Cập nhật mới

Khác [Chu Tả] Huyết ước u mình [ZhuZuo]

[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 20 - Khăn Cưới Đỏ


Trăng treo đỉnh trời, xanh lợt, chiếu ánh sáng băng giá lên căn phòng nhỏ.

Chuông gió ngoài hiên kêu lanh lảnh – từng nhịp dài miên man như tiếng gọi hồn.

Căn phòng lạnh hơn bất cứ lúc nào.

Tả Hàng không biết mình đã nằm bất động bao lâu.

Chỉ thấy gió lùa qua khe cửa, len vào tận da thịt, khiến từng khớp xương buốt nhói.

Hắn vẫn ngồi đó – bóng người cao gầy khoác áo cưới đỏ mục nát, bất động như tàn ảnh.

Nhưng ánh mắt thì không rời khỏi cậu, sâu hun hút, như muốn khắc hình cậu vào đáy linh hồn.

Khi tiếng chuông gió ngân lên lần thứ ba, hắn khẽ cúi đầu.

Một lát sau, bàn tay lạnh ấy nhẹ đặt lên xương quai xanh cậu.

Tả Hàng run lên, không hẳn vì sợ, mà vì biết – khoảnh khắc này là điểm kết thúc.

“…A Hàng…”

Giọng hắn trầm đục, đứt quãng:

“…Ta không còn thời gian…”

“…Nếu ngươi không tự nguyện…”

“…Ta… phải ép ngươi…”

Cậu khẽ hé mắt, nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen nhạt.

“…Ngươi nói… sẽ không cưỡng ép…”

Hắn run bờ vai, giọng khàn đặc như mảnh tro cuối cùng:

“…Ta đã… giữ lời… suốt sáu đêm…”

“…Nhưng đêm thứ bảy… nếu nghi lễ không hoàn tất… ta sẽ tan…”

“…Ta… không muốn biến mất…”

Mái tóc dài của hắn rũ xuống, lạnh buốt quét ngang gò má cậu.

Hắn cúi thấp hơn, hơi thở đứt quãng phả lên môi cậu – mùi tro tàn, ẩm lạnh, tuyệt vọng.

“…Tha thứ cho ta…”

Giọng hắn lạc đi:

“…Nếu ngươi không thể yêu ta…”

“…Hãy để ta… giữ ngươi lại… như lời hứa cuối cùng…”

Một bàn tay lạnh lẽo luồn ra sau gáy, đỡ cậu ngồi dậy.

Tả Hàng không còn sức chống cự.

Cơn choáng và tê buốt trộn lẫn, khiến cậu gần như không cảm giác được tứ chi mình.

Cậu chỉ còn nghe trái tim đập chậm – từng nhịp như sắp tắt.

Hắn bế cậu lên, nhẹ như ôm một món đồ dễ vỡ.

Áo cưới đỏ phủ bụi quệt qua tay cậu, để lại mùi ngai ngái của tro lâu năm.

Hắn đặt cậu ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ trước bàn thờ nhỏ.

Ánh nến leo lét, hắt bóng hắn dài đằng sau – như bóng ma từ trăm năm không tan.

“…A Hàng…”

“…Đêm nay… ta xin ngươi…”

Giọng hắn vỡ ra, khe khẽ, đau đớn:

“…Cho dù ngươi hận ta…”

“…Cho dù ngươi chỉ thương hại…”

“…Xin ngươi…

đội khăn cưới này…”

Tả Hàng run lên.

Trước mặt, hắn chậm rãi nâng lên một tấm khăn cưới đỏ – vải cũ sờn, mép đã mục, nhưng vẫn nhuộm màu đỏ u ám.

Một vệt đen bầm loang ra từ giữa khăn – dấu máu của những kẻ đã đội nó trước đây.

Cổ họng cậu tắc nghẹn.

“…Nếu ta đội nó… linh hồn ta sẽ thuộc về ngươi?”

Hắn cúi đầu.

“…Phải…”

“…Sợi chỉ máu sẽ khép lại… ta sẽ không cần tân lang mới…”

“…Ngươi… sẽ ngủ cùng ta… mãi mãi…”

Giọng hắn nghẹn lại:

“…Xin ngươi…”

“…Đừng buộc ta phải… tự tay trùm nó lên…”

Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy rõ – hắn không còn là oán linh khát máu.

Chỉ còn một bóng người đã chết, cố níu chút hơi ấm cuối cùng, sợ hãi cô độc hơn cả địa ngục.

Một lát, cậu khép mắt, hai hàng lệ tràn ra.

“…Ta… ta không biết… phải hận hay thương ngươi…”

Mái tóc lạnh của hắn khẽ chạm lên mu bàn tay cậu.

“…Ta… không cần ngươi yêu ta…”

“…Chỉ xin ngươi…

đừng rời ta…”

Cậu không trả lời.

Chỉ run run đưa tay ra.

Ngay khi cậu chạm mép khăn cưới, vết máu bùa ngải trên ngực nóng rực lên – như ai vừa rạch một nhát dao.

Cơn đau quặn thắt, khiến cậu suýt bật tiếng kêu.

Hắn vội quỳ xuống, siết chặt tay cậu.

“…A Hàng…”

“…Nếu ngươi không thể… ta sẽ làm thay…”

Một giọt nước đen rơi xuống tay cậu – lạnh buốt, nặng nề.

Cậu chậm rãi mở mắt.

“…Ngươi… làm đi…”

Hắn run lên, cúi thấp hơn, trán gần chạm mu bàn tay cậu.

“…Tha thứ…”

“…Cho ta…”

Gió rít mạnh qua khe cửa.

Ngọn nến lắc lư, hắt ánh sáng chập chờn lên vách.

Trong tiếng chuông gió rền rĩ, hắn chậm rãi nâng tấm khăn cưới đỏ lên.

Khoảnh khắc tấm vải sờn phủ qua đỉnh đầu cậu, cả thế gian như chìm vào câm lặng.

Không còn tiếng gió.

Không còn tiếng tim đập.

Chỉ còn mùi tro lâu năm, và một hơi thở khàn khàn, run rẩy ngay bên tai:

“…Phu nhân…”

“…Đừng sợ…”

Tả Hàng khẽ run bờ vai.

Bên dưới tấm khăn đỏ, mọi thứ đỏ rực mơ hồ.

Tim cậu đập loạn.

Cậu nghe rõ từng tiếng bước chân chậm rãi.

Hắn đang bước vòng quanh cậu – nghi lễ cưới ma bắt đầu.

Mỗi nhịp bước, không khí càng lạnh.

Bàn tay lạnh lẽo đặt lên đỉnh đầu, nhẹ vuốt xuống vai, như khẳng định quyền sở hữu.

“…Từ giờ… ngươi là phu nhân của ta…”

“…Cho đến khi tro tan… xương mục…”

Giọng hắn khản đặc, đứt quãng.

“…Không còn cô độc…”

“…Không còn chia lìa…”

Một giọt nước mắt nóng lặng lẽ lăn qua má Tả Hàng.

Cậu vừa sợ hãi… vừa thương hại…

Một phần trong cậu muốn giật tấm khăn ra, chạy trốn khỏi đêm hôn lễ này.

Nhưng bàn tay hắn siết vai cậu – không siết mạnh, mà run nhẹ như sắp buông rơi.

“…Đừng bỏ ta…”

“…Xin ngươi…”

Cậu khẽ bật ra một hơi thở nghẹn.

Không còn đủ can đảm đẩy hắn ra.

Trăng ngoài cửa sổ cao nhất bầu trời.

Nghi lễ đã bắt đầu.

Mọi đường lui… dần khép lại.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 21 - Cơn Mơ Đỏ Máu


Khăn cưới đỏ vẫn phủ trên đầu.

Mùi tro cũ, mùi ngải, mùi máu vương vất trộn lẫn, tràn lên khoang mũi, như thể cậu đang thở bằng chính oán hận kéo dài một trăm năm.

Bàn tay lạnh ấy khẽ đặt lên vai, ngón tay siết chặt từng chút.

Mỗi lần siết, tim cậu lại đập loạn – không phải vì sợ, mà là vì… một nỗi đau nhức nhối không gọi tên nổi.

“…Phu nhân…”

“…Hãy…

ở lại…”

Giọng hắn nghẹn, run rẩy sát bên tai.

Tả Hàng cắn môi.

Dưới lớp vải đỏ, tầm nhìn chỉ là một màn tối lờ mờ, nhưng cậu vẫn cảm thấy ánh mắt kia đang nhìn xuyên thấu từng sợi tóc mình.

Ngón tay lạnh dần dịch xuống, lướt qua xương quai xanh, chạm lên ngực trái.

Ngay lập tức, vết máu bùa ngải in trên tim như bị ai khoét rỗng, nóng rát đến nghẹt thở.

Cậu bật ra một hơi thở gấp, bàn tay run lên.

Không thể kháng cự.

Không thể né tránh.

Một giọt nước rơi xuống khăn cưới.

Không rõ là lệ của cậu, hay là lệ của hắn.

“…Nếu ta buông tay… ngươi sẽ quên ta…"

“…Nếu ta giữ ngươi… ngươi sẽ hận ta…”

Hắn khẽ thì thầm.

Những lời đó nhẹ như gió, nhưng khắc sâu hơn bất cứ lưỡi dao nào.

Tả Hàng định nói gì đó – nhưng chưa kịp thốt, cơn buốt lạnh đã tràn từ xương sống lên não.

Ý thức mờ dần, tai ù đi.

Mùi tro và mùi ngải tan thành cơn sóng đen, nhấn chìm cậu vào hư vô.

Khi mở mắt, xung quanh không còn là căn phòng.

Không còn nến.

Không còn khăn cưới đỏ.

Cậu đang quỳ.

Một cơn mưa lạnh quất vào mặt, từng giọt như kim đâm.

Trước mắt cậu là một cánh cổng gỗ cao sừng sững, trên treo biển lớn sơn đỏ:

> Chu phủ.

Trời mờ mờ tối, mùi bùn đất lẫn máu tanh loang khắp sân.

Dưới chân cậu, một vệt máu đỏ sẫm kéo dài từ bậc thềm đến tận cổng.

Không biết máu ai.

Hoặc có lẽ… là máu chính cậu.

Tay cậu run bần bật, bám chặt cánh cổng gỗ lạnh ngắt.

Móng tay đã gãy rách, nhuộm đỏ.

Cậu nghe giọng mình khản đặc:

“…Mở cửa… cầu xin các người…"

“…Đừng giết hắn…”

“…Đừng… giết…”

Gió quất tấm áo lụa ướt sũng vào người, lạnh đến tê liệt.

Cậu không biết mình đã quỳ bao lâu.

Mỗi khi có gia nhân Chu gia đi qua, chỉ liếc cậu một cái, ánh mắt như nhìn rác rưởi.

“…Thiếu gia Chu đã chịu tội…”

“…Ngươi cầu xin vô ích…”

“…Đi đi…”

Ai đó đạp cậu ngã ra bùn.

Gương mặt trẻ tuổi cúi xuống, nhìn cậu:

Một thiếu nữ mặc áo cưới đỏ tươi.

Ánh mắt nàng căm ghét khắc sâu:

“…Vì ngươi… hôn sự tan vỡ…”

“…Vì ngươi… hắn mới thành tà vật…”

Rồi bóng nàng quay đi.

Cánh cổng đóng sầm.

Tiếng then cài như tiếng xiềng xích vĩnh viễn.

Cậu không thể đứng dậy nữa.

Chỉ bò đến bậc thềm, run rẩy:

“…Chí Hâm…”

“…Nếu ta không cứu được ngươi…"

“…Ta… sẽ theo ngươi…”

Giọng nói như tan ra cùng cơn mưa.

Môi cậu lạnh cứng.

Mùi máu nồng nặc.

Một giọt nước rơi lên mu bàn tay – không phân rõ là nước mưa hay nước mắt.

Tiếng trống tang vang lên trong phủ.

Mười mấy người áo đen khiêng một cỗ quan tài sơn đỏ đi qua cổng.

Đinh đồng đinh ninh đóng kín nắp, máu loang ra khe nắp quan.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu ngẩng đầu, thấy qua kẽ gỗ – một đôi mắt đen đục đang nhìn mình.

Đôi mắt Chu Chí Hâm.

Không còn giận dữ.

Không còn oán độc.

Chỉ còn một tầng đau đớn vô cùng tận.

“…Ta… xin lỗi…”

Cậu lẩm bẩm, không còn hơi sức để khóc.

Quan tài lướt qua.

Một giọt máu cuối cùng nhỏ xuống vạt áo cậu.

Khoảnh khắc ấy, tim cậu vỡ vụn.

“…Nếu kiếp sau còn gặp… ta nguyện… trả ngươi cả mạng…”

Một luồng gió lạnh quét qua.

Trời tối sầm.

Cơn mưa biến mất.

Tả Hàng bật người dậy.

Mồ hôi lạnh ướt lưng áo.

Trời đã sáng.

Ánh nắng yếu ớt xuyên qua khung cửa, soi lên tấm khăn cưới đỏ đang rơi khỏi vai cậu, đáp xuống sàn.

Cậu đưa tay sờ mặt – lạnh toát.

Trong lồng ngực, tim đập như muốn thoát ra.

Không phải mơ.

Cậu biết rõ.

Đó là ký ức.

Mùi máu trong giấc mơ vẫn còn thoang thoảng.

Và trong tai, một giọng nói như vọng về từ vực sâu trăm năm:

“…Nếu ta buông tay… ngươi sẽ quên ta…”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 22 - Dấu Vết Bị Thiêu Rụi


Ánh nắng nhợt nhạt lùa qua khung cửa sổ, phủ lên mặt Tả Hàng một lớp sáng mỏng tang.

Cậu ngồi lặng trên giường, hai bàn tay lạnh ngắt nắm chặt mép chăn.

Cơn mơ đêm qua vẫn chưa tan.

Không…

Nó không phải mơ.

Lần đầu tiên, Tả Hàng không thể tự dối mình nữa.

Hình ảnh cậu quỳ giữa cổng Chu gia, máu loang khắp sân, tiếng trống tang rền rĩ – tất cả chân thực đến đau đớn.

Ngay cả lúc tỉnh dậy, cậu vẫn nghe mùi bùn tanh ngai ngái, cảm giác tê rát nơi đầu gối, cảm giác lạnh buốt nơi đáy tim.

Tim đập dồn dập, Tả Hàng chống tay lên thái dương.

Nếu đây là ký ức…

Vậy thì…

Mối duyên quỷ dị này, sợi xiềng bùa ngải trên vai cậu, từ đâu bắt đầu?

Cậu hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh.

Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Phải tìm ra sự thật.

Cậu rửa mặt, thay áo sơ mi sạch, rồi rời phòng trọ.

Ánh nắng ban mai rải trên đường lát đá, loang loáng như mặt nước.

Trấn Tĩnh Lan lúc này vẫn yên tĩnh đến lạ – một sự yên tĩnh không chút sinh khí, như thể cả ngôi trấn đã chết từ lâu, chỉ còn những linh hồn cũ đang lẩn khuất.

Tả Hàng đưa tay sờ vạt áo – nơi đêm qua trong giấc mơ bị máu nhuộm đỏ.

Ngón tay run một thoáng.

Cậu siết chặt, rồi bước nhanh về phía tòa nhà ủy ban cũ – nơi cất giữ hồ sơ địa phương suốt trăm năm qua.

Phòng lưu trữ hồ sơ nằm dưới tầng hầm.

Một cầu thang xi măng hẹp dẫn xuống, mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc.

Nhân viên lưu trữ – một cụ ông già gầy, mắt đục – nhìn cậu:

“Muốn tra gì?”

Tả Hàng cố giữ giọng bình thản:

“Tôi cần bản hồ sơ vụ án Chu Chí Hâm… khoảng hơn trăm năm trước… và cả những ghi chép liên quan đến nghi lễ trấn tà của ba gia tộc Chu, Lý, Tả.”

Cụ già nhíu mày, nhưng không hỏi gì thêm.

Ông kéo chiếc hộc tủ nặng trĩu giấy, lôi ra mấy chồng hồ sơ bọc vải cũ nát.

Từng bìa hồ sơ vàng xỉn, dán nhãn tay bằng mực nho, nét chữ đã nhòe đi.

“Tự tra đi.”

Tả Hàng ngồi xuống chiếc bàn thấp, tim đập thình thịch.

Đôi tay cậu lật hồ sơ từng tờ một, mùi giấy mục trộn lẫn bụi thời gian.

Hồ sơ thứ nhất – Nhật ký điều tra vụ giết người

Dòng chữ ghi tên: Chu Chí Hâm – tình nghi đầu tiên.

Dưới đó là lời khai của các gia nhân, cùng “chứng cứ tìm thấy con dao dính máu trong phòng ngủ Chu công tử.”

Nhưng ở trang giữa… một mảng giấy lớn bị xé rách.

Tả Hàng cau mày, cố ghép những mẩu giấy còn sót lại:

“…không có vết máu tươi… chứng cứ… có dấu hiệu sắp đặt…”

“…người báo án đầu tiên…

Lý gia…”

“…Tả Hoài An… phê chuẩn lệnh…”

Mạch máu trong thái dương cậu giật giật.

Trang bị xé mất… chính là phần quan trọng nhất.

Hồ sơ thứ hai – Hồ sơ nghi lễ trấn tà

Tên nghi lễ: “Phong Ngải Huyết Hôn.”

Dòng chữ xiêu vẹo ghi:

“…lựa tế phẩm nam nhân tròn 21 tuổi… trói bằng khăn cưới đỏ… dìm dưới giếng ngải… máu hòa lệ, khóa oán linh…”

“…Tả Hoài An phê chuẩn lệnh nghi lễ…

Chu gia, Lý gia đồng thuận…”

Đôi mắt Tả Hàng tối đi.

Tay cậu run bần bật, lướt xuống dòng cuối:

“Nghi lễ thành, linh hồn tế phẩm vĩnh viễn bị trói trong oán khí, không thể siêu sinh.”

“…vĩnh viễn… bị trói…”

Một cơn lạnh lan từ lòng bàn chân.

Hồ sơ thứ ba – Nhật ký quản lý giếng Ngải

“…đêm cuối cùng, Tả gia thiếu công tử quỳ ba ngày ba đêm trước Chu phủ, cầu xin ân xá…”

“…đêm hôm đó, thiếu công tử được gia nhân Tả phủ đưa đi… sau không rõ tung tích…”

Tim Tả Hàng nghẹn lại.

Cậu giơ tay lên, vô thức chạm ngực trái – nơi vết máu bùa ngải đã in thành vệt đen nhạt.

Chẳng cần ai nói, cậu biết rõ:

Người quỳ dưới cổng, là mình.

Người chết cùng oán hận, cũng là mình.

Tiếng bước chân vang lên sau lưng, rất nhẹ.

Tả Hàng sực tỉnh, quay đầu – nhưng lối cầu thang vẫn trống trơn.

Chỉ có ánh đèn vàng úa và gió hắt vào khe cửa.

Cậu nén bất an, lật thêm tập hồ sơ cuối cùng.

Đó là sổ đăng ký nhân khẩu ba gia tộc.

Trang ghi tên Tả Hoài An vẫn còn nguyên.

Nhưng khi cậu định lật sang trang ghi các văn kiện hôn ước – một ngọn lửa bỗng phụt lên từ mép giấy!

Tả Hàng kinh hoảng, hất hồ sơ xuống sàn, giẫm chân dập lửa.

Nhưng chỉ trong mấy nhịp thở, hơn nửa cuốn sổ đã thành tro đen.

Khói khét lẹt trùm lên mặt cậu, xộc vào cổ họng.

Cậu ho sặc, tay run lên, gạt lớp tro – những chữ cuối cùng chỉ còn lờ mờ:

“…huyết… duyên… trăm năm…”

“Có ai không?!”

Cậu gọi lớn.

Nhưng không một tiếng đáp.

Cụ già trông kho đã biến mất tự lúc nào.

Khoảnh khắc ấy, Tả Hàng bỗng nhận ra:

Có kẻ không muốn cậu nhớ ra quá khứ.

Không chỉ là Chu Chí Hâm.

Mà còn… một thế lực nào đó.

Gió từ cầu thang thổi xuống lạnh ngắt.

Một giọng nói mơ hồ vang lên trong đầu cậu:

“…Quên đi… quên đi

Nếu ngươi nhớ hết…

Ngươi sẽ không còn lối thoát…”

Cậu cúi xuống, tay khẽ chạm vào mép giấy cháy đen.

Trên đầu ngón tay, một vệt đỏ rất mảnh hiện ra, như một sợi chỉ máu cũ.

Tả Hàng siết chặt tay.

Không.

Dù phải mất tất cả, cậu cũng phải điều tra đến cùng.

Vì chỉ có sự thật, mới giải thoát được cho cả hai.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 23 - Bóng Hình Không Tan


Tả Hàng rời khỏi phòng lưu trữ hồ sơ khi trời đã xế chiều.

Trên bậc thềm xi măng cũ, ánh nắng hoàng hôn quét một vệt sáng dài đỏ quạch, phủ lên gương mặt cậu như lớp máu vừa khô.

Trong tay áo, vết chỉ máu đêm qua vẫn còn.

Cậu không dám nhìn xuống.

Vì chỉ cần cúi đầu, ký ức kia sẽ ùa về – cảnh cậu quỳ gối, tay bê bết máu, nhìn cỗ quan tài sơn đỏ bị khiêng đi không chút lưu luyến.

Tả Hàng mím môi, bước nhanh qua quảng trường vắng lặng.

Lòng bàn tay lạnh ngắt.

Hồ sơ đã cháy quá nửa, nhưng từng câu chữ còn sót lại đã đủ khiến cậu tin:

Đây không phải mơ.

Cậu chính là kẻ đã nợ Chu Chí Hâm một đời, một mạng.

Cậu đi về phía con phố chính, nơi những căn nhà ngói đen đã đóng cửa sớm vì sợ “quỷ duyên.”

Gió đêm rít qua mái hiên, cuốn theo mùi tro ẩm mốc, thoang thoảng hương trầm cũ.

Mùi ấy làm da cậu nổi gai ốc.

Tả Hàng chợt dừng lại.

Một cơn rùng mình chạy dọc xương sống.

Phía sau lưng, nơi ngã rẽ, có bóng người đang đứng.

Ban đầu cậu nghĩ là một kẻ tò mò.

Nhưng khi cậu quay đầu nhìn thẳng, bóng ấy không biến mất.

Dưới ánh tà dương, tà áo cưới đỏ phủ bụi khẽ lay động.

Một đôi mắt đen sâu thẳm dõi theo cậu, không chớp.

Tim cậu giật mạnh, như bị ai bóp chặt.

Cậu mấp máy môi:

“…Là ngươi?”

Bóng người vẫn lặng im.

Chỉ có gió nhẹ cuốn tấm khăn cưới bay lên, để lộ khuôn mặt trắng bệch và đôi môi khô khốc, hơi mím lại như kìm nén điều gì.

Lần đầu tiên, Tả Hàng thấy hắn không hề bước tới.

Không chạm vào cậu.

Không siết cổ, không trùm khăn, không gọi “phu nhân.”

Hắn chỉ đứng đó – lặng lẽ, như một kẻ bị bỏ rơi.

Tả Hàng không biết tại sao tim mình đau nhói.

Như có sợi dây mảnh nào siết chặt cổ họng, khiến cậu nghẹn thở.

Cậu quay người bước đi, nhưng chỉ vài bước, cậu lại dừng.

Hơi thở hỗn loạn.

Trên vai, cậu cảm thấy có ánh mắt dõi theo từng cử động.

Suốt quãng đường về, hắn không biến mất.

Dù cậu rẽ bao nhiêu ngã, bước nhanh hay chậm, quay đầu hay không – mỗi khi cậu ngẩng lên, bóng áo đỏ vẫn cách vài trượng, đứng yên.

Không tiến gần.

Không ép buộc.

Chỉ lặng lẽ theo.

Như một con chó hoang đã quá quen bị xua đuổi, không dám đến gần chủ nhân cũ, nhưng cũng không nỡ rời xa.

Khi cậu bước vào sân trọ, ánh đèn vàng ố hắt ra từ phòng lễ tân, chiếu lên đôi mắt đen kia.

Trong khoảnh khắc, cậu tưởng như nhìn thấy một tầng ướt loáng lấp lánh, tựa giọt lệ bị kìm lại.

Tả Hàng siết chặt cửa gỗ, gục đầu vào cánh cửa lạnh ngắt.

Một lát sau, cậu nghe tiếng bước chân rất khẽ ngoài sân rồi im bặt.

Hắn không bước qua ngưỡng cửa.

Không gọi tên cậu.

Đêm đó, Tả Hàng không ngủ nổi.

Mỗi lần chợp mắt, cậu lại thấy cỗ quan tài đỏ, lại nghe tiếng trống tang.

Gió ngoài song cửa hắt vào như tiếng ai thở dài.

Nửa đêm, cậu mở mắt, chậm rãi bước ra hiên.

Ánh trăng lạt lẽo rọi xuống sân trống, gió đêm lạnh như băng.

Hắn không còn đứng đó.

Chỉ còn một tấm khăn cưới đỏ gấp gọn, đặt ngay bậc thềm – như một lời nhắc nhở dịu dàng lẫn cố chấp:

“…Ta vẫn chờ ngươi…”

Tả Hàng ngồi xuống bậc thềm.

Ngón tay run lên khi khẽ chạm mép khăn cưới.

Lần đầu tiên, cậu tự hỏi:

Nếu không phải hận…

Nếu không phải xiềng xích…

Thì rốt cuộc, hắn còn lại gì?

Đêm kéo dài vô tận.

Khi cậu gục đầu ngủ quên trên bậc thềm, một bóng áo đỏ hiện ra sau lưng.

Hắn cúi xuống rất khẽ, bàn tay lạnh lẽo lướt qua tóc cậu.

Giọng nói như tan giữa gió:

“…Chỉ cần ngươi không ghét ta… ta sẽ không ép…”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 24 - Xiềng Xích Vĩnh Hằng


Sáng hôm sau, mặt trời vừa hửng lên sau mái ngói đen, Tả Hàng đã rời nhà trọ.

Cậu không ngủ được.

Suốt đêm, hơi lạnh lẽo vẫn quẩn quanh, như một chiếc bóng không hình không tiếng bám lấy từng hơi thở.

Cậu biết, nếu cứ chần chừ, nghi lễ đó sẽ không dừng lại.

Dù đêm qua hắn không ép cưới, nhưng vết máu bùa ngải trên ngực vẫn lan thêm một vòng đen tím, chằng chịt như rễ cây mục.

Trấn Tĩnh Lan khi bình minh vẫn còn chìm trong sương mù.

Mấy quán trà ven đường chưa mở cửa, chỉ có một bà cụ ngồi nhóm bếp lửa, thi thoảng liếc nhìn cậu bằng ánh mắt sợ hãi.

Những lời đồn về “âm hôn” đã lan khắp ngõ ngách.

Ai cũng tin cậu đã bị quỷ vương quấn lấy.

Cậu không buồn thanh minh.

Trong thẳm sâu, chính cậu cũng không rõ bản thân là nạn nhân hay kẻ tội đồ đang bị trừng phạt.

Men theo con dốc hẹp phía đông trấn, cậu tìm đến căn nhà tường đất lợp cỏ tranh – nơi có thầy pháp già duy nhất còn sống, từng được gọi là “Ngải ông.”

Người ta kể ông ta đã hơn trăm tuổi, mắt mù nhưng vẫn nhìn thấy “bóng người không nên thấy.”

Cậu không tin hoàn toàn, nhưng lúc này, bất cứ manh mối nào cũng quý giá.

Cửa nhà khép hờ, khói trầm từ lò hương cũ lượn lờ.

Bên trong, một giọng già nua khàn đục cất lên trước khi cậu kịp gõ cửa:

“Cậu Tả… mời vào.”

Tả Hàng khựng lại, lòng thoáng lạnh.

Cậu chưa xưng tên.

Bước qua ngưỡng cửa, cậu nhìn thấy ông lão gầy gò, tóc bạc như tơ, ngồi sau chiếc bàn gỗ đóng thô sơ.

Hai mắt ông ta trắng đục, mờ đục đến đáng sợ.

Nhưng ánh nhìn vô hình từ đôi đồng tử ấy vẫn xuyên thẳng vào lòng cậu.

“Cậu đến hỏi về xiềng ngải, phải không?”

Tả Hàng chậm rãi ngồi xuống, mùi mốc tro trộn mùi thuốc khô khiến cậu khó chịu.

Cậu siết chặt tay:

“Xin ông… cho tôi biết… nghi lễ này… nếu hoàn tất… tôi sẽ ra sao?”

Ngải ông không đáp ngay.

Ông khẽ đưa tay nhấc chiếc chén men nứt ra, chậm rãi nhấp một ngụm nước trầu.

Mãi sau, giọng ông trầm như than cháy:

“Cậu có biết… ‘Phong Ngải Huyết Hôn’… từ đâu mà ra không?”

Tả Hàng hít sâu.

“…Là để trấn tà…”

“Không.”

Ông lắc đầu.

Tấm da nhăn nheo rung nhẹ:

“Ban đầu… nó không phải nghi lễ trấn tà.

Nó là nghi lễ chiếm hữu linh hồn.

Tạo ra một ‘oán phu’ – vĩnh viễn không đầu thai, không siêu thoát.

Để hắn chỉ thuộc về một người… mãi mãi.”

Tim Tả Hàng đập thình thịch.

Giọng ông già như gió qua khe núi:

“Ngươi tưởng… chỉ hắn bị trói sao?

Sai rồi.

Nghi lễ hoàn tất… hai linh hồn sẽ bị xiềng bằng máu và oán hận.

Dù kiếp này hay trăm kiếp sau…

Ngươi… vẫn là ‘phu nhân’ của hắn.”

Không khí đặc quánh.

Tả Hàng cảm thấy lồng ngực như bị ai dùng tay bóp nát.

“…Tôi… không thể phá được sao?”

Ngải ông im lặng rất lâu.

Bàn tay gầy nổi gân chầm chậm lần lên chiếc hộp gỗ nứt.

Ông lôi ra một mảnh lụa đỏ đã sờn, trải trước mặt cậu.

Trên lụa vẽ một hình xoắn ốc bằng mực đen, chính giữa là hai cái tên cũ kỹ:

Tả Hàng – Chu Chí Hâm.

“Ký ước khế ước này…

đã có từ trăm năm trước.”

“Dù ngươi không nhớ… oán duyên vẫn tìm ngươi về.”

Giọng ông khàn hẳn, đứt quãng:

“Muốn thoát… chỉ có một cách…"

Tả Hàng ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt trắng đục:

“Cách gì?”

Ngải ông chậm rãi khép tay:

“…Hoặc hoàn toàn chấp nhận, để hắn ngưng oán, tự tiêu tan…

…Hoặc… chính tay giết oán phu… chém đứt xiềng ngải.”

Một cơn lạnh buốt trườn dọc xương sống.

Giết hắn?

Khi hắn từng bị cả đời vùi dập, bị nghi lễ biến thành tà vật…

Khi chính cậu đã quỳ ba ngày trước cửa phủ, cầu xin tha mạng cho hắn…

“Nếu nghi lễ cưới hoàn tất…”

“Linh hồn ngươi bị xiềng vĩnh viễn.”

Tả Hàng khẽ cụp mắt.

Bên tai, dường như có tiếng ai thầm gọi:

“…Phu nhân…

đừng sợ…”

Cậu run lên, lùi ghế đứng dậy.

Ngải ông không giữ cậu lại.

Khi cậu đặt tay lên cánh cửa gỗ, giọng ông khàn đục lần cuối vang lên sau lưng:

“Cậu Tả…”

“…Đừng quên, một khi đã bước qua đêm thứ bảy…

Ngươi sẽ không còn là người sống.”

Ngoài hiên, sương mù vẫn giăng mờ.

Tả Hàng đứng ngây một lát, tay siết chặt mảnh lụa đỏ.

Chút hơi ấm cuối cùng của mặt trời sáng đã tắt hẳn.

Nếu nghi lễ hoàn tất…

Nếu không còn đường lùi…

…liệu cậu có đủ can đảm giết hắn?

Hay sẽ cam tâm biến thành xiềng xích… của một linh hồn lẻ loi?

Gió lùa qua, lụa đỏ phất lên chạm má cậu – lạnh như bàn tay từng vuốt tóc đêm qua.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 25 - Bóng Treo


Đêm hôm đó, Tả Hàng không dám thắp đèn.

Cậu sợ ánh lửa le lói chỉ càng soi rõ những bóng hình vô hình quẩn quanh góc căn phòng.

Sau khi rời căn nhà Ngải ông, mảnh lụa đỏ vẫn được cuộn chặt trong tay áo.

Cậu đã nhiều lần toan vứt nó xuống mương nước đầu phố, nhưng mỗi khi ngón tay vừa buông lỏng, có một cảm giác quặn thắt như kim châm nhói lên trong trong tim cậu.

Rốt cuộc, cậu vẫn không thể dứt khoát tháo mảnh lựa đỏ ra được.

Đêm khuya.

Trấn Tĩnh Lan càng lúc càng tĩnh mịch.

Gió thổi qua mái ngói mục ruỗng, kẽo kẹt như tiếng than khóc ai oán.

Tả Hàng tựa lưng vào tường, ép mình giữ tỉnh táo.

Nhưng mí mắt nặng dần, hơi lạnh từ sàn gạch dâng lên, thấm qua lớp chăn mỏng.

Ý thức cậu chao đảo.

Chỉ một khoảnh khắc chợp mắt, cơn mơ đã kéo đến.

Cậu lại đứng trong căn phòng trọ quen thuộc.

Nhưng ánh đèn vàng đã biến mất, thay vào đó là một màn tối dày đặc, nặng nề như lớp tro phủ kín.

Từng nhịp thở, cậu đều cảm thấy dây thừng quấn quanh cổ.

Một sợi thừng thô ráp, âm ẩm mùi mốc, ghì chặt cổ họng đến không thể nuốt nổi nước bọt.

Tả Hàng run rẩy đưa tay lên.

Ngón tay chạm phải sợi dây – lạnh ngắt, rắn chắc.

Dưới chân cậu, chiếc ghế gỗ bị đạp ngã, nghiêng chỏng chơ.

Cậu muốn kêu lên, nhưng cổ họng chỉ bật ra tiếng khò khè.

Trước mặt, một bóng áo đỏ đứng yên, mặt mờ tối dưới tấm khăn cưới phủ nửa.

Hắn không tiến lại đỡ cậu.

Chỉ lặng lẽ nhìn, ánh mắt sâu thẳm như vực sâu.

“…Ngươi… chọn cách này sao…”

Giọng hắn khàn đặc, dường như vừa thương xót vừa giận dữ.

Tả Hàng vùng vẫy.

Sợi thừng siết mạnh, đau buốt.

Mắt cậu mờ đi, giọt nước nóng chảy xuống thái dương.

Dù biết đây chỉ là mơ, cậu vẫn không thể hít thở.

“…Nếu ngươi chết…

…ta sẽ không còn gì để giữ…”

Hắn bước một bước tới.

Tấm khăn cưới rơi xuống, lộ gương mặt trắng bệch, đôi môi khô rạn.

Đôi mắt đen ấy nhìn cậu, ánh nhìn tuyệt vọng đến mức cậu muốn ngoảnh mặt đi – nhưng không thể.

“…Nếu ngươi rời bỏ…

…vậy để ta đi cùng…”

Một bàn tay lạnh như băng khẽ đặt lên ngực cậu.

Khoảnh khắc ấy, tất cả sức lực tan biến.

Tả Hàng không vùng vẫy nữa.

Cậu nhìn hắn, môi run lên muốn gọi tên – nhưng không còn hơi thở.

Cảm giác nghẹt thở ấy kéo dài rất lâu.

Tim đập yếu dần, tầm mắt tối sầm.

Khi ý thức sắp tắt, cậu chợt nghe tiếng trống tang xa xôi.

Trong tiếng trống, có một câu nói mơ hồ vọng về từ vực sâu:

“…Nếu nghi lễ hoàn tất…

…ngươi sẽ không thể quay đầu…”

Bỗng dưng, một cơn đau nhói bùng lên nơi cổ.

Tả Hàng mở choàng mắt.

Cậu vẫn nằm trên sàn phòng trọ.

Đèn dầu đã tắt tự bao giờ.

Không khí đặc quánh, lạnh lẽo.

Nhưng trên cổ, vẫn còn cảm giác sợi dây thừng quấn siết.

Cậu run rẩy đưa tay sờ – và sững lại.

Ngay dưới xương hàm, một vết hằn đỏ bầm chạy ngang.

Giống hệt dấu dây treo cổ.

Hơi thở cậu rối loạn.

Cậu gục đầu vào đầu gối, bàn tay siết chặt cổ áo đến trắng khớp.

Không phải ác mộng.

Không còn là ảo giác đơn thuần.

Mỗi đêm trôi qua, cậu càng tiến gần nghi lễ hơn – dù cậu không hề tự nguyện.

Một tiếng động nhẹ vang lên ở góc phòng.

Tả Hàng ngẩng lên, thấy mảnh lụa cưới đỏ từ mặt bàn rơi xuống sàn, chạm mũi giày cậu.

Gió đêm thổi qua khe cửa, vạt lụa lay nhẹ như đang vẫy gọi.

Cậu khép mắt, giọng khàn đi:

“…Chu Chí Hâm…

…Ngươi thực sự muốn xiềng ta…

đến tận đời đời sao…”

Không có tiếng đáp.

Chỉ có hơi lạnh, vẫn chờ đợi
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 26 - Bức Họa Máu


Trời chưa sáng hẳn.

Sương trắng như tấm màn mỏng, che mờ từng mái nhà.

Tả Hàng thu dọn đồ đạc trong im lặng.

Mỗi cử động đều chậm chạp, nặng nề.

Trên cổ, dấu dây thừng để lại một vết bầm tím sưng đau.

Mỗi lần tay lướt qua, cậu lại nhớ khoảnh khắc ngạt thở đêm qua – cái cảm giác vừa tuyệt vọng vừa bình yên méo mó, như thể chết đi là cách duy nhất giải thoát cả hai.

Nhưng cậu biết, nếu cứ ở lại trấn này, nếu nghi lễ hoàn tất, linh hồn cậu sẽ vĩnh viễn không còn tự do.

Rời khỏi nhà trọ, cậu cõng ba lô, bước dọc con đường lát đá.

Phía đông trấn, bóng miếu Ngải Tế mờ mờ sau hàng cây mục ruỗng, như một vết sẹo ăn sâu vào đất.

Cậu vốn định rời đi ngay.

Nhưng không hiểu vì sao, chân lại tự dừng trước cổng miếu.

Trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh toát:

Phải vào xem.

Phải tận mắt đối diện.

Miếu Ngải Tế đã bị phong tỏa từ vụ mất tích đầu tiên.

Tấm biển gỗ treo trước cửa viết hai chữ: “CẤM VÀO.”

Nhưng mảnh dây thừng chắn ngang đã sờn, như chính cái nghi lễ trăm năm cũ nát vẫn đeo bám nơi đây.

Tả Hàng cúi đầu, đẩy cánh cửa ọp ẹp.

Tiếng bản lề rỉ sét kêu kẽo kẹt, vang dội trong khoảng sân gạch hoang phế.

Bên trong miếu tối sẫm, bụi phủ kín mặt tượng thần Ngải.

Dọc tường treo lủng lẳng hàng chục bức họa cổ, giấy đã ố vàng.

Từ bé, cậu từng nghe kể nơi này là “sảnh tế” – nơi các gia tộc ghi chép và lưu lại tranh nghi lễ.

Cậu hít sâu, cẩn thận lần theo tường.

Bụi lẫn mạng nhện dính đầy tay áo.

Đến góc trong cùng, một bức họa lớn phủ tấm vải đen.

Khi tay cậu chạm vào, một luồng hơi lạnh xuyên thẳng lên vai.

Tả Hàng khựng lại.

Tấm vải phất nhẹ như có người đứng sau kéo.

Hơi thở cậu khô khốc.

Cuối cùng, cậu vẫn đưa tay giật phăng lớp phủ.

Bức họa hiện ra.

Một nền giấy vàng mục, vẽ bằng mực đen và phẩm đỏ.

Chính giữa bức tranh – một cỗ quan tài sơn son, nắp hé mở.

Trên quan tài, phủ chiếc khăn cưới đỏ sẫm – màu đã loang đen như máu.

Nhưng điều làm cậu sững người – là hình người đang quỳ ôm lấy cỗ quan tài ấy.

Tấm lưng gầy, mái tóc dài chấm vai, tay siết mép nắp quan tài đến bật máu.

Khuôn mặt nghiêng lộ rõ từng đường nét: chính là cậu.

Trái tim Tả Hàng đập loạn.

Hơi lạnh tràn dọc sống lưng.

Bên mép tranh, nét chữ mờ nhòe nhưng vẫn có thể đọc được:

“Ngày mồng bảy tháng bảy, Tả gia thiếu công tử quỳ ba đêm ba ngày, cầu cứu.”

“Quan tài không hé.”

“Huyết duyên lập thành.”

Cậu cắn môi, đầu ong lên.

Mọi hoài nghi bị bóp nát – đây không phải mơ.

Kiếp trước, cậu đã tự mình ôm thi thể Chu Chí Hâm, gào khóc đến tuyệt vọng.

Chính tại nơi này, chính đêm ấy, sợi xiềng oán duyên đã hình thành.

Tả Hàng đưa tay run rẩy sờ lên nét vẽ.

Dưới ngón tay, mực khô xước sần.

Một tiếng nấc bật ra khỏi cổ họng cậu – khàn khàn, lạc đi.

Hơi lạnh đột ngột dâng lên sau lưng.

Trong khoảnh khắc, cậu biết hắn đang đứng đó.

Dù cậu không nhìn, vẫn cảm nhận được ánh mắt sâu không đáy đang dõi vào lưng mình.

Gió luồn qua mái gỗ mục, khẽ rung góc tranh.

Một giọng nói rất gần, run lên khe khẽ:

“…A Hàng…”

Cậu nhắm chặt mắt.

Hốc mắt nóng rực.

“…Ngươi nhìn rồi…”

“…Ngươi còn muốn đi không…”

Giọng hắn vừa tuyệt vọng vừa bình thản, như đã quen sẵn câu trả lời.

Tả Hàng không đáp.

Ngực đau nhói, như có một bàn tay vặn xoắn trái tim.

Cậu đã nghĩ mình đủ dứt khoát.

Đã tin chỉ cần rời đi là chấm dứt tất cả.

Nhưng giây phút đối diện bức họa này, ký ức vỡ òa.

Kiếp trước, cậu đã quỳ đến nát đầu gối, đã khóc đến mất giọng – tất cả đều thật.

Cậu đã yêu hắn.

Đã hận bản thân không cứu được hắn.

Nỗi hối hận ấy, bây giờ vẫn y nguyên.

Một làn gió lạnh phả lên gáy.

Mảnh lụa cưới trong tay áo trượt xuống đất, đuôi lụa dính bụi tro.

Cậu cúi đầu, thì thầm, giọng khàn khàn như đứt hơi:

“…Tại sao…”

“…Tại sao nhất định phải là ta…”

Phía sau, bóng áo đỏ không nhích đến.

Một khoảng im lặng kéo dài.

Cuối cùng, hắn thì thầm:

“…Vì… chỉ có ngươi…

đã từng ôm ta…”

“…Chỉ có ngươi… khóc vì ta…”

Mặt trời bắt đầu lên.

Ánh sáng mờ xuyên qua mái ngói, chiếu lên tranh.

Trên vạt áo người quỳ, từng giọt đỏ sẫm như máu loang ra.

Tả Hàng nhắm mắt.

Một giọt nước mắt nóng rực rơi xuống mép giấy.

Thấm vào nét mực, biến thành vệt nhòe.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 27 - Giếng Ngải


Tả Hàng ngồi bệt dưới sàn miếu, lưng tựa tường, hơi thở rối loạn.

Ánh sáng ban mai lọt qua mái ngói, soi lên bức họa đã nhuốm ố giọt nước mắt.

Mỗi nhịp tim đập, cậu thấy mình như đang sống lại khoảnh khắc trăm năm trước –

khi chính tay cậu ôm quan tài Chu Chí Hâm, cầu xin kẻ đã nhẫn tâm khóa chặt nắp ván.

Mãi đến khi mặt trời lên hẳn, tiếng bước chân mới dần tản bớt quanh miếu.

Cậu gượng đứng lên.

Hai tay run lẩy bẩy, vạt áo vướng mạng nhện dính chặt.

Phải đi khỏi đây.

Nếu không, cậu sợ mình sẽ không còn đủ tỉnh táo.

Cậu đẩy cửa miếu, bước ra bậc thềm.

Trước mắt là con đường đất mòn lởm chởm sỏi, kéo dài đến tận bờ sông mờ sương.

Chỉ cần bước qua lối này…

Chỉ cần quay lưng…

Có lẽ, cậu sẽ cắt đứt được duyên nghiệt.

Nhưng ngay khi cậu đặt chân xuống bậc thềm, một bóng đỏ xuất hiện.

Chu Chí Hâm không lên tiếng.

Hắn đứng giữa con đường, cách cậu không đầy mười bước.

Ánh nắng nhạt chiếu qua vạt khăn cưới cũ sờn, soi rõ đôi mắt đen sâu thẳm.

Môi hắn mấp máy, nhưng không phát thành lời.

Chỉ một tay khẽ đưa lên –

vẫy cậu.

Tả Hàng siết chặt quai ba lô, hít một hơi sâu.

“Đừng nhìn,” cậu tự nhủ.

Nhưng thân thể không nghe lời.

Từng bước một, cậu tiến về phía hắn, như bị sợi dây vô hình kéo chặt.

Khoảng cách dần thu hẹp.

Hơi lạnh tỏa ra từ bóng áo đỏ len vào da thịt.

Đôi mắt đen ấy, vẫn dõi thẳng vào mắt cậu –

thản nhiên mà thống khổ.

Rồi, Chu Chí Hâm quay người.

Bóng dáng cao gầy chậm rãi rẽ qua rặng tre cũ, dẫn về phía sân giếng sau miếu.

Cậu khựng lại.

Giếng Ngải.

Từ nhỏ, cậu từng nghe bà kể –

đó là nơi dùng để tế huyết luyện ngải.

Người chết oan bị ném xuống, máu loang thành bùn, ngải hút oán khí mà lớn.

Hơi lạnh chạy dọc xương sống.

Nhưng chân vẫn bước.

Như thể dưới đáy giếng kia, còn thứ gì đang chờ cậu đối diện.

Qua khỏi rặng tre, sân giếng hiện ra –

lởm chởm gạch vỡ, cỏ dại cao tới gối.

Giữa sân là miệng giếng cổ, thành đá phủ rêu, hẹp chỉ bằng một người lọt xuống.

Chu Chí Hâm đứng bên miệng giếng, mặt quay về phía cậu.

Gió thổi, tấm khăn cưới phất lên, để lộ gương mặt trắng bệch, môi khô rạn.

“…A Hàng…”

Giọng hắn vang lên rất khẽ.

Như một tiếng gọi lẫn trong gió.

Tả Hàng nuốt khan.

Giọng run run:

“…Muốn ta… nhìn cái gì…”

Hắn không trả lời.

Chỉ đưa tay chỉ xuống giếng.

Đôi mắt đen sâu hút.

Một khoảnh khắc, Tả Hàng thoáng thấy ánh nhìn ấy không còn hận – mà là một nỗi mỏi mệt vô biên.

Cậu chậm rãi tiến tới.

Mỗi bước nặng như chì.

Khi cúi nhìn xuống giếng, một cơn choáng tối sầm trước mắt.

Ảo ảnh bùng lên.

Trăm năm trước.

Đêm mưa tầm tã.

Tiếng trống tang vọng suốt núi đồi.

Một thiếu niên mặc áo gấm trắng quỳ dưới sân giếng, mái tóc ướt sũng, gương mặt non trẻ đầy tuyệt vọng.

Cậu – Tả Hàng của kiếp trước – siết chặt bàn tay chảy máu, dập đầu lên miệng giếng.

Tiếng khấn đứt quãng:

“Xin các người… tha cho huynh ấy…”

“…Chu Chí Hâm vô tội…”

Máu từ trán loang xuống mép giếng đá, chảy thành vệt dài.

Trong bóng tối, một bóng người bị trói gập quỳ bên giếng – Chu Chí Hâm.

Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen nhìn cậu trân trối.

Không oán trách.

Chỉ còn nỗi bình thản rã rời, như đã buông xuôi mọi thứ.

Tiếng trống tang dồn dập.

Một kẻ áo đen quát khô khốc:

“Bắt đầu tế luyện!”

Sợi dây thừng siết cổ Chu Chí Hâm.

Cậu gào lên, lao đến –

Nhưng bị hai tay giữ chặt.

Trước mắt, Chu Chí Hâm ngẩng đầu, nhìn cậu lần cuối.

Môi khẽ mấp máy:

“…Đừng khóc-"

“…Kiếp sau… ta vẫn tìm ngươi…”

Tiếng trống ngừng bặt.

Một cú đẩy mạnh.

Thân người cao gầy rơi xuống giếng sâu.

Cơn mưa dội lên tấm khăn cưới đỏ rách, trôi dạt theo dòng nước bẩn.

Cậu vùng khỏi tay người giữ, lao tới mép giếng, gào đến khản giọng:

“Chí Hâm—!”

Nhưng đáy giếng tối như vực sâu không đáy.

Chỉ còn một tiếng vọng khe khẽ:

“…A Hàng…"

Ảo ảnh vỡ tan.

Tả Hàng bật lùi, lưng đập mạnh vào thành giếng.

Cậu run rẩy ôm đầu, ngực co thắt.

Mình đã thấy.

Mình đã chứng kiến hắn chết.

Và mình đã thề sẽ chuộc tội…

Bóng áo đỏ vẫn đứng đó.

Hơi lạnh dâng lên vây kín.

Giọng nói khàn khàn tan vào gió:

“…Đời này… ta chỉ muốn hỏi…

…Ngươi còn hận ta không…”

Tả Hàng ngẩng lên, nước mắt lăn trên má.

Cậu không biết đáp thế nào.

Bởi ngay cả bản thân, cậu cũng không còn chắc – giữa yêu và sợ, thứ nào sâu hơn.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 28 - Hậu Duệ Lý Gia


Sau khi ảo ảnh tan biến, Tả Hàng ngồi thẫn bên thành giếng, lưng lạnh buốt.

Hơi thở vẫn chưa điều hòa lại được.

Hình ảnh đêm mưa trăm năm trước cứ bám riết trong đầu – đôi mắt đen thẳm của Chu Chí Hâm, tiếng gọi khe khẽ như một hồn phách đang tan rã.

Kiếp trước.

Cậu đã tận mắt nhìn hắn chết.

Kiếp này.

Hắn trở về xiềng cậu trong nghi lễ không thoát.

Tả Hàng đưa tay lên che mặt.

Đầu óc trống rỗng.

Cậu tự hỏi – nếu ngày đó cậu không quỳ ba đêm trước Chu gia, không khóc đến tuyệt vọng, liệu mối dây huyết ngải này có sinh ra không?

Gió thổi qua rặng tre, làn sương mù dâng lên, lạnh thấu xương.

Chu Chí Hâm vẫn đứng cách đó không xa, bóng áo đỏ chập chờn như muốn tan biến.

Một tiếng động khẽ vang lên sau lưng.

Cậu giật mình ngoảnh lại.

Từ rặng tre rậm, ba bóng người mặc áo dài đen bước ra.

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặt vuông, ánh mắt lộ vẻ lạnh lẽo, hai tay đeo bao trắng.

Bên cạnh là một phụ nữ trẻ, mái tóc búi cao, mắt trang điểm đậm sắc xám.

Người thứ ba, còn trẻ tuổi hơn, tay ôm một bọc vải đen dài như hộp kiếm.

Không khí thay đổi ngay khi họ xuất hiện.

Chu Chí Hâm không động đậy, nhưng hơi lạnh dâng lên rõ rệt.

Làn sương quanh giếng bỗng quẩn lại đặc sệt.

Tả Hàng gắng trấn tĩnh, khàn giọng:

“…Các người là ai?”

Người đàn ông mặt vuông nhếch môi cười nhạt:

“Hậu duệ Lý gia.”

Tim cậu thắt lại.

Lý gia.

Chính gia tộc đã ép Chu Chí Hâm cưới cô gái họ Lý trăm năm trước.

Cũng là kẻ cùng Chu gia và…

Tả gia – đẩy hắn đến con đường chết.

Người phụ nữ trẻ cất giọng đều đều:

“Chúng ta được báo tin… nghi lễ sắp hoàn tất"

“Nếu oán linh của hắn thức tỉnh hoàn toàn, không chỉ ngươi… mà tất cả hậu duệ của ba gia tộc sẽ phải trả giá.”

Tả Hàng siết chặt tay.

“Các người đến đây…

để giết hắn?”

“Không.”

Giọng người đàn ông mặt vuông cứng rắn.

“Chúng ta đến…

để phá nghi lễ.”

Hắn hất đầu ra hiệu.

Người trẻ tuổi nhất bước tới, cẩn thận đặt bọc vải đen xuống đất.

Khi lớp vải được mở ra, một chiếc kiếm dài bằng xương trắng phơi trần dưới ánh sớm mờ.

Trên chuôi khắc chữ cổ: “Trảm Duyên.”

Tả Hàng nhìn thanh kiếm, sống lưng lạnh toát.

Hơi lạnh quanh giếng dâng lên dữ dội, từng đợt gió buốt cuộn vòng quanh.

Hắn…

đang tức giận.

Người phụ nữ trẻ cau mày, liếc về phía Chu Chí Hâm:

“Ngươi có biết… khi nghi lễ huyết ngải hoàn tất, linh hồn hắn sẽ có quyền kéo tất cả huyết mạch ba nhà xuống giếng này không?”

“Hắn chết trong oán.

Mãi mãi không siêu sinh.”

Tả Hàng khàn giọng:

“Hắn… không muốn hại người."

“Ngươi chắc sao?”

Giọng người đàn ông rít lên, giận dữ:

“Một oán linh bị tế luyện… sớm hay muộn cũng hóa thành lệ quỷ.

Bất kể hắn còn chút tình cảm với ngươi – hắn cũng sẽ kéo ngươi xuống bùn.”

Phía sau cậu, Chu Chí Hâm vẫn không nói gì.

Hơi lạnh càng lúc càng đặc quánh.

Một vệt sương đen rỉ ra từ vạt áo đỏ, chậm rãi lan trên nền đất.

Người trẻ tuổi tay cầm “Trảm Duyên” rụt rè:

“Nhị thúc… giờ động thủ sao?”

Người đàn ông mặt vuông siết chặt nắm tay:

“Chờ đúng khoảnh khắc oán khí hiện hình.

Một nhát… chặt đứt xiềng kết.”

Tả Hàng nghẹn họng.

Cậu lùi một bước, chắn ngang miệng giếng.

Giọng run bần bật:

“Nếu… nếu chặt xiềng… hắn sẽ ra sao?”

Người phụ nữ trẻ liếc cậu, ánh mắt lạnh tanh:

“Không thể siêu sinh.

Hồn sẽ tan vào ngải.

Tồn tại mãi như mảnh oán hồn – vô tri vô giác.”

Một cơn nhói buốt xuyên qua tim Tả Hàng.

Hắn… sẽ biến mất.

Không còn hình dáng.

Không còn trí nhớ.

Không còn…

ánh mắt ấy nhìn cậu mỗi đêm.

Hơi lạnh sau lưng chuyển động.

Một giọng nói khẽ khàng vang lên:

“…A Hàng…”

Tả Hàng cứng người.

Hắn đã tiến sát – chỉ cách cậu một hơi thở.

“…Nếu ngươi muốn… ta sẽ để họ chém.”

Một câu nói lặng lẽ, không giận, không oán.

Chỉ có nỗi buồn mệt mỏi, như đã chờ đợi kết cục này trăm năm.

Tả Hàng nhắm chặt mắt.

Nước mắt ứa ra.

Cậu nhớ đêm mưa ấy, khi chính mình quỳ gối cầu xin –

nhưng cuối cùng chỉ đổi lại tiếng trống tang và thân xác hắn rơi xuống giếng.

Người đàn ông mặt vuông đưa tay ra hiệu:

“Chuẩn bị.”

Người trẻ tuổi giơ “Trảm Duyên” lên cao.

Ánh kiếm xương nhạt nhòa trong sương lạnh.

Tả Hàng mở mắt, nhìn thẳng vào bóng áo đỏ.

Một khoảnh khắc, ánh mắt cậu và hắn giao nhau.

“…Xin lỗi…”

Cậu thì thầm, giọng đứt đoạn

“…Kiếp này… ta vẫn không cứu được huynh…”

Hơi lạnh dâng lên, sương đen quấn lấy cậu.

Giữa nhịp tim rối loạn, cậu nghe tiếng hắn đáp –

rất khẽ, như tan vào gió:

“…A Hàng…”

“…Đừng sợ…”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 29 - Đêm Cuối Cùng


Khoảnh khắc lưỡi kiếm “Trảm Duyên” giơ lên, Tả Hàng thở dốc.

Một ý nghĩ lóe qua đầu – nếu thanh kiếm bổ xuống, hắn sẽ không còn nữa.

Không còn bóng hình lặng lẽ chờ dưới giường, không còn hơi lạnh quấn quanh tay áo, không còn đôi mắt đen nhìn cậu trong mơ.

Cậu không kịp nghĩ thêm.

Bản năng thúc đẩy, cậu lao tới, dang tay che trước thân hình cao gầy phủ tấm khăn cưới đỏ sờn.

Tiếng người đàn ông mặt vuông quát khan khẳn:

“Lui ra!”

Nhưng Tả Hàng không động.

Cậu run rẩy siết chặt mép áo Chu Chí Hâm, giọng khàn khàn:

“…Muốn chém… thì chém cả ta…”

Hơi lạnh sau lưng co rút lại.

Cậu cảm nhận được bàn tay lạnh buốt chậm rãi đặt lên vai mình.

Một khoảnh khắc, cả thế gian như lặng đi.

Chu Chí Hâm cúi mặt.

Giọng hắn cất lên, khản đục, nhỏ đến mức chỉ mình Tả Hàng nghe được:

“…A Hàng…”

Hơi lạnh bao phủ cậu càng lúc càng đậm.

Hình ảnh sân giếng, rặng tre, thanh kiếm trắng nhạt nhòa –

mọi thứ tan vào hư vô.

Cậu không còn đứng đó nữa.

Cảnh sắc đột ngột thay đổi.

Cậu thấy mình đứng giữa sân Chu phủ – một đêm mưa tầm tã.

Nước mưa dội xuống mái ngói, tràn qua bậc đá thành những dòng đục ngầu.

Những chiếc đèn lồng đỏ treo đầy hiên, lửa trong lồng bị gió quật nghiêng ngả.

Giữa sân, một người bị trói gập quỳ trên chiếu bện.

Sợi dây thừng siết chặt cổ tay, cổ chân, khóa cả người vào cọc gỗ.

Áo cưới đỏ tươi bị mưa dìm ướt đẫm, dính sát thân hình gầy, lộ ra từng nét xương xót xa.

Khuôn mặt tái nhợt cúi xuống.

Tóc đen xõa ướt, che đi đôi mắt.

Chu Chí Hâm.

Một giọng nói khàn khàn vang lên ngay cạnh tai Tả Hàng –

giọng hắn, trầm và bình thản như kẻ đã sống quá lâu để sợ hãi:

“…Ta muốn…

để ngươi nhìn thấy.”

“…Đêm đó… ta đã thấy gì.”

Trong mưa lạnh, chậm rãi, gương mặt Chu Chí Hâm ngẩng lên.

Đôi mắt đen mở ra – nhìn về phía cổng Chu gia.

Tả Hàng kiếp trước đang đứng đó.

Mái tóc dài ướt đẫm, áo bào trắng lấm lem bùn đất.

Hai tay cậu bị gia nhân Tả gia khóa chặt, lôi ngược ra ngoài cổng.

Miệng vẫn gào khản giọng:

“Buông ta ra!”

“Chí Hâm—!"

“Chí Hâm—!”

Cơn đau nhói xuyên tim.

Cậu – Tả Hàng của kiếp này – không dám chớp mắt.

Ánh mắt của hắn, đêm đó, xuyên qua cơn mưa, xuyên qua đám người –

đã dõi theo cậu, tận đến giây cuối.

“…Ta không giận…”

Giọng hắn khẽ như gió:

“…Ta biết ngươi muốn cứu ta…”

“…Ta chỉ… không cam lòng…”

Mưa trút xuống mái hiên nặng như tiếng trống tang.

Gia nhân Tả gia lôi cậu trai trẻ ngã quỵ trong bùn, đôi tay trắng bệch bám cổng đến tươm máu.

Chu Chí Hâm quỳ giữa sân, không kêu một tiếng, chỉ nhìn cậu, trong mắt đã loang đầy những mảnh vỡ.

“…Ta không trách ngươi…”

“…Chỉ trách ông trời…”

“…Để ngươi sinh ra trong Tả gia…”

Tiếng mưa dội trên nắp quan tài sơn son, sẵn sàng chờ hắn.

Một kẻ áo đen tiến tới siết chặt sợi thừng quanh cổ hắn.

Hắn không giãy giụa.

Chỉ giữ ánh mắt ấy –

ánh mắt cuối cùng, dõi theo Tả Hàng đang bị kéo xa.

“…Khi ngươi biến mất sau cổng Chu gia…”

“…Ta đã nghĩ… có lẽ kiếp sau…”

“…Ta sẽ tự đi tìm ngươi…”

Ảo ảnh chợt vỡ tan.

Mưa tắt.

Trước mắt cậu, lại là sân giếng hoang, sương lạnh vây bủa.

Chu Chí Hâm vẫn đứng sau lưng, tấm khăn cưới dính giọt sương như lệ.

Giọng hắn khàn khàn:

“…Ngươi hỏi vì sao ta không buông…”

“…Vì lúc chết… ta vẫn nhìn ngươi…”

“…Đến tận hơi thở cuối cùng…”

Tả Hàng không còn sức để nói.

Hai tay run lẩy bẩy, tấm lưng lạnh buốt.

Cậu hít một hơi, giọng lạc đi:

“…Nếu… khi đó ta mạnh hơn…

Nếu ta cứu được huynh…”

Hắn khẽ cười – tiếng cười khô khốc, lẫn xót xa:

“…Ta biết… ngươi đã cố hết rồi…”

Một nhát gió lạnh lướt qua gáy.

Phía sau, người đàn ông mặt vuông khàn giọng:

“Huyết khế vừa kích hoạt.”

“Nếu muốn thoát, chỉ có một cách – chém đứt ngay bây giờ.”

Tả Hàng siết mép áo đỏ, không buông.

Môi cậu run run, mắt cay xè.

“…Chí Hâm…”

“…Ta không muốn… mất huynh thêm lần nữa…”

Trong khoảnh khắc ấy, hơi lạnh quanh giếng rút về.

Chu Chí Hâm không trả lời.

Hắn chỉ đưa tay –

khẽ vuốt qua vết dây thừng bầm tím trên cổ cậu.

Một động tác nhẹ đến tàn nhẫn, như chạm vào vết thương cũ nhất trong tim
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 30 - Nạn Nhân Hay Tội Nhân


Gió giật từng cơn, quất ràn rạt qua sân giếng hoang phế.

Tả Hàng siết chặt mép áo đỏ, ngực thắt lại.

Hắn không buông cậu.

Mà cậu… cũng không còn chắc mình muốn trốn nữa.

Trăm năm trước, cậu quỳ trước cổng Chu gia, giãy giụa trong vô vọng.

Trăm năm sau, cậu lại đứng ở đây, dang tay che chắn giữa thanh kiếm Trảm Duyên và oán linh bị nguyền rủa.

Mọi thứ cứ lặp lại như một vòng luẩn quẩn, không ai thoát được.

Phía sau, người đàn ông mặt vuông siết chặt chuôi kiếm, giọng khàn đặc:

“Tả Hàng, ngươi phải hiểu…

đây là cơ hội duy nhất.

Chặt xiềng oán duyên, hắn sẽ tan.

Ngươi sẽ được tự do.”

Tả Hàng cắn môi, máu mằn mặn.

Đôi tay run lên, nhưng không chịu buông.

“Tự do…”

Cậu lẩm bẩm, giọng khản đặc.

“Nếu đổi bằng việc… nhìn hắn tan biến trước mặt ta…

Thì thứ tự do đó… có ý nghĩa gì…”

Chu Chí Hâm không lên tiếng.

Hắn chỉ đứng sát sau lưng, hơi lạnh quẩn quanh gáy, như một tấm lưới vô hình vừa xiềng vừa vỗ về.

Từ khoảnh khắc cậu chắn kiếm, cậu đã hiểu…

Hắn không còn ép buộc.

Chỉ còn lại một nỗi lưu luyến bi thương.

Người đàn ông mặt vuông gằn giọng:

“Ngươi điên rồi!

Ngươi có biết chính Tả gia các ngươi trăm năm trước cũng góp tay dìm hắn xuống giếng?

Ngươi nghĩ ngươi là nạn nhân sao?

Ngươi là kẻ thừa kế tội lỗi đó!”

Lời nói như một nhát dao đâm vào tim.

Cậu cứng người.

Trên cổ, vết bầm của sợi dây thừng vẫn âm ỉ đau.

Những ảo ảnh đêm mưa trăm năm trước tràn về –

Khi cậu quỳ khóc, tay dập nát trên nền đá, nhưng cuối cùng vẫn bị gia nhân Tả gia lôi đi.

Là nạn nhân… hay đồng lõa bất lực?

“Ta…”

Giọng cậu khản đặc, không dám dứt câu.

“…Nếu ta không yếu đuối… có lẽ… hắn đã không chết.”

Một bàn tay lạnh chạm nhẹ lên vai.

Chu Chí Hâm khẽ siết tay áo cậu.

Giọng hắn khàn đục, thì thầm bên tai:

“…Ngươi đã cố rồi.”

“…Ta không trách ngươi.”

Nhưng chính câu nói đó, càng khiến cậu thấy không thể tha thứ cho mình.

Nếu hắn giận cậu, oán cậu, hận cậu – có lẽ mọi thứ dễ chịu hơn.

Nhưng hắn chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt ấy –

ánh mắt trầm lặng, u tối, chứa đựng tất cả bi thương và mỏi mệt.

Như đang nói:

“Chúng ta đều là nạn nhân của thời cuộc.”

Gió lại thốc qua, cuốn sương bạc quẩn kín bờ giếng.

Người trẻ tuổi ôm kiếm rụt rè:

“Nhị thúc, giờ phải làm sao…”

Người đàn ông mặt vuông giơ tay, ánh mắt lạnh như thép:

“Lý gia ta không thể mạo hiểm để oán linh hoàn toàn thức tỉnh.cho dù phải giết thêm một mạng… cũng phải kết thúc.”

Hắn hạ lệnh.

Người trẻ tuổi siết Trảm Duyên, mũi kiếm hạ xuống.

Chu Chí Hâm đứng yên.

Không lùi, không tránh.

Ánh mắt đen nhìn thẳng vào Tả Hàng –

bình thản đến mức tuyệt vọng.

Một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt cậu.

Cậu run rẩy, giọng vỡ ra:

“…Chí Hâm…”

“…Nếu ta cứu huynh…ta có còn là người không?”

Bàn tay lạnh trên vai siết nhẹ.

Giọng hắn khẽ khàng:

“…Nếu ngươi muốn rời đi…ta không giữ.”

“…Nếu ngươi muốn quên…ta sẽ biến mất.”

Tả Hàng nhắm mắt.

Trong đầu vang lên tiếng khóc của chính mình trăm năm trước.

Những đêm mưa, những lời khẩn cầu vô vọng.

Giây phút hắn bị đẩy xuống giếng.

Giây phút cậu quỳ gối, bất lực nhìn mọi thứ sụp đổ.

Cậu đã cố trốn chạy.

Cố phủ nhận.

Nhưng đến tận giờ, cậu không thể nói mình vô tội.

Nếu mình không phải Tả gia…

Nếu mình mạnh hơn…

Nếu mình không để hắn chết…

Gió lạnh lướt qua cổ.

Lưỡi kiếm Trảm Duyên lóe lên, chém xuống.

Tả Hàng mở mắt, siết chặt tay.

Một nỗi bình thản méo mó dâng lên.

Cậu không lùi.

> Nếu phải cùng hắn chìm xuống… thì coi như ta trả lại tất cả.

Nhưng ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm vào sương đen, một lực xô mạnh đánh bật tất cả.

Bụi đất tung mù mịt.

Gió gào rú, rền như tiếng khóc của trăm oán hồn.

Khi khói tan, Tả Hàng vẫn đứng đó.

Chu Chí Hâm đưa tay ôm lấy cậu từ phía sau.

Hắn cúi mặt, hơi thở lạnh như băng lướt trên cổ.

Giọng khàn khàn, gần như vỡ ra:

“…Ngươi không phải tội nhân."

“…Ta cũng không muốn ngươi chết vì ta.”

Hơi lạnh quấn chặt, như muốn hòa cả hai thành một.

Lý gia lùi lại, ánh mắt bàng hoàng.

Tả Hàng cúi đầu.

Một giọt nước mắt rơi xuống tay áo đỏ.

“…Ta không biết mình là nạn nhân… hay tội nhân…”

“…Nhưng kiếp này, ta không muốn lặp lại kết cục đó nữa…”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 31 - Bị Tà Khí Nuốt Chửng


Trời đã sang chiều, nhưng tầng mây xám xịt dường như không chịu tan.

Tả Hàng đứng bên giếng hoang, hơi thở phập phồng, ngực thắt lại từng cơn.

Khi cơn gió rít qua rặng tre, cậu vẫn cảm thấy hơi lạnh quấn chặt sau lưng.

Chu Chí Hâm không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng sau, tấm khăn cưới đỏ phủ kín mái tóc đen.

Cậu đã chọn không lùi.

Nhưng cái giá của lựa chọn đó… cậu không chắc mình gánh nổi.

Sau tiếng quát tháo của người đàn ông mặt vuông, hậu duệ Lý gia nhanh chóng rút lui.

Họ hiểu rất rõ – khi huyết khế vừa thức tỉnh, không thể chém đứt dễ dàng nữa.

Muốn giải được oán duyên, chỉ còn cách nhờ một kẻ mạnh hơn…

Buổi tối.

Tả Hàng trở về nhà trọ cũ ven trấn, căn phòng gỗ ẩm mùi mốc.

Cậu ngồi co ro bên bàn, ngón tay không ngừng run.

Hắn đứng ngay bên cạnh, bóng áo đỏ phủ xuống vai cậu như một tấm màn lạnh lẽo.

Nhưng đêm nay, hắn không chạm vào.

Chỉ im lặng nhìn cậu – ánh mắt vừa khát khao vừa trống rỗng.

Cốc… cốc…

Một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên.

Cậu giật thót, quay phắt ra cửa.

Qua khe cửa hẹp, một lão già râu bạc, lưng gù, mặc áo chàm đang đứng trong bóng tối.

Tròng mắt trắng đục hằn tia máu, gương mặt khắc khổ như tượng gỗ.

“…Ngươi là thầy pháp…”

Cậu khàn giọng, nhận ra – đây chính là người từng cảnh báo mình trước miếu Ngải Tế.

Lão già khẽ gật đầu, giọng khản như bị muối đốt:

“Đêm nay… là cơ hội cuối cùng.

Nếu còn chần chừ… oán khí sẽ chiếm trọn thần trí nó.”

Tả Hàng nuốt khan.

Hơi lạnh phía sau lay động – hắn đang nhìn lão già.

Một luồng sát ý mơ hồ thoảng qua căn phòng.

Thầy pháp chậm rãi mở bọc vải đen, lấy ra một chuỗi hạt ngải cổ.

Từng hạt màu xám tro, khắc ký hiệu cổ xưa.

Lão đặt chúng thành vòng, quấn quanh cổ tay cậu, giọng lầm rầm:

“Huyết khế đã khởi, sợi xiềng giữa ngươi và nó không còn có thể chặt bằng phàm kiếm.

Nhưng nếu trấn ngải thành công, ta sẽ niệm giải chú, kéo hồn nó rời thân huyết ngải.”

“Nếu giải được… hắn sẽ siêu sinh?”

Cậu khàn giọng hỏi.

Lão già không nhìn cậu, chỉ thở dài:

“…Sẽ tan… không lưu oán hồn, không còn tri giác.”

Một cơn đau nhói siết chặt tim cậu.

Hắn… sẽ biến mất.

Không chuyển kiếp.

Không còn tồn tại.

“…Nếu… ta không đồng ý thì sao?”

Lần đầu tiên, lão pháp sư ngẩng lên nhìn thẳng cậu.

Đôi mắt đục ngầu nhưng sáng quắc một tia xót xa:

“Thì đến đêm thứ bảy… linh hồn ngươi và nó sẽ hoàn toàn hợp nhất.

Cả ngươi cũng thành quỷ.”

Hơi lạnh phía sau càng dày.

Chu Chí Hâm không cất lời.

Nhưng cậu biết – hắn đang nghe từng câu.

Cạch.

Thầy pháp cắm một đinh đồng dài xuống nền nhà gỗ.

Đinh phát ra tiếng rung ghê rợn, hằn vết nứt xám ngoằn ngoèo.

Lão rút ra một con dao nhỏ, chém một nhát lên ngón tay Tả Hàng.

Máu nhỏ xuống chuỗi hạt ngải, sủi bọt đen.

Hơi lạnh bùng lên dữ dội.

Bóng áo đỏ lay động, như ngọn lửa sắp cuộn trào.

“…Ta không để…”

Lời nói trầm khàn vỡ ra ngay sau gáy cậu.

Tả Hàng mở miệng, nhưng chưa kịp thốt ra lời can ngăn –

Toàn bộ ánh đèn dầu trong phòng tắt phụt.

ẦM.

Một luồng hắc khí lạnh buốt bốc lên từ thân Chu Chí Hâm, quét tung cửa sổ, dập gió rít thốc.

Sàn gỗ rung chuyển, đinh đồng bật ra khỏi khe nứt, văng xoảng sang góc phòng.

Thầy pháp trợn trừng mắt, tay run lên bần bật:

“Oán… oán khí thức tỉnh rồi!”

Lão nâng chuỗi hạt ngải, niệm chú thật nhanh, giọng lạc đi vì sợ hãi.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy –

một bàn tay trắng bệch vươn ra từ bóng áo đỏ, siết chặt cổ lão.

Tả Hàng choáng váng:

“Không – đừng!”

Lão già nghẹn thở, mắt lồi hẳn ra, tiếng chú ngắt quãng:

“…L… lui…!”

Một luồng hắc khí cuộn quanh bàn tay Chu Chí Hâm, tỏa mùi tanh kim loại đặc quánh.

Tả Hàng lao tới, định kéo tay hắn lại – nhưng cậu không chạm được.

Hơi lạnh chặn phắt cậu như bức tường vô hình.

Đôi mắt đen sâu hút của hắn nhìn thẳng vào lão pháp.

Không phẫn nộ.

Chỉ là… trống rỗng.

Như kẻ đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt trăm năm.

“…Ngươi… muốn… xóa… ta…”

Giọng hắn vang lên, khàn như gió lùa qua xương khô.

Một giây sau –

ẦM!

Hắc khí bùng nổ.

Thân thể lão pháp chấn động.

Từ hốc mắt, miệng và lỗ tai, những sợi khói xám đặc bị hút thẳng vào lòng bàn tay Chu Chí Hâm.

Tả Hàng lặng người.

Cậu nhìn thấy –

hồn phách của lão pháp – bị kéo ra từng mảnh.

Một tiếng thét đứt quãng, lẫn tiếng xương cổ gãy răng rắc.

Rồi tất cả chìm vào im lặng.

Bóng áo đỏ rút tay về.

Lão pháp đổ gục, đôi mắt mở trừng, tròng đen đã tan thành lỗ rỗng.

Một thân xác không hồn.

Gió lùa qua khung cửa vỡ, lạnh buốt.

Tả Hàng ngã quỵ bên thi thể lão già, bàn tay run rẩy.

“Sao… sao ngươi… phải giết ông ấy…”

Chu Chí Hâm cúi nhìn cậu.

Đôi mắt đen, sâu đến mức nuốt trọn mọi thứ.

Giọng hắn khàn khàn:

“…Ta không muốn biến mất…”

“…Xin lỗi…”

Hơi lạnh lan dần, cuốn lấy cậu.

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng bỗng trống rỗng đến tuyệt vọng.

Cảnh tượng đêm nay –

cậu biết, từ đây đã không còn đường quay lại.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 32 - Án Tử


Trời sắp sáng.

Gió lạnh se sắt luồn qua khung cửa vỡ, làm ngọn đèn dầu lay lắt hắt ánh sáng ố vàng lên thi thể đã cứng đờ của lão thầy pháp.

Tả Hàng ngồi bất động bên góc nhà, hai tay phủ đầy tro bụi và máu khô.

Cậu đã cố chạm vào cơ thể lão, lắc vai, gọi tên –

nhưng không còn gì trả lời ngoài một khoảng rỗng lặng đến rợn người.

Sau tất cả, cậu vẫn không hiểu –

phải chăng đây là trừng phạt cho việc cậu không dám cắt đứt duyên xưa?

Hay là do chính hắn – kẻ từng nói yêu cậu – đã từ lâu không còn là người nữa?

Chu Chí Hâm đứng ngay sau lưng.

Tấm khăn cưới đỏ rũ xuống vai, bám đầy bụi tro.

Ánh mắt hắn nhìn cậu lặng lẽ, tối sâu như đáy giếng.

Hắn không lên tiếng biện giải.

Chỉ nhìn – như một cái bóng gắn chặt đời cậu, không thể vứt bỏ.

Tả Hàng cúi đầu, mệt mỏi nhắm mắt.

Một ý nghĩ mơ hồ dâng lên –

Nếu kiếp trước ta mạnh hơn, kiên quyết hơn… tất cả đã khác.

Nhưng ngay cả ý nghĩ đó, giờ cũng vô nghĩa.

Cậu không biết ngồi như thế bao lâu.

Đến khi trời hửng xám, sương mai chui qua khe tường, cậu mới lảo đảo đứng dậy.

Chu Chí Hâm vẫn lặng lẽ theo sát một bước, không chạm vào cậu – như sợ làm cậu kinh hãi hơn.

Trưa hôm ấy.

Cậu đến Văn khố huyện Tĩnh Lan – căn nhà đá cũ nát dưới chân núi, nơi lưu trữ hồ sơ cổ.

Cửa sổ hẹp hắt vào luồng sáng lờ nhờ, bụi giấy bay tơi tả.

Một lão thủ thư mù một mắt lặng lẽ dẫn cậu tới hộc tủ mục nát.

> “Hồ sơ Chu gia, Tả gia, Lý gia vụ án năm Bính Ngọ đều ở đây…”

Lão thủ thư cất giọng khàn khàn.

Tả Hàng hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh:

“…Cho tôi xem công văn xử phạt Chu Chí Hâm.”

Lão già khua tay lần tìm, lôi ra một cuộn giấy vàng khè, rìa rách tả tơi.

Khi cậu trải tờ công văn lên mặt bàn, chữ Hán cổ nhòe nhoẹt theo từng ngón tay run.

Công văn niêm quyết:

“Chu Chí Hâm – đại công tử Chu gia – bị luận tội sát nhân, tà luyện huyết ngải, mưu hại Lý thị.

Tội danh xác thực, xử hình dìm giếng tế ngải, tịch thu gia sản, truất hậu duệ.”

Dưới cuối văn bản, có ba dấu triện son mờ.

Một dấu của quan huyện.

Một dấu của Lý gia trưởng tộc.

Và dấu cuối cùng – hình tròn, mực nhạt đến gần như phai sạch –

nhưng khi nhìn kỹ, cậu vẫn nhận ra ba chữ khắc chìm:

Tả Hoài An.

Tim cậu thắt lại.

Như có bàn tay lạnh băng bóp chặt, đến mức không thở nổi.

Tả Hoài An.

Cha của Tả Hàng – kiếp trước.

Người từng vuốt tóc cậu, bảo rằng chỉ muốn bảo vệ.

Người từng nói:

“Chu gia chẳng qua là phường tham tàn.

Con không nên vướng vào.”

Hóa ra – chính ông là người cuối cùng phê chuẩn án tử.

Chính tay ông đã đóng dấu – dìm một mạng người xuống đáy giếng lạnh, vĩnh viễn không trở lại.

“…Sao…”

Cậu khàn giọng, tay run như bị trúng lạnh.

“…Sao ông lại làm thế…”

Không ai trả lời.

Chỉ có gió luồn qua vòm ngói gãy, thổi tung tờ công văn run rẩy.

Một tiếng bước chân rất khẽ sau lưng.

Cậu biết hắn đã tiến sát – hơi lạnh từ áo cưới đỏ lướt qua cổ, nhẹ như sương.

Chu Chí Hâm khàn giọng:

“…Ngươi đã thấy rồi.”

Tả Hàng gục mặt lên mặt bàn gỗ xước.

Những năm qua, cậu luôn tự an ủi:

“Cha ta không hay biết.”

“Cha ta không chủ ý giết hắn.”

“Chỉ là dòng họ Tả bị ép.”

Nhưng bây giờ –

Mọi giả vờ sụp đổ tan tành.

“Vì sao…”

Cậu nấc khẽ, giọng khản đặc.

“Vì sao ông ấy lại giết huynh… huynh không làm gì sai…”

Sau lưng, Chu Chí Hâm lặng im rất lâu.

Đến khi cậu tưởng hắn sẽ không trả lời, giọng hắn mới vang lên, khô khốc như tro tàn:

“…Tả Hoài An từng đến gặp ta.”

Một cơn lạnh tê buốt dọc sống lưng.

Cậu ngẩng mặt, môi run lên:

“…Gặp…

để làm gì…”

“…Ông ta nói… chỉ cần ta đồng ý rời bỏ ngươi…

Tất cả tội danh sẽ được xóa.”

Hơi lạnh lay động, tiếng hắn khản hẳn:

“…Nhưng ta không nhận điều kiện.”

Cậu chết lặng.

Chu Chí Hâm vẫn thì thầm đều đều, như đọc lại một án thư đã khép kín:

“…Ta nói – nếu muốn chém, cứ chém.

Nhưng đừng bắt ta phủ nhận…

Rằng ta từng yêu ngươi.”

Hơi lạnh phả sau gáy, làn sương mỏng quấn lấy vai cậu.

Một khoảnh khắc, cậu thấy hình ảnh trong ảo giác –

Hắn quỳ gối trên chiếu rơm, mặt đẫm máu, vẫn ngẩng đầu nhìn ra cổng Chu gia –

nơi cậu quỳ gối, gào khóc, bị lôi đi.

Giờ phút ấy, cậu không biết mình là nạn nhân – hay tội nhân.

Là đứa trẻ bị xé khỏi người mình yêu, hay là giọt máu Tả gia – kẻ phê chuẩn án tử cho hắn?

Cậu không khóc nổi nữa.

Cơn tê dại len vào tận xương.

Nếu có thể chọn lại –

cậu vẫn muốn quỳ trước cổng Chu gia, vẫn muốn gọi tên hắn, cho đến khi máu cạn.

Dù kết cục không đổi.

Trên bàn, tờ công văn cũ rung lên vì gió.

Vết triện Tả Hoài An vẫn nhạt nhòa – nhưng in sâu hơn bất cứ lời biện hộ nào.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 33 - Xiềng Máu


Trời đổ mưa lất phất.

Tả Hàng bọc kín tờ công văn cổ trong áo khoác, sải bước ra khỏi văn khố.

Hơi lạnh sau lưng vẫn đuổi theo – từng bước chân Chu Chí Hâm chậm rãi vang lên trong cơn mưa ẩm nồng mùi rêu mục.

Cậu không dám quay lại.

Sợ nhìn vào đôi mắt đen kia, sợ đối diện chính mình – kẻ mang họ Tả, kẻ thừa kế án tử.

Cậu đi đến tận chiều, qua dãy phố vắng và những cánh đồng chìm trong sương xám.

Trời chưa tối hẳn, nhưng ánh sáng đã lụi dần như ngọn nến sắp tắt.

Cậu không biết mình tìm gì – chỉ thấy nếu còn đứng yên, tim mình sẽ nổ tung vì bức bối.

Cuối cùng, khi mưa nặng hạt, cậu tấp vào một ngôi miếu cũ ven sườn núi.

Tấm biển “Miếu Ngải Tế” mục nát, chữ son gần như trôi hết.

Trong góc miếu, một bệ đá phủ vải đỏ đã sờn.

Cậu rút vạt áo, lau sạch từng lớp bụi – để lộ hoa văn bát quái và dấu ấn phong ấn mờ nhạt.

Đây từng là nơi trấn ngải lớn nhất trấn Tĩnh Lan.

Nếu còn cơ hội nào, thì chỉ ở đây.

Cậu rút từ túi áo gói chuỗi hạt ngải lão pháp sư để lại.

Chỉ còn bốn hạt nguyên vẹn.

Mỗi hạt nhuộm sậm màu máu, lạnh buốt trong lòng bàn tay.

Hơi lạnh sau lưng lay động.

Chu Chí Hâm đã theo cậu vào miếu.

Tiếng bước chân hắn nhẹ đến mức cậu không biết chính xác khi nào hắn đứng sát cạnh mình.

Hắn không hỏi “Ngươi muốn làm gì”.

Chỉ im lặng.

Như đã đoán ra – và chấp nhận.

Tả Hàng cắn môi, lột tay áo bên phải.

Cậu khựng lại khi nhìn xuống da mình –

Vết máu bùa cưới đã không còn nằm gọn trên cổ tay.

Từ đường rạch ban đầu, màu đỏ sẫm lấm tấm lan dần, chằng chịt như rễ cây ăn sâu dưới da.

Chúng bò lên khuỷu tay, bắp tay, rồi loang cả nửa ngực trái.

Khi ngón tay chạm nhẹ, mạch máu dưới lớp da phồng lên đập thình thịch, nóng rực.

Cậu chưa bao giờ thấy sợ đến vậy.

Hệt như cơn ác mộng không cách nào tỉnh dậy –

Mỗi đêm cậu lẩn trốn, vết máu lại leo thêm một chút.

Từng đoạn rễ đỏ thẫm như tiếng gào thét của linh hồn bị xiềng xích.

“…Đêm thứ năm…”

Cậu lẩm bẩm, giọng run hẳn.

“…Chỉ còn hai đêm…”

Chu Chí Hâm chậm rãi ngồi xuống bên cậu, tấm khăn cưới đỏ chạm đất thấm ướt.

Hắn nâng tay cậu lên – ngón tay trắng lạnh chạm vào mép vết máu.

Dưới làn da, những sợi rễ ngải khẽ rung như nhận biết chủ nhân.

Ánh đèn leo lét chiếu lên nửa gương mặt hắn.

Một thoáng, Tả Hàng thấy trong mắt hắn không chỉ là nỗi ám ảnh chiếm hữu, mà còn cả hối hận mơ hồ.

“…Nếu ngươi sợ…”

Giọng hắn khàn khàn, rất khẽ.

“…Ta có thể đi.”

Cậu giật tay lại, thì thào:

“…Đi rồi… vết máu vẫn còn.”

“…Ta vẫn chết… phải không?”

Hắn không gật, không lắc.

Chỉ cúi đầu.

“…Nghi lễ này… là khế ước cả hai…”

“…Không phải chỉ ta…”

Cậu hít sâu một hơi, mắt cay xè.

Rồi cậu đặt bốn hạt ngải lên bệ đá, lật giở những mảnh giấy bùa cuối cùng tìm được từ thư phòng cũ.

Chúng đã rách nát, chữ chú mờ nhòe – nhưng cậu vẫn liều.

Nếu đây là cơ hội duy nhất để giải trừ, cậu sẽ thử.

Ầm…

Một nhát sấm nện xuống núi.

Gió lùa qua mái miếu trống hoác, làm lửa đèn chao nghiêng.

Tả Hàng nhắm mắt, dốc hơi niệm từng câu chú đoạn.

Ngón tay run rẩy xiết lấy chuỗi hạt, máu chảy dọc cổ tay, nhỏ xuống hoa văn bệ đá.

Một luồng khí lạnh từ sau lưng cuộn đến, quấn quanh cổ cậu –

Không phải siết, chỉ như một bàn tay níu lấy.

“…A Hàng…”

Giọng hắn gần sát tai, trầm như tiếng nức.

“…Đừng… làm…”

Cậu mím môi, không dám ngẩng lên.

Chuỗi hạt trong tay nóng hẳn – rồi phát ra một tiếng nổ lách tách, ánh đỏ thoáng lóe.

Vết máu cưới trên cánh tay đau nhói, từng sợi rễ đỏ co giật.

Đau đến mức cậu gần ngã.

Hắn vòng tay siết lấy vai cậu, giọng khàn đục:

“…Nếu ngươi xóa ta…ngươi cũng… không còn nguyên vẹn…”

“…Buông ra…”

Cậu thều thào, mồ hôi lạnh túa đầy thái dương.

“…Ta không thể…

để huynh tồn tại như thế này…”

Hắn không buông.

Hơi lạnh từ lòng bàn tay thấm vào da thịt, len sâu tận xương tủy.

Tựa như hắn đang tuyệt vọng van nài –

“Đừng rời bỏ ta.”

Cơn đau tê dại từ vai trái lan xuống thắt lưng.

Cậu mở to mắt, ngón tay run lẩy bẩy –

Vết máu cưới đã vượt qua bả vai, bò dần lên cổ.

Một mạch rễ đỏ đậm nhất đang chậm rãi vươn về phía xương hàm.

Chỉ cần nó chạm đến huyệt thiên đỉnh –

Nghi lễ sẽ hoàn tất.

Cậu nấc khẽ, giọng vỡ ra:

“…Xin lỗi…”

“…Xin lỗi…

Chí Hâm…”

Một tiếng gió rít xuyên mái miếu.

Hơi lạnh phía sau thoáng co lại, như hắn cũng không chịu nổi lời xin lỗi đó.

> “…Nếu ta biến mất…”

Hắn thì thầm, giọng như tiếng thở hắt cuối cùng:

“…Ngươi… có hận không?”

Tả Hàng nhắm mắt.

Một giọt nước nóng rơi trên mu bàn tay – cậu không biết đó là nước mắt hay máu.

Cậu không trả lời được.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 34 - Oán Tận


Đêm thứ năm.

Mưa dầm suốt ngày cuối cùng tạnh, để lại sương đặc quánh bám vào mọi mái ngói, mọi thân cây trơ trọi ven trấn.

Trời đêm lặng ngắt, đến cả tiếng côn trùng cũng tuyệt tích – như thể tất cả sinh linh đều lẩn đi, né tránh điều gì đó sắp trỗi dậy.

Tả Hàng nằm co ro trên giường gỗ cũ trong căn nhà hoang.

Vết máu cưới đã lan qua xương quai xanh, phủ lên gần nửa cổ trái, mạch máu đỏ sẫm căng phồng như những rễ độc thở dồn dập.

Cậu run rẩy kéo tấm chăn cũ, mí mắt khép hờ.

Mỗi hơi thở đều đau như kim châm.

Cơn mệt mỏi trộn lẫn tê dại – cậu không biết mình còn tỉnh được bao lâu.

Trong căn phòng chỉ còn một ngọn đèn dầu leo lét.

Chu Chí Hâm ngồi bên mép giường, lặng im nhìn cậu, bóng khăn cưới đỏ rũ dài đến nền đất.

Hắn không nói gì, chỉ đặt tay lên trán cậu, từng cử chỉ nhẹ đến tuyệt vọng.

Mấy lần cậu toan lùi ra xa.

Nhưng mỗi khi hơi lạnh kia mất đi, trong lòng cậu lại dâng một khoảng trống rỗng ghê gớm –

giống như bị khoét mất một mảnh tim.

Cậu không biết mình đã thiếp đi bao lâu.

Cho đến khi một luồng khí lạnh bất chợt quét qua, làm đèn dầu tắt phụt.

Ầm.

Tiếng cánh cửa trước nhà bật tung, gió đêm đập ập vào.

Tả Hàng giật mình choàng tỉnh, nhìn thấy bóng áo đen dày đặc tràn qua ngưỡng cửa – không phải bóng của Chu Chí Hâm, mà là mấy người lạ mặt khoác áo bông, tay cầm đèn bão và hung khí.

Ánh đèn bão loang loáng chiếu lên những gương mặt tái xanh vì căng thẳng.

Người dẫn đầu hất cằm, giọng khàn:

> “Chính nó – thứ oán linh chuộc mạng cả trăm năm…!

Mau lập đàn trấn hồn, tiêu diệt nó!”

Tả Hàng nhận ra hắn.

Họ Lý.

Cháu đích tôn Lý gia – dòng máu kế thừa gia tộc từng dìm chết Chu Chí Hâm.

Cậu khàn giọng, vừa cố ngồi dậy vừa nói:

“…Khoan… các người không hiểu… hắn chưa làm hại tôi…”

Người kia trừng mắt, giận dữ:

> “Không làm hại?

Vậy thi thể lão thầy pháp là gì?

Thứ này đã giết ông ta để nuốt hồn!

Nếu chúng tôi không trấn hồn ngay, đến đêm thứ bảy tất cả trấn Tĩnh Lan sẽ thành mồ chôn!”

Tả Hàng cứng người, miệng đắng ngắt.

Mọi câu bào chữa nghẹn lại trong cổ họng –

vì chính cậu cũng biết, tà khí hắn mang theo đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

Bóng Chu Chí Hâm lặng lẽ đứng lên.

Hắn không nói một lời, nhưng hơi lạnh trong phòng dày lên cuộn cuộn.

Tấm khăn cưới đỏ phất qua mép giường, để lộ vạt áo đen đẫm bụi, vệt máu mờ kéo dài tận gấu áo.

Một ánh nhìn sâu hút trùm xuống đám người Lý gia.

Gió rít gào qua khung cửa sổ vỡ.

Không ai dám thở mạnh.

Rồi, giọng hắn khàn khàn, vang lên như từ đáy giếng sâu:

“…Các ngươi…

đến cướp… nốt.”

ẦM!

Mọi đèn bão vụt tắt đồng loạt.

Chỉ còn bóng đêm đặc quánh và tiếng rên rỉ nghèn nghẹn vọng ra.

Tả Hàng lảo đảo đứng dậy, vừa bước được một bước đã khụy xuống vì đau.

Trong nháy mắt, cậu thấy mắt Chu Chí Hâm đổi thành đen tuyền không còn lòng trắng.

Tấm khăn cưới như bùng lên, quấn kín thân thể hắn, hóa thành xoáy khí đen đặc sệt, tỏa mùi tanh ghê rợn.

Một người Lý gia rú lên, giơ bùa trấn ngải.

Nhưng luồng oán khí đã cuộn tới –

Rắc!

Cậu nghe rõ tiếng xương gãy, tiếng máu phun lên cột nhà.

Chu Chí Hâm không còn dừng tay như mấy đêm trước.

Không còn khẽ hỏi “Ngươi sợ không”, không còn van nài “Đừng rời ta”…

Chỉ có giọng khàn trầm như lời nguyền:

“…Trả nợ…”

Một bàn tay trắng lạnh siết lấy cổ người Lý gia dẫn đầu, nhấc bổng lên như nhấc một con búp bê.

Tả Hàng choáng váng, giơ tay định giữ hắn lại:

“Không – đừng giết nữa!”

Hắn không quay đầu.

Nhưng giọng nói vẫn vọng về:

“…Lý gia…

Tả gia… tất cả đều phải trả…”

Tả Hàng nghe tiếng gào khản đặc.

Rồi soạt –

Một vệt đỏ vẽ dài trên vách gỗ, ấm nóng văng trúng má cậu.

Người kia đổ gục, cổ vặn lệch.

Trong không khí dậy lên mùi máu tanh ngột ngạt.

Những người còn lại hoảng loạn chạy tán loạn ra sân.

Nhưng bóng đen dưới chân hắn đã lan như vũng bùn, kéo một kẻ ngã lăn lại.

Tiếng gào đứt quãng, rồi tắt lịm.

Tả Hàng run bắn, vết máu cưới trên cổ đau nhói.

Cậu biết – từng mạng chết đi, tà oán hắn giam suốt trăm năm lại mạnh thêm một tầng.

Và cậu… cũng bị buộc chặt vào khế ước đó.

Hắn giết bọn họ.

Mỗi lần oán khí nuốt một linh hồn, vết rễ đỏ trên cổ cậu lại lan thêm một đốt.

Cậu nấc lên, khụy gối giữa sàn nhà tan hoang.

Trong khoảnh khắc, cậu không biết mình muốn cứu hắn – hay cứu chính mình.

Hắn chậm rãi quay lại, vạt khăn cưới đỏ phủ xuống sàn dính loang máu.

Đôi mắt đen tuyền nhìn cậu không chớp.

Giọng hắn trầm khàn, khe khẽ:

“…A Hàng…nếu còn ai ngăn cách chúng ta…

Ta sẽ giết hết.”

Ngoài sân, tiếng mưa rào rào đổ xuống –

rửa trôi vết máu, nhưng không rửa được lời nguyền đang lớn dần trong bóng tối.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 35 - Đêm Thứ Sáu


Gió đêm tràn qua khe cửa gãy, hun hút lạnh.

Mưa rút đi để lại mùi đất tanh nồng, loang cùng máu chưa kịp khô trên nền gạch.

Tả Hàng nằm co quắp, hơi thở ngắn, mỗi nhịp phập phồng đau như bị rạch từng lớp thịt.

Nửa thân trên của cậu đã bị vết máu cưới nuốt trọn.

Da từ vai trái qua cổ ngực phủ một màu đỏ tím, những mạch rễ chằng chịt như mạng nhện siết chặt quanh xương.

Khi cậu cố gắng ngẩng lên, không gian trước mắt mờ mịt, lẫn giữa bóng đêm và những mảnh ký ức rời rạc.

Giọng người thầy pháp đã chết vẫn văng vẳng:

“Nếu nghi lễ cưới hoàn tất…

Linh hồn ngươi vĩnh viễn bị xiềng trong bóng ngải…”

Cậu không biết mình thiếp đi từ khi nào.

Hay chính cơn tê dại đã dẫn cậu vào một giấc mộng không lối thoát.

Ầm…

Một hồi trống trầm đục vang lên – tiếng trống tang hay tiếng trống cưới, cậu không phân biệt nổi.

Xung quanh cậu đột ngột tối sầm, rồi sáng lên bởi ánh đèn lồng đỏ rực trôi lơ lửng trong không trung.

Một dãy hành lang dài hiện ra.

Nền lát gạch cũ loang máu, hai bên treo những dây lụa đỏ rủ xuống, đung đưa như thắt cổ ai đó vô hình.

Tả Hàng đứng giữa lối đi, bàn chân trần lạnh toát.

Cậu mặc một bộ áo cưới đỏ sẫm, vạt áo dài phủ đất, nặng như đeo đá.

Khi cậu giơ tay sờ vạt áo, đầu ngón tay dính ướt – máu hay mưa, không thể biết.

Tiếng bước chân vang sau lưng.

Không nhanh, không chậm – mà chắc chắn, lạnh lẽo, quen thuộc.

“…A Hàng.”

Cậu siết chặt tay, gắng không quay đầu.

Nhưng trong khoảnh khắc, một tấm khăn voan cưới đỏ từ đâu rơi xuống, phủ kín mái tóc cậu, chảy dọc bờ vai run rẩy.

Mọi thứ lập tức tối sầm sau lớp khăn.

Chỉ còn ánh đèn đỏ lờ mờ soi bóng người cao gầy đang tiến đến gần.

“…Đêm nay…

Ngươi không thể chạy nữa.”

Giọng hắn vang lên, khàn đục như tan giữa sương.

Một bàn tay trắng lạnh vươn qua lớp khăn, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cậu.

Hơi lạnh luồn thẳng vào mạch máu, hòa với những rễ đỏ đang leo dần đến xương hàm.

Cậu rùng mình, khẽ lùi nửa bước:

“…Buông…

Ta không… muốn…”

Hắn không trả lời.

Chỉ xiết tay mạnh hơn, kéo cậu sát lại.

Qua lớp khăn cưới, cậu nhìn thấy hình dáng khuôn mặt hắn –

vẫn là Chu Chí Hâm, nhưng đôi mắt đã nhuộm đen hoàn toàn.

Như hai hố sâu nuốt mọi ánh sáng.

“…Nghi lễ… còn một đêm…”

Hắn cúi xuống, giọng lặng như tro tàn:

“…Ta không thể…

lại mất ngươi.”

Ầm…

Trống cưới lại vang.

Từng tiếng đập vào ngực cậu, buốt như kim châm.

Những dây lụa đỏ bên hành lang bắt đầu bò xuống, quấn quanh cổ tay, cổ chân.

Chúng mát lạnh, mềm như tơ, nhưng chỉ cần khẽ giãy, cậu thấy máu rỉ ra từ làn da.

Cậu cố vươn tay gạt tấm khăn trùm –

nhưng càng giãy, những sợi lụa càng siết chặt, kéo cậu khuỵu xuống nền gạch lạnh.

Hắn cúi người, chậm rãi quỳ đối diện cậu.

Bóng áo cưới đỏ phủ xuống, gần như ôm trọn cả hai vào cùng một mảnh đêm.

Giọng hắn khẽ run:

“…Khi ta bị trói dưới giếng…

Ta đã nghĩ…

nếu có kiếp sau…

ta vẫn muốn cưới ngươi.”

Một giọt nước lạnh rơi lên mu bàn tay cậu –

là mưa xuyên mái, hay lệ hắn, cậu không rõ.

“…Nhưng giờ ta đã thành thứ thế này…”

Hắn thì thầm.

“…Nếu vẫn cưới ngươi…

ngươi sẽ hận ta… phải không?”

Cậu không thể nói.

Không thể khóc.

Chỉ thấy cơn tê dại lan dọc gáy, những sợi rễ máu chầm chậm bò lên cằm, như hàng trăm con sâu đỏ.

Trống cưới đập dồn dập, nhanh hơn cả nhịp tim.

Bên tai, tiếng hắn hòa với tiếng gió:

“…Đừng sợ…

Chỉ cần ngươi chấp nhận…

chúng ta sẽ không bao giờ… rời nhau.”

Bàn tay hắn đặt lên đỉnh khăn cưới, ấn nhẹ.

Một cơn choáng lảo đảo quét qua –

Soạt –

Mắt cậu tối sầm.

Chỉ còn bóng tối lạnh tanh, mùi máu và tiếng gió rít xuyên qua vách gỗ mục.

Trong cơn mê dày đặc, cậu mơ hồ nghe tiếng hắn:

“…Phu nhân…”

“…Đêm mai… là đêm cuối.”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 36 - Giếng Máu


Tả Hàng mở mắt.

Không còn là căn nhà hoang sập xệ, cũng không còn mùi máu tươi tanh ngòm bám trên tường.

Trước mặt cậu là một sân gạch rộng, gió đêm phả mùi lạnh ẩm từ núi tràn xuống, thấm qua lớp áo cưới đỏ sẫm phủ vai.

Bầu trời tối đen, không trăng.

Hàng đèn lồng đỏ treo khắp bốn phía sân, ánh lửa vàng hắt lên những gương mặt xa lạ.

Một hàng người mặc áo bào đen đứng trật tự hai bên giếng đá giữa sân.

Mặt ai cũng vô cảm, ánh nhìn rỗng tuếch như tượng gỗ.

Ở trung tâm – một chiếc giếng vuông cũ kỹ, và bên mép giếng, một người đàn ông trẻ bị trói gô hai tay ra sau, áo bào trắng lấm máu.

Tả Hàng run bắn.

Dù ảo ảnh đã mờ nhòe, cậu vẫn nhận ra dáng vai cao gầy ấy.

Mái tóc đen xõa rũ, mặt bị đánh sưng tím, môi nứt chảy máu.

Nhưng đôi mắt vẫn mở to, đen thẳm – nhìn về một hướng duy nhất, như chờ đợi.

Chu Chí Hâm.

Cậu muốn kêu, nhưng cổ họng tắc nghẹn.

Âm thanh không thoát ra.

Cậu cố bước lên – thì bàn chân chạm phải mép tấm chiếu rơm, bị kéo khựng lại.

Cúi xuống, cậu thấy mình đang quỳ, hai tay bị dây đỏ trói chặt trước ngực.

Tấm áo cưới đỏ sẫm lết xuống nền gạch.

Không phải cậu của hiện tại – mà là một cậu thiếu niên mười bảy tuổi, nước mắt giàn giụa, gò má hằn vết tát.

Trong đầu cậu nổ ong ong.

Ký ức vốn mơ hồ như tơ nhện nay dần rõ nét.

Từng đêm mưa.

Từng câu hứa vụng trộm.

Từng lần chạm tay run rẩy.

Và cái đêm tàn nhẫn này.

Giọng người đàn ông vang lên ở rìa giếng.

Bình thản, sắc lạnh như chém xuống gỗ mục:

“Chu Chí Hâm – ngươi tội danh rõ ràng: sát hại Lý thị, luyện huyết ngải.

Từ nay truất họ Chu, xóa khỏi gia phả.

Án dìm giếng tế tà thực thi ngay đêm nay.”

Tả Hàng sững sờ ngẩng lên.

Gương mặt ấy – lạnh lùng, nghiêm cẩn – chính là cha cậu kiếp trước.

Tả Hoài An.

Cậu muốn hét, muốn vùng dậy, muốn xé tan dây trói.

Nhưng thân thể vẫn quỳ rạp, đôi tay bị ghì chặt bởi hàng sợi lụa đỏ.

Trái tim đau nhói – từng nhịp đập như bị khoan thủng.

“…Phụ thân…!”

Giọng cậu thiếu niên nghẹn nấc, trộn lẫn tiếng nức.

“…Con van người…!

Chí Hâm không giết ai…!

Người đừng giết huynh ấy…!”

Tả Hoài An không nhìn cậu.

Ngón tay thon dài cầm lấy cây bút lông, chấm mực son.

Một người hầu dâng tấm công văn sẫm vàng.

“…Chu gia đã nhận án"

“…Lý gia đã ký chứng.”

Giọng ông khô khốc:

“…Nếu con còn van xin, từ nay không nhận con là máu mủ.”

Cậu thiếu niên quỳ càng thấp hơn, nước mắt ràn rụa rơi xuống vạt áo.

“…Phụ thân…

Con nguyện…

Nếu người giết huynh ấy…

Con sẽ đi theo huynh…!”

Tả Hoài An vẫn không liếc một lần.

Ông nghiêng bút, lạnh lùng ký xuống ba chữ cuối cùng:

Tả Hoài An.

Xoạch.

Con dấu son đóng xuống, khô khốc như tiếng cửa đá khép chặt.

Hai gia nhân mặc áo bào đen cúi chào, nhấc Chu Chí Hâm dậy.

Hắn vẫn không chống cự.

Chỉ quay đầu nhìn cậu thiếu niên – ánh mắt đen sâu in một nỗi tuyệt vọng bình tĩnh.

Một bước.

Hai bước.

Hắn bị dẫn tới mép giếng.

“…A Hàng.”

Giọng hắn khản đặc.

“…Đừng… quên ta.”

“…Không…”

Cậu thiếu niên òa khóc, giãy giụa.

“…Huynh đừng đi…

Huynh đừng…”

Hai người gia nhân cúi chào Tả Hoài An.

Rồi đẩy mạnh.

ẦM.

Âm thanh va đập giòn lạnh.

Nước giếng đen ngòm vọt lên, bắn ướt cả chiếu rơm.

Một thoáng, ánh mắt đen thẳm vẫn mở trừng dưới lớp nước – nhìn cậu.

Tả Hàng cứng đờ, cả người rét căm.

Mùi hôi ẩm bốc lên nồng nặc.

Mạch máu đỏ trên vai cậu nhói rần, rung lên như muốn nổ tung.

Cậu rướn tay, muốn níu lại hình bóng đang chìm.

“…Chí Hâm…!”

Nhưng trước mắt chỉ còn đáy giếng tối om.

Mặt nước dần phẳng lặng, như chưa từng dìm ai xuống.

ẦM.

Một tia sét xé ngang bầu trời.

Ánh sáng chói lòa rọi thẳng lên gương mặt Tả Hoài An –

vẫn lạnh tanh, không chút dao động.

Tả Hàng nấc lên, run lẩy bẩy.

Ý thức rạn nứt từng mảnh.

“Nếu ta là cậu thiếu niên ấy…”

“Vì sao ta còn sống đến hôm nay?”

“Phải chăng chính ta cũng buông tay…?”

Không gian đột ngột đổ sập.

Sân giếng, dây trói, đèn lồng tan thành tro.

Trong khoảng tối dày đặc, một giọng nói thì thầm sát tai:

“…Ta đã đợi ngươi…

trọn một trăm năm.”

Cậu bàng hoàng mở mắt –

Lưng vẫn tựa trên giường gỗ mục.

Vết máu cưới đã phủ kín cả vai trái.

Chỉ còn một đêm cuối.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 37 - Chỉ Cần Ở Lại


Trời còn chưa sáng.

Mưa đêm vừa dứt, để lại mùi ẩm mốc len sâu vào phổi, lạnh buốt đến tận tủy.

Tả Hàng ngồi tựa lưng lên tấm vách gỗ mục, đầu vẫn ong ong vì dư âm cơn ảo giác vừa rồi.

Trong bóng tối, cậu run nhẹ – không rõ là vì sợ hãi, hay vì một thứ cảm giác khác sâu hơn, khó gọi tên.

Hình ảnh giếng đá, đôi mắt đen dưới lớp nước lạnh, nét mặt cha cậu kiếp trước – tất cả cứ lặp đi lặp lại trong óc, như một cuộn phim cháy xém tua đi tua lại.

Mỗi lần nhắm mắt, cậu lại thấy bàn tay hắn chầm chậm vươn về phía mình, rồi bị giật ngược xuống đáy sâu.

Một cơn đau âm ỉ trườn dọc vai trái, nhắc nhở:

Nghi lễ chỉ còn một đêm cuối.

Tả Hàng siết chặt vạt áo, hít sâu, rồi cất giọng khản đặc:

“…Ra đi.”

Không có tiếng đáp lại.

Nhưng hơi lạnh trong phòng chợt đậm hơn – báo hiệu hắn vẫn ở đây, vẫn lặng lẽ nhìn cậu từ góc tối.

“…Ta biết ngươi nghe.”

Giọng cậu trầm xuống, mệt mỏi mà kiên quyết:

“Ta không trốn nữa"

Im lặng rất lâu.

Chỉ nghe mưa đọng trên mái nhỏ tí tách.

Cuối cùng, trong bóng tối, giọng hắn vang lên – khẽ đến nỗi cậu suýt không nhận ra:

“…Vì sao?”

Tả Hàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào khoảng đen trước mặt.

Mắt cay xè, giọng trầm lại:

“…Vì suốt mấy đêm qua…

Ngươi đã không giết ta.”

Một thoáng, khí lạnh như ngưng lại.

Rồi cậu thấy bóng áo cưới đỏ nhạt dần hiện ra, chầm chậm tiến đến sát mép giường.

Chu Chí Hâm đứng đó – mái tóc đen ướt rượt, bám dính vào gương mặt trắng nhợt.

Hắn nhìn cậu rất lâu, đôi mắt đen như chứa đáy giếng sâu thẳm.

Cậu hít mạnh một hơi, nâng tay áo lên để lộ vết máu cưới phủ kín từ vai trái qua tận cổ.

Những sợi rễ đỏ mỏng như mạch máu bám đầy, rung khẽ theo nhịp tim.

“Muốn gì…”

Giọng cậu khô khốc

“…Nói đi.”

Bàn tay hắn run nhẹ.

Cơn gió lùa qua cửa vỡ làm tấm khăn cưới phất lên, quét ngang tay cậu, lạnh buốt.

Hắn khẽ cúi đầu – thoáng như đang cố che đi biểu cảm trên mặt.

Một lát sau, giọng nói trầm đục khe khẽ lọt ra từ khe miệng:

“…Ta…”

Cậu siết vạt áo, gằn giọng:

“Muốn ta chết?

Muốn ta thành lệ ngải?

Hay muốn ta quỳ trước mộ ngươi suốt đời?”

Hắn chậm rãi lắc đầu.

Bàn tay lạnh băng giơ lên, run rẩy chạm vào mép vết máu cưới trên cổ cậu.

“…Ta… chỉ…”

Giọng hắn nứt ra, như không còn sức giữ bình tĩnh.

“…Chỉ cần ngươi ở lại.”

Một khoảng im lặng dài.

Gió lại rít qua mái, thổi tắt cây đèn leo lét duy nhất trong phòng.

Chỉ còn mùi ẩm lạnh và thứ gì đó mặn mặn – cậu nhận ra mình đang khóc.

“…Ngươi đã giết nhiều người.”

Cậu thì thào, giọng khản đặc:

“…Ngươi biến ta thành vật tế..."

“…Nhưng…

đêm nào cũng không giết ta.”

Hắn vẫn cúi đầu.

Ngón tay run lên khi vuốt nhẹ dọc đường rễ đỏ sẫm trên cổ cậu.

“…A Hàng…”

Giọng hắn lạc đi.

“…Ngày ta bị trói…

Ta đã nghĩ… nếu ngươi chịu quỳ cầu xin vì ta…

Thì ta không oán.”

Cậu khẽ cười, môi mím chặt, nước mắt rớt xuống mu bàn tay lạnh.

“…Rốt cuộc…

Ta vẫn không cứu được ngươi.”

Hắn siết tay lại, khẽ lắc đầu.

Qua làn tóc ướt bết trên trán, đôi mắt đen vẫn nhìn cậu – đau đớn đến tuyệt vọng.

“…Đừng tự trách…”

Hắn nghẹn giọng:

“…Nếu không phải vì ta yếu đuối…

Ngươi cũng không cần chết theo…”

Cậu không nói thêm.

Cũng không trốn tránh.

Chỉ đưa tay lên – chậm rãi đặt lên mu bàn tay lạnh lẽo kia.

Trong khoảnh khắc, hơi lạnh và ấm trộn lẫn, như mạch máu cũ rỉ chảy qua da.

Cậu nhắm mắt, thì thầm:

“…Nếu đây là điều duy nhất ngươi muốn…”

“…Ta sẽ ở lại, đến đêm cuối.”

Gió chợt ngừng.

Mọi thứ lặng đi – đến mức cậu nghe rõ hơi thở run rẩy của hắn.

Hắn chậm rãi quỳ xuống trước giường, trán chạm mép chiếu, mái tóc đen sượt qua mu bàn tay cậu.

Giọng hắn khàn khàn, run như tiếng gió sắp tắt:

“…Cảm ơn…”

Một nhịp im lặng dài.

Rồi bàn tay lạnh ấy siết nhẹ lấy tay cậu, ngón tay vướng cả đường rễ máu.

“…Chỉ cần ngươi ở lại…”

“…Ta sẽ không cần giết thêm một ai.”

Tả Hàng nhìn xuống:

Bóng khăn cưới đỏ trải dài tận góc nhà, nhuốm máu của bao nhiêu người hắn đã giết.

Nhưng lúc này, cậu không còn sức ghét bỏ.

Chỉ thấy, trong ánh nhìn đen tuyền kia, có một thứ khát khao đã bị phong kín suốt trăm năm –

một lời cầu xin nhỏ bé đến thảm thương:

“Xin đừng rời ta nữa.”
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 38 - Đêm Thứ Sáu


Đêm xuống rất nhanh.

Mưa đã dứt hẳn, để lại một sự tĩnh lặng kỳ quái phủ khắp trấn Tĩnh Lan.

Không còn tiếng chó sủa, không còn tiếng gió.

Chỉ có mùi tanh ẩm của đất và tro, quyện lẫn hơi lạnh từ sương đêm.

Tả Hàng khoác tấm áo choàng cũ, đứng giữa căn nhà hoang.

Vết máu cưới đã lan kín một nửa thân trên, từng sợi rễ đỏ thẫm bám sát làn da nhợt nhạt.

Mỗi lần cậu hít thở, chúng rung nhẹ, như sinh vật sống đang hút máu cậu từng chút một.

Hắn im lặng suốt từ lúc trời tối.

Chỉ đứng cách cậu mấy bước, bóng khăn cưới đỏ phủ gần chạm đất, không động đậy.

Cậu hiểu – đêm nay, hoặc sẽ hoàn thành nghi lễ, hoặc phải kết thúc tất cả.

Cậu gạt sợi tóc ướt ra sau tai, giọng khàn khàn:

“…Chu Chí Hâm.”

Hắn khẽ ngẩng đầu.

Mắt đen nhìn cậu, không chớp.

“…Dẫn ta tới giếng ngải.”

Một thoáng, gió lùa qua cửa vỡ, phất nhẹ tấm khăn cưới.

Hắn không hỏi vì sao.

Chỉ lặng lẽ đưa tay về phía cậu.

Cậu đặt tay mình lên – lạnh buốt.

Hơi lạnh ấy lập tức trườn dọc mạch máu, làm toàn thân tê rần.

Nhưng cậu không rụt lại.

Họ bước ra sân, băng qua con đường lát đá vụn dẫn tới cuối khu đất Chu gia cũ.

Nơi đó, giếng đá nằm lẫn giữa đám cỏ dại cao ngang đầu gối.

Mặt giếng phủ rêu xanh, và một mùi tanh nồng của máu vẫn còn ám đến tận bây giờ.

Cậu dừng lại, nhìn xuống lòng giếng tối đen không đáy.

Bóng mình phản chiếu méo mó trên mặt nước.

“Đêm đó…”

Cậu khẽ hỏi, giọng khô khốc:

“…Ngươi căm hận ta đến vậy sao?”

Hắn không đáp ngay.

Mãi lâu sau, một hơi thở lạnh phả sau gáy cậu, giọng khàn trầm:

“…Không.”

“…Ta chỉ căm hận bản thân.”

Cậu nhắm mắt.

Nỗi đau rỉ ra như thứ dịch mặn chát trong tim.

“Ta không thể quay lại… cũng không thể để ngươi mãi thế này.”

Cậu chầm chậm quỳ xuống miệng giếng.

Ngón tay run rẩy cởi tấm áo choàng sũng nước, để lộ những đường rễ đỏ đã leo đến tận bả vai.

“…Nếu ta chết trước khi nghi lễ hoàn tất…”

“…Thì khế ước bùa ngải sẽ đứt.”

Hắn sững người.

Gió bỗng rít mạnh, làm tấm khăn cưới phất lên, bay phần phật.

“Đừng.”

Hắn lùi một bước, giọng nghẹn hẳn.

“…A Hàng…”

Cậu hít sâu, giơ tay chạm mép giếng lạnh ngắt.

“Nếu phải đổi mạng…”

“…Thì ta tình nguyện.”

Hắn bước đến, vươn tay chộp lấy vai cậu.

Hơi lạnh ập đến, ghìm chặt cậu xuống nền đá.

“…Ngươi không hiểu.”

Giọng hắn vỡ ra, run như gió cuối mùa:

“…Cho dù ngươi chết…khế ước vẫn tồn tại.

Linh hồn ngươi – mãi thuộc về ta.”

“Không!”

Cậu giãy giụa, trán chạm mép giếng:

“…Nếu ta chết tự nguyện, lễ cưới không thể hoàn thành – ta sẽ thoát!”

“Không có thoát!”

Hắn gầm khẽ, tiếng như đinh gãy:

“…Một khi vết máu cưới đã nuốt nửa linh hồn…chỉ có hai kết cục hoặc hoàn thành, hoặc biến thành lệ ngải vĩnh viễn.”

Cậu ngừng giãy.

Hơi lạnh tràn khắp, chầm chậm bóp nghẹt tim.

Hắn cúi xuống, trán tựa trán cậu.

“…Ta đã thử…hơn trăm năm trước.”

“…Tự hủy linh hồn mình – để buông ngươi…”

“…Nhưng ngay cả chết, ta vẫn quay lại.”

Tả Hàng rơi nước mắt.

Cậu không biết là đau, sợ, hay chỉ vì quá tuyệt vọng.

“…Vậy…

Ta không còn cách nào?”

Hắn không trả lời.

Chỉ siết chặt vai cậu hơn, như sợ cậu tan biến.

“…Ta xin lỗi.”

Giọng hắn run như sắp vỡ:

“…Nếu có kiếp sau…ta thề – sẽ không kéo ngươi theo nữa.”

Hơi lạnh bủa vây.

Mặt giếng đen sẫm phản chiếu bóng hai người quỳ sát nhau, một trắng một đỏ, trộn lẫn như dấu triện máu không thể tẩy.

Cậu đưa tay lên, khẽ vuốt má hắn – lạnh tê nhưng thật.

“…Ngươi muốn gì.”

“…Cứ nói.”

Một nhịp im lặng dài.

Rồi giọng hắn khàn hẳn, nhỏ như sương:

“…Chỉ cần…ngươi ở bên ta.

“…Cho đến đêm cuối.”

Cậu nhắm mắt.

Nước mắt chảy dài, rơi xuống mép giếng hòa vào bóng nước đen sâu.

Lần đầu tiên, cậu hiểu rằng:

Dù tự giết mình cũng không còn đường lui.
 
[Chu Tả] Huyết Ước U Mình [Zhuzuo]
Chương 39 - Xiềng Âm Dương


Tả Hàng không biết mình đã ngất đi bao lâu.

Khi cậu mở mắt lần nữa, trời chưa sáng, nhưng cũng chẳng còn là đêm sâu – thứ ánh sáng mờ xám nơi chân trời như lớp tro phủ loang ra từ lòng đất.

Căn phòng hoang mục vẫn vậy.

Lạnh.

Âm ẩm.

Và có thứ gì đó đang thay đổi — trong chính thân thể cậu.

Cậu đưa tay chạm lên cổ.

Ngón tay khựng lại ngay khi đụng phải một dải gì đó mỏng, lạnh và thô ráp, như kim loại chôn dưới da.

“…”

Cậu ngồi bật dậy, giật cổ áo xuống.

Trên nền da trắng nhợt, một vòng xiềng đen sẫm đang dần hiện hình, từng mảnh móc nối nhau, khắc chi chít những chữ cổ đã mờ.

Vòng xiềng không nằm hẳn trên da – mà hằn sâu như từng được nung đỏ mà khắc vào, ẩn hiện như mạch máu bị bẻ cong, chảy ngược.

Tả Hàng tái mặt.

Cậu cố cào, cố cạy, nhưng da không rách – mà vòng xiềng chỉ ngày càng đậm, càng lạnh hơn.

Một giọng nói trầm thấp, khe khẽ vang lên sau lưng:

“…Nó đã bắt đầu.”

Chu Chí Hâm.

Hắn đứng ở góc phòng, thân người phủ đầy bóng tối, đôi mắt đen lặng lẽ nhìn vết xiềng trên cổ cậu như người đang ngắm chính vết thương của mình.

“…Cái gì… là thứ này?”

Tả Hàng gằn giọng, tay run khi chạm lại vào cổ.

“Xiềng âm dương.”

“Dấu hiệu của kết ước máu ngải – khi một trong hai linh hồn đã hòa.”

Cậu chết lặng.

Vòng xiềng đen kia như một bản án — không còn là nghi lễ cưới đơn thuần nữa, mà là sự gắn kết vượt khỏi luật lệ âm dương.

“…Tại sao không nói từ trước?”

Cậu ngẩng lên, giọng khô khốc.

Hắn không trả lời ngay.

Ánh mắt hắn khẽ lay, rồi cúi đầu.

“…Vì ta biết…”

“…Dù có nói, ngươi cũng vẫn cố tìm cách thoát.”

“Thế còn bây giờ thì sao?”

Tả Hàng cười khẩy, nước mắt ứa ra, cay rát.

“Nói đi, Chu Chí Hâm – giờ thì ta trốn kiểu gì?”

Hắn không đáp.

Chỉ tiến đến gần, ngồi xuống trước mặt cậu, tay đặt nhẹ lên mép giường

“Vòng xiềng này…”

“…Chỉ tan khi một bên linh hồn tan biến hoàn toàn.”

“Là chết?”

“…Không.”

“Là bị quên sạch.”

“Là một người xóa ký ức, từ bỏ tình cảm, đoạn tuyệt mọi sợi kết nối – thì kết ước sẽ rã.”

Tả Hàng sững sờ.

Xóa ký ức?

Làm sao mà làm được?

Làm sao để lờ đi cảm giác… mỗi đêm hắn ngồi cạnh mình, lặng lẽ gọi hai chữ “A Hàng”?

“Nếu ta quên…”

“…Ngươi sẽ được siêu thoát?”

Chu Chí Hâm ngẩng lên, ánh nhìn tối lại:

“…Nếu ngươi quên, ta không còn lý do tồn tại.”

“Ta sẽ biến mất.

Cùng với đoạn duyên này.”

Cậu im lặng.

Bàn tay vô thức siết chặt vạt áo, đè lên ngực – nơi trái tim vẫn đập, nhưng yếu dần.

Trong cơn gió đầu ngày, vòng xiềng âm dương trên cổ chợt phát ra một ánh sáng tím mờ, rồi lại lặn xuống dưới da như chưa từng có.

Cậu cảm nhận rõ — mỗi nhịp tim đập, nó lại khóa thêm một mảnh.

“Ta… không biết còn chịu được bao lâu.”

Cậu nói khẽ, giọng gần như rơi vào hơi thở.

“Từng đêm, từng giấc mơ… như có ai cứ đào một cái huyệt chôn sống ta.”

Chu Chí Hâm vươn tay, nhẹ vuốt mái tóc ướt rũ của cậu.

Bàn tay hắn lạnh – nhưng không ghì, không giữ.

Chỉ vuốt, như đang xin phép.

“Nếu quá mệt…Ta có thể làm.”

“Làm gì?”

“Giúp ngươi quên.”

“Một lần… cuối.”

Tả Hàng ngẩng lên.

Mắt cậu đỏ hoe, mệt mỏi:

“…Ngươi chắc?”

Hắn gật đầu.

Nhẹ.

Chậm.

“Ta từng chết một lần…

Sẽ không để ngươi chết lần nữa vì ta.”

Cậu nhìn hắn, rất lâu.

Một đôi mắt không còn hình người, nhưng có linh hồn – rõ ràng, cố chấp và cô độc.

Cuối cùng, Tả Hàng thở dài, gục đầu vào vai hắn.

“…Để mai đi.”

“…Ít nhất, để ta nhớ ngươi thêm một đêm."

Chu Chí Hâm không nói gì nữa.

Chỉ đưa tay vòng ra sau lưng cậu, ôm chặt.

Không còn lệ.

Không còn oán.

Chỉ còn một vòng xiềng đỏ – siết dần, như tình cảm không lời giữa người và quỷ.
 
Back
Top Bottom