Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1926


Chương 1926

Anh ta vừa đi thì quản gia già bước vào, dọn dẹp sạch sẽ những thứ Đàm Quốc Đống vừa dùng.

Thời gian này, Đàm Vĩnh Thắng cực kỳ đề phòng Đàm Quốc Đống.

Đàm Vĩnh Thắng nhìn quản gia già rồi hỏi: “Lần này ông thấy thế nào?”

Quản gia già cười: “Còn có thể thấy thế nào được nữa? Tôi phải chúc mừng ông chủ trước thôi, sắp đạt được mục đích rồi! Cậu chủ bị ông dắt mũi, Giang Nghĩa lại bị che mắt, so sánh hai đứa này với ông thì đều còn kém quá xa.”

Đàm Vĩnh Thắng nghe xong bật cười thật lớn.

Dường như thắng lợi đã ở ngay trước mắt!

Ngày hôm sau, đúng như dự đoán của Đàm Quốc Đống, tất cả các phương tiện truyền thông lớn đều đang xỉa xói nhà họ Đàm, tường đổ mọi người đẩy, tất cả các phương tiện truyền thông đều đang ra sức viết xấu về nhà họ Đàm.

Quần chúng hóng hớt cũng không nghỉ ngơi, ai nấy đều bày tỏ suy nghĩ của mình.

Nhà họ Đàm đã bắt đầu hơi lung lay bấp bênh giữa sóng gió.

Đàm Quốc Đống vừa ăn sáng vừa đọc báo, ban đầu còn thấp thỏm lo lắng, nhưng càng về sau anh ta càng thấy có vấn đề.

“Mẹ, có gì đó sai sai.”

Vu Mỹ Lan bước tới hỏi: ‘Có chuyện gì vậy?”

Đàm Quốc Đống phân tích: ‘Mẹ nghe con nói này, nếu không xử lý Dương Trí Dũng để ông ta tiếp tục làm loạn như thế thì sớm muộn gì ông ta cũng sẽ bị lộ. Đến lúc đó, nhà họ Đàm sẽ vô cùng bị động, ngoài việc bị bôi nhọ thanh danh, thiệt hại về tài chính, còn phải đối mặt với thẩm tra của cơ quan tư pháp nữa. Khi ấy không biết sẽ có bao nhiêu người phải vào tù.”

“Nhưng bây giờ thì khác. Dương Trí Dũng đã vào rồi, Chế tạo Trí Canh bị nhà họ Đàm “phá huỷ”, điều này chẳng khác nào bỏ xe giữ tướng (*). Nhìn bề ngoài thì vận mệnh và kinh tế của nhà họ Đàm đều bị tốn thất, nhưng trên thực tế thì đã giảm thiểu được tổn thất!”

(*) Bỏ xe giữ tướng: Hy sinh thứ quan trọng để bảo vệ thứ càng quan trọng hơn.

“Đồng thời, lão cáo già còn mượn tay con để trừ khử Dương Trí Dũng, sau này xảy ra vấn đề gì có người lật lại chuyện cũ thì đều có thể đổ lỗi cho con.”

“Huống chỉ lão cáo già cắt bỏ một ‘lá phổi”

vô dụng, còn có thể khiến Giang Nghĩa vô hài lòng, chiếm được sự tín nhiệm của Giang Nghĩa.”

“Một mũi tên trúng ba con nhạn.”

“Quả nhiên là lão cáo già, thủ đoạn thật đỉnh!”

Lúc này Vu Mỹ Lan mới nhận ra, gật đầu bảo: “Đúng là chiêu này của lão cáo già rất ác, Quốc Đống, con và Giang Nghĩa đều bị ông ta chơi vòng vòng. Lão già xấu xa này thật đáng sợ.”

Đàm Quốc Đống hít một hơi thật sâu: “Xem ra con còn thua xa lão cáo già này, muốn cứu được ba ra còn phải nghiên cứu kỹ hơn nữa.”

Anh ta tiếp tục xem TV, thấy Đàm Vĩnh Thắng đích thân mở cuộc họp báo, dùng giọng điệu vô cùng “thành khẩn” và “hèn mọn’ xin lỗi mọi người, hứa hết điều này đến điều khác.

Đàm Quốc Đống cảm thấy thật nực cười.

Lão già xấu xa này rõ ràng trong lòng vui muốn chết mà vấn có thể giả vờ vô cùng đau lòng, tuyệt vọng thế này được.

Khả năng diên xuất không còn gì để nói.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1927


Chương 1927

“Cao!”

Đàm Quốc Đống tiếp tục ăn sáng, trong lòng cũng đang suy tính sau này phải chiến đấu với con cáo già này thế nào.

Nào ngờ, anh ta nghĩ về sau này, còn lão cáo già nghĩ về “hiện tại”.

Trong lòng Đàm Vĩnh Thắng, Đàm Quốc Đống đã không còn “sau này” nữa rồi.

Cùng lúc đó, trong toà nhà văn phòng của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, trong văn phòng chủ tịch, nhóm Giang Nghĩa cũng đang xem bản tin buổi sáng, thấy Đàm Vĩnh Thăng mở cuộc họp báo, chân thành xin lỗi mọi người.

Miêu Đồng vui vẻ nói: “Hừ, đáng đời! Chủ tịch Giang, trận này chúng ta chiến thắng một cách mỹ mãn, thần không biết quỷ không hay, cắt bỏ “lá phổi” của nhà họ Đàm, khiến danh tiếng của nhà bọn họ bị ảnh hưởng rất lớn, nền kinh tế sa sút rất nhiều, đúng là quá đã.”

Bạch Dương và Bảo Bình cũng rất vui.

Nhưng Giang Nghĩa thì khác.

Anh không hề cười, vẫn giữ bình tĩnh.

Bảo Bình sửng sốt, hỏi: “Chỉ huy, anh có điều gì lo lắng sao?”

Bảo Bình vấn là người hiểu Giang Nghĩa nhất.

Đúng là như vậy.

Giang Nghĩa trả lời: “Giải quyết được Chế tạo Trí Canh thật sự đáng để vui mừng sao? Nấu đúng là Đàm Quốc Đống chọn hợp tác với chúng ta, cung cấp bằng chứng cho chúng ta, coi Chế tạo Trí Canh là “thành ý” dâng lên cho chúng ta, là vậy thì còn đáng để vui, nhưng nếu không phải thì sao?”

“Nếu như…

Giang Nghĩa dừng lại một lúc rồi nói tiếp một câu khiến mọi người há hốc mồm.

“Nếu Đàm Vĩnh Thắng cố ý để lộ sơ hở cho chúng ta, không phải chúng ta cắt bỏ “lá phổi” của ông ta, mà là ông ta nắm tay chúng ta, tự cắt “lá phổi” của ông ta thì sao?”

Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên nặng nề.

Tình huống thế này có thể xảy ra không?

Miêu Đồng nói: “Chủ tịch Giang, đây không phải phim, có bí ẩn đến vậy không? Ai cũng biết địa vị của Chế tạo Trí Canh ở nhà họ Đàm quan trọng thế nào, sao Đàm Vĩnh Thắng có thể tự phá huỷ mình được?

Không có lý do gì cả.”

“Có lý do.” Bảo Bình đã phản ứng lại, phân tích: “Có hai cái lợi, thứ nhất là bỏ xe giữ tướng, phá huỷ hoàn toàn công ty con mục nát. Thứ hai là giành được sự tin tưởng của chỉ huy, đặt nền tảng tốt cho sự hợp tác chặt chế hơn với Đàm Quốc Đống †rong tương lai.”

Miêu Đồng hoàn toàn không nói nên lời.

Thật sự biết chơi vậy sao?

Cô ta nuốt nước miếng, nói: ‘Đầu óc các anh thật thông minh, vấn đề quá phức tạp này, thư ký nhỏ bé như tôi không thể hiểu được, tôi không suy đoán lung tung cùng các anh nữa.”

Bạch Dương tiếp tục chủ đề này: “Chân tướng hiện giờ rất mờ ảo, rốt cuộc Đàm Vĩnh Thắng có thật sự nương vào chúng ta hay không? Đàm Vĩnh Thăng có thật sự bỏ xe giữ tướng, cố ý để lộ sơ hở hay không?

Ngoài kẻ đứng phía sau thực sự thì không ai biết nữa. Chỉ huy, chúng ta có cần lùi lại một bước không? Đừng tiến lên dũng mãnh như vậy nữa. Tôi sợ bị kẻ thù dắt mũi, đến cuối cùng lại rơi xuống vực sâu thăm thẳm.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1928


Chương 1928

Bảo Bình cũng có cùng suy nghĩ: “Đúng đó chỉ huy, chúng ta lùi một bước đi, đừng hợp tác với Đàm Quốc Đống nữa. Như vậy dù anh ta có thật sự nương tựa hay giả vờ nương tựa thì cũng chẳng liên quan đến chúng ta. Đàm Vĩnh Thắng bỏ xe giữ tướng cũng sẽ trở thành một nước đi sai lầm, chúng ta không tổn thất gì cả”

Lời họ nói đều có lý.

Nhưng Giang Nghĩa vẫn đang suy nghĩ.

Lùi bước?

Có thể, làm như vậy đúng là an toàn, nhưng hậu quả của sự an toàn là mất đi cơ hội tốt để tiêu diệt nhà họ Đàm.

Những người làm việc lớn không thể bảo thủ như vậy được.

Nhưng anh cũng không thể làm kẻ lỗ mã ng, liều lĩnh.

Anh đang phải cân nhắc giữa được và mất.

Sau nửa tiếng im lặng, cuối cùng Giang Nghĩa cũng lên tiếng: “Không lùi, tiến lên KH Bạch Dương và Bảo Bình đều không hiểu.

“Chỉ huy, là sao ạ?”

Giang Nghĩa giải thích: “Nghĩ theo chiều hướng xấu nhất đi, Đàm Quốc Đống và Đàm Vĩnh Thắng hy sinh nhiều như vậy chẳng phải là muốn chúng ta lơ là, lấy được thông tin từ chúng ta để tiêu diệt chúng ta hay sao?”

“Chúng ta không thể cho họ cơ hội và thời gian được, trực tiếp chiếu tướng!”

Giang Nghĩa cười lạnh lùng: “Lần này chúng ta làm kẻ lưu manh vô lại đi, không quan tâm “có qua có lại”. Tôi không chỉ muốn một “thành ý”, tôi còn muốn hai, ba, vô số “thành ý”! Cho đến khi nhà họ Đàm không còn gì nữa thì thôi.”

Nghe đến đây, mọi người đều vui vẻ.

Bạch Dương giơ ngón tay cái lên: “Cao minh. Bọn họ muốn bỏ xe giữ tướng, hy sinh Chế tạo Trí Canh để làm “thành ý”

đúng không? Vậy chúng ta sẽ làm kẻ lưu manh vô lại, để ông ta hy sinh nốt pháo, mã, tượng, sĩ, chỉ còn lại một mình tướng!”

“Ông ta không hy sinh thì chúng ta không hợp tác nữa”

“Ông ta hy sinh thì lại trúng kế của chúng ta.

“Chỉ huy, lần này tôi ủng hộ anh, tuy điều này hơi vô liêm sỉ, nhưng hữu dụng!”

Xem ra đây là một cách không có rủi ro, lấy tiến làm lùi.

Nhưng đã vô thức gieo xuống mầm tai hoa.

Trong biệt thự nhà họ Đàm, tiếng nhạc du dương chậm rãi vang lên, Đàm Vĩnh Thắng ngâm nga theo điệu nhạc, lòng tràn ngập niềm vui.

Đàm Quốc Đống bước vào, lo lắng nói: “Ông nội, không ổn, xảy ra chuyện rồi!”

Đàm Vĩnh Thắng còn chẳng thèm nhướng mị, hỏi: “Xảy ra chuyện gì mà khiến cháu phải lo lắng như vậy? Giới truyền thông lại đưa tin vớ vẩn à?”

“Không phải.” Đàm Quốc Đống giải thích: “Là Giang Nghĩa, tên khốn đó vô cùng gian xảo, được nước lấn tới!”

Lúc này Đàm Vĩnh Thắng mới ngước mắt nhìn anh ta, hỏi: “Giang Nghĩa? Sao cậu ta lại được nước lấn tới? Cậu ta vẫn không tin cháu à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1929


Chương 1929

Đàm Quốc Đống thở dài bảo: “Chúng ta đã hy sinh Chế tạo Trí Canh rồi mà Giang Nghĩa vân chưa hài lòng, vừa nãy cậu ta lén gọi cho cháu, yêu cầu chúng tiếp tục hỗ trợ cậu ta tiêu diệt nhà họ Đàm. Ông nói xem có phải là được nước lấn tới không?”

Nghe thế, Đàm Vĩnh Thắng bật cười.

Đàm Quốc Đống nhìn ông ta vẻ không thể hiểu nổi: “Ông cười gì vậy? Chẳng lẽ cháu nói sai sao?”

Đàm Vĩnh Thắng hỏi: ‘Cháu còn nhớ vì sao cháu lại nương nhờ Giang Nghĩa không?”

“Nhớ ạ, cháu đều nghe theo những gì ông nói mà.”

“Vậy chẳng phải là xong rồi sao? Mục đích cháu nương vào Giang Nghĩa là để diệt trừ nhà họ Đàm, vậy bây giờ Giang Nghĩa yêu cầu cháu hợp tác với cậu ta thì có gì không đúng?”

đo 7 Lúc này Đàm Quốc Đống mới hiểu ra.

Đúng thế, anh ta nương vào Giang Nghĩa là để tiêu diệt nhà họ Đàm, vậy nên Giang Nghĩa yêu cầu anh ta như vậy cũng là hợp tình hợp lý, không có gì không thoả đáng cả.

Không chỉ hợp tác hợp lý mà còn đúng với suy nghĩ của Đàm Quốc Đống mới đúng.

Chỉ là Đàm Quốc Đống giả vờ nương tựa nên mới tự khiến mình dao động.

Anh ta xoa đầu nói: ‘Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao ạ? Giang Nghĩa chơi xấu với chúng ta, cháu giúp cậu ta việc lớn như vậy mà cậu ta lại chẳng cho cháu chút lợi ích gì, còn yêu cầu cháu tiếp tục hợp tác, tức chết cháu mất! Chúng ta không thể biến giả thành thật, chơi giả làm thật, thật sự tiêu diệt nhà họ Đàm chứ? Vậy chẳng phải sẽ bị Giang Nghĩa dắt mũi hay sao?”

Đàm Quốc Đống tức giận là thế, nhưng Đàm Vĩnh Thắng lại vô cùng bình tĩnh, thản nhiên.

Ông ta đung đưa ngón tay, nói: “Thật ra sự việc cũng không phức tạp như vậy. Giang Nghĩa càng yêu cầu cái này cái kia, có lẽ với chúng ta lại là chuyện tốt đấy.”

“Chuyện tốt?”

“Ừm, thế này đi, nếu Giang Nghĩa vấn yêu cầu cháu hợp tác thì chúng ta cứ thoả mãn cậu ta, tiếp tục hợp tác đi.”

Nói rồi ông ta gọi quản gia già tới, bảo ông ta vào phòng làm việc mở két sắt lấy ra một chồng tài liệu dày cộp.

Đàm Vĩnh Thắng đặt tài liệu lên bàn, vỗ nhẹ và nói: ‘Chồng này là toàn bộ tài liệu bí mật của các công ty lớn của nhà họ Đàm, bình thường ngoài ông ra không ai có thể đọc được.”

“Quốc Đống à, bây giờ ông đưa tất cả cho cháu, cháu hãy tiêu hoá chúng, tiết lộ những chỗ có vấn đề cho Giang Nghĩa, thậm chí có thể tiết lộ cả cốt lõi công nghệ của nhà họ Đàm cho cậu ta.”

Đàm Quốc Đống hoàn toàn sững sờ, thế này chẳng phải là muốn đẩy nhà họ Đàm vào hố lửa sao?

Như vậy Giang Nghĩa sẽ nắm được huyết mạch của nhà họ Đàm, muốn chơi nhà họ Đàm thế nào cũng được!

“Ông nội, thế này không được đâu!”

“Có gì không được?” Đàm Vĩnh Thắng nói: “Yên tâm đi, nếu ông đã dám đưa tài liệu cho cháu thì chắc chắn đã có phương án dự phòng. Cho dù Giang Nghĩa có dùng thứ này để tấn công nhà họ Đàm thì ông cũng có cách bảo vệ được nhà họ Đàm không bị diệt vong.”

Nói xong ông ta đẩy tài liệu cho Đàm Quốc Đống.

Nhìn đống tài liệu dày cộp trên bàn, lòng Đàm Quốc Đống vô cùng sợ hãi, những tài liệu này có liên quan đến sự sống chết của nhà họ Đàm.

Mặc dù Đàm Vĩnh Thắng đã có phương án dự phòng, nhưng có đáng tin hay không vẫn là một đấu chấm hỏi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1930


Chương 1930

Đàm Quốc Đống hít sâu một hơi, run rẩy cầm tất cả tài liệu lên, nhìn Đàm Vĩnh Thắng nói: ‘Ông yên tâm, cháu nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ ông giao!”

“Ừm, đi đi.”

Đàm Quốc Đống ôm chồng tài liệu dày cộp đứng lên rời đi, trước khi đi, vẻ mặt anh ta thay đổi liên tục, có vẻ hơi bất an.

Sau khi ông ta đi, quản gia già nói đầy ý từ hàm xúc: “Có lẽ sắp hạ đao rồi đấy.”

Đàm Vĩnh Thắng cười khà.

Ông ta nói với quản gia già: “Ông đúng là hiểu tôi, chồng tài liệu này đều là giả, không thể đẩy nhà họ Đàm vào chỗ chết, nhưng có thể chơi chết hai đứa khốn kiếp Đàm Quốc Đống và Giang Nghĩa.”

Quản gia già nói: “Nói đi cũng phải nói lại, Giang Nghĩa này cũng thật thông minh, chơi xấu ngay lúc này, chỉ nhận mà không chịu bỏ ra, muốn ép cậu chủ phải tiêu diệt nhà họ Đàm, như vậy dù cậu chủ nương tựa thật hay nương tựa giả cũng không quan trọng. Chiêu này thật sự quá hiểm độc.”

Dừng một chút, ông ta nói tiếp: “Tiếc là Giang Nghĩa ngàn tính vạn tính cũng không thể tính ra được ông chủ không chỉ định đối phó Giang Nghĩa mà còn đối phó với cả cậu chủ.”

“Giang Nghĩa ép cậu chủ hoàn toàn là lãng phí nước cờ, bởi ông chủ đã từ bỏ cậu chủ †ừ lâu, quân cờ đã bị từ bỏ thì sao có thể uy h**p ngược lại ông chủ được nữa?”

“Giang Nghĩa thua ở chỗ đánh giá sai quan hệ giữa ông chủ và cậu chủ.”

Phải nói rằng quản gia già nhìn nhận vấn đề khá chính xác.

Đàm Vĩnh Thắng giơ ngón tay cái lên với ông ta, nói: “Tôi đúng là may mắn vì ông không phải kẻ thù của tôi. Nếu một ngày nào đó ông trở thành kẻ thù của tôi thì cờ của tôi sẽ bị ông ăn hết mất, không có cơ hội chiến thắng.”

Quản gia già cười: ‘Mạng của tôi là ông chủ ban cho, cuộc đời tôi chỉ làm trâu làm ngựa cho ông chủ, cho dù phải chết vì ông chủ tôi cũng đồng ý, sao có thể phản bội ông được?”

Hai người nhìn nhau cười, không nói gì nữa.

Ở bên kia, Đàm Quốc Đống đang ôm chồng tài liệu dài cộp về nhà.

Anh ta đặt nó lên bàn, hai tay ôm đầu, ngồi trên sô pha đau khổ giằng xé.

Vụ Mỹ Lan đi tới, lật xem từng trang tài liệu trên bàn, vừa xem đã giật mình sửng sốt hỏi: “Con trai, những tài liệu này con lấy ở đâu vậy? Đây đều là bí mật cốt lõi của nhà họ Đàm đấy!”

Đàm Quốc Đống ăn ngay nói thật: “Là lão cáo già đưa cho con.”

“Lão cáo già đưa cho con? Sao có thể thế được?”

“Con nói thật đấy.” Đàm Quốc Đống nói: “Giang Nghĩa ép con phải hạ bệ nhà họ Đàm, ban đầu con vốn định dùng chuyện này để uy h**p lão cáo già, nhưng nào ngờ ông ta lại không quan tâm, còn đưa hết bí mật cốt lõi của nhà họ Đàm cho con, bảo con báo tin cho Giang Nghĩa, bắt tay với cậu ta tiêu diệt nhà họ Đàm. Con thật sự không thể hiểu nổi rốt cuộc lấo cáo già này đang nghĩ gì. Chẳng lẽ ông ta muốn mượn tay Giang Nghĩa để hoàn toàn hạ bệ nhà họ Đàm sao?”

Điều này đương nhiên là không thể.

Điều Đàm Vĩnh Thăng quan tâm nhất là vị trí gia chủ của ông ta, thứ ông ta yêu nhất là tiền tài và quyền lực, sao có thể phá huỷ nhà họ Đàm được?

Vụ Mỹ Lan cau mày nói: “Có lễ lão cáo già đang đặt một cái bầy nào đó.”

Bây gì?

Đàm Quốc Đống nhíu mày, nhất thời cũng không nghĩ ra làm vậy sẽ có lợi gì cho Đàm Vĩnh Thắng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1931


Chương 1931

Vu Mỹ Lan nói: “Con trai, không biết vì sao mẹ luôn có cảm giác tình hình hiện tại của con vô cùng nguy hiểm. Hay là thôi đi, chúng ta báo cảnh sát để cảnh sát tới biệt thự nhà họ Đàm lục soát, biết đâu lại cứu được ba con ra.”

Đàm Quốc Đống cười khổ: “Không có bằng chứng, sao cảnh sát lại tin lời của chúng †a được? Đàm Vĩnh Thắng là nhân vật lớn, không có bằng chứng xác thực, cảnh sát sẽ cân nhắc đến ảnh hưởng xã hội, không thể tuỳ tiện đi lục soát được đâu. Đừng nói ông ta là nhân vật lớn, cho dù ông ta là dân thường thì cảnh sát cũng không thể đột nhập nhà dân để lục soát được.”

Vu Mỹ Lan cũng không biết phải nói gì.

Bà ấy cũng thở dài, hỏi: ‘Vậy bây giờ con định thế nào? Có tiết lộ tin tức cho Giang Nghĩa không?”

Đàm Quốc Đống gật đầu: ‘Đương nhiên rồi, đây là nhiệm vụ lão cáo già giao cho, nếu không hoàn thành, làm sao con có thể tiếp †ục năm vùng bên cạnh ông ta được nữa?”

Anh ta lạnh lùng nói: ‘Đi một bước tính một bước thôi, nếu thật sự không còn đường lui nữa thì con sẽ đồng quy vu tận với ông tai”

Đồng quy vu tận!

Vụ Mỹ Lan hỏi: “Con muốn làm gì? Tuyệt đối đừng bốc đồng nhé.”

Đàm Quốc Đống cười đáp: ‘Mẹ yên tâm đi, con sẽ không bốc đồng làm chuyện ngu ngốc đâu. Đồng quy vu tận mà con nói là trong tay con có vũ khí bí mật để xử lý Đàm Vĩnh Thắng.”

“Vũ khí bí mật gì?”

“Là ngày sinh nhật ba, 720617. Mẹ nhớ dãy số này nhé, vô cùng quan trọng đấy.”

“Nhưng con vẫn chưa nói cho mẹ biết dấy số này có thể làm được gì mà.”

“Bây giờ vấn chưa thể nói, tới lúc mấu chốt con sẽ nói cho mẹ.”

Vụ Mỹ Lan cũng chỉ đành thôi.

Sau đó Đàm Quốc Đống lật xem từng trang tài liệu, sau đó chọn lọc những chỗ có vấn đề, đồng thời cũng ghi lại rất nhiều công nghệ và thông tin bí mật của nhà họ Đàm.

Làm tới hơn mười một giờ đêm, cuối cùng anh ta cũng đã làm xong tất cả.

Hít sâu một hơi.

Đàm Quốc Đống uống một ngụm cà phê, nâng cao tỉnh thần: “Xong rồi, bây giờ con có thể gọi cho Giang Nghĩa báo tin cho cậu ta được rồi.”

Vu Mỹ Lan hơi hồi hộp: “Thật sự phải làm vậy sao?”

“Vâng”

“Vậy ngày mai rồi gọi, bây giờ muộn quá, chắc Giang Nghĩa cũng ngủ rồi.”

“Ha ha, sao cậu ta lại ngủ được?”

Đàm Quốc Đống vươn tay lấy điện thoại di động, lần này anh ta không dùng máy thay đổi giọng nói nữa, nếu muốn hợp tác thì nên làm triệt để.

Anh ta gọi cho Giang Nghĩa.

Điện thoại mới đổ chuông ba lần đã có người nghe, nói lên người ở đầu dây bên kia vẫn luôn canh điện thoại.

Giống như Đàm Quốc Đống nói, thời gian này Giang Nghĩa không thể ngủ được.

‘A lô, ai vậy?” Giọng nói của Giang Nghĩa vang lên từ đầu bên kia điện thoại.

Đàm Quốc Đống nói: “Chủ tịch Giang, tôi là anh trai tốt của cậu đây. Sao, đến giọng của tôi cũng không nghe ra à?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1932


Chương 1932

“Nghe ra được, anh gọi cho tôi làm gì?”

“Không vòng vo với cậu nữa. Giang Nghĩa, chẳng phải cậu muốn hợp tác với tôi, loại bỏ nhà họ Đàm sao? Được, bây giờ tôi sẽ tiết lộ một số thông tin quan trọng về nhà họ Đàm cho cậu, cậu phải nghe cho kỹ đấy.

Tiếp đó Đàm Quốc Đống nói cho Giang Nghĩa từng thông tin mà mình tổng hợp được.

Không ai biết, một tấm lưới lớn đã phủ kín hai người!

Hơn mười một giờ khuya, bên trong phòng làm việc tại khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Tất cả mọi người trong phòng đều có thể nghe rõ từng câu đối phương nói thông qua chiếc điện thoại đang bật loa ngoài ở trên bàn.

Bạch Dương, Bảo Bình đồng thời ghi chép lại thông tin do Đàm Quốc Đống cung cấp, còn Giang Nghĩa đang nhắm mắt nhẹ nhàng gõ tay lên mặt bàn giống như đang suy nghĩ cái gì đó.

Không biết Giang Nghĩa có nghe thấy Đàm Quốc Đống nói gì không.

Khoảng mười phút sau Đàm Quốc Đống đã trình bày xong tất cả thông tin, anh ta không nói thêm bất cứ một câu thừa thãi nào mà nhanh chóng cúp điện thoại.

Trong phòng.

Bạch Dương và Bảo Bình đều vô cùng vui vẻ hăng hái.

Bạch Dương nhìn nội dung vừa ghi chép được trong tay hào hứng nói: “Không ngờ Đàm Quốc Đống không hề giả vờ tìm kiếm sự giúp đỡ mà thật sự muốn nhờ vả nên mới tiết lộ nhiều bí mật của nhà họ Đàm như vậy. Lần này chúng ta có thể trừng phạt ông già dối trá Đàm Vĩnh Thắng kia một chút, biện pháp của chúng ta thật sự có hiệu quả đói!”

Bảo Bình gật đầu: ‘Chỉ cần có những tài liệu này trong tay thì chuyện lật đổ Đàm Vĩnh Thắng không phải không thể.”

Bọn họ ngẩng đầu lên nhìn Giang Nghĩa thì phát hiện Giang Nghĩa vấn vô cùng bình tĩnh, dường như từ đầu tới cuối anh không hề cảm thấy hào hứng với nội dung vừa nhận được giống như hai người họ một chút nào.

Như vậy rất kỳ lạ.

Bạch Dương hỏi: “Chỉ huy, anh có tâm sự à?”

Giang Nghĩa nói: ‘Đến tận hôm nay tôi vẫn cho răng Đàm Quốc Đống giả vờ muốn nhờ vả chúng ta nên tôi mới dùng cái chiến thuật ‘vô lại” đó. Nhưng không ngờ Đàm Quốc Đống lại thật sự muốn hợp tác, hơn nữa còn tiết lộ nhiều bí mật quan trọng như thật sự muốn dựa vào chúng ta, ban đầu tôi nghĩ sai nên hiểu lầm anh ta rồi.”

Bảo Bình cười nói: “Anh ta sống và lớn lên ở nhà họ Đàm, hơn nữa còn là cháu trai ruột của Đàm Vĩnh Thắng nên dù cho là ai thì cũng không thể tin tưởng anh ta ngay được, nên không thể trách chỉ huy ngài được.”

Giang Nghĩa lập tức nói tiếp: “Cũng phải, nhưng vì sao một người lớn lên ở nhà họ Đàm lại có suy nghĩ muốn phản bội và diệt trừ nhà họ Đàm cơ chứ?”

Bạch Dương và Bảo Bình cũng đang muốn hỏi câu này.

Căn phòng lại chìm trong im lặng một lúc lâu.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Theo như Đàm Quốc Đống nói anh ta hận Đàm Vĩnh Thắng và muốn cứu ba của anh ta ra.

Nhưng anh ta lớn lên ở nhà họ Đàm nên chắc chắn cũng sẽ có tình cảm, vậy thì tại sao anh ta lại muốn hủy diệt cơ ngơi tổ tông nhà họ Đàm tạo dựng nên chỉ vì đối phó với một Đàm Vĩnh Thắng chứ? Không hợp lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1933


Chương 1933

Điều đó thật sự không hợp lý.

Thậm chí có thể nói Đàm Quốc Đống không cần thiết phải hợp tác với Giang Nghĩa.

Đàm Quốc Đống thật sự đến hợp tác, hơn nữa còn cung cấp nhiều tin tình báo quan trọng, câu hỏi ở đây là anh ta làm đến mức đó rồi còn là giả vờ ư?

“Đây là điều tôi không hiểu được.”

Giang Nghĩa nói: “Một người không nên phản bội lại lựa chọn phản bội nhà họ Đàm, việc này rất bất thường, chắc chắn ẩn dấu một cái gì đó.”

“Tôi thật sự không nghĩ ra được chuyện đang được ẩn giấu là gì.”

Ngay cả người thông minh như Giang Nghĩa cũng không nghĩ ra được thì đừng nói là người khác.

Bảo Bình hỏi: “Vậy những tài liệu này nên xử lý như thế nào đây thưa chỉ huy?”

Giang Nghĩa nói: “Trước khi nắm bắt được tình hình thực tế thì không nên đụng vào nó, bây giờ cứ yên lặng xem xét thêm đã.”

Bảo Bình gật đầu: “Vâng, tôi sẽ cất giữ tất cả tài liệu này rồi chờ xem đối phương giở trò gì, sau đó tùy cơ ứng biến.”

“Cứ như vậy đi.”

Giang Nghĩa đứng dậy đi đến bên cửa sổ rồi nhìn về phía bầu trời đêm tối đen, lần đầu tiên anh cũng cảm thấy sợ hãi và phiền muộn.

Con cáo già Đàm Vĩnh Thắng này thật khó đối phó.

Trong căn biệt thự nhà họ Đàm lúc đó, bình thường Đàm Vĩnh Thắng đi ngủ từ rất sớm nhưng hôm nay ông ta lại khiêu vũ ở đại sảnh với vẻ tràn đầy sức sống.

Ông ta mỉm cười, có vẻ như đang rất vui.

Quản gia già đi tới nói: “Thưa ông chủ, tôi nghe trộm và thấy cậu chủ đã tiết lộ thông tin của nhà họ Đàm cho Giang Nghĩa giống như lời ông chủ nói rồi. Bước tiếp theo ngài định làm gì?”

Đàm Vĩnh Thắng vừa khiêu vũ vừa thoải mái nhàn nhã nói: “Còn làm thế nào nữa chứ? Nhà họ Đàm chúng ta có nội gián cấu kết với người ngoài để đối phó nhà họ Đàm, đây là tội phạm thương mại đấy!

Trước thị phi đúng sai thì dù nó có là cháu trai ruột của tôi thì cũng không thể tha thứ, đây là vì nghĩa diệt thân.”

“Bây giờ ông mang tất cả chứng cứ đến cục cảnh sát nộp, hai thằng khốn Đàm Quốc Đống và Giang Nghĩa đó phải bị bắt, sau đó bị trừng trị một cách thích đáng!”

Cuối cùng con dao treo lâu như vậy cũng có thể chém xuống rồi.

Đàm Vĩnh Thắng đứng sau thao túng Đàm Quốc Đống hợp tác với Giang Nghĩa vì muốn diệt trừ hai thằng ngứa mắt cùng một lúc, giờ phút này đúng là một mũi tên trúng hai con chim!

Quản gia già gật đầu: “Vâng, tôi hiểu rồi.”

Ông ta chậm rãi đi ra cửa, khi đến trước cửa ông ta chợt dừng lại không nhịn được mà quay đầu lại hỏi một câu: “Ông chủ thật sự phải làm đến vậy ư? Đàm Quốc Đống và Giang Nghĩa đều là cháu trai ruột của ông, một khi làm như vậy thì ông sẽ không có đời sau.”

Ông già này đi theo Đàm Vĩnh Thắng cả một đời, ông ta thật sự không muốn nhìn thấy cảnh đó.

Nhưng Đàm Vĩnh Thắng đã bị quyền lực che mờ mắt thì làm sao có thể để ý nhiều đến như vậy chứ? Ông ta khinh thường hừ lạnh một tiếng không thèm nói một câu nào chỉ phất phất tay với quản gia già.

Ý định đã rất rõ ràng.

Quản gia già thở dài xoay người rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1934


Chương 1934

Cùng một thời gian, Đàm Quốc Đống ném điện thoại sang một bên nằm thở phì phò trên sofa phòng khách nhà mình.

Anh ta lẩm bẩm một mình: ‘Chắc là ngày mai Giang Nghĩa sẽ lợi dụng những bí mật anh ta vừa được tiết lộ để công kích nhà họ Đàm, nhà họ Đàm chúng ta sắp phải đối mặt với một trận gió tanh mưa máu rồi.

Mình thật sự không hề muốn phá hủy nhà họ Đàm, hy vọng chiêu sau của cáo già có thể dùng được.”

“Nếu nhà họ Đàm thật sự bị phá hủy thì khác nào bị hủy trong tay mình đâu.”

“Sau khi chết đi thì mình biết ăn nói như thế nào với tổ tiên dưới đó chứ?”

Dù sao Đàm Quốc Đống chỉ muốn đối phó với Đàm Vĩnh Thắng để cứu ba ra thôi, anh ta không hề có ý định phá hủy nhà họ Đàm.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, anh ta ngủ thiếp đi trên ghế sofa lúc nào không hay.

Đến khi ánh nắng mặt trời ngày thứ hai chiếu thẳng lên mặt thì anh ta mới dụi mắt tỉnh lại, anh ta đứng dậy từ sofa nhìn điện thoại thì thấy đã mười giờ rồi.

Anh ta vội vàng hỏi: “Mẹ ơi hôm nay có tin tức gì lớn không? Phía khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc có công kích nhà họ Đàm không?”

Vu Mỹ Lan lắc đầu: ‘Không có, hôm nay chẳng có chuyện gì cả.”

“Làm sao có thể chứ?” Đàm Quốc Đống lập tức mở điện thoại ra xem xét tin tức gần đây: “Tối qua anh ta tiết lộ nhiều bí mật như vậy mà Giang Nghĩa lại chẳng làm cái gì cả ư?”

Anh ta không tin.

Anh ta không muốn tin cũng phải tin vì đã xem hết một lượt nhưng không thấy bất cứ tin nào nói Giang Nghĩa đang công kích nhà họ Đàm cả.

“Thật kỳ lạ.”

Khi Đàm Quốc Đống vẫn còn cảm thấy bối rối vì chuyện này thì thư ký riêng của anh †a vội vã chạy vào, vừa chạy vừa hét lớn: “Không ổn rồi cậu Đàm, xảy ra chuyện lớn rồi, cậu bị khởi tốt”

Đàm Quốc Đống sững sờ mất hai giây vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Đang yên đang lành sao anh ta lại bị khởi tố chứ?

Chẳng lẽ Giang Nghĩa lấy được những tài liệu đó của nhà họ Đàm rồi kiện cả anh ta à? Vậy chẳng phải hơi súc vật rồi sao?

Đàm Quốc Đống hỏi: ‘Ai khởi tố tôi? Là Giang Nghĩa à?”

Thư ký riêng nói: “Không phải là Giang Nghĩa, chuyện này không liên quan gì đến Giang Nghĩa cả.”

“Hả?” Đàm Quốc Đống không hiểu, trừ Giang Nghĩa ra thì còn ai to gan dám khởi tố anh ta chứ?

Anh ta hỏi: ‘Là tên khốn kiếp kia dám khởi tố tôi đúng không?”

Thư ký riêng do dự, anh ta mở miệng tính nói nhưng lại không có dũng khí nói ra vì cái tên đó thật sự chấn động, trong phút chốc thư ký cũng không biết nên nói thế nào.

Đàm Quốc Đống cau mày: ‘Cậu ấp a ấp úng cái gì đấy? Là ai, nói!”

Thư ký riêng thở dài một hơi: “Vâng, là Đàm Vĩnh Thăng – gia chủ nhà họ Đàm và cũng là ông nội của anhIl”

ÂmI Đàm Quốc Đống như bị sấm sét bổ xuống đầu, anh ta thật sự không thể tin được chuyện này.

Anh ta bỗng đứng dậy từ ghế sofa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1935


Chương 1935

“Cậu đừng có ăn nói lung tung!”

“Ông nội có rảnh rỗi đâu mà lại đi khởi tố tôi?”

“Nếu cậu dám khích bác ly gián thì tôi sẽ là người đầu tiên không tha cho cậu, cậu hiểu chưa?”

Thư ký riêng vô cùng lúng túng: “Trời ạ, cậu chủ của tôi ơi, cậu nghĩ kỹ xem tôi có thể lấy chuyện này ra đùa được à? Thật sự là gia chủ nhà họ Đàm khởi tố cậu.”

Thấy thư ký thật sự không giống như đang nói đùa.

Hơn nữa gần đây hành vi cử chỉ của Đàm Vĩnh Thắng vẫn vô cùng kỳ quái, nên chuyện đi khởi tố Đàm Quốc Đống cũng không phải là không thể.

Có khi nào ông ta đang làm gì đó đặc biệt không?

“Nói cho rõ ràng!”

Thư ký riêng nói rõ tất cả mọi chuyện: “Tôi cũng chỉ biết được một ít tin tức nội bộ thôi, gia chủ muốn khởi tố cậu là tội phạm kinh tế vì cậu hợp tác với Giang Nghĩa hại nhà họ Đàm, muốn giam cậu và Giang Nghĩa vào tù. Hơn nữa gia chủ đã nắm giữ chứng cứ trong tay, chẳng lẽ cậu không biết cuộc điện thoại cậu gọi cho Giang Nghĩa hôm qua đã bị nghe trộm và cả quá trình đều bị ghi âm lại ư?”

Nghe trộm?

Đàm Quốc Đống hoảng hốt lập tức kiểm tra điện thoại thì phát hiện ra thật sự có máy nghe trộm trong đó.

Hiểu rồi, anh ta hiểu cả rồi.

Cuối cùng Đàm Quốc Đống cũng hiểu một loạt hành vi gân đây của Đàm Vĩnh Thắng có ý gì.

Anh ta phất tay với thư ký: “Tôi đã biết rồi, cậu ra ngoài trước đi.”

Thư kí lại nói bằng giọng điệu gấp gáp: “Chuyện này rất nghiêm trọng đấy, cậu chủ nhanh đi giải thích rõ ràng với ông chủ đi, đừng để bị giam lại.”

Giải thích rõ ràng?

Ha ha, tất cả những thứ này đều là chiêu trò của Đàm Vĩnh Thắng, bản thân ông ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

“Cậu đi xuống trước đi.”

“Vâng.”

Sau khi thư kí rời đi, Đàm Quốc Đống tuyệt vọng ngã ngồi trên ghế sofa, anh ta ngơ ngác nhìn lên trân nhà.

Vụ Mỹ Lan hỏi: “Sao lại thành ra thế này?

Tại sao đột nhiên lão cáo già kia lại muốn khởi tố con vậy?”

“Mẹ, chúng con đều bị rơi vào bãy của con cáo già đó rồi.’ Đàm Quốc Đống nói: “Lão cáo già kia cố ý để con hợp tác với Giang Nghĩa, muốn con làm gián điệp hai mang, sau đó tìm cách kéo Giang Nghĩa xuống nước, không ngờ ông ta muốn giải quyết cả hai! Mục tiêu ban đầu của ông ta không chỉ là một mình Giang Nghĩa mà là cả hai người con và Giang Nghĩa. Lão cáo già đó muốn diệt luôn cả con.”

Vu Mỹ Lan giật nảy mình: “Không đến mức như vậy chứ? Con là cháu trai ruột của ông †a cơ mà.”

“Có cái gì không đến mức chứ? Ba của con là con trai ruột của ông ta nhưng vấn bị diệt trừ giống vậy cơ mà? Một khi con cáo già kia độc ác lên thì chuyện gì cũng có thể làm được. Con còn quá trẻ, không thể nhìn thấu gương mặt thật của ông già kia nên mới bị ông ta dắt mũi, lần này thật sự xong đời rồi.”

Vụ Mỹ Lan vừa tức vừa vội, không biết làm gì mới được.

“Không được, con không thể ngồi yên chịu chết như vậy được.” Đàm Quốc Đống cầm điện thoại lên gọi một cuộc điện thoại cho Đàm Vĩnh Thắng, đầu bên kia nhanh chóng bắt máy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1936


Chương 1936

Hai bên đều không nói gì, trong khoảng thời gian ngắn bầu không khí trở nên căng thẳng một cách kỳ lạ.

Thật lâu sau Đàm Quốc Đống mới chậm rãi nói: ‘Ông nội, cháu nghe nói ông muốn khởi tố cháu ạ?”

Đàm Vĩnh Thăng lạnh lùng trả lời: ‘Đúng vậy, tao muốn khởi tố mày.”

Ông †a cũng không hề lảng tránh.

Đàm Quốc Đống hỏi: ‘Vì sao?”

“Mày còn hỏi vì sao à? Tối qua mày gọi điện cho Giang Nghĩa làm gì trong lòng mày không tự biết rõ à?” Đàm Vĩnh Thắng hừ lạnh một tiếng: “Đến tận bây giờ tao vẫn không ngờ được mày lại hợp tác với Giang Nghĩa đối phó với nhà họ Đàm chúng ta đấy. Quốc Đống, tao thật sự thất vọng vì mày!”

Con cáo già này lại đẩy hết trách nhiệm cho anh ta.

Đàm Quốc Đống cắn chặt răng tiếp tục nói: “Ông nội cố ý dắt mũi để cháu hợp tác với Giang Nghĩa, ông giỏi thật đấy, còn nói cái gì mà làm gián điệp hai mang, nhưng thật ra muốn buộc chặt hai bọn cháu vào một chố, sau đó trừ bỏ hai chúng cháu, đúng là một mũi tên bắn hai con chim. Ông thật sự ác độc.”

Đàm Vĩnh Thắng nói: “Mày đang nói linh tỉnh cái gì thế? Sao tao không hiểu gì cả?”

Đúng là biết giả vời Đàm Quốc Đống cũng ngả bài: “Ông nội à, tục ngữ nói đúng, chó vội cũng có thể nhảy tường, ông đừng ép cháu quá nếu không cháu không biết cháu sẽ làm ra chuyện gì đâu.

“Hả? Mày thì có thể làm được chuyện gì?

Chẳng lẽ mày muốn giết tao à?”

“Giết ông? Không đâu, cháu đâu có dã man như ông nội chứ? Trước kia ông đâm Khương Tiến Đạt một đao thật sự ác độc đấy.”

Vừa nhắc tới ba chữ “Khương Tiến Đạt”, giọng nói của Đàm Vĩnh Thắng cũng biến đổi.

Ông ta hỏi: ‘Mày có ý gì?”

“Không có ý gì. Cháu chỉ muốn nhắc nhở ông nội một câu là video hiện trường ông giết hại Khương Tiến Đạt đang nằm trong tay cháu, nếu ông dồn cháu vào chỗ chết thì chúng ta chết chung cũng hay nha.

Cháu ngồi tù, ông bị xử bắn, tất cả mọi người đều xong đời.”

Đàm Vĩnh Thắng híp mắt.

Ông ta không ngờ Đàm Quốc Đống nắm giữ video giết người đó, nếu thật sự nộp cho cảnh sát thì chắc chắn ông ta sẽ bị bắt và bị tuyên án tử hình.

Chuyện tới nước này, chỉ có thể…

Cứng đối cứng!

Đàm Vĩnh Thăng nở nụ cười, ông ta nói: “Quốc Đống, ông biết cháu là một đứa trẻ hiếu thuận. Cháu nghĩ là ông thật sự không biết nhiều năm qua cháu ở cạnh ông là muốn làm cái gì à? Không phải cháu muốn †ìm kiếm tung tích của ba cháu – Đàm Thành Nghĩa, ư?”

Đàm Quốc Đống nghe thấy cái tên ‘Đàm Thành Nghĩa’ thì cũng thay đổi sắc mặt.

Đàm Vĩnh Thắng tiếp tục nói: ‘Quốc Đống à, ông nói cho cháu biết, nếu ông chết thì Thành Nghĩa cũng không sống được đâu.

Không chỉ như vậy đến cả mẹ cháu – Vu Mỹ Lan, cũng sẽ không có cơ hội sống tiếp.”

“Quốc Đống à, cháu có chắc là cháu muốn dùng mạng của ba người nhà cháu để đổi lấy mạng của một mình ông không?”

Thật sự rất ác độc.

Có câu nói “hổ dữ không ăn thịt con nhưng Đàm Vĩnh Thắng lại ác độc đến tận xương tủy, vì để cứu lấy mình mà không tiếc lôi cả con trai con dâu cùng xuống nước.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1937


Chương 1937

Nếu dùng hai chữ để hình dung hành vi này thì đó là: Ghê tởmI Đàm Quốc Đống không thể ác độc được như con cáo già Đàm Vĩnh Thắng, anh ta vân còn tình cảm, cũng chính vì vậy nên anh ta thua trong tay Đàm Vĩnh Thắng.

Anh ta im lặng rất lâu.

Đàm Vĩnh Thắng lại mở miệng nói trước: “Quốc Đống à, cháu có bị bắt vào cùng lắm bị xử ba đến năm năm thôi. Ông hứa sau khi cháu ra tù sẽ cho ba người nhà cháu đoàn tụ, sao hả?”

Đây là một câu hỏi khó đối với Đàm Quốc Đống.

Hoặc là cá chết lưới rách, ba mạng đổi một mạng; hoặc là tạm nhân nhượng vì lợi ích chung, ngồi tù mấy năm sau đó đoàn †ụ cùng gia đình.

Đàm Quốc Đống không sợ chết.

Nhưng mà anh ta cũng không thể để ba mẹ chết cùng mình được, như vậy không đáng giá.

Anh ta là đứa bé hiếu thuận.

Đây là ưu điểm và cũng là nhược điểm của anh ta.

Anh ta, khuất phục.

Đàm Quốc Đống cắn răng nói: “Ông già, ông nên nhớ những gì ông nói, nếu ba mẹ tôi xảy ra bất cứ chuyện gì ngoài ý muốn thì ông chờ bị phán tử hình đi!”

Đàm Vĩnh Thắng cười hề hề nói: ‘Yên tâm đi, chỉ cân cháu và Giang Nghĩa cùng vào đó thì chắc chắn ông sẽ bảo vệ an toàn cho ba mẹ của cháu. Dù sao thì bọn họ cũng là con của ông mà, đúng chứ?”

Hờ, ông ta còn nói ra được câu đó à?

Đàm Quốc Đống không muốn nói thêm gì thẳng tay cúp điện thoại, anh ta vô cùng đau đớn ném điện thoại qua một bên ôm lấy đầu bằng hai tay.

Trận đấu giữa anh ta và cáo già đã chấm dứt, anh ta thất bại rồi.

Anh ta thật sự không phải là đối thủ của cáo già.

Vụ Mỹ Lan nghe thấy toàn bộ nội dung bọn họ nói, bà ấy cảm thấy vô cùng khó chịu: “Con trai…”

Bà ấy cũng không biết nên an ủi con trai như thế nào.

Cuối cùng bà ấy nói: “Chẳng lẽ chúng ta cứ để con cáo già đó đùa giốn như vậy ư? Ông ta nói sẽ bảo vệ mẹ với ba của con nhưng sao có thể tin lời của một con cáo già được chứ? Hơn nữa con và Giang Nghĩa đều vào tù rồi thì con cáo già làm gì còn đối thủ nữa, đến lúc đó ông ta muốn ai chết thì chắc chắn người đó phải chết còn gì? Chỉ sợ con vừa mới vào tù ông ta sẽ ra tay với mẹ và ba của con ngay lập tức.”

Câu này không phải không có lý.

Đàm Quốc Đống thở dài ra một hơi giống như vừa ra một quyết định trọng đại, anh †a võ võ hai chân đứng lên nói: “Mẹ, con ra ngoài một chuyến.”

“Con muốn đi đâu vậy?”

“Con đi gặp một người.”

“Ai?”

“Giang Nghĩa.”

Vụ Mỹ Lan bối rối: “Con còn đi tìm nó? Như vậy càng thêm chứng minh con có hợp tác với nó, tội danh sẽ càng thêm xác thực hơn.”

Đàm Quốc Đống mỉm cười: ‘Có một số việc con phải gặp Giang Nghĩa để nói rõ.”

Nói xong, anh ta đi đến bên cạnh Vu Mỹ Lan ôm lấy mẹ thật chặt, nước mắt không nhịn được rơi xuống.

Lân này Đàm Quốc Đống đi có thể là vĩnh biệt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1938


Chương 1938

“Mẹ, mẹ phải chăm sóc tốt cho bản thân đấy.

Lần này anh ta không đeo cả kính mà đi thẳng ra cửa, anh ta lái xe đến khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc tìm Giang Nghĩa.

Vụ Mỹ Lan vô cùng rối rắm nhìn bóng lưng rời đi của con trai.

Bà ấy cảm thấy lần này con trai đi làm chuyện lớn, tuy không biết là chuyện lớn gì nhưng lại có cảm giác như sinh ly tử biệt, việc này làm cho bà ấy cảm thấy vô cùng khó chịu.

Chồng đã mất tích, nếu con trai xảy ra chuyện ngoài ý muốn thêm lần nữa chắc chắn Vu Mỹ Lan thật sự sống không nổi.

Vừa nghĩ đến đây bà ấy bật khóc.

“Quốc Đống à, con nhất định đừng xảy ra chuyện nhé.”

“Mẹ không thể mất con.”

“Đồ cáo già, ông ra tay với cả cháu trai ruột của mình ư? Lão cáo già, trái tim ông làm bằng đá à?”

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, văn phòng chủ tịch.

Giang Nghĩa ngồi trong văn phòng, còn có Bạch Dương, Bảo Bình và Miêu Đồng đang ngồi trên ghế, tất cả đều đang cau mày.

Bọn họ nhận được thông báo rằng Đàm Vĩnh Thắng đã thu được bằng chứng và khởi tố Giang Nghĩa.

May mắn hôm nay bọn họ vẫn không vội vã mà phản kích ngay, nếu không đã trực tiếp bị xác nhận, đến lúc đó không phải là khởi tố nữa, mà là cảnh sát tới bắt người.

Bạch Dương nói: ‘Chúng ta dù có tính thế nào đi chăng nữa vẫn không tính được, thì ra Đàm Vĩnh Thắng và Đàm Quốc Đống không cùng một đám. Đàm Vĩnh Thắng thế mà ngay cả cháu trai ruột cũng muốn xử lý! Không chỉ có như thế, mà cũng là chính ông ta xui khiến Đàm Quốc Đống liên thủ cùng chúng ta.

Giống như thân là một người đàn ông nhưng lại bảo vợ mình ra ngoài bán thân, sau đó ngay lúc hai người kia đang triền miên với nhau, người đàn ông kia gọi cảnh sát đến càn quét m** d*m, cả hai người kia cùng bị bắt.”

Tuy rằng so ra thì vô cùng ghê tởm, nhưng cho dù không nói thì cũng chính như vậy.

Những gì Đàm Vĩnh Thắng làm đều thật sự khiến mọi người ghê tởm. Giang Nghĩa đã gặp qua rất nhiều đối thủ, nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh gặp phải một đối thủ hãm hại cả gia đình mình.

Bởi vì, ngay cả người một nhà cũng lừa gạt, chính là mánh khóe bịp người lớn nhất.

Giang Nghĩa vô cùng bội phục.

“Lão cáo già Đàm Vĩnh Thắng này, thật sự khiến tôi mở rộng tầm mắt.”

Bảo Bình thở dài nói: “Chỉ huy à, anh đừng có khen ngợi cáo già đó, mau mau nghĩ xem bây giờ nên làm cách nào đây? Nếu chúng ta cùng nhau hợp tác với Đàm Quốc Đống để diệt trừ nhà họ Đàm, vậy thì sẽ bị chứng thực là tội phạm thương mại, anh sẽ bị bắt đấy.!

Đường đường là chiến thần Tu La, thế nhưng lại bị nhốt vào tù, việc này nếu nói ra thật sự sẽ khiến người khác cười rụng răng.

Trong thời gian bọn họ đang suy nghĩ các giải quyết, nhân viên quầy lễ tân đi tới, nói: “Chủ tịch Giang, cậu chủ nhà họ Đàm – Đàm Quốc Đống muốn gặp anh, bây giờ đang ở phòng khách ạ.”

Hả?

Bạch Dương, Bảo Bình đều đứng dậy.

Ngay thời điểm nhạy cảm như bây giờ mà Đàm Quốc Đống còn dám tới? Điên rồi sao?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1939-1940


Chương 1939

Bạch Dương nói: “Chỉ huy, anh tuyệt đối _ không được đi gặp anh ta. Anh ta tới đây để kéo anh xuống nước đấy, một khi gặp mặt thì sau này không thể nói rõ ràng được!”

Bảo Bình cũng có cùng suy ngHĩ.

Thế nhưng…

Giang Nghĩa siết chặt quần áo, mỉm cười nói: “Là phúc không phải họa, là họa ắt không tránh khỏi. Nếu chỉ gặp mặt thôi cũng trở thành nhược điểm trí mạng, vậy thì tôi đã lún quá sâu rồi. Hôm nay, Đàm Quốc Đống tới đây, chắc chắn là có chuyện muốn nói với tôi, vậy nên tôi cũng muốn nghe thử.”

Anh đứng dậy đi thẳng ra khỏi văn phòng, mặc kệ sự ngăn cản của những người khác.

Lần thứ hai, Giang Nghĩa và Đàm Quốc Đống gặp nhau tại văn phòng.

Hai người mặt đối mặt.

Đàm Quốc Đống im lặng hồi lâu rồi nói: “Cậu không mắng tôi sao?”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Vì sao tôi phải mắng anh chứ? Anh và tôi đều giống nhau, đều bị Đàm Vĩnh Thắng lừa gạt. Hơn nữa, tuy chúng ta không chính thức hợp tác với nhau nhưng lại thật sự ngồi trên cùng một chiếc thuyền, bị Đàm Vĩnh Thắng cột chặt lại với nhau. Muốn hận thì cũng phải hận Đàm Vĩnh Thắng kia, chứ không phải là anh.

Đàm Quốc Đống cười khẽ một tiếng: “Giang Nghĩa ơi là Giang Nghĩa, cậu thật sự chính là người thông minh nhất, lý trí nhất cũng như có gan nhất trong số những người tôi biết.”

Anh ta dừng một chút rồi lại nói tiếp: “Giống như lời cậu nói, con cáo già Đàm Vĩnh Thăng này đã cột hai chúng ta lại với nhau, cùng nhau bị đẩy xuống nước. Nếu không phản kháng thì cả hai đều sẽ chết.”

“Thế nên, chúng ta không thể buông tay chịu trói được; trước kia chỉ là hợp tác giả, bây giờ phải hợp tác thật sự, khiến Đàm Vĩnh Thắng kia rớt đài!”

Lúc này đây, ánh mắt Đàm Quốc Đống vô cùng kiên nghị.

Anh ta thật sự hành động rồi.

Giang Nghĩa thở dài rồi nói: ‘Còn hợp tác sao? Cả hai chúng ta đều đã bị khởi tố, bây giờ chúng ta gặp mặt nhau cũng đã là một vấn đề, còn hợp tác như thế nào nữa?”

Đàm Quốc Đống nói: ‘Lần hợp tác này rất đơn giản, nếu hai người chúng ta đã bị cột vào nhau, vậy chỉ cần một người buông tay, thả cho người kia con đường sống là được rồi?”

Giang Nghĩa híp mắt.

Anh hiểu rõ ý của Đàm Quốc Đống.

Chi cần một trong hai người bọn họ chết đi, nhưng vậy mọi sự hợp tác đều không còn tôn tại, thứ gọi là chứng cứ cũng chỉ là lời nói suông, không có bằng chứng.

Chỉ cần một người chết đi, người còn lại liền có thể sống.

Vấn đề, là ai sẽ chết?

Giang Nghĩa nghiêm túc nhìn Đàm Quốc Đống, không nói lời nào, bởi vì anh đã mơ hồ đoán được kết cục.

Quả nhiên, Đàm Quốc Đống nói tiếp: ‘Cậu yên tâm, tôi sẽ không để cậu buông tay, bởi vì cho dù cậu có buông tay để tôi trèo lên bờ thì tôi vẫn không phải đối thủ của con cáo già kia. Dù lần này có may mắn sống sót thì sau đó vẫn bị con cáo già kia hại chết.”

Anh ta vô cùng nghiêm túc mà nói với Giang Nghĩa: “Nếu nói trên thế giới này còn ai có thể đối phó với cáo già kia và g**t ch*t ông ta, vậy chỉ có một người thôi.

Người đó chính là cậu, Giang Nghĩa!”

Đây là lời đánh giá cao nhất Đàm Quốc Đống dành cho Giang Nghĩa.

Người hiểu biết bạn nhất thường chính là kẻ địch của bạn.

Chương 1940

Nguồn thiếu chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1941


Chương 1941

Đàm Quốc Đống đã được ngậm muỗng vàng từ khi sinh ra, trước kia anh ta không thể nào hiểu nổi sự thống khổ và tuyệt vọng của những người thuộc tầng lớp đáy xã hội, bởi vì anh ta thật sự có quá nhiều tiền, tiền nhiều đến mức cả đời cũng không cần phải làm việc, ăn no chờ chết cũng không xài hết.

Nhưng hôm nay, anh ta lại bị chính ông nội ruột tính kế.

Giống như vừa tỉnh mộng.

Thì ra thứ gọi là tiền tài và địa vị, chỉ là giấc mơ hão huyền, nói không liền không.

Hút xong một điếu thuốc.

Anh ta vứt bỏ tàn thuốc, đặt tất cả tài liệu ra giữa phòng, sau đó đổ xăng đã chuẩn bị sẵn lên.

Không chỉ có như thế.

Anh ta còn tưới xăng vào từng góc trong phòng.

Thậm chí, anh ta còn đặt các bình gas ở tất cả các phòng khác trên cùng một tầng, sau đó khóa trái toàn bộ cửa sổ.

Reng reng reng ~~ Đồng hồ báo thức trên bàn reo lên.

Đàm Quốc Đống biết thời gian đã gần tới rồi, đêm nay, anh ta muốn nói lời tạm biệt với tất cả những người đằng sau tấm màn đen, anh ta phải dùng cái chết của chính mình để bảo vệ sự an toàn của Giang Nghĩa.

Bởi vì người có thể đánh bại con cáo già Đàm Vĩnh Thăng kia, chỉ có Giang Nghĩa!

“Giang Nghĩa, có lẽ tôi nên gọi cậu một tiếng ’em trai’ nhỉ? Em tuyệt đối đừng làm tôi thất vọng đấy.”

“Người ta đều nói con người sau khi chết sẽ dạo một vòng âm tào địa phủ. Cũng không biết đường hoàng tuyền có dễ đi hay không, cầu nại hà có rung lắc hay không, canh mạnh bà đắng hay là ngọt.”

“Ai da…

Nói xong, anh ta nhìn lại những bức ảnh đặt trên bàn lần cuối, ảnh chụp một nhà ba người, ảnh anh ta và ba mẹ.

“Ba, mẹ, con trai bất hiếu, đi trước một bước.”

Đàm Quốc Đống úp ảnh xuống bàn, sau đó lại châm một điếu thuốc, rít một hơi rồi tiện tay búng búng, vứt tàn thuốc vào trong xăng.

Trong nháy mắt, toàn bộ căn nhà đều bị thiêu cháy.

Đàm Quốc Đống xoay người nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ, nói ra lời cuối cùng: “Mong kiếp sau sẽ được sinh ra trong một gia đình bình thường.”

Bùm!!!

Tòa nhà phát nổ.

Ngọn lửa bùng lên hừng hực dữ dội, các bình gas ở các phòng khác đều bị rò rỉ, lần lượt phát nổ trong đám cháy xăng lớn.

Toàn bộ tòa nhà lập tức chìm trong biển lửa.

Từ một tầng biến thành ba tầng, năm tầng, mười tầng, cuối cùng là cả tòa nhà bị ngọn lửa nhấn chìm, điên cuồng cháy rụi.

Bởi vì Đàm Quốc Đống đã ra lệnh cho tất cả nhân viên về sớm, không cho phép bất kỳ ai tăng ca, thế nên lúc này trong tòa nhà chỉ có một mình Đàm Quốc Đống.

Vào giây phút cuối cuộc đời, Đàm Quốc Đống dường như nhìn thấy ba, mẹ, nhìn thấy bản thân lúc nhỏ đang ngồi trong lòng bọn họ, hạnh phúc và ấm áp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1942


Chương 1942

Sẽ thật tuyệt vời biết bao nếu cuộc đời có thể dừng lại ở khoảnh khắc đó mãi mãi.

Ngọn lửa hừng hực cháy to, tiếng nổ mạnh hết hồi này lại vang lên hồi khác, cư dân, công nhân và toàn bộ nhân viên văn phòng xung quanh đều vô cùng sợ hãi, cả đám chạy ra ngoài đường để xem rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.

Khi bọn họ nhìn thấy toàn nhà chi nhánh của nhà họ Đàm bị nhấn chìm trong biển lửa, tất z2 đầu kinh hoàng.

Ngom lửa lớn như thế, phải bất cẩn tới trầo mới oöó thể tạo ra chứ?

Rất nhanh đã có người báo cảnh sát, cho.

dù không có ai báo thì đám cháy lớn thế này, cảnh sát cũng sẽ phát hiện ra ngay thôi.

Tuy toà nhà công ty không ở trung tâm thủ đô, nhưng cũng nằm ở nơi khu dân cư tương đối đông đúc, nếu để mặc thì không biết sẽ có bao nhiêu người bị liên lụy.

Chuông báo cháy lập tức vang lên, cố gắng chữa cháy cả một đêm, bảy giờ sáng hôm sau cuối cùng cũng dập tắt được đám cháy.

Rất may là ngọn lửa không lan rộng, cũng không có ai khác bị thương.

Theo thông tin liên quan, trong toà nhà chỉ có một mình Đàm Quốc Đống, vậy nên chỉ có một mình anh ta chết, không còn ai khác chết nữa.

Trận hỏa hoạn lớn như vậy chỉ chết một người, có thể nói là trong họa có phúc.

Tổn thất lớn nhất đương nhiên vấn là nhà họ Đàm.

Bọn họ mất đi một phó giám đốc không nói, toàn bộ toà nhà chi nhánh cũng mất, tất cả dữ liệu quan trọng bên trong cũng bị thiêu cháy, biến mất hết không còn gì.

Phải biết rằng, chỉ nhánh này kiểm soát rất nhiều công nghệ quan trọng của nhà họ Đàm.

Nếu cứ để lửa cháy hết thế này, chẳng khác nào đem hết mấy chục năm phấn đấu của nhà họ Đàm đốt sạch, bỏ hết mười năm công sức không phải chỉ nói suông thôi!

Rạng sáng biệt thự nhà họ Đàm.

Đàm Vĩnh Thắng mặc áo khoác dày, ngồi trên bàn trong vườn hoa ở cổng, hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Ai cũng nhìn ra được ông ta đang rất bực bội.

Quản gia già yên lặng ở bên cạnh không nói lời nào, lúc này bất cứ lời an ủi nào cũng là dư thừa.

Đàm Vĩnh Thăng không hiểu vì sao Đàm Quốc Đống lại tự sát?

Đúng là vớ vẩn!

Có thể nói nước cờ này của Đàm Quốc Đống đã hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của ông ta, đảo loạn mọi thứ tự trong kế hoạch, mà người được lợi trong cục diện hỗn loạn này chỉ có – Giang Nghĩa!

Rất lâu.

Đàm Vĩnh Thắng mới chậm rãi nói: ‘Đàm Quốc Đống chết cũng có nghĩa là buông tay cho Giang Nghĩa, vậy mọi kế hoạch mà tôi dày công sắp xếp lúc trước đều trở nên vô nghĩa.”

“Thế mà thăng khốn này lại lựa chọn hy sinh bản thân để bảo vệ Giang Nghĩa? Từ bao giờ mà nó lại vĩ đại như vậy, sao tôi chưa bao giờ nhìn ra nó còn có phẩm chất này chứ?”

“Đúng là biết người biết mặt không biết lòng.”

Lúc này quản gia già mới nói tiếp: ‘Cục diện bây giờ đã trở lại trạng thái giữ thăng bằng, chúng ta và Giang Nghĩa lại trở về cùng một vạch xuất phát.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1943


Chương 1943

Đàm Vĩnh Thắng nhíu chặt mày: “Không phải cùng một vạch xuất phát, tôi mất đi quân cờ quan trọng Đàm Quốc Đống, còn mất đi một chi nhánh, đồng thời cũng mất rất nhiều tài liệu và kỹ thuật. Nhà họ Đàm quay ngược lại mười năm trước.”

Tất cả những điều này đều do Đàm Quốc Đống tự sát mà thành.

Đàm Vĩnh Thắng ngàn tính vạn tính cũng không tính được răng Đàm Quốc Đống sẽ có đủ can đảm để chọn tự sát.

Người thông minh nghĩ nhiều ắt sẽ để mất.

Cáo già dù có gian xảo đến mấy cũng có lúc ngủ gật, nhưng lần này Đàm Vĩnh Thắng vấp một cú không hề nhẹ.

Quản gia già hỏi: “Ông chủ, bây giờ chúng †a nên làm gì đây? Vốn định trừ khử cả cậu chủ và Giang Nghĩa, bây giờ lại chỉ có mỗi cậu chủ hy sinh, Giang Nghĩa lại chẳng hề hấn gì. Nếu Giang NgHĩa lại bắt tay với nhà họ Triệu, nhà họ Khương, ba bên bao vây tấn công chúng ta thì cuộc sống của chúng ta sẽ khó khăn đấy.”

Tình hình hiện tại thực sự đã là như vậy.

Đàm Vĩnh Thắng búng tàn thuốc bên mép bàn, bình tĩnh nói: “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, mất đi một quân cờ Đàm Quốc Đống chưa chắc đã là chuyện xấu, cuối cùng tôi cũng có thể sử dụng quân cờ khác rồi, quân át chủ bài đây.”

Trong mắt quản gia già hiện lên vẻ kinh hãi: ‘Ông chủ định dùng ông ta sao!”

Tại khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, Giang Nghĩa ngồi trong phòng làm việc, nhìn mặt dây chuyền hình trăng lưỡi liềm trong tay, một mình buồn bực.

Anh đã biết được tin tức Đàm Quốc Đống †ự sát.

Muốn không biết được tin này cũng rất khó.

Dù sao thì lúc Đàm Quốc Đống rời đi, cũng đã thể hiện rõ ràng suy nghĩ này rồi. Giang Nghĩa chờ đợi một thời gian dài, cuối cùng cũng chờ được kết quả Đàm Quốc Đống chết.

Có thể nói rằng, cái chết của Đàm Quốc Đống đối với Giang Nghĩa mà nói thì quả là một chuyện “đáng để vui mừng”.

Bởi vì chuyện này xảy ra sẽ khiến tất cả tính toán của Đàm Vĩnh Thắng đều hoá thành hư vô.

Giang Nghĩa và Đàm Vĩnh Thắng lại trở về cùng vạch xuất phát, thậm chí, anh còn có xu hướng dân trước mấy bước, khả năng đánh bại nhà họ Đàm ngày càng lớn.

Thế nhưng Giang Nghĩa có làm như thế nào đi chăng nữa cũng không thấy vui nổi.

Khi một người vì bảo vệ bạn mà chết đi, dù bạn có nhận được lợi ích lớn hơn đi chăng nữa thì chỉ cần bạn vẫn còn lương tâm, bạn cũng sẽ không thể nào vui vẻ được.

Giang Nghĩa nhìn chăm chằm vào mặt dây chuyền, trong lòng cảm xúc lẫn lộn.

Lúc này, Miêu Đồng đi vào, nói: “Chủ tịch Giang, chuyện truy tố đã chìm xuống rồi.”

Tất nhiên là sẽ chìm xuống.

Dù sao thì Đàm Quốc Đống cũng chết rồi, còn chết không có đối chứng nữa, muốn không chìm cũng khó.

Giang Nghĩa cất mặt dây chuyền đi rồi nói: “Bây giờ thông báo cho nhà họ Triệu và nhà họ Khương rằng, tôi muốn mở một hội nghị. Ba bên chính thức bắt tay nhau đối đầu với nhà họ Đàm. Một tháng, tôi muốn nhà họ Đàm suy tàn trong vòng một tháng!”

Rất hiếm khi thấy Giang Nghĩa nôn nóng như vậy.

Đối với anh mà nói, thật ra Đàm Quốc Đống không chỉ là một vật hy sinh, mà chính xác hơn thì Đàm Quốc Đống còn là anh trai của anh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1944


Chương 1944

Dù sao thì hai bọn họ cũng có cùng một ông nội.

Mà bây giờ, Giang Nghĩa sẽ báo thù cho Đàm Quốc Đống, tự tay tiễn người ông nội này lên máy chém!

Miêu Đồng gật đầu: “Vâng, tôi sẽ đi thông báo cho hai nhà ngay bây giờ.”

Cô ta xoay người rời đi.

Giang Nghĩa lắng lặng tựa lưng vào ghế.

Sóng gió của trận quyết chiến cuối cùng ở thủ đô đã mở ra.

Giờ phút này tại nhà của Đàm Quốc Đống.

Mẹ của Đàm Quốc Đống – Vu Mỹ Lan ngồi một mình trên ghế sofa, đôi mắt khóc đến nồi sưng lên.

Mấy năm trước, bà ấy mất chồng.

Hôm nay, bà ấy lại mất con trai.

Đáng sợ hơn là chồng và con trai bà ấy đều dùng chung một cách để ra đi. Cả hai người bọn họ đều chết trong một đám cháy.

Vu Mỹ Lan lại khóc.

Nếu cứ khóc như vậy, sớm muộn gì bà ấy cũng sẽ khóc đến mù mắt.

Có người giúp việc tới an ủi, nhưng an ủi kiểu gì cũng vô dụng. Nỗi đau khi mất đi con trai không phải chỉ bằng đôi ba câu an ủi là có thể giải quyết.

Vụ Mỹ Lan nhìn bức ảnh một nhà ba người rồi tự lẩm bẩm: “Thành Nghĩa, nếu ông còn sống thì ông mau trở về đi. Tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi. Tôi khổ quá.”

“Thành Nghĩa, ông đang ở đâu? Van xin ông mau trở lại đi. Tôi nhớ ông lắm.”

Vào giờ phút này, người phụ nữ cô độc ấy rất nhớ chồng mình, muốn tìm một bả vai đáng tin cậy để mà dựa vào.

Nhưng bờ vai ấy đang ở đâu?

Biệt thự nhà họ Đàm.

Tâng hầm.

Một lần nữa, Đàm Vĩnh Thắng và quản gia già lại tới nơi này. Hôm nay, bọn họ có đều có chung một mục tiêu vô cùng quan trọng – thả “kẻ điên” Đàm Thành Nghĩa ra ngoài.

Bởi vì đã mất đi quân cờ Đàm Quốc Đống, lại còn chưa giải quyết xong được Giang Nghĩa, cho nên bây giờ Đàm Vĩnh Thắng rất cần một quân cờ mới để đối phó với Giang Nghĩa.

Quân cờ này phải thật mạnh mẽ.

Mạnh hơn cả Đàm Quốc Đống!

Người được chọn chỉ có một người. Đó là ba của Đàm Quốc Đống, con trai Đàm Vĩnh Thăng – Đàm Thành Nghĩa.

Vấn đề ở đây là rủi ro khi làm vậy vẫn hơi cao.

Thành công hay thất bại, chỉ cách nhau một ý nghĩ mà thôi.

Đàm Vĩnh Thăng hít một hơi thật sâu, rồi từ từ đi tới bên cạnh Đàm Thành Nghĩa, trên mặt hiện lên vẻ đây đau thương, tựa như nước mắt cũng sắp rơi xuống rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1945


Chương 1946

Đàm Thành Nghĩa thấy dáng vẻ này của ông ta thì hừ lạnh một tiếng rồi khinh thường nói: ‘Sao lại bày ra bộ mặt khóc tang này vậy? Có phải đã phát hiện ra mắc bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, hai ngày nữa phải chết không?”

Ông ta cực kỳ hận Đàm Vĩnh Thắng.

Đàm Vĩnh Thắng mím môi, rồi nói: ‘Con à, con cứ hận ba như vậy sao?”

Con?

Ba?

Bồng nhiên Đàm Thành Nghĩa cười phá lên rồi nói: “Lão già kia, ông bớt chơi trò tình cảm trước mặt tôi đi. Nói cho ông biết này, vô dụng thôi! Bây giờ, tôi chỉ mong ông chết quách luôn đi. Đối với tôi mà nói thì cái chết của ông chính là chuyện vui vẻ nhất trên đời này.”

Thấy cảnh tượng này, quản gia già ở bên cạnh không ngừng lắc đầu.

Như này làm sao được?

E rằng sau khi thả ra, Đàm Thành Nghĩa sẽ bắt tay với Giang Nghĩa. Sao ông ta có thể yên phận làm quân cờ cho Đàm Vĩnh Thắng được?

Nhưng Đàm Vĩnh Thăng thì không nghĩ vậy.

Dù sao thì ông ta cũng là ba của Đàm Thành Nghĩa. Trên đời này, còn ai có thể _ hiểu rõ Đàm Thành Nghĩa hơn người ba là ông ta nữa?

Đàm Vĩnh Thắng ho khan một tiếng, rồi nói: “Đã nhiều năm vậy rồi mà con vẫn hận ba sao. Ôi, kỳ thật thì chuyện năm đó người sai cứ chỉ mỗi mình ba thôi sao?

Con là con ruột của ba nhưng lại bắt tay với người ngoài để đối đầu với ba. Ba bày kế giam con lại thì sai chỗ nào? Chỉ cần con chịu nói xin lỗi, biết sai mà sửa thì ba sẽ để con ra ngoài.”

Đàm Thành Nghĩa hừ một cái: ‘Chết tiệt!

Ông chỉ quan tâm đ ến tiền bạc và địa vị của ông thôi. Ông xem mạng người như cỏ rác, lòng dạ độc ác. Đàm Thành Nghĩa tôi sẽ không bao giờ cúi đầu trước loại người ác độc như ông đâu!”

Đàm Vĩnh Thắng liên tục thở dài: “Hai ba con chúng ta sống như kẻ thù thế này là do ba thất bại. Ôi, quên đi, hôm nay ba tới cũng không phải để ôn chuyện cũ với con mà là để thả con ra”

Hả?

Cả quản gia già và Đàm Thành Nghĩa đều giật nảy mình.

Quản gia già nói trong lòng: Còn chưa nói điều kiện là gì mà đã thả người ra là sao?

Lỡ sau khi ra ngoài Đàm Thành Nghĩa phản bội, rồi quay lại đối đầu với nhà họ Đàm thì làm sao bây giờ?

Mà trong lòng Đàm Thành Nghĩa lại nghĩ răng: Cáo già này lại đang giở trò gì vậy?

Tóm lại là chẳng ai tin Đàm Vĩnh Thắng cam tâm tình nguyện thả Đàm Thành Nghĩa ra ngoài.

Đàm Thành Nghĩa nói thẳng: “Lão già kia, ông sẽ có lòng tốt để tôi ra ngoài như vậy à? Nói đi, ông đang giở trò gì? Nếu ông để tôi ra ngoài là muốn tôi về phe ông, đối đầu với con trai tôi thì xin lỗi nhé, tôi tự nguyện cả đời bị nhốt ở chỗ này không ra ngoài!”

: só /: A20 ELNG Lúc này, Đàm Vĩnh Thăng lộ ra biểu cảm vô cùng khó chịu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1946


Chương 1947

Ông ta đấm ngực dậm chân nói: “Dù ta có muốn đối đầu với Quốc Đống thì cũng không được đâu.”

“Ông có ý gì? Nói rõ ra một chút!”

“Thành Nghĩa à, con vấn chưa rõ sao? Sở dĩ hôm nay, ba để con ra ngoài cũng là vì ba không muốn mất hết giống nòi. Quốc Đống chết rồi! Ba không thể lại để con bị giam đến chết nữa.”

Đàm Quốc Đống chết rồi ư?

Giờ khắc này, dù cho Đàm Thành Nghĩa có tố chất tâm lý cực kỳ mạnh mẽ cũng không thể kiềm chế được.

Con ngươi ông ta trừng lớn, hai tay run rẩy, hỏi với chất giọng căng thẳng: ‘Lão già kia, ông bớt nói bậy nói bạ ở đây đi. Sao Quốc Đống lại chết được?”

“Là thật.” Quản gia già nói: “Ông không tin thì sau khi ra ngoài rồi xem tin tức một chút là biết ngay. Tối hôm qua Đàm Quốc Đống tự sát, cho nổ cả toà nhà của chỉ nhánh, thi thể cũng bị đốt thành tro, không †ìm được.”

Loại chuyện này có muốn làm giả cũng không làm được.

Tìm đại một người hỏi thăm là biết ngay.

Mãi đến giờ khắc này, Đàm Thành Nghĩa mới tin lời Đàm Vĩnh Thắng nói. Ngay lập tức, người đàn ông mạnh mẽ kia, với hai hàng nước mắt chảy dài đầy đau khổ và tuyệt vọng.

“Quốc Đống, con ơilII”

Ông ta ngửa mặt lên trời thét dài, nhưng ông trời đang ở nơi đâu chứ?

Thấy dáng vẻ đau khổ tuyệt vọng của ông †a, Đàm Vĩnh Thăng lén để lộ biểu cảm vui vẻ.

Lúc này Đàm Thành Nghĩa lại nhìn về phía Đàm Vĩnh Thắng rồi nói: ‘Lão già kia, là ông hại chết Quốc Đống. Tôi sẽ không tha cho ông đâu!”

Đàm Vĩnh Thắng lập tức nói ngay: “Thành Nghĩa à, thành kiến của con đối với ba sâu quá rồi. Con ngẫm lại mà xem, nếu ba hại chết Quốc Đống thì sao có thể thả con ra ngoài được? Như vậy chẳng phải là sẽ làm tăng thêm kẻ địch cho mình sao?”

“Còn nữa, Quốc Đống là đứa cháu trai duy nhất của ba mà. Nó chết rồi ba cũng gần như mất hết giống nòi. Con cho là ba sẽ ra †ay với Quốc Đống sao?”

“Dù ba có hy sinh bản thân mình cũng không thể để Quốc Đống chết được.”

Lời này thật sự rất có trọng lượng.

Nghe cứ như thể chuyện này là sự thật vậy.

Quản gia già bên cạnh cũng bổ sung thêm: “Lúc cậu chủ chết, ông chủ đã khóc rất lâu.

Ông đừng oán trách ông chủ nữa.”

Đàm Thành Nghĩa nghiến răng, hỏi: ‘Không phải ông hại Quốc Đống chết thì là ai?”

Đàm Vĩnh Thắng thở dài một hơi rồi nói ra mấy câu quan trọng nhất.

“Nói đến đây mới nhớ, cái chết của Quốc Đống cũng liên quan đến ba.”
 
Back
Top Dưới