Ngôn Tình Chú Xấu Xa Biết Thả Thính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 60: 60: Mối Tình Đầu 3


Một tháng sau, hắn hẹn anh trai ở sân thể dục của trường.

Sân thể dục nằm sau các khối lớp học, chỉ khi có tiết, học sinh với thầy cô mới qua đây tập thể dục, còn những giờ khác hoàn toàn không có ai.

Hắn cúi gắm mặt xuống, nói:
“Khi không có em, anh phải hứa chăm sóc cho Salvia thật tốt”
Một vài nét ngạc nhiên thoáng hiện qua gương mặt của anh Đức nhưng rồi anh mau lấy lại sự bình tĩnh, gật đầu và nói:
“Anh hứa!”
“Ngày hai mươi tháng này, em sẽ rời đi...!Chúc anh và cô ấy hạnh phúc”
[...]

Ngày hôm sau
“Tuấn, tan học rồi anh có rảnh không? Chúng ta đi quẩy một tí”
Salvia đang đứng nói chuyện với anh Đức thấy hắn đi qua liền kéo hắn lại, hỏi.

Hắn nhìn Salvia rồi lại nhìn anh Đức và thấy một cảm xúc khó tả trên gương mặt của người anh trai.

Hắn gạt phắt tay Salvia ra, nói.
“Không rảnh!”
Salvia cực kì bất ngờ và có phần sợ hãi với thái độ đó của hắn.

Từ khi quen biết hắn đến bây giờ, hắn chưa bao giờ có những hành động như vậy với cô nàng, mọi khi hắn rất dịu dàng, vậy mà hôm nay hắn làm sao vậy...
Salvia luôn nghĩ rằng mình là người con gái duy nhất trên đời này được hắn đối xử dịu dàng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa và có lúc cô nàng mơ tưởng rằng cô nàng sẽ là người cùng hắn đi đến hết cuộc đời này.
Nhưng hôm nay cô nàng vỡ mộng thật rồi!
Salvia đau lòng nhìn hắn khiến hắn khó xử vô cùng.

Salvia như vậy, hắn cũng rất đau lòng...
Ngăn cho bàn tay không đưa ra để ôm chầm lấy cho cô nàng vào lòng, hắn siết chặt tay, quay đi.
Đức nhìn hành động đó của em trai mà xúc động vô cùng, anh liền ôm Salvia vào lòng trước sự chứng kiến của bao người, có những ánh mắt ghen tỵ của tụi con trai thích thầm Salvia, cũng có những ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều người vì bao lâu nay luôn đẩy thuyền cặp Salvia và Đức nhưng Đức mặc kệ những ánh mắt đó, chỉ cần anh có Salvia là đủ...
Chỉ cần một mình anh yêu Salvia là đủ, anh không cần tình cảm đó được đáp lại vì anh biết trái tim cô nàng đã có chủ...

Mấy ngày sau
Salvia luôn bám theo và cố gắng dành được sự quan tâm, dịu dàng như trước của hắn nhưng kết quả luôn luôn là con số 0.

Có lần chẳng biết là vô tình hay cố ý, Salvia làm đồ ăn sáng cho hắn, bữa ăn sáng hôm đó cô nàng làm toàn những món mà hắn thích.

Salvia nghĩ rằng hắn giận mình chuyện gì đó nên có viết hai từ “xin lỗi” lên một tờ giấy nhỏ rồi kẹp vào hộp sữa và mang đến cho hắn.
Đúng sáng hôm đó hắn vừa cãi nhau với cha vì một số chuyện, trong đó có chuyện hôn ước giữa người anh trai song sinh của hắn và Salvia, vậy cho nên tâm trạng của hắn rất không thoải mái.
Thế mà mặc dù bị hắn từ chối không nhận năm lần bảy lượt nhưng cô nàng vẫn kiên quyết không mang bữa sáng đi.

Hắn bực mình, đứng bật dậy, gạt tay một cái làm cho hộp cơm rơi xuống nền đất, thức ăn bắt tung tóe.
Salvia ngồi phịch xuống, bật khóc nức nở, còn hắn thì mặc kệ những lời trách móc, soi mói, hắn bỏ đi để mặc Salvia ở đó.
[...]
Thời gian trôi qua thật nhanh, nó chẳng bao giờ quan tâm ai kịp, ai lỡ, nó chỉ quan tâm rằng nhiệm vụ của mình là trôi đi và trôi đi mãi, vĩnh viễn không bao giờ lấy lại được.

Đã đến ngày hắn rời đi, rời khỏi thành phố London này...
Ngày rời đi, chẳng có ai đến tiễn hắn kể cả người anh trai song sinh của hắn, có lẽ giờ anh ấy đang bận chuyện gì đó nên không thể đến được.

Còn Salvia, nếu cô nàng biết có lẽ cũng chẳng thèm đến vì từ khi hắn hất bữa sáng hôm đó, cô nàng luôn trách mặt hắn, có gặp cũng chẳng nói, chẳng rằng gì.
Hắn rất muốn quay lại, nói một lời xin lỗi cuối cùng với Salvia nhưng hắn không thể.

hai từ “xin lỗi” đó tuy không khó khăn gì để nói nhưng cho đến bây giờ, hắn vẫn không thể nào thốt ra được.
Có lẽ nếu một ngày Salvia biết được tất cả mọi chuyện hắn làm là vì muốn cô nàng được hạnh phúc thì có lẽ cô nàng sẽ thông cảm cho tất cả mọi hành động thô lỗ của hắn năm đó.
Và có một câu có bốn từ hắn luôn cất sâu trong tim là: Salvia, anh yêu em..
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 61: 61: Anh Cả Ghé Chơi


Hắn rất muốn quay lại, nói một lời xin lỗi cuối cùng với Salvia nhưng hắn không thể.

hai từ “xin lỗi” đó tuy không khó khăn gì để nói nhưng cho đến bây giờ, hắn vẫn không thể nào thốt ra được.
Có lẽ nếu một ngày Salvia biết được tất cả mọi chuyện hắn làm là vì muốn cô nàng được hạnh phúc thì có lẽ cô nàng sẽ thông cảm cho tất cả mọi hành động thô lỗ của hắn năm đó.
Và có một câu có bốn từ hắn luôn cất sâu trong tim là: Salvia, anh yêu em.
[...]
“Chú, cháu thấy bây giờ chị ấy vẫn còn tình cảm với chú đó, sao chú không nói với chị ấy đi”
Nghe xong chuyện không hiểu sao Ngân mất niềm tin vào tình yêu một cách dã man luôn ý.

Hức, mong rằng đường tình duyên của cô không trắc trở như chú.
Hắn nghe câu hỏi của Ngân xong thì lắc đầu, nói:
“Đã quá muộn.

Vì chú hết yêu Salvia rồi”
Ngân ngây người, nghĩ bụng: thảo nào hôm sinh nhật của cô, chú từ chối mọi sự quyến rũ của chị Salvia một cách dứt khoát đến vậy, thì ra là chú đã hết yêu chị ấy rồi.
Nhưng mà kể cũng tội cho chị Salvia thật, chị ấy yêu chú nhiều như vậy, vì yêu chú mà chị ấy đem lòng yêu thích màu vàng, nghiện trà chanh, những thứ đó đều từ chú mà ra.

Kể cũng tội nhưng mà thôi cũng kệ!

Chú bây giờ chỉ là của mình cô thôi, cô không chia cho bất kì ai đâu, hihi.
Hắn ngoảnh lại nhìn đồng hồ rồi vội vàng bế Ngân về phòng ngủ.

Chết thật, giờ đã muộn vậy rồi à, hắn mải kể chuyện quá quên luôn cả giờ giấc.
[...]
Sáng hôm sau
Oáp...
Ngân ngồi dậy trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Hức, cô ám ảnh quá đi mất! Hôm qua nghe chú kể xong chuyện của bản thân, thế quái nào đêm cô nằm ngủ lại mơ thấy mọi chuyện thêm một lần nữa, diễn biến thì vẫn như cũ theo lời chú kể nhưng nhân vật bị biến đổi hoàn toàn, nhân vật là cô và một người con trai không rõ lai lịch.
Trời đất, giờ nghĩ lại vẫn thấy rùng mình...
Thôi, mau quên đi, mau quên đi nào!
Ngân đi xuống khỏi giường, chạy vèo vào nhà vệ sinh rửa mặt.
...
Kính kong, kính kong
“Tới đây, tới đây!”
Nghe thấy tiếng chuông cửa, Quang định uống nước đành phải đặt cốc xuống rồi ra ngoài mở cửa.

Cánh cửa mở ra, sau khi thấy người ngoài cửa, Quang mừng rỡ, hét to:
“Anh cả!”
Anh cả mà Quang gọi bật cười thành tiếng, anh cả mà Quang gọi chính là anh cả của hắn, người anh trai song sinh và hôn phu tương lai của Salvia: Nguyễn Anh Đức.

Kiệt thấy anh ba bỗng dưng lên cơn gầm rú liền lo lắng chạy ra xem tình hình nhưng sau khi thấy người thanh niên đứng ngoài cửa cũng hét to tên người đó lên rồi chạy ào tới ôm người thanh niên đó.
Salvia đứng sau lưng anh Đức từ nãy giờ bỗng ló ra nhìn rồi phì cười, nói:
“Anh em nhà cậu vẫn vậy nhỉ?”
Niềm vui của Kiệt chưa kéo dài bao lâu thì cậu lại khó chịu.

Chậc, ai ngờ anh cả lại đem theo bà chị này chứ? Từ hôm sinh nhật Ngân đến giờ Kiệt hoàn toàn mất thiện cảm với bà chị Salvia này luôn.

Người nào làm công chúa Ngân bé bỏng của Kiệt khóc thì người đó chính là người xấu!
“Có khách đến chơi ạ?”
Ngân từ trong phòng đi ra, hỏi.

Sáng như vậy thì có ai đến mà ồn ào thế nhỉ? Anh Đức thấy có tiếng con nít liền đi vào, trong lòng có chút hi vọng.

Anh Đức hi vọng rằng tiếng con nít mà anh vừa nghe thấy kia là tiếng con gái của cậu em trai mình.

Anh Đức nghĩ bụng: Tuấn bỏ đi cũng lâu rồi, chắc qua đây phải lập gia đình rồi chứ, kẻo có con rồi cũng nên.
Nhưng tất cả hi vọng của anh Đức bỗng chốc tan vỡ vì nhìn cô chẳng có tí gì là giống hắn cả, vậy chắc là không phải con rồi, vậy con nhóc này là ai nhỉ?
Ngân ngây người nhìn người thanh niên đang đứng trước mặt mình.
A, người đâu mà đẹp trai thế!.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 62: 62: Đêm Nay Chú Phạt!


Ngân từ trong phòng đi ra, hỏi.

Sáng như vậy thì có ai đến mà ồn ào thế nhỉ? Anh Đức thấy có tiếng con nít liền đi vào, trong lòng có chút hi vọng.

Anh Đức hi vọng rằng tiếng con nít mà anh vừa nghe thấy kia là tiếng con gái của cậu em trai mình.

Anh Đức nghĩ bụng: Tuấn bỏ đi cũng lâu rồi, chắc qua đây phải lập gia đình rồi chứ, kẻo có con rồi cũng nên.
Nhưng tất cả hi vọng của anh Đức bỗng chốc tan vỡ vì nhìn cô chẳng có tí gì là giống hắn cả, vậy chắc là không phải con rồi, vậy con nhóc này là ai nhỉ?
Ngân ngây người nhìn người thanh niên đang đứng trước mặt mình.
A, người đâu mà đẹp trai thế!
Anh Đức nhìn cô, ánh mắt khó hiểu rồi thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào mình thì lại thấy ngại, đưa tay lên sờ xem mặt mình có dính gì không? Mặt có gì hay sao mà nhóc con này nhìn chằm chằm thế nhỉ?
“Ngắm vậy đủ chưa?”
Hắn đi ra, thấy cô chứ nhìn chằm chằm vào người anh trai song sinh của mình mà phát bực.

Hừ, cùng là anh em với nhau, ra trước ra sau cách nhau có một xíu, vậy mà nhóc con này không thèm để tâm đến hắn một lần.
Huhu, còn nhớ mới lần đầu gặp Kiệt, chưa gì nhóc con đã khen thằng Kiệt nó đẹp trai, còn nhóc con thì chê mình xấu trai.

Nhóc con này chỉ cần mở miệng ra là toàn nói những câu muốn đâm phập vào tim người khác, quá độc ác!
Hắn không chịu đâu mà, mẹ tác giả đối xử với hắn ác quá.

Có cảm giác hắn không phải con trai ruột nữa mà như con ghẻ bị mẹ tác giả nhặt ở gầm cầu vậy...
Hắn khó chịu khi câu hỏi của mình bị Ngân ngó lơ, hắn liền giơ tay bịt mắt cô lại, bế cô đi chỗ khác, đi thật xa miễn là tránh xa ông anh kia.
A, chú thật đáng ghét! Sao tự dưng bịt mắt rồi bế cô đi đâu vậy? Cứ như bị bắt đem đi bán ý...
[...]
“Chú, chú làm cái gì vậy?”
Ngân hết kéo tay hắn khỏi mắt mình thì lại giãy giụa liên tục trên người hắn nhưng không cách nào thoát ra được.

Bỗng dưng ghét làm con nít quá đi à...!Với cái vóc dáng bé nhỏ như này thì cô làm sao mà đấu lại được với chú chứ, rõ ghét!
Hức, anh Kiệt nhân cơ hội có anh đẹp trai và chị Salvia đến chơi liền mở rất nhiều bánh, kẹo và bimbim ra chén.

Nhưng với cái tình trạng mắt bịt, bị ôm chặt như này thì chẳng làm sao mà chén cùng anh Kiệt được.
“Há miệng ra”

Ngân a một tiếng rồi sau khi được hắn nhét gì đó vào thì liền ngậm miệng lại.

Hửm? Cái gì giòn giòn thế nhỉ? Ngân kéo áo hắn, xin thêm miếng nữa.

Hehe, nhiều khi như vậy cũng tốt, cô đỡ phải lấy mà miếng ăn nó tự dâng tới tận miệng.

Còn gì sướng hơn!
Nhưng mà...chú làm như vậy thì làm sao cô vừa ăn vừa ngắm anh trai kia được.

Không chịu đâu...!cô muốn vừa ăn vừa ngắm cơ, thế mới ngon miệng.
“Chú bỏ cháu ra đi”
“Không bỏ!”
Hắn lại nhét thêm miếng bimbim khác vào miệng cô với mong muốn rằng cô im giùm và đừng giãy giụa nữa.

Chậc, nhóc con này làm hắn bực hết cả mình! Bây giờ nhóc bé, chú còn tha chứ sau này lớn lên, nhóc chết với chú!
Không chịu, Ngân không chịu đâu mà, chú ác quá! Ngân giãy giụa, tay chân vung loạn lên.
Hửm, khoan! Hình như cô vừa đạp trúng cái gì thì phải? Đạp mạnh vậy chú có đau không nhỉ?
Ngân ngẩng lên, mặc dù bị tay hắn che mắt không nhìn được rõ nhưng qua khe của mấy ngón tay, cô thấy khuôn mặt hắn méo xệch đi từ khi nào, hắn đang nhìn cô, biểu cảm đó như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy!
Mẹ kiếp, nhóc con này đá đúng vào “của quý” của hắn, con nít gì đâu mà ra tay mạnh thế...!Đau phát chết đi được!
Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai cô, nói nhỏ:
“Giãy tiếp, đêm nay chú phạt!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 63: 63: Tình Cảm Đối Với Salvia 1


Không chịu, Ngân không chịu đâu mà, chú ác quá! Ngân giãy giụa, tay chân vung loạn lên.
Hửm, khoan! Hình như cô vừa đạp trúng cái gì thì phải? Đạp mạnh vậy chú có đau không nhỉ?
Ngân ngẩng lên, mặc dù bị tay hắn che mắt không nhìn được rõ nhưng qua khe của mấy ngón tay, cô thấy khuôn mặt hắn méo xệch đi từ khi nào, hắn đang nhìn cô, biểu cảm đó như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy!
Mẹ kiếp, nhóc con này đá đúng vào “của quý” của hắn, con nít gì đâu mà ra tay mạnh thế...!Đau phát chết đi được!
Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai cô, nói nhỏ:
“Giãy tiếp, đêm nay chú phạt!”
Ngân rùng mình trước câu cảnh cáo từ hắn, cô lập tức ngồi im, chẳng dám giãy giụa gì thêm.

Cô là một đứa trẻ ngoan và biết nghe lời người lớn mà!
Hắn phì cười nhìn nhóc trong một nỗi đau ở th*n d***.
Anh Đức nhìn theo từng hành động của cậu em trai mình với biểu cảm khó hiểu.

Thằng nhóc này lại thích làm trò gì đây? Hừm, cứ giữ khư khư nhóc con trong tay thế kia à sợ nhóc chạy mất hay gì?
Salvia nhìn Ngân, ánh mắt vô cùng ghen tị.

Ước gì cô nàng cũng là con nít và cũng được hắn cưng chiều như vậy.

A, cái gì vậy trời? Cô nàng đang ghen với một con nhóc sao? Không thể nào, vậy là nhỏ nhen quá rồi...
Ừm...mà hình như trong suốt những năm vừa rồi anh Tuấn vẫn chưa có bạn gái nhỉ? Vậy là cô nàng vẫn còn cơ hội ha? Nhưng mà nhóc Ngân nhỡ đâu là...
Salvia vỗ bộp vào hai bên má để giúp mình tỉnh táo lại, cô nàng nghĩ cái gì thế không biết.

Nhóc Ngân ư? Trời ơi, không thể nào! Trên đời này thiếu gì những cô gái xinh đẹp, hoàn hảo muốn tiếp cận anh Tuấn còn không được.

Huống chi nhóc Ngân còn là con nít, thậm chí còn đang trong tuổi dậy thì.

Vậy nên khả năng anh ấy yêu Ngân là rất thấp, đúng vậy, thấp lắm, thấp lắm.
[...]
Một lúc sau
Cạch
Hắn để chiếc cốc tiếp theo xuống mặt bàn.

Chả là nhà toàn thánh lười nên hắn bị đẩy đi lấy thêm đồ ăn đó mà, chỉ biết bắt nạt hắn là giỏi, khổ thân hắn quá, từ bé đến lớn toàn bị bắt nạt không à...!Nghĩ đến mà muốn khóc á, huhu.
Chậc, nãy giờ để nhóc con kia ngồi lên, nhóc con thì nặng như heo, đã thế lại còn giãy giụa suốt khiến hắn đau muốn chết.

Nhóc con rõ hư, hắn phải dọa mới nghe, nhờn thế không biết!
Cạch
“Ngân đó hả? Ra đây làm gì?”
Nghe thấy tiếng mở cửa nên hắn nghĩ là Ngân, hắn hỏi vậy.

Nhưng rồi, một lúc sau, hắn mới thấy hối hận với câu hỏi không chắc chắn của mình.
“Tuấn, là em...”
Salvia nói nhỏ, vòng tay ôm hắn từ đằng sau.

Hắn giật mình, đẩy mạnh Salvia ra khiến cô nàng loạng choạng suýt ngã.

May thay, cô nàng bám kịp vào thành bàn nên không làm sao chứ không đã ngã chổng vó ra đó rồi.

Salvia ngước lên nhìn hắn, ánh mắt vô tội.
Hắn thở dài, nói:
“Salvia, chị làm gì ở đây?”
Chị? Hắn gọi cô nàng là chị ư? Không phải từ trước đến nay hắn luôn gọi cô nàng là em, sao bây giờ lại gọi là chị? Hay là gọi theo kiểu đó còn có ý khác? Salvia tối sầm mặt, hỏi:
“Anh vừa gọi em là gì?”
“Chị!”
Hắn nhấn mạnh và ngân dài từ đó để cho Salvia nghe đã thì thôi.
Salvia siết chặt tay, nghiến răng, nhìn hắn, câm nín.

Sau mấy ngày không gặp, khoảng cách giữa cô nàng và hắn xa lại càng thêm xa nữa.
"Em không muốn anh gọi em như vậy!"
Hắn im lặng, nghiêng đầu nhìn Salvia khó kiểu.

Hửm, hắn gọi Salvia là chị, có sai chỗ nào đâu? Dù gì tương lai Salvia cũng là vợ của anh Đức, mà anh Đức thì lại là anh trai song sinh của hắn, thế suy ra Salvia sẽ là chị dâu của hắn đó thôi.
Salvia tiến lại gần hắn, túm lấy cánh tay áo của hắn, nói:
"Tuấn, anh còn yêu em, có phải không?"
Hắn cau mày, khó chịu, gạt phắt tay Salvia khỏi áo của mình, nói:
“Chị làm gì thì làm đi, em ra ngoài trước đây”

Rồi hắn cầm đống cốc đang đặt trên bàn, đi ra ngoài.
Salvia ngồi phịch xuống nền đất, bật khóc như một đứa trẻ.
[...]
Hắn không thèm ngó vào xem Salvia ra sao, ngẩng đầu lên nhìn người đang đứng trước.

Anh Đức đứng ngoài này từ khi nào nhỉ? Anh ấy nghe hết tất cả rồi sao? Anh Đức nhìn hắn, ánh mắt như oán trách rằng: tại sao em lại nỡ đối xử với cô ấy như vậy?
Hắn lảng tránh ánh mắt đó, đi qua anh Đức.

Anh Đức đi qua hắn, bước vào trong với Salvia.

Cô nàng không hề nhận ra sự xuất hiện của anh Đức nên vẫn cứ ngồi đó mà khóc.
Anh Đức ngồi xổm xuống, lau nước mắt cho Salvia, nói:
“Salvia, đừng khóc nữa.

Anh trai thương em lắm”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 64: 64: Tình Cảm Đối Với Salvia 2


Hắn không thèm ngó vào xem Salvia ra sao, ngẩng đầu lên nhìn người đang đứng trước.

Anh Đức đứng ngoài này từ khi nào nhỉ? Anh ấy nghe hết tất cả rồi sao? Anh Đức nhìn hắn, ánh mắt như oán trách rằng: tại sao em lại nỡ đối xử với cô ấy như vậy?
Hắn lảng tránh ánh mắt đó, đi qua anh Đức.

Anh Đức đi qua hắn, bước vào trong với Salvia.

Cô nàng không hề nhận ra sự xuất hiện của anh Đức nên vẫn cứ ngồi đó mà khóc.
Anh Đức ngồi xổm xuống, lau nước mắt cho Salvia, nói:
“Salvia, đừng khóc nữa.

Anh trai thương em lắm”
Salvia ngẩng lên, đôi mắt đẫm lệ.

Anh Đức...
Suốt bấy lâu nay, tình cảm Salvia dành cho anh Đức chỉ là tình anh em, chưa bao giờ vượt quá.

Nhưng ở con người của hắn, Salvia cảm nhận được một thứ rất khác biệt và điều đó làm cô nàng say mê hắn vô cùng.
Mặc cho anh Đức bao lâu nay luôn quan tâm, giúp đỡ cô nàng mọi chuyện, bất kể giờ giấc trong những năm hắn bỏ đi nhưng trái tim Salvia như một tảng đá vậy, cô nàng chẳng mảy may để tâm, chú ý đến.
Đối với Salvia mà nói, Đức như người anh trai, người bạn chứ chưa bao giờ coi anh ấy như người yêu hoặc một người bạn đời tương lai.

Biết chuyện cô nàng có hôn ước với thiếu gia Trần gia, Salvia mừng lắm và luôn mong rằng người đó sẽ là hắn.

Nhưng không, hôn ước lại là cô nàng và anh trai của hắn là anh Đức, người mà cô nàng bao lâu nay coi là anh trai.
Còn nhớ cách đây mấy năm về trước, có lần Salvia được một bạn nữ lạ mặt nhờ đưa một bức thư cho anh Đức và cô nàng biết ngay đó là thư tình khi nhìn thấy hình trái tim được dán lên bức thư.

Cô nàng không những từ chối mà còn vui vẻ nhận lời rồi khi thấy anh Đức từ chối một cách phũ phàng lời tỏ tình đó, còn làm bạn nữ đó khóc nhưng anh Đức lại chẳng hề để tâm, bỏ đi luôn.
Biết chuyện, Salvia không hề vui mừng vì anh Đức từ chối lời tỏ tình của bạn nữ đó mà cô nàng lại tức giận, mắng anh xối xả.

Là Salvia không hiểu hay cố tình không hiểu tình cảm anh Đức dành cho cô nàng? Anh Đức từ chối bao nhiêu người con gái, không phải là vì bao lâu nay luôn đã có người trong tim, là Salvia đó sao?
Ha, thật nực cười! Thì ra là anh luôn ảo tưởng, luôn ảo tưởng vị trí của mình trong tim của cô nàng để rồi phải chịu đau khổ như thế này...
Có phải từ trước đến nay là do anh luôn nhẫn tâm với nhiều người phụ nữ và còn làm họ khóc nên bây giờ anh phải lãnh chịu hậu quả không?
Anh Đức nhìn Salvia đau lòng lại càng thêm đau lòng, cô nàng thậm chí còn không đáp trả lại cái ôm của anh.

Salvia, bao lâu nay, em coi anh là gì?
Anh Đức cúi xuống, nâng mặt Salvia lên, thô bạo áp môi mình vào môi cô nàng, khuẩy động tất cả của cô nàng.

Salvia mở to mắt, chẳng thể làm gì trước sự thô bạo của người đàn ông khỏe hơn mình về mọi thứ.

Không, đừng mà, nụ hôn đầu đó chỉ duy nhất mình anh Tuấn mới có được, cô nàng không muốn trao nó cho bất kì ai khác ngoài anh ấy.

Không...
Mặc dù không yêu nhưng Salvia dường như đang bị cuốn theo từng động tác của anh và rồi cô nàng ý thức được mình đang làm gì, làm cùng ai thì cô nàng liền đẩy anh Đức ra.
Với ánh mắt căm phẫn nhìn anh, cô nàng một lần nữa bật khóc, hỏi:
“Anh Đức, anh làm cái gì vậy?”
Anh Đức luồn tay vào mớ tóc màu hạt dẻ, xõa xuống của Salvia, nói:
“Salvia, anh yêu em!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 65: 65: Kiệt Tổng Tài Nghèo!


Anh Đức cúi xuống, nâng mặt Salvia lên, thô bạo áp môi mình vào môi cô nàng, khuẩy động tất cả của cô nàng.

Salvia mở to mắt, chẳng thể làm gì trước sự thô bạo của người đàn ông khỏe hơn mình về mọi thứ.

Không, đừng mà, nụ hôn đầu đó chỉ duy nhất mình anh Tuấn mới có được, cô nàng không muốn trao nó cho bất kì ai khác ngoài anh ấy.

Không...
Mặc dù không yêu nhưng Salvia dường như đang bị cuốn theo từng động tác của anh và rồi cô nàng ý thức được mình đang làm gì, làm cùng ai thì cô nàng liền đẩy anh Đức ra.
Với ánh mắt căm phẫn nhìn anh, cô nàng một lần nữa bật khóc, hỏi:
“Anh Đức, anh làm cái gì vậy?”
Anh Đức luồn tay vào mớ tóc màu hạt dẻ, xõa xuống của Salvia, nói:
“Salvia, anh yêu em!”

Hả? Sao cơ? Salvia nghệt mặt, cô nàng không thể tin được chính tai mình vừa nghe thấy gì.

Anh Đức nói yêu cô nàng ư? Sao lại như vậy?
Không thể nào!
Cô nàng thì có gì để anh Đức yêu cơ chứ? Một người con gái đê tiện như cô nàng sao có thể xứng với anh Đức được? Một người con gái vì yêu sâu đậm một người con trai mà vứt bỏ cái tôi để làm trò hèn hạ như cô nàng sao mà xứng với anh Đức được kia chứ?
Không, cô nàng không tin! Với anh Tuấn, cô nàng không thể thì với anh Đức, cô nàng không xứng!
À, phải rồi, đây chỉ có thể là một lời an ủi giữa anh trai dành cho em gái đang đau khổ mà thôi...!Đây hoàn toàn là một lời an ủi...
Salvia mỉm cười nhìn anh Đức, nói:
“Anh không cần phải an ủi em đâu, anh Đức à!”
Trái tim của anh Đức bỗng dưng đau nhói, anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng một người mạnh mẽ như anh lại đau vì tình như vậy.

Lời tỏ tình chân thật từ tận đáy lòng vừa rồi lại bị coi như một lời an ủi.

Bỗng dưng có cảm giác gì đó thật đắng!
“Salvia, đó không phải an ủi! Tình cảm anh dành cho em là thật lòng, từ rất lâu rồi anh...”
“Anh im đi! Em không tin, anh là đồ nói dối!”
Salvia đứng bật dậy, cắt ngang lời của anh Đức, cô nàng định nói gì đó nhưng lại thôi rồi chạy vụt ra ngoài.
[...]
Ngân đang định cho miếng bimbim vào miệng thì dừng lại khi thấy Salvia chạy như ma đuổi từ phòng bếp rồi lại chạy ra ngoài luôn.

Cô quay lại, hỏi hắn:

“Chị Salvia làm sao vậy chú?”
Hắn nhún vai, vẻ không biết gì hết nhưng thật ra nắm rõ như lòng bàn tay.

Hắn cười gian, nhìn biểu cảm của Salvia thế kia thì chắc hẳn dăm phút trước, anh Đức quyết định chơi lớn rồi.

Hehe, anh Đức bạo ghê nhưng mà kệ, bạo thì mới nhanh có được trái tim của vợ tương lai chứ!
Hể, chán thế! Chú không biết thì làm sao cô biết được?
“Nè, anh hai, anh ôm khư khư nhóc vậy không chán à? Để em ôm nữa chứ”
Kiệt thấy hắn cứ ôm khư khư nhóc Ngân trong lòng, thấy mà ghét! Ứ chịu đâu, người ôm nhóc Ngân phải là Kiệt chứ, sao có thể là anh hai được...
Tác giả hiện ra và nói: đơn giản vì Tuấn là con trai ruột, còn mi chỉ là con ghẻ thôi, Kiệt à!
Độc ác, quá độc ác! Nhẫn tâm, quá nhẫn tâm! Trái tim bé bỏng của Kiệt một lần nữa tan vỡ vì mẹ tác giả độc ác này!
Hừ, muốn cướp nhóc Ngân từ tay hắn? Mơ đi! Hắn hất cằm, nói:
“Làm gì có chuyện đó!”
“Em không chịu, em cướp!”
Hừ, thằng út không chịu kệ thằng út, liên quan gì tới hắn? Còn muốn cướp? Ha, hắn thách! Hắn nhìn Kiệt bằng ánh mắt thách thức: có giỏi thì cướp đi!

Má nó, cậu hận đời! Hận đời vì sao không cho cậu được làm anh trai của Tuấn.

Hận đời vì sao cậu chỉ trong thân phận nhân vật phụ, nhân vật làm màu, nhân vật làm tăng gia vị cho truyện.

Và hận đời rằng tại sao cậu lại có mẹ tác giả độc ác đến vậy!
Cậu rõ cáu! Nhưng với thân phận thấp bé như này, cậu chẳng thể làm gì! Có lẽ đây là số phận đã sắp xếp từ khi cậu sinh ra chỉ làm nhân vật lót đường! Thôi thì đành chấp nhận chứ sao! Đời rõ đắng, rõ cay!
Thôi thì số phận đã như vậy, dù sao cũng chỉ là nhân vật phụ lót đường đi cho nhân vật chính, hôm nay Kiệt quyết làm liều!
Cậu vắt chéo chân, cười nhếch mép, đưa tay vuốt ngược mái tóc của mình.

Chà, phải nói cũng không tệ, trông cũng ra dáng tổng tài đó, tổng tài nghèo! Cậu nói:
“Ngân không thuộc về đằng này thì không được là của ai khác!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 66: 66: Lá Thư Năm Đó 1


Thôi thì số phận đã như vậy, dù sao cũng chỉ là nhân vật phụ lót đường đi cho nhân vật chính, hôm nay Kiệt quyết làm liều!
Cậu vắt chéo chân, cười nhếch mép, đưa tay vuốt ngược mái tóc của mình.

Chà, phải nói cũng không tệ, trông cũng ra dáng tổng tài đó, tổng tài nghèo! Cậu nói:
“Ngân không thuộc về đằng này thì không được là của ai khác!”
Không biết số phận nhân vật phụ lót đường cho nhân vật chính này sẽ đi về đâu đây!
Hắn đặt cô xuống ghế sopha, còn mình thì đứng dậy đi về phía Kiệt.

Kết quả thì chắc hẳn mọi người cũng biết rồi đấy, hầu như chương nào kết quả chẳng vậy...!Số má rõ thảm!
Này thì hùng hổ tuyên bố cho đã mồm...
[...]
Trời về chiều có gió nhẹ và một chút nắng, dưới gốc cây có một đôi nam nữ, người con trai không nhìn rõ thấy mặt bởi đang cúi xuống, mái tóc che mất đi nửa khuôn mặt, người ta chỉ còn thấy mỗi khóe miệng đang cười, một nụ cười rất đẹp với người con gái trong lòng.
Người con gái ngại ngùng, lén nhìn người con trai rồi lại ngại ngùng quay đi.
“Ngân, nhóc có biết không...”
Hắn ôm vào lòng, ghé sát tai cô hỏi.

A, sao giọng của chú lại dịu dàng đến thế...!Cảm giác như rót mật vào tai vậy...
“Biết gì ạ?”

Ngân tự nhận rằng trng khoảnh khắc này, trong lòng có một ngọn lửa đang nhen nhóm những tia hi vọng.

Ơ kìa, cô đang hy vọng và mong chờ cái gì thế hả? Hy vọng, mong chờ câu trả lời của chú ư? Không, mơ mộng quá rồi...
Chú nói nhỏ, câu rất ngắn thôi nhưng làm trái tim Ngân đập loạn lên.

A, chỉ là ba từ mà thôi...!Cớ sao cô lại rối bời như vậy?
Rồi chú đứng dậy, nắm tay cô hướng đến khu vườn trước mặt, vào trong vườn, chú dừng lại, bỗng quỳ xuống, nắm lấy bàn tay cô, hôn lên từng đầu ngón tay.

Cô đỏ mặt cúi xuống, chú lấy ra từ trong túi áo một chiếc hộp màu đỏ, mở ra và đưa lên trước mặt cô, giọng âu yếm:
“Ngân, lấy chú nhé?”
Ngân xúc động, bật khóc, ôm chầm lấy hắn, nói:
“Cháu đồng ý, đồng ý...”
Hắn ôm Ngân vào lòng, miệng nhắc đi nhắc lại tên cô một cách âu yếm vô cùng.
[...]
A, cái gì đây? Cô vừa mơ cái gì thế kia? A, cái giấc mơ quái quỷ...!Ngân choàng tỉnh dậy, người đầm đìa mồ hôi vì giấc mơ kia.

Hức, ám ảnh quá! Trong giấc mơ, chú...cầu hôn cô ư? Lại còn nói ba từ mà cô không ngờ tới.

Không, làm ơn đừng nghĩ đến nữa! Ngân vỗ vào hai bên má để giúp bản thân tỉnh táo lại.

Ngân bước xuống khỏi giường, hướng đến cửa.

Chưa kịp mở cửa thì cửa đã bật mở làm Ngân hoảng quá nên mất đà, ngã phịch xuống đất.

Hắn mở cửa thấy Ngân đang ngây người, lại còn ngồi dưới đất liền cúi xuống, bế cô dậy.
Thấy lưng Ngân ướt đẫm mồ hôi, hắn để Ngân xuống, nói:
“Thay quần áo đi, để vậy là cảm lạnh đấy!”
Ngân gật đầu, quay trở lại phòng và đóng cửa.
[...]
Ngân lục tủ quần áo rồi lấy ra một bộ cô cho là dễ thương.

Hehe, đồ nào chú mua chẳng dễ thương, dễ thương y như chú vậy! Ngân định ôm quần áo đi tắm thì thấy con gấu bông của mình để trên tủ rơi xuống đất, cô để bộ quần áo xuống giường, chạy tới nhặt con gấu bông lên.
Ngân cúi xuống, nhặt con gấu bông lên, chợt cô khựng lại khi thấy một vết rách dài đằng sau lưng con gấu bông.

Ơ, sao rách mất rồi? Cô đứng dậy ngồi lên giường, giơ con gấu bông lên cao nhìn một hồi lâu.

Con gấu bông này bên cô cũng được 4 năm rồi...
Cô đặt nó lại chỗ cũ chợt có một mảnh giấy rơi ra từ vết rách dài ở sau lưng con gấu bông.

Tờ giấy được gấp làm tư, cũng đã có phần ố vàng, chắc tờ giấy này được gập rồi để sau lưng con gấu bông này lâu lắm rồi.

Ngân cầm mảnh giấy lên, ngắm nghía nó một chút.
Cái gì đây?.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 67: 67: Lá Thư Năm Đó 2


Ngân cúi xuống, nhặt con gấu bông lên, chợt cô khựng lại khi thấy một vết rách dài đằng sau lưng con gấu bông.

Ơ, sao rách mất rồi? Cô đứng dậy ngồi lên giường, giơ con gấu bông lên cao nhìn một hồi lâu.

Con gấu bông này bên cô cũng được 4 năm rồi...
Cô đặt nó lại chỗ cũ chợt có một mảnh giấy rơi ra từ vết rách dài ở sau lưng con gấu bông.

Tờ giấy được gấp làm tư, cũng đã có phần ố vàng, chắc tờ giấy này được gập rồi để sau lưng con gấu bông này lâu lắm rồi.

Ngân cầm mảnh giấy lên, ngắm nghía nó một chút.
Cái gì đây?
Ngân mở tờ giấy ra, đọc một lượt rồi bật khóc, cô ôm đống quần áo chạy ra ngoài tìm hắn.

Hắn đang nấu ăn trong bếp thấy Ngân vừa khóc vừa chạy như ma đuổi ra đây liền dừng tay, đi lại hỏi:
“Sao thế?”
Ngân đưa cho hắn tờ giấy, hắn cầm lên và đọc.
Nội dung tờ giấy như sau:

“Con gái yêu dấu của mẹ, khi con đọc được bức thư này có lẽ mẹ đã không còn nhưng ở trên trời cao kia, mẹ vẫn luôn theo dõi con gái của mẹ.

Mẹ biết rõ tình trạng sức khỏe của mình hiện giờ, những ngày bên con của mẹ giờ còn rất ít.

Bố con đã thay đổi hoàn toàn trở thành một con người khác, đó không phải người đầu gối tay ấm với mẹ, cũng không phải là bố của con nữa rồi.

Khi mẹ không còn nữa, những lúc khó khăn sẽ có một người chìa tay ra giúp đỡ con.
Đó là Trần Đạt, bạn thân của mẹ, chú ấy là một người tốt và mẹ cũng đã liên lạc với chú ấy rồi.

Chú ấy sẽ sắp xếp cho con một cuộc sống với cùng con trai thứ hai của chú- Trần Anh Tuấn.

Con bây giờ đã không còn là đại tiểu thư Nguyễn gia, hãy tiếp nhận họ và cuộc sống mới, Trần gia sẽ không phụ lòng con.

Ngàn nụ hôn tới con gái của mẹ, mẹ yêu con!”
Trần Đạt? Đó là tên bố của hắn kia mà.

Lại còn Trần Anh Tuấn nữa, tên của hắn cũng xuất hiện cả trong bức thư này...!Vậy là sao? Sao hắn chưa bao giờ nghe qua những điều này từ bố nhỉ? Chẳng nhẽ ở đây có gì nhầm lẫn? Có lẽ phải hỏi rõ chuyện này rồi đây.
Hắn đặt bức thư xuống bàn, cúi xuống, xoa đầu Ngân.

Thật không ngờ hắn và cô lại có duyên lớn đến như vậy! Nếu như nhóc con này không ít hơn hắn mười tuổi, nếu như nhóc con này không gọi hắn là “chú” và nếu như hắn gặp nhóc con này lâu hơn thì nhóc con này chỉ là của mình hắn, không là của ai khác!
Rất tiếc, hắn chỉ coi nhóc là một đứa trẻ, một cô em gái mà thôi!
[...]
“Giờ mới biết lỗi gọi về hả thằng con trời đánh kia?”
Hắn đút tay vào túi quần, ánh mắt phức tạp nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặc dù đầu dây bên kia mắng xối xả nói hắn thế này thế nọ nhưng hắn không cãi lại, nở một nụ cười.

Đã lâu lắm rồi hắn không được nghe những lời mắng mỏ như vậy từ ba...
Cảm thấy bất lực vì mắng hoài mắng mãi mà không hề có hồi đáp, đầu dây bên kia thở dài, hỏi:
“Thế gọi ba có chuyện gì à?”
“Ba, con muốn hỏi về đại tiểu thư Nguyễn gia”
Đầu dây bên kia ậm ừ một lúc lâu.

Đại tiểu thư Nguyễn gia à? Thằng nhóc này hỏi làm gì nhỉ? Hay là để ý con gái nhà người ta rồi?
Há há, vậy thì còn gì bằng! Thằng cả không lâu nữa sẽ lấy nhóc Salvia, giờ đến cả thằng hai cũng sắp lấy vợ.

Chà, để xem xem, ông già này cũng chuẩn bị lên chức ông đi là vừa!
Thấy mãi mà chưa có lời đáp, hắn gọi một tiếng:
“Ba...”
Cảm thấy chột dạ, ba cười phá lên một tràng, nói:
“Ơi, ba đây! Không nói nhiều gì nữa nhá, con bé nhà đó giờ giao cho con đó! Liệu mà chăm sóc con gái người ta cho tốt vào!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 68: 68: Cả Đời Cháu Chú Lo!


"Ba, con muốn hỏi về đại tiểu thư Nguyễn gia”
Đầu dây bên kia ậm ừ một lúc lâu.

Đại tiểu thư Nguyễn gia à? Thằng nhóc này hỏi làm gì nhỉ? Hay là để ý con gái nhà người ta rồi?
Há há, vậy thì còn gì bằng! Thằng cả không lâu nữa sẽ lấy nhóc Salvia, giờ đến cả thằng hai cũng sắp lấy vợ.

Chà, để xem xem, ông già này cũng chuẩn bị lên chức ông đi là vừa!
Thấy mãi mà chưa có lời đáp, hắn gọi một tiếng:
“Ba...”
Cảm thấy chột dạ, ba cười phá lên một tràng, nói:
“Ơi, ba đây! Không nói nhiều gì nữa nhá, con bé nhà đó giờ giao cho con đó! Liệu mà chăm sóc con gái người ta cho tốt vào!”
“Ơ, ba...”
Tút tút
Tiếng ngắt máy vang dài khiến tâm trạng hắn u sầu vô cùng.

Trời ạ, ba vậy mà lại đẩy hết mọi việc lên đầu hắn.

Bực ghê cơ chứ!
Giờ phải làm sao đây? Bà nội của nhóc thì nói chồng của nhóc thì chỉ có thể là một mình hắn, còn ba thì lại nói phải chăm sóc nhóc con đó cho tốt.

Ừm, liệu hắn có quá đa nghi không khi nghĩ rằng hai câu nói này đều là một?
Chậc, chắc hắn đa nghi quá rồi!
[...]
Hắn nâng tóc cô lên tay, chải đều rồi buộc cao.

Ngân quay lưng với hắn, trong lòng mang nhiều suy nghĩ phức tạp.

Gì đây, tại sao tất cả những suy nghĩ bây giờ của đều là sự sợ hãi.

Rốt cuộc cô đang sợ hãi cái gì? Cô hoàn toàn không biết!
Hắn để lược xuống, đứng dậy định đi ra khỏi phòng bỗng Ngân kéo hắn lại.

Hành động này làm cả Ngân và hắn đều bất ngờ.

Cô đang làm cái gì thế này? Ngân đỏ mặt, buột miệng:
“A...”
A? A nghĩa là gì? Trời ơi, thật muốn đào một cái hố rồi nhảy vèo xuống đó thôi! Ngân quay đi, lấy hai tay bịt chặt cái miệng lại và mong nó không phát ra âm thanh nào quái gở nữa.
“Có gì muốn nói với chú sao?”

Cô không biết! Cô thật sự không biết chính bản thân mình muốn nói gì...
Phải chăng sau khi đọc xong bức thư đó, cô cảm thấy lo sợ? Phải rồi, lo sợ cũng là phải thôi! Cô sợ gì? Cô sợ chú sẽ không chấp nhận việc có một cuộc sống gò bó bên cô.

Chú còn có rất nhiều chuyện phải làm, công việc phải giải quyết, huống chi chú còn trẻ như vậy, cũng đang ở độ tuổi yêu đương.

Chú...làm gì còn thời gian ở bên cô?
Sao lúc này đây cô lại tham lam muốn chú là của riêng mình? không được, thế là quá ích kỉ rồi!
“Chú sẽ không bỏ rơi cháu chứ?”
Hể? Bỏ rơi? Hahaha, làm sao mà bỏ rơi nhóc được, nhóc con đáng yêu ơi! Nhóc nghĩ nhiều như vậy sẽ già đi đó!
Hắn ngồi xuống cạnh cô, giơ tay búng vào chán cô một cái khiến cô ôm trán khóc huhu.
“Không bao giờ, chú hứa!”
Hắn khẳng định chắc nịch như vậy!
Chú...
A, tốt quá, vậy là có người hứa với cô sẽ không bỏ rơi cô, thế có nghĩa cô sẽ không cô đơn nữa rồi.

Thật may quá! Cô quay lại, giơ ngón út lên trước mặt hắn, mỉm cười và nói:
“Chú hứa nhé?”
Ôi, đáng yêu chết mất! Kiềm chế để bản thân không vồ đến ôm chầm lấy cô, hắn nghiến răng, hắn ngoắc tay cùng cô.

Được, hắn hứa!
Chà, xem ra từ nay về sau hắn phải tập làm quen dần trở thành một người phụ nữ đảm đang rồi! Chăm nhóc con như này không biết bao giờ hắn mới lấy vợ được đây...!Hức, hắn cũng muốn được yêu đương...
Hắn nhắm nghiền mắt, nắm lấy hai bàn tay cô, nói nhỏ:
“Ngân, cả đời này để chú lo!”
A, mất máu quá rồi! Lời nói như rót mật vào tai vậy! Ngân nhe ranh cười, đồng ý..
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 69: 69: Ghen 1


3 năm sau
“Ngân, anh ở đây!”
Kiệt một tay dùng làm loa, một tay giơ lên vẫy để Ngân thấy được mình.

Ngân trong bộ đồng phục học sinh cấp ba chạy lại khi thấy Kiệt.
Kiệt cầm cặp giúp rồi nhường cho Ngân lên xe trước.
Ngân ngồi trong xe, hướng ánh mắt nhìn ra ngoài.

Nhanh thật đấy, mới có ngày nào mà đã 3 năm trôi qua rồi, Ngân giờ đây đã là học sinh cấp ba rồi, hehe, giờ cô cũng cao lên không ít rồi nha!
Còn chú thì giờ đã 26 tuổi rồi nhưng vẫn chưa có bạn gái, tại chú khó cưa quá, tính nết thì vẫn y như hồi xưa, thấy mà ghét! Hehe, chú cứ ở như vậy cả đời cũng được, cô sẽ ở bên chú.
Anh Quang và anh Kiệt thì điểm này lại siêu hơn chú, cả hai anh ấy đều có bạn ấy luôn rồi.

Hai anh ấy thường hay trêu chú là ế chổng mông nhưng cứ làm giá, thế thì đến đếch bao giờ mới có người yêu! Trêu như vậy làm chú tức lắm!
Ông, bà nội của cô thì đi rồi...!Nghĩ lại thấy cô là đứa cháu bất hiếu, chưa làm gì cho ông bà vui...
“Ngân...”
“A, dạ?”
Ngân giật mình quay lại khin thấy hắn đã ngồi cạnh mình từ lúc nào.

Ủa, chú ngồi cạnh cô lúc nào thế nhỉ? Nãy lơ đãng không để ý đến chú mất rồi, hehe.
Hắn dỗi liền búng nhẹ vào trán của cô, phạt vì tội không để ý đến hắn! Rồi hắn đưa ra trước mặt Ngân một hộp bánh kem nhỏ, nhóc con háu ăn này chắc đói lắm rồi.
Ngân nhận lấy, mở và ăn luôn.

Bánh kem chú mua luôn luôn là ngon và hợp sở thích của cô nhất!
[...]
Ha, chén xong! Ngon tuyệt cú mèo! Ngân để vỏ hộp bánh kem vào túi ni-lông rồi đặt xuống dưới chân, cô dựa vào thành ghế.

Cô ngắm mắt định ngủ thì nhớ ra một chuyện liền mở mắt, nói:
“À, chú...”
Ngân bất ngờ vì hắn đang tiến lại gần mình, mắt đối mắt, không cách nào thoát ra! Hắn đưa tay lau chỗ kem đang dính trên môi cô khiến Ngân đỏ bừng mặt.

A, chú làm cái gì thế kia? Lưu manh quá!
“Hử, sao mặt đỏ thế kia? Sốt hả?”
“Dạ,...không...”
Thấy mặt cô đỏ bừng như trái cà chua, hắn hỏi.

Ngân liền chối ngay.

Chú là đồ ngốc, đồ đại ngốc! Chán chú thật đó! Cô lớn rồi chứ đâu có phải con nít 12-13 tuổi như trước nữa đâu? Tiếp xúc với người khác giới ở khoảng cách gần như vậy thì cô cũng biết ngại, biết đỏ mặt, cô là thiếu nữ mới lớn mà...
Chú cứ coi cô là con nít hoài, ứ chịu...
Kiệt nhìn gương mặt đỏ bừng của Ngân qua gương chiếu hậu trước mặt mình mà khóc không ra nước mắt.

Ôi, ông anh tôi khờ ơi là khờ, dại ơi là dại, tiếp xúc gần với con gái nhà người ta như vậy rồi lại hỏi một câu muốn đâm phập vào tim người ta như thế, thật chẳng biết gì hết.
Xem ra thằng út đây phải nhúng tay vào mở một lớp dạy học về tình yêu nam nữ cho ông anh hai của mình rồi.

Chứ kiến thức của ông anh còn yếu và kém quá! Thế thì đến bao giờ tụi này mới có chị dâu đây hả trời?
“À, anh hai này”
“Sao?”
“Chả là hôm nay lúc em đến đón Ngân thấy có một cậu thanh niên muốn tiếp cận Ngân đó anh”
Haha, thật mong chờ biểu cảm của hắn lúc này sẽ như thế nào.
Ngân ngơ ngác nhìn Kiệt, lúc nào nhỉ, sao cô không biết thế? Ách, mà chuyện này nói cho chú nghe làm gì không biết, chú đã dặn cô đến trường là phải tránh xa các bạn nam ra kẻo các bạn đó ăn h**p lúc nào không hay.

Mà ăn h**p lúc không có chú thì chú không bảo vệ cô được, vậy nên là Ngân sợ lắm luôn, đến trường là cứ tránh xa các bạn nam theo lời chú thôi à...
Chú mà biết được có bạn nam muốn tiếp cận cô không biết sẽ như thế nào đây...
Ngân run run nhìn sang bên cạnh, ách, hình như không ổn cho lắm.
Hắn tối sầm mặt, siết chặt tay, hỏi:
“Thằng nào?”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 70: 70: Ghen 2


Chú mà biết được có bạn nam muốn tiếp cận cô không biết sẽ như thế nào đây...
Ngân run run nhìn sang bên cạnh, ách, hình như không ổn cho lắm.
Hắn tối sầm mặt, siết chặt tay, hỏi:
“Thằng nào?”
Hahaha, đây là ghen đó ư? Kiệt nhìn biểu cảm của hắn bây giờ thấy thích lắm ý, thì ra anh hai của cậu ghen là sẽ biến thành như vậy.

Biết trước rằng khi kể chuyện như vậy cho hắn nghe và hắn sẽ ghen thì Kiệt đã áp dụng chuyện này từ lâu rồi.

Hehe, thật thú vị!
Kiệt nhún vai, nói:
“Em làm sao mà biết được”
Chậc, là thằng oắt con nào muốn tiếp cận nhóc con của hắn? Xem ra thằng oắt con đấy ăn gan hùm luôn rồi! Không thể trơ mắt nhìn nhóc con của mình bị người ta cướp đi mất, ngài mai hắn phải ra tay thôi!
Hừm, chắc mai không có việc gì bận vào buổi chiều đâu, hắn sẽ mang con xe này đi đón Ngân, phải đến từ sớm để canh xem thằng oắt nào dám tiếp cận nhóc con này.

Thằng oắt con, mày chờ đấy cho ông!
Ngân nhìn hắn đang nở một nụ cười rất độc ác mà khiếp sợ.

Không biết chú lại đang tính mưu tính kế gì đây...
[...]
Reng reng
Tiếng chuông báo hết buổi học ngân dài một hồi rồi dừng lại.

Ngân đeo cặp sách rồi đứng dậy đi ra khỏi lớp.

Đi xuống đến chân cầu thang thì có một bạn nam chẳng biết từ đâu xuất hiện bỗng đứng trước mặt cô, Ngân chẳng thể nào nhìn rõ mặt vì bạn nam đó cúi gằm mặt xuống.
Ủa, sao tự dưng chắn đường đi của cô vậy?
“Bạn gì ơi...”
Tiếng bạn nam đó gọi khiến Ngân giật mình, cô vội vàng đáp:
“Ơi, mình đây...!Bạn tìm mình có việc gì à?”
A, nữ thần! Giọng nói gì đâu mà dịu dàng đến thế, xuất sắc quá đi! Bạn nam kia đỏ bừng mặt, ấp a ấp úng:
“À thì,...!mình...”
Không hiểu sao khi nhìn thấy bạn nam kia đỏ mặt, Ngân lại thấy bạn nam đó giống một bé thụ vậy...!Thật đáng yêu quá đi!
Ấy chết, tuy đáng yêu thật đấy nhưng vẫn không đáng yêu bằng chú đâu nha!
Bạn nam kia hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, dõng dạc nói:
“Thật ra từ lâu mình đã muốn làm quen với bạn.

Chúng ta có thể làm bạn được không?”
Chà, bạn nam nam này nhan sắc cũng không tồi đâu nha.

Nếu như bớt rụt rè hơn một chút, bá đạo hơn chút nữa chắc hẳn sẽ là một soái ca vạn người mê cho mà coi.
Ủa, mà khoan! Bạn nam này vừa nói gì cơ? Muốn làm bạn với cô á, cô có gì đâu mà muốn làm quen?
Ngân nghĩ ngợi một lúc xem nên trả lời ra sao cho phải rồi định trả lời thì một bàn tay từ đằng sau vươn ra, bịt mắt và miệng cô.
Bớ làng nước ơi có bắt cóc!
“Không đồng ý làm bạn!”
A, giọng này là giọng của chú đây mà! Trời đất, vẫn là kiểu xuất hiện bất ngờ xong giơ tay, giơ chân bừa bãi để bịt mắt, bịt miệng người khác.

Tật xấu này sao mãi chú không bỏ được thế?
Ngân vỗ vào bàn tay đang bịt mắt và miệng của cô, hắn khó chịu xoay cô một vòng để cô áp mặt vào ngực mình và quay lưng với bạn nam kia.

Đôi mắt của cô chỉ có thể nhìn hắn, miệng của cô chỉ có thể nói cho hắn nghe mà thôi!
Bạn nam kia nhận được lời từ chối không phải của cô liền tức giận nói:
“Này, anh là ai, dựa vào vô duyên vô cớ trả lời thay người khác vậy hả?”
Hử, xem ra thằng oắt này đúng là có bản lĩnh thật! Nào là dám tiếp cận nhóc con, giờ lại nói hắn vô duyên cơ đấy...!Hắn thật muốn tức điên người lên mà!
Hắn lườm bạn nam kia làm bạn nam đó sợ muốn rớt tim ra ngoài.

Hắn nở một nụ cười nửa miệng, nói:
“Dựa vào nhóc con này là của tôi!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 71: 71: Chú Thích Mập


"Này, anh là ai, dựa vào vô duyên vô cớ trả lời thay người khác vậy hả?”
Hử, xem ra thằng oắt này đúng là có bản lĩnh thật! Nào là dám tiếp cận nhóc con, giờ lại nói hắn vô duyên cơ đấy...!Hắn thật muốn tức điên người lên mà!
Hắn lườm bạn nam kia làm bạn nam đó sợ muốn rớt tim ra ngoài.

Hắn nở một nụ cười nửa miệng, nói:
“Dựa vào nhóc con này là của tôi!”
Bạn nam kia câm nín, chẳng nói năng được gì.
Đại thắng! Hắn ngẩng cao đầu, kéo Ngân đi qua bạn nam kia.

Hừm, sao giờ hắn cảm thấy tội nghiệp cho thằng oắt kia thế nhỉ? Cái cảm giác hắn (nam chính) đi qua thằng oắt kia (nam phụ) nó cứ giống trong phim thế nào ấy...
Trông cũng tội mà thôi cũng kệ đi! Đâu có phải việc của hắn chứ, hahaha.

Giành được nhóc con này về mới là quan trọng!
Cái gì mà cô là của chú chứ? Chú bị ảo à? Ngân tức giận, giãy giụa muốn thoát ra khỏi vòng tay hắn.

Hừ, nhóc con này ghét hắn đến vậy à? Hắn dỗi! Hắn nới rộng vòng tay cho cô thoát ra.
“Chú qua đón cháu từ bao giờ thế?”
Ngân hỏi.

Hắn cầm cặp sách hộ cô và nói:

“Qua trước 30 phút, tưởng nhóc ở trên lớp nên lên tận nơi đón, ai ngờ không có trong lớp, đi tìm thì phát hiện nhóc đang đứng ở chân cầu thang”
À, ra vậy.

Ấy, hắn sẽ không phạt cô vì tiếp xúc với bạn khác giới đâu nhỉ? Ừ, chắc không đâu, haha.

Hắn chiều cô vậy mà, sao phải phạt cô điều nhỏ nhặt thế này chứ?
[...]
Hắn mở cửa xe và ngồi vào, đưa cô túi thịt xiên mình mới mua lúc nãy.

Nhóc con này chắc đói rồi, cứ mua trước không tí lại gào lên.

Ngân vui vẻ nhận lấy túi thịt xiên được hắn mua, cô mở ngay ra ăn.
...
“Lớn vậy rồi mà lau miệng cũng không sạch”
Hắn vừa lấy giấy lau miệng cho cô vừa càu nhàu tật khó bỏ của cô.

Chậc, ăn uống gì đâu chẳng ý tứ gì cả, mỡ dính hết ra ngoài rồi đây này.

Mặc dù càu nhàu nhưng hắn vẫn lau miệng cho cô đó thôi.

Ngân cười hồn nhiên, nói:
“Cháu còn có chú mà, lo gì cơ chứ”
Hắn bất lực! Cái gì hắn nói nhóc con này cũng nói lại được luôn...
Sau khi lau miệng cho Ngân xong, hắn ngồi xuống lại ghế lái.
Hehe, chú bất lực nhìn vui ghê ý! Ngân trong lòng sung sướng biết bao khi quật được hắn, bỗng dưng má cô bị nhéo làm nụ cười méo xệch.

Á, đau quá!
Hắn mỉm cười rút lại tay khỏi má cô, nói:
“Dạo này gầy đi rồi đó!”
Hể? Chú nay bị sao á? Hồi cô còn nhỏ, chính chú kêu cô nặng mà...!Kêu cô mập như heo nữa, nghe đau lòng chết mất! Mà khỏi nói đâu xa, mới tháng trước chú vừa kêu cô mập, nghe tổn tương một cách sâu sắc!
À, chắc đây chỉ là câu an ủi mà thôi! Chắc chú thấy mình chưa nói được một câu nào tử tế về cân nặng của cô nên nói cho đủ bộ sưu tập ý mà, có mập thì cũng phải có gầy chứ!
“Trước chú chê cháu mập mà...”
Ngân chu mỏ nói, giọng uất ức.

Hắn vuốt ngược mái tóc, thở dài nói:
“Giờ chú thích mập hơn!”
Chú kì quá, chú thích hay ghét đâu phải việc của cô, cũng chẳng liên quan gì đến cô kia kìa.

Ngân xoa xoa bên má vừa bị hắn nhéo, nói:
“Mập thì ai yêu hả chú?”
Chú ác chết mất! Nhéo má gì đau quá đi à! Cô bắt đền chú đó.

Ngân đá vào chân hắn cho hả giận, chú chết này...
Nhóc con xấu xí ngày nào hắn quen giờ lại quan trọng nhan sắc, thể diện đến vậy à? Hắn có chút không quen à nha...
“Có chú nè, chú thích mập lắm”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 72: 72: Trần Gia Có Việc


"Mập thì ai yêu hả chú?”
Chú ác chết mất! Nhéo má gì đau quá đi à! Cô bắt đền chú đó.

Ngân đá vào chân hắn cho hả giận, chú chết này...
Nhóc con xấu xí ngày nào hắn quen giờ lại quan trọng nhan sắc, thể diện đến vậy à? Hắn có chút không quen à nha...
“Có chú nè, chú thích mập lắm”
Trời, nay ngày gì mà chú toàn phát ngôn những câu nói đi vào lòng người thế? Nãy ở dưới chân cầu thang chú nói cô là của chú, giờ lại nói chú thích mập.

Nghe vui tai thật ý, hehe.
Thích mập? Nghĩa là thích cô ý hả? Hay là không phải? Ngân đỏ mặt nhìn hắn, ánh nắt mong chờ một điều gì đó.
"Nhưng không phải là cháu"
Hắn đáp gọn câu, câu nói đó như muốn đâm phập vào tim cô vậy.

Ách, vậy mà nãy giờ cô cứ hy vọng cái gì thế không biết, cô thật ngu dốt.

Chậc, biết ngay ông chú này mà...
Vừa nói được một câu ngọt ngào xong lại ném ngay một câu phũ phàng vào.

Người gì đâu tồi thế không biết! Tồi, rất tồi, vô cùng tồi!
Ngân bực mình không thèm nhìn hắn, cô quay qua nhìn sang bên cửa kính.

Hứ, không thèm để ý chú nữa.
[...]
Ủa? Mới nói chuyện nãy xong giờ đã lăn ra ngủ rồi à? Đúng là lợn, ăn xong liền lăn ra ngủ ngay.

Hắn cho xe đi sát vào lề đường rồi dừng xe lại.

Hắn để đầu cô nghiêng về mình cho đỡ đụng đầu vào cửa kính.

Khiếp, người gì đâu ngủ say như chết, hắn động vào cũng không tỉnh.
Ủa, cái gì vừa ươn ướt vừa nhớt nhớt thế này? Hể, nước miếng...
Bớ làng nước ơi, nước miếng của con nhóc này nó vãi ra tay con! Cứu! Khiếp, kinh quá đi thôi...
Hắn vừa chửi thầm vừa giật hết tờ giấy này đến tờ giấy khác trong bịch để lau tay.

Hắn quay qua nhìn cô đang ngủ say chẳng biết gì với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Nhóc con mất vệ sinh!
Biết nhóc mất vệ sinh như thế này thì năm đó hắn bán quánh cô đi cho xong, không nhận nuôi, bao ăn, bao ở cho nữa.
[...]
Chiều hôm sau
Ngân một lần nữa thở dài, cô chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu cô thở dài kể từ khi đứng đợi chú đến đón ở cổng trường.

Không biết chú chuyện gì bận không mà sao đến đón cô muộn vậy nhỉ? Chân cô đã mỏi nhừ rồi đây này, Ngân nhìn xung quanh tìm chỗ ngồi.
Xem ra thất bại rồi, quanh đây chẳng có chỗ nào ngồi được cả.

Ngồi bệt xuống đây thì vô duyên chết mất, cô có còn bé nữa đâu, giờ đã là thiếu nữ luôn rồi, vả lại cô còn đang mặt váy.
Mải suy nghĩ, Ngân không để ý có xe đỗ trước mặt mình.

Kiệt ngồi trong xe nhìn Ngân, nghĩ bụng: làm sao mà ngẩn ra như thế kia?
Cậu mở cửa xe, đi đến gần Ngân hỏi:

“Không định đi về hả nhóc?”
Ngân ngước lên, phồng má nhìn Kiệt, cô giơ tay đấm vào vai cậu.

Nhóc cái gì mà nhóc? Cô lớn lắm rồi đó.

Ngân ngó ra đằng sau, tìm kiếm hình bóng quen thuộc nhưng chẳng thấy đâu.

Cô nhận ra rằng lúc đó bản thân có chút gì đó thất vọng khó tả.
Ngân lấy làm lạ, hỏi:
“Ủa, hôm nay chú không đến đón em hả?”
“Có anh đến đón là đủ rồi, chẳng phải sao?”
Kiệt ra vẻ giận dỗi lắm.

Hứ, nhóc con này hoàn toàn không để tâm gì tới cậu mà! Tức gì đâu không...
Ngân híp mắt, đá vào chân Kiệt, nói:
“Không thèm!”
Đó đó, nhóc con Kiệt hết lòng yêu thương, chiều chuộng, giờ nó lớn lên, nó chẳng biết ơn gì cả, nó lại còn ăn nói phũ phàng như vậy với cậu nữa.

Kiệt đáng thương quá đi à...
Cậu nuốt nước mắt vào trong, mặt mày bỗng nghiêm túc lạ thường, nói:
“Trần gia có việc, anh hai phải về xử lý”
À, ra là Trần gia.

Chắc chú đi không lâu đâu, chú sẽ về sớm mà thôi.

Ngân ậm ừ vẻ không quan tâm cho lắm, thì việc nhà họ cũng chẳng dính dáng gì tới cô mà.

Lúc đó Ngân chỉ nghĩ đơn giản có vậy thôi nên cô hờ hững hỏi Kiệt:
“Thế chú đi bao lâu rồi về ạ?”
Kiệt mấp máy môi tính toán thời gian rồi nói:
“5 năm gì đó hoặc hơn thế”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 73: 73: Chờ 1


“Trần gia có việc, anh hai phải về xử lý”
À, ra là Trần gia.

Chắc chú đi không lâu đâu, chú sẽ về sớm mà thôi.

Ngân ậm ừ vẻ không quan tâm cho lắm, thì việc nhà họ cũng chẳng dính dáng gì tới cô mà.

Lúc đó Ngân chỉ nghĩ đơn giản có vậy thôi nên cô hờ hững hỏi Kiệt:
“Thế chú đi bao lâu rồi về ạ?”
Kiệt mấp máy môi tính toán thời gian rồi nói:
“5 năm gì đó hoặc hơn thế”
Cái gì? 5 năm hoặc hơn thế? Giải quyết công việc bên Trần gia thì có cần đi lâu thế không? Việc gì mà những 5 năm hoặc hơn thế vậy?
Khoan đã...
5 năm, sau 5 năm, nhỡ đâu chú không trở về thì sao? Không, cô không chấp nhận! Trước khi chú đi, cô phải gặp chú một lần cuối cùng.
“Chú đã đi chưa ạ?”
Kiệt lấy điện thoại ra nhìn giờ và nói:
“Nửa tiếng nữa là anh ấy đi rồi”
30 phút nữa, nghĩa là 5 giờ chiều.

Ngân tính toán một lúc, ừm, từ đây đến sân bây chắc mất chắc mất tầm 25 phút gì đó.

Không sao, vẫn kịp!
Ngân kéo tay Kiệt phi thẳng vào xe và nói cậu đưa mình đến sân bay gặp hắn.

[...]
Chưa bao giờ Ngân cảm thấy thời gian trôi chậm đến như vậy.

Chỉ là từ trường đến sân bay mà Ngân cảm giác như cả một người vậy.

5 năm cơ à? Không phải ít, cũng đâu phải nhiều nhưng 5 năm đó có thể thay đổi cả một đời người.
Lỡ chú đi rồi không trở về thì sao? Trong 5 năm ở bên nước Anh rộng lớn kia, lỡ chú quên mất cô thì sao?
Bàn tay Ngân siết chặt lại, ánh mắt hướng ra ngoài trông rất phức tạp.
...
Kít
Chỉ đợi xe dừng lại, Ngân nhanh như chớp, mở cửa xe, lao ra ngoài tìm hình bóng quen thuộc.

Chú...chú đang ở đâu?
Kiệt không thể đoán trước được hành động đó của Ngân nên gọi với theo nhưng cô hoàn toàn chẳng hề nghe thấy, có phần không để tâm.

Cậu nhìn theo bóng lưng của Ngân đang chạy đi một cách vô thức, cậu ngả người về phía sau, thở dài.
Nhóc con này vẫn tính như vậy, chẳng thèm nghe ai nói đã vội làm theo suy nghĩ của mình rồi.

Vội vàng như vậy là vì anh hai sao? Liệu Kiêt có suy nghĩ xa quá không nếu nghĩ rằng tình cảm Ngân dành cho anh hai vượt quá tình thương?
Chắc không phải đâu, Kiệt nghĩ xa quá rồi.

Cậu nhắm mắt, day day trán.
[...]

Chú, chú đang ở đâu? Ngân nhìn xung quanh nhưng không hề thấy hình bóng mình đang tìm kiếm, cô dừng lại, thở hổn hển.
Tại sao Trần gia lại có việc vào lúc này kia chứ? Đang yên đang lành có việc làm cái gì kia chứ? Tại sao chú lại phải về giải quyết cơ chứ?
Ngân có ích kỉ không khi có những suy nghĩ như vậy...
Vốn dĩ chuyện này đâu liên quan đến cô? Việc của nhà họ, cô đâu thể nhúng tay vào.

Ngân ngẩng đầu, vỗ hai má giúp mình tỉnh táo lại.

Thôi nào, u sầu lúc này thì làm được cái gì đâu, việc quan trọng bây giờ là phải tìm được chú!
Ngân tiếp tục chạy, nhìn xung quanh tìm kiếm.

A, kia rồi...
Ngân nhẹ lòng đi phần nào, cô tiến lại gần, vỗ vào vai người đàn ông đang quay lưng với mình, nói:
“Chú...”
Người đàn ông đó quay lại nhìn Ngân với ánh mắt xa lạ.

Không phải, cô nhận nhầm người rồi...
Ngân thu tay đang đặt trên vai người đàn ông kia, vội vàng cúi gập người xuống, nói:
“Thậy sự xin lỗi!”
Rồi cô ngẩng đầu, tiếp tục đi tìm.
[...]
Ngân dừng lại, thở gấp, nhìn chăm chăm về phía trước.

Kia rồi, người cô tìm nãy giờ kia rồi.

Chú đứng cách cô một đoạn không xa nhưng cũng không gần.

Cô chạy đến, ôm chầm tới lấy hắn từ phía sau.
Cũng chẳng biết sao lúc đó cảm xúc dâng cao, cô bật khóc trong lúc gọi tên hắn:
“Chú Tuấn...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 74: 74: Chờ 2


Ngân dừng lại, thở gấp, nhìn chăm chăm về phía trước.

Kia rồi, người cô tìm nãy giờ kia rồi.

Chú đứng cách cô một đoạn không xa nhưng cũng không gần.

Cô chạy đến, ôm chầm tới lấy hắn từ phía sau.
Cũng chẳng biết sao lúc đó cảm xúc dâng cao, cô bật khóc trong lúc gọi tên hắn:
“Chú Tuấn...”
[...]
Hắn nhìn điện thoại rồi thở dài.

Lần này Trần gia có việc ngoài ý muốn, hoàn toàn chưa bao giờ hắn nghĩ tới, về đó giải quyết thảo nào chả bị kéo ở lại, muốn về lại cùng với nhóc cũng khó.
Sắp lên máy bay rồi mà tâm trạng cứ u sầu.

Chẳng biết giờ này nhóc đang làm gì nhỉ? Chắc nhóc đang trên đường về nhà, trên tay cầm đồ ăn vặt gì đó ăn ngấu nghiến.

Có lẽ chẳng còn tâm trạng đâu mà nghĩ tới hắn nữa rồi...
Bỗng nhiên có một vòng tay ôm hắn từ phía sau làm hắn giật mình, hắn nhìn xuống, có một vòng tay ôm lấy hắn, những ngón tay mảnh khảnh đanh vào nhau, cái ôm này thật chặt.

Ngay sau đó có một giọng nói gọi tên hắn, giọng đã nghẹn đi phần nào khi hòa với dòng nước mắt.

Tim hắn đột nhiên đập mạnh khi nhớ lại lúc nãy.

Có phải vừa nãy hắn nghe nhầm không? Cô vừa gọi tên hắn, đây là lần đầu tiên cô gọi tên hắn.

Ừm, không hiểu sao hắn thích lắm! Hắn thích cô gọi tên hắn một cách dịu dàng như vậy...
Hắn quay lạ và sững người.

Cô đang khóc, hắn nhìn mà xót.

Hắn đan tay mình vào tay cô, nhỏ giọng gọi tên cô:
“Ngân...”
Cảm giác này có chút là lạ.

Lạ ở đâu nhỉ? Hay tại đây là lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên cô? Hắn không biết bây giờ mình đang nghĩ gì nữa...
Hắn ôm Ngân vào lòng, dỗ dành bằng những lời nói dịu dàng, nhẹ nhàng nhất có thể.

Khỏi nói, Ngân là người con gái đầu tiên mà hắn luôn đối xử nhẹ nhàng, nâng niu đến vậy.

cảm giác cô có gì đó rất đặc biệt nhưng hắn lại không nghĩ ra.
Ngân rúc vào người hắn, hỏi nhỏ:
“Chú...chú đừng đi, được không?”

Xin chú đấy! Lúc này Ngân cảm thấy bản thân thật có lỗi, chỉ vì muốn ở bên cạnh chú, chỉ vì những tình cảm cá nhân, chỉ vì ích kỷ của bản thân mà cô lại yêu cầu chú điều khó xử đến vậy.
Hắn cụp mắt, không nỡ từ chối nhưng hắn không thể đồng ý được, đây là chuyện quan trọng của Trần gia và có liên quan đến chính bản thân hắn.
“Chờ chú được không?”
Đây có thể coi như một lời từ chối phải không? Ha, vậy là bị từ chối rồi...!Đau!
Chờ? Là chờ đến bao giờ hả chú? Cháu phải chờ đến bao giờ đây?
Tiếng thông báo sắp đến giờ bay cắt ngang dòng suy nghĩ của cô và điều đó làm Ngân càng hoảng loạn.

Sao đây, cô phải trả lời thế nào đây?
Hắn cúi xuống nhìn cô.

Xem ra hắn hỏi một câu khiến cô khó xử rồi.

Thôi thì không bắt cô trả lời nữa, hắn làm khó cô quá.
“Chú đi nhé!”
Rồi hắn chủ động buông cô ra, hắn quay lưng đi về phía trước.
Ngân đứng sững người nhìn theo bóng lưng hắn cứ thế xa dần.

Cổ họng cô như có gì chặn lại, nghẹn ứ, không thể nói gì.
Cảm giác bất lực gì thế này? Cô không biết.

Chả nhẽ cứ để chú đi như vậy sao? Không được, ý định của cô đến đây đâu phải như vậy, cô đến đây là để chào tạm biệt trước khi chú đi xa, để nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng đã lâu cô không dám nói.
Không thể để phí thời gian vào lúc này được, cô phải nói, bắt buộc phải nói bởi vì có thể sau này sẽ không còn cơ hội để nói lần nữa.
Ngân bừng tỉnh, cô đuổi theo hắn.

Chú, đợi cháu với! Cháu còn điều muốn nói...
Cô dừng lại, cầm lấy đuôi áo của hắn, nói dứt khoát:
“Dù cho 5 năm hay 10 năm đi chăng nữa, cháu vẫn sẽ chờ, luôn luôn chờ chú trở về!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 75: 75: Đòi Một Tấm Ảnh 1


Không thể để phí thời gian vào lúc này được, cô phải nói, bắt buộc phải nói bởi vì có thể sau này sẽ không còn cơ hội để nói lần nữa.
Ngân bừng tỉnh, cô đuổi theo hắn.

Chú, đợi cháu với! Cháu còn điều muốn nói...
Cô dừng lại, cầm lấy đuôi áo của hắn, nói dứt khoát:
“Dù cho 5 năm hay 10 năm đi chăng nữa, cháu vẫn sẽ chờ, luôn luôn chờ chú trở về!”
A, cô nói cái gì thế này? A, cô ngại muốn chết...
Ngân đỏ mặt, cúi đầu xuống.

Chính cô cũng chẳng biết sao mình lại nói được lời đầy xúc động như thế...!A, ngại, ngại muốn chết...
“Cháu hứa rồi đấy nhá.

Không được thất hứa đâu”

Hắn cúi xuống, nói nhỏ với cô.

Chà, không biết nhóc con này học được ở đâu câu nói xúc động thế nhỉ? Nghe ấm lòng ghê cơ!
Cô mỉm cười nhìn theo bóng lưng hắn mỗi ngày một xa dần.

Cuối cùng cô cũng nói được rồi! Ngân lúc này mới dám khóc, cô sợ mình khóc sẽ khiến chú khó xử nên ở trước mặt chú, cô không dám khóc.
Kiệt từ lúc nào đã đi đến, cậu chứng kiến tất cả nhưng vẫn im lặng, đặt tay lên bả vai đang không ngừng run rẩy của cô.
[...]
Ting ting...ting ting
Kiệt nhíu mày với tiếng tin nhắn cứ cách nhau 2 phút lại có, cậu ngó lơ với suy nghĩ đơn giản rằng: mình không trả lời thì người ta cũng sẽ không nhắn nữa đâu và cậu tiếp tục cuộn tròn trong chăn mà ngủ.
Ting ting [Bạn nhận được một tin nhắn thoại].
Mẹ nó, sao mà nhắn lắm thế? Người đâu duyên vừa phải thôi, gà còn chưa gáy, chó còn chưa sủa mà đã thay đồng hồ làm báo thức cho người khác luôn rồi.

Phải để cho người ta ngủ nữa chứ...
Kiệt dụi mắt và chửi thề mấy câu.

Cậu cầm lấy điện thoại đang sáng màn hình để bên cạnh.

Hử, thằng cha nào vô duyên mà nhắn vào giờ này đây?
Như có một dòng điện chạy xoẹt qua, Kiệt bật dậy, há hốc mồm, cậu giơ tay tự tát vào mồm mình một cái, cái mồm tục tĩu! A, cái mồm tục tĩu, sao mày lại gọi anh hai là thằng cha kia chứ? Anh hai mà biết là anh sẽ kí đầu tao mất thôi! Hức...
Anh hai có chuyện gì mà nhắn nhiều thế nhỉ? Hay là...? Kiệt cười hehe một lúc, lẽ nào anh hai nhớ cậu nên nhắn, úi xời, cậu biết ngay mà, anh hai mê cậu từ lâu rồi, thật ra Kiệt cũng biến bản thân mình có một sức hút vô cùng lớn đối với mọi người không ngoại trừ đàn ông mà!
Ách...!Cậu tự luyến quá rồi!
-Kiệt, dậy chưa?

-Hay còn đang cuộn tròn tròn chăn nằm trên giường thế?
Trời, sao anh hai đoán chuẩn thế không biết!
-Dậy đi, 6 giờ rồi đấy!
Cái gì? Tận 6 giờ rồi á? Chết chết, cậu phải dậy chuẩn bị bữa sáng và còn hơn nữa là hôm nay cậu có một buổi hẹn đi chơi với cô bạn gái.
-Ngân dậy chưa? Anh muốn nhìn thấy nhóc.
Chậc, ông anh này hỏi cậu được vài ba cậu liền chuyển chủ đề ngay qua Ngân, rõ là nhớ người ta muốn chết mà còn ngại...
Hứ, Kiệt đếch chịu đây nha! Nhớ Ngân thì nhắn cho nhóc đó chứ nhắn gì cho Kiệt cơ chứ? Tính rắc cơm chó cho cậu ăn hả? Ha, mơ đi nha! Kiệt đây ăn nhiều quen rồi, giờ là lúc cậu rắc cơm chó cho mọi người ăn thôi!
Hừ, còn tưởng chuyện gì, hại cậu mất giấc ngủ ngon.

Dỗi thiệt!
A, anh hai còn gửi tin nhắn thoại cho cậu nữa nè, hihi, hóng nghe giọng anh hai qua điện thoại quá đi.

Không biết có trầm, ấm không, hay là chua loẹt đây.
"Chụp cho anh ảnh của nhóc!"
Gì? Gì? Gửi tin nhắn thoại cho Kiệt cũng liên quan đến nhóc kia là sao? Rốt cuộc thằng này có phải là thằng út, thằng Kiệt, thằng em trai của ông không thế hả, đồ anh trai tồi kia!
À còn nữa, cậu tiếp tục bốc phốt anh hai nữa đây! Gửi tin nhắn thoại cho cậu lại còn bằng cái giọng ra lệnh chủ tớ đó.

Cậu...cậu tức điên người rồi đây này! Nè, cậu mà tức là nhắn tin cậu cũng không thèm trả lời đâu nha.
Ting
Mặc dù võ mồm mạnh thế thôi nhưng thật ra Kiệt vẫn tò mò mở ra xem.
-Sao dám xem mà không trả lời hả?
Hứ, cứ không trả lời đó.

Anh hai đang ở xa như vậy, cậu thách anh hai phi về được về đây trong vòng vài giây và đấm bay cái bản mặt này.

Haha, lêu lêu!
Ting ting
-Chả nhẽ em không muốn nhanh có chị dâu sao? [kèm theo nhãn dán khóc nhè].
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 76: 76: Đòi Một Tấm Ảnh 2


-Sao dám xem mà không trả lời hả?
Hứ, cứ không trả lời đó.

Anh hai đang ở xa như vậy, cậu thách anh hai phi về được về đây trong vòng vài giây và đấm bay cái bản mặt này.

Haha, lêu lêu!
Ting ting
-Chả nhẽ em không muốn nhanh có chị dâu sao? [kèm theo nhãn dán khóc nhè]
Chị dâu? Trời ạ, sao lúc này lại lấy chị dâu ra để nói với cậu cơ chứ? Hồi trước nói hoài à, mà mỗi lần nói hai từ "chị dâu" là hầu như anh hai gạt phắt đi ngay.

Giờ hiếm lắm mới có dịp anh hai nói hai từ đó, thằng út này phải bắt lấy cơ hội!
Hừ! Coi như anh hai thông minh, đánh trúng điểm yếu và sự mong chờ của Kiệt, chứ không nhá, mọi thứ còn lại cậu không thèm để tâm!
Kiệt đặt điện thoại xuống giường, đứng dậy, chải tóc, thay quần áo rồi mở cửa đi ra ngoài.

Cậu đi đánh răng rửa mặt rồi đến đứng trước phòng Ngân.
E hèm, mọi thứ đã chuẩn bị kĩ lưỡng, hành động thôi!
Cậu gõ cửa phòng và đứng chờ cửa mở nhưng không hề, trả lời cậu là sự yên lặng hồi lâu.

Sao không thấy nhóc ra mở cửa phòng nhỉ? Vẫn còn cuộn tròn trong chăn ngủ say hay là đi đâu rồi?
"Anh tìm em ạ?"
Ngân đứng cạnh Kiệt từ lúc nào và lên tiếng khiến cậu giật bắn mình.

Trời, hết hồn chim én! Mà chuyện quái gì cậu phải giật mình nhỉ? Cứ cảm giác mình làm một chuyện sai trái gì vậy...
Kiệt nhìn Ngân từ trên xuống dưới.

Bộ đồ ngủ đã được thay từ bao giờ, cô đang mặc một bộ quần áo bình thường, còn mặc tạp dề nữa nè, tay đang ướt lau vào tạp dề.
Chả nhẽ...?
Kiệt chạy ra phòng bếp nhìn xem, bát đũa đã sắp sẵn trên bàn, nồi vẫn còn ở trên bếp và vẫn còn nóng hổi.

Nay Ngân dậy sớm làm bữa sáng à?
Kiệt quay lại nhìn Ngân vẻ ngạc nhiên vô cùng.

Ngân lườm Kiệt, hỏi:
"Nhìn gì em?"
Hỏi vậy thôi chứ Ngân biết thừa Kiệt đang nghĩ gì.

Chả là hôm qua chú đi, Ngân khóc dữ lắm, ngồi ăn cơm tối vẫn sụt sịt, cả bữa cô cứ thấy cơm mặn mặn sao ý, hoá ra là cơm chan nước mắt nó mặn vậy!
Và đương nhiên Kiệt nghĩ như vậy.

Cậu cứ nghĩ hôm qua nhóc này u sầu như thế, nay còn không thèm dậy đi học các kiểu rồi lại còn khoá cửa, nằm trong phòng khóc lóc kia chứ.

Chà, xem ra cậu có suy nghĩ sai lầm về nhóc con này rồi!
Thôi vậy cũng là tốt rồi! Chứ nếu nhóc này mà cứ khóc lóc các kiểu thì Kiệt và Quang chịu luôn, hai người chẳng biết dỗ sao cho phải.
Mà Ngân mặc thêm tạp dề vào trông cũng xinh đấy chứ, ra dáng bà nội trợ phết cơ! Phải dụ Ngân quay lại tập trung vào đống đồ ăn để cậu làm một quả ảnh siêu chất lượng gửi anh hai mới được.
"Nào nào, ra làm tiếp đi! Anh không làm phiền em nữa"
Kiệt đẩy Ngân đi còn mình đi ra ngoài, thật sự Ngân có chút nghi ngờ nhưng thôi cô không để bụng, chắc anh Kiệt không có ý gì xấu đâu.
Đợi lúc đẹp nhất, Kiệt núp sau tường chụp ngay môtb bức ảnh gửi cho anh hai.

Hehe, ảnh đẹp như này anh hai chắc chắn sẽ ngất luôn.
Cậu gửi ảnh qua cho anh hai và được trả lời liền.

Hehe, đúng là chỉ gửi tin nhắn về nhóc thì anh hai mới lẹ vậy mà.
-Ảnh được đấy!
Xời, đó là điều đương nhiên! Chẳng qua là Kiệt không muốn làm nhiếp ảnh gia thôi, chứ cậu mà làm thì có lẽ tất cả các tấm ảnh cậu chụp đã được trưng bày trong viện bảo tàng rồi ( lưu ý: đây hoàn toàn là những suy nghĩ có cánh của Kiệt dành cho bản thân, không phải suy nghĩ của tác giả dành cho đứa con ghẻ này! ).
-Cần thưởng, cần thưởng!
Anh hai giàu nứt đố đổ vách thì chút thưởng bé tẹo cho thằng út này có là gì, nhân cơ hội phải đòi thưởng thôi, hehe.

Có tiền thưởng cậu đi mua bimbim cho bạn gái liền à...
-Tài khoản của bạn được cộng thêm 1 triệu từ Trần Anh Tuấn..
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 77: 77: Ngày Noen Thiếu Hắn


-Cần thưởng, cần thưởng!
Anh hai giàu nứt đố đổ vách thì chút thưởng bé tẹo cho thằng út này có là gì, nhân cơ hội phải đòi thưởng thôi, hehe.

Có tiền thưởng cậu đi mua bimbim cho bạn gái liền à...
-Tài khoản của bạn được cộng thêm 1 triệu từ Trần Anh Tuấn.
Oa, nay anh hai hào phóng một cách bất thường luôn nha.

Còn nhớ mọi khi xin mua gói kẹo còn không cho, nay chuyển khoản hẳn 1 triệu vì một tấm ảnh luôn, hào phóng quá trời nè!
1 triệu mua được hơn chục gói kẹo chứ mấy, ăn có mà sâu hết cả răng.

Nhưng thôi, giờ Kiệt lớn rồi, cậu không mua kẹo nữa, cậu có đồ ngọt khác thú vị hơn rồi, là bạn gái của cậu đó, ahihihi.
Có 1 triệu trong tay cậu liền cầm đi mua bimbim cho bạn gái liền nè.

Tí phải đi chuẩn bị để tạo bất ngờ cho cô ấy thôi...
Nếu cứ chụp được 1 tấm ảnh được 1 triệu như này thì sớm muộn gì cậu cũng thành tỉ phú thôi, giấc mơ nhà lầu xe hơi đã không còn xa nữa.

Cậu nuôi bạn gái cho cô ấy khỏi phải đi làm chi cho vất vả.
Kiệt cười khúc khích khi nhìn vào số dư tài khoản của bản thân, cậu hoàn toàn không để ý có người đang đứng ngay sau chứng kiến toàn bộ.
Ngân cúi xuống, nói:
"Cho xin mấy đồng bạc lẻ đi"

Oái, lù lù từ đâu hiện ra thế không biết, hết hồn à...!Phù, may thế! Nhóc không nhìn thấy tấm ảnh cậu gửi anh hai, nhóc mà thấy chắc xé tanh bành cậu mất.

Huhu, mới nghĩ đến thôi đã rùng mình rồi.
"Không, mơ đi! Tiền này anh mua bimbim nuôi bạn gái!"
Xuỳ, lúc nào cũng chỉ có bạn gái, bạn gái...!Nghe hoài chán chết! Công nhận bạn gái của anh Kiệt ăn bimbim siêu thật, mỗi khi cô xin mấy đồng bạc lẻ của anh Kiệt, anh ý trả lời như hệt câu vừa rồi.

Ngân lườm Kiệt, nói:
"Kibo!"
Ha, cậu kibo kệ cậu! Hứ! Ngân không thèm tranh cãi gì với Kiệt nữa, cô hối cậu vào phòng đánh thức Quang dậy để ăn sáng kẻo trễ giờ.
...
Trong một căn phòng của căn biệt thự, hắn ngồi trên ghế, tay cầm điện thoại, say sưa ngắm nhìn tấm ảnh Kiệt vừa gửi.

Phải nói là, nhóc con này càng lớn càng xinh đó!
Hắn mỉm cười rồi lưu tấm ảnh đó về, không chần chừ gì hắn để tấm ảnh đó làm màn hình điện thoại luôn.
[...]
Vài tháng sau
Ngân thở dài ngao ngán, cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sao hôm nay lâu hết giờ thế? Hôm nay Noen rồi...
Noen năm nay cảm giác lạnh hơn so với mọi năm, có lẽ vì không có chú bên cạnh như những năm trước.

Cô xoe hai tay vào nhau rồi đút hai tay liền vào túi.
Reng reng
A, hết giờ rồi, hết giờ rồi! Ngân mừng như bắt được vàng, cô đứng bật dậy, xếp sách vở vao cặp rồi đi ra ngoài.
Ting ting
-Tan học chưa thế?
A, là tin nhắn của chú nè! Lâu lắm mới thấy chú nhắn à nha, dỗi! Mà chú cũng nhắn đúng lúc ghê, cô vừa tan học xong thì chú nhắn, Ngân đứng dạt vào tường và dựa người vào đó.

Cô kéo khăn quàng cổ lên che mũi, che được luôn nụ cười đang hiện trên môi.
-Dạ rồi!
-Bên đó có lạnh không?
Khiếp, giờ lại còn hỏi han, quan tâm cô thế cơ đấy.

Hehe, lạnh thì lạnh thật nhưng giờ cảm thấy ấm ấm, là ấm trong lòng.
-Lạnh, lạnh lắm.
Ngân đứng đợi một lúc nhưng chỉ thấy hắn xem mà không trả lời.

Ơ, sao không trả lời tin nhắn của cô nhỉ? Hay là chú đi đâu rồi?
Ngân định cất lại điện thoại vào cặp thì thấy màn hình lại sáng, bỏ đi, khỏi cất vào cặp làm gì cho mệt.

Cô đeo lại cặp, vừa đi vừa nhắn.
Ơ, gì đây? Nhắn gì mà đáng sợ thế không biết, lúc nào cũng doạ đánh, doạ phạt cô vậy? Sở thích của chú đó à?
-Biết là lạnh thì mặc ấm vào, đừng uống nước lạnh.

Chú mà nghe tin gì không hay về sức khoẻ của cháu từ Kiệt, cháu cứ xác định, khi nào quay về, chú cho cháu no đòn!.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 78: 78: Video Call 1


-Lạnh, lạnh lắm.
Ngân đứng đợi một lúc nhưng chỉ thấy hắn xem mà không trả lời.

Ơ, sao không trả lời tin nhắn của cô nhỉ? Hay là chú đi đâu rồi?
Ngân định cất lại điện thoại vào cặp thì thấy màn hình lại sáng, bỏ đi, khỏi cất vào cặp làm gì cho mệt.

Cô đeo lại cặp, vừa đi vừa nhắn.
Ơ, gì đây? Nhắn gì mà đáng sợ thế không biết, lúc nào cũng doạ đánh, doạ phạt cô vậy? Sở thích của chú đó à?
-Biết là lạnh thì mặc ấm vào, đừng uống nước lạnh.

Chú mà nghe tin gì không hay về sức khoẻ của cháu từ Kiệt, cháu cứ xác định, khi nào quay về, chú cho cháu no đòn!
Thôi, chú tha cô giùm, cô sợ nhất là ăn đòn đó! Vì chẳng nghĩ được gì hay ho nên Ngân không trả lời tin nhắn của chú, cô tắt điện thoại.
...
Chậc, nhóc con thối tha, hắn nhắn tin ngọt ngào như vậy mà không thèm trả lời luôn...!Định cho hắn ăn bơ hay gì? À khoan, hay là bị hắn dọa cho no đòn nên dỗi hắn rồi? Haha, vậy thì chắc nhóc con này hiểu lầm là cái chắc!
“No đòn” mà hắn nói là hai từ rất ngọt ngào và nhẹ nhàng đấy nhé, xin đừng hiểu lầm! Còn ngọt ngào và nhẹ nhàng như thế nào thì tự hiểu!
Về bên Anh chán quá, hắn thật sự chẳng biết lúc còn nhỏ mình từng chơi và làm những gì khi ở nhà mà hắn lại vui vẻ đến như thế.

Có lẽ vì hồi đó là con nít, mà con nít thì chẳng nghĩ ngợi gì hết, giờ lớn rồi, không muốn nghĩ cũng vẫn phải nghĩ.

Và có lẽ...!thôi, bỏ đi, đó là chuyện quá khứ đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần rồi, nhắc lại nữa chỉ gây thêm sự nhàm chán mà thôi!
Có một điều hắn phải thừa nhận rằng không có Ngân bên cạnh, hắn thật sự cảm giác buồn chán vô cùng.
Tại sao lại vậy nhỉ? Hắn không biết!
Nhiều khi cảm thấy bản thân khùng khùng, hâm hâm, rõ ràng lúc Ngân bên cạnh, lại chê này, chê nọ, tóm lại hắn lôi kho từ điển của hắn ra chê cô.
Còn lúc không có cô bên cạnh, cứ cảm thấy nhàm chán và buồn buồn không tả nổi...
Có lẽ...
Hắn bị điên rồi!
Muốn đẩy nhanh suy nghĩ vớ vẩn đang liên tục hiện ra, hắn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
[...]
Buổi tối
Ngân lật sang trang tiếp theo của quyển sách, cô đọc vẻ rất chăm chú.
“Ngân, có điện thoại kìa em”
“A, dạ...”
Ngân giật mình đặt quyển xuống bàn, lướt qua màn hình điện thoại xem ai gọi rồi phân vân xem có nên bắt máy hay không.

Chú gọi gì vào giờ này thế nhỉ? Cô đang bận đọc sách mà, hay là không nghe nhỉ...
Ngân nhìn vào màn hình một hồi lâu, chưa đưa được quyết định cuối cùng thì Quang từ đâu nhảy ra ấn đồng ý cuộc gọi luôn.

Ngân bực lắm, dẫm mạnh vào chân Quang cho đỡ bực, chết tiệt, bao lâu nay chỉ nhắn tin, giờ lại gọi trực tiếp như này, cô có chút ngại ngại.
Ngân không biết sao bản thân lại thấy ngại, trước nay cô với chú có bao giờ như vậy đâu?
“Nhớ chú không?”
Á, mới đầu vào đã hỏi như vậy rồi, thật là muốn làm khó người ta! Nhớ thì có nhớ nhưng chỉ một chút thôi, một chút xíu thôi à, thề đấy! Giờ trả lời nhớ ngại chết, chỉ còn nước đào hố xuống để nhảy thôi! Nên là...
Ngân chu mỏ, đáp:
“Không nhớ gì hết...”
Hức, đau lòng...
Nhóc con hắn chăm sóc ngày nào giờ sao lại ăn nói phũ phàng với hắn như vậy, đau ghê...
Cố nuốt nước mắt vào trong, hắn cười, nói:
“Còn chú thì nhớ cháu lắm nè”
Nói như vậy chắc đủ chân thành rồi nhỉ?
Trời đất, có cần nói kiểu vậy không cơ chứ? Người ngoài không biết lại tưởng cô và chú yêu nhau mất...!Ngân đỏ mặt, không nói gì.

Cô cạn lời rồi!
Hắn xoay điện thoại sao cho gần má nhất có thể rồi hắn đưa tay chọc vào má.
Hành động kì lạ của hắn làm Ngân khó hiểu.

Hử, chú có ý gì đây?
“Chú nhớ cháu lắm á nên là cháu gửi một nụ hôn lên đây đi”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 79: 79: Video Call 2


"Còn chú thì nhớ cháu lắm nè”
Nói như vậy chắc đủ chân thành rồi nhỉ?
Trời đất, có cần nói kiểu vậy không cơ chứ? Người ngoài không biết lại tưởng cô và chú yêu nhau mất...!Ngân đỏ mặt, không nói gì.

Cô cạn lời rồi!
Hắn xoay điện thoại sao cho gần má nhất có thể rồi hắn đưa tay chọc vào má.
Hành động kì lạ của hắn làm Ngân khó hiểu.

Hử, chú có ý gì đây?
“Chú nhớ cháu lắm á nên là cháu gửi một nụ hôn lên đây đi”
Trời ạ, cái gì thế này? Liệu có phải nằm mơ không thế? Nếu không phải là mơ thì một là hôm nay cô bị hâm, hai là chú bị hâm!
Chú...!chú có biết là nói chuyện kiểu đó rất dễ đánh cắp được trái tim cô không hả? Chú ngốc, chú siêu siêu ngốc!

“Gửi kìa gì đây hả chú?”
“Một nụ hôn gió là đủ!”
Cái...cái gì? Chú từ khi sang bên đó bị hâm hả? Hay tại chú xem phim ngôn tình nhiều quá nên là...
Dẹp đi, vớ vẩn quá trời! Không hôn gió gì hết, ngại muốn chết đi được!
“Nè, đừng bơ chú như thế chứ”
Hắn giận dỗi, nói như thể trách móc.
Cái quái gì đang xảy ra thế này? Mới có mấy tháng trôi qua thôi mà đã khiến một con người với tính cách khó chiều, khó ở, cục súc thay đổi như này ư...!Ngân không có quen đâu à nha!
“Eo ôi, hai người có cần ngọt ngào như vậy không? Anh nghe mà phát khiếp”
Ách, anh Kiệt ở đây từ bao giờ đấy? Mà anh ấy nghe được đoạn nào rồi?
Ngân đặt điện thoại xuống và nói chú chờ một lát, tí cô quay lại, còn mình thì đi đẩy anh Kiệt ra khỏi phòng mặc cho Kiệt rất muốn ở lại hóng hớt.
Kiệt bám vào tường, nói:
“Không, cho anh ở lại đi mà...”
Ôi, ông anh ơi là ông anh, ông làm ơn về giùm cho, ở lại, người ta cảm thấy phiền! Ông anh về chơi với bạn gái đi, đừng có chạy tung tăng khắp nơi hóng hớt chuyện người khác nữa.
Mặc dù đã cố hết sức mình nhưng Ngân không tài nào đẩy được Kiệt ra khỏi phòng , biết sức mình có hạn, Ngân dừng lại, thôi không đẩy Kiệt nữa.

Và Kiệt đã hiểu lầm rằng cô đồng ý cho mình ở lại phòng để hóng hớt, cậu quay lại định trở lại phòng.
Nhưng chưa kịp đặt chân trở lại phòng thì Ngân dẫm thật mạnh vào chân Kiệt trong sự ngỡ ngàng của cậu, Kiệt ăn vạ, ngồi bệt xuống đất cầm chân khóc lóc thảm thiết.
Nhân cơ hội này, Ngân gạt Kiệt ra, đi vào phòng.

Nhìn cảnh đáng thương của Kiệt và vì là người tốt bụng nên Ngân không đành lòng, cô mỉm cười, giơ tay chào, nói:
“Anh ngồi ngoài đó vui vẻ nha, kẻo lạnh mông đó”
Mẹ nó, nhóc con đáng ghét này! Mồm miệng gì đâu mà ác quá trời, quá đất.

Kiệt tức cái lồng ngực luôn á.

Ngồi ăn vạ một lúc lâu mà không thành, Kiệt đàn phải tự đứng dậy, buồn bã bước về phòng khi chưa hóng hớt được gì.
[...]
Ngân nằm ườn trên giường, tay cầm điện thoại giơ lên cao, say sưa ngắm người qua màn hình điện thoại.
Khi quay lại cô không lên tiếng nên có lẽ chú không để ý, chú đang tập trung làm gì đó, hình như là viết gì thì phải.

Ôi, tuyệt vời! Hehe, Ngân phải chụp màn hình lại để lấy ảnh này đặt làm màn hình nền thôi.

Người gì đâu đẹp hết phần thiên hạ, cũng phải để cho người khác đẹp cùng chứ...
Ôi mẹ ơi, càng ngắm càng muốn mất liêm sỉ...
“Ngắm đủ chưa?”
“Dạ, chưa”
Á, lỡ mồm rồi.

Ngân ngại ngùng không dám nhìn vào màn hình nữa.

Trời ơi, ngày gì đâu mà quê hoài thế không biết! Muốn đào hố nhảy xuống, muốn đội quần lên đầu...
“Nói chú nghe, giờ cháu có muốn gì không?”
Sao chú lại hỏi vậy nhỉ?
“Muốn gì cũng được ạ?”
“Có lẽ vậy...”
Sao lại trả lời mông lung vậy nhỉ? Ừm, muốn gì...!Rốt cuộc bây giờ Ngân đang muốn gì nhỉ? Từ khi gặp chú, cuộc sống của cô có thiếu thốn thứ gì đâu, mọi thứ đều đủ cả.

Thậm chí chú còn cho cô quá nhiều thứ đến nỗi thừa.
Phải rồi, mọi thứ đều đủ cả, giờ chỉ thiếu mỗi chủ nhân của thứ đó thôi!
Ngân không do dự, đáp luôn:
“Muốn chú!”.
 
Back
Top Bottom