[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 20 - Khăn Cưới Đỏ
Chương 20 - Khăn Cưới Đỏ
Trăng treo đỉnh trời, xanh lợt, chiếu ánh sáng băng giá lên căn phòng nhỏ.
Chuông gió ngoài hiên kêu lanh lảnh – từng nhịp dài miên man như tiếng gọi hồn.
Căn phòng lạnh hơn bất cứ lúc nào.
Tả Hàng không biết mình đã nằm bất động bao lâu.
Chỉ thấy gió lùa qua khe cửa, len vào tận da thịt, khiến từng khớp xương buốt nhói.
Hắn vẫn ngồi đó – bóng người cao gầy khoác áo cưới đỏ mục nát, bất động như tàn ảnh.
Nhưng ánh mắt thì không rời khỏi cậu, sâu hun hút, như muốn khắc hình cậu vào đáy linh hồn.
Khi tiếng chuông gió ngân lên lần thứ ba, hắn khẽ cúi đầu.
Một lát sau, bàn tay lạnh ấy nhẹ đặt lên xương quai xanh cậu.
Tả Hàng run lên, không hẳn vì sợ, mà vì biết – khoảnh khắc này là điểm kết thúc.
“…A Hàng…”
Giọng hắn trầm đục, đứt quãng:
“…Ta không còn thời gian…”
“…Nếu ngươi không tự nguyện…”
“…Ta… phải ép ngươi…”
Cậu khẽ hé mắt, nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen nhạt.
“…Ngươi nói… sẽ không cưỡng ép…”
Hắn run bờ vai, giọng khàn đặc như mảnh tro cuối cùng:
“…Ta đã… giữ lời… suốt sáu đêm…”
“…Nhưng đêm thứ bảy… nếu nghi lễ không hoàn tất… ta sẽ tan…”
“…Ta… không muốn biến mất…”
Mái tóc dài của hắn rũ xuống, lạnh buốt quét ngang gò má cậu.
Hắn cúi thấp hơn, hơi thở đứt quãng phả lên môi cậu – mùi tro tàn, ẩm lạnh, tuyệt vọng.
“…Tha thứ cho ta…”
Giọng hắn lạc đi:
“…Nếu ngươi không thể yêu ta…”
“…Hãy để ta… giữ ngươi lại… như lời hứa cuối cùng…”
Một bàn tay lạnh lẽo luồn ra sau gáy, đỡ cậu ngồi dậy.
Tả Hàng không còn sức chống cự.
Cơn choáng và tê buốt trộn lẫn, khiến cậu gần như không cảm giác được tứ chi mình.
Cậu chỉ còn nghe trái tim đập chậm – từng nhịp như sắp tắt.
Hắn bế cậu lên, nhẹ như ôm một món đồ dễ vỡ.
Áo cưới đỏ phủ bụi quệt qua tay cậu, để lại mùi ngai ngái của tro lâu năm.
Hắn đặt cậu ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ trước bàn thờ nhỏ.
Ánh nến leo lét, hắt bóng hắn dài đằng sau – như bóng ma từ trăm năm không tan.
“…A Hàng…”
“…Đêm nay… ta xin ngươi…”
Giọng hắn vỡ ra, khe khẽ, đau đớn:
“…Cho dù ngươi hận ta…”
“…Cho dù ngươi chỉ thương hại…”
“…Xin ngươi…
đội khăn cưới này…”
Tả Hàng run lên.
Trước mặt, hắn chậm rãi nâng lên một tấm khăn cưới đỏ – vải cũ sờn, mép đã mục, nhưng vẫn nhuộm màu đỏ u ám.
Một vệt đen bầm loang ra từ giữa khăn – dấu máu của những kẻ đã đội nó trước đây.
Cổ họng cậu tắc nghẹn.
“…Nếu ta đội nó… linh hồn ta sẽ thuộc về ngươi?”
Hắn cúi đầu.
“…Phải…”
“…Sợi chỉ máu sẽ khép lại… ta sẽ không cần tân lang mới…”
“…Ngươi… sẽ ngủ cùng ta… mãi mãi…”
Giọng hắn nghẹn lại:
“…Xin ngươi…”
“…Đừng buộc ta phải… tự tay trùm nó lên…”
Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy rõ – hắn không còn là oán linh khát máu.
Chỉ còn một bóng người đã chết, cố níu chút hơi ấm cuối cùng, sợ hãi cô độc hơn cả địa ngục.
Một lát, cậu khép mắt, hai hàng lệ tràn ra.
“…Ta… ta không biết… phải hận hay thương ngươi…”
Mái tóc lạnh của hắn khẽ chạm lên mu bàn tay cậu.
“…Ta… không cần ngươi yêu ta…”
“…Chỉ xin ngươi…
đừng rời ta…”
Cậu không trả lời.
Chỉ run run đưa tay ra.
Ngay khi cậu chạm mép khăn cưới, vết máu bùa ngải trên ngực nóng rực lên – như ai vừa rạch một nhát dao.
Cơn đau quặn thắt, khiến cậu suýt bật tiếng kêu.
Hắn vội quỳ xuống, siết chặt tay cậu.
“…A Hàng…”
“…Nếu ngươi không thể… ta sẽ làm thay…”
Một giọt nước đen rơi xuống tay cậu – lạnh buốt, nặng nề.
Cậu chậm rãi mở mắt.
“…Ngươi… làm đi…”
Hắn run lên, cúi thấp hơn, trán gần chạm mu bàn tay cậu.
“…Tha thứ…”
“…Cho ta…”
Gió rít mạnh qua khe cửa.
Ngọn nến lắc lư, hắt ánh sáng chập chờn lên vách.
Trong tiếng chuông gió rền rĩ, hắn chậm rãi nâng tấm khăn cưới đỏ lên.
Khoảnh khắc tấm vải sờn phủ qua đỉnh đầu cậu, cả thế gian như chìm vào câm lặng.
Không còn tiếng gió.
Không còn tiếng tim đập.
Chỉ còn mùi tro lâu năm, và một hơi thở khàn khàn, run rẩy ngay bên tai:
“…Phu nhân…”
“…Đừng sợ…”
Tả Hàng khẽ run bờ vai.
Bên dưới tấm khăn đỏ, mọi thứ đỏ rực mơ hồ.
Tim cậu đập loạn.
Cậu nghe rõ từng tiếng bước chân chậm rãi.
Hắn đang bước vòng quanh cậu – nghi lễ cưới ma bắt đầu.
Mỗi nhịp bước, không khí càng lạnh.
Bàn tay lạnh lẽo đặt lên đỉnh đầu, nhẹ vuốt xuống vai, như khẳng định quyền sở hữu.
“…Từ giờ… ngươi là phu nhân của ta…”
“…Cho đến khi tro tan… xương mục…”
Giọng hắn khản đặc, đứt quãng.
“…Không còn cô độc…”
“…Không còn chia lìa…”
Một giọt nước mắt nóng lặng lẽ lăn qua má Tả Hàng.
Cậu vừa sợ hãi… vừa thương hại…
Một phần trong cậu muốn giật tấm khăn ra, chạy trốn khỏi đêm hôn lễ này.
Nhưng bàn tay hắn siết vai cậu – không siết mạnh, mà run nhẹ như sắp buông rơi.
“…Đừng bỏ ta…”
“…Xin ngươi…”
Cậu khẽ bật ra một hơi thở nghẹn.
Không còn đủ can đảm đẩy hắn ra.
Trăng ngoài cửa sổ cao nhất bầu trời.
Nghi lễ đã bắt đầu.
Mọi đường lui… dần khép lại.