Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1805


Chương 1805

Giang Nghĩa mỉm cười lắc đầu, nói: “Vậy sao? Anh thật sự hiểu rõ về khu vực gần đây? Vậy anh biết chiều hôm nay ở gần tiệm thuốc Hồng Hội đã đặc biệt lắp đặt thêm 120 chiếc camera không?”

What?

Vũ Cao Phong lập tức chết lặng.

120 chiếc camera? Tình huống gì vậy?

Không phải đồng nghĩa với việc xuất hiện dưới camera mọi lúc sao?

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Làm gì có ai mất trí đến mức lắp nhiều camera như vậy? Chính quyền cũng tuyệt đối không lắp dày đặc ở một nơi như vậy, quá bất hợp lý.

Thế là, Vũ Cao Phong khinh thường nói: “Suýt chút nữa để cậu dọa được rồi, tiểu tử, khả năng chém gió của cậu cũng không kém nhỉ?”

“Thật sao?” Giang Nghĩa nhìn về phía ngọn lửa lớn đang cháy, tiếp tục nói: “Tôi đây từ trước đến nay luôn nhát gan sợ sệt, hôm nay sau khi mua mảnh đất này, sợ rằng sẽ có người không phục, cố ý báo thù. Thế là bèn sai người điên cuồng lắp đặt camera ở gần đây, 120 cái, không hơn không kém.”

“Bây giờ, tin rằng những người dưới quyền của tôi đã trích xuất ra tất cả chứng cứ giám sát và giao cho phía cảnh sát xử lý rồi”

“Ngoài ra còn có người ‘qua đường ‘ tốt bụng đã vô tình nhìn thấy bộ dạng của anh, lúc này đang cung cấp thông tin liên quan cho phía cảnh sát, anh có tin hay không, trong vòng mười phút xe cảnh sát sẽ đến đây.

“Anh, chạy không thoát rồi.”

Lời này khiến Vũ Cao Phong không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

Anh ta cảm thấy mình giống như một con chuột bạch nhỏ bị nhốt trong lồng, cho dù nó có chạy đi đâu thì cũng sẽ là đường chết, mà Giang Nghĩa chính là kẻ điều khiển, đứng nhìn mình chơi đùa bên ngoài lông.

Hai từ sợ hãi đã in sâu vào trong lòng của Vũ Cao Phong.

“Cậu, cậu nói dối!” Chuyện đến hiện tại, Vũ Cao Phong vân không tin, trên đời này làm sao lại có thể tồn tại người lợi hại như vậy?

“Không tin sao?” Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Vậy thì để tôi nhắc nhở anh một chút. Anh không cảm thấy kỳ quái sao? Tại sao tối nay người của cả tiệm thuốc Hồng Hội đều không ở trong cửa hàng? Thế giới này thật sự có chuyện trùng hợp như vậy sao?”

Chuyện này…..

Vũ Cao Phong toát mồ hôi lạnh.

Đúng vậy, nói ra cũng thật sự quá trùng hợp rồi, người của tiệm thuốc Hồng Hội tối nay lại đều đi ra ngoài, không có lấy một người ở lại, ngay cả Mạc Thanh Tùng = người môi tối phải ở nhà cũng trùng hợp rời đi.

Cảm giác đó giống như ngay từ đầu bọn họ đã biết đêm nay sẽ bị cháy vậy.

“Không, không thể nào.” Vũ Cao Phong vẫn không tin: “Nếu các người đã biết trước, tại sao lại không ngăn cản?

Giang Nghĩa cười nhẹ và nói ra những lời khiến Vũ Cao Phong cảm thấy sởn tóc gáy.

“Bởi vì, chỉ có tôi biết chuyện này.”

“Mà tôi, rất vui lòng nhìn thấy anh châm ngọn lửa này.”

Biết rằng sẽ phóng hỏa, không những không ngăn cản mà còn rất vui lòng nhìn thấy? Giang Nghĩa không phải là bạn tốt của nhà họ Mạc sao? Mục đích làm như vậy là gì?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1806


Chương 1806

Anh, rốt cuộc là người tốt hay là người xấu vậy?

Phải nói răng chỉ đơn thuần dùng từ ‘tốt’ và xấu’ để định nghĩa Giang Nghĩa rõ ràng là quá hạn hẹp.

Vũ Cao Phong nhìn Giang Nghĩa, anh ta cảm thấy như đang nhìn một ngọn núi cao, bản thân lại là một con kiến nhỏ bé dưới chân núi đó.

Vậy mà anh ta lại có mơ mộng hão huyền muốn dời núi đi?

Haha, thật là ngu xuẩn đến tận nhà rồi!

Đúng lúc này, trong tiệm thuốc Hồng Hội truyền ra tiếng hét cuối cùng của một người đàn ông.

ỢA Nó giống như tiếng hét thảm của một người đã dùng hơi sức cuối cùng của cuộc đời để hét lên.

Nghe thấy tiếng hét, Vũ Cao Phong lập tức vui vẻ, anh ta cười haha: “Giang Nghĩa, cậu còn dám lừa tôi? Cậu nghe xem, trong tiệm thuốc Hồng Hội còn có người kìa, các cậu căn bản không biết trước được hành động của tôi.”

“Thật sao?” Giang Nghĩa lạnh mặt nói: “Chẳng lẽ anh không cảm thấy tiếng hét kia rất quen thuộc sao?”

“Quen thuộc?”

Vũ Cao Phong sững sờ, cảm thấy hình như có chút quen thuộc, nhưng lại không thể nhớ ra là đã nghe qua ở đâu.

Thấy dáng vẻ không phản ứng lại của anh ta, Giang Nghĩ thở dài, tiếp tục nhắc nhở: “Đúng rồi, sau khi anh phóng hỏa xong, không gọi điện báo cáo cho chủ tịch Triệu Chí Long của các anh sao?”

Vũ Cao Phong cau mày: “Chuyện này liên quan gì đến cậu?”

“Không liên quan đến tôi, tôi chỉ tùy tiện hỏi thôi.”

“Haha, tùy tiện hỏi, cậu cho rằng…”

Không đúng!

Vũ Cao Phong phản ứng chậm nửa nhịp, cuối cùng lúc này mới nhớ ra, đã nhớ ra giọng nói quen thuộc kia là nghe qua ở đâu rOI.

Đôi mắt anh ta mở to, kinh hãi nhìn về phía ngọn lửa đang bùng cháy rần rần.

“Chủ tịch?”

Không sai, tiếng hét thảm thiết kia giống hệt tiếng của chủ tịch Triệu Chí Long!

Vũ Cao Phong cảm thấy máu huyết toàn thân lạnh ngắt, hai chân mềm nhũn, đứng cũng không vững, ngã phịch xuống đất.

Mà Giang Nghĩa lại giống như người vô sự đứng bên cạnh anh ta, quay lưng lại với anh ta.

Vũ Cao Phong nhìn bóng lưng của Giang Nghĩa, anh ta nảy sinh một cảm giác kỳ quái, loại cảm giác này giống như hồi nhỏ một mình xem phim kinh dị ở nhà.

U ám và đáng sợ.

Mọi lỗ chân lông đều nở ra.

Anh ta cảm thấy Giang Nghĩa trước mặt căn bản không phải là người, mà là ma!

“Ma, ma!”

Vũ Cao Phong hét lên như điên, hai tay ôm lấy đầu chạy toán loạn xung quanh.

Mà Giang Nghĩa, thân là người khởi xướng, lại thản nhiên bình tĩnh nhìn ngọn lửa, hoàn toàn coi như không nhìn thấy.

Những người xung quanh cảm thấy bối rối trước hành vi của Vũ Cao Phong, lần lượt tránh đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1807


Chương 1807

Mạc Nguyên bước tới nói: “Sư phụ, anh ta sao vậy? Nhà chúng tôi bị cháy, không phải anh ta nên vui mừng sao? Sao lại đau buồn như người nhà mình chết vậy?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Chuyện này tôi không rõ, có lẽ là anh ta cắn rứt lương tâm?”

Vừa nói xong liền nghe thấy tiếng còi cảnh sát truyền đến.

Không lâu sau, hơn 20 nhân viên cảnh sát chạy đến hiện trường, ngăn cản Vũ Cao Phong và toàn bộ thuộc hạ của anh ta.

Một nhân viên cảnh sát trình lệnh bắt giữ với Vũ Cao Phong.

“Vũ Cao Phong, hiện tại phía cảnh sát nghĩ ngờ cậu có liên quan đến vụ phóng hỏa, đưa cậu về tiếp nhận điều tra, áp tải đi!”

Vũ Cao Phong hoàn toàn mất đi lý trí.

Anh ta đã không thể nghe lọt lời nói của người khác, ôm đầu chạy loạn như phát điên, còn luôn miệng nói những lời như ‘ma ‘ma,, cũng không biết rốt cuộc anh ta đã nhìn thấy gì.

Bất lực, cảnh sát đành phải dùng biện pháp cưỡng chế, chế ngự Vũ Cao Phong và đưa anh ta đi.

Cuối cùng, đám người Vũ Cao Phong đã bị cảnh sát đưa đi hết, không một con cá nào lọt qua lưới; tiệm thuốc Hồng Hội dưới sự ứng cứu toàn lực của cảnh sát chữa cháy, cuối cùng đã dập tắt được ngọn lửa vào khoảng 4 giờ sáng, trong nhà bị thiêu cháy phát hiện thi thể của một đàn ông, trải qua việc xác định thân phận, đã xác nhận người chết tên là Triệu Chí Long, là chủ tịch của Bất động sản Cường Long.

Nhất thời, sự việc này đã trở thành một sự việc nóng, lên những dòng đầu trang đầu của tin tức.

Hơn mười giờ sáng.

Gia đình Mạc Thanh Tùng tạm thời sống trong biệt thự của Giang Nghĩa, bọn họ ngồi trên ghế sô pha xem tin tức thời sự.

Theo các bản tin, cấp dưới của Vũ Cao Phong đã khai nhận toàn bộ, bọn họ nghe theo chỉ thị sắp xếp của Vũ Cao Phong, phóng hỏa đốt tiệm thuốc Hồng Hội vào ban đêm.

Có điều, bọn họ không biết tại sao chủ tịch Triệu Chí Long lại xuất hiện trong tiệm thuốc Hồng Hội.

Theo tiết lộ của thuộc hạ, Vũ Cao Phong và Triệu Chí Long sớm đã có bất hòa, hơn nữa trước khi hành động Triệu Cao Phong đã gọi điện cho Triệu Chí Long; theo suy đoán, chính Vũ Cao Phong đã cố tình lừa Triệu Chí Long đến tiệm thuốc Hồng Hội và phóng hỏa thiêu chết.

Tuy nhiên, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà không lọt.

Vũ Cao Phong tưởng rằng sẽ bình an vô sự, nhưng thật ra khu vực xung quanh sớm đã được lắp đầy camera, mọi hành động của bọn họ đều được quay chụp rõ ràng, bằng chứng xác đáng, không thể chối cãi.

Vào cuối vụ án, điều kỳ lạ nhất là Vũ Cao Phong đã phát điên.

Dựa vào nhiều cuộc kiểm tra của các bác sĩ chuyên nghiệp, rất chắc chắn rằng Vũ Cao Phong đã thực sự bị điên chứ không phải giả vờ.

Vào lúc bọn họ ra tay phóng hỏa, Vũ Cao Phong vấn luôn ổn, không có dấu hiệu phát điên nào, nhưng sau khi phóng hỏa thành công lại phát điên.

Và sau khi phát điên, Vũ Cao Phong luôn nói từ ma này, không khỏi khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Một số người suy đoán răng có thể Vũ Cao Phong mua dây buộc mình, sau khi phóng hỏa giết người liền nảy sinh ảo giác, luôn nhìn thấy linh hồn oan khuất của Triệu Chí Long, cuối cùng mới dân đến phát điên.

Tuy nhiên, đây đều chỉ là những suy đoán trong dân gian, không coi là chính xác.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1808


Chương 1808

Trên đây chính là toàn bộ tình tiết vụ án về vụ phóng hỏa tiệm thuốc Hồng Hội.

Đọc xong, Mạc Thanh Tùng nhíu chặt mày, không biết nên nói gì mới phải.

Tiệm thuốc Hồng Hội bị thiêu cháy rồi, ông ta rất đau lòng; có điều hung thủ bị bắt ngay lập tức, Vũ Cao Phong điên rồi, Triệu Chí Long chết rồi, điều này chữa lành trái tim bị tổn thương của ông ta rất nhiều.

Vì vậy, hiện tại ông ta thực ra không khó chịu như vậy.

Đương nhiên, điểm quan trọng nhất là mặc dù tiệm thuốc Hồng Hội bị thiêu cháy rồi nhưng tất cả những cuốn sách y học tố truyền quý giá đều được bảo tồn hoàn chỉnh.

Bởi vì Giang Nghĩa mượn xem, đêm đó tất cả sách y học đều được chuyển đến biệt thự, không có cuốn nào bị đốt cháy.

Nói cách khác, dù cây đã bị đốn hạ nhưng gốc rễ vân còn đó, chỉ cần chăm bón tốt, tin rằng vấn có thể trở lại như xưa.

Vấn đề là tiền để trở lại như xưa thì lấy đâu ra?

Mạc Thanh Tùng mặt ủ mày chau ngồi trên sô pha, Mạc Nguyên thì đến ngồi cũng không yên, hiện tại anh ta vô cùng muốn chấn hưng lại vinh quang của nhà họ Mạc, vấn đề là không có tiền.

Chắng lẽ lại mở miệng mượn sư phụ tiền?

Không thích hợp, phải không?

Ngay lúc hai cha con đang mặt ủ mày chau, Giang Nghĩa từ cửa bước vào, vừa đi vừa cười nói: “Ông chủ Mạc, đồ đệ, nói cho các người một tin tốt.”

Cha con nhà họ Mạc đồng thời nhìn sang.

“Tin tốt gì?”

Giang Nghĩa cười nói: “Sáng nay tôi đã phát động một hoạt động ‘Gây quỹ tái thiết tiệm thuốc Hồng Hội giới y dược thủ đô đã lập tức hưởng ứng, tuyệt đại đa số thế gia y dược, bệnh viện, phòng khám ở khắp thủ đô, bất kể là nhà nước hay tư nhân hoặc kể cả là cá nhân cũng đều hăng hái đầu tư vào hoạt động này.”

“Chỉ trong hai giờ đồng hồ ngắn ngủi, đã quyên góp được gần 70 tỷ tiền quỹ tái thiết.”

Ngừng một chút, Giang Nghĩa nói tiếp: “Hơn nữa tôi còn làm một bản cam kết, mọi người quyên góp được bao nhiêu tiền, tôi sẽ bỏ ra thêm bấy nhiêu tiền. Mọi người bỏ ra 60 tỷ, tôi cũng sẽ bỏ ra 60 tỷ; nếu mọi người bỏ ra 100 tỷ tôi cũng sẽ bỏ ra 100 tỷ.

Mọi người bỏ ra càng nhiều thì tôi cũng bỏ ra càng nhiều.”

“Với cam kết này, tin rằng sẽ có nhiều người nhiệt tình tham gia hơn”.

Nghe xong câu này, khóe mắt Mạc Thanh Tùng ươn ướt.

Lúc ông ta cần tiền nhất, Giang Nghĩa đã quyên góp tiền cho ông ta, thực sự là một hành động giúp người khi gặp nạn.

“Cảm ơn, cảm ơn!”

Mạc Thanh Tùng suýt chút nữa kích động đến mức quỳ xuống.

Sau khi cảm ơn một hồi, Mạc Thanh Tùng ho khan một tiếng, nói: “Chuyện này, cậu Giang, tôi có chút chuyện muốn nói riêng với cậu, cậu xem…”

Giang Nghĩa gật gật đầu rồi khua tay bảo những người khác lui ra ngoài hết, bao gồm cả Mạc Nguyên.

“Ông chủ Mạc, ông có chuyện gì cứ nói đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1809


Chương 1809

Mạc Thanh Tùng đỏ mặt, có chút ngượng ngùng mà nói: “Cậu Giang, tôi biết nói như vậy có thể sẽ làm tổn thương đến cậu, nhưng nếu không nói ra tôi sẽ cảm thấy trong lòng buồn phiền, vì vậy tôi vấn muốn hỏi cho rõ. Cậu Giang, tất cả những chuyện này có phải là cậu đã sắp xếp hết rồi đúng không?”

Giang Nghĩa híp mắt lại, không nói gì.

Mạc Thanh Tùng tiếp tục nói: “Quả thực là quá trùng hợp, cậu không chỉ chuyển hết sách y học của nhà họ Mạc chúng tôi ra ngoài trước, còn kéo chúng tôi đến đây ăn cơm, đảm bảo sách và người đều thoát “

nạn.

“Sau đó, hung thủ sa lưới trong khoảng thời gian ngắn ngủi, giống như có người đang theo dõi bọn họ phía sau vậy.

“Cuối cùng, cậu còn lập tức giúp nhà họ Mạc chúng tôi tiến hành hoạt động quyên góp, giống như đã nghĩ xong trước rồi.”

`Vì vậy tôi mới muốn hỏi, cậu Giang, những chuyện này đều là do cậu trù tính sẵn đúng không?”

Giang Nghĩa im lặng một lúc lâu.

Cuối cùng, anh gật gật đầu, trả lời thành thật: “Đúng vậy, ngay từ đầu tôi đã biết Vũ Cao Phong sẽ phóng hỏa nên đã sắp xếp tất cả chuyện này.”

Trong mắt Mạc Thanh Tùng hiện lên sự căm hận: “Tại sao? Tại sao cậu biết Vũ Cao Phong muốn phóng hỏa nhưng không ngăn cản? Rốt cuộc là cậu muốn giúp chúng tôi hay là hại chúng tôi vậy? Giang Nghĩa, trả lời tôi đi!”

Gió khẽ thổi bay tóc mai của Giang Nghĩa.

Anh nói với giọng nhẹ nhàng: “Tôi không phải đang giúp ông, càng không phải đang hại ông. Điều tôi muốn là một nhà họ Mạc hùng mạnh hơn sau khi tái sinh từ đống tro tàn, tôi muốn dựng một lá cờ mới cho giới y dược nước ta.”

Mạc Thanh Tùng càng không hiểu, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?

Giang Nghĩa giải thích: “Lần này sở dĩ bác sĩ nước ngoài Socrates có thể diễu võ dương oai ở giới y dược thủ đô là vì giới y dược của chúng ta quá bảo thủ không chịu thay đổi, mặc dù giữ được những tỉnh hoa của tổ tiên nhưng cũng giữ lại luôn cái cặn bã của họ.”

“Thời đại ngày càng tiến bộ, khoa học kỹ thuật đang phát triển, y học cũng đang phát triển, không nên giãm chân tại chỗ.”

“Trải qua sự việc lần này khiến tôi nhìn thấy ‘cửa hiệu trăm năm thực ra cũng tồn tại những thiếu sót khá lớn.”

Giang Nghĩa bước đến sô pha và ngồi xuống, rót một ly rượu vang, nhấp một ngụm.

“Vì vậy, tôi muốn lấy nhà họ Mạc làm cửa đột phá, dựng lên một lá cờ mới để giới y học hủ bại đã gần như ngoan cố này được thổi vào một làn gió mới.”

“Có phá lối xưa, mới có làm đường mới.”

“Nhờ bàn tay của Vũ Cao Phong thiêu đốt tiệm thuốc Hồng Hội lâu đời, phá hủy ý nghĩ cũ, ở cái nên cũ tạo dựng ra một sinh mệnh mới.”

“Bởi vì Mạc Nguyên vừa đánh bại bác sĩ nước ngoài, cứu vớt thể diện cho giới y dược nước ta, mọi người đều mang ơn nhà họ Mạc, lúc này cũng là thời điểm thích hợp lợi dụng lòng biết ơn của mọi người để quyên góp tiền tái thiết”

“Vì vậy…” Giang Nghĩa dừng lại một chút rồi nói: “Vì vậy tôi đã tự quyết định mà không bàn bạc với các người, trực tiếp lập ra tất cả kế hoạch.”

Sau khi nghe những lời của Giang Nghĩa, Mạc Thanh Tùng ngẩng đầu thở dài.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1810


Chương 1810

Ông ta có nên hận Giang Nghĩa không?

Không nên.

Nếu không có Giang Nghĩa, cửa tiệm của ông ta đã bị Bất động sản Cường Long mua lại và lấy đi mở quán ăn rồi.

Ông ta có nên cảm ơn Giang Nghĩa không?

Cũng không nên.

Bởi vì Giang Nghĩa đã tự quyết định mà không thông qua sự đồng ý của ông ta, để mặc cho người khác phóng hỏa thiêu cháy cửa tiệm hàng trăm năm của nhà họ Mạc.

Giang Nghĩa, tập hợp thiện và ác trong một.

Khiến người ta vừa yêu vừa hận.

Giang Nghĩa lại nhấp thêm một ngụm rượu và nói tiếp: “Tôi biết tôi làm như vậy nhất định sẽ làm tổn thương các người, hành vi như vậy cũng không phải là hành vi vẻ vang gì, thậm chí có thể nói là thấp kém và bi ổi.”

“Nhưng không thành vấn đề, tôi bằng lòng . làm kẻ ác nhân này.”

“Ông chủ Mạc, ông muốn tôi bồi thường thế nào cũng được; hoặc là ông có thể công khai những hành động mà tôi đã làm, tôi cũng không để bụng.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Tất cả mọi việc do ông quyết định.”

Mạc Thanh Tùng cười haha, trong tiếng cười có chút thê lương.

Cuối cùng, ông ta ngồi xuống phía bên kia sô pha, cũng rót một ly rượu vang và nhấp một ngụm, chậm rãi nói: “Thôi, thôi! Tôi già rồi, không theo kịp thời đại, bị Socrates chơi đùa trong tay chính là bằng chứng tốt nhất rồi”

“Thời đại này quả thực cần một ngọn cờ, y học cũng cần phát triển và tiến bộ.”

“Giang Nghĩa, cậu có thể giữ lại sách y học tố truyền của nhà họ Mạc đã chứng tỏ cậu vấn là người có nguyên tắc và giới hạn, chí ít sự phát triển của cậu tuân theo y học khách quan, là thực sự cầu thị, không một mực phủ định lão tổ tông.”

“Vậy là đủ rồi, đủ rồi.”

Mạc Thanh Tùng ngẩng đầu, một hơi uống cạn.

Sau khi uống xong, ông ta thở dài một hơi, cười nói: “Không giấu gì cậu, thực ra tôi sớm đã bị ngọn núi ‘cửa tiệm lâu đời của nhà họ Mạc đè ép đến hết hơi. Từ lúc tôi tiếp nhận, suốt ngày suốt đêm ngủ không ngon.”

“Tôi vốn nghĩ rằng tôi sẽ mang theo loại áp lực này cho đến ngày tôi chết, bây giờ thì tốt rồi, cậu lại giúp tôi giải thoát rồi.”

“Như vậy cũng tốt, nói thật, cửa tiệm cũ đó cũng nên được xây lại rồi. Cậu không biết, trong gỗ của cửa tiệm cũ đó toàn là chuột, rất nhiều cột đã bị nứt rồi, có thể gãy bất cứ lúc nào.”

Vào lúc này, Mạc Thanh Tùng cảm thấy thư thái hơn rất nhiều.

Thực ra, có gì đáng vướng bận chứ?

Mảnh đất vẫn còn đó, sách y học của lão tổ tông vân còn được lưu giữ, danh tiếng của nhà họ Mạc ngày nay cũng vẫn còn, quan trọng nhất còn có một số vốn lớn để xây dựng lại.

Có vẻ cũng không có gì đáng buồn?

Chỉ cần vài tháng để thiết kế và xây dựng lại, một tiệm thuốc Hồng Hội hoàn toàn mới có thể tái sinh.

Hơn nữa, Mạc Thanh Tùng tin rằng lần tái thiết này chắc chắn có thể khiến nhà họ Mạc trở nên hùng mạnh hơn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1811


Chương 1811

Ông ta cũng suy nghĩ kỹ rồi, nhất định phải nhân cơ hội này vứt bỏ những thứ cặn bã trong quan niệm cũ và chỉ để lại những tỉnh hoa là được, nếu không làm sao xứng đáng được với việc bố trí kế hoạch lao tâm khổ tứ như vậy của Giang Nghĩa?

“Giang Nghĩa, tôi vẫn muốn cảm ơn cậu.

“Nguyên có thể có được một sư phụ như cậu, thực sự là phúc phần tu từ kiếp trước của thằng bé.”

Giang Nghĩa mỉm cười, giơ ly rượu qua.

Mạc Thanh Tùng cũng giơ ly rượu qua.

Hai người chạm ly nhau, sau đó cùng nhau uống rượu trong ly rồi nhìn nhau cười.

Những nghĩ ngờ trong lòng đã được giải bỏ, tiếp theo, chính là lúc chấn chỉnh lại và trở lại như xưa.

Cùng lúc đó.

Trong văn phòng chủ tịch của Khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Lão gia Rết nhìn những bản tin mới nhất, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, vẻ mặt không ổn cho lắm.

Laura bước tới, hỏi: “Ba nuôi, sao trông ba mặt mày ủ rũ vậy?”

Lão gia Rết không trả lời mà hỏi: “Sao, con cảm thấy hiện tại ta nên vui sao?”

“Đương nhiên. Mọi chuyện phát triển đúng như dự liệu của chúng ta, cửa tiệm hàng trăm năm của nhà họ Mạc đã bị thiêu cháy, mặc dù không gây ra bất kỳ tổn hại lớn nào cho Giang Nghĩa, nhưng quả thực đã gây cản trở cho anh ta, mục đích của chúng ra đã đạt được.

Lão gia Rết lắc đầu: “Laura, con vẫn còn quá trẻ.”

“Hả?”

“Ta đã từng dạy con, nhìn sự việc không thể chỉ nhìn bề ngoài, phải nhìn thấu qua bề mặt để thấy bản chất.”

“Vẫn mong ba nuôi chỉ bảo.”

Lão gia Rết nói: “Con xem, mặc dù nhà họ Mạc bị lửa thiêu đốt nhưng không một ai của nhà họ Mạc thiệt mạng, thậm chí những cuốn sách y học quý giá kia cũng đều được lưu giữ nguyên vẹn. Còn có, hung thủ phóng hỏa kẻ thì chết, kẻ thì điên loạn, kẻ thì bị bắt. Cuối cùng Giang Nghĩa lại còn quyên góp được mấy chục tỷ tiền quỹ tái thiết trong một khoảng thời gian ngăn. Nhìn vào tất cả những điều này, con thực sự nghĩ rằng chúng ta đã thắng sao?”

Sau khi được Lão gia Rết phân tích như vậy, Laura mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Cô ta cau mày nói: “Ba nuôi, sao con lại có cảm giác bị người ta dắt mũi? Giống như “

là…

Nói được nửa chừng, cô ta dừng lại.

Lão gia Rết lắc đầu cười khổ, tiếp tục nói ra những lời cô ta chưa nói hết.

“Giống như tất cả những chuyện này là do Giang Nghĩa sắp đặt sẵn.”

Trong lòng Laura chấn động. Không sai, cô ta chính là cảm thấy như vậy.

Nhưng cô ta không dám nói ra.

Bởi vì nếu sự thật đúng như vậy, thì chỉ số IQ của Giang Nghĩa có phần quá cao rồi, thật sự có thể dùng từ ‘khôn ngoan như ma’ để hình dung.

“Ba nuôi, có thể không? Giang Nghĩa thật sự có thể lên kế hoạch trước tất cả những chuyện này sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1812


Chương 1812

Lão gia Rết thở dài một hơi “Người khác có thể không làm được, nhưng cậu ta là Giang Nghĩa, cậu ta là chiến thần tu la, vì vậy có khả năng làm được tất cả những chuyện này. Laura, bây giờ con đã biết chúng ta đang đối phó với đối thủ ở cấp độ nào rồi chứ?”

Laura cảm thấy lạnh sống lưng.

Đối thủ như vậy, thực sự có cách đánh bại sao? Cảm giác anh giống như một sự tồn tại bất khả chiến bại.

“Trong căn phòng yên lặng một hồi lâu.

Cuối cùng, Lão gia Rết chậm rãi nói: “Laura, tuyệt đối không được vì kẻ địch mạnh mà tự hoài nghi bản thân thậm chí là tự từ bỏ. Dẫu cho người có hung hăng, chẳng qua gió mát thổi ngang núi này; dâu cho người có ngang tàng, khác gì trăng sáng giãi tràn sông sâu.”

“Kề tai qua đây, ta có một kế khác, gặp mặt chiến thần tu la một chút.”

Laura ngược lại có hơi bất ngờ, vốn tưởng răng thất bại lần này sẽ khiến lão gia Rết tạm thời từ bỏ việc đấu với Giang Nghĩa, ai ngờ rằng lão gia Rết lại có chủ ý mới nhanh như vậy.

Cô ta có chút nghỉ ngờ nói: “Ba nuôi, bây giờ sĩ khí của nhóm Giang Nghĩa đang rất cao, hay là chúng ta tạm tránh đi một khoảng thời gian, đừng đấu với anh ta vào lúc này?”

Lão gia Rết lạnh lùng đáp lại: “Sao hả, con không tin tưởng ba sao?”

“Đương nhiên không phải, chỉ là cảm thấy bây giờ không phải thời cơ tốt.”

“Laura, con sai rồi, bây giờ chính là thời cơ tốt”

“Hảo?”

Lão gia Rết nói tiếp: “Vì để xây dựng lại nhà họ Mạc, Giang Nghĩa đã quyên góp mấy chục tỷ, chuyện này đã tạo ra sức ảnh hưởng và ý nghĩa vô cùng to lớn trong giới yhọc.

Laura gật đầu: “Đúng vậy, bây giờ Giang Nghĩa là “thần” của giới y học ở thủ đô, thế lực cường thịnh.”

Lão gia Rết nói tiếp: “Nhưng chuyện gì cũng có hai mặt, dòng nước có thể đẩy thuyền đi thì cũng có thể làm lật thuyền.”

“Ba nuôi, ý của ba là muốn giở trò trong việc quyên góp?”

“Nói đúng một nửa.”

“Mong ba nuôi chỉ bảo thêm.”

“Nếu như chúng ta trực tiếp đụng đến số tiền, cho dù là đi trộm, đi lừa gạt hay đi cướp thì cũng vô cùng ngu ngốc. Phía cảnh sát rất dễ điều tra ra được, cũng sẽ không ảnh hưởng gì nhiều đến Giang Nghĩa, ngược lại còn khiến họ càng đoàn kết hơn. Điều chúng ta cần làm, chính là giở trò với những người quyên góp, chia rẽ mối quan hệ giữa Giang Nghĩa với giới y học thủ đô”

Laura vội hỏi: “Cụ thể nên làm thế nào?”

“Ghé tai sát vào.

Sau đó, lão gia Rết đã nói toàn bộ kế hoạch chỉ tiết cho Laura.

Sau khi nghe xong, Laura chau mày lại: “Ba nuôi, cách này của ba có vẻ không chắc ăn lắm, vu oan giá họa cho người khác rất dễ bị vạch trần.”

Lão gia Rết bật cười: “Thật sao? Laura, con còn trẻ quá, con có từng nghe qua câu “trăm năm bia đá cũng mòn, ngàn năm bia miệng vấn còn trơ trơ’ không? Rạch một đường trên tay con, cho dù có dùng thuốc tốt nhất, vết thương lành lại trong khoảng thời gian ngắn nhất, thì cũng sẽ để lại sẹo.

Ba không phải muốn dồn Giang Nghĩa vào đường cùng trong một lần, mà muốn tạo ra một vết sẹo trên người cậu ta. Sau đó, chỉ cần đám người trong giới y học nhìn thấy vết sẹo đó sẽ phải kiêng dè, không còn hoàn toàn tin tưởng vào cậu ta nữa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1813


Chương 1813

Laura hiểu ra, gật đầu, đáp: “Cho nên, tạo ra hậu quả bao nhiêu không quan trọng, chúng ta chỉ cần tạo ra vết nứt, để lại sẹo giữa Giang Nghĩa và giới y học là được. Chỉ cần có vết sẹo, sau này họ tuyệt đối không thể đoàn kết như vậy nữa.”

Lão gia Rết mỉm cười: “Thông minh!”

“Vậy con biết nên làm gì rồi, ba nuôi, đợi tin tốt của con.”

“Ừ, đi đi.”

Laura lập tức quay người rời đi.

Lão gia Rết ngôi dựa vào sô pha, tự nói một mình: “Giang Nghĩa, cho dù cậu rất lợi hại, muốn đấu với cậu không thể lơ là chút nào. Nhưng con người không phải thánh nhân, không thể không mắc sai lầm. Ta không tin toàn thân cậu là gang là thép, không có kế hỡ nào!”

“Lần này, ta phải xem thử cậu làm sao tiếp chiêu của ta.”

Lỗ nhỏ đắm thuyền.

Một khi sinh ra kẽ hở, sau này có thể không ngừng xé nó ra, càng ngày càng lớn.

“Giang Nghĩa, ngày tận thế của cậu, đến rồi!”

Lão gia Rết lại lôi tấm hình của Weiss ra, không ngừng v**t v*, nhớ đứa con mà ông ta yêu thương nhất.

Cho dù Giang Nghĩa lợi hại ra sao, chỉ cần trả được thù cho Weiss, lão gia Rết nhất định dốc hết sức mình.

“Con à, cho ba chút thời gian, ba rất nhanh sẽ xử đẹp tên Giang Nghĩa, để con có thể yên lòng nơi chín suối.”

Bầu trời u ám, không lâu sau, từng giọt mưa rơi rả rích.

Mạc Nguyên vội vàng chạy vào trong một quán café, tìm chỗ trống ngồi xuống, gọi một tách cà phê và vài món ăn.

“Ha, nói mưa là mưa liền sao?”

Anh ta cẩn thận xem xấp hồ sơ, không bị mưa làm ướt.

“Hết hồn, nếu như hồ sơ quyên góp bị ướt, thật không biết ăn nói sao với sư phụ.”

Mạc Nguyên vừa uống cà phê vừa nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cũng không biết mưa đến khi nào mới hết?”

Anh ta đang suy nghĩ xem có nên đi taxi đến biệt thự của Giang Nghĩa không, thì đột nhiên có một cô gái mặc váy ngắn hai dây từ ngoài cửa chạy vào, cô ta lấy cặp che đầu, quần áo ướt đâm.

Trông dáng vẻ có lẽ là sinh viên đại học.

Cô gái nhìn một lượt, đa số chỗ đều có người ngồi, chỉ có vị trí đối diện Mạc Nguyên là vân còn trống, thế là cô ta đi qua đó, vén tóc lên, mỉm cười hỏi: “Xin lõi, tôi có thể ngồi ở đây được không?”

Giọng nói trong trẻo, lúc cô ta vén tóc lên tỏa ra mùi hương của thiếu nữ, cùng với nụ cười mê hoặc ngay lập tức đã khiến Mạc Nguyên bị hớp hồn.

Phải biết là Mạc Nguyên lớn như vậy chưa từng hẹn hò, bình thường trong tiệm thuốc không thể nhìn thấy nữ sinh viên đại học tuổi xuân phơi phới nào.

Trái tim của anh ta đập thình thịch liên hồi.

“Được, được chứ.” Mạc Nguyên nói chuyện cũng trở nên ấp úng, thẳng nam 100% có lẽ chính là nói đến anh ta.

Cô gái ngồi xuống, chỉnh lại quần áo.

Động tác đó, mùi hương đó, đã khiến trái tim Mạc Nguyên đập loạn xạ, mất hết hồn vía, cúi đầu không dám nhìn, nhưng trong lòng như có hàng ngàn con kiến đang bò, nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn trộm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1814


Chương 1814

Vừa hay, lại đụng trúng ánh mắt của cô gái.

Mạc Nguyên nghĩ thầm: chết chắc rồi, nhất định bị xem là tên lưu manh, làm sao đây?

Ai ngờ, cô gái không những không phản cảm, ngược lại còn phì cười: “Anh dễ thương thật đấy.”

Dễ thương?

Mạc Nguyên… dễ thương?

Anh ta cứng đơ như pho tượng.

Cứ như vậy, hai người trẻ xa lạ bởi vì vào cùng một quán café để trú mưa đã dần dần quen nhau.

Vào lúc này, Mạc Nguyên đã không còn suy nghĩ đến việc “bắt taxi về nhà”, anh ta thậm chí còn hy vọng cơn mưa này sẽ không bao giờ ngừng, nếu như mưa đến cuối đời thì tốt biết bao?

Nhưng duyên phận cũng sẽ có lúc tận.

Mưa nhanh chóng ngừng rơi, cô gái cầm cặp lên, vây tay chào Mạc Nguyên, mỉm cười rời đi.

Cô ta, mơ mơ màng màng chạy vào tim Mạc Nguyên, lại mơ màng biến mất, chỉ để lại niềm vui ngắn ngủi và sự thất vọng mãi mãi cho Mạc Nguyên.

Đến sau cùng, Mạc Nguyên đến cả tên của người ta cũng không biết.

“Haizz..

“Là của mình thì vẫn là của mình, không phải của mình thì không có được, đừng nghĩ nữa.

Mạc Nguyên tự an ủi bản thân, cầm xấp hồ sơ lên chuẩn bị rời đi, cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện dưới đất có tấm thẻ dự thi.

Anh ta nhặt lên, trên đó viết một dãy số báo danh, số hiệu nơi thi… còn có dán một tấm hình, chính là hình của cô gái hồi nãy.

Dưới tấm hình có ghi rõ họ tên của cô gái: Chung Uyển Tuyên.

Sợi dây duyên phận đã được nối lại!

Mạc Nguyên như đứa trẻ nhặt được đồ chơi vậy, nở nụ cười ngây thơ, nhanh chân chạy ra ngoài, đuổi theo cô gái xinh đẹp ngây thơ đó.

Sau khi anh ta rời đi không lâu, ở trong góc đường có một cô gái đội mũ lưỡi trai bước ra, chính là tổng giám đốc của khoa học kỹ thuật Trọng Môn = Laura.

Khóe môi cô ta cong lên: “Cá đã cắn câu, ba nuôi, đợi con cầu cho ba một con cá lớn đi!”

Biệt thự Thiên Vân Đình, căn 22.

Đây là biệt thự tư nhân của Giang Nghĩa, tạm thời cho cả nhà Mạc Thanh Tùng ở.

Lúc này, Giang Nghĩa và Mạc Thanh Tùng đang ngồi trên sô pha, chăm chú nghiên cứu làm sao xây lại tiệm thuốc Hồng Hội.

“Lần này xây dựng lại, không những phải xây thật đẹp, mà còn phải có cảm giác khoa học kỹ thuật.” Mạc Thanh Tùng nói.

Vài ngày trước ông ta không nói gì nhiều với việc xây dựng lại, bây giờ lại là người tích cực nhất.

Ding ding ding ding.

Đồng hồ kêu bốn tiếng, đã tới 4 giờ chiều rồi.

Mạc Nguyên lúc này mới vội vàng về đến nhà, lau đi mồ hôi trên trán, đặt xấp hồ sơ lên bàn.

“Ba, sư phụ, con về rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1815


Chương 1815

Mạc Thanh Tùng ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái, nói với giọng điệu không vui: “Kêu con đi làm chút thủ tục, sao đi lâu như vậy?”

Mạc Nguyên nhún vai: “Trên đường về trời đổ mưa, con sợ làm ướt hết hồ sơ, nên mới vào một quán café trú mưa, chậm trễ một lát”

“Con đừng vờ vịt!” Mạc Thanh Tùng nói tiếp: “Mưa chưa tới 2 giờ đã ngừng rồi, con 4 giờ mới về tới, sao hả, đi có một đoạn đường ngắn mà cần phải mất đến hai tiếng sao?”

Mạc Nguyên lè lưỡi: “Không phải con đã nói rôi sao? Trú mưa ở quán café, sau đó tình cờ gặp một nữ sinh viên đại học, ừm…

thẻ dự thi của cô ta bị rớt, con có lòng tốt đưa đến trường cho cô ta, sau đó cô ta mời con đi uống nước, nên mới về trẽ.”

Nghe xong, Mạc Thanh Tùng liếc anh ta một cái.

“Hay lắm, hèn gì con về trễ như vậy, thì ra là đã bị hớp hồn!”

“Nhìn thấy nữ sinh đại học trẻ trung xinh đẹp, không còn biết đường về nhà nữa đúng không?”

Mạc Nguyên gãi gãi đầu: “Không phải đâu ba à, con không có đến mức như ba nói, con chỉ là…

“Chỉ là cái gì? Con dám nói không phải vì người ta xinh đẹp nên con mới tình nguyện đi đưa thẻ dự thi cho người ta?”

Mạc Nguyên bĩu môi, không đáp.

Anh ta bị nói trúng tim đen rồi.

Đúng là nếu như Chung Uyển Tuyên không xinh đẹp động lòng như vậy, Mạc Nguyên chắc sẽ không đi.

Cái gì mà “nhất kiến chung tình” đều là giả hết, chỉ là thích vẻ ngoài của người ta.

Nhưng mà, đây cũng không phải chuyện xấu gì, đối với những thanh niên ngây thơ trong sáng chưa từng yêu đương như Mạc Nguyên, loại con gái như Chung Uyển Tuyên là khó chống đỡ nhất.

Giang Nghĩa mỉm cười giải vây cho anh ta: “Ông chủ Mạc, ông đừng trách Nguyên nữa, bây giờ cậu ta đã 20 tuổi, cũng là lúc nên hẹn hò rồi, cũng không thể độc thân cả đời đúng không?’ Mạc Nguyên nghe thấy vậy, khóe môi bất giác cong lên, vui vẻ không khép miệng lại được.

Mạc Thanh Tùng lạnh lùng hừ một tiếng: “Cậu Giang không cần nói giúp nó, bây giờ xã hội vô cùng phức tạp, ai biết cô gái đó từ đâu đến? Hơn nữa, bây giờ là thời điểm quan trọng xây dựng lại nhà họ Mạc, sao có thể vì chuyện yêu đương nam nữ mà làm lỡ chuyện quan trọng?”

Giang Nghĩa đáp lời: “Yêu đương hẹn hò chưa chắc sẽ làm lỡ chuyện.”

Anh nhìn sang Mạc Nguyên: “Cứ dũng cảm theo đuổi đi, sư phụ ủng hộ cậu.”

Mạc Nguyên để dấu tay “OK”.

Mạc Thanh Tùng lạnh lùng nói: “Đừng tưởng cậu Giang ủng hộ con thì có thể làm xăng làm bậy, nói cho con biết, bây giờ chuyện quan trọng nhất chính là xây dựng lại tiệm thuốc Hồng Hội! Nếu như con vì chuyện tình cảm nam nữ mà làm lỡ chuyện, ba sẽ không tha cho con!”

Mạc Nguyên trợn mắt lên: “Biết rồi.”

Sau đó, anh ta đến bên Giang Nghĩa: “Sư phụ, có thể cho con mượn chiếc Ferrari màu đỏ hai ngày được không?”

“Lý do?”

“Tuyên Tuyên hứa ngày mai sẽ đi chơi với con, con cũng không thể dắt người ta đi tàu điện, ngồi xe bus đúng không? Chiếc xe cổ của nhà con cũng cũ quá rồi, lái chiếc đó ra ngoài rất mất mặt.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1816


Chương 1816

Giang Nghĩa dừng làm việc, nghiêm túc nhìn Mạc Nguyên: “Nếu như một cô gái chỉ quan tâm đến năng lực kinh tế của cậu, vậy thì tôi cảm thấy hai đứa không cần đến với nhau nữa.”

Mạc Nguyên cúi gầm mặt, không dám nói gì.

Nhưng sau đó, Giang Nghĩa nói tiếp: “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ấn tượng đầu tiên vô cùng quan trọng, mỗi cô gái đều mong bản thân gặp được bạch mã hoàng tử, nếu như quá nghèo nàn cũng không được.”

Mạc Nguyên liền vui vẻ trở lại: “Vậy là sư phụ đồng ý rồi đúng không?”

Giang Nghĩa để chìa khóa xe lên trên bàn: “Xe thì có thể cho cậu mượn, nhưng Mạc Nguyên, tôi phải nhắc nhở cậu một câu: nhớ có chừng mực. Cho cậu mượn xe không phải là để cậu ra ngoài khoe khoang ra vẻ, nếu như Uyển Tuyên nhà cậu chỉ là một cô gái ham mê tiền tài, vậy thì nên từ bỏ sớm.”

Mạc Nguyên cầm lấy chìa khóa xe: “Con sẽ chú ý chừng mực, cảm ơn sư phụ.

Anh ta cười to rồi chạy đi.

Mạc Thanh Tùng đứng bên cạnh lắc đầu: “Cậu Giang, cậu quá rộng rãi với nó rồi.”

Giang Nghĩa cười nói: “Theo đuổi phụ nữ mà, có đôi khi cần phải chú ý đến hình thức, đế nó không làm ảnh hưởng đến kết quả. Thôi được rồi, chúng ta tiếp tục nghiên cứu việc tiếp tục phát triển tiệm thuốc Hồng Hội.

Mấy ngày tiếp theo chính là những ngày vui vẻ nhất của Mạc Nguyên trong cuộc đời này.

Anh ta lái chiếc xe thể thao sang trọng của Giang Nghĩa đưa Chung Uyển Tuyên đi chơi khắp nơi.

Đi sở thú, thủy cung, trung tâm mua sắm, thế giới trên nước, công viên trò chơi, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, anh ta đã đến hết tất cả những khu vui chơi lớn ở thủ đô.

Đương nhiên túi tiền cũng nhanh xẹp.

Mạc Nguyên tiêu tốn hết số tiền tiết kiệm mười năm trời, mặc dù đau lòng đó, nhưng mà lại rất vui vẻ.

Theo đuổi phụ nữ, nào có ai không tốn tiền?

Mỗi ngày Mạc Nguyên đều sẽ hưởng thụ thế giới hai người giữa anh ta và Chung Uyển Tuyên, hưởng thụ tình yêu đơn thuần vui vẻ này.

Màn đêm buông xuống, sau khi Mạc Nguyên đưa Chung Uyển Tuyên về trường học, anh ta lái chiếc ferrari đỏ chói rời đi.

Lúc anh ta vừa mới đi không bao lâu, Laura bước ra từ trong bóng tối: “Uyển Tuyên, ngày hôm nay đi chơi vui vẻ không?”

Trong nháy mắt, nụ cười trên mặt Chung Uyển Tuyên liền biến mất không còn nữa, thay vào đó là vẻ mỏi mệt.

Cô ta để tay lên cổ xoa bóp mấy lần, phàn nàn nói: “Vui vẻ cái gì chứ, đi chơi với tên ngốc đó cả ngày trời, còn phải nghe anh ta lải nhải mãi không hết chuyện, nói cái gì mà “quyền hoàng”, “đường bạo”, toàn là những thứ tào lao, phiền chết đi được.”

Dừng lại một chút, cô ta hỏi: “Chị Laura, cái chuyện này còn phải tiếp tục bao lâu nữa chứ, em sắp chịu không nổi rồi, ngày nào cũng phải chạy khắp nơi với kẻ ngốc đó khiến em sắp biến thành đồ đần luôn này.”

Laura cười nói: “Hôm nay tôi đến đây chính là muốn chúc mừng cô, nhiệm vụ của cô đã hoàn thành rồi, không cần phải đi cùng anh ta nữa.

“Thật hả?”

“Thật”

“Tốt quá đi thôi.” Chung Uyển Tuyên reo hò nói: “Rốt cuộc cũng đã giải thoát rồi, vậy chị Laura, có phải nên thanh toán số tiền còn lại rồi không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1817


Chương 1817

Laura móc tờ chỉ phiếu ra ghi một dãy số ở trên đó, kéo xuống một tờ rồi đưa cho cô ta.

“Đây là ba mươi tỷ.”

Chung Uyển Tuyên nhận lấy nhìn nhìn, nâng niu ở trong tay, vui mừng khôn xiết: “Chị Laura hào phóng quá đi.”

Laura lại điền thêm một tờ rồi đưa cho cô ta: ‘Ở đây còn có ba mươi tỷ, cô cũng nhận luôn đi.”

Chung Uyển Tuyên sững sốt: “Cái này… có được không?”

Laura nói: “Không có gì là không được, bởi vì khoảng thời gian tiếp theo đây tôi cần cô phải biến mất, mặt khác, cô tiếp tục cho tôi mượn thông tin tài khoản của cô để sử dụng một khoảng thời gian.”

Chung Uyển Tuyên càng nghe càng mơ hồ.

“Tài khoản của em đã bị chị đăng mấy thứ lộn xộn, còn không cho em thu hồi lại? Rồi lại còn muốn em biến mất một khoảng thời gian. Chị Laura, hình như là không có thỏa thuận này nhỉ?”

“Hôm nay sẽ có.

Laura vung tay lên, lập tức có mấy người đàn ông vạm vỡ không nói tiếng nào mà kéo Chung Uyển Tuyên đi.

“Buông tôi ra, các người muốn đưa tôi đi đâu, buông tôi ra!”

Mặc kệ cô ta có kêu to cỡ nào, cũng không có ai đến cứu cô ta, cuối cùng, cô ta bị mấy người đàn ông đưa vào trong xe rồi đưa đi.

Trong màn đêm, Laura nhìn lên những vì sao trên bầu trời, lạnh lùng nói: “Mọi chuyện đã được sẵn sàng, Giang Nghĩa, cho dù anh có làm ngôi sao sáng nhất trên bầu trời thì tôi cũng muốn anh phải bị dập tặt”

Đêm khuya.

Giang Nghĩa và Mạc Thanh Tùng còn đang bận rộn với việc xây dựng lại nhà họ Mạc, Mạc Nguyên mệt mỏi cả ngày trời đã đi ngủ trước.

Bên ngoài trời mưa nhè nhẹ.

Tất cả mọi thứ đều trông bình thường như thế.

Bông nhiên ở cửa truyền đến tiếng xe chói tai, sau đó cánh cửa bị đẩy ra, Bạch Dương ướt đẫm cả người lao vào trong, câu nói đầu tiên chính là: “Thống soái, xảy ra chuyện rồi.”

Từ trước đến nay Bạch Dương luôn rất . tỉnh táo, sẽ không tùy tiện thô lỗ, thế mà bây giờ anh ta lại xông vào phòng với bộ dạng như thế, câu đầu tiên chính là “xảy ra chuyện rồi”, vậy thì đó chắc chắn là một chuyện rất ghê gớm.

Mạc Thanh Tùng dừng lại công việc, nhíu mày hỏi: “Cậu Bạch Dương có chuyện gì vậy?”

Bạch Dương đi đến bên cạnh Giang Nghĩa, muốn nói rồi lại thôi.

“Nói đi.”

Giang Nghĩa không hề ngẩng đầu lên.

Bạch Dương hít một hơi thật sâu rồi nói: “Lúc nấy truyền thông vừa mới đưa tin nói là khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chúng ta bắt tay với tiệm thuốc Hồng Hội để lừa gạt, lấy danh nghĩa quyên góp tiền làm lý do lừa gạt giới y dược ở thủ đô, muốn chiếm một số tài sản to lớn.”

Mạc Thanh Tùng nghe vậy, hừ lạnh một tiếng: “Là công ty truyền thông nào lại thêu dệt vô cớ vậy, tiền mà chúng ta kêu gọi quyên góp chỉ cho cái gì đều được ghi lại rất rõ ràng, chi tiết, một đồng cũng không thiếu, dám nói xấu chúng ta, ngày mai tôi sẽ đến tòa án khởi tố hắn ta.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1818


Chương 1818

Mạc Thanh Tùng tương đối kích động, Giang Nghĩa thì bình tĩnh hơn nhiều.

Giang Nghĩa biết nếu chỉ là như vậy thì Bạch Dương căn bản cũng sẽ không kích động như thế.

Bởi vì nếu như chỉ là tung tin đồn nhảm nói xấu sau lưng, còn là một tin đồn nhảm có trình độ thấp, vậy thì không cần Giang Nghĩa phải ra tay, chỉ dựa vào năng lực của Bạch Dương là đã có thể dập tắt trong vài phút.

Mở họp báo, khởi tố, phong tỏa cách hành động, được thực hiện nối tiếp nhau, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc không có bất cứ tổn thất nào, công ty truyền thông tung tin đồn nhảm sẽ bị loại trừ.

Nhưng Bạch Dương lại sốt ruột đến tìm Giang Nghĩa.

Nói rõ điều gì?

Nói rõ tính nghiêm trọng của vấn đề chắc chắn không hề đơn giản như Mạc Thanh Tùng đã thấy.

“Hình như còn có chuyện khác nhỉ?” Giang Nghĩa nhìn Bạch Dương.

Bạch Dương nhẹ gật đầu, nhưng muốn nói rồi lại thôi, căn bản không biết phải mở miệng như thế nào mới tốt.

Giang Nghĩa nói: “Không cần phải băn khoăn cái gì cả, xảy ra chuyện gì, cứ nói thật là được.

“Vậy tôi xin nói.”

Bạch Dương hít sâu một hơi: “Công ty truyền thông bên kia cũng không phải là thông tin đồn nhảm vô căn cứ, bọn họ còn đăng rất nhiều ảnh chụp.”

“Ảnh chụp gì?”

“Anh chụp của Mạc Nguyên.”

“Nội dung.

“Khoe khoang ra vẻ giàu có, mua hàng xa xỉ vô tội vạ.”

Giang Nghĩa nhíu mày, loáng thoáng cảm giác có chuyện không đúng, người thông minh như anh đã phát giác ra được hình như là mình đã bị sập bẫy của đối phương.

Mạc Thanh Tùng hoài nghĩ nói: “Không thể nào, làm sao Nguyên có thể làm như vậy chứ?”

Bạch Dương nói: “Là sự thật đó, tất cả ảnh chụp đều được cảnh sát kiểm tra qua, chính xác 100%.”

Nói xong, Bạch Dương mở bài báo, ảnh chụp của công ty truyền thông ấy ra, nó được sắp xếp chỉnh tề trên laptop.

Chỉ nhìn thấy trong bức ảnh là Mạc Nguyên và một cô học sinh trẻ trung, xinh đẹp, họ vô cùng gần gũi.

Anh ta điên cuồng mua đồ trang điểm, quần áo, hàng hiệu, trang sức quý giá, túi xách xa xỉ cho cô gái đó, còn lái xe ferrari trị giá hàng chục tỷ đồng để đưa cô gái đó đi chơi.

Sở thú, thủy cung, khu vui chơi, mọi nơi đều đến một lần.

Anh ta lấy tiền từ đâu ra?

Căn cứ theo bài viết của truyền thông, Mạc Nguyên đang lấy số tiền quyên góp của mọi người để xây dựng lại tiệm thuốc hồng hội bỏ vào túi riêng của mình, nếu không thì làm sao anh ta lại có nhiều tiền như thế?

Sao trước kia Mạc Nguyên dùng tiền không phóng khoáng như thế, bây giờ lại có thể tiêu thả ga?

Lý do duy nhất đó chính là tiền mọi người quyên góp đều vào túi của Mạc Nguyên.

“Không chỉ có cái này.”

Bạch Dương còn mở một tài khoản cá nhân bị lộ: “Mọi người nhìn đi, tài khoản này chính là tài khoản của cô gái trong tấm ảnh, đây là loạt thông tin mà cô ấy đã đăng lên gần đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1819


Chương 1819

Giang Nghĩa nhìn sang.

Chỉ nhìn thấy trong khoảng thời gian này cô gái đều đang khoe của.

Hôm nay ăn món gì ngon, ngày mai muốn đi đâu chơi, ngày mốt lại muốn đi mua món đồ nào đắt tiền, và nhiều thứ khác.

Trên trang cá nhân lập tức bị phần lớn hàng hiệu bao trùm.

Đều đáng chú ý nhất đó chính là thỉnh thoảng cô gái đó sẽ nhắc đến năm chữ “cậu chủ nhà họ Mạc”, nói rằng tất cả mọi thứ đều là của cậu chủ nhà họ Mạc mua, cậu chủ nhà họ Mạc đối xử với cô ta tốt như thế nào.

Cậu chủ nhà họ Mạc này chính là Mạc Nguyên.

Đầu tiên là ảnh chụp lén ở hiện trường, tiếp theo là tài khoản của cô gái khoe của bị lộ ra, điều này càng chứng minh hành vi Mạc Nguyên bỏ tiền ra tán gái là sự thật.

Bằng chứng chất chồng như núi, có muốn chống lại cũng chống không xong.

Nhìn những tấm ảnh chụp sặc sỡ trước mắt, thiếu chút nữa là Mạc Thanh Tùng đã hôn mê.

Giang Nghĩa vội vàng đỡ ông ta.

“Ông chủ Mạc, ông không sao chứ?”

“Haha, không sao hả? Làm sao có thể không sao được, cả đời Mạc Thanh Tùng tôi liêm khiết trong sạch, kết quả đến khi già rồi lại không giữ được, bị thằng con t*nh tr*ng dồn lên não hại chết.”

“Ông chủ Mạc đừng kích động, tôi và ông đều hiểu tính cách của Nguyên, cậu ta không giống như là người sẽ làm ra chuyện như thế.”

“Cậu Giang, bây giờ hình ảnh rành rành trước mắt, ngay cả tài khoản của con hồ ly tỉnh đó cũng bị người ta tìm ra cậu còn muốn bao che cho nó nữa à, không được, nếu như ngày hôm nay tôi không dạy dõ cái thằng con t*nh tr*ng lên não đó thì không xong đâu.”

Nói xong, Mạc Thanh Tùng cởi giày ra, đôi chân trần bước trên cầu thang, đi lên lầu rồi đẩy mạnh cửa phòng của Mạc Nguyên ra.

Cạch.

Cửa phòng đập mạnh vào tường.

Mạc Nguyên đang ngủ say bị âm thanh dồn dập ở bên ngoài làm cho bừng tỉnh, ngoái đầu lại nhìn, là ba của mình.

“Ba, ba không thể mở cửa nhẹ một chút ào?

“Làm con hết hồn.”

Mạc Thanh Tùng nghiến răng nói: “Làm mày hết hồn à, ngày hôm nay ông đây không chỉ muốn dọa mày, mà còn muốn đánh mày.

Ông ta cầm lấy chiếc giày, vén chăn lên, đập tới tấp vào Mạc Nguyên đang nằm trên giường.

Mạc Nguyên còn chưa biết có chuyện gì xảy ra, cái mông rắn chắc bị chiếc giày đánh trúng, đau điếng kêu to một tiếng rồi ngồi bật dậy.

Anh ta vừa xoa xoa vừa hỏi: “Ba ba làm cái gì vậy?”

“Làm gì hả, hôm nay tao thà đại nghĩa hơn diệt thân.”

Mạc Thanh Tùng không nói tiếng nào, cứ liên tục đánh làm Mạc Nguyên chạy trối chết, cuối cùng anh ta luồn qua nách Mạc Thanh Tùng rồi chạy ra khỏi phòng, hớt ha hớt hải chạy xuống lầu một.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1820


Chương 1820

“Cái thằng con tỉnh trùng lên não, mày đứng lại đó.”

Mạc Thanh Tùng giơ cao giày tiếp tục đuổi theo.

Mạc Nguyên lập tức nấp sau lưng Giang Nghĩa: “Sư phụ cứu con với, ba con bị điên ÂU rOI.

Bạch Dương ở bên kia nhanh chóng bước lên ngăn cản Mạc Thanh Tùng, không phải là sợ ông ta đánh Mạc Nguyên bị thương, mà là sợ ông ta làm mình mệt mỏi.

“Cậu Giang, các người không nên cản tôi, để tôi đánh chết cái thằng con này.”

Mạc Nguyên ngơ ngác, ấm ức nói: “Ba à, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

“Chuyện gì hả, mày làm cái gì mà mày không biết à?”

“Con thật sự không biết.”

Lúc này, Giang Nghĩa giơ tay lên ra hiệu cho Mạc Thanh Tùng tỉnh táo một chút, không cần phải nói nữa, sau đó anh đè Mạc Nguyên xuống, để anh ta ngồi bên cạnh mình.

“Nguyên.

“Sư phụ?”

“Xem mấy bài báo này đi, cùng với tài khoản và những hình ảnh này nữa.”

‘À được.”

Sau khi nhận được yêu cầu của Giang Nghĩa, Mạc Nguyên xét từng cái một, còn chư đợi anh ta xem hết thì sắc mặt đã tái xanh, tay chân phát run.

Anh ta đã biết tại sao ba lại muốn đánh mình như thế.

“Sư phụ, cái này…”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Tất cả những thứ hiện ra trước mắt làm Mạc Nguyên mặt đỏ tới mang tai, không phải anh ta chỉ hẹn hò thôi à, sao lại gây ra tin tức lớn như thế?

Anh ta muốn giải thích, nhưng mà hình như tất cả mọi chuyện không có lời nào để nói.

Không phải là anh ta làm ư?

Không, tất cả đều là anh ta làm, chuyện này không cần phải chống chế.

Nhưng chuyện anh ta làm cùng với những gì mà truyền thông miêu tả là chênh lệch nhau rất lớn.

Bạch Dương đỡ Mạc Thanh Tùng ngồi xuống, ông ta lại mang giày vào, vỗ bàn quát to: “Mày đã làm cái gì, mày nói cho rõ ràng đi.”

Mạc Nguyên uất ức nói: “Ba à, con không có gì để nói hết.”

“Không có gì để nói hả, haha, mày mang tiền quyên góp đi đâu rồi, đã sử dụng hết bao nhiêu, nói hết cho tao nghe.”

“Ba à, con không có.”

“Còn không chịu nói thật?”

Mạc Thanh Tùng đưa tay muốn đánh Mạc Nguyên, bị Bạch Dương kéo lại.

Giang Nghĩa duối tay ra đẩy hai ba con bọn họ qua hai bên, anh ngồi giữa hai người bọn họ: “Ông chủ Mạc tỉnh táo lại cái đã, tôi tin tưởng vào lời nói của Nguyên, cậu ấy chắc chắn không hề đụng vào tiền quyên góp.

Mạc Thanh Tùng nóng nảy: “Cậu Giang, đã đến lúc nào rồi mà cậu con che chở cho cái thăng khốn này, sao cậu lại tin tưởng nó như vậy?”

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Không phải là tôi tin tưởng cậu ấy, mà là tôi đang tin tưởng mình.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1821


Chương 1821

Ngay lập tức, bầu không khí liền yên tĩnh.

Giang Nghĩa tiếp tục nói: “Số tiền quyên góp đều do tôi giữ rất cẩn thận, có chuyên viên quản lý tiền được tiêu ở đâu, đều ghi chép lại rất rõ ràng. Hơn nữa ông chủ Mạc à, bên phía ông cũng có dự phòng. Thử hỏi xem không nhận được cái gật đầu của hai người chúng ta thì làm sao Nguyên có thể động vào số tiền đó được chứ?”

Câu nói này làm bừng tỉnh người trong mộng.

Mạc Thanh Tùng chợt hiểu ra, đúng vậy, không có sự đồng ý của ông ta và Giang Nghĩa thì chẳng có ai có thể động vào số tiền đó.

Lúc nấy là do ông ta tức giận, hồ đồ quá rồi.

Mạc Thanh Tùng nói: “Sao tôi lại quên chuyện này chứ, nhưng vấn đề là mấy tấm ảnh…

Giang Nghĩa nói: “Ảnh chụp là chết, người viết tin tức là sống, một tấm ảnh giống nhau phải xem xem ông viết bài như thế nào, xuất phát từ góc độ khác nhau thì sẽ có nội dung khác nhau.”

Anh nhìn Mạc Nguyên hỏi, câu hỏi đầu tiên: “Những tấm ảnh này đều là thật à, cậu nhìn một chút đi, trong đó có cái nào là photoshop tạo ra không?”

Mạc Nguyên nghiêm túc quét nhìn một lần, môi một tấm ảnh đều nhìn rất cẩn thận.

Cuối cùng, anh ta gật đầu nói: “Không có vấn đề gì, toàn bộ những tấm ảnh này đều là sự thật, đúng là khoảng thời gian gần đây tôi vào Uyển Tuyên đã đi chơi rất nhiều nơi, cũng đã mua cho cô ấy rất nhiều thứ.”

Mạc Thanh Tùng hừ lạnh: “Bị phụ nữ làm cho đầu óc điên đảo, bị người khác theo dõi chụp lén mà cũng không biết.”

Mạc Nguyên bĩu môi cúi đầu.

Giang Nghĩa phân tích: “Những bức ảnh này không phải là chụp cùng một ngày, càng không phải là chụp ở một địa điểm, điều này đã nói rõ trong khoảng thời gian gần đây vấn luôn có người theo dõi, chụp lén, hiển nhiên là bọn họ đã có kế hoạch từ trước.”

Mạc Nguyên cau mày: “Nhưng vấn đề là bọn họ biết con đi chơi ở đâu bằng cách nào chứ, có nhiều lúc muốn đi đâu chơi đều là con tạm thời nghĩ ra, bọn họ không thể nào là con giun trong bụng con?”

Đúng vậy đó, nếu như muốn theo dõi chụp lén người khác, ngoài chuyện mỗi ngày đều đi theo dõi thì điều kiện tiên quyết nhất chính là phải biết mỗi ngày đối phương đi đâu, đi lúc nào.

Chuyện này căn bản không thể làm được.

Trừ phi…

Giang Nghĩa nheo mắt, anh nói: “Trừ phi cậu đã nói địa điểm và thời gian cho đối phương biết.”

Mạc Nguyên cười haha: “Sư phụ, còn không phải là kẻ ngốc, làm sao có thể nói với những người khác chuyện này được chứ.

“Cậu sẽ không nói cho người khác biết, nhưng cậu sẽ nói với Chung Uyển Tuyên của cậu.”

“Uyển Tuyên?”

Trong nháy mắt, máu toàn thân Mạc Nguyên đều phát lạnh.

Có phải điều này cho thấy… Chung Uyển Tuyên chính là hung thủ hãm hại nói xấu Mạc Nguyên? Thậm chí cái được gọi là hẹn hò cũng là kế hoạch đã được sắp đặt từ trước?

Càng nghĩ càng thấy sống lưng phát lạnh.

Giang Nghĩa tiếp tục phân tích: “Cuộc gặp gỡ bất ngờ trong mưa, còn trùng hợp nhặt được giấy dự thi của đối phương đánh rơi, những chuyện này cứ y như là phim ảnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1822


Chương 1822

Sau đó lại bông dưng thích cậu, muốn cậu lái xe đưa cô ta ra ngoài chơi, trong vòng mấy ngày đưa cô ta đi chơi hết những nơi ở thủ đô, còn vung tiền như núi.”

“Ha ha, những thứ này giống như là một âm mưu đã được chuẩn bị rất cẩn thận.”

“Khiến cậu sập bây, lúc cậu đi dạo phố với Uyển Tuyên, lúc mua đồ, tất cả quá trình đều đã bị chụp lén, sau đó lại thông qua truyền thông đưa tin rầm rộ, suy đoán ác ý, tạo ra tin đồn nhảm cậu nuốt số tiền quyên góp.

“Chiêu này rất hay.”

Mạc Nguyên nuốt nước bọt, đến lúc này anh ta vẫn chưa thể tiếp nhận sự thật.

“Bây giờ con sẽ gọi điện thoại cho Uyển Tuyên để hỏi cho rõ ràng.”

Anh ta ngây thơ lấy điện thoại ra gọi cho Chung Uyển Tuyên, nhưng đáp lại anh ta chính là: xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.

Lần này, cho dù Mạc Nguyên có không muốn tin thì cũng phải tin thôi.

Một chàng trai ngây thơ.

Lần thứ nhất yêu đương.

Vậy mà lại rơi vào âm mưu do người khác sắp đặt.

Không riêng gì tình cảm bị đả kích, còn liên lụy đến gia tộc, liên lụy đến sư phụ.

Lúc này, Mạc Nguyên cảm thấy mình giống như là tội nhân thiên cổ, tội không thể tha.

“Con sai rồi…”

Hai tay Mạc Nguyên ôm đầu, nằm sấp trên mặt bàn mà khóc to.

Giang Nghĩa thở dài, khẽ lắc đầu: “Lõi không phải là của cậu, mà là nằm ở người đã lên kế hoạch. Bọn họ lợi dụng sự ngây thơ, chất phát chưa từng yêu đương của cậu để tạo ra một đoạn tình cảm bất ngờ cho cậu, điều này không thể tránh khỏi.”

Mạc Thanh Tùng cũng thở dài.

Ông ta bất đắc dĩ nói: “Cho nên ngay từ đầu tôi đã nói rồi, không biết tình huống của đối phương mà yêu đương cái gì chứ, bây giờ thành như vậy, phải làm sao đây chứ?”

Lúc này, Bạch Dương tò mò hỏi: “Trong đây có một vấn đề mà tôi nghĩ mãi không thể hiểu. Mạc Nguyên, cậu đã không sử dụng số tiền quyên góp, vậy cậu lấy tiền ở đâu ra để mua túi xách hàng hiệu, đồ trang sức quý giá cho Uyển Tuyên?”

Mạc Nguyên ngẩng đầu lên, lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Đó là tiền tiết kiệm mà tôi đã dành dụm trong mười mấy năm qua, bởi vì bình thường tôi không có sở thích đặc biệt, cộng thêm môi lần khám bệnh tại nhà cũng sẽ có một khoản thu nhập nhất định, cho nên mười mấy năm qua tôi đã tiết kiệm được không ít.”

“Khoảng bao nhiêu?” Bạch Dương hỏi.

“Không đến một tỷ hai trăm triệu.”

“Chậc chậc, giỏi quá nhỉ, cái túi nhỏ đầy tiền.” Bạch Dương lại hỏi: “Vậy bây giờ cậu còn bao nhiêu.”

“Ặc… Không đến một trăm hai mươi triệu.”

“Phốc…” Bạch Dương thiếu chút nữa là đã không ngồi vững mà té xuống đất, anh ta kinh ngạc hỏi: “Nói cách khác, chỉ trong bốn năm ngày ngắn ngủi mà cậu đã chỉ một tỷ không trăm tám mươi triệu cho Uyển Tuyên, trung bình mỗi ngày bỏ ra hai trăm ba mươi đến hai trăm bốn mươi triệu.”

Mạc Nguyên gật đầu: “Cũng tầm đó.”

Bạch Dương một tay che trán, anh ta thật sự không ngờ là Mạc Nguyên lại bị tình yêu làm cho đầu óc choáng váng như thế, căn bản không hề xem tiền là tiền.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1823


Chương 1823

“Này cậu, cậu bị điên rồi hả, cậu vì một cô gái chỉ mới quen nhau có mấy ngày mà bỏ ra nhiều tiền như thế?”

Mạc Nguyên lại ngơ ngác hỏi: “Yêu đương không phải là dùng tiền à? Nếu không thì làm sao có thể theo đuổi người ta chứ?”

Bạch Dương bó tay rồi, là ai đã dạy cho cậu ta những khái niệm tào lao này vậy?

Mạc Thanh Tùng cũng thở dài: “Là lỗi của ba, ba nên để con tiếp xúc với con gái sớm một chút, yêu đương mấy bận, nếu như vậy thì con cũng sẽ không ngây thơ đến như thế.

“Vậy tình hình đã rõ rồi.” Giang Nghĩa nói: “Đây hoàn toàn là một chiêu mỹ nhân kế.

Có người bày mưu đưa Mạc Nguyên vào tròng, sau đó chụp lén rồi vu oan.”

“Tiền là do Mạc Nguyên tự kiếm, còn xe là mượn của tôi.”

“Nói cho cùng thì hành vi của Mạc Nguyên chỉ hơi ngu xuẩn thôi chứ chẳng có vấn đề gì về mặt đạo đức và pháp luật cả.”

Nghe Giang Nghĩa nói thế, mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Mạc Nguyên nói: “Vậy thì tốt rồi, bây giờ tôi sẽ đi tìm báo chí thanh minh chuyện này, trả lại công băng cho tôi!”

Anh ta đứng dậy muốn rời đi.

“Đợi đã.”

“Sư phụ còn có chuyện gì sao?”

. Giang Nghĩa lắc đầu: “Tuy mọi chuyện đã được làm rõ là cậu vô tội nhưng không có nghĩa là mọi người sẽ tin.”

Hả?

Mạc Nguyên gãi đầu: “Sư phụ, không phải chỉ cần thanh minh là được rồi sao?”

“Thanh minh thế nào?”

“Nói sự thật đó.”

“Cậu thấy cậu đang nói sự thật nhưng người khác sẽ tin sao?” Giang Nghĩa nhìn Mạc Nguyên: “Mọi người chỉ tin vào thứ mà họ muốn tin. Bây giờ mọi việc đã bung bét, dù có thanh minh thì cậu nghĩ sẽ có người băng lòng tin sao? Mọi người chỉ cảm thấy cậu đang thanh minh, chỉ thấy cậu đang cố tình nói dối che đậy sự thật.”

“Không thể nào?” Sắc mặt Mạc Nguyên vô cùng tệ.

Bạch Dương thở dài: “Với những chuyện thế này, mọi người chỉ bằng lòng tin mặt xấu thôi. Anh có thể thanh minh nhưng những toà soạn kia cũng có thể tiếp tục suy đoán ác ý, cuối cùng sẽ loạn thành đoàn, ai cũng thấy mình có lý, sự thật thế nào cũng không có ai quan tâm đâu.”

Giang Nghĩa nói tiếp: “Hơn nữa sự thật là cậu vung tiền yêu đương đúng không?

Trong thời khắc tái tổ chức mấu chốt của nhà họ Mạc mà cầu lại tiêu nhiều tiền như thế, hợp lý sao?”

Mạc Nguyên trầm mặc.

Bạch Dương bổ sung: “Sao lúc trước anh không tiêu, ngay lúc vừa có tiền quyên góp xong lại tiêu? Chiếc siêu xe anh lái là từ đâu ra? Anh bảo là mượn của sư phụ, vậy mọi người có thể cho rằng sư phụ của anh tích tiền riêng, dùng tiền quyên góp để mua siêu xe không?”

Một chuỗi câu hỏi khiến Mạc Nguyên không biết phải trả lời thế nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1824


Chương 1824

Cuối cùng, Giang Nghĩa tổng kết: “Chúng ta đều biết rõ sự thật là như thế nào, nhưng quần chúng lại không. Dù chúng ta có nói ra chân tướng, có thanh minh thì bọn họ vẫn sẽ nghỉ ngờ. Giống như trên người cậu có một vết thương, dù có dùng loại thuốc tốt nhất, khôi phục trong khoảng thời gian ngăn nhất thì vấn để lại sẹo.”

“Một khi đã có sẹo thì sau này kẻ địch có thể liên tục tính kế, không ngừng chia rẽ mối quan hệ giữa đại chúng và chúng ta.

“Cuối cùng sẽ khiến chúng ta sụp đổ.”

Mạc Nguyên bị nói tới hoảng sợ.

Lẽ nào chân tướng sự việc đã sáng tỏ mà còn có nhiều vấn đề như vậy?

Anh ta vẫn còn trẻ và ngây thơ, căn bản không hiểu rõ những mưu kế này.

Bạch Dương nói: “Đối thủ của chúng ta rất thông minh, hắn rất khéo lợi dụng sự khủng hoảng ‘lòng tin của quần chúng.

Bây giờ sự thật như thế nào cũng không quan trọng, kẻ địch đã làm cho quần chúng mất lòng tin vào chúng ta. Dù chúng ta có thanh minh thế nào thì một khi đã không còn tín nhiệm thì sẽ rất khó khôi phục. Chúng ta bị người ta chiếu tướng rồI.

Nước cờ này của đối thủ thật sự quá cao minh, muốn lật ngược ván cờ là điều vô cùng khó.

Sắc mặc Mạc Nguyên tái nhợt.

Tất cả mọi chuyện đều là lõi của anh ta.

Anh ta nói: “Tôi cứ lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch cho rồi!”

Giang Nghĩa lạnh nhạt nói: “Ờ, sau khi sự tình bại lộ thì cậu tự sát nhận tội sao?”

Chuyện này…

Mạc Nguyên thật sự cạn lời rồi, bây giờ đến cả việc tự sát cũng không được thì phải làm thế nào đây?

Mọi người ở đây đều biết Mạc Nguyên bị oan nhưng vấn đề là người khác không tin kia kìa! Dù anh ta có thanh minh cũng không đạt được hiệu quả tốt.

Quần chúng chỉ cho rằng anh ta đang giảo biện, đang che đậy sự thật.

Nếu đối phương lại khơi dậy dư luận thì tình hình sẽ càng thêm tồi tệ.

Phải làm sao đây?

Lần này, dù có là Giang Nghĩa cũng bị chiếu tướng, nhất thời, anh cũng không nghĩ ra được biện pháp gì cả.

Anh tựa người vào sofa, vắt óc suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, Giang Nghĩa mới đưa ra một cậu hỏi: “Chúng ta thảo luận lâu như vậy nhưng đều bỏ qua một câu hỏi quan trọng nhất- Kẻ địch của chúng ta là ai?”

Đúng vậy.

Rốt cuộc ai muốn hãm hại bọn họ?

Mạc Thanh Tùng suy nghĩ: “Rốt cuộc ai muốn hại chết nhà họ Mạc chúng ta?

Ngoại trừ bất động sản Cường Long thì hình như chúng ta không có kẻ thù nào cả.

Hơn nữa, chẳng phải bất động sản Cường Long phá sản rồi sao?”

Giang Nghĩa nói: “Hành động của bên kia rất tỉ mỉ, âm thầm ra chiêu, không giống với phong cách của bất động sản Cường Long. Hơn nữa mọi người không cảm thấy, từ vụ việc của bác sĩ nước ngoài đến bất động sản Cường Long, cuối cùng là vu oan Mạc Nguyên đều có phong cách giống nhau sao?”
 
Back
Top Dưới