Ngôn Tình Chú Xấu Xa Biết Thả Thính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,304,196
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-BsXqVBBP_1BDLlRTbnfSnVUGI5_F-vSLere9jOMEqD5KnTcIjZlIwkHpSzxDoJwtBuTFjo1ButD3HCqyO0qAyFXlKIx1_L1Rht_laCeuIgYErUg18FdWh3JSXRD2xEQ_iTJf3aXqmW9k2LXCZT4Xd=w215-h322-s-no

Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Tác giả: Serein
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Truyện kể về cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa một kẻ trộm và người bị cướp, nhưng họ lại phải sống chung nhà với nhau. Cuộc sống của nhân vật chính thay đổi khi có một bé nhóc con đến ở chung với họ. Câu chuyện đầy hài hước xoay quanh việc hắn phải nuôi dạy và chiều chuộng cậu bé bướng bỉnh và mê trai.

Nếu bạn yêu thích thể loại ngôn tình, hãy đọc thêm Động Tình hoặc Độc Sủng Cô Vợ Ấm Áp.​
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 1: 1: Lần Đầu Tiên Gặp Gỡ


“Cướp đây! Không được nhúc nhích!”
“Cướp? Có ăn được không ạ?”
Ngân từ trên giường nhảy lên xuống kéo lấy chân hắn.

Hắn cúi xuống nói:
“Không ăn được nhé! Nào, nhóc con ngồi lên giường, chú hành động một tí sẽ đi ngay”
Ý gì đây? Sao lại chơi hành động mà không cho cô chơi cùng? Cô dỗi...!Ngân vẫn không hề có ý định bỏ tay khỏi chân hắn, thậm chí tay có phần siết chặt hơn.
Nói đến vậy mà nhóc con vẫn không bỏ tay khỏi chân mình, hắn ngồi xổm xuống, bế nhóc con đi về phía giường.

Trong vòng tay hắn, cô ôm chặt lấy cổ hắn làm mặt hắn tái đi, hắn ngồi bệt xuống thảm trải sàn, ho khù khụ.
Ngân ngạc nhiên quay lại hỏi:
"Chú, chú có sao không?"
Ranh con, thấy ta ho khù khụ thế này mà còn hỏi "có sao không" à? Nhưng mà bây giờ mà to tiếng với nhóc con này thì sẽ bị phát hiện mất, mọi chuyện sẽ đổ sông, đổ bể cả...!Hắn vỗ vỗ lưng của cô, dịu dàng nói:
"Haha...chú ổn..."
Thực ra là cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng...!
Ngân vùi đầu vào hõm cổ của hắn, thì thầm nói:
"Chú, chú cho cháu đi cùng với!"
"Nhóc con ở nhà lầu xe hơi không thích, lại thích ở cùng với một thằng cướp như chú hả?"

"Bởi vì cháu thấy chú rất ấm áp"
Nhà lầu xe hơi thì ai chả thích nhưng mà cô thì không.

Từ khi mẹ ruột qua đời vì bệnh tật, ba thay tính đổi nết hẳn...!Ba không còn chơi và yêu thương cô như ngày xưa nữa kể từ khi ba dắt người đàn bà kia về.

Bà ta sinh cho ba 1 trai, 1 gái và ba chỉ yêu thương và chơi cùng họ thôi...
Người đàn bà kia cũng chẳng yêu thương gì cô, thậm chí còn đánh đập cô rất đau nữa, làm sao cô chịu nổi chứ...? Hai người em cùng cha khác mẹ kia thì luôn hắt hủi, đuổi đánh cô...
Thật sự bề ngoài là cuộc sống nhung lụa của công chúa nhưng bên trong là cuộc sống cực khổ của lọ lem!
"Nhóc con tìm người khác đi, chú không biết nuôi trẻ"
"Không sao, cháu lớn rồi!"
"Cháu mấy tuổi mà kêu lớn?"
"Cháu được 9 tuổi rồi đấy!"
Hắn chợt bật cười ha hả làm Ngân ngượng chín cả mặt.

9 tuổi thì sao chứ? Vẻ bề ngoài bé nhỏ thì bị coi là trẻ con à? Vẻ bề ngoài quan trọng đến thế sao? Ngân vừa dỗi, vừa giận đấm liên hồi vào lưng hắn, cho chú chết vì dám cười cháu này.
Bị bàn tay nhỏ xíu của cô đấm liên hồi vào lưng mà hắn cảm thấy sung sướng.

Mấy hôm nay hoạt động nhiều nên tay chân với các bộ phận cơ thể khác cứ gọi là rã rời, hôm nay lại được con của chủ nhà đấm lưng cho mà thấy thoải mái vô cùng.
[...]

"Chú..."
Hắn chuẩn bị nhảy ra khỏi phòng từ cửa sổ thì cô từ trên giường chạy xuống bám chặt lấy chân làm hắn chẳng thể thực hiện được mục tiêu.

Hắn quay lại, ngồi xuống hỏi:
"Sao thế? Nuối tiếc chú hả?"
Ngân sà vào lòng hắn, ôm chặt lấy eo hắn sợ hắn có thể biến mất ngay lập tức.

Cô mếu máo nói:
"Chú, cháu...có thể đi cùng chú...được không?"
A, đau! Rốt cuộc con nhóc này có tập karate hoặc boxing gì hay không mà ra tay mạnh thế? Hắn nén đau, khổ sở đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô, nói:
"Nhóc con, chú rất tiếc! Chú..."
"Aaaaaa..."
Đột nhiên Ngân hét ầm lên làm cho hắn giật bắn mình.

Nhóc con này, điên rồi? Mất mấy giây sau hắn mới loading được hành động hâm hâm, dở dở của cô là có ý gì...
"Chết tiệt!"
.....
"Nhóc con, mi giỏi lắm...hộc...hộc..."
Hắn dựa người vào bức tường sâu trong một con hẻm, thở mà không ra hơi...!Hoá ra nhóc con này cũng biết bày mưu, bày kế để khiến hắn sập bẫy.
Đám vệ sĩ trong biệt thự khi nghe thấy tiếng hét phát ra từ phòng cô thì lập tức ào lên bảo vệ, lúc bấy giờ vì hoảng quá hắn vơ luôn cô cùng với đống cướp được chạy luôn...
"Cũng may là chú thông minh, chứ nếu mà chú bị bắt thì ăn cơm tù còn nhiều hơn cơm nhà!"
"Láo toét! Chưa cưới được vợ thì chú còn lâu mới đi tù..."
"Hoá ra chú chưa có vợ hả? Chú, chú cưới cháu đi!".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 2: 2: Cháu Nể Chú!


"Hoá ra chú chưa có vợ hả? Chú, chú cưới cháu đi!"
Ngân tự hào chỉ ngón tay trỏ về phía mình.

Hê, chú mà không cưới cháu là chú ngu!
“Thôi, cháu thì...chú nhường cho người khác đấy”
Hắn vội vàng phẩy tay xua đi suy nghĩ ngu dốt của cô.

Ngân vẫn chưa có ý định dừng lại nên tiếp tục nói:
“Ơ, nhường là nhường thế nào? Nhiều người muốn kết hôn với cháu còn không được, sao chú lại nhường?”
“Hahaha...vì chú tốt bụng...”
Hắn bày ra nụ cười hết sức giả trân.

Nhóc con phá phách như này ai dám cưới chứ? Có vào tù thì hắn cũng đâu ngu mà cưới nhóc con này về...!Hắn ngồi thụp xuống đất, lấy ra trong túi chiếc điện thoại và bấm số.

Chuông reo đến lần thứ 2 thì đầu dây bên kia bắt máy, hỏi:
"Anh hai gọi gì em đấy?"
"Xong việc rồi, đến đón đi.

Anh đang ở trong hẻm cách đấy không xa..."

Không đợi đầu dây bên kia trả lời, hắn cúp máy nhìn qua cô.

Ngân chợt thấy có ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống thì cô nhóc liền quay phắt đi chỗ khác.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời rồi thở dài ngao ngán.

Giờ đem nhóc con này đi đâu đây? Hay là...chặt thành từng khúc rồi đem quẳng vào rừng? Không không...!Hoặc là cho vào bao tải vứt xuống sông? Không không...!Giết người mà bị phát hiện thì cả đời chỉ có ăn cơm tù! Chưa cưới vợ chưa vào tù!
Mải chìm đắm trong suy nghĩ tương lai xa xôi mà hắn không để ý ra có người lục lọi túi đồ cướp được.

Ngân mừng rỡ lấy từ trong túi đồ ra một con gấu bông, giơ lên nói với hắn:
“Những thứ khác chú lấy là việc của chú.

Nhưng chủ của con con gấu bông này, chỉ có thể là cháu!”
Một con gấu bông? Ôi trời, hắn có bị điên không vậy mà lại đi giành một con gấu bông từ một nhóc con chứ? Trộm những thứ có thể kiếm ra được tiền, thậm chí kiếm ra được rất nhiều tiền...con gấu bông này nhìn cũng chẳng đắt đỏ và mới mẻ gì...không bõ nổi 1 đồng! Hắn gật đầu ý bảo cô muốn làm gì thì làm, hắn không quan tâm.
Ngân có vẻ như không hài lòng với thái độ lạnh lùng này từ hắn, cau mày suy nghĩ.

Sao chú không tò mò hỏi cô rằng: Con gấu bông này là từ ai mà cô phải trân trọng đến thế? Hứ, chú đúng là vô tâm quá đi à! Cô giật giật cánh tay áo của hắn hỏi:
“Chú có biết con gấu bông này ai tặng cháu không?”
“Chú không biết”
Liệu có nên trả lời là: “Chú không quan tâm” không nhỉ? Nhưng mà trả lời như vậy có làm ảnh hưởng đến tâm hồn con trẻ không ta? Ngân mặc kệ thái độ lạnh lùng của hắn, nói:

"Con gấu bông này là..."
"Anh hai!"
Tiếng gọi phát ra từ đầu ngõ, hắn quay mặt nhìn ra.

Ở đầu ngõ, có một chiếc xe ô tô vừa mới đến đỗ ngay đấy, một người thanh niên bước xuống xe chạy lại chỗ hắn và cô.
Ngân ngước lên nhìn người thanh niên đang đứng trước mặt mình, ánh mắt tò mò vô cùng.

Anh này là ai mà đẹp trai thế? Người thanh niên kia không hề để ý đến sự tồn tại của Ngân, ngồi xổm xuống hỏi hắn:
"Anh hai, sao trông thảm thế?"
Hắn không trả lời mà chỉ tay về phía nhóc con đang đứng cạnh mình.

Lúc này, người thanh niên mới để ý đến sự tồn tại của Ngân, trợn tròn mắt lên nhìn, hỏi:
"Nhóc nào đây?"
"Về rồi nói chuyện!"
Hắn đặt tay lên vai người thanh niên kia để đứng dậy, chẳng biết có phải lực mạnh hay không mà anh chàng kia dập bẹp mông xuống nền đất.

Ngân thấy hắn phũ phàng ném túi đồ cướp được lên người anh chàng kia thì cũng thương hoa tiếc ngọc thay, chú phũ thật sự...
Thấy chú sắp đi xa mình, Ngân chạy theo, nói nhỏ đủ để hai người nghe thấy:
"Chú, cháu nể chú thật đấy!"
"Vì chuyện gì?"
Nhóc con này mà cũng biết nể người khác sao, haha...hắn không tin! Nhưng mà nếu đó là sự thật thì thật trùng hợp, hắn cũng bắt đầu nể nhóc con này rồi đấy!
"Chú xấu nhưng mà có người em đẹp.

Cháu đúng là nể chú!".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 3: 3: Chú Bế


"Chú, cháu nể chú thật đấy!"
"Vì chuyện gì?"
Nhóc con này mà cũng biết nể người khác sao, haha...hắn không tin! Nhưng mà nếu đó là sự thật thì thật trùng hợp, hắn cũng bắt đầu nể nhóc con này rồi đấy!
"Chú xấu nhưng mà có người em đẹp.

Cháu đúng là nể chú!"
Cái gì, nhóc con này dám nói hắn xấu trai? Hắn mà xấu? Ôi trời, nhóc con này đui thật rồi! Thật ngu dốt khi vừa nãy hắn còn tưởng nhóc con này nể hắn vì chuyện gì đó cao siêu...thật không ngờ...! Thấy thằng em mình đang tiến lại gần, hắn hừ lạnh kèm theo một cái lườm muốn bóp nát tim, gan.
[...]
“Anh ơi, anh tên gì vậy ạ?”
Ngân ngồi hàng ghế sau nhổm người dậy, giơ tay chọc nhẹ vào vai người thanh niên kia.

Hắn ngồi bên cạnh nghe được câu hỏi từ cô thì cướp lời, trả lời luôn:
“Nó tên Kiệt, biệt danh Kiệt xấu trai”
Ngân gật đầu vẻ đã hiểu.

Ủa? Anh này đẹp trai như này mà sao có biệt danh là xấu trai nhỉ? Nhận ra mình còn chưa biết tên của chú nên cô quay qua hắn, hỏi:

“Còn chú? Chú tên gì ạ?”
“Chú tên Tuấn, biệt danh Tuấn đẹp trai”
Cái gì mà sinh ra biệt danh Kiệt xấu trai với Tuấn đẹp trai chứ? Thằng em này bức xúc thật sự! Kiệt ngồi ở hàng ghế lái tức muốn quay xuống đấm nát mặt thằng anh mất dạy nhưng chợt nhận ra mình sợ anh hai lắm lắm nên...đành kìm nén cảm xúc xuống, tiếp tục lái xe trong cay cú...
Hắn ngồi đằng sau hả hê vô cùng với trò chơi của mình.

Ngân thấy chú cứ bốc phét sao sao ý, rõ ràng anh Kiệt đẹp trai, đáng yêu hơn mà? Vậy sao anh Kiệt lại có biệt danh “xấu trai’” chứ? Chắc chắn là có nhầm lẫn ở đây...
[...]
“Anh hai, nhóc này...”
Chợt nhớ đến sự hiện diện của cô, trong lúc đợi hết đèn đỏ, Kiệt quay xuống hỏi.

Hắn bình thản trả lời:
“Bắt cóc tống tiền!”
Hả? Ngân ngơ ngác giương mắt nhìn hắn, không phải chú đem cô về để lấy làm vợ sao? Hắn không thể chịu nổi ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình, giơ tay búng nhẹ vào chán cô, nói:
“Chú đùa thôi! Thì là lúc hoảng quá nên ôm luôn nhóc con này mà bay...”
“Anh hai, chúng ta phải đem nhóc trả về.

Ba mẹ nhóc...với tình hình hiện tại chúng ta không đấu lại được, ba mẹ nhóc cũng sẽ rất lo lắng...”
Ba mẹ lo lắng gì chứ...? Chắc hiện giờ mẹ kế khi nghe tin cô mất tích vui còn chẳng hết nữa là..., còn ba thì...ba hết thương cô rồi.

So với việc trở về thì cô muốn ở lại với chú và anh Tuấn hơn, họ không hề mắng mỏ gì về sự tồn tại của cô.

Và họ còn rất vui tính nữa...!Ngân ủ rũ ngả người vào lòng hắn, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.
Kiệt trố mắt nhìn hành động của cô qua gương chiếu hậu, còn hắn khẽ nhíu mày một cái rồi lại dãn ra, thở dài.

Cảm giác có người khác dựa vào thật chẳng hay ho gì...
.....
Kít...
Chiếc xe trở dừng lại trước một tòa chung cư của thành phố, hắn mở cửa xe như thường lệ nhưng...khi chuẩn bị bước xuống thì một thứ gì đó dựa vào người hắn ngã nhào trên ghế.

Ôi trời! Xuýt chút nữa là hắn quên luôn sự tồn tại của nhóc con này rồi! Nhưng nhóc con này lại ngủ như chết, ngủ không biết trời biết đất gì luôn à? Ngã kêu to như vậy mà vẫn ngủ ngon lành, đúng là nể!
Nếu không phải vác nhóc này lên cùng thì hắn cũng mặc kệ để cô ngủ tiếp rồi.

Rồi giờ đánh thức trẻ con dậy như thế nào? Chắc nhóc con này cũng giống như thằng Kiệt, hét phát là dậy...hoặc là không...!Hắn lay người cô, gọi:
“Nhóc con, dậy đi! Đến nơi rồi!”
Ngân đang ngủ ngon thì bị tiếng gọi như hổ gầm của hắn làm cho tỉnh giấc nhưng vẫn trong trạng thái nửa tỉnh, nửa mê, cô dụi mắt, giơ hai tay lên, nói:
“Chú, bế...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 4: 4: Sống Chung Nhà


"Chú, bế...”
“Không bế!”
Ngân bĩu môi thì thầm gì đó rồi tiếp tục giơ tay cao hơn gần với mặt hắn, nũng nịu nói:
“Chú, bế cháu đi...”
Lần này, hắn không nói gì mà quay người đi về hướng tòa chung cư.

Hừ, chú đúng kiểu lạnh như tảng băng! Kiệt cũng có chút thương cảm dành cho cô, nên mở miệng nói vài câu an ủi:
“Em đừng có buồn, anh hai xưa nay là vậy.

Đến cả anh cũng chưa từng được anh hai cõng hoặc bế nữa là...”
Nói ra thì hơi vô duyên nhưng mà chưa thấy anh hai cõng hoặc bế bất kì kể cả trai lẫn gái, bởi vì anh khó chiều và khó nhờ lắm lắm luôn ý...!Đồ khó tính!
Ngân muốn bám theo chú nên nhanh chóng nhảy khỏi xe đuổi theo hắn.
[...]
“Anh hai, anh đi đâu vậy?”
Vào phòng ngủ thấy hắn đang thay áo, cũng sắp đến giờ ăn tối rồi còn đi có việc gì nữa? Kiệt lấy làm lạ, hỏi.

Hắn mặc chiếc áo thun cộc tay màu đen vào, nói:
“Anh đi thám thính tí.

Ở nhà trông nhóc con cẩn thẩn!”
“Vâng, anh đi sớm về sớm”
Hắn mỉm cười rồi gật đầu đi qua Kiệt, bỗng cô từ đâu chạy tới ngã nhào vào người hắn khiến hắn mất đà lao sầm người vào bức tường gần đó.

Ai da, rốt cuộc nhóc con này có sức mạnh khủng khiếp đến đâu mà ra tay ác đến vậy chứ! Ngân ngước lên nhìn hắn, hỏi:
“Chú, chú đi đâu ạ?”
Hắn đẩy cô ra, chỉnh lại quần áo rồi nói:
“Ờ, có việc”
Chẳng biết có phải hắn đẩy bằng lực mạnh hay không mà cô mất đà suýt dập mông, cũng may Kiệt nhanh tay, nhanh chân đỡ được.

Hắn đi ra đến gần cửa thì cô liền nói:
“Chú đi về nhớ mua nhiều bánh, kẹo cho cháu nha! Nãy giờ cháu đi quanh nhà mà không thấy có”
Giỏi lắm nhóc...!Thật ra là không phải là không có hoặc không ai ăn mà anh hai ghét đồ ngọt, phải nói là cực kì ghét luôn ấy chứ! Cũng chẳng ai biết vì sao mà anh hai lại ghét đồ ngọt đến như vậy, thậm chí từ lúc quen nhau đến bây giờ, trong nhóm, chưa ai thấy anh hai ăn đồ ngọt...
Nghe cô nói vậy, lông mày của hắn nhíu lại, nhưng hắn không trả lời, đi ra ngoài rồi đóng sầm cửa.
Ngân không hề sợ hãi trước thái độ của hắn, vui vẻ quay người đi tới phòng khách.

Trái lại với cô, Kiệt lại thấy lạnh sống lưng...không biết tại sao nữa...!Chỉ sợ tí anh hai về là ăn tươi nuốt sống thằng em này mất!
[...]
46 phút sau

Ngân chu mỏ lại ngước lên nhìn đồng hồ lần nữa, từ lúc hắn đi cho đến bây giờ, cô đã nhìn lên đồng hồ tận 6 lần rồi.

Kiệt thấy dáng vẻ sốt ruột của cô thì vỗ lưng an ủi, nói:
"Xíu nữa anh hai sẽ về.

Nhóc không phải ngóng đâu"
"Anh ơi, liệu chú có bỏ hai anh em mình theo gái không ạ?"
Ngân quay qua hỏi Kiệt.

Hứ, chú thật lề mề nha! Chú nói đi thám thính, nhưng mà thám thính về cái gì kia chứ? Chỉ sợ là chú lén lút ra ngoài vụng trộm thôi!
Nghe câu hỏi của Ngân, Kiệt lập tức gạt phắt đi ngay.
"Không thể! Anh hai không phải kiểu người như vậy.

Nếu nói tới thì chỉ có anh..."
Cạch
Kiệt đang nói thì bị tiếng cửa mở cắt ngang, nhanh như chớp, cô lập tức nhảy xuống khỏi sopha chạy vút ra ngoài đón người.
Kiệt thì không có cảm nhận giống cô, người về lần này không phải anh hai mà là anh...
"Chú...!Ơ?"
Ơ? Ai đây? Ngân ngẩng đầu nhìn bằng ánh mắt xa lạ với người thanh niên đang đứng dựa vào tường.

Thấy có tiếng động dưới chân, người thanh niên tắt màn hình điện thoại, nhìn xuống phía dưới cùng ánh mắt khó hiểu.

Ủa? Nhóc con nào đây?
Ngân chưa kịp đặt ra câu hỏi đang có trong đầu thì người thanh niên kia hỏi:
"Nhóc con nhà ai đây? Có ăn được không?".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 5: 5: Anh Ba


"Nhóc con nhà ai đây? Có ăn được không?"
Ngân ngớ người trước câu hỏi kì quặc của người thanh niên đang đứng dựa vào tường kia.

Ăn? Câu hỏi này là ý gì? Cô là con người chứ đâu phải thức ăn? Mà ăn ở đây là đem cô đi rán, nướng, chiên hoặc là luộc lên rồi mỗi người vặt cái chân, vặt tay để ăn à?
Mặt Ngân chợt đen kịt lại, cô bước tới gần người thanh niên kia, giơ chân đá một cú vào đùi anh ta.
Người thanh niên kia bị đá một đòn bất ngờ thì mặt mày tối sầm lại, gằn giọng nói:
“Này nhóc, em đá hơi bị đau đấy”
Tất nhiên là phải đau rồi, đâu có chuyện nhẹ nhàng ở đây? Bà đây mà lớn hơn xíu nữa thì chắc đã đá thủng được đít anh rồi! Lúc mà Kiệt chạy ra thì bầu không khí đã lên tới đỉnh điểm rồi, vừa nhìn thấy Kiệt, người thanh niên kia thu lại vẻ hung dữ, bày ra bộ mặt đáng thương vô cùng.
Anh chàng kia đi tới chỗ Kiệt rồi núp sau lưng anh, mách tội:
“Út, vừa nãy nhóc này đá vào đùi anh!”
Trong phút chốc, sắc mặt cô thay đổi cái vèo, từ đen kịt chuyển sang sợ hãi.

Sợ hãi anh chàng kia ư? Không hề, cô sợ hãi cái bộ dạng đáng thương của anh ta mới đúng chứ! Kiệt lắc đầu hỏi người thanh niên kia:
“Vậy giờ anh ba tính làm gì nhóc này đây?”
Người thanh niên được Kiệt gọi là “anh ba” kia đáp một cách rất kiên quyết:
“Tẩn nhóc này một trận cho anh”
Kiệt quay lưng về phía cô và quay mặt về phía người thanh niên, cậu đập vào vai người trước mặt nói:
“Vậy anh tự làm đi! Nhóc này chính tay anh hai mang về nên em không biết anh hai sẽ tỏ thái độ như thế nào khi nghe tin anh tẩn nhóc này một trận đâu”
Anh chàng kia tái mặt, cái gì, nhóc này được chính tay anh hai mang về? Ách…gu anh hai mặn quá vậy? Đây có phải là tình tiết trong mấy bộ truyện ngôn tình theo kiểu “nuôi vợ từ bé” không?
Chậc, động vào ai không được, cớ sao lại động vào chính người của anh hai cơ chứ? Không khéo bị anh hai quẳng sang Châu Phi mất! Anh chàng kia vớ bừa cái quạt không biết ở xó xỉnh đâu chạy lại chỗ cô, phẩy phẩy vài ba cái, nói liên hồi:
“Vừa nãy là phút bồng bột của tuổi trẻ, tiểu thư đừng để trong lòng…”
Ngân bĩu môi ngẩng lên nhìn anh chàng kia.

Người gì đâu mà thái độ thay đổi như chong chóng vậy trời? Vừa nãy hùng hổ, kiên quyết dữ vậy mà? Đúng là khó hiểu! Kiệt đập vào lưng anh chàng kia nói:

"Anh ba, anh làm cái trò lố bịch gì vậy?"
Huhu, dù có lố bịch đến mấy anh vẫn phải làm thôi út à! Anh không muốn bị quẳng sang Châu Phi đâu, anh không muốn...!Người thanh niên kia quay lại nhìn Kiệt tội nghiệp làm anh chẳng thể phát biểu thêm từ độc ác nào.
[...]
Ngân nhìn người phía trước với ánh mắt chán nản.

Người gì đâu mà dai thế không biết? Mà anh này không biết mỏi tay là gì à? Cứ phẩy phẩy quạt cho cô từ nãy giờ, miệng thì cứ lải nha lải nhải.
Anh Kiệt thì từ lúc đứng xì xì xào xào gì đó với cái anh cô duyên này cũng chả biết bay đi đâu rồi mà nãy giờ không thấy bóng dáng.

Sao ai cũng rời đi một cách bất bình thường thế?
"Công chúa, người..."
Ôi trời! Vừa nãy là "tiểu thư" bây giờ thì tới "công chúa", tha em, anh gì ơi! Ngân chưa kịp trả lời thì bị cắt ngang bởi một câu hỏi khác của anh chàng kia.
"Công chúa, có phải anh hai đem người về đây để cưới làm vợ không ạ?"
Vợ á?
Sầm...
"Quang, mày có muốn tao ném mày sang Châu Phi chơi với tinh tinh không hả?".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 6: 6: Anh Hai Mua Kẹo


Sầm...
"Quang, mày có muốn tao ném mày sang Châu Phi chơi với tinh tinh không hả?"
À, thì ra anh thanh niên điên điên khùng khùng này tên Quang hả? Để bà đây thuộc tên và cho vào danh sách đen là xui xẻo cho anh rồi, anh ba Quang thân mến! Ngân nở một nụ cười tà mị nhìn Quang.
Bả vai Quang hơi run, không hiểu sao sát khí không chỉ có ở đằng trước mà đằng sau cũng có, liệu có phải hôm nay là ngày giỗ của cậu không đây?
Quang tái mét mặt từ từ quay lại phía sau, ôi cha mẹ ơi, anh hai...! Anh hai về từ bao giờ mà sao cậu không biết vậy? Huhu, coi như ra đường ở mất rồi...
Ngân lén nhìn hắn từ trên xuống dưới, bỗng ánh mắt cô chợt dừng lại ở tay hắn.

Chú đang xách một túi gì kia? Có phải là túi kẹo không nhỉ? Ngân nhảy xuống khỏi sopha chạy tới đổ nhào vào người hắn, nói:
"Chú, cháu đợi mãi.

Chú mua kẹo cho cháu ạ?"
Ngân ngước lên nhìn hắn với ánh mắt trực trào hi vọng.

Hắn đưa tay che mặt cô vì không thể chịu nổi ánh mắt mang theo cả đống hi vọng ấy, nói:
"Đừng có nhìn chú bằng ánh mắt đấy!"
Chú? Cháu? Quang bỡ ngỡ quá, hai người này xưng hô kiểu gì vậy hả? Anh hai năm nay mới 23 tuổi thôi, có cần phải gọi là chú không vậy, nghe già quá mất.

Mà anh hai cũng dạng đẹp trai, cool ngầu các thứ mà gọi là "chú" thì...

Hắn giơ ra trước mặt cô túi mình đang cầm trong tay, nói:
"Chú không biết cháu thích ăn loại nào nên mua một loại một vị"
Anh hai mua kẹo...
Mặt Quang đã tái từ lúc nào nay lại còn tái hơn.

Oh my god, liệu có phải sắp có sóng thần, bão nhiệt đới, núi lửa phun trào hay hiện tượng nước biển dâng không mà anh hai đi mua kẹo vậy? Quang gào toáng lên:
"Út, út! Ra đây!"
"Vâng"
Kiệt từ đâu chạy ra theo lời của Quang, ánh mắt cậu dừng lại trước cái túi hắn đang cầm, Kiệt reo lên:
"Kẹo!"
"Không mua cho em!"
Dường như biết trước được hành động của Kiệt, hắn giơ cái túi lên cao quá đầu mình phòng khi bị Kiệt chạy tới giật mang đi mất.

Kiệt chu mỏ nhìn hắn, nói:
"Đồ xấu tính!"
"Thích ý kiến?"
Hắn trừng mắt nhìn Kiệt khiến cậu sợ muốn són ra quần.

Ôi cha mẹ ơi, kẹo...con muốn ăn kẹo! Nhạc đâu, lên! Em có sai với ai đi nữa, em có làm cái gì đi nữa.

Nếu có phải trả giá, thì cũng xin chấp nhận trả giá!
Còn về phía mình, hắn cảm thấy chắc hôm nay mình bị ngu rồi.

Chẳng hiểu sao tự dưng nghe lời một nhóc con và lại còn mua một đống kẹo về nữa chứ! Tiền thì đang thiếu mà lại phung phí như thế này...!Chắc ra đường trúng phải gió nên đầu óc bị ngu, ừm, chắc chắn là thế!
Chợt nhớ ra có chuyện cần bàn, hắn vỗ vào vai của Quang và Kiệt, nói nhỏ đủ cho 3 người nghe được.
"Tí ăn tối xong qua phòng anh!"
Lời nói nhỏ nhẹ tựa gió thoảng nhưng lại khiến Quang và Kiệt hơi run run.

Có phải gọi vào phòng chỉnh đốn không vậy?
[...]
"Anh hai, có...việc gì ạ?"
Quang đứng nép sau tường, chỉ thò đúng nửa đầu ra ngó vào phòng hắn, giọng nói không được tự nhiên lắm.

Hắn đặt điện thoại xuống, nói:
"Nép ở đấy làm gì? Vào đây!"
Quang quay lại nhìn Kiệt, Kiệt lại nhìn Quang, hai người thần giao cách cảm.

Rồi giờ hai anh em mình, ai vào trước, ai vào sau? Kiệt len lén nhìn sắc mặt của hắn rồi giơ tay đẩy Quang vào trước, mình thì núp sau người anh ba.
Thấy sắc mặt của hai đứa em như bị chó gác địa ngục rượt, hắn nhíu mày, hỏi:
"Hai đứa sao...?"
"Anh hai, là tụi em sai! Lúc đầu tụi em chỉ trêu nhóc con xíu, ai ngờ nhóc giận, huhu...!Tụi em chân thành xin lỗi anh hai..."
Câu hỏi chưa hết thì đột nhiên Quang và Kiệt cùng nhảy tới, mỗi người ôm một chân của hắn, khóc lóc khai hết tội lỗi...
Cái quần què gì đây?.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 7: 7: Kẻ Nói Dối


"Hai đứa sao...?"
"Anh hai, là tụi em sai! Lúc đầu tụi em chỉ trêu nhóc con xíu, ai ngờ nhóc giận, huhu...!Tụi em chân thành xin lỗi anh hai..."
Câu hỏi chưa hết thì đột nhiên Quang và Kiệt cùng nhảy tới, mỗi người ôm một chân của hắn, khóc lóc khai hết tội lỗi...
Cái quần què gì đây?
[...]
Quay lại thời điểm lúc hắn rời khỏi nhà vì có việc...
Hắn chạy đến phía cuối con hẻm rồi dừng lại ở đó.

Hắn nép mình sau bức tường, nhìn về phía trước đánh giá một cách tỉ mỉ nhất.

Cũng may không còn bảo vệ canh gác chặt chẽ như lúc trước, hắn có thể dễ dàng đột nhập vào rồi.
Thoát một cái, hắn đã vào được căn phòng tầng 2 của căn biệt thự sang trọng đặt ngay giữa lòng thủ đô.

Căn phòng ấy không gì khác chính là phòng của Ngân.
Hắn quay lại chẳng có ý định trộm cắp thêm gì đâu, chỉ là đi quay đây xem có hiểu rõ thêm gì về nhóc con này thôi.
Xoạt...
Hắn có chút giật mình khi động phải cái gì đó khiến nó rơi xuống.

Hắn rút điện thoại từ trong túi quần rồi bật đèn pin, ngồi xuống nhặt đồ.
Cái gì đây? Hắn di chuyển ánh sáng từ điện thoại lên tờ giấy.
Nguyễn Hoài Ngân, 12 tuổi...
...
“Cái quái gì? 12 tuổi?”
Dường như không thể tin vào chính tai mình, Quang đứng bật dậy, hai tay đập lên bàn, miệng nhắc lại lời nói của hắn.

Trái ngược với Quang, Kiệt thì lại rất bình tĩnh, bình tĩnh hệt như cậu đã biết được trước chuyện này.

Nhà cậu có từng làm ăn qua lại với nhà nhóc con này rồi, dù chỉ là giao dịch với vài lần buôn bán nhỏ nhưng cậu đã nghe thoáng qua cô con gái đầu của vợ cả đã mất nhà đối tác.

Cô nhóc tên Ngân, 12 tuổi, thật không ngờ...nhóc con đấy lại đang ở chính căn nhà này.
Ha, dù sao ấn tượng của cậu với đối tác bên ấy cũng không được tốt đẹp cho lắm, nhất là với mụ vợ hai và mấy đứa nhóc của mụ.

Cậu thật muốn cầm súng bắn tung não ba người nhà ấy mà!
Hắn ấn Quang ngồi xuống, chống cằm nói:
“Nhóc con này là...”
[...]
Trong phòng ngủ của hắn
Sau khi ăn cơm xong, Ngân chẳng biết vì sao anh Kiệt lại dẫn mình vào phòng chú ngồi, khi hỏi thì an bảo: “Ở trong này ngoan, đừng quậy.

Một chút nữa tụi anh sẽ cho nhóc ngủ!”
Hứ, một chút cái gì cơ chứ! Cũng đã được một tiếng trôi qua rồi mà cũng có thấy ai đâu? Ngân ngồi trên giường, hai chân thả xuống dưới, cô thò tay vào gói bimbim đang ăn dở lấy ra một miếng rồi cho vào miệng, nói nhỏ:
“Không biết có ai nhận ra không...”
“Rằng mình là một kẻ nói dối”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 8: 8: Bố Em Có Thiếu Vợ Không


Ngày hôm sau
Tại trung tâm mua sắm
“Ba người họ đẹp trai thật đấy!”
“Đúng là tuyệt phẩm! Bé gái đi ở giữa đúng số hưởng luôn nha!”
Ngân mặt đen kịt lại khi nghe những lời nói khen ngợi dành cho anh và chú.

Các người thật là đào hoa à nha! Nhưng mà...có một sự thật rằng, trong mắt những người phụ nữ đang xuất hiện ở đây không hề có cô! Hoặc nếu có thì họ cũng luôn nhắc cùng với ba người kia.
Tất cả là tại những người đi bên cạnh đã cướp hết đất diễn nhân vật chính của mình...!Tác giả đáng ghét, tại sao bà không trả lại đất diễn cho tui...
Tác giả hiện ra và nói: Con gái yêu, mẹ cũng giống như những người con gái đang xuất hiện ở trung tâm thương mại, ánh mắt của mẹ chỉ chú ý vào chú Tuấn thôi.

Xin lỗi con gái yêu...!(kèm biểu tượng cảm xúc đáng yêu).
Rõ bực! Biết thế ngay từ đầu cô đã không đòi đi mua sắm cùng ba người cho rồi.
Kiệt cảm giác có một lực tác động khiến tay cậu bất giác tê tê và đau đau.

Ách! Hóa ra là tại nhóc con bóp tay cậu, ác quá mà...
[...]
“Này, nhóc có thích bộ này không?”
Quang lấy trên giá xuống một bộ quần áo công chúa rất đáng yêu (theo suy nghĩ của Quang).

Ngân biến sắc khi nhìn thấy bộ quần áo Quang đang giơ trước mặt mình, cô nói:
“Trẻ trâu”
...
“Bộ thứ 50 rồi.

Nhóc có thích bộ này không?”
“Già”
Đã đến bộ quần áo thứ 50 rồi mà Ngân vẫn không chịu, Quang muốn lăn ra đây mà ngất xỉu luôn.

Con gái đúng là phiền phức!
Ngân lắc đầu nhìn đống quần áo xếp một đống ở trước mặt.

Đống đấy là do Quang chọn, bộ thì công chúa, bộ thì có mỗi một màu, có bộ lại vàng choe choét, vân vân và mây mây những bộ khác không dám nhắc tới...
Không bỏ quên một người, Ngân chạy tới kéo tay hắn, nói:
“Chú chọn cùng cháu đi”
“Nhóc con thích phong cách như thế nào?”
"Kiểu đáng yêu con nít ý ạ"
Đáng yêu? Quang quay lại nhìn đống quần áo xếp đống do một tay mình chọn nhưng bị nhóc con từ chối.

Quái lạ? Bộ quả chuối vàng vàng này nhìn đáng yêu thế kia mà? Còn cả bộ quả xoài mặt bựa nữa, chậc...!phải nói là cho 10 tròn luôn ý!
Ngân hướng ánh mắt vô cùng mong chờ về phía hắn, gu của chú...không biết như thế nào nhỉ? Hắn nhìn qua nhìn lại mấy bộ quần áo con nít phía trước rồi quyết định lấy xuống 3 bộ đưa cho Ngân, nói:
"Có đúng kiểu cháu thích không?"
Oa, gu của chú phải gọi là đỉnh của đỉnh luôn nha! Có 3 bộ thì một bộ là dâu tây (siêu cấp đáng yêu), một bộ là cún con (siêu cấp đáng yêu x2), còn bộ là cuối là vịt vàng (đáng yêu cấp độ SS).
Ngân loá luôn cả hai con mắt, cô nhào tới túm lấy áo chú, liên tục khen ngợi:
"Cháu rất rất thích luôn ý! Chú giỏi quá nha, chọn đồ siêu siêu hợp phong cách cháu luôn..." (tác giả đã cắt bớt những lời khen có cánh của Ngân dành cho hắn).
A, nhóc con này thật là biết nịnh nọt người khác mà.

Cầm trên 3 bộ quần áo của trẻ con, hắn dùng tay còn lại xoa đầu cô.
"Nhóc con, vậy đi thanh toán rồi đi ăn trưa nhé!"
"Dạ"
Ngân cười đến tít cả mắt, gật nhẹ đầu với hắn.

Kiệt, Quang đứng bên cạnh chẳng biết nói gì, chỉ quay lại nhìn nhau rồi cười.

A, thật là ngọt ngào mà.
[...]
Quầy thu ngân
Cha mẹ ơi, thật là mất máu mũi quá đi, a...!Các mĩ nam đang tập trung tại đây! Mê đến chết đi sống lại mất!
"À...chị này, tính tiền hộ tôi 3 bộ này với..."
"À...à dạ..."
Chị ngu ngân ấp a úng ấp, cái tội mê trai đây mà! Quê quá đi thôi...
Mặt chị thu ngân đỏ bừng lên vì ngại, chị làm một vài hành động rồi cúi xuống nói với Ngân:
"Bố em thật là một người đàn ông tốt nha! À mà...chị hỏi này, bố em có thiếu vợ không?".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 9: 9: Thừa Hay Thiếu Cũng Không Là Của Chị


"Bố em thật là một người đàn ông tốt nha! À mà...chị hỏi này, bố em có thiếu vợ không?"
Ngân bĩu môi, nhích lại gần ôm chầm lấy hắn, tuyên bố hùng hồn:
"Chú có thừa hay thiếu cũng không là của chị đâu! Của em!"
"Phụt..."
A, chú...chú vậy mà lại cười mình! Quê quá! Ngân ngại ngùng thả chú ra, mặt đỏ như trái cà chua.
Kiệt và Quang nhìn hắn và Ngân với biểu cảm ngu ngơ chẳng hiểu biết gì.

Hai người này là chú cháu hay là gì thế?
[...]
"Anh hai, em muốn ăn kẹo bông..."
"Không!"
"Anh hai..."
Kiệt mếu máo lắc đi lắc lại cánh tay hắn.

Huhu, bé Kiệt muốn ăn kẹo bông cơ...không chịu đâu...
Cô nhìn ra phía trước thấy có cửa hàng bán kẹo bông, thảo nào anh Kiệt đòi dữ vậy! Ngân cũng muốn ăn kẹo bông.

Nhưng mà xin chú sợ chú không đồng ý...

Ngân chạy lại kéo áo Kiệt, vẫy vẫy ý gọi cậu cúi xuống.

Kiệt ngu ngác không hiểu chuyện nhưng vẫn khom lưng cúi xuống.
Mặc dù Kiệt đã cúi xuống thấp hơn rất nhiều so với lúc nãy nhưng cô không làm sao có thể nói thì thầm được.

Má! Sao mà cao thế? Ngân kiễng chân lên, thì thầm với Kiệt:
"Anh Kiệt, em cũng muốn ăn kẹo bông! Chúng ta..."
Chẳng biết nội dung cuộc đối thoại giữa hai người là gì nhưng ai cũng có thể nhìn thấy rõ nét mặt rạng rỡ rồi cái đập tay kêu "bốp".
Ngân cầm ngón tay hắn, lắc nhẹ, nhân lúc này Kiệt chạy lại ôm cánh tay hắn, cả hai chu cái mỏ lên, giọng nói ngọt ngào, nhỏ nhẹ khiến cho ai cũng phải gục ngã mà hét lên: "Thật quá sức chịu đựng!" Và trong đó, bao gồm cả hắn.
Mỗi người một cây kẹo bông ư? Không! Hắn chỉ rút ra 10 nghìn từ trong ví...!Oh My God! Giá cả bây giờ cũng cao ngất ngưởng (bao gồm cả kẹo bông).
Kẹo bông 1,2 năm về trước chỉ có 5 nghìn, bây giờ là gấp đôi! Đưa 10 nghìn thì tức là chỉ mua được một cây kẹo bông...!Ăn như vậy, thật không bõ mà...!Chú/ Anh hai, keo kiệt, kibo, bủn xỉn!
[...]
"Quang, em nói anh nghe kẹo bông có gì ngon mà hai nhóc kia mê đến vứt cả liêm sỉ để xin mua vậy?"
Ách...!Anh hai, sao anh hỏi em? Em cũng có hứng gì đồ ngọt đâu trời.

Quang thiếu gia mê bờ môi thiếu nữ hơn đồ ngọt nhiều! Quang gãi đầu, gãi tai, nói:
"A ha, em cũng chịu!"
Thật là!
[...]

"Úi, chưa gì đã sắp hết mất rồi"
Kiệt sụ mặt nói, giọng chán nản vô cùng.

Không, kẹo bông, sao em lại một lần nữa xa anh! Khác với Quang, Kiệt là một con người đối lập hoàn toàn (thì sinh ra đã là thứ đối lập mà), trích dẫn quan niệm sống của mình, Kiệt dõng dạc nói:
-Mê đồ ngọt, ghét bờ môi thiếu nữ!
Làm sao đây? Kẹo bông thì bé tí, một người ăn chỉ cần cắn 5,6 miếng là hết veo.

Đằng này, hai cái mồm gặm một cái kẹo bông, hức...!Kiệt nhắm mắt suy nghĩ một lát rồi quyết định phải tiêu diệt đối thủ (đối thủ: Ngân).
Ông bà ta có câu: Không thử, sao biết!
Nhắm mắt làm liều thôi! Kiệt chọc nhẹ vào vai Ngân, nói:
"Ê nhóc, đằng kia có anh đẹp trai kìa!"
Vừa nói, Kiệt vừa giơ tay phụ hoạ cho lời nói của mình thêm thuyết phục.

Ngân thì như một cún con bị cáo cướp mất miếng ăn, cô lập tức hướng ánh mắt theo cánh tay của Kiệt để ngắm trai.
Ngoài lề, trích dẫn quan niệm sống của Ngân:
-Có thể lỡ miếng ăn nhưng trai đẹp thì không thể bỏ lỡ!
Ủa? Sao tối om như thế này? Ngân giơ tay sờ sờ lấy vật cản trước mặt mình, cố gắng kéo nó ra nhưng không thể.

Ngân liên tục đấm vào vật cản kia và nói:
"Bỏ ra!"
"Không bỏ!"
Ơ? Giọng của chú đây mà? Nghe thấy giọng hắn, cô liền biết ngay chủ nhân của vật cản kia, Ngân nhẹ giọng hỏi:
"Chú làm gì thế?"
"Con nít ngắm trai là hại cho con mắt!".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 10: 10: Khóc Vì Trai


"Chú làm gì thế?"
"Con nít ngắm trai là hại cho con mắt!"
Ủa? Ngắm trai là hại mắt á? Lí thuyết ở đâu ra vậy? Rõ ràng khoa học chứng minh ngắm trai là mắt sáng lên, chú bốc phét à nha!
Nếu ngắm trai là hại mắt, vậy thì ngắm gì mắt mới tinh? Ngân hỏi hắn:
"Chú ơi, vậy ngắm gì mắt mới sáng ạ?"
"Tiền!"
"..."
Thì cũng chỉ đúng có một phần thôi à!
[...]
Chiều hôm sau
Dạo này làm ăn chán thật cơ chứ! Đi quanh quanh cả mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng thấy nhà nào sơ hở để đột nhập.

Cái nóng của mùa hè cộng với chân đã mỏi nhừ từ lúc nào, hắn quyết định "tan làm" sớm hơn so với mọi khi.
"Tan làm" xong, không cờ bạc rượu chè, không gái gú, hút hít, hắn "căng hai" thẳng về nhà.
Mới đứng ở ngoài cửa, hắn đã nghe tiếng khóc thút thít.

Cũng chẳng cần nhìn mặt, hắn cũng biết chủ nhân của tiếng khóc kia.

Đúng là ông bà ta có câu: Chưa nhìn thấy người đã thấy tiếng!
Hắn ngó qua phòng khách thì thấy cô đang một tay bimbim, một tay điều khiển tivi, mắt thì dán chặt vào cái màn hình chẳng để ý đến ai.
Con nít thời nay sướng thật! Mà...khóc là vì xem phim à, chắc tí là nín, khỏi phải dỗ chi cho mệt người.

Nghĩ là làm, hắn liền bay thẳng vào phòng đánh ván game.
[...]
10 phút sau
"Huhu...huhu...Hức..."
Cái b**p gì khóc lóc lắm thế trời? Nãy giờ cũng được 10 phút rồi chứ ít gì đâu? Cứ tưởng khóc rồi nín mà sao khóc hoài không hết vậy?
Tác giả hiện ra và nói: Mình thích thì mình khóc thôi! (nói nhỏ nè, mau ra dỗ con gái ta đi.

Không thì mất...đấy).
Hắn hừ một cái, để điện thoại trên giường rồi mở cửa đi tới phòng khách.

Hắn tới gần chỗ ghế sopha mà cô ngồi, hỏi:
"Sao đấy?"
Ngân nghe tiếng người thì ngước lên nhìn.

Cái gì đây? Nước mắt, nước mũi gì tùm lum thế...
Hắn ngồi xuống, rút giấy ăn rồi giơ trước mặt Ngân, nói:
"Xì mũi đi"
Ngân gật đầu rồi xì mạnh đống nước mũi ra giấy.

Hắn gói lại, quẳng vào thùng rác, quay qua hỏi:
"Ai bắt nạt à? Sao mà khóc?"
Ngân lắc đầu liên hồi, cô giơ tay chỉ vào màn hình.

À, hắn hiểu được rồi.

Nêu lên suy nghĩ của mình, hắn nói:
"Phim buồn à?"
Ngân lại tiếp tục lắc đầu rồi cô giơ ngón trỏ ra trước mặt hắn.

Nhóc con này...khóc nhiều quá nên bị câm à? Nãy giờ chơi đuổi hình bắt chữ với hắn hoài vậy?

Hắn chọc chọc vào má cô, giọng ngọt ngào lắm:
"Nhóc con, nói chú nghe.

Làm sao mà khóc?"
Ngân nhoài người ôm lấy hắn, cọ cọ đầu vào cổ hắn, vẫn không nói gì.

Hắn giơ tay ra sau, xoa lưng cô, hỏi nhỏ:
"Sao thế?"
Vẫn không hề có tiếng trả lời.

Này này, nhóc con, nhóc định để chú tự kỷ đấy à? Dồn nén cơn tức giận đang bùng cháy tưởng như nuốt chửng bản thân mình, hắn lại nhẹ giọng hỏi:
"Có phải là thằng Kiệt nó bắt nạt cháu không? Để chú đánh đít nó"
Ngân không nói gì, chỉ lắc đầu.

Hắn lại gặng hỏi tiếp:
"Hay là thằng Quang?"
Ngân tiếp tục lắc đầu.
Mà cũng đúng, thằng Kiệt thì có thể ở nhà cả ngày chứ thằng Quang phải chiều tối nó mới về.

Cả sáng lân la đi đâu cũng chẳng ai hay, mà cái dạng thằng đấy thì chắc đi chơi với gái rồi.
Nhắc tới mới nhớ, nãy giờ cũng chẳng thấy thằng Kiệt đâu.

Hay là bỏ đi chơi giống thằng anh nó rồi? Chắc nhóc con này cũng biết Kiệt đi đâu nhỉ? Hỏi cái đã...

"Kiệt đi đâu rồi nhóc?"
Ngân chỉ tới một mảnh giấy được dán trên mặt bàn.

Hắn giật cái "soạt" mảnh giấy trên bàn, giơ lên trước mặt để xem.
-Anh ra ngoài mua đồ ăn tối.
À, nghĩ oan cho thằng út nhà mình rồi! Ngân lại bắt đầu khóc thút thít, hắn đặt cô xuống thì cô lại rúc vào người hắn mà khóc.

Hắn có cảm giác nhóc con này khóc như chưa bao giờ được khóc ý.
Bất lực thật sự...
Đúng lúc hắn định đứng dậy đi về phòng thì Ngân kéo lại làm hắn mất đà ngã phịch xuống ghế sopha.

Nhóc con này...thật nhờn!
"Sao thế? Không nói là chú giận đi về phòng đấy"
Doạ thế này chắc nhóc con sợ mà phải nói thôi.

Đúng là như vậy, Ngân vẫn rúc trong người hắn, mếu máo nói:
"...Ư, ông ược i..! Ú...ải ở ây ơ...!Ân ật ản iện ẹp ai ết ên áu óc...!Ức ức..."
(...Ư, không được đi...! Chú...phải ở đây cơ...!Nhân vật phản diện đẹp trai chết nên cháu khóc...!Hức hức...).
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 11: 11: Bà Mẹ Trẻ Dỗ Con


"...Ư, ông ược i..! Ú...ải ở ây ơ...!Ân ật ản iện ẹp ai ết ên áu óc...!Ức ức..."
(...Ư, không được đi...! Chú...phải ở đây cơ...!Nhân vật phản diện đẹp trai chết nên cháu khóc...!Hức hức...)
Đúng thật là! Mê trai đầu thai không hết...
Trẻ con thời này đều mê trai như vậy à? Hỏng hết, chậc! Uổng công hắn lo lắng tưởng nhóc con này bị ai bắt nạt cơ chứ! Lo thừa rồi.
Rồi giờ sao đây? Dỗ hay để nhóc con khóc tiếp? Thôi thì cứ dỗ đi nhỡ đâu hàng xóm nhà bên nghe được trứng khóc lại tưởng nhóc con bị bắt nạt...
Hắn vỗ lưng cô, giọng dỗ dành:
"Thôi được rồi! Đừng khóc nữa..."
Cái giọng như thế này thật là không giống với hắn một chút nào...!Nhóc con, vì nhóc mà chú phải hi sinh nhiều thứ thế đấy.

Vậy nên đừng có khóc nữa, đừng để chú giống bà mẹ trẻ dỗ con...
Ngân có lẽ không nghe được tiếng lòng của hắn, ngày càng khóc lớn hơn.

Huhu, nhân vật phản diện đẹp trai chết rồi, không thiết sống nữa đâu.
Hắn ngó quanh xem có đồ gì hay vừa mắt không, chợt dừng lại, mọi sự quan tâm dồn vào gói bimbim đặt trên bàn.

Hehe, nghe nói ăn uống giúp chúng ta bớt buồn.
"Há miệng"
"A..."
"Ăn xong rồi đừng có khóc nha"
Đúng là ăn thì vẫn ăn và khóc thì vẫn khóc.

Nếu sau này có ai đó hỏi: Dỗ con nít có khó không?
Hắn sẽ tự tin trả lời: Khó! Thử chọc cho nó khóc rồi sẽ biết!
[...]
"Đấy, bây giờ trông xinh thế này"
Hắn dùng khăn mùi soa thấm nước lau mặt cho cô, khóc lâu quá nên mắt sưng húp luôn rồi.

Nhìn xấu gái chết đi!
Ngân quay lại nhìn mình trong gương, ai thế này? Sao mà xấu xí thế?
Ngân vỗ mạnh vào mặt mình, nhéo má, kéo miệng nhưng vẫn thật xấu xí...!Bà tiên ơi, mau xuống đây! Phù phép cho con xinh hơn đi! Xấu xí như này, ai yêu con?
Hắn chải lại đống tóc bù xù trên đầu cô, nói:
"Giờ có hối cũng không kịp!"
"Chú...hức..."
Ủa? Gì đấy? Nín được một lúc là lại khóc rồi à? Thôi thôi, tha con trời ơi!
Hắn thôi chải tóc cho cô, giở giọng an ủi và đồng cảm vô cùng:
"Ai chẳng có sai lầm, haha...!Chú thông cảm lắm luôn nè!"
Lại cái giọng ấy, cô nghe thấy mà ghét.

Chú thì làm sao mà hiểu được...!Chắc có lẽ cũng vì thế nên giờ chú vẫn chưa có vợ haha.
[...]
Một lúc sau

“Con gái khóc vì cái chết của một nhân vật phản diện không có thật.

Này nhóc, chú nghĩ không đáng đâu”
“...”
“Đấy là chú nói thật, nhỡ đâu mai này cháu có bạn trai, kiểu nó ghen đấy!”
“...”
Sao không có tiếng trả lời thế nhỉ? Hay nhóc con này tự ái mất rồi, hắn cúi xuống nhìn xem biểu cảm trên gương mặt cô bây giờ là gì.

Ôi trời, ngủ gật mất tiêu rồi...
Trẻ con thời nay cũng quá là sướng, chỉ biết ăn và ngủ, à suýt quên, nhóc con này không chỉ biết ăn và ngủ, lại còn biết phá nữa.

Hắn lay nhẹ vai cô, hỏi:
“Trưa không ngủ à?”
“Ưm...”
Chẳng biết là tỉnh hay say đây, trả lời bừa hay trả lời thật nữa...!Mà nhóc con buồn ngủ rồi thì phải bế vào phòng thôi, ai đời lại ngủ trong nhà vệ sinh chứ.
Hắn bế cô lên, nói:
“Chú đưa cháu vào phòng ngủ nhé!”
Ngân buồn ngủ nhưng vẫn cố trả lời trong mơ màng:
“Ưm, dạ...”
[...]
Cứ tưởng cơn buồn ngủ ập tới làm cô sẽ hết khóc vì cái chết của một nhân vật phản diện không có thật nhưng không...hắn và độc giả đã nhầm! Chính cái chết không có thật đó ám luôn vào giấc ngủ của cô rồi.
Chuyện là hắn đang chơi dở ván game thì giật mình nghe tiếng nói trong mơ màng:
“Ưm...anh đẹp trai, đừng chết...”
Thế là hắn lại một lần nữa phải quẳng điện thoại ở một góc, chạy lại gần giường dỗ dành:
“Ngoan, ngủ đi.

Chú thương”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 12: 12: I Love You!


“Ưm...anh đẹp trai, đừng chết...”
Thế là hắn lại một lần nữa phải quẳng điện thoại ở một góc, chạy lại gần giường dỗ dành:
“Ngoan, ngủ đi.

Chú thương”
Phù! Mãi nhóc con mới ngủ yên, quấy quá đi mất! Thôi, hắn sợ rồi, mai này không lấy vợ sinh con nữa chi cho mệt.

Hắn đóng cửa, ra ngoài phòng khác ngồi.
[…]
Cạch
Kiệt nhìn xuống phía dưới thấy có đôi giầy của hắn, liền gọi:
“Anh hai, Em về rồi!”
“Ừ”
Hắn trả lời xong rồi tiếp tục dán mắt vào điện thoại.

Chết tiệt! Hôm nay là ngày gì mà thua hoài thế? Chơi nãy giờ chưa thắng ván nào… Tưởng chơi game giúp thư giãn mà ngờ đâu căng thẳng hơn.

Bực…
Hắn tắt điện thoại đi ra phòng bếp, hỏi:
“Ở nhà trông nhóc con kiểu gì mà nhóc không ngủ trưa thế?”
Kiệt chợt tái mặt, như có gì đó chặn ở họng, không trả lời được.

Ách…thật ra cậu thức xem phim hoạt hình cùng với cô, phim “bánh cuốn” qua không rời đi được…
Hắn nghiêng đầu, hỏi:

“Sao đấy?”
Kiệt ra vẻ ăn năn vô cùng, nói lí nhí:
“Em xin lỗi, anh hai…”
Hắn thì cũng không phải kiểu người hay trách móc quá đáng nên khi thấy vậy liền vỗ lưng cậu, nói:
“Thôi được rồi! Lần sau rút kinh nghiệm”
“Dạ!”
Hehe, tuyệt chiêu ăn năn hối lỗi thành công rực rỡ…
Hắn định quay lại phòng khách để cho Kiệt nấu ăn nhưng chợt nhớ ra một chuyện, liền quay lại nói:
“Từ mai em dạy nhóc con đấy học Tiếng Anh đi nhé!”
Phập…
Ai da, suýt chút nữa là dao chặt vào tay rồi… May quá! Kiệt không dám cãi lại nên đồng ý luôn.

Đằng nào thì cậu cũng muốn thử sức xem trình của mình có làm giáo viên được hay không.

Đất nước đã bỏ phí một tài năng Tiếng Anh như Kiệt rồi, hehe.
Dù sao thì mang nhóc con này về nhà cứ cũng phải để lại cho nhóc chút kiến thức, để khi đem trả còn mở mày nở mặt.

Hắn sốc dã man con ngan luôn khi nhìn thấy bài kiểm tra Tiếng Anh trên lớp của nhóc này.
Cùng ngày với hôm hắn phát hiện ra nhóc con này có bệnh, đồng thời hắn cũng phát hiện ra nhóc con là đại ngu môn Tiếng Anh.

Bài kiểm tra trên lớp đại đa số là 3,4 nhiều nhất trong đống đấy là con 6.

Học hành như này xác định rớt!
[…]
Tối hôm đấy

“Hể? Học Tiếng Anh á? Không không, cháu không chịu đâu…”
Ngân đập chân đập tay tỏ thái độ vô cùng bức xúc khi nghe chú nói Kiệt sẽ kèm thêm Tiếng Anh cho cô… Những ngày nghỉ hè cày phim hoạt hình bỗng chốc tan thành mây khói (quá đau đớn, quá mệt nhọc)…
Không không, ta có thù với Tiếng Anh trời ơi!
Hắn nhìn cô, nhíu mày.

Biết ngay mà, nhóc con này vẫn luôn từ chối hắn, nhóc này sinh ra để đối lập với hắn thì phải! Vì biết trước, hắn đã chuẩn bị một tuyệt chiêu, xem hắn từng chiêu đây!
“Học hoặc không ăn kẹo.

Chọn đi!”
Chú…không những kibo, bủn xỉn lại còn thông minh.

Ai da, bủn xỉn mà thông minh thì ai mà chịu nổi? Ngân phụng phịu, nói:
“Cháu học”
Ha, nhóc con cứng đầu cuối cùng cũng chịu rồi! Coi như thành công một nửa, nửa còn lại xem có tiến bộ hơn không thôi! Hắn xoa đầu, khen ngợi cô:
“Học ngoan chú sẽ thưởng!”
Thưởng? Chú thưởng á? Hú, được thưởng.

Được thưởng thì Ngân cái gì cũng học, có thưởng thì lo gì, cô hỏi:
“Chú thưởng gì hả chú?”
Hắn giơ ngón trỏ lên chiếc miệng, nói nhỏ:
“Cái đấy thì là bí mật không thể bật mí!”
[…]
Chiều hôm sau
Cạch
Hôm nay cũng gọi là có chút may mắn, dù không trộm được đồ của nhà nào nhưng vô tình đi trên đường lại nhặt được 50 nghìn.

Haha, số hên quá trời!
Ngân đang học trong phong cùng với Kiệt nghe thấy tiếng mở cửa thì đoán ra được ngay là chú về, cô liền quăng sách vở đấy, chạy ra mừng hắn về.

Ngân nhào vào người hắn, thể hiện câu Tiếng Anh mình học được từ Kiệt:
“Chú, i love you!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 13: 13: Trốn Tránh


“Chú, i love you!"
Hả? Hể? Hử? Gì cơ? I...I love you á? Nhóc con còn nói với hắn nữa, làm sao đây? Nếu giờ mà từ chối thì sẽ làm tổn thương tâm hồn trẻ con (quan niệm của hắn: không được làm vấy bẩn tâm hồn con nít), nhưng...nếu đồng ý thì lời nói dối (quan niệm tiếp theo: không được nói dối con nít.

Nhưng có những trường hợp thì phải bắt buộc làm vậy).
Làm sao đây? Làm sao đây x3,14...
Oh my God, giờ ai nói cho hắn biết phải làm sao đi? Nhóc con này hình như 12 tuổi nhỉ? 12 tuổi? Chưa phải thanh niên nhỉ? Không không, giờ mà yêu đương với một đứa nhóc tầm này thì bị tống tù mất thôi...
Hắn đỏ bừng mặt, ấp a ấp úng:
"À...à, thì..."
Hể? Chú có vấn đề ở đâu à? Sao mặt mày đỏ bừng như trái cà chua thế kia? Chả nhẽ chú yêu đương rồi? Hay là chú bị sốt? Ngân nghiêng đầu sang bên, hỏi:
“Chú sao đấy?”
Chú sao đấy? Đây...đây là câu hỏi chờ mong nhỉ? Nhóc con này đang chờ mong được nhận câu trả lại...!Phải làm sao, phải làm sao bây giờ? Hoang mang quá!
Tác giả hiện ra và nói: Chú Tuấn nhà ta chẳng có kinh nghiệm gì cả (mặt buồn).

Mặt hắn đen như đít nồi, hắn bóp cổ tác giả, nói:
“Bà tác giả độc ác chết đi!”
Và thế là tác giả bay màu trong sự ngỡ ngàng của bao nhiêu bạn độc giả.

Quá đáng thương!
Chết bị lạc đề, haha...
Hắn ngại ngùng cúi xuống rồi lại ngại ngùng quay đi, nói:
“Cho chú chút thời gian...”
Chút thời gian? Là sao? Ngân chưa kịp hỏi từ hắn đã bay biến vào phòng và khóa chặt cửa.

Chú...hôm nay có vấn đề về thần kinh!
Kiệt nãy giờ vẫn đang núp sau tường hóng hớt chợt phụt cười với trò chơi mình bày ra.

Hehe, anh hai đỏ mặt dễ thương ghê trời! Nhìn giống thụ (tác giả cũng nghĩ thế, hihi).

Anh hai mà biết cậu gây ra toàn bộ thì chắc ném cậu qua Châu Phi chơi với tinh tinh giống anh Quang mất...
Tốt nhất là nên bay màu, haha...
[...]
Mấy ngày sau
Chú dạo này bị làm sao ý? Cứ thẹn thùng như thiếu nữ đang yêu mới khiếp, Ngân nhìn thấy mà nổi da gà và cô chẳng hay biết hắn bị như vậy tất cả là tại lời nói của cô...!Không những có vấn đề, chú chỉ cần thấy mặt Ngân là trốn ngay, thật chả hiểu nổi chú nghĩ gì.
Lạ nữa là khi hỏi anh Kiệt chú có bị làm sao không hoặc là bệnh thần kinh tái phát.

Nhưng anh Kiệt lại trả lời như này: “À, không sao đâu! Tấm chiếu cũ trải lại vẫn ngu si như tấm chiếu mới chưa trải”
Thế đấy! Ăn nói như vậy ai mà hiểu hả? Không chỉ vậy, anh Kiệt còn khẳng định chắc nịch là chú không sao, chắc anh Kiệt cũng bị làm sao giống chú rồi.
[...]
Buổi trưa
Hắn ngó quanh ngó lại lần này đã là lần thứ 5 rồi, nhưng vẫn cảm thấy chưa an toàn.

Chết tiệt, sống từng này tuổi rồi mà hắn chưa bao giờ phải sống chui lủi như vậy, mặc dù hắn có làm gì phạm pháp đâu cơ chứ! Sống như vậy khổ cực thật sự! Đằng trước không, đằng sau không, bên phải không, bên trái không, an toàn!
Hắn thản nhiên đi ra như không có gì, ha, quá là suôn sẻ.

Nhưng không...! Ngân từ xó xỉnh nào hiện ra, lại còn đứng ngay trước mặt hắn nữa.

Má ơi, nhóc con này là người hay ma vậy? Sợ rớt mồ hôi, huhu...
Ngân kéo tay hắn, hỏi:
“Chú định đi đâu à?”
Làm sao bây giờ? Hức, ai giúp tui đi trời má...!Nói dối? Hay là...!Thôi kệ cái tâm hồn trẻ thơ, cứu bản thân mình trước!
Hắn bày ra một nụ cười méo xệch, nói:

"Chú đi lấy nước, haha..."
Điêu! Ngân sụ mặt, nói:
"Trong phòng chú có bình nước to bự kia chưa đủ ạ? Chú uống nhiều vậy mà không đi đại tiện à?"
Ách...nói dối mà bị phát hiện thì còn gì quê hơn.

Nhất là khi nói dối mà bị đứa con nít nó biết, thôi rồi! Đi đại tiện? À ha, nghĩ ra rồi!
"À đâu...nhầm! Chú đi đại tiện..."
"Vậy chú đi đi! Đi rồi ra đây chú cháu mình nói chuyện!"
Nói chuyện...? Chuyện gì? Mà sao hắn phải mất thời gian nói chuyện với nhóc con này chứ? Không không! Chắc chắn lại là chuyện hôm trước...!Hắn chịu!
"Chú trốn tránh cháu hả? Vì câu nói kia ư?"
"Anh Kiệt nói i love you là mừng chú về đấy!".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 14: 14: Ăn Đòn


"Chú trốn tránh cháu hả? Vì câu nói kia ư?"
"Anh Kiệt nói i love you là mừng chú về đấy!"
Kiệt! Mày! Chết! Chắc! Rồi! Hắn gằn lên từng tiếng.

Sao hắn lại bị thằng em trai ngu dốt của mình gài bẫy nhỉ?
Cũng vì bị gài mà hắn mất bao nhiêu đêm thức trắng chỉ để nghĩ cái xàm xí kia.

Mà người giăng cái bẫy ra chính là thằng em đáng yêu! Hôm nay mày chết chắc, em trai đáng yêu ạ!
Hắn kéo cô ra ghế sopha ngồi và nói cô đợi ở đấy, ngọn lửa trong hắn rực cháy lên, hắn phi đến phòng Kiệt, đạp cửa theo kiểu tổng tài bá đạo, hét:
"Kiệt!"
Kiệt đang ngủ trưa ngon lành thì bị cái giọng dữ dằn kia gọi cho sực tỉnh.

Cậu ghét nhất là bị phá đám như thế này, vì còn đang ngáy ngủ nên không biết ai, cậu gào lên:
"Này, vô duyên vừa vừa phai phải thôi! Có biết ông đây đang ngủ không hả? Không muốn ăn đấm, ăn đánh thì cút!"
Có một điều mà Kiệt không ngờ được rằng, nước đi này chính là nước đi sai lầm nhất trong cuộc đời cậu.

Cậu đã lỡ chọc phải người không nên chọc!
À ha, xem ra hôm nay có người muốn ăn đấm, ăn đánh thật rồi! Lại còn dám cả gan dùng cái giọng đấy nói hắn à? Để xem hôm nay anh hai dạy dỗ mày như thế nào...!Láo toét quen thân!
[...]

"Huhu, em sai rồi! Em xin lỗi anh hai!"
Điều gì đến rồi cũng đến, khung cảnh hiện tại là điều mà ai cũng ngờ tới.

Kiệt bám chân, bám tay hắn khóc lóc van xin nãy giờ.

Thế mà chả biết vừa nãy ai mạnh mồm, mạnh miệng lắm cơ đấy!
Huhu, tác giả ác quá mà! Bé Kiệt đáng yêu, hiền lành như vậy có dám làm gì và bắt nạt ai đâu chứ!
Tác giả hiện ra và nói: Thứ nhất là ta không có ác, ăn nói cho đàng hoàng không ta sẽ đánh con như cách chú Tuấn làm! Thứ hai con chỉ giỏi bốc phét, từ khi con xuất hiện đến giờ độc giả chỉ biết đến con với một từ...!Nhờn!
[...]
Quay trở lại buổi học đầu tiên Kiệt dạy Tiếng Anh cho Ngân
Trong phòng học
Kiệt gõ đầu bút chì xuống quyển vở, nói:
"Nào, nhìn vào đây! Đọc lên i love you!"
Ngân gật đầu rồi đọc theo:
"I love you"
"Anh Kiệt ơi, i love you là gì thế ạ? Anh nói cho em để em phát âm cho chú nghe"
Đọc cho anh hai nghe à? Hehe, nghĩ ra trò hay rồi! Anh hai mặc dù từng trải rồi nhưng mà vẫn còn non và xanh lắm, phải gài thôi.

Thật nóng lònh muốn nhìn thấy anh hai đỏ bừng mặt vì ngại, chắc cười vỡ bụng mất.

Hiện tại
Và rồi Kiệt đã hoàn thành mong muốn của mình đó là nhìn thấy anh hai đỏ mặt.

Cậu ra đi thế này cũng mãn nguyện lắm rồi.

Nhạc đâu lên! Í ì éo ò eo...
"Dậy đi anh!"
Ngân tét mạnh vào đít Kiệt, cái đồ vô duyên, nằm đâu không nằm lại nằm giữa đường giữa lối này, ai mà đi qua đi lại được.

Kiệt bị tét thì gào toáng lên:
"Đau quá đấy!"
"Cái đồ yếu!"
Ai da, nhóc này hình như chưa bị anh hai đánh phạt bao giờ thì phải, cũng vì anh hai chiều hư nên giờ dám đánh cả thằng này.

Đừng tưởng dựa hơi anh hai là ông đây nể, ông đây sợ nhé! Thế giới chông gai ông đây còn không sợ (trừ anh hai).
Hư ghê ý, còn dám nói ông đây yếu.

Xem ông đánh hư mi nè! Kiệt vỗ bộp vào tay cô, nghiêm túc nói:
"Phạt hư!"
"Hức..."
Chết! Cha! Nhóc! Này! Nó! Khóc! Mất! Tiêu! Rồi!
Chết con rồi, chết con rồi! Làm sao đây? Anh hai mà biết thì...thì tiêu đời...!Đúng là vũ khí mạnh nhất của con gái là khóc, tại sao cậu lại quên điều đấy lúc này kia chứ? Muốn nhảy sông quá đi!
Đang nghĩ thì Ngân đã chạy biến đi mách hắn, aaa, nhóc con, mau dừng lại.
Ngân kéo tay hắn, nức nở khóc, giọng lè nhè:
"Chú, anh Kiệt bắt nạt cháu...!Hức...".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 15: 15: Diễn Viên Nhí 1


"Chú, anh Kiệt bắt nạt cháu...!Hức..."
Ách...nhóc con này, mi cũng không đến nỗi nào đâu nha! Nhưng diễn xuất của mi còn non lắm, xem ông đây mà học tập này.

Kiệt cũng đâu vừa, cậu nhào tới, ôm lấy chân hắn, cố dặn những giọt nước mắt chân thực nhất.
“Anh hai, em cũng đau...”
Cái beep gì đây? Tại sao lúc nào hai đứa này đánh nhau cũng ra đây ăn vạ hắn thế nhỉ? Hay là lũ này thích trêu tức hắn ha? Hắn trừng mắt nhìn Kiệt, giọng không mấy dễ chịu cho lắm, hỏi:
“Đau ở đâu?”
“Dạ, ở đít”
Ha, anh hai hỏi thăm tức là vẫn quan tâm tới mình, chắc anh hai sẽ thương xót cho thằng em này...!Kiệt vui sướng tột độ và thầm nghĩ mình sẽ được sủng ái hơn.
Nhìn thấy chú quan tâm hỏi han anh Kiệt, Ngân có chút bực bội trong lòng.

Nè, nè rõ ràng cô là người nhỏ tuổi hơn và cô cũng xứng đáng được nuông chiều mà.

Ngân không chịu nên cánh tay hắn, nói:
“Cháu cũng bị đau...”
“Cháu đau ở đâu nào?”
Ngân làm ra vẻ đau đớn lắm, nói yếu ớt:
“Dạ...ở tay”
Hắn cầm tay Ngân lên, xoa nhẹ, nói:
“Được rồi, đau đúng không? Chú thương...”

Ngân mỉm cười mãn nguyện.

Hehe, anh Kiệt làm gì đủ trình đấu với mình? Chú thương mình thế này kia mà!
Kiệt nhìn thấy thế cờ bị lật ngược thì ngọn lửa trong lòng bùng cháy rực lên.

Cậu là người không bao giờ chịu khuất phục nên Kiệt quyết định có một trận cãi tay đôi với Ngân luôn (vì có những từ ngữ không phù hợp với lứa tuổi nên tác giả đã quyết định cắt bớt cuộc cãi tay đôi này).
Còn về phần hắn phải đứng giữa nghe hai đứa hâm đang cãi chửi nhau, cũng bực mình ghê á! Thật muốn nhảy vào cãi cùng nhưng mà nghĩ mình lớn từng này tuổi rồi mà làm vậy thì còn nề nếp gì nữa? Là người lớn nhất, phải làm gương cho tụi nó!
Hắn tách hai đứa ra, kéo đến góc tường, bảo hai đứa úp mặt vào tường, tự kiểm điểm bản thân, đến khi nào nhận ra thì nói cho hắn.

Nếu thấy đúng, biết nhận lỗi, hắn tha, còn không...tối nay nhịn cơm!
...
“Chậc, mỏi chân quá...”
Kiệt sầu não than thở.

Nhóc này bị đứng úp mặt vào tường còn được vì nhóc còn nhỏ...!Chứ cậu lớn như này rồi mà vẫn bị phạt thì còn mặt mũi nào nhìn đời nữa? Rõ tức mà...
Từ ngày nhóc hâm hâm, dở dở này về, mọi sự quan tâm, mọi sự lo lắng, chiều chuộng, nịnh nọt, yêu thương,...đều hướng tới nhóc.

Còn cậu thì như một món đồ chơi cũ bị vứt bỏ...!Hức, số phận cậu quá nghiệt ngã, quá đắng cay.

Nhạc đâu lên, à mà khoan tìm nhạc đã.

Lại nào, nhạc đâu lên! Còn gì nữa đâu mà khóc với sầu, còn gì nữa đâu mà buồn với đau.
“Trời ơi, đừng có hát nữa! Hát có ra gì đâu?”
Ngân lạnh lùng thả một câu như con dao sắc đâm thẳng vào trái tim nhỏ bé của Kiệt.

Ư...!đau lòng quá.

Mà cũng có chút quê quê, thôi vớt lại đống đấy vậy, Kiệt hếch mỏ:
“Hát hay còn không bằng hay hát nữa là!”
Chỉ giỏi bao biện thôi ông anh tôi.

Đứng thế này muỗi đất với cả mỏi chân chết mất, chú chẳng thèm quan tâm gì cả, khóc.

Phải nghĩ cách, bộ não thiên tài của ta ơi, mau hoạt động nào.

À, nghĩ ra được rồi! Hì, chuẩn xuất sắc luôn! Đất nước này đã bỏ phí một ảnh hậu như cô rồi.
[...]
Vài phút sau
Ngân dán chặt con mắt về phía hắn vậy mà hắn thì chẳng mảy may để ý gì làm kế hoạch có chút đổ bể.

Không sao, chuyển sang kế hoạch B.

Đột nhiên cô ngã xuống kêu cái “bịch”, hắn đang coi TV liền đứng bật dậy, chạy qua hỏi:
“Có sao không?”
Hehe, dính bẫy rồi nha! Ngân ngước lên, mắt long lanh, nhìn hắn, nói:
“Bị đau...đau chân, hức...”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 16: 16: Diễn Viên Nhí 2


“Có sao không?”
Hehe, mồi đã trúng câu! Ngân ngước lên, mắt long lanh, nhìn hắn, nói:
“Bị đau...đau chân, hức...”
“Được rồi, không cần đứng nữa.

Chú bế cháu vào phòng”
“Dạ”
Hắn dịu dàng ừm nhẹ một cái, bế cô vào phòng mà không hề có một chút hoài nghi nào.

Ôi trời, chú bế, chú bế cô thật luôn kìa.

Muốn lăn đùng ra đây xỉu vì hạnh phúc quá!
Chết tiệt, Kiệt xem thường con nhóc này rồi, nó dám qua mặt cả cậu.

Bực thật! Kiệt lườm Ngân một cái, có lẽ cũng cảm nhận được nên Ngân quay lại nhìn Kiệt với ánh mắt thách thức vô cùng.

Thậm chí cô còn lè lưỡi làm cậu phát bực.
Con nhóc kia thoát tội rồi, giờ còn mình cậu đứng đây, một mình, cô đơn, tẻ nhạt và buồn bã.

Thôi đi tự tử luôn cho xong!
Tác giả hiện ra và nói: Thằng con ghẻ kia, tao không cho mày chết!
Kiệt cáu kỉnh, nói: Bà già, bà còn định hành tôi đến bao giờ nữa?
Tác giả hất tóc cùng với nụ cười nửa miệng (thật bá đạo và quý phái): Miễn là mày đau khổ!
Ôi không! Sao cả thế giới này đều chống lại mình, mình thật bất hạnh, huhu...!Nếu vậy, mình sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa...
[...]
Cạch
“Ủa, anh Quang.

Sao nay tự dưng về sớm thế?”
Nhìn thấy Quang về, Kiệt đang dở miếng cơm liền buông bát xuống, chạy ra đón anh.

Quang nhìn thấy mà rớt nước mắt, không ngờ rằng mình lại được thằng út yêu mến như vậy.

Kiệt vui vẻ nhận lấy mấy đồ từ trên tay Quang, nói:
“Nặng không anh? Đưa em cầm cho”
“Ừm, cảm ơn em”
Quang vừa đưa đồ cho Kiệt thì cậu lập tức đem cất vào phòng bếp rồi lại chạy vèo ra, hỏi anh một câu rất lạ:
“Anh ba thấy em hôm nay có ngoan không?”
Quang không lưỡng lự mà gật đầu luôn.

Phải nói là thằng út hôm nay ngoan một cách bất thường luôn ý! Chắc xíu nữa có bão quá, biết trước thì phải đi cất quần áo ngay thôi.

Quả nhiên, suy nghĩ của Quang không lệch đi đâu được, sau khi thấy Quang đồng tình với câu hỏi của mình.

Kiệt nở một nụ cười đến tận mang tai, vừa cười vừa nói:
“Hehe, vậy tí nữa anh ba phải bóp chân cho em đó nha!”
Bỗng chốc, Quang chợt câm nín.

Oắt con, dám sai bảo ông! Mày mơ mà ông bóp chân cho nha!
Anh hai bắt đứng suốt một tiếng mà chân như muốn gãy đi, bản thân tự bóp thì còn gì là thoải mái nữa? Nên Kiệt quyết định nhờ vả anh ba, nhà đông anh em có lợi như thế đấy!
Quang đá thẳng một cái vào đít cậu, nói:
“Nằm mơ!”
Hức, đến cả anh ba cũng đánh mình rồi.

Coi như không ai bóp chân cho mình nữa...!Thôi đành tự túc là hạnh phúc vậy!
[...]
"He, biết nhóc chịu khó học Tiếng Anh nên anh hai kêu anh mua thạch về cho nhóc ăn nè!"
Quang lấy từ trong túi ra một hộp thạch rồi vừa nói vừa đưa cho Ngân.

Oa, chú thật là hào phóng qua đi nha! Đang hè nóng nực như thế này, ăn thạch này vào sung sướng chết mất.
Ngân đặt hộp thạch xuống bàn, nhào vào lòng hắn, nịnh nọt:
"Chú vừa đẹp trai lại vừa có tiền.

Thích chú quá đi mất thôi!"

Thế mà chẳng biết có người nào nói anh hai keo kiệt, bủn xỉn cơ đấy! Kiệt thở dài rồi quay qua Quang, ánh mắt long lanh, nhìn chằm chằm vào anh, nói:
"Còn em?"
Trong ánh mắt của Kiệt toả ra bao nhiêu là tia hi vọng làm cho Quang có chút loá mắt, anh đáp lạnh lùng:
"Dạy có tốt không mà đòi?"
Ách...thật ra thì dạy không được tốt cho lắm! Cũng vì vậy mà anh hai bắt đứng úp mặt vào tường kia kìa! Cậu đỏ bừng mặt, lắp bắp nói:
"A, haha...! Tất nhiên...rồi"
Nhìn phát biết ngay nói phét.

Thật ra Quang biết thừa rồi, anh hai có gọi điện kể cho anh mà.

Giờ nhớ lại giọng nói qua điện thoại lúc ấy của anh hai có chút buồn cười.

Cũng tại một phần vì anh hai còn quá non nên mới bị vậy.
À xíu nữa thì quên mất, nhớ lại hôm đấy anh hai còn nghi ngờ khả năng Tiếng Anh của bản thân nên hỏi Quang rằng:
"Này, hay là khả năng Tiếng Anh của anh giảm rồi nhỉ? Hay là bây giờ sách nâng cấp hơn? Thành ra i love you chỉ là một câu chào hỏi?".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 17: 17: Sau Này Lớn Lên Cháu Sẽ Tán Trai!


"Này, hay là khả năng Tiếng Anh của anh giảm rồi nhỉ? Hay là bây giờ sách nâng cấp hơn? Thành ra i love you chỉ là một câu chào hỏi?"
Ôi, ông anh tôi thật khờ khạo làm sao! Thấy Kiệt đang có vẻ rầu rĩ, Quang vỗ vai rồi đưa cho cậu gói kẹo bông.

Kiệt tất nhiên mừng rơi nước mắt luôn ấy chứ, cấp ba rồi mà vẫn thích ăn kẹo, đặc biệt là kẹo bông.
Thằng này mai sau gái mà dụ bằng kẹo bông chắc chắn nó theo ngay, đáng yêu quá mà!
Ngân vỗ Kiệt bóc ngay và luôn hộp thạch ra để cô chiến.

Khi hộp thạch được mở, Ngân đã vồ lấy nhưng bị Kiệt ngay lại, cậu chỉ về phía hắn, ý nói mời người lớn đã rồi mới được ăn.
Miếng ăn sắp đến mồm rồi nên cô cũng không muốn gây sự với ai, Ngân ngoan ngoãn hợp tác rồi hỏi hắn và Quang:
"Chú và anh có ăn không ạ?"
Cả hai đều lắc đầu vì đơn giản chẳng ai hứng thú với đồ ngọt.
Ngân và Kiệt chỉ đợi được đáp lại rồi liền chiến luôn đống đồ ngọt.

A, đồ ngọt là thiên đường cuộc sống!
[...]
"A, còn đúng một miếng thạch.

Ai ăn, ai đừng hả anh?"

Ngân chu mỏ, chán nản nhìn miếng thạch duy nhất còn trong hộp.

Cái hộp thạch đáng ghét, để thì phải để đều chứ cứ để lẻ là sao?
Ăn cả hộp thạch vậy mà vẫn thèm, cơ hội ăn đồ ngọt chỉ có ít, giờ mà nhường thì hối tiếc cả đời mất thôi.

Không được, vì miếng ăn đằng vứt liêm sỉ!
Ngân chọt chọt vào bụng của Kiệt, a, giờ sờ mới biết thể hình của anh Kiệt cũng không thể xem thường nha! Lắc nhẹ đầu để xua tan suy nghĩ không phù hợp với độ tuổi, Ngân ngước lên, chu mỏ, giọng ngọt:
"Anh Kiệt..."
Có vẻ như Kiệt cùng chung suy nghĩ với Ngân đó là vì miếng ăn đằng vứt liêm sỉ, cậu cũng cúi xuống, giọng ngọt:
"Bé Ngân..."
Về phía Quang và hắn ngồi bên cạnh cảm thấy nổi hết cả da gà.

Thật kinh khủng! Hai đứa này mà thành vợ thành chồng chắc có ngày dẫn nhau ra toà ly hôn vì cây kẹo m*t mất.
Khi Ngân và Kiệt cùng biết được rằng miếng thạch sẽ không đến với mình dễ dàng như vậy nên đã quyết định oẳn tù tì.
Nhưng...
Thế quái nào oẳn tù ti nãy giờ hơn 20 lần rồi mà cứ hoà hoài vậy trời? Phận đời đang đùa giỡn chúng con sao?
Giờ làm sao? Thôi thì...
"Của em!"
"Không, của anh!"

...
“Ợ!”
Ngân tiếc nuối nhìn miếng cuối cùng trong hộp thạch rơi vào tay kẻ xấu (ở đây kẻ xấu là Kiệt).

Chậc, ỷ mình to xác nên dành được miếng thạch của người khác, bực! Ngân giơ tay đấm thùm thụp vào Kiệt, nói:
“Anh Kiệt xấu xa!”
Hehe, cái cảm giác thắng nó cứ lâng lâng trong lòng, thích quá trời! Nhóc con này, cuối cùng đã bại dưới tay cậu.
Mặc kệ hai đứa nhỏ chí chóe, hắn và Quang vẫn đang nói thì thầm gì đó với nhau:
“Mấy nay đi đâu thế? Tán gái hả?”
Hắn hỏi.

Quang có vẻ ngập ngừng nên không đáp.
Vô tình thế nào câu hỏi đấy lọt đúng tai cô làm cô thôi không tranh cãi với Kiệt nữa mà quay ra hóng hớt chuyện bên cạnh.

Chú và anh Quang nói chuyện gì có vẻ thú vị thế nhỉ? Mà tán gái là gì? Ngân kéo tay hắn, hỏi:
“Chú ơi, tán gái là gì thế ạ?”
Hắn, Kiệt và Quang nhìn nhau không biết trả lời ra sao.

Ba người đã quên mất sự tồn tại của nhóc con này trong nhà luôn rồi.

Giờ thải thích kiểu gì? Tán gái cũng đâu phải việc gì hay ho kia chứ? Nhưng nếu trả lời bừa là nói dối, sẽ làm hỏng tâm hồn trẻ thơ, không được! Hắn cố nghĩ ra những từ nghĩ hồn nhiên, trong sáng nhất nói:
“Là hành động làm cô gái đó mê mẩn mình á”
Ồ, thì ra tán gái là như vậy! Vậy thì tán trai là...!Hehe, có trò vui rồi đây! Ngân nhìn hắn, tươi cười nói:
“Sau này lớn lên, cháu sẽ tán trai!”.
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 18: 18: Dấu Hickey 1


“Sau này lớn lên, cháu sẽ tán trai!”
Hắn, Kiệt và Quang câm nín luôn, hình như nhóc con này bị dạy hư rồi! Mới bé tí tuổi nghĩ ngợi cái bậy bạ gì vậy? Kiệt vội vàng xua đi suy nghĩ của Ngân, nói:
“Thôi thôi em ơi! Không ai mê mẩn em đâu!”
Hừ, mồm miệng độc ác! Cô lườm xéo cậu rồi giơ chân dẫm vào chân Kiệt.
Shit! Đau quá! Nhìn mảnh khảnh như vậy mà ra lực thì quá là khủng khiếp.

Ai da, trong nhà toàn hổ báo, mỗi cậu là mèo con ngoan ngoãn thôi.
Hắn nhìn lên xem đồng hồ, cũng không còn sớm nữa, nhà có con nít thì nên đi ngủ sớm, hắn liền giục Ngân và Kiệt đánh răng ngồi đi ngủ.
[...]
11 giờ rưỡi đêm
A, đau! Đau quá! Ngân nhíu mày khó chịu, sao nó lại đến vào ngay lúc đêm khuya như thế này cơ chứ? Đang ngủ ngon mà trời, nó buốt buốt xong rồi lại tê tê, hức.
Hay tại dạo này cô ăn nhiều kẹo quá? Đâu có nhỉ, một ngày ăn có 10 cái thôi mà! Đâu có thấm vào đâu mà lo! Nhưng mà răng nó...cứ buốt ý.
Ngân ngồi dậy, trạng thái ngáy ngủ vô cùng.

Giờ này chắc mọi người cũng ngủ hết rồi, cô còn nghe rõ tiếng ngáy của anh Kiệt nữa là.

Ngân đá bay ngay cái suy nghĩ đi gọi mọi người, nằm xuống đắp chăn đi ngủ với suy nghĩ đơn giản: xíu nữa sẽ hết đau.
Vài phút sau
Á, đau đau! Má ơi, sao không những giảm đi mà còn đau thêm là sao? Hức, đau quá ngủ không được...
Thôi, đành qua gọi chú vậy.

Cô đi xuống khỏi giường, cầm lấy cái đèn pin để trên tủ đi tới phòng hắn.

Tự dưng đến rồi lại ngập ngừng không dám vào...
Có phần ngại...
Nửa đêm nửa hôm như này...
“Hức, đau quá!”
Ngân ôm một bên má, khóc nức nở.

Biết thế đã không ăn kẹo, biết thế trước khi đi ngủ đánh răng kĩ...
Ngân cứ đứng trước cửa phòng hắn, khóc thút thít, cô cũng chẳng dám vào.
Cạch
Cánh cửa phòng mở ra, đằng sau là một người thanh niên cao lớn, bóng của người thanh niên đó nuốt trọn cả cô.

Ngân lại bật khóc khi nhìn thấy người thanh niên đó, chú...
Hắn ngồi xuống, lo lắng hỏi:
“Sao đấy?”
Ngân ôm cổ hắn, nói lí nhí:
“Đau...đau răng...”
Hắn vô lưng cô an ủi rồi bế cô đi vào phòng, đằng nào nửa đêm nửa hôm ngồi ngoài này cũng đâu có tiện.

Từ lúc vào phòng, Ngân cứ ôm chặt và rúc vào hõm cổ hắn không rời, thành ra hắn cứ phải bế cô trong khi tay đã mỏi nhừ.

Kể cả khi được hắn bế như vậy, Ngân vẫn cứ khóc thút thít và chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Tại nó đau, đau muốn chết!
Nhóc này cứ khóc hoài vậy thì làm sao hắn ngủ được kia chứ? Mà giờ này cũng làm gì còn phóng khám nha khoa nào mở, phải chịu khó đợi đến sáng mai rồi mới đi khám được.

Nhưng nhóc này cũng còn bé, đau răng thì đến cả người lớn còn không chịu được cơ chứ nói gì đứa con nít?
Ngân vẫn cứ khóc hoài làm hắn càng sốt ruột.

Ăn nhiều kẹo nên sâu răng chứ gì, hắn biết thừa, ngày xưa thằng Kiệt bị vậy suốt nhưng cứ toàn giấu hắn, mãi về sau hắn mới biết và lập tức cấm Kiệt ăn kẹo luôn.
Cô túm chặt lấy sau áo của hắn, kêu đau.
Hắn thì khổ sở đi đi lại, xoa lưng an ủi.

Sực nhớ có chuyện phải hỏi, hắn liền nói:
“Tuần này ăn bao nhiêu kẹo rồi?”
Ách, ăn có xíu à...!tuần này thì...ờm...!Sau khi nhớ ra được số lượng kẹo đã ăn, Ngân ngại ngùng nói lí nhí:
“Cháu và anh Kiệt cùng nhau ăn hết có 2 gói thôi!”
Cái beep gì vậy? 2 gói á? Sức ăn gì đâu mà trâu bò thế? Hắn có khi cả tháng còn chẳng ăn lấy 1 nửa cục kẹo nữa là.

Hắn nghiêm giọng nói:
“Giờ chú cấm ăn kẹo!”
Không, không được! Hiếm lắm mới được dịp chú mua kẹo mà...!Dù đau răng nhưng vẫn phải nghĩ cách để kẹo không rời xa mình.

Ngân giãy giụa trên vòng tay của hắn ý phản đối ý kiến câm kẹo.
Hắn không giữ được thăng bằng nên ngã bệt xuống đất.

Dập mông! Nhóc con này quả nhiên độc ác!
Làm hắn ngã chưa làm thoải mái tâm trạng của cô cho lắm, Ngân tiếp tục nhe răng, cắn mạnh vào cổ hắn.

Cho chú chết này!
Nhóc con này mà điên lên thì ai mà ngăn nổi? Chẳng cái dại nào bằng cái dại này! Hắn vuốt mái tóc đen dài óng mượt của cô, giọng dỗ dành:
"Đừng cắn nữa! Răng đang đau mà cắn kẻo gãy luôn đấy! Chú biết chú sai rồi, chú không cấm kẹo nữa, tha chú đi thôi!".
 
Chú Xấu Xa Biết Thả Thính
Chương 19: 19: Dấu Hickey 2


Làm hắn ngã chưa làm thoải mái tâm trạng của cô cho lắm, Ngân tiếp tục nhe răng, cắn mạnh vào cổ hắn.

Cho chú chết này!
Nhóc con này mà điên lên thì ai mà ngăn nổi? Chẳng cái dại nào bằng cái dại này! Hắn vuốt mái tóc đen dài óng mượt của cô, giọng dỗ dành:
"Đừng cắn nữa! Răng đang đau mà cắn kẻo gãy luôn đấy! Chú biết chú sai rồi, chú không cấm kẹo nữa, tha chú đi thôi!"
Ừm, cũng coi như có một chút "chân thành" nên Ngân nhả ra thôi không cắn nữa.

Cũng định tâm sự với chú thêm tí nữa nhưng cơn buồn ngủ tự dưng ập tới khiến Ngân ngủ quên luôn trên người hắn.
Không thấy tiếng nói nên hắn đoán cô đã chìm vào giấc ngủ, đúng là con nít, vừa mới cắn người khác còn chưa xin lỗi đã lăn đùng ra ngủ rồi!
Hắn xoay người, đặt cô lên giường, đắp chân rồi tắt đèn đi ngủ.
[...]
Sáng hôm sau
"Á, con ma..."
Kiệt vừa thức dậy bước ra khỏi phòng đã đụng phải hắn, cậu ngước lên định nói gì đó liền giật bắn mình hét lớn, vì còn buồn ngủ nên cậu cũng chẳng biết mình đã đụng trúng phải ai nữa.

Hai tiếng "con ma" của Kiệt ngân dài và to hơn so với âm lượng bình thường khiến Quang trong phòng cũng phải chạy ra giải cứu thằng em mình.
Quang có vẻ tỉnh táo hơn Kiệt, thay vì hét lớn rằng có ma thì anh hét ầm lên:
"Anh hai biến thành zombie rồi..."
Hai anh em nhà này giống nhau cả thôi!
Chậc, hắn cũng đâu có muốn trong cái hình dạng như người chết này đâu, đêm qua cứ tưởng nhóc con kia ngủ là xong xuôi hết rồi.

Ai ngờ đang thiu thiu chân nhóc đạp lung tung đi đâu không đạp, lại đạp trúng mồm hắn làm hắn phải chỉnh lại tư thế nằm cho nhóc và đi rửa mồm...
Nếu chỉ có vậy thì làm sao bây giờ hắn lại như này, cứ 5 phút trôi qua, hắn còn phải nằm dậy chỉnh lại nhóc, đắp chăn cho nhóc nữa.

Thành ra bay luôn giấc ngủ của bản thân...
Hắn mệt mỏi nhích từng bước đến nhà vệ sinh, a, thật muốn chết đi cho rồi! Từ nay không bao giờ cho nhóc vào ngủ cùng nữa...
Một lúc sau thì Ngân cũng từ phòng ngủ của hắn đi ra trong sự ngạc nhiên của Quang và Kiệt.

Tối qua nhóc con này ngủ trong phòng anh hai? Nam nữ ở phòng riêng vào buổi tối.

Anh hai...mất rồi...?
Hừ, cái răng chết tiệt! Đau gì mà đau lắm thế? Đau cả tối qua chưa đủ hay sao? Giờ vẫn đau, Ngân kêu lên:
"Đau..."
Đau...? Đau gì cơ? Quang và Kiệt đỏ bừng mặt nhìn, hình như hai người đang cùng chung có một suy nghĩ nhưng suy nghĩ này không được tự nhiên cho lắm.
"Sao hai đứa đứng đấy nhìn nhau thế?"
Ách...anh hai.

Quang và Kiệt giật bắn mình khi nghe giọng nói của hắn từ phía sau, hai người lập tức quay lại và phát hiện...vết cắn ở cổ...
Nhóc con thì kêu "đau", anh hai thì có vết cắn ở cổ...!Tối qua, hai người đã...!A ha, Quang và Kiệt hiểu ra rồi đấy! Chắc tối qua phải mạnh mẽ lắm nhỉ? Anh hai mà lị!
Quang và Kiệt nhìn nhau cười hì hì rồi tiến lại khoác vai hắn, nói:
"Anh hai vậy là không được đâu nha!"
Hả? Không được cái gì cơ? Hai đứa này nói cái gì thế, hắn không hiểu.
Ừm, nghĩ lại thì con nhóc này cũng chưa đến tuổi thanh niên nhỉ? Anh hai làm vậy có phải đi tù không ta? Không sao, vì tình yêu bỏ qua hết!
Hắn ngơ nhác hỏi lại:
"Không được cái gì?"
Ai da, anh hai cứ thích làm người ngu ngơ là sao? Đừng tưởng tụi em không biết, thật ra tụi em biết thừa nha! Quang và Kiệt vẫn tiếp tục cười, nói:
"Nhóc còn bé mà anh hai vẫn không tha, ghê thật cơ đấy!".
 
Back
Top Bottom