Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1703


CHƯƠNG 1703

Lần nữa…. sec-kill!

Lưu Cảnh Minh không chỉ bày kế thua, mà đánh nhau còn thua thê thảm hơn.

Đừng nói một Lưu Cảnh Minh, dù có là mười Lưu Cảnh Minh, một trăm Lưu Cảnh Minh cũng không phải là đối thủ của Giang Nghĩa.

“Chết tiệt.”

“Tôi không phục!”

“Thịnh Lạc là của tôi, tôi mới là người thừa kế chính thức, tôi sẽ không để anh cướp đi mọi thứ của tôi đâu!”

Giang Nghĩa cười khổ lắc đầu.

“Tôi vốn không định cướp bất cứ thứ gì của ai cả, cũng chẳng có hứng thú với vị trí người thừa kế. Mục đích duy nhất khiến tôi tới Thịnh Lạc là muốn tìm ba của tôi, người ba thật sự ấy.”

Ngay khoảng khắc đó, Lưu Cảnh Minh sững sờ.

Thì ra, ngay từ đầu Giang Nghĩa đã biết chân tướng mọi việc rồi?

Anh ta nghiến răng nói: “Giang Nghĩa, anh giấu cũng giỏi lắm! Nhưng anh nghĩ chỉ cần thế này là có thể tìm được ba anh sao?

Đừng có năm mơ, ba của anh đã không còn ở thành phố ngầm, đã sớm bị tôi chuyển tới một nơi không ai biết rồi, anh từ bỏ đi!”

“Bây giờ tôi sẽ đi nói với chủ tịch bộ mặt thật của anh. Giang Nghĩa, anh nghĩ mình thắng rồi sao? Haha, anh thua rồi mới đúng!”

Lưu Cảnh Minh cười găn vài tiếng rồi đi về phía cửa phòng làm việc.

Giang Nghĩa lắc đầu nói: “Lưu Cảnh Minh, anh không thấy khát à? Anh không thấy đầu hơi nặng à?”

Cái này…..

Đây là những lời Lưu Cảnh Minh vừa nói với Giang Nghĩa, bây giờ, Giang Nghĩa trả lại hết.

Lưu Cảnh Minh ngẩn người.

Anh ta cảm thấy rất khát, đầu cũng cảm thấy rất nặng, anh ta nhìn Giang Nghĩa đang đặt chiếc điều khiển trước miệng.

“Anh…anh muốn làm gì?” Lưu Cảnh Minh kinh hãi.

Giang Nghĩa bật cười, giọng nói cực kỳ lạnh lùng: “Lưu Cảnh Minh, đi tới đại sảnh nhảy một bài đi.”

Soạt, ánh mắt Lưu Cảnh Minh bỗng tan rã.

“Tuân lệnh chủ nhân.”

Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, đại sảnh tầng một.

Nhân viên bận rộn đi ra đi vào, mỗi người đều đang vội vã xử lý công việc trong tay.

Ting, thang máy dừng ở lầu một.

Cửa thang máy mở ra, Lưu Cảnh Minh vô thức đi về phía trước.

“Chào giám đốc Lưu.”

Ai gặp Lưu Cảnh Minh cũng cung kính chào anh ta một câu.

Nếu là lúc trước thì chắc chắn Lưu Cảnh Minh cũng sẽ đáp lại, hoặc cũng phản ứng gì đó, nhưng hôm nay lại hơi đặc biệt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1704


CHƯƠNG 1704

Lưu Cảnh Minh tập tễnh nghiêng ngã đi về phía trước như cương thi.

Thu hút sự chú ý từ tất cả mọi người.

“Giám đốc Lưu bị sao thế?”

“Không biết, cảm giác cứ là lạ.”

“Giám đốc Lưu, anh có sao không?”

Mọi người bàn tán xôn xao, có người còn gọi anh ta nhưng Lưu Cảnh Minh vẫn không chút phản ứng.

Anh ta đi mãi đi mãi rồi đến trung tâm đại sảnh.

Lưu Cảnh Minh dừng bước, sau đó, anh ta như hoá thân thành một con người khác, đứng trước mặt mọi người lắc lư uốn éo một điệu nhảy rất gợi cảm!

Chuyện này…..

Mọi người đều ngây người.

Lưu Cảnh Minh đang làm nghệ thuật gì sao? Đây là gì vậy? Sao bỗng trở nên là lạ thế?

“Giám đốc Lưu, anh sao thế?”

“Anh không sao chứ?”

Trước sự nghi ngờ thắc mắc của mọi người, Lưu Cảnh Minh vấn không chút phản ứng mà tự mình nhảy một điệu s*x*, động tác cực kỳ cứng nhắc, hai mắt vô thần.

Cứ như một con robot vậy.

Mọi người đều hơi hoảng sợ, họ đưa mắt nhìn nhau, không ai dám tiến lên mà cố gắng giữa khoảng cách với Lưu Cảnh Minh.

Cùng lúc này.

Trong phòng làm việc của chủ tịch, Giang Hàn Phi nhàn nhã ngồi trên ghế, trên miệng còn ngậm một điếu thuốc.

“Hoàn hảo, thực sự hoàn hảo.”

Trong lòng Giang Hàn Phi đang cảm thấy rất vui, ngoài mặt càng vui, cuối cùng ông ta cũng giải quyết được Giang Nghĩa rồi.

Chỉ cần Giang Nghĩa uống xong viên thuốc đó thì nhất định sẽ bị khống chế.

Giang Hàn Phi nhẩm thời gian, chắc lúc này Giang Nghĩa đã bị Lưu Cảnh Minh khống chế rồi, sau này cũng không cần quan tâm mối hoạ này nữa. Vừa nghĩ tới đây, Giang Hàn Phi không nhịn được mà vui vẻ.

Lúc này, tiếng gõ cửa gấp gáp truyền tới.

Cốc cốc cốc, cốc cốc cốc.

“Vào đi.

Giang Hàn Phi thu lại ý cười trên mặt, trở về dáng vẻ nghiêm túc.

Cửa mở ra, Thường Hướng Đông chạy vào, vẻ mặt vô cùng căng thẳng: “Không ổn rồi thưa chủ tịch, giám đốc Lưu xảy ra chuyện rồi!”

Soạt.

Điếu thuốc trên miệng Giang Hàn Phi rơi thẳng xuống đất.

Ông ta mặc kệ dâm lên, vội đứng dậy và hỏi: “Cảnh Minh xảy ra chuyện gì?”

Thường Hướng Minh gãi tai gãi má cũng không thể chọn ra từ nào thích hợp để mô tả tình trạng hiện tại của Lưu Cảnh Minh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1705


CHƯƠNG 1705

Cuối cùng anh ta chỉ có thể đỏ mặt nói: “Ai”

, chủ tịch nên tự mình đi xem đi.”

“Phế vật!”

Giang Hàn Phi lập tức bước ra khỏi phòng làm việc rồi đi theo Thường Hướng Đông vào thang máy để đến đại sảnh tầng một.

Tại đại sảnh, ông ta thấy một đám người đang tụ lại thành vòng tròn, cứ như đang vây xem khỉ, không biết họ đang thưởng thức thứ gì.

“Tránh đường tránh đường, chủ tịch tới rồi!”

Mọi người dần tránh sang một bên.

Giang Hàn Phi đi xuyên qua đám đông, trong chớp mắt ông ta liền nhìn thấy Lưu Cảnh Minh đang hát hò nhảy múa say sưa.

“Cảnh Minh, cậu đang làm gì vậy?”

Giang Hàn Phi hét lên.

Nếu là lúc bình thường thì nhất định Lưu Cảnh Minh đã bị doạ sợ đứng thẳng cúi đầu nhận sai rồi; nhưng lúc này, Lưu Cảnh Minh lại không có chút phản ứng nhưng không nghe thấy gì vậy, anh ta vấn tiếp tục hát nhảy điên cuồng.

“Lưu Cảnh MinhHI!”

Giang Hàn Phi lại hét lên nhưng kết quả vân như thế.

Ông ta nhận thấy có gì đó không đúng nên bắt đầu nghiêm túc quan sát Lưu Cảnh Minh vài phút, sau đó mới phát hiện cơ thể Lưu Cảnh Minh cứng đờ, hai mắt trống rõng vô thần.

Hệt như người đàn ông ở Thành Phố Ngầm.

Đây chính là dáng vẻ bị khống chế sau khi uống thuốc.

Vấn đề là, ngoài trừ Giang Hàn Phi, không ai có được loại thuốc này. Lưu Cảnh Minh biết rõ loại thuốc này lợi hại ra sao nên càng không thể chủ động uống thuốc.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lúc này, Giang Nghĩa chầm chậm đi ra, hệt như một người không liên quan. Anh cố tình hỏi: “Giám đốc Lưu bị sao thế, rõ ràng lúc nãy trong phòng làm việc của tôi, chúng ta còn nói còn cười rất ổn mà, sao mới chớp mắt đã như phát điên rồi?”

Soạt!

Một tia sáng loé lên trong đầu Giang Hàn Phi.

Ông ta đỏ mắt tức giận nhìn Giang Nghĩa.

Không đúng.

Không đúng!

Theo lý mà nói thì lúc nấy, Giang Nghĩa nên bị khống chế rồi, không thể nào trấn tĩnh như vậy, đầu óc càng không thể tỉnh táo như vậy được.

Chuyện này không bình thường.

Người nên điên lại không điên, người không nên điên lại phát điên.

Mọi thứ hoàn toàn trái ngược với những gì mong đợi.

Chỉ có một cái giải thích duy nhất-Giang Nghĩa hoàn toàn không uống thuốc mà chỉ dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó để lừa mọi người. Sau đó Giang Nghĩa nhân lúc Lưu Cảnh Minh không chú ý mà lừa Lưu Cảnh Minh uống thuốc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1706


CHƯƠNG 1706

Tuy không biết Giang Nghĩa đã làm thế nào nhưng sự thật đang ở trước mắt, Giang Nghĩa đã làm được.

“Khốn nạn!”

Giang Hàn Phi tức giận nhìn Giang Nghĩa, hai mắt như sắp b*n r* lửa rồi.

Tuy không nói quá nhiều như anh có thể cảm nhận được cơn tức giận kinh người toát ra từ phía Giang Hàn Phi.

Giang Nghĩa bình thản nhìn về phía Giang Hàn Phi.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Giang Nghĩa có thể cảm nhận rõ ràng sát khí từ người Giang Hàn Phi, cũng có thể cảm nhận được lửa giận nồng đậm đến mức gần như nghẹt thở.

Giang Hàn Phi thực sự muốn giết người.

Nhưng như thế thì sao?

Giang Nghĩa vần bình tĩnh như trước: “Ba, con thấy bệnh của giám đốc Lưu không thể cứ thế mà khỏi được đâu, hay chúng ta tìm bác sĩ đi?”

Haha.

Còn muốn giả vờ?

Giang Hàn Phi tức điên.

Rõ ràng ông ta biết là Giang Nghĩa làm, nhưng sao có thể làm ầm T trước mặt mọi người.

Nếu làm mọi chuyện ầm ĩ thì, thành phố ngầm, thuốc, khống chế, vv đều sẽ bị bại lộ. Đến lúc đó, không chỉ danh tiếng của ông ta bị huỷ hoại mà ngay cả điều mà ông ta luôn muốn hoàn thành cũng sẽ không thực hiện được.

Nhin.

Nhất định phải nhịn.

Giang Hàn Phi nghiến răng nói: “Nghĩa nói. không sai, mau gọi bác sĩ đi, cứ khống chế bệnh của Cảnh Minh trước đã.”

Lúc này, Thường Hướng Đông lại nói một câu không hợp hoàn cảnh: “Chẳng phải phó chủ tịch Giang là bác sĩ sao? Y thuật của anh ấy cao siêu lắm, chúng ta đâu cần phải bỏ gần tìm xa, đi mời bác sĩ tới làm gì?”

Vốn chỉ là một lời nhắc nhở.

Ai ngờ rằng….

Giang Hàn Phi lại gầm lên với Thường Hướng Đông: “Con mẹ nó nói nhiều làm gì?

Tôi bảo cậu đi tìm bác sĩ thì đi đi, nói cái bíp gì vậy hả? Mau cút cho tôi!”

Thường Hướng Đông sợ tới mức suýt tè ra quần.

Bình thường chủ tịch không bao giờ lớn tiếng như thế, hơn nữa ông ta luôn trầm tĩnh, không chậm không nhanh.

Sao hôm nay lại đổi tính thế?

“Vâng, tôi lập tức đi tìm bác sĩ ngay.

Thường Hướng Đông không dám chậm trễ nữa mà quay đầu rời đi.

Giang Hàn Phi nhìn Lưu Cảnh Minh đang nhảy múa, lại nhìn sang Giang Nghĩa, ông ta im lặng không nói lời nào nhưng sát khí trong ánh mắt lại vô cùng đáng sợ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1707


CHƯƠNG 1707

Chưa tới 10ph, bác sĩ đã tới nơi, sau khi tạm thời tiêm thuốc tê, họ đưa Lưu Cảnh Minh lên cáng chở tới bệnh viện, Giang Hàn Phi cũng đi theo, không dám lơ là.

Trong bệnh viện, Giang Hàn Phi kiên nhân chờ đợi suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng có kết quả.

“Sao rồi?” Giang Hàn Phi hỏi.

“Haizz, nội tạng của giám đốc Lưu đã bị suy kiệt ở nhiều mức độ khác nhau, não cũng bị thuốc xâm nhập. Có thể giữ được mạng đã may lắm rồi. Sau này dù có sống tiếp thì chắc chắc cũng sẽ trở thành kẻ ngốc thôi.”

“Không, tôi không chấp nhận!”

Giang Hàn Phi căn bản không thể chấp nhận kết quả thế này.

Nhưng không chấp nhận thì sao?

Bác sĩ thở dài: “Sức người không thắng nổi mệnh trời, mong chủ tịch Giang hãy chấp nhận sự thật.”

Giang Hàn Phi tuyệt vọng ngồi trên băng ghế, hai tay ôm lấy đầu, mắt ông ta đỏ hoe, từng giọt lệ rơi xuống.

“Sao lại thành ra thế này?”

Vì muốn đối phó với Giang Nghĩa mà ông ta đã cố ý tăng gấp 3 lần độ thuần của thuốc.

Loại thuốc trước đã đủ khống chế suy nghĩ của con người rồi, bây giờ độ thuần còn tăng gấp ba lần, có thể hình dung nổi nó sẽ gây hại cho cơ thể tới mức nào.

Người xưa từng nói, không nên ôm lòng hại người.

Nếu Giang Hàn Phi không tăng độ thuần của thuốc thì có lẽ lúc này Lưu Cảnh Minh đã được cứu rồi.

Nhưng thuyền đã ra khơi thì không thể quay đầu.

Giang Hàn Phi đau khổ ôm đầu bật khóc nức nở.

Đường đường là chủ tịch của một doanh nghiệp hàng đầu mà lại bất chấp khóc lớn như thế, có thể thấy với ông ta Lưu Cảnh Minh quan trọng tới mức nào.

không chỉ đơn giản là vì Lưu Cảnh Minh là cánh tay đắc lực nhất của ông ta, mà còn là vì Lưu Cảnh Minh là con trai ruột của ông ta!

Ông ta không phải là Giang Hàn Phi, ông ta chỉ là kẻ mạo danh. Thế nên Giang Nghĩa cũng không phải là con ruột của ông ta.

Nhưng Lưu Cảnh Minh thì khác, Lưu Cảnh Minh là giọt máu của ông ta.

Ngoài hai cha con họ ra, không ai biết chuyện này.

Ông ta đau khổ nhắm mắt, trong lòng hối hận tột cùng. Nếu ông ta không tăng dược tính của thuốc, thì Lưu Cảnh Minh cũng sẽ không biến thành kẻ ngốc.

Chính tay ông ta đã huỷ hoại tiền đồ của con trai mình!

“Con ơi, ba không tốt, là ba đã hại con thành như thế”

“Ba có tội!”

Một người đàn ông, một lãnh đạo cấp cao, càng là một người cha, đang khóc nức nở như một đứa trẻ.

Một lúc lâu sau.

Giang Hàn Phi bỗng mở trừng hai mắt, ông ta dùng góc áo lau nước mắt: “Không, không phải mình hại Cảnh Minh. Người hại Cảnh Minh thành ra thế này là Giang Nghĩa, là thằng khốn Giang Nghĩa!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1708


CHƯƠNG 1708

“Mình thề nhất định phải lấy mạng Giang Nghĩa để đền tội cho con trai.”

“Giang Nghĩa, tôi phải giết cậu.”

“Tôi phải giết cậu!II!”

Lúc này, Giang Nghĩa đang ở trong phòng làm việc lại khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, anh không hề biết về những gì đang xảy ra.

Cũng không hẳn là không biết gì cả.

Là một bác sĩ có y thuật xuất sắc, Giang Nghĩa đã sớm cảm nhận được độ thuần của thuốc không đúng lắm, sau lại nhìn biểu hiện phát điên của Lưu Cảnh Minh.

Có thể khẳng đinh, dù đã đưa tới bệnh viện thì cũng không có cách trị.

Dù Giang Nghĩa ra tay thì cũng không cứu nổi Lưu Cảnh Minh.

Ác giả ác báo.

Trước khi bạn muốn hại người thì phải tự nhìn lại bản thân trước đã. Nếu không đủ năng lực thì hành động kiểu này thì tổ tự hại mình chứ không hề khiến người khác bị tổn thương đâu.

Lưu Cảnh Minh chính là một ví dụ sống.

Khi anh đang suy nghĩ thì cửa phòng làm việc mở ra, Thường Hướng Đông vui vẻ chạy tới: “Phó chủ tịch Giang, người nhà họ Đàm vừa gọi tới, muốn mời anh sang đó một chuyến.

Nhà họ Đàm?

Tuy nói nhà họ Đàm là chống lưng lớn của Thịnh Lạc, luôn ủng hộ Thịnh Lạc.

Nhưng xét cho cùng thì Thịnh Lạc cũng không phải là của nhà họ Đàm. Họ chỉ đưa tay giúp đỡ, sau đó thu lại lợi nhuận thôi.

Thế nên nhà họ Đàm căn bản không có tư cách điều động nhân sự trong Thịnh Lạc.

Nhưng bây giờ nhà họ Đàm lại muốn phá vỡ quy tắc này, để làm gì?

“Thường chủ quản, đi cùng tôi một chuyến đi”

“A, vâng!”

Thường Hướng Đông lái xe chở Giang Nghĩa đến một chỉ nhánh của nhà họ Đàm, có người phục vụ riêng đã sắp xếp chõ cho bọn họ, rót trà và phục vụ vô cùng chu đáo.

Thường Hướng Đông uống một ngụm trà rồi cười hihi: “Phó chủ tịch, tôi đoán lần này gia chủ nhà họ Đàm muốn tìm anh để thưởng cho những biểu hiện xuất sắc gần đây.

Thật sao?

Giang Nghĩa thầm cười lạnh.

Thông qua hai cuộc điện thoại trước cùng Đàm Vĩnh Thắng, Giang Nghĩa đã có thể cảm nhận được đây là một người vô cùng ích kỷ tư lợi.

Ông ta sẽ thưởng không cho Giang Nghĩa sao?

Nghĩ thôi cũng biết là không.

Hai người đang ngồi đợi thì đột nhiên cửa mở ra, một người trẻ tuổi đeo kính bước vào.

Thường Hướng Đông vừa nhìn thấy người này đã sợ tới mức vội vàng ngồi thẳng lưng.

Anh ta nói nhỏ bên tai Giang Nghĩa: “Phó chủ tịch, cẩn thận! Người này là cháu trai của Đàm Vĩnh Thắng-Đàm Quốc Đống.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1709


CHƯƠNG 1709

Đánh đấm, quyền anh, judo đều tinh thông, cực kỳ lợi hại. Bình thường anh ta suốt này chơi đùa ngứa tay, không có chuyện gì cũng đi gây chuyện. Ai gặp cũng xui xẻo.”

Giang Nghĩa nghe xong thì bật cười: lại là một tay chơi khác à?

Giang Nghĩa còn chưa kịp đặt cốc trà xuống thì Đàm Quốc Đống đã đi tới ngồi ngay trước mặt Giang Nghĩa và lạnh lùng nhìn anh.

Giang Nghĩa nâng mắt nhìn anh ta.

“Tuy họ không nói lời nào nhưng không khí ở đây đã căng thẳng tới cực điểm.

Hai người đều có khí tức vô cùng mạnh mẽ.

Màn đấu mắt này như màn đấu mắt giữa hổ và sư tử. Ai cúi đầu trước thì thua, cả hai nhìn nhau, trong mắt là khí tức cường giả.

Lại nhìn sang Thường Hướng Đông ngôi canh, rõ ràng anh ta đã bị khí tức của hai con quái vật này đè ép, anh ta sợ tới mức run rẩy, cúi đầu không dám nói lời nào.

Hai bên nhìn nhau hết năm phút.

Khí tức của Giang Nghĩa không chỉ không yếu đi mà ngược lại càng lúc càng mạnh.

Loại khí tức của cường giả được tôi luyện từ mưa bom bão đạn, từ biển máu không phải là thứ mà người bình thường có thể chịu nổi.

Đàm Quốc Đống tự nhận thấy thực lực của bản thân không tệ, nhưng trước mặt Giang Nghĩa, anh ta dần dần bị chèn ép.

“Hahahal!!”

Anh ta cảm khái chủ động ngẩng đầu cười lớn, thành công hoá giải sự gượng gạo khi bản thân không bằng Giang Nghĩa.

Cười xong, Đàm Quốc Đống nói: “Tôi nghe ông nói hôm nay có một người trẻ tuổi rất mạnh sẽ tới, vốn dĩ khá mong đợi đấy, nhưng sau khi gặp thì cảm thấy anh cũng thường thôi.”

Đối mặt với sự khiêu khích như vậy, Giang Nghĩa chỉ bình tĩnh trả lời: “Chỉ có cường giả mới cảm nhận được cường giả. Đảng cấp của anh quá thấp, đương nhiên sẽ không cảm nhận được rồi.”

Đàm Quốc Đống hơi sững người, sau đó cười lớn.

“Nhóc ranh, anh là người đầu tiên dám nói với tôi băng giọng điệu như thế đấy.”

“Có phải là cường giả hay không, anh thử là biết thôi!”

Đàm Quốc Đống nói, sau đó liền tung một đấm về phía đầu Giang Nghĩa, tốc độ cú đấm cực nhanh, vượt xa mức độ mà người bình thường có thể chịu nổi.

Nếu đổi lại là Thường Hướng Đông thì cú đấm này có thể sẽ đấm anh ta ngã lăn ra đất.

Nhưng chiến thần Tu La mà bị đánh dễ dàng như thế sao?

Đối mặt với cú đấm hung hấn, Giang Nghĩa tự tin duôi thẳng hai ngón tay ra, chặn đứng cú đấm mạnh và dữ dội của Đàm Quốc Đống!

Cao thấp lập tức được phân chia rõ ràng.

UỳnhI!

Một quyền tràn đầy tự tin của Đàm Quốc Đống, kết quả bị hai ngón tay của Giang Nghĩa ngăn lại.

Lập tức mất hết mặt mũi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1710


CHƯƠNG 1710

Phải biết rằng, một quyền này của anh ta ngay cả trâu cũng có thể bị đánh chết, nhưng bây giờ thế mà không đánh được hai ngón tay của Giang Nghĩa.

Ai mạnh ai yếu, nhìn là hiểu ngay.

Đàm Quốc Đống thu nắm tay về, vấn rất không phục, muốn tiếp tục xuất quyền.

Kết quả không đợi anh ta động thủ, Giang Nghĩa nhàn nhạt nói một câu: “Khuyên anh tốt nhất nên bỏ cuộc. Tiếp theo anh muốn sử dụng một chiêu giả gạt tôi né sang bên trái, sau đó đánh một quyền thật vào thẳng ngực tôi. Nhưng ngay lúc anh sử dụng chiêu giả, tôi đã đánh anh ngất xỉu rồi…

Này…Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Đàm Quốc Đống sợ choáng váng, trực tiếp đứng lên, đồng tử mở lớn nhìn Giang Nghĩa, giống như là đang nhìn yêu quái.

“Anh là người hay quỷ?”

Đàm Quốc Đống khó mà tin được, suy nghĩ trong lòng mình thế mà hoàn toàn bị đối phương đoán được.

Anh ta còn chưa ra tay, đã bị bắt bài?

Giang Nghĩa cười nhẹ, nói: “Kỳ thật rất đơn giản, mặc dù anh rất mạnh, nhưng vấn đề cũng rất rõ ràng. Tất cả huấn luyện mà anh trải qua đều quá chính quy, đâu ra đấy, chiêu thức rõ ràng, tôi chỉ nhìn anh thủ thế là biết anh muốn làm động tác nào.”

“Thậm chí chỉ cần nhìn độ nghiêng của cơ thể anh, là biết được suy nghĩ của anh.

Giao thủ với người như anh vô cùng đơn giản, bởi vì ký ức cơ bắp của anh không cho phép anh biến hóa bất kỳ chiêu thức nào, rất dễ dàng chế ngự.”

Đàm Quốc Đống nuốt nước miếng.

Mẹ ơi.

Mạnh!

Đàm Quốc Đống luyện tập chiêu thức các môn phái, cao thủ đã từng gặp không đến trăm người cũng có chín mươi, nhưng chưa từng gặp được bất kỳ ai có thực lực sâu không lường được như Giang Nghĩa.

Người đàn ông này quả thật là một con quái vật!

Đàm Quốc Đống rất cung kính khom người thật sâu, thay đổi thái độ kiêu ngạo trước đó, khách khách khí khí nói: “Anh Giang tài nghệ phi phàm, tôi múa rìu qua mắt thợ rồi.”

Giang Nghĩa mỉm cười nói: “Giao lưu mà thôi, không cần để trong lòng.”

Nhìn dáng vẻ của hai người bọn họ, vẻ mặt Thường Hướng Đông ngờ ngệch, vừa rồi không phải còn giương cung bạt kiếm, người chết ta sống sao? Sao chớp mắt đã tương kính như tân rồi?

Thái độ biến hóa không khỏi quá nhanh rồi chứ?

Loại chuyện giữa các võ giả như này, Thường Hướng Đông căn bản không hiểu nổi.

Nhưng mà, này cũng không trở ngại sự sùng bái của anh ta đối với Giang Nghĩa.

Có thể nói mấy lời đã thu phục con mãnh thú Đàm Quốc Đống này trở nên dễ bảo, này há mà người bình thường có thể làm được?

Giang Nghĩa, thần!

Lúc này, Đàm Quốc Đống lấy từ trong ngực ra một cái nhân đưa cho Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa nhận lấy rồi hỏi: “Đây là cái gì?”

Đàm Quốc Đống nói: “Cậu lần trước nhắc đến trong điện thoại với ông nội tôi, muốn ông nội công nhận thân phận địa vị của cậu ở khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Chiếc nhân này, chính là công nhận đối với cậu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1711


CHƯƠNG 1711

“Người có được chiếc nhân này, chính là người được ông nội công nhận. Sau này, cho dù cậu gặp phiền phức gì, nhà họ Đàm chúng tôi cũng đều ra sẽ ra tay giúp đỡ.”

“Nhưng mà cậu cũng đừng vui mừng quá sớm, mỗi một lần nhà họ Đàm chúng tôi giúp đỡ, cũng phải cần vàng thật bạc trắng để báo đáp lại. Giống như khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc bây giờ, nhà họ Đàm chúng tôi không ngừng trợ giúp, tương ứng, hàng năm Giang Hàn Phi đều phải nộp lên một lượng lớn “cống phẩm”“

Ha Ha.

Giang Nghĩa cười lạnh trong lòng.

Hành vi này không phải là thu phí bảo hộ sao?

Nhìn có vẻ cao thượng, thực tế vô cùng thối nát, xem ra, cái gọi là tam đại gia tộc, những chuyện đang làm đều không phải chuyện tốt gì.

Giang Nghĩa cất chiếc nhân đi: “Cảm ơn ý tốt của gia chủ Đàm, cáo từ.”

Nói xong, Giang Nghĩa uống hết trà trong tay, đứng dậy rời đi, Thường Hướng Đông lập tức hấp tấp đi theo, một khắc cũng không dám tách khỏi Giang Nghĩa.

Sau khi quay về xe, Thường Hướng Đông vô cùng bất mấn nói: “Đàm Quốc Đống này cũng thật là, đưa nhấn thì đưa nhấn đi, làm gì mà làm không khí căng thẳng như vậy?

Sắp làm tôi sợ muốn chết rồi.”

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, nói: “Anh cho rằng chiếc nhân này dễ cầm vậy sao?

Nếu như vừa rồi tôi thua Đàm Quốc Đống, không chỉ không lấy được nhẫn, có thể sống hay không còn chưa biết.”

‘A? Đáng sợ vậy sao?”

“Anh nghĩ sao?”

Thường Hướng Đông nuốt nước bọt, sợ hãi không thôi, cũng may người thắng là Giang Nghĩa, nếu không mạng nhỏ hôm nay đã nộp lên rồi.

Đạp ga một cái, Thường Hướng Đông lái xe đưa Giang Nghĩa rời đi.

Cửa chính.

Đàm Quốc Đống nhìn xe Giang Nghĩa đi xa, hai tay đút vào túi, tự nhủ: “Giang Nghĩa, thật đúng là có chút tài.”

Lúc này, một ông cụ đầu tóc bạc phơ từ sau cửa đi ra, đưa tay khoát lên bờ vai của Đàm Quốc Đống, nói: “Sao nào, thiếu gia nhà họ Đàm từ trước đến nay tự phụ thiên hạ vô địch, cũng chịu thua rồi sao?”

Đàm Quốc Đống nhíu mày, rất muốn phản bác, cuối cùng vấn là thôi.

Anh ta cười khổ một tiếng, nói: “Ông nội, lần này con không phục không được, có Giang Nghĩa ở đây, sau này con nhiều lắm là tranh thiên hạ đệ nhị. Bảo tọa thiên hạ đệ nhất này, kiếp này không có duyên với l con.

Đứng sau lưng anh ta, chính là gia chủ nhà họ Đàm hiện nay – Đàm Vĩnh Thắng.

Những gì vừa xảy ra, đều bị ông cụ xem rõ ràng.

Đàm Vĩnh Thắng vuốt râu, tiếp tục hỏi: “Vậy Quốc Đống, trong trận phân tranh của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc này, con cảm thấy ông nội hẳn là nên đứng về phía bên nào?

Là đứng về phía Giang Hàn Phi? Hay là Giang Nghĩa?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1712


CHƯƠNG 1712

Đàm Quốc Đống cười ha ha một tiếng: “Bên nào cũng không đứng, để bọn họ ngao cò tranh nhau, chúng ta trở thành ngư ông đắc lợi. Cuối cùng hai bên ai có thể sống sót, đều xem bản lĩnh của bọn họ!

Không có năng lực, chết cũng đáng!”

Đàm Vĩnh Thắng có chút vui mừng nhìn Đàm Quốc Đống, vuốt râu: “Quốc Đống, mọi người đều nói con hữu dũng vô mưu, chỉ có ông nội biết con trí dũng song toàn!”

Đàm Quốc Đống khinh thường nói: “Đám phàm phu ở bên ngoài thì biết cái gì? Đối phó với người bình thường, nắm đấm là đủ rồi, còn phải tính toán với bọn họ sao?”

Đàm Vĩnh Thắng gật gật đầu, quay trở lại tiếp tục chủ đề: “Vậy con cảm thấy Giang Nghĩa và Giang Hàn Phi, ai có thể thắng?”

“Khó nói.”

Đàm Quốc Đống phân tích nói: “Tài năng của Giang Nghĩa chúng ta có thể thấy được, rất mạnh, nhưng lão hồ ly Giang Hàn Phi này cũng không phải là đèn cạn dầu.

Nhưng mà không sao cả, bọn họ người nào thắng, đều có thể dân dắt khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc trở nên càng mạnh”

“Ông nội, mục đích của chúng ta kỳ thật rất đơn giản, chính là nuôi cho khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc béo lên, chúng ta mới có thể ăn được càng nhiều. Nếu như hai người bọn họ đều có thể nuôi “con heo”

này béo lên, người nào làm chủ tịch công ty thì có khác gì?”

Cho dù là Giang Nghĩa hay là Giang Hàn Phi, chỉ cần có thể kiếm được nhiều tiền, nhà họ Đàm sẽ không so đo.

Nhà họ Đàm chỉ so đo một chuyện – lợi nhuận không đủ.

“Nhưng mà…” Đàm Quốc Đống cau mày nói: “Giang Hàn Phi không phải là ba ruột của Giang Nghĩa sao? Sao phải ồn ào đến mức này?”

Đàm Vĩnh Thắng nở nụ cười: “Ba con ruột thì sao? Bọn họ cũng sắp mười năm không gặp mặt rồi, nói không chừng đã sớm không còn tình ba con nữa rồi. Vì lợi ích, cho dù là ba con, cũng sẽ động binh động kiếm!”

Đàm Quốc Đống lắc đầu: “Đúng là hai kẻ cặn bã mà.

“Được rồi, không nhắc đến bọn họ nữa, quay về làm việc đi.”

“Biết rồi.”

Hai người quay về phòng.

Trong lúc đi vào, Đàm Quốc Đống đi qua trước cửa sổ kính khổng lồ, như có như không quay đâu nhìn qua.

Đột nhiên dừng bước.

“Làm sao vậy?” Đàm Vĩnh Thắng hỏi.

Đàm Quốc Đống không nói gì, chỉ là nhìn bản thân mình trong gương.

Đàm Vĩnh Thắng vui vẻ: “Con không phải tự luyến đến thế chứ? Ngắm bản thân cũng có thể ngắm đến ngây người?”

Đàm Quốc Đống lắc đầu, chỉ vào trong gương tự nói: “Nói thật, con còn chưa từng nhìn xem bản thân mình thật kỹ, bây giờ đột nhiên nhìn, sao lại cảm thấy…

“Cảm thấy cũng rất đẹp trai?”

“Không phải.”

“Vậy con muốn nói cái gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1713


CHƯƠNG 1713

“Ông nội, ông không thấy con và Giang Nghĩa… có chút giống nhau sao?”

“Hả?”

Được Đàm Quốc Đống nhắc nhở như vậy, Đàm Vĩnh Thắng cũng đột nhiên phát hiện ra sự thật này.

Từ khi bắt đầu nhìn thấy Giang Nghĩa, Đàm Vĩnh Thắng đã có một loại cảm giác thân thiết, không nói được là cái gì. Bây giờ cuối cùng cũng hiểu rõ là tại sao, bởi vì Giang Nghĩa thật sự quá giống Đàm Quốc Đống.

Nếu như Đàm Quốc Đống cạo hết râu đi, vậy đoán chừng cũng phải giống Giang Nghĩa đến bảy phần.

Vóc dáng, dáng người, tướng mạo.

Đều gần như nhau.

Trùng hợp?

Đàm Quốc Đống nói: “Thế giới rộng lớn không gì không có, không ngờ con thế mà lại giống Giang Nghĩa như vậy, không chú ý nhìn, có thể còn có thể nhìn nhầm.”

Đàm Vĩnh Thắng cũng nhíu nhíu mày.

Quả thật là có chút giống nhau quá mức, nhưng ngoại trừ trùng hợp, dường như không tìm được lý do nào khác?

Đàm Vĩnh Thắng vỗ vỗ bờ vai anh ta: “Không nên suy nghĩ lung tung nữa, con với Giang Nghĩa không có quan hệ gì, đi thôi.”

“Vâng, ông nội.”

Phía bên kia.

Giang Nghĩa ngồi xe Thường Hướng Đông về công ty.

Lái được nửa đường, Thường Hướng Đông như có như không nhìn Giang Nghĩa.

“Anh cứ lén lén lút lút nhìn tôi làm gì?”

Giang Nghĩa hỏi.

“Cái đó… phó tổng Giang, tôi cảm thấy tướng mạo của anh có chút…

“Có chút cái gì?”

“Có chút giống với Đàm Quốc Đống!”

“Hả?” Giang Nghĩa sửng sốt, chuyện này ngược lại anh cũng không phát hiện ra, vì vậy anh soi gương nhìn nhìn, đừng nói, nếu như để râu dài, thật sự có mấy phần giống.

Nhưng mà này có thể nói lên cái gì?

Giang Nghĩa khoát khoát tay: “Đời này, người giống nhau còn có nhiều, tôi và anh ta giống nhau mấy phần thì có cái gì mà ngạc nhiên.”

“Ách, nói cũng đúng.”

Giang Nghĩa là con trai của Giang Hàn Phi, mà Đàm Quốc Đống là cháu trai của Đàm Vĩnh Thắng, giữa bọn họ sao có thể có được quan hệ gì?

Ba mẹ Đàm Quốc Đống cũng sinh sống ở nước ngoài.

Giang Hàn Phi từ sau khi vợ chết, cũng không còn chạm qua bất kỳ người phụ nữ nào.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1714


CHƯƠNG 1714

Nhìn thế nào, hai người bọn họ đều khó có khả năng có cái gì liên quan đến nhau, quan hệ duy nhất, cũng chỉ là quan hệ giữa nhà họ Đàm và khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc mà thôi.

Có lẽ là thật sự nghĩ nhiều rồi.

Sắc trời bắt đầu tối.

Sau khi Giang Nghĩa quay về công ty, thì đổi xe về biệt thự số 556 phố Hà Tây.

Vừa đến nhà, Nhậm Chỉ Lan đã căng thẳng đi đến hỏi: “Nghĩa, dì nghe nói hôm nay trong công ty xảy ra chuyện lớn, Lưu Cảnh Minh đột nhiên nổi điên, này là có chuyện gi Giang Nghĩa vừa cởi áo khoác ra vừa nói: “Bởi vì một loạt hành động của cháu vô cùng mạnh, ép cái đuôi của anh ta lộ ra.

Lưu Cảnh Minh muốn ra tay với cháu, bị cháu “giết ngược” mà thôi.”

“Là thế à.” Nhậm Chỉ Lan thở dài: “Không ngờ Lưu Cảnh Minh nhìn có vẻ lịch sự, lại là người xấu. Đúng rồi, Nghĩa à, cháu làm như vậy nhất định sẽ đắc tội với cái đồ giả mạo kia rồi?”

Giang Nghĩa gật gật đầu: “Đúng, nếu như không phải quá nhiều người, đồ giả mạo kia chắc là nhịn không được muốn ra tay giết cháu.”

“Trời ạ, quá nguy hiểm rồi, Nghĩa cháu phải chú ý an toàn!”

“Cháu sẽ.

Giang Nghĩa ngôi xuống, Bạch Dương đi đến nói: “Thống soái, độc trùng sắp nuôi dưỡng xong, 12 Hoàng Kim cũng đã tập kết, sẵn sàng phát động tổng tiến công cuối cùng.”

“Ù’ Giang Nghĩa tựa lưng vào sofa, thì thào nói: “Đồ giả mạo mất đi một vị trợ thủ đắc lực như Lưu Cảnh Minh, nhất định sẽ trả thù tôi. Nếu như chỉ là trả thù tôi cũng không sợ, chỉ sợ sẽ phát tiết lửa giận lên trên người ba tôi.”

“Động tác phải nhanh hơn.”

“Sâu độc vào ngày kia sẽ nở, đồng thời, tin tức về ba tôi cũng sẽ nổi lên mặt nước.”

“Hành động cứu người, nhất định phải nhanh.

Bạch Dương gật gật đầu: “Tôi sẽ sắp xếp.”

Nói rồi nói, Giang Nghĩa lại nghĩ đến lời nói của Thường Hướng Đông, nhịn không được hỏi: “Bạch Dương, cậu có bao nhiêu hiểu biết về nhà họ Đàm?”

Bạch Dương nói: “Không nhiều lắm. Căn cứ vào tư liệu của tôi, nhà họ Đàm đã cắm rễ ở thủ đô trên trăm năm, lý lịch, nhân HÓA tiền tài, vòng xã hội, đều vô cùng sâu rộng.

Nhà họ Đàm quan tâm nhất một chữ – tiền!

Nhà họ Đàm là gia tộc giàu có nhất trong tam đại gia tộc.

Giang Nghĩa vuốt vuốt cằm.

Như vậy xem ra, nhà họ Đàm hình như thật sự chẳng liên quan gì đến anh.

Lại nói, anh họ Giang, cũng không phải họ Đàm, cho dù muốn kéo ra quan hệ cũng rất khó, nếu nói có quan hệ với nhà họ Khương trong tam đại gia tộc còn có thể vớt một chút, dù sao “Giang” và “Khương” phát âm cũng có chút giống trong chữ Hán.

Mà “Giang” và “Đàm” thì bắn đại bác cũng không đến.

Xem ra là tự mình nghĩ nhiều rồi.

“Thôi, mấy chuyện lung tung loạn xạ này không nghĩ nữa, quan trọng nhất trước mắt là cứu ba ra ngoài.

“Ngày kia, chính là thời khắc quyết định vận mệnh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1715


CHƯƠNG 1715

Vùng ngoại ô thủ đô, cửa một ngôi nhà nhỏ trong vườn cây ăn quả, một chiếc xe màu đen tầm thường dừng lại.

Cửa mở, bước ra chính là chủ tịch khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Ông ta đứng trước cửa hơn mười giây, mới đưa tay đẩy cửa đi vào.

Thiết bị nội thất trong phòng vô cùng xa hoa, tạo ra hai loại cảm giác hoàn toàn khác biệt với bên ngoài rách nát; hơn nữa, ở sâu trong phòng có một giường lớn, một người đàn ông trung niên đang nằm trên đó.

Không phải ai khác, chính là Giang Hàn Phi vẫn luôn bị giam lỏng.

Đồ giả mạo đi đến bên giường ngồi xuống, đưa tay lấy một quả táo từ trong rổ ra, vừa gọt táo vừa nói: “Tôi biết ông đã khôi phục ý thức, khoảng thời gian này cũng không cho ông dùng thuốc, ông không cần giả vờ ngủ nữa.”

Giang Hàn Phi trên giường mở hai mắt ra.

Mặc dù khôi phục ý thức, nhưng cơ thể vân tương đối yếu, muốn ngồi dậy rất khó.

Ông ta ngơ ngác nhìn trần nhà: “Sao ông lại có lòng như vậy, chủ động đến thăm một người tàn phế như tôi?”

“Tàn phế? Không không không, ông cũng không thể biến thành tàn phế. Nếu ông biến thành tàn phế, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc còn phát triển thế nào? Kế sách lớn của tôi hoàn thành thế nào?”

Đồ giả mạo bỏ dao gọt trái cây xuống, cắn một miếng táo: “Mùi vị không tệ.”

Vừa nhai nuốt, ông ta vừa nói: “Cơ thể của ông đáng lẽ đều đã báo hỏng rồi, phần lớn bác sĩ đều bó tay, mắt thấy nửa cái chân đã bước vào điện Diêm Vương. Ông biết là ai kéo ông lại từ kê cận cái chết không?”

Giang Hàn Phi lạnh lùng nói: “Tôi cũng không muốn biết ai đã cứu tôi, bởi vì nếu như tôi cứ chết đi như vậy, nói không chừng mới là kết cục tốt nhất.”

“Không nên nói như vậy, nếu như ông chết rồi, sau này tôi ngay cả người để nói chuyện cũng không có.” Đồ giả mạo dừng một chút, vô cùng đột ngột nói: “Người cứu ông, tên là “Giang Nghĩa”.

Lạch cạch, lạch cạch!

Rõ ràng có thể cảm nhận được giường rung lên mấy cái.

Giang Hàn Phi vốn không màng sự đời, một lòng muốn chết, đột nhiên trở nên kích động.

“Nghĩa?”

“Đúng.” Đồ giả mạo nói; “Bây giờ cậu ta đang làm việc tại khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Giang Nghĩa thật sự rất lợi hại, cậu ta nhìn ra tôi là giả.”

“Đây là đương nhiên, nào có con trai nào nhận nhầm ba?”

“Không chỉ như thế, con trai bảo bối của ông thủ đoạn vô cùng cao minh,thế mà.

biến con tôi Lưu Cảnh Minh thành kẻ ngốc.”

“Hảo”

Giang Hàn Phi kinh ngạc nghiêng đầu nhìn đồ giả mạo.

Lúc này mới phát hiện, thì ra con mắt của đồ giả mạo đã sớm khóc đến đỏ hoe, trên mặt cũng còn vệt nước mắt rất sâu.

“Ài! Vốn là cùng một gốc, sao phải thiêu đốt lần nhau?” Giang Hàn Phi nói ra: “Hàn Tâm, kỳ thật chúng ta vốn không nên thế này. Chúng ta là người một nhà, sống vui vui vẻ vẻ không được sao? Sao cứ phải chém giết lần nhau?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1716


CHƯƠNG 1716

Thì ra, đồ giả mạo tên là Giang Hàn Tầm.

Ông ta ném quả táo ăn còn thừa lại vào sọt rác, cười lạnh một tiếng: “Tại sao lại biến thành như vậy ông không rõ sao? Nếu như không phải ông cứ từ chối tôi, ngăn cản tôi, tôi phải dùng đến thủ đoạn cực đoan như vậy sao?”

“Bây giờ ngay cả con trai của tôi cũng bị liên lụy, tôi càng không thể nào quay đầu lại!”

“Kế hoạch lớn của tôi tuyệt đối sẽ không thay đổi.”

“Nhưng mà trước khi hoàn thành kế hoạch lớn, tôi phải xử lý sạch sẽ con côn trùng chướng mắt Giang Nghĩa này, báo thù cho Cảnh Minh của tôi!”

Giang Hàn Phi nằm trên giường lòng nóng như lửa đốt: “Hàn Tầm, ông không thể ra tay với Nghĩa!”

Giang Hàn Tầm nhún vai: “Kỳ thật ngay từ đầu tôi cũng không muốn làm như vậy, tôi đã cho cậu ta cơ hội, tôi hy vọng cậu ta cầm tiền rồi đi, không liên quan gì đến thủ đô. Nhưng cậu ta không chịu, cứ phải tra thứ không nên tra, bây giờ làm con tôi trở nên ngốc nghếch, ông cho là tôi còn có thể bỏ qua cho cậu ta sao?”

“Giang Nghĩa, tôi tuyệt đối không thể nào bỏ qua.

“Ông ở đây nghỉ ngơi thật tốt, đợi tin tức của tôi nha.”

“Anh trai.”

Giang Hàn Tầm đứng dậy, cũng không quan tâm Giang Hàn Phi níu giữ thế nào, một câu cũng không nghe vào.

Ông ta và Giang Nghĩa, chỉ có thể là một mất một còn.

Quay về xe.

Trợ lý đưa điện thoại đến: “Chủ tịch, tướng quân thành phố ngầm ~ Thiên Diệt gọi đến.

Giang Hàn Phi nhận điện thoại.

“Alo?”

Đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh thô lô: “Chủ tịch, lực lượng thành phố ngầm đã tập kết xong, sẵn sàng phát động tiến công.”

“Được, sắp xếp người cho tốt đi, săn sàng nghe điều khiển của tôi.”

“Tuân lệnh!”

Cúp điện thoại.

Giang Hàn Tầm tiện tay ném điện thoại lên ghế, đưa tay móc một điếu thuốc ra châm lên, trong lòng yên lặng tính toán.

Lần này, ông phải đối đầu chính diện với Giang Nghĩa, cần phải nhanh, chuẩn, ác.

Sự gian trá của Giang Nghĩa, ông đã được lĩnh giáo.

Tuyệt không được chủ quan.

“Giang Nghĩa bây giờ, không phải là người tổng phụ trách khu Giang Nam, cũng không phải chiến thần tu la biên giới phía Tây; mặc dù vấn còn treo cái danh, nhưng mà cũng chỉ là hư danh mà thôi, không có thực quyền.”

“Vậy có nghĩa là, cậu ta không điều động được bất kỳ thế lực nào.”

Giang Hàn Tâm thở ra một vòng khói.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1717


CHƯƠNG 1717

“Mình bên này, thủ vệ thành phố ngầm là thế lực mình bồi dưỡng nhiều năm, một trăm người, môi tháng đều thực hiện hình thức đào thải, còn lại đều là tỉnh anh.”

“Lấy một địch mười, không có vấn đề.”

“Cái gọi là nuôi binh ngàn ngày, dùng binh một giờ, mình vấn luôn hao phí một lượng lớn tiền tài nuôi dưỡng bọn họ, chính vì một ngày có thể sử dụng bọn họ giúp mình diệt trừ chướng ngại.”

Giang Hàn Tầm thở ra một vòng khói: “Vốn một trăm người này là chuẩn bị cho việc hoàn thành kế hoạch lớn, Giang Nghĩa, cậu có thể chết trong tay trăm người này, cũng xem là rất có mặt mũi.

100 người này, người nào cũng dũng mãnh thiện chiến.

Đặc biệt là Tướng Quân ~ Thiên Diệt, đây là thực lực một người giữ cửa vạn người không mở được, sức mạnh của anh ta khó mà đoán được.

Kể từ lúc Giang Hàn Tầm thu nhận Thiên Diệt, thì không nhìn đến thực lực chân chính của anh ta nữa, bởi vì căn bản không có ai có thể làm anh ta lộ ra thực lực chân chính.

Có mãnh tướng như vậy, phối hợp với một trăm lính tỉnh nhuệ, đối phó một vị tướng không binh có lẽ là quá dư dả.

Giang Hàn Tầm vứt tàn thuốc, lạnh lùng nói: “Giang Nghĩa, trân quý thời gian trước mắt đi, mạng của mày, tao lấy chắc rồi!”

Ông ta vung tay lên: “Lái xe.”

Xe nghênh ngang rời đi.

Số 556 phố Tây Hà, Giang Nghĩa đang thực hiện sắp xếp cuối cùng.

Việc đầu tiên anh làm, chính là sắp xếp Nhậm Chỉ Lan đến một nơi bí mật, bảo đảm bà sẽ không xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.

Tiếp theo, Giang Nghĩa còn triệu kiến một người vô cùng đặc biệt — Phi Kê.

Những ngày qua, người Dạ Cầm vẫn luôn nhận tiền của Giang Nghĩa, do Giang Nghĩa nuôi, không chỉ cơm áo không lo, còn làm rất nhiều chuyện người tốt việc tốt, thanh danh rất tốt, người cũng rất vui.

Từ trên xuống dưới Dạ Cầm đều mang ơn Giang Nghĩa.

Lúc này, Phi Kê đi đến trước mặt Giang Nghĩa, trên mặt cũng ngập tràn nụ cười hạnh phúc, khác với vẻ suy sụp và u ám lúc trước.

“Anh Giang, ngài tìm tôi có việc gì?”

Giang Nghĩa trâm mặc một lúc, có chút khó khăn nói: “Tìm đến anh là muốn nhờ anh giúp một chuyện.”

“Haiz, ngài cần tôi giúp gì, trực tiếp dặn dò là được, không cần khách khí như thế”

“Không, Phi Kê, lần này tôi nhờ anh giúp, rất có thể mang đến tai họa ngập đầm cho cả Dạ Cầm, anh có thể chọn từ chối.”

Phi Kê liên tục khoát tay: “Anh Giang anh không khỏi quá xem thường Phi Kê rồi! Phi Kê tôi há là loại người tham sống sợ chết?

Là Anh Giang cho chúng tôi một cơ hội lần nữa làm người, để chúng tôi cảm nhận được cái gì gọi là “Hạnh phúc”. Phần ân tình này, Phi Kê tôi nguyện ý dùng mạng để trải”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1718


Chương 1718

Giang Nghĩa hơi xúc động, ở thời đại này, người dám liêu mạng như vậy không nhiều.

Anh gật đầu, nói: “Nhiệm vụ của anh chính là… theo dõi một con bướm.”

What?

Phi Kê nghĩ tai mình có vấn đề, vội vàng hỏi lại: “Bảo tôi theo dõi một con bướm?

“Con bướm’ kia là ai?”

Giang Nghĩa mỉm cười, vẫy tay, Bạch Dương từ trong phòng bước ra, trên tay là một chiếc hộp thủy tỉnh, bên trong là một con sâu nhộng đang nằm yên lặng.

Lúc này con nhộng đã rất mập, cảm giác có thể phá kén hóa bướm bất cứ lúc nào.

“Ông ở đây trông chừng con nhộng này thật kỹ, đợi nó phá kén hóa bướm thì đi theo nó.”

“Nhớ kỹ, phải nhìn chằm chằm không được chớp mắt.

“Nơi cuối cùng con bướm đáp xuống chính là nơi anh đang tìm kiếm.”

“Nơi đó có thể không dễ đi vào, cần phải mang thêm người, khả năng cao sẽ xảy ra đổ máu.”

“Anh hiểu chưa?”

Phi Kê bật cười: “Có gì mà không hiểu? Cứ đi theo con bướm này rồi dân người xông vào nơi đó dừng lại, đúng không?”

Giang Nghĩa gật đầu.

“Được rồi, nếu đã hiểu, vậy anh ở lại đây, trông chừng con bướm đi.”

“Gọi tất cả người của Dạ Cầm đến đây, một mình ông không gánh nổi.”

Phi Kê ra hiệu “OK”, “cứ giao cho tôi là được!”.

Giang Nghĩa để Phi Kê lại một mình, sau đó cùng Bạch Dương rời khỏi biệt thự để tập hợp với Mười hai cung Hoàng Kim còn .

lại.

Dạ Cầm sẽ thu hút hỏa lực, phá “cổng thành’, sau đó Mười hai cung Hoàng Kim sẽ phụ trách cứu người, cách sắp xếp như vậy rất đơn giản nhưng cũng rất hiệu quả.

Thành bại đều phụ thuộc vào ngày mai.

Trận đại chiến sắp xảy ra.

Đêm nay yên tĩnh lạ thường, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng kêu rỉ rỉ trong bụi cỏ.

Mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ.

Trên lầu cao, Giang Nghĩa nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, chờ trận đại chiến diễn ra.

Đăng sau anh là mười hai người đàn ông.

Mười hai cung Hoàng Kim.

Cuối cùng, sau một thời gian dài chờ đợi, bầu trời phía đông cũng bừng sáng, bình minh ló dạng.

Con sâu nhộng trong căn biệt thự số 556, cùng với vầng sáng nở rộ trên bầu trời, cuối cùng cũng phá kén, một con bướm nhỏ bay ra khỏi kén.

Sau khi cố gắng võ cánh vài lần, con bướm đã tung cánh bay lên.

Bay ra khỏi cổng, đi về phía đông.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1719


Chương 1719

“Đuổi theo!”

Phi Kê lập tức lên xe, dẫn theo thuộc hạ đuổi theo con bướm..

Thật là một con bướm xinh đẹp.

Đôi cánh sặc sỡ sắc màu, dập dờn tung lên hạ xuống, được ánh nắng ban mai chiếu vào, tỏa sáng ra thứ ánh sáng rực rỡ.

Đó là biểu tượng của sự sống, là sự ra đời của cái đẹp.

Bay đi! Bươm bướm.

Phi Kê phóng xe đuổi theo phía sau, lúc đầu là đường nhựa, sau là đường nhỏ, sau đó con bướm không bay theo lẽ thường nữa, bay qua đồng ruộng, mương máng, bãi cỏ.

Xe đuổi theo không kịp.

Phi Kê nhảy khỏi xe, chạy bộ đuổi theo.

Giãm lên đồng ruộng, băng qua mương, chạy qua bãi cỏ, làm cho cả người lấm lem bùn đất, dù cho có bị té ngã bao nhiêu lần, ông ta cũng không rời mắt khỏi con bướm kia một giây.

Ông ta kiệt sức, thở hổn hển.

Cuối cùng, sau hơn hai giờ rượt đuổi, Phi Kê đi theo con bướm đến một vườn cây ăn quả.

Con bướm bay qua cửa sổ, vào một ngôi nhà đổ nát nằm giữa vườn cây ăn quả.

“Chính là chỗ này!”

Phi Kê lập tức gọi điện cho các anh em, thông báo vị trí cụ thể, bảo tất cả lập tức đến đây.

Xử lý xong, ông ta nóng lòng đi về phía cổng của vườn cây ăn quả đằng trước.

“Đứng lại.

“Ông đang làm gì đấy?”

Phi Kê còn chưa kịp đến gần, mấy người làm vườn đã tụ tập xung quanh, người nào người nấy cầm cuốc, xẻng trên tay, trông có vẻ hung hấn.

Phi Kê dừng lại, chỉ về phía vườn cây ăn quả, cười nói: “Tôi đi ngang qua, thấy nho và dâu tây trong vườn có vẻ ngon, tôi có thể vào hái một ít không?”

Những người làm vườn dứt khoát từ chối: “Đi đi, không có thời gian tiếp chuyện với ông.

“Này, tôi không có ý gì đâu, tôi thật sự rất khát.” Phi Kê lấy ra hai tờ tiền mới tỉnh: “Ở đây có mấy trăm nghìn, đủ rồi chứ? Cho tôi hái mấy quả đi, một chút thôi.”

Những người làm vườn mất kiên nhân nói: “Ông nghe không hiểu tiếng người hả? Đi.

nhanh đi, chúng tôi không buôn bán gì với ông đâu.”

Phi Kê nóng nảy: “Nào có ai làm vậy bao giờ, mở vườn mà không buôn bán? Các người là đồ ngốc hả?”

“Ông ăn nói kiểu gì thế?”

Mấy người làm vườn vung búa định đánh Phi Kê, thấy tình thế không ổn, ông ta nhanh chóng rời đi.

Ông ta nấp đằng xa nhìn vào vườn cây ăn quả, lẩm bẩm: “Nơi này chắc chắn có bí ẩn! Hừ, không cho tôi vào cũng chẳng sao, lát các anh em đến đông đủ, ông đây sẽ bất chấp xông vào, xem mấy người làm gì được tôi?”

Ông ta ngồi dưới gốc cây đại thụ, chờ người mình đến.

Cùng lúc đó.

Trong văn phòng chủ tịch của Khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, Giang Hàn Tầm đang ngồi trên ghế hút thuốc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1720


Chương 1720

Hết điếu này đến điếu khác.

Hôm nay tiến hành một cuộc tổng tấn công nhắm vào Giang Nghĩa, anh ta vô cùng lo lắng.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa nặng nề vang lên.

“Vào đi.”

Cửa vừa mở, trợ lý vội vàng chạy tới nói: “Chủ tịch, không ổn, đã xảy ra chuyện.”

Giang Hàn Tầm bình tĩnh hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Giang Nghĩa mất tích!”

“Hả?”

“Hôm nay Giang Nghĩa không đi làm, cũng không có ở biệt thự số 556, điện thoại, tin nhắn đều không liên lạc được, như thể bốc hơi khỏi trái đất. Không có mình cậu ta, Nhậm Chỉ Lan và Bạch Dương cũng không thấy đâu.”

Giang Hàn Tầm nặng nề rít một hơi thuốc.

Sao lại thế được?

Mặc dù ông ta đối phó với Giang Nghĩa, nhưng mọi thứ đều được tiến hành trong bí mật, theo lý thuyết mà nói, Giang Nghĩa không thể biết trước được.

Nhưng cũng không thể chắc chắn là tin tức không rò rỉ ra ngoài.

Giang Nghĩa đã trốn, việc này có hơi rắc rối, làm sao tìm được anh ta đây?

Ông ta đang nghĩ đến đây thì một trợ lý khác chạy vào.

“Chủ tịch, vườn cây ăn quả xảy ra chuyện.”

“Cái gì?”

“Vừa rồi có một người qua đường định đi vào, nhưng bị người của chúng ta chặn lại, lúc sau mới tra ra người đó thật ra là Phi Kê của Dạ Cầm! Ngoài ra, mai phục gần đó phát hiện có nhiều đoàn xe đang đi về phía vườn cây ăn quả, nhìn giống người của Dạ Cầm.

Giang Hàn Tầm lập tức đứng lên.

“Dạ Cầm?”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Tôi nhớ là tổ chức này đã đi theo Giang Nghĩa.

“Dạ Cầm đến vườn cây ăn quả, tức là tung tích của Giang Hàn Phi đã bị bại lộ, Giang Nghĩa chuẩn bị cướp người!”

Giang Hàn Tầm vô cùng kinh ngạc.

Ông ta có nằm mơ cũng không ngờ Giang Nghĩa lại tìm được vườn cây ăn quả, rốt cuộc Giang Nghĩa đã dùng cách nào để tìm ra tung tích của Giang Hàn Phi?

Nhưng bây giờ chuyện đó không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng nhất bây giờ là không để Giang Nghĩa cứu được người ra, nếu không mọi chuyện sẽ chấm hết ở đây.

Giang Hàn Tâm nghiêm giọng nói: “Nếu muốn cứu người, Giang Nghĩa nhất định phải ra mặt. Chọn ngày không bằng gặp ngày, được rồi, lấy vườn cây ăn quả làm chiến trường cuối cùng đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1721


Chương 1721

“Để xem là nhân mã của Giang Nghĩa Anh tốt, hay binh mã của Giang Hàn Tầm tôi mạnh!”

“Truyền lệnh xuống, một trăm dũng sĩ thành phố ngầm lập tức đến vườn cây ăn quả, sống chết cũng phải giữ được Giang Hàn Phi!”

Phi Kê đi loanh quanh cạnh vườn trái cây hơn mười phút, sau đó nghe thấy tiếng ” ầm ầm” của hàng loạt xe nối tiếp nhau.

“Cuối cùng cũng đến rồi!”

Ông ta phấn khởi đi ra giữa đường, những chiếc xe 16 chỗ màu trắng từ phía xa chạy tới đều dừng lại.

Sau khi cửa xe được mở ra, bảy tám người từ trên xe ngay lập tức bước xuống, tổng cộng có hơn 30 người, toàn bộ đều là thành viên nòng cốt của Dạ Cầm.

“Các anh em, mọi ngày chúng ta luôn được Ngài Giang giúp đỡ.”

“Hôm nay chính là cơ hội để chúng ta báo đáp ân tình!”

“Theo tôi đánh vào trong.”

Phi Kê vung tay hô to lên, toàn bộ đám người Dạ Cầm kia đều kích động đi theo sau anh ta.

Bọn người này trước đây từng là những kẻ bạo lực, luôn đánh đấm tàn bạo, trong nội tâm luôn có tà khí, trong khoảng thời gian này, bởi vì Giang Nghĩa mà bọn họ đã luôn làm người tốt việc tốt, trấn áp những tà khí đó.

Càng kìm nén thì lại càng muốn phát ti3t giải toả.

Hôm nay chính là cơ hội để bọn họ trút hết ra những đè nén bấy lâu, cho dù không phải là để báo đáp ân tình của Giang Nghĩa thì vẫn có một số người tình nguyện tham gia vào trận đánh này.

Không phải vì lý do gì cả, mà chỉ vì họ thích như vậy!

Một nhóm đông người hùng hổ bước đến cổng vườn trái cây với mã tấu và gậy sắt trong tay.

Những người nông dân trồng trái cây cầm cuốc đưa lên.

“Mấy người muốn làm gì?” Có thể nhận thấy rõ giọng nói của người nông dân trồng trái cây lúc này đã thay đổi, sự khí phách lúc trước đã không còn dù chỉ một chút.

“Làm gì sao?” Phi Kê bật cười lớn: “Ông hỏi tôi muốn làm gì sao? Hôm nay tôi nhất định phải ăn trái cây trong vườn này! Các anh em, xông lên!”

Người trồng trái cây nghe vậy vô cùng hoảng hốt.

Bọn họ chỉ có mấy người, làm sao có thể ngăn được một nhóm người đông như vậy chứ?

Nhưng bọn họ cũng không thể để mặc đám người Phi Kê đánh tới được.

Một người nông dân trồng trái cây trong số đó vội vàng lên tiếng: “Đừng đừng đừng, không phải mấy người muốn ăn trái cây thôi sao? Được rồi, bây giờ tôi sẽ vào trong hái, mấy người muốn ăn trái gì thì tôi sẽ hái trái đó, không cần tiền, có được không?”

Phi Kê nghe vậy liên cảm thấy mắc cười.

Tên này đang giả ngu hay ngu thật vậy chứ?

Đến nước này rồi mà lẽ nào vẫn không thể nhận ra mục đích thực sự của đám người Phi Kê bọn họ sao?

Ông ta cười lớn: “Mày hái cho bọn tao à?

Haha, ông đây thích tự hái hơn, các anh em, xông vào cho tôi!”

“Đừng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1722


Chương 1722

“Mấy người không được vào.”

“Dừng lại đi!”

Những người nông dân trồng trái cây đó đã dùng cuốc xẻng để chống trả, cố gắng ngăn chặn đám người Phi Kê tiến vào trong vườn của bọn họ, nhưng thật đáng tiếc, hai tay khó địch lại bốn tay, anh hùng khó chống lại đông người.

Rất nhanh sau đó, những người nông dân trồng trái cây kia đã bị giải quyết hết.

Phi Kê là người đầu tiên xông đến cổng vườn trái cây, ông ta giơ cao cây mã tấu to .

trong tay, chém thật mạnh xuống.

Sau một tiếng “keng” lớn vang lên, cánh cửa đã bị mở ra.

Ngay lúc Phi Kê chuẩn bị xông vào trong, mặt đất đột nhiên rung chuyển, cảm giác giống như có động đất vậy.

Gì thế?

Ông ta quay đầu lại nhìn.

Ngay lập tức thấy mười chiếc xe tải lớn đột nhiên từ đâu phóng tới.

Mấy chiếc xe tải đó lần lượt dừng lại, sau đó từng người một nhảy ra khỏi xe, bọn họ đều là những người đàn ông cường tráng có thân hình vạm vố.

Mỗi xe mười người, tổng cộng là một trăm người.

Một đám người đông nghịt.

Một trăm người này bao vây lấy hơn ba mươi người của Dạ Cầm.

Nhìn điệu bộ này có thể thấy rõ bọn họ muốn đối đầu sống chết với Dạ Cầm.

Phi Kê thầm cười khẩy, trước khi ông ta hành động, Giang Nghĩa đã nhắc nhở anh ta nhiệm vụ này sẽ vô cùng nguy hiểm, xem ra lời anh nói không sai, muốn hoàn thành việc này quả thật có chút khó khăn.

Anh ta cầm cây mã tấu trong tay bước tới, nói một cách khinh thường: “Đám người bọn mày muốn làm gì?”

Lúc này, một người đàn ông cao gần 2m từ trong nhóm trăm người kia bước ra, trên má có vết dao hằn sâu, ánh mắt hung ác như một con sói.

Đó chính là thủ lĩnh của 100 người thế giới ngầm kia-Thiên Diệt.

Anh ta lạnh lùng liếc nhìn Phi Kê, thờ ơ nói: “Chúng tôi là người có nhiệm vụ canh giữ vườn trái cây này, bất kể là ai cũng không được phép vào trong vườn, nhân lúc mấy người còn có thể thở, mau cút đi.”

Phi Kê bật cười: “Mẹ kiếp, sao mày dám nói chuyện với ông đây bằng cái giọng điệu như vậy chứ? Các anh em, xử tên này!”

Đám người Dạ Cầm ai nấy cũng đều liều mạng xông về phía trước.

Mặc dù bên phía bọn họ có ít người hơn nhưng môi một người đều là những kẻ ngốc không sợ chết, khi đánh nhau thì một người như biến thành năm người, vô cùng tàn bạo.

Vì vậy, Phi Kê không cảm thấy rằng mình sẽ thua.

Nhưng thực tế là…

Một trong số những đàn em của Phi Kê vừa xông đến, người kia đã đấm vào mặt anh ta với tốc độ cực nhanh khiến anh ta ngay lập tức ngã xuống đất bất tỉnh.
 
Back
Top Dưới