Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1885


Chương 1885

“Chúng ta trực tiếp đối phó với Giang Nghĩa, sẽ cực kỳ nguy hiểm, nhưng đối phó với người khác thì không hẳn đâu.”

“Bây giờ Giang Nghĩa còn đang ngây ngô vùi đầu nghiên cứu, vốn không thể nghĩ ra được chúng ta đã ra tay trước.”

“Mặc kệ anh ta làm được kế hoạch gì, chắc chắn đều sẽ bị thay đổi thôi, làm cũng như không.

“Một ván cờ này, Giang Nghĩa thua rồi.”

Laura cũng nở một nụ cười.

Có anh cả ở đây thật tốt, rất nhiều chuyện đều có thể tính toán chu đáo, nếu chuyện này mà để Laura làm, có lẽ sẽ chẳng có lợi ích như vậy, thậm chí có khả năng ngu xuẩn đến độ đến Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc để ăn cắp. Vậy thì chắc chắn sẽ bị Giang Nghĩa bắt luôn tại trận.

Cùng thời gian.

Mạc Nguyên lái chiếc xe cũ kỹ về nhà.

Mấy ngày nay anh ta vì chuyện phục hưng lại nhà họ Mạc mà bận rộn tới lui, trời đã tối mịt, mới hết việc về nhà nghỉ ngơi.

Anh ta dừng xe ở giữa đường chờ đèn xanh đèn đỏ, kết quả vừa quay đầu đã thấy, một người phụ nữ trang điểm gợi cảm từ trong khách sạn đi ra, còn mang dáng vẻ hậm hực.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã bị dọa cho nhảy dựng.

“Chung Uyển Tuyên?”

Rõ ràng đây là vận mệnh ông trời đã sắp đặt.

Mạc Nguyên đã lãng phí rất nhiều tiền tài và tình cảm với người phụ nữ này, suýt chút nữa đã làm hại đến nhà họ Mạc.

‘Ả đàn bà xấu xa này biến mất một thời gian, bây giờ ra rồi, có lẽ là lại định làm chuyện xấu.”

Sau khi trải qua những chuyện đó, Mạc Nguyên trưởng thành hơn không ít, anh ta không trực tiếp đi qua tìm Chung Uyển Tuyên, mà âm thầm theo dõi.

Anh ta giảm tốc độ xe, vẫn luôn theo sau Chung Uyển Tuyên.

Vấn luôn đi theo cô ta đến một nơi.

Chung Uyến Tuyên mới vừa lấy ra chìa khóa mở cửa, Mạc Nguyên vội vang lao tới, một tay bịt kín miệng Chung Uyển Tuên, kéo cô vào trong nhà, sau đó khóa trái cửa.

Anh ta thả lỏng tay đang ôm Chung Uyển Tuyên ra.

Chung Uyển Tuyên sợ đến mức hét to một tiếng: “Đừng giết tôi, anh cần tiền tôi cho anh, anh muốn ngủ với tôi cũng được, nhưng xin đừng giết tôi.”

Mạc Nguyên cười lạnh ba tiếng, “Cô ngẩng đầu lên nhìn xem tôi là ai.”

Chung Uyển Tuyên lúc này mới bình tĩnh lại, ngẩng đầu lên.

“Là anh?!”

Tim Chung Uyển Tuyên đập thình thịch nhanh hơn, bây giờ cô ta sợ nhất chính là Mạc Nguyên. Thời gian trước đó bởi vì lừa dối Mạc Nguyên khiến dư luận xôn xao, bây giờ danh tiếng của cô ta trong giới đều đã rất xấu.

Nếu bị Mạc Nguyên lôi ra, chuyển sang cho cho cơ quan lập pháp, có lẽ Chung Uyển Tiên sẽ phải ngồi tù mấy năm.

Cô ta thu lại một nửa ý cười, xấu hổ nói: “Mạc Nguyên, thật ra tôi và anh yêu nhau hoàn toàn là hiểu lầm thôi, anh không cần…
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1886


Chương 1886

Mạc Nguyên nâng tay lên, “Cô không cần giải thích, tất cả mọi chuyện tôi đều rõ ràng, cô yêu tôi chỉ vì đối phó với nhà họ Mạc chúng tôi mà thôi.”

Sắc mặt Chung Uyển Tuyên trầm xuống, nghe ngữ khí này, tình hình có thể không on.

Cô ta lặng lẽ cầm lấy một cây bút máy trên bàn, nếu Mạc Nguyên làm gì đó bất lợi với cô ta, thì sẽ lập tức đánh lại.

Mạc Nguyên tiếp tục nói: “Vốn dĩ hai chúng ta không nên có bất kỳ quan hệ nào cả, nhưng hôm nay tôi thấy cô rồi, tất cả mọi chuyện trước đây lại hiện ra trong đầu tôi, cho dù tôi đã muốn quên nhưng vẫn không quên được.”

“Vậy nên…”

Mạc Nguyên đút tay vào túi.

Anh ta vừa tìm kiếm vừa đi về phía Chung Uyển Tuyên.

Muốn làm gì chứ?

Tim Chung Uyển Tuyên đập cực kỳ nhanh, sợ Mạc Nguyên sẽ làm gì bất lợi với cô ta, dù sao cô ta đã làm chuyện quá đáng với Mạc Nguyên như vậy, nếu Mạc Nguyên có trả thù cô ta thì cũng là chuyện dễ hiểu.

Nắp bút máy được mở ra.

Chung Uyển Tuyên thở gấp trừng Mạc Nguyên, lúc nào cũng có thể đánh đòn phủ đầu anh ta.

Cuối cùng, Mạc Nguyên đi tới trước mặt cô ta, tay cũng từ trong túi bỏ ra.

“Cái này, cho cô.”

Ở trong tay Mạc Nguyên, cầm một chiếc vòng cổ thủy tinh, chế tác rất khéo léo, tư chất cũng không tệ, nhìn ra được là được tỉ mỉ lựa chọn.

“Anh…

Chung Uyển Tuyên sững sờ tại chỗ, buông tay ra, bút máy lạch cạch rơi xuống đất.

Tâm trạng đang phập phồng từ từ bình tĩnh lại.

Cô ta biết, Mạc Nguyên sẽ không làm gì cô ta cả, nhưng cô ta không rõ gì sao Mạc Nguyện lại đưa chiếc vòng cổ này cho mình.

Chắng lẽ Mạc Nguyên còn chưa chết tâm với cô ta?

Không có khả năng này.

Chắc hẳn không phải là loại ngu xuẩn này mới đúng chứ.

Mạc Nguyên nói: “Cô không cần hiểu lầm ý của tôi, tôi tặng cô chiếc vòng cổ này cũng không phải là vì còn muốn ở bên cô, mà là muốn hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với An cô.

“Hả?” Chung Uyển Tuyên mờ mịt.

Mạc Nguyên tự giêu nói: “Nói ra có lẽ cô không tin, cô là bạn gái’ đầu tiên của tôi, tôi lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên yêu đương. Tuy rằng phần tình cảm này là giả tạo, là không có kết cục, nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tôi yêu đương.”

“Cô, vĩnh viễn là mối tình đầu của tôi.”

“Tôi sẽ mãi mãi không quên được ngày mưa hôm ấy, dáng vẻ cô vuốt tóc ngồi đối diện tôi, tôi sẽ không thể quên được tâm trạng kích động run rẩy khi đó.”

“Chiếc vòng cổ này có lẽ cô không nhớ rõ, đây là chiếc vòng lần đầu tiên ‘hẹn hờ tình cờ nhìn thấy, cô nói nó thật đẹp. Lúc ấy tôi đã nhớ kỹ, hơn nữa đã mua lại nó, vốn chuẩn bị hôm sau sẽ tặng cho cô, cho cô một bất ngờ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1887


Chương 1887

“Chỉ là không ngờ đêm hôm đó đã xảy ra chuyện, nên chiếc vòng cổ này vần luôn ở trong tay tôi, chưa kịp tặng cho cô.

Mạc Nguyên nghiêm túc nhìn Chung Uyển Tuyên, “Bây giờ tôi tặng nó cho cô, xem như cho mối tình đầu của tôi một kết thúc, không để mối tình này cứ như vậy mà kết thúc.”

Gió lùa qua ô cửa sổ, thổi lên mặt Chung Uyển Tuyên, thổi vào thâm tâm của cô ta.

Trên thế giới này còn tồn tại kẻ ngốc sao?

Trước kia Chung Uyển Tuyên cho rằng không tôn tại, nhưng hôm nay, cô ta đúng là đã thấy được một kẻ cực kỳ ngốc chân thực tồn tại.

Biết rõ tình cảm của mình là bị lừa gạt, biết rõ đối phương đã hãm hại mình, là kẻ địch.

Nhưng Mạc Nguyên vần khó có thể dứt bỏ phần tình cảm kia trong lòng.

Phần tình cảm thuần khiết đến ngu xuẩn này, khiến nội tâm Chung Uyển Tuyên như tảng đá cứng rắn cũng cũng dần dần bị dao động.

Cô ta ngơ ngác nhìn Mạc Nguyên.

Đã từng chẳng có bất kỳ hảo cảm nào với đàn ông, cô ta cho rằng đàn ông trên đời này đều là kẻ háo sắc, lần đầu tiên, có cảm giác động tâm.

Có lẽ, chẳng biết từ lúc nào, cô ta đã gặp được người đàn ông duy nhất trên đời này thật lòng với mình.

Chỉ là, cô ta không biết quý trọng bất cứ thứ gì, hoàn toàn không năm được phần tình cảm này.

Ngay khi bạn có được, hồn nhiên không hề hay biết. Khi bạn đã mất đi rồi, hối hận không thôi.

Chung Uyển Tuyên rơi lệ.

Mạc Nguyên xấu hổ gãi gãi đầu, “Là do tôi quá đáng lắm sao? Cô đừng khóc, tuy răng cô là kẻ địch, nhưng tôi không thích nhìn dáng vẻ này của cô.”

“Đồ ngốc.” Chung Uyển Tuyên lau nước mắt, duôi tay nhận lấy vòng cổ đeo lên.

Dưới ánh đèn chiếu rọi, vòng cổ thủy tinh lấp lánh ánh sáng chói mắt, càng làm nổi bật gương mặt tuyệt mỹ của Chung Uyển Tuyên.

“Đẹp không?” Chung Uyển Tuyên hỏi.

“Đẹp: “Là tôi đẹp hay là vòng cổ đẹp.”

Mạc Nguyên nuốt một ngụm nước miếng, “Vòng cổ đẹp, cô, càng đẹp hơn.”

Hai người bốn mắt nhìn nhua.

Trong lòng cả hai đều bốc lên ngọn lửa hừng hực, chỉ là ngọn lửa này, không vượt qua được hiện thực như mặt biển lạnh lẽo.

Mạc Nguyên thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Những gì tôi muốn nói đã xong rồi, đi trước đây, từ nay về sau chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì.”

Nói xong, Mạc Nguyên xoay người rời đi.

Mới vừa bước được hai bước, anh ta lại không nhịn được quay đầu lại nhìn Chung Uyển Tuyên, nói: “Ngoài ra tôi cũng muốn nói với cô một câu, sau này đừng vì tiền mà đi lừa gạt tình cảm của người khác, như vậy không tốt. Cũng đừng liên hệ sâu với những người xấu đó nữa, cuối cùng người bị hại cũng chỉ có chính cô thôi.”

Người đàn ông đơn thuần lương thiện này, cuối cùng còn suy nghĩ cho Chung Uyển Tuyên.

Không hề căm hận cô ta chút nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1888


Chương 1888

“Tôi đi đây.”

Mạc Uyên xoay người đi tới cửa, duỗi tay mở cửa, một chân vừa bước ra ngoài.

Rốt cuộc Chung Uyển Tuyên cũng không có cách nào đè nén được tình cảm trong lòng xuống nữa, nước mắt không ngăn được chảy ra, cô ta rất muốn ôm người đàn ông có thể ở bên cả đời này.

Chỉ là, cô ta sao có thể chứ?

Dù sao cô ta đã làm những chuyện quá đáng như vậy.

Có một số người, một khi đã bỏ lỡ thì không thể có được nữa.

“Mạc Nguyên!”

“Hử?”

“Tôi còn có chuyện muốn nói với anh.”

Mạc Nguyên khẽ cười một tiếng, “Không cần đâu, giữa chúng ta đã không còn gì “an nữa.

Chung Uyển Tuyên lau khô nước mắt, cực kỳ nghiêm túc nói: “Anh không cần hiểu lầm, tôi muốn nói chuyện này là có liên quan đến Giang Nghĩa.”

“sự phụ?”

Mạc Nguyên vội vàng quay đầu lại.

Chung Uyển Tuyên nói: “Sư phụ anh đang nghiên cứu thiết kế cho dự án của liên mình khoa học kỹ thuật, có người đang âm thầm giở trò, muốn hãm hại sư phụ anh!”

Mạc Nguyên cau mày, “Sao cô lại biết được?”

Chung Uyển Tuyên do dự, thở dài nói: “Chẳng lẽ anh đã quên, chúng ta vốn là kẻ địch sao?”

Mạc Nguyên chợt nhận ra, “Lần trước các người hại chúng tôi còn chưa đủ, còn định tiếp tục hại chúng tôi nữa sao? Rốt cuộc các người muốn làm gì?”

Chung Uyển Tuyên giải thích: “Tôi chỉ vì tiền mới làm việc cho bọn họ, còn bọn họ rốt cuộc vì sao không chịu buông tha cho các anh, thì tôi không biết, tôi cũng không muốn biết. Bây giờ, anh lập tức đưa tôi đi gặp Giang Nghĩa, nói rõ mọi chuyện cho anh ta, nếu chậm, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng.”

“Được!”

Vừa mới đi được hai nước, Mạc Nguyên lại hỏi: “Tuyên Tuyên, lúc này tôi thật sự có thể tin tưởng cô sao?”

Khóe miệng Chung Uyển Tuyên hơi nhếch lên.

“Có thể!”

Đêm khuya, văn phòng chủ tịch của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Giang Nghĩa ngồi ở ghế làm việc, trước mặt đứng một nam một nữ, lần lượt là Mạc Nguyên và Chung Uyển Tuyên.

Vốn tưởng rằng Chung Uyển Tuyên sẽ tiếp tục mất tích, thậm chí sẽ mai danh ẩn tích ra nước ngoài cũng không chừng, nhưng ngàn vạn lần không ngờ tới cô ta vậy mà lại chủ động đến trước mặt Giang Nghĩa Hơn nữa còn nói hết toàn bộ kế hoạch của bọn họ cho Giang Nghĩa.

Có thể tin sao?

Giang Nghĩa xem ra, với người phụ nữ này mà nói, mức độ tin cậy cực kỳ thấp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1889


Chương 1889

Giang Nghĩa cũng sẽ không tùy tiện tin tưởng một người có thể cố ý tiếp xúc với Mạc Nguyên, người phụ nữ lừa đảo lừa gạt Mạc Nguyên, loại chuyện lừa lọc này đối với phụ nữ mà nói, quả thật là đơn giản như uống nước vậy.

“Tôi dựa vào cái gì để có thể tin tưởng cô chứ?” Giang Nghĩa nhàn nhạt hỏi.

Chung Uyển Tuyên nắm chặt tay, lạnh lùng nói: “Thật ra nói hết tất cả mọi chuyện cho anh, đối với tôi mà nói không có bất kỳ chỗ tốt nào cả. Tôi nói cho anh, là vì đền bù lại lỗi lầm với tên ngu ngốc Mạc Nguyên này, dù sao anh ta cũng rất kính trọng anh.”

“Một người phụ nữ như cô mà cũng biết mình đã mắc sai lầm sao?”

Đúng là một câu hỏi rất trực tiếp.

Đi thẳng vào tâm hồn.

Chung Uyển Tuyên ngẩng ngẩng đầu thở dài một hơi, “Có lẽ tôi là người phụ nữ như vậy, đúng là không giống như kiểu người phụ nữ sẽ biết sai lầm. Nhưng tôi thấy được tình cảm chân thành tha thiết từ trên người Mạc Nguyên, cũng rất muốn cho phần tình cảm này một kết thúc tốt đẹp.”

Khi nói những lời này, Chung Uyển Tuyên cầm vòng cổ thủy tinh.

Giang Nghĩa gật gật đầu, “Lời của cô tôi hiểu được, cô có thể đi rồi.”

“Được.

Chung Uyển Tuyên cũng không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

“Sư phụ, sự phụ định làm thế nào vậy?”

Mạc Nguyên hỏi.

“Chuyện tiếp theo không cần cậu quan tâm.” Giang Nghĩa nhìn theo Chung Uyển Tuyên rời đi nói: “Nguyên, đưa tiễn cô ta đi, đây có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng trong đời của hai người.”

Lời này lại càng khiến lòng Mạc Nguyên thêm đau đớn.

Có một số tình cảm, đã định sẵn là không có kết quả, tình cảm không có kết quả như vậy lại cố tình xảy ra với mình.

Thật không công bằng.

Mạc Nguyên xoay người rời đi, đưa Chung Uyển Tuyên ra sân bay.

Từ biệt hôm nay, đời này anh ta và Chung Uyển Tuyên thật sự khó lòng gặp lại.

Trong văn phòng.

Bạch Dương tò mò hỏi: “Thống soái, tôi cảm thấy mức độ tin cậy trong lời Chung Uyển Tuyên vẫn có, từ ngữ khí và cách nói chuyện vừa rồi của cô ta, không giống như đang giả vờ.”

Giang Nghĩa nói: “Mức độ tin cậy là có, nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút. Cậu đi sắp xếp người khống chế Cẩu Tam trước, sau đó liên hệ với Dương Khải Vinh, dùng lý do dự án để hẹn gặp mặt anh ta, tôi muốn tự đi gặp anh ta.

“Rõ, thuộc hạ lập tức đi làm ngay.”

Bạch Dương rời đi.

Giang Nghĩa tựa lưng vào ghế ngồi, hai mắt nhìn trần nhà, lẩm bẩm tự nói: “Khoa học kỹ thuật Trọng Môn, chiêu trò của các người cũng thật thâm độc. Kerry sao? Là một đối thủ khó chơi đây.”

Sau khi đã giao thủ với cả Weiss và Laura, Giang Nghĩa cũng đã cơ bản phán đoán được thực lực của bọn họ.

Nếu thực lực của Kerry còn trên hai người họ, vậy càng phải cẩn thận đối đầu.

Căn cứ vào cách nói của Chung Uyển Tuyên, trình độ của Kerry này rất lợi hại, Weiss và Laura khó có thể so sánh được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1890


Chương 1890

“Vậy, để tôi cho anh một lễ gặp mặt đi.”

“Xem xem rốt cuộc anh bao nhiêu thực lực.

Mấy ngày sau đó, Giang Nghĩa ngoài gặp mặt Dương Khải Vinh mấy lần, cũng không có bất kỳ điều gì khác lạ.

Đại khái là vào khoảng ngày thứ tư, Giang Nghĩa đưa người đến liên minh khoa học kỹ thuật, đệ trình bảng kế hoạch hạng mục.

Trùng hợp là, người của khoa học kỹ thuật Trọng Môn cũng đến cùng ngày.

Ở cổng lớn.

Giang Nghĩa lần đầu tiên gặp mặt nói chuyện với Kerry.

“Chủ tịch Giang, không ngờ các anh cũng hoàn thành bản kế hoạch hôm nay, thật trùng hợp.” Kerry nói.

Giang Nghĩa mỉm cười trả lời: “Đúng vậy, thật là trùng hợp, trùng hợp như thể ngay từ đầu đã có người nói để hai chúng ta cùng đệ trình bản kế hoạch vậy.”

Kerry cũng cười, “Tôi đây không phải là ôm cây đợi thỏ sao?”

“Là ôm cây đợi thỏ, hay là chui đầu vào lưới, cũng khó nói lắm.”

Hai người thu lại nụ cười, đối diện mấy giây, sau đó cùng nhau đi vào tòa nhà liên minh khoa học kỹ thuật.

Đi thang máy lên tầng sáu, đi vào phòng họp.

Dương Khải Vinh đã chờ trong phòng hội nghị chờ từ lâu, vừa thấy có hai nhóm người đi đến thì vội vàng cho người mang nước lên, thái độ cực kỳ khiêm tốn.

Dù sao cũng là có việc cậy nhờ, người phải có thái độ tốt chắc hẳn phải là anh ta.

Dương Khải Vinh cười nói: “Không ngờ hôm nay cả hai công ty sẽ hoàn thành bản kế hoạch, hơn nữa còn đưa đến đây sớm như vậy, thật trùng hợp, trùng hợp.”

Bạch Dương hừ lạnh một tiếng, “Là rất trùng hợp sao, tin chúng tôi đến sớm cũng chỉ nói cho một mình chủ nhiệm ông Dương thôi, cũng không biết người khác sao lại nghe được tin này.”

Lời nói bóng gió, ý tứ như là Dương Khải Vinh đã tiết lộ để Kerry biết vậy.

Kerry ho khan mấy tiếng, nhàn nhạt nói: “Các người đừng kênh kiệu, ai sẽ nhàm chán cả ngày để ý nhất cử nhất động của các người chứ?”

Bạch Dương nhún vai, “Cái này thì khó nói lắm, luôn có mấy người nhàm chán cứ thích để ý hành động của người khác.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Trong phòng không khí gượng gạo.

Ngay sau đó, Dương Khải Vinh nói: “Vậy, các người không phải đến trình bảng kế hoạch dự án sao? Đồ đâu?”

Bạch Dương đưa một chiếc USB qua, “Đều ở trong này.”

Trợ lý của Kerry cũng đưa một USB qua.

Dương Khải Vinh nhận lấy hai chiếc USB, nói: “Bây giờ tôi sẽ đi mời đồng nghiệp ViệnXã Khoa tới, các người chờ một lát.”

Khi anh ta rời phòng họp, ánh mắt vừa như cố ý vừa như vô tình liếc Kerry một cái.

Trong lòng hai người đều hiểu rõ mà không nói ra, có vẻ đang âm mưu cái gì đó.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1891


Chương 1891

Đợi đến khi Dương Khải Vinh rời đi, Kerry uống một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Chủ tịch Giang, anh xác định đã xem nội dung trong USB rồi chứ? Đừng có mang nhầm USB, nếu không đến lúc đó mất mặt xấu hổ thì không tốt đâu.”

Giang Nghĩa cũng uống một ngụ trà, “Lời như vậy cũng tặng cho anh, đã xem hết nội dung sao? Đừng để xảy ra sự cố gì.

Hai bên ai cũng không chịu nhường ai một bước.

Sau mười phút, người Viện Xã Khoa đã đến đông đủ, mọi người ngồi xuống, cả phòng họp đã chật kín.

Dương Khải Vinh nói: “Được rồi, người đã đến đông đủ, bây giờ tôi sẽ mở ra cả hai bản kế hoạch để các đồng nghiệp Viện Xã Khoa cùng xem.”

“Đầu tiên, là bản kế hoạch của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Dương Khải Vinh liếc nhìn Kerry, gật gật đầu, sau đó đưa tay lấy một chiếc USB ra c*m v** máy tính, thông qua máy chiếu chiếu lên màn hình lớn.

Khóe miệng Kerry hơi hơi nhếch lên.

Trong lòng anh ta nhận định, anh ta đã thắng.

Bởi vì anh ta đã sắp xếp xong, cho Dương Khải Vinh một USB lõi, bên trong tất cả đều là ảnh nóng, đợi USB mở ra lộ ra mấy thứ kia, bản mặt già của Giang Nghĩa đều sẽ mất hết!

“Giang Nghĩa, mày đã chuẩn bị nhận lấy cái chết xong chưa?” Trong lòng Kerry yên lặng nghĩ.

USB mở ra.

“Sau đây, chúng ta sẽ xem bản kế hoạch dự án của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

Dương Khải Vinh vừa nói vừa mở một file trong USB ra.

Kerry chậm rãi mở miệng, đang chuẩn bị cười to ra tiếng, ngay giây sau đó cả người hoàn toàn ngây ngẩn.

Bởi vì những gì bên trong file hoàn toàn không giống những gì anh ta tưởng tượng.

Kerry sửng sốt vài giây, còn xoa xoa hai mắt mình, xác định mắt mình không bị hoa.

Nội dung trong file hiển thị rõ ràng là không có bất kỳ vấn đề nào cả.

Tại sao lại như vậy?’ Kerry không rõ, nhìn về phía Dương Khải Vinh.

Nhưng Dương Khải Vinh giống như không có việc gì cả, biểu hiện cực kỳ bình tĩnh.

Kerry lại càng mơ hồ.

Chẳng lẽ Dương Khải Vinh không sợ những bức ảnh thiếu đứng đắn của anh ta phát tán ra bên ngoài sao? Tên này trước đó luôn miệng đồng ý được được, sao hôm nay lại đột nhiên thay đổi?

Thật là khó hiểu.

Một bên Giang Nghĩa nhỏ giọng nói: “Sao nào, ngài Kerry có vẻ nghi ngờ phương án của chúng tôi sao, có phải cảm thấy có vấn đề ở đâu không, không giống với mong muốn của anh à?”

Hử?

Lời này rõ ràng là một câu hai nghĩa.

Có lẽ người khác nghe không hiểu, nhưng Kerry chắc chắn là rõ ràng.

Anh ta trợn mắt trừng trừng nhìn Giang Nghĩa.

Nếu Giang Nghĩa nói như vậy, nói rõ Giang Nghĩa đã biết kế hoạch của anh ta, hơn nữa còn sắp xếp xong rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1892


Chương 1891

Đợi đến khi Dương Khải Vinh rời đi, Kerry uống một ngụm trà, nhàn nhạt nói: “Chủ tịch Giang, anh xác định đã xem nội dung trong USB rồi chứ? Đừng có mang nhầm USB, nếu không đến lúc đó mất mặt xấu hổ thì không tốt đâu.”

Giang Nghĩa cũng uống một ngụ trà, “Lời như vậy cũng tặng cho anh, đã xem hết nội dung sao? Đừng để xảy ra sự cố gì.

Hai bên ai cũng không chịu nhường ai một bước.

Sau mười phút, người Viện Xã Khoa đã đến đông đủ, mọi người ngồi xuống, cả phòng họp đã chật kín.

Dương Khải Vinh nói: “Được rồi, người đã đến đông đủ, bây giờ tôi sẽ mở ra cả hai bản kế hoạch để các đồng nghiệp Viện Xã Khoa cùng xem.”

“Đầu tiên, là bản kế hoạch của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Dương Khải Vinh liếc nhìn Kerry, gật gật đầu, sau đó đưa tay lấy một chiếc USB ra c*m v** máy tính, thông qua máy chiếu chiếu lên màn hình lớn.

Khóe miệng Kerry hơi hơi nhếch lên.

Trong lòng anh ta nhận định, anh ta đã thắng.

Bởi vì anh ta đã sắp xếp xong, cho Dương Khải Vinh một USB lõi, bên trong tất cả đều là ảnh nóng, đợi USB mở ra lộ ra mấy thứ kia, bản mặt già của Giang Nghĩa đều sẽ mất hết!

“Giang Nghĩa, mày đã chuẩn bị nhận lấy cái chết xong chưa?” Trong lòng Kerry yên lặng nghĩ.

USB mở ra.

“Sau đây, chúng ta sẽ xem bản kế hoạch dự án của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

Dương Khải Vinh vừa nói vừa mở một file trong USB ra.

Kerry chậm rãi mở miệng, đang chuẩn bị cười to ra tiếng, ngay giây sau đó cả người hoàn toàn ngây ngẩn.

Bởi vì những gì bên trong file hoàn toàn không giống những gì anh ta tưởng tượng.

Kerry sửng sốt vài giây, còn xoa xoa hai mắt mình, xác định mắt mình không bị hoa.

Nội dung trong file hiển thị rõ ràng là không có bất kỳ vấn đề nào cả.

Tại sao lại như vậy?’ Kerry không rõ, nhìn về phía Dương Khải Vinh.

Nhưng Dương Khải Vinh giống như không có việc gì cả, biểu hiện cực kỳ bình tĩnh.

Kerry lại càng mơ hồ.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Chẳng lẽ Dương Khải Vinh không sợ những bức ảnh thiếu đứng đắn của anh ta phát tán ra bên ngoài sao? Tên này trước đó luôn miệng đồng ý được được, sao hôm nay lại đột nhiên thay đổi?

Thật là khó hiểu.

Một bên Giang Nghĩa nhỏ giọng nói: “Sao nào, ngài Kerry có vẻ nghi ngờ phương án của chúng tôi sao, có phải cảm thấy có vấn đề ở đâu không, không giống với mong muốn của anh à?”

Hử?

Lời này rõ ràng là một câu hai nghĩa.

Có lẽ người khác nghe không hiểu, nhưng Kerry chắc chắn là rõ ràng.

Anh ta trợn mắt trừng trừng nhìn Giang Nghĩa.

Nếu Giang Nghĩa nói như vậy, nói rõ Giang Nghĩa đã biết kế hoạch của anh ta, hơn nữa còn sắp xếp xong rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1893


Chương 1893

Bên kia, chỉ thấy Dương Khải Vinh rút một chiếc USB ra, sau đó thay bằng USB của Khoa học kỹ thuật Trọng Môn, thành công đọc dữ liệu.

Sau đó, anh ta di chuột mở USB ra, hiện thị ra tệp tin.

Có hai file. mở ra.

Mười mấy đôi mắt trong cả phòng họp đều nhìn qua màn hình lớn.

Người của Viện Xã Khoa đều chờ mong xem một kế hoạch dự án khác.

Nhưng kết quả lại khiến người khó xem.

File được mở ra, hình ảnh hiện ra là từng tấm từng tấm ảnh nóng của phụ nữ! Cũng không biết là download từ trang web nào xuống, mỗi một tấm đều rất lộ liều, các vị trí mẫn cảm cũng không được làm mờ.

Mấy chục tấm ảnh như vậy lấp đầy tệp tài liệu.

Ngay lập tức, phòng họp như nổ tung.

“AHII’ Mấy cô gái của Viện Xã Khoa vội vàng che mắt lại quay mặt đi, gương mặt xấu hổ đỏ bừng.

Những nhân viên nghiên cứu nam khác cũng dở khóc dở cười.

Kế hoạch dự án’ này thật đặc biệt, đặc biệt đến nôi bọn họ không thể đánh giá được.

Người của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc bên này cũng sôi nổi cười ha ha.

Không sai, anh ta đúng là bảo Dương Khải Vinh làm như vậy.

Vấn đề là, anh ta bảo Dương Khải Vinh tráo USB của Giang Nghĩa, sau đó đổi những tấm ảnh nóng này vào, làm nhục Giang Nghĩa. Chứ không phải bảo Dương Khải Vinh tráo USB của chính anh ta!

Đương nhiên, anh ta sẽ không thật sự ngu đến mức cho rằng Dương Khải Vinh hiểu lầm ý của anh ta.

Xảy ra tình huống này chỉ có một giải thích hợp lý, đó chính là – Dương Khải Vinh và Giang Nghĩa đã hợp tác với nhau.

Ngay từ biểu hiện ban đầu khi bắt đầu hội nghị mà nói, loại khả năng này là rất cao.

Kerry cắn răng, tức giận đến dậm chân.

Vốn muốn dùng ảnh nóng để làm nhục Giang Nghĩa, bây giờ lại biến thành vũ khí làm nhục chính mình, thật sự là không thể có lòng hại người, kết quả chỉ như bê đá đập vào chân mình, thật sự là tủi nhục.

“Khu khụ, khụ khụ…”

Cơ thể Kerry vốn không được khỏe, nhất thời kích động, càng ho khan nhiều hơn, nhanh chóng móc ra khăn tay che lại miệng mũi.

Giang Nghĩa nhàn nhạt nói: “Ngài Kerry, nhìn qua cơ thể anh không được khỏe cho lắm nhỉ? Cũng không trách được, anh nói xem suốt ngày anh xem những thứ không lành mạnh thế này, cơ thể làm sao chịu nổi? Tôi khuyên anh, nếu rảnh rỗi thì rèn luyện nhiều hơn, hoặc là tìm một cô bạn gái hô trợ giải quyết nhu cầu, đừng có suốt ngày mê mẩn trong mấy cái nội dung không lành mạnh này, sẽ hủy hoại thân thể của anh.”

“Giang Nghĩa… Anh… Anh…” Kerry thở hồng hộc, lời nói ra miệng cũng không hoàn chỉnh.

Anh ta là bị Giang Nghĩa chọc giận rồi.

Người của Khoa học kỹ thuật Trọng Môn biết tình hình không ổn, vội vàng đỡ Kerry ra ngoài, đưa anh ta đến bệnh viện.

Giang Nghĩa ở phía sau nói: “Đến bệnh viện bảo bác sĩ kiểm tra thận cho anh ta trước, có phải kiệt sức quá không?”

Trong phòng lập tức vang lên tiếng cười ầmT.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1894


Chương 1894

Trò khôi hài kết thúc.

Dương Khải Vinh rút USB ra, nói với người của Viện Xã Khoa nói: “Mọi người cũng thấy rồi, Khoa học kỹ thuật Trọng Môn căn bản là không coi trọng dự án này, sao có thể so được với Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc của chủ tịch Giang đã hao tâm tổn sức như vậy chứ?”

“Nên tôi đề nghị, chúng ta không cần chờ nữa, trực tiếp giao dự án này cho chủ tịch Giang đi, có được không?”

Người của Viện Xã Khoa nhỏ giọng thảo luận vài câu, nhất trí đồng ý với quyết định của Dương Khải Vinh.

Dù sao kế hoạch của Giang Nghĩa thật sự không tệ, còn muốn bỏ vốn ra nữa, chuyện tốt như vậy đi đâu mà tìm chứ?

Dương Khải Vinh nói: “Vậy chủ tịch Giang, dự án này phải làm phiền anh rồi.”

Giang Nghĩa mỉm cười gật gật đầu, “Vinh hạnh vinh hạnh.

Kerry hầm hừ về đến Khoa học kỹ thuật Trọng Môn, vừa vào cửa đã gọi cấp dưới vào, nói: “Lập tức báo cho Cẩu Tam, bảo anh ta công khai tất cả ảnh nhạy cảm của Dương Khải Vinh ra ngoài! Để Dương Khải Danh mất hết thanh danh.”

Kết quả cấp dưới chẳng những không làm theo, còn đứng yên tại chỗ vò đầu nháy mắt, cả đám đều có vẻ rất xấu hổ.

Kerry càng điên tiết, “Làm gì đấy? Bảo các người đi làm việc, không nghe thấy à?”

Một cấp dưới đứng ra nói: “Là thế này, không thấy Cẩu Tam đâu cả.”

“Hả?”

Kerry ngu luôn rồi, tên Cẩu Tam kia không thấy đâu?

“Nói rõ xem, rốt cuộc Cẩu Tam là xảy ra chuyện gì?”

Cấp dưới nói: “Là chuyện từ hai ngày trước, không biết vì sao không liên lạc được với Cẩu Tam, gọi điện cũng không được, gửi tin nhăn cũng không thấy nhắn lại.”

Kerry lại càng tức điên lên.

“Chuyện quan trọng như vậy sao bây giờ mới báo lại?”

Mấy tên cấp dưới cực kỳ đáng thương trả lời: “Là thế này, tên Cẩu Tam đó thường xuyên ra ngoài mất tích, nên chúng tôi cho rằng lần này cũng như mọi lần thôi, ai biết một lần biến mất lại là vài ngày.”

Kerry hít sâu một hơi, đại khái đoán được chuyện thế nào rồi.

Không cần nghĩ, nhất định là Giang Nghĩa ở phía sau chơi xấu, khống chế được Cẩu Tam, nếu không Dương Khải Vinh hôm nay sao lại có thể dễ dàng lựa chọn làm phản’ chứ.

Đúng là vì Cẩu Tam bị khống chế, ảnh chụp đều đã bị hủy, nên Dương Khải Vinh mới có thể không kiêng nể gì như vậy.

“Một lũ ăn hại!”

Kerry mắng một câu, xoay người rời đi.

Trở lại văn phòng.

Anh ta ngồi xuống, tu ừng ực một ly rượu, vừa định uống ly thứ hai, Laura đi đến.

“Anh cả, nếu anh cứ uống như vậy, sẽ trở thành Weiss thứ hai đấy.”

Bàn tay cầm ly rượu của Kerry thả ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1895


Chương 1895

Anh ta thở dài một hơi, “Tuy rằng anh vẫn luôn bảo mình phải cẩn thận, nhưng vấn coi thường Giang Nghĩa quá, không ngờ anh ta có thể phá kế hoạch của anh. Theo lý thuyết là không nên như vậy, anh lại không ra tay với anh ta.”

Laura ngồi xuống, “Rất nhiều lần em cũng đã có ý nghĩ giống anh, cảm giác Giang Nghĩa như đã mở Thiên Nhấn vậy, chúng ta làm gì anh ta đều có thể nhìn thấu.”

Kerry cầm ly rượu lên, đập mạnh xuống bàn.

“Thất bại là mẹ thành công.”

“Anh không tin anh sẽ mãi mãi thua anh ta.

Anh ta nhìn về phía Laura, khẳng định: “Laura, em cho anh thêm chút thời gian, anh sẽ bắt Giang Nghĩa phải phục tùng, khiến em lại vui vẻ trở lại.”

Laura mỉm cười trả lời: “Được, em sẽ chờ mong biểu hiện của anh cả.”

Nói xong, cô ta xoay người rời đi.

Kerry nhìn chằm chằm bóng lưng Laura, trong mắt lộ ra ánh sáng kỳ lạ.

Đó không phải là ánh mắt yêu thương của anh trai dành cho em gái.

Mà như là…

Kerry duôi tay mở ngăn kéo ra, lấy ra một cuốn sổ nhật ký, nhập mật mã mở khóa, mở ra, môi một tờ đều có một bức ảnh.

Tất cả đều là ảnh của Laura.

Có tất cả, từ nhỏ đến lớn.

Dáng vẻ năm sáu tuổi, mười mấy tuổi, hai mươi tuổi dạy thì, hơn hai mươi tuổi tháng năm thanh xuân của Laura, tất cả đều được chụp lại, lưu lại trong cuốn nhật ký này.

Kerry lật xem từng tờ một, trong ánh mắt lộ ra tình yêu sâu sắc.

“Laura, em có biết anh trai quan tâm em biết bao nhiêu không?”

“Không.

“Anh không muốn làm anh trai em.”

“Anh chỉ muốn nắm tay em, cùng em đi vào cung điện hôn nhân.”

Vừa nói, anh ta vừa lấy ra một tấm ảnh, thâm tình hôn lên.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Giang Nghĩa đưa mọi người trở lại phòng làm việc trong vui vẻ.

Một trận chiến thật hoàn mỹ, thắng Kerry vô cùng thuận lợi, nhưng thật lòng phải nói cảm ơn Chung Uyển Tuyên, nếu như không phải cô ta thông báo tất cả mọi chuyện cho Giang Nghĩa biết thì e là hiện tại người gặp xui xẻo chính là Giang Nghĩa.

Kế hoạch của Kerry không phải là khôn khéo lắm, nhưng lại rất thâm độc.

Sau này có đấu đá với anh ta thì cũng phải chú ý nhiều hơn.

“Bạch Dương, sau này cậu chú ý đến hành động của Kerry giúp tôi, người đàn ông này thật sự rất tàn ác, không thể không phòng bị”

“Em biết rồi thống soái.”

Lúc mọi người đang nói chuyện, Miêu Đồng bông nhiên lên tiếng: “Chủ tịch, ở đây có một lá thư của sư phụ gửi anh.”

Sư phụ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1896


Chương 1896

Giang Nghĩa đưa tay nhận lấy rồi mở lá thư ra.

Thư là do Ôn Nhược Hà gửi tới, sau khi xem xong, sắc mặt của Giang Nghĩa liền trở nên không tốt cho lắm.

Bạch Dương thắc mắc hỏi: “Trong thư nói gì vậy?”

Giang Nghĩa không nói chuyện, anh trực tiếp đưa lá thư cho Bạch Dương. Anh ta nhận lấy rồi xem một hồi, trên lá thư chỉ có một câu đơn giản: sư phụ vừa mới có được một bình trà ngon, đồ đệ mau đến đây uống trà cùng sư phụ.

Chỉ từ dòng chữ trên lá thư căn bản không thể nhìn ra có vấn đề gì.

Không phải chỉ là Ôn Nhược Hà vừa mới có một bình trà ngon, mời Giang Nghĩa đến đó uống cùng mình thôi à? Sư phụ mời đồ đệ uống trà, có vấn đề gì ư?

Bạch Dương hỏi: “Có phải là thầy ấy muốn giảng hòa với thống soái không?”

Giang Nghĩa cười nói: “Đi theo ông ấy nhiều năm như vậy mà cậu còn không hiểu rõ tính tình của ông ấy à?”

Ôn Nhược Hà là người có tiếng khẩu phật tâm xà.

Lúc ông ta càng khách khí với bạn thì càng nói rõ là có vấn đề. Năm đó, Ôn Nhược Hà đã dùng chiêu này để lừa gạt sư đệ của ông ta, một tay nâng đỡ Giang Nghĩa thượng vị.

Ngày hôm nay, e là sẽ lặp lại chiêu cũ.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Hơn nữa, nếu như chỉ là mời tôi uống trà thì gọi điện thoại là được rồi, cần gì phải đưa thư tới?”

Bạch Dương cũng rất nghi ngờ: “Đúng vậy đó, điểm này em nghĩ mãi mà cũng không hiểu.”

Giang Nghĩa nói: “Thật ra thì đây không phải là lá thư bình thường, là thư mời. Nếu như gọi điện thoại thì tôi có thể tìm lý do từ chối không đi, nhưng sư phụ đã gửi thư mời đến cửa, tôi còn có thể không đi được à?

Ôn Nhược Hà rất hiểu lòng người.

Giang Nghĩa không đi thì không được.

Bạch Dương nói: “Thống soái, vậy lần này sợ là hồng môn yến rồi.”

Cố ý gửi thư tới khiến bạn không thể không đi, cộng thêm bản chất khẩu phật tâm xà của Ôn Nhược Hà, xác suất là hồng môn yến tương đối lớn.

Giang Nghĩa thở dài.

“Có phải là hồng môn yến hay không thì tôi cũng phải đi.”

“Nhưng mà từ trước đến nay sư phụ luôn chú trọng thanh danh, tôi không tin ông ta sẽ ra tay với tôi ở địa bàn của mình, vậy thì ông ta sẽ ôm phải tiếng xấu mưu sát đồ đệ “Đi thôi, đến Hộ Vệ Doanh ngoại thành một chuyến, xem xem rốt cuộc là ông ấy muốn làm cái gì.

Giang Nghĩa đứng dậy đi ra ngoài, mỗi một bước đi đều vô cùng kiên định.

Từ sau trận chiến với Ma Kết, trong lòng anh không còn nỗi lo nào nữa, nếu như Ôn Nhược Hà thành tâm giảng hòa thì cũng được, nếu như quả thật là muốn tổ chức hồng môn yến để đó phối với Giang Nghĩa, vậy thì Giang Nghĩa cũng sẽ không đưa tay chịu trói.

Xe xuất phát, xe dừng lại.

Đã đến Hộ Vệ Doanh ngoại thành.

Giang Nghĩa dẫn theo Bạch Dương, hai người đến trước căn phòng trúc của huấn luyện viên Ôn Nhược Hà dưới sự chỉ dân của nhân viên tiếp đón.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1897


Chương 1897

Nhân viên đi vào trong phòng thông báo: “Thầy Ôn, Giang Nghĩa đến rồi.

“Mời cậu ta vào.’ “Vâng.

Người tiếp đón đi đến ra dấu mời với Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa ngẩng đầu lên nhìn ngôi nhà tranh có vẻ yên bình thanh tĩnh, anh hít vào một hơi, phất tay áo, cất bước đi vào trong.

Là phúc hay họa, thử thì biết thôi.

Giang Nghĩa cất bước đi vào trong, trong phòng có thắp hương, làn khói lượn lờ khiến tinh thần người khác nhẹ nhàng.

Ôn Nhược Hà đang pha trà.

Ông ta không hề ngẩng đầu lên: “Đến rồi à, ngồi đi.”

Giang Nghĩa không hề khách khí, anh trực tiếp ngồi lên chiếc ghế trúc, nâng mắt nhìn xung quanh.

Tuy nói là hồng môn yến, nhưng bầu không khí lại chẳng khẩn trương chút nào.

Trong phòng chỉ có mấy người bọn họ, không có bất cứ một người nào khác, ngay cả Lôi Hạo ngày hôm nay cũng không có tới, cũng không hề phát hiện có bất cứ người nào mai phục ở những phòng xung quanh.

Quả nhiên, giống y như suy đoán của Giang Nghĩa, Ôn Nhược Hà rất xem trọng thanh danh của mình, không có khả năng ra tay với Giang Nghĩa ở địa bàn của mình, cách làm dã man thô bạo ấy không phù hợp với tính cách của Ôn Nhược Hà.

Một lát sau, Ôn Nhược Hà đã pha trà xong, tự mình bưng tới trước mặt Giang Nghĩa.

“Nếm thử Tây Hồ Long Tỉnh mà sư phụ mới pha đi.”

“Cảm ơn sư phụ.”

Giang Nghĩa nâng tách trà lên, nhấp một ngụm.

Ôn Nhược Hà hỏi: “Mùi vị thế nào?”

Giang Nghĩa đặt tách trà xuống, xấu hổ cười nói: “Sư phụ, con là một người khá khô khan, thật sự hiểu biết rất ít về việc thưởng thức trà, uống xong một ngụm trà mà vấn cảm thấy hình như là không có chỗ nào đó đặc biệt.”

“Ha ha ha.” Ôn Nhược Hà giơ ngón tay cái: “Ta thích là thích tính cách có gì nói đó của con, đổi lại là người khác thì chắc chắn sẽ lừa gạt ta vài câu.

Ôn Nhược Hà chỉ vào tách trà rồi giải thích: “Tách trà đầu tiên đúng là không có điểm gì đặc biệt, con nói rất đúng.”

Sau đó, Ôn Nhược Hà lại bưng tách trà thứ hai lên.

“Lại uống thử tách này xem.”

“Vâng.

Giang Nghĩa lại bưng tách trà lên nhấp một ngụm.

“Tách trà này như thế nào?”

“Trà này có vị gắt, thậm chí còn hơi đắng, rất khó uống.”

Bạch Dương đứng bên cạnh nghe vậy thì nhíu mày, nói chuyện kiểu gì vậy chứ? Hình như là hơi trực tiếp quá rồi? Cho dù uống không ngon thì cũng không thể không cho thầy ấy thể diện.

Nào ngờ, Ôn Nhược Hà nghe xong lại cười vui vẻ hơn.

“Đúng đúng đúng, nói rất đúng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1898


Chương 1898

“Uống xong tách thứ hai, có lẽ là sẽ đắng vô cùng, khó mà uống được.”

“Nghĩa, nếu như lúc nãy con nói trà ngon thì sư phụ sẽ tức giận, con đã không khiến ta thất vọng.”

Ôn Nhược Hà lại rót tách thứ ba.

“Lại thử tách này đi.”

Giang Nghĩa cũng nhấp một ngụm, lần này, ánh mắt anh sáng lên, nhịn không được mà uống nhiều thêm mấy ngụm, sau đó nói: “Ngon, tách trà này vừa ngon lại mát, cũng mang theo vị ngọt thoang thoảng, khiến cho người ta muốn uống tiếp, là trà ngon.

Ôn Nhược Hà vuốt vuốt râu: “Nói hay lắm.”

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Sư phụ, ba tách trà này của người là chia ra ba lần ngâm à?’ Ôn Nhược Hà lắc đầu: “Cũng không phải, \ ba tách trà này không chỉ được ngâm cùng một lần mà còn được đổ ra từ trong một bình trà.

Giang Nghĩa thắc mắc hỏi: “Nếu đã như vậy, tại sao hương vị của ba tách trà này lại hoàn toàn khác biệt?”

Ôn Nhược Hà giải thích: “Đây chính là điểm thu hút của Tây Hồ Long Tỉnh, căn cứ vào khoảng thời gian pha trà dài ngắn khác nhau thì sẽ cho ra mùi vị khác biệt. Thời gian ngâm tách trà đầu tiên là ngắn nhất, hương vị của trà vấn còn chưa bộc lộ hoàn toàn, nếm không ra mùi vị gì; tách trà thứ hai là lá trà đã từ từ mở ra, nhưng chỉ có vị đăng ngấm vào trong trà, uống vào miệng sẽ có cảm giác đắng chát khó uống; thẳng cho đến tách trà thứ ba, thời gian đã đủ lâu, trà đã ngâm nở hoàn toàn, vị ngọt hòa vào trong nước trà, uống vào mới có cảm giác ngọt thanh mát mẻ.”

Giang Nghĩa nghe xong, anh không khỏi khen ngợi.

Hóa ra là một bình trà như nhau, thời gian ngâm khác nhau, thế mà cảm giác lại chênh lệch lớn như thế, thật sự khiến người khác khó mà tin được.

Nếu như không phải chín miệng mình uống thì Giang Nghĩa cũng không tin ba tách trà này là cùng một ấm.

Nhưng mà…

Hôm nay Ôn Nhược Hà gọi anh tới không chỉ là để uống trà nhỉ?

Chỉ nhìn thấy Ôn Nhược Hà lại rót cho Giang Nghĩa một tách đầy, từ tốn nối: “Nghĩa, thật ra thì làm người cũng giống như là thưởng thức trà, con không làm gì thì lạnh nhạt vô vị, chuyện làm được một nửa thì sẽ để lại cảm giác chua chát, chỉ có khi làm xong rồi thì mới có thể nếm được vị ngọt.”

Trọng điểm đến rồi.

Ôn Nhược Hà ngước mắt nhìn Giang Nghĩa: “Nghĩa, con muốn cho sư phụ uống trà vô vị, trà đắng hay là trà ngọt đây?”

Giang Nghĩa khế nhíu mày.

Anh cố ý giả vờ như không hiểu: “Đồ đệ không hiểu rõ ý của sư phụ cho lắm.”

Ôn Nhược Hà cười nói: “Nghĩa, ta nghe nói con cũng đã đăng ký tham gia cuộc thi lựa chọn tư cách?”

“Đúng vậy.

“Con muốn làm gì? Tự mình từ bỏ vị trí, sau đó không nỡ nên muốn lấy về?”

Giang Nghĩa cười nói: “Bỏ có đạo lý của bỏ, lấy có nguyên nhân của lấy.”

Câu trả lời này xem như tương đối hợp lý.

Nhưng mà Ôn Nhược Hà lại không hề hoang mang chút nào: “Nhưng Nghĩa à, giang sơn đời nào cũng sẽ có thiên tài, mỗi người đều có quyền được tỏa sáng. Thời đại của con đã kết thúc rồi, đều đã thoái vị rồi, sao lại không nhân cơ hội này mà nhường chức?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1899


Chương 1899

“Nhường chức? Sư phụ, người muốn con tặng lại cho ai?”

Hai người nhìn nhau, đều bật cười.

Ôn Nhược Hà nói: “Nghĩa, dù gì thì ta và con cũng là sư đồ, cần gì phải người chết ta sống cơ chứ? Không bằng pha một ly trà ngọt cho sư phụ uống, có gì mà không thể?”

Giang Nghĩa nói: “Sư phụ, có chuyện gì thì cứ nói thẳng.”

“Được, vậy thì ta sẽ nói rõ ràng một chút.”

Ôn Nhược Hà nhìn Giang Nghĩa: “Dựa vào năng lực của con, chắc chắn có thể giúp sư phụ xử lý mấy đối thủ mạnh mẽ trên sàn thi đấu một cách nhẹ nhàng, đến lúc đó cố ý thua trong tay sư đệ của con, chẳng phải là đã có thể để Lôi Hạo thượng vị rồi à?”

“Nghĩa, ta là sư phụ của con, Lôi Hạo là sư đệ của con, nó thượng vị thì chỉ có tốt chứ không có hại.”

“Con ngâm tách trà ngọt này cho sư phụ uống, sư phụ cũng sẽ nhớ đến ơn nghĩa của con.”

“Sau này, con trên thương trường tung hoành ngang dọc, về mặt quyền lực ta cũng có chỗ đứng, thầy trò chúng ta phối hợp với nhau, không phải là thắng lợi năm trong lòng bàn tay à?”

Lời nói này tương đối rõ ràng.

Kêu Giang Nghĩa giúp Lôi Hạo xử lý các cao thủ khác, sau đó lại cố ý đánh thua Lôi Hạo.

“Hahaha, Ôn Nhược Hà, đúng là càng già càng không có liêm sĩ.”

Bạch Dương đứng bên cạnh sốt ruột, sợ Giang Nghĩa bởi vì suy nghĩ “tôn sư trọng đạo” mà đồng ý với Ôn Nhược Hà, đừng thấy buổi hồng môn yến này không có một binh một tốt, nhưng lại vô cùng nguy hiểm.

Chỉ thấy Giang Nghĩa cúi đầu im lặng uống trà.

Một lát sau.

Anh hơi nâng mắt lên nhìn Ôn Nhược Hà, thờ ơ hỏi: “Sư phụ, con rất tò mò, có phải là năm đó sư phụ cũng đã dùng cách này để thuyết phục sư đệ của người?”

Oanh.

Như có quả bom nổ trong lòng Ôn Nhược Hà.

Ông ta biết đã không còn lý do gì để tiếp tục thương lượng.

“Giang Nghĩa, con khăng khăng muốn đối đầu với sư phụ à?”

Giang Nghĩa đặt tách trà xuống, anh cười khổ: “Không phải con cố chấp muốn đối đầu với sư phụ, mà là do sư phụ không nhìn nhận bản thân mình, sư phụ không thể buông bỏ quyền lực uư?”

“Đủ rồi!”

Ôn Nhược Hà đứng mạnh dậy, khoác khoác tay: “Những gì nên nói cũng đã nói hết rồi, không còn chuyện gì có thể nói nữa, uống trà xong thì con có thể đi.”

Kết quả vấn là thầy trò mâu thuẫn tình cảm cạn kiệt.

Giang Nghĩa đứng dậy, cúi đầu với Ôn Nhược Hà, xem như là sự tôn kính cuối cùng dành cho Ôn Nhược Hà.

“Sư phụ, tạm biệt”

Giang Nghĩa xoay người rời đi, không do dự chút nào, Bạch Dương vội vàng đi theo anh.

Nhìn bóng lưng Giang Nghĩa rời đi, Ôn Nhược Hà tức giận đạp đổ bàn trà: “Gỗ mục không thể đẽo.”

Lúc này, Uông Oánh Hà vợ ông ta bước ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1900


Chương 1900

Vừa dọn dẹp dụng cụ uống trà rơi đầy dưới đất, vừa thở dài: “Cũng không phải là ông không biết tính tình của Nghĩa, thằng bé tham gia vào cuộc thi vòng loại chắc chắn cũng không phải là vì nó.”

“Ông còn kêu nó từ bỏ để nó giúp đỡ Lôi Hạo gian lận, làm sao nó có thể đồng ý được?”

“Kết quả này không phải là bình thường lắm à?”

Ôn Nhược Hà xoay người đi đến ngồi xuống trên cái ghế trúc ở bên cạnh, tức giận nói: “Tôi biết cái tính tình xấu đó của nó, nhưng mà tôi là sư phụ của nó, đã ăn nói khép nép nhờ vả nó rồi, vậy mà nó vấn còn cứng đầu, thật sự chẳng hề tôn trọng người sư phụ này. Được thôi, nếu như nó đã không có tình cảm sư đồ, vậy thì tôi cũng không cần phải giữ nó lại.

Uông Oánh Hà vội vàng hỏi: “Ông à, ông lại muốn làm cái gì?”

Ôn Nhược Hà cười nói: “Không phải là tôi muốn làm cái gì, mà là tôi đã làm rồi.

“Ông nói vậy là sao?”

Ôn Nhược Hà chỉ chỉ vào lư hương bên cạnh: “Nhìn thấy cái lư hương đó chưa?”

“Thấy rồi thì sao?”

“Trà mà Giang Nghĩa uống đã bị tôi hạ độc, không mùi không vị căn bản không có cách nào nhận ra, nếu như uống bình thường thì sẽ không có vấn đề gì, nhưng sau khi được hương này xúc tác thì sẽ từ từ hòa tan, lan rộng trong cơ thể.

Uông Oánh Hà kinh ngạc nói: “Ông muốn hạ độc chết Nghĩa?”

“Hạ độc chết nó?” Ôn Nhược Hà cười lạnh: “Hạ độc cho nó chết, vậy không phải là tôi sẽ trở thành hung thủ giết người à? Yên tâm đi, thuốc này không lấy mạng người đâu, chỉ là lúc đó phát tác thì sẽ khiến đầu óc người khác mơ hồ, tay chân bủn rủn vô lực. Tôi đã tính toán thời gian xong rồi, tác dụng của thuốc sẽ có hiệu lực vào vòng loại ngày mốt, đến lúc đó, Giang Nghĩa sẽ bị các cao thủ khác đánh cho chết tươi.”

Ôn Nhược Hà cười gian tà: “Thông qua đó, tôi đã có thể tiêu diệt nó mà thần không biết quỷ không hay, cũng sẽ không khiến mình bị dính tiếng xấu.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Uông Oánh Hà nghe ông ta nói như vậy, tay chân lạnh buốt.

Bà thở dài một hơi, vạch trần ông ta: “Thật ra thì ngày hôm nay ông hẹn Nghĩa đến đây căn bản cũng không hï vọng thằng bé sẽ đồng ý hợp tác với ông đúng không, ông đã lên kế hoạch từ trước, chính là muốn dùng thuốc này để hại Nghĩa.”

Ôn Nhược Hà bị vạch trần tâm tư, lông mày nhíu chặt lại, tức giận hét lên: “Đây là do nó đã ép tôi, nếu như nó đồng ý hợp tác với tôi thì tôi sẽ cho nó thuốc giải.”

“Haha.” Uông Oánh Hà lắc đầu: “Vậy à, vậy thì thuốc giải ở đâu?”

Ôn Nhược Hà nhất thời nghẹn lời.

Ông ta căn bản không có chuẩn bị thuốc giải.

Uông Oánh Hà nói: “Ông là người hiểu tính tình của Nghĩa nhất, ông biết nó không có khả năng đồng ý hợp tác với ông, ông cũng không có khả năng chuẩn bị thuốc giải.

Ngay từ đầu ông đã dự định sẽ hạ độc hại Nghĩa, ông à, tâm địa ông càng ngày càng đen tối, ông đã bị quyền lực che mờ đôi mắt, tôi cũng không dám nói là mình quen ông của hiện tại.”

“Cái nhìn thiển cận.”

Ôn Nhược Hà nổi giận đùng đùng đứng dậy: “Bà là phụ nữ thì biết cái gì chứ, thế giới này toàn âm mưu lừa lọc, vô độc bất trượng phu, tôi không g**t ch*t Giang Nghĩa thì sớm muộn gì nó cũng sẽ giết tôi.

“Tôi chỉ là người ra tay trước thì có lõi gì chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1901-1902


Chương 1901

Uông Oánh Hà lắc đầu cười khổ, bà dọn dẹp đồ đạc xong xuôi, từ tốn nói: “Thật ra thì ông biết Nghĩa chắc chắn sẽ không giết ông.

Nói xong, bà trực tiếp rời khỏi căn nhà trúc, để lại một mình Ôn Nhược Hà trong căn phòng lộn xộn.

Ôn Nhược Hà nghiến chặt răng, tự nhủ: “Không hại tôi thì sao chứ? Giang Nghĩa, đã ngăn cản con đường đi đến quyền lực của tôi, tôi nhất định phải tiêu diệt nó.”

“Nhất định!”

Trên đường trở về.

Sau khi xe rời khỏi Hộ Vệ Doanh, Giang Nghĩa đột ngột nói: “Đi một chuyến đến hiệu thuốc tạm thời của nhà thuốc Hồng Hội.”

Bạch Dương hỏi: “Anh muốn đến đó xem hai ba con nhà họ Mạc quản lý cửa hàng như thế nào rồi à?”

“Không. Giang Nghĩa thở mạnh một hơi, anh nói: “Tôi cần phải chữa trị.”

Chữa trị?

Bạch Dương sửng sốt, lập tức phản ứng lại.

“Thống soái, chẳng lẽ là trà mà anh mới uống?”

Giang Nghĩa không nói gì thêm, chỉ dùng “khí” để ngăn chặn độc tính là đã rất khó khăn, bây giờ Giang Nghĩa cũng chỉ có thể chống đỡ thêm nửa tiếng đồng hồ.

Nếu như không thể loại bỏ độc tố ra khỏi cơ thể, e là sẽ trúng độc của Ôn Nhược Hà.

Bạch Dương cũng đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, anh ta lập tức tăng nhanh tốc độ chạy đến cửa hàng tạm thời của nhà thuốc Hồng Hội.

Một đường chạy như bay.

Chưa đến mười lăm phút là đã đến nơi.

“Thống soái, đến rồi.”

Xe dừng hẳn lại, Bạch Dương lập tức mở cửa xe ra đỡ Giang Nghĩa đi vào cửa hàng.

“Ông chủ Mạc.”

Bạch Dương lớn tiếng gọi, là Mạc Nguyên bước ra, vừa nhìn thấy dáng vẻ của Giang Nghĩa là đã biết tình huống không đúng.

Anh ta không hỏi tiếng nào mà lập tức dọn dẹp một căn phòng trống.

Hai người cùng nhau dìu Giang Nghĩa đi vào trong phòng.

“Sư phụ, người sao vậy?” Mạc Nguyên lo lăng hỏi.

Giang Nghĩa không có thời gian trả lời anh ta, anh chỉ nói hai chữ: “Giấy, bút.”

“Lấy ngay đây.”

Mạc Nguyên nhanh chóng chạy đi cầm lấy giấy bút đặt vào trong tay Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa viết vài chữ lên giấy, viết một chuỗi dài tên thuốc rồi sau đó đưa cho Mạc Nguyên.

Mạc Nguyên nhìn từ trên xuống dưới.

Phần lớn dược liệu trên giấy có thể tìm dẽ, thứ duy nhất chính là chữ đỉa trên giấy, đi đâu để tìm nó đây?

Giang Nghĩa giơ tay nói: “Nhà của tôi có.”

Chương 1902

Nguồn thiếu chương.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1903


Chương 1903

“Mấy con đỉa này hút máu hút đến ghiền, không chịu thả ra, phải làm sao đây?”

Giang Nghĩa nhắm mắt lại, nhẹ nhàng phun ra một chữ: “Lửa.”

“Vâng, lửa.”

Mạc Nguyên nhanh chân đi đến quầy lẽ tân tìm ngọn nến, dùng cái bật lửa nhóm lửa, sau đó lại đốt mấy con đỉa.

Đỉa bị đốt cháy, chưa được mấy giây thì đã rơi luủm tủm vào trong nước thuốc. Cứ như vậy, Mạc Nguyên đốt hết con này đến con khác, cuối cùng cũng đã đốt hết số đỉa ấy rơi xuống nước.

“Sư phụ, người mau ra đây đi.”

Anh ta đặt ngọn nến xuống, đỡ Giang Nghĩa bước ra từ trong thùng gõ, lau sạch người, đổi một bộ quần áo sạch sẽ.

Lúc này, Bạch Dương bưng một bát thuốc bổ sung khí huyết bước vào.

“Thống soái thuốc đây.”

“Ừm “

Giang Nghĩa ngay cả sức lực bưng chén thuốc cũng không có, mặt thì trắng bệch như không còn một giọt máu, chỉ có thể nhờ Mạc Nguyên đỡ mình, Bạch Dương thì đút cho anh từng muông từng muỗng.

Sau khi uống xong một chén thuốc, hô hấp của Giang Nghĩa mới dần dần khôi phục lại.

“Tôi cần phải nghỉ ngơi mấy tiếng, đừng để người khác đến tìm tôi.”

“Đã hiểu.”

Hai người dọn dẹp một cái giường sạch sẽ cho Giang Nghĩa, đỡ anh nằm xuống, sau đó cả hai một trong một ngoài canh chừng.

Bạch Dương trông chừng Giang Nghĩa ở trong phòng, Mạc Nguyên thì ở bên ngoài cấm bất cứ người nào đến gần, thậm chí là lớn tiếng ồn ào cũng không được.

Tích tắc, kim đồng hồ chuyển động năm lần, sắc trời dần dần tối xuống, rốt cuộc Giang Nghĩa mới tỉnh lại từ trong giấc ngủ, câu nói đầu tiên là: “Giúp tôi chuẩn bị thuốc bổ.”

“Vâng.

Bạch Dương lập tức đi xử lý.

Cứ như vậy, sau khi Giang Nghĩa uống thuốc bổ xong thì lại nghỉ ngơi hai tiếng đồng hồ. Hơn tám giờ tối, hô hấp mới có thể bình thường lại, chức năng cơ thể cũng đã hồi phục lại năm sáu phần.

Mạc Nguyên và Bạch Dương ngồi trước giường, hai người mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, miệng thở hồng hộc.

Giang Nghĩa nhìn bọn họ, anh cảm kích nói: “Cảm ơn hai người, nếu như không có sự trợ giúp của hai người thì e là tôi rất khó để giữ cái mạng này.”

Bạch Dương và Mạc Nguyên liếc mắt nhìn nhau, cả hai bật cười.

Bọn họ được Giang Nghĩa giúp đỡ nhiều như thế, lúc này giúp đỡ Giang Nghĩa không phải là chuyện đương nhiên à?

Trên mặt Mạc Nguyên lập tức lộ ra biểu cảm phần nộ, anh ta hỏi: “Sư phụ, là tên khốn nào đã hạ độc sư phụ vậy? Nói cho con biết đi, bây giờ con sẽ cầm vũ khí đến đánh gãy chân cái tên khốn đó.”

Giang Nghĩa nhìn Mạc Nguyên, chỉ cười mà không nói lời nào.

Bạch Dương bên cạnh lên tiếng nói: “Người có thể hạ độc thống soái sao lại là người mà anh có thể đối phó được chứ?”

Mạc Nguyên bĩu môi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1904


Chương 1904

Nói thì là nói như vậy, nhưng mà anh ta rất muốn trút giận cho Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa nói: “Tấm lòng của cậu tôi xin ghi nhận, nhưng mà cậu tuyệt đối không thể dính vào chuyện này. Tôi có chuyện muốn nói riêng với Bạch Dương, cậu đi ra ngoài chờ một lúc đi.”

Mạc Nguyên rất không tình nguyện mà à một tiếng, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.

Cửa đóng lại.

Nụ cười trên mặt Bạch Dương liền biến mất, anh ta nghiến răng nói: “Không ngờ là huấn luyện viên lại có tâm địa độc ác như thế, hoàn toàn không thèm để ý đến tình cảm thầy trò mà ra tay với anh. Em đã nghĩ là làm sao ông ta lại có lòng tốt mời anh uống trà chứ, hóa ra là căn bản không có ý Lo Lio “Thống soái, món nợ này, chúng ta tìm ông ta tính toán cho rõ ràng.”

Tính cho rõ?

Làm sao tính đây?

Dân một đám người đi đến doanh trại bảo vệ tìm Ôn Nhược Hà để đánh nhau sao?

Giang Nghĩa cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Bạch Dương.

Một lúc sau, Bạch Dương thở dài, nhún vai nói: “Được rồi, tôi biết chắc chắn không đơn giản như vậy, nhưng thống soái, chuyện này lẽ nào chúng ta cứ bỏ qua như vậy sao? Tôi thật sự không nuốt nổi cục tức này!”

“Đương nhiên sẽ không bỏ qua như vậy.

Giang Nghĩa nói: “Nhưng, cũng không thể hành động tùy tiện, thiếu suy nghĩ. Ôn Nhược Hà không phải một lòng muốn giúp Lôi Hạo trèo lên vị trí cao hơn sao? Vậy tôi sẽ chặn con đường này của ông ta, như vậy có thể xem như là sự báo thù lớn nhất đối với ông ta có đúng không?”

“Đúng, đúng, đúng!” Bạch Dương giơ ngón cái: “Đúng là như vậy, lão giáo quan sắc bén muốn chen chân vào trung tâm quyền lực, nhưng nếu như thống soái chặn con đường này của ông ta, có lẽ ông ta sẽ tức đến mức muốn treo cổ.”

Trải qua chuyện ngày hôm nay, tình cảm sư đồ của Giang Nghĩa và Ôn Nhược Hà Xem như đã hết.

Sau này chỉ gặp nhau trong trận chiến.

Bạch Dương nhìn Giang Nghĩa, không nhịn được hỏi: “Thống soái, thực ra từ đầu anh đã biết chén trà kia có độc đúng không?”

“Đúng vậy.

“Vậy sao anh vẫn uống?”

Giang Nghĩa thở dài: “Dù sao ông ta cũng là sư phụ của tôi, là người bồi dưỡng tôi từ một nhân vật nhỏ bé không có chõ dựa, không quyền không thế. Ông ấy có ơn bồi dưỡng với tôi, cho dù xuất phát từ mục đích gì, điều này là chuyện không cần phải nghỉ ngờ. Nên, ba cốc trà có độc kia, coi như là trả ân tình cho ông ta.”

Bạch Dương nói: “Quá nguy hiểm, nếu như độc tính của cốc trà kia mạnh hơn một chút, sợ là thống soái sẽ bị trúng độc chết ngay tại chỗ.”

Giang Nghĩa cười: “Không đâu, tôi đã nói rồi, Ôn Nhược Hà vô cùng chú trọng danh tiếng của mình, ông ta sẽ không bao giờ làm ra cái chuyện đầu độc chết đồ đệ. Tôi đoán, loại độc mà ông ta đầu độc tôi chưa chắc sẽ khiến tôi bị trúng độc mà chết, mà lu Nói được một nửa, anh không nói tiếp nưa.

Giang Nghĩa chuyển chủ đề nói: “Ngày kia chính là ngày tham gia lựa chọn thị tuyển, tôi cần nhanh chóng điều chỉnh, khôi phục lại, ngày mai, không gặp ai.’ “Thuộc hạ hiểu rồi.”

Cứ như vậy, Giang Nghĩa ở trong phòng nghỉ ngơi, lấy lại sức, tốn cả một ngày tiến hành điều chỉnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1905


Chương 1905

Mặc dù vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng cũng đã khôi phục được bảy tám phần.

Dưới tình huống bình thường, dư dả đối phó với việc thi tuyển.

Thời gian chớp mắt qua đi, ngày thi tuyển đã đến, Giang Nghĩa ngồi xe của Bạch Dương đi đến địa điểm thi tuyển.

Có mấy chục người tập trung ở xung quanh, tất cả đều là cao thủ hạng nhất từ các nơi phái đến, bọn họ đều có mục tiêu giống như Giang Nghĩa, hôm nay, bọn họ sẽ chém giết lần nhau ở nơi tuyển chọn.

“Tất cả tránh ra, tất cả tránh ra.”

Một đám người xông lên, đẩy mọi người dạt qua hai bên, tất cả mọi người đều nhíu mày, ai lại ra vẻ như vậy?

Sau khi nhìn kỹ, tất cả đều hiểu ra, hóa ra là con trai trưởng của cấm quân nội thành-Hứa Tấn.

Người này tai to mặt lớn, cao gần một mét chín, nặng gần đến một trăm cân, là một tên béo có tiếng, một ngày ăn liên tục từ sáng đến tối không lúc nào ngơi tay.

Cho dù bây giờ đã đến địa điểm tuyển chọn, cũng phải có một đám đệ tử xách túi, bên trong đủ loại đồ ăn đi theo sau anh ta.

Thỉnh thoảng Hứa Tấn sẽ hỏi thuộc hạ ở phía sau để lấy đồ ăn.

Danh tướng sau này sao có thể là một con heo béo.

Mọi người sau khi nhìn thấy đều lắc đầu, người như thế này cũng xứng tham gia tuyến chọn sao? Đúng là cạn lời, quả nhiên có một ông bố tốt, có tác dụng hơn bất kỳ thứ gì.

“Mẹ nó, cái loại đầu heo này cũng có thể tham gia tuyển chọn, đúng là quá thể quá đáng mà.”

“Đúng vậy, tôi thật sự cảm thấy không đáng!”

Lúc Hứa Tấn đi đến, hai người đang ở bên cạnh phỉ báng, đột nhiên bị Hứa Tần nhìn chằm chằm.

Anh ta liếc nhìn hai người kia, vừa nhét bỏng ngô vào miệng, vừa lẩm bẩm nói: “Hai tên chó chết đang bàn luận ở sau lưng cút ra đây dập đầu xin lỗi cho ông.

Dập đầu xin lõi?

Hai người kia cười khẩy bước ra: “Một con lợn ngu ngốc dựa vào tổ tiên như anh còn dám bảo chúng tôi xin lỗi? Anh có bản lĩnh gì không?”

Bản lĩnh?

Hứa Tấn nuốt nốt miếng bỏng ngô, lau miệng: “Vậy để cho anh xem xem bản lĩnh của ông đây!”

Trong lúc nói chuyện, anh ta đã bóp cổ một trong hai người kia, động tác rất nhanh, giống như tên rời cung, trong nháy mắt đã xách một trong hai người kia lên.

Người còn lại muốn giúp đỡ, nhưng trong nháy mắt đã bị một tay khác của Hứa Tấn xách lên.

Môi tay Hứa Tấn xách một người, giống như đang xách một con gà con, rất nhẹ nhàng.

“Hừ, hai tên phế vật các người đã không biết ngại mà còn dám nghĩ ngờ chất vấn tôi?”

“cúc Dùng một chút lực, hai người kia đồng thời bị ném bay ra ngoài, ngã xuống đất, nôn ra máu.

Hứa Tấn phủi tay, đưa tay ra cầm một bình nước ngọt uống ừng ực.

Mọi người nhìn thấy, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Rất khá, cứ nghĩ anh ta là một tên đầu heo chỉ dựa vào ba của mình để tham gia vào buổi tuyển chọn, không ngờ thực lực của tên đầu heo này lại mạnh như vậy, trong nháy mắt đã xử lý hai cao thủ.

Tốc độ của anh ta lúc nấy nhanh đến mức đáng sợ, rất nhiều người thậm chí còn chưa nhìn rõ anh ta ra tay như thế nào.
 
Back
Top Dưới