Cập nhật mới

Khác [Chu Tả] Huyết ước u mình [ZhuZuo]

[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 40 - Gãy Xiềng


Sáng hôm sau.

Không có nắng.

Chỉ là một vầng trời tro xám lặng im như thể cả trấn Tĩnh Lan đã rơi vào giữa lòng nấm mồ.

Tả Hàng đứng lặng rất lâu trước gương.

Trên cổ cậu, vòng xiềng âm dương đã hiện rõ thành từng mắt khóa sắc cạnh.

Chúng như bám sâu vào da thịt, lặng lẽ siết lấy từng hơi thở cuối cùng.

Cậu biết.

Đây không còn là chuyện của riêng cậu và Chu Chí Hâm nữa.

Nếu cậu chết, nghi lễ cưới sẽ hoàn tất –

Lệ ngải từ máu cậu sẽ hồi sinh Chu Chí Hâm thành oán thần.

Nếu cậu sống mãi trong tình trạng này –

Thì sẽ chết từ từ, bị hút máu đến khi linh hồn tan biến.

Cậu… không còn lựa chọn.

Nhưng cậu có thể chọn kết thúc.

“Nếu phải tan xác…”

“…Thì cũng do chính tay ta quyết.”

Cậu cầm tập hồ sơ đã chép tay suốt mấy đêm qua.

Bản đồ Chu phủ cũ.

Vị trí bùa yểm.

Và một đoạn văn cổ viết tay – được tìm thấy trong kẽ đá miếu Ngải Tế:

“Nếu máu ngải cưới khởi từ người oan, thì chính người mang máu ấy có thể giải.

Nhưng phải chấp nhận mất ba thứ: thân – hồn – duyên.”

Thân, cậu có thể đánh đổi.

Hồn, nếu cần, cậu cũng không giữ.

Chỉ duyên — là thứ đau nhất.

Chu Chí Hâm không có mặt sáng nay.

Không hiện ra, không gọi “A Hàng” như mọi lần.

Chỉ để lại một sợi tóc trên bàn – dài, đen, buộc bằng lụa đỏ.

“Ta sẽ không ngăn ngươi.Nếu ngươi muốn chọn cách khác.Nhưng nếu linh hồn ngươi tan…”

“Hãy để một phần rơi lại trong ta.”

Chữ viết xiêu vẹo, từng nét run, như tay đã không còn quen viết – hay tim đã không còn can đảm.

Cậu giấu tờ giấy đi, gập lại, nhét trong áo.

Bước chân cậu vững chãi rời khỏi nhà hoang

Hướng về Chu phủ cũ

Nơi này từng là trang viên nguy nga nhất trấn Tĩnh Lan.

Bây giờ chỉ còn nền gạch vỡ, cột gỗ sụp và rêu xanh dày đặc.

Cậu lần theo bản đồ, rẽ vào hành lang phía Tây – nơi từng là phòng cưới thất lạc.

Mùi hương ngải nồng lên mỗi bước chân, như thứ mùi thịt cháy lẫn với hoa khô.

Tường phòng loang vết máu cũ.

Và giữa trung tâm – một vòng trận ngải khắc chìm dưới nền đất:

Hình tròn ghép từ 12 đoạn xương người, chồng lên nhau thành chữ “Hôn”.

Ở giữa là chiếc khăn cưới đỏ sẫm, trải thẳng như chưa từng bị xé.

Chính là khăn cậu đội trong giấc mơ.

Tim đập thình thịch.

Tả Hàng quỳ xuống, rút dao nhỏ từ túi áo.

Đầu dao đã được bọc bằng tấm lụa ngải kháng tà – chính thầy pháp già trước khi chết để lại.

Cậu thở sâu.

Tay siết chuôi dao đến bật máu.

“Trận này khởi từ huyết…thì phải dùng huyết xé nó.”

Cậu rạch một đường sâu vào ngực trái – máu trào ra, nóng hổi, đỏ sẫm như bị đun sôi.

Lập tức, nền đất dưới cậu rung lên, ánh ngải đỏ hiện thành chữ.

Mỗi giọt máu chạm vào vòng “Hôn”, lửa bốc cháy, thiêu từng đoạn xương trắng.

Gió lồng lộng.

Trận pháp rú lên như dãy lụa sống.

Máu trong người cậu tuôn không ngừng, như đang bị hút ngược về lớp đất phía dưới.

Mắt mờ đi.

Tay run bắn.

Nhưng cậu không dừng.

“Tả Hàng!”

Giọng hắn vang lên – rõ như sấm.

Một cơn gió lớn giật tung cửa phòng.

Chu Chí Hâm hiện ra – thân áo cưới đỏ loang lổ, tóc bết, gương mặt trắng bệch hoảng loạn.

“Ngươi điên rồi!”

Hắn lao đến giữ tay cậu, nhưng ngọn lửa ngải phản ngược, đẩy hắn bật ra giữa phòng.

“Buông!”

Cậu gào lên, máu tràn cả khóe môi.

“Nếu ta không làm…Ngươi sẽ mãi là oán linh!”

“Ngươi nghĩ ta sợ sao?!”

Hắn siết vai cậu, run rẩy.

“Ta đã chết một lần!Nhưng ta không muốn…

Ngươi tan thành tro bụi trước mắt ta!”

Cậu mỉm cười – yếu ớt.

Đôi mắt không còn oán, không còn sợ.

Chỉ là một người – muốn giải thoát cho cả hai.

“Chúng ta không thể ở lại…

Nhưng cũng không thể kéo nhau xuống mãi.”

Bàn tay cậu cắm dao sâu thêm vào ngực.

Một tiếng “đoàng” vang lên như sấm:

Vòng xiềng trên cổ vỡ tung, từng mắt khóa nổ toé lửa.

Chu Chí Hâm gào lên:

“A Hàng!!”

Lửa ngải bốc lên dữ dội.

Trận pháp rạn nứt, nổ tung như cả nền đất bị xé toạc.

Khăn cưới cháy rụi – máu cậu thấm trọn vào đất.

Trong khoảnh khắc cuối cùng,

cậu thấy hắn ôm lấy mình,

khóc không ra tiếng.

“…Nếu có kiếp sau…”

“…Đừng sinh vào gia tộc nào cả…”

“…Chúng ta chỉ cần là… người.”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 41 - Người Luyện Ngải Trăm Năm


Trấn Tĩnh Lan vẫn không có nắng.

Từng mảng sương sẫm màu như tro bụi bám đặc trên mái ngói cũ kỹ, khiến không gian trông như một bức tranh đã ố vàng lâu năm.

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi nghi lễ trong Chu phủ bị phá.

Tả Hàng may mắn còn sống – nhưng máu trong người cậu không còn bình thường.

Vết xiềng trên cổ đã vỡ, nhưng vẫn để lại một vòng sẹo đen chìm dưới lớp da, không mờ.

Chu Chí Hâm… biến mất đêm đó.

Không để lại gì ngoài một mảng tro đen và dấu tay in trên chiếu, giống như vết người từng ôm chặt lấy ai đó lần cuối cùng.

Tả Hàng được đưa về phòng nghỉ của tổ điều tra, nhưng cậu không dừng lại.

Trong những mảnh ký ức rời rạc sót lại, có một câu nói cậu nhớ rất rõ — của thầy pháp già năm đó:

“Bùa cưới này không do một người làm, mà là cả ba gia tộc.

Nhưng người dẫn đầu… là kẻ từng luyện ngải suốt trăm năm, chưa từng chết.”

Ba hôm sau, cậu truy lục lại hồ sơ cũ, các bản chép tay bị niêm phong suốt gần thế kỷ.

Ở cuối một bản ghi chép máu mực lẫn lộn, có một cái tên được viết mờ:

“Lạc Tà.”

Bên dưới là một ký hiệu chữ cổ, nghĩa là “Kẻ giấu hồn”.

Không có thông tin gì thêm.

Chỉ một dòng duy nhất khiến sống lưng cậu lạnh buốt:

“Năm đó, cả trấn đinh chém, thiêu sống Lạc Tà.

Nhưng không có xác.”

“Có người thấy ông ta… mọc lại răng vào ngày thứ ba mươi chín.”

Tả Hàng đốt hết bản sao hồ sơ cũ.

Chỉ mang theo vài manh mối: một mảnh bản đồ khu vực núi Mạn Sơn – nơi tương truyền từng có hang ngải thất truyền, nơi mà Lạc Tà từng lẩn trốn.

Chiều hôm đó, cậu rời khỏi Tĩnh Lan, đi theo hướng bắc về phía rừng rậm Mạn Sơn.

Không xe.

Không người đi cùng.

Chỉ có một chiếc đèn dầu, tập hồ sơ và lòng quyết tâm mỏi mòn.

Mưa lạnh, đất nhão.

Trên đường rừng, dấu chân cậu lún sâu vào bùn, máu rỉ ra từ vết dao cũ trên ngực chưa lành.

Gió lùa qua cành lá, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười khẽ — không biết là từ rừng hay từ ký ức.

Đêm đến, cậu dựng tạm một lều vải cạnh một gốc cây cổ thụ.

Nhưng đến nửa khuya, đèn dầu phụt tắt.

Ngay lúc ấy —

Một tiếng gõ "cốc, cốc" vang lên từ rìa lều.

Chậm rãi.

Rất khẽ.

Tả Hàng siết chặt dao găm, cất giọng lạnh:

“Ai?”

Không ai trả lời.

Chỉ có một mảnh giấy nhỏ luồn dưới mép lều:

Trắng bệch, không chữ.

Nhưng khi cậu đưa ra ánh sáng từ bật lửa, chữ bắt đầu hiện lên màu máu:

“Ngươi tìm ta, thì đừng mang theo sợ hãi.

Bằng không, sẽ chết trước khi gặp mặt.”

Cậu ngẩng đầu.

Phía rừng sâu, có một chấm đỏ rất nhỏ đang lấp ló giữa lùm cây – như ánh đèn lồng xa xôi dẫn lối.

Tả Hàng nhét giấy vào túi, đứng dậy.

Cổ vẫn còn đau, nhưng bước chân cậu không do dự.

Sau gần nửa canh giờ băng rừng, cậu dừng lại trước một tảng đá lớn phủ đầy rêu.

Sau lưng đá là một khe hở nhỏ vừa đủ một người chui qua – trông như chẳng dẫn đến đâu.

Nhưng mùi ngải nồng nặc bốc ra từ trong khe đá, khiến Tả Hàng suýt nôn.

Cậu châm đèn, cúi người bước vào.

Bên trong là một hang động ẩm thấp, sâu hun hút như xuyên xuống lòng đất.

Vách đá khắc những hình thù kỳ dị: mặt người, mắt ngược, linh hồn bị cột chặt bằng tóc và máu.

Tại tâm động, một người đang ngồi.

Tóc bạc xoã dài.

Mắt nhắm.

Tay khô quắt, móng tay dài như móc câu.

Nhưng lạ nhất là — trên người ông ta không hề có nhịp thở.

Chỉ như một cái xác đang chờ đúng lúc mở mắt.

“Lạc Tà?”

Tả Hàng khẽ hỏi, giọng không run, nhưng căng như dây đàn.

Người kia không động đậy.

“Ngươi chính là người lập trận ngải lệ cưới trăm năm trước, phải không?”

Không trả lời.

Nhưng sau một khắc, đèn trong tay cậu vụt tắt.

Bóng tối đổ ập.

Giọng nói vang lên từ bốn phía — như ai đó rỉ bên tai, vừa cười vừa thì thầm:

“Thằng bé ngốc.”

“Ngươi nghĩ… phá được xiềng là thoát sao?”

“Chu Chí Hâm… chỉ là cánh cửa đầu tiên.”

“Phía sau hắn, còn bao nhiêu lệ hồn đang chờ ăn ký ức của ngươi…”

Cậu siết chặt dao, gằn giọng:

“Ngươi không phải người.”

Một tràng cười khô khốc bật lên.

Bóng tối rút lại một chút, để lộ khuôn mặt Lạc Tà – xương sọ lộ gần nửa, một bên mắt là hốc rỗng, bên còn lại sáng đỏ như tàn nhang.

“Đúng.”

“Ta không phải người nữa từ lúc Chu Chí Hâm bị tế bằng máu của người yêu hắn.”

Tả Hàng khựng lại.

“Máu đó… là của ta.”

Lạc Tà mỉm cười:

“Là của kiếp trước ngươi.”

Cậu lùi nửa bước.

Mọi thứ bắt đầu xoáy lại — nghi lễ, Chu Chí Hâm, ký ức, xiềng xích…

Tất cả chỉ là mồi nhử.

“Ngươi muốn gì?”

Cậu thì thầm, tay đặt gần tim.

Lạc Tà mở bàn tay khô héo:

“Máu của ngươi đã giải được xiềng.”

“Ta cần nó để mở trận ngải lớn hơn.”

“Còn ngươi… muốn gì?”

Tả Hàng không chần chừ:

“Muốn ngươi chết thật.”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 42 - Sự thật bị lãng quên


Gió lùa qua cánh cửa gỗ mục, mang theo mùi tanh của đất và máu cũ.

Trong gian nhà đá âm u, cây đèn dầu leo lét đặt giữa nền, ánh sáng vặn vẹo chiếu lên gương mặt như da giấy của pháp sư già.

Tóc ông dài chấm đất, trắng ngả vàng, từng sợi như rễ cây khô héo.

Ánh mắt ông đục ngầu, nhưng lại đâm xuyên tim Tả Hàng như mũi châm từ nghìn năm trước.

“Cậu là người nhà họ Tả… lại còn mang theo khí tức oán nghiệp của Chu Chí Hâm.”

Giọng ông khàn đục như than cháy cạn.

“Thật thú vị.”

Tả Hàng ngồi xổm trước ông, đầu gối run run.

Cậu cảm giác như chính mình bị lột khỏi thế giới hiện thực.

Không khí quá đặc, từng tiếng gõ vào thái dương cậu.

“Ngài biết gì về trận ngải kia?”

Cậu hỏi, tiếng nói bật ra khản đặc.

Pháp sư không trả lời ngay.

Ông lôi từ dưới sàn lên một cuốn sách rách nát, giấy vàng như xương khô, rìa cháy xém.

Ông lật từng trang như vuốt nhẹ qua kỷ niệm máu me mà ông giữ kín cả đời.

“Trận ngải đó,”

ông bắt đầu,

“là loại cổ thuật bị cấm đã lâu.

Tên đầy đủ là Ngải Kết Huyết Hồn – dùng để phong ấn linh hồn một người mãi mãi trong trạng thái không sống, không chết.

Để thực hiện, phải có ba dòng máu lớn cùng dâng hiến: Chu, Lý… và Tả.”

Tả Hàng nghe đến đó, tim như ngừng đập.

“Vậy… gia tộc tôi… thực sự tham gia?”

Pháp sư nhếch miệng cười khan.

“Không chỉ tham gia.

Chính Tả Hoài An là người phê chuẩn ngải án đó.

Vì quyền lực, vì lợi ích với Chu gia và Lý gia.

Còn Chu Chí Hâm… hắn chỉ là con cờ bị hy sinh.”

“Không… nhưng hắn từng nói, hắn đã giết người.

Linh khí tà oán kia…”

“Là hậu quả, không phải nguyên nhân,”

pháp sư ngắt lời.

“Lúc bị dìm trong giếng, hắn đã cắn đầu ngón tay, viết máu lên thành đá, thề rằng: Nếu bị phản bội bởi người mình yêu, thì đời đời không siêu thoát.

“ Nếu bị hại oan, sẽ hóa thành hung ngải.

Trận ngải vốn yêu cầu oán khí, nhưng không ai ngờ được… hắn hóa thân thành oán linh thật sự.

“Trận ngải không áp chế được hắn – nó bị chính linh hồn hắn nuốt ngược.”

Tả Hàng cứng đờ.

“Ngươi đang nói…”

cậu nghẹn giọng,

“Chu Chí Hâm bị hại oan?

Còn tà khí của hắn là do trận ngải phản ngược?”

“Đúng.”

Giọng pháp sư trầm xuống.

“Lời nguyền không thuộc về hắn.

Nó thuộc về những kẻ dựng lên nghi lễ ấy.”

Bên ngoài căn nhà, gió bắt đầu gào rú.

Làn sương dày như bông bốc lên từ lòng đất, che mờ ranh giới giữa thật và ảo.

Tả Hàng siết chặt tay.

Trong đầu cậu quay cuồng, từng mảnh ký ức kiếp trước chập chờn hiện về: tiếng kêu cứu bị bóp nghẹn, ánh mắt tuyệt vọng của Chu Chí Hâm qua khung cửa, đôi bàn tay lạnh buốt run rẩy trên tay cậu.

“Ta… ta thật sự…

đã quay lưng lại với hắn?”

“Không,”

pháp sư nói,

“ngươi đã đến.

“Ta còn nhớ rõ.”

“Đêm đó, có một người mặc y phục trắng, quỳ trước cửa Chu gia, máu loang khắp ống tay áo, gào khóc đến khản giọng.

Nhưng không ai mở cửa.”

Giọng Tả Hàng run rẩy:

“Người đó… là ta?”

“Là ngươi.”

Trong khoảng im lặng sau đó, không ai nói gì.

Chỉ có tiếng bút tre gõ nhẹ vào bìa sách da khô.

Pháp sư già thở dài, như chạm đến ranh giới giữa thù hận và giải thoát.

“Ngươi muốn cứu hắn?”

ông hỏi.

Tả Hàng gật đầu, nước mắt trào ra lúc nào không hay.

“Ta không muốn hắn mãi sống trong cơn ác mộng ấy.

Dù phải trả giá bằng thân xác này.”

Pháp sư nhắm mắt.

“Ngươi phải phá ngải kết bằng chính tâm niệm của mình.

Ngải chỉ tan khi linh hồn đối phương bằng lòng rời đi.

Nhưng nhớ lấy, nếu hắn từ chối… ngươi cũng không còn là ngươi nữa.”

“Ta biết.”

“Và nếu ngươi thành công… ký ức kiếp trước sẽ vĩnh viễn biến mất.

Không còn cậu, không còn hắn.”

Tả Hàng nhìn vào ánh đèn đang hấp hối giữa sàn.

Trong tim cậu, có thứ gì đó đã vỡ từ lâu rồi.

“Dù phải quên, chỉ cần… kiếp này, hắn được tự do.”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 43 - Ranh giới giữa yêu thương và chuộc tội


Tả Hàng bước ra khỏi căn nhà đá, gió đêm lùa qua lớp áo mỏng khiến cậu run lên từng đợt.

Lưng áo dính ướt mồ hôi, mà lòng bàn tay lại lạnh ngắt như băng.

Mỗi bước đi như dẫm trên dây phơi oán khí, cậu cảm thấy mình đang đi về phía vực sâu không đáy.

“Giải thoát cho hắn… hay kéo hắn trở lại?”

Một câu hỏi như lời nguyền, đập từng nhịp trong đầu.

Trong lòng cậu giờ là hai giọng nói đối chọi.

Một bên là tiếng gọi dịu dàng đầy ấm áp:

“Hắn không đáng phải chịu đựng như vậy, nếu có thể cứu, hãy cứu.”

Một bên là tiếng gào xiết chặt cổ họng:

“Cứu rồi thì sao?

Hắn sẽ lại chìm vào hận thù, sẽ kéo ngươi xuống theo.

Nếu yêu hắn, hãy để hắn được tan biến.”

Tả Hàng cúi đầu, cắn răng đi nhanh hơn.

Nhưng càng bước, lòng càng hỗn loạn.

Những ký ức như trăm bàn tay vươn ra từ quá khứ, kéo lấy cổ chân cậu.

Hắn từng nắm tay cậu, vào năm mười lăm tuổi, nói:

“Tả Hàng, kiếp sau tớ vẫn muốn ở bên cậu.”

Rồi hắn biến mất.

Cậu từng gào khóc gọi hắn.

Dáng cậu quỳ trước cổng nhà Chu gia, máu từ trán rơi xuống nền gạch, chỉ để nghe một tiếng “mở cửa”.

Nhưng người đó…

đã không còn cơ hội.

Giờ đây, hắn sống trong hình hài một con ngải oán, điên dại, khát máu, lệ khí bao quanh.

Đêm tối phủ đặc, bầu trời như rút hết sắc đen trong địa ngục trút xuống.

Tả Hàng về đến ngôi miếu hoang mà pháp sư dặn – nơi duy nhất có thể lập trận hoàn nguyên.

Bên trong miếu, cậu đặt bảy ngọn đèn hình hoa sen thành vòng tròn, chính giữa là mảnh huyết phù được pháp sư vẽ bằng máu của mình.

Cậu đứng đó rất lâu.

Nếu chọn giải thoát, tất cả sẽ kết thúc.

Chu Chí Hâm sẽ được siêu sinh, nhưng cũng sẽ quên hết – bao gồm cả cậu.

Nếu chọn cứu hắn trở về, hắn vẫn là một phần trong vòng xoáy oán hận này, không có gì đảm bảo sẽ không tái phát.

Và cậu… có thể sẽ chết lần nữa.

Cậu nhìn vào cây nến đang cháy giữa, ánh lửa phản chiếu đôi mắt đỏ hoe của mình.

“Chu Chí Hâm… anh từng bảo kiếp sau vẫn muốn bên tôi.”

“Tôi giờ lại không chắc…

điều đó có đúng không.”

Cậu ngồi xuống, tay nắm chặt huyết phù.

“Có lẽ tôi ích kỷ.

Tôi không muốn anh biến mất.

Nhưng nếu giữ anh lại… anh sẽ tiếp tục đau khổ.

Là yêu, hay là độc chiếm?”

Bàn tay run run, cậu đặt huyết phù vào giữa tim.

“Anh hận tôi không?

Nếu anh hận, tôi bằng lòng chết thay.

Nếu anh còn chút yêu thương, thì xin anh… hãy để tôi cứu anh.”

Lúc cậu nhắm mắt, tiếng gió chợt ngừng.

Cả ngôi miếu lặng đi, thời gian như bị giam lại.

Trong không gian đóng băng ấy, có tiếng bước chân rất khẽ, rất nhẹ.

Ai đó đang đến gần cậu.

Cậu không dám mở mắt, chỉ cảm nhận được mùi hương bạc hà quen thuộc phảng phất – thứ mà hắn từng dùng trong lọ nước hoa rẻ tiền lúc còn là thiếu niên.

Giọng nói cất lên – trầm thấp, khản đặc, nhưng dịu dàng hơn tất cả mọi cơn gió cậu từng biết:

“Em muốn tôi quay lại… hay biến mất?”

Cậu không nói.

Một bàn tay lạnh buốt chạm vào má cậu.

“Em sợ tôi quay lại sẽ là ác mộng?”

“Không.”

Cậu mở mắt.

“Tôi sợ tôi lại làm anh đau.”

Người kia bật cười khẽ.

“Vậy thì,” hắn cúi xuống, hơi thở phả bên tai”

“giết tôi đi.

Như lần đầu em rời đi.”

Cậu bật dậy, bàn tay cầm huyết phù run bần bật.

“Không!”

Tả Hàng gào lên.

“Là tôi sai.

Tôi không rời đi vì ghét anh.

Là vì tôi không đủ can đảm…”

Đôi mắt cậu đỏ hoe.

Giọng nghẹn.

“Tôi không dám đối diện với việc mình là kẻ bất lực… không thể cứu nổi người mình thương.”

Cả miếu rung nhẹ, ánh nến chập chờn như đang nghe tim cậu nói.

Một cánh tay ôm lấy cậu từ phía sau.

Mềm mại như khói, lạnh lẽo như ngải hồn, nhưng dịu dàng như chính bàn tay mà cậu vẫn luôn nhớ về.

“Tôi chưa từng trách em.”

Tả Hàng cúi đầu, nước mắt nhỏ xuống huyết phù.

“Vậy anh có muốn quay về không?”

Im lặng kéo dài rất lâu.

Đến khi cậu tưởng không có câu trả lời, thì giọng hắn vang lên:

“Muốn.

Nhưng không phải để sống lại mà để yêu em lần nữa.”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 44 - Đêm cưới cuối cùng


Miếu hoang giữa rừng trầm mặc như một nấm mồ bị lãng quên.

Tả Hàng tỉnh dậy trong vòng tay ai đó.

Khắp thân thể cậu lạnh buốt, như vừa được nhúng vào nước ngải, tê rần đến tận xương sống.

Ánh nến đã tắt.

Thứ ánh sáng duy nhất còn sót lại là màu đỏ quái dị từ ngoài sân rọi vào – chập chờn, như máu trào ra từ đất.

Cậu bước ra khỏi bệ đá, vạt áo lay động trong gió.

Ngoài miếu, một cánh cổng bằng gỗ lim không biết từ khi nào đã mọc lên, khắc đầy chữ triện cổ.

Cổng treo một khăn cưới đỏ, vắt nghiêng như vừa có ai đó chạy đi giữa lễ nghi dang dở.

Khăn cưới đẫm lệ, vương chút máu, phất phơ như vẫy gọi.

Giếng ngải ở giữa sân bỗng bùng lên ánh sáng đỏ máu, mặt nước sôi lục bục, hơi lạnh như âm giới trào ra.

Tả Hàng đứng đó, trong tay cầm mảnh lụa đỏ, ánh mắt đờ đẫn.

Một bóng người từ trong sương hiện ra.

Áo cưới đỏ rực như lửa, vạt dài chạm đất, dải lụa quấn quanh cổ tay hắn, kéo theo tiếng xích va loảng xoảng – từng bước nặng như bị nhấn chìm bởi ký ức trăm kiếp.

Chu Chí Hâm.

Hắn mặc áo tân lang.

Mắt hắn đỏ máu, nhưng trên môi là nụ cười đau khổ như thể chỉ còn lại phút cuối để sống.

“Tả Hàng.”

Giọng hắn khàn đặc, pha lẫn van xin và điên loạn.

“Chọn ta đi…”

Gió gào lên, cuốn theo hàng vạn tiếng vọng từ lòng đất:

“Chọn ta đi… chọn ta đi… chọn ta đi…”

Tả Hàng ngỡ mình đang mộng du.

Cậu chưa từng nghĩ có ngày bản thân lại mặc áo cưới đỏ, đứng trước người mình từng yêu thương nhất – trong một nghi lễ rực máu như thế này.

Chu Chí Hâm bước đến, quỳ xuống trước mặt cậu.

Khăn cưới đỏ phủ lên đầu hắn, tóc mai rũ xuống, như thể hắn vẫn là thiếu niên năm ấy, ngại ngùng cúi đầu bên bậc thềm nhà cũ.

“Ta chỉ xin em một cơ hội,” hắn thì thầm, “chỉ một lần thôi…

để có thể là người ở bên em, không oán, không ngải, không máu.”

Tả Hàng cứng người, nghẹn họng.

Ánh lửa trong giếng ngải bỗng cuộn lên, rồi “bùm” một tiếng, phụt lên một đóa hoa máu giữa không trung.

Từ bóng tối, một giọng nói già nua, mơ hồ vang vọng:

“Muốn cưới quỷ, một là đồng sinh, hai là đồng diệt.

Cậu chọn đi – cứu hắn… hay tự chôn mình cùng hắn.”

Chu Chí Hâm ngẩng đầu.

“Ta biết… nếu em cưới ta, em sẽ chết.”

“Ta cũng biết… em đáng được sống tiếp, có tương lai, có ánh sáng.”

Hắn bật cười, một tiếng cười run rẩy.

“Nhưng ta không có gì cả.

Ta chỉ có em.”

Hắn rút ra một nhẫn cưới bằng gỗ, cong vẹo, xấu xí, tựa như từng bị vùi trong đất sâu nhiều năm.

“Đây là nhẫn ta làm năm mười lăm tuổi.

Định tặng em trong ngày sinh nhật, nhưng hôm đó em bị thương.

Ta không dám nói gì…”

Hắn đưa nhẫn đến trước mặt cậu.

“Lần cuối.

Tả Hàng, chọn ta đi.”

Cậu run bần bật.

Lửa từ giếng ngải bắn lên từng tia máu, trời đất chao đảo.

Cậu nghe rõ tiếng tim mình đập, như đang bị băm vỡ ra từng mảnh.

Một bước là địa ngục, một bước là siêu sinh.

Mà cậu, lại đang đứng trên lằn ranh.

Tả Hàng nhắm mắt.

Giọng cậu nghẹn như sắp khóc:

“Anh biết không… tôi chưa từng tha thứ cho anh vì đã biến mất.”

“Nhưng tôi cũng chưa từng ngừng nhớ anh.”

Rồi cậu đưa tay, đặt chiếc nhẫn gỗ lên ngón áp út của mình.

Ánh lửa bùng lên lần nữa.

Chu Chí Hâm vươn tay, ôm chầm lấy cậu, xiết chặt đến nỗi máu rịn ra từ vai áo.

Giọng hắn vỡ vụn:

“Cảm ơn em… cảm ơn em…”

Xích trên tay hắn đứt tung.

Cả ngôi miếu rung chuyển dữ dội.

Giếng ngải nổ bùng một lần cuối rồi tan thành khói.

Tả Hàng ôm lấy hắn, mỉm cười rất khẽ.

“Chúng ta…

đã cưới nhau rồi.”

Nhưng máu từ ngực cậu, đang chảy xuống… không ngừng.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 45 - Máu cậu, trận ngải, và sự giải thoát


Giếng ngải vỡ tung, máu và tro xám bắn lên cao như lưỡi hái quỷ đang cắt qua màn đêm.

Tả Hàng đứng trong vòng chú, máu từ ngực vẫn không ngừng rỉ ra, thấm ướt áo cưới đỏ rực.

Chu Chí Hâm quỳ sụp xuống, ôm lấy cậu, ánh mắt hoảng loạn.

“Em đang làm gì vậy?!”

Cậu mỉm cười, môi nhợt nhạt.

“Phá trận.”

Khắp sân miếu, những sợi chỉ ngải đen chôn dưới đất lần lượt trồi lên, quấn quanh nhau như rễ cây rút tủy.

Chúng co giật dữ dội, phát ra tiếng rít ghê rợn.

Trong khoảnh khắc ấy, máu Tả Hàng nhỏ xuống chính giữa vòng trận – nơi được vẽ bằng bùa chú tổ ngải.

Xoẹt.

Một tia chớp màu đỏ máu cắt ngang bầu trời đen đặc.

Lũ ngải gào rú như bị thiêu cháy.

Từng sợi một nổ tung, máu đen bắn tung tóe.

Vòng trận chấn động dữ dội, ánh sáng ma quái tan rã, từng lớp như tróc vảy địa ngục.

Tả Hàng lảo đảo.

Nhưng cậu không ngã.

“Tả Hàng!

Đừng phá!

Một khi đã vỡ thì không thể quay lại!” – tiếng pháp sư vọng từ xa, run rẩy như đã quá muộn.

Cậu quay đầu, ánh mắt bình tĩnh như nước hồ mùa đông:

“Tôi chọn rồi.”

Chu Chí Hâm gào lên:

“Không!

Em không cần trả giá như vậy!

Là lỗi của ta!

Là ta đáng chết, không phải em!”

Cậu lắc đầu, khóe môi vẫn còn vệt máu:

“Không, là tôi muốn cứu anh.”

“Lần này… tôi không cần phải che giấu gì nữa.”

Tiếng “rắc” chát chúa vang lên.

Cả trận pháp như vỡ tan thành nghìn mảnh kính, ánh sáng đỏ máu vỡ vụn, rơi rào rào như mưa lưỡi dao.

Từ những góc tối trong miếu, oán linh hàng trăm năm tràn ra – người không ra người, quỷ không ra quỷ, mắt rỗng, miệng há to, kêu gào điên dại:

“Trả mạng… trả mạng… trả máu cho ta…”

Nhưng bọn chúng không thể lại gần cậu.

Vì giữa tất cả, Tả Hàng là nguồn máu sống đang thiêu cháy trận ngải.

Cơ thể cậu như phát ra ánh sáng, hòa cùng linh lực mạnh mẽ chảy ra từ máu.

Từng oán linh một bị lửa đỏ liếm tới, thiêu rụi, tan thành tro bụi.

Ầm!

Một tiếng nổ cực lớn vang lên khi trung tâm trận pháp nứt toác, giếng ngải bị hút ngược, đáy giếng xuất hiện hàng ngàn bùa cổ cháy sáng, như một cánh cửa âm phủ đang đóng lại.

Chu Chí Hâm bị luồng khí đánh bật về sau.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn nhìn chằm chằm vào người trước mặt, không rời nửa khắc.

Tả Hàng thở gấp.

Gò má cậu tái xanh, đôi mắt đẫm lệ, máu vẫn chảy nhưng miệng cười như vừa được giải thoát.

“Xong rồi.”

Rồi cậu khụy xuống.

Chu Chí Hâm chồm tới đỡ lấy cậu, ôm cậu vào lòng như ôm cả sinh mệnh mình.

“Không…

đừng ngủ… em còn chưa nói gì cả…”

Cậu lắc đầu yếu ớt, cánh tay vươn lên lau máu trên môi hắn.

“Nói gì chứ.

Đêm cưới… có rồi.”

“Em chỉ tiếc…”

“Không được thấy anh cười thêm lần nào nữa…”

Nước mắt Chu Chí Hâm rơi xuống gò má cậu, hòa vào vết máu lạnh tanh.

“Ta cười… ta cười đây… chỉ cần em tỉnh lại, ta sẽ cười suốt đời…

đừng nhắm mắt…”

Gió ngừng thổi.

Trời sáng dần phía chân trời.

Trận ngải đã vỡ.

Oán khí tan biến.

Lời nguyền được tháo bỏ.

Nhưng Tả Hàng vẫn nằm bất động.

Hơi thở cậu yếu dần, như ánh nến leo lét sắp cạn dầu.

Chu Chí Hâm nắm tay cậu, run rẩy.

Hắn hét gọi pháp sư, gọi trời, gọi bất kỳ ai.

Nhưng tất cả đã rút đi cùng lũ ngải bị thiêu diệt – chỉ còn hắn và người con trai mang máu đã giải thoát hắn ra khỏi địa ngục.

Tả Hàng thì thầm, hơi thở mỏng như khói:

“Chỉ cần anh sống… thì tôi không chết uổng.”

“Chu Chí Hâm, đời này…”

“Em chọn anh.”

Và rồi, ánh mắt cậu dần mờ.

Tay rơi khỏi lòng bàn tay hắn.

Lá bùa đỏ cuối cùng trong giếng ngải bốc cháy, bay lên trời – vẽ thành một vết máu hình trái tim nứt vỡ.

Trên tay Tả Hàng, nhẫn gỗ vẫn còn – xấu xí, lệch lạc, nhưng lặng lẽ tỏa sáng dưới nắng đầu ngày.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 46 - Tha thiết từ tro tàn


Trận ngải đã vỡ.

Giếng máu đã cạn.

Oán khí đã tan.

Tả Hàng nằm yên, tựa như đang ngủ một giấc mộng rất dài.

Chu Chí Hâm vẫn ôm lấy cậu, run rẩy.

Gió sớm thổi qua sân miếu đổ nát, mang theo mùi cháy khét và tanh nồng của ngải độc.

Chợt, cậu khẽ rên một tiếng.

Chu Chí Hâm như người chết đuối vớ được cành cây, vội cúi xuống.

“Em tỉnh rồi?

À Hàng, Tả Hàng!”

Nhưng bàn tay cậu vươn lên, lại không chạm vào hắn.

Mà run rẩy, cố gắng…

đẩy hắn ra.

“Đừng…” – cậu nói, giọng khàn đặc.

“Anh đừng lại gần tôi…”

Hắn sững người.

“Em nói gì vậy…?”

Tả Hàng mở mắt.

Ánh mắt cậu, dù mờ đục, vẫn đủ để thấy rõ: kinh hoàng.

“Chu Chí Hâm… mặt anh…”

Chu Chí Hâm ngẩn người, đưa tay chạm lên má.

Làn da vốn trắng trẻo bắt đầu… rạn nứt.

Từng vết nứt nhỏ như mạng nhện, từ gò má lan xuống cằm, rồi sang trán, cổ, ngực, từng lớp thịt như bị hong khô, nứt toác ra, lộ ra xương trắng, thối rữa, máu đen sủi bọt.

Từng phần cơ thể hắn – rã ra từng mảng nhỏ.

Mùi tanh hôi như xác chết ngâm ngải lâu năm, trộn lẫn mùi máu người.

Tả Hàng trừng mắt, kinh sợ đến mức không thốt nên lời.

Ngay cả khi cậu đã chuẩn bị tâm lý cho tất cả.

Ngay cả khi cậu từng nghĩ “dù có thành quỷ cũng không sợ.”

Nhưng lúc này đây, thứ hiện ra trước mặt cậu không phải là Chu Chí Hâm mà cậu yêu.

Mà là một xác chết đội lốt người, tàn nhẫn mà ôm lấy trái tim cậu suốt bao năm.

Chu Chí Hâm cuối cùng cũng biết.

Hắn đã hết phép.

Trận ngải giữ linh hồn và thân xác hắn suốt bảy năm, giờ tan rã hoàn toàn.

Hắn sẽ… biến mất thực sự.

Nhưng ánh mắt hắn, giữa khuôn mặt đã phân hủy một nửa ấy, vẫn tha thiết như ban đầu.

“Ta… biết em sẽ sợ.” – giọng hắn khản đặc, như đứt từ cổ họng rách toạc ra.

“Nhưng ta không muốn lừa em thêm nữa.”

Tả Hàng cố gắng bò dậy, máu chảy từ miệng.

Cậu chỉ vào hắn, không nói nên lời.

“Ta…

đã chết từ cái đêm năm đó.” – hắn cười, hàm răng trắng nổi bật trong lớp thịt đang rơi rụng.

“Là ta tự chôn mình… trong giếng…

để làm mồi cho trận pháp giữ linh hồn.”

“Chỉ để… gặp lại em thêm một lần.”

Tả Hàng khóc nấc lên.

“Anh… ngu ngốc…” – cậu lẩm bẩm, nước mắt hòa vào máu.

“Anh sống như thế… có khác gì chết đâu…

Anh nghĩ tôi sẽ tha thứ cho anh à…?”

Chu Chí Hâm bước đến gần.

Từng bước, xác thịt rơi xuống đất, như tro mục.

Chỉ còn xương sườn, tim đen đập thoi thóp, và đôi mắt người – ánh mắt người, còn sống.

“Ta không cần em tha thứ.”

Hắn quỳ xuống kế cậu, đôi mắt chỉ còn lại tròng đen mờ đục:

“Chỉ cần… em còn sống.”

“Thì chết… cũng đáng.”

Tả Hàng cười.

Một nụ cười đầy méo mó.

“Tôi… phá trận là để cứu anh… chứ không phải để nhìn anh… rữa ra như thế này…”

Chu Chí Hâm vươn tay chạm vào má cậu, nhưng ngón tay xuyên qua làn da như không khí.

Hắn đã không thể chạm vào cậu nữa.

“Cảm ơn em… vì đã chọn ta.”

“Kiếp sau, nếu còn…”

Tả Hàng ngắt lời hắn:

“Không có kiếp sau.

Tôi không cần kiếp sau.”

“Nếu có thể quay lại… tôi vẫn sẽ phá trận, vẫn sẽ cứu anh.”

“Nhưng tôi sẽ không… yêu anh lại lần nữa.”

Chu Chí Hâm mỉm cười.

Dù miệng hắn đã không còn đủ đầy đặn để gọi là "môi".

“Vậy… cũng đủ rồi.”

Một trận gió mạnh nổi lên.

Linh hồn hắn, theo ánh sáng đỏ tàn, tan vào sương đêm.

Chỉ còn một chiếc nhẫn gỗ cũ kĩ rơi xuống tay Tả Hàng – nặng nề như cả một ký ức không thể gột sạch.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 47 - Kiếp sau, không ép ngươi nữa


Cái ôm cuối cùng của hắn, không còn sức nặng.

Chỉ có tro bụi và hơi lạnh còn vương lại trên vạt áo cậu.

Giữa sân miếu đổ nát, trời đã sáng.

Ánh nắng nhạt đầu ngày chiếu lên vũng máu loang, tạo thành một màu đỏ thẫm đến đau mắt.

Tả Hàng ngồi đó, máu từ ngực vẫn chưa ngừng rỉ ra.

Đôi tay cậu run rẩy, siết chặt chiếc nhẫn gỗ duy nhất còn sót lại từ hắn.

Không phải vì vật ấy có pháp lực gì.

Mà bởi…

Đó là thứ duy nhất còn mang hình bóng hắn.

Gió nhẹ lướt qua mái tóc cậu, cuốn theo giọng nói cuối cùng của Chu Chí Hâm –

Thấp, khàn, như dội lên từ tận địa ngục.

“Kiếp này… ta nợ ngươi một lời cảm ơn.”

“Kiếp sau… ta sẽ không ép ngươi nữa.”

Chỉ hai câu ấy, như đóng cọc xuyên thẳng vào lòng ngực Tả Hàng.

chỉ mới gần 1 tháng trước…

Là hắn ép cậu đi vào con đường này.

Ép cậu ở lại trong trận ngải.

Ép cậu chấp nhận bị phong ấn ký ức.

Ép cậu tin hắn là người cứu thế, là hy vọng.

Nhưng suốt 1 tháng đó, hắn… chỉ sống trong giếng.

Từng ngày, từng đêm, để giữ trận pháp còn nguyên, hắn phải dâng máu mình cho ngải.

Từng mảnh thịt trên cơ thể hắn, là tế phẩm để giữ linh hồn ở lại.

Hắn chưa từng sống.

Chỉ là xác sống mang trái tim biết yêu.

Cậu từng hận hắn.

Từng căm ghét cái cách hắn giữ lấy cậu, giam cầm linh hồn cậu trong một vòng xoáy không lối ra.

Nhưng khi ánh sáng trận pháp tắt, giọng hắn thều thào bên tai…

“Cảm ơn ngươi đã chọn ta…”

Cậu lại thấy mình… thật đáng khinh.

Tả Hàng đứng dậy.

Từng bước, xiêu vẹo, đi về phía bức tường đổ sập – nơi hắn từng đặt tay, rút máu để nuôi ngải.

Nơi ấy, vẫn còn dấu vết những vết máu đen khô lại, thẫm sâu vào đá.

Cậu đưa tay chạm vào.

Lạnh buốt.

Như da hắn, lúc vừa hóa tro.

Tả Hàng cười khẽ.

“Chết rồi mà vẫn sến.”

Giọng cậu khàn đặc, môi khô nứt rướm máu.

Không có nước mắt.

“Kiếp sau không ép tôi nữa?” – cậu nhại lại, giọng mỉa mai.

“Anh tưởng còn kiếp sau chắc?”

Trái tim trong ngực cậu như bị móc ra, phơi dưới nắng.

Cậu không tin luân hồi.

Cậu cũng không tin quỷ thần.

Nhưng cậu lại… tin ánh mắt tha thiết của hắn lúc tan biến.

Thật nực cười.

Mấy giờ sau, pháp sư quay lại.

Trận pháp đã hoàn toàn sụp.

Giếng ngải cũng sập xuống thành một hố sâu thăm thẳm, không đáy.

Không còn oán khí.

Chỉ còn Tả Hàng – ngồi giữa đống đổ nát, máu khô trên mặt, áo rách nát, tóc rối bù.

Nhưng cậu vẫn giữ một tay che ngực mình, tay còn lại nắm chặt chiếc nhẫn gỗ.

Pháp sư nhìn thấy, thở dài.

“Cậu vẫn giữ nó à…?”

Tả Hàng không đáp.

Chỉ hỏi:

“Linh hồn hắn…

đi rồi thật sao?”

Pháp sư gật đầu.

“Cậu phá trận bằng máu mình.

Linh hồn hắn đã được trả tự do.

Không bị giam trong trận, không bị ngải giữ.

Có lẽ…

đã siêu thoát.”

Tả Hàng khẽ gật, rồi cười.

“Không.

Hắn không siêu thoát đâu.”

Pháp sư ngạc nhiên.

“Sao lại nói thế?”

Ánh mắt Tả Hàng không nhìn ông.

Cậu nhìn lên bầu trời, bầu trời rạng sáng mờ ảo.

“Người như hắn… sẽ không đi.”

“Hắn sẽ ở lại… một góc nào đó…

đợi tôi.”

Pháp sư không hiểu.

Nhưng cũng không hỏi thêm.

Chỉ lặng lẽ mở một chiếc túi vải, rút ra nắm tro tàn.

“Tôi gom được phần còn lại của hắn.

Dù chỉ là một ít.

Cậu có muốn…”

Tả Hàng gật.

Đưa tay ra.

Pháp sư ngần ngại.

“Cậu cầm thì tay sẽ dính oán khí—”

“Tôi dính đủ rồi.” – Tả Hàng ngắt lời.

“Thêm chút nữa… có là gì.”

Tro rơi vào lòng bàn tay cậu.

Mỏng, nhẹ như bụi phấn.

Nhưng nặng hơn cả nghìn lớp đá đè.

Cậu gom hết, bỏ vào một cái lọ thủy tinh nhỏ, rồi đặt nhẫn gỗ vào.

Cậu nhìn nó một lúc lâu.

Cuối cùng, cậu nói:

“Chôn nó ở đâu cũng được.

Miễn là… không có ai tìm thấy.”

“Không ai biết… hắn từng tồn tại.”

Trên đường rời khỏi miếu, cậu quay đầu một lần.

Miếu cổ lặng như tờ, giờ chỉ là đống gạch vụn.

Cây cối quanh giếng bắt đầu mục nát, có lẽ vì không còn khí ngải để giữ.

Cậu bước từng bước, như thể mỗi bước rút một phần tim ra khỏi lòng đất.

Gió lướt qua tai.

Có thứ gì đó… như vọng lại từ xa.

“Hàng…

Nếu kiếp sau còn có ta…

Ta sẽ không trói buộc ngươi nữa.”

Cậu dừng bước.

Không quay đầu.

Giọng nói ấy, có thật hay chỉ là ảo giác?

Không ai biết.

Cậu cũng không cần biết nữa.

Tay cậu siết lại, gió thổi tung vạt áo.

Dù hắn không ép cậu nữa…

Thì cậu cũng không còn nơi để trốn.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 48 - Trấn Tĩnh Lan thanh bình trở lại, nghi án mất tích khép lại


Sáng sớm, ánh mặt trời buông nhẹ xuống mái ngói phủ rêu của Trấn Tĩnh Lan.

Không còn những cơn gió lạnh lẽo thổi qua ngã rẽ nhỏ, cũng không còn tiếng gào thét trong đêm của những người mất trí.

Trấn nhỏ cuối cùng cũng trở về sự yên tĩnh vốn có—một sự yên tĩnh đến đáng ngờ, như thể tất cả những bi kịch từng xảy ra chưa từng tồn tại.

Tả Hàng đứng trước miếu thờ nhỏ đầu trấn, nơi vài tháng trước cậu từng nhìn thấy bức họa cổ kỳ lạ kia.

Giờ đây, bức họa đã bị lấy đi, chỉ còn vết ố loang của thời gian, và tro bụi sót lại sau khi trận ngải vỡ tan.

Những người dân nơi đây dường như không nhớ rõ về các vụ mất tích, không nhớ rõ về cái tên Chu Chí Hâm hay huyết ngải cưới ma.

Họ chỉ bảo nhau rằng đó là những cơn mê sảng tập thể, là một cơn dịch bệnh thần kinh đã qua.

Chính quyền địa phương cũng kết luận vụ án theo hướng "hoang tưởng hàng loạt do chất độc thần kinh trong nước giếng cũ gây ra".

Không ai nhắc đến trận pháp ngải đã vỡ, hay xác người dưới giếng, hay những vết máu đã từng loang khắp bàn cưới.

Tả Hàng không nói gì.

Cậu chỉ đứng đó, tay cầm một tấm ảnh cũ—ảnh từ hồ sơ cậu tìm được trong thư viện cũ kỹ, khi cậu còn đang cố lần ra manh mối.

Trong ảnh là một người con trai mặc trang phục cổ, nụ cười nhàn nhạt mà ôn nhu, rất giống... hắn.

Rất giống Chu Chí Hâm của kiếp trước.

Bức ảnh ấy mờ nhòe, nhưng cậu đã sao chép lại, giữ trong túi áo gần tim.

Vì cậu biết, dù mọi thứ kết thúc, vẫn cần một cái gì đó để khắc ghi.

“Trận ngải bị phá, người cũng tan rồi, nhưng lời nguyền thì chưa chắc đã chấm dứt.”

Đó là lời thầy pháp già nói với cậu trước khi rời trấn.

Ông ta là một trong những người còn sót lại biết chuyện.

Sau khi giúp đỡ Tả Hàng, ông quay trở về miền sơn cước, bỏ lại thế giới của linh ngải và tà thuật phía sau.

Còn cậu... vẫn bị trói vào một câu hỏi.

Liệu cậu thực sự muốn hắn biến mất?

Câu trả lời có lẽ đã rõ ràng, nhưng lại chẳng dễ nói ra.

Cậu từng oán, từng sợ, từng trốn tránh, nhưng đến cuối cùng, chính cậu là người phá tan trận ngải bằng máu mình.

Không phải vì thương hại, mà là vì... không muốn nhìn ánh mắt ấy đau đớn thêm nữa.

“Kiếp này ta nợ ngươi một lời cảm ơn...

Kiếp sau... ta sẽ không ép ngươi nữa.”

Lời hắn còn văng vẳng trong đầu, dù linh thể đã tan, xác đã rữa, dù chỉ còn tàn tro.

Tả Hàng đưa tay chạm nhẹ vào vết vòng xiềng từng hiện trên cổ mình.

Dấu vết đã mờ đi, chỉ còn là vệt nhạt như vết bớt, mờ nhòe dưới ánh nắng.

Nhưng trong giấc mơ đêm qua, cậu vẫn thấy hắn ngồi bên bậc cửa, chiếc áo đỏ tang thương, ánh mắt mang đầy chờ đợi và... xin lỗi.

Cậu không khóc.

Chỉ là có chút cay nơi khóe mắt, khi quay đầu nhìn Trấn Tĩnh Lan lần cuối.

Không khí trong lành, tiếng chuông chùa vẳng từ xa, vài đứa trẻ chạy ngang qua cười đùa hồn nhiên.

Tất cả như thể đã thực sự bắt đầu lại.

Chuyến xe khách đến, Tả Hàng leo lên mà không quay đầu.

Ký ức vẫn còn, nhưng cuộc đời thì vẫn phải bước tiếp.

Tối hôm đó, diễn đàn "Sự kiện huyền bí Đông Nam Á" đăng một bài viết ngắn:

[Tin nhanh] Trấn Tĩnh Lan dỡ bỏ phong tỏa Chính quyền xác nhận vụ mất tích do ảo giác tập thể!

Một số cư dân mạng cho rằng đây là kết quả của "lời nguyền ngải cưới ma" từng gây hoang mang, nhưng phía chính quyền đã bác bỏ tin đồn.

Những nhân vật được đồn đoán có liên quan đều đã rời khỏi khu vực, và hiện không có thêm biến cố xảy ra.

Bình luận nổi bật:

– "Ảo giác tập thể mà chết cả chục người?

Có khi lại giống vụ thôn Thập Tự năm 1963." – @hung_mayma

– "Thằng bạn tui từ trấn đó về giờ vẫn mơ thấy ai đó mặc đồ đỏ…" – @bibiboy1999

– "Còn nhớ cái ảnh lan truyền về hòm cưới giữa đồng không?

Ai còn giữ link không?" – @nghiahacker

Cùng lúc đó, ở một thành phố khác—

Một quán trà nhỏ treo đèn đỏ lờ mờ, chủ quán là một cụ ông trầm mặc, chuyên xem chỉ tay.

Một thiếu niên khoảng mười bảy bước vào.

Ánh mắt có chút lơ đãng, nhưng khi thấy lư hương trên bàn, lại sững người.

“Tay cậu lạ đấy,”

cụ ông cười, cầm tay thiếu niên,

“Dòng sinh mệnh bị rẽ đôi… một nửa đã đứt, một nửa vừa mới nối lại.

Cậu có gặp người cũ gần đây không?”

Thiếu niên ngẩn ra, rồi khẽ mỉm cười, không trả lời.

Một sợi chỉ đỏ trong tim vẫn còn âm ỉ...
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 49 - xin chuyển công tác


Thành phố nơi Tả Hàng chuyển đến nằm cách xa Trấn Tĩnh Lan hơn 800 cây số, là một vùng ven đô đang phát triển, không khí nhiều bụi hơn, người đông hơn, nhưng lại thiếu cái lạnh len vào da thịt từng đêm như trấn cũ.

Cậu xin chuyển công tác chỉ một tuần sau khi vụ mất tích tại Trấn Tĩnh Lan chính thức bị đóng hồ sơ.

Lý do cậu đưa ra rất đơn giản: “Cần thay đổi môi trường sống cho phù hợp với tình trạng sức khỏe và tâm lý.”

Không ai hỏi thêm gì.

Bởi ai cũng biết, người như Tả Hàng chẳng bao giờ nói nhiều.

Phòng mới là căn tập thể đơn nhỏ, nằm trên tầng năm của một khu ký túc xá cũ kỹ dành cho nhân viên hợp đồng.

Cậu sống một mình.

Mỗi sáng thức dậy bằng chuông điện thoại, mỗi tối lặng lẽ nấu mì, ăn một nửa rồi bỏ.

Thường sau tám giờ, phòng đã tối đen.

Tả Hàng bắt đầu ghi chép lại giấc mơ của mình.

Tờ đầu tiên chỉ có một dòng:

“Tôi lại nghe thấy hắn gọi.”

Những ngày sau, trang giấy dày thêm.

Chữ của cậu hơi xiêu vẹo, vì tay phải đôi lúc tê cứng như bị xiềng lại bằng dây sắt vô hình.

Cậu thử đến khám, bác sĩ chỉ bảo do áp lực thần kinh, triệu chứng rối loạn ám ảnh sau chấn thương.

Nhưng họ không biết trong những giấc mơ kia, cậu không chỉ nghe thấy, mà còn thấy.

Thấy căn phòng cưới phủ vải đỏ, thấy giường lớn trải lụa, thấy lồng đèn run rẩy trong gió.

Hắn bước ra từ góc tối, vẫn là dáng người ấy, khuôn mặt mờ nhòe như tranh bị nước làm nhòe mực, nhưng ánh mắt thì rõ ràng đến đáng sợ.

Hắn nhìn cậu, nhẹ nhàng như cơn gió sớm, thì thầm bên tai:

“Phu nhân…

đừng sợ…”

Chỉ bốn chữ ấy, nhưng mỗi lần tỉnh dậy, lưng áo cậu đã ướt sũng mồ hôi.

Đồng hồ thường chỉ 3:15 sáng.

Không lệch dù chỉ một phút.

Tả Hàng từng thử không ngủ.

Uống ba lon cà phê liên tiếp, dán băng dính mí mắt, bật đèn sáng trưng cả đêm.

Nhưng đến 3:15, bóng đèn vụt tắt.

Màn hình điện thoại tối đen.

Và rồi, cậu lại thấy mình đứng giữa căn phòng đỏ máu.

Lần gần nhất, hắn tiến lại gần hơn bao giờ hết.

“Phu nhân… ta tìm ngươi lâu lắm rồi…”

Cậu không dám trả lời, cũng không dám quay đầu chạy.

Đến khi mở mắt, cổ tay phải cậu có thêm một vết hằn đỏ, mảnh như lưỡi dao cắt qua da.

Cậu bọc nó lại bằng băng cá nhân, ngón tay run nhẹ, không phải vì đau mà vì—cậu biết, hắn chưa tan biến hoàn toàn.

Có gì đó vẫn đang bám theo cậu.

Một phần linh thể?

Một tàn ý chưa dứt?

Hay là—ý niệm chấp niệm quá sâu, khiến hắn chưa thể đi?

Tả Hàng không chắc.

Hồ sơ pháp lý tại Trấn Tĩnh Lan đã khép, không ai còn điều tra gì.

Nhưng trên một diễn đàn huyền học, cậu thấy có người đăng ảnh chiếc lược gỗ cũ vớt được từ giếng, hỏi: “Có phải thứ này dùng để ‘kết tóc giao nhân duyên’ không?”

Tả Hàng cười nhạt.

Cậu biết chiếc lược ấy.

Cậu từng cầm nó trong tay, máu nhỏ xuống từng răng lược khi hắn ép cậu chải tóc đêm đầu tiên.

Cậu đóng diễn đàn lại.

Nhưng đêm hôm đó, giấc mơ không còn phòng cưới.

Mà là một con đường dài, trải đá xám.

Hai bên là cánh đồng lau, gió thổi không dứt.

Hắn đi trước, không quay đầu, cậu đi sau, không biết tại sao mình lại bước theo.

Từng bước, từng bước… rồi hắn dừng lại.

Quay lại.

Hắn không nói gì, chỉ đưa tay ra.

Cậu không đưa tay.

Chỉ nhìn hắn chậm rãi lùi lại vào sương mù, biến mất.

Sáng hôm sau, tờ giấy ghi chép giấc mơ của cậu bị xé một góc, một dòng chữ đỏ như máu in vào phần rìa còn lại:

“Phu nhân… ngươi vẫn chưa tha cho ta, đúng không?”

Một tháng sau, đồng nghiệp báo cáo cậu vì nghỉ việc không phép hai ngày.

Cậu chỉ nói xin lỗi, không giải thích.

Người ta đồn rằng cậu dạo này hay nói chuyện một mình, hay nhìn đồng hồ vào 3:15 rồi giật mình tắt đèn.

Có hôm ai đó thấy cậu cầm hoa trắng đi bộ ra sau ngõ, nơi có một cái miếu nhỏ không tên, chỉ đặt một bát nhang lạnh ngắt và một tượng gỗ vô diện.

Người quản lý ký túc bảo cậu mang quá nhiều gương vào phòng.

Có cái còn dán bùa sau lưng.

Nhưng khi người ta đến kiểm tra, lại chẳng thấy chiếc nào cả.

Tả Hàng không phủ nhận, cũng không biện minh.

Cậu chỉ xin nghỉ phép hai tuần.

Cuối chương, tờ giấy ghi chép cuối cùng của cậu có dòng chữ viết vội:

“Dạo này hắn không gọi nữa.

Nhưng… tôi lại thấy mình đêm đêm gỡ chỉ đỏ khỏi cổ tay.

Gỡ mãi… mà không hết.”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 50 - ta chờ ngươi nói lời yêu


Cái giếng ngải cũ nằm khuất sau rừng lau gần đình Tây, phủ đầy rong rêu và cỏ hoang.

Người dân quanh vùng giờ đã quên mất nó tồn tại, hoặc cố ý không nhắc tới.

Nơi ấy từng là tâm điểm của hàng loạt mất tích bí ẩn, của những câu chuyện mơ hồ nửa thật nửa hư, nay chỉ còn là một vệt nhòe trong ký ức.

Nhưng Tả Hàng vẫn nhớ.

Mùa đông trở lại, Trấn Tĩnh Lan lặng lẽ như chưa từng trải qua những năm tháng điên loạn.

Cậu mang theo một chiếc túi nhỏ, đi bộ suốt gần hai tiếng từ trạm xe về rừng lau.

Không gọi ai, không báo cho ai biết, chỉ lặng lẽ trở về như thể một người khách xa xứ muốn cúi đầu trước nấm mồ ký ức của chính mình.

Gió xào xạc thổi qua những ngọn lau trắng.

Giếng ngải vẫn nằm đó.

Mặt nước đen thẳm như mắt ai từng khóc cạn máu.

Thành giếng rạn nứt, có dây leo phủ kín như lớp tóc dài ai bỏ quên.

Tả Hàng đứng trước đó thật lâu.

Tay cậu siết chặt lấy khăn cưới đỏ trong túi – mảnh vải duy nhất còn sót lại từ ngày ấy.

Vẫn là chất gấm ấy, vẫn là thêu tay một cặp uyên ương bằng chỉ vàng, chỉ có điều… nay đã cũ mèm, góc khăn còn vương vết máu khô như ẩn như hiện.

Mắt cậu nhìn xuống mặt nước.

Không thấy bóng mình.

Chỉ thấy một vệt đỏ lấp ló trong sương, giống như có ai đó từng mặc đồ tân lang, vẫn đang chờ dưới đáy giếng.

Tả Hàng chợt bật cười khẽ.

Tiếng cười như trôi đi cùng gió.

“Ngươi ngốc lắm,” cậu thì thầm.

“Người ta bảo chờ nhau là lời nguyền dài nhất.

Ngươi thật sự đã đợi sao?”

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng nước khẽ rung, như ai đó động nhẹ ở đáy.

Tả Hàng ngẩng đầu nhìn trời.

Lớp mây xám xịt, không nắng.

Không mưa.

Chỉ lạnh.

Cậu tháo chiếc vòng chỉ đỏ trên cổ tay mình ra – sợi chỉ từng được hắn buộc trong lễ cưới, khi cưỡng ép cậu đứng trước bàn thờ tổ tiên để “giao nhân duyên”.

Dù sau này đã cắt, đã bỏ, nhưng vết siết vẫn còn, và cậu không dám vứt hẳn nó đi.

Hôm nay, cậu ném cả vòng chỉ và khăn cưới vào giếng.

Một tiếng tõm rất khẽ vang lên.

Không có vết gợn.

Cũng không có tiếng gọi quen thuộc: “Phu nhân…”

Nhưng như vậy, lại khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn.

Cậu ngồi xuống bên miệng giếng, tựa cằm vào đầu gối, mắt nhắm hờ.

Cả người thả lỏng như một đứa trẻ kiệt sức sau cơn sốt dài.

Đã có lúc, cậu nghĩ chỉ cần rơi vào giấc mơ thêm một lần, chắc sẽ không tỉnh lại nổi nữa.

Nhưng hôm nay, gió lạnh thật.

Không còn mùi máu, cũng không còn tiếng chuông cưới lẩn khuất.

Tả Hàng lẩm bẩm:

“Ngươi từng ép ta, từng làm ta sợ đến chết.

Nhưng rồi… ta lại là người không buông được.”

Cậu khẽ cong môi, nụ cười rất mỏng như mực in nhòe trên trang sách cũ.

“Kiếp này… ta tha cho ngươi.”

Một con quạ đen bay vút qua đầu, để lại tiếng kêu khàn khàn như tiếng than.

Tả Hàng chậm rãi đứng dậy, phủi tay.

Lần cuối, cậu cúi đầu nhìn giếng, giọng thật nhẹ:

“Nếu có kiếp sau…”

Gió ngừng thổi một nhịp.

“Ta chờ ngươi nói lời yêu.”

Bầu trời bỗng vỡ òa, tuyết đầu mùa rơi tĩnh lặng, phủ trắng rừng lau.

Không ai biết giếng ngải kia sau hôm ấy bị lấp mất, hay tự chìm vào lòng đất.

Cũng không ai còn nhắc đến chuyện cũ, như thể tất cả đã thật sự được rũ sạch.

Tả Hàng trở lại thành phố lớn, chuyển đến một căn phòng mới nhỏ hơn.

Không còn gương, không còn giấy ghi mộng.

Nhưng thỉnh thoảng, vào những đêm gió chuyển mùa, trong mơ, cậu thấy có ai đó đang chải tóc mình bằng chiếc lược gỗ cũ kỹ, bàn tay ấm, giọng nói quen thuộc:

“Lần sau…

đến lượt ta đợi ngươi.”

[HOÀN]
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Ngoại truyện - Một ly cà phê đen


Quán cà phê nhỏ nép mình ở cuối con dốc, chỉ mở cửa từ bảy giờ sáng đến sáu giờ tối, không biển hiệu, không quảng cáo.

Chỉ có một tấm bảng gỗ viết bằng phấn trắng, treo nghiêng nghiêng trước cửa:

Hôm nay mở cửa.

Người đi qua lần đầu sẽ tưởng đây là một căn nhà hoài cổ của ai đó ẩn cư giữa lòng phố thị, chỉ có ánh đèn vàng dịu hắt ra khung cửa sổ kính và mùi cà phê rang quyện cùng hoa hồng khô bay lơ lửng trong gió.

Chủ quán là một chàng trai trẻ tuổi, dáng người mảnh khảnh, mặt mũi thanh tú, luôn mặc áo sơ mi trắng và khoác thêm chiếc tạp dề màu cà phê sữa.

Mọi người gọi cậu là A Hàng.

Không ai biết họ của cậu, cũng chẳng ai biết cậu từ đâu đến.

Nhưng quán cà phê của cậu là nơi người ta tìm đến khi muốn yên tĩnh một mình, hay đơn giản là…

để nhớ một điều gì đó mơ hồ đã lãng quên.

Buổi sáng hôm ấy, quán vắng lạ thường.

Cậu đang lau quầy, thì một tiếng leng keng nhẹ vang lên.

Cánh cửa mở ra, kèm theo một luồng gió mang theo mùi gỗ trầm, thoáng thoảng quen thuộc.

Người thanh niên bước vào – vóc dáng cao lớn, áo khoác đen đơn giản, cổ áo kéo cao che gần nửa mặt.

Nhưng ánh mắt anh – một màu nâu đen sâu hút như vực thẳm – lại lặng lẽ nhìn cậu, không rời.

Tả Hàng khựng lại một nhịp.

Tay cậu siết nhẹ chiếc khăn đang lau.

Nhưng chỉ vài giây sau, cậu ngước lên, mỉm cười nhẹ nhàng:

“Chào anh.

Uống gì ạ?”

Người kia đáp, giọng trầm mà khàn:

“Một ly cà phê đen nhé.”

Không thêm đường.

Không thêm đá.

Không hỏi giá.

Chỉ là một câu nói, rất đỗi bình thường.

Nhưng tim Tả Hàng khẽ run.

Một âm thanh nào đó trong lồng ngực như vỡ vụn – không phải vì giọng nói, mà vì ánh mắt ấy.

Ánh mắt như xuyên thấu thời gian, vượt qua những giấc mơ đỏ máu của tiền kiếp, dừng lại ở khoảnh khắc này – nơi quán cà phê mờ sáng, với tiếng nhạc không lời vang khe khẽ.

Cậu quay người, pha cà phê như thường lệ.

Tay không run, nhưng tim cậu như nhòe đi.

Từ khi mở quán đến nay, cậu đã từng gặp rất nhiều người.

Có người đến để khóc, có người đến để chờ ai đó đã mất.

Nhưng chưa ai khiến cậu có cảm giác như thế này – cảm giác như từng nhịp thở đều không còn là của hiện tại.

Ly cà phê đen được đặt lên bàn.

Không nói gì thêm, người đàn ông nhấc lên nhấp một ngụm.

Anh khựng lại một giây – hương vị vừa đắng vừa dịu, lại thoang thoảng mùi hoa hồng khô.

Lạ.

“Lần đầu tiên tôi uống cà phê có vị… quen đến thế.”

Tả Hàng ngẩng lên nhìn anh.

Cậu không nói gì.

Chỉ mỉm cười, như thể từng chờ đợi câu nói đó rất lâu rồi.

Người kia nhìn cậu thêm vài giây, rồi buông một câu:

“Chủ quán tên gì vậy?”

Cậu đáp, nhẹ như gió:

“Gọi tôi là A Hàng.”

Người kia nhướn mày.

“Chỉ có vậy?”

“Ừ.

Chỉ vậy thôi.”

Không họ.

Không quê quán.

Không quá khứ.

Anh ta khẽ gật đầu, rồi lấy điện thoại ra mở một bài nhạc.

Tiếng dương cầm vang lên – là một bản hòa âm cổ điển, nhưng lại có giai điệu rất lạ.

Cậu nghe quen lắm.

“Tên bản nhạc là gì vậy?” – Hàng hỏi.

“Không rõ.” – Người kia đáp.

“Tôi chỉ nhớ, ai đó từng ngân nga giai điệu này trong mơ tôi.

Mãi không quên được.”

Tả Hàng siết nhẹ ngón tay.

Cậu nhớ.

Đây là giai điệu mà cậu từng ngân nga trong mộng rất nhiều năm – một bài hát không tên, không lời, chỉ có giai điệu lạc lõng như người chờ ai từ kiếp trước.

Cậu cười.

“Lạ nhỉ.

Tôi cũng từng mơ thấy bài này.”

Hai người ngồi im lặng rất lâu.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ nắng nhẹ.

Hàng lau tay, rót thêm nước ấm đặt xuống bàn.

Người đàn ông nọ cũng không hỏi thêm gì.

Nhưng đôi mắt anh lại nhìn cậu như chứa ngàn vạn lời chưa nói.

Cuối cùng, khi uống hết ly cà phê, anh đứng dậy, đặt một tờ tiền lẻ lên bàn rồi hỏi:

“Ngày mai quán có mở không?”

Tả Hàng gật đầu.

“Nếu hôm đó… tôi vẫn còn ở kiếp này.”

Người kia khựng lại.

Rồi khẽ cười:

“Vậy tôi sẽ lại đến.”

Anh bước ra, cánh cửa leng keng vang lên lần nữa.

Mùi gỗ trầm thoáng bay trở lại.

Hàng đứng phía sau quầy, ánh mắt vẫn dõi theo cánh cửa đã khép.

Không biết bao lâu sau, cậu mới khẽ thở ra một tiếng.

“Nếu anh thật sự nhớ ra kiếp trước… thì đừng ép tôi nữa.”

Cậu cúi đầu, cầm lấy chiếc khăn trắng vừa lau quầy, rồi mở ngăn tủ nhỏ bên dưới – nơi có một hộp gỗ cũ kỹ chứa sợi chỉ đỏ đã bạc màu.

“Nhưng nếu là yêu… thì hãy nói đi.”

[HẾT NGOẠI TRUYỆN]
 
Back
Top Bottom