Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1683


CHƯƠNG 1683

Giang Nghĩa xem thường nói: “Nên ăn thì phải ăn, nên uống thì uống, trời sẽ không sụp xuống.”

Không chỉ nhân viên kia sững sờ, tất cả mọi người đều sững sờ.

Kỹ thuật nòng cốt của công ty đã bị ăn cắp, anh còn nên ăn thì ăn, nên uống thì uống? Anh bị đần hả?

Thường Hướng Đông cười khẩy trong lòng: Thêm hai ngày nữa, Giang Nghĩa, anh cứ đợi bị đuổi ra khỏi cửa đi!

Đối diện với sự khiêu chiến của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, Giang Nghĩa làm như không có chuyện gì xảy ra, lúc đi làm thì nghịch điện thoại, tất cả vân như cũ.

Nhìn thấy Giang Nghĩa biểu hiện như vậy, các đồng nghiệp đều vô cùng thất vọng.

Xem ra, ông chủ đứng đầu của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc cũng chỉ đến vậy thôi.

Lúc này, một loạt cuộc điện thoại khẩn cấp vang lên.

“Phó chủ tịch Giang, điện thoại của nhà họ Đàm.

Nhà họ Đàm.

Giang Nghĩa sững sờ.

Nhà họ Đàm, một trong ba gia tộc lớn ở Thủ Đô, cũng chính là người năm quyền thật sự ở phía sau khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Giang Nghĩa bỏ điện thoại xuống, đi đến nhận điện thoại.

Phía đối diện truyền đến một giọng nói khàn khàn của người già, chính là gia chủ hiện tại của nhà họ Đàm-Đàm Vĩnh Thắng.

“Lưu Cảnh Minh hả?”

“Không, tôi là Giang Nghĩa?”

“Giang Nghĩa?”

“Đúng, tôi là con trai của Giang Hàn Phi, phó chủ tịch của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Bây giờ tôi là người quản lý cả khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, có chuyện gì ông cứ nói với tôi là được rồi.”

Những lời này không được lịch sự lắm, rõ ràng có thể cảm nhận được sự tức giận của đối phương.

Đàm Vĩnh Thắng nói: “Giang Hàn Phi đâu?

Lưu Cảnh Minh đi đâu rồi?”

“Ba tôi bị bệnh nặng, anh Lưu đi chăm sóc ông ấy rồi.”

“Hả?” Đàm Vĩnh Thắng suýt nữa bị tức chết: “Cậu biết lời khiêu chiến của khoa học kỹ thuật Trọng Môn chưa?’ “Biết, “Cậu định đối phó như thế nào?”

“Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, khoa học kỹ thuật Trọng Môn chỉ là một con hổ giấy dọa người khác thôi, không cần phải sợ.

Đàm Vĩnh Thắng suýt nữa phun ra máu, tức giận quát: “Cái đồ trẻ con như cậu thì biết cái gì! Lần này khoa học kỹ thuật Trọng Môn là làm thật, nếu như không xử lý tốt, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ bị vượt mặt, không thể khôi phục lại vị thế nữa!”

Giang Nghĩa nói: “Không đâu, ông nghĩ nhiều rồi.”

Nghĩ nhiều?

Những người ở bên cạnh lần lượt lắc đầu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1684


CHƯƠNG 1684

Giang Nghĩa này là tâm trạng tốt hay là thật sự bị ngu đây hả?

Còn nữa, anh đang dùng thái độ gì để nói chuyện với gia chủ nhà họ Đàm? Người khác nói chuyện với Đàm Vĩnh Thắng đều vô cùng khách khí, thận trọng dè dặt, Giang Nghĩa thì giỏi rồi, đều là dáng vẻ cà lơ phất phơ.

Đúng là choáng váng.

Đàm Vĩnh Thắng nói: “Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc không thể bị hủy trong tay một đứa như cậu.

Giang Nghĩa cười haha: “Nếu như ông không có việc gì tự đi tìm phiền phức, liên tục lảm nhảm, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc mới thật sự sụp đổ.”

Bùm!!

Trong đầu của tất cả những người đang hóng chuyện đều nổ bùm.

Thái độ gì đây?

Điên rồi sao?

Đàm Vĩnh Thắng tức giận nói: “Cậu dám nói chuyện với tôi như vậy?”

“Nói vớ vẩn. Tôi là người nắm quyền của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, phải xử lý như thế nào, đương nhiên tự bản thân tôi có chủ trương, một người ngoài như ông lèm bèm cái gì?” Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Ép tôi quá, tôi sẽ trực tiếp vượt qua nhà họ Đàm, ông có tin không?”

Đúng là khiến Đàm Vĩnh Thắng tức chết.

Ông ta hung dữ nói: “Ranh con, cậu quá ngông cuồng!”

Cuối cùng Giang Nghĩa nói: “Ông già, ông cứ yên tâm ngồi xem kịch là được rồi. Tôi đảm bảo với ông, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ không sụp đổ đâu.”

“Nếu như sụp đổ thì sao?”

“Vậy tôi sẽ cầm đầu đến gặp ông.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nói xong, Giang Nghĩa lập tức cúp điện thoại, không cho Đàm Vĩnh Thắng một chút mặt mũi.

Không nói còn tốt, sự gan dạ trời không sợ, đất không sợ này là thứ mà tất cả người ở đây đều không thể có được.

Giang Nghĩa vẫn giống như không có chuyện gì xảy ra quay lại chỗ ngồi, tiếp tục ngôi nghịch điện thoại.

Thường Hướng Đông thầm cười khẩy trong lòng: Chết đến nơi rồi mà còn không biết.

Đợi đến khi khoa học kỹ thuật Trọng Môn công bố sản phẩm mới nhất, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc nhất định sẽ xong đời. Lúc đó, không chỉ Giang Hàn Phi và Lưu Cảnh Minh muốn trị tội anh, ngay cả Đàm Vĩnh Thắng cũng sẽ không bỏ qua cho anh.

Giang Nghĩa, cái mạng nhỏ của anh đã chơi xong rồi!

Cùng lúc đó, trong biệt thự của Giang Hàn Phi.

Ông ta ngồi trên sofa uống trà, Lưu Cảnh Minh ngồi bên cạnh ông ta.

Sau khi Giang Hàn Phi nhận được báo cáo mới nhất về tình hình của công ty, dở khóc dở cười.

Ông ta thờ ơ nói: “Vốn dĩ tôi bảo cậu giao quyền cho Thường Hướng Đông, là muốn mượn tay Thường Hướng Đông chèn ép Giang Nghĩa, dù sao giá trị lợi dụng của Giang Nghĩa cũng không còn nữa, giữ lại cũng không có tác dụng gì, ai biết được giữa đường lại nhảy ra lão gia Rết, đánh giúp chúng ta, haha.”

Lưu Cảnh Minh cũng cười.

“Lời tuyên chiến của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, quả thật giúp chúng ta loại bỏ Giang Nghĩa, lúc đó, cho dù chúng ta không ra mặt, bên phía nhà họ Đàm nhất định sẽ không tha cho Giang Nghĩa. Sự rời đi của Giang Nghĩa có thể dự đoán được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1685


CHƯƠNG 1685

“Vấn đề là, khoa học kỹ thuật Trọng Môn vì chuyện này mà lên một tầng cao mới, chúng ta phải đối mặt với áp lực từ nhà họ Đàm như thế nào?”

Giang Hàn Phi xua tay: “Không cần phải lo lăng, chỉ cần người đàn ông kia vân còn sống, chúng ta sẽ có cơ hội phản công.

Bây giờ chuyện phải làm chính là dọn dẹp sạch sẽ Giang Nghĩa, Miêu Đồng, Tuần Dương-những vật cản vướng chân vướng tay này.

Lưu Cảnh Minh gật đầu.

Suy nghĩ một lúc, anh ta lại nói tiếp: “Nhưng cách làm trước mắt của chúng ta vẫn còn tồn tại một sự nguy hiểm vô cùng chí mạng.

“Nguy hiểm gì?”

“Chính là..” Lưu Cảnh Minh có chút lo lắng nói: “Ngộ nhỡ Giang Nghĩa biến thứ mục nát thành thứ thần kỳ, nghịch thiên cải mệnh, chống lại được làn sóng tấn công lần này của khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Vậy thì, chúng ta không chỉ không thể đuổi Giang Nghĩa đi, thậm chì còn mất đi một phần lớn quyền lực trong khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Lúc đó, địa vị của tôi sẽ không còn được giữ vững!”

Giang Hàn Phi cười haha.

“Cảnh Minh à, cậu đúng là lo bò trắng răng.

“Khoa học kỹ thuật Trọng Môn đã ăn cắp kỹ thuật nòng cốt của thành phố ngầm của chúng ta, giành công bố bản thiết kế trước, xin hỏi sự tấn công này phải đối phó như thế nào?”

“Đừng nói là một người ngoại đạo như Giang Nghĩa, cho dù là những người lăn lộn mười mấy năm như cậu với tôi cũng không thể đối phó được.”

“Trận chiến này, nhất định sẽ thất bại.”

“Giang Nghĩa một người chết thay đáng thương, cõng nồi cho chúng ta, chống đỡ ngọn lửa tức giận của nhà họ Đàm, sau đó bị đá ra khỏi cửa. Là cái gì đã khiến cậu cảm thấy Giang Nghĩa có năng lực nghịch thiên cải mệnh, có thể chống lại được sự tấn công của khoa học kỹ thuật Trọng Môn?”

Lưu Cảnh Minh nhún vai: “Tôi chỉ tùy tiện nói thôi.

Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng Lưu Cảnh Minh vẫn có chút lo lắng.

Đừng nhìn lúc nào Giang Nghĩa cũng là dáng vẻ cờ lơ phất phơ, nhưng từ trong đôi mắt sâu kia Lưu Cảnh Minh luôn cảm nhận được sự tự tin và sức mạnh của một cường giả.

Giang Nghĩa, chắc chắn không vô dụng như những gì mọi người nhìn thấy.

Hơn nữa, Giang Nghĩa quả thật đã từng tạo được kỳ tích.

Lưu Cảnh Minh lo lắng là điều đương nhiên, nhưng anh ta nghĩ lại, nếu như anh ta đặt mình vào địa vị của Giang Nghĩa, phải đối phó với sự tấn công của khoa học kỹ thuật Trọng Môn như thế nào?

Anh ta không nghĩ ra được cách giải quyết.

Trận chiến này, nhất định sẽ thất bại.

Nên không cần phải lo bò trắng răng, tự chuốc lấy phiền muộn.

Thời gian hai ngày trôi qua rất nhanh.

Cuối cùng, cũng đến ngày cuối cùng của hội nghị triển lãm, ngày hôm nay cũng chính là ngày khoa học kỹ thuật Trọng Môn công bố thành quả nghiên cứu phát triển mới nhất.

Rất nhiều người đều đến hiện trường, chờ đợi khoa học kỹ thuật Trọng Môn tung chiêu lớn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1686


CHƯƠNG 1686

Mà hai ngày hôm nay khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc có phương án đối phó gì không?

Câu trả lời là: Không.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc giống như không tiếp nhận lời khiêu chiến của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, nên làm gì thì làm cái đó, không có sự chuẩn bị.

Giang Nghĩa với tư cách là người nắm quyền, cả ngày chỉ chơi game.

Từ bên ngoài nhìn vào, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc không phải không đối phó, mà là không thể đối phó, nên chỉ có thể lựa chọn khoanh tay chịu chết, nói cách khác là: Chờ chết.

Đường đường là doanh nghiệp đứng đầu, lúc đối mặt với sự khiêu chiến từ công ty đối thủ, lại lựa chọn đợi chết’.

Haha, đúng là ngu ngốc, bỏ đi!

Ngày hôm nay, người đến tham gia hội triển lãm đông như kiến, bọn họ đều đang chờ đợi sản phẩm nghiên cứu mới nhất của khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Giang Nghĩa dẫn theo người của bộ nghiên cứu khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đến hiện trường, bọn họ cũng rất muốn thưởng thức sự lợi hại của khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Tranh thủ có nhiều người, Tuần Dương nhỏ giọng nói với Giang Nghĩa: “Phó chủ tịch Giang, đúng là chỉ có anh, sau khi lên làm người đứng đầu không cần làm gì cả mà đã có thể khiến khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc hoàn toàn thua trong tay khoa học kỹ thuật Trọng Môn.”

“Không chỉ thua về thực lực mà còn thua về nhân phẩm, thua về danh tiếng, khiến khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc trông giống như là một tên phế vật vô dụng.”

“Anh không cân phải làm gì, cái cách này quả là thông minh.”

Giang Nghĩa cười lạnh trong lòng.

Cái tên Tuần Dương này đúng là một người hay suy nghĩ lung tung, cứ tùy ý anh ta đi, đợi đến lúc sự thật được phơi bày, anh ta sẽ biết được cái gì gọi là chân nhân bất lộ tướng.

Rốt cuộc mọi người cũng đã đến đông đủ.

Giang Nghĩa đứng trong đám người, nhìn vào khu trưng bày của khoa học kỹ thuật Trọng Môn.

Ngày hôm nay, anh đã rủ bỏ bộ dạng thờ ơ như thường ngày, khí chất từ trong ra ngoài đã hoàn toàn thay đổi, anh như vậy trông giống như một vị tướng quân uy phong lãm liệt.

Sáng suốt, kiên nghị.

“Thường Hướng Đông vốn dĩ còn muốn mỉa mai Giang Nghĩa vài câu, nhưng vừa mới đi S . đến bên cạnh Giang Nghĩa thì liền bị sự uy phong của anh đè bẹp.

Đây… đây chính là Giang Nghĩa mà anh ta quen biết đó à?

Thật sự giống như là hai người khác nhau.

Chỉ một lúc sau, nhân vật chính đã xuất hiện.

Chủ tịch lão gia Rết cùng tổng giám đốc Laura của khoa học kỹ thuật Trọng Môn sóng vai bước vào, cùng một lúc có mặt ở hội triển lãm.

Hai người bọn họ lại có thể xuất hiện cùng một lúc, đủ để nhìn ra khoa học kỹ thuật Trọng Môn vô cùng chú trọng đến buổi triển lãm này.

Món hàng được triển lãm ngày hôm nay có thể khiến bọn họ vượt qua khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Từ nay về sau, vang danh thủ đô.

Lúc lão gia Rết đi ngang qua Giang Nghĩa thì dừng bước lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1687


CHƯƠNG 1687

Ông ta quay đầu nhìn Giang Nghĩa, gương mặt tươi cười: “Đây chính là phó chủ tịch khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đó à, là cậu Giang – Giang Nghĩa, con trai ruột của Giang Hàn Phi?”

“Đúng vậy.

Biểu cảm của Giang Nghĩa lạnh lùng, không giận mà tự uy.

Lão gia Rết nở nụ cười gian tà: “Nghe nói trước kia cậu còn là người phụ trách khu Giang Nam, là chiến thần Tu La ở biên giới phía tây?”

Trong lòng Giang Nghĩa run lên, xem ra khoa học kỹ thuật Trọng Môn đã điều tra về mình không ít nhỉ.

“Bây giờ không còn nữa”

Lão gia Rết gật gật đầu: “Cậu từ bỏ thân phận cao quý của mình là vì để đến thủ đô tìm ba à? Ha ha, thật sự khiến người khác cảm động mà.”

“Nhưng mà…” Giọng điệu của lão gia Rết đột ngột chậm lại: “Từ nay về sau, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ không còn tồn tại nữa, cậu cùng với người ba quái quỷ của mình sớm muộn gì rồi cũng sẽ trở thành vong hồn dưới đao của tôi.”

Giang Nghĩa sửng sốt.

Trước mặt mọi người mà lão gia Rết lại dám nói ra những lời khiêu khích như thế, có vẻ hơi ngang tàng rồi đó.

Hận thù giữa ông ta và khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sâu đậm đến thế à?

Dường như lão gia Rết đã nhìn thấu tâm tư của Giang Nghĩa, ông ta bước đến gần tai Giang Nghĩa rồi nhẹ giọng nói: “Cũng không phải là tôi muốn nhằm vào khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, cũng không phải là nhằm vào Giang Hàn Phi, tôi chỉ là muốn nhằm vào cậu.”

“Cho dù cậu không phải là con trai của Giang Hàn Phi thì tôi cũng sẽ không từ thủ đoạn mà giải quyết cậu.”

Giang Nghĩa khẽ cười, dò hỏi: “Vậy à, tôi có tài cán gì mà để lão gia Rết phải lo lắng như thế?”

Trong ánh mắt lão gia Rết lóe lên một tia lạnh lùng: “Cậu có còn nhớ Weiss ở khu Giang Nam?”

Weiss?

“Đương nhiên là nhớ.”

“Nó chính là một trong ba đứa con nuôi của tôi.”

Đã nói đến nước này rồi.

Không cần phải nói thêm gì nữa, bây giờ Giang Nghĩa đã có thể hiểu tại sao lão gia Rết lại cứ nhằm vào mình.

Lúc trước Giang Nghĩa tàn nhẫn ép chết Weiss, mà Weiss lại là con nuôi của lão gia Rết, có vẻ như còn là người mà ông ta yêu thương nhất, cho nên làm sao lão gia Rết có thể bỏ qua cho Giang Nghĩa được chứ?

Cũng là bất đắc dĩ thôi.

Nút thắt này rất khó để mở.

Lão gia Rết xoay người đi về phía khu triển lãm, phất tay ra hiệu với đám người, tuyên bố với bọn họ về hoạch định tương lai của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, đồng thời còn giới thiệu tính năng của sản phẩm mới nhất một cách kỹ càng.

Nói một phen, mọi người nghe thấy lại càng kích động.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1688


CHƯƠNG 1688

Nếu như quả thật có thể làm theo lão gia Rết, như vậy rất nhanh trong tương lai, giới khoa học kỹ thuật ở thủ đô sẽ phát triển vượt bậc.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ trở thành hoa vàng sớm mai, khoa học kỹ thuật Trọng Môn là thủ lĩnh trong tương lai.

“Không nhiều lời nữa, bây giờ tôi sẽ giới thiệu cho mọi người sản phẩm mới nhất.

vừa được khoa học kỹ thuật Trọng Môn nghiên cứu ra, số XV3.”

Vừa mới dứt lời, Laura liền xốc miếng vải đỏ lên, lộ ra sản phẩm được nghiên cứu mới nhất ở bên trong.

Trong phút chốc, ánh mắt của tất cả mọi người đều bị thu hút, không có cách nào di chuyển khỏi nó.

Quá hoàn mỹ.

Bất luận là về tạo hình hay là về tính năng, nó đều là một sự tồn tại của nghệ thuật.

Đứng trong đám người, Thường Hướng Đông cười lạnh. Cái đám người chết tiệt này, không biết bọn họ đã dùng cách gì mà lại có thể nghiên cứu sản phẩm của thành phố ngầm sớm hơn một bước, nhưng mà cũng tốt thôi, bọn họ dùng thứ này là đã có thể giải quyết Giang Nghĩa giúp mình, cũng không có tác hại gì cho mình.

Mọi người vô cùng kích động.

Tiếng hoan hô, tiếng hét chói tai, tiếng vô tay liên tục vang lên.

Tất cả mọi người đều cho răng thủ đô sẽ chào đón một tương lai tốt đẹp.

Ngoại trừ một người.

Giang Nghĩa vô cảm nhìn sản phẩm mới được trưng bày, một chút vui vẻ cũng không có, ngược lại còn lạnh lùng nói: “Đúng là tác phẩm này rất đẹp, nhưng bên ngoài nạm ngọc bên trong thối rữa, trông thì hay nhưng lại không dùng được.”

Một câu nói như ngồi nổ châm lửa cả hiện trường.

“Mẹ kiếp, cậu nói nhảm cái gì vậy? Một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ như thế là thứ mà cậu có thể tùy tiện làm bẩn được à?”

“Ha ha, cậu ta ghen ăn tức ở mà thôi, ghen ghét khoa học kỹ thuật Trọng Môn người ta có thể nghiên cứu ra sản phẩm có tính năng vượt trội, sắp giãm lên thi thể khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc của bọn họ mà phát triển.”

“Ở cái thời đại này ấy, có một vài người không có bản lĩnh mà cứ thích ăn nói lung tung.

“Vô dụng thôi, cậu có không phục đi nữa thì cũng không thể thay đổi được sự thật.”

Đám người anh một câu tôi một cầu mỉa mai Giang Nghĩa và khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đủ kiểu, hận không thể khiến khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc phải đóng cửa sớm hơn.

Mà đối với khoa học kỹ thuật Trọng Môn, bọn họ gần như điên cuồng.

Trong lúc nhất thời, khoa học kỹ thuật Trọng Môn trở thành một sự tồn tại vô thượng, độ nổi tiếng của lão gia Rết và Laura cao đến ngất trời.

Lão gia Rết nhìn Giang Nghĩa bằng ánh mắt sắc bén, giọng nói lạnh như băng: “Giang Nghĩa, cậu thấy rồi chứ, ở thời đại công nghệ cao như thế này không phải nắm đấm của cậu mạnh, tính tình hung ác thì có thể được đặt chân vào. Không có. ¡ sản phẩm tốt, cậu căn bản không có cách nào chen một chân vào đây.

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Tôi không có sản phẩm tốt, nhưng tôi chắc chắn sẽ không giở trò dối trá. Lão gia Rết, bây giờ ông ra vẻ tự cao như thế, chờ đến khi rơi xuống thì sẽ rất đau đó.”

“Hahaha, tôi sẽ ngã xuống à?” Lão gia Rết cười nói: “Giang Nghĩa, bây giờ cậu chỉ là một con vịt bị đun sôi, dám mạnh miệng, chỉ biết há miệng mà nói, còn những thứ khác thì cậu thất bại rồi.”

Lão gia Rết vung tay lên ra hiệu cho cấp dưới lập tức biểu diễn tính năng của sản phẩm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1689


CHƯƠNG 1689

“Mời mọi người chiêm ngưỡng thao tác thực tế của sản phẩm mới.”

“Để bầu không khí sôi nổi hơn, hãy làm nóng đó đi.”

Ngay lập tức, có một người đi đến tiến hành thao tác sản phẩm. Lúc đầu còn rất thuận lợi, nhưng thao tác chưa đến một phút thì đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Sản phẩm cứ kêu lạch cạch, giống như là quân bài domino bị ngã đổ ầm một chõ.

Không ngờ rằng cái được gọi là tác phẩm mới vượt thời đại lại có thể không chịu nổi một kích.

Đúng là chẳng ra làm sao.

Trong nháy mắt, hiện trường như tiến vào kỷ băng hà, tất cả mọi người đều ở trong trạng thái bị đóng băng.

Bọn họ nhìn sản phẩm bị ngã đổ, lâm vào một khoảng lặng chết chóc, những người vừa mới ca tụng khoa học kỹ thuật Trọng Môn bây giờ đều mang theo vẻ mặt xấu hổ.

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Tác phẩm mới nhất của khoa học kỹ thuật Trọng Môn vừa được ra mắt, kết quả lại như thế này à?

Chẳng phải vô dụng quá ư?

Mọi người nhìn nhau, cũng không biết phải giải thích như thế nào mới tốt, cho dù là đám fan cứng của khoa học kỹ thuật Trọng Môn thì lúc này cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Lão gia Rết lại ngây ra như phông.

Nụ cười ở trên mặt cứng đờ, trước đó hống hách bao nhiêu, bây giờ xấu hổ bấy nhiêu.

“Có chuyện gì vậy?”

Lão gia Rết quát lên với đám người trong bộ nghiên cứu.

Đám bọn họ đều cúi thấp đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám, trên thực tế bọn họ đều cẩn trọng dựa theo ba phần hạng mục kia để nghiên cứu ra nó, nếu như nó có vấn đề thì phải nói bảng hạng mục kia có vấn đề.

Bọn họ mới không chịu tội đâu.

“Có chuyện gì vậy?” Lão gia Rết hỏi lại một lần nữa.

Y như cũ, vẫn chẳng có ai có thể giải thích rõ vấn đề này.

Đúng lúc này, Giang Nghĩa bước lên phía trước một bước, bộ dạng thờ ơ: “Không cần phải ép hỏi bọn họ, vấn đề xuất hiện ở ông đó, không phải do bọn họ.”

“Cái gì?” Lão gia Rết ngơ ngác, tại sao vấn đề lại nằm ở ông ta?

Giang Nghĩa giải thích: “Tác phẩm này của ông có bằng cách nào, chẳng lẽ trong lòng ông không biết à?”

Anh nói với mọi người: “Thưa các vị, thật ra thì sản phẩm mới nhất của khoa học kỹ thuật Trọng Môn chính là một tác phẩm mà khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chúng tôi đã bí mật nghiên cứu phát minh ra, kết quả lại bị bọn họ đánh cắp cơ mật cốt lõi, muốn tuyên bố trước chúng tôi một bước.”

“Đáng tiếc là bọn họ học theo không được.

“Khoa học kỹ thuật Trọng Môn bọn họ có làm như thế nào cũng không ngờ rằng trong cơ mật cốt lõi mà bọn họ đã đánh cắp có một phần có lỗi, đây chính là nguyên nhân thất bại của bọn họ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1690


CHƯƠNG 1690

Giang Nghĩa nghiêm túc nói: “Nhưng mọi người không cần phải nản chí, quá trình phát minh của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chúng tôi đã tiến vào giai đoạn cuối cùng, do Miêu Đồng – là nhân viên nghiên cứu của chúng tôi là người tiến hành giai đoạn cuối, tôi tin là rất nhanh thôi sẽ có thể nghiên cứu ra sản phẩm mới để trình diện với mọi người.”

Những câu nói này thật sự quá khôn ngoan.

Đầu tiên là tiết lộ âm mưu của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, làm cho danh tiếng mà khoa học kỹ thuật Trọng Môn vất vả lắm mới tích lũy được liền sụp đổ trong nháy mắt.

Sau đó, Giang Nghĩa lợi dụng sản phẩm mới để hấp dẫn mọi người, để mọi người mong chờ vào khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc một lần nữa.

Cuối cùng, anh còn công bố người nghiên cứu lần này là Miêu Đồng, điều này là sự bảo vệ với Miêu Đồng, đến lúc đó cho dù Giang Hàn Phi và Lưu Cảnh Minh có muốn âm thầm ra tay thì cũng phải suy nghĩ đến hậu quả có thể xảy ra.

Một mũi tên trúng ba con nhạn.

Hoàn mỹ.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lão gia Rết đứng đối diện tái hết cả mặt, ông ta đã suy nghĩ ra rất nhiều kết cục, nhưng lại không nghĩ tới kết cục này.

Giang Nghĩa thật sự rất đáng sợ.

Anh có thể đoán được mỗi một bước đi của ông ta.

Lão gia Rết còn tưởng là mình có thể thắng Giang Nghĩa, thậm chí còn có thể nhân cơ hội này mà đè bẹp Giang Nghĩa, ai biết được đây lại chính là Giang Nghĩa cố ý lộ ra sơ hở, thứ mà anh đang chờ chính là ông ta chủ động nhảy vào lưới.

Kết quả, lão gia Rết lại ngu ngốc nhảy vào.

Đúng là đáng buồn mà.

Trước khi thượng đế muốn diệt vong thì phải khiến mình điên cuồng.

Sự tự đại, cuồng vọng của lão gia Rết chính là căn cơ khiến ông ta thất bại, ông ta căn bản không nghĩ đến chuyện Giang Nghĩa lại có thể gài bây như thế.

Ông ta cũng không mạnh hơn Weiss là bao.

Đám người đứng phía dưới phân nộ không thôi.

Công ty mà bọn họ ủng hộ lại là một công ty ăn cắp kỹ thuật của người khác, sản phẩm mà bọn họ ủng hộ lại là do đạo nhái mà có, hơn nữa còn là một bán thành phẩm không hợp tiêu chuẩn.

Hoàn toàn xem bọn họ là đồ ngốc mà trêu đùa.

Không thể nhân nhịn được.

“Khoa học kỹ thuật Trọng Môn rác rưởi dám xem chúng tôi là kẻ ngốc à?”

“Thật là vô liêm sỉ, còn luôn miệng nói cái gì mà muốn dân dắt khoa học kỹ thuật thủ đô tiến lên phía trước, dân dắt như vậy đó à? Dựa vào kỹ thuật trộm cướp để dân dắt?”

“Hay cho ông ta, còn nói người ta không được. Haha, hóa ra là ông ta không được mới đúng.

“Xem như ngày hôm nay tôi đã gặp cái được gọi là không biết xấu hổ, không biết thẹn.”

“Nếu như so sánh, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc vẫn mạnh hơn, ít nhất còn có thể chuyên tâm nghiên cứu kỹ thuật mới. Hơn nữa theo như lời phó chủ tịch Giang đã nói, sản phẩm mới của bọn họ sắp được trình làng rồi, có lẽ là chúng ta chỉ có thể chờ mong vào khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc thôi.”

Trong lúc nhất thời, dư luận liền thay đổi hoàn toàn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1691


CHƯƠNG 1691

Thật ra thì con người rất đơn giản, ai tốt thì bọn họ hướng về người đó đơn giản như vậy đấy.

Khoa học kỹ thuật Trọng Môn tài giỏi, bọn họ liên hướng về khoa học kỹ thuật Trọng Môn, nói những lời dễ nghe.

Bây giờ phát hiện hóa ra người giỏi là khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, vậy thì chắc chắn bọn họ sẽ chuyển qua khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, khen ngợi bọn họ, đây chính là bản năng của con người.

Nếu như có một ngày khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc gây ra một chuyện thê thảm hoang đường, vậy thì mọi người cũng sẽ không nương tay.

Nghe từng câu sỉ nhục, lão gia Rết là một người kiêu ngạo đã không thể chịu đựng nổi nữa, tức giận cả người phát run, đưa tay chỉ vào đám người kia.

“Các người, các người…

“Phụt..”

Lão gia Rết tức giận phun ra một ngụm máu tươi.

“Ba nuôi.” Laura lo lắng lập tức bước lên đỡ lão gia Rết dậy: “Sơ tán đám đông mau, đưa ba nuôi tôi đến bệnh viện.”

Cấp dưới của bọn họ lập tức sơ tán đám người, Laura đỡ lão gia Rết đi ra ngoài.

Lúc đi ngang qua bên cạnh Giang Nghĩa, Laura hung hăng trợn mắt lườm anh: “Giang Nghĩa, đầu tiên là anh giết em trai của tôi, bây giờ lại làm hại ba nuôi tôi phun máu, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính hai món nợ này với anh, anh chờ đó cho tôi.”

Nói xong, cô ta đỡ lão gia Rết rồi vội vàng rời đi.

Giang Nghĩa bình tĩnh như nước.

Mặc dù lão gia Rết và Weiss có kết cục đó đúng là có liên quan đến Giang Nghĩa, nhưng nguyên nhân căn bản vấn là do bản thân bọn họ.

Giang Nghĩa có phần vô tội.

Nhưng không sao hết, cho đến bây giờ chiến thần Tu La vốn không phải là một người sợ phiền phức.

Cô muốn tính sổ à?

Chờ cô đó.

Thường Hướng Đông đứng một bên ngơ ngác nhìn những gì vừa mới xảy ra giống y như là một bộ phim.

Anh ta còn tưởng là lão gia Rết sẽ sỉ nhục Giang Nghĩa một trận cho ra trò, sau đó công ty đuổi Giang Nghĩa ra khỏi cửa, kết quả hướng gió thay đổi, Giang Nghĩa chẳng có chuyện gì xảy ra, ngược lại là lão gia Rết lại trở thành bên bị tổn thương.

Lần này, khoa học kỹ thuật Trọng Môn ngã quá sâu, có lẽ là không thể vực dậy được trong một khoảng thời gian ngắn.

Chỉ là…

Thường Hướng Đông rất tò mò tại sao Giang Nghĩa có thể nắm rõ kế hoạch của lão gia Rết trong lòng bàn tay, giống như là đã đặt camera bên cạnh lão gia Rết, theo dõi nhất cử nhất động của lão gia Rết.

Lần này, rốt cuộc Thường Hướng Đông cũng đã ý thức được sự phi thường của Giang Nghĩa.

Chắc chắn là bình thường người này toàn giả vờ ngây ngốc, những hành động mà anh làm ra là vì để đánh lừa đối thủ.

Thường Hướng Đông võ vỗ ngực, trong lòng cảm thấy hoảng sợ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1692


CHƯƠNG 1692

Anh ta đã đấu với Giang Nghĩa mấy lần, không bị Giang Nghĩa đùa chết, đúng là may mắn mà.

Sau này anh ta không dám đối đầu với Giang Nghĩa nữa.

Dù sao thì bây giờ Giang Nghĩa là người đứng đầu, anh ta chỉ cần khép nép làm người là được rồi, sau này phải đối xử với Giang Nghĩa thật kính trọng, không thể bất lịch sự với anh dù là trường hợp nào.

Cái mạng nhỏ quan trọng mà.

Đang suy nghĩ, Giang Nghĩa lại gọi anh ta: “Trưởng phòng Thường?”

“Hả, phó chủ tịch Giang, có chuyện gì vậy?”

“Dọn đồ về công ty.”

“Tuân mệnh, tôi lập tức làm ngay.” Thường Hướng Đông giống như là kẻ hầu người hạ của Giang Nghĩa, thái độ khiêm tốn, vô cùng cung kính.

Vừa về đến công ty thì điện thoại bàn liền reo lên. Thường Hướng Đông vội ba chân bốn cắng chạy tới nghe máy.

“Alo, xin hỏi ai vậy?”

Ngay sau đó, anh ta lập tức quay sang báo với Giang Nghĩa: “Phó chủ tịch Giang, gia chủ nhà họ Đàm gọi tới muốn nói chuyện với anh.

Bây giờ, Thường Hướng Đông cực kỳ nhún nhường trước Giang Nghĩa, đó là một chuyện trước đây chưa từng xảy ra, khiến ai nhìn thấy cũng nổi da gà, dù có là Lưu Cảnh Minh thì cũng không được anh ta đối đãi nhún nhường như thế.

Không phải vì lý do gì khác, chỉ vì thực lực mà Giang Nghĩa đã thể hiện thực sự đã doạ anh ta chết khiếp.

Giang Nghĩa bước tới cầm lấy ống nghe.

“Alo?”

Tiếng cười sảng khoái của Đàm Vĩnh Thắng từ đầu bên kia truyền tới: “Hahahahaha, tôi đã nghe chuyện trong buổi triển lãm rồi, nhóc con được lắm!”

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Tôi đã nói ngay từ đầu rồi, công ty khoa học kỹ thuật Trọng Môn chẳng có gì đáng sợ.’ “Haha, nếu cậu đã nắm được nhiều manh mối như vậy thì sao không sớm nói rõ với tôi? Khiến tôi hiểu lầm cậu.”

“Có vài việc, nếu giải thích rõ ràng thì có thể sẽ dân đến kết quả xấu.”

“Chẳng lẽ cậu sợ tôi bán đứng cậu sao?”

“Chỉ là đề phòng thôi.”

Đàm Vĩnh Thắng cười lớn: “Nhóc con, cậu đủ nghịch đấy. Lần này cậu làm tốt lắm, bên Trọng Môn muốn xoay người cũng khó rồi. Nói đi, cậu muốn phần thưởng gì, tôi đều sẽ đáp ứng.”

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Thật sao? Vậy tôi muốn trở thành người thừa kế hàng thật giá thật của công ty.”

“Chuyện này…” Đàm Vĩnh Thắng trầm mặc vài giây rồi nói: “Cậu cũng dám nói đấy, được, ít nhất là tôi đã công nhận cậu rồi!

Còn cậu có thể đấu lại Lưu Cảnh Minh hay không thì phải dựa vào năng lực của cậu.

“Dử SỨc”

Tít tít, nói xong Giang Nghĩa liền cúp máy, vẫn hệt như lúc trước, không nể mặt gia chủ nhà họ Đàm gì cả.

Nếu đổi lại là người khác thì chắc Đàm Vĩnh Thắng đã lập tức đuổi cổ đi rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1693


CHƯƠNG 1693

Nhưng đây là Giang Nghĩa, Đàm Vĩnh Thắng dường như cũng quen luôn rồi.

Thường Hướng Đông vui vẻ chạy tới: “Chúc mừng phó chủ tịch Giang đã được gia chủ nhà họ Đàm công nhận. Bây giờ anh không còn là tướng không binh mà đã được nắm quyền rồi!”

Sắc mặt Giang Nghĩa bình tĩnh như nước, không lộ chút vui vẻ hay phấn khích.

Thường Hướng Đông nói tiếp: ‘À đúng rồi, phó chủ tịch, lúc nãy tôi phát hiện Tuần Dương không biết đã đi đâu, điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, cứ như mất tích vậy.”

ồỒ?

Khoé miệng Giang Nghĩa hơi nhếch lên.

Chuyện này ngược lại khiến anh hơi hứng thú.

E là bây giờ, Tuần Dương đang chạy trốn thật xa rồi nhỉ?

Nguyên nhân chủ yếu khiến Khoa học kỹ thuật Trọng Môn tuyên chiến thất bại là vì Tuần Dương đã tin nhầm Giang Nghĩa, chính xác là Tuần Dương phạm phải sai lầm, tưởng Giang Nghĩa là người phe mình.

Sau khi Giang Nghĩa vạch trần âm mưu của lão gia Rết, đến đồ ngu cũng nhận ra Giang Nghĩa không thể nào là gián điệp được.

Sau khi Tuần Dương biết chân tướng mọi. í việc, sao anh ta có thể quay lại công ty chứ?

Anh ta không thể quay về công ty Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, càng không thể đến Khoa học kỹ thuật Trọng Môn. Nên Tuần Dương chỉ còn lại một con đường duy nhất-đó là mang theo 300 tỷ bỏ trốn thật xa.

Giang Nghĩa phất tay: “Không cần quản Tuần Dương nữa đâu, có thể gạch tên anh ta khỏi danh sách nhân viên rồi.”

Cùng lúc này.

Bên trong biệt thự của Giang Hàn Phi, hai người đàn ông đang yên lặng ngồi đó không nói một lời.

Một lúc sau.

Giang Hàn Phi đột nhiên đứng dậy, ông ta tóm lấy cốc trà trên bàn rồi ném mạnh xuống đất. Một tiếng choang vang lên, cốc trà vỡ tan thành từng mảnh.

“Khốn nạn, khốn nạn, khốn nạn!!!”

Giang Hàn Phi tức giận rống lên: “Đây là cái chuyện khốn nạn gì thế?”

“Khoa học kỹ thuật Trọng Môn ăn cứt rồi sao? Lão gia Rết bị thiểu năng rồi à mà để Giang Nghĩa xoay vòng vòng như đồ ngu như thế!”

Lưu Cảnh Minh ngồi cạnh thở dài, vẻ mặt rất bi thương: “Chúng ta vốn định mượn đao giết người, mượn tay lão gia Rết để trừ khử Giang Nghĩa. Bây giờ thì hay rồi, Giang Nghĩa không ngã, ngược lại lão gia Rết đã ngã rồi.”

“Không chỉ thế!” Giang Hàn Phi nói: “Lúc nãy tôi vừa nhận được tin, Giang Nghĩa đã được lão cẩu Đàm Vĩnh Thắng công nhận rồi. Cái ghế hiện tại của Giang Nghĩa cực vững, muốn động cũng khó như lên trời!”

Vẻ mặt Lưu Cảnh Minh càng thêm tệ.

Tuy rằng trước đây, họ để Giang Nghĩa trở thành người thừa kế nhưng trong lòng Lưu Cảnh Minh biết rất rõ, Giang Hàn Phi chỉ đang cho Giang Nghĩa một viên đạn bọc đường thôi để mê hoặc Giang Nghĩa thôi, người thừa kế chính thức vẫn là Lưu Cảnh Minh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1694


CHƯƠNG 1694

Vì vậy, từ trước đến nay, Lưu Cảnh Minh không hề cảm thấy bất mãn gì cả, còn rất khách khí với Giang Nghĩa.

Nhưng bây giờ mọi việc đã khác.

Thông qua chuyện này, Giang Nghĩa đã { nhận được Đàm Vĩnh Thắng công nhận, sức ảnh hưởng trong công ty cũng tăng lên nhanh chóng và trở thành một người thừa kế hàng thật giá thật.

Từ giả biến thành thật rồi.

Chẳng lẽ vị trí người thừa kế của Lưu Cảnh Minh cứ bị Giang Nghĩa cướp đi như thế sao?

Anh ta siết chặt tay, trong lòng rất khó chiu.

Lao tâm khổ tứ gây dựng bao nhiêu năm như vậy, kết quả lại bị người khác dễ dàng cướp lấy thành quả, ai mà chịu nổi chứ?

Giang Hàn Phi vẫn đang chửi mắng kịch liệt: “Lão khốn Đàm Vĩnh Thắng này, chưa nói tới việc mỗi năm ông đều lấy một khoản tiền lớn từ tôi, bây giờ còn chỉ trỏ xía tay vào công ty của tôi, haha, ông thật sự cho rằng Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc là do ông mở sao?”

“Lão khốn Đàm kia, sớm muộn gì tôi cũng lấy mạng ông.”

Từ những lời của Giang Hàn Phi, có thể nhận ra sự căm ghét của ông ta dành cho Đàm Vĩnh Thắng không chỉ là ngày một ngày hai.

Chẳng phải một sớm một chiều nên chuyện.

Nỗi hận này đã có từ rất lâu rồi.

Lưu Cảnh Minh nói: “Việc đã xảy ra rồi, bây giờ nói cũng chẳng ích gì. Chủ tịch, mong ngài hãy giữ bình tĩnh và nghĩ cách đối phó với Giang Nghĩa. Hơn nữa, đừng để lộ manh mối, lỡ Đàm Vĩnh Thắng nhận thấy có điều gì đó không ổn thì chúng ta thật sự tiêu đời.”

Giang Hàn Phi lạnh lùng nói: “Tôi tự biết rất rõ!”

Ông ta ngẩng đầu lên thở dài một hơi rồi nói: “Giang Nghĩa có thành tựu lớn như vậy, sao chúng ta có thể vờ như không biết chứ?”

Lưu Cảnh Minh sững người: “Chẳng lẽ chúng ta phải chúc mừng cậu ta sao?”

“Đương nhiên!”

Trên mặt Giang Hàn Phi lộ ra một nụ cười quỷ dị: “Không chỉ chúc mừng cậu ta mà chúng ta còn phải tặng cho cậu ta một phần quà để cảm ơn công lao của cậu ta dành cho công ty chứ.”

“Phần quà?” Lưu Cảnh Minh hỏi: “Tặng quà gì cơ?”

Giang Hàn Phi lạnh lùng nói: “Phần thuốc này vốn định đưa cho ông già của cậu ta, bây giờ tình hình thay đổi rồi, tạm thời không thể cho ông già của cậu ta dùng nữa. Mà thôi, cha không dùng thì con dùng.”

Ông ta nói với Lưu Cảnh Minh: “Gói phần thuốc này lại làm quà cho Giang Nghĩa rồi nghĩ cách thuyết phục cậu ta uống. Tôi không chỉ muốn khống chế ông già cậu ta mà còn muốn khống chế cả cậu ta nữa!”

“Giang Nghĩa, nếu cậu muốn phá hỏng kế hoạch của tôi, muốn cướp Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc của tôi thì tôi sẽ cho cậu nếm mùi thế nào là cuộc đời âm hiểm!”

“Cảnh Minh, nhanh đi sắp xếp đi.”

Lưu Cảnh Minh chớp mắt, trên mặt lô ra nụ cười âm hiểm.

Anh ta đã muốn đối phó với Giang Nghĩa từ lâu rồi nhưng luôn không có cơ hội, càng không nghĩ được kế gì thích hợp.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1695


CHƯƠNG 1695

Chủ tịch quả nhiên thông minh, dùng cách đối phó với người đàn ông kia để xử lý Giang Nghĩa, khiến cả hai cha con đều chịu hình phạt như nhau, cực kỳ hoàn hảo!

Giang Nghĩa, anh lợi hại lắm nhỉ?

Đợi uống thuốc xong đi, xem thử anh còn có thể lợi hại nữa không?

Bệnh viện nhân dân thủ đô, phòng bệnh VIP.

Lão gia Rết đang nằm trên giường ngẩng đầu nhìn lên đèn chùm trên trần nhà, trong mắt ông ta tràn ngập vẻ bi thương và oán hận, nắm tay siết chặt.

Ông ta không cam tâm.

Bỗng cửa mở, Laura cầm bệnh án bước vào.

“Bác sĩ nói ba vì tức giận quá mức mà dẫn tới khó thở và tăng huyết áp, nghỉ ngơi một khoảng thời gian là ổn.”

Laura ngồi xuống, lột một quả chuối rồi đưa cho ông ta.

“Ba nuôi, xét về tính cách thì ba và Weiss thật sự rất giống nhau.”

“Ban đầu, Weiss cũng bị Giang Nghĩa hãm hại bằng cách này, bây giờ cậu ta muốn lặp lại thủ đoạn cũ, ba phải cẩn thận.”

Lão gia Rết cầm lấy quả chuối rồi cắn một miếng.

“Đúng vậy, ta phải cẩn thận.

“Vốn cứ nghĩ lần này chắc ăn, có thể dãm Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc xuống dưới chân và khiến Giang Nghĩa bẽ mặt rồi.”

“Haha, ai mà ngờ lại xảy ra chuyện thế này chứ.

Ông ta quay đầu nhìn Laura: “Thăng khốn Tuần Dương đâu? Bắt được nó chưa?”

Laura còn chưa kịp trả lời thì tiếng chuông điện thoại liền vang lên.

Sau khi nhấc máy, Laura hơi biến sắc.

“Được, tôi biết rồi.” Cô ta đặt điện thoại xuống rồi trả lời: “Chúng ta đã bắt được Tuần Dương rồi, ba nuôi, ba muốn xử lý thế nào?”

Lão gia Rết lạnh lùng nói: “Thằng khốn đó hại ta thảm thế này, không giết không hả giận!”

Laura gật đầu: “Con biết phải làm thế nào rOI.

Cô ta đứng dậy chuẩn bị rời khỏi phòng bệnh.

“Laural!!” lão gia Rết bỗng gọi cô ta lại.

“Vâng?”

“Ta đã bệnh thành thế này rồi, tạm thời không thể giúp con được, thằng Giang Nghĩa đó cực kỳ xảo quyệt, ta sợ một mình con sẽ bị cậu ta tính kế. Đi gọi anh cả của con về đây, hai anh em bọn con bắt tay đối phó với Giang Nghĩa!”

Laura lắc đầu: “Thôi ạ, sức khoẻ của anh cả còn không bằng ba. Gọi anh ấy về thì chẳng phải phải chăm sóc thêm một người nữa sao.”

Nói xong, cô ta đứng dậy rời đi.

Lão gia Rết thở dài một hơi: “Haizz, nếu có thằng cả ở đây thì sẽ không có chuyện một cô gái như Laura phải suốt ngày chạy tới chạy lui đâu. Thằng cả ơi là thằng cả, sao sức khoẻ của con lại tệ như thế, sao con lại làm ta thất vọng như thế?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1696


CHƯƠNG 1696

Một tiếng sau.

Laura xuất hiện trong một nhà kho tối tăm.

Đèn bật sáng.

Trước mặt Laura là một người đàn ông bị trói chặt chân tay, sợ tới mức co quắp trong góc nhà kho, sắc mặt tái mét.

Đó chính là Tuần Dương-người vừa bị bắt sau khi chạy trốn thất bại.

Anh ta vốn định ôm 300 tỷ cao chạy xa bay, kết quả vừa tới sân bay đã bị thuộc hạ của lão gia Rết tóm gọn.

Chạy?

Không thể rồi.

Thấy Laura xuất hiện, Tuần Dương nước mắt nước ũi nghẹn ngào: “Laura, cuối cùng cô cũng tới rồi, cô mau cứu tôi đi, mau thả tôi ra đi!”

Laura cúi người xuống, sắc mặt ngưng trọng.

“Bảo tôi thả anh ra? Anh thấy có thể không?”

“Hạng mục dự án mà anh đưa là giả khiến danh tiếng của Trọng Môn bị tổn hại nặng nề, ba nuôi tôi phải nhập viện, anh chịu trách nhiệm nổi sao?”

Tuần Dương vô tội nói: “Chuyện này, chuyện này cũng không thể trách một mình tôi chứ?”

“Không trách anh thì trách ai?”

“Trách Giang Nghĩa!”

Laura nhíu mày: “Giang Nghĩa? Chuyện này thì liên quan gì tới Giang Nghĩa?”

Tuần Dương giải thích: “Lúc trước tôi chưa nói với mọi người tôi đã lấy được bản hạng mục dự án từ đâu, thực ra, không phải tôi lấy từ chỗ Miêu Đồng mà là từ chỗ Giang Nghĩa.”

“Hả?” Laura khó hiểu: “Sao Giang Nghĩa có thể đưa hạng mục dự án cho anh chứ?

Anh bị ngu à?”

“Không phải!” Tuần Dương uất ức: “Tôi cứ tưởng Giang Nghĩa là người phe mình, cũng là gián điệp do cô sắp xếp nên mới tin tưởng anh ta.”

Laura suýt chút bị tức chết.

= Sao Giang Nghĩa có thể là gián điệp chứ?

Não Tuần Dương bị úng nước à?

“Anh bị thiểu năng à? Sao anh lại nghĩ Giang Nghĩa là người phe chúng ta?”

Tuần Dương nói: “Miêu Đồng bị phạt, Giang Nghĩa giúp cô ta trả bù 15 tỷ, tôi còn tưởng là do cô sắp xếp cơi Còn nữa, Giang Nghĩa thuận lợi ký hợp đồng với công ty Dream Network, nếu anh ta không phải là gián điệp thì tại sao công ty của nhà họ Triệu lại băng lòng kí hợp đồng chứ?”

Chuyện này…..

Laura đưa một tay ôm trán, trong lòng nảy lên hàng vạn câu hỏi.

Giang Nghĩa trả 15 tỷ nhưng đó chỉ là hành động cướp đi thành quả của cô ta chứ căn bản không phải do Laura sắp xếp.

Còn về hợp đồng với bên Dream Network, đó chỉ là vì có Triệu Dung tiếp tay bên trong chứ chẳng liên quan gì tới Laura hết!

Đồ ngu Tuần Dương này còn không thèm hỏi cô đã tự cho rằng Giang Nghĩa là người phe mình mà không chút nghỉ ngờ gì cơ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1697


CHƯƠNG 1697

Lần này anh ta không chỉ tự đào hố bản thân mà còn đào luôn cho cả lão gia Rết và Laural Thật ứng với câu hỏi: không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu.

Nếu không có Tuần Dương thì Trọng Môn đã không rơi vào bước đường này.

Hố quá.

Laura tức tới mức không biết nên nói gì mới đúng, cô ta hỏi: “Não anh toàn bùn sao? Dù anh có cảm thấy Giang Nghĩa là người phe chúng ta thì sao không tới hỏi tôi một tiếng?”

Tuần Dương khóc lóc: “Chẳng phải cô rất ghét chuyện cấp dưới hỏi này hỏi nọ sao?

Mọi người đều chỉ cần làm theo những gì cô sắp xếp. Vậy nên tôi cũng không dám hỏi.

“Vậy anh đã nói với Giang Nghĩa tin gì?”

“Tin gì cũng nói.”

“Cái gì?”

“Cô nói với tôi chuyện gì thì tôi đều nói lại với Giang Nghĩa hết. Còn những chuyện cô chưa nói thì tôi cũng tự đoán rồi nói với anh ta.

Laura suýt chút phun ra một ngụm máu già.

Cũng có nghĩa là mỗi đường đi nước bước của Trọng Môn đều bị Giang Nghĩa nắm trong lòng bàn tay.

Gián điệp là cài người mình vào cạnh đối phương để nắm chắc động thái của họ.

Kết quả thì hay rồi, Tuần Dương làm gián điệp nhưng không chỉ không giúp được gì, ngược lại còn “bán” sạch động thái của họ cho đối phương.

Thậm chí còn truyền tin sai về công ty nữa.

Đồng đội heo cỡ này, giữ lại có tác dụng gì chứ?!

Laura đứng dậy, cô ta cảm thấy đầu óc xoay mòng mòng, sắp bị Tuần Dương làm tức chết rồi.

“Trên thế giới này, mọi người có thể sẽ chết vì vô vàn lý do khác nhau.”

“Còn anh, Tuần Dương, anh là người đầu tiên vì ngu mà chết. Loại người ngu như anh ấy hả, cương thi còn không thèm ăn, vì anh không có não!”

Cô ta vẫy tay: “Vứt thằng ngu này xuống biển cho cá mập ăn đi.”

Nghe thế, Tuần Dương sợ tới tè ra quần, anh ta hét lớn: “Đừng giết tôi, đừng vứt tôi cho cá mập ăn. Tôi biết sai rồi, tôi sẽ bù đắp mà. Laura, cô bảo tôi làm gì thì tôi cũng sẽ làm, chỉ cần đừng giết tôi thì làm gì cũng được!”

Laura không thèm để ý tới anh ta.

Một kẻ ngu ngốc như vậy, nhìn thêm một giây là ghê tởm một giây.

Cô ta trực tiếp xoay người rời khỏi nhà kho, sau đó vài tên thuộc hạ lập tức lao tới chặn miệng Tuần Dương lại. Tính mạng của tên này chấm hết rồi.

Ngu mà chết cũng là chết.

Laura từ nhà kho bước ra, cô gửi một tin nhắn cho lão gia Rết: Rác đã được dọn sạch.

Cô ta cất điện thoại vào.

Laura đứng trong gió lặng lẽ nhìn về phía trước, trong đầu cô ta hiện lên dáng vẻ của Giang Nghĩa.

“Giang Nghĩa, anh đừng tự tưởng mình thông minh.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1698


CHƯƠNG 1698

“Trước mắt cứ để anh đắc ý đã, Laura này thê mối hận này sẽ được trả gấp mười lần!”

Sáng sớm, Giang Nghĩa như sao sáng đã tới công ty.

Thường Hướng Đông từ phe đối địch với Giang Nghĩa đã trở thành “chó chạy vặt” số một của anh, vừa thấy Giang Nghĩa là anh anh ngọt xớt.

Cả công ty khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đều nằm trong sự khống chế của Giang Nghĩa.

Nếu cứ tiếp tục thế này thì có khả năng.

Thịnh Lạc sẽ thật sự đổi chủ.

Giang Nghĩa quay về phòng nghiên cứu và phát triển, ghế còn chưa ngồi nóng thì anh đã nhận được một tin tức cực kỳ đáng sợ: mười giờ tối qua, ngư dân đánh bắt cá trên biển phát hiện được một cõ thị thể đã bị cá mập cắn chết. Hiện giờ đã xác nhận được danh tính nạn nhân là nhân viên bộ phận nghiên cứu phát triển của công ty Thịnh Lạc-Tuần Dương.

Rốt cuộc thì Tuần Dương cũng chết.

Chuyện này không hề nằm ngoài dự đoán.

Thường Hướng Đông bán tin bán nghĩ hỏi: “Tôi vừa nói không biết tại sao mấy ngày nay Tuần Dương biệt tăm biệt tích, thì ra là bị cá mập cắn chết. Không đúng, đang yên đang lành mà anh ta chạy ra biển làm gì?

Chán quá rồi sao?”

Giang Nghĩa cười cười không đáp.

Không cần nghĩ cũng biết, loại chuyện này nhất định là do bên Trọng Môn làm.

Tuần Dương khiến Trọng Môn bị tổn thất quá nặng nề, khó mà ước tính nổi. Lão gia Rết sao có thể bỏ qua cho anh ta?

“Đi tìm người đến nhà Tuần Dương thăm một chuyến, tặng chút đồ chia buồn và tặng cho nhà anh ta một tỷ, cứ lấy tiền từ tài khoản của tôi.” Giang Nghĩa bình tĩnh nói.

Dù nói thế nào thì anh và Tuần Dương cũng từng có một đoạn thời gian là “chiến hữu”

và thu được lợi lớn từ chỗ anh ta.

Bây giờ người cũng chết rồi, giúp anh ta lo chút hậu sự cũng là việc nên làm thôi.

Thường Hướng Đông bật ngón cái: “Phó chủ tịch Giang quả là tốt bụng, anh là idol của thế hệ chúng tôi.”

Anh ta đi đầu nịnh bợ.

Giang Nghĩa bất lực lắc đầu, tên Thường Hướng Đông này nịnh nọt lợi hại thật chứ, chỉ cần có cơ hội là nịnh, tới nỗi Giang Nghĩa còn muốn đuổi cổ anh ta luôn.

Đúng lúc này, một tràng cười sảng khoái vang lên.

“Hahahahaha, trưởng phòng Thường nói không sai, con trai Giang Nghĩa của tôi đúng là hạc trong bầy gà, mọi người đều cần học tập nó nhé.

Mọi người lập tức nhìn về phía âm thanh.

Người tới không ai khác mà chính là chủ tịch Giang Hàn Phi!

Lưu Cảnh Minh đi ngay sau lưng ông ta.

Những người nắm quyền thực thụ cuối cùng cũng tới rồi.

Nét mặt Giang Nghĩa không chút thay đổi, anh chỉ mỉm cười tiếp đón rồi ân cần hỏi thăm: “Sức khoẻ của ba dạo này thế nào An rOI.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1699


CHƯƠNG 1699

Giang Hàn Phi xua tay: “Đã gần hồi phục rồi, cũng nhờ con có y thuật cao minh nếu không bây giờ, ba chỉ là một cỗ thi thể.”

Ông ta ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Trong lúc ba không có ở đây, bên Trọng Môn đã tấn công chúng ta rất dữ dội nhưng nhờ có con trấn giữ mới có thể cho lão gia Rết một bài học.”

“Với ba, với công ty, thì con đều có công rất lớn!”

“Vì vậy, dù là một người cha hay là chủ tịch thì ba vấn phải thưởng cho con vì những gì con đã cống hiến.

Nói xong, Giang Hàn Phi vươn tay: “Cảnh Minh, mang đồ ra đây.

Lưu Cảnh Minh lập tức mang một chiếc hộp gấm màu đỏ ra và đặt trong lòng bàn tay của Giang Hàn Phi.

Giang Hàn Phi chỉ vào chiếc hộp rồi nói: “Nghĩa, bên trong chiếc hộp gấm này chứa một loại thuộc cực kỳ quý hiếm trên thế giới-Nghi Linh Châu. Từ Xuân Thu Chiến Quốc, viên thuốc này là một loại thuốc do thần y Biện Quế chế ra, tổng cộng chỉ có ba viên.”

“Tương truyền sau khi uống xong thì có thể cường hoá xương cốt, khai thông tĩnh mạch, trở thành một người phi thường.”

“Hai viên thuốc kia đã bị Tây Sở bá vương và chiến thần Lữ Bố dùng, từ đó hai người đó trở thành những người mạnh nhất thời ấy, thân thể cường tráng, không ai địch nổi.

“Ba tình cờ mới gặp được, mua mất 900 tỷ mm đấy.

“Nghĩa, bây giờ ba cho con!”

Mọi người đều dồn mắt về chiếc hộp gấm, môi người đều lộ ra ánh mắt tham lam, ai mà không muốn sở hữu một bảo vật như thế này chứ?

Giang Nghĩa nhìn chiếc hộp gấm trên mặt không chút biểu cảm nhưng trong lòng lại thầm cười lạnh.

Nếu thật sự có bảo vật như thế thì đối phương sao nố trao cho anh chứ?

Chắc chắn trong đó có gì mờ ám.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Giang Nghĩa chấp tay nói: “So với con thì ba mới là người thật sự cần viên đan dược này. Con còn trẻ, uống hay không cũng không khác lắm. Nhưng ba đã vất vả mệt nhọc nhiều năm, nếu uống viên thuốc này thì chẳng phải ba có thể xua tan mệt nhọc và tái sinh sao?”

Nghe thế, Giang Hàn Phi hơi biến sắc.

Hình như đúng là thế thật.

Giang Hàn Phi đã bị bênh tật quấn thân nhiều năm, nếu có loại thuốc tốt như thế thì tại sao ông ta không uống sớm đi? Rõ ràng bên trong có bug!

Giang Hàn Phi sững người, không thể đáp nổi.

Lưu Cảnh Minh đứng cạnh chen vào giải thích: “Phó chủ tịch Giang không biết đấy thôi. Tuy tác dụng của Nghi Linh Châu rất lớn nhưng cũng có vài điều kiện nhất định”

“Ồ? Điều kiện gì?”

“Có hai điều kiện. Một là, nhất định phải là nam. Hai là, nhất định phải dưới 30 tuổi.”

Giang Hàn Phi thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức tiếp lời: “Lúc mua được viên thuốc này thì ba đã hơn 40 tuổi rồi, căn bản không thể dùng, đáng tiếc.”

Haha, lời này đúng là nhảm nhí.

Giang Nghĩa học y nhiều năm như vậy mà chưa từng nghe tới loại thuốc nào chỉ cho người dưới 30 tuổi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1700


CHƯƠNG 1700

Lý do quá khập khiẽng.

Càng thế này thì càng có thể nhìn ra bên trong hơi sai sai.

Giang Nghĩa nhìn chiếc hộp trong tay Giang Hàn Phi, lòng anh không ngừng suy nghĩ, một lúc sau, Giang Nghĩa cười nhẹ đón lấy: “Nếu ba đã thương con như thế thì con cung kính không bằng tuân lệnh.”

Nói xong, anh kính cẩn vươn hai tay ra rồi nhận lấy chiếc hộp gấm.

Giang Hàn Phi và Lưu Cảnh Minh liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều nở nụ cười hiểm độc và gian trá.

“Nghĩa mau mở hộp rồi uống thuốc đi.”

Giang Hàn Phi sốt ruột nói.

Vội thế sao?

Giang Nghĩa cũng không từ chối, anh mở chiếc hộp trước mặt mọi người. quả nhiên bên trong là một viên thuốc màu vàng kim.

Anh vươn tay cầm viên thuốc lên.

“Cảm ơn lòng tốt của ba!”

Giang Nghĩa ngửa đầu rồi cho viên thuốc vào miệng ngay trước mắt mọi người.

Úe.

Nuốt xuống.

“Ồ, vị không tệ” Giang Nghĩa vui vẻ nói.

Trong mắt Giang Hàn Phi lộ chút mừng rỡ, chỉ cần uống viên thuốc này vào thì cũng đồng nghĩ với việc bị khống chế. Dù Giang Nghĩa có thông minh đến đâu cũng không phải là đối thủ của Giang Hàn Phi.

Có thể tuyên bố Giang Nghĩa gameover rồi!!!

Giang Hàn Phi vẫy tay: “Cảnh Minh này, mau đưa Nghĩ đến phòng làm việc mới đi, sau này Nghĩa không cần tụ lại một chỗ với mọi người nữa mà có văn phòng riêng rồi.”

Chiêu này cực kỳ cao minh.

Ngoài mặt là cho Giang Nghĩa một môi trường làm việc riêng, là đối với Giang Nghĩa.

Nhưng thực chất, Giang Hàn Phi làm thế là vì muốn quản riêng Giang Nghĩa, muốn khống chế cũng tiện hơn.

Cái phòng làm việc đó sẽ trở thành một “thành phố ngầm” khác trong tương lai.

Giang Nghĩa cũng sẽ trở thành một quân cờ bị khống chế, bị lợi dụng. Giang Hàn Phi thầm mừng rỡ, dù sao gừng càng già càng cay mà.

Trong tiếng hoan hô võ tay của mọi người, Lưu Cảnh Minh đưa Giang Nghĩa đến phòng làm việc mới.

Anh ta đẩy cửa ra.

“Phó chủ tịch Giang, căn phòng này chính là phòng làm việc sau này của anh.”

“Sau này anh có văn phòng riêng rồi, sẽ không có ai tới làm phiền anh cả.”

Giang Nghĩa bước vào nhìn quanh.

Phòng làm việc rất sạch sẽ, quả thật không tệ, chỉ hơi trống trải nên hơi người không đủ.

Lưu Cảnh Minh vươn tay đóng cửa lại.

“Phó chủ tịch Giang, anh…có ổn không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1701


CHƯƠNG 1701

Lúc nói câu này, giọng điệu của Lưu Cảnh Minh hơi thay đổi, âm dương quỷ dị như tiếng ma quỷ trong phim kinh dị.

Giang Nghĩa vừa nhìn vừa nói: “ổn chứ, có gì mà không ổn?”

Lưu Cảnh Minh lại hỏi: “Anh không cảm thấy hơi khát sao?”

“Nghe anh nói như thế, hình như tôi hơi khát thật.”

“Anh không thấy đầu mình nặng trĩu sao?”

Giang Nghĩa đột ngột lắc người, anh đưa tay đặt lên tán rồi thở hổn hển: “Đúng vậy, đầu tôi nặng quá, thật khó chịu.

Lưu Cảnh Minh mừng rỡ.

Anh ta lấy một chiếc máy điều chỉnh tần số âm thanh từ trong túi ra, sau khi thay đổi tần số, anh ta liền đặt lên miệng.

Bằng cách này, những gì Lưu Cảnh Minh nói sẽ được truyền qua máy đến tai của Giang Nghĩa bằng một tần số cụ thể, từ đó tích hợp với loại thuốc mà Giang Nghĩa vừa uống, k1ch thích não bộ tuân theo mệnh lệnh.

Cũng có nghĩa là anh ta có thể kiểm soát hành động của Giang Nghĩa.

“Giang Nghĩa, ngồi xuống.”

Một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện, Giang Nghĩa lập tức nghe theo lệnh của Lưu Cảnh Minh mà ngồi xuống, hệt như một con chó đã được huấn luyện.

“Đưa tay trái ra.

Quả nhiên Giang Nghĩa liền đưa tay trái ra.

“Thè lưỡi như chó đi.”

Giang Nghĩa liên ngồi trên mặt đất và thè lưỡi ra như một con chó pug, hình tượng hoàn toàn sụp đổ.

“Hahahaha!l! Giang Nghĩa, anh cũng có ngày này sao?”

Lưu Cảnh Minh điên cuồng cười lớn, anh ta đã đợi thời khắc này quá lâu, cuối cùng tâm nguyện cũng hoàn thành rồi.

Từ lúc Giang Nghĩa “trở về”, một tổng giám đốc như anh ta lại phải nhịn tới nhịn lui, như thể Giang Nghĩa đã trở thành người thừa kế chính thức của công ty vậy.

Lưu Cảnh Minh luôn cảm thấy nghẹn trong lòng.

Bây giờ thì tốt rồi.

Giang Nghĩa uống thuốc, bị Lưu Cảnh Minh thoải mái khống chế, sau này anh ta cũng không cần phải nhịn nữa.

Lưu Cảnh Minh ngồi xuống sofa rồi nói: “Giang Nghĩa, rót cho tôi một tách trà.”

Giang Nghĩa ngoan ngoãn đến bên bàn rồi cầm ly rót nước, sau đó đưa tới trước mặt Lưu Cảnh Minh.

Lưu Cảnh Minh thầm thoải mái trong lòng.

“Thoải mái, quả thật quá thoải mái!”

Anh ta nâng cốc lên chuẩn bị uống trà thì bỗng nhiên trước mắt đen ngòm, không biết thứ gì đó đã chui tọt vào miệng anh.

Lưu Cảnh Minh còn chưa kịp suy nghĩ thì thứ đó đã rơi vào bụng anh ta.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1702


CHƯƠNG 1702

“Cái gì vậy?”

Lưu Cảnh Minh lập tức đứng dậy cố gắng khạc ra.

Nhưng đã không kịp rồi, thứ đó đã trôi vào bụng anh, không thể khạc ra nổi.

“Anh Lưu, đó là Nghi Linh Châu đó, uống vào có thể khiến cơ thể khoẻ mạnh nha.

Giọng Giang Nghĩa bỗng vang lên.

Lưu Cảnh Minh kích động ngẩng đầu nhìn Giang Nghĩa. Giang Nghĩa vốn đã bị khống chế lại lộ ra ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu mọi vật. tự tin tự tại, hoàn toàn không giống một người đang bị khống chế.

“Anh, sao anh vấn còn tỉnh táo?” Lưu Cảnh Minh ngẩn người.

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Mấy người sốt ruột muốn tôi uống viên thuốc đó như vậy, 100% là có vấn đề, anh thấy tôi sẽ uống thật trong tình huống đó sao?”

“Nhưng rõ ràng anh……”

“Rõ ràng đã uống thuốc trước mặt mọi người sao?”

Giang Nghĩa cười haha, sau đó anh lấy từ trong túi ra một viên kẹo cao su, ngửa đầu lên rồi cho kẹo vào miệng nhai.

“Chẳng phải tôi uống rồi sao?” Nói rồi, Giang Nghĩa lại giơ tay ra, viên kẹo cao su lúc nấy vấn còn nguyên trong tay, căn bản anh không hề ăn.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Nói cách khác, vừa rồi Giang Nghĩa cũng dùng thủ đoạn che mắt tương tự để khiến mọi người đều tưởng rằng anh đã uống viên thuốc đó. Thực chất là không, nó chỉ bị anh giấu trong tay thôi.

Đến vừa nãy, nhân lúc Lưu Cảnh Minh không chú ý, anh liền cho thuốc vào miệng anh ta và ép anh ta nuốt xuống.

Mặt Lưu Cảnh Minh trắng bệt.

Anh ta chỉ vào mặt Giang Nghĩa: “Vậy nên lúc nãy anh chỉ giả vờ phối hợp với tôi?”

“Không hẳn.” Giang Nghĩa vươn tay giật lấy máy khống chế băng âm thanh của Lưu Cảnh Minh: “Thực ra tôi cũng muốn biết công hiệu của viên thuốc đó là gì, dùng thế nào mới có thể khống chế được hành vi của người khác.”

“Vừa rồi phối hợp giả vờ với anh để tôi hiểu rõ thêm về toàn bộ quá trình mấy người lợi dụng viên thuốc này để khống chế người khác thôi.”

“Người khôn ngoan cũng sẽ mắc sai lầm.

“Lưu Cảnh Minh, anh, thua rồi.”

Thua rồi?

Thua rồi?

Lưu Cảnh Minh trừng mắt nhìn Giang Nghĩa, anh ta không dám tin đây lại là sự thật.

Từ trước tới nay, anh ta không thể cảm Ì thấy bản thân sẽ tính kế thua người khác.

Cho đến tận lúc này, anh ta mới ý thức được, núi cao còn có núi cao hơn.

Thực lực của Giang Nghĩa còn đáng sợ hơn anh ta tưởng.

“Không, tôi sẽ không thua!”

Lưu Cảnh Minh xông về phía Giang Nghĩa, kết quả Giang Nghĩa chỉ hơi lùi về sau một bước, anh ta vồ hụt vào khoảng không.

Giang Nghĩa bình tĩnh nói: “Chẳng lẽ anh quên là tôi đã ở chiến trường Tây Vực suốt bao năm sao, anh nghĩ mình có thể đánh thắng tôi à?”
 
Back
Top Dưới