Ngôn Tình Chú Xấu Xa Biết Thả Thính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 40: 40: Bất Ngờ Cực Lớn 2


Chú đang ngồi trên giường, quay lưng về phía cô, nửa trên của chú không mặc gì để lộ thân hình to khoe của một người đàn ông gần 30.

Một tay của chú cầm thành giường, một tay còn lại đang ôm chị Salvia...
Chị Salvia đang ngồi trên đùi chú, chị ấy vòng tay ôm cổ chú, rồi chị ấy cọ vào người chú, đôi môi hai người sát lại gần nhau...
Choang...
Đĩa bánh gato để dành chú trên tay Ngân rơi xuống đất kêu “choang” một cái.

Kiệt và Quang nghe thấy tiếng có thứ gì vỡ phát ra từ hướng phòng của anh hai thì lo lắng chạy đến.

Hai người thấy Ngân đứng như trời trồng ở đó, định hỏi rồi lại thôi, Kiệt nhìn theo hướng Ngân đang nhìn chằm chằm.
Cậu mở to mắt, mở tung cửa chạy vào.

Tiếng “rầm” của cửa do Kiệt gây ra quá tiếng khiến hắn và Salvia giật mình, hắn vội đẩy Salvia ra, tránh nụ hôn của cô nàng rồi định đứng dậy.
Nhưng không...
Hắn chưa kịp đứng dậy thì lại phải ngồi xuống một lần nữa, nhưng lần này không phải ngồi trên giường mà là ở dưới đất...
Do có chút hơi men trong người và còn chứng khiến cả chuyện đó, Kiệt không nể tình nghĩa anh em gì nữa, cậu thẳng tay đấm vào mặt của hắn một cái khiến hắn mất đà, ngã phịch xuống đất.
Hắn ngồi nguyên đó, không có ý định đứng dậy, Kiệt nhảy bổ vào, túm lấy cổ áo của hắn lôi lên, cậu trừng mắt nhìn hắn, gào lên:
“Anh hai, vậy mà tôi tưởng anh là người thông minh cơ đấy”
Rồi cậu dừng lại, cười ầm lên như một kẻ điên.

“Ha, dù sao đi nữa cũng chỉ là một thằng đàn ông lụy tình, không biết phân biệt rõ ranh giới”
Cậu nói tiếp trong tiếng cười dài.

Salvia nhìn Kiệt như nhìn một kẻ điên, cô nàng biết mình không thể ngồi yên ở đây được, tiến tới, gạt tay Kiệt ra, nói:
“Kiệt, em hiểu nhầm rồi...”
Kiệt hất tay Salvia khỏi tay mình, nhìn cô nàng bằng ánh mắt sắc lạnh, nếu như Salvia không phải là phụ nữ, cậu dám chắc đã giải quyết cô nàng bằng vài quả đấm rồi.

Cậu nói:
“Cô đừng tưởng mình không có tội! Cô là một con đàn bà lòng dạ nham hiểm!”
Vừa nói, cậu vừa chỉ tay vào mặt Salvia.

Cô nàng bặm chặt môi, không nói gì, tay siết chặt.

Kiệt bây giờ như một người khác vậy!
Ngân vẫn đứng ở ngoài cửa, mồm há hốc chứng kiến mọi chuyện đang xảy ra trước mắt.

Anh Kiệt đang nói gì vậy? Cô thật sự không hiểu!
Quang sực tỉnh, vội chạy vào ngăn Kiệt lại.

Kiệt, em đừng nói gì thêm nữa.

Làm ơn! Em say quá rồi.

Quang gỡ bàn tay Kiệt đang túm lấy cổ áo của hắn, nói:
“Kiệt, đừng đứng đây làm loạn nữa.

Mau về phòng đi! Em say rồi...”
Không một ngoại lệ, đối với người anh thân thiết nhất, Kiệt cũng không thèm nghe, cậu gạt tay Quang ra, không thèm liếc Quang lấy một cái, nói:
“Anh ba, đừng ngăn em...!Em không say...”
Rồi mặc Quang khuyên ngăn đủ kiểu, Kiệt đều bỏ ngoài tai tất cả.

Cậu đang quan tâm thứ khác, đó là sự im lặng của hắn làm cậu phát điên, phát bực.

Kiệt không thương xót gì, bồi thêm cho hắn một quả đấm vào bên má khác.
Hắn vẫn chỉ im lặng, để mặc cho Kiệt có làm gì mình đi chăng nữa.

Đối với Kiệt mà nói, sự im lặng đó như một sự khinh bỉ vậy.

Và cậu ghét bị người khác khinh bỉ...
Một lần nữa, Kiệt lại bồi thêm một quả đấm vào mặt hắn làm hắn ngã nhào xuống đất trước sự chứng kiến của Quang, Salvia và Ngân.

Kiệt chẳng biết đây là lần thứ mấy cậu cúi xuống túm lấy cổ áo hắn lôi dậy nữa.

Dường như bản thân đã quá mệt mỏi trước sự im lặng kia và cậu cũng đã nản lắm rồi, Kiệt gào lên một câu khiến tất cả đều sững sờ:
“Salvia là chị dâu của anh đó, anh hai dấu yêu của tôi à!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 41: 41: Vô Ích!


Một lần nữa, Kiệt lại bồi thêm một quả đấm vào mặt hắn làm hắn ngã nhào xuống đất trước sự chứng kiến của Quang, Salvia và Ngân.

Kiệt chẳng biết đây là lần thứ mấy cậu cúi xuống túm lấy cổ áo hắn lôi dậy nữa.

Dường như bản thân đã quá mệt mỏi trước sự im lặng kia và cậu cũng đã nản lắm rồi, Kiệt gào lên một câu khiến tất cả đều sững sờ:
“Salvia là chị dâu của anh đó, anh hai dấu yêu của tôi à!”
Tất cả đều sững sờ nhưng đều theo những cách khác nhau.

Quang, Salvia sững sờ vì cả hai đều không ngờ được rằng...Kiệt sẽ nói ra câu đó.

Còn với Ngân, cô sững sờ vì đây là lần đầu tiên cô nghe được chuyện này.
Cái gì? Salvia là chị dâu của chú? Nghĩa là sao? Tại sao lại như vậy? Chị dâu (Salvia) mà lại yêu chính em chồng (chú) sao? Cái tình huống quái lạ gì đây?
Hắn lau vết máu đang chảy ra từ miệng, nói nhỏ:
“Anh biết...”

“Biết? Biết vậy mà vẫn dây dưa? Và cả chuyện vừa nãy tôi nhìn thấy nữa, chính mắt tôi nhìn thấy.

Đấy mà gọi là biết à?”
Trong lời nói của mình, Kiệt chẳng hề kiêng nể gì cả, cậu thậm chí còn xưng “anh” “tôi” với hắn nữa.

Hắn không thể kiềm chế nổi cơn tức giận trong mình, giáng thẳng cho Kiệt một cú đấm.

Vào lúc này không thể giải quyết bằng lời nữa rồi...
Kiệt khá bất ngờ trước cú đấm đó, cậu sờ bên má bị đấm của mình, nở một nụ cười.

Cũng đau phết đấy!
Kiệt bẻ tay kêu rắc rắc, nghẹo cổ mấy lần rồi giơ ngón tay trỏ trước mặt hắn, giọng nói đầy thách thức:
“Lên nào!”
Điều gì đến rồi cũng đến, hắn và Kiệt giải quyết mọi chuyện bằng những cú đấm, cú đá của bản thân vung ra cho đối phương.

Một vai diễn nữa không thể không nhắc tới, đó là công chúng, ở đây chỉ Salvia và Quang, họ ngăn cản hai con người đang sôi máu kia trong sự bất lực...
Ngân im lặng, để mặc họ như vậy, lặng lẽ trở về phòng.

Sinh nhật tuổi 13 của cô...cứ thế kết thúc trong những tiếng gào thét, những cú đấm, cú đá và cả những giọt máu đã, đang và sẽ rơi xuống...
[...]
Hắn châm lửa hút, hướng ánh mắt u sầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vậy mà lại không bỏ được thuốc...
Khói thuốc bay lên cao rồi loãng dần, cảm giác giống hệt như cuộc đời của hắn...
Đến lúc hạnh phúc lên cao nhất thì cũng là lúc tất cả bị dập tắt...
Hắn cười ầm lên hệt như một tên điên loạn.

Phải, hắn điên rồi, điên thật rồi! Hắn...không muốn làm người bình thường nữa...
Hắn khui lon bia, uống cạn một hơi rồi dựa đầu lên giường, nhìn trần nhà nghĩ lại.
[...]
Quay trở lại thời gian Ngân được hẹn đến phòng hắn
10 phút trước khi Ngân đến
Hắn mở tủ lấy ra một chiếc áo cộc tay.

Chậc, ăn mặt chỉnh tề như này thật khó chịu và nóng nực trong cái ngày hè như này.

Hắn đã cởi được chiếc áo sơ mi kia và đang định mặc lại chiếc áo cộc tay thì cánh cửa phòng bật mở, Salvia chạy vào đè hắn xuống giường.
Cô nàng ăn mặc rất hở hang, chiếc áo bên ngoài dường như chỉ để làm màu, mọi thứ bên trong đều có thể nhìn thấy và điều đó khiến hắn chau mày vẻ không hài lòng.
Salvia dựa vào ngực hắn, tay kéo vai áo mình xuống, giọng nũng nịu:
“Tuấn, em muốn...”
Rồi cô nàng ngước lên nhìn hắn, ánh mắt kh*** g** vô cùng.

Hắn nuốt nước bọt kiềm chế bản thân, im lặng không đáp.
Salvia được nước lấn tới, cô nàng định cởi bỏ quần áo của mình, cầm lấy tay hắn, sờ soạn.

Hắn khó chịu gạt Salvia khiến cô nàng ngã phịch xuống đất, cảm thấy bản thân đã ra tay mạnh nên hắn cúi xuống, bế cô nàng dậy.

Salvia chưa có ý định bỏ cuộc, được hắn bế lên, cô nàng một lần nữa đẩy hắn xuống giường.
Nhưng thật đáng tiếc...
Hắn đã kịp bám vào thành giường và vì hành động đó hắn đã không bị đè một lần nữa bởi một người phụ nữ.

Salvia bực bội chửi thầm một câu nhưng điều đó không làm cô nàng ngán ngẩm dẫn đến bỏ cuộc, cô nàng vòng tay qua cổ hắn, nói:
“Tuấn, em...”
Hắn lạnh giọng, cắt ngang lời Salvia:
“Salvia, từ nay đừng làm vậy nữa.

Vô ích thôi, anh hết yêu em rồi”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 42: 42: Người Thừa


"Tuấn, em...”
Hắn lạnh giọng, cắt ngang lời Salvia:
“Salvia, từ nay đừng làm vậy nữa.

Vô ích thôi, anh hết yêu em rồi”
Salvia không tin vào những gì mình nghe thấy, cô nàng tối sầm mặt, hỏi lại:
“Tuấn, anh vừa nói cái gì?”
“Anh hết yêu em rồi.

Và còn một điều nữa, anh cả về nước rồi”
Nghe hai tiếng “anh cả” mà hắn nhắc đến, Salvia sợ xanh mặt.

Cô nàng cúi gằm mặt xuống, cắn móng tay trong lo lắng, sợ hãi.

Sau một hồi cui gằm mặt xuống, Salvia ngước lên, vòng tay qua cổ hắn, ghé sát, nói nhỏ:
“Quên anh ấy đi, không gian lúc này chỉ có anh và em”
Và rồi Salvia ghé sát môi về phía hắn, gần như là môi hai người đã chạm vào nhau thì...
Kiệt xông vào phá hỏng tất cả...
[...]
Kiệt mở hé cửa phòng cô, thấy Ngân đã nằm ngủ cậu mới yên tâm đóng cửa, đi về phòng.
Ngân xoay người nhìn ra cửa, cứ nhắm mắt là hình ảnh ấy lại quay về.

Cái hình ảnh muốn cào xé trái tim người khác đó...thật đáng sợ!
Ngày mai là chú sẽ đưa cô về nhà, không phải ở đây nhìn hai người đó nữa.

Trở về nhà, ngôi biệt thự lạnh lẽo ấy...
[...]
“Ngân, đi luôn à? Ăn sáng cái đã”
Thấy hắn và Ngân có ý định đi, Kiệt trên tay vẫn cầm chảo đang rán trứng chạy ra nói.

Trên má Kiệt vẫn còn vết thâm do hôm nay hắn gây ra và còn có cả vết xước trên trán nữa.

Trông bây giờ Kiệt như giang hồ nếu cậu không mặc tạp dề và cầm chảo rán trứng!
Ngân cúi xuống, đi dép rồi quay lại, từ chối:
“Dạ, thôi”
Rồi Ngân đi ra ngoài luôn để Kiệt đứng bơ vơ ở đó.

Quang mới ngủ dậy, nhìn ra ngoài, giọng còn ngáy ngủ:
“Hơ...Ngân đi đấy à? Sớm thế...oáp...”
Ngân ló vào chào Quang một cái rồi chạy theo hắn.

Cả quãng đường đi về nhà với Ngân bây giờ, sao mà dài quá! Có lẽ vì lần đầu ra đi, có chú và anh Kiệt bên cạnh nói chuyện, không khí lúc ấy có như bây giờ đâu...
Lúc quay về Ngân không mai theo bất cứ thứ gì mọi người ở nơi ấy mua cho, bao gồm bánh, kẹo, quần áo của hắn, quà tặng sinh nhật của Quang, Kiệt và chị Salvia.

Phải rồi, chú...thậm chí còn chưa tặng quà sinh nhật cho cô nữa kìa.
Mà thôi, hôm nay đã qua sinh nhật của cô rồi, quà cáp còn quan trọng gì nữa...!Ngân siết chặt con gấu bông trên tay mình, ánh mắt u sầu hướng ra ngoài.
đèn đỏ, hắn cho xe dừng lại, quay sang nhìn nhóc con.

Bây giờ hắn mới dám quay sang nhìn cô kể từ buổi sáng đến giờ, nhóc con hiện giờ đang ngủ, hắn mới dám nhìn...!Thấy Ngân chau mày khó chịu vì có nắng chiếu vào mặt, hắn quay ra sau lấy đồ dán lên kính của cửa xe cho khỏi nắng.

Rồi dịu dàng vén mấy sợi tóc con lòa xòa trên mặt qua sau vành tai cho cô.
[...]
Xe dừng lại ở trước một con phố, chưa cần hắn gọi, Ngân đã tỉnh ngủ dù vẫn đang trong trạng thái mơ màng.

Hắn chỉ dám đỗ xe ở đây chứ không dám đi quá sâu vào, ngộ nhỡ có người phát hiện thì chết.

Hắn mở cửa xe cho Ngân đi xuống rồi đi theo cô đến tận cửa nhà.
Cả hai, không ai nói một lời nào cả, rất im lặng...
Cả hai đã đến trước cửa của ngôi nhà và điều làm Ngân bất ngờ là hôm nay không có lấy đến một bảo vệ gác cổng.

Cô đi qua cánh cổng sắt to, qua khu vườn rồi đến một cánh cửa nữa để bước vào nhà.
Ngân định mở cửa thì chợt khựng lại bởi giọng nói oang oang của người phụ nữ, giọng này cô không thấy lạ vì đó chính là giọng vợ hai của ba cô.

Trong nhà, tiếng nói chuyện vọng ra làm cho Ngân cũng có thể nghe thấy hết tất cả.
“Đã được một tháng kể từ hôm con bé Ngân nó bị bắt cóc rồi, vậy mà giờ chẳng có tin tức gì”
Ngân nhận ra ngay đó là giọng của bố cô.

Sao nghe nó phần lo lắng quá vậy? Chẳng phải từ lúc mẹ mất đến nay bố không còn quan tâm, đếm xỉa gì cô nữa kia mà? Tâm trạng Ngân lúc này rối ren vô cùng, bàn tay cô siết chặt quả đấm để mở cửa, nghe tiếp.
“Ối giời, anh lo làm gì? Con ranh đấy đi thì nó tự biết đường về”
Đây là giọng vợ hai của bố, tức mẹ kế của Ngân.

Mụ nói tiếp, giọng bực dọc:
“Trong cái nhà này không cần chứa người thừa như nó làm gì cả! Chứa nó có mà chật cả nhà!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 43: 43: Tranh Giành


"Đã được một tháng kể từ hôm con bé Ngân nó bị bắt cóc rồi, vậy mà giờ chẳng có tin tức gì”
Ngân nhận ra ngay đó là giọng của bố cô.

Sao nghe nó phần lo lắng quá vậy? Chẳng phải từ lúc mẹ mất đến nay bố không còn quan tâm, đếm xỉa gì cô nữa kia mà? Tâm trạng Ngân lúc này rối ren vô cùng, bàn tay cô siết chặt quả đấm để mở cửa, nghe tiếp.
“Ối giời, anh lo làm gì? Con ranh đấy đi thì nó tự biết đường về”
Đây là giọng vợ hai của bố, tức mẹ kế của Ngân.

Mụ nói tiếp, giọng bực dọc:
“Trong cái nhà này không cần chứa người thừa như nó làm gì cả! Chứa nó có mà chật cả nhà!”
Trái tim Ngân thắt lại, nước mắt cô không kìm được mà tuôn rơi.

Sao lại có người dám nói cô là người thừa kia chứ? Còn nói chứa cô chỉ thêm chật nhà...!Sao dám nói cô như vậy? Mẹ ruột cô chưa bao giờ nói cô như vậy cả...!Mẹ cô lúc còn sống từng nói rồi: Ngân đáng yêu như vậy, ai gặp cũng mê, cũng mến!
Vậy mà giờ lại có người nói cô là người thừa cơ đấy? Người nói ra câu đấy lại chính là bà mẹ kế đáng ghét kia, thật là...tôi cho bà biết tay! Ngân bặm chặt môi, kiềm chế không khóc.
Hắn đứng đằng sau bước tới, dịu dàng chạm vào hai bả vai đang không ngừng run rẩy kia.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lau nước mắt cho Ngân, cô nhìn người con trai đang ngồi xổm xuống lau nước mắt cho mình, không mảy may suy nghĩ, cô gục đầu vào hõm cổ hắn khóc như chưa bao giờ được khóc.
Nghĩ rằng bây giờ chắc Ngân cũng chẳng còn hứng thú về chính ngôi nhà của mình, hắn bế cô lên đi ra xe.
[...]
Cạch
“Ủa, Ngân? Em sao vậy?”
Kiệt lúc đầu thấy hắn đi về, tưởng rằng hắn đi về một mình vả lại Kiệt cũng đang bực hắn nên cậu không thèm đếm xỉa gì luôn.

Nhìn kĩ lại mới thấy hắn đang bế ai đó mà còn là con gái nữa, cái dáng người con nít, bé tí tẹo kia chắc chắn không phải của bà già Salvia thì chỉ có thể là Ngân thôi.
Kiệt liền chạy ào ra, đứng trước mặt hắn, hỏi, nhưng không phải là hỏi hắn, mà hỏi Ngân.

Thấy mắt cô đẫm lệ, sống mũi đỏ đỏ, thì ra là em ấy khóc.

Khoan, chờ chút! Khóc? Sao phải khóc? Và khóc vì cái gì kia chứ?
Kiệt liền ngước lên, lườm hắn, cậu nghiêng đầu, ăn nói cộc lốc:
“Làm gì em ấy?”

Hắn không thèm trả lời.

Kiệt từ đầu đã nghi hắn giờ lại càng thêm hoài nghi, cậu đành quay sang Ngân, hỏi:
“Ai bắt nạt em? Nói, anh Kiệt chém nó!”
Sau 7749 ngày mất tích, cuối cùng hôm nay tác giả hiện lên và nói: Ôi chu choa mẹ ơi, sao thằng con ghẻ của ta giờ nói ngầu quá vậy? Thằng con ghẻ nó chiếm hết đất diễn của con trai ta rồi, ta phải loại bỏ cái gai trong mắt này!
Kiệt nắm lấy tay Ngân, hỏi lại:
“Ai bắt nạt em?”
Không để Ngân trả lời, hắn hất tay Kiệt ra, nói:
“Không phải việc của em!”
Kiệt vuốt ngược tóc, nhìn hắn, cười mỉa:
“Vậy chả nhẽ là việc của anh?”
Kiệt nhìn hắn bằng nửa con mắt, tâm trạng khó chịu vô cùng.

Chậc, ông anh này muốn ăn đấm hay gì mà cứ thích gây sự với cậu hoài vậy? Thật muốn nhảy bổ vào và cho ông anh này mấy quả đấm!
Hắn cười, nói:
“Nhóc là của anh, đương nhiên việc của nhóc cũng là của anh!”
Shit! Đâu ra cái định nghĩa vớ vẩn, dở hơi đó vậy trời? Nhóc là của anh ư? Ông anh mơ tiếp đi nhé! Nhóc là của Kiệt, mãi mãi là của Kiệt.
Kiệt cũng không vừa, cậu cười chế giễu:
“Ai bảo vậy? Em ấy là của tôi chứ! Của anh bao giờ?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 44: 44: Nhớ Về Mẹ


"Nhóc là của anh, đương nhiên việc của nhóc cũng là của anh!”
Shit! Đâu ra cái định nghĩa vớ vẩn, dở hơi đó vậy trời? Nhóc là của anh ư? Ông anh mơ tiếp đi nhé! Nhóc là của Kiệt, mãi mãi là của Kiệt.
Kiệt cũng không vừa, cậu cười chế giễu:
“Ai bảo vậy? Em ấy là của tôi chứ! Của anh bao giờ?”
Ách, sao hai người này cứ thích nhận vơ hoài vậy? Cô là của mẹ cô, từ mẹ cô sinh ra chứ đâu phải của hai người này đâu! Nhận vơ vô duyên quá!
Á, sao tự dưng cảm giác đầu đau như búa bổ thế này? Ngân túm chặt áo của hắn, nhíu mày, kêu lên một tiếng đau.
Hắn thấy áo của mình bị cô túm chặt, chắc có chuyện gì đó nên mới có hành động như vậy, hắn nhấc cô lên, hỏi:
“Sao đấy?”
“Đau đầu”
Sao lại đau đầu vào đúng lúc thế không biết! Hay tại hôm qua cô nghĩ ngợi nhiều rồi lại còn không ngủ được, đến sáng mới ngủ được tầm 10, 15 phút thì đã phải dậy đi về.

Chậc! Đã thế nãy còn khóc nữa...nên mới đau đầu...
Ngân gục hẳn vào người hắn, người nóng bừng, mồ hôi túa ra.

Hắn nhanh chóng bế cô về phòng, Kiệt thấy Ngân như vậy cũng thôi thách thức hắn, vội đi theo hắn vào phòng cô.

[...]
Ngân sốt cao, 2 ngày vẫn chưa tỉnh khiến Quang, Kiệt và hắn hoảng hết cả lên, rối tung mọi việc.

Quang lấy làm lạ vì sao nhóc chưa về nhà mà vẫn ở đây mặc dù vậy anh không dám hỏi.
Quang tránh qua một bên cho hắn đi qua, trên tay hắn cầm một bát cháo mới nấu còn nóng hổi, hắn bước đến, ngồi xuống cạnh giường, nói:
“Đến giờ ăn rồi”
Hắn vuốt ngược mái, sờ trán của cô.

Khiếp! Nóng dã man! Mấy ngày nay hắn và hai thằng em chăm sóc như vậy mà nhóc vẫn không giảm nhiệt...!Hắn chịu luôn, hắn đâu phải một người mẹ, hắn chưa bao giờ chăm trẻ ốm, dỗ trẻ với hắn còn khó kia kìa...
Thấy Ngân vẫn mơ mơ màng màng trong cơn sốt và ko có dấu hiệu gì cho thấy sẽ tỉnh lại để ăn, hắn đặt bát cháo xuống bàn, cầm điện thoại lên gọi bác sĩ.
[...]
Khoảng 20 phút sau, bác sĩ đến và khám cho Ngân.
Hắn đứng ngoài chờ một lúc thì thấy bác sĩ đi ra, hắn vội hỏi:
“Bác sĩ, thế nào rồi?”
Vị bác sĩ kia đặt túi đồ xuống đất, ngồi xuống và lấy từ trong túi đồ một lọ thuốc uống hạ sốt đưa cho hắn.

Sau khi đưa xong thuốc, vị bác sĩ cầm lại túi đồ lên, đẩy gọng kính và dặn dò:
“Ổn hơn rồi! Thuốc này 1 ngày uống 3 lần, sau mỗi bữa ăn: sáng, trưa, tối”
Hắn gật đầu ra vẻ đã hiểu rồi tiễn bác sĩ ra về.
[...]
Buổi tối
Hắn không yên tâm để một con nhóc đang bị ốm ngủ trong phòng một mình nên từ khi cô ốm, hắn mặt dày ôm đệm, gối qua phòng cô trải dưới đất ngủ.

Đang thiu thiu thì người trên giường cử động làm hắn giật mình thức dậy.
Ngân đạp tung chăn, xoay người về phía hắn, mơ màng nói:
“Mẹ...”
Hắn ngồi dậy chỉnh lại tư thế nằm rồi đắp chăn Ngân thì bị cô ôm chặt lấy tay làm hắn không cựa quậy được.

Này này, đừng nói là nhóc ôm tay hắn cả khuya đấy nhá? Thế thì làm sao hắn ngủ được chứ?
Hắn gỡ tay Ngân ra thì cô lại càng ôm chặt hơn, tay hắn bây giờ giống hệt như một con gấu bông vậy...
Hắn bỏ cuộc, hắn chịu thua trước nhóc con này đấy!
Nhưng vì quá buồn ngủ nên hắn dịch xuống ngồi ở mép giường, đầu gục xuống, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Ngân ôm chặt tay hắn, không rõ trong lúc ngủ cô đang nghĩ gì nhưng có lẽ liên quan về mẹ.

Cô nói mớ:
“Mẹ, đừng bỏ con...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 45: 45: Thuốc Đắng Dã Tật 1


Ngân ôm chặt tay hắn, không rõ trong lúc ngủ cô đang nghĩ gì nhưng có lẽ liên quan về mẹ.

Cô nói mớ:
“Mẹ, đừng bỏ con...”
Hể? Nhóc con này vậy mà lại coi hắn là mẹ? Cái quái quỷ gì đang xảy ra đây?
Ánh sáng của đèn phố từ ngoài hắt vào lộ rõ vẻ mặt buồn tủi và cô độc của Ngân.

Hắn nhìn cô vẻ khó hiểu.

Mơ mơ màng màng thế nào mà còn chảy cả nước mắt như thế này?
Hắn lau nước mắt cho cô rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, hắn dần dần chìm vào giấc ngủ...
[...]
Sáng hôm sau
“Này, tránh ra mau! Tránh xa em ấy ra!”
Hắn tỉnh dậy bởi tiếng quát tháo và những cái đập liên tiếp vào mông từ Kiệt.

Đã sáng rồi à? Hắn cúi xuống nhìn cô nhóc bé bỏng đang ngủ say trong lòng mình, miệng thoáng một nụ cười.

A, tại sao chứ? Tại sao tối qua ông anh này lại nằm ngủ với em ấy? Người tối qua nằm cùng và ôm em ấy vào lòng phải là Kiệt chứ! Không, sự thật quá phũ phàng...
Hắn bỏ cô ra, đi xuống thu gọn đệm và gối mang về phòng trong cái lườm muốn ăn thịt người khác của Kiệt.
[...]
“Ưm...huhu, cháu không uống thuốc đâu!”
Sau khi ăn sáng xong thì hắn lấy lọ thuốc hôm qua vị bác sĩ kia đưa để cho Ngân uống, cô nhìn thấy mà kinh hãi tột cùng liền tìm mọi cách để khỏi phải uống thuốc.

Ngân đã thử áp dụng tất cả mọi cách mà mình từng làm nhưng đều nhận lại một kết quả đó là thất bại!
Chú thật là khó chiều mà! Ngân bực tức lấy chăn trùm qua đầu.

Cô khỏe lắm rồi, siêu khỏe luôn ý nên cô không việc gì phải uống thuốc!
Hắn hất bay chăn cô ra, giơ trước mặt cô thìa thuốc, nói:
“Uống!”
Huhu, chú hung dữ quá đi à! Chú hết yêu Ngân rồi, Ngân biết ngay mà...!Cái đồ phũ phàng, bội bạc...
Ngân ngước lên nhìn hắn, nói nhỏ:
“Không uống đâu...”
Chậc! Nhóc con này hôm nay làm sao thế? Rõ ràng hôm qua vị bác sĩ kia đến cho thuốc liền uống mà.

Sao hôm nay tự dưng lại dở chứng thế này?
Hay tại hôm qua ốm, không biết trời đất ra sao, đắng cay như nào nên uống liền? À hoặc là còn một trường hợp nữa rất hợp với tính của nhóc này...
Nhóc con này đặc biệt mê trai, còn nhớ ở tập 2 đã chê hắn xấu trai rồi!
Vậy thì có thể là vì hắn xấu trai cho thuốc nên nhóc không thèm uống, còn vị bác sĩ kia đẹp trai cho thuốc nên nhóc mới uống.

Không, thật chẳng hợp lí chút nào vì vị bác sĩ kia cũng đâu còn trẻ, đầu đã có tóc bạc và đáng tuổi bố hắn rồi chứ đùa.
Vậy nên loại ngay trường hợp xấu trai, đẹp trai gì đó ở đây!
Hắn ngồi xuống bên cạnh Ngân, hỏi:
“Sao không uống?”
“Tại vì thuốc đắng lắm!”
Ha, hôm nay biết thuốc đắng rồi hả, vậy mà hôm qua hắn nhớ rằng nhóc con uống ngon lành cơ đấy! Thuốc đắng thì ai mà chả sợ, ngay cả hắn nhìn như vậy thôi chứ hồi còn nhỏ hắn sợ thuốc đắng lắm luôn!
Mỗi lần ốm rồi bị bắt phải uống thuốc là hắn hét ầm cả nhà luôn, nghĩ lại thấy xấu hổ.

Nhưng “thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng” thế nên bắt buộc phải uống!
Hắn nhắm mắt suy nghĩ ra xem có cách nào trị được nhóc con này không, quả thật là khó đấy! Bỗng dưng trong đầu hắn lóe lên một suy nghĩ tuy nhiên suy nghĩ này lại không được bình thường cho lắm, nói đúng hơn thì thật là vô liêm sỉ!
Cách này hắn chưa làm cũng chưa thử với ai bao giờ, đây mới là lần đầu tiên nên mặt hắn có chút đỏ lên, vẻ rất ngại ngùng.

Hắn hỏi lại một lần nữa:
“Thế có uống không?”
Vẫn vậy, vẫn chỉ là một cái bĩu môi và lắc đầu của Ngân.
Hắn hít thật sâu, cố gắng cho lời nói của mình không bị ấp úng, hắn nói:
“Cháu mà không uống là chú thơm cháu đấy!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 46: 46: Thuốc Đắng Dã Tật 2


"Thế có uống không?”
Vẫn vậy, vẫn chỉ là một cái bĩu môi và lắc đầu của Ngân.
Hắn hít thật sâu, cố gắng cho lời nói của mình không bị ấp úng, hắn nói:
“Cháu mà không uống là chú thơm cháu đấy!”
Hể? Cái gì? Chú vừa nói cái gì cơ? Ngân trề môi nghĩ bụng: chú đòi thơm mình á? Xùy, chú tuổi...
Cơ mà hôm nay chú lạ ghê cơ, mọi hôm chú có như vậy đâu.

Tự dưng nay lại dụ cô bằng những lời ngon ngọt như thế! Hừm, chỉ có thể là có công chuyện!
Ngân nhìn hắn vẻ nghi hoặc làm hắn phát run sợ.

Trời ơi, nhóc làm ơn đừng nhìn chú nữa! Nói câu này chú mày đây cũng cảm thấy xấu hổ đến nỗi muốn đội quần lên đầu rồi đây! Hức...nhớ lại bỗng muốn khóc...
Ngân híp mắt, vẻ khinh khỉnh:
“Chú mà cũng đòi thơm được cháu á? Này chú, chú mơ tiếp đi”
Shit, ai mà thèm! Lại còn dám nói chú mơ đi nữa.

Nhóc con này hình như chán sống rồi...
Hắn thẹn quá hóa giận, nói:
“Hừ, chú chỉ nói đùa thôi! Chứ chú đâu thèm”

Ngân làm một tràng “ồ” chán nản.

Chú chỉ giỏi bao biện thôi à, nghe mà ghét! Hừ, tưởng gì chứ ai ngờ chú nói đùa, trêu đùa trái tim phụ nữ quá đấy.

Giờ chỉ cần cô uống thuốc là được chứ gì, quá đơn giản!
Ngân gạt hắn ra, với tay lấy thìa thuốc đang đặt trên bàn cạnh giường ngủ, cô há mồm một phát là hết vèo thìa thuốc luôn.

Hắn ngồi nhìn trầm trồ, thán phục, vỗ tay liên hồi nhằm khen ngợi cô và đương nhiên điều đó làm Ngân chẳng mấy hứng thú.
Cô rút khăn giấy từ trong bịch giấy để lau mồm, Ngân nói:
“Cháu uống xong thuốc rồi đó, chú không định thưởng gì luôn hả?”
Hắn dừng vỗ tay, mặt méo xệch với câu nói của Ngân.

Ai da, có phải là hắn nuông chiều nhóc con này quá rồi không mà giờ làm xong cái gì là nhóc đều đòi phần thưởng thế? Thật là hư!
Nhưng có một sự thật là hắn không thể từ chối trẻ con được, điều đó thật khủng khiếp và quá khó khăn!
Hắn e hèm một vài lần rồi nói:
“Vậy cháu muốn chú thưởng gì nào?”
Hê, có phần thưởng rồi, có phần thưởng rồi, hê hê hê.

Ngân không nghĩ ngợi nhiều gì liền nói:

“Cháu muốn thơm chú!”
Hể? Hắn đơ ra một hồi lâu như kiểu bị hóa đá.

Phần thưởng mà nhóc con này muốn là thơm hắn? Này này, có quá đáng lắm không? Hắn đến nay chưa mất nụ hôn quý giá đó mà giờ phải trao cho nhóc con kém hắn cả thập kỉ á? Huhu, hắn không chịu đâu, hắn không chịu...
Hắn mếu máo nhìn Ngân nhưng cô phớt lờ ánh mắt đó và cô cảm giác chú hệt như một con cừu non, còn cô giờ đang là một con sói hung ác với chiếc bụng đói vậy! Cảm thấy mình đang đóng nhân vật phản diện quá!
Hắn run bần bật trước cái nhìn của cô nhưng rõ ràng hắn đã đồng ý tặng nhóc phần thưởng rồi, hắn không thể thất hứa.

A, không thể thất hứa với trẻ con...
Hắn nhích lại gần chỗ cô, hai mắt nhắm tịt, hai tay nắm chặt vào nhau, môi mím lại, trông y hệt như một đứa con nít đi tiêm phòng vậy.

Thật đáng yêu mà...
Ngân thở dài, thật là nhìn chú giống cừu non như vậy cô không có nỡ, hức...!Cô thò chân khỏi chăn, đạp vào đít đạp hắn xuống đất.
Hắn im lặng ngồi bệt dưới đất, ngơ ngác nhìn cô khiến Ngân phát cáu.

Chú còn không mau biến đi là cháu ăn thịt chú đấy, hừ! Ngân giơ tay phẩy phẩy nhằm đuổi hắn ra khỏi phòng.
Hắn ậm ừ đứng dậy, cầm bát mang ra ngoài.

Hắn đóng cửa phòng cô xong mới dám xoa cái mông bé bỏng của mình.

Hức, vừa nãy nhóc ra tay mạnh quá, mông của hắn đau kinh khủng, huhu...
[...]
Ngân nằm trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, nở một nụ cười nham hiểm, cô nói thầm:
“Hehe, đợi cháu lớn lên một tí nữa, cháu sẽ ăn sạch chú!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 47: 47: Sự Mất Mát To Lớn


Ngân nằm trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, nở một nụ cười nham hiểm, cô nói thầm:
“Hehe, đợi cháu lớn lên một tí nữa, cháu sẽ ăn sạch chú!”
Vui vẻ được một lúc thì Ngân lại buồn tủi.

Cuộc nói chuyện giữa bố ruột và mẹ kế bỗng ùa về, những lời nói đó như một con dao sắc nhọn đâm phập vào tim cô vậy...
Mẹ, con nhớ mẹ...
Sống mũi cô lại cay cay, mồm miệng đắng ngắt, khóe mắt bắt đầu ngấn lệ.

Đúng lúc đấy hắn đi vào khiến Ngân quá bất ngờ.

Nhìn thấy cô như vậy, hắn liền vội chạy tới, hỏi:
“Làm sao đấy?”
Cô vội vàng lau nước đang đọng trên khóe mắt trước khi nó chảy xuống, mỉm cười, nói:
“Dạ, không sao...!Bụi bay vào mắt đấy ạ!”
Hắn nhìn cô vẻ nghi hoặc, hỏi lại:
“Thật chứ?”
Ngân không dám nhìn thẳng vào mắt hắn nên quay đi, nói:
“Dạ...dạ, thật...”

Nhìn phát biết ngay là nói dối mà! Hắn thở dài, thật là nhóc dạo này dễ xúc động quá! Chắc lại nghĩ tới chuyện gì buồn rồi đây.

Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, hết sức kiên nhẫn, hỏi:
“Có chuyện gì kể cho chú nghe nào”
Lúc đầu cô vẫn còn chút ngần ngại nhưng rồi cũng quyết định kể cho hắn nghe.

Dù sao thì lòng cô cũng đã nặng trĩu rồi, phải tâm sự với ai đó để lòng nhẹ đi thôi!
[...]
4 năm trước
“Mẹ, mẹ xem vòng tay này Ngân làm có đẹp không?”
Ngân khi ấy là cô nhóc 9 tuổi, cô chạy vào phòng của mẹ, vui vẻ giơ vòng tay mình mới làm lên cho mẹ xem.

Người mẹ đang nằm im trên giường, nom nhìn rất ốm yếu nhưng vẫn cố chống lên gượng dậy, vuốt xuôi mái tóc của cô con gái bé bỏng, giọng thều thào:
“Đẹp...!Đẹp lắm! Bé Ngân của mẹ làm gì cũng khéo tay...”
Ngân cười tít cả mắt trước lời khen ngợi của mẹ nhưng rồi nụ cười chưa kéo dài được bao lâu thì cô đã phải lo lắng nhìn mẹ quằn quại trong những đợt ho dai dẳng.

Ngân trèo lên giường, ôm lấy mẹ, nói:
“Mẹ, Ngân không muốn rời xa mẹ một chút nào hết!”

Mẹ cô nằm xuống, nghiêng đầu về phía cô, mỉm cười, thều thào nói:
“Bé Ngân của mẹ, khụ...”
“Mẹ...”
Ngân hoảng hốt kêu to khi nhìn thấy những đợt ho của mẹ ngày một nhiều rồi cô bật khóc nức nở.

Mẹ để cô nằm xuống, đầu tì lên tay mình, mẹ hát ru cho cô ngủ.
...
Sáng hôm sau
Ngân bị đánh thức bởi tiếng ho của mẹ, cô lo lắng nhìn mẹ mà chẳng biết làm gì.

Bây giờ, cô thật vô dụng! Bố, sao đúng lúc mẹ bị như vậy, bố lại đi công tác kia chứ? Thậm chí gọi điện bố còn không bắt máy nữa.

Bố hết thương hai mẹ con cô rồi sao?
“Tại mẹ mà con thức sao?”
Ngân lắc đầu phủ nhận câu hỏi mẹ, cô đã nói dối như vậy...
Ngân ôm con gấu bông mà mẹ tặng sinh nhật mình một tháng trước rồi rúc vào lòng mẹ, hỏi:
“Mẹ ơi, tại sao bố không về? Tại sao bố không vì mẹ mà bỏ công việc hả mẹ? Tại sao bố lại vì công việc mà bỏ mẹ, huhu...”
Trong ánh mắt của mẹ thoáng có phần buồn bã nhưng rồi mẹ mau lấy lại tinh thần, vỗ về Ngân bảo, dường như giọng mẹ đã nghẹn đi:
“Không,...không phải thế đâu! Tại lần này là công việc rất quan trọng nên...nên, hức...bố không thể bỏ được...”
Ngân của lúc đấy đâu biết rằng: thật ra chẳng có công việc quan trọng nào ở đây cả, bố của cô đã ra ngoài bồ bịch và người tình của ông ta sau này chính mẹ kế của cô.
Rất nhanh thôi, tình trạng của mẹ ngày càng yếu và một tuần sau, mẹ vĩnh viễn rời xa Ngân mặc cho cô khóc lóc, kêu gào, mẹ vẫn ra đi...
Trước khi vĩnh viễn rời xa cô, mẹ vuốt tóc cô, nói những lời cuối cùng mà đến giờ cô mới hiểu.
“Ngân, con phải thật hạnh phúc...con, con phải sống thay cho mẹ...!Nhất định con phải yêu một chàng trai thật tốt, đừng có giống như mẹ, hộc...!Ngân, mẹ yêu con...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 48: 48: Mẹ Kế


Rất nhanh thôi, tình trạng của mẹ ngày càng yếu và một tuần sau, mẹ vĩnh viễn rời xa Ngân mặc cho cô khóc lóc, kêu gào, mẹ vẫn ra đi...
Trước khi vĩnh viễn rời xa cô, mẹ vuốt tóc cô, nói những lời cuối cùng mà đến giờ cô mới hiểu.
“Ngân, con phải thật hạnh phúc...con, con phải sống thay cho mẹ...!Nhất định con phải yêu một chàng trai thật tốt, đừng có giống như mẹ, hộc...!Ngân, mẹ yêu con...”
“Hức,...là sao hả mẹ? Mẹ, con không hiểu...”
Ngân hỏi đi hỏi lại mẹ trong tiếng khóc, cô nắm tay mẹ đặt lên trán mình.

Thật đáng tiếc, câu hỏi của cô mãi không có câu trả lời từ mẹ...
Hơn nửa năm sau, bố dẫn một người phụ nữ khác về rồi nói với cô rằng từ nay người phụ nữ này sẽ là mẹ của cô, người mẹ duy nhất của cô và không phải ai khác...
Sao bố lại nói với cô như vậy chứ? Tại sao cô phải coi người phụ nữ cùng bố lén lút phản bội mẹ là mẹ của cô? Người phụ nữ kia đâu sinh ra cô, tại sao cô phải coi là mẹ, tại sao lại là người mẹ duy nhất? Còn mẹ thì sao, mẹ ruột của cô thì sao? Mẹ mất đi là bố quên luôn mẹ rồi ư...
Tại sao...

Trước đây gia đình của cô đâu có như vậy? Sau mỗi giờ tan học, bố mẹ thường tới trường đón cô, bố mẹ thường thưởng cho cô những cái ôm và nụ hôn ấm áp...
Vào ngày cuối tuần, bố không phải đi làm, cả nhà thường đi công viên, cô đi ở giữa, bố và mẹ mỗi người một bên nắm tay cô.

Đã từng có một khoảng thời gian hạnh phúc như thế, vậy mà giờ đây, khi mẹ mất đi rồi, bố lại thay tính, đổi nết hẳn.

Bố như một con người khác vậy!
Và điều làm Ngân sốc hơn nữa là người phụ nữ kia đã có thai với bố, đứa bé ấy được 1 năm rồi...
Nếu là cuộc sống trước kia thì sau mỗi bữa ăn, bố thường dành mọi sự quan tâm cho cô, bố dạy cho cô những bài toán khó, luyện cùng cô những từ vựng Tiếng Anh hoặc một điều nhỏ nhặt hơn nữa là dạy cô gọt bút chì...
Giờ đây, cô sống trong nhà như một cái bóng.

Không ai quan tâm, giúp đỡ, thậm chí còn bị hắt hủi, đánh đập.

Đứa bé mà người phụ nữ kia sinh ra đang dành mọi sự quan tâm từ bố của cô, nó còn nhỏ mà láo vô cùng!
Có lẽ nó thấy được ánh mắt ghen tỵ, sống mũi cay cay, bàn tay siết chặt lại của cô chăng? Có thể là như vậy, vì thế nó dám cười như chế giễu cô khi bản thân kém hơn cô ngần ấy tuổi.

Cô nhịn được vì nó còn bé, vì nó chỉ là một đứa bé còn bú sữa mẹ, răng mọc chưa đủ., không thể tự đi, còn phải ăn cháo.
Nhưng cớ sao, mỗi lần cô xuất hiện là y như rằng nó khóc òa lên.

Gì đây, sao khóc mãi vậy, khóc như thế là muốn nói: chị cút đi, trong nhà này không còn chỗ chứa cho chị đâu, giờ đây tôi mới là người cần được nuông chiều, yêu quý.

Một điều nhịn, chín điều lành!
Nhịn nó thì được nhưng ấy vậy mà bố lại nói cô thế này:
“Sao cứ mỗi lần mày xuất hiện là em nó khóc lên thế? Hay tại con mẹ mày nó ám mày rồi? Có thể thế nên em mày mới khóc đấy.

Phiền chết đi được, sao mày không chết quánh luôn đi cho xong nhỉ?”
Mẹ...
Ông ta vậy mà lại dám xúc phạm đến mẹ, người mẹ mà cô trân quý nhất, yêu mến nhất.

Tại sao ông ta dám dùng những từ ngữ ấy để nói về mẹ kia chứ? Cái mồm đó đã hôi bẩn đi từ khi có những nụ hôn của người phụ nữ kia áp vào.

Cái mồm hôi bẩn đó không xứng để nhắc tới mẹ!
Người phụ nữ kia cũng là một người rất thích diễn.

Những lần có chồng ở nhà, bà ta chẳng dám nói nửa lời với cô con gái của vợ đầu nhưng khi chồng đi vắng thì lại là một chuyện khác.
Tuy Ngân không làm gì nhưng mỗi khi bà ta tức giận hoặc ngứa tay, ngứa chân một tí thôi là cô lại phải chịu đựng những cú đánh ấy.

Cảm giác bà ta không phải con người nữa mà như một con thú điên vậy.

Mỗi lần như vậy, bà ta khoái lạc vô cùng...!Thật ghê tởm!
Chưa hết, bà ta mỗi lần đánh còn kèm theo những lời chửi rủa, xúc phạm đến cô và mẹ cô nữa:
“Con phế vật, mày và mẹ mày đều là những phế vật! Tao mới là người đến trước, vậy mà luôn phải lén lút, sống nhưng không thể ngóc đầu lên được! Ha, cũng may là mẹ mày chết rồi, tao mới có cơ hội chen chân vào cái nhà này!”
Rồi bà ta phá lên cười như một kẻ điên dại....
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 49: 49: Nhà Họ Nội 1


Chưa hết, bà ta mỗi lần đánh còn kèm theo những lời chửi rủa, xúc phạm đến cô và mẹ cô nữa:
“Con phế vật, mày và mẹ mày đều là những phế vật! Tao mới là người đến trước, vậy mà luôn phải lén lút, sống nhưng không thể ngóc đầu lên được! Ha, cũng may là mẹ mày chết rồi, tao mới có cơ hội chen chân vào cái nhà này!”
Rồi bà ta phá lên cười như một kẻ điên dại...
[...]
Lại có những lần bố đánh cô chỉ vì đàn bà kia khóc và không cần hỏi rõ sự việc ra sao, xảy ra như thế nào, những trậnQ đòn liền đến với cô.

Thân là đại tiểu thư của một gia đình cao quý, cớ sao thân phận lại chẳng khác gì một con ở nhờ?
Ha, thật nhục nhã!
Đã nhiều lần nhà ngoại ngỏ ý muốn đón cô về chăm sóc nhưng đều bị bố gạt phắt đi.

Nhà ngoại cũng chẳng là gì được vì dù sao bố cũng là bố ruột và là người giám hộ của cô mà.
Ngược lại, nhà nội như bị người phụ nữ kia bỏ bùa mê, thuốc lú, hồi mẹ còn sống, nhà nội yêu và chiều chuộng cô lắm.

Ấy vậy mà từ sau khi mẹ mất, nhất là lúc bố mang người phụ nữ kia về, thái độ bên nhà nội thay đổi hẳn.
Thật ra cũng không phải tất cả mọi người trong nhà nội đều lạnh lùng, ghét bỏ cô, vẫn còn ông, bà nội yêu thương cô.

Bố mang người phụ nữ kia về và muốn cưới bà ta làm vợ thì bị ông, bà nội phản đối rất gay gắt.
Mặc cho ông, bà phản đối và nói chỉ coi mình mẹ ruột cô là con dâu duy nhất nhưng bố chẳng hề để tâm, có lẽ mang người phụ nữ kia về thưa chuyện chỉ để cho có.
Bởi vì dù sao bị phản đối thì bố cũng vẫn một mực đòi cưới bà ta mà...
Ông, bà vẫn còn yêu thương cô rất nhiều nhưng tuổi giờ đã cao, con cái trong nhà cũng chả coi ông bà ra gì.

Có lần Ngân nghe trộm được cuộc nói chuyện giữa bố và các bác bên nhà nội, tóm gọn lại thì là như thế này:
“Chậc, anh dạo này làm ăn thua lỗ quá muốn nhờ chú cho vay một khoản để trả nợ.

Chứ cái tình hình thế này thì gia đình anh chỉ cần nước ra đường mà sống”
Đây là giọng bác cả tức là anh trai của bố.

Nghe đâu hồi đầu năm bác cả có đầu tư một khoản tiền lớn vào dự án nào đó ở bên nước ngoài, lúc đầu hoa hồng đến vào cuối tháng, mọi việc diễn ra rất đều, theo một chật tự nhất định.

Rồi nghe ai mách là đầu tư càng nhiều, hoa hồng càng cao, bác cả lại càng tham, đâm đầu vào như bị bỏ bùa.

Cứ ngỡ sẽ được thêm hoa hồng rồi ăn sung mặc sướng cả đời nhưng đâu có như mơ.
Được vài ngày đầu uy tín thế thôi rồi bỗng một ngày nghe tin chủ dự án ôm tiền, cao chạy xa bay, chạy đi đâu, bay tới đâu thì chẳng ai rõ...
Đầu tư một khoản tiền lớn như vậy rồi bị cướp mất, giờ bác cả cũng chẳng dám đi báo cơ quan chức năng vì hình như dự án đó là dự án trái phép.

Kêu trời, kêu đất không thành nên đành phải kêu anh em trong nhà thôi chứ biết sao.
Bố cũng ra vẻ khó khăn lắm, nói:
“Em cũng muốn giúp lắm nhưng anh biết đấy, Mai vừa sinh con, cần bồi bổ cho cả mẹ và bé.

Lại còn được cả cái Ngân nữa, nó cũng lớn rồi chứ bé gì đâu, tiền học cho nó cũng không phải khoản nhỏ gì”
Mai mà bố vừa nói là tên của người phụ nữ kia.

Cô không nghĩ bồi bổ cho hai mẹ con nhà ấy tốn kém đến vậy đâu, tại người phụ nữ kia cứ thích đú đởn, ăn chơi đàn đúm bạn bè.
Vừa sinh con, đẻ cái xong không biết chăm sóc sức khỏe thì thôi, đằng này ăn diện không thua một ai, túi sách với trang sức cứ phải là hàng xách tay các nước mới chịu, trang điểm thì lòe loẹt, nhìn chẳng khác gì một con mụ điên!
Ồ, sao lúc nhắc tên cô nghe dịu dàng thế nhỉ? Giọng cứ gọi là ngọt sớt luôn à, nghe thôi mà thấy xúc động!
Bác cả có lẽ đến nỗi túng quẫn quá nghe bố nói vậy, không nghĩ ngợi gì, nói luôn một câu:
“Nếu con Ngân nó học hành tốn kém quá thì em cho nó nghỉ học đi.

Phần tiền cho nó ăn học đấy cũng giúp anh chị được phần nào chứ đùa!”
Có nhiều kiểu người cứ hễ mở mồm ra là chứng tỏ mình mất não!.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 50: 50: Nhà Họ Nội 2


Bác cả có lẽ đến nỗi túng quẫn quá nghe bố nói vậy, không nghĩ ngợi gì, nói luôn một câu:
“Nếu con Ngân nó học hành tốn kém quá thì em cho nó nghỉ học đi.

Phần tiền cho nó ăn học đấy cũng giúp anh chị được phần nào chứ đùa!”
Có nhiều kiểu người cứ hễ mở mồm ra là chứng tỏ mình mất não!
“Ối giời, ra đường ở thì có là gì so với nhà em?”
Giọng nói choe chóe kia là của cô Chi tức em gái ruột của bố.

Ha, anh em trong nhà bắt đầu đánh nhau rồi đây!
Cô Chi nói tiếp, cố tỏ ra hoàn cảnh gia đình đã đến mức không thể cứu vãn:
“Anh biết đấy, chả là hôm Tết, vợ chồng em có chơi hơi quá tay.

Mà cờ bạc thì càng thua càng muốn gỡ, vậy nên là...”
“Nên là mới phải bán nhà đi, về ở với hai ông bà già?”
Nghe câu hỏi của bố, cô Chi liền chột dạ, cố gắng nói không ấp úng:
“Haha...!Thì cũng chỉ là chơi giải trí vào những ngày Tết thôi mà anh.

Tháng giêng là tháng ăn chơi, tháng hai cờ bạc, tháng ba hội hè mà anh ha”
Bố vẫn chưa mềm lòng chút nào, mặt mày vẫn cau có nhìn cô Chi, thấy vậy cô Chi liền bấu lấy cánh tay bố, những giọt nước mắt giả dối cứ thế mà tuôn rơi.

Chậc, cô đâu phải trẻ con nữa đâu mà làm những trò kiểu đó?
“Anh mà không cứu em lần này thì vợ chồng em chẳng thiết sống nữa.

Bọn chủ nợ hôm qua tìm đến tận nhà ông bà già đòi nợ rồi, nếu không trả thì tụi nó sẽ giết tụi em mất!”
Cái gì? Tìm đến tận nhà ông, bà nội rồi? Chết tiệt, sức khỏe ông bà đã yếu thì chớ, nghe tin này chắc ông, bà sốc rồi đi luôn mất.
Cô Chi vốn là người như vậy.

Đây không phải lần đầu tiên, cô Chi đến đây tìm bố cô xin xỏ chuyện tiền bạc, rất nhiều lần là đằng khác!
Cô Chi đã lập gia đình được 4 năm rồi nhưng chưa có con cái gì mà không thế còn tốt hơn là có con.

Cô Chi học đến cấp 2 là nghỉ, tụ tập bạn bè, ăn chơi đàn đúm, đã mấy lần nghiện hút, ông bà phải đem cô đi cai mãi mới dứt được.
Ông, bà nội đã tận dụng các mối quan hệ xã hội để xin việc cho cô Chi nhưng không thành, bởi vì cô Chi học hành không đến nơi, đến chốn, cô Chi lại còn rất đanh đá và lười biếng, chỉ cần có người động vào mình một tí thôi là nhảy dựng lên như con chó dại vậy.

Vậy nên chẳng ai dám cho cô ấy một công việc trong công ty mình cả.
Nhưng dứt được cái này thì lại dính phải cái khác, cô Chi quay sang nghiện cờ bạc.

Người ta nói: cờ bạc là bác thằng bần, quả cấm có sai! Chả biết những người chơi khác thế nào chứ cô Chi càng chơi càng chết, càng chơi thì lại càng thua!
Rồi cách đây 3 năm trước, cô Chi kết hôn với một người đàn ông hơn mình 4 tuổi.

Người đàn ông đó cũng chẳng tốt đẹp gì là bao, nghiện hút, cờ bạc, rượu chè có hết trong con người đó.
Ông, bà nội đương nhiên phản đối chuyện kết hôn này của hai cô chú nhưng hai người hoàn toàn để ngoài tai những lời nói đó và tự tổ chức đám cưới luôn.

Ông, bà nội giận lắm từ mặt cô chú ý đến bây giờ nhưng không hiểu sao cô chú ấy vào ở nhờ nhà ông, bà được.
Bố gạt phắt tay cô Chi khỏi tay mình khiến cô Chi ngã sõng soài ra nền đất trong sự ngỡ ngàng.
“Anh bây giờ cũng không dư giả là bao.

Mà giờ tình hình như này thì e là khó!”
Bác cả và cô Chi bật dậy, quỳ trước mặt bố, khóc lóc ỉ ôi.

Bố im lặng, nghĩ ngợi gì đó một lúc lâu rồi nói:
“Hai người còn nhớ đống tài sản của ông, bà già không?”
Bác cả và cô Chi nhìn nhau rồi cùng nhau gật đầu.

Bố nói tiếp:
“Đến bây giờ vẫn chưa ai biết trong đống tài sản đấy có bao nhiêu.

Có lẽ ông, bà già đấy chết quách đi thì tài sản sẽ thuộc về ba anh em thôi!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 51: 51: Phạt!


Bác cả và cô Chi bật dậy, quỳ trước mặt bố, khóc lóc ỉ ôi.

Bố im lặng, nghĩ ngợi gì đó một lúc lâu rồi nói:
“Hai người còn nhớ đống tài sản của ông, bà già không?”
Bác cả và cô Chi nhìn nhau rồi cùng nhau gật đầu.

Bố nói tiếp:
“Đến bây giờ vẫn chưa ai biết trong đống tài sản đấy có bao nhiêu.

Có lẽ ông, bà già đấy chết quách đi thì tài sản sẽ thuộc về ba anh em thôi!”
[...]
May thay những năm vừa rồi sức khỏe ông, bà đã ổn định hơn trước, dù chỉ là một chút nhưng cũng đủ để khiến bố và anh em của bố khó chịu vô cùng.

Những người ấy chỉ muốn ông, bà chết nhanh nhanh đi để được hưởng tài sản mà thôi!
Có những đứa con như vậy thà không đẻ chúng ra còn hơn!
Hắn nhìn cô vẻ thương cảm vô cùng.

Nhóc con này mới bé vậy mà đã phải trải qua những chuyện như này, chắc chắn sẽ ảnh hưởng không ít đến tâm lí!
Ngân cầm lấy tay hắn, cúi gằm mặt xuống, thú tội:
“Chú, thật ra là cháu nói dối chú! Năm nay cháu 13, chứ không phải 10! Lần trước cháu...”
“Thôi được rồi, không cần nói nữa.

Chú biết cả rồi”
Chú nói chú biết? Vậy tại sao chú không trách cháu? Chú nói chú biết? Vậy tại sao chú không đánh cháu? Hồi xưa, khi ở cùng với bố và mẹ kế, những lúc họ trách cháu, họ thường đánh đập hoặc chửi rủa cháu.

Vậy mà, tại sao chú không...?
Ngân bật khóc nức nở, những giọt nước mắt của hạnh phúc.

Ngoài mẹ ra, còn có chú, chú không bao giờ trách cháu, mẹ và chú hiền như những bà tiên trong truyện cổ tích mà ngày xưa mẹ hay đọc cho cháu nghe.
Mặc dù không nỡ để cô rơi nước mắt nhưng hắn không thể làm được gì, có lẽ để vậy vẫn hơn vì đó không phải là giọt nước mắt của sự đau khổ, tủi cực, đó là giọt nước mắt của hạnh phúc!
Hắn biết chứ, hắn đâu phải con nít? Hắn đã từng nghe qua về đại tiểu thư của Nguyễn gia, nhưng hầu hết là nghe về cuộc sống sung túc của tiểu thư nhà đó, còn về những mặt như bị đối xử, hành hạ thì hắn chưa nghe qua.
Ai ngờ nhóc con hôm ấy hắn vô tình mang về đây lại chính là đại tiểu thư Nguyễn gia đó, giờ mới biết cụ thể mọi việc.

Thì ra Nguyễn gia cũng chẳng tốt đẹp gì so với hắn tưởng tượng!

Không ai tự dưng lại nói dối cả, nói dối đâu tự dưng mà có? Nhất định nó phải đi theo một lí do nào đó! Chỉ trừ những kẻ đã quen thói nói dối, lừa gạt thì cái tính đó, nó đã ăn sâu vào máu rồi!
Mà nhóc con này không phải loại người kiểu vậy thế nên lời nói dối đó chắc chắn phải kèm theo lí do, chỉ là lí do đó tiện nói hay không tiện nói mà thôi! Nhưng có lẽ hắn đoán được ra phần nào đó rồi, có thể lời nói dối đó liên quan về người mẹ ruột của nhóc con.

Còn liên quan đến đâu, như thế nào thì hắn không biết...
Như sực nhớ ra chuyện đã lâu lắm rồi chưa làm, Ngân bấu tay hắn, thì thầm:
“Chú, cháu muốn về thăm ông, bà nội”
Muốn về thăm ông, bà nội à? Bây giờ đi thì cũng được, hắn đang rảnh, hắn thì không sao nhưng nhóc con này thì...!Thôi, khỏi nói nhiều, vừa mới ốm dậy không đi đâu hết, ở nhà!
Hắn nghiêm mặt, nói:
“Khỏe hẳn rồi đi”
Ngân bĩu môi, nói nhỏ:
“Cháu khoẻ rồi mà..."
Vẫn giữ vững lập trường của mình, hắn kiên quyết, nói:
"Không là không!"
A, chú...!Nặng lời quá! Hức, Ngân ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn, ra vẻ bị tổn thương vô cùng...
Nhưng...nhìn chú mà kiên quyết như vậy thì có đến thánh cũng không lay chuyển nổi, cô chịu rồi đấy! Ngân gặng hỏi:

"Thế cháu khỏi ốm là sẽ được đi hả chú?"
Hắn im lặng, gật đầu.
Ngân hơi lo, vì thời gian bây giờ rất cấp bách, cũng đã rất nhiều năm rồi cô hưa về thăm ông, bà nội, không biết tình hình bên đó và sức khoẻ ông, bà giờ thế nào rồi.
Sợ rằng chỉ chậm một ngày thôi là cô sẽ mãi mãi không gặp được họ nữa...
Hắn thở dài, chạm nhẹ vào vai cô, an ủi:
"Yên tâm đi! Ông, bà cháu vẫn khoẻ lắm!"
Ngân an tâm phần nào nhưng vẫn cảm thấy hơi lo lo.

Nhỡ đâu đấy chỉ là câu an ủi của chú thôi, cũng đâu có ai làm chứng chú nói thật đâu?
Không không, chắc đó là sự thật...!Phải tin chú! Hắn đắp chăn bảo cô nghỉ ngơi đi, lúc đi ra còn nói:
"Không nghỉ ngơi tốt là chú phạt cháu!".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 52: 52: Dì Giang


"Yên tâm đi! Ông, bà cháu vẫn khoẻ lắm!"
Ngân an tâm phần nào nhưng vẫn cảm thấy hơi lo lo.

Nhỡ đâu đấy chỉ là câu an ủi của chú thôi, cũng đâu có ai làm chứng chú nói thật đâu?
Không không, chắc đó là sự thật...!Phải tin chú! Hắn đắp chăn bảo cô nghỉ ngơi đi, lúc đi ra còn nói:
"Không nghỉ ngơi tốt là chú phạt cháu!"
Ách! Mới ốm dậy mà chú cũng không tha là sao? Ngân sợ co rúm người, vội vàng kéo chăn trùm qua đầu.

Hắn phì cười rồi đóng cửa lại.

Đúng là doạ phạt thì nhóc con này mới sợ!
[...]
Hai ngày sau
"Ừm..."
Hắn thở dài, gật đầu một lần rồi đứng dậy cất cặp nhiệt độ, Ngân mừng rỡ gạt phắt chăn ra, nhảy xuống khỏi giường, chạy khắp nhà, reo lên:
"La la, khỏi ốm rồi!"
Và điều đó làm Kiệt phụt cười, mấy ngày em ấy ốm ngoài nằm giường ra thì có được đi đâu đâu, mấy ngày em ấy ốm lại nhớ nhóc con nghịch ngợm ngày nào ghê cơ ý.
Nhưng cậu nhầm rồi, giờ nhóc con khoẻ lại, chạy nhảy lung tung như đứa thiểu năng vậy! Nhìn mà ngứa cả mắt!

Tác giả hiện ra và nói: Ngứa? Thì gãi đi chứ!
Câm mồm, bà già đáng ghét!
Tiện thể ở đây nói luôn, trong mấy ngày Ngân ốm thì anh em trong nhà đã ngồi lại và làm hoà với nhau, phân tích đúng, sai đủ kiểu luôn nên độc giả thân yêu đừng lo tình anh em của họ sẽ chia rẽ nha!
Kiệt lườm hắn, ý nói làm ơn ngăn nhóc con này lại giùm!
Hắn nhếch mép, nhún vai vẻ bất lực.

Ngăn nhóc con này lại? Thôi, hắn chịu đấy!
Hắn kêu Ngân vào thay quần áo rồi sẽ đi ngay, hôm qua nghe dự báo thời tiết nghe nói hôm nay buổi sáng sẽ có mưa, cũng chẳng biết mưa sẽ bất ngờ đổ xuống lúc nào.

Tốt nhất là đi sớm, về sớm để tránh dính mưa!
Nhóc con vừa ốm dậy mà dính mưa thì thôi rồi, hắn và hai đứa em sẽ lại khổ sở hầu hạ nhóc con này.

Cảm thấy bản thân trở thành mẹ từ khi nào không hay!
[...]
Chiếc xe mui trần phanh lại trước cổng căn biệt thự xa hoa, căn biệt thự đó chính là nhà của ông, bà nội cô.

Hắn đi xuống, mở cửa xe cho Ngân, cô đi xuống, ngắm nhìn thật kĩ căn biệt thự của ông, bà nội.
Căn biệt thự đã thay đổi một chút so với cách đây 5 năm trước cô cùng bố và mẹ đến thăm ông, bà nội.

Ngân hít thở sâu toan định bước vào thì bị hắn kéo lại, cô ngơ ngác nhìn hắn, hắn nói:
“Sẽ có người ra đón chúng ta”
Ai? Ai thèm ra đón cô và chú kia chứ? Ông, bà nội thì yếu, đi lại bây giờ cũng khó, từ phòng ngủ đến nhà bếp khó khăn lắm mới nhích được từng bước, nói gì tới từ phòng ngủ ra cổng đón cô chứ? Không thể nào!
Ngân, hỏi:
“Ai vậy chú?”
Hắn nhún vai vẻ không biết gì hết.

Trước khi đưa nhóc con về thăm ông, bà thì hắn cũng đã gọi điện, nghe nói cô về thăm thì ông bà mừng lắm nhưng sức khỏe ông bà yếu nên sẽ nhờ người ra tận cửa đón cô và hắn vào.
Ngân kiễng chân ấn chuông và đứng chờ.

Hắn dựa người vào xe, chẳng biết đến bao giờ mới có người ra đón đây.
Đột nhiên , cổng mở toang, chạy ra là một người phụ nữ tầm 30-40, người phụ nữ nhìn thấy Ngân liền ôm chầm lấy, nói:
“Ngân, dì rất nhớ cháu!”
Dì Giang...
Ngân đáp lại cái ôm của dì Giang, gục đầu vào hõm cổ của dì, cô nói:
“Dì, cháu cũng nhớ dì”
Hắn đứng sau nhìn hai dì cháu ôm nhau thắm thiết mà cảm thấy bản thân giống như bù nhìn.

Hai dì cháu lâu ngày không gặp nhau có rất nhiều chuyện để nói nên họ đứng ngoài đây nói luôn mà không thèm vào nhà.
Hắn cứ đứng đợi trong vô vọng đến nỗi tê hết cả chân mà cuộc chuyện trò kai vẫn chưa kết thúc.
Mãi sau, sự hiện diện của hắn mới được dì Giang để ý đến và hắn phải chịu ánh mắt dò xét muốn đâm phập vào tim của dì Giang.
Ra vẻ khó hiểu, dì Giang nhìn hắn nghĩ bụng: Thằng oắt nào đây?
Rồi dì Giang cúi xuống, ghé sát tai Ngân, hỏi nhỏ:
“Ngân, người đàn ông đang đứng dựa vào xe kia là chồng cháu đó à?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 53: 53: Nhị Thiếu Gia


Ra vẻ khó hiểu, dì Giang nhìn hắn nghĩ bụng: Thằng oắt nào đây?
Rồi dì Giang cúi xuống, ghé sát tai Ngân, hỏi nhỏ:
“Ngân, người đàn ông đang đứng dựa vào xe kia là chồng cháu đó à?”
Ngân vội vàng chối ngay, dì Giang ậm ừ vẻ đã hiểu.

Không phải là chồng à? Vậy là ai ta?
Ọc ọc...
Dì Giang đỏ bừng mặt, xuýt quên mất tiêu từ sáng đến giờ chưa kịp cho miếng nào vào mồm, nãy cũng đang định ngồi ăn thì lại nghe thấy tiếng chuông cửa, mừng quá vứt bát đĩa ở đấy chạy ra đón cháu gái thân yêu về.
Ách, xấu hổ quá đi mất! Muốn đội quần lên đầu ghê luôn ý!
Dì Giang xấu hổ vội vàng đẩy Ngân và hắn vào nhà.
[...]

Ngân cùng hắn vào phòng ông, bà nội trước.

Ngân bổ nhào vào lòng bà, hỏi:
“Bà ơi, dạo này bà khỏe chứ ạ?”
“Khỏe, bà khỏe lắm! Ôi, Ngân dấu yêu của bà, bà nhớ cháu biết nhường nào”
Bà mỉm cười nhìn cô và nói.

Lúc này bà mới ý đến người thanh niên đang đứng sau cháu gái mình, bà từ từ ngước lên rồi chợt sửng sốt.

Hắn ra hiệu xin bà im lặng đừng nói gì cả để thân phận không bị tiết lộ và bà đương nhiên gật đầu đồng ý.
Ngân hạnh phúc ôm lấy người bà nội, hít lấy hít để những hương thơm vừa ấm áp vừa quen thuộc kia mà không để đến những tiếng bước chân đang ngày một gần hướng về phòng này.
Cánh cửa phòng bật mở, đi vào là bố và mẹ kế Mai, theo sau là vợ chồng nhà bác cả và vợ chồng nhà cô Chi, một lúc sau mới thấy dì Giang đi vào.
Những người đi vào bất ngờ trước sự xuất hiện của Ngân trừ dì Giang, mụ Mai nghiến răng, bàn tay siết chặt, nghĩ bụng: chết tiệt, sao con ranh này lại ở đây?
Rồi mụ nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh hơn tất cả mọi người, mụ chạy lại bế Ngân lên, thể hiện mình là một cô con dâu hiếu thảo, mụ ta còn cúi đầu chào mẹ chồng rồi lại thể hiện mình là một người mẹ kế thương con chồng, mụ ta hỏi thăm tình hình của Ngân.
Ngân khó chịu hất mạnh bàn tay dơ bẩn của mụ ta khỏi người mình, không thèm nhìn mụ lấy một cái, ai cũng có thể thấy biểu cảm của Ngân thể hiện rõ rệt thái độ khó chịu, bực dọc của mình với người mẹ kế.
Nhưng sức chịu đựng của ai cũng có giới hạn mà Ngân thì lại không ngừng tỏ thái độ khiến mụ Mai giận tím mặt.
Có câu nói rất thích hợp vào lúc này: Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng...
Mụ Mai tức quá, không kìm nén được, giáng thẳng cho Ngân một cái bạt tai vào bên má khiến cô loạng choạng suýt ngã, cũng may mà hắn đỡ kịp.

Hắn bế Ngân lên, nhìn bên má bị tát đến sưng tấy cả lên kia của cô, rồi tức giận.
Bố cô có lẽ cũng nhìn ra thân phận và biểu cảm trên gương mặt kia của hắn, vội vàng lao đến rất nhanh, đẩy mụ Mai quỳ xuống, mình cũng quỳ xuống theo, nói:

“Cậu Tuấn, là vợ tôi chót dại, xin cậu bỏ quá cho”
Mụ Mai thấy hành động kì lạ của chồng, từ lúc bước chân vào Nguyễn gia lại chưa từng bị đối xử như mà giờ đây lại bị đối xử không khác gì một con chó vì cái tát dành cho đứa con của vợ trước nên lấy làm lạ.

Lúc trước mụ ta cũng đánh cô kiểu vậy, lúc đấy chồng đâu có nói gì? Mà bây giờ mụ ta lại phải hạ mình vì biểu cảm cau mày trên khuôn mặt của thằng ranh con không vị thế, lai lịch rõ ràng kia?
Không, mụ ta không cam tâm! Xưa nay chồng luôn chiều mụ ta như thế, không thể vì một thằng ranh mà làm vậy được.

Như một con chó dại chưa được tiêm phòng, mụ ta hất bàn tay chồng khỏi đầu mình, đứng phắt dậy, chỉ vào mặt hắn, gào lên:
“Thằng ranh con, mày là cái thá gì mà có quyền bước vào đây? Đã thế lại còn thể hiện cái biểu cảm đó nữa, mày biết bà mày là ai không? Bà mày là vợ của Nguyễn tổng, Nguyễn tổng là người đứng đầu Nguyễn thị đấy, biết chưa hả?”
“Biết rồi”
Hắn dửng dưng đáp như không có chuyện gì xảy ra, như thể chuyện hắn biết từ lâu lắm rồi.

Và cái sự bình tĩnh, vô lo vô liệu đó của hắn chọc mụ Mai tức điên người lên.

Mụ ta như một con chó điên, gào ầm lên:
“Biết rồi thì mày mau cút khỏi đây.

Gây sự với bà đây, mày gánh vác không nổi đâu”
Hắn làm vẻ mặt thoáng ngạc nhiên nhưng không hề có chút gì gọi là sợ, Ngân nhìn mụ ta bằng ánh mắt cay nghiệt, chưa bao giờ cô lại gặp một người tự đắc như thế! Vì đâu mà mụ ta dám nói mình là vợ của bố, rõ ràng mụ ta và bố con chưa có sự đồng ý của ông, bà nội, thậm chí hai người còn chưa đăng kí kết hôn!
Sống với nhau từng ấy năm vừa rồi là hoàn toàn bất hợp pháp!
Con dâu của ông, bà nội, vợ của bố, mẹ của cô, trên đời này chỉ duy nhất một mình mẹ ruột của cô mà thôi! Những người phụ nữ khác, căn bản mà nói đều không xứng!
Bố ngơ ra một lúc rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, trừng mắt nhìn mụ ta hệt như nhìn một con chó đang điên loạn.

Lần đầu tiên, cô thấy bố nhìn mụ ta nhưu vậy, cô ngước lên nhìn hắn, nghĩ bụng: Rốt cuộc người này là ai?
Có lẽ đoán được suy nghĩ của cô, hắn chỉ im lặng, mỉm cười, hoàn toàn không nói một lời.
Bố đứng bật dậy, giáng thẳng cho mụ ta mấy cái tát, những cái tát rất đau và rát! Bố đè đầu mụ ta xuống lần nữa, nói mà cứ như hét khi nói về hắn:
“Câm mồm! Có biết kia là ai không hả? Nhị thiếu gia của Trần gia mà em dám ăn nói hỗn xược như vậy à?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 54: 54: Tài Sản Nguyễn Gia 1


Bố ngơ ra một lúc rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, trừng mắt nhìn mụ ta hệt như nhìn một con chó đang điên loạn.

Lần đầu tiên, cô thấy bố nhìn mụ ta như vậy, cô ngước lên nhìn hắn, nghĩ bụng: Rốt cuộc người này là ai?
Có lẽ đoán được suy nghĩ của cô, hắn chỉ im lặng, mỉm cười, hoàn toàn không nói một lời.
Bố đứng bật dậy, giáng thẳng cho mụ ta mấy cái tát, những cái tát rất đau và rát! Bố đè đầu mụ ta xuống lần nữa, nói mà cứ như hét khi nói về hắn:
“Câm mồm! Có biết kia là ai không hả? Nhị thiếu gia của Trần gia mà em dám ăn nói hỗn xược như vậy à?”
Cái gì? Nhị thiếu gia của Trần gia ư? Sao có thể? Mặt mụ ta biến sắc, không còn cái dáng vẻ ngạo mạn như trước, lúc này mụ ta thu mình lại hệt như một con chó bị chủ đánh!
Ngân nhìn hắn sững sờ, mồm há hốc ra, hoàn toàn không nói được gì.

Người đang bế cô là nhị thiếu gia của Trần gia ư? Ngân bừng tỉnh, đẩy hắn ra, cô không cần hắn bế nữa!
Thấy cô sắp tuột khỏi tay mình, hắn siết chặt tay, giữ cô lại, nói như ra lệnh:
"Đừng di chuyển!"
Này này, đâu ra cái kiểu ra lệnh cho người khác như vậy? Mặc dù không cam tâm tình nguyện cho lắm nhưng Ngân phải ôm chầm lấy hắn cho khỏi ngã, thế mới bực!
Hắn ghé sát tai cô, nói nhỏ:
"Đừng giận, chú sẽ giải thích sau"
Ngân đáp lại một tiếng thật nhẹ rồi tiếp tục xem màn kịch hay đang diễn ra ngay trước mắt.
Mụ Mai vồ tới, túm lấy gấu quần áo, quỳ xuống, cầu xin một cách tha thiết:
"Thưa nhị thiếu gia, là tôi hồ đồ.

Xin nhị thiếu gia cho qua lần này, lần sau tôi nhất định không tái phạm nữa!"
Ngân trố mắt nhìn mụ ta, nghĩ bụng: hehe, vừa túm vừa giật thì kẻo quần chú tụt mất, thế thì mụ ta thêm tội rồi!
Hắn hất bàn tay dơ bẩn của mụ ta khỏi quần mình, không thèm đếm xỉa, nhoẻn một nụ cười nửa miệng, nghĩ lại mấy lời nói trước của mụ ta.

Ừm, vừa nãy ai gào to lắm rằng mình là vợ của Nguyễn tổng? Rồi còn gì nữa nhỉ, à, gây sự với vợ Nguyễn tổng, hắn gánh vác không nổi?
Phụt, thật nực cười!
Nhìn cái biểu cảm giễu cợt, khinh khỉng kia của hắn, mụ Mai tức lắm, bàn tay siết chặt, nghiến răng ken két.

Thật không ngờ có một ngày mụ ta lại phải quỳ xuống cầu xin một thằng oắt con như bây giờ.

Thật đáng hổ thẹn!
"Đủ rồi, đến bao giờ cô mới thôi làm những trò lố bịch thế hả?"
Bà nội tức giận đập tay xuống chiếc bàn gần đó, tuổi đã cao, sức khoẻ lại yếu, nãy bà có phần cao giọng nên giờ ho khù khụ.

Ngân đẩy hắn ra, ngồi xuống giường cạnh bà, xoa lưng cho bà nội.
Cô Chi nhìn hành động vậy của Ngân mà tức.

Thân là con gái ruột của bố mẹ mà bị đối xử chẳng ra gì, lại còn thua một con nhóc với thân phận là cháu.

Cô ta không chịu!

Chết tiệt!
Mụ Mai tức muốn điên cả người, hôm nay là cái ngày chó má gì thế không biết! Nào là phải quỳ xuống, túm gấu quần của một thằng ranh con cầu xin tha thiết để rồi nó đáp trả mình bằng cái vẻ mặt khinh khỉnh, thậm chí thằng ranh con đó còn nụ cười giễu cợt nữa cơ chứ, có tức điên lên không...
Rồi lại còn được bà già kia, sức khỏe yếu như vậy sao không chết quách đi? Sống làm gì để rồi làm khổ con, khổ cháu, sống mà chẳng khác gì cái xác! Thật vô tích sự!
Này nhá, nói cho mà biết con Mai này không phải cái loại dễ bị bắt nạt đâu, vậy nên khôn hồn thì né ra! Chậc, bà già chết tiệt, nếu không phải bà là người nắm giữ khối tàn sản của gia đình này thì đừng có mơ con Mai này nó thèm đếm xỉa đến bà!
Mặc dù trong lòng tức lắm, tức muốn điên lên, tức đến muốn chặt, muốn chém người khác ra thành từng mảnh nhưng mụ Mai vẫn phải kìm nén nó xuống, mụ ta đứng dậy, cúi người xuống, cố tỏ ra mình chân thành, mụ ta nói:
“Dạ, con xin lỗi mẹ!”
Khốn nạn, không ngờ có ngày mụ ta lại phải hạ mình đến nhường này!
Bà nội đã tức giận, nay thấy hành động rất kịch kia của mụ Mai lại càng tức giận hơn, bà quát to:
“Câm mồm! Cô không xứng!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 55: 55: Tài Sản Nguyễn Gia 2


"Dạ, con xin lỗi mẹ!”
Khốn nạn, không ngờ có ngày mụ ta lại phải hạ mình đến nhường này!
Bà nội đã tức giận, nay thấy hành động rất kịch kia của mụ Mai lại càng tức giận hơn, bà quát to:
“Câm mồm! Cô không xứng!”
Cô vuốt lưng bà nội, nói nhỏ:
“Bà nội, sức khỏe bà không tốt, đối với những kẻ như vậy, bà đừng phí lời làm gì”
“Mày...”
Mụ Mai định nói nốt vế sau nhưng lại thôi, hít một hơi thật sâu, mụ ta ngăn cho bản thân không nhảy bổ đến mà túm tóc, giáng cho Ngân vài cái bạt tai.

Ngày hôm nay, mụ nhịn tất!
“Thưa mẹ, con thấy Ngân như vậy là quá hỗn láo rồi.

Không phải mẹ ruột nhưng ít ra chị Mai cũng là mẹ kế của con bé, dù sao cũng phải ăn nói cho lễ phép chứ không theo kiểu ‘kẻ này’, ‘kẻ nọ’ được”
Mẹ kế? Không, Ngân chưa bao giờ nhận bất kì ai là mẹ kế cả, người đàn bà đang nở nụ cười rất kịch kia, căn bản không xứng! Ha, đúng là bầy, đàn với nhau hết cả rồi, chả ai coi cô ra cái thá gì hết!
Còn nữa, mặc dù cô Chi là con gái ruột của bà nội nhưng cô Chi đã bao giờ giúp gì được cho bà đâu, lễ phép còn chẳng có, xấc xược thì có đầy! Vậy mà cô Chi dám nói Ngân như đúng rồi ý, rõ ghét!
Ngân nhìn cô Chi với ánh mắt phẫn nộ, cô Chi thì nhếch môi cười nhìn lại, ngón tay quấn mấy lọn tóc đang xõa ra.

Dì Giang thấy cháu gái yêu quý của mình bị ăn h**p, quay sang nhìn cô Chi, nói:
“Bác gái chưa bao giờ nhận ai khác ngoài chị gái tôi làm con dâu!”
Dì Giang, quá xuất sắc, chấm cho dì 10 điểm luôn!
Ngân nhìn dì, tay giơ ngón trỏ đồng ý với câu nói quá ưa là ngầu đó.

Hehe, dì cháu ngầu nhất quả đất.
Cái gì? Con ranh này thì liên quan gì đến Nguyễn gia cơ chứ? Nó chỉ là em gái của vợ trước của anh hai thôi mà...!Vậy mà...vậy mà con ranh này ăn gan trời hay sao mà dám nói lại cô ta cơ đấy! Có mắt mà không thấy núi Thái Sơn!
[...]
Một lát sau thì mọi thứ đã ổn định hơn, không còn tức giận, khó chịu mà chỉ còn sự im lặng.

Sự im lặng có thể giết người! Người hầu sắp xếp đủ ghế cho mọi người ngồi quanh giường của bà nội, không khí căng thẳng vô cùng.
Căng thẳng và im lặng cũng phải thôi bởi vì ít phút nữa thôi ông, bà nội sẽ tuyên bố số tài sản của cả Nguyễn gia sẽ thuộc về ai mà.

Haha, anh em nhà họ nội và bố chắc khó chịu lắm nhỉ, họ đã bao giờ ngờ rằng có ngày ông, bà nội lại có đủ sức khỏe để chính bản thân tuyên bố tài sản Nguyễn gia sẽ thuộc về ai đâu.
Haha, giờ ông, bà nội sức khỏe còn tốt chán, xem ra điều anh em nhà nội mong chờ bấy lâu nay tan biến hết rồi...!Chẳng biết nếu không có tí gì từ tài sản của Nguyễn gia thì anh em nhà bên ấy phải xoay sở như nào ta?
Chắc chạy đôn, chạy đáo đi vay đủ các thể loại người trong xã hội rồi ôm nợ chồng chất, phải bán nhà để trả nợ, của cải trong nhà tiêu tán và...phụt, haha, mới nghĩ đến thôi đã mắc cười chết mất.
Đối với Ngân mà nói, của cải của Nguyễn gia cô đâu có hứng! Thứ cô cần đâu phải của cải, vật chất, thứ cô cần là sự tự do và hạnh phúc kia kìa, mà những thứ đó thì cô lại chẳng bao giờ có được! Thế mới chán!
“Anh hai, anh nghĩ chúng ta có được gì không?”
Cô Chi kéo tay áo của bố, hỏi thì thầm.

Bố tậc lưỡi, trả lời mông lung:
“Chắc có đấy”

Cô Chi không hài lòng với câu trả lời đó, huých vào tay bố, nói nhỏ:
“Chắc là chắc thế nào? Mình là con ruột đương nhiên có rồi”
Bố ậm ừ cho qua chuyện rồi hướng ánh mắt mong chờ về phía giường, nơi ông, bà đang ngồi.

Bố nghĩ bụng: Chậc, tài sản của Nguyễn gia cũng đâu phải tầm thường, đống tài sản kếch xù đó làm mờ hết con mắt của người khác, nói gì đến anh em nhà họ nội? Đống tài sản đó chỉ có thể thuộc về ta mà thôi, thuộc về một mình Nguyễn Thế Vinh này thôi!
Bố nở một nụ cười, một nụ cười rất tự tin, như thế bố đã đoán trước được mọi chuyện.
Ông nội không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề, ông nói:
“Toàn bộ tài sản của Nguyễn gia sẽ thuộc về...".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 56: 56: Tài Sản Nguyễn Gia 3


Bố ậm ừ cho qua chuyện rồi hướng ánh mắt mong chờ về phía giường, nơi ông, bà đang ngồi.

Bố nghĩ bụng: Chậc, tài sản của Nguyễn gia cũng đâu phải tầm thường, đống tài sản kếch xù đó làm mờ hết con mắt của người khác, nói gì đến anh em nhà họ nội? Đống tài sản đó chỉ có thể thuộc về ta mà thôi, thuộc về một mình Nguyễn Thế Vinh này thôi!
Bố nở một nụ cười, một nụ cười rất tự tin, như thế bố đã đoán trước được mọi chuyện.
Ông nội không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề, ông nói:
“Toàn bộ tài sản của Nguyễn gia sẽ thuộc về..."
Cả phòng lặng như tờ, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mọi người.

Vì còn đang nói dở nên ông nói tiếp:
“Thuộc về Nguyễn Hoài Ngân”
Cái gì? Toàn bộ tài sản của Nguyên gia sẽ thuộc về cô ư? Phải chăng chỗ này có gì đó nhầm lẫn? Ngân trố mắt nhìn ông nội, trong đầu không biết bao nhiêu câu hỏi tại sao hiện ra.
Anh em nhà nội cũng bất ngờ không khác gì Ngân, họ vừa bất ngờ, vừa tức giận và điển hình là cô Chi.

Cô Chi đứng bật dậy, xô đổ ghế, chỉ thẳng vào mặt Ngân, hỏi:
“Tại sao toàn bộ tài sản của Nguyễn gia lại thuộc về nó? Thế còn chúng con, chúng con thì sao? Chúng con mới là con ruột của bố mẹ kia mà...!Xét theo hàng thì nó chỉ là cháu thôi mà...”
Không thể nào! Sao ông, bà già lại có thể để toàn bộ tài sản của Nguyễn gia lại cho một đứa cháu kia chứ? Con của ông, bà già còn đang sống sờ sờ đây, vậy mà lại chẳng có tí tài sản nào, đến một đồng trong đống đó còn không có...
Không thể nào...

Không thể nào...
Nhất định có nhầm lẫn gì ở đây, toàn bộ tài sản cứ vậy mà thuộc về người khác, cô ta không chấp nhận!
Mụ Mai nghiến răng ken két, siết chặt tay đến nỗi tựa hồ muốn bật máu.

Khốn nạn, mụ ta khó khăn lắm mới bước chân được vào làm dâu Nguyễn gia, vậy mà giờ đây, lúc công bố toàn bộ tài sản sẽ thuộc về ai thì lại thuộc về con gái của vợ cả của chồng mình.
Mụ ta tốn không ít công sức để bước chân được vào Nguyễn gia, ấy vậy lại không hề có chút tài sản nào.

Mụ ta không chịu! Công sức của mụ cứ thế mà đổ xuống sống, xuống biển rồi sao?
Ông đập mạnh tay xuống bàn, lệnh:
“Những gì đã nói thì cũng nói rồi.

không tranh cãi gì nữa, giải tán!”
Mấy anh vệ sĩ lúc này không biết từ đâu đi vào kéo hết anh em nhà nội ra ngoài.

Không khí lúc này không còn là sự im lặng lúc đọc tuyên bố nữa mà là một không khí hỗn độn, gào thét.

Cô Chi bị vệ sĩ kéo đi chẳng khác gì kéo chó, cô ta gào toáng lên, nói:

“Bỏ ra! Bỏ tao ra! Chúng mày có biết tao là ai không hả? Bỏ ra, tao không muốn đi! Tao còn chưa nói xong”
Mặc cho cô Chi gào thét không ngừng nhưng đám vệ sĩ vẫn kéo cô ta đi, không nề hà gì hết.
Bác cả từ lúc đến chưa hề mở miệng nói một lời nào, nay cúi gằm mặt xuống, miệng lẩm bẩm gì đó, không ai rõ!
“Ông, bà...!Tại sao lại là cháu?”
Nhân lúc chưa bị kéo đi, Ngân quay lại, hỏi.

Bà ngồi ngay gần đó, đưa tay, xoa mái tóc của cô cháu gái, dịu dàng bảo:
“Cháu cứ nhận đi.

Cháu rất xứng đáng”
“Nhưng...”
“Thôi được rồi, không nhưng nhị gì cả! Từ giờ đống tài sản đó sẽ hoàn toàn thuộc về cháu! Chuyện này ông, bà nghĩ kĩ rồi”
Dù còn rất nhiều điều muốn hỏi nhưng Ngân lại thôi, cúi đầu nhận rồi tạm biệt ông, bà ra về.

Ông, bà nội còn có chuyện cần nói với hắn nên gọi hắn ở lại, nói Ngân và dì Giang cứ ra ngoài trước đợi hắn rồi cùng về.
[...]
“Ông, bà gọi cháu ở lại có chuyện gì ạ?”
Hắn đấm lưng cho bà nội, hỏi.

Biết không còn nhiều thời gian, bà nói thẳng luôn:
“Tuấn, con bé Ngân nhờ cháu cả đấy!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 57: 57: Lời Hứa


"Ông, bà gọi cháu ở lại có chuyện gì ạ?”
Hắn đấm lưng cho bà nội, hỏi.

Biết không còn nhiều thời gian, bà nói thẳng luôn:
“Tuấn, con bé Ngân nhờ cháu cả đấy!”
Hắn không nghĩ ngợi gì nhiều, trả lời luôn:
“Vâng, cháu sẽ chăm sóc Ngân cẩn thận!”
[...]
“Anh hai, giờ phải làm sao? Tài sản mà anh em mình mong chờ trong mấy năm qua trong phút chốc đã hoàn toàn thuộc về con ranh kia rồi”
Lúc ra ngoài, cô Chi mới dám bộc lộ hết tất cả sự khó chịu của bản thân.

Cô Chi rất sợ, rất sợ bọn chủ nợ là một lần nữa đến đòi, sống mà luôn luôn có nỗi lo canh cánh trong lòng như vậy thì thà chết đi còn hơn! Chưa để bố nói gì, cô Chi đã kéo tay bố, giọng sốt ruột:
“Anh hai, làm sao bây giờ...”
Bố hừ lạnh một tiếng, gạt phắt tay cô Chi ra, bố toan bước ra ngoài nhưng khi nhìn thấy Ngân từ phòng ông, bà nội đi ra thì chợt dừng lại, nghỉ ngợi một lúc rồi bố chạy tới gần cô.

Bố nhìn Ngân bằng ánh mắt trìu mến khiến cô phải rùng mình.
Cái nhìn đó của bố làm Ngân suy nghĩ nhiều.

Không biết bố lại có ý định gì đây?
Bố cầm lấy hai bàn tay Ngân, hỏi:
“Con gái của bố, dạo này con có ổn không?”
Ngân toan trả lời có nhưng lại thôi, cuộc hội thoại giữa bố và mụ Mai bất chợt ùa về làm trái tim cô đau nhói.

Tại sao lại hỏi sống có ổn không? Tại sao bố không hỏi hơn một tháng nay, con đi đâu và làm gì?
Bố hỏi có ổn không thì chẳng khác nào bố bán luôn đứa con gái này đi, cho đứa con gái có một cuộc sống mới không hề có bố mẹ ở bên...
Ngân im lặng, rút tay lại, núp sau người dì Giang.
“Ngân, con còn bé, tài sản Nguyễn gia thì nhiều như vậy, con giữ không được mà để mất thì tiếc lắm.

Hay là để mẹ giữ cho?”
Mụ Mai chẳng biết từ đâu xuất hiện nói những lời ngon, ngọt dụ Ngân vào bẫy.

Ngân tối sầm mặt nhìn mụ ta, nói:
“Tôi chưa từng nhận bà là mẹ!”
Mẹ? Ha, mụ ta xứng sao? Tiếng mẹ thiêng liêng như thế, đâu phải ai cũng có thể dùng được?
Là mẹ mà đánh đập con cái chẳng ra gì, thậm chí còn vui mừng khi nó bị đánh đập.

Là mẹ mà chỉ biết nghĩ đến tiền bạc, bất chấp tất cả chỉ vì mấy đồng bạc đó...
Hừ, mấy đồng bạc đó, cô cũng đâu có thèm.

Muốn xin? Được, thích bao nhiêu, cô cho bấy nhiêu.
Nhưng...
Phải cho đúng người! Đâu cho bừa được?

Khốn nạn, con ranh này rượu mời không uống, thích uống rượu phạt hả? Mụ Mai gạt dì Giang, bấu lấy tay Ngân, nói:
“Thôi nào, mẹ con ta cùng về nhà”
Dì Giang bị đẩy liền khó chịu.

Con mụ Mai dở hơi này, vậy mà dám nhận mình là mẹ của cháu gái dấu yêu.

Mụ ta coi chị gái dì đây là cái thá gì hả?
Dì Giang đẩy mụ ta ngã bệt xuống đất, phủi bụi bẩn từ bàn tay của mụ Mai khỏi bàn tay của Ngân.
“Này, cô thì liên quan gì tới Nguyễn gia chứ? Còn không mau cút xéo khỏi đây”
“Đúng là tôi đâu có liên quan gì đến Nguyễn gia các người nhưng các người động vào cháu gái yêu quý của tôi thì có liên quan đấy”
Cô Chi khó chịu ra mặt với câu trả lời của dì Giang.

Chẳng còn hứng ở đây nữa nên cô ta cùng chồng về phòng.
Dì Giang cũng hết hứng ở đây rồi nên dắt Ngân ra ngoài đợi hắn rồi cùng về.
[...]
Một lúc sau
Hắn tiến tới chiếc xe mui trần đang đỗ bên ngoài.

Ngân thấy hắn vào xe, liền hỏi:

“Ông, bà gọi chú ở lại làm gì thế ạ?”
“Bí mật!”
Hắn nhún vai, đáp.

Hành động đó của hắn làm Ngân càng tò mò nhưng lại bất lực vì cô chẳng moi được tí thông tin nào từ hắn cả.
Hắn cười trừ, nhìn về phía trước.

Ông, bà nội của nhóc con lo xa quá đi...
Cùng trở lại lúc hắn ở trong phòng nói chuyện với ông, bà nội nào.
Bà nội yên tâm phần nào khi nghe câu trả lời không chút do dự nào từ hắn.

Bà tin nhị thiếu gia Trần gia là một người đàn ông có trách nhiệm và không bao giờ thất hứa mà.
Nhưng còn nghi nghi nên một lần nữa, bà nhìn hắn vẻ rất nghiêm túc, nói:
“Hứa với bà, chồng của con bé Ngân chỉ có thể là cháu”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 58: 58: Mối Tình Đầu 1


Cùng trở lại lúc hắn ở trong phòng nói chuyện với ông, bà nội nào.
Bà nội yên tâm phần nào khi nghe câu trả lời không chút do dự nào từ hắn.

Bà tin nhị thiếu gia Trần gia là một người đàn ông có trách nhiệm và không bao giờ thất hứa mà.
Nhưng còn nghi nghi nên một lần nữa, bà nhìn hắn vẻ rất nghiêm túc, nói:
“Hứa với bà, chồng của con bé Ngân chỉ có thể là cháu”
Trời đất, bà nói như vậy hắn phục sát đất luôn đó.

Chẳng còn từ ngữ nào để nói nổi tâm trạng hắn lúc ấy.
[...]
Sau khi đưa dì Giang về nhà riêng thì hắn và Ngân quay xe tiếp tục về nhà.

Nói thật, Ngân chưa bao giờ phải thấy khó xử như lúc này, suốt cả quãng đường cô không nói, hắn cũng không nói luôn.
Đáng ghét!
Cô không nói là đang đợi hắn chủ động đấy mà hắn thì dửng dưng như không à.

Chán ơi là chán!
À, phải rồi, xém chút nữa là cô quên béng mất.

Cái gì mà nhị thiếu gia Trần gia ý nhỉ? Hừm, chẳng phải chú chỉ là một tên trộm thôi sao? Mà khoan, Trần gia giàu như vậy thì sao chú phải đi ăn trộm?
Hay Trần gia bây giờ nghèo nàn, rách rưới rồi nên bắt con phải đi ăn cắp, ăn trộm để có miếng ăn? Chậc, chắc không phải...
Ngân định lên tiếng nhưng lại thôi vì cô chẳng biết phải hỏi như nào.

Chả nhẽ hỏi sao nhị thiếu gia Trần gia lại là một tên trộm? Không không, hỏi thế vô duyên quá! Kệ đi, bây giờ hỏi không tiện, lúc về đến nhà hỏi sau cũng được!
[...]
Buổi tối
Ngân đánh răng đi vào thì thấy cửa phòng hắn đang mở hé, cô tò mò lén nhìn vào xem bây giờ hắn đang làm gì.

Ủa, chú đi đâu rồi? Sao lại không có trong phòng, hay là ở phòng khách nhỉ?
Ngân quay người định đi ra phòng khách tìm hắn thì đụng phải một cái gì đó.

Ối, cái mũi của cô, nó đau! Ngân nhắm mắt, nhíu mày, ôm mũi mình vì đụng phải một thứ gì đó.
“Nhóc làm gì trước phòng chú thế?”
Hắn cúi xuống gỡ tay Ngân ra, xoa xoa mũi của cô vì đụng trúng ngực của hắn.

Ách, trả lời kiểu gì bây giờ? Hay nói toẹt ra là cháu định nhìn lén chú? Không, nói vậy xấu hổ muốn chết!
Hức, câu hỏi khó muốn toát hết cả mồ hôi...
Ngân mở nụ cười đã méo xệch đi từ khi nào, câm ním nhìn hắn.

Nhóc con hôm nay lạ quá! Cảm giác từ Nguyễn gia trở về cái là nhóc liền tránh mặt hắn vậy, mấy lần đụng phải cũng chẳng nói, chẳng rằng gì.

Rốt cuộc là lại thay tính, đổi nết gì đây? Hắn cào nhẹ phần tóc đang rối của cô, dịu dàng hỏi:
“Giận chú chuyện gì hả?”
“Không có!”
Ngân buột miệng nói luôn hai từ đó rồi cô phát hiện mình ngốc quá liền giơ hai tay bịt miệng mình lại.
Một chút gánh nặng trong lòng tiêu tan...
Hắn thở phào nhẹ nhõm, cũng may nhóc không giận hắn, chứ không hắn khó xử chết mất.

Chợt nhớ ra chưa kể rõ mọi chuyện cho cô, hắn kéo Ngân vào phòng rồi đóng cửa lại.
Ngân ngoãn ngoãn ngồi trên giường, không biết nên nói gì trong lúc này.

Hắn hỏi:
“Nhóc nghĩ sao khi chú là con trai của một gia đình giàu có tiếng, vậy mà lại phải đi ăn trộm?”
Hể, câu hỏi khó à nha...!Ngân nghĩ muốn nát cả óc nhưng không ra nên lắc đầu nhìn hắn.

Trông hắn khi nghĩ về quá khứ khá là buồn, có lẽ đó không phải một quá khứ vui vẻ cho lắm.

Hai tay đan vào nhau, hắn cúi gằm mặt xuống, nói:
“Hồi đó chú làm vậy là vì mối tình đầu của chú”
Mối tình đầu? Chú có mối tình đầu rồi ư? Ngân tò mò hỏi:
“Mối tình đầu của chú là ai vậy ạ?”
Hắn cười trừ, đáp:
“Salvia, cô ấy là mối tình đầu của chú”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 59: 59: Mối Tình Đầu 2


"Hồi đó chú làm vậy là vì mối tình đầu của chú”
Mối tình đầu? Chú có mối tình đầu rồi ư? Ngân tò mò hỏi:
“Mối tình đầu của chú là ai vậy ạ?”
Hắn cười trừ, đáp:
“Salvia, cô ấy là mối tình đầu của chú”
Chị Salvia là mối tình đầu của chú và chú cũng là mối tình đầu của chị Salvia...
Chẳng phải hai người họ đều thích nhau sao? Tại sao lại không đến được với nhau? Lúc đầu khi nghe chị Salvia nói rằng chú là mối tình đầu của chị ấy, cô cứ nghĩ đó chỉ là tình cảm từ một phía, bởi từ lúc chị ấy xuất hiện đến giờ, chú rất lạnh lùng với chị ấy.
Vậy mà hôm nay chú lại nói chị Salvia là mối tình đầu của chú...
Thật là Ngân phải trải qua hết bất ngờ này đến bất ngờ khác trong cùng một ngày!
Chưa kịp hỏi thì chú đã kể luôn một câu chuyện dài.
[...]
Bên Anh 5 năm về trước
Hắn lúc ấy tròn 18 tuổi, hắn hồi ấy là nam thần của khối 12 trường cấp ba bên Anh, mặc dù được nhiều người săn đón, trong đó có cả những tiểu thư của nhiều gia đình cao quý nhưng điều đó hoàn toàn không làm hắn để tâm.

Trong mắt, trong tim của hắn lúc bấy giờ chỉ có duy nhất một bóng hồng, một bóng hồng luôn nở rộ trong suốt những năm trên ghế nhà trường của hắn, Salvia...
Hắn dành cho Salvia mọi sự quan tâm, dịu dàng khác hẳn với những người khác và có lẽ chỉ duy nhất mình cô nàng là được hưởng mọi sự yêu thương, quan tâm, trân trọng của hắn.
Cho đến một ngày khi cha gọi hắn đến nói chuyện.
“Salvia và anh của con có hôn ước từ nhỏ”
Câu nói đó như sét đánh ngang tai đối với hắn.

Cả đất trời như sụp đổ khiến hắn không còn muốn sống tiếp nữa.

Sao từ trước đến nay không ai nói với hắn? Sao không ai nói với hắn rằng Salvia sẽ là chị dâu tương lai của hắn và khuyên hắn bớt mơ tưởng lại đi?
Sao không ai nói gì với hắn hết vậy?
Hắn yêu Salvia và chẳng biết từ bao giờ đã luôn coi cô nàng như một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.
Nhưng hắn biết rằng anh trai của hắn cũng yêu Salvia...
Người anh trai song sinh của hắn tên Nguyễn Anh Đức, hắn thương anh trai của hắn lắm, anh ấy là một người kiên trì và chịu khó.

Nếu xét theo mọi góc độ, hắn còn chẳng bằng cái móng chân của anh ấy nữa kia kìa!

Ngày hôm sau, hắn vẫn tiếp tục đến trường và nói chuyện với Salvia như không có chuyện gì xảy ra và cô nàng cũng vậy.

Salvia chẳng biết tí gì về chuyện hôn ước, chuyện anh trai của hắn yêu đơn phương cô nàng, Salvia chỉ biết cô nàng yêu hắn, vậy là đủ.
Mặc dù đã hứa với lòng rằng Salvia là người mà hắn không bao giờ, mãi mãi không thể yêu nhưng cớ sao mỗi lần tiếp xúc là trái tim hắn lại đập rộn ràng.

Sau một tháng suy nghĩ cả ngày lẫn đêm, hắn quyết định sẽ rời đi.
Hắn rời đi để cho anh trai và Salvia hạnh phúc.
Chỉ cần anh trai hạnh phúc bên cô ấy là hắn cũng hạnh phúc...
Còn hắn có lẽ sẽ ở vậy cả đời, không cần một ai hết.
Một tháng sau, hắn hẹn anh trai ở sân thể dục của trường.

Sân thể dục nằm sau các khối lớp học, chỉ khi có tiết, học sinh với thầy cô mới qua đây tập thể dục, còn những giờ khác hoàn toàn không có ai.

Hắn cúi gắm mặt xuống, nói:
“Khi không có em, anh phải hứa chăm sóc cho Salvia thật tốt”
Một vài nét ngạc nhiên thoáng hiện qua gương mặt của anh Đức nhưng rồi anh mau lấy lại sự bình tĩnh, gật đầu và nói:
“Anh hứa!”
“Ngày hai mươi tháng này, em sẽ rời đi...!Chúc anh và cô ấy hạnh phúc”.
 
Back
Top Bottom