thoát được đâu”
Dám động vào người của ông đây, mày nghĩ mày sống nổi sao?.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 25: 25: Bị Bắt Cóc 4


Hắn nhìn vào màn hình máy tính, chợt nghĩ ra được ý hay, hắn nở nụ cười tà mị, nói nhỏ:
“Lần này mày không thoát được đâu”
Dám động vào người của ông đây, mày nghĩ mày sống nổi sao?
[...]
“Hừ”
Hắn ta nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, nhìn sơ qua là biết hắn ta đang tức giận.

Vì cái gì ư? Tại cô cả đấy! Chậc, hắn ta hận không thể b*p ch*t cô luôn và ngay, thật ngứa mắt!
Rốt cuộc đại ca bắt con nhóc quỷ quái này về đây làm gì? Chúng ta có phải bắt cóc đâu? Là kẻ trộm đồ chứ đâu phải trộm người...
Hắn ta bực tức đi về phòng lấy thứ gì đó rồi quay lại, đứng trước mặt cô.

Ngân ngẩng lên nhìn hắn ta với gương mặt chẳng mấy gì hứng thú.

Tên tự luyến này lại thích bày trò gì đây?
Bùm...
Ngân mở to mắt kinh ngạc.

Vậy mà cô lại bị bắn...
Không, cô không thể chấp nhận nổi! Không thể chấp nhận rằng...
Tại sao tên tự luyến kia lại dám dùng súng nước để bắn cô kia chứ?

Bị phun hết nước vào mặt rồi, Ngân lườm hắn ta, nói:
“Đi chết đi”
Rầm
Hắn ta, tên trùm sỏ và Ngân cùng lúc quay về hướng cả nơi phát ra tiếng động lớn.

Đó là...!không được, hai tên này dám bắt cóc mình, phải cho chúng ném trải mùi vị đau khổ! Ngân lăn đi lăn lại trên nền đất, bụi bẩn, đất cát cứ thế mà dính hết lên người cô.

Cuối cùng sau một hồi lăn lộn cho đã, đầu tóc cô bù xù, quần áo lấm lem toàn là đất cát (đất ở đây vô cùng bẩn mà chị nhà cũng liều ghê).
Hắn liếc một hồi quanh cái chỗ khỉ ho cò gáy này, à thì ra chỗ này là phía sau của quán nước, thảo nào hắn không nhận ra.

Một lũ ranh con, dám lừa ông mày!
Rồi hắn quay qua nhìn cô lại càng khiến hắn tức giận hơn.

Nhóc con hắn vất vả nhặt về mà lại có người dám làm bẩn nó, hắn giết không tha!
Vì quá bất ngờ trước đòn tấn công không được báo trước của hắn, Kiệt và Quang nên bọn bắt cóc cứ đứng đấy há hốc mồm.

Tại sao bọn nó vào được đây? Rõ ràng phía sau của quán nước được khóa kĩ càng lắm cơ mà? Chậc, xem thường bọn chúng mất rồi...
Soạt...
Chẳng biết mò được ở đâu khẩu súng, tên trùm sỏ nhanh nhẹn lấy ra chĩa trước mặt cô, nhìn hắn, đe dọa:
“Đằng nào cũng tìm ra rồi, tiện đây tao nói luôn.

Nếu muốn mang con nhóc này đi thì mang tiền đến đây!”
Súng? Tự chế sao? Chết tiệt, bọn chúng nhòn như vậy mà lại có súng? Giờ không phải là lúc trêu đùa bọn chúng, Quang ý thức được chuyện gì đang xảy ra, hỏi:
“Bao nhiêu?”
Đạt được mục đích của bản thân, tên trùm sỏ cười phá lên:
“Khá, khá lắm.

10 tỷ, mày nghĩ cái giá này có là ít quá không?”
10 tỷ? Quang nhìn hắn muốn hỏi ý kiến.

Hắn không đáp, chỉ hướng ánh mắt về phía cô.

Anh hai, giờ không phải là lúc nhìn con nhóc đó đâu...
Nhìn anh hai bình chân như vại mà Quang rối hết cả lên.

Nhìn Quang lúng ta lúng túng, tên trùm sỏ thỏa mãn lắm nhưng khi quay qua nhìn hắn bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra thì hắn ta phát cáu, hắn ta tiếp tục đe dọa:
“Tao cho chúng mày 1 phút, một là...”
Pằng
Lời nói của hắn ta bị chặn lại bởi tiếng súng chẳng biết ai gây ra, lúc định hình lại được mọi chuyện thì khẩu súng tên trùm sỏ chĩa trước mặt cô đã rơi vào tay hắn thì lúc nào.
“Hehe, lâu lâu không đem ra dùng nên nhắm không được chuẩn cho lắm”
Shit! Trên tầng, nó lên đấy được từ lúc nào sao ta không biết? Ngân ngẩng đầu nhìn lên trên, hai mắt cô sáng rực lên.

Anh Kiệt, ngầu quá xá luôn!
Ra là vậy! Nhân lúc mọi sự tập chung hướng về cửa nơi có Quang và hắn thì Kiệt đã nhanh nhẹn cầm “con cưng” của mình và chạy lên tầng trên.

Khi thấy anh hai ra lệnh cậu liền chơi cho một phát để bắn bay khẩu súng của tên trùm sỏ kia.
Kiệt cười đắc ý, cậu đứng từ trên chĩa khẩu súng cưng của mình xuống, giọng thách thức:
"Hay là tao tặng mày một phát nữa để đi gặp tổ tiên luôn nhé?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 26: 26: Thiến Hết


Kiệt cười đắc ý, cậu đứng từ trên chĩa khẩu súng cưng của mình xuống, giọng thách thức:
“Hay là tao tặng mày một phát nữa để đi gặp tổ tiên luôn nhé?”
Tên trùm sỏ xanh mặt khi nghe Kiệt nói, hắn ta lắp bắp nói:
“Dạ...!dạ em, em sai rồi...”
Kiệt “hừm” nhẹ một cái rồi thu súng lại.

Nghĩ bụng lại thấy bản thân mình ngầu quá xá, Kiệt nở một nụ cười tự đắc nhưng không hiểu là vô tình hay cố tình thế nào, một tên bắt cóc nữa chợt tái mét mặt quỳ xuống khóc lóc xin tha mạng.

Thế mới thấy Kiệt nhà ta vốn hiền lành tuy vậy không phải là ai thích thì cũng có thể đè đầu cưỡi cổ cậu đâu nha!
Oa, oa anh Kiệt nhìn vậy mà ngầu thiệt đó nha! Nhìn cứ như mấy tên sát thủ máu lạnh trong phim hành động vậy á, quá dữ! Quá bá đạo! Quá ngầu!
Mọi sự tập trung của cô cứ dán vào Kiệt đang ở trên tầng khiến hắn phát bực bội, nhóc con này...cũng to gan quá rồi đấy! Hắn đi tới gỡ dây trói cho cô, nhẹ nhàng chạm lên mặt cô, vậy mà lại để bị thương như này, hắn hỏi:
“Có đau không?”
Ngân giật mình khi thấy hắn chẳng biết từ đâu xuất hiện mà giờ lại ở ngay trước mặt cô rồi.

Ách, anh Kiệt chiếm hết đất diễn của chú đến nỗi Ngân suýt quên luôn sự có có mặt của chú ở đây, thật đáng trách! Chú ơi, cháu biết lỗi rồi mà...
Ngân nhào vào lòng hắn, nói:
“Đau...”

“Ừm”
Hắn dùng tay cào tóc cô cho đỡ rối, từng hành động, từng lời nói hết sức dịu dàng.

Rồi hắn quay lại nói với Quang và Kiệt một câu hết sức đáng sợ:
“Thiến hết!”
Ôi không! Hai tên bắt cóc nhìn nhau sợ hãi, phải chăng cuộc đời đẹp đẽ này sắp hết rồi? Kiệt cũng đã chạy xuống tầng dưới từ khi nào, cậu nhìn Quang rồi nhìn hai tên bắt cóc, mỉm cười trìu mến:
“Đến đây, tao cho chúng mày một cuộc sống mới”
KHÔNG!
Và thế là hết!
Ngân ngó ra nhìn thì bị hắn chắn mất, hắn ôm cô vào lòng, nói:
“Không cần thiết phải nhìn đâu”
Nhìn hình ảnh như vậy sẽ vấy bẩn tâm hồn ngây thơ, trong sáng của trẻ con mất! không được làm vậy!
Chú, thật là...!Ngân chu mỏ lên, nói:
“Cháu cũng phải học hỏi chứ, nhỡ sau này cháu bị bắt nạt thì sao?”
Bắt nạt? Ai mà dám bắt nạt nhóc này chứ? Đụng vào nhóc này là ngu rồi, chán sống nên mới làm vậy thôi! Hắn phì cười, nói:
“Có ai bắt nạt cháu thì gọi chú, chú giết!”
Á, má ơi! Kẻ đánh cắp trái tim! Làm sao con chịu nổi đây? Muốn xỉu.

Hehe, từ nay có chú bảo kê, không sợ gì nữa rồi.
Hắn bế cô đứng dậy đi đến chỗ Quang và Kiệt gọi về.
Kiệt thấy hắn đang ôm Ngân thì cũng lao tới ôm hắn (đúng hơn là muốn ôm Ngân nhưng không thể).
Hắn đẩy Kiệt ra, có nằm mơ cũng đừng hòng cướp nhóc này khỏi tay hắn.

Anh hai keo kiệt quá đi à!
Nhìn hai tên bắt cóc nằm vật vã trên nền đất, hắn hỏi:
“Chơi chán chưa? Ta về thôi!”
Hể? Sao về sớm vậy? Kiệt chơi chưa chán mà...!Tranh thủ vài phút cuối cùng, cậu hành hạ người khác cho đã bản thân cái.
...
Ngân ngẩng đầu lên nhìn Kiệt, nhìn mặt mũi cũng có đến nỗi nào đâu mà sao ác thế? Cũng chẳng biết Kiệt lấy từ đâu ra được một thỏi son và cả hộp bút màu.

Và...
Kiệt ngồi “trang điểm” cho hai tên bắt cóc kia luôn.

Giờ nhìn bọn họ người chả ra người, quỷ chả ra quỷ, thật kinh khủng! Hóa ra từ trước đến nay Ngân toàn chọc phải một ác ma ngầm, chậc, may mà có chút bảo kê không thì cô đã ngỏm từ đời nào rồi! Khóc.
“Báo cảnh sát chưa?”
“À, chưa ạ...!Để em gọi"
Kiệt rút điện thoại từ trong túi quần ra bấm số định gọi thì một giọng nói của phụ nữ cắt ngang.
“Không cần đâu, tôi đã báo cảnh sát rồi".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 27: 27: Nên Kiếm Bạn Trai


“Báo cảnh sát chưa?”
“À, chưa ạ...!Để em gọi”
Kiệt rút điện thoại từ trong túi quần ra bấm số định gọi thì một giọng nói của phụ nữ cắt ngang.
“Không cần đâu, tôi đã báo cảnh sát rồi"
Chủ nhân của giọng nói kia mỉm cười nhìn Kiệt, nói.
Oa, chị này nhìn xinh xỉu luôn á! Ngân đỏ mặt nhìn chị gái kia, thật sự là có sức cuốn hút lạ lùng.

Chết cha, tự dưng cảm giác mình đã bị bẻ cong!
Huhu, có kiểu nào vừa mê gái vừa mê trai như tui không? Chợt nghi ngờ giới tính của bản thân quá...
So với mọi ngày cứ thấy gái là Quang vội vàng mua hoa, mua thiệp gói làm quà tặng các kiểu nhưng hôm nay thì không...!Chắc có lẽ vì tâm trạng từ sáng đến giờ không được tốt hoặc là ra oai theo kiểu trai lạnh lùng? Chắc không phải đâu ha...
Đương nhiên hắn chả thèm để chị gái kia trong mắt, hắn bế cô đi về chỗ đậu xe để Quang và Kiệt tiếp chị gái kia.

Thật là lạnh lùng và vô tâm quá!
Ai chả thích phụ nữ trẻ đẹp nhỉ, nhất là đàn ông ý, sao chú lại hờ hững như vậy? Hay là chú không có hứng thú với phụ nữ trẻ? Chả nhẽ hứng thú với con nít? Hoặc một khả năng nữa là...chú hứng thú với đàn ông trẻ đẹp?
Á, hơi thất vọng nhưng mà Ngân thích lắm ý.

Ngân đập vào vai hắn, hỏi:
“Chú ơi, chú có hứng với đàn ông trẻ đẹp không?”
Hắn chợt khựng lại, mặt đen kịt.

Nhóc con này cũng thật là...!Sao có thể nghĩ hắn thích đàn ông được chứ? Hắn thực sự là thẳng mà!
Lâu quá mãi không thấy hắn trả lời, im lặng là đồng ý! À, thì ra là vậy, cô hiểu rồi! Chú cũng đâu cần phải ngại, thời đại bây giờ người ta cũng không còn kì thị chuyện đấy nữa rồi.

Ngân vỗ lưng hắn, tỏ ra mình là một người đầy đặn kinh nghiệm, nói:
“Chú cũng già rồi đó, nên sớm tìm một người ‘bạn trai’ đi thôi”

Già? Già cái gì mà già? Hắn mới qua tuổi 23 vào hai tháng trước thôi mà...!Lại còn bảo hắn nên đi tìm ‘bạn trai’ nữa, ai cần lời khuyên bảo của một đứa con nít, hắn tự biết mình cần phải làm gì!
Chậc, cái cảm giác chẳng thêm bóp nát đứa trêu chọc mình thật khó chịu và ngứa ngáy trong người! Nhóc con, nhóc nên cảm ơn mẹ của mình vì sinh ra sau hắn cả thập kỉ và nhóc còn là con gái.

Nếu nhóc là con trai mà đã đến tuổi thanh niên (như thằng Kiệt) thì hắn đã b*p ch*t nhóc từ lâu rồi.
Bực, bực.

Hắn hít một hơi thật sâu để giải tỏa bản tính nóng nảy của mình, phải bình tĩnh không thì sẽ có án mạng mất!
Hehe, cứ tưởng chỉ được ngắm nhìn các mĩ nam yêu nhau qua màn hình điện thoại thôi, ai ngờ đâu chú cũng...thế thì còn gì bằng! Để xem nào nếu có tình yêu kiểu đấy ở đâu thì chú sẽ nằm trên hay nằm dưới ta? Nằm trên ha? Không không, chú nằm dưới sẽ đẹp hơn...!Ôi, mĩ nam nhân với nhau...
Tuyệt vời! A, máu mũi xin đừng chảy nữa...
Suốt cả quãng đường về, thậm chí đã vào cả nhà, cô vẫn cứ thao thao bất tuyệt những chuyện đâu đâu, đương nhiên là nói cho hắn nhưng hắn chả có chữ nào vào đầu.

Ôi trời, nhóc còn tự nhận mình là chuyên gia tâm lí tình cảm nữa, thế mới hài cơ chứ!
Chuyên gia tâm lí tình cảm à? Nếu sau này hắn cưới vợ rồi không may có xung đột gì đó chắc phải làm một cuộc điện thoại xin kinh nghiệm từ Ngân thôi.
Dở khóc dở cười khi Ngân cứ vui vẻ nói hết tất cả mọi thứ, bao gồm cả những thứ không hợp với độ của cô.
Ví dụ như chuyện giường chiếu....
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 28: 28: Anh Ba Vỗ Đít Em!


Dở khóc dở cười khi Ngân cứ vui vẻ nói hết tất cả mọi thứ, bao gồm cả những thứ không hợp với độ tuổi của cô.
Ví dụ như chuyện giường chiếu...
Chẳng biết đã thử hay chưa mà Ngân ăn nói như một người đầy đặn kinh nghiệm (è hèm, cũng chỉ là học qua sách vở mà thôi).

Mấy lần hắn đang uống nước nghe cô nói vậy mà suýt sặc.
Sáng vừa đi nhổ răng xong cùng với không ít vết thương trên người vậy mà vẫn nói nhiều được như vậy, cứ tưởng sẽ chừa và bớt nói đi mới phải chứ.
Xem ra ba mẹ nhóc này quản lí con cái không được chặt rồi, để nhóc tiếp cận với mấy cái bậy bạ như vậy ở độ tuổi như này.

Đúng là bây giờ tuổi trẻ tài cao! Hắn nể lắm.
[...]
A ha, hôm nay thật là một ngày bổ ích! Cô đã dạy cho chú bao nhiêu là kiến thức quan trọng, mong rằng chú có kinh nghiệm thật chắc với bạn giường của mình.

Haha, chuyên gia tâm lí Nguyễn Hoài Ngân...
Cô đứng đánh răng mà mồm cứ cười khà khà làm Kiệt đứng chờ đến lượt ở ngoài phát rùng mình, điện thoại trên tay cậu suýt rơi xuống nếu cậu cầm không chắc.

Con nhóc này cười cái gì mà ghê rợn quá vậy? Hay là con nhóc này lại nghĩ ra được trò gì hay ho để trêu mọi người bao gồm cả cậu?

Thật là...
Tha cậu đi thôi, cậu sợ con nhóc này lắm rồi!
“Anh Kiệt sợ ai cơ?”
Ách, cậu nói ra luôn rồi à? Nhóc này đang đánh răng cơ mà, sao lại chạy ra ngoài này rồi? Nhìn vết thương trên má của Ngân do cái tát của tên bắt cóc gây ra, Kiệt bỗng có chút nhói lòng, chỉ là một chút thôi.
Dù gì cũng là tại Kiệt không trông chừng nhóc con này không cẩn thận nên nhóc mới bị bắt cóc, cái tát trên má kia cũng là lỗi của Kiệt cả thôi.

Kiệt vô thức giơ tay định chạm lên vết thương trên má kia của cô nhưng lại nhận ra mình cao quá, mà chiều cao của Ngân thì...
Cậu ngồi xuống nhẹ nhàng chạm lên vết thương kia, buột miệng hỏi:
“Có đau không?”
Chợt nhận ra mình vừa hỏi một câu rất ngu, Kiệt xấu hổ quay đi.

Làm sao mà không đau cho được? Bị tát đến ngã lăn ra so với Kiệt còn đáng sợ nữa là nói đến đứa con nít như nhóc.
Ngân thấy Kiệt có chút lạ, không quen nhưng vẫn gật đầu, đáp:
“Dạ, đau”
“Thế...”
“Út, ra đây anh bảo”
Lời nói của Kiệt bị cắt ngang bởi tiếng gọi của Quang, cậu giật mình đứng phắt dậy rồi đi ra chỗ Quang để Ngân ở lại một mình trong ngơ ngác.

Chết tiệt, suýt chút nữa là cậu đã không cầm nổi lòng mình rồi...!Khốn!
[...]
Ôi, trằn trọc ngủ không nổi.

Cứ nhắm mắt là lại thấy khó chịu, người thì đau ê ẩm, chỗ nhổ răng tưởng đỡ rồi ai ngờ vẫn đau mới khổ.

Cái quái gì đây mà người toàn đau nhức mệt mỏi không thôi.

Ai mà ngủ cho nổi đây?
Mới tí tuổi mà đau yếu thế này thì làm được gì cho đất nước chứ? Bất lực quá đi à!
Hừ, chẳng bù cho cô, "hàng xóm" (Kiệt) phòng cạnh đã ngủ say từ lúc nào.

Thậm chí nằm đây còn nghe tiếng ngáy rõ to từ phòng bên ấy, nhiều khi “hàng xóm” còn nói vớ vẩn cái gì đó, chắc là mơ.

Ngân thở dài ngao ngoán nghĩ bụng: "hàng xóm" phòng bên vô duyên thật sự!
Ngân vỗ bộp vào hai bên má của mình giúp tỉnh táo lại, cô lắc nhẹ đầu bỏ đi những suy nghĩ vớ vẩn rồi nhắm mắt đi ngủ.

Ngủ đi thôi để mai còn dạy thêm những kinh nghiệm khác cho chú.
Khi đã gần chạm được vào giấc ngủ thì...
"Hàng xóm" phòng bên mơ ngủ, gào toáng lên:
"Anh hai, anh ba vỗ đít em".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 29: 29: Cả Đêm Thức Trắng


Khi đã gần chạm được vào giấc ngủ thì...
"Hàng xóm" phòng bên mơ ngủ, gào toáng lên:
"Anh hai, anh ba vỗ đít em"
Chậc, sao lại nói oang oang cái vấn đề tế nhị này chứ? Lại còn nói vào cái thời gian như này, không muốn để người khác ngủ hay gì? Thôi kệ, ngủ đi thôi...
[...]
Cùng thời điểm đó tại phòng của hắn
Đợi Ngân và Kiệt về phòng ngủ của riêng mình, hắn mới gọi Quang vào phòng mình nói chuyện.
Quang không tin vào tai của mình nên hỏi lại hắn:
“Salvia? Anh bảo sẽ gọi Salvia đến trông con nhóc kia ư?”
Hắn nhìn cái vẻ mặt há hốc của Quang rồi nghĩ lại.

Hắn cũng đâu có muốn cơ chứ? Thật ra ngay từ khi mang nhóc con này về, hắn đã có ý định đấy rồi nhưng bận việc quá nên quên đi mất.

Sau sáng hôm nay xảy ra vụ kia thì hắn lại nghĩ đến.
Dù sao nhóc cũng còn bé, còn nhiều chuyện chưa tự mình làm được, cần phải có người bên cạnh chăm sóc, giúp đỡ lúc cần.

Mà trong nhà thì toàn đàn ông, có những chuyện không làm được.
Nói thì dễ nhưng làm được mới là khó!
Thật sự thì ngoài cô ấy ra không còn ai phù hợp hơn được nữa.

Không thể nào, anh hai gọi Salvia ư? Anh hai vẫn còn...
Không, Quang không tin.

Quang ngỡ ngàng nhìn hắn, không thể hiểu được những gì anh hai đang nghĩ.
“Anh hai nhưng...”
Hắn đập bàn, kiên quyết nói:
“Không nhưng nhị gì cả! Ngày mai gặp nói chuyện với cô ấy!”
Anh hai...!Quang bất lực, thở dài trả lời vâng rồi quay về phòng.

Dù sao anh hai đã quyết vậy thì Quang cũng không ngăn cản được, chỉ biết vâng lời và làm theo thôi.
[...]
Sáng hôm sau
A, giết ta đi! Cả giấc ngủ của ta đã bay theo tiếng gào giữa đêm khuya của anh Kiệt mất rồi.

Ngân lẩm bẩm đi ra khỏi phòng, trông cô bây giờ giống một bà già hơn là một đứa con nít!
Anh Kiệt đáng ghét! Không ngủ thì cũng phải để người khác ngủ chứ! Đằng này hành người ta cả đêm thức trắng.
Còn Kiệt thì...
“Hi, nhóc đấy à, sao nhìn uể oải thế kia? Tươi tỉnh lên xem nào, mới sáng mà đã thế này...”
A, sao lại vui vẻ và tràn đầy năng lượng thế kia? Uể oải? Cô uể oải không phải là tại anh Kiệt à? Hừ, thật là tức mà...

[...]
“Sao trông rầu rĩ thế? Tối qua không ngủ được à?”
Tại em trai chú cả đấy, hại cô cả đêm thức trắng.

Ngân mỉm cười dịu dàng nhưng là một nụ cười méo xệch, nói:
“Dạ hôm qua có kẻ phá phách nên cháu không ngủ được”
Nói rồi Ngân lườm xéo Kiệt khiến cậu rùng mình nghĩ bụng: Chắc không phải tại mình đâu nhỉ? Ngân tức giận giơ chân dẫm mạnh vào chân Kiệt ở dưới gầm bàn khiến cậu lập tức phải buông đũa la toáng lên.
Hắn ngẩng lên nhìn cậu, hỏi:
“Sao đấy?”
Kiệt ôm chân định mách tội thì bị Ngân dẫm cho một phát ở chân còn lại, dẫm nốt chân còn lại ý bảo không được mách đây mà! Vậy nên Kiệt lập tức im lặng, câm như hến, hắn hỏi mãi nhưng vẫn không chịu khai ra.
Ha, mặc dù nhìn anh Kiệt hơi đáng thương, chỉ là hơi thôi, nhưng cái cảm giác thoải mái cao hơn nhiều so với thương hại.

Tự dung hả hê quá trời!
Sao cảm giác hôm nay cứ thiếu thiếu cái gì thế nhỉ? Ngân quay ngang, quay dọc tìm kiếm thứ mình thấy thiếu.

À, thiếu anh Quang! Mới sáng đã không thấy bóng dáng đâu rồi, anh Quang đi từ tối hôm qua à?
Ngân quay qua hắn, hỏi:
“Chú ơi, anh Quang đi đâu thế ạ?”
Hắn khó xử chẳng biết trả lời ra sau đành quay qua nhìn Kiệt mong được gỡ rối.

Kiệt nghĩ bừa một câu trả lời rồi nói:
“Anh ba đi công việc một tí sẽ về ngay”
[...]
Tại một quán đồ uống.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 30: 30: Salvia 1


Tại một quán đồ uống
Mọi sự chú ý của cả nam lẫn nữ đều dồn vào một cô gái trẻ với mái tóc xoăn màu hạt dẻ đẩy cửa bước vào, cô gái đi tới và ngồi xuống đối diện với Quang.

Cũng không ít sự thất vọng cúa cánh đàn ông trong quán vì nghĩ rằng cho cô gái đó đi một mình, ai ngờ là có bạn trai rồi.
Nhưng không...
Đừng nhầm rằng đây là bạn gái của Quang, vì Quang còn đang độc thân yêu đời lắm.
Quang ngẩng đầu lên, nở nụ cười đốt cháy bao trái tim của người con gái nhưng cô gái kia cầm menu che mặt, lờ đi nụ cười của Quang.

Rõ quê ông Quang ạ!
Cô gái kia sau khi nhìn một lượt menu, liền gọi:
“Cho mình một cốc trà chanh có đá nhé!”
Ngay sau tiếng gọi đồ uống là một tiếng đáp từ nhân vân trong quán vọng ra cái dạ.
Chết tiệt, bà cô này tính nết vẫn như ngày nào, vẫn thích ngó lơ người khác như vậy.

Quang vẫy vẫy hai tay trước mặt cô gái kia, nói:
“Salvia, bao giờ cậu mới bỏ cái tật xấu đấy hả?”
Nói thật, nếu không phải cô gái tên Salvia kia có ngoại hình ưa nhìn, có thể nói là đẹp và không phải là bạn lớp cũ thì Quang đã chém gọn cô ấy từ lâu rồi.

Salvia bây giờ mới quay lại nhìn Quang, cười một cái và nói:
“Hì, không bỏ được”

Salvia vẫn vậy, vẫn là một cô gái vui tính, vẫn xinh đẹp như ngày nào, nụ cười hồn nhiên như con nít vẫn thế và cái tật xấu vẫn không bỏ qua được...
Nhân viên trong quán đem ra một cốc trà chanh kèm đá để trước mặt Salvia và điều đó làm cho Quang chú ý.

Salvia có lẽ cũng nhìn ra được điều này, liền nói:
“Vẫn chưa bỏ được”
Salvia...
Quang liền gạt phắt ngay cái suy nghĩ vớ vẩn đang hiện trong đầu, anh nói thẳng vào chủ đề chính:
“Anh hai bảo mình gọi cậu để nói chuyện”
Tuấn...!Tuấn bảo Quang gọi mình để nói chuyện? Salvia dường như không thể tin vào chính tai mình, cô nàng khựng lại, miệng lẩm bẩm gì đó.
Quang vuốt ngược mái tóc xoăn của mình, chống cằm nhìn Salvia.

Salvia nhìn Quang bằng ánh mắt thăm dò xem lời nói của anh là thật hay giả.
“Anh hai muốn cậu về ở cùng với bọn mình...”
“Thật sao?”
Salvia hỏi toáng lên làm bao nhiêu sự chú ý đều dồn vào bàn của Quang và Salvia nhưng điều đó không hề làm cô nàng chú ý.

Thật sự là anh ấy gọi mình về sao? Tuấn...
“Để chăm sóc một đứa nhóc”
Hể? Một đứa nhóc? Nhóc nào? Tinh thần Salvia có phần tụt hẳn xuống, vậy mà cô nàng cứ hi vọng chuyện đâu không à, rõ ngốc!
Salvia cúi gằm mặt xuống, hỏi nhỏ:

“Anh ấy lập gia đình rồi à?”
Gia đình? A ha ha, anh hai mà thèm lập gia đình? Quang nhìn Salvia nghĩ bụng: Cậu nghĩ xa vời quá rồi!
Biết ngay là Salvia sẽ quan tâm con nhóc kia từ đâu mà ra.

Hể, có trò vui để chơi rồi.

Quang gật đầu trước câu hỏi của Salvia khiến mặt cô nàng tái mét đi.

Vậy mà anh ấy lập gia đình rồi à...!Có lẽ nên chúc phúc cho họ!
Nhận thấy Salvia sắp sửa khóc đến nơi, Quang mới biết điểm dừng, anh cười, nói:
“Mình đùa cậu thôi mà.

Anh hai vẫn còn độc thân”
Salvia chợt đỏ bừng mặt, lớn vậy rồi mà vẫn bị lừa trò con nít, xấu hổ chết.

May quá, anh ấy vẫn còn độc thân! Salvia mỉm cười nghĩ về điều đó rồi lại bĩu môi nhìn Quang, cô nàng véo má anh, nói bằng giọng dịu dàng:
“Cậu giỏi lắm, dám lừa mình”
Á, đau, đau mẹ ơi! Quang nhíu mày đau đớn vì cái véo má của Salvia.

Ôi trời, anh đã quên béng mất rằng tuy Salvia dịu dàng, nhẹ nhàng là thật, nhưng một khi để cô nàng cáu lên thì...đó lại là một tính cách khác.
Quang vỗ nhẹ nhằm gạt tay của Salvia, cô nàng lúc này mới bỏ tay ra nhưng vẫn còn giận nên bồi thêm cái nữa vào cánh tay của Quang.

Quang thì vừa chịu nỗi đau ở má, vừa chịu nỗi đau ở cánh tay, muốn khóc ghê! Bà cô Salvia rõ độc ác...
À, phải rồi! Nhưng đứa bé mà anh ấy nhờ mình chăm sóc không phải là con của anh ấy thì là của ai? Lẽ nào là...!Salvia thốt lên:
“Chả nhẽ 1 trong 4 người các cậu mang thai?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 31: 31: Salvia 2


“Cậu giỏi lắm, dám lừa mình”
Á, đau, đau mẹ ơi! Quang nhíu mày đau đớn vì cái véo má của Salvia.

Ôi trời, anh đã quên béng mất rằng tuy Salvia dịu dàng, nhẹ nhàng là thật, nhưng một khi để cô nàng cáu lên thì...đó lại là một tính cách khác.
Quang vỗ nhẹ nhằm gạt tay của Salvia, cô nàng lúc này mới bỏ tay ra nhưng vẫn còn giận nên bồi thêm cái nữa vào cánh tay của Quang.

Quang thì vừa chịu nỗi đau ở má, vừa chịu nỗi đau ở cánh tay, muốn khóc ghê! Bà cô Salvia rõ độc ác...
À, phải rồi! Nhưng đứa bé mà anh ấy nhờ mình chăm sóc không phải là con của anh ấy thì là của ai? Lẽ nào là...!Salvia thốt lên:
“Chả nhẽ 1 trong 4 người các cậu mang thai?”
Quang nở nụ cười méo xệch trước câu hỏi của Salvia.

A ha ha, câu hỏi có tính logic ghê cơ! Bà cô này nên về học lại sinh học lớp 8 đi là vừa.

Đàn ông có thể mang thai? Ừm, chắc ai phát hiện ra được điều này chắc sẽ là nhà khoa học vĩ đại của toàn nhân loại mà thôi!
Salvia cũng chợt nhận ra câu hỏi của mình có phần bồng bột thiếu suy nghĩ và thiếu thực tế, cô nàng ngại ngùng cúi mặt xuống, ấp a ấp úng:
“À, à...không...”
Salvia liền đổi luôn qua chủ đề khác.

“Sao cậu biết mình về nước rồi?”
Thậm chí Quang còn biết cả nơi ở của Salvia nữa cơ mà.

Quang là thiên tài mà, có gì mà anh không biết?
Thật ra từ lúc nghe giọng của cô gái lạ mặt không biết từ đâu ra xuất hiện ngay tại chỗ Ngân bị bắt cóc, Quang đã ngờ ngợ rồi.

Lúc hỏi người quanh đấy mới biết, Salvia bị lạc đường về chung cư nơi cô nàng ở, quỷ quái thế nào lại đi lạc đúng nơi Ngân bị bắt cóc mới hay.
Đứng núp một góc nghe toàn bộ cuộc hội thoại giữa mọi người và hai tên bắt cóc, Salvia không nghĩ ngợi gì liền gọi luôn cảnh sát, dù sao cũng là người quen cả thôi.
Salvia gật đầu khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, anh ấy nhìn vậy mà vẫn phát hiện ra mình à.

Salvia thoáng mỉm cười hạnh phúc, dù chỉ là thoáng qua nhưng cũng đủ thời gian để Quang chụp lại một bức ảnh.
Anh chống cằm, cười gian gửi luôn bức ảnh đấy cho hắn kèm theo câu:
-Anh hai ngắm cho bổ mắt.
[...]
Ting
Hắn đang đi trên đường thì điện thoại có tin nhắn, hắn dừng lại, rút điện thoại từ trong túi.

Tin nhắn của thằng ba? Ảnh gì đây? Hắn chợt khựng lại, nhìn chăm chú vào bức ảnh.

Salvia...
[...]
Ting...
Salvia lấy điện thoại từ trong ví để bên hông ra xem, chẳng biết nội dung tin nhắn là gì nhưng sau khi xem xong tin nhắn, cô nàng liền vội đứng dậy.

Suýt quên mất sự hiện diện của Quang, Salvia quay lại nói:
“Xin lỗi, bây giờ mình có việc phải đi rồi! Mình sẽ sắp xếp để chuyển về chỗ bọn cậu!”
Rồi cũng chẳng để Quang kịp nói lời tạm biệt, Salvia rời đi luôn.

Bà cô này...cũng thật là quá nhiều tính xấu mà!
Anh nhìn xuống li trà chanh mới uống được một nửa đang đặt trên bàn của Salvia, bỗng nhớ tới anh hai, Quang nghĩ bụng: trà chanh ở quán này anh hai thích, tí phải mua cho anh hai một li mới được!
[...]
Tại ghế đá của công viên
Salvia ngồi xuống, để điện thoại vào ví rồi lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ.

Salvia lật giở cuốn sổ tay, lấy ra một bức ảnh, cô nàng chăm chú nhìn bức ảnh.

Từng hành động đến ánh mắt đều rất dịu dàng giống như bức ảnh đó là một con người bằng xương bằng thịt vậy.

Salvia nhắm mắt, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn, nói thầm:
“Tuấn, đợi em...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 32: 32: Salvia 3


Tại ghế đá của công viên
Salvia ngồi xuống, để điện thoại vào ví rồi lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ.

Salvia lật giở cuốn sổ tay, lấy ra một bức ảnh, cô nàng chăm chú nhìn bức ảnh.

Từng hành động đến ánh mắt đều rất dịu dàng giống như bức ảnh đó là một con người bằng xương bằng thịt vậy.

Salvia nhắm mắt, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn, nói thầm:
“Tuấn, đợi em...”
Salvia cắt lại bức ảnh vào trong ví rồi định đứng dậy rời đi.

Nhưng...bất ngờ Salvia ngã phịch xuống đất, cô nàng quay lại nhìn phần chân của mình.

Ai da, gãy mất gót rồi...!Thậm chí chân còn sưng lên nữa...!Sao lại xui xẻo vậy chứ?
“Này, có sao không?”
“À không, tôi ổn!”
Salvia ngẩng đầu, cười trừ với người lạ mặt đi qua đường.

Thời buổi bây giờ vẫn có người quan tâm tới một người xa lạ bị ngã ở đường sao?
Hắn trố mắt nhìn Salvia, buột miệng:
“Salvia...”

Hả? Salvia nhìn lại người con trai đang đứng trước mặt mình, dường như không thể tin vào mắt mình, cô nàng im lặng, nhìn hắn chăm chú.
Hắn nhìn xuống chân Salvia khẽ nhíu mày, lại không biết chăm sóc bản thân nữa rồi.

Hắn ngồi xổm xuống, đưa tay chạm nhẹ vào chỗ đang sưng lên của Salvia khiến cô nàng giật thót, phải bám vào người khác.
Biểu cảm như vậy là đau rồi, thế mà vừa nãy không biết ai mạnh mồm mạnh miệng bảo ổn cơ đấy! Hắn bế Salvia ngồi lên ghế đá rồi quay lưng với cô nàng, nói:
“Lên đây, anh cõng em.

Anh đưa em đi khám”
Salvia hơi ngạc nhiên trước cử chỉ của hắn, cô nàng định từ chối rồi lại thôi, ngoan ngoãn leo lên lưng hắn.

Salvia ôm lấy cổ hắn, nhắm nghiền mắt.

Chỉ cần là anh ấy, chỉ cần được ở bên anh ấy dù có chịu khó, chịu khổ đến đâu, Salvia cũng mặc...
[...]
“Anh ba, anh mua gì về đấy?”
Kiệt thấy tiếng mở cửa liền từ phòng khách chạy vọt ra, khi thấy li nước trên tay Quang, cậu có chút hi vọng đấy là đồ mua cho mình.

Nhưng Kiệt ơi, nhầm rồi!
Kiệt phi tới định cướp lấy li nước trên tay Quang nhưng Quang đã kịp để li nước lên kệ tủ.

Ha, trình cưng còn non lắm, nghĩ gì mà cướp được đồ từ tay anh mày? Cưng còn phải học hỏi thêm nhiều vào!
Kiệt ngẩng đầu nhìn lên kệ tủ, mặt ỉu xìu.

A, thật là xa quá xa, cao quá cao, cậu không thể...không thể với lên được, chiều cao không cho phép!
Quang đi qua Kiệt, đi thẳng vào phòng khách tìm hắn.

Không thấy hắn đâu, Quang mới ló ra hỏi:
“Anh hai đi đâu rồi à?”
Kiệt chu mỏ, nói:
“Ăn sáng xong anh hai liền ra ngoài rồi”
Quang hờ hững đáp một từ cho qua chuyện, mất công mua trà chanh cho anh hai mà anh hai đi đâu rồi không biết.

Định quay về phòng của mình nhưng Quang chợt nhớ ra còn chuyện chưa hỏi, lại ló ra hỏi Kiệt:
“Út có biết anh hai đi đâu không?”
Kiệt cố nhớ lại rồi đáp:
“Hôm nay anh hai hoạt động gần công viên”
Công viên? Chẳng phải quán đồ uống Quang vừa hẹn Salvia cũng có công viên sao? Nhỡ đâu hai người...!Chả nhẽ lại có chuyện trùng hợp đến vậy sao? Không không, chắc chuyện đó không thể xảy ra đâu!
Quang trở về phòng với cảm giác lo lẳng rằng anh hai và Salvia có thể dù chỉ là vô tình gặp nhau, cảm giác đó vẫn có khả năng cao sẽ xảy ra...
[...]
“Salvia...”
Hắn đặt Salvia nằm xuống rồi gọi tên cô nàng.

Chậc, sao lại ngủ vào giờ này? Salvia vẫn ngủ say như chết mặc cho nãy giờ hắn gọi suốt.
Rào rào
Mưa rồi? Hắn ngồi xuống cạnh Salvia, tay vô thức chạm lên khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng.

Hắn cố gắng dịu dàng hết sức có thể để không làm cho cô nàng tỉnh dậy hoặc có thể tay của mình sẽ làm bẩn đi khuôn mặt xinh đẹp không tì vết này.

Salvia nhíu mày, trong giấc mơ, cô nàng thầm gọi tên hắn:
“Tuấn...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 33: 33: Đừng Bỏ Em!


"Salvia...”
Hắn đặt Salvia nằm xuống rồi gọi tên cô nàng.

Chậc, sao lại ngủ vào giờ này? Salvia vẫn ngủ say như chết mặc cho nãy giờ hắn gọi suốt.
Rào rào
Mưa rồi? Hắn ngồi xuống cạnh Salvia, tay vô thức chạm lên khuôn mặt xinh đẹp của cô nàng.

Hắn cố gắng dịu dàng hết sức có thể để không làm cho cô nàng tỉnh dậy hoặc có thể tay của mình sẽ làm bẩn đi khuôn mặt xinh đẹp không tì vết này.

Salvia nhíu mày, trong giấc mơ, cô nàng thầm gọi tên hắn:
“Tuấn...”
[...]
Buổi chiều
Ngân dụi mắt, chải lại tóc rồi mở cửa đi ra ngoài.

Cô chẳng quan tâm đến sự hiện diện của Quang và Kiệt mà ngó quanh tìm hắn, không thấy hắn, Ngân liền hỏi:
“Các anh, chú đi đâu rồi?”
“Anh hai ra ngoài từ sáng đến giờ, anh cũng chẳng biết giờ anh ấy ở đâu”
Quang l**m tay dính gia vị bimbim rồi trả lời cô.

Ngân đi tới sopha, giơ tay gạt Quang và Kiệt ra hai phía, còn mình chen vào ngồi giữa trước sự bỡ ngỡ của Quang và Kiệt.

Quang và Kiệt nhìn nhau đắm đuối, trao cho nhau những ánh mắt tình ái với hàm ý: Xa anh (em) rồi em (anh) buồn lắm...
Ngân chẳng thèm để ý đến hai người bên cạnh đang trao cho nhau những ánh mắt đắm đuối, luyến tiếc, cô thò tay mò bimbim, mắt chăm chú vào màn hình tivi.
Chà, hôm nay có nhân vật mới xinh gái ghê cơ! Chết vì sự xinh đẹp này mất!
[…]
“Ưm…”
Salvia nhíu mày trước ánh sáng của bóng đèn phòng, cô nàng vội bật dậy trong sự ngơ ngác.

Salvia hết sờ mặt, sờ tay chân rồi sờ đến quần áo.

May quá, cứ tưởng bị bắt đi làm trò bậy bạ…
Hắn mở cửa phòng đi vào, đặt bên cạnh Salvia một bát cháo nóng vừa mới nấu, nói:
“Ăn đi kẻo nguội”
“Dạ…”
Salvia gật đầu, cầm bát cháo múc một thìa, thổi qua cho bớt nóng rồi đưa vào miệng.

Ăn được đến thìa thứ 5, nghĩa là chưa được nửa bát, Salvia bỏ bát cháo xuống, cười trừ, nói:
“Cảm ơn anh, cháo của anh nấu ngon lắm! Thôi, em không ăn nữa đâu…”
Hắn nhíu mày nhìn Salvia, vẫn bướng bình như ngày nào, chẳng chịu nghe lời người khác gì cả! Hắn tiến lại gần, ngồi cạnh Salvia, cầm bát cháo lên súc một thìa, thổi cho bớt nóng rồi giơ trước mặt cô nàng, hắn nói:
“Không ăn cũng phải ăn! Há mồm, anh súc cho em!”

Nhưng…
Thật sự Salvia ăn không nổi nữa rồi…
Salvia ngước lên, trề môi nhìn hắn muốn nói: Em thật sự không thể ăn nổi nữa!
Hắn làm ngơ Salvia, tay vẫn cầm thìa cháo giơ trước mặt cô nàng.

Thôi, em chịu thua anh luôn! Salvia thở dài, mặc dù không thể ăn được nữa nhưng vẫn há miệng nhận lấy thìa cháo.
Sau khi ăn xong bát cháo trời vẫn mưa không ngớt, rửa bát xong hắn có ý định về nên vào phòng Salvia, hỏi:
“Em có ô không?”
“Anh định đi về sao?”
“Ừ”
Salvia hất chăn ra, mặc cho chân đang bị đau, cô nàng chạy xuống ôm chầm lấy hắn, nói:
“Tuấn, đừng bỏ em đi...”
Hắn định đáp lại cái ôm đó nhưng không thể, hắn buông thõng hai tay xuống, siết chặt tay.

Salvia ngẩng đầu lên, nước mắt từ lúc nào đã chảy ra, cô nàng nói:
“Tuấn, đừng bỏ em đi nữa...!Làm ơn! Có được không...?”
Rồi Salvia cúi xuống, gục vào người hắn mà khóc như chưa bao giờ được khóc.

Hắn luồn tay qua mái tóc rối của Salvia, nâng mặt lên cô nàng lên.

Salvia nhìn vào đôi mắt đang xuất hiện hình ảnh của mình trong đó, bám vào hai cánh tay của hắn, nhún chân, nhắm mắt, cô nàng từ từ tiến lại gần hắn hơn.
Cũng chính vì vậy ngực Salvia cọ vào ngực hắn khiến lòng hắn trong phút chốc có phần rạo rực.

Hắn nghiến răng, lấy lại sự bình tĩnh, đẩy Salvia ra trong sự ngỡ ngãng của cô nàng.
Salvia nhìn hắn, nước mắt lăn dài trên hai gò má, hỏi:
“Tuấn, anh...anh hết yêu em rồi sao?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 34: 34: Sống Chung


Rồi Salvia cúi xuống, gục vào người hắn mà khóc như chưa bao giờ được khóc.

Hắn luồn tay qua mái tóc rối của Salvia, nâng mặt lên cô nàng lên.

Salvia nhìn vào đôi mắt đang xuất hiện hình ảnh của mình trong đó, bám vào hai cánh tay của hắn, nhún chân, nhắm mắt, cô nàng từ từ tiến lại gần hắn hơn.
Cũng chính vì vậy ngực Salvia cọ vào ngực hắn khiến lòng hắn trong phút chốc có phần rạo rực.

Hắn nghiến răng, lấy lại sự bình tĩnh, đẩy Salvia ra trong sự ngỡ ngãng của cô nàng.
Salvia nhìn hắn, nước mắt lăn dài trên hai gò má, hỏi:
“Tuấn, anh...anh hết yêu em rồi sao?”
Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt của Salvia, hắn quay qua chỗ khác, trả lời câu hỏi của Salvia là một sự im lặng.

Salvia nhìn hắn rồi bất ngờ sụp xuống, cô nàng ôm mặt khóc trong sự bất lực của hắn.
Hắn siết chặt tay, tim hắn thắt lại.

Hắn cũng đâu có muốn như vậy? Nhưng hắn không thể nói cho Salvia nghe được rằng hắn vẫn còn yêu Salvia, yêu rất nhiều, yêu sâu đậm, yêu thiết tha...
Hắn ngồi xuống, ôm lấy Salvia, dịu dàng dỗ dành:
“Salvia, em đừng khóc nữa...!Xin em!”
Xin em đừng khóc, anh đau!
Salvia ôm lấy hắn, siết chặt lấy cánh tay áo của hắn mà khóc...
Hắn giơ tay lau nước mắt cho Salvia rồi bế cô nàng lên giường nằm, dịu dàng kéo chăn đắp.

Salvia nắm lấy cánh tay hắn, giọng nói như cầu xin vậy:
“Không...!Tuấn, em không cho phép anh rời đi...”
Hắn nắm chặt tay Salvia, nói:
“Em ngủ đi.

Anh không đi đâu cả”
Tâm trạng Salvia thoải mái đi phần nào khi nghe hắn nói vậy, cô nàng nắm chặt tay hắn rồi thiếp đi.
[...]
Cạch
Kiệt đặt nốt đĩa khoai tây chiên xuống bàn rồi lại sắp xếp bát và đũa vào từng vị trí, cậu lau tay, đi vào gọi Quang và Ngân vào ăn cơm.
Ngân buồn bã nhìn đồng hồ rồi lại buồn bã cúi xuống.

Chú đi đâu mà lâu thế? Ngân nhớ chú...
Thấy cô mãi không chịu đứng dậy ra ngoài ăn cơm, Kiệt tiến lại, bế Ngân lên làm cô có chút giật mình.

Kiệt cười nhìn Ngân, nói:
“Anh hai sẽ về sớm thôi!”
Ngân hờ hững đáp một câu coi như cho qua chuyện.

Thôi khỏi quan tâm chú nữa, phải làm no cái bụng trước đã!
[...]
Sau khi ăn xong
Ngân và Quang đều trở lại phòng của mình để mình Kiệt ngoài phòng bếp rửa bát.

Cậu lau tay vào khăn rồi định trở lại phòng của mình khi rửa bát xong.

Đang đi thì có tiếc mở cửa làm Kiệt chạy vọt ra mừng rỡ.
A, đúng là anh hai về rồi! Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì Kiệt thấy có người phụ nữ đang được hắn cõng, nụ cười chợt tắt.

Kiệt thấy người phụ nữ kia có chút quen quen.
À, lần Ngân bị bắt cóc, chính người phụ nữ này đã gọi cảnh sát cho bọn họ.

Hừm, hình như không chỉ có vậy...
Kiệt nhìn kĩ lại một lần nữa rồi chợt há hốc mồm.

Chị Salvia...
Sao chị ấy lại ở đây? Và...và còn gặp anh hai nữa...!Nếu mọi chuyện, mối quan hệ, tình cảm này mà lộ ra ngoài thì,...thì gia đình anh hai sẽ giết anh ấy mất!
Kiệt như không tin được vào mắt mình, cậu lắp bắp hỏi hắn:
“Anh hai, sao lại...?”
Hắn đi qua Kiệt, dửng dưng như không, đáp:
“Cô ấy bị trẹo chân, ở một mình không tiện nên anh bảo cô ấy về đây ở luôn cho tiện”
Cái gì? Chị Salvia sẽ ở đây? Sao có thể chứ? Kiệt hoảng quá, buột miệng gào toáng lên:
“Anh ba...”
Quang đang ở trong phòng nghe thấy tiếng của Kiệt thì đi ra rồi sững người.

Không ngờ linh cảm của Quang là sự thật.

Mặc dù không gọi mình nhưng Ngân vẫn chạy ra hóng hớt.

A, chú đã về!
Ngân nhìn lại, chú đang cõng ai thế kia? Cô chạy lại, hỏi hắn:
“Chú ơi, chị gái nào thế kia?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 35: 35: Chị Tặng Em Được Không


"Anh ba...”
Quang đang ở trong phòng nghe thấy tiếng của Kiệt thì đi ra rồi sững người.

Không ngờ linh cảm của Quang là sự thật.

Mặc dù không gọi mình nhưng Ngân vẫn chạy ra hóng hớt.

A, chú đã về!
Ngân nhìn lại, chú đang cõng ai thế kia? Cô chạy lại, hỏi hắn:
“Chú ơi, chị gái nào thế kia?”
“Cháu gọi cô ấy là chị, tên cô ấy là Salvia”
Salvia? Sao tên nghe nước ngoài thế nhỉ? Ngân định hỏi nữa nhưng thấy hắn đã quay về phòng từ khi nào.

Chú...
[...]
Hai tuần sau
Vì được mọi người chăm sóc chu đáo nên chân Salvia phục hồi rất nhanh, đến tuần thứ hai là khỏi hẳn và có thể đi lại bình thường không tập tễnh nữa.

Salvia dùng kẹp búi bừa tóc vào cho đỡ vướng víu rồi đi gọi Ngân dậy.
“Ngân ơi, dậy ăn sáng nào”
Salvia mở cửa rồi tới gần giường, lay nhẹ người cô.

Bị tiếng gọi của Salvia làm cho tỉnh giấc, Ngân bật dậy, nắm lấy tay Salvia ra khỏi phòng.
Salvia mỉm cười nhìn cô, hỏi:

“Hôm qua em ngủ có ngon không?”
“Dạ, ngủ ngon lắm”
Ra đến phòng bếp thì hắn, Quang và Kiệt đã ngồi sẵn ở bàn chỉ chờ mỗi Ngân là có thể ăn sáng.

Sau một đêm ngủ thì bụng Ngân đã chẳng còn gì nữa rồi, cô rời tay Salvia nhanh chóng đi đánh răng, rửa mặt.
Kiệt nghiêng đầu nhìn động tác nhanh nhẹn lạ lùng vào mỗi sáng của Ngân mấy ngày nay, nói:
“Ngân dạo này bám chị hơn bám anh hai rồi đấy”
Salvia kéo ghế, ngồi xuống bên cạnh hắn, cười nói:
“Có đâu mà, em cứ nói quá”
Ngân định ngồi cạnh hắn mà quên béng đi mất vị trí đó đã có người thay thế, cô di chuyển qua ngồi cạnh Kiệt.

Salvia đứng dậy lấy một cốc sữa và đĩa bánh mì đưa cho Ngân rồi quay về chỗ.
[...]
Trung tâm thương mại
Salvia dắt tay Ngân đến trước quầy mua nước, cô nàng cúi xuống hỏi:
“Em uống gì?”
Ngân đắn đo suy nghĩ một lát rồi nói:
“Nước cam ạ!”
Salvia gật đầu hiểu ý rồi quay qua người bán hàng gọi một cốc nước cam cho Ngân và li trà chanh cho mình.

Ngân ngước lên nhìn Salvia mà nói đúng hơn là nhìn li trà chanh chị ấy đang cầm, nghĩ bụng: sao chị ấy thích uống trà chanh thế nhỉ?
Nói mới nhớ trong phòng của chị ấy cũng có một bé chanh, điện thoại cũng là ốp chanh, kẹp tóc cũng chanh, khỏi nói nhiều đây là một người nghiện những thứ liên quan đến chanh.
Nói chị Salvia thì lại nhớ tới chú, hình như chú cũng thích uống trà chanh thì phải...!Anh Kiệt bảo đó là nước uống mà chú yêu thích...
Sao chú với chị Salvia có nhiều sở thích giống nhau thế? Là trùng hợp? Chắc không phải đâu, mấy hôm chị Salvia bị trẹo chân, chú chăm sóc chị ấy nhiệt tình quá trời luôn.

Cũng vì bận chăm sóc cho chị ấy mà Ngân hoàn toàn bị chú ngó lơ...!Khóc.
“Một tuần nữa là sinh nhật em hả?”
Ngân giật mình bởi câu hỏi của Salvia.

Sao chị ấy biết được ngày sinh nhật của cô? Salvia nhìn Ngân, như đọc được suy nghĩ của cô, cô nàng mỉm cười, nói:
“Anh Tuấn nói cho chị biết đấy”
Sao chú lại biết ngày sinh nhật của cô?
Ngân dừng lại, cúi gằm mặt xuống.

Salvia cảm thấy tay mình bị kéo lại nên ngoảnh lại nhìn xuống.
“Ngân thích gì không? Chị mua tặng em”
Ngân im lặng, không đáp.

Ngày sinh nhật...đến nhanh như vậy à?
“Sao thế em?”
Salvia lo lắng hỏi.

Salvia có nghe hắn nói qua rồi, nhóc con này dỗi hoặc khóc thì khó dỗ lắm.

Mà Salvia không giỏi trong việc này cho lắm...
Ngân hít thở sâu, ngẩng lên nhìn Salvia, nói:
“Dạ, không sao...”
Salvia thở dài nhẹ nhõm, vậy mà cô nàng cứ tưởng nhóc này dỗi chuyện gì cơ chứ! Coi như là bớt lo phần nào.

Salvia hỏi lại:
“Em thích gì? Chị mua tặng em”
Ngân nở một nụ cười hồn nhiên, nói:
“Em thích chú.

Chị tặng em được không?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 36: 36: Hương Chanh


"Em thích gì? Chị mua tặng em”
Ngân nở một nụ cười hồn nhiên, nói:
“Em thích chú.

Chị tặng em được không?”
May rằng Salvia đang không uống trà chanh không thì cô nàng sẽ phụt ra mất.

Đúng với nhận xét của mọi người, nhóc con này bá đạo! Siêu cấp bá đạo!
Salvia cười trừ, nói:
“Chị làm sao mà tặng anh ấy cho em được chứ?”
Ngân ngây thơ hỏi lại:
“Tại sao lại không ạ?”
“Vì chị đâu phải bố mẹ của anh ấy”
Ừm, chị ấy nói cũng phải.

Thôi, không xin chị ấy nữa...đòi quà khác vậy! Khi nào có dịch gặp mặt thì xin ba mẹ chú cũng chưa muộn!
Ngân nắm tay Salvia kéo cô nàng đi mua quà.
[...]
Salvia tra khóa và ổ, nghĩ bụng: Không có ai ở nhà hay sao mà khóa cửa nhỉ?
Cạch
Salvia mở cửa, bật đèn rồi tránh người cho Ngân vào trước.

Cô nàng đặt đống đồ vừa mua ở trung tâm thương mại xuống ghế, nhìn quanh nhà.

Vắng tanh!

Mười phút sau
Salvia ngồi một mình thấy buồn chán nên quyết định đi tắm, cô nàng tìm và lấy ra từ trong tủ một bộ quần áo màu vàng, hình quả chanh.

Salvia mở hộp đựng dây chun rồi lấy ra một chiếc dây chun màu vàng quả chanh.
Đây là dây chun ma Salvia yêu thích nhất, chỉ những lúc mặc bộ quần áo màu vàng, hình quả chanh kia, cô nàng mới lấy ra buộc tóc.
...
Cạch
Salvia đi ra khỏi phòng tắm, mặc trên mình bộ quần áo màu vàng, hình quả chanh, mái tóc xoăn màu hạt dẻ được buộc cao cho đỡ vướng.

Trông cô nàng bây giờ vàng choe choét.
Salvia toan bước vào phòng của mình thì thấy cánh cửa phòng Ngân mở hé, lúc này cô nàng chợt hoảng lên.

Cái đồ đãng trí này, cô nàng đã quên luôn sự có mặt của Ngân mất rồi.
Salvia gõ cửa phòng cô, hỏi:
“Chị vào được không?”
Ngân để quyển truyện xuống giường, đi xuống kéo cửa mời Salvia vào trong.

Được Ngân mời vào, Salvia đi vào ngồi xuống giường của cô.

Lúc Salvia đi qua, Ngân có ngửi thấy mùi chanh trên người cô nàng.

Mùi này có lần cô cũng thấy chú dùng rồi...
Ngân đóng cửa, quay lại hỏi Salvia:
“Sao lại là mùi chanh?”
Salvia không hiểu Ngân đang hỏi gì nên cô nàng hỏi lại:

“Gì cơ?”
Dường như cô có chút thiếu kiên nhẫn, cô hỏi lại:
“Sao lúc này cũng là chanh? Sao không phải mùi khác?”
Giọng nói của Ngân dường như to hơn so với câu ban đầu khiến Salvia giật mình.

Salvia nhìn Ngân khó hiểu, nhóc con này muốn gây sự?
Salvia hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cô nàng mỉm cười, nói:
“Vì đó là mùi của anh ấy”
Anh ấy? Anh ấy mà chị Salvia nhắc đến là ai? Phải chăng là chú?
Không để Ngân kịp nói, Salvia bồi thêm câu nữa:
“Em muốn biết phải không?”
Rồi cô nàng đập tay xuống phần giường bên cạnh mình, nói:
“Ngồi xuống đây chị để cho em nghe”
Ngân đi tới, ngồi xuống bên cạnh Salvia.

Salvia bắt đầu kể:
16 năm về trước.

Tại Anh.
“Salvia, anh Tuấn tới chơi với Salvia nè”
Hắn lúc bấy giờ còn là một đứa con nít mới 7 tuổi, Salvia nhỏ hơn hắn 2 tuổi, nghĩa là bấy giờ cô nàng đang 5 tuổi.
Hắn vừa gọi vừa đi ra khu vườn phía sau nhà Salvia, đấy là nơi mà Salvia hay qua chơi nhất.

Ra đến nơi thấy mặt Salvia lấm lem bùn đất, quần áo với tóc tai cũng không khá hơn là mấy, hắn lo lắng chạy lại, nắm lấy tay Salvia, hỏi:
“Em làm sao đấy”
Salvia lúc này mới biết sự có mặt của hắn, cô nàng òa khóc nức nở rồi ôm chầm lấy hắn, nói:
“Giữa đường đi Salvia thấy có một bé cún bị một con chó lớn dọa, con chó lớn đấy nó cứ kêu kêu gừ gừ, trông sợ lắm.

Salvia thương bé cún đấy nên không nghĩ ngợi gì liền chạy tới, ôm bé cún đấy chạy như bay...!hức”
Hắn đáp lại cái ôm của Salvia, khen ngợi:
“Salvia của anh dũng cảm lắm!”
Vì câu chuyện chưa hết nên Salvia kể tiếp:
“Ấy vậy mà con chó lớn hung dữ kia vẫn chưa tha cho bé cún, nó thậm chí còn đuổi theo cả Salvia và bé cún nữa...!Đang chạy thì Salvia bị ngã, hức...ngã đúng chỗ nước bẩn, đau lắm...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 37: 37: Tình Đầu


"Giữa đường đi Salvia thấy có một bé cún bị một con chó lớn dọa, con chó lớn đấy nó cứ kêu kêu gừ gừ, trông sợ lắm.

Salvia thương bé cún đấy nên không nghĩ ngợi gì liền chạy tới, ôm bé cún đấy chạy như bay...!hức”
Hắn đáp lại cái ôm của Salvia, khen ngợi:
“Salvia của anh dũng cảm lắm!”
Vì câu chuyện chưa hết nên Salvia kể tiếp:
“Ấy vậy mà con chó lớn hung dữ kia vẫn chưa tha cho bé cún, nó thậm chí còn đuổi theo cả Salvia và bé cún nữa...!Đang chạy thì Salvia bị ngã, hức...ngã đúng chỗ nước bẩn, đau lắm...”
Hắn lau nước mắt cho Salvia, dỗ dành:
“Salvia ngoan, đừng khóc nữa! Salvia khóc, anh buồn lắm!”
Hai tiếng “anh buồn” hắn cố gắng nhấn mạnh vì hắn biết Salvia rất sợ người khác buồn vì mình.

Quả nhiên đúng như vậy, nghe hai tiếng “anh buồn” của hắn, Salvia sợ lắm, Salvia sợ nhất là làm người khác buồn, nhất là với những người mà cô nàng yêu thương như Tuấn vậy.
Salvia cố gắng không khóc, nước mắt cũng đã ít đi nhưng cô nàng chợt nhớ nếu ba mẹ mà biết cô nàng trong tình trạng bẩn thỉu như vậy, chắn chắn ba mẹ sẽ la mắng cô nàng mất.

Mà Salvia cũng sợ bị mắng lắm...
Salvia bíu chặt tay hắn, thì thầm đủ cho hai người nghe:

“Anh Tuấn, nhìn em như vậy...”
Rồi cô nàng nhìn xuống bộ váy mình đang mặc, nói tiếp:
“Ba mẹ sẽ la em mất”
Hắn nhìn xuống bộ váy dính đầy đất cát của Salvia, ngẫm nghĩ.

Riêng gì chứ ba mẹ của Salvia ghét nhất là luộm thuộng và bẩn thỉu, là một những người ưa sạch sẽ, còn Salvia thì rất nghịch ngợm.
Ở độ tuổi lên 5, cô nàng thích khám phá mọi thứ, chính vì vậy mỗi lần hắn đến nhà cô nàng chơi đều phải vòng qua sau vườn tìm.

Vì hắn biết, Salvia sẽ chẳng bao giờ chịu chơi với bạn trong cái phòng bé tẹo của mình.
Hắn nghĩ ngợi một lúc rồi kéo Salvia về nhà mình để tắm rửa cho hết bùn đất.

Hắn cũng nhờ luôn người chăm sóc riêng cho Salvia rằng đem cho cô nàng một bộ quần áo sang nhà hắn.
Hắn kêu quản gia nữ trong nhà vào tắm rửa sạch sẽ cho Salvia vì mấy chuyện này hắn không thể nào làm được.
...
“Anh Tuấn”
Salvia sau khi tắm xong, mặc quần áo gọn gàng thì chạy ra với hắn.

Vì tóc chưa khô hẳn nên Salvia xõa ra, hắn thoáng ngửi thấy mùi sữa tắm và dầu gội đầu vị chanh của mình.
Salvia tươi cười nhìn hắn, hỏi:
“Sữa tắm nhà anh thơm thế! Em thấy cái lọ dễ thương quá trời luôn à?”
Hắn đỏ mặt nhìn Salvia, cô nàng dùng cùng loại sữa tắm với hắn ư...!Salvia thấy hắn đỏ mặt thì hỏi:
“Anh sao thế? Mặt đỏ hết thế kia, sốt rồi à?”
“Không...không, làm gì có...”
Salvia hờ hững đáp cho qua chuyện rồi bỗng thấy khát, liền nói:
“Em khát”
Rồi cũng chẳng để hắn gọi mang đồ uống tới thì Salvia đã thấy có một cốc nước đang để trên bàn, cô nàng không nghĩ ngợi gì liền nhào tới uống cạn cốc nước.

Salvia đặt cốc xuống bàn, làm ra vẻ khoái chí lắm.

Hắn nhìn Salvia trong sự ngỡ ngàng, cốc nước chanh đó...là của hắn mà.
Hắn vừa mới uống có một ngụm...!A, uống chung...!Đây là hôn gián tiếp ư? Không được, mình lấy mất nụ hôn con gái nhà người ta rồi, mình phải chịu trách nhiệm! Hắn lại gần, nắm chặt lấy tay Salvia trong sự ngỡ ngàng của cô nàng, hắn khẳng định chắc nịch:
“Anh sẽ chịu trách nhiệm!”
[...]
Phụt! Trông chú vậy mà ngây thơ quá đi à...!Hồi xưa chú đáng yêu thật chứ! Đáng yêu đến ngu dốt! Sao chú có thể khờ khạo như vậy kia chứ? Đúng là chưa trải sự đời mà...
Salvia chống cằm, nhìn Ngân, nói:
“Anh ấy là tình đầu của chị”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 38: 38: Sinh Nhật


Phụt! Trông chú vậy mà ngây thơ quá đi à...!Hồi xưa chú đáng yêu thật chứ! Đáng yêu đến ngu dốt! Sao chú có thể khờ khạo như vậy kia chứ? Đúng là chưa trải sự đời mà...
Salvia chống cằm, nhìn Ngân, nói:
“Anh ấy là tình đầu của chị”
Ngân không bất ngờ cho lắm.

Nước đi này cô đã đoan được trước rồi.

Câu nói có thể làm cô bất ngờ lúc này là chị Salvia cũng là tình đầu của chú thôi! Mong rằng câu nói đó sẽ không được nói ra, xin đừng nói ra, nhất là từ chú.
[...]
Một tuần sau.

Buổi tối.
Mọi người đã lên kế hoạch tổ chức sinh nhật cho cô, dù sao cũng là bữa tiệc cuối cùng trước khi trả cô về với gia đình của mình.

Cũng đã được một tháng kể từ khi hắn mang nhóc con này về rồi đấy, thời gian trôi nhanh thật cơ.
Ngân trong bộ váy dạ tiệc, tóc búi cao, tuy không son phấn nhưng hôm nay trông cô xinh đẹp lạ thường làm Kiệt có chút ngỡ ngàng tự hỏi đây có phải là con nhóc nghịch ngợm hàng ngày không, trông hôm nay tao nhã quá!
Mới là con nít mà đã có nhan sắc như vậy, không biết trưởng thành thì sẽ như nào đây.

Mà quên mất xuất thân của cô, cô thân là đại tiểu thư của Nguyễn gia.

Là con gái đầu của vợ cả ông Nguyễn, sau khi vợ cả mất, ông Nguyễn đi bước nữa rồi họ có hai đứa con.
Cũng kể từ lúc này sự hiện diện Ngân trong nhà như vô hình, bị bắt nạt, đối xử, cuộc sống toàn màu hồng của đại tiểu thư Nguyễn gia hoàn toàn sụp đổ từ đây!
Salvia chạy lại chỗ Ngân đang đứng, hết lời khen ngợi:
“Oa, trông em hôm nay giống tiên nữ giáng trần quá đi thôi!”
Ngân cười trừ, không đáp.

Quả thực, nhìn chị Salvia vẫn đẹp hơn cô rất nhiều.

Chị ấy mặc một bộ váy trễ vai, mái tóc màu hạt dẻ xõa ra, thêm một chút son phấn nhẹ nhàng, thật xinh đẹp...
Kiệt và Quang hôm nay bỗng dưng cưng chiều cô hẳn lên, có lẽ vì họ biết từ mai cô sẽ được trả về nơi sản xuất nên đối tốt với cô hẳn.

Anh Kiệt đã không còn những hành động con nít như cướp nửa cục kẹo, lấy mất một gói bimbim hoặc tranh giành cái điều khiển với cô nữa.

Hôm nay, không cần đợi Ngân lên tiếng, Kiệt nhường hết...!Thật lạ!
“Nào nào, mọi người ngồi vào chỗ cả đi!”

Tiếng gọi của Kiệt làm Ngân giật mình, thôi đứng ngơ ở đó, cô đi tới ngồi vào bàn.

Hắn từ đâu xuất hiện trong bộ quần áo chỉnh tề, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.

A, chú nhìn đẹp trai quá đi à!
Kiệt nói mấy câu chúc mừng sinh nhật các kiểu rồi bỗng khóc òa lên.

Từ nay cậu không được cùng nhóc con làm nũng với anh để mua một cây kẹo bông nữa, cũng không còn bị anh hai mắng vì ăn quá nhiều kẹo.

Bỗng dưng thấy nhớ những chuyện ấy quá đi...
Quang phải dỗ mãi Kiệt mới nín, Quang nói thằng út mà khóc thì nhóc con sẽ không vui, hôm nay là ngày sinh nhật nhóc, phải vui chứ, khóc lóc cái gì?
Đến lượt Quang, anh mạnh mẽ hơn Kiệt, nếu không thì tí nữa đã suýt bật khóc.

Bỗng thấy nhớ những ngày bị anh hai dọa đấnh vì Quang dám bắt nạt nhóc con của anh hai...!Giờ nhóc con không còn ở đây nữa, nhà cũng chỉ còn mấy thằng đàn ông với nhau, chán ngắt!
Đến lượt Salvia, cô nàng chỉ mới tiếp xúc với cô nên không có gì để khóc cả.

Chỉ chúc cô về nhà mạnh khỏe, vế sau dài quá Ngân nhớ không hết.
Rồi Ngân quay sang bên trái, cuối cùng cũng đến lượt của chú, người Ngân mong chờ nhất.
Hắn chống cằm, nhìn nhóc con bé nhỏ đang nhìn mình với ánh mắt mong chờ vô cùng.

Hắn chợt phì cười, vén mấy sợi tóc con rơi xuống sau vành tai cho cô, rồi lại ghé sát tai cô, nói nhỏ đủ cho hai người nghe thấy:
“Hết bữa tiệc qua phòng chú, chú cho cháu xem bất ngờ cực lớn!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 39: 39: Bất Ngờ Cực Lớn 1


Rồi Ngân quay sang bên trái, cuối cùng cũng đến lượt của chú, người Ngân mong chờ nhất.
Hắn chống cằm, nhìn nhóc con bé nhỏ đang nhìn mình với ánh mắt mong chờ vô cùng.

Hắn chợt phì cười, vén mấy sợi tóc con rơi xuống sau vành tai cho cô, rồi lại ghé sát tai cô, nói nhỏ đủ cho hai người nghe thấy:
“Hết bữa tiệc qua phòng chú, chú cho cháu xem bất ngờ cực lớn!”
Trong phút chốc, Ngân có cảm giác tim mình đã loạn nhịp vì chú.

A, mất máu quá trời luôn!
Ngân mỉm cười, gật đầu đồng ý.

Thật tò mò, không biết chú cho xem bất ngờ gì đây?
[...]
“Hic...!Em buồn lắm...!Hức...”
“Thôi nào Kiệt”
“Hức, anh bỏ ra coi...!Ngân không ở đây nữa...em, em chả có ai để chơi cả...!Hức”
Thế đấy, sau một hồi nhậu nhẹt thả ga thì giờ Kiệt đã lăn ra say bí tỉ rồi, rồi giờ cậu quay ra nói mấy câu chuyện xàm xí gì đâu không à...
Ngân mở to hai mắt nhìn Kiệt.

Vậy mà cô cứ tưởng Kiệt ghét cơ chứ? Cô chỉ biết ỷ lại vào chú, lại còn luôn mách tội xấu của anh Kiệt cho chú nghe thế nên có hôm anh ấy bị bắt đứng úp mặt vào tường, trời thì nóng như đổ lửa, đứng lâu một chỗ nên muỗi đốt anh ấy sưng vù cả chân.

Nhìn rõ là thương thôi!
Ngân nở một nụ cười nhìn Kiệt coi như lời cảm ơn.
Đã đến lúc cắt bánh, thổi nến.

Quang đặt trước mặt Ngân một chiếc bánh sinh nhật to, trên mặt bánh có một hàng chữ bằng kem: “Chúc mừng sinh nhật Ngân”.
Quang cắm hai con số, một số 1 và một số 3, ý nói sinh nhật 13 tuổi.

Những con số này làm Ngân rất bất ngờ, thì ra lời nói dối bị vạch trần rồi.

Rõ ràng đã giấu kín vậy mà...
Đáng ra những việc này phải để Kiệt làm nhưng mọi người biết đấy, Kiệt có một tí hơi men vào người là chả kiểm soát được bản thân luôn! Vậy nên Quang đành phải làm thay thôi chứ biết sao!
Đợi Quang hơ lửa lên những con số được cắm trên bánh, Ngân nhắm mắt, chắp tay cầu nguyện.

Rồi cô cúi xuống, thổi nến.
[...]
1 tiếng sau
Hắn kéo ghế định đứng dậy lên phòng sau khi bữa tiệc đã kết thúc, hắn cúi xuống, nhắc lại một lần nữa cho cô khỏi quên:

“Nhớ tí qua phòng chú đấy”
“Dạ, cháu nhớ rồi”
Hắn ừ một tiếng rồi kéo ghế đi về phòng.
Salvia nhìn theo bóng lưng hắn, nở một nụ cười không rõ được ý gì.
[...]
Thình thịch...thình thịch...
A, có phải lần đầu tiên qua phòng chú đâu mà sao tim nó loạn hết cả lên như này? Giờ lại còn không dám vào phòng chú nữa...
Ngân đỏ bừng mặt, tay cầm đĩa bánh gato để phần chú hơi run run, may mà cô cầm chắc không thì đĩa bánh đã rơi xuống vỡ tan rồi.

Không được, phải thật bình tĩnh! Chú với mình không phải kiểu quan hệ đó...!chú gọi mình vào chỉ để tặng bất ngờ cho mình mà thôi...
Ngân cố gắng chấn tĩnh bản thân, cô hít thở sâu, chỉ còn vài bước nữa là đến phòng chú rồi.

Lấy lại sự bình tĩnh, cô bước đi.

Cố lên!
Ủa? Sao chú không đóng hẳn cửa? Lại còn để hở như này...
Ừm, không biết giờ chú có đang căng thẳng giống cô không nhỉ? Thật háo hức xem biểu cảm đấy của chú.

Ngân tò mò, nhìn vào khoảng trống của khe cửa, cô mở to mắt, tim như ngừng đập khi nhìn thấy hình ảnh đó.
Chú đang ngồi trên giường, quay lưng về phía cô, nửa trên của chú không mặc gì để lộ thân hình to khoe của một người đàn ông gần 30.

Một tay của chú cầm thành giường, một tay còn lại đang ôm chị Salvia...
Chị Salvia đang ngồi trên đùi chú, chị ấy vòng tay ôm cổ chú, rồi chị ấy cọ vào người chú, đôi môi hai người sát lại gần nhau...
Choang....
 
Back
Top Bottom