Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 2181


Chương 2181

Trời sinh Phàn Cường đã là một kẻ điên cuồng không sợ chết.

Lần này có thể coi như là ông ta đã túm được một cơ hội để làm loạn một lần.

Ông ta đứng trên đỉnh một chiếc SUV, cầm trong tay một con dao phay lớn, không ngừng vung vẩy, hét to cổ vũ đám đàn em dùng hết sức tấn công.

Tất nhiên bọn chúng cũng không tới tay không.

Bọn chúng lái hơn hai mươi chiếc xe ủi đất tới, bắt đầu phát động tấn công mãnh liệt. Đây chính là sự điên cuồng cuối cùng trong cuộc đời này của bọn họ!

Ban đầu cảnh sát còn dùng loa khuyến cáo bọn chúng không nên xằng bậy, thế nhưng nói mãi chẳng có người nghe. Xe ủi đất không sợ chết tấn công. Bấy giờ, cảnh sát mới nhận ra đám tội phạm này đã điên cả rồi.

Có mấy viên cảnh sát nổ súng bản, có ý định dùng súng để đe doạ.

Ai ngờ chiêu này lại không dễ dùng.

Đối với đám không sợ chết này mà nói thì tiếng súng sẽ chỉ khiến bọn chúng càng điên cuồng hơn mà thôi.

“Anh em ơi, xông lên đi!”

Phàn Cường hét to, quơ quơ con dao phay lớn trong tay cổ vũ anh em điên cuồng tấn công.

Xe ủi đất không ngừng xông vào bên trong, phía sau còn có một đám tội phạm giơ dao chém. Tình hình không thể nào khống chết được.

Bởi vì chín mươi phần trăm lực lượng cảnh sát đã bị điều đi rồi nên bây giờ nơi này cực kỳ trống rỗng.

Nói thật thì lối đánh dụ rắn ra khỏi hang và nhử hố xa rừng mà Phàn Thức chọn này cũng có chút giống nhà binh đấy, đáng tiếc lại không dùng trên con đường đúng đản.

Bây giờ cho dù phía nhà nước muốn tạm thời điều binh tới cũng không kịp nữa.

Đến khi quân đội chạy tới thì e là nơi này đã thất thủ từ lâu rồi.

Nghe những tiếng reo hò bên ngoài tòa nhà và âm thanh tấn công điên cuồng của xe ủi đất, nhìn dáng vẻ những con dao lớn lắc lư trên trời kia.

Trong lòng Nguyễn Bình Phàm hối hận.

Nếu biết trước xung đột sẽ căng thẳng đến mức này thì trước kia ông ấy đã không nên kích động nghe theo ý kiến của Giang Nghĩa rồi.

Bây giờ ông ấy muốn trả giá cho sự kích động của bản thân Đúng lúc này, Giang Nghĩa đứng dậy nói: “Quận trưởng Nguyễn, có chơi thì có chịu. Tôi đưa ra ý kiến này để rồi tạo thành tình cảnh như bây giờ, vậy cứ để tôi đi thu dọn đi.”

Anh đi thu dọn á?

Thu dọn kiểu gì?

Nguyễn Bình Phàm lắc đầu cười khổ rồi đáp: “Cậu Giang, tôi biết cậu đã từng là Chiến thần Tu La, bản lĩnh khá là lợi hại. Thế nhưng dù cậu có mạnh đến mấy, có khả năng đánh đấm đến mấy thì cũng chỉ có một mình. Cậu nhìn đám phần tử tội phạm đông như kiến người kia một chút đi. Một mình cậu không địch lại nổi số đông đâu, huống chỉ bọn chúng còn có xe ủi đất.”

Đã thích ứng đến mức này rồi, Giang Nghĩa không cần phải giấu diếm tiếp nữa Anh cười khẽ một cái rồi nói: “Tôi không chỉ đã từng là Chiến thần Tu La mà bây giờ tôi vẫn là Chiến thần Tu La!”

Vừa nói, anh vừa lấy một con dấu từ trong túi áo ra đặt lên bàn.

Vừa thấy con dấu kia, toàn thân Nguyễn Bình Phàm đã bất ổn, hai chân như nhữn ra, hoa mắt chóng mặt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2182


Chương 2182

Đó là con dấu của Chiến thần!

Con dấu của Chiến thần Tu La!

Có con dấu này đồng nghĩa với việc Giang Nghĩa vẫn là Chiến thần không gì là không thể kia. Đây là điều mà Nguyễn Bình Phàm chưa từng ngờ tới.

Ông ấy nhìn Giang Nghĩa với ánh mắt không dám tin: “Cậu Giang, à không, Chiến thần, chẳng phải cậu đã từ chức Chiến thần rồi sao? Sao cậu vẫn còn giữ con dấu thế này?”

“Từ chức rồi không thể phục chức sao?”

Giang Nghĩa cười nhạt: “Tôi cũng không cần phải gạt ông tiếp nữa. Trong khoảng thời gian ở thủ đô này, tôi đã lấy lại chức Chiến thần rồi. Bây giờ tôi vẫn chỉ huy muôn vàn quân lính như Cũ.

Nghe thấy câu này, Nguyễn Bình Phàm lập tức không còn sợ gì nữa Với tài trí của Giang Nghĩa, lại chỉ huy vạn quân, như vậy trên đời chẳng còn ai có thể đe dọa được đến tính mạng của Giang Nghĩa nữa, ở cùng Giang Nghĩa là an toàn nhất.

Quả nhiên, Giang Nghĩa lấy điện thoại ra gọi.

Điện thoại được kết nối ngay lập tức.

“Chỉ huy?”

“Thần La Thiên Chinh, tấn công!”

“RốII!”

Cúp điện thoại, Giang Nghĩa hờ hững đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, nhìn về phía cổng cục cảnh sát, thấy những người đó vẫn đang gây sự như điên, tưởng rằng có thể đánh chiếm được cục cảnh sát.

Họ vẫn chưa biết rằng, trời sắp sập rồi Nguyễn Bình Phàm cũng đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài với Giang Nghĩa.

Không tới hai mươi giây, Nguyễn Bình Phàm nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng nhất trong đời, ba con đường chính dẫn đến cục cảnh sát ban đầu không một bóng người, đột nhiên xuất hiện một nhóm người đông nghịt.

Tất cả đều là chiến sĩ cơ thể cường tráng!

Trong tay họ đều cầm khiên và dùi cui, ngoài ra không còn gì nữa.

Ba con đường chính cộng lại cũng phải gần một nghìn người.

Nơi đây bỗng chốc trở nên đông đúc.

Gần một nghìn người tham gia chiến đấu khiến cho toàn bộ cục.

diện trong nháy mắt đã xảy ra thay đổi kinh thiên động địa, Phàn Cường vốn đang chiếm ưu thế hoàn toàn, lúc này phát hiện mình đã rơi vào vòng vây.

Những cảnh sát còn lại bên phía cục cảnh sát vẫn đang cố gắng chống lại, mấy con đường phía sau lại bị Thần La Thiên Chinh chặn hết.

Ông ta rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Nếu người bình thường gặp phải tình huống này có lẽ sẽ sợ hãi ngất xỉu, nhưng Phàn Cường thì không.

Hai mắt ông ta đỏ ngầu, cực kỳ phấn khích.

“Được lắm, rất đông người đến đây, thực sự là quá tuyệt vời.”

“Hôm nay ông đây phải đánh với các người một trận thật đã!”

Nói xong Phàn Cường nhảy xuống khỏi chiếc SUV, sau đó vung mã tấu xông về phía đại quân Thần La Thiên Chinh, không chút bận tâm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2183


Chương 2183

Mấy tên đàn em bị “tinh thần” của ông ta khích lệ, tất cả đều đi theo sau Chỉ một từ thôi “chiến”.

Hai bên vừa đến gần đã bắt đầu lao vào đánh nhau Mã tấu liên tục chém lên khiên của Thần La Thiên Chinh, những chiếc máy xúc vẫn đang điên cuồng san bằng cục cảnh sát, đàn em Phàn Cường dẫn đến liều mạng chiến đấu, tiến hành phản kháng cuối cùng.

Phàn Cường cảm thấy việc làm của mình vô cùng anh dũng.

Trong đầu ông ta, ông ta là anh hùng, là nhân vật lớn để lại tiếng thơm ngàn đời, thường được người đời sau nhắc đến.

Thực ra ông ta đã sai.

Từ đầu đến cuối ông ta chỉ là kẻ liều lĩnh hữu dũng vô mưu, thậm chí còn chẳng được coi là kẻ liều lĩnh, bởi vì đến kỹ năng chiến đấu cơ bản nhất ông ta cũng không có.

Bình thường đánh nhau ông ta đều dựa vào đông người bắt nạt số ít, phần lớn thời gian đều là người khác ngồi xổm dưới đất bị ông ta tát.

Phàn Cường rất giỏi đánh những kẻ không có khả năng chống trả Nhưng nếu để ông ta thật sự đấu với đội ngũ được đào tạo bài bản như Thần La Thiên Chỉnh thì ông ta thực sự vô cùng yếu ớt và bất lực, giống như trẻ con cầm dao đồ chơi đánh nhau với người lớn vậy.

Trẻ con, nực cười.

Người của Thân La Thiên Chinh còn chưa ra tay, Phàn Cường cầm mã tấu chém hơn chục nhát xong thì thở hổn hển, chẳng còn cầm nổi đao nữa.

Coong một tiếng, đao rơi xuống đất.

Một chiến sĩ giơ chân lên đá Phàn Thức bay ra xa bảy, tám mét.

Gáy ông ta đập vào tảng đá sắc nhọn bị máy xúc húc vỡ, bỏ mạng tại chỗ còn sống được, tự tạo nghiệt thì không thể.

Phàn Cường đến chết cũng không dám tin mình lại vô dụng như vậy, trong lòng ông ta vẫn luôn cho rằng mình đánh nhau rất giỏi, còn giỏi hơn cả Hoàng Phi Hồng, Hoắc Nguyên Giáp.

Thực ra ông ta còn chẳng cầm nổi mã tấu.

Mã tấu đó cũng khá nặng, bình thường không luyện tập mà muốn vung được nó để chém thì vẫn rất khó.

Phàn Cường chết vì quá tin tưởng bản thân.

*Tổng chỉ huy” vừa chết, những người còn lại lập tức hoảng loạn, Sau đó, Thần La Thiên Chinh áp đảo toàn bộ tội phạm như chặt rau chém dưa Hai trăm người, không ai trốn thoát được.

Những kẻ trốn trong máy xúc kiên quyết không đầu hàng, chống cự đến cuối cùng thì bị cảnh sát bản chết, tránh gây ra thương vong hơn nữa.

Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đầy bốn mươi phút, hiệu suất khá cao.

Thị thể của Phàn Cường được khiêng đi.

Một cuộc tấn công lố bịch cứ như vậy mà kết thúc.

Trong cục cảnh sát, Nguyễn Bình Phàm vô cùng khâm phục giơ.

ngón tay cái lên: “Chiến thần, đội ngũ cậu huấn luyện vẫn kiên cường, mạnh mẽ như vậy, thật sự quá lợi hại.”

Giang Nghĩa không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống chờ đợi tin tức chiến thẳng tiếp theo.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2184


Chương 2184

Chẳng bao lâu, tin tức vê cái chết của Phàn Cường đã đến tai anh trai Phàn Thức của ông ta.

Đôi mắt Phàn Thức đỏ hoe.

Từ nhỏ quan hệ giữa ông ta và em trai đã vô cùng tốt, ông ta thật sự không ngờ em trai lại rời khỏi nhân gian bằng cách này.

Phàn Thức ngửa đầu lên, không để nước mắt chảy ra.

Một lúc sau ông ta mở mắt, não bộ đã hoàn toàn bị lửa giận khống chế, ông ta lập tức gọi điện cho Nguy Tĩnh Thiên.

“Chủ tịch, có chuyện gì vậy?”

“Tìm được nhà Giang Nghĩa chưa?”

“Tìm được rồi ạ”

“Lập tức hành động, giết hết cả nhà Giang Nghĩa, không chừa lại kẻ nào!”

“Tuân lệnh!”

Sau khi nhận được chỉ thị, Nguy Tĩnh Thiên cũng không khách sáo nữa.

Ông ta rút một con dao găm ra, dẫn theo khoảng ba mươi người đi về phía nhà Giang Nghĩa. Trước đó ông ta đã điều tra kỹ càng, trong nhà chỉ có bốn người là Đinh Thu Huyền, Đinh Nhị Tiến, Tô Cầm và cô con gái Giang Ngọc Dĩnh vẫn còn trong tã lót của Giang Nghĩa.

Người già, phụ nữ và trẻ em.

Bốn người như vậy có thể dễ dàng giải quyết.

Nhưng Nguy Tĩnh Thiên còn có ý khác.

Ông ta nghe nói vợ Đinh Thu Huyền của Giang Nghĩa rất xinh đẹp, điều này đã thắp lên ngọn lửa nho nhỏ trong lòng ông ta, ông ta định chơi Đinh Thu Huyền thật đã một phen rồi mới giết cô.

“Giang Nghĩa, lát nữa tôi sẽ gửi cho cậu mấy tấm ảnh vợ cậu khóc lóc cầu xin, he he he.” Ông ta cười hèn hạ.

Ngay khi Nguy Tĩnh Thiên dẫn người chuẩn bị đến cửa nhà Giang.

Nghĩa thì bốn người đàn ông bước ra từ con đường nhỏ bên cạnh, mỗi người đều giống như toả ra ánh sáng vàng.

Hửm?

Nguy Tĩnh Thiên dừng bước, nhìn bốn người trước mặt, lạnh lùng hỏi: “Các cậu là ai?”

Bốn người đàn ông lần lượt lên tiếng.

“Ma Kết.”

“§ong Tử.”

“Sư Tử.”

“Nhân Mã.”

Nguy Tĩnh Thiên cau mày, đây là tên người à? Nghe lạ thế.

Ông ta cũng không coi bốn người này ra gì, dù sao cũng chỉ có bốn người, bên phía ông ta có khoảng ba mươi người, tám đánh một còn đánh không lại chắc?

Ông ta xua tay: “Tôi không quan tâm các cậu là ai, mau cút đi cho tôi, nếu không…”

Ông ta còn chưa nói xong, Nhân Mã đã bản tên.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2185


Chương 2185

Vụt một tiếng, mũi tên xuyên qua khoảng không, cảm vào đầu gối Nguy Tĩnh Thiên! Ông ta lập tức ngồi xuống đất, đau đớn kêu lên thảm thiết như chọc tiết heo.

“AIII”

Tiếng hét cực kỳ thê thảm khiến người nghe tê dại da đầu.

“Giết bọn chúng, giết bọn chúng!”

Nguy Tĩnh Thiên đưa ra mệnh lệnh nghiêm khắc nhất, đương nhiên đàn em phía sau lập tức làm theo, tất cả đều vung dao găm xông về phía trước.

Tốc độ của Sư Tử nhanh nhất, lao lên phía trước, trong nháy mắt đã g**t ch*t hai người Kỹ năng chiến đấu của Ma Kết cực cao, thậm chí còn không nhìn thấy anh ta ra tay như thế nào thì hai người bên cạnh đã ngã xuống.

Còn Song Tử thì là quái vật khát máu.

“Máu, tôi muốn máu!”

Song Tử như ác ma, điên cuồng tấn công, chỉ trong tích tắc đã có bảy tám người chết dưới hai móng vuốt của anh ta Những con cá lọt lưới khác muốn chạy trốn nhưng bị Nhân Mã bắn tên lần lượt ngã xuống, nằm trên đất k** r*n đau đớn.

Chỉ trong mười giây ngắn ngủi, ba mươi người đã bị xóa sổ hoàn Toàn.

Nói thật thì những người này cộng lại cũng chẳng đủ cho bất kỳ một người nào trong số họ nhét kẽ răng, bốn người cùng nhau ra tay thực sự hơi lãng phí.

Giang Nghĩa sắp xếp bốn hoàng kim bảo vệ người nhà, anh không muốn con gái mình lại bị đánh tráo như lần trước một lần nữa.

Sau khi trận chiến kết thúc, Sư Tử đi tới giãm lên đầu gối Nguy Tĩnh Thiên, cơn đau khiến ông ta suýt thì ngất xỉu tại chỗ.

Sau đó Sư Tử cầm điện thoại của Ngụy Tĩnh Thiên chụp một bức ảnh gửi cho Phàn Thức. Một lát sau, anh ta gọi đi, điện thoại vang lên vài tiếng tút tút rồi có người nghe máy.

Đầu bên kia vang lên giọng nói tức giận của Phàn Thức: “Cậu là ai? Giang Nghĩa sao?”

Sư Tử cất giọng thô lỗ trả lời: “Ông không cần biết chúng tôi là ai, tôi chỉ muốn nói với ông là người của ông thực sự quá vô dụng, tin là ông đã xem được bức ảnh tôi vừa gửi rồi, hơn ba mươi người toàn bộ đều bị diệt sạch. Phàn Thức, tôi hy vọng ông cử thêm nhiều người tới đây hơn nữa, chỉ có vài người thế này không đủ cho chúng tôi phân chia.”

Nói xong anh ta ném điện thoại xuống đất, dùng chân giẫm nát.

Thật sự quá kiêu ngạo không coi ai ra gì.

Thế mà lại có người chủ động gọi cho Phàn Thức, yêu cầu ông ta cử thêm nhiều người tới, điều này là không hề coi trọng Phàn Thức chút nào.

Yêu cầu này cả đời Phàn Thức chưa từng thấy bao giờ.

Ông ta không thể ngờ được rằng bốn người không có khả năng chiến đấu ở nhà Giang Nghĩa lại giết được toàn bộ hơn ba mươi tỉnh anh mà Nguy Tĩnh Thiên đưa đến.

Quá khó tin.

Thực ra ông ta nào biết người xử lý Nguy Tĩnh Thiên là mười hai cung hoàng kim.

Con át chủ bài của Giang Nghĩa!

Phàn Thức ngồi trên ghế trong văn phòng, tức giận đấm liên tục xuống bàn, ông ta cũng muốn cử thêm người tới lắm nhưng không còn ai nữa.

Hầu hết tất cả mọi người đều đã được ông ta cử đến tấn công cục cảnh sát, kết quả đã bị tiêu diệt toàn bộ, bây giờ cả công ty chẳng còn mấy ai.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2186


Chương 2186

Cho dù có thì cũng là một số nhân viên văn phòng không có sức chiến đấu.

Không thể trông chờ họ xông pha chiến đấu cho bạn được.

Phàn Thức, người đàn ông đã làm ông chủ cả đời, lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng.

Chẳng bao lâu ông ta nhận được tin tức thảm nhất – Viên Chí Viễn phụ trách tạo ra tình hình hỗn loạn ở quận Giang Nam đã bị bắn chết tại chỗ.

Tất cả quân đồng minh đều đã thất bại hoàn toàn.

Quả nhiên đối đầu trực diện với nhà nước không có kết cục tốt đẹp, Phàn Thức đã cảm nhận được sức mạnh thực sự của nhà nước.

Ông ta cứ tưởng chia quân làm ba đường thì sẽ có hiệu quả tốt, không ngờ cả ba đường đều thất bại.

Ba “tổng chỉ huy” ông ta cử đi đều đã chết trận.

Phàn Thức tuyệt vọng ngồi trên ghế, ngửa đầu nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng, ông ta đã không còn ý muốn sống nữa, chết là điều chắc chắn.

Dù ông ta vẫn chưa muốn chết, nhưng ông ta cũng không còn năng lực để sống tiếp nữa.

Vài giờ nữa, ông ta sẽ phát độc mà chết.

Mọi chuyện đều đã kết thúc.

Cùng lúc đó, trong cục cảnh sát.

Nguyễn Bình Phàm mặt mày vui mừng, cười tươi gần như không khép được miệng Ông ấy hưng phấn nói: “Ba trận toàn thẳng, Phàn Thức bày hết mưu kế, cuối cùng thất bại toàn bộ! Chiến thần, kế hoạch của cậu thật sự quá lợi hại.”

Kế hoạch gì lợi hại? Nói thẳng ra là thực lực hai bên không ngang.

nhau, Giang Nghĩa muốn chơi thế nào cũng được.

Kế hoạch thực sự thật ra còn ở phía sau.

Giang Nghĩa nói: “Phàn Thức chết là điều chắc chắn, nhưng chỉ tiêu diệt một mình Phàn Thức thôi thì chưa đủ, con mọt lớn nhất của quận Giang Nam thực ra là tập đoàn Hoa Thượng, là Thân Lâm, chúng ta phải loại bỏ Thân Lâm mới được.”

Nguyễn Bình Phàm thở dài: “Sao tôi lại không biết điều này? Chỉ là thực lực của Thân Lâm còn mạnh hơn, không dễ loại bỏ. Hơn nữa tập đoàn Hoa Thượng không chỉ có thế lực ở quận Giang Nam, thế lực ở khắp các nơi trên toàn quốc của chúng cũng rất mạnh, nhất là thành phố Yến, hầu như đều là bọn chúng quyết định. Dễ dàng g iết chết Phàn Thức sợ räng sẽ khiến nhà nước và tập đoàn Hoa Thượng đứng ở hai phe đối lập, sau này sẽ càng nhiều rắc rối hơn nữa.”

Về điểm này đương nhiên Giang Nghĩa cũng đã nghĩ tới.

Anh cười nhẹ, nói: “Vậy nên phải khiến Thân Lâm chết mà chúng ta lại không phải ra tay.”

Nguyễn Bình Phàm cũng cười, hỏi: “Chiến thần, điều này thì cậu hơi viển vông rồi đó, chúng ta không ra tay thì ai có thể ra tay nữa? Phàn Thức sao?”

Giang Nghĩa không nói gì, chỉ nhìn Nguyễn Bình Phàm bằng ánh mắt kỳ lạ.

Nguyễn Bình Phàm bị nhìn toàn thân mất tự nhiên, ông ấy nuốt nước bọt rồi nói: “Không phải chứ Chiến thần, cậu thật sự định để Phàn Thức ra tay ư? Bây giờ ông ta đã hận chúng ta muốn chết rồi, không thể liên minh với chúng ta được.”

Giang Nghĩa nhẹ nhàng nói: “Lúc trước tôi nói rồi, liên minh không thực sự là liên minh, mà là chúng ta lựa chọn ‘tha thứ”

cho loạt hành động xấu xa của Phàn Thức. Chắc chắn bây giờ Phàn Thức đang rất tuyệt vọng, nếu lúc này chúng ta cho ông ta một chút tia nắng, ông ta sẽ liều mạng muốn nắm lấy hy vọng sống sót duy nhất này. Liên minh đã không phải chuyện ông ta muốn hay không muốn nữa rồi, mà là chúng ta có muốn cho hay không”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2187


Chương 2187

Nguyễn Bình Phàm bị những lời này làm cho sửng sốt, không hiểu lắm.

Ông ấy bỗng nhớ ra: “Chiến thần, lúc trước cậu nói cậu còn giữ lại lá bài tẩy, cậu định dùng bây giờ à?”

“Đúng thế.”

“Cậu nói lá bài tẩy này hơi hèn hạ?”

“Phải.”

“Vậy cụ thể là phải làm thế nào?”

Giang Nghĩa cười khẽ: “Nếu Thân Lâm có thể mượn dao giết người thì sao chúng ta không thể cũng dùng chiêu đó? Dù sao dao cũng ở đó, ai mượn mà không phải là mượn?”

Anh chỉ vào điện thoại trên bàn làm việc, nói: “Quận trưởng Nguyễn, ông gọi cho Phàn Thức đi, tôi có lời muốn nói với ông Ta.

“Được.”

Nguyễn Bình Phàm lập tức câm điện thoại lên gọi.

Điện thoại đổ chuông gần một phần bên kia mới có người nghe máy, có thể thấy Phàn Thức đang rối rằm và bất lực như thế nào.

Nguyễn Bình Phàm đưa điện thoại cho Giang Nghĩa Giang Nghĩa không vội lên tiếng mà cũng giữ im lặng cùng Phàn Thức, sự im lặng này khiến người ta gượng gạo muốn chết.

Một phút sau, cuối cùng Giang Nghĩa cũng nói câu đầu tiên.

“Tôi là Giang Nghĩa.”

Sau đó là câu thứ hai, câu nói khiến Phàn Thức có thể nhảy dựng lên ngay lập tức.

“Tôi gọi cho ông là muốn cho ông một con đường, một con đường để sống tiếp.”

Giờ đây, Phàn Thức đã hoàn toàn mất niềm tin vào việc mình có thể sống tiếp, điều duy nhất mà ông ta có thể làm là bình tĩnh chờ cái chết tới.

Không phải bị bắt thì cũng là chết vì trúng độc thôi.

Nỗi tuyệt vọng quá lớn khiến ông ta y hệt một cái xác, chẳng buồn chống chọi nhằm giành giật cơ hội sống nữa.

Vậy mà lúc này, Giang Nghĩa lại cam đoan sẽ giúp ông ta sống tiếp.

Nó như một niềm vui bất ngờ vậy.

Khi con người ta bị bủa vây trong tuyệt vọng cùng cực, một khi có người hé mở cửa sổ cho anh ta, cho dù chỉ có một tia sáng le lói lọt vào thôi cũng đủ để vực dậy tinh thần của anh ta.

Không ai thật lòng muốn chết.

Chết là vì không thể sống nổi nữa. Nếu còn hy vọng sống sót mong manh thì ai mà muốn chết chứ?

Đầu óc của Phàn Thức cũng đã mất bình tĩnh. Mọi chuyện đã đến nước này, đốm đen trên người càng lúc càng nhiều, ông ta sẵn sàng đánh cược mọi thứ.

“Cậu không lừa tôi đấy chứ?”

Giang Nghĩa nói với giọng cực kỳ chắc nịch: “Đương nhiên không, thời buổi nào rồi, tôi không làm chuyện dở hơi vậy đâu. Cơ mà tôi chỉ có thể chỉ đường cho ông thôi, còn việc có đi được tới cuối đường hay không hoàn toàn phụ thuộc vào ông.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2188


Chương 2188

Phàn Thức nuốt nước miếng, hỏi: “Cậu nói đi, rốt cuộc con đường sống này là gì?”

Giang Nghĩa trả lời: “Thật ra rất đơn giản, ông trúng bột Phệ Tâm, cách duy nhất để cứu sống ông chính là lấy được thuốc giải. Ông truy tìm ráo riết người thực vật cùng nhằm mục đích đó. Nhưng số lượng người thực vật có hạn, cho dù ông cướp về thì cũng dùng được mấy lân? Hơn nữa bản thân ông lại không biết chế thuốc, thế nên tôi đề nghị ông lấy thuốc giải từ người khác để tăng thêm mức độ an toàn.”

“Ai vậy?”

“Thân Lâm! Anh ta là kẻ đầu độc ông, thuốc giải của anh ta mới là thứ an toàn nhất, đáng tin cậy nhất.”

Phàn Thức bật cười: “Cậu nghĩ nếu Thân Lâm có thuốc giải thì tôi còn đến nước phải gây ra nhiều chuyện vậy à? Thuốc giải của cậu ta đã bị các cậu tịch thu rồi mà!”

“Tôi biết.” Giang Nghĩa nói tiếp: “Hiện giờ Thân Lâm không có thuốc giải trong tay nhưng ba anh ta, ông cụ có thuốc giải đấy.”

“Ông cụ? Nhưng ông ta không cho!”

“Bình thường ông ta sẽ không cho, nhưng nếu đứa con trai quý báu của ông ta trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng thì ông ta vẫn không chịu cho à?”

Giang Nghĩa đã nói rất rõ ràng, chỉ thiếu điều chỉ hẳn ra bảo Phàn Thức đi bắt cóc Thân Lâm để buộc ông cụ phải đưa thuốc giải.

Anh nói tiếp: ‘Phàn Thức, đây là đường sống cuối cùng và cũng là duy nhất của ông. Tôi nói đến đây thôi, làm sao thì ông tự quyết định đi.”

Dứt lời, Giang Nghĩa cúp máy.

Phàn Thức lặng thỉnh.

Phải rồi, sao ông ta có thể quên con đường này chứ? Thà bắt cóc Thân Lâm ép ông cụ giao thuốc giải ra còn hơn là mạo hiểm giành người thực vật với Nguyễn Bình Phàm.

Mặc dù làm vậy mức độ rủi ro vẫn khá cao nhưng Phàn Thức đã sắp bước chân vào cửa tử, còn bận tâm tới điều gì nữa?

Nếu thành công thì quá tốt.

Cho dù thất bại đi nữa thì cũng chẳng sao, Phàn Thức kéo Thân Lâm chết cùng cũng tốt còn gì? Phải biết rằng nguyên nhân khiến Phàn Thức rơi vào bước đường này tất cả là do Thân Lâm đã hãm hại ông ta.

€ó thù báo thù, có oán báo oán!

Phàn Thức nhanh chóng xốc lại tinh thần và cẩn thận kiểm kê lại số nhân viên còn lại của mình. Tấn công ồ ạt tập đoàn Hoa Thượng là chuyện không tưởng, nhưng nếu dùng chiêu đánh bất ngờ thì chừng này người đã đủ rồi.

“Thân Lâm, mày hại đời tao ra nông nỗi này, đã đến lúc gặp báo ứng rồi!”

Cùng lúc đó, trong cục cảnh sát, Giang Nghĩa nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, trên mặt anh không hề có ý cười nào nhưng Nguyễn Bình Phàm bên cạnh lại cười nắc nẻ nấy giờ.

Ông ấy giơ ngón cái với anh, trầm trồ: “Chiến thần à, chiêu này của cậu ác thật đấy, nhưng cũng hiệu quả quá chừng! Cùng một chiêu mượn dao giết người, Phàn Thức dùng được thì đương nhiên chúng ta cũng dùng được! Bây giờ chúng ta chẳng cần làm gì cả, làm ngư ông đắc lợi xem Phàn Thức và Thân Lâm đấu đá nhau thôi.”

Giang Nghĩa phẩy tay: ‘Sao mà làm ngư ông đắc lợi thôi được, chúng ta cần làm một số chuyệ “Hả? Đậu má, cậu còn định làm gì nữa?”

Giang Nghĩa trả lời: “Nếu Phàn Thức không bắt cóc được Thân Lâm hoặc bị Thân Lâm giết thì đâu thỏa được ước mong của chúng ta. Kết cục mà chúng ta muốn thấy nhất bây giờ chính là hai kẻ này chó cần chó, cá chết lưới rách. Nhưng dựa trên sự chênh lệch sức mạnh giữa hai bên, Phàn Thức không có cơ may thành công nên tôi phải âm thầm trợ giúp ông ta, bảo đảm Phàn Thức có thể hạ bệ Thân Lâm. Chỉ khi Thân Lâm chết, tập đoàn Hoa Thượng ở quận Giang Nam mới hoàn toàn sụp đổ, có thế quận Giang Nam mới được tái kiến thiết khôi phục thực sự”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2189


Chương 2189

Nguyễn Bình Phàm nhìn Giang Nghĩa với vẻ hơi sợ sệt.

Quả thật cách của Giang Nghĩa rất cừ nhưng cũng khiến ông ta e ngại, rợn người.

Nguyễn Bình Phàm những tưởng người đối diện mình là Tu La tàn nhẫn, chúa tể giết chóc chứ không phải là con người nữa, lạnh đến mức đẩy người khác khó mà đến gần. Cả đời Nguyễn Bình Phàm cũng không muốn đối đầu với một kẻ như vậy, thật sự quá đáng sợ.

Thảo nào danh hiệu của Giang Nghĩa lại là “Chiến thân Tu la”.

Mã n lúc này, Nguyễn Bình Phàm mới thấm thía sự tích huy hoàng về Giang Nghĩa.

Ông ấy hỏi: “Chiến thần, vậy cậu định cụ thể sẽ làm gì chưa?”

Giang Nghĩa lấy điện thoại, vừa nhắn tin nhắn vừa nói: “Chúng tôi đã sắp xếp cả rồi, chờ xem kịch thôi.”

Sắp xếp trước?

Nói cách khác, ngay từ đầu Giang Nghĩa đã đoán trước được rãng Phàn Thức sẽ tấn công rồi thất bại, anh cũng đã thủ sẵn kế hoạch xúi giục Phàn Thức hãm hại Thân Lâm cũng như cách giúp Phàn Thức đạt được mục đích.

Mỗi một bước đều nằm trong kế hoạch của Giang Nghĩa.

Người này quá khôn khéo, nếu như Giang Nghĩa là kẻ thù không khéo Nguyễn Bình Phàm đã chết không biết bao nhiêu lần cũng nên.

Giang Nghĩa đã soạn xong tin nhắn, gửi cho Bảo Bình Tin nhắn vỏn vẹn có một câu: Bắt đầu giai đoạn ba.

Sau khi gửi tin nhản, Giang Nghĩa quay đầu nhìn vê phía Nguyễn Bình Phàm, hỏi: “Ông có laptop nào xịn xịn không?”

“Gó.”

“Cho tôi mượn một lát.”

“Được thôi.”

Không lâu sau, một cảnh sát đặt một chiếc laptop với tính năng vượt trội lên bàn làm việc. Giang Nghĩa bật máy rồi thoăn thoắt thao tác, một loạt hình ảnh hiển thị trên màn hình máy tính Là hình ảnh nhóm Bảo Bình đang hành động.

Giang Nghĩa cất tiếng: “Quận trưởng Nguyễn, bây giờ chúng ta chỉ cần ngồi yên xem Phàn Thức tấn công Thân Lâm thế nào qua máy tính đi, giống như xem phim thôi.”

Nguyễn Bình Phàm hít sâu một hơi, ngồi cạnh Giang Nghĩa xem cùng anh.

Khó mà tưởng tượng một người có uy quyền như Phàn Thức lại không hề hay biết chuyện mình bị theo dõi, theo dõi, nghe lén.

Thoạt trông các cấp dưới của Giang Nghĩa rất tài giỏi.

Những người này có tố chất đến mức đáng kinh ngạc.

Thảo nào Giang Nghĩa có thể trở thành chiến thần, liên tục dành những trận thắng vẻ vang về cho mình.

Không chỉ năng lực cá nhân mạnh mà còn có một đội ngũ cấp dưới đáng tin, một chiến thần như vậy mới là chiến thần khiến kẻ địch nghe tên đã sợ mất mật!

Trong văn phòng của tập đoàn Hoa Thượng, Thân Lâm chẳng hay biết gì về kế hoạch Giang Nghĩa, vẫn còn đang đắm chìm trong vui mừng chiến thắng, cho răng tất cả mọi người đều bị mình quay như chong chóng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2190


Chương 2190

Anh ta rít một điếu thuốc lá trong tâm trạng khoan khoái, dễ chịu.

“Tình hình sao rồi?”

Thư ký lần lượt báo cáo tin tức mới nhất với Thân Lâm. Càng.

nghe anh ta càng bực bội, cuối cùng không kiềm được mắng: “Ông già Phàn Thức này đúng là đồ ăn hại!”

Chia binh ra ba đường mà đường nào cũng thất bại, thật là một chiến tích “vẻ vang”.

Khoan bàn đến chuyện khác, không ngờ đến người nhà của Giang Nghĩa mà ông ta cũng không giải quyết được, thực sự khiến người ta không hiểu nỗi.

Nhà Giang Nghĩa chỉ có bốn người, toàn phụ nữ, người già và trẻ con, mà khó giết lắm sao?

Không ngờ cử ra hơn ba mươi người mà lại bị giết sạch, nghĩ thôi cũng thấy nực cười rồi.

Thư ký nói: “Theo tình báo, những kẻ Phàn Thức phái đi thậm chí còn chưa vào được nhà Giang Nghĩa đã bị gi ết chết giữa chừng.”

Thân Lâm lại mắng một câu: “Vô dụng!”

Anh vốn muốn xem Phàn Thức đấu đá với Giang Nghĩa, Nguyễn Bình Phàm, đúng là xem được phim đấy nhưng không phải đấu đá mà là Phàn Thức bị “ẩu đả” một cách áp đảo, chẳng còn gì khó coi bằng.

Giống như một trận đấu bóng đá vậy, nếu như khoảng cách giữa hai bên quá lớn, một phe bị dồn ép liên tục thì trận đấu này sẽ vô cùng nhàm chán.

Nhất là khi Thân Lâm còn muốn nhìn thấy dáng vẻ chìm trong tuyệt vọng, bất lực, đau khổ, khóc lóc của Giang Nghĩa.

Nhưng bây giờ có vẻ hắn ta không có cơ hội đó rồi.

“Phàn Thức đúng là làm gì cũng chẳng nên hồn, chẳng hiểu ông ta lăn lộn trong quận Giang Nam đến tận bây giờ kiểu gì.”

“Thôi, mặc dù phim dở tệ nhưng vẫn hời với ta.”

“Lần này Phàn Thức xem như xong đời thật rồi, để tôi xem sau này ông ta dám thách thức tôi ra sao. Thứ rác rưởi này bị tôi quay như chong chóng, ha ha! Quả nhiên bọn quận Giang Nam ngu như heo vậy.”

Đang lúc anh ta nói chuyện, cửa văn phòng đột nhiên bị mở ra.

Hả?

Đứa nào đây, không biết gõ cửa trước khi vào à? Chẳng có phép tắc gì cải Thân Lâm vừa định chửi bới thì nhìn thấy mấy người lao công.

mặc đồng phục màu xanh với cây lau nhà, thùng nước trên tay đứng ở cửa. Họ không nói lấy một câu, chỉ im lặng lần lượt vào văn phòng.

Thân Lâm sửng sốt.

Gì thế này?

Hình như anh ta không kêu người tới quét dọn mà? Hơn nữa cho dù muốn làm vệ sinh thì cũng không thể xông vào như thế được.

Đáng ra họ phải hẹn trước, chờ Thân Lâm sắp xếp xong đi ăn, thư giãn thì những người này mới được vào.

Phép tắc để đâu cả rồi Thân Lâm nhìn về phía thư ký, hỏi: “Chuyện gì đây? Mấy người này là sao?”

Thư ký cũng ngây ra như phỗng, gầm lên với các lao công: “Ai kêu mấy người vào đây quét dọn vậy? Không biết đang trong giờ làm việc của phó giám đốc à? Cút ra ngoài hết cho tôi! Mấy người bị đuổi, từ nay về sau đừng tới đây nữa.”

Thư ký dùng lời lẽ vô cùng khó nghe nhưng không một lao công nào ra ngoài.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2191


Chương 2191

Ngay lúc thư ký và Thân Lâm vô cùng khó hiểu, tiếng bước chân nối tiếp nhau truyền tới, một người lao công có vẻ già đời bước vào.

Ông ta vừa đi vào đã xin xỏ: “Xin lỗi phó giám đốc Thân, tôi chưa báo với phó giám đốc một tiếng đã vào văn phòng quét dọn rồi, mong phó giám đốc đừng khiển trách chúng tôi.”

Sao giọng nói này nghe quen vậy nhỉ?

Thân Lâm nhìn lao công trông lớn tuổi kia, ông ta tháo nón xuống rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Thân Lâm.

Anh ta đã thấy rõ mặt mũi kẻ này, là Phàn Thức!

Ông ta tới đây làm gì?

Đã vậy còn lẻn vào đây bằng cách cải trang thế này nữa, quá kỳ lạ.

Dự cảm không lành dâng lên trong lòng Thân Lâm. Anh ta biết đã có biến, định nhấn nút gọi bảo vệ lên, nhưng Thân Lâm vừa giơ tay thì một lao công đã lấy súng lục nhảm vào anh ta.

Thân Lâm lập tức không dám nhúc nhích gì.

Phàn Thức thuận tiện khóa trái cửa, thản nhiên nói: “Phó giám đốc Thân, tôi tới đây để đàm phán với cậu chứ không phải để gây chuyện, mong cậu hãy hợp tác với tôi. Nếu cậu không chịu phối hợp thì đừng trách tôi không nương tay, cậu cũng biết mà, tôi không sống được bao lâu nữa, chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa thôi, chuyện gì tôi cũng liều được.”

Thân Lâm thật sự sợ hãi khi bị đe dọa như vậy.

Ai cũng biết Phàn Thức sắp chết, một kẻ sắp xuống mồ như ông †a muốn làm chuyện điên rồ gì mà chẳng được, không nên nghi ngờ điều này.

Phàn Thức chớp mắt ra hiệu, các cấp dưới lập tức đi khóa kín cửa sổ, kéo rèm cửa lại rồi trói thư ký vào ghế, còn bịt miệng anh ta Sau đó, họ dỡ bỏ thiết bị báo động, cắt đứt đường dây điện thoại để bảo đảm Thân Lâm không thể chạy thoát hay cầu cứu.

Tất cả đã xử lý xong.

Phàn Thức ngồi xuống đối diện Thân Lâm, nói: “Cậu vẫn chưa nhận ra tôi định làm gì à? Tôi sắp chết rồi, chỉ còn mấy tiếng nữa thôi. Thân Lâm, kẻ đầu sỏ như cậu phải chịu trách nhiệm chứ nhỉ?”

Chuyện đã tới nước này mà Thân Lâm vẫn còn muốn mượn dao giết người.

Anh th* d*c: ‘Tôi đã đưa ra kế sách cho ông là cướp hết người thực vật từ tay của Nguyễn Bình Phàm rồi mà. Chỉ cần ông cướp hết thì tôi sẽ chế thuốc giải cho ông.”

“Ha ha.” Phàn Thức cười phá lên: “Cướp từ tay cảnh sát ấy hả?

Cái kế sách chó má gì thế kia? Tao làm theo lời mày, chắc hẳn mày cũng thừa biết kết quả rồi nhỉ? Bốn chữ thôi, bị giết sạch rồi”

Thân Lâm nói: “Do thực lực của ông không ổn, không thể trách tôi được.”

“Bmm Phàn Thức nhìn chằm chằm Thân Lâm, lúc này ông ta hoàn toàn bị chọc giận, ông ta trúng độc, toàn quân thất bại là do Thân Lâm hãm hại, thế mà Thân Lâm lại mặt dày vô sỉ nói không liên quan đến anh ta?

Không thể nhịn nữa!

Phàn Thức bảo đàn em đặt một tay Thân Lâm lên bàn, đè chặt, sau đó móc dao găm ra.

Thân Lâm hoảng sợ mặt mày trắng bệch: “Ông muốn làm gì?

Phàn Thức tôi cảnh cáo ông đừng làm ẩu, tôi là phó giám đốc.

tập đoàn Hoa Thượng, hại tôi ông sẽ trả giá lớn lắm đấy!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2192


Chương 2192

“Trả giá ư? Đối với một người sắp chết, còn cái giá nào không thể chịu đựng được nữa?”

Phàn Thức không để ý anh ta, giơ tay vung dao xuống, thẳng thừng chặt đứt một ngón tay của Thân Lâm, máu tươi văng tung †óe, Thân Lâm gào thét thảm thiết như xé tim xé phổi.

Thư ký không nghe nổi nữa, xoay mặt chẳng dám nhìn Âm thanh kia, dáng vẻ đó, thật sự quá thê thảm.

Phàn Thức vừa lau vết máu trên dao, vừa lạnh lùng lên tiếng: “Đây là bài học nho nhỏ dành cho cậu, bây giờ cậu biết nên dùng giọng điệu thế nào để nói chuyện với tôi rồi nhỉ?”

Cả người Thân Lâm run lẩy bẩy, toát mồ hôi, ánh mắt trợn trừng nhìn chăm chằm Phàn Thức, không dám nói năng lung tung nữa Phàn Thức cất lời: “Tôi đến tìm cậu vì thuốc giải.”

Thân Lâm đáp: “Tôi không có thuốc giải! Ông biết mà, hàng của tôi đã bị Nguyễn Bình Phàm cướp hết, phía ông cụ cũng không chịu lấy hàng ra cứu nguy, tôi thật sự hết cách.”

Phàn Thức nói: “Phải, tôi biết hết, nhưng tôi không tin ông cụ vì thuốc giải mà từ bỏ con trai của mình.”

Sắc mặt Thân Lâm bỗng chốc thay đổi.

Anh ta chất vấn: “Ông có ý gì? Ông nói như vậy là sao? Rốt cuộc.

ông muốn làm gì hả?”

“Tôi muốn làm gì cậu không đoán được sao? Rất đơn giản, nếu ông cụ cho tôi thuốc giải, cậu có thể sống tiếp, còn không đưa, thế thì ngại quá, phó tổng giám đốc Thân đây phải chết chung với tôi thôi.”

Nghe thấy câu này, trong lòng Thân Lâm sợ hãi đến cực điểm.

Có làm thế nào anh ta cũng không ngờ cuối cùng Phàn Thức lại làm như vậy, thật sự năm ngoài dự đoán của anh ta.

Phàn Thức lấy laptop đặt lên bàn, lên tiếng: “Bây giờ gọi video cho ông cụ, tôi muốn đích thân trò chuyện với ông cụ.”

Thân Lâm cắn răng, không muốn gọi.

‘Vốn dĩ anh ta muốn đến Giang Nam gây dựng sự nghiệp chứng minh thực lực của mình, bây giờ lại bị người ta uy h**p gọi cho ông cụ cầu cứu, cho dù có sống tiếp, sau này còn mặt mũi gì để gặp ông cụ?

Sợ là cả đời này sẽ bị em gái Thân Khả Hân của mình giẫm dưới gót chân Giờ phút này danh dự của người đàn ông đã bị mất sạch.

“Không chịu?”

Phàn Thức không phải loại người dễ trêu chọc, ông ta lại lần nữa nhấc dao găm lên, chuẩn bị chặt ngón tay thứ hai của Thân Lâm.

Vừa nghĩ đến cảm giác đau đớn tột độ kia, Thân Lâm hoảng sợ.

“Đừng!”

“Dừng tay!”

“Tôi làm theo lời ông, bây giờ sẽ gọi cho ông cụ.”

Phàn Thức hài lòng gật đầu: “Hiểu rõ thời thế mới là người tài giỏi, phó tổng giám đốc Thân, nếu cậu tự giác sớm như vậy đã không cần phải mất một ngón tay rồi, mau gọi đi.”

Sau đó, Thân Lâm lựa chọn gọi điện cho ông cụ.

Rất nhanh video được kết nối, nhưng người xuất hiện trong video không phải ông cụ, mà là em gái của Thân Lâm – Thân Khả Hân.

“Ôi chao, hiếm có ghê, sao hôm nay anh cả lại rảnh rối, chủ động gọi cho tôi vậy.”

Thân Lâm nuốt nước bọt, lên tiếng: “Tôi có chuyện gấp muốn tìm ông cụ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2193


Chương 2193

“Ông cụ đang có cuộc họp quan trọng, không rảnh gặp anh, có chuyện gì gấp cứ nói với tôi trước, lát nữa tôi sẽ chuyển lời lại cho ông cụ.”

“Không được, chuyện rất quan trọng, nhất định phải gặp ông cụ ngay.”

“Ôi, tính tình anh cả ghê gớm nhỉ.”

Lúc này Phàn Thức từ bên cạnh bước qua, đứng trước camera, kề dao găm lên cổ Thân Lâm, nhìn Thân Khả Hân cười bảo: “Cô Thân, quả thật tôi có chuyện rất quan trọng phải gặp ông cụ, phiền cô báo một tiếng.”

Thân Khả Hân không phải kẻ ngốc, tài năng của cô ta vượt xa Thân Lâm, vừa thấy tình hình này cô ta hiểu ngay đã xảy ra chuyện gì.

Không cần nói thêm nữa, cô ta nhanh chóng xoay người rời khỏi.

Ba phút sau, một ông cụ với mái tóc bạc phơ xuất hiện trước.

ống kính, người này mặt mày hồng hào, không giận cũng tự uy nghiêm, thoạt nhìn như thần tiên giáng trân.

Chính là ông cụt Đây cũng là lần đầu Phàn Thức trông thấy ông cụ, không khỏi bị tướng mạo, khí thế của đối phương làm cho hoảng sợ.

Sau đó, ông cụ dùng giọng nói như tiếng chuông vang cất lời: “Ông là ai? Có biết cái giá phải trả khi bắt con trai tôi là gì không?”

Bấy giờ Phàn Thức mới lấy lại tinh thần.

Ông ta mỉm cười, lên tiếng: “Tôi tên Phàn Thức, không biết ông cụ có từng nghe qua tên của tôi chưa. Điều này không quan trọng, chuyện tôi muốn nói là tôi bị con trai ông cho uống bột phệ †âm, trước mắt chỉ còn sống được khoảng mấy tiếng nữa. Nếu không có thuốc giải, tôi sẽ chết, nhưng tôi sẽ không chết một mình, bởi vì tôi sẽ kéo theo con trai ông chết chung!”

Phàn Thức nhìn ông lão với vẻ lạnh lùng hiểm ác, dùng lá bài Thân Lâm này ép ông cụ giao thuốc giải.

Ông ta tin tưởng hổ dữ không ăn thịt con.

Để cứu con trai mình, cho dù lòng dạ ông cụ có sắt đá đến mấy, đặt lợi ích lên hàng đầu đến đâu chăng nữa, cũng sẽ lựa chọn giao thuốc giải!

Ông cụ ngồi trước ống kính, nhìn dao găm kề trên cổ Thân Lâm, trong ánh mắt lóe lên vẻ phẫn nộ, như thần tiên khiến người ta sợ hãi.

Cho dù đã có tuổi nhưng vẫn không có ai dám làm loạn trước mặt ông cụ.

Ông cụ này quá uy nghiêm.

Phàn Thức nuốt nước bọt nói: “Ông cụ, ông có tất cả hai người con trai, bây giờ một người vào tù, chắc ông không hi vọng người còn lại cũng xảy ra chuyện đâu nhỉ? Chỉ cần ông đưa thuốc giải, tôi đảm bảo cậu ta bình yên vô sự, thế nào?”

Ông cụ bình tĩnh không dao động, chẳng nói tiếng nào, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Phàn Thức không đợi nổi, ông ta phẫn nộ lên tiến “Nói chuyện!

Thời gian của tôi không nhiều, không rảnh lề mề với ông.”

Tiếng gào này khiến cho người trong phòng đều giật mình.

Vì quá kích động, dao găm trong tay dùng sức hơi mạnh, rạch một đường nhỏ trên cổ Thân Lâm, máu tươi chảy ra.

Thân Lâm không chịu nổi nữa Ạ Anh ta nói với ông cụ: “Ba, cứu conl Đến lúc này anh ta gọi thẳng từ “ba”, muốn dùng tình thân khiến ông cụ động lòng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2194


Chương 2194

Thân Hào đã vào tù, không biết khi nào mới được thả ra, nếu ngay cả Thân Lâm cũng chết, ông cụ sẽ mất hết hai đứa con trai.

Mặc dù ông cụ không thích hai đứa con trai này, nhưng dù sao hổ dữ không ăn thịt con.

“Được, tôi cho ông thuốc giải.”

Cuối cùng, ông cụ lên tiếng.

“à…” Ông cụ nhìn chăm chăm Phàn Thức, nói từng câu từng chữ: “Tôi sẽ sắp xếp trực thăng đưa thuốc giải qua đó, đây là cách nhanh gọn tiết kiệm thời gian nhất, việc ông cần làm, chính là chờ ở bãi đáp trực thăng trên sân thượng.”

Phàn Thức hỏi: “Mất bao lâu?”

“Bốn mươi phút.”

“Được, tôi đợi ông bốn mươi phút!”

Sau khi ông cụ nói xong bèn xoay người bỏ đi, không chút do dự lề mề, như thể đang giải quyết một chuyện vô cùng bình thường, chẳng thấy căng thẳng chút nào.

Gặp nguy hiểm không hoảng loạn, tố chất tâm lý mạnh mẽ của ông cụ là thứ hiếm có trên đời.

Sau đó, Thân Khả Hân ngồi trước ống kính, nhìn Phàn Thức nói: “Ông được lắm đấy, nhiều năm như vậy, lần đầu tôi thấy có người dám nói chuyện với ông cụ như thế”

Phàn Thức cười lạnh: “Một kẻ sắp chết như tôi, cần gì phải kiêng nểnữa.”

Thân Khả Hân hỏi: “Ông không sợ sau này bị tính sổ à? Bây giờ ông lấy được thuốc giải, với năng lực của tập đoàn Hoa Thượng, sau này muốn đối phó ông chỉ là chuyện trong vài phút. Phàn Thức, ông làm như vậy chẳng khác nào tự sát.”

Phàn Thức nói với vẻ khinh thường: “Tôi không để ý được nhiều như vậy, sống sót mới là chuyện quan trọng nhất. Nếu sau này tập đoàn Hoa Thượng muốn đối phó với tôi, đến đây, tôi không sợ côi”

Thân Khả Hân nhún vai: “Ok, ông giỏi lắm, thu xếp rồi đến bãi đáp.

trực thăng trên sân thượng đi, trực thăng sẽ qua đó ngay.”

Nói xong, cô ta ngắt cuộc gọi video.

Phàn Thức xách cổ Thân Lâm như xách gà con, nhấc anh ta ra khỏi ghế, sau đó đưa anh ta ra ngoài cửa.

Vài tên đàn em khác phụ trách mở đường, chỗ nào có vấn đề gì đó không ổn sẽ báo cáo ngay lập tức.

May mà cả đoạn đường đều bình yên không có chuyện gì.

Nhóm người Phàn Thức lách qua tất cả mọi người, cẩn thận dẫn theo Thân Lâm đ ến bãi đáp trực thăng trên sân thượng của tập đoàn Hoa Thượng, khóa cửa lại, kiên nhãn chờ đợi trực thăng đến.

Còn hơn nửa tiếng nữa, bọn họ sẽ lấy được thuốc giải Giờ phút này tâm trạng Phàn Thức rất kích động, không phải lúc nào cũng có thể trải nghiệm được cảm giác “chết đi sống lại”này.

Phòng làm việc cục cảnh sát.

Giang Nghĩa và Nguyễn Bình Phàm ngồi trước máy tính, nhìn Phàn Thức trong video và lắng nghe tất cả những cuộc trò chuyện của ông ta với ông cụ.

Nguyễn Bình Phàm không khỏi tò mò hỏi: “Chiến Thần, cậu lấy video này ở đâu ra thế? Tại sao Phàn Thức lại không phản ứng gì cả, hơn nữa hiện trường đều được đóng kín, người của cậu làm cách nào mà vào được.”

Giang Nghĩa cười, tùy ý trả lời: “Không cần phải ngạc nhiên, tôi đã cài tai mắt bên cạnh Phàn Thức từ lâu rồi, một trong những nhân viên vệ sinh bên cạnh ông ta chính là người của tôi.”

Có nghĩa là một đàn em của Giang Nghĩa đã trà trộn được vào trong đội ngũ của Phàn Thức.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2195


Chương 2195

Sau đó tiến hành livestream ngay trước mặt Phàn Thức!

Có thể làm được đến bước này đúng là rất đáng sợ, thậm chí Nguyễn Bình Phàm còn nghỉ ngờ bên cạnh mình có phải cũng có người của Giang Nghĩa không.

Ông ta hỏi: “Chiến thần, tình hình bây giờ không có lợi cho chúng ta lắm. Ông cụ không chống đỡ tới cùng, mà là chọn đưa thuốc tới, như thế thì mâu thuẫn giữa Phàn Thức và Thân Lâm sẽ được.

xóa bỏ, chúng ta không thể ngồi làm ngư ông đắc lợi được.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Cho nên vào lúc này mới cần chúng ta can thiệp, không thể để họ yên tâm tiến hành giao dịch, càng không thể để họ hóa giải mâu thuẫn.”

“Chiến thần, cậu định làm thế nào?”

“Rất đơn giản, chỉ hai chữ thôi: Khiêu khích!”

Ở bãi đậu máy bay tại tầng cao nhất của tập đoàn Hoa Thượng, một nhóm người do Phàn Thức dẫn đầu kiên nhắn chờ ba mươi phút, cuối cùng cũng đợi được máy bay trực thăng họ vẫn luôn mong ngóng.

Chỉ thấy ở bầu trời phía xa có một chiếc trực thăng bay nhanh về phía bên này.

Đám người Phàn Thức vội vàng lùi tới cạnh tường, đặt dao găm lên cổ Thân Lâm, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó.

Cuối cùng máy bay trực thăng cũng hạ cánh.

Sau khi hạ cánh, cửa máy bay được mở ra, thang được bỏ xuống, mấy người đàn ông mặc vest đi ra, trong tay mỗi người đều cầm súng.

Bọn họ bảo vệ một người đàn ông đeo kính, người đó cầm một cái rương trong tay, vừa nhìn đã biết hắn ta là người phụ trách đưa thuốc giải tới.

Phàn Thức hưng phấn tới phát run, bản thân ông ta hao phí biết bao tâm tư, cuối cùng cũng đã có được thứ mình muốn.

Tuyệt vời!

Ông ta hét to: “Dừng lại! Mở rương ra cho tôi xem.”

Đám người đối diện dừng chân lại, người đàn ông đeo kính mắt mở cái rương ra trước mặt mọi người, bên trong đúng là thuốc giải.

Phàn Thức thở phào nhẹ nhõm.

Ông ta nói: “Các người không được lại gần, đặt cái rương ở chỗ trống chính giữa, tôi sẽ bảo thuộc hạ của tôi áp giải Thân Lâm qua. Các người đưa người đi, còn tôi đưa rương đi.”

Người đàn ông đeo kính gật đầu, đi lên trước mấy bước, đặt cái rương ở phần đất trống chính giữa, sau đó lùi lại.

Phàn Thức gọi một tay sai tới, bảo hắn ta áp giải Thân Lâm đi về phía trước, đồng thời dặn dò nói: “Trước tiên phải xác nhận thuốc giải trong rương không có vấn đề rồi mới được thả người.”

“Vâng ạ”

Tên tay sai kéo Thân Lâm đi về phía trước, tới cạnh cái rương, nhưng không vội thả người, mà ấn Thân Lâm dưới đất, bản thân thì ngồi xuống kiểm tra thuốc giải bên trong.

Tất cả nhìn như không có bất cứ vấn đề gì, chỉ cần kiểm tra xong, thả người, lấy thuốc giải đi là ai cũng vui vẻ Đáng tiếc, sao Giang Nghĩa có thể để mâu thuẫn của họ dừng lại được?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 2196


Chương 2196

Vào lúc này, một nhân viên vệ sinh sau lưng Phàn Thức nhận được một tin nhắn, sau khi mở ra chỉ có hai chữ: Hành động!

Nhân viên vệ sinh đó đã hiểu, lập tức nổ súng về phía người đàn ông đeo kính đối diện.

Pằng!

Phát súng này không trực tiếp gi ết chết người đàn ông đeo kính, không phải vì anh ta bản không giỏi, mà là do anh ta cố ý bản lệch.

Bởi vì dựa theo chỉ thị của Giang Nghĩa, phát súng này không phải vì muốn gi ết chết đối phương, mà là vì muốn làm tăng mâu thuẫn, không để giao dịch hiện tại được hoàn thành!

Vào thời điểm căng thẳng thế này, bất kỳ hành động nào cũng có thể khiến mâu thuẫn gia tăng chứ đừng nói đến việc nổ súng trực tiếp về phía đối diện như này.

Quả nhiên, người đàn ông đeo kính kia ngã xuống đất, hét to, đốt cháy bầu không khí ở hiện trường.

Những người ở phía đối diện lần lượt rút súng ra, bản thẳng về phía đám người Phàn Thức.

Bên phía Phàn Thức cũng ngớ người, ông ta không kịp phản ứng được rằng tại sao người bên mình lại đột nhiên ngắm bắn, suy nghĩ duy nhất của ông ta bây giờ chính là xông lên cướp thuốc giải, sau đó chạy khỏi nơi này.

Nhưng sao dễ dàng vậy được?

Phía đối diện tấn công rất mạnh mẽ, bản chết mấy tay sai của.

Phàn Thức.

“Con mẹ nhà mày!”

Phàn Thức mặc kệ hết thảy mà xông lên, túm lấy Thân Lâm đang có ý định chạy trốn, còn đặt dao găm lên cổ anh ta.

“Dừng tay lại cho ông đây!”

Thân Lâm lại một lần nữa bị bắt, phía đối diện cũng không dám làm bừa. Nhưng vào lúc này, đăng sau lại vang lên tiếng súng.

Lần này, người đàn ông đeo kính trực tiếp bị bản chết.

Bên phía đối diện trở nên tức giận, họ đã dừng tay rồi, thế mà người của các ông vẫn còn bắn?

Nếu đã thế, vậy thì xin lỗi nhé.

Người bên phía đối diện mặc kệ hết thảy, trực tiếp nổ súng, bản liên tục về phía Phàn Thức, đồng thời còn phải cẩn thận tránh bắn trúng Thân Lâm.

Trong cơn mưa đạn, Phàn Thức hoàn toàn mất đi hy vọng sống SÓI.

Trong mắt ông ta chỉ có lửa giận.

“Không cho tao đường sống đúng không? Được, vậy chúng ta sẽ cùng chết!”

Câu này khiến Thân Lâm sợ hết hồn.

Anh ta hoảng hốt nhìn Phàn Thức, hét lớn: “Mọi người bình tĩnh lại đi, bình tĩnh lại hết đi! Dừng bản lại, có gì chúng ta từ từ nói.”

Từ từ nói?

Sao có thể được!

Lúc này Phàn Thức đã hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh, ông ta nhìn tay sai của mình bị bản chết, nhìn thuốc giải bị đạn xuyên qua, hi vọng sống sót duy nhất đã không còn nữa.

Vậy chẳng có gì để nói cả.
 
Back
Top Dưới