Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1642


CHƯƠNG 1642

Giang Nghĩa thờ ơ cười một tiếng.

Anh ngẩng đầu lên nhìn Miêu Đồng, từ tốn nói: “Yên tâm đi, tôi tự có chừng mực.”

“Anh có chừng mực cái gì chứ…”

“Cô tin tưởng tôi không?”

“Hả?” Miêu Đồng ngơ người, đến lúc nào rồi mà Giang Nghĩa còn hỏi mấy câu hỏi kì quái như thế.

“Tôi hỏi là cô có tin tưởng tôi không?”

“Cái gì gọi là có tin tưởng anh không?”

“Cô chỉ cần trả lời là tin hoặc không tin.”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Tôi…” Miêu Đồng mím mím môi: “Đương nhiên là tôi tin tưởng anh rồi.”

Giang Nghĩa cười nói: “Nếu như đã lựa chọn tin tưởng tôi, vậy thì ngồi xuống đây uống trà với tôi, chậm rãi chờ người Dạ Cầm đến là được rồi.”

Nhìn tình hình này, cho dù có chuyện gì đi nữa thì Giang Nghĩa cũng không có ý định đi.

Miêu Đồng thở dài một hơi, sau đó ngồi xuống bên cạnh Giang Nghĩa, uể oải nói: “Có lẽ là trốn cũng không thể trốn được, vậy thì tôi chết cùng anh thôi, làm một đôi uyên ương bạc mệnh.”

Giang Nghĩa lắc đầu cười khổ.

Quả thật là Miêu Đồng vừa đáng yêu lại ngây thơ.

Không chỉ có ngây thơ, còn có hiền lành.

Vương Mãnh ở bên kia thở hổn hển vài hơi, đã khôi phục lại được chút sức lực, anh ta nói với Giang Nghĩa: “Thăng nhóc kia, mày có can đảm đó, biết người Dạ Cầm sắp đến mà lại không chạy trốn.”

“Mặc dù mày có trốn thì cũng không có tác dụng gì.”

“Chờ đó đi, chờ đại ca Phi Kê của tao đến đây, mày sẽ biết cái gì gọi là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

Anh ta đi đến bên cạnh Miêu San: “Em yêu à, anh đã nói trút giận cho em thì chắc chắn sẽ trút giận cho em mà, anh đảm bảo với em cái đôi nam nữ chó chết này chắc chắn không thể sống qua đêm nay đâu.”

Miêu San gật gật đầu: “Được, vậy thì em đợi để xem kịch.

Chưa đến mười lăm phút, có từng tiếng xe chói tai truyền đến, sau đó là tiếng bước chân dồn dập, nghe thấy tiếng bước chân là đã biết có khoảng hai ba mươi người đến đây.

Là Dạ Cầm.

Miêu Đồng hoảng sợ run rẩy cả người.

Cô ta chưa từng gặp phải chuyện như thế, là một nhân viên văn phòng trong công ty bình thường, lại đối kháng với thế lực ngầm Dạ Cầm? Haha, chắc chắn sẽ chết rất thê thảm.

Nếu như chết dê dàng một chút thì còn được, chỉ e là…

Ai cũng biết dáng người của Miêu Đồng tương đối nóng bỏng, cái đám súc sinh Dạ Cầm nhìn thấy, có khi nào bọn họ sẽ sinh ra tà dâm, Đến lúc đó nếu như bọn họ thú tính bộc phát, Miêu Đồng phải làm sao mới được đây?

Nghỉ đến đây, nước mắt của Miêu Đồng liền rơi xuống, cô ta đưa tay cầm lấy con dao gọt trái cây, trong lòng hạ quyết tâm nếu như người Dạ Cầm muốn làm nhục cô ta, cô ta sẽ tự sát để không chịu tội.

Nhưng mà…

Giang Nghĩa nhẹ nhàng cầm lấy tay cô ta, ung dung nói: “Có tôi ở đây, mọi thứ đều không có vấn đề gì hết, cứ tin tưởng ở tôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1643


CHƯƠNG 1643

Tin tưởng tôi.

Ba chữ đơn giản nhưng lại mang đến sự ẩm áp vô tận.

Thật sự có thể tin tưởng Giang Nghĩa à?

Đối phương là Dạ Cầm, làm sao có thể tin tưởng là Giang Nghĩa có thể đối phó với Dạ Cầm, thân thủ của anh rất lợi hại, nhưng cho dù có lợi hại hơn nữa thì làm sao có thể một mình đánh lại ba mươi người?

Không thực tế.

Lúc đang suy nghĩ lung tung, người Dạ Cầm đã bước vào phòng.

Phi Kê, đại ca của Dạ Cầm liếc mắt nhìn Vương Mãnh với vết thương chồng chất, giọng nói lạnh lùng: “Là thằng khốn nào ăn gan hùm mật báo lại dám đánh đàn em của tao?”

Vương Mãnh chỉ chỉ vào Giang Nghĩa trên ghế sofa: “Chính là cái tên khốn kia đó. Đại ca à, thân thủ của anh ta rất tốt, anh cẩn thận một chút.”

“Thân thủ rất tốt à? Haha, cho dù thân thủ có tốt đến đâu thì có thể một mình đánh ba mươi người?”

Phi Kê phất phất tay, trực tiếp đi đến ghế sofa trong phòng khách, cả đám đàn em sau lưng đều gật gù đắc chí, dáng vẻ vô cùng lưu manh.

“Ôi chao, còn dẫn thêm một cô em nóng bỏng à?”

“Anh em, đêm nay thật là may mắn.”

Một câu nói của Phi Kê liên đốt cháy ngọn lửa trong lòng đám người Dạ Cầm, bọn họ lập tức trở nên kích động.

Đúng lúc này, có một giọng nói lạnh như băng được truyền tới.

“Phi Kê, đã lâu không gặp nhỉ?”

Cái gì?

Là ai?

Tại sao giọng nói lại quen thuộc như thế?

Phi Kê sững người nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa.

Anh ta phát hiện không chỉ giọng nói quen thuộc mà ngay cả vóc dáng của đối phương cũng rất quen thuộc, đợi đến lúc Giang Nghĩa xoay mặt nhìn về phía mình, máu trong người Phi Kê đều đọng lại, lạnh từ đầu đến chân.

Âm một tiếng ngã phịch xuống đất, đám đàn em của anh ta vội vàng cút sang một bên.

Là anh ta?

Là tên ác ma đến từ địa ngục.

Vẫn còn nhớ lần trước Phi Kê dẫn theo một nhóm người đến khách sạn tìm anh gây phiền phức, kết quả là mấy chục người bị một mình Giang Nghĩa đánh cho tàn phế.

Còn Phi Kê thì bị Giang Nghĩa dạy dỗ một phen cho ra trò, bọn họ phải vận chuyển ba mươi tỷ tiên mặt từ khách sạn đến ngân hàng.

Chính vì vậy mà Phi Kê còn trở thành trò cười cho cả thủ đô.

Gần đây, Phi Kê lại tuyển người một lần nữa, vất vả lắm mới có thể chắp vá trò cười trước kia, Dạ Cầm cũng có thể khôi phục lại chút khí thế, bọn họ không ngờ rằng mình lại đột ngột gặp phải Tu La địa ngục.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1644


CHƯƠNG 1644

Đây chính là số phận.

“Đại ca, anh bị sao vậy?” Vương Mãnh đến đỡ Phi Kê dậy.

“Mãnh, đây chính là người đã đánh mày đó ào “Đúng đó, đại ca, em chờ anh trút giận cho em.

“Được, đại ca trút giận giúp mày.”

Phi Kê đứng dậy, sau đó trước mặt tất cả mọi người anh ta đưa tay lên đánh Vương Mãnh một bàn tay thật mạnh vào mặt Vương Mãnh.

Trong nháy mắt, gương mặt liền sưng phù.

Vương Mãnh che mặt hỏi: “Đại ca, anh làm cái gì vậy?”

Phi Kê hùng hồn nói: “Làm gì à, thanh lọc môn hộ.

Cái quái gì mà thanh lọc môn hộ chứ?

Không riêng gì Vương Mãnh ngơ ngác, ngay cả Miêu Đồng, Miêu San, cùng với đám đàn em của Phi Kê đều cảm thấy choáng váng.

Phi Kê uống lộn thuốc à?

Thật là bất thường.

Vương Mãnh che mặt hỏi: “Đại ca, anh đang nói cái gì vậy?”

Phi Kê hiên ngang nói: “Mày có biết không hả, người đang ngồi ở đây chính là một anh hùng hào kiệt, là vị đại hiệp mà cả đời này tao sùng bái và tôn kính nhất.”

“Sao người ta lại có thể đánh mày được chứ, rõ ràng là do mày bắt nạt người khác không thành, cho nên bị người ta dạy dõ.”

“Kết quả là mày chẳng biết xấu hổ mà kêu tao đến đây báo thù cho mày, haha, cái loại rác rưởi này nên loại trừ khỏi Dạ Cầm chúng ta.

“Dạ Cầm chúng ta làm việc vì dân, giúp đỡ yêu thương nhau, làm một ban nhóm lương thiện chất phát, làm sao có thể cho phép cái tên khốn một con sâu làm rầu nồi canh như mày gia nhập được chứ?”

“Cho nên tao phải thanh lọc môn hộ.”

Vương Mãnh và đám đang em hoa mắt chóng mặt.

Không phải là Phi Kê uống lộn thuốc thật đó chứ?

Nói cái gì mà giúp đỡ thương yêu nhau, lương thiện chất phát, ha ha, lúc trước khi bọn họ gia nhập vào Dạ Cầm không phải đã nói là sẽ ăn ngon uống say, thần cản giết thần phật cản giết phật, không cần phải kiêng nể ai?

Tôn chỉ hoàn toàn sai lệch rồi.

“Đại ca, đầu óc anh bị chập mạch hả?”

Vương Mãnh hỏi.

“Người bị chập mạch là mày đó.”

Phi Kê cầm lấy cây gậy đánh cho Vương Mãnh một trận, đánh đến nỗi Vương Mãnh đau đớn kêu to.

Đám đàn em còn lại mang theo vẻ mặt ngơ ngác, lại không dám bước lên khuyên ngăn.

Cứ đánh như thế khoảng mười phút, đánh đến nỗi Vương Mãnh nằm liệt dưới đất, máu me khắp người.

“Đủ rồi, không cần phải diễn kịch nữa đâu, tới đây ngôi xuống đi.” Giang Nghĩa thản nhiên nói.

“Vâng, đến ngay đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1645


CHƯƠNG 1645

Phi Kê giống như là kẻ hầu người hạ ném cây gậy đi vội vàng chạy tới trước mặt Giang Nghĩa, cũng không dám ngồi xuống mà ngồi xổm bên cạnh Giang Nghĩa.

“Uống trà đi.” Giang Nghĩa đưa tách trà cho anh ta.

Phi Kê bưng tách trà lên uống một hơp: “Trà của anh Giang đúng là ngon mà, mát lạnh dễ chịu.”

Miêu Đồng ở bên cạnh không biết nên nói cái gì cho phải, người trước mắt thật sự là đại ca của Dạ Cầm à, tại sao thái độ lại khiêm tốn như thế? Giống y như một tên tép riu.

Không hề có khí thế của lão đại.

Giang Nghĩa không ngẩng đầu lên mà nói: “Lần trước tôi đã nói với cậu rồi, mới có mấy ngày mà cậu đã quên hết rồi ư?”

“Không, không dám quên ạ.

“Không quên? Vậy nhóm người này là có chuyện gì đây?”

“Chuyện này… Phi Kê cắn răng: “Em biết sai rồi, em lập tức đuổi bọn họ đi ngay, sau đó tìm một công việc để làm, không dám xây dựng thế lực nữa”

Lợi hại.

Chỉ một câu nói mà đã dọa Phi Kê phải giải tán Dạ Cầm.

Làm sao người bình thường có thể có năng lực này được chứ?

Miêu Đồng tin tưởng sâu sắc những quan điểm trước kia về Giang Nghĩa chắc chắn sai lầm, tìm đàn ông thì phải tìm một người có thực lực khác với vẻ ngoài.

Nhưng tại sao Giang Nghĩa lại phải giả vờ như thế?

Chắc chắn là có bí mật.

Giang Nghĩa thở dài, tiếp tục nói: “Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, kêu cậu giải tán nhóm người này, yên phận mà đi làm, chắc là cũng không thể nào thực hiện được.

Dừng lại một chút, anh tiếp tục nói: “Như vậy đi, không cần phải giải tán Dạ Cầm, cậu cứ quản lý nó, chỉ có điều sau này không cho phép cậu tiếp tục cướp bóc khi dễ người hiền.”

“Chuyện này… Phi Kê có chút khó xử.

Hoặc là tiếp tục làm chuyện trước kia, hoặc là dứt khoát giải tán, cứ duy trì như thế mà không cho ra ngoài làm việc, vậy thì một nhóm người ăn gì uống gì để sống đây?

Giang Nghĩa vừa liếc mắt là đã có thể nhìn thấu sự nghỉ hoặc của anh ta, anh bình tĩnh nói: “Bắt đầu từ bây giờ, tôi cho cậu một địa chỉ, cậu đến đó nhận lương vào ngày mười hàng tháng, cứ tính theo đầu người, tiền lương một người trên một tháng là sáu mươi triệu, cậu là quản lý tiền lương của cậu gấp đôi, một trăm hai mươi triệu.”

Mẹ kiếp?

Có chuyện tốt như vậy à?

Dựa vào trình độ và lai lịch của bọn họ thì có thể đi đâu tìm một công việc có lương cao như thế? Cho dù dân anh em đi khắp nơi bắt nạt người khác, một tháng cũng không thể kiếm được nhiều tiền như vậy.

Mà bất cứ lúc nào cũng phải đề phòng cảnh sát.

“Anh Giang, anh đối xử với chúng tôi không khỏi quá tốt rồi?”

Giang Nghĩa giơ tay lên: “Dừng. Không phải là tôi rảnh hơi muốn đối xử tốt với các người, nhận tiền lương của tôi thì sau này phải làm việc cho tôi. Từ bây giờ trở đi, công việc của các người chính là duy trì trật tự cho vùng này, nếu như gặp phải đám người cậy mạnh h**p yếu, cướp bóc, tất cả mọi chuyện đều do các người quản.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1646


CHƯƠNG 1646

Nói cách khác, Giang Nghĩa đang cho Dạ Cầm có cơ hội tẩy trắng.

Dùng tiền nuôi bọn họ, sau đó để bọn họ mỗi ngày giúp người dân bình thường, bảo vệ sự an toàn của bọn họ.

Đây được xem như là một chuyện vô cùng tốt.

Phi Kê kích động nói: “Anh Giang, anh đúng là bồ tát sống.

“Thôi được rồi, cậu lui xuống đi. À đúng rồi, người như Vương Mãnh đừng có giữ lại ở Dạ Cầm, giống như cậu đã nói, băng nhóm các cậu vấn nên thanh lọc cho sạch sẽ”

“Vâng.

Phi Kê lập tức đứng dậy cho người dân Vương Mãnh đi ra ngoài.

Từ bây giờ trở đi, Dạ Cầm tác oai tác oái một vùng đã không còn tôn tại nữa, thứ còn lại là Dạ Cầm lương thiện bảo vệ sự an toàn cho mọi người.

Cuộc cãi vã đã lắng xuống.

Nhìn đồng hồ, trời đã rạng sáng, trận ầm T này của bọn họ đã kéo dài hơn ba tiếng đồng hồ.

Giang Nghĩa thở dài một hơi rồi nhìn Miêu San ở bên kia, lại nhìn Miêu Đồng, anh hỏi: “Nhà này là của aï?”

Miêu Đồng nói: “Là tôi bỏ tiền ra thuê, nhưng nó ỉ vào Vương Mãnh cho nên ăn không ở không ở chỗ tôi, tôi lại không dám nói cái gì.”

Giang Nghĩa gật đầu nói với Miêu San: “Cho cô một tiếng đồng hồ thu dọn đồ đạc và cút khỏi chỗ này.”

Miêu San trợn trắng mắt, mặc dù không biết thân phận thật sự của Giang Nghĩa, nhưng nhìn thấy thái độ của Phi Kê đối với anh liền biết Giang Nghĩa chắc chắn không phải là người đơn giản.

Hơn nữa, thân thủ của Giang Nghĩa mạnh đến mức không còn từ nào để nói.

Lúc đầu Miêu San còn xem thường chị gái Miêu Đồng, cho rằng chị mình tìm một người bạn trai vô dụng, bây giờ mới biết hóa ra chị mình lại tìm một người đàn ông mạnh mẽ như thế để làm chỗ dựa.

E là cả đời này mình cũng không thể đuổi kịp cô ta nữa.

Miêu San không dám chậm trễ, nhanh chóng trở về phòng thu dọn đồ đạc rời khỏi nhà.

Lúc này, Giang Nghĩa mở điện thoại ra chọn mấy căn nhà cho Miêu Đồng xem.

“Cô xem mấy căn nhà này đi, thích căn nhà nào tôi sẽ mua tặng cho cô căn đó, sau này không cần phải thuê phòng nữa”

Miêu Đồng được yêu mà sợ: “Không, không cần đầu, tôi còn thiếu anh món nợ ân tình mười lăm tỷ chưa trả.”

“Không cần phải khách sáo, cứ chọn đi.”

Miêu Đồng nhìn hình ảnh nhà cửa trong điện thoại di động, nhịn không được mà hỏi: “Giang Nghĩa, rốt cuộc thì anh là ai vậy? Nếu như chỉ là con trai của chủ tịch Giang thì không thể nào lợi hại như thế.”

Giang Nghĩa cười nói: “Cô không cần biết những thứ này.”

Miêu Đông lại hỏi: “Vậy anh đối xử với tôi tốt như thế, còn không thèm cơ thể của tôi, thế thì anh muốn thông qua tôi để có được cái gì? Tôi nói thật với anh, tôi không có bảo vật gia truyền quý giá gì đâu, không có đồ tốt đưa cho anh.”

Giang Nghĩa thu lại nụ cười, dùng giọng nói cực kỳ nghiêm túc nói với cô ta: “Tôi giúp cô chỉ vì muốn hỏi rõ một vài chuyện từ chõ cô.

“Chuyện gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1647


CHƯƠNG 1647

“Ba chữ, thành phố ngầm.”

Sau khi nghe thấy ba chữ thành phố ngầm, rõ ràng có thể cảm nhận được thân thể của Miêu Đồng run rẩy.

Cô ta kinh ngạc nhìn Giang Nghĩa.

“Anh nghe thấy chuyện này từ đâu vậy?”

thành phố ngầm là bí mật cốt lõi của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, toàn bộ công ty ngoại trừ có một vài người nắm giữ thì phần lớn chưa từng nghe tới, chứ đừng nói chỉ là chạm đến.

Bình thường trong công ty mọi người đều không dám thảo luận về chuyện này.

Cho nên dựa vào tình huống bình thường mà nói, Giang Nghĩa căn bản không có khả năng biết đến thành phố ngầm.

Đôi mắt Giang Nghĩa sáng như đuốc: “Cũng là do một lần trùng hợp cho nên tôi mới biết được chuyện này, nhưng hình như toàn bộ công ty không có người nào biết đến sự tồn tại của thành phố ngầm”

“Đương nhiên rồi.” Miêu Đồng duôi tay ra: “Ngoại trừ chủ tịch ra, số người biết chuyện này tổng cộng chỉ có 5 người.”

0õ “Tôi, Tuần Dương, kỹ thuật viên lâu năm Từ Hoài Trung, Trưởng phòng Thường Hướng Đông, cùng với giám đốc Lưu Cảnh Minh.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Cho nên tôi rất tò mò, rốt cuộc là cơ mật cốt lõi gì mà lại khiến công ty cẩn thận như thế?”

Miêu Đồng không trả lời ngay mà là lắng lặng nhìn Giang Nghĩa, trong ánh mắt tràn đầy hoài nghĩ.

Đối diện với một ánh mắt như thế, người bình thường không thể ngồi yên được.

Nhưng Giang Nghĩa lại giống như pho tượng, không hề cử động, không hề bối rối chút nào.

Miêu Đồng tò mò hỏi: “Anh không bình thường.”

“Chỗ nào không bình thường?”

“Giang Nghĩa, mỗi một lời nói và hành động của anh trong công ty vô cùng nhẹ nhàng thờ ơ, là một cậu chủ giàu có ăn chơi điển hình, nhưng mà anh của hiện tại khiến tôi cảm nhận được một sự kinh khủng. Rõ ràng anh có bản lĩnh đầy mình nhưng lại che giấu không để nói lộ ra, rốt cuộc thì anh muốn làm cái gì?”

Giang Nghĩa cười cười: “Có đáng sợ như cô nói không chứ? Chỉ là tôi cảm thấy tò mò về chuyện của công ty mà thôi, tùy tiện hỏi một chút.”

“Tùy tiện hỏi một chút à? Bỏ ra mười lăm tỷ giúp tôi vượt qua khó khăn, tự tay giải quyết cả Dạ Cầm, anh vì tôi mà làm nhiều chuyện như thế, sẽ chỉ tùy tiện hỏi một chút mà thôi à?”

Miêu Đồng hỏi rất nghiêm túc: “Nói thật đi, rốt cuộc thì anh có phải là con trai của chủ tịch không?”

Cái gì?

Giang Nghĩa nhíu mày: “Cô có ý gì chứ?”

Miêu Đồng nói: “Đã gần mười năm rồi chủ tịch chưa từng gặp con trai của mình, chẳng có ai biết được con trai của ông ta có bộ dạng như thế nào, có còn sống hay không? Mà anh lại chủ động dâng đến cửa, khó tránh khỏi khiến người khác sinh nghi trong lòng, tôi luôn cảm thấy thân phận cậu chủ này của anh là giả, anh chính là gián điệp của công ty khác phái đến muốn đánh cắp cơ mật cốt lõi của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, phá hủy khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc có đúng không?”

Không thể không nói, đầu óc của cô gái này đúng là có thể suy nghĩ lung tung.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1648


CHƯƠNG 1648

Giang Nghĩa khoác tay: “Về chuyện này thì cô có thể yên tâm, tôi trần trọng nói cho cô biết, tôi thật sự là con trai của Giang Hàn Phi, mà hỏi đến cơ mật cốt lõi của thành phố ngầm là có đạo lý của tôi, cũng không phải là vì để phá hủy khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

Anh nói không sai.

Anh đúng là con trai của Giang Hàn Phi, nhưng Giang Hàn Phi này có phải là Giang Hàn Phi chân chính hay không, thế thì khó nói rồi.

Miêu Đồng nói: “Thật ra thì nếu như anh muốn đối phó với khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc thì tôi cũng chẳng sao hết, tôi đã vô cùng thất vọng về công ty này. Được rồi, không phải là anh muốn biết chuyện của thành phố ngầm à, tôi nói cho anh biết.”

Cô ta từ tốn nói: “thành phố ngầm, nói tới thì đơn giản lắm, chính là một công ty nghiên cứu hợp tác với khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

“Công ty nghiên cứu?”

“Đúng vậy, mặc dù bộ phận nghiên cứu của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chúng ta rất mạnh, nhưng thực lực của thành phố ngầm còn mạnh hơn chúng ta nhiều, không nói dối gì anh, đa số sản phẩm nòng cốt của công ty chúng ta đều là do thành phố ngầm nghiên cứu, không có thành phố ngầm thì không có khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

“Vậy à?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Chuyện này rất thú vị.

Nếu như thực lực của thành phố ngầm mạnh mẽ như thế, vậy thì tại sao không tự mình làm, cần gì phải gửi gắm cho khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc? Chuyện này không phù hợp với lẽ thường.

Miêu Đồng nhìn ra sự nghi hoặc của Giang Nghĩa: “Thật ra thì tôi cũng không hiểu tại sao lại như vậy, nhưng thế giới to lớn không hiếm cái lạ, thành phố ngầm chính là một công ty chỉ chăm chú nghiên cứu, những cái khác thì không thèm quan tâm, thậm chí đi nghe ngóng trên thị trường thì cũng không thể thám thính được bất cứ tin tức gì có liên quan tới thành phố ngầm.”

Giang Nghĩa hỏi: “Công ty kia muốn các người làm cái gì?”

Miêu Đồng nói: “Mỗi khi bên phía thành phố ngầm có dự án nghiên cứu mới thì tôi, Tuần Dương và Từ Hoài Trung sẽ được phân công phụ trách một bộ phận trong đó, trợ giúp bọn họ cùng nhau nghiên “

cứu.

“Ba người chúng tôi sẽ được sắp xếp đến một căn phòng riêng lẻ để làm việc, không mang theo bất cứ vật gì vào đó, cũng không mang theo bất cứ vật gì ra ngoài.

Còn nữa, đồ vật mà ba người chúng tôi phụ trách lại không giống nhau, còn cấm nói ra ngoài.”

“Cho nên cho dù chúng tôi có làm đến chết thì cũng không biết mình làm cái gì, cho dù không cẩn thận trợ giúp thành phố ngầm lén lút nghiên cứu phát minh bom nguyên tử thì chúng tôi cũng không biết.”

Giang Nghĩa gật đầu.

Ở phương diện này, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc vô cùng cẩn thận, ngay cả những nhân viên tham gia trực tiếp cũng không thể nào thăm dò được toàn cảnh dự án.

Miêu Đồng bọn họ giống như là công nhân lắp ráp trên dây chuyền sản xuất, mỗi người phụ trách một bộ phận, đối với toàn cảnh dự án, bọn họ căn bản không biết được.

Thủ đoạn thật là lợi hại.

Miêu Đồng nói: “Thường Hướng Đông chủ yếu phụ trách giám sát chúng tôi, anh ta còn không biết nhiều bằng chúng tôi, còn Lưu Cảnh Minh, ông ta ngoại trừ cái chức chủ tịch ra thì chính là người duy nhất biết toàn bộ dự án.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1649


CHƯƠNG 1649

“Thật ra thì tôi cũng rất tò mò rốt cuộc là chúng tôi nghiên cứu cái gì, đồ vật mà chúng tôi nghiên cứu được đưa đến đâu, thành phố ngầm cụ thể là làm việc ở đâu, là một công ty hay là một phòng làm việc?”

“Có đôi khi tôi thật sự rất muốn học hỏi từ người của thành phố ngầm.”

Nghe thấy những gì Miêu Đồng kể lại, trong lòng Giang Nghĩa đã hiểu sơ sơ.

Xem ra anh đã tiến thêm một bước để gặp ba mình.

Nếu như Giang Nghĩa đoán không sai, Giang Hàn Phi ba anh đang ở trong thành phố ngầm, thậm chí có lẽ là trong thành phố ngầm cũng chỉ có một mình Giang Hàn Phi.

Nếu không thì cũng không cần bọn người Miêu Đồng đến hỗ trợ.

Vấn đề mấu chốt hiện tại đó chính là làm thế nào để tìm ra vị trí của thành phố ngầm?

Giang Nghĩa suy nghĩ một hồi rồi nói với Miêu Đồng: “Lần gần đây nhất cô trợ giúp thành phố ngầm nghiên cứu là lúc nào?”

“Ngày hôm trước.”

“Nghiên cứu kết thúc rồi à?”

“Vân chưa đâu, ngày mai còn phải tiếp tục làm việc.

“Được, vậy Miêu Đồng, cô lại giúp tôi một chuyện đi, giúp tôi bỏ một vật này vào thành phố ngầm.”

Miêu Đồng lắc đầu: “Anh đừng có nghĩ tới chuyện này, môi một lần làm việc đều sẽ bị kiểm tra, căn bản không thể mang đồ vật vào trong đó.’ Giang Nghĩa suy nghĩ: “Vậy cô có thể chép cho tôi một phần dự án phát minh gần đây không?”

Miêu Đồng lườm nguýt.

“Hừ, xem ra anh muốn học lõm việc.”

“Những nhà khoa học thiên tài như chúng tôi đây, không cho chúng tôi mang đồ ra thì thật sự không mang ra được chắc?”

“Những dự án nghiên cứu đó, tất cả đều đã được ghi chép trong não tôi.”

“Anh chờ đó đi, tối nay tôi sẽ viết cho anh một bản.”

Suốt cả buổi tối, Miêu Đồng chép đầy đủ công việc nghiên cứu lần này rồi giao nó cho Giang Nghĩa.

Đến sáng, Miêu Đồng mệt mỏi năm phịch xuống.

“Mệt mỏi quá đi thôi, không muốn đi làm nữa.” Miêu Đồng nằm trên ghế sofa than thở.

“Vậy thì cô ở nhà nghỉ ngơi đi, tôi xin phép nghỉ giúp cô.

“Có được không?”

“Đương nhiên rồi, như thế này sẽ khiến cho mọi người cảm thấy chân thực hơn, tôi ở đây một đêm, cô lại mệt mỏi không thể đi làm, không phải sẽ để những người ở công ty yên tâm hơn à?”

Mặt Miêu Đồng liền đỏ lên: “Hừ, thế mà lại dùng sự trong trắng của tôi diên kịch giúp anh.”

“Giúp một chút đi.”

“Biết rồi.”

‘À đúng rồi.” Giang Nghĩa chọn một tấm hình từ trong điện thoại di động: “Tôi đã chọn cho cô một căn biệt thự rồi, ngày hôm nay sắp xếp người làm hợp đồng mua, sau này cô cứ yên tâm làm việc ở đó, tôi cũng sẽ cho người bảo vệ cô.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1650


CHƯƠNG 1650

Miêu Đồng vui mừng không thôi: “Có phải là anh đối xử với tôi tốt quá rồi không?”

“Chuyện nên làm mà”

Có thể tìm thành phố ngầm hay không, có thể gặp mặt ba ruột hay không, toàn bộ đều dựa vào Miêu Đồng, không tốt thì không được.

Giang Nghĩa vội vàng rời đi.

Anh trực tiếp trở về biệt thự số 556 đường Duyên Hà Tây.

Vừa bước vào cửa, Nhậm Chỉ Lan liền hỏi: “Nghĩa, tối ngày hôm qua cả đêm không về nhà, làm dì lo lắng muốn chết, cháu đi đâu vậy chứ?”

“Dì Nhậm, cháu đi ra ngoài làm chút chuyện, thu hoạch được một vài tin tức quan trọng.

“Cái gì?”

Giang Nghĩa lập tức gọi Bạch Dương và Cự Giải tới, thuật lại cho bọn họ nghe tin tức mà mình đã thu hoạch được từ chỗ Miêu Đồng trong tối hôm qua.

Cuối cùng, Giang Nghĩa phân tích: “Dựa theo suy đoán của tôi, cái được gọi là thành phố ngầm căn bản không phải là một công ty hay là một phòng làm việc tồn tại thật sự, có khả năng cao đây chính là một cái lồng giam giam giữ ba tôi.”

“Ba tôi bị nhốt ở thành phố ngầm, bị thuốc thao túng, phát minh ra sản phẩm khoa học kỹ thuật cho khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, làm lớn mạnh thực lực của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

Nhậm Chỉ Lan nghe xong, sống lưng liền phát lạnh.

Bà ta nói: “Nghĩa, ý của cháu là… Giang Hàn Phi ở công ty là giả, là một tên lừa đảo không có năng lực nghiên cứu bất cứ cái gì, Giang Hàn Phi chân chính đã bị ông ta nhốt lại, đồng thời còn bị thuốc điều khiển, thay ông ta để nghiên cứu phát minh sản phẩm?”

“Đúng là như thế”

Nhậm Chỉ Lan nuốt một ngụm nước bọt.

Suy nghĩ này thật sự quá bạo gan, nhưng mà dựa vào manh mối hiện tại, khả năng này vô cùng có sức thuyết phục.

Bà ta hỏi: “Nghĩa, cháu phải nhanh chóng cứu Hàn Phi ra ngoài.”

Giang Nghĩa trầm mặc.

Bạch Dương giải thích thay anh: “Dì Nhậm, cứu người không phải là chuyện dễ dàng như thế, dựa vào manh mối hiện tại chỉ là dự án nghiên cứu được phân công cho ba người khác nhau thực hiện, cũng đủ để nhìn thấy tên giả mạo này cẩn thận chú ý đến cỡ nào.”

“Còn địa chỉ thật sự của thành phố ngầm, e rằng ngoại trừ tên giả mạo ra thì ngay cả Lưu Cảnh Minh cũng chưa chắc biết chỗ.”

“Không tìm thấy nơi liên quan thì không có cách nào cứu người.”

Đây là một vấn đề vô cùng to lớn.

Cũng là nguyên nhân mà Giang Nghĩa giữ im lặng.

Phải làm sao đây?

Tất cả mọi người đều không nói, vào tình huống hiện tại, muốn có được địa chỉ thật sự của thành phố ngầm từ khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, căn bản là không thể.

“À đúng rồi.” Bạch Dương đột nhiên nói: “Thống soái, không phải là ngay từ đầu anh đã nói chuyện mà chúng ta có thể làm chỉ có một việc… là chờ! Cho đến khi Giang Hàn Phi bị bệnh nặng, khi đó tên giả mạo không thể tìm người chữa bệnh cho ông ấy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1651


CHƯƠNG 1651

“Đúng vậy.

“Vậy… có thể nào khiến Giang Hàn Phi thật sự ở thành phố ngầm bị bệnh sớm một chút?”

Đây là một suy nghĩ vô cùng táo bạo.

Giang Nghĩa nheo mắt, anh lấy bảng dự án Miêu Đồng ra đặt lên trên bàn.

“Tôi cũng nghĩ như thế, mang một vài vật dụng xúc tác bệnh đưa vào thành phố ngầm, nhưng tên giả mạo lại vô cùng cẩn thận, mỗi một lần Miêu Đồng đến làm việc đều phải kiểm tra một lần, căn bản không có chỗ hành động.”

Bạch Dương nói: “Vậy Thống soái, có khi nào có một khả năng vô hiện vô hình?

Trong tình huống không mang theo bất cứ thứ gì khiến cho bệnh tình của Giang Hàn Phi nặng thêm.”

Có chút đạo lý.

Giang Nghĩa liếc mắt nhìn bảng dự án, nói với Cự Giải: “Cậu có cách nào sửa đổi bảng dự án để tạo ra một số khí đặc biệt trong quá trình nghiên cứu không?”

“Khó đó, nhưng mà có thể thử một lần.” Cự Giải nói.

“Được.

Giang Nghĩa viết một loại khí thể trên tờ giấy trắng rồi đưa cho Cự Giải.

Cự Giải nhíu mày: “Tôi sẽ cố gắng thử một chút, xem xem phải chỉnh sửa như thế nào mới được.”

Lúc này, Giang Nghĩa nhận được cuộc gọi đến từ Tuần Dương.

Sao anh ta lại gọi điện thoại tới?

Giang Nghĩa nhấn nghe.

“Này phó chủ tịch Giang, tối ngày hôm qua thuận lợi chứ?”

Giang Nghĩa cười lạnh trong lòng, cái tên ngốc tự cho mình là đúng lại tự mình đưa tới cửa, thế là anh giả vờ hào hứng mà nói: “Đã làm xong rồi, dò xét được rất nhiều tin tức.

“Vậy chúng ta hẹn thời gian gặp nhau đi, hỗ trợ lân nhau?”

“Được thôi.”

Cúp điện thoại, Giang Nghĩa nói với Cự Giải: “Trước tiên cậu giúp tôi chỉnh sửa phần dự án này một chút, làm một phần trông giống thật, nhưng trên thực tế lại là dự án sai.

“Không thành vấn đề, trong vòng mười phút.”

Rất nhanh, Cự Giải đã làm ra một bản dự án giả cho Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa cầm lấy dự án giả rồi đứng dậy đi trước, anh đi gặp Tuần Dương trong một quán mì.

“Phó chủ tịch Giang, nào nào, chỗ ngồi đã chuẩn bị tốt cho anh rồi.”

Tuần Dương lập tức kêu Giang Nghĩa ngồi xuống, còn gọi một bàn thịt rượu đầy ấp.

Anh ta vui vẻ nói: “Phó chủ tịch Giang, anh đã nghe ngóng ra tin tức có tác dụng gì vậy?”

Giang Nghĩa cố ý không nể mặt.

“Không phải là đã nói hô trợ cho nhau rồi à, sao vậy, anh chỉ muốn giữ khư khư không muốn cho tôi biết hả?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1652


CHƯƠNG 1652

Tuần Dương vội vàng khoác tay: “Không phải, sao lại có chuyện đó được chứ?”

Giang Nghĩa nói: “Tôi cũng không nói dối gì anh, tối hôm qua tôi nói gãy cả lưỡi, cuối cùng mới có thể có được bảng dự án nghiên cứu mới nhất của thành phố ngầm từ Miêu Đồng.”

“Cái gì?” Hai mắt Tuần Dương trợn trắng, mừng rỡ nói: “Dự án nghiên cứu của thành phố ngầm chính là cơ mật cốt lõi của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, nếu như có thể tập trung tất cả các dự án nghiên cứu, vậy thì khoa học kỹ thuật Trọng Môn có thể đăng ký nghiên cứu trước một bước, cắt đứt nguồn sống của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Anh ta mở to mắt nhìn Giang Nghĩa: “Phó chủ tịch Giang, ha ha, anh…”

Giang Nghĩa khoác tay: “Tôi biết là anh muốn nói cái gì, không phải là muốn tôi giao bản dự án ra cho anh à?”

“Anh không muốn?”

Giang Nghĩa nói: “Tôi không hiểu gì về phương diện nghiên cứu, giữ lại bản dự án này cũng vô dụng mà thôi, vốn dĩ là đã muốn giao nộp, nếu như anh đã cần, thế thì đưa anh thôi, nhưng mà…

“Nhưng mà cái gì?”

“Nhưng anh có thể cho tôi lợi ích gì?”

Tuần Dương hỏi: “Vậy thì phải xem xem anh muốn cái gì?”

Giang Nghĩa nheo mắt, khẽ cười nói: “Tôi cũng không cần đồ vật quý giá, chỉ là muốn lúc anh tiếp nhận nhiệm vụ tiếp theo có thể thông báo cho tôi sớm một tiếng, đừng để tôi giống như đồ ngốc bị người khác xoay vòng vòng.”

“Hahaha, chuyện này thì đơn giản thôi.”

Tuần Dương vô vô ngực: “Một khi có nhiệm vụ mới tôi sẽ lập tức thông báo cho anh biết, nói thật thì tôi cũng không thích bị cái cô Laura đó điều khiển.”

Laura?

Giang Nghĩa im lặng ghi nhớ cái tên này.

Anh nhớ rõ là mình đã từng nghe thấy cái tên này trên máy bay.

Đúng là trùng hợp.

Kết quả, Giang Nghĩa đưa dự án giả cho Tuần Dương, cũng dặn dò: “Anh cũng phải cẩn thận một chút, không thể để lộ cho bất cứ ai, nếu không thì tính mạng của tôi và anh sẽ gặp nguy hiểm.

“Yên tâm đi, tôi sẽ không nói cho ai biết đâu.

“Được rồi, tôi vẫn còn có việc, đi trước đây.

“Không uống thêm vài ly à?”

“Không được.”

Giang Nghĩa đứng dậy đi khỏi.

Tuần Dương âm thầm tắm tắc khen: “Phó chủ tịch Giang đúng là trượng nghĩa mà, thứ quý giá như thế mà cũng có thể đưa cho mình, sau này mình phải báo đáp người ta cho thật tốt”

Nói xong, anh ta nhẹ nhàng mở bảng dự án ra, càng nhìn càng vui mừng.

Có dự án như thế này, lại nghĩ cách moi ra bản dự án cuối cùng từ trong miệng Từ Hoài Trung.

Tổng hợp ba phần lại với nhau, anh ta đã có thể nghiên cứu ra sản phẩm khoa học kỹ thuật, đến lúc đó cống hiến cho khoa học kỹ thuật Trọng Môn, còn sợ không thể trở thành một trong những nhân viên nòng cốt của khoa học kỹ thuật Trọng Môn à?

Nói không chừng đến lúc đó Laura thấy anh ta thì còn phải cúi đầu khom lưng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1653


CHƯƠNG 1653

“Phát tài rồi.”

Đang mơ tưởng, bỗng nhiên điện thoại di động lại vang lên, là Laura gọi tới.

Tuần Dương từ từ cất bản dự án đi, nhấn nghe điện thoại: “A lô, Laura, tìm tôi có chuyện gì vậy?”

“Có nhiệm vụ mới.

“B5 Trong vòng 5 phút trò chuyện, Laura bàn giao nhiệm vụ mới cho Tuần Dương một cách rõ ràng.

Cuối cùng, Laura còn cẩn thận dặn dò: “Nhiệm vụ lần này không bình thường đâu, anh tuyệt đối không thể để cho bất cứ người nào biết, phải nhanh chóng thực hiện nó.

“Tôi biết rồi.”

Cạch một tiếng, Laura cúp điện thoại.

Tuần Dương đặt điện thoại di động lên trên bàn, uống một hớp rượu, ánh mắt đảo quanh.

Anh ta thầm nghĩ trong lòng, chắc chắn là phó chủ tịch Giang không biết nhiệm vụ lần này, nếu như trong quá trình thực hiện có xung đột với phó chủ tịch Giang cũng không tốt. Với lại mình vừa mới đồng ý với người ta có nhiệm vụ mới gì thì phải nói cho người ta biết, làm người thì không thể thất hứa có đúng không?

Kết quả là Tuần Dương cầm điện thoại di động lên gọi qua cho Giang Nghĩa.

Vài tiếng chuông vang lên liền truyền đến giọng nói của Giang Nghĩa: “Tuần Dương, sao lại gọi điện thoại cho tôi vậy?”

“Phó chủ tịch Giang, có chuyện bất ngờ.’ “Cái gì?”

“Tôi nói cho anh biết, lúc anh vừa mới đi thì cái cô Laura đáng chết ấy lại gọi điện thoại cho tôi rồi giao cho tôi một nhiệm vụ mới, chắc chắn là anh không biết rồi đúng không?

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.

“Tôi hoàn toàn không biết.”

“Tôi biết lắm mà, Laura rất thích đùa cợt người khác. Nhưng mà phó chủ tịch Giang cứ yên tâm đi, chúng ta là anh em tốt, có tin tức gì thì chúng ta cứ nói cho nhau nghe, bây giờ tôi sẽ nói cho anh nghe chi tiết nhiệm vụ.”

Mười phút tiếp theo, Tuần Dương thuật lại cho Giang Nghĩa nghe nhiệm vụ của Laura giao cho mình một cách rất rõ ràng.

Không chỉ có như thế, anh ta còn nói suy nghĩ và việc mình muốn thực hiện nhiệm vụ như thế nào cho Giang Nghĩa nghe.

Không nói chỉ tiết, sợ là Giang Nghĩa sẽ không hiểu.

Cuối cùng, không còn gì để nói thì mới cúp điện thoại.

Ở một bên khác, Giang Nghĩa ngồi trong xe nhìn điện thoại ở trong tay mình, dở khóc dở cười.

“Tâm tư của Laura đúng là ác độc mà.”

“Nếu như không phải Tuần Dương sớm nói cho mình biết, mình còn không ngờ là Laura có thể làm như vậy.”

“Lần này, e là khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ gặp phải phiền phức lớn.”

Giang Nghĩa im lặng tính toán trong lòng, mình có cần phải ra tay giúp đỡ khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc ngăn cản đòn tấn công lần này của Laura không đây, hay là thờ ơ lạnh nhạt nhìn khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc bị đánh lén?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1654


CHƯƠNG 1654

Khoa học Kỹ thuật Trọng Môn, văn phòng chủ tịch.

Laura để điện thoại xuống, thở dài một hơi, thì thào nói: “So với lần trước đó, kế hoạch lần này mạo hiểm hơn, phải bắt được hai người Miêu Đồng, Từ Hoài Trung một lần, khó khăn khá lớn, thậm chí có thể để lộ Tuần Dương.

Lão gia Rết khẽ cười nói: “Không cần tạo áp lực quá lớn cho mình. Việc gì cũng có được tất có mất, con muốn có được càng nhiều, buộc phải gánh được càng nhiều mạo hiểm.

Laura nắm chặt nắm tay: “Đều do tên khốn Giang Nghĩa kia! Nếu như không phải lần trước anh ta thừa dịp trống mà vào, con cũng không cần phải mạo hiểm lớn như vậy.

“Vậy lần này con đã chuẩn bị để đối phó với Giang Nghĩa chưa?”

“Ừm. Lần này con sắp xếp người chờ sẵn, chỉ bên bên phía Tuần Dương có kết quả, bên này con lập tức hành động, không để cho Giang Nghĩa cơ hội lợi dụng sơ hở nào.

Lão gia Rết gật gật đầu: “Như vậy là tốt nhất, nhưng mà con vẫn phải cẩn thận Giang Nghĩa. Nếu như cậu ta đã là con trai của Giang Hàn Phi, nhất định sẽ giúp Giang Hàn Phi làm việc.”

“Con sẽ chú ý Nói xong, Luara đặt một bản lịch trình triển lãm khoa học kỹ thuật lên bàn.

Cô ta nói: “Chiều mai, chính là ngày đầu tiên của tuần triển lãm khoa học kỹ thuật kéo dài một tuần một năm một lần. Con muốn vào buổi triển lãm ngày mai, hạ uy phong của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc!”

“Đã chuẩn bị xong rồi sao?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Khoa học kỹ thuật Trọng Môn của chúng ta không có vấn đề gì, chỉ xem biểu hiện của Tuần Dương.

Một ngày qua đi.

Ngày hôm sau, Giang Nghĩa đến công ty sớm, phát hiện toàn bộ những thành viên khác của bộ phận nghiên cứu phát triển đều đến đông đủ.

Ngay cả Miêu Đồng cơ thể khá mệt mỏi cũng chạy đến công ty.

“Ơ, mọi người tới đều rất sớm nha.

Miêu Đông nói: “Hôm nay chính là ngày đầu tiên của tuần triển lãm, chuyện quan trọng, anh cho răng mọi người đều cả ngày không làm gì như anh, chỉ biết chơi bời lêu lổng, hết ăn lại năm sao?”

Giang Nghĩa có chút bất ngờ, không ngờ sau chuyện lần trước, Miêu Đồng còn có thể phối hợp với diễn xuất của anh như vậy.

Như thế sẽ không lộ ra mục đích thật sự của Giang Nghĩa.

Anh bất cần đời bắt chéo hai chân, ngáp hỏi: “Tuần triển lãm cái quỷ gì thế? Quan trọng đến thế sao?”

Nhân viên nghiên cứu phát triển bên cạnh = Từ Hoài Trung nói: “Đương nhiên quan trọng! Tuần triển lãm mỗi năm một lần, sẽ có mấy chục sản phẩm mới nhất của cả thủ đô xuất hiện, đây là một loại thể hiện thực lực công ty. Hàng năm vào lúc này, cũng là lúc mà khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chúng ta đại phát thần uy! Chỉ là năm nay…

Sắc mặt Từ Hoài Trung trầm xuống: “Năm nay nghiên cứu có chút không thuận lợi, hạng mục trên tay luôn thiếu cửa ải cuối cùng không qua được, hzzai!”

Cứ theo tiết tấu này, hôm nay chỉ có thể mang lên một số sản phẩm dự bị.

Mặc dù cũng qua được, nhưng khẳng định không đủ xuất sắc.

Có lẽ phải bị khoa học kỹ thuật Trọng Môn hung hăng làm nhục một trận, đây là chỗ Từ Hoài Trung ko muốn nhìn thấy.

Giang Nghĩa nhún vai: “Không được thì không được thôi, có cái gì mà đau lòng?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1655


CHƯƠNG 1655

“Anh đánh cái rắm gì đấy?” Từ Hoài Trung tức giận nói: ‘Anh cho răng ai cũng giống anh, tùy tiện, không nghiêm túc với công việc sao?”

Không biết vì sao, Từ Hoài Trung lúc trước không thèm để ý đến Giang Nghĩa, hôm nay giống như ăn phải thuốc nổ, nhìn thấy Giang Nghĩa là oán giận.

Nói xong, Từ Hoài Trung như có như không nhìn Miêu Đông, sau đó xoay người rời đi.

Giang Nghĩa bừng tỉnh.

Thì ra, là ghen rồi.

Từ Hoài Trung hơn ba mươi, vẫn chưa kết hôn, cũng không có bạn gái, đương nhiên sẽ có ý với Miêu Đồng là đồng nghiệp cùng làm nghiên cứu phát triển.

Thế mà, lúc này Giang Nghĩa lại chen một chân vào.

Hôm trước còn nhân lúc cháy nhà đi hôi của, lợi dụng 15 tỷ giành Miêu Đồng cả một đêm.

Từ Hoài Trung thích Miêu Đồng, đương nhiên rất không vui khi thấy chuyện xảy ra như vậy, nhưng mà anh ta không tiền không thế, ngoại trừ tức giận ra thì không thể làm gì.

Giang Nghĩa cố ý nhỏ giọng nói với Miêu Đồng: “Này, họ Từ kia hình như có ý với cô đấy?”

Miêu Đồng nhíu nhíu mày: “Anh ta à, làm việc cổ hủ, tính cách keo kiệt, anh giúp tôi bỏ đi tạp niệm của anh ta cũng tốt, sẽ không còn suy nghĩ không an phận với tôi nữa.

Giang Nghĩa vẻ mặt đau khổ nói: “Chậc chậc chậc, cô đúng là biết tổn thương người khác.

Nói được một nửa, Giang Nghĩa đột nhiên nhỏ giọng nói: “Hôm nay cho dù Tuần Dương nói cái gì với cô, cô cũng không được nhận, nghe rõ chưa?”

“Hả?” Miêu Đồng tò mò hỏi: “Anh ta sẽ nói cái gì với tôi?”

“Cho dù là cái gì, cũng không được nhận.”

niềm Kỳ thật lần trước sau khi bị Tuần Dương hại một lần, Miêu Đồng cũng đã không còn bất kỳ hảo cảm nào với Tuần Dương.

Không cần Giang Nghĩa nói, cô ta cũng không nhận.

Lúc này, Tuần Dương lặng lẽ đi đến bên cạnh Từ Hoài Trung, nhìn quanh một vòng, thấp giọng nói: “Lão Từ, hạng mục gần đây của anh có phải là còn chưa hoàn thành?”

Từ Hoài Trung tức giận nói: “Phí lời, chuyện này anh không biết sao?”

Tuần Dương cười ha ha một tiếng: “Nếu như tôi nói, tôi đã tìm được biện pháp giải quyết, anh tin không?”

Hai mắt Từ Hoài Trung mở lớn: “Thật sao?”

Tuần Dương lấy một văn kiện từ trong túi quần ra đặt lên bàn: ‘Ở đây có hỗ trợ kỹ thuật có thể giải quyết cửa ải cuối cùng trong hạng mục của anh, đừng nói là anh em không giúp anh.”

Từ Hoài Trung không dám tin mở văn kiện ra, vừa xem vừa hỏi; “Hô trợ kỹ thuật này anh lấy ở đâu?”

“Nhờ một người bạn nghiên cứu.”

“Người bạn nào lợi hại như vậy?”

‘À, là bạn học cũ, tôi giúp anh ta giải quyết một vấn đề, rồi bảo anh ta cũng giúp tôi giải quyết một vấn đề. Sao nào, lão Từ, tôi đủ tốt với anh chứ?”

“Tốt, quá tốt rồi! Tôi cũng không biết nên báo đáp anh thế nào.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1656


CHƯƠNG 1656

Tuần Dương vô võ vai anh ta: “Cái gì báo đáp hay không, yên tâm dùng đi.

Nói xong, Tuần Dương yên lặng bỏ đi.

Đưa lưng về phía Từ Hoài Trung, Tuần Dương lộ ra nụ cười gian trá.

Dùng đi.

Phần hỗ trợ kỹ thuật này, sẽ làm anh trả một cái giá lớn thê thảm đau đớn!

Lặng lẽ, Tuần Dương lại đến trước mặt Miêu Đồng, Miêu Đồng ngay cả nhìn cũng không nhìn anh ta, trực tiếp xoay mặt sang một bên.

Tuần Dương ho khan một tiếng: “Đàn em à, anh biết chuyện lần trước là anh không đúng. Nhưng mà tái ông mất ngựa ai biết phúc họa về đâu, đúng không? Nếu như không có chuyện lần trước, sao có có thể cùng một chỗ với phó chủ tịch Giang chứ?

Em nhìn Lão Từ đi, tức đến râu cũng bạc rồi.

Nhắc đến cái này, gò má Miêu Đồng hơi hồng lên.

Ai, nếu thật sự cùng một chõ với Giang Nghĩa thì tốt rối, đáng tiếc chỉ là che dấu tai mắt bên ngoài mà thôi.

Cô ta thu lại nụ cười, không khách khí hỏi: “Rốt cuộc anh có chuyện gì? Có chuyện mau nói, có rắm thì mau thả.”

Tuần Dương xấu hổ lắc đầu, lại lấy một phần văn kiện từ trong túi ra để lên bàn: “Đàn em, anh biết hạng mục nghiên cứu của em chỉ còn thiếu một bước cuối cùng, đây là hỗ trợ kỹ thuật anh chuẩn bị cho em, có thể giải quyết vấn đề khó khăn trước mắt của em.”

ti Miêu Đồng có chút hưng phấn.

Nếu là thật, cô ta có thể lập tức nghiên cứu phát triển thành công hạng mục trên tay, tham gia hội triển lãm buổi chiều.

Cô ta kích động đặt tay lên văn kiện, không thể chờ được muốn mở ra.

Tuần Dương cũng không tự chủ lộ ra nụ cười tà ác.

Chính là loại cười như ác ma, nháy mắt làm Miêu Đồng tỉnh lại từ trong trạng thái bị hấp dân, cô ta lập tức nhớ lại lời Giang Nghĩa vừa mới nói.

Cho dù Tuần Dương đưa cái gì cho cô ta, cũng không được nhận!

Mặc dù phần hô trợ kỹ thuật này rất hấp dân, nhưng mà, con người Tuần Dương này không thể tin cậy.

Miêu Đồng đã chịu thiệt một lần, không thể liên tục chịu thiệt hai lần, lần trước đó cô ta không tin Giang Nghĩa, lựa chọn tin tưởng Tuần Dương, kết quả trả ngược 15 tỷ, lần này, cô ta dứt khoát quyết đoán lựa chọn tin tưởng Giang Nghĩa.

Cô ta rất quả quyết đẩy văn kiện về.

“Ý tốt tôi nhận.”

“Không phải kết quả nghiên cứu phát triển của mình, có nghĩa là đạo.”

“Đây đối với tôi mà nói là một loại nhục nhã, tôi sẽ không nhận, anh đi đi.

Tuần Dương ngẩn người, đây là cái lý do xiên vẹo gì?

Anh ta lại nói: “Anh biết em vân đang còn giận anh chuyện lần trước, cho nên anh mới chuẩn bị phần văn kiện này để xin lõi, em không nhận, anh rất khó đó.”

“Khó?” Miêu Đồng cười ha ha: “Anh không nên ép tôi, nếu không tôi sẽ không khách khí với anh nữa.”

Người phụ nữ tính tình quật cường này, một khi đã quyết định chuyện gì, sẽ không thay đổi.

Tuần Dương cũng là bất đắc dĩ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1657


CHƯƠNG 1657

Xem ra, nhiệm vụ lần này chỉ có thể hoàn thành một nửa.

Không sao, dù sao kế hoạch hạng mục của Miêu Đồng đã do bên Giang Nghĩa lấy được, Tuần Dương cũng không nhất định phải “thu phục” Miêu Đồng.

Không cần thì không cần!

Bỏ đi!

Tuần Dương lấy lại văn kiện, hầm hừ rời khỏi văn phòng.

Ngay khi chân trước Tuần Dương vừa đi, Giang Nghĩa đã lắc lư đến trước mặt Từ Hoài Trung, như có như không nói: “Vừa rồi Tuần Dương cho anh cái gì phải không?”

Từ Hoài Trung ha ha cười lạnh: “Sao thế, chuyện của nhân viên nghiên cứu phát triển chúng tôi, anh cũng hiểu?”

“Chuyện nghiên cứu phát triển tôi không hiểu, nhưng mà lòng người thì hiểu một chút. Có lòng nhắc nhở anh một câu, Tuần Dương không thể tin, đồ anh ta đưa tốt nhất anh đừng nhận.

Quả thật là có lòng nhắc nhở.

Giang Nghĩa sớm đã biết kế hoạch của Tuần Dương, vì không để Từ Hoài Trung vô tội chịu thiệt lớn, mới mạo hiểu đi qua nhắc nhở.

Nhưng mà…

Làm phúc phải tội.

Từ Hoài Trung ha ha cười lạnh: “Tôi là bạn bè, đồng nghiệp bao nhiêu năm với Tuần Dương rồi? Anh ta không đáng tin, ai đáng tin?”

“Giang Nghĩa, anh chính là đồ lưu manh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!”

“Tôi thề, thương tổn mà anh để lại trên người Miêu Đồng, tôi sẽ trả lại gấp mười lần cho anh!”

“Anh cứ chờ đấy!”

Giang Nghĩa bất lực, Từ Hoài Trung này đã hoàn toàn bị “hận thù” che mắt.

Anh rất muốn nói kỳ thật anh và Miêu Đồng không có gì.

Nhưng mà, cho dù anh nói gì Từ Hoài Trung cũng sẽ không tin đi?

Dù sao cô nam quả nữ, đêm hôm khuya khoát ở chung một phòng, thật sự không xảy ra chuyện gì? Ngày hôm qua Miêu Đồng còn vì “cơ thể không khỏe” xin nghỉ một ngày, làm cho người ta suy nghĩ miên man.

Bây giờ mọi người trong công ty đều cho răng Giang Nghĩa lợi dụng 15 tỷ mua một đêm của Miêu Đồng.

Hết đường chối cãi.

“Haiz, anh có thể chán ghét tôi, nhưng không thể không tin tôi đó.”

“Từ Hoài Trung, có một số việc không thể chỉ nhìn bề ngoài. Văn kiện của Tuần Dương, anh thật sự không thể nhận.

Từ Hoài Trung nở nụ cười lạnh: “Anh không cần phải phí lời, cái gì là đúng cái gì là ai, tôi tự mình hiểu rõ! Giang Nghĩa, anh chẳng qua là sợ tôi hôm nay nổi tiếng, sẽ giành lại Miêu Đồng thôi? Nói cho anh biết, tôi giành chắc rồi!”

Giang Nghĩa một tay đỡ trán, đã không còn lời nào để nói.

Lúc này, Tuần Dương lại lần nữa quay về văn phòng, Giang Nghĩa thấy tình thế không ổn, vội vàng lắc lư lắc lư rời đi.

Từ Hoài Trung hứ một tiếng, thấp giọng mắng: “Đồ đàn ông lang chạ, muốn lừa gạt ông đây? Còn non lắm!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1658


CHƯƠNG 1658

Nửa ngày trôi qua rất nhanh, hạng mục của Miêu Đồng vần như cũ, kẹt ở cửa ải cuối cùng không qua được.

Ngược lại Từ Hoài Trung, bởi vì nhận được thần trợ công từ Tuần Dương, trực tiếp độ kiếp thành công, hoàn thành hạng mục.

Triển lãm hội xế chiều hôm nay, nhất định phải tỏa sáng rực rỡ.

Miêu Đồng chu môi, có chút không vui, nếu như cô ta cũng chọn tin tưởng Tuần Dương, lúc này có lẽ cũng có thể hoàn thành hạng mục.

Vấn đề là…

Cô ta lại lần nữa nhìn Giang Nghĩa.

Dựa theo cách nói của Giang Nghĩa, con người Tuần Dương này không thể tin được, bên ngoài có vẻ là chuyện tốt, thực tế thế nào cũng không biết được.

Cho dù thế nào, lựa chọn tin tưởng Giang Nghĩa chắc là không sai.

Giữa Miêu Đồng và Từ Hoài Trung, trong chuyện này hoàn toàn đứng ở hai phía hoàn toàn đối lập, một người vô điều kiện hoàn toàn tin tưởng Giang Nghĩa, một người không chút tín nhiệm với Giang Nghĩa.

Kết quả thế nào, vân phải đợi sự thật chứng minh.

Cuối cùng, hội triên lãm bắt đầu rồi.

Hôm nay, trung tâm khoa học kỹ thuật thủ đô mở cửa với toàn bộ dân chúng, chỉ cần mua vé là có thể vào xem.

Trong tòa nhà khoa học kỹ thuật trưng bày mấy trăm tác phẩm của mấy chục công ty ở thủ đô.

Mỗi năm vào thời gian này, đều là một buổi lễ long trọng của thủ đô.

Công ty lớn thể hiện ra thực lực hùng hậu của bản thân, công ty nhỏ nhân cơ hội hấp dân ánh mắt của nhà đầu tư, công ty có dã tâm tìm cách cướp thị trường.

Môi một công ty đều có định vị rõ ràng của bản thân mình.

Nhưng mà, tất cả đều phải nói chuyện bằng tác phẩm.

Triển lãm sẽ chính thức bắt đầu.

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc vô cùng xem trọng buổi triển lãm vào hôm nay này, do tổng giám đốc Lưu Cảnh Minh tự mình dẫn đội, bên phía khoa học kỹ thuật Trọng Môn thì do Laura dẫn đội.

Hai bên chạm mặt tại tòa nhà khoa học kỹ thuật.

Hai công ty mặt đối mặt, mỗi bên đều có khu vực triển lãm khổng lồ, khu vực này cũng chỉ có hai công ty bọn họ, những công ty khác đều tự nhận thực lực không đủ, nhượng bộ lui binh.

Không dám theo đấu với bọn họ.

Lưu Cảnh Minh chắp tay về phía Laura: “Lâu rồi không gặp, cô Laura càng thêm xinh đẹp động lòng người rồi.”

Laura ngẩng đầu lên khinh thường nói: “Nhiều ngày không gặp, anh vẫn làm người ta nhìn mà đã ghét như vậy.

Sắc mặt Lưu Cảnh Minh trầm xuống.

Mặc dù biết tính tình Laura không tốt, nhưng nhục mạ anh ta trước mặt mọi người như thế, vấn có chút khó chấp nhận.

Anh ta đang muốn phản bác hai câu, nhưng mà Laura căn bản không cho anh ta cơ hội, trực tiếp rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1659


CHƯƠNG 1659

Lúc đội ngũ hai bên gặp mặt thoáng qua, hai mắt Laura chăm chú nhìn Giang Nghĩa trong đám người, một khắc cũng không dời.

Giang Nghĩa lại giống như không biết cô ta, chỉ lo cúi đầu chơi điện thoại.

“Hùừ!”

Laura dân người đi đến vị trí triển lãm của công ty bọn họ, bày biện ra.

Lưu Cảnh Minh cũng không cam chịu rớt lại đẳng sau, bắt đầu sắp xếp người bày biện sân bãi.

Trong quá trình, Miêu Đồng tò mò nói với Giang Nghĩa: “Laura kia hình như biết anh đó, vừa rồi còn nhìn chằm chằm vào anh thật lâu.”

“Ồ?” Giang Nghĩa nhún vai: “Có lẽ là vì tôi quá đẹp trai, làm cô ta động lòng đi?”

Miêu Đồng trợn trắng mắt: “Đừng đỏm dáng nữa! Cả thủ đô người nào không biết Laura ghét đàn ông nhất? Còn làm cô ta động lòng, trừ phi anh là thần tiên hạ phàm, đại la kim tiên!”

Nói thì nói thế.

Nhưng mà Miêu Đồng cũng thật sự tò mò, vì sao Laura lại chú ý Giang Nghĩa như vậy?

Luôn cảm giác có mối quan hệ gì đó giữa hai người bọn họ.

Hội trường bày biện hừng hực khí thế, rất nhanh, toàn bộ sản phẩm công ty đều được sắp xếp thỏa đáng, khách tham quan đều dùng vé vào cửa đi vào, đâu vào đấy đi thăm tác phẩm của từng công ty.

Tác phẩm của những công ty nhỏ rất thu hút ánh mắt, mới đầu được rất nhiều người đến xem.

Nhưng rất nhanh, ánh mắt mọi người cũng chuyển sang phía khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc và khoa học kỹ thuật Trọng Môn, tất cả mọi người đều biết, hai công ty này mới là quyết định hướng đi mấu chốt của các công ty khoa học kỹ thuật thủ đô năm tiếp theo.

Các công ty khác cũng chỉ là góp vui.

Kết quả là, khu trưng bày của hai công ty này, khách tham quan ngày càng nhiều.

Nhân viên công tác của tòa nhà khoa học kỹ thuật rõ ràng là đã dự liệu được cục diện này ngay từ đầu, sớm chuẩn bị một khu vực rộng lớn, đủ cho khách tham quan xem.

Hơn nữa còn có nhân viên đặc biệt duy trì trật tự.

Đây là đãi ngộ mà các công ty khác không được hưởng.

Tác phẩm khoa học kỹ thuật Trọng Môn mang đến hôm nay rất chấn động, tất cả mọi người đều có chút đắm chìm trong đó.

Ngược lại khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, bởi vì lúc trước dùng phần lớn tinh lực vào thành phố ngầm, làm cho tác phẩm của hội triển lãm lần này đều là các phương án dự bị. Cảm quan kém một mảng lớn.

Nhưng mà, vẫn có ngoại lệ.

“Đó là cái gì?” Một vị khách tham quan chỉ vào một tác phẩm trong nhóm tác phẩm của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, cao giọng hét lên.

Giọng này, trực tiếp thu hút toàn bộ ánh mắt của khách tham quan.

“Này… thật là không thể tin được mà?”

“Không hổ là khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, thực lực đúng là mạnh hơn các công ty khác một đoạn xa Cái bọn họ đang xem, chính là tác phẩm Từ Hoài Trung sáng tạo, cũng là một tác phẩm lần này khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chú ý thể hiện ra.

Mặc dù các phương diện khác khoa học kỹ thật Thịnh Lạc không bằng khoa học kỹ thật Trọng Môn, nhưng không sao, chỉ cần có tác phẩm của Từ Hoài Trung này ở đây, có thể hoàn toàn áp chế khoa học kỹ thuật Trọng Môn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1660


CHƯƠNG 1660

Nghe mọi người khích lệ, Từ Hoài Trung có chút kiêu ngạo ngước mặt lên.

Lưu Cảnh Minh cũng vui mừng khen ngợi: “Lão Từ, anh vấn luôn nói có thể không kịp nghiên cứu chế tạo thành công trước hội triển lãm, không ngờ cuối cùng lại đột phá, thật sự không đơn giản nha.”

Từ Hoài Trung đắc ý nói: “Cảm ơn giám đốc Lưu khích lệ”

Kỳ thật, cái này cũng may là có thần trợ công của Tuần Dương, nếu như không có phần hỗ trợ kỹ thuật kia của Tuần Dương, có lẽ anh ta ít nhất phải tốn thêm hai tháng mới có thể nghiên cứu chế tạo thành công.

Thật sự là quá hiểm.

Trong lòng Từ Hoài Trung âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn không tin Giang Nghĩa, tên khốn kia chính là không thể nhìn thấy người khác tốt được, cho nên mới luôn nói bậy về Tuần Dương.

Nếu như tin Giang Nghĩa, Từ Hoài Trung anh ta bây giờ còn có thể có uy phong như vậy sao?

Ha ha, cái đồ rác rưởi Giang Nghĩa, lần này cuối cùng có thể ở trước mặt Miêu Đồng, nhục nhã anh ta một trận.

Từ Hoài Trung cố ý nói: “Miêu Đồng, em thấy không? Chỉ có loại người làm việc đến nơi đến chốn, nghiêm túc như chúng ta, mới có thể được mọi người đánh giá cao.”

“Không giống cái thứ đầu cơ trục lợi, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của nào đó, vừa gặp chuyện là không thấy người đâu.”

“Nếu như công ty toàn người như vậy, sợ là đi tong rồi.”

Từ Hoài Trung thật sự uy phong lâm liệt.

Trong lòng anh ta vui mừng đến chết, hôm nay nở mày nở mặt như vậy, tin rằng chỉ cần Miêu Đồng không hồ đồ, nhất định sẽ yêu anh ta.

Đáng tiếc, Miêu Đồng càng nhìn càng cảm thấy chán ghét, làm màu, thậm chí còn không tự chủ được giữ khoảng cách nhất định với anh ta.

Càng như vậy, Từ Hoài Trung càng hận Giang Nghĩa.

Chẳng lẽ, Miêu Đồng bởi vì mất đi trinh tiết, bất đắc dĩ chọn khuất phục? Giang Nghĩa cái đồ khốn khiếp!

Trong lòng anh ta đang suy nghĩ miên mang, đột nhiên, một quản lý nhỏ của công ty tên “Khoa học kỹ thuật Vinh Á’ đi đến, anh ta nhìn chằm chằm vào tác phẩm của Từ Hoài Trung, đột nhiên, biến sắc.

Trước mặt mọi người, anh ta nổi giận nói: “Được lắm, đường đường là công ty khoa học kỹ thuật đứng đầu thủ đô, thế mà cũng làm mấy chuyện gà gáy chó trộm sao?

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, mấy người cũng quá không biết xấu hổ rồi?!”

Lưu Cảnh Minh sửng sốt: “Anh có ý gì?”

“Có ý gì?” Quản lý Khoa học kỹ thuật Vinh Á chỉ vào tác phẩm của Từ Hoài Trung: “Kỹ thuật mà tác phẩm này của mấy người dùng là cái mà công ty chúng tôi vừa xin độc quyền! Còn chưa công khai ra ngoài.

Xin hỏi, nếu như mấy người không phải ăn cắp, thì lấy từ đâu mà dùng?”

Quản lý Khoa học kỹ thuật Vinh Á làm nhóm người nhiệt tình ở hiện trường lập tức yên tĩnh lại, mỗi người đều trợn to mắt nhìn nhân viên của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, chuyện này không phải là thật chứ?

Nếu như khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc thật sự làm ra chuyện đạo lại thành quả của công ty khác, vậy thanh danh vốn có của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc có thể hoàn toàn bị bôi xấu rồi.

Lưu Cảnh Minh ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nổi giận nói với quản lý Khoa học kỹ thuật Vinh Á: “Mời anh chú ý lời nói của mình, loại chuyện này có thể tùy tiện nói lung tung sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1661


CHƯƠNG 1661

“Nói lung tung?” Quản lý Khoa học kỹ thuật Vinh Á cười lạnh một tiếng, phất phất tay, gọi một nhân viên của mình đến: “Đây là một nhân viên nghiên cứu phát triển của công ty chúng tôi, để anh ta nhìn qua, sẽ biết sản phẩm này của mấy người đến cùng có lấy trộm kỹ thuật vừa đăng ký của chúng tôi hay không!”

Người nhân viên kia không dám lười biếng, loại chuyện này không được phép có chút sơ suất nào.

Anh ta cẩn cẩn thận thận kiểm tra toàn bộ các mặt tác phẩm của Từ Hoài Trung, cuối cùng được kết luận là: Chỉ có bước cuối cùng là lấy trộm kỹ thuật của công ty bọn họ.

“Chứng cứ này vô cùng xác thực, Lưu Cảnh Minh, anh còn lời gì để nói không?”

Hiện trường lập tức bùng nổ.

Những khách tham quan vốn tràn ngập chờ mong với khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, giờ phút này cực kỳ thất vọng.

Bởi vì cái gọi là hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.

Tác phẩm tốt nhất của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, lại là lấy trộm thành quả nghiên cứu của công ty khác, ha ha, tin xấu như vậy lộ ra, tất nhiên sẽ sinh ra ảnh hưởng nghiêm trọng không thể đo lường đối với thanh danh của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Sắc mặt Lưu Cảnh Minh liên tục thay đổi, đè tay lại, nói ra: “Về chuyện này, công ty chúng tôi nhất định sẽ cho mọi người một giải thích hợp lý”

Đoàn người không bình tĩnh nữa.

“Muốn giải thích thì giải thích ngay đi, đừng lề mà lề mề.

“Mau nói, mấy người ăn cắp kỹ thuật của người ta thế nào?”

“Ngoại trừ tác phẩm này, các tác phẩm khác không phải đều là ăn cắp kỹ thuật của người ta chứ?”

“Uổng cho tôi còn vô cùng chờ mong với khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, bây giờ ha ha, tôi vần là chờ mong khoa học kỹ thuật Trọng Môn đáng tin hơn.

Lập tức, danh tiếng tốt mà khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc vất vả mới gầy dựng lên được, nháy mắt sụp đổ.

Lưu Cảnh Minh độc ác nhìn chăm chăm vào Từ Hoài Trung, chất vấn: “Mau nói, đây rốt cuộc là chuyện gì?”

Từ Hoài Trung cứng họng, không biết nên giải thích thế nào.

Tác phẩm là của anh ta, anh ta đương nhiên phải chịu trách nhiệm chủ yếu.

Nhưng mà bước cuối cùng.

Từ Hoài Trung đột nhiên duôi tay về phía Tuần Dương: “Là anh ta cung cấp cho tôi hỗ trợ kỹ thuật của bước cuối cùng, đều là anh ta hãm hại tôi!”

Tuần Dương cố ý giả vờ dáng vẻ vô tội: “Ai nha Lão Từ, sao anh lại cẩu nóng nảy căn loạn vậy? Tôi giúp anh ăn cắp kỹ thuật của người khác lúc nào? Anh có chứng cứ gì, lấy ra đi.”

Chứng cứ?

Từ Hoài Trung ngơ ngác.

Anh ta sau khi hoàn thành tác phẩm, dựa theo yêu cầu của Tuần Dương, trả lại văn kiện hỗ trợ kỹ thuật cho Tuần Dương, bây giờ khẳng định bị xử lý rồi.

Nói miệng không bằng chứng.

Từ Hoài Trung nói gì, chỉ cần Tuần Dương chết cũng không nhận, thì anh ta cũng không có cách nào.

Thật sự là ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ không nói được.
 
Back
Top Dưới